Ngôn Tình Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 20: Chương 20


Lộc Ân và Cố Mặc mải trêu ghẹo nhau mà không để ý Y Ninh và YY ngồi đằng sau ngại ngùng đã rủ nhau vào trường trước đến lúc hai người họ quay lại đã chẳng thấy Y Ninh và YY đâu nữa.
Vừa vào đến lớp đã thấy cả lớp đang bàn tán xôn xao về vấn đề gì đó.

Y Ninh chỉ thấy thấp thoáng Giang Quân và Bạch Thư đang xem một đoạn clip gì đó mà các bạn trong lớp bao quanh hai người bạn.

Thấy Y Ninh và YY đã đến lớp họ tránh ra có người còn nói nhỏ vào tai của Y Ninh khi đi qua cô
- Anh cậu đã có bạn gái chưa thế ? Nếu chưa thì giới thiệu cho tớ nhé.
Y Ninh nghe xong mà sững sờ cô gãi đầu ngơ ngác nhìn thấy lạnh cả sống lưng cô thầm nghĩ bộ cô bạn này bị khùng hay sao lại thích anh mình.

Bạch Thư vẫy tay rủ Y Ninh và YY qua nói
- Có một việc sẽ làm cậu bất ngờ đó Y Ninh.
Cô chạy qua xem cảnh trong clip khiến cô không thể tin nổi , anh mình chỉ trong một đêm đã trở thành anh hùng trong lòng các nữ sinh trong trường nội dung đoạn clip được máy quay an ninh của một quán ăn đã quay được cảnh Lộc Ân đánh nhau với lũ côn đồ cứu một cô gái tuy nhiên do cô gái đó ở trong hẻm khá tối nên không thấy rõ mặt chỉ thấy cảnh Lộc Ân hùng hổ xông vào đã nổi tiếng khắp cả trường.

Tất cả mọi người đều đang muốn biết cô gái được cứu là ai , khi YY xem xong chỉ mỉm cười vì người con gái trong clip đó là cô.
Y Ninh xem xong thì bất ngờ há hốc miệng cô vội bịt miệng quay qua chỗ YY nhìn cô Y Ninh dường như đã nhìn ra được điều gì đó Y Ninh lẩm bẩm
- Cái hình bóng mờ ảo này trông rất quen mà sáng nay anh tớ chở cậu đi học , rõ ràng anh ấy bảo mẹ là ở lại kí túc xá sao lại xuất hiện trong đoạn clip này sao anh ấy chở cậu mà còn đi từ lối trong ngõ khu nhà trọ của cậu ra.

Nói đến đây không chỉ Y Ninh,Giang Quân và Bạch Thư đã biết được cô gái trong clip là ai mà điều quan trọng là phát hiện ra Lộc Ân ở lại qua đêm với Y Y.

YY ra hiệu mọi người nói nhỏ thôi và kể cho cả bọn nghe mọi chuyện Y Ninh thích thú nói
- Không ngờ bình thường thì như trẻ trâu thế kia mà lại là anh hùng cứu mĩ nhân đấy.
Kết thúc buổi học chiều nay Y Ninh có lịch hẹn với câu Lạc bộ yêu tiểu thuyết, Y Ninh về nhà chuẩn bị sách vở để đến lớp học thì cô gặp Cố Mặc anh còn nháy mắt với cô nhưng mà Y Ninh lại làm ra vẻ mặt buồn nôn làm Cố Mặc ngượng ngùng anh ra kí hiệu nấm đấm như cố ý nhắc nhở cô Y Ninh cũng đâu chịu thua cô lè lưỡi chọc tức anh rồi lên xe Bạch Thư rời đi.

Bạch Thư chở Y Ninh đến câu lạc bộ và phụ trách chở cô về do ngày hôm nay Bạch Thư cũng có khóa học make-up vào học và tan học cùng giờ với Y Ninh.
Đến câu lạc bộ thì cửa vẫn chưa mở có thể hôm nay cô đến hơi sớm nhưng giờ học của Bạch Thư đã đến nên Bạch Thư phải đi trước Y Ninh thấy cứ đứng đây không phải là cách cô đành qua một quán cafe Uống nước trong lúc đợi.
Khi vào trong quán cô thấy một anh chàng trông khá quen mắt nhưng lại không nhớ là ai cô quyết định thử đi qua anh ta sau đó quay lại nhìn thử xem là ai.

Mà nào ngờ do hậu đậu cô đã vướng chân vào ghế ngã nay trước mặt chàng trai đó không để ý chân đau mà nhìn thấy anh cô liền nói to
- Anh là anh của Cố Mặc đúng không.

Rất vui được gặp lại anh.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 21: Chương 21


Cố Tiến Xuyên liền đỡ cô dậy anh còn quan tâm xem cô có đau không.

Y Ninh cười cho qua rồi nói không sao, Tiến Xuyên còn gọi cho cô một ly nước ép trái cây và vài loại bánh.

Anh ngập ngừng một lúc như định hỏi gì đấy nhưng lại không biết hỏi như nào thấy anh có vẻ loay hoay Y Ninh ngay lập tức hỏi
- Bộ có việc gì sao.

Anh cứ nói đi nể tình anh gọi cho em nhiều bánh ngon em sẽ trả lời cho nếu trong phạm vi hiểu biết của mình.

Tiến Xuyên gãi đầu nói
- Thật ra anh muốn hỏi xem Cố Mặc sống có tốt không em trai anh hiện đang sống ở đâu ấy mà.
Y Ninh tỏ ra không mấy quan tâm cô chèm chẹp miệng nói
- Anh cứ yên tâm anh ấy giờ sống cùng với gia đình em một ngày cơm ba bữa không lo bị đói đâu còn được đưa đi chơi đi hóng gió thư giãn nói tóm lại anh ấy sống rất tốt
- Nghe em nói như em là bảo mẫu của Cố Mặc vậy.
Y Ninh bộc bạch chia sẻ những bất mãn của mình từ việc Cố Mặc hay bắt nạt cô tranh giành đồ ăn ngon với cô còn chiếm mắt tình yêu thương của cả nhà trong bữa cơm mẹ luôn gắp thức ăn cho Cố Mặc ba thì hay rủ cậu ta đi đánh cờ không cho làm việc nhà ngay cả em út Lộc Diệp cũng thích anh ta lúc nào cũng đòi Cố Mặc đến nhà trẻ đón bọn trẻ con trường mầm non cũng thành đệ của anh ta hết rồi.
Thấy Y Ninh có vẻ vất vả với Cố Mặc nên anh đưa cho cô một xấp tiền coi như bù đắp cũng là để cô quan tâm Cố Mặc nhiều hơn nhưng hành động này của anh đã làm Y Ninh hơi ngượng và cảm thấy anh không khác gì mấy công tử thiếu gia nhà giàu khá.

Cô lập tức từ chối vì cô cũng không muốn Vướng phải những rắc rối của hai anh em nhà này.
Thấy Y Ninh có vẻ hơi gượng gạo nên anh cũng ý thức được hành động của mình không được hay cho lắm anh lập tức đổi chủ đề anh nói
- Lần trước thấy em có vẻ thích tiểu thuyết lại trùng hợp là anh có rất nhiều loại tiểu thuyết hay không biết là em có hứng thú hay không?
Y Ninh mặt mũi tươi tắn hẳn lên gật đầu lia lịa gương mặt hớn hở.

Tiến Xuyên lấy ra từ trong cặp có rất nhiều loại tiểu thuyết trong rất bắt mắt nhưng ánh mắt của Y Ninh đã va vào chiếc điện thoại có mắc khóa hình cuốn sách rất giống với mắc điện thoại của cô mua chung với bạn.Y Ninh mắc hình cuốn sách, YY hình chiếc mic, Bạch Thư hình thỏi son ,Giang Quân hình máy tính những cái mắc khóa này đại diện cho sở thích công việc mơ ước của 4 người bọn họ.

Y Ninh chỉ tay vào chiếc điện thoại trong cặp anh hỏi
- Cái điện thoại đó là của anh hay sao ?
Tiến Xuyên bất ngờ nhìn vào cầm điện thoại lên anh lắc đầu
- Không phải cánh đây cũng khá lâu anh đến thư viện đọc sách như bình thường, thì thấy có chiếc điện thoại ở đó hỏi thì không ai nhận đưa cho bảo vệ thì chú ấy nói là của cô bé nào đó thường hay đến đây đọc sách chắc anh sẽ gặp thì đưa cho cô bé đó nhưng do anh khá bận nên đã quên mất.

Giờ em nói anh mới nhớ bộ em biết chủ nhân của chiếc điện thoại này là ai sao?
Y Ninh mếu máo nói
- Tất nhiên là biết rồi em là chủ nhân của nó mà.

Tại sao anh lại quên chứ anh có biết em tìm nó vất vả lắm không em không dám nói cho mẹ biết sợ mẹ la.

Tiến Xuyên ngạc nhiên gãi đầu cười gượng rồi trân thành xin lỗi để bù đắp anh đã tặng cho cô hết chỗ tiểu thuyết mà mình mang theo còn gọi cho Y Ninh thêm vài loại bánh nữa
Y Ninh dù trong lòng rất vui nhưng miệng vẫn nói là : thôi thôi, anh đã giúp em tìm được điện thoại thoại rồi mà còn tặng em nhiều tiểu thuyết thế này còn gọi cả bánh cho em nữa em ngại lắm
Y Ninh để ý thấy tiểu thuyết mới ra của tác giả " Rồng nhỏ" thì cô vui sướng nhảy cẫng lên vì thích
- Anh tặng em cuốn này được không em thích mỗi cuốn này thôi.
Nhận được cái gật đầu của Cố Tiến Xuyên mà Y Ninh vui như tết cô cũng nhận ra đã đến giờ vào học nên đã tạm biệt Tiến Xuyên đi trước
Ra khỏi quán cô còn nói lớn
- Hôm nay quá là hời rồi vui quá đi thôi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 22: Chương 22


Vào buổi học lớp bàn tán chuyện gì đó có người bạn nói với Y Ninh hôm nay sẽ có bạn mới đến nghe nói là du học ở nước ngoài từ khi còn bé cơ giờ về đây có chung sở thích đến vừa để học vừa để dạy chúng ta nữa.

Nghe đến đây Y Ninh vô cùng hào hứng muốn biết người bạn đó là ai trông như thế nào.

Vừa vào lớp đã thấy thầy dắt bạn học sinh mới vào vừa nhìn thấy mặt của bạn mới đã khiến cả lớp sững sờ
Cảm quan đầu tiên khi vừa nhìn thấy cô bạn ấy mọi người đều phải thốt lên rằng cô ấy thực sự rất xinh mái tóc dài óng 2 mặc váy xòe trông cứ như công chúa bước ra từ chuyện cổ tích gương mặt xinh xắn dáng người cao cao mảnh mai làm các bạn nam trong lớp xôn xao bàn tán.
Thầy giáo giới thiệu bạn mới tên là ai
- Âu Na Na bạn ấy được trường chúng ta mời đến để giúp các em mở mang hiểu biết về các phong cách cốt truyện khác nhau của mỗi nước.

Ngoài giỏi về việc sáng tác truyện bạn còn rất giỏi nhiều lĩnh vực như ca hát, nhảy múa thiết kế thời trang Nếu ai có gì không biết có thể hỏi bạn.
Ai nghe xong cũng tấm tắc khen ngợi Không ngờ lại có cô gái hoàn hảo tới như vậy.

Khi chọn chỗ ngồi ai cũng muốn Âu Na Na ngồi cạnh mình nhưng không biết vì sao cô ấy lại chọn ngồi cạnh Y Ninh.

Âu Na Na còn chủ động bắt tay làm quen khiến Y Ninh rất vui cả buổi học dường như tất cả hào quang đều hướng về Âu Na Na , Y Ninh cũng chẳng thể chú tâm nghe giảng mà cứ ngắm nhìn Na Na cả giờ học.
Sau khi tan giờ Y Ninh ra ngoài chờ Bạch Thư đến đón nhưng chờ mãi không thấy bạn đâu hơn nữa trời còn mua rất to.

