Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 759: 759: Chương 758


Vân Lập Tân nói: “Đúng vậy! Ngọc Hân đang mang cốt nhục của Tuấn Phong, chẳng phải là cái gai trong mắt phải loại bỏ của con nhỏ độc ác kia sao?”
Bạc Thúy Quỳnh không tin: “Sao có thể như vậy được? Cô ta sao có thể mang thai đứa nhỏ của anh Tuấn Phong được?”
Cô ta không tin!
Vân Lập Tân không hài lòng lắm trước giọng điệu nghi ngờ của cô ta.

Bạc Thúy Quỳnh này là ai mà có quyền nghi ngờ?
Ông ta tức giận nói: “Chuyện tới nước này, mang thai đứa nhỏ của ai còn quan trọng sao? Quan trọng là… có thể cứu được Ngọc Hân! Nếu không, cho dù pháp luật không trừng trị được người phụ nữ độc ác này, tôi cũng sẽ liều sống chết với người phụ nữ độc ác này! Khiến cho nó phải chôn cùng cùng Ngọc Hân!”
Bạc Tiêu Dương nói: “Bây giờ ngay cả một thẩm phán dù cao đến mấy cũng chưa khẳng định Vân Giai Kỳ là hung thủ! Cháu biết là chú đang lo lắng cho vết thương của Vân Ngọc Hân, nhưng chú vẫn nên để ý lời nói của mình chút”
Vân Lập Tân lo lắng đứng ngồi không yên, thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy nên ông ta tức giận đi tới chỗ Bạc Tiêu Dương, túm lấy cổ áo Bạc Tiêu Dương: “Sao cháu lại bảo vệ con nhỏ độc ác kia? Cháu cũng bị khuôn mặt nó quyến rũ rồi phải không? Nó đúng là hồ ly tinh, trời sinh đi quyến rũ đàn ông! Nó quyến rũ Tuấn Phong còn chưa đủ, còn định quyến rũ cả cháu nữa sao?”
Một tay Bạc Tiêu Dương siết chặt Vân Lập Tân, gắn từng chữ: “Chú Vân, xin hãy tự trọng!”
Lực tay của cậu ta khá lớn.

Cổ tay Vân Lập Tân suýt chút nữa bị cậu ta làm trật khớp.

Bạc Tiêu Dương nóng nảy đẩy ông ta sang một bên, cũng lười để ý đến ông ta.

Bạc Thúy Quỳnh thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy cũng hiểu được trong lòng anh ấy không thoải mái.

Vốn dĩ, cô ấy là cô em gái mà anh ta yêu thương nhất.

Bây giờ Vân Giai Kỳ gặp chuyện không hay, tuy Bạc Tiêu Dương không nói rõ nhưng Bạc Thúy Quỳnh sao có thể không nhìn ra cậu ta lo lắng cho Vân Giai Kỳ như thế nào.

Cô ta vội vàng kéo Bạc Tiêu Dương sang một bên, hận rèn sắt không thành thép nói “Anh, đây là chuyện liên quan đến mạng người.

Anh đừng tiếp tay làm việc xấu!”
Bạc Tiêu Dương không nói lời nào.

Bạc Thúy Quỳnh còn muốn nói gì đó, đột nhiên nhìn thấy Bạc Tuấn Phong cất điện thoại.

Cậu ta vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì lập tức đi qua đó: “Anh, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra rồi? Tại sao Vân Ngọc Hân lại ở trong đó? Vân Giai Kỳ đâu?”
Bạc Tuấn Phong lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của cậu ta: “Ông nội vừa mới chuyển phòng bệnh rồi”
Phòng bệnh xảy ra chuyện, cảnh sát đã coi nó như hiện trường hung án, chăng dây cảnh báo, bây giờ pháp y và cảnh sát hình sự đều đang quan sát điều tra hiện trường.

Bây giờ Bạc Tuấn Phong không dám dứt ra.

Anh còn phải trấn an người nhà họ Bạc và người nhà họ Vân.

Việc này chưa giải quyết ổn thỏa mà việc khác lại ập tới.

Nếu như chuyện đó ầm ï lên tới mức tình trạng không thể cứu vãn được nữa, màu trắng thực sự có thể bị nói thành màu đen.

Anh không biết khi đó sẽ xảy ra chuyện gì nhưng anh chỉ thấy hối hận tại sao lúc đó anh không ở trong phòng bệnh.

Anh chỉ tin rằng, người phụ nữ của anh là người vô tội!
Bạc Tiêu Dương đi tới trước cửa phòng bệnh.

Cả tầng có rất nhiều cảnh sát đang túc trực..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 760: 760: Chương 759


Phòng bệnh bị dây cảnh báo chăng khắp nơi.

Cảnh sát hình sự đang ở bên trong xử lý hiện trường đâu vào đấy.

Bạc Tiêu Dương nhìn thấy một cảnh sát hình sự đang cầm một con dao gọt hoa quả dính đây máu cho vào túi niêm phong lại.

“Đây là hung khí, quay về kiểm tra vân tay thử xem”
“Vâng”
Cảnh sát nhìn thấy Bạc Tiêu Dương thì nói với cậu ta: “Anh tránh ra một chút, chúng tôi đang xử lý hiện trường, mong là anh phối hợp”
Bạc Tiêu Dương im lặng không đáp mà rời đi.

Bạc Tuấn Phong vừa xử lý xong Bạc Ngạn Thiên, bác sĩ và y tá đã làm kiểm tra cho Bạc Ngạn Thiên, dự đoán không lâu sau thì Bạc Ngạn Thiên sẽ tỉnh lại.

Bạc Tuấn Phong thấy Bạc Tiêu Dương cũng vào phòng bệnh, đột nhiên nói với cậu ta: “Cậu thay tôi đến sở cảnh sát một chuyến đi”
“Hả?”

“Bây giờ Vân Giai Kỳ đang ở sở cảnh sát, cậu xem có thể bảo lãnh cô ấy ra hay không đi”
Ban đầu Bạc Tuấn Phong không định giao chuyện này cho cậu ta.

Nhưng Bạc Ngạn Thiên sắp tỉnh dậy rồi, nếu như tỉnh lại mà nghe mấy người Vân Lập Tân dùng lời nói hoang đường dụ dỗ người khác, không chừng muốn tạo áp lực giải quyết Vân Giai Kỳ.

Đến lúc đó lại càng không dễ xử giải quyết.

Anh phải ở lại đây.

Bạc Tiêu Dương gật đầu.

Trước khi rời khỏi bệnh viện, cậu ta lại nhớ tới trước cửa phòng cấp cứu kia.

Vân Ngọc Hân vẫn chưa thoát khỏi sự nguy hiểm của số phận.

Lý Uyển Đồng đã vội vàng chạy tới rồi, đang ở trước cửa ôm Vân Lập Tân kêu khóc om sòm.

“Ngọc Hân ơi! Con gái của tôi…Mẹ còn không kịp tới nhìn con vài lần vậy mà con làm sao lại..”
Nhìn thấy được Lý Uyển Đồng đau lòng không thôi, nước mắt rơi đầy mặt.

Vân Lập Tân an ủi ôm bà ta.

Lâm Tĩnh Anh đứng bên cạnh, nhìn thấy toàn bộ điều này cảm giác như mình chỉ là người ngoài cuộc.

Chồng của mình ôm nhân tình, lo lắng cho con gái của hai người họ, coi bà ta là gì chứ?
Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Vân Ngọc Hân còn chưa chết đâu! Bây giờ bà khóc như vậy không biết là xui xẻo sao?”
Lý Uyển Đồng tức giận trợn mắt liếc nhìn bà ta một cái, chỉ vào mặt bà ta mà mắng: “Bà lại còn ở bên cạnh nói lời chế giễu! Bà làm Ngọc Hân thành ra thế này đấy!”
“Được lắm! Bây giờ Ngọc Hân xảy ra chuyện, bà còn có biểu cảm an nhàn thoải mái như vậy, không phải là con gái ruột của bà, không phải miếng thịt rơi từ trên người bà xuống nên bà không thấy đau lòng có đúng không?”
Không để cho Lâm Tĩnh Anh có cơ hội mở miệng, Lý Uyển Đồng lại hùng hổ bức người nói: “Cũng đúng thôi! Bà không phải mẹ ruột của Ngọc Hân, bà sao lại phải lo lắng cho Ngọc Hân chứ? Con gái của bà là hung thủ giết người, tội phạm giết người, bây giờ bà càng phải lo lắng cho đứa con gái giết người kia mới đúng nhỉ?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Chuyện còn chưa có phán quyết, bà dựa vào cái gì mà nói Vân Giai Kỳ là tội phạm giết người?”.

Ngôn Tình Sủng
Ban đầu Bạc Tiêu Dương muốn đi nhưng lại nghe thấy Lâm Tĩnh Anh lần đầu tiên bảo vệ cho Vân Giai Kỳ, cậu ta hơi ngạc nhiên mà xoay người.

Nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh đứng đối diện với Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng, bỗng nhiên lời nói quyết liệt: “Vân Giai Kỳ dù có thế nào đi nữa cũng không phải loại người như thế! Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó, bây giờ bà nói xấu con bé là tội phạm giết người, bà có dụng ý gì hả?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 761: 761: Chương 760


Vân Lập Tân nổi giận nói: “Lâm Tĩnh Anh! Đừng có giống như người điên! Sự việc còn chưa có phán quyết là bởi vì cảnh sát chưa sửa lại vụ án thôi!”
Lý Uyển Đồng cũng nói: “Tôi có dụng ý gì à? Bà còn mặt mũi hỏi tôi có ý gì sao? Tôi mới là người phải hỏi bà có dụng ý gì mới đúng! Bà không kết hợp lại hãm hại Ngọc Hân cùng đứa con gái tội phạm giết người kia sao? Bà và nghiệt chủng kia là cùng một bè mà thôi!”
Lâm Tĩnh Anh cũng không biết sự bực tức từ đâu tới đột nhiên nổi giận mắng: “Nếu nói là nghiệt chủng, sao bà không nói Vân Ngọc Hân mới là nghiệt chủng hả? Tôi mới là vợ cả!
Bà là người thứ ba, con gái của người thứ ba không phải nghiệt chủng mà ngược lại còn nói con gái tôi là nghiệt chủng sao?”
Lời nói này chắc chăn là làm Vân Lập Tân tức giận.

Ông ta không muốn thấy bất cứ ai nói một chút không hay về con gái của ông ta.

Ở trong lòng của ông ta chỉ nhận một người con gái, đó chính là Vân Ngọc Hân.

Bất cứ kẻ nào cũng không được nói xấu Vân Ngọc Hân.

Cho dù là người vợ cả kết hôn với ông ta nhiều năm rồi đi nữa thì cũng không được phép!
Ông ta bước tới trước mặt Lâm Tĩnh Anh, nhấc cao tay lên hung hăng mà vung vào mặt bà ta một cái tát.

Cái tát này hoàn toàn làm Lâm Tĩnh Anh mơ hồ.

Bà ta bụm mặt thật chặt, trợn mắt nhìn Vân Lập Tân, không thể tin được người đàn ông này hết lần này tới lần khác lại tát bà ta!
Trong lòng ông ta thật tàn nhãn!
Vân Lập Tân hùng hổ nị Bà dám nói Ngọc Hân là nghiệt chủng! Ngọc Hân là con gái ruột của tôi sao có thể là nghiệt chủng hả? Vân Giai Kỳ mới là nghiệt chủng, nó là nghiệt chủng của bà và tên đàn ông khác! Lâm Tĩnh Anh, tôi đã không muốn chịu đựng bà thêm nữa rồi! Chờ chuyện lần này kết thúc chúng ta ly hôn!”
Lâm Tĩnh Anh ngơ ra rất lâu, lúc này mới phản ứng lại: “Được thôi! Vân Lập Tân ông muốn ly hôn với tôi sao? Ông cho rằng tôi sợ ông à?”
Lý Uyển Đồng nói: “Bà bớt ở đây mạnh mẽ giữ thể diện đi!
Bà ly hôn thì bà sẽ hai bàn tay trắng, đợi đến lúc bị nhà họ Vân đuổi ra khỏi cửa lớn, lang thang trên đường để xem bà còn có khí phách như vậy nữa không rồi hay nói nhé!”

