Ngôn Tình Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 60: Chương 60


Âu Na Na vội vã lái xe đi theo địa chỉ mà mẹ gửi đến được bệnh viện.

Âu Na Na hốt hoảng đi trong nỗi lo cô cầu mong mẹ mình sẽ bình an không xảy ra điều gì.

Tới trước cửa phòng Âu Na Na mở cửa vào trong nhìn mẹ cuộn tròn người lại quay mặt vào trong góc mà khóc.

Từng tiếng khóc nấc của mẹ trong không gian yên lặng, càng được nghe rõ hơn.

Âu Na Na càng thấy thương mẹ hơn cô không biết mẹ đã phải trải qua điều gì.

Âu Na Na lại gần nắm lấy tay bà nhìn thấy những vết bầm tím kéo tay áo lên còn thấy cả những vết roi đánh.

Âu Na Na đau lòng hỏi mẹ
- Không phải hôm nay nhà bà nội mở tiệc sao ? sao mẹ lại ra nông nỗi này, ai đánh mẹ vậy ?
- Không ai đánh mẹ hết, mẹ ngã đây là vết thương ngoài da thôi không sao hết.

- Bà nội lại đánh mẹ đúng không ? ba đâu rồi sao ông ấy không ngăn bà lại, sao ba lại nhu nhược vậy cơ chứ nhìn người vợ của mình bị đánh.

- Thôi mà con mẹ không sao thật mà.

Con đưa mẹ về nhà đi đừng làm phiền ba con.

- không đi đâu hết mẹ ở đây dưỡng thương đi, về để nghe bà nội chửi thì về làm gì ?
Âu Na Na nói xong lập tức rời đi mặc dù mẹ gọi đầu cũng không ngoảnh lại.

Âu Na Na không cho phép bất cứ ai được động vào mẹ của mình.

Âu Na Na phóng xe như bay tới nhà bà nội của mình.

Từ ngoài sân nhìn vào cảnh cả gia đình quây quần bên nhau hạnh phúc cười nói trước mặt.

Ba mình thì lủi thủi ngồi một góc mẹ thì nắm trong viện không ai dòm ngó hỏi han nỗi tức giận lên đến cực điểm.

Âu Na Na thà bỏ đi bộ mặt giả dối người cháu ngoan ngoãn hiếu thảo còn hơn phải cắn răng nhìn ba mẹ bị chèn ép.
Âu Na Na hùng hổ xông vào nhà kéo ba mình đang lủi thủi ngồi một góc ra khỏi gia đình ác mộng này.

- Các người mất hết não à, ba tôi cũng là thành viên trong gia đình này mà chứ có phải kẻ ăn nhờ ở đậu đâu mà đối xử với ông ấy như vậy.

Còn nữa ai trong các người đã đánh mẹ tôi
Bác cả ra vẻ học thức, mang chức danh trưởng bối rao giảng đạo lý.

- Na Na cháu là người bé nhất trong nhà nói năng hỗn xược như vậy từ khi nào thế? Không có phép tác gì cả
- Phép tắc là gì ? là nhẫn nhịn nhìn các người chà đạp bố mẹ tôi à ! Tôi hỏi lại lần nữa ai đánh mẹ tôi ? bà ấy làm sai điều gì lại đánh bà ấy ra nông nỗi này hả ?
Bà nội cuối cùng cũng lên tiếng với giọng nói đay nghiến
- Là tao đánh nó đấy.

Do mẹ mày vô dụng là đổ nước vào nước cháu trai trưởng của tao, bê có một ít đồ thì làm rơi rớt tùm lum theo mày có đáng đánh không.

Hơn nữa từ khi nào mà mày được đến đây ăn nói với người lớn kiểu đấy, con mẹ mày không dạy mày nên mày mới hư vậy phải không?
Âu Na Na mất bình tĩnh gào thét trong đau khổ
- Bà im..

đi, bà biết cái gì mà nói.

Mẹ tôi dạy tôi phải ngoan ngoãn hiếu thảo kính trên nhường dưới nhưng phải dành cho người xứng đáng.

Bố của Âu Na Na tát cô một cái đau điếng nước mắt không kìm nén nổi mà rơi xuống.

Cô mang hết những ấm ức nói ra
- Ba có thương con không ? Có ai ở đây thương tôi không ? Không...!câu trả lời là không ai hết.

Ngoài mẹ tôi ra không ai trong số các người tôn trọng tôi.

Cháu trai của bà bị ướt áo bà sẵn sàng dùng máu của mẹ tôi để trả lại.

Khi mẹ mang bầu tôi bà cũng muốn giết tôi.Ồ ! vậy là thương dữ chưa, không xứng bằng con chó thì đừng tỏ vẻ thanh tao.

Ai dám động vào mẹ tôi một lần nữa đừng trách tôi, tôi không biết sẽ làm ra loại truyện gì để bắt các người trả lại đâu.

Còn ba nếu ba thương mẹ thương con hãy làm sao cho xứng với chữ ba thiêng liêng này.

Âu Na Na giận dữ rời đi trước khi đi cô còn cố tình lái xe vào vườn hoa hồng mà bà thích nhất làm nát bét cả vườn hoa mới xả bớt cơn tức giận.

Người ba nhu nhược ngày thường khi nhận ra tất cả ông cũng đã có quyết định cho riêng mình
- Na Na con gái yêu của ba, ba chọn mẹ và con.

Ba không muốn ở lại đây nữa.

Hai cha con họ cuối cùng đã làm lành rời đi trong hả hê.

Để lại đám người đang tức giận đến nỗi bà nội ngất xỉu.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 61: Chương 61


Âu Na Na sau khi xả giận cho mẹ cô vui mừng cười đùa nhìn thấy ba có vẻ ủ rũ Âu Na Na hỏi
- Ba thấy hối hận rồi ạ.
- Không ba thấy có lỗi với con với mẹ con.

Chỉ vì ba bất tài vô dụng làm hại mẹ và con phải chịu đau khổ cùng ba.

Ba muốn đến viện thăm mẹ xin lỗi mẹ
- Con không giận ba mẹ lại càng không, ba không có lỗi , mẹ chỉ cần ba quan tâm biết bảo vệ và yêu thương mẹ thôi.

Phòng của mẹ nè con không làm phiền để lại không gian riêng cho hai người đó.
Âu Na Na đưa bố đến bệnh viện, cô dành lại thời gian quý báu này cho hai người để giải thích mọi hiểu lầm.

Âu Na Na trong lòng rất vui khi ba đã chọn mẹ và mình nhưng vẫn không thể xóa nhòa đi ác mộng tâm lý trong cô.

Bản thân từ nhỏ đã bị bà nội gọi là sao chổi luôn bị mắng chửi , mẹ cô là tiểu thư con nhà gia giáo vì mình mà bị cả nhà khinh thường.

