Ngôn Tình Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,674
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-z9dY9tiyWKv2NAB5yDzQMOkvKnOfUqPk-Tabt51Z5cwGj5sTgO2pUDSZPihFtMyx46ADDrfcSxPnFEpfpFcDF36XdfgixxtG1uPnDCORMindyZrDHPM6J8zxhZ5QFu30A-yTICZugggqw_GcP4qp-=w215-h322-s-no

Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Tác giả: Kina
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Đến với câu chuyện Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia của tác giả Kina. Truyện bắt đầu với cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa Lộc Y Ninh và Cố Mặc tại thư viện, nhưng sự cãi nhau giữa hai người đã khiến họ không ưa nhau. này càng tồi tệ hơn khi Cố Mặc là bạn thân của anh trai của Lộc Ân - nữ chính của truyện.

Cố Mặc được mẹ mai mối với Âu Na Na, tiểu thư của gia đình Âu. Tuy nhiên, anh chàng không thích cô và đã đào ngũ để tạm trú tại nhà Lộc Y Ninh. Trong quá trình sống chung, Cố Mặc đã phát sinh tình cảm với cô gái dương thuần này.

Tuy nhiên, Âu Na Na vì sự trói buộc của gia đình đã buộc Cố Mặc phải kết hôn với cô. Cô gái đã dùng mọi thủ đoạn để ngăn cản sự tình yêu giữa Cố Mặc và Lộc Y Ninh, khiến gia đình của Y Ninh tan nát và cha của cô phải vào tù. Trong tình trạng đau khổ, Lộc Y Ninh quyết định trả thù để đòi lại công lý cho gia đình của mình.

Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc thêm hai truyện Chồng Ngốc Đáng Yêu và Hôn Hạnh.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 1: Chương 1


Lộc Y Ninh năm nay 16 tuổi là một cô gái hoạt bát đáng yêu có phần hơi tinh nghịch dù tuổi còn khá nhỏ nhưng cô lại rất hiểu chuyện đôi khi cũng hơi cứng đầu.

Y Ninh có 3 người bạn thân là Giang Quân , Bạch Thư và Y Y cô đang ngồi đọc sách bỗng dưng điện thoại reo cô đáp ......! - Alo , Lộc Y Ninh xin nghe...
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc thút thít :" là tớ YY đây"
Nữ 9 : có chuyện gì vậy sao cậu lại khóc, bình tĩnh kể cho tớ nghe đi
Y Y : ba tớ……ba …của tớ bị bệnh nặng lắm.

Nhà tớ không đủ tiền để chữa bệnh cho ba.

Tớ định mình sẽ nghỉ học đi làm để kiếm tiền chữa bệnh cho ba
Nữ 9 : Hả ! cậu cứ bình tĩnh đã mọi chuyện sẽ có cách giải quyết mà.

Cậu mà nghỉ còn ước mơ của 4 người chúng ta thì sao ?
YY : tớ xin lỗii khi thất hứa với các cậu , bây giờ sức khỏe của ba là quan trọng nhất , cậu chuyển lời đến Giang Quân, Bạch Thư dùm tớ nha.

Dù không muốn rời xa các cậu nhưng đây là cách giải quyết tốt nhất lúc này ( tút tút : tiếng điện thoại tắt )
không được mình phải nói cho Bạch thư và Giang quân ngay mới được sau khi liên lạc được được với hai người bạn của mình để kể lại mọi chuyện cả hai đều bất ngờ đau lòng không nói lên lời
Giang quân : hả, con bé ngốc Y Y thật là sao có thể tự quyết định như thế được chứ
Nữ 9 : giờ cậu ấy đang sốc lắm,
Bạch thư : hay mỗi người chúng ta góp tiền lại giúp cậu ấy
Nữ 9 : nói YY ngốc , cậu còn ngốc hơn.

YY là người như nào đâu phải chúng ta không biết dù hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng lòngg tự trọng của cậu ấy rất cao, cậu ấy sẽ không nhận tiền của chúng ta đâu
Cả 3 thở dài trầm ngâm suy nghĩ bỗng Bạch thư nói :"hay là chúng ta giúp cậu ấy kiếm việc làm đi.

Tiền cậu ấy tự làm ra thì không thể từ chối
Giang quân : ờ ha, lâu lâu mới thấy cậu thông minh đó
nữ 9: để tớ gọi cho anh tớ hỏi thử anh tớ có thể giúp cho chúng ta không
Y Ninh gọi điện cho anh trai mình là Lộc Ân để nhờ sự giúp đỡ.

Và được anh trai giúp tìm việc làm tại quán cabuzin nơi mà anh đang làm quản lí và bạn thân anh là ông chủ ở đó.

Suy nghĩ một hồi YNinh quyết định cũng sẽ đi làm ở cabuzin cùng Yy để bạn không cô đơn và được anh trai nhận lời khiến cả bọn rất vui cũng bỏ đi được gánh nặng trong lòng
lúc 2: 45 tại kí túc xá ở trường YY lê những bước dài mệt mỏi sáng cô đi rửa bát thuê tối lại đi bưng bê trong quán ba khiến cô tuyệt vọng.

Y Ninh đang ngủ nghe thấy tiếng bước chân cô hoảng sợ tưởng nhà có trộm cô ngồi dậy cầm chổi trong tay sẵng sàng hành động.

Khi YY vừa bước vào cô liền bật điện lên và hét lớn
Mọi người dậy đi nhà có trộm
Khiến cho YY và Bạch thư , giang quân ngỡ ngàng.

khi nhìn lại mới biết đó là YY không phải trộm cô bỏ chổi xuống chạy lại chỗ YY quan tâm hỏi
cậu không sao chứ , cậu đi đâu mà giờ mới về vậy hả ?
YY cười gượng gạo đáp : tớ không sao đâu cậu đừng lo
YNinh nắm tay YY nói : giờ cậu đừng có suy nghĩ đến việc bỏ học nữa.

Tớ đã kiếm được việc làm mới cho cậu rồi đảm bảo sẽ giúp câu trang trải cuộc sống
YY ngơ người ra thì cả ba chạy lại ôm YY vào lòng nói : không ai trong bốn người chúng ta bị bỏ lại cả, dù sao đi nữa chúng tớ cũng làg gia đình thứ 2 của cậu nơi cậu cí thể chia sẻ mọi chuyện
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 2: Chương 2


Tại một tòa biệt thự giữa trung tâm Thượng Hải.

Tập đoàn Cố gia lớn nhất nhì trong nước có hai cậu con trai trong đó Cố Tiến Xuyên là đại thiếu gia còn Cố Mặc là nhị thiếu gia.

Tại phòng của Cố Đình là bố của Cố Tiến Xuyên và Cố Mặc cũng là chủ tịch của Tập đoàn Cố gia
Cố Đình: thư ký An cô cho gọi đại thiếu gia nhị thiếu gia đến gặp tôi
- Dạ thưa chủ tịch
Lí Trang : Lão gia à ! Mặc nhi cũng không còn nhỏ nữa đã đén lúc chúng ta tìm vợ cho thằng bé
Cố Đình : được rồi ta chi gọi 2 anh em lên cũng là vì lí do này để các con lên rồi ta sẽ nói
Thư ký An : Lão gia hai vị thiếu gia đã đến rồi ạ
Cố Đình : được rồi cô ra ngoài đi

Cố Tiến Xuyên vào phòng chào hỏi cha và mẹ vô cùng lễ phép còn Cố Mặc thì không nói không rằng nằm nay ra ghế sofa., khiến lão gia lắc đầu ngao ngán ông đáp
- Cha cho gọi hai con đến đây là có chuyện rất quan trọng.

Còn gái của tập đoàn Âu thị là Âu Na Na sắp về nước cha của con bé là bạn thân của cha khi xưa Âu Na Na đi du học từ bé giờ về nước không ai quen biết muốn để con bé ở lại đây mấy hôm các con nghĩ thế nào
Lí Trang : ồ ra là vậy chẳng phải hồi 3 tuổi con bé đã từng đến đây chơi còn cãi nhau với Mặc nhi nữa (ha ha) thật đáng yêu.

À đúng rồi nhân cơ hội này kết thông gia hai nhà vừa giúp chúng ta quảng bá sản phẩm ra thị trường nước ngoài cũng giúp Mặc nhi có người kề bên chăm sóc
Cố Mặc : mẹ à ! nói linh tinh gì thế con không thích cô Âu gì đó đâu phiền phức (Cố Mặc tỏ rõ thái độ không bằng lòng)
Cố Đình: ta thấy Xuyên nhi cũng khá hợp với con bé đó tính Xuyên nhi ôn hòa nhẹ nhàng mà chu đáo Mặc nhi cũng còn nhỏ hơn nữa thằng bé này còn ham chơi lắm
Lí Trang tỏ ra khó chịu lắc đầu nói với giọng chê bai : "chỉ sợ con bé không thèm để ý đến Xuyên nhi nhà ta"
Cố Mặc : mẹ à con thấy cha nói đúng đó.

Chắc gì coi ta đã thích một vị thiếu gia chỉ biết ăn chơi như con hơn nữa gu của con không phải là mấy cô tiểu thư ưỡn ẹo như thế
Lí Trang cố gắng thuyết nhưng với tính cách cứng đầu của mình anh lập tức ngồi dậy đi ra ngoài đóng cửa cái rầm mà không để ý thái độ của mẹ mình cả nhà rơi vào thế khó sử Lí Trang bực tức ngồi xuống nói " thằng bé này ngày càng ngang bướng không thể để con như này mãi được nhất định phải để nó và Âu Na Na đến với nhau chỉ có con bé mới dạy được nó"
Cố Tiến Xuyên đứng dậy xin phép ra ngoài sử lí công việc còn dang dở
Cố Mặc lái xe đi đến thư viện để nghỉ ngơi anh rất thích đến những nơi như Công viên , thư viện hay quán Cabuzin để chơi game hay ngủ để thư giãn chứ không phải là những quán ba ồn ào náo nhiệt cũng ở đây Cố Mặc đã gặp Lộc Y Ninh nữ chính của chúng ta đang đọc tiểu thuyết ở đây ( bật mí nhé nữ chính rất thích Đọc tiểu thuyết đặc biệt là tiểu thuyết " Lưu sơn bá Trúc anh đài " mỗi giây phút trong thư viện được Y Ninh vô cùng trân trọng ) Cố Mặc vào trong thư viện ngó tới ngó lui rồi nói
- Đây mà cũng được gọi là thư viện sao nơi đây không thể so với phòng sách của trường học của mình nơi tồi tàn gì thế này vậy trời
Anh chọn đại một chỗ ngồi không ngờ lại ngồi ngay trước mặt Y Ninh như thói quen cũ anh lấy điện thoại ra ngồi chơi game vừa chơi vừa la hét khiến mọi người xung quanh vô cùng khó chịu và Y Ninh cũng không ngoại lệ.

Cô nói nhẹ nhàng để khuyên bảo anh
- Anh gì ơi ! anh làm ơn giữ trật tự được không ?
Anh ngước lên nhìn không nói gì bày ra vẻ mặt chán ghét rồi lại cúi đầu xuống chơi game.

Không chịu nổi nữa cô quát
- Nè cái anh kia anh bị điếc sao không im lặng được thì đi ra ngoài cho tôi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 3: Chương 3


Anh nở nụ cười khinh bỉ ngước nhìn cô từ trên xuống dưới rồi lắc đầu.

