Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 280: Ai Là Nội Gián? (132)


Giọng nói Eugene có chút khó chịu: "Đừng nghi ngờ trình độ thăm dò của tôi, ơ, sao lại giống như dò được thứ khác thế này ta?" Sau đó, giọng gã trở nên bối rối.

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Thăm dò của anh không có vấn đề, vậy Hòa Ngọc ở đâu?"

Nghe thấy thế, Hòa Ngọc ló đầu ra. Cậu giơ tay đẩy gọng kính, thái độ vô cùng hòa nhã: "Mấy người đang tìm tôi hả, tôi ở đây này."

Mọi người sửng sốt, theo bản năng ngẩng đầu lên. Trên đỉnh núi phủ đầy tuyết, Hòa Ngọc thò đầu ra, ánh mắt bọn họ giao nhau. Không biết vì sao, dự cảm không lành của Trấn Tinh càng ngày càng mãnh liệt, theo bản năng gã lùi về phía sau vài bước, nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ liền lui thêm vài bước nữa.

Mọi người nhìn Hòa Ngọc đột nhiên xuất hiện, không ai chú ý đến hành vi của Trấn Tinh. Eugene ngửa đầu ra sau, chống nạnh cười haha: "Hahaha, đúng là không tốn bao nhiêu công sức, Hòa Ngọc, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy cậu rồi."

Nguyên Trạch: "Cậu không đánh lại chúng tôi đâu, xem cậu còn có thể giở trò gì nữa."

Cánh tay máy của Cách Đới biến thành một con dao, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cậu: "Gan lớn thật đấy, biết thừa chúng tôi đang tìm cậu thế mà cậu còn dám xuất hiện."

Hòa Ngọc nhìn họ rồi mỉm cười: "Tôi vẫn luôn chờ mọi người đó."

Đám người đều sửng sốt. Eugene vô thức tiếp lời: "Đợi chúng tôi làm gì?"

Hòa Ngọc chớp mắt: "Lúc đầu là đợi mọi người mang tôi lên núi, bây giờ thì đợi mọi người chơi với bé mèo lớn của tôi."

Mọi người: "..." Cậu ta đang nói gì vậy, nghe không hiểu.

Con ngươi của Trấn Tinh run lên, gã đột ngột lùi lại, bước chân loạng choạng.

Eugene: "Cậu đang nói gì vậy?" Giọng gã thay đổi: "Hòa Ngọc, nếu như cậu xin tha, chúng tôi cũng có thể bỏ qua cho cậu, nếu không, khà khà." Gã nhìn Hòa Ngọc, đợi sắc mặt cậu thay đổi.

Nhưng vẻ mặt Hòa Ngọc vẫn luôn rất bình tĩnh, thậm chí còn vươn tay ra, kéo kéo thứ màu đen bên cạnh.

Cách Đới bay lên trên: "Đừng có phí lời với cậu ta nữa, giết cậu ta, cướp trang bị!" Gã lao l*n đ*nh, nhưng khi gã đi lên, khoảng cách giữa gã với Hòa Ngọc ngày càng xa. Cách Đới giật mình, dừng hành động của mình lại, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc.

Người trên mặt đất cũng có biểu cảm như vậy, đầu ngẩng lên cao, không phải bọn họ thấp đi mà là Hòa Ngọc đang cao lên.

Cách Đới bay lên trên: "Đừng có phí lời với cậu ta nữa, giết cậu ta, cướp trang bị!" Gã lao l*n đ*nh, nhưng khi gã đi lên, khoảng cách giữa gã với Hòa Ngọc ngày càng xa. Cách Đới giật mình, dừng hành động của mình lại, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc.

Người trên mặt đất cũng có biểu cảm như vậy, đầu ngẩng lên cao, không phải bọn họ thấp đi mà là Hòa Ngọc đang cao lên.

"Túi núi tuyết" đứng dậy, đưa Hòa Ngọc lên càng cao hơn. Cùng lúc đó, "túi núi tuyết" cúi đầu, một đôi mắt xanh lạnh lùng nhìn bọn họ, tràn ngập khí thế của kẻ mạnh, sát khí ập tới.

Mọi người: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 281: Ai Là Nội Gián? (133) - Thời tiết thật đẹp


"Túi núi tuyết" này là Hàn Băng thú sao?

Không phải Hàn Băng thú chỉ có một con sao, tại sao lại có đến hai túi núi tuyết.

Họ hoàn toàn không ngờ túi núi tuyết và Hàn Băng thú lại có liên quan với nhau, vì túi núi tuyết có hai cái y hệt nhau còn Hàn Băng thú thì chỉ có một con.

Nhưng bây giờ không phải là lúc phân tích, đám người họ đều đều há hốc mồm. Họ cứ nghệt ra đứng đối diện nhìn Hàn Băng thú, không động đậy gì, cả cơ thể như bị đông cứng lại. Ngạc nhiên họ dành tặng cho Hòa Ngọc lại không hề dọa được cậu, ngược lại xém chút còn dọa chết mình.

Bầu không khí kỳ lạ như ngưng đọng lại, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi "phù phù".

Nhanh lên.

Chạy nhanh lên chút nữa.

Hàn Băng thú không hề vội làm thịt con mồi ngay, nó tiếp tục bổ về phía những người còn lại đang chạy trốn. Trấn Tinh đã trốn xa khỏi nơi này từ lâu, tất cả mọi người đều điên cuồng chạy trốn khỏi sự công kích của Hàn Băng thú.

"Mẹ ơi, nó quá hung tàn rồi!"

"Sao Hàn Băng thú lại lợi hại như thế, ai có thể đánh thắng được nó đây?"

"A a a đừng đuổi theo tao!"

Tiếng la hét vang lên. Tất cả mọi người đều trốn đông núp tây, chật vật chạy đi.

Hòa Ngọc lười biếng nằm phơi nắng, mắt cậu nhắm hờ trông vô cùng hài lòng, sau đó chầm chậm đưa tay lấy trang bị biến hình ra, biến ra một cái bàn chải lớn, dùng nó để chải chuốt cho bé mèo lớn này.

"Grừ."

Bé mèo lớn gầm gừ lên một tiếng thì tâm trạng trở nên tốt hơn, thậm chí còn muốn dừng lại để đợi được v**t v*. Nhưng lúc nó nhìn thấy đám người đang chạy thục mạng thì vẫn đuổi theo. Nó nhún nhảy, bổ nhào về phía họ như đang đùa giỡn vậy.

Sau đó nó "chơi đùa" một cách thô bạo, khiến đám người Eugene ngã quy. Có người bị hất lên cao, Hàn Băng thú lập tức phun mũi tên băng, một tiếng kêu bi ai vang lên.

Bình luận.

"Quá thảm, đúng là quá thảm rồi."

"Thoáng cái đã có hai người chết, có khi nào Hòa Ngọc sẽ chỉ huy Hàn Băng thú giết sạch bọn họ không?"

"Rất có khả năng, đây là một cơ hội rất tốt để thanh trừ."

"Tối qua những cao thủ này đã đủ chật vật rồi, kết quả hôm nay còn thảm hơn."

Số phiếu của Cách Đới không đủ nhưng may là gã được rất nhiều khán giả hành tinh Cơ Giới ủng hộ, vào thời khắc nguy hiểm thế này thì số phiếu dần tăng lên, chỉ là mãi vẫn không chạm được mốc hai trăm ngàn.

Eugene lại đủ từ lâu. Eugene chưa dùng đến một trăm mấy chục ngàn phiếu ở vòng trước, cộng thêm số phiếu của vòng này thì đã vượt ngưỡng hai trăm ngàn rồi.

Nhưng gã lại không cam tâm ra đi như thế.

Eugene hét lên: "Đờ mờ Hòa Ngọc, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Tiếng gào thét của gã đã thu hút sự chú ý của Hàn Băng thú, Hàn Băng thú bổ nhào về phía gã.

Eugene lập tức sợ hãi gào lên: "Mẹ ơi, tôi sai rồi, Hòa Ngọc, là lỗi của tôi."

Hòa Ngọc ngước mặt lên trời khẽ cười. Thời tiết hôm nay đẹp thật.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 282: Ai Là Nội Gián? (134)


Đám người Eugene nằm la liệt, nằm dưới đất thở hổn hển, khắp người đều là vết thương, hơn nữa thể lực cũng tiêu hao cạn kiệt, không còn chút sức lực nào, căn bản không động đậy nổi.

Có người chuẩn bị rời đi, có người bày ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Tuyết bay đầy trời, cảm giác ngồi la liệt trên đất sau khi vận động kịch liệt quả thật không cách nào hình dung được, gương mặt Al của Cách Đới cũng trở nên trắng bệch.

Có người chơi với bé "mèo lớn", Hòa Ngọc chỉ cần dùng bàn chải chải lông nó, giữ cho tâm trạng của nó luôn tốt là được. So với sự cực khổ ngày hôm qua thì hôm nay nhẹ nhàng hơn nhiều, tinh thần cậu vô cùng thoải mái.

Còn Hàn Băng thú cuối cùng cũng bổ nhào xong, chuẩn bị hưởng thụ bữa ăn của mình. Đầu tiên nó nhìn hai người đã chết đang nằm trên đất, đồng thời cũng không giết đám người còn sống kia, không chỉ là vì để lại chơi mà còn để dự trữ thức ăn. Đột nhiên xuất hiện nhiều người như thế, nó đã sẵn sàng để ăn dần dần. Cho nên nó mới không giết đám người còn lại.

Hàn Băng thú bước đến bên cạnh hai người đã chết, mở to mồm mình ra. Đột nhiên Hòa Ngọc kéo tai nó lại, ngăn cản: "Bẩn đấy, đừng ăn thứ này."

Bữa ăn bị làm phiền như thế cho dù là món đồ chơi mình thích thì Hàn Băng thú cũng rất tức giận, nó đưa móng vuốt ra bắt Hòa Ngọc xuống, dùng ánh mắt không hài lòng nhìn cậu chằm chằm, động tác cũng trở nên thô lỗ hơn.

Hòa Ngọc cầm bàn chải lên bình tĩnh nhìn nó. Hàn Bằng thú thấy bàn chải thì nhớ đến cảm giác được chải lông. Sự lạnh lùng trong ánh mắt của nó dần vơi bớt, đặt Hòa Ngọc sang bên cạnh thi thể đầu đầy lông nghiêng sang một bên "gầm" lên. Cậu muốn ăn thì tự chọn đi.

Đối với Hàn Băng thú bá đạo đây mà nói chia thức ăn cho "đồ chơi" là một chuyện không dễ dàng gì, mang nghĩa nó rất trân trọng đến thứ "đồ chơi" luôn mang đến bất ngờ cho nó. Song Hòa Ngọc đứng vững trên đất nhưng không hề đến gần người đang nằm ở kia. Cậu phủi bớt tuyết trên quần áo, lấy ra thứ gì đó từ trong ba lô ra quảng cho nó: "Ăn cái này đi, đừng ăn thịt người."

Hàn Băng thú mở miệng như một thói quen đón lấy. Sau đó ánh mắt của nó sáng lên, đôi mắt màu xanh nước biển lập tức trợn tròn, cái đuôi khổng lồ đầy lông vẫy lên điên cuồng, nó vô cùng vui mừng "ngao" một tiếng. Cái đầu khổng lồ của nó xông thẳng đến trước mặt Hòa Ngọc, nhưng do không khống chế được sức mạnh nên đẩy Hòa Ngọc suýt ngã xuống đất.

"Ngao ngao ngao ~"

Nó điên cuồng đòi ăn, chép chép miệng, nhớ lại hương vị món ăn lúc nãy.

Hòa Ngọc lấy ra một cái nữa. Đó là cá mặn cậu phơi khi tham gia vòng tuyển chọn. Khán giả ghét bỏ vì Hòa Ngọc để cá mặn vào ba lô chung với trang bị, không muốn chọn mở túi cậu ra để kiểm tra nên rất nhiều người đều quên mất trong ba lô của cậu còn có thứ này.

Cậu vừa lấy nó ra thì Hàn Băng thú kích động kêu lên ngao ngao, liên tục vẫy đuôi.

Hòa Ngọc vứt cá mặn vào trong miệng nó: "Mèo thì nên ăn cá, đừng ăn thịt người, không sạch sẽ đâu."

"Ngao ngao ~"

Nó cắn một cái, y hệt một cục bông trắng đang say, đuôi cứ vẫy mãi, hai tai dựng lên, đôi mắt to màu xanh híp lại, ngay cả râu cũng hạnh phúc rung lên.

Cái gì mà người đang nằm trên đất. Nó không còn thèm nữa, nó chỉ muốn ăn cá thôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 283: Ai Là Nội Gián? (135)


Hòa Ngọc nhấc chân lên tìm chỗ sạch sẽ để đi, dưới đất nhuốm đầy máu của những tuyển thủ đã chết nên cậu không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.

