Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1399


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Тrцуeл3.оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тrцуeл3.оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1400


Chương 1400

Mà người đàn ông tóc nâu không ai khác là đặc công FBI Bọn họ lên chuyến tàu này vì tìm chứng cứ.

“Tiệc tối của thuyền trưởng sắp bắt đầu rồi” Người đàn ông tóc nâu nói: ‘Phải hành động cẩn thận, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Rõ”

Người đàn ông tóc nâu đi ra khỏi ghế lô, vừa mới mở cánh cửa, lại nhìn thấy một dấy đàn ông mặc đồ đen ở ngoài cửa.

Kỳ Thiên Nam đứng ở ngoài cửa, đưa lưng về phía anh ta.

Người đàn ông tóc nâu hơi kinh ngạc: “Kỳ gia, Kỳ…”

Kỳ Thiên Nam lạnh lùng quay đầu lại, ánh mắt lạnh lếo liếc anh ta, cười lạnh nói: “Triển khai thu thập chứng cứ đến đâu rồi?”

Cơ mặt của người đàn ông tóc nâu co giật dữ dội: “Tôi nghe không hiểu anh nói cái gì”

Anh ta ngoài mặt giả vờ bình tĩnh, nhưng mà trong lòng lại hoảng sợ vô ngần.

Chắng lẽ, thân phận của anh ta bị phát hiện?

Không thế nào!

Người đàn ông tóc nâu nói: ‘Kỳ gia, thu thập chứng cứ gì chứ, triển khai gì chứ? Kỳ gia đang nói gì vậy?”

Kỳ Thiên Nam xoay người, nói: “Anh đi lên chuyến tàu này, không phải là vì đến thu thập chứng cứ về Black Mass sao?”

Cảnh, anh là đặc công tình báo cho FBI, nhưng anh có thể không biết, cấp trên của anh, đã ở trên chuyến tàu này, là anh ta gợi ý cho tôi nên giết anh ở trong bóng tối “Cái gì?” Người đàn ông tóc nâu sợ hãi: “Làm sao có thế? Anh ta làm sao ở trên chuyến tàư Đột nhiên Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nhếch khóe môi Anh ta đi tới người đàn ông tóc nâu, thẳng đến khi tới trước mặt anh ta, Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nhướng mày và nói: “Tôi chính là Black Mass, hiện tại Black Mass đang đứng ở trước mặt anh, anh có thể bắt tôi”

Cuối hành lang.

Vân Giai Kỳ đi qua chỗ rẽ, liếc mắt nhìn thấy vài người đúng ở cửa phòng.

Cô rất nhanh nhận ra, người đứng trong đám người là Kỳ Thiên Nam.

Là anh cả!

Cô đã tìm được anh ta rồi!

Vân Giai Kỳ vừa muốn đi đến chỗ anh ta, nhưng phát hiện bầu không khí không bình thường cho lảm.

Mà Kỳ Thiên Nam không có chú ý đến Vân Giai Kỳ, “Anh không phải muốn giết tôi?” Kỳ Thiên Nam tao nhã nâng tay lên, thay anh ta chỉnh sửa vạt áo: “Chỉ cần anh ¡, tất nhiên anh có thể’ được FBl trao tặng huy chương vinh dự, thăng chức ở trong tầm tay, anh còn đang do dự cái gì?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nói xong, Kỳ Thiên Nam lấy một khẩu súng Revolver từ trong thắt lưng của mình, đưa vào trong tay anh ta: “Đây là cơ hội cuối cùng của anh, tôi đếm đến ba, nếu anh không nổ súng, liền vĩnh viễn không có cơ hội.”

Người đàn ông tóc nâu nghiến răng trừng mắt nhìn anh.

“’Kỳ gia…”

Vân Giai Kỳ nhìn thấy vậy thì bị dọa khiếp sợ đến mức trốn sau góc tường.

Là súng!

Làm sao trên tay anh ta lại có súng?

Cô có một loại sợ hãi theo bản năng khi thấy súng.

Vân Giai Kỳ mù mịt nhìn châm chảm cảnh tưởng này, lại nghe thấy giọng nói tao nhã của Kỳ Thiên Nam vang lên, mà không chút đế ý đến cô.

Người đàn ông tóc nâu nhìn cây súng trong tay, tay chân đột nhiên luống cuống.

“Hai”

“Ba!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1401


Chương 1401

Người đàn ông giơ tay lên, đưa nòng súng ngắn vào anh ta, nhưng anh ta còn không kịp nổ súng, Kỳ Thiên Nam nhẹ nhàng nâng tay, ngoắc ngón tay về phía người đàn ông mặc đồ đen phía sau, ngắm phía Lý Cảnh “đoàng đoàng đoành” ba phát súng.

Ba phát súng trúng ngực Lý Cảnh Máu văng khắp nơi, vết máu bần lên áo Kỳ Thiên Nam, máu me sặc sỡ.

Lý Cảnh nhẹ thõng tay xuống, súng rơi xuống mặt đất.

Trên mặt anh ta lộ ra vẻ dữ tợn, đau đớn che ngực, lảo đảo vài bước, đi đến phía Kỳ Thiên Nam, cố gắng níu kéo cà vạt anh ta.

Kỳ Thiên Nam đứng thẳng, lạnh lùng nhìn anh ta, người đàn ông ở phía sua muốn lại gần thì anh ta vảy tay ra hiệu cho lùi lại “Lùi lại”

“Rõ”

Không còn ai dám tới gần nữa.

Lý Cảnh giận dữ nói: ‘Kỳ gia cho răng có thể tự cao bao lâu! Quy luật thế giới này luôn là kẻ xấu không thế thẳng thiện! Chính nghĩa cuối cùng sẽ thẳng, Kỳ gia là kẻ ác, cuối cùng sẽ bị g**t ch*t mà thôi!”

“Qùy xuống” Kỳ Thiên Nam nói.

Lý Cảnh trợn trừng mắt.

Kỳ Thiên Nam dùng một tay lên đạn, bản vào đầu gối Lý Cảnh

Tiếng ‘đoàng’ vang lên, Lý Cảnh lảo đảo quỳ xuống đất.

Tôi mặc kệ thế giới này là quy tắc gì, tôi là thân phận gì, anh là thân phận gï? Anh muốn cùng tôi nói quy tắc đó sao? Anh có cái tư cách gì để nói quy tắc với tôi chị Lý Cảnh đột nhiên th* d*c.

*Tôi muốn anh quỳ xuống nói chuyện, anh chỉ xứng quỳ xuống nói chuyện mà thôi. Tôi muốn anh chết, không ai dám để anh sống”

Lý Cảnh không còn chút hơi sức để nói chuyện, cơ thế anh ta ngã trên mặt đất, chết không nhầm mắt mà nắm chặt ống quần của Kỳ Thiên Nam.

“Kỳ… Kỳ gia sớm muốn sẽ chết không có chỗ chôn! Black Mass, thế giới này thuộc về chính nghĩa!”

Kỳ Thiên Nam liếc nhìn người đàn ông dưới chân cũng không lên tiếng nữa, vừa muốn đá văng anh ta ra, thì cách đó không xa truyền đến một tiếng hét chói tai ngắn ngủi.

Anh ta lập tức nhận ra âm thanh này, xoay người lại nhìn thấy Vân Giai Kỳ đứng ở cuối hành lang đang nhìn vết màu loang lổ khắp người của Kỳ Thiên Nam Giết ngườ Anh ta giết người Vậy mà anh ta lại giết người…

Vân Giai Kỳ sợ đến mức trên mặt không còn giọt máu.

Sắc mặt của Kỳ Thiên Nam bỗng chốc thay đối Sao cô lại ở chỗ này?

Kỳ Thiên Nam sai cấp dưới: ‘Đưa cô ấy đến đây”

“Vâng!”

Mấy người đàn ông mặc đồ đen đuối theo Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy mấy người đang ông hung ác chạy lại vây quanh cô, sợ tới mức quay đầu bỏ chạy.

“Đuổi theo!”

Vân Giai Kỳ chạy hục mạng trên hành lang dài vô tận.

Cô dựa tường, hoang mang mà bỏ chạy, đầu óc đều nghĩ đến xác chết không nhắm mắt dưới chân Kỳ Thiên Nam, vết máu loang lỗ trên người anh tai Phía sau, những người đàn ông đó vẫn đuổi theo.

“Đứng lại!

Vân Giai Kỳ sợ tới mức chạy ra khoang tàu.

Trên boong tàu, gió lạnh thấu xương.

Cô chạy đến khoang tàu, lại Đây là đường cùng.

Yọt qua rào chẳn thì nhất định sẽ rơi khỏi chuyến tàu này.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1402


Chương 1402

Vân Giai Kỳ tuyệt vọng dựa vào trước lan can, quay đầu lại, nhìn thấy mấy người đàn ông đang điên cuồng chạy về phía cô.

“Đừng lại đây!”

rào chắn cản lại.

Vân Giai Kỳ sợ hãi cuộn tròn thân mình, vô cùng bất lực: “Các người là người xấu! Không cho phép các người lại đây!”

Mấy người đàn ông sợ hãi dừng chân.

Bọn họ không dám tùy tiện đến gần, sợ Vân Giai Kỳ nhảy xuống biển, bọn họ không muốn phải chôn cùng Nhưng không đem cô về, bọn họ làm sao nói rõ với ông Kỳ?

Vân Giai Kỳ đột nhiên bị dọa sợ phát khóc cả lên.

Cô ngồi xôm trên mặt đất, trên biến gió thối lông lộng, cô lại vừa lạnh vừa sợ, hai mắt ngấn lệ mù mịt, lại thêm chuyện không còn đường chạy.

Khiến mấy người đàn ông vô cùng lúng túng, phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng của Kỳ Thiên Nam.

Bọn họ quay đầu lại, iền nhìn thấy Kỳ Thiên Nam đang đi đến, lập tức dẹp sang một bên.

Kỳ Thiên Nam nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô ở trong góc, liền đi đến “Hu hu hụt Anh đừng lại đây!

nh với bọn họ giống nhau, đều là người Kỳ Thiên Nam nhất thời dừng lại “Ai là người xấu?”

