Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1460


Chương 1460

“Mặc dù cô nguyên ý để cho Tuấn Phong một chồng hai vợ nhưng bây giờ Tuấn Phong không cưới vợ nhỏ mà còn chẳng thèm liếc mắt nhìn cô, nếu thực sự cưới vợ nhỏ vào cửa rồi thì anh ấy còn đem cô để vào mắt không?”

Mộ Ngọc My tức giận đến mức bắp thịt cả người căng lên.

Bạc Tiêu Dương lại dám làm nhục cô ta như vậy!

Người đàn ông không để ý đến biểu cảm của Mộ Ngọc My, cậu ta xoay người nói với Vân Giai Kỳ: “Vẽ phòng trước đi”

Vân Giai Kỳ lập tức ôm Bối Lạc trở về phòng.

Cô vừa mới đi, Mộ Ngọc My lập tức nổi cơn thịnh nộ với Bạc Tiêu Dương: “Tôi cho răng cậu đứng cùng một phía với tôi! Bạc Tiêu Dương, cậu phải rõ ràng, tôi và cậu là cùng một phe! Cậu nên đứng về phía tôi chứ không phải nhẩm vào tôi! Cậu nhầm vào tôi thì có lợi ích gĩ?”

Bạc Tiêu Dương lạnh lùng nhìn lướt qua cô ta một cái: “Ai cùng một phe với cô?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Tôi muốn vãn hồi trái tim của Tuấn Phong, cậu muốn vẫn hồi trái tim của Vân Giai Kỳ! Chẳng lẽ chúng ta không nên hợp tác?”

“Văn hồi?” Bạc Tiêu Dương cảm thấy buồn cười vì cách nói này: “Từ trước đến giờ cô chưa từng có được trái tim của anh ta, nói chỉ là văn hồi?

Nói xong, cậu ta lướt qua cô ta nghênh ngang đi mất.

Mộ Ngọc My ngây người tại chỗ rất lâu, đột nhiên cô ta xoay người trợn mắt nhìn chấm chẵm vào bóng lưng của Bạc Tiêu Dương, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu đúng là một kẻ vô dụng!”

Vân Giai Kỳ trở về phòng, đau lòng xoa cái đầu nhỏ của Bối Lạc, trong lòng vẫn có hơi kiêu hãnh “Bối Lạc, vừa nấy có phải em đang bảo vệ chị không?”

Cô nhìn thấy vì bảo vệ cô mà Bối Lạc sửa về phía Mộ Ngọc My.

Mặc dù nó là một con chó nhỏ hung dữ nhưng cảm giác được một chú cún bảo vệ khiến trong lòng Vân Giai Kỳ cảm thấy rất ấm áp.

Bối Lạc vẫy vẫy đuôi, một đôi mắt to tròn long lanh nhìn cô. Nó nghe không hiểu cô đang nói cái gì nhưng nhìn thấy cô chủ của mình đang cười, nó bèn “gâu gâu” hai tiếng rồi hà hơi “Ngoan!”

Vân Giai Kỳ ôm Bối Lạc đi ra vườn hoa nhỏ chơi với nó một hồi.

Chỉ chốc lát sau, cô chơi đến lúc cảm thấy hơi mệt, bèn ôm Bối Lạc năm xuống thảm cỏ, ngủ thiếp đi hồi nào không hay.

Không biết qua bao lâu, khi cô tỉnh lại một lân nữa thì đã là hoàng hôn.

Ánh nắng chiều rơi vào trên người cô, cảm giác rất ấm áp.

Cô được đắp một tấm chăn mỏng.

“Tỉnh rồi sao?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bên cạnh truyền đến âm thanh dịu dàng của một người đàn ông, Vân Giai Kỳ ngồi dậy, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi bên cạnh mình, khẽ nhéo vào má cô một cái: “Đói bụng chưa?”

“Chú trở về lúc nào thế?”

“Trở về thì nhìn thấy em năm trên bãi cỏ”

Vân Giai Kỳ dụi mắt một cái, nhìn thấy Bối Lạc đang đứng ở bên cạnh Bạc Tuấn Phong. Nó giơ cái móng vuốt lông xù khều khều ống quần của anh.

Bạc Tuấn Phong cũng không thích chó, ngón tay nhẹ nhàng đấy một cái, gạt nó sang một bên.

Thân người Bối Lạc nhỏ nhản mềm mại, rõ ràng là người đàn ông không dùng lực, thế nhưng nó vẫn đứng không vững ngã nhào về phía sau.

Cún con lại giống như không cam lòng, bèn đứng dậy tiến lại gần anh, tiếp tục dùng móng vuốt khều khều ống quần của anh.

Bạc Tuấn Phong không để ý tới nó, cún con bị lạnh nhạt “ngao” lên một tiếng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1461


Chương 1461

Càng lúc nó càng gào to, âm thanh nghe rất thảm thương, tựa như nó, đang trách móc người đàn ông lạnh lùng vô tình vậy!

Vân Giai Kỳ không nhịn nối, bèn nói với anh: “chú ôm nó một cái đi!”

Lúc này Bạc Tuấn Phong mới ôm nó đặt trên đùi của mình.

Cứ như vậy, nó không kêu nữa mà chậm rãi tìm một vị trí thoải mái ở trên người anh, dè dặt thử bò vào ngực anh, chân co lại một chỗ.

Bạc Tuấn Phong không để ý đến nó, Nó được voi đòi tiên, chui vào trong áo khoác âu phục của anh.

“Dường như nó rất thích anh đấy”

Vân Giai Kỳ thấy vậy thì hơi ngạc nhiên.

Người đàn ông này khiến người khác có một loại cảm giác rất an toàn.

Cứ thế Bối Lạc không biết trời cao đất rộng nằm trong ngực anh ngủ say, bốn chân nó hướng lên trời. Dường như trong lúc ngủ lại còn nẫm mơ nữa, chân sau của nó thường hay giật giật, đá vào chiếc áo sơ mi trắng như tuyết của Bạc Tuấn Phong, để lại một dấu chân đáng yêu màu xám tro.

Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại, để mặc làn gió của buổi chiều chạng vạng thổi tới, cảm giác vô cùng dễ chịu.

“Tôi đói rồi.” Cô cảm thấy bụng mình trống rỗng, bèn hỏi: “Chú đã ăn chưa?”

“Vẫn chưa, đang đợi em”

“Vậy chúng ta đi ăn gì đi!”

Bạc Tuấn Phong nói: “Ừm, để đi thay quần áo đã”

Vân Giai Kỳ bò dậy từ trên thảm cỏ đi thay một bộ quần áo khác. Sau khi thay xong, cô lập tức nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đặt Bối Lạc vào trong vườn hoa, đút cho nó thức ăn cho chó.

“Chúng ta đi đâu ăn đây?”

“Tôi dẫn em đến một nơi”

“Ừm ừm!”

Nửa tiếng sau, nhà hàng Tử La Đông Lan.

Nơi đây là một trong những nhà hàng Quốc Hoa sang trọng nhất ở thủ đô, không chỉ đơn thuần là do cái tên này mang điềm lành mà phong cách bài trí ở đây cũng rất đẹp. Tất cả các món ăn đều rất ngon, chỉ có món ăn Quốc Hoa, hương vị tuyệt đối là số một. Tuy nhiên giá cả lại không hề rẻ, nhà hàng này rất được giới thượng lưu xem trọng.

Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ vừa đi đến trước cửa phòng bao thì cánh cửa đã mở ra.

Mộng Yến Mi vốn định đi vệ sinh, mới vừa mở cửa thì đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ, sắc mặt bà ta hơi trâm xuống “Tuấn Phong, con tới rồi à?”

Bà ta chào hỏi một câu với Bạc Tuấn Phong nhưng lại xem nhẹ Vân Giai Kỳ ở bên cạnh anh.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc: “Chú hẹn người khác sao?”

“Chú? Mộng Yến Mi nghe được cách xưng hô này thì ngờ vực nhíu mày.

Mặc dù bà ta đã nghe Cung Dận nói Vân Giai Kỳ bị bắt cóc ở trong đám cưới và bị uống quá liều Diethyl ether cho nên tư duy của cô bị hạ thấp, nhưng bà ta không ngờ lại thấp đến mức biến cô trở thành một người ngu đần Mộng Yến Mi nói: “Di đi vệ sinh trước, con đi vào đi”

“Vâng”

Bạc Tuấn Phong dẫn Vân Giai Kỳ đi vào phòng bao.

Cung Dận, Cung Chiến và Cung Khanh đều ở đây.

Vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ đi vào, Cung Dận kích động đứng lên đi về phía Vân Giai Kỳ: “Giai Kỳ..”

Vân Giai Kỳ sợ hãi núp ở sau lưng Bạc Tuấn Phong, dè dặt nhìn Cung Dận.

Bạc Tuấn Phong lấy tay ngăn lại một chút, nói: “Đừng dọa cô ấy”

Lúc này Cung Dận mới không biểu hiện quá mức kích động nữa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1462


Chương 1462

Ông ta đau lòng nhìn Vân Giai Kỳ, thử dò hỏi: “Giai Kỳ, con không nhận ra cha sao?”

“Cha?

Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Ông là cha của tôi sao?”

Nhận ra được giọng nói của Vân Giai Kỳ ngây thơ như một đứa trẻ bảy tám tuổi, Cung Dận cũng kiên nhẫn dỗ dành cô: “Đúng vậy đó, cha là cha của con, con là con gái cưng của cha”

“Nhưng mà tại sao tôi không nhớ ông?” Vân Giai Kỳ vẫn tỏ ra nghỉ ngờ như cũ, cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong với ánh mắt nghỉ hoặc, giống như.

đang chờ đợi một đáp án.

Bạc Tuấn Phong nói: “Ngoan, ông ấy là cha của em”

Lúc này Vân Giai Kỳ mới tin tưởng.

Dường như trên thế giới này cô chỉ tin tưởng một mình Bạc Tuấn Phong “Ừm! Ngoan!”

Trong lòng Cung Dận đau đớn.

Ông ta nằm lấy tay của Vân Giai Kỳ, hốc mắt cực kỳ chua xót: “Giai Kỳ, là cha không bảo vệ tốt cho con, cha… thật sự rất xin lỗi con..”

Cung Chiến đi tới bên cạnh Cung Dận nói với ông ta: “Cha, trước hết để em gái ngồi xuống đi đã”

“Được” Cung Dận nói với Vân Giai Kỳ: “Giai Kỳ, tới đây ngồi bên cạnh cha được không?”

