Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 300: Ai Là Nội Gián? (152)


Thiên đường băng tuyết.

Eugene vừa nói vừa đến gần Hòa Ngọc, muốn chạm vào làn da của Hòa Ngọc.

Nhưng -

"Bẹp."

"Bộp bộp."

"Bộp bộp bộp."

Tiếng rơi xuống đất vang lên, lần này đến cả Trấn Tinh cũng không có rơi xuống, mà là bị ném đi.

"Thủ phạm" Hàn Băng thú: "Grào -"

Mấy người nghĩ tôi chết rồi hả?

Sau khi gầm lên, nó hưng phấn nhảy lên rồi vồ về phía Hòa Ngọc, dùng sức ngửi ngửi, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.

Trên người của đồ chơi toàn là mùi của nó.

Tốt quá!

Nó phấn khích chạy nhảy quanh Hòa Ngọc, thậm chí còn thè lưỡi ra, l**m l**m Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc cũng bất lực.

【Hệ thống thông báo rằng 9490 người đã qua ải này, còn lại 510 người, các vị tuyển thủ cố gắng lên nhé.】

Chỉ còn lại năm trăm slots.

Đám người Eugene chắc chắn không thể đợi được nữa, liên tục thảo luận về cách để qua ải này.

Sắc mặt Cách Đới âm trầm, lớn tiếng nói: "Hòa Ngọc, chúng tôi muốn bàn bạc với cậu chuyện này."

Gã chỉ định hét lên thôi, lại không ngờ rằng Hòa Ngọc thực sự sẽ để bé mèo lớn ở đó, tự đi qua. Hành động này khiến nhiều người ngạc nhiên.

Đợi cậu bình tĩnh đi đến, Cách Đới lập tức hạ giọng nói: "Hòa Ngọc, chỉ còn lại năm trăm slots, bất cứ lúc nào cũng có thể được lấp đầy. Chúng ta nhất định phải qua được ải này, tôi biết cậu rất giỏi, chúng ta hợp tác đi, cậu thấy sao?"

Thành Chiêu đứng bên cạnh bố sung: "Phương pháp để qua ải này hình như là phải g**t ch*t Hàn Băng thú, nếu cậu không muốn ra tay với Hàn Băng thú thì cậu tránh ra để chúng tôi làm cho."

Hành động này khiến nhiều người ngạc nhiên.

Đợi cậu bình tĩnh đi đến, Cách Đới lập tức hạ giọng nói: "Hòa Ngọc, chỉ còn lại năm trăm slots, bất cứ lúc nào cũng có thể được lấp đầy. Chúng ta nhất định phải qua được ải này, tôi biết cậu rất giỏi, chúng ta hợp tác đi, cậu thấy sao?"

Thành Chiêu đứng bên cạnh bố sung: "Phương pháp để qua ải này hình như là phải g**t ch*t Hàn Băng thú, nếu cậu không muốn ra tay với Hàn Băng thú thì cậu tránh ra để chúng tôi làm cho."

Kết quả tồi tệ nhất chính là bọn họ giải quyết cả Hòa Ngọc lẫn Hàn Băng thú.

Đương nhiên là chưa chắc đã thắng được.

Nhưng phải thử xem.

Thiên đường băng tuyết.

Eugene vừa nói vừa đến gần Hòa Ngọc, muốn chạm vào làn da của Hòa Ngọc.

Nhưng -

"Bẹp."

"Bộp bộp."

"Bộp bộp bộp."

Tiếng rơi xuống đất vang lên, lần này đến cả Trấn Tinh cũng không có rơi xuống, mà là bị ném đi.

"Thủ phạm" Hàn Băng thú: "Grào -"

Mấy người nghĩ tôi chết rồi hả?

Sau khi gầm lên, nó hưng phấn nhảy lên rồi vồ về phía Hòa Ngọc, dùng sức ngửi ngửi, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.

Trên người của đồ chơi toàn là mùi của nó.

Tốt quá!

Nó phấn khích chạy nhảy quanh Hòa Ngọc, thậm chí còn thè lưỡi ra, l**m l**m Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc cũng bất lực.

【Hệ thống thông báo rằng 9490 người đã qua ải này, còn lại 510 người, các vị tuyển thủ cố gắng lên nhé.】

Chỉ còn lại năm trăm slots.

Đám người Eugene chắc chắn không thể đợi được nữa, liên tục thảo luận về cách để qua ải này.

Sắc mặt Cách Đới âm trầm, lớn tiếng nói: "Hòa Ngọc, chúng tôi muốn bàn bạc với cậu chuyện này."

Gã chỉ định hét lên thôi, lại không ngờ rằng Hòa Ngọc thực sự sẽ để bé mèo lớn ở đó, tự đi qua. Hành động này khiến nhiều người ngạc nhiên.

Đợi cậu bình tĩnh đi đến, Cách Đới lập tức hạ giọng nói: "Hòa Ngọc, chỉ còn lại năm trăm slots, bất cứ lúc nào cũng có thể được lấp đầy. Chúng ta nhất định phải qua được ải này, tôi biết cậu rất giỏi, chúng ta hợp tác đi, cậu thấy sao?"

Thành Chiêu đứng bên cạnh bố sung: "Phương pháp để qua ải này hình như là phải g**t ch*t Hàn Băng thú, nếu cậu không muốn ra tay với Hàn Băng thú thì cậu tránh ra để chúng tôi làm cho."

Hành động này khiến nhiều người ngạc nhiên.

Đợi cậu bình tĩnh đi đến, Cách Đới lập tức hạ giọng nói: "Hòa Ngọc, chỉ còn lại năm trăm slots, bất cứ lúc nào cũng có thể được lấp đầy. Chúng ta nhất định phải qua được ải này, tôi biết cậu rất giỏi, chúng ta hợp tác đi, cậu thấy sao?"

Thành Chiêu đứng bên cạnh bố sung: "Phương pháp để qua ải này hình như là phải g**t ch*t Hàn Băng thú, nếu cậu không muốn ra tay với Hàn Băng thú thì cậu tránh ra để chúng tôi làm cho."

Kết quả tồi tệ nhất chính là bọn họ giải quyết cả Hòa Ngọc lẫn Hàn Băng thú.

Đương nhiên là chưa chắc đã thắng được.

Nhưng phải thử xem.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 301: Ai Là Nội Gián? (153)


Hòa Ngọc không trả lời là đồng ý hay không đồng ý, cậu chỉ hơi nhướng mày, bình tĩnh nói: "Vậy anh cho rằng chúng ta có thể cùng g**t ch*t Hàn Băng thú sao? Bò lửa ở Địa ngục rực lửa kia tuy đã chết, nhưng tôi đảm bảo, Hàn Băng thú còn hung hãn hơn Liệt Hỏa thú gấp mấy lần." Cả đám nhóc đến cả con bò lửa còn không đánh lại được, thế mà dám thể thốt là đánh lại được Hàn Băng thú. Hòa Ngọc cười chế nhạo.

Nghe thấy vậy mấy người họ lập tức im bặt. Đúng là bọn họ chưa từng đối mặt với bò lửa, cũng biết rằng tỷ lệ chiến thắng Hàn Băng thú không cao.

Một lúc sau, Cách Đới khàn giọng nói: "Chỉ còn lại năm trăm slots, chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết được, chỉ có thể thử thôi." Một khi các vị trí được lấp đầy, tuyển thủ không đủ phiếu chỉ có thể bị loại.

Dù biết có thể không thắng được, nhưng họ cũng phải đi đánh một trận để cứu sống bản thân họ.

Đương nhiên, đám người Trấn Tinh, Eugene có phiếu, không được thì có thể lập tức rời đi, còn Cách Đới, Thành Chiêu thì được ăn cả ngã về không, chỉ có thể đánh thôi.

Hòa Ngọc không cảm xúc nhìn Cách Đới. Ánh mắt của cậu và Cách Đợi chạm vào nhau, không cần giải thích, Cách Đới cảm thấy rằng hình như Hòa Ngọc biết gã không đủ phiếu. Trong lòng Cách Đới nặng trĩu.

Hòa Ngọc đoán đúng rồi.

Cậu có nói cho người khác biết hay ra lệnh cho con mèo lớn giết gã không? Ngay lập tức, vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu Cách Đới.

Nhưng Hòa Ngọc lại nhẹ nhàng quay mặt đi, không hỏi cũng không tiết lộ. Cậu nhìn về đám người Eugene, bình tĩnh nói: "Tôi không hợp tác với các anh, ở ải này, tôi sẽ không hợp tác với bất kỳ ai hết. Trước khi trời tối, nếu như các người ra tay với Hàn Băng thú, tôi sẽ đánh lại."

Cách để qua ải này, căn bản không thể dùng cách cứng chọi với cứng đối đầu với Hàn Băng thú. Cho tới giờ, thậm chí Hàn Băng thú băng còn chưa thể hiện hết sức mạnh của nó. Ngay cả khi Trấn Tinh và những người khác hợp sức lại, không thất bại nhưng cũng sẽ không thành công được.

Nói xong, Hòa Ngọc nhấc chân rời đi.

Mọi người ngơ ngác nhìn bóng lưng của cậu, một lát sau Cách Đới cả giận nói: "Cậu ta có ý gì, là không cho phép chúng ta ra tay với Hàn Băng thú hả?"

Thành Chiêu cũng tức giận, nghiến răng nghiến lợi: "Hòa Ngọc nghĩ mình là ai chứ?" Bản thân cậu không ra tay còn uy h**p bọn họ, không cho phép bọn họ tấn công. Quá vô lý!

Trấn Tinh nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, rơi vào trầm tư, im lặng không nói.

Nhưng Eugene lại đột nhiên nói: "Hòa Ngọc nói, trước trời tối không thể ra tay với Hàn Băng thú, ý là sau khi trời tối làm gì cũng được."

Mọi người đều sững sờ.

Nguyên Trạch gật đầu: "Có thể là ý này, vậy trời tối chúng ta ra tay cũng được." Họ không biết thực lực của Hòa Ngọc, vì vậy cũng không muốn chiến đấu với Hòa Ngọc, nhất là lúc Hòa Ngọc và Hàn Băng thú đứng cùng một chiến tuyến. Hàn Băng thú có thêm Hòa Ngọc sắp bị cả đội loại bỏ, tỷ lệ thắng đã thấp, thậm chí còn thấp hơn.

Cách Đới vẫn có chút khó chịu, khuôn mặt tràn đầy sự tức giận do đó không thể che giấu được sự lo lắng trong ánh mắt, giọng nói khàn khàn nói: "Vậy nếu tối nay không còn slots nào nữa thì tính sao?"

"Không phải chúng ta vẫn đang quan sát sao?" Eugene nhìn gã, nghi ngờ nói: "Cậu không đủ phiếu sao?"

Trong lòng Cách Đới trầm xuống, trên khuôn mặt cứng không có một tia cảm xúc: "Anh nghĩ sao, anh có phiếu nhưng anh muốn dùng nó để rời đi không?"

Eugene im lặng một lúc. Không, không ai trong số họ muốn lãng phí phiếu bầu.

Eugene nhìn Trấn Tinh, thắc mắc: "Tại sao Hòa Ngọc lại không cho ra tay trước khi trời tối vậy? Cậu ta có ý gì?" Nếu đã không ngăn cản bọn họ hành động thì tại sao lại giới hạn thời gian chứ? Eugene không hiểu.

Trấn Tinh nhìn Hòa Ngọc đang chải lông cho bé mèo lớn ở phía xa, mím môi không nói.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 302: Ai Là Nội Gián? (154)


Liên quan đến Hòa Ngọc, bình luận cũng đang thảo luận.

"Hòa Ngọc nói vậy là có ý gì? Tại sao lại yêu cầu vào buổi tối vậy?"

"Chẳng lẽ khi trời tối, cậu ta sẽ rời khỏi phó bản này hả?"

"Cậu ta không vượt qua ải thứ sáu, vậy tại sao trước đây lại lần lượt bắt từng người ra khỏi đó?"

"Cậu ta thích thế, mày quan tâm làm gì?"

"Nói thật đúng là Hàn Băng thú rất khó đối phó, rõ ràng Hòa Ngọc cũng không có thái độ hợp tác cho nên một mình cậu ta không thể đánh bại Hàn Băng thú, phải xem nhóm người Trấn Tinh hợp tác với nhau thì có khả năng thắng không."

"Ải này thật sự rất khó, Hàn Băng thú quá khó giết."

Trạm trung gian.

Vạn Nhân Trảm cười lạnh: "Nếu Hòa Ngọc sử dụng hết số phiếu của mình để rời đi, chắc chắn tao sẽ cười vào mặt cậu ta."

Kiều Viễn gật đầu: "Đúng vậy, Hòa Ngọc đã loại bỏ chúng ta, một mình tiến vào ải thứ sáu, kết quả không qua được, hahahaha."

Seattle: "Hòa Ngọc nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cậu ta muốn hợp tác với đám người Trấn Tinh? Với sự hỗ trợ của đám Trấn Tinh hẵn là có thể giành chiến thắng."

Đoàn Vu Thần cũng rất khó hiểu: "Nếu như muốn hợp tác thì vừa nãy cậu ta đã nói rồi." Không những không nói mà còn uy h**p, đây không phải là thái độ muốn hợp tác.

Mọi người đều cảm thấy mơ hồ. Không nói đến hợp tác, nhưng lại cấm đến buổi tối. Chẳng lẽ cậu thật sự tính dùng phiếu để rời đi sao? Cũng có thể là như vậy. Một người tự tin bước vào ải thứ sáu, nhưng cuối cùng lại không có năng lực vượt qua, tiêu phiếu bầu rời đi.

Nhóm Đoàn Vu Thần nóng lòng nhìn thấy Hòa Ngọc thất bại bước vào trạm trung gian, chắc chắn bọn họ sẽ thỏả thích cười nhạo cậu. Cậu khiến bọn họ mất mặt thì cậu cũng phải bị như thế một lần.

Hòa Ngọc không biết sự chế giễu từ khán giả và những người khác, cũng không quá quan tâm. Cậu nghiêm túc chải lông cho bé mèo lớn.

"Rừ rừ -" Hàn Băng thú phát ra âm thanh thoải mái.

