Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4301


Chương 4301

Huyết đao nói: “Phải”.

Diệp Quân hỏi: “Nền văn minh cấp mấy?”

Huyết đao do dự một lúc rồi đáp: “Ta không biết”.

Diệp Quân nhíu mày: “Ngươi đến từ nền văn minh Phệ Giả mà ngươi lại không biết?”

Huyết đao nói: “Ta được chủ nhân chọn ra rồi luyện chế, vậy nên ta chỉ biết mình đến từ nền văn minh Phệ Giả, còn nền văn minh này cấp mấy thì ta không biết”.

Diệp Quân cạn lời.

Huyết đao nói tiếp: “Sau khi chủ nhân ta ra đi đã để lại truyền thừa, sau này bị Pháp Thần Ác Đạo này lấy được, vì thế cô ta đã kế thừa một số truyền thừa của chủ nhân ta…”

Diệp Quân bảo: “Thì ra là vậy…”

Nói rồi hắn nhìn con tàu khổng lồ cách đó không xa: “Thứ này cũng là của chủ nhân ngươi hả?”

Huyết đao nói: “Đúng thế, năm xưa chủ nhân ta trộm được đấy”.

Diệp Quân quan sát con tàu khổng lồ rồi hỏi: “Ngươi còn biết những gì nữa?”

Huyết đao đáp: “Không biết gì nữa cả”.

Diệp Quân: “…”

Huyết đao tiếp tục nói: “Ta có thể đi theo ngươi được không?”

Diệp Quân nhìn huyết đao: “Đi theo ta?”

Huyết đao vội nói: “Đúng vậy, ta cảm thấy đi theo ngươi sẽ có tương lai tươi đẹp hơn”.

Diệp Quân suy nghĩ một chút rồi bảo: “Nhưng ta dùng kiếm”.

Huyết đao đáp: “Ta không chê”.

Diệp Quân: “…”

Cuối cùng Diệp Quân vẫn giữ thanh huyết đao này lại, tuy không dùng đến mấy nhưng hắn phát hiện, mấy năm nay nó đi theo Pháp Thần Ác Đạo biết được không ít chuyện, nhưng tiếc là nó cũng không biết vị Nhất điện chủ trong truyền thuyết kia!

Nhất điện chủ!

Diệp Quân luôn cảm thấy người ẩn trong bóng tối này là mối nguy hiểm tiềm ẩn cực lớn, nhưng đối phương ẩn náu không xuất hiện, hắn cũng không làm gì được.

Không suy nghĩ nhiều nữa, Diệp Quân về lại Tiểu Tháp, hắn khoanh chân ngồi xuống rồi liên lạc với Tịnh Sơ, hắn nói với bà ta: “Ta muốn kích hoạt sức mạnh huyết mạch, lát nữa tiền bối và Tháp gia giúp ta lấy lại sự tỉnh táo, được không?”

Tịnh Sơ gật đầu: “Được”.

Diệp Quân gật đầu rồi kích hoạt huyết mạch phong ma.

Ầm!

Chỉ trong tích tắc, cả người Diệp Quân đã biến thành màu đỏ máu, vô số sát ý, địch ý và sát niệm lan tràn ra xung quanh.

Thấy vậy, Tịnh Sơ tiến lên một bước, thi triển võ vực của mình, cưỡng ép trấn áp vùng thời không hiện tại của mình và Diệp Quân, không để sát ý, địch ý và sát niệm của Diệp Quân khuếch tán ra ngoài.

Diệp Quân cố gắng giữ lại chút lý trí, nhưng khi huyết mạch phong ma của hắn bắt đầu hấp thụ sức mạnh của ác tự và ác huyết thì không bao lâu, chút lý trí cuối cùng của hắn cũng đã mất sạch.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4302


Chương 4302

Đùng đoàng!

Sau khi hoàn toàn tiến vào trạng thái phong ma, một luồng khí tức huyết mạch phong ma đáng sợ lan ra xung quanh, không ngừng đánh vào võ vực của Tịnh Sơ, thời không bị trấn áp bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Tịnh Sơ khẽ cau mày, tiến lên một bước, ý chí võ đạo xuất hiện, mà sau khi ý chí võ đạo này xuất hiện, sức mạnh huyết mạch phong ma của Diệp Quân bắt đầu dần dần bị áp chế.

Nhưng không lâu sau, sức mạnh huyết mạch phong ma của Diệp Quân ngày càng mạnh hơn, chống lại được cả ý chí võ đạo của Tịnh Sơ!

Thấy cảnh này, trong mắt Tịnh Sơ hiện lên vẻ ngạc nhiên, sức mạnh của huyết mạch phong ma hoàn toàn vượt xa dự đoán của bà ta.

Diệp Quân đột ngột chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tịnh Sơ, hai mắt đỏ như máu, lộ ra vẻ địch ý.

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân: “Người cùng phe đấy”.

Giây tiếp theo, Diệp Quân hóa thành một luồng kiếm quang màu đỏ máu, chém mạnh về phía Tịnh Sơ.

Sắc mặt Tịnh Sơ trầm xuống: “Mẹ kiếp!”

Chiến đấu!

Diệp Quân lúc này đã hoàn toàn phong ma, sát ý ngút trời, không nhận ra bất cứ người nào.

Thấy Diệp Quân chém tới, Tịnh Sơ giơ tay phải lên rồi ấn mạnh xuống.

Ầm!

Một luồng ý chí võ đạo đáng sợ thoáng chốc trấn áp Diệp Quân tại chỗ.

Mặc dù thực lực kiếm đạo và sức mạnh huyết mạch của Diệp Quân đều đã tăng lên rất nhiều, nhưng so với Tịnh Sơ ở trạng thái đỉnh cáo thì vẫn còn một khoảng cách lớn.

Mặc dù bị trấn áp, nhưng khí tức của huyết mạch phong ma vẫn dâng trào dữ dội.

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân một lúc, đột nhiên rút lại ý chí võ đạo, sau đó dẫn Diệp Quân biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa thì đã ở trong một tinh không không xác định.

Diệp Quân chém một kiếm về phía bà ta!

Chiến đấu!

Bà ta phát hiện chỉ trấn áp Diệp Quân thôi không được, phải khiến hắn chiến đấu, trong quá trình chiến đấu dễ hấp thu ác tự và sức mạnh ác huyết hơn.

Rất nhanh, hai người đã lao vào chiến đấu!

Sau khi hoàn toàn phong ma, sức chiến đấu của Diệp Quân tăng vọt, nhưng hắn vẫn bị Tịnh Sơ áp chế, có điều thông qua việc không ngừng chiến đấu, những ác tự và sức mạnh ác huyết còn sót lại trong cơ thể Diệp Quân dần dần bắt đầu trở thành một phần cơ thể của hắn.

Càng đánh càng mạnh!

Sức mạnh huyết mạch cũng dần có sự thay đổi.



Vũ trụ Vô Gian.

Tại một thời không hư vô, Vu Đạo Thiên nhìn về phía trước, cuối tầm mắt của ông ta là một thời không đặc biệt đã bị bóp méo.

Mà trong thời không đặc biệt đã bị bóp méo này loáng thoáng có thể thấy chút ánh sáng.

Lúc này, một ông lão xuất hiện bên cạnh Vu Đạo Thiên.

Vu Đạo Thiên hỏi: “Bà ta ở bên trong thế nào rồi?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4303


Chương 4303

Ông lão đáp: “Không biết ạ”.

Vu Đạo Thiên hơi cau mày.

Ông lão trầm giọng: “Ban đầu bà ta còn định chạy thoát khỏi thời không Vô Gian, nhưng bây giờ không biết vì sao không có động tĩnh gì nữa”.

Vu Đạo Thiên hỏi: “Còn sống chứ?”

Ông lão gật đầu: “Chắc chắn rồi ạ”.

Vu Đạo Thiên gật đầu: “Thời không này do nền văn minh Quy Giả khi xưa để lại, bà ta không thể nào phá được, cứ để bà ta tiếp tục ở trong đó đi”.

Ông lão gật đầu, thật ra họ cũng chỉ có thể giam giữ được vị Thiên Hành Chủ này thôi, muốn giế t chết cường giả cấp bậc này thực sự quá khó.

Ông lão hỏi: “Tộc trưởng, bây giờ nền văn minh Thiên Hành đang nội loạn, tổn thất nặng nề, sao chúng ta không nhân cơ hội này hạ gục bọn chúng?”

Vu Đạo Thiên đáp: “Chờ Đại Tế Sư”.

Ông lão muốn nói lại thôi.

Vu Đạo Thiên bình tĩnh đáp: “Không thể đánh giá thấp Thủy tổ của nền văn minh Thiên Hành được đâu”.

Thủy tổ Thiên Hành!

Vẻ mặt ông lão nhất thời trở nên nặng nề, đúng thế, Thủy tổ của bất kỳ nền văn minh nào cũng là người xuất sắc nổi bật, càng không nói tới Thủy tổ của nền văn minh đỉnh cao vũ trụ cấp năm như nền văn minh Thiên Hành này.

Dường như nghĩ đến điều gì, ông lão nhìn Vu Đạo Thiên: “Tộc trưởng, Ác Đạo Minh…”

Vu Đạo Thiên nói: “Đương nhiên không thể hoàn toàn tin tưởng được Ác Đạo Minh, lần này Pháp Thần Ác Đạo của họ chết trận, cường giả thực sự chỉ còn lại Nhất điện chủ thôi…”

Nói đến đây, ông ta nhíu mày: “Không tra ra được lai lịch của đối phương à?”

Ông lão lắc đầu: “Không tra ra được, Nhất điện chủ này cực kỳ thần bí, có lẽ chỉ vị Ác Đạo đang bị áp chế và Pháp Thần Ác Đạo kia biết lai lịch của ông ta thôi”.

Vu Đạo Thiên nói: “Thực lực của Chân Thần đó thế nào?”

Ông lão trầm giọng đáp: “Rất mạnh”.

Vu Đạo Thiên nhẹ nhàng bảo: “Xem ra người đứng sau Diệp Quân thực sự có năng lực đấy”.