“Con muốn ngồi chung với chú” Cô vẫn rất sợ người lạ, vì vậy cô chỉ muốn dán vào Bạc Tuấn Phong “Được được, vậy con ngồi ở bên cạnh cha, để Tuấn Phong ngồi ở bên kia của con, có được không?”

Lúc này Vân Giai Kỳ mới gật đầu một cái.

Tất cả mọi người đều ngồi vào bàn Bạc Tuấn Phong giới thiệu với Vân Giai Kỳ: “Đây là cha của em, đây là anh trai của em”

Vân Giai Kỳ nhìn theo hướng anh giới thiệu, nhìn về phía Cung Chiến.

Cung Chiến cũng nhìn cô, thấy cô vẫn chấm chú nhìn mình, anh ta cong khoé môi dịu dàng nói: “Giai Kỳ, em còn nhớ anh không?”

Vân Giai Kỳ lặng lẽ lắc đầu.

Cô không nhớ gì cả. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ánh mắt Cung Chiến tối sầm lại.

Cung Phi ở bên cạnh không nhịn nổi hỏi: “Tình trạng cô ấy như thế này, rốt cuộc thì mất bao lâu mới có thể bình phục lại?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Cũng không rõ nữa.”

Cung Dận nói: “Cho dù có thể hồi phục hay không, cho dù cả đời nó có như này thì nhà họ Cung cũng sẽ chăm sóc nó”

Mộng Yến Mi vừa bước vào phòng, nghe thấy câu nói này của Cung Dận, trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng khó chịu, bà ta vừa ngồi vào chỗ vừa nói: “Sao nhà họ Cung có thể chăm sóc cô ta cả đời được chứ? Cô ta đã được gả đến nhà họ Bạc, đã thành người nhà họ Bạc rồi Đang nói, bà ta nhìn về phía Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, Tiêu Dương đâu rồï? Tại sao cậu ta chưa đến?”

Rõ ràng bà ta đang cố ý nhắc đến Bạc Tiêu Dương.

Cung Dận vừa nghe xong, ngay lập tức nhíu mày.

Tuy nhiên, theo lời của Mộng Yến Mi, ông ta hỏi Bạc Tuấn Phong: “Rốt cuộc cậu định giải quyết việc này như thế nào?”

Dừng một chút, ông ta lại nhấn mạnh thêm một câu: “Có một câu cảnh cáo, chú buộc phải nói trước với con, chú nhất định không gả con gái chú đến nhà họ Bạc đế làm vợ bé đâu!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1463


Chương 1463

Nếu để Vân Giai Kỳ làm vợ bé của Bạc Tuấn Phong, vậy thì ông ta thà nuôi con gái cả đời còn hơn.

Vân Giai Kỳ không hiểu bọn họ đang nói gì, mắt chỉ đang nhìn chằm châm vào bàn vào thức ăn thịnh soạn.

Cung Chiến nói: “Đói rồi sao? Em muốn ăn gì?”

Mộng Yến Mi ngắt lời anh ta: “Bây giờ vẫn còn chưa bày tiệc, mà cô ta đã muốn động đũa trước rồi, thật đúng là không có phép tắc!”

Cung Chiến đột nhiên lắng lặng cầm đũa lên, gắp một miếng tôm vào bát, sau đó bóc vỏ tôm rồi bỏ thịt tôm vào cái bát trước mặt Vân Giai Kỳ.

Mộng Yến Mi nhìn chăm chăm Cung Chiến, biết anh ta đang nghiêng về phía Vân Giai Kỳ.

Cung Dận nói: “Đều là người nhà, quy tắc gì cũng đều đặt sang một bên”

Vân Giai Kỳ dùng đũa gắp thịt tôm lên, cần một miếng, thịt tôm thơm.

ngon khiến người ta không nhịn được mà muốn ăn nữa.

Thấy cô có vẻ rất thích, Cung Chiến lại tiếp tục lặng lẽ bóc tôm cho cô.

Mộng Yến Mi nhìn đỏ cả mắt.

Nuôi con trai lớn thế này, mà anh ta cũng chưa từng chủ động bóc tôm cho bà ta ăn Mộng Yến Mi lạnh lùng nói: “Cung Chiến, sao con chỉ chăm cho em gái? Mẹ cũng thích ăn tôm, tại sao con không bóc cho mẹ?”

Cung Chiến tiện tay đưa cho bà ta một con tôm đã bóc vỏ sẵn rồi lại tiếp tục bóc cho Vân Giai Kỳ.

Qua loa như vậy khiến cho sắc mặt của Mộng Yến Mi càng lúc càng khó coi Tại sao ai ai cũng đều đứng về phía người ngoài này?

Thực ra bà ta đâu muốn ẩn thịt tôm?

Đơn giản chỉ là nhìn Vân Giai Kỳ không vừa mắt mà thôi!

Cung Dận nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Bạc Tuấn Phong ăn tôm như vậy, ông ta đột nhiên nói với Bạc Tuấn Phong “Đưa nó về nhà họ Cung đi!”

“Không được”

“Không được!”

Bạc Tuấn Phong và Mộng Yến Mi gần như đồng thanh nói Mộng Yến Mi nhìn Bạc Tuấn Phong rồi lại nhìn Cung Dận, bà ta hơi tức giận nói: “Bây giờ người của cả nước Quốc Hoa này đều đã biết nhà họ Cung gả con gái đi rồi, bây giờ lại đón con gái về, chuyện này mà để người ngoài nhìn thấy thì họ sẽ suy nghĩ như thế nào đây?”

“Bây giờ con bé đã thành cái bộ dạng này rồi, chỉ băng đưa nó về nhà họ Cung, mời bác sĩ có uy tín trong lĩnh vực này khám chữa cho con bé, không thể cứ tiếp tục chậm trễ nữa. Nếu không, con bé cứ như thế này, ngô nhớ phải chịu những ấm ức ở nhà họ Bạc”

Mộng Yến Mi phản đối nói: “Cô ta có thể chịu ấm ức gỉ? Còn sợ nhà họ Bạc đối xử không tốt với cô ta sao? Cô ta trở nên ngu xuẩn ngốc nghếch như này, gả đến nhà họ Bạc, trái lại đây là phúc phần của cô ta!

Người ta đều nói nhà họ Bạc có phong thủy tốt, phong thủy tốt sẽ chăm sóc tốt, không sai, cô ta ở đấy sẽ được chăm sóc hơn?”

Cung Dận trừng mắt nhìn bà ta.

‘Sớm biết thế này thì đã không đưa bà ta đến đây.

Mộng Yến Mi nhìn Vân Giai Kỳ với ánh mắt đầy căm thù.

Bạc Tuấn Phong bất ngờ nói: “Cô ấy ở nhà họ Bạc sẽ không phải chịu ấm ức”

Cung Dận nói: “Bình thường con đều ở công ty, không thể chăm sóc nó cẩn thận, làm sao con biết nó có phải chịu ấm ức hay không?”

“Con có thể đưa cô ấy theo bên cạnh mình”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1464


Chương 1464

Mộng Yến Mi nói: “Không hợp lý! Ngọc My mới là vợ của con, Vân Giai Kỳ lại là vợ của Tiêu Dương, con đưa em dâu đến công ty, mọi người ở công ty sẽ nghĩ thế nào: Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy đã được gả vào nhà họ Bạc, là việc của nhà họ Bạc, người ngoài không căn quan tâm”

Mộng Yến Mi nghẹn lại Ấy thế mà Bạc Tuấn Phong lại dám nói bà ta là người ngoài?

Điều này khiến bà ta vô cùng khó chịu.

Bà ta là dị của anh!

Trước đây, Bạc Tuấn Phong luôn ngoan ngoãn kính trọng đối với bà ta.

Đến nay, chỉ vì một Vân Giai Kỳ mà anh lại coi bà ta là người ngoài?

Mộng Yến Mi mím chặt môi, mặt đỏ bà ta bừng vì tức giận, không nói gìnữa Cung Dận nhìn Vân Giai Kỳ với tâm trạng phức tạp, Ông ta nhẹ giọng hỏi: “Giai Kỳ, cha và con cùng nhau về nhà, có được không?”

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu, cơ thể theo bản năng co rụt lại bên người Bạc.

Tuấn Phong: “Con muốn về nhà với chú!”

“Chứ?” Cung Dận nói: “Về nhà với cha không được sao?”

“Chú rất tốt với con, chú là người chú tốt nhất trên thế giới này!”

Ngừng một chút, Vân Giai Kỳ lại nói: “Bối Lạc vẫn đang đợi con về nhà, con muốn về nhà chăm sóc Bối Lạc”

“Bối Lạc?” Cung Dận nghỉ hoặc nhìn Bạc Tuấn Phong.

‘Vân Giai Kỳ nói tiếp: “Bối Lạc là tên con đặt cho một con cún nhỏ, con nhặt nó ở ven đường, nó không có nhà để về, con đã mang nó về nhà, chú nói sẽ nuôi nó cùng con!”

Cung Dận: “..”

Cung Chiến nói: “Cha, cha đừng nói nữa”

Anh ta nhìn Bạc Tuấn Phong và nói: “Em gái tôi giao cho cậu, nếu một ngày nào đó, con bé phải chịu ấm ức, tôi sẽ đón con bé về nhà”

“ừm* Sau bữa tối, Cung Dận và Cung Chiến tiễn Vân Giai Kỳ lên xe.

Vân Giai Kỳ ngồi vào ghế phụ, Cung Chiến tự tay thắt dây an toàn cho cô.

Lúc đầu, đối với sự gần gũi như vậy của Cung Chiến, Vân Giai Kỳ thường lui lại theo bản năng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Cung Chiến, cô lại không thể từ chối được.

Đây là anh trai của cô.

Nhưng tại sao cô không có chút ấn tượng gì về anh ta?

Tuy nhiên, ánh mắt anh ta nhìn cô quả thật là rất dịu dàng.

Cung Chiến thắt dây an toàn xong, cảm thấy có chút lưu luyến nhìn ‘Vân Giai Kỳ, anh ta nhẹ nhàng xoa mái tóc của cô: “Nếu có người nào dám bắt nạt em thì hãy gọi điện thoại cho anh trai nhé.

Nói xong, anh ta đưa cho cô một chiếc điện thoại di động mới tính Bên trong lưu số điện thoại của anh ta, Cung Dận và Cung Phi.