Hòa Ngọc v**t v* khuôn mặt của bé mèo lớn, cười tủm tỉm nói: "Mặc dù hơi lớn, nhưng lúc sờ vào lại rất thoải mái." Hơn nữa, có thể dùng để ngồi, làm giường hoặc làm chăn bông, đúng là quá tốt.

Nghe vậy, Hàn Băng thú ngay lập tức quay lại, dùng móng vuốt kéo Hòa Ngọc tới cằm, sau đó dùng chân trước to lớn giữ chặt cậu, vui mừng nhảy lên. Kể từ khi Hòa Ngọc mặc chiếc áo len được làm từ lông của nó, nó đã rất hạnh phúc.

Nó nhìn thấy những sợi lông còn dính trên chiếc bàn chải ở bên cạnh, đẩy đẩy "grào". Không có ngôn ngữ nhưng Hòa Ngọc vẫn hiểu được, lắc đầu cười: "Không, tao không biết làm áo khoác, tao chỉ biết dùng lông đan thành áo len thôi."

Bé mèo lớn muốn cậu may quần áo. Nhưng Hòa Ngọc chỉ biết làm áo len, áo len thoải mái như thế, cũng không cần thiết phải khoác thêm áo khoác nữa.

Chiếc áo len trắng như tuyết tôn lên làn da như ngọc bích của cậu, khi cậu nép vào thân bé mèo lớn, gần như hòa vào làm một, không thể phân biệt được. Một người một mèo, rất hài hòa.

Những người ở phía xa vẫn đang suy nghĩ về câu nói của Hòa Ngọc, rốt cuộc họ có cần nghe theo hay không.

Còn Hòa Ngọc đang nép trong lòng bé mèo lớn thì thình lình đứng dậy, ít khi cậu không ngủ mà chỉ chơi với bé mèo lớn. "Đi thôi, chúng ta đi nơi đó." Hòa Ngọc chỉ vào nơi hoa hàn băng mọc vô số, nhấc chân đi trước.

Bé mèo lớn hoài nghi nhìn cậu, cũng không ngăn cản, từng bước đi theo.

Nó có kích thước khổng lồ, thấy "đồ chơi" bên cạnh đi lại khó khăn, nó nhấc bổng cậu đặt trên đầu rồi nhảy lên, phi nhanh về phía nơi đầy hoa hàn băng. Trên nền tuyết, bóng lưng nó rất vui vẻ.

Vì nó có một món đồ chơi", nó có một niềm vui mà trước đây nó chưa từng có.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 303: Ai Là Nội Gián? (155)


Hoa hàn băng vẫn đẹp như vậy.

Hòa Ngọc đi lấy một ít, đặt một ít lên đầu bé mèo lớn, bản thân tự nhảy lên. Mặc dù Hàn Băng thú không hiểu nhưng nó vẫn ngoan ngoãn quay trở lại.

Một người và một con mèo biến mất hơn nửa giờ rồi quay lại.

Cách Đới và những người khác vẫn đang thảo luận.

"Chỉ còn lại 400 slót, rốt cuộc Hòa Ngọc đang nghĩ gì vậy?"

"Tôi nghĩ cậu ta muốn đợi đến tối, khiến chúng ta mất thời gian để những vị trí kia được lấp đầy."

"Dù sao chúng ta cũng phải ra tay, đừng đợi đến khi trời tối nữa."

"Lời nói của Hòa Ngọc không đáng tin, hơn nữa nhiều hơn một người cũng không đáng sợ như vậy, tôi không tin cậu ta giỏi như thế, đây là vòng loại thứ hai của Show sống còn đỉnh lưu, mạnh đến cỡ nào chứ."

Bọn họ vốn cho rằng, trước khi trời tối không thể nào đầy được. Nhưng bây giờ xem ra không thể chắc chắn được, số lượng thay đổi quá nhanh, chớp mắt chỉ còn lại 400 slót. Bây giờ mới chỉ là buổi chiều, còn mấy tiếng nữa là đến buổi tối.

"Lẹp bẹp -"

Nghe thấy tiếng bước chân, mấy người lập tức ngừng nói, ngẩng đầu nhìn lên.

Hàn Băng thú mang theo Hòa Ngọc tao nhã lướt qua, suýt chút nữa đã giẫm chết họ, mặc dù họ tránh kịp nhưng đã bị những bông tuyết bắn tung tóe bao phủ. Bé mèo lớn không thèm ngó ngàng, hoàn toàn coi bọn họ như không khí. Hòa Ngọc dựa vào đôi tai lớn của bé mèo lớn, không thèm nhìn bọn họ.

Sắc mặt Cách Đới rất khó coi, nhìn chằm chằm vào lưng họ. Mẹ kiếp, ăn h**p người quá đáng.

Trấn Tinh và Eugene đã quá quen với điều này, đứng dậy nhìn bé mèo lớn và Hòa Ngọc. Không thắng được thì bị ức h**p, đây không chỉ là quy tắc Show sống còn đỉnh lưu mà còn là quy tắc của Liên Bang.

Một người một mèo quay lại ngồi cạnh, Hòa Ngọc ôm mấy bông hoa hàn băng cực lớn, tùy ý đặt trên mặt đất. Mọi người đều sững sờ nhìn cậu, sau đó đồng tử co rút lại. Trấn Tinh và Eugene gần như đồng thanh nói "hoa hàn băng". Bọn họ nhận ra, đây chính là hoa hàn băng - nguyên liệu cực kỳ quý giá.

Cách Đới th* d*c, lớn tiếng nói: "Hòa Ngọc, cậu tìm được hoa hàn băng ở đâu vậy?" Nghe thấy vậy, Hòa Ngọc vô cảm nhìn gã như muốn nói, tôi sẽ nói cho anh biết hả? Cách Đới dừng một chút, gã kìm lại những lời muốn hỏi. Thực ra nếu gã tìm thấy hoa hàn băng, chắc chắn sẽ không nói với những người khác.

Chỉ là nhìn thấy rồi nhưng không có được, đúng là khiến người ta cảm thấy khó chịu mà.

"Grào -"

Bé mèo lớn hung ác gầm họ, mọi người lập tức rụt cổ lại, ngồi xổm ở đằng xa như chim cút, không dám đến gần Hòa Ngọc và hoa hàn băng. Kể từ khi có người tấn công Hòa Ngọc, thái độ của Hàn Băng thú với bọn họ cũng không mấy thân thiện, giống như bọn họ chỉ cần làm gì đó chướng mắt thì sẽ lập tức xé xác bọn họ.

Cách Đới hạ giọng: "Bây giờ tấn công à?"

Trấn Tinh: "Đợi đã."

Eugene cũng nói: "Chờ chút xem Hòa Ngọc định làm gì." Có nhiều hoa hàn băng như vậy, không phải là muốn luyện chế thuốc viên đấy chứ?

Nhưng bên cạnh ngọn lửa.

Ngoại trừ hoa hàn băng, Hòa Ngọc lấy tất cả cá khô trong ba lô ra, một số đã dùng hết, hiện tại còn lại hơn ba mươi con.

Hàn Băng thú ngửi được, hưng phấn đứng lên: "Ngao ngao ~"

Cho nó hết hả?

Hòa Ngọc mỉm cười: "Đúng vậy, cho mày hết đó, hôm nay cho mày ăn ngon một bữa."

Cậu vừa nói vừa nướng cá một cách điêu luyện.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 304: Ai Là Nội Gián? (156)


Đồng thời, tách ra một ngọn lửa khác, lấy trang bị biến hình ra, biến nó thành một cái nồi lớn, bỏ vào nồi một nửa là tuyết, sau khi đun lên, cho vài con cá vào nồi, đồng thời, lấy hai bông hoa hàn băng bỏ vào trong đó.

Thành Chiêu nhảy dựng lên, không thể tin được: "Cậu thật sự coi hoa hàn băng là rau luộc đấy hả?" Bọn họ suýt nữa nghi ngờ bản thân nhìn nhầm.

Ngay cả trong Liên Bang, hoa hàn băng cũng có thể được sử dụng làm vật phẩm đấu giá, người mua được nó sẽ phải mời dược sư cực kỳ giỏi, sau đó chế thành thuốc viên, không để phí bất kỳ cái gì. Như Hòa Ngọc bây giờ, nấu hoa hàn băng thành rau luộc để ăn, đúng là phung phí của trời.

Tất cả những người đang xem từ xa đều mở to mắt không thể tin được.

Hòa Ngọc bình tĩnh nói: "Có chuyện gì sao?"

Mọi người: "..."

Eugene lấy một món trang bị ra: "Tôi dùng một trang bị đổi lấy một bông hoa hàn băng."

Hòa Ngọc: "Không đổi."

Eugene: "Tại sao?"

Hòa Ngọc: "Bé mèo nhà tôi muốn ăn."

Eugene: "..."

Mọi người: "..."

Aaaaaa!

Họ chỉ muốn nắm lấy vai Hòa Ngọc và hét lên rằng cậu tỉnh táo lại đi! Phung phí của trời quá đi mất, thật sự khiến người ta không thể nhìn thẳng được.

Hòa Ngọc không quan tâm đến tâm trạng của bọn họ, tiếp tục hầm cá, đồng thời lật cá nướng bên cạnh lên, thái độ bình thường, không hề thấy mình đang lãng phí chút nào.

Bé mèo lớn ở bên cạnh cũng cảm thấy vậy. Nó phấn khích kêu lên xung quanh ngọn lửa và cái nồi, thích nhất là sự kết hợp của thịt cá và hoa hàn băng, hương thơm lan tỏa, bé mèo lớn đã ch** n**c dãi. Nhưng nó đã hiểu rằng khi Hòa Ngọc không đưa cho nó, nó sẽ không thể lấy đi được.

Cậu nấu rất ngon, rồi sẽ đưa cho nó thôi.

Vì vậy, Hàn Băng thú chỉ đi vòng quanh Hòa Ngọc, chọc vào chóp mũi của cậu, thúc giục cậu nhanh lên, vô thức giẫm móng chân lên mặt đất, tạo ra mấy cái hố.

Hòa Ngọc bất lực: "Con mèo ham ăn."

Bé mèo lớn: "Ngao ngao ~" Chỉ là một con mèo tham ăn, chỉ muốn ăn.

Cách đó không xa, Eugene đấm ngực giậm chân: "Đó là hoa hàn băng đó Hòa Ngọc, có thể chế ra rất nhiều loại thuốc viên, có thể nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân, cũng có thể điều chế ra thuốc viên hồi phục cấp chín đó." Trên mặt gã tràn đầy đau khổ: "Sao cậu lại hầm nó lên như thế hả, còn có ích gì nữa chứ?"

Hòa Ngọc: "Ngon."

Eugene: ".."

Những người khác: "'..."

Khán giả: ""..."

Bé mèo lớn ở bên cạnh cũng cảm thấy vậy. Nó phấn khích kêu lên xung quanh ngọn lửa và cái nồi, thích nhất là sự kết hợp của thịt cá và hoa hàn băng, hương thơm lan tỏa, bé mèo lớn đã ch** n**c dãi. Nhưng nó đã hiểu rằng khi Hòa Ngọc không đưa cho nó, nó sẽ không thể lấy đi được.

Cậu nấu rất ngon, rồi sẽ đưa cho nó thôi.

Vì vậy, Hàn Băng thú chỉ đi vòng quanh Hòa Ngọc, chọc vào chóp mũi của cậu, thúc giục cậu nhanh lên, vô thức giẫm móng chân lên mặt đất, tạo ra mấy cái hố.

Hòa Ngọc bất lực: "Con mèo ham ăn."

Bé mèo lớn: "Ngao ngao ~" Chỉ là một con mèo tham ăn, chỉ muốn ăn.

Cách đó không xa, Eugene đấm ngực giậm chân: "Đó là hoa hàn băng đó Hòa Ngọc, có thể chế ra rất nhiều loại thuốc viên, có thể nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân, cũng có thể điều chế ra thuốc viên hồi phục cấp chín đó." Trên mặt gã tràn đầy đau khổ: "Sao cậu lại hầm nó lên như thế hả, còn có ích gì nữa chứ?"

Hòa Ngọc: "Ngon."

Eugene: ".."

Những người khác: "'..."

Khán giả: ""..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 305: Ai Là Nội Gián? (157) - Nó thích đồ chơi của nó rất nhiều. Nó muốn ở bên đồ chơi mãi mãi.


Bình luận: "Đừng nói nữa, tôi đã rất đau khổ rồi."

"Một bông hoa hàn băng lớn như thế, bé mèo lớn ăn chơi chơi thì không nói làm gì, Hòa Ngọc đã phát hiện ra, không cất đi còn lấy ra đun nữa chứ."

“Cậu ta cũng cất đi một ít rồi.”

"Có bao nhiêu đó thôi, cậu ta nên cất hết đi, đừng nói cái gì mà Hàn Băng thú sẽ không vui, Hòa Ngọc cất đi cũng không thấy Hàn Băng thú không vui."

Một loạt động tác của Hòa Ngọc khiến khán giả cảm thấy đau khổ, đồng thời còn khiến hốc mắt của Eugene và những người khác đỏ ngầu.

Ghen tị quá đi.

Nếu những bông hoa băng này nằm trong tay họ, chắc chắn họ sẽ tận dụng chúng một cách hiệu quả.

Hòa Ngọc không quan tâm đến sự đau khổ của Eugene và những người khác, cậu cầm một con cá nướng lên, sau đó lại nhặt một bông hoa hàn băng lên, nhét vào trong bụng con cá nướng, sau đó lại đặt lên lửa tiếp tục nướng.

Mọi người: "..."

Nguyên Trạch nhéo người mình, cảm thấy hô hấp có chút khó khăn. Nhìn thấy sự lãng phí này, không phải trước đây chưa thấy qua sự lãng phí này bao giờ. Nhưng mà đau lòng quá đi, họ ngửi thấy rồi! Mùi thơm của cá nướng đủ để thu hút mọi người, thêm vào đó là sự hòa quyện của hoa hàn băng khiến ai nấy cũng ch** n**c dãi, bụng đói cồn cào.

Đúng là rất hấp dẫn.

Trấn Tinh, Eugene và những người khác liên tục nuốt nước bọt và nhìn về phía Hòa Ngọc.

Bé mèo lớn đã khóc vì đói rồi, dùng chân cào trên mặt đất, nhưng nó không muốn làm Hòa Ngọc bị thương nên chỉ có thể kêu lên "grào grào."

