Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1440


Chương 1440

Bạc Tiêu Dương cảm thấy cô giấy giụa ngày càng dữ dội thì đột nhiên dừng lại.

Vân Giai Kỳ lợi dụng lúc cậu ta đang sững người, đẩy cậu ta sang một bên, nói với giọng đầy uất ức: “Đừng làm thế này! Đừng đụng vào tôi, tôi sợ lắm…

Bạc Tiêu Dương biết rắng cậu ta đã làm cô sợ hãi.

Giọng nói của Vân Giai Kỳ run lên kịch liệt, kèm theo tiếng khóc, cô chỉ tay về phía cửa nói: “Cậu đi ra ngoài đi?”

Bạc Tiêu Dương nói , Cậu ta không nghĩ rằng, cô sẽ phản ứng kịch liệ ôi xin như vậy.

Bạc Tiêu Dương lật người lại, quay lưng về phía cô, quay đầu nhìn thấy hai tay Vân Giai Kỳ đang tự ôm lấy bả vai của chính mình, nhìn cậu ta với ánh mắt đầy cảnh giác, thấy vậy cậu ta tiện tay nhặt chiếc áo sơ mi dưới đất lên, đi về phía cửa.

Tiếng bước chân vội vã mỗi lúc một xa dần.

Đến khi nghe thấy cửa đóng “sâm” một tiếng, Vân Giai Kỳ mới nhận ra người đàn ông kia đã đi ra ngoài rồi.

Cô mới thở phào nhẹ nhõm nhưng khóe mắt vẫn thấy cay.

Người đàn ông này thật kỳ lạt Cô cảm thấy sợ Bạc Tiêu Dương hơn trước.

Bạc Tiêu Dương xuống nhà, đi đến hầm để xe.

Trong cảm thấy bực bội không thể giải thích được, cậu ta lái chiếc siêu xe, rời khỏi căn nhà, đến tận khuya cũng chưa về.

Chập tối Khi Bạc Tuấn Phong quay trở về nhà họ Bạc, Bạc Ngạn Thiên đã ngồi trong phòng khách đợi anh “Tuấn Phong, cháu về rồi đấy àI”

Bạc Tuấn Phong liếc mắt nhìn sang, thấy Mộ Ngọc My đang ở bên cạnh Bạc Ngạn Thiên.

Cô ta vừa thay thuốc xong, vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, cô ta liền để lộ ra ánh mắt đầy tủi thân.

Bạc Ngạn Thiên hỏi: “Tang lễ đã được sắp xếp ổn thỏa chưa? Ngày mai là phải tổ chức tang lê rồi! Cháu đừng quên chuyện quan trọng như vậy”

Bạc Ngạn Thiên trả lời: “Đã sắp xếp ổn thỏa rồi ạ” Nhưng anh sẽ không đi.

Bạc Ngạn Thiên hài lòng gật đầu, nói với anh: ‘Bữa tối đã chuẩn bị xong cả rồi, chúng ta chuẩn bị ăn thôi”

“Cô ấy đâu ạ?” Bạc Tuấn Phong hỏi ai.

“Cháu hỏi cô ta để làm gĩ?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mộ Ngọc My nói: “Chiều nay, Tiêu Dương đã đưa cô ta về phòng rồi”

Ánh mắt Bạc Tuấn Phong thay đối: “Tiêu Dương?”

Mộ Ngọc My đứng dậy, đi tới bên cạnh anh, nhẹ nhàng ngoắc lấy quần áo của anh nói: “Tuấn Phong, dù sao cô ta cũng là vợ của Tiêu Dương. Hai người họ là vợ chồng. Tiêu Dương đưa cô ta trở về phòng chẳng phải là hợp lẽ sao? Cô ta nên ở trong phòng đó.”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta.

Mộ Ngọc My bưồn bã rơi lệ: “Anh đưa cô ta đến phòng tân hôn của chúng ta, để cô ta ngủ trên giường tân hôn của chúng ta, anh không coi em là gì sao? Em mới là vợ của anh mà.”

Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy vẫn còn trong phòng Tiêu Dương?”

“Buổi chiều Tiêu Dương đi ra ngoài. Người giúp việc nói nói, nhìn thấy cậu ấy… cậu ấy từ trong phòng đi ra, quần áo xộc xệch, lúc trong phòng có vẻ hai người họ rất mãnh liệt, chắc là bọn họ đã động phòng rồi!”

Bạc Tuấn Phong đột ngột đẩy cô ta ra và định bước lên lầu.

Ngọc My lo lắng chạy theo anh: “Tuấn Phong, anh làm gì vậy?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1441


Chương 1441

“Cút ra chỗ khác!”

Bạc Tuấn Phong khó chịu đẩy cô ta ra Mộ Ngọc My vội vàng nói: “Rốt cuộc ai mới là vợ của anh, em mới là vợ của anh, mới chính là người danh chính ngôn thuận làm bà Bạc! Anh trở về, không hề để ý đến em mà lại đi quan tâm đến một người không liên quan gì đến mình, anh nói xem em nên cảm thấy thế nào đây? Hai người họ là vợ chồng, họ ở phòng tân hôn. Điều đó có gì không đúng?”

Bạc Tuấn Phong phớt lờ cô ta, bước lên tầng.

Mộ Ngọc My nước mắt lưng tròng đuổi theo: “Tuấn Phong! Tuấn Phong, đừng làm như vậy mà!”

Cô ta túm chặt lấy tay áo anh, giọng nói run run: “Em mới là vợ anh!

Anh không thèm nhìn em một cái sao? Anh nhìn em một chút được không? Ông nội và em ở phòng khách lâu như vậy là để đợi anh về, chỉ muốn cùng anh ăn bữa cơm! Tại sao anh lại không thèm để ý đến em?

Rốt cuộc anh có đế em trong mắt không vậy?”

Bạc Tuấn Phong đột nhiên quay người lại, nắm lấy hàm dưới của cô ta, đôi môi mỏng thốt ra từng chữ: “Không, có”

Mộ Ngọc My trợn tròn mắt kinh ngạc.

Bạc Ngạn Thiên tức giận chống gậy đứng lên nói: “Mày nói vậy có ý gì? Ngọc My nói có chỗ nào không đúng? Con bé mới là vợ của mày!

Ngay từ khi mày cưới con bé về, mày đã muốn con bé trở thành góa phụ phải không? Để xem người ngoài nhìn mày thế nào, mày đúng là một kẻ phụ bạc!”

Bạc Tuấn Phong quay người lại, nhìn Bạc Ngạn Thiên nói: “Từ trước tời nay điều tôi muốn chỉ có Vân Giai Kỳ”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Chuyện đã tới nước này rồi, Ngọc My đã gả cho mày rồi, con bé không phải là đồ vật mà mày muốn đến là đến muốn đi là đi, con bé là vợ của mày! Đã kết hôn rồi thì mày phải hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng!

“Người ngoài nghĩ gì là chuyện của họ, ông nghĩ thế nào là chuyện của ông, còn tôi làm như thế nào cũng không đến lượt ông dạy bảo!”

“Mày”

Bạc Ngạn Thiên tức đến nỗi mặt đỏ phừng phừng: “Bây giờ cô ta đã là vợ của Tiêu Dương rồi, cô ta là vợ của anh em mày, mày trước hết phải rõ điểm này! Mày cướp vợ của anh em là trái với đạo lí Là lẽ trời không thể dung thứt “Nếu như là lẽ trời không thể dung thứ, vậy cho dù là phải đạp trời xuống dưới chân tôi cũng không thương tiếc”

Bạc Ngạn Thiên sững sờ, không ngờ rằng Bạc Tuấn Phong lại nói ra những lời điên rồ như vậy.

Đạp trời xuống dưới chân ư? Đúng một giọng điệu ngông cường!

Mộ Ngọc My đầy tủi thân nói: “Tuấn Phong…

“Đừng nói nữa” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng ngắt lời Mộ Ngọc My cúi đầu, muốn khóc nhưng không có nước mắt, như thể nước mắt của cô ta đã bị rút cạn trong mấy ngày qua.

Bạc Tuấn Phong đi đến cửa phòng Bạc Tiêu Dương, nhìn thấy dấu vết còn sót lại trên cửa, mơ hồ có thể nhìn ra rằng đó là dấu băng dán do chữ “song hỷ” để lại.

Anh nhíu mày, nhớ lại những gì Mộ Ngọc My đã nói Người giúp việc nói nói, nhìn thấy cậu ta… cậu ta từ trong phòng đi ra, quần áo xộc xệch, lúc trong phòng có vẻ hai người họ rất mãnh liệt, chắc là bọn họ đã động phòng rồi!

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong đột nhiên trở nên lạnh như băng.

Anh mở cửa bước vào, nhưng chỉ có căn phòng lạnh lẽo.

Trong phòng làm việc không có ai.

Phòng khách không có ai Phòng ngủ không có ai Bạc Tuấn Phong đẩy cửa phòng tầm ra, bên trong cũng không có ai.

Bạc Tuấn Phong bước ra ngoài, nhìn thấy người giúp việc đang đứng lúng túng, liền hỏi: “Cô ấy ở đâu?”

“Cô Giai Kỳ ấy ạ?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1442


Chương 1442

Người giúp việc nói: “Sau khi cậu ba rời đi, chúng tôi đã canh chừng ngoài cửa, không thấy Giai Kỳ rời khỏi phòng.”

Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ: “Trong phòng không có ai, cô chắc chản vẫn luôn canh chừng? “Bạc gia, thậm chí đến lơ là cũng không. Tôi chắc chản rắng cô ấy chưa từng rời khỏi phòng”

Bạc Tuấn Phong như đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng đi tới bên cửa sổ, mở cửa sổ nhìn xuống, nhìn thấy bụi cây trống trải dưới lầu, hơi thở hỗn loạn liền bình ổn lại phần nào.

Không có dấu hiệu nào cho thấy có người đã mở cửa số, và các cửa sổ và cửa ra vào đều đã bị khóa.

