Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 779: 779: Chương 778


Cung Dận nhíu mày: “Yến Mi, không được càn quấy!”
“Ông nói đi, ông từng nói, từng hứa với tôi rằng sẽ không đưa cô ta về đây.

Lời nói của ông không có trọng lượng hay sao? Ông thấy cô ta đáng thương có đúng không?”
Mộng Yến Mi chỉ về phía Lâm Tĩnh Anh: “Người phụ nữ này chắc chắn đang lợi dụng chuyện lần này để đưa đứa con nghiệt chủng đó về đây tu hú chiếm tổ chim khách.

Ông bị trúng kế của bà ta rồi có phải không?”
“Yến Mi…”
“Tôi mặc kệ, dù sao nhà họ Cung này có cô ta thì sẽ không có tôi.

Ông dám đưa cô ta về đây thì tôi sẽ li hôn với ông”
Nói xong, Mộng Yến Mi căn bản không còn tâm trạng để nghe Cung Dận giải thích bất kì điêu gì nữa, tức giận lao lên lầu.

Cung Dận quay lại với đôi lông mày rối.

Phía sau, Lâm Tĩnh Anh nhìn Cung Dận, trong lòng lóe lên một tia hy vọng, trong lòng cảm thấy an tâm nhẹ nhõm hơn.

Người đàn ông này xuất hiện trước mặt bà ta, có nghĩa là ông ta sẽ không thờ ơ mặc kệ chuyện này.

Có hy vọng cho Vân Giai Kỳ được tại ngoại rồi.

“Cung Dận, ông có thể cứu Vân Giai Kỳ đúng không? Dù sao con bé cũng là con gái của ông, trên người con bé đang chảy dòng máu của ông!”
Cung Dận nói: “Đừng khóc, chậm rãi nói.” Giọng ông ta vô cùng nhẹ nhàng.

Lâm Tĩnh Anh nghe vậy, trong phút chốc nước mắt càng tuôn không ngớt.

Trong nhà họ Vân bà ta luôn là người phải chịu ấm ức.

Đã rất lâu Vân Lập Tân không nói chuyện với bà ta một cách nhẹ nhàng như vậy rồi.

Giọng điệu nhẹ nhàng như: vậy của Cung Dận đã cho bà ta cảm giác được nâng niu và trân trọng nên lại càng khóc thảm thiết hơn.

Bà ta thút thít nói: “Đó là con gái của chúng ta.

Chắn chắn con bé đã bị dọa cho vô cùng sợ hãi.

Từ nhỏ đến lớn con bé đã phải chịu biết bao oan ức, tủi nhục rồi, giờ… bị hãm hại, bị nhốt trong tù, đó đâu phải là chỗ cho người ở chứ.

Ông hãy cứu con bé đi…”
Vừa nói, bà ta vừa tiến đến chỗ Cung Dận, cẩn thận nắm lấy tay áo của ông ta giống như nắm được cọng rơm còn lại cuối cùng, sống chết cũng không chịu buông tay.

“Cung Dận, hãy cứu lấy con bé…”
Cung Dận mặc cho bà ta nắm lấy tay áo mà không hề giãy giụa.

Nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh khóc mãi không thôi, trong lòng ông ta cũng đã bắt đầu bị rung động mạnh.

Lúc bình minh, mặt trời vừa ló rạng ở phía chân trời.

Ở nơi tạm giam, Vân Giai Kỳ cuộn mình lại như một quả bóng, người run lập cập vì rét.

Ngoài cửa có tiếng bước chân.

Cô uể oải ngước mắt lên liền thấy cửa bị mở ra, một cảnh sát bước vào nhìn thấy dưới chân cô còn có nước khoáng và bánh mì, hoàn toàn vẫn chưa được đụng đến, có chút bất ngờ: “Sao cô còn chưa ăn? Đã bao lâu cô không ăn rồi, cô muốn tuyệt thực hay sao?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy yếu ớt nói: “Có chuyện gì vậy?”
“Có người muốn gặp cô.”
Vân Giai Kỳ đột nhiên ngồi bật dậy, tràn đầy hi vọng: “Ai?”.

Đam Mỹ Hay
Có phải là Bạc Tuấn Phong không? Anh đến để bảo lãnh cô ư? Vân Giai Kỳ thầm nghĩ.

Người cảnh sát nói: “Đợi lát nữa gặp thì cô sẽ biết!”
Vân Giai Kỳ vui mừng khôn xiết, Bạc Tuấn Phong đến để giải cứu cho cô rồi.

Cảnh sát đưa cô vào phòng gặp mặt người thân, còng cô ngồi vào ghế thẩm vấn, sau đó bước ra cửa và dặn dò cô: “Hãy thành thật.”
Ngay sau đó, cách một lớp cửa sổ sắt, cánh cửa đối diện ở phía bên ngoài cũng được mở ra.

Một cảnh sát bước vào cùng một người đàn ông.

Người đàn ông đó không phải ai khác mà chính là Vân Lập Tân.

Ngay khi Vân Giai Kỳ nhìn thấy Vân Lập Tân, trong lòng cô có chút hồi hộp, không ngờ lại là ông ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 780: 780: Chương 779


Cảnh sát đi tới cửa, nhìn đồng hồ trên tường, nói với Vân Lập Tân: “Ông Vân, thời gian nói chuyện không được phép quá lâu, hai người có mười phút.” Nói xong anh ta đi ra ngoài.

Vân Lập Tân ngồi xuống đối diện với Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ cảnh giác hỏi: “Sao ông lại đến đây?”
“Tại sao tôi không thể tới đây?” Vân Lập Tân lạnh lùng nói: lết cô không muốn gặp tôi.

Không phải cô vẫn nghĩ là Tuấn Phong sẽ đến đây để bảo lãnh cho cô được tại ngoài đấy chứ?”
Vân Giai Kỳ giật mình.

Vân Lập Tân tức giận mắng: “Cô đừng có mơ tưởng hão huyền! Cô là đồ đàn bà độc ác, đã hại ông cụ Bạc thành ra như vậy còn chưa đủ, lại còn hại Vân Ngọc Hân thành ra thế này.

Cô có biết Vân Ngọc Hân đang mang thai không hả? Một nhát dao đó của cô suýt chút nữa đã cướp đi hai mạng người đấy.

Giờ con bé bị sảy thai rồi cô đã hài lòng chưa? Vân Giai Kỳ, loại đàn bà độc ác như cô tại sao còn chưa lên chầu trời đi cơ chứ?”
Vân Giai Kỳ trả lời lại một cách mỉa mai: “Tôi còn chưa lên chầu trời là tại vì ông trời có mắt!”

“Cô bớt khua môi múa mép với tôi đi.

Nghe cảnh sát nói cô vẫn chưa chịu thành thật khai báo đúng không? Tôi còn tưởng rằng chứng cứ vô cùng xác thực, cô đã thú tội từ lâu rồi chứt”
Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao tôi phải thừa nhận điều mình không làm?”
“Chuyện đã đến nước này mà cô vẫn còn muốn ngụy biện à”
“Cô hãy từ bỏ đi.

Bạc Tuấn Phong sẽ không tới gặp cô đâu!” Vân Lập Tân nói: “Nếu đến thì cậu ấy đã tới từ lâu rồi!
Hiện tại cậu ấy đang túc trực, chăm sóc cho Vân Ngọc Hân trong bệnh viện, nhờ có cô ban tặng mà cậu ấy cũng đã nhận ra cô là loại phụ nữ độc ác.

Cô còn tưởng rằng cậu ấy vẫn còn bị cô lừa gạt hay sao? Ha ha! Vân Giai Kỳ, mau thú nhận đi!
Chưa biết chừng Vân Ngọc Hân tâm tính tốt sẽ ban ơn cho cô mà không truy cứu cô với tội trạng quá nặng!”
Sắc mặt Vân Giai Kỳ bỗng nhiên ng “Vân Lập Tân, đừng có châm ngòi li gián trước mặt tôi.”
“Châm ngòi li gián? Cô cảm thấy lời nói của tôi là giả dối hay sao? Cô vẫn đang đợi Bạc Tuấn Phong tới đây ư? Tôi nói cho cô biết, cô tranh thủ còn sớm thì mau từ bỏ đi! Nếu cậu ấy tại sao lại cứ trì hoãn mãi không lạnh tro tàn muốn tới thì đã tới từ lâu rí tới đây chứ? Còn không phải là vì cậu ấy sớm đã nguội lạnh tình cảm với cô từ lâu rồi hay sao?”
Trái tim Vân Giai Kỳ đột nhiên trùng xuống.

Cô không tin điều đó.

Cô không tin những lời vô nghĩa của Vân Lập Tân dù chỉ là nửa lời.

Vân Giai Kỳ cúi đầu, không muốn để ý đến Vân Lập Tân thêm một chút nào nữa.

Khi Vân Lập Tân thấy cô không nói lời nào, ông ta càng tức giận hơn: “Đồ hèn mọn! Cô là tai họa của nhà họ Vân! Ngay từ đầu tôi không nên đưa cô về, tôi nên mặc kệ cô, không quan tâm cô sống chết thế nào.

Loại tai họa như cô nên lên chầu trời từ lâu rồi mới phải.

Sao cô lại có thể độc ác như vậy, Vân Ngọc Hân cònđang mang thai, loại hèn hạ hại người độc ác như cô thì nên để pháp luật kết án tội tử hình, suốt đời suốt kiếp không được siêu sinh”
Ban đầu, Vân Giai Kỳ đã trải qua một cuộc thẩm vấn cường độ cao, vốn đã kiệt sức rồi.

Không hiểu vì sao, người đã được tôi luyện thành thép từ lâu như cô, khi nghe thấy Vân Lập Tân dùng những lời lẽ ác độc như vậy để làm nhục mình, cô lại ngước mắt lên một lúc, từng giọt nước mắt rơi xuống dọc theo khóe mắt.

Cô nhìn Vân Lập Tân, đôi môi khô nứt của cô khẽ run lên.

“Vân Lập Tân, ông nói đủ chưa?”
Vân Lập Tân trừng mắt, lạnh lùng nói: “Còn chưa đủ! Tôi hận không thể nhìn thấy cô chết đi ngay bây giờ để đền mạng cho đứa bé đã mất trong bụng kia của Vân Ngọc Hân! Cô là đồ tai họa, cô.

“Ông nói đủ chưa!” Vân Giai Kỳ đột ngột đứng lên, hai tay bị xích phát ra âm thanh dữ dội..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 781: 781: Chương 780


“Nói về độ độc ác thì tôi không vằng một phần mười của ông, nói về tai họa, Vân Lập Tân, ông hại tôi còn chưa đủ hay sao? Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.

Năm đó ông tính kế hãm hại Lâm Tĩnh Anh, đến nay Vân Ngọc Hân tính kế hãm hại tôi, cha con ông cùng huyết thống một dòng tanh hôi.

Ông nói ai là loại đàn bà độc ác? Vân Ngọc Hân mới là đồ đàn bà độc ác, mới là đồ tai họa”
“Cô dám nói lại thêm lần nữa không?”
“Tôi nói Vân Ngọc Hân mới là đồ tai họa!”
Vân Lập Tân chạy vọt tới trước cửa sổ sắt, nếu không phải bị ngăn cách bởi khung cửa sổ sắt thì ông ta đã tát tới tấp rồi.

Nhưng Vân Giai Kỳ không sợ hãi chút nào, lạnh lùng giơ tay lên nhìn Vân Lập Tân, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông có bản lĩnh thì giết tôi đi! Ông mà không giết được tôi thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ trở nên lớn mạnh hơn”
“Cô…
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Cảnh sát đã nghe thấy tiếng động phía bên trong từ lâu, liền bước vào trong phòng và nói với Vân Lập Tân: “Ông Vân, hãy chú ý lời nói của ông, đừng quá kích động”
Không cho Vân Lập Tân bất kỳ cơ hội nào để lên tiếng, Vân Giai Kỳ lớn tiếng nói: “Tôi không muốn gặp ông ta.

