Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 280


“Buông ra”
Bạc Tiêu Dương cũng rất tức giận: “Cô ấy nói anh buông tay ra, anh không nghe sao hả?”
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong chuyển đến cái tay Bạc Tiêu Dương đang nắm tay Vân Giai Kỳ, nheo mắt lại: “Không được chạm vào cô ấy!”
Ánh mắt anh như hận không thể xuyên qua người Bạc Tiêu Dương.

Nhưng Bạc Tiêu Dương không có ý định buông tay, ngược lại càng nắm chặt hơn, đồng thời còn trừng mắt với Bạc Tuấn Phong, tuyên bố thái độ của mình!
Mặc dù người trước mặt là Bạc Tuấn Phong, cậu ta cũng không sợ hãi.

Bạc Tiêu Dương không nhượng bộ chút nào.

ppjpg


Cuối cùng Bạc Tuấn Phong cảnh cáo một câu: “Buông tay”

Đây coi như là tối hậu thư!
Nếu Bạc Tiêu Dương không buông tay, vậy đừng trách sao anh không khách khí.

Bạc Tiêu Dương chưa bao giờ gặp qua ánh mắt này của anh, đồng thời cậu ta cũng biểu lộ lập trường của mình!
“Không thể”
Trong nháy mắt Bạc Tiêu Dương vừa dứt lời, Bạc Tuấn Phong đã hoàn toàn bị chọc giận, một cú đấm mạnh mẽ đánh lên mặt cậu ta.

“Bốp” một tiếng!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Bạc Tiêu Dương đẩy Vân Giai Kỳ sang một bên, mà vì vậy cậu cũng bất ngờ không kịp tránh mà trúng cú đấm kia.

Sau một hồi choáng váng, ngón tay Bạc Tiêu Dương quệt qua khóe miệng, trên đầu ngón tay có một vệt máu.

Cậu ta nâng mắt, ngẩng đầu, cười lạnh một tiếng, nhanh chóng nắm chặt nắm tay đánh về phía Bạc Tuấn Phong!

“Bốp” một tiếng!
Đồng thời Bạc Tuấn Phong cũng ra một cú đấm.

Hai nắm đấm của hai người đàn ông va vào nhau phát ra một âm thanh va chạm đáng sợt Vân Giai Kỳ bị đẩy ngã một bên, trọng tâm không ổn định, thiếu chút nữa là va vào tường.

Tân Khải Trạch lập tức đến đỡ cô, lo lắng nói: “Cô Vân, cô không sao chứ?”
– “Tôi không sao.

.

” Vân Giai Kỳ quay đầu nhìn anh ta, sau đó căng thẳng nhìn về phía hai người, cô thấy Bạc Tuấn Phong đằng đẳng sát khí kéo cổ áo Bạc Tiêu Dương, một đấm lại một đấm đấm lên mặt cậu ta.

Từng đấm từng đấm!
Khói thuốc súng ngập tràn!
Sức lực hai người đàn ông ngang nhau, mỗi đấm đấm xuống, Vân Giai Kỳ chỉ hận không thể cho mỗi người một đấm!
Bạc Tuấn Phong thật sự kích động!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 281


Vân Giai Kỳ chưa bao giờ gặp qua tình trạng này của anh, trước mặt cô, anh chưa bao giờ biểu hiện như thế, nhưng khi thật sự đánh nhau lại không giống như bình hoa, ra quyền vừa nhanh vừa ngoan độc, một quyền kia cho dù là ai bị đánh trúng cũng đều có thể là đòn trí mạng!
Nhưng người đứng trước mặt anh là Bạc Tiêu Dương, cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ.

Cứ nhìn cậu ta bình thường rất bất cần đời, nhưng sinh ra trong nhà họ Bạc quyền quý, từ nhỏ cậu ta đã học quyền anh, đấu kiếm.

Không gì có thể phòng thủ, chiêu chiêu tấn công!
Nhưng những nắm đấm này đấm lên mặt, bọn họ lại như không thấy đau, nhanh chóng ra quyền rồi lại cùng nhau tách ra!
Trong ghế lô liên tục truyền ra tiếng kêu sợ hãi, tất cả đều lui ra!
Hai người đàn ông tựa như hai con sư tử tranh giành lãnh thổ, quần nhau một chỗ!
“Đừng đánh nữa!”
Vân Giai Kỳ thấy vậy lập tức lao lên.

Tân Khải Trạch giữ chặt tay cô: “Cô Vân, cô cứ lao lên như vậy coi chừng tự làm mình bị thương!”
Anh ta biết, nếu lúc này cô lao lên can ngăn chắc chắn sẽ bị thương.

Anh ta cũng không dám bước lên ngăn cản!

Hai người đàn ông này thực sự ra tay, da đầu anh run lên.

Phải làm sao bây giờ?
Nếu làm lớn việc thì càng không thể cứu vãn.

Mọi người nhìn thấy đều trợn mắt há mồm!
Đây… hai người đàn ông này là đang đánh nhau vì Vân Giai Kỳ sao?
Vân Giai Kỳ này là thành thánh phương nào, sao có thể khiến hai người đàn ông tôn quý của nhà họ Bạc đánh nhau vậy.

Đợt tấn công của Bạc Tuấn Phong càng ngày càng hung hãn, Bạc Tiêu Dương bị trúng một đấm lên cánh tay, cả cánh tay đều bị tê cứng, thoáng chốc ngắn ngủi không có lực, mất đi toàn bộ năng lực đánh trả.

Thấy Bạc Tuấn Phong lại một đấm đánh vào người cậu ta, Vân Giai Kỳ rốt cuộc không quản được nhiều chuyện như vậy nữa, đẩy Tân Khải Trạch ra, vọt tới trước mặt Bạc Tuấn Phong.

“Dừng tay lại”
Cô liều chết che chăn trước mặt Bạc Tiêu Dương: “Đủ rồi!”
Âm thanh nổ ra!

Trái tim Bạc Tuấn Phong thắt chặt lại!
Cô bất ngờ lao về phía này, che chắn trước mặt Bạc Tiêu Dương khiến anh không thể không dừng tay.

Bạc Tuấn Phong nghiến răng, đấm mạnh lên tường thủy tinh.

Cùng lúc đó Bạc Tiêu Dương mới có phản ứng, theo bản năng kéo Vân Giai Kỳ vào trong ngực mà bảo vệ.

“Rầm”
Tường thủy tinh rạn vỡ.

Các mảnh vỡ bay tứ tung, Bạc Tiêu Dương càng ôm chặt Vân Giai Kỳ hơn, mặc kệ cho những mảnh thủy tinh đâm vào trên người.

Trong ghế lô là một trận yên tĩnh.

Bạc Tuấn Phong chậm rãi thu tay lại, vốn dĩ vể thương đã khép miệng bởi vì cú đánh này mà lần thứ hai lại nứt ra, máu không ngừng như hạt châu mà rơi xuống.

Bạc Tiêu Dương mở to mắt, nhìn trụ thủy tinh mà kinh hãi không thôi!
Tân Khải Trạch toàn thân mồ hôi lạnh.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 282


Cô bị điên rồi sao?
Không biết lực đánh của người đàn ông này mà đánh lên cơ thể phụ nữ thì có lấy luôn mạng người không?
Nguy hiểm quát Vân Giai Kỳ ở trong ngực Bạc Tiêu Dương ngẩng đầu nhìn Bạc Tuấn Phong, anh đứng trên một đống đổ nát hỗn loạn, tựa như một pho.

tượng điêu khắc.

Cả người Bạc Tiêu Dương đều vị thương, nhất là khóe miệng đã có vết bầm tím rõ ràng.

Mà Bạc Tuấn Phong cũng bị thương không nhiều.

Tuy răng anh né mấy chiêu của Bạc Tiêu Dương nhưng nếu không phải Bạc Tiêu Dương bị anh áp chế, nếu mấy quyền kia đánh vào người anh chắc chắn cũng bị thương không nhẹ.

Lâm Thanh Thủy đau lòng nhìn Bạc Tuấn Phong, nhất là khi nhìn đến cái tay không ngừng chảy máu của anh, hốc mắt lập tức đỏ lên!
Cô ta không không chết được nói với Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, bây giờ cô vừa lòng chưa?”
Hai người đàn ông vì cô mà bị thương, cô vừa lòng chưa?
Bạc Tuấn Phong đi đến trước mặt Bạc Tiêu Dương, nhìn Vân Giai Kỳ được cậu ta bảo vệ trong ngực, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.

Anh mạnh mẽ kéo cô ra khỏi lồng ngực Bạc Tiêu Dương, kéo tới trước mặt mình, xem xét từ trên xuống dưới một vòng, lúc này mới an †âm, vừa rồi nếu anh không khống chế được chắc chắn sẽ đánh trúng cô.

Vừa rồi xém chút nữa anh đã không thể khống chế được bản thân.

Nếu không phải cô đột nhiên lao tới, hôm nay Bạc Tiêu Dương chỉ sợ là chạy trời không khỏi nắng.

Vân Giai Kỳ nhìn anh, cả người run lên.

Lần đầu tiên cô cảm thấy rằng người đàn ông này thật đáng sợ.

Một khi không khống chế được thật, anh chắc chắn là gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.

Có một thoáng như vậy, cô thật sự cảm thấy Bạc Tuấn Phong nổi lên một tia sát ý với Bạc Tiêu Dương.

Cô căng thẳng trừng mắt nhìn anh, trong mắt toàn là kinh hãi.

Bạc Tiêu Dương hoàn hồn, đứng dậy, muốn chụp lấy tay Vân Giai Kỳ nhưng lại bị Bạc Tuấn Phong ngăn lại.

“Đừng chạm vào cô ấy”
Người đàn ông không thể không phản khác, kéo Vân Giai Kỳ vào trong ngực mà bảo vệ, nhìn Bạc Tiêu Dương, ánh mắt như dã thú.

“Bạc Tuấn Phong, anh buông ra!” Vân Giai Kỳ giấy dụa trong ngực anh, tức giận đến ứa nước mắt.

Một màn tối hôm qua ở Mai Phiến, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Cô không muốn anh chạm vào cô!
Bạc Tiêu Dương nói: “Cô ấy nói, cô ấy không muốn anh chạm vào cô ấy”
“Người của tôi, sao tôi không được chạm vào?”
“Anh dựa vào cái gì mà dám nói cô ấy là người của anh?”
Bạc Tuấn Phong cúi đầu, nhìn người trong ngực: “Nói cho anh ta nghe, em là người của ai?”
Cảm xúc của anh đang trên đà mất kiểm soát.

