Ngôn Tình Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 40: Chương 40


Y Ninh cùng Bạch Thư xuống căn tin trường mua đồ.

Do Y Y và Giang Quân đã đợi ở dưới trước nên hai người mau chóng xuống không muốn để bạn chờ lâu.
Khi xuống đến nơi chỉ thấy một mình Giang Quân đang ngồi ngoài hiên chờ.

Bạch Thư thắc mắc hỏi
- Y Y đâu rồi.

Sao mỗi mình cậu ngồi đây vậy
- Y Y lúc nãy có ai gọi điện thông báo gì đó có vẻ gấp lắm nên cậu ấy đi rồi.

Nhìn Y Y vội vã vậy cũng không kịp hỏi xem có chuyện gì cả.
Y Ninh nói
- Thôi có gì tí nữa cậu ấy quay lại rồi hỏi xem chúng ta ở đây đoán già đoán non cũng chẳng giải quyết được gì.
Ba người vào trong căn tin trường thấy có một bóng dáng quen thuộc bước lại gần bàn của ba người.

Cả bọn ngoái đầu lại nhìn thì ra đó là Cố Mặc
Chỉ sau một tiết học mà Cố Mặc khác hoàn toàn lúc sáng nay.

Anh đồ thể thao với tông chủ đạo là trắng đen với mái tóc giầy bòng bềnh được vuốt gọn lại.

Tay còn cầm chai nước tăng lực của ai đó tặng sau lưng cậu là bao bạn nữ vây quanh rồi hò hét toáng lên
Giang Quân há hốc không thể tin được Bạch Thư cũng ngây người ra bình thường Cố Mặc mang vẻ đẹp năng động lâu lâu khi mè nheo với Y Ninh thì đầy đáng yêu và ngọt ngào.

Hôm nay Cố Mặc như thành người khác trong mái tóc vuốt gọn chuẩn tổng tài mặc đồ thể thao mang đến vẻ đẹp trai khiến người khác u mê.
Trong mắt mọi người Cố Mặc trong phong cách này rất đẹp và hoàn hảo nhưng với Y Ninh thì quá bình thường cô lại thích anh ăn mặc như thường ngày nhiều hơn.
Cố Mặc dường như rất tự tin trong tạo hình này anh oai phong ngồi xuống còn vuốt tóc trống tay trông kiểu rất ngầu.
Những cô gái ở ngoài kia không ngừng hò hét bàn tán khen Cố Mặc không ngớt làm anh càng tự tin hơn.

Giang Quân nói
- Ái chà hôm nay cố thiếu gia sao lại ăn mặc theo kiểu này làm đốn tim mấy chỉh khối trên và cả mấy em khối dưới rồi
Cố Mặc không khỏi đắc ý nói
- Chỉ là thầy An Lâm muốn tôi tham gia buổi thi đấu với trường khác ngày hôm nay.

Chỉ là không ngờ lại khiến nhiều người chú ý thế này ngại quá đi.

Đúng là mái tóc trước đây phong ấn nhan sắc phải không Ninh Ninh
Y Ninh bĩu môi lảm nhảm cái gì đó nghe Cố Mặc tinh tướng như thế Y Ninh cũng chẳng nể nang mà tạt thẳng cho Cố Mặc một xô nước lạnh .Y Ninh lạnh lùng nói
- Anh đắc ý cái gì chứ.

Đẹp mà đá không tốt làm ảnh hưởng tới tập thể thì đúng là mất mặt.

Còn nữa ai là người vuốt keo tạo kiểu cho anh đây chứ xấu chết đi được.

Nhìn như một trap boy thực thụ á mấy cô gái ngoài kia loi nhoi không khác gì mấy con dòi.

Chắc họ bị đuôi mới thấy đẹp ồn ào quá đi.
Bạch Thư và Giang Quân đứng hình Cố Mặc thì tức giận mà không nói lên lời
- Y Ninh à bộ xấu lắm sao.

Ai cũng khen đẹp mà.

À em đang cố dìm anh sao anh sẽ chứng minh cho em thấy Cố Mặc không chỉ đẹp trai mà còn chơi bóng giỏi.
Cố Mặc tức giận hùng hổ bước đi.

Y Ninh bị Giang Quân và Bạch Thư lôi đi theo để xem kịch hay.
Vừa bước vào Cố Mặc đã gây xôn xao bởi độ đẹp trai không phải dạng vừa của mình.

Anh còn gây ấn tượng bởi kĩ thuật chơi bóng rổ siêu phàm liên tiếp ghi bàn.

Các cô gái xung quanh đều la hét ồn ào và dành nhiều lời khen cho anh
- A !anh Cố Mặc đẹp trai quá đi thôi.

Chơi bóng cũng hay nữa.
Y Ninh thì mặt không cảm xúc, nhìn Cố Mặc trong vô thức
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 41: Chương 41


Y Ninh không phải không thích Cố Mặc trong phong cách này nhưng khi anh ấy quá tỏa sáng những cô gái khác xinh đẹp hơn dễ thương hơn cứ quấn quýt bên Cố Mặc.

Y Ninh cảm thấy anh quá hoàn hảo nội tâm Y Ninh cảm thấy hơi tự ti khi cảm giác mình và Cố Mặc cách nhau quá xa.
Hơn nữa nhìn những cô gái xinh đẹp kia cứ bám theo Cố Mặc làm Y Ninh không vui có chút tức giận nổi nóng.

Y Ninh lộ rõ vẻ không vui
Bạch Thư dường như đã nhìn ra được sự thay đổi của Y Ninh.

Ánh mắt Y Ninh nhìn Cố Mặc đắm đuối nhưng lại có một chút gì đó hờn dỗi.

Bạch Thư ghé sát tai Y Ninh thì thầm nói
- Cậu đang ghen à ?
Y Ninh nghe xong mà giật thót tim Y Ninh ngơ ngác nhìn Bạch Thư nói " không có"
Nhưng ánh mắt né tránh cùng sự lúng túng trước câu hỏi đột ngột của Bạch Thư.

Mặt Y Ninh đỏ bừng lên ,thấy vậy Bạch Thư cũng không hỏi nhiều mà quay quá đá lông mày với Giang Quân.
Y Ninh ngại ngùng quay đi cô thầm cảm thán
" Chơi thân với nhau quá thật không thể giấu nổi bất cứ chuyện gì.

Mà tại sao mình lại phản ứng như vậy cảm giác lúc nãy là sao đây.

Mình đang bị gì vậy nè.
Bạch Thư quay qua chỗ Y Ninh nói một câu

- Tiểu Ninh Ninh nhà chúng ta biết yêu rồi.
Y Ninh không biết phải nói gì cô vội lắc đầu phủ nhận cũng muốn bản thân tỉnh táo lại.

Bạch Thư và Giang Quân thì cứ cười.
Bỗng một tiếng hô hào của đám đông đã làm Y Ninh giật mình.

Buổi thi đấu kết thúc thắng lợi với đội dành chiến thắng là đội của Cố Mặc và Lộc Ân dẫn đầu.
Cố Mặc bước ra các bạn nữ ồ ạt chạy tới đưa nước và lấy khăn thấm mồ hôi cho Cố Mặc.

Các thành viên trong đội thấy vậy liền than thở
- Rõ là công sức bằng nhau mà người được tung hô như siêu sao còn người thì chết khô không có ngụm nước nào .
Cố Mặc nghe vậy liền đưa hết số nước của mình chia cho mọi người.
Trong đám đông bỗng tách ra ở chính giữa là Âu Na Na bước vào với bộ đồ cổ vũ tay cầm nước giải khát và khăn lau đưa cho Cố Mặc.

Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao
- Ai đây cô gái này xinh quá đi.

Họ hợp đôi thật đó
- A! Kim đồng ngọc nữ đây sao.
- Ước gì anh ấy nhận nước của chị này thì chẳng phải OTP của trường mình đây sao.

Nhận đi...!nhận đii.
Trước những lời khen ngợi này Âu Na Na càng thêm đắc ý rằng Cố Mặc sẽ nhận lấy đồ của mình.

Còn về phía Y Ninh cô cảm thấy rất tức giận nhưng lại không biết làm gì.

Bạch Thư nhìn thấu suy tư của cô lập tức quay qua Giang Quân.

Giang Quân cũng hiểu ý ném cho Bạch Thư một chai nước đưa cho Y Ninh.
Y Ninh ngơ ngác liền bị Bạch Thư đủn lên trước.
Cố Mặc nhân thời cơ chạy lại nhận lấy chai nước trong tay Y Ninh.

Còn nắm lấy tay Y Ninh mọi sự chú ý của đám đông đổ dồn vào hai người họ.

Những lời bàn tán lại nổi lên nhưng cả hai người đều không quan tâm Cố Mặc nắm tay đưa Y Ninh ra khỏi đó.

Việc làm này của Cố Mặc như đánh dấu chủ quyền và như một lời này tỏ cho mọi người xác định mối quan hệ.

Giang Quân định đuổi theo họ nhưng bị Bạch Thư ngăn lại
- Để cho đôi bạn trẻ có chút không gian riêng tư đi.

Chúng ta không nên làm kì đà cản mũi nữa.
Khi ra khỏi đó họ trốn sau khu thể dục tránh sự đeo bám của mọi người.

Cố Mặc thở hồng hộc ngồi bệt xuống đất mà không chịu buông tay kéo theo Y Ninh ngã vào lòng Cố Mặc .
Y Ninh kêu bỏ tay ra cô vùng vẫy Cố Mặc vẫn nhất quyết không chịu buông Y Ninh châm chọc hỏi
- Học tỷ đưa nước cho sao không nhận? mà lại lấy nước của Giang Quân chai nước ấy không phải của tôi.
- Anh điếc rồi nước trong tay ai là của người ấy.

Anh chỉ nhận nước của em thôi.
Y Ninh càng vùng vẫy Cố Mặc lại càng ôm chặt hơn.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 42: Chương 42


Mọi người dường như không để cho họ yên chạy khắp nơi tìm Cố Mặc và Y Ninh hai người rúc vào trong tấm bạt để mọi người không biết.
Khi họ đã đi xa Y Ninh cắn tay Cố Mặc làm anh đau điếng phải buông tay ra.

Y Ninh hậm hực tránh móc
- Đó anh thấy chưa tại anh lấy nước của tôi từ chối học tỷ nên mới bị mọi người dèm pha như này.

Anh gây ra cho tôi một rắc rối lớn rồi .
Cố Mặc trầm ngâm trước thái độ nóng nảy mất bình tĩnh của cô
- Bộ em cảm thấy phiền phức lắm sao ?
Y Ninh thấy Cố Mặc như vậy cô cảm thấy có chút khó sử.

Y Ninh không trả lờ Cố Mặc mà xoay người rời đi để lại Cố Mặc một mình ngồi đó.

Anh đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo .
Nhìn mình trong gương anh thấy mình không còn giống trước cho lắm.

Bản thân đã thay đổi xưa nay anh là người được mọi người theo đuổi, là một trap boy chính hiệu anh đã yêu rất nhiều người.

Nhưng chưa một ai đem lại cho anh cảm giác bình yên, vui vẻ, ấm áp như Y Ninh.
Trong đầu thoáng qua một cảm giác buông bỏ anh cảm thấy Y Ninh không hề thích mình, cô luôn hòa thuận vui vẻ cùng mọi người nhưng đối với anh lại có chút khó chịu.

Y Ninh luôn thờ ơ , vô cảm trước sự ân cần quan tâm của anh và tránh né nó.

Cố Mặc thầm nghĩ
( Y Ninh không thích mình mình có làm gì cô ấy cũng không thích vậy tại sao Hà tất cứ vùi đầu vào.