Hãy mời ông ta đi choI”
“Cô còn có mặt mũi đuổi tôi đi ư?”
“Ông cút đi!”

Vân Lập Tân muốn nói điêu gì đó nhưng bị cảnh sát cắt ngang: “Ông Vân, xin hãy rời khỏi đây”
“Vẫn chưa hết giờ!”
“Nghi can có quyền dừng cuộc trò chuyện giữa chừng”
Nói xong, cảnh sát không cho ông ta giải thích gì thêm liền đưa Vân Lập Tân ra khỏi phòng.

Cùng lúc đó, cánh cửa phía sau Vân Giai Kỳ cũng được mở ra.

Cô được đưa trở lại phòng tạm giam.

Cảnh sát giam cô vào phòng giam, nhốt cô lại rồi lại nhìn cô nằm co quắp trong góc, không hiểu sao lại thấy thương cho người phụ nữ này.

Trực giác mách bảo anh rằng người phụ nữ này vô tội.

“Sao cô không ăn?” Người cảnh sát ân cần hỏi: “Nếu cô không ăn gì suốt một ngày một đêm thì cơ thể cô sẽ không thể chịu đựng nổi đâu”
Vân Giai Kỳ im lặng.

Cảnh sát lại nói: “Nếu cô vô tội, cô không cần dùng cách này để kháng nghị tư pháp.

Tư pháp sẽ đảm bảo tính công bằng của tư pháp.

Nếu cô vô tội thì sẽ trả lại công đạo cho cô.

Việc gì phải đi hành hạ cơ thể của mình như vậy?”
Vào đây lâu như vậy rồi, đây có lẽ là cảnh sát đầu tiên quan tâm và đối xử tốt với cô đến vậy.

Vân Giai Kỳ đưa tay lên, sau đó lẳng lặng cầm lấy bánh mì, mặc dù bánh không ngon và có mùi vị giống như nhai sáp nhưng cô vẫn gắng nuốt từng miếng một.

Cảnh sát nhìn thấy vậy mới nhẹ nhõm rời đi.

Thời gian trôi qua dài đằng đãng một cách khác thường.

Ở nơi tách biệt với thế giới bên ngoài như thế này, Vân Giai Kỳ cứ hễ buồn ngủ thì lăn ra ngủ, tỉnh dậy thì lại ngồi thẫn thờ.

Ở đây vừa lạnh lẽo vừa ẩm ướt, lúc nào cũng có bọ bò qua lại trên vách tường.

Cô không cảm thấy sợ hãi một chút nào nhưng cô cảm thấy tuyệt vọng.

Cô vẫn luôn chờ đợi Bạc Tuấn Phong, lòng tràn đầy hi vọng rằng anh sẽ đến như một vị thần để bảo vệ cô khỏi bất kỳ sự bắt nạt và bất bình nào, nhưng đã đợi lâu đến như vây cuối cùng nqười đến lai là Vân Lâp Tân.

Vân Lập Tân nói rằng Bạc Tuấn Phong sẽ không đến mà anh vẫn luôn túc trực bên cạnh Vân Ngọc Hân, Vân Giai Kỳ không tin nhưng cũng có chút hoài nghi.

Nếu như Vân Lập Tân đã có thể đến thăm cô vậy thì Bạc Tuấn Phong cũng có thể.

Tại sao anh lại không đến? Lẽ nào không có cách nào để bảo lãnh cho cô hay sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 782: 782: Chương 781


Kể cả không có cách nào để bảo lãnh cô thì chỉ cần gặp cô một lần thôi cũng có thể giúp cô có thêm động lực mà.

Ấy vậy mà anh lại bỏ mặc cô, không cần cô nữa ư?
Hay là anh cũng nghe lời Vân Ngọc Hân và cho răng cô là một người phụ nữ thâm độc không thể tha thứ?
Vân Giai Kỳ ở một mình nên không tránh khỏi việc suy nghĩ linh tinh.

Cô vừa mệt, vừa đói, vừa khát lại còn vừa buồn ngủ, những sự ấm ức cứ dồn nén lại trong lòng, qua thời gian dài và tích tụ lại khiến cô mất hết ý chí.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ngoài cửa lại có tiếng bước chân, cảnh sát nói rằng có người muốn gặp cô.

Vân Giai Kỳ hỏi với hy vọng mong manh cuối cùng: “Có phải Bạc Tuấn Phong không?”

Cảnh sát nhìn bộ dạng phờ phạc của cô không đành lòng mà nói: “Không phải.”
“Vậy thì tôi sế không gặp.”
“Là một thiếu gia tên Tống Hạo Hiên”
Tống Hạo Hiên? Tại sao anh ta lại đến đây? Vân Giai Kỳ thầm nghĩ.

Lúc Vân Giai Kỳ nghe nói Tống Hạo Hiên tới cô mới gắng gượng đứng dậy một cách mệt mỏi.

Nhà họ Tống có mối quan hệ rộng lớn nên muốn gặp Vân Giai Kỳ chẳng phải là chuyện gì khó khăn.

Khi biết tin Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện, Tống Hạo Hiên liền lập tức thu xếp mọi việc.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Tống Hạo Hiên vẫn vô cùng đau khổ khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ trông phờ phạc và kiệt sức đang ngồi trước mặt mình.

“Giai Kỳ…”
Anh ta có cảm giác mới chỉ mấy ngày không gặp mà sao trông cô lại trở nên gầy yếu như vậy.

Anh ta nhìn Vân Giai Kỳ đang ngồi trên ghế thẩm vấn, chỉ hận không thể đưa cô rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Tống Hạo Hiên thương xót nói: “Em thế nào rồi?”
“Hạo Hiên, em không sao” Cô cắn môi không chịu nói thêm gì.

Tống Hạo Hiên vỗ về cô: “Anh sẽ tìm cách bảo lãnh cho em: Vân Giai Kỳ hít sâu một hơi: “Buổi tối sẽ có một cuộc thẩm vấn nữa, Hạo Hiên, em thật sự không thể chịu đựng được nữa rồi.

Bọn họ muốn em phải nhận tội.

Chuyện mà bản thân không hề làm thì làm sao em có thể nhận tội được? “
Vẻ mặt Tống Hạo Hiên hơi thay đổi khi nghe thấy những lời này: “Nghe nói bọn họ còn chưa thu thập được lời khai của Vân Ngọc Hân thì làm sao có thể thẩm vấn em trước chứ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 783: 783: Chương 782


Vân Giai Kỳ kiệt sức, chợt nghĩ ra điều gì đó liền nói một cách hoảng hốt: “Em đang đợi một người nhưng chắc có lẽ em không đợi được nữa rồi, mà em cũng không thể đợi thêm được nữa rồi”
Tống Hạo Hiên vẻ mặt thoáng chút sửng sốt, anh ta biết người mà cô đang chờ đợi không phải là mình.

Tống Hạo Hiên nói: “Anh biết em đang đợi ai, cũng biết người em đang chờ không phải là anh, nhưng dù sao anh cũng đã đến rồi.

Vân Giai Kỳ, anh không thể cứ trơ mắt nhìn em phải chịu đựng đau khổ được, anh sẽ lập tức tìm cách để bảo lãnh cho em”
“Em có thai rồi…”
Trong lòng Vân Giai Kỳ dấy lên một tia hi vọng mong manh: “Em sợ nếu cứ tiếp tục như vậy em sẽ không thể giữ được đứa bé này.

Hạo Hiên, anh đưa em rời khỏi nơi này được không?”
“Có thai… Tống Hạo Hiên sửng sốt: “Có thai từ bao giờ?”
“Vừa mới phát hiện cách đây một thời gian”
“Sao em không nói sớm?” Tống Hạo Hiên nghỉ ngờ hỏi: “Là… của Bạc Tuấn Phong?
“Đúng vậy: Có lẽ càng những lúc như thế này thAì tình mẫu tử ẩn chứa trong sâu thẳm lại càng khiến cô trở nên mạnh mẽ.

Cô muốn giữ đứa trẻ này.

Tình mẫu tử trỗi dậy khiến Vân Giai Kỳ phấn chấn hơn một chút.

“Hạo Hiên, cứ coi như đây là một ân tình mà em nợ anh.

Anh hãy tìm cách đưa em ra khỏi đây, được không…
Tống Hạo Hiên đau khổ nói: “Vân Giai Kỳ, giữa hai chúng ta nói cái gì chuyện nợ ân tình gì chứ? “
Ừ!” Vân Giai Kỳ rưng rưng cảm động.

Sau khi Vân Giai Kỳ bị bắt đi, Tống Hạo Hiên liền đến thẳng văn phòng đội trưởng.

Ngay khi vừa mở cửa, anh ta đã đằng đẳng sát khí.

“Nghi phạm thì không phải là con người nữa à? Vân Giai Kỳ đang mang thai vậy mà các anh thẩm vấn liên tục cả ngày lẫn đêm, các anh sốt ruột không đợi nổi mà muốn nhận tội thay cho cô ấy luôn hả? Chuyện không phải do cô ấy làm, các anh muốn tra tấn, ép cung phải khai nhận hay sao? Các anh tưởng rằng nắm được một chút chứng cứ trong tay liền có thể giải quyết triệt để được rồi à? Cứ cho là tạm thời cô ấy chưa thể cung cấp bằng chứng chứng minh mình vô tội được, nhưng hiện tại cô ấy đã có thai rồi, tôi sẽ thay cô ấy làm thủ tục bảo lãnh tại ngoại chờ ngày xét xử ngay lập tức.

Trước khi tôi kịp làm xong mọi thủ tục, tôi khuyên quý đồn cảnh sát các anh đừng có áp dụng bất kì biện pháp tra tấn ép lấy khẩu cung nào.

Ngộ nhỡ đứa trẻ mà có mạng hệ gì…”
“Cô ây có thai rồi?”
Đội trưởng kinh ngạc đứng phắt lên: “Tại sao cô ấy không nói?”
“Anh cho cô ấy cơ hội để nói à?”
“Tóm lại, tôi sẽ làm thủ tục trong thời gian sớm nhất.

Hy vọng các anh hãy làm những việc nhân đạo và chăm sóc cô ấy cho thật tốt”
Tống Hạo Hiên mạnh mẽ ném lại vài lời rồi liền rời đi.

Ngay sau khi anh ta rời đi, Cung Dận vội vã đến cùng với Lâm Tĩnh Anh, nhưng khi Cung Dận đề nghị gặp Vân Giai Kỳ thì ông ta đã bị từ chối.

“Cô ấy vừa mới ngủ được một lúc, cả tối nay cô ấy không được nghỉ ngơi gì rồi.

Nếu ông bà muốn gặp cô ấy thì bắt buộc phải hẹn giờ gặp lại”
Lâm Tĩnh Anh lo lắng nói: “Không phải nói hôm nay có thể gặp được cô ấy sao?”
“Số lượt thăm thân mỗi ngày đều có hạn.”
“Ý anh là gì?”
Lâm Tĩnh Anh nhìn Cung Dận rồi lại nhìn về phía cảnh sát đang tiếp đón họ: “Có người khác đã đến gặp cô ất “Một người là người nhà của nạn nhân và người kia là bạn bè của cô ấy.

Hôm nay không còn lượt thăm thân nào nữa”..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 784: 784: Chương 783


“Thế này…
Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nghĩ đến Vân Lập Tân.

Ông ta vậy mà lại đến để gặp Vân Giai Kỳ ư?
Cũng không biết là ông ta đã nói gì với Vân Giai Kỳ, chắc chắn là ông ta đã đe dọa để buộc cô phải nhận tội.