Âu Na Na thầm thề trong lòng ít nhất cô phải để mẹ ngẩng cao đầu trước cả gia tộc, không ai được quyền xúc phạm mẹ càng không để ai được động vào một cọng tóc của bà.

Ánh mắt Âu Na Na dần trở nên kiên định và đầy quyết tâm.

Khi về nhà thấy nhà trống vắng không có ai, mẹ của Cố Mặc đang ốm nằm nghỉ cô nhẹ nhàng bước vào phòng kéo chăn lên đắp cho bà rồi rời đi.

Âu Na Na thẫn thờ đi xuống hầm rượu nhà của Cố Mặc có rất nhiều loại rượu quý, cả một tủ toàn rượu nào là rượu vang rượu trái cây đều đủ cả.

Âu Na Na hướng mắt ra ngoài thấy Cố Tiến Xuyên đang ngồi một mình uống rượu ngoài hồ bơi.

Âu Na Na cầm lấy một chai ra ngồi cạnh anh
- Sao ? việc của công ty áp lực lắm à mà trông anh mệt mỏi vậy.

Cố Tiến Xuyên đáp lại với tâm trạng hỗn loạn
- Không công việc rất ổn Y Ninh và Cố Mặc tìm ra vấn đề rồi đang điều tra chắc chẳng bao lâu mọi chuyện sẽ ổn thôi
Nghe thấy Y Ninh nhúng tay vào việc này lại còn tìm ra sơ hở biểu cảm của Âu Na Na bỗng chốc trở nên gượng gạo, khó chịu
- Mọi chuyện ổn rồi sao anh lại phải buồn mà ngồi đây uống rượu chứ?
- Cô thấy tôi vô dụng không ? Tôi không biết nữa đáng ra nên vui nhưng lại rất khó chịu Cố Mặc mới có thể san sẻ lo âu với bố.

Chỉ có cậu ấy mới xứng làm con trai ông từ nhỏ là con của vợ lẻ bị gọi là chó hoang tôi ấm ức lắm nhưng chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Âu Na Na cô nói một câu công tâm đi tôi có xứng để yêu một ai không ?
- Sao anh lại hỏi vậy ?
- Tôi thích một cô gái cô ấy công nhận tài năng của tôi cô ấy thích tiểu thuyết tôi viết, cô ấy cũng chung sở thích với tôi.

Cô ấy dịu dàng và ấm áp nhưng tôi thật bại rồi lại thua rồi cô ấy thích người khác mất rồi.

Tôi vô dụng quá, không đáng để tồn tại.

Âu Na Na không kìm nén nổi cảm xúc còn điều gì tồi tệ hơn khi người mà mình yêu nói yêu một cô gái khác.

Cố Tiến Xuyên và Âu Na Na mặc dù là hai người khác nhau nhưng lại cùng chung số phận bị ghẻ lạnh, luôn phải sống với bộ mặt giả dối để thu hút sự chú ý.

Cố Tiến Xuyên say rượu không ngồi vững ngã gục vào lòng Âu Na Na.

Cô rất ghét người khác dựa vào mình nhưng anh thì khác.

Âu Na Na nhẹ nhàng hôn lên chán anh và nói nhỏ
- Anh không cô đơn càng không vô dụng.

Chúc anh hạnh phúc...!tạm biệt người em từng yêu và giờ mối tình đơn phương sẽ kết thúc.

Em sẽ cố gắng cướp Cố Mặc khỏi Y Ninh và dành cô ấy lại cho anh coi như món quà cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời em.

Âu Na Na đỡ Cố Tiến Xuyên về phòng chăm sóc cho anh cả đêm.

Mãi đến rạng sáng mới về phòng.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 62: Chương 62


Sáng hôm sau đầu của Cố Tiến Xuyên đau như búa bổ, do hôm qua anh uống quá nhiều rượu.

Thấy có ly nước chanh ở trên bàn anh lấy uống, bỗng dưng Cố Tiến Xuyên sững người anh bỗng nhớ ra điều gì đó
- Tiêu mình rồi, hôm qua uống say quá mình có nói linh tinh gì không nhỉ ? Lại còn ngồi luyên thuyên với Âu Na Na nữa chứ.

Cái miệng làm hại cái thân.

Cố Tiến Xuyên đến phòng Âu Na Na để hỏi chuyện tối qua đồng thời giải thích nếu có gây hiểu lầm.

Âu Na Na bước ra với khuôn mặt điềm tĩnh.

Cố Tiến Xuyên hỏi
- Cảm ơn hôm qua đã đưa tôi về phòng.

Âu tiểu thư này hôm qua tôi có nói gì không phải mong cô bỏ qua.

Hay tôi nói linh tinh gây hiểu lầm cô cứ nói ra tôi sẽ giải thích
- Không có anh không nói linh tinh gì cả ? hơn nữa tôi không có đưa anh về phòng , dì Nhược đưa anh về chăm sóc anh cả đêm chứ không phải tôi.

Nói xong Âu Na Na rời đi, để lại Cố Tiến Xuyên ngơ ngác không hiểu gì.

Hôm qua anh nhớ người anh nhìn thấy là Âu Na Na không phải dì Nhược chả nhẽ là do anh nhìn nhầm.

Âu Na Na đã hạ quyết tâm cô không muốn lún sâu vào câu chuyện tình cảm đơn phương này.

Âu Na Na biết rằng Cố Tiến Xuyên không thích cô thậm chí anh còn ghét cô, hai người sẽ không có kết quả, giờ cô sẽ chuyên tâm vào mục đích ban đầu cô tới đây.

Âu Na Na lái xe tới công ty bỗng trưởng phòng thiết kế chạy ra chặn trước mặt cô, gấp gáp nói
- Âu tiểu thư xảy ra chuyện gì rồi à ? từ hôm qua tới giờ chủ tịch nhìn tôi lạ lắm.

Ông ấy không bàn luận sản phẩm với tôi nữa còn không cung cấp dự án mới.
- Hôm qua có một cô gái đi cùng Cố Mặc tới đây tên Y Ninh đúng không? lần sau cấm cô ta bước vào đây chuyện còn lại tôi sẽ tự mình giải quyết.

Âu Na Na bước vào phòng chủ tịch, ông đang ngồi tự mình làm thiết kế sản phẩm mới.

Âu Na Na từ từ ngồi xuống xem sét
- Chúng ta làm thiết kế trang phục dạ hội, quần áo hàng hiệu điều tối kị là lỗi màu và kiểu dáng.

Sao bác không đưa cho trưởng phòng thiết kế làm.

- Công ty có nội gián cháu biết không? ta không dám tin ai nữa

Âu Na Na cười nhạt nói
- Người của mình bác còn không tin sao công ty có thể bền vững.

Nội gián là việc hoàn toàn có thể nhưng lại chỉ nghi ngờ một người liệu có công bằng.