Bà ta bày ra dáng vẻ vênh váo đắc ý, lúc nhìn về phía Vân Lập Tân thì lại làm vẻ mặt tủi thân.

“Lập Tân, con gái của chúng ta số khổ quá! Con bé hiếu thảo với người phụ nữ này nhiều năm như thế, cuối cùng lại bị bà ta nói là nghiệt chủng!”
Vân Lập Tân cũng không thể chịu đựng được nữa mà nói với Lâm Tĩnh Anh: “Người phụ nữ đê tiện, mau cút đi cho tôi!”
“Cút thì cút!”
Lâm Tĩnh Anh cũng kiên cường lại.

Bà ta nhìn Lý Uyển Đồng rúc vào lồng ngực của Vân Lập Tân, bà ta còn cái gì mà không dám chứ!
Bà ta dù là mặt dày, cũng sẽ không mặt dày tới mức Vân Lập Tân muốn đuổi bà ta xuống làm vợ lẽ, bà ta vẫn còn mặt dày mày dạn!
Bây giờ người đàn ông này đã hết hy vọng trong lòng bà ta Tồi.

Đối với ông ta đã không còn bất cứ hi vọng gì nữa rồi!
Lâm Tĩnh Anh vừa mới quay người đã ngã lên người Bạc Tiêu Dương.

Trên mặt bà ta có hơi xấu hổ lập tức hỏi: “Tiêu Dương, cậu có rảnh không? Đưa tôi tới đồn cảnh sát, tôi muốn đi xem Vân Giai Kỳ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 762: 762: Chương 761


Vừa nghe thấy bà ta muốn đi xem Vân Giai Kỳ, Vân Lập Tân lại tức giận: “Hôm nay nếu bà dám đi xem tội phạm giết người kia thì bà đừng nghĩ muốn vác mặt về nhà họ Vân nữa!”
Lâm Tĩnh Anh quay đầu lại mắng một câu: “Tôi đi xem ai liên quan gì đến ông? Vân Lập Tân, chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, không tới lượt ông quản tôi! Ông đi mà ôm gái bán hoa diễn vở hài kịch của mình đi!”
Vân Lập Tân bị bà ta suýt chút nữa đã bị đau tim: “Bài”
Kết hôn nhiều năm như vậy rồi, ông ta chưa bao giờ thấy vẻ mặt kiên cường này của Lâm Tĩnh Anh.

Lý Uyển Đồng vừa nghe thấy Lâm Tĩnh Anh gọi bà ta là gái bán hoa lại kích động muốn xông qua đó nhưng lại bị Bạc Tiêu Dương chặn lại đẩy ra.

“Cút ngay! Cậu là ai hả?”
Phong thái của Lý Uyển Đồng vô cùng khoa trương.

Vân Lập Tân vội chạy lại kéo bà ta ra đằng sau, thấp giọng cảnh cáo nói: “Bà như thế nào với Lâm Tĩnh Anh tôi không quan tâm, nhưng người này không phải người mà bà có thể trêu chọc đến đâu!”
Nói xong, ông ta lại nói với Bạc Tiêu Dương: “Tiêu Dương, đây là chuyện của nhà họ Vân, chú khuyên cháu đừng nên xen vào thì tốt hơn”
“Chú thừa nhận Vân Giai Kỳ không phải con gái của chú đúng không?” Bạc Tiêu Dương đột nhiên hỏi.

Vân Lập Tân hừ lạnh một tiếng: “Nghiệt chủng này mới không phải là con gái của chú!”
“Cháu quan tâm tới là chuyện của Vân Giai Kỳ, cô ấy không phải con gái của chú thì sao lại xem là chuyện của nhà họ Vân được? Chú cho rằng tôi đang quan tâm Vân Ngọc Hân à? À, Vân Lập Tân, Vân Ngọc Hân sống hay chết cũng không có liên quan gì tới cháu, cũng càng không liên quan gì tới nhà họ Bạc cải”
Vân Lập Tân tức giận tới mức mất nói chuyện mà không suy nghĩ.

Bạc Tiêu Dương xoay người nói với Lâm Tĩnh Anh: “Đúng lúc cháu định tới sở cảnh sát, bác gái đi cùng cháu đi”
Lâm Tĩnh Anh chan chứa nước mắt mà gật đầu.

Trên xe.

Lâm Tĩnh Anh ngồi ở vị trí phó lái, luôn im lặng mà rơi nước mắt.

Bà ta đột nhiên có hơi xót xa ân hận.

Nhiều năm như vậy vì để hùa theo Vân Lập Tân, rõ ràng Vân Giai Kỳ mới là con gái ruột của bà ta, bà ta lại luôn không dám nhận, không dám bảo vệ, không dám cưng chiều.

Nhưng dù là giữa mẹ con có khoảng cách nhưng bà ta cũng sẽ không tin Vân Giai Kỳ là hung thủ giết người!
Không phải đâu, không phải đâu!
Nếu không phải là đến bước đường cùng làm sao có thể có ý định giết người được.

Với lại…
Từ nhỏ Vân Giai Kỳ đã là một người cực kỳ lương thiện.

Miệng lưỡi như đao nhưng trong lòng lại không có ý gì xấu.

Cô yêu quý bảo vệ những loài động vật nhỏ như vậy, một người lương thiện như thế làm sao có thể động dao với một người đang sống sờ sờ được.

Vân Giai Kỳ còn sợ máu.

Cô làm sao có thể để tay của bản thân bị bẩn được!
Lâm Tĩnh Anh lau nước mắt nói: “Vân Giai Kỳ nhất định sẽ không phải là hung thủ giết người! Con gái của tôi, tôi hiểu rất rõ! Con bé không thể làm ra loại chuyện này được!”
Trước mặt người khác, bà ta cuối cùng cũng đường đường chính chính mà thừa nhận Vân Giai Kỳ là con gái của mình!
Bạc Tiêu Dương nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng dọc đường đi không đếm nổi cuối cùng vượt bao nhiêu cái đèn đỏ rồi.

Bên tai là tiếng nức nở của Lâm Tĩnh Anh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 763: 763: Chương 762


“Mẹ xin lỗi con Vân Giai Kỳ, xin lỗi con gái của mẹ, nhiều năm như vậy, mắt tôi đúng là bị mù, vì người đàn ông đê tiện này hết lần này tới lần khác đẩy con gái của mình ra xa!”
Bà ta lo lắng Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện.

Bạc Tiêu Dương nói: “Dù có xảy ra chuyện gì, cháu cũng sẽ bảo vệ cô ấy, dù cho cháu không thể bảo vệ được cô ấy, Tuấn Phong cũng sẽ không để chuyện gì xảy ra với cô ấy đâu”
Đừng nói là Vân Giai Kỳ vô tội ngay cả nếu như cô thật sự có tội thì cho dù có phải trả bằng cả mạng sống, Bạc Tuấn Phong cũng sẽ tra thay cho cô.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nói: “Tiêu Dương, cậu…có phải thích Vân Giai Kỳ không?”
Giao lộ đèn giao thông.

Đèn xanh nhảy sang đèn đỏ.

Bạc Tiêu Dương phanh gấp một cái, xe đột nhiên dừng lại.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên hơi sợ hãi.

Bà ta quay sang nhìn Bạc Tiêu Dương thấy người đàn ông nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng đột nhiên hơi cong lên: “Thích chứ ạ”

Đương nhiên là thích rồi.

Người phụ nữ như vậy, là người đàn ông nào có thể không thích được chứ.

Tự tin, tao nhã, xinh đẹp, mê người.

Cho dù trên người cô mang theo sự phản nghịch bướng bỉnh cậu ta cũng thích.

Hay có thể nói dáng vẻ mà cậu ta thích thì cô đều có.

Lâm Tĩnh Anh hơi run sợ.

Bà ta lời mờ cảm nhận được Bạc Tiêu Dương chắc chắn có một loại tình cảm không bình thường với Vân Giai Kỳ.

Không ngờ tới là dự đoán lại trở thành sự thật.

Bạc Tiêu Dương biết nếu với năng lực của Bạc Tuấn Phong muốn bảo vệ Vân Giai Kỳ thì không phải vấn đề gì khó.

Nhưng nếu chuyện này liên tục gây náo động.

Nhà họ Bạc kết hợp lại với nhà họ Vân gây áp lực, nếu như Vân Ngọc Hân lại lợi dụng cánh truyền thông thì chuyện này chỉ sợ rằng sẽ trở nên rất khó giải quyết.

Bạc Tiêu Dương và Lâm Tĩnh Anh tới sở cảnh sát.

Trong sở cảnh sát, người đến người đi nhìn có vẻ rất bận rộn.

Bạc Tiêu Dương giữ được một cảnh sát viên thì hỏi tung tích của Vân Giai Kỳ: “Bây giờ Vân Giai Kỳ đang ở đâu?”
“Vân Giai Kỳ?” Cảnh sát viên nghe thấy cái tên bỗng chốc nhớ ra: “Hôm nay vừa mới có một nữ nghỉ phạm số một bị bắt vào vì tội cố ý giết người, anh muốn tìm chính là người này sao?”
Lâm Tĩnh Anh nghe vậy trái tim như bị bóp chặt.

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô ấy không có giết người, không thể nào giết người được.”
Vừa nghe thấy cảnh sát viên nói Vân Giai Kỳ là người tình nghỉ, Bạc Tiêu Dương rất không hài lòng.

Cảnh sát viên kiên nhẫn giải thích nói: “Bây giờ cô ấy chưa bị định tội vì vậy là người tình nghi, chứng cứ vô cùng xác thực trước khi thẩm phán nhận định cô ấy có tội thì cô ấy vẫn là người tình nghi! Nhưng anh nói mấy lời này cũng không thể rửa sạch được mấy chữ người tình nghi của cô ấy đâu!”
Dừng một lát anh ra lại cảnh giác hỏi: “Anh là gì của người tình nghi thế?
Bạc Tiêu Dương nghẹn lời mất một lúc.

Lâm Tĩnh Anh lập tức nói: “Tôi là người nhà của con bé, tôi muốn gặp con bé!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 764: 764: Chương 763


Cảnh sát viên lời lẽ nghiêm túc mà từ chối lời đề nghị của Lâm Tĩnh Anh.

“Rất xin lỗi, chúng tôi có quy định khắt khe, trước khi kết thúc quy trình thẩm vấn thì bất cứ ai cũng không có quyền gặp người tình nghỉ”
Bởi vì lo lắng có thông đồng, Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi cảnh cáo anh, đừng có nói cô ấy là người tình nghi, cô ấy là bị vu khống, cô ấy không có giết người.”
Cảnh sát viên nói: “Cuối cùng cô ấy có phải là tội phạm giết người hay không thì anh nói không tính, tôi nói cũng không tính! Tất cả chuyện này phải đợi sau khi thẩm vấn kết thúc, sau khi điều tra rõ nhân chứng vật chứng, hiểu rõ cả vụ án thì mới có thể xác định được cô ấy có trong sạch hay không”
Vẻ mặt Bạc Tiêu Dương khựng lại.

