Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 739: 739: Chương 738


Vân Ngọc Hân vừa khóc vừa nói: “Em đã trải qua cửa tử một lần, em thấy chết cũng chẳng có gì đáng sợ cả! Không có anh thì em mới thật sự sống không bằng chết!”
Bạc Tuấn Phong cụp mí mắt xuống: “Tôi sẽ không cưới cô, cả đời này sẽ không bao giờ cưới cô!”
“Vậy nên, anh đang từ chối em, đúng chứ?” Vân Ngọc Hân hờ hững hỏi: “Anh có biết, anh từ chối em, sẽ phải chịu hậu quả như nào không?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng đưa mắt nhìn cô ta, nghe cô ta hẳn ra từng từ từng từ một: “Anh sẽ không tính kế hoãn binh, tìm cách bảo lãnh cho cô ta trong lúc đang dây dưa với em như này đấy chứ? Anh thấy làm thế có tác dụng gì không? Cứ coi như cô ta vô tội được thả ra đi, thì có sao nào? Một lần vào nhà tù thôi cũng đủ khiến cả đời cô ta thân bại danh liệt, đó mới là điều đáng sợ, đúng không? Chỉ có em mới có thể lấy lại sự trong sạch cho cô ta! Những chuyện người khác không làm được, chỉ có em làm được! Chỉ cần anh cưới em, anh Tuấn Phong, chỉ cần anh cưới em…”
“Muốn tôi cưới cô thì chi bằng cô giết cô ấy luôn đi, vậy dễ dàng hơn nhiều”
“…” Vân Ngọc Hân trợn tròn mắt ngạc nhiên.

“Ép cô ấy nhìn người đàn ông mình yêu cưới người phụ nữ mình hận nhất trên đời, còn tàn nhẫn hơn cả việc g**t ch*t cô ấy”
“Ha ha hai”
“Bảo tôi cưới cô ư? Tôi không làm được.

Bạc Tuấn Phong tôi cả đời này chỉ cưới một người, người vợ duy nhất của tôi là Vân Giai Kỳ, đến chết cũng không thay đổi.

Cô đó, tỉnh mộng chưa?”
Vân Ngọc Hân: “…”

Cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

Hai người im lặng một lúc lâu.

Ngay khi Bạc Tuấn Phong chuẩn bị quay người rời đi thì Vân Ngọc Hân đột nhiên nói: “Anh đi đâu vậy?”
Thế nhưng Bạc Tuấn Phong vẫn không dừng bước.

Vân Ngọc Hân nói: “Anh muốn đi gặp cô ta và bảo lãnh cho cô ta đúng không? Bạc Tuấn Phong tuy rằng anh giàu nứt đố đổ vách, quyền thế ngất trời, nhưng đôi khi cho dù anh có giàu có và quyền lực đến đâu chăng nữa, thì vẫn có những người không phải cứ anh nói rằng có khả năng bảo vệ họ là liền có thể bảo vệ được.

Anh đi đi! Cảnh sát chuẩn bị đến lấy lời khai của em ngay bây giờ rồi.

Tất cả các phóng viên và giới truyền thông đang ở bên ngoài bệnh viện, em có thể nhận cuộc phỏng vấn của họ bất cứ lúc nào.

Anh đoán xem khi phỏng vấn em sẽ nói những gì đây?”
Bóng lưng Bạc Tuấn Phong trở nên cứng đờ.

Anh xoay người lại liền thấy Vân Ngọc Hân đang mỉm cười nhìn mình: “Ông nội cũng sắp tỉnh lại rồi.

Nếu ông biết đứa bé mà em vất vả, cực khổ lắm mới có thai được đã bị một nhát dao của Vân Giai Kỳ g**t ch*t ngay từ khi còn chưa lọt lòng, không biết ông sẽ nghĩ gì?”
“Cô dám?”
Không ngờ cô ta lại dám đe dọa anh như vậy, Bạc Tuấn Phong thầm nghĩ.

Vân Ngọc Hân đột nhiên cao giọng: “Anh nghĩ em có dám hay không? Em không những dám kể cho ông mà còn dám khai với cảnh sát và kể với truyền thông trên khắp thế rằng chính Vân Giai Kỳ đã đâm em và muốn g**t ch*t em.

Cô ta biết em đang mang thai con của anh, vì ghen ghét mà đã nảy sinh lòng hận thù, vì bản thân cô ta là cây độc không trái, không thể sinh con nên mới đố kị và muốn tiêu diệt cả em lẫn đứa con ở trong bụng em”
Bạc Tuấn Phong đã thực sự bị chọc tức.

Anh mạnh mẽ quay trở lại bên giường và hung hăng bóp chặt lấy cổ cô ta.

“Vân Ngọc Hân, cô đúng là không biết trời cao đất dày!”
Đồ không biết phân biệt tốt xấu, Bạc Tuấn Phong thâm mắng trong lòng.

Vân Ngọc Hân biết cô ta đã chọc giận Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông này trước nay vẫn luôn kiểm soát bản thân rất tốt, hiếm khi có thể khiến anh mất kiểm soát, thế nhưng hiện tại trông anh thực sự đã mất kiểm soát rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 740: 740: Chương 739


Ngược lại Vân Ngọc Hân càng ngày càng thấy đắc ý.

Mặc dù cô ta cảm thấy hơi khó thở và cổ họng của cô ta đã bị Bạc Tuấn Phong bóp ngày càng chặt hơn, đến mức cô ta sắp không thể thở nổi nữa, nhưng cô ta vẫn cố hết sức để nói với dáng vẻ vô cùng thảm thiết: “Anh muốn em chết sao?”
Mặt cô ta đỏ gay, thậm chí trán cô ta đã nổi đầy gân xanh.

“Anh Bạc Tuấn Phong, nếu anh muốn em chết thì đâu cần phải làm bẩn tay anh? Em không muốn… em không muốn anh phải ra tay, em… em có thể tự làm được!”
Vừa nói cô ta vừa mạnh mẽ giơ tay lên rồi dùng sức giãy giụa, kim truyền máu trên tay cô ta đột ngột bật rơi ra.

Trong phút chốc, máu chảy ra như suối.

Trong nháy mắt, tấm khăn trải giường màu trắng đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu.

Bạc Tuấn Phong lập tức thả cô †a ra.

“Cô đúng là đồ điên!”
Vân Ngọc Hân đột nhiên trở nên cuồng loạn: “Đúng vậy!
Em bị điên rồi.

Vì anh mà em đã thực sự phát điên rồi, điên đến mức mạng sống của mình cũng không cần nữa, điên đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Như vậy có thể đổi lại một ánh nhìn thương hại của anh đối với em hay không? Bạc Tuấn Phong!
Dựa vào đâu… Dựa vào đâu mà anh không chịu nhìn em lấy một cái? Rốt cuộc em có chỗ nào không bằng cô †a?”
Vừa nói, cô ta vừa năm lấy tay Bạc Tuấn Phong và đưa nó lên cổ mình một lần nữa.

“Sao vậy? Sao anh không bóp nữa? Không ra tay nữa à?
Không phải là anh muốn em chết sao? Được rồi, anh b*p ch*t em đi! Anh nghĩ em sợ sao? Anh Tuấn Phong, được chết ở trong đôi tay của anh thì em cũng cam tâm tình nguyện.

Vân Ngọc Hân em đã nhận rồi thì cho dù có chết cũng sẽ không bao giờ nhường lại cho kẻ khác.

Trên thế giới này không có người con gái nào khác có thể yêu anh hơn Vân Ngọc Hân em đây: Bạc Tuấn Phong tức giận nói: “Buông tay ral”
“Em không buông! Anh có giỏi thì g**t ch*t em đi, nếu không…
“Buông tay ral”
Bạc Tuấn Phong không thể chịu đựng được nữa liền nắm chặt nắm đấm rồi đập mạnh vào chuông báo gọi y tá hỗ trợ trên đầu giường.

“Ring ring…’ Chuông reo lên, bác sĩ và y tá vội vã chạy đến.

Các bác sĩ và y tá vừa vào phòng bệnh thì Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng cũng vội vàng đẩy cửa vào theo.

Bạc Tuấn Phong đứng ở một bên, Vân Ngọc Hân đang ngồi trên giường, còn trên giường thì loang lổ từng vũng máu.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bệnh, tất cả bọn họ hoàn toàn chết lặng, nhất thời không rõ là máu từ trên người Vân Ngọc Hân chảy ra hay là máu từ trong túi máu chảy ra.

Cô ta đã mất quá nhiều máu và liên tục phải truyền máu, hiện tại kim luồn tĩnh mạch đã bị tháo ra, trông bộ dạng vô cùng thê thảm.

Vân Ngọc Hân yếu ớt buông thống tay xuống giường, mu bàn tay đã ướt đẫm máu.

Y tá kêu lên: “Chuyện gì vậy? Sao lại…”
Vân Lập Tân cũng lo lắng nói: “Sao lại thành ra thế này?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Bạc Tuấn Phong quay người đi không nói gì, nhưng anh biết rằng tạm thời anh sẽ không thể rời khỏi đây được.

Như Vân Ngọc Hân đã nói, chẳng bao lâu nữa là Bạc Ngạn Thiên sẽ tỉnh lại, ngoài cửa đều là phóng viên báo đài, nếu anh bỏ đi ai biết Vân Ngọc Hân sẽ làm ra những chuyện điên rồ gì.

Anh không thể để cô ta muốn làm gì thì làm được.

Cô y tá thương xót nói: “Cô Vân Ngọc Hân, sao lại thành ra thế này được?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 741: 741: Chương 740


Vân Ngọc Hân yếu ớt nói: “Tôi muốn uống nước nên đã trở người một cái, không cẩn thận…
Vân Lập Tân trách móc: “Không phải Bạc Tuấn Phong ở đây sao? Con muốn uống nước thì kêu nó lấy giúp con chứ”
Vân Ngọc Hân giải thích: “Đã mấy ngày nay anh Tuấn Phong không được nghỉ ngơi tử tế rồi, con không muốn làm phiền anh ấy!”
Vân Lập Tân nói: “Vẫn là con biết quan tâm đến Tuấn Phong nhất!”
Cô y tá nói: “Vậy thì cô cũng không thể dại dột như vậy chứ! Hơn nữa, cô Vân Ngọc Hân, bây giờ cô vẫn chưa thể uống nước được!”
“Nhưng tôi khát!”
“Nếu thực sự khát thì cô chỉ có thể dùng tăm bông nhúng nước rồi thoa lên môi để làm ẩm môi được thôi”.

“Tôi biết rồi…
Bạc Tuấn Phong ngấm ngầm chịu đựng.

Anh đứng giữa một đám người đang bận rộn, như thể bất kể chuyện gì xảy ra cũng chẳng hề liên quan gì đến anh.

Vân Lập Tân rất không hài lòng về điều này.

Vân Ngọc Hân đã thành ra như vậy, tên nhóc này trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến Vân Giai Kỳ sao? Thật là quái lạ, người đàn bà độc ác đó thì có gì mà đáng để lo lắng cơ chứ.

Cô y tá lặng lẽ thay kim luồn tĩnh mạch.

Vân Lập Tân đột nhiên nói: “Ngọc Hân, vừa rồi cảnh sát có gọi điện thoại đến hỏi con đã tỉnh lại hay chưa.