‘Vân Giai Kỳ nhận lấy điện thoại, cười nói: “Nếu có người bắt nạt em, thì gọi điện thoại cho anh đúng không?”

“Ừ, ai bắt nạt em, chỉ cần nhận được điện thoại một cái thì sẽ lập tức đến ngay”

‘Vân Giai Kỳ cầm điện thoại, cười rạng rỡ nói với Cung Chiến: “Được.”

Lần sau, nếu như người phụ nữ xấu tính đó lại tiếp tục bắt nạt cô, cô sẽ gọi mách cha và anh trai!

Cô có người bảo vệ đó.

Cửa xe đóng lại, Vân Giai Kỳ vẫy vẫy tay với Cung Dận và Cung Chiến để tạm biệt họ.

Chiếc xe đi nhanh như tên bản.

Vân Giai Kỳ tò mò hỏi: “Chú, có phải tôi đã bị bệnh rồi không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1465


Chương 1465

“Tại sao bọn họ nói phải tìm bác sĩ khám bệnh cho tôi?”

Vân Giai Kỳ lầm bẩm nói: “Hơn nữa, hình như tôi đã quên rất nhiều chuyện, không nhớ cha nữa, cũng không nhớ anh trai nữa rồi..”

Cô nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Cung Chiến và Cung Dận, cảm thấy có chút áy náy.

Họ tốt với cô như vậy, nhưng cô hoàn toàn không hề nhớ họ.

Bạc Tuấn Phong n¿ Anh có một loại linh cảm.

‘Có một số việc, quên rồi thì thôi.

Nếu một ngày nào đó Vân Giai Kỳ thực sự phục hồi trí nhớ, có l, cô sẽ như một con chim, nhanh chóng bay khỏi anh.

Ngay cả khi trí lực của cô suy giảm thành một đứa trẻ bảy hay tám tuổi cũng được, chỉ cần cô vẫn ở bên cạnh anh là đủ.

Chiếc xe đã dừng lại trong nhà xe.

Bạc Tuấn Phong vừa mở khóa, Vân Giai Kỳ nhanh nhảu đẩy cửa ra, nhảy xuống xe: “Tôi đi gặp Bối Lạc!

Mới xa Bối Bối có một thời gian ngắn mà cô đã nóng lòng muốn được.

ôm Bối Bối rồi Cô bước đến cửa, vừa định mở cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Bối Bối.

“Ưư…ưư”

Vân Giai Kỳ nghĩ rằng Bối Lạc đang đói bụng, cô chạy đến khu vườn nhỏ, nhìn trên thảm cỏ thì thấy một vài giọt máu vẫn còn loang lố.

“Ảng, ẳng..” Âm thanh yếu ớt của Bối Lạc truyền đến.

Vân Giai Kỳ lần theo tiếng kêu mà tìm đến, nhìn thấy thân hình nhỏ bé yếu ớt của Bối Lạc đang năm gục trên bãi cỏ, đuôi cụp xuống, nghe thấy tiếng của Vân Giai Kỳ thì nó vẫn gắng gượng vẫy đuôi vài cái rồi lại thôi Lông của nó dính đầy máu.

Vân Giai Kỳ giật mình, cô nhanh chóng ngồi xuống ôm Bối Lạc lên.

Máu là từ phía trong miệng nó chảy ra.

Trong miệng Bổi Lạc toàn là máu.

Tiếng kêu của nó khàn đặc, rời rạc, đến cả tiếng rên ư ử cũng không phát ra nối nữa.

Vân Giai Kỳ như chết lặng.

Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, sao Bối Lạc lại thành ra thế này.

Nhìn thấy miệng nó toàn là máu, Vân Giai Kỳ cấn thận cạy miệng nó ra, vô cùng kinh ngạc khi thấy toàn bộ răng của nó đều đã bị nhổ hết, vết nhổ không đồng đều, không những thế, lưỡi của nó cũng đã bị cắt đút.

Đôi mắt tròn đen láy của Bối Lạc tràn đầy nước mắt, rõ ràng là rất đau đớn!

“Bối Lạc…” Vân Giai Kỳ lo läng đến phát khóc: “Sao em lại thành ra thế này rồi, Bối Lạc?”

Cô bưồn bã ôm Bối Lạc vào trong lòng Bởi vì cô có thể cảm nhận được nó đang run rấy nên cô muốn cho nó sự ấm áp.

Bạc Tuấn Phong vừa đấy cửa bước vào thì thấy Vân Giai Kỳ đang ôm Bối Lạc khóc rất đau lòng.

“Hu hú hú hú…”

Cô nghe thấy tiếng bước chân của Bạc Tuấn Phong đi vào, cô ôm lấy Bối Lạc chạy tới trước mặt anh: “Chú ơi, Bối Lạc em ấy..ˆBối Lạc, em ấy chảy nhiều máu lắm..”

Bạc Tuấn Phong cúi đầu nhìn xuống, thấy máu từ miệng Bối Lạc chảy ra ồng ộc.

Anh vô cùng ngạc nhiên, cũng ý thức được tình hình không được ổn.

Anh bóp miệng của Bối Lạc ra, thấy răng của nó đã bị nhổ gần hết, lưỡi cũng bị cất đứt, anh nói: “Đưa Bối Lạc đi bệnh viện”

Vân Giai Kỳ lo lắng tới mức không nói nên lời, chỉ biết gật đầu.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1466


Chương 1466

Bệnh viện thú cưng.

Bạc Tuấn Phong vừa mới dừng xe, Vân Giai Kỳ đã vội vàng ôm Bối Lạc chạy xuống xe, lao thẳng vào bệnh viện thú cưng.

Bác sĩ nhìn thấy trên người Vân Giai Kỳ toàn là vết máu thì bị dọa cho một phen.

Vân Giai Kỳ khóc lóc nói: “

in hãy cứu lấy Bối Lạc của tôi..”

Lúc này bác sĩ mới phát hiện ra một Bối Lạc yếu ớt đang nằm trong vòng tay cô.

Bác sĩ nhanh chóng đón lấy chú chó, ôm tới bàn phẫu thuật kiểm tra, nhưng lại phát hiện ra Bối Lạc đang bắt đầu hấp hối.

Răng, lưỡi đều không còn nữa.

Chảy nhiều máu như vậy, trạng thái tỉnh thần vô cùng kém.

Bác sĩ nhanh chóng ôm chú chó vào phòng phẫu thuật.

Vân Giai Kỳ đợi ở bên ngoài, cô càng nghĩ càng bưồn bã.

Nếu biết sớm sẽ xảy ra chuyện như này, cô sẽ không để Bối Lạc ở nhà một mình rồi Chắc chắn là Mộ Ngọc Mỹ.

Ngoài cô ta ra, cô không nghĩ ra được bất kỳ khả năng nào khác.

Nhất định là lúc Bối Lạc lao ra sửa Mộ Ngọc My, vì bảo vệ cô mà Bối Lạc vừa sủa vừa nhe răng với Mộ Ngọc My, Mộ Ngọc My ghỉ hận trong lòng nên nhân lúc cô không ở nhà, cô ta đã kêu người nhổ răng và cắt lưỡi của Bối Lạc.

Người phụ nữ này sao lại có thể xấu xa được đến như thế?

Vân Giai Kỳ vừa nghĩ tới cánh tượng Bối Lạc bị ngược đãi tra tấn, chỉ tưởng tượng thôi mà cũng thấy rùng mình.

Làm sao Mộ Ngọc My có tt Bối Lạc đáng yêu như thế làm ra chuyện như vậy được chứ?

Bạc Tuấn Phong đi vào, thấy Vân Giai Kỳ ngồi ở trên ghế, cả người run lên bần bật, muốn khóc nhưng không khóc được.

Cô khóc không ra nước mắt nhưng lại lo lắng đến nỗi mặt mày đỏ bừng.

Không đến nửa tiếng sau, bác sĩ kh thở dài đi ra, vẻ mặt áy náy nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ đứng dậy nhìn bác sĩ, cặp chân mày của cô nhíu lại, dường như cô cũng đoán được điều gì đó, nước mắt cô chực trào trên mi, “Bác sĩ.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Rất xin lỗi, lúc mà chú chó được đưa đến đây, cơ hội sống đã rất mong manh, trong quá trình cấp cứu, tim… tim của nó bỗng nhiên ngừng đậ Vân Giai Kỳ nghe thấy “Tim ngừng đập” thì không thể kìm nén nổi nữa, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Bối Lạc chết rồi!”

Cô đau lòng như một đứa trẻ, nước mắt không ngừng trào ra từ hốc mất: “Hu hu hu hu! Là do tôi không chăm sóc tốt cho Bối Lạc…”

Cô buồn bã ngồi xụp xuống sàn nhà, cô giống như một một đứa trẻ đang gào khóc trong tuyệt vọng.

Bạc Tuấn Phong khụyu gối xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng “Vân Giai Kỳ..”

Bất giác anh không biết nên an ủi cô như thế nào.

Rõ ràng là mới sống chung với Bối Lạc chưa quá một ngày, nhưng khi Vân Giai Kỳ nhảm mắt lại, ngay lập tức có thể tưởng tượng ra gương mặt mềm mại nhỏ nhắn dễ thương của Bối Lạc.

Cô bỗng nhiên lên tiếng: “Tôi muốn vào thăm Bổi Lạc”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1467


Chương 1467

“Được”

Vân Giai Kỳ đi vào phòng phẫu thuật.

Bối Lạc nãm trên giường phẫu thuật, trên mình được đắp một tấm vải màu trắng.

Cô bước đến bên cạnh nó, nhẹ nhàng lật tấm vải ra, nhìn thấy Bối Lạc há miệng ra, khuôn mặt thông minh nghịch ngợm trước kia sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, đôi mắt đen láy có hồn trong phút chốc trở nên tối tăm ảm đạm, bàn chân nhỏ mềm mại cũng dính đầy máu Vân Giai Kỳ thấy cảnh tượng Bối Lạc thảm thương như vậy thì bị dọa tới mức khóc òa lên.

Cô vừa nghĩ đến đêm hôm qua, lần đầu tiên cô gặp Bối Lạc, Bối Lạc năm trong một cái hộp, vẫy vẫy đuôi và nhón chân lên như đang mong, chờ được cô v**t v*, khi cô nói muốn đưa nó về nhà, dường như nó hiểu được lời cô nói, nó biết mình sắp có nhà rồi, nó hớn hở xoay vòng vòng trong chiếc hộp, Khi về tới nhà, Bối Lạc mừng rỡ chạy vòng quanh cô, phá phách lung tung.