Âu Na Na đưa ta những góp ý về phần thiết kế của Cố Đình, ông không ngờ Âu Na Na lại giỏi đến vậy từ nhỏ đã ra nước ngoài học tập , không ngừng học hỏi lại vô cùng siêng năng.

Nhờ có giúp đỡ của Âu Na Na đã giúp Cố Đình có thêm ý tưởng và khắc phục được những lỗi sai.

Âu Na Na lấy trong ví của mình ra một bản hợp đồng với Âu gia.

Cố Đình sững sờ
- Gia đình cháu luôn tin tưởng công ty bác tin vào tài năng của bác.

Coi như đây là sự hợp tác hòa hợp giữa hai nhà.

- Cảm ơn lòng tốt của gia đình cháu nhưng cháu không sợ công ty bác sẽ ảnh hưởng đến Âu gia.

- Tập đoàn Âu thị xưa nay chưa bao giờ sợ những việc này và tin vào tài năng của tập đoàn Cố thị.

Công ty lớn lung lay công ty con hoảng sợ gia đình cháu tin bác.

Cũng vì hạnh phúc tương lai của cháu và anh Cố Mặc.

Cố Đình vui vẻ gật đầu cảm ơn không thể không cảm thán trước sự thông minh nhanh nhạy của Âu Na Na.

Ông cũng mong con trai của mình sẽ kiếm được người vợ tốt như vậy
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 63: Chương 63


Âu Na Na rời khỏi công ty, cô lập tức thay đổi sắc mặt.

Âu Na Na đã khác cô tự chấn an mình bản thân cô không thể làm hỏng kế hoạch bản thân dày công bỏ ra.

- Lộc Y Ninh cô tốt nhất đừng đụng vào tôi khi tôi chưa đụng vào cô
Âu Na Na lái xe tới thư viện nà Y Ninh thường hay lui tới.

Ngồi xuống trước mặt Y Ninh thấy cô đang cầm bản thảo mới của công ty đang cần mẫn chỉnh sửa.

Âu Na Na không nói không rằng giằng lấy khỏi tay của Y Ninh.

Y Ninh ngơ ngác không hiểu gì.

- Âu Na Na cô bị điên à làm gì vậy hả ?
- Suỵt, im lặng đi cô đang làm gì vậy hả ? Không có kiến thức chuyên môn ai lại ngu ngốc đưa bản thảo cho cô vậy.

Lộc Y Ninh cô đang mơ mộng hão huyền rằng mình sẽ được gả vào Cố gia làm con dâu nhà hào môn à.

- Cô nói gì vậy , tôi không hiểu ?
- Không có ai ở đây hết Hà tất phải đeo lớp mặt nạ giầy cục ấy.

Tôi nói cho cô biết tôi chỉ nói đúng một lần thôi.

Cô đưa ra chủ ý trưởng phòng là gián điệp phải không ? (Y Ninh định phản bác nhưng nhìn biểu cảm của Âu Na Na rồi lại thôi).

Đừng tự cho mình là thông minh , việc của công ty người ta cô quản làm gì hả ?cô có biết nếu như những gì cô nói là sai sẽ ảnh hưởng đến cả đời của người bị tình nghi không.

- Tôi...!tôi chỉ nói lên suy nghĩ của mình, tôi thật sự mong muốn san sẻ nỗi lo với Cố Mặc.

Nhưng thực sự ông ấy rất đáng ngờ
- Im đi như nào được gọi là đáng ngờ ? cô không có não à, suy nghĩ đi cô biết không lời đã nói ra không rút lại được.

Y Ninh biết rằng tất cả chỉ là suy đoán của bản thân không có căn cứ, cô cũng biết gây ra hiểu lầm như vậy sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của người khác.

Y Ninh cúi đầu xin lỗi chân thành.

- Tốt nhất cô đừng đụng tay đụng chân vào việc này nữa, hưởng thụ cuộc sống an nhàn của mình đi.

Tránh xa Cố Mặc ra
- Tôi có thể đồng ý những chuyện khác nhưng còn việc liên quan đến Cố Mặc thì không.

Cô có quyền gì để ngăn cấm tôi.

- Quyền gì á ? thứ nhất những người suy nghĩ nông cạn như cô sẽ không thể giúp gì cho Cố Mặc.

Thứ hai cô nhìn lại mình xem cô có xứng với anh ấy không ? Điều mà anh ấy cần là người phụ nữ có thể san sẻ mọi lo âu với anh ấy chứ không phải là kẻ gây họa
Âu Na Na nói trúng tim đen của Y Ninh cô thật sự ra sợ khi nói về gia cảnh của mình và Cố Mặc.

Ngay từ đầu họ đã chênh lệch vai vế trong xã hội rất nhiều.

Nhưng Y Ninh chưa bao giờ yêu Cố Mặc vì tiền mà vì tính cách con người của anh ấy.

Anh là mối tình đầu của cô cũng là người cô yêu nhất.

Y Ninh không muốn mình trở nên yếu đuối cô không muốn vì gia cảnh của gia đình mà bỏ lỡ đi tình yêu của đời mình.

- Âu tiểu thư cô xứng với anh ấy hơn tôi, tôi biết.

Nhưng chúng tôi đến với nhau vì tình yêu cái thứ mà tiền cũng không thể thay thế.

Cô không cần sỉ nhục tôi để tôi rút lui một khi tình cảm vẫn còn thì đừng hòng buông tay.

Chiêu này của cô xưa rồi không có tác dụng với tôi đâu.

Đừng hạ thấp bản thân khi mình không thua kém gì ai cả là điều mà mẹ tôi dạy tôi từ nhỏ.

Thất lễ rồi tạm biệt Âu tiểu thư tôi xin phép về trước.

Âu Na Na nở nụ cười khinh bỉ
- Tôi không tin cô không biến khỏi anh ấy.

Cô đừng trách tôi đụng vào những người thân yêu nhất của cô Y Ninh à.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 64: Chương 64


Y Ninh mang theo tâm trạng hỗn loạn đi trên đường , giờ đây trong đầu cô toàn những lời mà Âu Na Na vừa nói.

Trong lòng Y Ninh bỗng chốc cảm thấy tự ái, cô cảm thấy mình không xứng với anh.
Cũng bắt đầu tự đưa ra câu hỏi rằng vì sao anh lại thích mình, một cô gái bình thường không có gì nổi bật.
Y Ninh thững thờ bước đi trong vô định , do không để ý cô cứ thế bước ra khỏi làn đường cho người đi bộ bị một chiếc xe máy suýt đụng phải.

Người lái xe quát lớn
- Này, mày muốn chết à ? ra đường không chịu nhìn à ?
- Cháu xin lỗi bác.
Y Ninh vội bỏ chạy về nhà, nhưng không hiểu vì sao Y Ninh đang có cảm giác rất khó tả.