Họ nói nếu con tỉnh lại thì họ muốn đến đây để lấy khẩu cung”
Vân Ngọc Hân liếc nhìn Bạc Tuấn Phong đầy ẩn ý, sau đó mỉm cười với Vân Lập Tân: “Bây giờ con… rất mệt.

Con chỉ muốn anh Tuấn Phong ở cạnh chăm sóc cho con, tất cả những người khác con đều không muốn gặp.”
“Vậy…”
Lý Uyển Đồng liếc nhìn Vân Lập Tân: “Vậy thì để Bạc Tuấn Phong ở lại chăm sóc cho Ngọc Hân đi! Chắc chắn là Ngọc Hân đã rất sợ hãi, hơn nữa con bé vừa mới ra khỏi phòng cấp cứu, vẫn chưa hoàn toàn qua khỏi cơn nguy hiểm, để Ngọc Hân nghỉ ngơi thêm chút đi”
“Tôi hiểu rồi”
Vân Lập Tân nói với Bạc Tuấn Phong: “Bạc Tuấn Phong, Ngọc Hân đang rất sợ hãi, con chịu khó ở cạnh chăm sóc cho con bé nhiều một chút!”
Bạc Tuấn Phong quay mặt lại nhưng không hề nhìn Vân Lập Tân mà ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lý Uyển Đồng, lạnh lùng nói: “Bà là cái thá gì? Bà không có tư cách gọi tên tôi.”
Lý Uyển Đồng sững sờ mất một lúc rồi ấm ức nhìn về phía Vân Lập Tân.

Vân Lập Tân nó: “Bạc Tuấn Phong, trước đây cha chưa từng nói với con chuyện này.

Đây là mẹ ruột của Ngọc Hân.”
“Bạc Tuấn Phong, tôi là mẹ của Vân Ngọc Hân, tôi..’ “Câm miệng” Bạc Tuấn Phong không có kiên nhãn để nghe bà ta kể lể về thân phận của mình.

Lý Uyển Đồng càng thêm ấm ức nhưng lại chỉ dám oán trách trong lòng chứ không dám nói ra.

Vân Lập Tân biết rằng tâm trạng của Bạc Tuấn Phong bây giờ đang rất tồi tệ nên cũng không dám làm ầm lên.

Đợi sau khi y tá thay ga trải giường và thu dọn phòng bệnh rồi đi ra ngoài, ông ta và Lý Uyển Đồng liếc nhìn nhau rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống ghế sofa, anh biết rằng lúc này anh tạm thời không thể rời đi được.

Tại nhà họ Vân.

Suốt đêm đó Vân Lập Tân đã không trở về nhà.

Lâm Tĩnh Anh biết rằng Vân Lập Tân sẽ không về.

Ông ta và Lý Uyển Đồng đang chăm sóc cho Vân Ngọc Hân ở trong bệnh viện.

.

Đam Mỹ Sắc
Nửa đêm, Lâm Tĩnh Anh không ngủ được bèn dậy và gọi người giúp việc dậy rồi ra lệnh cho họ thu dọn hành lý.

Bà ta chuẩn bị rời khỏi nhà họ Vân..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 742: 742: Chương 741


Lâm Tĩnh Anh vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc.

Bà ta đã sống trong ngôi nhà này suốt bao nhiêu năm trời, cũng đã từng vui cười và từng tranh chấp cãi vã nhau tại đây, nên bà ta không hẳn là không có chút lưu luyến gì.

Nhưng lần này Vân Lập Tân thực sự đã khiến cho trái tim của bà ta trở nên lạnh lẽo.

Một người đàn ông mà con tim không còn dành cho bà ta, cũng không thèm quan tâm đến nhân phẩm và thể diện của bà ta thì còn gì đáng để mà lưu luyến chứ?
Bà ta có ý định chuyển ra ngoài càng sớm càng tốt.

Hiện tại tạm thời chưa thể về nhà mẹ đẻ được nhưng Lâm Tĩnh Anh có một số tiền tiết kiệm trong tay, bà ta thà thuê trọ ở bên ngoài trong thời gian ngắn chứ không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này.

Nếu như Lý Uyển Đồng đã rắp tâm muốn trở thành bà Vân vậy thì cứ nhường cái vị trí bà Vân này lại cho con đ**m đó.

Thế giới này rộng lớn như vậy, ắt sẽ có nơi bà ta thuộc về.

Trong khi thu dọn đồ đạc, bà ta vô tình lật thấy một bức ảnh, đó là bức ảnh lúc Vân Giai Kỳ mười lăm tuổi được chụp vào ngày sinh nhật của cô.

Cô sinh cùng ngày với Vân Ngọc Hân nhưng trong bữa tiệc sinh nhật cô đã bị ép đến ngồi ở vị trí khó nhìn thấy nhất, mặc dù Vân Giai Kỳ đứng trong góc, hai tay chắp tay sau lưng nhưng cô vẫn xinh đẹp tuyệt trần và vô cùng bắt mắt, chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấy.

Lâm Tĩnh Anh ôm bức ảnh vào lòng, khóc lóc một cách đau đớn.

Bà ta đã làm tổn thương đến con gái mình suốt bao nhiêu năm trời như vậy mà không hề hay biết, không biết liệu sau này còn có cơ hội để bù đắp hay không.

Lâm Tĩnh Anh đã từng chứng kiến Vân Ngọc Hân là người không từ thủ đoạn.

Vân Ngọc Hân bề ngoài mềm yếu nhưng thực chất lòng dạ cô ta vô cùng nham hiểm.

Nếu không phải từng tận mắt chứng kiến thì Lâm Tĩnh Anh cũng sẽ hoàn toàn bị lừa gạt.

Vân Giai Kỳ hiện đang bị giam giữ trong một trại giam lạnh lẽo, chắc hẳn cô rất sợ hãi và bất lực, nhưng bà ta thậm chí đến một lần gặp mặt cô cũng lực bất tòng tâm.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nghĩ đến Cung Dận.

Nếu như… Nếu là nhà học Cung, những gì nhà họ Bạc làm được thì chắc chắn nhà họ Cung cũng có thể.

Lâm Tĩnh Anh trở nên khẩn trương, một ngọn lửa hy vọng bùng lên trong lòng bà ta.

Đến bước đường cùng này thì nhà họ Cung trở thành cứu cánh duy nhất mà bà ta có thể nương tựa vào.

Lâm Tĩnh Anh nhanh chóng thay quần áo và kêu tài xế đưa đến nhà họ Cung.

Tại cổng lớn nhà họ Cung.

Chỉ có một ngọn đèn được bật sáng ở đại sảnh, bà ta xuống xe, bước tới cửa rồi vội vàng bấm chuông.

Rất lâu sau vẫn không có ai đáp lại.

Lâm Tĩnh Anh kiên trì Không lâu sau, quản gia mặc đồ ngủ, khoác áo một chiếc áo khoác ở bên ngoài vội vàng bước tới cổng, vừa nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh thì có chút kinh ngạc: “Bà Vân?”
“Tôi muốn gặp Cung Dận!”
“Đã… đã muộn thế này rồi còn có chuyện gì nghiêm trọng như vậy? Ông Cùng còn chưa ngủ dậy, giờ mới có mấy giờ chứ?”
“Tôi có việc gấp, làm ơn mở cửa ra! Tôi muốn gặp Cung Dận!”
“Chuyện có gấp đến mấy thì cũng phải đợi đến sáng mai đi.

Đợi ông Cung ngủ dậy đã rồi tôi sẽ thông báo với ông ấy một tiếng…”
“Chuyện vô cùng khẩn cấp, nếu không tôi đã không đến đây quấy rầy vào đêm hôm khuya khoảt như thế này…”
Hai mắt Lâm Tĩnh Anh đỏ hoen vì lo lắng, như thể bà ta sắp khóc thành tiếng đến nơi.

Quản gia thở dài, sau đó mở cửa cho bà ta và đưa Lâm Tĩnh Anh vào phòng khách.

Lâm Tĩnh Anh van xin: “Tôi có chuyện muốn gặp Cung Dận, xin hãy cho tôi gặp ông ấy”
“Được… Vậy tôi lên lầu thông báo một tiếng, bà ngồi chờ ở đây”
“Được”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 743: 743: Chương 742


Tại phòng ngủ của chủ nhà.

Mộng Yến Mi bị đánh thức bởi một tiếng gõ cửa nhẹ.

Bà ta ngồi bật dậy, liếc nhìn đồng hồ ở đầu giường, mới có bốn giờ mười lăm phút.

Mộng Yến Mi vẻ khó chịu nói vọng ra phía cửa: “Có chuyện gì vậy?”
“Thưa bà, là tôi…”
“Nửa đêm ông không ngủ đi còn gõ cửa làm gì?”
“Chuyện là thế này… Bà Vân có chuyện muốn nhờ vả”
Mộng Yến Mi đột nhiên cau mày.

Bà ta không khỏi tức giận: “Có chuyện gì to tát mà lại tìm đến đây lúc đêm hôm khuya khoắt thế này? Bây giờ là mấy giờ rồi, không định cho người khác nghỉ ngơi à?”
Giọng của Mộng Yến Mi cũng khiến Cung Dận bị tỉnh giấc.

Cung Dận ngồi dậy trên giường, nghỉ hoặc hỏi: “Ai?”
Mộng Yến Mi nói: “Thấy bảo là Lâm Tĩnh Anh đã đến đây”
“Bà ấy?” Cung Dận nghỉ ngờ hỏi: “Đã muộn như vậy rồi bà ấy còn đến đây làm gì?”
Quản gia ở ngoài cửa trả lời: “Bà ấy nói là có chuyên vô cùng quan trọng…”
Mộng Yến Mi bật đèn tường lên, hai người nhìn nhau một cái.

Cung Dận nói: “Bà cứ ngủ trước đi, để tôi đi xem xem có chuyện gì.”
Mộng Yến Mi lập tức ngăn ông ta lại: “Cái gì? Nửa đêm khuya khoắt như vậy rồi Lâm Tĩnh Anh tự dưng lại tìm đến ông, cô nam quả nữ, chuyện này mà đồn ra ngoài thì người ta sẽ nghĩ thế nào?”
Cung Dận nói: “Nếu bà ta đã tìm đến tận nhà như vậy thì chắc hản là có chuyện gì đó rất gấp”
“Còn có thể có chuyện gì chứ?” Mộng Yến Mi bất mãn nói: “Ông cứ ở yên trong phòng, không được phép gặp bà ta.

Để tôi đi xem tình hình thế nào Mộng Yến Mi khoác một chiếc áo khoác mỏng và bước xuống nhà.

Lâm Tĩnh Anh nghe thấy tiếng bước chân, lập tức lo lắng đứng lên, vừa ngẩng đầu lên, bà ta sững sờ khi nhìn thấy Mộng Yến Mi đang đi xuống lầu.

“Cung Dận đâu?”

Mộng Yến Mi trịch thượng liếc bà ta một cái: “Bà tìm Cung Dận làm gì? Đã muộn như vậy rồi, bà có chuyện gì chỉ có thể nói với ông ấy mà không thể nói với tôi được? Lâm Tĩnh Anh, đã là vợ người ta rồi bà chẳng lẽ không biết cần phải kiêng dè cái gì ư? Nếu để Vân Lập Tân biết là nửa đêm nửa hôm bà không ngủ còn chạy đến gặp chồng tôi đòi nói chuyện riêng tư thì bà bảo ông ấy sẽ nghĩ thế nào?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Tôi có việc gấp cần bàn bạc với ông ấy”
“Có chuyện gì gấp?” Mộng Yến Mi hết sức cảnh giác bà ta, dẫu sao Lâm Tĩnh Anh và Cung Dận đã từng có một khoảng thời gian với nhau.