Ông lão gật đầu: “Nền văn minh Quan Huyên này đúng là không đơn giản, nếu không Ác Đạo Minh cũng không tổn thất nhiều như vậy”.

Vu Đạo Thiên nói: “Điều tra đi”.

Ông lão đáp: “Rõ”.

Nói xong ông ta lặng lẽ lui đi.

Sau khi ông lão đi ra ngoài, Vu Đạo Thiên nhìn thời không Vô Gian phía xa, chậm rãi nhắm mắt lại. Chỉ cần thôn tính nền văn minh Thiên Hành thì thực lực của tộc Đại Vu chắc chắn sẽ tăng lên một cấp độ cao hơn.

Còn cả nền văn minh Quan Huyên kia nữa!

Bảo bối trên người Diệp Quân cũng không ít.

Giữa các nền văn minh nổ ra chiến tranh, xét cho cùng thực ra cũng chỉ vì hai chữ: lợi ích.

Một nền văn minh muốn trở nên mạnh hơn chỉ có hai cách, một là nội bộ xuất hiện thiên tài yêu nghiệt tuyệt thế, hai là cướp đoạt tài nguyên.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4304


Chương 4304

Trong tinh không.

Diệp Quân vẫn đang chiến đấu với Tịnh Sơ, lúc này hắn đã hấp thu hết ác tự và sức mạnh ác huyết trong cơ thể, thực lực của hắn cũng mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần, hơn nữa còn càng đánh càng mạnh hơn.

Nhưng Tịnh Sơ vẫn ứng phó một cách dễ dàng.

Thấy đã gần được, Tịnh Sơ phóng ra ý chí võ đạo của mình.

Bùm!

Ý chí võ đạo cường đại nháy mắt bao phủ Diệp Quân phía xa, nhưng giây tiếp theo, một luồng huyết mang đáng sợ phóng ra từ cơ thể Diệp Quân.

Sức mạnh này ép lùi ý chí võ đạo của bà ta!

Trong mắt Tịnh Sơ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên biến mất tại chỗ.

Tịnh Sơ tung ra một quyền.

Ầm!

Diệp Quân bị quyền này đẩy lùi liên tục, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn lại biến mất tại chỗ.

Vụt!

Kiếm quang màu máu vụt qua như một tia sét, tóc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã tới trước mặt Tịnh Sơ.

Tịnh Sơ tiến lên một bước, một luồng ý chí võ đạo đáng sợ tuôn ra từ trong cơ thể bà ta, chỉ trong chốc lát, ý chí võ đạo này đã trấn áp Diệp Quân tại chỗ, cùng lúc đó, bà ta lên tiếng: “Tiểu Tháp, trấn áp giúp ta”.

Ầm!

Một luồng sáng vàng từ cơ thể Diệp Quân phóng lên trời.

Trấn áp huyết mạch phong ma!

Như lúc trước, huyết mạch phong ma bắt đầu điên cuồng phản kháng.

Tiểu Tháp trầm giọng bảo: “Huyết mạch này thật sự định phản chủ”.

Dường như bất mãn, huyết mạch phong ma một l ần nữa bộc phát ra sức mạnh huyết mạch phong ma đáng sợ, suýt nữa thì hất văng Tiểu Tháp.

Nó thấy rằng Tiểu Tháp và Diệp Quân đều đang kìm hãm bước chân mình, nếu để mặc cho nó muốn làm gì thì làm, Diệp Quân đã vô địch từ lâu rồi.

Muốn làm việc lớn thì phải nghĩ thoáng!

Chủ nhân đời đầu vẫn là đã nhất, động cái là đồ sát thành, đồ sát thế giới…

Rất nhanh, huyết mạch phong ma đã bị trấn áp dưới sự liên thủ của Tiểu Tháp và Tịnh Sơ, màu máu trong mắt Diệp Quân cũng dần nhạt đi, không lâu sau, trong mắt Diệp Quân cuối cùng cũng khôi phục lại một chút ánh sáng.

Diệp Quân từ từ nhắm hai mắt lại, nắm chặt hai tay, thật lâu sau, sát ý, địch ý và ác niệm toát ra từ trên người hắn dần dần biến mất.

Diệp Quân mở mất, hắn nhìn Tịnh Sơ, Tịnh Sơ thu hồi ý chí võ đạo của mình lại. Diệp Quân hít sâu một hơi, một lúc sau, hắn nắm chặt hai tay, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.

Sau khi hoàn toàn hấp thụ sức mạnh của ác tự và huyết khí, không chỉ huyết mạch phong ma mạnh lên rất nhiều mà cảnh giới tu vi của hắn cũng được nâng cao rất nhiều.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4305


Chương 4305

Như nghĩ đến điều gì, hắn nhìn Tịnh Sơ: “Tịnh Sơ cô nương…”

Tịnh Sơ sửa lại: “Gọi là người dân Thiên Hành Tịnh Sơ!”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tịnh Sơ, Diệp Quân chần chừ một lúc rồi gọi: “Người dân Thiên Hành Tịnh Sơ…”

Tịnh Sơ khẽ gật đầu: “Ừm”.

Diệp Quân lắc đầu cười: “Ta muốn thực chiến với bà để học hỏi thêm”.

Tịnh Sơ gật đầu: “Được!”

Diệp Quân xòe tay ra, một thanh ý kiếm ngưng tụ trong tay hắn, giây tiếp theo hắn đã biến mất tại chỗ.

Vụt!

Kiếm quang lóe lên, một thanh kiếm thoáng chốc phóng tới trước mặt Tịnh Sơ.

Tịnh Sơ chỉ tung ra một quyền bình thường, quyền này vừa ra, hàng ngàn hàng vạn ý chí võ đạo tuôn ra, buộc Diệp Quân phải dừng lại tại chỗ.

Mà lúc này, Diệp Quân đột nhiên phóng ý chí kiếm đạo của mình ra!

Hai luồng ý chí chống lại nhau!

Nhưng chỉ kéo dài được trong chốc lát, sau khi Tịnh Sơ tiến lên một bước, Diệp Quân bị buộc phải lùi lại liên tục, thoáng chốc hắn đã lùi lại cả gần vạn trượng.

Diệp Quân gầm lên một tiếng, ý chí kiếm đạo trong cơ thể hắn tuôn trào như thủy triều, nhưng ý chí kiếm đạo của hắn vẫn không thể lay chuyển được ý chí võ đạo của Tịnh Sơ, vẫn bị áp chế.

Lúc này, Tịnh Sơ lại tiến lên một bước.

Rầm!

Diệp Quân lùi lại vạn trượng.

Diệp Quân vừa dừng lại, ý chí võ đạo đột nhiên cuộn trào như một ngọn núi, thời không hắn đang đứng bị ý chí võ đạo này nghiền nát từng tấc rồi hủy diệt.

Diệp Quân lại lùi lại!

Trong lúc lùi lại, Diệp Quân hét lên phi kiếm ra, tuy đây là Nhất Kiếm Quyết Sinh Tử nhưng hắn không thực sự có ý quyết tử nên kiếm thế yếu hơn rất nhiều.

Bùm!

Kiếm này vừa ra, hắn một lần nữa bị trấn áp phải lùi lại liên tục.

Mà lúc này, Tịnh Sơ thu hồi lại ý chí võ đạo của mình, Diệp Quân như trút được gánh nặng, cảm thấy toàn thân thả lỏng, hắn lắc đầu cười khổ, khoảng cách giữa hắn và Tịnh Sơ vẫn còn rất xa.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Tịnh Sơ và Phục Võ trước đây chắc chắn là người đứng đầu nền văn minh cấp năm rồi.

Thời gian này, thật ra thực lực của hắn đã tăng lên rất nhanh, bước tiếp theo là phải ổn định nó.

Sắp xếp lại suy nghĩ xong, Diệp Quân nhìn Tịnh Sơ: “Chúng ta đến vũ trụ Vô Gian đi”.

Mắt Tịnh Sơ sáng lên, bà ta gật đầu: “Được”.

Diệp Quân đưa Tịnh Sơ đến vũ trụ Vô Gian, lần này mục tiêu của họ là cứu Thiên Hành Chủ nền văn minh Thiên Hành, bởi vậy Tịnh Sơ ở trong Tiểu Tháp, còn Diệp Quân thì bảo Tiểu Tháp che giấu hơi thở của mình…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4306


Chương 4306

Tuy hắn cũng không biết Tiểu Tháp có đáng tin cậy không, nhưng giờ phút này hắn cũng chẳng thể quan tâm được nhiều nữa.



Hệ Ngân Hà, Yến Kinh.

Mặt trời lên cao, trên đường người qua người lại tấp nập, vô cùng nhộn nhịp.

Trên cầu vượt, một người phụ nữ đang chầm chậm đi trên đường, cô ta mặc một chiếc váy dài, trên chiếc váy dài có thêu hình một đôi yêu thú khá lạ, mái tóc buông xõa tùy ý phía sau, phía dưới buộc một sợi dây màu đỏ, phong hoa tuyệt đại.

Cô ta thẫn thờ hoang mang nhìn mọi thứ xung quanh…

Hai bên là một số người bày quán ven đường, dán màn hình điện thoại, bán điện thoại, đánh cờ… cũng có cả bán sách, bìa sách còn có tên không mấy đứng đắn: Dục Hải Tình Mê.

Chủ quầy là một người phụ nữ ăn mặc rất thời trang, áo phông trắng, quần bò, đôi chân dài rất bắt mắt, cô ta đang lật sách đọc say sưa, thi thoảng mặt lại đỏ lên, hai chân cọ vào nhau…

Lúc này chủ quầy như cảm nhận được gì bèn nhìn về phía trước cách đó không xa, khi nhìn thấy người phụ nữ váy dài thì cô ta chợt sững lại, người phụ nữ này trông như bước từ sách ra, cao quý, xinh đẹp tuyệt trần.

Người phụ nữ mặc váy dài đi trên cầu, đi mãi đi mãi, đúng lúc này một chủ quầy bỗng cười mời chào: “Người đẹp, có mua hoa quả không? Ngon lắm…”

Hoa quả!