Y Ninh không hiểu nổi anh đang làm gì cô nói tiếp
- Nè anh làm gì đó
Cố Mặc : tôi đang đánh giá con người cô vừa nhìn là tôi biết cô chẳng phải là người tốt đẹp gì muốn gây sự chú ý với thiếu gia như tôi không dễ đâu
Cô nắm chặt tay từ nhỏ đến lớn cô chưa gặp ai cao ngạo như anh không coi ai ra gì : ờ tôi vậy đấy nhưng mà anh có gì tốt để cho tôi phải làm vậy nhìn anh tôi chỉ thấy vô duyên thôi
Cả hai mỗi người cãi một câu làm náo loạn cả thư viện lên.

Có người đã gọi bảo vệ lên để đuổi họ ra, không nói không rằng bảo vệ đã quát

- Có ý thức không hả? không biết nhục sao? làm phiền mọi người còn mặt dày ở đây cãi nhau à 2 cô cậu là người yêu của nhau chứ gì có việc gì đưa nhau ra ngoài giải quyết mấy bữa nay tôi gặp mấy vụ như này rồi.

Lập tức ra ngoài cho tôi mau
không để hai người kịp giải thích đã đuổi họ ra ngoài Y Ninh hậm hực nói : cứ cho như là hôm nay mình xui xẻo vậy chắc mai bảo mẹ đi xin bùa may mắn cho mình quá đúng là quạ đen
Cố Mặc :cô nói ai là quạ đen chứ tôi mới là người xui xẻo khi gặp phải cô đó
Y Ninh ôm cục tức cứ thế bỏ đi khiến Cố Mặc không làm gì được.

Khi Y Ninh về đến nhà mọi muộn phiền đều tan biến cô hớn hở gọi mẹ : măn( măn là mẹ gọi theo kiểu nũng nịu )à con về rồi đây
Cẩm Lê ( mẹ của nữ chính ) : Về rồi sao hôm nay đi thư viện về sớm thế bình thường mẹ gọi còn không chịu về mà thôi lên nhà nghỉ đi tí xuống ăn cơm
- Dạ

Lộc Diệp (em gái): Chị Y Ninh về rồi ạ chị ơi có chị Y Y tìm chị kìa
Y Ninh : ồ được rồi cảm ơn em
Y Ninh vội chạy xuống nhà vừa đi cô vừa gọi to : YY à ! ủa hôm nay cậu đi đâu mà mặc đẹp thế trông xinh xắn hẳn lên đây mới là YY mà tớ quen biết chứ
YY : hôm nay đi thử việc mà nên cũng không thể xề xòa được
Y Ninh : hả cậu nói gì cơ sao tớ không biết gì hết vậy
YY : anh cậu không nói gì cho cậu biết à
Cô vội lắc đầu tìm điện thoại trong túi bỗng cô sững sờ khi không thấy điện thoại đâu : chết tớ rồi điện thoại của tớ mất rồi nó bị rơi ở đâu rồi á thôi kệ vậy mấy giờ bắt đầu vào làm
YY : lúc 19 : 00 á
Y Ninh : được rồi lên xe chúng ta xuất phát luôn thôi nào giờ là 18 :30 chắc là sẽ kịp thôi
Hai cô gái bắt đầu hành trình đến quán nhưng để đến được quán là cả quá trình gian nan đang đi thì đường bị tâc đành phải đi đường vòng trên đường dfi do có người vứt đồ bừa bãi xe đã bị đâm thủng lốp do mảnh thủy tinh vỡ thời gian cứ thế trôi khiến 2 cô gái nản lòng và có chút thất vọng may sao ngay phía trước có tiệm sửa xe không nghĩ nhiều thời gian chỉ còn 15 phút cô nhanh chóng phân tích thay lốp xe thì hết tầm 5 phút gì đó còn khoảng hơn 4 cây nữa mới đến nơi thì hết khoảng 7 phút không sao YY chúng ta vẫn kịp nói là làm YY vừa trả tiền xong là hai cô gái phóng như bay đến quán cabuzin
Khi đến nơi thì bị quá 3 phút không kịp nghỉ ngơi họ lại phải chuẩn bị tinh thần để làm việc đây là lần đầu hai người đi làm nên không tránh khỏi bỡ ngỡ hồi hộp
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 4: Chương 4


Vừa mới đến nơi hai người đã bị Lộc Ân mắng : Hai cía đứa này sao lại đi trễ vậy hả? nom lại mình đi người ngợm mồ hôi nhễ nhại kìa thôi mau lên tầng đi cố thiếu gia đang đợi trên đó đấy.

À mà nhớ lựa lời mà nói đó tên kia không biết ai chọc giận hắn hôm nay có vẻ khó tính
-Haz bọn em biết rồi
Y Ninh đi trước YY thei sau lên đến nơi Y Ninh ngập ngừng gõ cửa.

Ở trong có tiếng vọng ra đáp lại : Mời vào
YY : Chào anh tôi là YY còn đây là Y Ninh chúng tôi đến đây để làm pha chế và phụ bàn ạ
cố thiếu gia ngồi quay ghế vào trong góc nên không thấy rõ mặt anh nghiêm giọng đáp: tôi ghét nhất là đi làm muộn đó hai cô đã làm tốn gần 10 phút của tôi
Lộc Y Ninh nhanh nhảu đáp : Haz để đến được đây là cả một qua trình đó anh biết không.

Tôi vừa bị hỏng xe, bị mất điện thoại còn chưa kể tôi gặp một tên điên ám tôi nữa đã xui lắm rồi mong anh lượng thứ bỏ qua cho.

Hơn nữa tôi cũng là em gái của Lộc Ân chắc anh không đuổi tôi đâu ha.

Sau này anh cứ coi tôi như em gái là được
Cố Mặc : Ồ thì ra là em gái của Lộc Ân hỏi sao lại nhanh mồm nhanh miệng gớm.

Nhưng người ta thường hay nói em sai thì anh sửa lỗi cho em, giờ anh nên làm gì đây ta
Y Ninh: thôi mà lần đầu và cũng là lần cuối em hứa đó.

Anh nhận em và YY vào làm đi mà ( vừa nói vừa chắp tay tỏ vẻ đáng thương)
Cố Mặc : thôi được rồi tha cho hai đứa lần này đó
Vừa giứt câu chiếc ghê được xoay lại thấy được khuân mặt của đôi phương Y Ninh nghệch mặt ra, trong đầu cô giờ đang không hiểu gì ấp úng nói
-Tên quạ đen trong thư viện sao lại ở đây cơ chứ ?
Cố Mặc cũng bất ngờ không kém : Cô mà lại là em của Lộc Ân sao?
Ânh lập tức kéo cô xuống đại sảnh tìm Lộc Ân chất vấn : Nè Lộc Ân cô em gái mà cậu khoe tôi là xinh xắn, dịu dàng ngoan ngoãn là đây sao ?
Lộc Ân ngơ ngác nhìn rồi đáp : bộ có chuyện gì sao ? ai trông cũng căng thẳng vậy.

Nè Ninh Ninh à em lại gây chuyện rồi sao, chắc không đâu nhỉ trông em cũng tức giận thế này cơ mà,.

Hay là cậu bắt nạt em gái tôi đấy.

Y Y có chuyện gì vậy em?
Y Y vội lắc đầu ra vẻ không biết vội chạy qua chỗ Lộc Ân nói nhỏ : em không biết nữa, có vẻ có hiểu lầm gì đó.

Anh qua khuyên bạn anh đi để Y Ninh cho em
Sau một hồi nói chuyện cuối cùng YY và Lộc Ân mới hiểu mọi chuyện Lộc Ân nói : không phải tôi bênh vực Ninh Ninh nhà tôi đâu mà cậu là người có lỗi đó sao ra nơi công cộng mà cậu không giữ ý tứ gì vậy hả ? Cậu xin lỗi Ninh Ninh nhà chúng tôi đi
YY : còn Ninh Ninh cũng đừng vội đắc ý cậu cũng cần xin lỗi cố thiếu gia đây vì tính cách nóng nảy của mình hơn nữa chúng ta còn đi làm muộn cũng nên xin lỗi sếp một câu ( YY và Lộc Ân nháy mắt ra ám hiệu đã hoàn thành nhiệm vụ)
Dù Y Ninh và Cố Mặc không mấy đồng tình, cả hai nghiến răng xin lỗi nhau nhưng lại nhìn nhau không mấy thiện cảm.

Thấy vậy Lộc Ân còn bắt họ bắt tay làm hòa khiến cả hai không cam tâm nhưng cuối cùng thì YY và Y Ninh cũng đươc nhận vào làm.

Sau đó Lộc Ân đã đưa em gái và YY về để lại Cố Mặc tức tối ngồi trong phòng
Cố Mặc cảm thấy hôm nay vứa có chút tức giận vừa có khó chịu nhưng không hiểu sao anh lại có một cảm giác vui vui kì lạ.

Anh vừa về đến nhà đã thấy có rất nhiều người bê đồ đạc đến trước nhà mình anh thắc mắc vào hỏi mẹ :Mẹ à ! sao lại mua thêm nhiều đồ thế này toàn là đồ của con gái nữa chứ bộ mẹ định nhận con gái nuôi hay gì?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 5: Chương 5


Sau khi nghe câu hỏi của con trai Lí Trang bật cười : mẹ không sắm đồ cho con gái mà mẹ sắm đồ cho con dâu tương lai của mẹ
Cố Mặc : mẹ à con đã nói rằng con không thích cái cô Âu gì đó rồi mà !
Lí Trang : sao con cũng có ấn tương rồi đúng không mới có mẹ không cần nói cũng biết là ai mau lên nhà nghỉ ngơi đi sáng mai dậy sớm ra sân bay đón con bé
Cố Mặc tức giận lập tức chạy vào xe lái đi khiến Lí Trang hốt hoảng nhưng vì đã quá hiểu Cố Mặc nên bà đã cho khóa cửa chính lại từ lúc cậu mới về khiến anh bất lực anh không thể cãi lại mẹ nên đành nghiến răng vô trong phòng
Nửa đêm anh không ngủ anh xé tan miếng khăn trải bàn ra xé cả mềm ra buộc lai với chân giường thả xuống dưới lầu.

Dù biết rằng sẽ rất nguy hiểm nhưng thà bị thương chứ không chịu bắt ép yêu ai anh rất kiên định về quyết định này.

Nghĩ là làm anh từ từ trèo ra ngoài cửa sổ bước từng bước cẩn thận sợ đến mức không giám thở mạnh sau khoảng 10 phút anh đã tiếp đất an toàn.

Việc trèo cửa ra ngoài đối với anh không có gì khó khăn cả anh thành thục lâys ra cái thang trong góc vườn hoa của mẹ.

Khi ra được bên ngoài anh bắt xe đến quán cabuzin để ngủ do sợ ở một mình anh đã gọi Lộc Ân đến cùng nhưng anh không đến được do hôm nay anh phải ở lại kí túc xá ở trường anh chỉ đành mua bia để uống cho dễ ngủ vì anh nghĩ rằng khi say sẽ dễ ngủ hơn
Sáng hôm sau tai sân bay các phóng viên bao vây xung quanh đó để chờ phỏng vấn Âu Na Na hôm nay cô về nước khi cô xuất hiện cả sân bay như náo loạn những tiếng ồn ào bàn tán : ôi đó là Âu tiểu thư của Âu gia đó cô ấy xinh quá đi thôi như thần tiên giáng trần vậy.

Các phóng viên thi nhau hỏi : Âu tiểu thư sao cô lại trở về Thượng Hải vậy ạ ? có phải cô về để kết hôn với nhị thiếu gia Cố Mặc không ạ? hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ không ? Âu tiểu thư cô hãy mau trả lời chúng tôi đi
Âu Na Na : Tin hay không là tùy mọi người, đúng là tôi về đây để hợp tác với nhà họ Cố còn những chuyện kia thì đó là việc của tương lai
Cách trả lời nửa úpnửa mở khiến cả sân bay náo loạn.

