Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4321


Chương 4321

Tuy lão ta mơ hồ cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng lão ta cũng không nghĩ nhiều, vì đúng như lời Thế Tông nói, với tình thế trước mắt thì bọn họ sẽ thắng chắc, Ác Đạo Minh không có lý do gì để từ chối cả.

Sau khi ông lão đi, Thế Tông chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh ngày đó…

Trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân đã đến được thế giới trong cây, xung quanh tràn đầy vô số năng lượng sinh mệnh Thiên Hành cực kỳ tinh khiết.

Sau khi đi vào khu vực này, hắn phát hiện thân thể ngưng tụ từ kiếm ý của hắn đang chủ động hấp thu năng lượng Thiên Hành xung quanh, hắn nhìn khắp nơi với vẻ tò mò.

Lúc này, một tia sáng xanh đột nhiên rơi xuống từ trên trời, dừng lại trước mặt hắn không xa.

Trong ánh sáng có một bóng người, nhưng Diệp Quân hoàn toàn không thể nhìn rõ được người đó.

Diệp Quân tỏ vẻ nghi ngờ.

Lúc này, người kia đột nhiên duỗi tay phải ra, lúc Diệp Quân đang thấy khó hiểu thì bàn tay kia chỉ nhẹ một cái, một tia sáng bay thẳng vào giữa chân mày của Diệp Quân.

Ầm!

Diệp Quân trợn tròn mắt, cảm thấy mọi thứ trước mắt đều trở nên mơ hồ, cảnh vật xung quanh nhanh chóng di chuyển với tốc độ rất nhanh, dường như hắn đang đi qua hàng trăm triệu vũ trụ tinh hà.

Mà lúc này, thân thể ngưng tụ từ kiếm ý của hắn chợt bốc cháy.

Diệp Quân thầm kinh hãi, chuyện gì đang xảy ra thế này?

Hắn thấy rất nghi ngờ.

Đầu óc của hắn nhanh chóng trở nên mơ hồ, không chỉ thế mà hắn vẫn đang di chuyển với tốc độ rất nhanh, cảm giác kia cũng giống như bay lên trời vậy!

Hắn cắn chặt răng, cố gắng khiến mình giữ tỉnh táo, mà lúc này, thân thể của hắn đã hoàn toàn cháy lên.

Tình huống này duy trì không biết bao lâu, Diệp Quân chợt cảm thấy hình như mình đã dừng lại, nhưng đầu óc của hắn lại rất nặng nề như bị đổ chì. Khi Diệp Quân muốn mở mắt ra, một giọng nói vang lên bên tai hắn: “Ấy… Ngươi không phải là quả…”

Không phải là người Thiên Hành!

Diệp Quân chậm rãi mở mắt ra, lúc này hắn đã ở trong một tinh không chưa biết tên. Trong tinh không này, rất nhiều sao băng lửa không ngừng lướt qua từ bốn phía, sau đó bắn xuống dưới, nhưng không lâu sau, một bàn tay bỗng lao lên trời, sau đó một quyền đánh tan vô số thiên thạch lửa, sau khi vô số sao băng lửa nổ tung, cả tinh không vũ trụ lập tức sáng rực như vô số pháo hoa nổ tung.

Mặt Diệp Quân đầy vẻ ngờ vực.

Hắn bỗng quay đầu lại nhìn, một người ông đứng cách bên phải hắn không xa, người đàn ông mặc áo bào sạch sẽ, khuôn mặt tuấn tú, khí chất phi phàm, hai mai hoa râm, chắp tay sau lưng, tỏ vẻ không giận mà uy.

Diệp Quân hỏi: “Tiền bối?”

Người đàn ông quay đầu lại nhìn Diệp Quân, mỉm cười nói: “Ngươi không phải là người Thiên Hành”, Diệp Quân nói: “Tiền bối là Thủy tổ của nền văn minh Thiên Hành à?”

Ánh mắt người đàn ông hiện lên vẻ ngạc nhiên: “Ngươi rất thông minh”.

Diệp Quân khá ngạc nhiên, hắn không ngờ truyền thừa này lại là Thủy tổ của nền văn minh Thiên Hành.

Người đàn ông cười nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4322


Chương 4322

Diệp Quân gật đầu: “Ta quả thật không phải là người nền văn minh Thiên Hành”.

Người đàn ông khá tò mò: “Là những người kia bảo ngươi vào đây ư?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên nhưng ông ta không nói gì nhiều.

Diệp Quân do dự, sau đó hỏi: “Không phải người nền văn minh Thiên Hành thì có thể tiếp nhận truyền thừa không?”

Người đàn ông cười nói: “Nếu là bình thường thì chắc chắn là không thể, nhưng họ đã bảo ngươi vào, tức là ngươi đã có công rất lớn với nền văn minh của bọn ta, hơn nữa họ xem ngươi là người của mình nên ngươi có thể nhận được truyền thừa”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Cảm ơn”.

Người đàn ông đang định nói gì đó, ngay lúc này tận cuối tinh không ở đằng xa bỗng rung chuyển, ngay sau đó rất nhiều sao băng lửa lao ra từ tinh không đó.

Thấy thế Diệp Quân hơi ngờ vực.

Lúc này người đàn ông bỗng giơ tay tung ra một quyền.

Ầm!

Một đòn này khiến vô số sao băng lửa vừa lao tới đỉnh đầu họ thì lập tức nổ tung, nở rộ như pháo hoa, vô cùng chói mắt, Diệp Quân hơi khó hiểu nói: “Tiền bối, cái này là?”

Người đàn ông khẽ cười, không trả lời câu hỏi, mà nói: “Trước tiên ngươi hồi phục thân xác đã”.

Diệp Quân nhìn người đàn ông, gật đầu, sau đó hắn ngồi khoanh chân lại, bắt đầu hồi phục thân xác.

Người đàn ông tò mò nhìn Diệp Quân đánh giá.

Không lâu sau, sau khi thân xác hắn đã hồi phục hoàn toàn, người đàn ông bỗng nói: “Thân xác này của người rất thú vị, là được ngưng tụ bằng kiếm ý sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng thế”.

Người đàn ông cười nói: “Kiếm ý thanh thuần, khá đấy”.

Diệp Quân nói: “Vẫn mong tiền bối chỉ dạy”.

Người đàn ông ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ngươi chủ yếu tu kiếm, hơn nữa kiếm đã đắc đạo, ta không thể giúp ngươi trên con đường kiếm đạo thêm nữa, nhưng ta có thể cho ý kiến để ngươi có ý niệm thuần túy với kiếm ý hơn nữa, ngoài ra còn có thể làm cho thân xác của người trở nên mạnh hơn”.

Diệp Quân vội nói: “Cảm ơn tiền bối”.

Người đàn ông mỉm cười, ông ta bỗng xoay người chỉ vào tận cuối tinh không đó: “Ngươi có biết bên đó là nơi nào không?”

Diệp Quân nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, cuối tầm mắt là một vùng tinh không tối tăm, thần thức của hắn không thể đến gần khu vực đó.

Người đàn ông nói: “Bên đó là một cánh cửa, đằng sau cánh cửa là một thế giới vũ trụ hoàn toàn mới”.

Diệp Quân nói: “Vũ trụ nền văn minh cấp sáu?”

Người đàn ông nhìn Diệp Quân cười nói: “Ngươi rất thông minh”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Tiền bối, ông từng đến đó à?”

Người đàn ông lắc đầu: “Không đi được”.

Ông ta nhìn tận cuối tinh không vũ trụ đó: “Muốn kiếm của ngươi thuần khiết hơn thì phải chiến đấu”.

Ngay lúc này, rất nhiều sao băng lửa bỗng xuất hiện trong tinh không đó, những sao băng lửa đó với số lượng dày đặc lao về phía vũ trụ bên này, vô cùng đáng sợ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4323


Chương 4323

Người đàn ông nhìn Diệp Quân cười nói: “Chiến đấu với nhiều ngôi sao”.

Diệp Quân trầm ngâm một chốc, sau đó hắn biến thành tia kiếm quang lao lên trời.

Vèo!

Hắn vừa chém một nhát kiếm, mấy chục sao băng lửa bị hắn chém vỡ, nhưng ngay sau đó lại có vô số sao băng lửa lao đến.

Đồng tử Diệp Quân co rụt.

Soạt!

Trong thoáng chốc, Diệp Quân bị vô số sao băng lửa đánh văng ra xa, lùi lại cả ngàn trượng, hắn vừa mới dừng lại, vô số sao băng lửa lại lao đến lần nữa, lại nhấn chìm hắn…

Diệp Quân đánh rất loạn.

Cứ thế không biết qua bao lâu, những sao băng lửa kia bị một quyền của hắn tiêu diệt, lúc này tình trạng của Diệp Quân rất nhếch nhác, trên người có mấy tia sáng tinh tú đang bốc cháy, rất đau đớn.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân cười nói: “Thế nào?”

Diệp Quân cười khổ: “Mấy sao băng lửa này rất mạnh”.

Lúc đầu hắn cũng không xem là chuyện gì to tát, nhưng khi cố gắng chống cự, hắn mới phát hiện những sao băng lửa này ẩn chứa năng lượng cực kỳ mạnh, rất đáng sợ.

Người đàn ông cười nói: “Thật ra kiếm ý của ngươi có thể chống lại chúng, chỉ là ngươi vẫn chưa thật sự nghiêm túc, ngươi có thể thử loại bỏ hết tạp niệm trong đầu, chuyên tâm đấu với chúng”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, gật đầu: “Được”.

Dứt lời, hắn nhắm mắt lại, không lâu sau tạp niệm trong đầu hắn được loại bỏ.

Tâm cảnh sạch trong.

Lúc này có rất nhiều sao băng lửa lao ra từ tinh không tối tăm đằng xa.

Diệp Quân mở mắt ra, hắn biến thành một tia kiếm quang bay vào trong tinh không, hắn nhìn vô số sao băng lửa, sắc mặt bình tĩnh như nước, chỉ trong chốc lát vô số sao băng lửa lao đến trước mặt hắn, Diệp Quân không lùi lại mà giậm chân phải ra trước, biến thành kiếm quang lao ra chém.

Vèo!

Hắn một đường xông vào trong vùng sao băng lửa dày đặc đó.

Những nơi kiếm quang đi qua đều không có gì có thể ngăn lại.