Vào lúc Mộ Ngọc My bắt nạt cô, Bối Lạc vội vàng bảo vệ cô, nhìn về phía Mộ Ngọc My mà sửa “Gâu gâu gâu”

Nhưng cũng chính vì Bối Lạc bảo vệ cô, không đế người khác bắt nạt cô nên Mộ Ngọc My mới ra tay ác độc với nó như vậy.

Người phụ nữ này đáng sợ đến mức khiến người khác phải rùng mình.

“Chắc chân là cô ta đã hại chết Bối Lạc!” Vân Giai Kỳ ôm lấy Bối Lạc, đau lòng khóc lớn: “Bối Lạc, xin lỗi..”

Bạc Tuấn Phong vừa định đi vào, bác sĩ bước tới bên cạnh nói với anh: “Tôi thấy cô bé này rất yêu chó cưng của mình. Tuy răng chúng tôi không có cách nào cứu được mạng của chú chó này, nhưng mà chúng tôi hy vọng sẽ bù đắp được nhiều nhất có thế”

“Bù đắp như thế nào?”

“Bệnh viện thú cưng của chúng tôi có dịch vụ tang lẽ. Chúng tôi có thể tổ chức tang lễ cho chú chó, sau khi hỏa táng cho chú chó xong, tro cốt được rải vào chậu cây, một tháng sau sẽ mọc lên một mầm hoa nhỏ, điều này có nghĩa là một sing mệnh mới đã được sinh ra”

Bạc Tuấn Phong ký tên một cách tùy tiện rồi bước vào phòng phẫu thuật, anh thấy Vân Giai Kỳ vẫn đang ôm Bối Lạc, nước mắt không ngừng rơi, anh biết là lân này cô rất đau lòng.

Anh bước qua đó lựa lời dỗ dành cô: “Để Bối Lạc nghỉ ngơi thật tốt, có được không nào”

Vân Giai Kỳ mở to đôi mắt vô hồn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Bối Lạc rất ngoan, sau này có đến tìm em”

Nó sẽ lại đầu thai và còn biết đường Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy, lập tức ngẩng lên nhìn Bạc Tuấn Phong.

“Thật không ạ?”

“Thật. Có lẽ sau này, chú chó nào đó mà em gặp trên đường nhào vào lòng em, đó có thế chính là Bối Lạc.”

“Bối Lạc sẽ đầu thai thật chứ?”

“Ừm* “Vậy nó không nên gặp tôi nữa..” Vân Giai Kỳ lòng đau như cất: “Là tôi hại chết em ấy… Tôi đã hứa cho em ấy một mái nhà nhưng tôi đưa em ấy.

về nhà lại là hại chết em ấy, nếu em ấy không theo tôi về nhà, có lẽ em ấy sẽ lại gặp được một người chủ tốt, em ấy sẽ không…”

Không chết thảm thương như thế nà) Vân Giai Kỳ nói với đôi mắt đỏ hoe: “Tôi ghét cô ta! Chắc chắn cô ta là người đã nhổ hết răng của Bối Lạc, cắt đứt lưỡi của Bối Lạc…”

Bạc Tuấn Phong biết người cô đang nói tới là ai.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi ghét cô ta! Tôi muốn cô ta xin lỗi Bối Lạc!”

Bối Lạc thì có lỗi gì đâu chứ?

Chẳng qua là nó xem cô như người nhà duy nhất của nó nên mới muốn bảo vệ cô.

Người đàn bà xấu xa độc ác này lại nhổ hết răng và cắt lưỡi của nó.

Cho dù Bối Bối không chết vì mất quá nhiều máu, cho dù có cứu được nó thì một con chó con chưa cai sữa không có răng cũng không có đầu lưỡi thì làm sao có thể ăn uống được chứ?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1468


Chương 1468

Bạc Tuấn Phong muốn ôm lấy cô nhưng Vân Giai Kỳ đang trông nom Bối Bối, sao nỡ rời đi được cơ chứ.

“Tôi muốn ở lại với Bối Lạc…”

Trong lòng cô toàn là những lời tự trách bản thân mình đối với Bối Lạc.

Bạc Tuấn Phong nói: “Ngày mai tôi sẽ đưa Bối Lạc về nhà”

Vân Giai Kỳ nước mắt lưng tròng nhìn anh: “Chú nói dối! Bối Lạc đã chết rồi”

“Tôi đã hứa với em thì sẽ không bao giờ gạt em.”

Lúc Bạc Tuấn Phong với Vân Giai Kỳ về đến nhà, anh đưa cô trở lạ phòng thì người giúp việc đi tới mời anh xuống ăn cơm.

“Bạc gia, ông chủ và mợ chủ đang đợi ngài”

“Tôi biết rồi.”

Bạc Tuấn Phong đi tới phòng ăn.

Bạc Ngạn Thiên với Mộ Ngọc My đã ngồi vào chỗ rồi.

Mộ Ngọc My vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì vội vàng ân cần dặn dò người giúp việc: “Còn không mau đi lấy chén đũa đi?”

Cô ta không ngờ răng Bạc Tuấn Phong sẽ đồng ý tới phòng ăn dùng bữa cùng bọn họ.

Mọi khi Bạc Tuấn Phong sẽ bảo người giúp việc mang hai phần ăn tối đến phòng của Vân Giai Kỳ.

Quả nhiên!

Anh muốn giải quyết xong chuyện con chó đó.

Bạc Tuấn Phong vừa mới ngồi vào bàn ăn, người giúp việc đã đặt chén đũa vào bên tay anh, nhưng anh không nhúc nhích.

Người đàn ông ngước mắt lên, tầm mắt rơi trên người Mộ Ngọc My, anh lạnh lùng hỏi: “Là cô làm à: Mộ Ngọc My sững sờ, thoạt đầu không phản ứng kịp.

Nhưng mà rất nhanh cô ta đã hiếu được rằng Bạc Tuấn Phong đang khởi binh hỏi tội Câu hỏi này không đầu không đuôi, trong lòng Mộ Ngọc My thì hiếu rõ, nhưng Bạc Ngạn Thiên nghe xong lại thấy mờ mịt “Ai làm gì cơ?”

Bạc Tuấn Phong nhìn Mộ Ngọc My không chớp mắt: “Cô ta biết con đang hỏi cái gì”

Mộ Ngọc My hơi chột dạ, giả vờ không biết gì cả: “Tuấn Phong, em thật sự không hiểu anh đang nói cái gì hết, em đã làm gì cơ? Nếu anh không nói rõ ràng ra thì em cũng không biết phải trả lời anh như thế nào.

Kỹ năng diễn xuất của Mộ Ngọc My vẫn giống như thật: “Con chó kia bị làm sao?”

“Không thừa nhận à?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cái gì mà không thừa nhận!” Mộ Ngọc My uất ức nói: “Em cũng, không biết con chó đó bị làm sao hết? Hai ngày nay, Vân Giai Kỳ mang con chó đó về, trong nhà náo loạn đến nỗi không ai được yên cả. Con chó đó hung dữ quá, nhìn là biết sẽ cản người, cũng không biết trên người nó có mang mầm bệnh gì không? Nếu sau này em có thai..”

Mặt cô ta đỏ lên, cúi đầu xuống rồi nói tiết Giai Kỳ đưa con chó con đó đi đi! Em sợ chó.”

“Tóm lại, anh mau để Vân Bạc Ngạn Thiên cũng nói: “Tuấn Phong, con mau xử lý con chó đó đi!

Thật là phiền lòng”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: ‘Không phải đã có người xử lý xong rồi sao?”

Bạc Ngạn Thiên ngơ ngác, men theo ánh mắt của anh nhìn về phía Mộ Ngọc My, vẫn không hiểu đã xảy ra chuyện gì: “Con chó kia bị làm sao?”

Người giúp việc nghe vậy thì thấp thỏm nói: “Lúc nãy tôi nhìn thấy cô ‘Vân ôm con chó, trên người con chó con toàn là máu, nghe nói rằng của con chó con bị bẻ gãy hết, đầu lưỡi cũng bị rút ra, chảy rất nhiều máu…”

Mộ Ngọc My nhìn cô ta với một ánh mắt rất dữ tợn, cảm thấy cô ta thật lắm chuyện.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1469


Chương 1469

Người giúp việc lập tức im miệng không giám nói nữa Bạc Ngạn Thiên nghe vậy thì nhíu mày: “Lòng dạ ai độc ác như vậy?

Rút cả lưỡi nó ra như vậy?”

Mộ Ngọc My nghe thấy vậy thì khuôn mặt cô ta trắng bệch không còn một giọt máu ngay lập tức.

Bạc Tuấn Phong ý ám chỉ nói: ‘Lớn nhỏ gì cũng là một sinh linh sống sờ sờ ra đó, bị bẻ răng rút lưỡi hành hạ đến chết như vậy, là một người đàn bà mà lòng dạ làm sao có thể ác độc như thế chứ?”

Bạc Ngạn Thiên vừa nghe xong lời này của anh thì ngay lập tức nghỉ ngờ nhìn về phía Mộ Ngọc My, Mộ Ngọc My lập tức biện minh nói: “Ông nội, không phải là do con làm! Mặc dù con cũng ghét con chó đó, nhưng làm sao mà con có thể làm ra cái chuyện độc ác như vậy được chứ?”

Bạc Tuấn Phong cong cong môi: “Cô vẫn không chịu thừa nhận ả?”

Mộ Ngọc My uất ức đến nỗi đỏ cả mắt, kéo lấy cánh tay của Bạc Ngạn Thiên, cô ta nghẹn ngào nói: “Ông nội! Ông nhìn xem, anh Tuấn Phong lại vu oan cho con. Thực sự không phải do con làm, nhà họ Bạc từ trên xuống dưới có nhiều người nhìn như vậy, có phải con làm hay không thì đi hỏi một cái là biết ngay! Hơn nữa, làm sao con lại có thể nghĩ ra cái thủ đoạn độc ác như vậy được chứ? Không phải là có người nào thích ngược đãi chó rồi lại vu oan cho con đấy chứ?”

‘Ngừng một chút, cô ta lại nói đầy ẩn ý sâu xa: “Có vài người, biết người biết mặt nhưng không biết lòng, lòng người rất khó đoán, phải mất một khoảng thời gian lâu dài mới có thể thấy rõ bản chất được! Con nghe nói có người ngoài mặt thì rất có tâm, dịu dàng tốt bụng, nhặt chó hoang ở ven đường về, nhưng mà thực ra là thích ngược đãi chó, mang về không chăm sóc chu đáo mà lại còn ngược đãi chó bằng đủ loại thủ đoạn xong còn gán tội cho người khác nữa!”