Dù không phải là cả hai tình nguyện nhưng bà ta vẫn rất kiêng ky.

Lâm Tĩnh Anh do dự, bà ta không biết nếu nói với Mộng Yến Mi chuyện này liệu bà ta có chịu giúp đỡ hay không.

Xét cho cùng, Vân Giai Kỳ là con gái ruột của Cung Dận nhưng không liên quan gì đến Mộng Yến Mi.

Bà ta cầu xin Cung Dận thì còn có thể mong Cung Dận nể tình cốt nhục, nhưng nếu nói cho Mộng Yến Mi biết liệu Mộng Yến Mi có quan tâm đến chuyện sống chết của Vân Giai Kỳ không?
Lâm Tĩnh Anh lo lắng kêu lên: “Cho tôi gặp Cung Dận đi.

Nếu không phải đột nhiên xảy ra chuyện tôi cũng không đến mức phải đánh liều mà chạy tới tận đây”
Mộng Yến Mi mấy kiên nhẫn nói: “Vậy bà có chuyện muốn nói là chuyện gì? Bà không thể nói cho tôi nghe được sao?”
Lâm Tĩnh Anh thấy Mộng Yến Mi hoàn toàn không muốn để bà ta gặp Cung Dận, vừa tuyệt vọng lại vừa không còn lựa chọn nào khác.

Bà ta nói: “Có chuyện xảy ra với Vân Giai Kỳ rồi.”
Mộng Yến Mi giật mình: “Có chuyện gì?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 744: 744: Chương 743


“Con bé… hiện tại con bé đang ở đồn cảnh sát, tôi muốn…tôi muốn nhờ Cung Dận bảo lãnh cho con bé!”
Mộng Yến Mi vô cùng hoảng hốt.

“Tại sao cô ta lại ở trong đồn cảnh sát? Cần có người bảo lãnh? Cô ta đã phạm tội gì?”
Mộng Yến Mi hoài nghỉ nói: “Lâm Tĩnh Anh, não của bà có vấn đề gì không? Con gái bà có chuyện lại đi tìm chồng tôi làm gì? Bà không biết đi tìm chồng của bà à?”
Lâm Tĩnh Anh cả người run lên, không nói nên lời.

Mộng Yến Mi nói, “Ồ, tôi hiểu rồi, Vân Giai Kỳ không phải con đẻ của chồng bà, vậy nên bà biết chuyện này có cầu xin ông ta cũng vô ích cho nên bà muốn đến cầu xin Cung Dận có đúng không? Lâm Tĩnh Anh, bà quả là biết tính toán.

Tôi nói cho bà biết, không thể nào! Vân Giai Kỳ phải trả giá cho những gì mà cô ta gây ra.

Cô ta không thể vô duyên vô cớ mà bị bắt được.

Giai Kỳ đã phạm phải tội gì? Chẳng phải mấy ngày trước vẫn còn đang yên ổn hay sao? Sao đột nhiên lại…”

“Con gái tôi vô tội!” Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Con bé bị người ta vu oan, bị hãm hại!”
“Ai lại đi vu oan, hãm hại cô ta chứ?”
“Vân Ngọc Hân!” Lâm Tĩnh Anh nói: “Con bé vô tội.

Tôi không muốn phải nhìn con gái mình chịu đựng khổ sở ở trong đó.

Con bé đã bị giam một ngày trời rồi, tôi lo rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra”.

“Quái lạ” Mộng Yến Mi hừ lạnh một tiếng”“Trước đây không phải bà rất ghét bỏ đứa con nghiệt chủng này sao? Sao bây giờ lại làm ra vẻ mẹ con hiếu thảo trước mặt tôi?”
Đôi môi Lâm Tĩnh Anh run lên bần bật: “Con bé không phải…
Gì?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-744-0.jpg


“Câm miệng!”
Mộng Yến Mi đã vô cùng tức giận khi nghe những lời nói của Lâm Tĩnh Anh: “Cô ta không phải là con gái của Cung Dận.

Không phải!”
Lâm Tĩnh Anh định nói gì đó, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Cung Dận đang đứng ở lầu hai, bà ta có chút kinh ngạc, trợn tròn hai mắt.

Mộng Yến Mi nhìn theo ánh mắt của bà ta, quay đầu lại nhìn thấy Cung Dận đang đứng ở lầu hai, vẻ mặt càng thêm không vui: “Cung Dận?”
Cung Dận bước xuống lầu.

“Đã xảy ra chuyện gì?”
Lâm Tĩnh Anh ngay lập bước qua bỏ lại Mộng Yến Mi và đi về phía Cung Dận.

“Vân Giai Kỳ bị Vân Ngọc Hân hãm hại vì tội cố ý giết người và hiện đang bị giam giữ.

Con bé không giết người cũng không làm tổn thương bất cứ ai cả.

Con bé vô tội.

Ông hãy cứu lấy con bé, dù gì nó cũng là con gái ruột của ông!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 745: 745: Chương 744


Mộng Yến Mi nhất thời không chịu nổi: “Lâm Tĩnh Anh! Bà một vừa hai phải thôi.

Đứa nghiệt chủng kia không phải con gái của nhà họ Cung! Nhà họ Cung sẽ không bao giờ thừa nhận đâu!”
“Mộng Yến Mi” Vì lý do nào đó, vẻ mặt Cung Dận có chút khó coi khi nghe thấy Mộng Yến Mi nói Vân Giai Kỳ là đứa nghiệt chủng: “Đừng nói những điều khó nghe như vậy”.

Mộng Yến Mi trừng mắt nhìn một cách khó tin: “Cái gì?
Chẳng lẽ không phải sao?”
“Không phải ông thực sự tin lời bà ta nói mà đi nhận đứa con nghiệt chủng đó đấy chứ?”
Mộng Yến Mi quýnh đến đỏ cả mắt: “Cung Dận, ông quên ông đã hứa với tôi những gì rồi sao?”
Cung Dận thấy Mộng Yến Mi ấm ức nước mắt tuôn trào, nhất thời vừa đau lòng vừa không đành lòng.

Nhưng Lâm Tĩnh Anh cũng ở bên cạnh lo lắng không ngừng lau nước mắt, Cung Dận là niềm hy vọng cuối cùng mà bà ta có thể bấu víu được.

Bà ta không thể ngồi không một chỗ dương mắt nhìn Vân Giai Kỳ đau khổ mà không quan tâm được.

Cung Dận nói với Mộng Yến Mi: “Bà về phòng trước đi, tôi sẽ nói chuyện với bà ấy”
“Cung Dận! Ông đuổi tôi lên lâu không phải là vì muốn cùng người phụ nữ này đi gặp đứa con nghiệt chủng đó sao?
Tôi không cho phép! Tôi không cho phép ông đưa đứa nghiệt chủng đó về đây!”
Cung Dận nhíu mày: “Yến Mi, không được càn quấy!”

“Ông nói đi, ông từng nói, từng hứa với tôi rằng sẽ không đưa cô ta về đây.

Lời nói của ông không có trọng lượng hay sao? Ông thấy cô ta đáng thương có đúng không?”
Mộng Yến Mi chỉ về phía Lâm Tĩnh Anh: “Người phụ nữ này chắc chắn đang lợi dụng chuyện lần này để đưa đứa con nghiệt chủng đó về đây tu hú chiếm tổ chim khách.

Ông bị trúng kế của bà ta rồi có phải không?”
“Yến Mi…”
“Tôi mặc kệ, dù sao nhà họ Cung này có cô ta thì sẽ không có tôi.

Ông dám đưa cô ta về đây thì tôi sẽ li hôn với ông”
Nói xong, Mộng Yến Mi căn bản không còn tâm trạng để nghe Cung Dận giải thích bất kì điêu gì nữa, tức giận lao lên lầu.

Cung Dận quay lại với đôi lông mày rối.

Phía sau, Lâm Tĩnh Anh nhìn Cung Dận, trong lòng lóe lên một tia hy vọng, trong lòng cảm thấy an tâm nhẹ nhõm hơn.

Người đàn ông này xuất hiện trước mặt bà ta, có nghĩa là ông ta sẽ không thờ ơ mặc kệ chuyện này.

Có hy vọng cho Vân Giai Kỳ được tại ngoại rồi.

“Cung Dận, ông có thể cứu Vân Giai Kỳ đúng không? Dù sao con bé cũng là con gái của ông, trên người con bé đang chảy dòng máu của ông!”
Cung Dận nói: “Đừng khóc, chậm rãi nói.” Giọng ông ta vô cùng nhẹ nhàng.

Lâm Tĩnh Anh nghe vậy, trong phút chốc nước mắt càng tuôn không ngớt.

Trong nhà họ Vân bà ta luôn là người phải chịu ấm ức.

Đã rất lâu Vân Lập Tân không nói chuyện với bà ta một cách nhẹ nhàng như vậy rồi.

Giọng điệu nhẹ nhàng như: vậy của Cung Dận đã cho bà ta cảm giác được nâng niu và trân trọng nên lại càng khóc thảm thiết hơn.

Bà ta thút thít nói: “Đó là con gái của chúng ta.

Chắn chắn con bé đã bị dọa cho vô cùng sợ hãi.

Từ nhỏ đến lớn con bé đã phải chịu biết bao oan ức, tủi nhục rồi, giờ… bị hãm hại, bị nhốt trong tù, đó đâu phải là chỗ cho người ở chứ.

Ông hãy cứu con bé đi…”
Vừa nói, bà ta vừa tiến đến chỗ Cung Dận, cẩn thận nắm lấy tay áo của ông ta giống như nắm được cọng rơm còn lại cuối cùng, sống chết cũng không chịu buông tay.

“Cung Dận, hãy cứu lấy con bé…”
Cung Dận mặc cho bà ta nắm lấy tay áo mà không hề giãy giụa.

Nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh khóc mãi không thôi, trong lòng ông ta cũng đã bắt đầu bị rung động mạnh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 746: 746: Chương 745


Lúc bình minh, mặt trời vừa ló rạng ở phía chân trời.

Ở nơi tạm giam, Vân Giai Kỳ cuộn mình lại như một quả bóng, người run lập cập vì rét.

Ngoài cửa có tiếng bước chân.

Cô uể oải ngước mắt lên liền thấy cửa bị mở ra, một cảnh sát bước vào nhìn thấy dưới chân cô còn có nước khoáng và bánh mì, hoàn toàn vẫn chưa được đụng đến, có chút bất ngờ: “Sao cô còn chưa ăn? Đã bao lâu cô không ăn rồi, cô muốn tuyệt thực hay sao?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy yếu ớt nói: “Có chuyện gì vậy?”
“Có người muốn gặp cô.”
Vân Giai Kỳ đột nhiên ngồi bật dậy, tràn đầy hi vọng: “Ai?”
Có phải là Bạc Tuấn Phong không? Anh đến để bảo lãnh cô ư? Vân Giai Kỳ thầm nghĩ.

Người cảnh sát nói: “Đợi lát nữa gặp thì cô sẽ biết!”
Vân Giai Kỳ vui mừng khôn xiết, Bạc Tuấn Phong đến để giải cứu cho cô rồi.