Lúc Diệp Quân xông vào trong sao băng lửa, người đàn ông bên dưới nở nụ cười, ông ta không để mấy sao băng lửa còn lại đó tiếp tục bay đến tinh không vũ trụ bên dưới, mà giơ tay lên đánh ra một quyền.

Ầm!

Những sao băng lửa Diệp Quân bỏ sót lập tức nổ tung.

Ở một bên khác, Diệp Quân dừng lại, trên người hắn vẫn còn sức mạnh sót lại của sao băng lửa liên tục lao đến thân xác kiếm ý của hắn, vô cùng đau đớn.

Diệp Quân đang định tiêu diệt sức mạnh này, lúc này người đàn ông đó bỗng nói: “Không cần đâu”.

Diệp Quân nhìn người đàn ông, người đàn ông cười nói: “Những sao băng lửa này chứa sức mạnh tinh tú rất thuần khiết, ngươi có thể để cho thân xác kiếm ý của mình hấp thu chúng, nhưng cần một vài tinh thể Vĩnh Hằng… phải cần rất nhiều mới được”.

Diệp Quân nói: “Tinh thể Tạo Hóa được không?”

Người đàn ông ngạc nhiên: “Ngươi có thứ đó hả?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4324


Chương 4324

Diệp Quân gật đầu: “Có một ít”.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân, cười nói: “Nếu có tinh thể Tạo Hóa dĩ nhiên là tốt”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó lấy một viên tinh thể Tạo Hóa ra rồi nuốt vào, tinh thể Tạo Hóa vừa đi vào người hắn, một linh lực Tạo Hóa bí ẩn lan ra từ trong cơ thể hắn, chỉ trong chốc lát Diệp Quân như cảm nhận được có dòng nước ấm chảy qua, cực kỳ thoải mái.

Diệp Quân nhận ra sau khi cơ thể hắn hấp thu linh lực này, thân xác vốn đã bị sức mạnh sao băng lửa ăn mòn trên người hắn bắt đầu khôi phục từng chút, không chỉ thế, sức mạnh sao băng lửa cũng bắt đầu bị cơ thể hắn hấp thu.

Thấy thế Diệp Quân hơi ngạc nhiên.

Lúc này, người đàn ông bỗng cười nói: “Năng lượng triệt tiêu lẫn nhau, nếu cơ thể không bổ sung năng lượng mới cho cơ thể thì những sao băng lửa này đều có thể hủy diệt hoàn toàn thân xác của ngươi, vì thể xác của ngươi không chịu nổi, nhưng nếu trong cơ thể ngươi liên tục bổ sung năng lượng mới, năng lượng của những sao băng đang hoạt động kia sẽ bị thân xác kiến ý của ngươi hấp thụ, sau đó sẽ dần dần mạnh hơn”.

Diệp Quân cười nói: “Thì ra là thế”.

Dứt lời, hắn như nghĩ đến gì đó bỗng hỏi: “Tiền bối, Nhất Niệm và Tịnh An không ở đây sao?”

Người đàn ông cười nói: “Hai người đó có truyền thừa khác, không giống với ngươi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Người đàn ông quay đầu nhìn tận cuối tinh không đó: “Đến rồi, lần này ngươi có thể hấp thụ nhiều hơn một chút”.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn lên đã nhìn thấy rất nhiều sao băng lửa lại xuất hiện trong tận cuối tinh không, dày đặc, tốc độ cực nhanh, thoáng chốc đã đến trước mặt hắn.

Diệp Quân xua tan đi tạp niệm, cơ thể run lên, chỉ thấy biến thành kiếm quang lao ra.

Vèo!

Hắn lao ra, một nhát kiếm chém ra một đường.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân trong một đống sao băng, không biết đang nghĩ gì.



Tộc Đại Vu ở vũ trụ Vô Gian.

Hôm nay tộc trưởng tộc Đại Vu dẫn theo nhiều cường giả tộc Đại Vu đứng trong một vùng tinh không, họ nhìn vào tận cuối tinh không như đang đợi gì đó.

Phía sau Vu Đạo Thiên có bốn vị Thánh Vương, hai vị Chí Tôn vạn cổ, ngoài ra còn có một ông lão mặc đồ trắng, tay cầm một cây trượng bằng xương trắng. Mà sau lưng họ còn có một nhóm cường giả đỉnh cấp của tộc Đại Vu.

Lúc này Vu Đạo Thiên bỗng quay đầu nhìn, cách đó không xa có một người đàn ông trung niên chậm rãi bước đến, chính là Thế Tông của Ác Đạo Minh.

Vu Đạo Thiên nhìn Thế Tông, cười nói: “Thế Tông đại nhân, điện chủ đâu?”

Thế Tông bình tĩnh nói: “Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát”.

Vu Đạo Thiên cau mày, ông ta đang muốn nói gì đó thì lúc này, tinh không phía xa bỗng sôi trào, không lâu sau từng tầng thời không nứt ra, sau đó một con đường tối tăm được mở ra từ tận sâu tinh không.

Trên con đường tối tăm đó, một người đàn ông trung niên mặc đồ đen chậm rãi bước ra, ông ta đeo chiếc mặt nạ màu đỏ như máu, trên chiếc áo còn vẽ vài ấn phù kỳ dị khó lường, những ấn phù này toát ra năng lượng bí ẩn của Đạo.

Đại Tế Sư!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4325


Chương 4325

Nhìn thấy người đàn ông trung niên này, tất cả cường giả ở đó đều vội cung kính hành lễ, có cả Vu Đạo Thiên.

Thế Tông nhìn Đại Tế Sư, ngay sau đó Đại Tế Sư đã đi đến trước mặt ông ta, bình tĩnh khàn giọng nói: “Nền văn minh Thiên Hành ở đâu?”

Vu Đạo Thiên nói: “Trên người Diệp Quân đó”.

Đại Tế Sư nhíu mày: “Diệp Quân?”

Vu Đạo Thiên gật đầu: “Người này không đơn giản, đằng sau hắn có ba vị kiếm tu bí ẩn, là người phụ nữ váy trắng, người đàn ông áo trắng và kiếm tu áo xanh, tộc Đại Vu ta vẫn đang điều tra lai lịch của ba vị này kiếm tu này…”

Đại Tế Sư lắc đầu: “Không cần tra nữa”.

Vu Đạo Thiên nhìn Đại Tế Sư, Đại Tế Sư khẽ phất tay áo, bình tĩnh nói: “Chỉ là một đám ô hợp, một đám hư danh… không đáng để lãng phí thời gian, lần này nếu chúng dám xuất hiện thì cùng tiêu diệt luôn một thể”.

Một đám ô hợp!

Nghe Đại Tế Sư nói thế, Thế Tông nhíu mày, sao tên này ngông cuồng vậy nhỉ?

Vu Đạo Thiên cũng nhíu mày, nhưng sau đó ông ta do dự, nói: “Đại Tế Sư, người đằng sau Diệp Quân không đơn giản chút nào”.

Đại Tế Sư nhìn Vu Đạo Thiên, hỏi: “Không đơn giản thế nào?”, Vu Đạo Thiên trầm giọng nói: “Nền văn minh mà người này sống chỉ là một nền văn minh vũ trụ cấp thấp, theo lý cả đời này hắn cũng không có khả năng đi đến vị trí hiện giờ, nhưng hắn lại một đường tới đây từ một nền văn minh cấp thấp, điều này hơi bất thường, một thiếu niên ở nền văn minh vũ trụ cấp một đi đến nền văn minh vũ trụ cấp năm, hơn nữa thực lực của hắn còn mạnh như vậy, ngay cả Ác Đạo Minh cũng năm lần bảy lượt tổn thất binh lính vì hắn, sao người đằng sau thiếu niên thiên tài như vậy lại có thể tầm thường được chứ?”

Đại Tế Sư bình tĩnh nói: “Thì sao?”

Vu Đạo Thiên do dự, sau đó nói: “Đại Tế Sư, chúng ta đứng khinh địch quá”.

Mặc dù ông ta cũng không cho rằng Diệp Quân và vũ trụ Quan Huyên có thể gây ra sóng gió gì nhưng lý trí mách bảo ông ta không thể khinh địch, vì từ trước đến nay có quá nhiều cường giả chết vì thế.

Về mặt đánh giá thấp kẻ thù, tốt hơn là nên đề phòng kiếm tu váy trắng đằng sau Diệp Quân thì hơn.

Đại Tế Sư bật cười.

Vu Đạo Thiên nhìn Đại Tế Sư không nói gì.

Đại Tế Sư lắc đầu: “Các ngươi vẫn chưa trải nghiệm nhiều”.

Đại Tế Sư ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt xuyên qua vô số tinh không nhìn về phía tận cuối đó nói: “Năm đó tộc Loạn Cổ ở thời kỳ đỉnh cao lớn mạnh cỡ nào? Uy lực của một tộc trấn áp cả trăm tộc, tộc Đại Vu ta đều phải cúi đầu kính trọng mới có thể sống, nhưng sau đó thì sao?”

Vu Đạo Thiên lặng thinh.

Ông ta không phải là cường giả ở thời đại đó nhưng vẫn biết một ít về lịch sử của thời đại đó, năm đó ở thời kỳ vạn cổ, tộc Loạn Cổ cực kỳ mạnh, trấn áp hết thảy mọi thứ, khi đó tất cả các tộc làm việc gì cũng phải nể mặt tộc Loạn Cổ.

Sau đó tộc Đại Vu dẫn dắt vạn tộc khởi nghĩa phản kháng, cuối cùng mới lật đổ tộc Loạn Cổ, nhưng ông ta biết vài chuyện ẩn tình bên trong, đó là năm đó tộc Đại Vu được thế lực bí ẩn giúp đỡ.

Đại Tế Sư thu hồi ánh mắt, nói tiếp: “Có lẽ đám người nữ kiếm tu váy trắng lợi hại thật, nhưng vậy thì sao? Đối với một số người, họ chẳng khác gì con kiến, không chỉ họ, mà ngay cả tộc Đại Vu cũng chỉ là tôm tép, nghe lời thì sống, không nghe lời thì bị bóp ch ết, chỉ đơn giản thế thôi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4326


Chương 4326

Sắc mặt Vu Đạo Thiên dần trở nên nghiêm trọng, ông ta biết Đại Tế Sư chắc chắn sẽ không làm bậy, đối phương đã từng tiếp xúc với vài nhân vật chưa được biết đến… chẳng hạn như nền văn minh cấp sáu.