Cậu ta không muốn nói mấy lời thừa thãi với anh ta nữa, đi ra ngoài cửa gọi điện thoại.

Chờ đến lúc cậu ta quay trở lại thì điện thoại trên bàn làm việc của cảnh sát viên vang lên.

Cảnh sát viên vừa nghe điện thoại, là cục trưởng tự mình gọi điện tới.

“Hoàng Lâm, có chuyện gì thế? Cậu ba Bạc sao lại ở chỗ của anh thế?”
“Cậu ba Bạc? Vị nào…”

“Còn có thể là ai nữa! Cậu ba Bạc, Bạc Tiêu Dương đó, nhân vật lớn của nhà họ Bạc đấy!”
Vừa nghe thấy nhân vật của nhà họ Bạc, cảnh sát viên ngay lập tức nghiêm túc lại.

“Anh tiếp đãi cho đàng hoàng trước đi, tôi tới ngay đây!”
“Vâng”
Không bao lâu sau, cục trưởng vội vã chạy tới.

Ông ta vừa mới bước vào trong sở cảnh sát, liếc mắt một cái đã thấy Bạc Tiêu Dương, vẻ mặt có hơi phức tạp nghênh đón với thái độ khách khí: “Cậu ba Bạc, có chuyện gì sao? Xảy ra chuyện gì sao?”
Bạc Tiêu Dương nói rõ mục đích đến: “Tôi muốn gặp một người”
Cậu ta nhắc tới việc gặp mặt Vân Giai Kỳ.

Cục trưởng ngay lập tức đã gặp phải rắc rối.

Dọc đường đi, ông ta đã nắm được tình hình ở đó từ đại đội trưởng, biết đã áp giải nghi phạm về trong cục.

Nghe nói khi ở bệnh viện đã công khai đâm nữ diễn viên nổi tiếng Vân Ngọc Hân một dao, rất nhiều người chứng kiến, hiện trường máu chảy thành sông.

Ông ta hơi khó xử nói: “Tôi cũng đã nghe đầu đuôi câu chuyện! Cậu ba Bạc à, cậu cũng biết rằng không gì có thể hơn được pháp luật cả, cho dù cậu muốn gặp cô ấy thì cũng phải đợi sau khi tra hỏi mới được.

Theo quy trình trước khi thẩm vấn xong, cô ấy không được phép gặp bất kỳ người nào cả, điều này cũng là để đảm bảo cho tính công bằng và minh bạch của luật pháp”
Ánh mắt Bạc Tiêu Dương lập tức trở nên lạnh lẽo.

Nếu như hôm nay người tới là Bạc Tuấn Phong, cậu ta không tin với quyền uy của Bạc Tuấn Phong lại không thể không gặp được Vân Giai Kỳ.

Cục trưởng đổ mồ hôi lạnh, vội vàng nói Như vậy đi…
Xem như vì mặt mũi của cậu, sau khi qua thời hạn hai mươi tư giờ, tôi sẽ thu xếp để cô ấy gặp mặt người nhà.

Nhưng mà thời gian cũng không thể lâu quá được! Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi! Dù gì thì…”
Cục trưởng hạ giọng nói: “Đây đã là hành vi không hợp lệ tồi: Bạc Tiêu Dương nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh, thấy Lâm Tĩnh Anh cũng gật đầu, cậu ta nói: “Vậy ông sắp xếp thời gian đi, ngày mai vào giờ này để cho tôi gặp cô ấy”
“Được!”
Sau khi Bạc Tiêu Dương đưa Lâm Tĩnh Anh rời đi, một vài cảnh sát viên đã tiến tới.

“Cục trưởng, ông thật sự sắp xếp cho bọn họ gặp mặt sao?”
“Lỡ như bịa đặt lời khai thì phải như thế nào?”
“Hừ hừ! Người nhà họ Bạc thực sự coi trời bằng vung, thực sự coi pháp luật là trò đùa sao?”
Cục trưởng xoay người, sắc mặt lập tức trầm xuống..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 765: 765: Chương 764


“Người nhà họ Bạc cũng đã đích thân tới rồi, mặt mũi cũng không thể không cho.

Tuy nhiên, vì để đảm bảo tính chân thực của lời khai, thẩm vấn đối tượng tình nghỉ trước đi”
“Cái này…” Một đám người hiển nhiên có hơi khó xử.

“Tình huống bây giờ của nghi phạm thế nào rồi?”
“Cô ấy bây giờ đang bị giam giữ, vốn dĩ muốn giam một đêm trước đã, chờ tình hình phía người bị hại bên kia rồi nói tiếp”
“Nạn nhân bây giờ vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu”
“Hiện trường đã được điều tra chưa?”
“Các đồng nghiệp đã có mặt tại hiện trường để điều tra”
“Chúng tôi cũng đã giữ lại thông tin liên lạc của một số nhân chứng, nhân chứng cũng được thu thập đầy đủ cả rồi”
“Còn có những chứng cứ xác thực nào khác không?”
“Các nhân chứng khai rằng khi đến hiện trường, họ thấy tay nghi phạm bê bết máu, nạn nhân nằm gục trên vũng máu, hung khí giết người nghi ngờ là một con dao gọt hoa quả.

Các đồng nghiệp có mặt tại hiện trường cho biết rằng, bọn họ đã tìm thấy một con dao gọt hoa quả có dính máu tại hiện trường, tuy nhiên, những chứng cứ liên quan khác, phải đợi cho đến khi con dao đó được mang về để kiểm tra dấu vân tay rồi mới có thể đưa ra suy luận tiếp theo”

Cục trưởng xoa cảm nói: “Bước đầu những chuỗi chứng cứ coi như đã hoàn tất, để xem thử đêm nay chúng ta có thể bắt nghi phạm ra đầu thú được không! Chuyện này không nên chậm trễ, dù sao nạn nhân cũng là một ngôi sao nổi tiếng.

Nếu trở thành chuyện lớn sẽ rất khó giải quyết.”
“Vâng!”
Đêm khuya vắng lặng.

Trong phòng giam, Vân Giai Kỳ co ro mình lại.

Đây là một căn phòng đặc biệt nhỏ.

Căn phòng có diện tích mười hai mét vuông, được ngăn bằng những thanh sắt.

Trong phòng giam chỉ có một tấm chiếu trải trên mặt đất.

Vân Giai Kỳ cuộn mình lại một góc, hai tay bị còng lại, bên chân là nước khoáng và bánh mì mà cảnh sát đưa cho cô, nhưng cô không hề động đến một miếng nào.

Một tiếng “Ken két” vang lên.

Cửa được đẩy ra từ bên ngoài.

Vân Giai Kỳ hơi giật mình, ngẩng đầu lên, cầm lấy song sắt nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy hai ba cảnh sát đi vào.

Cô có chút lo lắng nói: “Đồng chí cảnh sát.

Tôi không phạm tội, tôi không giết người, tôi bị oan! Xin các anh hãy trả lại trong sạch cho tôi!”
Cảnh sát nói: “Cũng bị nhốt cả một buổi chiều rồi, Vân Giai Kỳ, cô còn nghĩ chưa thông suốt phải không? Tôi cảnh cáo cô, thú tội thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, loại nguyên tắc này không phải là cô không hiểu đấy chứ? Cô cũng không nên ở trước mặt pháp luật mà ôm tâm lý may mắn gì, những cái khôn vặt của cô ở trước mặt luật pháp nghiêm minh sẽ không có tác dụng gì đâu!”
“Những gì tôi nói đều là sự thật, không có nửa lời giả dối!”
“Đừng có ngụy biện đi!”
Vân Giai Kỳ nuốt nước bọt, chưa kịp lên tiếng đã nhìn thấy vài cảnh sát đi tới trước cửa mở khóa.

Cô bỗng chốc căng thẳng, tuyệt vọng đến mức sắp khóc lên: “Tôi thật sự không giết người, tại sao các anh lại không tin những lời tôi nói?”
“Nếu như cô thật sự không có giết ai, cần gì phải làm ra dáng vẻ chột dạ như vậy? Cây ngay không sợ chết đứng, nếu cô là người chính trực, sao lại sợ hãi chúng tôi như vậy làm gì!”
Vân Giai Kỳ nghẹn ngào nói: “Thật sự tôi không có mà…”.

Đọc truyện tại # Т R U М T R U Y E N .m E #
“Giữ sức lại để tối còn có sức mà nói đi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 766: 766: Chương 765


Cảnh sát viên bước vào áp giải cô đi về phía phòng thẩm vấn.

Vân Giai Kỳ một ngày không cơm nước gì, bước đi có hơi lảo đảo, cô bị thúc giục đẩy đến trước cửa phòng thẩm vấn, “cạch” một g, cửa sắt khóa chặt, cô bị ép ngồi vào ghế thẩm vấn, nhìn vào còng trên tay mình, vẫn còn cảm thấy có hơi hoảng hốt.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, mà phía đối diện chiếu tới một ánh sáng lạnh lẽo.

Trong chốc lát cô hơi không mở mắt ra được, theo bản năng đưa tay lên che chắn.

Chiếc còng lạnh lẽo chạm vào gương mặt chưa kịp khô những giọt nước mắt của cô.

Nỗi tuyệt vọng trong lòng cô lại càng trở nên lớn hơn.

.

Ngôn Tình Sắc
Toàn bộ phòng thẩm vấn, ánh sáng lờ mờ, chỉ có duy nhất một ngưồn sáng mạnh chiếu đến làm cô hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ người nào.

Tuy nhiên, bởi vì ánh đèn đó mà mọi biểu cảm trên khuôn mặt cô đều trở nên rõ ràng.

Vụ án cố ý giết người là một vụ án lớn.

Nhất là khi có liên quan đến một nhân vật nổi tiếng của công chúng, nếu lập án thì nhất định phải được điều tra giải quyết càng sớm càng tốt.

“Họ tên?”
“Vân Giai Kỳ”
“Cái gì Vân, cái gì Giai Kỳ?”
Vân Giai Kỳ kiên nhãn đáp: “Vân trong mây trắng, Giai Kỳ trong Tần đầu gặp gỡ “Tuổi tác?”
“Sao vậy? Ngay cả tuổi của mình cũng không nhớ sao?”
Vân Giai Kỳ đáp: “Hai mươi tư tuổi…
“Nghề nghiệp?”
Vân Giai Kỳ đột nhiên không nói lời nào.

Bỗng chốc cô không biết phải trả lời thế nào, chính xác thì nghề nghiệp của mình là gì.

Cô có quá nhiều thân phận, phức tạp nữa là đằng khác, nhưng mà bây giờ cô chỉ muốn lấy lại sự trong sạch của mình thôi!
“Đồng chí cảnh sát à, tôi thật sự không giết người!”
“Cô không cần phải gấp gáp như vậy, bây giờ cô kể lại đầu đuôi ngọn ngành hành trình trong ngày hôm nay của mình, lúc nào, đang làm gì, nói rõ ràng từng cái một!”
Vân Giai Kỳ gật đầu, hồi lâu sau khiêm nhường nghe lời mà nói: “Buổi sáng sau khi tôi thức dậy…”
“Cô thức dậy lúc mấy giờ?”
“Tôi quên nhìn thời gian.

Bởi vì ông nội của Tuấn Phong đang ở bệnh viện nên tôi gấp rút chạy tới đó, vội vã đi ra ngoài.”
“Cô có nhớ lúc ra cửa là mấy giờ không?”
Vân Giai Kỳ lắc đầu đáp: “Nhưng mà, khi tôi đến bệnh viện, thấy thời gian hiển thị ở sảnh bệnh viện là 9 giờ 20 phút”
“Sau đó thì sao?”
“Tôi đến bệnh viện nhưng không thấy Tuấn Phong, chỉ có Bạc Ngạn Thiên nằm trên giường bệnh và Vân Ngọc Hân ở trong phòng bệnh.”
“Trong phòng bệnh chỉ có ba người các cô sao? Còn những người khác thì sao?”
Vân Giai Kỳ lắc đầu một cái.