Bé mèo lớn lập tức đi theo, không thèm ngó ngàng đến hai người đang nằm dưới đất.

Hòa Ngọc lạnh lùng vứt lại một câu: "Xử lý cho sạch sẽ."

Đám người Eugene, Cách Đới, Nguyên Trạch, Thành Chiêu: "..."

Cậu đang ra lệnh cho bọn họ sao?

Hòa Ngọc dừng bước quay đầu lại: "Không muốn làm à, bé mèo, chơi với họ đi."

"Dọn, bây giờ dọn ngay." Nguyên Trạch nhảy dựng lên.

Eugene ngân ngấn nước mắt gật đầu.

Cách Đới cũng khóc không ra nước mắt.

Quá thảm, họ quá thảm rồi.

Gặp phải Hòa Ngọc không có gì tốt cả. Mỗi lần đuổi giết cậu, đến cuối cùng người thảm bại đều là họ.

Trấn Tinh ló đầu ra khỏi đống tuyết, tò mò nhìn theo bóng lưng của Hòa Ngọc, dáng người gầy yếu của đối phương đi trong tuyết từng bước một, trông vô cùng ung dung thong thả. Còn đi bên cạnh người gầy yếu kia lại là một con mèo khổng lồ, nó không ngừng đi theo dùng chóp mũi cọ vào người cậu, cố gắng lấy lòng để được cho ăn. Làm gì còn dáng vẻ hung dữ của Hàn Băng thú nữa.

Trấn Tinh: "..." Không hổ là cậu đấy Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc dắt bé mèo lớn kia đi đến nơi sạch sẽ, đột nhiên lại thấy từng dòng chữ lướt nhanh qua trên bình luận trước mặt.

"Tại sao Hòa Ngọc lại không lợi dụng Hàn Băng thú để xử lý hết đám người Trấn Tinh?"

"Đúng vậy, đây là cuộc thi chém giết, tại sao Hòa Ngọc không nghĩ cách giết hết họ vậy?"

"Vòng trước Cách Đới, Thành Chiêu tiêu hết một trăm ngàn phiếu, số phiếu hiện tại vẫn còn thiếu, bây giờ Hòa Ngọc cho Hàn Băng thú ra tay thì hai người họ chết là cái chắc."

"Nếu như tôi là Hòa Ngọc, chắc chẵn sẽ giết hết bọn họ."

"Ải trước cậu ta nương tay với Vạn Nhân Trảm, vốn dĩ có thể nhân lúc Vạn Nhân Trảm hoảng sợ để loại gã nhưng cậu ta đã bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này."

Thấy bình luận như thế, biểu cảm của Hòa Ngọc vẫn không thay đổi, chỉ bình tĩnh đưa tay ra v**t v* mặt của bé mèo lớn.

Trận thi đấu này như nuôi cổ vậy, đưa họ vào trong cùng một hệ thống, dựa theo quy tắc, sắp xếp của trò chơi mà tấn công, chém giết lẫn nhau để bản thân mạnh hơn, đồng thời cũng biểu diễn cho khán giả xem. Sau khi vào đó họ không còn biết tình hình bên ngoài nữa, trong mắt chỉ có cuộc thi, hoặc là chết, hoặc là g**t ch*t tất cả, trở thành người duy nhất sống sót trở ra ngoài.

Cho nên trong trò chơi này không có đội nhóm, không có lòng tin, cũng không có nhân tính.

Nhân từ là tàn nhẫn với bản thân mình. Dù sao trong số họ cũng chỉ có thể có một người sống.

Không cần biết tính cách bên ngoài như thế nào, nhưng ở trong này có thể bộc lộ mặt xấu xa nhất trong tính cách của mỗi người, phản bội, chém giết, hãm hại, nói dối, trong này tất cả đều bình thường, tất cả đều để bản thân sống sót trở ra ngoài.

Hòa Ngọc không biết vì sao mình lại xuyên vào đây, còn kỳ lạ hơn là đôi khi cậu lại thấy được bình luận. Đây là ưu thế của cậu. Thông qua bình luận cậu có thể biết được tình hình của các tuyển thủ khác, có thể thấy cách nhìn và phân tích của khán giả.

Còn những tuyển thủ khác thì lại không thấy được, cho dù có vào trạm trung chuyển xem trực tiếp đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể thấy được cảnh thi đấu, không hề có bình luận, cũng không có tin tức của các tuyển thủ khác.

Ví dụ như bây giờ, bình luận nói cho cậu biết số phiếu của Cách Đới và Thành Chiêu không đủ, cho thể nhân cơ hội này giết hai người họ. Nếu như những tuyển thủ khác thấy được đạn mạc thì chắc chắn họ sẽ làm vậy ngay tức thì. Cơ hội tốt để thanh trừ đối thủ ai lại không muốn chứ.

Khóe miệng Hòa Ngọc giương lên thành một đường cong.

Cậu lập ra kế hoạch theo quy tắc, tuân thủ quy tắc, là vì mạng sống. Nhưng điều cậu thích nhất là phá vỡ quy tắc.

Bao gồm cả quy tắc Show sống còn đỉnh lưu. Dù sao cảm giác trở thành một con cổ trùng thật sự không vui chút nào. Dựa vào quy tắc Show sống còn đỉnh lưu, từng bước loại hết tất cả, chỉ còn mình sống sót trở thành "đỉnh lưu", trở thành "cổ vương" cuối cùng, đây là một chuyện tốt thật sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 284: Ai Là Nội Gián? (136) - Tôi, là tôi không ra gì


Khóe miệng Hòa Ngọc thu lại, trông vô cùng bình tĩnh. Cậu đưa tay lên đẩy kính, che đi sự nghi ngờ trong ánh mắt sâu thẳm của mình.

Phía sau, Eugene hô lên: "Hòa Ngọc, bọn tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi, có thể..."

Hòa Ngọc quay đầu ngắt ngang gã, khẽ mỉm cười. "Vậy anh đi làm những chuyện khác đi."

Eugene, Cách Đới, Thành Chiêu, Nguyên Trạch đi vác củi từ dưới núi lên.

Đúng vậy, họ như khổ sai, từng bước từng bước một vác củi từ dưới núi lên, cực khổ leo l*n đ*nh núi đáng sợ này lần thứ ba, đi vào núi tuyết trắng xóa.

Thiên đường băng tuyết lạnh đến thấu xương nhưng họ vẫn phải nhẫn nhịn leo lên. Chỉ bởi vì sau khi dọn dẹp sạch sẽ vết máu thì Hòa Ngọc nói: "Mèo của tôi muốn ăn cá nướng, các người xuống núi vác ít củi lên đi."

Là mèo muốn ăn sao? Con mèo đó ăn cá mặn trông rất thỏa mãn kia kìa. Rõ ràng là Hòa Ngọc muốn ăn. Nhưng họ cũng không còn cách nào khác, họ muốn sống tiếp, họ không muốn bị Hàn Băng thú cắn chết, cho nên họ chỉ có thể xuống núi, hì hục vác củi lên núi.

Cho dù họ có là Liên Bang những người mạnh, vác củi cũng rất nhẹ nhàng nhưng đường lên núi không dễ đi chút nào, mỗi bước đi đều rất khó khăn. Mỗi bước đi đều như đang chịu giày vò, vô cùng đau đớn.

Cách Đới không nhịn được nữa lên tiếng mắng: "Đm, Hòa Ngọc quá đáng thật, đúng là quá khinh người!"

Eugene thở hổn hển, cũng không phục: "Dựa vào gì mà Trấn Tinh có thể ở lại chơi với Hàn Băng thú, còn chúng ta lại phải xuống núi vác củi vậy, tôi không phục!" Gã không chịu được khi Trấn Tinh được đối xử tốt hơn họ. Câu thần chú muôn thuở của gã khi gặp Trấn Tinh chính là tôi không phục.

Bình luận: “Nghĩ thoáng ra đi, Trân Tinh chơi với Hàn Băng thú cũng rất tuyệt vọng.”

“Không ai so được với ai, không ai sống tốt hơn ai.”

"Trừ Hòa Ngọc ra."

Thành Chiêu giơ ngón giữa lên, nghiến răng nghiến lợi: "Hòa Ngọc ý có Hàn Bằng thú chống lưng nên làm khó chúng ta, cứ đợi đó, vật đổi sao dời, rồi sẽ có ngày bọn tôi sẽ trả thù."

Nguyên Trạch lau mồ hôi trên trán: "Thật ra cũng là do chúng ta ra tay với cậu ta trước."

Cách Đới nhìn sang gã, mặt không cảm xúc: "Mày đứng về phe nào?" Tất cả mọi người đều nhìn gã với gương mặt không cảm xúc. Đương nhiên nếu đáp án của gã không khiến họ hài lòng thì họ sẽ hợp sức đấm gã một trận.

Nguyên Trạch lập tức thẳng lưng, giọng nói vang to: "Hòa Ngọc đúng là không ra gì!"

Bên trên một giọng nói âm u vang lên: "Ai không ra gì đấy?"

Nguyên Trạch: "..." Gã cứng đờ người ngẩng đầu nhìn lên trên. Phía trên cùng, Hàn Băng thú ngồi ngay mép, cơ thể to lớn trông rất rõ ràng, Hòa Ngọc ngồi trên đùi nó, bị chân trước che đi, chỉ thò được cái đầu ra, cậu bình tĩnh nhìn gã.

Môi Nguyên Trạch giật giật: "Tôi, là tôi không ra gì."

Đệch, gã lại trêu ghẹo ai thế này.

Tại sao người tổn thương luôn là gã thế?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 285: Ai Là Nội Gián? (137) - Biệt đội báo thù mở đơn tuyển thành viên


Hòa Ngọc đứng lên, Hàn Băng thú dùng tay đưa cậu lên đầu mình, nó cũng đứng dậy, đôi mắt lạnh lùng màu xanh liếc nhìn đám người bên dưới, dường như có thể ra tay với họ bất cứ lúc nào.

Dọa họ sởn cả tóc gáy, người cứng đờ không động đậy, ngoan như chim cút vậy.

Hòa Ngọc: "Nhanh lên, tôi đói rồi." Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận rằng người muốn ăn cá nướng là mình chứ không phải Hàn Băng thú.

Đám người Eugene tức đến nghiến răng, chỉ có thể vác củi, khó khăn trèo lên trên, còn trước mặt, Hòa ngọc đang ngồi trên bé mèo lớn, nó nhảy lên vài cái rồi biến mất. Rõ ràng có thể chỉ huy Hàn Băng thú để lấy được củi một cách dễ dàng, nhưng cứ nhất quyết bắt họ vác lên.

Hòa Ngọc, mày giỏi lắm! Ánh mắt họ chất chứa sự phẫn nộ, ấm ức, khó khăn leo lên.

Bình luận.

"Biệt đội báo thù thêm N người."

"Ha ha ha, cười chết tôi rồi, ai nấy đều muốn xử lý Hòa Ngọc nhưng kết quả lại bị Hòa Ngọc xử lý."

"Nhưng Hòa Ngọc đã đắc tội với tất cả họ, vậy vòng sau cậu ta phải làm sao đây?"

"Đúng vậy, Hòa Ngọc đúng là rất thông minh và nhanh trí, nhưng sau vòng này sẽ có rất nhiều cao thủ có suy nghĩ chung, chỉ cần thấy cậu ta là sẽ ra tay, sau này cậu ta sẽ thế nào đây?"

"Không biết vòng sau sẽ thế nào, chậc chậc, tôi rất mong chờ biểu hiện của Hòa Ngọc."

Khán giả không còn nghi ngờ Hòa Ngọc có thể qua vòng này không nữa, vì hiển nhiên cậu đã biểu hiện rất ổn. Họ lại lo lắng cho vòng sau của cậu hơn.

Phải biết ngày tháng còn dài, vòng này Hòa Ngọc đã đắc tội quá nhiều người, hơn nữa là đắc tội đến mức phải chết. Vòng sau nếu có cơ hội thì người đầu tiên bị g**t ch*t sẽ là cậu. Cậu không kiêng dè gì ai thế này, chẳng lẽ không nghĩ đến những điều này sao?

Không ai có thể đoán được suy nghĩ của Hòa Ngọc, họ chỉ có thể mang theo nghi ngờ đó xem tiếp.

Trải qua nửa ngày trời "lặn lội đường xa", cuối cùng đám người Eugene đã vác được củi lên núi, vừa đến đỉnh núi thì lập tức bỏ xuống, không thể động đậy được gì nữa.

Eugene: "Không được, không xong rồi, tôi sắp hẻo rồi."