Cô ngồi rạp xuống trong một con hẻm nước mắt tự dưng ứa ra.

Y Ninh cảm thấy rất khó chịu cảm nhận bản thân vô dụng tầm thường.
Trùng hợp lúc này Bạch Thư đến thời gian trả phòng ở khách sạn.

Cô kéo va li đi trên đường không biết nên đi đâu thẻ tiền của cô đã bị rơi mất trong hôm đánh nhau với bọn côn đồ.

Bạch Thư vừa đi lướt qua con hẻm nhận thấy bóng dáng quen thuộc.

Bạch Thư dụi mắt ngó đầu vào nhìn, cô thốt lên
- Tiểu Ninh Ninh sao cậu lại ở đây ?Ôi ! sao thế sao lại khóc rồi.
Bạch Thư lại gần an ủi Y Ninh ôm trầm lấy Bạch Thư mà khóc.

Cô khóc như một đứa trẻ, Y Ninh không biết cô cũng không hiểu vì sao mình khóc, Y Ninh nói trong nước mắt vừa nói vừa nấc lên khiến Bạch Thư đau lòng
- Khó....!chịu...!quá, tớ khó chịu..

lắm phải làm sao đây ?
Bạch Thư khuyên Y Ninh bình tĩnh nhẹ nhàng an ủi.

Khi cảm xúc dần ổn định Y Ninh kể lại mọi chuyện cho Bạch Thư nghe.
-Bạch Thư à ! mọi điều Âu Na Na nói đều rất bình thường nhưng lại như nhát dao đâm vào tim tớ.

Nó khó chịu tới mức khiến tớ khó thở tớ cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.

Tớ vô dụng lắm có phải không ? ngay cả kìm nén cảm xúc cũng không làm được.

- Y Ninh à ! cậu nghe rõ những lời tớ nói này.

Cậu hoàn toàn không vô dụng, không ai có thể kìm nén được cảm xúc của mình.

Việc cậu khóc không phải do cậu yếu đuối tất cả là vì cậu yêu Cố Mặc mà thôi.

Cậu hoàn toàn xứng đáng với những gì Cố Mặc dành cho cậu, Lộc Y Ninh cậu hiểu chứ.

Tất cả vì Âu Na Na ghen với cậu mà thôi rõ chưa vì vậy cậu không được khóc nữa.
Bạch Thư lau đi hàng nước mắt đang lăn dài trên má Y Ninh.

Y Ninh cũng đã mỉm cười cô đã hiểu và mong bản thân sẽ cố gắng để gìn giữ hạnh phúc của mình.

Y Ninh nắm tay Bạch Thư rồi nói
- Cảm ơn cậu rất nhiều, cảm ơn cậu
- Nói gì vậy chứ có còn coi mình là bạn không.

Khách sáo vậy làm gì, thoải mái hơn rồi đúng không ? sau này có bất cứ chuyện gì thì cứ nói với tớ
- Mà cậu đi đâu vậy Bạch Thư sao mang cả va li đi thế ?
- Tớ hả ? không sao gặp một chút chuyện thôi mà không sao đâu.
Lúc này không biết Thần Vũ từ đâu xuất hiện cùng chiếc xe sang của mình.

Cửa kính dần hạ xuống Thần Vũ long trọng nói
- Nếu hai quý cô không chê mời lên xe, tôi sẽ đưa quý cô đi bất cứ nơi đâu mà cô muốn.

Hai người lên xe dù sao nếu không đi cùng Thần Vũ thì không biết đi đâu làm gì.

Bỗng dưng Y Ninh chợt nhớ ra mặt đầy nghi ngờ hỏi Thần Vũ
- Nè Thần Vũ cậu là anh họ của Y Y phải không? cậu đang muốn xin làm việc tại tiệm bánh nhà tôi sao cậu lại có xe sang như này để đi cơ chứ ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 65: Chương 65


Mik có bộ tiểu thuyết mới mọi người ủng hộ mik nha
Cảm ơn nhiều.

Trước câu hỏi của Y Ninh, Thần Vũ sợ đến toát mồ hôi anh quên mất bản thân đang giả vờ làm anh họ của Y Y.

Người từ quê lên chân bước chân ráo không xu dính túi thì làm gì có tiền.

Thần Vũ ấp úng cố bịa chuyện để giải thích.

- Thật ra đây là xe của....!ông chủ.

Thật ra anh đang làm việc tại một ga ra ông chủ kêu anh đi tét xem xe ổn chưa ấy mà.

Sợ gặp trục trặc người ta mắng chết.

Y Ninh không quá nghi ngờ, thấy Thần Vũ nói vậy thì cũng thôi.

- Ồ, vậy thì anh chở bọn em tới quán nước kia đi rồi mang về trả xe cho người ta.

Chiếc xe đắt tiền như này nó mà bị làm sao chúng ta chết chắc.

Bạch Thư ngồi quan sát tỉ mỉ, cô cảm thấy đáng ngờ
- Xe của người khác thì tôi không nói, anh làm việc trong ga ra không có đồng phục sao? Trên người anh cũng không có mùi xăng trơn lại bày đặt mặc đẹp đồ hiệu à, xức nước hoa nữa chứ ?
- Cô nghi ngờ tôi đấy à ? đồng phục tất nhiên là có nhưng mà cô không nhìn xem xe sang như này nhỡ tôi làm bẩn thì chết chắc.

Ngồi đâu phải xứng đó đi xe đẹp cũng phải mặc đẹp chứ.

Mắt cô bị làm sao vậy cô nhìn kiểu gì mà quần áo tôi mua ngoài chợ mà cô nhìn thành hàng hiệu.

- Sĩ diện hão.

Sau khi không ai hỏi gì nữa Thần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm Thần Vũ chắp tay thầm cảm ơn trời đất.

Thần Vũ con cảm ơn trời đất kiếp nạn thứ 82 củaThần Vũ đã vượt qua rồi.

Mồm mép của mình cũng khéo quá đấy chứ, vậy mà đánh lừa được hai người bọn họ một cách thuyết phục.

Vui mừng chưa được bao lâu.Bạch Thư lại nói tiếp
- Mắt anh gắn tia la de à ? sao bọn tôi ngồi trong hẻm anh cũng nhìn thấy vậy.

Xuất hiện đúng lúc quá đấy anh theo dõi Y Ninh à?
- Bạch Thư à ngày nhỏ cô đam mê làm thám tử à.

Đọc cô nan ít thôi tôi sợ cô rồi đó.

Tôi theo dõi Y Ninh làm gì cô ấy là hoa đã có chủ tôi không hứng thú nếu mà theo dõi thì phải là.....!(Thần Vũ bỗng khựng lại anh thấy mình nói hơi quá đà suýt bị lộ tẩy)
Y Ninh ngồi cạnh không nhịn nổi tò mò hỏi
- Là ai anh mau nói đi tôi hóng lắm rồi.