Cô mô tả lại một lần tình huống lúc đó.

Hai người cảnh sát vừa nghe vừa ghi chép lại, tuy nhiên khi bọn họ nghe được đến đoạn lúc Vân Giai Kỳ đang gọt táo, chính Vân Ngọc Hân đã nắm lấy tay cô, dùng dao đâm vào người mình, cây bút trong tay bọn họ bất chợt dừng lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 767: 767: Chương 766


Thật là một câu chuyện hoang đường!
“Vân Giai Kỳ, tôi hỏi cô, có phải cô mới vừa nói, lúc đó người bị hại nắm lấy dao trong tay cô, sau đó đâm về phía mình đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Những lời vô lý như vậy, chính cô có tin được không?”
Câu hỏi này của cảnh sát rõ ràng cho thấy anh ta không tin những gì cô nói.

Vân Giai Kỳ đáp: “Tôi cũng cảm thấy hoang đường, nhưng đó là sự thật!”
“Cô có chắc không?” Cảnh sát lạnh lùng hỏi lại: “Tại sao cô ta lại làm như vậy? Cô có biết nếu nhát dao này đâm vào bụng, có thể mất mạng bất cứ lúc nào không! Cô đừng nói với tôi rằng, cô ta làm như vậy chính là muốn hãm hại cô cố ý giết người nhé? Cô ta có thể được gì? Cô cố ý giết người, còn chính cô ta lại mất mạng? Cô ta có kế hoạch gì được chứ?”
Vân Giai Kỳ hỏi ngược lại: “Làm sao tôi biết được cô ta có kế hoạch gì? Nhưng bây giờ không phải cô ta đã đạt được điều mình muốn sao? Ở trong mắt tất cả mọi người, cô ta đã trở thành nạn nhân, còn tôi trở thành kẻ tình nghi! Như vậy chưa đủ sao? Đối với tôi mà nói chính là thân bại danh liệt…”

“Có cùng người bị hại có xích mích gì với nhau sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Nếu nói về xích mích, giữa chúng tôi đúng là có”
“Xích mích về chuyện gì?”
Vân Giai Kỳ nói: “Những xích mích này chắc là không liên quan gì đến vụ án đâu!”
“Sao mà không liên quan chứ? Xích mích là động cơ để giết người! Cô đừng có tránh nặng tìm nhẹ!”
Vân Giai Kỳ l**m môi nói: “Nếu nói đến xích mích lớn nhất, đó cũng là bởi vì một người đàn ông! Nhà họ Bạc và nhà họ Vân có hôn ước, từ nhỏ cô ta đã là đối tượng mà Bạc Ngạn Thiên nhằm đến cho hôn ước, nhưng Tuấn Phong lại không muốn cưới cô ta.

Cô ta chỉ là một bên đơn phương tình nguyện, hận tôi vì đã đoạt vị hôn phu của cô ta, còn tôi hận cô †a vì từ nhỏ đến lớn cô ta luôn bắt nạt, sỉ nhục mình”
“Tốt lắm, đây không phải là động cơ phạm tội hoàn hảo nhất sao?”
Vân Giai Kỳ cũng không tỏ ra cam lòng yếu thế, hỏi ngược lại: “Nếu nói về động cơ phạm tội, cô ta cho rằng tôi chính là chướng ngại vật ngăn cản cô ta gả vào nhà họ Bạc, đó không phải là một động cơ hoàn mỹ hơn sao? Cô ta vu oan cho tôi tội cố ý giết người, như vậy sẽ làm tôi bị kết tội giết người rồi vào ngục giam, cũng không còn ai tranh đoạt cái danh phận kia nữa! Cho dù mọi chuyện có bại lộ, thì tội vu cáo hay tội cố ý giết người nặng hơn! Tôi trả cái giá gì, cô ta trả cái giá gì chứ!

Cái giá cô ta phải trả cho tội ác của mình rõ ràng là ít hơn tôi rất nhiều! Tại sao tôi phải giết cô ta? Còn dùng thủ đoạn phạm tội hèn hạ như vậy, giữa ban ngày ban mặt ở một bệnh viện công dưới mắt mọi người, tôi cầm dao ra tay với cô ta, để nhận được gì chứ? Đổi lại việc phải vào tù, mất cả chì lẫn chài sao? Tôi đâu có ngớ ngẩn như vậy!”
“Vân Giai Kỳ, miệng lưỡi cô đúng là khéo léo quá đấy! Nếu như không phải có chứng cứ xác thực, tôi đã hoàn toàn bị cô thuyết phục rồi!”
“Chứng cứ gì?”
Cảnh sát đột nhiên cầm chiếc túi niêm phong trên bàn.

Bên trong chiếc túi niêm phong kia là một con dao gọt hoa quả dính máu.

“Nhận ra con dao này, đúng không? Trên con dao chỉ có dấu vân tay của cô, cùng vết máu của nạn nhân Vân Ngọc.

Hân, đây không được coi là bằng chứng xác thực sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đã trình bày rất rõ ràng rồi, là cô ta nắm tay tôi, tự đâm về phía mình!”
“Cô có biết một người cầm dao tự đâm mình cần bao nhiêu dũng khí không?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 768: 768: Chương 767


Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồng chí cảnh sát, cầu xin anh đứng trên lập trường của tôi suy nghĩ một chút, nếu tôi có động cơ giết cô ta, tại sao lại chọn một dịp như vậy chứ?”
“Có lẽ các cô đã nói chuyện gì đó không hợp nhau rồi cô xúc động giết người?
Vân Giai Kỳ nói: chính là sự thật!”
Tôi nói rồi, tôi không có giết cô ta, đó Cô cảm thấy cho dù mình có nói gì, bất kể làm sáng tỏ bằng cách nào đi nữa, cô có trăm miệng cũng không thể biện hộ cho chính bản thân được!
Tất cả các chuỗi chứng cứ đều chỉ ra hung thủ là cô.

Không thể không nói, Vân Ngọc Hân tính toán đến bước này, thật sự đúng là dùng nhiều tâm tư để suy tính thật đấy.

Cô phải nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nào tẩy sạch tội lỗi được sao?
Hai cảnh sát đột nhiên đứng dậy, bước ra ngoài, đóng cửa lại, đưa nhau điếu thuốc cùng bật lửa.

“Vụ án này rất khó đấy!”
“Người phụ nữ đó đúng là quá cứng miệng!”
“Đội trưởng, anh nghĩ những gì cô ấy nói có khả thi không?
Lỡ như, thật sự là Vân Ngọc Hân muốn đổ tội cho cô ấy thì sao?”
Đội trưởng nghi ngờ, hỏi: “Anh chưa xem qua báo cáo thương tích bệnh viện gửi tới sao?”

“Xem rồi…”
“Trên báo cáo giám định thương tật đã viết rất rõ, vết thương được gây ra bởi một vật sắc nhọn, miệng vết thương sâu đến vậy mà một người bình thường có thể tự khiến mình bị thương theo cách tàn nhãn như này được sao? Đổi lại là anh thì anh có làm được không?”
Thành thật mà nói.

Người bình thường sao có thể làm ra chuyện này?
Nhanh chóng, chuẩn xác, tàn nhãn.

Họ đã xử án bao nhiêu năm, từng thấy bao nhiêu vụ án mà hung thủ xuống tay tàn nhãn với nạn nhân, nhưng chưa từng gặp trường hợp nào mà nạn nhân lại tự xuống tay tàn nhãn với chính mình như vậy.

“Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này”
Hai viên cảnh sát chịu trách nhiệm tra hỏi hút hết điếu thuốc rồi quay trở lại phòng thẩm vấn.

Cục trưởng đã ra yêu cầu, bằng mọi cách phải khiến người phụ nữ này thành thật thú nhận và khai báo trong tối nay.

Họ cũng phải chịu áp lực không nhỏ.

Xét cho cùng, đây là một vụ án rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.

Những lời phân trần của Vân Giai Kỳ lại khiến họ lung lay.

Trở về phòng thẩm vấn, họ liên tục yêu cầu Vân Giai Kỳ khai báo về hành tung của cô.

Cô phải khai báo đầy đủ từ đầu đến cuối, từ buổi sáng đến bệnh viện, cả chuyện tranh chấp giữa cô và Vân Ngọc Hân.

Cô càng nói, cảnh sát càng hoài nghi, chuỗi chứng cứ trong vụ án này đã hoàn chỉnh đến mức không thể hoàn chỉnh hơn, thì tại sao người phụ nữ này đến chết cũng không chịu thừa nhận?
Nhưng kỳ lạ là giả sử nghỉ phạm nói dối để tránh bị nghi ngờ thì chắc chắn sẽ xảy ra sai sót trong quá trình khai báo với cảnh sát.

Cho dù Vân Giai Kỳ có lặp lại hành tung trong phạm vi một ngày của mình như nào đi chăng nữa, thì điều đó lẫn lời khai báo của cô vẫn rất ăn khớp và chặt chẽ.

Thậm chí họ còn dùng đến máy phát hiện nói dối.

Mặc dù máy phát hiện nói dối không đủ điều kiện để cấu thành bằng chứng, nhưng nó cũng cho thấy Vân Giai Kỳ không hề nói dối.

Trừ khi người phụ nữ này tài tình đến mức có thể qua mặt được cả máy phát hiện nói dối.

Toàn bộ phòng thẩm vấn rơi vào bế tắc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 769: 769: Chương 768


Vân Giai Kỳ bỗng nhớ ra một chuyện, cô nói: “Đồng chí cảnh sát, tôi hơi sơ suất, vụ án này còn một chỉ tiết nhỏ nữa”
Cô nghĩ đến một bằng chứng có thể chứng minh cô không hề có ý định giết hại Vân Ngọc Hân.

“Cô nói đi”
“Hôm nay đến bệnh việ tôi không nghĩ Vân Ngọc Hân sẽ ở đó.

Hôm qua Bạc Ngạn Thiên lên cơn đau tim trong viện, cô †a bảo tôi đi mua thuốc, tôi nghe theo lời cô ta đi mua thuốc mang đến, kết quả tình trạng của ông cụ Bạc ngày một xấu đi.

Bạc Tuấn Phong có thể làm chứng cho tôi.

Lúc đó, Vân Ngọc Hân ngỏ ý muốn đi nhờ, Bạc Tuấn Phong đưa cô ta đi.

Việc hôm nay tôi gặp cô ta trong phòng bệnh không nằm trong dự tính của tôi.

Giả sử tôi có động cơ giết người, cố ý giết người, thì đáng ra phải có dự tính từ trước.

Hơn nữa, con dao gọt hoa quả làm hung khí giết người ấy cũng không phải do tôi mua.

Các anh có thể điều tra xem rốt cuộc ai đã mua về và để con dao đó trong phòng bệnh.”

Trong nhận định về tội cố ý giết người có vài điểm mấu chốt.

Động cơ giết người, hung khí giết người và kế hoạch giết người.

Thứ nhất, Vân Giai Kỳ không hề biết Vân Ngọc Hân sẽ xuất hiện ở bệnh viện.

Thứ hai, Vân Giai Kỳ không hề liên quan đến hung khí giết người, sao có thể phán định được trường hợp cô giết người?
“Tôi nghĩ, có lẽ Vân Ngọc Hân đã mang con dao gọt hoa quả đó đến! Các anh nghỉ ngờ tôi là hung thủ giết người, nhưng hung khí giết người lại là của nạn nhân mang đến, các anh không thấy phi lý sao?”
Hai viên cảnh sát im lặng.

