Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 720: 720: Chương 719


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Truyen1.one cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của truyen1.one.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh
Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!

Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng
Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Truyen1.one cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của truyen1.one.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh
Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 721: 721: Chương 720


Đôi mắt anh nhuộm đỏ vì tức giận!
Vân Giai Kỳ hoàn toàn bị hoảng sợ.

Từ trước tới nay anh chưa từng nhìn thấy cô sợ hãi đến như vậy, không biết làm gì, toàn thân run rẩy.

Anh nhìn bộ dạng đó không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Giai Kỳ, đừng sợ.”
Giai Kỳ hoảng loạn nói: “Tuấn Phong, em thật sự không giết người…”
“Anh Tuấn Phong…”
Trong vũng máu, Vân Ngọc Hân yếu ớt gọi tên Bạc Tuấn Phong.

Người đàn ông nhìn cô ta.

Vân Ngọc Hân nói: “Anh Tuấn Phong, em có lời muốn nói với anh, em lạnh quá, anh đến đây ôm em được không…”
Bạc Tuấn Phong không đi đến chỗ cô ta.

Vân Ngọc Hân gấp gáp nói: “Anh Tuấn Phong, qua đây đi, ôm em được không? Em sợ, đây là lần cuối cùng em gặp anh, em sắp không trụ nổi nữa rồi… Có phải em sắp chết rồi không…”
Nghe vậy, người đàn ông mới bước đến bên cạnh cô ta.

Vân Ngọc Hân nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng của Bạc Tuấn Phong, ở góc độ mà chỉ người đàn ông mới nhìn thấy, cô ta thấp giọng nói: “Anh Tuấn Phong, nếu anh muốn cô ấy không sao thì bây giờ ôm em được không?”
“Vân Ngọc Hân, cô đang làm cái trò gì vậy?”
“Ôm em đi…”
Vân Ngọc Hân giơ bàn tay nhuốm máu ra, nắm chặt lấy ống tay áo của anh, khiến chiếc áo sơ mi của anh bị nhuốm bẩn.

Cũng không biết cô ta lấy đâu ra sức lực mà chảy nhiều máu như vậy vẫn có thể cười.

“Anh Tuấn Phong, anh không muốn em chết, đúng không?

Nếu như em chết rồi, vậy thì Vân Giai Kỳ sẽ thật sự trở thành kẻ giết người, anh làm sao bảo vệ được cô ta? Em… khụ khụ…em nhiều fan hâm mộ như vậy, cô ta có thể thoát được sao?”
“Vân Ngọc Hân!”
Bạc Tuấn Phong đại khái đoán được chuyện gì đã xảy ra, lạnh lùng nói: “Cô thật đáng chết!”
“Đúng, em đáng chết! Nhưng… nhưng em không thể chết!
Nếu không, cô ta phải làm sao đây! Anh sẽ không trơ mắt nhìn cô ấy trở thành kẻ giết người, bị áp giải đến tòa án đúng không?
Nếu như cô ta chết, thì mới là chết mà không có bằng chứng xác thực.

Vân Ngọc Hân nhiều fan hâm mộ như vậy.

Những lời phê phán của những người này dành cho Giai Kỳ trước đây còn chưa nguôi ngoai, giờ đây việc này chưa xong việc khác đã đến.

Nếu như Vân Ngọc Hân chết, những người fan cuồng kia cho dù có đổ máu cũng sẽ đi tìm công lý cho thần tượng đã bị chết một cách thảm thương!
Trăm năm bia đá vẫn mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơi Vân Ngọc Hân nói: “Em đã liên hệ với giới truyền thông rồi… Bây giờ, bệnh viện có lẽ cũng đã bị… đã bị phóng viên bao vây rồi… Anh Tuấn Phong, anh sẽ không… sẽ không thấy chết mà không cứu đúng không?”
Tuấn Phong nắm chặt lấy cổ áo của cô ta: “Vân Ngọc Hân, cô thật độc ác!”
“Đúng, em độc ác! Vì anh, em có thể đến mạng… đến mạng cũng không cần nữa…”
Nói xong, cô ta lại nhắc nhở anh: “Anh Tuấn Phong, bây giờ… em muốn anh ôm em, em không cần ai khác, em chỉ cần anh… em chỉ cần anh… Nếu không, anh cứ đợi Vân Giai Kỳ bị kết án tử hình đi!”
Vân Ngọc Hân nói xong, bất ngờ bật khóc to lên: “Anh Tuấn Phong, em đau quá, em lạnh quá… em rất sợ, em sẽ chết…”
Nói rồi cô ta siết chặt tay anh, ép anh ôm cô ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 722: 722: Chương 721


“Ôm em đi…”
Bên ngoài cửa, y tá hét lên: “Đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát sẽ tới ngay thôi!”
“Bác sĩ Từ, bác sĩ Từ! Ở đây! Nhanh đến cứu người!”
Xung quanh hỗn loạn.

Những chuyện như vậy hiếm khi xảy ra ở bệnh viện.

Sống chết có số!
Tất cả mọi mọi người đều vô cùng hoảng loạn.

Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, nhìn Vân Giai Kỳ đang bị giữ chặt sau cánh cửa.

Cô nước mắt lưng tròng, nhìn Bạc Tuấn Phong bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Anh trơ mắt nhìn toàn thân cô đang run lên, nhưng hiện tại anh không có cách nào để ôm cô vào lòng.

Vân Ngọc Hân vẫn đang khóc sướt mướt: “Anh Tuấn Phong, em không muốn chết, trong bụng em còn có đứa con của anh… em không muốn chết, em còn muốn nhìn con của chúng ta được sinh ra một cách bình an! Em cũng đã nghĩ xong tên của con chúng ta rồi, em không thể chết, em phải cùng con trưởng thành…”
Mắt phượng của Bạc Tuấn Phong híp lại.

Anh bế Vân Ngọc Hân lên bằng một tay, dưới sự giúp đỡ của mấy cô y tá đi ra cửa.

“Nhường một chút! Nhường một chút!”
“Mạng người quan trọng, mọi người đừng chắn ở cửa!”
Cùng lúc đó, cảnh sát cũng chạy tới.

Vân Giai Kỳ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong ôm Vân Ngọc Hân ra tới cửa, tâm mắt hai người giao nhau, cô thấy anh ôm Vân Ngọc Hân, dáng vẻ vội vàng, ánh mắt không khỏi trở nên cực kỳ tuyệt vọng!
Bạc Tuấn Phong nhìn cô một cái, vừa định mở miệng thì Vân Ngọc Hân đột nhiên kéo lấy vạt áo anh, giãy dụa thì thào: “Anh Tuấn Phong, con của chúng ta….còn có thể giữ được không? Em sợ quá…
Cô ta nói vậy chính là muốn tạo áp lực cho Bạc Tuấn Phong.

Đơn giản là, nếu cô ta phải chết thì Vân Giai Kỳ cũng buộc phải chôn cùng!
Bạc Tuấn Phong đành nhãn tâm, không nhìn Vân Giai Kỳ lấy một cái, ôm cô ta đi thẳng về phía phòng phẫu thuật.

“Vân Ngọc Hân, tốt nhất là cô không có chuyện gì cho tôi!”
Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tuấn Phong cứ thế đi mất liền cảm thấy hoảng hốt.

“Tuấn Phong!”
Cô gấp đến mức giãy dụa kịch liệt lại bị cảnh sát vừa tới lập tức khống chế.

“Cảnh sát đây! Cô chạy không thoát đâu!”
“Hung thủ, hung thủ giết người! Ngay lúc ban ngày ban mặt cũng dám ra tay ở bệnh viện, quả thật không để luật pháp vào trong mắt!”
“Lưới trời tuy thưa mà khó lọt! Xúc động chính là ma quỷ mài”
Vân Giai Kỳ không có sức chống cự nói: “Tôi không phải là hung thủ!”
Cô còn chưa kịp nói xong đã bị cảnh sát ấn trên mặt đất, hai tay bị khoá ở sau người khiến các đốt ngón tay vặn vẹo đến biến dạng.

Đây là tiêu chuẩn áp giải khi bắt người bị tình nghi.

Nhưng Vân Giai Kỳ chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày, cô cũng bị cho là thủ phạm giết người, dùng phương pháp bắt giữ đây nhục nhã này ấn trên mặt đất.

“Các người hãy tin tôi!” Vân Giai Kỳ gào khản cả giọng: “Tôi không phải hung thủ giết người, tôi không có giết người!”
“Hiện tại nói nhiều như vậy để làm gì? Đợi khi theo chúng tôi về cục cảnh sát, cô lại từ từ nói với chúng tôi sau! Bây giờ để giành sức lực đi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 722: 722: Chương 721


“Ôm em đi…”
Bên ngoài cửa, y tá hét lên: “Đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát sẽ tới ngay thôi!”
“Bác sĩ Từ, bác sĩ Từ! Ở đây! Nhanh đến cứu người!”
Xung quanh hỗn loạn.

Những chuyện như vậy hiếm khi xảy ra ở bệnh viện.

Sống chết có số!
Tất cả mọi mọi người đều vô cùng hoảng loạn.

Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, nhìn Vân Giai Kỳ đang bị giữ chặt sau cánh cửa.

Cô nước mắt lưng tròng, nhìn Bạc Tuấn Phong bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Anh trơ mắt nhìn toàn thân cô đang run lên, nhưng hiện tại anh không có cách nào để ôm cô vào lòng.

Vân Ngọc Hân vẫn đang khóc sướt mướt: “Anh Tuấn Phong, em không muốn chết, trong bụng em còn có đứa con của anh… em không muốn chết, em còn muốn nhìn con của chúng ta được sinh ra một cách bình an! Em cũng đã nghĩ xong tên của con chúng ta rồi, em không thể chết, em phải cùng con trưởng thành…”
Mắt phượng của Bạc Tuấn Phong híp lại.

Anh bế Vân Ngọc Hân lên bằng một tay, dưới sự giúp đỡ của mấy cô y tá đi ra cửa.

“Nhường một chút! Nhường một chút!”
“Mạng người quan trọng, mọi người đừng chắn ở cửa!”
Cùng lúc đó, cảnh sát cũng chạy tới.

