Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 220: Ai Là Nội Gián? (72)


"Phụt."

Ngay cả Early và chùy gai của gã đều xuyên qua người của Hòa Ngọc, ngay sau đó liền giống như bọt biển, biến mất không thấy. Hòa Ngọc không sao. Dường như Early chưa từng xuất hiện.

Người xem ngẩn người.

"Sao vậy?"

"Đây là tình huống gì vậy?"

"Là giả thần giả quỷ hay là Early đã bị hệ thống xử lý rồi?"

"Nhưng rõ ràng gã đã chết, sao còn xuất hiện?"

"NPC giả trang thành Early."

Hòa Ngọc mở mắt, nở nụ cười: "Quả nhiên chỉ là ảo giác mà thôi."

"Đã chết chính là đã chết, không thể để sống lại, cũng sẽ không trở thành NPC."

Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh, xoay người đi về chỗ cũ: "Cuối cùng mình cũng hiểu vì sao lại là Cuộc chiến lương tâm rồi, ải này rất có ý nghĩa, cũng rất vui." Cậu giơ tay lên sờ hạt châu ở cổ tay, nụ cười trên khóe miệng càng rạng rõ. Quả nhiên, càng là tình huống nguy hiểm, vận may càng tốt. Ải này không những thú vị mà còn rất có lợi đối với người có thẻ bài nội gián như cậu.

Hòa Ngọc bước chân ra khỏi tấm chắn. Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Trảm Đặc đã chờ ở bên ngoài rồi, bọn họ đi ra nhanh hơn. Khi cậu đi ra, Lăng Bất Thần và Vạn Nhân Trảm chạy ra với những bước chân rất hỗn loạn, hô hấp cũng có hơi không ổn định. Trên người Vạn Nhân Trảm có vết thương, vừa đi ra ngoài liền nói: "Sao vậy? Tình hình ở trong đó như thế nào, rốt cuộc ải này phải làm cái gì?"

Không ai trả lời, chỉ có Đoàn Vu Thần lắc đầu, hiển nhiên bọn họ cũng không biết ải này rốt cuộc là sao. Vạn Nhân Trảm chuẩn bị hỏi tiếp, Kiều Viễn liền đi ra.

Mặt anh ta tái nhợt, ánh mắt có chút đờ đẫn, dường như đã gặp phải đả kích gì đó. Vừa mới đi ra, Kiều Viễn liền xông về phía Hòa Ngọc dưới con mắt kinh ngạc của mọi người, anh ta đặt lưỡi lê lên cổ Hòa Ngọc, lạnh lùng nói: "Mày là nội gián, là mày ép Seattle đi, vu oan Early, tao đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mày và Early."

"Hòa Ngọc, giấu kỹ thật đấy." Mọi người ngẩn ra, hoang mang nhìn về phía hai người bọn họ.

Bình luận lập tức nổ tung.

"Vãi, vãi."

"Cửa ải này k*ch th*ch thật, thế mà Hòa Ngọc lại bại lộ như vậy."

"Vừa nãy không nhìn thấy có người ở xung quanh mà, sao Kiều Viễn lại nhìn thấy được?"

"Xong đời rồi, Hòa Ngọc lại bị bại lộ như vậy."

"Ha ha, tự Hòa Ngọc cũng không ngờ đến đúng không, lần này xem cậu ta chơi như thế nào."

Trái Đất.

Vệ Gia Quốc đột nhiên đứng lên, mím chặt môi: "Trận đấu này chĩa mũi nhọn vào Hòa Ngọc, ải này để ảo ảnh của Early xuất hiện, để Hòa Ngọc và Early nói chuyện, lại để Kiều Viễn nghe thấy." Sắc mặt của Diệp Khai Quân cũng rất xấu: "Sao Hòa Ngọc lại đen đủi thế chứ?"

Đen đủi.

Vẻ mặt của Hòa Ngọc vẫn rất bình tĩnh, không nhìn ra một chút khác lạ nào, cậu chỉ nhìn lưỡi lê ở trên cổ, lại nghiêng đầu nhìn về phía Kiều Viễn: "Anh nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và Early?" Kiều Viễn nhìn cậu bằng con mắt sắc bén. Hòa Ngọc giơ tay lên, muốn đẩy nhẹ tay của anh ta ra, nhưng lại khiến lưỡi lê kẹp càng chặt hơn, cổ của cậu xuất hiện một dòng máu.

Hòa Ngọc: "Bình tĩnh chút, cứ coi như tôi là nội gián, hiện tại anh cũng không thể giết tôi." Kiều Viễn dừng lại. Một lúc lâu sau, anh ta giơ lưỡi lê lên cao một chút: "Nhưng bọn tao tìm thấy nội gián rồi, ải này kết thúc, lập tức đưa mày về trời."

Hòa Ngọc: "Tôi không biết vì sao anh có thể chắc chắn như vậy." Cậu giơ tay lên đẩy mắt kính: "Tôi không đánh thắng được Seattle, không nhìn thấy Seattle, càng không nhìn thấy Early. Không phải là Early đã chết rồi à? Anh chắc chắn anh nhìn thấy anh ta không?"

Kiều Viễn kích động nói: "Ảo ảnh, tao nhìn thấy ảo ảnh của Early." Nội gián đã bị tìm thấy bằng cách như vậy, anh ta cảm thấy rất kích động. Càng không ngờ là, tên nội gián này chính là Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Vậy sao anh có thể khẳng định người anh nhìn thấy không phải là ảo ảnh của tôi?" Kiều Viễn ngơ ra. Hòa Ngọc: "Kiều Viễn, tôi không nhìn thấy Early, thứ tôi nhìn thấy là Trấn Tinh, Eugene đang đuổi theo chúng ta." Cậu không nhìn Kiều Viễn nữa mà quay đầu nhìn về phía sáu người khác: "Các anh thì sao? Các anh nhìn thấy gì rồi?"

Lăng Bất Thần: "Tôi nhìn thấy Đoàn Vu Thần muốn giết Seattle."

Trảm Đặc: "Tôi nhìn thấy Lăng Bất Thần là nội gián."

Quỳnh buông lỏng tay xuống: "Tuy rằng tôi không nhìn thấy nội gián, nhưng tôi nhìn thấy hình ảnh khác, cũng đều là giả."

Đoàn Vu Thần: "Tôi nhìn thấy Vạn Nhân Trảm ép Seattle đi, vu oan Early."

Hòa Ngọc thu tầm mắt lại, lại nhìn về phía Kiều Viễn, giọng nói bình tĩnh mà trấn định: "Kiều Viễn, anh còn nhìn thấy hình ảnh nào khác không?"

Kiều Viễn từ từ cất lưỡi lê đi, hoang mang lắc đầu. Một lúc sau, anh ta nói nhỏ: "Không, xin lỗi, tao hiểu lầm mày rồi."

Tất cả mọi người đều nhìn thấy ảo giác, cho nên thứ anh ta nhìn thấy cũng không phải là thật.

Nhưng mà ảo giác này thật sự rất lạ lùng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 221: Ai Là Nội Gián? (73)


Bình luận: "Vãi, Hòa Ngọc quá bình tĩnh, chỉ như vậy đã lừa gạt được rồi."

Bình luận: "Hắn ta là ảnh đế đúng không, nếu không phải là cả quá trình tôi đều ngồi xổm ở phòng phát sóng trực tiếp của cậu ta, tôi cũng tin cậu ta rồi."

Bình luận: "Mẹ nó, vừa nãy làm tôi căng thẳng muốn chết."

Hòa Ngọc rất bình tĩnh, không sao cả mà lắc đầu: "Ải này rất khó, không những dùng ảo ảnh mê hoặc chúng ta, còn muốn chúng ta tự giết nhau. Nhưng mà, trận đấu này vẫn luôn chém giết nhau." Mắt cậu quét qua những người khác, bình tĩnh chuyển sang chủ đề khác: "Còn một người nữa đâu?"

Những người khác dừng lại, lúc này mới nhớ đến Harvey vẫn chưa đi ra.

"Đúng rồi, Harvey đâu? Vẫn còn trong đó à? Bị ảo ảnh bao vây lại rồi?" Đoàn Vu Thần nhíu mày. Những người khác lắc đầu.

Vì thế, bọn họ vừa thảo luận cửa ải này, vừa đợi Harvey. Nhưng mười phút đã trôi qua, không có một chút manh mối nào cả, cũng không thấy Harvey đi ra. Sắc mặt của mọi người đều nặng nề hơn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tấm chắn.

Hòa Ngọc chậm rãi nói: "Chúng ta không cần đợi nữa, có thể Harvey đã xảy ra chuyện." Thăng cấp sẽ thông báo, nhưng nếu chết ở trong đó thì sẽ không có thông báo. Tất cả mọi người cũng đã đoán ra, nhưng khi nghe thấy vẫn không kìm được mà hít một hơi thật sâu.

Bình luận bùng nổ.

"Vãi. Harvey chết như thế nào?"

"Mẹ nó, cái này không phải là do Hòa Ngọc làm."

"Những người đi đến phòng phát sóng trực tiếp của Harvey đã quay lại chưa?"

"Quay lại rồi, Harvey chết trên chính đôi tay của mình, không liên quan đến nội gián."

Quỳnh đè vành nón: "Trí não không thể dùng được khi ở bên trong, rốt cuộc ải này là sao đây? Chúng ta còn chưa hiểu rõ ải này phải làm cái gì thì đã mất đi một người rồi."

"May là Harvey không phải là nội gián." Trảm Đặc vui vẻ bổ sung thêm một câu. Không ai biết Harvey đã gặp phải chuyện gì, sau khi đi vào ải thứ ba liền tách ra, không thể cầu cứu, nếu Harvey là nội gián, e là nhóm bọn họ đã không còn nữa.

Vạn Nhân Trảm chửi ầm lên: "Rốt cuộc đây là cái gì? Vừa đi vào đã tách ra, thứ nhìn thấy được đều là giả, nếu nội gián chết, chẳng phải là liên lụy đến ông đây rồi à." Những người khác lắc đầu, cau mày. Thật sự là cửa ải này còn khó hơn cửa ải kia, trạm kiểm soát khác dù gì cũng biết phải làm cái gì, trạm kiểm soát này còn chưa hiểu rõ liền đã mất một người rồi.

"Tiếp theo phải làm sao đây?" Trảm Đặc hỏi. Giá trị vũ lực của anh ta rất cao nhưng trí tuệ lại kém hơn, trạm kiểm soát cần chỉ số thông minh để phân tích như thế này, Trảm Đặc không thể làm gì được.

Vạn Nhân Trảm cũng như thế, gã nhìn về phía Hòa Ngọc theo bản năng: "Vậy ải này là trạm kiểm soát ảo giác, chúng ta cần làm cái gì?"

Hòa Ngọc nghĩ một lúc, nói: "Ải này tôi vẫn chưa chắc chắn, còn cần tiếp tục quan sát." Cậu lấy quyển sổ quen thuộc ra, cẩn thận hỏi thăm những chi tiết mà người khác nhìn thấy, bao gồm Kiều Viễn, cậu cũng ghi chép như thường.

Những người khác đều biết cậu đang tìm manh mối, cũng rất phối hợp. Sau khi ghi chép xong, Hòa Ngọc rơi vào trầm tư.

Một lát sau, cậu ngẩng đầu lên nhìn về phía mọi người: "Chúng ta đi vào lần nữa xem, tôi vẫn còn thiếu tin tức liên quan đến ải này. Lần này, dùng dây thừng nối người lại, xem có thể bị tách ra không."

"Đây là một cách hay, ở bên trong gọi nhau cũng không có tác dụng, thử dây thừng đi." Mắt Vạn Nhân Trảm sáng lên.

Vì thế, Quỳnh lấy một sợi dây thừng mảnh ra, cột cổ tay của mọi người lại với nhau. Hòa Ngọc là "kẻ yếu", cho dù cảm thấy cậu không có khả năng là nội gián, vẫn để vào cậu giữa, trước sau đều có người bảo vệ. Từ Quỳnh bắt đầu, từng người đi vào trong tấm chắn. Kiều Viễn ở phía trước Hòa Ngọc, Hòa Ngọc nhìn bóng lưng của anh ta, hơi nheo mắt lại.

Lại đi vào tấm chắn. Hòa Ngọc cúi đầu, không hề ngạc nhiên khi thấy dây thừng ở trên tay đã bị đứt.

Đúng vậy, đứt rồi, mà không phải là biến mất.

Hòa Ngọc nở nụ cười: "Quả nhiên." Cậu đã đoán được sẽ như thế này. Mà mục đích cậu đề nghị đi vào trong thêm một lần nữa, không phải là vì tìm kiếm.

Hòa Ngọc nhấc chân, mục tiêu rõ ràng, đi về phía trước.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 222: Ai Là Nội Gián? (74)


Không cần tìm kiếm tiếp, về cơ bản Hòa Ngọc đã hiểu rõ tình huống của ải này. Đương nhiên, hiện tại cậu sẽ không nói cho những người khác.

So sánh nội gián của phó bản này với ma sói, trong trận đấu chỉ có dân thường và một con sói, sói cũng không có ưu thế. Chín dân thường và một con sói, hiện tại chỉ còn lại bảy dân thường và một con sói. Ở ải này, chắc chắn sói phải g**t ch*t ít nhất một dân thường. Đồng thời khi ải này kết thúc, còn phải loại bỏ một dân thường khác.

Ải thứ tư kết thúc, chỉ còn lại một cơ hội bỏ phiếu ngay sau khi ải thứ năm kết thúc, Hòa Ngọc phải bảo vệ mình sống đến lúc đó, còn phải bảo đảm lúc đó bản thân sẽ không bị bỏ phiếu loại.

