Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4281


Chương 4281

Pháp Thần Ác Đạo quay đầu lại nhìn Ba Chí Tôn, Ba Chí Tôn hiểu ý, lập tức lao về phía Tịnh Sơ muốn cuồng lôi.

Mặt Tịnh Sơ không cảm xúc, giẫm mạnh chân phải, ý chí võ đạo đáng sợ chặn Ba Chí Tôn tại chỗ.

Nhưng lúc này ba vị Thánh Vương đó bỗng lao đến chỗ Diệp Quân.

Thấy thế ánh mắt Tịnh Sơ lóe lên một tia lạnh lẽo, bà ta bỗng giận dữ hét lên, siết chặt tay phải thành quyền lao về phía trước, nắm đấm bộc phát ra, một quyền thế đáng sợ bỗng lao ra khỏi nắm đấm của bà ta.

Ba vị Thánh Vương bị cú đấm của bà ta làm cho văng ra xa, vô số Lôi Kiếp xung quanh và Ba Chí Tôn cũng bị đánh cho lùi lại.

Lúc này chân phải Tịnh Sơ quét một đường sang bên cạnh, hai tay nhấc lên, một vực bao phủ lấy bà ta và Diệp Quân.

Võ vực!

Tịnh Sơ nhìn đám cường giả Pháp Thần Ác Đạo, vẻ mặt bà ta bỗng trở nên hung hăng, giẫm chân phải ra, hai tay siết chặt thành quyền đánh về phía trước.

Ầm!

Ý chí võ đạo đáng sợ cuồn cuộn lao ra khiến đám cường giả Pháp Thần Ác Đạo lùi về sau cả ngàn trượng.

Sau khi đám cường giả Pháp Thần Ác Đạo dừng lại, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng, thực lực của quan chấp hành đứng đầu nền văn minh Thiên Hành đương thời cũng rất kinh người.

Ba Chí Tôn bỗng nói: “Không thể để Diệp Quân tiếp tục hấp thụ mấy cái kia nữa”.

Pháp Thần Ác Đạo nhìn Diệp Quân, lúc này Diệp Quân đã biến thành một huyết nhân, không chỉ thế, trên người hắn bỗng tràn ngập vô số ác niệm, vốn dĩ trên người hắn chỉ có sát ý và tà khí nhưng bây giờ lại có thêm một ác niệm.

Hơn nữa tinh vực xung quanh bắt đầu biến thành màu đỏ.

Không bình thường chút nào!

Pháp Thần Ác Đạo chậm rãi nhắm mắt lại, cô ta biết không thể tiếp tục dây dưa nữa, nếu không đợi thực lực của Diệp Quân cũng tăng lên thì khó giết.

Pháp Thần Ác Đạo bỗng xòe tay ra, một ấn ký màu đen xuất hiện trong tay, một con yêu thú hung ác bay vòng quanh ở phía trên ấn ký, móng vuốt dang rộng, đôi mắt mở to, ngửa đầu lên trời như muốn nuốt chửng trời đất, xung quanh ấn ký màu đen còn có chín con Hắc Long vây quanh, những con Hắc Long sống động như thật.

Pháp Thần Ác Đạo thầm niệm chú cổ, chín con Hắc Long bỗng nhúc nhích, thoáng chốc chín con Hắc Long bay ra khỏi ấn ký đó, sau đó lao thẳng về phía Tịnh Sơ, cơ thể chúng dần trở nên to lớn, trong tích tắc đã dài đến cả vạn trượng, cả vũ trụ tinh vực bị khí tức của chúng nghiền nát.

Nhìn thấy chín con con Hắc Long này, sắc mặt của các Thánh Vương ở một bên đều trở nên cực kỳ nghiêm trọng, vì họ cảm nhận được khí tức trên mỗi con Hắc Long này không hề thua kém họ.

Mấy vị Thánh Vương nhìn nhau, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Vẫn hơi xem thường Pháp Thần Ác Đạo này quá.

Ngay khi chín con Hắc Long đó lao vào đến võ vực của Tịnh Sơ, võ vực này lập tức sôi trào, sắc mặt Tịnh Sơ dần trắng bệch. Tịnh Sơ không lùi mà vẫn tiến lên, bà ta xòe tay ra, một ngọn lửa bỗng bùng cháy trong lòng bàn tay, ngay sau đó bà ta đập xuống mạnh xuống.

Ầm!

Ý chí võ đạo đáng sợ bộc phát ra theo quyền hỏa từ trước mặt bà ta, sức mạnh cường lập tức đánh văng chín con Hắc Long ra khỏi võ vực của bà ta, lúc này bà ta lại tiến lên một bước, sau đó lại tung ra một quyền.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4282


Chương 4282

Một cột lửa cuồn cuộn lao ra.

Vèo!

Chín con Hắc Long lại bị một quyền của bà ta đánh lùi.

Chín con Hắc Long ngửa đầu lên gầm gừ.

Đúng lúc này, ấn ký trong tay Pháp Thần Ác Đạo bỗng rung lên dữ dội, yêu thú hung hãn xoay vòng trên ấn ký bỗng bay ra, chín con Hắc Long biến thành chín tia sáng đen lao vào trong cơ thể yêu thú.

Ầm!

Khí tức của yêu thú hung ác đó bỗng tăng lên nhanh chóng, bắt đầu thay da đổi thịt, không lâu sau một con Hắc Long chín đầu xuất hiện, Tịnh Sơ híp mắt lại: “Tộc Thần Long viễn cổ”.

Các cường giả của nền văn minh Vô Gian ở một bên cũng ngạc nhiên, họ cũng biết về tộc Thần Long viễn cổ này, năm đó cũng là nền văn minh vũ trụ cấp năm, sau đó đã xảy ra mâu thuẫn văn minh với nền văn minh Thiên Hành, sau đó đánh nhau với nền văn minh Thiên Hành nhưng lại thất bại, cả nền văn minh biến mất trong dòng lịch sử dài.

Họ không ngờ Hắc Long của tộc Thần Long viễn cổ lại xuất hiện ở đây, hơn nữa cấp bậc còn không thấp.

Hắc Long đó cúi đầu nhìn Tịnh Sơ, ánh mắt hung hãn, gầm gừ: “Nền văn minh Thiên Hành cũng có ngày hôm nay”.

Mặt Tịnh Sơ không cảm xúc: “Năm đó khi tộc Thần Long viễn cổ của ngươi đánh với nền văn minh Thiên Hành ta, các ngươi vẫn còn khí khái, cả tộc đều chết trận, không ai chịu đầu hàng, không ngờ bây giờ ngươi lại đầu hàng Ác Đạo Minh, nếu tiên tổ tộc Thần Long viễn cổ biết được, không biết có bị ngươi chọc tức mà sống lại không nữa”.

“Hỗn láo!”

Hắc Long đó tức giận nói: “Nền văn minh Thiên Hành chết tiệt, ngươi…”, Pháp Thần Ác Đạo bỗng nói: “Đừng nhiều lời nữa, giết bà ta đi”.

Hắc Long có vẻ hơi sợ Pháp Thần Ác Đạo, không dám cãi lời, lập tức lao về phía Tịnh Sơ.

Cả tinh hà như bị thiêu đốt.

Trước mặt Hắc Long này, Tịnh Sơ nhỏ bé như một hạt bụi, nhưng trong mắt bà ta không có bất kỳ tia dao động nào, bà ta bỗng bay lên trời tung ra nắm đấm.

Một quyền quang lửa đập mạnh vào đầu Hắc Long đó.

Hắc Long kêu gào lên, văng ra xa, vảy trên đầu bị thiêu đốt từng chút, máu bắ n ra tung tóe, nhưng Tịnh Sơ cũng bị sức mạnh của nó chấn động lùi về sau.

Lúc Tịnh Sơ lùi lại, một bàn tay khô đã tóm lấy Diệp Quân ở phía xa.

Thấy thế, Tịnh Sơ bị chấn động văng ra xa biến sắc, bà ta bỗng tức giận hét lên: “Đạo diệt!”

Vừa dứt lời, bà ta tung ra một quyền.

Đòn tấn công này khiến sức mạnh Pháp Tắc Đại Đạo Thiên Địa lập tức mục nát, trời đất suy tàn.

Ba Chí Tôn bị văng ra xa cả mấy ngàn trượng, vừa dừng lại cơ thể ông ta trở thành một làn khói xanh.

Các Thánh Vương đều ngạc nhiên.

Pháp Thần Ác Đạo lạnh lùng nhìn Ba Chí Tôn: “Bản thể còn không đến, ngươi nghĩ chỉ dựa vào bóng ảnh của ngươi đủ để đấu lại bà ta sao?”

Cho dù là Phục Võ trước đó hay Tịnh Sơ bây giờ, có thể nói đều là sự tồn tại đỉnh cao của nền văn minh cấp năm, cường giả ở cấp bậc này gần như là sự tồn tại vô địch trong cùng cảnh giới, mà đánh đến lúc này, Ba Chí Tôn này lại không có bản thể, điều này khiến cô ta rất bực mình.

Ba Chí Tôn đã trở nên mờ ảo trầm giọng nói: “Đến ngay đây”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4283


Chương 4283

Pháp Thần Ác Đạo nhìn Tịnh Sơ cách đó không xa, lắc đầu: “Nếu Ác Thư của ta ở đây, có lẽ có thể nhốt bà ta lại”.

Ác Thư của cô ta vừa bị thanh kiếm của Diệp Quân xé nát, đến giờ vẫn chưa khôi phục, đương nhiên điều quan trọng nhất là mấy ác tự và ác huyết đó đều đã bị Diệp Quân nuốt chửng…

Ba Chí Tôn bỗng nói: “Theo ta biết Pháp Thần có một thần vật thuộc nền văn minh Quy Giả trong truyền thuyết, tại sao không dùng?”

Nghe Ba Chí Tôn nói thế, các vị Thánh Vương đều khá ngạc nhiên, nhìn sang Pháp Thần Ác Đạo, người phụ nữ này còn che giấu thực lực?