Âu Na Na lên siêu xe rời đi trước con mắt ngưỡng mộ của mọi người
Nhà họ Cố lúc này như một mớ hỗn loạn.

Mọi người đang chia nhau ra tìm Cố Mặc nhưng không tìm thấy, quản gia nói : thưa phu nhân người nhìn này thiếu gia đã nối mềm trong nhà ra làm thành dây trèo ra ngoài rồi giờ có khi đang ngủ ngon lành ở đâu đó.

Thời gian không còn nhiều nữa bác tài thông báo Âu tiểu thư sắp về đến nơi rồi.

Lí Trang : Haz cái thằng bé này lúc nào cũng làm ta lo lắng, Tức chết ta thật mà đành gọi đại thiếu gia ra tiếp đón vậy, mau đi kêu nó ra đòn Âu tiểu thư đi
-Dạ thưa phu nhân
Mọi người ra ngoài cửa đón Âu Na Na trong nhà cỗ bàn đã sẵn sàng hoa treo quanh nhà lung linh .Âu Na Na bước ra khỏi xe đến chào hỏi cả nhà Cố gia
Cố Đình: chào mừng con trở về Na Na
Âu Na Na :Bác Cố cháu chào bác, Bác khỏe không ạ
Cố Đình: cảm ơn con đã quan tâm, đi du học lâu quá bác sắp không nhận ra con nữa rồi
Lí Trang mỉm cười đáp : hia người quên tôi hay sao?
Âu Na Na làm nũng :không có đâu mà.

Bác ngày càng trẻ trung xinh đẹp đấy ạ !trong thời gian này làm phiền mọi người rồi ạ
Lí Trang : con bé này phiền gì đâu chứ, thân con gái xa nhà từ nhỏ, giờ quay về không quen ai ta cũng cí bổn phận giúp cha mẹ con một tay mà
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 6: Chương 6


Âu Na Na cười thân thiện chạy vào trong xe lấy túi quà mà mình chuẩn bị sẵn tặng cho Lí Trang.

Âu Na Na ngó nghiêng tìm kiếm ai đó bỗng cô cất tiếng hỏi : ủa Mặc ca đâu rồi bác
Lí Trang cười ngượng ngùng không biết nên trả lời thế nào thì Tiến Xuyên lên tiếng giải vây giúp cho Anh hành lễ đưa tay ra mời cô vào nhà : thôi cũng muộn rồi đi đường xa chắc em cũng mệt rồi phải không? mau vô trong nhà nghỉ ngơi đi
Âu Na Na có vẻ không vui khi không tháy Cố Mặc đến đón mình.

Thấy thế Lí Trang khẽ nói : thật ngại quá! xin lỗi cháu thằng bé bận đi công tác vài ngày mới về, vốn dĩ là hôm nay nó về đón cháu nhưng do có việc đột xuất nên mới không về kịp
Nghe vậy Âu Na Na tươi cười đáp lại :không sao cả công việc quan trọng hơn nhiều mà
Cùng lúc đó sau khi tan học Lộc Ân lập tức chuẩn bị đồ để đến chỗ của Cố Mặc.

Anh vội về nhà lấy một ít nước gừng ấm để giúp giảm đau đầu khi uống bia rượu gặp YY vàY Ninh cũng vừa mới đi học về anh lập tức rủ hai người cùng đến quán với mục đích phụ là để chỉ các phòng trong quán nơi để đồ đạc còn mục đích chính là để giúp anh dọn mớ hỗn độn của Cố Mặc gây ra ( chơi với nhau lâu nên rất hiểu đối phương)
Sau khi đến nơi anh chỉ cho YY và Y Ninh cách pha chế đưa đi tham quan các phòng như phòng sách, phòng bếp , phòng điều hành.

Vừa chỉ xong anh phi lên phòng của Cố Mặc thấy anh hốt hoảng cả hai cô gái cũng vội vã chạy theo
Vừa mở cửa ra cả 3 đều sững sờ với cảnh tượng trước mắt.

Ngày thường anh ăn mặc cao sang, ngạo mạn bao nhiêu giờ lại co ro nằm ngủ trên ghế sofa, căn phòng thì bừa bộn với nào là thức ăn nhanh như : mì , bánh và còn có cả bia nữa mùi bia nồng nặc khiến cả bọn khó chịu.

Anh vừa ngủ vừa gãi đầu như cún con hoàn toàn mất đi vẻ tôn nghiêm của một thiếu gia tài phiệt.

Lộc Ân nén cười chạy lại chỗ bạn lay anh dậy., Cố Mặc mắt nhắm mắt mở ngơ ngác bỗng anh giật mình khi thấy mọi người đang nhìm mình.

Anh nói với giọng ngượng ngùng xen lẫn chút tức giận nói
- Mấy người đến đây từ lúc nào thế ? À mà ai cho mấy người vào đây, không biết phép tắc gì cả, biết tôn trọng quyền riêng tư của người khác không hả ?vô phòng tôi thì phải gõ cửa tôi cho phép mới được vào chứ?
Lộc Ân nhanh nhảu đáp : sao thế sao lại vô duyên vô cớ tức giận với bọn này chứ.

Tôi chỉ lo cho cậu thôi mà, này nước gừng ấm đấy uống đi giải rượu tốt lắm đấy.

Hôm qua cậu gọi muộn thế sao mà tôi ra ngoài được chứ bộ có chuyện gì sao ?
Cố Mặc thở dài ngước lên nhìn với vẻ phiền não : Haz, chắc giờ tôi sẽ lêu lổng ngoài đường mất thôi
Y Ninh: ủa anh làm gì sai bị mẹ đuổi ra khỏi nhà phải không ?
Lộc Ân phì cười: người ta là cố thiếu gia chứ không phải Lộc Y Ninh mà gây chuỵên để rồi bị đuổi ra khỏi nhà
Cố Mặc gật gù :đúng vậy, đừng có mà suy từ bụng ta ra bụng người tôi không phải là cô.

Tôi tự bỏ đi chứ không phải bị đuổi
Lộc Y Ninh: anh tự đi dược thì cũng tự về được chứ? có gì đâu mà bày đặt thở dài.

À hay là anh gây ra chuyện nên không thể về nhà đúng không
...Cố Mặc : em gái cậu lâu lâu mới thấy thông minh một chút như kiểu nhà tiên tri không phải là như kiểu đạo diễn ý chỉ cần nhìn thôi là đoán được.

Đúng là tôi gây ra chuyện nên không về nhà đượcc...
Lộc Ân : cậu mau nói đi tôi tò mò lắm rồiii
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 7: Chương 7


Cố Mặc trầm ngâm đáp : tôi bị mẹ ép làm quen với cô Âu Na Na, để gia tăng tình cảm của hai nhà đi ra đón cô ta vòn bắt mua quà tặng cho cô ta nữa kiểu muốn có thiện cảm của cô ta á.

Rồi còn muốn sau này tôi và cô ta đủ tuổi sẽ gả cô ta cho tôi.

Hôm nay cô ta về mà giờ tôi ngồi đây thì mọi người tự hiểu ha
Y Ninh: thật tội nghiệp
Cố Mặc : cô cũng thấy tôi tội nghiệp sao
Y Ninh: đâu có đâu, tôi thấy tội cho Âu Na Na á cô ấy lại phải gả cho tên công tử ngang bướng khó chiều như anh.

Lâu lâu dở hơi đi gây chuyện với người khác.

Ngoại hình thì cũng tạm được chứ tính cách thì ngông cuồng đúng là Hồng nhan bạc mệnh mà
Y Y:Ninh Ninh à anh ấy cũng tốt mà , mọi chuyện trước đây chỉ là hiểu lầm thôi mà cậu không nên đánh giá anh ấy như thế.
Cố Mặc đắc ý : Đúng đúng, cũng như cô và Y Y nhìn thôi tôi cũng biết Y Y hơn cô về mọi mặt rồi

Y Ninh hậm hực định tranh cãi tiếp, Lộc Ân bỗng cắt ngang : biết mấy giờ rồi không hôm nay bố mới thăng chức mẹ mở cỗ ở nhà đó.

Y Y em qua nhà anh ăn cơm luôn nha có cả Bạch Thư,Giang Quân nữa đấy lâu rồi không có buổi tụ họp như thế này mẹ anh nhớ mấy đứa lắm mẹ anh hôm nay cũng nấu nhiều móm ngon lắm
Cố Mặc: Vậy mẹ cậu có nhớ tôi không.

có phần của tôi không
Lộc Ân cười châm chọc : sao muốn về nhà tôi chưa gì.

Khen tôi đi nếu hay thì tôi sẽ xem sét cho
Cố Mặc nhếch mép lẩm bẩm nói : anh đây không cần, anh đi nhà hàng 5 sao ăn cho nó đã không cần đến nhà cậu
Lộc Ân : dỗi rồi sao ! ăn một mình sẽ không ngon đâu.

Thôi tôi giỡn á cùng đi về chung nào
Cố Mặc : là cậu mời tôi đấy, tôi không có năn nỉ đâu đó nha
Khi đã đến nơi Cố Mặc hoàn toàn bị thu hút trước nhà của Lộc Ân ngôi nhà dù bé nhưng được trang trí rất đẹp có hoa có tranh gia đình ảnh của Lộc Ân và Y Ninh khi còn bé nơi đây cho anh cảm giác ấm cúng lạ thường.

Mẹ của Lộc Ân ra mở cửa nhìn bà không giống mẹ anh không váy vóc lụa là kiêu sa nhưng lại phúc hậu nhẹ nhàng anh lúng túng nói: con chào Bác
Lộc Ân : mẹ à đây là bạn thân của con Cố Mặc là người mà con hay kể cho mẹ nghe á
Cẩm Lê: mấy đứa vào nhà đi Bạch Thư Giang Quân đang ở trong nhà chờ các con đó
Y Ninh: vào nhà thôi Bạch Thư Giang Quân các cậu đến lâu chưa
Giang Quân: ủa , anh Ân ai kia cái anh đẹp trai này là ai vậy ?
Lộc Ân : đây là bạn thân của anh Cố Mặc .Một cậu bé đáng thương không nơi nương tựa qua hóa dan ăn tạm một bữa ấy mà
Cố Mặc: ăn nói linh tinh gì thế
Cẩm Lê: thôi nào mọi người đều là người nhà đừng trêu chọc nhau nữa.

Mọi người chuẩn bị ăn cơm thôi ba con sắp về rồi
Y Ninh : để con vào giúp mẹ nha
Bạch Thư, Giang Quân, YY:để bọn cháu giúp bác nha
Cố Mặc lúng túng nói : cháu có thể giúp gì cho mọi người không ạ
Lộc Ân : cậu giúp tôi bổ trái cây với bưng bát nha.
Anh vui vẻ nhận lời khi vô trong bếp Lộc Ân đưa anh con dao để bổ dưa hấu , anh cầm dao mà cứ lưỡng lự mãi chưa bổ trong khi Lộc Ân đã bổ xong nửa quả của mình.

Lộc Ân hối anh làm nhanh lên giật mình anh làm rơi quả dưa xuống đất thế là bị Lộc Ân trách móc : cố thiếu gia à anh biết bổ dưa không thế làm rơi rồi này
Cố Mặc cười gượng gạo.: chưa từng làm nên chưa quen thôi mà chứ không phải là không biết
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 8: Chương 8


Cố thiếu gia anh từ nhỏ đến lớn chưa từng phải làm việc nên không tránh khỏi bỡ ngỡ.

