Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1420


Chương 1420

“Nhưng hoàng tử nhỏ đã làm một chuyện khiến công chúa nhỏ rất đau lòng”

Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: “Chuyện gì?”

“Có người xấu lừa công chúa nhỏ là hoàng tử nhỏ không thích cô ấy, công chúa nhỏ xảy ra tai nạn, hoàng tử nhỏ nghĩ rằng công chúa nhỏ đã chết” Vừa nói bạc Tuấn Phong vừa giấu búp bê công chúa nhỏ ra phía sau Trước mặt Vân Giai Kỳ chỉ còn lại mỗi mình hoàng tử nhỏ.

Ánh mắt của cô chợt sáng lên: “Công chúa nhỏ chết thật rồi sao?”

“Hoàng tử nhỏ nghĩ rằng cô ấy đã chết thì rất bưồn. Sau đó, hoàng tử nhỏ lại trở lại dáng vẻ ngày trước, không thích nói chuyện cũng không thích cười với ai Sắc mặt của Vân Giai Kỳ cũng trùng xuống, nhập tâm vào câu chuyện cổ tích mà Bạc Tuấn Phong kể, cô cũng buồn rầu u ám vì câu chuyện của hoàng tử nhỏ và công chúa nhỏ.

“Nhưng công chúa nhỏ vẫn chưa chết, một hôm cô ấy lại xuất hiện khiến hoàng tử nhỏ rất vui”

Nói xong, Bạc Tuấn Phong lại đưa búp bê công chúa nhỏ đến bên Hoàng tử nhỏ, tay của hai con búp bê chạm nhẹ vào nhau.

Trên mặt vân Giai Kỳ lại tươi cười vui vẻ trở lại Bạc Tuấn Phong vừa quan sát biểu cảm trên mặt cô vừa nói: “Hoàng tử nhỏ nghĩ rằng cậu ấy sắp có thể cưới công chúa nhỏ làm vương phi rồi, nhưng cho đến một ngày, cậu ấy bị một mụ phù thủy độc ác thực thi phép thuật hắc ám”

“Phép thuật hắc ám gì?”

“Cậu ấy đã quên mất công chúa nhỏ”

Vân Giai Kỳ nghe xong, che miệng thở dài: “Cái mụ phù thủy này thật đáng ghết! Sao bà ta muốn khiến hoàng tử nhỏ quên đi công chúa nhỏ?”

“Bởi vì bà ta thích hoàng tử nhỏ, không thích công chúa nhỏ, bà ta muốn cùng hoàng tử nhỏ mãi mãi ở bên nhau”

Vân Giai Kỳ lẩm bẩm một câu: “Nhưng hoàng tử nhỏ không thích mụ phù thủy”

“Ừ” Bạc Tuấn Phong nói công chúa nhỏ.”

“Vậy..” Vân Giai Kỳ đột nhiên nắm lấy ống tay áo của anh, sốt ruột hỏi: “Hòang tử nhỏ thật sự quên mất công chúa nhỏ, không nhớ ra công chúa nhỏ nữa sao?”

Bạc Tuấn Phong cong cong ngón tay, mấp máy môi: “Hoàng tử nhỏ đã quên mất công chúa nhỏ, nhưng mụ phù thủy không biết rằng, công chúa nhỏ đã trở thành một phần linh hồn của hoàng tử nhỏ. Không có công chúa nhỏ, hoàng tử nhỏ không hề vui vi Hốc mắt Vân Giai Kỳ đỏ đỏ ửng, cô buồn bã nhìn công chúa nhỏ, cảm thấy công chúa nhỏ và hoàng tử nhỏ đều rất đáng thương.

Cô nói: “Tôi có thể ôm công chúa không?”

“Trong lòng hoàng tử nhỏ chỉ có một mình Đột nhiên Bạc Tuấn Phong nói: “Không được”

“Tại sao?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Bởi vì có một hôm, công chúa nhỏ đã bị một cái đám người xấu bắt đ*t Vân Giai Kỳ nói: “Vậy chắc chắn hoàng tử nhỏ sẽ nhanh chóng đi cứu cô ấy! Nếu không… Nếu không công chúa nhỏ sẽ bị người xấu ức h**p!”

“Ù, hoàng tử nhỏ đã hồi phục ký ức, cậu ấy nhớ ra công chúa nhỏ, nên đi cứu công chúa về. Nhưng…”

“Nhưng?”

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía Vân Giai Kỳ, ánh mắt dịu dàng: “Công chúa nhỏ lại không thích hoàng tử nhỏ nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vi, công chúa nhỏ cảm thấy hoàng tử nhỏ đã quên mất c‹ ấy tất đau lòng cho nên cô ấy không muốn tha thứ hoàng tử nhỏ.

Nói xong, anh nhìn Vân Giai Kỳ, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn: “Nếu em là công chúa nhỏ, em có đồng ý tha thứ cho hoàng tử nhỏ không?”

Vân Giai Kỳ do dự khá lâu Ánh mắt cô nhìn sang hoàng tử nhỏ, nhẹ nhàng mà vuốt vuốt khuôn mặt của hoàng tử nhỏ, lặng lẽ gật đầu.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1421


Chương 1421

“Tôi đồng ý” Vân Giai Kỳ nói: “Nếu tôi là công chứa nhỏ, chắc chẩn tôi sẽ tha thứ cho hoàng tử nhỏ”

Bạc Tuấn Phong bật cười, giọng nói khàn khản, “Thật không?”

“Ừ. Bởi vì, hoàng tử nhỏ cũng không cố ý quên công chúa nhỏ, cậu ấy là bị mụ phù thủy thực thi phép thuật hắc ám, cậu ấy vẫn luôn thích công chúa nhỏ”

Nói xong, Vân Giai Kỳ rất tò mò: “Vậy kết cục của câu chuyện là gï?

Công chúa nhỏ có đồng ý về lại bên hoàng tử nhỏ không?”

“Kết cục là hoàng tử nhỏ cưới công chúa nhỏ làm vương phi, sau đó hoàng tử nhỏ lên ngôi Vua, công chúa trở thành Hoàng hậu, hai người sống hạnh phúc bên nhau, sinh được hai hoàng tử nhỏ xinh xắn và một công chúa nhỏ đáng yêu”

Nghe xong kết cục của câu chuyện, cuối cùng Vân Giai Kỳ cười rạng rỡ, vô cùng cảm động “Sau này bọn họ nhất định sẽ rất hạnh phúc” Cô rất thích câu chuyện này.

Vân giai Kỳ mắt nhìn Bạc Tuấn Phong với ánh mắt mong mỏi: “Chú ơi sau này chú sẽ còn kế chuyện cho cháu nghe chứ? Cháu rất thích nghe chú kể chuyện”

Giọng nói của anh rất hay.

Khi đọc chuyện giọng nói vừa ấm áp vừa khiến người ta say mê, đường như Vân Giai Kỳ một lúc đã đầm chìm vào thế giới của câu chuyện.

Trên người của người đàn ông còn có một mùi hương nhàn nhạt, không hề rồng nặc, khiến người ta cảm giác như là mùi hương trên người của một vị hoàng tử thanh lịch.

Không biết vì sao Vân Giai Kỳ rất mẫn cảm với tất cả mùi nước hoa, nhưng lại có cảm tình với mùi nước hoa của đàn ông một cách khó hiểu.

Vân Giai Kỳ đột nhiên hỏi: “Chú ơi, chú tên gì?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Bạc Tuấn Phong”

“Cái gì?” Vân Giai Kỳ hồi lâu không đáp lại: “Vừa rồi tôi nghe không rõ, chú tên là…”

“Bạc, Tuấn, Phong”

Vì để cô nghe rõ, người đàn ông cố tình nói chậm lại, nhẹ nhàng cầm tay cô lên, từng nét một viết ra ba chữ cái vào lòng bàn tay cô.

Vân Giai Kỳ như hiểu như không mà gật đầu.

“Vậy…” Cô đưa mắt nhìn Bạc Tuấn Phong: “Sau này, tôi sẽ gọi chú là chú Tuấn Phong được không?”

Bạc Tuấn Phong bật cười nhìn cô.

Cô thật sự trở thành một đứa trẻ, tới nỗi mỗi một câu nói với anh là một câu chú.

Bạc Tuấn Phong hỏi: “Em có đói không?”

Vân Giai Kỳ mừng rỡ xoa xoa bụng, lè lưỡi, ngập ngừng nói: “Đói.

“Muốn ăn gì nào?”

“Chú Tuấn Phong ăn gì thì tôi ăn cái đấy”

Bạc Tuấn Phong nói: “Bây giờ vẫn chưa vào tới bờ, trên tàu chỉ có món Âu và hải sản.

“Chú Tuấn Phong ăn gì thì tôi ăn cái đấy!” Cô lặp lại lần nữa.

Sau khi tính tình của cô biến thành một đứa trẻ, cô cũng trở nên lười biếng hơn, đến cả việc đưa ra lựa chọn cũng lười Bạc Tuấn Phong nói: “Vậy thay quần áo đi”

Anh bước ra cửa, sai người mang quần áo đến cho cô.

Vân Giai Kỳ lại nhìn thị, thấy trên tỉ vi vẫn đang nói về chuyện du thuyền thế kỷ Sovereign, trên màn hình là bức ảnh bên trong còn nguyên vẹn của du thuyền thế kỷ Sovereign Cô vừa nhìn liền nhận ra *Đây.. Cô chỉ vào tivi, kinh ngạc trừng to mắt: ‘Chiếc thuyền này chìm rồi sao?”

Ngày hôm qua khi ở trong phòng, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân nhốn nháo, sau đó lại nghe thấy tiếng nố từ xa truyền lại Cô sợ hãi, không dám đi ra ngoài, cũng không biết nguyên nhân gây nổ là gì “Chú ơi.. chú ơi!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1422


Chương 1422

Bạc Tuấn Phong quay lại thì thấy Vân Giai Kỳ chỉ vào TV rồi nói với anh: ‘Tôi đã từng ở trên chiếc thuyền lớn này!”

Cô vẫn còn chút sợ hãi: ‘Kẻ xấu mà tôi gặp hôm qua cũng ở trên chiếc thuyền này”

“Kẻ xấu?”

Bạc Tuấn Phong đi đến cạnh giường, nhướn mày: ‘Kẻ xấu nào?”