Pháp Thần Ác Đạo quay đầu nhìn Ba Chí Tôn: “Theo ta biết, tộc Đại Vu nền văn minh Vô Gian ngươi có ba vị Chí Tôn, hai tộc trưởng và Vu Tế Sư, sao các ngươi không phái đến?”

Ba Chí Tôn không trả lời.

Thật ra mặc dù Ác Đạo Minh và nền văn minh Vô Gian hợp sức với nhau, nhưng cả hai thế lực đều biết đây chỉ là tạm thời, sau khi giải quyết xong nền văn minh Thiên Hành, hai thế lực họ chắc chắn vẫn còn một trận chiến, thế nên cho đến tận giờ cả hai bên đều có sự dè dặt.

Ba Chí Tôn bỗng bật cười: “Pháp Thần, ta và cô đều biết rõ, chúng ta mà nội loạn, sẽ chỉ để nền văn minh Thiên Hành và Diệp Quân được lợi thôi”.

Pháp Thần Ác Đạo bình tĩnh nói: “Nếu các ngươi kéo chân quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ này, ta có thể giết Diệp Quân”.

Vu Dịch lập tức nói: “Diệp Quân yếu như thế, tại sao bọn ta đi cưỡng chế người mạnh, ngươi lại giết người yếu hơn?”

Pháp Thần Ác Đạo liếc nhìn Vu Dịch, Vu Dịch hơi sợ, Pháp Thần Ác Đạo gật đầu: “Được, vậy ta sẽ giữ chân quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ, các ngươi giết Diệp Quân”.

Dứt lời, cô ta như sợ nền văn minh Vô Gian hối hận lập tức lao về phía quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ.

Pháp Thần Ác Đạo dù gì cũng vẫn kiêng kỵ Diệp Quân. Cái tên mà Nhất điện chủ từng đích thân nói rằng không thể trở mặt này, hiển nhiên là có chỗ chống lưng cực kỳ mạnh.

Cô ta từng gặp Nhất điện chủ, làm sao không biết bà ta cao ngạo đến nhường nào.

Nên chỉ một câu nói của bà ta là đủ để chứng minh sức mạnh của người đứng sau Diệp Quân.

Nhưng cũng chỉ có một chút kiêng kỵ mà thôi.

Nhất điện chủ nói tạm thời không thể trở mặt, không đồng nghĩa với sau này không thể.

Nhưng cô ta vẫn giữ lại hậu chiêu, để Diệp Quân và vũ trụ Vô Gian đánh nhau tới chết.

Thấy Pháp Thần Ác Đạo lao về phía Tịnh Sơ, trực giác mách bảo Vu Dịch có chuyện không hay sắp xảy ra. Nhớ tới Diệp Quân hiện nay yếu hơn Tịnh Sơ rất nhiều, cô ta nhíu mày, không kịp nghĩ ngợi gì nữa.

Mà quay phắt lại nhìn Ba Chí Tôn và các cường giả khác.

Ông ta không nói không rằng mà nhấc chân, hóa thành cầu vồng lao về phía Diệp Quân.

Tịnh Sơ đang chiến đấu với Pháp Thần Ác Đạo và Cổ Thần Long bên kia thấy cảnh này thì biến sắc. Bà ta vừa toan chạy đến thì đã bị vô số lôi kiếp và Cổ Thần Long kia hung hăng chặn lại.

Tịnh Sơ không thèm để ý, xoay người chịu đựng hai đòn tấn công để tiếp tục lao tới. Khi xuất hiện trước Diệp Quân, khóe miệng bà đã đỏ thắm máu tươi, vết thương chồng chất, nhưng tay vẫn tung đấm.

Sức mạnh khổng lồ ùa ra đẩy lui Ba Chí Tôn, nhưng bản thân bà ấy cũng trả giá bằng một ngụm máu.

Bỗng nhiên Tịnh Sơ biến sắc kịch liệt, vội vàng quay lại, chỉ thấy Diệp Quân đang vung kiếm Thanh Huyền đâm thẳng về phía bà ta.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4284


Chương 4284

Bà ta vội lùi lại trong hoảng hốt, nhưng giữa trán vẫn ứa ra một giọt máu.

Tịnh Sơ bàng hoàng mở to mắt nhìn Diệp Quân.

Tiểu Tháp bỗng lên tiếng: “Tịnh Sơ cô nương, hắn đã tiến vào trạng thái Phong Ma toàn phần rồi, không quen biết ai hết. Cô hãy cùng ta áp chế…”

Lời còn chưa dứt, Diệp Quân đã túm nó vứt ra bên ngoài, sau đó vung kiếm chém xuống.

Oành!

Tiểu Tháp bị đánh bật về phía Tịnh Sơ.

Trên người toàn là vết nứt nẻ.

Nó lắp bắp: “Má ơi… Ranh con! Ta là Tháp gia của mi mà cũng dám dùng kiếm Thanh Huyền chém hả?!”

Tịnh Sơ đón lấy nó, nhìn lên chỉ thấy trong mắt Diệp Quân tràn ngập sát ý, lệ khí và oán niệm.

Tịnh Sơ chần chừ, đoạn đưa tay lên chỉ vào hắn rồi chỉ vào bản thân: “Người phe mình”.

Rồi cảm thấy không đúng nên sửa lời: “Quả phe mình”.

Tiểu Tháp: “…”

Nhưng Diệp Quân mặc kệ, hóa thành kiếm quang đỏ máu chém tới.

Tiểu Tháp la lên: “Chạy trước đi, để hắn tập trung vào bọn kia!”

Tịnh Sơ nghe vậy thì do dự một thoáng trước kia thoắt cái lùi lại mấy vạn trượng.

Quả nhiên, Diệp Quân chuyển sự chú ý sang mấy tên Thánh Vương.

Bọn họ thấy hắn nhìn sang thì đều nhíu mày, tự hỏi tên này đang chơi trò gì?

Xoẹt!

Chỉ thấy Diệp Quân bất thình lình biến mất.

Tông Thánh Vương nhấc chân, tay tung cú đấm. Một quầng sáng vàng ùa ra, nhưng chỉ vừa chạm vào kiếm Thanh Huyền đã vỡ vụn.

Bản thân ông ta còn bị đánh bay đi nghìn trượng.

Các Thánh Vương khác không khỏi khiếp sợ.

Sao tự dưng người này mạnh lên dữ vậy?

Nhất là Vu Dịch, sắc mặt xấu xí vô cùng khi nhận ra điều này.

Hắn làm cách nào mà mạnh lên nhanh như thế?!

Chém lui Tông Thánh Vương rồi, Diệp Quân không dừng lại mà hóa thành kiếm quang đánh về phía hai Thánh Vương khác.

Bọn họ không dám khinh thường mà trực tiếp đỡ đòn từ kẻ vừa mạnh vừa cầm thần kiếm này, thế là đồng loạt lui về.

Diệp Quân đã hoàn toàn Phong Ma lại không cần ngơi nghỉ, tiếp tục hóa thành kiếm quang lao tới.

Cả người hắn tỏa ra lệ khí, sát ý và ác niệm. Kiếm vừa vung ra mang theo đặc tính hủy thiên diệt địa, khiến Thánh Vương cũng phải né tránh.

Bên kia, Pháp Thần Ác Đạo thấy cảnh tượng này thì sa sầm mặt. Cô ta không ngờ Diệp Quân có thể hấp thu cả ác tự lẫn ác huyết của mình, mà đó là còn chưa hấp thu hết, bằng không hắn sẽ còn mạnh hơn nữa.

Công sức bao năm tích cóp, cuối cùng thành đá kê chân cho người khác!

Mẹ! Thằng này giỡn mặt đủ rồi!

Pháp Thần Ác Đạo gằn giọng với Cổ Thần Long: “Giết hắn!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4285


Chương 4285

Rồng ta gầm lên rồi tông về phía Diệp Quân khiến tinh hà hủy diệt.

Diệp Quân lại không tránh né, lao về phía con rồng..

Hắn bị đánh bay, nhưng Cổ Thần Long cũng rít lên một tiếng thê thảm khi suýt nữa bị chém đứt đầu.

Lớp phòng ngự của nó chẳng là cái đinh gì trước kiếm Thanh Huyền của hắn.

Các Thánh Vương thấy vậy thì kinh hãi, không ngờ thân xác của Cổ Thần Long lại chỉ như tờ giấy trước mặt Diệp Quân.

Thế là càng không dám liều mạng.

Vả lại họ cũng nhận ra Diệp Quân đã thành một kẻ điên.

Điên đến triệt để.

Mẹ nó chứ!

Người phe mình mà cũng chém nốt!

Người mềm yếu sợ kẻ hung bạo, kẻ hung bạo lại sợ hạng liều mạng, hạng liều mạng lại sợ mấy tên điên!

Thấy hắn điên đến như vậy, các cường giả đều mắt tròn mắt dẹt, không dám ra tay.

Tiểu Tháp bỗng nói: “Tịnh Sơ cô nương mau vào tháp trị thương!”

Tịnh Sơ gật đầu, đang muốn chui vào thì cảm nhận được gì đó mà ngoái nhìn. Chỉ thấy tinh hà nơi xa biến mất khi có khí tức đáng sợ kéo tới.

Thấy rõ đó là ai, Tịnh Sơ nheo mắt lại.

Là bản thể của Ba Chí Tôn!

Bà ta nói: “Tiểu Quả Tháp, chúng ta cùng nhau giúp hắn lấy lại lý trí!”

Diệp Quân hiện giờ tuy mạnh nhưng vô cùng bất ổn, càng không chịu rút lui. Mà lấy sức mạnh của họ hiện nay đối đấu với các cường giả và những khí tức mịt mờ khác, bảo đảm không có phần thắng.

Mấu chốt là hắn đã hấp thu quá nhiều ác niệm, lại trữ trong cơ thể chưa tiêu hóa hết, nếu tiếp tục có thể nổ tan xác.

Phải mang hắn đi!

Nói xong, Tịnh Sơ cầm theo Tiểu Tháp chạy về phía Diệp Quân. Đúng lúc hắn vung kiếm theo bản năng, Tiểu Tháp đã la lên: “Tiểu chủ mẫu Thiên Thiên!!”