Hòa Ngọc gắp miếng nướng đầu tiên đặt lên đĩa đá bên cạnh, lại nhặt một bông hoa hàn băng khác, bẻ vài cánh hoa rồi rắc lên trên.

Hoa hàn băng đã được hòa quyện vào cá, cá nướng thơm ngào ngạt phía trên lại rắc thêm hoa hàn băng tươi mới càng khiến món ăn thêm phần ngon miệng.

Cậu hài lòng gật đầu, sau đó đẩy cho bé mèo lớn: "Ăn đi."

Hai mắt bé mèo lớn sáng lên, nó há to miệng, vừa định cắn xuống nhưng như nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu lên nhìn Hòa Ngọc: "Grào!" Cậu cũng ăn đi!

Hòa Ngọc cười nói: "Ăn đi, cho mày hết đó."

Nụ cười của cậu có chút phức tạp, ý tứ sâu xa trong đó làm Hàn Băng thú không hiểu được.

Nó thực sự chịu không nổi nữa, cắn một miếng vào miệng, cả người như muốn tan ra, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp tràn đầy vẻ hưởng thụ. Nó tưởng món cá nướng đã ngon rồi, đến bây giờ nó mới được nếm vị ngon của món cá nướng hoa hàn băng tươi mới và hoa hàn băng nướng.

Bé mèo lớn vui vẻ vẫy đuôi. Ăn xong, vẫn chưa đủ đã l**m l**m miệng, lại l**m đĩa, nhìn con cá vẫn đang nướng trên lửa, bé mèo cảm thấy tràn ngập hạnh phúc.

Nó lè lưỡi, cưng chiều l**m Hòa Ngọc một cái: "Ngao ~"

Nó thích đồ chơi của nó rất nhiều. Nó muốn ở bên đồ chơi mãi mãi.

Hòa Ngọc cũng không ngăn cản, chỉ là mỉm cười bất đắc dĩ, dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn bé mèo lớn. Một lúc lâu sau cậu nhìn đi chỗ khác, đặt một con cá nướng khác lên đĩa, rắc hoa hàn băng tươi lên, giọng nói rất nhẹ nhàng có chút khàn khàn.

"Ăn đi, hôm nay đều là của mày."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 306: Ai Là Nội Gián? (158)


"Grào ~"

Bé mèo lớn rất tham ăn nhưng nó muốn đồ chơi của mình cũng được ăn, vì vậy nó đã đẩy cái đĩa và vỗ nhẹ vào lưng Hòa Ngọc, dùng ánh mắt biểu thị ý muốn của bản thân.

Hòa Ngọc thấy vậy thì cười nhẹ, dùng gậy chọc một miếng rồi cắn từng miếng nhỏ, nhỏ giọng nói: "Tao ăn no rồi, mày ăn đi."

Bé mèo lớn thấy vậy, phấn khích bổ nhào vào con cá nướng, vui vẻ vẫy đuôi. Tốt quá đi. Đồ chơi của nó nấu rất ngon, còn ăn rất ít. Trong mắt nó xẹt qua một tia xảo quyệt.

Nơi xa, Eugene thấp giọng nói: "Thì ra không phải muốn hạ độc Hàn Băng thú." Giọng gã trở nên chán nản: "Đau khổ quá đi!" Không phải muốn hạ độc chết Hàn Băng thú thì đúng là lãng phí hoa hàn băng quá trời.

Phía trước, trong tay Hòa Ngọc chỉ có hai bông hoa hàn băng, cậu lấy bông hoa thứ hai, chuẩn bị nhét vào bụng con cá nướng.

Cách Đới: "Ra tay đi!"

Chỉ còn hơn hai trăm slots, không thể đợi thêm được nữa, bọn họ chỉ có thể xin lỗi. Mọi người lập tức cùng lao về phía trước, không giống dáng vẻ chim cút vừa rồi, kế hoạch chém giết đã chuẩn bị từ lâu, tàn nhẫn mà nhanh chóng. Trận chiến này đã được lên kế hoạch từ lâu, không chút do dự.

Eugene lẩm bẩm: "Sớm biết như vậy thì đã không đợi rồi!" Dù sao cũng phải ra tay, việc gì phải đợi Hòa Ngọc phung phí của trời chứ? Nhìn mà đau lòng. Gã nói xong cũng lao về phía trước.

Chỉ có Trấn Tinh là không nhúc nhích, gã cầm khối rubik, đứng nguyên tại chỗ, sững sờ nhìn về phía Hòa Ngọc và Hàn Băng thú.

"Hồng hộc -"

Cuộc tấn công diễn ra quá đột ngột, Hàn Băng thú đang ăn, không, phải nói rằng họ tấn công nhân lúc nó đang ăn, đám người Eugene, Cách Đới, Nguyên Trạch, Thành Chiêu tấn công con mèo lớn, cũng có người tấn công về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc không di chuyển, như thể không phát hiện ra.

Con ngươi của Hàn Băng thú co lại, chưa kịp quay người, nó đã lao về phía Hòa Ngọc, chặn đứng mọi đòn tấn công. Tất cả các đòn tấn công rơi xuống lưng của nó.

"Grào!"

Hàn Băng thú ngẩng đầu lên và tru lên. Ngay lập tức, nó mang theo vết thương trên lưng quay người lại, đôi mắt xanh dần chuyển sang màu đỏ như máu, nhe răng, hung ác gầm lên với bọn họ. Bé mèo lớn chỉ "ngoan ngoãn" trước mặt Hòa Ngọc, bây giờ bày ra sự hung hãn của nó.

"Ầm -"

Nó xông về phía mọi người, trực tiếp mở đôi cánh ra, đồng thời phun ra những mũi tên băng. Đi đến ải này đều là cao thủ, thực lực rất mạnh, nhất là khi bọn họ hợp tác, năng lực chiến đấu mạnh lên kinh người, có người chặn mũi tên băng, có người dùng trang bị công kích điểm yếu của bé mèo lớn, trận chiến diễn ra ác liệt.

"Ầm!"

"Keng keng -"

Bé mèo lớn bị cánh tay máy của Eugene cào đến chảy máu, lập tức lùi lại hai bước, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Nó thực sự tức giận rồi.

【Hệ thống thông báo rằng 9.900 người đã hoàn thành ải, chỉ còn lại một trăm slots, các vị tuyển thủ cố gắng lên nhé.】

Chỉ còn một trăm slots.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 307: Ai Là Nội Gián?* (159)


Cùng lúc đó, trên trời tuyết bắt đầu rơi dày đặc. Đây là trận tuyết rơi lớn nhất kể từ khi họ lên núi.

Bé mèo lớn nhìn họ, ngửi thấy mùi thức ăn ngon do "đồ chơi" làm ra, đập cánh, hung hãn há to miệng, gầm gừ.

“Grir _”

Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, băng tuyết trên toàn bộ đỉnh núi bắt đầu di chuyển.

Đồng tử của Trấn Tinh co lại.

Eugene hét lên ",mau lùi lại" trong kinh hoàng.

Nhưng đã quá muộn, băng tuyết trên toàn bộ ngọn núi dường như là vũ khí của Hàn Băng thú, băng tuyết đẩy mọi người về phía Hàn Băng thú, nó vồ lấy, xé xác người gần nhất, máu phun ra trên tuyết trắng xóa.

Trạm trung gian.

Trảm Đặc kêu lên: "Không đúng, nhìn phòng phát sóng trực tiếp bên cạnh đi, Hàn Băng thú của Hòa Ngọc trong trận đấu này không đúng."

Những người khác lần lượt nhìn qua, đồng tử trong nháy mắt co rút lại.

Phòng phát sóng trực tiếp bên cạnh cũng đang chiến đấu với Hàn Băng thú, trước đó ải của bọn họ giống nhau, gặp phải boss cũng giống nhau. Sau khi tiến vào trạm trung gian, vài người cũng quan sát tình hình ở các địa điểm thi đấu khác nhau.

Những người đến chơi một mình cuối cùng sẽ bị tiêu diệt, trừ khi có phiếu, nếu không họ sẽ không đi đến cuối cùng.

Ngược lại hợp tác với nhau mới có thể đi đến ải thứ sáu.

Ải đầu tiên, ải thứ tư và ải thứ năm, boss mà họ gặp phải phải hợp lực để giành chiến thắng. Đội của họ ban đầu vì quá ít người nên mới không thể chống lại bò lửa, nhưng một số đội đã hợp tác với nhau thì có thể giành chiến thắng.

Có thể thấy sự thâm độc của luật chơi.

Vừa bắt đầu đã dùng quy tắc "nội gián" để dụ họ giết lẫn nhau, nhưng trên thực tế một khi họ bắt đầu giết nhau, cuối cùng số người còn sống quá ít, năng lực chiến đấu không đủ, vì thế sẽ chết trong ải.

Có bẫy ở khắp mọi nơi.

May mắn thay, vẫn còn rất nhiều người đã hợp tác với nhau trong khi thi đấu, cùng nhau đi đến ải cuối cùng.

Bên cạnh, Khắc Lý Hải và những người khác đang chiến đấu với Hàn Băng thú.

Nhưng năng lực chiến đấu của Hàn Băng thú mà họ gặp phải hoàn toàn khác với bé mèo lớn, khi kiểm tra kỹ hơn ngay cả đôi mắt của Hàn Băng thú cũng không có cùng màu.

Đôi mắt của những con Hàn Băng thú khác có màu nâu, nhưng con mắt của Hàn Băng thú này lại có màu xanh da trời. So với những con Hàn Băng thú khác trong đấu trường thì con này thực sự quá hung hãn. Nó thực sự có thể huy động băng tuyết trên toàn bộ ngọn núi, điều này thực sự nằm ngoài khả năng nhận thức.

Đoàn Vu Thần hít một hơi: "Tại sai lại boss khác biệt như vậy?"

Vạn Nhân Trảm đang lo lắng xem phòng phát sóng trực tiếp, sửng sốt khi nghe thấy điều này.

Ngay lập tức, đồng tử của gã co rụt lại như nghĩ tới cái gì, hai tay nắm chặt thành quyền, vẻ mặt trở nên nặng nề.

Những thảo luận trên trạm trung gian, bên trong đấu trường không thể nào biết được.

Eugene và những người khác sắp suy sụp tới nơi rồi, bọn họ biết Hàn Băng thú rất mạnh, nhưng không ngờ nó lại mạnh đến mức có thể điều động cả băng tuyết như thế này.

Chết tiệt sao mà thắng được đây?

Dường như Hàn Băng thú đã tiến vào một trạng thái khác, đôi mắt xanh của nó chuyển sang màu đỏ, một vài bước nhảy của nó đã xé xác một số tuyển thủ rồi, Eugene, Cách Đới, Thành Chiêu và Nguyên Trạch không thể lo lắng hết cho đội của mình được, vì thế nhân lúc Hàn Băng thú đang giết đồng đội của mình đã điên cuồng chạy trốn xuống núi.

Hàn Băng thú đã giết tất cả những người khác, định xuống núi để đuổi theo nhưng lập tức dừng lại.

Nó ngửi thấy mùi thơm nồng của cá hầm, dừng chân lại, nhìn vết máu trên bàn chân, màu đỏ trong mắt nó nhạt dần, trở lại màu xanh nước biển tuyệt đẹp.

Nó đặt bàn chân của nó trong tuyết, lau sạch chúng, rồi quay sang Hòa Ngọc.

Khi đi ngang qua Trấn Tinh, Trấn Tinh cầm khối rubik trên tay, cảnh giác nhìn Hàn Băng thú.

Tên nhóc này quá đáng sợ. Nó thực sự có thể huy động băng tuyết, nhưng rõ ràng điều này là trái tự nhiên. Sao làm được vậy?

Hòa Ngọc cũng nhìn thấy cảnh vừa rồi, cậu hơi cụp mắt xuống, nhỏ giọng thì thầm: "Sử dụng nguyên tố tự nhiên của boss sao?" Cậu vẫn đang khám phá hệ thống. Có vẻ như Hàn Băng thú đã làm điều đó một cách vô thức.

Tại sao? Nó vẫn là NPC bình thường do hệ thống cài đặt sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 308: Ai Là Nội Gián? (160) - Còn lại 50 slots


"Ngao ngao ~" Bé mèo lớn đi tới trước mặt Hòa Ngọc với vẻ mặt khó chịu, đưa khuôn mặt to của nó đến gần Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nâng tay nhẹ nhàng xoa xoa: "Đừng nóng giận, đã không có người làm phiền mày ăn cơm rồi." Cậu dập tắt lửa trong nồi ở bên cạnh, nhẹ giọng nói: "Cá hầm đã làm xong, nguội là có thể ăn được."

Tuyết vẫn rơi dày đặc, Hàn Băng thú giơ chân trước chặn Hòa Ngọc dưới thân, chặn gió tuyết liên miên ở bên ngoài.

Nghe thấy vậy, nó vẫn tiếp tục động tác của mình, hưng phấn thò đầu ngửi ngửi, lập tức vươn đầu lưỡi l**m nhưng lưỡi lại bị bỏng.

"Ngao ngao ~"

Hòa Ngọc khẽ cười một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu: "Mày đó, vội vàng như vậy làm gì?"

"Ngao ngao!" Bé mèo lớn rất gấp gáp. Chờ thêm vài giây, nó không thể chờ đợi được lại l**m một cái, hiển nhiên là rất nóng, ăn trong hạnh phúc lại có sự đau khổ. Nhưng bé mèo lớn không thể chờ được nữa.

Ngon quá đi! Nó chưa bao giờ ăn một cái gì ngon như vậy. Bé mèo lớn chưa từng ăn cá hầm, dùng hoa hàn băng đun cá không giống với cá nướng, là một loại cao lương mỹ vị khác.

"Phù -"

Bé mèo lớn vừa hà hơi vừa ăn con cá hầm vẫn còn bỏng, bộ râu của nó run lên vì nóng nhưng vẫn nhất quyết đòi ăn. Bộ dạng tàn bạo vừa rồi đâu nhỉ?

Khán giả:

"Vừa nãy thì hung tợn, bây giờ lại đáng yêu, tôi cũng chịu thua."