Ánh nhìn Thành Chiêu thẫn thờ: "Lần thứ ba, đây là lần thứ ba chúng ta leo ngọn núi này rồi." Vốn họ cảm thấy sẽ không leo được l*n đ*nh núi hai lần, lúc họ leo lên lần thứ ba thì hoàn toàn gục ngã, không ai còn năng lượng chiến đấu cả, lúc này mà ra tay với họ thì quả thật dễ như trở bàn tay.

Eugene di chuyển mắt một cách khó khăn, mơ màng đề phòng xung quanh. Nhưng trừ Hòa Ngọc đang xếp củi họ vác lên thì không ai làm gì cả, Trấn Tinh cũng nằm dài bên cạnh không động đậy. Khối rubik quan trọng kia cũng được đặt bên cạnh, còn gã thì đầu đổ đầy mồ hôi, hơi thở gấp gáp, thậm chí không còn sức lực cất khối rubik ấy vào, cứ bình nằm đó như vậy, hai mắt vô hồn.

Eugene: "Này." Gã chống tay ngồi dậy, nhìn sang Trấn Tinh: "Chơi với Hàn Bằng thú vất vả như vậy sao?"

Mặt Trấn Tinh không cảm xúc nhìn sang gã: "Lần sau ông có thể thử."

Thấy Trấn Tinh cũng không thoải mái, Eugene lập tức trở nên vui vẻ hơn, thậm chí cảm thấy sức lực bị tiêu hao cũng hồi phục lại được một chút, gã nhếch môi lên, vừa định cười thành tiếng.

Hòa Ngọc: "Eugene, nếu như anh đã khỏe hẳn rồi thì đến đây nhóm lửa đi."

Eugene: ".." Tôi không hề, tôi không khỏe.

Gã chuẩn bị ngã xuống giả chết thì một cục bông xù khổng lồ đưa đầu đến phía trên gã, đôi mắt to màu xanh lam nhìn gã từ trên xuống. đây là "ánh nhìn chết chóc thật sự" đấy.

Eugene: "..." Nước mắt gã rơi đầy mặt bò dậy đi về phía đống lửa, xoay xoay cánh tay người máy cứng đờ, đau đớn, chất củi lên.

Gã sai rồi, gã không nên đắc ý.

Gã sai rồi, gã không nên ra mặt.

Chẳng trách Trấn Tinh lại nằm đó không động đây, thì ra không chỉ là mệt mà còn để trốn việc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 286: Ai Là Nội Gián? (138)


Lửa đã được nhóm xong, Hòa Ngọc lấy ra mười mấy con cá khô.

"Ngao ngao."

Hàn Băng thú ngửi thấy mùi cá khô thì vội gần chết, vây quanh cậu xoay vòng vòng, đòi ăn điên cuồng, trước đây nó cũng đã từng âm mưu cướp lấy nhưng chỉ cần đưa tay ra thì cá sẽ biến mất không thấy đâu nữa. Nó cầm Hòa Ngọc lên lật qua lật lại xem thử nhưng cũng không ngửi thấy mùi cá khô.

Vì thế nó hiểu ra là không thể giành được. Đương nhiên đây là do Hòa Ngọc muốn huấn luyện nó.

Không giành được thì chỉ có thể đòi thôi, dùng cơ thể nhẹ nhàng chạm vào là có thể khiến Hòa Ngọc lảo đảo, cho nên nó có vội đi nữa cũng chỉ có thể vây quanh, kêu ngao ngao, vẫy đuôi không ngừng thôi.

Những người khác yên lặng lui về, căn bản không dám đến gần.

Mùi của cá khô vô cùng mê người, bé mèo lớn kia nuốt nước bọt, thật sự không nhịn được nữa, đưa móng vuốt đầy lông của mình về phía Hòa Ngọc, móng vuốt của nó quá lớn, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lên lưng Hòa Ngọc thôi. Nó sợ đập chết món "đồ chơi" này, chỉ có thể chạm nhẹ ba lần rồi thu móng vuốt đầy lông kia về, đôi mắt màu xanh lam nhìn chăm chăm cậu.

Hòa Ngọc: "Đợi một lát."

Dứt lời cậu lấy chiếc bật lửa ra. "Tách" một tiếng, một ngọn lửa nhỏ cháy lên, cậu đưa tay ra châm lửa lên đống củi.

Hòa Ngọc thu bật lửa về, cảm thán: "Không hổ là trang bị bật lửa, dùng rất tốt."

Bình luận: "Thật là, đây rõ ràng là một chiếc bật lửa bình thường mà."

"Tâm trạng Hòa Ngọc tốt thật."

Cho dù đã biết từ trước nhưng vẫn vô cùng kinh ngạc. Đợt loại thứ hai ở ải thứ hai lại thưởng một chiếc bật lửa không thể tầm thường hơn, đồng thời Hòa Ngọc còn dùng chiếc bật lửa này để dọa Seattle phải bỏ đi.

Quả là một trang bị huyền diệu.

Trạm trung chuyển.

Seattle: "..."

Kiều: "Ha ha ha cách cô rời đi cũng quá đáng thật."

Seattle thẹn quá hóa giận: "Không phải anh cũng quá đáng sao, bị ảo cảnh dọa cho chạy mất, bản thân đi trước còn đắc ý phiếu của mình đủ, những người khác không quá đáng thì đều bị Hòa Ngọc xoay mòng mòng."

Khán giả: "..." Đồng loạt bị bắn trúng tim đen.

Trảm Đặc ho lên một tiếng: "Khụ khụ, bỏ đi, chúng ta đừng nên tổn thương lẫn nhau nữa, tiếp tục xem đi."

Ánh nhìn của khán giả quay lại màn hình, chỉ là tâm trạng mọi người vô cùng phức tạp.

Trong phó bản.

Hòa Ngọc nhóm lửa xong thì đặt mười mấy con cá khô lên đó nướng. Bước vào cuộc thi này, trừ phó bản trước có căn tin thì vấn đề ăn uống của vòng tuyển chọn và phó bản này đều vô cùng khó khăn, vòng tuyển chọn thì ăn cá nửa chín nửa sống, còn phó bản này căn bản không có đồ ăn. Hòa Ngọc không mình đồng da sắt như Liên Bang tuyển thủ, cậu rất đói.

Cá gác trên lửa, rất nhanh tiếng nướng cá "xèo xèo" đã vang lên, mùi hương nồng nặc của cá nướng bốc lên, không có gia vị, đây chỉ đơn giản là mùi hương của cá thôi mà đã vô cùng quyến rũ cả người lẫn mèo.

"Ngao."

"Ngao ngao."

Mèo lớn thèm ăn ngửa mặt lên trời kêu lên, nước bọt tuôn ra khắp nơi. Nó không nhịn được nữa, đưa móng vuốt đầy lông của mình đến đống lửa, nhắm thẳng vào cá khô, nó muốn lấy cá khô ra.

Hòa Ngọc đưa tay đánh mạnh lên móng vuốt lông lá kia, ngăn hành động của nó lại.

Đám người Eugene đứng không xa khi thấy cảnh này: "..." Hòa Ngọc đúng là dũng cảm.

Tay bé mèo lớn khựng lại, nó quay đầu nhìn sang Hòa Ngọc, tức giận "ngao" lên một tiếng.

Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh: "Đợi thêm lát nữa, đừng vội." Cậu vẫn ngăn nó lại.

Nhất thời đầu móng vuốt của bé mèo lớn lộ ra ngoài, hung dữ nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, vẻ mặt hung ác. Tính đến cùng thì nó cũng không phải là một con mèo nghe lời.

Trấn Tinh đứng phía xa xem, Eugene trợn tròn mắt, khán giả cũng cảm thấy nơm nớp, có thể đoán trước được tiếp sau đây sẽ nhìn thấy một cảnh tượng tàn nhẫn và máu me.

Duy chỉ có Hòa Ngọc lại không hề hoang mang, cậu vừa trở mặt cá khô vừa đưa giơ tay ngăn lại. Đôi mắt màu xanh lam của Hàn Băng thú nhìn chằm chằm vào cậu, đối với loài thú, ngăn cản việc nó ăn là một hành động không hề thân thiện, hoàn toàn đang khiêu khích nó, có thể khiến thú tính của thú dữ bất cứ lúc nào.

Khán giả sững sờ. Hòa Ngọc vẫn đưa tay ra, ánh mắt nghiêm túc. Hàn Băng thú nhìn chằm chằm cậu, ngửi thấy mùi hương hấp dẫn, một lúc sau thì thu móng vuốt của mình lại, cái đầu khổng lồ cúi xuống.

Hòa Ngọc đưa tay gãi dưới cằm nó, cậu dùng sức rất mạnh, nhưng đối với Hàn Băng thú thì chỉ là đang gãi ngứa thôi. Nó "grừ grừ" một tiếng, ngoan ngoãn nằm sấp xuống, cái đầu khổng lồ gác lên chân trước, dựa vào Hòa Ngọc, trông ngóng nhìn đống lửa trước mắt ch** n**c bọt.

Hàn Băng thú to lớn nằm xuống, thân hình cũng vô cùng lớn, một cao một thấp đứng chung với nhau, cảnh tượng này lại trông rất hài hòa. Hòa Ngọc bình tĩnh nướng thịt, còn dùng dao Vô Kỳ rạch vài đường lên thân cá.

Mùi hương thơm lưng càng tỏa ra xa hơn, đám người Eugene, Trấn Tinh đứng không xa cũng nuốt nước bọt. Họ dần dần đến gần đống lửa.

Mười mấy con cá, họ cũng phải có một con chứ nhỉ. [V: nhỉ?]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 287: Ai Là Nội Gián? (139)


Mấy người chậm rãi đi tới bên đống lửa, không dám tới gần Hàn Băng thú, nên đi về phía Hòa Ngọc, ngập ngừng tiến đến, cố gắng đến gần Hòa Ngọc.

Tuy nhiên, Hàn Băng thú ở phía bên kia đang tập trung vào cá nướng, lập tức quay đầu nhìn về phía bọn họ, nhìn chằm chằm bằng ánh mắt chết chóc, trong đôi mắt xanh như nước không chút cảm xúc.

Eugene: "..." Lặng lẽ lùi lại, cách chỗ Hòa Ngọc năm mét rất xa.

Vừa không cảm nhận được hơi ấm của ngọn lửa, vừa không cách nào "âm thầm" nói chuyện với Hòa Ngọc.

Eugene nhìn Hàn Băng thú, lại nhìn Hòa Ngọc, không nhịn được mở miệng

"Hòa Ngọc, sao cậu thu phục được nó thế?"

Hòa Ngọc bình tĩnh lật cá nướng lên, ánh lửa chiếu vào mặt cậu, khiến khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của cậu như được sưởi ấm, tỏa sáng, giọng nói cậu bình tĩnh: "Anh nghĩ tôi sẽ nói cho anh biết à?"

Eugene: "..." Đúng vậy, đây là "bí mật độc nhất vô nhị", cho dù là gã cũng không thể nói ra.

Eugene linh hoạt đổi đề tài: "Cậu có biết cách nào để qua ải này không? Tại sao tôi cảm thấy mông lung quá." Bọn họ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Hòa Ngọc, nếu hỏi một câu không có được đáp án, thì còn có những câu hỏi khác muốn hỏi.

Hòa Ngọc: "Không biết."

Eugene: "..." Nói cái quái gì thế!!

Nguyên Trạch nói tiếp: "Vậy thì làm thế nào các cậu vượt qua ải thứ năm? Lúc bọn tôi đến ải thứ năm thì không còn gì cả."

Hòa Ngọc cũng không giấu giếm, vừa lật cá nướng vừa thản nhiên trả lời: "Giết bò lửa là qua thôi."

Mọi người: "!!!" Bò lửa! Hóa ra là bò lửa, hơn nữa, bọn họ lại giết bò lửa!

Cách Đới trợn tròn mắt không thể tin được: "Không thể nào!" Giọng của gã rất cao và bén nhọn, khiến cho Hàn Băng thú nhìn sang, đôi mắt to màu xanh của nó sắc bén.

Cách Đới rụt cổ lại, dường như cả người thấp đi một tấc, lùi lại phía sau Eugene, hạ giọng: "Các cậu có bao nhiêu người, sao có thế đánh thắng được liệt hỏa thú chứ?"

Eugene nhìn gã ta, yên lặng nhích qua.

-- Muốn gã chắn phía trước sao?

-- Nằm mơ.

Hòa Ngọc đưa tay cầm con cá nướng lên, nhìn lướt qua, dùng dao Vô Kỳ rạch thêm một nhát nữa rồi tiếp tục cho vào nướng, ở bên cạnh, bé mèo lớn tham ăn đến mức kêu lên "ngao ngao ~"

Hòa Ngọc: "Đợi chút nữa là cho mày ăn, đừng vội." Nói xong, cậu trả lời Cách Đới: "Sự thật trước mắt, tin hay không thì tùy."