Bạch Thư à, anh theo dõi bạn thân tôi đúng không? Hai người quen nhau trước rồi à, Thần Vũ anh thích Bạch Thư nhà chúng tôi sao ?
Thần Vũ không kịp trả lời, Bạch Thư nhanh tay bịt miệng Y Ninh lại không cho cô nói lung tung nữa.

- Ăn nói luyên thuyên đây mới là lần thứ hai bọn tôi gặp nhau, thân thiết gì đâu mà nói năng kiểu ấy.

Anh mặc kệ cậu ấy dừng xe lại đi đến nơi rồi tôi muốn xuống xe.

Thần Vũ dù không muốn nhưng vẫn phải dừng xe lại.

Rõ ràng hôm nay anh cố tình mặc đẹp đi xe sang để đưa Bạch Thư đi chơi lấy lòng người đẹp lúc nguy nan giờ thì kế hoạch tan tành đổ vỡ rồi uổng công mua chuộc lễ tân khách sạn thông báo giờ giấc hoạt động của Bạch Thư.

Y Ninh nhìn ánh mắt lưu luyến của Thần Vũ quay sang nhìn gương mặt sắc lạnh của Bạch Thư mà Y Ninh lắc đầu ngao ngán.

Bất lực Thần Vũ lái xe rời đi, hai người ngồi trong quán nước không ngờ lại gặp Cố Tiến Xuyên đang mua cafe.

Lâu ngày không gặp Cố Tiến Xuyên nhìn anh gầy rộc đi, chắc công việc vật vả lắm.

Y Ninh lễ phép chào hỏi, Cố Tiến Xuyên gặp được Y Ninh vẻ mặt anh vui vẻ hơn hẳn.

- Ồ Y Ninh lâu lắm rồi không gặp em.

Đây là bạn em à ? Xin chào anh là Cố Tiến Xuyên rất vui khi gặp em
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 66: Chương 66


Bạch Thư ngạc nhiên không dám tin người trước mặt là anh em với Cố Mặc.

Cố Tiến Xuyên nho nhã, tinh tế và cực kì ra dáng một nhà lãnh đạo.

Bạch Thư nói nhỏ vào tai Y Ninh
- Đây là anh của Cố Mặc người mà hay giúp đỡ cậu đấy à ?
Bạch Thư hào hứng giới thiệu bản thân
- Chào anh em là Bạch Thư bạn học của Y Ninh.

Rất vui khi được gặp anh.

Cố Tiến Xuyên mua bánh và nước cho Y Ninh và Bạch Thư.

Y Ninh coi Cố Tiến Xuyên như anh trai thấy anh mệt mỏi như vậy Y Ninh cũng có đôi phần lo lắng.

Cô cũng mong bản thân có thể giúp đỡ được gì cho anh.

Nhưng rồi lại thôi, Y Ninh không muốn lún sâu vào việc của gia đình anh dù đã được Bạch Thư an ủi nhưng ít nhiều những câu nói của Âu Na Na đã khắc sâu vào tim cô.

Cố Tiến Xuyên định chào tạm biệt mọi người để về công ty có việc.

Lúc ấy nhân viên đang bê nước ra cho khách không chú ý va vào Cố Tiến Xuyên làm ướt hết áo anh.

Y Ninh lấy khăn tay đưa cho Cố Tiến Xuyên lau
- Anh à dạo gần đây công việc bận lắm sao ? anh có vẻ không khỏe lắm.

Bình thường anh luôn rất cẩn thận mà , anh nhớ giữ gìn sức khỏe đó nghi ngơi đầy đủ vào.

Cố Tiến Xuyên nhận lấy khăn anh không nói gì chỉ nhẹ nhàng cúi đầu thay lời cảm ơn rồi anh rời đi.

Bạch Thư hóng hớt ra ngó xem cô nhìn Y Ninh trêu chọc nói
- Chà chàng bạch mã hoàng tử kia hình như rất thân với cậu thì phải ? Anh ấy nhìn cậu đắm đuối luôn lúc cậu quan tâm anh ấy ...!Trời ơi ! ánh mắt nói lên tất cả hạnh phúc vô cùng.

Y Ninh à anh ta thích cậu thì phải
- Bạch Thư cậu quậy đủ chưa ? sao hóng hớt thế.

Ăn nói linh tinh người ta là anh trai của Cố Mặc đó.

( Y Ninh lấy cái bánh trên bàn nhét vào miệng Bạch Thư) chỉ ăn mới khiến cậu im lặng.

Bạch Thư thấy Y Ninh không vui, cô liền làm nũng xin lỗi Y Ninh để Y Ninh vui.

Y Ninh thấy bạn vậy cô cũng không giận dai.

Y Ninh bỗng nhiên nhớ ra hỏi
- À đúng rồi cậu xách vali đi đâu đây.

Sao không về nhà
- Thôi đi nhà tớ về càng mệt hơn không muốn về một chút nào.

Kí túc xá thì chẳng có ai các cậu về nhà không ai chung phòng với tớ nhà trường cho bộ ba đỏng đảnh vô chọc tớ tức chết được.

- Giang Quân đâu lâu lắm rồi không gặp cậu ấy.

-Giang Quân á cậu ấy thì vui rồi.

Cậu ấy được đi nghỉ dưỡng rồi, dù sao cũng hè rồi nhà cậu ấy nghe nói có bác ở biển mời đến đó chơi.

Giang Quân đi rồi một mình tớ ở kí túc chắc tớ bị 3 con kia hành chết mất , mấy ngày nay tớ ở khách sạn.

- Vậy cậu về nhà tớ đi.

Dù sao thêm cậu thêm vui chứ sao.

- Được không.

Tớ hay làm loạn lắm sợ gây phiền phức cho gia đình cậu.

- Yên tâm nhà tớ còn người phiền hơn là Cố Mặc mà vẫn chẳng sao.

Cậu ngoan hơn anh ấy nhiều
- Cảm ơn
Bạch Thư cùng Y Ninh về nhà.

Gia đình của Y Ninh đón tiếp Bạch Thư nhiệt tình.

Bạch Thư cũng không ngồi không cô giúp mẹ Y Ninh nấu ăn, chơi với Lộc Diệp một cảm giác vui vẻ lạ thường.

Đã đến nhà Y Ninh nhiều lần nhưng lúc nào cũng vậy mọi người đều rất tốt tiếp đón Bạch Thư.

Sau bữa tối Bạch Thư chơi với Lộc Diệp để Y Ninh ngồi viết tiểu thuyết
- Y Ninh cậu bắt đầu viết từ khi nào vậy ? sắp làm tác giả quân sư tình yêu cho mọi người sao ?
- Mới thôi, tớ muốn đưa câu chuyện của tớ tới với mọi người xung quanh.