Lộc Ân chỉ có thể thở dài ngao ngán dù sao người ta cũng được nuông chiều từ nhỏ anh khẽ lắc đầu nói : cậu vô trong chỗ của Y Ninh xem có giúp được gì không ? không thì cậu ngồi ngoài kia coi ti vi cũng được
Cố Mặc : đừng có mà coi thường tôi nhé ! tôi sẽ vô trong giúp mọi người hưmm
Anh hớn hở vào trong chỗ bếp nói : mọi người có cần tôi giúp gì không ?
Y Ninh: anh là công tử nuông chiều từ nhỏ thì làm được việc gì ?
Cố Mặc lớn giọng đáp :đừng có mà coi thường tôi , có việc gì cứ giao cho tôi làm
Lộc Y Ninh: thôi được anh giúp tôi bóc vỏ hành đi để tôi làm nước sốt, sao anh làm được chứ?

Cố Mặc vui vẻ đáp : đơn giản cô làm mẫu đi là tôi làm được ngay
Y Ninh làm mẫu bóc hành cho anh quan sát thấy dễ anh rất mừng, anh hớn hở bóc từng củ hành nhưng sau đó anh có cảm giác cay cay ở mắt nước mắt bằt đầu rươm rướm , theo phản xạ tự nhiên anh lấy tay dụi mắt không những không hết cay mà còn nhức hết cả mắt anh bỗng hơi sợ lúc này nước mắt đã dàn dụa thấy vậy Y Ninh quan tâm hỏi anh bị làm sao anh vừa khóc vừa nói :tôi không biết nữa cay mắt quá.

Tôi lấy tay dụi mắt mà muốn mù luôn
Đứng trước tình huống này cô chủ biết cười vừa thấy anh đáng thương vừa thấy vui khi chưa từng thấy ai ngốc như thếa cô dẫn anh ra ngoài rửa tay lấy khăn mát lau mắt đi cho anh.

Cùng lúc đó thì bố cô cũng về cả nhà ra dọn cơm hớn hở chúc mừng việc Lộc Mao lên chức cơm nước được bày biện ra đầy bàn cả nhà bắt đầu nhật tiệc trong bữa cơm hôm đó cả nhà vô cùng vui vẻ, Cẩm Lê là người phụ nữ chu đáo nấu ăn rất ngon bà nhớ hết tất cả những món mọi người thích ăn đến Cố Mặc bà khựng lại : tiểu Cố à đây là lần đầu cháu đến nhà nên bác không biết cháu thích ăn món gì ? nếu không hợp mong cháu đừng chê nha
Cố Mặc : Bác Lê à món ăn bác nấu rất ngon toàn những món mà cháu chưa được ăn bao giờ ?
Điều này khiến cả nhà có chút ngạc nhiên Lộc Ân liền đáp : cậu ấy từ nhỏ đã ăn những món Tây rồi anh toàn của ngon vật lạ những món ăn dân dã này cậu ấy không biết cũng là việc dễ hiểu

Cố Mặc liền đáp : món ăn dân dã gì chứ còn ngon hơn những món đầu bếp nấu
Bữa cơm hôm ấy cho cậu cảm giác của một gia đình nhìn mọi người ca hát quây quần cùng nhau khiến hai mắt cậu rưng rưng đây là cảm giác gia đình mà 19 năm nay cậu chưa từng cảm nhận đươc.

Thấy Cố Mặc khóc Lộc Ân quan tâm hỏi : sao thế ?
Cố Mặc òa khóc nức nở : tại sao gia đình cậu lại vui đến thế từ nhỏ đến giờ tớ chưa từng được ăn cơm có cả bố lẫn mẹ , mà có cả hai thì cũng chắc ai nói với nhau câu nào.

Bữa cơm nhà là một nỗi sợ đối với tớ nhà tớ không bao giờ có tiếng cười như vậy.
Cẩm Lê ôm cậu vào lòng an ủi : ba mẹ nào mà chả thương con, chỉ là cách thể hiện khác nhau mà thôi
Y Ninh cũng có cái nhìn khác về cậu trước đây trong mắt cô những vị công tử nhà giàu chẳng ra gì chỉ toàn là những người ngạo mạn không hề biết họ cũng rất đáng thương cô chạy lại xoa đầu anh : lớn rồi khóc xấu lắm.
Kết thúc bữa cơm anh còn lưu luyến không muốn rời nhưng dù sao anh cũng phải về nhà anh chào mọi người mà lòng không nỡ Lộc Ân chở anh về Cố gia trên đường đi anh nói : mẹ tôi nói cậu về nhà mà không vui cơm không ngon có thể qua nhà tôi ăn bất cứ lúc nào
Cố Mặc nhí nhảnh đáp : nếu mẹ tôi tức giận đuổi tôi ra khỏi nhà thì tôi sẽ qýa nhà cậu ở luôn chứ không phải qua ăn cơm thôi đâu
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 9: Chương 9


Khi từ trở về nhà tâm trạng Cố Mặc có chút rối bời.

Lúc này cả nhà anh cùng Âu Na Na đang dùng bữa, thấy anh vè mẹ anh có chút bất ngờ khi anh đột ngột trở về nhà bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh giả vờ như anh mới đi làm xa về : Cố Mặc sao con về mà không nói cho cha mẹ biết vậy, Na Na con bé hỏi con xuất
Bà tươi cười nói : chắc thằng bé này cũng nhớ con , nên mới trở về sớm như vậy có đúng không ?
Bà nhìn con trai ra hiệu nhưng cậu hoàn toàn ngó lơ cũng không trả lời câu hỏi của mẹ cứ thế bỏ lên phòng.

Lí Trang vội đuổi theo lên lầu dỗ ngọt câu khuyên cậu xuống nhà để tiếp cận Âu Na Na.

Nhưng cậu không nghe nê hai mẹ con đã cãi nhau

Lí Trang : Mặc nhi à con bé rất quý con đó vừa về đã hỏi con đâu.

Nó là một cô bé rất hiểu chuyện, dễ thương ngoan ngoãn lễ phép chắc chắn con sẽ thích
Cố Mặc : con về nhà không phải để nghe mẹ nói những câu này con về với gia đình để được nghỉ ngơi chứ không phải là để làm nhiệm vụ.
Lí Trang : con chưa tiếp xúc với người ta sao con biết mình không thích người ta
Cố Mặc gục xuống thất vọng nói : hôm nay con bỏ đi mẹ có lo cho con không, hay mẹ chỉ lo là làm sao để qua mặt Na Na.
Lí Trang định giải thích nhưng bị cậu cắt ngang.

Cậu nói với giọng nghẹn ngào , hai hàng nước mắt bắt đầu ứa ra : hôm nay con được ăn một bữa cơm gia đình đúng nghĩa, mẹ có biết lúc đó con ganh tị với Lộc Ân như nào không nhà cậu ấy không giàu nhưng cậu ấy lại được lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, cậu ấy bằng tuổi con nhưng giờ việc của cậu ấy là học hành, đôi khi là đi làm thêm để bươn trải nhưng lại được sống tự do làm gì mình thích
Lí Trang nghiêm giọng nói : Nếu con là Lộc Ân con có làm được giống cậu ấy không, con có dám mang đôi tay ngọc ngà này của con để đi bưng bê kiếm tiền không.

Mẹ hiểu con hơn ai hết con không làm được con đã nghe câu mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh chưa.
Con muốn sống trong nhung lụa thì phải làm nhưng gì mẹ nói.

Con nghe rõ chưa thay đồ tắm rửa bình tĩnh rồi thì xuống dưới nhà
Cố Mặc hét lên : nhưng con không thích cô ấy sao mẹ có thể ép con lớn lên lấy cô ấy được.

Mẹ nói mẹ hiểu con nhưng mẹ chẳng biết gì về con cả.

Vừa dứt câu cậu tức giận bỏ ra ngoài nhưng không ngờ Âu Na Na đang đứng trước cửa trên tay đang cầm đĩa trái cây.

Cô ấp úng, lúng túng nói
- Em không cố ý nghe cuộc nói chuyện của hai người đâu thật đó em chỉ định mang trái cây lên cho anh và bác thôi
Dù sao đi nữa Cố Mặc cũng không phải dạng người không hiểu lí lẽ anh cầm lấy đĩa trái cây nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

Lí Trang vội chạy ra ôm lấy Na Na gấp gáp hỏi : con nghe thấy gì rồi à ! không phải như con nghĩ đâu
Âu Na Na ngượng ngùng lắc đầu : con không nghe thấy gì cả , con chỉ mới đến nghe thấy bác và anh cãi nhau nhưng không nghe rõ cũng không tiện vào trong hoàn cảnh này.

Cháu xin lỗi

Nghe vậy Lí Trang thở phào nhẹ nhõm vội vã đưa Âu Na Na rời đi.

Xuống dưới nhà thấy dì Nhược đang rửa bát ( đây là quản gia và còn là bảo mẫu của Cố Mặc và Cố Tiến Xuyên được cả cố gia tin tưởng coi như người trong nhà) một mình dì rửa cả đống bát, Âu Na Na lập tức chạy xuống giúp dì hành động nhỏ này của cô đã ghi điểm trong mắt của Lí Trang nhưng dì Nhược lại có thái độ hoàn toàn khác dì tỏ ra phiền toái khi cô giúp đỡ dì nói :
- Cô là tiểu thư của Âu gia để cô đến Cố gia rửa bát thì thật có chút không hay nhỡ cô đứt tay hay bị thương thì...!thôi tiểu thư và phu nhân ra ngoài sảnh nghỉ ngơi đi, việc này để tôi làm là được rồi.
Điều này đối với Âu Na Na chẳng khác gì sỉ nhục , cô cứng đơ người lau tay rồi ủ rũ đi ra ngoài cùng Lí Trang , thấy Na Na buồn Lí Trang nhẹ giọng an ủi
- Dì Nhược không có ý gì đâu xưa nay dì ấy luôn thích tự mình làm, con thấy đó nhà có biết bao là người hầu mà chỉ cí mình dì rửa bát, vì dì ấy không muốn người ta làm hỏng việc của mình nên con đừng để trong lòng nha.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 10: Chương 10


Âu Na Na gượng cười tỏ vẻ hơi mệt đáp
- Cháu không để ý đâu , cháu thấy hơi mệt cháu vô trong phòng nghỉ ngơi nha
Với giọng nói ngọt ngào, nhẹ nhàng sự hiểu chuyện lễ phép khiến cho Lí Trang rất thích cô nhưng đâu ai để ý rằng tay của cô đang nắm chặt móng tay c*m v** thịt khiến máu chảy ra.

Cô ta tức giận đến run người sau khi vào phòng đóng chặt cửa lại lúc này mọi tức giận mà cô dồn nén đã nổ tung ra cô ta ném hết đồ đạc trong phòng , cô hất tung hết đồ trên bàn xuống khiến bình hoa vỡ tan
trong cơn thịnh nộ cô đã chửi rủa
- Con không Thích cô ta.

Anh ta nghĩ mình là cái thá gì mà có quyền thích mình, còn bà dì Nhược thì chỉ là đồ ăn nhờ ở đậu nhà người ta mà cũng bày đặt lên giọng, nếu không vì Âu gia tại sao mình phải chịu sự sỉ nhục này .
Sau khi bình tĩnh trở lại trở lại cô cúi xuống nhặt từng mảnh thủy tinh vương vãi trong phòng, đứng trước gương hít thở sâu lấy lại vẻ mặt ngoan ngoãn tươi cười như không có việc gì.

Sáng hôm sau Âu Na Na dậy sớm để nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, dì Nhược thấy thế rất bất ngờ không nghĩ rằng Âu Na Na lại chịu vào bếp để lấy lòng cả nhà.