Lâm Tĩnh Anh nói: “Ngài Sĩ quan, tôi xin anh hãy để tôi được gặp mặt một lần!”
“Bà có biết nghi phạm đang mang thai không?”
Cung Dận và Lâm Tĩnh Anh nghe xong vô cùng sửng sốt.

Nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của bọn họ, cảnh sát nhướng mày nghi ngờ: “Ông bà không biết ư?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Cô ấy có thai rồi ư2”
“Do chính nghi phạm tự mình tuyên bố, đợi cô ấy tỉnh lại chúng tôi sẽ thu thập các loại chứng cứ chứng minh rằng cô ấy đã có thai.

Trong khoảng thời gian này hãy để cho cô ấy được nghỉ ngơi một chút đi.” chúng tôi sẽ thu thập nhiều bằng chứng về việc cô ấy mang thai.

Hãy để cô ấy được nghỉ ngơi trong thời gian này!”
Lâm Tĩnh Anh buồn bã đi theo Cung Dận và rời khỏi đồn cảnh sát.

Phải khó khăn lắm bà ta mới có cơ hội để gặp mặt Vân Giai Kỳ một lần nhưng không ngờ lại thành công cốc.

Vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát, Cung Dận nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh: “Con bé đang có thai, sao bà lại không biết chuyện này?”
Lâm Tĩnh Anh kinh ngạc nói: “Vậy ông có biết không?”
Cung Dận im lặng mất một lúc.

Ông ta biết, hơn nữa còn là do Mộng Yến Mi nói cho ông ta biết.

Suy cho cùng, Vân Giai Kỳ là mẹ ruột của Cung Bắc.

Mộng Yến Mi đã đặt hết toàn bộ hy vọng vào đứa bé trong bụng đó.

Cung Dận nói: “Nếu con bé đang mang thai thì sẽ có thể làm thủ tục tại ngoại chờ xét xử, có cơ hội để bảo lãnh được cho con bé”

“Có thật không?”
“Cho dù tạm thời không thể xóa bỏ tội danh của con bé nhưng ít nhất cũng giúp cho con bé không phải chịu đựng khổ sở ở trong đó nữa”
“Vậy thì tốt quá.”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Việc này tôi không biết phải làm thủ tục như thế nào, Cung Dận, ông…”
“Tôi sẽ tìm cách”
Lâm Tĩnh Anh vừa cảm động vừa cảm thấy vô cùng an lòng.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Cung Dận lại khiến trái tim bà ta trở nên lạnh lẽo: “Nhưng tôi sẽ không nhận con bé.”
Vẻ mặt Lâm Tĩnh Anh chợt đờ ra: “Tại sao… tại sao?”
“Tôi đã hứa với Mộng Yến Mi rồi, tôi không thể nhận đứa con gái này được”
“Con bé chính là cốt nhục của ông”
“Tôi không thể nhận được.” Cung Dận nói: “Tôi sẽ tìm cách trả lại tự do cho con bé, nhưng tôi không thể nhận nó được”
Lâm Tĩnh Anh thất vọng cúi đầu.

Rồi bà ta nhướng mắt nhưng vẻ mặt lại mang một nụ cười khổ sở: “Ông không nhận cũng chẳng sao, chỉ cần ông có thể nghĩ cách giúp cho con bé được tự do thì coi như hai mẹ con †ôi nợ ông một ân tình.”
“Không cần.

Đây không phải là những gì mà hai người nợ tôi” Cung Dận nói một cách chậm dãi: “Đây là những gì mà tôi nợ con bé.”
Hơn hai mươi năm, ông ta chưa một ngày nào có cơ hội làm tròn trách nhiệm của một người cha, thậm chí có chưa từng cơ hội nhận ra người conn gái này.

Ông ta chỉ có thể bù đắp nhiều nhất có thể bằng những cách khác, cố hết sức có thế..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 785: 785: Chương 784


Trước khi Cung Dận kịp có bất kỳ hành động nào thì Tống Hạo Hiên đã nhanh chóng bắt tay vào làm các thủ tục để Vân Giai Kỳ được tại ngoại chờ xét xử.

Muốn được tại ngoại thì cần phải đóng một khoảng tiền bảo lãnh tại ngoại.

Đồng thời, vì đã xảy ra những tình tiết trong vụ án nên ngay cả sau khi được tại ngoại, Vân Giai Kỳ vẫn sẽ bị quản thúc bởi khu dân cư.

Tống Hạo Hiên đã yêu cầu được tại ngoại.

Với tư cách là bên bảo lãnh, anh ta đã ký một thỏa thuận rằng không ai ngoại trừ Tống Hạo Hiên có thể gặp Vân Giai Kỳ một cách riêng tư.

Vân Giai Kỳ sẽ phải đeo một chiếc còng điện tử và không được phép rời khỏi nơi sinh sống dưới sự giám sát của khu dân cư, không được phép tự ý di chuyển nếu không có sự cho phép cho đến khi vụ án được làm sáng tỏ.

Nhưng dù có thế nào thì cũng vẫn tốt hơn là cô phải ở trong đồn.

Hành động của Tống Hạo Hiên làm dấy lên sự nghỉ ngờ của nhà họ Tống.

Tống Hưng Thịnh và Diệp Thi Thơ đã rất tức giận khi biết rằng anh ta muốn bảo lãnh cho Vân Giai Kỳ.

“Hạo Hiên, con điên rồi sao? Có biết hiện tại ở bên ngoài đang đồn thổi như thế nào không? Nghe nói Vân Giai Kỳ là kẻ giết người, nhà họ Bạc đang gia sức trấn áp, che đậy tin tức nhưng sớm muộn gì cũng sẽ không thể ém nhẹm được nữa.

Giờ con muốn bảo lãnh cho một người phạm tội giết người, con muốn nhà họ Tống ta phải mất mặt vì con bé đó ư?”
Tống Hạo Hiên nói: “Chuyện của con cha đừng có quản”
“Con là con của cha, làm sao chao có thể không quan tâm chuyện của con được? Con muốn bảo lãnh cho đứa con gái đó được tại ngoại thì cha sẽ là người phản đối đầu tiên”
Diệp Thi Thơ cũng nói: “Đúng vậy! Cô ta là tội phạm giết người đấy, con lại đi muốn bảo lãnh cho cô ta, con có điên không hả?”
“Cô ấy không giết ai cả”

“Cô ta nói cô ta không giết người thì con liền tin ngay sao?
Nếu cô ta thực sự vô tội thì liệu có bị giam giữ ở đó hay không?”
Tống Hạo Hiên nói: “Vụ án vẫn chưa được làm sáng tỏ và phía cảnh sát cũng chưa kết tội cô ấy, vậy mà cha mẹ lại coi cô ấy là một kẻ giết người rồi ư? Thật là nực cười!”
Tống Hưng Thịnh tức giận nói: “Xem ra con bị đứa con gái đó mê hoặc làm cho phát điên rồi có đúng không? Con cả ngày không lo làm ăn lập nghiệp, chỉ cần con dành chút tâm tư cho công việc làm ăn bằng mội nửa sự quan tâm lo lắng cho cô ta thì cha đã hoàn toàn có thể an tâm mà giao Tống Thiên cho con quản lí rồi”
Tống Hạo Hiên nói: “Cha, không cần biết cha nghĩ gì về con, cũng không cần biết mẹ nghĩ gì về cô ấy, cô ấy là cuộc đời con, là người phụ nữ duy nhất con muốn trong cuộc đời này! Con nhất định phải có được cô ấy!”
“Thật là một thằng ngốc!”
Tống Hưng Thịnh đã rất tức giận.

Tống Hạo Hiên nhíu mày, đột nhiên tung ra đòn chí mạng: “Cô ấy có thai rồi: Tống Hưng Thịnh kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Cái gì?”
“Cô ấy đang mang thai đứa con của con, là cốt nhục của nhà họ Tống”
Dừng lại một lúc, sau đó Tống Hạo Hiên nói tiếp: “Cứ cho là vì nể mặt đứa bé trong bụng cô ấy nên con không thể để cô ấy phải chịu đựng khổ cực trong đó được.”
Tống Hưng Thịnh bị sốc đến mức không nói được lời nào.

Diệp Thi Thơ ngẩn người đứng ở một bên: “Chuyện…chuyện xảy ra từ lúc nào?”
“Mang thai chưa được bao lâu, tình hình cụ thể đợi đến khi con đón cô ấy trở về rồi sẽ tìm hiểu kĩ hơn”
Ông ấy không phải là có quan hệ với thiếu gia nhà “Đứa bé là con của con!” Tống Hạo Hiên ngắt lời Diệp Thi Thơ rồi lại nhấn mạnh: “Về vấn đề này thì không có gì phải nghi ngờ cả! Cho dù cha mẹ có phản đối thì con cũng sẽ bảo vệ cô ấy”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 786: 786: Chương 785


Tống Hưng Thịnh ngồi xuống ghế sô pha, vẻ mặt trầm lắng.

Diệp Thi Thơ vẫn cảm thấy không thể tin được: “Sao lại đột nhiên có thai? Hạo Hiên, con ngây thơ quá cẩn thận kẻo bị lừa đấy! Đứa nhỏ trong bụng cô ta thực sự là của con sao?”
“Chắc chắn không phải là của anh con!” Giọng Tống Thanh Thảo từ trên tầng vọng xuống.

Vừa bước xuống cầu thang, cô ta vừa quan sát Tống Hạo Hiên và cảnh báo: “Anh à, trước đây anh đã từng bị phản bội rồi, đừng có để bị cắm sừng.

Bạc Vân người ta coi thường cô †a nên cô ta mới rút lui và tìm anh làm người thay thế, anh đừng ngốc nghếch mà để mắc bẫy của cô tai”
“Đúng! Những gì Thanh Thảo nói đều có lý!” Diệp Thi Thơ cũng gật đầu nói.

Tống Hạo Hiên nói: “Còn nhỏ biết cái gì! Người lớn nói, trẻ con không được chen vào.”
Tống Thanh Thảo bước đến gần anh ta một tỏ vẻ không phục: “Em không còn là con nít nữa! Cả nhà chỉ có anh coi em như con nít! Anh à, em là đang muốn tốt cho anh, em lo lắng cho anh như vậy, anh không lấy lòng thì thôi lại còn bị coi là người ngoài.”
Cô ta vừa nói vừa cảm thấy lồng ngực của mình như muốn nghẹt thở.

Tống Hạo Hiên nói: “Mặc kệ mọi người nói cái gì, lòng con đã quyết.

Nếu mọi người không ủng hộ thì con sẽ đưa cô ấy đi ra ngoài!”
Nói xong, Tống Hạo Hiên mặc kệ tất cả, xoay người rời đi.

Diệp Thi Thơ và Tống Thanh Thảo tức giận đến đỏ bừng mặt, nhìn thấy Tống Hưng Thịnh ngồi trên sô pha không nói lời nào, bọn họ gần như đồng thanh hỏi: “Ông/cha không quan tâm đến anh hay sao?”
Tống Hưng Thịnh hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Đứa con này cứng đầu cứng cổ, làm sao có thể nghe lời tôi can ngăn chứ!
Mặc kệ nó, để xem nó có làm nên trò trống gì không!”
“Đến lúc nó gặp chuyện phiền phức ở ngoài không phải vẫn cần đến ông xử lý hay sao?”
“Nói nhiều như vậy có ích lợi gì không?” Sắc mặt Tống Hưng Thịnh trở nên lạnh lùng, ông ta đứng lên: “Trước đây tôi đã từng khuyên ngăn đủ điều rồi mà nó chỉ biết vào tai trái ra tai phải chứ có để ý gì đến lời nói của tôi không? Không cần quan tâm đến nó nữa!”
Nói xong Tống Hưng Thịnh cũng im lặng đi lên lâu.

