Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 260: Ai Là Nội Gián? (112) - Không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội ngu


Đoàn Vu Thần để Vạn Nhân Trảm xuống, Lăng Bất Thần cũng để Hòa Ngọc xuống.

Tất cả sự hợp tác đều kết thúc vào lúc này, đây là một cuộc thi chiến đấu.

Bây giờ, họ chuẩn bị đối đầu nhau.

Sẽ không ai tỏ lòng thương xót, thương xót cũng có nghĩa là giao mạng mình ra.

Đoàn Vu Thần: "Bây giờ, chúng ta cần phiếu để bầu ra nội gián."

Lăng Bất Thần ngậm thẻ thăng cấp trong miệng và vẫy tay: "Vậy thì không còn việc của tôi nữa rồi, tạm biệt mọi người." Nói xong biến mất tại chỗ.

Đoàn Vu Thần và Vạn Nhân Trảm không có gì ngạc nhiên, bây giờ Lăng Bất Thần rời đi cũng chẳng có vấn đề gì. Ải này loại bỏ nội gián, sau khi tiến vào cấp độ thứ sáu, cho dù là Đoàn Vu Thần hay Vạn Nhân Trảm đều chỉ cần Hòa Ngọc, bọn họ cũng sẽ không giữ lại Lăng Bất Thần, thậm chí còn "giúp" cậu một tay, loại bỏ đối thủ. Mặc dù bây giờ cậu ta bỏ cuộc trông có hơi nhát gan, nhưng cũng không sai.

Vạn Nhất Trảm hừ nhẹ một tiếng: "Nhát cáy."

Đột nhiên vẻ mặt gã trở nên nghiêm nghị, lập tức lớn tiếng nói: "Tao chọn Đoàn Vu Thần."

Đoàn Vu Thần suýt chút nữa đồng thanh với gã: "Tao chọn Vạn Nhân Trảm."

Cả hai nhanh chóng bỏ phiếu, rất quyết tâm. Ánh mắt hướng về nhau, giương cung bạt kiếm, trong ánh mắt dường như có tia lửa nổ lách tách, làm gì còn sự hòa hợp ở ải thứ năm vừa nãy. Bây giờ, cả hai chỉ muốn loại bỏ nhau.

Khóe mắt Vạn Nhân Trảm nhìn về phía Hòa Ngọc, ra hiệu cho cậu nhanh chóng bỏ phiếu.

Đoàn Vu Thần cười lạnh một tiếng: "Hòa Ngọc đã đứng về phía tao rồi, mày nghĩ mày còn uy h**p được người ta hả?" Hòa Ngọc được coi là phụ trợ của Đoàn Vu Thần, anh ta và Hòa Ngọc sẽ không sợ kẻ nội gián Vạn Nhân Trảm này.

"Ha ha, mày cho rằng trò lừa bịp của mày có thể lừa được Hòa Ngọc hả, Đoàn Vu Thần, mày mới là nội gián, Harvey đã bị mày diệt khẩu, Seattle, Kiều Viễn cũng là do mày bắt họ rời đi." Hòa Ngọc được coi như là phụ trợ của Vạn Nhân Trảm, gã và Hòa Ngọc cũng không sợ kẻ nội gián Đoàn Vu Thần này ra tay.

Đoàn Vu Thần: "..." Bây giờ còn quay lại trả đũa. Anh ta nhìn chằm chằm, chế nhạo: "Ở ải thứ ba, mày và Hòa Ngọc bị tách ra, Seattle bị loại. Ở ải thứ tư, mày và Hòa Ngọc ép Kiều Viễn rời đi, tao nhìn thấy rồi. Hơn nữa, mày cũng ép Quỳnh phải rời đi, không cãi được chứ gì?"

Vẻ mặt Vạn Nhân Trảm dữ tợn: "Giờ là lúc nào rồi toàn nói những lời vô nghĩa, mày còn giả bộ cái gì nữa chứ, ông đây cho mày chạy trước đấy, mày đừng có mà không biết điều, tao chưa từng gặp Kiều Viễn ở ải thứ tư, nói bừa cũng phải có căn cứ chứ."

Đoàn Vu Thần: "Tao tận mắt chứng kiến." Trong nháy mắt, đồng tử của anh ta co rụt lại, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Hòa Ngọc: "Tại sao cậu vẫn chưa bỏ phiếu?" Mặc dù hỏi như vậy, nhưng đôi mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.

Chỉ là, vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng, hy vọng rằng mình đã sai.

Hòa Ngọc nở một nụ cười rạng rõ. Cậu đứng đó, mặc áo trắng như tuyết, nước da trắng ngần, dáng người gầy gò, không có vẻ gì là uy h**p nhưng nụ cười của cậu lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Đoàn Vu Thần nhìn cậu, sau đó nhìn Vạn Nhân Trảm, lùi lại mấy bước, không thể tin được nói: "Không, không thể nào, sao có thể?" Cuối cùng anh ta cũng nghĩ ra rồi. Ở ải thứ ba, có một cái gì đó thoáng qua tâm trí anh ta nhưng anh ta không nắm được trọng điểm. Bây giờ, cuối cùng anh ta cũng nhận ra rồi.

Phó bản chỉ ra nội gián sẽ biết được rất nhiều thông tin. Tìm thấy bọn Seattle vốn không cần phương thức liên lạc đặc biệt gì, cũng không cần năng lực chiến đấu quá mạnh, chỉ cần một tấm bản đồ mê cung. Hơn nữa, Kiều Viễn đã bị loại có nói với anh ta sau đó đã nhìn thấy Hòa Ngọc và Early nói chuyện. Vì vậy, những gì Kiều Viễn nhìn thấy là sự thật. Kiều Viễn biết được, nội gián cần phải diệt khẩu. Đoàn Vu Thần bị ảo cảnh làm lóa mắt nên đã không suy nghĩ kỹ càng về mối liên hệ bên trong.

Hòa Ngọc là nội gián.

Kết quả này đúng là khiến người ta không thể chấp nhận được, anh ta suy sụp lùi lại phía sau.

Vạn Nhân Trảm: "Ha ha, bị lộ rồi, tao nói cho mày biết, Hòa Ngọc biết ăn năn hối lỗi, cậu ta tin tưởng tao, không tin kẻ nội gián là mày đâu, mày đừng nghĩ nhiều nữa."

"Câm miệng!" Đoàn Vu Thần lao tới, muốn đánh chết Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm đá Đoàn Vu Thần, hét lên: "Mày đừng có đụng tay đụng chân, Hòa Ngọc, mau chọn nó đi!"

Đoàn Vu Thần: "..." Anh ta gõ vào đầu Vạn Nhân Trảm, chửi rủa: "Đồ ngu, mày còn chưa tìm ra nội gián là ai hả? Đều là lỗi của mày, trên đường đi mày toàn bao che nội gián thôi, nếu không phải tại mày, sao cậu ta có thể trốn lâu như vậy?"

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã hoang mang che đầu: "Đùa cái gì vậy, mày không phải nội gián hả? Đã đến bước này rồi, mày còn muốn giở thủ đoạn gì ra nữa?"

Đoàn Vu Thần không thở nổi, anh ta không muốn nói nữa, chỉ muốn gõ vào cái đầu chó của Vạn Nhân Trảm.

Vì thế, một đấm rồi lại một đấm hướng về phía Vạn Nhân Trảm.

Không thể giết đồng đội, nhưng đánh nhau thì cũng không tính là phạm quy.

Đoàn Vu Thần không thể đánh bại Vạn Nhân Trảm nhưng bây giờ gã đang ở trong lúc yếu nhất nên không thể dễ dàng khống chế Đoàn Vu Thần, hai người vật lộn với nhau.

Đoàn Vu Thần tóm chặt lấy quần áo của Vạn Nhân Trảm.

Một chân Vạn Nhân Trảm đè xuống người Đoàn Vu Thần, ngẩng đầu hét lên: "Hòa Ngọc, chọn nó đi, tên nội gián này còn đang ngụy biện, mày đừng nghe những lời xằng bậy của nó."

Đoàn Vu Thần suy sụp, vẻ mặt hung tợn.

"Không sợ đối thủ mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu."

"Vạn Nhân Trảm, ông đây sẽ không bao giờ làm đồng đội với mày nữa."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 261: Ai Là Nội Gián? (113)


Đoàn Vu Thần cảm thấy lần này bọn họ thất bại bởi vì Hòa Ngọc quá lợi hại, nhưng còn có một nguyên nhân rất lớn đó là bọn họ có một người đồng đội heo, chính là - Vạn Nhân Trảm.

Cho nên ở vòng tuyển chọn, rốt cuộc tại sao bọn họ lại tập trung lại rồi cho Vạn Nhân Trảm làm đội trưởng chứ?

Thằng như thế này, vì sao muốn tới tra tấn bọn họ chứ!!

Đoàn Vu Thần không muốn giãy giụa nữa, anh ta từ bỏ, nằm co quắp trên mặt đất, tùy ý Vạn Nhân Trảm đè trên người mình, tâm anh ta như tro tàn, mắt dại ra nhìn lên bầu trời.

Mất mặt...

Thật sự quá mất mặt...

Anh ta hắn nên rời đi từ sớm giống như Seattle mà không phải tiếp tục ở lại rồi bị Hòa Ngọc xoay vòng vòng. Ngẫm lại ở ải thứ tư, anh ta nghiêm túc uy h**p Hòa Ngọc, giờ đây Đoàn Vu Thần chỉ muốn đâm đầu vào tường.

Thanh danh một đời bị hủy hoại trong một khoảnh khắc!

Cả hành trình, Hòa Ngọc nhìn bọn họ đánh nhau, lắc lắc quần áo, vô cùng bình tĩnh nói: "Vạn Nhân Trảm, anh đi đi, tôi sẽ bỏ phiếu chọn anh."

Đột nhiên Vạn Nhân Trảm quay đầu lại.

Gã không thể tin được nhìn Hòa Ngọc: "Tao không phải nội gián, Đoàn..."

Vạn Nhân Trảm đang nói bỗng nhiên im bặt, bỗng nhiên nghĩ ra.

Ngay sau đó, đồng tử gã co rụt lại, ngã lên người Đoàn Vu Thần, mờ mịt nhìn Hòa Ngọc.

Hiển nhiên vào giờ phút này, đầu gã chết máy.

Bình luận...

"Ha ha ha! Rốt cuộc cũng chờ được tới ngày này!"

"Cười chết tôi rồi, Vạn Nhân Trảm, rốt cuộc anh cũng biết được chân tướng!"

"Tôi chờ mong đã lâu, dáng vẻ này của Vạn Nhân Trảm phải nhớ cả đời mới được."

"Vạn Nhân Trảm: Hòa Ngọc là cái gì? Ai là nội gián? Nội gián là ai? Lỗ tai tôi chắc chắn có vấn đề!"

"Đồ ngốc này nghi ngờ cuộc đời luôn rồi, ha ha ha, vừa buồn cười lại vừa đáng thương."

"Hòa Ngọc vẫn còn khá tốt, nếu bây giờ cậu ta bỏ phiếu cho Vạn Nhân Trảm, chắc chắn anh ta không thể phản ứng kịp, cũng không thể rời đi. Hòa Ngọc cho anh ta thời gian và nhắc nhở, để anh ta bình an rời đi."

"Ha ha ha!" Đoàn Vu Thần đột nhiên bật cười, anh ta nhìn vẻ mặt ngu ngơ của Vạn Nhân Trảm, cười càng to hơn: "Tao không bẽ mặt, ít nhất, tao không phải người mất mặt nhất, còn có người mất mặt hơn nữa kìa, ha ha ha."

Vạn Nhân Trảm mặc kệ sự cười nhạo của anh ta, vẫn đang ngơ ngác như cũ.

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Vạn Nhân Trảm nhớ kỹ lại một lần toàn bộ quá trình kể từ khi vào phó bản này tới giờ...

Ải thứ nhất, ải thứ hai, bọn họ chuẩn bị bỏ phiếu cho Hòa Ngọc, nhưng cuối cùng bọn họ không bỏ phiếu.

Ở ải thứ ba, mọi người tách nhau ra, gã và Hòa Ngọc lại không tách ra. Gã có khả năng gây án, thật ra Hòa Ngọc cũng có, tuy rằng cậu không đánh lại Seattle, nhưng ngẫm lại xem Quỳnh rời đi như thế nào...

Ải thứ tư, Harvey tự chết, Kiều Viễn bị Hòa Ngọc diệt trừ, cậu g**t ch*t kẻ mạnh bởi vì cậu quá yếu. Nội gián g**t ch*t người mạnh không chỉ là để đối thủ còn lại yếu hơn, mà còn có thể là vì - nội gián quá yếu, nếu người mạnh còn tồn tại thì nội gián sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu Đoàn Vu Thần thật sự là nội gián, ở ải thứ tư khi anh ta thuyết phục Hòa Ngọc, việc bọn họ làm không phải là loại trừ Quỳnh, giữ gã lại, mà phải là đồng thời loại trừ cả gã luôn mới đúng.