“Tôi biết các anh nghỉ ngờ tôi giết cô ta vì bị kích động, vậy xin hỏi, điều kiện phán định cho trường hợp giết người vì kích động là gì? Bị khiêu khích, không thể kiềm chế bản thân, không còn tỉnh táo? Các anh thấy tôi không tỉnh táo sao? Tình trạng của tôi như nào khi cảnh sát đến hiện trường? Điều này có ăn khớp với điều kiện cấu thành tội giết người vì kích động hay không?”
Cuộc thẩm vấn kéo dài cả đêm.

Vân Giai Kỳ và hai viên cảnh sát thẩm vấn đều kiệt sức.

Đặc biệt là Vân Giai Kỳ.

Cô không được uống nước và phải nói liên tục, luôn phải biện minh cho mình.

Miệng lưỡi cô khô khốc, đồng tử cũng sớm mất đi tiêu cự dưới sự tác động của ánh đèn sáng chói trong phòng thẩm vấn.

Trước áp lực về mặt thể xác, Vân Giai Kỳ phải giữ vững †âm lý và tinh thần mới có thể giúp bản thân không bị suy sụp trước buổi thẩm vấn có cường độ cao như này, nhưng giờ đây cô cũng trở nên kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Hai viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn cũng mệt mỏi không kém.

Bình minh dần ló rạng bên ngoài cửa sổ.

Nửa tiếng sau.

Họ không còn cách nào khác, đành phải áp giải Vân Giai Kỳ về lại phòng giam.

Hai viên cảnh sát đi đến phòng thụ án.

Hai người vừa đẩy cửa bước vào, tất cả mọi người trong phòng đều quay qua nhìn họ.

Đội trưởng đội Cảnh sát hình sự xua xua tay: “Không thẩm vấn được gì”
“Có chuyện gì vậy?”
“Chỉ có cách đợi người bị hại tỉnh lại và thu thập lời khai của cô ta thì mới có thể tìm ra điểm mấu chốt của vụ án này”
Mọi người im lặng nhìn nhau.

Bỗng một người trong số họ lên tiếng: “Nạn nhân tỉnh rồi sao?”
“Bệnh viện vừa gọi báo ca phẫu thuật của Vân Ngọc Hân đã thành công, hiện không còn nguy hiểm đến tính mạng, cô †a được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt rồi”
“Cô ta tỉnh lại chưa?”
“Cái này vẫn chưa biết”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 770: 770: Chương 769


Bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong về biệt thự Long Thần một chuyến.

Anh vẫn chưa nói cho Vũ Minh và Cung Bắc biết chuyện Vân Giai Kỳ vướng vào rắc rối, anh chỉ nói Vân Giai Kỳ thấy mệt trong người nên nghỉ ngơi tại bệnh viện luôn.

Ngay khi vừa rời khỏi biệt thự Long Thần, Bạc Tuấn Phong nhận được tin báo Vân Ngọc Hân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, hiện được chuyển đến phòng chăm sóc và giám sát đặc biệt.

Bạc Tiêu Dương đưa Lâm Tĩnh Anh về nhà rồi đi đến bệnh viện.

Cậu ta vừa bước vào phòng bệnh thì đã thấy Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng đã ngồi ở đó từ bao giờ.

Vừa nhìn thấy Bạc Tiêu Dương, Vân Lập Tân cau mày, hỏi: “Cháu đến đây làm gì?”
“Sao, cháu không được đến à?”
Vân Lập Tân tức giận trợn trừng mắt: “Cháu…”
“Cháu đến xác nhận xem Vân Ngọc Hân còn sống hay đã chết.

Xem ra cô ta vẫn sống sờ sờ ra đấy chứ nhỉ”
“Cháu còn dám nói đến chuyện Vân Ngọc Hân không chết được?”
“Cháu chẳng màng cô ta sống chết ra sao, chỉ cần đừng làm liên lụy đến Vân Giai Kỳ là được, nếu không đó mới là tội đáng chết đấy!”
Vân Lập Tân nghiến răng đây căm phẫn.

Ông ta đang định mắng chửi lại Bạc Tiêu Dương thì cửa phòng bệnh mở ra.

Vân Lập Tân quay sang nhìn, vừa thấy Bạc Tuấn Phong, ông ta đứng phắt dậy: “Tuấn Phong, cuối cùng cháu cũng đến rồi! Ngọc Hân vừa tỉnh lại, con bé nói muốn gặp cháu”
Vân Lập Tân chưa kịp nói xong thì một giọng nói yếu ớt, nũng nịu đã vang lên sau lưng ông ta.

“Anh Tuấn Phong…”
Vân Lập Tân đứng tránh sang một bên.

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn, Vân Ngọc Hân đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt tựa như không còn một giọt máu.

Bạc Tuấn Phong nhìn sang Bạc Tiêu Dương, hỏi: “Gặp được người đó chưa?”
Bạc Tiêu Dương lắc lắc đầu.

Anh bỗng nói: “Mọi người ra ngoài đi, tôi có muốn nói chuyện riêng với Vân Ngọc Hân”
Vân Lập Tân do dự nhìn Vân Ngọc Hân, nhưng Vân Ngọc Hân khẽ gật đầu: “Cha, mẹ, hai người ra ngoài đi, để con và anh Tuấn Phong có chút không gian riêng tư”
Lý Uyển Đồng vô cùng hạnh phúc, vui mừng khi nghe thấy Vân Ngọc Hân gọi mình là “mẹ”.

“Ừ, con ngoan, con nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nói nhiều quá nhé!”
Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng đi ra khỏi phòng bệnh, Vân Ngọc Hân quay sang nhìn Bạc Tuấn Phong.

Thuốc gây mê vẫn chưa hết tác dụng, tuy cô ta nói năng không được gãy gọn nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Cô ta liếc nhìn túi áo của Bạc Tuấn Phong một cách đầy ẩn ý, cho rằng anh mở máy ghi âm được chuẩn bị sẵn, nhưng cô ta vẫn khẽ mỉm cười: “Anh Tuấn Phong, em khiến anh phải lo lắng rồi”
“Vân Ngọc Hân, bây giờ chỉ còn tôi và cô.

Cô có thể giấu được người khác nhưng cô nghĩ cô giấu được tôi ư? Cô còn muốn diễn kịch trước mặt tôi sao?”
Bạc Tuấn Phong thấy Vân Ngọc Hân luôn nhìn chằm chằm vào túi áo của mình, anh cười hừ một tiếng, rồi rút chiếc điện thoại ra ném lên giường cô ta.

Màn hình điện thoại vẫn sáng nhưng không mở vào phần mềm ghi âm.

Vân Ngọc Hân sững người.

“Một vừa hai phải thôi! Đúng! Cô là một diễn viên.

Tôi công nhận kỹ năng diễn xuất của cô rất điêu luyện, nhưng tôi không phải khán giả của cô, tôi không muốn xem cô diễn vở kịch lố bịch này đâu”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 771: 771: Chương 770


Biểu cảm trên mặt Vân Ngọc Hân dần trở nên gượng gạo, nhưng cô ta vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Anh Tuấn Phong, anh nói gì vậy? Em không hiểu gì hết”
“Cô không ngần ngại dùng chính tính mạng của mình để mưu hại Giai Kỳ sao?” Bạc Tuấn Phong cười khẩy đầy lạnh lùng: “Sao trước đây tôi không nhận ra con người nham hiểm và độc ác của cô nhỉ?”
Vân Ngọc Hân ra vẻ yếu ớt nói: “Tâm trạng của em bây giờ vẫn chưa ổn định, anh Tuấn Phong, anh đừng dữ dẫn với em như vậy mà! Nếu em gặp bất trắc thì cũng không có lợi gì cho cả anh và Vân Giai Kỳ, đúng chứ?”
Bạc Tuấn Phong đứng đối diện với cô ta, nhưng anh không hề liếc nhìn cô ta lấy một lần, ánh mắt lạnh lẽo, thờ ơ.

Nhưng anh cũng không nói những lời như dao cứa vào tim với Vân Ngọc Hân nữa.

Vân Ngọc Hân nói: “Anh Tuấn Phong, anh ngồi bên cạnh em, vỗ về em được không? Em đau lắm, vết thương đau lắm…vết dao đâm sâu lắm Cô ta càng nói, Bạc Tuấn Phong càng cảm thấy người phụ nữ này thật đáng sợ.

Cô ta nắm lấy tay Vân Giai Kỳ và tự đâm dao vào người mình.

Cô ta sợ đau, sợ máu như vậy nhưng vẫn không từ mọi thủ đoạn, còn tự lấy dao đâm mình, dùng chính tính mạng của mình để đánh cược.

Bạc Tuấn Phong đến bên giường, gương mặt anh hờ hững lạnh tanh.

Anh hơi ngẩng mặt, hếch mắt nhìn cô ta, ánh mắt anh bộc lộ sự chán ghét đến tột cùng.

Nhìn thấy ánh mắt Bạc Tuấn Phong như vậy nhưng Vân Ngọc Hân vẫn chẳng để tâm, biểu cảm khuôn mặt vô cùng tự nhiên, nụ cười còn tươi hơn lúc nãy, không hề có chút áy náy, e Sợ nào.

“Anh đứng đó làm gì thế? Anh không ngồi xuống được ư?
Ngồi đây nói chuyện với em cũng được mà”
“Tôi thấy tâm trạng bây giờ của cô rất tốt, không cần thiết phải có người ở cạnh võ về”
“Sao lại không cần được chứ? Em cần anh mà, anh Tuấn Phong, em sợ lắm, em sợ em nhắm mắt lại rồi sẽ không thể mở ra được nữa! Lúc còn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, em nghe bác sĩ nói, bây giờ em vẫn chưa hoàn toàn bình phục, chưa thoát khỏi sự nguy hiểm đến tính mạng, vết mổ có thể sẽ bị nhiễm trùng bất cứ lúc nào… Anh Tuấn Phong, anh ngồi bên cạnh em, chăm sóc em được không?”
Bạc Tuấn Phong vẫn đứng đó bất động.

Vân Ngọc Hân gắng sức đưa tay ra muốn nắm lấy tay anh.

Bạc Tuấn Phong thấy vậy liền rút tay lại, nhíu mày, biểu cảm vừa lạnh lùng vừa khó chịu.

Vân Ngọc Hân hơi sững người, cô ta ngước mắt nhìn gương mặt lạnh tanh của anh, mỉm cười một cách yếu ớt và bất lực: “Anh Tuấn Phong, sao nhìn anh như đang hận không thể b*p ch*t em thế? Anh chán ghét em đến vậy ư? Đến cả việc ngồi xuống bên cạnh em anh cũng không muốn sao? Anh biết không, bây giờ cảnh sát đều biết em tỉnh rồi, họ sẽ phái người đến đây làm việc ngay thôi, anh đoán xem em sẽ nói như nào đây?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta.

Vân Ngọc Hân mỉm cười, nũng nịu: “Em muốn uống chút nước, anh rót cho em một cốc được không?”
Thấy Bạc Tuấn Phong vẫn thờ ơ, cô ta cố ý than thở: “Không ư? Nếu em tự đi rót thì miệng vết thương sẽ bị rách mất, phải làm sao đây?”
“Vân Ngọc Hân”
Bạc Tuấn Phong xoay người qua nói với cô ta: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
Vân Ngọc Hân tỏ ra ngoan ngoãn ngay lập tức, cô ta ngồi ngay ngắn, dịu dàng, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện lần này, cô phải rút lại mọi cáo buộc liên quan đến Vân Giai Kỳ một cách vô điều kiện”
“Anh muốn em buông tha cho cô ta ư?”
Vân Ngọc Hân mím môi, cười nói: “Em có thể không ra mặt làm chứng.