Cố Mặc mày tỉnh táo lại đi, dù dì cũng chỉ còn 4 ngày nữa mày phải về nhà rồi đã từng tự nhủ bản thân nếu trong một tuần này mà có thể khiến Y Ninh yêu mình thì sẽ làm mọi cách để thuyết phục mẹ.

Đã đến nước này thì cũng chẳng còn hi vọng gì ? những ngày còn lại này anh sẽ đối sử với em thật tốt coi như cảm ơn vì em đã mang đến cho anh sự yêu thương.

Chúng ta mãi mãi là anh em tốt )
Cố Mặc đi ra ngoài bất ngờ gặp Lộc Ân đang chờ sẵn ở ngoài.

Lộc Ân đưa cho Cố Mặc chiếc khăn để Cố Mặc lau hết mồ hôi.

Họ cùng nhau ngồi xuống ghế đá của trường Lộc Ân hỏi
- Hoàng tử đưa công chúa đi trốn à ?công chúa đâu sao còn mỗi hoàng tử thế này.
Cố Mặc chỉ cười nhạt lắc đầu đáp
- Chạy rồi công chúa này là em của hoàng tử.

Cố Mặc đứng dậy vươn vai hít thở sâu, Lộc Ân là bạn thân của Cố Mặc nghe những câu nói đầy ẩn ý đấy anh đoán Cố Mặc đã buông bỏ.

Lộc Ân đặt tay lên vai của Cố Mặc nói
- Người anh em không thành em rể thì vẫn là anh em gia đình tôi vẫn coi cậu là thành viên trong nhà.
Cố Mặc vui vẻ hẳn lên hai người bạn nhìn nhau cười lớn.
Y Ninh trở về lớp mà trong lòng cứ bứt rứt không thôi cô cảm thấy lúc nãy mình quá nóng nảy lại còn to tiếng với Cố Mặc.

Cô lo lắng không biết anh có giận mình không Y Ninh mệt mỏi nằm bò ra bàn Bạch Thư và Giang Quân bỗng xuất hiện.
Ngồi xuống bên cạnh quan tâm hỏi
- Cậu với Cố Mặc thế nào rồi.
Y Ninh không trả lời mà lắc đầu rồi thở dài , Bạch Thư đưa loại bánh mà Y Ninh thích nhất thấy bánh hoa quả Y Ninh liền sáng mắt vui vẻ nhận lấy.
Ngoài cửa có đám người đứng trước cửa chỉ trỏ vào Y Ninh bàn tán
- kia là cô gái được Cố Mặc nắm tay kia ư.

Trông cũng bình thường chẳng xinh đẹp cũng không học giỏi gia cảnh thì khỏi nói nghèo nàn mà cũng xứng ư?
- Nghe nói cô ta cho Cố Mặc uống bùa mê thuốc lú gì đấy.
- Dạng người tầm thường như cô ta mà cũng đòi so sánh với Âu tiểu thư sao? đúng là cóc ghẻ ăn thịt thiên nga mà
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 43: Chương 43


Những lời nói đùa cợt, khiếm nhã này khiến Y Ninh cảm thấy khó chịu.

Cô vô thức cảm thấy buồn tủi và thất vọng trước nay khi bên cạnh Cố Mặc cô có rất nhiều niềm vui.
Được một người chăm sóc bảo vệ quan tâm, yêu thương luôn làm mọi cách để làm cho mình vui vẻ trong lòng Y Ninh đã có chút rung động.

Cô cũng biết Cố Mặc đã có một vị trí nhất định trong lòng mình thấy anh Y Ninh sẽ bất giác cười sẽ thấy vui.
Nhưng trước những lời nói khiếm nhã so bì này khiến Y Ninh nhìn nhận lại hiện thực cô chỉ là con nhà nghèo cha mẹ lao động vất vả sao có thể xứng với con trai nhà tài phiệt cơ chứ.
Đôi mắt Y Ninh xôn xao có cảm giác cay cay, đôi mắt ngấn lệ Y Ninh không hiểu sao mình lại khóc.

Y Ninh ngại ngùng gục mặt xuống bàn nhìn bạn thân mình bị người ta bàn tán nói những lời không hay Bạch Thư nổi giận.
- Mấy cái con vịt giời kia nói ít thôi, ồn ào quá có để cái lớp này yên ổn không.

Bạn tao xinh ,bạn tao đẹp, bạn tao tốt tính đáng yêu nên ai chả thương chả mến.Lũ mồm năm miệng mười như chúng mày mới không có ai ưa nổi.

CÚT
Có người trong nhóm ngoài cửa bảo
- Chúng ta đi thôi Bạch Thư nổi tiếng nóng nảy lại là con nhà máu mặt nữa không dễ đụng đâu dây vào cô ta thì khổ.

Bọn họ rời đi Giang Quân chạy lại an ủi Y Ninh , Bạch Thư hung dữ thấy Y Ninh khóc mà không khỏi mềm lòng.

Bạch Thư nhẹ nhàng nói
- Bé yêu à cậu còn bọn tớ mà, họ là ghen tị với cậu không tốt không giỏi bằng cậu mới nói thế thôi.

Tí nữa ra về chúng ta tìm Y Y rồi bốn người chúng ta mở tiệc nha bao u buồn phiền não cho nó trôi đi hết ha.
Y Ninh rưng rưng nước mắt ngoan ngoãn gật đầu.
Tới khi buổi học kết thúc Y Ninh cùng Bạch Thư và Giang Quân trở về.

Khi ra khỏi cửa lớp Y Ninh nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy Cố Mặc đâu.

Y Ninh có chút buồn bình thường Cố Mặc hay đứng đây chờ Y Ninh về học nhưng hôm nay lại chẳng thấy đâu.
Y Ninh băn khoăn lo lắng hay là Cố Mặc vẫn giận mình chuyện lúc nãy.

Y Ninh cảm thấy có lỗi khi lúc ấy nóng nảy nói năng linh tinh mà không suy nghĩ không biết có làm Cố Mặc bị tổn thương hay buồn bực gì không
Giang Quân hỏi
- Bộ cậu đang tìm ai sao ? đang suy nghĩ gì vậy
Y Ninh mỉm cười lắc đầu nói

- Không có gì ? chúng ta tới nhà Y Y thôi.
Trước khi đi Y Ninh đã nhắn tin xin phép Lộc Ân ra ngoài chơi cùng nhóm Bạch Thư để mọi người khỏi lo lắng.
Cố Mặc và Lộc Ân cùng nhau về nhà trên đường đi Cố Mặc không nói gì , gương mặt anh hôm nay rầu rĩ lạ thường.
- Cố Mặc à.

Không đợi Y Ninh sao ?
- Đợi làm chi?em ấy sẽ không về cùng tớ đâu kiểu gì chả đi cùng với nhóm bạn của em ấy.
- Làm gì mà ủ rũ thế, vui lên đi tối nay anh em mình làm một bữa nhậu không say không về Y Ninh đi chơi xin về muộn ba mẹ cũng chưa về anh em mình thoải mái một bữa.
Tối hôm đó nhóm bạn của Y Ninh dẫn cô tới quán cabuzin nhậu một bữa.

Bạch Thư chỉ vào quán rồi khoác tay lên vai Y Ninh nói
- Hôm nay bao ưu phiền buồn bực không vui vào đây chơi cho tan hết cho mình.

Mọi người đi thôi.
Họ vừa vào thì thật tình cờ Lộc Ân và Cố Mặc cũng tới đây.

Cố Mặc nói
- Dạo này bận quá ít khi tới quán , khi buồn nhất chỉ nơi đây mới giúp tớ cảm thấy yên bình.

Ngoài nhà cậu ra đây là ngôi nhà thứ 2 của tớ đấy đứa con tinh thần.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 44: 44: Hẹn Gặp Lại


Không biết có bạn nào chuẩn bị thi cấp 3 giống mình không ta.

Mọi người biết đấy thi cấp 3 là kì thi rất quan trọng nó ảnh hưởng đến con đường học tập của mình
Dù ko muốn xa mọi người ko mún ngừng viết những ý tưởng chưa được viết ra đã phải gác lại.
Cảm ơn những bạn độc giả đã đồng hành cùng tác phẩm và cùng mình trong suốt khoảng thời gian qua.

Nó không chỉ là niềm vui mà còn là đam mê là hạnh phúc của mình.
Chắc chắn mình sẽ không bỏ dở đâu đứa con tinh thần đầu tay này mình sẽ cố viết tiếp vẽ lên chuyện tình của Cố Mặc và Y Ninh.
Mong khoảng thời gian tới mọi người vẫn sẽ chờ mình , chờ ngày tác phẩm hoàn thành.

Chỉ 1 tháng thôi không quá dài nhưng nó sẽ khiến mọi người quên kina và tác phẩm.

Một lần nữa mình xin cảm ơn mọi người đã quan tâm, góp ý ủng hộ mình.

Mong mọi người sẽ tiếp tục đồng hành cùng mình, mình hứa khi trở lại sẽ mang đến cậu chuyện thật hay hấp dẫn thoả mãn mong chờ của mọi người không để mọi người thất vọng cũng không áy náy với bản thân
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 45: Chương 45


Tiếp theo.
Họ cùng bước vào quán nhưng lại lướt qua nhau không hề hay biết.

Cố Mặc và Lộc Ân chọn ngồi trên lầu còn nhóm Y Ninh thì ngồi bên dưới.
Vừa ngồi vào bàn Y Ninh và Y Y đã lập tức gọi rượu làm Bạch Thư,Giang Quân ngỡ ngàng
Hai cô nhóc này bình thường rụt rè, thục nữ đặc biệt là Y Y vốn không biết uống rượu hôm nay lại tự dưng gọi rượu.
Nhìn Y Y và Y Ninh hôm nay có vẻ không vui cả hai dường như đang có tâm sự.

Bạch Thư hỏi thăm xem có truyện gì nhưng lại không ai trả lời.
Phục vụ vừa mang đồ ăn lên, chai rượu vang vừa được đặt xuống Y Y đã không nhịn được mà lập tức phui ra uống.

Y Ninh cũng chẳng kém cạnh uống liền một hơi , Bạch Thư thấy vậy không khỏi cảm thán
- Hai cái đứa này bị chập mạch rồi sao ? bị làm sao thế này?
Bạch Thư lập tức ngăn cản dành lại chai rượu.

Quát lớn làm Y Y và Y Ninh giật mình ngoan ngoãn ngồi im.

Giang Quân nhẹ nhàng hỏi
- Hôm nay hai cậu bị gì vậy? sao lại ủ rũ thế kia lại còn học đòi Bạch Thư uống rượu nữa chứ.
Bạch Thư quay qua nhìn Giang Quân tỏ ra oan ức
- Tớ có bao giờ uống rượu mà không có lí do đâu.

Chỉ khi nào tớ buồn có tâm sự thì mới uống đâu như hai nhỏ này.
Y Ninh bĩu môi thở dài tâm sự với mọi người
- Không phải tự nhiên khi không tớ uống rượu đâu.

Tất cả là tại tên Cố Mặc thối tha kia ấy chứ.

Bất ngờ một ngày đẹp trời tự dưng đối tốt với tớ một cách bất ngờ.

Bình thường hay bắt nạt tớ vậy mà giờ lúc nào cũng nói mấy câu sến xúa khiến người ta nghi ngờ.

Rồi một ngày bất thình lình lại trở nên lạnh lùng bỏ mặt tớ hôm nay các cậu thấy đó bỏ tớ về trước rồi.

Đồ tồi
Vừa nói Y Ninh vừa không tự chủ được mà uống cạn ly rượu trong tay
Giang Quân không nén nỗi bật cười lớn thành tiếng.
- Y Ninh cậu đang ghen sao ? cảm thấy khó chịu khi đằng ấy không quan tâm cậu nữa à?
Mọi người cười đùa quay qua nhìn Y Y vẫn vậy.