Nghĩ đến đây, mí mắt Vu Đạo Thiên khẽ giật.

Đại Tế Sư nói tiếp: “Nếu muốn sống trong vũ trụ rộng lớn này, ngươi phải học được hai điều. Thứ nhất là tầm nhìn, nhất định phải phân biệt được ai có thể là người có thể chọc vào, ai không thể, mặc dù có thể là sự tồn tại ở đỉnh cao trong khu vực vũ trụ nền văn minh cấp năm này, nhưng trong vũ trụ rộng lớn, người và thế lực có thể dễ dàng bóp ch ết chúng ta cũng không ít”.

Nghe Đại Tế Sư nói thế, các cường giả tộc Đại Vu đều lặng thinh không nói, im lặng nghe chỉ dạy.

Đại Tế Sư là người từng trải rất nhiều.

Lời của ông ta không bao giờ sai.

Đại Tế Sư nói tiếp: “Điều thứ hai là phải biết rõ quy tắc, có vài quy tắc chúng ta không thể phá vỡ, phải nghe lời, không ngoan ngoãn thì sẽ chết”.

Vu Đạo Thiên khẽ gật đầu: “Đại Tế Sư nói có lý”.

Các cường giả tộc Đại Vu khác cũng đều gật đầu: “Đại Tế Sư nói có lý”.

Thế Tông nhìn Đại Tế Sư, không nói gì.

Đại Tế Sư nhìn lướt quá các cường giả tộc Đại Vu ở đó, cười nói: “Đợi sau khi loại bỏ nền văn minh Thiên Hành này, từ nay về sau tộc Đại Vu chúng ta sẽ là tộc mạnh nhất trong vũ trụ nền văn minh cấp năm, đến lúc đó quy tắc của thế giới này sẽ cho tộc Đại Vu chúng ta định đoạt”.

Vu Đạo Thiên trầm giọng nói: “Trước đó Ba Chí Tôn của chúng ta và mấy vị Thánh Vương chết trong tay Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành, chúng ta tạm thời cũng không biết thực lực của Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành thế nào…”

Ông ta ngừng một chốc, sau đó lại nói: “Hắn không phải là bản thể, chỉ là một hư ảnh”.

Ông ta lại nhìn Thế Tông ở một bên: “Phải không?”

Thế Tông gật đầu: “Phải”.

Đại Tế Sư cười nói: “Là Thủy tổ của nền văn minh vũ trụ cấp năm đỉnh cao, dĩ nhiên không nên coi thường thực lực của ông ta, nhưng đừng lo, lần này cho dù tất cả các cường giả đỉnh cao của nền văn minh Thiên Hành tập hợp lại, chúng cũng sẽ phải chết”.

Vu Đạo Thiên và Thế Tông đều ngờ vực.

Vu Đạo Thiên hỏi: “Đại Tế Sư, tại sao?”

Đại Tế Sư mỉm cười nói: “Thiên cơ không thể để lộ”.

Vẻ mặt Vu Đạo Thiên cứng đờ.

Đại Tế Sư bỗng nhìn sang Thế Tông nãy giờ im lặng ở một bên: “Ngươi là chủ sự hiện giờ của Ác Đạo Minh à?”

Thế Tông gật đầu: “Ừ”.

Đại Tế Sư bình tĩnh nói: “Theo ta được biết, Nhất điện chủ của Ác Đạo Minh và Tổ Ác Đạo có dã tâm không nhỏ”.

Thế Tông nói: “Đại Tế Sư quen với Nhất điện chủ và Tổ Ác Đạo à?”

Đại Tế Sư cười nói: “Ta không quen Nhất điện chủ nhưng năm đó từng tiếp xúc với Tổ Ác Đạo”.

Thế Tông nhìn Đại Tế Sư, không nói gì.

Đại Tế Sư nói tiếp: “Phải nói rằng vị Tổ Ác Đạo đó quả thật là người tài giỏi, tiếc là quá mức kiêu ngạo…”

Thế Tông bình tĩnh nói: “Vậy sao?”

Đại Tế Sư khẽ cười: “Không nói những chuyện này nữa”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4327


Chương 4327

Nói rồi ông ta nhìn Vu Đạo Thiên: “Vậy bây giờ nền văn minh Thiên Hành ở đâu?”

Vu Đạo Thiên trầm giọng nói: “Tất cả thành viên của nền văn minh Thiên Hành đều bị Diệp Quân thu vào trong Tiểu Tháp, bây giờ Diệp Quân ở đâu thì nền văn minh Thiên Hành ở đó”, Đại Tế Sư cười nói: “Vậy chúng ta vẫn phải giải quyết người tên Diệp Quân này trước?”

Vu Đạo Thiên gật đầu.

Đại Tế Sư bình tĩnh nói: “Cũng được, bớt đi vài chuyện”.

Vu Đạo Thiên nói: “Bây giờ chắc là Diệp Quân đang ở hoàng thành Đại Chu, chúng ta đến hoàng thành Đại Chu sao?”

Đại Tế Sư lắc đầu: “Bảo hắn đến đây”.

Vu Đạo Thiên hơi khó hiểu.

Đại Tế Sư chỉ sang bên phải, tất cả cường giả nhìn theo ngón tay ông ta, một pháp tắc tinh quang cực lớn xuất hiện trong tinh không ở cuối tầm nhìn, ở chính giữa trận pháp là một trận pháp dịch chuyển.

Vu Đạo Thiên hơi ngờ vực: “Đại Tế Sư, đây là?”

Đại Tế Sư bình tĩnh nói: “Thiên cơ không thể tiết lộ”.

Vu Đạo Thiên: “…”

Đại Tế Sư lại nói: “Diệp Quân và người đứng sau hắn không đáng lo, mục đích chính của chúng ta là giải quyết Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành, trận pháp này chuẩn bị cho ông ta, gửi chiến thư cho Diệp Quân, bảo hắn đến đây quyết chiến với tộc Đại Vu”.

Vu Đạo Thiên trầm giọng nói: “Nếu hắn không đến thì sao?”

Đại Tế Sư bình tĩnh nói: “Nếu hắn không đến thì hủy diệt hết tất cả vũ trụ nền văn minh có liên quan đến hắn, dù sao đây cũng là chuyện đơn giản với chúng ta, không phải à?”

Vu Đạo Thiên gật đầu: “Đã rõ”.

Đại Tế Sư nhắm mắt lại: “Đi đi”.

Vu Đạo Thiên gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Gửi chiến thư!

Thế Tông ở một bên nhìn Đại Tế Sư đó, không nói gì, không lâu sau một chiến thư bay vào trong hoàng thành Đại Chu.

Chu Phạn đứng trên tường thành nhận lấy chiến thư, cô ta mở ra đọc, một lúc sau cô ta nhíu chặt mày.

Lúc này Đạo Quân và Từ Thiên xuất hiện bên cạnh Chu Phạn, Đạo Quân trầm giọng nói: “Bệ hạ?”

Chu Phạn không nói gì mà đưa chiến thư cho Đạo Quân, Đạo Quân vừa mở ra, Từ Thiên đến gần, sau khi đọc nội dung, Từ Thiên nổi giận: “Mẹ kiếp”.

Đạo Quân nhìn Từ Thiên: “Văn minh chút đi”.

Từ Thiên chắp hai tay lại, sau đó trầm giọng nói: “Tộc Đại Vu gì đó có ý gì đây? Lại dám ngông cuồng tuyên bố thế à, thật là kiêu ngạo…”, ông ta nhìn Chu Phạn, tự hào nói: “Bệ hạ, Từ Thiên chấp nhận chiến thư đi đánh với tộc Đại Vu này”.

Từ sau khi hưởng được nhiều lợi từ Diệp Quân, thực lực của ông ta tăng lên rất nhiều, bây giờ cực kỳ tự tin.

Chu Phạn bình tĩnh nói: “Tộc Đại Vu là nền văn minh vũ trụ cấp năm, chẳng thua kém gì nền văn minh Thiên Hành”.

Nghe thế vẻ mặt Từ Thiên cứng đờ.

Nền văn minh vũ trụ cấp năm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4328


Chương 4328

Bây giờ Đại Chu vẫn là nền văn minh vũ trụ cấp bốn… đến đối đầu với nền văn minh vũ trụ cấp năm ư?

Từ Thiên chắp hai tay lại: “Ta rút lại lời vừa nói”.

Đạo Quân thấp giọng nói: “Ngươi rút lại cái gì chứ? Người xuất gia nói thì phải giữ lời, nếu ngươi đến đó thì không cần lo lắng, ta nhất định sẽ nhặt xác của ngươi”.

Từ Thiên sầm mặt nói: “Đạo Quân, nói thế nào, chúng ta cũng là hoạn nạn có nhau mà, ngươi chẳng tốt lành chút nào. Ta đại diện cho Phật tổ khinh bỉ ngươi!”

Đạo Quân: “…”,

Chu Phạn bỗng nói: “Chuyện này phải để huynh ấy đưa ra quyết định”.

Nói rồi cô ta lấy bùa truyền âm ra rồi bóp nát.

Cô ta không liên hệ với Diệp Quân mà là Tịnh Sơ, vì lúc Diệp Quân tiếp nhận truyền thừa từng truyền âm cho cô ta bảo nếu có chuyện gì cứ liên hệ với Tịnh Sơ.

Sau khi truyền âm, Chu Phạn ngẩng đầu lên nhìn tinh không, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Từ Thiên cũng ngẩng đầu lên nhìn trời, khẽ nói: “Cậu Diệp… lần này ta không gánh được… thật xin lỗi”.

Trong Tiểu Tháp, Tịnh Sơ ngồi khoanh chân dưới đất đang tu luyện, bà ta đã thu hoạch được khá nhiều thứ trong trận đánh với Phục Võ trước đó, khoảng thời gian này thực lực của bà ta cũng được nâng cao khá nhiều.

Đối diện với bà ta là Chiêm Thanh, Chiêm Thanh không tu luyện mà đang nướng thịt dê, con dê này là do Diệp Quân để lại trong Tiểu Tháp.