Thực ra chỉ cần cô nói một câu.

Dù là bây giờ cô chính miệng nói với Bạc Tiêu Dương rằng cô là người của cậu ta, cậu ta lập tức có thể bình tĩnh lại.

Thế giới của Bạc Tuấn Phong cho tới bây giờ đều bị đóng chặt, nhưng một khi thế giới vượt khỏi tầm kiểm soát, cũng chỉ có cô mới có thể chữa lành nó.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 283


Đôi mắt Vân Giai Kỳ đã nổi đầy tia máu.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng lại cảm thấy người đàn ông này xa lạ đến cực điểm.

“Nói đi” Bạc Tuấn Phong giữ cằm của cô, để cho cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Nói cho anh ta biết, em là người của ai”
“Anh.

.

Anh đừng chạm vào tôi.

.

” Vân Giai Kỳ vẫn ra sức vùng vẫy như cũ.

Lần này cô thật sự tức giận, tại sao sức lực giữa nam và nữ lại khác biệt lớn như thết Cô thậm chí còn không thể đẩy anh ra.

Người đàn ông này một khi tức giận, ngay cả phản kháng cô cũng không có cơ hội.

Vân Giai Kỳ vừa tức giận vừa khó chịu.

Lục Tề Đông vội vàng đi đến trước mặt Bạc Tiêu Dương, trấn an anh ta: “Cậu Bạc, anh không sao chứ?”
Anh ta thấy Bạc Tiêu Dương bị thương không nhẹ đâu.

Cũng may Bạc Tiêu Dương có nền tảng vững chắc, tùy tiện chọn một người ở đây lên ăn một đấm của Bạc Tuấn Phong chắc bây giờ đã hôn mê bất tỉnh trên đất, nguy hiểm đến tính mạng rồi!
Trần Khánh Linh lấy hết can đảm nói: “Trợ Lý Tân, Vân Giai Kỳ với tổng giám đốc Bạc? Cô ấy… cô ấy không phải là bạn gái của cậu ba Bạc sao?”
Tân Khải Trạch trừng mắt nhìn cô ta một cái, ánh mắt cảnh cáo: “Cô này, tôi không rõ ràng thân phận của cô là gì, nhưng mặc kệ thân phận của cô là gì thì cũng đừng nói lung tung! Nếu không thì tự gánh lấy hậu quả! Từ khi nào mà cô Vân Sơ là bạn gái của cậu ba Bạc?”
Trần Khánh Linh kinh hãi không thôi, sau lưng đầy mồ hôi lạnh: “Kia… Chẳng lẽ, cô ấy là vợ của tổng giám đốc Bạc…”
“Đây là việc riêng của tổng giám đốc Bạc, không tới phiên một người ngoài như cô hỏi thăm!”
Trần Khánh Linh oan ức nói: “Tôi chỉ thấy không đáng thay tổng giám đốc Bạc thôi!”
Tân Khải Trạch nhìn về phía cô ta: “Ý cô là sao?”
“Vân Giai Kỳ… Cô ta không xứng với tổng giám đốc Bạc!” Trần Khánh Linh nói: “Tổng giám đốc Bạc không biết quá khứ đen tối của cô ta sao?”
Lần họp lớp này khiến trong lòng cô ra tức nghẹn.

Mấy năm trước họp lớp chỉ toàn bạn bè nịnh hót cô ta.

Trong lớp cô ta, ngoài Hoắc Đông Thành, cô ta là người đẹp nhất.

Hoắc Đông Thành thừa kế sự nghiệp của gia đình.

Mà cô ta kết hôn với một người giàu có, nhờ vào tiếng tăm lẫy lừng của chồng mình mà trở thành người bề trên ở trong lớp.

Lần này thật vất vả mời có cơ hội để chèn ép Vân Giai Kỳ!
Cô ta sẽ chờ Vân Giai Kỳ hâm mộ cô ta, ghen tị với cô ta, lấy được chồng giàu, trở thành bà chủ.

Nhưng vì sao?
Thế nhưng Vân Giai Kỳ lại có quan hệ với nhà họ Bạc!
Mặc dù Tân Khải Trạch luôn ra vẻ thần bí nhưng quan hệ giữa Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong đã rõ ràng rồi!
Trần Khánh Linh cảm thấy rất khó chịu!
Dựa vào đâu?
Vân Giai Kỳ dựa vào cái gì mà có thể leo lên đến Bạc Tuấn Phong?
Nhà họ Bạc điên rồi sao?
Trong số những người nổi tiếng, cánh cửa của nhà họ Bạc là cao nhất, sao Vân Giai Kỳ lại có thể leo lên đến nhà họ Bạc?
Cô ta không thể hiểu được.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 284


Lâm Thanh Thủy nghe vậy, kinh ngạc một chút: “Vết đen? Lời này của cô là có ý gì?”
Trần Khánh Linh vừa muốn mở miệng, Hoắc Đông Thành đã ngắt lời cô ta: “Khánh Linh, cậu đừng nói.


Anh ta biết Trần Khánh Linh muốn nói ra những tin đồn ảo!
“Cậu xem, bây giờ cậu vẫn còn bảo vệ cô ta.

Đông Thành, cậu thích người ta nhiều năm như vậy, người ta thèm để ý sao? Mắt người ta rất cao, trong mắt chỉ có những gia tộc lớn như nhà họ Bạc thôi, đâu thèm để ý đến cậu chứ?”
Hoắc Đông Thành cũng có chút tức giận: “Vân Giai Kỳ không phải loại người như cậu nói.


“Tại sao lại không phải?!”
Trần Khánh Linh nói: “Đến bây giờ cậu vẫn không tin lời tôi nói sao?
Thời còn đi học, cậu ta chỉ thích người có tiền.

Cả trường đều biết những tin đồn đó của cậu tai”

ppjpg


Cậu ta nheo mắt nhìn về phía Trần Khánh Linh, sắc mặt đã rất khó coi rồi.

Cậu ta chợt nhớ lại trước đây có nghe Bạc Ngạn Thiên nhắc qua, lúc đầu, nhà họ Bạc nghỉ ngờ xuất thân của Vân Giai Kỳ không sạch, bà cụ Bạc yêu cầu Vân Giai Kỳ làm kiểm tra.

Cái gọi là kiểm tra chính là đi đến bệnh viện làm cái thẩm định trinh tiết.

Yêu cầu này quả thực là nhục nhã đến cực điểm.

Vào thời điểm đó, chính vì những tin đồn này, nhà họ Bạc đã nhận định Vân Giai Kỳ không sạch sẽ.

Vân Giai Kỳ đã thực sự đến bệnh viện làm kiểm tra.

Khi đó, cô cũng chỉ mới mười mấy tuổi, vì để chứng minh sự trong sạch của bản thân, cô không có sự lựa chọn nào khác.

Nhưng chứng minh sự trong sạch rồi sau đó thì sao?

Cô vẫn như cũ không lọt vào mắt của bà cụ Bạc.

Ngay cả Bạc Ngạn Thiên cũng xem thường Vân Giai Kỳ.

Ông ta yêu thương Vân Ngọc Hân, ngoại trừ Vân Ngọc Hân là ông ta xem từ nhỏ đến lớn ra thì khi ông ta biết thân thế của Vân Ngọc Hân, ông ta lại cảm thấy, tính cách tiểu thư khuê các không liên quan gì đến xuất thân, giáo dục cũng không phải một sớm một chiều dưỡng ra.

Vân Ngọc Hân từ nhỏ ở nhà họ Vân lớn lên, Vân Lập Tân dạy dỗ cô †a rất tốt, Bạc Ngạn Thiên đương nhiên rất thích rồi.

Nhưng suy cho cùng Vân Giai Kỳ là được vũ nữ nuôi lớn.

Bạc Ngạn Thiên sao có thể chấp nhận được.

Cho dù Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ quen biết không lâu, nhưng cậu ta cũng không tin Vân Giai Kỳ là loại phụ nữ giống như Trần Khánh Linh nói.

Hoặc Đông Thành chế nhạo nói: “Lời này sao cậu lại dám nói ra?”
“Tại sao không dám nói, có bản lĩnh thì cậu ta làm sáng tỏ đi! Bây giờ cậu ta đứng ở chỗ này, cậu ta có dám ở trước mặt tôi đối chất không? Tôi thấy các người đều chẳng hay biết gì?
Lúc trước cậu ta thi lên cao đẳng, nhưng mới năm nhất thì đột nhiên nghỉ học, biết nguyên nhân gì không?”
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn cô ta.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 285


Trần Khánh Linh nói: “Cậu ta có thai rồi, nghỉ học ở nhà dưỡng thai!
Lúc đó cậu ta bị làm cho lớn bụng, đủ để chứng minh, cậu ta rốt cuộc là người thế nào rồi chứ.

nghe nói, người đàn ông làm lớn bụng cậu ta là một doanh nhân giàu có.

Nhưng hiện tại đâu, cậu ta còn chưa kết hôn, lúc đầu còn muốn làm kẻ thứ ba, mẹ nào con nấy, nếu cậu ta thực sự trong sạch, đến bây giờ cậu ta còn mang cái mác con của chồng trước không thể gặp người hay Sao.

Đứa bé đó, tôi thấy căn bản không phải là của cậu ba nhà họ Bạc!
Chính là tạp chủng!”
Tất cả mọi người đều nhìn nhau.

“Thật hay giả vậy?”
“Mang thai? Không phải chứ?! Khi ấy cậu ta mới bao nhiêu tuổi?”
“Mười tám tuổi mà không biết có đủ tuổi chưa.

.


“Thảo nào đến chụp hình tốt nghiệp cậu ta cũng không chụp, chắc không phải lúc đó cậu ta đã…”
“Không thể nào đi! Nếu như tổng giám đốc Bạc thực sự thích cậu †a, nhất định sẽ đem gia cảnh của cậu ta điều tra rõ ràng! Nếu cậu ta thật được doanh nhân giàu có bao nuôi, bây giờ không phải chính là một chiếc giày rách sao? Tổng giám đốc Bạc là người nào, tại sao có thể sẽ muốn một chiếc giày rách đã bị bỏ rơi chứ?”
Trần Khánh Linh hùng hồn nói: “Tình yêu sẽ khiến phụ nữ mù mắt cũng sẽ khiến đàn ông mù mắt.