Cảnh sát đưa cô vào phòng gặp mặt người thân, còng cô ngồi vào ghế thẩm vấn, sau đó bước ra cửa và dặn dò cô: “Hãy thành thật.”

Ngay sau đó, cách một lớp cửa sổ sắt, cánh cửa đối diện ở phía bên ngoài cũng được mở ra.

Một cảnh sát bước vào cùng một người đàn ông.

Người đàn ông đó không phải ai khác mà chính là Vân Lập Tân.

Ngay khi Vân Giai Kỳ nhìn thấy Vân Lập Tân, trong lòng cô có chút hồi hộp, không ngờ lại là ông ta.

Cảnh sát đi tới cửa, nhìn đồng hồ trên tường, nói với Vân Lập Tân: “Ông Vân, thời gian nói chuyện không được phép quá lâu, hai người có mười phút.” Nói xong anh ta đi ra ngoài.

Vân Lập Tân ngồi xuống đối diện với Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ cảnh giác hỏi: “Sao ông lại đến đây?”
“Tại sao tôi không thể tới đây?” Vân Lập Tân lạnh lùng nói: lết cô không muốn gặp tôi.

Không phải cô vẫn nghĩ là Tuấn Phong sẽ đến đây để bảo lãnh cho cô được tại ngoài đấy chứ?”
Vân Giai Kỳ giật mình.

Vân Lập Tân tức giận mắng: “Cô đừng có mơ tưởng hão huyền! Cô là đồ đàn bà độc ác, đã hại ông cụ Bạc thành ra như vậy còn chưa đủ, lại còn hại Vân Ngọc Hân thành ra thế này.

Cô có biết Vân Ngọc Hân đang mang thai không hả? Một nhát dao đó của cô suýt chút nữa đã cướp đi hai mạng người đấy.

Giờ con bé bị sảy thai rồi cô đã hài lòng chưa? Vân Giai Kỳ, loại đàn bà độc ác như cô tại sao còn chưa lên chầu trời đi cơ chứ?”
Vân Giai Kỳ trả lời lại một cách mỉa mai: “Tôi còn chưa lên chầu trời là tại vì ông trời có mắt!”
“Cô bớt khua môi múa mép với tôi đi.

Nghe cảnh sát nói cô vẫn chưa chịu thành thật khai báo đúng không? Tôi còn tưởng rằng chứng cứ vô cùng xác thực, cô đã thú tội từ lâu rồi chứt”
Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao tôi phải thừa nhận điều mình không làm?”
“Chuyện đã đến nước này mà cô vẫn còn muốn ngụy biện à”
“Cô hãy từ bỏ đi.

Bạc Tuấn Phong sẽ không tới gặp cô đâu!” Vân Lập Tân nói: “Nếu đến thì cậu ấy đã tới từ lâu rồi!
Hiện tại cậu ấy đang túc trực, chăm sóc cho Vân Ngọc Hân trong bệnh viện, nhờ có cô ban tặng mà cậu ấy cũng đã nhận ra cô là loại phụ nữ độc ác.

Cô còn tưởng rằng cậu ấy vẫn còn bị cô lừa gạt hay sao? Ha ha! Vân Giai Kỳ, mau thú nhận đi!
Chưa biết chừng Vân Ngọc Hân tâm tính tốt sẽ ban ơn cho cô mà không truy cứu cô với tội trạng quá nặng!”
Sắc mặt Vân Giai Kỳ bỗng nhiên thay đổi “Vân Lập Tân, đừng có châm ngòi li gián trước mặt tôi.”
“Châm ngòi li gián? Cô cảm thấy lời nói của tôi là giả dối hay sao? Cô vẫn đang đợi Bạc Tuấn Phong tới đây ư? Tôi nói cho cô biết, cô tranh thủ còn sớm thì mau từ bỏ đi! Nếu cậu ấy tại sao lại cứ trì hoãn mãi không lạnh tro tàn muốn tới thì đã tới từ lâu rí tới đây chứ? Còn không phải là vì cậu ấy sớm đã nguội lạnh tình cảm với cô từ lâu rồi hay sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 747: 747: Chương 746


Trái tim Vân Giai Kỳ đột nhiên trùng xuống.

Cô không tin điều đó.

Cô không tin những lời vô nghĩa của Vân Lập Tân dù chỉ là nửa lời.

Vân Giai Kỳ cúi đầu, không muốn để ý đến Vân Lập Tân thêm một chút nào nữa.

Khi Vân Lập Tân thấy cô không nói lời nào, ông ta càng tức giận hơn: “Đồ hèn mọn! Cô là tai họa của nhà họ Vân! Ngay từ đầu tôi không nên đưa cô về, tôi nên mặc kệ cô, không quan tâm cô sống chết thế nào.

Loại tai họa như cô nên lên chầu trời từ lâu rồi mới phải.

Sao cô lại có thể độc ác như vậy, Vân Ngọc Hân cònđang mang thai, loại hèn hạ hại người độc ác như cô thì nên để pháp luật kết án tội tử hình, suốt đời suốt kiếp không được siêu sinh”
Ban đầu, Vân Giai Kỳ đã trải qua một cuộc thẩm vấn cường độ cao, vốn đã kiệt sức rồi.

Không hiểu vì sao, người đã được tôi luyện thành thép từ lâu như cô, khi nghe thấy Vân Lập Tân dùng những lời lẽ ác độc như vậy để làm nhục mình, cô lại ngước mắt lên một lúc, từng giọt nước mắt rơi xuống dọc theo khóe mắt.

Cô nhìn Vân Lập Tân, đôi môi khô nứt của cô khẽ run lên.

“Vân Lập Tân, ông nói đủ chưa?”
Vân Lập Tân trừng mắt, lạnh lùng nói: “Còn chưa đủ! Tôi hận không thể nhìn thấy cô chết đi ngay bây giờ để đền mạng cho đứa bé đã mất trong bụng kia của Vân Ngọc Hân! Cô là đồ tai họa, cô.

“Ông nói đủ chưa!” Vân Giai Kỳ đột ngột đứng lên, hai tay bị xích phát ra âm thanh dữ dội.

“Nói về độ độc ác thì tôi không vằng một phần mười của ông, nói về tai họa, Vân Lập Tân, ông hại tôi còn chưa đủ hay sao? Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.

Năm đó ông tính kế hãm hại Lâm Tĩnh Anh, đến nay Vân Ngọc Hân tính kế hãm hại tôi, cha con ông cùng huyết thống một dòng tanh hôi.

Ông nói ai là loại đàn bà độc ác? Vân Ngọc Hân mới là đồ đàn bà độc ác, mới là đồ tai họa”
“Cô dám nói lại thêm lần nữa không?”
“Tôi nói Vân Ngọc Hân mới là đồ tai họa!”
Vân Lập Tân chạy vọt tới trước cửa sổ sắt, nếu không phải bị ngăn cách bởi khung cửa sổ sắt thì ông ta đã tát tới tấp rồi.

Nhưng Vân Giai Kỳ không sợ hãi chút nào, lạnh lùng giơ tay lên nhìn Vân Lập Tân, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông có bản lĩnh thì giết tôi đi! Ông mà không giết được tôi thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ trở nên lớn mạnh hơn”
“Cô…

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Cảnh sát đã nghe thấy tiếng động phía bên trong từ lâu, liền bước vào trong phòng và nói với Vân Lập Tân: “Ông Vân, hãy chú ý lời nói của ông, đừng quá kích động”
Không cho Vân Lập Tân bất kỳ cơ hội nào để lên tiếng, Vân Giai Kỳ lớn tiếng nói: “Tôi không muốn gặp ông ta.

Hãy mời ông ta đi choI”
“Cô còn có mặt mũi đuổi tôi đi ư?”
“Ông cút đi!”
Vân Lập Tân muốn nói điêu gì đó nhưng bị cảnh sát cắt ngang: “Ông Vân, xin hãy rời khỏi đây”
“Vẫn chưa hết giờ!”
“Nghi can có quyền dừng cuộc trò chuyện giữa chừng”
Nói xong, cảnh sát không cho ông ta giải thích gì thêm liền đưa Vân Lập Tân ra khỏi phòng.

Cùng lúc đó, cánh cửa phía sau Vân Giai Kỳ cũng được mở ra.

Cô được đưa trở lại phòng tạm giam.

Cảnh sát giam cô vào phòng giam, nhốt cô lại rồi lại nhìn cô nằm co quắp trong góc, không hiểu sao lại thấy thương cho người phụ nữ này.

Trực giác mách bảo anh rằng người phụ nữ này vô tội.

“Sao cô không ăn?” Người cảnh sát ân cần hỏi: “Nếu cô không ăn gì suốt một ngày một đêm thì cơ thể cô sẽ không thể chịu đựng nổi đâu”
Vân Giai Kỳ im lặng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 748: 748: Chương 747


Cảnh sát lại nói: “Nếu cô vô tội, cô không cần dùng cách này để kháng nghị tư pháp.

Tư pháp sẽ đảm bảo tính công bằng của tư pháp.

Nếu cô vô tội thì sẽ trả lại công đạo cho cô.

Việc gì phải đi hành hạ cơ thể của mình như vậy?”
Vào đây lâu như vậy rồi, đây có lẽ là cảnh sát đầu tiên quan tâm và đối xử tốt với cô đến vậy.

Vân Giai Kỳ đưa tay lên, sau đó lẳng lặng cầm lấy bánh mì, mặc dù bánh không ngon và có mùi vị giống như nhai sáp nhưng cô vẫn gắng nuốt từng miếng một.

Cảnh sát nhìn thấy vậy mới nhẹ nhõm rời đi.

Thời gian trôi qua dài đằng đãng một cách khác thường.

Ở nơi tách biệt với thế giới bên ngoài như thế này, Vân Giai Kỳ cứ hễ buồn ngủ thì lăn ra ngủ, tỉnh dậy thì lại ngồi thẫn thờ.

Ở đây vừa lạnh lẽo vừa ẩm ướt, lúc nào cũng có bọ bò qua lại trên vách tường.

Cô không cảm thấy sợ hãi một chút nào nhưng cô cảm thấy tuyệt vọng.

Cô vẫn luôn chờ đợi Bạc Tuấn Phong, lòng tràn đầy hi vọng rằng anh sẽ đến như một vị thần để bảo vệ cô khỏi bất kỳ sự bắt nạt và bất bình nào, nhưng đã đợi lâu đến như vây cuối cùng nqười đến lai là Vân Lâp Tân.

Vân Lập Tân nói rằng Bạc Tuấn Phong sẽ không đến mà anh vẫn luôn túc trực bên cạnh Vân Ngọc Hân, Vân Giai Kỳ không tin nhưng cũng có chút hoài nghi.

Nếu như Vân Lập Tân đã có thể đến thăm cô vậy thì Bạc Tuấn Phong cũng có thể.

Tại sao anh lại không đến? Lẽ nào không có cách nào để bảo lãnh cho cô hay sao?
Kể cả không có cách nào để bảo lãnh cô thì chỉ cần gặp cô một lần thôi cũng có thể giúp cô có thêm động lực mà.

Ấy vậy mà anh lại bỏ mặc cô, không cần cô nữa ư?
Hay là anh cũng nghe lời Vân Ngọc Hân và cho răng cô là một người phụ nữ thâm độc không thể tha thứ?
Vân Giai Kỳ ở một mình nên không tránh khỏi việc suy nghĩ linh tinh.