Âu Na Na thấy vậy ngỏ ý muốn chở Y Ninh về nhưng nhìn siêu xe trước mặt làm Y Ninh cảm thấy mình hơi thấp bé để ngồi lên chiếc xe sang đó, Y Ninh chỉ đành từ chối ý tốt của Âu Na Na.

Cố Mặc đã mua chuộc Bạch Thư để biết chỗ Y Ninh học viết tiểu thuyết để đón Y Ninh nhân cơ hội lấy lòng cô.

Nhưng Cố Mặc lại không ngờ sẽ gặp Âu Na Na ở đây anh đành nấp vào trong bụi cây mãi đến khi chiếc xe đã đi xa anh mới chui ra thấy Y Ninh đang chán nản ngồi nhìn dòng người đi qua trong cơn mưa trông cứ như trẻ con đợi mẹ đến đón.
Anh lại gần vỗ vai làm Y Ninh giật mình quay lại cô thắc mắc sao anh lại ở đây.

Cố Mặc xoa đầu nhếch mày đưa ô cho cô nói

- Nếu không muốn mưa ướt hết người và phải đi bộ về nhà thì lên xe.
Trên đường đi cô nói: nhìn cảnh trời tối trong mưa dòng người đi lại thật đẹp giờ mà có thêm đôi kim đồng ngọc nữ chở nhau dưới mưa thì lãng mạn biết bao.

Nghe xong Cố Mặc thầm cười trong bụng nghĩ chẳng phải là đang ám chỉ mình hay sao còn bày đặt thơ ca.

Cố Mặc cố tình đi nhanh làm Y Ninh đổ người về phía trước bất giác ôm lấy anh lần này Y Ninh không nổi cáu như mọi lần mà chỉ thở dài nói
- Chỉ tiếc người mình ngả vào rất xấu tính ngoài đẹp trai ra thì không được gì cả.
Cố Mặc bĩu môi không biết Y Ninh đang khen hay chê mình nữa nhưng cảm giác đi dưới mưa được người mình thích dựa vào làm Cố Mặc cảm thấy hạnh phúc anh cũng không biết cảm giác này là gì nhưng nó rất ấm áp .
Về đến nhà Lộc Ân ,mẹ và ba đang ngồi chờ cơm thấy hai người về mẹ hớt hải chạy ra giúp hai người cất xe đưa khăn cho họ.

Lộc Ân thì cảm thán sao hai người về muộn thế cơm canh nguội hết cả rồi.

Y Ninh nhăn nhó nói
- Tại Bạch Thư cả nói là sẽ đón người ta mà bỏ đi đâu á ! mãi mới thấy Cố Mặc đến đón không giờ đã ngủ luôn ở câu lạc bộ rồi
Cố Mặc cười thầm vì chỉ anh và Bạch Thư mới biết cô ấy không đến là do anh đã đưa Bạch Thư ,Giang Quân và YY đi chơi trung tâm thương mại để họ ở đó chơi còn mình thì đi đón Y Ninh
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 23: Chương 23


Ăn tối xong Lộc Ân rủ Cố Mặc lên lầu chơi game , nhưng Cố Mặc có vẻ đang có phiền não gì đó anh không thể tập trung chơi game được ván nào cũng thua làm Lộc Ân khá ngạc nhiên bình thường chơi game là nghề của Cố Mặc mà hôm nay anh không chú tâm chơi mà thua mãi thì cũng không còn gì vui nữa.
Cố Mặc xuống nhà uống nước nhìn Y Ninh rửa bát anh lon ton chạy xuống giúp Y Ninh anh cũng nhân cơ hội lân la hỏi chuyện về Âu Na Na
- Y Ninh em học chung với Âu Na Na à cô ta có nói chuyện hay là kể lể gì với em không
Y Ninh ngỡ ngàng quay qua nhìn thắc mắc tại sao Cố Mặc biết là Âu Na Na học cùng câu lạc bộ với mình cô còn trêu chọc rằng anh thích Âu Na Na.

Nhưng điều đó lập tức bị Cố Mặc bác bỏ anh kể cho cô biết về việc Âu Na Na chính là cô gái mà mẹ anh rất thích và mong anh hãy cùng Âu Na Na giúp cả hai gia đình ngày một lớn mạnh hơn còn cho cô ta đến ở chung nhà đó là một trong những nguyên nhân khiến anh bỉ nhà ra đi.
Anh chỉ mong cuộc sống cứ như này trôi anh không mong cô sẽ trở thành bạn của Âu Na Na mà bất hòa hay là gây tranh cãi với anh.

Y Ninh nhìn anh nhưng trong lòng hơi rối cô biết Âu Na Na rất giỏi giang lại xinh đẹp không biết vì sao anh không thích cô ấy nhưng trong lòng lại có chút ghen tị khi nghe cô ấy ở nhà Cố Mặc sau này có thể sẽ là người yêu của anh thậm chí là làm vợ nghĩ tới đây Y Ninh cảm thấy mình đúng là điên rồi.

cô bỏ lên phòng trước khi đi cô còn noid
- Người ta sẽ không để ý đến tôi đâu coi ấy rất tốt lại rất xinh đẹp sao anh không thử nghe lời mẹ một lần.
Câu nói của Y Ninh như sát muối vài trái tim anh, anh đã mong rằng cô ấy sẽ ghen hay là mắng anh không cho anh qua lại với Âu Na Na nhưng sự thật lại phũ phàng.
Cố Mặc Đang ngồi thơ thẩn ngoài ban công bỗng có số lạ gọi tới anh thẫn thờ nhắc máy với giọng điệu nhàm chán , ưu phiền đầu dây bên kia chỉ nghe thấy tiếng xe cấp cứu với giọng nói hoảng hốt của Âu Na Na " Anh....Cố Mặc bác gái..

bác gái bị ngất lên viện rồi ạ! "
Cố Mặc nghe mà đầu óc anh quay cuồng anh sốc tới mức không nói lên lời anh vò đầu bứt tóc bảo Âu Na Na nói rõ địa chỉ để anh đến.

Cố Mặc phi như bay lái môtô đi Y Ninh ra hỏi thăm mà anh không trả lời chỉ thấy anh hốt hoảng phóng xe đi.

Y Ninh cảm thấy hơi tức giận khi Cố Mặc ngó lơ mình mẹ an ủi :"chắc nhà của Cố Mặc có việc nên cậu ấy mới hành sử như thế, thôi đượv rồi mọi người cứ vào ngủ đi mẹ sẽ ngồi chờ cậu ấy về "
Lộc Ân đáp : thôi mẹ cứ nghỉ ngơi trước đi còn cậu ấy con chờ là được rồi .
Cố Mặc đến bệnh viện nhìn thấy mọi người đang ngồi ở phòng hồi sức anh chạy lại hỏi mọi người mẹ có sao không nhưng không ai trả lời.

Cố Tiến Xuyên chỉ lặng lẽ nói
- Mẹ đã qua cơn nguy kịch cũng đã tỉnh rồi em vào tham mẹ đi.
Cố Mặc chậm rãi bước vào nhìn mẹ gầy đi trông thấy gương mặt nhợt nhạt xanh xao, nhìn mẹ tiều tụy mà lòng Cố Mặc như bị thắt lại.

Nhìn cậu con trai mà mình yêu nhất mà giờ Lí Trang lại quay ngơ không thèm để ý tới cậu, Cố Mặc lặng lẽ nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của mẹ nhưng Lí Trang lại gương mặt không cảm xúc rút tay về bà nằm quay qua một góc khác nói
- Mày còn qua đây làm gì tao tưởng mày đi luôn rồi chứ ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 24: Chương 24


Cố Mặc cúi gầm mặt xuống nói lời xin lỗi nhưng bà không muốn nghe.

Âu Na Na mang cháo đi vào thì cũng cảm thấy hơi khó xử , Cố Mặc cầm lấy bát cháo trong tay của Âu Na Na muốn đút cháo cho mẹ , khi quay qua nhìn mẹ thấy gương mặt chán ghét mẹ dành cho mình khiến Cố Mặc không biết phải làm sao.

Lí Trang từ từ ngồi dậy bảo Âu Na Na ra ngoài bà muốn nói chuỵên riêng với Cố Mặc.

Anh lại gần mẹ, mẹ nắm lấy tay anh mà rưng rưng nước mắt
Hôm nay Lí Trang đã nói hết những tâm sự mà bấy lâu nay bà luôn cất giữ trong tìm Lí Trang vừa khóc vừa xin lỗi con trai vì không thể cho cậu cuộc sống mà cậu mong muốn không thể cho cậu thực hiện những ước mơ sở thích và hoài bão của mình bà cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình người mẹ nào mà chả thương con bà muốn cậu lấy Âu Na Na vì không muốn ai coi thường cậu chỉ là thiếu gia ăn bám cha mẹ, bà cầu xin con trai hãy chở về nhà bà nói nhỏ vào tai Cố Mặc
- Ngày mai mẹ sẽ về viện ở đây ngột ngạt lắm, mẹ sẽ nói cho con nguyên nhân mà mẹ bắt con làm mọi thứ mà con không thích hay thử lắng nghe mẹ một lần thôi, Mặc nhi à !
Anh gật đầu rồi xin phép ra ngoài, anh tựa đầu vào lan can bệnh viện nhìn lên bầu trời sao anh cảm thấy khó hiểu cảm giác về một thứ gì cứ luẩn quẩn quanh mình mà khiến bản thân tưởng chừng như ngột thở.

Âu Na Na không biết từ đâu chạy đến ngồi cạnh anh mang cho anh ly trà ấm anh cầm lấy nói lời cảm ơn.

Âu Na Na nhẹ nhàng khuyên bảo
- Sao anh thử nghe lời mẹ một lần như em để mẹ và mình cùng hạnh phúc không yêu không quen thì từ từ rồi sẽ yêu sẽ quen thôi mà.
Cố Mặc chỉ cười trong vô vọng nói lên tiếng lòng của mình
-Nếu là anh của trước kia có thể anh sẽ đồng ý nhưng thật xui anh lại tìm thấy được nửa kia của đời mình rồi.

Nhìn qua đôi mắt em anh cảm thấy em giống anh giống khi cùng chung số phận bị cha mẹ sắp đặt nhưng em khác anh là em đã chấp nhận còn anh thì không
Âu Na Na hỏi - Cô ấy là ai ?
Cố Mặc không trả lời trực tiếp anh chỉ nói vu vơ một câu
- Em không thực sự yêu anh nên em cũng không cần phải quan tâm.

Hãy sống là chính mình vừa giải thoát cho em vừa giải thoát cho anh.
Cố Mặc chào tạm biệt mọi người rồi bản thân lái xe đi về.

Vào nhà điều mà anh không ngờ là Y Ninh và Lộc Ân lại đang ở phòng khách chờ anh về làm anh ấm lòng nhưng điều làm anh vui nhất là thấy Y Ninh chờ mình anh ra hiệu cho Lộc Ân giữ im lặng ngắm nhìn Y Ninh ngủ gật ở trên ghế anh mỉm cười hạnh phúc anh nói nhỏ với Lộc Ân
- Cậu ra dắt xe khóa cửa dùm tôi mha để tôi bế Y Ninh lên phòng cho.
Lộc Ân định nói mà bị Cố Mặc ngăn lại ang nhẹ nhàng bế Y Ninh lên phòng đăt cô xuống giường chuẩn bị rời đi thì Y Ninh bất ngờ nắm lấy tay anh mà nói mớ
-Cố Mặc thúi Cố Mặc xấu xa anh là đồ đáng ghét có vợ ở nhà mà còn đến nhà tôi đồ xấu xa.
Anh búng lên chán cô xong cười không nghĩ cô lại nói mớ đáng yêu làm sao mà không ngờ cái búng này lại làm Y Ninh thức giấc.

Hai người bốn mắt nhìn nhau Y Ninh rây dỗi khi anh bỏ đi mà không nói lời nào.

Trong cơn mơ ngủ Y Ninh vừa dụi mắt vừa ngáp nói
- Lúc nãy anh đi đâu thế hả?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 25: Chương 25


Nhìn Y Ninh hờn dỗi mà lại rất đáng yêu, Y Ninh phụng phịu nhìn rất mắc cười làm anh quên đi hết những đau đầu phiền phức của ngày hôm nay.
Y Ninh thắc mắc tại sao gia đình của anh sao lại phức tạp như vậy và muốn anh kể cho mình nghe về gia đình của anh xem có khác biệt gì so với gia đình của Y Ninh.
Anh nói cho cô nghe về vấn đề ngày ngày phải học tập đến đau cả đầu để có kiến thức phải kết hôn với người mình không yêu để giúp cho gia đình và công ty.