Trong bệnh viện.

Vân Ngọc Hân hồi phục tốt sau chấn thương và nhanh chóng qua khỏi giai đoạn nhiễm trùng.

Bạc Ngạn Thiên cũng đã tỉnh lại.

Tuy nhiên, vì tình trạng quá nghiêm trọng nên sau khi tỉnh dậy, Bạc Ngạn Thiên vẫn chưa tỉnh táo nên đều là do Bạc Tiêu Dương đã trông nom ông cụ suốt thời gian qua.

Cùng lúc đó, tin tức về việc Tống Hạo Hiên làm thủ tục bảo lãnh tại ngoại cho Vân Giai Kỳ cũng đến tai Bạc Tuấn Phong.

Ban đầu, khi nghe tin Vân Giai Kỳ được bảo lãnh tại ngoại, Bạc Tuấn Phong nghĩ rằng chính Bạc Tiêu Dương là người xử lý, nhưng khi hỏi cặn kẽ thì biết được Tống Hạo Hiên mới thực sự là người đã làm thủ thục.

Anh đã gọi cho đồn cảnh sát và chất vấn nguyên nhân tại sao lúc đầu Bạc Tiêu Dương cũng xin làm thủ tục bảo lãnh tại ngoại nhưng đồn cảnh sát lại không đồng ý.

Giờ đây, đột nhiên thông tin Vân Giai Kỳ được bảo lãnh tại ngoại khiến Bạc Tuấn Phong cảm thấy nghỉ ngờ.

Đồn cảnh sát trả lời răng do nghỉ phạm đang mang thai nên đã ký giấy bảo lãnh với Tống Hạo Hiên, Tống Hạo Hiên được chỉ định là người đảm bảo và bảo lãnh cho Vân Giai Kỳ được tại ngoại.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc Tống Hạo Hiên đã bảo lãnh cho Vân Giai Kỳ được tại ngoại, trong một thời gian dài, Vân Giai Kỳ phải chịu sự giám sát của khu dân cư và không được gặp bất kì ai ngoại trừ Tống Hạo Hiên.

Bạc Tuấn Phong sắc mặt có chút ảm đạm.

Anh hỏi: “Tôi đã sai người đăng ký bảo lãnh tại ngoại cho Vân Giai Kỳ trước đó, tại sao sở cảnh sát không thông qua dự thảo nghị quyết bảo lãnh? Tại sao Tống Hạo Hiên lại có thể bảo lãnh cho cô ấy?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 787: 787: Chương 786


Anh thật sự không biết Tống Hạo Hiên đã dùng phương pháp gì.

Đồn cảnh sát chỉ trả lời: “Tống Hạo Hiên đã ký thỏa thuận bảo lãnh và đủ tư cách làm người bảo lãnh”.

“Tống Hạo Hiên có tư cách đó còn Bạc Tuấn Phong tôi thì không?”
“Nghi phạm đang mang thai.

Anh có biết chuyện này không tổng giám đốc Bạc?”
Bạc Tuấn Phong choáng váng, Vân Giai Kỳ đang mang thai? Anh hơi ngạc nhiên và nghi ngờ mất một lúc.

Việc đó đã xảy ra khi nào? Cô ấy có biết không? Nếu cô ấy biết, tại sao cô ấy không nhắc chuyện đó với anh.

Đầu bên kia điện thoại lại nói tiếp: “Tống Hạo Hiên khai rằng nghỉ phạm đang mang thai đứa con của anh ta”.

Động tác cầm điện thoại của Bạc Tuấn Phong trở nên cứng nhắc.

Anh nghi ngờ quay người lại, giọng nói chợt lạnh lùng: “Anh chắc chứ? Ai nói với anh là cô ấy đang mang thai đứa con của Tống Hạo Hiên?”
“Nghi phạm không phủ nhận điều này.

Thủ tục tại ngoại đang được tiến hành.

Sau khi khám thai xong vào sáng mai, thủ tục tại ngoại sẽ chính thức có hiệu lực sau khi xác nhận rãng nghỉ phạm đang mang thai.”
“Tống Hạo Hiên không được phép tại ngoại.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi sẽ là người bảo lãnh”
“Tống Hạo Hiên đã ký thỏa thuận bảo lãnh rồi.

Đề xuất của anh không phù hợp với các quy tắc và thủ tục”
Bạc Tuấn Phong nói một cách sắc bén: “Anh nghĩ rằng tôi đang đàm phán các điều khoản với anh ư? Tôi là đang ra lệnh cho anh!”
“Xin lỗi, chúng tôi không thể vi phạm quy tắc.”
“Anh Bạc Tuấn Phong…”
Giọng nói yểu điệu của Vân Ngọc Hân vang lên từ phía sau.

Bạc Tuấn Phong ngoảnh đầu lại nhìn liền thấy Vân Ngọc.

Hân đang tiến đến gần mình, âm thầm giật lấy điện thoại di động trong tay anh và cúp máy.

Cô ta tỏ vẻ mặt thương hại: “Anh Bạc Tuấn Phong, cho tới bây giờ anh vẫn không hiểu sao? Em thật sự cảm thấy thương anh.

Vân Giai Kỳ đã phản bội anh, chẳng lẽ anh còn muốn thay người đàn ông khác để nuôi dưỡng đứa bé?”
Bạc Tuấn Phong hất cằm lên, khuôn mặt tuấn tú không chút dao động.

Vân Ngọc Hân lại nói: “Tại sao Vân Giai Kỳ lại để Tống Hạo.

Hiên bảo lãnh? Còn ai hiểu rõ cha của đứa con trong bụng là của ai hơn người mẹ cơ chứ! Cô ta đương nhiên phải biết đứa con trong bụng mình là của ai rồi” Đó là lý do tại sao cô ta quyết định để Tống Hạo Hiên bảo lãnh cho mình, anh còn không hiểu sao?”
Nếu cô ta mang thai đứa con của anh thì tại sao lại không nói cho anh biết? Chắc chắn cô ta biết đứa con trong bụng là tội đồ, không phải con ruột của anh nên muốn âm thâm phá bỏ trước khi bị anh phát hiện ra.

Thế nhưng hiện tại cô ta không có cơ hội đó nữa nên đương nhiên không có mặt mũi nào mà nói cho anh biết chuyện này!”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng ngắt lời: “Câm miệng!”
“Anh Bạc Tuấn Phong, đây là sự thật, anh cam tâm bình tĩnh đối mặt từ khi nào vậy?”
Bạc Tuấn Phong đột ngột bóp cổ cô và ép cô ta vào tường cảnh cáo cô, câm miệng”
“Bởi vì anh cũng cho rằng những gì em nói là sự thật nên anh không muốn đối mặt với nó, phải không?” Giọng Vân Ngọc Hân cất lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 788: 788: Chương 787


Con ngươi của Bạc Tuấn Phong trở nên lạnh lùng và co hẹp lại.

Vân Ngọc Hân nói: “Em cứ tưởng người đàn ông tỉnh tường như Bạc Tuấn Phong anh sẽ không thể nào bị chút thủ đoạn nhỏ nhoi đó của cô ta lừa gạt.

Thật không ngờ anh lại bị tình yêu làm cho mù quáng mà tin tưởng cô ta không chút do dự! Cô ta nói dối anh, phản bội anh vậy mà anh vẫn lựa chọn bỏ qua và coi như không có gì ư? Anh là người đàn ông cao quý nhất nước Quốc Hoa, tại sao lại hạ mình vì một người như cô ta?”
“Đủ rồi!”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên buông cô ta ra, tự nhủ lòng đừng nghe cô ta nói linh tinh.

Vân Ngọc Hân cuối cùng cũng được thả ra liền lấy từng ngụm không khí để thở, nhưng không dừng lại ở đó mà cô ta lại chạy đến chỗ Bạc Tuấn Phong và nói với anh: “Anh Tuấn Phong, anh muốn phải trải qua bao nhiêu thất vọng mới có thể nhìn ra bộ mặt thật của cô ta? Cô ta không xứng với anh chút nào!”
Bạc Tuấn Phong chế nhạo: “Cô ấy không xứng với tôi vậy ai xứng với tôi?”
Anh nhướng mắt với vẻ kiêu ngạo: “Cô ư?”
Vân Ngọc Hân sững sờ.

“Vân Ngọc Hân cô mà xứng ư?” Bạc Tuấn Phong khinh thường nhìn đi chỗ khác.

Vân Ngọc Hân đột nhiên nói: “Tại sao em lại không xứng?.

Truyện Đô Thị
Ít nhất, cả đời này em sẽ trung thành với anh, sẽ không phản bội anh!”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Nếu cô còn dám nhắc tới cô ấy, tôi sẽ giết cô ngay bây giờ!”
Giọng anh rất trầm nhưng lại đầy vẻ lạnh lùng và vô cùng quả quyết.

Vân Ngọc Hân đột nhiên sợ hãi.

Cô ta biết rằng Bạc Tuấn Phong có thể g**t ch*t cô ta chỉ với một cái búng tay, nhưng cô ta cũng tự hào không kém.

Cô ta biết người đàn ông này đã có chút xao động trong lòng rồi.

Bạc Tuấn Phong bước đến cửa phòng và nói với y tá: “Hãy trông chừng cô ấy!”
“Vâng”
Anh lên lầu và đi đến phòng bệnh của Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên vẫn chưa hoàn toàn nhận thức được mọi thứ, mặc dù đã tỉnh dậy nhưng đôi mắt của ông ta trống rỗng, mơ hồ, không có thần sắc.

Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, Bạc Tiêu Dương đứng dậy hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
“Anh có biết rằng Vân Giai Kỳ đã được Tống Hạo Hiên bảo lãnh tại ngoại không?”
Bạc Tiêu Dương có chút kinh ngạc: “Tống Hạo Hiên đã bảo lãnh tại ngoại cho cô ấy?”
Bạc Tuấn Phong thấy anh ta cũng chỉ mới biết chuyện liền nhíu mày: “Anh có biết cô ấy đang mang thai không?”
Nghe vậy Bạc Tiêu Dương lại càng không hiểu chuyện gì, sắc mặt anh ta thay đổi: “Cô ấy có thai?”
“Anh không biết ư?”
Bạc Tuấn Phong nắm tay đấm vào khung cửa: “Chết tiệt!”
Người con gái này đã có thai mà tại sao không nói cho anh biết.

Anh lại còn không thể gặp cô ấy và đứa con trong bụng cô.

Bạc Tiêu Dương hỏi: “Hôm qua tôi đến để gặp cô ấy nhưng được.

Tôi không biết là Tống Hạo Hiên đã bảo lãnh cho cô ấy.

Đây không phải là chuyện tốt sao?”
“Tống Hạo Hiên nói rằng cô ấy đang mang thai đứa con của anh ta.

Anh ta đã ký vào thỏa thuận bảo lãnh và sau khi cô ấy được tại ngoại sẽ không được phép gặp bất kỳ người ngoài nào ngoại trừ anh ta”
Bạc Tiêu Dương im lặng một lúc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 789: 789: Chương 788


Anh ta liếc nhìn Bạc Ngạn Thiên trên giường bệnh, thầm hỏi: “Chuyện này, anh muốn xử lý như thế nào? Vân Ngọc Hân không phải là nhân vật dễ đối phó, bây giờ một khi anh rời khỏi đây, giới truyền thông bên ngoài bệnh viện sẽ thừa cơ xông vào, không ai có thể đoán được liệu Vân Ngọc Hân sẽ nói ra những gì.

Dâu sao anh cũng không thể rời khỏi đây được, Tống Hạo Hiên bảo lãnh cho cô ấy cũng tốt.