“Tôi đ tận mất nhìn thấy kẻ xấu đã dùng súng bản chết người” Vân Giai Kỳ tố cáo với anh: “Tôi vô cùng sợ hãi, nhưng may mà tôi trốn thoát được”

Bạc Tuấn Phong nói: “May mà trốn thoát được, con tàu này đã bị chìm”

“Hả” Vân Giai Kỳ kinh ngạc nói: “Tại sao lại bị chìm?”

“Bởi vì bên trong tàu có rất nhiều thuốc nổ, thuốc nổ bị phát nổ khiến con tàu bị vỡ ra làm hai đoạn rồi chìm xuống biển”.

Vân Giai Kỳ nghe vậy nói: “Vậy những người tốt trên thuyền thì sao bọn họ như thế nào rồi?”

“Không rõ sống chết ra sao”

Vân Giai Kỳ nhíu mày lấm bẩm mấy câu: ‘Ai bảo bọn họ thông minh như tôi, biết trốn thoát ra ngoài chứ?”

“Bạc gia, quần áo đã được đem tới”

Bạc Tuấn Phong cầm lấy quần áo, khóa cửa lại, đi đến trước mặt cô, nhìn cô ngồi ở mép giường, hai chân đung đưa, còn tay thì xoa xoa bụng.

Xem ra là đói thật rồi.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nào, để tôi thay quần áo cho em”

Nói xong, anh bước tới muốn thay quần áo cho cô.

Vân Giai Kỳ giật mình quay người nhảy xuống khỏi giường, muốn tránh tay anh. Không biết có phải do đã nẫm lâu quá không, thế nên khi chân cô vừa chạm đất đã trở nên mềm nhữn ngã bổ nhào xuống đất.

Cô kêu lên, sợ tới nỗi nhảm chặt mắt, nhưng lại cảm thấy cơ thế minh được một bàn tay mạnh mẽ kéo lại, tiếp theo sau đó cô thấy mình ngã vào lồng ngực ấm áp.

Vân Giai Kỳ mở mắt, đối diện với đôi mắt sâu hút của người đàn ông.

Bởi vì bị mất thăng bằng thế nên cô nhanh chóng đưa tay túm lấy.

chiếc áo sơ mi trắng của anh, đôi chân ngọc trắng nốn mềm mại còn chưa đi tất, cứ thế giảm lên giày da của anh.

“Sao lại sờ mó lung tung?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi… tôi tự mặc được.” Cô không cần anh thay quần áo giúp mình.

“Để tôi giúp em thay.”

“Không cần!” Vân Giai Kỳ theo bản năng đưa hai tay khoanh lại trước ngực: “Chú là đàn ông, tôi là phụ nữ, tôi không thể để cho chú nhìn thấy cơ thể của tôi được!”

Bạc Tuấn Phong sắp bị cô chọc cười, cô trông như thế nào anh còn chưa nhìn thấy sao?

Bạc Tuấn Phong ôm chặt lấy cô, bế cô trở lại giường để cô ngồi xuống, sau đó anh ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Đúng là con gái không thể để con trai nhìn thấy cơ thể của mình, thế nhưng tôi có thể nhìn cơ thể em.”

“Tại sao chứ?”

“Bởi vì tôi sẽ giống như Hoàng tử nhỏ, cưới em làm Vương phi”

“Vương phi?” Vân Giai Kỳ che miệng cười: “Chú, chú muốn cưới tôi sao?

Vẻ mặt nghiêm túc của Bạc Tuấn Phong khiến Vân Giai Kỳ không thể cười nối nữa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1423


Chương 1423

Anh lại nói một cách nghiêm túc: “Chúng ta sẽ kết hôn giống như Hoàng tử nhỏ và Công chúa nhỏ, sau đó sẽ sống hạnh phúc bên nhau”“

“Nhưng tôi không phải là Công chúa nhỏ, chú cũng không phải là Hoàng tử nhỏ.”

“Tôi là Hoàng tử, em cũng là Công chứa nhỏ của tôi, thấy sao?”

Khuôn mặt của Vân Giai Kỳ càng đỏ hơn.

Bạc Tuấn Phong từ từ nằm lấy tay cô, tách hai tay đặt trên ngực cô ra, từ từ cởi từng cúc áo ngủ của cô, “Đừng. Vân Giai Kỳ lúng túng lên tiếng, hai tay nhỏ bé không ngừng vùng vẫy muốn đẩy anh ra.

Rõ ràng là cô đang sợ hãi.

Bạc Tuấn Phong bắt lấy cánh tay không chịu yên của cô, hôn nhẹ lên đầu ngón tay của cô: ‘Ngoan, nghe lời, thay quần áo nhé”

“Tôi tự biết.

Cô vừa dứt lời thì chiếc áo cánh đã bị tuột xuống nửa vai, cô hét lên, khuôn mặt đỏ bừng, hai tay ôm lấy mặt, không dám đối mặt với anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Còn muốn tôi kể chuyện cho em nghe không?”

Vân Giai Kỳ tách ngón tay ra, đôi mắt xinh đẹp quan sát anh qua khe ngón tay, do dự một lúc.

“Sao?”

“Muốn.”

“Cái gì?” Giọng cô quá nhỏ, khiến Bạc Tuấn Phong phải cúi đầu xuống và ghé sát tai lại Vân Giai Kỳ ngượng ngùng nói ở bên tai anh: “Muốn!”

Bạc Tuấn Phong xoa xoa trán cô một cách nuông chiều: “Vậy thì em phải nghe lời, tôi mới kể chuyện cho em nghe”

Vân Giai Kỳ lén nhìn bạc Tuấn Phong qua khe ngón tay.

Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt phượng tuyệt đẹp của người đàn ông và một đốm đen mờ ở khóe mắt đã thu hút sự chú ý của cô.

Cô đưa tay ra, ngón tay nhẹ nhàng lau đốm đen kia đi, hóa ra là nốt ruồi ở mắt.

Bạc Tuấn Phong nói: “Ngồi thắng lên”

Vân Giai Kỳ ngoan ngoãn ngồi thẳng lên.

Chiếc váy hơi rườm rà, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên anh mặc đồ cho người khác, vì thế không được thành thạo cho lảm.

Mãi một lúc lâu sau anh mới mặc đồ xong, Vân Giai Kỳ nhìn chiếc váy trên người cô, tò mò nói: “Chú, đây là bộ đồ chú chọn sao?”

“Đẹp quá đi”

Bạc Tuấn Phong hỏi: “Em có thích váy đẹp không?”

Vân Giai Kỳ gật đầu, cười với anh.

Trong một khoảnh khắc nào đó, khi nhìn thấy nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt cô, Bạc Tuấn Phong có cảm giác muốn gom tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế tới trước mặt cô.

Nhưng thứ đẹp nhất trên thế giới, chẳng phải là cô sao?

Vân Giai Kỳ ngồi ở mép giường, không ngờ người đàn ông này còn đích thân đi giày cho cô.

Chiều cao của cô cũng không coi là thấp, nhưng đôi chân chỉ đi cỡ ba mươi sáu, cầm lên trong lòng bàn tay lại có cảm giác vô cùng nhỏ.

Sau khi đi tất và giày cho cô xong thì bắt đầu chải tóc cho cô, Vân Giai Kỳ còn không quên đánh răng.

Sau khi đánh răng xong, cô nhảy nhớt trước mặt anh, hà một hơi vào tay rồi nhón mũi chân đưa lên trước mũi anh.

“Ngửi đi!”

Bạc Tuấn Phong phối hợp ngửi ngửi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1424


Chương 1424

Vân Giai Kỳ cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết: “Có thơm không?”

“Ừ, mùi bạc hà”

Vân Giai Kỳ cố ý để lộ răng cho anh thấy: “Tôi ngoan ngoãn đánh răng tồi đây”

Dường như cô đang chờ đợi một lời khen.

Bạc Tuấn Phong cười nói: “Muốn tôi kiểm tra xem răng đã đánh sạch chưa sao?”

“Ừ, Ừ!” Vân Giai Kỳ gật đầu, cho anh xem tám cái răng.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, hai tay cố định mặt cô, còn vờ như đang kiểm tra Nhìn đôi môi mềm mại của cô, trong một giây không tự chủ được, anh liền muốn hôn.

Nhưng anh sợ mình sẽ làm cô sợ hãi.

Anh cố gắng đè nén suy nghĩ này, Bạc Tuấn Phong hào phóng lên tiếng khen ngợi cô: “Rất trắng, rất sạch, rất thơm”

“Chú đánh răng chưa?”

“Đánh rồi”

Vân Giai Kỳ nói: “Vậy chú cũng đế tôi kiểm tra cho.”

Bạc Tuấn Phong: “Nhanh lên đi, nhanh lên đi…” Vân Giai Kỳ vội vàng kéo tay áo anh.

Bạc Tuấn Phong mới cúi xuống và hơi hé môi ra.

Vân Giai Kỳ dùng bàn tay nhỏ nâng mặt anh lên, nhìn nhìn, rồi lại ngửi ngửi, mùi hương bạc hà.

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên nói: “Chú và tôi dùng kem đánh răng giống nhau!” Thế nên có mùi bạc hà giống nhau.

“Không thích mùi này à?”

“Thích” Vân Giai Kỳ nắm tay anh: “Mau lên, tôi đói bụng quá, chúng ta đi ăn thôi!

Bạc Tuấn Phong liền nói: ‘Vậy thì chúng ta ăn bò bít tết nhé?”

Vân Giai Kỳ gật mạnh đầu, nuốt nước miếng: “Vâng.”

Bạc Tuấn Phong dắt tay cô đi tới cửa phòng. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ngoài cửa có một hàng người đang đứng, Vân Giai Kỳ bị cảnh tượng trước mặt làm cho giật mình, không khỏi nấp phía sau Bạc Tuấn Phong Nhìn thấy cô dựa vào mình theo bản năng, ánh mắt Bạc Tuấn Phong trở nên ấm áp.

Anh thích cảm giác được cô ỷ lại, dường như cô rất ít ÿ lại vào anh.

Trong trí nhớ, cô luôn là một đứa trẻ rất bướng bỉnh.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng có một tuổi thơ thực sự ý nghĩa Khi cô còn rất nhỏ, không ai chiều chuộng cô hay yêu thương cô, cô bị ‘Vân Lập Tân gửi cho vũ nữ nuôi nấng, chịu đựng sự sỉ nhục và ngược đãi.

Tâm trí của cô đã trở thành một đứa trẻ năm sáu tuổi, cũng chính là cho anh một cơ hội để bù đắp cho tuổi thơ bị bỏ lỡ của cô.