Y Y vẫn rầu rĩ gương mặt đượm buồn cô ngây người ra có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Y Ninh đặt tay lên vai Y Y làm cô giật mình.

Bạch Thư quan tâm hỏi
- Còn cậu thì sao, có truyện gì à chia sẻ với bọn tớ được không ?chúng ta là bạn mà đúng không?
Y Y chỉ cười nhạt rồi nói" không có gì" đánh trống lảng sang chủ đề khác.

Mọi người biết Y Y không muốn nói nên cũng không hỏi nhiều.

Y Ninh ôm lấy Y Y vỗ về
- Nếu cậu không muốn nói thì không cần cố đâu.

Cậu chỉ cần biết một điều rằng 3 đứa tớ sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu , hãy nhớ chúng ta là gia đình nhỏ của nhau.
Y Y ngượng ngùng giọng nghẹn ngào lắp bắp nói
- Nếu tớ làm điều gì có lỗi với các cậu thì sao ?các cậu có tha thứ cho tớ không ?
Cả bọn đều mỉn cười ấm áp
- Chúng ta là gia đình của nhau bất cứ chuyện gì bọn tớ cũng sẽ tha thứ cho cậu mà.
Y Y không nói gì cô ngậm ngùi cầm chai rượu lên tu liền một hơi, Y Ninh cũng cầm ly rượu lên cạn ly với Y Y.

Do tửu lượng kém chẳng mấy chốc mà hai người họ say khướt.

Y Ninh ngốc nghếch ôm lấy chai rượu rồi hét lớn
- Con quạ đen thúi tha, đồ Cố Mặc xấu xa.

Giang Quân vội bịt miệng Y Ninh lại, mọi người xung quanh nhìn họ chằm chằm làm cả bọn vô cùng xấu hổ.

Y Y thì không ngừng nôn mửa
Lộc Ân và Cố Mặc nghe thấy giọng nói quen thuộc theo bản năng lập tức quay xuống.

Nhìn thấy cảnh này hai người không dám tin vào mắt mình Y Y và Y Ninh trước nay ngoan ngoãn, nghe lời đáng yêu nói không với bia rượu mà giờ say xỉn làm loạn cả lên.
Hai người vội chạy xuống giúp Bạch Thư và Giang Quân ngăn Y Y và Y Ninh lại.

Bạch Thư bất lực phân công
- Cố Mặc cậu trở Y Ninh về đi , Lộc Ân cậu đưa Y Y về nha còn tôi sẽ đưa Giang Quân về.
Cố Mặc lo lắng hỏi
- Sao hôm nay Y Ninh lại uống rượu vậy?
Bạch Thư ghé lại gần nói nhỏ
- Thất tình đó.
Bạch Thư quay qua nhìn Giang Quân cười nói : bọn họ có người thương đưa về rồi chỉ còn hai chiếc bóng lẻ loi chúng ta đưa nhau về thôi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 46: Chương 46


Y Y tỉnh dậy nhìn thấy mình đang ở nhà cô đang không biết ai đưa mình về.

Bỗng cơn đau đầu ập tới hôm qua cô uống quá nhiều nên mới bị như vậy.
Y Y chập chững bước xuống giường thấy tờ giấy ghi nhớ Lộc Ân để lại và thuốc anh mua cho thấy sự quan tâm của anh , đọc được những lời động viên an ủi của anh mà lòng Y Y đau như cắt.

Nước mắt cô rơi xuống giọng Y Y khàn khàn
- Xin lỗi Y Ninh , xin lỗi mọi người.
Mới Sáng sớm Cố Mặc đã dậy vào bếp nấu cháo cho Y Ninh anh còn nấu cho cô ly trà gừng để cho cô giải rượu nữa.
Đang hăng say trong bếp thì điện thoại của Cố Mặc bỗng reo lên.

Nhìn tên người gọi là Âu Na Na mặt anh lộ rõ vẻ chán ghét.

Cố Mặc bắt máy với giọng nói thẫn thờ chẳng mấy quan tâm.
- Gọi cho tôi có chuyện gì không.

Nói nhanh lên tôi không rảnh.
Âu Na Na nói với giọng khiêu khích
- Em chỉ muốn mời anh đi ăn sáng thôi mà có cần phải lạnh nhạt vậy không.

(không kịp để Cố Mặc nói cô ta nói tiếp).

Khoan hãy nói gì, em biết anh sẽ kiếm cớ từ chối nhưng nếu anh không đến em đành mặt dày qua nhà của Y Ninh rước anh đi
Cố Mặc nói với giọng tức giận : Cô dám
Âu Na Na cười nhạt
- Có chuyện gì mà em không dám sao?
Cố Mặc bất lực không muốn cô ta tới làm phiền gia đình của Y Ninh anh đành đồng ý : Gửi cho tôi địa chỉ đi
Cố Mặc vừa quay người tháo tạp dề ra đã thấy Lộc Ân thức dậy từ bao giờ đứng dựa vào cầu thang hóng hớt.
- Cô bé mặt dày kia lại làm phiền cậu à.
Cố Mặc bất lực gật đầu căn dặn Lộc Ân
- Haz, phải đi ra ngoài một chuyến nếu Y Ninh dậy có hỏi cứ bảo tớ có việc bận.

Cậu nhớ cho cô ấy ăn uống đầy đủ đồ ăn tôi nấu sẵn rồi đó bát màu xanh kia là của Y Ninh còn bát còn lại của cậu.

À còn trà gừng nhớ bảo cô ấy uống hết để giải rượu nhớ đấy.

Tớ đi đây
Lộc Ân nhìn bát cháo của mình với bát của Y Ninh không khỏi cảm thán
- Đồ thiên vị, có sắc quên bạn.
Cố Mặc đến nơi thấy Âu Na Na đang vẫy tay gọi mình, anh qua đó vẻ mặt không cảm xúc .
Âu Na Na thấy vậy tỏ vẻ quan tâm

- Không gặp anh có mấy ngày mà nhìn anh gầy đi bao nhiêu ?
- Không cần cô quan tâm, có gì nói nhanh.
- Haz, dù gì anh cũng thấy rõ bộ mặt thật của em rồi em cũng không cần giả vờ nữa.

Vào luôn chủ đề chính nhé ! bao giờ anh về nhà.
- Không muốn về nữa.
- Ồ , vậy sao? nhưng e không về không được nếu anh không về Cố gia sẽ ra sao đây.

( Âu Na Na bỗng cười khoái trí như nắm chắc phần thắng, cô ung dung đưa điện thoại cho Cố Mặc xem hoàn cảnh của công ty nhà anh lúc.

Cô ta nói tiếp)
- Cố gia đưa sản phẩm mới ra thị trường nhưng lại mang danh ăn cắp ý tưởng của công ty đối thủ.

Hàng hóa còn bị đánh tráo mặt hàng kém chất lượng.

Ba anh đang cố chấn an mọi người trong công ty không để chyện này truyền ra ngoài nếu không công ty chết chắc.

Ngoài những người trong gia đình ra thì không ai biết cả ba anh kêu em nói cho anh biết để cùng ông và mọi người cùng nhau nghĩ cách vượt qua khó khăn này.
Nói xong Âu Na Na đứng dậy đi thanh toán, trước khi đi cô ta còn quay lại nói
- Mẹ anh cũng nhớ anh lắm đấy .
s
Sau đó cô ta bỏ đi để lại Cố Mặc ngồi đó.

Anh như chết lặng không ngờ trong khoảng thời gian mình không có nhà lại nhiều chuyện xảy ra như vậy, anh cảm thấy có lỗi với gia đình khi không ở bên mọi người khi khó khăn.

Mắt anh đỏ hoe anh lo lắng không biết cha mẹ đang như nào nước mắt không tự chủ mà rơi xuống
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 47: Chương 47


Sau khi Y Ninh tỉnh dậy đầu cô đau như búa bổ, cô vô thức nhớ lại những chuyện xảy ra hôm qua.

Y Ninh ngại ngùng khi nhớ đến những câu nói linh tinh khi đang say sợ Cố Mặc hiểu nhầm.
Y Ninh đi xuống dưới nhà thấy Lộc Ân đang ngồi ăn sáng, Y Ninh nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy Cố Mặc đâu.

Lộc Ân bỗng lên tiếng
- Không cần tìm nữa, cậu ấy có việc ra ngoài rồi.

Mà này, hôm qua uống nhiều vậy mà dậy sớm quá ta, mau xuống đây ăn sáng này
- Ai nói em tìm Cố Mặc chứ ? anh đừng suy bụng ta ra bụng người.
Y Ninh ngồi xuống bàn, lập tức bị Lộc Ân cốc vào đầu.

Y Ninh bị cốc đau điếng người, cô mè nheo mếu máo hỏi anh vì sao lại đánh mình.

Lộc Ân nghiêm túc nói
- Lớn quá rồi ha ! đủ lông đủ cánh rồi nên không biết nghe lời nữa đúng không?Giờ còn học đòi uống rượu nữa say xỉn quậy banh quán người ta.
Y Ninh biết mình có lỗi nên cô ngồi im, cúi mặt xuống không cãi lại.

Thấy Y Ninh không phản bác lại Lộc Ân cũng không mắng nữa.

Dù la Y Ninh nhưng anh rất thương cô, Lộc Ân sợ cô đi đêm lại uống rượu nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lộc Ân nhẹ nhàng xoa đầu Y Ninh nói

-Tiểu Ninh Ninh à em lớn rồi đừng làm cả nhà lo lắng nữa nghe chưa.

Bát cháo này của em nè, Cố Mặc đã dậy sớm để nấu đó.

Em xem này thiên vị chưa bát của em nhiều thịt hơn to hơn.

À, còn trà gừng để giải rượu nữa này nhớ ăn hết đừng phụ lòng cậu ấy.
- Anh hai à, anh lật mặt nhanh ghê ( Y Ninh gắp thịt trong bát mình chia cho Lộc Ân) anh cũng ăn đi này.
Hai anh em đang ăn sáng vui vẻ với nhau thì Cố Mặc từ bên ngoài ủ rũ trở về nhà anh thẫn thờ bước đi như người vô hồn.

Lộc Ân gọi mà Cố Mặc không phản ứng lại anh bước những bước nặng nề lên phòng.
Khi ăn xong Y Ninh lên phòng xem Cố Mặc như nào.

Cô đứng thập thò ngoài cửa không biết nên mở lời như nào.

Bỗng cánh cửa mở ra hai người bốn mắt nhìn nhau, Y Ninh ngượng ngùng ngỏ lời
- Ò, em lên đây để cảm ơn anh vì bữa ăn, anh nấu ăn rất ngon trà gừng cũng rất tốt uống xong cái là hết đau đầu luôn.

Em cũng muốn xin lỗi anh vì trước đây hay cáu gắt nói những lời lẽ khó nghe anh không giận em chứ.
Cố Mặc mỉn cười nhẹ nhàng xoa đầu cô
- Trước nay anh chưa từng giận em, em cũng không có lỗi gì hết.
Y Ninh đưa tay ra nói : Bắt tay làm hòa quên hết chuyện cũ.

Cố Mặc nở nụ cười ấm áp : được
Y Ninh vô tình nhìn thấy trong phòng anh quần áo đầy giường còn có cả vali có vài bộ quần áo đang được xếp ngăn nắp ở trong.

Trong đầu cô thoáng qua cảm giác sợ hãi, sợ anh bỏ đi sợ anh rời xa mình.

Y Ninh mặt biến sắc chỉ tay vào phòng cảm giác nuối tiếc ập tới
Cố Mặc nhìn theo anh hiểu Y Ninh muốn hỏi gì.