Ải thứ tư làm thế nào để không bị bỏ phiếu loại, Hòa Ngọc đã nghĩ ra cách. Việc cậu phải làm ở hiện tại chính là... g**t ch*t một "dân thường". Người được chọn vốn dĩ là người khác, nhưng hiện tại cậu đã thay đổi kế hoạch.

Ải này tuyển thủ có thể không chỉ nhìn thấy ảo ảnh, hiển nhiên cũng có thể là sự thật, người có thể nhìn thấy sự thật e rằng chính người đó cũng không rõ, người khác cũng càng không rõ. Ải này cho nội gián trạm kiểm soát để ra tay, nhưng mỗi lần nội gián ra tay đều có thể bị người khác nhìn thấy. Chỉ cần người đó phân biệt được thật giả, nội gián sẽ bị lộ ra.

Nhưng hiện tại bọn họ vẫn chưa đoán ra được tình hình, cho nên vừa nãy Hòa Ngọc mới lừa được. Đợi đến khi những người khác phát hiện ra điểm này, cậu sẽ không lừa được nữa.

Cho nên, không thể giữ Kiều Viễn lại được. Còn về việc làm sao để giết Kiều Viễn, trong lòng Hòa Ngọc đã có kế hoạch.

Cậu mở sổ ra nhìn, ở trên có ghi rõ nội dung các ảo ảnh mà tất cả mọi người đã nhìn thấy. Hòa Ngọc lại nhìn thêm một lần nữa, khép sổ lại cất vào trong ba lô. Khóe miệng cậu hơi cong lên, nở nụ cười đầy ẩn ý.

Mọi thứ đều có quy luật, cho dù tất cả mọi người đều cho rằng ảo ảnh là giả thì cũng sẽ có quy luật. Mà quy luật, chính là mật khẩu. Mật khẩu mở ra chân tướng đồng thời cũng là mật mã đạt được mục đích.

Kiều Viễn lại đi vào ải thứ tư, xung quanh nhìn giống hệt như trước đó, chỉ là lúc đó anh ta có thể nghe thấy cuộc hội thoại của Hòa Ngọc và Early, loáng thoáng cũng có thể nhìn thấy bóng người, anh ta không dám đến gần nhưng cũng không thấy rõ. Mà lần này, anh ta không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Kiều Viễn nhấc chân, cẩn thận đi về phía trước.

Vừa nãy khi anh ta thảo luận với nhóm Đoàn Vu Thần tổng kết được chỉ cần bản thân không ra tay, ảo ảnh sẽ không làm mình bị thương, sở dĩ Vạn Nhân Trảm bị thương là bởi vì gã ra tay với người ở trong ảo ảnh. Làm gì với người trong ảo ảnh cũng chính là làm điều đó với chính mình. Đòn tấn công của gã sẽ rơi vào chính gã. Khi Vạn Nhân Trảm phát hiện ra điều này, lập tức dừng tấn công, mặc kệ người trong ảo ảnh tấn công lên người mình. Sau đó khi ảo ảnh biến mất, gã liền đi khỏi.

Kiều Viễn nhìn sợi dây thừng mảnh trên cổ tay, cũng không quá lo lắng. Chỉ cần ảo ảnh không làm anh ta bị thương, anh ta cũng không quan tâm, cùng lắm thì quay về chỗ cũ mà thôi. Nghĩ như vậy, anh ta tiếp tục đi về phía trước, tìm kiếm manh mối của cửa ải thứ tư.

Đi tới đi lui, anh ta nghe thấy tiếng động. Quỳnh đột nhiên xuất hiện, cầm dao đâm về phía anh ta, Kiều Viễn theo bản năng chuẩn bị đánh trả, sau đó dừng lại.

Là giả.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 223: Ai Là Nội Gián? (75)


Anh ta và Quỳnh đều đến từ hành tinh hỗn loạn, trước khi đi vào thi đấu bọn họ đã quen biết nhau, ngay đầu cuộc thi đấu bọn họ cũng đã bàn nhau, chưa đến trận chung kết, hai người tuyệt đối không được ra tay với đối phương. Bình thường đều đi một mình, khi cần mới hợp tác.

Cũng bởi vậy, vòng tuyến chọn và vòng thứ nhất, Quỳnh và Kiều Viễn đều tách nhau ra. Nhưng ở vòng thứ hai, đồng đội tâm cơ không đáng tin, Quỳnh mới mời Kiều Viễn, cô ta tin tưởng Kiều Viễn. So sánh với những người khác trong các đội tạm thời, Kiều Viễn cũng tin Quỳnh hơn. Chưa đến trận chung kết, Quỳnh sẽ không ra tay với anh ta. Vì thế, Kiều Viễn thản nhiên đối diện với đòn tấn công của Quỳnh, mặc kệ châm của Quỳnh xuyên qua người mình.

Quả nhiên, Quỳnh biến mất. Kiều Viễn thở phào nhẹ nhõm.

Vậy có phải tất cả đều là ảo ảnh không? Quỳnh là ảo ảnh, lần trước Hòa Ngọc và Early cũng là ảo ảnh. Nhưng mà, anh ta vẫn cảm thấy hai lần có hơi khác nhau. Kiều Viễn nhíu mày suy nghĩ, có chút ngẩn ngơ.

"Ô!" Anh ta che cổ lại, nhanh chóng tránh đi, hoảng sợ mà nhìn về vị trí vừa nãy. Hòa Ngọc cầm một con dao nhỏ, bình tĩnh nhìn anh ta.

Bình luận: "Thật sự đã rất lâu rồi không thấy một con dao bình thường như vậy."

"Ảo ảnh của Hòa Ngọc..." Giọng Kiều Viễn khàn khàn.

Nhưng ngay sau đó, Kiều Viễn phát hiện có gì đó không đúng. Anh ta buông tay xuống, đưa mắt sang, trên tay đầy máu tươi, truyền đến cảm giác đau đớn. Kiều Viễn trợn tròn mắt, nói: "Là thật."

Vừa nãy anh ta trốn tránh theo bản năng chứ không phải là đánh trả bởi anh ta nghĩ đây là ảo ảnh. Nhưng máu tươi trên tay và sự đau đớn ở cổ nói cho anh ta rằng đây e rằng không phải là ảo ảnh.

Hòa Ngọc nở nụ cười: "Bị anh phát hiện rồi, anh thật là nhạy bén, phản ứng nhanh thật đấy"

Bình luận ở phòng phát sóng trực tiếp của Kiều Viễn bùng nổ.

"Là Hòa Ngọc đúng không?"

"Thật hay giả? Tôi đã không thể phân biệt được nữa rồi."

"Vãi, là thật, tôi vừa chạy sang phòng phát sóng trực tiếp của Hòa Ngọc, mẹ nó, giống y hệt nhau, là người thật."

"Là sao vậy? Sao Hòa Ngọc lại tìm Kiều Viễn? Cậu ta muốn làm cái gì?"

Kiều Viễn: "Sao mày lại tìm tao? Mày muốn làm cái gì?" Trong nháy mắt anh ta như nhận ra, nhíu mắt: "Lần trước đi vào, thứ tao nhìn thấy chính là sự thật." Chẳng trách hai lần "ảo ảnh" mang đến cảm giác hoàn toàn không giống nhau, lần thứ nhất căn bản không phải là ảo ảnh. Nếu Kiều Viễn vào thêm mấy lần nữa, chắc chắn có thể phân biệt được. Đáng tiếc, đây mới là lần thứ hai, một lần thật, một lần ảo, còn thiếu nhóm đối chiếu.

Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Đúng vậy, cho nên không thể giữ anh lại, vốn dĩ không định giết anh, nhưng nếu anh đã nghi ngờ rồi vậy thì tôi chỉ có thể g**t ch*t anh."

Kiều Viễn cười lạnh: "Dựa vào mày? Hấp dẫn các ngôi sao và trận pháp của mày hình như cũng không thể dùng một mình được."

Bình luận: "Liệu Hòa Ngọc có dùng chiêu kia không?"

Bình luận: "Giống như cách dùng bật lửa dọa Seattle không? Kiều Viễn khá lý trí, có lẽ sẽ không bị dọa đâu."

Đang lúc bình luận thảo luận, phòng phát sóng lại xuất hiện một người, bình luận lập tức thay đổi.

"Vãi, vãi, tôi thấy cái gì rồi?"

"Mắt tôi bị nhòe rồi đúng không? Cái này không có khả năng."

"Mẹ nó, sao gã lại ở đây? Gã và Hòa Ngọc liên hợp lại với nhau rồi?"

"Thật hay giả? Sao có thể?"

Một bóng người từ nơi xa dần đi đến đứng ở bên cạnh Hòa Ngọc, nhìn về phía Kiều Viễn.

Vạn Nhân Trảm.

Kiều Viễn: "..." Anh ta không thể tin được: "Mày hợp tác với Hòa Ngọc?"

"Không được à?" Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Kiều Viễn, anh nói một mình tôi không giết được anh, vậy thêm Vạn Nhân Trảm thì sao? Anh có thể mạnh hơn thú mê cung hử?" Cấp bậc của thú mê cung ngay cả mười tên Kiều Viễn cộng lại cũng không so được. Hòa Ngọc và Vạn Nhân Trảm, tổ hợp này chính là vô địch, Kiều Viễn cũng không thể phản kháng lại được.

Nhưng mà...

Kiều Viễn không hiểu: "Vạn Nhân Trảm, mày điên rồi, sao mày hợp tác với Hòa Ngọc? Cậu ta là nội gián, lượt này mày sẽ thua, rốt cuộc vì sao mày lại đứng về phía của Hòa Ngọc?"

Hòa Ngọc cắt ngang Kiều Viễn đang sụp đổ: "Sửa lại một chút, không phải là Vạn Nhân Trảm đứng về phía tôi, mà là tôi đứng về phía của Vạn Nhân Trảm."

Kiều Viễn: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 224: Ai Là Nội Gián? (76)


Anh ta trợn tròn mắt, trong nháy mắt đã hiểu ra.

Vạn Nhân Trảm mới là nội gián.

Hòa Ngọc hợp tác với Vạn Nhân Trảm, cho nên cửa ải lần trước Vạn Nhân Trảm ép Seattle đi, bọn họ làm chứng cho nhau, loại bỏ Early. Anh ta thấy ảo ảnh của Hòa Ngọc, biết Hòa Ngọc có liên quan đến nội gián, cho nên hai người mới đến giết mình. Chẳng trách Vạn Nhân Trảm lại kích động muốn loại bỏ Early như vậy, chẳng trách trận thi đấu này Vạn Nhân Trảm lại bảo vệ Hòa Ngọc. Hóa ra bọn họ đã liên hợp lại với nhau từ lâu rồi.

Kiều Viễn nhìn chằm chằm Hòa Ngọc: "Vậy mày thì sao? Vì sao mày lại muốn hợp tác với Vạn Nhân Trảm? Anh ta sẽ bỏ qua cho mày không?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Sẽ không." Vẻ mặt cậu bình tĩnh: "Nhưng tôi không hợp tác với anh ta, anh ta cũng sẽ giết tôi, số phiếu của tôi còn ít, đợi tôi đủ phiếu sẽ rời đi, người chiến thắng trận đấu này chính là Vạn Nhân Trảm, chúng ta không có cơ hội trở mình."

Kiều Viễn: "Mày nói sự thật đi thì chúng ta còn có cơ hội trở mình." Chỉ cần Hòa Ngọc nói ra sự thật khi Mê cung hỗn loạn kết thúc, Vạn Nhân Trảm liền bị loại, bọn họ có thể thắng.

Khuôn mặt Hòa Ngọc trong trẻo nhưng lạnh lùng, cậu giơ tay lên đẩy mắt kính chống ở trên cánh mũi, giọng nói lành lạnh: "Tôi nói rồi, các anh sẽ bảo vệ tôi qua ải của trạm kiểm soát tiếp theo không?"

Kiều Viễn: "..." Sẽ không. Nội gián chết rồi, bọn họ sẽ không bảo vệ bất kỳ đồng đội nào.

Hòa Ngọc cười lạnh: "Hơn nữa, tôi vừa nói ra, anh liền g**t ch*t tôi. Với tình hình năng lực chiến đấu chỉ tám điểm, làm sao đánh trả được? Tôi không ngu."

Kiều Viễn không nói nữa.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Được rồi, không nói nhiều nữa, Kiều Viễn, anh có thể đứng yên chờ chết rồi, tôi và Vạn Nhân Trảm, anh không đánh thắng đâu." Bên cạnh, Vạn Nhân Trảm khua rìu. Hòa Ngọc giơ tay lên, hiển nhiên cậu chuẩn bị sử dụng "hấp dẫn các ngôi sao" đáng sợ kia của cậu.

Kiều Viễn lùi về sau hai bước, đột nhiên mỉm cười: "Hòa Ngọc, biết vì sao tao lại muốn nói chuyện với mày không?" Bóng dáng của anh ta biến mất tại chỗ, chỉ để lại một câu. "Bởi vì tao đang đợi phiếu, đủ hai trăm nghìn phiếu rồi, tao đi trước một bước, lượt sau tìm mày báo thù."

Kiều Viễn rời khỏi tại chỗ, chỉ để lại Hòa Ngọc và Vạn Nhân Trảm.

Phòng phát sóng của Hòa Ngọc, bình luận điên cuồng nhắn.

"Vãi, vãi, đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy, tôi biết Hòa Ngọc nói hoàn toàn là giả, nhưng vì sao Vạn Nhân Trảm lại phối hợp với cậu ta?"

"Tôi cũng rất thắc mắc, không thấy Vạn Nhân Trảm và Hòa Ngọc giao lưu với nhau."