Vân Giai Kỳ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong ôm Vân Ngọc Hân ra tới cửa, tâm mắt hai người giao nhau, cô thấy anh ôm Vân Ngọc Hân, dáng vẻ vội vàng, ánh mắt không khỏi trở nên cực kỳ tuyệt vọng!
Bạc Tuấn Phong nhìn cô một cái, vừa định mở miệng thì Vân Ngọc Hân đột nhiên kéo lấy vạt áo anh, giãy dụa thì thào: “Anh Tuấn Phong, con của chúng ta….còn có thể giữ được không? Em sợ quá…
Cô ta nói vậy chính là muốn tạo áp lực cho Bạc Tuấn Phong.

Đơn giản là, nếu cô ta phải chết thì Vân Giai Kỳ cũng buộc phải chôn cùng!
Bạc Tuấn Phong đành nhãn tâm, không nhìn Vân Giai Kỳ lấy một cái, ôm cô ta đi thẳng về phía phòng phẫu thuật.

“Vân Ngọc Hân, tốt nhất là cô không có chuyện gì cho tôi!”
Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tuấn Phong cứ thế đi mất liền cảm thấy hoảng hốt.

“Tuấn Phong!”
Cô gấp đến mức giãy dụa kịch liệt lại bị cảnh sát vừa tới lập tức khống chế.

“Cảnh sát đây! Cô chạy không thoát đâu!”
“Hung thủ, hung thủ giết người! Ngay lúc ban ngày ban mặt cũng dám ra tay ở bệnh viện, quả thật không để luật pháp vào trong mắt!”
“Lưới trời tuy thưa mà khó lọt! Xúc động chính là ma quỷ mài”
Vân Giai Kỳ không có sức chống cự nói: “Tôi không phải là hung thủ!”
Cô còn chưa kịp nói xong đã bị cảnh sát ấn trên mặt đất, hai tay bị khoá ở sau người khiến các đốt ngón tay vặn vẹo đến biến dạng.

Đây là tiêu chuẩn áp giải khi bắt người bị tình nghi.

Nhưng Vân Giai Kỳ chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày, cô cũng bị cho là thủ phạm giết người, dùng phương pháp bắt giữ đây nhục nhã này ấn trên mặt đất.

“Các người hãy tin tôi!” Vân Giai Kỳ gào khản cả giọng: “Tôi không phải hung thủ giết người, tôi không có giết người!”
“Hiện tại nói nhiều như vậy để làm gì? Đợi khi theo chúng tôi về cục cảnh sát, cô lại từ từ nói với chúng tôi sau! Bây giờ để giành sức lực đi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 723: 723: Chương 722


Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл1.оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!
Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл1.оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh
Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!

Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng
Truyện sẽ được cập nhật vào ngày mai.

Team Тrцуeл1.оne cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ chúng mình!.

Chúc các bạn luôn an lành và mạnh khỏe trong mùa dịch ạ!

Hiện tại có rất nhiều trang web tự động của Тrцуeл1.оne.

Nên nội dung này chỉ là để chống tự động, mong cả nhà thông cảm để công sức chúng mình làm ra không bị lợi dụng một cách quá mức.

Cảm ơn cả nhà!
Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng, Xèo đôi cánh, xèo đôi cánh
Ɓươm bướm baу đôi ba vòng, Ɓươm bướm baу đôi ba vòng
Ɛm ngồi xem, em ngồi xem …… hahaaha!!
Kìa con gái kìa, kìa con gái kìa,Gủ đi chơi, gủ đi chơi
Ɓa tháng sau em có bầu, Ɓa tháng sau em có bầu
Mang zề nuôi, mang zề nuôi …… hahaaga~~
Anh thjch con ghệ mập ăn nhiều nó mới mập …Ăn xong rồi zo ấp ấp xong rồi lại nằm
Anh thjck con ghệ ốm không ăn nó mới ốm …Không sướng lúc khi ôm mình mẩу như cọng gôm
Anh thjck con ghệ lùn tui lùn nhưng rất sung …Hơi khó lúc khi hun muốn hun phải khôm xuống
Anh thjck con ghệ cao nhìn em như người mẫu …Ϲhân dài cao đến nách zo cửa lại đụng đầu
Anh thjck con ghệ ngầu nhìn giống xã hội đen …Xâm mình 3 4 chỗ mang zề ba má khen
Anh thjck con ghệ đen hàm răng em rất trắng …Tối ngủ phải mở đèn nếu kO chỉ thấу trăng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 724: 724: Chương 723


“Cô lấy túi máu chưa?!”
“Mau truyền máu!”
“Độ bão hòa oxi trong máu đang giảm dần…”
“Đúng là nguy hiểm, vừa rồi suýt chút nữa…”
Vân Lập Tân bị dọa sợ hãi đứng tại chỗ.

Y tá vừa thấy ông ta vào đã tức giận nói: “Phòng cấp cứu là nơi cấm những người không phận sự không được vào, sao ông lại đi vào đây?”
“Con gái của tôi thế nào rồi!?”
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu con gái ông! Ông lập đi tức đi ra ngoài đi!”
Mấy y tá tiến đến muốn đẩy Vân Lập Tân ra ngoài.

Vân Lập Tân lòng như lửa đốt nói: “Cho tôi gặp con gái! Cho tôi gặp con gái đi!”
Ông ta vừa nghe nói Vân Ngọc Hân gặp nguy hiểm một hồi, sao có thể xảy ra chuyện như vậy?
Vân Lập Tân còn chưa kịp hỏi rõ đã bị đẩy ra khỏi cửa, không thể vào lại được nữa.

Lâm Tĩnh Anh đi tới hỏi: “Thế nào r “Làm sao tôi biết được! Tôi vừa vào đã bị đẩy ra, chả hiểu sao người vừa vào phòng cấp cứu…”
Ban đầu bọn họ nghe nói Bạc Tuấn Phong nhập viện nên mới vội vàng đến thăm, nhưng vừa tới bệnh viện bọn họ lại nhận được điện thoại thông báo Vân Ngọc Hân cũng vào phòng cấp cứu.

Giọng điệu của bác sĩ trong điện thoại rất nghiêm trọng, nói bọn họ phải nhanh đến đây, có thể đây là lần cuối cùng được gặp mặt!
Sao lại nghiêm trọng như vậy!
Bạc Tiêu Dương không thấy Bạc Thúy Quỳnh đâu, vừa thấy y tá từ phòng cấp cứu đi ra trên người toàn máu, cậu ta lập tức đi đến ngăn cản cô ấy.

“Tình hình bên trong như thế nào vậy?”
Y tá ngẩng đầu hỏi: “Mấy người là người nhà bệnh nhân bị thương đúng không?”
Vân Lập Tân từ xa nhanh chóng bước tới: “Đúng”
“Vậy thì mong các anh hãy chuẩn bị tâm lý! Bệnh nhân bị thương rất nặng, chảy rất nhiều máu.

Bởi vì do bận cứu mạng nên ngay cả tình hình bệnh nguy kích chúng tôi cũng chưa kịp thông báo cho các anh…”
Vân Lập Tân nghe xong loạng choạng suýt ngã xuống.

Chuẩn bị tâm lý tốt sao!?

Tình huống gì mà bọn họ phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!”
Trong lòng Lâm Tĩnh Anh cũng phập phồng lo lắng.

Không biết vì sao bà ta không có cảm giác lo lắng như Vân Lập Tân, chỉ vội vàng hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Cô Vân bị người ta đâm nên bị thượng, bụng cô ấy bị thương rất sâu, máu chảy nhiều.

Vừa rồi cô ấy bị sốc!”
“Bị đâm sao?!”
Vân Lập Tân không khỏi cao giọng, sự tức giận biểu hiện rõ ràng: “Bị ai đâm?”
Y tá nhớ lại: “Hình như là…Vân Giai Kỳ!”
“Vân Giai Kỳ?”
Mọi người nghe vậy đều bị sốc.

Lâm Tĩnh Anh lẩm bẩm: “Sao có thể như vậy được…”
“Dù sao đối tượng tình nghi cũng đã được đưa đến đồn cảnh sát, bây giờ chúng tôi đang hết lòng cứu giúp!”
Vân Lập Tân nghe đến đây, lập tức buông sự kiêu ngạo xuống, cầu xin y tá: “Wan xin các người hãy cứu lấy con gái tôi.

Ngàn vạn lần đừng để cho kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”
“Yên tâm, chúng tôi chúng tôi hiện đang cố gắng cứu chữa hết sức!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 725: 725: Chương 724


Nói xong, cô y tá vội vàng rời đi.

Chỉ chốc lát sau đã vội vàng cầm túi máu đi vào phòng cấp cứu.

Vân Lập Tân nhìn đèn trong phòng cấp cứu bật sáng, thần thần ngồi thụp xuống hàng ghế chờ.

Đột nhiên ông ta nghĩ đến cái gì đó, lấy điện thoại ra gọi điện.

Lâm Tĩnh Anh vẫn đang tò mò không biết giờ phút quan trọng này ông ta gọi cho ai.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Vân Lập Tân nói với người ở đầu dây bên kia: “Uyển Đồng! Bà mau đến bệnh viện đi! Ngọc Hân xảy chuyện rồi, tôi sợ bà tới không kịp gặp mặt con bé lần cuối Đầu Lâm Tĩnh Anh ong ong.

Bà ta không ngờ Vân Lập Tân lại gọi cho Lý Uyển Đồng.

Đúng vậy.

Vân Ngọc Hân gặp chuyện, dù sao thì Lý Uyển Đồng cũng là mẹ ruột của Vân Ngọc Hân, đương nhiên Vân Lập Tân phải gọi Lý Uyển Đồng đến đây rồi!
Bà ta mơ hồ nhận ra rằng, lần này tình hình của Vân Ngọc Hân dù tốt hay xấu thì địa vị của con bé trong nhà họ Vân cũng không còn được đảm bảo nữa!
Nếu Vân Ngọc Hân không chống đỡ được.

Vậy thì chắc chắn Lý Uyển Đồng sẽ nhân cơ hội này để tỏ ra đau lòng về con gái mình, lấy lòng Vân Lập Tân.

Nếu Vân Ngọc Hân có thể vượt qua, tình cảm của hai người cũng sẽ nhân cơ hội đó mà tốt lên.