“Chú.. bọn họ là ai vậy?” Vân Giai Kỳ nói lí nhí, nhìn một đám đàn ông khí thế hùng hổ, vẻ mặt khinh thường của họ cũng quá mức kinh hãi.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng liếc mắt, lạnh lùng nói: “Cười”

Tất cả mọi người: “…”

Họ im lặng trong hai giây, ngay sau đó, khóe miệng những người đó bắt đầu cong lên.

Vân Giai Kỳ che miệng cười thầm: ‘Bọn họ cười trông xấu quát”

Thế là một đám người cười to hơn, khóe miệng rộng đến tận mang tai “Bạc gia, con thuyền sẽ cập cảng suôn sẻ sau ba tiếng nữa”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1425


Chương 1425

“Tôi biết rồi”

Bạc Tuấn Phong kéo tay Vân Giai Kỳ đi về phía nhà hàng.

Trong nhà hàng.

Đầu bếp vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Khanh kéo Vân Giai Kỳ vào nhà hàng, mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng Hai người vừa ngồi xuống, đầu bếp cung kính bước tới hỏi: “Bạc Gia, xin hỏi bữa trưa ngài muốn ăn gï?”

Bạc Tuấn Phong nhìn Vân Giai Kỳ: “Em muốn ăn gì?”

Vân Giai Kỳ nhìn đầu bếp: “Có khoai tây chiên không?”

“Cánh gà thì sao?”

“Có”

“Tôi còn mị n ăn bò bít: húng tôi có bít tết của châu Úc được vận chuyển bằng Đầu bếp nói đường hàng không và thăn ngoại bò George V, còn có.

Vân Giai Kỳ nghe đến trố mắt, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong cầu xin giúp đỡ.

Bạc Tuấn Phong nói: “Mang ra một suất thăn ngoại chín bảy mươi phần trăm, một suất phi lê chín chín mươi phần trăm”

Anh thành thạo chọn món, sau đó đầu bếp lui xuống.

Chỉ một lát sau, khoai tây chiên và gà rán được bê ra.

Vân Giai Kỳ nhìn khoai tây chiên vàng óng, xốp giòn và gà rán, nước miếng cũng nhanh chóng chảy ra Bạc Tuấn Phong quấn khăn ăn quanh cố và vai cô, nói: “Ăn từ t ‘Ừm!”

Vân Giai Kỳ đặt tương cà lên khay, dùng tay không cầm mấy cọng khoai tây chiên, vui sướng cho vào miệng.

Khoai tây chiên vừa mới ra lò, vẫn còn nóng, cô nhanh chóng cho khoai tây chiên vào trong miệng, khoai tây chiên xốp giòn chấm thêm tương cà, bị hàm răng trắng như tuyết cần đứt, cái miệng nhỏ đưa lên đưa xuống, toàn bộ tương cà đều dính vào môi.

Người đẹp thì ăn cái gì cũng khiến thị giác được thỏa mãn, đây chính là cái gọi là đẹp đến mức nhìn thôi cũng thấy no rồi.

‘Vân Giai Kỳ vẫn chưa thỏa mãn l**m tương cà trên đầu ngón tay, lại cầm một miếng cánh gà rán lên cẩn.

“Rộp…rộp..” Cô cần một miếng lại một miếng, ăn giống như một con.

chuột nhỏ.

Đầu bếp lại bê kem lên.

“Ôi! Kem!”

Vân Giai Kỳ đưa tay về phía ly kem Parfaii.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tí nữa rồi ăn”

Vân Giai Kỳ sợ tới mức rụt tay lại, tủi thân trừng mắt nhìn anh, cảm.

thấy không cam lòng nhìn châm châm vào ly kem Parfait, thè lưỡi ra l**m môi.

“Lạnh quá, để tí nữa ăn” Cũng không phải là không cho cô ăn xY Vân Giai Kỳ bưồn bực không vui kêu lên một tiếng ‘ô?, ngay sau đó cô lại bị thu hút bởi bàn tay cất bít tết của Bạc Tuấn Phong.

Tay của người đàn ông trắng nõn lại thon dài, khớp xương rõ ràng, còn đẹp hơn cả tay của phụ nữ.

Trên ngón út đeo một chiếc nhắn xinh đẹp, mắt thẩm mĩ thật đặc biệt.

Cho dù bàn tay như vậy chỉ cầm dao ra, hình ảnh đó cũng khiến người ta có cảm giác đẹp mắt đẹp lòng.

Ánh mắt của cô lại bị thu hút bởi một phần hương thảo hấp ốc sên, cô không biết đây là cái gì, nhưng mà nó rất thơm Cô lấy dao rĩa xiên một miếng, cho vào trong miệng.

Mùi vị rất kỳ lạ, nhưng mà cô chưa từng được nếm mùi vị này.

Vân Giai Kỳ tò mò hỏi: “Đây là cái gï?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1426


Chương 1426

Bạc Tuấn Phong nói: “Ốc sên hấp hương thảo.”

“Ốc sên… hấp hương thảo?”

Ốc sên?

Cái đầu nhỏ của Vân Giai Kỳ lập tức hiện ra hình ảnh mấy con ốc sên dính dính nhúc nhích, cô sợ tới mức ngừng nhai, trong chốc lát nuốt vào cũng không được mà nhả ra cũng không xong, vẻ mặt như sắp khóc.

Bạc Tuấn Phong căng thẳng: “Làm sao vậy?”

Ốc sên…” Vân Giai Kỳ lẩm bẩm vài câu không rõ ràng, nhíu mày, dường như sắp nôn ra.

Bạc Tuấn Phong; Anh nhanh chóng đi đến bên cạnh cô, cầm khăn tay lên, đặt cạnh miệng cô: “Em không muốn ăn thì nhổ ra”

Vân Giai Kỳ nhổ tất cả ốc sên hấp đã được nhai nát trong miệng ra.

“Ôi… thật bưồn nôn!” Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Tại sao chú không nói sớm chút!”

Ốc sên đâu phải thứ có thể ăn được?

Bạc Tuấn Phong bị cô làm cho dở khóc dở cười.

Nếu biết như vậy, anh sẽ không nói với đồ ngốc này đây là ốc sên.

Nếu không nói cho cô, có lẽ cô đã vui vẻ ăn nó rồi Vẻ mặt Vân Giai Kỳ trở nên ủ rũ Bạc Tuấn Phong dùng khăn tay sạch lau miệng cô, dỗ dành cô nói: “Không thích ăn thì không cần ăn nữa”

‘Tôi muốn ăn kem…” Vân Giai Kỳ đưa mắt lên nhìn rồi nói thầm.

Đường như chỉ có ăn kem thì tâm trạng vừa bị kinh hãi của cô mới có thể được an ủi.

Ánh mắt của cô lúc này tràn đầy vẻ cầu xin!

Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không có cách nào với cô, vì vậy đành phải đồng ý: Ăn đi”

Lúc này, Vân Giai Kỳ mới hài lòng, cô cầm kem Parfait trong tay, vô cùng thỏa mãn, vui sướng lấy cái thìa xúc một miếng lại một miếng.

“Ôi, thật ngọt!”

Được ăn đồ ngon, Vân Giai Kỳ nhanh chóng vui vẻ trở lại, cô nhìn khoai tây chiên, đột nhiên lấy một miếng khoai tây chiên chấm vào lớp bơ trên kem, cho vào trong miệng, vui đến rung đùi đắc ý.

Bạc Tuấn Phong trở về chỗ ngồi, cắt xong bò bít-tết, đẩy đến bên tay cô.

“Ăn xong kem thì ăn ít bò bít-tết “Ừm”

Vân Giai Kỳ cảm động nói: “Chú ơi, chú tốt với tôi quá.”

“Hả?”

Chú dẫn tôi đi ăn nhiều đồ ăn ngon như vậy” Trừ ốc sên hấp.

Vân Giai Kỳ nói: “Chú còn kể chuyện xưa cho tôi, hóa ra chú không phải người xấu”

Cô nhanh chóng ban cho anh huy hiệu “người tốt”

Bạc Tuấn Phong thật sự không ngờ, chỉ vì cho cô ăn cơm Tây, anh bỗng chốc từ người xấu biến thành người tốt.

Hóa ra thế giới của trẻ nhỏ lại đơn giản như vậy sao?

Chỉ một lát sau, Vân Giai Kỳ đã ăn sạch một khay bò bít tết lớn.

Cô g lên một tiếng, hai tay ôm lấy cái bụng tròn trịa, tựa lưng lên ghế sa lon, dường như vẫn chưa đủ thỏa mãn.

“Bò bít tết ăn ngon thật đó”

“Lần sau lại ăn”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1427


Chương 1427

“Được đó được đói”

Thế nhưng chỉ một lát sau, Vân Giai Kỳ lại đột nhiên r*n r* Dữ”

Bạc Tuấn Phong thấy cô ôm bụng cau mày, hỏi: “Em sao thế?”

Đứa nhóc này vậy mà lại ăn quá no!

Bạc Tuấn Phong ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng xoa bụng cô.

Anh vừa xoa vừa hỏi: “Như vậy có tốt hơn chút nào không?”

“Hình như tôi ăn quá nhiều rồi Có lẽ vì quá đói nên vừa ngồi xuống bàn cô đã chén hết, ăn sạch sẽ tất cả mọi thứ.

Vốn dĩ dạ dày của cô cũng không lớn, cô lại không cẩn thận mà ăn quá no.

Bạc Tuấn Phong giúp cô xoa bụng.

Không biết anh dùng phương pháp gì, rất nhanh, Vân Giai Kỳ đã cảm thấy bụng của mình không còn khó chịu như vậy nữa Có lẽ vì anh xoa rất thoải mái, cho nên cô dựa vào ngực anh lại có chút buồn ngủ.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, nhìn đôi mắt nặng tĩu của cô, anh cũng không đánh thức cô mà để cô tựa vào ngực mình ngủ.

Ăn no rồi đi ngủ Đứa nhóc này thực sự đã thành một con mèo lười.

Đầu bếp đi tới, do dự nói: “Ngài Bạc…”

“Xuỵt”

Bạc Tuấn Phong đặt ngón trỏ lên môi, ý bảo ông ta không cần nói.

Đầu bếp ngoan ngoãn không nói nữa, lặng lẽ dọn dẹp bàn ăn, chỉ một lát sau, lại lấy ra một cái chăn lông.

Bạc Tuấn Phong trùm chăn lông lên người Vân Giai Kỳ, cúi đầu, hôn một cái lên mặt cô.