Đợi khi cuộc điều tra trở nên rõ ràng thì sớm muộn gì anh cũng có thể gặp cô ấy”
Bạc Tuấn Phong im lặng.

Thấy anh không có phản ứng gì, Bạc Tiêu Dương đột nhiên giễu cợt: “Vân Ngọc Hân là một mớ hỗn độn không dễ đối phó.

Cô ta là người của công chúng, mọi việc cô ta nói và làm đều nằm trong tầm kiểm soát của giới truyền thông.

Khả năng thao túng các phương tiện truyền thông của cô ta cũng không vừa, nếu để gây ra khủng hoảng dư luận thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.”
“Đưa cô ta ra khỏi bệnh viện.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Chiều nay, tôi đã sắp xếp cho cô ta xuất viện và chuyển đến một biệt thự để hồi phục vết thương.”
“Cô ta sẽ đồng ý đi cùng anh ư?”.

Tìm truyện hay tại ++ ТRUМTRU YEN.

мE ++
“Tôi không quan tâm cô ta có muốn hay không”
Khi cô ta đã yên vị trong lãnh địa riêng của anh, Bạc Tuấn Phong sẽ cử người canh gác cô ta thật nghiêm ngặt.

Đến lúc đó, giới truyền thông khắp nơi cũng sẽ không bao giờ có cơ hội làm gì cả.

Bạc Tuấn Phong không thể bị Vân Ngọc Hân điều khiển nữa.

Vào buổi chiều, Bạc Tuấn Phong đã sắp xếp để Vân Ngọc Hân xuất viện.

Giờ đây, dù đã qua cơn nguy hiểm nhưng Vân Ngọc Hân vẫn chưa thể xuất viện được.

Tuy nhiên chỉ với một câu nói của Bạc Tiêu Dương, bệnh viện đã phải làm thủ tục xuất viện theo sự sắp xếp của anh ta.

Vân Ngọc Hân vốn là đang chợp mắt, nhưng bị đánh thức đột ngột, cô ta mở mắt ra liền thấy một nhóm bác sĩ và y tá xông vào phòng muốn đưa cô ta đi.

Bạc Tuấn Phong đứng ở cửa đối diện với ánh đèn, trông vẻ mặt vô cùng anh tuấn.

Vân Ngọc Hân hét lên: “Các người làm gì vậy?”
“Cô Vân Ngọc Hân, hiện tại chúng tôi sẽ đón cô xuất viện, mong cô hãy hợp tác.”
“Xuất viện? Vết thương của tôi còn chưa lành, tại sao lại phải xuất viện?”
Vân Ngọc Hân nghi ngờ chất vấn, nhưng khi nhìn thoáng qua Bạc Tuấn Phong ở một bên liền biết là do người đàn ông này muốn đưa cô ta ra khỏi bệnh viện để kiểm soát cô ta.

Chắc chắn là do anh lo lắng rằng nếu cô ta ở nơi công cộng như vậy, một khi để truyền thông khắp nơi thừa cơ xông vào bệnh viện thì Vân Ngọc Hân sẽ dùng phương tiện truyền thông tạo dư luận để khống chế anh.

Người đàn ông này ta tay quả thực là nhanh chóng và dứt khoát, hành động nào cũng là muốn đẩy cô ta vào bước đường cùng.

Khi cô ta được anh đưa ra khỏi bệnh viện và bị kiểm soát nghiêm ngặt, anh liền có thể an tâm bỏ mặc cô và bảo vệ cho Vân Giai Kỳ rồi, đúng là nằm mơ.

Bề ngoài, Vân Ngọc Hân ngoan ngoãn hợp tác nhưng lại lén lút bí mật nhắn tin liên hệ các phương tiện truyền thông qua điện thoại.

Khi cô ta đi theo Bạc Tuấn Phong, vừa đi tới cổng bệnh viện cô ta đột nhiên lại gân nắm lấy cánh tay của anh: “Anh Tuấn Phong, chân em đi không nổi, sao anh không đỡ em một chút?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đừng chạm vào tôi, bẩn”
Nụ cười của Vân Ngọc Hân càng trở nên rạng rỡ.

Khi hai người đi ra ngoài liền thấy đám phóng viên truyền thông hùng hậu ngoài cửa, nụ cười rực rỡ này càng khiến cho bọn họ không kiềm chế được.

Tân Khải Trạch ngẩn người nhìn đám người xông qua.

Bạc Tuấn Phong nghi ngờ nhìn Tân Khải Trạch, dường như đang đặt câu hỏi tại sao lại không xử lý những phương tiện truyền thông này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 790: 790: Chương 789


Trước khi hoàn tất thủ tục xuất viện, Bạc Tuấn Phong đã dặn dò Tân Khải Trạch phải xử lý gọn ghẽ đám phóng viên truyền thông đang ngồi trực ở cổng bệnh viện trước.

Tân Khải Trạch quả thực đã xử lý một đám phóng viên rồi, không ngờ thay vì rời đi, những đám phóng viên này lại tụ tập ngày càng nhiều, những phóng viên từng bị đuổi đi lại.

Nhìn thoáng qua đâu đâu cũng là người.

Các phóng viên chống chọi lại tất cả để nhắm máy ảnh của họ vào Bạc Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, tranh nhau bao vây lấy hai người vì sợ sẽ bỏ lỡ phóng sự đầu tay.

“Cô Vân Ngọc Hân! Tôi là phóng viên của Phoenix Media.

Tôi muốn phỏng vấn cô.

Có tin đồn rằng cô bị người khác cố ý đâm bằng vật nhọn.

Tin đồn này có đúng không?”

“Nghe nói rằng nghi phạm là em gái cô, cô Vân Giai Kỳ! Cô ấy hiện đang bị giam giữ tại đồn cảnh sát để xét xử, rằng hai người từng có mâu thuẫn với nhau là thật sao?”
“Anh Bạc Tuấn Phong, anh có thể nhận lời phỏng vấn không…
“Đừng có chen chúc!”
“Cô Vân Ngọc Hân, cô có thể nhìn vào camera không? Vô số người hâm mộ đang lo lắng về diễn biến vụ việc và thương tích của cô.

Kẻ sát nhân đã bị tạm giữ.

Bước tiếp theo, cô sẽ khởi tố hình sự cô ấy chứ?”
Tiếng người nói ồn ào, khung cảnh hỗn loạn.

Ngay từ ngày Vân Ngọc Hân gặp nạn, đám phóng viên này đã ngồi trực ở cổng bệnh viện, nếu nhà họ Bạc không cử nhân lực với quy mô lớn đến để canh giức nghiêm ngặt thì họ đã trốn vào trong bệnh viện từ lâu rồi.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-790-0.jpg


Khuôn mặt của cô ta luôn mang theo một nụ cười chuyên nghiệp mà cô ta đã thực hành không biết bao nhiêu lần, và đầu cô ta nhẹ nhàng áp vào vai Bạc Tuấn Phong, như thể cô ta đang thân mật và ngại ngùng: “Sắp tới lễ đính hôn của tôi với anh Bạc Tuấn Phong.

Vốn dĩ tôi đang mang thai đứa con trong bụng của anh ấy.

Ban đầu chúng tôi định thu xếp đám cưới càng sớm càng tốt.

Vì tai nạn lần này, thật không may tôi đã không giữ được đứa bé, nhưng anh Bạc Tuấn Phong đã nói với tôi rằng miễn là tôi ổn là được, sau này chúng tôi sẽ lại có đứa con khác.

Cảm ơn sự quan tâm của mọi người!”
Tân Khải Trạch sững sờ.

Anh ta không ngờ rằng Vân Ngọc Hân lại dám công bố một chuyện nực cười như vậy trước giới truyền thông.

Anh ta lo lắng đến mức nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng lại nhìn thấy con người của người đàn ông đó trở nên ảm đạm và lạnh lùng.

Khi nhìn người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt anh ta lại rực lửa và căm hận.

Cô ta dám làm như vậy ư?
Tuy nhiên, Vân Ngọc Hân đã bắt gặp ánh mắt của Bạc Tuấn Phong và không hề sợ hãi, hơn nữa còn tiếp tục nói một cách thoải mái: “Anh Bạc Tuấn Phong, dù gì chúng ta cũng chuẩn bị kết hôn nên chúng ta thừa nhận sớm hay muộn một ngày thì cũng đều phải thông báo cho công chúng! Bạn bè truyền thông cũng quan tâm đến tiến độ lễ cưới của chúng ta, thứ lỗi cho em không kìm lòng nổi mà muốn chia sẻ niềm vui này với những người bạn truyền thông có được không? Hy vọng rằng đám cưới của chúng tôi sẽ được mọi người chúc phúc!”
Cô ta nói tiếp: “Anh biết không? Anh nói muốn lấy em, cho em một danh phận rõ ràng, em đã hạnh phúc biết bao.

Em đã đợi ngày này rất lâu, rất lâu rồi anh có biết không? Tha thứ cho em nhé”
Nói những lời này, Vân Ngọc Hân dường như đã cảnh cáo anh bằng ánh mắt của mình..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 791: 791: Chương 790


Hiện tại, các phóng viên báo đài đều có mặt ở đó.

Nếu anh dám phủ nhận thì bước tiếp theo sẽ là chuyện “Cố ý giết người” của Vân Giai Kỳ, cô ta sẽ không ngại dùng phương tiện truyền thông để phóng đại mọi chuyện lên, cùng lắm thì chết chung với nhau.

Cô ta muốn xem khi mọi chuyện dậy sóng, dù là người quyền uy nhất nước Quốc Hoa thì anh có thể ngăn cản được dư luận hay không.

Cô ta không tin anh có thể quản thúc được cô ta.

Bạc Tuấn Phong biết rằng Vân Ngọc Hân đang ngụy trang để đe dọa anh.

Cô ta là một người phụ nữ rất khôn ngoan, biết rằng anh muốn đưa cô ta ra khỏi bệnh viện và sẽ kiểm soát chặt chế thì cô ta sẽ không còn tự do nữa.

Hiện tại, cô ta chỉ còn có cơ hội duy nhất này để đảo ngược tình thế.

Anh cũng biết rằng nếu anh phủ nhận mọi chuyện trước công chúng thì Vân Ngọc Hân sẽ làm loạn.

Rất nhiều máy quay đang nhắm vào Bạc Tuấn Phong.

“Bạc gia, Vân Ngọc Hân nói hai người chuẩn bị kết hôn, hôn lễ đã chuẩn bị xong chưa?”
“Vân Ngọc Hân vì tai nạn này mà sẩy thai.

Người ta đồn rằng cô Vân Giai Kỳ là tình cũ của anh.

Liệu anh có phải chịu trách nhiệm về sự cố này không?”
“Bạc gia, xin hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi, cảm ơn anh!”
Vô số micro được đưa về phía anh.

Dưới ánh mặt trời, Bạc Tuấn Phong đột nhiên dừng bước.

Anh ngước mắt lên, khuôn mặt đẹp đẽ của anh được phản chiếu qua vô số ống kính, cử chỉ thoát tục, ánh mắt vô cùng cao quý.

Người đàn ông lạnh lùng liếc nhìn đám người, đôi môi mỏng khẽ mở gắn từng chữ: “Tôi nói sẽ lấy cô bao giờ?”
Vân Ngọc Hân chợt sững người.

Cô ta không ngờ rằng người đàn ông này lại dám…
Đôi mắt mỏng và lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong như nhìn xuyên qua cơ thể cô tựa một thanh gươm lạnh lẽo.

“Vân Ngọc Hân, tự mình ảo tưởng thì cũng phải có giới hạn.

Bạc Tuấn Phong tôi sẽ không bao giờ lấy cô, không không bao giờ muốn cô”
“Âm!” Một tiếng như sấm sét đánh lên trên mặt đất.

Mọi người có mặt ở đó đều chết lặng.