Lâm Tĩnh Anh cảm thấy thất vọng đến mức không thể nào thất vọng hơn đối với Vân Lập Tân.

Bạc Thúy Quỳnh nhíu mày hỏi: “Chú Vân, Vân Giai Kỳ đâm Vân Ngọc Hân sao?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Mọi chuyện vẫn chưa được xác định, đừng vội đưa ra kết luận”
Vân Lập Tân không thể tin ngẩng đầu: “Kết luận? Còn muốn xác định thế nào nữa? Ngay cả y tá cũng nói, Ngọc Hân bị thương do Vân Giai Kỳ đâm.

Nếu như bằng chứng không xác thực, liệu Vân Giai Kỳ có bị cảnh sát bắt đi không?”
Ông ta dừng lại, tức giận nắm chặt tay.

Nếu lúc này Vân Giai Kỳ ở đây, ông ta chỉ sợ rằng mình sẽ tức giận mà đánh chết đứa con gái này.

“Từ nhỏ nó đã nghịch ngợm ương bướng, nhưng không ngờ nó lại có tâm địa rắn rết như vậy! Con nhỏ độc ác này chắc chắn đã biết chuyện Ngọc Hân mang thai nên trong lòng mới sinh hận thù.

Xuất phát từ lòng đố ky nên mới ra tay tàn nhẫn như vậy!”
Bạc Thúy Quỳnh nghỉ ngờ nói: “Mang thai?”
Vân Lập Tân nói: “Đúng vậy! Ngọc Hân đang mang cốt nhục của Tuấn Phong, chẳng phải là cái gai trong mắt phải loại bỏ của con nhỏ độc ác kia sao?”
Bạc Thúy Quỳnh không tin: “Sao có thể như vậy được? Cô ta sao có thể mang thai đứa nhỏ của anh Tuấn Phong được?”
Cô ta không tin!
Vân Lập Tân không hài lòng lắm trước giọng điệu nghi ngờ của cô ta.

Bạc Thúy Quỳnh này là ai mà có quyền nghi ngờ?
Ông ta tức giận nói: “Chuyện tới nước này, mang thai đứa nhỏ của ai còn quan trọng sao? Quan trọng là… có thể cứu được Ngọc Hân! Nếu không, cho dù pháp luật không trừng trị được người phụ nữ độc ác này, tôi cũng sẽ liều sống chết với người phụ nữ độc ác này! Khiến cho nó phải chôn cùng cùng Ngọc Hân!”
Bạc Tiêu Dương nói: “Bây giờ ngay cả một thẩm phán dù cao đến mấy cũng chưa khẳng định Vân Giai Kỳ là hung thủ! Cháu biết là chú đang lo lắng cho vết thương của Vân Ngọc Hân, nhưng chú vẫn nên để ý lời nói của mình chút”
Vân Lập Tân lo lắng đứng ngồi không yên, thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy nên ông ta tức giận đi tới chỗ Bạc Tiêu Dương, túm lấy cổ áo Bạc Tiêu Dương: “Sao cháu lại bảo vệ con nhỏ độc ác kia? Cháu cũng bị khuôn mặt nó quyến rũ rồi phải không? Nó đúng là hồ ly tinh, trời sinh đi quyến rũ đàn ông! Nó quyến rũ Tuấn Phong còn chưa đủ, còn định quyến rũ cả cháu nữa sao?”
Một tay Bạc Tiêu Dương siết chặt Vân Lập Tân, gắn từng chữ: “Chú Vân, xin hãy tự trọng!”
Lực tay của cậu ta khá lớn.

Cổ tay Vân Lập Tân suýt chút nữa bị cậu ta làm trật khớp.

Bạc Tiêu Dương nóng nảy đẩy ông ta sang một bên, cũng lười để ý đến ông ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 726: 726: Chương 725


Bạc Thúy Quỳnh thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy cũng hiểu được trong lòng anh ấy không thoải mái.

Vốn dĩ, cô ấy là cô em gái mà anh ta yêu thương nhất.

Bây giờ Vân Giai Kỳ gặp chuyện không hay, tuy Bạc Tiêu Dương không nói rõ nhưng Bạc Thúy Quỳnh sao có thể không nhìn ra cậu ta lo lắng cho Vân Giai Kỳ như thế nào.

Cô ta vội vàng kéo Bạc Tiêu Dương sang một bên, hận rèn sắt không thành thép nói “Anh, đây là chuyện liên quan đến mạng người.

Anh đừng tiếp tay làm việc xấu!”
Bạc Tiêu Dương không nói lời nào.

Bạc Thúy Quỳnh còn muốn nói gì đó, đột nhiên nhìn thấy Bạc Tuấn Phong cất điện thoại.

Cậu ta vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì lập tức đi qua đó: “Anh, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra rồi? Tại sao Vân Ngọc Hân lại ở trong đó? Vân Giai Kỳ đâu?”
Bạc Tuấn Phong lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của cậu ta: “Ông nội vừa mới chuyển phòng bệnh rồi”
Phòng bệnh xảy ra chuyện, cảnh sát đã coi nó như hiện trường hung án, chăng dây cảnh báo, bây giờ pháp y và cảnh sát hình sự đều đang quan sát điều tra hiện trường.

Bây giờ Bạc Tuấn Phong không dám dứt ra.

Anh còn phải trấn an người nhà họ Bạc và người nhà họ Vân.

Việc này chưa giải quyết ổn thỏa mà việc khác lại ập tới.

Nếu như chuyện đó ầm ï lên tới mức tình trạng không thể cứu vãn được nữa, màu trắng thực sự có thể bị nói thành màu đen.

Anh không biết khi đó sẽ xảy ra chuyện gì nhưng anh chỉ thấy hối hận tại sao lúc đó anh không ở trong phòng bệnh.

Anh chỉ tin rằng, người phụ nữ của anh là người vô tội!
Bạc Tiêu Dương đi tới trước cửa phòng bệnh.

Cả tầng có rất nhiều cảnh sát đang túc trực.

Phòng bệnh bị dây cảnh báo chăng khắp nơi.

Cảnh sát hình sự đang ở bên trong xử lý hiện trường đâu vào đấy.

Bạc Tiêu Dương nhìn thấy một cảnh sát hình sự đang cầm một con dao gọt hoa quả dính đây máu cho vào túi niêm phong lại.

“Đây là hung khí, quay về kiểm tra vân tay thử xem”
“Vâng”
Cảnh sát nhìn thấy Bạc Tiêu Dương thì nói với cậu ta: “Anh tránh ra một chút, chúng tôi đang xử lý hiện trường, mong là anh phối hợp”
Bạc Tiêu Dương im lặng không đáp mà rời đi.

Bạc Tuấn Phong vừa xử lý xong Bạc Ngạn Thiên, bác sĩ và y tá đã làm kiểm tra cho Bạc Ngạn Thiên, dự đoán không lâu sau thì Bạc Ngạn Thiên sẽ tỉnh lại.

Bạc Tuấn Phong thấy Bạc Tiêu Dương cũng vào phòng bệnh, đột nhiên nói với cậu ta: “Cậu thay tôi đến sở cảnh sát một chuyến đi”
“Hả?”
“Bây giờ Vân Giai Kỳ đang ở sở cảnh sát, cậu xem có thể bảo lãnh cô ấy ra hay không đi”
Ban đầu Bạc Tuấn Phong không định giao chuyện này cho cậu ta.

Nhưng Bạc Ngạn Thiên sắp tỉnh dậy rồi, nếu như tỉnh lại mà nghe mấy người Vân Lập Tân dùng lời nói hoang đường dụ dỗ người khác, không chừng muốn tạo áp lực giải quyết Vân Giai Kỳ.

Đến lúc đó lại càng không dễ xử giải quyết.

Anh phải ở lại đây.

Bạc Tiêu Dương gật đầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 727: 727: Chương 726


Trước khi rời khỏi bệnh viện, cậu ta lại nhớ tới trước cửa phòng cấp cứu kia.

Vân Ngọc Hân vẫn chưa thoát khỏi sự nguy hiểm của số phận.

Lý Uyển Đồng đã vội vàng chạy tới rồi, đang ở trước cửa ôm Vân Lập Tân kêu khóc om sòm.

“Ngọc Hân ơi! Con gái của tôi…Mẹ còn không kịp tới nhìn con vài lần vậy mà con làm sao lại..”
Nhìn thấy được Lý Uyển Đồng đau lòng không thôi, nước mắt rơi đầy mặt.

Vân Lập Tân an ủi ôm bà ta.

Lâm Tĩnh Anh đứng bên cạnh, nhìn thấy toàn bộ điều này cảm giác như mình chỉ là người ngoài cuộc.

Chồng của mình ôm nhân tình, lo lắng cho con gái của hai người họ, coi bà ta là gì chứ?
Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Vân Ngọc Hân còn chưa chết đâu! Bây giờ bà khóc như vậy không biết là xui xẻo sao?”
Lý Uyển Đồng tức giận trợn mắt liếc nhìn bà ta một cái, chỉ vào mặt bà ta mà mắng: “Bà lại còn ở bên cạnh nói lời chế giễu! Bà làm Ngọc Hân thành ra thế này đấy!”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-727-0.jpg


người như thế! Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó, bây giờ bà nói xấu con bé là tội phạm giết người, bà có dụng ý gì hả?”
Vân Lập Tân nổi giận nói: “Lâm Tĩnh Anh! Đừng có giống như người điên! Sự việc còn chưa có phán quyết là bởi vì cảnh sát chưa sửa lại vụ án thôi!”
Lý Uyển Đồng cũng nói: “Tôi có dụng ý gì à? Bà còn mặt mũi hỏi tôi có ý gì sao? Tôi mới là người phải hỏi bà có dụng ý gì mới đúng! Bà không kết hợp lại hãm hại Ngọc Hân cùng đứa con gái tội phạm giết người kia sao? Bà và nghiệt chủng kia là cùng một bè mà thôi!”
Lâm Tĩnh Anh cũng không biết sự bực tức từ đâu tới đột nhiên nổi giận mắng: “Nếu nói là nghiệt chủng, sao bà không nói Vân Ngọc Hân mới là nghiệt chủng hả? Tôi mới là vợ cả!
Bà là người thứ ba, con gái của người thứ ba không phải nghiệt chủng mà ngược lại còn nói con gái tôi là nghiệt chủng sao?”
Lời nói này chắc chăn là làm Vân Lập Tân tức giận.