“Bọn họ”

Vân Giai Kỳ chỉ vào những người đàn ông mặc đồ đen phía sau Kỳ Thiên Nam, nhìn cây súng bên hông bọn họ, sợ tới mức hồn vía lên mây: “Bọn họ đều là người xấu! Bọn họ luôn đuổi theo em, bọn họ nhất định là muốn g**t ch*t em!”

Kỳ Thiên Nam vừa thử thăm dò tiến lại gần cô, vừa dịu dàng nói với cô: “Bọn họ không dám”

“Sao bọn họ không dám sao?”

Cô nhóc này, chắc chẵn là bị dọa sợ.

Kỳ Thiên Nam đau lòng vô cùng, giọng nói vừa ấm áp vừa giận dữ: ‘Ai dám làm hại em, anh sẽ giết người đó.”

Giọng nói anh ta vô cùng bình tĩnh và thong dong, dùng một kiểu giọng điệu nhẹ nhàng nói ra một câu khiến kẻ khác phải kinh hãi.

Anh sẽ giết người đó.

Ai dám làm hại cô, anh sẽ giết người đó.

“Anh cũng là kẻ xấu!” Vân Giai Kỳ tố cáo: “Anh cùng bọn họ giống nhau, đều là kẻ xấu”

Anh ta không kiên nhẫn mà nhíu mày, nhưng vẫn dịu dàng hỏi: “Vì sao nói anh là kẻ xấu?

“Những kẻ xấu vẫn luôn đuổi theo em, anh cùng bọn họ là giống nhau!’ Vân Giai Kỳ nói, trong ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác: ‘Anh cũng là người xấu!”

Kỳ Thiên Nam nói: “Anh không phải kẻ xấu” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

‘Vân Giai Kỳ nói: ‘Anh lừa gạt em, anh là kẻ xấu, anh vừa giết người rồi đấy thôi!”

Con ngươi Kỳ Thiên Nam bỗng trở nên lạnh lẽo.

Như thế nào thì anh ta cũng chẳng thể ngờ rắng, sẽ bị cô nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.

Vân Giai Kỳ nói: ‘Anh sẽ giết em chứ?”

Kỳ Thiên Nam bật cười: ‘Sao anh có thể nỡ lòng nào mà giết em được”

Giọng nói của anh ta vừa dịu dàng vừa tràn đây mê hoặc: “Trên thế giới này, ai cũng có thể hại em, chỉ có duy nhất mình anh là không thể”

Nói xong, anh ta thử lại gần cô: “Đừng sợ, lại đây”

Cơ thể Vân Giai Kỳ càng run rẩy hơn: ‘Anh còn nói anh không phải người xấu! Người xấu mới giết người, anh giết người, anh là kẻ xấu!”

Suy nghĩ của cô chỉ có sáu đến bảy tuổi, khả năng phân tích chỉ có thể rút ra được chính là ai giết người thì đều là kẻ xấu Kỳ Thiên Nam bật cười.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1403


Chương 1403

Anh ta đi đến chỗ cô cách ba mét, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống.

Chiếc áo sơ mi mà anh ta đang mặc bị gió biển thổi mạnh tạo nên tiếng ‘phạch phạch phạch’, tóc đen vuốt thẳng gọn gàng, cũng bị thổi xù lên Kỳ Thiên Nam đưa tay ra.

“Lại đây, được không? Có anh ở đây, không ai dám làm hại em”

Vân Giai Kỳ nhìn tay anh ta, mặt mày xám xịt.

Anh ta híp mắt nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Em sợ anh vậy sao?”

Anh ta không ngờ rằng cô sợ anh ta như vậy.

Giống như anh ta là con mãnh thú, chỉ hơi tới gần sẽ đem cô ăn tươi nuốt sống.

Kỳ Thiên Nam có chút đau đầu, anh ta không muốn cô sợ hãi, lại càng không muốn nhìn thấy cô sợ anh ta.

Kỳ Thiên Nam đang tuyệt vọng, đột nhiên nghe tiếng truyền đến.

“Ông Black Mass, tôi có chuyện muốn báo cáo.”

Anhta đứng dậy, lắng nghe: “Nói *Rada biểu thị, vùng lân cận vùng biển xuất hiện mười mấy tín hiệu”

“Cái gì”

“Hình như là đội tàu hải vận”

Kỳ Thiên Nam nghe vậy, nghỉ ngờ nói: ‘Đội tàu hải vận Ngay nay vị trí neo đậu của thế kỷ Sovereign chính là nằm ở giao giới giữa Đại Tây Dương và Thái Bình Dương.

Nơi này là vùng biển tự do, năm ngoài vòng pháp luật, tất cả vận chuyển hàng hóa đều tránh xa tuyến đường này, không ai dám tới gần nơi đây.

Tín hiệu đội tàu hải vận làm sao lại ở gần đây?

“Tín hiệu cho thấy đúng là đội tàu Thiên Ngạo hải vận”

Thiên Ngạo.

Tập đoàn Thiên Ngạo?

Người nhà họ Bạc…

Hải vận của Thiên Ngạo, chiếm giữ một nữa thị trường hải vận.

Xem ra, nhà họ Bạc nhận được dấu vết Vân Giai Kỳ, Làm sao bọn họ biết, Vân Giai Kỳ ở trong tay anh ta?

“Hiện tại bọn họ ở đâu?”

“Đội tàu của Thiên Ngạo hải vận đã càng ngày càng gần rồi, tôi đã gửi tín hiệu đến thiết bị của ông”

Kỳ Thiên Nam mở thiết bị vệ tỉnh ra, màn hình sáng lên, Ra da tín hiệu lập tức hiện ra.

Mười mấy điểm tín hiệu đang đến gâng thế kỷ Sovereign.

đ**m sáng chỉ chít, đần đần có thế nhìn ra được những tín hiệu nhỏ thì có khoảng cách nghìn mét, còn những tín hiệu lớn thì có khoảng cách trăm mét Điểm sáng không ngừng lan rộng, từ màu xanh sang màu đỏ.

Loại biển đối tín hiệu này có ý nghĩa khoảng cách giữa đội tàu với chuyến tàu thế kỷ Sovereign đang có một khoảng cách vô cùng nguy hiểm ‘Gần thêm chút nữa thì chắc chẩn sẽ xảy ra cú va chạm.

Kỳ Thiên Nam nhìn về phía Vân Giai Kỳ vươn tay về phía cô.

“Lại đây”

Vân Giai Kỳ lắc đầu.

Giọng điệu của người đàn ông có phần khẩn thiết, dường như sẽ mất đi một món đồ yêu mến: “Lại đây!”

Vân Giai Kỳ bị sắc mặt của anh ta làm hoảng sợ, bởi vì cô ngồi lâu ở chỗ này cho nên đầu óc chút choáng váng, Kỳ Thiên Nam nhanh chóng tới bên người cô, một tay ôm lấy cô vào trong lòng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1404


Chương 1404

“Không có phép rời khỏi anh nửa bước” Kỳ Thiên Nam nói: ‘Anh sẽ không làm hại em.”

Ngược lại, anh ta sẽ cưng chiều cô.

Cưng chiều cô gấp nghìn lần, chục nghìn lân!

Kỳ Thiên Nam ôm cô vào trong ngực theo kiểu công chúa, mới vừa trở lại trong khoang tàu, liền nghe được giọng nói thuyền trưởng báo cáo qua thiết bị nghe: “Ông Black Mass, thế kỷ Sovereign đã bị bao vây”

Hình ảnh quan sát tình hình quân địch cho thấy hơn mười chuyến tàu đã đến gần thế kỷ Sovereign Trong đó con tàu lớn nhất còn trang bị thêm hỏa lực.

Nó cập bến ở sườn phía nam của thế kỷ Sovereign, trực tiếp thả neo cố định, hơn nữa trực tiếp đặt thang cabin.

Đây là muốn lên tàu sao!

Thuyền trưởng báo cáo: “Không xong rồi… bọn họ là muốn cưỡng ép lên tàu!”

“Anh không biết tấn công sao?” Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nói: “Trực tiếp nố súng.”

Nơi này là vị trí nẫm ngoài pháp luật, dù xảy ra chiến tranh, cũng không có người hỏi han.

Thuyền trưởng khẩn trương nói: ‘Không được! Khoảng cách của chúng ta và nó quá gần! Nếu như chúng ta nố súng, vậy thì của thế kỷ ‘Sovereign cũng sẽ bị ảnh hưởng!”

Đáng sợ nhất là ở cự ly gần như vậy mà tấn công hỏa lực, thế thì của thế kỷ Sovereign cũng không kịp thả thuyền cứu nạn, toàn bộ con tàu vĩ đại đều bị bao vây, cũng không có biện pháp tự mình trốn thoát được.

Mà tàu Thiên Ngạo vận hải có hơn mười chiến tàu, dù có phát sinh bất trắc, thì bọn họ còn có đội cứu viện có huấn luyện.

Thiên Ngạo hải vận, ở trong vận tải biển, chính là một tồn tại khiến mọi người vừa nhìn thấy liền khiếp sợ.

Kỳ Thiên Nam ôm Vân Giao Kỳ vào phòng.

Vân Giao Kỳ nhìn sắc mặt âm u của anh ta, sợ tới mức không dám nói lời nào.

Kỳ Thiên Nam kìm nén cơn anh trở về.”

Dịu dàng nói: “Ngoan, ở chỗ này chờ Vân Giao Kỳ cúi đầu, không dám nhìn anh ta, trên người anh ta còn có vết máu.

Cô vừa nhìn thấy vết máu ấy, liền khó có thể tưởng tượng ra, người đàn ông trước mắt tao nhã lịch lãm đến thế, nhưng lại vừa mới nổ súng giết người Kỳ Thiên Nam biết rõ cô bị dọa sợ rồi, trong lòng có chút hố thẹn, nhẹ nhàng hôn má cô, nói: ‘Ngoan”

Anh ta xoay người rời khỏi phòng, đi tới cửa, ra lệnh: “Khóa kỹ cửa!”