Chiêm Thanh bỗng xé một cái đùi dê đi đến bên cạnh Tịnh Sơ, cô ta đưa cho Tịnh Sơ, Tịnh Sơ không từ chối, vừa mới cầm lấy cái đùi, Chiêm Thanh bỗng ôm lấy bà ta hôn thật mạnh lên mặt, cười nói: “Tịnh Sơ, cô thật sự ngày càng đẹp”.

Dứt lời, lại hôn một cái nữa.

Tịnh Sơ lạnh nhạt nhìn cô ta.

“Ngoài việc bôi nước bọt lên mặt ta thì cô còn có thể làm gì hả?”

Chiêm Thanh: “…”

Lúc này thời không trước mặt Tịnh Sơ bỗng rung chuyển, một lúc sau bà ta nhíu mày.

Chiêm Thanh bên cạnh bà ta cũng không còn cười nữa hỏi: “Sao thế?”

Tịnh Sơ trầm giọng nói: “Nữ hoàng Đại Chu gửi thư bảo tộc Đại Vu gửi chiến thư cho Đại Chu, nếu Diệp Quân không đến nền văn minh vũ trụ Vô Gian, chúng sẽ hủy diệt tất cả các vũ trụ bên dưới”.

Chiêm Thanh nhíu mày, cô ta không ngờ tộc Đại Vu lại muốn tiêu diệt họ nhanh đến thế.

Tịnh Sơ xoay người nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành: “Chúng còn bao lâu nữa?”

Chiêm Thanh trầm giọng nói: “Còn phụ thuộc vào bản thân chúng”, Tịnh Sơ im lặng một lúc rồi nói: “Đến vũ trụ Vô Gian một chuyến”.

Chiêm Thanh gật đầu: “Được”.

Bây giờ họ phải tranh thủ chút thời gian cho Diệp Quân.

Không lâu sau, hai người ra khỏi Tiểu Tháp, sau đó chạy đến nền văn minh vũ trụ Vô Gian.

Trong tinh không.

Sao băng lửa phủ khắp bầu trời lướt qua tinh không, trong số sao băng lửa đó, một tia kiếm quang lóe sáng.

Tia kiếm quang đó đi ngược dòng, cắt ra một đường máu giữa đám sao băng rực lửa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4329


Chương 4329

Một lúc lâu sau, đám sao băng biến mất, Diệp Quân đứng giữa tinh không, lúc này quanh người hắn là đốm lửa rực cháy.

Đó chính là năng lượng của sao băng lửa.

Diệp Quân nhắm mắt lại, mặc cho những sao băng rực lửa đó đốt cháy cơ thể mình, một lúc sau những ngọn lửa đó dần dần biến mất, cơ thể Diệp Quân cũng dần toát ra khí tức đáng sợ.

Nuốt chửng, hấp thụ!

Khoảng thời gian này, hắn không ngừng chiến đấu với các ngôi sao, hấp thụ rất nhiều năng lượng sao băng lửa, trong lúc đó thân xác kiếm ý của hắn được tăng lên rất nhiều, nhìn kỹ lại dưới da hắn thế mà lại có ánh sáng tinh tú nhàn nhạt.

Không chỉ thân xác mà khoảng thời gian này kiếm ý của hắn cũng được tăng cấp rất nhiều.

Ngay lúc này khu vực tận cuối tinh không lại xuất hiện rất nhiều sao băng lửa.

Thấy thế ánh mắt Diệp Quân trở nên nóng bỏng, bây giờ trong mắt hắn, những sao băng lửa này là đồ bổ.

Lần này không đợi sao băng lửa đó bay đến trước mặt, hắn đã biến thành kiếm quang lao ra.

Vèo!

Tia kiếm quang xé toạc mọi thứ, vô số sao băng lửa bị xé nát… Bên dưới, người đàn ông áo dài nhìn Diệp Quân, khoảng thời gian này ông ta cũng khá ngạc nhiên vì tốc độ thăng cấp của Diệp Quân rất nhanh, nhất là kiếm ý. Trước đó kiếm ý của Diệp Quân đã rất tinh khiết, nhưng đối với cường giả ở cấp bậc như ông ta thì sự tinh khiết đó còn lâu mới đủ, nhưng bây giờ kiếm ý của Diệp Quân đã được cải thiện rất nhiều.

Dĩ nhiên còn có thể trở nên mạnh hơn.

Vì bây giờ Diệp Quân vẫn không thể đánh lại tất cả sao băng lửa, chỉ có thể đánh với một bộ phận nhỏ.

Trong tinh không, Diệp Quân liên tục đánh nhau với đám sao băng, càng đánh càng phấn khích, càng đánh càng có sức.



Vũ trụ Vô Gian.

Từ sau khi tộc Đại Vu gửi chiến thư cho Đại Chu, tất cả cường giả tộc Đại Vu đều bày sẵn trận thế, đợi Diệp Quân và cường giả nền văn minh Thiên Hành đến.

Cường giả xuất sắc của tộc Đại Vu đều được điều động.

Dẫn đầu là Vu Đạo Thiên, bên cạnh ông ta không xa là Thế Tông của Ác Đạo Minh.

Phải nói là Thế Tông cũng khá bất ngờ trước thực lực của tộc Đại Vu, mặc dù giữa họ đã bắt đầu hợp tác từ trước đó nhưng cả hai bên đều không biết rõ về nhau. Lúc này tộc Đại Vu đều phái hết các cường giả của mình, những người này mạnh hơn cường giả tầng thấp trong Ác Đạo Minh rất nhiều.

Hơn nữa còn có vị Đại Tế Sư đó.

Thực lực của Đại Tế Sư đó mạnh thế nào?

Ông ta không cảm nhận được.

Thế Tông quay đầu nhìn vào tận cuối tinh không ở đằng xa, lúc này trận pháp mà tộc Đại Vu dùng để đối phó với Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành đã được giấu đi. Thật ra Thế Tông rất tò mò về trận pháp đó, vì ông ta biết đó là trận pháp mà Đại Tế Sư dùng để đối phó với Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành.

Hơn nữa nghe giọng điệu của Đại Tế Sư, hình như đối phương từng gặp nền văn minh vũ trụ cấp sáu.

Nền văn minh vũ trụ cấp sáu!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4330


Chương 4330

Nghĩ đến đây, Thế Tông cau chặt mày, thật ra ông ta chưa từng tiếp xúc với nền văn minh vũ trụ cấp sáu, nhưng ông ta biết rõ chắc chắn có nền văn minh vũ trụ cấp sáu, hơn nữa Pháp Thần Ác Đạo, Tổ Ác Đạo và Nhất điện chủ từng tiếp xúc với nền văn minh vũ trụ cấp sáu, hay nói cách khác, có khả năng Nhất điện chủ và Tổ Ác Đạo đến từ nền văn minh vũ trụ cấp sáu.

Lúc này, ông ta nghĩ đến người phụ nữ váy trắng và người đàn ông áo trắng, chẳng lẽ hai người này cũng là đến từ nền văn minh vũ trụ cấp sáu?

Thế Tông lắc đầu.

Ông ta không biết hai người đó có phải đến từ nền văn minh vũ trụ cấp sáu hay không, nhưng ông ta biết hai người đó rất mạnh…

Lúc này Vu Đạo Thiên bỗng cười nói: “Thế Tông đại nhân lắc đầu làm gì thế?”, Thế Tông nhìn Vu Đạo Thiên bình tĩnh nói: “Cười nhạo Diệp Quân và nền văn minh Thiên Hành không biết tự lượng sức mình”.

Vu Đạo Thiên bật cười: “Thật ra bây giờ nền văn minh Thiên Hành không yếu như vậy, lần này là nội chiến của họ, nếu không nếu hai vị quan chấp hành đứng đầu Phục Võ và Tịnh Sơ hợp sức, chúng ta cũng sẽ đau đầu”.

Thế Tông gật đầu, ông ta cũng rất sợ sức mạnh của hai người phụ nữ đó, nếu hai người này hợp sức lại khi ở thời kỳ đỉnh cao chắc chắn có thể đánh bại mọi thứ.

Vu Đạo Thiên bỗng nói: “Thế Tông đại nhân, ông từng gặp người phụ nữ váy trắng đó chưa?”

Thế Tông nhìn Vu Đạo Thiên lắc đầu: “Chưa từng gặp”, Vu Đạo Thiên nhíu mày: “Chưa từng gặp ư?”

Thế Tông gật đầu.

Vu Đạo Thiên lặng thinh.

Như ông ta đã nói trước đó, ông ta chưa bao giờ nghĩ Diệp Quân là người đơn giản, tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, dù là ở trong thế hệ trẻ của tộc Đại Vu của ông ta cũng là yêu nghiệt đỉnh cấp chứ đừng nói là nền văn minh vũ trụ Quan Huyên, chắc chắn người đằng sau yêu nghiệt ở cấp bậc này không tầm thường.

Hơn nữa Ác Đạo Minh đã tổn thất nặng nề vì đối đầu với hắn.

Ba vị kiếm tu đó khiến ông ta cảm thấy hơi bất an.

Lúc này Thế Tông bỗng nói: “Tộc trưởng Vu cứ yên tâm”.

Vu Đạo Thiên nhìn Thế Tông: “Thế Tông đại nhân có ý gì?”

Thế Tông bình tĩnh nói: “Thực lực của những người đứng sau Diệp Quân chắc chắn không quá yếu, dù sao có thể bồi dưỡng ra một thiên tài yêu nghiệt như Diệp Quân chắc chắn không phải là điều mà người thường có thể làm được, nhưng dù có mạnh đến đâu thì có thể mạnh được như nền văn minh Thiên Hành và tộc Đại Vu không? Không thể, tuyệt đối không thể”.

Vu Đạo Thiên lặng im một lúc lâu, bật cười: “Cũng đúng”.

Nói xong, ông ta lắc đầu khẽ cười, mình lại cứ lo sầu suy nghĩ.

Cho dù người đằng sau Diệp Quân có mạnh đến đâu, lẽ nào có thể mạnh hơn nền văn minh Thiên Hành và tộc Đại Vu sao?

Chỉ cần không phải là nền văn minh vũ trụ cấp sáu thì một tay cũng có thể tiêu diệt gọn gàng.

Ngay lúc này tinh hà ở đằng xa bỗng sôi trào.

Vu Đạo Thiên không suy nghĩ nữa, ngẩng đầu nhìn tận cuối tinh hà, một người phụ nữ chậm rãi bước ra từ đó.