Kể từ khi du thuyền thế kỷ Sovereign bị chìm, đội cứu hộ vẫn luôn tìm kiếm nhưng văn không rõ tung tích của Kỳ Thiên Nam.

Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ rãng Kỳ Thiên Nam vẫn chưa chết.

Anh nhìn thấy một chiếc trực thăng đậu trên du thuyền thế kỷ ‘Sovereign, có lẽ đó là đội cứu hộ của Kỳ Thiên Nam.

Nói tóm lại, mối liên quan giữa anh và Black Mass đã chấm dứt rồi Nhưng Cửa sổ và cửa ra vào đều bị khóa, trong phòng lại không có ai, vậy cô nhóc này đã đi đâu chứ?

Có lẽ nào cô đang chơi trốn tìm với anh?

Nghĩ đến đây, Bạc Tuấn Phong đóng cửa lại, xoay người nhìn bốn xung quanh rồi ngồi xuống giường.

“Ra ngoài đi”

Anh nhìn vào các tủ trong phòng, tủ quần áo, tủ sách, két sắt trong phòng rồi nói: “Ngoan, ra ngoài đi nào”

Cửa tủ quần áo đột nhiên mở ra một khe hở.

“Me Một âm thanh mềm mại phát ra từ tủ quần áo.

Bạc Tuấn Phong đi tới trước tủ quần áo, mở cánh tủ ra, liền nhìn thấy ‘Vân Giai Kỳ trốn trong tủ, cuộn mình thành một quả vòng tròn nhỏ, dùng ánh mắt ngây thơ như nai con nhìn anh.

Người đàn ông ung dung ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng véo má của cô, “Sao em lại trốn ở đây?”

‘Vân Giai Kỳ lẩm bẩm nói: “Chân của tôi tê rần rồi”

“Hứ? Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Chân của tôi bị tê…” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không thế động đậy được”

Bạc Tuấn Phong bật cười, vươn tay đỡ lấy cô, dễ dàng ôm cô vào lòng, cứ như vậy mà bế cô ra khỏi tủ quần áo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Giai Kỳ đỏ bừng, Bạc Tuấn Phong có thể thấy rõ nửa bên mặt cô bị sưng đỏ.

Sắc mặt người đàn ông trm xuống: “Tại sao mặt của em lại bị sưng?”

Vân Giai Kỳ sờ lên cái má nhỏ của cô: ‘Còn sưng không?”

“Rất sưng”

“Có thế là do sâu rắng” Vân Giai Kỳ thản nhiên bịa chuyện.

Cô không muốn nói với Bạc Tuấn Phong biết rằng chuyện này là do Bạc Tiêu Dương làm.

“Sâu răng?” Bạc Tuấn Phong ôm cô lên sô pha, giữ lấy hàm cô nói: “Em há miệng ra cho tôi xem”

“Không cần: “Há miệng”

“Không cần”

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, đột nhiên hôn lên môi cô, hung hăng cản vào bờ môi cô như để trừng phạt, Vân Giai Kỳ kinh ngạc đẩy anh ra, lấy tay che miệng lại “Chú làm gì vậy?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1443


Chương 1443

“Đây là sự trừng phạt”

Tại sao chú lại hôn tôi chứ?” Vân Giai Kỳ tủi thân nói: “Tôi là phụ nữ, chú là đàn ông, chú không thể tùy tiện như vậy được, hơn nữa chú còn kết hôn rồi, thì ra chú là người tùy tiện như vậy!”

Bạc Tuấn Phong giật mình: ‘Sao em biết tôi đã kết hôn rồi?”

“Hừ, chú còn muốn giấu tôi sao? Sao chú phải giấu tôi, chỉ là kết hôn thôi có gì đâu mà phải giấu”

“Em không để ý à?

“Tại sao tôi phải để ý chứ?” Vân Giai Kỳ cảm thấy khó hiết.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, nhưng vẫn không chuyển sự chú ý sang việc khác Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng v**t v* má cô.

Nhóc lừa đảo.

Cô cho rằng mắt của anh không nhìn thấy được, vì vậy không nhìn đến vết năm ngón tay in trên má cô.

“Là ai đã đánh em?” Giọng nói của người đàn ông phát ra rất lạnh lùng.

Trái tìm của Vân Giai Kỳ đập “thình thịchf, cô nói: ‘Không có ai đánh tôi cả”

“Mặt của em” Bạc Tuấn Phong biết cô đang nói dối lại hỏi: “Là ai đã đánh em?”

Vân Giai Kỳ chột dạ quay mặt đi.

Bạc Tuấn Phong nằm lấy cảm của cô và xoay mặt cô lại: ‘Không nói sao?”

“Tại sao chú lại quan tâm tới tôi chứ?” Vân Giai Kỳ tức giận đẩy tay anh ra: “Là ông nội của chú đã đánh tôi đấy, chẳng lẽ chú định đi giúp tôi đánh trả à?”

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong tràn đầy u ám: “Khi không ông ấy đánh em làm cái gì chứ?”

Mặc dù Bạc Tuấn Phong biết rằng Bạc Ngạn Thiên không thích Văn Giai Kỳ, nhưng khi không ông ta sẽ không đánh người đâu.

Vân Giai Kỳ “hừ” nhẹ, có chút tủi thân nói: “Tôi không muốn ở lại đây”

“Tại sao thế?”

“Dường như những người ở đây đều không thích tôi!” Giọng nói của ‘Vân Giai Kỳ mang theo vẻ nghẹn ngào nói: “Hình như ai cũng rất ghét tôi”

Trái tìm của Bạc Tuấn Phong như bị đâm mạnh một cái, cho dù cô nói với giọng điệu lãnh đạm, nhưng anh vẫn có thể nghe được sự tủi thân trong lời nói của cô.

“Tôi thích em.”

“Nhưng chú đã kết hôn rồi”

“Không tính”

“Sao chứ?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Đám cưới của tôi với cô ta không tính.”

Sao lại không tính chú “Còn nhớ câu chuyện tôi đã kể cho em nghe không?”

“Câu chuyện về chàng Hoàng tử bé nhỏ và nàng Công chúa bé nhỏ à?”

“Người phụ nữ đó chính là mụ phù thủy đã làm ma thuật hắc ám lên Hoàng tử nhỏ”

Vân Giai Kỳ đột nhiên nghĩ đến Mộ Ngọc My, cô chợt tỉnh ngộ: “Chú nói tới người phụ nữ đớ? Người phụ nữ đó rất xấu xa”

“Cô ta làm gì em à?”

“Tôi không muốn nhắc đến cô ta” Ngay cả tên của “Mộ Ngọc My” Vân Giai Kỳ cũng không muốn nhắc đến.

Dù sao cô cũng bị tát rồi, loại phụ nữ xấu xa này, sau này cô nhất định phải tránh xa ra một chút Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu không muốn nhắc đến thì không nhắc đến nữa”

Vân Giai Kỳ cúi đầu, chạm vào khuôn mặt vẫn còn đang sưng của bản thân.

Bạc Tuấn Phong hỏ “Tôi đói bụng rồi “Em muốn ăn cái gì?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1444


Chương 1444

“Em có đói bụng không?”

Trong đầu Vận Giai Kỳ thoáng hiện lên các món như gà rán, món lẩu, bò bít tết, khoai tây chiên, kem.

Nhưng khi nghĩ đến khuôn mặt đáng ghét của Bạc Ngạn Thiên và Mộ.

Ngọc My, cô lại chống cẵm nói: ‘Tôi không muốn ăn”

“Sao thế?”

“Tôi không muốn xuống tầng dưới, tôi không muốn nhìn thấy bọn họ.”

Bạc Tuấn Phong biết “bọn họ” trong lời của cô là đang nói đến ai “Tôi ghét bọn họ!” Vân Giai Kỳ lại nói: “Tôi cũng không thích căn phòng này, tôi không muốn ở trong căn phòng này, nhưng tôi cũng không biết phải đi đâu?”

Nói xong, cô lườm anh nói: “Tôi không thích ở đây”

Vào chiều ngày hôm nay, Bạc Tuấn Phong không biết cô đã trải qua những gì, mắt đỏ hoe giống như vừa mới khóc, khuôn mặt sưng vù.

Bạc Ngạn Thiên ra tay không có chừng mực, từ lúc anh còn nhỏ ông ta đã tin tưởng và chấp hành theo giáo dục roi vọt nhưng nếu ông ta thực sự nghiêm túc thì ông ta ra tay sẽ không nhẹ đâu.

Bạc Tuấn Phong nói: ‘Vậy thì tôi sẽ đưa em về phòng của tôi”

“Tôi không muốn!” Vân Giai Kỳ nói: “Đó là phòng của chú với người phụ nữ xấu xa kia, tôi không muốn đến đó!”

Bạc Tuấn Phong biết cô thực sự tức giận.

Nhìn thấy cô không muốn trở lại căn phòng đó, Bạc Tuấn Phong suy nghĩ một chứt rồi hỏi: “Không phải em thích phòng có vườn hoa sao?”

Hai mắt Vân Giai Kỳ sáng lên, gật đầu như gà mổ thóc từ”

Ngay sau đó người đàn ông nắm lấy tay cô nói: “Đi theo tôi.”

Vân Giai Kỳ được anh dắt tay đi ra ngoài cửa.

Vừa mới mở cửa, người giúp việc ở ngoài cửa nơm nớp lo sợ nói: “Bạc gia, ông chủ thúc giục ngài xuống ăn cơm”“

Bạc Tuấn Phong giống như không nghe thấy gì, nắm tay Vân Giai Kỳ đi về phía tầng một.

Đến khi đứng trước cửa một căn phòng, Bạc Tuấn Phong đột ngột dừng lại.

Anh mở cửa ra, Vân Giai Kỳ đi theo phía sau anh, cô nhanh chóng bị thu hút bởi những gì đang nhìn thấy trước mặt.

Phòng ngủ rất rộng, giường, phòng thay đồ, phòng tảm và ban công được thiết kế bằng sắt hình vòm với một cánh cửa đi thẳng ra vườn hoa nhỏ.

