Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4341-4342


Chương 4341

Đại Tế Sư!

Thạch Việt và Vũ Tiêu nghe vậy thì đều nhìn sang chào hỏi: “Chào Đại Tế Sư”.

Thái độ vô cùng cung kính.

Đại Tế Sư gật đầu với họ: “Tộc Nguyên Cổ đâu?”

Nguyên Cổ!

Mấy người kia nhìn nhau. Thạch Việt lên tiếng: “Chúng ta không rõ lắm, vì vừa nhận được Vạn Tộc Lệnh của Đại Tế Sư là lên đường ngay… Có lẽ vì ngài lâu rồi mới xuất hiện nên tộc Nguyên Cổ bọn họ bắt đầu có tâm tư khác, nhưng đây chỉ là ý kiến cá nhân thôi, hà hà…”

Đại Tế Sư điềm tĩnh nói: “Những ai có mặt hôm nay là đồng minh của tộc Đại Vu chúng ta, ai vắng mặt là địch. Đã là địch thì chúng ta sẽ không khách khí”.

Thạch Việt mỉm cười: “Tộc Cự Nhân sẵn lòng kết giao vĩnh viễn với tộc Đại Vu”.

Các tộc trưởng khác cũng tỏ thái độ giống vậy.

Sau khi diệt tộc Vạn Cổ năm xưa, vạn tộc do tộc Đại Vu cầm đầu. Thứ nhất vì bọn họ rất mạnh, thứ nhì là Đại Tế Sư có thể liên lạc với những thế lực thần bí, đây mới là điều họ kiêng kỵ nhất.

Bởi vì văn minh cấp cao muốn tiêu diệt văn minh cấp thấp thì chẳng khác gì bóp ch ết một con kiến.

Tiếp tục có cường giả bước ra từ trong cửa đá, không chỉ có người mạnh mà cũng có người đến hóng hớt.

Không bao lâu, quân số bên tộc Đại Vu đã tăng lên hơn một trăm nghìn, và vẫn còn cường giả cuồn cuộn đi ra.

Đại Tế Sư chậm rãi nhìn sang Diệp Quân. Bốn bề vốn đang xôn xao bỗng im phắc khi mọi ánh nhìn dồn lên Đại Tế Sư.

Ông ta cười nói: “Quả thật ta rất bất ngờ khi ngươi lại được tàn dư của tộc Vạn Cổ giúp đỡ”.

Diệp Quân nhìn số lượng cường giả cuồn cuộn phía sau ông ta, hỏi Vạn Cổ Phong: “Ông có biết đằng sau cửa đá đó là gì không Phong Thần Tướng?”

Vạn Cổ Phong lắc đầu: “Không, vũ trụ Vạn Cổ đã bị tổ tiên phá nát, di dời đến nơi khác rồi”.

Diệp Quân gật đầu, lại hỏi: “Có sợ không?”

Vạn Cổ Phong bật cười ngạo nghễ: “Có gì phải sợ?”

“Có gì phải sợ?”

Các cường giả tộc Vạn Cổ đứng phía sau đồng thanh hô vang như sấm giật.

Bừng bừng khí thế.

Diệp Quân mỉm cười. Những cường giả tộc Vạn Cổ này đúng là bậc tinh anh nhất, không hề thua kém trái cây tinh nhuệ của văn minh Thiên Hành.

Nhưng nếu so với Tịnh Sơ và Phục Võ thì vẫn có chút chênh lệch đó.

Tịnh Sơ cũng lộ ra vẻ tán thưởng. Những người này có tư chất rất tốt, đối mặt với vô số cường địch nhưng không hề sợ hãi, lại còn nâng cao sĩ khí.

Đại Tế Sư bỗng hỏi: “Nghe nói ngươi được mấy kiếm tu chống lưng cho?”

Diệp Quân: “Thì thế nào?”

Đại Tế Sư: “Ta muốn làm quen”.

Diệp Quân lắc đầu.

Đại Tế Sư: “Sao thế?”

Diệp Quân: “Ta muốn tự mình đánh bại các ngươi”.

Chương 4342

Nguồn lỗi chương.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4343


Chương 4343

Kiếm tu gật gù, bồi thêm: “Vẫn còn quá yếu”.

Diệp Quân: “…”

Thạch Việt mở miệng xen ngang: “Ngươi chính là kẻ chống lưng cho tên Diệp Quân?”

Kiếm tu nhìn sang: “Còn ngươi là kẻ tự xưng vô địch?”

Thạch Việt nhăn nhở: “Đúng thế thì sao?”

Trong mắt tràn đầy khiêu khích.

Kiếm tu quan sát một hồi rồi tỏ ra thất vọng, thở dài nói: “Yếu như vậy mà cũng đòi vô địch, ngươi bị điên rồi sao?”

Mọi người: “…”

Tịnh Sơ thì đang nhìn kiếm tu với vẻ mặt trầm trọng, không chỉ vì bà ta không hề cảm nhận được tu vi của người này.

Mà còn vì bản năng bà đang run sợ.

Bà ta hít vào một hơi, đè nỗi kinh hoàng ấy lại. Cùng lúc đó, ý chí võ đạo bộc phát trong người bà.

Võ Thần.

Gặp kẻ mạnh thì bản thân càng mạnh.

Đối mặt với cường giả, có thể kính nhưng không thể sợ.

Ý chí võ đạo quanh người Tịnh Sơ ngày càng mạnh lên.

Kiếm tu ngoái lại nhìn với vẻ ngạc nhiên: “Tiểu cô nương này khá đấy!”

Tịnh Sơ mở mắt, nói với ông: “Vãn bối cả gan, xin được lĩnh giáo tiền bối!”

Nói xong, ý chí võ đạo của bà ta lại tăng lên ngùn ngụt.

Kiếm tu cảm thấy hứng thú, nhìn một cái thì thấy người này đang đứng cùng Diệp Quân, biết là người cùng phe bèn gật đầu: “Được”.

Xem như đồng ý chỉ điểm.

“Khoan đã!”

Thạch Việt xen vào: “Ngươi vừa nói ta yếu đúng không? Qua đây đánh với ta trước!”

Ông ta siết quả đấm lại, để khí thế hùng hậu ngưng tụ từ thinh không.

Bộ giáp đá trên người ông ta tỏa ra khí tức mạnh mẽ như có sự sống, dung hòa với khí thế của ông ta, chỉ trong phút chốc đã khiến tinh hà chấn động.

Nhưng kiếm tu lại lắc đầu: “Vẫn quá yếu”.

Quá yếu!

Lời này khiến bốn bề lặng phắc như tờ, sau đó là những tiếng cười bùng nổ khắp nơi, có Cự Nhân còn cười đến gập cả lưng.

Đại Tế Sư cũng nhếch mép, nói với Diệp Quân: “Đại bá của ngươi vui tính đấy”.

Diệp Quân chỉ trơ mặt nhìn lại.

Thạch Việt cười dài một tràng rồi liếc nhìn kiếm tu: “Ngươi chê ta yếu?”

Kiếm tu nghĩ ngợi một hồi, đính chính: “Cực kỳ yếu”.

Mọi người: “…”

Tiếng cười của Thạch Việt im bặt, hết nhìn thanh kiếm trong tay đối phương rồi chỉ vào ngực mình: “Ta nhường ngươi ba chiêu, chém đi!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4344


Chương 4344

Diệp Quân: “…”

Kiếm tu chỉ liếc một phát trước khi rút kiếm.

Xoẹt!

Chỉ trong nháy mắt, thủ cấp Thạch Việt rời khỏi cổ, để máu phún ra cao tận mấy chục trượng.

Nói giết là giết!

Hai mắt Thạch Việt còn trợn to như quả trứng, bàng hoàng vô cùng.

Mọi tiếng cười ngưng bặt, im lặng đến có thể nghe cả tiếng kim rơi.

Kiếm tu lắc đầu không nói.

Thật sự là quá yếu.

Quá thất vọng.

Đại Tế Sư thấy Thạch Việt bị giết trong một chiêu thì thoắt cái không còn cười nữa, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ ung dung.

Ông ta không sợ.

Vì ông ta cũng có chống lưng mà.

Đại Tế Sư cười nói với Diệp Quân: “Xem ra ta đánh giá thấp ngươi rồi, tên đại bá này cũng khá đấy”.

Diệp Quân: “…”

Kiếm tu quay lại liếc Đại Tế Sư một cái rồi lắc đầu: “Ngươi cũng quá yếu”.

Mọi người: “…”

Đại Tế Sư cũng không nổi giận mà hỏi kiếm tu: “Xưng hô thế nào?”

Ông ấy ngẫm nghĩ một hồi: “Tiểu tử này là vãn bối của ta, hay là ngươi bảo người bên phe ngươi rút đi, xem như nể mặt ta, được không?”

Đại Tế Sư: “Nếu ta nói không?”