"Rốt cuộc là Vạn Nhân Trảm đến khi nào? Chẳng lẽ là khi tôi đi uống nước, Hòa Ngọc và Vạn Nhân Trảm đã đạt thành hợp tác."

"Vì sao Vạn Nhân Trảm lại phối hợp với Hòa Ngọc như vậy, không khoa học mà."

"Nhưng mà, vì sao cậu ta lại lừa Kiều Viễn?"

"A a a, Hòa Ngọc giải thích đi."

"F*ck, rốt cuộc là vì sao? Rốt cuộc Hòa Ngọc đang làm cái gì?"

"Vãi, mọi người nhanh ra xem phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm, vốn dĩ Vạn Nhân Trảm không ở cùng với Hòa Ngọc."

Ngay chỗ cũ, Vạn Nhân Trảm ở bên cạnh Hòa Ngọc biến thành ngôi sao lấp lánh, biến mất không thấy. Chỉ còn lại một mình Hòa Ngọc ở chỗ đó, dáng người cậu thẳng tắp, cho dù so với những người khác trông cũng có hơi gầy yếu nhưng cũng có một loại năng lượng cứng cỏi. Mắt kính không độ ở trên cánh mũi, ngón tay nghịch dao nhọn, dường như cũng không hề bất ngờ khi "Vạn Nhân Trảm" biến mất.

Khán giả: "..."

"Vạn Nhân Trảm" này, lại là giả.

Bọn họ trợn tròn mắt nhìn Hòa Ngọc đang mỉm cười ở trước mặt, khóe mắt, đuôi lông mày đều là ý cười, đôi mắt sáng long lanh như sao sáng, cậu lẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ, chỉ có khán giả ở phòng phát sóng trực tiếp mới có thể nghe thấy, giọng nói thì thầm khàn khàn mang theo ý cười.

"Biết vì sao tôi nói những lời vô nghĩa với anh không?"

"Đồ ngốc, bởi vì tôi cũng đang đợi số phiếu của anh đủ."

Cùng lúc đó, tiếng thông báo quen thuộc vang lên khắp trận thi đấu lượt thứ hai.

[Chúc mừng Kiều Viễn thăng cấp, số vị trí còn thừa: 9009.]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 225: Ai Là Nội Gián? (77)


Khán giả đều nghe thấy tiếng thì thầm của Hòa Ngọc. Vì vậy, lại có một làn sóng thảo luận sôi nổi, từ bình luận náo nhiệt đến quảng trường nói chuyện phiếm, tất cả các chủ đề liên quan đều có từ "Hòa Ngọc".

[Có ai là trùm phân tích giúp phân tích chút đi? Sao mà Hòa Ngọc lại làm được vậy? Cậu ta đã làm cái gì?]

Chủ đề này đã khiến vô số người đặt câu hỏi. Có người đứng ra phân tích.

[Rõ ràng là Hòa Ngọc đã làm một Vạn Nhân Trảm giả, lừa Kiều Viễn, mục đích của cậu là buộc Kiều Viễn phải tự rời đi, dù sao cậu cũng không thể giết Kiều Viễn.]

[Kiều Viễn và cậu ấy đều đang đợi số phiếu bầu đạt hai trăm nghìn. Sau đó đủ rồi, Kiều Viễn nghĩ rằng anh ấy đã trốn thoát thành công, lại không thể ngờ được Vạn Nhân Trảm là giả. Hòa Ngọc đang phô trương thanh thế. Tôi cảm thấy Hòa Ngọc không chỉ tính kế lần này, dù sao thì Hòa Ngọc cũng sắp rời đi rồi, cậu ta vẫn muốn lừa Kiều Viễn chắc chắn còn có tính toán khác.]

Bài phân tích này đã thu hút vô số người vào chửi.

"Nói nhảm, ai không biết Hòa Ngọc có tính toán khác, nhưng vấn đề là cậu ta có tính toán gì?"

"A, tôi rất muốn biết, Hòa Ngọc, cậu nói cho chúng tôi biết đi."

Hòa Ngọc hiện đang đi về một hướng khác. Vừa đi cậu vừa cười với ẩn ý sâu xa. Đi được một quãng, cậu dừng lại, nhẹ nhàng nói: "Mấy người đang thắc mắc tôi làm thế nào đúng không?"

Bình luận:

"Mẹ kiếp, Hòa Ngọc đang nói chuyện với chúng ta sao?"

"Trời ơi, đây là lần đầu tiên cậu ta nói chuyện với khán giả, chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Ha ha ha ha, cậu ta thật thông minh, tôi thích."

"Lầu trên điên rồi à hay bị mù?"

"Liên Bang lại đi nhiệt tình với một hành tinh rác như vậy, thật là làm mất mặt Liên Bang."

"A, a, mau phân tích, chuyện gì xảy ra?"

Nụ cười trên khóe miệng Hòa Ngọc không thay đổi, cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng đẩy chiếc kính không độ. Đối mặt với ánh sáng nghiêng, một khuôn mặt thanh tú là 360 độ hoàn hảo không có góc chết. Ngay cả những người nhìn cậu qua màn hình cũng phải thừa nhận rằng Hòa Ngọc rất hấp dẫn. Cậu biết cách thể hiện sự hấp dẫn của mình.

Hòa Ngọc nghiêng đầu, giọng nói khàn khàn trầm thấp, giống như thì thầm bên tai khiến người ta hưng phấn, về việc "Vạn Nhân Trảm" xuất hiện như thế nào, cậu từ từ kể ra.

"Lần trước khi tiến vào, tôi nhanh chóng phát hiện Early là giả, cũng không khó nhìn ra, chỉ là tôi tò mò tại sao lại nhìn thấy Early, liền suy nghĩ theo hướng này."

Cuộc chiến lương tâm chắc chắn có liên quan đến lương tâm. Hòa Ngọc nghĩ trong lòng, có thể liên quan đến Early.

Bởi vì áy náy? Không phải, trong thâm tâm Hòa Ngọc biết rõ cậu không áy náy chút nào.

Bởi vì Early? Cũng không phải, Hòa Ngọc không có bất kỳ cảm xúc nào đối với Early, tất cả sự ghét bỏ đều biến mất vào thời điểm gã chết. Đối với Hòa Ngọc, Early không đáng để bận tâm. Cậu không thể nào vì "Early" mà nhìn thấy Early.

Trong đầu cậu đã có suy đoán nhưng cậu vẫn chưa chắc chắn.

Lần đầu tiên ra ngoài, sau khi Kiều Viễn đi ra liền trực tiếp vạch trần cậu, rất đột ngột, nếu là người khác, đột nhiên bị thẩm vấn có lẽ sẽ bại lộ ít nhiều. Hòa Ngọc sẽ không. Cậu là một diễn viên xuất sắc, quản lý biểu cảm là một khả năng cơ bản. Hơn nữa, cậu tin vào phán đoán của chính mình.

Vì vậy, cậu lại cược một lần nữa, đánh cược rằng những ảo ảnh mà người khác nhìn thấy cũng sẽ liên quan đến nội gián.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 226: Ai Là Nội Gián? (78)


Quả nhiên.

Lăng Bất Thần nói rằng cậu ấy thấy Đoàn Vu Thần muốn giết Seattle.

Trảm Đặc luôn cảm thấy Lăng Bất Thần không đơn giản, vì vậy anh ta thấy Lăng Bất Thần là nội gián.

Quỳnh cho biết cô ta đã nhìn thấy những hình ảnh khác, cũng là giả.

Đoàn Vu Thần nghi ngờ Vạn Nhân Trảm nên anh ta thấy Vạn Nhân Trảm ép Seattle đi, còn đổ tội cho Early.

Vì vậy, Hòa Ngọc không chỉ xua tan sự nghi ngờ của Kiều Viễn mà còn xác nhận suy đoán của chính mình. Những gì họ thấy có liên quan đến những gì họ đã nghĩ và nghi ngờ.

"Cho nên tôi đã hiểu ra, không phải là tôi nghĩ tới Early mà là đang nghĩ tới bản chất của cuộc tranh tài, sự tồn tại của NPC, NPC là gì, những sinh vật trong cuộc tranh tài là gì?"

"Những người khác tiến vào Show Sinh Tồn Đỉnh Lưu, tiến vào vô hạn thế giới, suy nghĩ về cách vượt qua khảo nghiệm, làm thế nào để sống sót, tại sao cậu vẫn muốn nghĩ về nguyên lý của Show Sinh Tồn Đỉnh Lưu, của vô hạn thế giới, của nguyên tắc chứ?"

Người này thực sự nghĩ quá nhiều.

Hòa Ngọc lại nhếch khóe miệng, lông mày cong cong, trong đôi mắt dưới cặp kính không độ hiện lên một tia ý cười, nhưng lại không đạt đến đáy mắt: "Đương nhiên là tôi muốn nghĩ rồi, cho dù hiện tại tôi không nghĩ ra, nhưng tôi phải suy nghĩ về nó."

Một cuộc tranh tài kiểm soát sự sống và cái chết của cậu, thật sự đáng để cậu nghiên cứu sao?

Ở kiếp trước, Hòa Ngọc là người có kiến thức uyên bác, thậm chí vì thân phận diễn viên, cậu đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, bên trong không thiếu những cảnh như chuyển kiếp, sống lại, khoa học kỹ thuật, người ngoài hành tinh. Các nhân vật chính trong đó đều "đến nơi đến chốn", nhưng Hòa Ngọc thì khác, cậu sẽ suy nghĩ về lý do tại sao, thăm dò tại sao.

Bây giờ cậu đang nghĩ về show sống còn này, bởi vì show sống còn đang nắm giữ sự sống và cái chết của cậu. Và sau đó, cậu cũng sẽ nghĩ về việc xuyên việt, tại sao cậu lại trở thành "Hòa Ngọc" của thế giới này! Đây đều là những câu hỏi đáng suy nghĩ. Điều gì xảy ra cũng sẽ có lý do, nguyên nhân và kết quả.

Khán giả vẫn còn bàng hoàng, nhưng Hòa Ngọc tiếp tục nói:

"Quy luật ảo cảnh của ải thứ tư, Cuộc chiến lương tâm đã được tìm ra. Tôi lại nghĩ về cuộc tranh tài, nghĩ về NPC, vì vậy khi NPC lại xuất hiện với dáng vẻ của Early, nhưng Early đã chết rồi. Những gì tôi nhìn thấy là NPC mà cuộc tranh tài sắp xếp cho tôi, nói vậy có hiểu không?"

"Cho nên, chỉ cần chúng ta muốn là có thể nhìn thấy ảo cảnh, lần trước Kiều Viễn có thể nhìn thấy, lần này chỉ cần chúng ta hợp lại, liền có thể nhìn thấy. Đương nhiên, cho dù anh ta không nhìn thấy, tôi cũng sẽ để anh ta nhìn thấy."

Khi giọng nói của Hòa Ngọc dừng lại, cậu nhắm mắt lại và khẽ cau mày, bên cạnh cậu có một "Vạn Nhân Trảm" xuất hiện.

"Tôi cũng không biết cuộc tranh tài sẽ ngẫu nhiên xuất hiện ảo cảnh gì cho tôi, bởi vì trong đầu mỗi người đều có rất nhiều chuyện, cho dù tỷ lệ không giống nhau, cũng sẽ có rất nhiều suy nghĩ. Cho nên, khi tôi muốn Vạn Nhân Trảm xuất hiện, tôi chỉ cần vứt tạp niệm, đầu óc tỉnh táo, chỉ nghĩ Vạn Nhân Trảm, chỉ nghĩ Vạn Nhân Trảm, anh ta sẽ xuất hiện."

Hòa Ngọc nói xong, cậu mở mắt ra và nhìn về phía trước: "Bây giờ, mấy người đã hiểu chưa?"

Rất khó để giải tỏa đầu óc, không bị phân tán tư tưởng nhưng Hòa Ngọc có thể làm được. Kiếp trước cậu đắm chìm ở những vai diễn khác đều có thể làm được, càng không nói đến Hòa Ngọc của hiện tại đang không ngừng nâng cao trí tuệ, muốn làm được cũng không khó.

Đã hiểu chưa?

Bình luận được lấp đầy ngay lập tức khi nghe những lời này.

"Hiểu thì hiểu rồi, nhưng tôi tò mò muốn biết đầu của cậu phát triển như thế nào vậy, tại sao lại nghĩ được đến những chuyện này?"

"VI, vl, ngoài hai từ này ra, tôi không biết phải nói gì."

"Đáng tiếc không đọc sách nhiều, cho nên lúc này chỉ có thể nói một câu 'vcđ'."

"Vậy vừa rồi trong đầu Hòa Thần chỉ nghĩ đến Vạn Nhân Trảm sao? Hình như tôi lại bị nhức đầu rồi, đây là thời điểm nổi bật của Vạn Nhân Trảm."

"Người phía trước, gõ cđg vậy, chẳng lẽ không nên khiếp sợ đầu óc của Hòa Ngọc sao?"

"Tôi đã quỳ xuống rồi. Thật sự, Hòa Ngọc luôn có thể chơi mọi cửa ải với các mánh khóe mới. Bây giờ chỉ xem cậu ấy làm sao chống lại kết cục khi ải này kết thúc, những người khác muốn bỏ phiếu cho cậu ta thôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 227: Ai Là Nội Gián? (79) Hahaha


Hòa Ngọc không thể nhìn thấy bình luận được nữa, mà cậu cũng không quan tâm. Cậu nhìn "Vạn Nhân Trảm" đang ở bên cạnh, lắc đầu nói: "Đáng tiếc thời gian quá ngắn, không có nhiều thời gian cùng cơ hội để tôi thử nghiệm. Bởi vì như vậy, Vạn Nhân Trảm mà tôi miễn cưỡng tưởng tượng ra còn có chút cứng ngắc, nói không ra lời."