Cho dù ai là nội gián, có được sự hỗ trợ mạnh nhất từ Hòa Ngọc, căn bản không nên để lại bất kỳ kẻ nào!

Lúc đó gã nghĩ tới chuyện này đã cảm thấy mâu thuẫn, nhưng bị Hòa Ngọc nói vài câu thì suy nghĩ gián đoạn, rồi sau đó quên mất...

Vấn đề cơ bản của gã chính là coi thường năng lực chiến đấu tám điểm của "gà mờ".

Bây giờ cuối cùng Vạn Nhân Trảm cũng suy nghĩ cẩn thận, sau đó bùng nổ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 262: Ai Là Nội Gián? (114)


Gã nhảy dựng lên khỏi mặt đất, rít gào nói: "Hòa Ngọc!! Mày mới chính là nội gián?! Đờ mờ, che giấu quá kỳ mà!" Gã nhắm về phía Hòa Ngọc nói: "Lừa tao lâu như vậy, ông đây muốn giết mày!"

Hòa Ngọc chẳng hề động đậy, khẽ cười: "Tôi bỏ phiếu cho - Vạn Nhân Trảm."

Vì thế, bước chân Vạn Nhân Trảm đột nhiên khựng lại. Gã tiêu hai trăm nghìn phiếu rời đi, đôi mắt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Hòa Ngọc giống như muốn ăn thịt người.

Vào lúc bóng dáng gã biến mất, gã rít gào nói...

"Hòa Ngọc!! Mày chờ đó cho ông đây, chờ vòng tiếp theo, chắc chắn ông đây sẽ là người đầu tiên g**t ch*t mày!"

"Còn tin mày thì tao là chó!!"

[Bình luận: Bây giờ xem ra vòng tiếp theo Hòa Ngọc sẽ không được tốt lắm nha.]

[Bình luận: Đắc tội quá nhiều người, cho dù là vì an toàn, người đầu tiên bị g**t ch*t cũng sẽ là cậu ta.]

[Bình luận: Vòng đầu tiên mấy người cũng nói như vậy, chắc chắn Hòa Ngọc sẽ chỉ có kết cục là chết, bây giờ cậu ta chơi bùng nổ, loại hết một đám người khỏi cuộc chơi.]

Vạn Nhân Trảm cùng với tiếng gào rống và căm tức, sự phẫn nộ của mình tiến vào trạm trung gian. Rồi sau đó nhận được vài ánh mắt đồng tình.

Vạn Nhân Trảm cầm rìu, cả người sắp hỏng mất, chém lung tung khắp nơi, chửi ầm cả lên. Kể từ khi gã biết được chân tướng rồi bị Hòa Ngọc ép phải rời đi, mọi việc chỉ có vài phút ngắn ngủi, gã không kịp bộ lộ sự tức giận phẫn nộ của mình với Hòa Ngọc, cũng không kịp chửi mắng Hòa Ngọc.

Tất cả tiếng mắngc chửi và sự tức giận của gã đều được thể hiện ở trạm trung gian, để cho chính gã xem.

Mà ở giữa sân thi đấu.

Hòa Ngọc lấy kính mắt từ trong túi ra, đeo lên. Lúc nãy ở Địa ngục rực lửa mắt kính thiếu chút nữa là bị nóng chảy, Hòa Ngọc đã bỏ nó vào trong ba lô. Bây giờ cậu đeo mắt kính lên, bộ dáng lãnh đạm càng trở nên rõ ràng hơn. Cậu giơ tay đẩy đẩy mắt kính, biểu cảm rất bất đắc dĩ: "Tôi cũng không có cách nào, cũng là vì muốn sống thôi." Cậu không chỉ muốn sống mà còn muốn thắng.

Đoàn Vu Thần bò dậy khỏi mặt đất, anh ta nhìn Hòa Ngọc, cười lạnh: "Cậu đừng quên còn có tôi, năng lực chiến đấu của cậu quá kém, dù sao cũng không thắng được, lúc nào tôi cũng có thể rời đi." Nhưng mà trước khi anh ta rời đi, anh ta có thể âm thầm hại chết Hòa Ngọc ở ải thứ sáu!

Hòa Ngọc lạnh nhạt nhìn anh ta.

Giọng nói Đoàn Vu Thần thay đổi: "Nếu cậu đồng ý dạy tôi phương pháp rèn, vậy tôi sẽ giúp đỡ cậu qua ải thứ sáu, giúp cậu thành công thăng cấp, không ở ải thứ sáu -"

Đột nhiên Hòa Ngọc nói: "Đoàn Vu Thần, anh có biết vì sao tôi bí quá hóa liều, muốn để đám người các anh rời đi không?"

Đoàn Vu Thần sửng sốt, mờ mịt nhìn cậu.

Hòa Ngọc cười khế: "Thật ra, muốn qua ải còn rất nhiều phương thức, ví dụ như là ở cửa thứ ba loại Early, cửa thứ tư loại một người nữa, tới bây giờ sẽ còn dư lại tám, à không đúng, là bảy người. Harvey là tự chết."

Đoàn Vu Thần nhìn cậu chăm chú, đôi môi mấp máy.

Hòa Ngọc: "Bây giờ có bảy người, tôi có thể khiến các anh nghi ngờ lẫn nhau, khiến các anh không thể nghi ngờ tôi rồi các anh sẽ tùy thời cơ biểu quyết loại trừ một người, còn dư lại sáu người, nếu phát hiện vẫn chưa tìm ra được nội gián, vậy các người sẽ làm gì?"

Vẻ mặt Đoàn Vu Thần trầm xuống: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Nếu thật sự theo như cách nói của Hòa Ngọc, sáu người bọn họ nhất định sẽ lựa chọn tiến vào ải thứ sáu, sau đó sau khi thăng cấp, hoặc là vào lúc gặp nguy hiểm sẽ dùng phiếu rời đi. Nói như vậy... Hòa Ngọc có thể an toàn che giấu, hơn nữa còn có thể thành công qua ải. Có điều, cậu lựa chọn loại trừ một đám người bọn họ, sau khi hoàn thành ải thứ năm cũng chỉ còn dư lại hai người, đồng thời thân phận nội gián của cậu cũng bị bại lộ.

Ải thứ sáu chắc chắn rất bất lợi cho cậu ta.

Vậy nên rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 263: Ai Là Nội Gián? (115) - Hội nạn nhân đã gom đủ người


Hòa Ngọc cong môi, đầu nghiêng qua một bên: "Còn chưa nhìn ra sao? Tôi vốn dĩ không có ý định - cho bất kỳ một người nào trong số các anh đi vào ải thứ sáu với tôi." Ánh mắt cậu lạnh băng, ngay cả tròng kính của mắt kính không độ cũng phản chiếu lại ánh sáng lạnh lẽo.

Đoàn Vu Thần: "!!"

Anh ta tức giận tới bực cười: "Cậu nghĩ cái gì thế? Cậu cho rằng cậu có thể khiến tôi rời đi sao? Cậu cho rằng chỉ bằng năng lực chiến đấu tám điểm của mình là có thể đánh thằng tôi sao? Tôi nói cho Hòa Ngọc cậu biết, cậu đừng hòng qua được ải thứ sáu!" Tuy rằng anh ta không biết Hòa Ngọc muốn dùng cách gì để bọn họ rời đi, nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không đi!

Hòa Ngọc hơi nhướng mày, nâng tay lên xoa xoa cằm: "Ừ... Cho nên thầy Đoàn, anh thấy tôi đứng ở đây nói chuyện với anh là bởi vì tôi không có át chủ bài sao? Anh thử đoán xem, tôi dựa vào cái gì mà muốn đi vào ải thứ sáu một mình?" Đoàn Vu Thần hơi giật mình, đôi mắt nhìn cậu chăm chú.

Hòa Ngọc cong môi, tay cậu buông thõng xuống, ở trước mặt vẽ động tác Thái cực vô cùng quen thuộc ở vòng đào thải đầu tiên, giọng nói cực nhẹ: "Thầy Đoàn, anh biết Thái cực không?"

Con ngươi Đoàn Vu Thần co rút lại, trừng mắt nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, sắc mặt tối xuống.

Hòa Ngọc: "Xem ra anh chỉ nghe nói qua, không có hiểu lầm, tôi sẽ không một chưởng đánh bay anh, hệ thống này của tôi còn có vấn đề, không thể tùy tiện sử dụng, nếu không sẽ xuất hiện cái gọi là tẩu hỏa nhập ma trong truyền thuyết, sẽ bất lợi cho việc học lên sau này." Tay cậu vẫn còn đang làm động tác, rõ ràng rất nhẹ, lại giống như đang kêu gọi lực lượng vô cùng to lớn, khiến người ta sởn tóc gáy, có xúc động muốn nhấc chân lên bỏ chạy.

"Cho nên cậu không thể ra tay với tôi, vậy cậu tính dựa vào cái gì để uy h**p tôi?" Vẻ mặt Đoàn Vu Thần âm trầm, cố gắng kiềm chế dự cảm xấu cùng cơn kích động muốn chạy trốn trong lòng. Nếu Hòa Ngọc không thể sử dụng Thái cực thì cậu lấy gì để uy h**p anh ta?

Bình luận: "Hòa Ngọc đang làm gì đấy? Thái cực có vấn đề sao lại muốn nói ra làm gì!"

Bình luận: "Có thể giống như cách cậu ta dọa đám Seattle vậy, dọa Đoàn Vu Thần rời đi."

Bình luận: "Đúng rồi, nói ra thì không còn khả năng uy h**p nữa."

Hòa Ngọc lắc đầu: "Nếu đã là át chủ bài thì luôn có tác dụng của nó, ví dụ như, tôi vốn dĩ chỉ có thể k*ch th*ch Vạn Nhân Trảm ngàn cân, bây giờ có thể mượn năng lượng xung quanh để k*ch th*ch chục ngàn cân." Cậu đột ngột thu tay lại, dáng vẻ ưu nhã xinh đẹp: "Hơn nữa, "bốn lạng đẩy ngàn cân" của tôi sau khi vận chuyển năng lượng, không chỉ đơn giản đi thẳng một đường, mà còn có thể... truyền cho người khác."

Hòa Ngọc nhìn về phía Đoàn Vu Thần, cười nói: "Thầy Đoàn, tôi không ra tay giết anh được, nhưng tôi có thể chuyển công kích của quái vật lên người tôi qua cho anh. Vậy anh có muốn cùng vào ải thứ sáu để nghiệm chứng điều này không?"

Hơi thở Đoàn Vu Thần trở nên gấp gáp hơn, nhìn chăm chú vào Hòa Ngọc. Lời nói của cậu thật thật giả giả, hoàn toàn không thể xác định được độ chính xác, khiến trong lòng Đoàn Vu Thần bắt đầu dao động.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Xem ra anh vẫn không tin, vậy được rồi, chúng ta thử thôi." Cậu lấy ra "dao Vô Kỳ bình thường", đâm về phía anh ta. Cho dù chỉ là ba điểm năng lực chiến đấu thì đó cũng là năng lực chiến đấu!

Hòa Ngọc giơ tay lên, tư thế Thái cực vô cùng nhẹ nhàng đẩy tới, phát động công kích nhắm về phía Đoàn Vu Thần. Đoàn Vu Thần không nhúc nhích, trên tay anh ta xuất hiện một miệng vết thương rất nhạt, vô cùng nhạt.

Anh ta hít sâu một hơi, cả người lạnh như băng.

Đây chỉ là năng lực chiến đấu ba điểm, chỉ là một vết rách, nhưng nếu quái vật ở ải thứ sáu công kích Hòa Ngọc là một trăm điểm, năm trăm điểm thì sao? Anh ta không có cách nào để thắng Hòa Ngọc.

Vào ải thứ sáu, anh ta có thể tự hại chết mình.

Anh ta lui về sau hai bước, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hòa Ngọc, chiêu thức này cậu giấu cũng đủ sâu đấy, thế mà trước đó cũng không thấy dùng tới."

Hòa Ngọc buông tay, vẻ mặt vô tội: "Nếu trước đó tôi dùng mấy thứ này, mấy người còn sẽ yên tâm về tôi sao?" Đúng vậy, nếu cậu dùng nó, bọn họ sẽ nghi ngờ và phòng bị cậu. Cho nên, thế cục bây giờ đã được bày ra ngay từ đầu. Đoàn Vu Thần liên tục gặp đả kích, cả người không thể nào chịu nổi.

Hòa Ngọc nghiêm túc nói: "Trước kia lừa các anh cũng chỉ là tình huống bất đắc dĩ mà thôi. Tôi không muốn lừa anh, cũng không muốn hại chết anh, anh mau đi đi." Cậu đứng thẳng, thẳng tắp như tùng, dáng vẻ hoàn mỹ: "Thật ra tôi rất tán thưởng cậu, nếu có cơ hội, không có nói dối và lừa gạt, chúng ta có thể tham khảo kỹ thuật rèn cùng nhau."

Đoàn Vu Thần nhìn cậu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu thắng, tôi đi." Nói xong, bóng dáng anh ta biến mất tại chỗ.