Có lẽ, tổng giám đốc Bạc yêu cậu ta sâu đậm, vốn không có đi điều tra những bối cảnh đó! Những chuyện này, thật muốn điều tra nhất định sẽ tra ra được!”
Lục Tề Đông cũng nói: “Doanh nhân giàu có? Cậu ta được doanh nhân giàu có bao nuôi qua?”
“Đúng vậy” Trần Khánh Linh khinh thường nói: “Anh đừng nhìn vẻ ngoài đơn thuần của cậu ta, thực ra, bên trong rất thấp hèn, các người đều không nhìn ra đâu!”
Hoắc Đông Thành vẫn như cũ bảo vệ nói: “Những điều này đều là bịa đặt, chuyện không có thật, các người cũng tin?”
Từ Nguyên nghe thấy lại không cho là vậy: “Đông Thành, cậu thích cậu ta, cho nên chỉ thấy mặt tốt của cậu ta thôi, nhưng cái gọi là không có lửa làm sao có khói, nếu như thật sự là giả, vậy tại sao lại lưu truyền nhiều năm như vậy?
Hơn nữa, cô ta có thể làm sáng tỏ, nhưng mà thì sao? Vân Giai Kỳ từ đầu đến cuối cũng không có làm sáng tỏ qua?”
“Đúng vậy.

Cậu ta chưa bao giờ giải thích qua.

.


“Có lẽ là không biết giải thích thế nào!”
“Nếu như cậu ta thực sự không làm, sao không thể dám giải thích?”
“Đúng đó, danh tiếng của mình bị bôi nhọ như vậy, cậu ta vẫn ngồi đó không quan tâm, tôi thấy, cậu ta là đang làm chuyện gian trá.


Từ Nguyên gật đầu nói: “Các người đừng để vẻ bề ngoài của cậu ta lừa! Có lẽ, người ta còn biết chơi hơn các người nghĩ đó!”
“Vân Giai Kỳ xinh đẹp như vậy, thành tích lại tốt, thông minh như thế, tại sao không để sự thông minh đặt vào con đường đúng chứ?”
“Ha ha! Xã hội này rất thực tế, các người xem lớp trưởng chúng ta, khi đi học, thành tích cũng không thua kém, hiện tại còn không phải là đứng ở trong quầy quán cẩn thận bán hàng sao?!”
Từ Nguyên nghe xong liền trừng mắt nhìn người đang nói, nhất thời không phân biệt được lời cô ta nói là khen hay chê.

“Lời này của cậu có ý gì”
“Lớp trưởng, tôi chỉ nói sự thật thôi, ý của tôi muốn biểu đạt chính là khi đi học thành tích có tốt đến đâu, cũng không bằng tìm một người có tiền gả đi tốt hơn là sống một cuộc sống tùy tiện!”
“Đúng vậy! Từ Nguyên, cậu đừng suy nghĩ nhiều!”
Từ Nguyên tức giận đến cả người phát run.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 286


Khi còn đi học cô là lớp trưởng, ở trong lớp cũng là được người tâng bốc, sau khi tốt nghiệp, có mấy người học hành kém cỏi ra làm ăn, có chút danh tiếng, cô ta còn không bằng người ta!
Khi đó, Từ Nguyên còn xem thường Vân Giai Kỳ, nhưng bây giờ người ta bám trên nhà họ Bạc, cũng vô cùng nở mày nở mặt!
Cô ta thì sao.

Từ Nguyên nắm chặt tay, cảm thấy chính mình có chút không cam lòng!
Tất cả mọi người nhìn Vân Giai Kỳ, ánh mắt của mỗi người đều giống như có gai độc.

Vân Giai Kỳ đột nhiên cười lớn.

Trong khung cảnh hỗn loạn, nụ cười của cô đặc biệt đột ngột.

“Hahahahahal”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.

Bạc Tuấn Phong cũng bị giật mình.

“Vân Giai Kỳ, cậu cười cái gì!” Trần Khánh Linh khinh thường nói.

Vân Giai Kỳ cười ra nước mắt, đột nhiên cô ngừng cười, giấy mạnh ra khỏi Bạc Tuấn Phong, đứng lên, nhìn xung quanh một vòng, nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Thanh Thủy, cô hoàn toàn không khống chế được cảm xúc!
Lâm Thanh Thủy nói cô ta có đủ tư cách để sinh con cho Bạc Tuấn Phong, mà cô thì không có.

“Hahahahahal”
Vân Giai Kỳ cười đến mức mặt đều đỏ: “Các người cũng quá biết bịa chuyện rồi đi? Đặc sắc, quá đặc sắc rồi”
Trần Khánh Linh kích động nói: “Nói chúng tôi bịa chuyện.

Cậu có bản lĩnh thì đem chuyện giải thích rõ ràng đi!”
“Được thôi!”
Vân Giai Kỳ nói: “Giải thích bắt đầu từ đâu mới tốt đây ta? À, liên quan đến thân thế của tôi…Mẹ tôi là vũ nữ, các người nói lúc nhỏ tôi ở vũ trường uống rượu sao, ừm, điều này tôi không phủ nhận, bởi vì, không uống rượu thì tôi không cách nào học được.

Hơn nữa, nếu như tôi uống rượu, mẹ tôi sẽ bớt được một chút, nếu không để bà ta uống say như vậy, mỗi đêm khó tránh khỏi bị đánh, tôi sợ bị đánh chết, cho nên tôi không dám không uống rượu.

Lúc nhỏ tôi thực sự rất nghèo, năm tám tuổi, tôi lén đi tới tiệm trà sữa làm việc, mười lăm ngàn một tiếng, sau khi tan học, thì đi làm thêm cho đến khi đóng cửa, tôi rất thiếu tiền, vì tiền, tôi thực sự có thể không từ thủ đoạn, giao thức ăn, khiêng khí ga, hahal”
Hơn một nghìn tệ tiền lương đầu tiên kiếm được liền bị người trong trường lấy cắp.

Vân Giai Kỳ vẫn còn nhớ dáng vẻ trốn ở hành lang khóc lóc.

“Mẹ tôi là vũ nữ, không những uống rượu còn đánh bạc, trong nhà nợ rất nhiều tiền, các chủ nợ thường xuyên đến tận nhà tìm tôi, bọn họ lái chiếc xe hơi sang trọng đến trường tìm tôi, đến miệng các người liền trở thành kim chủ bao nuôi tôi rồi? Thật thú vị, hahahaha!”
Vân Giai Kỳ vừa cười vừa khóc.

“Sau đó, đến nhà trường cũng cho rằng tôi ở bên ngoài không biết kiểm điểm, bị người khác bao nuôi, bọn họ tìm tôi nói chuyện, muốn đuổi học tôi, tôi rất sợ hãi liền trốn ở trong chăn khóc.

Khi ấy, tôi cảm thấy rất tuyệt vọng, tôi cũng hy vọng có một người mẹ giàu có, cưng chiều và yêu thương tôi, ít nhất là đừng đánh đập tôi”
Sau một lúc dừng lại, giọng của Vân Giai Kỳ chợt nghẹn lại, “Không ngờ giấc mộng này thành sự thật rồi! Năm mười tuổi, có người nói với tôi, tôi là cô cả nhà họ Vân, lúc mới sinh ra bị ôm nhầm.

Tôi cực kỳ vui vẻ, tôi nghĩ, hóa là bị ôm nhầm, đợi đến khi tôi trở về gia đình ruột thịt, cha mẹ ruột của tôi nhất định sẽ đối tốt với tôi, sẽ không đánh tôi!
Tôi trở về nhà họ Vân, nhưng mà cô gái bị ôm nhầm đó lại không có bị bọn họ đưa đi.

Bọn họ không thích tôi lại thích cô gái đó, mua cho cô †a chiếc váy đẹp nhất, chiếc bánh kem ngon nhất.

Mỗi lần đón sinh nhật, cô ta vĩnh viễn là tiểu công chúa trong mắt mọi người, còn tôi chỉ có thể đứng ở trong góc ngưỡng nộ nhìn cô ta.

Bởi vì, tôi không xứng! Hahahahal”
Vân Giai Kỳ quay người nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, cong môi, làm sao cũng cười không nỗi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 287


“Cho đến khi gặp được một người, người đàn ông mà tôi thích, anh ấy không thích nói chuyện, nhưng mà, anh ấy thỉnh thoảng cũng sẽ nói chuyện với tôi.

Tôi thích ở bên cạnh anh ấy, khi đó cảm thấy cả thế giới đều rất yên bình.

Tôi ước mơ trở thành vợ của anh ấy, năm mười tám tuổi, tôi vì chứng minh cho dòng tộc của anh ấy, một mình đi tới bệnh viện làm cái kiểm tra trinh tiết.

Khi tôi nằm trên giường bệnh, vị bác sĩ đó hỏi tôi, tại sao phải làm loại kiểm tra này? Tôi nói, tôi muốn cùng người đàn ông của tôi được ở bên nhau.

Tôi muốn chứng minh răng tôi là một cô gái trong sạch, tôi xứng đáng với anh ấy.

Nhưng mà, tôi đã dẹp bỏ tất cả niềm kiêu hãnh, gạt bỏ hết tôn nghiêm, để đổi lấy…”
Bạc Tuấn Phong ngắt lời cô: “Đừng nói nữa”
Vân Giai Kỳ mỉm cười, tựa hồ là đem vết thương đã lành từ lâu, rỉ máu chảy ròng ròng cho mọi người xem!
Bọn họ không phải muốn xem sao!?
Cô liền cho bọn họ xem đủ mới thôi!
“Năm tôi thi đại học, tôi đã mang thai, tôi yêu anh ấy, cho nên, vì anh ấy, cho dù là từ bỏ đại học, tôi cũng muốn bảo vệ con của chúng tôi.

Nhưng khi đứa bé sắp chào đời, có người nói với tôi: ‘Vân Giai Kỳ, đứa bé mà cô đang mang trong bụng không phải của cô! Tôi chỉ là một máy, một công cụ sinh sản.