Chỉ cần em nói với cảnh sát, chuyện này chỉ là sự hiểu lầm ngoài ý muốn thì cô ta sẽ không gặp chuyện gì cả..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 772: 772: Chương 771


Có điều, việc gì cũng phải có cái giá của nó! Nếu anh muốn em bỏ qua cho Vân Giai Kỳ thì anh phải đồng ý với em một chuyện”
Bạc Tuấn Phong không thèm nhìn cô ta: “Không”
“Em còn chưa nói điều kiện là gì mà, anh từ chối một cách vội vàng như vậy làm gì chứ?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi biết cô muốn gì”
“Hả?”
“Cô muốn kết hôn với tôi: Vân Ngọc Hân hơi bất ngờ: “Nếu anh đã biết điều kiện của em thì…
“Không đời nào”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Ngọc Hân, cô mơ mộng hão huyền tôi sẽ cưới cô? Cô biết rõ là tôi sẽ không bao giờ làm vậy”
“Anh Tuấn Phong, anh là của em!” Vân Ngọc Hân khăng khăng: “Em sẽ không đứng im nhìn anh thuộc về người phụ nữ khác đâu! Vân Ngọc Hân này có chỗ nào không xứng với anh chứ? Anh biết không? Em yêu anh, tình yêu em dành cho anh nhiều hơn cả tình yêu của cô ta! Những gì cô ta làm vì anh, em cũng làm được.

Những gì cô ta không làm được, em vẫn có thể làm được! Vì anh mà em luôn thủ thân như ngọc bao nhiêu năm nay, không màng nguy hiểm để mang thai đứa con cho anh…”

“Tôi nói rồi, đứa trẻ đó chính là nghiệt chủng”
Nụ cười trên gương mặt Vân Ngọc Hân đông cứng.

Bạc Tuấn Phong có nói nặng lời với cô ta như nào đi chăng nữa, thì từ trước đến nay, chưa câu nói nào của anh có lực sát thương khủng khiếp như câu nói này.

Vân Ngọc Hân vẫn giữ nguyên nụ cười yếu ớt trên môi nhưng nước mắt cô ta tuôn rơi lã chã.

Cô ta nắm chặt tay, toàn thân run rẩy.

“Anh Tuấn Phong, sao chúng ta lại phải đi đến bước đường này? Trước đây em cũng là cả thế giới của anh cơ mà, không phải sao? Là cô ta chia cắt chúng ta, là cô ta cướp anh khỏi †ay em! Bây giờ em chỉ muốn giành lại anh thôi mà, sao anh lại đối xử với em như thế?”
“Bởi vì cô rất đáng sợ”
“Trên đời này còn có điều gì khiến anh Tuấn Phong sợ hãi hay sao?”

“Cô đáng sợ hơn bất kì yêu ma quỷ quái nào”
Vân Ngọc Hân nói: “Em biết có thể kiếp này của em sẽ không có được anh, nhưng không có được trái tim anh, em cũng phải có được thể xác của anh! Dù chỉ là một cái vỏ rỗng thôi, em cũng phải có cho bằng được! Bắt em phải chống mắt lên nhìn anh thuộc về người phụ nữ khác ư? Em không làm được! Vân Giai Kỳ thì có gì hơn em chứ? Cô ta luôn miệng nói yêu anh, nhưng lại dây dưa với người đàn ông khác từng ấy năm.

Nếu cô ta thật lòng yêu anh thì tại sao lại không thể gần gũi với một mình anh? Tại sao năm năm trước phải trốn tránh anh? Cô ta không hề yêu anh nhiều đến vậy, ít nhất thì cũng không yêu anh bằng eml Không phải sao?
“Nói đủ chưa?”
“Chưa! Chưa đủi”
Vân Ngọc Hân vừa khóc vừa nói: “Em đã trải qua cửa tử một lần, em thấy chết cũng chẳng có gì đáng sợ cả! Không có anh thì em mới thật sự sống không bằng chết!”.

Ra chương nhanh nhất tại ( TRÙ Mtruуện.м e )
Bạc Tuấn Phong cụp mí mắt xuống: “Tôi sẽ không cưới cô, cả đời này sẽ không bao giờ cưới cô!”
“Vậy nên, anh đang từ chối em, đúng chứ?” Vân Ngọc Hân hờ hững hỏi: “Anh có biết, anh từ chối em, sẽ phải chịu hậu quả như nào không?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng đưa mắt nhìn cô ta, nghe cô ta hẳn ra từng từ từng từ một: “Anh sẽ không tính kế hoãn binh, tìm cách bảo lãnh cho cô ta trong lúc đang dây dưa với em như này đấy chứ? Anh thấy làm thế có tác dụng gì không? Cứ coi như cô ta vô tội được thả ra đi, thì có sao nào? Một lần vào nhà tù thôi cũng đủ khiến cả đời cô ta thân bại danh liệt, đó mới là điều đáng sợ, đúng không? Chỉ có em mới có thể lấy lại sự trong sạch cho cô ta! Những chuyện người khác không làm được, chỉ có em làm được! Chỉ cần anh cưới em, anh Tuấn Phong, chỉ cần anh cưới em…”
“Muốn tôi cưới cô thì chi bằng cô giết cô ấy luôn đi, vậy dễ dàng hơn nhiều”
“…” Vân Ngọc Hân trợn tròn mắt ngạc nhiên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 773: 773: Chương 772


“Ép cô ấy nhìn người đàn ông mình yêu cưới người phụ nữ mình hận nhất trên đời, còn tàn nhẫn hơn cả việc g**t ch*t cô ấy”
“Ha ha hai”
“Bảo tôi cưới cô ư? Tôi không làm được.

Bạc Tuấn Phong tôi cả đời này chỉ cưới một người, người vợ duy nhất của tôi là Vân Giai Kỳ, đến chết cũng không thay đổi.

Cô đó, tỉnh mộng chưa?”
Vân Ngọc Hân: “…”
Cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

Hai người im lặng một lúc lâu.

Ngay khi Bạc Tuấn Phong chuẩn bị quay người rời đi thì Vân Ngọc Hân đột nhiên nói: “Anh đi đâu vậy?”

Thế nhưng Bạc Tuấn Phong vẫn không dừng bước.

Vân Ngọc Hân nói: “Anh muốn đi gặp cô ta và bảo lãnh cho cô ta đúng không? Bạc Tuấn Phong tuy rằng anh giàu nứt đố đổ vách, quyền thế ngất trời, nhưng đôi khi cho dù anh có giàu có và quyền lực đến đâu chăng nữa, thì vẫn có những người không phải cứ anh nói rằng có khả năng bảo vệ họ là liền có thể bảo vệ được.

Anh đi đi! Cảnh sát chuẩn bị đến lấy lời khai của em ngay bây giờ rồi.

Tất cả các phóng viên và giới truyền thông đang ở bên ngoài bệnh viện, em có thể nhận cuộc phỏng vấn của họ bất cứ lúc nào.

Anh đoán xem khi phỏng vấn em sẽ nói những gì đây?”
Bóng lưng Bạc Tuấn Phong trở nên cứng đờ.

Anh xoay người lại liền thấy Vân Ngọc Hân đang mỉm cười nhìn mình: “Ông nội cũng sắp tỉnh lại rồi.

Nếu ông biết đứa bé mà em vất vả, cực khổ lắm mới có thai được đã bị một nhát dao của Vân Giai Kỳ g**t ch*t ngay từ khi còn chưa lọt lòng, không biết ông sẽ nghĩ gì?”
“Cô dám?”
Không ngờ cô ta lại dám đe dọa anh như vậy, Bạc Tuấn Phong thầm nghĩ.

Vân Ngọc Hân đột nhiên cao giọng: “Anh nghĩ em có dám hay không? Em không những dám kể cho ông mà còn dám khai với cảnh sát và kể với truyền thông trên khắp thế rằng chính Vân Giai Kỳ đã đâm em và muốn g**t ch*t em.

Cô ta biết em đang mang thai con của anh, vì ghen ghét mà đã nảy sinh lòng hận thù, vì bản thân cô ta là cây độc không trái, không thể sinh con nên mới đố kị và muốn tiêu diệt cả em lẫn đứa con ở trong bụng em”
Bạc Tuấn Phong đã thực sự bị chọc tức.

Anh mạnh mẽ quay trở lại bên giường và hung hăng bóp chặt lấy cổ cô ta.

“Vân Ngọc Hân, cô đúng là không biết trời cao đất dày!”
Đồ không biết phân biệt tốt xấu, Bạc Tuấn Phong thâm mắng trong lòng.

Vân Ngọc Hân biết cô ta đã chọc giận Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông này trước nay vẫn luôn kiểm soát bản thân rất tốt, hiếm khi có thể khiến anh mất kiểm soát, thế nhưng hiện tại trông anh thực sự đã mất kiểm soát rồi.

Ngược lại Vân Ngọc Hân càng ngày càng thấy đắc ý.

Mặc dù cô ta cảm thấy hơi khó thở và cổ họng của cô ta đã bị Bạc Tuấn Phong bóp ngày càng chặt hơn, đến mức cô ta sắp không thể thở nổi nữa, nhưng cô ta vẫn cố hết sức để nói với dáng vẻ vô cùng thảm thiết: “Anh muốn em chết sao?”
Mặt cô ta đỏ gay, thậm chí trán cô ta đã nổi đầy gân xanh.

“Anh Bạc Tuấn Phong, nếu anh muốn em chết thì đâu cần phải làm bẩn tay anh? Em không muốn… em không muốn anh phải ra tay, em… em có thể tự làm được!”
Vừa nói cô ta vừa mạnh mẽ giơ tay lên rồi dùng sức giãy giụa, kim truyền máu trên tay cô ta đột ngột bật rơi ra.

Trong phút chốc, máu chảy ra như suối.

Trong nháy mắt, tấm khăn trải giường màu trắng đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu.

Bạc Tuấn Phong lập tức thả cô †a ra.

“Cô đúng là đồ điên!”
Vân Ngọc Hân đột nhiên trở nên cuồng loạn: “Đúng vậy! Em bị điên rồi.

Vì anh mà em đã thực sự phát điên rồi, điên đến mức mạng sống của mình cũng không cần nữa, điên đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Như vậy có thể đổi lại một ánh nhìn thương hại của anh đối với em hay không? Bạc Tuấn Phong! Dựa vào đâu… Dựa vào đâu mà anh không chịu nhìn em lấy một cái? Rốt cuộc em có chỗ nào không bằng cô †a?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 774: 774: Chương 773


Vừa nói, cô ta vừa năm lấy tay Bạc Tuấn Phong và đưa nó lên cổ mình một lần nữa.

“Sao vậy? Sao anh không bóp nữa? Không ra tay nữa à?
Không phải là anh muốn em chết sao? Được rồi, anh b*p ch*t em đi! Anh nghĩ em sợ sao? Anh Tuấn Phong, được chết ở trong đôi tay của anh thì em cũng cam tâm tình nguyện.

Vân Ngọc Hân em đã nhận rồi thì cho dù có chết cũng sẽ không bao giờ nhường lại cho kẻ khác.

Trên thế giới này không có người con gái nào khác có thể yêu anh hơn Vân Ngọc Hân em đây: Bạc Tuấn Phong tức giận nói: “Buông tay ral”
“Em không buông! Anh có giỏi thì g**t ch*t em đi, nếu không…
“Buông tay ral”
Bạc Tuấn Phong không thể chịu đựng được nữa liền nắm chặt nắm đấm rồi đập mạnh vào chuông báo gọi y tá hỗ trợ trên đầu giường.