Rõ ràng là cô ta đang ám chỉ Vân Giai Kỳ là vừa ăn cướp vừa la làng, tự hành hạ con chó đến chết rồi vụ oan cho cô ta.

Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong lại càng lạnh lẽo hơn.

Mộ Ngọc My bị ánh mắt của anh dọa sợ đến nỗi cả người phát run lên, cô ta nép ở bên cạnh Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên hắng giọng nói: “Chỉ là một con chó thôi, chết thì cũng đã chết rồi! Tuấn Phong, ông muốn nhân cơ hội này hỏi con chuyện này, hai đêm nay con ở phòng nào?”

Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Làm sao vậy ông?”

“Ông nghe người giúp việc dọn phòng nói mấy ngày nay con không ở trong phòng mình, con đã đi đâu vậy?”

Bạc Ngạn Thiên biết rõ mấy ngày nay Bạc Tuấn Phong ngủ ở phòng nào nhưng ông ta cố tình hỏi trực tiếp như vậy để Bạc Tuấn Phong cho Mộ Ngọc My một câu trả lời Bạc Ngạn Thiên nói: “Ngọc My mới vừa gả sang đây, con bé vẫn đang còn đang chịu nỗi đau mất mẹ, con nên ở cạnh con bé nhiều hơn!”

Mộ Ngọc My cúi đầu và không nói lời nào.

Bạc Tuấn Phong im lặng không lên tiếng.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Con không nói gì hết mà im lãng như vậy là có ý g Bạc Tuấn Phong cong cong môi: “Con cho là lập trường của con đã đủ rõ ràng rồi”

“Lập trường gì?”

“Cuộc hôn nhân này, ông nội thừa nhận, nhà họ Bạc thừa nhận, nhưng con không thừa nhận”

“Hoang đường!” Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức đập bàn một cái Bây giờ ở bên ngoài đều biết Ngọc My là vợ của con, là bà Bạc, là mợ chủ của nhà họ Bạc, con nói không thừa nhận là không thừa nhận được sao?

Đâu thể như thế được!”

Mộ Ngọc My lập tức xoa dịu lại bầu không khí, nói: “Ông nội, chắc anh Tuấn Phong chưa thích ứng với thân phận làm chồng của mình thôi, không sao đâu ông, cho anh ấy mấy ngày nữa để làm quen là được thôi ông”

“Đến bây giờ vẫn chưa thích ứng, vậy thì phải đợi tới khi nào mới có thế thích ứng được? Bây giờ, Mạn Nhi cũng đã thích ứng được rồi, mối quan hệ với Ngọc My cũng rất tốt, tình cảm như mẹ con vậy!”

Bạc Tuấn Phong không kiên nhẫn được nữa, anh Bạc Ngạn Thiên ngây người ra: “Con đi đâu đó?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1470


Chương 1470

“Sau này, có cô ta ăn tối cùng ông nội là được rồi”

Nói xong, Bạc Tuấn Phong rời khỏi phòng ăn mà không hề quay đầu lại Bạc Ngạn Thiên trợn to hai mắt, tức giận đến mức sắc mặt tái nhợt: Mộ Ngọc My nói: “Ông ơi, ông đừng giận, chúng ta ăn tối trước đã.”

Bạc Ngạn Thiên nhíu mày, đột nhiên trầm giọng hỏi: “Chuyện con chó kia là do con làm à?”

Mộ Ngọc My nói: *Sao ông nội lại hỏi chuyện này…”

“Nghe nói con chó kia bị rút lưỡi và bẻ gãy răng, là do con sai người làm chuyện này đúng không?”

“Không phải con mà!” Mộ Ngọc My oan ức hét lớn: “Không phải do con, ông nội, đến ông cũng nghĩ oan cho con sao? Thật sự không phải con”

“Vậy thì tốt” Vẻ mặt Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng đến sợ: “Ông mong con không phải là người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy! Con là cháu dâu của nhà họ Bạc, nên có tác phong chuẩn mực, hiền thục độ lượng, không thế là loại người thâm độc nham hiếm như vậy!”

Ngữ khí của Bạc Ngạn Thiên vô cùng nặng rề.

Ông ta biết chuyện này nhất định là do Mộ Ngọc My bày mưu tính kế.

Có điều Mộ Ngọc My không chịu nhận thì ông ta cũng không thể cưỡng ép tra hỏi.

Nhưng chuyện này ông ta không thế dễ dàng cho qua được!

Ông ta thật không thể ngờ mợ chủ của nhà họ Bạc lại là người tâm địa độc ác không từ thủ đoạn như thế, lần sau không thế để yên như vậy được!

Mộ Ngọc My lo lắng trong lòng, nhưng ngoài mặt cô ta vẫn cười nói “Đó là điều đương nhiên! Ông nội, ông yên tâm đi”

Bạc Tuấn Phong trở về phòng thì nhìn thấy Vân Giai Kỳ ngồi trên giường ôm gối, chống cảm, cô nhìn chảm châm vào chuồng chó ở góc tường.

Trong khay đồ ăn cho chó vẫn còn nước mát rượi và đầy äp thức ăn.

Dường như chỉ ngay giây sau đó Bối Lạc từ vườn hoa sẽ chạy thẳng một mạch đến trước khay đồ ăn rồi ăn một cách ngấu nghiến.

Ăn đến no căng bụng sẽ vẫy cái đuôi đến bên cạnh cô, muốn được cô cưng nựng.

Trong lòng Vân Giai Kỳ vô cùng trống trải.

Cô vẫn không thể quên được dáng vẻ thê thảm của Bối Lạc khi qua đời, cảm thấy vô cùng đau lòng.

Người giúp việc bưng khay đồ ăn vào phòng nhưng cô cũng không nhìn lấy một cái.

Đồ ăn từ nóng thành lạnh, cứ hâm nóng lại hâm nóng, cuối cùng vẫn lạnh ngắt.

“Bạc gia, cô Vân không chịu ăn uống gì, phải làm sao đây?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Cứ ra ngoài đi”

“Vâng” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh đi tới trước bàn, bưng bát lên, gắp thêm chút đồ ăn vào bát rồi đi đến cạnh giường, sau đó ngồi xuống ở mép giường.

“Ăn chút gì đi”

Vân Giai Kỳ vẫn thờ ơ như cũ.

“Ngoan nào?”

Khóe mắt Vân Giai Kỳ đột nhiên ửng đỏ.

Trong lòng cô vô cùng ấm ức nhưng cô không biết làm sao để nói ra.

Cô biết ở nhà họ Bạc có rất nhiều người không thích cô.

Cô không hiểu tại sao họ lại không thích cô?

Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì Không thích cô cũng được, nhưng sao bọn họ có thể nhẫn tâm như vậy, tra tấn một chú chó đáng yêu như Bối Lạc?

Bạc Tuấn Phong đặt bát lên chiếc kệ đầu giường, anh dịu dàng nói: “Ngoan ngoãn ăn hết đi, ngày mai tôi sẽ đưa Bổi Lạc trở về.”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1471


Chương 1471

Vân Giai Kỳ nghẹn ngào nói: “Chú nói dối”

“Hứ “Bối Lạc sẽ không trở về nữa.. Hốc mắt Vân Giai Kỳ rưng rưng nước mắt, nhưng cô vẫn cố gắng không khóc: “Bối Lạc đã chết rồi”

“Bối Lạc không chết”

“Rõ ràng là em ấy chết rồi! Tôi tận mắt nhìn thấy” Trong lòng Giai Kỳ nhói đau, những giọt nước mắt lớn lăn dài trên hai gò má: “Chú lừa người!

Hu huhu..”

Đến nước này rồi anh vẫn lừa cô!

Anh cũng là người xấu!

Bạc Tuấn Phong ôm cô vào trong lòng.

“Tôi không lừa em, ngày mai nhất định em sẽ nhìn thấy Bối Lạc”

“Bối Lạc không thế trở lại nữa… dù chú có mua một con chó giống y hệt nó thì cũng không phải là Bối Lạc, Bối Lạc đã chết rồi!”

Cô cũng không biết tại sao một chú chó cô mới nuôi một ngày một đêm sao lại khiến cô đau lòng vậy chứ.

Có lẽ là vì cô có thể nhìn thấy sự cô độc của chính bản thân mình trên người chú chó không có nơi để về ấy.

Hoặc cũng có thể đôi mắt đen láy tỉnh nghịch của Bối Lạc đã khiến cô day dứt khôn nguôi.

Bạc Tuấn Phong thấy cô khóc mãi không thôi nhưng anh cũng không biết làm thế nào để xoa dịu.

“Đừng khóc nữa” Anh không nỡ nhìn thẳng vào mắt cô.

Anh sẽ mất kiểm soát mất, Anh luôn lạnh lùng vô cảm với mọi người, duy chỉ có những giọt nước mất của cô là anh không thể làm ngơ được.

Vân Giai Kỳ vẫn nghẹn ngào khóc to: “Đồ lừa đảo, chú là đồ lừa đảo.

Cô cần môi khiến môi vừa đỏ vừa sưng lên, chóp mũi cũng đỏ ửng, hai con ngươi trong veo như giọt nước, giọt lệ như ngọc vương trên mi, vương vấn mãi không rơi Bạc Tuấn Phong khó kiềm chế được tâm tình, anh bất giác cúi đầu, chậm rãi hôn lên hàng mi cô.

Hàng mi của Vân Giai Kỳ run rẩy, giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt.

Cô sững sờ nhìn anh, anh tiếp tục hướng xuống dưới, ngậm lấy đôi môi sưng mọng của cô.

“Ưm.° Giai Kỳ phản kháng theo bản năng, nhưng hai tay lại bị anh đè lên gối, không thể cử động.

Cô mất sức chống đỡ nên ngã xuống giường, thân hình cao lớn của anh cũng đè lên người cô.

Xuyên qua lớp vải của bộ vest, cô có thể dễ dàng cảm nhận được nhịp tìm mãnh liệt của anh.

“Bùm bụp, bùm bụp..”

Vân Giai Kỳ không cam tâm đế bản thân mất đi năng lực phản kháng, thế là mở miệng cần vào môi anh.

Bạc Tuấn Phong chỉ cong môi cười.