Điều này đã khiến Y Ninh ngây thơ cảm thấy khó hiểu tại sao chuyện gì cũng phải là Cố Mặc chẳng phải Cố Tiến Xuyên thừa kế tài sản sẽ tốt hơn sao ?
Anh cảm thấy Y Ninh thật ngốc nghếch không biết gì về gia đình của anh cả cảm thấy cô ấy thật lạc hậu mà lại đem đến lạc quan.

Cố Mặc đã kể cho Y Ninh nghe về mối quan hệ phức tạp của gia đình mình
Đầu tiên như Y Ninh thắc mắc rõ ràng Cố Tiến Xuyên giỏi hơn Cố Mặc mà mẹ lại cứ muốn Cố Mặc thừa kế gia sản đó là vì họ là anh em cùng cha khác mẹ.
Y Ninh trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi sao trông họ không giống nhau lắm.

Cố Tiến Xuyên thì mang vẻ đẹp tri thức lịch lãm còn Cố Mặc lại mang vẻ đẹp trẻ trung hơi chút tổng tài bá đạo như trong truyện thậm chí tính cách cũng khác nhau một trời một vực.

Y Ninh thắc mắc không biết mẹ ruột của Cố Tiến Xuyên là ai ?
Cố Mặc trầm ngâm nói tiếp :Mẹ của Xuyên ca là Trương Mĩ là một người phụ nữ xinh đẹp từ quê lên thành phố không biết bằng cách nào đó mẹ của Xuyên ca và mẹ của anh trở thành bạn thân của nhau.

Do nhà nghèo nên mrj của Xuyên ca thường hay bị mọi người bắt nạt không có nơi nương tựa cũng không có nhà để về thấy thương nên mẹ của Cố Mặc đã cho dì Mĩ đến ở cùng.Mẹ và cha của anh họ kết hôn mà không hề yêu nhau họ giống anh đều bị ông bà ép buộc không có tình yêu nên khi mẹ anh đi công tác xa nhà đã có chuyện tồi tệ xảy ra
Dì Mĩ và ba của Cố Mặc sau một thời gian bên nhau đã nảy sinh tình cảm họ đã làm ra điều có lỗi với mẹ anh và sinh ra Xuyên ca.

Nó như nhát dao đâm vào tim mẹ của Cố Mặc người bạn thân và chồng lại phản bội mình.

Do sinh khó nên dì Mĩ đã qua đời ngay khi sinh ra Xuyên ca dường như dì đã biết trước sự ra đi của mình nên đã viết di thư xin lỗi mẹ của Cố Mặc và mong bà đừng trách ba anh cũng như Xuyên ca đứa trẻ ấy không có lỗi.

Nhưng làm sao mà quên đi hay tha lỗi được cơ chứ mẹ anh muốn giế.t chết Xuyên ca nhưng không nỡ ra tay.

Bà vẫn nuôi Xuyên ca lớn nhưng không giành tình cảm với anh ấy do cảm thấy có lỗi với mẹ của Cố Mặc nên cha cũng quan tâm mẹ nhiều hơn và muốn có con với bà nhưng mẹ anh cảm thấy ghê tởm.

Họ đã sinh ra anh bằng cách thụ tinh trong ống nghiệm sự trào đời của anh là hi vọng chớm nở của mẹ.

Mẹ luôn mong anh sẽ thắng Xuyên ca về mọi mặt coi như để trả thù cho bà.
Nhưng nhiều lúc cảm thấy rất thương Xuyên ca khi lớn lên mà không có tình yêu của mẹ.
Nghe xong mà nước mắt của Y Ninh rưng rưng cô không thể tưởng tượng được giới hào môn lại có nhiều bi kịch đến vậy cô cũng cảm thấy thương Cố Mặc và Cố Tiến Xuyên.

Họ đều là những đứa trẻ vô tội trong chuyện này dù biết mẹ của Tiến Xuyên là người có lỗi nhưng bà ấy cũng đã mất đã trả giá cho những gì mình làm.
Y Ninh ôm lấy Cố Mặc mà khóc , Cố Mặc cũng không kìm được nước mắt mà ôm lấy Y Ninh anh cảm thấy được sự an ủi quan tâm mà Y Ninh giành cho anh.

Bỗng có tiếng khóc nức nở ở ngoài cửa vọng vào đó là Lộc Ân anh vừa khóc vừa nói
-Anh bạn nhỏ à cậu thật đáng thương, ôm..

ôm cho tôi ôm với
Làm Y Ninh với Cố Mặc ngại ngùng mà buông nhau ra, Cố Mặc ra mắng Lộc Ân phá đám và đưa anh về phòng ngủ.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 26: Chương 26


Sau cái ôm vừa rồi Y Ninh cảm thấy tim mình đập rất nhanh cũng cảm nhận được sự ấm áp.

Y Ninh dần dần cảm thấy thương Cố Mặc nhiều hơn thương cho những bất hạnh mà anh phải trải qua dù mới chỉ lớn hơn mình có ba tuổi.
Sáng sớm hôm sau Cố Mặc ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị đầu óc tóc tai gọn gàng làm Y Ninh có chút khó chịu cô cứ tưởng anh đi hẹn hò với Âu Na Na .
Y Ninh mặt nặng mày nhẹ nói
- Đi hẹn hò hay sao mà ăn mặc đẹp thế ? Đi rồi thì có định đi luôn không khỏi về
Cố Mặc phì cười hỏi cô đang ghen à làm Y Ninh ngượng đỏ mặt lắp bắp nói : ghen...!gì..

chứ?
Cố Mặc giải thích hôm nay anh về nhà thăm mẹ muốn anh mặc đẹp một chút để cho mẹ thấy không có mẹ anh vẫn sống rất tốt một phần giúp cho mẹ đỡ lo lắng.

Như thế, thì chẳng phải thời gian anh được ở lại đây sẽ dài thêm sao ?
Nói xong Cố Mặc lễ phép chào cả nhà lên xe trở về.

Trên đường trở về nhà anh còn mua cho mẹ ít dâu tây một loại trái cây mà mẹ anh rất thích.

Về đến nhà anh vui vẻ chào dì Nhược, thấy cậu về dì vui lắm lâu rồi không được gặp cậu dì thương cậu như con cái trong nhà dì định lên báo với phu nhân nhưng bị Cố Mặc ngăn lại cậu muốn cho mẹ bất ngờ
Lên tới phòng thấy mẹ đang với cốc nước mà vươn người ra suýt ngã Cố Mặc chạy lại đỡ mẹ cậu vui vẻ đưa dâu tay cho mẹ mong mẹ sẽ khen mình xoa đầu mình như lúc nhỏ.
Lí Trang nhận lấy món quà của con trai trong lòng bà rất vui dù chỉ là hộp dâu tây nhưng nó là cả tấm lòng của cậu.
Lí Trang nắm lấy tay con trai cảm thán xa khỏi vòng tay của mẹ mà con lại có vẻ mập ra da dẻ cũng trắng trẻo tràn đầy sức sống.

Lí Trang trầm ngâm nhìn con trai bà biết những yêu cầu của bà có thể sẽ khiến cậu buồn hoặc phản khán như trước đây nhưng giờ bà buộc phải làm vậy.

Lí Trang vừa mở lời đã nói" xin lỗi" làm Cố Mặc ngỡ ngàng bà ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp.
- Gọi con về là lại muốn nói với con về việc mẹ muốn tác thành con với Âu Na Na càng sớm càng tốt.

Con có thể trách mẹ không hiểu con không quan tâm đến cảm nhận của con nhưng vì tương lai của con mẹ mong con sẽ chấp nhận.

Cố Mặc nghe xong mà anh tràn đầy thất vọng anh tưởng mẹ đã hiểu mình hơn nhưng suy cho cùng mẹ gọi mình về vẫn là để nói về những việc vô bổ này anh làm rơi đĩa dâu trên tay vội nước bước ra xa.

Lí Trang với đôi mắt ngấn lệ nghẹn ngào nói với con
- Ba con nói sau khi Cố Tiến Xuyên hoàn thành dự án lần này sẽ cho cậu ta 35 % cổ phần công ty mà trong tay nó đã có tới 10 % mà cha con cho ngay khi nó mới trào đời.

Mẹ không muốn nhìn con trở thành cấp dưới của nó không muốn con bị nó đè đầu cưỡi cổ như những gì mẹ nó đã làm với mẹ.

Chỉ còn cách con với Âu Na Na thành đôi thì cổ phần nhà họ Âu mới bù vào với 20 % cổ phần của con thì mới có cơ hội giành lại công ty.
Cố Mặc bịt tai anh hét lên trong vô vọng anh hiểu những gì mẹ nói anh thương mẹ khi bị những người mình yêu thương phản bội người ta từng nói yêu càng nhiều thì hận càng nhiều.

Cố Mặc biết mẹ vì mình mà chịu thiệt thòi nhìn người mẹ tiều tụy trước mặt mà như có hàng ngàn nhát dao đâm vào tim anh.

Cố Mặc muốn chọn hạnh phúc của mình nhưng cũng muốn bù đắp cho nỗi đau của mẹ.

Anh ngước mắt lên nhìn mẹ nói với hi vọng nhỏ nhoi
- Không còn cách khác sao mẹ.

Nhìn mẹ lắc đầu trái tim anh như ngưng đập mẹ mong anh sẽ sớm về nhà cũng mong anh cân nhắc về điều kiện này.

Cố Mặc nói trong đau khổ
- Mẹ hãy cho con thời gian 10 ngày thôi con sẽ cho mẹ đáp án .
Nhìn sự thất vọng u buồn của con mà lòng bà đau như cắt không muốn ép con nhưng anh em đã không chung mẹ thì lấy đâu ra mà thương nhau đã vậy trong cuộc chiến gia tộc này thì càng không.

Nhìn con trai đi xa cậu đến với niềm vui và trở về trong thất vọng bà cúi xuống nhặt từng trái dâu lên lau sạch rồi đặt vào trong hộp bà biết đây là tấm lòng của con bà anh từng trái dâu mà nước mắt cứ tuân rơi.
Cố Mặc thẫn thờ bước ra khỏi nhà mà cậu ngã rạp ngay trước cổng dì Nhược chạy ra ôm cậu vào lòng an ủi dì rất thương cậu nhưng phận làm người ở dì chẳng thể làm gì hơn cậu òa khóc trong lòng dì như đứa trẻ.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 27: Chương 27


Cố Mặc sau khi được dì Nhược an ủi anh cũng đã phấn chấn hơn anh hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh Cố Mặc cảm ơn dì Nhược đã ở bên anh lúc này.

Cố Mặc vừa về đến nhà Y Ninh thấy anh ủ rũ ngồi thẫn thờ khác hẳn với lúc trước khi đi Y Ninh chạy lại chỗ anh hỏi thăm
- Bộ có việc gì sao, sao trông anh buồn thế ?
Cố Mặc không nói gì anh kéo tay Y Ninh ôm chặt lấy cô vào lòng rồi thở dài.

Hành động này làm Y Ninh giật mình cô lấy tay định đẩy anh ra.

Cố Mặc thì thầm vào tai của Y Ninh với giọng nói yếu ớt mệt mỏi
- Cho anh ôm một lát thôi, chỉ một lát thôi được không ?
Biết Cố Mặc đang có tâm sự Y Ninh nhẹ nhàng ôm lấy anh vỗ vai an ủi
- Bình tĩnh mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi
Cố Mặc ôm chặt lấy Y Ninh dựa đầu lên vai cô nhắm mắt lại nhìn anh rất mệt mỏi suy cho cùng anh cũng chỉ là đứa trẻ 19 tuổi mà thôi
Ở một diễn biến khác Âu Na Na đang nghe điện thoại của mẹ biết tin mẹ đã về nước muốn qua gặp cô.Âu Na Na chẳng những không vui mà cô trông như đang lo lắng về điều gì đó Âu Na Na từ chối vì nhà đều đã ra ngoài nên cô muốn tự mình qua khách sạn nơi mẹ và cha ở.