Kiếm tu: “Thì chỉ có thể như này thôi”.

Ông rút kiếm.

Xoẹt!

Chỉ trong nháy mắt, mấy trăm nghìn cường giả cao cấp đứng sau Đại Tế Sư đều bị chém bay đầu.

Ngần ấy trụ máu phóng lên thật cao.

Các cường giả tộc Vạn Cổ trố mắt nhìn, cả người hóa đá.

Diệp Quân cũng khiếp sợ không thôi.

Không ngờ đại bá vừa ra tay đã tàn sát một loạt như vậy.

Hắn vẫn luôn cho rằng đại bá ôn hòa lành tính, rất ít lệ khí, khi so tài cũng chỉ muốn phân thắng bại chứ không định sinh tử.

Nhưng lần này ông ấy bị Thạch Việt và Đại Tế Sư chọc giận rồi.

Đại Tế Sư cuối cùng cũng tỏ ra hoảng sợ.

Giết Thạch Việt trong một chiêu đúng là rất mạnh, nhưng giết mấy trăm nghìn cường giả trong một chiêu thì không chỉ là rất mạnh.

Mà là đáng sợ.

Đã vậy những cường giả kia đều thuộc văn minh cấp năm, có thể giết họ dễ dàng như vậy… chỉ có văn minh cấp sáu!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4345


Chương 4345

Đại Tế Sư hít vào một hơi thật sâu, lấy một lệnh bài đen ra: “Các hạ, ta là phát ngôn viên sở tại của văn minh Phệ Giả”.

Văn minh Phệ Giả.

Chính là ô dù lớn nhất của ông ta.

Văn minh Phệ Giả?

Bốn chữ này khiến Diệp Quân nhíu mày. Là văn minh cấp sáu đấy à?

Kiếm tu lắc đầu: “Chưa nghe bao giờ”.

Đại Tế Sư cau mày: “Sao lại thế được… Lấy sức mạnh của ông sao lại chưa nghe về văn minh Phệ Giả…”

Kiếm tu không đáp mà quay sang Diệp Quân: “Việc này cậu tự giải quyết hay muốn ta…”

Diệp Quân vội ôm quyền: “Làm phiền đại bá”.

Kiếm tu cười cười rồi nhìn Đại Tế Sư. Thấy ông ấy động sát tâm, Đại Tế Sư biến sắc, gằn giọng: “Ngươi muốn cùng chết thì cứ việc!”

Rồi khởi động lệnh bài trong tay.

Uỳnh!

Nó hóa thành một tia sáng đen bay vút vào lòng vũ trụ, bốc cháy rồi tỏa ra thanh vô số ngọn lửa. Mỗi ngọn lửa lại thành một phù văn, kết hợp lại thành một truyền tống trận rực cháy.

Lập tức có khí tức hùng hậu tuôn ra từ bên trong.

Các cường giả tộc Vạn Cổ đứng sau Diệp Quân đều hoảng sợ. Vạn Cổ Phong run rẩy nói: “Là khí tức kia…”

Diệp Quân quay lại, thấy ánh mắt ông ta nhìn truyền tống trận bao hàm phẫn nộ lẫn sợ hãi: “Chính là khí tức từng diệt tộc chúng ta”.

Rồi ông ta nói với hắn: “Cậu Diệp, chúng tôi sẽ bảo vệ cho cậu rút lui”.

Phải rút!

Vị kiếm tu này rất mạnh, nhưng khí tức kia lại đến từ văn minh cấp sáu!

Từ cao xuống thấp thế nào cũng sẽ bị áp chế.

Diệp Quân chỉ cười: “Khỏi lo”.

Vạn Cổ Phong còn muốn khuyên can thì hắn đã lại nhìn truyền tống trận với vẻ tò mò.

Cường giả văn minh cấp sáu trông ra sao nhỉ?

Từ trong truyền tống trận, một luồng ánh sáng dần ngưng tụ lại thành hình người, không có gương mặt, chỉ có một đôi mắt.

Diệp Quân và những người khác thấy lạnh cả sống lưng.

Đại Tế Sư quỳ thụp xuống, cung kính nói: “Tham kiến phụ quân”.

Phụ quân?

Diệp Quân nghe thế thì ngạc nhiên.

Người không mặt kia liếc nhìn Đại Tế Sư rồi ngẩng đầu. Thấy Diệp Quân và kiếm tu, đồng tử nó khẽ run lên như ngạc nhiên.

Kiếm tu lại lắc đầu liên tục.

Diệp Quân: “Sao vậy đại bá?”

Kiếm tu thành thật đáp: “Yếu quá”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4346


Chương 4346

Diệp Quân: “…”

Người không mặt kia vươn tay phải ra rồi ấn xuống. Thời không bốn phía bắt đầu sụp đổ, hóa thành cát bụi.

Ai nấy đều hoảng hốt.

Khi nhận ra mình đang bị cố định bởi một thứ sức mạnh vô hình, cảm nhận được mà không đụng chạm hay nhìn thấy được, tựa như một loại quy tắc.

Diệp Quân cũng cả kinh khi thấy kiếm ý Vô Địch đang dần tan biến dưới sức mạnh này.

Trong khi ngay cả Tịnh Sơ cũng khó mà làm gì được nó.

Hắn vội lấy kiếm tuh ra. Kiếm run lên nhưng không có gì xảy ra. Hắn vung kiếm, nghe thấy có tiếng vỡ.

Người không mặt thoáng tỏ ra ngạc nhiên khi thấy thanh kiếm.

Kiếm tu nhìn xuống người mình, lắc đầu: “Quá yếu”.

Rồi kiếm ông ấy rời vỏ.

Xoẹt!

Kiếm bay ra.

Đồng tử người không mặt rụt lại, vung tay lên thật cao rồi nện xuống. Một thứ sức mạnh kỳ lạ giống với pháp tắc Đại Đạo xuất hiện khiến vũ trụ vỡ nát.

Đây là sự áp chế tuyệt đối từ pháp tắc cấp cao lên cấp thấp.

Kiếm của kiếm tu cũng đã bay tới nơi.

Bao nhiêu pháp tắc Đại Đạo kia tan thành mây khói trong chớp mắt như chưa từng tồn tại.

Phập!

Người không mặt trợn mắt nhìn thanh kiếm cắ m vào ngực mình rồi hoang mang nhìn kiếm tu.

Ông ấy chỉ có ánh mắt vô cùng thất vọng.

Diệp Quân: “…”

Người không mặt đưa tay lên, cơ thể hóa thành những tia sáng đỏ. Một tia lao về phía kiếm tu, một tia trực chỉ Diệp Quân, còn lại tấn công cường giả tộc Vạn Cổ.

Nhưng nó chưa kịp đến gần kiếm tu đã biến mất.

Kiếm tu quay sang, thấy giữa trán Diệp Quân có một dấu ấn kỳ lạ hình con mắt màu đỏ, chỉ lớn bằng hạt đầu.

Diệp Quân cũng ngu người.

“Mắt Báo Thù!”

Đại Tế Sư bên kia cười phá lên.

Diệp Quân quay sang, chỉ thấy ông ta nhìn hắn đầy ác độc: “Kẻ nào mang dấu ấn này sẽ bị toàn bộ văn minh Phệ Giả đuổi theo báo thù đến cùng!”

Diệp Quân đang muốn đưa kiếm Thanh Huyền lên đâm vào cái ấn xem sao thì con mắt kia bỗng biến mất.

Hắn nhíu mày.

Đại Tế Sư: “Vị trí và mặt mũi của ngươi đã được đưa tới văn minh Phệ Giả. Ngươi chỉ còn một con đường chết mà thôi”.

Diệp Quân hỏi lại: “Ngươi không thấy đại bá ta mạnh thế nào à?”

Kiếm tu liếc sang, khẽ cười.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4347


Chương 4347

Đại Tế Sư liếc nhìn kiếm tu: “Mạnh, nhưng thế thì sao? Chẳng lẽ có thể một mình chống lại toàn bộ văn minh Phệ Giả?”

Diệp Quân nhìn kiếm tu, chỉ thấy ông ấy cười cười, đưa tay lên phất phất. Đại Tế Sư lập tức hóa thành tro bụi.

Không cần lãng phí thời gian nữa.

Kiếm tu nói với Tịnh Sơ: “Cô bé, ra chiêu đi”.

Tịnh Sơ đợi những lời này từ lâu rồi, lập tức tung cú đấm.

Ý chí võ đạo của bà ta đã như ngọn núi lửa đạt tới đỉnh điểm, nay theo cú đấm mà bùng nổ, sức mạnh trấn áp vũ trụ khiến người khác nghẹt thở.

Diệp Quân cũng phải biến sắc.

Tịnh Sơ lại mạnh lên rất nhiều rồi!

Chỉ thấy kiếm tu rút kiếm.

Xoẹt!