Vân Giai Kỳ cuộn tròn trong ngực anh, theo bản năng khế cọ ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhãn vùi vào ngực anh, hai cánh tay khẽ vòng qua ôm .eo anh, ngây ngô mà ngủ.

Ánh mặt trời buổi chiều xuyên qua cửa sổ sát đất, rơi vào trong phòng.

Ấm áp tột cùng Vân Giai Kỳ mơ màng tỉnh giấc, mở to mắt, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong văn duy trì tư thế ban đầu.

Thấy cô dậy, Bạc Tuấn Phong nhỏ giọng hỏi: “Sao đã dậy rồi?”

“A… tôi đã ngủ à…”

Vân Giai Kỳ đã ngủ thiếp đi trong lòng anh từ lúc nào không hay.

Cô vẫn còn hơi mê man, vừa ngáp vừa duỗi lưng.

Năm trong ngực của người đàn ông này thật thoải mái, cô có thế tùy tiện duỗi người.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu buồn ngủ thì lại ngủ một lát nữa đi”

“A…” Vân Giai Kỳ vòng tay ôm eo anh, thì thầm nói: “Ngực của chú thật ấm áp…

Thật thoải mái.

Khiến cô có cảm giác vô cùng an toàn.

Dường như cứ vùi vào ngực anh là cô không cần phải lo lắng điều gì nữa.

“Con gái của chú chắc chắn rất hạnh phúc nhỉ!” Vân Giai Kỳ có chút hâm mộ: ‘Nếu cháu có người bổ cưng chiều cháu như chú thì tốt rồi.”

Bạc Tuấn Phong nghe vậy lại nở nụ cười: “Em không phải con gái của tôi, nhưng tôi sẽ cưng chiều em hơn cả con gái mình”

‘Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao chú lại tốt với tôi như vậy?”

“Bởi vì thích”

“Hả?” Vân Giai Kỳ trợn to hai mắt.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1428


Chương 1428

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng ấn lên trán cô: “Bởi vì thích em”

Khuôn mặt nhỏ nhản của Vân Giai Kỳ ửng đỏ: “Chú thật sự thích tôi sao?”

“Ừm”

“Tôi cũng thích chú!” Vân Giai Kỳ ôm anh thật chặt: “Vậy về sau chú phải cưng chiều tôi giống như con gái mới được đấy nhé!”

“Được”

“Không được cưng chiều cô gái khác.”

“Ừm”

Nếu không tôi sẽ tức giận!” Vân Giai Kỳ hùng hồn cảnh cáo: “Nếu tôi tức giận, tôi sẽ không để ý đến chú.”

“Được”

Bạc Tuấn Phong nhận lời vô điều kiện Vân Giai Kỳ thấy anh nhận lời gọn gàng dứt khoát như vậy, có chút hoài nghỉ: “Chú thật sự có thế làm được sao?”

“Vậy… chúng ta ngoắc tay!” Cô đưa ngón út ra.

Bạc Tuấn Phong cũng đưa ngón út ra, ngoắc tay với cô.

“Ngoắc tay thắt cổ một trăm năm, không được thay đối, ai lừa gạt là chót”

Bạc Tuấn Phong cười cười: “Được”

“Chú cũng nói đi”

Bạc Tuấn Phong lặp lại theo lời cô vừa nói: ‘Ngoầc tay, thắt cổ, một trăm năm sẽ không thay đổi.”

“Ai lừa gạt là chói”

Ừ,ai lừa gạt là chó.”

Vân Giai Kỳ đột nhiên tò mò nói: “Chú à, chú sẽ học chó sửa sao?”

Sẽ không”

“Vậy chú học chó sủa để tôi nghe thử?” Vân Giai Kỳ chu môi nói: “Nếu sau này chú lừa tôi, chú phải học chó sủa đó! Trước tiên chú cho tôi nghe thử, chú học chó sủa sẽ như thế nào?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Người bên cạnh nghe thấy thế, trong lòng cảm thấy run sợ.

Người phụ nữ này thật sự rất to gan!

Lại còn bảo Ngài Bạc học tiếng chó sửa?

Ngài Bạc sẽ nghe cô chắc?

Cô quả thực là được cưng chiều đến kiêu ngạo, coi trời bằng vung.

Ai ngờ, mọi người lại nhanh chóng nghe được tiếng chó sửa trầm thấp.

Bạc Tuấn Phong nhìn vào cô nói một tiếng “gâu”

Vân Giai Kỳ che miệng cười trộm: “Con chó săn hung ác.”

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, lại nói “gâu”, sau đó cúi đầu cần cố cô.

Anh cản cũng không mạnh, nhưng Vân Giai Kỳ không ngờ anh sẽ thật sự cần mình, sợ tới mức tay chân cứng đờ: “Đừng cần tôi!”

Hơi thở tao nhã của Bạc Tuấn Phong phả vào bên tai cô, trầm giọng nói: “Về sau, chỉ có tôi mới có thể cưng chiều em”

Vân Giai Kỳ kinh ngạc nhìn về phía anh.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1429


Chương 1429

“Không được để người khác cưng chiều em”

“Ừm, tôi chỉ cho chú cưng chiêu tôi”

“Về sau, nếu em thích ai ngoài tôi, tôi s cản em như này” Nói xong, Bạc Tuấn Phong lại cản cô một cái để cảnh cáo.

Lần này, anh căn mạnh hơn một chút.

Vân Giai Kỳ đau đến kêu lên, vội vàng nói: “Tôi đồng ý với chú mà, tôi chỉ cho một mình chú cưng chiều, không cho người khác cưng chiều!”

“Ngoan.”

“Ừm, tôi chắc chản sẽ ngoan ngoãn!”

Lúc này, Bạc Tuấn Phong mới thả cô ra.

Chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Bạc Tuấn Phong lấy điện thoại di động ra, thấy Bạc Ngạn Thiên gọi tới, vốn dĩ muốn muốn tắt máy nhưng sau khi do dự thật lâu cuối cùng vẫn nhận “Alô?

“Mày đi đâu vậy hả?”

Có chuyện gì thế: “Tao hỏi mày, mày đi đâu vậy hả? Ngọc My đang phải chịu nỗi đau mất mẹ, mày lại bỏ con bé một mình, hoàn toàn không có tin tức, mày để trách nhiệm làm chồng của mình ở đâu?”

Chồng?

Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc.

Chú kết hôn rồi sao?

“Vậy sau này, tôi sẽ trồng đầy hoa em thích ở trong vườn.”

“Được đó được đó!” Vân Giai Kỳ phấn khích vỗ tay.

Bạc Tuấn Phong đưa Vân Giai Kỳ về nhà họ Bạc.

‘Vân Giai Kỳ vừa tới nhà thì có chút mệt mỏi.

Có lẽ Diethyl ether trong máu vẫn chưa được thay sạch sẽ, cô vô cùng thích ngủ.

Bạc Tuấn Phong ôm cô vào trong phòng, thay đồ ngủ cho cô, Vân Giai Kỳ ngoan ngoãn bò vào trong chăn, dụi dụi con mắt: “Chú à… tôi buôn ngủ rồi”

“Vậy ngủ đi, em vừa mở mắt ra thì tôi đã trở về rồi”

“Ừm” Vân Giai Kỳ vừa nói “ừm” xong thì nhảm mắt lại, chỉ mới vài giây đã nhanh chóng thiếp đi.

Bạc Tuấn Phong v**t v* khuôn mặt cô, sau đó rời khỏi phòng Anh vừa mới đi xuống tầng, Mộ Ngọc My còn chưa kịp nói gì, Bạc.

Tuấn Phong đã nói: “Tôi sẽ xử lý tốt tang lễ ngày mai”

Mộ Ngọc My vừa định nói gì đó đã bị anh chặn lại “Buổi chiều tôi phải đến công ty xử lý một ít chuyện.” Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy nghỉ ngơi ở trên tầng, cô không được vào.”

“Biết rồi” Mộ Ngọc My không tình nguyện mà thì thầm.

Bạc Tuấn Phong vừa rời khỏi, người giúp việc đi đến bên cạnh Mộ Ngọc My,kính cấn lễ phép nói với cô ta: ‘Mợ chủ, tôi đến thay thuốc cho cô”

Mộ Ngọc My ngồi xuống ghế sa lon.

Băng gạc vừa được tháo ra, cô ta đã đau đến nhíu mày.

Ngày nào cũng phải bôi thuốc là việc mà cô ta thấy đau khổ nhất.

Mặc dù được mẹ bảo vệ, nhưng khắp người cô ta vẫn có nhiều vết thương.

Người giúp việc lấy một chậu nước, đầu tiên rửa sạch chân của cô ta, sau đó bắt đầu xử lý vết bỏng trên bàn chân.

Lúc bôi thuốc, vết thương đã đóng vảy không cẩn thận bị rách, Mộ Ngọc My tát người giúp việc: “Cô không biết nhẹ một chút sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1430


Chương 1430

Người giúp việc sợ tới mức lập tức quay lại: ‘Mợ chủ! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!”

“Cô có biết nếu vết thương không được xử lý tốt sẽ để lại sẹo trên đùi tôi, sau này tôi không mặc được váy, cô gánh nổi không?”

“Tôi xin lỗi… tôi chắc chắn sẽ cẩn thận! Nhưng mà, cái vảy này quá mỏng, nó dính chặt vào băng gạc, vì vậy…”

Mộ Ngọc My trừng mắt: “Thế nên bây giờ cô đang lý luận với tôi đấy àm “Tôi không, tôi không dám…”

“Làm việc của mình cho tốt!”

“Vâng.”

Người giúp việc cúi đầu xuống xử lý miệng vết thương cho cô ta, oan ức nhưng cũng không dám nói lời nào.

Đến lúc thay thuốc xong, người giúp việc đang định bê nước rửa chân rời khỏi, Mộ Ngọc My đột nhiên đứng lên, quát cô ta: “Từ đãi”

Người giúp viêc sợ tới mức giật mình, nước trong chậu cũng rơi tung tóe ra ngoài một chứt “Mợ chủ còn muốn căn dặn gì ạ?”

“Đừng đổ nước, đi theo tôi”

“Vâng”

Mộ Ngọc My khập khênh đi lên tầng.

Cô ta đi đến cửa phòng của Bạc Tuấn Phong, đẩy cửa ra, đi vào phòng ngủ thì thấy Vân Giai Kỳ đang năm trên giường của Bạc Tuấn Phong, ngủ rất say.