Đứa bé trong bụng tôi không phải cốt nhục ruột của tôi, chuyện hoang đường nhất trên đời, vậy mà xảy ra trên người tôi! Hahahahal”
Vân Giai Kỳ vừa cười vừa hung hăng lau nước mắt.

“Nhưng dù vậy, tôi vẫn là yêu đứa bé này.

Mười tháng mang thai, lúc nào tôi cũng đều hy vọng chúng nó có thể bình an chào đời, các người nói tôi rẻ tiền, đúng vậy, tôi rất rẻ tiền! Trên đời này không ai rẻ tiền hơn tôi!” Cô cuồng loạn thốt ra nửa câu sau, yếu ớt dựa vào tường, đầu rũ xuống, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cô đem vết thương đang rỉ máu, nhưng không ai lại nghe hiểu.

Nhưng, có người nghe hiểu.

Bạc Tiêu Dương không biết tại sao, lòng đau như cắt.

Cậu ta bất giác muốn tiến lên, nhưng Bạc Tuấn Phong đã trước cậu ta một bước, đi đến bên cạnh Vân Giai Kỳ đem cô ôm vào lòng.

Người đàn ông cúi đầu nhìn thấy cô quật cường nghiến chặt răng, Bạc Tuấn Phong trong mắt ôn nhu dần trở nên lạnh đi.

Anh đột nhiên mím chặt môi, một tay ôm cô vào lòng rồi bước về phía cửa.

“Bạc Tuấn Phong! Anh đừng có chạm vào tôi…”
Vân Giai Kỳ ngoan cố không chịu đi theo anh.

Bạc Tuấn Phong không nói thêm lời nào, trực tiếp ôm cô sải bước ra khỏi cửa.

Bạc Tiêu Dương định đuổi theo liền bị Tân Khải Trạch ngăn lại.

“Cậu ba Bạc, ngài đừng đuổi theo nữa”
“Cút ra!”
“Cậu ba, cô Vân thực sự không phải người mà ngài có thể động vào”
Cô chính là mạng của Bạc gia.

Bạc Tiêu Dương làm sao có thể tranh với anh đây?!
Cậu ta lấy gì tranh với Bạc Tuấn Phong?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 288


Trần Khánh Linh nhìn về phía Bạc Tiêu Dương, thấy sắc mặt cậu ta u ám, vì vậy, cô ta đi đến trước mặt cậu ta lấy lòng nói: “Cậu Bạc, ngài đừng tức giận, đừng vì người phụ nữ này chấp nhặt không đáng!”
Bạc Tiêu Dương nhướng mày, chậm rãi xoay người cầm lấy ly trên bàn lên lắc nhẹ, đột nhiên nâng cổ tay lên, ly rượu bị nghiêng, rượu đỏ trực tiếp đổ xuống đỉnh đầu của Trần Khánh Linh.

Trần Khánh Linh bất ngờ không kịp đề phòng liền bị rượu theo đỉnh đầu ngấm vào mắt, trở nên khô khốc!
Cô ta che mặt vì xấu hổ hét lên một tiếng “A”.

Lục Tề Đông ở bên cạnh nhìn thấy nhưng lại không dám lên tiếng ngăn cản!
Chọc phải Trần Khánh Linh là người khác thì được đi, nhưng đây là Bạc Tiêu Dương, anh ta không dám động vào!
“Người phụ nữ này?”
Bạc Tiêu Dương hừ lạnh một tiếng, nới lỏng đầu ngón tay, chiếc ly liền rơi xuống chân của Trần Khánh Linh, âm thanh vỡ vụn làm kinh động đến mọi người xung quanh.

Trần Khánh Linh lại sợ tới mức nước mắt rơi xuống.

“Người phụ nữ này so với loại người như cô còn cao quý hơn gấp trăm lần”
Nói xong, Bạc Tiêu Dương lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, quay người đi về phía cửa.

Cho đến khi Bạc Tiêu Dương rời khỏi phòng bao, tất cả mọi người vẫn còn bàng hoàng!
Bọn họ lần lượt nhìn về phía Trần Khánh Linh, trong trí nhớ của họ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Trần Khánh Linh như vậy.

Cô ta bị đổ một ly rượu xuống, đứng ngây ra tại chỗ cho tới bây giờ vẫn còn chưa hoàn hồn.

Bạc Tiêu Dương vậy mà đổ rượu lên người cô ta ngay trước mặt tất cả mọi người!
Đại não của cô ta nhất thời trống rỗng!
Lục Tề Đông đi tới bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của cô ta, nhưng Trần Khánh Linh lại mạnh mẽ đẩy anh ta ra, ủy khuất nước mắt chảy ra.

Cô ta nhìn vào trong mắt của Lục Tê Đông tràn đầy lên án.

Lên án anh ta lúc nãy khi Bạc Tiêu Dương đổ rượu lên người cô ta tại sao không ra mặ Cho dù là đem cô ta bảo vệ ở trong lòng cũng được.

Cho dù là cầu xin Bạc Tiêu Dương mấy câu cũng tốt!
Đó là vì anh ta là chồng của cô ta!
Vợ của mình bị người đàn ông khác sỉ nhục, anh ta chỉ lẳng lặng đứng ở một bên xem kịch?
Trong phòng bao này toàn là bạn học với nhau.

Bọn họ nhìn thấy rồi làm sao nghĩ về cô ta đây?
Chồng cô ta vì không dám đắc tội với người nhà họ Bạc, mặc cho cô ta bị khi dễ.

Trần Khánh Linh rất là ủy khuất, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Từ Nguyên nhìn thấy vậy liền nhanh chóng rút khăn giấy đi tới trước mặt cô ta, giúp cô ta lau nước rượu còn dính trên người, càng lau thì lớp trang điểm trên mặt cô ta càng đẹp.

Nhìn thấy cô ta khóc không ngừng, Từ Nguyên lập tức an ủi nói: “Khánh Linh, cậu đừng khóc nữa, khóc sưng cả mắt rồi.

Trần Khánh Linh nghiến răng tức giận nói: “Tôi rốc cuộc nói sai gì rồi sao? Là cậu ta tự mình cũng thừa nhận mài”
Cô ta mạnh mẽ xoay người nhìn tất cả các bạn học, ủy khuất đến oán giận: “Tại sao lại dùng loại ánh mắt này nhìn tôi? Tôi chỉ là nói sự thật mà thôi, Vân Giai Kỳ cậu ta chính là con riêng đáng xấu hổ và là tiện nhân!”
Trần Khánh Linh lại kích động nói: “Cậu ta thời còn đi học, đã ở trong câu lạc bộ cùng khách uống rượu, chính mắt tôi nhìn thấy! Cậu ta có con riêng cũng là sự thật.

Tôi đã ở bệnh viện nhìn thấy cậu ta đưa con mình đi kiểm tra, tôi đã nói sai gì sao? Loại phụ nữ này có tư cách gì được gả vào nhà họ Bạc chứ?”
Cô ta đem tất cả những ủy khuất của bữa tiệc ngày hôm nay đều trút hết lên người Vân Giai Kỳ!
Đều tại cô!
Là cô đã làm cô ta mất mặt!
Tất cả mọi người nhất thời không lên tiếng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 289


Lâm Thanh Thủy ở một bên im lặng đã lâu, cuối cùng cũng nói: “Cô Khánh Linh nói không sai.”
Mọi người đều nhìn cô ta.
Lâm Thanh Thủy nói: “Vân Giai Kỳ nói dối rất nhiều, những lời lúc nấy có câu nào có thể tin sao.

Những tin đồn mà các người nói, đa số đều là thật, cô ta dám thừa nhận không?
Cô ta một lòng muốn trèo lên tổng giám đốc Bạc, làm sao có thể nhận những điều mà cô ta đã làm chứ! Tôi ở bên cạnh tổng giám đốc Bạc nhiều năm như vậy, có một chuyện có thể chắc chắn! Đó là chuyện cô ta có con gái riêng, nhà họ Bạc vốn không chấp nhận”
Từ Nguyên nói: “Thanh Thủy, cô nói đều là thật sao? Cô ta có con gái riêng?”

289-2-thai-5-bao.jpg


Lúc trước, cô ta bởi vì chuyện chưa lập gia đình mà đã có con liền bị nhà họ Vân đuổi khỏi nhà, nhà họ Bạc cũng không chứa cô ta.

Cô ta đã tạo ra một trận tai nạn xe và biến mất.
Năm năm này, tôi ở bên cạnh tổng giám đốc Bạc, chăm sóc, bầu bạn với anh ấy, tổng giám đốc Bạc đối với tôi cũng rất tốt, đưa cho tôi Mai Phiến cho tôi ở, mỗi năm đều cùng tôi đón sinh nhật.
Hiện giờ, cô Vân Giai Kỳ đột nhiên trở về, cô ta nhất định là cảm thấy tôi cướp đi tổng giám đốc Bạc, cho nên chán ghét tôi”
“Trời ơi! Mai Phiến! Đó là khu nhà cao cấp hàng đầu do tập đoàn Thiên Ngạo phát triển!”
“Nghe nói một căn nhà trị giá đến sáu nghìn tỷ đồng”
Lâm Thanh Thủy nói: “Tổng giám đốc biết tôi ở thủ đô không quen, cô đơn một mình, cho nên đem cả một tầng lầu đưa cho tôi ở đó.”
“Oa! Tổng giám đốc Bạc đối với cô rất tốt nha!”
Từ Nguyên nói: “Thanh Thủy, cô nhất định nắm bắt cô hội này! Tôi thấy tổng giám đốc đối với cô tốt như vậy, ôn nhu như vậy, mỗi năm đều cùng cô đón sinh nhật, còn mua túi Hermès cho cô! Sự đối xử đặc biệt này ngay cả Vân Giai Kỳ cũng không có!”
Lâm Thanh Thủy tự giễu nói: “Tôi không dám mơ mộng đến tổng giám đốc Bạc.

Tôi chỉ là một thư ký nhỏ bé, tổng giám đốc Bạc là bầu trời nhật nguyệt, đàn ông kiêu ngạo, tôi làm sao xứng?”
Từ Nguyên tức giận nói: “Làm sao cô không xứng chứ? Thư ký thì sao? Thư ký cũng là nghề nghiệp đúng đắn, còn đỡ hơn ai đó, bán đứng cơ thể của mình cùng khách uống rượu còn quang minh chính đại hơn!”
Cô ta đây là chỉ cây dâu mắng cây hòe, châm biếm Vân Giai Kỳ.
Lâm Thanh Thủy nói: “Tôi cũng thay tổng giám đốc Bạc thấy không đáng.