Ý chí võ đạo của Tịnh Sơ bị chẻ làm đôi trong nháy mắt, nhưng không bị vỡ nát.

Vì kiếm tu đã nương tay.

Tịnh Sơ hít sâu, cảm thấy vô cùng phấn khích. Bà ta siết tay, hội tụ ý chí võ đạo bốn phía lại.

Khí tức tăng vọt.

Tinh không sôi trào.

Kiếm tu mỉm cười tán dương.

Diệp Quân cũng cười khi nhận ra Tịnh Sơ đã mạnh lên.

Một hồi sau, Tịnh Sơ thu ý chí võ đạo về, hành lễ với kiếm tu: “Đa tạ tiền bối”.

Kiếm tu cười đáp: “Ngươi rất giỏi, nền văn minh này không hợp cho ngươi phát triển đâu. Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ đưa ngươi đến nơi mà ta và Dương lão đệ tình cờ phát hiện…”

Ông ấy liếc nhìn Diệp Quân, không nói nữa.

Diệp Quân: “Đều là người mình cả, đại bá cứ nói đừng ngại”.

Kiếm tu chỉ cười.

Diệp Quân: “…”

Tịnh Sơ tỏ ra do dự.

Bà ta đương nhiên muốn, nhưng lại không an tâm cho văn minh Thiên Hành và cả…

Văn minh Phệ Giả nhất định sẽ tìm đến gây sự.

Diệp Quân thấy Tịnh Sơ nhìn mình thì cảm thấy ấm áp trong lòng, cười nói: “Đây không chỉ là cơ hội cho tiền bối mà còn cho cả văn minh Thiên Hành nữa”.

Tịnh Sơ không nói gì.

Diệp Quân: “Thiên Hành Chủ Chiêm Thanh, Tịnh An và Nhất Niệm sẽ quản lý được văn minh Thiên Hành mà”.

Tịnh Sơ: “Nhưng văn minh Phệ Giả…”

Diệp Quân: “Tiền bối mạnh hơn rồi có thể quay lại giúp ta đấy chứ”.

Tịnh Sơ gật đầu: “Được”.

Bà ta bước tới, lấy một đồ vật lớn bằng nắm tay đưa cho một Diệp Quân đang khó hiểu: “Đây là hạt quả nguyên chất, ngươi có thể nhờ cây thần dùng nó biến ngươi thành trái cây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4348


Chương 4348

Diệp Quân: “…”

Kiếm tu cười lên tiếng: “Đi thôi”.

Rồi vung tay, biến mất cùng Tịnh Sơ.

Để lại Diệp Quân nhìn hột quả trong tay mà cạn lời.

Tịnh Sơ lại muốn biến hắn thành trái cây rồi!

Nhưng hắn không muốn!

Nhớ tới mình lại quên hỏi về người áo trắng trong mắt Nhất Niệm, hắn lại thấy tiếc.

Đại bá chắc chắn có thể thấy rõ.

Diệp Quân thở dài, tự nhủ về sau lại tìm cơ hội vậy.

Rồi hắn vung tay lên, vô số nhẫn không gian bị hút vào.

Tận mấy trăm nghìn cái.

Hắn nhếch mép, đưa một cái sang cho Vạn Cổ Phong: “Tộc Vạn Cổ nay đang khó khăn, muốn phát triển cần phải có tiền. Vạn Cổ Đại Đế từng cho ta thứ này, bây giờ ta giao lại nó cho ông, còn có thêm mấy chiến lợi phẩm mới…”

Vạn Cổ Phong xua tay: “Không không, Diệp công tử…”

Diệp Quân: “Sao vậy?”

Vạn Cổ Phong: “Tộc trưởng đã có lệnh, tộc Vạn Cổ ta từ nay thề chết sẽ theo hầu cậu”.

Ông ta tuy chỉ là võ tướng nhưng biết người này chính là cơ hội trời cho tộc Vạn Cổ.

Có chết cũng phải đu theo.

Diệp Quân nghĩ một hồi: “Được thôi”.

Nhưng vẫn dúi nhẫn vào tay Vạn Cổ Phong: “Lát nữa ta sẽ liên hệ người nhà đến tiếp quản nơi này, ông cứ việc phối hợp với họ là được”.

Vạn Cổ Phong chần chừ nhưng cũng gật đầu: “Được”.

Rồi thu nhẫn vào.

Diệp Quân quay sang bên, gọi: “Thiên Hành Chủ Chiêm Thanh”.

Lời vừa dứt, Chiêm Thanh bước ra.

Cô ta tròn mắt hỏi Diệp Quân: “Kiếm tu kia là đại bá của ngươi?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Chiêm Thanh vỗ chát lên vai hắn: “Ngon đó!”

Diệp Quân: “…”

Chiêm Thanh cười cười rồi nghiêm túc hỏi: “Ông ấy đến từ văn minh cấp sáu?”

Diệp Quân đang muốn trả lời thì cô ta lắc đầu: “Không không, Đại Tế Sư nhắc tới văn minh cấp sáu nhưng ông ấy không hề chớp mắt”.

Ánh mắt cô ta sáng lên: “Cấp bảy?”

Diệp Quân lắc đầu cười: “Đừng đoán bừa, ta còn không biết cấp mấy nữa là”.

Không chỉ đại bá mà còn cô cô, cha với ông nội nữa, hắn đều mù tịt.

Tự dưng cảm thấy cả nhà mình đều max cấp mà bản thân lại bị nhét vào thôn tân thủ tự chơi một mình…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4349


Chương 4349

Khó chịu ghê!

Chiêm Thanh nói: “Ông ấy mạnh thật”.

Diệp Quân nhìn qua, thấy cô ta cười: “Mạnh kiểu… Ta không nói được, cảm giác như chúng ta là người của văn minh sơ khai ấy”.

Diệp Quân không nói gì.

Chiêm Thanh ngẩng đầu nhìn lên cao, thì thầm: “Nơi cuối của võ đạo vũ trụ là gì nhỉ?”

Diệp Quân nhìn theo, cũng tự hỏi đó là gì?

Nhưng hắn không nghĩ nữa, bởi vì đi cho đúng con đường hiện tại mới là phải đạo.

Như cảm nhận được gì, Diệp Quân đưa Chiêm Thanh vào trong tháp.

Cả hai đi tới trước cây thần sinh mệnh, thấy Tịnh An bước ra.

Trong tay cầm kẹo hồ lô.

Diệp Quân thấy vậy thì bật cười, cảm thấy cô bé này sẽ rất hợp cạ với Nhị Nha và Tiểu Bạch.

Tịnh An vừa ăn kẹo vừa đi về phía họ, lẳng lặng giơ tay lên.

Diệp Quân hỏi: “Lại mạnh lên rồi đúng không?”

Tịnh An gật đầu: “Ừm”.

Diệp Quân chớp mắt: “So tài không?”

Tịnh An nhướng mày: “Tới luôn”.

Diệp Quân bật cười rồi đưa Tịnh An đến một vùng tinh không, chưa kịp nói gì thì đã thấy một quả đấm bay tới.

Con bé này chơi dơ! Hắn đen mặt nghĩ.

Hắn vung tay để ý chí kiếm đạo xông ra, nhưng rồi bị đẩy lùi mấy chục trượng.

Làm hắn ngạc nhiên.

Tịnh An hất cằm cười lên: “Ta đến Chí Cảnh rồi!”

Diệp Quân cười: “Chúc mừng!”

Chiêm Thanh đứng quan sát cũng mỉm cười. Tịnh An và Nhất Niệm giờ đây đã có thể gánh vác tương lai văn minh Thiên Hành rồi.

Nhưng không biết nghĩ đến điều gì mà cô ta chợt ủ rũ.

Tịnh An hỏi: “Nhất Niệm đâu?”

Nhất Niệm!

Diệp Quân: “Chúng ta đi xem thử”.

Bọn họ lại đi đến trước cây thần. Nhất Niệm vẫn chưa ra.

Diệp Quân khó hiểu.

Chiêm Thanh cũng hỏi: “Cây thần?”

Cái cây run lên như trả lời.

Diệp Quân hỏi Chiêm Thanh: “Nó nói gì vậy?”

Chiêm Thanh: “Chẳng nói gì”.

Diệp Quân nhíu mày, hỏi Tịnh An: “Truyền thừa của cô là gì?”

Tịnh An: “Ta gặp thủy tổ của văn minh Thiên Hành, một người đàn ông trung niên”.

Diệp Quân: “Chiến đấu cùng quần tinh sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4350


Chương 4350

Tịnh An lắc đầu: “Không, truyền thừa của ta nằm trong một khu rừng, câu thông với sức mạnh Thiên Hành…”

Không giống rồi!

Diệp Quân sa sầm mặt, bỗng thấy cây thần chấn động.

Ba người nhìn nhau.

Tịnh An mở miệng trước: “Ngươi đang bị uy h**p sao cây thần? Nếu đúng thì run lên đi”.