Uỳnh!

Một tia sáng vàng tỏa ra từ trong cơ thể khiến Diệp Quân khựng lại, tạo điều kiện cho Tịnh Sơ đặt tay lên vai hắn.

Ầm!

Bà ta truyền ý chí võ đạo vào.

Diệp Quân run lên bần bật, sức mạnh huyết mạch bất ngờ bộc phá, suýt nữa đánh văng Tịnh Sơ đi.

Bà ta khiếp sợ không thôi.

Tiểu Tháp kêu lên: “Để ta!”

Nó khẽ chấn động, hóa thành tia sáng vàng chui vào đầu Diệp Quân.

Ruỳnh!

Tỏa ra khí tức hùng hậu trấn áp huyết mạch Phong Ma.

Bên kia, Tông Thánh Vương thấy vậy thì toan ra tay nhưng bị Chử Thánh Vương cản lại: “Chúng trốn không thoát đâu, để hắn khôi phục lại đi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4286


Chương 4286

Tông Thánh Vương nhìn Ba Chí Tôn ở đằng xa rồi lại nhìn Diệp Quân, âm thầm đồng ý. Tình trạng này của Diệp Quân ban cho hắn chiến lực quá cao cường, để hắn trở lại bình thường có khi dễ đối phó hơn. Với cả Ba Chí Tôn đã dùng chân thân đến đây, bọn họ chỉ cần đứng xem kịch vui là được.

Ở đằng xa, Diệp Quân dần lấy lại được lý trí dưới sự phối hợp của Ngao Thiên Thiên, Tiểu Tháp và Tịnh Sơ.

Thấy ánh mắt hắn thanh tỉnh trở lại, Tịnh Sơ không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Tuy vậy hắn vẫn tỏa ra sát ý, lệ khí và ác niệm đáng sợ, huyết mạch phong ma vẫn sôi sùng sục, chỉ cần ác niệm dâng cao là nó lại quậy tanh bành một trận.

Ba Chí Tôn bật cười: “Quan chấp hành Tịnh Sơ, nếu trước đó ngươi lựa chọn rời đi thì chúng ta không ngăn lại được, nhưng bây giờ ngươi có muốn cũng không còn cơ hội”.

Ông ta biến mất tại chỗ.

Uỳnh!

Khí tức hùng hậu càn quét khắp nơi.

Pháp Thần Ác Đạo ở xa cảm nhận được thì nheo mắt. Không ngờ chân thân của Ba Chí Tôn mạnh hơn bản thể đến cả chục lần!

Không hổ là Chí Tôn!

Thánh Vương của vũ trụ Vô Gian còn có chênh lệch trình độ, nhưng Chí Tôn thì hoàn toàn không có.

Đây là lý do Tịnh Sơ phải giúp Diệp Quân khôi phục thần trí, bởi vì chỉ nhìn bằng mắt thường thôi cũng biết bà ta hiện giờ chỉ có thể miễn cưỡng ngăn chặn Ba Chí Tôn lại.

Nếu là ở thời kỳ đỉnh cao thì Tịnh Sơ không sợ, nhưng tình hình hiện tại thì chẳng bằng sáu bảy phần khi ấy.

Tịnh Sơ đứng che trước người Diệp Quân, siết tay phải lại. Ý chí võ đạo ngưng tụ trong tay, một dòng máu trào ra từ khóe miệng.

Bà ta vung đấm.

Uỳnh!

Tịnh Sơ lẫn Diệp Quân văng đi gần vạn trượng.

Ba Chí Tôn nhìn theo, khẽ cười: “Tiếc rằng ngươi không ở trạng thái đỉnh cao, bằng không sẽ càng thú vị”.

Tịnh Sơ lau đi vết máu, nhìn sang Diệp Quân: “Tiểu Quả Tháp, ngươi đưa hắn vào trong được không?”

Tiểu Tháp run lẩy bẩy: “Không được, huyết mạch Phong Ma của hắn đang rất manh động, lúc nào cũng có thể khiến tiểu chủ phát điên hoàn toàn. Ta phải trấn áp đầu óc hắn, không cho nó ảnh hưởng…”

Thứ huyết mạch chết toi! Tiểu Tháp đang thầm mắng trong lòng.

Tịnh Sơ thì im lặng.

Tiểu Tháp vội nói: “Đưa hắn đến Đại Chu là được rồi, ở đó có kiếm khí của cô cô hắn…”

Tịnh Sơ hít vào một hơi rồi xoay người. Một giây sau, Diệp Quân bị ý chí võ đạo ngút trời nâng lên dán vào lưng Tịnh Sơ khi bà ta cõng hắn lên.

Uỳnh!

Rồi thân xác và linh hồn bà ta bốc cháy.

Thể xác và linh hồn đồng loạt bốc cháy khiến khí tức của Tịnh Sơ tăng lên ngùn ngụt.

Hành động này khiến vô số cường giả gần đó bày ra vẻ nặng nề.

Tịnh Sơ tuy đã là nỏ hết đà nhưng vẫn không ai dám xem thường.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4287


Chương 4287

Bởi một khi cường giả bực này quyết chiến tới cùng thì sẽ vô cùng kinh khủng.

Ba Chí Tôn lại cười phá lên. Ông ta vẫn luôn thấy nhàm chán sau khi dùng bản thể đến đây và phát hiện ra quan chấp hành đứng đầu này không ở trạng thái cao nhất, nhưng bây giờ đối phương đã thiêu đốt thân xác lẫn linh hồn thì mới thấy thú vị một chút.

Ông ta biến mất tại chỗ.

Hóa thành một cái bóng mờ lao về phía Tịnh Sơ, tỏa ra khí thế hất văng các Thánh Vương khác tận mấy nghìn trượng khiến ai nấy đều há hốc mồm.

Đứng trước đòn tấn công này, Tịnh Sơ không hề tránh né mà lại bước tới, đáp trả bằng một cú đấm. Ba Chí Tôn bị đẩy lùi lại vài bước, sau đó đã có ba Thánh Vương vọt tới trước mặt bà ta.

Ánh mắt Tịnh Sơ lạnh đi, nhấc chân giẫm mạnh xuống. Ý chí võ đạo hùng hậu toát ra, cánh tay phải bà bốc cháy, vừa vung ra đã khiến ba người bị đẩy đi.

Tịnh Sơ không nấn ná lâu mà lập tức xoay người chạy trốn. Nào ngờ con Cổ Thần Long kia lại hung hăng đánh tới với ánh mắt oán độc.

Nó nhanh đến nỗi Tịnh Sơ bị buộc phải dừng lại, xoay người tung đấm.

Một cú đấm đơn giản nhưng bao gồm sức mạnh chân lý quyền đạo đáng sợ.

Con Cổ Thần Long bị đấm bay đi, lớp vảy toàn thân nứt nẻ, máu phun như suối.

Tịnh Sơ là người mạnh nhất lịch sử vmth, ngay cả thủy tổ của văn minh Cổ Thần Long cũng không chiếm được thế thượng phong chứ đừng nói con rồng kia.

Pháp Thần Ác Đạo nhìn sang với ánh mắt tăm tối. Cô ta biết Tịnh Sơ xem Diệp Quân như niềm hy vọng cuối cùng của văn minh Thiên Hành, vì vậy mới không tiếc mọi giá để cứu hắn.

Thế là ánh mắt cô ta nhìn Diệp Quân lạnh đi.

Tịnh Sơ vừa đánh bay con rồng thì lại thấy Ba Chí Tôn vọt tới, bên kia lại có Pháp Thần Ác Đạo thấp giọng rì rầm như đang niệm chú, gom góp sức mạnh bốn phương lại.

Nhưng bà không nghĩ ngợi nhiều nữa mà tung đấm vào mặt Ba Chí Tôn.

Uỳnh!

Quyền mang chứa ánh lửa bùng lên, Tịnh Sơ và Ba Chí Tôn cùng lùi lại mấy nghìn lẫn mấy trăm trượng.

Ba Chí Tôn thoáng tỏ ra ngạc nhiên. Nếu quan chấp hành đứng đầu này đang ở thời đỉnh cao thì còn thú vị, nhưng tiếc rằng bây giờ đã sức cùng lực kiệt.

Ánh mắt ông ta lướt qua Diệp Quân nằm trên lưng Tịnh Sơ rồi lại biến mất.

Xoẹt!

Vô số tầng thời không nổ tung trước mặt Tịnh Sơ, để khí tức đáng sợ ập đến.

Bà ta lau vết máu đi, biết rằng mình không còn đường lui nữa bèn cắn răng lao tới đón đầu.

Quyền ý rực lửa đốt cháy tinh hà.

Tiếng nổ ầm vang vang dội khắp vũ trụ khi Tịnh Sơ và Ba Chí Tôn một lần nữa bị đánh bay đi hai phía.

Ba Thánh Vương chớp lấy cơ hội, lao tới tấn công Tịnh Sơ.

Bà ta đành phải ra tay.

Sức mạnh khổng lồ tuôn trào từ nơi Tịnh Sơ đang đứng, lan đến tận cùng vũ trụ.

Dưới chân không ngừng lui bước, trước ngực đã ướt sũng máu.

Tịnh Sơ xoay người, nhấc chân nhảy vọt khắp mấy triệu tinh vực.

Bên kia, Pháp Thần Ác Đạo đã hoàn thành thần chú.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4288


Chương 4288

Roẹt!

Một tia sáng đỏ vạch ngang bầu trời.

Tịnh Sơ xuất hiện lại ở một tinh không khác, nơi Hoàng thành Đại Chu lấp ló ở xa.

Đúng lúc bà ta định đi tới thì đồng tử rụt lại, cấp tốc xoay người, chắp tay trước ngực.

Xoẹt!

Một thanh kiếm đỏ thắm bị lòng bàn tay bà ngay chặn, nhưng vẫn tỏa ra sức mạnh đẩy Tịnh Sơ bay đi nghìn trượng.

Nó được ngưng tụ từ máu tươi, ẩn chứa sát lực đáng sợ đang dần dần ăn mòn đôi tay Tịnh Sơ.

“Phá!”