Chờ khi anh ta rời đi rồi, Bình luận đều cảm thán "Hòa Ngọc giấu kỹ quá" thì Hòa Ngọc cong môi nở nụ cười nhạt -

"Rất xin lỗi, lại lừa anh một lần nữa rồi."

Bình luận: "?"

Mọi người ở trạm trung gian: "..."

Đoàn Vu Thần vừa mới tiến vào trạm trung gian: "???"

Ngay sau đó, một tiếng gầm gừ quen thuộc vang vọng trong trạm trung gian -

"Hòa Ngọc! Cái thằng súc vật này!!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 264: Ai Là Nội Gián? (116)


Đoàn Vu Thần bị kéo đi, anh ta đã tức giận đến muốn xông về phía màn hình chiếu, cho dù biết ngăn cách bởi màn hình chiếu, bọn họ không thể làm tổn thương Hòa Ngọc được, thậm chí ngay cả kêu gào cậu cũng không nghe thấy được.

Nhưng mà - Tức quá!

Hòa Ngọc nói quá thật, cậu không hề che giấu việc bản thân không thể sử dụng Thái cực để công kích người khác, hơn nữa cậu phải tự tin một mình xông vào cửa ải thứ sáu, lúc đó Đoàn Vu Thần đã tin là thật!

Nếu Hòa Ngọc nói bản thân rất mạnh, muốn cho anh ta nổ tung, vậy thì không có khả năng, Đoàn Vu Thần sẽ không tin. Nhưng cậu không ngụy trang bản thân mạnh hay giỏi, ngược lại lại nói luôn là không thể chủ động dùng Thái cực để công kích, lại nói có thể "dời công kích đi", Đoàn Vu Thần rất khó để không tin. Hơn nữa, Hòa Ngọc còn nói không muốn lừa anh ta, lần sau nghiêm túc cùng nhau nghiên cứu kỹ thuật rèn.

Quá chân thật, anh ta đã tin.

Kết quả anh ta vừa mới rời khỏi, liền nói lại lừa anh ta?

Như vậy ai mà chịu được chứ?

Mẹ nó ai có thể hiểu được!

"Bình tĩnh một chút, chúng ta đều là người bị hại, nghĩ thoáng một chút đi." Sau khi Trảm Đặc bình tĩnh lại đã nghĩ thoáng hơn. Dù sao, anh ta cũng không phải là người bị Hòa Ngọc trêu đùa, anh ta chỉ bị bỏ phiếu.

Đoàn Vu Thần nghe thấy vậy, hơi dừng động tác lại. Cuối cùng ánh mắt của anh ta cũng nhìn về phía những người khác, Vạn Nhân Trảm đang ở bên cạnh tức giận chửi rủa, Seattle, Kiều Viễn và Trảm Đặc đã chấp nhận sự thật, vẻ mặt bất đắc dĩ, Quỳnh đè vành mũ xuống, nhưng vẫn có thể nhìn ra được sự buồn bực. À, còn có một người, Lăng Bất Thần ngồi ở trong góc, không hề có cảm giác tồn tại.

Đoàn Vu Thần nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy rốt cuộc cậu ta đã lừa chúng ta cái gì?"

Trảm Đặc buông tay: "Ai biết? Hòa Ngọc không giải thích, chúng ta ai có thể đoán được suy nghĩ của cậu ta chứ?"

Kiều Viễn vô cùng bất đắc dĩ: "Cậu ta cũng không sợ bị chơi xấu, dám tự đi vào ải thứ sáu!"

Seattle: "Cũng đúng, nếu cậu ta thật sự lừa anh ở phương diện năng lực chiến đấu, một mình cậu ta đi vào cửa ải thứ sáu căn bản không thể sống được, chúng ta đợi xem cậu ta tự tìm đường sống đi."

Đoàn Vu Thần rung động. Vẫn không biết ải thứ sáu có quái vật gì, Hòa Ngọc tự đi, e rằng... Cũng phải là chuyện tốt đẹp gì.

Vạn Nhân Trảm đang bực bội đột nhiên quay đầu, trừng mắt: "Cậu ta không được chết." Gã khua rìu: "Cậu ta phải sống để đi đến vòng sau, sau đó chết ở trên tay tao!"

Kiều Viễn chen lời: "Đừng có tranh với tao, vòng sau tao sẽ g**t ch*t cậu ta."

Trảm Đặc buồn bã nói: "Còn có tao, tao cũng muốn báo thù rửa hận."

Seattle: "Mọi người đừng tranh nhau, đến lúc đó Biệt đội báo thù chúng ta sẽ cùng báo thù, mặc kệ cậu ta còn có bao nhiêu mưu kế, chúng ta chỉ cần đừng tin cậu ta, chắc chắn có thể báo thù."

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu, gật đầu ngồi xuống, tay cầm vũ khí, khuôn mặt đen khịt nhìn về phía màn hình chiếu -

"Tôi rất muốn xem, một mình cậu ta đi vào ải thứ sáu có thể chơi đến cùng được không."

"Có sự giúp đỡ của năng lực chiến đấu tám điểm, lại dám một mình đi vào cửa ải, tìm chết."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 265: Ai Là Nội Gián? (117)


Vẻ mặt của anh ta chỉ toàn là "đợi Hòa Ngọc đi tìm chết".

Những người khác thấy vậy cũng ngồi xuống, nhìn về phía màn hình, ánh mắt mong đợi. Nếu Hòa Ngọc tốn công tốn sức đưa bọn họ đi, tự mình qua ải thứ sáu, vậy thì quá buồn cười rồi.

Nhưng mà, rốt cuộc cậu ta lừa Đoàn Vu Thần cái gì? Nếu liên quan đến sức mạnh, vậy sao cậu ta dám một mình đi vào ải thứ sáu?

Người xem cũng có câu hỏi như vậy, Bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc bùng nổ -

"A a a, rốt cuộc cậu ta đã lừa Đoàn Vu Thần cái gì vậy?"

"Sẽ không phải là liên quan đến năng lực chiến đấu chứ?"

"Có khi nào cậu ta thật sự rất mạnh? Chỉ là lừa Đoàn Vu Thần?"

"Có khả năng, cũng có thể cậu ta có thể chủ động sử dụng Thái cực để tấn công, không cần làm người phụ trợ, nếu không, sao cậu ta dám đi vào cửa ải thứ sáu?"

"Rốt cuộc lừa cái gì vậy! Hòa Thần của Trái Đất, giải thích đi!"

Đoàn Vu Thần đã đi khỏi, Hòa Ngọc nhìn Bình luận nhảy như bay, cong miệng lên cười: "Điều mà tôi lừa anh là — Hiện tại tôi có thể k*ch th*ch 'nghìn cân' rồi, chỉ là vẫn phải nói thẳng, chỉ có thể bắn ngược."

Người xem: "!!!"

Đám Đoàn Vu Thần: "???"

Hòa Ngọc: "Còn về thay đổi vị trí..." Cậu cười to rồi nhấc chân lên, đi về phía ải thứ sáu, chỉ để lại một câu: "Đó là lừa anh ta, tuy rằng tôi chỉ có năng lực chiến đấu tám điểm, nhưng đủ để lưu lại trên tay anh một cái lỗ nhỏ, ha ha ha."

Bên trong màn hình, bóng dáng của Hòa Ngọc vô cùng thoải mái, thong dong.

Người xem: "..."

Đám người Đoàn Vu Thần: "!!!"

Cho nên, vết thương nhỏ căn bản không phải do con dao bình thường gây ra!

Đúng vậy!

Con dao bình thường kia của Hòa Ngọc, năng lực chiến đấu chỉ có ba điểm.

Mà vốn dĩ Hòa Ngọc cũng có năng lực chiến đấu, dựa theo cách nói của cậu, cậu vẫn không thể trực tiếp sử dụng "năng lượng", nhưng năng lực chiến đấu của bản thân vẫn có thể dùng. Năng lực chiến đấu hàng đơn vị cũng là năng lực chiến đấu. Lúc đó Đoàn Vu Thần không động đậy, mặc kệ Hòa Ngọc nghiệm chứng, cho nên khi cậu tấn công sẽ tạo thành vết thương nhỏ đó.

Vết thương nhỏ kia không phải là tấn công chuyển dời.

Mà là Hòa Ngọc chủ động tấn công!

Toàn bộ lực công kích của cậu ta chính là vết thương nhỏ kia.

Là do bọn họ hiểu nhầm.

Không đúng, là bọn họ bị Hòa Ngọc lừa.

Đoàn Vu Thần đứng dậy, chạy về phía màn hình.

Seattle và Kiều Viễn cố gắng kéo anh ta lại: "Bình tĩnh chút! Bình tĩnh! Cậu ta tuy vô cùng mưu mô nhưng năng lực chiến đấu mới chân lý tuyệt đối, Hòa Ngọc chỉ có chút năng lực chiến đấu, đi vào ải thứ sáu cũng sẽ chết, chúng ta đợi mà xem đi!"

Đoàn Vu Thần nghiến răng nghiến lợi: "Hòa, Ngọc, mày đi chết đi!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 266: Ai Là Nội Gián? (118)


Bình luận -

"Vậy mà Hòa Ngọc lại không thể chủ động tấn công, tại sao cậu ta lại dám một mình đi vào ải thứ sáu?"

"Cậu ta có thể tấn công ngược lại, chỉ cần boss của ải thứ sáu tấn công trong phạm vi tấn công ngược lại của cậu ta, có lẽ không có vấn đề gì."

"Nhưng cũng rất nguy hiểm, ngộ nhỡ không chỉ có một quái vật tấn công Hòa Ngọc thì sao? Cậu ta còn có thể bắn ngược lại được không? Hơn nữa ngộ nhỡ bị đánh lén thì sao?"

"Đúng đấy, rõ ràng cậu ta có thể thực hiện kế hoạch dựa theo kế hoạch cậu ta đã nói với Đoàn Vu Thần, xông vào ải này với mọi người, một mình cậu ta đi vào ải thứ sáu, quá nguy hiểm, tên này đang tìm chết mà."

"Phục cậu ta rồi, khó khăn lắm mới giấu được thân phận nội gián, lại còn tự đi tìm đường chết."

..... .

Hòa Ngọc lại không nhìn thấy Bình luận rồi. Cậu có thể nhìn thấy Bình luận hoàn toàn là ngẫu nhiên, đa phần đều là không thấy.

Nhưng với tư cách là một diễn viên cấp bậc cao đã lăn lộn trong giới giải trí, cho dù cậu không thấy Bình luận cũng biết khán giả muốn nói cái gì.

Từ khi đi vào phó bản này, sau khi nhận được thẻ "nội gián", cậu liền không muốn những người khác và anh ta cùng đi vào ải thứ sáu!

Sự thắng lợi của nội gián, có lẽ sẽ đạt được sau khi kết thúc ải thứ năm.

Ải thứ sáu, là chiến trường chỉ thuộc về một mình cậu.

Ải thứ sáu, nên thi đấu với các đội khác.

Hòa Ngọc, từ trước đến nay đều không muốn làm phụ trợ. Cậu chỉ cần một mình mình đi vào ải thứ sáu. Khi mọi người không để tâm, thành công đi vào ải.

Thắng được tất cả mọi người trong đội là không đủ, còn phải thắng các đội khác.

Không ai tin một tên yếu ớt chỉ có năng lực chiến đấu tám điểm có thể đi vào vòng loại thứ hai, cậu vào rồi.

Không ai tin cậu cầm thẻ nội gián sẽ thắng, cậu thắng rồi.

Không ai tin cậu có thể tự đi qua ải thứ sáu, mà cậu chắc chắn sẽ qua.

Lăng Bất Thần biết kế hoạch của cậu, bởi vì đối phương cũng đã trải qua giới giải trí.

Điều Hòa Ngọc muốn làm chính là phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người, để những người không coi trọng cậu nhìn nhận lại cậu.

Bản thân là tuyển thủ của hành tinh rác, tất nhiên cậu không được khán giả Liên Bang thích. Mà một trong những mục đích của trận thi đấu này, chính là muốn dành sự yêu thích của khán giả, sự theo đuổi và mong ước của Hòa Ngọc chính là thứ khiến khán giả phải nhìn chăm chú và yêu thích.

Cho nên, cậu muốn sự chú ý của bọn họ, cũng muốn sự yêu thích của bọn họ.

Dùng thân phận không được coi trọng để làm lại từ đầu.

Đối mặt với các khán giả Liên Bang luôn ngồi ở trên cao, phải phá vỡ nhận thức của bọn họ trước, sau đó bắn ngược lại, khiến bọn họ chấn động rồi lại khiến bọn họ điên cuồng. Qua từng lần đối mới cách nhìn và nhận thức của bọn họ, cuối cùng cậu sẽ nhận được sự yêu thích của bọn họ.

Rồi sẽ có ngày, bọn họ sẽ cúi những cái đầu vốn chẳng cao quý xuống.

Nhìn cậu, từng bước từng bước đi lên vị trí của thần, lấy lại vương miện.