Cô vừa mệt, vừa đói, vừa khát lại còn vừa buồn ngủ, những sự ấm ức cứ dồn nén lại trong lòng, qua thời gian dài và tích tụ lại khiến cô mất hết ý chí.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ngoài cửa lại có tiếng bước chân, cảnh sát nói rằng có người muốn gặp cô.

Vân Giai Kỳ hỏi với hy vọng mong manh cuối cùng: “Có phải Bạc Tuấn Phong không?”
Cảnh sát nhìn bộ dạng phờ phạc của cô không đành lòng mà nói: “Không phải.”

“Vậy thì tôi sế không gặp.”
“Là một thiếu gia tên Tống Hạo Hiên”
Tống Hạo Hiên? Tại sao anh ta lại đến đây? Vân Giai Kỳ thầm nghĩ.

Lúc Vân Giai Kỳ nghe nói Tống Hạo Hiên tới cô mới gắng gượng đứng dậy một cách mệt mỏi.

Nhà họ Tống có mối quan hệ rộng lớn nên muốn gặp Vân Giai Kỳ chẳng phải là chuyện gì khó khăn.

Khi biết tin Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện, Tống Hạo Hiên liền lập tức thu xếp mọi việc.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Tống Hạo Hiên vẫn vô cùng đau khổ khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ trông phờ phạc và kiệt sức đang ngồi trước mặt mình.

“Giai Kỳ…”
Anh ta có cảm giác mới chỉ mấy ngày không gặp mà sao trông cô lại trở nên gầy yếu như vậy.

Anh ta nhìn Vân Giai Kỳ đang ngồi trên ghế thẩm vấn, chỉ hận không thể đưa cô rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Tống Hạo Hiên thương xót nói: “Em thế nào rồi?”
“Hạo Hiên, em không sao” Cô cắn môi không chịu nói thêm gì.

Tống Hạo Hiên vỗ về cô: “Anh sẽ tìm cách bảo lãnh cho em: Vân Giai Kỳ hít sâu một hơi: “Buổi tối sẽ có một cuộc thẩm vấn nữa, Hạo Hiên, em thật sự không thể chịu đựng được nữa rồi.

Bọn họ muốn em phải nhận tội.

Chuyện mà bản thân không hề làm thì làm sao em có thể nhận tội được? “
Vẻ mặt Tống Hạo Hiên hơi thay đổi khi nghe thấy những lời này: “Nghe nói bọn họ còn chưa thu thập được lời khai của Vân Ngọc Hân thì làm sao có thể thẩm vấn em trước chứ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 749: 749: Chương 748


Vân Giai Kỳ hỏi vặn lại: “Dựa vào cái gì?”
Vân Ngọc Hân nói: “Vân Giai Kỳ, nếu như cô lấy ra thành ý của cô thì tôi cũng sẽ lấy ra thành ý của tôi.

Cô không tò mò, trên người Mạn Nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao? Tình tính đứa trẻ bỗng nhiên có thay đổi to lớn, cô không muốn biết nguyên nhân à?”
Vừa nghe Vân Ngọc hân nhắc tới Mạn Nhị, trong lòng Vân Giai Kỳ ‘lộp bộp’ một chút, căn răng, lấy điện thoại di động ra, vứt sang một góc.

“Nói đi! Rốt cuộc là các người đã động tay động chân làm cái gì trên người Mạn Nhi?”
Vân Ngọc Hân tựa lưng vào ghế, mặt cô ta không chút cảm xúc mà giơ hai tay mình lên, tỉnh bơ mà gẩy gẩy bộ móng tay mới làm, khép các ngón tay lại, thoải mái nói: “Ông nội muốn cô và Mạn Nhi cắt đứt quan hệ hoàn toàn!”
Khi vừa mới đưa Mạn Nhi về nhà, Mạn Nhi vừa khóc vừa nháo, ông nội đã mời bác sĩ thôi miên, làm phẫu thuật thôi miên cho cô bé, niêm phong lại tất cả ký ức về cô”

Vân Giai Kỳ nghe vậy, cũng nở nụ cười đầy lạnh lùng: “Vân Ngọc Hân, ý tưởng này là cô nói ra chứ gì!? Cô thật là lòng dạ độc ác! Tuy rằng Mạn Nhi lớn lên bên cạnh tôi, nhưng con bé cũng là con gái ruột của cô!
Sao cô lại ác độc như vậy, có có biết đứa trẻ nhỏ như vậy, phải chịu phẫu thuật thôi miên, sẽ để lại di chứng lớn thế nào không? Cô hại con bé như vậy, nhìn con bé biến thành cái dạng này, cô không thấy đau lòng sao?”
Vân Ngọc Hân nhẹ nhàng nâng mắt lên.

Con gái cô ta?
Xem ra, Vân Giai Kỳ đúng là bị ngu thật rồi!
Chuyện đã đến nước này, cô vẫn tưởng rằng, Mạn Nhi là con gái của cô ta và Bạc Tuấn Phong hả?!
Chẳng qua, cô nghĩ như vậy cũng tốt.

Vân Ngọc Hân nói: “Cô cũng biết, Mạn Nhi là con gái của tôi, cô còn mãi dây dưa không dứt để làm gì?”

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi coi Mạn Nhi như con mình sinh ra, con bé là do tôi mang thai mười tháng mà sinh ra, tuy con bé không phải ruột thịt của tôi, nhưng còn hơn cả ruột thịt! Tôi thương con bé, cưng chiều con bé, chẳng lẽ không được?”
Vân Ngọc Hân vừa gảy gảy móng tay đỏ tươi, vừa châm chậm đáp lại: “Dù con bé là do cô ngậm đẳng nuốt cay mà nuôi lớn, thì mạng của nó, vẫn là tôi cho!”
Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân, tôi hỏi cô, rốt cuộc cô đang giở trò quỷ gì? Cô vì để hãm hại tôi mà bây giờ hại ông cụ Bạc thành như vậy! Ông ta đối xử với cô tốt như vậy, coi cô như con mình, cô lại đối xử với ông ta như vậy ư?”
“Thì đã làm sao?” Vân Ngọc Hân không cho là đúng: “Đợi đến lúc ông cụ tỉnh lại, ông ta cũng chỉ cho rằng là cô đã làm hại ông ta! Dù sao, so với tôi, thì cô có rất nhiều lý do để hại ông ta, cô nghĩ, ông ta sẽ tin tôi, hay tin một đứa nghiệt chủng như cô chứ?”
“Ha ha! Bây giờ Bạc Tuấn Phong không ở đây, cuối cùng thì cô cũng bại lộ bộ mặt thật! Vân Ngọc Hân, cô còn ác độc hơn tôi tôi tưởng tượng! Dù ông cụ Bạc có nghĩ rằng tôi đã hại ông †a, chuyện tôi không làm, cô còn định vu oan cho tôi à?”
“Không phải là cô ỷ vào có Bạc Tuấn Phong bảo vệ sao?”
Vân Ngọc Hân hừ một tiếng: “Vân Giai Kỳ, Bạc Tuấn Phong bảo vệ cô được một lúc, chứ không bảo vệ cô được cả đời! Hôm nay, chuyện cô hại ông nội, đã truyên ra khắp trên dưới nhà họ Bạc từ lâu rồi!
Cô cho là, anh Tuấn Phong đi đâu hả? Anh ấy quay về nhà họ Bạc.

Nếu như anh ấy không kịp khiến những người nhà họ Bạc đó yên lòng, thì cô nghĩ, bây giờ cô còn có thể yên tâm đứng ở chỗ này nói chuyện với tôi sao? Bất kỳ một người nào trong nhà họ Bạc đứng ra, động đậy một ngón tay, thì cô vĩnh viễn không bao giờ có thể trở mình được!”
“Làm như vậy, thì cô được lợi lộc gì? Cho dù cô có diệt trừ tôi, cô cho rằng, Tuấn Phong sẽ cần cô sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 750: 750: Chương 749


“Tuấn Phong có cần tôi hay không, đấy là chuyện khác, Vân Giai Kỳ, tôi không có được, thì cô cũng đừng mơ có được!” Đột nhiên, giọng nói của Vân Ngọc Hân trở nên thảm thiết.

Trong phút chốc, Vân Giai Kỳ cảm thấy kinh hãi.

Vân Ngọc Hân cười cười, đứng dậy, dáng người thướt tha yểu điệu, xinh đẹp lẳng lơ không gì sánh bằng.

Cô ta đi tới trước mặt Vân Giai Kỳ, quan sát Vân Giai Kỳ một lượt từ trên xuống dưới: “Cô có biết, tôi vì người đàn ông này, đã tốn biết bao nhiêu tâm tư không? Tôi vì anh ấy mà bỏ ra bao nhiêu không?
Tôi đem tất cả tuổi trẻ đều đặt lên người anh ấy! Tôi vì đem lại niềm vui cho anh ấy, đem lại niềm vui cho ông nội, tôi đã phải trả giá thế nào, cô có biết không? Vân Giai Kỳ, tôi không thể thua! Cô thua được, nhưng tôi không thể thua được!”
“Vậy nên, cô vẫn sẽ dây dưa không dứt với anh ấy?”
“Vẫn luôn dây dưa không dứt với anh ấy, không phải là cô sao? Là tôi xuất hiện trong cuộc đời của anh ấy trước, là tôi tham dự vào cuộc đời của anh ấy trước cô, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải chắp tay nhường lại cho cô người đàn ông mà tôi yêu?”

“Anh ấy là người cô yêu, đúng vậy, nhưng cô thì không phải! Dưa hái xanh không ngọt, đạo lý này, chẳng lẽ cô không hiểu sao?” Vân Giai Kỳ cười nhạt gặn hỏi.

Bỗng nhiên, Vân Ngọc Hân tới gần cô: “Dù là dưa hái xanh không ngọt thì tôi vẫn phải hái trái dưa này xuống, nó phải là của tôi! Không phải của cô!”
Vân Giai Kỳ: “…”
“Cô có biết, tôi yêu anh ấy nhiều bao nhiêu không? Tôi vô cùng yêu người đàn ông này, so với yêu chính mình thì tôi càng yêu người đàn ông này hơn! Tôi có thể vì anh ấy mà không cần cả mạng sống! Còn cô? Cô làm được không?”
“Dù cô có làm nhiều điều như vậy thì anh ấy cũng sẽ không bao giờ liếc mắt đến cô dù chỉ một cái!”
“Anh ấy có nhìn đến tôi hay không, không phải do cô quyết định!”
Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Vân Ngọc Hân, cô thật buồn cười! Cho dù không có tôi, thì người mà anh ấy yêu cũng không phải là cô!”

ppjpg


“Ôi chao! Cùng nhau chết, cô xứng sao?”

Vân Ngọc Hân nói, cô ta bỗng nhiên quay lại trước ghế salon rồi ngồi xuống, ánh mắt rơi vào một quả táo trên bàn, nói với vân Giai Kỳ: “Cô có còn nhớ, cái ngày mà lần đầu tiên cô tới nhà họ Vân, việc đầu tiên tôi bảo cô làm là gì không?”
Vân Giai Kỳ nhìn quả táo, bỗng dưng nhớ tới.

Lúc cô mới trở lại nhà họ Vân, Vân Ngọc Hân đã bảo cô gọt táo.

Cô ta nói với Vân Giai Kỳ, dù cô có trở lại nhà họ Vân, ở nhà họ Vân, công chúa chân chính, chỉ có mình cô ta.