Giọng Pháp Thần Ác Đạo vang lên.

Thanh kiếm chấn động, lập lòe ánh đỏ.

Tịnh Sơ trợn mắt khi thấy hai tay mình vỡ nát, để mũi kiếm đâm xuyên bụng.

Uỳnh!

Thân hình bà ta run lên, một lần nữa dùng tay bắt lấy lưỡi kiếm, không cho nó làm hại đến Diệp Quân.

Một bóng hình xuất hiện.

Ba Chí Tôn đến!

Tịnh Sơ giơ tay phải lên đỡ.

Uỳnh!

Cả bà ta lẫn Diệp Quân bị đánh bay đi. Tay phải Tịnh Sơ vỡ nát, chỉ còn lại tay trái.

Tịnh Sơ không có thời gian quan tâm, chỉ xoay người mang Diệp Quân chạy về phía Hoàng thành. Nhưng khi chỉ còn cách vài trăm trượng, bà ta đã bị một thứ sức mạnh vô hình chụp lấy.

Pháp Thần Ác Đạo xuất hiện trước mặt, sau lưng lại là Ba Chí Tôn.

Tịnh Sơ đạp mạnh chân, dùng cả thân thể tông vào Pháp Thần Ác Đạo.

Cô ta nhíu mày, không ngờ người này đã bị thương nặng đến thế mà vẫn còn dám liều mạng.

Pháp Thần Ác Đạo vươn tay, thả ra vô số thần pháp sấm sét tuôn ra.

Tịnh Sơ nhào tới tông vỡ chúng nó, đẩy lùi Pháp Thần Ác Đạo, đồng thời cũng vứt Diệp Quân lên tường thành.

Tịnh Sơ thấy hắn đã an toàn thì nở nụ cười, sức cùng lực kiệt mà quỳ xuống, một giây sau lại ép bản thân đứng dậy.

Ngực bị kiếm đâm xuyên, tay phải đã mất, cả người vẫn đang bốc cháy.

Tịnh Sơ chậm rãi đi về Pháp Thần Ác Đạo và Ba Chí Tôn, máu ồ ạt túa ra từ miệng, thân thể dần tan vỡ.

Ánh mắt dại ra, bà ta thì thầm: “Tịnh Sơ ta… thề với trời cao, xin được chứng giám. Không sợ cường địch, che chở đồng bào, chết cũng không sờn… Chỉ c ần sau lưng còn trái cây, ta sẽ tử chiến đến giọt máu cuối cùng…”

Ba Chí Tôn và Pháp Thần Ác Đạo bỗng dừng tay.

Khi thấy Diệp Quân xuất hiện bên cạnh Tịnh Sơ.

Bọn họ thắc mắc làm sao tên này bị vứt đi rồi mà còn trở lại làm gì.

Tịnh Sơ chậm chạp quay lại, thấy Diệp Quân thì ngẩn ra, lập tức rơi lệ: “Ngươi… còn… ra làm gì…”

Nhờ huyết mạch Phong Ma quấy phá mà Diệp Quân vẫn còn chưa tỉnh táo.

Hắn gắng gượng ép nó xuống, nhìn Pháp Thần Ác Đạo và Ba Chí Tôn, rồi lại nhìn Tịnh Sơ đã gần biến mất, thì thầm: “Cha ơi, con cầu xin cha một chuyện…”

“Người nhà với nhau, cầu xin làm gì?”

Một giọng nói vang lên.

Rắc!

Thời không cạnh Diệp Quân vỡ đôi, để một người đàn ông áo trắng bước ra.

Kế bên là một người phụ nữ khác.

Trong tà váy trắng.

Ba Chí Tôn thấy hai người họ thì bật cười: “Gọi chi viện? Được thôi, một tên quan chấp hành đứng đầu gần chết cũng chẳng có gì thú vị, hai người các ngươi còn ở trạng thái hoàn hảo mới hay. Tới đi!”

Rồi quay lại dặn dò Pháp Thần Ác Đạo: “Các ngươi không cần xen vào, xem ta thể hiện là được”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4289


Chương 4289

Cùng lên đi!

Nhìn thấy hai người đi ra, Ba Chí Tôn rất thoải mái, trên mặt mang theo nụ cười bình tĩnh.

Con trai yếu thế này, dù cha có mạnh hơn nữa thì cũng có thể mạnh được đến mức nào?

Đương nhiên, tốt nhất vẫn nên mạnh một chút.

Ngược đãi giết kẻ yếu chẳng có ý nghĩa gì.

Pháp Thần Ác Đạo ở bên cạnh nhìn thấy người đàn ông áo trắng và người phụ nữ váy trắng thì vẻ mặt đột nhiên thay đổi, cùng lúc đó trong đầu cô ta vang lên một giọng nói: “Đi”.

Đi!

Pháp Thần Ác Đạo sửng sốt.

Bởi vì đó là giọng nói của Nhất điện chủ!

Pháp Thần Ác Đạo nhìn xung quanh cũng không cảm nhận được điều gì, cô ta nhíu mày thật chặt, tuy rất thắc mắc nhưng không chút do dự xoay người rời đi.

Lúc này, người đàn ông áo trắng cách đó không xa đột nhiên bật cười: “Ta đã cho cô đi chưa?”

Pháp Thần Ác Đạo dừng bước, quay lại nhìn người đàn ông áo trắng, nhướng mày: “Sao, không được đi à?”

Mặc dù cô ta hơi kiêng dè hai người trước mắt này, nhưng cô ta không sợ.

Có thể không đánh lại, nhưng nếu cô ta muốn chạy trốn thì ai có thể ngăn được cô ta?

Nghe Pháp Thần Ác Đạo nói thế, người phụ nữ váy trắng bên cạnh người đàn ông áo trắng khẽ cau mày, bà đưa tay phải ra, ấn nhẹ xuống.

Phịch!

Pháp Thần Ác Đạo còn chưa phản ứng lại thì hai chân đã mềm nhũn, quỳ rạp xuống.

Pháp Thần Ác Đạo sửng sốt!

Ba Chí Tôn và ba vị Thánh Vương cũng hóa đá tại chỗ.

Bên kia, Vu Dịch cũng cứng đờ ở đó, nhìn người phụ nữ váy trắng với vẻ mặt không thể tin được.

Người phụ nữ váy trắng nhìn Pháp Thần Ác Đạo: “Đi thử hai bước xem?”

Pháp Thần Ác Đạo gầm lên một tiếng, đầu mày cô ta tách ra, giây tiếp theo sức mạnh Ác Đạo vô tận tuôn ra, nhưng chỉ trong nháy mắt, luồng sức mạnh ấy đã biến mất không còn tăm hơi.

Pháp Thần Ác Đạo hoàn toàn chết lặng.

Cô ta nhìn người phụ nữ váy trắng với vẻ không thể tin nổi, run rẩy nói: “Cô…”

Người phụ nữ váy trắng phớt lờ cô ta, quay đầu nhìn sang Diệp Quân, chỉ một ánh mắt, huyết mạch cuồng bạo điên cuồng trong cơ thể Diệp Quân bỗng trở nên ngoan ngoãn.

Diệp Quân ngay lập tức trở lại bình thường.

Huyết mạch phong ma hiểu chuyện, nhưng đương nhiên còn phải tùy người.

Diệp Quân: “…”

Người phụ nữ váy trắng lại nhìn quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ đã sắp biến mất hoàn toàn kia, bình tĩnh bảo: “Ai nhận bà ấy, ta sẽ nhận người đó”.

Một thoáng im lặng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4290


Chương 4290

Ầm!

Trong tích tắc, đất trời rung chuyển dữ dội, sau đó đất trời đột nhiên xuất hiện một luồng năng lượng bí ẩn. Trong ánh mắt thảng thốt của các cường giả, quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ vốn đã biến thành linh hồn mờ ảo bắt đầu nhanh chóng ngưng tụ thành thực thể…

Không chỉ vậy, thân thể vốn đã nát vụn của bà ta cũng mau chóng hồi phục.

Cái quái gì vậy?

Mọi người đều ngớ người.

Tịnh Sơ cũng mở to mắt, vẻ mặt đầy khó tin.

Lúc này, thời không cách đó không xa khẽ run lên, sau đó trong thời không xuất hiện một đường hầm thời không bí ẩn, trong đường hầm có một ông lão chậm rãi bước ra. Ông lão đội vương quan, trên người khoác áo pháp màu đen, tay phải cầm sách cổ màu đen, tay trái cầm một cây bút màu đen.

Khi ông ta bước ra, tất cả cường giả đều thắc mắc.

Đây là ai?

Ông lão cung kính hành lễ với người phụ nữ váy trắng: “Phạn Diêm La Thiên Tử bái kiến Thiên Mệnh đại nhân, chúng ta không biết bà ta là người của Thiên Mệnh đại nhân, mong Thiên Mệnh đại nhân thứ lỗi”.

Nói xong ông ta lại cúi đầu thật sâu.

Giọng ông ta run rẩy, trên trán không ngừng xuất hiện những giọt mồ hôi.

Diệp Quân đi đến bên cạnh người phụ nữ váy trắng, nhìn ông lão hỏi với vẻ hơi tò mò: “Cô cô, vị này là ai?”

Cô cô?

Ông lão nhìn lén Diệp Quân, âm thầm ghi nhớ dung mạo của hắn.

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân: “Chẳng phải con luôn tò mò về nền văn minh vũ trụ cấp sáu sao? Ông ta là người của nền văn minh vũ trụ cấp sáu, tên là Phạn Diêm La Thiên Tử, quản lý luân hồi sống chết của tất cả nền văn minh vũ trụ dưới nền văn minh vũ trụ cấp sáu, những sinh linh dưới nền văn minh vũ trụ cấp sáu qua đời cuối cùng đều sẽ vào hồ luân hồi của họ, bị họ nuốt chửng rồi hấp thu”.

Nghe thấy lời của người phụ nữ váy trắng, Diệp Quân chợt sửng sốt.

Sau đó nét mặt hắn thay đổi.

Nền văn minh vũ trụ cấp sáu!