“Đó là một vườn hoại” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vân Giai Kỳ bước tới cửa ban công, mở cánh cửa ra, bước vào trong vườn hoa Trong vườn hoa ngập tràn màu xanh của các loại cây.

Bây giờ, vào lúc hoàng hôn, ráng chiều chiếu sáng thật đẹp Vân Giai Kỳ thậm chí có thế tưởng tượng được cảm giác thoải mái như thế nào khi đặt một chiếc ghế xích đu trong vườn hoa, nãm dài trên chiếc ghế vào buổi chiều, nghe thấy tiếng hót của chim, mùi thơm của hoa, mệt mỏi muốn ngủ.

Bạc Tuấn Phong đứng phía sau cô hỏi: “Em có thích căn phòng này không?”

Vân Giai Kỳ quay đầu lại ngạc nhiên nói: “Đây là căn phòng chú chuẩn bị cho tôi sao?”

“Tôi rất thíchl” Vân Giai Kỳ giống như một đứa trẻ vô cùng dễ dàng thỏa mãn nói: ‘Cảm ơn chú!”

“Vậy thì, sau này ở đây sẽ là phòng của em”

“Được!”

Bạc Tuấn Phong đi đến trước mặt cô, cúi đầu và nhẹ nhàng bóp chóp mũi cô: “Sau này, nếu em không muốn ăn cơm cùng bọn họ thì có thể đặt một bàn ăn nhỏ ở ngoài ban công, mỗi ngày tôi ăn cơm cùng với em.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1445


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Т rцуeл 3.о ne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1446


Chương 1446

Cơ mặt của Mộ Ngọc My co giật: “Cái gì?”

Phố ấm thực Tỉnh Long, Xe vừa dừng ở bãi đậu xe, vừa mới xuống xe, Vân Giai Kỳ đã ngửi thấy đủ loại mùi thơm từ xa.

“Ôi, thơm quát” Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng hít cái mũi nhỏ, khi ngửi được những mùi hương này, cô suýt nữa đã ch** n**c bọt Bạc Tuấn Phong nằm tay cô nói: “Đi thôi”

Cả hai người bước nhanh đến lối vào của phố ẩm thực.

Có hai dãy cửa hàng trong phố ấm thực, cung cấp nhiều loại đồ ăn vặt.

Vân Giai Kỳ thèm ăn nuốt một ngụm nước, khó có thể tưởng tượng được Bạc Tuấn Phong sẽ đưa cô đến ăn uống bình dân như vậy.

“Chú, sao chú biết được một nơi chứa kho báu như vậy chứ?”

Bạc Tuấn Phong bật cười nhưng không nói gì Đây là nơi mà Vân Giai Kỳ đã từng đưa anh đến trước đây.

Phố ẩm thực Tinh Long ở gần các quán bar.

Từ nhỏ Vân Giai Kỳ đã lớn lên trong cảnh các loại đèn màu rực rỡ về: đêm. Khi còn nhỏ, cô thích lẻn vào phố ẩm thực này và đảm chìm trong các món ăn vặt khác nhau.

‘Thấm thoát đã nhiều năm trôi qua, phố ẩm thực đã trải qua quá trình sửa chữa, nhưng tất cả các món ăn vặt lại giữ được hương vị ban đầu *Thơm quá đi!” Vân Giai Kỳ đứng yên ở trước cửa của một cửa hàng ma lạt thang.

Cô đảm chìm trong các loại mùi thơm mà không nhận ra rằng, giữa dòng người hối hả, người đàn ông bên cạnh cô đã thu hút vô số ánh mắt tò mò và kinh ngạc.

Người đàn ông mặc âu phục, giày da, nhìn thoáng qua là người ưu tú trong những người ưu tú, với chiều cao một mét chín hai, đã trở thành một tâm điểm giữa đám đông.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người anh. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trên phố ẩm thực, phần lớn là các cặp đôi sinh viên.

Dáng vẻ điển trai tuấn tú của người đàn ông khiến cho cả nam lẫn nữ đều mê mệt Phụ nữ bị anh hút hồn, đàn ông thì bị khí thế phát ra từ trên người anh làm chấn động lùi lại ba bước ngắn.

Sau khi Vân Giai Kỳ hoàn hồn trở lại mới nhận ra bọn họ đã trở thành những con gấu trúc bảo vật quốc gia trong vườn thú bị vô số người xung quanh quan sát.

“Cô gái đẹp, nếu cô thích thì có thể vào chọn!” Bà chủ vừa vội vàng làm đồ ăn, vừa nhiệt tình chào hỏi.

‘Em có muốn ăn không?”

Bạc Tuấn Phong hỏi “từ”

Vài phút sau, hai người ăn mặc gọn gàng đẹp đẽ xuất hiện trong cửa hàng trông vô cùng bình thường Các thực khách đều ngạc nhiên nhìn về phía Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ, còn cho răng đại minh tỉnh đến lấy cảnh quay phim, đôi đũa trên tay suýt nữa rơi xuống đất.

“Người đàn ông này… sao lại cao như thế “Phải hơn một mét chín nhỉ?”

“Đẹp trai quát Mặc bộ âu phục này nhìn thoáng qua chính là người giàu có hoặc người có địa vị xã hội cao!”

*Khuôn mặt đó cũng thuộc hàng cực phẩm Vân Giai Kỳ chỉ biết thèm ăn món lẩu cay lại không biết có bao nhiêu cô gái trẻ trong cửa hàng thèm muốn người đàn ông ở bên cạnh cô!

Bà chủ cũng không nhịn được giễu cợt nói: “Cô gái nhỏ, đây là bạn trai của cô sao?”

Vân Giai Kỳ cũng không quay đầu lại nói: “Không phải! Chú ấy là chú của tôi”

Chú?”

“Hóa ra không phải là người yêu của nhau!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1447


Chương 1447

Trong chốc lát, các cô gái nhỏ trong cả cửa hàng đều bắt đầu hào hứng rục rịch.

Bạc Tuấn Phong nói với Vân Giai Kỳ: “Em ngồi trước đi, tôi giúp em chọn món”

Anh biết cô muốn ăn gì.

“Được?

Vân Giai Kỳ ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí của mình.

Tối nay, sợ rằng tất cả những người trong phố ẩm thực đều không ngờ rằng có một người cao quý sẽ xuất hiện ở đây, một người có cuộc sống sung sướng như Bạc Tuấn Phong sẽ xuất hiện ở một nơi tràn đầy hơi thở của phố phường như vậy.

Sau khi Bạc Tuấn Phong chọn xong, quay trở về phía trước bàn ăn lấy ra một ít khăn giấy, gấp gọn gàng và bắt đầu lau mặt bàn Ngồi chưa được bao lâu thì hai cô gái nhỏ rối rắm đi tới đứng ở bên cạnh bàn ăn, cậu đấy tôi, tôi đấy cậu, nhưng ai cũng không dám mở miệng bắt chuyện.

Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ nhìn hai người đó, lên tiếng hỏi: ‘Làm sao vậy?”

Hai cô gái nhỏ thậm chí không thèm nhìn cô một cái, ánh mắt nhìn chẵm chảm lên người Bạc Tuấn Phong!

Một lúc sau, bà chủ bưng ra món lẩu cay hơi nóng hầm hập.

Bạc Tuấn Phong đưa đũa cho cô.

Vân Giai Kỳ vừa mới nếm thử một miếng, hai mắt cô trở nên đỏ bừng vì cay, Cay quát Bạc Tuấn Phong nhìn thấy cô bị cay suýt ch** n**c mắt, trong mắt giống như những ngôi sao lấp lánh, xinh đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Anh cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau đi nét mệt mỏi trên khóe mắt cô.

“Ăn chậm thôi”

“Thật là cay…”

“Uống chút nước đi”

“Cái đó… anh đẹp trai!”

Một trong hai cô gái nhỏ mặc váy cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, run rẩy đưa điện thoại di động mở giao diện mã QR Zalo, yếu ớt hỏi: “Chúng ta có thể kết bạn trên Zalo không?”

Bạc Tuấn Phong dường như không nghe thấy, vẫn cẩn thận lau mặt cho Vân Giai Kỳ.

Nhìn thấy anh thờ ơ, cô gái đứng ở bên cạnh đẩy cô ta một cái.

“Giọng nói của cậu quá nhỏ, người ta không nghe thấy!”

“Nhưng mà.

“Không phải cậu muốn kết bạn với người ta hay sao? Đừng sợ! Hãy nói to lên!”

“Vậy thì mất mặt lắm!”

Vân Giai Kỳ càng nghỉ hoặc: “Các cô… có chuyện gì vậy?”

Hai cô gái nhỏ vẫn không để ý tới cô, các cô gái nghe thấy nhưng lại cảm thấy Vân Giai Kỳ đang cản trở mình vì vậy không kiên nhắn quay mặt đi, chỉ có một ý nghĩ là muốn lấy được tài khoản Zalo của Bạc Tuấn Phong “Anh đẹp trai, bọn em là sinh viên đi học ở thị trấn đại học gần đây em… em tên là Lý Sương Vũ, em có thể kết bạn với anh trên Zalo không?”

Bạc Tuấn Phong trực tiếp ném khăn giấy vào thùng rác, lạnh lùng nói: “Cô ấy đang nói chuyện với các cô, không nghe thấy gì à”

Trong chốc lát, hai cô gái nhỏ không kịp phản ứng lại.

“Hát Bạc Tuấn Phong giương mắt, không có bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt nhìn về phía chiếc điện thoại di động, chau mày nói: “Tôi không dùng Zalo”

Những lời này đã được xem như một lời từ chối tình cảm khéo léo!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1448


Chương 1448

“Ồ…”Cô gái thấy Bạc Tuấn Phong cuối cùng cũng nói chuyện với bản thân, cô gái vội vàng cất điện thoại, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại nói: “Anh cho em số điện thoại di động cũng được!”

“Cho cô làm cái gì.”

Cô gái mặt đỏ bừng bừng n Sắc mặt Bạc Tuấn Phong vô cùng lạnh lùng: “Cô cũng xứng đáng à?”