“Vâng” Cấp dưới đem cánh cửa khóa trái Kỳ Thiên Nam nói: “Các người ở trong này trông coi”

“Vâng” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kỳ Thiên Nam đi tới phòng thuyền trưởng.

Anh ta vừa tiến vào, liền nhìn thuyền trưởng đang giám sát thiết bị điều khiển trên boong tàu.

Được huấn luyện bài bản, đội lính đánh thuê đã được trang bị đầy đủ vũ trang, trực tiếp trèo lên khoang tàu thế kỷ Sovereign.

Bọn họ trang bị đều là vũ khí chất lương cao, thẳng tắp đi đến, phía cuối đoàn người chính là một bóng dáng cao lớn đập vào giữa màn hình.

Bạc Tuấn Phong mặc một bộ âu phục, khoác áo gió bên ngoài, gió biển thôi tung bay, cả người mặc một màu đen, suýt nữa muốn cùng màn đêm hòa làm một Kỳ Thiên Nam chết đứng khi nhìn khuôn mặt tuấn tú khiến ai cũng phải ghen ty trên màn hình, nhếch môi.

Anh ta không nghĩ tới, Bạc Tuấn Phong vậy mà lại nhanh chóng đuổi kịp đến thế.

Cưỡng ép lên tàu, đây thực sự phủ hợp tác phong của Bạc Tuấn Phong.

Trước giờ anh ta đều hung hãng như vậy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1405


Chương 1405

“Làm sao bây giờ? Thuyền trưởng nhìn Kỳ Thiên Nam: “Trước mắt nhìn sơ qua, bọn họ dẫn theo không ít lính đánh thuê, chỉ tính số người vừa lên tàu thôi đã khoảng hơn một trăm tên rồi”

Khiến người ta phải kinh hãi nhất đó chính là thông qua thiết bị giám sát của bọn họ, có thể nhìn thấy được chuyến tàu được trang vị vũ trang của Thiên Ngạo hải vận, được trang bị ba khẩu đại bác lớn.

Đương nhiên là thế kỷ Sovereign không có cơ hội phản kháng khi đối diện với ba khẩu đại bác này.

Tất cả mọi người trong phòng thuyền trưởng đều đã chết lặng, dòng máu trong người như ngưng đọng Ai cũng không nghĩ tới, Thiên Ngạo hải vận lại có thiết bị kh*ng b* như vậy!

Khó trách Thiên Ngạo hải vận có thể hoành hành nhiều vùng biển không ai dám như vậy, hải tặc cũng không dám trêu chọc.

Điều khinh hãi hơn là trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, Bạc Tuấn Phong có thể điều khiến nhiều chiến thuyền chỉ vì truy đuối một người Thế kỷ Sovereign phòng bị mấy trăm lính đánh thuê, mặc dù cũng trang bị pháo đài gây sát thương lớn, nhưng nếu giao tranh, tất nhiên sẽ mất cả chỉ lẫn chài Thuyền trưởng nói: “Đối phương yêu cầu tiếp nối tín hiệu vệ tinh”

Anh ta quay đầu lại, nhìn Kỳ Thiên Nam: “Black Mass, xin mời chỉ thị…”

Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nói: “Liên kết với anh ta.”

“Vâng”

Tín hiệu nhanh chóng tiếp nối.

Giọng nói Bạc Tuấn Phong lạnh lùng vang lên thông qua tín hiệu vệ tinh: “Kỳ Thiên Nam, hiện tại, lập tức, giao người ra đây”

“Ha” Kỳ Thiên Nam cười khẩy: “Bạc Tuấn Phong, anh thật đúng là thủ đoạn phi thường, có thể lên đường đuổi tới nơi này. Anh muốn tôi giao người, tôi hỏi anh, người nào?”

“Anh biết rõ người tôi nhắc đến là ai”

Bạc Tuấn Phong cũng không kiên nhân để nói lời vô nghĩa với anh ta: “Kỳ Thiên Nam, anh mang thế kỷ Sovereign chạy đến vùng biến tự do, cho rằng tại đây ngoài vòng pháp luật thì thực sự có thể làm bất cứ điều gì? Ai cho anh quyền ngông cưồng tự cao như thế?

“Anh là đang cùng tôi đàm phán sao?”

“Anh nghĩ rằng tôi đang đàm phán với anh?” Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi đang ra lệnh cho anh”

Kỳ Thiên Nam nói: “Nếu như tôi nói, tôi không giao thì sao?”

Bạc Tuấn Phong im lặng vài giây, lạnh giọng nói: “Vậy đừng trách tôi mạnh bạo”

“Anh cho rằng anh có thể uy h**p được tôi sao? Người đang ở trong tay tôi, nếu tôi không giao ra thì anh có thể làm được gì nào? Thế nào, trên chuyến tàu này, tính cả người anh muốn tìm, toàn bộ nổ thành đống đổ nát sao?”

Bạc Tuấn Phong đột nhiên không nói gì, anh thực sự không có khả năng bản như vậy.

Dù sao, Vân Giai Kỳ vẫn còn đang trên chuyến tàu này.

Bạc Tuấn Phong nói: “Chúng ta nói chuyện”

Kỳ Thiên Nam trực tiếp ngắt tín hiệu.

Thuyền trưởng căng thẳng nhìn anh, Hàn Thiên Nam nói: “Người tới là khách”

Nói xong anh ta nói: “Cử hai đội người mời anh ta đến.”

“Vâng!”

“Nhớ kỹ, chỉ một mình anh ta!”

Rất nhanh, đoàn người đến boong tàu, đi đến trước mặt Bạc Tuấn Phong.

Mặt bọn họ không chứt thay đối: “Bạc gia, xin mời”

Bạc Tuấn Phong mới bước ra một bước, còn đội lính đánh thuê phía sau lại bị chặn: “Chúng tôi chỉ mời một minh Bạc gia, những người khác không mời.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1406


Chương 1406

Bạc Tuấn Phong xoay người nhìn lính đánh thuê phía sau, nhíu mày: “Làm sao? Chỉ mời một mình tôi?”

“Đúng vậy.”

Đội trưởng lính đánh thuê phía sau Bạc Tuấn Phong khẩn trương mà nắm lấy cánh tay anh, nói: ‘Bạc gia, đừng đi! Một mình anh đi rất nguy hiểm”

Kỳ Thiên Nam chính là Black Mass, người đàn ông này trước nay luôn là người vô tình, chuyện gì cũng có thể làm được.

Một mình Bạc Tuấn Phong đi, rất nguy hiểm.

Bạc Tuấn Phong nói: “Các người ở chỗ này chờ tôi, tôi sẽ giữ liên lạc.”

“Nhưng mà…

“Không có nhưng mà, ở lại đợi lệnh”

Lính đánh thuê hơi chần chừ, vẫn tiếp nhận lệnh: “Vâng!”

Bạc Tuấn Phong tiến đến cabin.

Trong phòng, Vân Giai Kỳ không khỏi bưồn bực không yên.

Cô ngồi trên giường một lúc rồi lại đứng lên đi đến bên cửa sổ thông với ban công, Căn phòng này rất sang trọng còn hơn khách sạn năm sao, mỗi một đồ vật trang trí ở ‘phòng tổng thống’ trên biển đều lộ rõ sự xa hoa.

‘Phòng tổng thống’ năm ở đầu con tàu, vì vậy ban công hình vòm, đi đến ban công là có thể thu cảnh biển vô tận vào trong tầm mắt.

Trong màn đêm bao la, một mảng đen và sâu thẩm.

Cuối chân trời và phần cuối của biển nối liền với nhau Vân Giai Kỳ vừa đi đến ban công đã nhìn thấy bên ngoài boong tàu, phía đối diện có một chiếc thuyền cực lớn đang thả neo cạnh du thuyền thế kỷ Sovereign.

Hai chiếc thuyền dựng một cầu thang giữa các khoang thuyền, cầu thang giữa các khoang thuyền có thể nối với một chiếc thuyền khác.

Và ban công của phòng này đối diện với cầu thang giữa các khoang thuyền.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy cầu thang thì có chút do dự.

Cô do dự việc có nên đi qua cầu thang giữa các khoang thuyền kia đế trốn đi hay không.

Nhưng… có người canh giữ ở ngoài cửa.

Nếu đợi đến lúc tên xấu xa kia quay về, cô chắc chẩn sẽ không có cơ hội Nghĩ vậy, Vân Giai Kỳ lấy hết can đảm nhảy khỏi ban công, rất nhanh cả tay và chân cô đều đáp trên cầu thang giữa các khoang thuyền, vừa bò vừa cúi đầu thì nhìn thấy thừ khiến cô hoảng sợ hét lên một tiếng.

Cầu thang giữa các khoang thuyền vừa dài vừa hẹp, phía dưới cầu thang là mặt biển cách mấy chục mét.

Sóng biển không ngừng nhấp nhô, nếu rơi xuống từ cầu thang giữa các khoang thuyền chắc chn sẽ thịt nát xương tan.

Vân Giai Kỳ sợ độ cao, trên tàu du lịch cao như vậy, cách mặt biển hơn mười tâng.

Giống như giữa hai tòa cao ốc dựng lên một chiếc thang mây, một đội lính đánh thuê được huấn luyện bài bản có lẽ sẽ thuận lợi qua được, nhưng đây là lần đầu tiên Vân Giai Kỳ bò trên này, đã bị cảnh tượng bên dưới khoang thuyền hù cho sợ đến mềm nhũn chân.

“Cao quá…” Cô vô cùng không ổn sụt sịt mũi một cái muốn quay trở lại nhưng không nhìn thấy phía sau, đang trên cầu không thể quay đầu chỉ có thể đi thẳng không thể lùi về sau.

“A tôi sợ… cứu tôi với! Ai tới cứu tôi với? Chú cảnh sát! Chú cảnh sát…

“Ai đang ở đó?”

Người tuần tra trên chiếc thuyền đối diện đã nhận ra tiếng động khác thường, Bọn họ đi về phía cầu thang giữa khoang thuyền, kinh ngạc trợn tròn mắt.