"Hàn Băng thú thực sự rất hung dữ, nhưng ở trước mặt Hòa Ngọc lại rất đáng yêu, nó đối xử với Hòa Ngọc rất tốt, bảo vệ Hòa Ngọc khỏi gió tuyết, Hòa Ngọc cũng đối xử với nó rất tốt."

"Đừng bàn luận nó có đáng yêu hay không nữa, Show sống còn đỉnh lưu, tại sao con Hàn Băng thú này lại mạnh hơn những con Hàn Băng thú khác trong đấu trường?"

"Đúng vậy, Hàn Băng thú ở đấu trường khác chỉ cần hợp tác là có thể thắng, nhưng con Hàn Băng thú ở đấu trường này lại quá mạnh, bọn Eugene không đánh lại được, cái này xử lý sao đây?"

"Cho tôi một lời giải thích."

Trấn Tinh nghiêm túc nói: "Nó rất mạnh."

Hòa Ngọc bình tĩnh gật đầu. Rất mạnh, hơn nữa mạnh một cách bất thường.

Hòa Ngọc không tin phó bản của Show sống còn định lưu cài đặt không thể vượt qua, còn kết hợp với băng tuyết mà nó vừa huy động. Hòa Ngọc suy đoán rằng năng lực chiến đấu này nằm ngoài cài đặt trước của hệ thống.

Đôi mắt cậu thâm trầm, trong đầu hiện ra vô số suy nghĩ nhưng lại không nói ra lời.

Cậu thất thần cho đến khi ngón tay bị bỏng mới tỉnh lại, bên cạnh cậu, Hàn Băng thú đã ăn xong rồi, Hòa Ngọc lại đun cho nó một nồi nữa. Trong khi chờ đợi, cậu đút cho nó từng con cá nướng.

Ăn cá nướng xong, canh cá vừa hầm xong có thể ăn được rồi, bé mèo lớn cực kỳ hạnh phúc.

Nó chỉ cảm thấy có được "đồ chơi" là điều may mắn nhất kể từ khi có ý thức đến giờ.

Chưa kể đến Hòa Ngọc còn biến cái nồi thành một cái tấm tôn rồi rán cá cho nó, dường như cậu muốn nấu tất cả những món ngon từ cá mà cậu có thể làm cho Hàn Băng thú ăn.

Bé mèo lớn điên cuồng vẫy đuôi, duy trì hành động ngăn tuyết, thỉnh thoảng l**m Hòa Ngọc, rất hài lòng.

Tốt quá đi.

Sau khi ăn hết cá, lần đầu tiên bé mèo lớn ăn no cá vui mừng đến mức nó liên tục kêu "grừ grừ", nó l**m sạch khóe miệng, ôm Hòa Ngọc vào lòng, lăn lộn trong gió tuyết.

Gió tuyết vẫn tiếp tục, bé mèo lớn rất ấm.

【Hệ thống thông báo rằng 9.950 người đã hoàn thành ải, còn lại năm mươi slots, các vị tuyển thủ cố gắng lên nhé.】
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 309: Ai Là Nội Gián? (161) - "Thiên Đường" Băng Tuyết


Bình luận:

"Hòa Ngọc muốn làm cái quái gì vậy? Còn chưa rời đi nữa hả?"

"Trấn Tinh vẫn không đi, có phải cậu ta đang đợi Hòa Ngọc không?"

"Mẹ kiếp, còn có năm mươi vị trí nữa thôi, nguy hiểm quá, mau đi đi."

"Không có khả năng thắng ở đấu trường này, chủ yếu là do Hòa Ngọc gặp phải Hàn Băng thú khác với những con kia, không qua được cũng không mất mặt lắm đâu."

"Bởi vì tuyết rơi, sắc trời đã tối rồi, trước trời tối Hòa Ngọc không ra tay, không định làm gì khác sao?"

Khán giả đang thảo luận sôi nổi.

Trời càng lúc càng tối, bởi vì trên đỉnh núi bao phủ đầy tuyết vì thế nên khó có thể nhìn rõ xung quanh.

Hòa Ngọc đứng trên tay bé mèo lớn, nằm nhoài trên mũi của nó. Đưa tay nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt xanh biếc như nước của Bé mèo lớn, động tác rất nhẹ nhàng.

Bé mèo lớn ngoan ngoãn nhìn cậu, chớp chớp mắt.

"Thời gian không còn nhiều." Giọng Hòa Ngọc khàn khàn: "Tao còn có thể gặp lại mày, ánh mắt quen thuộc này không?"

"Ngao ngao ~" Bé mèo lớn hoang mang.

Hòa Ngọc đẩy móng vuốt của nó, bé mèo lớn nghe lời di chuyển, Hòa Ngọc ngẩng đầu lên, đối mặt với tuyết dày và gió lạnh, đôi môi của cậu đã sớm trở nên trắng bệch vì lạnh, nhưng vẫn luôn trong tư thế ngẩng cao đầu.

"Ngao ngao" Bé mèo lớn vội vàng.

Cuối cùng Hòa Ngọc cũng cúi đầu xuống, vẻ mặt có vẻ bình tĩnh, cậu nhảy lên người bé mèo lớn, dang rộng hai tay dụi mặt vào lớp lông tơ trắng như tuyết quen thuộc đã cho cậu hơi ấm trong thế giới băng tuyết mấy ngày này.

Giọng nói của cậu trầm khàn giống như đang nói với chính mình, cũng giống như đang nói với khán giả: "Từ khi bước vào ải sáu, tôi đã luôn nghĩ tới bốn chữ Thiên đường băng tuyết. Ải trước là Địa ngục rực lửa, địa ngục là sự đau khổ, thiên đường là hạnh phúc sao, cách tốt nhất để qua ải này rốt cuộc là cái gì?"

"Lần đầu tiên chiến đấu cùng Hàn Băng thú, tôi đã biết không thể đánh bại nó, không thể đánh bại được Hàn Băng thú, làm sao có thể vượt qua ải này đây?"

"Thiên đường băng tuyết, thiên đường là hạnh phúc, để Hàn Băng thú vui vẻ, vì vậy trêu đùa với nó, nhảy múa với nó, chuẩn bị thức ăn ngon, sau đó để nó tự nguyện hy sinh."

"Đây có phải ý nghĩa thực sự của ải này không? Đây có phải là thiết lập hệ thống, cách hoàn hảo nhất để vượt qua ải này hay không?"

Đó là một câu nghi vấn, nhưng lại là một giọng điệu chắc chắn.

Có nhiều cách để qua cửa, có thể hợp tác để g**t ch*t Hàn Băng thú, có thể sử dụng cách khác để hoàn thành.

Nhưng đây là câu trả lời hoàn hảo nhất và phù hợp nhất với tiêu đề của ải.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 310: Ai Là Nội Gián? (162) - Meow Meow (இ﹏இ`。)


Hòa Ngọc ngẩng đầu lên, cầm trong tay hoa hàn băng.

Đó là bông hoa mà Hàn Băng thú tặng cho cậu, nó đã chọn ra bông hoa đẹp nhất trong số hoa hàn băng đó.

Cậu ấn cái cuống sắc nhọn của bông hoa băng giá vào ngực của Hàn Băng thú, ngước nhìn đôi mắt xanh da trời của Hàn Băng thú, tay dùng một lực rất mạnh.

Trong mắt Hàn Băng thú lóe lên nghi hoặc nhưng nó không có từ chối, vẫn cúi đầu nhìn cậu, giống như cậu làm gì nó cũng sẽ không phản kháng lại.

Hòa Ngọc khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi đâm thật mạnh.

Bông hoa ấy cắm sâu vào trái tim nó.

"Grào!"

Hàn Băng thú kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể run lẩy bẩy, cơ thể không còn tý sức nào ngồi xuống, trong đôi mắt xanh da trời của nó lấp lánh màu nước trong xanh, nhìn chằm chằm Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhắm mắt lại, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, tuyết lạnh rơi xuống mặt, mí mắt khẽ run.

Bé mèo lớn giơ đôi móng vuốt mượt mà của nó lên, đặt một cái lên đầu Hòa Ngọc để bảo vệ cậu khỏi gió tuyết, cái còn lại đặt trên lưng Hòa Ngọc, nhẹ nhàng vỗ về.

Động tác quen thuộc, sự thân mật gần gũi này.

Hòa Ngọc đột nhiên mở mắt ra nhìn Hàn Băng thú.

"Grừ -"

Nó khẽ kêu một tiếng, trong đôi mắt xanh biếc ẩm ướt không có đau đớn, không có tức giận, cũng không có nghi ngờ, chỉ có bất đắc dĩ cùng sự luyến tiếc không nỡ.

Gió tuyết trở nên yếu hơn, mây trên bầu trời dường như tan đi, ánh trăng sáng trong xuất hiện.

Từ đuôi của Hàn Băng thú bắt đầu biến thành những chấm nhỏ, đôi mắt màu lam như nước của nó luôn nhìn Hòa Ngọc, tràn ngập sự bất đắc dĩ và hoài niệm. Từng chút một, thứ cuối cùng đã biến mất là bàn tay đã che chắn cho Hòa Ngọc khỏi gió tuyết.

Đây là sự dịu dàng của bé mèo lớn dành cho đồ chơi nó yêu thích nhất.

Ánh sao chói mắt tan ra, quấn lấy Hòa Ngọc rồi dần dần mờ nhạt, từ rõ ràng đến biến mất từng chút một.

Hòa Ngọc theo bản năng đưa tay chạm vào nhưng không bắt được thứ gì, ánh sao hoàn toàn biến mất, không còn bất kỳ dấu vết nào của Hàn Băng thú.

Sự biến mất của Hàn Băng thú khiến cậu rơi xuống tuyết. Quỳ một gối xuống, một tay ôm bông hoa hàn bằng dính đầy vết máu đỏ, cơ thể dường như đang khẽ run lên vì lạnh.

"Vù vù -"

Xung quanh chỉ còn lại tiếng gió. Những mảnh tuyết rơi trên đầu và cơ thể của Hòa Ngọc.

Đỉnh băng tuyết yên tĩnh lạ thường, ngoại trừ tiếng gió thì không còn âm thanh nào khác, đến cả bình luận vào giờ phút này cũng hoàn toàn trống rỗng.

Tiếng bước chân vang lên, Trấn Tinh đang đến gần. Hòa Ngọc không đề phòng, cũng không muốn đề phòng nên cứ giữ nguyên tư thế này, bất động.

Trấn Tinh đi tới trước mặt cậu, ngồi xổm xuống nhặt trang bị Hàn Băng thú đánh rơi lên, khoác lên người Hòa Ngọc dịu dàng nói: "Chỉ là hệ thống thiết lập NPC mà thôi, Hòa Ngọc, đừng buồn."

Thứ mà Hàn Băng thú rơi ra là một chiếc áo khoác.

Hòa Ngọc nhìn chiếc áo khoác trước mặt, bộ lông trắng như tuyết vừa dày vừa ấm, cái này giống bề ngoài của Hàn Băng thú, cũng giống như bé mèo lớn vậy.

Cậu giơ tay lên, những ngón tay cẩn thận chạm vào gấu áo, siết chặt, bình tĩnh nói: "Tôi không buồn, từ khi tiếp cận nó, kết thân với nó, gắn bó với nó, tất cả đều là tính toán." Tính cả việc nó cam tâm tình nguyện giao mạng sống của mình ra.

Ánh mắt Trấn Tinh đau khổ, không nói nữa, chỉ lo lắng nhìn cậu.

Hòa Ngọc giơ tay lên, bình tĩnh lau băng tuyết trên mặt, sau đó hạ tay xuống, mỉm cười. Cậu cầm bông hoa hàn băng lên rồi đứng dậy, đối mặt với từng bông tuyết rơi xuống, môi đỏ lên vì cắn mạnh, tay kia nắm chặt lấy quần áo, nở nụ cười rạng rỡ, nham hiểm.

"Sao tôi buồn được chứ, không có tí tác dụng nào."

Mỗi một người trong trận đấu này, đều là một quân cờ.

Cậu là quân cờ, Trấn Tinh rồi Lăng Bất Thần và cả sự tồn tại của Hàn Băng thú cũng vậy.

Quân cờ không có tự do và không có sự lựa chọn.

Nhưng quân cờ cũng có thể có ý thức, có tính toán, có cả sự không cam chịu số mệnh nữa.

Đến cuối cùng cậu sẽ đặp tan bàn cờ, tự mình chơi ván cờ này với kẻ đứng sau.

Khi đó, sống chết, mọi lựa chọn sẽ do bản thân quyết định.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 311: Ai Là Nội Gián?* (163)


Hòa Ngọc khoác bộ quần áo lông trắng như tuyết, nhấc chân chậm rãi tiến về phía trước, trên tay cậu đang cầm đóa hoa tuyết kia, vì đón trận bão tuyết nên cậu đi rất chậm. Ánh trăng lạnh lẽo soi l*n đ*nh núi tuyết trắng xóa, chiếu lên những bông tuyết đang rơi lả tả.

"Lộp cộp."

Đôi giày giẫm lên tuyết trắng xoá mới rơi phát ra âm thanh rõ rệt. Hòa Ngọc mặc đồ màu trắng, sắc trắng dường như hòa lẫn với băng tuyết.

Trấn Tinh đi phía sau Hòa Ngọc nhìn theo bóng lưng cậu. Hòa Ngọc nói cậu không đau lòng khi g**t ch*t Hàn Băng thú, gã kiên định như thế, nhưng không hiểu sao Trấn Tinh lại cảm thấy chua xót.

Đây là Show sống còn đỉnh lưu, đây chính là trận đấu. Mỗi một bước đều là giẫm trên máu mà đi.

【Tích, chúc mừng tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc người Trái Đất thành công hoàn thành phó bản Ai là nội gián, thăng cấp thành công.

Chúc mừng Hòa Ngọc thông qua phó bản Ai là nội gián, đoạt được phần thưởng là thuốc sinh mệnh tám sao.

Chúc mừng Hòa Ngọc đạt được danh hiệu Người vượt ải hoàn mỹ nhất, được thưởng học thuyết bào chế thuốc đặc thù.

Việc truyền tống sắp diễn ra, trước khi bắt đầu phó bản tiếp theo, người chơi không được phép giết hại lẫn nhau.】

Đây là thông báo mà Hòa Ngọc nghe được. Qua màn đồng nghĩa với việc nhận được phần thưởng khi hoàn thành cấp độ.