Dì mỉm cười vỗ tay khen ngợi
- Âu tiểu thư mới sáng sớm tinh mơ đã xuống bếp nấu nướng đồ ăn trông cũng đựơc đấy, nhìn cũng khá đẹp mắt nhưng liệu tiểu thư có biết phu nhân, lão gia và hai vị thiếu gia thích ăn gì, ghét gì không?
Âu Na Na có phần gượng gạo :Cháu không biết, cháu chỉ muốn làm gì đó để coi như cảm ơn mọi người đã cho cháu ở nhờ mà thôi.
Dì cầm lấy khăn mát đắp lên chỗ bị bỏng của Âu Na Na do nấu đồ ăn bị bắn gây ra, dì ân cần lau đi cho cô và nói :"Nếu ba mẹ cô mà nhìn thấy sẽ đau lòng lắm.

Âu tiểu thư không cần phải lấy lòng tôi và cả nhà.

Là người trong giới hào môm rất là khó, tôi hiểu ( dì Nhược thở dài ).

Tôi chỉ là một quản gia nhỏ nhoi trong nhà nhưng cũng đã trải qua bao khó khăn để trở thành bảo mẫu của hai vị thiếu gia có đựơc lòng tin của ông bà chủ mà trở thành quản gia trong căn nhà này

Âu Na Na thắc mắc hỏi : sao dì lại kể
cho con nghe những điều này ạ ?
Dì chỉ cười rồi nói : cô là nguời thông minh tôi tin cô sẽ sớm hiểu những gì tôi nói.

Âu tiểu thư cô về phòng nghỉ ngơi đi để chỗ này tôi dọn cho
Âu Na Na vừa đi vừa suy nghĩ cảm giác như sắp hiểu được điều gì đó bỗng cô quay lại nở một nụ cười đắc ý
- Cảm ơn dì đã chỉ giáo nhưng rất tiếc con không phải dì , những thứ mà dì phải đấu tranh để dành lấy là chuyện đơn giản đối với con.

Đã có ước mơ to lớn thì phải biết hi sinh vì nó có đúng không ạ!
Dì Nhược nghiêng đầu nói: tôi đã mong Âu tiểu thư đây sẽ có thể hiểu hết lời nói nhưng cô chỉ hiểu được một nửa tôi có lẽ, đã đánh giá quá cao Âu tiểu thư đây rồi.

Cô về phòng trang điểm xinh đẹp xuống để cho cả Cố gia ngắm đi, vô trong bếp làm mặt cô lấm lem cả rồi nhớ bôi thuốc cho chỗ bị bỏng nữa đấy nếu không muốn để lại sẹo.
Những lời dì Nhược vừa nói khiến cho Âu Na Na đặt ra rất nhiều dấu chấm hỏi cảm giác vô cùng khó chịu kho mình chỉ hiểu được một nữa, cô rất muốn biết ý mà dì muốn nói nhưng lại nghĩ mãi không ra.

Không để ý coi va phải ghế ngã ra đất bỗng một cánh tay đưa ra hỏi cô : Em có sao không ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 11: Chương 11


Cánh tay đưa ra đỡ lấy Âu Na Na lúc ấy trong lòng cô rất hy vong người đỡ mình sẽ là Cố Mặc nhưng khi nhìn thấy Cố Tiến Xuyên cô thể hiện rõ sự không vui xen lẫn thất vọng.

Cô không nói không rằng lặng lẽ đẩy tay anh ra lủi thủi đi vào phòng.Trong lòng Âu Na Na đang rất rối bởi cô hiểu những lời mà dì Nhược nói nhưng lại không thể hiểu hết, cái camera giác tò mò nó khiến cô vô cùng khó chịu
Đang đăm chiêu suy nghĩ bỗng có tiếng cãi nhau ở dưới nhà vọng lên.

Cô từ từ mở cửa phòng ra xem .
Cũng không quá bất ngờ khi mà Cố Mặc và mẹ lại cãi nhau về việc hai bên gia đình của Cố gia và Âu gia
Lí Trang : Cố Mặc con có nghe mẹ nói không hả ? Nè giờ lớn rồi đủ lông đủ cánh giờ không nghe lời mẹ nữa sao.
Trong cơn tức giận bà đã đánh cậu con trai mà bà yêu thương từ bé đến lớn cậu chưa từng bị mẹ đánh bao giờ.

Đôi mắt của cậu ngấn lệ nhưng cậu cố gắng để bản thân không khóc vì cậu biết rằng khóc trước mặt mẹ chỉ cho mẹ thấy cậu là người yếu đuối chỉ Chứng minh rằng những lời mẹ nói là đúng mà không được mẹ an ủi thấu hiểu.

Cậu quay qua nhìn mẹ giọng nói khàn khàn
- Con muốn có cuộc sống của riêng con nếu mẹ không tôn trọng cũng mong đừng xúc phạm

Cậu cầm lấy cặp sách lên xe môtô của mình rời đi.
Đến bữa mọi người ngồi vào bàn ăn nhưng không khí lại rất căng thẳng, Cố Đình thấy vợ cứ buồn rầu ông cũng rất xót xa ông đặt tay lên vai vợ an ủi
- Thôi đừng buồn nữa con cũng lớn rồi hãy để nó được làm những gì mà thằng bé mong muốn.

Nhất là chuyện trai giá không còn như ngày xưa mà cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa.

Thôi vui lên, cả nhà ăn cơm đi.
Lí Trang ngập ngừng nắm lấy tay của Âu Na Na mong cô đừng để tâm đến những chuyện vừa rồi.
Còn Cố Mặc lúc này đang ngồi trong lớp ngẩn người ra như mất hồn.

Khi Lộc Ân đến lớp thấy bạn mình như vậy anh rất lo lắng, anh lại gần chỗ Cố Mặc ngồi , nói với giọng nhí nhảnh hỏi thăm anh mong bạn mình sẽ vui vẻ hơn một chút
-Cố thiếu gia hôm nay làm sao thế ? Bị ai bắt nạt à có cần tôi giúp đỡ gì không hay tôi đi trút giận giúp cậu nhé ?
Cố Mặc thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ đáp
- Thôi đi nếu cậu muốn trút giận hộ tôi đồng nghĩa với việc phải cãi tay đôi với mẹ tôi đó.

Cậu không làm được đâu
Anh đăt tay lên vai Cố Mặc nói
- Chuyện nhà cậu tôi xin lỗi khi không thể can thiệp vào được.

Nhưng hãy vui vẻ lạc quan lên , trả lại cho tôi một Cố Mặc hài hước vui vẻ , cuối tiết học tôi sẽ đưa cậu đi tìm lại niềm vui được không
Đến cuối tiết học anh trở cậu đến trường cấp ba A nơi mà Y Ninh đang theo học.
Cố Mặc thắc mắc tại sao lại đưa anh đến đây nhưng Lộc Ân chỉ đáp :cho cậu xem cuộc sống của tôi như thế nào liệu có sướng hơn cậu không?
Thấp thoáng đằng xa là Y Ninh cùng Bạch Thư đang bị phạt quỳ ngoài cửa vì tội Bạch Thư thì ngủ gật trong lớp , còn Lộc Y Ninh thì ăn vụng trong giờ.

Sau khi đánh trống tan học thấy Lộc Ân đến trước lớp mình khiến Y Ninh vô cùng bất ngờ, cô chạy lại chỗ anh mình vui vẻ hào hứng nhưng lại bị anh cốc đầu, cô còn tỏ vẻ ngây thơ vô tội nhìn anh.

Lộc Ân lớn giọng quát : làm gì mà bị phạt thế hả?
Thấy em gái không nói , anh nhìn sang hướng của lớp học đá chân mày nhìn thôi Y Ninh lập tức hiểu vừa cười vừa nói
- Đừng có hỏi bạn em mà bọn họ hay bốc phét lắm (hì hì)
Thấy Lộc Ân mặt không thay đổi cảm xúc cô liền ngoan ngoãn nói thật, những câu nói có phần hồn nhiên , tinh nghịch cùng vẻ mặt đáng yêu khiến mọi buồn phiền đều tan biến anh phì cười.

Điều này không nằm ngoài dự đoán của Lộc Ân, Y Ninh thấy anh cười mình cô tỏ ra bất bình lèo nhèo nói
- Thấy tôi bị phạt anh vui lắm sao
Lộc Ân vui vẻ đáp : em là vitamin cười mà, người ta cười em là thành công rồi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 12: Chương 12


Cười được một trận đã đời khiến cho Cố Mặc cảm thấy vô cùng thoải mái, Lộc Ân còn dẫn anh đi đến trường mẫu giáo nơi mà Lộc Diệp học nhìn trường mầm non với những chiếc cầu trượt, đu quay khiến anh nhớ lại tuổi thơ của mình từ nhỏ đã toàn đấu đá tranh giành quyền thế gia tộc khiến Cố Mặc vô cùng phấn khích.

Theo cảm nhận ban đầu của anh Y Ninh là một cô gái ngang bướng, cứng đầu nhưng khi tiếp xúc nhiều với cô anh thấy cô ở nhà là con ngoan, đối với anh trai thì nũng nịu đáng yêu.

Còn bây giờ khi đi đón em gái thì lại trở thành người ân cần chăm sóc em từng chút một.

Khi đám trẻ nhìn thấy Y Ninh đến thì chúng rất vui vẻ chạy nhảy xung quanh cô ríu rít gọi
- Chị Y Ninh ơi ! lâu lắm rồi chị không đến chơi với bọn em anh Lộc Ân hay trêu chọc bọn em lắm .
Nhìn cô chơi đùa cùng lũ trẻ ngắm nhìn góc nghiêng của cô khi ánh sáng nhẹ nhàng của hoàng hôn chiếu vào lộ ra sống mũi cao, đôi mắt to tròn.

Anh bất giác mỉm cười , thấy vậy Lộc Ân trêu chọc : nè cậu đang để ý em tôi sao ? Nè Y Ninh thì được chứ Lộc Diệp thì không nha.

Vô chơi cùng không
Cố Mặc có chút đắn đo vì bản thân cũng đã lớn rồi 19 tuổi đầu chơi mấy trò con nít này khiến anh hơi ngại , anh lắc đầu nói : thôi đi lớn rồi chứ có phải trẻ con đâu .
Lộc Ân đứng lên nói : cậu không đi thì tôi đi
Lộc Ân chạy qua chỗ bọn trẻ thế là Cố Mặc cũng vội vã chạy theo.

Đâu là lần đầu tiên anh chơi cầu trượt mà khiến anh suýt té, chơi đu quay thì chóng mặt buồn nôn làm mọi người được pha cười hả hê.

Dù bị vậy nhưng anh cảm thấy rất vui cảm giác như đã bù đắp được một phần nào đó trong tuổi thơ tẻ nhạt của mình .
Sau khi đã hết giờ bố mẹ bọn trẻ đã đến đón về nhà mà anh vẫn còn lưu luyến không thôi.

Lộc Ân đưa anh lên xe hỏi anh đã hết buồn chưa, còn muốn đi đâu nữa không.

Anh chỉ cười rồi nói vu vơ một câu
- Tôi muốn đến nhà mới ở.

Nhưng trước tiên thì phải quay về lấy đồ đã
Lộc Ân kêu Y Ninh chở Lộc Diệp về nhà trước anh phải chở Cố Mặc về.

Đến trước cửa nhà Cố Mặc nói Lộc Ân ở đây chờ anh, lấy đồ xong là đi ngay
Vừa bước vào nhà anh đã phải đối diện với hàng loạt câu hỏi của mẹ như " đi đâu mà giờ mới về, biết mẹ ở nhà lo như nào không Na Na chờ con nãy giờ đấy con biết không ? "
Anh nắm tay Âu Na Na ra ngoài chỗ hồ bơi anh nói với giọng điềm tĩnh như đã chuẩn bị kĩ càng chỉ chờ thời cơ để nói với cô
- Anh tin rằng em biết anh không thích em và chắc em cũng vậy đúng không.