Ông ta không muốn thấy bất cứ ai nói một chút không hay về con gái của ông ta.

Ở trong lòng của ông ta chỉ nhận một người con gái, đó chính là Vân Ngọc Hân.

Bất cứ kẻ nào cũng không được nói xấu Vân Ngọc Hân.

Cho dù là người vợ cả kết hôn với ông ta nhiều năm rồi đi nữa thì cũng không được phép!
Ông ta bước tới trước mặt Lâm Tĩnh Anh, nhấc cao tay lên hung hăng mà vung vào mặt bà ta một cái tát.

Cái tát này hoàn toàn làm Lâm Tĩnh Anh mơ hồ.

Bà ta bụm mặt thật chặt, trợn mắt nhìn Vân Lập Tân, không thể tin được người đàn ông này hết lần này tới lần khác lại tát bà ta!
Trong lòng ông ta thật tàn nhãn!
Vân Lập Tân hùng hổ nói: “Bà dám nói Ngọc Hân là nghiệt chủng! Ngọc Hân là con gái ruột của tôi sao có thể là nghiệt chủng hả? Vân Giai Kỳ mới là nghiệt chủng, nó là nghiệt chủng của bà và tên đàn ông khác! Lâm Tĩnh Anh, tôi đã không muốn chịu đựng bà thêm nữa rồi! Chờ chuyện lần này kết thúc chúng ta ly hôn!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 728: 728: Chương 727


Lâm Tĩnh Anh ngơ ra rất lâu, lúc này mới phản ứng lại: “Được thôi! Vân Lập Tân ông muốn ly hôn với tôi sao? Ông cho rằng tôi sợ ông à?”
Lý Uyển Đồng nói: “Bà bớt ở đây mạnh mẽ giữ thể diện đi!
Bà ly hôn thì bà sẽ hai bàn tay trắng, đợi đến lúc bị nhà họ Vân đuổi ra khỏi cửa lớn, lang thang trên đường để xem bà còn có khí phách như vậy nữa không rồi hay nói nhé!”
Bà ta bày ra dáng vẻ vênh váo đắc ý, lúc nhìn về phía Vân Lập Tân thì lại làm vẻ mặt tủi thân.

“Lập Tân, con gái của chúng ta số khổ quá! Con bé hiếu thảo với người phụ nữ này nhiều năm như thế, cuối cùng lại bị bà ta nói là nghiệt chủng!”
Vân Lập Tân cũng không thể chịu đựng được nữa mà nói với Lâm Tĩnh Anh: “Người phụ nữ đê tiện, mau cút đi cho tôi!”
“Cút thì cút!”
Lâm Tĩnh Anh cũng kiên cường lại.

Bà ta nhìn Lý Uyển Đồng rúc vào lồng ngực của Vân Lập Tân, bà ta còn cái gì mà không dám chứ!
Bà ta dù là mặt dày, cũng sẽ không mặt dày tới mức Vân Lập Tân muốn đuổi bà ta xuống làm vợ lẽ, bà ta vẫn còn mặt dày mày dạn!
Bây giờ người đàn ông này đã hết hy vọng trong lòng bà ta Tồi.

Đối với ông ta đã không còn bất cứ hi vọng gì nữa rồi!
Lâm Tĩnh Anh vừa mới quay người đã ngã lên người Bạc.

Tiêu Dương.

Trên mặt bà ta có hơi xấu hổ lập tức hỏi: “Tiêu Dương, cậu có rảnh không? Đưa tôi tới đồn cảnh sát, tôi muốn đi xem Vân Giai Kỳ”
Vừa nghe thấy bà ta muốn đi xem Vân Giai Kỳ, Vân Lập Tân lại tức giận: “Hôm nay nếu bà dám đi xem tội phạm giết người kia thì bà đừng nghĩ muốn vác mặt về nhà họ Vân nữa!”
Lâm Tĩnh Anh quay đầu lại mắng một câu: “Tôi đi xem ai liên quan gì đến ông? Vân Lập Tân, chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, không tới lượt ông quản tôi! Ông đi mà ôm gái bán hoa diễn vở hài kịch của mình đi!”
Vân Lập Tân bị bà ta suýt chút nữa đã bị đau tim: “Bài”
Kết hôn nhiều năm như vậy rồi, ông ta chưa bao giờ thấy vẻ mặt kiên cường này của Lâm Tĩnh Anh.

Lý Uyển Đồng vừa nghe thấy Lâm Tĩnh Anh gọi bà ta là gái bán hoa lại kích động muốn xông qua đó nhưng lại bị Bạc Tiêu Dương chặn lại đẩy ra.

“Cút ngay! Cậu là ai hả?”
Phong thái của Lý Uyển Đồng vô cùng khoa trương.

Vân Lập Tân vội chạy lại kéo bà ta ra đằng sau, thấp giọng cảnh cáo nói: “Bà như thế nào với Lâm Tĩnh Anh tôi không quan tâm, nhưng người này không phải người mà bà có thể trêu chọc đến đâu!”
Nói xong, ông ta lại nói với Bạc Tiêu Dương: “Tiêu Dương, đây là chuyện của nhà họ Vân, chú khuyên cháu đừng nên xen vào thì tốt hơn”
“Chú thừa nhận Vân Giai Kỳ không phải con gái của chú đúng không?” Bạc Tiêu Dương đột nhiên hỏi.

Vân Lập Tân hừ lạnh một tiếng: “Nghiệt chủng này mới không phải là con gái của chú!”
“Cháu quan tâm tới là chuyện của Vân Giai Kỳ, cô ấy không phải con gái của chú thì sao lại xem là chuyện của nhà họ Vân được? Chú cho rằng tôi đang quan tâm Vân Ngọc Hân à? À, Vân Lập Tân, Vân Ngọc Hân sống hay chết cũng không có liên quan gì tới cháu, cũng càng không liên quan gì tới nhà họ Bạc cải”
Vân Lập Tân tức giận tới mức mất nói chuyện mà không suy nghĩ.

Bạc Tiêu Dương xoay người nói với Lâm Tĩnh Anh: “Đúng lúc cháu định tới sở cảnh sát, bác gái đi cùng cháu đi”
Lâm Tĩnh Anh chan chứa nước mắt mà gật đầu.

Trên xe.

Lâm Tĩnh Anh ngồi ở vị trí phó lái, luôn im lặng mà rơi nước mắt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 729: 729: Chương 728


Bà ta đột nhiên có hơi xót xa ân hận.

Nhiều năm như vậy vì để hùa theo Vân Lập Tân, rõ ràng Vân Giai Kỳ mới là con gái ruột của bà ta, bà ta lại luôn không dám nhận, không dám bảo vệ, không dám cưng chiều.

Nhưng dù là giữa mẹ con có khoảng cách nhưng bà ta cũng sẽ không tin Vân Giai Kỳ là hung thủ giết người!
Không phải đâu, không phải đâu!
Nếu không phải là đến bước đường cùng làm sao có thể có ý định giết người được.

Với lại…
Từ nhỏ Vân Giai Kỳ đã là một người cực kỳ lương thiện.

Miệng lưỡi như đao nhưng trong lòng lại không có ý gì xấu.

Cô yêu quý bảo vệ những loài động vật nhỏ như vậy, một người lương thiện như thế làm sao có thể động dao với một người đang sống sờ sờ được.

Vân Giai Kỳ còn sợ máu.

Cô làm sao có thể để tay của bản thân bị bẩn được!
Lâm Tĩnh Anh lau nước mắt nói: “Vân Giai Kỳ nhất định sẽ không phải là hung thủ giết người! Con gái của tôi, tôi hiểu rất rõ! Con bé không thể làm ra loại chuyện này được!”
Trước mặt người khác, bà ta cuối cùng cũng đường đường chính chính mà thừa nhận Vân Giai Kỳ là con gái của mình!
Bạc Tiêu Dương nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng dọc đường đi không đếm nổi cuối cùng vượt bao nhiêu cái đèn đỏ rồi.

Bên tai là tiếng nức nở của Lâm Tĩnh Anh.

“Mẹ xin lỗi con Vân Giai Kỳ, xin lỗi con gái của mẹ, nhiều năm như vậy, mắt tôi đúng là bị mù, vì người đàn ông đê tiện này hết lần này tới lần khác đẩy con gái của mình ra xa!”
Bà ta lo lắng Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện.

Bạc Tiêu Dương nói: “Dù có xảy ra chuyện gì, cháu cũng sẽ bảo vệ cô ấy, dù cho cháu không thể bảo vệ được cô ấy, Tuấn Phong cũng sẽ không để chuyện gì xảy ra với cô ấy đâu”
Đừng nói là Vân Giai Kỳ vô tội ngay cả nếu như cô thật sự có tội thì cho dù có phải trả bằng cả mạng sống, Bạc Tuấn Phong cũng sẽ tra thay cho cô.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nói: “Tiêu Dương, cậu…có phải thích Vân Giai Kỳ không?”
Giao lộ đèn giao thông.

Đèn xanh nhảy sang đèn đỏ.

Bạc Tiêu Dương phanh gấp một cái, xe đột nhiên dừng lại.

Lâm Tĩnh Anh đột nhiên hơi sợ hãi.

Bà ta quay sang nhìn Bạc Tiêu Dương thấy người đàn ông nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng đột nhiên hơi cong lên: “Thích chứ ạ”
Đương nhiên là thích rồi.

Người phụ nữ như vậy, là người đàn ông nào có thể không thích được chứ.

Tự tin, tao nhã, xinh đẹp, mê người.

Cho dù trên người cô mang theo sự phản nghịch bướng bỉnh cậu ta cũng thích.

Hay có thể nói dáng vẻ mà cậu ta thích thì cô đều có.

Lâm Tĩnh Anh hơi run sợ.

Bà ta lời mờ cảm nhận được Bạc Tiêu Dương chắc chắn có một loại tình cảm không bình thường với Vân Giai Kỳ.

Không ngờ tới là dự đoán lại trở thành sự thật.