Cách Đới im lặng. Đúng là sự thật, Địa ngục rực lửa ở ải thứ năm đã trống rỗng, Hòa Ngọc không nói dối, họ đã giết Liệt Hỏa thú thì sao phải sợ bọn họ chỉ có vài người.

Trấn Tinh đột nhiên nói: "Cậu có phải nội gián không?" Đó là một câu nghi vấn, nhưng ánh mắt của gã rất chắc chắn như thể gã đã biết câu trả lời.

Hòa Ngọc không phản bác.

Mọi người hít một hơi thật sâu. Là nội gián, không chỉ quét sạch mọi người trong cùng một đội mà còn dẫn dắt các đồng đội đánh bại Liệt Hỏa thú và bây giờ lại "thu phục" Hàn Băng thú, thực lực của Hòa Ngọc tuyệt đối không tầm thường!

-- Hòa Ngọc, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào chứ?

Lúc này, đánh giá về Hòa Ngọc trong lòng bọn họ đột nhiên tăng lên.

Nhưng Trấn Tinh luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

-- Gã chưa từng thấy Hòa Ngọc ra tay, một cao thủ mà không cần đích thân ra tay sao?

Gã cảm thấy sai ở đâu đó nhưng không phản bác cũng không nghi ngờ, chỉ giữ im lặng.

Sau đó, xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 288: Ai Là Nội Gián? (140)


Giữ khoảng cách năm mét, Nguyên Trạch hạ giọng: "Vậy chúng ta bắt tay với nhau thì có thể đánh thắng cậu ta không?"

Bình luận: "Các anh nghĩ nhiều quá! Cậu ta chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu."

"Mẹ kiếp, các ông tỉnh táo đi, đừng đánh giá nó cao quá!"

"Bàn về chuyện mọi người đều cảm thấy Hòa Ngọc là cao thủ..."

Trạm trung chuyển.

Vạn Nhân Trảm cười lạnh: "Cậu ta mà là cao thủ gì chứ? Năng lực chiến tám điểm, lăn lộn một vòng cho tới giờ cũng chẳng tăng lên chút nào!"

Quỳnh xoa cằm, rất khó hiểu: "Tôi luôn cảm thấy Hòa Ngọc rất thu hút, năng lực chiến đấu của cậu ta rất kém nhưng cậu ta lại không chọn trang bị để nâng cao năng lực chiến đấu." Nếu xui xẻo, lấy được trang bị không thể tăng năng lực chiến đấu lên thì thôi.

Nhưng cố tình, vòng này ngoài ải thứ nhất ra bọn họ đều để cho Hòa Ngọc chọn trước, có nhiều trang bị năng lực chiến đấu như vậy, cậu ta chỉ chọn trang bị không có năng lực chiến đấu... Thật sự là khiến người khác khó hiểu.

Vạn Nhân Trảm hừ lạnh: "Cậu ta ngu thì có, không muốn trang bị tốt mà là trang bị rác."

Trảm Đặc: "Vạn Nhân Trảm, tao thấy một khi mày gặp Hòa Ngọc thì chỉ số thông minh sẽ giảm mạnh đấy."

Kiều Viễn gật đầu đồng ý.

Đoàn Vu Thần liếc mắt: "Chỉ số thông minh của anh ta mà cao thì sao lại có chuyện giúp nội gián thế kia?" Nghĩ đến đây, anh ta tức giận đến cả người trở nên mất lý trí, chuyện Hòa Ngọc là nội gián có thể che giấu giỏi như vậy, tuyệt đối không thể thiếu công của Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm: "Tao bị cậu ta lừa, mấy người cũng bị cậu ta lừa cơ mà?"

Kiều Viễn: "Bọn tao bị lừa bởi vì mày bao che, mày luôn nói chuyện giúp Hòa Ngọc, Hòa Ngọc muốn nói gì đều thông qua miệng mày, làm cho bọn tao từ đầu tới cuối không nghi ngờ cậu ta."

"Mày muốn trốn tránh trách nhiệm?"

"Mọi người đều phải chịu trách nhiệm, sao lại đổ lên một mình tao!"

"Mày ỷ vào ở trạm trung chuyển không thể đánh nhau đúng không? Nếu ra tay được -"

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa!" Quỳnh quát lớn một tiếng, sau đó hơi nhíu mày, nhìn màn hình: "Hòa Ngọc này, luôn cảm thấy có rất nhiều bí mật."

Đoàn Vu Thần âm trầm gật đầu: "Cậu ta tin vào 'chưa đến 80%' và không tiết lộ gì. Ai biết cậu ta giấu trong lòng bao nhiêu bí mật, không cần trang bị năng lực chiến đấu... có lẽ liên quan đến giả thuyết của cậu ta, tôi thật muốn tham khảo với cậu ta -"

Seattle ngay lập tức ngắt lời anh ta: "Này, Đoàn Vu Thần! Biệt đội báo thù chúng ta đã thống nhất vòng kế tiếp đừng cho Hòa Ngọc cơ hội mở miệng, trực tiếp giết nó luôn!" Không quan tâm cậu ta cất giấu bao nhiêu bí mật, bao nhiêu giả thuyết, tất cả bọn họ đều đang thi đấu.

Một cuộc thi chỉ có một người sống sót! Hòa Ngọc là một mối đe dọa, lại còn khiêu khích tất cả bọn họ, cần phải xử lý không được do dự.

Đoàn Vu Thần suy nghĩ, gật đầu mạnh.

Thiên đường băng tuyết.

Vừa không biết phải làm gì ở tầng này, vừa không biết rốt cuộc đội Hòa Ngọc đã xảy ra chuyện gì, còn không giết được Hòa Ngọc... Tất cả mọi người có chút suy sụp.

Eugene gãi đầu: "Vậy rốt cuộc phải làm sao mới qua được ải này chứ? Số người càng ngày càng ít, đều ở đây cả, chẳng lẽ phải tốn hai trăm ngàn phiếu để rời đi hả?"

Vẻ mặt Cách Đới thoáng qua âm trầm khó thấy, rồi lập tức như không có gì nói: "Nếu số người gần mười ngàn rồi, chúng ta vẫn không tìm được cách thì chỉ có thể dùng hết phiếu để rời đi."

-- Gã không dám tiết lộ mình không đủ phiếu, nếu không những người khác có thể tấn công gã.

Biểu cảm của Thành Chiêu cũng rất bình thường: "Vẫn là nghĩ cách vượt qua đi, không chỉ có phần thưởng cho ải thứ sáu, còn có phần thưởng vượt qua, vòng này chúng ta lấy được ít trang bị quá, vòng tiếp theo sẽ càng khó khăn hơn."

Những người khác gật đầu, đều cau mày suy nghĩ.

Eugene đột nhiên hạ giọng nói: "Ải thứ năm là giết bò lửa, chẳng lẽ ải này là -"

"Ngao!" Hàn Băng thú nhảy lên, quả cầu lông phấn khích, vô số bông tuyết bắn tung tóe xung quanh nó, Eugene cách đó năm mét cũng bị bắn tung tóe cả người.

Mọi người đều nhìn sang. Hòa Ngọc gỡ xuống một con cá nướng xuống và đưa cho Hàn Băng thú, cá nướng rất nóng, đặt nó trên mặt tuyết. Hàn Băng thú phấn khích đến mức nhảy lên, vô cùng kích động, bàn chân to lớn của nó c*m v** trong tuyết tạo ra mấy cái hố to.

Mọi người: "..."

– Thứ này thật sự có thể giết được sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 289: Ai Là Nội Gián? (141)


Hòa Ngọc: "Ăn đi, nướng xong rồi." Vừa nói, chính cậu cũng giơ một con cá lên, thổi thổi rồi đưa đến bên miệng.

Nhiệt độ trong Thiên đường băng tuyết rất thấp, cho dù là ở bên cạnh đống lửa, cá nướng cũng rất nhanh nguội, cậu phải ăn càng nhanh càng tốt.

Hàn Băng thú há to miệng, vội vàng ăn cá nướng vào miệng. Khoảnh khắc khi miếng cá nướng được đưa vào miệng, màu xanh của mắt nó dần dần mở to, tròn xoe, cái đuôi từ từ dựng lên, đôi tai cũng dựng đứng, lông tơ trên mặt tràn đầy hưởng thụ.

-- Ngon quá! Một con quái thú khổng lồ, thế mà mọi người lại có thể nhìn thấy biểu cảm này trên mặt của nó.

Hòa Ngọc cũng ăn một cáh hài lòng, con cá này khác với cá ở Trái Đất, thịt cực kỳ chắc, hơn nữa vì là cá biển nên nó không cần nêm gia vị, nướng trực tiếp nên mùi thơm tràn lan, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng. Vỏ ngoài nướng xốp giòn, thịt bên trong tan trong miệng, mùi thơm khắp nơi.

Một người một mèo, đồng thời nheo mắt, ăn hưởng thụ.

Eugene nuốt nước miếng, sải bước đi tới: "Hòa Ngọc, cho tôi một con nhé, cảm ơn." Tổng cộng chỉ có hơn mười con, đến trước được trước.

Ngay lúc Eugene duỗi tay ra, Thành Chiêu duỗi tay còn nhanh hơn gã, gã trừng to mắt, lập tức đẩy Thành Chiêu ra, muốn lấy trước. Trong lúc bọn họ đang đẩy tới đẩy lui, bàn tay của Trấn Tinh đã lướt qua họ, đặt trên nhánh cá nướng...

Hàn Băng thú: "Ngao --" Bọn họ còn chưa kịp phản ứng, quả cầu lông trắng cực lớn đã lao vào, hai chân trước một đạp hất bay một người, trong miệng vẫn ngậm một con, nó vẫn muốn ăn tiếp nhưng lại không được tham ăn, nó chỉ muốn ăn cá nên trực tiếp hất ra.

"Bich!"

"Bịch!"

Âm thanh rơi xuống đất rõ ràng. Đám người Cách Đới đang đến gần, lặng lẽ lùi lại, không dám tiến gần nửa bước.

Ở đằng xa, Eugene rít gào: "Hòa Ngọc! Dạy dỗ bé mèo lớn của cậu đi, quá bá đạo!!"

Hòa Ngọc bình tĩnh ăn cá: "Cũng đâu có nướng cho các anh, những con này đều là của bé mèo lớn nhà tôi."

"Ngao ~" Hàn Băng thú trả lời.

-- Được "đồ chơi" chia cho, tất cả đều là của nó, ai đến cướp là tìm chết!

Khi ba người Eugene kéo theo cái chân suýt gãy về, Hòa Ngọc đã ăn gần xong rồi, còn con mèo lớn cũng đang ăn miếng áp chót, vô cùng quý trọng, cái miệng nhỏ cắn từng miếng nhỏ, vẻ mặt hưởng thụ, trông vô cùng hạnh phúc.

Cách đó không xa, mấy người Cách Đới liều mạng nuốt nước miếng. Eugene ngửi thấy mùi, chỉ cảm thấy bụng đói réo lên, không ngừng nuốt nước miếng.

Sau khi Hòa Ngọc ăn con cá xong, đột nhiên hỏi: "Bé mèo lớn, bình thường mày ăn gì?"

Hàn Băng thú nuốt con cá, sửng sốt trong giây lát. Rồi nó như nghĩ ra điều gì, mắt nó sáng lên, ngón tay chỉ về một hướng: "Ngao!"

Không thể biểu đạt được, Hàn Băng thú có chút sốt sắng, duỗi móng vuốt ra khẽ vỗ lưng Hòa Ngọc ba cái, đồng thời chỉ về phía trước, ra hiệu cho cậu đi theo.

Hòa Ngọc ném que và xương cá nướng xuống, đứng dậy phủi tuyết trên tay, nhấc chân đi về hướng đó.

Mắt của đám người Trấn Tinh, Eugene, Cách Đới, Thành Chiêu sáng lên, cùng nhau nhào lên.

-- Cá! Còn con cuối cùng đang nướng, ai cướp được là của người đó.

Thơm quá, nếu không được ăn một miếng đêm nay khó chịu chết mất!

"Ngao!"

Bé mèo lớn quay đầu lại, trong cuộc vật lộn của họ, nuốt chửng con cá cuối cùng đang nướng trong một ngụm, l**m khóe miệng, phóng khoáng xoay người.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 290: Ai Là Nội Gián? (142)


Mọi người: "..."