Tâm trạng của Mộ Ngọc My càng buồn phiền không dứt!

Vốn dĩ căn phòng này là phòng cưới của cô ta và Tuấn Phong!

Trên cửa vẫn còn dán chữ hỷ vô cùng nổi bật! Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng một người phụ nữ như vậy lại có thế näm đến yên ổn thoải mái ở đây.

Mộ Ngọc My hung dữ nhìn chằm chấm Vân Giai Kỳ, đôi mắt tưởng chừng có thể phun ra lửa.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì!

Nghe nói, sau khi trở về, người phụ nữ này đã trở thành một kẻ ngốc.

Đây không phải báo ứng thì là cái gì?

Kẻ ngốc? Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Không phải cô đang giả vờ ngốc đó chứ?

Có phải cô đang giả vờ ngốc hay không, thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?

Nghĩ đến điều này, Mộ Ngọc My bước đến giường và nói với người giúp việc: “Hất nước vào cô ta!”

Người giúp việc ngẩn người ra, ‘Mợ chủ, cô…không?”

“Tôi kêu cô hất nước vào cô ta, cô không nghe thấy sao?” Mộ Ngọc.

My nghiến răng nghiến lợi nói: “Hay là, cô muốn làm trái lời tôi?

“Nhưng mà đây là nước rửa chân của mợ chủ mài”

“Tôi bảo cô hất nước vào người cô ta!” Ánh mắt của Mu Ngọc Mỹ vô cùng nham hiểm.

Người giúp việc sợ tới mức rợn hết tóc gáy, nào dám chất vấn cô ta, bước đến bên giường hất nước trong chậu lên mặt Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ lập tức bừng tỉnh.

Nước hất vào mặt khiến cô suýt chết ngạt Cô bàng hoàng ngồi trên giường, toàn thân ướt đắm.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1431


Chương 1431

Vân Giai Kỳ ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộ Ngọc My đang đứng bên giường, thái độ trịch thượng dò xét cô “Vân Giai Kỳ? Tỉnh rồi sao?”

Vân Giai Kỳ lau vết nước trên mặt, sau đó nhìn đệm bị ướt người không nói nên lời “Không phải cô bị ngốc rồi chứ?”

Mộ Ngọc My đấy đầu cô, Vân Giai Kỳ tức giận hất tay cô ra nói: “Sao cô lại hất nước vào mặt tôi?”

Thấy thái độ hung hãng của cô, Mộ Ngọc Mỹ càng thêm nghỉ hoặc, cô ta nheo mắt lại, lên tiếng hỏi: “Cô không ngốc?”

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Cô nói ai ngốc cơ, cô mới ngốc!”

Mộ Ngọc My giật mình.

Trước đây Vân Giai Kỳ chưa bao giờ nói với cô ta bằng giọng điệu ngây ngô như vậy.

Nhưng cô ta vẫn không tin.

“Vân Giai Kỳ, cô đang giả ngốc đấy à? Đừng tưởng rằng tôi không biết cô đang giở trò gì! Cô và Bạc Tiêu Dương đã đính hôn rồi, cô muốn hủy bỏ hôn ước nên giả ngu sao?”

Vân Giai Kỳ không hiểu gì cả, nói: “Bạc Tiêu Dương cái gì cơ, đính hôn gì cơ? Cô là ai? Đây là phòng của tôi, cô vào đây làm gì?”

Đây là phòng của cô? Ai nói với cô đây là phòng của cô? Cô muốn chiếm đoạt vị trí của tôi phải không? Đây là phòng của tôi với Tuấn Phong!

Là phòng tân hôn của chúng tôi!”

“Phòng của cô và chú…”

Đang nói chuyện, cô mới đột nhiên nhớ ra, đây chính là người phụ nữ đứng ngoài cửa phòng bệnh khi đó.

Vợ của chú sao?

Vân Giai Kỳ sững sờ: “Đây là phòng của chú sao?”

“Và cũng là phòng của tôi!”

Vân Giai Kỳ không nói nên lời: ‘Vậy chú đế tôi ngủ trong phòng này làm gi?”

“Tôi đang muốn hỏi ngược lại cô đây, tại sao cô lại ve văn chồng tôi?”

Mộ Ngọc My hung hăng: “Cô còn giả ngu với tôi sao? Bây giờ không có ai khác nữa rì cô định giả ngu đến bao giờ nữa?”

“Ai giả ngu với cô?” Vân Giai Kỳ nhảy xuống giường vì uất ức: “Cô mới là đồ ngu ngốc! Còn nữa, sao cô lại hất nước vào người tôi? Cô xin lỗi tôi đ*t Ánh mắt Mộ Ngọc My nhìn chấm chắm về phía cô Người phụ nữ này thật sự bị ngốc sao?

“Xin lỗi tôi đi!” Vân Giai Kỳ đẩy cô ta: “Cô có xin lỗi tôi ngay không?

Mộ Ngọc My nói: ‘Cô dám động tay động chân với tôi?”

“Ai bảo cô hất nước vào người tôi?” Vân Giai Kỳ nói, sau đó cô cầm lấy chậu nước rửa chân từ tay người giúp việc, hất một nửa nước còn lại trong chậu lên người Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My ướt như chuột lột.

Cô ta nhìn dáng vẻ toàn thân ướt đẳm của mình, cảm thấy nhục nhã đến mức không chịu nổi, hét toáng lên: “AI”

Vân Giai Kỳ bị tiếng hét đỉnh tai nhức óc của cô ta dọa phát sợ.

Cô ta la hét kinh khủng như vậy làm gì?

Chẳng phải do cô ta hất nước nước vào người cô trước sao?

Người giúp việc tái mặt Vân Giai Kỳ này lại dám hất nước vào người mợ chủ?

Trên người mợ chủ vẫn còn vết thương chưa lành, bác sĩ dặn đi dặn lại là không được để vết thương bị ngấm nước, cả người ướt sũng thế này, vết thương bị nhiễm trùng chắc chẩn sẽ để lại sẹo.

Hơn nữa, đây còn là nước rửa chân!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1432


Chương 1432

“Ầm.”

Ngay sau đó, tiếng hét đã làm kinh động đến Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên đi tới trước cửa, đấy cửa ra, vừa bước vào liền nhìn vì sợ hãi thấy Mộ Ngọc My đang đứng yên tại chỗ với dáng vẻ vô cùng thê thảm, cô ta òa khóc: “Tại sao cô làm thế với tôi?”

Vân Giai Kỳ đứng một bên, ngỡ ngàng nhìn cô ta. Cô vừa định lên tiếng thì đột nhiên Bạc Ngạn Thiên quát lớn: “Làm cái gì thể hả?”

Ông nội..” Mộ Ngọc Mỹ tủi thân nhào vào lòng ông ta, khóc thút thít: “Ông nội, cô ta ngủ trong phòng cưới của cháu và Bạc Tuấn Phong, còn gọi người giúp việc hầu hạ cô ta rửa chân. Chẳng qua cháu chỉ đến hỏi thăm mấy câu, thế mà cô ta liền lấy nước rửa chân hắt lên người cháu!”

Bạc Ngạn Thiên trợn mắt, giận dữ nhìn Vân Giai Kỳ: “Lá gan của cô cũng to thật nhỉ!”

Vân Giai Kỳ bị ánh mắt của ông ta dọa sợ, lùi về sau mấy bước. Ánh mắt của ông cụ này thật hung dữ! Thế nhưng, cô cũng không quên thanh minh cho mình: “Là cô ta hắt nước vào tôi trước!”

“Cháu không có!” Mộ Ngọc My nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, ông cũng biết cháu mà, sao cháu có thế làm ra loại chuyện ảnh hưởng đến phong độ của một cô chủ con nhà gia giáo được chứ?”

Bạc Ngạn Thiên lập tức nhắc nhở: “Còn không mau lại xem cho mợ chủ, trên người con bé đang có vết thương, bị hắt nhiều nước như vậy, đừng để cho miệng vết thương bị nhiễm trùng”

“Vâng!”

Người giúp việc vội vàng chạy đến bên cạnh cô ta, chân tay bận rộn dìu Mộ Ngọc My ngồi lên ghế ở cuối giường, không ngừng lên tiếng an ủi.

“Mợ chủ, cô đừng khóc…”

“Mợ chủ, ông cụ sẽ làm chủ cho cô! Cô đừng khóc nữa. Chúng tôi sẽ thay băng cho côi”

Mộ Ngọc My vẫn khóc lóc thê thảm: “Hu hu hu! Vốn dĩ Tuấn Phong đã không thích tôi, nếu như để lại sẹo, sau này khẳng định lại càng không cần tôi.

Mỗi một câu cô ta nói đều đang đổ thêm dầu vào lửa. Bạc Ngạn Thiên vốn dĩ đã không chấp nhận được con người của Vân Giai Kỳ, lúc này lại nghe thấy cô ta khóc lóc nỉ non như vậy thì càng tức giận hơn, lập tức xông tới trước mặt Vân Giai Kỳ.

“Cô dám lấy nước hắt vào con bé sao?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vân Giai Kỳ thẳng lưng: “Tôi không có!”

Một tiếng tát giòn giã vang lên.

Bạc Ngạn Thiên tức giận tát một cái vào má của cô.

Lập tức má của cô đau rát.

Vân Giai Kỳ ôm mặt quay đầu lại, ánh mắt khó tin nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên tức giận trách mắng một câu: “Còn dám ngụy biện hả?”

Vân Giai Kỳ tủi thân, hai mắt đỏ hồng: “Không có chính là không có..”

Ngay sau đó một cái tát nữa lại rơi vào mặt Vân Giai Kỳ, cô bị đánh đến mức đụng vào tường. Cô cố gắng kìm nén sự tủi thân, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn Bạc Ngạn Thiên: “Tôi không có!

“Bốp” một tiếng.

Lại một cái tất “Tôi không có!”

Bạc Ngạn Thiên cản răng đưa tay lên, tát cô liền mấy cái: “Tôi nói cô ngụy biện, cô còn dám ngụy biện sao? Tôi nói cho cô biết, cô đừng tưởng rằng Bạc Tuấn Phong mang cô trở về, là cô muốn làm gì thì làm. Tôi không quan tâm là cô ngốc giả hay ngốc thật, cô dám ở nhà họ Bạc coi trời băng vung, chỉ cần tôi còn sống một ngày thì sẽ không để cho cô gây náo loạn ở nhà họ Bạc!”

Giọng của Vân Giai Kỳ đã run lên: “Tôi không có! Tôi thật sự không có!