Nhìn đôi mắt cô rưng rưng trong lòng anh cũng nghẹn ngào.

Y Ninh ấp úng nói
- Anh định đi đâu thế?
Cố Mặc ôm chầm lấy Y Ninh an ủi
- Nhà anh có việc nên phải về nhà một khoảng thời gian, gia đình anh đang cần anh lúc này.

Anh hứa chỉ một thời gian ngắn anh sẽ quay lại đây
- Cố Mặc bao giờ anh về ?
- Mai là anh về rồi, anh hứa sẽ quay lại đây sớm nhất có thể.

Thôi đừng khóc nữa nào nín đi.

Lộc Y Ninh là một cô gái mạnh mẽ mà hay là em thích anh không muốn anh đi.
- Giờ mà anh còn đùa được à ! em nói cho anh biết anh không quay về đây thì chết với em.
Y Ninh ngập ngừng một lúc rồi cũng ôm chặt lấy anh.

Lúc này cả hai đã xác định mối quan hệ, thời gian như ngưng đọng lại trong mắt hai người giờ chỉ có nhau.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 48: Chương 48


Lộc Ân vô tình đi ngang qua nhìn thấy hai người ôm nhau thắm thiết, Lộc Ân hóng hớt ngồi bệt xuống đất xem hai người họ định làm gì.
Cố Mặc nhìn thấy Lộc Ân hóng hớt ngoài cửa hét toáng lên, Y Ninh vội buông tay ra.

Cả hai ngại ngùng, lúng túng Y Ninh kiếm cớ bỏ về phòng của mình.

Lộc Ân thích thú trêu đùa Cố Mặc
- Nè, cậu và Tiểu Ninh Ninh làm hòa rồi à, mới hôm nào còn ngồi thẫn thờ nói mấy câu u sầu như buông tay chấp nhận mà giờ lại ôm nhau
Cố Mặc chỉ biết cười trừ
- Còn không phải tại cậu phá truyện tốt của tôi sao ? Lộc Ân à cậu nên chuyển tên thành kì đà cản mũi đi phiền phức thật.
Đang nói đùa vui vẻ giọng Cố Mặc bỗng trầm xuống, gương mặt cậu nghiêm túc trong câu nói có cả sự tiếc nuối, u buồn.
- Tớ sắp phải về rồi không rõ được bao giờ mới trở về.

Lần này đi quả thật hơi vội vã cậu cho tớ gửi lời cảm ơn tới ba mẹ cậu nhé.

Cảm ơn họ đã giúp đỡ tớ khi tớ gặp khó khăn , tớ sẽ không bao giờ quên những ngày tháng vui vẻ ở đây.
Lộc Ân cũng chỉ biết thở dài tiếc nuối, hai người bạn không nói gì.

Họ không nói những lời mật ngọt hoa mĩ nhưng họ coi nhau như người nhà.

Đơn giản chỉ là cái đập tay như lời động viên nhau
Tối hôm đó ba người cùng nhau ăn tối , nô đùa.

Họ cùng nhau nấu ăn cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, cùng nhau xem phim.

Tuy không chung sở thích Lộc Ân thì chơi game, Cố Mặc thích tìm hiểu về tâm lý học.

Còn Y Ninh thì đam mê đọc tiểu thuyết nhưng họ vẫn tìm được điểm chung để có được những giây phút yên bình vui vẻ bên nhau.
Thời gian bên nhau luôn ngắn ngủi thời gian thấm thoát trôi qua .Sáng hôm sau Cố Mặc phải trở về anh xách hành lí ra khỏi nhà trước khi đi Cố Mặc và Y Ninh trao nhau cái ôm thắm thiết, Cố Mặc bắt tay người bạn tốt của mình nói
- Tôi đi rồi cậu không được bắt nạt Tiểu Ninh Ninh đâu đấy.

Vợ tương lai của tôi mà bị làm sao cậu chết với tôi
-Tiểu Ninh Ninh là em gái tôi ,yên tâm nó không leo lên đầu lên cổ của tôi thì thôi làm sao mà tôi bắt nạt nó được cơ chứ
Y Ninh bất lực nói
- Tôi là trò đùa của hai người đấy à ?

Dù nói cười là thế nhưng trong lòng họ đầy tiếc nuối.

Cố Mặc trở về nhà nhìn ngôi nhà mà mình lớn lên vừa cảm thấy xa lạ nhưng cũng rất thân quen .
Vừa bước vào cổng dì Nhược khi nhìn thấy cậu dì vui vẻ chạy ra đón.

Dì liên tục hỏi han, quan tâm, vui mừng khi cậu trở về.
- Cuối cùng con cũng về rồi mẹ con lo cho con lắm đấy , con biết không? vào đi con mẹ con đang nhớ con lắm ốm đau mấy ngày nay rồi mà không chịu uống thuốc than gì hết cả ngày ủ rũ chờ con trở về.
- Dì cũng vất vả rồi, con vào thăm mẹ nha
Đến trước cửa phòng mẹ nhìn mẹ ngày một yếu, gương mặt xanh xao mà lòng cậu quặn thắt lại.

Cậu tự trách mình vô tâm không bằng người ngoài, nhìn Âu Na Na chăm sóc mẹ mình còn bản thân lại vô tư không biết gì.

Đôi mắt cậu rưng rưng chạy vào lòng mẹ khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Cậu đột nhiên trở về mẹ cậu vui mừng khôn xiết, bà nhẹ nhàng xoa đầu con an ủi
- Mặc nhi à sao con lại khóc, nín đi.

Đừng khóc nữa mà con đứng lên mẹ xem nào.

Xa khỏi vòng tay mẹ con lại có vẻ lớn hơn tươi tắn vui vẻ hơn rồi thì phải.

Mặc nhi lớn rồi có thể tự lo cho bản thân được rồi
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 49: Chương 49


Xa mẹ trong một khoảng thời gian , Cố Mặc rất nhớ gia đình của mình cậu ôm mẹ vào lòng khóc như một đứa trẻ.

Lí Trang xoa đầu con, lau đi hàng nước mắt chảy dài trên má cậu.
Lí Trang quay qua nhìn Âu Na Na nắm lấy tay cô đặt lên tay Cố Mặc , bà thở dài nói
- Trong thời gian này ở nhà xảy ra rất nhiều chuyện, ba con và Cố Tiến Xuyên phải đến công ty sử lí công việc.

Ở nhà chỉ có mẹ và dì Nhược cũng may còn có Na Na giúp đỡ, chăm sóc mẹ.

Con bé rất tốt Cố gia gặp chuyện con bé không bỏ đi vẫn ở đây giúp đỡ gia đình mình.

Na Na là cô gái tốt con phải biết trân trọng đó có biết chưa.
Cố Mặc ngượng ngùng rút tay về không muốn mẹ phiền lòng anh gọi Âu Na Na ra ngoài cùng với mình.

Cố Mặc dù không thích Âu Na Na nhưng anh vẫn rất biết ơn cô
- Thật sự cảm ơn cô vì đã giúp gia đình tôi trong khoảng thời gian khó khăn này.Sau khi giải quyết được mọi việc ổn thỏa Cố gia nhất định sẽ trả ơn xứng đáng .
Âu Na Na chỉ lạnh lùng cười
- Gia đình anh định báo đáp tôi thế nào đây, chả nhẽ , anh định cưới tôi à.
- Chuyện này là không thể.

- Nếu đã không làm được, thì đừng vội hứa trước.

Anh cũng không cần khuyên ngăn tôi thay đổi ý định làm gì, chỉ tốn công vô ích mà thôi.
Nói xong Âu Na Na đi xuống bếp, Cố Mặc trầm tư suy ngẫm rồi vào phòng chăm sóc mẹ.
Âu Na Na thấy dì Nhược đang chuẩn bị đồ ăn cho Cố lão gia và Cố Tiến Xuyên.

Cô hí hửng chạy tới muốn phụ dì một tay.

Lúc đầu dì Nhược có ác cảm với cô nhưng sau thời gian dài tiếp xúc dì đã có cái nhìn khác về cô.

Cô là tiểu thư quyền quý nhưng lại phải sống theo mong muốn của người khác, lúc nào cũng mang theo bộ mặt giả tạo cười nói với mọi người.
Dì Nhược dạy cô nấu ăn theo khẩu vị của mọi người.

Nhưng khi nói đến món mà Cố Tiến Xuyên thích ăn, hay những món anh ghét hay dị ứng Âu Na Na lại chăm chú nghe lạ thường.

Âu Na Na xung phong làm phần ăn cho Cố Tiến Xuyên còn dì Nhược làm cho Cố lão gia.

Nhìn cách cô làm dì Nhược cảm nhận được điều khác lạ, dường như cô rất quan tâm đến đại thiếu gia.

Âu Na Na vui vẻ mang cơm đến cho mọi người, biết cô đến công ty Cố Mặc cũng muốn đi cùng để xem tình hình của công ty thế nào
Vừa nhìn thấy con Cố Đình vui mừng không dám tin cậu con trai nghịch ngợm của mình đã trở về.

Hai cha con ôm trầm lấy nhau, Âu Na Na bất ngờ lên tiếng
- Chắc cháu là người dưng ở đây quá à! thôi mọi người nghỉ tay ăn uống lấy sức thôi nào.

Cố Mặc về rồi mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua thôi.
Âu Na Na đưa cơm cho mọi người mà không khỏi hồi hộp, cô chăm chăm nhìn Cố Tiến Xuyên lo sợ không hợp khẩu vị của anh.

Cố Tiến Xuyên ngạc nhiên nói làm cô giật mình.
- Hôm nay dì Nhược nấu ăn ngon ghê á ! dì thay đổi công thức mới hay sao mà rất vừa miệng.
Cố Đình ăn xuất cơm của mình thấy hương vị vẫn vậy không có gì khác lạ.

Cố Mặc nhanh nhảu nói
- Không phải dì Nhược thay đổi công thức đâu.

Phần cơm của anh là Âu tiểu thư nấu đó cô ấy xuống phụ dì Nhược nấu ăn ấy mà
Cố Đình bật cười trêu chọc :hai đứa này có gì mờ ám à ? quan tâm nhau thế, mà cũng cảm ơn cháu rất nhiều.

Đường là đại tiểu thư của Âu gia mà lại vào bếp nấu nướng đúng là vất vả cho cháu mà.
Cố Tiến Xuyên cũng nhẹ nhàng nói : cảm ơn vì bữa cơm thật sự rất ngon
Âu Na Na ngại ngùng , cô cảm thấy có chút vui, nhưng niềm vui này có chút khác lạ cảm giác mà cô chưa từng cảm nhận trước đây.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 50: Chương 50


Sau khi đưa cơm xong ra đến chỗ lấy xe Âu Na Na nhận được tin nhắn của Y Y , gương mặt cô ta thay đổi ánh mắt sắc bén , lạnh lùng và độc ác.

Cô quay ra nói Cố Mặc hãy về trước tí nữa cô ta bắt xe về sau.
Anh vừa đi Âu Na Na gọi điện gặp mặt Y Y tại một quán cafe.

Âu Na Na đến quán trước ngồi chờ, Y Y xuất với gương mặt xanh xao, trông cô yếu đuối mệt mỏi đến đáng thương.

Y Y từ từ ngồi xuống Âu Na Na cười cợt hỏi thăm
- Sao suy nghĩ kĩ chưa ?
Y Y lặng lẽ gật đầu mà lòng cô đau nhói.

Cách đây mấy hôm trước khi đi nhậu cùng nhóm Y Ninh, Y Y trở nên buồn rầu không phải không có lí do.

Buổi sáng hôm đó bác sĩ gọi cho cô về tình hình bệnh của ba Y Y trở nặng.