Bạc Tiêu Dương biết nếu với năng lực của Bạc Tuấn Phong muốn bảo vệ Vân Giai Kỳ thì không phải vấn đề gì khó..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 730: 730: Chương 729


Nhưng nếu chuyện này liên tục gây náo động.

Nhà họ Bạc kết hợp lại với nhà họ Vân gây áp lực, nếu như Vân Ngọc Hân lại lợi dụng cánh truyền thông thì chuyện này chỉ sợ rằng sẽ trở nên rất khó giải quyết.

Bạc Tiêu Dương và Lâm Tĩnh Anh tới sở cảnh sát.

Trong sở cảnh sát, người đến người đi nhìn có vẻ rất bận rộn.

Bạc Tiêu Dương giữ được một cảnh sát viên thì hỏi tung tích của Vân Giai Kỳ: “Bây giờ Vân Giai Kỳ đang ở đâu?”
“Vân Giai Kỳ?” Cảnh sát viên nghe thấy cái tên bỗng chốc nhớ ra: “Hôm nay vừa mới có một nữ nghỉ phạm số một bị bắt vào vì tội cố ý giết người, anh muốn tìm chính là người này sao?”
Lâm Tĩnh Anh nghe vậy trái tim như bị bóp chặt.

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô ấy không có giết người, không thể nào giết người được.”
Vừa nghe thấy cảnh sát viên nói Vân Giai Kỳ là người tình nghỉ, Bạc Tiêu Dương rất không hài lòng.

Cảnh sát viên kiên nhẫn giải thích nói: “Bây giờ cô ấy chưa bị định tội vì vậy là người tình nghi, chứng cứ vô cùng xác thực trước khi thẩm phán nhận định cô ấy có tội thì cô ấy vẫn là người tình nghi! Nhưng anh nói mấy lời này cũng không thể rửa sạch được mấy chữ người tình nghi của cô ấy đâu!”
Dừng một lát anh ra lại cảnh giác hỏi: “Anh là gì của người tình nghi thế?
Bạc Tiêu Dương nghẹn lời mất một lúc.

Lâm Tĩnh Anh lập tức nói: “Tôi là người nhà của con bé, tôi muốn gặp con bé!”
Cảnh sát viên lời lẽ nghiêm túc mà từ chối lời đề nghị của Lâm Tĩnh Anh.

“Rất xin lỗi, chúng tôi có quy định khắt khe, trước khi kết thúc quy trình thẩm vấn thì bất cứ ai cũng không có quyền gặp người tình nghỉ”
Bởi vì lo lắng có thông đồng, Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi cảnh cáo anh, đừng có nói cô ấy là người tình nghi, cô ấy là bị vu khống, cô ấy không có giết người.”
Cảnh sát viên nói: “Cuối cùng cô ấy có phải là tội phạm giết người hay không thì anh nói không tính, tôi nói cũng không tính! Tất cả chuyện này phải đợi sau khi thẩm vấn kết thúc, sau khi điều tra rõ nhân chứng vật chứng, hiểu rõ cả vụ án thì mới có thể xác định được cô ấy có trong sạch hay không”
Vẻ mặt Bạc Tiêu Dương khựng lại.

Cậu ta không muốn nói mấy lời thừa thãi với anh ta nữa, đi ra ngoài cửa gọi điện thoại.

Chờ đến lúc cậu ta quay trở lại thì điện thoại trên bàn làm việc của cảnh sát viên vang lên.

Cảnh sát viên vừa nghe điện thoại, là cục trưởng tự mình gọi điện tới.

“Hoàng Lâm, có chuyện gì thế? Cậu ba Bạc sao lại ở chỗ của anh thế?”
“Cậu ba Bạc? Vị nào…”
“Còn có thể là ai nữa! Cậu ba Bạc, Bạc Tiêu Dương đó, nhân vật lớn của nhà họ Bạc đấy!”
Vừa nghe thấy nhân vật của nhà họ Bạc, cảnh sát viên ngay lập tức nghiêm túc lại.

“Anh tiếp đãi cho đàng hoàng trước đi, tôi tới ngay đây!”
“Vâng”
Không bao lâu sau, cục trưởng vội vã chạy tới.

Ông ta vừa mới bước vào trong sở cảnh sát, liếc mắt một cái đã thấy Bạc Tiêu Dương, vẻ mặt có hơi phức tạp nghênh đón với thái độ khách khí: “Cậu ba Bạc, có chuyện gì sao? Xảy ra chuyện gì sao?”
Bạc Tiêu Dương nói rõ mục đích đến: “Tôi muốn gặp một người”
Cậu ta nhắc tới việc gặp mặt Vân Giai Kỳ.

Cục trưởng ngay lập tức đã gặp phải rắc rối.

Dọc đường đi, ông ta đã nắm được tình hình ở đó từ đại đội trưởng, biết đã áp giải nghi phạm về trong cục.

Nghe nói khi ở bệnh viện đã công khai đâm nữ diễn viên nổi tiếng Vân Ngọc Hân một dao, rất nhiều người chứng kiến, hiện trường máu chảy thành sông..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 731: 731: Chương 730


Ông ta hơi khó xử nói: “Tôi cũng đã nghe đầu đuôi câu chuyện! Cậu ba Bạc à, cậu cũng biết rằng không gì có thể hơn được pháp luật cả, cho dù cậu muốn gặp cô ấy thì cũng phải đợi sau khi tra hỏi mới được.

Theo quy trình trước khi thẩm vấn xong, cô ấy không được phép gặp bất kỳ người nào cả, điều này cũng là để đảm bảo cho tính công bằng và minh bạch của luật pháp”
Ánh mắt Bạc Tiêu Dương lập tức trở nên lạnh lẽo.

Nếu như hôm nay người tới là Bạc Tuấn Phong, cậu ta không tin với quyền uy của Bạc Tuấn Phong lại không thể không gặp được Vân Giai Kỳ.

Cục trưởng đổ mồ hôi lạnh, vội vàng nói Như vậy đi…
Xem như vì mặt mũi của cậu, sau khi qua thời hạn hai mươi tư giờ, tôi sẽ thu xếp để cô ấy gặp mặt người nhà.

Nhưng mà thời gian cũng không thể lâu quá được! Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi! Dù gì thì…”
Cục trưởng hạ giọng nói: “Đây đã là hành vi không hợp lệ tồi: Bạc Tiêu Dương nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh, thấy Lâm Tĩnh Anh cũng gật đầu, cậu ta nói: “Vậy ông sắp xếp thời gian đi, ngày mai vào giờ này để cho tôi gặp cô ấy”
“Được!”
Sau khi Bạc Tiêu Dương đưa Lâm Tĩnh Anh rời đi, một vài cảnh sát viên đã tiến tới.

“Cục trưởng, ông thật sự sắp xếp cho bọn họ gặp mặt sao?”
“Lỡ như bịa đặt lời khai thì phải như thế nào?”
“Hừ hừ! Người nhà họ Bạc thực sự coi trời bằng vung, thực sự coi pháp luật là trò đùa sao?”
Cục trưởng xoay người, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Người nhà họ Bạc cũng đã đích thân tới rồi, mặt mũi cũng không thể không cho.

Tuy nhiên, vì để đảm bảo tính chân thực của lời khai, thẩm vấn đối tượng tình nghỉ trước đi”
“Cái này…” Một đám người hiển nhiên có hơi khó xử.

“Tình huống bây giờ của nghi phạm thế nào rồi?”
“Cô ấy bây giờ đang bị giam giữ, vốn dĩ muốn giam một đêm trước đã, chờ tình hình phía người bị hại bên kia rồi nói tiếp”
“Nạn nhân bây giờ vẫn đang nằm trong phòng cấp cứu”
“Hiện trường đã được điều tra chưa?”
“Các đồng nghiệp đã có mặt tại hiện trường để điều tra”
“Chúng tôi cũng đã giữ lại thông tin liên lạc của một số nhân chứng, nhân chứng cũng được thu thập đầy đủ cả rồi”

“Còn có những chứng cứ xác thực nào khác không?”
“Các nhân chứng khai rằng khi đến hiện trường, họ thấy tay nghi phạm bê bết máu, nạn nhân nằm gục trên vũng máu, hung khí giết người nghi ngờ là một con dao gọt hoa quả.

Các đồng nghiệp có mặt tại hiện trường cho biết rằng, bọn họ đã tìm thấy một con dao gọt hoa quả có dính máu tại hiện trường, tuy nhiên, những chứng cứ liên quan khác, phải đợi cho đến khi con dao đó được mang về để kiểm tra dấu vân tay rồi mới có thể đưa ra suy luận tiếp theo”
Cục trưởng xoa cảm nói: “Bước đầu những chuỗi chứng cứ coi như đã hoàn tất, để xem thử đêm nay chúng ta có thể bắt nghi phạm ra đầu thú được không! Chuyện này không nên chậm trễ, dù sao nạn nhân cũng là một ngôi sao nổi tiếng.

Nếu trở thành chuyện lớn sẽ rất khó giải quyết.”
“Vâng!”
Đêm khuya vắng lặng.

Trong phòng giam, Vân Giai Kỳ co ro mình lại.

Đây là một căn phòng đặc biệt nhỏ.

Căn phòng có diện tích mười hai mét vuông, được ngăn bằng những thanh sắt.

Trong phòng giam chỉ có một tấm chiếu trải trên mặt đất.

Vân Giai Kỳ cuộn mình lại một góc, hai tay bị còng lại, bên chân là nước khoáng và bánh mì mà cảnh sát đưa cho cô, nhưng cô không hề động đến một miếng nào..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 732: 732: Chương 731


Một tiếng “Ken két” vang lên.

Cửa được đẩy ra từ bên ngoài.

Vân Giai Kỳ hơi giật mình, ngẩng đầu lên, cầm lấy song sắt nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy hai ba cảnh sát đi vào.

.

ngôn tình hay
Cô có chút lo lắng nói: “Đồng chí cảnh sát.