Tổng giám đốc Bạc là người cao quý như vậy, cô Vân Giai Kỳ căn bản không xứng với anh ấy”
Từ Nguyên nói: “Cái túi kim cương Hermès thực sự là cậu ba Bạc tặng cho cậu ta sao?”

Lâm Thanh Thủy lắc đầu nói: “Không phải! Cậu ba Bạc vẫn luôn ở nước ngoài, hôm nay tôi cảm thấy rất lạ, tại sao cô ta nói với chúng ta cậu ba Bạc là bạn trai của cô ta”
“Chắc sĩ diện?” Từ Nguyên nói: “Cái túi đó nhất định là doanh nhân giàu có trước đây bao nuôi mua cho cậu ta! Không biết xấu hổ!”
“Đúng thế đó, cậu ba Bạc vậy mà còn diễn cùng cậu ta?”
“Tôi thấy Vân Giai Kỳ nịnh bợ tổng giám đốc Bạc không thành liền bám lấy cậu ba Bạc!”
Trần Khánh Linh vẻ mặt ghét bỏ nói: “Loại phụ nữ này thật là quá ghê tởm! Lúc đầu, chắc là cậu ta cũng dùng cách này để tiếp cận tổng giám đốc Bạc!”
“Tôi nghe nói..” Lâm Thanh Thủy do dự nói nửa câu, sau đó lại không nói tiếp.
Từ Nguyên thúc giục nói: “Sao vậy?”
“Tôi không biết có nên nói hay không, chuyện này chỉ là tin đồn”
“Cô nói đi” Từ Nguyên bị làm cho tò mò.
Lâm Thanh Thủy nói: “Các người đừng truyền ra ngoài nha, tôi nghe nói, Vân Giai Kỳ này, lúc đầu vì tiếp cận tổng giám đốc Bạc thậm chí không tiếc đi bệnh viện làm phẫu thuật thẩm mỹ”
“Phẫu thuật thẩm mỹ?”
“Trời ơi, chính là phẫu thuật lại lớp màng kia đó..”

“Trời ạ! quá ghê tởm rồi! Loại thủ đoạn này cũng sử dụng cho được?”
“Dù sao, Bạc Vân là một dòng tộc nổi tiếng như vậy làm sao cô ta có thể tùy tiện bước vào chứ?”
Trần Khánh Linh khóc nói: “Đúng là đồ đàn bà hư hỏng! Vân Giai Kỳ cậu ta dám đem chuyện mà mình đã làm ra nói không? Cậu ta không dám.

Cậu ta không có mặt mũi nào để đối chất với những tin đồn đó, bởi vì, cậu ta chột dạ, quá khứ của cậu ta đều là những việc làm đáng xấu hổ”
“Đủ rồi!”
Hoắc Đông Thành không nghe nỗi được nữa: “Trần Khánh Linh, việc gì cũng nên một vừa hai phải thôi!”
Lần đầu tiên cậu ta gọi cả tên lãn họ của Trần Khánh Linh.
Nhìn thấy cô ta chửi bới Vân Giai Kỳ như vậy, cậu ta không muốn làm ngơ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 290


Trần Khánh Linh nhìn về phía Hoắc Đông Thành, không nghĩ tới cậu ta vậy mà nói chuyện với cô ta như vậy.

“Hoắc Đông Thành, cậu có ý gì?”
“Cậu có cần thiết phải chửi bới cô ấy như vậy không? Cô ấy không ở đây, cậu nói những lời vô căn cứ này, rốt cuộc là có tâm tư gì?”
Trần Khánh Linh nói: “Đông Thành, đến bây giờ cậu còn đối với cậu ta chấp mê bất ngộ sao? Người phụ nữ này có gì tốt? Cậu còn chưa nhìn thấy rõ ràng bộ người sang bắt quàng làm họ, người phụ nữ không từ thủ đoạn thật của cậu ta sao? Cậu ta vì nịnh nọt, thấy p “Không từ thủ đoạn?” Hoắc Đông Thành cũng đột nhiên nổi giận: “Còn cậu?”
Trần Khánh Linh trợn tròn mắt: “Tôi?”
“Cậu vì gả cho nhà giàu có cũng không từ thủ đoạn thôi!” Hoắc Đông Thành cười lạnh một tiếng: “Phụ nữ đuổi theo danh lợi, đó là chuyện đương nhiên, nhưng cậu hà cớ gì phải làm vậy chứ? Lúc đầu cậu vì gả cho nhà họ Lục, không phải cũng dốc hết tâm tư sao”
Trần Khánh Linh thân thể đột nhiên chấn động.

“Lúc trước cậu vì học đại học không tốt, vì muốn gả vào nhà họ Lục đã để Từ Nguyên thi giùm cậu, chuyện mua bằng cấp cậu đều quên rồi sao? Cậu vì củng cố địa vị của mình ở nhà họ Lục, mỗi tháng đều đi bệnh viện tiêm thuốc rụng trứng, không phải là vì muốn mẫu bằng tử quý tranh giành địa vị sao?”
Trần Khánh Linh sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Từ Nguyên.

Chuyện tiêm thuốc rụng trứng cô ta chỉ nói với Từ Nguyên.

Lục Tề Đông công việc bận rộn, vì sự nghiệp, có lúc phải đi ra ngoài công tác vài tháng.

Khi đi công tác, anh ta dẫn theo một vài thư ký thân cận.

Cô ta ở nhà họ Lục.

Cô ta đã sắp xếp mấy người bạn thân vào làm ở trong công ty nhà họ Lục, bạn thân nói cho cô ta biết, đoạn thời gian Lục Tê Đông đi công tác, hai cô thư ký và anh ta ở cùng một phòng.

Trần Khánh Linh làm sao không lo lắng.

Cô ta biết sau khi vào nhà giàu có, đó là cần phải mau chóng vì nhà giàu có nối dõi tông đường.

Vì vậy, mỗi tháng cô ta đều đi tiêm thuốc rụng trứng, vì muốn sớm ngày mang thai con của Lục Tê Đông.

Sau khi mang thai, quả thực Lục Tê Đông rất vui mừng và thưởng cho một khu nhà cao cấp, chuyện này cô ta thậm chí còn khoe trên nhóm Zalo.

Thời gian đó, tâm tư của anh ta cũng đều đặt hết lên người cô ta.

Những chuyện này cô ta chỉ nói với Từ Nguyên.

Không lẽ là cô ta nói cho Hoắc Đông Thành biết?

Lục Tê Đông cau mày nói: “Khánh Linh, chuyện gì đã xảy ra?”
Trần Khánh Linh oan ức nói: “Sau khi kết hôn, không phải anh luôn muốn có một đứa bé hay sao? Bình thường anh bận rộn như vậy, hiếm có cơ hội…
Lục Tê Đông không nói gì.

Từ Nguyên thấy Trần Khánh Linh luôn dùng ánh mắt hoài nghi trừng mình, lật đật phủi sạch quan hệ: “Không phải tôi…Không phải tôi nói…
Hoắc Đông Thành không cần nghi ngờ Từ Nguyên, cái gì cậu ấy cũng không nói với tôi hết! Thế nhưng cậu cũng không thèm suy nghĩ một chút, xem tôi và các bệnh viện lớn ở thủ đô có quan hệ như thế nào.

Hoắc Kiến chúng tôi và các bệnh viện đều có hợp tác với nhau, cậu ở bệnh viện làm cái gì, còn cần tôi phải chỉ đích danh hay sao?”
Tim Trần Khánh Linh đập loạn mấy nhịp, chột dạ phải nhìn về phía Hoắc Đông Thành, không lên tiếng!
Lục Tề Đông hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nói cái gì.


Hoắc Đông Thành cười lạnh một tiếng nói: “Phẫu thuật chỉnh sửa?
Vân Giai Kỳ có làm hay không thì tôi không biết.

Thế nhưng cậu làm qua cái loại phẫu thuật này, còn dám thừa nhận sao!”
“Oanh” một tiếng!
Trần Khánh Linh như bị sét đánh vậy, sững sờ tại chỗ, cô chợt lùi mấy bước, giống như điên vậy, cuồng loạn nói: “Cậu nói bậy! Cậu im miệng!”
“Tôi nói bậy?” Hoắc Đông Thành hừ mũi một cái mới thôi!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc che miệng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 291


Không ai nghĩ tới, Trân Khánh Linh lại làm qua phẫu thuật chỉnh sửa?
“Phẫu thuật chỉnh sửa?”
Lục Tê Đông híp mắt một cái, nhìn về phía Trần Khánh Linh: “Cái gì mà phẫu thuật chỉnh sửa?”
Trần Khánh Linh nức nở nói: “Ông xã, anh đừng nghe cậu ta nói bậy!
Cậu ta là thấy em nói Vân Giai Kỳ không tốt nên mới ghi hận trong lòng, cố ý khích bác ly gián như vậy đó!”
Lục Tê Đông nhìn xung quanh, bây giờ đông người như vậy, tìm cho ra ngọn nguồn thì cũng không tốt cho lắm!
Dù sao thì việc xấu trong nhà cũng không thể truyền ra ngoài!
Lục Tề Đông căm hận trợn mắt nhìn Hoắc Đông Thành một cái, người sau thì dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn.

Nhà họ Hoắc và nhà họ Lục ngồi ngang hàng, Hoắc Đông Thành căn bản không làm được gì Lục Tê Đông.

Vân Giai Kỳ, anh ta quyết định phải bảo vệ đến cùng!
Trần Khánh Linh nếu như còn dám nói Vân Giai Kỳ nửa điểm không phải, thì ngay cả căn cơ của cô ta thì anh ta cũng sẽ vạch ral Hoắc Đông Thành tự xưng bản thân mình là quân tử, mặc dù anh ta đã sớm biết Trần Khánh Linh đang làm chuyện gì, thế nhưng cho tới bây giờ anh ta đều làm bộ như không biết.

Thế nhưng lần tụ họp ngày hôm nay, tất cả bạn học đều biến chất hết cả rồi.

Vân Giai Kỳ ở trong trường học, những lời bịa đặt nhảm nhí cứ vây quanh cô, thế nhưng cô chưa bao giờ làm chuyện gì hại đến người khác cả.