Âu Na Na xuống nhà lái siêu xe đến khách sạn sang trọng , trông cô bước xuống xe như một nữ công tước sang chảnh cô như biến thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Lễ tân tiếp đón nhiệt tình nhưng vẻ mặt của Âu Na Na hiện rõ sự hồi hộp lo lắng.

Cô chầm chậm bước lên phòng nhìn cánh cửa mà cô sợ hãi không dám mở Âu Na Na hít thở sâu để chấn an bản thân cô từ từ mở cửa.
Nhìn người mẹ sang trọng đang ngắm cảnh ngoài biển khi gặp lại con gái bà vui vẻ gọi cô qua ngồi với mình.

Âu Na Na không ngừng chà tay vào nhau để giảm sự hồi hộp.

Tạ Nhiên nhìn con gái trầm ngâm như thế bà cũng không vòng vo trực tiếp hỏi về sự tiến triển tình cảm của cô và Cố Mặc
Âu Na Na chỉ biết cúi gằm mặt nhỏ giọng nói : xin lỗi khi đã làm mẹ thất vọng
Tạ Nhiên nhìn con gái của mình với vẻ đay nghiến
- Đồ vô dụng mày muốn cả Âu gia tan nát người của Âu gia thành thân tàn ma dại sao hả ?
Âu Na Na sợ hãi quỳ gối xuống đất.Tạ Nhiên nhìn con gái không thương sót bà lẳng lặng cầm ly rượu vang ngồi bên cửa sổ nói

- Dốt nát, ngu xuẩn cả Âu gia chỉ có mỗi mình mày tao và ba mày bay sang mĩ để xin sự giúp đỡ của bà nội mày.

Mày có biết bà ta mắng chửi tao thậm tệ như nào không hả ? Chỉ vì tao sinh ra đứa con gái vô dụng như mày bà ta không muốn giúp đỡ một con vịt trời như mày.

Giờ mày lại còn không biết điều không muốn cứu Âu gia sao ?
Âu Na Na run rẩy nói cô nhớ lại những gì Cố Mặc từng nói hãy thử phản khán lại mẹ một lần vì mình vì bản thân cô nghẹn ngào nói :
- Là do anh ta không thích con anh ta đã có người khác anh ta cũng biết con không thích anh ta.

Tại sao chúng ta cứ phải kết thông gia với Cố gia cơ chứ ? Mẹ không nghĩ cho hạnh phúc của con sao ? con không yêu anh ta, anh ta cũng, không yêu con cố gắng ép buộc cũng vô ích.

Coi như vì con mẹ đừng ép con nữa được không ạ ? con sẽ đầu tư con sẽ tự mình cứu tập đoàn Âu thị
Âu Na Na
còn tưởng mẹ sẽ hiểu cho mình đây là lần đầu cô dám cãi mẹ.

Ngay từ nhỏ cô đã là con búp bê hoàn hảo mà mẹ tạo nên cô thích đi du lịch thích khám phá chứ không hề thích học đàn ca hay những tấm học bổng du học ấy.

Âu Na Na chỉ mong mẹ sẽ cho cô một lần quyết định cuộc sống của mình
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 28: Chương 28


Nghe những mong ước của người con gái mình đứt ruột đẻ ra mà Tạ Nhiên không chút thương tiếc mà tát Âu Na Na.

Cái tát này dã dập tắt hết mọi hi vọng của Âu Na Na với mẹ cô chỉ biết nhìn mẹ với trái tim quặn thắt đau nhói.
Tạ Nhiên đỡ con gái dậy lau hai hàng nước mắt trên mắt con , Âu Na Na mệt mỏi đứng dậy .
Tạ Nhiên nắm lấy tay Âu Na Na và nói
- Con cần phải nỗ lực hơn nữa con có biết tại sao Lí Trang thương Cố Mặc tới vậy mà cx bắt cậu ta lấy con không.

Bà ta muốn con trai mình thừa kế công ty của Cố Đình ông ta có hai người con trai còn bà ta chỉ có một kết thân với chúng ta là để lôi kéo cổ phần thôi
Âu Na Na cuối cùng cũng phải chấp nhận giờ cô mới hiểu ra rằng không ai thương mình hết những cử chỉ gần gũi ân cần của Lí Trang với cô cũng đều là giả tạo mà thôi.

Âu Na Na lòng như tan nát cô cũng không nói gì thêm xin phép mẹ rồi lẳng lặng rời đi giờ cô mới hiểu được cuộc sống này không hề dễ dàng

Âu Na Na trở về Lí Trang vội ra ân cần hỏi thăm về gia đình cô những câu nói mà cô từng cho là sự quan tâm sự yêu thương của người khác dành cho mình giờ chẳng khác gì cuộc giao dịch có qua có lại.

Ngồi chìm đắm trong sự khó chịu ngột ngạt những câu nói của mẹ như nhát dao xuyên thấu trái tim cô vốn từng hi vọng cuộc sống đẹp đẽ đã lấy can đảm nói ra những điều cất giấu trong tim bấy lau nay nhưng hiện thực đã giáng cho cô một cú tát thật đau
Tối hôm đó Âu Na Na giả vờ mệt không muốn ăn uống gì cũng không muốn ai làm phiền rồi khóa trái cửa phòng.Khi không ai đẻ ý đã rời đi ngay trong đêm nơi mà cô đến lần này là hộp đêm nơi ăn chơi bay nhảy của những tay chơi bời.

Nơi mà Âu Na Na từng khinh thường nơi mà cả đời này Âu Na Na chưa từng nghĩ mình sẽ lui tới.
Cô bước vào trong tiếng nhạc và tiếng nói cười ồn ào nơi đây không ai biết cô làm cho Âu Na Na lại có cảm giác thoải mái lạ thường một lúc cô gọi 3 chai rượu vang lâu năm đắt đỏ .Một mình cùng tâm trạng không ổn định cô đã uống liền hết hơn 1chai trong đám người đó có mấy thanh niên tay xăm trổ thấy Âu Na Na xinh đẹp ngồi một mình lại gọi những thứ đắt đỏ bọn chúng đã nảy ra ý đồ xấu.
Thật tình cờ Cố Tiến Xuyên đang ngồi trên lầu nơi khá riêng tư để anh trao đổi công việc với một vài đối tác.

Bọn côn đồ tiến lại gần chỗ Âu Na Na bắt chuyện đám thanh niên 5 người bao quanh Âu Na Na liên tục rủ rê cô nhưng Âu Na Na không thèm để ý đuổi bọn chúng đi.

Trong đám có tên cầm đầu lấy ghế ngồi cạnh Âu Na Na đôi tay không an phận mà sờ lên đùi cô khiến Âu Na Na giật mình hoảng sợ tát anh ta một cái .
Tên côn đồ tức giận hắn cưỡng hôn Âu Na Na ra lệnh cho đàn em giữ Âu Na Na lại.

Âu Na Na la hét nhưng không ai để ý có người trong đó còn nói
- Cô em không phải giả vờ đâu vào đây là để vui chơi mà.

Đi một mình còn uống nhiều rượu không phải để thu hút đàn ông sao?
Lũ côn đồ liên tục sờ soạn cơ thể cô làm Âu Na Na vô cùng sợ hãi cô bắt đầu cảm thấy hối hận khi đã đến đây.

Cố Tiến Xuyên ở trên tầng nghe thấy tiếng hét giọng rất quen anh nhìn xuống thấy Âu Na Na bị đám thanh niên bắt nạt Cố Tiến Xuyên không quan tâm đối tác đang ở đấy mà vội chạy xuống chỗ Âu Na Na.
Anh nắm lấy cổ tên đang giữ Âu Na Na đá anh ta ra.

Cởi áo khoác khoác lên cho cô rồi nói lớn
- Lũ khốn nạn 5 tên thanh niên bắt nạt 1 người con gái không biết nhục hả ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 29: Chương 29


Cố Tiến Xuyên một mình xử lý bọn côn đồ đưa Âu Na Na ra ngoài.

Âu Na Na ngồi rạp xuống đất cô cảm thấy thất vọng ghê tởm những gì đã qua trong cơn say cùng với cú sốc lúc nãy Âu Na Na như phát điên cô tự tát mình đánh chính bản thân tự làm đau mình.
Cố Tiến Xuyên ngăn Âu Na Na lại, bị cô đủn ra Âu Na Na chập chững đứng dậy dựa vào tường.

Âu Na Na nhìn Cố Tiến Xuyên một lúc rồi chạy lại túm lấy áo của anh trách móc nói
- Tại anh đó, xấu hổ quá đi sao anh lại gặp tôi trong hoàn cảnh này.

ự..

tôi đáng thương không vô dụng không.

Tôi là sao chổi đúng không?
Cố Tiến Xuyên lắc đầu nhẹ nhàng đáp
- không cô là một cô gái tốt.

Âu Na Na nhìn lên bầu trời đêm chỉ tay lên trời ngốc nghếch nói
- Tại sao tôi không phải là con trai, tại sao lại biến tôi thành kẻ vô dụng như thế?
Âu Na Na cười lớn tiếng cười xen lẫn tiếng khóc Cố Tiến Xuyên thấy cô như vậy anh rất thương không biết cô đã trải qua những chuyện gì.

Âu Na Na cứ thế nằm bò ra đất rồi nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Cố Tiến Xuyên đành bế cô lên xe đưa Âu Na Na về nhà.
Bản thân anh thường không mấy khi về nhà nên không có chìa khoá biết rằng giờ này cả nhà đều đã ngủ giờ này mà Âu Na Na ra được khỏi nhà có thể là trốn ra.

Cố Tiến Xuyên phân vân khá lâu anh nghĩ rằng nếu đưa Âu Na Na về trong bộ dạng này mọi người sẽ đánh giá cô không tốt phá hỏng hình tượng nữ công gia chánh mà Âu Na Na xây dựng anh quyết định đưa cô về nhà riêng của mình bởi anh không an tâm khi để cô một mình trong khách sạn.
Đưa Âu Na Na về đến nhà anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường cởi guốc ra cho cô đắp mền cho cô.

Cố Tiến Xuyên mới an tâm,anh cầm chăn gối ra ngoài ghế sofa ngủ để Âu Na Na nằm trên giường.

Nửa đêm khi Cố Tiến Xuyên đang say giấc anh nghe thấy có tiếng la hét ở trong phòng.

Cố Tiến Xuyên còn đang mơ ngủ phải giật mình chạy vào xem Âu Na Na thế nào.

Thấy cô trán toát mồ hôi miệng cứ lẩm bẩm
- Con...xin lỗi..lỗi là của con
Cố Tiến Xuyên lo lắng nắm lấy tay Âu Na Na ,trong lúc hoảng sợ Âu Na Na đã bấu chặt làm Cố Tiến Xuyên khá đau nhưng anh vẫn cố chịu đựng .Khi cơn ác mộng đã đi Âu Na Na đã bình tĩnh lại.

Để chắc chắn rằng Âu Na Na không bị làm sao anh còn dùng chán mình áp sát trán của Âu Na Na xem cô có sốt không?
Thấy đầu cô âm ấm anh chạy xuống nhà lấy thuốc vào bếp nấu cháo cho cô ăn lót dạ.

Cố Tiến Xuyên lay Âu Na Na dậy đầu cô khá đau do uống nhiều rượu anh còn ân cần pha nước chanh cho cô uống giải rượu đút cháo cho cô ăn.Cả đêm hôm ấy Cố Tiến Xuyên thức để chăm cô
Sáng hôm sau khi ánh sáng bình minh chiếu qua cửa sổ Âu Na Na nheo mắt nhìn nơi xa lạ này bỗng dưng thấy Cố Tiến Xuyên đang ngủ dựa đầu vào thành giường.

Lần đầu tiên Âu Na Na cảm nhận được chút ấm áp một chút rung động khi được người khác quan tâm lo lắng.

Âu Na Na nhìn Cố Tiến Xuyên ngây ngất chàng trai ấm áp tốt bụng này giúp mình có phải vì danh lợi hay không.
Âu Na Na trầm ngâm thấy có giấy bút trên bàn cô đành để lại lời nhắn rồi rời đi
- Cảm ơn anh hôm qua đã giúp tôi cũng cảm ơn khi đã chăm sóc tôi nhưng mong anh hãy quên chuyện này đi.