Cô cần không hề đau, anh nhân cơ hội đôi môi cô đang hé mở, tiến lên chiếm đóng thành trị, thăm dò càng sâu hơn nữa.

Đôi môi của anh mát lạnh như băng, lấp đầy toàn bộ khe hở giữa môi cô.

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc sững người, cô lập tức đẩy anh ra.

Bạc Tuấn Phong khó chịu đảo mắt, liền nhìn thấy người giúp việc đang đứng thất thần ở cửa, bắt gặp cảnh này cô ta xấu hổ không biết nên làm gì, chỉ thấp giọng nói: “Bạc gia, mợ chủ mời ngài qua phòng, nói là có chuyện muốn bàn bạc với ngài”

Nói xong, cô ta vội vàng rời đi Vân Giai Kỳ hung hãng lau môi, trừng mắt nhìn anh, khuôn mặt cố gắng ra vẻ hung dữ!

Anh lại ức h**p cô.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1472


Chương 1472

Sao anh có thể… làm thế với cô!

Bạc Tuấn Phong nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, anh biết nụ hôn không khống chế được của mình vừa nấy đã làm cô sợ hãi “Ngoan ngoãn ăn cơm đi” Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu như lúc tôi về mà em vẫn chưa ăn xong thì tôi sẽ…”

“Thì chú làm gỉ?” Không đợi anh nói xong, Vân Giai Kỳ đã ngắt lời anh, không chịu nhượng bộ trừng mắt nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong trầm giọng nói: “Thì tôi sẽ trừng phạt em”

Vân Giai Kỳ hơi giật mình: “Trừng phạt gĩ?”

Bạc Tuấn Phong không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lau môi rồi xoay người rời khỏi phòng.

Vân Giai Kỳ nghe cửa đóng “Rầm” một tiếng, cô ngây ngốc nhìn châm chằm vào bát cơm ở tủ đầu giường, lúc này mới bưng bát lên, miễn cưỡng xúc một thìa cơm đưa vào miệng.

Lúc Bạc Tuấn Phong đi đến cửa phòng liền thì thấy một chữ “Hỷ” vô cùng chói mắt dán trên cửa.

Anh chẳng cần nghĩ nhiều, thuận tay xé chữ “Hỷ” đó rồi vứt xuống đất.

Anh đẩy cửa bước vào phòng thì nhìn thấy Mộ Ngọc My đang ngồi trên giường, cô ta mặc một bộ đồ ngủ bắng lụa, lộ ra dáng người chuẩn trong lớp áo và đường cong quyến rũ!

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn một cái, thấy Mộ Ngọc My đang xoay eo đi về phía anh: “Tuấn Phong, tối nay, ông nội cũng nhắc đến chuyện này rồ Cô ta vừa nói vừa đóng cánh cửa sau lưng anh, nhẹ nhàng khóa trái cửa lại Bạc Tuấn Phong đứng im bất động.

Cô ta nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào bờ vai anh, cô ta chợt thở dài: “Trên dưới nhà họ Bạc có bao nhiêu con mắt nhìn vào như thế, mấy ngày hôm nay anh cứ ở phòng của Giai Kỳ mãi, cô ta là em dâu của anh, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ thế nào đây? Mặc dù chuyện xấu trong nhà không thế mang ra ngoài nói được, em mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng còn Tiêu Dương thì sao, anh định tính thế nào? Không lẽ anh định giành vợ của em trai, lạnh nhạt với người vợ như”

Mộ Ngọc My vừa tắm xong, còn cố ý trang điểm một chút.

Trên người cô ta có hương nước hoa nồng nặc.

Trong bộ đồ ngủ bằng lụa, dường như còn có bộ đồ lót gợi cảm mà cô ta vừa thay.

Bạc Tuấn Phong không thèm nhìn cô ta lấy một cái Mộ Ngọc My thấy anh lạnh nhạt như vậy càng không cam lòng.

Cô đã cố gắng ăn mặc gợi cảm nhất chỉ để thu hút sự chú ý của anh.

Đàn ông màt Nhìn thấy mỹ nữ, nào không động lòng?

Cô không tin anh có thể giữ mình mãi được!

“Tuấn Phong… đêm nay anh có thể ở lại với em không? Em ngủ một mình một phòng cảm thấy rất sợ hãi”

Nói xong hai tay cô ta nhẹ nhàng ôm lấy eo anh “Chuyện của anh với Vân Giai Kỳ em có thế mắt nhắm mắt mở, em coi cô ta như vợ nhỏ của anh, em cũng không phải là người so đo từng tí một.

Nhưng mà anh có thể đối xử công bảng với em một chút không? Ông nội muốn em sinh con nối dõi cho nhà họ Bạc nhưng chuyện này sao em có thể làm một mình được? Anh có thể… giúp em không?”

Bạc Phong không nói gì, tựa như một bức tượng điêu khắc bất khả xâm phạm.

Mộ Ngọc My nhẹ nhàng áp mặt vào lông ngực anh rồi thở dài một tiếng.

“Từ lúc gả tới nhà họ Bạc, em mang trên mình áp lực rất lớn, anh biết không? Ông nội vô cùng kỳ vọng vào cái bụng của em. Ông nói Vân Giai Kỳ sinh cho anh ba người con, ba cái thai bảo bối, hai trai một gái, anh nói em phải làm sao đây? Nhỡ đâu bụng em lại không có động tĩnh gì.

Cô ta ngẩng đầu, nước mắt lăn dài trên má: “ Anh cứ lạnh nhạt với em như vậy, em mãi không sinh được con, ông nội sẽ nhìn em thế nào đây, người trong nhà họ Bạc sẽ nhìn em thế nào đây?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1473


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai. Team Т rцуeл 3.оn e cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!. Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web copy tự động của Тruуeл 3. оne. Nên nội dung này chỉ là để chống copy tự động, mong cả nhà thông cảm. Cảm ơn cả nhà!

Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh

Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng

Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha !!

Kìa con gái kìa , kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi

Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu

Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~

Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm

Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm

Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống

Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu

Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen

Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!Anh thjck con gái ..Oh уead!! tui cũng thjck con gái ..Oh уead!! ông già thjck con gái ..Oh уead!!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1474


Chương 1474

Mộ Ngọc My mềm nhữn cả người, nước mắt cô ta không kìm được rơi lã chã.

“Bạc Tuấn Phong!”

Mộ Ngọc My kích động, đột nhiên kéo lấy cà vạt của anh, đẩy anh ngã ra sofa.

Cô ta ngồi trên đùi anh, gắn từng chữ một: “Em nói cho anh biết, nếu anh đã nói như vậy, thì em cũng nói thẳng! Em, Mộ Ngọc My, có chết cũng không rời khỏi nhà họ Bạc! Sống là người của anh, chết cũng là ma của anh! Anh không đẩy em đi được đâu! Em đã là người của anh rồi, dù anh nhận hay không nhận thì em cũng là mợ chủ của nhà họ Bạc”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô.

Dù cho Mộ Ngọc Mycó gào thét khản giọng thì anh vẫn lãnh nhạt như cũ, vẻ mặt rất điềm tĩnh, anh thản nhiên nói: “Tùy cô”

Mộ Ngọc My lặng người “Cô muốn thế nào thì cứ làm như thế, chỉ cần cô không can thiệp đến tôi thì tôi cũng không động đến cô.”

Bạc Tuấn Phong dừng lại một chứt, nhìn bộ đồ lót lụa rộng rãi của cô ta, lớp ren của nội y khêu gợi dần dần lộ ra, ánh mắt anh thể hiện rõ sự chán ghét.

“Cút khỏi người tôi ngay”

Mộ Ngọc My cứng người.

Cô ta đã thể hiện đến thể này rồi, cô ta trang điểm quyến rũ chờ anh như sói đói lao đến ăn tươi nuốt sống, ít nhất thì cũng nên phát sinh chuyện vợ chồng.

Vậy mà đứng trước mặt cô ta anh lại lạnh nhạt như thế, anh càng bình tĩnh bao nhiêu thì càng khiến cô ta thấy xấu hổ bấy nhiêu.

Cô ta không chấp nhận được sự thật này.

Cô ta đã tỉ mỉ chuẩn bị tất cả vậy mà vẫn không câu dẫn được anh?

Người đàn ông này là đá, là gỗ hay sao?

Lẽ nào không có chút ý đồ nào với phụ nữ?

Sao anh có thể lạnh nhạt như vậy được?

Cho dù cô ta không phải là Mộ Ngọc My, cho dù là một người phụ nữ khác anh cũng không động lòng hay sao?

“Rốt cuộc em có gì không bằng cô ta?”

Mộ Ngọc My chất vấn: “Cô ta quyến rũ hơn em sao? Cô ta xinh đẹp hơn em? Hay cô ta rung động lòng người hơn em? Anh thích như thế nào, hãy nói cho em biết đi, em sẽ học!”

Bạc Tuấn Phong nói: “Xuống ngay” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Anh bảo em xuống thì em sẽ xuống sao? Em không xuống!”

Mộ Ngọc My cảm thấy mình sắp ghen đến phát điên “Anh là chồng em! Em là vợ anh! Chúng ta thân mật không phải là điều đương nhiên hay sao? Anh nên ngủ ở phòng em, đây là phòng tân hôn của chúng ta! Anh đừng quên bây giờ cô ta đã được gả cho Tiêu Dương! Thân thể của cô ta, linh ồn của cô ta đã phản bội anh từ lâu rồi! Bây giờ cô ta còn là một kẻ ngốc, dù cho anh muốn thì cô ta có gánh nối cái danh ‘Bà Bạc’ không?”

Nói xong cô ta nâng cảm anh lên, chủ động hôn lên môi anh.

Bạc Tuấn Phong đột ngột quay mặt khiến nụ hôn của cô ta rơi trên xương quai hàm góc cạnh của anh.

Cô ta hôn không khí, không cam lòng lại ôm lấy gáy anh, muốn hôn lên môi anh.

Mộ Ngọc My biết Bạc Tuấn Phong không dám làm gì cô ta.

Anh sẽ không đánh phụ nữ.

Dựa vào điều đó, cô ta càng lộng hành hơn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1475


Chương 1475

Bạc Tuấn Phong đột nhiên bóp lấy cảm cô ta, khóa chặt hai tay cô ta phía sau lưng khiến cô ta không thể động đậy.

Người đàn ôm cô, lạnh lùng nnhìn châm châm vào khuôn mặt không cam chịu của ông đang ngông cuồng với ai vậy?”