Cậu điên cuồng xây dựng hình ảnh trong đầu, tạo ra vẻ ngoài "Vạn Nhân Trảm" có thể làm người khác thật giả lẫn lộn. Nhưng có hình dáng lại không có tinh thần, "Vạn Nhân Trảm" này rất cứng ngắc, gã còn chưa nói được, nếu là Hòa Ngọc, chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra khuyết điểm.

Nhưng Kiều Viễn đã quá bối rối, anh ta chỉ tập trung vào việc số phiếu của mình, nghĩ về cách trốn thoát không chú ý đến việc xem Vạn Nhân Trảm. Đương nhiên, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Hòa Ngọc dám làm như vậy.

Lần trước khi tiến vào ải thứ tư, Hòa Ngọc đã biết rõ về tính cách của Kiều Viễn, sau khi tình cờ nhìn thấy sự thật, anh ta lập tức ra tay vạch trần Hòa Ngọc. Đây thực ra là một hành vi rất nguy hiểm, anh ta không biết Hòa Ngọc có lá bài tẩy hay không, không nên làm như vậy, thực sự làm như vậy cũng có chút ngu ngốc, dù sao ải thứ tư còn chưa kết thúc. Trong trường hợp Hòa Ngọc là nội gián còn có lá bài tẩy, Kiều Viễn sẽ gặp nguy hiểm.

Hơn nữa, nước da của Kiều Viễn lúc đó rất nhợt nhạt, dáng vẻ lo lắng. Tâm lý của người này rất không ổn định. Vừa hay có thể lợi dụng. Lúc đó Hòa Ngọc mới lên kế hoạch.

Về việc tại sao cậu vẫn nói dối khi ép Kiều Viễn đi. Hòa Ngọc nhếch môi.

Kiều Viễn có thể nhìn thấy cậu và "Early" biết liệu còn có con chuột nhỏ nào đã nhìn trộm thấy cậu và "Kiều Viễn" không? Ngay cả khi Hòa Ngọc không thể che giấu mọi thứ, cậu cũng không muốn để lại bất kỳ manh mối nào. Lần này, cậu hy vọng mình còn có một đôi mắt ở chỗ tối nhìn thấy, như vậy những màn tiếp theo sẽ dễ dàng vượt qua hơn.

Cậu vung tay lên, "Vạn Nhân Trảm" biến mất. Nhấc chân, bước ra ngoài.

Trạm trung gian vô cùng im lặng.

Kiều Viễn vô cảm nhìn phòng phát sóng trực tiếp, bên cạnh anh ta, Seattle điên cuồng cố gắng kìm nén khóe miệng. Cô ta ho khan một tiếng: "Sau khi xem phát lại xong, cũng xem phân tích của Hòa Ngọc, còn xem xem tôi bị Hòa Ngọc ép ra khỏi đó như thế nào... Kiều Viễn, anh có muốn xem lại nữa không?"

Kiều Viễn: "..." Anh ta hít sâu một hơi, nghiến răng: "Không, cần."

Thua chính là thua. Kiều Viễn có thể thua nhưng anh ta thực sự không thể chấp nhận rằng mình đã thua một cách chật vật như vậy. Rõ ràng là cậu không có lá bài tẩy nào, chỉ vậy đã làm cho anh ta và Seattle sợ hãi bỏ cuộc.

Rõ ràng chỉ cần bọn họ cẩn thận hơn, rõ ràng chỉ cần tâm lý càng thêm ngoan cường là có thể chống lại Hòa Ngọc.

Thực sự tức giận. Thua quá nhục nhã.

Rõ ràng đối phương chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu, lại có thể dọa những cao thủ như họ phải ra ngoài vừa mất mặt vừa bực bội. Nói ra sẽ không ai tin.

Seattle ở bên cạnh vẫn đang nhịn cười.

Hahaha, ít nhất cô ta không phải là người duy nhất mất mặt. Kiều Viễn đến đây cùng cô ta, mất mặt cùng cô ta luôn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 228: Ai Là Nội Gián? (80)


Kiều Viễn vô cảm nhìn cô ta: "Cô vui lắm sao? Quý cô Seattle thân mến, cô bị bật lửa dọa ra ngoài đấy."

Seattle: "..." Nụ cười của cô ta đông cứng lại trên khuôn mặt.

Kiều Viễn nhìn vào màn hình, Hòa Ngọc đang mỉm cười bình tĩnh, với vẻ ngoài "nắm chắc chiến thắng". Anh ta nghiến răng nghiến lợi: "Tôi cũng không tin một nội gián có tám điểm năng lực chiến đấu như cậu thật sự có thể đưa những người khác ra ngoài."

Seattle: "Bây giờ tôi đang nghi ngờ cậu ta có thể đấy."

Kiều Viễn im lặng một lúc. Có lẽ chỉ có những người tự trải qua mới biết, khi nói chuyện cùng Hòa Ngọc, về cơ bản hoàn toàn bị cậu nắm giữ tiết tấu, cậu khống chế sân nhà, khiến người ta mất hết sự sáng suốt, khó có thể không tin cậu. Cảm giác này rất phức tạp, chỉ những người đã từng trải qua mới có thể hiểu được. Cảm giác điều khiển và khả năng ngụy trang của cậu quá mạnh.

Một lần nữa, Kiều Viễn không chắc mình có tìm ra sự thật hay không?

Anh ta tức giận giơ ngón giữa: "Tôi nhất định sẽ báo thù." Seattle ở bên cạnh cũng gật đầu.

Sau đó, cả hai nói gần như đồng thanh: "Hòa Ngọc, mày chờ đó cho ông/bà đây." Biệt đội báo thù nổi tiếng" tại thời điểm này đã chính thức thành lập, lứa thành viên đầu tiên gồm hai người.

Tất cả mọi người đều đi ra, bất kể là đang điều tra manh mối của ải thứ tư, hay là đối kháng với ảo ảnh của chính mình, không có ngoại lệ đều đi ra ải thứ tư, tụ tập ở bên ngoài. Hòa Ngọc là người cuối cùng bước ra, Vạn Nhân Trảm là người ra phía trước cậu.

Vừa ra ngoài họ đã nghe thấy giọng nói uy nghiêm của Trảm Đặc: "Kiều Viễn thăng cấp rồi, ảo ảnh ở bên trong không hại người, hoặc là anh ta đã phát hiện ra manh mối của ải thứ tư, hoặc là nội gián lại ra tay."

Quỳnh hít sâu một hơi: "Tên nội gián này mạnh thật." Cô ta và Kiều Viễn có năng lực chiến đấu ngang nhau, nếu nội gián có thể ép Kiều Viễn đến bước bị loại, hắn cũng có thể ép cô ta đến bước bị loại. Sao cô ta có thể không lo lắng được? Cửa ải trước đã tiêu hao một trăm nghìn phiếu bầu, số phiếu bầu của cô ta cho cửa ải này còn thiếu một chút nữa mới đến hai trăm nghìn.

Vạn Nhân Trảm rất khó chịu: "Rốt cuộc ai là nội gián vậy? Hắn có thể đe dọa được Seattle thì thôi đi, nhưng hắn lại có thể đe dọa được Kiều Viễn. Trảm Đặc, có phải vì năng lực chiến đấu của những người còn lại bên mày quá yếu rồi hay không?"

Trảm Đặc trợn tròn mắt: "Vậy mày cũng có khả năng đấy, hơn nữa chính mày giậm chân muốn loại Early, hiện tại cũng đừng trách tao." Dừng một chút, anh ta lại nói lại chủ đề: "Nếu như là boss của ải này làm, như vậy chỉ sợ ải này rất khó khăn, nếu là do nội gián làm, vậy thực lực của tên nội gián này cũng không bình thường. Năng lực chiến đấu của tôi và Vạn Nhân Trảm khá cao, Quỳnh cũng vậy, Quỳnh có thể đe dọa được Seattle, Kiều Viễn lại tin tưởng cô. Đoàn Vu Thần cũng có khả năng, với tư cách là bậc thầy rèn đúc, anh ta có rất nhiều lá bài tẩy." Nói xong, anh ta lại nhìn Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần, hơi nheo mắt: "Tuy rằng năng lực chiến đấu của hai người các cậu không cao, nhưng các cậu lại quá quỷ quái, hoàn toàn không thể loại khỏi diện tình nghi."

Hòa Ngọc hỏi: "Tại sao?"

Trảm Đặc gãi đầu: "Có lẽ là trực giác của Trảm Đặc." Ngay cả khi lý trí của anh ta nói với bản thân rằng hai người này không đáp ứng các điều kiện, đặc biệt là Lăng Bất Thần, người chưa bao giờ xa cách anh ta ở ải trước, Trảm Đặc vẫn không thể không nghi ngờ họ. Cảm giác này rất kỳ lạ, anh ta tạm gọi đó là trực giác của Trảm Đặc.

Hòa Ngọc liếc nhìn anh ta, như thể cậu không để tâm đến lời nói của anh ta, dáng vẻ khá bình tĩnh.

Lăng Bất Thần nở một nụ cười ngây thơ: "Không phải tôi, tôi không dám ra tay với ai đâu."

Hiển nhiên Đoàn Vu Thần có chút đau đầu, anh ta hít sâu một hơi: "Được rồi, chỉ cần trong lòng mọi người có tính toán là được. Không cần biết vì sao Kiều Viễn lại bị loại, nội gián ngầm vẫn ở trong số chúng ta, điều này không cần nghi ngờ." Những người khác gật đầu.

Đoàn Vu Thần: "Mọi người chỉnh lý thông tin, nói về những gì mọi người đã thấy và gặp phải lần này." Giọng nói của anh ta rất bình tĩnh: "Tôi nói của mình trước, sau khi tiến vào, tôi lại nhìn thấy một ít ảo giác nhưng tôi biết đó là giả, cho nên cũng không để trong lòng, tiếp tục đi khắp phương hướng, không gặp được ai hết. Sau đó nghe thông báo nên lập tức ra ngoài."

Quỳnh gật đầu: "Tôi cũng giống như vậy, thậm chí còn sờ vào hoa cỏ bên trong, đều là thật, không phát hiện ra gì khác."

Giọng nói của Vạn Nhân Trảm có chút cáu kỉnh: "Không có ma nào, ông đây còn thấy Hòa Ngọc dám tấn công tao, tao lại còn không được đánh lại, tức chết người mà."

Bình luận: "Hứ, thứ anh nhìn thấy là Hòa Ngọc tấn công sao? Những gì anh thấy là Hòa Ngọc đang mỉm cười với anh thì có."

Bình luận: "Một thẳng nam trong hệ chiến đấu như Vạn Nhân Trảm, nhìn thấy Hòa Ngọc cười với mình, cả người đều hoàn toàn khác. Anh ta biết đó là giả, lại còn nói chuyện với người đó, nói chuyện thì cũng thôi đi, lại còn nhất quyết muốn tức giận với người ta, đáng đời bị độc thân."

Bình luận: "Mẹ kiếp, cái này thú vị à nha? Tôi bị Hòa Ngọc hấp dẫn lực chú ý rồi, còn chưa đi xem phòng phát sóng trực tiếp của Vạn Nhân Trảm, nếu là như vậy thì tôi phải đi xem xem."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 229: Ai Là Nội Gián? (81)


Trảm Đặc: "Tôi cũng vậy, không phát hiện gì hết."

Mọi người nhìn Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần hỏi: "Còn cậu thì sao? Cậu phát hiện ra gì không? Trước kia cậu nói phải vào trong để xác minh một vài điều, đã xác minh được chưa?"

Trực tiếp hỏi Hòa Ngọc, còn về Lăng Bất Thần…

À, họ lại bỏ qua cậu ấy rồi. Khán giả cũng bỏ qua nốt.

Lăng Bất Thần: "..." Cậu ấy sờ mũi, nhìn Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nghe vậy, gật đầu một cái, lấy cuốn sổ của mình ra, ngậm bút vào miệng, ngậm nắp bút, dùng bút viết vẽ lên sổ.

"Đã xác minh rồi, điểm đầu tiên, chắc chắn ải này có boss, nếu như đơn thuần chỉ là ảo ảnh dẫn người vào không gian khác, vậy sợi dây trên tay hẳn là nên biến mất chứ không phải là đứt ra." Không đợi họ hỏi, cậu tiếp tục: "Đứt nghĩa là boss đã ra tay rồi, e rằng ảo ảnh cũng là thủ đoạn của nó."

Hòa Ngọc mở cuốn sổ ra, đưa cho họ xem, trên đó có một bức vẽ: "Đây là điều tôi muốn xác minh. Căn cứ vào những thông tin trước đây của mọi người và tình huống mà tôi nhìn thấy sau hai lần vào điều tra, điểm vào của chúng ta có thể khác nhau. Khi đi dạo, khung cảnh mà chúng ta nhìn thấy cũng có chút thay đổi, nhưng rõ ràng chúng ta tiến vào từ một cửa, có đi thế nào cũng không gặp được nhau, cũng không liên lạc được, rất kỳ quái đúng không?"

Vạn Nhân Trảm và những người khác vô thức gật đầu. Bọn họ nhìn bản phác thảo, đó là một cảnh ở ải thứ tư, rất giống với những gì họ thấy, hẳn là Hòa Ngọc dựa trên những gì cậu thấy mà vẽ ra.

Cậu hỏi: "Những gì mà mọi người nhìn thấy có lẽ cũng là cảnh tượng giống như thế này phải không?"

Những người khác gật đầu.