Tôi không muốn bất cứ ai biết chuyện này cứ coi đó là bí mật của tôi và anh
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 30: Chương 30


Âu Na Na lặng lẽ rời đi ra đến ngoài cổng cô nhận được tin nhắn của mẹ muốn cô về Âu gia lấy cho bà ta hồ sơ công việc thiết kế tối qua khách sạn cho Tạ Nhiên.

Cô lập tức bắt ta xi về nhà.
Vào trong phòng cô tìm kiếm trong ngăn tủ bàn làm việc nhưng không thể tìm thấy.

Loay hoay một hồi lâu Âu Na Na ngó nghiêng cúi người xuống tìm không may đập đầu vào chiếc tủ nhỏ trông rất lạ.

Âu Na Na thiết nghĩ có thể mẹ để hồ sơ trong đây cô không nghĩ nhiều cứ thế mở tủ ra.

Âu Na Na chỉ thấy một cuốn sổ tay nhỏ màu đen có vẻ khá cũ kĩ chắc hẳn đã rất lâu rồi.
Âu Na Na chầm chậm ngồi xuống mở cuốn sổ ra để đọc những dòng chữ trong đó đã làm cô sững sờ.
" Chào Na Na của mẹ cô con gái đầu lòng , cũng là đứa con duy nhất mà Thiên Chúa ban cho mẹ.

Nhưng tại sao lại nghiệt ngã đến thế con lại là con gái mẹ không muốn phân biệt đối xử với con nhưng trong căn nhà này chẳng ai quan tâm mẹ con ta.

Khi bé yêu của mẹ đã vừa chào đời thì bà con đã nói câu như cứa vào tim mẹ.

Bà con muốn mẹ bỏ con lúc ấy mẹ đã cương quyết từ chối bị gia đình ruồng bỏ sống trong gia đình không có sự yêu thương lúc ấy mẹ đã giận con.
Mẹ biết công chúa của mẹ không có lỗi, lỗi là ở mẹ , mẹ đã sinh ra con nhưng lại trong thân phận con gái bị bà nội bị mọi người coi thường.

Mẹ thừa nhận mẹ đã từng suy nghĩ đến việc bỏ con nhưng tình mâu tử không cho phép mẹ làm điều đó.

Mẹ cố chấp sinh ra con bị bà con đánh hành hạ đã làm mẹ mất đi ý chí mà đánh con.

Mẹ biết rằng con rất đau nhưng hãy thông cảm cho mẹ.

Bản thân mẹ cũng đau nên đã vô tình làm con bị tổn thương rất nhiều.

Mẹ luôn bắt con làm điều mà mình không muốn cũng chỉ mong con có cuộc sống hạnh phúc đủ đầy không phải nhìn thái độ của người khác sống qua ngày.
CÓ một bí mật mẹ luôn giấu con, mẹ luôn nói ghét con hận con nói con vô dụng nhưng chính vì yêu thương con mẹ đã sẵng sàng che chắn cho con khi bà nội muốn giết con.

Ngày sinh nhật lúc con ba tuổi con làm hỏng chiếc vòng ngọc mà bà con thích nhất.

Bà nội đã đánh con mắng nhiếc đánh đuổi con mẹ đã quỳ xuống cầu xin nhận hết lỗi lầm về mẹ.

Nhìn con đau mà lòng mẹ sót lắm lúc ấy mẹ cũng có le lói một quyết định hay bỏ con vào trại trẻ mồ côi để chấm dứt ngày tháng đau khổ này
Nhưng tình mẫu tử sao nói bỏ là bỏ được bà ấy cần bát nước nóng lên định đổ lên người con mẹ đã chắn cho con vết bỏng ấy là nỗi đau sự đáng sợ đối với mẹ nhưng lại là sự thể hiện tình yêu duy nhất đối với con
Âu Na Na yêu dấu của mẹ.

Hãy thứ lỗi cho mẹ, mẹ mãi yêu con "
Đôi mắt Âu Na Na đỏ hoe ngấn lệ trái tim cô lúc này như bị thắt chặt vào đau nhói.

Trước nay cô luôn hận mẹ cảm thấy bản thân bất hạnh nhưng giờ cô mới biết người phụ nữ ấy đã vì mình mà hi sinh cả thanh xuân tương lại vì mình mà mẹ bị bà nội đánh đập chê bai vì cô đã cướp đi hạnh phúc của mẹ .
Âu Na Na liên tục lấy tay tát mình chửi rủa bản thân nước mắt lăn dài trên má
- Âu Na Na đồ khốn nạn vì mày mà mẹ phải khổ vì mày tất cả là vì mày khốn nạn.

Vậy mà mày còn hận mẹ mày không đáng làm con của bà.

Con gái có lỗi với mẹ..

ơi con...!xin lỗi..

mẹ
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 31: Chương 31


Cố Mặc từ hôm từ nhà trở về, anh cảm thấy bứt rứt trong lòng.

Cố Mặc lưu luyến nơi này trong trái tim anh đã in sâu hình bóng của Y Ninh.

Anh nhìn một lượt quanh nhà anh muốn bản thân phải ghi nhớ được tất cả mọi ngóc ngách trong căn nhà này.

Cố Mặc cũng đã đưa ra quyết định thời gian chỉ còn 1 tuần, chỉ một tuần nữa anh sẽ phải trở về Cố gia nơi được gọi là nhà mà lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cố Mặc vào nhà tắm rửa mặt để lấy lại tỉnh táo.

Cố Mặc nhìn bản thân trong gương anh gượng cười cố tỏ ra vui vẻ, anh vội chạy qua phòng của Y Ninh.
Anh sửa soạn quần áo chỉnh tề tinh tế gõ cửa.

Cánh cửa mở ra Y Ninh xuất hiện trong bộ đồ ngủ màu hồng hình chú gấu, ngáp ngáp gãi đầu như đang buồn ngủ Cố Mặc cố nhịn cười trước sự đáng yêu này.
Không nói không rằng Cố Mặc đủn Y Ninh áp sát vào tường gương mặt Y Ninh tái mét hoảng sợ.

Cô lắp bắp nói
- Nè Mặc ca à anh định làm gì thế ?
Cố Mặc nghiệm túc nói

- Lộc Y Ninh anh nói cho em biết anh sẽ bên cạnh em 24 trên 24 trong suất một tuần em đi đâu hay làm gì đi chăng nữa.

Đi chơi với bạn anh cũng muốn đi đến thư viện đọc sách cũng phải dẫn anh theo nghe rõ chưa.

Còn nữa một ngày ba bữa anh muốn ngồi ăn cùng em muốn san sẻ việc nhà mà mẹ Cẩm Lê giao bên em không rời.
Cố Mặc nắm tay Y Ninh ánh mắt quyết tâm thể hiện rõ sự trân thành qua từng lời nói
- Hãy cho anh một tuần cuối đáng nhớ có được không?
Cố Mặc vừa nói xong Y Ninh đang ngơ ngác trước những câu nói vừa rồi.

Y Ninh lấy tay rờ lên chán anh không hề thấy nóng cô còn tỉ mỉ quan sát xem anh có ổn không.

Y Ninh còn kéo anh lại gần xem anh có bị thương ở đầu không nhưng Cố Mặc hoàn toàn bình thường làm Y Ninh càng thêm ngây ngốc cô lắc đầu nói
- Anh bị điên rồi.

Cố Mặc mỉm cười anh quay người đi ra ngoài.

Y Ninh dường như vẫn chưa tin được những lời nói vừa rồi là Cố Mặc nói với mình.

Y Ninh ngó đầu ra nhìn xuống nhà thấy Cố Mặc đang lau bàn ghế, anh còn chuẩn bị chổi ,cây lau nhà như chuẩn bị sửa sang lại nơi đây.

Y Ninh đóng cửa lại thầm nghĩ anh ta bị ngốc rồi .Trái tim Y Ninh như loạn nhịp bỗng cô lại bất giác mỉm cười trong lòng cô thầm nghĩ chẳng lẽ anh thích mình sao? đó là lời tỏ tình sao ? hi...!hi.

Ơ mình cười gì cơ chứ anh ta thích mình hay không cũng đâu liên quan gì tới mình đâu.

Haz mất toi mấy phút đọc tiểu thuyết của anh Rồng nhỏ rồi.
Sáng hôm sau là ngày thứ hai đầu tuần cũng là ngày khởi đầu của tuần cuối anh còn ở lại nơi đây.
Cố Mặc dậy từ sáng sớm anh dậy đánh răng rửa mặt sạch sẽ.

Cố Mặc cũng không quên đắp mặt nạ để da trắng mịn hơn.

Lộc Ân mới ngủ dậy đang lơ mơ khi vào trong nhà tắm được một pha hết hồn.

Làm Lộc Ân tỉnh cả ngủ
- Đại ca ơi sao hôm nay anh dậy sớm thế còn đắp mặt nạ chui trong nhà tắm vừa nhảy vừa hát nữa yêu đời ghê ha.

Cũng may tôi không bị bệnh tim không thì toi tôi rồi
Cố Mặc vội dọn đồ đạc linh tinh của mình ra.

Anh chọn cho mình một chiếc áo mới với màu trắng đen năng động trẻ trung anh còn tóc vuốt keo không quên thoa ít kem chống nắng.
Sau khi chuẩn bị xong anh chạy qua phòng của Y Ninh gọi cô dậy
- Bé con à !em dậy chưa mau lên sắp muộn học rồi.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 32: Chương 32


Y Ninh nghe thấy Cố Mặc gọi mình là bé con mà cô rùng mình nổi hết cả da gà.

Y Ninh giả vờ như không nghe thấy nhìn đồng hồ giờ mới 6:00 vẫn còn sớm không muốn dậy Y Ninh chùm chăn định ngủ tiếp.

Nhưng Y Ninh không thể ngờ bằng một cách vi diệu Cố Mặc đã lấy được chìa khóa dự bị của mẹ cô.

Y Ninh tức tối ngồi dậy làu bàu nói
- Nè cái anh kia, ai cho anh tự tiện vào đây , hơn nữa sao anh lại có chìa khóa vào phòng tôi.
Cố Mặc hí hửng ngồi xuống cạnh Y Ninh tường thuật lại.

Cố Mặc gọi mà không thấy cô ra mở cửa nên xuống nói với mẹ Cẩm Lê là con gái mẹ hôm nay ngủ quên mà hôm nay lại có bài kiểm tra đột xuất sợ em ý ngủ quên.

Mẹ Cẩm Lê không suy nghĩ nhiều đưa luôn cho Cố Mặc .
Y Ninh cười nhạt tức giận mà không thể làm được gì, chỉ có thể nuốt cục tức này xuống.

Y Ninh thững thờ đi vào nhà tắm để đánh răng vừa đóng cửa vào cô liền đá vào cánh cửa để xả giận.
Bên ngoài Cố Mặc đã xắp xếp đồng phục đi học của Y Ninh sẵn sàng còn không quên ủi lại áo sơ mi cho Y Ninh.
Ở trong nhà tắm Y Ninh đang đánh răng nghe tiếng Cố Mặc nói vọng vào.

- Bé con à anh xuống nhà chuẩn bị đồ ăn cho em nhoa.
Y Ninh nhăn mặt
- Sến quá vậy trời
Y Ninh ra thấy quần áo đã dọn ngay ngắn chuẩn bị đầy đủ Cố Mặc còn để lại giấy ghi chú
" Bé con à ! anh xin lỗi vì đã vào phòng em khi em không cho phép sẽ không có lần sau đâu.

Thứ lỗi cho anh nha bé thay đồ rồi xuống ăn sáng nhé.

"
Y Ninh lắc đầu thầm nghĩ chắc Cố Mặc bị ngã đâu đó ngã nặng tới mức não hỏng luôn rồi.
Y Ninh xuống nhà thấy mọi người đang ở dưới chờ cô, Y Ninh vội chạy xuống để mọi người khỏi phải chờ lâu.

Cố Mặc tinh tế kéo ghế cho Y Ninh ngồi cả bữa ăn Cố Mặc không lo ăn mà cứ nhìn Y Ninh khiến cô ngượng ngùng khó chịu.