*…* Cô gái kia cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Lời nói của người đàn ông giống như một chậu nước lạnh dội từ trên đỉnh đầu xuống, lạnh thấu tim gan giữa đêm khuya lạnh lẽo.

Người ta nói răng con gái theo đuổi con trai như cách nhau một lớp .m muốn kết bạn với anh.”

Hai cô gái nhỏ cũng nhờ nhan sắc trẻ trung, ưa nhìn mới mạnh dạn tiến lên trước.

Nhưng các cô chưa bao giờ nghĩ đến việc bị từ chối, còn từ chối một cách lạnh lùng vô tình như vậy, bị đông cứng tại chỗ trong chốc lát.

“Đừng đứng ở đây nữa” Bạc Tuấn Phong cảm thấy các cô rất chướng mắt: “Cút đi”

Cơ thể cô gái khẽ run lên, ánh mắt đã rơm rớm nước mắt.

Cô gái nhỏ ở bên cạnh nhẹ nhàng kéo tay áo cô ta, ánh mắt phức tạp.

nhìn về phía Bạc Tuấn Phong. Mặc dù vô cùng tức giận thế nhưng cũng không dám nói gi!

“Thật quá đáng!”

Người ngồi ở bàn phía sau cô gái nhỏ bênh vực kẻ yếu.

Bọn họ là cựu sinh viên của hai cô gái nhỏ này, đều là những nam sinh viên mạnh mẽ, vốn dĩ bọn họ nhìn thấy hai cô gái này chủ động xin kết bạn trên Zalo, vì vậy giữ thái độ xem náo nhiệt, không ngờ râng lại bị từ chối ngay tại chỗ, còn từ chối không chút nế nang như vậy.

Bọn họ đứng dậy, tụ tập xung quanh bàn và nhìn chẩm châm vào Bạc.

Tuấn Phong nói: “Này! Anh là ai? Anh không có một chút phong độ sao?”

Anh có biết đây là hoa khôi của trường chúng tôi! Hoa khôi chủ động hỏi anh muốn kết bạn trên Zalo, là nhìn trúng anh, sao lại bảo “cô cũng xứng đáng à” chứ? Anh là ai mà dám kiêu ngạo như vậy”

Vân Giai Kỳ bị mấy người nam sinh viên dọa sợ nấc lên một tiếng. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong đối diện với bọn họ lại vẫn bình tĩnh như thường hỏi “Tôi nói sai rồi à?”

“Còn dám hỏi lại, anh là ai mà kiêu ngạo như vậy, chúng tôi rất tò mò, rốt cuộc thân phận của anh là gì?”

“Đúng vậy! Nói đi! Anh tên là gì, nói đi để chúng tôi nghe xem anh là nhân vật nối tiếng nào?”

“Bạc Tuấn Phong”

“Cái gi”

Bạc Tuấn Phong giương mắt lên và ngắt từng chữ: “Bạc, Tuấn, Phong.”

Tất cả mọi người: “..”

Mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.

Toàn bộ nước Quốc Hoa có ai chưa từng nghe qua cái tên này?

Bạc Tuấn Phong?

Đây chính là người cao quý nhất ở toàn bộ nước Quốc Hoa!

“Bạc Tuấn Phong, đây không phải là thái tử gia nhà họ Bạc.

“Tại sao anh ta lại đến một nơi như thế này?”

“Cậu đừng nói nữa… khó trách sao tôi nhìn thấy người đàn ông này quen thuộc như “Ôi trời ơi! Tôi đã gặp được thái tử gia nhà họ Bạc ở một nơi như thế này sao?”

Người phụ nữ đối diện với anh ta là ai? Không phải Bạc Tuấn Phong đã kết hôn rồi à, nhưng tôi đã nhìn thấy vị hôn thê của Bạc gia ở trên báo, không phải là người phụ nữ này…
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1449


Chương 1449

Có người vô cùng ngạc nhiên nói: “Không phải là tình nhân của anh ta chứ?”

“Thì ra là tôi đã nhìn thấy anh ta ở trên báo.”

“Không phải chứ? Vừa mới kết hôn đã có tình nhân rồi à?”

“Một người cao quý như Bạc gia, có quyền có thế, giàu có, có địa vị, còn đẹp trai hơn các nam minh tỉnh trong giới giải trí,phụ nữ thèm muốn anh ta, không phải là nhiều người chạy theo xu hướng một cách mù quáng sao?”

Tình nhân?

Vân Giai Kỳ càng thêm mơ hồ khi nghe ai đó bàn luận về bản thân.

Dù cô có ngu ngốc đến đâu, cô cũng biết ý nghĩa của từ tình nhân là gì Rõ ràng những người nói cô là tình nhân?

Vân Giai Kỳ quay đầu lại iếc mắt nhìn, mấy người xì xào bàn tán cúi thấp đầu ngay lập tức.

“Cô tình nhân này còn có mặt mũi quay lại nhìn chúng ta nữa sao?”

“Đúng vậy! Đi dụ dỗ một người đàn ông đã có vợ có biết xấu hổ hay không!”

“Cậu không thấy người ta có khuôn mặt giống hồ ly tỉnh sao? Nhìn thoáng qua cũng biết là đế mê hoặc đàn ông!”

“Là hồ ly tinh chuyển thế, có thể được ở bên cạnh Bạc gia, phần mộ tổ tiên của cô ta đã bốc lên hương khói rồi!”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Ai đang nói chuyện ở đó.”

Trong chốc lát, trong cửa hàng trở nên yên tĩnh.

Đúng lúc này, những nam sinh viên đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng, “Tôi không tin anh là Bạc Tuấn Phong!”

“Đúng vậy, có bản lĩnh anh lấy thẻ căn cước ra cho chúng tôi nhìn xeml”

“Anh dám mạo danh Bạc Tuấn Phong à?”

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong vô cùng lạnh lùng: “Đừng có mà được đẳng chân lân đẳng đầu”

Vân Giai Kỳ đột nhiên không muốn ăn nữa.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng đi ăn đồ ăn vặt còn có thế xảy ra chuyện này.

Nếu không thì nói là đàn ông cũng có thế là kẻ gây họa?

‘Đừng ồn ào nữa!” Vân Giai Kỳ đứng lên: “Tôi sẽ làm chứng cho chú ấy, chú ấy chính là Bạc Tuấn Phong! Chuyện này là sự thật!”

“Cô là ai vậy?”

“Đúng vậy!”

“Bạc gia đã kết hôn rồi, cô không phải là người thứ ba sao?”

“Nhất định là hồ ly tỉnh muốn leo lên người Bạc gia!”

Vân Giai kỳ ngây ngẩn cả người.

Cô nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới bản thân mình lại trở thành người gặp tai họa.

“Cài gì mà người thứ ba với hồ ly tỉnh chứ?”

Bất trì bất giác cửa hàng nhỏ này đã bị vây quanh lại Người đi ngang qua vừa nghe thấy cái tên “Bạc Tuấn Phong” đều dừng chân lại, còn có người lấy điện thoại ra quay chụp Bạc Tuấn Phong.

“Tách” một tiếng.

Có người quên tắt đèn flash.

Đột nhiên Bạc Tuấn Phong đứng dậy nắm lấy tay Vân Giai Kỳ, nói với cô: “Đi”

Vân Giai Kỳ nhìn bốn phía xung quanh, thấy càng ngày càng có nhiều người vây quanh nên cũng biết chỗ này không phải là nơi ở lâu được.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1450


Chương 1450

Đôi mất cô tiếc nuối nhìn thoáng qua một bàn Ma Lạt Thang vẫn còn chưa ăn xong, lại cảm nhận được ánh mắt dò xét từ bốn phương tám hướng khiến da đầu cô tê dại, mặc cho Bạc Tuấn Phong lôi đi.

Bọn họ vừa rời khỏi cửa hàng ăn vặt không lâu thì đột nhiên trên trời tí tách đổ mưa.

“Trời mưa…

Vân Giai Kỳ kéo Bạc Tuấn Phong đến dưới một tán cây, lúc này mới thở phảo nhẹ nhõm.

“Chú ơi, chú rất nổi tiếng sao?”

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu hỏi: “Vì sao bọn họ vừa nghe thấy tên của chú đều khiếp sợ như vậy?”

Bạc Tuấn Phong không nói chuyện, chỉ nhìn chăm chảm vào tán cây, một con chó nhỏ lạnh run nhìn lại Vân Giai Kỳ nhìn theo tầm mắt của anh liền thấy một con chó nhỏ đáng thương.

Thoạt nhìn con chó nhỏ này mới sinh không bao lâu, vẫn là một con cún con, cuộn người ở trong thùng, lạnh tới mức cả người run rấy.

Mưa tạt vào thùng xối ướt cả bộ lông của nó.

Vân Giai Kỳ ‘z’ một tiếng, kinh ngạc chạy qua rồi ngồi xổm xuống, con chó nhỏ kia thấy ánh sáng bị che lại liền ngẩng đầu, vừa nhìn thấy cô liền thè lưỡi ra, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chẩm vào cô. Con chó nhỏ dùng chân đá một cú, hai móng vuốt nhỏ liền bám vào cạnh thùng, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy không ngừng.

“Thật đáng yêu..”

Tim Vân Giai Kỳ tan chảy mềm nhữn rồi.

“Hình như là bị người khác vứt bỏ ở trong này.”

Vân Giai Kỳ nhìn quanh bốn phía, ngay cả một con chó sữa bị vứt bỏ ở trong này cũng không có người tới hỏi thắm Người đi ngang qua chỉ dừng chân lại một chút rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Con chó nhỏ thấy Vân Giai Kỳ thực sự đến gần rồi, vì vậy mà ánh mắt toát ra hy vọng có được một gia đình.

“Thật đáng thương mà… hình như không ai cần rồi”

Bạc Tuấn Phong thấy cô ngồi xổm xuống bên cạnh cái thùng không chịu đi nên cũng đi qua, ngồi xổm xuống.

Con chó nhỏ lè lưỡi ra thở, một hồi nhìn Bạc Tuấn Phong, một hồi lại nhìn Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ vươn tay muốn sờ sờ nó, con chó nhỏ lập tức kích động kiễng chân lên muốn l**m tay cô.