Cùng lúc đó, Trấn tinh nhận được thông báo.

【Chúc mừng tuyển thủ số 151 Trấn Tinh của hành tinh Truyền Thừa, thành công hoàn thành phó bản Ai là nội gián, thăng cấp mười nghìn người.】

Tuy rằng không có phần thưởng gì nhưng ải thứ sáu không có boss, chỉ cần người chơi khác xuất hiện liền trực tiếp qua ải như ải thứ năm. Số lượng thăng cấp còn lại chỉ còn số ở hàng đơn vi.

Bình luận lập tức bùng nổ.

"A a a hành động g**t ch*t bé mèo lớn này của Hòa Ngọc thật sự là ngoài dự đoán của mọi người luôn rồi."

"Đm, ban đầu cậu ấy đã biết cửa ải này phải làm gì rồi, nhưng bởi vì Hàn Băng thú nên cậu ấy trì hoãn mãi tới cuối cùng mới ra tay, hoàn mỹ qua ải."

"Cái danh hiệu Người vượt ải hoàn mỹ chỉ có một ở phó bản này không ngờ lại thuộc về người đến từ hành tinh rác như Hòa Ngọc, thế mà tôi lại cảm thấy cậu ấy rất xứng đáng."

"Cậu ấy thật sự xứng đáng, bởi vì có cậu ấy mới qua mấy cửa ải trước, cửa ải này toàn dựa cậu ấy cả, tôi cũng không biết nói gì nữa, bắt đầu thấy thích cậu ấy rồi."

"Lần này trang bị được khen thưởng cũng rất đáng tin cậy, thế mà cậu ấy lại đoạt được thuốc sinh mệnh, lại còn là tám sao."

"Chúng ta phải thừa nhận rằng Hòa Ngọc là người chơi rất mạnh."

"Đúng vậy, vả mặt tui rồi, mặc dù không đủ năng lực chiến đấu, mặc dù năng lực chiến đấu chỉ có tám điểm nhưng chỉ số IQ này xứng đáng với hai chữ người mạnh thật mà."

"A a a Hòa Thần em iu anh."

"Đệt, tui khóc luôn rồi, chỉ còn tôi vẫn đang chèo CP của Hòa Thần và bé mèo lớn à, cậu ấy tàn nhẫn quá rồi, vậy mà thẳng tay g**t ch*t bé mèo."

"Cũng hết cách rồi, cách qua ải của ải này chính là vậy đó, hơn nữa Hàn Băng thú chỉ là NPC bình thường, là số liệu, khi họ rời khỏi phó bản này nó cũng sẽ tan biến thôi."

"Nói ra thì trận đấu với Hàn Băng thú này với trận đấu với Hàn Băng thú khác không giống lắm, không biết bên ekip giải thích như thế nào."

"Bên ekip giải thích rằng do bug hệ thống, Show sống còn đỉnh lưu là một hệ thống khép kín, sẽ có một số việc mà bên ekip cũng không khống chế được bug, bé mèo lớn đã bị giết rồi, bug rõ ràng."

"Cắt, chắc là nhìn Hòa Ngọc đã g**t ch*t bé mèo lớn thì bên ekip cũng lười đi tra rồi."

"Tra nội bộ hệ thống Show sống còn đỉnh lưu rất khó đấy, bé mèo lớn đã chết để hoàn thành sứ mệnh rồi, đương nhiên không cần thiết phải lãng phí hàng loạt thời gian và công sức để tra cứu việc này nữa."

"A a a càng ngày càng thích Hòa Ngọc, chỉ số IQ đúng đỉnh luôn, hơn nữa còn có dũng có mưu, dắt tụi mình đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác nữa, từ nay trở đi tui sẽ ngồi hóng phòng phát sóng trực tiếp của cậu ấy không rời nữa."

Hòa Ngọc lại thấy bình luận và vòng tuyển chọn, so với trường đào tạo Lê Minh, hiển nhiên phòng phát sóng trực tiếp của cậu càng ngày càng sạch sẽ. Mấy chữ "tuyển thủ hành tinh rác"", "gà mờ", "đi chết đi" cũng giảm bớt rồi. "Thích", "chỉ số IQ đỉnh", "Hòa Thần" thì xuất hiện với tần suất dày hơn.

Đây chính là mục đích cuối cùng của cậu.

Là một mình cậu tiến vào cửa ải thứ sáu, là cậu nhất định phải thành công thăng cấp, đạt được danh hiệu “Người qua ải hoàn mỹ nhất”.

Đạt được danh hiệu, cũng làm cho nhiều người xem phải nhìn cậu bằng đôi mắt khác, làm mới nhận thức của bọn họ.

Cậu còn nhận được thuốc sinh mệnh tám sao. Thuốc sinh mệnh không giống với thuốc phục hồi, thuốc sinh mệnh cao hơn một bậc so với thuốc phục hồi, hơn nữa nó có thể cải tạo cơ thể của người sử dụng.

Thuốc sinh mệnh có thể sẽ giúp sống lâu, cũng có thể thay đổi tố chất cơ thể, cũng có thể nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân. Nếu là ở Liên Bang, thuốc sinh mệnh tám sao càng là đồ vật khiến cho người tranh sứt đầu mẻ trán.

Đạt được danh dự, được thưởng thuốc sinh mệnh tám sao cũng đủ để cho người chơi hài lòng. Nhưng vẻ mặt của Hòa Ngọc vẫn không hề thay đổi, cậu rũ mắt, mí mắt cùng cặp kính không độ chặn lại tất cả cảm xúc trong mắt cậu.

Bé mèo lớn tốn tại như bug, quả nhiên sau khi nó chết, Liên Bang đã không điều tra.

Hòa Ngọc chưa bao giờ tin bug là tình cờ, bé mèo lớn là bug, đến từ một thế giới khác cậu, thật ra cũng là bug.

Một cái là tình cờ, hai cái cũng là tình cờ. Trong đó thực sự không liên hệ với nhau sao? Rốt cuộc bé mèo lớn tồn tại vì cái gì?

Quả nhiên Show sống còn đỉnh lưu vẫn còn có manh mối mà cậu chưa tra ra.

Lúc đấu với bé mèo lớn trong ải cuối cùng, năng lượng điều động băng tuyết tuyệt đối không phải giả, năng lực chiến đấu là "năng lượng" mà không đơn giản là "số liệu", e rằng đã có người đụng đến cánh cửa kia rồi. Về việc đẩy ra hay không, hay bên trong cánh cửa là gì, Hòa Ngọc cũng không biết.

Đối mặt với bão tuyết, Hòa Ngọc đi từng bước một phía trước cho đến khi hệ thống đưa cậu vào trạm trung chuyển.

Khoảnh khắc trước khi rời đi, cậu quay đầu. Thế giới băng tuyết trắng xóa, trống trải yên tĩnh, trừ bão tuyết ra thì chẳng còn gì, cậu hơi híp mắt khẽ nheo lại, mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy hình dáng cục lông to kia kích động nhảy dựng lên.

Nó phấn khích nhảy về phía cậu, đuôi vung cao, bàn tay lông xù cong móng lên, lòng bàn tay đầy thịt hồng hào lộ ra.

P/s: tui có thể khóc tới chết, meo meo của tui (ಥ﹏ಥ)
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 312: Ai Là Nội Gián? (164)


Bóng dáng của Hòa Ngọc và Trấn Tinh biến mất, tiến vào trạm trung chuyển.

Chốn cũ vẫn là thế giới băng tuyết trống trải không có một thứ gì, chỉ có ánh trăng lạnh giá chiếu rọi trên băng tuyết.

Mười phút sau.

Eugene leo từ dưới lên, để lộ ra trí não bị nện muốn rớt ra ngoài, ngón tay cào vào rìa núi băng tuyết, mặt robot tràn đầy nghi ngờ. "Đã xảy ra chuyện gì?" Vãi chưởng, gã vừa leo lên ngọn núi, sao thế giới lại biến đổi rồi.

Vậy là Hàn Băng thú lợi hại như vậy đã chết, Hòa Ngọc vượt ải rồi, Trấn Tinh cũng thăng cấp rồi. Gã không phục.

Bên cạnh, Cách Đới cũng nhô đầu, mặt robot đều là "Thế là kết thúc rồi."

Nguyên Trạch vươn bàn tay máu thịt lẫn lộn ra, sau một lúc lâu mới thở hổn hển, thò đầu ra ngoài: "Vãi, Hòa Ngọc vượt ải rồi? Rốt cuộc cậu ta đã làm những gì? Cậu ta mạnh như vậy sao?"

Thành Chiêu - người chưa xuất hiện nhưng giọng nói đã vang lên. "Hòa Ngọc, Trấn Tinh các người hãy đợi đấy!"

Trạm trung chuyển.

Hòa Ngọc xuất hiện ở trạm trung chuyển, vẫn chưa nhìn rõ xung quanh đã có một đám người vây quanh cậu. Vạn Nhân Trảm, Trảm Đặc, Seattle, Kiều Viễn, Quỳnh, Đoàn Vu Thần. Bọn họ nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt không chút thiện cảm, dường như muốn làm vậy để dọa cậu.

Hòa Ngọc mặt không biểu cảm, bình tĩnh nhìn lại họ.

Seattle vênh váo hỏi: "Anh nhìn chúng tôi có cảm thấy gì không?"

Hòa Ngọc thản nhiên đáp: "Chả có cảm giác gì cả."

Seattle: "..."

Kiều Viễn nói lớn: "Hòa Ngọc, bọn tao thành lập Biệt đội báo thù xong thì sau đó sẽ g**t ch*t mày đầu tiên."

Hòa Ngọc: "Ồ."

Trảm Đặc trợn mắt nói: "Nhiều người bọn tôi muốn giết cậu như vậy, năng lực chiến đấu cũng mạnh hơn cậu, cậu không thấy sợ sao?"

Hòa Ngọc giơ tay đẩy mắt kính, hết sức lạnh nhạt đáp: "Ở ải cuối, các anh cũng mạnh hơn tôi." Nhưng vẫn bị cậu loại đấy thôi.

Trảm Đặc: "..." Anh ta nghẹn họng, trong nháy mắt bực tức đau thấu tâm can.

Vạn Nhân Trảm lao đến, túm lấy bộ quần áo trắng của Hòa Ngọc, trừng mắt nhìn cậu tức giận nói: "Đáng chết, mày lừa tao thật thê thảm!"

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn anh ta, vươn bàn tay mảnh khảnh chậm rãi bẻ từng ngón tay anh ta ra, ánh mắt nghiêm túc kèm theo giọng điệu bình tĩnh nói: "Không còn cách nào khác, tôi nhất định phải sống. Nếu là anh, chắc cũng sẽ không muốn hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác đâu."

Cậu nói rất đúng, nhưng bởi vì người bị lừa là anh ta nên Vạn Nhân Trảm vẫn cảm thấy tức giận.

Hòa Ngọc tiếp tục nói: “Tôi biết anh đã đủ phiếu bầu rồi, không hề nhân lúc anh chưa chuẩn bị phiếu bầu xong để loại anh, cho anh cơ hội rời đi, như vậy vẫn chưa đủ sao, đối với anh vẫn chưa phải là tốt sao?”

Vạn Nhân Trảm nghe vậy sửng sốt, từ từ buông lỏng nắm tay ra, anh ta vô thức lùi lại vài bước. Chuyện đó tốt cho anh ta ư? Hình như cũng tốt, tuy rằng lừa gạt anh ta nhưng vẫn để anh ta sống tiếp. [V: Cún ngu vẫn như ngày nào 🙂))]

Đoàn Vu Thần nghiến răng nghiến lợi quát: "Vạn Nhân Trảm, mày không được nghe Hòa Ngọc nói bừa nữa, cậu ta đã lừa chúng ta thảm như vậy, tiếp theo chúng ta phải báo thù, đừng quên chúng ta là Biệt đội báo thù." Thấy Vạn Nhân Trảm nghe Hòa Ngọc nói xong, ánh mắt lại trở nên dịu dàng, Đoàn Vu Thần không thể nhịn tiếp. Tên ngu xuẩn này, mới nói hai câu đã bị lừa.

Eugene bẻ đầu máy, bước nhanh tới: "Tính thêm tôi nữa, Biệt đội báo thù cho tôi một vị trí."

Cách Đới: "Tôi."

Thành Chiêu, Nguyên Trạch: "Cả tôi nữa."

Còn lại Trấn Tinh cuối cùng, vô cùng bất đắc dĩ.

Biệt đội báo thù lại càng mạnh thêm, Trảm Đặc xem kịch hay không ngừng cười khà khà: "Hòa Ngọc, cửa ải tiếp theo cậu phải làm sao bây giờ? Chúng tôi đều gia nhập Biệt đội báo thù chính là vì muốn báo thù cậu."

Trảm Đặc nghĩ Hòa Ngọc thật sự là một nhân tài. Dùng thực lực của mình đắc tội với biết bao cao thủ, khiến người ta hận cậu nghiến răng nghiến lợi, còn ở trạm trung chuyển quyết định sau khi tiến vào phó bản sẽ g**t ch*t cậu.

Thật là một thiên tài (hoặc thiên tai có dấu) a!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 313: Ai Là Nội Gián? (165)


Hòa Ngọc nhìn lướt qua bọn họ, giơ tay kéo chặt áo lông trắng trên người, trên mặt cậu không biểu hiện một chút nôn nóng hay lo lắng nào, giọng điệu bình tĩnh nói: "Ồ, các anh tính toán như thế à? Vừa vào phó bản liền giết tôi luôn?"

Không ai lên tiếng nhưng ý tứ của bọn họ chính là như vậy - Cậu sợ không?

Hòa Ngọc cười: "Vậy có nghĩa là các anh đang sợ tôi?"

Nếu không sợ thì tại sao vừa mới vào phó bản đã muốn giết cậu?

Vạn Nhân Trảm nhảy dựng lên: "Ai sợ? Lần trước là tao sai lầm nên tin mày, tao nói cho mày biết, phó bản tiếp theo chắc chắn tao sẽ xử đẹp mày."

"Chậc chậc." Hòa Ngọc đút tay vào túi, lắc đầu nói: "Các anh cũng là cao thủ số một số hai Liên Bang mà lại để mắt tới tôi, vậy mà còn thành lập Biệt đội báo thù để báo thù tôi."