Đám người trơ mắt nhìn con cá cuối cùng bị ăn mất, những người trong cuộc tranh đoạt như mất hết hơi sức, uể oải thả tay xuống, ngồi xổm bên cạnh đống lửa, vẻ mặt vô cùng thất vọng.

Con mèo lớn này, thật quá đáng mà! Chẳng chừa lại cho bọn họ dù chỉ là một con cá.

Hòa Ngọc nói: "Bé mèo lớn, dẫn đường."

Bé mèo lớn duỗi móng vuốt ra, vô cùng cẩn thận nắm lấy Hòa Ngọc, đặt cậu l*n đ*nh đầu.

Đám người Eugene và Cách Đới liếc nhìn nhau, lập tức đuổi theo. Đồ ăn thường ngày của Hàn Băng thú chắc chắn rất tốt, bọn họ đi theo sau nhìn thử xem có may mắn nhặt được thứ gì không. Trang bị không phải chỉ có thể nhận được khi qua ải.

Nghĩ tới đây, bọn họ tăng tốc bước chân lên.

Bé mèo lớn quay đầu lại, đôi mắt xanh như nước lạnh buốt, đối diện tầm mắt của bọn họ. Sau đó, nó vươn cái móng vuốt đầy lông xù, đập một chưởng xuống, hoặc là đánh bay, hoặc là đập xuống tuyết, để lại chỗ đó một cái hố sâu.

"Bịch!"

"Bịch, bịch!"

Tiếng rơi xuống đất vô cùng quen thuộc lại lần nữa vang lên.

Trấn Tinh ngồi xổm bên cạnh đống lửa không lại gần chỗ bọn họ: "..." Cho nên cần gì phải làm thế chứ? Ngay cả con cá cũng chẳng giành được mà còn mơ tưởng tới việc có thể cướp được cái gì khác sao? Suy nghĩ quá nhiều rồi!

Eugene lại bị đánh bay chỉ có thể bó tay, gã đỡ lấy cơ thể toàn máy móc sắp bị đánh tan ra thành từng mảnh của mình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi này... Túm lấy Hòa Ngọc thì dịu dàng lắm, tới phiên chúng ta thì lại một vuốt đánh bay luôn?" Ngẫm lại động tác cẩn thận từng chút một của nó khi vỗ vỗ sau lưng Hòa Ngọc, rồi lại nhìn sức lực khi đối xử với bọn họ... Sự khác biệt quá rõ ràng!

Nguyên Trạch bò ra khỏi hố, phun một ngụm tuyết lạnh băng, mặt xám xịt như tro tàn. May mà tố chất thân thể của người Liên Bang tốt... Mấy ngày nay bọn họ bị đánh nhiều lần, bị đập xuống núi, bị đánh bay đi, bị đập rớt xuống hố, nếu tố chất thân thể kém thì sao có thể chịu đựng nỗi chứ?

Eugene gian nan đi tới bên cạnh Trấn Tinh, ngồi xổm xuống.

Thành Chiêu cũng đi tới, mặt mũi bầm dập: "Rốt cuộc Hàn Băng thú ăn cái gì thế?"

Cách Đới: "Chắc chắn là đồ tốt."

Nguyên Trạch sờ sờ miệng vết thương trên trán, bĩu môi: "Bọn họ ăn mảnh không mang theo chúng ta! Không cho chúng ta ăn cá, đồ khác cũng không cho chúng ta ăn!"

Nhắc tới cá... Tầm mắt Eugene lia về phía xương cá Hòa Ngọc ăn còn dư lại, liên tục nuốt nước miếng.

Trấn Tinh: "... Ông có liêm sỉ tí đi có được không?" Nói xong, gã cũng nuốt nước miếng. Được rồi, gã cũng chẳng có liêm sỉ gì cả.

bình luận: "..."

"Ha ha ha ha ha, chẳng có liêm sỉ gì cả!"

"Đừng nói bọn họ, tôi xem cũng thấy đói bụng."

"Giữa trời đầy tuyết ăn cá nướng nóng hổi, làm gì có ai không muốn chứ?"

"Đại ca Trấn Tinh sống sót ra ngoài đi, em chuẩn bị cá ngon nhất trên toàn Liên Bang cho anh!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 291: Ai Là Nội Gián?* (143)


Hòa Ngọc ném bọn Trấn Tinh, Eugene lại đằng sau, cậu trốn trên đầu bé mèo lớn, cùng nó đi tới chỗ đã được nó chỉ dẫn, trời đã sẩm tối, nhiệt độ bất ngờ hạ xuống, nhưng Hòa Ngọc vùi mình trên đầu của bé mèo lớn vô cùng ấm áp.

Hòa Ngọc nắm quần áo thật chặt, bé mèo lớn hưng phấn nhảy mấy cái, nhanh chóng phóng qua một đỉnh núi khác.

Lông bé mèo lớn này thật thoải mái.... Nếu có thể dùng nó làm một cái áo lông thì tốt biết bao.

Lúc Hòa Ngọc đang xuất thần, Hàn Băng thú đột nhiên dừng lại, hưng phấn kêu lên: "Ngao, ngao!"

Hòa Ngọc đang muốn đi qua xem, móng vuốt của Hàn Băng thú thật cẩn thận ôm lấy cậu từ trên đầu nó để xuống dưới đất, đặt bên cạnh nó, móng vuốt đầy lông xù nhẹ nhàng đẩy đẩy từ phía sau lưng cậu. Ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước.

Hòa Ngọc nhìn qua, lập tức có chút kinh ngạc, không nỡ chớp mắt nhìn quang cảnh đang hiện ra trước mắt.

Trong cơn gió lạnh thấu xương, trên núi băng se lạnh dựng đứng, giữa băng tuyết cứng rắn lạnh giá, từng đóa từng đóa hoa trong suốt, trắng nõn như băng mọc ở đó. Như tác phẩm điêu khắc từ thủy tinh, đứng thẳng trong đêm tối và giá lạnh.

Trời đã tối hẳn, mặt trăng ló ra, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên hoa băng, phản xạ ánh sáng sắc bén lạnh lùng giống như hoa quỳnh trong đêm đen vĩnh hằng, đẹp tới khiến người ta rung động.

Đóa hoa không quá cao, chỉ cao cỡ nửa người, cánh hoa trùng trùng điệp điệp, óng ánh sáng lóng lánh, đẹp không sao tả nỗi.

Trong khoảng thời gian ngắn Hòa Ngọc nhìn tới sửng sốt. Mặc dù cậu biết thế giới tương lai và thế giới trong quá khứ của cậu không giống nhau, dù đã gặp người đá, cây biết tấn công, bò lửa nhưng khi nhìn thấy hình ảnh trước mặt này, cậu vẫn cảm thấy như đang trong tiên cảnh. Thế giới mới, Liên Bang Vũ Trụ, quả nhiên không ngừng có những vui mừng và kinh ngạc.

bình luận: "Thật đẹp nha, đây là cái gì?"

bình luận: "... Cứ từ từ, thầy tôi đang tìm đọc trong sách cổ."

bình luận: "Tôi biết rồi! Là hoa hàn băng, sinh trưởng ở nơi vô cùng lạnh, là nguyên vật liệu của nhiều loại thuốc trân quý, dùng nó điều chế thuốc có thể nâng cao năng lực chiến đấu, cho dù ăn trực tiếp cũng có tác dụng khôi phục cơ thể, chăm sóc làm đẹp cho da."

bình luận: "Đờ mờ! Là đồ tốt đấy!"

Bây giờ Hòa Ngọc không nhìn thấy được bình luận, cho nên vẫn chưa nhìn thấy những giải thích có liên quan tới hoa hàn băng. Nhưng cậu biết, thứ này nhất định có tác dụng.

Đương nhiên, sau khi thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, lực chú ý của Hòa Ngọc chuyển qua một mặt khác...

Hoa này... Mọc từ trên băng ra.

Hàn Băng thú ăn hoa hàn băng, cho nên lớn lên cường tráng và mạnh mẽ. Hoa hàn băng nuôi dưỡng nó rất tốt, có thể thấy được năng lượng của hoa hàn băng vô cùng dồi dào.

Cậu cong môi, giọng nói khàn khàn: "Quả nhiên, tất cả đều dùng năng lượng để tồn tại." Lại một lần nữa chứng thực suy nghĩ của cậu! Năng lực chiến đấu không phải số liệu, nó quả thật là năng lượng.

Trong băng tuyết có thể mọc ra hoa hàn băng có năng lượng tương tự, có thể duy trì nhu cầu trưởng thành của Hàn Băng thú, đó là tác dụng của năng lượng. Tại Thiên đường băng tuyết này, trong băng tuyết cũng tràn ngập năng lượng, ngưng kết thành thực thể, mọc ra hoa hàn băng.

Như thế, năng lượng có phương thức thể hiện cụ thể, nhất định có thể trở thành thực thể!

Hệ thống tu chân... Đây không phải là chuyện không có khả năng.

P/s: chương này có cắm cái flag cuối arc, đố mọi người chỗ nào nè (´ ∀ `*)
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 292: Ai Là Nội Gián? (144)


Hàn Băng thú vui mừng nhảy vào trong cánh đồng hoa hàn băng rộng lớn, đây là nơi quý báu của nó, cũng là chỗ nó cất giữ đồ ăn, tuyệt đối không cho bất kỳ sinh vật nào trên thế giới này tới gần, tới gần đây ắt phải chết.

Nó nhảy vào giữa, dùng móng vuốt đầy lông xù của mình ngắt lấy một đóa hoa.

Hòa Ngọc vẫn đang chìm đắm trong những câu hỏi, một móng vuốt đầy lông xù thật lớn xuất hiện trước mặt cậu, một tay nó nắm lấy đóa hoa hàn băng, đưa tới trước mặt Hòa Ngọc.

Tặng cậu một đóa hoa nho nhỏ.

Hòa Ngọc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt màu xanh lam, giống như nhìn thấy được ý này trong mắt nó. Cậu ngẩng người, sau đó cong môi nhận lấy.

Hoa hàn băng lạnh buốt tới tận xương tủy, nhưng Hòa Ngọc vẫn cầm lấy, nắm thật chặt.

Đêm càng ngày càng khuya, từng mảng tuyết lớn rơi xuống, khiến thế giới vốn đã trắng xóa mờ mịt này lại lần nữa trải lên một tầng sương trắng.

Hàn Băng thú thấy cậu nhận lấy, hưng phấn tiếp tục nhảy lên, một ngụm nuốt cả một đóa hoa vào, lại ngậm hoa ở trong miệng, nhảy vọt lên, bắt đầu chạy trong đêm tuyết. Bông tuyết xoay một vòng rơi l*n đ*nh đầu nó, trên cơ thể nó rồi bị nó rũ lông, tất cả đều rơi xuống dưới.

Nụ cười trên khóe môi Hòa Ngọc trở nên rõ ràng, trong tay cậu cầm hoa hàn băng, nhìn bé mèo lớn đang nhảy nhót.

Bé mèo lớn hưng phấn chạy quanh nhảy nhót vài vòng, ngậm hoa xông tới chỗ cậu, dùng cái đầu thật lớn nhẹ nhàng cọ cọ vào người Hòa Ngọc, đầu nó hơi nghiêng, chỉ vào biển hoa hàn băng...

"Ngao, ngao!"

Nó tình nguyện chia sẻ đồ ăn của nó cho "đồ chơi". "Đồ chơi" mang tới cho nó rất nhiều thú vui, cậu sẽ chải lông, biết khiêu vũ, biết gãi gãi cằm nó, còn sẽ làm món cá vô cùng ngon cho nó... Từ khi có ký ức tới nay, đây là sự tồn tại khiến cho nó vô cùng vui vẻ, là "đồ chơi" khiến nó thích vô cùng.

Hòa Ngọc cất hoa hàn băng trên tay vào ba lô, đây cũng là trang bị nên tất nhiên cũng có thể cất hoa vào đó. Cậu lại vươn tay ra, v**t v* lớp lông dày trên đỉnh đầu của bé mèo lớn.

Bé mèo lớn lập tức trở nên hưng phấn.

Hàn Băng thú vớt Hòa Ngọc lên, ôm theo cậu chạy tán loạn trên mặt tuyết, phấn khởi đầy sức sống, nó nhào về phía trước ngửa người ra, liếc nhìn một cái lập tức nhận ra tâm trạng nó rất tốt.

Dưới ánh trăng, trong biển hoa hàn băng lóa mắt xinh đẹp tuyệt vời, bé mèo lớn ôm lấy Hòa Ngọc chạy đi. Tâm trạng của nó vô cùng tốt, thậm chí còn bỏ Hòa Ngọc xuống, lộn nhào. Vào lúc Hòa Ngọc ngã xuống, nó lại dùng lông mềm của mình làm đệm lót ở phía dưới. Hòa Ngọc ngã vào trong một bàn tay đầy lông mềm màu hồng nhạt, cậu chỉ cảm nhận được sự ấm áp, vẫn chưa cảm thấy bất kỳ sự đau đớn nào.