Vân Giai Kỳ cô không xứng!
Vân Ngọc Hân nói: “Gọt một của táo cho tôi ăn”
“Dựa vào cái gì?” Vân Giai Kỳ cảm thấy thật nực cười.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 751: 751: Chương 750


Vân Ngọc Hân hỏi ngược lại: “Cô không thấy tôi mới làm móng hả? Cô ¡ ăn táo chỉ thích ăn thịt quả, không ăn vỏ.


“Tôi đây lại cần phải hầu hạ cô à?”
“Vân Giai Kỳ, chẳng phải từ nhỏ cô đã có số mệnh thấp kém, chuyên môn đi hầu hạ người khác sao?”
Vân Giai Kỳ siết chặt nắm tay.

“Lâu rồi không sai bảo cô! Từ trước tới giờ cô đều hầu hạ tôi, hôm nay, cô lại hầu hạ tôi lần nữa, thì đã sao? Không biết chừng, cô hầu hạ tôi khiến tôi vui một chút, thì có thể giữ được một mạng cho lão già kia!”
“Cái gì?” Vân Giai Kỳ nghi ngờ lỗ tai mình đã xảy ra vấn đề.

Vân Ngọc Hân liếc Bạc Ngạn Thiên một cái: “Bây giờ chỉ có hai người chúng ta ở trong phòng bệnh, cô nói xem, nếu như tôi thần không biết quỷ không hay mà rút ống thở oxy của lão già kia, sẽ thế nào đây?”
Vân Giai Kỳ bỗng nhiên hít thở không thông.

Vân Ngọc Hân nói một cách xót xa: “Tất cả mọi người sẽ nghỉ ngờ, là do Vân Giai Kỳ cô làm! Dù sao, Bạc Ngạn Thiên chết, chết rồi thì sẽ chẳng có ai đối chứng cả! Chờ đến lúc đó, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được!”
“Vân Ngọc Hân!!” Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô đúng là lòng dạ độc ác!”
Bạc Ngạn Thiên đúng là bị mù mới coi loại đàn bà rắn rết này như cháu gái ruột, đặt ở đầu quả tim mà cưng chiều!
“Cô điên rồi à? Sao cô có thể không từ thủ đoạn đến mức này?”
“Cô sẽ không cho là tôi không làm được loại chuyện này chứ? Nếu tôi đã dám nói những lời này ra, thì tôi cũng dám làm! Vân Giai Kỳ, tôi có vô số thủ đoạn khiến cho cô muôn đời muôn kiếp cũng không trở lại được, cô đấu không lại tôi, căn bản cũng chẳng phải là đối thủ của tôi!”
Tiểu nhân khó phòng!
Vân Giai Kỳ nhìn thoáng qua Bạc Ngạn Thiên trên giường, nhịn xuống sự tức giận dưới đáy lòng, đi tới trước bàn, cầm quả táo lên, lại cầm dao gọt hoa quả lên, lưỡi dao gọt vào vỏ quả táo, vô cùng sắc bén.

Cô thành thạo gọt quả táo, bỗng nhiên Vân Ngọc Hân nói: “Vân Giai Kỳ, chúng ta làm một giao dịch đi!”
“Giao dịch gì?”
“Cô rời khỏi Tuấn Phong, đây là cơ hội cuối cùng tôi cho cô, nếu không, cô sẽ phải hối hận.


Vân Giai Kỳ cười nhạt: “Cô dựa vào cái gì mà nghĩ răng tôi sẽ hối hận?”
Vân Ngọc Hân âm u nói: “Nếu không, thì muôn đời muôn kiếp cô cũng không ngóc đầu lên được! Đừng trách tôi không có lòng tốt nhắc nhở cô”
Vân Giai Kỳ năm chặt chuôi dao, găn từng chữ một: “Vân Ngọc Hân, cô không xứng để ra điều kiện với tôi! Ngược lại tôi muốn nhìn xem, cô sẽ làm thế nào, để tôi muôn đời muôn kiếp cũng không trở lại được?”
Vân Ngọc Hân chợt đứng dậy, im lặng không một tiếng động mà đi tới phía sau Vân Giai Kỳ.

Một giọng nói tựa như ma quỷ vang lên bên tai cô.

“Nếu như, là thế này thì sao?”
Vân Giai Kỳ kinh ngạc xoay người lại, thì thấy ánh mắt Vân Ngọc Hân như rắn độc lè lưỡi đang nhìn chằm chăm vào cô.

Đột nhiên, cô ta vươn hai tay, túm chặt lấy cổ tay Vân Giai Kỳ, không để cho Vân Giai Kỳ có bất kỳ cơ hội nào để phản ứng, Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy tay cầm dao của mình bị Vân Ngọc Hân kéo mạnh xuống.

Vậy mà Vân Ngọc Hân lại nắm tay Vân Giai Kỳ, dùng dao gọt hoa quả trong tay cô để đâm mạnh xuống bụng cô ta!
Vân Giai Kỳ căn bản không có bất kỳ cơ hội nào để tránh né, cô trơ mắt nhìn Vân Ngọc Hân năm chặt tay mình, đến tận khi mũi dao sắc bén của dao gọt hoa quả đâm mạnh vào bụng!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 752: 752: Chương 751


“Phập” một tiếng!
Mũi dao đâm vào bụng.

Máu tươi lập tức băn ral Chiếc váy vốn xinh đẹp của Vân Ngọc Hân, trong nháy mắt đã nhiễm ra một đóa Đồ Mi đỏ tươi!
Máu tươi chảy dọc theo làn váy, nhỏ xuống đất.

Vân Giai Kỳ sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, lùi lại một bước, dao gọt hoa quả vẫn đâm sâu vào bụng Vân Ngọc Hân, Vân Ngọc Hân nhịn đau ngước mắt lên, trên mặt đã đầy mồ hôi lạnh.

“Cái tội danh cố ý giết người này, có đủ để cô muôn đời muôn kiếp không thể trở lại không?!”
Cô ta nói thì đau đến mức ngồi bệt xuống đất, cả người run lên.

Vân Giai Kỳ đâu có thể nghĩ tới, vậy mà Vân Ngọc Hân lại nhẫn tâm đến mức tự ra tay với chính mình!
Cô sợ hãi, liên tục lùi lại, trong chốc lát đã đụng vào cánh cửa, khó có thể nhìn Vân Ngọc Hân một cách tử tế, một lúc lâu không nói lên lời.

“Vân Ngọc Hân, cô… cô…”
Đại não của cô đã mất khả năng khống chế!

Ai có thể nghĩ tới, ai lại có thể nghĩ đến!
Thủ đoạn của Vân Ngọc hân lại độc ác tới Bỗng nhiên, Vân Ngọc Hân gào khóc thảm thiết: “Cứu mạng với! Giết người rồi!”
Đầu óc Vân Giai Kỳ trống rỗng.

Hai tay cô cứng lại giữa không trung, cúi đầu, vừa rồi trên tay đã dính đầy vết máu sền sệt.

“Vân Ngọc Hân!”
Vân Giai Kỳ tuyệt vọng nói: “Sao cô lại muốn làm như vậy!?”
“Vân Giai Kỳ, cô… cô đừng giết t Vân Ngọc Hân diễn như mình thực sự là một người bị hại.

Cô ta che bụng thật chặt, giọng nói liên tục run lên: “Tôi…
Bảo bảo của tôi, bảo bảo của tôi…
Cách đây không lâu, cô ta đã thụ tinh bằng ống nghiệm.

Nhưng, phôi thai lại chưa chắc có thể sống sót.

Bởi vì trái tim cung cấp máu có vấn đề, bác sĩ kín đáo nói với Vân Ngọc Hân, mặc dù cô ta thụ thai thành công, nhưng phôi thai có thể sinh ra tâm thai hay không thì không thể đảm bảo một trăm phần trăm.

Vân Ngọc Hân biết, tỷ lệ mang thai thành công của mình, đã nhỏ lại càng nhỏ.

Đã là như vậy, phôi thai này không có xác suất sống sót thành công, vậy thì, cô ta cũng không thể lãng phí vô ích nhiều thời gian như vậy, không ngại lợi dụng cho tốt một lần cuối cùng.

Vân Ngọc Hân nói: “Đừng giết con tôi, đừng…”
Vân Giai Kỳ biết Vân Ngọc Hân đang diễn trò!
Cô ta ở trong giới giải trí nhiều năm như vậy, kỹ năng diễn xuất đã được mài dũa kỹ càng từ lâu.

Bởi vậy, cô ta diễn hình tượng người bị hại, đúng là diễn sâu thật.

Vân Giai Kỳ căng thẳng chạy tới cửa, vừa định hô một tiếng thì cửa đã mở ra, Vân Giai Kỳ còn chưa kịp kêu cứu thì Vân Ngọc Hân đã kêu gào như mắc bệnh thần kinh: “Cứu mạng… Đừng giết con tôi… Đừng giết tôi…”
Mấy người y tá đi ngang qua bị tiếng kêu thê lương thảm thiết dọa cho mất hồn mất víat Các cô ấy vừa tới cửa đã thấy Vân Ngọc Hân ngã nhào trên đất, bụng bị đâm một dao.

Các cô che miệng thét chói tai.

“A!”
“Mau gọi bác sĩ!
“Chuyện gì xảy ra thế…”
Vân Ngọc Hân nói với y tá: “Cẩn thận! Cô ta là kẻ giết người! Cô ta muốn giết tôi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 753: 753: Chương 752


Y tá theo hướng cô ta chỉ nhìn về phía Vân Giai Kỳ, lập tức khiếp sợ mà lùi lại mấy bước, giống như đang nhìn một kẻ giết người độc ác, hoảng sợ nhìn chằm chằm Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ tái nhợt giải thích: “Tôi không phải! Cô ta đang vu cáo cho tôi! Cô ta đang diễn trò, cô ta là diễn viên…”
Cô nói năng lộn xộn mà giải thích.

Thế nhưng trước cửa tụ tập càng nhiều người.

Mọi người nghe thấy tiếng hét chói tai, đều chặn kín cửa phòng lại.

Bọn họ liếc nhìn máu trong tay Vân Giai Kỳ, cô như hóa đá mà đứng bên cạnh cánh cửa, hai nắm nắm hờ, tràn đầy máu tươi, lại nhìn thấy Vân Ngọc Hân ngã trên đất, thì thét chói tai, gọi bảo vệ gọi bảo vệ.

“Không được động đậy!”
Y tá vừa cảnh giác nhìn chăm chằm từng hành động của Vân Giai Kỳ vừa gọi bảo vệ.

Trong phòng, giọng nói của Vân Ngọc Hân đã như hơi thở mỏng manh, đang hấp hối.

Vân Giai Kỳ đối mặt với những ánh mắt sắc bén khác nhau của mọi người, giải thích một cách yếu ớt, ảm đạm: “Tôi không làm, tôi thật sự không làm… Tôi không hề giết người…”
Máu ở bụng Vân Ngọc Hân càng chảy càng nhiều.

Tiếng khóc của cô ta càng ngày càng yếu ớt.

Vân Giai Kỳ biết, đây chắc chắn không phải là đang diễn.

Vân Ngọc Hân thật sự muốn cá chết lưới rách với cô.

Cô ta không thể có mệnh hệ gì, nếu Vân Ngọc Hân thật sự gặp chuyện không may, thì cô có trăm cái miệng cũng không biện bạch được!
Cô nói với y tá: “Bác sĩ đâu, bác sĩ có tới không?”
Bác sĩ còn chưa kịp đến, bảo vệ đã nghe được tin tức mà chạy tới rồi.