Chỉ thấy một cô gái tay trói gà không chặt bò trên cầu đang hoảng sợ đến run lẩy bẩy, ôm chặt lấy cầu thang không dám cử động Vân Giai Kỳ ngấng đầu nhìn thấy ở đối diện có rất nhiều người thì càng sợ thêm đến mức tê tái da đầu Cô nhìn những người ở đối diện vũ trang đầy đủ, trên người còn mang theo súng, càng thêm đáng sợ, khao khát muốn quay trở về.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1407


Chương 1407

Trên người bọn họ có súng, bọn họ là người xấu!

Nếu bò qua đó, chẳng phải là từ ao rồng này sang hang cọp khác sao?

Người xấu trên thế giới này sao lại nhiều vậy chứ?

Vân Giai Kỳ vừa hoảng vừa sợ, trực tiếp rơi nước mắt.

Nước mắt đầy oan ức, cô nói với bọn chúng: “Tôi là đứa bé ngoan, không được ăn h**p tôi!”

Mọi người: “…”

Gió trên biển vốn rất lớn, Vân Giai Kỳ bị gió biển thổi đến mở mắt không ra, đau cả mắt, nước mất rơm rớm chảy xuống.

Cô gái này là ai vậy chứ? Sao nhìn quen vậy.

“Chờ đất”

‘Tên cầm đầu trong đó từ túi trong trên ngực lấy ra một tấm ảnh.

Đây là ảnh chụp của Vân Giai Kỳ, lần này trước khi hành động, từng đội đều nhận được tấm ảnh này, bên trên là người mà bọn họ phải giải cứu.

Là cô!

Là bà Bạc!

Nhưng Tên cầm đầu có chút nghỉ ngờ.

Cô gái này… sao trông ngốc nghếch, khờ khạo, giọng điệu còn có gương mặt ngây thơ của một đứa trẻ sáu bảy tuổi Tên cầm đầu nhìn Vân Giai Kỳ hỏi một câu: “Cô là Vân Giai Kỳ sao?”

Vân Giai Kỳ lắc đầu: “Tôi không biết!

Trong tình hình cấp bách cô đã không còn nhớ rõ tên mình, vả lại cô cũng không thế nói tên mình cho người lạ biết! Nhỡ đâu là người xấu thì sao?

Tên cầm đầu nói: “Bây giờ cô mau bò qua đây, chúng tôi đỡ cô!”

Vân Giai Kỳ hỏi một câu thăm dò: ‘Các người là người xấu hả?”

Mọi người: ..”

Vân Giai Kỳ lại nói tiếp, hung hăng đầy lý lẽ: “Nếu các người là người xấu, tôi sẽ không qua đó’ Mội người: “..”

Vị cô chủ này lẽ nào cho rằng người xấu sẽ đem hai chữ “người xấu”

Viết lên mặt sao?

Cả đám vội làm rõ thân phận: “Chúng tôi là người tốt!”

“Chúng tôi đều là người tốt! Là bảo vệ tốt của người tốt”

Vân Giai Kỳ nói: ‘Nhưng trên người mấy người ai cũng có súng!”

Mọi người: “…

Bọn họ là lính đánh thuê do Thiên Ngạo thuê, không mang theo súng thì làm sao làm nhiệm vụ?

Vân Giai Kỳ nói tiếp: ‘Mang theo súng thì không phải người tốt!”

Tên cầm đầu suy nghĩ một lúc: ‘Ai nói đem súng không phải là người tốt? Cảnh sát cũng có súng, quân nhân cũng có súng! Của chúng tôi là súng lục dùng để bảo vệ người tốt đấy”

Vân Giai Kỳ vẫn nghỉ ngờ nhìn chấm chấm anh ta, đương nhiên là không dễ dàng tin tưởng lời bọn họ nói *Nếu như chúng tôi là người xấu, thì đã nổ súng về phía cô rồi! Chúng tôi là người tốt thật đó” Tên căm đầu vất vả khổ cực chứng minh bản thân là người tốt.

Vân Giai Kỳ nói không tôi sẽ không qua các người ném hết súng đi thì tôi sẽ qua đó, nếu Nói xong, cô lặng lẽ quan sát bọn họ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1408


Chương 1408

Cá đám lập tức ném súng xuống boong tàu, tên cầm đầu bước lên cầu thang giữa khoang thuyền, đưa tay về phía cô khấn thiết nói: “Tới đây!

Cô cứ năm trên này rất nguy hiểm!”

Vân Giai Kỳ rất gầy yếu khiến bọn họ khó tránh lo sợ, gió lớn hơn chút nữa là có thể thổi bay người xuống biển.

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ rưng rưng nước mắt, thật sự sợ cô sẩy tay một cái là sẽ rơi xuống dưới Vân Giai Kỳ rất sợ hãi, tất cả nước mắt của cô bị gió biến thối bay đi, nhưng ít nước mắt này lại làm đám đàn ông cao lớn ở đối diện dọa hoảng sợ.

“Vậy… tôi bò qua đó! Các người phải đỡ được tôi”

Vân Giai Kỳ bò một đoạn, rồi lại một đoạn.

Cứ như vậy trong lòng mọi người đều run sợ nhìn cô từng chút một bò trên cầu thang giữa khoang thuyền.

Nhìn cô rất cấn thận, từng li từng tí, hai chân đều run lên.

Vân Giai Kỳ đột nhiên không bò nữa, trong lòng bất chợt khó chịu sợ hãi khóc lớn: “Sợ quát Cao quái Tôi té xuống mất!”

Mọi người: ..° Tên cầm đầu bối rối nói: ‘Không sao cả, cô bò rất tốt, bò rất ổn, từ từ đến đây, không có chuyện gì đâu, cô sẽ không té xuống kia” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vân Giai Kỳ thấy bọn họ quan tâm mình như vậy, cảm động nói: “Các người thật sự là người tốt! Hu hu hu, các người sợ tôi té xuống, còn khích lệ tôi, cảm ơn các chú!”

Mọi người: “…”

Một người tiến lại gần, híp mắt nói: “Thần kinh của bà Bạc có phải có chút…

Nhìn thì có vẻ cô đang ở độ tuổi đôi mươi nhưng những gì cô nói làm khiến người khác có cảm giác như cô chỉ mới sáu hay bảy tuổi.

“Câm miệng!” Tên cầm đầu liếc cậu ta một cái: “Cái này cậu cũng dám nóï? Cho dù bà Bạc là một cô vợ ngốc… cũng không đến lượt cậu nói!”

Tên cầm đầu buộc một đầu dây thừng an toàn vào người, lại câm đầu dây còn lại, bò lên cầu thang giữa khoang thuyền.

Cô đừng hoảng!”

Tên cầm đầu vừa tiến lại gần Vân Giai Kỳ vừa vỗ về: “Tôi tới cứu côi”

“Cảm ơn! Chú là người tốt”

Tên cầm đầu: Có nên nói là bà Bạc này khá là dễ thương hay không đây?

Anhta đi đến bên cạnh Vân Giai Kỳ, buộc dây thừng lên người cô nói: “Như vậy cô sẽ không rơi xuống dưới nữa”

Tên cầm đầu đưa tay về phía cô: “Näm tay tôi, cô sẽ không thấy sợ nữa Vân Giai Kỳ lập tức ôm chặt chân của anh ta Tên cầm đầu: “…”

Trên boong tàu, mọi người đều toát mồ hôi đầy trán.

Tên cầm đầu kiên nhẫn nói: ‘Cô đừng sợ, trên người cô có buộc dây thừng, nếu cô không may rơi khỏi cầu cũng không cần sợ sẽ rơi xuống biến.”

Vân Giai Kỳ nhìn thấy bản thân được buộc lại cuối cùng cũng thở phào.

Có dây thừng an toàn buộc trên người, cô cũng không quá sợ nữa, thấy tên căm đầu đang đứng trên cầu thang, cô cũng thử đứng dậy, không ngờ cầu thang lại vững vàng hơn cô tưởng.

Tên cầm đầu nói: “Từ từ từng chút một, theo tôi đi qua”

“Được?

Vân Giai Kỳ nắm tay để anh ta dắt đi.

Tên cầm đầu nắm tay cô, từng bước một gian nan cuối cùng cũng đi qua cầu thang giữa khoang thuyền.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1409


Chương 1409

Anh ta ôm Vân Giai Kỳ nhảy xuống cầu thang, đứng trên boong tàu rồi mới thả Vân Giai Kỳ ra.

“Cô không sao chứ?” Lập tức có người khoác thêm áo khoác cho cô.

Gió biển thổi có chút lạnh, Vân Giai Kỳ quấn chặt áo khoác, sắc mặt có chút tái nhợt.

“Bà Bạc,…”

“Bà Bạc?” Vân Giai Kỳ nghe được mà ngây ngẩn cả người: “Bà Bạc cái gi “Cô không phải bà Bạc sao?”

Vẻ mặt Vân Giai Kỳ đầy ngỡ ngàng nhìn chäm chẵm anh ta, không hiểu được.

Tên cầm đầu vấy tay: “Trước tiên cứ đem người vào trong đã, bảo vệ cô ấy”

“Vâng!

Anh ta quay người nhìn về phía căn phòng ở đối diện cầu thang giữa khoang thuyền, vừa rồi Vân Giai Kỳ từ ban công căn phòng kia nhảy xuống, nói cách khác cô bị giam giữ trong căn phòng đó.

Bạc gia đã lên thuyền đàm phán rồi, bọn họ phải lẻn lên du thuyền thế kỷ Sovereign, nếu không bọn họ lo lắng Tuấn Phong sẽ gặp bất trắc.

Tên cầm đầu đi qua cầu thang lẻn vào căn phòng.

Cùng lúc đó, anh ta nhanh chóng thông qua thiết bị truyền tin vô tuyến báo cáo tình hình cho Tuấn Phong.

“Đã giải cứu thành công.”

“Bà Bạc đã an toàn”

Bạc Tuấn Phong vừa bước đến cửa phòng dành cho khách quý đã nhận được tin hiệu từ tai nghe, nhướng mày có chút bất ngờ.