Tớ cũng muốn mọi người đọc để giải trí đọc để có động lực lan tỏa điều tích cực.

Nhất là đối với những người yêu nhau nhưng thân phận chênh lệch quá lớn
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 67: Chương 67


Bạch Thư tính cách trông có vẻ nóng nảy, có phần bốc đồng mạnh mẽ nhưng tiềm ẩn sâu bên trong con người cô lại là người đa cảm và yếu đuối hơn rất nhiều so với những gì mọi người thấy.

Bạch Thư cảm thấy mình ở nhờ nhà Y Ninh mà không làm được gì thì rất áy náy.

Bạch Thư tâm sự với Y Ninh
- Y Ninh à nhà cậu có việc gì làm không ? để tớ giúp cho ngoài chơi với Lộc Diệp có cần làm gì nữa không.

- Cậu lại bị sao vậy ? bình thường cậu vẫn hay qua nhà tớ chơi mà có sao đâu.

Cậu cứ tưởng tượng như mình qua nhà tớ chơi như mọi lần là được.

- Bình thường tớ qua tớ còn mang theo quà lần này lếch mỗi cái xác qua còn ở đây không biết bao giờ mới đi được.

Nhà cậu có tiệm làm bánh mà tớ không giỏi nấu ăn nhưng tớ rất giỏi dọn dẹp nhà cửa trong nấu ăn việc vệ sinh sạch sẽ là vô cùng cần thiết.

Hay là....!
- Thôi được rồi tớ lạ gì cái tính của cậu nữa không đồng ý có mà cả đêm nay cậu sẽ không cho tớ ngủ mất.

Để tớ nói lại với bố

-Không cần đâu để tớ tự đi nói với bác Lộc Mao là được
Sáng hôm sau trời mưa khá to nhưng Bạch Thư vẫn dậy rất sớm để đến tiệm bánh với bác Lộc Mao.

Quen biết từ trước nên hai bác cháu làm việc rất ăn ý, quen biết đã lâu Lộc Mao rất ấn tượng với cô bé Bạch Thư thấy cô chăm chỉ làm việc bác nói
- Cháu là người rất hiểu chuyện cháu ra đây làm không phải là để cho đỡ buồn hay kiếm thêm thu nhập như cháu nói với bác ngày hôm qua mà là cháu thấy mình ở đây phải làm gì đó để thay lời cảm ơn đúng không? Bác coi bạn của Y Ninh và Lộc Ân như con cháu trong nhà , cháu cứ làm theo những gì cháu thích miễn là cháu thấy thoải mái.

- Cảm ơn bác nhiều.

Bạch Thư cảm thấy có chút ấm áp không ngờ người nhà Y Ninh ai cũng tốt cả, Bạch Thư chỉ biết ước gì gia đình mình cũng được như vậy.

Lúc này có một người mặc áo mưa xồng xộc chạy vào, nước mưa cháy xuống đất làm ướt hết sàn nhà Bạch Thư vừa mới lau.

Bạch Thư nén cơn giận vì nhỡ đây người ta là khách mà khách hàng là thượng đế không thể chọc giận.

Nhưng ai ngờ đó lại là Thần Vũ.

- Xin lỗi bác Mao cháu là Thần Vũ anh họ của Y Y, xin lỗi bác vì cháu đã đến trễ ạ.

- À bác nhớ rồi, thôi không sao vào thay một bộ đồng phục đi quần áo cháu ướt hết rồi cẩn thận bị ốm đấy.

Bạch Thư nhìn Thần Vũ với ánh mắt hình viên đạn, cô bám tay vào cửa ngăn không cho Thần Vũ vào thay đồ.

Thần Vũ ngơ ngác không hiểu còn tưởng Bạch Thư thích mình đang định tỏ tình, anh áp mặt lại gần định thả thính vài câu ai ngờ bị Bạch Thư đá ngã ngửa ra sàn.

- Tên b**n th** kia làm gì vậy hả ?
- Tôi mới là người hỏi cô làm gì mới đúng á.

Con gái con đứa gì mà hở tí là bạo lực vậy hả ? đau chết tôi rồi.

Cô có bị tôi từ chối tình cảm cũng đáng lắm không có được thì phá hủy à
- Hả ? Anh bị ảo à tình cảm gì cơ?
- Cô chặn cửa tôi làm gì ? cô định bày tỏ nỗi niềm nhớ thương với tôi chứ gì hay cô muốn vào trong cùng tôi không được đâu mơ đi hung dữ như cô không có cửa.

- Thần Vũ anh ngáo thật rồi.

Nhìn thấy vũng nước kia không nhà tôi vừa mới lau sạch bong anh nom xem anh đi cả giầy mặc cả áo mưa chạy thẳng vào bếp ướt hết rồi.

Thay đồ xong lau sạch lại cho tôi , không thì biết tay.

Thần Vũ ngại ngùng đến xấu hổ chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ bị tự luyến như thế này.

Thần Vũ lếch cái mông vừa đau và cả nỗi nhục không ai thấu vào trong thay đồ.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 68: Chương 68


Thần Vũ vừa thay đồ vừa thầm mắng Bạch Thư trong lòng.
- Cái đồ lì lợm như đàn ông đứng trước một đại mỹ nam như mà không siêu lòng.

Mất mặt chết đi được , Bạch Thư em chờ đấy có một này em sẽ yêu tôi say đắm nhưng em yên tâm đi tôi sẽ không chấp nhận đâu.
Thần Vũ thay đồ xong ra ngoài thấy chậu lau nhà để ngay trước cửa cùng với tờ giấy ghi chú
- Đồ hoang tưởng nhớ lau sạch sẽ vũng nước kia đi rồi làm gì thì làm .
Và cả một hàng mặt cười ha ha làm Thần Vũ ngại ngùng đến đỏ mặt anh cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Cầm lấy cây lau nhà lau sạch vũng nước trong ngậm ngùi.

Bác Lộc Mao giao cho Thần Vũ và Bạch Thư ngồi bỏ bánh vào hộp xếp những chiếc bánh nóng hổi mới ra lò vào tủ.
Bánh ngọt ra bánh ngọt, bánh mặn ra bánh mặn ngay ngắn gọn gàng sạch sẽ.

Thần Vũ lau chau nói
- Bác có cần cháu giúp bác làm bánh không chứ việc đơn giản như thế này để cho nha đầu ngốc Bạch Thư làm là được rồi.

Nha đầu này vụng về , hậu đậu lại thêm cái tính hay ăn vụng nên bác mới giao cho làm việc này đúng không ạ?

Bác Lộc Mao để ý thấy Bạch Thư đang nhìn Thần Vũ chằm chằm với sự tức giận, bác Lộc Mao giúp Bạch Thư trừng trị Thần Vũ.