Cô vô cùng lo lắng hốt hoảng chạy tới nhìn ba đau đớn bị bệnh tật dày vò.

Không muốn làm con lo lắng mà ông nén cơn đau tay nắm chặt vào thành giường
Ba của Y Y giờ tình trạng bệnh ngày càng xấu đi cần phải phẫu thuật gấp nhưng Y Y làm gì có tiền.

Cô đau khổ ngồi rạp xuống đất úp mặt vào tường mà khóc.

Bỗng Âu Na Na tình cờ xuất hiện, đưa khăn giấy cho Y Y lau nước mắt.

Y Y không khỏi bất ngờ khi gặp Âu Na Na trong bệnh viện.
Âu Na Na lấy từ trong túi ra một xấp tiền nói
- Nè, đây là tiền phẫu thuật cho ba cô
Y Y thắc mắc không hiểu
- Sao cô biết ba tôi bị bệnh, sao cô lại giúp tôi chứ?
- Không cần thắc mắc nhiều như vậy.

Đây chỉ là một ít tiền tôi đưa cô để cô chuyển bác lên chỗ tốt hơn.

Còn tiền phẫu thuật tôi sẽ đưa sau nhưng trên đời này không ai cho không ai cái gì đúng không? Cô giúp tôi đưa người trong bức hình này vào làm thêm cho tiệm bánh nhà Lộc Y Ninh là được.

- Anh ta là ai ?đưa anh ta vào nhỡ anh ta làm hại người nhà Y Ninh thì sao ? hơn nữa sao cô biết hoàn cảnh gia đình tôi chứ?
- Âu Na Na tôi đã muốn làm gì phải điều tra thật kĩ trước khi làm, kể cả người xung quanh con mồi.

Nói hẳn ra là tôi theo dõi gia đình cô nên tôi mới biết.

Cô cứ từ từ suy nghĩ đi nhưng đừng lâu quá đấy ba cô không chịu được thêm đau đớn bệnh tật nữa đâu.

Tôi chờ tin tốt từ cô.
Bây giờ Y Y đã bị đẩy vào đường cùng , Y Y đau khổ dằn vặt đắn đo rất nhiều nhưng ba cô không đợi thêm được nữa cô đành chấp nhận yêu cầu của Âu Na Na.
Âu Na Na cảm thấy rất vui cô ta nói
- Không ngờ chỉ trong vòng 2 ngày cô đã cho tôi cầu trả lời thích đáng như vậy.

Cô yên tâm đi cô chỉ cần nói anh ta là anh em họ hàng xa của cô không có việc làm nhờ họ chiếu cố là được mà
Âu Na Na bình thản rút điện thoại chuyển khoản cho Y Y tiền phẫu thuật của bố cô, ngoài ra Âu Na Na còn gửi dư không ít cô ta nói
- Đây là tiền bo trước cho cô, để chăm lo cho gia đình đừng làm tôi thất vọng đó
Y Y nhận được tiền lập tức rời đi, Âu Na Na cười nhạt khinh bỉ xen lẫn sót thương
- Số phận luôn thích trêu ngươi, kẻ ngậm thìa vàng sống sung sướng, kẻ thì khốn khổ lầm than.

Trong xã hội này lấy đâu ra chân tình cơ chứ ? đồng tiền che mờ mắt con người.

Cái gì mà bằng hữu anh em , bạn bè hả chẳng phải bị tiền và nghèo khổ thao túng hay sao ? Thật đáng thương
Âu Na Na cười nhạt với cảm xúc lẫn lộn
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 51: Chương 51


Âu Na Na định trở về nhà , tình cờ cô gặp Cố Tiến Xuyên vào thư viện Âu Na Na tò mò theo sau.
Cố Tiến Xuyên vào trong lấy tiểu thuyết , không ngờ anh lại gặp Y Ninh đang ngồi cạnh cửa sổ đọc sách.

Y Ninh dựa đầu vào cửa nhìn khuân mặt nhỏ nhắn, hài hòa , có phần nghiêm túc trông lại đáng yêu lạ thường.
Cố Tiến Xuyên vui vẻ lại gần bắt chuyện với Y Ninh
- Tiểu Ninh Ninh có nhớ anh không ?
Cô ngơ ngác ngẩn mặt lên dụi mắt
- Ô, anh Tiến Xuyên.

Anh cũng đến đây ạ, lâu lắm mới gặp lại anh.
Cố Tiến Xuyên quan tâm hỏi thăm
- Sao trông em có vẻ buồn thế ? có gì không vui à ?
Y Ninh chỉ lắc đầu, cô hơi ngại khi hỏi về chuyện của Cố Mặc , nhưng rồi do quá tò mò Y Ninh liều hỏi
- Bộ nhà anh có việc gì ạ? anh Cố Mặc bảo về nhà có việc quan trọng á, không biết như nào.
- Em đang quan tâm Cố Mặc đấy à (Cố Tiến Xuyên nói với vẻ không vui mấy ).

Cũng không có gì cả công ty của Cố đang gặp khó khăn thôi.

Mọi người đều đang cố gắng khắc phục .
- Công việc có vất vả không ạ, có phải thức đêm thức hôm cả ngày làm việc mệt mỏi.

Hay là phải đi điều tra như thám tử trong phim không vậy anh.

Cố Tiến Xuyên phì cười trước sự ngây ngô của cô
- Không hẳn như vậy đâu .Em lo xa quá rồi, nhưng cũng không hề đơn giản nếu như không tìm được nguồn gốc rò rỉ thông tin thì có thể sẽ như em nói.
- Nếu mà như vậy anh nhớ nhắc tên Cố Mặc thúi nha, anh ấy hay quên lắm lười ăn nữa.

Anh nhớ nhắc anh ấy nghỉ ngơi giờ giấc đàng hoàng, bảo vệ sức khỏe không được thức đêm chơi game hộ em nha
Cố Tiến Xuyên khá bất ngờ , trước đây Y Ninh còn trốn tránh Cố Mặc hai người suất ngày gây gỗ đánh nhau mà chỉ sau một khoảng thời gian ngắn không gặp Y Ninh lại có vẻ quan tâm Cố Mặc một cách lạ thường.

Cố Tiến Xuyên không mấy thoải mái anh ngay lập tức đổi chủ đề

- Ồ, đây là tiểu thuyết của tác giả Rồng nhỏ sao ? em vẫn thích đọc tiểu thuyết của tác giả này à.Thật tình cờ ghê anh cũng rất thích tác giả Rồng nhỏ này chỗ anh có rất nhiều tặng em nè
- Dạ thôi ạ, lần nào gặp anh cũng tặng em bao nhiêu là sách , anh cũng giúp đỡ em rất nhiều mà em chưa có dịp báo đáp.

Em ngại lắm
Cố Tiến Xuyên mỉm cười xoa đầu Y Ninh, không ngờ theo phản xạ Y Ninh lại né ra khiến Cố Tiến Xuyên không khỏi ngượng ngùng, nụ cười cũng lập tức biến mất.

Y Ninh mau chóng giải thích
- À, em không có ý gì đâu tại.....!đầu em bẩn á, 3 ngày nay em chưa gội đầu sợ bẩn tay anh ấy mà.

xin lỗi , anh nha đến giờ em phải về nhà rồi không anh Lộc Ân sẽ lo lắng, em xin phép về trước ạ !
Y Ninh vội vã đứng dậy chạy ra ngoài, Cố Tiến Xuyên cũng cảm nhận được khoảng cách mà Y Ninh dành cho mình, dường như không còn thân thiết như trước.

Đồng thời anh cũng nhận ra mối quan hệ của Y Ninh và Cố Mặc có phần đáng nghi điều này làm Cố Tiến Xuyên cảm thấy khó chịu
Âu Na Na ngồi đằng sau quan sát lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người.

Qua cử chỉ hành động lời nói của Cố Tiến Xuyên cô phát hiện ra rằng anh ta thích Y Ninh, còn Y Ninh giờ lại thích Cố Mặc.

Âu Na Na không mấy bận tâm chuyện của Y Ninh và Cố Mặc nhưng lại rất khó chịu trong lòng như có gánh nặng khi biết Cố Tiến Xuyên lại có cảm tình với Y Ninh.

Một cảm giác khó chịu bứt rứt, đến lạ thường
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 52: Chương 52


Không lâu sau Cố Tiến Xuyên cũng đi ra khỏi quán.

Âu Na Na vào nhà vệ sinh rửa mặt nhìn bản thân trong gương cô tự nhủ
- Âu Na Na mày phải thật tỉnh táo không thể để cảm xúc nhất thời mà làm ảnh hưởng tới gia đình.

Mày không thể để mẹ thất vọng về mày bất cứ một lần nào nữa.

Phải để những kẻ từng coi thường sỉ và mẹ con mày phải trả giá, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Bây giờ người mày yêu người mày muốn ở bên là Cố Mặc không được có ai khác.
Âu Na Na thở dài một tiếng lấy điện thoại gọi cho một người đàn ông trong bức hình cho Y Y xem
- Alo, Thần Vũ anh về đến nơi chưa
Đầu dây bên kia phát ra giọng trầm ấm, đáp lại
- Anh đang ở sân bay chờ Âu tiểu thư cả nửa tiếng rồi.
- A, em xin lỗi đã để anh chờ lâu em quên mất mấy giờ máy bay hạ cánh.

Anh chờ chút em sẽ đến ngay
- Không cần vội đâu, từ từ thôi cẩn thận xe cộ.

Chờ Âu tiểu thư anh chờ bao lâu cũng được mà

Sau khi cúp máy Âu Na Na vội vàng lấy siêu xe của mình đến đón Thần Vũ.

Cô vừa đến nơi Âu Na Na nhìn ngó xung quanh thấy có một chàng trai được bao thiếu nữ đứng xung quanh quấn lấy.

Âu Na Na thờ dài một tiếng thầm nghĩ : Tên trap boy Thần Vũ này vừa về đã được bao em gái bao quanh rồi, liệu giao việc này cho anh ta có làm được không đây hay lại gây rắc rối cho mình.

Âu Na Na bỗng gọi lớn
- Thần Vũ, em ở đây
Thần Vũ đeo kính thời trang đen, mặc đồ bảnh bao được bao em gái bao quanh.

Anh tháo kính ra nhìn theo hướng gọi mình, thấy Âu Na Na anh nở nụ cười tỏa nắng là soái ca vạn người mê khiến các cô gái như tan chảy.
- Tạm biệt các mĩ nhân, Âu tiểu thư gọi anh rồi anh đi đây.

Bye
Thần Vũ vui vẻ chạy lại Âu Na Na than phiền
- Nè, cậu về đây mới được có nữa tiếng thôi đó Thần Vũ mà cậu tán đổ bao nhiêu là mĩ nhân ở đây rồi.

Cậu đừng có gây phiền phức cho tớ đấy nhé.
- Nếu Âu tiểu thư không thích Thần Vũ sẽ không vậy nữa sẽ tránh xa bọn họ.
Hai người lên xe về khách sạn của Thần Vũ.

Trên đường đi Âu Na Na đưa ảnh của Lộc Y Ninh và gia đình cô ấy cho Thần Vũ xem.
- Đây là gia đình của Lộc Y Ninh cái gai trong mắt tớ.

Lần này tớ muốn nhờ cậu vào đó phá việc làm ăn của nhà cô ta, gây ra những tin đồn về quán ăn nhà cô ta khiến bọn họ phải rời khỏi đất Thượng Hải này.
- Woa, cô bé này xinh thật trông đáng yêu ghê mà lại gây chuyện với cậu sao ? thật đen đủi nếu Âu tiểu thư không thích cô ấy thì tớ cũng không thích nữa.
Âu Na Na đưa tiếp cho Thần Vũ xem ảnh nhóm bạn của Y Ninh chỉ cho anh từng người
- Cô gái đứng ở ngoài này là Y Y người sẽ giúp cậu vào làm việc ở đấy.
- Ukm, chà toàn mĩ nhân chơi với nhau nhưng không xinh bằng Âu Na Na của tớ.