Người phụ nữ váy dài đột nhiên run lên, giây tiếp theo, cô ta ngồi xổm ở một góc, hai tay ôm đầu, nước mắt lưng tròng, run rẩy nói: “Đừng… Đừng…”

Vũ trụ Vô Gian.

Dưới sự hướng dẫn của Tịnh Sơ, chẳng bao lâu Diệp Quân đã đến được vũ trụ Vô Gian, vì có Tháp gia che giấu hơi thở nên hắn không bị phát hiện.

Khi hắn lặng lẽ đến thời không vũ trụ Vô Gian, hắn chợt thấy ngạc nhiên bởi thời không này nơi khá kỳ lạ.

Lúc này, Tịnh Sơ chợt nói: “Thời không nơi này vô cùng phức tạp, ngươi phải cẩn thận”.

Diệp Quân gật đầu, nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay rồi lại nhìn xung quanh, hấn phát hiện trong bóng tối có ẩn náu một vài hơi thở cường đại.

Cảm nhận được điều này, nét mặt hắn lập tức trầm xuống.

Tịnh Sơ nói: “Ta giúp ngươi dụ họ đi”.

Nói xong Tịnh Sơ ra khỏi Tiểu Tháp, giây tiếp theo bà ta đã xuất hiện ở nơi cách đó mấy vạn trượng, sau đó một luồng ý chí võ đạo đáng sợ lan ra khắp đất trời, trấn áp mọi thứ.

Sau khi Tịnh Sơ xuất hiện, những cường giả của vũ trụ Vô Gian đang ẩn trong bóng tối giật mình sửng sốt, họ không ngờ quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ này lại xuất hiện ở đây không một tiếng động.

Tịnh Sơ không hề nhiều lời, lao thẳng về phía nhóm cường giả.

Chiến đấu!

Người Diệp Quân lóe lên, hắn đi vào thời không Vô Gian.

Vừa vào thời không Vô Gian, hắn đã lại nhíu mày, bởi vì thời không nơi này không có quy luật, vặn vẹo như một chiếc gương, rất kỳ quặc.

Diệp Quân không dám sơ suất, hắn cầm kiếm Thanh Huyên chậm rãi đi về phía xa, chưa đi được bao lâu, một luồng sức mạnh bí ẩn đột nhiên lan ra từ khắp thời không xung quanh. Diệp Quân cau mày, vội đâm nhẹ kiếm Thanh Huyên về phía trước.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4307


Chương 4307

Phập!

Thời không trước mặt hắn bị xé toạc.

Mà những thời không xung quanh như cảm nhận được điều gì đó nên lần lượt lui về tứ phía.

Rõ ràng là sợ kiếm Thanh Huyên trong tay hắn.

Diệp Quân nhìn thời không Vô Gian xung quanh, tiếp tục đi về phía trước, vì có kiếm Thanh Huyên nên hắn đi không hề có trở ngại.

Hắn nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ra Thiên Hành Chủ.

Diệp Quân chau mày, không phải đã ngỏm rồi đó chứ?

Không suy nghĩ nhiều, hắn tiếp tục đi về phía trước.

Đi được chừng nửa canh giờ, đột nhiên hắn nhìn thấy một cánh cửa đá cổ kính.

Cửa?

Diệp Quân hơi thắc mắc nhưng cũng không nghĩ nhiều, hắn tới trước cánh cửa đá ấy. Cánh cửa cao mấy chục trượng, hai bên trái phải có chữ lớn, lần lượt là: Đạo và Pháp.

Đạo pháp?

Diệp Quân lấy kiếm Thanh Huyên ra tỳ nhẹ lên cửa, khi hắn chuẩn bị ấn mạnh thì cánh cửa đã tự động mở ra.

Diệp Quân: “…”

Bên trong cửa là một luồng sáng trắng.

Diệp Quân đi về phía cửa, sau khi đi xuyên qua luồng sáng trắng, một mảnh đất hoang xuất hiện trong tầm mắt hắn, phía cuối mảnh đất hoang có mấy vạn bia mộ sừng sững, cực kỳ hoang vu vắng vẻ.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Diệp Quân hơi khó hiểu. Đây là nơi nào? Diệp Quân đi về phía khu mộ ấy, hắn thấy trên mỗi tấm bia đều có chữ, nhưng hắn đều không biết.

Diệp Quân tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh, ngay chính giữa khu mộ, hắn nhìn thấy bốn ngôi mộ cực lớn, chúng rộng hơn các ngôi mộ khác không chỉ một lần, hơn nữa còn có màu đỏ máu, bên trên có những phù văn cổ.

Diệp Quân nhìn một chút rồi dời mắt, hắn đi về phía xa, ở cuối tầm mắt có một tòa đại điện cổ kính.

Diệp Quân đi về phía đại điện, ở cửa điện có hai thị vệ mặc áo giáp đen đang nằm, mà họ đã chẳng còn thở nữa.

Diệp Quân nhìn về phía đại điện, phóng thần thức ra, nhưng thần thức vừa tới trước đại điện thì đã biến mất.

Diệp Quân nhíu mày, không nghĩ nhiều, tiếp tục đi về phía trước, một lát sau hắn đi vào đại điện. Trong đại điện rất trống trải, ngay trước mặt hắn có một pho tượng nam trung niên, ông ta nhìn về phía trước, chắp tay sau lưng, rất bá đạo, uy võ.

“Hế?”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên cạnh Diệp Quân.

Diệp Quân lập tức dựng tóc gáy.

Hắn chậm rãi quay đầu nhìn lại, cách đó không xa có một cô gái đang đứng, cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt, dung nhan như đóa hoa nở rộ, rất mỹ miều. Cô ta có mái tóc màu bạc nhạt, tóc mượt mà mềm mại xõa trên vai, tùy ý rủ xuống.

Diệp Quân đã đoán được thân phận của đối phương chính là Thiên Hành Chủ nền văn minh Thiên Hành thời nay!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4308


Chương 4308

Người phụ nữ quan sát Diệp Quân với đôi mắt đầy tò mò: “Ngươi đến đây bằng cách nào vậy?”

Diệp Quân trầm giọng hỏi: “Cô là Thiên Hành Chủ của nền văn minh Thiên Hành”.

Người phụ nữ hơi bất ngờ: “Sao ngươi biết?”

Diệp Quân đáp: “Ta đến đây để cứu cô”.

Vẻ mặt người phụ nữ trở nên hơi kỳ lạ.

Diệp Quân nói: “Chúng ta đi thôi!”

Nói xong hắn xoay người bước đi.

Nhưng người phụ nữ không đi.

Diệp Quân quay đầu nhìn người phụ nữ, hơi khó hiểu.

Người phụ nữ cười hỏi: “Ngươi nói ngươi tới đây để cứu ta?”

Diệp Quân gật đầu.

Người phụ nữ nhoẻn miệng cười: “Ta còn không biết ngươi là ai”.

Diệp Quân trầm giọng bảo: “Chúng ta vừa đi vừa nói”.

Nhưng người phụ nữ lắc đầu: “Ta không muốn đi”.

Diệp Quân tỏ vẻ thắc mắc. Người phụ nữ mỉm cười: “Còn nữa, nếu ta muốn ra ngoài thì có thể đi bất cứ lúc nào”.

Diệp Quân hơi sửng sốt, sau đó vẻ mặt trầm xuống: “Cô có thể ra ngoài bất cứ lúc nào sao?”

Người phụ nữ mỉm cười: “Phải!”

Diệp Quân nhìn chằm chằm người phụ nữ: “Có phải cô vẫn chưa biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đúng không?”

Người phụ nữ không hiểu: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Diệp Quân thở dài khe khẽ.

“Nền văn minh Thiên Hành của cô đã suýt thì bị xóa sổ đấy”.

Người phụ nữ cau mày: “Sao có thể thế được! Có Tịnh Sơ ở đó, làm sao nền văn minh Thiên Hành có thể bị xóa sổ được?”

Diệp Quân nhìn người phụ nữ trước mắt mà cạn lời.

Hắn cứ tưởng người phụ nữ này bị nhốt ở đây, nhưng hắn không ngờ là cô ta chủ động ở lại đây.

Người phụ nữ hỏi: “Rốt cuộc nền văn minh Thiên Hành đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Quân nói ngắn gọn về những gì đã xảy ra với nền văn minh Thiên Hành.

Khi nghe thấy Phục Võ đã thoát ra ngoài, cuối cùng vẻ mặt người phụ nữ đã thay đổi.

Sau khi nghe Diệp Quân kể xong, vẻ mặt người phụ nữ âm trầm u ám, cô ta không ngờ nền văn minh Thiên Hành lại xảy ra chuyện lớn như vậy.

Diệp Quân cũng hơi không nói nên lời.

Cuộc nội chiến của nền văn minh Thiên Hành gần như đã phá hủy nền văn minh.

Mà là lão đại của nền văn minh Thiên Hành, cô ta lại ở đây không xuất hiện.

Một lát sau, người phụ nữ nhìn Diệp Quân: “Ngươi tên gì?”

Diệp Quân đáp: “Diệp Quân”.

Người phụ nữ khẽ gật đầu: “Ta tên Chiêm Thanh, rất cảm ơn ngươi đã giúp đỡ nền văn minh Thiên Hành của ta”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4309


Chương 4309

Nói xong cô ta cúi đầu thật sâu trước Diệp Quân.

Diệp Quân trầm giọng bảo: “E là vũ trụ Vô Gian và Ác Đạo Minh sẽ không chịu thôi đâu, nghiệm vụ cấp bách của chúng ta là rời khỏi nơi này”.

Chiêm Thanh nói: “Ta cần chút thời gian”.

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Vì sao?”

Chiêm Thanh nhìn xung quanh: “Ngươi biết nơi này là đâu không?”

Diệp Quân lắc đầu.

Chiêm Thanh cười: “Tổ địa Loạn Cổ!”

Diệp Quân nhíu mày: “Nền văn minh thời đại Loạn Cổ?”