"Ngao!"

"Ngao ngao ngao!"

Bé mèo lớn phấn khích lạ thường, không ngừng bỏ cậu xuống rồi ôm lấy cậu chạy đi. Hòa Ngọc vẫn luôn duy trì nụ cười tươi, dung túng trò đùa của nó.

bình luận: "Không biết tại sao, tôi cảm thấy khi Hòa Ngọc chơi với bé mèo lớn tâm tư đơn thuần, nụ cười tươi kia không giống như bình thường."

bình luận: "Đúng vậy, nụ cười hôm nay rất ấm áp, không giống nụ cười khiến người ta sởn cả tóc gáy bình thường."

Giọng nói Hòa Ngọc lười biếng, khàn khàn nói: "Bé mèo ơi, tao mệt rồi."

Bé mèo lớn nghiêng đầu, đôi mắt màu xanh lam nhìn về phía Hòa Ngọc trong lòng bàn tay, ánh mắt nghi hoặc.

Hòa Ngọc ngáp một cái, nhắm mắt lại.

Bé mèo lớn bừng tỉnh hiểu ra, nó thật cẩn thận đặt cậu l*n đ*nh đầu, rồi sau đó đi tới một góc, nằm sấp xuống nhắm mắt lại.

Ba phút sau.

Có lẽ là bé mèo lớn cảm thấy tuyết rơi có thể khiến cậu không thoải mái, nó vươn móng vuốt to của mình ra ôm lấy Hòa Ngọc từ đỉnh đầu xuống, đặt cậu ở chỗ hai chân trước đang chụp vào nhau, ngay chỗ lông xù xù vô cùng thoải mái, phía trên cũng được lông mèo che phủ, che đi tuyết và gió lạnh.

Hòa Ngọc nhắm mắt lại, khóe miệng mang theo ý cười. Trời đất ngập tràn băng tuyết, cậu lại không cảm thấy rét lạnh.

bình luận...

"A a a! Bộ dáng thật thoải mái!"

"Cậu ta không sợ buổi tối Hàn Băng thú đè chết mình sao, hoặc là đói bụng ăn luôn cậu ta vào bụng."

"Nghĩ cái gì thế, Hàn Băng thú đối tốt với cậu ta như thế, sao có thể làm vậy?"

"Vì sao cậu ta có thể thu phục Hàn Băng thú vậy? Tên nhóc này không phải vô cùng hung tàn sao?"

"Ai mà biết được, còn chưa biết ải này làm sao để qua đây."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 293: Ai Là Nội Gián? (145)


Trạm trung gian.

Vạn Nhân Trảm nhìn thông báo trước mặt, có chút bực bội: "Cậu ta thật sự tính nghỉ phép trong phó bản này à? Chỉ còn lại một ngàn chỗ trống, rất nhanh sẽ được lấp đầy hết, thời gian của cậu ta không nhiều lắm, một khi đủ người thì cậu ta chết ở trong đó luôn đi!"

Trảm Đặc nói: "Dựa theo tính cách của Hòa Ngọc, không có khả năng cậu ta không chú ý tới vấn đề số lượng người còn lại chứ?"

Đoàn Vu Thần nói: "Tôi càng tin rằng cậu ta vẫn còn chưa tìm được phương pháp để thông qua ải này, nếu không sao có thể không nhanh chóng rời khỏi chứ? Thăng cấp mới là việc quan trọng nhất."

Kiều Viễn: "Vậy rốt cuộc phương pháp để vượt qua ải này là gì?"

Đám người Seattle lắc đầu. Cách qua ải của vòng này là gì?

Một đêm trôi qua, sau hừng đông, đám người Trấn Tinh ngồi tụ lại bên nhau, cũng cùng thảo luận vấn đề này.

"Vậy rốt cuộc phải làm sao mới có thể thăng cấp được?"

"Chẳng lẽ giống ải thứ tư, là ảo cảnh sao? Chúng ta cần phải đánh vỡ ảo cảnh hả?"

"Không thể nào, cảm giác của ải này và ải thứ tư không giống nhau, chắc chắn không phải ảo cảnh."

"Vậy chẳng lẽ thật sự phải g**t ch*t Hàn Băng thú sao? Rốt cuộc trong Thiên đường băng tuyết này chỉ có một sinh vật là Hàn Băng thú thôi."

Trấn Tinh nghe bọn họ bàn luận, hai hàng lông mày nhíu lại cùng một chỗ.

Ở ải đầu tiên Vượt cửa núi, chiến đấu với người đá.

Ải thứ hai Trận chiến biển bùn, chiến đấu giữa biển bùn lớn.

Ải thứ ba Mê cung hỗn loạn, tìm đường ra, chiến đấu với thú mê cung.

Ải thứ tư Cuộc chiến lương tâm, phát hiện chân tướng của ảo cảnh, chiến đấu với đại thụ.

Ải thứ năm Địa ngục rực lửa, g**t ch*t Liệt Hỏa thú.

Tất cả năm ải bọn họ trải qua đều yêu cầu phải chiến đấu. Vậy cách phá giải ải này cũng có liên quan tới chiến đấu sao?

Trên đỉnh núi này chỉ có một sinh vật duy nhất là Hàn Băng thú.

Ánh mắt Trấn Tinh trở nên nghiêm trọng, giọng nói lại chẳng có chút cảm xúc nào: "Ải này, phương thức qua ải hẳn là nằm trên người Hàn Bằng thú." Bản thân gã cho rằng, gần như chín mươi chín phần trăm có thể là - g**t ch*t Hàn Băng thú!

Hàn Băng thú hung tàn, lợi hại, thậm chí so với thú mê cung, bò lửa còn khó chơi hơn. Là quái lớn cần phải tiêu diệt ở trận đấu vòng loại vòng thứ hai, Hàn Băng thú vô cùng khó đối phó, nếu ải này yêu cầu phải g**t ch*t Hàn Băng thú, e rằng khó mà làm được.

Eugene là người của hành tinh Cơ Giới, nhưng người máy cũng là người. Vì để cho bọn họ càng hoàn mỹ, càng giống người hơn, bọn họ cũng sẽ thèm ăn, sẽ lạnh, sẽ biết nóng. Đương nhiên, phương thức biếu hiện cảm nhận của bọn họ không giống với con người bình thường.

Giống như giờ phút này, Eugene và Cách Đới sẽ không trực tiếp cảm nhận được rét lạnh, nhưng độ linh hoạt của thân thể bọn họ bị giảm xuống, các khớp xương trên người cứng đờ, máy móc trên thân thể cũng không trơn tru như tơ lụa... Đây có nghĩa cái lạnh tới rồi. Hơn nữa, nếu cứ tiếp tục rét lạnh như thế này thì có thể sẽ xảy ra vấn đề.

Eugene chà xát cánh tay: "Đờ mờ, ở đây lạnh quá, đối với người máy như chúng tôi thật không tốt lành gì mà, không thể lại tiếp tục thế này nữa, cần phải nhanh chóng vượt ải."

Thành Chiêu bị đông lạnh tới môi phát tím, giọng nói khàn khàn: "... Đối với con người cũng không tốt chút nào cả."

Hai người liếc nhìn nhau, đều thấy được sự đồng tình trong mắt đối phương.

"Cộp cộp cộp."

Lúc này, tiếng bước chân vang lên.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 294: Ai Là Nội Gián? (146)


Mọi người đang bàn tán lập tức ngẩng đầu lên nhìn, Hàn Băng thú đang đi tới chỗ bọn họ, mà Hòa Ngọc ngồi ở trên đỉnh đầu nó, dựa vào lỗ tai nó, lười biếng ngáp một cái.

Mọi người: "..." Bọn họ đều lạnh tới mức phải rúc vào một chỗ để cùng nhau sưởi ấm, cũng chỉ có mình Hòa Ngọc ỷ vào có Hàn Băng thú mà vô cùng sung sướng! ... Khiến người ta hâm mộ, làm người ta đố kỵ!! Ánh mắt mọi người nhìn Hòa Ngọc vô cùng u oán.

Hòa Ngọc coi như chẳng thấy gì, rất bình tĩnh nói với bọn họ: "Đốt lửa đi."

Mọi người: "..." Lại còn dám ra lệnh cho bọn họ!!

Hàn Băng thú vươn móng vuốt ra, ấn Nguyên Trạch vào trong tuyết, để lại một cái hố sâu, móng vuốt đầy lông xù lại duỗi ra lần nữa, nhắm về phía Cách Đới...

Cách Đới: "Chúng tôi đốt! Chúng tôi đốt lửa!" ... Bắt buộc phải khuất phục dưới uy quyền, vô cùng tức giận!!

Bọn họ nhanh chóng chạy tới tạo một đống lửa, Nguyên Trạch gian nan bò ra khỏi đống tuyết, phun tuyết trong miệng ra, vẻ mặt chẳng có biểu cảm gì: "Vì sao người bị thương luôn là tôi?" Ngay sau đó là tiếng gào thét vang vọng của gã: "Vì sao lại là tôi!"

Hòa Ngọc nhàn nhã nướng cá cho Hàn Băng thú ăn, băng tuyết ngập trời, Hàn Băng thú lăn một quả cầu tuyết thật lớn, chơi đùa vờn đuổi đám người Eugene. Quả cầu tuyết to gần giống như cái ngày hôm trước, Hàn Băng thú xem như đang đá cầu, một chân đá nó tới chỗ Thành Chiêu, trong chớp mắt khi quả cầu lăn về hướng gã, Thành Chiêu hoảng sợ xoay người, lập tức tránh né.

"Ngao ngao ~"

Bé mèo lớn hưng phấn kêu gào. Ngay sau đó, nó lại nhắm tới Eugene, đuổi theo tới nỗi Eugene tan nát cõi lòng mà thét lên: "Hòa Ngọc, quản bé mèo lớn nhà cậu đi!!"

Hòa Ngọc mắt điếc tai ngơ, chỉ lo chăm chăm nướng cá. Giữa tiếng khóc la của những người khác xen lẫn với âm thanh hưng phấn của bé mèo lớn, Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh bắt đầu nướng cá.

"A a a..." Lại có người bị bóng tuyết nện vào người.

"A a a..." Lại có người bị Hàn Băng thú đá bay.

"Ngao..." Lại có người bị Hàn Băng thú đánh bay.

Mọi người, không một ai may mắn tránh khỏi, tất cả đều bị tra tấn, mặc dù Trấn Tinh tránh đi rất nhanh không bị đá bay, không bị đạp bay, nhưng cũng phải trốn đông trốn tây, gian nan kiếm đường sống sót dưới móng vuốt của bé mèo lớn.

Có người nhịn không được nhìn về phía Hòa Ngọc, xin cậu tha thứ.

Eugene: "Anh Hòa Ngọc, buông tha cho bọn em đi, cầu xin anh!!"

Nguyên Trạch: "Không đỡ được, không thể thở nổi."

Cách Đới: "Đờ mờ."

Trấn Tinh: "-.." Mệt mỏi quá.

Eugene gào khóc, muốn bổ nhào qua bên cạnh Hòa Ngọc tìm kiếm sự che chở, nhưng mà gã còn chưa tới gần, bé mèo lớn đã một chưởng đạp bay gã, dùng sức rất lớn.

"A.." Eugene thảm thiết kêu lên.

Trấn Tinh yên lặng dời mắt.

Có một cao thủ của hành tinh chính trong đội ngũ của Nguyên Trạch bị bé mèo lớn đánh bay, gã gian nan bò lại, ánh mắt âm trầm.

Không phải tất cả mọi người đều thản nhiên tiếp nhận hậu quả của việc "thực lực không bằng mèo, chỉ có thể chơi cùng mèo." Gã cảm thấy vô cùng sỉ nhục, cũng rất tức giận, không đánh lại bé mèo lớn, gã chuyển dời tất cả thù hận lên người Hòa Ngọc.

Chỗ gã bò tới vừa đúng lúc ở bên phía Hòa Ngọc, gã làm bộ đi đến, thực tế lại đang lặng im không tiếng động tới gần Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đang nướng cá, còn những người khác đang giữ mạng.

Cho dù là người xem cũng đều nhìn cảnh tượng "bé mèo lớn truy bắt người", căn bản không có ai chú ý tới gã.

Cuối cùng gã cũng tới sau lưng Hòa Ngọc, chậm rãi móc con dao nhọn ra, ánh mắt âm u --

"Đi chết đi!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 295: Ai Là Nội Gián? (147)


Hòa Ngọc và gã không phải đồng đội, g**t ch*t cậu chỉ có tốt chứ không có gì xấu.