Anh không muốn lừa dối em , anh không thích những thứ giả tạo.

Đưa em ra đây là anh đang dữ thể diện cho em, em là cô gái thông minh mong em sẽ hiểu cho anh.

Em xứng đáng có người tốt hơn
Nói xong anh lập tức quay đi chạy lên lầu dọn đồ đạc Lí Trang hoang mang khuyên cậu bình tĩnh lại nhưng cậu đã hạ quyết tâm rồi anh nói
- Con muốn chứng minh cho mẹ thấy dù không phải thiếu gia không tiền trong tay con vẫn sẽ sống tốt
Anh lạnh lùng bước đi mà không ngoảnh mặt lại, Lí Trang khóc lóc mắng cậu không chịu hiểu cho bà, chỉ biết mỗi bản thân mình.

Cậu leo lên xe Lộc Ân nói đưa cậu về nhà của Lộc Ân khiến anh có chút bất ngờ.

Khi về đến nhà của Lộc Ân anh ngoan ngoãn lễ phép chào mọi người.

Cẩm Lê vui vẻ tươi cười đón tiếp anh mang bánh mang nươc cho anh ăn.
Cố Mặc ngại ngùng nói
- Cháu và mẹ cãi nhau hiện không có nơi để ở cháu xin lỗi khi không hỏi ý của mọi người mà đã kéo đến đây.

Cháu xin mọi người cho cháu ở lại cháu sẽ làm mọi việc mà cả nhà yêu cầu xin mọi người giúp đỡ cháu.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 13: Chương 13


Những điều Cố Mặc vừa nói khiến cả nhà Sững sờ, mẹ của Lộc Ân vẫn vui vẻ hỏi thăm nguyên nhân là gì khi nghe lí do mà cậu đến đây Cẩm Lê có chút chạnh lòng đối với bà là người mẹ bà luôn lắng nghe con cái một người mẹ tuyệt vời không chỉ là người có thể chăm sóc con mà còn phải biết lắng nghe con, làm bạn cùng con.

Cẩm Lê nhẹ nhàng an ủi cậu và nói với cậu rằng
- Cháu có thể ở đây đến khi nào mà cháu muốn đi , ở đây luôn chào đón cháu
Bố của Y Ninh đi làm về trong bữa cơm khi mà mẹ của Y Ninh nói cho Lộc Mao nghe về việc Cố Mặc sẽ ở đây một khoảng thời gian.

Thấy chú Mao mãi không trả lời mà lại trầm ngâm suy nghĩ, khiến trái tim của Cố Mặc đập mạnh hồi hộp, mồ hôi lấm tấm trên chán cậu rất sợ chú Mao không đồng ý.

Bỗng Lộc Mao nói với giọng gấp gáp
- Ôi chết ! nhà chúng ta hết phòng rồi chả nhẽ lại để bạn Cố đây ngủ chung với Ân Ân nhà ta, chỉ sợ Ân Ân sẽ chiếm hết chỗ ngủ còn cái tính hay gác nữa chỉ sợ cháu không ngủ được.

Để chủ nhật chú được nghỉ sẽ đến thị trấn mua cho cháu chiếc giường cho thoải mái nhé.
Nghe đến đây cậu mới thở phào nhẹ nhõm , Cố Mặc kích động lập tức đứng dậy cúi đầu cám ơn cậu nói

- Cháu không cần giường mọi người cho cháu chỗ để nghỉ ngơi là cháu đã biết ơn lắm rồi ạ !
Cả nhà đều vui chỉ có Y Ninh là không vui cô chỉ sợ anh sống cùng nhà với mình sẽ ăn h**p mình.

Sau bữa cơm bố rủ Lộc Ân và Cố Mặc cùng ra phòng khách đánh cờ nhưng Y Ninh lại không đồng ý nói
- Ba à ! Nhiều bát như này sao mà con rửa hết được chứ, mẹ đã mất công nấy nướng rồi lại còn phải rửa bát hay sao cho anh Cố Mặc rửa phụ con đi.

Nhìn Y Ninh là anh biết ngay là cô đang muốn trả thù mình , để ghi điểm trong mắt của cả nhà anh miễn cưỡng nhận lời.

Khi phân chia rửa bát cô nói do anh ăn nhiều hơn nên chia cho anh rửa nhiều hơn Cố Mặc vẫn vui vẻ nhận lời.

Lần đầu rửa bát anh không biết làm thế nào đành nhìn Y Ninh rồi làm theo.

Thấy cô bỏ xà phòng vào búi rửa bát chà đều lên bát động tác vô cùng thuần thục anh cũng bắt chước làm theo do xà phòng trơn nên anh đã trượt tay làm bát rơi xuống đất một cái " choang...!".

Y Ninh nhìn thấy thì nổi giận mắng anh :
- Nè, anh làm gì vậy hả ? vỡ bát rồi này !
Anh gượng cười rồi đáp : chỉ là không may thôi do trơn quá nên mới thế anh nghĩ mình không nên rửa bát nữa nếu không thì ngày mai về chẳng còn cái bát nào.
Nhưng anh lại quá xem thường Y Ninh cô không bị mắc lừa không rửa bát đưịc thì cho anh rửa đũa thay nước, làm cho Cố Mặc chỉ đành nuốt cục tức này.

Khi rửa bát Y Ninh còn bày anh thổi bong bóng bằng xà phòng.

Rửa bát xong anh được Lộc Ân đi tham quan nhà một vòng.

Phòng của Lộc Ân thì khá bừa bộn đồ đạc linh tinh cả lên, phòng của bố mẹ Lộc Ân thì lại rất gọn gàng sạch sẽ nhưng có lẽ ấn tượng nhất với anh là phòng của Y Ninh căn phòng màu tím nhạt trong phòng bao la là sách, truyện tranh tiểu thuyết anh vào phòng của cô mà như lạc vào phòng của công chúa, anh thấy trong tất cả tủ sách có một quyển được kê ngay ngắn trông rất đẹo được Y Ninh trang trí bắt mắt anh liền mở ra xem đọc được tên truyện là " Lương sơn bá chúc anh đài "cô liền chạy lại giành lại cuốn sách.

Anh liền nói
- Trẻ con mà toàn đọc ba câu chuyện ngôn tình vớ vẩn
Vừa nói xong anh liền bị cô cho cái tát.

Anh không được xúc phạm đến những câu chuyện ngôn tình của tôi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 14: Chương 14


Cố Mặc hơi bất ngờ trước hành động của Y Ninh thấy cô có vẻ buồn nên trong lòng anh cảm thấy có lỗi.

Chỉ là do anh không phải Y Ninh nên anh không hiểu được tình yêu mà Y Ninh dành cho những cuốn tiểu thuyết.

Y Ninh không nói lời nào ôm cuốn sách ra ngoài ban công ngồi mãi không thấy cô vào nhà anh cũng có chút lo lắng và tội lỗi.

Cố Mặc ngó đầu ra ban công nhìn thì thấy Y Ninh đang đọc cuốn tiểu thuyết say sưa giữa thời tiết buổi tối mát mẻ gió hiu hiu, Cố Mặc bẽn lẽn ngồi xuống bên cạnh cô tay anh nắm chặt lấy ghế lắp bắp nói có vẻ lúng túng, đây là lần đầu anh xin lỗi người khác nên anh có phần hơi hấp tấp
- Cô có ......còn giận ....tôi ..

không ? Xin lỗi .....cô nhiều nha.
Nhìn anh nói không nên lời khiến cô rất buồn cười , dù trong lòng không quá để tâm nhưng cô vẫn muốn hù dọa anh một xíu , cô lắc đầu hơi giận dỗi lẩm bẩm nói
- Một câu xin lỗi của anh là xong được à.

Anh đâu phải tôi anh đâu hiểu được , nó là tinh thần sống trong tôi đó

Anh nghe xong hơi bối rối dáng vẻ của Cố Mặc lúc này khiến Y Ninh không nhịn nổi bật cười thành tiếng.

Lúc này anh mới biết là Y Ninh cố tình trêu mình anh đứng dậy nói
- Nếu em đã thích cười như vậy thì để anh giúp em
Vừa dứt câu anh nhảy vào cù lét khiến Y Ninh cười đến đau cả bụng.

Hai người đã giải quyết được mâu thuẫn mà nhẹ cả lòng anh cũng hỏi cô nguyên nhân lí do vì sao cô lại thích những cuốn tiểu thuyết này như vậy.

Y Ninh trả lời với vẻ hào hứng cô nói cho anh nghe bản thân mình :" ngày nhỏ đã mơ đến những câu chuyện tình yêu đẹp như tranh vẽ.

Từng này tuổi cũng 16 năm độc thân bạn bè đều có người mà họ thích nhưng tôi lại chưa dành tình cảm cho một ai.

Tôi là người chú trọng tình cảm muốn mối tình của mình phải thật ý nghĩa phải là tình cảm của hai trái tim, chứng kiến mọi người chia tay tôi rất sợ cảm giác đó.

Những cuốn tiểu thuyết này cho ta thấy tình yêu trông gai nhưng lại đầy ý nghĩa mơ về những câu chuyện đẹp của bản thân trong đó cuốn tiểu thuyết (Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài ) này là đẹp nhất dù khó khăn nhưng họ chưa từng bỏ cuộc, tôi cũng muốn có một cậu chuyện tình như thế.

Cố Mặc cảm thấy mình đã hiểu cô thêm một chút, khoảng cách cũng đã được nối lại gần hơn.

Nhìn có vẻ đanh đá ngang ngược nhưng lại có một mặt ngây thơ ngốc nghếch về những câu chuyện tình yêu khiến anh thích cô hơn cảm giác muốn che chở cho cô.

Cũng qua buổi tối hôm đó Y Ninh cũng có cái nhìn tốt hơn về anh cảm giác anh không giống những thiếu gia nhà giàu khác.
Sáng hôm sau dậy Cố Mặc cảm thấy rất sảng khoái chưa bao giờ anh có giấc ngủ ngon như vậy thoải mái hơn ở Cố gia rất nhiều.

Vừa dậy ra ngoài đã ngửi thấy mùi thơm thì ra là dì Cẩm Lê đang nấu bữa sáng thấy cậu dì hỏi cậu
- Cháu ngủ có ngon không, lạ nhà có ngủ được không Lộc Ân có làm phiền cháu không
Cậu lắc đầu vui vẻ trả lời :giường rất êm cháu ngủ ngon lắm ạ.

Mà cháu làm phiền dì và mọi người quá , Lộc Ân nhủ ngoan không cự quậy gì cả
Một bữa sáng Chủ nhật thịnh soạn cả nhà quây quần bên nhau Cố Mặc rất thích cảm giác này.
Y Ninh ăn có phần hơi vội vàng.

Cố Mặc
thắc mắc hôm nay chủ nhật có đi học đâu mà vội thế ?
-Hôm nay em đến thư viện đọc sách có Tiểu thuyết mới ra mà em chờ lâu lắm rồi không nhanh nguời ta lấy mất
Cố Mặc cũng tò mò xin đi theo
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 15: Chương 15


Y Ninh thấy anh thật kì lạ bình thường chẳng bao giờ động vào sách mà hôm nay đòi đến thư viện.

Trông Y Ninh có vẻ không đồng ý anh bĩu môi nắm tay áo của Y Ninh năn nỉ cuối cùng cô cũng gật đầu đồng ý.
Đến thư viện cô định giới thiệu cho anh về một số chỗ như tầng 1 là sách khoa học.