Chiêm Thanh gật đầu, chỉ vào pho tượng cách đó không xa: “Đây là Loạn Cổ Đại Đế của nền văn minh thời đại Loạn Cổ khi xưa, mà những ngôi mộ ngoài kia chính là mộ của cường giả tổ địa Loạn Cổ khi ấy”.

Nói đến đây, cô ta nhìn Diệp Quân: “Đều chưa chết, họ chỉ đang ngủ say thôi”.

Diệp Quân sửng sốt: “Chưa chết?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Thời đại Loạn Cổ năm xưa, tộc Loạn Cổ được coi là gia tộc lớn nhất nền văn minh thời đại Loạn Cổ, nhưng ngoài họ ra còn có một vài gia tộc lớn khác nữa, có điều đều không mạnh bằng họ. Sau này tộc Loạn Cổ gây ra họa lớn, bị kẻ địch mạnh tấn công, thực lực giảm đi rất nhiều, mà những tộc khác nhân cơ hội này phát động chiến tranh diệt tộc đối với tộc Loạn Cổ. Tộc Loạn Cổ chịu kẻ thù từ cả hai phía, cuối cùng không địch lại được nên vị Loạn Cổ Đại Đế này đã dùng thần thông vô thượng, phá tan vũ trụ Loạn Cổ. Vũ trụ Loạn Cổ bị chia thành ba phần, vũ trụ Vô Gian, chiến trường thời không Loạn Cổ, thời đại Loạn Cổ”.

Nói đến đây, cô ta nhìn xung quanh: “Nơi đây chính là thời đại Loạn Cổ, năm xưa Loạn Cổ Đại Đế vì bảo vệ gia tộc của mình mà phong ấn cường giả trong tộc, để họ ngủ say tại đây. Mà thời không Vô Gian bên ngoài chính là để ông ấy bảo vệ nơi này”.

Diệp Quân hỏi: “Loạn Cổ Đại Đế đã chết chưa?”

Chiêm Thanh lắc đầu: “Không biết”.

Diệp Quân lại hỏi: “Nền văn minh thời đại Loạn Cổ này là nền văn minh cấp sáu à?”

Chiêm Thanh cười đáp: “Có lẽ không phải, nhưng họ cũng như nền văn minh Thiên Hành của ta, có lẽ đều tới giai đoạn chạy nước rút để lên nền văn minh vũ trụ cấp sáu”.

Nói rồi cô ta chỉ vào bức tường cách đó không xa: “Ngươi nhìn phía trên đi”.

Diệp Quân nhìn bức tường đó, trên tường có vẽ rất nhiều ký tự kỳ lạ.

Không hiểu chút nào!

Diệp Quân nhìn Chiêm Thanh, cô ta giải thích: “Đại khái là họ đã nghiên cứu dây thời gian và vũ trụ đa nguyên, chỉ cần họ nghiên cứu thành công thì họ sẽ có thể thành công trở thành nền văn minh cấp sáu, có thể hàng duy áp chế tất cả các nền văn minh khác dưới cấp sáu!”

Hàng duy áp chế!

Giờ khắc này, Diệp Quân nghĩ đến Phạn Diêm La Thiên Tử lúc trước. Cường giả nền văn minh vũ trụ dưới cấp sáu ngã xuống, cuối cùng đều sẽ bị bọn họ hấp thu, điều này chẳng khác nào coi vô số nền văn minh vũ trụ là lợn mà nuôi.

Chiêm Thanh nói tiếp: “Có thể thấy được nền văn minh thời đại Loạn Cổ khi xưa đã gần như thành công! Nhưng lại bất ngờ gặp phải kẻ địch mạnh”.

Nói tới đây, cô ta quay đầu nhìn Diệp Quân: “Ngươi biết điều này có nghĩa là gì không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4310


Chương 4310

Diệp Quân trầm giọng bảo: “Ý cô là nền văn minh bên trên không muốn nền văn minh bên dưới đột phá?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Rất có khả năng này, tài nguyên của cả vũ trụ là có hạn, thêm một nền văn minh vũ trụ cấp sáu tức là phải phân chia tài nguyên lại, chắc chắn nền văn minh bên trên không cho phép điều này. Vậy nên ta đoán, nền văn minh bên trên vẫn luôn theo dõi chúng ta, sở dĩ bọn họ cho phép chúng ta sống có lẽ là vì chúng ta còn có tác dụng lớn hơn”.

Nói đến đây, cô ta nhìn Diệp Quân: “Giống như thu hoạch rau hẹ, năm nay thu hoạch một đợt, năm sau lại thu hoạch một đợt, dù sao chỉ cần không nhổ tận gốc thì mỗi năm đều sẽ thu hoạch được một đợt”.

Diệp Quân nhìn Chiêm Thanh, phải nói rằng hắn rất sốc, đầu óc người này được đấy.

Chiêm Thanh nói tiếp: “Nhưng điều này cũng bình thường, quy luật của vũ trụ là cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn tôm”.

Nói xong cô ta nhìn Loạn Cổ Đại Đế cách đó không xa: “Người dân Thiên Hành Diệp Quân, ta cho ngươi một cơ hội, ngươi có muốn không?”

Diệp Quân trầm giọng: “Ta không phải người dân nền văn minh Thiên Hành”.

Chiêm Thanh gật đầu.

“Được rồi, người dân Thiên Hành Diệp Quân”.

Diệp Quân: “…”

Chiêm Thanh nhìn Diệp Quân cười bảo: “Có muốn nhận cơ hội không?”

Diệp Quân quả quyết đáp: “Có”.

Chiêm Thanh mỉm cười, đi đến trước mặt Loạn Cổ Đại Đế, cười bảo: “Loạn Cổ Đại Đế, ta biết ông để lại một phần thần hồn ở đây, ra đây đi”.

Một thoáng tĩnh lặng.

Pho tượng khẽ rung lên, ngay sau đó một hư ảnh chậm rãi bay ra từ pho tượng.

Chính là Loạn Cổ Đại Đế.

Sau khi Loạn Cổ Đại Đế xuất hiện, ông ta nhìn Diệp Quân rồi lại nhìn Chiêm Thanh.

“Nền văn minh Thiên Hành”.

Chiêm Thanh cười: “Đúng thế”.

Loạn Cổ Đại Đế bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”

Chiêm Thanh nhìn Diệp Quân: “Tiểu tử, đưa kiếm của ngươi cho vị này xem đi, nếu không có kiếm thì ông ấy không ra đâu!”

Diệp Quân nhìn Loạn Cổ Đại Đế, do dự một chút rồi xòe bàn tay ra, kiếm Thanh Huyên chậm rãi bay đến trước mặt Loạn Cổ Đại Đế.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn kiếm Thanh Huyên, dần dần trong mắt ông ta có thêm vẻ nghiêm nghị.

Một lúc sau, Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân: “Người tạo ra thanh kiếm này là gì của cậu?”

Diệp Quân đáp: “Người thân của ta”.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn chằm chằm Diệp Quân một lúc lâu rồi im lặng.

Chiêm Thanh cười: “Loạn Cổ Đại Đế, có lẽ hắn là cơ hội duy nhất của tộc Loạn Cổ ông đấy”.

Loạn Cổ Đại Đế quay đầu nhìn Chiêm Thanh: “Ta không tin nền văn minh Thiên Hành của cô”.

Chiêm Thanh bình tĩnh nói: “Sở dĩ nền văn minh Thiên Hành ta nuốt chửng những nền văn minh cấp thấp hơn cũng là để đột phá giới hạn của mình, đạt tới một tầm cao mới, hơn nữa bây giờ nền văn minh Thiên Hành ta vì nội loạn mà thực lực thiệt hại nặng nề, đối với nền văn minh Thiên Hành ta hiện tại, đối kháng với tộc Đại Vu và Ác Đạo Minh mới là quan trọng nhất”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4311


Chương 4311

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân: “Kẻ thù của cậu là Ác Đạo Minh và tộc Đại Vu?”

Diệp Quân gật đầu: “Phải”.

Loạn Cổ Đại Đế im lặng.

Diệp Quân hơi tò mò: “Tiền bối biết hai thế lực này à?”

Loạn Cổ Đại Đế gật đầu: “Tộc Đại Vu và tộc Loạn Cổ ta đều thuộc nền văn minh thời đại Loạn Cổ, thực lực của chúng năm xưa chỉ đứng sau chúng ta. Sau này tộc Loạn Cổ ta gặp kẻ thù mạnh, bọn chúng bắt tay với vạn tộc tấn công chúng ta…”

Nói đến đây, ông ta nhìn Diệp Quân: “Phía sau tộc Đại Vu còn có cường giả của vạn tộc, ngoài ra Thủy tổ nền văn minh tộc Đại Vu năm xưa đã từng tiếp xúc với một nền văn minh vũ trụ cấp sáu. Ta vẫn luôn nghi ngờ năm xưa bọn chúng đột nhiên phát động vạn tộc tới tấn công tộc Loạn Cổ ta là do nhận chỉ thị của nền văn minh vũ trụ cấp sáu đó”.

Diệp Quân hơi thắc mắc: “Vì sao nền văn minh vũ trụ cấp sáu ấy lại không đích thân tấn công các ông?”

Loạn Cổ Đại Đế lắc đầu: “Ta không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng ta đoán chắc chắn phía trên không chỉ có một nền văn minh vũ trụ cấp sáu, giữa bọn họ chắc chắn có thỏa thuận và hiệp định gì đó. Điều ta có thể khẳng định là bọn họ tuyệt đối không cho phép có nền văn minh nào đạt đến cấp sáu. Năm xưa tộc Loạn Cổ ta đã sắp đột phá được cực hạn nền văn minh vũ trụ của mình để lên cấp sáu, cũng chính vì điều này mà nền văn minh Loạn Cổ của ta đã gặp phải đại họa”.

Chiêm Thanh cười: “Xem ra đúng như ta dự đoán”.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Chiêm Thanh: “Lúc trước cô nói nền văn minh Thiên Hành của cô cũng gặp nguy hiểm, mà bây giờ tộc Đại Vu lại nhắm đến các cô, ta nghĩ bọn chúng sẽ không vô duyên vô cớ nhắm đến các cô đâu”.