Vẻ mặt của cậu không chỉ không có sự sợ hãi mà chỉ toàn nét kiêu ngạo.

Mọi người: "..." Không biết tại sao nhưng tự dưng có cảm giác lại thua thêm lần nữa.

Trấn Tinh vuốt cằm nói: "Tôi thấy rất tò mò, các anh làm sao mà vượt qua được ải thứ năm, làm sao khiến boss ở ải thứ ba hóa điên được?"

Eugene gật đầu nói tiếp: "Đúng vậy, các anh mạnh như vậy thật sao?" Ánh mắt anh ta có chút hoài nghi.

Theo lý để nói, anh ta và Trấn Tinh có năng lực chiến đấu có thể tính là cao nhất ở đây, mấy đội ngũ liên thủ của bọn họ khi đối phó boss vẫn cảm thấy khó, vậy mà một vài người lại có thể giải quyết. Có thật sự mạnh như vậy không?

Lăng Bất Thần nói: "Bởi vì có Hòa Ngọc, cậu ấy là phụ trợ mạnh nhất."

Eugene đột nhiên quay đầu nhìn sang bên cạnh, hoảng sợ lùi về sau vài bước nói: "Vl, tại sao cậu lại ở đây?"

Bên cạnh anh ta vốn không có ai mà, sao bây giờ Lăng Bất Thần lại đứng đây vậy?

Lăng Bất Thần vuốt mũi, thành thật cười: "Tôi vẫn luôn đứng ở đây từ đầu đến giờ."

Eugene: "..." Đồ chết tiệt này tự dưng làm người ta sợ hãi.

Trấn Tinh nhìn Hòa Ngọc, sau đó lại nhìn Lăng Bất Thần hỏi: "Phụ trợ mạnh nhất là cái gì?" Lăng Bất Thần giải thích đơn giản, nhấn mạnh "năng lực phụ trợ" của Hòa Ngọc có vai trò quyết định giúp cậu thắng lợi ở mấy cửa trước.

Hòa Ngọc nhìn Lăng Bất Thần thật lâu. Tên này thật sự là đã giúp cậu rất nhiều.

Đám người Trấn Tinh nghe xong, tất cả đều sửng sốt. Eugene hốt hoảng nhìn về phía Hòa Ngọc, dáng vẻ không thể tin hỏi lại: "Vậy mà cậu lại còn có năng lực này?"

Hòa Ngọc chớp mắt: "Đúng vậy, anh muốn nhờ tôi trợ giúp à?"

Eugene: "..." Có chút động lòng đấy.

Một giọng nói vang lên gần đấy: "Eugene, Hòa Ngọc có thể giúp cậu, vậy cũng có thể giúp người khác, cậu có chắc sẽ đánh bại được cậu ta không?"

Eugene: "..." Đùa cái gì chứ, hai lần trước đều bị Hòa Ngọc đùa giỡn khiến anh ta quay vòng vòng, làm sao anh ta có tự tin đánh bại Hòa Ngọc được.

Ngược lại, Hòa Ngọc là một đối thủ đáng sợ, có cơ hội thì nên liên thủ g**t ch*t.

Nguyên Trạch và Thành Chiêu liếc nhìn nhau, hai người im lặng gật đầu.

Bảo sao mấy người ở đây lại muốn thành lập Biệt đội báo thù, với năng lực chiến đấu không xác định của Hòa Ngọc cùng với năng lực phụ trợ đáng sợ này, chắc chắn cần phải liên thủ mới có thể đối phó.

Nhưng không thể không nói, hiểu lầm đang bắt đầu hình thành.

Ngoại trừ người chơi cùng một đội như Vạn Nhân Trảm, những người khác đều không biết năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc, tất cả đều cho rằng cậu ta là một tuyệt thế cao thủ.

Hòa Ngọc buông tay nói: "Được rồi, các anh muốn giết tôi hay muốn hợp tác với tôi, vòng sau rồi nói. Chỉ là tôi nói trước, các anh có thể tìm tôi hợp tác bất cứ lúc nào, tôi rất hoan nghênh."

Mọi người: "...."

Một bên rục rịch, một bên lại suy nghĩ tuyệt đối không thể giữ Hòa Ngọc lại.

Nếu năng lực của cậu đi giúp đối thủ, vậy thì thật sự đáng sợ. Mà họ sẽ trở thành đối thủ của nhau, dù sau, trận đấu này chỉ có một người có thể sống sót ra ngoài. Hơn nữa Hòa Ngọc thể hiện xuất sắc chắc chắn người xem sẽ càng ngày càng thích cậu, họ cũng không thể mặc kệ chuyện này, hiện tại đúng lúc mượn Biệt đội báo thù tại một phó bản xử lý Hòa Ngọc.

Ánh mắt mọi người chạm nhau, đạt thành hiệp nghị.

Phó bản sau đừng nghe cậu nói nhiều, trực tiếp g**t ch*t.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 314: Ai Là Nội Gián? (166)


Hòa Ngọc như không nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, cậu nhìn sang Vạn Nhân Trảm, có chút xuất thần.

Vạn Nhân Trảm dời tầm mắt, thô lỗ cắt ngang: "Mày nhìn tao làm gì?"

Ánh mắt Hòa Ngọc không có tiêu cự, lẩm bẩm nói: "Nếu có thể, vòng tiếp theo tôi muốn thi đấu cùng anh."

Vạn Nhân Trảm: "..." Tai anh ta đỏ bừng, rít gào: "Mày muốn tao bảo vệ mày tiếp sao? Nằm mơ! Vòng tiếp theo tao phải tự tay giết mày!"

Hòa Ngọc: "..." Cậu yên lặng nhìn đi chỗ khác, không muốn nói chuyện.

Cậu muốn thi đấu cùng Vạn Nhân Trảm bởi vì chỉ có Vạn Nhân Trảm từng trải qua quá trình thi đấu show sống còn mùa trước, hiển nhiên là anh ta biết vài thứ.

Hòa Ngọc dời mắt đi, Vạn Nhân Trảm trừng mắt. Chỉ có vậy… Cậu không hề cầu xin thêm vài câu nữa sao? Nếu mà cậu nói thêm vài câu, có lẽ là mình đã chịu rồi. [V: điểm giới hạn đúng là càng ngày càng thấp a ┐ (︶ ▽ ︶) ┌ ]

Nhưng Hòà Ngọc đã chuyển tầm mắt sang chỗ khác, Vạn Nhân Trảm chỉ có thể tự tức giận thành con cá nóc.

【Mời các tuyển thủ chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta chuẩn bị tiến vào vòng loại thứ ba.】

Eugene nhướng mày: "Cho nên lần này là đấu trường do hệ thống tự bố trí à."

Quỳnh: "Có lẽ là vậy, nhưng cũng có thể là phải hành động một mình, muốn biết rõ hơn thì chỉ có thể đợi đến khi vào phó bản thôi."

Cô ta vừa mới nói xong thì Hòà Ngọc đã cảm nhận được có một lực lượng đang lôi kéo cậu.

Cậu là người đầu tiên tiến vào vòng loại thứ ba.

Trước khi tiến vào, cậu đã nhìn thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của các tuyển thủ khác đang nhìn mình. Quả nhiên Biệt đội báo thù là thật, bọn họ cảm thấy cậu có tính uy h**p cao nên mới chuẩn bị loại cậu ra một cách nhanh chóng, không để cậu trở thành mối đe dọa trong tương lai.

Đối diện với ánh mắt như vậy, nét mặt của Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh.

Khán giả:

"Thôi toang rồi, Hòà Ngọc khó có thể sống sót trong ải này được rồi."

"Cậu ta đã đắc tội quá thâm độc với mấy cao thủ ở vòng trước, hơn nữa cậu ta còn kiêu căng nên bị người khác chú ý là phải rồi."

"Ôi mẹ ơi, tôi vừa mới thích Hòà Ngọc thôi mà giờ cậu ta đã bị nhiều người theo dõi như vậy rồi."

"Tôi bình chọn cho cậu ta."

"Thật ra cũng không chắc chắn lắm đâu, dù sao bọn họ cũng đã theo dõi cậu ta ở vòng trước nhưng cũng đâu có kết quả gì."

"Vòng này không giống các vòng khác, đã lật xe một lần rồi, tất cả mọi người đâu phải kẻ ngu, sẽ không bị lật xe lần thứ hai nữa đâu."

"Ai chả biết cậu ta có nhiều mưu kế chứ?"

Cùng lúc đó, trên quảng trường trò chuyện, cường giả Joe trước nay không ủng hộ Hoà Ngọc nhảy tới, vòng ra sau cường giả Larry ủng hộ Hòà Ngọc, hỏi: "Larry, ông nghĩ Hòa Ngọc có thể thắng vòng này không? Tuy cậu ta rất thông minh, tôi cũng rất thưởng thức cậu ta nhưng cậu ta lại bộc lộ tài năng quá khiến cho mọi người ai cũng thống nhất muốn loại cậu ta, giờ e là lành ít dữ nhiều rồi đấy."

Larry đứng ra ngay: "Ý kiến của tôi và ông không giống nhau, vòng trước Hòa Ngọc có thể xoay chuyển thì chưa chắc vòng này không thể. Hơn nữa, những người khác thật sự sẽ một lòng thống nhất với nhau sao, nếu có người xao động với năng lực của Hòa Ngọc thì Hòa Ngọc vẫn có thể sống."

Joe: "Biệt đội báo thù không phải chỉ để trưng, tôi không nghĩ rằng biểu hiện của Hòa Ngọc ở vòng này có thể tốt được như vòng trước. Ở vòng trước cậu ta giành được chiến thắng là vì cậu ta đánh rất bất ngờ, mọi người đều không nghĩ cậu ta có thể tính toán nhiều như vậy, có thể có nhiều mưu kế như vậy. Mà trong vòng này, mọi người đều biết cậu ta thông minh nên sẽ không dễ dàng tin tưởng cậu ta nữa."

Larry: "Tôi vẫn tin Hòà Ngọc, tôi tin vào quyết định của mình."

Joe: "Ông đang bị tình yêu của fans dành cho idol che mờ mắt đó, chúng ta đánh cược lần này đi. Tôi đánh cược một triệu đồng Liên Bang, nếu Hòà Ngọc thua thì ông phải đưa số tiền đó cho tôi còn nếu Hòà Ngọc thắng thì tôi sẽ đưa số tiền đó cho ông. Đương nhiên là không tính số phiếu bị tiêu hao, dù sao cậu ta cũng có trong tay hai trăm nghìn phiếu, nhỡ đâu vòng này yêu cầu không cao thì sao?"

Larry: "Một triệu sao, thế này cũng quá nhiều nhỉ?"

Joe: "Ông không dám sao? Vậy mà ông còn chắc chắn cậu ta sẽ thắng."

Larry: "Có gì không dám chứ, cược thì cược thôi."

Larry đồng ý, Joe ở bên kia đang ngồi khoanh chân tự tin nhai đồ ăn, ông ta ngẩng đầu nhìn vào phòng phát sóng trực tiếp, vẻ mặt thảnh thơi: "Ở vòng này Hòà Ngọc không có nhiều lợi thế, e là tôi thắng chắc rồi."

Nhưng mà tiền đề là họ không tiến vào một phó bản hoàn toàn hợp tác.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 315: Ai Là Nội Gián?* (167) - Hết arc 3


【Hoan nghênh mọi người tiến vào vòng thứ ba của vòng loại Show sống còn đỉnh lưu, mười nghìn tuyển thủ tiến vào vòng này sẽ bị loại một nửa. Mỗi một tuyển thủ đi đến được vòng này đều rất tài năng, mong các vị nỗ lực nhiều hơn nữa để không bị loại.

Chủ đề của vòng loại thứ ba này là “Đếm ngược thời gian tử vong”.

Mỗi một tuyển thủ nào tiến vào vòng thi đấu đều sẽ có thời gian tử vong được đếm ngược, đó là sinh mệnh của bạn trong phó bản này.

Một khi thời gian đếm ngược đến 0, tuyển thủ sẽ bị loại.

Lưu ý rằng Đếm ngược thời gian tử vong sẽ xuất hiện trên đầu các tuyển thủ, những người chơi khác trong đấu trường này đều có thể nhìn thấy thời gian đếm ngược của bạn và ngược lại, bạn cũng sẽ nhìn thấy được thời gian đếm ngược của các tuyển thủ khác.

Lưu ý tiếp theo, bạn có thể thông qua phương thức của mình để nhìn thấy thời gian tử vong đếm ngược của thị trấn quỷ này mà không dùng gương.

Mỗi đấu trường đều sẽ có năm tuyển thủ dự thi với số điểm đếm ngược khác nhau, các bạn có thể tách ra để tự hành động hoặc có thể hợp tác cùng nhau.

Phó bản của bạn là thị trấn quỷ, để hoàn thành phó bản bạn phải tìm kiếm được bí mật lớn nhất của thị trấn quỷ, phá giải bí mật đó và rời khỏi thị trấn.

Trong quá trình kích hoạt bí mật lớn nhất, các tuyển thủ kích hoạt được nhiệm vụ chi nhánh đều phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu không hoàn thành sẽ không thể rời khỏi thị trấn quỷ.

Chú ý rằng thời gian tử vong đếm ngược sẽ xuất hiện thay đổi bất cứ lúc nào, kích hoạt nhiệm vụ và NPC đều sẽ khiến cho thời gian tử vong đếm ngược thay đổi.

Nếu bạn tiêu hao năm trăm nghìn phiếu cũng có thể thăng cấp ngay trong vòng này.

Mong các vị tuyển thủ cố gắng, đồng thời chú ý đến Đếm ngược thời gian từ vong của mình.】

Xem quy tắc của phó bản mới xong, Hoà Ngọc hơi nhướng mày.

Hơi phức tạp à nha, nhưng mà vẫn dễ hiểu.

Hiện tại cậu đang ở trong thị trấn quỷ, ở cái trấn này có rất nhiều bí mật, mà bọn họ phải tìm cái bí mật lớn nhất kia rồi phá giải trước khi thời gian tử vong đếm ngược kết thúc sau đó mới được rời đi. Mà thời gian tử vong đếm ngược ý chỉ cậu còn có thể sống được bao lâu. Cái đó ở trên đầu của cậu nên chính cậu cũng không biết thời gian của mình còn lại bao nhiêu, nhưng các tuyển thủ khác trong đấu trường lại có thể nhìn thấy của cậu và cậu cũng có thể nhìn thấy thời gian của họ.