Mà bọn họ, chỉ biết reo hò vì cậu, phất cờ hò reo vì cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 267: Ai Là Nội Gián? (119)


Bạn còn 9 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Cửa ải thứ sáu, Thiên đường băng tuyết.

Từ ải thứ năm, mỗi bước chân đi đến đỉnh núi, liền lạnh hơn một chút, lửa của Địa ngục rực lửa có thể nướng cháy người, mà băng tuyết của Thiên đường băng tuyết lại có thể đông cứng người.

Hòa Ngọc ôm chặt quần áo, không dừng chân, ở trong gió lạnh, từng bước từng bước đi về phía đỉnh núi. Bởi vì có thứ để theo đuổi, bởi vì có mục tiêu, trong cơn gió lạnh đến tê cóng, trong lòng lại nóng bỏng, một ngọn lửa đang thiêu đốt ở trong tim, mắt nhìn về phía trước, kiên trì đi tiếp.

Cùng lúc đó.

Đội của Trấn Tinh, Eugene, đội của Nguyên Trạch cùng đi vào ải thứ năm.

Ở ải thứ ba, bọn họ gặp phải sự tấn công điên cuồng của thú mê cung, con quái vật đó đã nổi điên, căn bản không cho bọn họ cơ hội dựa vào vận may để qua ải!

Không còn cách nào khác, bọn họ chỉ có thể liên hợp lại.

Đội của Eugene đã diệt nội gián, đội của Nguyên Trạch và Thành Chiêu cũng đã diệt sạch nội gián.

Chỉ có đội của Trấn Tinh chỉ còn lại một mình gã. Trừ Đường Kha và Annie ra, những người khác đều bị gã giết.

Trấn Tinh, là nội gián.

Mà thực lực của gã càng mạnh hơn vòng trước, sau khi Annie và Đường Kha bị tách ra liền bị gã xử lý riêng, nếu không phải là khán giả cho một phiếu, e rằng hai người đó cũng không sống nổi.

Hiện tại trong đội không có nội gián nữa, cũng không sợ các đội khác. Nội gián như Trấn Tinh, nhóm Eugene cũng không muốn chạm mặt. Cho nên, mấy đội mới có thể tạm thời liên hợp lại.

Nhìn "địa ngục" trống rỗng, Eugene nuốt nước miếng: "Rốt cuộc đội một đã xảy ra chuyện gì rồi? Ngoại trừ Hòa Ngọc, Early, Harvey ra, những người khác đều dùng phiếu để thăng cấp, hơn nữa ải này... Lại thành như vậy, đây có lẽ là năng lực chiến đấu rất đáng sợ mà."

Cách Đới cũng rất khiếp sợ: "Bọn họ làm cho boss của ải thứ ba phát điên, hiện tại diệt luôn boss của ải thứ năm rồi... Thật là, đáng sợ." Rất rõ ràng, ải thứ năm rất khác thường. Bọn họ đều không bảo đảm có thể qua, đội một lại có thể hủy diệt cả cái địa ngục này...

"Cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Nguyên Trạch suy nghĩ một chút, lý trí phân tích: "Tôi thấy đội một còn thừa lại chắc chắn không quá ba người, đừng quên rằng, còn có người đã chết."

Thành Chiêu: "Harvey không quá mạnh, năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc càng chẳng ra gì, cho nên còn sống là Early?"

Trấn Tinh đang im lặng đột nhiên mở miệng: "Early không có bản lĩnh đuổi những người khác đi, Trảm Đặc, Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần, Kiều Viễn, Quỳnh đều là cao thủ." Dừng lại một chút, gã bổ sung: "Hơn nữa, tôi nghĩ Hòa Ngọc sẽ không chết."

Khuôn mặt máy móc của Cách Đới lạnh băng: "Nhưng cậu ta cũng không thể một mình đi vào ải thứ sáu được đúng không?"

Trấn Tinh không trả lời.

Không tự nhìn thấy người của đội một, sao biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì?

Eugene ôm đầu: "Thật sự rất tò mò rốt cuộc đội một đã trải qua chuyện gì, chúng ta đuổi nhanh, đuổi chậm cũng không đuổi kịp bọn họ, còn nghĩ rằng bọn họ rất đoàn kết, không ngờ gần như cả đội đều bị diệt, nội gián quá mạnh mà."

Nguyên Trạch nhìn Địa ngục rực lửa trống rỗng, hít một hơi thật sâu: "Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, đuổi theo nhìn thử là biết rồi, người mạnh cũng đã rời khỏi, hiện tại mặc kệ là đội một còn lại mấy người đều không thể đánh thắng chúng ta."

Thành Chiêu: "Mong rằng Hòa Ngọc vẫn còn sống."

Cách Đới cắn răng cắn lợi nói: "Ai mà không mong? Tôi còn chưa trả thù cậu ta, dám chơi tôi, tôi chắc chắn sẽ chém cậu ta thành từng mảnh!"

Ải này không có bất cứ thứ gì, tuy rằng không nhận được trang bị, nhưng hiển nhiên cũng không có độ khó.

Eugene vỗ tay một cái, khuôn mặt máy móc trở nên nghiêm túc, cơ thể nhanh chóng nhảy về phía trước, chỉ để lại một câu -

"Đi, đuổi theo coi xem sao!"

Những người khác lập tức đi theo, hùng hổ đuổi theo giết Hòa Ngọc.

Dựa vào nhiệt độ của Địa ngục rực lửa, bọn họ biết, đội một mới rời khỏi không lâu, bọn họ chắc chắn có thể đuổi kịp đối phương trước khi họ thông qua!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 268: Ai Là Nội Gián? (120)


"Hòa Ngọc xong đời rồi."

"Đúng vậy, một mình xông vào ải thứ sáu, những người ở phía sau sắp đuổi theo, cậu ta thật sự xong đời rồi."

"Cũng trách cậu ta cứ muốn đi một mình, chỉ cần mang một người trong đám Vạn Nhân Trảm, có cậu ta làm phụ trợ cũng không sợ đám Trấn Tinh."

"Đúng vậy, hiện tại Hòa Ngọc lấy cái gì để đối mặt với bọn họ?"

"Nhưng Hòa Ngọc cũng không còn cách nào khác, đám Đoàn Vu Thần sẽ không giúp cậu ta qua ải thứ sáu."

"Hòa Ngọc, nguy hiểm mà."

"Chậc chậc, cứ đợi mà xem - Thôi không muốn bị vả mặt thì đừng nói lời cay nghiệt, đợi mà xem đi."

"Lần này, tôi thật sự không coi trọng Hòa Ngọc, đám Trấn Tinh một khi đuổi kịp cậu ta, cậu ta liền xong luôn."

.. . .

Khán giả không coi trọng Hòa Ngọc, trước không đánh thắng được boss của ải thứ sáu, sau có người đang đuổi theo, làm sao cậu có thể vượt ải?

Tuy rằng tất cả mọi người đều không coi trọng Hòa Ngọc, nhưng phòng phát sóng trực tiếp của cậu vẫn đứng đầu.

Các khán giả đều đang đợi xem tiếp sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.

Mà lúc này, Hòa Ngọc đang trên tuyết.

"Bịch -"

Cậu ngã vào trong tuyết.

Tuyết này quá lạnh, lạnh băng đến mức cậu sắp không điều khiển trang bị bay được. Hơn nữa bay ở trên trời, gió lạnh thổi qua còn đau đớn hơn ở trên mặt đất, nếu cậu vẫn luôn bay ở trên trời thì sẽ càng nhanh bị đông cứng đến chết hơn ở trên mặt đất.

Cả đầu chui vào trong tuyết, toàn thân bị đóng băng trong nháy mắt, tay chân dường như mất đi tri giác, rất khó điều khiển, còn đau đớn hơn cả lúc ở ải thứ năm.

"Phù -"

Ở trong băng tuyết, khói trắng mà cậu thở ra dường như đều bị đông cứng lại, nhiệt độ còn thấp hơn vô cùng so với trong tưởng tượng của cậu.

Hòa Ngọc chống cái chổi, đứng dậy một cách vô cùng khó khăn, tiếp tục đi về phía trước, động tác rất chậm bước chân loạng choạng động tác rất chậm, bước chân loạng choạng.

"Bịch -"

Rất nhanh, lại ngã xuống dưới tuyết.

Các khán giả nhìn Hòa Ngọc đi được mấy bước lại ngã, lại nhìn đám Eugene tuy rằng bị lạnh đến khó chịu, nhưng vẫn đi rất nhanh -

"Ôi, Hòa Ngọc không ổn rồi."

"Có lẽ bản thân cậu ta cũng không ngờ, ải này lại khó với cậu ta như vậy, đây là năng lực chiến đấu của bản thân quá kém rồi, lại không có trang bị phòng ngự."

"Không phải là bị lạnh chết thì chính là bị đám Eugene đuổi kịp, g**t ch*t."

"Cho nên, trận đấu này không phù hợp với tuyển thủ của hành tinh rác, cho dù có thông minh hơn nữa, năng lực chiến đấu kém cũng không thể sống tiếp."

"Nhưng mà, Hòa Ngọc vẫn rất ngoan cường, đi đến gian nan như vậy lại vẫn kiên trì."

Hòa Ngọc lại ngã tiếp.

Được rồi, ải này thật sự có hơi không giống với trong tưởng tượng, hệ thống thiết lập hoàn cảnh quá khắc nghiệt, đặc biệt là đối với người có tố chất thân thể yếu kém, rất khó khăn.

Cậu vẫn còn át chủ bài không?

Đáp án là không nhưng mà cậu cũng không quá tuyệt vọng.

Ải này, chắc chắn cậu phải thông qua.

Chỉ là giờ xem ra, chỉ có thể khởi động kế hoạch B rồi.

Hòa Ngọc ngã xuống lại không đi nữa, đi vào phó bản này vẫn luôn không nghỉ ngơi, cơ thể cậu gánh vác quá lớn. Vừa lúc hiện tại nghỉ ngơi, thuận tiện đợi những người ở phía sau.

Theo như tính toán, hiện tại đám Trấn Tinh đã đang trên đường đuổi theo rồi nhỉ?

"Chậc, đồng đội mới của tôi, mau đến đây đi." Hòa Ngọc lẩm bẩm.

Thế giới trắng xóa có hơi chói mắt, cậu híp lại mắt, vừa nhìn liền biết đang nghĩ kế hoạch gì đó.

Làm cho người ta... không nhịn được mà lạnh sống lưng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 269: Ai Là Nội Gián? (121)


X"Bộp!"

"Bộp bộp!"

Đột nhiên, vang lên tiếng khiến lòng người rét lạnh.

Hòa Ngọc hơi nhíu mày lại, ngón tay cậu để trên mặt tuyết, cảm nhận phương hướng và tình hình của cơn chấn động. Tiếng bước chân rất lớn... Dường như không phải đến từ hướng của cửa ải thứ năm, không liên quan đến đám Eugene, mà là đến từ đỉnh núi.

Vị trí hiện tại của Hòa Ngọc đang ở gần đỉnh núi, lại vẫn chưa đến đỉnh núi. Càng đi lên trên tuyết càng dày, cũng càng lạnh, băng tuyết tràn ngập, bản thân cậu có chút không leo lên nổi. Mà hiện tại, phía đỉnh núi truyền đến tiếng bước chân rất to...

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu lại thở dài, thở ra khói trắng rất rõ, giọng cậu khàn khàn: "Được rồi, vận may của mình thật sự có hơi kém, còn chưa đến đỉnh núi đã gặp boss rồi." Trăm nghìn lần cũng không ngờ tới, boss vốn ở đỉnh núi lại xuống rồi, cậu bất ngờ không kịp phòng bị, gặp gõ trước.

Hòa Ngọc ngẩng đầu, nhìn về phía trước.

Xa xa, trong khung cảnh băng tuyết đầy trời, một thứ có lông trắng to lớn đang đến gần. Cái đầu của nó to giống đầu của bò lửa, dáng người to lớn giống như khủng long, lạ là có thân hình to lớn đến như vậy lại rất linh hoạt, chạy nhảy băng băng trong nền tuyết rất nhẹ nhàng.

Chỉ trong chớp mắt, đám lông to lớn đó càng ngày càng đến gần, cũng càng ngày càng rõ ràng. Giống như một con hổ lớn nhưng lông rất dài, càng giống như mèo Ragdoll khổng lồ, chỉ có đôi tai là màu đen, răng nanh và vẻ mặt hung hãn không giống mèo.

Xem ra là một con vật rất hung hãn.

Hệ thống hiển thị con này tên là "Hàn Băng thú", là boss của ải thứ sáu. Vốn nên đóng giữ ở đỉnh núi, không biết vì sao lại chạy xuống. Hàn Băng thú sinh ra và lớn lên trong băng tuyết, đây chính là thiên đường của nó. Mà dựa theo thiết lập của Show sống còn đỉnh lưu, mặc kệ thân hình to bao nhiêu, mặc kệ con người không đủ cho nó nhét khẽ răng, chắc chắn nó muốn ăn con người.