Hòa Ngọc giả vờ mỉm cười: "Có phải mọi người thấy bên trong rất lớn, đi rất lâu rồi mà không gặp được ai đúng không? Nhưng tôi muốn nói cho mọi người biết, bên trong rất nhỏ, có lẽ chúng ta chỉ luôn đi lòng vòng ở một chỗ."

Mọi người: "!!!" Họ choáng váng.

Vạn Nhân Trảm cắt ngang: "Nhưng tao đã đi rồi mà, hơn nữa còn đi rất xa, còn hét lên nữa, nhưng không ai trả lời."

Quỳnh gật đầu: "Hoa cỏ cũng là thật."

Hòa Ngọc đưa tay ra, dùng bút gõ lên những bông hoa và cây cỏ trên bản phác thảo: "Đúng vậy, chúng đều là thật. Hoa cỏ không lừa được nhưng ý thức của chúng ta có thể lừa được." Nụ cười của cậu không thay đổi: "Che khuất ý thức của chúng ta là có thể điều khiển những cảnh mà chúng ta nhìn thấy, những việc mà chúng ta đã làm. Chúng ta đã đi lâu như vậy, trải nghiệm nhiều như vậy, nhưng thực ra là chúng ta chỉ đi lòng vòng xung quanh, phạm vi hoạt động rất nhỏ, vô cùng nhỏ. Chỉ là chúng ta không thể nghe hoặc nhìn thấy những người khác."

Đoàn Vu Thần nhíu mày: "Căn cứ vào đâu? Làm thế nào để giải quyết?"

Hòa Ngọc: "Căn cứ vào cảm giác của tôi. Khi anh không nghe bằng tai, nhắm mắt lại, không nhìn nữa, che đậy ý thức của mình lại rồi đi về phía trước, anh có thể nhìn thấy một cảnh tượng khác." Cứ như vậy là cậu đã đi về phía Kiều Viễn.

Hòa Ngọc không cho họ thời gian để đặt câu hỏi hay tiếp tục suy nghĩ, cậu gõ bút lên bản phác thảo: "Cho dù chúng ta có đi như thế nào, đi vào lần thứ mấy, cảnh tượng mà chúng ta nhìn thấy có chút khác biệt, nhưng cái cây lớn này là thứ mà mọi người đều thấy. Hơn nữa, nó ở trước tiên trong tầm mắt của tất cả chúng ta." Cậu khoanh vòng cái cây lớn: "Mọi người có biết mỏ neo không? Mỏ neo là điểm cốt lõi, điểm duy nhất mà chúng ta có thể phán đoán giữa thực và ảo. Cái cây này là mỏ neo của chúng ta."

Quỳnh lắc đầu, nâng vành mũ lên, nghiêm túc nhìn Hòa Ngọc: "Tôi đi đến phía dưới gốc cây đại thụ, vẫn như vậy, không có gì cả."

Hòa Ngọc cười nói: "Cô thật sự đi đến đó rồi sao?"

"Ý anh là gì?" Quỳnh cau mày.

"Cảnh cô đi về phía cái cây lớn có thể là ảo ảnh."

Hòa Ngọc đột nhiên đóng cuốn sổ lại, cất đi, đậy nắp bút lại, nhẹ giọng nói: "Lần này, sau khi chúng ta đi vào, có thể xác định phương hướng của cái cây lớn đó, sau đó làm theo lời tôi nói, nhắm mắt lại, bịt tai lại, che đậy ý thức, đi tới cái cây lớn kia."

"Suy luận của cậu chính xác không?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không, chỉ 80% thôi."

Cậu nhìn mọi người bằng ánh mắt kiên quyết: "Nhưng mà chúng ta không còn cách nào khác nữa, đúng không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 230: Ai Là Nội Gián? (82)


Mọi người rơi vào im lặng. Phải, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng Hòa Ngọc và làm theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc.

Mà lý do cho sự im lặng của họ là... sự tin tưởng đó cũng “không đáng tin”. Nội gián vẫn còn đó. Khi họ che chắn ý thức của mình và đi về phía cái cây lớn theo bản năng, ai biết họ sẽ gặp phải điều gì trên đường đi, ai biết nội gián có đột nhiên ra tay hay không? Rất nguy hiểm, nên họ im lặng.

"Mọi người nghĩ thế nào?" Đoàn Vu Thần hỏi những người khác.

Lăng Bất Thần đột nhiên nói: "Tôi nghe theo Hòa Ngọc."

Mọi người: "..." Suýt nữa thì quên mất còn một người nữa, tổng cộng có sáu người chứ không phải năm người.

Vạn Nhân Trảm: "Không còn cách nào khác thì chỉ có thể thử xem sao, đúng không?" Gã nhìn về phía Hòa Ngọc, hừ lạnh một tiếng: "Nếu như không phải là một tân binh chỉ có tám điểm năng lực chiến đấu đề xuất biện pháp này, tao nhất định sẽ nghi là nội gián muốn giết hết chúng ta."

Hòa Ngọc dang tay ra với thái độ "Mọi người có thể làm bất cứ điều gì mà mọi người muốn."

Đoàn Vu Thần im lặng một lúc lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu: "Tôi ủng hộ. Dù sao thì chúng ta cũng không có giải pháp nào tốt hơn. Eugene và Trấn Tinh có thể đuổi đến bất cứ lúc nào."

Trảm Đặc nhún vai: "Mọi người đều quyết định rồi, tôi cũng ủng hộ thôi."

Quỳnh: "Dù sao cũng phải mạo hiểm một chút, chỉ hy vọng những gì mà Hòa Ngọc nói là sự thật."

Hòa Ngọc đẩy kính lên: "Tôi lấy phẩm chất của mình để thề, giả thuyết cây lớn là mỏ neo có xác suất 80% là sự thật, tỷ lệ thành công của ải này là 80%, có đánh cược hay không thì tùy mọi người."

"Đi." Không có gì phải do dự nữa. Vượt qua mỗi cửa ải đều sẽ có nguy hiểm. Vì vậy, sau khi mất đi một người, sáu người họ bước vào ải thứ tư Cuộc chiến lương tâm lần thứ ba.

Khi Hòa Ngọc rơi xuống đất, vẫn là khung cảnh quen thuộc, vẫn là cái cây lớn xanh biếc kia. Cậu đang định nhấc chân lên thì đột nhiên dừng lại.

Hòa Ngọc: "Xuất hiện đi."

Không có động tĩnh.

Hòa Ngọc cười nhẹ: "Tôi vẫn có thể phân biệt thật giả, vì vậy xuất hiện đi."

Tiếng bước chân vang lên, rất nhẹ. Hòa Ngọc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của người tới.

Đoàn Vu Thần.

Không có bất kỳ sự ngạc nhiên nào trên nét mặt của Hòa Ngọc, cậu bình tĩnh nhìn Đoàn Vu Thần và ra hiệu cho anh ta nói trước.

Sắc mặt của Đoàn Vu Thần rất phức tạp: "Cậu không kinh ngạc sao?"

Hòa Ngọc nhướng mày: "Không có gì để kinh ngạc cả. Trong đội của chúng ta không có nhiều người có đầu óc. Hình như khi Liên Bang phát triển năng lực chiến đấu, họ không quá quan tâm đến chỉ số thông minh thì phải."

Đoàn Vu Thần nghẹn một hồi, hồi lâu mới lấy lại tinh thần. Anh ta nhìn Hòa Ngọc, hơi nheo mắt lại, giọng nói khàn khàn.

"Hòa Ngọc, tôi nhìn thấy hết rồi."

"Cảnh tượng chân thật mà không phải ảo giác, cậu cùng Vạn Nhân Trảm hợp lực."

Biểu cảm của Hòa Ngọc cuối cùng cũng đông cứng lại, không thể không để ý nữa, cậu nhìn vào mắt Đoàn Vu Thần, mím môi: "Anh biết hết rồi, vậy thì sao? Anh định làm gì?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 231: Ai Là Nội Gián? (83)


Đoàn Vu Thần rất hài lòng khi cuối cùng cũng được nhìn thấy Hòa Ngọc biến sắc. Anh ta nhấc chân đi về phía Hòa Ngọc, một khuôn mặt nhìn trông có vẻ bình thường vô cùng lại bởi vì sự tự tin cùng nắm chắc mà trở nên lóa mắt, giọng nói của anh ta chứa đựng sự châm biếm: "Cậu cực kỳ ngu ngốc khi hợp tác với Vạn Nhân Trảm mà."

Hòa Ngọc mím môi, lùi lại về phía sau theo bản năng.

Đoàn Vu Thần: "Không phải cậu rất thông minh sao, cậu không biết hiện tại cậu nguy hiểm đến mức nào không?"

Bình luận: "Thầy Đoàn, anh im miệng đi."

Bình luận: "Thầy Đoàn, anh có biết hiện tại anh nguy hiểm đến mức nào không?"

Bình luận: "Anh Đoàn, anh đang bảo hổ lột da* đó."

Đoàn Vu Thần không biết, anh ta vẫn nói tiếp: "Hòa Ngọc, tôi biết số phiếu của người ở hành tinh rác tăng lên rất chậm, cậu phải xác định, trước khi Vạn Nhân Trảm ra tay với cậu, số phiếu của cậu có thể đủ."

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu, dừng bước chân đang lùi về sau, nói: "Tôi biết, nhưng năng lực chiến đấu của Vạn Nhân Trảm còn chưa đủ lớn, gã cũng cần tôi."

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn Đoàn Vu Thần, nói: "Từ sau khi Vạn Nhân Trảm để lộ thân phận nội gián với tôi, tôi đã không có sự lựa chọn nào khác."

Đoàn Vu Thần cũng dừng bước chân lại, anh ta nhìn chằm chằm vào mắt của Hòa Ngọc: "Ải thứ ba vừa mới kết thúc, nếu cậu chọn nói sự thật ra, chúng ta loại Vạn Nhân Trảm."

Hòa Ngọc ngắt lời anh ta: "Nếu anh đã nghe thấy cuộc nói chuyện của tôi với Kiều Viễn thì cũng nên biết vì sao tôi lại không nói, bỏ phiếu cần thời gian, hơn nữa lúc chờ đợi này, Vạn Nhân Trảm có thể g**t ch*t tôi."

Đoàn Vu Thần cũng biết điều này, cho nên anh ta không nói.

Hòa Ngọc nói tiếp: "Anh biết tôi không ngu, toàn bộ hành trình của ải thứ ba tôi đều không tách ra khỏi Vạn Nhân Trảm, căn bản không có cách nào để nhờ người khác giúp đỡ, trước khi không có ai bảo vệ tôi, tôi chỉ có thể hợp tác với Vạn Nhân Trảm, chỉ có Vạn Nhân Trảm cần tôi."

Vô cùng ăn khớp. Nếu muốn lừa Đoàn Vu Thần thì không thể biểu hiện bản thân quá ngu ngốc. Hòa Ngọc ngu ngốc. Từ "ngu ngốc" này nếu liên tưởng đến Hòa Ngọc, Đoàn Vu Thần chắc chắn cũng sẽ nghi ngờ. Đối mặt với sự đe dọa của nội gián Vạn Nhân Trảm, "cách xử lý" của Hòa Ngọc rất hợp lý, là một người thông minh "bị ép buộc nên bất đắc dĩ" phải chọn ra lựa chọn hợp lý nhất. Rất khó để bị người khác nghi ngờ.

Đoàn Vu Thần lập tức nói tiếp: "Vậy ải này kết thúc, chúng ta có thể hợp tác."

Hòa Ngọc nheo mắt lại, cẩn thận mà nhìn Đoàn Vu Thần, như đang phán đoán sự thật giả trong lời của anh ta, giọng nói cũng đầy sự nghi ngờ. "Ngoại trừ Vạn Nhân Trảm muốn hợp tác ra, các anh không ai cần tôi, làm sao tôi biết được khi các anh bỏ Vạn Nhân Trảm sẽ còn bảo vệ tôi không?"

Trong lời nói của Hòa Ngọc. Một khi Vạn Nhân Trảm phát hiện "thân phận nội gián bị lộ", liền sẽ ra tay với Hòa Ngọc. Bỏ phiếu cần thời gian, chỉ cần bọn họ có người để lỡ mấy giây, cũng đủ để Vạn Nhân Trảm đưa Hòa Ngọc đi, dẫu sao thân phận "người tốt" không thể ra tay, nhưng "nội gián" thì có thể. Cũng bởi vậy, cậu nghi ngờ Đoàn Vu Thần, không dám hợp tác với bọn họ, đó cũng là điều đương nhiên.

Đoàn Vu Thần cũng hiểu, mặt anh ta nghiêm túc nói: "Không, chúng tôi cần cậu, vòng thi đấu lần này càng ngày càng khó qua ải, hơn nữa năng lực chiến đấu của chúng tôi cũng còn chưa mạnh, ải thứ năm, sáu ở phía sau, chúng tôi cần cậu trợ giúp." Tuyệt chiêu Hấp dẫn các ngôi sao của Hòa Ngọc, đó chính là sự trợ giúp tốt nhất có thể giúp bọn họ thông quan. Đôi mắt của Đoàn Vu Thần rất chân thành, dường như rất thành tâm muốn hợp tác cùng Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc híp mắt, tiếp tục quan sát anh ta, nhưng hiển nhiên cậu đã có chút dao động rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 232: Ai Là Nội Gián? (84)


Đoàn Vu Thần thừa thắng xông lên, tiếp tục khuyên nhủ: "Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm có mong muốn giết cậu lớn đến nhường nào, bản thân cậu biết rõ, vốn dĩ đợt trước gã xếp thứ nhất nên có ưu thế vượt trội. Nhưng vòng tuyển chọn cậu đã hãm hại gã, khiến tích lũy ban đầu của gã không đủ, hiện tại còn kém hơn cả Trảm Đặc, Early, Quỳnh. Nếu năng lực chiến đấu của gã có thể nghiền nát tất cả mọi người, lại lấy được thẻ nội gián, chắc chắn thắng, nhưng hiện tại gã lại cần cậu giúp đỡ, cậu nói xem gã có hận cậu không, cậu nói gã thật sự sẽ để cậu thăng cấp thi đấu không?"