Tầng 2 là sách tham khảo., tầng 3 là sách trinh thám còn tầng 4 là sách , truyện tiểu thuyết, lần đầu Cố Mặc đến đây để đọc sách bình thường anh toàn đến đây để ngủ cứ tầng nào mà anh thấy thoải mái thì chọn đại một chỗ để chợp mắt.
Y Ninh hớn hở khi thấy cuốn tiểu thuyết mà tác giả mình thích nhất đã ra truyện tập mới.

Cô cố gắng Kiễng chân lên để lấy nhưng cuốn tiểu thuyết lại ở quá cao cô làm cách nào cũng không thể với tới cô quay qua kêu Cố Mặc giúp đỡ:
- Nè anh nhìn gì chứ lấy dùm tôi cuốn tiểu thuyết đi
Cố Mặc không những không giúp cô mà lại còn cười chê chân cô ngắn
-Ủa cô là nấm lùn sao gần vậy mà không với tới.

Nhờ người ta giúp mà xưng hô tôi tôi, ta ta cái gì.
Cô đành bất lực bỗng có một đôi bàn tay vươn ra lấy cuốn tiểu thuyết xuống cô hốt hoảng nói to :
- Không ! anh gì ơi cuốn tiểu thuyết tôi định lấy trước rồi anh vui lòng lấy cuốn khác được không
Chàng trai nở nụ cười tỏa nắng , dáng người cao ráo khuân mặt điển trai giọng nói ấm áp đeo cặp kính trắng trông rất tri thức, anh mặc một chiếc áo hoodie trắng quần thể thao năng động

- Em hiểu lầm ý anh rồi, thấy em không với tới nên qua lấy giúp em thôi mà.
Y Ninh ngượng ngùng đỏ ửng mặt ấp úng đáp
- Em cảm ơn anh
-Em thích cuốn tiểu thuyết này à.

Y Ninh cười rạng rỡ vui vẻ bày tỏ cho anh nghe
- Dạ, em rất thích tiểu thuyết của tác giả "Rồng nhỏ " anh ấy viết tiểu thuyết rất hợp với em.

Em là fan ruột của anh ấy
Cố Mặc thấy có người lạ nói chuyện với Y Ninh khiến anh không vui nhất là khi họ còn nói chuyện vui vẻ.

Anh đứng dậy qua đó cắt ngang khi nhìn thấy gương mặt của anh ta khiến Cố Mặc ngạc nhiên
- Anh trai.
Nghe vậy Y Ninh trợn tròn mắt nhìn trong đầu cô đang không thể hiểu được.

Một người thì thô lỗ tính cách trẻ con, còn người còn lại thì thư sinh , đàng hoàng tinh tế cô thật sự không hiểu sao họ có thể là anh em một nhà
Cố Tiến Xuyên thấy Y Ninh nhìn mình không chớp mắt anh cười rồi búng tay khiến Y Ninh giật mình.

Cố Tiến Xuyên đáp
- Giờ anh có việc tí việc nên phải đi trước tạm biệt hai người nha.

Cố Mặc mẹ nhớ em lắm đó anh biết dù có hỏi em như nào em cũng không nói nơi mình ở cho anh nghe, nhưng anh mong em sẽ sớm trở về nhà.

Hẹn hôm sau gặp lại em nha cô bé anh cũng thích tác giả này lắm.
Y Ninh cảm thấy rất vui khi có người chung sở thích vời mình cô cười như bị ngốc.

Khi quay qua cô thấy Cố Mặc không vui anh ủ rũ nằm rạp ra bàn.

Y Ninh chạy qua quan tâm hỏi thăm
- Anh không sao chứ.

Bộ không vui sao anh trai anh rất quan tâm anh mà
Cố Mặc :tôi nhớ mẹ không biết mẹ có ổn không nhưng lại không thể về được tôi muốn mẹ hiểu cho mình cho ước mơ của mình
Y Ninh nhẹ nhàng an ủi anh đừng buồn mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.

Cô quyết định sẽ dẫn anh đến siêu thị mua đồ cùng mình cô nói nhỏ : đi mua đồ cùng người bạn tốt như tôi là phúc của anh đó nghe chưa.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 16: Chương 16


Cô dẫn anh đi siêu thị cùng mình mua đồ dùng trong nhà vừa đi cô vừa hỏi thăm về gia đình anh.

Y Ninh hỏi anh : tại sao lại giận mẹ không phải lần trước đã làm hòa về nhà rồi sao ?
Anh bộc bạch trầm ngâm đáp mẹ anh muốn anh phải tiếp nối sự nghiệp của nhà họ cố và bắt anh phải bỏ quán cabuzin một quán nước nhỏ dành cho những người rảnh rỗi đến để uống nước tám chuyện không có kinh doanh ổn định.

Một quán nước nhỏ bé chẳng bằng nổi cái chỗ để xe của cố gia nơi không có tương lai nhưng mà bà ấy đâu biết đây là nơi mà anh ấp ủ ước mơ nơi anh phải dành dụm chắt chiu từng đồng anh xây dựng lên quán nhờ việc bán công thức pha chế nước đặc biệt là rượu trái cây.

Quán cabuzin được xây dựng mà không động vào dù chỉ là một đồng của cha mẹ càng không động vào đống tiền tiêu vặt mà ba chuyển cho hàng tháng.

Dù biết chỉ cần một nửa chỗ tiền tiêu vặt ấy cũng đủ để xây quán cabuzin nhưng anh không làm vậy.
Nghe xong trong lòng Y Ninh cảm thấy thương anh hơn cô cũng nhận ra rằng nhà giàu nhiều tiền chưa chắc đã tốt.

Nhà cô không giàu có nhưng cô luôn được cha mẹ yêu thương tôn trọng ước mơ của cô.

Thấy có mấy cây kem cá cô thấy không khí có vẻ hơi xúc động mang chút buồn buồn cô đã quyết định mua kem mời Cố Mặc ăn coi như khích lệ cậu.

Đây là lần đầu tiên Cố Mặc được ăn kem ở siêu thị lần đầu được đi mua đồ và đặc biệt là được đi cùng người mình thương đối với Cố Mặc đó là hạnh phúc.
Mua đồ xong hai tay hai bên cầm đầy đồ làm Y Ninh hai tay nặng trĩu thấy vậy anh lon ton lại gần hỏi
- Nặng lắm không để tôi bê cho.
Y Ninh đơ luôn nghe xong mà cô phải bỏ đồ xuống đưa tay lên chán anh xem anh có sốt không.

Cô sững sờ khi đầu anh vẫn bình thường cô nhăn mặt khó hiểu nói với giọng hoang mang sợ hãi
- Anh bị thần kinh rồi
Hai người vui vẻ về nhà đến tối khi đến giờ ăn cơm, Cố Mặc đã hào hứng xuống bếp để phụ dì thấy Cố Mặc rất hiểu chuyện nên Cẩm Lê rất yêu quý cậu đối với bà cậu cũng như một thành viên trong nhà.

Cẩm Lê vui vẻ đáp
- Hôm nay còn định phụ nấu ăn cơ à.

Thôi dì nấu sắp xong rồi con lên gọi Y Ninh giúp dì nhé.

Cố Mặc vui vẻ nhận lời lên phòng Y Ninh cậu chỉnh lại quần áo đầu tóc thật gọn gàng lịch sử, rồi mới gõ cửa nhưng lại không thấy Y Ninh trả lời Cố Mặc vẫn thử gõ lại lần nữa nhưng lại không cí động tĩnh gì lo lắng anh vội mở cửa đi vào trong.
Vô trong anh thấy Y Ninh đang nhàn nhã ăn bánh đeo tai nghe đọc tiểu thuyết anh có hơi bực bội khi mình thì lo cho cô còn cô lại ở đây tận hưởng.

Anh chạy qua rút tai nghe của cô ra nói
- Mau xuống nhà ăn cơm
Y Ninh chỉ phẩy phẩy tay ra hiệu anh mau xuống trước đi còn cô lại đeo tai nghe , nghe tiếp.

Cố Mặc lấy ghế lại gần ghé tai lại gần chỗ cô để xem cô đang nghe gì do vụng về anh trượt tay đã áp sát mặt mình vô mặt của Y Ninh khiến cô giập mình trong khoảnh khắc đó trái tim Y Ninh đập loạn xạ lên từ trước đến giờ đây là lần đầu cô tiếp xúc gần với con trai như vậy.
Cố Mặc thì mặt đỏ ửng cả lên anh khác với Y Ninh là người đã trải qua nhiều mối tình nhưng trước đây chỉ là chơi đùa chưa bao giờ anh lại cảm thấy hơi xấu hổ khi chạm vào con gái.

Hai người ngại ngùng nhìn nhau, Cố Mặc ấp úng nói
- Xin lỗi ! tôi không cố ý đâu tôi ra ngoài trước đây
Y Ninh ở trong phòng với cảm xúc lẫn lộn cô đặp tay vào lồng ngực mà vẫn cảm nhận được trái tim mình đang đập thình thịch
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 17: Chương 17


Y Ninh vô nhà tắm cô rửa mặt cho tỉnh cô tự nhủ với mình chỉ là do phản xạ tự nhiên thôi khi tiếp xúc gần với người khác giới thôi.
Y Ninh chạy xuống nhà thấy Cố Mặc đang phụ mẹ mình dọn cơm.

Y Ninh cũng chạy xuống giúp đỡ cô ngó nghiêng rồi quay qua hỏi mẹ
- Ba với anh hai đi đâu rồi mẹ.
- Hôm nay ba dẫn Lộc Diệp về nhà nội rồi hôm nay có bác mới về thăm nhà dẫn theo Tiểu Mai về bạn thân của Lộc Diệp nên con bé nhất quyết đòi đi cùng ba về nội.

Còn Lộc Ân hôm nay ở lại kí túc xá rồi mai còn phải dậy sớm ôn bài.

Hôm nay có ba người chúng ta ăn cơm thôi
Còn ở phía Lộc Ân lúc này anh phát hiện mình để quên sách ở quán cabuzin mà giờ đã muộn rồi anh đang hoang mang không biết có nên về lấy không vì sợ không kịp sẽ bị nhốt ngoài đường.

Do ngày mai có bài kiểm tra quan trọng nên anh đành liều một lần.

Anh đã phóng xe nhanh hết mức đến quán lấy xong anh lái xe quay trở về trường đang đi nửa đường thì thấy có một nhóm người đang bắt nạt một cô gái.

Thấy vậy anh đang định giúp nhưng lại sợ mình không đánh lại được còn sợ bị muộn trường sẽ đóng cửa.

Lương tâm anh lại khong cho phép mình làm như vậy.
Anh xuống xe chạy qua đó mới biết người bị bắt nạt là YY bạn thân của em gái mình.

Anh quát lớn đuổi bọn chúng đi, lũ côn đồ tức giận mắng anh đừng lo chuyện bao đồng YY sợ hãi kêu anh chạy đi.

Lộc Ân không nhiều lời chỉ nói một câu
- Đừng lằng nhằng ngon thì nhảy vào đây, ông sẽ cho chúng mày khỏi về nhà.
Bọn chúng hùng hổ cầm gậy lao vào đánh nhưng bọn đã quá xem thường Lộc Ân anh đã từng được ba dạy võ cho từ nhỏ nhưng do bọn chúng quá đông nên anh đã bị bọn chúng đánh cho bị thương ở vai.

Trong đó có một tên đánh lén đấm vào mặt anh làm anh chảy máu YY hoảng sợ hét lên kêu Lộc Ân cẩn thận tên cầm đầu đã tát cô đau điếng người.