Chính là Tịnh Sơ.

Chiêm Thanh không xuất hiện, cô ta muốn đánh cho tộc Đại Vu trở tay không kịp, vì tộc Đại Vu vẫn không biết cô ta đã ra ngoài.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4331


Chương 4331

Nhìn thấy Tịnh Sơ, Vu Đạo Thiên nhíu mày: “Chỉ có một mình ngươi?”, Thế Tông nhìn Tịnh Sơ, không nói gì.

Tịnh Sơ chậm rãi bước đến trước mặt cường giả tộc Đại Vu, bà ta nhìn Vu Đạo Thiên: “Vu Đạo Thiên, một đánh một à?”

Một đánh một!

Vu Đạo Thiên bật cười: “Ta cũng muốn thử xem thực lực của quan chấp hành đứng đầu nền văn minh Thiên Hành”.

Tịnh Sơ nói: “Đến đây nào”.

Nói rồi bà ta lắc mình bay lên trời.

Vu Đạo Thiên quay đầu nhìn ông lão đồ trắng tay cầm cây gậy: “Vu Lão, cẩn thận đề phòng”.

Nói rồi ông ta cũng biến thành tia sáng lao lên trời.

Chẳng mấy chốc từng tiếng nổ vang lên giữa không trung.

Thế Tông ngẩng đầu lên nhìn tận cuối hư không, ông ta nhíu mày, vì ông ta thấy Vu Đạo Thiên vừa bắt đầu đã bị Tịnh Sơ trấn áp.

Thấy thế vẻ mặt Thế Tông trở nên nghiêm trọng, ông ta nhận ra thực lực của Tịnh Sơ đã tăng lên.

Nhưng đó cũng là chuyện bình thường, trước đó Tịnh Sơ và Phục Võ suýt nữa đã liều chết với nhau trong trận nội chiến trước đây, hơn nữa sau đó lại còn đánh với Ác Đạo Minh và tộc Đại Vu, trận chiến đó cũng gần như suýt nữa phá nát thần hồn. Với một cường giả cấp bậc này, trải qua trận chiến thảm khốc như vậy, sao có thể không tăng cấp?

Cho dù chỉ là tăng một chút thôi thì cũng là cực kỳ đáng sợ với những cường giả cấp bậc như Tịnh Sơ.

Thế Tông nhanh chóng thu lại ánh mắt, ông ta nhìn xung quanh hơi nghi ngờ, trong khi ở phía bên kia, khi nhìn thấy Vu Đạo Thiên bị áp chế, sắc mặt các cường giả tộc Đại Vu đều sa sầm.

Họ cũng không ngờ tộc trưởng của mình lại bị áp chế dễ dàng như thế. Trong không trung, sắc mặt Vu Đạo Thiên cũng cực kỳ khó coi, vốn tưởng thực lực của mình cũng không thua kém gì Tịnh Sơ, nhưng ông ta không ngờ thực lực của Tịnh Sơ lại mạnh như vậy.

Ông ta chưa từng giao chiến với Tịnh Sơ, đều là Pháp Thần Ác Đạo và mấy vị Chí Tôn giữ chân bà ta, ông ta không hề biết sức mạnh thực sự của Tịnh Sơ, vốn dĩ còn muốn khoe mẽ một chút, lúc này thì hay rồi, không khoe mẽ được còn bị áp chế.

Tịnh Sơ rất nghiêm túc, bà ta thực sự muốn đánh chết Vu Đạo Thiên, ý chí võ đạo cực mạnh lan ra ra khắp không trung, trấn áp cả không trung từng chút.

Sắc mặt Vu Đạo Thiên cực kỳ nghiêm trọng, vất vả chống đỡ.

Nhưng ông ta ngày càng bị áp chế, gần như không có sức đánh trả, mà những đòn tấn công của Tịnh Sơ ngày càng mạnh khiến Vu Đạo Thiên khổ không nói nên lời. Thấy thế, các cường giả của tộc Đại Vu bên dưới đều biến sắc, họ cũng không tiện ra tay, dù sao vừa rồi đã nói một đánh một rồi.

Vèo!

Ngay lúc này hư không đó rung lên, sau đó Vu Đạo Thiên bỗng lùi về sau, hư không phía sau ông ta bị thiêu cháy.

Thấy thế tất cả cường giả tộc Đại Vu đều trở nên căng thẳng.

Lúc này Tịnh Sơ bỗng biến mất.

Ầm!

Ý chí võ đạo đáng sợ cuồn cuộn lao ra từ trong hư không như thủy triều, lao thẳng về phía Vu Đạo Thiên.

Vu Đạo Thiên biến sắc, ông ta biết người phụ nữ trước mặt này muốn giết mình, ông ta không dám nương tay nữa, xòe tay ra, một chiếc mũ sắt bỗng xuất hiện trong tay ông ta, ông ta ra sức thúc giục chiếc mũ sắt bỗng toát ra khí tức tà ác đáng sợ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4332


Chương 4332

Thoáng chốc ý chí võ đạo Tịnh Sơ phóng ra bị đẩy lùi.

Tịnh Sơ ở phía xa nhìn thấy cảnh này, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, bà ta nhìn xem chiếc mũ sắt trong tay Vu Đạo Thiên, cau chặt mày.

Vu Đạo Thiên nhìn Tịnh Sơ, sắc mặt nghiêm trọng.

Tịnh Sơ đang định tấn công lần nữa, nhưng lúc này Vu Đạo Thiên đột nhiên nói: “Quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ, cường giả so chiêu đến đây thôi, với thực lực của ta và ngươi thì không giết nhau được, thế nên chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa”.

Dứt lời, ông ta nhìn các cường giả tộc Đại Vu bên dưới, các cường giả đều phóng lên hư không này.

Chúng muốn đánh hội đồng à?

Tịnh Sơ không hề sợ hãi, bà ta đang định ra tay thì lúc này sau lưng bà ta bỗng vang lên tiếng kiếm.

Là Diệp Quân!

Nhìn thấy Diệp Quân, Tịnh Sơ hơi ngạc nhiên, không ngờ Diệp Quân lại đến nhanh như thế.

Lúc nhìn thấy Diệp Quân, Thế Tông bên dưới khẽ giật mí mắt, không do dự xoay người biến mất ở tinh không đằng xa.

Chạy cực nhanh!

Muộn quá có khả năng không chạy được.

Thế Tông đi trong âm thầm nên các cường giả ở đó đều không phát hiện, nhưng ông ta vẫn bị Đại Tế Sư ẩn nấp ở nơi nào đó nhìn thấy. Thấy Thế Tông chạy trốn, Đại Tế Sư lắc đầu khẽ cười, tỏ ý chế giễu: “Nhát như thỏ đế khó làm nên việc lớn, tâm tính tiểu nhân”.

Trong hư không.

Diệp Quân đi đến bên cạnh Tịnh Sơ, Tịnh Sơ nhìn hắn hỏi: “Xong rồi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Tịnh Sơ không nói gì, chỉ gật đầu, sau đó nhìn các cường giả tộc Đại Vu: “Ngươi chọn một người đi”.

Diệp Quân nhìn sang Vu Đạo Thiên.

Thấy thế Vu Đạo Thiên bật cười: “Muốn chọn ta à?”, nụ cười có gì đó nham hiểm.

Một thằng nhóc chọn ông ta đúng là sỉ nhục với ông ta, ông ta nghĩ ông ta và Tịnh Sơ, Phục Võ mới cùng cấp bậc.

Diệp Quân nhìn Vu Đạo Thiên cười nói: “So vài chiêu nhé?”

Vu Đạo Thiên nhìn Diệp Quân: “Ngươi chắc chứ?”

Diệp Quân gật đầu: “Đương nhiên”.

Vu Đạo Thiên nhìn Tịnh Sơ, Tịnh Sơ không nói gì, xoay người lùi sang một bên.

Bà ta tin tưởng Diệp Quân.

Vu Đạo Thiên vung tay lên, các cường giả tộc Đại Vu phía sau ông ta lùi ra sau.

Vu Đạo Thiên nhìn Diệp Quân: “Đến đây đi”.

Diệp Quân xòe tay ra, một thanh ý kiếm được ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, ngay sau đó hắn bỗng biến mất.

Kiếm quang lóe lên.

Trong mắt Vu Đạo Thiên hiện lên vẻ kinh ngạc, lúc này ông ta không còn tâm lý xem thường nữa, tiến đến trước một bước, tay phải giơ lên, sau đó ấn về phía trước, một khí tức cường đại lao ra từ trong lòng bàn tay.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4333


Chương 4333

Kiếm của Diệp Quân lập tức bị ép dừng lại, nhưng ngay sau đó tay phải Diệp Quân cầm kiếm xoay vòng.

Vèo!

Vu Đạo Thiên bị sức mạnh cực lớn làm cho lùi lại phía sau. Thấy thế, các cường giả tộc Đại Vu đều rất ngạc nhiên.

Ánh mắt Tịnh Sơ cũng lóe lên vẻ ngạc nhiên, bà ta cũng không ngờ thực lực của Diệp Quân lại tăng lên nhiều đến thế.

Sau khi dừng lại, sắc mặt Vu Đạo Thiên tái nhợt nhìn Diệp Quân, dĩ nhiên là ông lại càng kinh ngạc hơn vì trước đó ông ta đã điều tra Diệp Quân, Diệp Quân rất chật vật khi đánh một vị Thánh Vương, lúc này mới qua bao lâu đâu mà sao thực lực của người này lại mạnh đến thế?

Đúng là yêu nghiệt!

Diệp Quân ở phía đối diện nhắm mắt lại.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đánh nhau với đám sao băng kia, cho dù là kiếm ý hay thân xác kiếm ý đều tăng lên rất nhiều, nhưng hắn cũng không biết rốt cuộc mình đạt tầng nào rồi.

Hắn cần một đối thủ.

Vu Đạo Thiên này lại phù hợp.

Diệp Quân bỗng mở mắt ra, thoáng chốc một thanh kiếm đã lao đến trước mặt Vu Đạo Thiên.

Đồng tử Vu Đạo Thiên co lại, hai cánh tay đứng trước ngực làm tư thế phòng vệ.

Soạt!

Nhát kiếm của Diệp Quân lao đến, Vu Đạo Thiên lại bị chấn động lùi về sau.