Cái cây run run.

Sắc mặt ba người sa sầm.



Trong tinh không nào đó.

Thủy tổ văn minh Thiên Hành nhìn Nhất Niệm với vẻ nặng nề, dùng sức mạnh trấn áp cô.

Nhất Niệm chỉ nhìn lại với vẻ lạnh nhạt.

Thủy tổ nói: “Rời khỏi thân thể cô ta ngay…”

‘Nhất Niệm’ vung tay lên.

Uỳnh!

Phân thân của thủy tổ văn minh Thiên Hành hóa thành tro trong nháy mắt.

Đứng trước cây sinh mệnh Thiên Hành, Diệp Quân khẽ lắc đầu. Trực giác mách bảo rằng có chuyện gì không ổn lắm làm hắn phải đi vào bên trong để xem. Bỗng nhiên cái cây run lên, rồi Nhất Niệm bước ra.

Diệp Quân chạy tới nắm tay cô: “Sao rồi?”

Nhất Niệm chậm rãi lấy kẹo hồ lô ra ăn: “Rất tốt”.

Diệp Quân nhìn cô ta với vẻ ngờ vực.

Thấy Diệp Quân, Tịnh An lẫn Chiêm Thanh đều đang nhìn mình, Nhất Niệm đưa tay sờ lên mặt: “Có chuyện gì à?”

Diệp Quân hỏi: “Truyền thừa của muội là gì?”

Nhất Niệm cười: “Muội gặp được thủy tổ văn minh trong một vùng tinh không ấy”.

Diệp Quân hỏi tiếp: “Sau đó thì sao nữa?”

Nhất Niệm lắc đầu: “Muội không biết, nhưng sức mạnh đã tăng lên nhiều lắm”.

Rồi cô ta nắm tay lại, để khí tức hùng hậu tuôn ra.

Tịnh An tròn mắt: “Chí Cảnh!”

Nhất Niệm cười duyên: “Đúng rồi”.

Diệp Quân cũng vui mừng. Chí Cảnh của Nhất Niệm khác với bình thường, bởi vì cô ta biết thuật điều khiển thời không, có thể nói là trái cây đứng đầu văn minh cấp năm rồi.

Trực giác hắn vẫn đang cảnh báo, nhưng hắn không truy vấn mà chỉ nói: “Nhất Niệm và Tịnh An có kế hoạch gì cho văn minh Thiên Hành không?”

Hai cô gái nhìn sang Chiêm Thanh.

Chiêm Thanh cười: “Nhất Niệm, từ giờ trở đi cô sẽ là quan chấp hành đứng đầu của văn minh Thiên Hành”.

Tịnh An hỏi ngay: “Còn ta?”

Chiêm Thanh nhìn sang: “Cô muốn làm gì?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4351


Chương 4351

Tịnh An chần chừ: “Thiên Hành Chủ…”

Chiêm Thanh bật cười.

Diệp Quân cũng cười.

Chiêm Thanh đi đến xoa đầu Tịnh An, nói: “Được thôi”.

Tịnh An tròn mắt khó tin: “Thật sao?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Đúng”.

Tịnh An kích động, quay sang ôm chầm người kế bên thơm chùn chụt.

“Này!”

Nhất Niệm đã xông tới tách ra: “Sai rồi! Thơm sai rồi! Đừng làm bậy!”

Người đó là Diệp Quân…

Tịnh An vì quá phấn khích mà nhầm vị trí của hắn và Nhất Niệm.

Diệp Quân thầm nhủ thế là bị thả dê rồi.

Tịnh An thấy mình thơm sai người thì đỏ mặt, nhưng nhanh chóng khôi phục hỏi Thiên Hành Chủ: “Vậy từ giờ ta là Thiên Hành Chủ?”

Chiêm Thanh vươn tay đẩy một quả ấn sang cho Tịnh An.

Đó là Ấn Thiên Hành!

Tịnh An muốn cầm lấy theo bản năng, nhưng rồi bàn tay khựng lại, rơi vào im lặng.

Chiêm Thanh hỏi: “Sao vậy? Thấy áp lực rồi à?”

Tịnh An gật đầu.

Cô ta vẫn luôn muốn làm Thiên Hành Chủ, nhưng giờ phút này mới nhận thức được sức nặng đi kèm.

Đến từ trách nhiệm.

Chiêm Thanh đặt ấn vào tay Tịnh An, cười nói: “Có áp lực mới có động lực. Ta tin cô và trái cây Nhất Niệm sẽ quản lý văn minh Thiên Hành đâu vào đấy”.

Cô ta biết văn minh Thiên Hành muốn trở lại đỉnh cao chỉ có thể dựa vào Diệp Quân, mà Nhất Niệm là vợ hắn, Tịnh An là bạn hắn, chỉ có giao văn minh Thiên Hành cho hai người này mới có thể trói buộc lấy hắn.

Tịnh An im lặng một hồi lâu.

Cô ta cầm ấn, nghiêm túc nói với Chiêm Thanh: “Ta và Nhất Niệm nhất định sẽ đưa văn minh Thiên Hành về lại đỉnh cao”.

Chiêm Thanh gật đầu: “Ta tin các ngươi có thể. Hiện giờ có rất nhiều bộ phận chưa trùng tu được, hai người hãy chọn một vài trái cây để làm đi”.

Tịnh An và Nhất Niệm gật đầu rồi dắt tay nhau đi, vô cùng phấn khích vì bây giờ đã được danh chính ngôn thuận.

Diệp Quân nhìn theo mà bật cười.

Rồi hắn hỏi: “Còn Chiêm Thanh cô nương thì sao? Có kế hoạch gì sau khi trao quyền không?”

Chiêm Thanh nghĩ ngợi: “Ta đi du lịch vậy, nhưng vẫn còn phải ở lại trông chừng một thời gian”.

Diệp Quân gật đầu.

Hai cô bé kia tuy nhiệt tình có thừa nhưng vẫn còn trẻ, mà văn minh Thiên Hành vẫn cần một hòn đá tảng.

Chiêm Thanh hỏi Diệp Quân: “Còn ngươi?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4352


Chương 4352

Hắn ngẩn ra: “Ta?”

Chiêm Thanh cười: “Phải, có kế hoạch gì không?”

Diệp Quân: “Tiếp tục mạnh lên thôi”.

Chiêm Thanh: “Rồi chờ văn minh Phệ Giả?”

Diệp Quân: “Không, ta định về thăm nhà”.

Về nhà.

Về vũ trụ Quan Huyên.

Hắn nhớ nhà rồi.

Chiêm Thanh gật đầu: “Vậy hẹn gặp lại”.

Diệp Quân hỏi: “Cây thần sinh mệnh và tổ thạch luân hồi đến từ văn minh khác đúng không?”

Chiêm Thanh: “Phải, nhưng không rõ từ đâu. Cây thần năm xưa bị thương nghiêm trọng nên mất đi ký ức”.

Diệp Quân hỏi: “Là không nhớ được hay không muốn nhớ?”

Chiêm Thanh chớp mắt: “Ta không biết”.

Diệp Quân cười, nhìn cây thần rồi nói: “Gặp lại sau”.

Chiêm Thanh không để những trái cây của văn minh Thiên Hành ở lại trong tháp nữa mà đưa họ về Thiên Hành Thần Cảnh.

Để trùng tu văn minh Thiên Hành.

Tuy Nhất Niệm không muốn để Diệp Quân đi nhưng vẫn lựa chọn ở lại, bởi vì bây giờ cô ta đã là quan chấp hành đứng đầu, sắp phải xây dựng lại Thi Hành Điện.

Chia tay Nhất Niệm và Tịnh An rồi, Diệp Quân lên đường trở về vũ trụ Quan Huyên.

Trong tinh không.

Hắn ngự kiếm đi, bỗng cười hỏi: “Tháp gia, đã bao lâu rồi ta chưa về nhỉ?”

Tiểu Tháp: “Làm sao đấy?”

Diệp Quân: “Trước kia ta cho rằng vũ trụ chỉ lớn bằng vũ trụ Quan Huyên thôi, sau đó mới nhận ra chúng ta còn không bằng một hạt cát trong vũ trụ”.

Tiểu Tháp cười: “Bình thường, giống người ở hệ Ngân Hà thôi mà… Người ở đó mới cực khổ”.

Diệp Quân: “Sao thế?”

Tiểu Tháp: “Phần lớn không có thời gian nghĩ đến vũ trụ gì cả, mỗi ngày chỉ biết đi làm kiếm tiền. Có người làm quần quật cả đời còn không cưới được vợ thì còn nghĩ tới vũ trụ làm gì?”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp tiếp tục: “Thật ra ta lo cho tiểu tử ngươi hơn”.

Diệp Quân: “Sợ ta đi theo đường của cha?”

Tiểu Tháp: “Chẳng phải ngươi đang đi rồi sao?”