- Thần Vũ à cháu tự tin vào tài năng của mình đến thế ư ? Đối với bác Bạch Thư rất tài giỏi lại khéo léo nên bác mới giao việc đóng gói bánh sao cho khách.

Trong sự nghiệp làm bánh của Bác Công việc nào cũng rất quan trọng dù là đóng hộp hay là làm bánh cũng là một trong những điều vô cùng quan trọng.

Ngược lại Bác thấy cháu khá vụng về nên mới kêu Bạch Thư làm cùng cháu á.

Bạch Thư nghe xong cười tươi rói, còn Thần Vũ thì không vui , Thần Vũ không vui không phải vì bị bác trêu mà là vì nhiệm vụ của mình ngày hôm nay.

cách đây 2 ngày trước Âu tiểu thư đưa cho anh một gói bột không rõ nguồn gốc muốn Thần Vũ bỏ vào trộn lẫn với bột mì.

Thần Vũ có chút nghi ngờ vì sợ nó sẽ ảnh hưởng đến tính mạng người ăn phải.

Âu Na Na liền giải thích
- Gói bột này giống như một loại thuốc đau bụng mà thôi không ảnh hưởng quá nhiều đến sức khỏe.

Gây ra cảm giác ngộ độc giả trong thời gian ngắn hoàn toàn không ảnh hưởng đến mạng người.

Lúc ấy Thần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm Bây giờ anh đang rất đau đầu không biết làm cách nào để có thể lên vào phòng bếp.

Bỗng Thần Vũ nghĩ ra cách anh tự dưng sốt sáng đòi giúp Bạch Thư buộc nơ trang trí cho hộp bánh.

Thần Vũ nhân cơ hội lúc Bạch Thư không để ý anh đã giựt đứt chiếc nơ còn làm méo cả hộp bánh.

Thần Vũ vội vàng xin lỗi ,anh nhanh nhanh chóng chóng chạy vào bếp để lấy hộp mới thấy có người bên trong là anh Lộ đầu bếp chính của tiệm chỉ sau bác Lộc Mao.

Thần Vũ Bạn nói dối rằng bác Lộc Mao đang tìm anh Lộ ra giúp bác làm trái cây sấy trang trí.

Không nghi ngờ gì anh Lộ đi ngay trước khi đi còn cảm ơn Thần Vũ vì đã bảo anh.

Khi Mọi người đi hết Thần Vũ nhân cơ hội bỏ một ít vào trong đống bột mì tươi rồi mau chóng rời đi với lại một chiếc hộp rồi mang ra ngoài cho Bạch Thư.

Bạch Thư thấy anh ra liền cú đầu anh một cái.

- Anh ngủ trong đấy à ?Sao mà lâu thế ?con nữa sao mà mồ hôi lại nhễ nhại nhưng vừa làm chuyện gì mờ ám vậy ?
- Bạch Thư à em đừng tưởng em xinh mà nói gì cũng được nhé.

Đa nghi vừa thôi kẻo sau này không ai dám lấy đâu mau làm việc đi , hộp nè
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 69: Chương 69


Thần Vũ đưa hộp cho Bạch Thư xong liền ngồi bệt xuống đất thở hổn hển.

Người anh chảy mồ hôi đầm đìa dù sao Thần Vũ cũng là công tử bột cả ngày được kẻ hầu người hạ quen rồi lần đầu anh làm những việc như này không khỏi hồi hộp.

Bạch Thư vỗ vai ân cần hỏi
- Anh bị ốm à có sao không ? Sao mồ hôi chạy đầm đìa thế ?
- Không sao cả , chỉ là vừa làm một chuyện rất k*ch th*ch nên mới vậy thôi.
Sau buổi làm việc Thần Vũ và Bạch Thư tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy.

Nhưng sau hôm nay Bạch Thư lại cảm thấy Thần Vũ rất đáng ngờ.
Thần Vũ vừa đến ngã ba đường thì bác tài xế đã đứng chờ sẵn ở đấy.

Thần Vũ thở dài vươn vai như trút bỏ được một gánh nặng gì đó.
- Cậu chủ ngày hôm nay đi làm cậu cảm thầy thế nào ? có vất vả lắm không ạ?
- Bác tài à ! bác nhìn thử cháu coi cả người rủ rượi không còn sức sống.

Nhưng không sao cả đây coi như là một khóa huấn luyện tô điểm thêm cho cuộc đời vô vị thường ngày của cháu.

Bác Tài à! bác lái xe nhanh lên có được không mặc ba cái bộ đồ rẻ tiền này người cháu ngứa ngáy hết cả lên rồi .
- Tuân lệnh cậu chủ.

Cậu nhớ thắt dây an toàn vào nhé chỉ trong vòng 5 phút cậu sẽ xuất hiện ở nhà.
Thần Vũ cũng tranh thủ nhắn tin lại với Âu Na Na thông báo nhiệm vụ hoàn thành.

Âu Na Na nhận được tin báo của Thần Vũ miệng cô nhếch mép cười gian sảo.

Âu Na Na thầm trách Y Ninh cứng đầu , nếu như Y Ninh làm theo những gì cô ta nói thì đã không làm liên lụy tới người thân.

Nhưng trái với những gì vừa nói ra trái tim cô như quặn thắt lại một cảm giác đồng cảm giữa hai con người xa lạ.

Âu Na Na nhìn hình ảnh bản thân phản chiếu trong gương khóe mắt cô bắt đầu rưng rưng.

Âu Na Na tự nói với bản thân
- Mình có khác gì Y Ninh chứ ? Muốn buông tay một người đâu dễ đến như vậy.

Cố Tiến Xuyên...!bao giờ anh mới biến mất khỏi cuộc đời tôi đây.

Anh không yêu tôi, tôi biết nhưng sao tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về anh cơ chứ ? Ha ha (Âu Na Na cười trong tuyệt vọng) Mình còn chẳng thể bằng Y Ninh, cô ấy dám mạnh mẽ đứng lên bảo vệ tình yêu của mình , còn tôi thật nực cười ngay cả nói lên ba chữ em yêu anh cũng chẳng thể thốt ra.

Lại ở đây âm thầm phá vỡ tình cảm của người khác liệu có xứng đáng hay không ?
Nhìn bản thân đau khổ tiều tụy trong gương Âu Na Na hoảng sợ hét lên, cô vớ lấy chai sữa tắm nhém mạnh vào gương làm chiếc gương xuất hiện vết nứt lớn.

Dì Nhược nghe thấy tiếng hét của Âu Na Na trong nhà vệ sinh hoảng hốt chạy vào xem cô thế nào.

Âu Na Na ngồi co rúm vào một góc người run lẩy bẩy , dì Nhược tiến lại gần an ủi chấn tĩnh để Âu Na Na bình tĩnh lại.

Có lẽ vì những uất ức , áp lực từ phía gia đình đè nặng lên cô.