Thấy thế, Diệp Quân bỗng phấn khích nói: “Tháp gia, ta tiến bộ nhiều rồi”.

Tiểu Tháp nói: “Ngươi đừng vui mừng quá sớm”.

Diệp Quân bật cười, ngay sau đó hắn biến mất khỏi đó.

Nhát kiếm này xé toạc đến từ trong không trung, kiếm ý mạnh mẽ khiến hư không xung quanh bắt đầu bị phá hủy.

Ánh mắt Vu Đạo Thiên lộ ra vẻ hung tợn, ông ta bỗng biến mất khỏi đó đánh về phía Diệp Quân.

Bị Tịnh Sơ đánh bại, ông ta có thể chấp nhận được, nhưng bị một tên nhóc đánh bại? Ông ta không chấp nhận được.

Quyền kiếm vừa chạm vào nhau, cả không trung lập tức bị thiêu đốt, từng quyền quang và kiếm quang không ngừng lan ra từ bốn phía, xé nát mọi thứ. Chẳng mấy chốc, cả hư không hừng hực bùng phát kiếm quang và quyền quang, hai sức mạnh xé tan mọi thứ.

Hai người đánh rất quyết liệt.

Sắc mặt các cường giả tộc Đại Vu ngày càng khó coi, vì họ nhận ra Diệp Quân và Vu Đạo Thiên lại ngang tài ngang sức.

Thực lực của Diệp Quân mạnh như thế ư?

Các cường giả tộc Đại Vu đều sầm mặt.

Tịnh Sơ nở nụ cười hiếm hoi, bà ta nhận ra kiếm ý của Diệp Quân thuần túy hơn trước rồi.

Bây giờ Diệp Quân mới giống kiếm tu hơn.

Trước đó cứ như một tên “du mục”.

Vèo!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4334


Chương 4334

Đúng lúc này, trong hư không ở phía xa bỗng xuất hiện một tia kiếm quang chói mắt, Vu Đạo Thiên bị này tia kiếm quang buộc phải lui về phía sau, ông ta vừa dừng lại thì lại có một tia kiếm quang chém mạnh tới, từng nhát kiếm áp chế Vu Đạo Thiên, nhưng chỉ kéo dài không đến vài giây, một luồng khí tức đáng sợ bỗng toát ra từ trong cơ thể Vu Đạo Thiên, luồng khí tức này khiến Diệp Quân lùi lại.

Sau khi Diệp Quân lùi lại, Vu Đạo Thiên bỗng xông đến trước, cả người biến thành cột sáng màu đen đâm về phía Diệp Quân.

Diệp Quân ở phía xa chém một nhát kiếm đến.

Soạt!

Kiếm quang vỡ vụn, Diệp Quân bị đánh văng ra xa, nhưng ngay sau đó, hắn lập tức dừng lại rồi lao về phía trước, chém một nhát kiếm vào cột sáng màu đen, thoáng chốc vô số kiếm quang và tia sáng màu đen lao ra, lan ra xung quanh.

Chẳng mấy chốc hai người lại đánh nhau quyết liệt.

Vu Đạo Thiên đã bắt đầu nghiêm túc hơn, trận chiến này liên quan đến tôn nghiêm của ông ta.

Dù sao thua Tịnh Sơ thì mọi người còn có thể chấp nhận được, nhưng nếu thua tên nhóc Diệp Quân này, ngay cả bản thân ông ta cũng không thể chấp nhận chứ đừng nói gì là người trong tộc.

Không được thua!

Thế nhưng đánh một hồi, ông ta lại nhận ra kiếm ý của Diệp Quân mạnh hơn ông ta nghĩ.

Kiếm ý thuần túy.

Kiếm chiêu đơn giản!

Nhưng lại ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đáng sợ.

Kiếm tu!

Từ trước đến nay, kiếm tu thuần túy nhất đều là người làm cho người ta cảm thấy đau đầu nhất, nhất là trong cùng cảnh giới, tất cả cường giả đều không muốn đối mặt với kiếm tu.

Lúc này Vu Đạo Thiên đã đánh đến mức cảm thấy vô cùng đau đầu. Còn Diệp Quân vừa đột phá, hắn ngày càng phấn khích, càng đánh càng có sức, hiện giờ hắn không có sử dụng bất kỳ kiếm kỹ nào, cho dù chỉ là vung chém đơn giản, chiêu thức ngày càng đơn giản nhưng uy lực lại ngày càng mạnh.

Dĩ nhiên hắn cũng không từ bỏ kiếm kỹ hoàn toàn, thi thoảng đánh một chiêu Diên Trì Nhất Kiếm, sẽ khiến Vu Đạo Thiên không kịp đề phòng.

Sau khi kiếm ý của hắn được cải thiện, uy lực mấy kiếm kỹ này của hắn cũng được tăng lên.

Đáng nói là bây giờ hắn không kích hoạt sức mạnh huyết mạch, nếu không sức mạnh của hắn sẽ trở nên mạnh hơn nữa.

Vì huyết mạch phong ma của hắn cũng rất thuần túy.

Cứ thế hai người liên tục đánh nhau ở trong không trung, sức mạnh mà hai người tạo ra đã đánh nát toàn bộ không trung, cho dù có Pháp Tắc Thiên Đạo phục hồi nhưng cũng không có tác dụng vì tốc độ hủy diệt sức mạnh của hai người quá nhanh. Tịnh Sơ đứng ở một bên lặng lẽ theo dõi, bà ta biết Diệp Quân cần một trận chiến, sau trận chiến này sức mạnh của Diệp Quân sẽ trở nên mạnh hơn. Điều bà ta phải làm là ngăn cản không cho mọi người đánh lén hắn, không để hắn bị người ta ỷ thế bắt nạt.

Sắc mặt các cường giả tộc Đại Vu xung quanh đều rất khó coi, vì đã nói là một đánh một nên Vu Đạo Thiên chưa lên tiếng thì họ cũng không tiện ra tay, nhưng họ đều có thể thấy Vu Đạo Thiên không thể giết được người tên Diệp Quân này.

Dĩ nhiên Diệp Quân muốn giết Vu Đạo Thiên cũng rất khó.

Hai bên đều đang đợi.

Xem ai không chịu được trước, sau đó đánh hội đồng.

Diệp Quân đánh một hồi lại cảm thấy không ổn lắm, vì hắn thấy huyết mạch phong ma trong người hắn lại đang trở nên nóng nảy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4335


Chương 4335

Mẹ kiếp!

Mình không có sát khí, huyết mạch này bắt đầu hồi sinh?

Kể từ sau khi huyết mạch phong ma nuốt chửng rất nhiều ác tự và ác huyết lần trước, hắn phát hiện huyết mạch phong ma này không bình thường, chỉ cần hắn có một chút sát khí, huyết mạch này sẽ muốn đảo khách thành chủ như được tiêm chất k1ch thích…

Huyết mạch này có bản tính làm loạn.

Diệp Quân ép buộc mình đè ép sát khí trong đầu mình xuống, bây giờ hắn chỉ muốn kiểm tra kiếm ý của mình.

Ở một bên khác, dường như Tịnh Sơ cảm nhận được gì, bà ta quay đầu nhìn sang phải, chỉ thấy không có một ai trong tinh không.

Bà ta lại nhíu chặt mày.

Đại Tế Sư của tộc Đại Vu ẩn mình trong thời không bật cười: “Phát hiện ra ta rồi sao? Thú vị đấy, không hổ là quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành…”, Tịnh Sơ ở phía xa thu lại tầm mắt, ngẩng đầu lên nhìn chiến trường cách đó khá xa, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Vù!

Đúng lúc này, khu vực chiến trường bỗng vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc, sau đó khu vực hư không đó nổ tung hoàn toàn hệt như chiếc gương, Diệp Quân và Vu Đạo Thiên cùng lùi về sau.

Hai người lùi lại một lúc sau mới dừng lại.

Lúc này trên người Vu Đạo Thiên đã có không ít vết kiếm.

Ngược lại Diệp Quân, mặt đầy vẻ phấn khích.

Vu Đạo Thiên nhìn hai tay mình, trên tay ông ta có vài vết kiếm, cơ thể ông ta cũng không phải là thân xác bình thường, nhưng vẫn không chịu được kiếm của Diệp Quân.

Vu Đạo Thiên quay đầu lại nhìn xung quanh, lúc này sắc mặt các cường giả tộc Đại Vu xung quanh đều rất khó coi.

Vu Đạo Thiên biết ông ta không thể tiếp tục tiêu tốn thời gian với Diệp Quân thế này nữa, nếu còn tiếp tục như vậy sẽ bất lợi với mình, vì ông ta nhận ra Diệp Quân này càng đánh càng mạnh, quá bất thường.

Ngay lúc này Diệp Quân bỗng biến mất khỏi đó.

Vèo!

Một tia kiếm quang lướt qua chém thẳng vào Vu Đạo Thiên.

Vu Đạo Thiên híp mắt, ông ta xòe tay ra, một chiếc mũ sắt bỗng xuất hiện trong tay ông ta, trong chiếc mũi sắt toát ra khí tức đáng sợ.

Chỉ thoáng chốc, Diệp Quân đã bị khí tức đáng sợ đó làm cho chấn động lùi về sau cả vạn trượng.

Sau khi dừng lại, Diệp Quân hơi ngạc nhiên, hắn nhìn mũ sắt trong tay Vu Đạo Thiên: “Ông thế mà lại dùng ngoại vật”.

Vu Đạo Thiên nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Ngoại vật gì chứ, uổng công ngươi lăn lộn lâu như vậy, lẽ nào ngươi không biết ngoại vật cũng là một kiểu thực lực sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Cảm ơn ông đã nhắc nhở”.

Nói rồi hắn lại biến mất khỏi đó, Vu Đạo Thiên ném mạnh mũ sắt trong tay về phía Diệp Quân.

Khi chiếc mũ sắt bay về phía Diệp Quân, luồng khí tức đáng sợ bùng phát, nhưng lúc này ý kiếm trong tay Diệp Quân đã biến thành kiếm Thanh Huyên.

Hắn chém một kiếm xuống.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4336


Chương 4336

Soạt!

Chiếc mũ sắt bị nhát kiếm của Diệp Quân chém gãy làm đôi…

Một tiếng thét thảm thiết vang lên trong chiếc mũ sắt vỡ tan tành đó.