Diệp Quân im lặng.

Tiểu Tháp: “Ngươi và cha ngươi đều rất nỗ lực, nhưng địch nhân đôi khi lại bất thường. Như bây giờ, tính trong văn minh cấp năm chắc chỉ có Tịnh Sơ và Phục Võ là cha ngươi đánh không lại, nhưng kẻ địch của ngươi lại là văn minh cấp sáu”.

Diệp Quân nhắm mắt: “Phải thay đổi việc này thôi”.

Tiểu Tháp: “Ừ, bằng không ngươi thành ông hoàng dựa dẫm thật đấy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4353


Chương 4353

Diệp Quân cười: “Ta biết rồi”.

Tiểu Tháp tò mò: “Biết gì?”

Diệp Quân: “Phải đi ngược lại”.

Tiểu Tháp càng khó hiểu: “Đi ngược cái gì?”

Diệp Quân chỉ cười không đáp, dùng kiếm Thanh Huyền xuyên qua thời không, trở lại vũ trụ Quan Huyên.



Vũ trụ Quan Huyên.

Nhờ Diệp Quân dốc sức mở rộng mà thế lực của thư viện Quan Huyên đã trải khắp vô số vũ trụ.

Nói viện trưởng thư viện giẫm chân một cái là vũ trụ chao đảo cũng không ngoa.

Thành Quan Huyên.

Diệp Quân đi dạo trên đường phố náo nhiệt. Vì thế lực của thư viện không ngừng gia tăng nên cứ cách vài ngày lại có thế lực mới đến xin gia nhập, tòa thành cũng được nới rộng hơn gấp mấy chục lần trước kia.

Trên trời là vô số tàu vũ trụ bay qua bay lại, trong thành có mấy chục nghìn truyền tống trận liên kết đến vô số vũ trụ.

Nhiều thế lực gia nhập cũng sẽ có người gây rối, nhưng từ khi có cường giả Đăng Thiên Vực đến trấn giữ thì không ai dám nữa.

Diệp Quân ngắm nghía bốn phía. Đường lớn rộng gần trăm trượng, hai bên là cao ốc tinh xảo, cái gì cũng bán, huyên náo vô cùng.

Hắn thấy cảnh náo nhiệt vậy thì mỉm cười, tiếp tục đi tới, sau đó thấy một nhóm cường giả mặc chiến giáp vàng ở chiều ngược lại.

Là Quan Huyên Vệ.

Chuyên giữ gìn trật tự.

Bọn họ chỉ có hai mươi người trẻ tuổi, sắc mặt nghiêm túc, cử chỉ vô cùng khí phách, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

Nhiều người trẻ tỏ ra hâm mộ.

Một người đứng cạnh Diệp Quân than thở: “Quan Huyên Vệ, không biết đời này có cơ hội gia nhập không”.

Diệp Quân quay sang, thấy đó là một thanh niên hai mươi tuổi mặc trường bào tươm tất, tay cầm kiếm.

Hắn cười đáp: “Cũng có thể chứ”.

Thanh niên lắc đầu: “Không được đâu”.

Diệp Quân khó hiểu: “Vì sao?”

Thanh niên nhìn sang, cười hỏi: “Ngươi từ đâu đến?”

Diệp Quân: “Nam Châu”.

Thanh niên ngạc nhiên: “Là nơi viện trưởng ra đời?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Thanh niên quan sát hắn một hồi: “Hèn gì thấy ngươi lạ mặt”.

Diệp Quân cười, lại hỏi: “Huynh đài nói ta nghe xem vì sao không thể trở thành Quan Huyên Vệ?”

Thanh niên: “Bọn họ lựa trăm người mới được một, không chỉ cần thiên phú mà còn cần có người”.

Diệp Quân nhíu mày: “Có người?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4354


Chương 4354

Thanh niên gật đầu: “Ừ, vì phúc lợi của họ rất tốt, mỗi năm có không biết bao nhiêu người muốn gia nhập. Thế gia tông môn gì cũng tranh giành nhau, nên người thường mà muốn gia nhập, cho dù là yêu nghiệt thiên tài mà không có ai nâng đỡ cho thì cũng đừng hòng có chỗ. Tóm lại, ba mươi vị trí mỗi năm đều được quyết định từ trong nội bộ rồi”.

Nghe vậy, Diệp Quân lập tức nhíu mày: “Nội bộ định trước ư?”

Người đàn ông gật đầu, cười bảo: “Đúng thế, không chỉ Quan Huyên Vệ, Chấp Pháp Vệ, Cấm Vệ Quân, thậm chí một số vị trí học viên cũng đều đã được nội bộ định trước…”

Nói rồi người đàn ông lắc đầu thở dài: “Thế gia quá nhiều, tông môn quá nhiều, cá nhân tán tu không thể tranh lại với họ được, thế đạo sau này kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu sẽ càng yếu…”

Diệp Quân trầm giọng bảo: “Không có ai kiện à?”

Người đàn ông nhìn Diệp Quân với vẻ mặt kỳ lạ.

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Sao thế?”

Người đàn ông vỗ vai Diệp Quân, lắc đầu cười: “Huynh đài, huynh đúng là ngây thơ”.

Diệp Quân: “…”

Người đàn ông mỉm cười: “Huynh có tin hôm nay huynh vừa nhắc đến chuyện này, ngày mai huynh sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này luôn không?”

Diệp Quân nhíu mày thật chặt.

Người đàn ông chỉ vào cửa hàng cách đó không xa: “Huynh có nhìn thấy cửa hàng này không?”

Diệp Quân nhìn cửa hàng đó: “Làm sao thế?”

Người đàn ông mỉm cười: “Trên con đường này, cửa hàng ấy chỉ được coi là bình thường, nhưng huynh có biết chủ nhân đằng sau cửa hàng ấy rất có thể là một thế gia siêu cấp hay một tông môn siêu cấp nào đó không?”

Nét mặt Diệp Quân sa sầm.

Người đàn ông lại chỉ vào một tòa nhà lớn khác: “Huynh nhìn đằng kia đi”.

Diệp Quân nhìn theo ngón tay người đàn ông chỉ, ở đó có một tòa nhà rất sang trọng với vị trí rất đắc địa, nếu đứng trên tầng cao nhất sẽ có thể nhìn thấy một nửa thành Quan Huyên.

Người đàn ông mỉm cười: “Quan Thiên Điện!”

Diệp Quân nhìn người đàn ông: “Quan Thiên Điện?”

Người đàn ông gật đầu, nói với vẻ mặt nặng nề: “Chủ nhân phía sau tòa nhà này là tộc Thiên Long”.

Tộc Thiên Long.

Diệp Quân ngỡ ngàng.

Người đàn ông cười: “Những ai có được một mảnh đất ở dãy phố này thì phía sau đều có thế lực lớn. Còn chỉ tiêu nhập học hàng năm của tổng viện thư viện Quan Huyên, vị trí ở các điện các vệ mỗi năm hầu như đều đã được định sẵn, mà khảo sát thì cũng chỉ là cho có, lừa gạt cho qua mắt người đời thôi”.

Diệp Quân càng nhíu mày chặt hơn.

Người đàn ông nói tiếp: “Ta nghe nói mỗi năm thư viện đều sẽ tổ chức hoạt động nhóm. Hoạt động nhóm này do Tiên Bảo Các và thư viện cùng tổ chức, họ sẽ chọn ra một vài nhóm thiên tài yêu nghiệt đưa đến các nền văn minh cấp cao hơn để học tập. Giống như lần gần đây nhất, có một trăm người được đến nền văn minh Đại Chu trong truyền thuyết, giao lưu học tập với thiên tài yêu nghiệt bên đó…”

Nói đến đây gã nhìn Diệp Quân: “Nhưng như ta được biết, một trăm suất này vừa tung ra, ngày hôm sau đã được điền sẵn hết, đều là con cháu của thế gia hàng đầu và tông môn hàng đầu, với cả thiên tài siêu cấp của thư viện nữa”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4355


Chương 4355

Nói rồi gã thở dài một hơi: “Thật ra cũng không có gì sai, dù sao đúng là những người đó cũng xuất sắc hơn người bình thường rất nhiều, chỉ có thể nói là… tất cả tài nguyên đều đã bị người phía trên độc chiếm, người bình thường mà muốn vươn lên còn khó như lên trời! Khó như lên trời!”

Diệp Quân nhìn người đàn ông: “Huynh đài tên gì?”

Người đàn ông cười đáp: “Phương Ngự, đến từ Ung Châu, huynh đài thì sao?”

Diệp Quân mỉm cười: “Dương Quân”.

Phương Ngự ôm quyền: “Vinh hạnh, vinh hạnh!”

Diệp Quân hỏi: “Huynh đài từ Ung Châu đến đây à?”

Phương Ngự cười đáp: “Không giấu gì huynh, ta đang đến để tham gia cuộc khảo sát Quan Huyên Vệ”.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Tham gia khảo sát Quan Huyên Vệ?”