Tôi không phạm tội, tôi không giết người, tôi bị oan! Xin các anh hãy trả lại trong sạch cho tôi!”
Cảnh sát nói: “Cũng bị nhốt cả một buổi chiều rồi, Vân Giai Kỳ, cô còn nghĩ chưa thông suốt phải không? Tôi cảnh cáo cô, thú tội thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, loại nguyên tắc này không phải là cô không hiểu đấy chứ? Cô cũng không nên ở trước mặt pháp luật mà ôm tâm lý may mắn gì, những cái khôn vặt của cô ở trước mặt luật pháp nghiêm minh sẽ không có tác dụng gì đâu!”
“Những gì tôi nói đều là sự thật, không có nửa lời giả dối!”
“Đừng có ngụy biện đi!”
Vân Giai Kỳ nuốt nước bọt, chưa kịp lên tiếng đã nhìn thấy vài cảnh sát đi tới trước cửa mở khóa.

Cô bỗng chốc căng thẳng, tuyệt vọng đến mức sắp khóc lên: “Tôi thật sự không giết người, tại sao các anh lại không tin những lời tôi nói?”
“Nếu như cô thật sự không có giết ai, cần gì phải làm ra dáng vẻ chột dạ như vậy? Cây ngay không sợ chết đứng, nếu cô là người chính trực, sao lại sợ hãi chúng tôi như vậy làm gì!”
Vân Giai Kỳ nghẹn ngào nói: “Thật sự tôi không có mà…”
“Giữ sức lại để tối còn có sức mà nói đi!”
Cảnh sát viên bước vào áp giải cô đi về phía phòng thẩm vấn.

Vân Giai Kỳ một ngày không cơm nước gì, bước đi có hơi lảo đảo, cô bị thúc giục đẩy đến trước cửa phòng thẩm vấn, “cạch” một g, cửa sắt khóa chặt, cô bị ép ngồi vào ghế thẩm vấn, nhìn vào còng trên tay mình, vẫn còn cảm thấy có hơi hoảng hốt.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, mà phía đối diện chiếu tới một ánh sáng lạnh lẽo.

Trong chốc lát cô hơi không mở mắt ra được, theo bản năng đưa tay lên che chắn.

Chiếc còng lạnh lẽo chạm vào gương mặt chưa kịp khô những giọt nước mắt của cô.

Nỗi tuyệt vọng trong lòng cô lại càng trở nên lớn hơn.

Toàn bộ phòng thẩm vấn, ánh sáng lờ mờ, chỉ có duy nhất một ngưồn sáng mạnh chiếu đến làm cô hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ người nào.

Tuy nhiên, bởi vì ánh đèn đó mà mọi biểu cảm trên khuôn mặt cô đều trở nên rõ ràng.

Vụ án cố ý giết người là một vụ án lớn.

Nhất là khi có liên quan đến một nhân vật nổi tiếng của công chúng, nếu lập án thì nhất định phải được điều tra giải quyết càng sớm càng tốt.

“Họ tên?”
“Vân Giai Kỳ”
“Cái gì Vân, cái gì Giai Kỳ?”
Vân Giai Kỳ kiên nhãn đáp: “Vân trong mây trắng, Giai Kỳ trong Tần đầu gặp gỡ “Tuổi tác?”
“Sao vậy? Ngay cả tuổi của mình cũng không nhớ sao?”
Vân Giai Kỳ đáp: “Hai mươi tư tuổi…
“Nghề nghiệp?”
Vân Giai Kỳ đột nhiên không nói lời nào.

Bỗng chốc cô không biết phải trả lời thế nào, chính xác thì nghề nghiệp của mình là gì.

Cô có quá nhiều thân phận, phức tạp nữa là đằng khác, nhưng mà bây giờ cô chỉ muốn lấy lại sự trong sạch của mình thôi!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 733: 733: Chương 732


“Đồng chí cảnh sát à, tôi thật sự không giết người!”
“Cô không cần phải gấp gáp như vậy, bây giờ cô kể lại đầu đuôi ngọn ngành hành trình trong ngày hôm nay của mình, lúc nào, đang làm gì, nói rõ ràng từng cái một!”
Vân Giai Kỳ gật đầu, hồi lâu sau khiêm nhường nghe lời mà nói: “Buổi sáng sau khi tôi thức dậy…”
“Cô thức dậy lúc mấy giờ?”
“Tôi quên nhìn thời gian.

Bởi vì ông nội của Tuấn Phong đang ở bệnh viện nên tôi gấp rút chạy tới đó, vội vã đi ra ngoài.”
“Cô có nhớ lúc ra cửa là mấy giờ không?”
Vân Giai Kỳ lắc đầu đáp: “Nhưng mà, khi tôi đến bệnh viện, thấy thời gian hiển thị ở sảnh bệnh viện là 9 giờ 20 phút”

“Sau đó thì sao?”
“Tôi đến bệnh viện nhưng không thấy Tuấn Phong, chỉ có Bạc Ngạn Thiên nằm trên giường bệnh và Vân Ngọc Hân ở trong phòng bệnh.”
“Trong phòng bệnh chỉ có ba người các cô sao? Còn những người khác thì sao?”
Vân Giai Kỳ lắc đầu một cái.

Cô mô tả lại một lần tình huống lúc đó.

Hai người cảnh sát vừa nghe vừa ghi chép lại, tuy nhiên khi bọn họ nghe được đến đoạn lúc Vân Giai Kỳ đang gọt táo, chính Vân Ngọc Hân đã nắm lấy tay cô, dùng dao đâm vào người mình, cây bút trong tay bọn họ bất chợt dừng lại.

Thật là một câu chuyện hoang đường!

“Vân Giai Kỳ, tôi hỏi cô, có phải cô mới vừa nói, lúc đó người bị hại nắm lấy dao trong tay cô, sau đó đâm về phía mình đúng không?”
“Đúng vậy.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-733-0.jpg


Vân Giai Kỳ nói: “Nếu nói về xích mích, giữa chúng tôi đúng là có”
“Xích mích về chuyện gì?”
Vân Giai Kỳ nói: “Những xích mích này chắc là không liên quan gì đến vụ án đâu!”
“Sao mà không liên quan chứ? Xích mích là động cơ để giết người! Cô đừng có tránh nặng tìm nhẹ!”
Vân Giai Kỳ l**m môi nói: “Nếu nói đến xích mích lớn nhất, đó cũng là bởi vì một người đàn ông! Nhà họ Bạc và nhà họ Vân có hôn ước, từ nhỏ cô ta đã là đối tượng mà Bạc Ngạn Thiên nhằm đến cho hôn ước, nhưng Tuấn Phong lại không muốn cưới cô ta.

Cô ta chỉ là một bên đơn phương tình nguyện, hận tôi vì đã đoạt vị hôn phu của cô ta, còn tôi hận cô †a vì từ nhỏ đến lớn cô ta luôn bắt nạt, sỉ nhục mình”
“Tốt lắm, đây không phải là động cơ phạm tội hoàn hảo nhất sao?”
Vân Giai Kỳ cũng không tỏ ra cam lòng yếu thế, hỏi ngược lại: “Nếu nói về động cơ phạm tội, cô ta cho rằng tôi chính là chướng ngại vật ngăn cản cô ta gả vào nhà họ Bạc, đó không phải là một động cơ hoàn mỹ hơn sao? Cô ta vu oan cho tôi tội cố ý giết người, như vậy sẽ làm tôi bị kết tội giết người rồi vào ngục giam, cũng không còn ai tranh đoạt cái danh phận kia nữa! Cho dù mọi chuyện có bại lộ, thì tội vu cáo hay tội cố ý giết người nặng hơn! Tôi trả cái giá gì, cô ta trả cái giá gì chứ!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 734: 734: Chương 733


Cái giá cô ta phải trả cho tội ác của mình rõ ràng là ít hơn tôi rất nhiều! Tại sao tôi phải giết cô ta? Còn dùng thủ đoạn phạm tội hèn hạ như vậy, giữa ban ngày ban mặt ở một bệnh viện công dưới mắt mọi người, tôi cầm dao ra tay với cô ta, để nhận được gì chứ? Đổi lại việc phải vào tù, mất cả chì lẫn chài sao? Tôi đâu có ngớ ngẩn như vậy!”
“Vân Giai Kỳ, miệng lưỡi cô đúng là khéo léo quá đấy! Nếu như không phải có chứng cứ xác thực, tôi đã hoàn toàn bị cô thuyết phục rồi!”
“Chứng cứ gì?”
Cảnh sát đột nhiên cầm chiếc túi niêm phong trên bàn.

Bên trong chiếc túi niêm phong kia là một con dao gọt hoa quả dính máu.

“Nhận ra con dao này, đúng không? Trên con dao chỉ có dấu vân tay của cô, cùng vết máu của nạn nhân Vân Ngọc.

Hân, đây không được coi là bằng chứng xác thực sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đã trình bày rất rõ ràng rồi, là cô ta nắm tay tôi, tự đâm về phía mình!”
“Cô có biết một người cầm dao tự đâm mình cần bao nhiêu dũng khí không?”
Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồng chí cảnh sát, cầu xin anh đứng trên lập trường của tôi suy nghĩ một chút, nếu tôi có động cơ giết cô ta, tại sao lại chọn một dịp như vậy chứ?”
“Có lẽ các cô đã nói chuyện gì đó không hợp nhau rồi cô xúc động giết người?

Vân Giai Kỳ nói: chính là sự thật!”
Tôi nói rồi, tôi không có giết cô ta, đó Cô cảm thấy cho dù mình có nói gì, bất kể làm sáng tỏ bằng cách nào đi nữa, cô có trăm miệng cũng không thể biện hộ cho chính bản thân được!
Tất cả các chuỗi chứng cứ đều chỉ ra hung thủ là cô.

Không thể không nói, Vân Ngọc Hân tính toán đến bước này, thật sự đúng là dùng nhiều tâm tư để suy tính thật đấy.

Cô phải nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nào tẩy sạch tội lỗi được sao?
Hai cảnh sát đột nhiên đứng dậy, bước ra ngoài, đóng cửa lại, đưa nhau điếu thuốc cùng bật lửa.

“Vụ án này rất khó đấy!”
“Người phụ nữ đó đúng là quá cứng miệng!”
“Đội trưởng, anh nghĩ những gì cô ấy nói có khả thi không?
Lỡ như, thật sự là Vân Ngọc Hân muốn đổ tội cho cô ấy thì sao?”
Đội trưởng nghỉ ngờ, hỏi: “Anh chưa xem qua báo cáo thương tích bệnh viện gửi tới sao?”