Như vậy mới có thể tạo thêm phiền phức cho tuyển thủ.

Hòa Ngọc cũng đã gặp được ở vòng tuyển chọn. Cậu không tin con Hàn Băng thú to lớn này không ăn người, dù sao phương hướng vốn dĩ của nó dường như không phải là Hòa Ngọc, nhưng khi đang đến gần, đột nhiên dừng lại hướng về phía Hòa Ngọc mà ngửi, sau đó vui vẻ chạy đến. Đó là phản ứng khi ngửi thấy sự tồn tại của thứ nó thấy hứng thú.

Bình luận -

"Vãi, Hòa Ngọc cũng quá xu cà na!"

"Theo lý mà nói boss của đỉnh núi đều ở trên đỉnh, cậu ta còn chưa đi lên thì đã gặp rồi."

"Mẹ nó, quá xu, rõ ràng là ông trời muốn giết cậu ta."

"Xong đời rồi, sao Hòa Ngọc có thể đánh thắng Hàn Băng thú được chứ? Chờ chết đi, cậu ta thật sự sắp xong đời rồi."

"Ôi, cũng rất đáng thương."

Tay phải Hòa Ngọc chống chổi, chậm rãi đứng lên, vươn tay trái lên, lấy viên thuốc bảy sao ra, tách ra, uống một nửa, cơ thể lập tức ấm lại. Ngay lập tức cậu cất thuốc lại, tay trái để ở bên cạnh hơi mở ra, năng lượng vô hình không nhìn thấy được bắt đầu dao động.

Hàn Băng thú càng ngày càng gần.

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt giao nhau, sau đó - hơi dừng lại.

Đôi mắt xinh đẹp màu xanh rất quen thuộc.

Giống với đôi mắt của cá lớn cậu gặp ở vòng tuyển chọn, giống y hệt.

Đối với "cá lớn Hòa Ngọc" đưa cậu đi làm mưa làm gió, Hòa Ngọc vẫn rất thích. Sự khác nhau giữa Hàn Băng thú và cá lớn rất lớn, một con thì sống ở trong tuyết, một con lại sống trong biển, nhưng đôi mắt lại rất giống nhau.

Ngay lúc Hòa Ngọc ngây người trong giây lát, Hàn Băng thú chạy đến trước mặt, nó mở chiếc miệng hung hãn ra, hướng về phía Hòa Ngọc mà cắn như đang muốn nuốt cậu.

"Grào -"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 270: Ai Là Nội Gián? (122) - Kế hoạch C


Nhưng mà lại nhào vào khoảng không.

Hòa Ngọc giẫm chổi bay lên, uống thuốc hồi phục bảy sao như nước ấm, Hòa Ngọc cũng chính là người đầu tiên. Nhưng mà có tác dụng, ít nhất hiện tại cậu có thể hành động, cũng có thể điều khiển cái chổi.

Không ăn được con mồi, Hàn Băng thú có hơi tức giận, nó nhảy lên, dùng bàn chân đầy lông đánh về phía Hòa Ngọc, như muốn đánh cậu xuống. Cái chối lóe lên, đưa Hòa Ngọc đi khỏi.

Chỉ cần dẫm lên trang bị bay thì sẽ không sợ Hàn Băng thú ở trên mặt đất?

Làm gì có chuyện đơn giản như vậy!

Trong mắt Hàn Băng thú lóe lên sự sắc bén, ngay lập tức sau lưng đột nhiên mọc lên cánh mềm mại, bay lên rồi lại đâm về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc: ".."

Thằng nhãi này thế mà lại biết bay!

Ngay cả Hòa Ngọc cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, khó có thể tưởng tượng được một con sống trong nền băng tuyết lại còn biết bay lên tấn công.

Cái chổi cố gắng tránh né. Cái chổi rất linh hoạt nhưng tiếc rằng Hàn Băng thú rất lớn, khua tay đến mang theo gió lạnh thấu xương, cái chổi bắt buộc phải chạy trốn mới có thể né tránh, thật sự rất khó chơi. Mà Hàn Băng thú luôn luôn vô địch lại không bắt được "con mồi", tâm trạng rất không ổn.

Trong đôi mắt màu xanh biển của nó lóe lên sự lạnh băng, dừng động tác bay lại, đột nhiên mở to miệng về phía Hòa Ngọc.

"Grào -"

"Khà khà!"

Mũi tên băng đầy trời bay đến.

Hòa Ngọc: "..."

Tên nhóc này khó chơi quá.

Bình luận: "Vãi, vãi! Con Hàn Băng thú này quá hung hãn mà!"

Bình luận: "Nghe nói là loài độc nhất vô nhị của Show sống còn đình lưu, rất rất mạnh."

Bình luận: "Vừa biết chạy vừa biết bay, còn biết phun mũi tên băng, như thế này làm sao đối phó được? Hòa Ngọc xong đời rồi."

Bình luận: "Không đúng! Hòa Ngọc còn có thể bắn ngược lại, mau bắn ngược công kích đi!"

Người xem đều vội vàng muốn chết, hận không thể lắc vai cậu, bảo cậu mau bắn ngược công kích.

Hòa Ngọc không bắn ngược công kích, cậu cúi người xuống, ôm chổi, dường như dán vào với chổi, theo cái chổi linh hoạt né tránh mũi băng, tìm chỗ sống trong khẻ hở

Làn sóng mũi tên băng đầu tiên, Hòa Ngọc né được.

Nhưng cánh tay bị thương.

Hàn Băng thú nhìn cậu, đột nhiên dừng động tác lại. Ngay lập tức dường như phát hiện ra thứ gì vui, mở to miệng gầm: "Grào!"

Lại là một làn sóng mũi tên băng.

Cái chổi tiếp tục điên cuồng né tránh, tìm chỗ sống trong kẽ hở, lạnh run. Hòa Ngọc vẫn không bắn ngược công kích, ôm chối né tránh, không ai biết cậu đang nghĩ cái gì.

"Grào grào!" Hàn Băng thú đột nhiên phấn khích, rơi xuống mặt đất, nó vui vẻ ngẩng đầu lên phun mũi tên băng, còn vươn tay ra đập Hòa Ngọc và cái chổi.

Đây là coi cậu và cái chổi thành "con thiêu thân", giống như mèo nhỏ chơi đùa với mấy con bọ.

Hòa Ngọc che cánh tay bị thương lại, cùng cái chổi đi tìm đường sống, tìm đường sống giữa mũi tên băng và móng vuốt to lớn. Cậu cúi đầu xuống nhìn cái tên đang vui vẻ nhảy nhót, bất đắc dĩ nói: "Xem ra, phải thực hiện kế hoạch C rồi."

Bình luận: "???"

Bình luận: "Cậu ta có nhiều kế hoạch như vậy?"

Hòa Ngọc: Vừa mới nghĩ ra kế hoạch C.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 271: Ai Là Nội Gián? (123) - Meo Meo ଲ (ⓛ ω ⓛ) ଲ


Kế hoạch A là solo với boss của ải sáu, nhưng hoàn cảnh quá tệ, Hòa Ngọc không muốn bò lên nữa, đổi sang kế hoạch B.

Kế hoạch B là sử dụng năng lực nhưng đồng đội mới chính là nhóm người Eugene đang đuổi giết cậu, không ngờ Hàn Băng thú từ trên đỉnh núi đã xuống trước, phát động cuộc tấn công vào Hòa Ngọc.

Nhìn Hàn Băng thú, Hòa Ngọc chỉ có thể thực hiện kế hoạch C mà cậu mới nghĩ ra.

Lúc này Hàn Băng thú rất phấn khích, nhảy lên và dùng móng vuốt của nó để vồ lấy Hòa Ngọc và cây chổi, điểm chung của loài mèo chính là thích chơi đùa.

Hơn nữa, lúc ở vòng tuyển chọn Hòa Ngọc đã sớm biết không phải là không thể đổi boss của cài đặt hệ thống được. Ví dụ như cá lớn không ăn cá lớn, ăn thịt người, nhưng thực ra ăn thịt người cũng không hợp lý. Sau khi Hòa Ngọc lấy "cá lớn Hòa Ngọc" để ăn cá lớn, ngay lập tức mở ra cánh cổng của thế giới mới, di chuyển theo một hướng hợp lý hơn.

Bởi vì thiết lập hệ thống, hiện tại Hàn Băng thú cũng có thể ăn thịt người, nhưng giống nhau, ăn thịt người cũng không hợp lý. Chỉ cần sắp xếp cho nó thứ dễ chấp nhận được thì thuộc tính của nó có thể thay đổi.

Tên nhóc to xác tàn nhẫn như vậy, không xông vào chém giết là tốt nhất.

Không phải chỉ là con mèo cỡ lớn thôi sao, không khó lắm.

Khi Hàn Băng thú phấn khích há to miệng, chuẩn bị phun ra mũi tên băng lần nữa, Hòa Ngọc đứng dậy, dẫm lên cây chổi, bay lượn trên không trung đồng thời nhảy theo điệu nhạc.

Cậu không biết trượt băng nghệ thuật.

Nhưng cậu đã khổ cực tập luyện mười năm, là thí sinh debut vị trí center, cậu biết nhảy múa.

Điệu múa cổ điển của Lam Tinh là điệu múa truyền thống nhất, thanh lịch nhất và cũng là một trong những điệu múa đẹp nhất.

Nhấc chân, nhảy, xoay tròn, đáp xuống chổi. Động tác nhẹ nhàng nhưng không điệu đà, một chân giơ lên, một chân hạ xuống, tự nhiên thoải mái, cằm hơi hếch lên, lúc này dáng người cậu tinh xảo hoàn mỹ mê người, dáng người gầy gò vừa phải.

Cây chổi bay nhanh như gió trên không trung. Ngoài ra động tác của Hòa Ngọc rất dễ thấy, Hàn Băng thú đang định phun mũi tên băng thì dừng lại, ngậm miệng lại, lại càng phấn khích nhảy lên, cực kỳ phấn khởi.

Không chỉ Hàn Băng thú cảm thấy thích thú, đến khán giả cũng sững sờ nhìn chẵm chằm.

"Đây là nhảy múa đúng không?"

"Cơ thể Hòa Ngọc linh hoạt thật, cả người dẻo dai như vậy."

"Lúc trước biết cơ thể cậu ta đã rất dẻo dai rồi, không ngờ lại nhảy đẹp như vậy."

"Mẹ kiếp, đẹp thật đấy, chưa từng thấy điệu nhảy nào như vậy, nhưng mà đẹp quá đi."

"Đúng vậy, đẹp không tả được, thanh lịch quá đi, muốn quay màn hình xem đi xem lại."

"Nếu như không phải Hòa Ngọc đang ở trong Show sống còn đỉnh lưu thì có lẽ sẽ là người nổi tiếng của Liên Bang đó."

"Nhảy rất đẹp, nhưng ở phía dưới Hàn Băng thú nhìn chằm chằm như hổ đói mà cậu ta vẫn nhảy được ư, không bị điên đấy chứ?"

Trạm trung gian.

Vạn Nhân Trảm tức giận mở to mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.

Trảm Đặc ở bên cạnh thở dài: "Đẹp thật đấy, mặc kệ, Hòa Ngọc đúng là người đàn ông hoàn hảo, nếu như không gặp cậu ấy ở show sống còn, chắc chắn tao sẽ theo đuổi cậu ấy."

Vạn Nhân Trảm nhảy dựng lên, lớn tiếng nói: "Theo đuổi cậu ta, mày mù rồi hả Trảm Đặc, một đứa gà mờ của hành tinh rác, sao mày lại?"

Trảm Đặc kỳ quái ngắt lời gã: "Tao muốn theo đuổi Hòa Ngọc thì liên quan gì đến mày, mày vội vàng cái gì?"

Vạn Nhân Trảm cứng họng, mở miệng, một lúc sau mới nói: "Tao thấy mày mù rồi."

Trảm Đặc rất thắc mắc: "Hòa Ngọc rất đẹp, mày hỏi người khác đi, Kiều Viễn, Đoàn Vu Thần, Seattle, Quỳnh, mấy người thấy sao?"

Kiều Viễn: "Thật ra, Hòa Ngọc là gu tôi đấy."

Đoàn Vu Thần: "Tôi không thích đàn ông, kỹ thuật rèn của Hòa Ngọc rất mạnh, nếu như ở bên ngoài chắc tôi sẽ không ghét cậu ta đâu."

Seattle: "Năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc quá kém, không phải gu của tôi." Dừng một lúc, Seattle không nhịn được bổ sung: "Nhưng nếu Hòa Ngọc theo đuổi tôi thì tôi sẽ cân nhắc."

Quỳnh không trả lời, cô ta chống tay lên má, nâng vành mũ lên, nghiêm túc thưởng thức điệu nhảy.

Trảm Đặc kết luận: "Đấy mày xem, mù chỗ nào hả?"