Bình luận: "Đồ ngốc kia hình như đã chẳng muốn giết Hòa Ngọc nữa."

Bình luận: "Đồ ngốc kia trở thành người giúp đỡ mạnh nhất của Hòa Ngọc."

Bình luận: "Anh Đoàn đừng nói nữa, nói càng nhiều, lúc về xem phát lại anh sẽ phun máu mất."

Trong ải thứ tư.

Sắc mặt của Hòa Ngọc đột nhiên thay đổi, hiển nhiên Đoàn Vu Thần hoàn toàn đánh trúng vào chỗ đau của cậu, khiến cậu dao động. Cuối cùng, cậu hít một hơi thật sâu, giơ tay ra nói: "Đoàn Vu Thần, hy vọng anh nói được làm được, năng lực chiến đấu của tôi yếu, không có đe dọa, chúng ta hợp tác thì phải hợp tác tốt, đừng nghĩ đến việc giết tôi."

Đoàn Vu Thần cũng giơ tay ra bắt tay của Hòa Ngọc: "Tôi thật sự rất muốn g**t ch*t cậu, nhưng thăng cấp và g**t ch*t nội gián quan trọng hơn." Kế hoạch ban đầu là sau khi kết thúc ải thứ tư sẽ bỏ phiếu loại bỏ Hòa Ngọc. Nhưng nếu nội gián là Vạn Nhân Trảm thì giống như Early, sự đe dọa của Vạn Nhân Trảm còn lớn hơn Hòa Ngọc, cơ hội để giết Hòa Ngọc còn rất nhiều nhưng cơ hội để giết Vạn Nhân Trảm thì lại không nhiều.

Hơn nữa, người của bọn họ càng ngày càng ít đi, mất cao thủ có năng lực chiến đấu mạnh, còn thừa lại chính là những tên yếu ớt như Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần. Không có Hòa Ngọc, trong trường hợp năng lực chiến đấu không đủ, hai cửa ải còn lại sợ là khó qua ải. Hai người bắt tay nhau, đạt tới hợp tác.

Đoàn Vu Thần hài lòng nói: "Seattle và Kiều Viễn đã thăng cấp, Harvey và Early chết rồi, hiện tại chúng tôi còn có sáu người, ngoại trừ Vạn Nhân Trảm ra, còn có năm người, tôi liên lạc với Quỳnh, cậu liên lạc với Trảm Đặc và Lăng Bất Thần, năm người chúng ta đều chọn Vạn Nhân Trảm, loại gã." Đây là cách sắp xếp tốt, đến lúc đó tác dụng của 'hấp dẫn các vì sao' của Hòa Ngọc đem đến cho Đoàn Vu Thần, mà anh ta bảo vệ cậu, bọn họ liền có thể thuận lợi loại bỏ nội gián Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc đột nhiên lại nói: "Nếu chúng ta đã hợp tác, thân phận của Vạn Nhân Trảm đã bị lộ, chúng ta có thể loại bỏ gã sau khi ải thứ năm kết thúc không?"

Đoàn Vu Thần sửng sốt, ngạc nhiên nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nở nụ cười: "Thầy Đoàn, tuy rằng trạm kiểm soát càng ngày càng khó, nhưng chỉ cần sự trợ giúp này của tôi, năng lực chiến đấu của chúng ta không hề kém."

"Nội gián đã bị lộ, chúng ta chắc chắn sẽ loại bỏ Vạn Nhân Trảm, nhưng có thể mượn sự trợ giúp của Vạn Nhân Trảm, đạt được một vài mục đích khác, tuy rằng rất nguy hiểm nhưng lợi ích càng lớn, tham gia show sống còn này đồng nghĩa với việc đi vào nguy hiểm."

Đoàn Vu Thần nhíu mày. Hòa Ngọc đến gần anh ta, đè giọng xuống nói vài câu. Con ngươi của Đoàn Vu Thần co rụt lại, anh ta không thể tin được mà nhìn về phía Hòa Ngọc: "Nguy hiểm quá lớn, đây là cậu đang đánh cược tính mạng."

Hòa Ngọc nhún vai: "Tôi năng lực chiến đấu tám điểm còn không sợ, thầy Đoàn sợ cái gì, nguy hiểm càng lớn, thu hoạch cũng càng lớn, anh cũng đừng quên cao thủ chính là đối thủ của anh trong tương lai, hôm nay gã mạnh hơn một chút, ngày mai anh sẽ nguy hiểm hơn một chút."

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu.

Hòa Ngọc cười rạng rỡ, mày cong cong, theo động tác đẩy kính che giấu đi sự vui mừng ở trong mắt: "Đi thôi, chúng ta nên đi tụ họp với bọn họ."

Bình luận: "...

“Có đôi khi, tôi thật sự rất phục Hòa Ngọc!"

"Mẹ nó kế sách cũng quá nhiều đó, hơn nữa đều đã ở trong kế hoạch rồi, lại còn kế chồng kế nữa!"

"Sự cẩn thận này nói một trăm tám mươi lần đều không đủ."

"Mẹ hỏi tôi vì sao lại quỳ xuống xem livestream."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 233: Ai Là Nội Gián? (85)


Trạm trung gian.

Seattle và Kiều Viễn mặt đối mặt, liếc nhìn nhau. Kiều Viễn vốn đang rất tức giận đột nhiên hết tức giận, anh ta nhìn Seattle, nói: "Đột nhiên tôi thấy không thua thiệt lắm, những kế hoạch kia của Hòa Ngọc, mẹ nó ai mà phòng được."

Seattle tán thành, gật đầu nói: "Đúng vậy, hiện tại tôi rất muốn nhìn thấy tên tiếp theo trong biệt đội báo thù."

Kiều Viễn: "Sắp được thấy rồi."

"Chúng ta cũng không tính là quá sớm, nghĩ lại nếu càng muộn, trải qua càng nhiều kế hoạch của Hòa Ngọc thì lúc đó mới nghẹn."

"Đoàn Vu Thần ơi Đoàn Vu Thần, chắc chắn anh ta cũng đang tính kế Hòa Ngọc, nhưng tiếc là đã đi vào lưới của Hòa Ngọc, tính kế như thế nào cũng chẳng còn tác dụng gì."

Seattle bật cười, rung đùi đắc chí.

Kiều Viễn: "Đầy đủ minh chứng rồi, sau này gặp Hòa Ngọc thì bớt nghe cậu ta nói, giết cậu ta luôn."

Seattle gật đầu, lập tức dừng lại: "Nhưng luôn không kìm lòng được mà muốn nghe cậu ta nói, hơn nữa cậu ta lại người trợ giúp mạnh nhất, nhưng cậu ta nói cậu ta muốn hợp tác với tôi, tôi sợ là sẽ bị dụ."

Kiều Viễn lắc đầu mạnh: "Không được, tuyệt đối không được để bị dụ, sự hợp tác của cậu ta chắc chắn là một cái bẫy, lần sau cậu ta bảo hợp tác với tôi, tôi cũng sẽ không tin cậu ta."

Seattle: "Đúng, tôi cũng kiên quyết không để bị cậu ta lừa." Cô ta nhìn tiếp về phía màn hình: "Chỉ tiếc là chúng ta chỉ có thể nhìn phát sóng trực tiếp và xem phát lại mà không có thông tin của tuyển thủ, cũng không thấy bình luận, tôi rất muốn nhìn xem phản hồi của khán giả cùng với át chủ bài của các tuyển thủ khác." Là một ngôi sao, cô ta rất quan tâm phản hồi của khán giả. Đặc biệt là bản thân vừa mới "thất bại", cô ta rất nhìn xem có khán giả nào không ủng hộ cô ta không.

Kiều Viễn lườm cô ta một cái: "Sao có thể để cô nhìn thấy, đây là thi đấu, hơn nữa, cô có muốn người khác nhìn thấy át chủ bài của cô không?"

Seattle: ".. Xem thi đấu tiếp đi."

Vì thế, hai người tiếp tục nhìn về phía màn hình phát sóng trực tiếp ở phía trước.

Khi Hòa Ngọc đi đến dưới gốc cây lớn, mọi người đều đã đến rồi. Cậu và Đoàn Vu Thần đến muộn, cho nên tụt lại phía sau những người khác, nhưng hiển nhiên những người khác cũng không đến trước quá lâu, Hòa Ngọc và những người khác vừa mới liếc nhìn nhau, Đoàn Vu Thần liền xuất hiện.

Đoàn Vu Thần: "Quả nhiên gốc cây to là điểm mấu chốt."

Quỳnh gật đầu, nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cách của anh đúng rồi, thật sự có thể đi qua, cái cây này chính là cái mỏ neo, là thứ thật duy nhất."

Trảm Đặc: "Hòa Ngọc ơi Hòa Ngọc, cậu thật thông minh, lần này chúng tôi lại phải dựa vào cậu để qua ải rồi, đồ trang bị của ải này cậu chọn trước đi."

Vạn Nhân Trảm hừ một tiếng: "Tên gà mờ năng lực chiến đấu tám điểm, cũng chỉ có cái đầu là có thể dùng."

Hòa Ngọc mặc kệ gã, cậu quay đầu đi nhìn ra chỗ khác, lần này có thể thấy luôn cổng vào. Từ cổng vào đến chỗ này không xa, giới hạn ở giữa cũng không rộng, vừa nãy quả nhiên là bọn họ đang đi lặp lại chỗ cũ, nếu không cũng sẽ không gặp được những người khác. Mà hiện tại đến dưới gốc cây, ảo ảnh của ải thứ tư hoàn toàn mất đi hiệu lực.

"Làm sao bây giờ? Sao vẫn chưa qua ải?" Quỳnh tò mò hỏi.

Hòa Ngọc nhíu mày, nhìn về phía cây đại thụ: "Có phải mọi người đã quên người tạo ra ảo ảnh chính là boss của ải lần này, chúng ta còn chưa khiêu chiến đâu."

Mọi người: "!!!" f*ck, suýt nữa thì quên mất. Bọn họ chắc chắn ải này là ảo ảnh, nhưng lại suýt quên mất còn có boss tạo ra ảo ảnh này!

Mọi người vội vàng quay đầu lại, đang chuẩn bị nhìn về phía đại thụ.

Đột nhiên - Cành cây xanh biếc đâm mạnh đến, vừa hung hãn vừa nhanh. Bọn họ đứng ở dưới gốc cây một lúc lâu, đại thụ không hề phản ứng, đến khi bọn họ sắp lơ nó đi, nó lại đột nhiên hành động làm cho bọn họ không kịp trở tay.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 234: Ai Là Nội Gián? (86)


"Bộp!"

Tất cả mọi người bị đạp ra ngoài, chỉ có Hòa Ngọc vẫn luôn đề phòng cổ thụ, hơn nữa giẫm vào cái chổi là né được. Những người khác đều rơi trên cỏ, Hòa Ngọc nhẹ nhàng đi xuống.

Vạn Nhân Trảm: "?" Mẹ nó thật sự rất không phục! - Dựa nào đâu mà cậu ta giẫm lên chổi cũng có thể đẹp như vậy?

Nhưng hiện tại không phải là lúc để so đo, sáu người đều nhìn về phía cây đại thụ bằng ánh mắt đề phòng.

Hình thể của đại thụ vô cùng to lớn, cành cây nhe nanh múa vuốt không những có thể tạo ra ảo ảnh mà còn rất linh hoạt, hung ác và tàn nhẫn, đại thụ vốn đang xanh biếc trầm lặng, hiện tại biến thành một cây đại thụ quái vật khiến người ta phải đề phòng. Sau khi quất bọn họ đi, nhánh cây vẫn hoạt động như trước, bởi vì phạm vi có hạn nó không đánh được bọn họ.

Nhưng dáng vẻ hung dữ nhe nanh múa vuốt lại như đang nói với tất cả mọi người — dám đến gần, chết!

Đoàn Vu Thần chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tên này... khó đối phó."

Vạn Nhân Trảm cầm rìu chạy lên nói: "Khó đối phó cũng phải đối phó, tên này vừa nãy dám quật tao, ông đây chém chết mày!" Rìu chiến bay đi, chém vào đại thụ. Năng lực chiến đấu của Vạn Nhân Trảm đã đi vào một tầm cao mới sau ba lần thăng cấp. Rìu lớn mang một lực lượng đáng sợ, chém vào cành cây của đại thụ. Ngay tức khắc, cành cây đứt, chất lỏng màu đỏ chảy ra.

'Grào -' Một tiếng rít nhỏ rất khó để có thể nghe thấy, kèm theo tiếng gió, đại thụ đung đưa dữ dội.

Vạn Nhân Trảm lùi về phía sau thật nhanh, thoát khỏi phạm vi chiến đấu của đại thụ, gã cười lớn nói: "Ha ha ha! Mày không đánh tao được, có giỏi - A!" Giọng nói đột nhiên im bặt.

Rễ cây ở dưới lao ra, quấn lấy Vạn Nhân Trảm, quấn chặt như đang muốn treo cổ gã. Mặt Vạn Nhân Trảm đỏ bừng, cầm rìu chém loạn xạ, năng lực chiến đấu của gã rất mạnh, mỗi lần chém đều để lại cho rễ cây những vết thương rất sâu nhưng rễ cây càng bị thương lại càng nổi điên, càng dùng sức quấn chặt Vạn Nhân Trảm.