Vân Giai Kỳ nhìn con chó nhỏ đáng thương kia, lòng cô mãnh liệt dao.

động, “Tôi có thể… đem nó về nhà không?”

“Em thích nó?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ừm! Nó thật đáng thương, nếu như bị vứt bỏ ở đây, không có nhà để về, nó có bị chết đói hay không.”

Bạc Tuấn Phong nhìn sườn mặt ôn nhu của cô, cong môi: “Nếu em thích thì mang về nhà đi”

“Thật sao?” Gương mặt Vân Giai Kỳ vui vẻ: “Cảm ơn chú!”

Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên nhận được một cuộc gọi.

“Ông cụ Bạc, có phóng viên chụp được cậu chủ và cô Vân đang chơi ở chợ đêm, muốn đăng tin lên, ông có muốn dìm tin này xuống hay không?”

Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nhíu mày: “Cậu nói xem? Mua ảnh chụp lại”

Ai biết những phóng viên đó đăng ảnh chụp lên thì sẽ đưa tin như thế nào chứ.

“Vâng”

Bạc Ngạn Thiên ra khỏi thư phòng, hỏi người hầu: “Tuấn Phong đâu?

Đã trở về chưa?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1451


Chương 1451

Người hầu nói: “Thiếu gia đã trở lại”

“Người của nó đâu?”

“Cậu ấy và cô Vân ở dưới lâu nhưng… bọn họ mang về một con chó bẩn thiu”

“Chó?”

Bạc Ngạn Thiên chống gây đi xuống đầu cầu thang liền nhìn thấy ở phòng khách dưới lầu, Vân Giai Kỳ cầm trong tay một cái khăn mặt chạy đuổi theo một con chó nhỏ.

“Bối Lạc! Không được chạy loạn!”

Con chó nhỏ tới nhà mới rồi, hình như càng kích động, giang rộng chân chạy như điên trên tấm thảm quý giá ở trong phòng khách.

Một đường nó chạy qua đều để lại một hàng dấu chân bấn.

Bạc Ngạn Thiên nhíu nhíu mày, nhìn dấu chân trên tấm thảm, còn chưa kịp lên tiếng thì đã nhìn thấy con chó nhỏ kích động chạy tới tủ giày, đột nhiên nhảm vào một đôi giày lông xù.

Đây là đép Gucci Princetown của Mộ Ngọc My.

Con chó nhỏ vừa nhìn thấy đôi dép lê thì giống như mất mạng mà “a ð” cản lấy dép vào miệng, treo dép lên vào chơi trò trốn tìm quanh sofa.

“Không được chạy!”

“Lại đây!”

“Bối Lạc, nghe lời nào!”

Người hầu kêu lên một tiếng: “Ai dat Kia chính là đôi dép lê mà bà chủ thích nhất Vân Giai Kỳ vừa nghe thấy là của Mộ Ngọc My liền càng nóng nảy: “Bối Lạc, không được chạy nữa!”

C6 vội càng bắt lấy con chó nhỏ, lấy đôi dép lê ra từ miệng nó, kết quả là đôi dép lê bị con chó nhỏ gặm nên lông tơ bên trên đã xơ xác hết cả rồi!

Con chó nhỏ nghiêng về một bên, ngoan ngoãn không động đậy, vẻ mặt lại mang cảm giác thành tựu, giống như vừa làm được một chuyện vô cùng vinh quang, còn đang đợi Vân Giai Kỳ khen ngợi cơ!

Vân Giai Kỳ nhìn đôi dép lê bị con chó nhỏ cẩn phá hư mà khóc không ra nước mắt, vừa tức vừa vội.

Còn có chột dạ nữa.

Cô trừng mắt liếc nhìn con chó nhỏ, thở phì phò nói: “Hứ! Nếu em không ngoan thì chị sẽ không giữ em lại nữa”

Hình như Bối Lạc nghe hiếu ra sự tức giận trong giọng nói của cô liền “Ô” lên một tiếng, tựa đầu lên mặt đất rồi kéo kéo hai lỗ tai, ánh mắt vô tội nhìn cô.

Nó có bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt nhỏ trong suốt đen như mực ánh lên sự tủi thân, thỉnh thoảng phát ra tiếng ư ử nức nở, tìm sự đồng cảm.

Trái tìm Vân Giai Kỳ lại mềm nhũn ra: “Chị sẽ không bỏ rơi em đâu nhưng nếu em không ngoan thì chị sẽ không thích em!”

Cái đuôi của Bối Lạc lại nhẹ nhàng vung vẩy.

Vân Giai Kỳ cầm lấy đôi dép lê, đang muốn thả xuống thì nghe thấy tiếng kinh hô cách đó ba mét của Mộ Ngọc My.

“A…đôi dép lê Princetown của tôi Vân Giai Kỳ xoay người liên nhìn thấy Mộ Ngọc My hùng hùng hố hố lao tới trước mặt cô, nhìn chãm chăm vào đôi đép lê mà cô đang cầm trong tay, tức giận nói: “Cô cầm dép lê của tôi làm gì? Bản thân cô không có việc gì làm sao?”

Cô ta vươn ta vừa muốn đoạt đôi dép lê về thì ngay lập tức tay đụng tới nước bọt dính trên lông tơ, vừa cúi đầu xuống lại phát hiện dép đã bị con chó cản hư, còn dính đầy nước bọt “Đây là cái gì”

Mộ Ngọc My lại nhìn thấy nửa cái mông của con chó nhỏ bẩn thiu đang trốn bên cạnh chân Vân Giai Kỹ, lúc này mới hiếu chuyện gì đã xảy ra “0ô kiếm con chó này ở đâu ra vậy? Đôi dép lê của tôi có phải đã bị nó cần không?”

Vân Giai Kỳ liếc mắt nhìn Bối Lạc, nói với Mộ Ngọc My: “Là Bối Lạc cần hư”

“Bối Lạc?” Mộ Ngọc My chỉ chỉ vào con chó nhỏ: “Là tên của con chó này sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1452


Chương 1452

“Ừm”

“Ai cho phép cô mang chó hoang về nhà vậy?” Mộ Ngọc My ngạo mạn nói: “Cô có biết giá trị của đôi dép này không? Có biết nó đắt cỡ nào không?”

“Thực sự xin lỗi, bao nhiêu tiền vậy, tôi đền cho cô.”

“Cô có biết đôi dép này bao nhiêu tiền không? Cô đền cho tôi? Cô đền nối sao?”

“Tôi đền không nổi nhưng chú sẽ giúp tôi đền” Chờ Bạc Tuấn Phong trở lại từ ga ra thì cô sẽ bảo chú ấy đền giúp cô.

Mộ Ngọc My vừa thấy Vân Giai Kỳ lại lấy lá chẳn Bạc Tuấn Phong ra thì lại giận không được nữa “Nhà họ Bạc không nuôi giữ thứ rác rưởi này. Vân Giai Kỳ, qua một thời gian nữa tôi sẽ kết hôn với Tuấn Phong, cô đem con chó bẩn thỉu này về ảnh hưởng tới việc dưỡng thai của tôi thì sao?”

Vân Giai Kỳ nói: “Cô cảm thấy nó bẩn là vì nó vừa bị mắc mưa, nếu tắm xong rồi thì nhất định sẽ rất sạch sẽ”

“Có tảm thì chó vẫn là chó. Tôi ghét chó, cô mau chóng đuổi nó ra ngoài!”

“Tôi không muốn!”

“Cô không đuổi nó đi thì đế tôi đuối!”

“Không được!” Vân Giai Kỳ cũng không sợ bẩn mà ôm Bối Lạc vào trong ngực, sợ Mộ Ngọc My đuổi nó ra đường: “Nó đáng thương như vậy, tôi đã đồng ý với nó là sẽ đem nó về nhà chăm sóc rồi!”

“Cái nhà này tôi nói được tính hay là cô nói mới được tính? Tôi đã nói rồi, tôi đang bị nghén, tôi phải dưỡng thai, tôi phải sinh cháu nối dõi cho nhà họ Bạc!”

“Đủ rồi!

Trên lầu truyền đến giọng nói không nhịn nổi nữa của Bạc Ngạn Thiên.

Mộ Ngọc My xoay người, vừa thấy Bạc Ngạn Thiên liền tủi thân chạy qua: “Ông nội, cô ta..”

“Đem cháu nối dõi treo ở trên miệng còn ra thể thống gì nữa Bạc Ngạn Thiên không hờn không giận trừng mắt liếc cô ca một cái “Cô là vợ của Tuấn Phong, sinh con đẻ cái cho nhà họ Bạc là nhiệm vụ của cô cũng là trách nhiệm của cô. Nhưng chuyện này ghi tạc trong lòng là được rồi, cứ treo trên miệng để làm gĩ? Đồi phong bại tục!”

Mộ Ngọc My nghe vậy liền ngạc nhiên trừng lớn mắt, lùi lại từng bước.

Cô ta nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới vì cô ta khiêu khích Vân Giai Kỳ mà lại chọc giận Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Tuấn Phong đã đậu xe xong, vừa bước vào hành lang đã nghe.

tiếng răn dạy của Bạc Ngạn Thiên truyền đến từ phòng khách.

“Ngày mai là ngày đưa tang mẹ của cô, trở về phòng đi!”

“Nhưng mà ông nội..” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Làm sao? Cô muốn làm trái lời của tôi sao?”

“Không phải..”

“Đi về phòng!”

Bạc Tuấn Phong vừa mới đi tới phòng khách thì đã nhìn thấy Mộ Ngọc My gượng gạo đi lên trên lầu.

Vân Giai Kỳ ôm chặt con chó nhỏ vào trong ngực, vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đã trở lại liền lập tức chạy đến bên cạnh anh, trốn sau lưng anh Bạc Ngạn Thiên nhìn Bạc Tuấn Phong, ánh mắt dừng lại trên cái đầu nhỏ ló ra sau lưng anh.