Sinh linh dưới nền văn minh vũ trụ cấp sáu qua đời cuối cùng đều sẽ bị họ hấp thu…

Vũ trụ này có bao nhiêu nền văn minh vũ trụ?

Vậy một ngày phải hấp thu bao nhiêu chứ?

Vu Dịch ở bên cạnh kinh hãi: “Các người là nền văn minh Quy Giả trong truyền thuyết… Quy Giả Quy Giả, chốn về cuối cùng…”

Quy Giả?

Diệp Quân cũng khó hiểu.

Chẳng phải ban đầu mẹ hắn đã đến nền văn minh này hay sao?

Khi đó hắn và mẹ Tần Quan còn tưởng đây là nền văn minh vũ trụ cấp bốn… Bây giờ xem ra đã đoán sai rồi!

Phạn Diêm La Thiên Tử không đứng lên, hơi quay đầu nhìn Vu Dịch, trong lúc nhất thời ông ta không thể xác định được đây là đối thủ hay là đồng đội của vị Diệp công tử kia, do dự một lát ông ta nói: “Cô nương biết nền văn minh Quy Giả của ta à?”

Vu Dịch vội nói: “Tiền bối có biết nền văn minh thời đại Loạn Cổ không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4291


Chương 4291

Thời đại Loạn Cổ?

Phạn Diêm La Thiên Tử hơi nhíu mày, không có ấn tượng gì nhưng ông ta vẫn gật đầu: “Hình như biết một chút”.

Nghe vậy, Vu Dịch vui mừng khôn xiết, mau chóng nói: “Thời đại Loạn Cổ khi ấy vạn tộc tranh giành bí cảnh Quy Giả, nền văn minh thủy tổ tộc Đại Vu ta từng có được một thần khí tối cao tên là chuông báo tử Thiên Vu, thủy tổ tộc Đại Vu ta dựa vào chiếc chung này tạo ra tộc Đại Vu… Như vậy tộc Đại Vu ta được coi là người thừa kế của nền văn minh Quy Giả ấy chứ”.

Chuông báo tử Thiên Vu?

Phạn Diêm La Thiên Tử hơi thắc mắc, nền văn minh Quy Giả của mình có thần vật này à?

Trong mười thần vật làm gì có thứ này!

Phạn Diêm La Thiên Tử lén nhìn Diệp Quân nơi cách đó không xa, thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh, ông ta lại nhìn Vu Dịch, lưỡng lự giây lát rồi mỉm cười: “Thì ra là người cùng phe à!”

Cô nương này nhìn có vẻ là người của Diệp công tử, nếu víu vào được mối quan hệ này thì sẽ lời to.

Nghe Phạn Diêm La Thiên Tử nói thế, Vu Dịch mừng rỡ, đang định lên tiếng thì Diệp Quân bảo: “Vu Dịch cô nương, ta nhớ cô đã từng nói với ta: Cô chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi! Phải biết rằng người giỏi còn có người giỏi hơn, trong lòng cô, cô cô của cô là thần, nhưng đối với một số thế lực mà nói, bà ta cũng chỉ là con kiến thôi. Đương nhiên ta có thể hiểu cho cô, vô cùng hiểu là đằng khác, bởi vì là kiến thì không thể chấp nhận được những thứ ngoài tầm hiểu biết của mình, đây là chuyện hết sức bình thường, giống như con ếch ngồi đáy giếng đó, trong thế giới của nó, bầu trời chỉ lớn như miệng giếng thôi, ta tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của cô…”

Nói đến đây, hắn cười khẽ: “Cô cô của ta hiện tại đang ở ngay đây…”

Nghe Diệp Quân nói thế, sắc mặt Phạn Diêm La Thiên Tử bỗng chốc tái nhợt, cơ thể mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỳ xuống.

Chết tiệt!

Nói một thôi một hồi, hóa ra cô gái này là kẻ thù của Diệp công tử à?

Vu Dịch nghe Diệp Quân nói thế thì vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi, đương nhiên bây giờ cô ta sẽ không cho rằng người phụ nữ váy trắng trước mặt này là con kiến…

“Được rồi, được rồi!”

Lúc này, người đàn ông áo trắng đột nhiên cười lên: “Các ngươi đừng nói nữa, để ta thể hiện… À không phải, để ta nói”.

Mọi người đều nhìn người đàn ông áo trắng.

Người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Quân, cười nói: “Nhóc con, con chỉ ai, kẻ đó chết!”

Diệp Quân chớp mắt sau đó chỉ vào Pháp Thần Ác Đạo, vẻ mặt cô ta biến đổi ngay tức khắc, cô ta đang định liều mạng chiến đấu thì kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân đã bất chợt bay ra.

Phập!

Đầu của Pháp Thần Ác Đạo thoáng chốc bay xa vạn trượng!

Máu tuôn như suối!

Chết trong một giây!

Diệp Quân lại chỉ vào Ba Chí Tôn, sắc mặt ông ta thay đổi, tay phải giơ lên cao: “Đại La đạo thủ…”

Dứt lời, một bàn tay đang chuẩn bị hạ xuống thì lúc này có một kiếm quang xẹt qua.

Vút!

Đầu Ba Chí Tôn bay ra ngoài.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4292


Chương 4292

Lại một người nữa chết trong một giây!

Diệp Quân lại chỉ vào ba vị Thánh Vương, lúc này ba Thánh Vương đã kinh hãi rồi, thấy Diệp Quân chỉ vào mình, bọn họ lập tức hồn bay phách tán, muốn bỏ chạy, nhưng giây tiếp theo đầu của cả ba Thánh Vương đều bay lên trời.

Nơi đây chỉ còn lại một mình Vu Dịch.

Người Vu Dịch run lên, cô ta nhìn Diệp Quân giận dữ nói: “Diệp Quân, có bản lĩnh thì đấu đơn…”

“Được!”

Diệp Quân chỉ vào cha và cô cô: “Cô chọn thoải mái đi”.

Vu Dịch: “…”

Người đàn ông áo trắng mỉm cười, phất tay áo, Vu Dịch trong nháy mắt hóa thành tro tàn.

Người đàn ông áo trắng khẽ vung tay phải, mấy chiếc nhẫn không gian bay tới trước mặt Diệp Quân, Diệp Quân vội nhận lấy, như nghĩ tới điều gì, hắn bảo: “Cha, không ngờ cha lại mạnh thế đấy, sắp đuổi kịp cô cô đến nơi rồi”.

Một câu nịnh được cả hai người!

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Người đàn ông áo trắng bật cười: “Nhóc con con cũng không tệ, không hổ là do ta sinh ra, đúng là xuất sắc”.

Diệp Quân: “…”

Quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ nhìn người đàn ông áo trắng và người phụ nữ váy trắng, lại nhìn Diệp Quân, không biết đang nghĩ gì.

Thấy hai cha con bắt đầu nói chuyện làm ăn, người phụ nữ váy trắng hiếm khi nở nụ cười, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, bà kéo tay người đàn ông áo trắng nói khẽ: “Đến lúc phải đi rồi”.

Người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Quân, cười nói: “Chúng ta phải giải quyết mấy tên lâu la nữa, đi trước đây”.

Diệp Quân vội bảo: “Cha, cô cô, hai người chờ một chút…”

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân, Diệp Quân muốn nói lại thôi.

Người phụ nữ váy trắng bảo: “Lại đây”.

Diệp Quân lưỡng lự một chút rồi đi tới trước mặt người phụ nữ váy trắng, bà đưa tay xoa nhẹ đầu hắn: “Đối xử nghiêm khắc với con là muốn con tự mình trở nên mạnh hơn, có hiểu không?”

Trong lòng Diệp Quân có một dòng nước ấm chảy qua, hắn gật đầu: “Con hiểu…”

Người phụ nữ váy trắng khẽ gật đầu: “Nói đi!”

Diệp Quân lấy quả hạch của Phục Võ ra: “Cô cô, người này kiếp trước đã phải sống rất mệt mỏi, con hy vọng bà ấy được sống một kiếp nữa… tốt nhất là ở hệ Ngân Hà…”

Nói rồi hắn lại lấy linh hồn của một người đàn ông ra: “Cả ông ấy nữa”.

Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân: “Hệ Ngân Hà?”

Diệp Quân gật đầu.

Người phụ nữ váy trắng chỉ nhẹ về phía trước, ngay lập tức, quả hạch và linh hồn người đàn ông đều biến mất.

Diệp Quân sửng sốt.

Còn Phạn Diêm La Thiên Tử ở bên cạnh không biết cảm nhận được điều gì mà con ngươi chợt co rút lại, cơ thể vô thức lại khom xuống, cảnh tượng lúc này đã thay đổi nhận thức của ông ta, bởi vì động tác nhìn như hết sức đơn giản của người phụ nữ trước mắt này thực ra làm trái với quy luật của vũ trụ tối cao.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4293


Chương 4293

Điều này không bình thường!

Diệp Quân chớp mắt: “Được rồi ạ?”

Người phụ nữ váy trắng gật đầu, lại xoa đầu Diệp Quân, dịu dàng nói: “Đời người có tốt đẹp thì sẽ có hối tiếc, cuộc đời không thể chỉ có tốt đẹp, thế nào cũng sẽ có hối tiếc. Nhớ, đây là lần cuối cùng cô cô nghịch chuyển sinh tử giúp con, sau này nếu không muốn đời mình có hối tiếc thì phải dựa vào bản thân mình, con biết chưa?”

Diệp Quân gật đầu: “Con biết rồi ạ”.

Người phụ nữ váy trắng gật đầu, sau đó kéo người đàn ông áo trắng rời đi, lúc này người đàn ông áo trắng đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Diệp Quân cười nói: “Đừng căng thẳng quá, có thể bước chậm lại một chút”.

Diệp Quân cười đáp: “Vâng”.

Người đàn ông áo trắng cười: “Lần sau khỏi phải cầu xin hay nhờ giúp đỡ gì cả, cha mãi mãi là chỗ dựa của con”.

Diệp Quân bật cười: “Được ạ”.