Chiêm Thanh hơi nhíu mày: “Chẳng lẽ là do mấy năm nay nền văn minh Thiên Hành của ta phát triển nhanh quá?”

Loạn Cổ Đại Đế lại nhìn Diệp Quân: “Vì sao Ác Đạo Minh cũng nhắm vào cậu?”

Diệp Quân nói ngắn gọn về ân oán với Ác Đạo Minh.

Sau khi nghe Diệp Quân nói xong, Loạn Cổ Đại Đế nhíu chặt lông mày: “Vị Ác Đạo đó bị trấn áp rồi ư?”

Diệp Quân gật đầu.

“Phải”.

Vẻ mặt Loạn Cổ Đại Đế chợt trở nên kỳ lạ: “Ác Đạo này được xưng là Ác Đạo Chi Tổ, không ngừng luân hồi tu luyện lại, tu vi nghịch thiên… Năm xưa ta đã từng giao đấu với Ác Đạo này một lần!”

Diệp Quân vội hỏi: “Thế nào?”

Loạn Cổ Đại Đế lắc đầu: “Ta không bằng bà ta, khi ấy bà ta mới tái sinh mấy nghìn kiếp thôi, mà bây giờ chắc chắn thực lực của bà ta đã mạnh hơn rồi”.

Diệp Quân im lặng.

Loạn Cổ Đại Đế nói tiếp: “Mục đích của bà ta là dung hợp vạn thế kiếp, diệt chúng sinh đạo, sau đó để bản thân đạt đến một tầm cao hoàn toàn mới. Nếu bà ta thật sự làm được thì một mình bà ta sẽ tương đương với một nền văn minh cấp sáu…”

Diệp Quân nói: “Bà ta đừng có mơ!”

Chiêm Thanh: “…”

Loạn Cổ Đại Đế: “…”

Diệp Quân lại hỏi: “Vậy Nhất điện chủ thì sao?”

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân: “Mạnh hơn vị Ác Đạo Chi Tổ này, hơn nữa vị Nhất điện chủ đó lai lịch quá bí ẩn, năm xưa ta cũng đã điều tra rồi, nhưng bị bà ta cảnh cáo. Ta và Ác Đạo Minh bọn họ cũng không xung đột lợi ích nên không điều tra tiếp nữa”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4312


Chương 4312

Diệp Quân im lặng.

Mạnh hơn Ác Đạo Chi Tổ một chút không phải là Tịnh tông chủ đấy chứ?

Trong số những đối thủ gặp được mấy năm qua, chỉ có hai người để lại ấn tượng sâu sắc với hắn, một là chủ nhân bút Đại Đạo, hai là Tịnh tông chủ.

Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, Tịnh tông chủ ấy có lẽ không phải Nhất điện chủ.

Haiz!

Thật đau đầu!

Như nghĩ tới điều gì, Diệp Quân nhìn Loạn Cổ Đại Đế: “Tiền bối, vừa nãy ông nói Thủy tổ nền văn minh tộc Đại Vu đã từng tiếp xúc với nền văn minh vũ trụ cấp sáu à?”

Loạn Cổ Đại Đế gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân hỏi: “Tiền bối biết nền văn minh vũ trụ cấp sáu đó tên gì không?”

Loạn Cổ Đại Đế lắc đầu: “Không biết, bây giờ các cậu với bọn chúng là kẻ thù, phải hết sức cẩn thận đấy nhé”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết rồi”.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân, muốn nói lại thôi.

Chiêm Thanh cười bảo: “Loạn Cổ Đại Đế, bây giờ tộc Loạn Cổ đã rơi vào tình cảnh này rồi, vì sao không cược lớn một lần?”

Cược lớn một lần!

Loạn Cổ Đại Đế đương nhiên hiểu ý của Chiêm Thanh.

Bây giờ tộc Loạn Cổ đã suy tàn, muốn trỗi dậy một lần nữa trừ khi có người giúp đỡ, nếu không thì không thể nào.

Mà tại sao người khác lại phải giúp ngươi?

Muốn nhận được thì phải cho đi.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân trước mắt, thanh niên trước mắt này có đáng để giao phó không?

Ông ta không dám khẳng định.

Nếu thắng cược, tộc Loạn Cổ sẽ trỗi dậy một lần nữa, nhưng nếu thua cược thì tộc Loạn Cổ sẽ thật sự biến mất khỏi thế gian này.

Chiêm Thanh bỗng cười: “Nếu tộc Loạn Cổ của ông ở thời kỳ đỉnh cao, ông cần suy nghĩ thì ta thấy đó là chuyện bình thường. Nhưng bây giờ tộc Loạn Cổ của ông đã thế này rồi, ông còn suy nghĩ cái gì nữa?”

Loạn Cổ Đại Đế nhìn kiếm Thanh Huyên trước mặt rồi bật cười: “Nói cũng có lý”.

Nói xong ông ta nhìn Diệp Quân: “Cậu tên gì?”

Diệp Quân đáp: “Diệp Quân”.

Loạn Cổ Đại Đế gật đầu: “Diệp công tử, bây giờ thực lực của tộc Loạn Cổ ta đã không còn như trước, nhưng nếu cậu không chê thì tộc Loạn Cổ ta sẵn sàng làm việc cho cậu…”

Diệp Quân nhìn Loạn Cổ Đại Đế: “Tiền bối, cường giả của tộc Loạn Cổ sẽ nghe theo lệnh của ta chứ?”

Loạn Cổ Đại Đế gật đầu.

“Yên tâm, bọn họ chắc chắn sẽ nghe theo lệnh của cậu”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Loạn Cổ Đại Đế mỉm cười rồi nhìn ra ngoài, ông ta xòe tay sau đó ấn nhẹ uống: “Dậy đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4313


Chương 4313

Ầm!

Đột nhiên, trong khu mộ kia có hàng vạn luồng khí mạnh mẽ phóng lên trời. Chẳng mấy chốc, bia mộ vỡ vụn, hàng vạn cường giả đi ra từ trong mộ, ai nấy đều vô cùng mạnh, không hề kém những cường giả đỉnh cao của nền văn minh Thiên Hành chút nào. Nhất là bốn cường giả đi ra từ trong bốn ngôi mộ máu ấy, khí tức của họ càng mạnh hơn, bốn người mặc chiến giáp màu vàng sẫm, tay cầm trường mâu, bước đi ở phía trước.

Mấy vạn cường giả đi tới trước đại điện, sau đó đồng loạt quỳ xuống: “Bái kiến Tộc trưởng”.

Âm thanh như sấm rền, xuyên thủng cả bầu trời.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân, xòe tay ra, một chiếc ấn màu vàng chậm rãi bay đến trước mặt Diệp Quân, sau đó ông ta lại nhìn những cường giả bên ngoài: “Bắt đầu từ bây giờ, thấy Diệp công tử như thấy ta, các ngươi đều phải nghe theo lệnh của cậu ấy, kẻ nào làm trái, giết không tha”.

Nghe Loạn Cổ Đại Đế nói thế, những cường giả kia đều hơi giật mình, họ nhìn Diệp Quân với vẻ đầy nghi hoặc. Loạn Cổ Đại Đế nhíu mày: “Không nghe thấy à?”

Nghe vậy, toàn bộ cường giả tộc Loạn Cổ đều kinh hãi, vội vàng quay lại cung kính hành lễ với Diệp Quân: “Bái kiến Diệp công tử”.

Loạn Cổ Đại Đế ở tộc Loạn Cổ là tồn tại như thần, đừng nói bảo họ tuân theo mệnh lệnh của Diệp công tử, dù có bảo họ tự sát thì họ cũng sẽ làm theo mà không cau mày.

Diệp Quân nhìn những cường giả ấy rồi lại nhìn Loạn Cổ Đại Đế: “Chắc tiền bối cũng biết sắp tới chúng ta và tộc Đại Vu chắc chắn sẽ có một trận đại chiến…”

Loạn Cổ Đại Đế cười: “Nói thật, mối thù năm xưa, không ngày nào ta không muốn báo thù, lần này đại chiến với tộc Đại Vu, tộc Loạn Cổ ta chắc chắn sẽ dốc toàn lực!”

Tộc Đại Vu!

Nghe tên tộc này, hàng vạn cường giả đều lộ ra sát ý và địch ý.

Năm xưa tộc Đại Vu ở nền văn minh Loạn Cổ có thể nói là tiểu đệ của tộc Loạn Cổ, nhưng sau này tộc Đại Vu lại đâm sau lưng tộc Loạn Cổ, không biết bao nhiêu cường giả của tộc Loạn Cổ đã chết trong tay tộc Đại Vu.

Huyết thù!

Nghe Loạn Cổ Đại Đế nói thế, Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Hiện giờ hắn cũng đang cần một nhóm cường giả đỉnh cao giúp đỡ, bởi vì nền văn minh Thiên Hành sau khi nội chiến một lần thì chỉ còn lại Tịnh Sơ và Nhất Niệm có thể chiến đấu, thực sự quá ít cường giả. Bây giờ những cường giả của tộc Loạn Cổ này gia nhập, hắn hoàn toàn có thể chiến đấu với Ác Đạo Minh và tộc Đại Vu!

Loạn Cổ Đại Đế xòe tay ra, một chiếc nhẫn không gian từ từ bay đến trước mặt Diệp Quân, Diệp Quân thắc mắc: “Đây là gì vậy?”

Loạn Cổ Đại Đế nói: “Tất cả thần vật và mạch Vĩnh Hằng của tộc Loạn Cổ ta đều ở trong chiếc nhẫn không gian này, bên trong có một chiếc thần giáp Loạn Cổ, là một trong ba báu vật tối cao của tộc Loạn Cổ ta, phù hợp với cậu đấy”.

Diệp Quân không từ chối, cất nhẫn đi: “Tiền bối, ngoài nhũng cường giả này, nền văn minh Loạn Cổ có còn tộc nhân nào nữa không? Nếu có, ta cũng sẽ giúp đỡ”.

Nghe vậy, Loạn Cổ Đại Đế nở nụ cười: “Đương nhiên là còn rồi, bây giờ họ đang ở một thời không đặc biệt, đến lúc đó mong Diệp thiếu chú ý nhiều hơn”.