Ban đầu, Hoắc Đông Thành hỏi cô vì sao cô không thanh minh đi.

Nhưng Vân Giai Kỳ chỉ trả lời anh ta, người hiểu mình thì không cần giải thích; còn người không hiểu mình thì cũng chẳng cần phải thanh minh làm gì.

Hoắc Đông Thành liền một mực tin tưởng cô cho đến bây giờ.

Mặc dù, anh ta biết cả đời này anh ta và cô có lẽ chẳng có cơ hội ở cùng với nhau, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến quyết tâm bảo vệ cô của anh ta.

“Hôm nay là lần đầu tiên mà Vân Giai Kỳ tham gia tụ họp bạn học, cũng là lần cuối mà tôi tham gia tụ họp bạn học” Hoắc Đông Thành bỏ lại những lời này, sau đó nghênh ngang đi.

Để lại một đám người sững sờ.

Cửa hội sở.

Chỗ đậu chiếc Rolls Royc.

Bạc Tuấn Phong ôm Vân Giai Kỳ, bước chân cực nhanh.

Vân Giai Kỳ ở trong ngực anh vẫn luôn vùng vẫy: “Để tôi xuống!”
Bạc Tuấn Phong không nói, chẳng qua là ôm cô chặt hơn một chút.

“Bạc Tuấn Phong!”
Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Anh muốn làm gì.


Bạc Tuấn Phong bấu vào gáy của cô, Vân Giai Kỳ bất ngờ không kịp đề phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào ngực của anh: “Ưm ưm’ hai tiếng, rồi chẳng thế phát ra thêm âm thanh dư thừa nào nữa!
“Thình thịch thình thịch.


Tiếng tim đập nóng bỏng của người người đàn ông vẫn cứ quanh quẩn bên tai.

Cô trợn tròn cặp mắt, cho đến khi cảm giác được người người đàn ông ôm cô lên xe: “Âm” một tiếng, cửa xe đóng lại, âm thanh rất lớn.

Sau khi lên xe, anh vẫn ôm cô vào trong ngực như cũ, không cho.

phép phép cô lộn xộn dù chỉ một chút.

“Lái xe!”
Bạc Tuấn Phong phân phó về phía tài xế.

Tài xế nhấn nút nâng vách ngăn phía sau, như vậy thì một hồi sau, toàn bộ hàng sau đã hình thành một cái không gian ngắn cách với đời.

Bạc Tuấn Phong bất thình lình cảm giác được một dấu vết ấm áp trên ngực của mình.

Anh cúi đầu, liền thấy cả người Vân Giai Kỳ đang phát run.

Người của cô cuộn tròn lại thành một hình tròn, mặt đỏ lên chôn ở trong ngực của anh, khóe mắt mơ hồ ửng đỏ, một hàng nước mắt chảy xuống.

Bạc Tuấn Phong cau mày lại.

Anh lại khiến cho cô khóc!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 292


Bạc Tuấn Phong giơ tay lên, dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt của cô, nhưng anh lại nghe âm thanh chịu đựng và kháng cự của Vân Giai Kỳ: “Anh đừng có đụng vào tôi…”
Bạc Tuấn Phong, tôi không muốn anh đụng vào tôi…
Bên trong xe yên tĩnh.

Cô không dám ngẩng đầu.

Sợ anh lại thấy nước mắt trong hốc mắt của cô.

Cô là một người quật cường từ trong xương, cho tới bây giờ cũng không muốn đem sự yếu ớt của mình thể hiện trước mặt của anh.

Thế nhưng vừa nghĩ đến Bạc Tuấn Phong và Lâm Thanh Thủy đã trải qua nhiều năm sinh nhật với nhau.

Nhưng còn cô thì sao…
Cô cũng muốn lúc sinh nhật có anh ở bên cạnh chăm sóc, trải qua sinh nhật cùng với cô.

Thế nhưng sinh nhật hằng năm đều là cô lẻ loi một mình.

Suy nghĩ đến sinh nhật của Lâm Thanh Thủy, có túi Hermès, có bánh ngọt, có nến, còn có anh.

Từ nhỏ đến lớn, không có ai thật lòng trải qua sinh nhật cùng cô.

Bởi vì sinh nhật của cô và Vân Ngọc Hân là cùng một ngày, vì vậy, cái ngày sinh nhật cô hôm đó, Vân Ngọc Hân mới là sân nhà, còn cô cùng lắm cũng chỉ có thể là một cái nền.

Sau khi cô và Bạc Tuấn Phong chung một chỗ, cô cũng chưa từng có bất kỳ yêu cầu nào với anh.

Cô không dám có bất kỳ yêu cầu gì với anh.

Khi đó cô hèn mọn vào tận xương, từ nhỏ ở nhà họ Vân đã phải chịu đựng hết những đối xử lạnh nhạt, cái gì cô cũng không có, làm sao dám yêu cầu người người đàn ông này thứ gì chứ.

Nhưng hôm nay, cô biết được hàng năm Bạc Tuấn Phong sẽ trải qua sinh nhật cùng với Lâm Thanh Thủy, lúc này cô mới biết được, thì ra người người đàn ông này cũng không phải là không hiểu lãng mạn.

Anh có thể làm được.

Chỉ là không làm với cô mà thôi!
Vân Giai Kỳ uất ức đến mức đáy lòng cũng khó chịu, căng ra.

Phần cảm giác này thật sự cũng là do phản ứng sinh lý cả.

Bạc Tuấn Phong biểu cảm thất vọng lại quật cường của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi thấp xuống, không dám nhìn anh.

Anh nâng mặt của cô lên liền thấy ánh mắt đỏ như đốt.

“Không cho phép khóc.”
Vốn là, anh vô cùng tức giận với cô.

Cô lại dám ngay trước mặt của anh mà lại thân mật với người người đàn ông khác như vậy.

Nếu như người kia không phải là Bạc Tiêu Dương mà là bất kỳ người người đàn ông nào khác thì tối nay, anh cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô!
Anh nói rồi.

Dù là ai dám mơ ước cô thì anh cũng sẽ không từ thủ đoạn mà hủy diệt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 293


Bạc Tuấn Phong anh đời này cũng không có bao nhiêu chấp niệm, duy chỉ có cô là giới hạn không thể xâm phạm đến của anh!
Thế nhưng nhìn cặp mắt uất ức đến mức đỏ lên, lòng của anh lập tức mềm xuống.

“Không cho phép khóc, nhé?”
Bạc Tuấn Phong đau lòng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên nước mắt tại khóe mắt.

Vân Giai Kỳ không muốn anh chạm vào, thế nhưng sức lực của người đàn ông quá lớn, cô không cách nào kháng cự, dưới cơn nóng giận, cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn lên cổ và vai anh, hung hăng c*n v** c* anh.

Căn, thật sự là dùng lực mà cắn.

Trong cơn đau nhức, Bạc Tuấn Phong rên lên một tiếng, đau đến mức mồ hôi lạnh toát đầy người.

Thế nhưng mặc dù vậy, anh vẫn như cũ không đẩy cô ra mà ngược lại còn ôm cô chặt hơn.

Nếu như cô không vui, muốn cắn anh, vậy thì cứ để cho cô cắn đi!
Bạc Tuấn Phong ôm lấy lưng của cô, bàn tay ở sau lưng cô không ngừng nhẹ nhàng v**t v*, ngấm ngầm chịu đựng sự đau nhói ở giữa cổ, mày kiếm hơi nhăn lại.

Vân Giai Kỳ dùng sức cắn anh, là vì muốn khiến anh đau đớn, thế nhưng dường như anh chẳng biết đau, cô rõ ràng có thể cảm nhận được bắp thịt cả người anh căng thẳng, thế nhưng lại không nghe anh nói một câu đau đớn nào.

Người đàn ông này, thần kinh đau của anh ta tê dại rồi sao.

Trên đỉnh đầu đột nhiên truyền tới âm thanh tỉnh táo của người người đàn ông.

“Căn đủ chưa?”
Cô kinh ngạc ngước mắt, đụng vào đáy mắt thâm thúy của người đàn ông.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu nhìn cô, nhìn chóp mũi hơi đỏ thẫm của cô, khóe miệng nhếch lên.

“Là anh đáng đời.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-293-0.jpg


“Đau!”
Vân Giai Kỳ dùng hai tay đẩy anh ta ra!

Thế nhưng không gian nhỏ hẹp như vậy, cô đẩy nữa thì có thể đẩy anh đến nơi nào chứ?
“Bạc Tuấn Phong, anh buông tôi ra!”
“Buông tôi ra”
“Em cảm thấy anh sẽ thả em ra sao?”
“Anh muốn mang tôi đi đâu” Vân Giai Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, xe rõ ràng không đi về phía bệnh viện, cô lạnh lùng nói: “Sao vậy? Tối nay anh không đi đến chỗ Lâm Thanh Thủy hay sao?”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, quay lại, nhếch lên môi mỏng.

“Em đang ghen sao?”
Từ trong gióng nói của cô anh nghe được vị chua nồng nặc.

Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng: “Tại sao tôi phải ghen? Tại sao tôi phải ghen?”
“Mạnh miệng.”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên nói: “Anh và cô ấy, không giống như những gì em nghĩ.”
Vân Giai Kỳ quay mặt lại, không muốn nghe anh giải thích dù chỉ nửa câu.

Bạc Tuấn Phong lại nói: “Anh và cô ấy chưa từng xảy ra chuyện gì hết”
Anh đoán rằng cô ấy cho là tối hôm qua anh luôn ở chỗ của Lâm Thanh Thủy.

Vì vậy, biểu hiện tối nay mới khác người như vậy!
Thậm chí còn dùng Bạc Tiêu Dương tới để chọc giận anh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 294


Vân Giai Kỳ nói: “Giữa anh và cô ta đã xảy ra chuyện gì, tôi còn có thể tra xét được sao? Chuyện của anh và người phụ nữ khác, tôi không có tư cách quan tâm, và tôi cũng không muốn quan tâm”
“Em có tư cách”
“Tôi không có.”
“Em có!” Bạc Tuấn Phong có chút hơi tức giận: “Ngoại trừ em ra thì còn ai có tư cách này?”
“Vậy thì tôi cũng không cần tư cách này!” Vân Giai Kỳ nói: “Tối hôm qua anh không đi là có thể rửa sạch quan hệ của anh và cô ta hay sao?
Bạc Tuấn Phong, anh có thích sạch sẽ, tôi cũng thế.