Cửa phòng dành cho khách quý mở ra: ‘Bạc gia, xin mời!”

Bạc Tuấn Phong đứng ở cửa, trong phòng có Kỳ Thiên Nam đang nhàn nhã ngồi trên ghế sa lông.

Anh liếc qua một cái đột nhiên quay người nhưng rất nhanh đã bị chặn lại.

“Bạc gia, anh muốn đi đâu vậy?”

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy đường đi bị chặn lại, xem ra muốn rời khỏi đây không dễ dàng như vậy.

Anh xoay người, thong dong bước vào phòng.

Kỳ Thiên Nam không chút sợ hãi nói: “Ngồi đi”

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống phía đối diện anh ta.

Có lẽ là vì biết được Vân Giai Kỳ đã an toàn rời khỏi du thuyền thế ký Sovereign, nên vẻ mặt Bạc Tuấn Phong đầy vẻ thờ ơ.

Kỳ Thiên Nam ngẩng lên, liếc anh một cái có chút nheo mắt.

Ở đây là du thuyền thế kỷ Sovereign, người đàn ông này một mình bước vào khoang thuyền mà vẫn bình tĩnh như thế, “Bạc Tuấn Phong, anh không sợ à?”

Kỳ Thiên Nam nói: “Tôi có thể bí mật giải quyết anh.”

Bạc Tuấn Phong đáp: ‘Nếu tôi chết, anh phải chôn cất cùng tôi.”

Kỳ Thiên Nam nghe vậy thì nhếch lên một nụ cười: ‘Sao anh lại chắc chắn tôi sẽ chôn cất theo anh?”

“Mạng của tôi rất đắt, tôi nghĩ là anh chắc chắn cũng đã biết được.”

Kỳ Thiên Nam đột nhiên đứng lên, bưng hai ly rượu có đế cao đi đến trước mặt anh, đưa cho anh một ly: ‘Nếu như anh đã lên du thuyền thế kỷ Sovereign thì chính là khách của tôi, tôi mời anh một ly, thế nào?”

Bạc Tuấn Phong ngước lên nhìn dịch thể màu đỏ tươi trong ly lại thờ ơ.

Kỳ Thiên Nam nói: “Thế nào anh không dám uống?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1410: +1411


Chương 1411

“Không phải ai mời rượu tôi thì tôi đều phải uống”’ Bạc Tuấn Phong nói tiếp: “Cũng không phải ai cũng có tư cách mời rượu tôi”

Kỳ Thiên Nam híp mắt, cong môi lạnh lùng, Cùng lúc đó.

Tên cầm đầu lẻn vào căn phòng lục tìm một vòng rất nhanh sau đó, đã đi đến cửa.

Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy hai tên áo đen canh giữ bên ngoài Tên áo đen đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông vũ trang đây đủ xuất hiện trong phòng, vẻ mặt thay đổi nhanh chóng muốn rút súng.

Nhưng tên cầm đầu phản ứng nhanh hơn, anh ta đạp một chân vào tường, một chân đá bay người bên trong ra ngoài, vừa tiếp đất, anh ta đã kẹp chặt cổ khống chế tên còn lại, vặn ngược một cái đã trực tiếp bẻ gãy cổ của hẳn.

Tên áo đen bị đá bay ra ngoài vừa đứng lên một cách khó khăn vừa ấn tai nghe phát tín hiệu: “Cảnh báo cấp một! Có người lẻn vào!”

Kỳ Thiên Nam nhận được cảnh báo.

Có người lẻn vào?

Kỳ Thiên Nam quay đầu lại, dặn dò cấp dưới: ‘Xem tình hình trong phòng”

Cấp dưới lập tức quan sát trong phòng, trong phòng không có một bóng người.

Không thấy Vân Giai Kỳ.

Kỳ Thiên Nam nhìn về phía Bạc Tuấn Phong hỏi: “Người đâu?”

“Người nào?”

Cô ấy bị người của anh đem đi rồi?

Ánh mắt Bạc Tuấn Phong lạnh lùng không nói, dáng vẻ ung dung, khoé môi bình thản lộ một nụ cười ôn tồn lễ độ, Trên mặt Kỳ Thiên Nam lộ rõ sự giận dữ, chợt đem ly rượu trong tay đập lên đầu anh.

Tiếng ‘bốp vang lên.

Chiếc ly đập vào đầu Bạc Tuấn Phong vỡ tan thành nhiều mảnh Màu đỏ tươi của rượu chảy xuống chóp tóc của anh, một sợi đỏ chảy từ trên trán xuống, chảy vào hốc mắt, toàn bộ mắt trái lập tức nhuộm đỏ một mảng như máu.

Anh lập tức đứng lên nhắm một bên mắt, mắt còn lại khép hờ nhìn Kỳ Thiên Nam, sát khí lộ rat Kỳ Thiên Nam nhận thấy sát khí trên người anh định rút súng ra, Bạc Tuấn Phong đột nhiên đứng lên dùng tay trái túm lấy cổ áo Kỳ Thiên Nam đem anh ta đè lên tường.

“Dừng tay!”

Cấp dưới của Kỳ Thiên Nam lập tức lao đến, rút súng ra nhẫm ngay vào Bạc Tuấn Phong, Còn chưa kịp lên đạn, Bạc Tuấn Phong đã quay người dùng con dao sắc nhọn dưới chân trực tiếp chém anh ta.

Một tay bẻ ngược cổ tay của anh ta, tay kia tàn nhẫn bẻ các đốt tay của anh ta, không quá một giây, cánh tay của người kia đã ngoän ngoèo một cách kỳ lạ Bạc Tuấn Phong dễ dàng cướp lấy súng, nhắm vào Kỳ Thiên Nam, đồng thời Kỳ Thiên Nam cũng cầm súng đã lên đạn, lỗ súng đen kịt nhầm chính xác vào huyệt thái dương của anh.

Hai người đàn ông căm súng đối đầu nhau. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong nhìn Kỳ Thiên Nam, Kỳ Thiên Nam vẫn không nhúc nhích, cầm súng nhắm ngay vào anh.

Trả người lại cho tôi” Kỳ Thiên Nam nói.

Bạc Tuấn Phong cười lạnh lùng: “Trả cái gì?”

Kỳ Thiên Nam nói: ‘Bạc Tuấn Phong, giữa chúng ta từ đầu đã có một mối thù không rõ ràng. Lúc đó là Thiên Ngao hãm hại nhà họ Kỳ nhà tan cửa nát. Hôm nay, tôi không ngại cùng anh tính rõ ràng thù mới nợ cũ.”

Bạc Tuấn Phong cũng không nhớ rõ chuyện này nhưng đã nghe Tiêu Dương nói qua Anh lạnh lùng nói: *Ban đầu là nhà họ Kỳ không biết tự lượng sức mình, danh lợi trên đài, thẳng làm vua thua làm giặc. Áo choàng của vua sư tử, xương trắng của kẻ thất bại, mạnh thẳng yếu thua. Không ngờ anh và cha anh đều giống nhau không biết tự lượng sức mình, cướp đoạt trên đầu nhà họ Bạc”

“Được thôi, thắng làm vua thua làm giặc, vậy tôi hỏi anh, anh nghĩ đạn của tôi nhanh hay đạn của anh nhanh hơn?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1412


Chương 1412

Bạc Tuấn Phong nói: ‘Anh có thế thử xem.”

Kỳ Thiên Nam bóp cò súng, hai mắt đây một mảnh sương lạnh.

Như Bạc Tuấn Phong đã nói.

Kỳ Thiên Nam thật sự không chắc đạn của ai nhanh hơn.

Nếu anh ta nổ súng, anh ta chắc chản viên đạn trong nháy mắt sẽ xuyên qua ấn đường của Bạc Tuấn Phong, người đàn ông này chắc chắn cũng sẽ bóp cò trước tiên.

Khoảng cách gần như thế, anh ta chắc chản Bạc Tuấn Phong sẽ không tránh được viên đạn của mình, đồng thời đạn của Bạc Tuấn Phong anh ta cũng không tránh được.

Sẽ chỉ khiến hai bên đều chết.

Vào lúc căng thẳng, trong tai nghe truyền đến một âm thanh hốt hoảng.

“Ông chủ, không hay rồi…có người từ boong thuyền lén vào kho chứa hàng hoá”

“Hai bên đã xảy ra ẩu đả… kho chứa hàng cháy rồi”

Ánh mắt Kỳ Thiên Nam tối sầm lại, thời khắc anh ta không chú ý, Bạc Tuấn Phong nổ súng không chứt do dự.

Anhta nhanh chóng tránh được, nhưng viên đạn vẫn xuyên vào bả vai của anh ta, kèm theo một vết bỏng rát. Viên đạn này suýt chút nữa đã xuyên qua cổ họng anh ta!

Sắc mặt Kỳ Thiên Nam lạnh như băng, đồng thời nổ súng về phía Bạc Tuấn Phong.

Anh đã phản xạ nhanh hơn một bước, bản một phát vào súng lục của anh†a, viên đạn bản rơi súng trong tay anh ta.

Kỳ Thiên Nam túm lấy cấp dưới sau lưng đạp một phát về phía Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong nắm chặt cố áo người nọ, chặn lại trước mặt anh, dùng hẳn che chản nhảy qua cửa sổ rời khỏi.

“Đuối theo!”

Kỳ Thiên Nam ra lệnh, người phía sau lập tức đuổi theo Bạc Tuấn Phong.

Lính đánh thuê của Bạc Tuấn Phong lẻn vào kho chứa hàng.

Trong đó chứa toàn là đầu thô và thuốc nổ buôn lậu Hai bên bần nhau vô cùng khốc liệt, đạn xuyên qua thùng dầu, lửa lan ra đống thuốc nổ, dưới boong thuyền lại có thêm một đợt nổ liên hoàng, Tiếng ‘âm ầm vang lên!

Sức nổ liên tục của thuốc nổ giống như một cuộc tấn công dồn dập.

Nhìn thấy toàn bộ con tàu du lịch sắp nổ tan nát, tất cá mọi người đều hoảng loạn nhao nhao chạy ra khỏi phòng.