À, cô gái đứng giữa ôm Lộc Y Ninh là ai vậy trông thật xinh đẹp, kiểu cá tính á !
- Đó là Bạch Thư đừng thấy cô ta xinh đẹp lại là con gái mà coi thường.

Tính tình không khác gì đàn ông ngang bướng lúc nào cũng bảo vệ Lộc Y Ninh.

Có lần cô ta còn định đánh cả tớ nữa cơ ai mà động vào Lộc Y Ninh cô liều sống thiếu chết với người đó.

Hơn nữa gia cảnh cũng không tầm thường đâu, gia cảnh nhà cô ta là một ẩn số.

Tóm lại nên đề phòng
- Ái chà, kí/h thích vậy sao ? tớ có hứng thú với cô bé này rồi đó.

Cô ta là của tớ được chứ?
- Tùy cậu thôi đừng gây chuyện là được rồi.

Chỉ sợ người ta lại không hứng thú với cậu thôi.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 53: Chương 53


Đến tối trong bữa cơm hôm đó ba mẹ cùng với em gái Lộc Diệp trở về.

Khi cả nhà ngồi vào mân cơm , mẹ của Y Ninh thắc mắc khi không thấy Cố Mặc đâu.

Lộc Ân kể lại cho mẹ nghe rằng Cố Mặc phải về nhà sử lí công việc một khoảng thời gian.
Có thể nói thời gian Cố Mặc ở đây cả nhà Y Ninh đã coi anh như một phần của gia đình.

Mọi người ăn uống cười nói về khoảng thời gian ba mẹ dưới quê và thời gian Y Ninh, Lộc Ân và Cố Mặc ở nhà khi không có người lớn trông nom
Cơm mẹ nấu lúc nào cũng ngon nhất nhưng lại có cảm giác thiếu thiếu một thứ gì đó một cảm giác trống trải đến khó hiểu.

Lộc Ân để ý thấy Y Ninh thẫn thờ như người trên mây
- Nè, bộ cơm không ngon sao ? ăn không ăn cứ ngẩn người ra thế ?
- Đâu có cơm mẹ nấu là số một mà sao em chê được.

Có điều em chỉ thắc mắc tên quạ đen Cố Mặc ngốc nghếch kia về nhà sử lí việc như nào rồi, có khi lại mải chơi game , gây rắc rối bị mẹ đánh cũng nên.
Cả nhà nhìn Y Ninh rồi phì cười, Lộc Diệp ngây thơ nói
- Chị Ninh Ninh à ! anh ấy sẽ không gây rắc rối đâu mà người hay gây rắc rối rồi bị mẹ đánh là chị đấy.
Y Ninh bất mãn, làm nũng với mẹ
- Mẹ à! mẹ xem Lộc Diệp này chỉ xa nhà mấy hôm đã biết cãi chị rồi, hư quá đi.

Còn học đâu ra thói bênh người ngoài nữa chứ!
Lộc Ân trong lòng biết thừa Y Ninh đang quan tâm Cố Mặc anh nói đầy ẩn ý
- Muốn biết thì đi xem, quan tâm ra mà bày tỏ thôi có gì đâu
Cẩm Lê như nhớ ra điều gì đó, bà chạy lại chỗ vali lấy ra một hộp quà đưa cho Lộc Ân
- Ba mẹ về quê có nhiều đặc sản ngon mua cho mỗi đứa một ít, chưa kịp đưa thì thằng bé đã về nhà rồi.

Con dù gì cũng là bạn thân của cậu ấy đưa cho Cố Mặc hộ mẹ nha.
- Mẹ mua quà cho Cố Mặc vậy quà của 2 anh em con đâu ạ.
- Tôi biết ngay mà cái tính phân bì tị nạnh, có hết ai cũng có quà đưa cho bạn đi quà của 2 đứa trong vali không chạy đi đâu mà lo
- Ồ, à mà thôi con chẳng đưa đâu, có người còn muốn đi hơn con nhiều phải không Tiểu Ninh Ninh ?
-Tiểu Ninh Ninh sao ? Tiểu Ninh Ninh và Cố Mặc chẳng phải rất ghét nhau sao ? để con bé đi nhỡ quà chưa đến tay đã lao vào đánh nhau rồi.
- Mẹ không biết đấy thôi Y Ninh nhà chúng ta và Cố Mặc giờ thân nhau lắm mẹ cứ để em mang đi tặng.

Lộc Ân nháy mắt ra tín hiệu Y Ninh lập tức hiểu ý nhận ngay.

Sau bữa cơm Y Ninh vui vẻ chạy lon ton đến nhà tìm Cố Mặc.

Trên đường đi cô gặp Cố Tiến Xuyên đang trên đường về nhà , Y Ninh cảm thấy Cố Tiến Xuyên có chút lạ so với trước đây nên cô lập tức chốn đi.

Nhưng vẫn bị Cố Tiến Xuyên nhìn thấy anh vui vẻ chào Y Ninh

- Y Ninh, ủa sao tối rồi mà em đang đi đâu đây? sao lại núp vào trong bụi cây vậy em đang trốn ai đấy à ?
- Hì đâu có đâu thấy có con mèo chạy vào trong đây nên em đuổi theo để xem thôi
Bỗng trong xe phát ra một giọng nói quen thuộc
- Chui vô trong đấy coi chừng có ma nhảy ra bắt em đi đấy.
Cửa xe mở ra một hình bóng quen thuộc hiện lên qua ánh sáng mờ nhạt của đèn ven đường.

Không ai khác mà chính là Cố Mặc anh dang rộng tay ra ôm chặt Y Ninh vào lòng.
- Tiểu Ninh Ninh, vừa xa anh được có một ngày đã thấy nhớ anh rồi sao ?
Trong xe truyền ra giọng nói khàn khàn có chút uy lực.
-Cố Mặc cô bé này là ai vậy ?
Y Ninh ngơ ngác quay qua nhìn anh.

Anh nói nhỏ vào tai cô : Ba anh đấy
Y Ninh nghe xong bỗng chốc có chút lúng túng.

Cô lễ phép chào hỏi
- Cháu chào bác cháu tên là Y Ninh
- Hai đứa là bạn à ?
Cố Mặc hí hửng trả lời : không ạ
Lời chưa kịp nói xong đã bị Y Ninh bịt miệng không cho nói tiếp.

Y Ninh cười trừ
- Ý của cậu ấy là bọn cháu không phải bạn thường mà là bạn thân ạ.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 54: Chương 54


Cố Mặc khi thấy Y Ninh chỉ nói hai người là bạn anh cảm thấy không vui.

Cố Mặc không nói gì mặt anh lộ rõ không mấy thoải mái, Y Ninh nhanh nhẹn xin phép mọi người cho mình gặp Cố Mặc nói chuyện một lúc.
Cố Đình vui vẻ đồng ý, chiếc xe đi xa dần.

Y Ninh liền thay đổi sắc mặt một trăm tám mươi độ , cô vui vẻ quay lại ôm chặt lấy Cố Mặc
- Anh biết em nhớ anh lắm không hả ?
Nhưng Cố Mặc lại chẳng phản ứng gì, Y Ninh ngước mắt lên nhìn anh.

Cố Mặc mặt không cảm xúc, cảm giác đang hờn dỗi không thèm để ý đến cô
Y Ninh liền bày trò làm nũng cho anh vui nhưng Cố Mặc vẫn vậy không thèm quan tâm đến cô.

Y Ninh mất bình tĩnh cũng dỗi theo cô ngồi bệt ra đường quay vào một góc.

Cố Mặc liền chạy lại an ủi
- Em làm gì vậy hả ? đường bẩn lắm đấy mau đứng lên đi.

(thấy Y Ninh không phản ứng lại Cố Mặc đành chịu thua ).

Anh xin lỗi từ nay không như thế nữa.
- Anh đó tự dưng làm lơ em , anh biết lỗi thì phải sửa.

Em làm gì mà anh bơ em vậy nói đi
- Chẳng phải tại em sao cô bạn thân của anh.

Bạn thân chúng ta là bạn khi nào chứ.
Y Ninh nghe vậy chỉ biết bật cười, cô không ngờ bình thường anh không quan tâm mấy chuyện linh tinh mà giờ lại để ý từng lời mà cô nói
- Ò, vậy là em sai trước em xin lỗi anh.

Nhưng anh lần sau có việc gì thì phải nói cho em biết anh cứ im lặng sao mà em biết được.

Hơn nữa ba mẹ anh còn chưa biết gì về em cả, em muốn để lại ấn tượng với mọi người trước rồi công khai sau.

Với lại gia đình anh đang gặp chuyện gia đình anh cần anh lúc này nếu nói cho họ biết cũng không tiện lắm có đúng không ?
Cố Mặc bỗng ôm trầm lấy Y Ninh, anh luôn thấy cô rất trẻ con nhưng khi có bất cứ việc gì cô luôn suy nghĩ thấu đáo.

Anh nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai Y Ninh : cảm ơn em
Y Ninh mỉm cười hạnh phúc, cô chợt nhớ ra lấy hộp quà đưa cho anh
- Đây là quà quê, mẹ em và ba trở về rồi mang theo rất nhiều quà trong đó có cả phần anh.

Mẹ em định đưa tận tay cho anh nhưng anh đã về rồi nên đêm hôm em phải đi đưa cho anh nè.
Cố Mặc xoa đầu Y Ninh nói
- Em vất vả rồi, cho anh gửi lời cảm ơn đến mẹ em nhé !
Cố Mặc định đưa Y Ninh tới nhà hàng mời cô một bữa thật ngon nhưng Y Ninh từ chối cô không thích những nơi như vậy.

Y Ninh rủ anh đi thưởng thức ẩm thực tinh hoa đường phố họ cùng nhau ăn kem, ăn các loại xiên nướng vỉa hè.

Cố Mặc không thể tin sẽ có ngày mình lại ra những chỗ như này ăn uống mà lại đi cùng với người mình yêu.
Ăn uống no say hai người ngồi nghỉ ở công viên ngắm bầu trời đầy sao lấp lánh.

Y Ninh nghịch ngợm còn rủ anh chơi cầu trượt , chơi đu quay cả hai như những đứa trẻ con đang đùa nghịch.

Mệt rồi lại tựa vào nhau nghỉ ngơi Cố Mặc nắm lấy tay Y Ninh
- Cảm ơn vì em đã xuất hiện trong cuộc đời của anh.

Mang đến những niềm vui mang đến những sắc màu trong cuộc sống nhạt nhẽo vô vị của anh
Hai người nhìn nhau say đắm khi họ sát lại gần nhau hơn định trao nhau nụ hôn nồng cháy.

Bỗng điện thoại của Y Ninh reo lên khiến cả hai giật mình lùi lại.

Y Ninh mở điện thoại ra xem thì ra là Lộc Ân gọi nói cô mau về nhà vì đã muộn, ba mẹ ở nhà rất lo lắng.

Cố Mặc quay sang một góc lẩm bẩm
- Người anh em Lộc Ân yêu dấu này có nên chuyển tên thành kẻ chuyên phá đám không đồ kì đà cản mũi
Sau đó Cố Mặc bắt xe trở Y Ninh về nhà trước khi Y Ninh lên xe khi cô đang không để ý anh tranh thủ hôn lên má cô.

Y Ninh sững sờ mặt cô đỏ ửng lên Cố Mặc còn nhéo má cô nói
- Là lúc nãy em nợ anh mà.