Thấy kiếm của Diệp Quân mạnh như vậy, Vu Đạo Thiên biến sắc, lúc này ông ta cũng không còn quan tâm đ ến gì nữa, tức giận chỉ vào Diệp Quân: “Mọi người cùng xông lên”.

Nghe Vu Đạo Thiên nói thế, các cường giả tộc Đại Vu cũng vứt hết võ đức gì đó xông về phía Diệp Quân.

Đánh hội đồng!

Khi tất cả cường giả xông về phía Diệp Quân, Vu Đạo Thiên nhìn chằm chằm kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè.

Ông ta không ngờ thần vật của mình lại bị nhát kiếm của Diệp Quân dễ dàng phá vỡ đến thế.

Quả thật là hết sức hoang đường.

Cũng giờ khắc này, ông ta đã không còn ý định chém giết Diệp Quân nữa, phải biết rằng, thần vật của ông ta là chí bảo đứng hàng đầu của tộc Đại Vu, thế nhưng lúc này lại bị thanh kiếm mỏng manh đó phá vỡ, có thể tưởng tượng được thanh kiếm đó đáng sợ cỡ nào.

Ngay lúc các cường giả tộc Đại Vu kia xông về phía Diệp Quân, Tịnh Sơ đột nhiên chắn trước mặt Diệp Quân, trong mắt bà ta lóe lên một tia lạnh lùng, ngay sau đó bà ta tiến lên một bước, ý chí võ đạo đáng sự cuồn cuộn lao ra từ thủy triều, sau đó bà ta xông đến trước đánh một quyền.

Vèo!

Mấy chục cường giả tộc Đại Vu trước mặt bà ta bị nắm đấm của bà ta ép lui cả mấy vạn trượng.

Lúc này, Diệp Quân cũng bị một đám cường giả tộc Đại Vu đánh văng xa ra, mặc dù hiện giờ thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều nhưng một mình hắn vẫn không thể đánh lại nhiều cường giả đỉnh cấp của tộc Đại Vu như thế.

Mấy vị Thánh Vương dẫn đầu xông đến chỗ Diệp Quân.

Diệp Quân ở phía xa híp mắt: “Tháp gia”.

Hắn vừa dứt lời, Tiểu Tháp xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, ngay sau đó hàng vạn khí tức cực mạnh bỗng xuất hiện xung quanh, sau đó hàng vạn cường giả tộc Loạn Cổ đều bước ra từ trong Tiểu Tháp.

Thấy thế tộc trưởng tộc Đại Vu – Vu Đạo Thiên biến sắc: “Đây… là tộc Loạn Cổ… sao có thể…”

Không chỉ Vu Đạo Thiên mà lúc này các cường giả tộc Đại Vu đều ngơ ngác.

Sao cường giả tộc Loạn Cổ lại xuất hiện ở đây?

Đại Tế Sư trong bóng tối cũng nhíu mày, nhưng nhanh chóng giãn ra, khẽ cười nói: “Ẩn nấp nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa rồi sao? Cũng tốt thôi, vừa lúc bắt gọn một đám”.

Sau khi các cường giả tộc Loạn Cổ bước ra, ánh mắt họ lập tức nhìn sang cường giả tộc Đại Vu, trong mắt ai cũng hiện lên sát khí và sự phẫn nộ.

Năm đó tộc Đại Vu từng dẫn cả vạn tộc khác tàn sát tộc Loạn Cổ, đa phần người trong tộc Loạn Cổ đều chết trong tay các cường giả tộc Đại Vu ở trận chiến đó.

Bây giờ lại gặp nhau lần nữa là kẻ thù gặp nhau, cực kỳ căm phẫn.

Thần tướng Loạn Cổ – Loạn Cổ Phong bỗng tức giận hét lên: “Giết!”

Vừa dứt lời, ông ta dẫn đầu xông lên.

Mà sau lưng ông ta, vô số cường giả tộc Loạn Cổ cũng xông tới, lúc này hai mắt các cường giả tộc Loạn Cổ đều trở thành màu đỏ như máu, sát khí ngút trời.

Nhìn thấy khí thế này, các cường giả tộc Đại Vu đều biến sắc.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4337


Chương 4337

Nhưng ngay lúc này, Đại Tế Sư của tộc Đại Vu ẩn nấp trong tối bỗng xòe tay ra, chẳng mấy chốc một cánh cửa đá nhỏ bay ra từ trong lòng bàn tay, cánh cửa đá ngược gió phồng lên biến thành cánh cửa rộng cả vạn trượng, ngay sau đó trong cánh cửa đá truyền đến từng khí tức lớn mạnh đáng sợ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Quân ở đằng xa nhíu mày. Lúc này Tịnh Sơ xuất hiện bên cạnh hắn, bà ta nhìn cánh cửa đá: “Có rất nhiều cường giả đang chạy đến đây”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Cường giả của nơi nào?”

Tịnh Sơ lắc đầu: “Ta không biết”.

Đúng lúc này, một người đàn ông có thân hình cao lớn vạm vỡ bỗng lao ra từ trong cánh cửa đá, người đàn ông này cao hơn người bình thường gấp đôi, hai tay như trụ cột, bờ vai rộng đủ để người ngồi lên, một tay cầm chiếc rìu chiến cực lớn, vô cùng áp bức.

Đúng lúc này, giọng nói Loạn Cổ Phong bỗng vang lên trong đầu Diệp Quân: “Cậu Diệp, đây là tộc Cự Nhân ở thời kỳ tộc Loạn Cổ, tộc Đại Vu đang gọi những người giúp đỡ của vạn tộc năm đó”.

Diệp Quân nhíu mày, có vạn tộc thật ư?

Loạn Cổ Phong nói: “Có vạn tộc, nhưng cũng chỉ có mấy tộc đánh nhau giỏi thôi”.

Diệp Quân nhìn Loạn Cổ Phong: “Các ông sợ không?”

Loạn Cổ Phong bật cười: “Sợ gì chứ? Chỉ cần cậu Diệp dám đánh, tộc Loạn Cổ sẽ đi theo mà không tiếc mạng”.

Diệp Quân bật cười: “Vậy thì đánh”.

Nói rồi hắn lắc người xông về phía ba Thánh Vương cách đó không xa.

Nhát kiếm này vừa được xuất ra, sắc mặt của ba vị Thánh Vương bỗng thay đổi, vì họ đã từng nhìn thấy sự khủng khiếp của thanh kiếm trong tay Diệp Quân, thế nên khi nhát kiếm đó của Diệp Quân lao đến, ba vị Thánh Vương lại liên tục lùi về sau, không dám đối đầu trực diện.

Diệp Quân chém một nhát kiếm vào không trung, nhíu chặt mày, hắn nhìn ba vị Thánh Vương không tiếp tục đuổi theo nữa, mà thân hình biến thành một tia kiếm quang đánh về phía bên phải.

Vèo!

Chỉ trong thoáng chốc, mấy cường đại tộc Đại Vu bị chém chết. Lúc này Diệp Quân đang cầm kiếm Thanh Huyên đã trở thành người mà những cường giả bình thường không thể đánh lại.

Nhìn thấy Diệp Quân chém giết vài cường giả tộc Đại Vu trong tích tắc, sắc mặt ba vị Thánh Vương trở nên khó coi, nhưng họ vẫn không dám bước đến đánh trực diện với Diệp Quân, trong phút chốc Diệp Quân lại liên tiếp chém vài cường giả tộc Đại Vu nữa, hắn đánh một hồi không biết đến gần cánh cửa đá đó từ bao giờ.

Vu Đạo Thiên ở trên trời nhìn ra ý đồ của Diệp Quân, lập tức hét lên: “Ngăn hắn lại!”

Lúc này Diệp Quân vừa lúc bay lên trời, chém một nhát kiếm vào cánh cửa đá, người khổng lồ đứng trước cánh cửa đá nhìn thấy đòn tấn công của Diệp Quân lao đến, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường, ông ta nhảy lên, tay cầm chiếc rìu lớn chém về phía Diệp Quân.

Chiếc rìu này lao ra, uy lực như có thể hủy diệt trời đất.

Nhưng Diệp Quân lại không tránh đòn, đâm một nhát vào chiếc rìu lớn đó.

Vèo!

Chiếc rìu bỗng bị phá vỡ.

Thấy thế, đồng tử người khổng lồ bỗng co rụt lại, ông ta vừa định lùi lại nhưng lúc này một tia kiếm quang xoẹt qua giữa trán ông ta, Diệp Quân xuất hiện phía sau người khổng lồ mười trượng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4338


Chương 4338

Người khổng lồ trợn tròn mắt, chậm rãi ngã xuống, cuối cùng đập mạnh xuống đất, đến khi chết cũng không biết tại sao lại bị trúng một nhát kiếm. Chẳng phải đã nói ông ta đến đây chỉ là để góp số đông thôi sao?

Diệp Quân ở cách đó không xa quay đầu lạnh nhạt liếc nhìn người khổng lồ ngã xuống đất, lắc đầu: “Yếu quá”.

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa đá cách đó không xa, hắn không chút do dự nhảy lên, chém một kiếm về phía cánh cửa đá, nhưng lúc này một luồng khí tức đáng sợ bỗng lao ra từ thời không trước mặt hắn.

Diệp Quân chém mạnh một nhát kiếm.

Nhát kiếm này lao ra, có thứ gì đó bị xé toạc, nhưng bản thân Diệp Quân cũng lập tức bị văng ra xa không biết bao nhiêu trượng, dù sao cũng rất xa. Ở đằng xa, sau khi dừng lại, Diệp Quân nhìn cánh tay hơi tê của mình, sau đó ngẩng đầu nhìn một người đàn ông trung niên đang đứng trước cánh cửa đá đó, chính là Đại Tế Sư của tộc Đại Vu.

Đại Tế Sư nhìn chằm chằm Diệp Quân, một lát sau ông ta liếc mắt nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, cười nói: “Trước đó tộc trưởng nói với ta người đằng sau ngươi không đơn giản, lúc đó ta không nghĩ vậy, nhưng bây giờ xem ra người đằng sau ngươi thật sự có bản lĩnh”.

Diệp Quân không hề phí lời, bỗng biến mất khỏi đó.