Đây không phải là tát thẳng vào mặt của Vân Ngọc Hân một cách công khai sao? Mọi người đều bị sốc vô cùng.

Đây có phải là cái tát tự vả vào mặt nhanh nhất trong lịch sử hay không?
Vân Ngọc Hân trước đó vừa nói đã định xong ngày cưới, liền công khai tin tức kết hôn, Bạc Tuấn Phong lập tức nói rằng cô ta đang ảo tưởng.

Còn gì tàn nhãn hơn cái tát vào mặt này?
Sắc mặt Vân Ngọc Hân đột nhiên tái nhợt nhưng ngay sau đó, cảm giác mất mát thoáng hiện trên khuôn mặt cô ta.

Vân Ngọc Hân mím chặt môi, đột nhiên đau lòng nói: “Em biết rồi, anh không thể quên được cô ta.

Bạc Tuấn Phong, anh thật là độc ác.

Em đã lùi thêm một bước vì anh, còn Vân Giai Kỳ đã làm gì nào? Cô ta ám sát em, muốn đưa em vào chỗ chết nhưng anh vẫn bênh vực cô ta và tìm cách để em bỏ qua tội trạng của cô ta.

Em làm tất cả những điều đó là vì anh.

Em có thể tha thứ cho cô ta, có thể để cô ta đi, em có thể không truy tố cô ta, nhưng em không thể nhường người đàn ông yêu quý của mình cho kẻ đã g**t ch*t đứa con của chúng ta.

Dựa vào đâu chứ?”
Vân Ngọc Hân khóc thút thít: “Anh Bạc Tuấn Phong, vì anh mà em đã hạ mình hết mức có thể nhưng vẫn không thể đổi lấy được một ánh nhìn của anh dành cho em.

Cô ta đã g**t ch*t đứa con của chúng ta lại còn muốn giành mất anh, rốt cuộc em đã làm sai điều gì? Tại sao hai người lại đối xử với em như vậy?”
Trước mặt mọi người, Vân Ngọc Hân đau lòng đến bật khóc.

Sau một vài lời thổi phồng từ miêng cô ta, Bạc Tuấn Phong đã trở thành một người đàn ông có tội, trong khi Vân Giai Kỳ trở thành một người phụ nữ phản diện mà mọi người đều căm ghét..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 792: 792: Chương 791


Tất cả những người có mặt tại đó ngay lập tức tràn ngập sự phẫn nộ.

“Bạc gia, Vân Ngọc Hân yêu anh sâu đậm như vậy, sao anh lại muốn để cô ấy thất vọng hết lần này đến lần khác như thế này?”
“Trái tim của anh làm bằng thịt sao? Thật sự vô tình đến mức khiến cho một cô gái phải tổn thương nhiều như vậy ư?”
“Vân Giai Kỳ đúng là người phụ nữ độc ác nhất trong lịch sử! Vì lợi ích của bản thân mà cô ta không từ thủ đoạn để, ngay cả đứa bé trong bụng Vân Ngọc Hân mà cũng không buông tha.

Đứa nhỏ vô tội, đó cũng là một sinh mệnh nhỏ lẽ nào cô ta không sợ bị quả báo ư?”
“Loại phụ nữ này, cho dù pháp luật không xử phạt cô ta thì cô ta cũng sẽ là kẻ độc ác mà ai ai cũng căm ghét và muốn trừng phạt, nhất định cô ta sẽ bị sét đánh!”
“Giết người phải trả giá bằng mạng sống, điều đó là chính đáng! Vân Giai Kỳ nên bị kết án tử hình!”
“Tử hình! Tử hình!”
“Loại người này nên bị bắn! Giữ lại sẽ là tai họa”
“Tử hình, tử hình!!”
Tân Khải Trạch thấy cục diện đã dân mất kiểm soát, hàng chục vệ sĩ lao vào ngăn cản đám truyền thông sau khi nghe tin báo qua điện thoại.

Bạc Tuấn Phong bị giới truyền thông bủa vây không tài nào thoát ra được, Tân Khải Trạch nắm lấy tay Vân Ngọc Hân kéo cô ta lên xe.

Vân Ngọc Hân không muốn lên xe, Tân Khải Trạch thầm nguyền rủa: “Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Mềm mỏng không được thì anh ta cũng không ngại dùng biện pháp cứng rắn.

Tân Khải Trạch đón Vân Ngọc Hân lên xe, có vệ sĩ hộ tống suốt chặng đường.

Bạc Tuấn Phong bị bao vây bởi đám đông.

Trong dòng người, anh ở nguyên một chỗ với vẻ mặt lạnh lùng, giống như một tác phẩm điêu khắc cao quý, bất kể những người bình thường này đuổi theo và ngăn cản như thế nào, anh ta cũng sẽ mặc kệ.

Sau vài lần mất kiểm soát các phóng viên truyền thông cuối cùng đã bị giải tán.

Vở kịch đần đến hồi kết.

Bạc Tuấn Phong đi một chiếc Bentley và rời bệnh viện.

Tại khu biệt thự ngoại thành, xe đã đậu ở cửa, xe của Tân Khải Trạch đến trước đưa Vân Ngọc Hân xuống xe, theo sau là xe của Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông vừa bước vào đã thấy Vân Ngọc Hân đang la lối om sòm.

“Đừng có động vào tôi! Tất cả các người không được phép động vào tôi!”
“Cút ngay! Cút hết đi cho tôi!”
Vân Ngọc Hân nhìn thấy Bạc Tuấn Phong cũng bước vào cửa, nước mắt lưng tròng, đột nhiên buồn bã nói: “Vân Giai Kỳ có thai phải không? Em nguyền rủa cô ta, nguyền rủa cô ta và đứa con trong bụng sẽ phải chết một cách đau đớn.

Dù cô ta có mang thai đứa con của ai thì đứa trẻ này cũng đừng có mong được sinh ra! Dù chết đi, nó cũng sẽ trở thành một hồn ma phiêu bạt và sẽ không bao giờ được siêu sinh!”
Nhịp thở của Bạc Tuấn Phong như ngưng lại trong giây lát.

Vân Ngọc Hân lại cuồng loạn: “Cô ta là nghiệt chủng sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng! Con của cô ta cũng là nghiệt chủng, sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng!”
Ngay khi Bạc Tuấn Phong chuẩn bị tiến lên một bước, Tân Khải Trạch nhận ra rằng anh đã mất kiểm soát nên thô bạo ngăn anh lại, nắm lấy cánh tay anh.

Tân Khải Trạch cảm thấy rõ ràng cơ bắp toàn thân Bạc Tuấn Phong đều đang gồng lên.

Mấy lời này của Vân Ngọc Hân đã hoàn toàn chọc giận anh.

Tân Khải Trạch còn nghi ngờ rằng nếu không kịp thời ngăn cản, Bạc Tuấn Phong có lẽ đã làm gì đó với Vân Ngọc Hân rồi.

Bạc Tuấn Phong từ nhỏ đã được đào tạo bài bản, có phép tắc nghiêm khắc, là một công tử con nhà quyền quý, nhưng đối mặt với một người phụ nữ ngoan độc như Vân Ngọc Hân thì anh cũng không phải là thần tiên, chỉ sợ anh sẽ mất khống chế cảm xúc.

Tân Khải Trạch nháy mắt, vệ sĩ lập tức tiến đến đưa Vân Ngọc Hân lên lầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 793: 793: Chương 792


Vân Ngọc Hân đột nhiên vùng ra.

“Không được chạm vào tôi!”
Cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong, giễu cợt nói: “Bạc Tuấn Phong, anh có giỏi đánh chết em đi, tốt nhất là hãy giết em đi để em hoàn toàn hết hy vọng với anh.

Cho dù có đánh chết em, em cũng sẽ không nhắm mắt.

Em không có được anh thì cũng đừng ai mong sẽ có được anh! Bây giờ cả thế giới đều biết Vân Giai Kỳ chính là kẻ sát hại con em! Sớm muộn gì cô ta cũng phải đền tội cho con eml”
Nhìn thấy khuôn mặt của Bạc Tuấn Phong trở nên căng thẳng, Tân Khải Trạch lập tức nói: “Bạc gia, đừng đôi co với loại phụ nữ này, đừng làm bẩn tay anh!”
“Tân Khải Trạch, anh là một con chó, tại sao anh lại ngăn cản anh ấy? Không phải là anh ấy muốn ra tay ư? Có giỏi thì giết em đi.

Anh tưởng rằng em sẽ sợ sao? Bạc Tuấn Phong, vì anh mà đến mạng mình em cũng không cần, lẽ nào anh thực sự nghĩ là em sẽ sợ chết hay sao?”
“Câm mồm!”
Bạc Tuấn Phong ra lệnh: “Trông chừng cô ta cho cẩn thận, không được phép để cô ta ra khỏi phòng nửa bước!”
“Vâng, Bạc gia.”
Người vệ sĩ đưa Vân Ngọc Hân lên lầu và không nói gì.

Bạc Tuấn Phong cúi gầm mặt, không giấu được vẻ mệt mỏi.

Anh yên lặng ngồi trên sô pha, khuôn mặt tuấn tú bị bóng đen che mất, đây là lần đầu tiên Tân Khải Trạch thấy anh mệt mỏi như vậy.

“Bạc gia…”
“Đi đi” Bạc Tuấn Phong yêu cầu Tân Khải Trạch rời đi.

Tân Khải Trạch hiểu ra, lẳng lặng rời đi.

Bạc Tuấn Phong nhướng mắt, yếu ớt dựa lưng vào ghế sô pha, khẽ cau mày.

Dư luận bùng nổ trên các cổng thông tin trực tuyến lớn.

“Vân Giai Kỳ ra tay hành hung giữa ban ngày ban mặt khiến ngôi sao nổi tiếng Vân Ngọc Hân trọng thương, không may sẩy thai”
“Kẻ thứ ba hung ác nhất trong lịch sử giật chông, mặt dày khiêu khích và dùng dao tấn công chính thất.

Mâu thuẫn giới thượng lưu được tiết lộ!”
“Vân Ngọc Hân được xuất viện và đau đớn kể lại những việc làm xấu xa của kẻ thứ ba”
Chỉ sau một đêm, những tiêu đề thu hút sự chú ý đã nhanh chóng chiếm lĩnh tiêu đề của các trang web lớn.

Những người hâm mộ của Vân Ngọc Hân tràn ngập sự phẫn nộ, chỉ trong một thời gian ngăn, thành phố tràn ngập giông bão.

Các phương tiện truyền thông quả thực có tài cắt câu lấy nghĩa.

Họ đã tránh những vấn đề quan trọng nhất và chọn chủ đề gây tranh cãi nhất.

Ngoài ra, chủ đề về kẻ thứ ba bất ngờ làm đau đầu vô số fan nữ.

Người hâm mộ trên mạng của Vân Ngọc Hân tăng chóng mặt.

Ngoại trừ những fan trung thành, một số người qua đường nhìn thấy tin tức cũng cảm thấy thương cảm và ủng hộ cô ta.

Các ngôi sao trong làng giải trí cũng đã đồng loạt đứng ra ủng hộ Vân Ngọc Hân và yêu cầu pháp luật trừng trị nghiêm khắc kẻ sát nhân.

Mặc dù nhà học Bạc đã nhanh chóng ra mặt để kìm nén sức nóng, mặc dù tin tức đã bị xóa khỏi trang, nhưng vấn đề đã được lan truyền rộng rãi và chia sẻ đi khắp nơi trên mạng xã hội, một đồn mười, mười đồn một trăm.

Vân Giai Kỳ thực sự trở thành một kẻ hung ác đáng sợ nhất Quốc Hoa, một kẻ thứ ba hung hăng nhất trong lịch sử..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 794: 794: Chương 793


Kẻ thức ba đáng chết! Kẻ thứ ba không thể tha thứ! Đột nhiên các fan la hét, gào thét đòi giết, Vân Giai Kỳ trở thành một người phụ nữ độc ác đáng trừng phạt.