Người đàn ông áo trắng không nói gì nữa, kéo người phụ nữ váy trắng rời đi, người phụ nữ váy trắng nhìn về một hư không nào đó…

Rất nhanh, cả hai đã biến mất.

Hối tiếc!

Diệp Quân đứng tại chỗ, hồi lâu không nói gì.

Lúc này, Phạn Diêm La Thiên Tử đi tới bên cạnh hắn, cười khẽ gọi: “Diệp thiếu?”

Diệp Quân gạt mọi suy nghĩ, quay lại nhìn Phạn Diêm La Thiên Tử: “Tiền bối?”

Phạn Diêm La Thiên Tử lấy một chiếc nhẫn không gian ra đặt vào tay Diệp Quân, cười nhẹ: “Lúc đi vội quá, ta chỉ mang theo một trăm nghìn viên tinh thể Tạo Hóa, xin Diệp thiếu đừng chê…”

Tinh thể Tạo Hóa!

Diệp Quân hơi tò mò, hắn nhìn vào nhẫn không gian, bên trong có một trăm nghìn viên tinh thạch, những viên tinh thạch này to bằng nắm tay và có màu vàng tím, mỗi viên đều chứa một luồng năng lực cực kỳ thuần khiết.

Không phải thứ mà tinh thể Vĩnh Hằng có thể so sánh được!

Diệp Quân rất cảm động, nhưng vẫn từ chối, không muốn ỷ thế h**p người: “Tiền bối không cần phải vậy, thực lực của ta yếu, không giúp được gì cho tiền bối, cũng không thể báo đáp được, tiền bối hãy cất đi”.

Trong mắt Phạn Diêm La Thiên Tử lướt qua vẻ kinh ngạc, nhưng lại bình thường rất nhanh, ông ta cười khẽ: “Hiểu rồi! Hiểu rồi! Diệp thiếu, ta còn rất nhiều chuyện phải làm, chúng ta gặp lại sau nhé”.

Diệp Quân chắp tay: “Hẹn gặp lại sau”.

Phạn Diêm La Thiên Tử mỉm cười, quay người biến mất tại chỗ, nhưng chiếc nhẫn không gian vẫn ở lại đây, ngoài nhẫn không gian ra còn có một lệnh bài màu đen.

Diệp Quân sửng sốt.

Lúc này, một giọng nói khe khẽ đột nhiên vang lên từ thời không xung quanh: “Hế? Mình làm rơi đồ rồi… Thôi vậy, không lấy nữa”.

Diệp Quân: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4294


Chương 4294

Làm rơi!

Chứ không phải cho ngươi!

Diệp Quân lắc đầu cười, hắn cất nhẫn không gian và lệnh bài đi, sau dó nhìn quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ: “Chúng ta đi thôi!”

Tịnh Sơ gật đầu, hai người đi về phía Đại Chu.



Ở nơi khác, trong một vùng tinh không hư vô.

Thế Tông chầm chậm bước đi như cái xác biết đi.

Lúc trước ông ta không đuổi theo tới Đại Chu là vì nơi đó có kiếm khí mà người phụ nữ kia để lại, Khâu Bạch Y chết trong tay người phụ nữ đó, lại thêm lời Nhất điện chủ đã nói, vì thế ông ta sợ nên không tới.

Mà sự thật chứng minh ông ta đã đúng.

Chết hết rồi!

Tất cả đều bị giết trong một giây!

Bây giờ ông ta mới biết vì sao Nhất điện chủ lại bảo bọn họ tạm thời đừng trở thành kẻ thù của Diệp Quân.

Mẹ kiếp, quá đáng sợ!

Thật ra lúc đầu ông ta cũng khuyên Pháp Thần Ác Đạo, nhưng cô ta không nghe, cô ta cảm thấy Tịnh Sơ và Diệp Quân đều đã thế suy sức yếu, nếu bây giờ bỏ cuộc chẳng phải lời cho tộc Đại Vu quá sao?

Ông ta không khuyên được!

Vì thế cô ta đã chết.

Đúng lúc này, thời không trước mặt Thế Tông đột nhiên sục sôi, sau đó thời không tách ra, một người đàn ông mặc áo bào màu đen rộng rãi từ tốn bước ra.

Thế Tông nhận ra người này.

Tộc trưởng Vu Đạo Thiên của tộc Đại Vu.

Vu Đạo Thiên nhìn Thế Tông: “Ba Chí Tôn và ba vị Thánh Vương đều chết rồi”.

Thế Tông trầm giọng đáp: “Pháp Thần Ác Đạo cũng chết rồi”.

Vu Đạo Thiên nhíu mày: “Người phía sau Diệp Quân à?”

Thế Tông lắc đầu: “Người phía sau Diệp Quân không mạnh đến vậy, là một hồn phách của thủy tổ Thiên Hành của nền văn minh Thiên Hành bỗng nhiên xuất hiện, đồng quy vu tận với bọn họ. Bây giờ trong tay Diệp Quân không chỉ có tất cả thần vật của nền văn minh Thiên Hành, còn có tổ thạch luân hồi và cây sinh mệnh Thiên Hành…”

Cùng chết đi!

Thủy tổ nền văn minh Thiên Hành!

Sau khi Vu Đạo Thiên nghe Thế Tông nói thế, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Ông ta biết không nhiều về vị Thủy tổ Thiên Hành trong truyền thuyết ấy, chỉ biết khi xưa đối phương sáng lập ra nền văn minh Thiên Hành, không chỉ vậy, hình như còn tự lập ra một hệ thống luân hồi hoàn thiện.

Tổ thạch luân hồi!

Cây sinh mệnh Thiên Hành!

Một trong những nguyên nhân quan trọng nhất khiến nền văn minh Thiên Hành lớn mạnh hơn nền văn minh vũ trụ cấp năm khác là vì nội bộ của họ có một hệ thống luân hồi hoàn chỉnh, mà đến giờ tộc Đại

Vu vẫn chưa có. Đây cũng là lý do tại sao tộc Đại Vu phải liên minh với Ác Đạo Minh, bởi vì bọn họ muốn có cây sinh mệnh Thiên Hành và tổ thạch luân hồi!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4295


Chương 4295

Nhưng ông ta cũng không biết nhiều về lai lịch của tổ thạch luân hồi và cây sinh mệnh Thiên Hành, chỉ biết là vô cùng bí ẩn.

Mà nền văn minh Thiên Hành cũng không ghi chép nhiều về chúng, chỉ có Thiên Hành Chủ các thế hệ trước mới biết chi tiết hơn chút.

Thủy tổ Thiên Hành!

Vẻ mặt Vu Đạo Thiên dần trở nên nặng nề, cường giả cấp bậc này chắc chắn vô cùng đáng sợ, dù sao cũng là Thủy tổ Thiên Hành, nếu đối phương thật sự hiện thân thì rất có thể sẽ tiêu diệt được cường giả như nhóm Ba Chí Tôn.

Nhưng Vu Đạo Thiên vẫn chú ý, ông ta cũng đề phòng Thế Tông, dù sao nền văn minh vũ trụ Vô Gian và Ác Đạo Minh liên minh nhưng hai bên đều rất rõ đó chỉ là tạm thời, một khi giải quyết được nền văn minh Thiên Hành và vũ trụ Quan Huyên, chắc chắn hai bên sẽ chiến đấu một lần.

Vu Đạo Thiên ổn định lại suy nghĩ, nhìn Thế Tông: “Trước đây không lâu, ta nhận được tin từ Tông Thánh Vương rằng quan chấp hành đứng đầu Phục Võ của nền văn minh Thiên Hành đã tử trận, quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ bị thương nặng, cũng có nghĩa là bây giờ nền văn minh Thiên Hành đã không còn sức chiến đấu nữa rồi phải không?”

Thế Tông gật đầu: “Đúng là đã không còn sức chiến đấu nữa, nhưng những người dân và thần vật của nền văn minh Thiên Hành đều đã được Diệp Quân dẫn đi, hiện giờ đang ở Đại Chu”.

Vu Đạo Thiên nhìn Thế Tông: “Ông có kế hoạch gì?”

Thế Tông sầm mặt: “Nhất điện chủ của ta đã đang trên đường trở về rồi”.

Vu Đạo Thiên nói: “Thế Tông đại nhân, không biết ông có thể giới thiệu cho ta gặp Nhất điện chủ của các ông được không?”

Thế Tông gật đầu: “Đến lúc đó các hạ sẽ gặp được thôi”.

Vu Đạo Thiên nhìn Thế Tông một lúc rồi khẽ gật đầu: “Hy vọng là vậy”.

Nói xong ông ta quay người rời đi.

Thủy tổ Thiên Hành!

Chuyện này cần phải tính kế lâu dài, bởi vì không ai biết được vị Thủy tổ Thiên Hành này vẫn sống hay chỉ còn là một hư hồn.

Sau khi Vu Đạo Thiên đi, ánh mắt Thế Tông trở nên hơi mờ mịt.

Ban đầu đạo tâm của ông ta rất kiên định, nhưng lúc này tín niệm của ông ta đã hơi lung lay.

Ác Đạo Minh của mình thật sự có thể đánh bại được Diệp Quân ư?



Đại Chu.

Diệp Quân vừa trở lại tường thành thì Chu Phạn đã ra đón, thấy Diệp Quân không hề hấn gì, cô ta tươi cười hỏi: “Huynh về rồi à?”

Diệp Quân gật đầu.

Chu Phạn nhìn quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ bên cạnh: “Vị này là ai vậy?”

Diệp Quân đáp: “Quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành – Tịnh Sơ”.

Nền văn minh Thiên Hành!

Chu Phạn sững sờ.

Nền văn minh Thiên Hành chính là nền văn minh đỉnh cao cấp năm trong truyền thuyết…

Tịnh Sơ khẽ gật đầu với Chu Phạn, coi như chào hỏi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4296


Chương 4296

Diệp Quân nói: “Tiểu Phạn, muội sắp xếp nhé, trong khoảng thời gian này, cường giả của Đại Chu đừng ra ngoài”.

Chu Phạn gật đầu: “Được”.

Nói rồi cô ta không hỏi gì nữa, xoay người rời đi.