Bạc Tuấn Phong đi đến boong tàu, tên cầm đầu nhóm lính đánh thuê vừa đem người đến giải quyết tất cả, nhìn thấy anh thì lập tức chạy về phía anh “Bạc giai”

Tàu du lịch rung chuyển không ngừng, Bạc Tuấn Phong gắng gượng nắm lấy lan can, trầm giọng hỏi: ‘Xảy ra chuyện gì?”

“Kho chứa hàng đều là thuốc nổ, người của chúng ta đã ẩu đả với đ phương ở đó. Không cấn thận đốt cháy đầu, lửa lan ra nhanh làm thuốc nố nổ liên tục.”

Nói xong, anh ta nhìn tàu du lịch, có chút lo lắng: “Nếu lửa cháy sang bưồng lò hơi, tàu du lịch này sớm muộn cũng bị nổ làm hai, phải nhanh chóng rời khỏi đây”

Bạc Tuấn Phong: “Người đâu?”

Tên cầm đầu biết rõ anh muốn hỏi ai: “Bà Bạc đã an toàn, chúng tôi phái người túc trực bên cạnh”

Còn chưa nói xong, dưới đáy thuyền lại xảy ra một vụ nố cực lớn.

Rất nhanh lửa đã lan đến khoang thuyền, lửa lớn bừng bừng làm vỡ ống nước, toàn bộ khoang thuyền lập tức ngập nước màu vàng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1413


Chương 1413

Trên boong tàu, người người nhốn nháo, trên mặt mỗi người đều biểu lộ vẻ tuyệt vọng.

Tên cầm đầu bất lấy cánh tay Bạc Tuấn Phong, nói với anh: ‘Tôi đã kêu thuyền của chúng ta rút lui, nếu còn không đi khỏi, vụ nổ tan tành của con tàu du lịch này sẽ liên lụy đến nó.”

Đến lúc đó, thuyền cứu nạn cũng không kịp để xuống, chiếc tàu du lịch này sẽ bị phá huỷ chỉ trong phút chốc, nổ tung phá huỷ toàn bộ.

“Chúng ta làm sao rời khỏi đây?”

“Chúng tôi có để lại một chiến hạm, có thế theo cầu thang của khoang thuyền rời khỏi”

Bạc Tuấn Phong “ừ” một tiếng.

Hai người vừa mới đến boong tàu thì bị đám đông đang hoảng loạn vùi lấp, Có một chiếc thuyền của Thiên Ngao Hải Vận vẫn chưa rời đi, đây là thuyền dành cho Bạc Tuấn Phong Nhưng không ít người đã nhìn thấy bốn chữ “Thiên Ngao Hải Vận” thì dấy lên hy vọng.

“Là thuyền của Thiên Ngao!”

“Có cầu thang!”

Chiếc cầu thang di tản duy nhất này đã biến thành hy vọng của bọn họ.

Bạc Tuấn Phong chỉ nghe thấy tiếng bước chân ầm ầm khắp nơi trên boong tàu, tất cả mọi người trên boong tàu đều hỗn loạn, anh đẩy tôi xô.

Bạc Tuấn Phong không dám vượt qua đám người.

Quá nhiều người, rất hung hăng, ai cũng muốn sống tiếp.

Bạc Tuấn Phong đứng trơ mắt nhìn đám người giống như lưông thép lớn, dòng chảy liên tục ép người chen lấn đạp người ngã.

Mọi người đổ xô về phía cầu thang với những lời đe dọa.

Sức chịu lực của cầu thang có hạn, người phía trước vừa bò lên thì người phía sau cũng không đợi được mà leo lên, vừa đấy vừa kéo sợ bị rơi xuống, Những tạp âm chửi bới, mảng nhiếc, tiếng la khóc không ngừng bên tai.

Tên cầm đầu vừa định xông tới, Bạc Tuấn Phong túm lấy cánh tay.

“Đứng lại”

“Bạc gia?”

“Bọn họ điên hết rồi Bạc Tuấn Phong nhìn cái thang yếu ớt kia, trơ mắt nhìn cầu thang gãy đôi rơi xuống từ độ cao này, một số bị cuốn vào cánh quạt, số kia thì chôn th*n d*** đáy biển.

“Không được chen lấn!”

Đàn người áo đen chạy ra từ nhiều lối khác nhau.

Bọn họ nóng vội muốn xuống thuyền cứu nạn nhưng vô số người chặn ở vị trí quan trọng, bọn họ không có cách nào để xuống thuyền cứu nạn.

Trong tình thế cấp bách, người đàn ông áo đen dương súng bắt đầu bản vào đám đông “Đi chỗ khác!”

“Tránh ra!”

Họng súng lập loè tia lửa.

Một số người ngã xuống trong đám đông, đạn liên tục bay đến đám đông.

‘Tên cầm đầu bảo vệ Bạc Tuấn Phong, dùng thân mình cản trước mặt anh, sạc gia, ở đây rất nguy hiểm. Tôi đã yêu cầu máy bay trực thăng đến chỉ viện, bây giờ chúng ta đến tăng tám của boong tàu, chỗ đó có một sân bay, tôi đưa ngài đi!”

Ừm”

Hai người đi về phía tầng tám của boong tàu.

“Ầm ầm”, vị trí trung tâm của tàu du lịch có dấu hiệu vỡ ra!

Thân tàu theo đó mà nghiêng về một phía, Bạc Tuấn Phong chỉ cảm thấy có người từ trên cao rơi xuống và bay về phía mình, anh nhanh nhẹn tránh được, nằm chặt lấy chỗ cố định, thân tàu nghiêng đi làm anh suýt đã bay ra ngọ; Bạc Tuấn Phong ốn định lại tinh thần, đi đến tầng tám vừa đến sân bay đã nghe thấy tiếng cánh quạt ‘phạch phạch phạch phạch”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1414


Chương 1414

Bầu trời đen như mực, đột nhiên được chiếu sáng bởi ánh đèn của máy bay trực thăng, sáng rực như ban ngày.

Mọi người đều nhìn lên bầu trời, nhìn thấy hai chiếc trực thăng đối diện Trong đó có một chiếc trực thăng in logo Thiên Ngao Hải Vận, khoang trực thăng mở ra, ném một chiếc thang xuống dưới.

“Cứu viện đến rồi!”

Một số người đàn ông trang bị vũ trang dọc theo thang nhảy xuống, vững chắc đứng trên boong tàu rồi đi về phía Bạc Tuấn Phong.

“Bạc gia, chúng tôi hộ tống anh rời khỏi”

“Đi nhanh, không còn thời gian nữa.”

Bạc Tuấn Phong leo lên trực thăng, cửa khoang đóng chặt phát ra tiếng kêu ‘cạch cạch’ Trực thăng cất cánh, cùng lúc này một chiếc trực thăng khác đậu trên sân bay, Kỳ Thiên Nam leo lên tầng tám của boong tàu thì nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đã lên trực thăng đi mất.

“Đáng chết” Kỳ Thiên Nam lạnh lùng chăm chú nhìn.

Anh ta quay người lại, nhìn cả chiếc tàu dụ lịch, đám người tuyệt vọng kêu gào.

“Đem chúng tôi đi với!”

*Đem chúng tôi theo với!”

“Tôi cho anh tiền! Tôi có rất nhiều tiền, chỉ cần anh dẫn tôi đi, tôi sẽ cho anh một nửa!”

Bạc Tuấn Phong từ trên cao nhìn xuống trơ mắt nhìn chiếc tàu du lịch to lớn từ bên trong nút gãy, tan rã.

Thuốc nổ phát nổ, trực tiếp nổ tung con tàu từ bên trong, đáy thuyền đã nứt ra một lỗ lớn, nước biến liên tục chảy vào trong, cuốn sạch khoang thuyền, phía dưới khoang thuyền đã bị nước biển chôn vùi Rất nhanh trực thăng đã đáp xuống thuyền Thiên Ngao Hải Vận.

Bạc Tuấn Phong vừa bước xuống trực thăng đã có một đám người vây quanh.

“Bạc gial”

“Bạc gia, anh không sao chứ Phong đều là máu.

Bạc Tuấn Phong nhìn xung quanh hỏi: “Người đâu?”

“Bà Bạc đang ở trong phòng của anh, cô ấy…” Không đợi người nọ nói xong, Bạc Tuấn Phong đã chạy về hướng căn phòng.

Anh đến trước cửa, vừa mở cửa ra, tiếng động lớn đã kinh động đến người trong phòng.

Vân Giai Kỳ la lên một tiếng ‘a” bỗng nhiên đứng lên, chưa hết hoảng nhìn về phía cửa.

Nhưng nhìn thấy Bạc Tuấn Phong bước vào phòng đã bị vết máu trên mặt anh làm cho sợ hãi.

“Anh…”

Bạc Tuấn Phong bước nhanh đến trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng.

Một người đàn ông trước nay luôn bình tĩnh, bây giờ giọng nói lại run tẩy.

“Giai Kỳ Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn anh chăm chãm, nhìn thấy mái tóc đắm màu rượu đỏ như máu, cô kinh ngạc hỏi: “Chú là…” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Tuấn Phong không cho cô cơ hội nói chuyện, một tay đỡ lấy phần gáy của cô, nặng nề hôn xuống.

” Bọn họ nhìn thấy khắp mặt Bạc Tuấn Phong. Môi của người đàn ông này bị gió biển thổi đến lạnh như băng, chặn miệng nhỏ của cô, dường như anh đã dùng hết sức lực đế hôn cô.

Vân Giai Kỳ vội đẩy anh ra, thế nhưng sức của cô yếu như vậy người đàn ông không một chút lay chuyến.

“Chú làm gì vậy?” Cô đánh lên vai anh.

Một đám cấp dưới vội vàng chạy đến cửa nhưng nhìn thấy cảnh trong phòng, tất cả đều che mắt, thuận tay đóng cửa lại.

Vân Giai Kỳ cảm giác bản thân không thể thở được.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1415


Chương 1415

Vào lúc cô cảm thấy mình sắp ngạt chết, Bạc Tuấn Phong mới chịu buông tha cho cô.