“Xem rồi…”
“Trên báo cáo giám định thương tật đã viết rất rõ, vết thương được gây ra bởi một vật sắc nhọn, miệng vết thương sâu đến vậy mà một người bình thường có thể tự khiến mình bị thương theo cách tàn nhãn như này được sao? Đổi lại là anh thì anh có làm được không?”
Thành thật mà nói.

Người bình thường sao có thể làm ra chuyện này?
Nhanh chóng, chuẩn xác, tàn nhãn.

Họ đã xử án bao nhiêu năm, từng thấy bao nhiêu vụ án mà hung thủ xuống tay tàn nhãn với nạn nhân, nhưng chưa từng gặp trường hợp nào mà nạn nhân lại tự xuống tay tàn nhãn với chính mình như vậy.

“Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này”
Hai viên cảnh sát chịu trách nhiệm tra hỏi hút hết điếu thuốc rồi quay trở lại phòng thẩm vấn.

Cục trưởng đã ra yêu cầu, bằng mọi cách phải khiến người phụ nữ này thành thật thú nhận và khai báo trong tối nay.

Họ cũng phải chịu áp lực không nhỏ.

Xét cho cùng, đây là một vụ án rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 735: 735: Chương 734


Những lời phân trần của Vân Giai Kỳ lại khiến họ lung lay.

Trở về phòng thẩm vấn, họ liên tục yêu cầu Vân Giai Kỳ khai báo về hành tung của cô.

Cô phải khai báo đầy đủ từ đầu đến cuối, từ buổi sáng đến bệnh viện, cả chuyện tranh chấp giữa cô và Vân Ngọc Hân.

Cô càng nói, cảnh sát càng hoài nghi, chuỗi chứng cứ trong vụ án này đã hoàn chỉnh đến mức không thể hoàn chỉnh hơn, thì tại sao người phụ nữ này đến chết cũng không chịu thừa nhận?
Nhưng kỳ lạ là giả sử nghỉ phạm nói dối để tránh bị nghi ngờ thì chắc chắn sẽ xảy ra sai sót trong quá trình khai báo với cảnh sát.

Cho dù Vân Giai Kỳ có lặp lại hành tung trong phạm vi một ngày của mình như nào đi chăng nữa, thì điều đó lẫn lời khai báo của cô vẫn rất ăn khớp và chặt chẽ.

Thậm chí họ còn dùng đến máy phát hiện nói dối.

Mặc dù máy phát hiện nói dối không đủ điều kiện để cấu thành bằng chứng, nhưng nó cũng cho thấy Vân Giai Kỳ không hề nói dối.

Trừ khi người phụ nữ này tài tình đến mức có thể qua mặt được cả máy phát hiện nói dối.

Toàn bộ phòng thẩm vấn rơi vào bế tắc.

Vân Giai Kỳ bỗng nhớ ra một chuyện, cô nói: “Đồng chí cảnh sát, tôi hơi sơ suất, vụ án này còn một chỉ tiết nhỏ nữa”
Cô nghĩ đến một bằng chứng có thể chứng minh cô không hề có ý định giết hại Vân Ngọc Hân.

“Cô nói đi”
“Hôm nay đến bệnh việ tôi không nghĩ Vân Ngọc Hân sẽ ở đó.

Hôm qua Bạc Ngạn Thiên lên cơn đau tim trong viện, cô †a bảo tôi đi mua thuốc, tôi nghe theo lời cô ta đi mua thuốc mang đến, kết quả tình trạng của ông cụ Bạc ngày một xấu đi.

Bạc Tuấn Phong có thể làm chứng cho tôi.

Lúc đó, Vân Ngọc Hân ngỏ ý muốn đi nhờ, Bạc Tuấn Phong đưa cô ta đi.

Việc hôm nay tôi gặp cô ta trong phòng bệnh không nằm trong dự tính của tôi.

Giả sử tôi có động cơ giết người, cố ý giết người, thì đáng ra phải có dự tính từ trước.

Hơn nữa, con dao gọt hoa quả làm hung khí giết người ấy cũng không phải do tôi mua.

Các anh có thể điều tra xem rốt cuộc ai đã mua về và để con dao đó trong phòng bệnh.”
Trong nhận định về tội cố ý giết người có vài điểm mấu chốt.

Động cơ giết người, hung khí giết người và kế hoạch giết người.

Thứ nhất, Vân Giai Kỳ không hề biết Vân Ngọc Hân sẽ xuất hiện ở bệnh viện.

Thứ hai, Vân Giai Kỳ không hề liên quan đến hung khí giết người, sao có thể phán định được trường hợp cô giết người?
“Tôi nghĩ, có lẽ Vân Ngọc Hân đã mang con dao gọt hoa quả đó đến! Các anh nghỉ ngờ tôi là hung thủ giết người, nhưng hung khí giết người lại là của nạn nhân mang đến, các anh không thấy phi lý sao?”
Hai viên cảnh sát im lặng.

“Tôi biết các anh nghỉ ngờ tôi giết cô ta vì bị kích động, vậy xin hỏi, điều kiện phán định cho trường hợp giết người vì kích động là gì? Bị khiêu khích, không thể kiềm chế bản thân, không còn tỉnh táo? Các anh thấy tôi không tỉnh táo sao? Tình trạng của tôi như nào khi cảnh sát đến hiện trường? Điều này có ăn khớp với điều kiện cấu thành tội giết người vì kích động hay không?”
Cuộc thẩm vấn kéo dài cả đêm.

Vân Giai Kỳ và hai viên cảnh sát thẩm vấn đều kiệt sức.

Đặc biệt là Vân Giai Kỳ.

Cô không được uống nước và phải nói liên tục, luôn phải biện minh cho mình.

Miệng lưỡi cô khô khốc, đồng tử cũng sớm mất đi tiêu cự dưới sự tác động của ánh đèn sáng chói trong phòng thẩm vấn.

Trước áp lực về mặt thể xác, Vân Giai Kỳ phải giữ vững †âm lý và tinh thần mới có thể giúp bản thân không bị suy sụp trước buổi thẩm vấn có cường độ cao như này, nhưng giờ đây cô cũng trở nên kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Hai viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn cũng mệt mỏi không kém.

Bình minh dần ló rạng bên ngoài cửa sổ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 736: 736: Chương 735


Nửa tiếng sau.

Họ không còn cách nào khác, đành phải áp giải Vân Giai Kỳ về lại phòng giam.

Hai viên cảnh sát đi đến phòng thụ án.

Hai người vừa đẩy cửa bước vào, tất cả mọi người trong phòng đều quay qua nhìn họ.

Đội trưởng đội Cảnh sát hình sự xua xua tay: “Không thẩm vấn được gì”
“Có chuyện gì vậy?”
“Chỉ có cách đợi người bị hại tỉnh lại và thu thập lời khai của cô ta thì mới có thể tìm ra điểm mấu chốt của vụ án này”
Mọi người im lặng nhìn nhau.

Bỗng một người trong số họ lên tiếng: “Nạn nhân tỉnh rồi sao?”
“Bệnh viện vừa gọi báo ca phẫu thuật của Vân Ngọc Hân đã thành công, hiện không còn nguy hiểm đến tính mạng, cô †a được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt rồi”
“Cô ta tỉnh lại chưa?”

“Cái này vẫn chưa biết”
Bệnh viện.

Bạc Tuấn Phong về biệt thự Long Thần một chuyến.

Anh vẫn chưa nói cho Vũ Minh và Cung Bắc biết chuyện Vân Giai Kỳ vướng vào rắc rối, anh chỉ nói Vân Giai Kỳ thấy mệt trong người nên nghỉ ngơi tại bệnh viện luôn.

Ngay khi vừa rời khỏi biệt thự Long Thần, Bạc Tuấn Phong nhận được tin báo Vân Ngọc Hân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, hiện được chuyển đến phòng chăm sóc và giám sát đặc biệt.

Bạc Tiêu Dương đưa Lâm Tĩnh Anh về nhà rồi đi đến bệnh viện.

Cậu ta vừa bước vào phòng bệnh thì đã thấy Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng đã ngồi ở đó từ bao giờ.

Vừa nhìn thấy Bạc Tiêu Dương, Vân Lập Tân cau mày, hỏi: “Cháu đến đây làm gì?”
“Sao, cháu không được đến à?”
Vân Lập Tân tức giận trợn trừng mắt: “Cháu…”
“Cháu đến xác nhận xem Vân Ngọc Hân còn sống hay đã chết.

Xem ra cô ta vẫn sống sờ sờ ra đấy chứ nhỉ”
“Cháu còn dám nói đến chuyện Vân Ngọc Hân không chết được?”
“Cháu chẳng màng cô ta sống chết ra sao, chỉ cần đừng làm liên lụy đến Vân Giai Kỳ là được, nếu không đó mới là tội đáng chết đấy!”
Vân Lập Tân nghiến răng đây căm phẫn.

Ông ta đang định mắng chửi lại Bạc Tiêu Dương thì cửa phòng bệnh mở ra.

Vân Lập Tân quay sang nhìn, vừa thấy Bạc Tuấn Phong, ông ta đứng phắt dậy: “Tuấn Phong, cuối cùng cháu cũng đến rồi! Ngọc Hân vừa tỉnh lại, con bé nói muốn gặp cháu”
Vân Lập Tân chưa kịp nói xong thì một giọng nói yếu ớt, nũng nịu đã vang lên sau lưng ông ta.

“Anh Tuấn Phong…”
Vân Lập Tân đứng tránh sang một bên.

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn, Vân Ngọc Hân đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt tựa như không còn một giọt máu.

Bạc Tuấn Phong nhìn sang Bạc Tiêu Dương, hỏi: “Gặp được người đó chưa?”
Bạc Tiêu Dương lắc lắc đầu.

Anh bỗng nói: “Mọi người ra ngoài đi, tôi có muốn nói chuyện riêng với Vân Ngọc Hân”
Vân Lập Tân do dự nhìn Vân Ngọc Hân, nhưng Vân Ngọc Hân khẽ gật đầu: “Cha, mẹ, hai người ra ngoài đi, để con và anh Tuấn Phong có chút không gian riêng tư”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 737: 737: Chương 736


Lý Uyển Đồng vô cùng hạnh phúc, vui mừng khi nghe thấy Vân Ngọc Hân gọi mình là “mẹ”.