Thị trấn quỷ không có gương, muốn nhìn những con số trên đầu phải suy nghĩ một chút. Những con số này không phải xem một lần là xong, nó còn có thể bị thay đổi bất cứ lúc nào.

Kích hoạt nhiệm vụ sẽ thay đổi, tiếp xúc với NPC cũng có thể thay đổi.

Thị trấn quỷ này ngoại trừ NPC ở bên ngoài thì cũng chỉ có năm tuyển thủ dự thi, họ có thể chém chết lẫn nhau, cũng có thể hợp tác với nhau hoặc hành động một mình.

【Đếm ngược thời gian tử vong của bạn đã sắp kết thúc, mong bạn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ.】

Cái quy tắc giả thiết này hơi thâm độc à nha.

Các tuyển thủ không biết các con số thời gian trên đầu mình thì họ sẽ không nhịn được sốt ruột mà vội vàng đi làm nhiệm vụ. Nhỡ đâu trên đầu mình chỉ có mấy giờ vậy thì không phải vô cùng xui xẻo sao? Quả nhiên cách thiết lập phó bản cho các tuyển thủ xếp hạng cao đều đáng để xem, vừa nguy hiểm lại vừa k*ch th*ch.

Đấu trường số một, tuyển thủ Hòa Ngọc, Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Khắc Lý Hải.

Tất cả thành viên đã đến đông đủ, xin các vị mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, chúc các vị thành công.

Bình luận: "..."

Hoà Ngọc: "Chậc"

Có ba tuyển thủ là thành viên của "Biệt đội báo thù", một tuyển thủ còn lại là Khắc Lý Hải chuyên săn giết các tuyển thủ khác. Đội hình này chính là đội hình không chừa đường sống cho cậu.

Cậu rất hiểu rõ vận may của mình và càng hiểu rõ hơn con số sẽ hiện trên đầu mình.

Hòà Ngọc vô cùng bình tĩnh, không có lấy chút hoảng hốt nào.

Cậu lấy món trang bị biến hình kia ra, khoé miệng nở một nụ cười.

Bình luận:

"Cậu ta muốn biến ra một chiếc gương sao, cũng tốt, như vậy có thể biết được thời gian đếm ngược trên đầu mình bất cứ lúc nào."

"Trang bị này của cậu ta rất hữu dụng đó, đm lợi hại nha."

"Hoà Ngọc cũng quá độc ác rồi đó."

"Mẹ nó, tôi lại ngửi thấy được hương vị tính kế quen thuộc."

"Cầu nguyện cho bọn Trấn Tinh không dẫm phải hố."

"Đều mẹ nó nguy hiểm như vậy sao, còn không quên tính kế người khác, Hòà Ngọc cậu ta không phải là có nhiều mưu kế mà cậu ta là mưu kế thành tinh rồi đó."

<b>P/s:</b>

Thế là đã xong arc 3 siêu dài này rồi *tung hoa* *tung hoa* *tung hoa*. Chúng mình phải nói lời tạm biệt với meo meo (இ﹏இ`。), chuẩn bị tiến vào công cuộc “chỉnh đốn” của thầy Hoà với Biệt đội báo thù có hơi chấp vá này.

Hehe V đã giữ lời hứa bão chương cho cả nhà - dù có hơi lố deadline xí (⊃。 • ́‿ • ̀。) ⊃ , cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng team và thầy Hoà tới tận đây. Như đã chia sẻ, arc này là arc yêu thích nhất của V, tác giả đại nhân đã cắm flag và rải trứng màu xuyên xuốt arc này, mọi người có nhận ra không nè ☆ ⌒ (ゝ 。∂).

Mong sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của mọi người ở các chặng sau, nếu iu thích mọi người hãy để lại bình luận và tim cho V nhé!

(〃‿〃✿)(〃‿〃✿)(〃‿〃✿)

Các arc tiếp theo sẽ hé lộ thêm về thế giới quan cũng như vén màn bí mật mà Ngu Ngu đang che đậy - này chắc cũng khá lâu á (¬‿¬)

˖𓍢ִ໋🌷͙֒✧˚.🎀༘⋆
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 316: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (1) - Arc 4


Hòa Ngọc thật sự biến trang bị thành kính, chỉ là không giống với những chiếc kính bình thường, cậu biến nó thành chiếc kính 3D lập thể trong suốt.

Sau đó, vô cùng tự nhiên đeo lên đầu mình.

Hòa Ngọc đeo xong, buông tay xuống cảm thán: "Đúng là món đồ tốt đấy, trang bị cao cấp biến hình có khác, trang sức thần kỳ thế này mà cũng biến ra được." Cậu chỉ tưởng tượng vật này một cách rõ ràng trong đầu, thế mà trang bị lại hiện ra y như thế, hoàn toàn phù hợp với sự tưởng tượng hoàn hảo, không có một lỗi sai nào, càng nhìn càng không thấy bất kỳ vấn đề nào.

Trang bị cao cấp đúng là thần kỳ thật.

Khán giả: "..."

"Đù má, đây là do cậu thần kỳ có được không?"

Người bình thường thì ai có thể nghĩ ra đồ vật kỳ lạ thế này được? Người bình thường thì ai sẽ làm ra chuyện thế này?

Khi Hòa Ngọc lấy được trang bị này ở phó bản trước, chẳng ai coi trọng, không đơn giản chỉ bởi vì nó có thể biến thành đồ trang sức mà còn bởi vì Liên Bang cũng có một ít trang bị có thể biến hình, những trang bị đó dùng năng lực để chứng minh, vô dụng.

Muốn điều khiển trang bị biến hình thành thứ khác, đầu tiên phải xây dựng thứ đó một cách hoàn hảo trong đầu, nếu không hiểu rõ hoặc là tưởng tượng không tốt, đồ vật được biến ra cũng rất khác.

Hòa Ngọc có thể nghĩ ra thứ này, đúng là một nhân tài. Khán giả xem đều thấy thán phục.

Xem sự sắp xếp của phó bản này, Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Khắc Lý Hải, những cao thủ như thế trong trận đấu còn bị người khác nhằm vào, Hòa Ngọc không nghĩ cách giữ mạng làm sao mà được, thế là lúc vừa tiến vào phó bản bèn biến nó thành chiếc kính kỳ quái đeo lên đầu mình.

Cậu muốn những tuyển thủ khác nhìn thấy cậu, có thể biết được thời gian đếm ngược của mình. Ha ha, ai tin? Khán giả đều hiểu rất rõ cái tính không bao giờ chịu thiệt của cậu, nếu nói đây không phải hố, có đánh chết bọn họ cũng không tin.

Bình luận.

"Mặc dù tôi không biết chính xác cậu ta sẽ làm gì, nhưng tôi đảm bảo có mùi âm mưu ở đây."

"Đù má, trang bị biến hình này có thể dùng như vậy sao?"

"Dù sao cũng là trang bị cao cấp, chỉ sợ không phải chỉ là trang sức thông thường. Hòa Ngọc đúng thật là, luôn có thể khiến trang bị thành những thứ kỳ quái."

"Mau phân tích đi, rốt cuộc Hòa Ngọc muốn làm gì vậy?"

"Tôi thấy mọi người đừng nghĩ cậu ta phức tạp quá, có lẽ cậu ta chỉ muốn che con số trên đầu mình thôi, hơn nữa cho dù cậu ta có tính kế thì chắc gì những người khác đã lọt hố."

Người mạnh Liên Bang Joe vừa nhìn bình luận ở phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc, vừa cau mày. Lúc này, trí não hiện lên cho thấy có người liên lạc với ông ta.

Joe nhận máy, người ở đầu kia vội vàng hô lên: "Joe, ông có xem phát sóng trực tiếp không? Hòa Ngọc có ý gì đây, lẽ nào cậu ta lại đào cái hố gì, hay là giở trò gì, tôi không hiểu gì cả."

"Có khả năng." Joe cau mày: "Nhưng tôi không nghĩ ra lý do tại sao cậu ta lại làm như vậy, nếu không phải để che thời gian đếm ngược tử vong trên đầu, vậy tại sao phải biến thành chiếc kính tàng hình?" Hai chữ "tàng hình", rất rõ ràng là có âm mưu gì đó ở trong. Mà, cái tên Hòa Ngọc này vẫn có trò gì đó trên người. Rất khó để người ta có thể phỏng đoán.

"Hòa Ngọc có cách vượt qua ải này không, ván cược của ông và Larry có đáng giá một triệu đồng Liên Bang không, tuy ông không giống cái tên quỷ nghèo Larry kia, một triệu chẳng là gì đối với ông nhưng chuyện này liên quan đến đến mặt mũi đấy." Người bạn ở đầu dây bên kia liên tục cằn nhằn.

Không phải ông ta coi trọng Hòa Ngọc, mà cái tên Hòa Ngọc này không chỉ có trò gì đó, mà còn có chút tà môn trên người. Xem bình luận trên mạng, bây giờ mọi người không nói cậu ta là kỳ tích mà nói cậu ta kỳ quái.

Joe cười nhẹ một tiếng, lắc đầu: "Tuy rằng dường như Hòa Ngọc có giở trò gì đó, nhưng ông nhìn sang bốn người còn lại đi, thái độ của Trấn Tinh không rõ ràng, nhưng gã và Eugene đều là người thông minh, người thông minh thì biết nên làm gì, người thông minh cũng sẽ không nhân từ nương tay càng không để mình lại rơi vào bẫy của cậu ta. Vạn Nhân Trảm là một tên ngốc, ngu xuấn nhưng ải này của gã là giết Hòa Ngọc, chung quy lại chỉ còn điểm mấu chốt Khắc Lý Hải, chuyên đi săn giết những người hành tinh rác, tuyệt đối sẽ không buông tha Hòa Ngọc."

Người bạn vẫn tiếp tục nghi hoặc: "Cũng không chắc có thể g**t ch*t Hòa Ngọc, dù sao thì cậu ta cũng có thái cực gì đó, có thể phản đòn."

Joe: "Thái cực Trái Đất của cậu ta rất cực đoan, chỉ có thể phản đòn lại công kích thẳng mà còn có mức độ nhất định. Đánh lén, liên thủ, còn có phương pháp công kích vô cùng kỳ lạ của họ, Hòa Ngọc không thắng được, cũng không có năng lực chủ động tấn công, là cái kiểu nằm không cũng đánh được. Cách thức chiến đấu, chưa bao giờ là kiểu công kích thẳng. Các cao thủ của Liên Bang cũng không chỉ có chút thủ đoạn như thế, xem thường bọn họ, coi như bước một bước tới cái chết."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 317: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (2)


Ông ta gác chân lên bàn, chắc chắn nói: "Lùi bước để nói, dù bọn họ không giết cậu ta, thì ải này, người mạnh có phụ trợ mạnh nhất có tám điểm năng lực chiến đấu cũng không dễ dàng qua ải này được."

"Tách Hòa Ngọc ra thì cậu ta không thể qua ải một mình được, hợp lại thì, chậc chậc, bọn họ sẽ g**t ch*t Hòa Ngọc, tiến cũng chết, lùi cũng chết, xem cậu ta lựa chọn thế nào thôi."

Còn lối thoát hiểm năm trăm nghìn phiếu, hiện tại Hòa Ngọc chỉ có hai trăm nghìn phiếu, muốn gom đủ ba trăm nghìn phiếu vô cùng khó khăn, không cần cân nhắc đến biện pháp này. Đương nhiên, cũng không loại trừ việc cậu ta có biểu hiện ngoạn mục, người xem đột nhiên bầu phiếu cho cậu ta.

Người bạn tò mò hỏi: "Joe, nếu là ông, ông sẽ làm thế nào?"

Joe nhìn màn hình, bình tĩnh mở miệng: "Nếu là tôi, tôi sẽ hành động một mình, tránh xa người khác, không xung đột với bọn họ. Hành động một mình, ít nhất còn có thể đánh cược vào vận may." Còn Hòa Ngọc vẫn luôn có cái vận may lên lên xuống xuống, có thể cược thắng được hay không? Cái này thì không biết.

Thời gian đếm ngược tử vong của Hòa Ngọc chỉ còn bảy mươi hai giờ, dựa theo giá trị vận may của "nhảy disco trên dây bất tử", chắc chắn cậu là người đếm ngược tử vong thấp nhất trong số các tuyển thủ trong phó bản này. Không cần đi xem các tuyển thủ khác, Hòa Ngọc cũng có thể đoán ra được.

Cậu cũng chẳng để ý mấy, dù sao trước mặt cậu vẫn còn hai con đường có thể đi, điều này còn tốt hơn việc lâm vào hoàn cảnh không còn cái nào. Hoặc là trước khi bảy mươi hai giờ đếm ngược kết thúc, hoàn thành nhiệm vụ hoặc là thay đổi thời gian đếm ngược tử vong, bao gồm cả việc thay đổi thời gian đếm ngược tử vong không giới hạn của mình.

Thời gian đếm ngược tử vong có thể giảm bớt hay có thể gia tăng, Hòa Ngọc không xác định được, tất cả đều cần phải thăm dò thêm.

Độ khó của phó bản này còn khó hơn hai phó bản trước nhiều, tuy chỉ có năm tuyển thủ tiến vào nhưng không biết còn rất nhiều nguy hiểm, bị tuyển thủ khác giết, chết, bị NPC giết, chết, thời gian đếm ngược tử vong về không, chết. Thời gian đếm ngược tử vong luôn treo trên đầu, dù có dựa theo hệ số giá trị định ra kế hoạch thì khi đi qua thị trấn quỷ, thời gian đếm ngược tử vong lúc nào cũng có thể xảy ra biến hóa, một khi có thanh đổi, kế hoạch sẽ bị xáo trộn ngay lập tức.

Cho dù có muốn thăng cấp ở thời khắc nguy hiểm, năm trăm nghìn phiếu cũng vô cùng khó khăn. Vòng trước yêu cầu hai trăm nghìn, vòng này yêu cầu lên tới năm trăm nghìn, cho dù có ít tuyển thủ, số phiếu càng dễ tập trung cũng rất khó lấy được năm trăm nghìn phiếu. Thảo nào phó bản trước phải tích phiếu, nếu vòng này không có tích trước, đừng nghĩ đạt tới việc đạt được năm trăm nghìn phiếu.