Cho dù là tinh thần hay thân thể, tôi đều thích sạch sẽ đến nghiệm trọng, tôi không cần người người đàn ông đã bị người phụ nữ khác chạm qual”
Bạc Tuấn Phong hơi ngẩn ra.

Người này, vậy mà còn nói là cô không ghen?
Người đàn ông nói: “Anh không có chạm vào cô ta” Cho tới bây giờ vẫn không có.

Vân Giai Kỳ châm chọc nói: “Anh cảm thấy tôi sẽ tin anh sao?”
Những thứ trong phòng, đâu đâu cũng thất Ly súc miệng tình nhân, khăn lông rửa mặt đôi và áo choàng tắm, dép, thậm chí âu phục của anh còn được treo ở trong tủ treo quần áo.

Nếu như anh chưa đến, chưa ngủ lại ở đó thì sẽ có những thứ này sao?
Tại sao cô lại không tin tưởng mắt của mình mà phải tin lời từ một phía của anh chứ?
Bạc Tuấn Phong không khỏi hỏi: “Em muốn anh phải chứng minh như thế nào đây?”
Vân Giai Kỳ cắn răng, tức giận nói: “Anh đã trải qua sinh nhật với cô ta, còn để cho cô ta ở lại trong phòng của anh nữa, cái này thì anh chứng minh như thế bào? Chẳng lẽ còn phải để tôi tận mắt chứng kiển cảnh các người ân ái với nhau mới tính hay sao?!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh với cô ấy có giới hạn”
“Tại sao không phải là người khác.

Tại sao là cô ta?!” Môi của Vân Giai Kỳ đột nhiên run dữ dội hơn: “Cô ta đặc biệt như vậy sao? Khiến cho anh đối xử đặc biệt như vậy?”
Bạc Tuấn Phong ngơ ngẩn.

Thấy anh không trả lời, Vân Giai Kỳ liền nói: “Anh xem, ngay cả vấn đề này anh cũng không có cách nào giải thích cho tôi được”
“Bởi vì, anh cảm thấy không cần thiết giải thích”
“Không cần thiết giải thích?” Vân Giai Kỳ nghe vậy, trong lòng lập tức đông cứng lại: “Bởi vì cảm thấy tôi cố tình gây sự sao? Vẫn cảm th chuyện này vốn dĩ không cần phải giải thích cho tôi, không cần phải thích cho tôi, uổng công vô ích?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh thiếu nợ cô ấy”
“Anh thiếu nợ cô ta?” Vân Giai Kỳ đang giận dữ thì lại cười, đột nhiên hít một hơi khí lạnh thật sâu: “Còn tôi thì sao?!”
Bạc Tuấn Phong: “…
“Bạc Tuấn Phong, anh thiếu nợ cô ta, vậy còn tôi thì sao?! Những gì anh thiếu tôi thì sao?!”
Anh trân trọn Lâm Thanh Thủy như trân bảo, mà cô, tất cả những gì cô bỏ ra lại bị xem là chuyện đương nhiên như cỏ rác?
Nhìn người người đàn ông yên lặng từ đầu đến cuối, Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa.

“Dừng xe!”
Vân Giai Kỳ hô về phía tài xế “Dừng xe! Tôi muốn xuống xe!”
Bạc Tuấn Phong đè cô lại, đồng thời nói về phía tài x ừng xe!”
Xe đột ngột dừng lại.

Phong cảnh ngoài cửa sổ, dừng lại ở bờ biển..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 295


Trong buồng lái truyền đến âm thanh nơm nớp lo sợ của tài xế: “Anh Bạc…
“Xuống xe!”
Tài xế kinh ngạc: “Tôi…”
“Tôi kêu anh xuống xe!”
“…Vâng” Tài xế hoảng loạn không còn cách nào phải xuống xe, bởi vì anh ta biết, anh Bạc thật sự tức giận!
Chiếc xe này đã trở thành một chiến trường chứa đầy thuốc súng.

Anh ta vội vàng cáo lui!
Chỗ điều khiển cửa xe “loảng xoảng” một tiếng, cửa xe đóng lại.

Vân Giai Kỳ thấy vậy, cũng muốn xuống xe, một bên đẩy Bạc Tuấn Phong ra, một bên đưa tay đẩy cửa xe ra.

Bạc Tuấn Phong kéo cô trở về trong ngực: “Đi đâu?”
“Anh quản tôi làm gì”
Vân Giai Kỳ vừa dứt lời, chỉ cảm thấy tay của người người đàn ông đột nhiên siết chặt sau lưng cô, trước mắt trời đất quay cuồng trong nháy mắt.

Bạc Tuấn Phong giơ tay lên nhấn chốt cửa, vách ngăn cửa sổ ở phía sau nâng lên, hoàn toàn cách biệt với thế giới.

Vân Giai Kỳ hơi ngạc nhiên trợn to hai mắt: “Anh làm gì vậy?!”
“Em muốn đi đâu mà? Muốn đi đâu? Có thể đi đâu? Hay là, em cảm thấy, anh sẽ thả em đi hay sao?”
Anh dùng hành động thực tế nói cho cô biết, tất cả ý nghĩ của cô đều chỉ là ảo tưởng mà thôi!
Năm năm trước, anh đã vô tình bỏ qua cho cô, nhưng chỉ duy nhất một lần đó thôi!
Anh sẽ không phạm lỗi sai đó lần thứ hai!
Kỳ hạn ba tháng, anh đã thật sự nghiêm túc cân nhắc, cô muốn chơi cái trò chơi này thì anh sẽ cùng cô chơi.

Nhưng, ba tháng sau, bất kể sau cùng cô quyết định như thế nào, cho dù có giam cầm cô ở bên người, hành hạ lẫn nhau cả đời thì anh cũng tuyệt đối không cho phép cô trốn khỏi người của anh nữa!
Bạc Tuấn Phong biết, người phụ nữ này, không phải hoàn toàn hiểu rõ anh.

Nếu không, thật sự hiểu được tính cách chân chính của anh, muốn chiếm cô làm của riêng, thì sẽ không có những suy nghĩ không thiết thực, ngây thơ hồn nhiên kia đâu!
Dã tâm anh dành cho cô, căn bản không phải là thứ mà cô có thể tưởng tượng được.

Anh muốn cô, muốn cô cả đời này.

Cho dù là cô có bằng lòng hay không thì anh cũng đã định là cô rồi, cho dù là trời long đất lỡ, ai cũng không thay đổi được quyết định anh muốn cô.

Nếu như cô không tỉnh ngộ sớm bị anh vây hãm bên người cả đời thì anh cũng không ngại dùng hành động thực tế để cho cô tỉnh ngộ lại đâu!
Từ khi anh ra đời thì đã định sẵn anh là thiên chỉ kiêu tử.

Trên đời này, chỉ cần là đồ mà anh muốn, thì không thể nào tránh khỏi lòng bàn tay của anh.

Bao gồm cả cô.

Từ khi cô trở lại, anh đã muốn dùng hết tất cả để cưng chiều cô.

Thế nhưng những thứ cưng chiều này, nếu như cô không muốn, vậy thì cũng đừng trách anh không chừa thủ đoạn nào.

Ngón tay của Bạc Tuấn Phong nặng nề phủ lên môi cô mà chà xát, bỗng nhiên bóp gò má của cô, hung hăng cắn một cái ở trên miệng của cô, dán chặt vào môi cô.

Giọng nói của anh vô cùng lạnh lẽo: “Vân Giai Kỳ, từ giờ trở đi, anh muốn thì em chỉ có thể cho, anh không chấp nhận lời từ chối!”
Trong cơn đau nhói, Vân Giai Kỳ bỗng nhiên không ý thức được, bàn tay của người người đàn ông bấu vào vai của cô, những ngón tay mảnh khảnh của anh ta nắm lấy dây đeo váy của cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 296


Một giây kế tiếp, chỉ nghe “Xoẹt” một tiếng!
Vân Giai Kỳ sợ hãi kêu lên một tiếng: “Bạc Tuấn Phong!? Anh điên rồi sao?! Anh… Ưml”
Người đàn ông chặn môi của cô lại, không để cho cô có cơ hội mở miệng.

Vân Giai Kỳ ra sức giãy dụa!
Nào ngờ, ở trong không gian này, trong thời khắc này, cô càng phản kháng thì chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa.

Bạc Tuấn Phong vốn đang đè nén, dựa vào ý chí không phải của mình mà nhẫn nhịn đến bây giờ.

Từ hôm qua, cô mở miệng chế nhạo anh, anh đã một mực kiềm chế.

Hôm nay, vào lúc này, cô lại dám phản kháng anh.

Người đàn ông tỏ ra có chút nóng nảy đứng lên.

Ở trong chuyện tình cảm, anh luôn luôn không có kiên nhẫn gì, cứ cưng chìu cô, thương cô, không muốn dọa cô nên anh mới cẩn thận thu lại thái độ điên cuồng.

Thế nhưng người phụ nữ này hết lần này đến lần khác lần lượt gây họa, lần lượt chọc đến cực hạn của anh.

Anh cũng không cần đè nén bản thân mình nữa!
Xe đậu ở bờ biển.

Tài xế và bảo vệ đứng canh gác ở ngoài cách đó mười thước.

Chiếc xe này, là do anh một tay lấy được.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc trợn to hai mắt.

Thế nhưng miệng của cô lại bị anh gắt gao chặn lại, căn bản không phát ra được một chút âm thanh nào.

“Bạc…”
Giờ khắc này, cô rốt cuộc cũng đã hoảng loạn.

Cô dùng chút sức lực yếu ớt của mình đấy ra, giãy giụa, thế nhưng người người đàn ông lại giống như một cơn lốc lớn đem cô vào trong trung tâm của cơn bão, cô càng giấy dụa, thì con ngươi của anh lại càng thêm nóng bỏng.

.

~ TrumTruy en.

org ~
“Đừng mà…” Vân Giai Kỳ tuyệt vọng kêu lên: “Bạc Tuấn Phong! Anh khốn kiếp!”
Người đàn ông không để ý tới sự lên án của cô.