Vân Giai Kỳ chỉ lộ ra nửa khuôn mặt mà con chó nhỏ trong ngực cũng chỉ lộ ra một đôi mắt đen yên lạng đánh giá ông ta.

Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nói: “Xử lý con chó này đi”

Bạc Tuấn Phong nói: “Không thể”

Bạc Ngàn Thiên nhíu mày: “Con muốn nuôi chó?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1453


Chương 1453

“Làm sao vậy, đến cả quyền tự do nuôi chó mà con cũng không có?”

Bạc Ngàn Thiên nói: “Con chó bẩn như vậy, trên người có biết bao nhiêu vi khuẩn, nhỡ lây cho con thì sao?”

Vân Giai Kỳ nói: “Ông yên tâm, bệnh của chó chỉ lây bệnh cho chó, không thể lây cho người, ông nội là người chứ không phải chó nên sẽ không bị bệnh đâu!”

“Con..!” Bạc Ngàn Thiên nghe những lời này liền tức giận.

Vân Giai Kỳ thẻ lưỡi nói thầm một câu: “Con chỉ nói sự thật thôi!”

Nói xong, cô liền trốn sau lưng Bạc Tuấn Phong, cũng không nói chuyện nữa.

Bạc Tuấn Phong nhìn một mảnh hỗn độn trên mặt đất.

Xem ra vừa nãy đã tiến hành một cuộc đua giữa người và chó.

Bạc Tuấn Phong cũng nhìn thấy đôi dép lê bị cản hư của Mộ Ngọc My, xoay người nhìn Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ ủy khuất nói: “Nó chạy nhanh quá, găm dép rồi bỏ chạy..”

“Trở về phòng đi”

“Ừm”

Bạc Tuấn Phong nói với Bạc Ngàn Thiên: “Ông nội nghỉ ngơi sớm đi”

Bạc Ngàn Thiên vôi la lên: “Con đi đâu vậy?”

“Trở về phòng”

“Phòng của con ở trên lâu!”

“Ông nội chăm sóc tốt cho bản thân đi, không cần quan tâm tới người khác” Bạc Tuấn Phong nói xong cũng không quay đầu mà kéo tay Vân Giai Kỳ trở về phòng, Ánh mắt Bạc Ngạn Thiên càng ngày càng nặng nề.

Trong phòng.

Vân Giai Kỳ ôm Bối Lạc vào phòng tắm, nói với Bạc Tuấn Phong theo sát đi vào: “Chúng ta tắm cho nó nhé?”

“Ừm?

Hai người cùng nhau tắm cho chó.

Vốn dĩ Vân Giai Kỳ nghĩ con chó nhỏ nghịch ngợm như vậy, nhất định rất khó đối phó. Không nghĩ tới lúc tâm rửa, toàn bộ quá trình con chó nhỏ đều rất ngoan ngoãn, không kêu không nháo.

Ngay cả lúc sấy lông cho nó thì nó cũng quỳ rạp xuống mặt đất không nhúc nhích, mặc cho tay Vân Giai Kỳ chà xát bộ lông của nó rồi sấy lông cho nó.

Có lẽ là rất khát vọng một mái nhà.

Nó dùng hết khả năng biểu hiện thật ngoan ngoãn, mặc dù nó sợ nước, sợ máy sấy nhưng vẫn cố gầng giữ im lặng, đó đều là vì lấy lòng Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ nói thầm với Bạc Tuấn Phong một câu: “Hình như nó có thế nghe hiếu tiếng người thì phải?”

“Tại sao?”

“Lúc nãy nó vừa tới liền chạy loạn khắp nơi, không hề ngoan ngoãn, tôi có nói với nó là nếu em không ngoan thì chị sẽ không cần em nữa, nó lập tức trở nên ngoan ngoãn như vậy”

Bạc Tuấn Phong cong môi, nói với cô: Vân Giai Kỳ thả Bối Lạc ra, Bối Lạc thử đứng dậy, thân thể run rẩy lại väy vẫy cái đuôi, một bên quan sát sắc mặt của Vân Giai Kỳ, thấy cô mặc kệ bản thân thì nó lập tức chạy nhanh vào phòng tắm.

Vân Giai Kỳ cũng đi vào phòng tầm, nhìn thấy Bối Lạc thè lưỡi, vui vẻ nghịch ngợm trên thảm.

“Hộc hộc hộc…”

Bối Lạc vừa chạy vừa thở.

Vân Giai Kỳ ngồi trên thảm cùng chơi đùa với Bối Lạc.

Bối Lạc nhào vào ngực cô, không ngừng l**m l**m mặt cô, Vân Giai Kỳ lắm một bên trốn, một bên bị l**m nhột: “Ha ha hat!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1454


Chương 1454

Một người một chó chơi vô cùng vui cho nên hoàn toàn không nghe thấy tiếng gõ cửa.

Bạc Tuấn Phong đi tới cửa, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Mộ Ngọc My đứng ngoài cửa, vẻ mặt tủi thân: “Tuấn Phong, đã trễ như vậy mà anh còn chưa trở về phòng sao?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Đây là phòng của tôi”

Khóe môi Mộ Ngọc My cứng nhắc một chút: “Đây… đây là phòng của ‘Vân Giai Kỳ, không phải phòng của chúng ta, cũng không phải phòng của anh..”

Bạc Tuấn Phong ra khỏi phòng, đóng cửa lại, cúi đầu từ trên xuống nhìn cô ta.

“Không phải cô thích căn phòng kia sao?” Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi đã cho cô căn phòng kia”

“Nhưng… đó là phòng tân hôn của chúng ta, Tuấn Phong, anh không phải là vừa mới kết hôn đã chia phòng với em chứ?” Mộ Ngọc My khẩn trương kéo ống tay áo anh nói: “Tuấn Phong, ông nội vẫn luôn hy vọng em đến nhà họ Bạc để sinh con đẻ cái, anh để em một mình một phòng, anh muốn khiến em không thể sinh sản sao?”

Sinh sản? Bạc Tuấn Phong bị từ này đâm một chút: “Sinh sản là bản năng của động vật chứ không phải bản năng của con người”

“Mộ Ngọc My nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới bản thân lại tự rước lấy nhục.

“Trở về đi?

“Tuấn Phong…”

“Trở về”

Mộ Ngọc My nắm chặt tay, cũng không cam tâm, nước mắt một mực đảo quanh hốc mắt nhưng cô ta biết, cô ta không thể nóng vội.

Vân Giai Kỳ ở lại nhà họ Bạc một ngày thì tâm tư của Bạc Tuấn Phong sẽ đặt trên người cô ta một ngày.

Muốn giữ người đàn ông này thì phải nghĩ biện pháp trục xuất Vân Giai Kỳ ra khỏi nhàt’ Nghĩ đến đây, Mộ Ngọc My vội vàng nói một câu: “Vậy anh nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai… là ngày đưa tang mẹ em, hy vọng anh có thế tham dự đúng giờ”

Nói xong, cô ta vội vàng lên lầu.

Bạc Tuấn Phong quay trở về phòng liền nhìn thấy Vân Giai Kỳ ôm Bối Lạc năm trên thảm, tay ôm lấy con chó nhỏ.

Móng vuốt của Bối Lạc cào loạn, cái đuôi hưng phấn vảy vẫy.

Vân Giai Kỳ càng nhìn càng thích, yêu thích không nỡ buông tay.

“Bối Lạc, em thật sự đáng yêu quá đi..” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong đi qua, nói: “Không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi rồi”

“A. Vân Giai Kỳ lưu luyến không rời đặt Bối Lạc lên mặt đất.

Cô lấy quần áo ngủ ra từ tủ quần áo, đi đến cửa phòng tắm rồi nói với Bạc Tuấn Phong: “Chú, tôi đi tắm!”

“Ừm”

Cô vào phòng tắm, xả đầy nước vào bồn tắm, cởi bỏ quần áo rồi bước vào về, ngâm mình vào trong nước ấm Vân Giai Kỳ lấy sữa tảm xoa lên người nổi lên bọt bong bóng, vừa nhớ tới khăn mặt mới mà người hầu chuẩn bị cho cô nhưng cô quên lấy vào.

Nghĩ nghĩ, quần áo mà cô vừa thay ra cũng có thể lau người Vân Giai Kỳ tâm sạch sẽ thân thế, bước ra khỏi bồn tầm lớn, dùng quần áo cũ lau người sạch sẽ, thay đồ ngủ rồi ra khỏi phòng tắm.

Cô vừa mới ra khỏi phòng tầm liền liếc mắt thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi trên giường, Bối Lạc tựa đầu vào chân anh, anh nghe thấy tiếng đông liền quay sang nhìn Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ căng thẳng tới mức siết chặt áo ngủ: “Chú… sao chú còn ở đây”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1455


Chương 1455

Bạc Tuấn Phong nói: “Không phải em muốn tôi kể chuyện cổ tích cho nghe sao?”

“À à!” Vân Giai Kỳ lập tức lên trên giường, đắp chăn rồi chờ mong nhìn anh: “Bây giờ có thế bắt đầu rồi!”

“Muốn nghe chuyện cổ tích nào?”

“Truyện cổ tích về hoàng tử nhỏ và công chúa nhỏ!” Vân Giai Kỳ còn nhớ câu chuyện bị bỏ dở giữa chừng lần trước.

Bạc Tuấn Phong cười: “Em thích câu chuyện cổ tích này?”

“Ừm”

Vân Giai Kỳ cuộn tròn nãm trên giường, hai tay nâng má, tò mò hỏi: “Có phải là hoàng tử nhỏ nhất kiến chung tình với công chua nhỏ không?”

“Ừm”

“Vậy công chúa nhỏ thì sao?” Cô hỏi: “Cô ấy có nhất kiến chung tình với hoàng tử nhỏ không?”

“Hoàng tử nhỏ không biết”

“A?“ Vân Giai Kỳ nói: “Hoàng tử nhỏ đẹp trai như vậy, nhất định công chúa nhỏ liếc mắt một cãi đã thích hoàng tử nhỏ.”

Bạc Tuấn Phong đặt con chó nhỏ xuống dưới đất, con chó nhỏ nằm úp sếp bên cạnh chân anh.