Diệp Quân đưa Tịnh Sơ về lại Tiểu Tháp.

Lúc này, Nhất Niệm đang sắp xếp cho người dân của nền văn minh Thiên Hành.

Khi mới vào Tiểu Tháp, các cường giả của nền văn minh Thiên Hành đều bị sốc.

Nền văn minh Thiên Hành là nền văn minh vũ trụ cấp năm, đương nhiên không thiếu các loại thần vật, nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy thần vật thế này!

Mười năm trong tháp bằng một ngày bên ngoài?

Không thể tin được!

Mà lúc này, họ cũng vô cùng kính trọng Nhất Niệm, bởi vì nếu lần này không có Nhất Niệm và Diệp Quân thì có lẽ nền văn minh Thiên Hành đã bị xóa sổ.

Diệp Quân đưa Nhất Niệm tới trước cây sinh mệnh Thiên Hành, dưới cây có một cô gái đang nằm.

Chính là Tịnh An!

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm đi tới bên cạnh Tịnh An, nhẹ nhàng vuốt v e gò má Tịnh An, dịu dàng nói: “Cô ấy đã không sao nữa rồi”.

Diệp Quân gật đầu, như nghĩ tới điều gì, hắn quay đầu nhìn Tịnh Sơ bên cạnh: “Tịnh Sơ tiền bối, vị Thiên Hành Chủ kia của các bà bây giờ thế nào rồi?”

Nhất Niệm cũng ngẩng đầu nhìn Tịnh Sơ.

Tịnh Sơ trầm giọng đáp: “Bị bọn chúng liên thủ nhốt tại một thời không đặc biệt của vũ trụ Vô Gian”.

Diệp Quân hỏi: “Vậy có nghĩa là bây giờ cô ấy vẫn còn sống?”

Tịnh Sơ gật đầu: “Vẫn sống”.

Diệp Quân nói: “Nghĩ cách cứu cô ấy đi”.

Mắt Tịnh Sơ lập tức sáng lên.

Diệp Quân lại hỏi: “Thực lực vị Thiên Hành Chủ này của các bà thế nào?”

Tịnh Sơ muốn nói nhưng lại thôi.

Diệp Quân hơi nhíu mày: “Rất yếu?”

Tịnh Sơ lắc đầu: “Thiên phú của cô ấy rất tốt, không hề kém ta và Phục Võ, nhưng cô ấy không có hứng thú với việc tu luyện, khi tu luyện, ngày nào cũng chèo thuyền câu cá…”

Sắc mặt Diệp Quân trầm xuống: “Người thế này mà các bà lại để cho làm Thiên Hành Chủ à? Chắc chắn phải có sở trường gì đó chứ đúng không?”

Tịnh Sơ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Rất ham ăn, rất ham chơi”.

Diệp Quân không nói nên lời.

Tịnh Sơ lại nói: “Sở trường mà ngươi nói là chỉ phương diện đánh nhau hay là…”

Diệp Quân nói thẳng: “Thực lực của cô ấy so với bà thế nào?”

Tịnh Sơ nói: “Nếu chỉ so chiêu thôi thì cô ấy đánh không lại ta, nhưng nếu là trận chiến sinh tử thì cô ấy có thể giết được ta”.

Diệp Quân lập tức có hứng thú: “Nghĩa là như nào ạ?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4297


Chương 4297

Tịnh Sơ đáp: “Cô ấy có phần giống ngươi đấy, khi điên lên, sức chiến đấu sẽ tăng vọt, lúc bình thường thì rất yếu”.

Diệp Quân: “…”

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân, do dự một lát rồi giải thích: “Không phải ta nói ngươi yếu đâu nhé”.

Mặt Diệp Quân đen sì.

Nhất Niệm biết Tịnh Sơ không giỏi ăn nói bèn vội chuyển chủ đề: “Tướng công có kiếm Thanh Huyên, có thể phá được bất cứ thời không nào, chỉ là nền văn minh vũ trụ Vô Gian…”

Nói đến đây, trong mắt cô ta có vẻ lo lắng.

Tịnh Sơ nói: “Ta đi cùng hắn”.

Diệp Quân nghĩ rồi bảo: “Vũ trụ Vô Gian có rất nhiều cường giả vừa mới chết, nếu ta là lão đại của vũ trụ Vô Gian chắc chắn sẽ cảnh giác, không dám hành động thiếu suy nghĩ, vậy nên bây giờ ra tay sẽ an toàn hơn”.

Hắn muốn cứu vị Thiên Hành Chủ kia còn có một nguyên nhân nữa là tuy hiện giờ vũ trụ Vô Gian tổn thất không ít cường giả, nhưng chắc chắn không đến mức thiệt hại nặng nề, vẫn còn Nhất điện chủ bí ẩn của Ác Đạo Minh đến giờ vẫn chưa xuất hiện… Hắn phải đề phòng.

Mà bây giờ hắn và nền văn minh Thiên Hành coi như đã ở cùng một thuyền, nếu có thể cứu vị Thiên Hành Chủ kia ra thì cũng coi như có thêm một đồng minh mạnh.

Tịnh Sơ hỏi: “Khi nào thì đi?”

Diệp Quân nhìn Tịnh Sơ: “Tiền bối nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta xuất phát”.

Tịnh Sơ gật đầu: “Được”.

Nói rồi bà ta hóa thành một luồng sáng, bây vào trong cây sinh mệnh Thiên Hành.

Diệp Quân đang định lên tiếng thì lúc này Tịnh An đang nằm dưới đất bỗng từ từ mở mắt.

Thấy vậy, hai người mau chóng đi tới, Nhất Niệm nhẹ nhàng đỡ Tịnh An dậy: “Cảm giác thế nào?”

Tịnh An đưa tay ôm đầu: “Hơi chóng mặt”.

Nhất Niệm nhẹ nhàng xoa đầu Tịnh An, một lúc sau lấy kẹo hồ lô ra đưa cho cô ta: “Này”.

Nhìn thấy kẹo hồ lô, Tịnh An hơi ngẩn người, sau đó nước mắt tuôn rơi.

Nhất Niệm vội hỏi: “Làm sao thế?”

Tịnh An cầm chặt kẹo hồ lô không nói gì, chỉ có nước mắt không ngừng tuôn rơi…

Thấy Tịnh An khóc mãi, Nhất Niệm không kìm được nước mắt cũng khóc theo. Từ nhỏ đến lớn, cô ta chơi thân với Tịnh An nhất, thấy Tịnh An không vui, cô ta cũng không vui.

Diệp Quân không nói gì, chỉ ngồi xuống lấy một con cừu ra bắt đầu nướng, không lâu sau, một con cừu đã được nướng vàng óng, sau khi tẩm ướp gia vị, hương thơm lan ra bốn phía càng hấp dẫn hơn.

Diệp Quân xé đùi cừu đưa cho Tịnh An, Tịnh An nhìn đùi cừu trước mặt, không từ chối, nhận lấy rồi cắn luôn, nhưng nước mắt vẫn âm thầm rơi.

Diệp Quân khẽ thở dài, hắn biết Tịnh An đang khóc vì chuyện của Thượng Thần Thiên Vân.

Thượng Thần Thiên Vân!

Đương nhiên hắn cũng có ấn tượng tốt về vị thượng thần này…

Dường như nghĩ tới điều gì, Diệp Quân bỗng đứng dậy, nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành: “Thần thụ, quả hạch của họ có còn không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4298


Chương 4298

Cây sinh mệnh Thiên Hành nói: “Còn, khi ấy Phục Võ không hoàn toàn phá hủy quả hạch của họ”.

Nghe vậy, Diệp Quân vui mừng khôn xiết, vội vàng hỏi: “Có thể hồi sinh họ được không?”

Cây sinh mệnh Thiên Hành im lặng một lúc mới đáp: “Về mặt lý thuyết mà nói, bây giờ họ chỉ có thể đi luân hồi, nhưng nếu ngươi có thể khiến vị Phạn Diêm La Thiên Tử kia mở cửa sau thì ta có thể thử triệu hồi hồn phách của họ, bởi vì họ không giống loài người, họ có quả hạch, đương nhiên ta cũng không dám chắc…”

Diệp Quân vội bảo: “Cần ta phối hợp với ngươi thế nào?”

Cây sinh mệnh Thiên Hành nói: “Lát nữa ta cưỡng ép triệu hồi hồn phách của họ sẽ vi phạm quy tắc của nền văn minh kia, với thực lực bây giờ của ta, ta hoàn toàn không thể chống cự được, cần ngươi giúp…”

Diệp Quân suy nghĩ rồi lấy lệnh bài Phạn Diêm La Thiên Tử để lại cho mình ra: “Cũng không biết thứ này có hữu dụng không, thử trước đã…”

Cây sinh mệnh Thiên Hành nói: “Thử trước đi đã, bởi vì tiêu hao rất nhiều năng lượng”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Cây sinh mệnh Thiên Hành đột nhiên rung lắc dữ dội, sau đó một luồng sức mạnh đáng sợ phóng lên trời, bầu trời bị cuốn ra một vòng xoáy, trong vòng xoáy là một khoảng hư vô cực kỳ quỷ dị.

Đúng lúc này, Diệp Quân đột nhiên nhìn thấy trong vòng xoáy kia có mấy tia sáng lơ lửng, hắn chợt kích động, bởi vì hắn cảm thấy mấy tia sáng ấy khá quen thuộc.

Thấy vậy, Tịnh An và Nhất Niệm cũng vội vàng đứng dậy, hai cô gái nhìn chằm chằm vòng xoáy màu đen, vô cùng căng thẳng.

Lúc này, một luồng uy áp đáng sợ quét xuống từ vòng xoáy màu đen ấy, sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên…

Không phải ngôn ngữ của nền văn minh Thiên Hành, cũng không phải ngôn ngữ của nền văn minh vũ trụ Quan Huyên.

Mọi người đều ngây ra.

Nhưng vẻ mặt họ rất nặng nề, bởi vì luồng khí ấy có ý thù địch rất rõ.

Nhưng lúc này, ngôn ngữ của giọng nói ấy đột nhiên thay đổi: “Chết tiệt, Diệp thiếu?”