“Ừ, con ngoan, con nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nói nhiều quá nhé!”
Vân Lập Tân và Lý Uyển Đồng đi ra khỏi phòng bệnh, Vân Ngọc Hân quay sang nhìn Bạc Tuấn Phong.

Thuốc gây mê vẫn chưa hết tác dụng, tuy cô ta nói năng không được gãy gọn nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Cô ta liếc nhìn túi áo của Bạc Tuấn Phong một cách đầy ẩn ý, cho rằng anh mở máy ghi âm được chuẩn bị sẵn, nhưng cô ta vẫn khẽ mỉm cười: “Anh Tuấn Phong, em khiến anh phải lo lắng rồi”
“Vân Ngọc Hân, bây giờ chỉ còn tôi và cô.

Cô có thể giấu được người khác nhưng cô nghĩ cô giấu được tôi ư? Cô còn muốn diễn kịch trước mặt tôi sao?”

Bạc Tuấn Phong thấy Vân Ngọc Hân luôn nhìn chằm chằm vào túi áo của mình, anh cười hừ một tiếng, rồi rút chiếc điện thoại ra ném lên giường cô ta.

Màn hình điện thoại vẫn sáng nhưng không mở vào phần mềm ghi âm.

Vân Ngọc Hân sững người.

“Một vừa hai phải thôi! Đúng! Cô là một diễn viên.

Tôi công nhận kỹ năng diễn xuất của cô rất điêu luyện, nhưng tôi không phải khán giả của cô, tôi không muốn xem cô diễn vở kịch lố bịch này đâu”
Biểu cảm trên mặt Vân Ngọc Hân dần trở nên gượng gạo, nhưng cô ta vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Anh Tuấn Phong, anh nói gì vậy? Em không hiểu gì hết”
“Cô không ngần ngại dùng chính tính mạng của mình để mưu hại Giai Kỳ sao?” Bạc Tuấn Phong cười khẩy đầy lạnh lùng: “Sao trước đây tôi không nhận ra con người nham hiểm và độc ác của cô nhỉ?”
Vân Ngọc Hân ra vẻ yếu ớt nói: “Tâm trạng của em bây giờ vẫn chưa ổn định, anh Tuấn Phong, anh đừng dữ dẫn với em như vậy mà! Nếu em gặp bất trắc thì cũng không có lợi gì cho cả anh và Vân Giai Kỳ, đúng chứ?”
Bạc Tuấn Phong đứng đối diện với cô ta, nhưng anh không hề liếc nhìn cô ta lấy một lần, ánh mắt lạnh lẽo, thờ ơ.

Nhưng anh cũng không nói những lời như dao cứa vào tim với Vân Ngọc Hân nữa.

Vân Ngọc Hân nói: “Anh Tuấn Phong, anh ngồi bên cạnh em, vỗ về em được không? Em đau lắm, vết thương đau lắm…vết dao đâm sâu lắm Cô ta càng nói, Bạc Tuấn Phong càng cảm thấy người phụ nữ này thật đáng sợ.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
Cô ta nắm lấy tay Vân Giai Kỳ và tự đâm dao vào người mình.

Cô ta sợ đau, sợ máu như vậy nhưng vẫn không từ mọi thủ đoạn, còn tự lấy dao đâm mình, dùng chính tính mạng của mình để đánh cược.

Bạc Tuấn Phong đến bên giường, gương mặt anh hờ hững lạnh tanh.

Anh hơi ngẩng mặt, hếch mắt nhìn cô ta, ánh mắt anh bộc lộ sự chán ghét đến tột cùng.

Nhìn thấy ánh mắt Bạc Tuấn Phong như vậy nhưng Vân Ngọc Hân vẫn chẳng để tâm, biểu cảm khuôn mặt vô cùng tự nhiên, nụ cười còn tươi hơn lúc nãy, không hề có chút áy náy, e Sợ nào.

“Anh đứng đó làm gì thế? Anh không ngồi xuống được ư?
Ngồi đây nói chuyện với em cũng được mà”

“Tôi thấy tâm trạng bây giờ của cô rất tốt, không cần thiết phải có người ở cạnh võ về”
“Sao lại không cần được chứ? Em cần anh mà, anh Tuấn Phong, em sợ lắm, em sợ em nhắm mắt lại rồi sẽ không thể mở ra được nữa! Lúc còn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, em nghe bác sĩ nói, bây giờ em vẫn chưa hoàn toàn bình phục, chưa thoát khỏi sự nguy hiểm đến tính mạng, vết mổ có thể sẽ bị nhiễm trùng bất cứ lúc nào… Anh Tuấn Phong, anh ngồi bên cạnh em, chăm sóc em được không?”
Bạc Tuấn Phong vẫn đứng đó bất động.

Vân Ngọc Hân gắng sức đưa tay ra muốn nắm lấy tay anh.

Bạc Tuấn Phong thấy vậy liền rút tay lại, nhíu mày, biểu cảm vừa lạnh lùng vừa khó chịu.

Vân Ngọc Hân hơi sững người, cô ta ngước mắt nhìn gương mặt lạnh tanh của anh, mỉm cười một cách yếu ớt và bất lực: “Anh Tuấn Phong, sao nhìn anh như đang hận không thể b*p ch*t em thế? Anh chán ghét em đến vậy ư? Đến cả việc ngồi xuống bên cạnh em anh cũng không muốn sao? Anh biết không, bây giờ cảnh sát đều biết em tỉnh rồi, họ sẽ phái người đến đây làm việc ngay thôi, anh đoán xem em sẽ nói như nào đây?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 738: 738: Chương 737


Vân Ngọc Hân mỉm cười, nũng nịu: “Em muốn uống chút nước, anh rót cho em một cốc được không?”
Thấy Bạc Tuấn Phong vẫn thờ ơ, cô ta cố ý than thở: “Không ư? Nếu em tự đi rót thì miệng vết thương sẽ bị rách mất, phải làm sao đây?”
“Vân Ngọc Hân”
Bạc Tuấn Phong xoay người qua nói với cô ta: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
Vân Ngọc Hân tỏ ra ngoan ngoãn ngay lập tức, cô ta ngồi ngay ngắn, dịu dàng, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện lần này, cô phải rút lại mọi cáo buộc liên quan đến Vân Giai Kỳ một cách vô điều kiện”
“Anh muốn em buông tha cho cô ta ư?”
Vân Ngọc Hân mím môi, cười nói: “Em có thể không ra mặt làm chứng.

Chỉ cần em nói với cảnh sát, chuyện này chỉ là sự hiểu lầm ngoài ý muốn thì cô ta sẽ không gặp chuyện gì cả.

Có điều, việc gì cũng phải có cái giá của nó! Nếu anh muốn em bỏ qua cho Vân Giai Kỳ thì anh phải đồng ý với em một chuyện”
Bạc Tuấn Phong không thèm nhìn cô ta: “Không”
“Em còn chưa nói điều kiện là gì mà, anh từ chối một cách vội vàng như vậy làm gì chứ?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi biết cô muốn gì”
“Hả?”
“Cô muốn kết hôn với tôi: Vân Ngọc Hân hơi bất ngờ: “Nếu anh đã biết điều kiện của em thì…
“Không đời nào”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Ngọc Hân, cô mơ mộng hão huyền tôi sẽ cưới cô? Cô biết rõ là tôi sẽ không bao giờ làm vậy”
“Anh Tuấn Phong, anh là của em!” Vân Ngọc Hân khăng khăng: “Em sẽ không đứng im nhìn anh thuộc về người phụ nữ khác đâu! Vân Ngọc Hân này có chỗ nào không xứng với anh chứ? Anh biết không? Em yêu anh, tình yêu em dành cho anh nhiều hơn cả tình yêu của cô ta! Những gì cô ta làm vì anh, em cũng làm được.

Những gì cô ta không làm được, em vẫn có thể làm được! Vì anh mà em luôn thủ thân như ngọc bao nhiêu năm nay, không màng nguy hiểm để mang thai đứa con cho anh…”
“Tôi nói rồi, đứa trẻ đó chính là nghiệt chủng”
Nụ cười trên gương mặt Vân Ngọc Hân đông cứng.

Bạc Tuấn Phong có nói nặng lời với cô ta như nào đi chăng nữa, thì từ trước đến nay, chưa câu nói nào của anh có lực sát thương khủng khiếp như câu nói này.

Vân Ngọc Hân vẫn giữ nguyên nụ cười yếu ớt trên môi nhưng nước mắt cô ta tuôn rơi lã chã.

Cô ta nắm chặt tay, toàn thân run rẩy.

“Anh Tuấn Phong, sao chúng ta lại phải đi đến bước đường này? Trước đây em cũng là cả thế giới của anh cơ mà, không phải sao? Là cô ta chia cắt chúng ta, là cô ta cướp anh khỏi †ay em! Bây giờ em chỉ muốn giành lại anh thôi mà, sao anh lại đối xử với em như thế?”
“Bởi vì cô rất đáng sợ”
“Trên đời này còn có điều gì khiến anh Tuấn Phong sợ hãi hay sao?”
“Cô đáng sợ hơn bất kì yêu ma quỷ quái nào”
Vân Ngọc Hân nói: “Em biết có thể kiếp này của em sẽ không có được anh, nhưng không có được trái tim anh, em cũng phải có được thể xác của anh! Dù chỉ là một cái vỏ rỗng thôi, em cũng phải có cho bằng được! Bắt em phải chống mắt lên nhìn anh thuộc về người phụ nữ khác ư? Em không làm được! Vân Giai Kỳ thì có gì hơn em chứ? Cô ta luôn miệng nói yêu anh, nhưng lại dây dưa với người đàn ông khác từng ấy năm.

Nếu cô ta thật lòng yêu anh thì tại sao lại không thể gần gũi với một mình anh? Tại sao năm năm trước phải trốn tránh anh? Cô ta không hề yêu anh nhiều đến vậy, ít nhất thì cũng không yêu anh bằng eml Không phải sao?
“Nói đủ chưa?”
“Chưa! Chưa đủ!”.
 
Back
Top Bottom