Vân Giai Kỳ thẹn quá hóa giận, tức giận: “Chú là ai hả?”

Bạc Tuấn Phong ngơ ngác, anh nhìn cô gái có khuôn mặt đỏ ửng trong lòng, vẻ mặt đông cứng “Chú là ai?”

Tại sao cô lại hỏi như vậy.

Chú là ai?

Anh là Bạc Tuấn Phong, cô không nhận ra sao?

“Chú làm gì mà vừa đến đã.. Vân Giai Kỳ xấu hổ không thể tưởng tượng được, uỷ khuất đỏ mắt: “Chú là tên khốn!”

Cô nói xong thì đẩy anh ra.

Bạc Tuấn Phong bị đẩy vào tường nhưng nhất thời không bước lại, nghỉ ngờ nhìn cô.

Vân Giai Kỳ lập tức chạy ra sau sô pha trốn, chị lộ ra một đôi mắt cảnh giác nhìn anh.

“Chú đừng đến đây!”

Vân Giai Kỳ vừa dùng sức lau miệng vừa nhìn anh nói: “Không cho chú lại gần tôi!”

Bạc Tuấn Phong cong môi: “Em vẫn còn giận anh sao?”

“Cái gì mà giận, tôi không hiểu chú đang nói gì” Tư duy cô có hạn, căn bản nghe không hiểu từ “giận” này là có ý gì.

Cô chỉ biết người đàn ông này cưỡng hôn cô!

“Giai Kỳ, qua đây”

“Không!”

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không qua đấy! Chú là kẻ xấu, chú mau thả tôi raI”

Cô vừa nói vừa hô lớn bên cửa số: “Có ai không! Có ai không! Ở đây có người xấu bắt nạt tôi, mau đến bắt chú ta đii”

Nghe được những lời nói trẻ con này của cô, thông minh như Bạc.

Tuấn Phong lập tức đã nhận ra gì đó.

Cô có chút… không bình thường.

Nhưng anh không nói ra được là lạ ở chỗ nào.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, nói vọng ra cửa: “Người đâu”

Cửa được mở một cách cẩn thận từ bên ngoài: “Bạc gia, có gì sai bảo.

Bạc Tuấn Phong n “Không biết… chúng tôi đem bà Bạc về, cô ấy đã là bộ dạng này biểu hiện như một đứa b.

Ông ấy bị làm sao?”

Nói xong, người nọ thử hỏi thăm dò: “Bà Bạc… đầu óc có vấn đề gì sao?”

Mọi người đều cho rằng Vân Giai Kỳ vốn là như vậy, nhà họ Bạc cưới một cô vợ ngốc.

Bạc Tuấn Phong liếc xéo một cách lạnh lùng, người nọ lập tức bị dọa sợ không dám lên tiếng, không nói thêm gì nữa Anh nhìn Vân Giai Kỳ, vừa bước một bước Vân Giai Kỳ đã sợ hãi cuộn tròn mình lại, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “A, chú không được qua đây!

Chú thật đáng sợ!”

Bạc Tuấn Phong dừng lại, anh sợ làm cô sợ hãi.

Anh cho rằng cô đang giận anh.

Nhưng xem ra không giống như vậy.

Từ trước đến nay, cô có giận anh cũng chỉ chiến tranh lạnh không nói lời nào, lạnh nhạt đến cùng, vốn sẽ không bao giờ làm ra bộ dạng như một đứa trẻ như vậy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1416


Chương 1416

Bạc Tuấn Phong nói: “Tìm bác sĩ đến đây”

“Vâng”

Rất nhanh, Phó Lam Tiêu đã đến cửa: ‘Bạc gia.”

“Anh mau qua đây”

Phó Lam Tiêu vào phòng.

Bạc Tuấn Phong nhìn Vân Giai Kỳ nói: “Xem tình hình cô ấy như thế nào.

Phó Lam Tiêu liếc nhìn Vân Giai Kỳ nhưng không thấy gì bất thường “Cô ấy dường như không bị thương chỗ nào.

Cô vừa được đưa đến đây, anh ta đã đi đến giới thiệu mình là bác sĩ muốn kiểm tra thương tích trên người cô.

Lúc đó, Vân Giai Kỳ vẫn đang không dám nói gì, nhưng nhìn thấy Phó Lam Tiêu dường như có quan hệ tốt với Bạc Tuấn Phong.

Hai người này biết nhau?

Vân Giai Kỳ nói: “Không phải anh là bác sĩ sao?”

Phó Lam Tiêu gật đầu: “Đúng vậy”

“Vậy tại sao anh lại cùng với kẻ xấu này… lại có vẻ như có quen biết nhau?”

“Người này…”

Phó Lam Tiêu nhẹ nhàng giải thích: “Người này không phải người xấu, đây là Bạc gia, ngài ấy…”

Cuối cùng Phó Lam Tiêu cũng nhận ra vấn đề.

Vân Giai Kỳ rất tin tưởng Phó Lam Tiêu, vẫn luôn tin anh ta là một bác sĩ Trong nhận thức của cô, cảnh sát và bác sĩ đều là người tốt Cô bĩu môi nói: “Anh đem chú ta đi được không? Chú ta thật đáng sợ”

Trên mặt Bạc Tuấn Phong đều là máu, cô sợ máu.

Phó Lam Tiêu khó xử nhìn Bạc Tuấn Phong, Bạc Tuấn Phong nói:’Anh kiểm tra thật kỹ cho cô ấy.”

Nói xong, anh đi ra khỏi phòng Nửa tiếng sau, Phó Lam Tiêu với vẻ mặt u ám bước ra.

Bạc Tuấn Phong quay người nhìn anh ta hỏi: “Cuối cùng là xảy ra chuyện gì?”

“Bạc gia…Tôi nghĩ, cũng chỉ là nhận định sơ bộ. Tôi nghĩ trước đó cô.

Vân Giai Kỳ đã bị tiêm Diethyl ether” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Diethyl ether?

“Đúng vậy” Phó Lam Tiêu nói: “Vừa rồi lấy máu của cô ấy, xét nghiệm được thành phần Diethyl ether sót lại trong máu. Tôi nghỉ ngờ cô ấy ngoài bị tiêm Diethyl ether, có thế cô ấy đã hít phải Diethyl ether qua mũi và miệng, nên…”

“Cho nên?”

Phó Lam Tiêu nói: “Hít quá nhiều Diethyl ether đã ảnh hưởng tới não bộ, khiến tư duy của cô ấy suy giảm thành trình độ của đứa trẻ bảy tám tuổi”

Dứt lời, anh ta liền nói thêm: “Tôi chỉ đưa ra nhận định sơ bộ, suy cho cùng tôi không chuyên về phương diện này, chỉ có thể suy đoán sơ bộ”

“Nếu như hít quá nhiều Diethyl ether khiến suy giảm tư duy, tác động này sẽ kéo dài mãi ư”

Phó Lam Tiêu suy ngẫm một hồi, vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu.

“Anh chắc chắn?”

“Tôi..tôi cũng không chắc, dù gì có báo cáo về trường hợp suy giảm tư duy vĩnh viễn, cũng có trường hợp suy giảm tư duy tạm thời, sẽ sớm hồi phục trở lại, nhưng trường hợp thứ hai khá là hiếm”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1417


Chương 1417

“Sớm là bao lâu?”

“Chưa biết, có vẻ như…rất lâu” Phó Lam Tiêu không dám khẳng định.

Suy cho cùng, đây đều là kiểm tra sơ bộ.

Y tế trên tàu chủ yếu là xử lý vết thương ngoài da, chuyện này cần mời chuyên gia khoa não bộ và khoa tâm thân cùng chẩn đoán mới có được kết quả chính xác.

“Tôi hiểu rồi”

Phó Lam Tiêu căng thẳng nói: “Bạc gia, ngài tạm thời đừng vào phòng…Hiện giờ cô Vân Giai Kỳ có lẽ đã chịu đả kích không nhỏ, có thể đã tận mắt chứng kiến trải nghiệm kinh hoàng nên cảm xúc hiện giờ rất bất ổn. Chúng tôi đã tiêm cho cô ấy thuốc an thần, cô ấy sẽ sớm ngủ thiếp đi, đến lúc cô ấy ngủ rồi, ngài vào cũng không muộn”

“Tôi biết rồi”

Phó Lam Tiêu đi xuống.

Bạc Tuấn Phong đứng ở ngoài cửa, chỉ cảm thấy tâm trạng cáu kinh vô cớ.

Mới một ngày một đêm.

Một ngày một đêm, cô đã thành ra như thế này rồi.

Nếu đúng như những gì Phó Lam Tiêu nói, do hít quá nhiều Diethyl ether khiến tư duy bị suy giảm, nếu như cô mãi mãi dừng lại giai đoạn tư: duy của đứa trẻ bảy tám tuổi Vậy, anh nuôi cô.

Dù cô trở nên ngốc nghếch ấu trĩ hơn nữa, anh cũng muốn nuôi cô.

Bạc Tuấn Phong đã đứng bên ngoài rất lâu, tới khi trong phòng thật sự yên tĩnh, anh mới từ từ mở cửa đi vào, nhìn thấy Vân Giai Kỳ năm trên giường đã ngủ say.

Sau khi cô ngủ say, cực kỳ yên tĩnh, hơi thở cũng rất nhẹ.

Bạc Tuấn Phong đi đến cạnh giường rồi ngồi xuống, nhìn khuôn mặt lanh lợi của Vân Giai Kỳ, nhất thời lại có chứt đau lòng.

“Giai Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô, cảm giác mềm mại từ làn da của cô truyền đến bàn tay.

Thật đẹp đế, thật ấm áp.

Anh nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ của cô.

Tay của cô nhỏ đến nỗi một tay anh đã có thể nhẹ nhàng bao trọn trong lòng bản tay.

“Suýt chút nữa lại để lạc mất em” Bạc Tuấn Phong nắm lấy tay và hôn lên mu bàn tay của cô.

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Anh hôn rất cẩn thận, chỉ sợ làm cô tỉnh giấc.