Động tác đột ngột của gã không chỉ khiến người xem hoảng sợ mà cũng khiến những người xung quanh bị chấn động, bọn họ khiếp sợ nhìn qua phía Hòa Ngọc.

Trấn Tinh la lên theo bản năng: "Cẩn thận!"

Bình luận: "Đờ mờ!!"

"Đờ mờ, đờ cờ mờ!!"

Đầu dao nhọn sắp c*m v** người Hòa Ngọc, một bé mèo lớn hung dữ xông tới, cánh của nó rung lên giống như tia chớp vọt tới bên cạnh cậu, trực tiếp xé gã thành từng mảnh nhỏ, máu tươi phun ra đầm đìa.

"Grừ!"

Bé mèo lớn tức giận gào thét với mặt đất đầy máu tươi. Thậm chí nó còn cúi đầu, muốn ăn hết cả người gã, cắn nát thịt gã ra.

Hòa Ngọc giơ tay, nhẹ nhàng ngăn ở đằng trước móng vuốt nó, cánh tay nho nhỏ ở trước mặt móng vuốt lớn lại càng trở nên nhỏ hơn, nhưng lại thành công ngăn cản hành động của bé mèo lớn. Nó không bị tay của cậu ngăn cản mà là bị hành động của cậu ngăn cản.

Móng vuốt của bé mèo lớn chỉ cách cánh tay cậu có vài centimet, chỉ vì cậu ngăn cản mà nó dừng hành động lại.

Hàn Băng thú nhìn qua phía cậu, chuẩn bị cho gã vào trong miệng, động tác nó dừng lại, trong đôi mắt màu xanh nước biển vẫn còn cơn tức giận chưa tan biến.

Hòa Ngọc giơ một con cá nướng lên, đưa cho nó, cười cười: "Bé mèo, ăn cái này, đừng ăn người, dơ lắm."

"Ngao!" Nó không vui, vô cùng tủi thân.

Hòa Ngọc nói: "Ngoan, nghe lời." Tầm mắt của Hàn Băng thú và của cậu đụng vào nhau, qua một lúc lâu, cuối cùng nó cũng bỏ qua việc xé nát gã, một ngụm ngậm lấy cá nướng, có điều dáng vẻ vẫn uể oải như cũ, có vẻ vô cùng không vui. Ngay cả cá nướng nó thích ăn nhất cũng không còn thơm nữa.

Hòa Ngọc thấy nó ăn xong, đưa cho nó con thứ hai, Hàn Băng thú đẩy ra: "Ngao!" Hiển nhiên là nó muốn để Hòa Ngọc ăn.

Hòa Ngọc cúi đầu, giọng nói dễ nghe êm tai: "Vẫn còn, cái này cho mày, tao ăn cái kia."

Hàn Băng thú nghe thế lập tức cắn xuống. Sau đó, nó nâng cái móng vuốt đầy lông lên, vỗ nhẹ sau lưng Hòa Ngọc ba cái, giống như đang trấn an cậu, lại cũng giống như đang tự trân an bản thân đang không vui.

Hòa Ngọc ngẩng đầu, lau gương mặt lông lá của nó, nhỏ giọng nói: "Không sao đâu, tao cảm nhận được có người tấn công, yên tâm, sẽ không có chuyện gì xảy ra." Cậu thật sự đã cảm nhận được có người tới, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng động tác Thái cực để ra tay đánh trả. Cho dù bé mèo lớn không tới kịp để cứu cậu, cậu cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng bé mèo lớn cứu cậu khiến tâm trạng Hòa Ngọc không tệ lắm.

Tâm trạng của Hàn Băng thú cuối cùng cũng trở nên tốt hơn, một ngụm đã ăn xong cá nướng, cái đuôi lắc lắc, Hòa Ngọc cũng ăn xong một con cá nướng, sau khi ăn xong, cậu chưa đi ngủ mà lấy một cái bàn chải lớn ra chải lông cho Hàn Băng thú.

Hàn Băng vừa "nhoằm nhoằm" hưởng thụ cá nướng, vừa nhìn về phía đám người Eugene, đôi mắt hung tợn màu xanh nước biển ẩn chứa ý cảnh cáo, giống như lúc nào nó cũng có thể nhào lên xé nát bọn họ vậy.

Mà giờ phút này, vẻ mặt đám người Eugene cũng trở nên vô cùng khó coi.

Quá tàn ác, Hàn Băng thú quá hung dữ.

Người bị g**t ch*t kia không phải kẻ yếu, nhưng Hàn Băng thú chỉ chớp mắt một cái đã có thể xé nát gã, nhiệm vụ của ải này hẳn là g**t ch*t Hàn Băng thú...

Bọn họ thật sự có thể giết nó sao? Trong lòng mọi người đều trầm xuống.

Đi tới ải này rồi, không ai không muốn qua ải, không ai không muốn lấy được phần thưởng qua ải, cũng không ai không muốn khiến người xem chấn động, sùng bái.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 296: Ai Là Nội Gián? (148)


Tuy nhiên, sức mạnh của Hàn Băng thú nói với họ rằng điều đó rất khó khăn.

Đã đến ải này rồi, thế mà vẫn phải dùng phiếu để rời đi sao?

Trấn Tinh và Eugene nhìn nhau, đều nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt đối phương, thú mê cung ở ải thứ ba rất khó, nhưng tất cả bọn họ đã hợp sức và giành được chiến thắng. Nhưng dựa vào thực lực vừa rồi của Hàn Băng thú thì cho dù là hợp tác với nhau, bọn họ cũng khó có thể thắng được.

Quả nhiên không hổ danh là boss của ải cuối cùng.

Bình luận cũng ngỡ ngàng

"Hàn Băng thú quá mạnh!"

"Trên ghi chép nói rằng Hàn Băng thú rất mạnh, lần này bọn họ gặp Hàn Băng thú, hình như đó là con mạnh nhất từ trước đến giờ."

"Không đùa giỡn với bọn họ, còn đánh rất mạnh, nói thật là thật sự rất khó thắng."

"Đừng quên còn có Hòa Ngọc."

"Đúng vậy, còn có Hòa Ngọc."

Trạm trung gian cũng đang được thảo luận.

Seattle: "Bây giờ chắc chắn bọn Trấn Tinh đang rất tuyệt vọng, Hàn Băng thú quá đáng sợ, người bị xé xác là một cao thủ đó, tôi biết anh ta, rất nổi tiếng ở Liên Bang."

Kiều Viễn nặng nề gật đầu: "Đúng vậy, Hàn Băng thú trông thì có vẻ đáng yêu, ở trước mặt Hòa Ngọc thì giống như một con một mèo lớn nhưng nếu như thật sự ra tay thì sẽ rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn Liệt Hỏa thú."

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu: "Bọn họ còn có Hòa Ngọc, Hòa Ngọc là người phụ trợ mạnh nhất, cực kỳ giỏi." Dừng một chút, anh ta nói: "Đương nhiên, cần Hòa Ngọc tự nguyện hợp tác cùng bọn họ."

Trảm Đặc lắc đầu: "Không biết tại sao, tôi luôn có cảm giác Hòa Ngọc sẽ không hợp tác với những người kia đâu, cậu ta rất giỏi tính toán, đưa từng người chúng ta ra ngoài phó bản, một mình đi đến ải cuối cùng, như vậy còn cần hợp tác với Trấn Tinh sao?"

"Có gì là không thể?" Quỳnh nhún vai: "Hàn Băng thú còn ghê hơn so với tưởng tượng của mọi người đấy."

Vạn Nhân Trảm bĩu môi: "Cậu ta có vẻ không có thái độ hợp tác đâu, tên nhóc này toàn tìm đường chết, cũng là người khiến người ta bất ngờ nhất." Giày vò người khác thành như vậy, đây là thái độ muốn hợp tác hả?

Đoàn Vu Thần: "Nhưng mà cậu ta cũng không giết bọn họ." Không giết bọn họ, giữ lại đến phút cuối, chẳng lẽ không phải vì muốn hợp tác sao?

Trảm Đặc lắc đầu: "Thật sự không biết Hòa Ngọc đang nghĩ gì, nhưng mà cậu ta thật sự đã giày vò đám người Eugene quá nhiều, có khả năng trong lúc hợp tác, còn chưa đợi được con mèo lớn kia tắt thở thì bọn họ đã hợp tác tiêu diệt Hòa Ngọc rồi." Đây đúng là thù mới hận cũ, sao lại không muốn g**t ch*t Hòa Ngọc chứ. Hơn nữa - Một mình Hòa Ngọc đi đến ải này, không biết cậu ta sẽ có cách gì.

Đoàn Vu Thần: "Tiếp tục xem đi."

Những người khác gật đầu, nghiêm túc nhìn màn hình, tiếp tục chờ đợi.

Ở trong góc, Lăng Bất Thần vuốt cằm, chớp mắt. Cậu ấy biết rằng Hòa Ngọc sẽ không hợp tác với bất kỳ ai.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 297: Ai Là Nội Gián? (149)


Trấn Tinh: "Chà như thế nào?"

Hòa Ngọc: "Như thế này." Cậu cầm một nhúm lông, dùng hai tay xoa xoa.

Trấn Tinh nhìn theo động tác của cậu, hiểu rồi, cũng bắt đầu chà len.

Bé mèo lớn đuổi theo đám người Eugene một lúc, thấy bọn họ chạy trối chết, không thú vị chút nào, bèn "grào" một tiếng, lắc lắc cái đầu to lớn, chạy về phía Hòa Ngọc.

Nó cọ cọ đầu vào người Hòa Ngọc, kêu "meo meo" vài tiếng.

Hòa Ngọc xoa xoa đầu nó: "Được rồi, đừng nghịch nữa, lại đây giúp tao một tay."

Bé mèo lớn ngoan ngoãn nằm sấp xuống bên cạnh Hòa Ngọc, cái đầu to lớn gác lên chân trước, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào đống lông.

Hòa Ngọc chia một nửa đống lông cho Trấn Tinh, còn một nửa để trước mặt bé mèo lớn.

"Ngao?" Bé mèo lớn nghiêng đầu, không hiểu.

Hòa Ngọc cười nói: "Giúp tao chà đi."

Bé mèo lớn nhìn cậu, lại nhìn đống lông, duỗi móng vuốt ra, bắt đầu bắt chước động tác của Hòa Ngọc, dùng móng vuốt xoa xoa đống lông. Móng vuốt của nó quá lớn, động tác vụng về, nhưng vẫn rất cố gắng.

Trấn Tinh nhìn một người một mèo đang nghiêm túc chà len, khóe miệng giật giật. Cảnh tượng này... sao lại quái dị như vậy?

Đám người Eugene trốn ở đằng xa, nhìn thấy cảnh này, cũng không nhịn được mà trợn tròn mắt.

"Bọn họ đang làm gì vậy?"

"Chà... len?"

"Chà len để làm gì?"

"Chắc là lạnh quá nên muốn làm áo len mặc?"

"Nhưng mà... len của Hàn Băng thú có mặc được không?"

"Ai biết được, có lẽ Hòa Ngọc có cách."

Đám người Eugene nhìn nhau, trong lòng vẫn còn sợ hãi Hàn Băng thú, nhưng lại tò mò về hành động của Hòa Ngọc. Bọn họ khẽ nhích lại gần, muốn nghe xem bọn họ đang nói gì.

Hòa Ngọc vừa chà len vừa nói chuyện với bé mèo lớn: "Mày thấy cái màu này đẹp không? Tao định đan cho mày một cái khăn quàng cổ."

"Ngao!" Bé mèo lớn dụi dụi đầu vào tay cậu, tỏ vẻ thích thú.

"Còn cái này..." Hòa Ngọc cầm một nhúm lông màu trắng khác lên: "Tao đan cho tao một đôi găng tay."

"Grừ grừ." Bé mèo lớn khẽ kêu, như đang hối thúc cậu nhanh tay.

Trấn Tinh nhìn hai người một mèo đang tự nói tự cười, cảm thấy có lẽ mình đã nhìn lầm người. Hòa Ngọc... có thật là một tên nội gián đáng sợ không? Sao gã lại cảm thấy cậu ta giống một người bình thường thích nuôi thú cưng hơn?

Đúng lúc này, thông báo của hệ thống vang lên.

【Chúc mừng người chơi Hòa Ngọc đã thu thập đủ nguyên liệu đặc biệt, nhiệm vụ đặc biệt "Ấm áp mùa đông" đã hoàn thành, nhận được phần thưởng: Vé thông hành ải thứ sáu.】

【Chúc mừng người chơi Trấn Tinh đã tham gia nhiệm vụ đặc biệt, nhận được phần thưởng: Bình thuốc hồi phục năng lượng cấp C x 1.】

【Chúc mừng người chơi...】

Liên tiếp thông báo vang lên, tất cả những người tham gia chà len đều nhận được phần thưởng.