Vạn Nhân Trảm lại cứng họng, khó chịu không tả xiết. Gã nhìn Hòa Ngọc nhảy trên màn hình, vẻ mặt ủ rũ, lẩm bẩm trong miệng: "Chỉ biết chiêu ong dụ bướm, dụ dỗ người khác."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 272: Ai Là Nội Gián? (124)


Hàn Băng thú nhảy lên, móng vuốt to lớn vung qua vung lại. Nó không bay lên, cũng không phun mũi tên băng, nhưng dù vậy nó cũng mang đến rất nhiều trở ngại cho Hòa Ngọc đang nhảy trên không trung.

Hòa Ngọc rút tay lại, xoay người, hướng cây chổi lao về phía Hàn Băng thú.

Đạn mạc: "Vãi cậu ta muốn làm cái gì vậy?"

Hòa Ngọc không làm gì cả, thậm chí cậu còn không rút vũ khí ra. Có lẽ biết là đang nô đùa nên Hàn Băng thú cũng không bắt cậu xuống, cho phép Hòa Ngọc ngồi lên đầu nó, sau đó từ trên đỉnh đầu trượt dọc xuống theo sống lưng, quấn lấy hai chân trước của nó từ phía sau.

"Ngao ngao -"

"Xoa bóp" và nô đùa thoải mái khiến Hàn Băng thú càng thêm hưng phấn, trực tiếp xoay tròn cùng Hòa Ngọc rồi ngã xuống nền tuyết, bông tuyết xung quanh bắn tung tóe, vui vẻ giậm chân.

Hòa Ngọc trượt sang chân trước còn lại, sau đó nhảy lên bụng nó, men theo cằm rồi dẫm lên trên chóp mũi.

Bé mèo lớn cảm thấy hơi khó chịu, vươn tay ra vỗ Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc giẫm lên cây chổi và nhảy lên, giơ chân lên rồi xoay tròn trước mắt Bé mèo lớn đang nằm ngửa. Một động tác múa cổ điển kinh diễm, xoay liên tục một chân tại chỗ với tốc độ cao. Quần áo của cậu bị đốt gần như rách nát ở ải trước, bây giờ bắt đầu xoay tròn, vạt áo tung bay, ngược lại trông rất đẹp.

Đôi mắt xanh của Hàn Băng thứ nhìn rất chăm chú, nghiêm túc nhìn Hòa Ngọc. Sau đó, khi Hòa Ngọc rút chân lại và đứng yên, cậu đột nhiên nhảy lên rồi lao tới. Nó thu móng vuốt sắc bén lại, chỉ dùng bàn tay đến bắt cậu.

Trước khi hai bàn tay bắt được Hòa Ngọc thì Hòa Ngọc đã nhảy ra ngoài trước, bay lên cao, đáp xuống đầu Hàn Băng thú, lại men theo sống lưng trượt xuống.

"Ngao ngao -"

Hàn Băng thú vui mừng phấn khích, hai chân trước khép lại với nhau giống như đang vỗ tay, đột ngột quay đầu lại vẫy đuôi, vui vẻ nhìn Hòa Ngọc ở phía sau.

Hòa Ngọc đang uống nửa lọ thuốc viên còn lại.

Bé mèo lớn thực sự khó trêu.

Hơi mệt đó.

Uống nửa lọ thuốc xong, cậu lấy lại tinh thần, vết thương trên cánh tay cũng dần lành lại, khi Hàn Băng thú lại xông tới, cậu lại nhảy lên, tiếp tục trêu đùa.

Nửa tiếng sau.

Cuối cùng Hàn Băng thú cũng chơi đủ rồi, Hòa Ngọc nhảy lên vai nó, mệt đến nỗi mồ hôi đầm đìa.

"Hộc hộc -" Hàn Băng thú cũng cũng thở hổn hển.

Nhưng tâm trạng của nó rất tốt, đôi mắt xanh xinh đẹp nhìn "đồ ăn" trên vai mình, trong mắt xẹt qua một tia bối rối. Rõ ràng là đang suy ngẫm nên ăn hay không nên ăn.

Không ăn, đây là đồ ăn.

Ăn thì lại không nỡ.

Hòa Ngọc cất chổi đi, về vào cằm của Hàn Băng thú, gần như là lủi vào đám lông trắng, cậu chơi đùa với bộ lông của nó, lông trắng bay tứ tung. Nhưng bé mèo lớn lại thoải mái "grừ grừ" nằm ngửa trên tuyết, híp mắt, rất thoải mái.

Mười phút sau, Hòa Ngọc cảm thấy đau tay. Cậu bỏ tay xuống, dừng lại, bé mèo lớn mở to mắt nhìn cậu. Hòa Ngọc không di chuyển hay bỏ chạy.

Hàn Băng Thú vươn móng vuốt về phía cậu.

Bình luận: "Muốn ra tay với Hòa Ngọc rồi hả?"

“Chạy đi Hòa Ngọc!”

"Phiếu của Hòa Ngọc đủ rồi, xem cậu ta có dùng không, cũng không biết vừa nãy cậu ta làm gì, nhảy múa với Hàn Băng thú, có tác dụng hả?"

Thực tế đã chứng minh thực sự có ích.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 273: Ai Là Nội Gián? (125)


Móng vuốt của bé mèo lớn duỗi ra trước mặt Hòa Ngọc, Hòa Ngọc nhảy lên trên móng vuốt từ trong ngực bé mèo lớn, chân trước là màu hồng mập mạp rất đáng yêu, hoàn toàn khác với Hàn Băng thú hung dữ.

Cậu ngồi trên móng vuốt của bé mèo lớn, để bé mèo lớn nhấc cậu lên.

Hàn Băng thú đứng dậy, đặt "đồ chơi" lên đầu, động tác rất nhẹ nhàng.

Đúng vậy, đồ chơi.

Thức ăn có ở khắp mọi nơi nhưng đồ chơi thì chỉ có một.

Tên nhóc này đã quyết định không ăn Hòa Ngọc mà là muốn nuôi lớn, trở thành đồ chơi sau này chơi cùng mình.

Hòa Ngọc được đưa lên đầu, bởi vì kiệt sức nên lúc này rất mệt mỏi, chỉ có thể ôm lấy đôi tai đen của bé mèo lớn rồi ngồi xuống.

Hàn Băng thú có chút không thoải mái lắc lắc tai, nhưng nghĩ đến món đồ chơi phía trên nên động tác cũng không quá mạnh.

Nó nhìn về phía trước, lắc lắc những bông tuyết trên người.

"Grừ -"

Rầm một tiếng, nó nhảy lên, lao thẳng về phía đỉnh núi.

Mà trên đầu của nó, Hòa Ngọc chui vào đám lông trắng kia, vừa ấm vừa thoải mái, Hàn Băng thú sống ở nơi băng tuyết nên cơ thể nó rất ấm áp. Lạnh lẽo qua đi, sự ấm áp bao lấy cậu, Hòa Ngọc ngáp một cái.

Cậu nhổ lông xung quanh, đắp lên cơ thể của mình, sau đó ôm lấy đôi tai ấm áp, dựa vào đó, nhắm mắt lại.

Mệt quá, đi ngủ thôi.

Khán giả: "..."

Khán giả: "..."

Ở trạm trung gian, Kiều Viễn nhảy dựng lên: "Mẹ kiếp, tên nhóc này thực sự đã thu phục được Hàn Bằng thú hả?"

Đoàn Vu Thần: "Cậu ta hack đấy."

Quỳnh cũng không thể hiểu được: "Tại sao Hàn Băng thú lại tha cho Hòa Ngọc, bởi vì anh ta nhảy đẹp sao?"

Vạn Nhân Trảm nghĩ tới điều gì đó, nhẹ giọng nói: "Vậy nên boss của ải sáu đã trở thành vật để cưỡi của Hòa Ngọc, giống như lúc ở vòng tuyển chọn, để cậu ta làm loạn mọi thứ lên."

Mọi người: "..."

Mẹ kiếp, đột nhiên nghĩ đến nỗi sợ Hòa Ngọc không chế cá lớn ở vòng tuyển chọn.

Khán giả cũng nghĩ ra rồi, quảng trường trò chuyện của Show sống còn đỉnh lưu.Lịch sử luôn giống nhau một cách đáng kinh ngạc.Tôi không dám nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.Hàn Băng thú thông minh hơn cá lớn, cũng ghê gớm hơn cá lớn, cá lớn của Hòa Ngọc trong toàn bộ quá trình không biết trên đầu có người, nhưng Hàn Băng thú lại biết, nó chơi chán chê rồi chắc chắn sẽ ăn Hòa Ngọc.Hòa Ngọc đúng là làm mới nhận thức của mọi người, nói thật tôi đã có cách nhìn mới về cậu ta, cũng đánh giá cậu ta cao hơn chút.Tôi chỉ muốn biết Trấn Tinh, Eugene khi thấy cảnh này sẽ cảm thấy như thế nào.Nhìn từ một góc độ khác, Hòa Ngọc lại sắp mang lại cơn ác mộng khác cho bọn họ rồi, dù sao thì đồng đội cũng không chịu nổi giày vò nữa mà rời đi, bây giờ chỉ còn lại đối thủ thôi.

Đám người Trấn Tinh, Eugene không có tâm trạng gì, bọn họ đi đến nơi Hòa Ngọc và Hàn Băng thú gặp nhau. Bây giờ không có tuyết rơi, bọn họ mới rời đi không bao lâu, hiện trường để lại dấu vết rất rõ ràng. Thậm chí có những mũi tên băng chưa tan chảy.

Sắc mặt Cách Đới trầm xuống: "Hàn Băng thú từng đi qua đây, thậm chí còn đánh nhau ở chỗ này."

Thành Chiêu: "Có thể là đánh nhau với đội một nhưng chỉ có dấu vết của Hàn Băng thú, không có dấu vết của những người khác."

Nguyên Trạch ngồi xổm xuống, cẩn thận nhìn dấu vết trên mặt đất, đột nhiên đồng tử co rụt lại: "Không, có dấu vết, dấu chân."

Trấn Tinh nhìn dấu chân đã không còn rõ ràng, bình tĩnh nói: "Đội một chỉ còn lại một người, Hòa Ngọc." Người của Liên Bang đều cao lớn, dấu chân to và sâu hơn. Chỉ có bàn chân của Hòa Ngọc là rất nhỏ so với bọn họ nên rất dễ phân biệt.

Chắc chắn Hòa Ngọc vẫn còn sống, hơn nữa chỉ còn mình cậu sống sót.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 274: Ai Là Nội Gián? (126)


Eugene xoa cằm, không thể tin nói: "Hòa Ngọc mạnh như vậy sao, một mình cậu ta gặp phải Hàn Băng thú mà còn có thể sống sót hả, không phải chết ở đây rồi chứ?"

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Có cái gì mà không thể, một mình Hòa Ngọc, chết cũng là rất bình thường."

Thành Chiêu nghi ngờ: "Cậu ta cũng không có đủ số phiếu."

Cách Đới: "Khán giả không bỏ phiếu cho người có năng lực chiến đấu kém cũng là điều bình thường."

Chỉ có Trấn Tinh trông bình tĩnh, rất chắc chắn: "Hòa Ngọc không chết, cũng không thể chết được."

"Vậy ý của mày là, Hòa Ngọc đối đầu với Hàn Băng thú, người thắng là Hòa Ngọc?" Giọng nói Cách Đới trào phúng, hiển nhiên là không tin.

Trấn Tinh không trả lời nhưng nhìn kỹ vào dấu chân trên mặt đất.

Cánh tay máy của Eugene gãi đầu: "Bây giờ nói cái này cũng vô dụng, mặc kệ đi, chúng ta l*n đ*nh núi xem xem."

Nguyên Trạch: "Cái Thiên đường băng tuyết chết tiệt này, thiên đường cái gì chứ, lạnh quá đi mất."

Thành Chiêu hít sâu một hơi, xoa xoa cánh tay: "l*n đ*nh núi trước đi, không cách nào giữ ấm, ở nơi này quá lâu sẽ chết đấy."

Chân của Trấn Tinh lùi lại một tí, cả người bay trên mặt tuyết, dẫn đầu đi l*n đ*nh núi.

Càng lên cao càng lạnh, càng dốc, băng tuyết càng dày, bọn họ lên núi rất khó khăn, lại tốn thời gian. Hòa Ngọc chỉ có một mình, rốt cuộc là làm thế nào vậy?

Trấn Tinh và những người khác đang trên đường dốc hết sức lực. Bọn họ lên núi rất khó khăn, môi trường của Thiên đường băng tuyết không có lợi cho hành động của con người, nhưng lại là thiên đường của Hàn Băng thú, nó leo lên núi rất nhanh. Thậm chí còn nằm sấp ngủ một chút.

Khi trời sắp tối, Hàn Băng thú mở mắt ra, nhàm chán. Đầu của nó gối lên nền đất tuyết, tuyết của Thiên đường băng tuyết quá dày, vì thế tuyết cực kỳ sạch sẽ, nó nằm bò trên đó, cơ thể nó vẫn rất sạch sẽ.