Giọng nói của người đàn ông chậm rãi vang lên: “Lần đầu tiên hoàng tử nhỏ gặp công chúa nhỏ, công chúa nhỏ không dám tiếp cận hoàng tử nhỏ cho nên cô ấy nói cho hoàng tử nhỏ một cái tên giả nhưng hoàng tử nhỏ rất thích cái tên kia”

“Tên là gì vậy?”

“Bé ngoan”

Vân Giai Kỳ cười khúc khích: “Công chúa nhỏ cũng quá ngốc nghếch đi chứ?”

“Hoàng tử nhỏ biết cái tên mà công chúa nhỏ nói cho anh ấy là tên giả nhưng hoàng tử nhỏ không có vạch trần. Bởi vì chỉ căn hoàng tử nhỏ muốn là có thể có được công chúa nhỏ…”

Vân Giai Kỳ im lặng gối đầu lên đùi anh, nghe Bạc Tuấn Phong kế chuyện cổ tích bất tri bất giác buồn ngủ.

Đến lúc chìm vào giấc ngủ rồi mà khóe miệng cô vẫn còn mim cười.

Bạc Tuấn Phong đắp chăn cho cô, nãm xuống bên cạnh nhìn chäm chấm khuôn mặt xinh đẹp đang ngủ say của cô, nhất thời không tự chủ được, anh nhẹ nhàng ôm lấy gáy cô, ôm cô vào ngực, cúi đầu hôn lên trán Cô.

Lúc ngủ mơ, Vân Giai Kỳ tựa hồ có thể cảm nhận được độ nóng trên trán, nhíu nhíu mày khuôn mặt nhỏ nhân chôn ở cần cổ anh, cọ cọ như một con mèo nhỏ Bạc Tuấn Phong nói: “Công chúa nhỏ ngủ ngon”

Hôm sau.

Vân Giai Kỳ vừa mới tỉnh dậy liền nhìn thấy bên cạnh lún xuống.

“Gâu gâu gâu gâu..”

Thanh âm của con chó nhỏ gần trong gang tấc.

Vân Giai Kỳ mở mắt ra liền nhìn thấy Bối Lạc tựa vào thân thế cô, thè lưỡi rồi vung vấy đuôi chờ cô rời giường.

“Bối Lạc!” Vân Giai Kỳ ôm nó vào trong ngực, quay một vòng trên giường “Dậy rồi, dậy rồi, em có đói bụng hay không?” Vân Giai Kỳ xoay người xuống giường đi ra ban công Ngoài ban công, chén thức ăn chó đã rỗng tuếch, ngay cả nước cũng đã uống cạn sạch sẽ.

Vân Giai Kỳ đổ thức ăn chó vào trong chén, Bối Lạc liên phe phẩy cái đôi rồi bổ nhào vào chén thức ăn chó, ăn từng ngụm từng ngụm.

“Ăn từ từ thôi!”

Vân Giai Kỳ vừa mặc quần áo vừa nhìn Bối Lạc hận không thể vùi mặt vào chén thức ăn chó.

Thay quần áo xong thì Bối Lạc cũng ăn xong, cô lấy dây cột nó lại rồi dắt nó ra cửa.

Vân Giai Kỳ đi tới trước cửa, vừa mới đổi giày xong chợt nghe thấy một tiếng kêu non nớt.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1456


Chương 1456

“Mẹ.”

Vân Giai Kỳ quay đầu lại nhìn theo tiếng kêu, liền thấy một cô bé mặc váy đứng ở phòng khách, khiếp sợ nhìn cô.

Mẹ?

Trong lòng Vân Giai Kỳ thoáng hoảng sợ, nhìn quanh bốn phía, trong phòng khách ngoại từ cô thì không còn ai khác.

Cô bé kêu ai vậy?

Vân Giai Kỳ nhìn chäm chấm Mạn Nhị, nhìn thấy Mạn Nhi cũng không nói lời nào.

Không phải là cô không nói lời nào mà là không dám nói lời nào.

Mộ Ngọc My không cho cô bé nhận Vân Giai Kỳ.

Nhưng hôm nay bốn bề vắng lặng, cô bé mới có dũng khí gọi một tiếng.

Nhưng Mạn Nhi nhìn thấy Vân Giai Kỳ một mặt nghỉ hoặc nhìn bản thân, trong ánh mắt đều là xa lạ, trong lòng đột nhiên lộp bộp một chút.

Vân Giai Kỳ nói: “Em tên là gï?”

Giọng nói quen thuộc, cũng xa lạ mà ngây thơ.

Mạn Nhi lập tức trợn tròn mắt.

Mẹ đã quên mất cô bé rồi?

Mạn Nhỉ tủi thân chớp chớp mắt.

Vân Giai Kỳ vẫy vẫy tay với cô bé: “Lại đây đi”

Mạn Nhi cảnh giác nhìn bốn phía, thấy không có ai thì cô bé mới thở phào một hơi, chạy nhanh tới bên cạnh Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ hỏi: “Có muốn cùng chơi với nhau không?”

Mạn Nhi giật mình, nhìn con chó nhỏ mà cô nảm trong tay, bỗng nhiên bị Bối Lạc hấp dẫn toàn bộ sự chú ý.

“Oal Chú cún thật đáng yêu!” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mạn Nhi ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu gối nhìn Bối Lạc.

Vân Giai Kỳ cũng ngồi xổm trên mặt đất, khoe khoang nói: “Đúng vậy, tên của nó là Bối Lạc”

“Bối Lạc, con có thể sờ nó không?”

“Có thế nha, nó sẽ không cẩn người”

Lúc này Mạn Nhi mới vươn tay sờ sờ đầu Bối Lạc.

Bối Lạ thè lưỡi nhìn cô bé, ngẩng đầu muốn l**m tay Mạn Nhi Mạn Nhí lại sợ tới mức rụt tay lại Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn dẫn nó ra vườn hoa chơi, con có muốn đi cùng không?”

“Được!” Mạn Nhi gật gật đầu.

Ở nhà họ Bạc không có ai chơi với cô.

Vũ Minh và Cung Bắc đều bị Bạc Ngạn Thiên đưa ra nước ngoài rồi, không còn tin tức.

Cô cũng không dám đi ra ngoài, một ngày ba bữa đều là người làm mang vào phòng cho cô.

Mạn Nhi sợ Mộ Ngọc My.

Ở trong lòng của cô bé, Mộ Ngọc My giống như ma quỷ vậy.

Vân Giai Kỳ nắm tay cô bé, hai người cùng dắt con chó nhỏ tới vườn hoa.

Con chó nhỏ vừa tới vườn hoa liền giải phóng toàn bộ bản tính, giang rộng chân ra mà chạy nhảy.

Mạn Nhi chạy đuổi theo phía sau Bối Lạc.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1457


Chương 1457

Đã lâu cô bé không chơi vui như vậy.

‘Vườn hoa tràn ngập tiếng cười Xe đi ngang qua vườn hoa.

Trong xe, Mộ Ngọc My mơ hồ nhìn thấy có người ở vườn hoa, phân phó tài xế: “Dừng xe”

Tài xế dừng xe lại Mộ Ngọc My một thân ăn mặc sang trọng vừa mới tham dự tang lễ trở về Cô ta mở cửa xe ra đi xuống, nhìn vào vườn hoa, Vân Giai Kỳ chơi với Mạn Nhi vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Mộ Ngọc My nhìn thấy một màn này, nghiến răng ken két.

Mạn Nhi là cái gai ở trong tỉm cô ta.

Vũ Minh và Cung Bắc cũng như vậy.

Cho dù nói như thế nào thì Vân Giai Kỳ cũing đã sinh hạ ba đứa con nối dõi cho nhà họ Bạc, nam nữ đều có.

Đây chính là địa vị không thể lay chuyển.

Mặc dù Bạc Ngạn Thiên chán ghét Vân Giai Kỳ nhưng có Vũ Minh và Cung Bắc thì cũng rất coi trọng.

Mặc dù Bạc Ngạn Thiên trọng nam khinh nữ nhưng Mạn Nhi cũng là cháu gái của ông ta, có thể nhìn ra ông ta cũng rất yêu thương Mạn Nhi!

Nhưng cô ta thì sao?

Nếu không nhanh chóng mang thai đứa con của Bạc Tuấn Phong thì cô ta còn có thể ỷ lại vào sự yêu thương của Bạc Ngạn Thiên bao lâu chứ?

Đêm qua Bạc Ngàn Thiên đã răn dạy cô ta.

Chỉ cần ông cụ không hài lòng bất cứ thứ gì về cô ta thì cũng đủ đế Mộ Ngọc My run sợ.

Nghĩ đến đây, Mộ Ngọc My cần chặt răng.

Dắt chó đi dạo xong, Vân Giai Kỳ cùng Mạn Nhi dắt Bối Lạc về nhà.

Mới vừa vào cửa, Vân Giai Kỳ còn chưa kịp đối giày, chợt nghe thanh âm lạnh lùng của Mộ Ngọc Mỹ truyền đến: “Mạn Nhi?”

Mạn Nhi nghe thấy giọng nói này liền theo bản năng trốn ra phía sau Vân Giai Kỳ, cô bé khẩn trương nắm lấy góc áo của Vân Giai Kỳ, khiếp sợ nhìn Mộ Ngọc My.

“Mộ Ngọc My ngồi trên sofa, hai chân bắt chéo, lạnh lùng nói: “Lại “Con không muốn.”

Có lẽ là có Vân Giai Kỳ ở đây cho nên Mạn Nhi mới có dũng khí từ chối Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My thấy cô bé vậy mà lại từ chối bản thân, mày nhíu lại: “Mẹ kêu con lại đây, con không nghe thấy sao?”

Mạn Nhi lại sợ hãi.

Ánh mắt Mộ Ngọc My dần trở nên sắc bén: “Mạn Nhi? Con còn muốn mẹ nhắc lại mấy lân nữa?”

Mạn Nhi bị ánh mắt của cô ta dọa sợ, lúc này mới chậm chạp bước tới chỗ Mộ Ngọc My.