Trại tạm giam lúc bấy giờ ngược lại lại trở thành thiên đường để lánh nạn.

Vân Giai Kỳ, người bị cô lập với thế giới, không biết rằng cô đã phải chịu quá nhiều tai tiếng trên mạng.

Cô được đưa đến một bệnh viện đã được chỉ định và nhận được một loạt các chẩn đoán.

Ngay sau đó, báo cáo được đưa ra chỉ trong nửa giờ.

Báo cáo cho thấy cô đúng là đang có thai nhưng tháng tuổi vẫn còn rất nhỏ.

Sau khi xác nhận có thai, Vân Giai Kỳ bị đưa về đồn cảnh sát, Tống Hạo Hiên nhận được thông báo liền vội vàng đến đồn cảnh sát để ký quyết định bảo lãnh tại ngoại.

Vân Giai Kỳ được đưa ra khỏi trại giam và còng tay của cô đã được thả ra, nhưng cô vẫn bị đeo kiềng điện tử.

Cái kiềng điện tử màu đen được buộc chặt vào mắt cá chân của cô, cô nhìn nó, nhất thời không biết nên vui mừng hay lo lắng.

Một mặt, cô có một khoảng thời gian ngắn được tự do, cuối cùng cô cũng không phải đeo còng tay lạnh lẽo nữa, thế nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi sự kỳ thị.

Khi nào sự trong trắng của cô mới có thể được chứng minh? Vân Giai Kỳ sững sờ nhìn cái kiêng xích.

Không có tin tức từ Bạc Tuấn Phong.

Cô đã đợi anh lâu như vậy nhưng vẫn là không thể đợi được anh.

Anh thực sự đã bỏ rơi cô ư?
Vân Giai Kỳ không khỏi có chút bực bội.

Cô ước rằng người đến đón cô ra khỏi bờ vực khốn cùng là Bạc Tuấn Phong chứ không phải Tống Hạo Hiên.

“Giai Kỳ…”
Tống Hạo Hiên nộp tiền bảo lãnh, bước vào phòng và nhìn cô đang nhìn chăm chằm vào cặp kiềng xích trên mắt cá chân của mình, anh ta lập tức đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống và v**t v* má cô một cách đau khổ.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Tống Hạo Hiên thương xót nói: “Thứ này có thể xích em chứ không thể giam giữ được em, sớm muộn gì anh cũng sẽ trả lại sự trong trắng cho em!”
Vân Giai Kỳ cố hết sức nhoẻn miệng lên, nhịn không được bật cười: “Hạo Hiên…
“Anh biết người em chờ đợi không phải là anh, nhưng anh vẫn đến.

Lúc đầu, nếu có thể, anh sẽ đánh đổi mạng sống của mình để trả lại sự trong trắng và tự do cho em, anh sẵn lòng, nhưng anh không muốn nhìn thấy nước mắt của em nữa, đừng khóc nữa được chứ?”
Vân Giai Kỳ mím môi, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

Tống Hạo Hiên đứng dậy nắm chặt tay cô: “Theo anh về nhà.

Vân Giai Kỳ yếu ớt gật đầu đứng lên.

Cô cúi đầu đi bên cạnh anh ta, bởi vì mấy ngày nay cô không được ăn ngon, chắc chắn sẽ bị mất cân bằng dinh dưỡng, đi lại không ổn định.

Tống Hạo Hiên ôm lấy vai cô nói: “Nếu em không còn sức đi, anh sẽ ôm em lên xe, được không?”
“Không, em có thể… tự mình đi”
Cô vừa bước ra ngoài cửa, bên tai cô vang lên tiếng ồn ào.

“Ra rồi! Con chó cái này ra rồi!”
“Chính cô ta đã g**t ch*t đứa con của Vân Ngọc Hân!
Người phụ nữ độc ác này đúng là độc ác kinh khủng!”
Vân Giai Kỳ vừa ngẩng đầu lên thì thấy một người hâm mộ đột nhiên lao về phía cô mang theo thứ gì đó.

Giọng nói lo lắng của Doãn Lâm phát ra từ bên cạnh cô.

“Vân Giai Kỳ”
Vân Giai Kỳ còn chưa kịp nhìn rõ, còn chưa kịp né tránh thì “Âm ầm” một tiếng, chất lỏng lạnh lẽo đột nhiên đổ xuống từ trên đỉnh đầu cô.

Mùi hăng của sơn tỏa ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 795: 795: Chương 794


Vân Giai Kỳ giật mình lùi lại mấy bước nhưng lại được Doãn bảo vệ chặt chẽ trong vòng tay.

Vân Giai Kỳ sững sờ.

Cô nhìn thấy người Doãn Lâm phủ đầy sơn đỏ như máu.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay của mình, cơ thể cô cũng bị sơn đỏ tươi bắn tung tóe như máu, cô thực sự shock.

Mùi sơn hăng hắc liên tục xộc vào khoang mũi.

Cô kinh hãi trợn to hai mắt, lùi lại một cái, Doãn Lâm bảo vệ cô hết sức có thể.

Khi va vào bậc thềm, thấy Vân Giai Kỳ sắp ngã xuống đất, Doãn Lâm đột nhiên ép chặt cô vào lòng, nhanh chóng xoay người, đã bảo vệ cô bằng cơ thể của mình.

Vân Giai Kỳ vô tri vô giác bật khóc thành tiếng: “Chuyện này là sao…”
Doãn Lâm đau khổ ôm lấy cô, vừa bực mình vừa tự trách.

Bên tai là tiếng hét chói tai của Tống Hạo Hiên cũng như những lời lăng mạ điên cuồng của vô số người hâm mộ.

“Giết người! Kẻ giết người! Tại sao lại thả cô ta ra! Cô ta nên bị bản ngay tại chỗ, đừng để cô ta làm hại thiên hạ!”
“Một người đàn bà độc ác như vậy nên bị lăng trì xử tử, bị ném xuống hồ!”
“Người phụ nữ xấu xa, đồ sát nhân, cô đi chết đi.

Chúng tôi muốn lấy lại công lý cho Vân Ngọc Hân! Cô đã g**t ch*t đứa con của cô ấy, cô nên trả giá bằng mạng sống của mình”
“Cô là heo nái đ*ng d*c à mà đi khắp nơi dụ dỗ đàn ông, tại sao lại rẻ rách như vậy!”
“Vân Giai Kỳ, tại sao cô vẫn chưa chết? Cô mau chết đi, đồ khốn kiếp! Cô không có tiền mua quan tài sao? Chúng tôi đã mua cho cô một nghĩa trang ở trên núi.

Nếu cô chết thì chôn cô ở đó ngay lập tức!”
“Đồ đàn bà độc ác như cô ăn trăm phát súng cũng không vừa lòng người! Cô nên chết bất đắc kỳ tử, bị xe cán qua, ra đường bị sấm sét đánh chết, chết không toàn thây.

Sau khi chết không được siêu sinh, không được đầu thai để làm hại người khác”
“Mẹ mày là đồ khốn nạn nên mới để ra mày là đồ khốn nạn.

Đồ rác rưởi như mày sao không chết đi!”
“Chúng tôi muốn báo thù cho Vân Ngọc Hân!”
“Bắn! Tử hình!”
“Nghe nói cô đang mang thai, kẻ thứ mang mang thai thì cũng sẽ làm kẻ thứ ba! Chó cái rồi sẽ sinh ra một con cái chó cái.

Đồ chó cái trong bụng chết đi!”
“Bắn! Tử hình!”
Đám đông đồng loạt lên án.

Cảnh sát đã được điều động đến và kiểm soát đám đông người hâm mộ.

Doãn Lâm đứng dậy và đỡ Vân Giai Kỳ dậy, bảo vệ cô trong vòng tay, cùng Tống Hạo Hiên lên xe.

Vân Giai Kỳ sợ hãi run lên.

Những lời chửi rủa không thể chịu đựng được đó là vô tận.

Cô vốn đã thần kinh yếu, nghe những lời xúc phạm khí thế như vậy khiến cô càng thêm căng thẳng.

Nhất là khi nghe những lời chửi rủa cô và đứa con trong bụng, cô lại càng lo lắng đến phát khóc.

Cho đến khi lên xe, cửa xe đóng lại, Vân Giai Kỳ mới cuộn mình trong góc, toàn thân cô run lên, khắp người dính đầy sơn đỏ.

Doãn Lâm vừa đau khổ vừa tức giận, vừa định đến gần thì Tống Hạo Hiên đã đi trước một bước và bảo vệ Vân Giai Kỳ trong vòng tay của anh ta.

“Giai Kỳ, không sao cả…”
Doãn Lâm liếc nhìn Tống Hạo Hiên, sau đó đột nhiên thu tay lại, hơi cong ngón tay lên, lẳng lặng đứng sang một bên.

Tống Hạo Hiên bực bội nói: “Giai Kỳ, anh xin lỗi vì đã không thể bảo vệ em…”
Vân Giai Kỳ vùi đầu không nói, nhưng nước mắt cứ thế rơi trên khuôn mặt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 796: 796: Chương 795


Ngay cả khi bị thẩm vấn, cô ấy cũng không bao giờ rơi nước mắt nhưng bây giờ đối mặt với vô số lời nguyền rủa, không biết tại sao, cô lại đột nhiên bị đánh bại.

“Em không làm… em không làm gì cả…”
Cô mệt mỏi nhắm mắt lại: “Em không…”
“Anh biết em không làm, em vô tội”
“Tại sao họ không tin em.”
Tống Hạo Hiên nhẹ giọng nói: “Anh tin em, bọn họ mù quáng, đừng quan tâm bọn họ nói cái gì!”
Vân Giai Kỳ quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô hồn.

Chiếc xe dừng lại ở một ngã tư đèn giao thông.

Cô chợt nhìn thấy một mẩu tin trên màn hình quảng cáo LED cực lớn ở quảng trường đối diện.

Vân Giai Kỳ không muốn nhìn lại, nhưng đột nhiên khuôn mặt của Bạc Tuấn Phong hiện ra trên màn hình.

Trên màn hình, Vân Ngọc Hân khoác tay Bạc Tuấn Phong với vẻ mặt ngọt ngào và tuyên bố với giới truyền thông rằng: “Anh Bạc Tuấn Phong và tôi sắp đính hôn!”
“… Tôi và anh Bạc Tuấn Phong, sắp kết hôn… Tôi đang mang thai đứa con của anh ấy… Vì tai nạn này nên thật không may đã không thể cứu được đứa bé nhưng anh Bạc Tuấn Phong đã nói với tôi… Chúng tôi sẽ có đứa con khác…”
“Anh Bạc Tuấn Phong… thứ lỗi cho em, không thể kìm lòng muốn chia sẻ niềm vui này với bạn bè trong giới truyền thông, được chứ? Tôi hy vọng rằng đám cưới của chúng tôi sẽ được mọi người chúc phúc!”
“Anh biết không? Anh nói muốn lấy em, cho em một danh phận rõ ràng, em đã vô cùng hạnh phúc.

Em đợi ngày này rất lâu rồi anh có biết không? Tha thứ cho tình cảm của em, tha thứ cho em muốn chia sẻ niềm vui này trước!”
Chuyển cảnh, máy ảnh quét đến đám đông.

Lần lượt quay đến vẻ mặt tức giận đang gào thét khản cổ đòi lên án Vân Giai Kỳ.

“Vân Giai Kỳ chính là người phụ nữ độc ác nhất trong lịch sử! Vì lợi ích của bản thân, cô ta sẽ không từ thủ đoạn để giết hại đứa bé trong bụng Vân Ngọc Hân.