Mà lúc này, những người khác không rảnh chú ý đến gã, tất cả đều phải đối phó với vô vàn rễ cây lao ra.

"Mẹ nó, cái thứ rễ cây này lại có thể tấn công!" Trảm Đặc cũng bị quấn lên, anh ta vừa dùng gậy đánh lại, vừa mắng nó.

"Đại thụ sợ lửa, dùng đá lửa đốt nó!" Quỳnh kêu lên.

Đoàn Vu Thần dùng lửa lớn đốt rễ cây.

Hòa Ngọc giẫm lên cái chổi, cây chổi linh hoạt tránh đi sự tấn công mạnh mẽ của rễ cây, miễn cưỡng bảo vệ được Hòa Ngọc, nhưng cũng không thể làm gì hơn được.

Lăng Bất Thần... Anh ta là người duy nhất bị mặc kệ, nhưng hình như người có năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm cũng không làm được gì.

Bên kia, Vạn Nhân Trảm thành công chém bỏ rễ cây, né tránh rễ cây mới, hét lên: "Tốc chiến tốc thắng, Hòa Ngọc!" Bọn họ ở bên nhau, lại có át chủ bài, cũng không phải không đánh lại đại thụ.

Nhưng mà - Trong đội có một người trợ giúp mạnh nhất, cớ sao phải liều chết chứ?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 235: Ai Là Nội Gián? (87)


Trảm Đặc cũng thoát ra được rồi, có suy nghĩ giống như Vạn Nhân Trảm, hét lên: "Hòa Ngọc!"

Hòa Ngọc gật đầu, nói: "Trảm Đặc sang, Vạn Nhân Trảm ra tay."

Vị trí đứng của ba người họ là Trảm Đặc ở giữa, Vạn Nhân Trảm ở phía trước, sự sắp xếp này của Hòa Ngọc cũng là hợp lý nhất. Đại thụ đang tấn công bọn họ, năng lượng mãnh liệt ở xung quanh. Hòa Ngọc bình tĩnh hấp thu năng lượng, chuyển vào trong cơ thể của Trảm Đặc, năng lượng to lớn dường như sắp làm nổ Trảm Đặc.

Trảm Đặc: "f*ck, cũng đau quá rồi đấy!" Vừa kêu đau, anh ta vừa tấn công Vạn Nhân Trảm.

Mà Vạn Nhân Trảm ngay lúc Trảm Đặc tấn công gã thì gã đang đứng trước bọn họ, khua mạnh cái rìu về phía đại thụ... Mây gió thay đổi, bầu trời mất đi màu sắc. Gió mạnh thổi bay ngọn cỏ ở xung quanh, đại thụ cũng cảm giác có điều gì không đúng, theo bản năng mà ngăn lại!

Rễ cây xếp chồng, cành cây chồng lên nhau, ngăn cản hướng rìu của Vạn Nhân Trảm. Nhưng, rìu có xu thế càng mạnh mẽ hơn.

Ầm ầm ầm - Chiếc rìu lớn như sóng to gió lớn chém vào rễ cây, cành cây xếp chồng lên nhau, cùng với tiếng nổ lớn ầm ầm nứt ra, mặt đất hỗn độn, đại thụ rít lên rồi rút rễ cây và cành cây bị chém đứt về, màu xanh biếc cũng hơi thay đổi. Vạn Nhân Trảm lại được tiếp năng lượng thêm một lần nữa, không thể không nói, cảm giác này thật sự quá tốt. Gã giơ rìu lên, chuẩn bị tấn công thêm một nhát.

Ở sau lưng, Hòa Ngọc giẫm chổi rơi xuống đất, bình tĩnh nói: "Anh có chắc giờ sẽ chém chết đại thụ không? Vậy thì đúng là giúp những người ở đằng sau rồi."

Vạn Nhân Trảm: "..." Im lặng thu rìu lại. - Hòa Ngọc thật đúng là luôn không quên hãm hại những người ở phía sau.

Nếu g**t ch*t đại thụ, tuy rằng người ở phía sau không lấy được trang bị của ải thứ tư, nhưng có thể qua ải thứ tư đuổi theo bọn họ. Cho nên... Đại thụ vẫn phải sống. Còn sống để tạo ra phiền phức cho những đội ở phía sau, làm chậm trễ một chút thời gian của họ.

Vạn Nhân Trảm thu rìu lại nhưng tâm trạng của những người khác lại không hề bình tĩnh, đặc biệt là Đoàn Vu Thần và Quỳnh. Ải trước, lúc bọn họ đến thì vừa mới kết thúc chiến đấu. Mà cửa ải này, bọn họ tận mắt nhìn thấy Vạn Nhân Trảm có sự trợ giúp của Hòa Ngọc, trở nên rất đáng sợ.

Năng lực như vậy, thật sự rất kh*ng b*.

Đôi mắt của Đoàn Vu Thần tối sầm lại. Bọn họ phải nghĩ cách loại Hòa Ngọc! Nhưng hiện tại một đội chỉ có sáu người, nếu anh ta nuốt lời Hòa Ngọc sẽ đứng về phía Vạn Nhân Trảm, lại thêm một Lăng Bất Thần của Trái Đất, đồng thời còn có đồng đội của Lăng Bất Thần là Trảm Đặc...

Đoàn Vu Thần biết như thế sẽ thua hoàn toàn.

Cho nên, kế hoạch không thể thay đổi. Vậy có lẽ… Anh ta có thể làm trái giao hẹn, khi loại Vạn Nhân Trảm thì không bảo vệ Hòa Ngọc, ở cửa ải cuối cùng đâm Hòa Ngọc một nhát. Các loại suy nghĩ cứ quay vòng ở trong lòng của Đoàn Vu Thần, mà Hòa Ngọc đã đi ra phía cây đại thụ: "Còn muốn chiến đấu nữa không? Nếu không muốn chết thì để bọn tao đi."

Vạn Nhân Trảm nghe vậy, đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, khua rìu đe dọa. So với thú mê cung ở ải trước, ở ải này bọn họ càng mạnh hơn. Đại thụ co cành cây lại theo bản năng.

Mấy người liền cảm thấy hoa mắt, xuất hiện ở nơi khác, đồng thời vâng lên âm thanh thông báo quen thuộc.

[Chúc mừng các tuyển thủ, hoàn thành ải thứ tư của vòng loại thứ hai Cuộc chiến lương tâm!]

[Tất cả tuyển thủ đều có phần thưởng trang bị!]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 236: Ai Là Nội Gián? (88) - Đám không lương tâm này!


Sáu món trang bị xuất hiện trước mặt mọi người.

Mấy người liếc nhìn nhau, Đoàn Vu Thần mở miệng nói: "Hòa Ngọc chọn trước." Cái này cũng không có gì để nói, bọn họ có thể qua ải nhanh như vậy tất cả đều là công lao của Hòa Ngọc. Nếu không có Hòa Ngọc, còn không biết bọn họ phải ở trong đấy bao lâu thì mới phát hiện ra được bí mật, biết cách làm sao để phá vỡ ván cờ.

Trảm Đặc gật đầu đồng ý, nói: "Nên để Hòa Ngọc chọn trước, Hòa Ngọc, cậu cũng quá mạnh rồi, đồng đội của cậu có người phụ trợ như cậu thì vô địch luôn." Miệng thì khen ngợi nhưng mắt lại tối sầm lại. Vốn dĩ Trảm Đặc kiêng kỵ Lăng Bất Thần nhất, đừng nhìn năng lực chiến đấu tên này kém nhưng lại rất may mắn, hơn nữa rất quỷ quyệt, Trảm Đặc cùng đội với Lăng Bất Thần, nhưng cũng muốn nếu có cơ hội thì sẽ g**t ch*t Lăng Bất Thần. Nếu không, chắc chắn đối phương sẽ trở thành chướng ngại vật cuối cùng của anh ta.

Nhưng hiện tại lại xuất hiện một tên càng đáng sợ, Hòa Ngọc - phụ trợ mạnh nhất có năng lực chiến đấu tám điểm.

Nếu không thể bảo đảm cậu là phụ trợ cho đội của mình, vậy cách tốt nhất chính là g**t ch*t cậu. Nếu không, khi cậu trở thành đồng đội của người khác thì chính là tai họa mà.

Trong lòng Trảm Đặc nghĩ vậy, nhưng lại không nói bất cứ điều gì. Dù sao hiện tại không phải là lúc nên g**t ch*t Hòa Ngọc, bọn họ còn cần cậu, người bọn họ càng cần phải g**t ch*t, chính là nội gián. Chỉ có hai cơ hội bỏ phiếu. Hòa Ngọc năng lực chiến đấu tám điểm, quá yếu ớt. Chỉ cần trong trường hợp quy tắc có thể ra tay với cậu, không có ai bảo vệ, giết cậu rất dễ dàng.

Mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau, Hòa Ngọc cũng không muốn đoán, cậu đi về phía trang bị.

Trang bị lần này cũng không có tác dụng gì quá lớn đối với Hòa Ngọc. Trên cơ bản đều là trang bị năng lực chiến đấu, đối với người khác là đồ tốt, đối với Hòa Ngọc chỉ có thể nói là vô dụng. Vì thế, cậu cầm lấy thuốc sinh mệnh bảy sao.

Trang bị năng lực chiến đấu còn lại bị người khác cầm đi, chỉ để lại cho Lăng Bất Thần một bộ trang bị áo giáp phòng ngự kỳ quái. Lăng Bất Thần cất đi, dường như không cảm thấy bản thân thiệt thòi, nở nụ cười hiền lành: "Trang bị này khá tốt, rất hợp để đánh đàn, tiếc là ở đây không có đàn!"

Vạn Nhân Trảm nhìn cậu ấy bằng ánh mắt ghét bỏ. Đội một của bọn họ cũng rất kỳ lạ, có hai người có năng lực chiến đấu kém nhất Show Sinh Tồn Đỉnh Lưu, một người năng lực chiến đấu tám điểm, một người năng lực chiến đấu chín mươi chín điểm. Mà ở cuộc thi đấu này, bọn họ dẫn đầu cách rất xa, đạt được trang bị của mỗi cửa ải, rất nhiều trang bị còn đều là cao cấp.

Nhưng hai người kém cỏi nhất này, còn có một người tám, một người chín mươi chín, không hề thăng cấp, cũng rất kỳ lạ.

Đoàn Vu Thần vỗ tay: "Được rồi, trang bị đã chia xong hết, hiện tại đến thời khắc quan trọng nhất của cửa ải này, bỏ phiếu."

Tất cả mọi người đều im bặt, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc. Mắt liếc nhìn nhau, sóng ngầm tuôn trào.

Trảm Đặc tò mò hỏi: "Các cậu có manh mối của nội gián không? Ai có khả năng là nội gián? Chúng ta chỉ có hai cơ hội bỏ phiếu, không thể lãng phí được." Liên quan đến nội gián, anh ta thật sự không có bất cứ manh mối nào, chỉ có thể trông cậy vào các đồng đội của anh ta có tin tức. Anh ta theo bản năng nhìn về phía Hòa Ngọc. Tên này thông minh, có lẽ sẽ có một vài ý tưởng.

Hòa Ngọc gật đầu, sau đó nhìn về phía Trảm Đặc, điềm tĩnh nói: "Tôi chọn Trảm Đặc."

Trảm Đặc sững sờ. Trên đầu của anh ta có số "1". Còn chưa kịp phản ứng lại, Đoàn Vu Thần nói: "Tôi chọn Trảm Đặc." Vạn Nhân Trảm: "Trảm Đặc." Số ở trên đầu anh ta khi anh ta còn chưa phản ứng kịp thì đã biến thành số "3" rất nguy hiểm.

Trảm Đặc giậm chân, không thể tin được mà gào thét: "Đm tôi không phải nội gián!"

Hòa Ngọc nở nụ cười với anh ta, giọng nói càng thêm ấm áp: "Tôi biết mà."

Trảm Đặc: "..." Anh ta trợn tròn mắt.

Lăng Bất Thần và Quỳnh gần như là cùng nói: "Trảm..." Vừa mới nói được một chữ, Trảm Đặc liền biến mất tại chỗ, phản ứng không thể nói là không nhanh. Thời khắc thăng cấp đó, kèm theo tiếng gào thét của anh ta.

"Mẹ chúng mày, đám không có lương tâm lại dám tính kế ông đây!" "Chờ đấy, tao chắc chắn sẽ báo thù!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 237: Ai Là Nội Gián? (89)


Trong tiếng gào thét giận dữ của Trảm Đặc, anh ta đã thăng cấp.

Đoàn Vu Thần có hơi thất vọng, anh ta nhìn về phía Quỳnh và Lăng Bất Thần nói: "Hai người bỏ phiếu quá chậm, đáng nhẽ phải bỏ nhanh để loại Trảm Đặc mà không phải là để anh ta chạy thoát."

Quỳnh nhún vai, cũng không quan tâm: "Trảm Đặc phản ứng rất nhanh, cho dù bọn tôi bỏ phiếu lập tức, anh ta cũng sẽ chạy trốn thành công ở trong khoảnh khắc đó."

Đoàn Vu Thần còn muốn nói gì nữa, Hòa Ngọc liền mở miệng nói: "Không sao, tiêu hao hai trăm nghìn phiếu của anh ta cũng không thiệt." Cậu nhìn về phía Đoàn Vu Thần: "Dựa theo cách nói của các anh, làm hao số phiếu ảnh hưởng rất lớn đến tuyển thủ, đúng không?"