“Ring ring…’ Chuông reo lên, bác sĩ và y tá vội vã chạy đến.

Các bác sĩ và y tá vừa vào phòng bệnh thì Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng cũng vội vàng đẩy cửa vào theo.

Bạc Tuấn Phong đứng ở một bên, Vân Ngọc Hân đang ngồi trên giường, còn trên giường thì loang lổ từng vũng máu.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bệnh, tất cả bọn họ hoàn toàn chết lặng, nhất thời không rõ là máu từ trên người Vân Ngọc Hân chảy ra hay là máu từ trong túi máu chảy ra.

Cô ta đã mất quá nhiều máu và liên tục phải truyền máu, hiện tại kim luồn tĩnh mạch đã bị tháo ra, trông bộ dạng vô cùng thê thảm.

Vân Ngọc Hân yếu ớt buông thống tay xuống giường, mu bàn tay đã ướt đẫm máu.

Y tá kêu lên: “Chuyện gì vậy? Sao lại…”
Vân Lập Tân cũng lo lắng nói: “Sao lại thành ra thế này?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Bạc Tuấn Phong quay người đi không nói gì, nhưng anh biết rằng tạm thời anh sẽ không thể rời khỏi đây được.

Như Vân Ngọc Hân đã nói, chẳng bao lâu nữa là Bạc Ngạn Thiên sẽ tỉnh lại, ngoài cửa đều là phóng viên báo đài, nếu anh bỏ đi ai biết Vân Ngọc Hân sẽ làm ra những chuyện điên rồ gì.

Anh không thể để cô ta muốn làm gì thì làm được.

Cô y tá thương xót nói: “Cô Vân Ngọc Hân, sao lại thành ra thế này được?”
Vân Ngọc Hân yếu ớt nói: “Tôi muốn uống nước nên đã trở người một cái, không cẩn thận…
Vân Lập Tân trách móc: “Không phải Bạc Tuấn Phong ở đây sao? Con muốn uống nước thì kêu nó lấy giúp con chứ”
Vân Ngọc Hân giải thích: “Đã mấy ngày nay anh Tuấn Phong không được nghỉ ngơi tử tế rồi, con không muốn làm phiền anh ấy!”
Vân Lập Tân nói: “Vẫn là con biết quan tâm đến Tuấn Phong nhất!”
Cô y tá nói: “Vậy thì cô cũng không thể dại dột như vậy chứ! Hơn nữa, cô Vân Ngọc Hân, bây giờ cô vẫn chưa thể uống nước được!”
“Nhưng tôi khát!”
“Nếu thực sự khát thì cô chỉ có thể dùng tăm bông nhúng nước rồi thoa lên môi để làm ẩm môi được thôi”.

“Tôi biết rồi…
Bạc Tuấn Phong ngấm ngầm chịu đựng.

Anh đứng giữa một đám người đang bận rộn, như thể bất kể chuyện gì xảy ra cũng chẳng hề liên quan gì đến anh.

Vân Lập Tân rất không hài lòng về điều này.

Vân Ngọc Hân đã thành ra như vậy, tên nhóc này trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến Vân Giai Kỳ sao? Thật là quái lạ, người đàn bà độc ác đó thì có gì mà đáng để lo lắng cơ chứ.

Cô y tá lặng lẽ thay kim luồn tĩnh mạch..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 775: 775: Chương 774


Vân Lập Tân đột nhiên nói: “Ngọc Hân, vừa rồi cảnh sát có gọi điện thoại đến hỏi con đã tỉnh lại hay chưa.

Họ nói nếu con tỉnh lại thì họ muốn đến đây để lấy khẩu cung”
Vân Ngọc Hân liếc nhìn Bạc Tuấn Phong đầy ẩn ý, sau đó mỉm cười với Vân Lập Tân: “Bây giờ con… rất mệt.

Con chỉ muốn anh Tuấn Phong ở cạnh chăm sóc cho con, tất cả những người khác con đều không muốn gặp.”
“Vậy…”
Lý Uyển Đồng liếc nhìn Vân Lập Tân: “Vậy thì để Bạc Tuấn Phong ở lại chăm sóc cho Ngọc Hân đi! Chắc chắn là Ngọc Hân đã rất sợ hãi, hơn nữa con bé vừa mới ra khỏi phòng cấp cứu, vẫn chưa hoàn toàn qua khỏi cơn nguy hiểm, để Ngọc Hân nghỉ ngơi thêm chút đi”
“Tôi hiểu rồi”
Vân Lập Tân nói với Bạc Tuấn Phong: “Bạc Tuấn Phong, Ngọc Hân đang rất sợ hãi, con chịu khó ở cạnh chăm sóc cho con bé nhiều một chút!”
Bạc Tuấn Phong quay mặt lại nhưng không hề nhìn Vân Lập Tân mà ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lý Uyển Đồng, lạnh lùng nói: “Bà là cái thá gì? Bà không có tư cách gọi tên tôi.”
Lý Uyển Đồng sững sờ mất một lúc rồi ấm ức nhìn về phía Vân Lập Tân.

Vân Lập Tân nó: “Bạc Tuấn Phong, trước đây cha chưa từng nói với con chuyện này.

Đây là mẹ ruột của Ngọc Hân.”
“Bạc Tuấn Phong, tôi là mẹ của Vân Ngọc Hân, tôi..’ “Câm miệng” Bạc Tuấn Phong không có kiên nhãn để nghe bà ta kể lể về thân phận của mình.

Lý Uyển Đồng càng thêm ấm ức nhưng lại chỉ dám oán trách trong lòng chứ không dám nói ra.

Vân Lập Tân biết rằng tâm trạng của Bạc Tuấn Phong bây giờ đang rất tồi tệ nên cũng không dám làm ầm lên.

Đợi sau khi y tá thay ga trải giường và thu dọn phòng bệnh rồi đi ra ngoài, ông ta và Lý Uyển Đồng liếc nhìn nhau rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống ghế sofa, anh biết rằng lúc này anh tạm thời không thể rời đi được.

Tại nhà họ Vân.

Suốt đêm đó Vân Lập Tân đã không trở về nhà.

Lâm Tĩnh Anh biết rằng Vân Lập Tân sẽ không về.

Ông ta và Lý Uyển Đồng đang chăm sóc cho Vân Ngọc Hân ở trong bệnh viện.

Nửa đêm, Lâm Tĩnh Anh không ngủ được bèn dậy và gọi người giúp việc dậy rồi ra lệnh cho họ thu dọn hành lý.

Bà ta chuẩn bị rời khỏi nhà họ Vân.

Lâm Tĩnh Anh vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc.

Bà ta đã sống trong ngôi nhà này suốt bao nhiêu năm trời, cũng đã từng vui cười và từng tranh chấp cãi vã nhau tại đây, nên bà ta không hẳn là không có chút lưu luyến gì.

Nhưng lần này Vân Lập Tân thực sự đã khiến cho trái tim của bà ta trở nên lạnh lẽo.

Một người đàn ông mà con tim không còn dành cho bà ta, cũng không thèm quan tâm đến nhân phẩm và thể diện của bà ta thì còn gì đáng để mà lưu luyến chứ?
Bà ta có ý định chuyển ra ngoài càng sớm càng tốt.

Hiện tại tạm thời chưa thể về nhà mẹ đẻ được nhưng Lâm Tĩnh Anh có một số tiền tiết kiệm trong tay, bà ta thà thuê trọ ở bên ngoài trong thời gian ngắn chứ không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này.

Nếu như Lý Uyển Đồng đã rắp tâm muốn trở thành bà Vân vậy thì cứ nhường cái vị trí bà Vân này lại cho con đ**m đó.

Thế giới này rộng lớn như vậy, ắt sẽ có nơi bà ta thuộc về.

Trong khi thu dọn đồ đạc, bà ta vô tình lật thấy một bức ảnh, đó là bức ảnh lúc Vân Giai Kỳ mười lăm tuổi được chụp vào ngày sinh nhật của cô.

Cô sinh cùng ngày với Vân Ngọc Hân nhưng trong bữa tiệc sinh nhật cô đã bị ép đến ngồi ở vị trí khó nhìn thấy nhất, mặc dù Vân Giai Kỳ đứng trong góc, hai tay chắp tay sau lưng nhưng cô vẫn xinh đẹp tuyệt trần và vô cùng bắt mắt, chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 776: 776: Chương 775


Lâm Tĩnh Anh ôm bức ảnh vào lòng, khóc lóc một cách đau đớn.

Bà ta đã làm tổn thương đến con gái mình suốt bao nhiêu năm trời như vậy mà không hề hay biết, không biết liệu sau này còn có cơ hội để bù đắp hay không.

Lâm Tĩnh Anh đã từng chứng kiến Vân Ngọc Hân là người không từ thủ đoạn.

Vân Ngọc Hân bề ngoài mềm yếu nhưng thực chất lòng dạ cô ta vô cùng nham hiểm.

Nếu không phải từng tận mắt chứng kiến thì Lâm Tĩnh Anh cũng sẽ hoàn toàn bị lừa gạt.

Vân Giai Kỳ hiện đang bị giam giữ trong một trại giam lạnh lẽo, chắc hẳn cô rất sợ hãi và bất lực, nhưng bà ta thậm chí đến một lần gặp mặt cô cũng lực bất tòng tâm.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nghĩ đến Cung Dận.

Nếu như… Nếu là nhà học Cung, những gì nhà họ Bạc làm được thì chắc chắn nhà họ Cung cũng có thể.

Lâm Tĩnh Anh trở nên khẩn trương, một ngọn lửa hy vọng bùng lên trong lòng bà ta.

Đến bước đường cùng này thì nhà họ Cung trở thành cứu cánh duy nhất mà bà ta có thể nương tựa vào.

Lâm Tĩnh Anh nhanh chóng thay quần áo và kêu tài xế đưa đến nhà họ Cung.

Tại cổng lớn nhà họ Cung.

Chỉ có một ngọn đèn được bật sáng ở đại sảnh, bà ta xuống xe, bước tới cửa rồi vội vàng bấm chuông.

Rất lâu sau vẫn không có ai đáp lại.

Lâm Tĩnh Anh kiên trì Không lâu sau, quản gia mặc đồ ngủ, khoác áo một chiếc áo khoác ở bên ngoài vội vàng bước tới cổng, vừa nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh thì có chút kinh ngạc: “Bà Vân?”
“Tôi muốn gặp Cung Dận!”
“Đã… đã muộn thế này rồi còn có chuyện gì nghiêm trọng như vậy? Ông Cùng còn chưa ngủ dậy, giờ mới có mấy giờ chứ?”
“Tôi có việc gấp, làm ơn mở cửa ra! Tôi muốn gặp Cung Dận!”
“Chuyện có gấp đến mấy thì cũng phải đợi đến sáng mai đi.

Đợi ông Cung ngủ dậy đã rồi tôi sẽ thông báo với ông ấy một tiếng…”
“Chuyện vô cùng khẩn cấp, nếu không tôi đã không đến đây quấy rầy vào đêm hôm khuya khoảt như thế này…”
Hai mắt Lâm Tĩnh Anh đỏ hoen vì lo lắng, như thể bà ta sắp khóc thành tiếng đến nơi.

Quản gia thở dài, sau đó mở cửa cho bà ta và đưa Lâm Tĩnh Anh vào phòng khách.