Ngón tay nhàm chán chọc chọc trên tuyết rồi đột ngột dừng lại. Như nghĩ tới điều gì đó, nó ngẩng đầu lên, duỗi móng vuốt ra, dùng lòng bàn tay mềm mại nhất chạm vào đầu, sau đó chộp lấy Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc còn đang ngủ thì đột nhiên bị bắt lại, lười biếng mở mắt ra. Hòa Ngọc lười biếng không nhúc nhích, trong mắt Hàn Băng thú lóe lên lửa giận.

Bình luận: "Vãi vãi Hàn Băng thú sắp nổi giận rồi."

Bình luận: "Hòa Ngọc mau di chuyển đi."

Bình luận: "Trời ơi, làm bạn với vua như làm bạn với hổ, huống hồ lại còn là Hàn Băng thú, lúc nào Hòa Ngọc cũng phải cẩn thận đó."

Bình luận: "Sao Hòa Ngọc vẫn không nhúc nhích thế?"

Hòa Ngọc không muốn di chuyển, cậu lười biếng dựa vào lòng bàn tay khổng lồ mềm mại của Hàn Băng thú, bị nó tóm lấy nên cậu cứ thế dựa vào chân của nó. Hàn Băng thú càng ngày càng tức giận, nó nhe răng, siết chặt móng vuốt.

Thấy vậy, Hòa Ngọc vẫn rất lười biếng. Cậu chậm rãi vươn tay ra, lấy ra một quả cầu pha lê. Phần thưởng của ải trước, vật trang trí có thể biến hình.

Quả cầu pha lê trong tay cậu, chầm chậm biến thành một bông hoa vừa to vừa rực rõ, từ từ mở ra về phía Hàn Băng thú. Hòa Ngọc cầm lấy cành hoa lắc lắc, bông hoa rực rõ giống như đang chào hỏi Hàn Băng thú.

Hàn Băng thú sửng sốt. Trong thế giới trắng xóa của băng tuyết, đây là màu hồng đầu tiên mà nó nhìn thấy. Lửa giận trong không còn nữa, nó nằm bò xuống tuyết, cẩn thận duỗi cái chân trước còn lại ra, vỗ nhẹ, đóa hoa run lên, rất đẹp.

Bên dưới, giọng nói của Hòa Ngọc khàn khàn lười biếng: "Tặng mày một bông hoa nhỏ này."

Đôi mắt của Hàn Băng thú mở to, nó vẫn nằm sấp ở đó và nó luôn nằm sấp, nhìn chằm chăm bông hoa.

Hòa Ngọc vươn vai, đưa tay đặt bông hoa lên móng vuốt của Hàn Băng thú, buông tay ra. Sau đó cậu bò dọc theo móng vuốt của Hàn Băng thú xuống dưới cổ, đẩy đẩy.

Sức của Hòa Ngọc không lớn, nhưng Hàn Băng thú đã cảm nhận được suy nghĩ của cậu, lật người lại, nằm ngửa, móng vuốt giữ lấy bông hoa, đôi mắt xanh xinh đẹp tò mò nhìn.

Hòa Ngọc thuận lợi bò được lên bụng của Hàn Bằng thú, nơi có bộ lông mềm mại và ấm áp nhất. Cậu nằm trên đó, lộ ra nụ cười mãn nguyện: "Lông ở đây vẫn là thoải mái nhất, lông trên đầu vẫn hơi cứng."

Nói xong, cậu vùi đầu vào trong chỗ lông, nhắm mắt lại.

Khán giả: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 275: Ai Là Nội Gián?* (127) - Người không tha, thú không thương (っ ˘ڡ˘ ς)


Bình luận: "Hướng phát triển này, đúng là không ngờ tới."

Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi: "Hòa Ngọc này, dụ dỗ luôn cả Hàn Băng thú!"

Trảm Đặc: "..."

Đoàn Vu Thần: "..."

Quỳnh: "Anh ta dụ dỗ lúc nào?"

Vạn Nhân Trảm nhảy dựng lên: "Cậu ta tặng hoa cho Hàn Bằng thú!"

Mọi người: "...."

Điên rồi, người tiếp theo.

Lại nửa tiếng nữa.

Khi sắc trời dần tối, Hàn Băng thú chơi với hoa nhỏ xong rồi, lại bắt Hòa Ngọc lại đặt vào trong lòng bàn tay, một đôi mắt xanh tiến lại gần, mũi suýt chút nữa chạm vào mặt cậu.

Đôi mắt xanh chứa đầy sự mong chờ. Rõ ràng là để xem Hòa Ngọc có thể tạo ra bất ngờ gì cho nó.

Hòa Ngọc bị đánh thức, ngược lại cũng không tức giận. Không có cách nào, cậu có thể tức giận với con quái vật hung hãn như vậy sao, điều kiện để tức giận chính là đánh thắng nó.

Cậu động đậy, giẫm chổi bay ra khỏi lòng bàn tay, khi Hàn Băng thú sắp về được cậu thì cậu vươn tay ra, lớn tiếng nói: "Dừng lại, đừng nhúc nhích!"

Cậu cũng không muốn bị rơi xuống giống như một con thiêu thân đâu.

Cậu muốn ngủ.

Hàn Băng thú thật sự rất thông minh, nó lập tức phanh gấp, cũng không tức giận, nó tò mò nhìn Hòa Ngọc giống như đang tự hỏi món đồ chơi này sao không chơi cùng nó, còn bay lên làm gì?

Hòa Ngọc không nhìn nó nữa, cậu nhặt vật trang trí với trang bị lên, biến chúng thành một đôi găng tay.

Đeo găng tay vào và sau đó bắt đầu làm người tuyết.

Bé mèo lớn lại nằm xuống, ngơ ngác nhìn động tác của Hòa Ngọc, cực kỳ tò mò.

Nặn người tuyết không dễ tý nào, nhất là còn phải nặn một người tuyết khổng lồ, nhưng Hòa Ngọc vẫn nghiêm túc làm từng bước một. Vật trang trí biến hình có thể biến thành găng tay, cũng có thể biến thành cái xẻng, cực kỳ hữu ích.

Bé mèo lớn nhìn cậu, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang kích động, nó đột nhiên đứng dậy, vòng qua Hòa Ngọc và người tuyết, nhảy sang trái và phải, điên cuồng vẫy đuôi, rất phấn khích.

"Ngao ~"

"Ngao ngao ~"

Nó bên cạnh náo loạn ầm ĩ, giống như không thể chờ đợi, điên cuồng thúc giục.

Hòa Ngọc đang nặn Hàn Băng thú. Giống hệt mình thì làm sao mà không phấn khích cho được.

Hàn Băng thú không thể chờ được, đi tới đi lui, vẻ mặt vừa kích động vừa gấp gáp, một đôi mắt xanh như nước luôn luôn di chuyển đến bên cạnh Hòa Ngọc, quấy rầy "công việc" của Hòa Ngọc.

Khi đầu của nó lại gần, Hòa Ngọc vươn tay ra, áp vào mũi nó và đẩy nó ra. Giọng cậu bất lực: "Tránh ra trước đi, phải đợi một lúc nữa."

Bé mèo lớn bỏ cuộc, sau khi rụt đầu lại thì rất nhanh lại đến gần Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc suy nghĩ một chút, trước tiên nặn cho nó một quả cầu tuyết, đẩy cho nó: "Mày chơi cái này trước đi, chờ tao một tý."

Hàn Băng thú giữ quả cầu tuyết bằng hai chân của nó, nhìn Hòa Ngọc rồi nhìn "người tuyết", sau đó quay qua nhìn quả cầu tuyết bên cạnh móng vuốt, biết điều đi sang bên kia chơi.

"Ngao ~"

"Ngao ~"

Nó lăn những quả cầu tuyết như một niềm vui, đuổi theo bên cạnh, vô số bông tuyết bắn tung tóe, để lại một cái hố lớn trên lớp tuyết dày, cũng để lại dấu vết của quả cầu tuyết.

Nó thậm chí còn nhìn vào Hòa Ngọc, sau đó nhìn vào quả cầu tuyết, tự động lăn quả cầu tuyết ngày càng lớn hơn.

"Bụp-"

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên bên cạnh Hòa Ngọc.

<b>P/s:</b> V đã tạm thoát khỏi tư bản ác độc hết tuần nàyyyy (`⌒ *) O- (` ⌒´Q)

Mai bão chương bão chương bão chương *chuyện quan trọng cần nhắc 3 lần*

Chúc cả nhà ăn lễ dui dẻ ạ (♡ ˙︶˙ ♡)
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 276: Ai Là Nội Gián? (128)


Quả cầu tuyết quá lớn.

Nó lại còn lăn về phía Hòa Ngọc một cách không kiểm soát.

Hòa Ngọc không di chuyển, nhưng Hàn Băng thú phản ứng rất nhanh, nó nhảy qua quả cầu tuyết, nhảy đến bên cạnh Hòa Ngọc, dùng đầu của nó đánh bay quả cầu tuyết đang lăn đến.

"Ngao ngao ~"

Nó thích thú gào lên.

Quả cầu tuyết vừa đánh bay ban nãy đã mất kiểm soát và lăn xuống núi.

Hàn Băng thú còn chê không đủ, vì thế nó nhảy tới, dùng móng vuốt đẩy mạnh, chân dùng hết sức.

"Ầm ầm -"

Mang theo một tiếng động lớn, nó nhanh chóng lăn dọc theo nền tuyết, nhanh như tia chớp, thậm chí còn càng lăn càng lớn.

Nhóm người vất vả lắm mới leo được lên trên lại bị ném xuống chân núi.

Nhóm Eugene khó khăn leo lên núi.

Cách Đới suy sụp: "Tôi không làm được, tôi không làm được!" Hơi thở của gã trở nên nặng nhọc. Môi trường này quá lạnh, không có lợi với người của hành tinh Cơ Giới, mặc dù bọn họ không cảm thấy quá lạnh nhưng nó sẽ khiến cho độ linh hoạt của máy móc bị giảm đi.

Thành Chiêu cũng không chịu nổi, dựa vào vũ khí thở hổn hển, nói: "Khó quá, bò lên đấy như muốn lấy mạng người khác vậy."

Nguyên Trạch gật đầu: "Con đường này, hộc hộc, không thể đi nổi lần thứ hai nữa đâu."

Eugene chợt nhảy dựng lên: "Tiếng gì thế?"

Trấn Tinh cũng cau mày, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước, rất cảnh giác.

Mọi người đều nhìn qua đó, khi nhìn rõ ràng thì đồng tử run lên, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Họ nhìn thấy một quả cầu tuyết khổng lồ đang lao tới nhanh như chớp.

Lao về phía họ.

Mọi người: "..."

Eugene: "Con mẹ nó cái trò gì vậy?"

Mọi người lập tức chạy trốn bốn phương tám hướng, nhưng quả cầu tuyết quá lớn, hơn nữa sau khi được Hàn Băng thú đẩy xuống, tốc độ đã cực kỳ nhanh, bọn họ còn chưa kịp chạy trốn đã bị đánh bay lên không trung.

Quả cầu tuyết khổng lồ quấn lấy bọn họ, lăn xuống từ trên đỉnh núi.

"Aaaaaaaaa!"

Hàn Băng thú ngơ ngác nghiêng đầu, nhìn quả cầu tuyết càng ngày càng xa, lại nhìn móng vuốt vừa đẩy quả cầu tuyết xuống, rơi vào trầm tư.

Hình như đụng phải cái gì đó.

Bỏ đi, cũng không quan trọng.

Nó đau lòng quay lại nhìn Hòa Ngọc, phát ra tiếng "ngao" Dường như nó muốn nói rằng quả cầu tuyết mất rồi.

Đúng lúc Hòa Ngọc nặn đến bước cuối cùng, đặt hai cái tay trắng vào, hết cách, ở đây chỉ có màu trắng, chỉ có thể góp nhặt vào để sử dụng. Cậu không biết vừa rồi Hàn Băng thú đã làm gì, vỗ tay và vẫy tay cho Hàn Băng Thú

"Đến đây, được rồi."

Hàn Băng thú cũng không cảm thấy buồn rầu nữa, phấn khích nhảy qua. Đứng trước thứ giống như "bản thân" mình, nó cực kỳ kích động, nhảy cẫng lên.

Hòa Ngọc bay lên đầu nó, lại nằm xuống. Cuối cùng cũng có thể ngủ rồi. Cậu nắm lấy lông của Hàn Băng thú, dựa vào đôi tai đen của nó, an tâm nhắm mắt lại.

Hàn Băng thú nhìn mình rồi nhìn "người tuyết" trước mặt, như nghĩ ra điều gì đó, dùng móng vuốt nắm lấy một quả cầu tuyết, rồi cẩn thận duỗi ra hai móng vuốt mềm mại, đặt lên đầu nơi gần với tai.

Đồ chơi, không thể quên.

Trước khi đi ngủ, Hòa Ngọc đột nhiên mở mắt ra, lẩm bẩm nói: "Mấy người kia chậm quá, theo như suy đoán chắc bây giờ cũng đã lên núi rồi, sao còn chưa tới vậy?".