Biểu hiện thất thường của hai người làm Lộc Ân khó hiểu
- Hai đứa trẻ con này hôm nay bị sao thế ăn không lo ăn đứa cứ nhìn đứa còn lại cứ né.
Cố Mặc nhìn Lộc Ân với ánh mắt hình viên đạn, Y Ninh không ăn nữa xin phép cả nhà cô đi học trước.

Thấy Y Ninh bỏ đi Cố Mặc cũng theo sau, Y Ninh cố gắng chạy nhanh một chút thì Cố Mặc cũng chạy đuổi theo.

Y Ninh bỗng nhìn thấy Cố Tiến Xuyên đang ngồi bên ghế đá cạnh công viên ngồi nghe nhạc như nắm được phao cứu sinh Y Ninh bỏ chạy qua ngồi cạnh Cố Tiến Xuyên.

Cố Mặc đuổi theo nhưng bị mất dấu anh đành nuối tiếc rời đi.
Y Ninh ngồi thở hồng hộc mệt không nói được Cố Tiến Xuyên cầm lấy chai nước mở nắp sẵn đưa cho Y Ninh.

Anh lấy khăn từ trong túi áo lau mô hôi nhẽ nhại trên chán cho Y Ninh.

Làm cô ngại ngùng vội vàng nói
- Cảm ơn anh nha, không có anh chắc chắn Cố Mặc sẽ không tha cho em đâu
Cố Tiến Xuyên thắc mắc hỏi
- Bộ hai người có xích mích gì sao?
Y Ninh vội phủ nhận
- không hiểu sao hôm nay anh ấy cứ bám lấy em , cũng là quan tâm nhưng mà nó lạ lắm.

Quan tâm tới mức khiến người ta sợ hãi luôn.
Cố Tiến Xuyên cũng không hỏi nhiều anh nhìn đồng hồ trên tay thấy cũng muộn rồi ngỏ ý muốn đưa Y Ninh tới trường.

Y Ninh định từ chối nhưng nghĩ lại bản thân chạy mệt rã rời hai chân đi bộ có khi lại gặp Cố Mặc nên cô cũng đồng ý
Cố Tiến Xuyên lái xe ô tô trở cô đến trường học.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 33: Chương 33


Trên đường đến trường cô nhìn thấy Cố Mặc đang tức tối giận hờn vặt lá cây bên đường.

Lộc Y Ninh sợ hãi cúi nguời xuống quay mặt đi mong Cố Mặc sẽ không nhận ra mình.

Cố Tiến Xuyên thấy vậy cười đưa cho cô chiếc khẩu trang
Y Ninh ngơ ngác nhìn anh
- Tôi nghĩ sẽ có lúc em cần đến nó.
Y Ninh ngại ngùng nhận lấy nhìn ra ngoài để che đậy sự ngại ngùng của mình.

Cố Tiến Xuyên nói
- Nếu Cố Mặc làm em cảm thấy phiền phức thì cứ nói với anh, anh sẽ đưa Cố Mặc về nhà
Mặc dù Y Ninh cảm thấy Cố Mặc khá phiền phức nhưng khi nghe đến việc đưa Cố Mặc rời đi Y Ninh cảm thấy không vui, thậm chí cô còn hơi bứt rứt trong lòng.

Y Ninh lắc đầu phủ nhận, thấy vậy Cố Tiến Xuyên cũng không hỏi nhiều.
Gần đến trường Y Ninh xin xuống xe trước không muốn các bạn bàn tán.

Y Ninh lễ phép cảm ơn vì Cố Tiến Xuyên đã giúp cô.

Không ngờ cảnh này bị Bạch Thư và Giang Quân nhìn thấy

- Chuyện gì đây Y Ninh à cậu được anh trai nào chở đi học vậy.
- Nè 2 cậu á đừng có mà hóng hớt lung tung vào học đi muộn học bây giờ.
Khi vào lớp Y Ninh vẫn đang thẫn thờ suy nghĩ về những biểu hiện kì lạ của Cố Mặc hôm nay.

Thầy giáo vào cả lớp đứng lên chào khiến Y Ninh giật mình.
Thầy giới thiệu với lớp về một học tỷ du học nước ngoài từ nhỏ , là cô gái xinh đẹp đa tài cầm kì thi họa đủ cả.
Mọi người ai nấy đều vỗ tay khen ngợi Y Ninh cũng tò mò không biết vị học tỷ ấy là ai.

Bỗng một bóng dáng quen mắt hiện lên không ai khác đó là Âu Na Na.
Thần thái sang trọng, cùng chiếc áo sơ mi quần đen ống xuông thanh lịch toát lên vẻ đẹp khiến người ta sat đắm.

Âu Na Na giới thiệu
- Chào các bạn tôi là Âu Na Na hân hạnh được cùng đồng hành với lớp ta.

Âu Na Na mang đến rất nhiều kiến thức mới lạ, những điều hay và thú vị nhưng Y Ninh lại không quan tâm lắm vì trong đầu cô đầy thắc mắc với những chuyện sáng nay.

Lúc cô không chú tâm Âu Na Na lập tức nhắc nhở.

Tuy nhiên lời nhắc nhở này có phần khiến Y Ninh không được thoải mái đúng hơn là có phần xúc phạm Y Ninh
- Bạn Lộc Y Ninh bạn có thật sự nghe giảng không tâm trí đang để đâu vậy.

Những người không ra gì đều xuất phát từ những kẻ không biết tôn trọng người nói.

Đặc biệt là không học thức sẽ phá gia đình người ta.

Phải không Y Ninh
Những câu nói đầy ẩn ý này làm cho Y Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng nhưng do Y Ninh nhận thấy mình sai nên cũng chỉ đành xin lỗi.

Nhưng những người bạn của cô thì khác Bạch Thư tức giận nói
- Nè cùng lắm hơn nhau có một tuổi mà ăn nói với nhau như thế sao ? mà chỉ là không nghe giảng thôi mà có phải nặn lời vậy không
- Thầy không có ở đây không có nghĩa là bạn Bạch Thư được ăn nói với tôi như vậy.

Tôi chỉ nhắc chung chung vậy thôi bộ có tất giận mình sao ?
Bạch Thư nổi tiếng với tính khí nóng nảy cô tức giận ném cuốn sách về phía Âu Na Na còn định nhảy lên đánh cô ta nhưng bị Y Ninh ngăn cản cô không muốn gây phiền phức
Trong giờ học sinh hoạt Âu Na Na luôn giành những câu hỏi khó cho Y Ninh để dìm cô đồng thời thể hiện sự hiểu xa trông rộng của mình.

Tâm trạng không ổn định Y Ninh chẳng thể làm gì.
Tan học Bạch Thư, Giang Quân và YY an ủi Y Ninh nhưng Y Ninh vẫn vui vẻ nói không sao.

YY quan tâm hỏi
- Cậu và cô ta có thù gì sao.
Bạch Thư đập bàn nói
- Thù hận gì thì kệ cô ta chứ đi học nước ngoài mà coi mình nắm đầu thiên hạ à.

Nếu không phải Y Ninh ngăn cản bà đây cho cái dép vào mặt cô ta rồi!
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 34: Chương 34


Y Ninh không mấy quan tâm cô vẫn vui vẻ cười rồi nói
- haz, không sao đâu so đo làm gì
Y Ninh nhìn đồng hồ cô gõ vào mặt đồng hồ giơ ra đưa cho mọi người nhìn rồi xoa xoa bụng biểu thị rằng mình đang rất đói.

Đám bạn nhìn cái là hiểu luôn ý cô
- Thôi có người đói sắp ngất rồi xuống căn tin trường ăn cơm thôi.
Xuống dưới nhà ăn Y Ninh vẫn đang tươi cười cho tới khi nhìn thấy Cố Mặc cũng đang ở đây.

Cô cúi gằm mặt xuống nấp sau Giang Quân cả 3 nguời bạn đều ngơ ngác nhìn Y Ninh rồi hướng mắt theo chiều Y Ninh vừa nhìn
Thì ra Cố Mặc và Lộc Ân cũng đang ở đây Cố Mặc thì ngó nghiêng nhìn đông nhìn tây bên này thì Y Ninh cứ trốn đây đẩy.

Bạch Thư ngây thơ lại cứ tưởng họ đang chơi trò gì cô hét lên
- Anh Lộc Ân , anh Cố Mặc ơi! Lộc Y Ninh ở bên này.
Y Ninh hoảng hốt nhìn Bạch Thư cô tức giận chui xuống gầm bàn chốn.

Ai ngờ Cố Mặc lại đến chui xuống hỏi làm Y Ninh giật mình đập đầu vào bàn
-Em đang làm gì đấy?
Y Ninh chỉ biết ôm đầu cười rồi ngậm ngùi chui ra.

Y Ninh không dám ngẩn đầu lên nhìn mọi người tay nắm chặt vào tay của Giang Quân.

Cố Mặc thấy vậy anh liền đổi chỗ cho Giang Quân làm Y Ninh ngượng ngùng.
Lộc Ân gãi đầu không hiểu gì
- hai người làm trò gì đấy ?bộ có vấn đề gì à?
Cố Mặc tươi cười lắc đầu anh thấy con tôm trong bát của Y Ninh anh liền gắp lấy Y Ninh tức giận đánh anh.
- Làm gì vậy trả đây.
- Anh định bóc tôm cho em thôi mà.
Cả bọn ồ lên Y Ninh nghiêm túc nói không cần.

Y Ninh cảm thấy khó chịu và xấu hổ khi Cố Mặc làm vậy hơn nữa hôm nay cô cũng đang không vui về buổi học sáng nay.
Cố Mặc bóc tôm trong bát anh bỏ sang cho cô Y Ninh vẫn đang giận nên lấy đũa gắp trả lại Y Ninh mặt không cảm xúc tức giận đứng dậy đi qua bàn khác ngồi ăn.

Cố Mặc cảm thấy hụt hẫng khi cô thờ ơ luôn chốn tránh anh Lộc Ân không biết nên trêu anh
- Nếu em gái tôi không nhận thì cậu cho tôi nhé.

Tôi thích ăn tôm lắm đấy
- Đừng có mà mơ

Y Y trầm tư nói
- Hôm nay Y Ninh có chút không vui trong buổi học sáng nay học tỷ làm khó cô ấy nên vốn đã tức giận từ trước giờ anh lại trêu cô ấy nên cô ấy mới vậy.

Đừng để tâm nha.
Cố Mặc quay qua nhìn Y Ninh mà khó sử thầm nghĩ Bản thân hơi quá nên khiến Y Ninh không hề biết cô không vui trong lòng anh có chút tự trách
- Ai là người bắt nạt Y Ninh vậy
-Đó là chị Âu Na Na
Nghe xong mà Cố Mặc đứng hình anh không hiểu sao cô ấy cứ bám theo gia đình anh giờ lại còn bắt nạt người anh thích.

Cố Mặc không giỡn nữa anh đứng dậy khi đi qua chỗ Y Ninh ngồi anh bỏ lên bàn cô thú bông hình chiếc bánh bao đang cười cùng dòng ghi chú đằng sau
- Vui lên.
Cố Mặc đi ra ngoài đến tận phòng nghỉ dành cho du học sinh anh nghĩ rằng Âu Na Na đang ở đó.

Thấy hot boy của trường tới các bạn nữ trong phòng la hét
- Ôi đẹp trai quá đi
- Anh này đến tìm ai vậy đẹp trai thật đó.
Cố Mặc mặt đằng đằng sát khí nói
- Cho tôi gặp Âu Na Na.
Âu Na Na nghe thấy Cố Mặc đến tìm mình cô vui mừng khôn xiết thầm nghĩ không biết Cố Mặc tìm mình làm gì.

Âu Na Na tranh thủ dặm lại chút phấn tô thêm ít son sửa soạn tóc tai.

Âu Na Na hớn hở ra ngoài gặp anh
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 35: Chương 35


Âu Na Na hớn hở bước ra lại gần Cố Mặc ngay lập tức Âu Na Na bị anh đẩy ra, gương mặt lạnh lùng cảnh cáo
- Tôi nghe nói cô mới chuyển về đây làm học tỷ giúp các em khóa dưới à.
Âu Na Na cảm thấy có chút vấn đề cô bình tĩnh kéo ghế ra ngồi xuống mà không trả lời.