Lâm Tĩnh Anh van xin: “Tôi có chuyện muốn gặp Cung Dận, xin hãy cho tôi gặp ông ấy”
“Được… Vậy tôi lên lầu thông báo một tiếng, bà ngồi chờ ở đây”
“Được”
Tại phòng ngủ của chủ nhà.

Mộng Yến Mi bị đánh thức bởi một tiếng gõ cửa nhẹ.

Bà ta ngồi bật dậy, liếc nhìn đồng hồ ở đầu giường, mới có bốn giờ mười lăm phút.

Mộng Yến Mi vẻ khó chịu nói vọng ra phía cửa: “Có chuyện gì vậy?”
“Thưa bà, là tôi…”
“Nửa đêm ông không ngủ đi còn gõ cửa làm gì?”
“Chuyện là thế này… Bà Vân có chuyện muốn nhờ vả”
Mộng Yến Mi đột nhiên cau mày.

Bà ta không khỏi tức giận: “Có chuyện gì to tát mà lại tìm đến đây lúc đêm hôm khuya khoắt thế này? Bây giờ là mấy giờ rồi, không định cho người khác nghỉ ngơi à?”
Giọng của Mộng Yến Mi cũng khiến Cung Dận bị tỉnh giấc.

Cung Dận ngồi dậy trên giường, nghỉ hoặc hỏi: “Ai?”
Mộng Yến Mi nói: “Thấy bảo là Lâm Tĩnh Anh đã đến đây”
“Bà ấy?” Cung Dận nghỉ ngờ hỏi: “Đã muộn như vậy rồi bà ấy còn đến đây làm gì?”
Quản gia ở ngoài cửa trả lời: “Bà ấy nói là có chuyên vô cùng quan trọng…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 777: 777: Chương 776


Mộng Yến Mi bật đèn tường lên, hai người nhìn nhau một cái.

Cung Dận nói: “Bà cứ ngủ trước đi, để tôi đi xem xem có chuyện gì.”
Mộng Yến Mi lập tức ngăn ông ta lại: “Cái gì? Nửa đêm khuya khoắt như vậy rồi Lâm Tĩnh Anh tự dưng lại tìm đến ông, cô nam quả nữ, chuyện này mà đồn ra ngoài thì người ta sẽ nghĩ thế nào?”
Cung Dận nói: “Nếu bà ta đã tìm đến tận nhà như vậy thì chắc hản là có chuyện gì đó rất gấp”
“Còn có thể có chuyện gì chứ?” Mộng Yến Mi bất mãn nói: “Ông cứ ở yên trong phòng, không được phép gặp bà ta.

Để tôi đi xem tình hình thế nào Mộng Yến Mi khoác một chiếc áo khoác mỏng và bước xuống nhà.

Lâm Tĩnh Anh nghe thấy tiếng bước chân, lập tức lo lắng đứng lên, vừa ngẩng đầu lên, bà ta sững sờ khi nhìn thấy Mộng Yến Mi đang đi xuống lầu.

“Cung Dận đâu?”
Mộng Yến Mi trịch thượng liếc bà ta một cái: “Bà tìm Cung Dận làm gì? Đã muộn như vậy rồi, bà có chuyện gì chỉ có thể nói với ông ấy mà không thể nói với tôi được? Lâm Tĩnh Anh, đã là vợ người ta rồi bà chẳng lẽ không biết cần phải kiêng dè cái gì ư? Nếu để Vân Lập Tân biết là nửa đêm nửa hôm bà không ngủ còn chạy đến gặp chồng tôi đòi nói chuyện riêng tư thì bà bảo ông ấy sẽ nghĩ thế nào?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Tôi có việc gấp cần bàn bạc với ông ấy”

“Có chuyện gì gấp?” Mộng Yến Mi hết sức cảnh giác bà ta, dẫu sao Lâm Tĩnh Anh và Cung Dận đã từng có một khoảng thời gian với nhau.

Dù không phải là cả hai tình nguyện nhưng bà ta vẫn rất kiêng ky.

Lâm Tĩnh Anh do dự, bà ta không biết nếu nói với Mộng Yến Mi chuyện này liệu bà ta có chịu giúp đỡ hay không.

Xét cho cùng, Vân Giai Kỳ là con gái ruột của Cung Dận nhưng không liên quan gì đến Mộng Yến Mi.

Bà ta cầu xin Cung Dận thì còn có thể mong Cung Dận nể tình cốt nhục, nhưng nếu nói cho Mộng Yến Mi biết liệu Mộng Yến Mi có quan tâm đến chuyện sống chết của Vân Giai Kỳ không?
Lâm Tĩnh Anh lo lắng kêu lên: “Cho tôi gặp Cung Dận đi.

Nếu không phải đột nhiên xảy ra chuyện tôi cũng không đến mức phải đánh liều mà chạy tới tận đây”
Mộng Yến Mi mấy kiên nhẫn nói: “Vậy bà có chuyện muốn nói là chuyện gì? Bà không thể nói cho tôi nghe được sao?”
Lâm Tĩnh Anh thấy Mộng Yến Mi hoàn toàn không muốn để bà ta gặp Cung Dận, vừa tuyệt vọng lại vừa không còn lựa chọn nào khác.

Bà ta nói: “Có chuyện xảy ra với Vân Giai Kỳ rồi.”
Mộng Yến Mi giật mình: “Có chuyện gì?”
“Con bé… hiện tại con bé đang ở đồn cảnh sát, tôi muốn…tôi muốn nhờ Cung Dận bảo lãnh cho con bé!”
Mộng Yến Mi vô cùng hoảng hốt.

“Tại sao cô ta lại ở trong đồn cảnh sát? Cần có người bảo lãnh? Cô ta đã phạm tội gì?”
Mộng Yến Mi hoài nghỉ nói: “Lâm Tĩnh Anh, não của bà có vấn đề gì không? Con gái bà có chuyện lại đi tìm chồng tôi làm gì? Bà không biết đi tìm chồng của bà à?”
Lâm Tĩnh Anh cả người run lên, không nói nên lời.

Mộng Yến Mi nói, “Ồ, tôi hiểu rồi, Vân Giai Kỳ không phải con đẻ của chồng bà, vậy nên bà biết chuyện này có cầu xin ông ta cũng vô ích cho nên bà muốn đến cầu xin Cung Dận có đúng không? Lâm Tĩnh Anh, bà quả là biết tính toán.

Tôi nói cho bà biết, không thể nào! Vân Giai Kỳ phải trả giá cho những gì mà cô ta gây ra.

Cô ta không thể vô duyên vô cớ mà bị bắt được.

Giai Kỳ đã phạm phải tội gì? Chẳng phải mấy ngày trước vẫn còn đang yên ổn hay sao? Sao đột nhiên lại…”
“Con gái tôi vô tội!” Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Con bé bị người ta vu oan, bị hãm hại!”
“Ai lại đi vu oan, hãm hại cô ta chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 778: 778: Chương 777


“Vân Ngọc Hân!” Lâm Tĩnh Anh nói: “Con bé vô tội.

Tôi không muốn phải nhìn con gái mình chịu đựng khổ sở ở trong đó.

Con bé đã bị giam một ngày trời rồi, tôi lo rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra”.

“Quái lạ” Mộng Yến Mi hừ lạnh một tiếng”“Trước đây không phải bà rất ghét bỏ đứa con nghiệt chủng này sao? Sao bây giờ lại làm ra vẻ mẹ con hiếu thảo trước mặt tôi?”
Đôi môi Lâm Tĩnh Anh run lên bần bật: “Con bé không phải…
Gì?”
Lâm Tĩnh Anh như dùng hết sức lực: “Con bé không phải là đứa con nghiệt chủng!”
Mộng Yến Mi không ngờ rằng một nguồn năng lượng mạnh mẽ như vậy lại bùng phát từ người phụ nữ gầy gò này.

Cung Dận vừa đi ra khỏi phòng cũng đã nghe thấy giọng nói của Lâm Tĩnh Anh.

Ông ta bước đến tầng hai, đứng ở lan can và nhìn xuống dưới liền thấy Lâm Tĩnh Anh đang đứng trước mặt Mộng Yến Mi, khiêm tốn lau nước mắt.

“Đứa trẻ này đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ từ khi còn nhỏ.

Cha không nhận con bé, mẹ cũng không nhận con bé.

Lâm Tĩnh Anh tôi có lỗi với con bé.

Bây giờ con bé lại bị bắt nạt như thế này…”
“Lâm Tĩnh Anh bà có lỗi với cô ta thì có liên quan gì đến nhà họ Cung?”
“Không phải vậy… Cho dù không phải vì con bé là con gái ruột của Cung Dận, thì nhà họ Cung có quyền thế, chắc chắn sẽ có cách rửa sạch được tội danh cho con bé!”
“Câm miệng!”
Mộng Yến Mi đã vô cùng tức giận khi nghe những lời nói của Lâm Tĩnh Anh: “Cô ta không phải là con gái của Cung Dận.

Không phải!”
Lâm Tĩnh Anh định nói gì đó, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Cung Dận đang đứng ở lầu hai, bà ta có chút kinh ngạc, trợn tròn hai mắt.

Mộng Yến Mi nhìn theo ánh mắt của bà ta, quay đầu lại nhìn thấy Cung Dận đang đứng ở lầu hai, vẻ mặt càng thêm không vui: “Cung Dận?”
Cung Dận bước xuống lầu.

“Đã xảy ra chuyện gì?”
Lâm Tĩnh Anh ngay lập bước qua bỏ lại Mộng Yến Mi và đi về phía Cung Dận.

“Vân Giai Kỳ bị Vân Ngọc Hân hãm hại vì tội cố ý giết người và hiện đang bị giam giữ.

Con bé không giết người cũng không làm tổn thương bất cứ ai cả.

Con bé vô tội.

Ông hãy cứu lấy con bé, dù gì nó cũng là con gái ruột của ông!”
Mộng Yến Mi nhất thời không chịu nổi: “Lâm Tĩnh Anh! Bà một vừa hai phải thôi.

Đứa nghiệt chủng kia không phải con gái của nhà họ Cung! Nhà họ Cung sẽ không bao giờ thừa nhận đâu!”
“Mộng Yến Mi” Vì lý do nào đó, vẻ mặt Cung Dận có chút khó coi khi nghe thấy Mộng Yến Mi nói Vân Giai Kỳ là đứa nghiệt chủng: “Đừng nói những điều khó nghe như vậy”.

Mộng Yến Mi trừng mắt nhìn một cách khó tin: “Cái gì?
Chẳng lẽ không phải sao?”
“Không phải ông thực sự tin lời bà ta nói mà đi nhận đứa con nghiệt chủng đó đấy chứ?”
Mộng Yến Mi quýnh đến đỏ cả mắt: “Cung Dận, ông quên ông đã hứa với tôi những gì rồi sao?”
Cung Dận thấy Mộng Yến Mi ấm ức nước mắt tuôn trào, nhất thời vừa đau lòng vừa không đành lòng.

Nhưng Lâm Tĩnh Anh cũng ở bên cạnh lo lắng không ngừng lau nước mắt, Cung Dận là niềm hy vọng cuối cùng mà bà ta có thể bấu víu được.

Bà ta không thể ngồi không một chỗ dương mắt nhìn Vân Giai Kỳ đau khổ mà không quan tâm được.

Cung Dận nói với Mộng Yến Mi: “Bà về phòng trước đi, tôi sẽ nói chuyện với bà ấy”
“Cung Dận! Ông đuổi tôi lên lâu không phải là vì muốn cùng người phụ nữ này đi gặp đứa con nghiệt chủng đó sao?
Tôi không cho phép! Tôi không cho phép ông đưa đứa nghiệt chủng đó về đây!”.
 
Back
Top Bottom