Đám người Eugene ngơ ngác nhìn nhau.

"Nhiệm vụ đặc biệt?"

"Thu thập nguyên liệu đặc biệt?"

"Nguyên liệu đặc biệt là... lông của Hàn Băng thú?"

"Chỉ cần chà len thôi mà cũng qua được ải?"

Tất cả mọi người đều cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ. Cái ải cuối cùng này... sao lại đơn giản như vậy?

Trấn Tinh cầm bình thuốc hồi phục năng lượng trong tay, nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt phức tạp. Thì ra... đây mới là cách qua ải thật sự. Không cần chiến đấu, chỉ cần... chà len?

Hòa Ngọc đứng dậy, phủi phủi tay, cười nói: "Đi thôi, bé mèo." Cậu nhảy lên lưng bé mèo lớn.

Bé mèo lớn vươn vai, hưng phấn kêu một tiếng, rồi sải bước chạy về phía trước.

Đám người Trấn Tinh và Eugene vội vàng đuổi theo. Bọn họ vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng ít nhất cũng biết được cách qua ải.

Chỉ là... bọn họ vẫn không hiểu, tại sao Hòa Ngọc lại biết cách này? Tại sao một con Hàn Băng thú hung dữ lại ngoan ngoãn nghe lời cậu như vậy?

Trong lòng mỗi người đều tràn ngập nghi ngờ, nhưng không ai dám hỏi. Bọn họ chỉ có thể im lặng đi theo, chờ đợi những bất ngờ tiếp theo.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 298: Ai Là Nội Gián? (150)


Trấn Tinh: "Chà như thế nào?"

Hòa Ngọc: "Như thế này." Cậu cầm một nhúm lông, dùng hai tay xoa xoa.

Trấn Tinh nhìn theo động tác của cậu, hiểu rồi, cũng bắt đầu chà len.

Bé mèo lớn đuổi theo đám người Eugene một lúc, thấy bọn họ chạy trối chết, không thú vị chút nào, bèn "grào" một tiếng, lắc lắc cái đầu to lớn, chạy về phía Hòa Ngọc.

Nó cọ cọ đầu vào người Hòa Ngọc, kêu "meo meo" vài tiếng.

Hòa Ngọc xoa xoa đầu nó: "Được rồi, đừng nghịch nữa, lại đây giúp tao một tay."

Bé mèo lớn ngoan ngoãn nằm sấp xuống bên cạnh Hòa Ngọc, cái đầu to lớn gác lên chân trước, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào đống lông.

Hòa Ngọc chia một nửa đống lông cho Trấn Tinh, còn một nửa để trước mặt bé mèo lớn.

"Ngao?" Bé mèo lớn nghiêng đầu, không hiểu.

Hòa Ngọc cười nói: "Giúp tao chà đi."

Bé mèo lớn nhìn cậu, lại nhìn đống lông, duỗi móng vuốt ra, bắt đầu bắt chước động tác của Hòa Ngọc, dùng móng vuốt xoa xoa đống lông. Móng vuốt của nó quá lớn, động tác vụng về, nhưng vẫn rất cố gắng.

Trấn Tinh nhìn một người một mèo đang nghiêm túc chà len, khóe miệng giật giật. Cảnh tượng này... sao lại quái dị như vậy?

Đám người Eugene trốn ở đằng xa, nhìn thấy cảnh này, cũng không nhịn được mà trợn tròn mắt.

"Bọn họ đang làm gì vậy?"

"Chà... len?"

"Chà len để làm gì?"

"Chắc là lạnh quá nên muốn làm áo len mặc?"

"Nhưng mà... len của Hàn Băng thú có mặc được không?"

"Ai biết được, có lẽ Hòa Ngọc có cách."

Đám người Eugene nhìn nhau, trong lòng vẫn còn sợ hãi Hàn Băng thú, nhưng lại tò mò về hành động của Hòa Ngọc. Bọn họ khẽ nhích lại gần, muốn nghe xem bọn họ đang nói gì.

Hòa Ngọc vừa chà len vừa nói chuyện với bé mèo lớn: "Mày thấy cái màu này đẹp không? Tao định đan cho mày một cái khăn quàng cổ."

"Ngao!" Bé mèo lớn dụi dụi đầu vào tay cậu, tỏ vẻ thích thú.

"Còn cái này..." Hòa Ngọc cầm một nhúm lông màu trắng khác lên: "Tao đan cho tao một đôi găng tay."

"Grừ grừ." Bé mèo lớn khẽ kêu, như đang hối thúc cậu nhanh tay.

Trấn Tinh nhìn hai người một mèo đang tự nói tự cười, cảm thấy có lẽ mình đã nhìn lầm người. Hòa Ngọc... có thật là một tên nội gián đáng sợ không? Sao gã lại cảm thấy cậu ta giống một người bình thường thích nuôi thú cưng hơn?

Đúng lúc này, thông báo của hệ thống vang lên.

【Chúc mừng người chơi Hòa Ngọc đã thu thập đủ nguyên liệu đặc biệt, nhiệm vụ đặc biệt "Ấm áp mùa đông" đã hoàn thành, nhận được phần thưởng: Vé thông hành ải thứ sáu.】

【Chúc mừng người chơi Trấn Tinh đã tham gia nhiệm vụ đặc biệt, nhận được phần thưởng: Bình thuốc hồi phục năng lượng cấp C x 1.】

【Chúc mừng người chơi...】

Liên tiếp thông báo vang lên, tất cả những người tham gia chà len đều nhận được phần thưởng.

Đám người Eugene ngơ ngác nhìn nhau.

"Nhiệm vụ đặc biệt?"

"Thu thập nguyên liệu đặc biệt?"

"Nguyên liệu đặc biệt là... lông của Hàn Băng thú?"

"Chỉ cần chà len thôi mà cũng qua được ải?"

Tất cả mọi người đều cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ. Cái ải cuối cùng này... sao lại đơn giản như vậy?

Trấn Tinh cầm bình thuốc hồi phục năng lượng trong tay, nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt phức tạp. Thì ra... đây mới là cách qua ải thật sự. Không cần chiến đấu, chỉ cần... chà len?

Hòa Ngọc đứng dậy, phủi phủi tay, cười nói: "Đi thôi, bé mèo." Cậu nhảy lên lưng bé mèo lớn.

Bé mèo lớn vươn vai, hưng phấn kêu một tiếng, rồi sải bước chạy về phía trước.

Đám người Trấn Tinh và Eugene vội vàng đuổi theo. Bọn họ vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng ít nhất cũng biết được cách qua ải.

Chỉ là... bọn họ vẫn không hiểu, tại sao Hòa Ngọc lại biết cách này? Tại sao một con Hàn Băng thú hung dữ lại ngoan ngoãn nghe lời cậu như vậy?

Trong lòng mỗi người đều tràn ngập nghi ngờ, nhưng không ai dám hỏi. Bọn họ chỉ có thể im lặng đi theo, chờ đợi những bất ngờ tiếp theo.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 299: Ai Là Nội Gián? (151)


Gã xoa mũi nhìn Hòa Ngọc: "Chà xong rồi, đủ chưa vậy?"

Hòa Ngọc cúi đầu liếc nhìn: "Chỉ còn lại một ống tay áo, ngày mai lúc chải lông cho nó thì chải thêm một ít nữa."

Hàn Băng thú nghe thấy vậy, nó vươn móng vuốt về phía thân của nó rồi dùng lực. Sau đó, nó nắm lấy bộ lông mềm mại trong tay, đưa cho Hòa Ngọc và nhìn cậu đầy mong đợi.

Cho này.

Đồ chơi cần có lông, nhổ cho cậu một tí này, nó có rất nhiều lông đó.

Hòa Ngọc sững sờ, thậm chí động tác trên tay cũng dừng lại một chút, sau đó tiếp tục dệt, hai mắt cụp xuống, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt cậu. Giọng nói của cậu nghe rất bình tĩnh: "Dùng chỗ lông rụng là được, không cần nhổ lông của mình đâu, đau lắm."

"Ngao ~"

Bé mèo lớn kêu lên một tiếng, không biết là đang đáp lại lời của Hòa Ngọc hay là đang nói "không đau".

Trấn Tinh cũng rất can đảm, gã đưa tay ra và lấy đống lông trên móng vuốt của Hàn Băng thú. Hàn Băng thú nhìn chằm chằm, Trấn Tinh ho một tiếng, không để lộ sự yếu đuối của mình. Dù sao, bây giờ cũng có Hòa Ngọc che chở cho gã. Trấn Tinh đắc ý ôm lấy nhúm lông kia, tiếp tục chà lông, còn chà rất nghiêm túc.

Hòa Ngọc trông rất gầy yếu nên cần phải mặc nhiều quần áo hơn, không sẽ bị lạnh cóng. Lông cũng nên chà mỏng hơn để tránh đâm vào thịt.

Bé mèo lớn tức đến mức chà xát móng vuốt, nó quyết định phải tìm cơ hội nhân lúc đồ chơi không biết, g**t ch*t tên nhân loại đáng ghét này.

Hòa Ngọc không biết về cuộc đối đầu giữa một người và một mèo, cậu nghiêm túc đan áo len, động tác rất nhanh. Rất nhanh đã làm xong một chiếc áo len, Hòa Ngọc đứng lên, bình tĩnh c** đ*, chuẩn bị mặc cái áo kia lên.

Trấn Tinh nhìn cậu chằm chằm, sau đó lập tức quay người đi, vành tai hơi ửng đỏ.

Eugene vừa mới bò được dậy: "..." Gã huýt sáo: "Oa, Hòa Ngọc, dáng cậu đẹp thật đấy, tôi rất thích."

Đám người Cách Đới, Nguyên Trạch không thể không nhìn sang.

Hòa Ngọc phớt lờ gã.

Cách Đới: "Cậu cởi áo trước mặt chúng tôi như thế cũng không tốt lắm đâu."

Hòa Ngọc bình tĩnh nói: "Có gì không tốt, đều là đàn ông với nhau mà." Cũng không phải cậu chưa từng nhìn thấy những tuyển thủ khác c** tr*n, cũng toàn là đàn ông con trai với nhau thôi.

Eugene xoa hai tay, cười nói: "Xem ra cậu thật thật sự không biết thói quen của Liên Bang chúng tôi, mặc dù có rất nhiều chiến sĩ không để ý cái này, nhưng c** q**n áo được coi là thể hiện sức hấp dẫn của mình."

Hòa Ngọc vừa mặc áo len vừa chỉnh sửa ống tay áo, có chút khó hiểu quay sang nhìn bọn họ. Liên Bang chắc cũng cởi mở. Không đến nỗi không thể c** q**n áo. Cuối cùng, cậu nhìn chằm chằm vào Trấn Tinh, tìm kiếm câu trả lời.

Trấn Tinh ho khan một tiếng, ngượng ngùng nói: "Liên Bang tự do kết hôn, hai nghìn năm trước đã cho phép nam nữ, nam nam, nữ nữ kết hôn với nhau." Giống loài khác nhau cũng được, không quan trọng giới tính.

Hòa Ngọc: "'..." Cậu khó hiểu một lúc rồi bình tĩnh nói: "Vậy thì sao? Mấy người không có à?" Chỉ lộ thân trên thôi thì có gì khác nhau đâu, ai cũng là đàn ông, cho dù là người có thể kết hôn thì cũng giống nhau thôi, không có gì khác biệt.

Eugene cười tủm tỉm nói: "Không giống nhau, da của cậu vừa đẹp vừa mịn, rất thu hút người khác đấy, ai mà không thích chứ, bây giờ chắc chắn có một đống người đang l**m màn hình đấy." Gã chớp mắt: "Hòa Ngọc, cậu cân nhắc đến tôi chút đi, ở nơi nguy hiểm như thế này, có tình yêu thì đến luôn ấy chứ."

Trạm trung gian.

Vạn Nhân Trảm đứng lên: "Nó, nó đi khắp nơi thả thính người ta, không biết xấu hổ!" Gã tức giận đến mức quay vòng vòng.

Trảm Đặc nhìn gã một cách kỳ lạ: "Nhiều chiến sĩ đâu để ý đến cái này, cái này cũng không có gì đâu, chỉ là bọn Eugene có suy nghĩ khác nên mới mẫn cảm như vậy, mày sốt ruột làm gì?"

Bên cạnh, Seattle đã nhìn ra gì đó bỗng quay sang nhìn Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm tức giận nói: "Mày quản tao hả?"

Trảm Đặc: "..."

Điên rồi người, tiếp theo.
 
Back
Top Bottom