Tôi không có.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1433


Chương 1433

Cô cảm thấy bản thân không có cách nào thanh minh được. Nhưng vốn dĩ cô không biết, muốn đổ tội cho người khác thì không lo thiếu chứng cứ. Cô cho rắng, cố gắng giải thích thì ông cụ này sẽ tin cô. Nhưng đổi lại chỉ là những cái tát vô tình.

Bạc Ngạn Thiên chỉ vào mặt cô nói: “Cô muốn ở lại nhà họ Bạc, được thôi! Ở đây tôi là lớn nhất, sau này, ở nhà họ Bạc, cô chính là tôi tớ, là con ở. Muốn ở lại thì phải biết nhìn sắc mặt người khác. Cô cho rằng ai có thể bảo vệ cho cô? Ai cũng không thể bảo vệ được cô! Con bé..”

Ông ta chỉ tay về phía Mộ Ngọc My: “Sau này cô tuyệt đối không được chọc tức con bé! Con bé là vợ của Bạc Tuấn Phong, là mợ chủ của nhà họ Bạc, là thân phận mà cô không thế trèo lên được, cô không đáng xách dép cho con bé Hai mắt Vân Giai Kỳ ửng đỏ nhìn chấm chấm Bạc Ngạn Thiên, cô không nhịn được nữa, một giọt nước mắt từ chảy xuống từ khóe mắt cô.

Cô im lặng một lúc lâu, sau đó nghiến răng nói rõ từng chữ một: “Tôi không có!”

Bạc Ngạn Thiên tức giận liếc nhìn c‹ Vân Giai Kỳ không nói thêm một l Cô ngồi trên mặt đất, ôm đầu gối bưồn bã khóc lóc: “Tôi nói là tôi không có! Tại sao ông lại không tin tôï?”

Nhìn xung quanh, căn phòng chật ních người, nhưng không một ai đứng về phía cô.

Lúc này Vân Giai Kỳ cảm thấy vô cùng bất lực.

Ngoài cửa đột nhiên vang đến tiếng bước chân vội vã.

Bạc Tiêu Dương vừa đi tới cửa thì thấy Bạc Ngạn Thiên và một đám người giúp việc đang vây quanh Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ che mặt, ủ rũ nép mình trong góc.

Cậu ta nhanh chóng gạt đám đông sang một bên, bước đến, thấy cô tủi thân đến mức nước mắt đầm đìa.

“Giai Kỳ!”

Cậu ta đi đến bên cạnh cô, ngồi xuống, thấy cô vẫn một mực muốn che mặt, sốt ruột mở tay cô ra.

Bạc Ngạn Thiên ở phía sau nói: “Con tới đây làm gì?”

“Ông nói cái gì?”

Bạc Tiêu Dương quay lại, nhìn về phía ông ta.

“Cô ấy là cháu gái của ông, ngay cả cháu gái của mình mà ông cũng không bảo vệ được sao?”

Bạc Tiêu Dương không để ý tới ông ta, gỡ hai tay của Vân Giai Kỳ ra thì nhìn thấy hai má cô vừa đỏ vừa sưng, Người đàn ông nhảm chặt mắt lại rồi lại mở mắt ra, nói với ông nội mình: “Tại sao ông nội lại tức giận như vậy? Cô ấy đã làm gì sai để ông phải đối xử với cô ấy như thế?”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Làm sai bị đánh là đúng, ở nhà họ Bạc, nếu ngay cả tôn tỉ trật tự mà cô ta cũng không biết thì nhà họ Bạc giữ cô ta lại làm gì”

Bạc Tiêu Dương đột nhiên đứng dậy: “Tôn tỉ? Trật tự? Cô ấy cũng là con người, có máu có thịt, không phải đế ông cứ muốn nói đánh là đánh!”

Bạc Ngạn Thiên trừng mắt nhìn cậu ta: “Con cũng muốn đến chọc tức ông sao?”

Bạc Tiêu Dương nói: “Oô ấy không hiểu cái gì hết, Phó Lam Tiêu nói đầu óc của cô ấy bây giờ giống như của đứa trẻ sáu, bảy tuổi…”

“Cô ấy đã trở thành một người bị thiểu năng trí tuệ, cho nên cô ấy không phải vô lễ!

Bạc Tiêu Dương nắm chặt tay.

Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tiêu Dương đang chản trước mặt cô, đột nhiên ÿ ở sau lưng cậu ta nói: “Là cô ấy dùng nước tạt tôi trước… không phải tôi coi thường người khác, là cô ấy bắt nạt tôi trước…”

Cô giống như là một đứa trẻ vừa chịu ủy khuất cực lớn, nức nở nói Mặc dù cô không biết người đàn ông đang bảo vệ cô là ai, nhưng cô vẫn có thế cảm nhận được sự bảo vệ của người đàn ông này dành cho cô.

Bạc Tiêu Dương quay đầu lại cười với cô: ‘Ừ, tôi tin cô.”

Ánh mắt Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng lấy lại được một chút tỉnh thần Thế giới này vẫn còn có người tin tưởng cô!

Cô lập tức lau đi nước mắt, đứng bên cạnh Bạc Tiêu Dương, nhìn Bạc Ngạn Thiên rồi nói: “Ông không tin cũng được, nhưng ông không được đánh tôi! Ông có tuổi rồi, nên tôi không đánh trả! Nếu không…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1434


Chương 1434

“Nếu không, cô còn muốn đánh trả tôi hay sao?”

“Sao tôi không thể đánh trả chứ? Nếu không phải tôi tôn trọng ông vì ông có tuổi rồi, tôi sẽ…”

“Cô nói thêm một câu nữa xem!” Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức cả người run rẩy.

Vân Giai Kỳ bĩu môi: “Tôi không thèm nói nữa! Cơ thể của ông yếu như thế nếu con nói thêm nữa, đến lúc đó sợ rẵng ông bị tôi làm cho lên cơn đau tim, lại đuổi theo tôi đòi tiền”

Bạc Ngạn Thiên nhìn cô như một con quái vậ phụ nữ này thật vô lý!”

Vân Giai Kỳ cũng không nể mặt mà châm chọc ngược lại: “Lão già xấu xa như ông cũng vô cùng khó hiểu!”

Bạc Ngạn Thiên nghe thấy cô dám gọi ông ta là ‘lão già xấu xa”, phổi như muốn nổ tung.

“Được rồi, không được nói lung tung”“

Bạc Tiêu Dương nắm lấy bả vai Vân Giai Kỳ, nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, con dẫn cô ấy về phòng đây”

Bạc Ngạn Thiên trừng mất nhìn cậu ta một cái, không nói gì.

đánh giá cô: “Người Cho đến khi Bạc Tiêu Dương bế Vân Giai Kỳ đến cửa phòng, Bạc Ngạn Thiên mới hừ lạnh một tiếng: “Sau này nếu cô ta còn dám mấy chuyện thế này nữa, tôi sẽ cho cô ta thấy sự lợi hại của tôi! Nếu không, sẽ không còn ai xem gia đình này ra gì nữa!”

Bạc Tiêu Dương không nói lời nào.

“Lát nữa cô đi theo tôi đến phòng làm việc! Tôi có lời muốn nói với cô”

“Tôi biết rồi”

Bạc Tiêu Dương đi theo Vân Giai Kỳ vào trong căn phòng.

Trên hành lang, Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tiêu Dương cứ hối hả bám theo mình, có hơi không thoải mái.

Người đàn ông này là ai vậy?

Dáng vẻ trông rất quen thuộc.

Cô vừa bước đi loạng choạng, vừa quan sát gò má của cậu ta, không dễ dàng gì mới nhận ra: “À, hôm qua có phải anh ở bệnh viện…”

Dường như cô đã từng gặp cậu ta một lần.

Dáng vẻ cũng có vài nét giống Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tiêu Dương quay người lại, có hơi bất ngờ nhìn cô.

Hai mắt cô mở to. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Giai Kỳ, cô thật sự…”

Bạc Tiêu Dương nghe Mộ Lâm Châu nói, những ký ức của Vân Giai Kỳ đều tan biến hết, Cậu ta không tin Cậu ta cho rằng, cô nhóc này thông minh như vậy, chắc chẩn là đang giả vờ, Nhưng bây giờ xung quanh không một bóng người, chỉ có hai người bọn họ, Vân Giai Kỳ dù chỉ một ít cũng không giống như đang diễn kịch Bạc Tiêu Dương vỗ vai cô, trầm giọng xuống nói: “Giai Kỳ, là tôi, Tiêu Dương đây”

Vân Giai Kỳ mỉm cười, ngập ngừng hỏi: “Chúng ta… chúng ta quen biết nhau sao?”

“Hình như… chúng ta không quen biết nhau đâu”

Bạc Tiêu Dương giật minh trong chốc lát, im lặng không nói lời nào.

Đột nhiên, cậu ta thở dài một hơi, xoa xoa đầu của cô, mỉm cười nói với cô: “Không sao đâu. Tôi đưa cô đi về phòng”

Bạc Tiêu Dương cầm lấy tay của cô, đi đến cửa của một căn phòng.

Trên cánh cửa có dán chữ “Hỷ”.

Vân Giai Kỳ lùi lại một bước: “Đây là phòng của ai vậy?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1435


Chương 1435

“Phòng của tôi”

“Phòng của cậu?” Vân Giai Kỳ lẩm bẩm một câu: “Vốn dĩ cậu đưa tôi đến phòng của cậu sao?”

Cô nhìn khắp xung quanh, không thể hiểu được tại sao trên khuôn mặt có sự thất vọng.

Vân Giai Kỳ cẩn thận kỹ lưỡng quan sát chữ “Hỷ” dán trên cánh cửa, lại hỏi: “Câu cũng đã kết hôn rồi sao?

Bạc Tiêu Dương nhìn cô, lặng lẽ nhau mày, do dự một lúc lâu, đột nhiên quay người lại, nhìn chữ “Hỷ” ở trên cánh cửa, bĩu môi giêu cợt, tiện tay xé nó xuống, Cậu ta không biết rằng, trí nhớ của cô đã bị giảm sút xuống như lúc còn sáu bảy tuổi, có phải điều đó sẽ xảy ra mãi không.

Nhưng trong mắt của cậu ta, Vân Giai Kỳ của ngày hôm nay, chắc chắn là một đứa trẻ vô cùng ngây thơ.

Cậu ta không còn cách nào đế nói cho cô, mình là chồng của cô.

Cô sẽ hiểu không?