Nhưng mà, giấc ngủ mới là quan trọng nhất, sau khi Hòa Ngọc lẩm bẩm xong thì không nghĩ gì nữa, nhắm mắt lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 277: Ai Là Nội Gián? (129) - Không so sánh không thấy mình hạnh phúc


Dưới chân núi.

Quả cầu tuyết cuối cùng cũng dừng lại, Trấn Tinh kéo vài người máy từ trong đống tuyết ra, gã là người phản ứng nhanh nhất, mặc dù cũng bị kéo xuống nhưng chỉ dính vào một bên của quả cầu tuyết, không bị bọc vào trong đó.

Thành Chiêu, Nguyên Trạch yếu ớt bò ra khỏi quả cầu tuyết, cơ thể run rẩy, cực kỳ nhếch nhác.

Bọn họ vừa bị quấn vào trong quả cầu tuyết, dọc đường không những bị va đập với đè bẹp, lại còn không thể thở được, chịu đủ sự tra tấn. Nếu không phải cơ thể của chiến sĩ Liên Bang cực kỳ cường tráng, nếu đổi lại người có thể chất kém gặp phải cảnh vừa nãy đã trực tiếp mất mạng rồi. Nhưng cho dù là vậy thì cũng đau đầu chóng mặt, muốn nôn nhưng lại không có sức, hoàn toàn không thể đứng dậy được.

Giọng nói Nguyên Trạch khàn khàn: "Chúng ta bị cái gì tấn công thế, tốc độ của quả cầu tuyết quá nhanh, vãi, vốn dĩ còn không kịp phản ứng."

Trấn Tinh: "Có thể là Hàn Băng thú."

Thành Chiêu khó khăn ngẩng đầu lên: "Vậy bây giờ nên làm gì đây?"

Eugene suy sụp, nghe thấy vậy, cánh tay máy khó khăn vươn ra, chống đỡ bản thân, gã ngẩng đầu nhìn về phía trước, vẻ mặt thẫn thờ, đáy mắt mơ hồ hiện lên tia sụp đổ.

"Chúng ta phải leo lên lần nữa hả?"

Mọi người: "..."

Aaa!

Đoàn người gục ngã.

Trời đã tối, thời gian không chờ đợi một ai, bây giờ số người thăng cấp cũng không ít, tổng cộng chỉ có mười nghìn slots, nếu còn tiếp tục chậm trễ thì bọn họ sẽ không qua được.

Vì vậy chỉ có thể leo lên một lần nữa.

Một nhóm người kéo lê thân thể mệt mỏi đau nhức leo lên núi lần nữa.

"Lần này cẩn thận một chút, đừng để không nhìn thấy gì lại bị cái gì đó đánh văng xuống núi lần nữa." Eugene nghiến răng nghiến lợi nói.

Những người khác đồng loạt gật đầu.

Khán giả Liên Bang thấy một nhóm người khó khăn leo lên núi, bước chân loạng choạng, lại nhìn sang phòng phát sóng trực tiếp bên cạnh, thấy cảnh Hòa Ngọc làm tổ trên đầu của Hàn Băng thú ngủ ngon lành.

Thật là một sự tương phản rõ rệt.

"Đúng là cảm giác so sánh quen thuộc, lại nhớ về vòng tuyển chọn."

"Lúc đầu Hòa Ngọc cưỡi con cá lớn lượn khắp nơi cũng là như thế này này, người khác còn không biết đang xảy ra chuyện gì, cậu ta đã cưỡi cá lớn đi dạo khắp nơi."

"Bọn Eugene thảm thật đấy, Vạn Nhân Trảm vừa thoát khỏi sự khống chế của Hòa Ngọc thì đám Eugene lại bước vào."

"Đúng là, chỉ có thảm nhất chứ không có thảm hơn."

"Mẹ kiếp, Hòa Ngọc đúng là làm người ta phục sát đất luôn, tôi lại bị vả mặt rồi, đi vào ngõ cụt rồi, Hòa Ngọc lại giở trò."

Trạm trung gian.

Seattle và Kiều Viễn nhìn nhau, Seattle cảm thấy lo lắng: "Xem ra chúng ta sớm thoát khỏi trò chơi cũng không tệ."

Kiều Viễn: "Thiếu một số trang bị, nhưng kiểu gì cũng sẽ tiêu hai trăm nghìn phiếu."

Sắc mặt Đoàn Vu Thần thoải mái, không còn tức giận như trước, ngược lại là nhìn thấy người khác khổ hơn mình còn có cảm giác "thở phào nhẹ nhõm", cười nói: "Rất tốt, bây giờ chúng ta có thể xem trải nghiệm sau đó của đám người Trấn Tinh rồi."

Thảm, càng thảm càng tốt

Bọn Trấn Tinh càng thảm thì sẽ làm người khác nghĩ rằng nhóm Đoàn Vu Thần vẫn chưa phải là quá thảm, cũng sẽ không quá xấu hổ.

Nói cho cùng, cảm giác hạnh phúc là do so sánh mà ra.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 278: Ai Là Nội Gián? (130)


Chương 278 (130)

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Con Hàn Băng thú này sao lại ngu ngốc như vậy?" [V: Chó chê mèo lắm lông 🙂))]

Trảm Đặc xen vào nói: "Hàn Băng thú cũng không ngu, là do Hòa Ngọc có rất nhiều cách, giống như lúc ở vòng tuyển chọn chỉ có cậu ta có thể cưỡi cá lớn, còn chúng ta chỉ có thể khổ sở tìm cách kiếm sống." Đối mặt với Hàn Băng thú, e rằng bọn họ chỉ có thể lấy cứng chọi cứng, vốn dĩ không nghĩ ra cách thuần hóa nó. Hòa Ngọc có thể thuần hóa Hàn Băng thú, đúng là cực kỳ phi thường.

Trong góc, Lăng Bất Thần giống như người vô hình đưa tay lên chống cằm, nhìn về phía trước, chớp mắt. Hòa Ngọc đúng là biết cách nựng mèo. Cậu ấy cũng muốn nựng, huhuhu.

Trời sáng, mặt trời từ từ mọc lên, cho thấy hôm nay là một ngày tốt lành. Nhưng cho dù mặt trời mọc thì trên người cũng không có chút hơi ấm nào. Trong thế giới của băng tuyết, chỉ có sự lạnh giá.

Sau một đêm khó khăn, cuối cùng Trấn Tinh, Eugene và những người khác cũng leo lên được. Thật sự là leo núi, lên núi càng ngày càng khó khăn, đặc biệt là lần thứ hai, thể lực giảm sút, trạng thái cũng không tốt, lúc nửa đêm nhiệt độ lại còn hạ xuống. Bọn họ muốn dừng hành động leo núi lại, nhưng nếu dừng lại sẽ có khả năng bị chết cóng. Không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng tiếp tục leo lên.

Cuối cùng trời sáng rồi, bọn họ cũng đã leo được lên núi. Tay ấn trong tuyết, đầu thò ra ngoài, cảnh giác nhìn chung quanh, sợ một quả cầu tuyết khác đột nhiên vọt ra. Cả đỉnh núi rất rộng lớn, nhưng lại rất bằng phẳng. Ngoại trừ hai "ngọn núi" ra dường như không có gì, ít nhất là không có gì trong tầm mắt của họ.

Thành Chiêu thở phào nhẹ nhõm, tay dùng lực, đi lên. Nguyên Trạch cũng leo lên, giọng nói khàn khàn nói: "Cuối cùng cũng lên tới nơi rồi, còn chưa nhìn thấy Hàn Băng thú, tạm thời an toàn, có thuốc viên thì uống trước để bổ sung năng lượng." Nói xong, gã dẫn đầu uống một lọ thuốc viên ba sao. Mặc dù hiệu quả không bằng thuốc viên cao cấp nhưng là vật tư khan hiếm, hiện tại cũng đủ dùng.

Cách Đới không cảm thấy gì, chỉ có thể nghiêm mặt nói: "Hòa Ngọc có rất nhiều đồ tốt, nếu như cậu ta vẫn chưa chết thì chắc chắn đã giấu ở đâu đó rồi, chúng ta phải tìm ra cậu ta, cướp lấy trang bị của cậu ta." Vòng thứ hai ở trận đấu vòng loại, bởi vì Hòa Ngọc nên gã chẳng được cái gì lại còn phải tiêu hao một trăm nghìn phiếu bầu để rời đi. Đến mức từ vòng đó đến bây giờ mới có có một trăm tám mươi nghìn phiếu bầu, phiếu của gã không đủ, vì thế không cho phép xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Trong vòng thứ ba, nhóm Hòa Ngọc đi trước bọn họ, không để lại cho bọn họ chút trang bị nào. Chỉ khi họ hợp sức giết cây đại thụ và nội gián ở ải bốn thì mới có được một vài món, còn bởi vì phân chia không đều nên suýt chút nữa đã đánh nhau. Sao Cách Đới không tức giận cho được. Bọn Hòa Ngọc luôn đi trước một bước, chắc chắn rất nhiều trang bị.

Thành Chiêu nặng nề gật đầu. Bọn họ thống nhất quan điểm, hành động tiếp theo là giết Hòa Ngọc, cướp trang bị.

Trấn Tinh không phản đối đề nghị "giết Hòa Ngọc", nhưng từ tận đáy lòng gã biết rằng không thể giết được Hòa Ngọc. Hòa Ngọc có thể một mình đi đến bây giờ, còn sống tốt nữa, vậy thì không thể dễ dàng g**t ch*t được, nếu không rất dễ thất bại.

Nhưng Trấn Tinh muốn tìm Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 279: Ai Là Nội Gián? (131)


Gã quay lại nhìn những người khác và hỏi: "Làm sao tìm được cậu ấy, mấy người nghĩ ra cách gì chưa?"

Eugene đột nhiên cười nham hiểm: "Hì hì, tôi có cách rồi." Gã đột nhiên lấy lại tinh thần, cố gắng đứng dậy, không có ý tốt nói: "Vẫn phải cảm ơn Hòa Ngọc đã cho tôi cảm hứng ở phó bản trước."

Eugene đang nói, giơ tay lấy đầu mình xuống.

Mọi người: "..." Nhanh như vậy đã có thể chấp nhận bản thân có thể được sử dụng như một cỗ máy hả, có ổn thật không đấy?

Bình luận: “Hòa Ngọc đã mở ra chức năng mới cho người của hành tinh Cơ Giới.”

"Nghĩ về phó bản trước, lúc Eugene bị biến thành cỗ máy để sử dụng, toàn thân đều gắt gỏng, nhưng bây giờ lại, chậc chậc."

"Hòa Ngọc đã thay đổi họ trong vô hình."

Không quan tâm đến ý kiến của bọn họ, Eugene đã tiếp nhận "chức năng mới" của mình, ngón tay linh hoạt gõ gõ: "Mặc dù không có bản lĩnh như Quỳnh nhưng đây là đầu của tôi, cũng coi như dùng được."

Cách Đới chợt nhận ra: "Anh định biến đầu mình thành máy dò hả?"

"Đáp án chính xác." Ngón tay máy móc của Eugene thao tác không ngừng: "Đỉnh núi này nhìn thì không có nhiều sinh vật, máy dò có thể thăm dò được sự tồn tại của con người, chắc chắn có thể tìm ra Hòa Ngọc từ đó."

Eugene: "Hehehe, cậu ấy trốn kĩ như thế nào cũng không ngờ được tôi sẽ tìm thấy cậu ấy."

Thành Chiêu cũng cười, hai mắt híp lại: "Được, cậu ta xoay chúng ta vòng vòng, chẳng lẽ chúng ta không làm gì được cậu ta."

Cách Đới: "Đợi tí nữa tìm được cậu ta, tôi phải bắt cậu ta quỳ xuống xin tha mạng!" Mạnh đến đâu, có thể mạnh hơn bọn họ cùng hợp sức lại sao?

Nghĩ đến cảnh tí nữa Hòa Ngọc sẽ quỳ xuống xin tha mạng, tất cả mọi người đều cười rất ác ý.

Trấn Tinh: "..." Có dự cảm không lành.

Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt, Hòa Ngọc thoải mái ngủ cả đêm mở mắt ra, có lớp lông ấm của Hàn Băng thú, bây giờ cậu chỉ cảm thấy ấm áp và thoải mái thấy ấm áp và thoải mái. Trải qua một đêm, cả người quay lại trạng thái tốt nhất. Lông của bé mèo lớn giống như tấm chăn thoải mái nhất, nhiệt độ không đổi, cho dù là nửa đêm nhiệt độ đột ngột giảm xuống thì cũng rất ấm áp.

Cậu ngáp một cái, vươn vai.

Nhưng còn chưa đợi cậu ngồi dậy thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Eugene: "Là hướng này, tôi phát hiện Hòa Ngọc ở ngay chỗ này."

Thành Chiêu: "Ở sau núi tuyết hả?"

Nguyên Trạch chạy tới từ phía sau, lắc đầu nói: "Không, Hòa Ngọc không trốn ở đây."

"Chẳng lẽ ở bên trong?"

"Eugene, thăm dò của anh có đúng không thế?"
 
Back
Top Bottom