Các y tá chỉ vào Vân Giai Kỳ nói: “Cô ta là kẻ giết người!
Mau bắt cô ta lại, đừng để cô ta làm những người vô tội bị thương!”
Bảo vệ đâu lo nghĩ nhiều như vậy, vọt tới trước mặt Vân Giai Kỳ, giữ chặt lấy cô, bẻ ngược hai tay cô đưa ra sau lưng, đè chặt cô trên ván cửa.

“Đã bắt được rồi! Nhanh tới giúp người bệnh đi!”
“Bác sĩ đâu?! Sao bác sĩ còn chưa tới!?”
“Mọi người đừng làm loạn, ở đây là hiện trường gây án!”
Giữa đám người lẫn lộn.

Bạc Tuấn Phong thấy mấy người bác sĩ vội vàng chạy về phía phòng bệnh, còn tưởng Bạc Ngạn Thiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh vượt lên trước một bước, lao tới cửa phòng bệnh, nhưng mà, khi trông thấy cảnh tượng trong phòng bệnh, khuôn mặt tuấn tú thoắt cái đã trở nên xanh mét!
Trong phòng bệnh, chỉ thấy Bạc Ngạn Thiên vẫn bình yên vô sự nằm trên giường bệnh.

Vân Ngọc Hân ngã trong vũng máu, đã gần ngất xỉu.

Lúc Bạc Tuấn Phong đang đứng ngây tại chỗ, bác sĩ đã nhanh chóng chạy tới.

Bọn họ chạy tới tỉ mỉ xem xét một chút, vết thương rất sâu, một nửa cây dao gọt hoa quả đều đâm vào, máu tươi ồ ạt trào ra, nhuốm đỏ nửa thước sàn nhà xung quanh.

Bọn họ cũng không dám làm ra hành động nào thiếu suy nghĩ, chỉ đặt người lên bàn giải phẫu, phải nhanh chóng đưa vào phòng cấp cứu.

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía Vân Giai Kỳ, chỉ thấy cô đã bị bảo vệ bắt lại, cả người bị áp lên cửa, vẻ mặt trăng bệch đầy mồ hôi lạnh.

“Không phải tôi, thật sự không phải tôi mà…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 754: 754: Chương 753


Bảo vệ căn bản không hề nghe cô giải thích, hỏi: “Có báo cảnh sát không?”
“Cảnh sát tới chưa?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Các người làm gì thế hả?”
Anh vừa muốn bước lên, lại bị y tá đúng lúc cản lại: “Ngài Bạc, ngài đừng tới gần người phụ nữ này! Cô ta là kẻ giết người, cô ta vừa mới giết người!”
“Kẻ giết người là sao hả?”
“Chính là cô ta! Cô ta đâm cô Vân Ngọc Hân bị thương! Cô †a là kẻ giết người!”
“Tôi không phải!” Vân Giai Kỳ mất đi khả năng suy nghĩ, cô chỉ liên tục lặp lại lời biện bạch: “Tôi không làm… Tuấn Phong, tôi không làm…”
Bảo vệ cũng nhận định tội danh của cô, giữ chặt không buông.

Bạc Tuấn Phong nói với bảo vệ: “Thả cô ấy ra!”
“Tổng giám đốc Bạc…”

“Bỏ ra!”
“Cô ta là kẻ giết người!”
“Cô ấy không phải!”
Bạc Tuấn Phong giận đỏ hai mắt, nhanh chóng nắm lấy cổ áo của nhân viên bảo an, gắn từng chữ nói: “Tôi nói, cô ấy không phải! Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra!”
Đôi mắt anh nhuộm đỏ vì tức giận!
Vân Giai Kỳ hoàn toàn bị hoảng sợ.

Từ trước tới nay anh chưa từng nhìn thấy cô sợ hãi đến như vậy, không biết làm gì, toàn thân run rẩy.

Anh nhìn bộ dạng đó không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Giai Kỳ, đừng sợ.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-754-0.jpg


Phong, nếu anh muốn cô ấy không sao thì bây giờ ôm em được không?”
“Vân Ngọc Hân, cô đang làm cái trò gì vậy?”
“Ôm em đi…”
Vân Ngọc Hân giơ bàn tay nhuốm máu ra, nắm chặt lấy ống tay áo của anh, khiến chiếc áo sơ mi của anh bị nhuốm bẩn.

Cũng không biết cô ta lấy đâu ra sức lực mà chảy nhiều máu như vậy vẫn có thể cười.

“Anh Tuấn Phong, anh không muốn em chết, đúng không?
Nếu như em chết rồi, vậy thì Vân Giai Kỳ sẽ thật sự trở thành kẻ giết người, anh làm sao bảo vệ được cô ta? Em… khụ khụ…em nhiều fan hâm mộ như vậy, cô ta có thể thoát được sao?”
“Vân Ngọc Hân!”
Bạc Tuấn Phong đại khái đoán được chuyện gì đã xảy ra, lạnh lùng nói: “Cô thật đáng chết!”
“Đúng, em đáng chết! Nhưng… nhưng em không thể chết!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 755: 755: Chương 754


Nếu không, cô ta phải làm sao đây! Anh sẽ không trơ mắt nhìn cô ấy trở thành kẻ giết người, bị áp giải đến tòa án đúng không?
Nếu như cô ta chết, thì mới là chết mà không có bằng chứng xác thực.

Vân Ngọc Hân nhiều fan hâm mộ như vậy.

Những lời phê phán của những người này dành cho Giai Kỳ trước đây còn chưa nguôi ngoai, giờ đây việc này chưa xong việc khác đã đến.

Nếu như Vân Ngọc Hân chết, những người fan cuồng kia cho dù có đổ máu cũng sẽ đi tìm công lý cho thần tượng đã bị chết một cách thảm thương!
Trăm năm bia đá vẫn mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơi Vân Ngọc Hân nói: “Em đã liên hệ với giới truyền thông rồi… Bây giờ, bệnh viện có lẽ cũng đã bị… đã bị phóng viên bao vây rồi… Anh Tuấn Phong, anh sẽ không… sẽ không thấy chết mà không cứu đúng không?”
Tuấn Phong nắm chặt lấy cổ áo của cô ta: “Vân Ngọc Hân, cô thật độc ác!”
“Đúng, em độc ác! Vì anh, em có thể đến mạng… đến mạng cũng không cần nữa…”
Nói xong, cô ta lại nhắc nhở anh: “Anh Tuấn Phong, bây giờ… em muốn anh ôm em, em không cần ai khác, em chỉ cần anh… em chỉ cần anh… Nếu không, anh cứ đợi Vân Giai Kỳ bị kết án tử hình đi!”
Vân Ngọc Hân nói xong, bất ngờ bật khóc to lên: “Anh Tuấn Phong, em đau quá, em lạnh quá… em rất sợ, em sẽ chết…”
Nói rồi cô ta siết chặt tay anh, ép anh ôm cô ta.

“Ôm em đi…”
Bên ngoài cửa, y tá hét lên: “Đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát sẽ tới ngay thôi!”
“Bác sĩ Từ, bác sĩ Từ! Ở đây! Nhanh đến cứu người!”
Xung quanh hỗn loạn.

Những chuyện như vậy hiếm khi xảy ra ở bệnh viện.

Sống chết có số!
Tất cả mọi mọi người đều vô cùng hoảng loạn.

Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, nhìn Vân Giai Kỳ đang bị giữ chặt sau cánh cửa.

Cô nước mắt lưng tròng, nhìn Bạc Tuấn Phong bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Anh trơ mắt nhìn toàn thân cô đang run lên, nhưng hiện tại anh không có cách nào để ôm cô vào lòng.

Vân Ngọc Hân vẫn đang khóc sướt mướt: “Anh Tuấn Phong, em không muốn chết, trong bụng em còn có đứa con của anh… em không muốn chết, em còn muốn nhìn con của chúng ta được sinh ra một cách bình an! Em cũng đã nghĩ xong tên của con chúng ta rồi, em không thể chết, em phải cùng con trưởng thành…”
Mắt phượng của Bạc Tuấn Phong híp lại.

Anh bế Vân Ngọc Hân lên bằng một tay, dưới sự giúp đỡ của mấy cô y tá đi ra cửa.

“Nhường một chút! Nhường một chút!”
“Mạng người quan trọng, mọi người đừng chắn ở cửa!”
Cùng lúc đó, cảnh sát cũng chạy tới.

Vân Giai Kỳ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong ôm Vân Ngọc Hân ra tới cửa, tâm mắt hai người giao nhau, cô thấy anh ôm Vân Ngọc Hân, dáng vẻ vội vàng, ánh mắt không khỏi trở nên cực kỳ tuyệt vọng!
Bạc Tuấn Phong nhìn cô một cái, vừa định mở miệng thì Vân Ngọc Hân đột nhiên kéo lấy vạt áo anh, giãy dụa thì thào: “Anh Tuấn Phong, con của chúng ta….còn có thể giữ được không? Em sợ quá…
Cô ta nói vậy chính là muốn tạo áp lực cho Bạc Tuấn Phong.

Đơn giản là, nếu cô ta phải chết thì Vân Giai Kỳ cũng buộc phải chôn cùng!
Bạc Tuấn Phong đành nhãn tâm, không nhìn Vân Giai Kỳ lấy một cái, ôm cô ta đi thẳng về phía phòng phẫu thuật..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 756: 756: Chương 755


“Vân Ngọc Hân, tốt nhất là cô không có chuyện gì cho tôi!”
Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tuấn Phong cứ thế đi mất liền cảm thấy hoảng hốt.

“Tuấn Phong!”
Cô gấp đến mức giãy dụa kịch liệt lại bị cảnh sát vừa tới lập tức khống chế.

“Cảnh sát đây! Cô chạy không thoát đâu!”
“Hung thủ, hung thủ giết người! Ngay lúc ban ngày ban mặt cũng dám ra tay ở bệnh viện, quả thật không để luật pháp vào trong mắt!”
“Lưới trời tuy thưa mà khó lọt! Xúc động chính là ma quỷ mài”
Vân Giai Kỳ không có sức chống cự nói: “Tôi không phải là hung thủ!”
Cô còn chưa kịp nói xong đã bị cảnh sát ấn trên mặt đất, hai tay bị khoá ở sau người khiến các đốt ngón tay vặn vẹo đến biến dạng.

Đây là tiêu chuẩn áp giải khi bắt người bị tình nghi.

Nhưng Vân Giai Kỳ chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày, cô cũng bị cho là thủ phạm giết người, dùng phương pháp bắt giữ đây nhục nhã này ấn trên mặt đất.

“Các người hãy tin tôi!” Vân Giai Kỳ gào khản cả giọng: “Tôi không phải hung thủ giết người, tôi không có giết người!”

“Hiện tại nói nhiều như vậy để làm gì? Đợi khi theo chúng tôi về cục cảnh sát, cô lại từ từ nói với chúng tôi sau! Bây giờ để giành sức lực đi!”
Vân Giai Kỳ bị cảnh sát bắt đứng lên khỏi mặt đất, vốn thấy cô là phụ nữ, cảnh sát còn biết thương hoa tiếc ngọc, muốn chăm sóc một chút.