Cậu ta sợ cô sẽ lo lẳng, Vân Giai Kỳ bất ngờ đến mức mở to hai mắt ra: “Cậu.

“Đi vào đi” Bạc Liêu Dương liền kiểu cô vào bên trong cắn phòng.

Căn phòng rất to, nhưng không phải cùng một kiểu dáng với phòng của Bạc Tuấn Phong, nhưng cũng là một căn nhà.

Có phòng khách, phòng làm việc, phòng ngủ, phòng tắm riêng biệt.

Cô bị Bạc Tiêu Dương đặt ngồi xuống trên ghế sô pha, nói với cô: “Cô.

ngồi yên ở đây đợi tôi”

“Cậu muốn đi đâu?”

“Ông nội gọi tôi”

“Ông nội…”

Dường như Vân Giai Kỳ đã bình tĩnh lại: “Ông cụ vừa nãy là ông nội của cậu à?”

Cô che miệng lại, có hơi chột dạ.

Đang nhìn nét mặt của cậu ta, vậy mà cô lại hét lớn với Bạc Ngạn Thiên: “Ông già xấu tính”

“Ông ấy là ông nội của tôi, cũng là ông nội của Bạc Tuấn Phong.”

Vân Giai Kỳ chắp nối lại các mối quan hệ rồi nói: “Anh là em trai của Tuấn Phong, ông ấy lại là ông nội của hai người…”

“Đúng vậy”

“Có điều nhìn mọi người chẳng giống người cùng một nhà tí nào”

“Tại sao vậy?”

“Ông nội hung dữ như vậy, với anh với chú hay với tôi đều rất hung dữ”

Bạc Tiêu Dương đau lòng nhìn cô, môi khẽ cần lại nói: “Ngoan ngoãn ở đây đợi tôi về, được không?”

“Được”

Trong phòng làm việc.

Bạc Tiêu Dương nhẹ nhàng đấy cửa bước vào.

Bạc Ngạn Thiên ngồi trên bàn làm việc, nét mặt ảm đạm, nhìn thấy cậu ta bước vào, ông cụ lập tức hỏi: “Rốt cuộc con định giải quyết cô gái kia thế nào?”

Bạc Tiêu Dương đóng cửa lại, im lặng không nói gì “Nói đi! Cô ta vừa là vợ của con lại vừa là người phụ nữ bên cạnh Tuấn Phong, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Bạc Ngạn Thiên nói: “Là như thế nào? Một vợ hai chồng sao? Một mình cô ta cần có đến hai người chồng chăm sóc sao?”

Lời nói của Bạc Ngạn Thiên vô cùng khó nghe, rõ ràng là đang cố ý kích động Bạc Tiêu Dương Bạc Tiêu Dương nói: “Cô ấy là vợ của con, tình trạng hiện nay của cô ấy thế nào, ông cũng thấy rồi đó. Cô ấy bị suy giảm tư duy, giờ tư duy của cô ấy chỉ như một đứa trẻ, không hiểu điều gì cả “Đứa trẻ sao? Cô ta đã hai mươi tư tuối rồi, sao có thể chỉ như mội đứa trẻ được? Đây không phải là ngây thơ, đây gọi là thiểu năng trí tu Bạc Tiêu Dương nảm chặt tay nói: “Cô ấy không thiếu năng trí tuệ”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1436


Chương 1436

“Cô ta không thiểu năng trí tuệ thì là gï?”

Bạc Ngạn Thiên đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, đi tới trước mặt Bạc Tiêu Dương nói: “Là một người đàn ông, trước hết phải có một tổ ấm, sau đó mới đến sự nghiệp, phải biết bảo vệ tổ ấm nhỏ của mình thì ra ngoài mới có thể làm nên nghiệp lớn !”

Bạc Tiêu Dương nói với vẻ đầy giễu cợt: “Ông à, chẳng phải từ trước đến nay con chỉ là bệ đỡ cho Bạc Tuấn Phong thừa kế sao? Bảo vệ gia đình nhỏ thì mới có thế làm nên nghiệp lớn? Con chẳng hy vọng gì vào quyền thừa kế nhà họn Bạc cả”

Từ ngày cậu ta sinh ra thì chữ “Tiêu” vốn đã không thế sánh ngang với chữ “Tuấn rồi Giống như sự khác biệt giữa vợ cả và vợ lẽ cũng cách nhau đến vài dặm, “Cho dù Bạc Tuấn Phong là người thừa kế đi chăng nữa thì con và Bạc Minh Lâm cũng đều có phần, ông cũng sẽ không thiếu của các con một đồng”

Bạc Ngạn Thiên lại nị sao?”

“Tư duy của Vân Giai Kỳ thật sự bị suy giảm “Ông đã xem báo cáo bệnh lý của cô ấy rồi, như vậy không phải quá rố rồi sao?”

“Mặc dù tư duy của cô ta giờ đã bị suy giảm như thế này, không lâu nữa, ông sẽ đưa Bạc Vũ Minh và Cung Bắc trở về. Tiêu Dương, bây giờ ông sẽ cho con hai lựa chọn. Một là con hủy bỏ hôn ước với cô ta, trả cô ta về nhà họ Cung. Hai là, cưới cô ta, trông nom cô ta cho tốt, một khi con đã xác định cô ta là vợ của con rồi thì cũng nên sớm sinh con đẻ cháu cho nhà họ Bạc!”

Chân mày Bạc Tiêu Dương nhíu chặt.

Bạc Ngạn Thiên nhìn Bạc Tiêu Dương, tiếp tục nói: “Nếu như bây giờ con đã coi cô ta là vợ của con rồi, vậy con hãy trông nom cô ta cho tốt, tránh đến khi lại có người tưởng rằng là họ Bạc một vợ hai chồng thì còn ra thể thống gì nữa”

Tập đoàn Thiên Ngạo.

Bạc Tuấn Phong nhanh chóng xử lý những việc đã dồn lại trong hai ngày qua, sau đó rời khỏi công ty.

Ngay khi vừa tới hầm để xe, anh nhận được cuộc gọi của Cung Dận.

“Tuấn Phong, con đã đưa Giai Kỳ về nhà họ Bạc rồi sao?”

“Vâng ạ”“

Ở đầu dây bên kia, Cung Dận im lặng vài giây.

Ông ta đột nhiên nói: ‘Chú muốn đưa Giai Kỳ về”

Bạc Tuấn Phong nói, “Tư duy của cô ấy đã trở thành tư duy của một đứa trẻ bảy tuổi, hơn nữa hiện giờ cô ấy cũng hoàn toàn không nhận ra chú đâu”

Cung Dận nói với giọng điệu đầy sửng sốt: “Cái gï? Con bé thật sự…”

“Đúng vậy”

“Vậy thì chú càng phải đưa con bé trở về!” Cung Dận nói: “Tuấn Phong, chú biết tình cảm của con dành cho con bé, nhưng giờ con bé đã là vợ của Tiêu Dương rồi.

“Đó chỉ là trên danh nghĩa thôi” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Là vợ chồng trên danh nghĩa còn chưa đủ sao? Giờ cậu đã cưới Mộ Ngọc My, cậu còn muốn tiếp tục trêu đùa với Giai Kỳ nhà tôi sao. Người ngoài nhìn vào sẽ thế nào đây?”

“Con sẽ chăm sóc cho cô ấy”

“Còn Tiêu Dương thì sao?” Cung Dận hỏi: “Cậu định giải thích với Tiêu Dương thế nào?

Bạc Tuấn Phong ngồi trong xe, lông mày nhíu lại *Cậu đừng quên, Tiêu Dương và Giai Kỳ mới là vợ chồng danh chính ngôn thuận!”

“Con sẽ không để cô ấy phải chịu uất ức.”

Cuối cùng Cung Dận cũng chịu không nổi nữa nói: “Những uất ức mà con bé chịu còn ít sao? Cậu không đau lòng nhưng tôi đau lòng! Cậu căn bản không thể chăm sóc tốt cho con bé. Bây giờ con bé đã thành ra thế này, cậu định chăm sóc thế nào? Tôi không thể yên tâm được!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1437


Chương 1437

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu hôm nay chú gọi điện cho con chỉ để muốn đón cô ấy về, vậy thì chú không cần nói nữa!”

“Cậu…”

“Chính là như vậy” Nói xong Bạc Tuấn Phong liền cúp máy, khởi động xe, lái theo hướng tới nhà tang lễ.

Anh phải sắp xếp tang lễ xong càng sớm càng tốt.

Lúc này, ở nhà họ Lục.

Trần Khánh Linh thấy báo tang của nhà họ Mộ trên các mặt báo và các phương tiện thông tin truyền thông lớn, cảm thấy rất vui mừng liền gọi điện cho mẹ của cô ta Trần Khánh Linh là con gái ngoài giá thú của Mộ Khánh An, vì thế cô ta và Mộ Ngọc My là chị em cùng cha khác mẹ.

Năm đó, Mộ Khánh An có rất nhiều người phụ nữ bên ngoài, nhưng chỉ có mẹ của Trần Khánh Linh là Trần Tuyết Như đã sinh ra Trần Khánh Linh dưới sự đe dọa của vợ Mộ Khánh Anh.

Thật đáng tiếc đứa trẻ sinh ra lại là con gái.

Nếu như là con trai, Trần Tuyết Như đã có thể nhờ con mà trở thành phu nhân nhà họ Mộ rồi.

Mẹ của Trần Khánh Linh làm người thứ ba nhiều năm như vậy, chưa từng có cơ hội trở thành vợ chính thức chính bởi vợ của Mộ Khánh An quá lợi hại, bây giờ bà ta đã chết, đương nhiên Trần Khánh Linh cũng cảm thấy rất vui vẻ!

“Mẹ, mẹ đã nghe tin gì chưa? Cuối cùng mụ già đó cũng đã chết rồi”

“Chết rồi sao?”

Trần Tuyết Như vừa mới trở về sau chuyến du lịch nước ngoài, không biết ở trong nước đang xảy ra chuyện gì, mới nghe qua, bà ta sững sờ: “Sao lại vô lý thế được…”

“Không phải Mộ Ngọc My và đã kết hôn với Bạc Tuấn Phong sao?