Thôi về nhà cản thận nha.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 55: Chương 55


Lời nói đầu mình cũng muốn chia sẻ một chút mình đang tham gia thi nghỉ hè không ngừng cập nhập mong các bạn sẽ ủng hộ mình ạ !
Nếu các bạn thấy hay hãy cho mình một like như ủng hộ mình để mình phấn đấu để ra nhiều tác phẩm hay hơn nữa ạ.

Một nút ấn like có thể rất đơn giản với các bạn nhưng đối với mình nó là động lực để bản thân mình cố gắng hơn
Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ kina
Tiếp tục câu chuyện thôi nào
Hai người tạm biệt nhau mà lòng đầy lưu luyến.
Sáng hôm sau Y Ninh đang mắt nhắm mắt mở , người vẫn nằm dài trên chiếc giường êm ái thì Lộc Diệp lại gọi phá tan giấc mơ đẹp của Y Ninh
- Chị Y Ninh dậy mau đi , chị Y Y đến tìm chị kìa dậy nhanh lên hong người ta phải chờ lâu
- Haz, tiểu Lộc Diệp em im lặng chút đi chị đang ngủ mà hôm nay là chủ nhật có phải đi học đâu.

( Y Ninh bỗng giật mình mở to mắt nói lớn ) Hả ? em nói gì cơ chị Y Y đến nhà mình á?
Y Ninh hoảng hốt chạy loạn ra ngoài, nhìn thấy Y Y tươi tắn vui vẻ đầy sức sống bên ngoài trong lòng Y Ninh gợi lên một niềm vui khó tả.

Cô chạy đến ôm lấy Y Y còn quan tâm xem Y Y như nào có khỏe không.

Y Ninh với giọng nói nghẹn ngào
- Nhìn thấy cậu như này tớ vui quá đi mất.

Mấy ngày trước thấy cậu buồn rười rượi chẳng nói gì mọi người hỏi han nhưng cậu vẫn im lặng.

Lúc ấy tớ lo lắm luôn trước mắt tớ lúc ấy là Y Y không chút sức sống lúc nào cũng ủ rũ một Y Y lạnh lùng đến xa lạ nhưng giờ thấy cậu như này thì tốt rồi chào mừng cậu trở về Y Y vui vẻ.
Nghe những lời qua tâm ấy mà lòng Y Y như có trăm ngàn vết dao cứa vào tim, đôi mắt cô xôn xao kèm sự tự trách nhưng chẳng thể nói ra.

Ánh mắt của Y Y nói lên tất cả sự hổ thẹn, có chút ấm áp trước sự quan tâm của Y Ninh và cả nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa tận đáy lòng.

Y Y nở nụ cười gượng gạo giới thiệu chàng trai phía sau mình
- Y Ninh à ! đây là anh họ của tớ tên Thần Vũ mới ở dưới quê lên lạ nước lạ cái không quên biết ai cả.

Công việc cũng không có tớ muốn giới thiệu anh ấy vào nhà cậu làm việc có được không ?
- Đây là anh trai cậu à, thật sao ? Trai quê ăn gì mà đẹp thế ?

Thần Vũ đứng đằng sau cười đắc ý khi có người khen mình.

Thần Vũ thừa thắng xông lên giới thiệu về bản thân.
- Chào em nha ! Anh tên là Thần Vũ rất vui khi được gặp em.

Nhà anh dưới quê đội nắng đội mưa chưa xấu đến ma chê quỷ hờn là may lắm rồi nào mơ đến vẻ đẹp bề ngoài
Y Ninh ghé lại gần nói nhỏ vào tai của Y Y
- Eo ôi ! người gì đã đẹp lại còn khiêm tốn nữa chứ ! nhưng mà theo những gì tớ được biết những người đẹp trai thường hay lừa đảo nói hẳn ra là 1 trap boy
Thần Vũ cố tình đứng gần lại nhưng lại chẳng nghe ngóng được gì chữ mất chữ còn chỉ nghe rõ nhất 2 chữ trap boy làm anh đứng hình hắt xì liên tục.

Y Ninh vui vẻ quay ra nói
- Nếu anh không chê gia đình em rất vui khi anh vào làm ở tiệm bánh nhà em.

Nhưng em nói trước nhé không phải do anh đẹp trai mà em nhận anh đâu chỉ là em nể tình Y Y thôi đó.

Có được vào làm hay không còn phải xem anh như nào nữa có gì em sẽ nói lại với bố em nếu bố em đồng ý cho anh vào làm em sẽ thông báo cho anh sau nha !
- Cảm ơn em nhiều nha Y Ninh.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 56: Chương 56


Sau khi Thần Vũ và Y Y rời đi Y Ninh đã nhanh chóng đến tiệm bánh để nói giúp cho Thần Vũ.

Do gia đình Y Ninh quen biết Y Y từ nhỏ hơn nữa tiệm bánh đang thiếu người nên không nghĩ nhiều Lộc Mao lập tức đồng ý ngay.

Y Ninh vui vẻ thông báo cho Y Y biết đồng thời bảo Y Y đưa Thần Vũ tới giới thiệu với mọi người .
Do tiện đường và với bản tính ga lăng nên Thần Vũ đã mời Y Y đi cùng trên chiếc xe riêng của cậu.

Khi nhận được tin nhắn của Y Ninh, Y Y ngập ngừng với một giọng điệu không thoải mái lắm.

- Y Ninh vừa thông báo cho tôi, cậu được nhận rồi.

Bình thường bố của Y Ninh kĩ tính lắm sao lần này lại đồng ý nhanh tới vậy cơ chứ? Chả nhẽ là do tôi là người giới thiệu nên mọi người mới tin tưởng sao ?
- Tùy thôi nhưng mọi chuyện đã ổn thỏa cả rồi, không có gì phải đắn đo cả.

À mà xin lỗi ! trước nhé tôi không định nhìn trộm tin nhắn của cô đâu nhưng bao giờ cô đưa tôi đi làm quen với mọi người.

- Nè Thần Vũ cậu nên biết rõ tôi với cậu không phải anh em họ gì cả.

Tôi không quen biết gì cậu cả hơn nữa tôi nói hẳn luôn tôi không muốn cậu động vào bạn của tôi, tôi không muốn cậu làm tổn thương họ vì vậy quên việc giới thiệu đi.

Thần Vũ cười nhếch mép gương mặt lộ rõ sự khinh bỉ, anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ nói vu vơ mà đầy ẩn ý
- Nếu như cô quan tâm bạn mình cô đã chẳng phản bội họ hà tất cáo lại đội lốt thỏ con.

Suy cho cùng cũng chỉ vì tiền mà tình bạn bị phản bội, bị trà đạp trở nên như trò đùa quái ác.

Sống trong nhung lụa tôi quen rồi giờ muốn thay đổi cho thêm màu sắc không ai cản được tôi đâu.

Đừng cố nữa vô ích thôi.

Lòng Y Y nhói đau, nước mắt cô trào ra giọt nước mắt đau đớn tận cùng, khi sự an nguy của người thân bị đặt lên bàn cân so sánh với tình bạn mà cô luôn trân trọng một tình bạn đẹp người đưa cô ra khỏi địa ngục tối tăm.

Nhưng làm gì có đứa con nào có thể nhìn cha mẹ mình bị bệnh tật giày vò cơ chứ.

Y Y vội vã lau đi hàng nước mắt lăn dài trên má cô lập tức bước ra khỏi xe, Thần Vũ cũng hiểu cảm giác của cô nên anh không giữ.

Vừa xuống xe Y Y không nhịn được mà gào khóc , cô thu gọn mình lại nấp sau bụi cây mà khóc.

Y Y không ngừng lấy tay tát bản thân dường như việc giày vò bản thân như vậy sẽ giúp cô đỡ áy náy hơn.

Cách đấy không xa Lộc Ân vừa cùng đám bạn thân đi chơi đá bóng về thấy Lộc Ân, Y Y lại càng thêm ân hận cô nấp vào trong để tránh né anh.

Hai người cứ thế lướt qua nhau đầy tiếc nuối.

Về phía của Thần Vũ anh giống như người đa nhân cách vậy lúc ân cần dịu dàng khi thì lạnh lùng lời nói như dao cứa vào tim người khác.

Anh đang đi trên đường khi đi qua con ngõ nhỏ thấy có một đám người tụ tập trong đó tay họ còn cầm vũ khí.

Lúc đầu anh không mấy quan tâm nhưng khi nhìn thấy Bạch Thư cũng đi vào đó , anh hoảng hốt quay đầu lại.

Anh kêu bác tài đỗ xe ở ngay phía trước chờ cậu, cậu ở lại xem có chuyện gì.

Thần Vũ tò mò ngó đầu vào nhìn, bên trong con ngõ một đám thanh niên khoảng 4, 5 người và 3 đứa con gái trông có vẻ đầu gấu chặn đường Bạch Thư.

Nhìn Bạch Thư trong tay chẳng có gì trong khi bọn côn đồ kia nào là gậy nào là sắt.

Bạch Thư bình tĩnh gương mặt không biến sắc hỏi
- Lũ chúng mày muốn cái gì ?
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 57: Chương 57


Trong nhóm côn đồ đó có một đứa con gái xăm trổ dường như đó là chị đại hùng hổ nói
- Tao muốn cái mạng chó của thằng anh mày mà giờ nó trốn mất tiêu rồi nếu muốn sống thì nói chỗ nó đang trốn ra đây tao sẽ tha cho
- Tao chịu tao không biết, tránh ra cho tao về nhà.

Còn thằng anh tao nó làm nó chịu liên quan gì tới tao.

Chị đại trong nhóm không nói lí lẽ kêu đám đàn em lên đánh Bạch Thư.

Từ nhỏ đã học võ nên đám tép riu này không là gì đối với cô nhưng do bọn họ có vũ khí nên có rất nhiều bất tiện.

Bạch Thư bị một tên côn đồ lấy dao cứa vào mặt , lưỡi dao lướt qua trên làn da trắng mịn của cô máu ứa ra.

Không ngoài dự đoán hắn bị cô giật lấy dao cứa lại cho 4 phát vào mặt và đâm thẳng con dao vào tay hắn.

Bạch Thư tức giận nói với sự khiêu khích
- Nè đây là ba tao dạy ai mà đánh con 1 phát phải trải lại nó gấp muời.

Đây chỉ là tao nghe lời ba tao thôi nha không có ý gì đâu à !
Không để ý Bạch Thư bị chị đại đẩy ngã vào một góc cô ta hùng hổ muốn đánh Bạch Thư một trận.

Thần Vũ ở ngoài sợ hãi anh không biết võ không thể giúp được trong lúc này đầu anh bắt đầu nhảy số.

Thần Vũ lấy điện thoại mở tiếng xe cảnh sát bật to hết cỡ rồi hét lớn lên

- Có cảnh sát, cảnh sát đến rồi.

Quả thật bọn côn đồ rất sợ cảnh sát chúng bỏ chạy toán loạn lên.

Khi bọn chúng bỏ đi hết Thần Vũ rón rén lại gần nhìn người Bạch Thư đầy vết thương mặt cô còn chảy máu.

Anh lấy khăn tay ra cho Bạch Thư lau mặt, cô ngước mắt lên nhìn nguời đàn ông xa lạ Bạch Thư chỉ lạnh lùng nói
- Cảm ơn!
Thần Vũ vội chạy ra xe định lấy bông băng cho Bạch Thư để chữa trị vết thương thì nhìn thấy đám côn đồ lúc nãy bỏ chạy lại quay lại.

Thần Vũ sợ hãi tái xanh mặt bọn chúng mặt hằm hằm tức giận đi đến.