Nhưng vừa thấy vũng máu trong phòng thì lại nghĩ, đúng là phụ nữ không thể chỉ nhìn vẻ ngoài xinh đẹp! Người phụ nữ đẹp như vậy lại có tâm địa rắn rết, thật sự là một con nhện độc!
Bọn họ cũng chẳng kiêng dè nữa, còng tay Vân Giai Kỳ lại, đẩy cô ra ngoài cổng bệnh viện.

Ngoài cửa, vô số phóng viên truyền hình vây quanh.

.

Ngôn Tình Hài
Xe cảnh sát ngăn thành vòng vây nhưng vẫn có rất nhiều phóng viên cứng cổ phá được vòng vây, cầm máy ảnh vọt đến trước mặt Vân Giai Kỳ.

“Là Vân Giai Kỳ!”
“Sao cô ấy lại bị cảnh sát bắt giữ?”
“Nghe nói trong bệnh viện xảy ra vụ án giết người, nữ diễn viên nổi tiếng Vân Ngọc Hân bị đâm một nhát, vừa được đưa vào phòng cấp cứu…”
“Không phải là Vân Giai Kỳ làm đấy chứ?”

“Lúc trước hai người họ còn hoà hảo với nhau, chẳng lẽ một lời không hợp mà Vân Giai Kỳ ngang nhiên hành hung…”
“Đây quả thật là tin lớn đó!”
Mấy phóng viên đang muốn phỏng vấn Vân Giai Kỳ.

Nhưng Vân Giai kỳ còn chưa bị thẩm vấn, cảnh sát tất nhiên không cho phép đám phóng viên truyền thông này gây rối trước cổng.

“Tránh rai”
“Nếu không tránh ra sẽ bắt các người vì tội gây cản trở công vụi”
Các phóng viên bị cảnh sát dọa lui ra.

Còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi.

Ánh đèn xanh đỏ không ngừng luân phiên nhau, vô cùng chói mắt.

Vân Giai Kỳ giống như bị rút mất linh hồn, cô mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, bên tai chỉ còn lại âm thanh ong ong.

Cô không thể ngờ rằng, hơn nửa giờ trước, cô lái xe đến bệnh viện, đi vào trong sảnh lớn của bệnh viện mà bây giờ, lại trở thành đối tượng bị tình nghi, sắp bị áp giải tới cục cảnh sát chịu thẩm vấn.

Sao có thể bị thẩm vấn chứ?
Cô không làm gì cả thì thẩm vấn sẽ có kết quả gì?
Trong lòng Vân Giai Kỳ vẫn ôm ấp vài tia hy vọng, chỉ mong pháp luật công minh có thể trả lại sự công bằng cho cô!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 757: 757: Chương 756


Trước khi lên xe, cảnh sát ở sau lưng đẩy cô một phen, Vân Giai Kỳ loạng choạng, suýt nữa ngã xuống đất.

Cô quay lại, nhìn tên cảnh sát với ánh mắt lạnh lùng: “Tôi thật sự không được giết người.

Mấy người không cần đối xử với tôi như đối xử với loại người xấu xa đâu!”
Cảnh sát nói: “Cô có giết người hay không, không phải là do cô nói là được! Xem chứng cứ xong! Nếu cô thực sự trong sạch, cô sẽ không bị oan đâu!”
Vân Giai Kỳ nghe xong, ít nhiều trong lòng cũng được an ủi một chút.

Cô lên xe ngồi giữa hai cảnh sát, xe cảnh sát inh ỏi lao về phía đồn cảnh sát.

Cửa phòng cấp cứu.

Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh vội vàng chạy đến.

Cùng lúc đó, Bạc Tiêu Dương và Bạc Thúy Quỳnh cũng vừa tới.

Không thấy bóng dáng Bạc Tuấn Phong.

Sau khi anh tống khứ Vân Ngọc Hân vào phòng cấp cứu, anh lập tức gọi mấy cuộc điện thoại.

Vân Lập Tân nóng lòng nhất, vừa nghe nói Vân Ngọc Hân đã được đưa vào phòng cấp cứu.

Ông ta vội vàng đẩy cửa ra, chỉ hận không thể lập tức xông vào trong đó để xem tình trạng của con gái mình.

Ông vừa mới đẩy cửa ra thì nghe thấy giọng nói căng thẳng của bác sĩ với y tá: “Huyết áp rất thấp!”.

truyện teen hay
“Cô lấy túi máu chưa?!”
“Mau truyền máu!”
“Độ bão hòa oxi trong máu đang giảm dần…”
“Đúng là nguy hiểm, vừa rồi suýt chút nữa…”
Vân Lập Tân bị dọa sợ hãi đứng tại chỗ.

Y tá vừa thấy ông ta vào đã tức giận nói: “Phòng cấp cứu là nơi cấm những người không phận sự không được vào, sao ông lại đi vào đây?”

“Con gái của tôi thế nào rồi!?”
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu con gái ông! Ông lập đi tức đi ra ngoài đi!”
Mấy y tá tiến đến muốn đẩy Vân Lập Tân ra ngoài.

Vân Lập Tân lòng như lửa đốt nói: “Cho tôi gặp con gái! Cho tôi gặp con gái đi!”
Ông ta vừa nghe nói Vân Ngọc Hân gặp nguy hiểm một hồi, sao có thể xảy ra chuyện như vậy?
Vân Lập Tân còn chưa kịp hỏi rõ đã bị đẩy ra khỏi cửa, không thể vào lại được nữa.

Lâm Tĩnh Anh đi tới hỏi: “Thế nào r “Làm sao tôi biết được! Tôi vừa vào đã bị đẩy ra, chả hiểu sao người vừa vào phòng cấp cứu…”
Ban đầu bọn họ nghe nói Bạc Tuấn Phong nhập viện nên mới vội vàng đến thăm, nhưng vừa tới bệnh viện bọn họ lại nhận được điện thoại thông báo Vân Ngọc Hân cũng vào phòng cấp cứu.

Giọng điệu của bác sĩ trong điện thoại rất nghiêm trọng, nói bọn họ phải nhanh đến đây, có thể đây là lần cuối cùng được gặp mặt!
Sao lại nghiêm trọng như vậy!
Bạc Tiêu Dương không thấy Bạc Thúy Quỳnh đâu, vừa thấy y tá từ phòng cấp cứu đi ra trên người toàn máu, cậu ta lập tức đi đến ngăn cản cô ấy.

“Tình hình bên trong như thế nào vậy?”
Y tá ngẩng đầu hỏi: “Mấy người là người nhà bệnh nhân bị thương đúng không?”
Vân Lập Tân từ xa nhanh chóng bước tới: “Đúng”
“Vậy thì mong các anh hãy chuẩn bị tâm lý! Bệnh nhân bị thương rất nặng, chảy rất nhiều máu.

Bởi vì do bận cứu mạng nên ngay cả tình hình bệnh nguy kích chúng tôi cũng chưa kịp thông báo cho các anh…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 758: 758: Chương 757


Vân Lập Tân nghe xong loạng choạng suýt ngã xuống.

Chuẩn bị tâm lý tốt sao!?
Tình huống gì mà bọn họ phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!”
Trong lòng Lâm Tĩnh Anh cũng phập phồng lo lắng.

Không biết vì sao bà ta không có cảm giác lo lắng như Vân Lập Tân, chỉ vội vàng hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Cô Vân bị người ta đâm nên bị thượng, bụng cô ấy bị thương rất sâu, máu chảy nhiều.

Vừa rồi cô ấy bị sốc!”
“Bị đâm sao?!”
Vân Lập Tân không khỏi cao giọng, sự tức giận biểu hiện rõ ràng: “Bị ai đâm?”
Y tá nhớ lại: “Hình như là…Vân Giai Kỳ!”
“Vân Giai Kỳ?”
Mọi người nghe vậy đều bị sốc.

Lâm Tĩnh Anh lẩm bẩm: “Sao có thể như vậy được…”
“Dù sao đối tượng tình nghi cũng đã được đưa đến đồn cảnh sát, bây giờ chúng tôi đang hết lòng cứu giúp!”

Vân Lập Tân nghe đến đây, lập tức buông sự kiêu ngạo xuống, cầu xin y tá: “Wan xin các người hãy cứu lấy con gái tôi.

Ngàn vạn lần đừng để cho kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”
“Yên tâm, chúng tôi chúng tôi hiện đang cố gắng cứu chữa hết sức!”
Nói xong, cô y tá vội vàng rời đi.

Chỉ chốc lát sau đã vội vàng cầm túi máu đi vào phòng cấp cứu.

Vân Lập Tân nhìn đèn trong phòng cấp cứu bật sáng, thần thần ngồi thụp xuống hàng ghế chờ.

Đột nhiên ông ta nghĩ đến cái gì đó, lấy điện thoại ra gọi điện.

Lâm Tĩnh Anh vẫn đang tò mò không biết giờ phút quan trọng này ông ta gọi cho ai.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Vân Lập Tân nói với người ở đầu dây bên kia: “Uyển Đồng! Bà mau đến bệnh viện đi! Ngọc Hân xảy chuyện rồi, tôi sợ bà tới không kịp gặp mặt con bé lần cuối Đầu Lâm Tĩnh Anh ong ong.

Bà ta không ngờ Vân Lập Tân lại gọi cho Lý Uyển Đồng.

Đúng vậy.

Vân Ngọc Hân gặp chuyện, dù sao thì Lý Uyển Đồng cũng là mẹ ruột của Vân Ngọc Hân, đương nhiên Vân Lập Tân phải gọi Lý Uyển Đồng đến đây rồi!
Bà ta mơ hồ nhận ra rằng, lần này tình hình của Vân Ngọc Hân dù tốt hay xấu thì địa vị của con bé trong nhà họ Vân cũng không còn được đảm bảo nữa!
Nếu Vân Ngọc Hân không chống đỡ được.

Vậy thì chắc chắn Lý Uyển Đồng sẽ nhân cơ hội này để tỏ ra đau lòng về con gái mình, lấy lòng Vân Lập Tân.

Nếu Vân Ngọc Hân có thể vượt qua, tình cảm của hai người cũng sẽ nhân cơ hội đó mà tốt lên.

Lâm Tĩnh Anh cảm thấy thất vọng đến mức không thể nào thất vọng hơn đối với Vân Lập Tân.

Bạc Thúy Quỳnh nhíu mày hỏi: “Chú Vân, Vân Giai Kỳ đâm Vân Ngọc Hân sao?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Mọi chuyện vẫn chưa được xác định, đừng vội đưa ra kết luận”
Vân Lập Tân không thể tin ngẩng đầu: “Kết luận? Còn muốn xác định thế nào nữa? Ngay cả y tá cũng nói, Ngọc Hân bị thương do Vân Giai Kỳ đâm.

Nếu như bằng chứng không xác thực, liệu Vân Giai Kỳ có bị cảnh sát bắt đi không?”
Ông ta dừng lại, tức giận nắm chặt tay.

Nếu lúc này Vân Giai Kỳ ở đây, ông ta chỉ sợ rằng mình sẽ tức giận mà đánh chết đứa con gái này.

“Từ nhỏ nó đã nghịch ngợm ương bướng, nhưng không ngờ nó lại có tâm địa rắn rết như vậy! Con nhỏ độc ác này chắc chắn đã biết chuyện Ngọc Hân mang thai nên trong lòng mới sinh hận thù.

Xuất phát từ lòng đố ky nên mới ra tay tàn nhẫn như vậy!”
Bạc Thúy Quỳnh nghỉ ngờ nói: “Mang thai?”.
 
Back
Top Bottom