Mộ Ngọc My cựa quậy nhưng Bạc Tuấn Phong chỉ dùng một tay đã khóa chặt được cô ta, khiến cô ta không nhúc nhích được chút nào.

“Tuấn Phong.”

“Mộ Ngọc My, chuyện gì cũng nên một vừa hai phải thôi”

Nói xong, Bạc Tuấn Phong đấy cô ta sang một bên, mặt không cảm xúc đứng dậy nói: ‘Không cần phải thử thách giới hạn của tôi”

Người đàn ông đi đến cửa, mở cửa ra và hết đồ của anh mang sang một phòng khác dò người giúp việc dọn Sau khi Bạc Tuấn Phong rời đi, người giúp việc cứ đi lại trước cửa, chần chừ không dám bước vào.

Vừa nghe thấy Bạc Tuấn Phong bảo mang đồ của anh chuyển ràng là muốn ở riêng rồi!

Hai người vừa mới kết hôn đã bắt đầu ở riêng thì còn ra thể thống gì nữa!

Người giúp việc hỏi thăm dò vài câu: “Mợ chủ, chúng tôi vào được không?”

“Cút!” Mộ Ngọc My đột nhiên điên cưồng gào thét: “Cút hết cho tôi!”

Vừa nghe thấy cô ta gắt gỏng như thế, người giúp việc đều sợ hãi bỏ chạy.

Không ai dám đứng ra đỡ đạn!

Mộ Ngọc My nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay, nghĩ đến những lời sỉ nhục mà Bạc Tuấn Phong vừa nói với cô ta Thái độ lạnh nhạt và còn nói những lời đau lòng như vậy!

Anh bảo cô ta dừng lại?

Anh tưởng cô ta sẽ chịu để yên sao?

Một núi không thế có hai hố.

Trong nhà họ Bạc không thể có tới hai “Bà Bạc”.

Cứ cho là Vân Giai Kỳ tình nguyện làm vợ bé, cô ta cũng không đồng ý!

Bởi vì trong mắt Mộ Ngọc My, Vân Giai Kỳ ngay cả làm vợ bé cũng không xứng!

Chập tối, đúng lúc người giúp việc đang dọn phòng thì Mộ Ngọc My đi tới, đột nhiên lấy một chiếc nhẫn ngọc trong túi ra.

Người giúp việc kinh ngạc, lập tức nhận ra chiếc nhẫn ngọc này.

Đây là chiếc nhắn ngọc mà Bạc Ngạn Thiên hay đeo, là tín vật gia truyền của nhà họ Bạc, là biểu tượng tượng trưng cho người có quyền lực tối cao tại Bạc Gia “Mợ chủ.

“Mang thứ này đặt lên giường cô ta”

Người giúp việc đổ mồ hôi lạnh, không dám cầm lấy chiếc nhãn: “Đây, đây là tín vật của ông cụ! Mợ chủ, sao cô lại có thứ này? Đây là thứ quý giá lắm.

“Đương nhiên tôi biết đây là thứ gì!”

Mộ Ngọc My nói: ‘Không nghe thấy tôi nói gì hay sao? Tôi bảo bà để thứ này lên giường cô ta!”

Người giúp việc vẫn ngập ngừng, bà ta không dám nhận.

Ngộ nhỡ làm sứt mẻ gì thì sao, đây là vật vô giá mà.

Mộ Ngọc My nói đầy ẩn ý: “Khi trước không phải bà nói con gái bà đỗ trường trung học tư trọng điểm à, nhưng học phí đắt như thế, bà đang xoay sở mà đúng không?”

Người giúp việc vừa nghe thấy thế thì thay đối sắc mặt ngay.

Thành tích xuất sắc của con gái là điều khiến bà ta tự hào, là vinh quang của bà ta, vì thế bà ta cười cười nói: “Đúng vậy! Giờ vẫn còn thiếu hơn sáu mươi triệu nữa…”

“Ở đây tôi có một trăm năm mươi triệu” Mộ Ngọc My chẳng cần chớp mắt rút ra một phong bì: “Có số tiền này thì những khoản học phí trung học sau này của con gái bà cũng không phải lo lắng nữa rồi”

Người giúp việc nhìn chiếc phong bì dày cồm cộm thì động lòng ngay.

Bà ta chìa tay ra, hai tay đón lấy chiếc phong bì, mắt lại nhìn về chiếc nhãn ngọc mà Mộ Ngọc My đưa, bà ta nhíu mày, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi rồi cấn thận đón lấy, nắm chất trong lòng bàn tay.

“Mợ chủ, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ làm theo lời dặn dò của cô.”

“Còn cái này nữa”

Mộ Ngọc My đặt một xấp quần áo lên chiếc xe đấy dọn phòng bên cạnh cô ta: “Còn cái này nữa, cũng để vào tủ quần áo của cô ta”

“Vâng!”

Người giúp việc đẩy xe vào phòng, Lúc này, Vân Giai Kỳ không có ở trong phòng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1476


Chương 1476

Bà ta vội vàng vén giường lên rồi đặt nhắn ngọc bích xuống, sau đó lại trải thêm một lớp đệm dày.

Sau khi sửa sang lại giường, bà ta lại nhét quần áo Mộ Ngọc My đã đưa cho bà ta vào tủ rồi rời đi.

Vân Giai Kỳ trở về phòng, thấy phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ thì lên giường nằm.

Tuy nhiên, cô vừa năm trên giường thì bông cảm thấy dưới người bị cấn thứ gì đó rất đáng sợ.

Làn da của cô luôn rất mỏng manh và nhạy cảm, bình thường chỉ cần một chút kích động nhỏ cũng khiến khuôn mặt cô đỏ bừng.

Cô cảm thấy dường như có vật lạ gì đó trên giường.

Nhưng cô ngồi dậy nhìn dưới người mình cũng không thấy điều gì bất thường.

Vân Giai Kỳ nghỉ hoặc, sau đó nằm xuống, nhưng khi năm xuống lại cảm thấy không thoải mái.

“Chuyện gì vậy nhỉ…” Vân Giai Kỳ lầm bẩm, vừa sờ lưng đau vừa nhìn tấm trải giường phẳng phiu, luôn cảm thấy giường có gì đó không ốn.

Bạc Tuấn Phong vừa bước vào phòng, Vân Giai Kỳ đã nắm lấy tay anh, cô chỉ vào giường nói: “Chú à, cái giường này nằm không thoải mái”

“Chỗ nào không thoải mái?”

“Cảm giác như bị cấn thứ gì đó”

Bạc Tuấn Phong lấy tay sờ sờ, nhưng không thấy có gì kì lạ Vân Giai Kỳ lại nắm xuống, chẳng được lâu, cô lại đứng dậy khỏi giường, chỉ vào một chỗ rồi nói: Chính là chỗ này, ở đây cứ bị cẩn, rất khó chịu”

Bạc Tuấn Phong lật ngược tấm ga giường lại ngay lập tức.

Vừa lật được một nửa thì thấy có thứ gì đó rớt ra ngoài, anh nhanh tay tinh mắt lấy tay chặn lại, không muốn để nó rơi xuống đất.

Bạc Tuấn Phong mở đệm ra nhìn, ánh mắt tối sâm lại Đây chính là là một chiếc nhẫn ngọc bích.

Đây là chiếc nhẫn ngọc bích mà Bạc Ngạc Thiên luôn đeo trên tay, tượng trưng cho bảo vật chủ nhà của nhà họ Bạc, trong tương lai nếu ai là người kế thừa nhà họ Bạc, chiếc nhãn ngọc bích này cũng sẽ được truyền cho người thừa kế.

Tại sao chiếc nhẫn này lại ở đây?

Ai là người đặt nó ở đây?

Bạc Tuấn Phong suy nghĩ một chút thì nghĩ tới điều gì đó, rồi đặt lại ở trên giường: “Giờ sao rồi? Còn cấn không?”

Vân Giai Kỳ lại nắm xuống: “Được rồi, không cấn nữa”

Bạc Tuấn Phong không nhịn được cười.

Chiếc nhãn ngọc này không nhỏ, nhưng với lớp đệm dày như vậy, người bình thường cũng không thế nhận ra.

Đứa trẻ này có làn da nhạy cảm như vậy?

Thực sự rất giống nàng công chúa và hạt đậu.

Bạc Tuấn Phong bước tới cửa thì thấy chiếc xe đấy dùng đế dọn phòng đang đậu ở hành lang, người giúp việc đang dọn phòng, anh ta bước tới đặt chiếc nhẫn ngọc bích vào chiếc thùng nhỏ của xe đẩy.

Người giúp việc vừa bước ra ngoài đã vô cùng kinh ngạc khi thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ở cửa.

Có lẽ vì lương tâm cản rứt, bà ta lo lắng nó dặn dò sao?”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Đồ trong phòng tôi đã dọn sạch cả chưa?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1477


Chương 1477

Bạc gia, ngài có gì cần “Bà chủ không cho tôi vào”

“Mau lên”

“Vâng” Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong xoay người rời đi, người giúp việc.

đột nhiên lấy hết can đảm nói: “Bạc gia, vợ chồng ngài vừa kết hôn đã ly thân, ngài có thế..”

Bạc Tuấn Phong khó chịu nhìn liếc sang, người giúp việc sợ tới mức không dám thở!

Trên đời này có một kiểu người như vậy, chỉ cần một ánh mắt đã thế hiện khí thế khiến cho người ta không thể không cúi đầu.

Buổi tối.

Vân Giai Kỳ đang chợp mắt thì bị tiếng gõ cửa của người giúp việc đánh thức, cô ngơ ngác tỉnh dậy.

“Bạc gia, cậu chủ Tiêu Dương cũng về rồi. Ông cụ kêu tôi mời ngài cùng ăn tối”

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ tỉnh lại, Bạc Tuấn Phong nhướng mày: “Ăn tối rồi”

“Tôi không muốn äi Thiên Nhưng Bạc Tuấn Phong không chiều cô như mọi khi mà nói đầy ẩn ý “Nếu em không đi thì sẽ không có kịch hay để xem.”

Cô không muốn ngồi cùng bàn với Bạc Ngạc.

Vân Giai Kỳ nghe nói có kịch để xem, cô không khỏi tò mò hỏi: “Kịch hay gì vậy?”

Bạc Tuấn Phong nằm lấy tay cô: “Đến lúc đó em sẽ biết”

Hai người cùng đi đến nhà ăn.

Ngoài Bạc Ngạn Thiên và Mộ Ngọc My thì Bạc Minh Lâm và Bạc Tiêu Dương cũng có ở đây.