Vạn Nhân Trảm gật đầu, hiếm khi giải thích cho Hòa Ngọc: "Dựa theo kinh nghiệm trước đây, số phiếu yêu cầu của vòng đấu loại lượt một hai vẫn không cao, nhưng nếu lượt thứ nhất không tích số phiếu cho lượt thứ hai, lượt thứ hai muốn dùng số phiếu để thăng cấp sẽ rất khó. Tuyển thủ có lượt yêu thích cao cho dù lượt thứ hai dùng phiếu bầu thăng cấp, mang theo số phiếu gần như bằng không đi vào lượt thứ ba, vậy thì đừng có hy vọng lượt thứ ba có thể dựa vào số phiếu nữa, điều này rất khó để đạt được yêu cầu."

Hơn nữa, một khi tuyển thủ dùng phiếu bầu để rời khỏi, điều này sẽ khiến khán giả cảm thấy anh ta không có năng lực. Khán giả của Liên Bang Vũ Trụ đều là những người rất thực tế, không ngốc một chút nào, càng sẽ không bỏ phiếu lung tung. Khiến người xem cảm thấy tuyển thủ kém cỏi, không lạc quan thì đừng mong có được phiếu của bọn họ nữa.

Hòa Ngọc hiểu rõ rồi, gật đầu: "Hiểu rồi, rất tốt."

Quỳnh đột nhiên hỏi: "Có phải các anh đã biết ai là nội gián rồi đúng không? Nếu không vì sao lại bảo chúng tôi bỏ cho người gần như không có khả năng như Trảm Đặc." Nếu còn chưa chắc chắn nội gián là ai, cửa ải này sẽ phải đánh cược nội gián, sàng lọc ra nội gián. Nhưng bọn họ lại chọn người mạnh nhất là Trảm Đặc, đều đã có suy nghĩ loại đồng đội mạnh rồi, có thể thấy không cần đánh cược nội gián nữa rồi.

Vạn Nhân Trảm có vẻ bối rối, nói: "Biết là ai rồi, Hòa Ngọc nói cho tôi."

Hòa Ngọc nhún vai: "Không biết bởi vì không hề có một chút manh mối nào cho nên mới quyết định loại bỏ người mạnh nhất."

Vạn Nhân Trảm híp mắt lại, đột nhiên thông minh ra, nói: "Mày bàn kế hoạch này với ai?" Gã bỏ phiếu cho Trảm Đặc vì Hòa Ngọc, những người khác cũng bỏ phiếu Trảm Đặc, số phiếu thống nhất như vậy không thể không bàn với ai.

Có vấn đề gì mà gã đột nhiên đột nhiên thông minh thế, lại khiến ánh mắt Đoàn Vu Thần nhìn về phía gã càng thêm chắc chắn. Giọng điệu đe dọa Hòa Ngọc này, hoàn toàn phù hợp với đặc trưng của nội gián.

Hòa Ngọc nghe thấy vậy nhìn về phía gã, cười dịu dàng nói: "Tự tôi nghĩ thôi, không còn cách nào khác, trong các cao thủ không thể loại anh, vậy chỉ có thể loại bỏ Trảm Đặc."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Không thể loại anh.

Loại anh.

Anh.

Lỗ tai của Vạn Nhân Trảm giật giật, dừng suy nghĩ, ho một tiếng nói: "Xem ra mày cũng biết suy nghĩ, ải tiếp theo sẽ bảo vệ mày một chút."

[V: ôi, đứa con trai ngu ngok đã bị bán còn giúp người ta đếm tiền (;  ̄Д ̄)]

Bình luận: "Tôi thấy, điểm giới hạn của Vạn Nhân Trảm càng ngày càng thấp rồi."

Bình luận: "Anh zai, anh sắp trở thành người mang tiếng xấu rồi, vậy mà còn muốn bảo vệ Hòa Ngọc."

Bình luận: "Đồ ngốc dại dột làm tôi nghi ngờ cuộc đời."

Hòa Ngọc: "..." Cậu thở dài, thương cảm mà nhìn về phía "tên ngu" một cái, lại nói: "Đi thôi, chúng ta đến ải tiếp theo."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 238: Ai Là Nội Gián?* (90)


Ải này có thể truyền tống, năm người đi thẳng đến ải thứ năm. Mấy người sắc mặt đều rất bình tĩnh nhưng suy nghĩ khác nhau, nghĩ cái gì chỉ có bản thân biết. Dù sao thì nội gián vẫn chưa xuất hiện, trong năm người họ vẫn ẩn nấp tên nội gián kia, ẩn nấp quá kỹ, cũng quá nguy hiểm.

Trạm trung gian.

Trảm Đặc vừa mới đến khu vực tuyển chọn liền nhìn thấy ánh mắt thương cảm của Seattle và Kiều Viễn. Anh ta suýt chút nữa nhảy dựng lên, hỏi thẳng: "Là ai nghĩ cách loại tôi?" Hai người bị loại trước, chắc chắn ở đây xem phát sóng trực tiếp.

Kiều Viễn trả lời: "Hòa Ngọc."

Vẻ mặt Trảm Ngọc tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng này, chắc chắn tôi sẽ báo thù." Hai người hùa theo anh ta, gật đầu. Đúng, báo thù, bọn họ đều phải báo thù.

Trảm Đặc hít một hơi thật sâu, hô hấp ổn định tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, sao các cậu lại bị loại? Nội gián là Vạn Nhân Trảm hay là Đoàn Vu Thần?"

Seattle buồn bã nói: "Nội gián là Hòa Ngọc."

Trảm Đặc: "?" Anh ta móc lỗ tai, không dám tin: "Cđg cơ?"

Ải thứ năm, Địa ngục rực lửa.

Ải này nằm ở khu phía trên của ngọn núi, vị trí gần đỉnh núi, năm người vừa chạm đất liền cảm nhận được một luồng hơi nóng bỏng đập vào mặt, dường như muốn thiêu cháy người. Giày giẫm trên mặt đất phát ra tiếng "xèo xèo". Hòa Ngọc lập tức nâng chân lên, giẫm lên chổi bay ra giữa không trung. Cơ thể cậu vốn không bằng mấy người Vạn Nhân Trảm, chỉ trong nháy mắt mồ hôi đã rơi như mưa, cả người đều ướt nhẹp, hai má nóng bừng lên.

"F*ck, sao chỗ này lại nóng đến vậy? Chuyện gì đây?" Vạn Nhân Trảm chửi tục một câu, dẫm từng bước chân trên nền đất, trán cũng toát mồ hôi.

Đoàn Vu Thần giơ tay lau mồ hôi, cau mày nói: "Địa ngục rực lửa, nghe tên là biết có liên quan đến lửa."

Quỳnh đè vành mũ, dùng tay quạt mát, đánh giá xung quanh.

Bọn họ đứng ở mảnh đất bằng phẳng duy nhất của cả khu vực này, đúng vậy, duy nhất, ngoại trừ khu vực xung quanh rộng khoảng một trăm mét vuông ra, nơi khác đều là biển lửa, đưa mắt nhìn lại là ngọn lửa mênh mông bát ngát.

Địa ngục rực lửa, quả nhiên là địa ngục.

Nhiệt độ của nơi này dường như có thể làm bỏng da người, trong môi trường như vậy nhìn biển lửa mênh mông, xung quanh bị biển lửa chiếu đỏ rực khiến con người không khỏi cảm thấy tuyệt vọng.

Quỳnh nói: "Vậy nhiệm vụ của chúng ta có phải là dập tắt lửa không?"

Đoàn Vu Thần nói: "Không thể, điều này căn bản không thể làm được, hơn nữa nếu chúng ta dập tắt lửa rồi, những đội sau làm các trạm kiểm soát hiện tại, qua ải đều không cần giết boss rồi."

Vạn Nhân Trảm đang chuẩn bị nói, theo bản năng nhìn về phía Hòa Ngọc, sau đó liền giật mình nói: "Hòa Ngọc, mày bị sao vậy?"

Hòa Ngọc đã không nói gì từ lúc đi vào cửa ải này, khuôn mặt luôn tái nhợt đỏ bừng lên, nhưng loại đỏ này xuất hiện ở màu da quá trắng bợt trông càng không bình thường, khiến người khác vừa nhìn liền biết cơ thể của cậu có vấn đề. Hơn nữa dường như cả người cậu đều bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, mồ hôi trên trán nhỏ xuống từng giọt, tuy rằng vẫn rất đẹp, còn có một loại cảm giác trai đẹp yếu ớt độc đáo.

Nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, hiện tại Hòa Ngọc rất đau đớn.

P/s: Với tần suất hiện tại thì tầm 2-3 ngày nữa mình sẽ end arc này nha ⊂ ( ̄ ▽  ̄) ⊃

*Tiếp theo cả nhà sẽ được gặp lại hai đại ca (or đàn em thầy Hoà) Eugene và Trấn Tinh cùng với việc thầy Hoà chuẩn bị get được nghề nghiệp mới

╰ (͡ ° ͜ʖ ͡ °) つ ── ☆ *: ・ ゚
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 239: Ai Là Nội Gián? (91)


Thấy bốn người đều nhìn về phía mình, Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu, sống lưng thẳng tắp, nét mặt không hề che giấu sự đau đớn, giọng khàn khàn: "Tôi không sao, tiếp tục bàn việc đi, ải này không thể là dập tắt lửa, tôi đề nghị dùng trang bị bay kiểm tra tình hình xung quanh trước."

Vạn Nhân Trảm: "Mày như thế chẳng giống không có chuyện gì." Gã ngẩng đầu nhìn Hòa Ngọc, hơi nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ.

Đoàn Vu Thần gật đầu, nói: "Đúng, tôi ủng hộ kiểm tra xung quanh, những ai có trang bị bay?"

Hòa Ngọc: "Tôi có." Rất rõ ràng, chính là thứ cậu đang dẫm ở dưới chân.

Đoàn Vu Thần: "Tôi cũng có trang bị bay, Quỳnh thì sao?"

Quỳnh gật đầu.

Đoàn Vu Thần: "Vậy chúng ta tách ra kiểm tra, tôi đi hướng một giờ đến bốn giờ, cô đi hướng bốn giờ đến tám giờ." Anh ta nhìn về phía Hòa Ngọc, hơi nhíu mày nói: "Năng lực chiến đấu của cậu quá yếu, cậu chở Vạn Nhân Trảm đi, các cậu đi kiểm tra hướng tám giờ đến mười hai giờ, đều được đúng không?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Tôi không có vấn đề gì." Vạn Nhân Trảm không có trang bị bay, cậu không có năng lực chiến đấu, vừa hay có thể thành lập một đội. Vạn Nhân Trảm hiếm khi không phản bác lời đề nghị cưỡi chổi của Hòa Ngọc, ngược lại còn đồng ý: "Được, nơi này quá kỳ lạ, hơn nữa nhìn dáng vẻ này của mày cũng không giống có thể chống đỡ được lâu, đừng chết ở đây liên lụy đến bọn tao." Gã bày ra một bộ mặt ghét bỏ.

Bình luận: "Anh chắc chắn cậu ta không phải là nội gián thì còn lo lắng cái gì?"

Bình luận: "Quan tâm cứ quan tâm, cũng đừng lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, Vạn Nhân Trảm, tôi phục anh."

Bình luận: "Lầu trước điên rồi à, Vạn Nhân Trảm quan tâm Hòa Ngọc? Anh đây là đang ghét bỏ."

Quỳnh há miệng, không biết là vì sao cô ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Cách phân công này quá nhanh rồi, hơn nữa cũng quá hiển nhiên. Trong lòng cô ta dâng lên cảm giác không hòa nhập, nhưng cho dù là Đoàn Vu Thần hay là Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm, tất cả đều đồng ý tách ra để làm việc, Quỳnh đè cảm giác không hòa nhập với xung quanh xuống, không phản đối.

Còn Lăng Bất Thần. Cậu ấy lại bị bỏ qua. Đoàn Vu Thần bay lên mới nhớ đến cậu ấy, chỉ nói một câu: "Cậu ở lại đây quan sát." Nói xong, anh ta bay ra ngoài trước, Quỳnh cũng bay đến một phương hướng khác.

Không ai chú ý đến, trước khi Đoàn Vu Thần ngồi lên trang bị bay rời khỏi, anh ta và Hòa Ngọc nhìn nhau, trao đổi qua ánh mắt, mà Hòa Ngọc khẽ gật đầu với anh ta.

Vạn Nhân Trảm đứng trên chổi của Hòa Ngọc mà bay, hai người bay về phía bọn họ được sắp xếp, xem xét tình hình của địa ngục lửa.

"Cái chổi rác rưởi này của mày quá nhỏ, đứng rất khó." Vạn Nhân Trảm chê bai. Cái chổi nghe thấy vậy, lập tức lung lay, dáng vẻ như đang rất không vui. Nó muốn quẳng Vạn Nhân Trảm xuống dưới. Vạn Nhân Trảm hoảng sợ, bắt lấy Hòa Ngọc mới có thể đứng vững. Vẻ mặt gã rất ngạc nhiên: "Cây chổi này của mày cũng không bình thường, lại có thể nghe hiểu tiếng người. Đây là trang bị bay gì vậy, sao lại không bình thường được như vậy?"

Hòa Ngọc: "Không biết, trang bị bay cấp cao, Ly Trạm chế tạo." Đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc nhắc đến người chế tạo ra cái chổi này, cậu đã biết được từ bình luận hình như "Ly Trạm" rất giỏi, cũng bởi vậy cậu cố ý nhắc đến ở trước mặt Vạn Nhân Trảm.

Quả nhiên, con ngươi của Vạn Nhân Trảm co lại, đề cao giọng lên nói: "Trạm Thần chế tạo?"

Hòa Ngọc nói: "Hình như là vậy, phía trên có hai chữ Ly Trạm."

Vạn Nhân Trảm: "..."
 
Back
Top Bottom