Lộc Ân thực sự đã nổi cáu anh ném tên đánh lén mình sang một góc đá thẳng chân vào bụng hắn anh lớn tiếng quát
- Trần đời tao ghét nhất là mấy bọn đánh con gái, lũ đàn ông mặc váy cút hết cgo tao
Bọn chúng biết anh không phải người dễ động vào nên đành bỏ đi.

YY lo lắng vừa khóc cô vừa nói : sao anh ngốc thế không sợ chết à ?
Anh không nói gì chỉ lắc đầu bỗng anh nhìn đồng hồ giờ đã muộn rồi trường anh lúc này đã khóa cửa từ lâu.

Anh nằm rạp ra đất lải nhải nói
- Thôi xong tôi rồi quả này hôm nay ngủ ngoài đường rồi.

Về nhà giờ có khi Ninh Ninh và mọi người đã ngủ rồi...!toang...!toang thật rồi.
- Anh không lo cho vết thương đi nếu anh không chê thì có thể đến phòng trọ của em ở lại qua đêm cũng được
- Em dễ dãi quá đấy em không sợ anh làm gì em sao.
YY lắc đầu đáp : Anh mà làm gì em, em sẽ mách với Y Ninh và ba mẹ của anh.
YY đỡ Lộc Ân dậy hai người lên xe đến phòng trọ của Y Y .Vừa bước vào phòng Lộc Ân choáng ngợp với căn phòng dù khá nhỏ nhưng lại rất gọn gàng ngăn nắp, được trang trí những con hạc bằng giấy nhiều màu sắc sặc sỡ những chú gấu bông nho nhỏ đáng yêu, căn phòng đầy đủ tiện nghi với màu hồng phấn là chủ đạo làm anh liên tưởng đến phòng của Y Ninh cùng là con gái hai người còn là bạn thân tại sao người thì gọn gàng sạch sẽ, còn phòng em mình thì vừa bộn ngoài tủ truyện ra thì cả phòng như mớ hỗn độn.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 18: Chương 18


YY vội chạy vô bếp rót nước cho Lộc Ân uống , chạy vào tủ lạnh lấy ra mấy viên đá cùng với chiếc khăn bọc lại mang ta chườm đá cho anh.

YY nhẹ nhàng chườm mà mặt nhăn nhó cô còn trách nếu anh có mệnh hệ gì sao cô dám nhìn mặt gia đình anh đặc biệt là Y Ninh do lơ là cô đã chạm mạnh vào chỗ vết thương khiến Lộc Ân kêu " A..ui da..em nhẹ tay thôi đau đó "
Nhìn gương mặt lo lắng hoảng hốt của Y Y khi thấy anh đau khiến anh cảm thấy vừa thương vừa buồn cười.

Chườm đá xong cô chạy vào lấy ra một vài loại thuốc bôi , Lộc Ân thắc mắc hỏi
- Bộ em hay bị thương lắm sao, mà trong nhà lại có nhiều loại thuốc bôi ngoài da như này ?
YY chỉ cười trừ rồi đáp : mua để phòng ngừa trước thôi mà nhỡ đâu sau này cần
Lộc Ân đâu phải là trẻ con nữa anh thấy rõ ràng số thuốc này đã bôi được một nửa lọ chứng tỏ YY đã từng bị nhiều lần rồi chứ không phải như cô nói.

Nhưng Lộc Ân lại không vạch trần YY ngay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay YY trân thành nói
- Em là bạn thân của Y Ninh cũng như là em gái của anh , nếu có chuyện gì thì cũng phải nói cho mọi người biết chứ đừng có âm thầm chịu đựng.
YY rưng rưng những giọt nước mắt lăn dài trên má , YY khóc không phải vì đau hay buồn rầu vì gì hết đây là giọt nước mắt hạnh phúc khi có người quan tâm đến mình ngoài gia đình ra không có ai quan tâm cô hết cho đến khi gặp được Y Ninh cô ấy đã cho YY cảm giác được người khác che chở khi bước đến trường cấp 3 nơi đây đã cho cô gặp thêm 2 người bạn mà yêu thương cô vô điều kiện là Bạch Thư, Giang Quân và giờ có thêm Lộc Ân làm cho cuộc sống của YY từ vô vị tẻ nhạt mà giờ đã tràn ngập sắc màu.
Thấy YY khóc anh ôm YY vào lòng an ủi cô , vỗ về an ủi.

Tối hôm đó YY nhường cho anh nằm giường còn mình nắm đất nhưng Lộc Ân nhất quyết không chịu anh khăng khăng mình là nam tử Hán không sợ lạnh đòi nằm đất, nhưng làm sao mà Lộc Ân có thể cãi lại được YY những câu nói triết lí về việc trả ơn rồi anh trở thành ân công thì anh đành chịu thua , đến nửa đêm anh dậy ẵm YY lên giường đắp chăn cho cô còn mình thì nằm dưới đất học bài.

Ở nhà lúc này Cố Mặc cả đêm chằn chọc không sao ngủ nổi.

Anh cảm thấy có chút hồi hộp khi nghĩ đến cảnh tiếp xúc với Y Ninh lúc nãy đây không phải lần đầu anh chạm vào người khác nhưng Y Ninh lại khiến cho anh có cản giác rất lạ.

Dù đã cố để quên đi nhưng lại không thể ngủ nổi một phần là do anh mắc chứng bệnh sợ ở một mình dù biết trong nhà có người, nhất là khi mà hôm nay Lộc Ân không có ở nhà.
Cố Mặc định xuống nhà uống nước khi đi qua phòng của Y Ninh thấy điện vẫn còn sáng, anh mới gõ cửa xem sao, không ngờ bất thình lình Y Ninh mở cửa ra ngoài làm Cố Mặc mất thăng bằng theo quán tính anh ngã nhào vào Y Ninh lúc đó anh đã ôm chặt lấy cô xoay mình để bản thân đỡ cho cô còn mình thì đập hẳn lưng xuống đất.

Trong khoảnh khắc ngại ngùng này hai người bốn mắt nhìn nhau cả hai nghe rõ nhịp đập trái tim của đối phương.

Y Ninh bất giác hỏi
- Anh có đau không ?
Cô hỏi mà anh không trả lời cứ mẩn mê ngắm nhìn cô khi ở gần như thế này anh phát hiện ra một điều rằng Y Ninh rất xinh đẹp, cô mang vẻ đẹp ngây thơ tinh nghịch chứ không phải đoan trang như những cô gái khác
Thấy gương mặt nhìn mình kiểu biế.n thái của Cố Mặc , Y Ninh tát cho anh một cái rõ đau cô nói
- Nửa đêm nửa hôm anh qua phòng tôi làm gì ? Anh có ý gì đây ! Nói rõ mục đích lí do, tư tưởng.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 19: Chương 19


Cố Mặc thẫn thờ nhìn Y Ninh anh gãi đầu ấp úng nói
- Không có mục đích gì cả không ngủ được định xuống nhà uống nước thấy phòng cô còn sáng nên định gõ cửa thử xem đang làm gì, chứ có mục đích gì đâu.
-Ồ
-Thực ra..

còn một việc nữa đó là xin lỗi cô à em khi ...!lúc gọi em xuống ăn tối á..

sao ta khó nói quá.
Y Ninh mặt ngượng ngùng không nói gì , từ từ đứng dậy rồi đưa tay ra hiệu kéo Cố Mặc lên cũng coi như làm hòa quên đi chuyện ban nãy.

Cố Mặc vui vẻ đưa tay ra Y Ninh kéo anh lên mà cô quên rằng Cố Mặc nặng hơn cô mặt Y Ninh hơi biến sắc khi anh nặng hơn cô tưởng người của anh vừa nhấc ra khỏi mặt đất tầm 3 gang tay thì Y Ninh bất ngờ buông tay ra làm anh ngã đập mông xuống đất.
Mặt của Cố Mặc lộ rõ đau đớn mà Y Ninh lại bịt miệng cười phì cười nói : xin lỗi rồi bỏ chạy xuống nhà bếp,Cố Mặc chỉ biết nén cục tức này xuống rồi nói một câu : Y Ninh em được lắm.
Rồi lết cái mông đau , lưng đau lon ton theo Y Ninh xuống nhà bếp.

Thấy Y Ninh uống nước anh cũng uống theo cô mở tủ lạnh tìm bánh anh cũng làm y trang cô đi đâu anh đi đấy.

Y Ninh nhanh trí định đi ra ban công làm Cố Mặc cũng đi theo sau đó cô lấy đà quay ngược trở lại chạy về phòng ngủ khóa cửa để lại Cố Mặc ngơ ngác , bất lực khi lại bị cô lừa.
Sáng hôm sau dậy Cố Mặc chờ trước cửa phòng của Y Ninh hù dọa cô vừa mở cửa là đập ngay trước mắt cô là một chiếc mặt nạ ma làm Y Ninh hét toáng cả lên.

Cố Mặc thì cười khoái trí khi đã trả được thù , anh vui vẻ chạy về phòng thay đồ đi học.

Xuống nhà thấy Y Ninh mặt nặng mày nhẹ đang ăn sáng anh thuận miệng chúc cô ăn sáng ngon miệng không ngờ Y Ninh nghe xong lại mắc nghẹn cô vội lấy chai nước bên cạnh nhưng nắp lại quá chặt cô không mở được Cố Mặc lấy chai nước mở giúp cô coi như xin lỗi ai mà ngờ anh lại bóp cho nước trong chai b*n r* ướt hết mặt của Y Ninh.

Chỉ thấy Y Ninh hít thở sâu rồi đứng dậy lấy chổi ra cô vuốt sạch nước trên mặt hét lớn
- Cố Mặc anh chết với tôi
Hai người đuổi đánh nhau chạy quanh nhà.

Cẩm Lê nhìn thấy thế thì cười rồi nói

- Lớn rồi mà cứ như trẻ lên ba, hai đứa coi chừng ghét của nào trời trao của đó đấy nghe chưa.

- Mẹ à đừng nói linh tinh nữa mà .
Khác với Y Ninh và Cố Mặc bên Lộc Ân và YY lại yên bình hơn rất nhiều.

YY đang còn mơ ngủ đã thấy Lộc Ân dậy từ rất sớm YY bị đánh thức bởi mùi thơm ngào ngạt từ trong bếp.

Khi đã tỉnh cô phát hiện mình thế mà lại đang nằm trên giường cô đi ra ngoài thấy Lộc Ân đeo tạp dề tay bê đồ ăn ra ngoài bàn thấy Y Y đã dậy anh mỉm cười nói
- Em ra đánh răng đi rồi thử món anh nấu này.
Trong bữa ăn anh rất ân cần dịu dàng không giống như bình thường cô gặp ở trường.

Anh nấu cho cô một bát bún rất ngon trước đây cô không thích ăn bún lắm mà hôm nay nó ngon lạ thường cô ăn mà để hành dính trên mép Lộc Ân chu đáo lấy giấy lau đi cho cô.
Sáng nay có một sự trùng hợp lạ Cố Mặc phải trở Y Ninh đi học do Lộc Ân không có nhà mà xe của Y Ninh bị hỏng còn Lộc Ân thì chủ động muốn trở YY đi học khi đến cổng trường họ lại bất ngờ gặp nhau.

Cố Mặc nhanh nhảu nói
- Cậu và YY là có chuyện gì đây
Lộc Ân cũng không chịu thua anh chỉ tay nói
- Tôi mới chỉ không ở nhà một hôm mà có chuyện gì xẩy ra thế này còn cậu với Y Ninh nhà tôi là sao đây ?
 
Back
Top Bottom