Mạn Nhi vừa bước tới trước mặt Mộ Ngọc Mỹ thì Mộ Ngọc My đã kéo cô bé tới bên cạnh, hỏi: “Sao lại không gọi mẹ?”

Hai tay Mạn Nhi rối rắm đan vào nhau, cẩn thận quan sát sắc mặt của Mộ Ngọc My.

Thấy sắc mặt cô ta càng ngày càng khó coi, sau một lúc lâu Mạn Nhi mới không tình nguyện gọi nhỏ: “Mẹ..”

“Gọi nhỏ quá mẹ nghe không thấy”

“Mẹt” Mạn Nhi tủi thân kêu lên.

Lúc này Mộ Ngọc My mới hài lòng gật gật đầu.

Đột nhiên trong lòng Vân Giai Kỳ không thoải mái, không hiểu sao lại không thoải mái, cô hỏi: “Sao cô lại hung dữ với Mạn Nhỉ như vậy?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1458


Chương 1458

Mô Ngọc My hợp tình hợp lý nói: “Mạn Nhi là con gái của tôi! Tôi muốn đối xử với con bé như nào thì tôi liền đối xử như thế, cô quản được àm Nói xong, cô ta đứng lên chỉ lên trên lầu, không chút lưu tình nói với Mạn Nhi: “Lên trên lầu đi!”

Mạn Nhỉ ngoan ngoãn đi lên trên lâu.

Đến khi chạy lên lầu rồi mà Mạn Nhi vẫn lưu luyến không rời xoay người nhìn lại, nhìn về phía Vân Giai Kỳ vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé.

Vân Giai Kỳ cũng vẫy vẫy tay: “Lần sau tôi và Bối Lạc tìm con cùng nhau chơi”

Lúc này trên mặt Mạn Nhi mới khôi phục thần thái, mỉm cười trở về phòng.

Mộ Ngọc My nói với Vân Giai Kỳ: “Về sau cô cách con gái tôi xa một chút, tôi không thích cô chơi với con gái tôi”

Nói xong, ánh mắt cô ta dừng lại trên người con chó nhỏ: “Tuy ông nội đã đồng ý cô giữ con chó bẩn này ở nhà họ Bạc nhưng sau này đừng để con chó bẩn này xuất hiện trước mặt tôi! Nếu không..”

‘Cô ta còn chưa nói xong thì đột nhiên Bối Lạc chạy tới bên chân cô ta, cái mũi hấp háy, vui vẻ chạy quanh chân cô ta.

Ngay sau đó, Mộ Ngọc My cảm thấy mắt cá chân ấm lên.

Cô ta cúi đầu xuống liền nhìn thấy Bối Lạc giơ một chân lên tiểu lên chân cô ta.

Tức khắc da đầu Mộ Ngọc My run lên, năng muốn đá vào mông Bối Lạc.

Bối Lạc lắc mông nhạy bén tránh thoát, nó chạy về bên người Vận Giai Kỳ lắc lắc cái đuôi với cô, tựa như đang tranh công lấy thưởng, Vân Giai Kỳ nhanh chóng bế nó lên, thấy nó dám tiếu lên chân Mộ.

Ngọc My, thực sự là xem đủ rồi.

“Lá gan thật lớn mà..” Vân Giai Kỳ nhéo nhéo mũi Bối Lạc, nhẹ giọng ống giận một tiếng, theo bản trách cứ.

Mặt Mộ Ngọc My đỏ lên.

Từ nhỏ đến lớn, cô ta là thiên kim kiêu nữ, mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, Bình thường đạp trúng vũng bùn đã cảm thấy rất bẩn, càng đừng nghĩ tới con chó này lại dám tiểu lên chân cô ta, Quả thực ghê tởm mài!

Mộ Ngọc My tức giận đến hô to gọi nhỏ: “Người đâu? Người đâu?”

Người làm lập tức hoang mang rối loạn mà chạy tới.

Mộ Ngàn Tuyết chỉ vào con chó nhỏ trong ngực Vân Giai Kỳ, ra lệnh: “Ném con chó này ra ngoài! Nó vậy mà dám tiểu lên chân tôi, đúng là thứ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chưồng!”

Người hầu nhìn về phía Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ lập tức ôm Bối Lạc vào lòng bảo vệ: “Ai dám đem Bối Lạc ra ngoài?”

Nhất thời người làm không dám lộn xôn.

Mộ Ngọc My thấy bọn họ vì Vân Giai Kỳ mà dừng lại, càng thêm tức giên.

Cô ta lại cúi đầu nhìn nước tiểu trên chân, tiếp tục nổi trận lôi đình.

Mộ Ngọc My nói: “Rốt cuộc các người nghe lời ai? Tôi mới là bà chủ của nhà họ Bạc, không phải lời nói của tôi các người phải răm rắp nghe theo sao? Tôi nói các người ném con chó hoang này ra ngoài, các người có nghe hay không?”

Cô ta chỉ vào Bối Lạc đang nẵm trong ngực Vân Giai Kỳ, đột nhiên Bối Lạc nhe rắng.

Nó nhìn chảm chảm vào Mộ Ngọc My một cách hung dữ, khi thấy cô ta cứ chỉ tay vào Vân Giai Kỳ, nó liền sốt ruột muốn bảo vệ chủ, nó hướng về phía Mộ Ngọc My mà sủa lên.

“Gâu gâu gâu!” Mộ Ngọc My bị Bối Lạc dọa sợ.

Mặc dù Bối Lạc là một con chó nhỏ, có kích thước nhỏ nhưng nó luôn có ý muốn bảo vệ chủ.

Khi sủa lên thì âm thanh cũng rất bén nhọn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1459


Chương 1459

Cô ta lùi lại vài bước, tức giận hét lên: “Còn dám hung dữ với tôi? Cũng may là tôi chưa mang thai. Nếu trong bụng tôi có cốt nhục của Tuấn Phong thì liệu tôi có thế chịu được sự sợ hãi như vậy không?”

Nói xong, Mộ Ngọc My hét lên: “Còn không ném con chó này ra ngoài!” Những người làm lập tức tụ tập thành từng nhóm, cố gắng giật lấy con chó từ trong ngực Vân Giai Kỳ, “Không được chạm vào nó!

Vân Giai Kỳ ôm chặt Bối Lạc vào lòng: “Ai dám động vào nó?”

“Làm gì vậy?”

Tiếng chất vấn từ cửa truyền vào.

Mọi người đều sợ hãi đến mức đứng bất động, mắt nhìn theo tiếng nói thì thấy Bạc Tiêu Dương đứng ở cửa lạnh lùng nhìn màn trò hề này.

Vân Giai Kỳ lập tức ôm Bối Lạc lùi sang một bên, trừng mắt nhìn Mộ Ngọc My.

Người phụ nữ này dường như đang muốn nhầm vào cô!

Bạc Tiêu Dương bước đến bên cạnh Vân Giai Kỳ, hỏi: “

“Cô ấy… cô ấy muốn ném Bối Lạc ra ngoài.”

Bối Lạc?

Bạc Tiêu Dương liếc nhìn con chó nhỏ trong ngực Vân Giai Kỳ liền biết rằng “Bối Lạc” là tên của con chó.

“Em mang nó về khi nào?”

“Em sao vậy?”

“Ngày hôm qua” Vân Giai Ky nói: “Nó bị bỏ lại bên đường và không có nhà để về. Em cảm thấy nó đáng thương và cũng rất dễ thương nên đã mang nó về nhà”.

Mộ Ngọc My tức giận nói: “Tiêu Dương, cậu vẫn còn biết trở về? Cậu cũng là người đã kết hôn, tại sao đêm qua không về nhà, đi nơi nào? Cậu không phải là bỏ lại vợ một mình trong nhà rồi một mình đi ra ngoài mua vui chứ?”

Bạc Tiêu Dương nhíu mày.

Mộ Ngọc My lại nói: “A! Cậu không cầm sừng cho Vân Giai Kỳ sao?

Nhưng nói đi nói lại, cậu đừng để bị cảm sừng trước khi đội nón xanh cho.

‘Vân Giai Kỳ! Việc xấu trong nhà không thể nói ra ngoài, trong lòng cậu hẳn đã biết rõ! Vợ của bản thân còn giữ không nối thì còn muốn bảo vệ cái gì chứ?”

Bạc Tiêu Dương thản nhiên nói: “Mộ Ngọc My, dựa vào thân phận của cô thì chưa có tư cách để phán xét chuyện riêng của tôi đâu”

Mộ Ngọc My: “Trước khi cô quản tôi thì trước tiên quản lý bản thân cho tốt đi. Cô nói tôi ngay cả vợ của chính mình cũng giữ không được, còn cô thì sao chứ? Cô giữ được chồng của chính mình sao?”

Sắc mặt của Mộ Ngọc My trắng bệch như tro tàn.

Giọng nói Bạc Tiêu Dương rất rõ là đùa cợt nhưng Mộ Ngọc My không cam lòng yếu thế.

“Cho dù đến lúc đó Tuấn Phong lại cưới một người vợ khác về thì tôi cũng sẽ không để ýI Tôi là bà chủ của nhà họ Bạc, nếu đến nhà họ Bạc thì nên biết quy củ của nhà họ Bạc, thể hiện ra phong thái của một bà chủ!

Còn cậu? Cậu có để ý vợ của cậu một vợ hai chồng hay không?”

Người xung quanh hít một ngụm lãnh khí.

Một câu của Mộ Ngọc My trực tiếp khiến hiện trường đầy mùi thuốc súng, giương cung bạt kiếm.

Toàn bộ các nàng đều sợ tới mức lặng ngắt như tờ, thở mạnh cũng không dám.

Mộ Ngọc My thật to gan! Dám ở trước mặt Bạc Tiêu Dương nói ra loại lời này!

Đây không thể nghỉ ngờ là cho Bạc Tiêu Dương ăn một bạt tai mà.

Bạc Tiêu Dương nghe vậy cũng cười lạnh một tiếng.
 
Back
Top Bottom