Cố Mặc liếc nhìn Âu Na Na một cái rồi anh cười khinh bỉ
- Không cần biết cô ghét ai hay làm trò gì nhưng tránh xa cô gái tên Lộc Y Ninh ra.
Cố Mặc thấy một bông hoa hồng tươi rói cả một chậu hoa nhưng chỉ có một bông duy nhất.

Cố Mặc thản nhiên ngắt bông hoa ra rồi chỉ vào Âu Na Na
- Cô giống như bông hoa này trong chậu cây này cô là đẹp nhất nhưng ở các chậu cây khác cô chẳng là gì cả.

Nếu còn đụng chạm nguời khác lung tung thì kết cục của cô sẽ giống bông hoa này bị người ta ngắt ra rồi bị giẫm nát
Nói xong Cố Mặc thả bông hoa xuống đất rồi giẫm lên bông hoa ấy một cách vô tình.
Âu Na Na tức điên lên cô ta ném ly nước trên bàn xuống Cố Mặc chẳng thèm quan tâm anh cứ thể bước đi.
Khi vào lớp Cố Mặc nằm xoài ra bàn thở dài Lộc Ân thấy vậy rủ Cố Mặc đi chơi hôm nay đám bạn trong lớp rủ nhau đi chơi một buổi.

Các bạn tìm anh mà không thấy Cố Mặc đâu nên nhờ Lộc Ân chuyển lời.

Cố Mặc nằm im xua tay ngỏ ý đuôi Lộc Ân đi
Cố Mặc bỗng quay qua hỏi
-Tối nay ba mẹ cậu về nhà ngoại đúng không ?
- Uk, đi một tuần ba mẹ tôi mới về nhà.
- Tối nay cậu cứ đi chơi đi, đi cả đêm cũng được.
Cố Mặc vui vẻ cười tít mắt, Lộc Ân nổi hết cả da gà thầm nghĩ bụng : bộ tên này có ý gì với Y Ninh nhà mình sao toi em tôi rồi ai ngờ lại hút được cả hồn của tên cố thiếu gia này.
Cố Mặc vui vẻ trở lại sau giờ học anh ghé vào thư viện mua cho cô một vài cuốn tiểu thuyết .Cố Mặc nhớ lại Y Ninh rất thích sách của tác giả rồng nhỏ nhưng nó không phải sách phổ thông thường có nên rất khó để mua hơn nữa cũng rất khó tìm vì vậy Cố Mặc đã lén nhờ dì Nhược kêu phòng quản lí bỏ chút thời gian tìm hộ anh.

Và giờ nó đã bán ngập tràn trong khu thư viện này.

Nhìn Cố Mặc vui vẻ đắc ý ông chủ của thư viện búng tay cho cậu tỉnh lại
- Nếu tôi không nhầm cậu là người hay đi cùng Lộc Y Ninh đúng không
- Sao bác biết ạ
- Cậu thích con bé sao? nhìn mặt cậu kìa tí ta tí tở ngoài con bé ra còn ai mê truyện của tác giả Rồng nhỏ này tới vậy.

Cậu tốn công sức giúp tôi nhập đống sách này về là cố ý lấy lòng người đẹp hả.

Cố Mặc ngại ngùng gãi đầu.

Ông chủ quán chỉ cười rồi chúc cậu may mắn.

Cố Mặc rời khỏi thư viện anh lại chạy qua quán bánh đặt mua rất nhiều loại bánh ngon.

Hai tay xách đồ nặng trĩu mang đồ về đến nhà mà rã rờ hai cánh tay.
Cố Mặc chuẩn bị cả nến cả hoa để chuẩn bị cho bữa tối lãng mạn của hai người.
Lộc Y Ninh cùng Bạch Thư,Giang Quân và Y Y trên đường về gặp Âu Na Na lái siêu xe chặn giữa đường cô ta cố ý đi vào chỗ nước đọng bên đường.

Nước bắn tung tóe làm bốn người ướt hết Âu Na Na còn ngồi trên xe không thèm xuống xin lỗi.

Cô ta hạ kính xe xuống thò đầu ra ngoài nói
- Có bị làm sao không tại tôi ở trong xe đang tiến thẳng vào khu trung tâm thương mại nên không nhìn thấy vài thứ.
Âu Na Na kiêu căng ném tiền xuống đất
- Coi như tôi bồi thường nha.
Bạch Thư tính tình nóng nảy cởi giầy ra định lao vào đánh Âu Na Na nhưng bị Y Ninh ngăn lại.

Giang Quân và Y Y đều thấy bất bình.

Ai ngờ Y Ninh nắm tóc Âu Na Na tát cho cô ta phát thật đau
- không cần tiền bồi thường như này là đủ
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 36: Chương 36


Lộc Y Ninh không nhịn nữa vốn dĩ Y Ninh không phản kháng vì cô từng rất ngưỡng Âu Na Na học cao hiểu rộng nhưng với nhân cách thô lỗ ngạo mạn ấy không đáng để Y Ninh phải nhịn.
Bạch Thư bên cạnh thì liên tục vỗ tay khán thưởng.
- Không ngờ a đầu nhà cậu lại ra tay mạnh vậy còn tưởng cậu có vấn đề cơ đấy.

Đây mới là Lộc Y Ninh mà tớ quen biết.
Âu Na Na bị sỉ nhục như vậy đây là điều mà cô ta không thể chấp nhận được.

Vốn dĩ Âu Na Na cố ý gây chuyện với Y Ninh nay Y Ninh lại thẳng tay đánh cô ta làm cho cô ta càng thêm hận.

Âu Na Na như phát điên bỗng Âu Na Na khựng lại ánh mắt trở nên mưu mô Âu Na Na bình tĩnh nhấc máy lên gọi điện cho ai đó.
- Alo, tôi muốn nhờ cô một việc liên quan đến bạn học Lộc Y Ninh.
Về phía Y Ninh cô trở về nhà mà nhà cửa tối om.

Y Ninh ở ngoài gọi mẹ mà không thấy ai trả lời cửa cũng không khóa.

Bỗng Y Ninh chợt nhớ ra bố mẹ và Lộc Diệp về quê rồi tuần sau mới lên ,anh Lộc Ân hôm nay đi chơi với bạn có lẽ hôm nay sẽ về muộn.

Còn tên Cố Mặc thúi thì cùng lớp với anh hai chẳng lẽ anh hai đi mà anh ta lại không đi.
Y Ninh bỗng thấy ớn lạnh sau gáy cô lén lút bước từng bước vào nhà cầm lấy cây chổi để ở góc nhà.

Y Ninh sợ hãi tiến vào trong bếp, không ngờ Cố Mặc lại nấp sau cánh cửa thấy Y Ninh vào anh hớn hở bật đèn lên
- Chào mừng em trở về.
Cố Mặc chưa kịp nói xong đã bị Y Ninh cầm chổi đánh túi bụi.

Y Ninh sợ hãi nhắm tịt hai mắt tay cứ đánh miệng cũng cứ lẩm bẩm : tên trộm đáng ghét cho ngươi chết này.
Mãi cho tới khi cô nghe thấy tiếng la quen hình như là của Cố Mặc , Y Ninh mới mở mắt ra thấy Cố Mặc nằm xõng xoài dưới đất cuộn tròn người lại vì đau.

Y Ninh hoảng hốt bỏ cây chổi trên tay xuống đỡ Cố Mặc dậy.

Cố Mặc hậm hực anh mếu máo như đứa trẻ con đang hờn dỗi.

Y Ninh thì liên tục nói : xin lỗi.

Y Ninh vội chạy vào phòng lấy bông băng để sử lí vết thương cho anh.

Không hiểu được vì sao Cố Mặc lại làm vậy Y Ninh mắng anh
- Bộ bị khùng hả ? sao lại dọa ma tôi còn tưởng là trộm nữa chứ anh bị thương về thể xác tôi thì bị tổn thất về tinh thần nè.
Cố Mặc xị ra cúi mặt xuống lẩm bẩm nói vơi vẻ oan ức.
- Chẳng phải em giận anh sao? nên muốn tạo bất ngờ thôi mà, không cảm kích thì thôi mà còn mắng người ta.
Y Ninh nghe xong xoay người lại cô bất ngờ với cảnh trước mắt một bàn ăn tràn ngập hoa và nến những loại bánh mà Y Ninh thích nhất những loại mà cô luôn thầm ao ước được ăn thử một lần đều bày ra ngay ngắn ở trên bàn.

Dưới đất là những quả bóng bay nhiều màu sắc.

Y Ninh tủm tỉm cười quay qua nhìn Cố Mặc.

Anh thấy Y Ninh cười thì cũng vui hẳn lên bởi sau tất cả thứ anh chờ chỉ là nụ cười của cô.
Y Ninh cảm ơn Cố Mặc , cô chạy lại dán băng cá nhân cho anh.

Nhân cơ hội Cố Mặc nhõng nhẽo kêu đau Y Ninh nhẹ nhàng thôi cho anh.

Lúc ấy khoảng cách giữa họ như được xích lại gần hơn.
Cố Mặc lấy trong cặp anh ra rất nhiều tiểu thuyết của tác giả Rồng nhỏ Cố Mặc trân thành nói.
- Tặng em nè, ( Cố Mặc ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp ) Nhân tiện đây cũng cho anh xin lỗi về việc mà Âu Na Na gây sự với em ở trường.

Không biết vì sao cô ta làm vậy nhưng ắt hẳn cũng có chút liên quan đến anh cho anh gửi lời xin lỗi em nha.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 37: Chương 37


Y Ninh vốn không để tâm đến những chuyện ấy, lúc này trong mắt cô ngập tràn hình ảnh lúng túng đáng yêu của Cố Mặc trông rất mắc cười.
Cố Mặc nắm tay của Y Ninh hai người cùng nhau thưởng thức bữa tối trong ánh nến lung linh cả hai nói chuyện cười đùa vui vẻ.

Trong khoảng khắc này cóCố Mặc là người vui nhất cũng là người buồn nhất anh khổng giấu nổi cảm xúc của mình ánh mắt trìu mến ẩn chứa sự si tình chỉ giành riêng cho Y Ninh.
Y Ninh cười tươi lâu lắm rồi Y Ninh mới vui như vậy cô cảm thấy khi ở bên Cố Mặc cô có cảm giác rất kì lạ một loại cảm giác mà cô chưa từng có trước đây.
Cố Mặc và Y Ninh cùng nhau rửa bát họ tinh nghịch như những đứa trẻ con lấy xà phòng thổi bong bóng.

Y Ninh còn bôi xà phòng lên mặt của Cố Mặc , họ trêu nhau chạy quanh nhà tiếng cười ngập tràn ngôi nhà trở nên ấm áp tươi vui hơn bao giờ hết.
Nô đùa mệt rồi Y Ninh lấy những cuốn tiểu thuyết mà Cố Mặc tặng ra đọc, Cố Mặc cũng muốn ngồi đọc cùng Y Ninh anh cũng muốn thử thích những thứ mà cô thích trải nghiệm tất cả những gì mà cô đã trải qua.
Cố Mặc chưa bao giờ thích sách mà giờ lại như vậy khiến Y Ninh có phần nghi ngờ.

Bỗng cô chợt nhớ ra giờ cũng đã muộn không biết Lộc Ân bao giờ mới chịu về.
Y Ninh gọi điện cho Lộc Ân nhưng anh không nghe máy, Y Ninh gọi liên tục mấy cuộc nhưng không có phản ứng gì.

Y Ninh có phần hơi lo lắng vì Lộc Ân rất hiểm khi về nhà muộn mà không thông báo gì như vậy.
Cố Mặc an ủi Y Ninh
- Chắc hẳn Lộc Ân chơi vui quá nên quên mất giờ giấc thôi.

Y Ninh à ! em mệt thì đi ngủ trước đi ha anh sẽ chờ Lộc Ân về.
Y Ninh lắc đầu cô đáp
- Anh ấy không mang chìa khóa đáng ra phải về sớm mới phải.