Diệp Quân đáp: “Đương nhiên rồi”.

Loạn Cổ Đại Đế nhìn Diệp Quân cười thật tươi, thanh niên trước mắt đúng là có lòng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4314


Chương 4314

Loạn Cổ Đại Đế xòe tay ra, một cuốn sách cổ dày cộp xuất hiện, ông ta đưa nó cho Diệp Quân: “Đây là sách thời gian mà tộc Loạn Cổ ta năm xưa dốc hết tâm sức nghiên cứu. Vốn đã sắp thành công, tiếc là vào thời khắc mấu chốt, tộc Loạn Cổ lại gặp đại nạn, bây giờ ta tặng quyển sách này cho cậu… Có quyển sách này, cậu sẽ càng biết rõ hơn về vũ trụ hiện giờ của chúng ta, ngoài ra quyển sách này có lẽ cũng có thể giúp cậu nâng cao thực lực, đặc biệt là trong lĩnh vực điều khiển thời không…”

Sách thời gian!

Diệp Quân đón lấy quyển sách thời gian dày kia, hắn quan sát tỉ mỉ một lúc, trên sách có rất nhiều phù văn kỳ lạ, bên trên còn có sức mạnh bí ẩn mơ hồ, hắn hơi ngạc nhiên nhìn về phía Loạn Cổ Đại Đế: “Tiền bối, dây thời gian này là gì vậy?”

Loạn Cổ Đại Đế giải thích: “Rất lâu trước đây, trong một vũ trụ đa nguyên, vũ trụ đó có rất nhiều vũ trụ cùng cấp, mỗi vũ trụ cùng cấp đều có một dây thời gian, sau này vũ trụ đa nguyên đó có cao thủ nghiên cứu ra một cách tu luyện thời gian đặc biệt, sử dụng cách này có thể tiến hành xuyên qua vũ trụ cùng cấp. Vì thế vũ trụ đa nguyên xảy ra đại chiến, các vũ trụ chém giết lẫn nhau, dây thời gian hỗn loạn, sau này vũ trụ đó xuất hiện một cao thủ siêu cấp, cao thủ siêu cấp này tổng hợp tất cả vũ trụ cùng cấp thành một dây thời gian, không cho phép thời gian xuất hiện hỗn loạn nữa…”

Nói đến đây, ông ta nhìn quyển sách thời gian trong tay Diệp Quân, khẽ cất lời: “Năm đó tộc Loạn Cổ ta tình cờ có được một công pháp tu luyện thời gian không hoàn chỉnh, sau đó tộc ta bắt đầu nghiên cứu, đã nghiên cứu hơn trăm triệu năm, chúng ta phát hiện chỉ cần biết cách tu luyện thời gian, chúng ta sẽ có thể tiêu diệt những nền văn minh vũ trụ khác”.

Tiêu diệt!

Diệp Quân tỏ vẻ tò mò: “Là thế nào cơ?”

Loạn Cổ Đại Đế nói: “Vì một khi tu luyện thành công, công pháp tu luyện thời gian đó không chỉ có thể tiến hành xuyên qua thời không cùng cấp còn có thể đi ngược thời gian, nói một cách đơn giản thì chúng ta có thể tiếng vào dây thời gian của nền văn minh khác, đi tới thời điểm trước khi bọn họ trưởng thành để tiêu diệt bọn họ!”

Nghe thấy thế, sắc mặt Diệp Quân thay đổi, thế thì có kinh khủng quá không.

Chiêm Thanh ở một bên cũng bắt đầu nhíu mày.

Nếu thật sự có năng lực như thế thì đúng là có thể tấn công nền văn minh khác, ít nhất bây giờ nền văn minh Thiên Hành không làm được điều này.

Loạn Cổ Đại Đế khẽ thở dài: “Tiếc quá, tộc chúng ta còn chưa nghiên cứu xong thì đã gặp phải họa lớn”.

Nói xong, ông ta nhìn về phía Diệp Quân: “Lúc đầu ta thật sự không muốn đưa thứ này cho cậu, vì theo chúng ta được biết, năm đó thuật tu luyện thời gian này xem như cấm thuật ở vũ trụ đa nguyên kia, là thứ không được phép tu luyện, nhưng ta thấy Diệp công tử không phải người bình thường, nếu cậu tu luyện thì có lẽ không thành vấn đề.

Ông ta cược lớn như thế đương nhiên không phải vì suy nghĩ nhất thời, dựa vào kiến thức và sự hiểu biết với vũ trụ của ông ta, đương nhiên ông ta hiểu thanh kiếm trước mặt chắc chắn không phải do nền văn minh vũ trụ cấp năm tạo ra.

Chỉ cao thủ siêu cấp mới có thể nhìn ra sự bất phàm của thanh kiếm này.

Diệp Quân nhìn quyển sách thời gian kia rồi nói với giọng điệu nghiêm túc: “Cảm ơn”.

Sau đó, hắn cất quyển sách đi.

Hắn vẫn luôn rất hứng thú với đạo Thời Gian này, không chỉ hắn mà Nhất Niệm cũng thế, cũng không biết sách thời gian này có thể kết hợp với thời không đặc biệt trong Tiểu Tháp hay không, sau này phải nghiên cứu cùng Nhất Niệm xem sao.

Loạn Cổ Đại Đế cười khẽ: “Tiểu hữu, tộc Loạn Cổ nhờ hết vào cậu”.

Dứt lời, ông ta mở lòng bàn tay, một quyển trục xuất hiện trước mặt Diệp Quân: “Quyển trục này là một cái bản đồ, rất nhiều người của tộc Loạn Cổ ta đang sống ở đó, nhờ cậu quan tâm đ ến họ”.

Diệp Quân nhận lấy quyển trục, chắp tay nói: “Chắc chắn rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4315


Chương 4315

Loạn Cổ Đại Đế gật đầu, ông ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài điện, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp, sau đó, cơ thể ông ta dần trở nên hư ảo.

Diệp Quân chần chừ một lát rồi hỏi: “Bản thể của tiền bối…”

Loạn Cổ Đại Đế cười nói: “Không còn bản thể gì nữa, ta đã chết vào năm đó rồi”.

Diệp Quân im lặng.

Loạn Cổ Đại Đế khẽ nói: “Đây là số phận…”

Dứt lời, ông ta hoàn toàn tan biến.

Hơn chục nghìn cao thủ siêu cấp của tộc Loạn Cổ ở ngoài điện lập tức quỳ xuống, đau khổ hô to: “Tiễn biệt Tộc trưởng!”

Trong mắt Diệp Quân lóe lên ánh sáng phức tạp, có thể nhìn ra chắc chắn trước đây Loạn Cổ Đại Đế cũng là một nhân vật tài giỏi, nhưng dù là cao thủ siêu cấp đến mấy cũng đều sẽ chết thôi.

Vũ trụ rộng lớn, không có mạnh nhất, chỉ có mạnh hơn.

Diệp Quân thôi suy nghĩ, hắn chậm rãi bước ra khỏi đại điện, đi tới trước mặt những cao thủ tộc Loạn Cổ kia, hắn nhìn về phía bốn cao thủ đứng đầu: “Cho hỏi các vị xưng hô thế nào?”

Cao thủ đứng đầu chắp tay nói với giọng điệu cung kính: “Bẩm Diệp thiếu, tại hạ tên Loạn Cổ Phong, ba người bên cạnh lần lượt là Loạn Cổ Lâm, Loạn Cổ Yên, Loạn Cổ Bình, chúng ta là bốn chiến tướng dưới trướng Tộc trưởng”.

Bốn chiến tướng!

Diệp Quân gật đầu, hắn phát hiện khí thế của bốn người này đều rất mạnh, ngoài hai quan chấp hành đứng đầu với Thiên Hành Chủ các đời, ở nền văn minh Thiên Hành cũng chẳng có mấy người thắng được bốn người họ.

Còn có thể bồi dưỡng thêm!

Diệp Quân đưa tất cả cao thủ của tộc Loạn Cổ và Chiêm Thanh và Tiểu Tháp, sau khi tiến vào Tiểu Tháp, Chiêm Thanh hoàn toàn sững sờ.

Mà những cao thủ tộc Loạn Cổ cũng rất kinh ngạc.

Chiêm Thanh nhìn về phía Diệp Quân với nét mặt rất nặng nề: “Đây đã là đi ngược thời gian rồi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết”.

Nói đến đây, tâm trạng của hắn cũng trở nên phức tạp.

Năm đó khi có được Tiểu Tháp, tuy hắn cũng cảm thấy lợi hại, nhưng cũng không nghĩ nó lợi hại bao nhiêu.

Bây giờ mới thấy một hành động tùy tiện của cô cô từ rất nhiều năm về trước vẫn được xem là đỉnh cao mà vô số nền văn minh hiện tại cũng không thể với tới.

Lúc này những cao thủ tộc Loạn Cổ kia đều nhìn Diệp Quân bằng ánh mắt khác, trở nên rất kính trọng.

Lúc đầu bọn họ còn thấy khó hiểu vì sao Tộc trưởng lại giao tương lai của tộc Loạn Cổ cho thiếu niên này, nhưng bây giờ thì bọn họ hiểu rồi.

Thiếu niên này không đơn giản chút nào!

Diệp Quân nhìn về phía những cao thủ tộc Loạn Cổ kia: “Mọi người vừa tỉnh lại, thực lực vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, bây giờ có thể tĩnh dưỡng trước”.

Loạn Cổ Phong đứng đầu chắp tay: “Tuân lệnh”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4316


Chương 4316

Dứt lời, ông ta xoay người hướng về phía các cao thủ của tộc Loạn Cổ, hét lên: “Ngồi xuống tịnh dưỡng đi!”

Hơn chục nghìn cao thủ đồng loạt ngồi xuống.

Diệp Quân xoay người nhìn Chiêm Thanh, cười nói: “Chiêm Thanh cô nương, đã đến lúc đi gặp tộc nhân của cô rồi”.

Chiêm Thanh chớp mắt: “Tộc nhân của ta đều ở đây ư?”