Có thể đoán rằng trận đấu sau này sẽ chỉ càng hung tàn, cũng sẽ càng khó đạt được số phiếu cần thiết.

Tỷ lệ loại của phó bản này là năm mươi phần trăm, mười nghìn người thì có năm nghìn người thăng cấp.

Đừng cảm thấy dễ dàng hơn những phó bản trước kia, hoàn toàn ngược lại, phó bản này còn khó hơn nhiều lần, phải biết rằng mười nghìn người này được chọn từ mười triệu người ra. Người nào người nấy đều là cao thủ. Năm trăm nghìn phiếu khó có thể đạt được, có thể chiến đấu như trận đấu trước, vừa là nhiệm vụ vừa là quỷ quái, còn có nguyên tố thời gian đếm ngược tử vong xếp chồng lên nhau có thể xảy ra thay đổi bất cứ lúc nào.

Chậc chậc, đúng là rất k*ch th*ch. Hòa Ngọc vô cùng thích thú. Cậu nhấc chân rời khỏi nơi spawn, hướng về con đường nhỏ lát đá xanh duy nhất phía trước, bước vào thị trấn quỷ.

Con đường nhỏ lát đá xanh mọc đầy rêu, chỉ nhìn những phiến đá này là biết đó là một thị trấn vô cùng cổ xưa, đi trên con đường mọc đầy rêu xanh, dường như có thể nghe được tiếng náo nhiệt và ồn ào ở cuối con đường. Có rất nhiều, rất nhiều người ở phía trước.

Sau khi thị trấn quý được hệ thống giới thiệu và tuyên bố quy tắc, những thông tin đó được truyền vào đầu họ.

Đây là một địa điểm du lịch cổ xưa tọa lạc tại một hành tinh thông thường, thị trấn nhỏ được coi là điểm bán hàng của "quỷ", hấp dẫn rất nhiều du khách Liên Bang đến du ngoạn, trải nghiệm, rèn luyện.

Quỷ ở đây đều rất chân thật, du khách coi việc tìm được quỷ, giết quỷ làm niềm vui, cũng là cách rèn luyện năng lực chiến đấu của mình. Nghe nói, quỷ ở nơi này vô cùng vô tận, giết không hết, thị trấn nhỏ này có từ trường thần kỳ, cho dù được một cao thủ xử lý sạch sẽ, qua một thời gian ngắn quỷ vẫn sẽ xuất hiện thêm một lần nữa.

Quỷ mới sinh không mạnh, rất dễ đối phó, nhưng quỷ sống càng lâu lại càng mạnh, rất khó nhìn thấy nhưng vẫn luôn tồn tại.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều du khách bị chết trong tay quỷ. Bởi vì k*ch th*ch và thú vị, vẫn có vô số du khách, từng lớp từng lớp đi vào thị trấn, mang đến sự náo nhiệt và độ nổi tiếng cho thị trấn này.

Hòa Ngọc đi về nơi náo nhiệt cuối đường.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 318: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (3)


Cùng lúc đó.

Bốn phía khác của thị trấn.

Trấn Tinh vuốt cằm: "Phó bản này cũng thú vị đấy, đầu tiên phải xem thời gian đếm ngược tử vong trên đầu có nguy hiểm hay không, nếu thời gian quá ngắn thì đoán rằng có chút phiền toái."

Bình luận: “Ông cố ơi của ông là một trăm hai mươi giờ, dài nhất phó bản này đấy.”

"Tích tích!"

Trấn Tinh cảm giác được trí não vang lên, gã cúi đầu nhìn, là tin từ Eugene: "Ông ở đâu đấy, ở phó bản này chúng ta được phân cùng Hòa Ngọc đó."

Trấn Tinh chỉ trả lời một từ: "Ừ." Gã biết, dù sao thì lúc nhân viên thông báo, tất cả thành viên đều có thể nghe thấy.

Eugene: "Chúng ta muốn hợp tác nhưng không rõ năng lực chiến đấu của Hòa Ngọc ra sao, phó bản trước lấy được nhiều trang bị như vậy, chắc chắn rất lợi hại, chúng ta liên thủ cướp trang bị của cậu ta. Đặc biệt là thuốc sinh mệnh tám sao, coi như chúng ta có thêm một mạng nữa."

Trấn Tinh: "Muốn tìm được cậu ta, chỉ sợ cũng không dễ gì." Gã có thể liên lạc với Eugene là bởi đã từng hợp tác với nhau ở phó bản trước, trao đổi quyền trí não, bọn họ vẫn chưa trao đổi quyền trí não với Hòa Ngọc, không liên lạc được.

Eugene nháy mắt: "Ông nghĩ thế nào, ông muốn hành động một mình à?"

Trấn Tinh không chút thay đổi: "Chẳng lẽ ông không nghĩ thế?" Mặc dù Eugene luôn miệng nói hợp tác nhưng Trần Tinh biết rằng gã thực sự không muốn hợp tác một chút nào.

Eugene: "Hi hi hi, ông không định tìm tôi là tốt rồi, được rồi, thời gian có hạn, nhiệm vụ cấp bách, tự hành động nhé, bye bye." Hiển nhiên, mục đích gã liên lạc là muốn xác định Trấn Tinh không muốn tìm gã.

Cắt đứt liên lạc, Trấn Tinh chớp mắt, sau đó chọn bừa một phương hướng để đi. Gã muốn đi tìm Hòa Ngọc. Cũng không phải muốn giết Hòa Ngọc, chỉ đơn thuần muốn tìm được cậu.

Eugene cắt đứt liên lạc, xoa tay: "Hehe, mình muốn đi tìm Hòa Ngọc, tốt nhất là một mình hưởng lợi, trang bị của Hòa Ngọc sẽ thuộc về mình." Dưới chân gã, lắc mình mấy cái là không thấy đâu. Cũng bước vào con đường đi tìm Hòa Ngọc.

Khắc Lý Hải bước vội vàng về phía trước, sắc mặt vô cùng khó coi: "Quá xui rồi, sao ba cái tên khó nhằn Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm lại được phân cùng một chỗ thế này, mình phải tìm được Hòa Ngọc trước, xử lý cậu ta, lấy được trang bị của cậu ta khiến mình mạnh thêm mới được."

Gã cầm dao lớn, ánh mắt hung tợn: "Một tuyển thủ của hành tinh rác, dựa vào đâu mà giẫm lên đầu ông đây chứ?" l**m khóe miệng, ánh mắt Khắc Lý Hải khát máu lại điên cuồng: "Súc vật của hành tinh rác, máu của chúng mày chỉ xứng để dao của tao mài mà thôi."

Mục tiêu đầu tiên của gã cũng là tìm được Hòa Ngọc.

Ba người, tất cả đều bước lên hành trình tìm kiếm Hòa Ngọc. Đáng tiếc không liên lạc với Hòa Ngọc được, tìm cậu ta ở trên một thị trấn lớn thế này, trong tình huống người đến người đi thế này, cũng không hề dễ dàng, nhất là bọn họ còn có thể có manh mối nhiệm vụ hiện ra.

Chỉ có Vạn Nhân Trảm là có thể thông qua trí não liên lạc với Hòa Ngọc, bọn họ là đồng đội ở phó bản trước, đã trao đổi quyền với nhau. Ba người đều tăng tốc, sợ Vạn Nhân Trảm tìm được Hòa Ngọc trước.

Mấy khán giả của phòng phát sóng trực tiếp cũng chạy đến phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm, xem gã có thể tìm được Hòa Ngọc hay không.

Tuy nhiên -

Vạn Nhân Trảm đang nói chuyện với trí não.

"Hòa Ngọc Hòa Ngọc, mày ở đâu, nhận được tin thì trả lời ngay!"

"Hòa Ngọc Hòa Ngọc, dù sao mày cũng phải chết, đưa mạng cho ông đây đi, đừng để người khác được lợi."

"Hòa Ngọc Hòa Ngọc, bọn họ nhất định sẽ giết mày, cầu xin ông đây đi, cầu xin tao đi, tao cũng đâu thể không tha cho mày đâu."

"Hòa Ngọc Hòa Ngọc, nếu mày muốn hợp tác với tao thì mau mở miệng đi, ông đây sẽ suy nghĩ một chút."

"Hòa Ngọc Hòa Ngọc, đưa định vị cho ông đây đi, một mình mày sao có thể sống sót được?"

"Hòa Ngọc!"

Gã gào mất mười phút, Hòa Ngọc chẳng hề để ý tới gã. Vạn Nhân Trảm thẹn quá hóa giận, nổi giận xông về phía trước, miệng thì mắng chửi: "Đm Hòa Ngọc, đừng để ông gặp được mày."

Khán giả: "Hòa Ngọc không trả lời một câu nào, giới hạn của Vạn Nhân Trảm ngày càng bị hạ thấp, tên thuộc Biệt đội báo thù này, ngày càng không đáng tin a."

Quảng trường trò chuyện, bình luận về "đồ ngốc" có thêm một câu.

Gã có chút giới hạn, nhưng không nhiều.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 319: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (4)


Hòa Ngọc đi ra khỏi con đường mòn, chính thức bước vào thị trấn quỷ náo nhiệt.

Con đường của thị trấn quanh co khúc khuỷu, hai bên mở đủ loại cửa hàng, người trên đường đi qua đi lại có cư dân của thị trấn, cũng có chủ quán, phần lớn vẫn là du khách, còn quỷ thì đương nhiên là không nhìn thấy. Rất giống với thị trấn du lịch cổ phồn hoa của Trái Đất. Nhưng mà còn có rất nhiều đồ vật chỉ Liên Bang Vũ Trụ mới có, khiến người ta có cảm giác rối loạn thời không, suýt chút nữa là không phân biệt được mình đang ở đâu.

Hòa Ngọc thất thần trong hai giây, chợt có vài người vây quanh.

"Quý khách, anh muốn ở trọ không, điều kiện của quán nhỏ nhà chúng tôi rất tốt, khả năng có quỷ vào buổi tối cao tới năm mươi phần trăm."

"Quý khách, tiệm chúng tôi năm đêm liền đều có quỷ xuất hiện, đêm nay chắc chắn sẽ có."

"Quý khách, anh muốn ăn cơm không? Nhà hàng chúng tôi có phong cách đồ ăn của quỷ, hoan nghênh thưởng thức."

"Quý khách, mua bản đồ thị trấn đi."

"Quý khách."

Đúng là vô cùng đặc sắc, cũng vô cùng quen thuộc. Hòa Ngọc đưa tay xoa mi tâm, lập tức nhìn về phía người đàn ông trung niên đang bán bản đồ: "Tôi có thể xem bản đồ không?"

"Được chứ," Người đàn ông trung niên lập tức đẩy ra những người khác ra, vui vẻ nói: "Một trăm đồng Liên Bang một tấm, bản đồ có độ nét cao, có thể trói buộc với trí não." Người đàn ông trung niên này mặc bộ quần áo vô cùng đặc sắc của nơi này, bên ngoài còn khoác một chiếc áo choàng màu đen tầm thường.

Bên cạnh, những người khác mặc kiểu khác nhau nhưng đều khoác áo choàng, có cái màu đen, cũng có cái màu xám.

Hòa Ngọc thản nhiên nhìn qua, lặng lẽ ghi nhớ điều này rồi nhìn tấm bản đồ. Thảo nào giá tới tận một trăm đồng tiền Liên Bang, đúng là có điểm để tăng giá, bản đồ này có độ sắc nét vô cùng cao, khi Hòa Ngọc nhìn, bản đồ giống như là sống dậy, vị trí của cậu được đánh một điểm đỏ, đường xá thông suốt bốn phương tám hướng, hiện lên phân bộ hình chữ "tỉnh", cửa hàng trông rất rõ ràng. Tầm mắt của Hoà Ngọc dừng tại cửa hàng, thậm chí có thể nhìn thấy đồ bán bên trong và ông chủ trong đó.

Tất nhiên, chỉ có thể nhìn thấy một con phố, những con phố khác đều được làm mờ.

Hòa Ngọc nhướng mày. Xem ra đây là thủ đoạn đặc thù của Liên Bang, phòng bị một số người có trí nhớ kinh người cùng với người thuộc hành tinh Cơ Giới, nhìn qua là nhớ kỹ thì ai còn mua nữa?

Hòa Ngọc cầm bản đồ trên tay, người đàn ông trung niên với ánh mắt mong chờ nhìn cậu. Hòa Ngọc giơ tay lên, cuốn bản đồ lại: "Tôi lấy." Cậu bình tĩnh mở miệng: "Ngoài ra, cho ông thêm bốn trăm tiền boa, đi cùng tôi tìm hiểu thị trấn quý một chút."

Ánh mắt của người đàn ông trung niên sáng lên. Xung quanh, những thương nhân khác đều nhìn sang.

Rất rõ ràng, động thái hào phóng của Hòa Ngọc đã khiến bọn họ chú ý, ánh mắt tất cả mọi người đều rất nóng bỏng khi nhìn Hòa Ngọc, phần lớn đều có ý muốn chạy ngay đến bên cậu.

Người đàn ông trung niên sợ mối làm ăn chạy mất, lập tức xua những người khác đi, kích động xoa tay: "Được rồi, cậu muốn đi đâu hoặc muốn biết điều gì, tôi nhất định sẽ nói ra hết, tôi đã sống ở thị trấn quỷ này hơn mười năm rồi, hiểu khá rõ thị trấn quý này, tới đây, mời cậu đi bên này."

Hòa Ngọc bình tĩnh nhấc chân, tay cầm bản đồ cuộn vào, viết chữ "hào phóng" và "ngạo nghễ" trên mặt.

Bình luận: "Cậu ta có tiên sao?"

"Nếu nhớ không lầm thì khi tiến vào Show sống còn đỉnh lưu không thể mang đi bất cứ thứ gì, trí não của họ đều là trí não rỗng mà hệ thống phân phát cho, nên là."

"..."

"..."

"..."

Tất cả khán giả đều sững sờ.

Hòa Ngọc không một xu dính túi, sao cậu ta lại có thể bày ra dáng vẻ, tư thế này chứ? Lát thì dm ai sẽ trả tiền cho cậu ta?
 
Back
Top Bottom