Khi Bạc Tiêu Dương nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, ánh mắt của cậu ta đồn hết lên cái nằm tay của anh và Vân Giai Kỳ, sắc mặt cậu ta thay đổi nhanh chóng.

Bạc Ngạn Thiên liếc nhìn Bạc Tiêu Dương, thấy cậu ta có vẻ hờ hững, ông ta hẳng giọng nói: “Không ra thế thống gì!”

Ông ta không chỉ đích danh là ai nhưng Bạc Tuấn Phong biết câu nói đó là có ý gì, anh tỏ vẻ như không nghe thấy, sau đó kéo Vân Giai Kỳ ngồi xuống, để cho cô ngồi dựa vào anh.

Bạc Tiêu Dương ngồi đối diện Vân Giai Kỳ, Cậu ta ngước mắt lên nhìn Vân Giai Kỳ, sau đó lại bối rối nhìn đi chỗ khác, nhìn chãm chãm vào cái bát bên cạnh.

Người giúp việc dọn bữa tối lên bàn.

Dường như Vân Giai Kỳ rất đói bụng, lúc đầu còn chưa có cảm giác gì, bây giờ nhìn trên bàn đầy ắp những món ngon, cô thèm đến chảy cả nước miếng, cầm đũa lên gắp món tôm yêu thích của mình.

Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên đập bàn.

Vân Giai Kỳ sợ tới mức suýt chút nữa làm rớt đôi đũa xuống bàn.

Bạc Ngạn Thiên trừng mắt nhìn cô một cái, Mộ Ngọc My nói: “Vân rong mắt cô không có bậc tiền bối sao? Ở đây, ông nội là người đứng đầu gia tộc, ông nội chưa đụng đũa mà cô đã vội vàng cầm đũa lên, cô không có chút phép tắc nào sao?”

Vân Giai Kỳ nhíu mày, mặc dù trong lòng không phục nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt đũa xuống.

Tại sao lại có nhiều quy tắc đến như vậy!

Mọi người đều đói bụng, ai động đũa trước không phải cũng giống nhau sao!

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô, anh tiện tay gắp một con tôm vào trong bát, bóc sạch vỏ tôm, sau đó đưa cho cô.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1478


Chương 1478

Vân Giai Kỳ thấy vỏ tôm đã được Bạc Tuấn Phong l*t s*ch nên câm thìa lên, nhẹ nhàng đưa tôm vào miệng mình.

Ăn được món ngon nên mây mù trong lòng coi như cũng tan biến.

Bạc Ngạn Thiên thấy Bạc Tuấn Phong chiều chuộng cô như vậy, ông ta cũng không tiện nói gì, chỉ nói: “Nếu đã gả đến nhà họ Bạc, sau này chính là con dâu của nhà họ Bạc, ăn trông rồi ngồi trông hướng, đừng giống một con ma đói như vậy!”

Bạc Minh Lâm cười nói: *Ông nội, đừng vì bữa ăn vặt này mà làm ảnh hưởng đến sức khỏe, ông động đũa trước đi! Chúng con đang đói, nếu ông không động đữa thì chúng con cũng không dám động đũa!”

Đến bây giờ Bạc Ngạn Thiên mới cầm đũa.

Mộ Ngọc My ra vẻ vô tình h rồi?”

Bạc Ngạn Thiên nhìn vào tay mình nó¡: “Ông nội, nhẫn đeo trên tay ông đâu?”

Ông ta đã quên mất Bình thường, ông ta luôn đeo chiếc nhắn ngọc bích này, lúc trước luyện thư pháp đã tháo nhẫn ngọc bích ra rồi lại quên đeo lên.

Bạc Ngạn Thiên lập tức ra lệnh: “Đi lấy nhẫn ngọc bích của tôi tới đây”

Người giúp việc gật đầu, rồi lại ngập ngừng hỏi: “Ông chủ, ngài để nhẫn ở đâu?”

“Trong phòng sách”

“Tôi không thấy nó trong phòng sách ạI”

Bạc Ngạn Thiên lườm cô ta một cái: “Hồi nãy tôi đặt ở phòng khách, lúc cô dọn dẹp phòng không thấy sao?”

“Không có, hôm nay tôi vừa thu dọn đồ đạc, không nhìn thấy…”

Bạc Ngạn Thiên đột nhiên trở nên căng thẳng: “Vậy ở đâu nhỉ!

Người giúp việc nơm nép lo sợ nói: “Ông chủ, chiếc nhẫn ngọc bích quý giá như vậy, bình thường ai dám động vào chứ.

Bạc Minh Lâm cũng nói: “Đúng vậy, chiếc nhẫn này là của ông nội, nhưng là bảo vật của tổ tiên, bảo vật vô giá như vậy ai mà dám động vào chứ?”

Mộ Ngọc My cũng nói xen vào: “Bình thường an ninh của biệt thự vô cùng nghiêm ngặt, kẻ trộm khó mà đột nhập vào được”

Cô ta vừa nói vừa nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại trên người một đám người giúp việc đứng phía sau, cô ta khẽ nói: “Những ai ăn cắp vặt, đang cầm chiếc nhẫn thì mau lên tiếng đi! Nếu không tìm thấy kẻ cắp, đến khi công an đến điều tra, muốn xuống đài cũng không xuống được đâu!” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Người giúp việc đều nghĩ hoặc nhìn nhau.

Mộ Ngọc My nói tiếp: “Không nói phải không? Vậy thì đừng trách tôi nói lời khó nghe. Chiếc nhẫn này là bảo vật vô giá, không phải là vật có giá vài trăm triệu hay vài tỷ. Đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Bạc. Nếu mấy người trộm thật thì không tránh khỏi phải ăn cơm tù! Cho dù trộm nó đem bán bên ngoài cũng không ai dám mua, người tỉnh mắt cl nhìn thoáng qua là nhận ra, đến lúc đó tiến cũng không được mà lùi cũng không xong!”

Lúc này, tất cả mọi người đều trở nên căng thắng.

Những người giúp việc tụm lại bàn tán.

“Tôi không lấy nó.

“Tôi cũng không lấy…”

“Tôi cũng không dám lấy thứ quý giá như vậy. Bình thường ông chủ tháo ra, tôi toàn phải hỏi cẩn thận là để nhân ở đâu thì được…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1479


Chương 1479

“Hay là, lục soát tất cả phòng trong nhà một lần đi, người vô tội thì đương nhiên là vô tội, nếu ai lấy thì còn có thể giấu đi đâu, nhất định là giấu trong phòng.

“Nhiều phòng như vậy, lục soát từng phòng một ư..”

“Nhà họ Bạc có nhiều người như vậy, lục soát nhanh thôi”

Mộ Ngọc My nhìn Bạc Ngạn Thiên và hỏi: “Ông nội, hay là nhờ người giúp việc lục soát nhà”

Bạc Ngạn Thiên ngầm chấp thuận: “Bây giờ ai mà lấy nó thì đã quá muộn để giải thích!”

Mộ Ngọc My nhìn xung quanh, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người Vân Giai Kỳ, đây ấn ý nói: “Cô đã nhìn thấy nhẫn ngọc bích của ông nội chưa?”

“Nhẫn ngọc bích?”

Vân Giai Kỳ chợt nghĩ đến chiếc nhẫn ngọc bích mà Bạc Tuấn Phong đã tìm thấy dưới giường cô, vừa định nói gì đó thì thấy tay Bạc Tuấn.

Phong ở dưới gầm bàn đã ấn tay cô và ra hiệu cho cô đừng nói nữa Vân Giai Kỳ lập tức lắc đầu ra vẻ như không biết gì Mộ Ngọc My lạnh lùng ra lệnh cho đám người giúp việc: “Tìm đi!”

Những người giúp việc nhanh chóng chia nhau lục soát bên trong nhà họ Bạc.

Sau nửa tiếng, mấy người giúp việc đến báo cáo.

“Đã tìm hết tất cả phòng ở trên lầu hai nhưng không tìm thấy”

“Phòng ở lầu ba lầu bốn cũng không có”

“Lầu năm không có ai ở cũng đã tìm rồi, nhưng vẫn không tìm thị “Tăng hầm cũng…”

Bạc Ngạn Thiên càng nghe càng đứng ngồi không yên.

Ông ta khó chịu nói: “Một chiếc nhắn ngọc bích tốt như vậy không thể tự dưng biến mất được! Sáng nay tôi còn nhìn thấy nó, chắc chắn nó vẫn còn ở trong nhà. Tìm kỹ cho tôi “Ông chủ, chỉ có phòng của cô Vân Giai Kỳ là chưa được lục soát. Bình thường thì cô Vân không cho chúng tôi vào phòng của cô ấy, chúng tôi cũng không dám vào.”

“Tìm đi!” Bạc Ngạn Thiên trừng mắt nhìn Vân Giai Kỳ: “Nhà họ Bạc này có phòng nào mà tôi không vào được?”

“Vâng, chúng tôi lập tức đi tìm ngay đây”

Những người giúp việc chia nhau đi tìm.

Một lúc sau, một người giúp việc đột nhiên đi tới và cầm một đống quần áo trên tay: Ông chủ, chúng tôi tìm thấy cái này trong phòng của cô Vân Giai Kỳ”

“Đây là cái gì?” Bạc Ngạn Thiên liếc mắt nhìn.

Vân Giai Kỳ cũng nhìn thấy túi đồ, nhíu mày nói: “Đây không phải là đồ của tôi”

Người giúp việc nói: “Vật này ở trong phòng của cô, sao cô lại không biết được?”

Mộ Ngọc My nghỉ ngờ nói: “Không lẽ chiếc nhắn ngọc bích được bọc ở trong đây sao?” Cô ta nhìn Vân Giai Kỳ rồi nói: “Vân Giai Kỳ, hay là cô thành thật khai ra đi, cô nói đi, có phải cô lấy nhẫn ngọc bích của ông nội hay không?”

Vân Giai Kỳ lắc đầu nguầy nguậy, cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của anh.

Bạc Tuấn Phong cũng cau mày.

Trước giờ anh cũng chưa từng nhìn thấy bộ quần áo này, cũng không biết nó là thứ gì.

Điều duy nhất anh có thể chắc chắn là nhẫn ngọc bích không có ở trong đó.

Đây cũng là thứ mà Mộ Ngọc My sai người nhét vào trong phòng Vân Giai Kỳ sao?
 
Back
Top Bottom