Diệp Quân gật đầu.

Lúc này, Nhất Niệm và Tịnh An đột nhiên xuất hiện, khi nhìn thấy Chiêm Thanh, hai người đều sửng sốt.

Chiêm Thanh đi thẳng đến trước mặt hai người phụ nữ, sau đó ôm lấy họ vào lòng, cười nói: “Tịnh An, Nhất Niệm, lâu rồi không gặp!”

Hai người phụ nữ: “…”

Một lúc sau, Chiêm Thanh dẫn Nhất Niệm và Tịnh An đến gặp những người của nền văn minh Thiên Hành còn sống, khi nhìn thấy Chiêm Thanh, những người đó đều quỳ xuống, khóc không thành tiếng.

Cuối cùng cũng được gặp lão Đại rồi!

Trong khoảng thời gian này, nền văn minh Thiên Hành đã xảy ra quá nhiều chuyện, bọn họ suýt thì bị Phục Võ diệt sạch…

Nét mặt Chiêm Thanh cũng hơi phức tạp, cô ta nhẹ nhàng nâng tay, một sức mạnh dịu dàng đỡ những người kia dậy, trong mắt cô ta lộ vẻ áy náy: “Đều do ta đã khiến các vị chịu khổ rồi”.

Nghe thấy lời của Chiêm Thanh, vô số người trẻ tuổi càng khóc to hơn.

Chiêm Thanh khẽ thở dài, cô ta không ngờ mình chỉ đi vũ trụ Vô Gian một chuyến đã xảy ra nhiều chuyện như thế.

Phục Võ!

Nhất Niệm!

Chiêm Thanh nhìn thoáng qua Nhất Niệm và Diệp Quân, cô ta biết thật sự nên thay đổi một vài quy tắc của nền văn minh Thiên Hành rồi, nếu không bi kịch này rất có thể sẽ xảy ra một lần nữa trong tương lai.

Chiêm Thanh chợt nhìn về phía Diệp Quân: “Chúng ta nói chuyện một lát nhé?”

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Chiêm Thanh nhìn Tịnh An và Nhất Niệm: “Các ngươi cũng đi theo đi”.

Tịnh An và Nhất Niệm gật đầu.

Chiêm Thanh dẫn Diệp Quân và hai người đi tới trước cây sinh mệnh Thiên Hành, cô ta nhìn lên cây, sau một lúc im lặng mới cất lời: “Các ngươi biết lai lịch của cái cây này không?”

Diệp Quân lắc đầu.

Nhất Niệm và Tịnh An cũng lắc đầu, lúc trước hai người chỉ là người vô hình trong nền văn minh Thiên Hành mà thôi.

Chiêm Thanh nói: “Thật ra những cái cây này cũng không phải vật của nền văn minh vũ trụ cấp năm”.

Diệp Quân cất giọng nặng nề: “Nền văn minh vũ trụ cấp sáu?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân lập tức tỏ vẻ tò mò: “Nó đến từ nền văn minh nào vậy?”

Chiêm Thanh lắc đầu: “Không biết nữa, ta chỉ biết quả đầu tiên của nó chính là người sáng lập nền văn minh Thiên Hành ta, từ đó về sau, nó và người sáng lập nền văn minh Thiên Hành ta đã sống nương tựa vào nhau, xông pha ở rất nhiều vũ trụ, sau đó, người sáng lập ngày càng mạnh, vì thế ngài ấy đã chọn một nơi để xây dựng nền văn minh Thiên Hành, năm đó người sáng lập vẫn luôn muốn đi tìm kiếm nền văn minh cấp sáu, mục đích thật sự là muốn cái cây này tìm được đường về nhà…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4317


Chương 4317

Diệp Quân hơi nghi ngờ: “Nó không biết đường về nhà sao?”

Chiêm Thanh chỉ vào đầu mình: “Năm đó khi đến vũ trụ này thì đầu của nó đã bị tổn thương nặng nề!”

Diệp Quân: “…”

Cây sinh mệnh Thiên Hành: “…”

Chiêm Thanh nhìn về phía cây sinh mệnh Thiên Hành, cô ta cười khẽ: “Dù thế nào thì nó cũng được xem là cội nguồn của nền văn minh Thiên Hành ta, mà những năm gần đây Thiên Hành Chủ qua các đời đều có một nhiệm vụ là giúp nó tìm thấy nhà của nó, lần này ta đến nền văn minh vũ trụ Vô Gian cũng là vì mục đích này”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Chiêm Thanh cô nương, có lẽ cô dẫn ta đến đây không chỉ để nói với ta những chuyện này đúng không?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Ta muốn ba người các ngươi nhận truyền thừa văn minh của Thiên Hành Chủ”.

Diệp Quân sửng sốt.

Tịnh An và Nhất Niệm cũng ngơ ngác.

Tịnh An chợt nói: “Không phải mỗi mỗi thế hệ chỉ có thể đưa truyền thừa Thiên Hành Chủ cho một người hay sao?”

Chiêm Thanh gật đầu: “Đúng là như thế, vì nếu một nền văn minh có mấy người có thực lực tương đương sẽ rất dễ xảy ra vấn đề, dẫu sao thì một núi không thể có hai hổ, nhưng bây giờ nền văn minh Thiên Hành ta gặp phải họa lớn, thực lực chịu tổn thất nặng nề, nếu vẫn dựa theo quy tắc lúc trước thì đúng là quá ngu xuẩn”.

Khi thấy những người này, cô ta đã hiểu nền văn minh Thiên Hành cần bồi dưỡng người mới, vì cao thủ của nền văn minh Thiên Hành hiện tại đã bắt đầu khan hiếm dần.

Nếu không bồi dưỡng cao thủ mới thì sau này nền văn minh Thiên Hành sẽ dần sa sút.

Lúc này quy tắc gì đó đều chỉ là mây bay, đào tạo được nhiều cao thủ hơn mới quan trọng.

Tịnh An và Nhất Niệm đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng hai người phụ nữ nhìn về phía Diệp Quân, thấy cảnh này, Chiêm Thanh lập tức cười khổ, hai người có tiềm lực nhất này đã xem người đàn ông này như chỗ dựa tinh thần rồi!

Diệp Quân suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được!”

Đương nhiên hắn sẽ không từ chối chuyện có thể nâng cao thực lực rồi.

Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Quân lại nói: “Chúng ta phải rời khỏi thời không Vô Gian này trước đã, Tịnh Sơ cô nương còn đang ở bên ngoài, nếu lâu không ra ngoài, bà ấy sẽ lo lắng”.

Chiêm Thanh đáp: “Được!”

Diệp Quân lại nói: “Ta sẽ lén ra ngoài một mình”.

Chiêm Thanh chớp mắt: “Ý của ngươi là đừng để bọn họ biết ngươi đã ra ngoài, đến khi đại chiến với bọn họ sẽ khiến bọn họ trở tay không kịp đúng không?”

Diệp Quân gật đầu.

Chiêm Thanh vỗ một cái lên vai Diệp Quân: “Ngươi xấu xa quá đấy, ha ha…”

Diệp Quân: “…”

Diệp Quân rời khỏi Tiểu Tháp rồi lặng lẽ rời khỏi thời không Vô Gian. Sau khi đi ra ngoài, những tiếng đánh nhau lập tức truyền tới từ chân trời phía xa, Diệp Quân đưa mắt nhìn sang, ở cuối tầm mắt có mấy cao thủ đang bao vây tấn công Tịnh Sơ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4318


Chương 4318

Tịnh Sơ lúc này đang trong giai đoạn đỉnh cao, với thực lực của bà ta, nếu bà ta không muốn chiến đấu thì dù có năm cao thủ chí tôn cũng không thể làm gì bà ta.

Diệp Quân truyền âm cho Tịnh Sơ.

Ở một nơi khác, Tịnh Sơ đang đại chiến với cao thủ Vô Gian nhận được truyền âm của Diệp Quân thì lập tức không chiến đấu nữa, sau khi phóng ra ý chí võ đạo đẩy lui cao thủ xung quanh thì xoay người, hóa thành một tia sáng biến mất ở cuối chân trời.

Thấy Tịnh Sơ chợt rời đi khiến cao thủ của vũ trụ Vô Gian đều hơi nghi ngờ, người phụ nữ này có ý gì? Bỗng dưng đến đây rồi lại đột nhiên đi mất?

Trong một chỗ khuất nào đó, Tộc trưởng Vu Đạo Thiên của tộc Đại Vu nhìn Tịnh Sơ đã biến mất ở phía xa, ông ta cũng nhíu chặt mày.

Một ông lão bên cạnh ông ta trầm giọng nói: “Bà ta làm vậy là có ý gì?”

Vu Đạo Thiên nhìn chằm chằm theo hướng Tịnh Sơ biến mất: “Hành động của người phụ nữ này hơi kỳ lạ”.

Ông ta không cho rằng Tịnh Sơ đột nhiên chạy đến đánh nhau với vũ trụ Vô Gian chỉ là ăn no rửng mỡ cố ý đến gây chuyện.

Chuyện khác thường chắc chắn có điều mờ ám!

Dường như nghĩ đến điều gì, Vu Đạo Thiên chậm rãi quay đầu nhìn về phía thời không Vô Gian, ông ta nhíu mày.

Nhìn thấy ánh mắt của Vu Đạo Thiên, ông lão trầm giọng nói: “Tộc trưởng đang lo lắng bà ta đột nhiên ra tay là cố ý thu hút sự chú ý của cao thủ trong tộc ta vì Thiên Hành Chủ trong thời không Vô Gian kia ư?”

Vu Đạo Thiên im lặng, nhưng sắc mặt thì hơi u ám.

Ông lão nhìn về phía thời không Vô Gian, sau đó nói: “Thời không Vô Gian này rắc rối phức tạp, lúc trước bà ta đã thử rất nhiều lần nhưng đều không thể phá vỡ được nó, nền văn minh Thiên Hành càng không có ai phá vỡ được nó…”

Vu Đạo Thiên lắc đầu: “Thời không này thật sự rất phức tạp, nhưng người phụ nữ kia làm ra chuyện này chứng tỏ là bà ta có cơ sở… Dù thế nào thì chuyện này cũng không hề bình thường, mà thôi…”

Nói đến đây, ông ta quay đầu nhìn phía sâu trong một tinh không ở hướng khác: “Ngày mai Đại Tế Sư sẽ đến, dù bọn họ có ý đồ gì cũng sắp kết thúc rồi.”