Ngay sau đó, luồng khí thù địch lập tức rút đi như thủy triều.

Diệp thiếu!

Giọng nói này rất quen, Diệp Quân ngẩng đầu nhìn vào vòng xoáy màu đen kia thì thấy một hư ảnh dần dần ngưng tụ lại, chính là Phạn Diêm La Thiên Tử.

Nhìn thấy Diệp Quân, Phạn Diêm La Thiên Tử nở nụ cười ôn hòa: “Diệp công tử”.

Diệp Quân chắp tay: “Tiền bối, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Phạn Diêm La Thiên Tử cười hỏi: “Không biết Diệp công tử có mệnh lệnh gì?”

Diệp Quân nói: “Tiền bối có thể trả mấy linh hồn của nền văn minh Thiên Hành lúc trước lại cho chúng ta được không…”

Phạn Diêm La Thiên Tử nghe vậy thì hơi do dự, sau đó khẽ cười: “Chuyện này làm trái quy tắc của nền văn minh chúng ta. Theo lý mà nói thì phải làm đơn gửi đi trước rồi làm việc theo trình tự… Nhưng Diệp công tử đã lên tiếng thì đương nhiên là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ”.

Nói rồi ông ta nhìn quyển sách cổ dày cộp trong tay, quyển sách tự mở ra, ông ta cầm bút lướt nhẹ, lập tức, rất nhiều đốm sáng sau lưng ông ta bay ra khỏi vòng xoáy, chạy vào cây sinh mệnh Thiên Hành.

Một lúc sau, Phạn Diêm La Thiên Tử cất sách cổ đi, nhìn Diệp Quân cười bảo: “Được rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4299


Chương 4299

Diệp Quân ôm quyền: “Đa tạ”.

Phạn Diêm La Thiên Tử cười: “Người một nhà mà, Diệp công tử khách sáo rồi”.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Ta sẽ khắc ghi chuyện này trong lòng”.

Phạn Diêm La Thiên Tử vui mừng khôn xiết, vội nói: “Chuyện nhỏ thôi Diệp thiếu, không đáng phải nhắc đến, cậu làm việc của mình tiếp đi”.

Nói xong, ông ta nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành với ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó xoay người biến mất, vòng xoáy kia cũng biến mất, bầu trời trở lại như bình thường.

Diệp Quân cũng nhìn thấy ánh mắt của Phạn Diêm La Thiên Tử, hắn nhìn cây sinh mệnh Thiên Hành, cây này không đơn giản nha.

Lúc này, trong cây sinh mệnh Thiên Hành bay ra một quả hạch, bên trong quả hạch có một đốm sáng nhỏ, sau đó vô số sức mạnh sinh mệnh bay vào trong quả hạch, đốm sáng nhạt trong quả dần tan biến, linh hồn của Thượng Thần Thiên Vân cũng chậm rãi ngưng tụ, chẳng bao lâu, linh hồn của bà ta đã hoàn toàn ngưng tụ thành công.

Nhìn thấy cảnh này, Nhất Niệm và Tịnh An vui mừng rớt nước mắt.

Diệp Quân cũng thở phào một hơi, sau khi hắn đến nền văn minh Thiên Hành, tuy có nhiều xích mích với nơi đây, nhưng Thượng Thần Thiên Vân vẫn luôn giúp hắn, bởi thế hắn cũng không hy vọng bà sẽ biến mất khỏi thế gian.

Lúc này, hồn phách của Thượng Thần Thiên Vân đã được hút vào trong cây sinh mệnh Thiên Hành.

Cây sinh mệnh Thiên Hành nói: “Bây giờ hồn phách và quả hạch của bà ấy vô cùng yếu, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, ta cũng sẽ từ từ hồi sinh những người khác nữa”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Nói xong, hắn nhìn Nhất Niệm và Tịnh An: “Thời gian tới, nền văn minh Thiên Hành cần hai muội phụ trách tình hình chung, hai muội phải phấn chấn lên, biết chưa?”

Nhất Niệm gật đầu: “Vâng”.

Tịnh An cắn mạnh một miếng đùi cừu: “Phục hưng nền văn minh Thiên Hành!”

Diệp Quân và Nhất Niệm nhìn nhau cười, Tịnh An hoạt bát hài hước đã quay trở lại.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Tịnh An và Nhất Niệm bắt đầu cai quản nền văn minh Thiên Hành, bây giờ hai người họ là cốt lõi của cả nền văn minh, vậy nên tất cả người dân đều nghe lời họ răm rắp, tôn kính vô cùng.

Còn Diệp Quân thì đi tới một nơi, khoanh chân ngồi xuống, hắn lấy mấy chiếc nhẫn không gian lúc trước ra, trong nhẫn có hơn ba trăm nghìn mạch Vĩnh Hằng!

Hơn ba trăm nghìn mạch Vĩnh Hằng!

Là một khoản rất lớn!

Ngoài ra còn có vô số thần vật khác, trong đó nhiều nhất là bảo bối của Ba Chí Tôn và Pháp Thần Ác Đạo. Nhất là nhẫn không gian của Pháp Thần Ác Đạo, bên trong có rất nhiều thần vật kỳ lạ, đều không phải thứ tầm thường.

Diệp Quân xòe tay ra, một quyển sách cổ màu đỏ máu xuất hiện trong tay hắn.

Ác Thư!

Ác tự và ác huyết trong quyển sách này đã bị hắn hấp thụ hết, nhưng quyển sách này có giá trị rất lớn, bởi bản thân nó được hình thành từ ác niệm, hơn nữa bên trong còn có Ác Thế Giới đặc biệt.

Diệp Quân mở Ác Thư ra, một luồng ác niệm khủng khiếp ập tới, chỉ trong thoáng chốc, huyết mạch phong ma trong cơ thể hắn đã sôi trào.

Diệp Quân cả kinh, vội vàng gập sách lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4300


Chương 4300

Nhìn Ác Thư trước mắt, Diệp Quân vô cùng kinh hãi, ác niệm đáng sợ thế này, bây giờ hắn đúng là may mắn, nếu không phải hắn có huyết mạch phong ma và kiếm Thanh Huyên thì thật sự không thể ngăn cản được sức mạnh của Ác Thư này.

Kiếm Thanh Huyên có thể phá vỡ mọi thứ!

Huyết mạch phong ma có thể hấp thu mọi thứ ác…

Ác Thư này gặp hắn coi như gặp phải khắc tinh.

Diệp Quân cất Ác Thư đi, thứ này có thể coi như thần vật làm tăng biên độ của huyết mạch phong ma, sau này khi kích hoạt huyết mạch phong ma, hắn sẽ mở quyển sách này, điên cuồng hấp thu ác niệm từ đó tăng sức chiến đấu lên một cách điên cuồng…

Thực ra nếu thôn tính luôn thứ này thì chắc chắn huyết mạch phong ma sẽ có thể một lần nữa nâng cao, nhưng bây giờ hắn không dám, bởi hiện tại huyết mạch phong ma của hắn vẫn chưa hoàn toàn hấp thụ được ác tự và ác huyết lúc trước.

Lát nữa hắn sẽ hấp thu nó hoàn toàn.

Diệp Quân sắp xếp suy nghĩ xong nhìn nhẫn không gian của Pháp Thần Ác Đạo trước mặt, rất nhanh, hắn nhíu mày, vì hắn phát hiện trong nhẫn không gian của Pháp Thần Ác Đạo này có tới mấy chục nghìn viên tinh thể Tạo Hóa.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ Pháp Thần Ác Đạo này từng tiếp xúc với nền văn minh vũ trụ cấp sáu?

Diệp Quân trầm mặc một lúc, hắn cất mấy chục nghìn viên tinh thể Tạo Hóa đi, sau đó nhìn nhẫn không gian. Trong nhẫn không gian có một chiếc tàu cực kỳ cực kỳ lớn, phải tới trăm vạn trượng, chiếm một nửa không gian trong nhẫn không gian, con người đứng trước nó thật sự chỉ nhỏ bé như hạt bụi.

Nhìn chiếc tàu khổng lồ này, Diệp Quân hơi tò mò, đây là thứ của nền văn minh nào?

Diệp Quân nghĩ ngợi rồi đi vào trong nhẫn không gian. Nhẫn không gian này không phải vật tầm thường, nó tự hình thành một thế giới không gian, vì thế hắn có thể vào được.

Diệp Quân tới trước chiếc tàu, nhìn từ khoảng cách gần càng kinh hãi hơn, một loại cảm giác áp bức ập tới.

Diệp Quân quan sát kỹ con tàu khổng lồ, hắn phát hiện con tàu này có rất nhiều nơi không hoàn thiện, giống như bị hư hại nghiêm trọng.

Sau khi nghiên cứu một hồi, Diệp Quân cũng chẳng nghiên cứu ra cái gì nên đành từ bỏ, chắc phải để Tiểu Ái nghiên cứu thứ này thôi.

Nhà hắn cũng chế tạo tàu kia mà!

Diệp Quân tới trước món thần vật cuối cùng, đó là một thanh huyết đao, chính là huyết đao đã làm Tịnh Sơ bị thương lúc trước.

Diệp Quân đi tới trước huyết đao, nó khẽ rung chuyển, Diệp Quân xòe tay, thanh huyết đao vẫn không nhúc nhích.

Diệp Quân cau mày, lấy kiếm Thanh Huyên ra, huyết đao sợ hãi, vội bảo: “Đầu hàng, ta đầu hàng!”

Diệp Quân: “…”

Huyết đao hiển nhiên rất sợ kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân, nó khẽ rung lên.

Nhưng Diệp Quân lại hơi tò mò, hắn quan sát huyết đao rồi hỏi: “Ngươi tên gì?”

Huyết đao run rẩy đáp: “Nhẫn Linh”.

Diệp Quân hỏi: “Ngươi được Pháp Thần Ác Đạo luyện chế ra à?”

Huyết đao đáp: “Không phải, ta đến từ nền văn minh Phệ Giả…”

Diệp Quân hơi thắc mắc: “Nền văn minh Phệ Giả?”
 
Back
Top Dưới