Trong đám cưới, đột nhiên lại có người lao ra tạt axit vào cô ta. Mụ già đó, vội vàng đứng ra chắn cho con gái nên bà ta bị bỏng rất nặng, được đưa đến bệnh viện không bao lâu thì qua đời”

Trần Như Tuyết cười lạnh qua điện thoại: “Coi như bà ta chết cũng có ý nghĩa! Dù sao con gái của bà ta cũng chẳng chịu thua kém, gả cho Bạc Tuấn Phong rồi, sau này trở thành phu nhân của nhà họ Bạc. Cũng không uống công bà ta dùng tính mạng đế đánh đổi *Mẹ, mụ già kia chết rồi, không phải mẹ lại có hy vọng sao?”

“Hahal Con tưởng răng nhiều năm như vậy Mộ Khánh An ở bên ngoài có ít phụ nữ sao? Thế nhưng, mụ già kia đã không còn nữa thì người có cơ hội ngồi lên vị trí phu nhân nhà họ Mộ nhiều nhất chính là mẹ”

‘Bà ta không thể để tuột mất cơ hội này được.

“Linh à, con phải có mối quan hệ tốt với Mộ Ngọc My, không thì ít nhất bề ngoài cũng phải là có quan hệ tốt”

Trần Khánh Linh khinh thường nói: “Con làm sao mà có quan hệ tốt với cô ta được chứ?”

“Mẹ nghe nói, con có một người bạn, tên Vân Giai Kỳ gì đó đúng không? Không phải cô ta được gả cho nhà họ Bạc sao?”

“Đúng vậy ạ”

“Không phải người ta vẫn có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn sao.

Mặc dù vẫn luôn thù ghét con nhưng bọn con đừng quên bọn con có chung một kẻ thù!”

Trần Khánh Linh nghe những lời này không tình nguyện nói: “Vâng, con biết phải làm thế nào rồi ạ”

“Linh, ngoan! Đợi đến ngày mẹ đường đường chính chính trở thành phu nhân nhà họ Mộ rồi, con sẽ không phải mang cái danh con gái ngoài giá thú nữa”

Bạc Tiêu Dương từ phòng làm việc trở về phòng.

Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Vân Giai Kỳ liền đứng dậy.

Khi cô nhìn thấy là Bạc Tiêu Dương, sắc mặt cô dịu đi, rồi lại ngồi xuống Bạc Tiêu Dương đột nhiên bước đến bên cô, lăng lẽ ôm cô vào lòng.

Cái ôm đột ngột này khiến Vân Giai Kỳ cảm thấy khó xử.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1438


Chương 1438

Cô đang định thoát ra khỏi vòng tay Bạc Tiêu Dương, nhưng lại nghe thấy giọng nói khàn khàn của Bạc Tiêu Dương vang lên: “Đừng nhúc nhích-”

Vân Giai Kỳ: “..”

“Để tôi ôm cô một chút thôi.” Vừa nói, Bạc Tiêu Dương lại càng ôm cô chặt hơn.

Mặc dù, vừa nãy khi rời khỏi phòng làm việc của Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên bảo cậu ta phải giữ chặt người phụ nữ của mình, nhưng cậu ta biết rõ răng bản thân không thế giữ được cô.

Trước nay, phong cách làm việc của Bạc Tuấn Phong luôn rất mạnh mẽ và dứt khoát, đặc biệt là bây giờ khi anh đã khôi phục được kí ức của mình, nên Bạc Tiêu Dương không thể cướp được Vân Giai Kỳ từ tay Bạc Tuấn Phong.

Nhưng cậu ta thật sự không muốn để mất cô.

Đột nhiên Bạc Tiêu Dương ngồi xốm xuống bên cạnh Vân Giai Kỳ, nắm lấy tay cô nói: “Giai Kỳ, cô có tình nguyện đi cùng với tôi không?”

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên nhíu mày hỏi: “Đi đâu cơ?”

“Đi bất kì đâu cũng được” Đột nhiên, giọng điệu của Bạc Tiêu Dương có phần khẩn trương: “Chỉ cần hai ta đi cùng nhau, bất luận là đi đâu cũng tốt đúng không?”

Vân Giai Kỳ dở khó dở cười, yếu ớt nói: “Tại sao tôi phải đi cùng cậu chứ?”

Bạc Tiêu Dương khẽ cau mày.

“Chúng ta phải đi đâu?”

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô muốn đi đâu cũng được, chỉ cần là hai chúng ta đi cùng nhau”

“..: Vân Giai Kỳ đột nhiên không nói gì nữa.

Ánh mắt Bạc Tiêu Dương tràn đầy thất vọng: ” Có phải cô thích Bạc Tuấn Phong không?”

“Chú ư?” Vân Giai Kỳ không do dự nói: “Thích chứ!”

“Vậy..” Bạc Tiêu Dương ôm một tia hy vọng mong manh hỏi: “Cô có thích tôi không?”

Đột nhiên Vân Giai Kỳ không trả lời, cô chớp mắt nhìn cậu ta, rồi nói nhỏ: “Chú kế chuyện cho tôi nghe, giọng của chú rất ấm áp, chú đối xử với tôi cũng vô cùng dịu dàng”

Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi cũng sẽ đối xử tốt với cô, chiều chuộng cô, yêu thương cô như anh ta”

“Tôi..” Vân Giai Kỳ hơi lùi về phía sau nói: “Tôi không cần.

Bạc Tiêu Dương mím chặt đôi môi mỏng, đột nhiên hỏi cô: “Cô có biết hiện giờ cô bao nhiêu tuổi không?”

Câu hỏi này làm Vân Giai Kỳ sửng sốt Cô xòe hai bàn tay nhỏ ra, dùng những ngón tay nhẩm tính, rồi lại mơ hồ chớp mắt, lắc đầu.

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô có biết không? Cô là vợ của tôi, t của cô, chúng ta đã kết hôn “Kết hôn rồi?” Vân Giai Kỳ kinh ngạc nói là chồng ậu lừa tôi!”

“Sao tôi lại lừa cô được, chúng ta thực sự đã kết hôn rồi”

“Cô có biết, chúng ta đã kết hôn rồi thì nên làm chuyện gì không?”

Vân Giai Kỳ lại lắc đầu.

Bạc Tiêu Dương dịu dàng ôm lấy mặt cô, cúi đầu, chầm chậm tiến sát về phía cô.

Khi hai khuôn mặt gần kề, Vân Giai Kỳ có thể cảm nhận được nhiệt ấm áp từ đôi môi cậu ta, đột nhiên cô cảm thấy lo lảng, lùi lại, bàn tay nhỏ bé lại đẩy cậu ta ra.

Cô không biết cậu ta sẽ làm gì, nhưng theo bản năng, cô kháng cự sự thân mật với cậu ta Bạc Tiêu Dương dừng động tác, không tiếp tục làm nữa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1439


Chương 1439

Cô đang kháng cự lại cậu ta Nhưng nếu như đối lại là Bạc Tuấn Phong, liệu cô có còn phản kháng như vậy không?

Bạc Tiêu Dương nhìn cô, tim cậu ta như bị cứa ra thành trăm mảnh.

Hôn là sự thân mật cơ bản nhất, nhưng ngay đến cả điều cơ bản như vậy cô cũng từ chối cậu ta Vân Giai Kỳ nói: “Cậu làm gì vậy?”

“Chúng ta là vợ chồng, đây là chuyện bình thường của vợ chồng”

“Chuyện gì cơ?”

“Cô muốn biết không?”

Vân Giai Kỳ rụt rè nhìn chảm chăm cậu ta, nhất thời không lên tiếng.

Hai mắt Bạc Tiêu Dương nóng rực, cô không biết phải đối mặt như thế nào, quay mặt lại hỏi: “Vợ chồng nên làm gì?

“Cô muốn biết sao?” Bạc Tiêu Dương nhoẻn miệng cười: “Nếu cô muốn biết thì tôi sẽ cho cô biết”

Vân Giai Kỳ tò mò nói: ‘Mau nói cho tôi biết đi!”

Bạc Tiêu Dương đột nhiên cúi người, dang tay ôm ngang eo cô đi về phía giường.

Vân Giai Kỳ theo bản năng bám vào vai cậu ta, cảm thấy căng thẳng, “Cậu… cậu đang làm gì vậy?”

Ngay sau đó, cô bị Bạc Tiêu Dương ôm lên giường.

Vân Giai Kỳ bỗng nhiên cảm thấy bối rối, cô giấy giụa từ trên giường ngồi dậy, nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đang đứng ở bên giường, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng cởi từng cúc áo sơ mi.

Từ xương quai xanh đến bờ ngực, những đường nét cơ thể vạm vỡ dần hiện ra trong mắt cô.

Vân Giai Kỳ cảm thấy như nghẹt thở.

Người đàn ông không hề vội vàng, nhàn nhã cởi bỏ quần áo trên người xuống, cho đến khi thân thể đã trần như nhộng, cậu ta quỳ một gối trên giường, thân hình cao lớn đè lên thân hình nhỏ bé của cô.

“Cậu… cậu đang làm gì vậy?” Vân Giai Kỳ theo bản năng co người lại ở góc giường “Cô không muốn biết vợ chồng thì nên làm gì sao?” Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi chỉ muốn nói với cô rằng chúng ta là vợ chồng thì chúng ta nên làm gì”

“Đừng mà”

Vân Giai Kỳ không biết cậu ta sẽ làm gì, nhưng theo bản năng cô nhận ra rằng người đàn ông này đã trở nên nguy hiểm.

“Qua đây nào.”

Nhìn thấy cô đang cố lui vào trong góc giường, Bạc Tiêu Dương nhíu mày: “Giai Kỳ ngoan”

“Tôi không muốn qua đó!” Vân Giai Kỳ bĩu môi, “Nhìn cậu giống như.

sắp ăn thịt tôi vậy”

Bạc Tiêu Dương nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng.

‘Đúng là tôi muốn ‘ăn cô đấy”

Vân Giai Kỳ kinh ngạc kêu lên, cảm thấy cơ thể mình chìm xuống, người đàn ông ôm lấy phía sau đầu cô, đặt một nụ hôn lên vành tai nóng bỏng của cô.

“Đừng!”

“Xoạc!”

Vân Giai Kỳ nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách Trong lúc bất ngờ cô không thể biết được âm thanh ấy phát ra từ đâu.

Cô cảm thấy máu nóng trào khắp người, mặt và cổ cô đều đỏ bừng, cả người cô nóng bừng như phát sốt.

“Cậu làm gì vậy! Đừng làm thế nài Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy sợ hãi dáng vẻ này của Bạc Tiêu Dương.

Đột nhiên, người đàn ông như biến thành dã thú và muốn nuốt chửng cô vào bụng.
 
Back
Top Bottom