Đại Tế Sư!

Nghe thấy thế, sắc mặt của ông lão ở bên cạnh ông ta cũng hơi thay đổi.

Trong tộc Đại Vu, địa vị của Đại Tế Sư thậm chí còn cao hơn cả Tộc trưởng, vì Đại Tế Sư trong truyền thuyết này có thể giao tiếp với một vài tồn tại không rõ, vì thế rất nhiều lúc cả Tộc trưởng cũng phải nghe theo lệnh của Đại Tế Sư. Mà lão ta không ngờ lần này Đại Tế Sư sẽ đích thân trở về.

Vu Đạo Thiên cất lời: “Liên lạc với Thế Tông của Ác Đạo Minh kia, chuyện này cũng phải nhờ Ác Đạo Minh của ông ta giúp đỡ, không thể để ông ta làm ngư ông đắc lợi được”.

Ông lão gật đầu: “Đã rõ”.

Sau đó lão ta xoay người rời đi.

Ở một nơi khác.

Diệp Quân và Tịnh Sơ đi tới một vùng tinh không, Tịnh Sơ nhìn về phía Diệp Quân: “Ra ngoài rồi à?”

Diệp Quân gật đầu: “Chúng ta vào tháp đi”.

Dứt lời, hắn lập tức đưa Tịnh Sơ vào trong Tiểu Tháp.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4319


Chương 4319

Trong Tiểu Tháp, khi nhìn thấy Tịnh Sơ, Chiêm Thanh lập tức chạy đến trước mặt bà ta, sau đó ôm lấy bà ta hôn một lúc, không chỉ hôn mà còn sờ nữa…

Hành động này khiến Diệp Quân trợn mắt há mồm.

Tịnh Sơ nhíu mày, sau đó dùng ý chí võ đạo đẩy Chiêm Thanh ra, bà ta khó chịu lau đi nước miếng trên mặt.

Chiêm Thanh không thèm để tâm, còn cười hì hì nói: “Tiểu Sơ, ta thật sự nhớ cô chết đi được đấy”.

Dứt lời, cô ta lại nhào tới, nhưng lại bị ý chí võ đạo của Tịnh Sơ ngăn cản.

Chiêm Thanh bĩu môi: “Đồ nhỏ mọn, không phải chỉ hôn một chút, sờ một chút thôi à?”

Diệp Quân lắc đầu cười khẽ, hắn phát hiện những người mà hắn gặp phải không kiêu ngạo thì cũng ngớ ngẩn.

Người kiêu ngạo!

Người ngớ ngẩn!

Tịnh Sơ nói: “Nói chính sự đi”.

Nghe thế, nụ cười trên mặt Chiêm Thanh biến mất, cô ta xoay người nhìn về phía Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Chuẩn bị nhận truyền thừa Thiên Hành chủ, ở trong Tiểu Tháp này luôn”.

Nếu truyền thừa ở bên ngoài thì hoàn toàn không đủ thời gian.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Diệp Quân và mọi người nhanh chóng đi tới trước cây sinh mệnh Thiên Hành, Chiêm Thanh nhìn xuống Diệp Quân, Nhất Niệm và Tịnh An: “Đi thẳng vào trong đi”.

Diệp Quân nói: “Có cần chú ý gì không?”

Chiêm Thanh cười: “Không cần chú ý gì cả, cứ đi vào là được”.

Diệp Quân gật đầu: “Được!”

Nói xong, hắn nhìn về phía Tịnh An và Nhất Niệm: “Đi thôi”.

Diệp Quân và Tịnh An cùng với Nhất Niệm nhanh chóng đi vào trong cây sinh mệnh Thiên Hành.

Ở bên ngoài, Chiêm Thanh nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành kia, cô ta khẽ nói: “Hai người kia khá được, là tương lai của nền văn minh Thiên Hành”.

Tịnh Sơ gật đầu, lần này nền văn minh Thiên Hành nội chiến thật sự đã tạo thành tổn thất quá lớn.

Tuy cây sinh mệnh Thiên Hành có thể từ từ giúp một vài người sống lại, nhưng cần rất nhiều thời gian, bọn họ nhất định phải bồi dưỡng được một vài cao thủ mới.

Tịnh Sơ chợt nói: “Phải chậm rãi xóa bỏ một vài quy định rồi”.

Chiêm Thanh gật đầu: “Ta biết, nhưng ta vẫn hơi lo lắng, cũng như lời Thiên Hành Chủ Tư Oánh đã nói, nếu nền văn minh Thiên Hành ta hoàn toàn mở cửa, sau này rất nhiều người sẽ thành thân với nam tử của nền văn minh khác, dần dà nền văn minh Thiên Hành chúng ta sẽ có nguy cơ diệt tộc…”

Nét mặt Tịnh Sơ trở nên nặng nề, năm đó người sáng lập nền văn minh Thiên Hành đưa ra Thần Pháp này không đơn giản là coi thường nền văn minh ngoại tộc, còn là suy nghĩ vì truyền thừa của nền văn minh Thiên Hành.

Dẫu sao một khi người của nền văn minh Thiên Hành cưới người của nền văn minh khác thì sẽ không thể tiến vào luân hồi nữa, một hai người không sao, nhưng sau này nếu ngày càng nhiều thì vấn đề sẽ rất nghiêm trọng.

Chuyện này không thể chỉ nhìn trước mắt, còn phải nhìn xa hơn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4320


Chương 4320

Một khi xử lý không tốt, chuyện này sẽ trở thành một tai họa ngầm rất lớn.

Tịnh Sơ nhìn về phía Chiêm Thanh: “Cô có cách giải quyết không?”

Chiêm Thanh lắc đầu: “Không có cách nào cả”.

Tịnh Sơ nhíu mày.

Chiêm Thanh vươn vai, sau đó nói: “Ta không muốn nhúng tay vào chuyện này nữa”.

Tịnh Sơ nhìn về phía Chiêm Thanh, Chiêm Thanh cười nói: “Để con bé ngớ ngẩn Tịnh An kia nghĩ cách giải quyết, dù sao Thiên Hành Chủ đời tiếp theo cũng là nó, ta không phải phủi bỏ trách nhiệm mà là đang thử thách con bé!”

Tịnh Sơ lắc đầu.

Chiêm Thanh ôm lấy Tịnh Sơ từ phía xa, cười tươi nói: “Chỗ này của cô lại lớn hơn rồi”.

Oanh!

Chiêm Thanh lập tức bị một ý chí võ đạo mạnh mẽ đẩy lui…

Thấy thế, Chiêm Thanh bĩu môi: “Đừng keo kiệt như thế, sờ một chút thì có làm sao? Trong sách nói là càng sờ càng to đấy! Cô cũng có thể sờ ta mà…”

Tịnh Sơ xoay người rời đi.

Bà ta rất đau đầu với người phụ nữ háo sắc này.

Ác Đạo Điện.

Hôm nay, một ông lão đi tới trước Ác Đạo Điện, ông lão đưa mắt nhìn xung quanh, Ác Đạo Điện hiện tại cực kỳ vắng vẻ.

Ông lão đi vào đại điện, bên trong chỉ có một mình Thế Tông.

Ông lão cười khẽ: “Thế Tông đại nhân”.

Thế Tông nhìn thoáng qua ông lão, bình tĩnh nói: “Đạo Thiên tộc trưởng có gì muốn dặn dò sao?”

Ông lão gật đầu: “Ngày mai Đại Tế Sư tộc Đại Vu ta sẽ đến vũ trụ này, lúc đó chúng ta sẽ tiêu diệt triệt để nền văn minh Thiên Hành, đến lúc đó hy vọng Thế Tông và Điện chủ của quý điện sẽ giúp đỡ”.

Thế Tông gật đầu: “Đương nhiên rồi”.

Ông lão chần chừ một lát rồi nói: “Không biết điện chủ của quý điện…”

Thực lực của Thế Tông trước mắt không yếu, nhưng cũng không quá mạnh, không thể giúp đỡ quá nhiều cho tộc Đại Vu, vì thế lần này mục đích thật sự của lão ta khi đến đây là muốn Điện chủ kia ra mặt.

Thế Tông hờ hững nhìn lão ta, sau đó vẫn nói với giọng điệu rất bình tĩnh: “Các hạ yên tâm, vào ngày đại chiến, Điện chủ của chúng ta sẽ ra tay khiến bọn họ trở tay không kịp. Dẫu sao trận chiến này cũng rất quan trọng với Ác Đạo Minh”.

Ông lão nói: “Tộc trưởng tộc Đại Vu ta muốn gặp Điện chủ này”.

Thế Tông nhíu mày: “Các ông không tin tưởng Ác Đạo Minh chúng ta à?”

Ông lão bình tĩnh đáp: “Ông nói quá rồi, Tộc trưởng chỉ muốn làm quen Điện chủ, chỉ thế mà thôi”.

Thế Tông chậm rãi đứng dậy, ông ta cười nói: “Các ông cứ yên tâm, chắc chắn Ác Đạo Minh chúng ta sẽ dốc toàn lực trong trận chiến này, dẫu sao sau khi trải qua nội chiến, vô số cao thủ của nền văn minh Thiên Hành đã chết trận, ngay cả Phục Võ kia cũng thế, bây giờ trong nền văn minh bọn họ cũng chỉ còn Tịnh Sơ là có chút thực lực. Có thể nói lần này chúng ta thắng chắc rồi, khả năng thắng cao như thế đương nhiên Ác Đạo Minh chúng ta không có lý do gì để từ chối cả, đúng không?”

Ông lão nhìn về phía Thế Tông, gật đầu nói: “Đến lúc đó rất mong hai vị đại giá”.

Dứt lời, lão ta xoay người rời đi.
 
Back
Top Dưới