Phương Ngự gật đầu: “Tháng này đều là khảo sát Quan Huyên Vệ, tuy mọi người đều biết không có hy vọng, nhưng thiên tài và yêu nghiệt các châu lớn vẫn sẽ tới thử vận may”.

Diệp Quân hỏi: “Ta cũng có thể tham gia chứ?”

Phương Ngự quan sát Diệp Quân, cười bảo: “Trước năm hai mươi tuổi đạt đến cảnh giới Nhân Tiên là được”.

Diệp Quân cười bảo: “Vậy thì ta vừa đủ luôn”.

Phương Ngự cười: “Vậy bây giờ chúng ta đi thôi”.

Diệp Quân gật đầu.

Hai người đi về phía xa.

Trên đường đi, Diệp Quân lặng lẽ thay đổi dung mạo một chút, bây giờ trông hắn chỉ còn giống pho tượng sáu bảy phần thôi.

Phương Ngự nhìn xung quanh, khẽ nói: “Đây đúng là một nơi tuyệt vời, sao với nơi này, thành Thành Châu lớn nhất Ung Châu của chúng ta chỉ là một thôn nhỏ. Tiếc là muốn vào được đây thật sự khó như lên trời”.

Diệp Quân không nói gì, hắn biết bởi vì nơi này là tổng viện, nên thiên tài các châu khác muốn gia nhập nơi này thực sự rất khó khăn.

Lúc này, Phương Ngự đột nhiên nói: “Có lẽ năm sau sẽ có hy vọng”.

Diệp Quân nhìn Phương Ngự, Phương Ngự mỉm cười: “Không giấu gì huynh, tổ tiên nhà họ Phương ta đã thiết lập mối quan hệ với một trưởng lão giám khảo ở đây, đối phương đã đồng ý năm sau sẽ cho nhà họ Phương ta một vị trí”.

Diệp Quân hoàn toàn im lặng.

Phương Ngự khẽ thở dài: “Vì điều này, nhà họ Phương ta đã phải trả cái giá rất đắt… Mà áp lực của ta cũng rất lớn, nhưng ta biết rõ, dù vào được Quan Huyên Vệ mà không có ô dù thì cả đời cũng chỉ có thể là Quan Huyên Vệ cấp thấp thôi…”

Diệp Quân hỏi: “Cho dù huynh rất có năng lực cũng không được thăng chức à?”

Phương Ngự lắc đầu: “Rất khó rất khó, trừ khi huynh yêu nghiệt tới mức giống như Viện trưởng năm đó, có điều…”

Diệp Quân nhìn Phương Ngự: “Có điều gì?”

Phương Ngự cười khổ: “Nếu Viện trưởng năm xưa không phải con trai của Kiếm Chủ Nhân Gian thì e là còn chẳng tới nổi Thanh Châu. Không đúng, nên nói là, có lẽ từ khi ở Nam Châu hắn đã bị trừ khử rồi chứ đừng nói là đến Thượng Giới…”

Diệp Quân im lặng không nói.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4356


Chương 4356

Phương Ngự lại nói: “Dương huynh, có thể huynh là tán tu nên không hiểu những điều này. Ta xuất thân từ thế gia nên hiểu rất rõ những điều bất công thế này. Thế giới này thật sự rất tàn khốc, rất thực tế… Lát nữa huynh sẽ được thấy thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Rất nhanh, hai người đi tới trước một sân diễn võ khổng lồ, lúc này đã có hàng chục nghìn người đang tập trung ở đây, có mười nhóm đang xếp hàng, phía sau mỗi nhóm đều có mấy nghìn người, và vẫn còn rất nhiều thiên tài và yêu nghiệt nữa đang tới.

Phương Ngự dẫn Diệp Quân đến một nhóm để xếp hàng, gã cười: “Mỗi ngày đều có mấy chục nghìn thiên tài yêu nghiệt đến đây tham gia khảo sát, nhưng mỗi năm Quan Huyên Vệ chỉ tuyển ba mươi vị trí. Nói một cách đơn giản thì một hai triệu người tranh giành ba mươi vị trí, huynh thấy có khốc liệt không?”

Diệp Quân nhìn xung quanh, hắn phát hiện những người này hầu hết đều ở độ tuổi dưới hai mươi, thiên phú rất tốt, đều được coi là thiên tài, trong đó có mấy người khiến hắn khá ngạc nhiên, còn chưa đến hai mươi mà đã tới cảnh giới Chân Tiên!

Thực ra thiên phú của Phương Ngự bên cạnh hắn cũng rất tốt, mười chín tuổi cũng đã đạt tới cảnh giới Chân Tiên, khí thế mạnh mẽ, không tệ chút nào.

Diệp Quân lắc đầu cười, vừa nãy hắn mới nói mình là Nhân Tiên, Nhân Tiên tới đây là chỉ là người qua đường thôi.

Bởi vì trên Nhân Tiên mới Địa Tiên, Chân Tiên, Thiên Tiên, Chí Tiên, Đạo Tiên, Tuế Nguyệt Tiên, Bán Bộ Thần Đế, Thần Đế, Bán Bộ Đại Đế, Đại Đế…

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên nhìn sang bên phải, cách đó không xa có một lối đi riêng biệt, một ông lão đang ngồi phía cuối lối đi, phía sau ông ta là một tòa đại điện sang trọng.

Diệp Quân hơi tò mò, đang định hỏi thì lúc này đám đông chợt trở nên nhốn nháo.

Diệp Quân quay đầu lại nhìn thì thấy một thiếu niên mặc áo bào xanh chầm chậm đi tới, thiếu niên ấy nhìn qua chỉ chừng mười sáu mười bảy tuổi, mặt mũi sáng sủa, dáng người cao thẳng, tay phải cầm kiếm, bước đi chậm rãi, khí thế bất phàm.

“Diệp Vân!”

Có người bỗng hô lên.

Xung quanh tức khắc xôn xao, mọi người đều nhìn về phía thiếu niên.

Phương Ngự cũng hơi bất ngờ: “Không ngờ lại là hắn…”

Diệp Quân nhìn Phương Ngự: “Hắn là ai vậy?”

Phương Ngự quay đầu nhìn Diệp Quân, hơi thảng thốt: “Huynh không biết hắn?”

Diệp Quân lắc đầu: “Không biết”.

Vẻ mặt Phương Ngự lập tức trở nên kỳ lạ: “Huynh đệ, huynh thật sự đến từ Nam Châu chứ?”

Diệp Quân cười đáp: “Đương nhiên”.

Phương Ngự bảo: “Vậy sao huynh lại không biết hắn được? Hắn là Diệp Vân – thiên tài siêu cấp đứng thứ chín Nam Châu của các huynh đó! Mười chín tuổi đã tới cảnh giới Chân Tiên, tuy đứng thứ chín ở Nam Châu, nhưng ở các châu khác thì đã là vô địch rồi”.

Diệp Quân cười: “Chẳng phải huynh cũng cảnh giới Chân Tiên đấy sao?”

Phương Ngự lắc đầu cười: “Sao ta có thể so với hắn được, hắn đến từ nhà họ Diệp cơ mà…”

Diệp Quân hỏi: “Chính là gia tộc của Diệp… của Viện trưởng hả?”

Phương Ngự gật đầu: “Đúng vậy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4357


Chương 4357

Nhà họ Diệp!

Diệp Quân nhìn thiếu niên kia, lông mày lập tức cau lại. Hắn chưa gặp người này ở nhà bao giờ, cũng chưa từng nghe nói ai tên Diệp Vân, nhưng nghĩ lại cũng đúng, nhà họ Diệp ở thành Hoang Cổ cũng là gia tộc lớn, có mấy trăm đệ tử, có mấy người trong lớp trẻ hắn không biết cũng là điều bình thường.

Lúc này, ông lão cách đó không xa bất chợt đứng lên, bước nhanh tới trước mặt Diệp Vân, cười khẽ bảo: “Vân công tử, cậu tới rồi”.

Diệp Vân gật đầu: “Ừm”.

Ông lão cười nhẹ: “Trà bánh đã chuẩn bị xong xuôi rồi, mời Vân công tử vào điện nghỉ ngơi thưởng thức…”

Nói xong ông ta mời Diệp Vân vào.

Diệp Quân hơi tò mò: “Hắn cũng tới tham gia sát hạch à?”

Phương Ngự gật đầu.

Diệp Quân trầm giọng hỏi: “Không cần xếp hàng à?”

Phương Ngự cười khổ: “Lối đi đó là lối đi dành cho khách quý siêu cấp, những người có thể đi lối đó không chỉ không cần xếp hàng mà về cơ bản đã được nội bộ sắp xếp sẵn rồi”.

Diệp Quân hơi nhíu mày: “Xác định nội bộ luôn à?”