Âu Na Na khóc nức nở ôm lấy dì Nhược để trút bỏ mọi tâm sự.

Âu Na Na từ nhỏ đã không có bạn sống trong một thân phận cao quý hư ảo, có bất cứ tâm sự nào cũng phải tự mình nhẫn nhịn âm thầm chịu đựng.

Dì Nhược vỗ vai an ủi chỉ nhờ hành động nhỏ này đã khiến Âu Na Na cảm thấy thoải mái hơn và dần bình tĩnh lại.

Dì Nhược đưa Âu Na Na ra ngoài pha cho cô một ly trà an thần, dì bảo
- Trà này rất tốt sẽ giúp con ngủ ngon cảm thấy thoải mái hơn đấy mau uống đi.

Âu Na Na lễ phép nhận lấy.

Dì Nhược nói tiếp
- Sao thế gặp phải chuyện gì à ? ( Âu Na Na ngồi im không trả lời ).

Dì hỏi thật nhé áp lực lắm phải không ? Sống đến ngừng tuổi này dù không phải con nhà quyền quý nhưng Dì đã gắn bó với Cố gia quá lâu.

Họ luôn Coi gì như người nhà có bất cứ sự kiện Lễ hội nào họ cũng đưa gì đi , nhưng Dì nói thật vì sợ lắm.

Sợ cái cảm giác dối trá của những con người giả tạo nói những điều tốt đẹp trước mặt đối phương.

Nhưng trong lòng thật sự nghĩ gì thì không ai biết được ,dì không biết con đã phải trải qua chuyện gì nhưng Dì tin nó rất khó khăn.

Người ta nói Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh con cảm thấy mệt mỏi vì bị cha mẹ áp đặt đúng không ?
- Không ,trước đây thì có nó .Nhưng thực chất cha mẹ chưa từng áp đặt con họ làm tất cả mọi thứ chỉ vì muốn tốt cho con.

Con đã từng cảm thấy rất tủi thân nhưng khi biết những gì họ làm những gì họ đã hy sinh và bây giờ những điều con làm đều là tự nguyện.

Chỉ là chưa thể chấp nhận được một vài thứ nên tự cảm thấy mình thật tồi nên là khóc rất trẻ con có phải không ạ ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 70: Chương 70


Dì Nhược nhẹ nhàng vỗ vai an ủi ban đầu dì không hề thích Âu Na Na một chút nào.

Dì cảm thấy cô rất tâm cơ mưu mô nhưng khi chung sống cùng nhau dì cảm nhận được Âu Na Na đang dần thay đổi từng ngày.

Dì cũng thêm yêu quý cô hơn dì Nhược dù không phải con nhà quyền quý nhưng lại được Cố gia yêu thương chiếu cố.

Dì sống đủ lâu trong thế giới thượng lưu này để hiểu được những áp lực , nặng nề căng thẳng về mặt tâm lý lẫn thể xác.

Âu Na Na dựa vào vai dì cảm nhận sự ấm áp quan tâm của người xa lạ, Âu Na Na ngẫm nghĩ lại tất cả, cô tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi
- Tại sao bản thân lại khóc, được sống trong nhung lụa từ bé.

Mẹ không hề ghét mình như những gì trước đây mình nghĩ ngược lại mẹ yêu thương mình đến tận cùng sự sống.Mẹ chống lại bà để bảo vệ mình sinh ra đời ba và mẹ đã làm hòa cả hai đều đứng về phía mình mong bản thân hạnh phúc.

Giờ bản thân cố gắng để thành nữ chủ nhân Cố gia để cho cha mẹ nở mày nở mặt không bị bà nội chèn ép áp đặt nữa có gì là sai ? Tại sao lại khóc Âu Na Na tại sao mày lại khóc cha mẹ hy sinh vì mày vất vả bao nhiêu họ có khóc đâu sao mình chỉ làm cho họ tí xíu đã khóc.

Tình yêu vốn không tồn tại với mày đâu Âu Na Na à đừng mơ tưởng nữa.

Âu Na Na lau giọt nước mắt lăn dài trên má , cô hít thật sâu rồi từ từ thở ra lấy lại bình tĩnh cân bằng lại cảm xúc.

Âu Na Na cố gượng cười một cái cúi người chân thành cảm ơn dì Nhược
- Con cảm ơn dì vì tất cả.

Dì Nhược không nói gì hiền hậu nhìn cô.

Dì cảm nhận được sự trân thành trong câu nói của Âu Na Na .Nhưng Dì không cảm thấy được sự vui vẻ, thoải mái trong nụ cười ấy.

Âu Na Na trở về phòng cô ngồi vào bàn trang điểm để tút tát lại nhan sắc để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ mà bản thân cô tự đặt ra.

Âu Na Na lái xe đến công ty gặp Cố Đình thông báo cho ông về tình hình của công ty.

- Cố tổng bác xem này công ty đối thủ đang dẫn đầu lượng tiêu thụ trên thị trường.

Công ty chúng ta lại không có nổi một sản phẩm mới công ty đang bị rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.

Bảng hợp đồng lần trước cháu đưa cho bác, bác đã đọc chưa bác đã suy nghĩ đến đâu rồi ạ.

- Cảm ơn lòng tốt của Âu gia nhưng bác...!
- Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ nữa đâu .Công ty hiện đang rất nguy cấp, Bác đừng vì những lời nói vô căn cứ, những sự suy nghĩ non dại của ai đó mà nghi ngờ nhân viên của mình.

Người cống hiến hết mình cho công ty đồng hành cùng bản thân bao nhiêu năm, mà bác còn chẳng thể tin tưởng.

Thì liệu ngoan cố tin theo ai đó có xứng đáng ?
- Ta...ta không phải ngoan cố vào việc công ty có nội gián, nhưng ta thực sự cần phải suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định.

Ta tin tưởng nhân viên của mình hơn bất cứ ai vì thế, ta càng không chấp nhận rằng việc họ phản bội ta.

- Bác có suy nghĩ cho bác gái đang ở nhà ốm đau cũng đang sự rất lo lắng cho bác.

Công ty ra là sự nghiệp cả đời của bác, bác nỡ nhìn nó bị phá hủy khi chưa kịp đưa lại cho con cái sao? Tương lai của Cố Mặc , Cố Tiến Xuyên thì sao bác có nghĩ cho họ.

Âu Na Na quả thực rất thông minh cô đã nói đúng vào vấn đề mà Cố Đình đang lo lắng.

Ai ai cũng rất yêu gia đình mình họ sẵn sàng làm tất cả vì gia đình dễ giữ gìn hạnh phúc cho con của họ.

Biết rằng công ty rất nguy cấp giờ không còn cách nào Cố Đình không còn nghi ngờ nới lỏng cảnh giác chấp nhận bản hợp đồng này.
 
Back
Top Bottom