“Sau này, em ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, nha?”

Cô sẽ không đáp lại, nhưng anh không cần câu trả lời của cô.

Dù cho cô đã trở thành đứa trẻ, dù cho cô không có thuốc chữa trị, anh sẽ nuông chiều cô giống như một đứa trẻ vậy.

Lại một lần nữa sống sót sau tai nạn.

Mặc dù trí nhớ của anh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng những chấp niệm về cô lại chưa từng thay đổi.

Người mà yêu sâu đậm khắc ghỉ tận xương tủy, dù đã quên cô, chỉ cần đã nhìn thấy, đã đụng phải, đã ôm chặt thì tình yêu dành cho cô sẽ từ từ thức tỉnh Vân Giai Kỳ cảm giác như đã ngủ cả một thế kỷ.

Khi tỉnh lại, cô chỉ thấy mí mắt nặng trũng, đầu vẫn còn hỗn độn, nhưng các giác quan lại từ từ được đánh thức.

Bên tai truyền đến tin tức phát trong tivi.

“Cục an ninh ICPO đưa tin vào ngày mười chín theo giờ địa phương: Du thuyền thế kỷ Sovereign chạy trong vùng biến Đại Tây Dương xảy ra giao tranh với thế lực nào đó, khiến du thuyền thế kỷ Sovereign chở ba nghìn sáu trăm người bao gồm các thuyền viên bị phát nổ, dẫn đến chìm tàu. Sự cố này khiến vô số người gặp nạn, theo báo cáo ghi chép tính đến nay, còn hơn hai nghìn khách không rõ tung tích. Đội cứu hộ quốc tế đang tiến hành công tác cứu trợ cứu hộ khẩn cấp tại vùng biển…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1418


Chương 1418

“Theo thông tin được biết, chiếc du thuyền bị nghỉ ngờ có liên quan đến tổ chức Web đen. Tổ chức Web đen có vài trăm nghìn hội viên trên khắp thế giới, khét tiếng liên quan đến buôn lậu dầu mỏ, vũ khí, buôn thuốc phiện, buôn bán nội tạng…”

Vân Giai Kỳ mở mắt, nhìn tỉ vi Cảnh tượng cả vùng biển mù mịt khói thuốc súng.

Trên mặt biển ở xa xa, váng dầu nổi lšnh bềnh khiến cho ngọn lửa mãi không tắt Hai chiếc thuyền cứu hộ cực lớn bao vây xác tàu trôi trên biển của con tàu thế kỷ Sovereign.

Bọn họ rời khỏi thuyền máy, triển khai công tác cứu vớt Mười mấy chiếc thuyền máy lao băng băng trên biển đang dọn sạch váng dầu trôi trên mặt biển.

“Người đứng sau tổ chức Web đen là Black Mass, vẫn chưa rõ tin tức.”

“Black Mass?”

Vân Giai Kỳ lẩm nhẩm một câu, cái tên nghe rất quen.

Cô nhớ mang máng, trước đó có người gọi người đàn ông kia là Black Mass.

Kỳ Thiên Nam…

Black Mass.

Cô càng nhớ lại thì đầu càng đau.

“Tỉnh rồi à?”

Bên cạnh giường truyên đến giọng người đàn ông.

Vân Giai Kỳ ngây người, tiện tay kéo chăn quấn kín người, nhưng tay chân lóng ngóng, chăn bị tuột xuống đất.

Cô lúng túng ngồi dựa vào thành giường nhìn Bạc Tuấn Phong đi tới, cô lộ ra ánh mắt phòng bị, thì nhìn thấy anh đột nhiên cúi xuống nhặt chăn rồi đắp lên người cô.

Tâm trạng căng thẳng của cô mới thả lỏng một chút.

“Chú..” Cô nhìn thấy trên mặt Bạc Tuấn Phong, vết thương đã được xử lí sạch sẽ.

‘Vết thương trên đầu, không sâu, đã thoa thuốc.

Bạc Tuấn Phong đã thay quần áo, có thể là do mặc sơ mi trắng, người đàn ông vốn trông lạnh lùng, như vậy trông có vẻ ấm áp hơn.

Sự phòng bị của Vân Giai Kỳ với anh mới vơi đi chút, cô nằm chặt cái chăn, cúi đầu không dám nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Sao lại không dám nhìn tôi?”

Vân Giai Kỳ không chịu thua, ngẩng đầu lườm anh: “Không phải tôi không dám nhìn chú”

“Vậy sao em cứ cúi gẫm đầu thế?”

“Đôi..”

Bụng Vân Giai Kỳ đột nhiên réo lên “ục ục”.

Cô nhẹ nhàng xoa xoa bụng, bĩu môi chau mày.

Cô đói rồi, nhưng cô vẫn cần thế diện, cô nhịn không nói, cô không muốn cầu xin anh!

Văn là Bạc Tuấn Phong nhắc đến vấn đề này trước: “Đói rồi à?”

Vân Giai Kỳ nói: “Cũng… không đói lắm”

Cô vừa nói xong, bụng lại réo lên.

Vân Giai Kỳ bị cái bụng không nghe lời làm cho tức điên.

Bạc Tuấn Phong nói: “Em nói không đói, nhưng bụng em đang réo”

“Tôi không muốn ăn, tôi không đói, bụng tôi kêu là bụng tôi kêu, không phải tôi kêu” Vân Giai Kỳ lại tức giận với cái bụng của mình.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Sao phải cố nhịn?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1419


Chương 1419

Vân Giai Kỳ nói: “Dù sao tôi cũng không đói, tôi không muốn ăn”

Vừa nói, cô vùi mặt vào khuỷu tay.

Thời gian dường như đột nhiên im bặt, lặng im không tiếng động.

Vân Giai Kỳ chỉ mong người đàn ông kì quái này đi ra khỏi phòng, trong lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, chỉ nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu cô.

“Cậu ấy là Hoàng tử nhỏ của nước Quốc Hoa”

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu kinh ngạc, liền nhìn thấy một con búp bê diện mạo tỉnh xảo, đầu đội vương miện.

Búp bê có hình dáng của một Hoàng tử nhỏ, một đôi mắt tròn xoe đáng yêu, mặc bộ đồ đẹp, còn khoác một chiếc áo choàng màu đỏ.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc mở to mắt, ngây ngốc nhìn chắm chắm Hoàng tử nhỏ.

Bạc Tuấn Phong chăm chú nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, thấy cô dường như rất thích thú con búp bê trên tay anh, khóe miệng mỉm cười Anh nhẹ ngoäc ngón tay, Hoàng tử nhỏ liền nhẹ nhàng gật gật đầu, đôi mắt tròn xoe, giống như đang chìn chảm chấm Vân Giai Kỳ!

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, tóc mái màu đen rủ xuống, mắt phượng sâu hoảm, nụ cười lạnh nhạt.

Trước giờ anh đều là rất ít khi cười.

Nhưng Phó Lam Tiêu nói, Vân Giai Kỳ giống như một đứa trẻ bảy tám tuổi.

Anh lại cứ làm mặt nghiêm nghị, cô nhìn thấy anh nhất định sẽ sợ hãi Cho nên, anh mới cười với cô.

Bạc Tuấn Phong chậm rãi nói: “Hoàng tử nhỏ từ bé đã sống trong nhung lụa, ăn sung mặc sướng, nhưng cậu ấy không thích nói chuyện, cũng không thích cười.”

‘Vân Giai Kỳ chăm chú nghe, lập tức truy hỏi sao tiểu Hoàng tử: không thích nói chuyện, cũng không thích cười “Bởi vì cậu ấy mắc một loại bệnh” Bạc Tuấn Phong bình tĩnh trả lời “Bệnh gĩ?

“Hội chứng Asperger” Bạc Tuấn Phong nói: “Đây là một loại bệnh rất cô độc, cậu ấy không thích nói chuyện với ai, cũng không thích cười với người khác.”

Vân Giai Kỳ đau lòng nói, “Vậy tiểu Hoàng tử, nhất định là cực kỳ cô đơn mới phải”

Bạc Tuấn Phong nói: “Ừ, nhưng có một hôm, Hoàng tử nhỏ đã gặp một người”

Vừa nói, anh vừa giơ một bàn tay lên.

Trên một ngón tay khác đeo một con búp bê xinh đẹp.

Búp bê là hình dáng của Công chúa nhỏ, mặc chiếc váy công chúa xinh xắn, đội vương miện.

“Đây là Công chúa nhỏ đáng yêu nhất nước Quốc Hoa”

Vân Giai Kỳ kinh ngạc hô lên: “Woa, công chúa nhỏ đáng yêu quá đi”

Theo bản năng cô vươn tay ra, nhưng lại sợ hãi mà rụt lại, cẩn thận liếc nhìn Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong nói: “Hoàng tử nhỏ yêu công chúa nhỏ từ cái nhìn đầu tiên”

Nói xong, anh đặt hai con búp bê dựa vào nhau.

“Hoàng tử nhỏ chưa từng gặp người con gái nào cười lên đẹp như vậy. Công chúa nhỏ lớn lên xinh đẹp, đáng yêu, khi cười lên rất đẹp, giống như tỉa nẳng chiếu sáng thế giới của hoàng tử nhỏ.”

Anh không nói lời ngọt ngào, trầm mặc ít nói, nhưng khi anh kể chuyện cho Vân Giai Kỳ lại rất kiên nhẫn.

Vân Giai Kỳ nói: “Vậy công chúa nhỏ thì sao?”

“Hả”

“Công chúa nhỏ có thích Hoàng tử nhỏ không?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Công chúa nhỏ cũng thích Hoàng tử nhỏ.”

Đột nhiên Vân Giai Kỳ nở nụ cười ngây ngô.

Bạc Tuấn Phong lại nói: “Hai người lớn lên cùng nhau, hoàng tử nhỏ đồng ý với Công chúa nhỏ, đợi đến khi Công chúa nhỏ lớn, sẽ cưới cô ấy làm vương phi”

“Ừ, vậy hai người ở bên nhau nhất định sẽ rất hạnh phúc!”
 
Back
Top Bottom