Dù sao cũng chưa muộn lắm em đọc sách một chút chờ anh ấy vậy.
Trời bỗng đổ mưa lớn Y Ninh lại càng thêm lo lắng.

Cố Mặc kéo ghế ra gần cửa sổ ngồi trong nhà gió mát của trời mưa ngoài đường tĩnh lặng cảm thấy rất thoải mái.
Về phía Lộc Ân anh cùng bạn bè đi chơi do tửu lượng kém chỉ uống được vài ly Lộc Ân đã say mèm không còn tỉnh táo.

Y Y đang làm thêm ở quán nhậu đó gặp Cố Mặc ở đây Y Y không khỏi ngạc nhiên.

Mọi người đều được người nhà tới đưa về hết chỉ còn lại một mình Lộc Ân nằm lăn lóc ra bàn.
Y Y chạy qua gọi Lộc Ân dậy nhưng Lộc Ân say sỉn không còn tỉnh táo nữa nói năng linh tinh không khác gì đứa trẻ đang nói mớ khi ngủ.

Y Y định gọi cho Y Ninh để cô ấy đưa Lộc Ân về nhưng điện thoại Y Y không mang theo tìm kiếm trên người Lộc Ân cũng không thấy điện thoại của anh đau.
Ngoài trời đang đổ mưa lớn giờ này cũng đã muộn không biết Y Ninh có còn thức không mà nếu giờ chở Lộc Ân về nhà của anh cách rất xa quán.

Y Y chỉ đành lại đưa anh về phòng trọ của mình gần ngay đây.

Y Y vất vả đưa Lộc Ân lên xe cô rất muốn thuê taxi đưa anh về nhà nhưng cô lại không mang đủ tiền đi.

Y Y nâng mặt của Lộc Ân lên
- Xin lỗi anh nha em không mang đủ tiền để anh chịu khổ đội mưa trên chiếc xe cà tàn này cùng em rồi.
Trên đường đi Lộc Ân được Y Y trở ngồi đằng sau cô lấy áo mưa che chắn cho Lộc Ân.

Bất giác trong cơn say Lộc Ân đã ôm lấy Y Y làm Y Y giật mình tim cô cứ đập loạn cả lên thật ra Y Y luôn thích thầm Lộc Ân bao nhiêu năm nay Y Y cảm thấy rất vui bởi cái ôm ấm áp này.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 38: Chương 38


Y Y đưa Lộc Ân về đến nhà lập tức gọi cho Y Ninh để cô bớt lo.

Y Ninh mệt quá đã ngủ quên gục xuống bàn, thấy điện thoại reo Cố Mặc nhấc máy
Nghe thấy giọng của Cố Mặc , Y Y sững sờ bình thường thì ghét nhau luôn né tránh nhau mà giờ lại ở cạnh nhau.
- Alo, Anh Cố Mặc ạ ! Y Ninh ngủ chưa ạ em gọi để thông báo rằng anh Lộc Ân đang ở chỗ em để mọi người đỡ lo lắng ạ
- Ồ ! ( Bỗng Cố Mặc nhận ra điều không ổn anh thầm nghĩ tên Lộc Ân này chẳng phải đi chơi với lớp sao ? sao giờ lại ở chỗ Y Y rồi.

) Ưm vậy phiền em rồi.

Bye bye ngủ sớm nha.
Cố Mặc phải tâm phục khẩu phục Lộc Ân đi chơi với bạn mà đâm ra ở cùng con gái nhà nguời ta.

Anh ra khóa cửa khóa cổng rồi bế Y Ninh về phòng cho cô nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau Cố Mặc dậy rất sớm anh xuống nhà bật video trên mạng về công thức nấu ăn để nấu cho Y Ninh thưởng thức tay nghề của mình.
- Hôm nay mình sẽ nấu món cá sốt cay cho Y Ninh , chắc hẳn em ấy sẽ vui lắm cho mà xem.
Chưa làm mà Cố Mặc đã mơ đến lúc mình hóa thân thành đầu bếp nấu ăn rất ngon Y Ninh ăn xong tấm tắc khen ngợi.

Tặng anh một cái thơm bên má nghĩ tới thôi Cố Mặc mặt đã đỏ ửng lên cười khoái chí.

Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng như anh nghĩ bóc hành thì cay mắt đến phát khóc, rán cá thì bắn tung tóe văng bỏng khắp người Cố Mặc nhanh chí mặc áo mưa đội mũ bảo hiểm đeo găng tay để khỏi bị bắn.

Đến khi cho gia vị làm sốt cay trong hướng dẫn nguời ta cho ba thìa ớt bằng thìa cà phê nhưng Cố Mặc tìm mãi không thấy anh lấy đại cái muôi múc canh ( Không có thìa thì mình dùng muỗng cho ít lại thôi có sao đâu)
Đến lúc nấu xong Cố Mặc sợ cháy vội vàng tắt bếp tay chân anh luống cuống không may chạm vào nồi cá nóng sút bỏng đỏ ửng cả tay.

Cố Mặc chỉ vội rửa qua bằng nước lạnh rồi chạy lên gọi Y Ninh dậy xuống ăn sáng.
Y Ninh hôm nay cũng dậy sớm khi anh vào Y Ninh đã chuẩn bị quần áo đầu tóc tinh tươm.

Y Ninh ngửi thấy có mùi thơm nức dưới nhà cô thắc mắc hỏi
- Mẹ về rồi sao ?(Cố Mặc lắc đầu),vậy ai nấu ăn dưới nhà thế?
Cố Mặc ngại ngùng chỉ vào mình Y Ninh ngạc nhiên há hốc mồm.

Cô có chút sợ sợ liệu có bị cháy bếp không ta, rồi có ăn được không vậy.
Y Ninh xuống nhà nhìn thấy đĩa cá bắt mắt dường như trông rất ngon.

Cố Mặc kêu cô ngồi xuống ăn thử Cố Mặc ngồi cạnh với vẻ mong chờ.

Y Ninh chậm rãi gắp miếng cá lên ăn thử mặt cô lập tức biển sắc

Mặt Y Ninh đỏ lên ( cay quá cay quá đi anh ta định đầu độc mình sao ?).

Định mắng anh nhưng nhìn Cố Mặc đang mong chờ hồi hộp như vậy trong khoản khắc cô nghe rõ nhịp tim của anh đang đập loạn lên
Y Ninh cố tỏ ra bình thường
- Ngon quá, anh giỏi thật đấy biết nấu ăn luôn.

Nhưng mà tôi không đói lắm á !nên thôi để cá trưa rồi ăn sau nha.

Chúng ta ra cửa hàng tiện lợi mua bánh ăn được không ?
Cố Mặc rất vui hí hửng nói
- Tuân lệnh
Cố Mặc chạy đi lấy cặp , giầy dép cho Y Ninh.

Anh vừa đi Y Ninh lập tức phi thẳng lại chỗ tủ lạnh lấy sữa uống cho bớt cay.
Họ cùng nhau đến trường trên chiếc xe đạp.

Cố Mặc bỗng nhớ ra
- À hôm qua Y Y có gọi điện nói Lộc Ân đang ở chỗ của cô ấy.

Thấy em ngủ rồi nên thôi
- Ồ, em biết rồi với lại hôm qua anh nói điện thoại to thế em cũng nghe thấy đấy .
- Tỉnh rồi nghe thấy mà vẫn giả vờ ngủ để anh bế em lên phòng sao? em khôn quá đấy
Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng Cố Mặc rất vui anh cảm giác mình cũng đã có một chỗ đứng trong tim của Y Ninh
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 39: Chương 39


Cố Mặc chở Y Ninh tới trường anh còn cẩn thận chỉnh lại phần tóc mái của cô bị gió thổi nên bị rối.

Y Ninh bề ngoài tỏ ra không thích nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút vui vẻ cô rất tận hưởng những ngày bên cạnh Cố Mặc bình yên vui vẻ như này.

Bỗng đằng sau có tiếng "Ồ "rất lớn
Hai người ngơ ngác quay lại thì ra là Y Y và Lộc Ân đang hóng hớt nhìn họ.

Y Ninh ngại ngùng đẩy tay của Cố Mặc ra như chưa có chuyện gì.

Lộc Ân đi xung quanh hai người nhìn từ trên xuống dưới rồi nói
- Cố Mặc à ! cậu khá lắm ngay cả bà la sát nhà tôi mà cậu cũng dám yêu.

Còn ôm đầu ôm cổ nhau nữa chứ ?
Cố Mặc nghiêm túc nói
- Tôi tình tứ với người mình thích có gì là sai.

Hơn nữa tiểu Ninh không phải là bà la sát mà là bé con đáng yêu.
Y Ninh ngượng ngùng đỏ cả hai mặt cô hét lên

- Hai người đừng trêu em nữa mà
Nói xong cô nắm lấy tay Y Y kéo cô vào trường Y Y thì ngớ người cũng hùa theo trêu chọc Y Ninh
- Tiểu Ninh và cố thiếu gia cũng hợp nhau đó chứ
Mặc dù Y Ninh chối đây đẩy nhưng lúc kéo Y Y rời khỏi Y Ninh bất giác nở nụ cười mà bản thân cô cũng không hiểu rõ vì sao mình lại cười chỉ biết rằng có chút lâng lâng, hơi rung động vui vẻ và hạnh phúc.
Lộc Ân khoác vai Cố Mặc vui vẻ nói
- Người anh em cậu thích Y Ninh nhà tôi thì phải đối xử với con bé cho tốt không thì tôi sẽ tìm cậu tính sổ đấy nhé.
- Yên tâm đi tôi sẽ không để ai làm em ấy tổn thương đâu.
Ở đằng sau hai người vang lên tiếng còi xe inh ỏi.

Một chiếc siêu xe màu đen đằng sau tít còi.

Bỗng cửa sổ mở ra một gương mặt quen thuộc xuất hiện.

Cố Mặc cau mày
- Âu Na Na
- Cố Mặc à cậu quen cô ta sao?
- Lộc Ân à, cậu vào lớp trước đi tí nữa tớ vào sau.
Lộc Ân vừa đi khỏi Cố Mặc hùng hổ đi tới chỗ Âu Na Na đập vào xe cô ta bắt cô ta ra ngoài nói chuyện.

Âu Na Na dường như đã thay đổi không còn là cô gái mang bộ mặt ngoan ngoãn biết điều một vị tiểu thư đài cát lễ nghi phép tắc nữa.

Âu Na Na vẫn nhởn nhơ nói
- Em có làm gì anh đâu mà anh nổi nóng với em vậy hả?
- Ai thèm anh em với cô.

Tự dưng đỗ xe vào đây tôi tin đây không phải tình cờ đâu đúng chứ? muốn gì nói mau đi đừng làm tôi mất kiên nhẫn với cô
Âu Na Na thản nhiên nói
- Muốn một buổi ăn tối cùng anh vào ngày mai.

Nhớ nha nếu không sẽ có kịch vui để xem đấy
Vừa nói xong không để Cố Mặc trả lời cô ta lập tức lái xe đi.

Cố Mặc sững sờ trước những lời nói đầy ẩn ý nhưng Cố Mặc cũng không mấy quan tâm tới lời cô ta nói.
Và tất nhiên anh cũng sẽ không bao giờ đi ăn tối cùng với người giả tạo như Âu Na Na.
Y Ninh ở trong lớp vẫn không hiểu được cảm xúc hiện tại của mình cảm giác trước đây mỗi khi mình tiếp xúc với Cố Mặc vốn rất bình thường không có cảm giác gì.

Nhưng gần đây lại có chút khác lạ đặc biệt là hôm qua lúc ấy trái tim của cô đập nhanh , có cảm giác vui vui, lâng lâng khó tả.
Y Ninh nằm dài trên bàn tự dưng tủm tỉm cười khi nghĩ về ngày hôm qua, Bạch Thư đứng đằng sau mà cô cũng không biết gì.
Bạch Thư lấy tay bịt mắt Y Ninh lại giả giọng Cố Mặc định trêu chọc Y Ninh nhưng chưa kịp nói câu nào đã bị phát hiện
- Đừng phá tớ nữa mà trong nhóm chúng ta còn ai trẻ con ngoài cậu nữa đâu mà còn dình chọc tớ vậy Bạch Thư.
 
Back
Top Bottom