Phương Ngự gật đầu: “Thiên tài thực thụ của nhà họ Diệp sẽ không đến Quan Huyên Vệ, bọn họ sẽ tới thẳng tổng viện luôn. Nhưng mỗi năm họ vẫn sẽ có mấy suất sắp xếp nội bộ trước, thật ra nhà họ Diệp đã rất có lương tâm rồi, bởi vì mỗi năm họ chỉ cho phép một con cháu nhà họ Diệp tới thôi… Cũng có nghĩa là mỗi năm nhà họ chỉ chiếm một chỗ, mà nhà Nạp Lan…”

Nói đến đây, gã không dám nói tiếp nữa.

Diệp Quân lại chau mày: “Nhà Nạp Lan làm sao?”

Phương Ngự lắc đầu: “Dương huynh, ta không dám nói bừa”.

Diệp Quân: “…”

Ngay khi Diệp Quân đang định hỏi tiếp thì có hơn chục người đi tới, bọn họ đều đi lối đi dành cho khách quý kia.

Thấy nhóm người ấy, mọi người xung quanh lập tức yên lặng.

Diệp Quân nhìn thiếu niên đi đầu, trước ngực thiếu niên có hai chữ lớn mạ vàng: Nạp Lan.

Tộc Nạp Lan!

Tất cả đều là người của tộc Nạp Lan!

Cách đó không xa, ông lão kia lại đứng lên nghênh đón, trên mặt mang theo nụ cười: “Cổ thiếu gia, mọi người đến rồi”.

Nạp Lan Cổ gật đầu: “Ừm”.

Ông lão vội bảo: “Mau mời vào, mời vào…”

Nói rồi, ông ta mời cả chục người ấy đi vào.

Bên cạnh Diệp Quân, Phương Ngự nói khẽ: “Chỉ còn mười chín suất thôi”.

Diệp Quân trầm giọng: “Chuyện này chắc chắn Nạp Lan… các chủ không biết”.

Phương Ngự khẽ mỉm cười: “Không quan trọng, quan trọng là người phía dưới đều sẽ sắp xếp hết… Chỉ cần huynh có ô dù phía trên thì người phía dưới đều sẽ biết ý thôi…”

Diệp Quân nhìn tòa đại điện phía xa rồi rơi vào trầm tư, phải nói rằng khá bất ngờ đấy. Hắn biết những điều trước mắt chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4358


Chương 4358

Chẳng mấy chốc, khi Diệp Quân và Phương Ngự trò chuyện thì lại có thêm một vài người nữa lục tục đi vào đại điện, mỗi người đi vào là lại giảm đi một suất, không lâu sau trong đại điện đã có hai mươi hai người, nghĩa là chỉ còn lại tám suất.

Một hai triệu người giành nhau tám suất!

Rất nhiều thiếu niên thiên tài đều bất bình phẫn nộ, nhưng không ai dám lên tiếng.

Không ai dám đắc tội những thế gia và tông môn hàng đầu đó.

Đây là đặc quyền của bọn họ!

Không phục?

Nhẹ là chết một mình, nặng thì chết cả tộc.

Tuy bây giờ có Quan Huyên Pháp, nhưng thế lực phía trên muốn g**t ch*t thế lực phía dưới thì bọn họ có cả nghìn cách, hơn nữa còn có thể làm được thần không biết quỷ không hay.

Không đắc tội nổi!

Phương Ngự nhìn tòa đại điện mà thở dài một hơi, có phẫn nộ, đương nhiên hơn cả vẫn là bất lực, vả lại sự phẫn nộ kia cũng chỉ là thoáng qua.

Gã là con cháu thế gia nên biết rất rõ, ở nơi này, đôi khi chỉ một câu thậm chí là một ánh mắt thôi cũng có thể mang đến tai họa lớn cho bản thân và gia tộc.

Diệp Quân nhìn đại điện đó, với thực lực của hắn đương nhiên có thể nhìn thấy rõ mọi thứ trong đại điện, kể cả những gì họ nói.

Trong đại điện bày rất nhiều đồ ăn thức uống, thậm chí còn có cả mỹ nữ nhảy múa để tăng thêm phần vui vẻ.

Diệp Vân ngồi một chỗ, cầm kiếm nhắm mắt dưỡng thần.

Phía đối diện gã ta là Nạp Lan Cổ của tộc Nạp Lan, phía sau gã là một đám con cháu của tộc Nạp Lan.

Mặc dù vẫn còn một số người nữa, bọn họ đều có thân phận và gia thế, nhưng đương nhiên đều không bằng tộc Nạp Lan và Diệp tộc.

Thực lực tổng thể của hai tộc này vẫn chưa phải quá lớn, nhưng địa vị của họ lại là hai tộc đặc biệt nhất toàn vũ trụ.

Nạp Lan Cổ nhìn Diệp Vân, cười: “Diệp huynh, làm một ly chứ?”

Nói rồi gã ta nâng ly lên.

Diệp Vân mở mắt nhìn Nạp Lan Cổ, gã ta không từ chối, nâng ly rượu lên uống cạn.

Lúc này, một thiếu niên cách đó không xa cũng nâng ly lên cười khẽ: “Vân huynh, Cổ huynh, tại hạ mời hai huynh một ly”.

Diệp Vân nhìn tên trước ngực thiếu niên đó rồi dời mắt, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Tộc Nam Lăng!

Tộc Nam Lăng vốn không có danh tiếng mấy, thực lực cũng kém xa, nhưng tới vũ trụ Quan Huyên, gia tộc họ lại có một người đặc biệt.

Nam Lăng Nhất Nhất!

Hiện giờ Nam Lăng Nhất Nhất đã là Thánh Vương nội các của thư viện Quan Huyên, tuy cô ấy chưa bao giờ thừa nhận mình là người của tộc Nam Lăng, nhưng ai biết suy nghĩ thực sự của cô ấy là gì? Vì thế, người phía dưới đều sẽ nể mặt tộc Nam Lăng vài phần, không dám làm quá.

Dù sao Nam Lăng Nhất Nhất không chỉ là Thánh Vương của nội cách mà còn có chút quan hệ với Viện trưởng…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4359


Chương 4359

Nhưng tộc Nam Lăng lại không được tộc Nạp Lan và Diệp tộc coi trọng, chỉ một Nam Lăng Nhất Nhất làm sao có thẻ sánh được với tộc Nạp Lan và Diệp tộc bọn họ?

Còn chẳng xứng xách giày cho họ nữa kìa!

Nạp Lan Cổ cũng phớt lờ người đàn ông tộc Nam Lăng, tự uống rượu một mình.

Sắc mặt người đàn ông tộc Nam Lăng trở nên hơi khó coi, nhưng gã cũng không dám nổi giận, không chỉ vậy còn phải cười trừ, sau đó tự tìm đường đi xuống cho mình.

Càng lên cao, vòng bạn bè càng nghiêm ngặt, ngươi không đủ tư cách hoặc thế lực phía sau ngươi không đủ tư cách thì sẽ không thể vào được giới của bọn họ.

Thấy thiếu niên tộc Nam Lăng ủ rũ, những thiếu niên khác vốn định thử kết giao đều không dám nữa, yên lặng ngồi tại vị trí của mình, so với nhà họ Diệp và nhà Nạp Lan, gia tộc của họ thật sự chỉ như con kiến.

Lúc này, một ông lão áo đen đi vào đại điện.

Nhìn thấy ông lão áo đen, mấy thiếu niên thiên tài nhanh nhẹn đứng dậy cung kính hành lễ: “Thạch thống lĩnh!”

Thống lĩnh ngoại vệ Quan Huyên Vệ!

Quan Huyên Vệ chia làm ngoại vệ và nội vệ, nội vệ đều là cường giả cấp cao, là quân đội chủ lực của thư viện Quan Huyên, mà ngoại vệ tương đương với nhân tài dự bị, sau này đủ thực lực, vượt qua khảo hạch là có thể vào được nội vệ.

Mà ngoại vệ có tổng cộng chín thống lĩnh, mỗi người đều có thực lực vô cùng cường hãn.

Dù là Nạp Lan Cổ và Diệp Vân thì cũng đều đứng dậy để hành lễ.

Thạch thống lĩnh gật đầu, đi tới vị trí ghế chính, ông ta không ngồi xuống, nhìn mọi người bên dưới nói: “Chúc mừng mọi người nhé”.

Những người có thể vào đây về cơ bản đã được xác nhận, ông ta cũng không giấu giếm nữa, dù sao cũng không có người ngoài.

Nghe thấy Thạch thống lĩnh nói thế, các thiếu niên thiên tài có mặt đều nở nụ cười, tuy so với tổng viện thư viện Quan Huyên, Quan Huyên Vệ còn kém xa, nhưng đối với bọn họ thế này đã là đủ rồi.

Công việc lý tưởng!