Biết chuyện mình giả có xe cảnh sát tới bị phát hiện Thần Vũ ba chân bốn cẳng chạy vào kéo Bạch Thư đi.

Cô không hiểu gì phản kháng lại Thần Vũ đành bế cô đi trong sự ngỡ ngàng của Bạch Thư.

May sao xe của Thần Vũ đậu gần ngay đó, vào được trong xe Thần Vũ hoảng hốt kêu bác tài
- Bác tài lái xe nhanh lên đi bác, bác ơi nhanh lên đi ạ !
Chiếc xe đi xa dần bỏ xa đám côn đồ đang cố chạy theo.

Thần Vũ thở phào nhìn qua chỗ Bạch Thư thấy cô mở cửa sổ xe thò đầu ra làm mặt xấu chọc tức đám côn đồ làm Thần Vũ không thể hiểu nổi.

Bạch Thư trêu chọc đã rồi mới chịu chui vào cô đưa tay ngỏ ý muốn bắt tay cảm ơn.

Tay của Bạch Thư mặc dù là tay con gái nhưng lại khá ráp chứ không mềm mại như những cô gái khác.

Thần Vũ quan tâm hỏi
- Bạch Thư à, cô làm gì mà bị bọn chúng đuổi đánh kinh vậy ?
- Sao anh biết tên tôi, anh theo dõi tôi à.

Anh lại có ân oán gì với thằng anh của tôi sao ?
- Không...!không có cô đừng hiểu nhầm.

Tôi là Thần Vũ anh họ của Y Y không phải người xấu đâu.

Bạch Thư có vẻ không muốn trả lời câu hỏi của Thần Vũ khi đi qua khu vực đèn đỏ ngay trước mắt có khách sạn cô muốn xuống xe.

Thần Vũ không an tâm muốn trở cô về nhà nhưng Bạch Thư từ chối
- Thôi hôm nay làm phiền nhóc rồi, tôi nghỉ lại ở đây cũng rất thoải mái không cần đưa về nhà đâu.

Cảm ơn nha
- Ế , gọi ân nhân của mình là nhóc á hả tôi rõ ràng lớn tuổi hơn em mà.

Bạch Thư đùa giỡn
- Nhưng tôi không thích gọi người khác là anh cũng không muốn bị gọi là em.

Vậy xưng bạn tôi đi mặt cậu trông con nít thế này bị gọi là anh không thấy già à.

Thần Vũ nghe xong ngẫm lại cũng thấy có lý bỗng chốc thấy vui vui anh vào xe cười tươi nói với bác tài
- Bác nghe thấy không ạ, cô ấy khen cháu trẻ đó.
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 58: Chương 58


Cả đêm hôm đó công ty Cố gia lại xẩy ra chuyện nhà đầu tư lớn của công ty muốn rút cổ phần.

Do sản phẩm ra mắt của công ty liên tục bị mang tiếng ăn cắp ý tưởng thậm trí chất lượng sản phẩm còn thua xa công ty đối thủ.
Công ty đang bị đẩy vào tình huống nguy kịch các nhãn hàng lần lượt rời đi điều tồi tệ hơn là họ lại đi hợp tác với công ty đối thủ khiến Cố Đình rất đau đầu.

Dường như mọi chuyện ngày càng trở nên căng thẳng hẳn, mọi người đã kiểm tra mọi ngóc ngách nhưng chẳng thể tìm thấy được thứ gì.

Cố Mặc và Cố Tiến Xuyên ra ngoài ban công hít thở không khí cho bớt căng thẳng hơn.

Vậy điều tồi tệ mà họ suy đoán ngay từ đầu đã xảy ra khả năng cao công ty có nội gián.

Công ty là cả tâm huyết của Cố Đình, ông bôn ba khắp nơi học hỏi và phát triển ngoài thành phẩm và chất lượng điều mà ông quan tâm hơn cả là lòng trung thành đoàn kết của mọi người trong công ty
Hai anh em họ chỉ biết thở dài nói
- Nếu bố biết trong công ty có nội gián thì sao nhỉ ?
- Chắc ông ấy sẽ đau lòng lắm, ông luôn mong sự cố gắng của bản thân được đền đáp mà.

Hai anh em khuyên bố về nghỉ ngơi lấy lại sức, còn mọi chuyện cứ để họ lo.

Khi bố rời đi hai anh em thức trắng đêm để kiểm tra bảo mật của công ty, kiểm tra camera an ninh nhưng chẳng thu thập được gì.

Đây cũng là lần đầu Cố Mặc được gần Cố Tiến Xuyên đến thế, hai người luôn xa cách vì chuyện của bố mẹ.

Hai người cũng dần kiệt sức mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay
Sáng sớm hôm sau Âu Na Na mang đồ ăn sáng đến.

Nhìn Cố Tiến Xuyên mệt mỏi nằm gục trên bàn mà cô cảm thấy đau lòng.

Âu Na Na lấy chăn đắp lên người cho anh nhìn Cố Tiến Xuyên ngủ ngon mà không nỡ đánh thức.

Cố Mặc ngáp ngủ dụi dụi mắt nhìn thấy cảnh này anh thốt lên
- Ái chà chà Âu tiểu thư nhìn anh trai tôi như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Âu Na Na giật mình trừng mắt nhìn anh ra hiệu cho Cố Mặc im lặng.

Anh không quan tâm cầm lấy ly cà phê rồi đi ra ngoài.

Nhìn công ty chỉ còn lại vài người những người luôn cống hiến không ngừng họ chưa bao giờ từ bỏ công ty làm anh càng thêm quyết tâm.

Cố Mặc ra ngoài ngồi trên chiếc ghế đá, đầu anh cứ boong boong như búa bổ do thiếu ngủ nhìn Cố Mặc cũng gầy đi trông thấy.

Anh để ý thấy trước cửa công ty có hình bóng quen đang thập thò ở ngoài.

Anh đi ra ngoài nấp đằng sau rồi bỗng dưng nhảy ra dọa làm Y Ninh giật bắn mình, thì ra là Y Ninh mang đồ ăn sáng đến cho anh.

Nói chuyện với nhau một lúc Y Ninh mới biết được chuyện của công ty đang khó khăn như nào giờ ngay cả tiền để trả cho công nhân cũng còn là vấn đề nan giải.

Lại quay qua nhìn Cố Mặc vui vẻ đầy sức sống trước đây giờ lại tiều tụy đến nhường nào.

Thấy Y Ninh nhìn mình say đắm lại có vẻ như sắp khóc Cố Mặc liền chuyển chủ đề để chọc cô cười
- Eo ôi em nhìn vậy mà cũng nấu ăn ngon ghê ha, nhưng mỗi tội vẫn hơi mặn hay là vừa nấu em vừa khóc vì nhớ anh nên mới mặn như này.

- Không ăn thì thôi còn bày đặt chê bai.

Ai thèm nhớ anh chứ người ta phải dậy từ sáng sớm để nấu đấy.

Không ăn thì thôi đưa đây
- Anh đùa thôi có anh có ăn mà.

Y Ninh bày tỏ muốn vào công ty tham quan một lượt, biết đâu lại giúp được gì cho Cố Mặc.

Anh cũng vui vẻ lập tức đồng ý
 
Hành Trình Theo Đuổi Lộc Y Ninh Của Cố Thiếu Gia
Chương 59: Chương 59


Đúng lúc này Âu Na Na nhận được điện thoại của mẹ dường như có việc gấp buộc cô phải mau chóng trở về.

Khi đến cầu thang máy Âu Na Na và Y Ninh chạm mặt nhau Âu Na Na tỏ ra thái độ khó chịu muốn đuổi Y Ninh về nhưng bị Cố Mặc ngăn lại.

Do có việc bận nên Âu Na Na cũng không đôi co nữa mà bỏ đi luôn.
Cố Mặc đưa Y Ninh vào văn phòng nơi đây có tất cả các dữ liệu, hay các hồ sơ quan trọng của công ty.

Nhưng Y Ninh không mấy bận tâm nơi này vì bản thân cô không hiểu nhiều về sổ sách.

Y Ninh ngỏ ý muốn tới phòng bảo vệ xem qua camera.

Cố Mặc cũng hết cách cứ đưa cô đi biết đâu lại phát hiện ra điều gì.
Quả nhiên Y Ninh là người ngoài cuộc nên cô mới có thể bình tĩnh quan sát cẩn thận.

Y Ninh phát hiện ra camera phòng thiết kế có vấn đề mọi chuyển động trong đó không có gì đáng ngờ nhưng thời gian thì thay đổi thất thường.

Rõ ràng thời gian trên camera đã bị thay đổi khi trưởng phòng đi qua bình nước mới là 9: 17 nhưng chỉ sau cái quay đầu đi ngược vào phòng đáng ra thời gian phải 9: 18 đổ đi mà đột ngột thành 9 : 49 chứng tỏ đã có người ngứa tay ngứa chân động vào camera an ninh của công ty.

Cố Mặc lập tức xem thử không ngừng cảm thán
-Tiểu Ninh Ninh em giỏi quá, anh xem đi xem lại mà hoàn toàn không nhận ra.

- Tại anh gặp quá nhiều phiền não đầu óc không được thoải mái không thể tập trung ấy mà.

- Em có muốn lên phòng chủ tịch với anh không anh muốn báo cáo việc này với bố và mọi người ngay, biết đâu em lại giúp đỡ được gì.

Hai người đem lên thông báo cho Cố Đình và Cố Tiến Xuyên đang suy nghĩ đến đau đầu.

Khi phát hiện ra vấn đề ở chỗ nào Cố Đình cảm thấy rất vui ít ra giờ đã có chút manh mối, ông nói
- Bây giờ vấn đề là ở phòng thiết kế có khi trưởng phòng ban thiết kế sẽ biết rõ về vụ này và cho gọi cả người của phòng bảo vệ lên đây.

Y Ninh trầm tư một lúc rồi lên tiếng ngăn cản
- Chủ tịch à con xin phép nói một câu.

An ninh bảo mật không có vấn đề lại càng không có dấu hiệu ăn cắp dữ liệu không may rò rỉ thông tin lại càng không thể.

Thì chỉ còn một trường hợp thôi công ty có gián điệp, người chớ đánh rắn động cỏ.

Vấn đề này ở 2 nơi phòng bảo vệ và phòng thiết kế họ là người đáng nghi nhất.

Cố Đình không thể bình tĩnh nữa rồi ông không muốn tin đây là sự thật họ như người thân của ông, ông chưa từng bạc đãi họ sao họ lại đối sử với ông như vậy.

Khi bình tĩnh Cố Đình nghiêm nghị nói
- Cảm ơn con đã cho ta ý kiến nha cô bé.

À con là người lần trước gặp con nấp trong bụi cây đúng không là bạn thân của Mặc nhi.

Thôi cũng được, có con ở bên là bạn giúp đỡ nó cũng tốt.

Sau đó Cố Mặc đưa Y Ninh về trên đường đi anh không ngừng khen ngợi Y Ninh thông minh.

Y Ninh vui vẻ đáp
- Anh không cần khen đâu, em biết mình thông minh mà.

Tất cả là nhờ em chăm chỉ đọc sách nên hiểu biết nhiều đó.

- Em có đọc sách sao ? theo như anh biết em toàn đọc tiểu thuyết ngôn tình thôi mà.

- Đọc rồi mới biết anh không biết đừng chê em.

Đọc nhưng phải ngấm thì mới có tác dụng chứ.

Cố lên mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua anh còn có em ở bên mà đừng lo lắng quá nhé !
- Sến súa quá đi.

Cố Mặc ghé lại gần tai Y Ninh nói
- Anh....!yêu...!em...!Tiểu Ninh Ninh
 
Back
Top Bottom