Đại Tế Sư híp mắt, ông ta bỗng giơ hai tay lên, thời không xung quanh bỗng chốc trở nên hư ảo, từng sức mạnh thời không đáng sợ lao về phía Diệp Quân.

Nhưng ngay sau đó ông ta nhíu mày, vì ông ta nhận ra Diệp Quân thế mà lại bỏ qua mấy thời không đó lao thẳng đến trước mặt ông ta.

Tay phải Đại Tế Sư siết chặt lại vung ra một quyền, sức mạnh Vu Đạo cực mạnh lao ra từ trong nắm đấm của ông ta.

Soạt!

Sức mạnh đó đã bị kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân chém vỡ, nhưng Diệp Quân cũng lại bị đánh văng ra xa, trong lúc đó kiếm Thanh Huyên của hắn bỗng biến mất, mục tiêu không phải là Đại Tế Sư mà là các cường giả tộc Đại Vu đó, ngay lập tức có mấy cường giả tộc Đại Vu bị chém giết.

Thấy thế, ánh mắt Đại Tế Sư trở nên lạnh lùng, ông ta tiến đến trước một bước, chỉ một bước thôi mà thời không chỗ Diệp Quân đã sôi trào nổ tung, nhưng ngay sau đó Diệp Quân biến thành tia kiếm quang chém tan sức mạnh đáng sợ đó, sau đó lại chém một nhát đến trước mặt Đại Tế Sư.

Đại Tế Sư híp mắt, bỗng giơ ngón tay lên, thời không trước mặt hắn bỗng dập dờn như sóng nước.

Bùm!

Bốp!

Thời không bị xé tan, nhưng Diệp Quân lại bị văng ra xa, nhưng lần này ngón tay Đại Tế Sư bị nứt ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Đại Tế Sư sầm lại, ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Diệp Quân ở phía xa, ánh mắt hiện lên sát khí không hề che giấu: “Chỉ là đám tôm tép”.

Nói rồi ông ta bỗng tiến đến trước, vừa định ra tay lần nữa thì lúc này một người phụ nữ đâm sầm vào ông ta.

Chính là Tịnh Sơ.

Cùng lúc đó giọng Tịnh Sơ vang lên trong đầu Diệp Quân: “Phá cánh cửa đó”.

Diệp Quân lập tức lắc mình biến thành tia kiếm quang lao đến chém cánh cửa đá, nhưng lúc hắn vừa tới gần cánh cửa, một bàn tay khổng lồ vươn ra từ trong cánh cửa đánh mạnh về phía hắn.

Vù!

Diệp Quân chém một nhát kiếm, yêu thú cực lớn đó nổ tung, Diệp Quân đang định ra tay lần nữa thì lúc này một tia lưu quang bỗng lao ra từ trong cửa, đánh mạnh vào người hắn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4339


Chương 4339

Diệp Quân chém mạnh một nhát kiếm, lưu quang đó lập tức bị chém vỡ, nhưng sức mạnh cực lớn cũng khiến hắn chấn động lùi về sau.

Sau khi dừng lại, Diệp Quân đang định ra tay lần nữa, nhưng dường như cảm giác được gì đó, hắn bỗng quay người lại, hai bóng người mơ hồ xuất hiện trong tầm nhìn, hắn cả kinh vung kiếm lên chém.

Vụt!

Nhát kiếm chém vào không trung.

Chẳng có gì cả.

Nhưng ngay sau đó hai tia hàn quang lần lượt xuất hiện ở cổ họng và sau gáy hắn.

Vèo!

Vèo!

Hai tia hàn quang chém mạnh vào cổ và sau gáy hắn, nhưng thân xác kiếm ý vô địch của Diệp Quân lại chống lại hai đòn tấn công này.

Hai sát thủ nấp trong tối cũng cả kinh, nhưng chỉ thoáng chốc họ đã lặng lẽ ẩn đi.

Một đòn tấn công không trúng lập tức rút lui.

Diệp Quân nhìn xung quanh: “Tháp gia, có thể cảm nhận sự tồn tại của họ không?”

Tiểu Tháp nói: “Khí tức rất mờ nhạt, hơn nữa họ liên tục thay đổi vị trí, tốc độ rất nhanh…”

Diệp Quân sầm mặt.

Ngay lúc này, dường như cảm nhận được cái gì, hắn bỗng nhìn cánh cửa đá ở đằng xa, khí tức cực mạnh trào ra từ bên trong cánh cửa đá, ngay sau đó vô số cường giả hùng hổ xông ra…

Quân chi viện vạn tộc!

Viện quân vạn tộc đến!

Thấy vô số cường giả ồ ạt lao ra từ sau cánh cửa đá, các cường giả tộc Đại Vu đồng thanh la hét trong sĩ khí dâng cao.

Kể từ ngày hai tộc Đại Vu và Vạn tộc nổ ra chiến tranh, bọn họ vẫn luôn bị Vạn Cổ áp một đầu. Năm xưa Vạn Cổ mạnh hơn Đại Vu về mọi mặt, cường giả Vạn Cổ bây giờ mỗi khi thấy mặt người bên Đại Vu đều sẽ nhớ lại chuyện bị đâm sau lưng khi xưa, thế là càng thêm hung bạo.

Thủ lĩnh cường giả Vạn Cổ – Vạn Cổ Phong thấy những sự góp mặt mới thì vung trường mâu trong tay lên cao, thét dài: “Phòng ngự!”

Tất cả cường giả tộc Vạn Cổ rối rít tập trung sau lưng ông ta, tạo thành một trận hình khép kín rồi chĩa mâu đâm về trước.

Uỳnh!

Khí thế như hồng thủy dâng lên bao trùm hết thảy.

Các cường giả tộc Đại Vu biến sắc, vội vàng lùi về trước cửa đá.

Diệp Quân dừng chân, phát hiện hai sát thủ kia đã biến mất.

Hắn không để tâm nữa mà nhìn cánh cửa đá. Những người đầu tiên lao ra từ đó thuộc tộc Cự Nhân với cơ thể cao lớn lạ thường, vừa xuất hiện đã khiến hư không chấn động với thanh thế đáng sợ.

Đi sau họ là hàng loạt cường giả tinh nhuệ đến từ nhiều tộc khác với khí tức mạnh mẽ không kém.

Tịnh Sơ đi đến cạnh hắn, nhíu mày nhìn những người kia.

Diệp Quân hỏi: “Thế Tông của Ác Đạo Minh đâu?”

Ban nãy hắn nhớ vẫn còn nhìn thấy đối phương, nhưng bây giờ đã chẳng thấy tăm hơi. Ác Đạo Minh vẫn là thế lực khiến hắn lo âu nên không dám xem thường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4340


Chương 4340

Tịnh Sơ liếc nhìn xung quanh, lắc đầu: “Không rõ”.

Diệp Quân nhíu mày.

“Ha ha ha!”

Bỗng có tiếng cười lớn phát ra từ trong cửa đá. Một người đàn ông tộc Cự Nhân mặc áo giáp bằng đá bước ra, những đồng tộc khác vội vã dịch sang hai bên để nhường đường.

“Tộc trưởng Thạch Việt của tộc Cự Nhân!”

Giọng Vạn Cổ Phong bỗng bật ra trong đầu Diệp Quân.

Nghe vô cùng trầm trọng.

Diệp Quân nhìn sang, thấy thân thình Thạch Việt cao hơn các tộc nhân rất nhiều, mặc giáp đá dày cui với những phù văn màu đen sáng loáng, nhìn là biết không phải vật phàm.

Thạch Việt cất giọng cười rền vang như sấm: “Đại Tế Sư, văn minh Thiên Hành ở đâu hả? Để ta xem văn minh vũ trụ cấp năm đỉnh cao là thế nào!”

Đúng lúc này, Tịnh Sơ biến mất.

Thạch Việt không chút sợ hãi, cười lớn một tiếng rồi tung ra cú đấm.

Một cú đấm khiến không khí nổ lách tách, vũ trụ rung động.

Đinh tai nhức óc.

Uỳnh!

Nhưng người phải lùi lại đến gần cửa đá lại chính là ông ta.

Những Cự Nhân sửng sốt, nhìn Tịnh Sơ bằng ánh mắt hoảng sợ lẫn đề phòng.

Thạch Việt thoáng tỏ ra kinh ngạc rồi lại phá ra cười: “Có bản lĩnh!”

Tịnh Sơ lại chú ý đến bộ giáp đá, chính nó vừa hấp thu phần lớn sức mạnh từ cú đấm của bà ta.

“Ha ha!”

Lại có một giọng nói nữa truyền đến từ sau cửa đá: “Thạch Việt, da mặt ngươi vẫn dày như xưa”.

Một người đàn ông trung niên mặc trang phục xa hoa bước ra.

Sau lưng là mấy trăm cường giả tay cầm cung, lưng vác tên đồng, thân hình hư ảo như bóng ma.

Vạn Cổ Phong đi đến cạnh Diệp Quân: “Tộc trưởng tộc Vũ Linh, Vũ Tiêu. Họ thiện cung tiễn, thân pháp kỳ lạ, có thể hòa hợp với thời không vạn giới, rất khó giết”.

Diệp Quân nhìn sang, Vũ Tiêu như cảm giác được mà ngẩng đầu lên. Một khắc sau, một cơn mưa tên đã trút về phía Diệp Quân.

Tịnh Sơ tung cú đấm.

Uỳnh!

Cơn mưa tên bị chặn đứng rồi biến mất, trở về túi đựng tên sau lưng Vũ Tiêu.

Ông ta nhàn nhạt nói: “Văn minh Thiên Hành”.

Thạch Việt gần đó cười to: “Đây chính là Tịnh Sơ, quan chấp hành đứng đầu của văn minh Thiên Hành, thực lực cũng khá phết”.

Vũ Tiêu không đáp, chỉ phẩy tay một cái. Mấy trăm cường giả phía sau ông ta lập tức tàng hình ẩn nấp.

“Khà khà!”

Tiếng cười thứ ba vang lên. Người bước ra lần này là một người đàn ông mặc áo trắng dưới lớp áo khoác đen, theo sau ông ta là mấy trăm cường giả giáp đen, khí tức lẫn chiến ý đều vô cùng mạnh mẽ.

Ông ta mỉm cười với Đại Tế Sư: “Lâu rồi không gặp”.
 
Back
Top Dưới