Đứa nhỏ vô tội, đó cũng là một sinh mệnh nhỏ.

Lẽ nào cô ta không sợ bị quả báo ư?”
“Loại phụ nữ này đáng bị sét đánh!”
“Giết người phải trả giá bằng mạng sống, điều đó là chính đáng! Vân Giai Kỳ nên bị kết án tử hình!”
Tống Hạo Hiên cũng chú ý đến các màn hình quảng cáo trên quảng trường.

Anh ta ngay lập tức che mặt Vân Giai Kỳ và bắt cô quay đi, không cho cô nhìn lại.

“Đừng nhìn!”
Vân Giai Kỳ nhìn chằm chằm sơn đỏ khắp người với vẻ mặt ngây dại.

Họ sắp đính hôn? Vân Ngọc Hân công khai chuyện kết hôn và cô trở thành một kẻ thứ ba xấu xa.

Anh muốn tay trong tay với cô ta ư?
Nhiều ngày như vậy, anh lạnh lùng bỏ mặc cô ở đồn cảnh sát, hóa ra anh lại đính hôn với Vân Ngọc Hân?
Cho nên… Cô đợi lâu như vậy cũng không đợi được Bạc Tuấn Phong, bởi vì anh chưa từng nghĩ tới việc chăm sóc cô.

Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ cảm thấy mình như rơi xuống vực sâu không đáy, chân tay lạnh toát.

“Tạch…”
Vân Giai Kỳ căn chặt răng, vô số giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay nhòe nhoẹt.

Dù không có âm thanh nhưng giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác rơi xuống.

Trái tim của Doãn Lâm bị xuyên thủng và đau đớn khi anh ta nhìn thấy vậy.

Anh ta lại nhìn vào màn hình LED lớn ở quảng trường, muốn chạy ngay tới đập vỡ màn hình đã khiến cô đau lòng.

“Đừng khóc, đừng khóc…”
Đó là lần đầu tiên Tống Hạo Hiên thấy cô tuyệt vọng và gục ngã như vậy.

Anh ta ôm chặt lấy cô nhưng chỉ có thể cảm thấy cô run lên càng lúc càng run hơn, nước mắt không ngừng tuôn rơi, không ngăn được.

“Giai Kỳ… Đừng khóc, cho dù không quan tâm đến mình thì cũng phải quan tâm đứa nhỏ trong bụng…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 797: 797: Chương 796


“Anh ấy không cần em nữa” Vân Giai Kỳ đột nhiên nói.

Cô lạnh lùng nói: “Anh ấy thậm chí không cần em và không cần đứa bé nữa”
Tống Hạo Hiên lập tức nói: “Anh ta không cần, anh cần”
Vân Giai Kỳ càng khóc dữ dội hơn.

Cô cúi đầu và lắc vai dữ dội, chịu đựng nỗi bất bình lớn.

Ở nơi lạnh lẽo ấy, cô đã đợi anh lâu như vậy.

Những người hâm mộ quá khích đứng đợi, một thùng sơn đỏ tươi và thông báo về việc anh ấy đính hôn với Vân Ngọc Hân.

Anh ấy muốn kết hôn với Vân Ngọc Hân? Vì lý do gì.

Tại sao tên sát nhân này lại vu oan cho cô là sát nhân?
Tống Hạo Hiên nói: “Vì đứa nhỏ trong bụng, đừng khóc nữa, được không? Giai Kỳ, em không muốn nghĩ đến bản thân thì còn phải vì đứa bé”
Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Anh ấy không cần thì em cũng không cần nữa!”
Nhìn thấy cô nói ra những lời tàn nhãn như vậy, Tống Hạo Hiên càng cảm thấy đau khổ.

Anh ta ôm Vân Giai Kỳ vào lòng: “Làm sao mà không cần được? Giai Kỳ, em chưa bao giờ là người tàn nhãn như vậy”
“Những người đó nguyền rủa đứa nhỏ này, nguyền rủa nó không thể siêu sinh…”
“Vậy thì em càng phải bảo vệ đứa nhỏ này hơn nữa phải không? Bạc Tuấn Phong không nhận thì Tống Hạo Hiên anh nhận.

Chỉ cần em sinh ra, anh sẽ coi đứa nhỏ này là con của mình”
Vân Giai Kỳ không nói nữa.

Cô có thể cảm nhận được tất cả tình yêu và sự quan tâm nồng nhiệt của Tống Hạo Hiên.

Cô thậm chí còn tin rằng chỉ cần cô nói một lời, đứa trẻ này sẽ ra đời, cho dù không phải máu mủ ruột thịt của Tống Hạo Hiên, anh cũng sẽ nhận, sau này Tống Hạo Hiên cũng sẽ toàn tâm toàn ý nhường quyền thừa kế của Tống Hạo Hiên cho đứa trẻ này nhưng cô không thể đáp lại.

Tống Hạo Hiên nói: “Mấy ngày nay hẳn là em đã rất mệt mỏi.

Về nhà thu dọn xong, nghỉ ngơi cho thật tốt!”
“Về đâu?”
“Phủ Nguyệt Mặc.”
Vân Giai Kỳ nói: “Nghe nói rằng họ muốn em sống trong sự giám sát.”
Vừa nói cô vừa nhìn vào những cái kiêng điện tử ở mắt cá chân của mình.

Cô không thích cảm giác bị theo dõi.

Tống Hạo Hiên nói: “Ban đầu, họ muốn đưa em đến một khách sạn, nhưng sau khi anh ký thỏa thuận bảo lãnh, họ đồng ý cho em về phủ Nguyệt Mặc.

Mặc dù trong khoảng thời gian này, em không thể gặp bất kỳ người ngoài nào ngoại trừ anh, phủ Nguyệt Mặc cũng sẽ có người theo dõi em ở trong và ngoài nhà, nhưng Giai Kỳ, em tin anh được chứ? “
Anh ta nắm chặt tay cô: “Sớm muộn gì anh cũng sẽ trả lại sự trong sạch cho em.

Bằng bất cứ giá nào!”
Vân Giai Kỳ cười cảm động: “Hạo Hiên, cám ơn…”
Phủ Nguyệt Mặc là khu vực được chỉ định dưới sự giám sát của khu dân cư, Vân Giai Kỳ trở về phủ Nguyêt Mặc và không được phép rời khỏi đây nửa bước.

Trước đó, cảnh sát đã đến một lần, kiểm tra tất cả các phòng và dọn sạch những vật dụng nguy hiểm, nhưng Vân Giai Kỳ chỉ có thể di chuyển trong một phòng.

Trong phòng ngủ, ngoài giường, bàn, phòng tắm riêng và tủ quần áo, không có đồ đạc nào khác ngoài những thứ đó.

Cảnh sát đã cử một bác sĩ và một y tá đến chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cô, bên ngoài phủ Nguyệt Mặc, một số cảnh sát đã được cử đến để theo dõi các hoạt động hàng ngày của cô.

Tóm lại, cô không thực sự lấy lại được tự do mà là chuyển từ nhà tù sang nhà tù cải trang.

Bên ngoài phòng, có hai nữ cảnh sát.

Trong vòng hai mươi tư giờ mỗi ngày, họ sẽ theo dõi hành động của cô thông qua việc theo dõi và kiểm soát trong phòng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 798: 798: Chương 797


Không ti vi, không loa đài, không điện thoại di động, Vân Giai Kỳ trở về đây, nhưng vẫn bị cô lập với thế giới, không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.

Ngay cả khi Tống Hạo Hiên gặp cô, anh ta cũng sẽ bị theo dõi.

Ngoại trừ phòng tắm, tất cả các góc trong phòng đều được trang bị thiết bị giám sát lỗ kim.

Nếu cô ở trong phòng tấm quá lâu, nữ cảnh sát cũng sẽ vào để quan sát tình hình cụ thể.

Căn phòng này chỉ có hai chìa khóa, cả hai đều nằm trong tay cảnh sát, cô không có.

Trở lại phủ Nguyệt Mặc, Tống Hạo Hiên bị nữ cảnh sát chặn lại ở bên ngoài, khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ mặc đồ sơn đỏ, tất cả đều bị sốc.

“Có chuyện gì vậy?”
“Sao cả người đều bị dính sơn đỏ…”
Nữ cảnh sát nhìn lớp sơn đỏ liền bị sốc và lấy tay bịt mũi.

Ngay cả ở khoảng cách xa, mùi sơn trên người Vân Giai Kỳ vẫn còn rất hăng và gắt.

Thật khó để tưởng tượng cô đã trở về nhà với màu sơn đỏ này như thế nào.

Vân Giai Kỳ nắm chặt tay không lên tiếng.

Nữ cảnh sát vội vàng đẩy cô vào nhà tắm để tắm rửa sạch sẽ cho cô.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi sẽ tự mình làm”
“Không được… sơn này nếu để khô thì sẽ rất phiền phức!”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không quen với việc người khác tắm cho mình”
“Đây là trách nhiệm của chúng tôi.”
“Chúng tôi có trách nhiệm chăm sóc cho cô.

Nếu cô ở một mình trong phòng tắm mà có bất kỳ tai nạn nào, chúng tôi sẽ phải chịu trách nhiệm, hy vọng cô sẽ hợp tác”
Nói đến đây Vân Giai Kỳ không có lựa chọn nào khác.

Trong phòng tắm, hai nữ cảnh sát cởi bỏ quần áo của cô một cách cẩn thận.

May mắn thay, sơn trên người Vân Giai Kỳ rất dày, vì vậy suốt một đoạn đường trở về vẫn chưa khô, dưới lớp áo chỉ có một số chỗ là khó lau sạch.

Nữ cảnh sát có chút tức giận nói: “Ai đã làm chuyện xấu xa này! Cô là người đang có thai mà có người tạt sơn vào người.

Không biết mùi sơn khó chịu sẽ gây ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi ư?”
“Không phải là fan của Vân Ngọc Hân đấy chứ?”
“Cho dù có tâm huyết muốn bảo vệ thần tượng của mình thì cũng không thể làm trái lương tâm thế này được!”
“Đúng vậy, nếu cô vi phạm pháp luật sẽ xử phạt cô, hành vi của bọn họ đúng là coi thường pháp luật!”
Nữ cảnh sát cũng rất có thiện cảm với cô.

Dù Vân Giai Kỳ chưa giải tỏa nghi ngờ nhưng hai nữ cảnh sát đều là những người đã từng sinh con và biết rằng việc mang thai không hề dễ dàng.

“Cô đi mua dầu trẻ em và cồn rồi quay lại.

Tôi rửa sạch sẽ bằng xà phòng trước”
“Được”
Vân Giai Kỳ đang ngồi trong bồn tắm, nữ cảnh sát đang dùng xà phòng cọ rửa cho cô, nhưng nhìn thấy Vân Giai Kỳ ngồi trong bồn tắm như một con rối, cô ta có chút lo lắng nói: “Cô không sao chứ?”
Vân Giai Kỳ không nói một lời, như thể linh hồn của cô đã trở nên trống rỗng.

Dầu trẻ em và rượu được mua về thì cũng đã hai tiếng đồng hồ trôi qua, hai nữ cảnh sát cuối cùng cũng lau sạch vết sơn, Vân Giai Kỳ bước ra khỏi phòng tắm, cảm thấy kiệt sức.

Cô được đỡ xuống giường và phủ chăn bông, hai nữ cảnh sát bước ra khỏi phòng.

Trong căn phòng vắng vẻ này, Vân Giai Kỳ ngơ ngác nhìn trần nhà khi tỉnh lại, mệt mỏi nhắm mắt lại ngủ một giấc.

Không có tỉ vi, không có điện thoại di động, cô không có việc gì để làm..
 
Back
Top Bottom