Tài nguyên đủ thì ra ngoài sẽ rất có thể diện, cả đời không cần lo lắng, nếu may mắn sau này được vào nội vệ thì đúng là lời to.

Thạch thống lĩnh nhìn mọi người trong điện, cuối cùng ông ta nhìn vào Diệp Vân và Nạp Lan Cổ khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

Hai người cũng gật đầu chào lại.

Mặc dù thân phận của Thạch thống lĩnh này kém xe so với nhà hai người, nhưng họ vẫn chưa ngu ngốc tới mức gây thù chuốc oán khắp nơi, vả lại đối phương còn có địa vị cao.

Con cháu thế gia bọn họ có thể phạm lỗi bao nhiêu lần cũng được, nhưng tuyệt đối không được ngu xuẩn.

Thạch thống lĩnh nói: “Trong vòng thi cuối cùng, mọi người đừng giết nhau, hãy nương tay nhé”.

Nạp Lan Cổ cười: “Thạch thống lĩnh yên tâm, chúng ta hiểu mà”.

Chuyện này không thể làm lớn, làm lớn chuyện chẳng ai được lợi gì cả, mà chỉ cần không chết người thì sự việc sẽ không ầm ĩ.

Thạch thống lĩnh không nói gì nữa, đứng dậy rời đi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4360


Chương 4360

Lần này ông ta là quan chủ khảo, đương nhiên không thể ở đây lâu, sở dĩ ông ta đến đây cũng là để kết giao với những công tử này.

Cũng có lợi cho ông ta!

Sau khi Thạch thống lĩnh đi, mấy thiếu niên thiên tài trong điện đều nở nụ cười.

Đúng là không uổng công tạo quan hệ!

Bên ngoài.

Diệp Quân dời mắt, im lặng thật lâu.

Mạng lưới quan hệ!

Diệp Quân khẽ thở dài, mấy năm nay hắn ở ngoài mãi, không có thời gian và tâm tư lo chuyện ở thư viện. Hắn biết sau này chắc chắn thư viện Quan Huyên sẽ gặp rất nhiều vấn đề, nhưng hắn không ngờ những vấn đề này bây giờ đã có.

Hơn nữa còn ở mức độ này!

Lúc này, Phương Ngự bên cạnh hắn lên tiếng: “Dương huynh, sắp đến lượt chúng ta rồi”.

Diệp Quân nhìn phía trước, hàng của họ chỉ còn chục người nữa là đến hắn và Phương Ngự.

Phương Ngự cười bảo: “Dương huynh, chắc đây là lần đầu tiên huynh tham gia cuộc sát hạch này đúng không?”

Diệp Quân gật đầu, cười đáp: “Phải”.

Phương Ngự nói: “Vậy ta giới thiệu cho huynh quy tắc của cuộc sát hạch này nhé”.

Diệp Quân đáp: “Đa tạ”.

Phương Ngự mỉm cười: “Chuyện nhỏ thôi. Thật ra sát hạch này không phức tạp, chỉ có ba vòng. Vòng một là kiểm tra căn cốt, vòng này sa thải rất nhiều. Căn cốt chia từ cấp một đến cấp chín, trên cấp chín là thiên tài, trên thiên tài là yêu nghiệt, trên yêu nghiệt là dị số, trên dị số là biến số… Ở giai đoạn sơ kỳ, chỉ cần thiên tài là qua rồi”.

Diệp Quân hỏi: “Vòng hai thì sao?”

Phương Ngự đáp: “Vòng hai phải chịu uy áp của ý chí võ đạo, qua được một nén hương là qua ải. Vòng này sẽ loại ít nhất 90% số người, bởi vì không chỉ kiểm tra căn cốt mà còn kiểm tra ý chỉ và thực lực thật sự”.

Diệp Quân gật đầu: “Đã rõ. Thế còn vòng ba?”

Phương Ngự trả lời: “Vòng ba là thực chiến, những người còn ở lại sẽ chia thành hai nhóm, sau đó đối chiến, thắng thì được vào”.

Diệp Quân trầm giọng bảo: “Những người được sắp xếp từ trước kia… bọn họ có thể chắc chắn thắng được người khác sao?”

Phương Ngự khẽ mỉm cười: “Nếu thật sự đi được tới bước đó thì sẽ có người tới nói với huynh”.

Diệp Quân sầm mặt: “Nếu không đồng ý thì sao?”

Phương Ngự lắc đầu: “Nếu huynh không cần thể diện thì bọn họ sẽ giúp huynh lên mặt!”

Diệp Quân im lặng, ánh mắt lóe lên.

Phương Ngự còn tưởng hắn lo lắng bèn an ủi: “Sắp tới lượt chúng ta rồi, lần đầu đừng căng thẳng, về sau sẽ có kinh nghiệm thôi”.

Diệp Quân gật đầu, cười: “Ừ”.

Phương Ngự lại trò chuyện với Diệp Quân một lúc nữa về chuyện khảo sát, Diệp Quân nghe cũng thấy thú vị.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4361


Chương 4361

Rất nhanh đã tới lượt Phương Ngự, gã nhận thẻ xong thì quay lại vẫy tay với Diệp Quân, cười nói: “Dương huynh, lát nữa gặp nhé”.

Nói rồi gã đi vào một trận pháp dịch chuyển cách đó không xa, trận pháp dịch chuyển khởi động, gã liền biến mất.

Diệp Quân tiến lên trước, cũng nhận thẻ rồi đi vào trận pháp dịch chuyển, sau khi trận pháp dịch chuyển khởi động, hắn đã tới một khoảng không, đây là một khoảng không ảo, ảo ảnh tạo từ trận pháp.

Trước mặt hắn có một cột đá, trên cột đá có mười hai lỗ.

Lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên: “Bước lên, đặt tay phải lên cột đá, bình tĩnh tập trung”.

Nghe vậy, Diệp Quân tiến lên trước, đặt tay phải lên cột đá, cột đá khẽ rung, sau đó viên trân châu thấp nhất sáng lên, sáng đến viên thứ mười thì dừng lại, đương nhiên là hắn đã động chân động tay.

Sáng mười viên nghĩa là ở mức thiên tài.

Diệp Quân rút tay về, lúc này một giọng nói vang lên: “Qua!”

Sau khi giọng nói ấy vừa dứt, hắn được đưa đến một nơi diễn võ khổng lồ, khi hắn tới đây, nơi này đã có mấy chục người, hắn nhìn thấy nhóm Diệp Vân trong đại điện trước đó, nhóm người ấy đứng trong cùng một khu, tách biệt với những người khác.

Diệp Quân nhìn nhóm người ấy, sau đó nhìn bên phải, ở đó có một người đàn ông đang đi về phía hắn, chính là Phương Ngự.

Thấy Diệp Quân, Phương Ngự mỉm cười: “ Dương huynh, huynh thắp sáng được bao nhiêu viên trân châu?”

Diệp Quân cười đáp: “Mười viên?”

Phương Ngự gật đầu: “Thiên tài, cũng rất tốt, lát nữa uy áp võ đạo sẽ do một vị Đại Đế phóng ra, nếu cảm thấy không ổn thì đừng gượng ép, nếu gượng ép rất dễ phá vỡ thân thể, thần hồn cũng bị tổn thương, để lại cho mình vết thương khó mà chữa lành”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừm!”

Chẳng mấy chốc, lục tục có người đi vào, không lâu sau đã có hơn hai mươi nghìn người đi vào.

Những người đi vào đều đã vượt qua bài kiểm tra căn cốt, ở các châu đều đã là thiên tài và yêu nghiệt hàng đầu.

Đúng lúc này, trận pháp dịch chuyển trên bệ đá trước mặt mọi người bỗng nhiên rung nhẹ.

Phương Ngự nói: “Vòng hai sắp bắt đầu rồi, không biết năm nay sẽ do vị Đại Đế nào khảo sát đây…”

Lúc này, một hư ảnh dần ngưng tụ trong trận pháp dịch chuyển.

Khi Diệp Quân nhìn thấy hư ảnh đó thì đứng yên sững sờ.

Người đứng trên trận pháp dịch chuyển là một người phụ nữ, người đó mặc trường bào màu trắng, hai tay chắp sau lưng, trên người có một khí thế vô hình.

Diệp Quân biết người phụ nữ này.

Chính là An Khinh Hàn hắn từng gặp khi đi tới nhà họ An trước đây, hắn không ngờ đối phương lại xuất hiện ở đây, nhưng đối phương cũng không phải bản thể mà chỉ là một phân thân.

“Là An Khinh Hàn của nhà họ An!”

Có người ngạc nhiên cất lời.

Nghe thấy lời này, xung quanh lập tức trở nên xôn xao.

Bây giờ An Khinh Hàn rất có tiếng ở tổng viện của thư viện Quan Huyên, một trong những nhân vật đại diện của thế hệ trẻ tuổi, cũng là tồn tại sắp trở thành Võ Thần.
 
Back
Top Dưới