Anh căn bản không cho cô có cơ hội phản ứng, vô số sóng biển mãnh liệt đánh tới, trong nháy mắt đem cuốn cô vào tâm xoáy của cơn bão biển!
Sau chiến tranh khói lửa dài đằng đãng Vân Giai Kỳ lấy lại tinh thần, mở mắt ra, trong lúc ý thức đang mơ hồ thì nghe được động tĩnh tài xế lên xe.

Xe lại một lần nữa nổ máy, con ngươi của cô trầm xuống, nhìn quần áo của bản thân mình xốc xếch, mà âu phục giày da của anh vẫn như cũ, cô lại cảm thấy căm tức.

Nhưng mà, hôm nay, ngay cả sức lực để lên án anh cô cũng không cóI Xe chạy cực nhanh.

Hơn hai mươi phút thì rốt cuộc cũng đến khu biệt thự ven biến Hàn Nam.

Đây là khu biệt thự đắt tiền Hàn Nam do Thiên Ngạo khai thác.

Xe dừng lại, người giúp việc đứng một hàng ở cửa để nghênh đón.

Bạc Tuấn Phong dùng âu phục đắp lên trên người Vân Giai Kỳ, ôm cô vào trong lòng ngực, xuống xe.

“Anh Bạc!”
Người giúp việc rối rít cung kính hỏi thăm sức khỏe, muốn bước lên trước để hầu hạ anh, thế nhưng Bạc Tuấn Phong lại dùng khí thế sát thần để ngăn cản “Cút ngay!”
Họ nhìn thấy người người đàn ông ôm người phụ nữ trong ngực.

Người phụ nữ đưa lưng về phía họ, co ro ở trong ngực người người đàn ông, trên người đắp âu phục, che phủ cả người cô vô cùng kín đáo.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tránh ra!”
“Vâng…”
Người giúp việc lập tức cúi đầu, ăn ý tránh ra.

Bạc Tuấn Phong ôm Vân Giai Kỳ lên lầu ba..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 297


Cửa phòng mở ra.

Bạc Tuấn Phong đóng cửa lại, quăng cô lên trên giường.

Trên giường lớn KINGSIZE, cơ thể nhẹ nhàng của cô nảy lên.

Vân Giai Kỳ rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần lại, dùng hết sức chống đỡ thân thể, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ngẩng đầu, cà vạt nới lỏng.

Vân Giai Kỳ cảm nhận được người người đàn ông tiếp theo sẽ làm gì, vô cùng hoảng sợ lùi về sau.

Bạc Tuấn Phong đứng ở trước giường, thấy cô còn trốn tránh, nghiêng người cong eo dùng đầu gối chặn lại, như vậy đã có thể chế ngự được cô!
Vân Giai Kỳ chợt cảm thấy bị lăng nhục!
Ở trước mặt anh, cô thậm chí ngay cả khả năng phản kháng cô cũng không có!
Cô đột nhiên ngồi dậy, hung hăng đẩy anh ra.

Thế nhưng cơ thể người người đàn ông này giống như một ngọn núi đồ sộ bất động vậy, cho dù cô có đẩy như thế nào cũng không nhúc nhích!
“Bạc Tuấn Phong, anh dám động vào tôi thử xem?!”

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng quét qua cô, môi mỏng hé mở: “Được”
Dứt lời, anh liền cúi đầu, dùng hành động nói cho cô biết anh có dám động vào cô hay không!
Không có người người đàn ông nào thích lòng vòng quanh co về vấn đề này “Bạc Tuấn Phong, anh đủ chưa?!”
“Chưa đủ!”
Người phụ nữ này, thật sự giống như độc dược vậy, hết lần này đến lần khác anh phải uống rượu độc giải khát.

Nước mắt của Vân Giai Kỳ lập tức tuôn ra ngoài.

Khuất nhục, không cam lòng, thất vọng…
Cô mất khống chế nói: “Bạc Tuấn Phong!!”
Người đàn ông thấy nước mắt trong hốc mắt của cô không ngừng tràn ra, trong lòng chợt nhói một cái, đau.

Trong làn sóng ái tình, gương mặt tuấn tú của Bạc Tuấn Phong vùi vào hõm vai của cô, lần đầu tiên trong đời người đàn ông này hăng hái như vậy, thấy mà không biết phải làm sao.

Anh ở bên tai cô khàn khàn hỏi: “Giai Kỳ, anh nên đoạt lấy em như: thế nào?”
Anh phải đoạt lấy cô như thế nào đây?
Anh có thể đoạt lấy cô như thế nào đây?
Muốn đem những thứ tốt nhất trên thế giới này tặng cho cô, thế nhưng lại không có cách nào.

Cho dù đau lòng, thế nhưng vừa nghĩ tới tối nay cô và Bạc Tiêu Dương thân mật với nhau như vậy, đáy mắt của Bạc Tuấn Phong lại lần nữa hiện lên vẻ lạnh như băng.

Cho dù là vây hãm cô bên người anh, nhẫn tâm bẻ gãy cánh của cô, khiến cho cô trở thành chú chim bị cầm tù của anh, cũng không cho phép cô bay khỏi người của anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nhớ, em là của anh”
Nói xong, Vân Giai Kỳ lại lần nữa vùi lấp ở vực sâu nơi đáy biển…
Hôm sau.

Lúc tỉnh lại, Bạc Tuấn Phong đã không còn ở bên người.

Ngoài cửa sổ là mặt trời rực rỡ chiếu rọi.

Vân Giai Kỳ ngồi dậy từ trên giường.

Người đàn ông này!
Lửa giận của Vân Giai Kỳ lập tức xông lên, cô nâng cánh tay lên giống như bị đổ chì, theo bản năng muốn tìm điện thoại di động của mình, thế nhưng lại phát hiện quần áo của mình lại không cánh mà bay.

Cô nhíu mày, cảm thấy gì đó liền xoay người muốn xuống giường, thế nhưng dưới chân mềm nhũn, bỗng nhiên chuột rút khiến cho cả người khó mà tự kiềm chế không ngã xuống đất.

Vân Giai Kỳ chật vật đến mức phải kêu lên một tiếng, may mắn ở dưới giường là thảm, nếu không thì ngã một cái, nếu không thì không chỉ ngã đau như vậy đâu.

Động tĩnh của cô kinh động đến người giúp việc đang canh chừng ở ngoài cửa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 298


Ở ngoài cánh cửa, người giúp việc khẩn trương nói “Cô Vân, cô tỉnh rồi sao?”
Vừa nói, người giúp việc liền muốn mở cửa đi vào.

Vân Giai Kỳ lạnh lùng thốt “Không được phép đi vào!”
Cô không nghĩ hình dáng bản thân mình chật vật như vậy có thể để cho bất kỳ người nào thấy.

Cửa mới chỉ mới vừa mở ra một khe nhỏ thì nghe được mệnh lệnh của Vân Giai Kỳ, người giúp việc lại chột dạ đóng cửa lại.

“Vâng…

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-298-0.jpg


Người giúp việc cúi đầu, nói: “Anh Bạc đã đi đến công ty, anh ấy dặn dò chúng tôi phải chăm sóc cô Vân thật tốt, đến tối anh ấy sẽ về.”
Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng, hỏi: “Quần áo của tôi đâu?”

“Quần áo của cô đã hỏng nên đã ném đi rồi”
Vân Giai Kỳ chợt sững sốt: “Ném?”
Lúc này cô mới nhớ tới, lễ phục cả người ngày hôm qua đều đã bị Bạc Tuấn Phong xé nát rồi.

Vừa nghĩ tới đống quần áo bị xé rách nát kia bị người giúp việc cầm trong tay ném đi, Vân Giai Kỳ cảm thấy vô cùng không chịu nổi, sắc mặt xanh mét: “Vậy quần áo mới đâu?”
Người giúp việc nhìn nhau nhưng lại không nói một lời nào.

“Quần áo đâu”
Vân Giai Kỳ lại hỏi: “Vậy cái túi xách của tôi thì sao?”
“Cô Vân, chúng tôi không thấy túi của cô…”
Túi xách ở trên xe của Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ nói: “Chuẩn bị cho tôi bộ quần áo”

Tập thể người giúp việc đều yên lặng.

Vân Giai Kỳ nhìn về phía của họ: “Tôi nói, chuẩn bị cho tôi một bộ quần áo sạch sẽ”
Người giúp việc nói: “Anh Bạc đã dặn dò rồi, ngoại trừ gian phòng này thì cô Vân không được đi chỗ nào khác hết”
Sắc mặt Vân Giai Kỳ cứng đờ, thật lâu mới tìm về âm thanh của mình được “Cái gì?”
Đây là ý gì?
Người đàn ông này thay đổi muốn nhốt cô lại sao?!
Giọng nói Vân Giai Kỳ bỗng nhiên cực lạnh: “Mấy người đang nói đùa với tôi sao?”
“Cô Vân à, dù sao thì cô cũng đừng làm khó chúng tôi mà, đây là mệnh lệnh của anh Bạc, chúng tôi cũng không dám làm trái…” Dáng vẻ của người giúp việc vô cùng run sợ trong lòng, họ làm sao cũng không dám làm trái lại lời của cô.

Cái biệt thự này, bình thường chỉ có Bạc Tuấn Phong đến, chưa bao giờ mang người khác về.

Ban đầu, Vân Giai Kỳ thích biển cả cho nên người đàn ông này cố ý mua một cái biệt thự gần biển, cô từng sống ở đây một khoảng thời gian.

Cũng từng là cô có một khoảng thời gian hạnh phúc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 299


Sau khi cô không còn ở đây, thỉnh thoảng anh sẽ tới nơi này, toàn bộ biệt thự cũng được duy trì hình dáng rực rỡ.

Thế nhưng ngày hôm nay đối với cô mà nói không thể nghi ngờ, đây chính là cái lồng chim vàng!
Người đàn ông này quả thật có dụng ý khác!
Tước đi công cụ truyền tin của cô, còn không cho cô quần áo, vây hãm cô ở trong căn phòng này.

Anh định nhốt cô bao lâu chứ?!
Vân Giai Kỳ nói: “Điện thoại di động thì sao, mấy người ai đưa điện thoại di động cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại cho anh ta”
Người giúp việc cứ tôi nhìn bạn, bạn nhìn tôi, kỳ kèo một lúc lâu mới rốt cuộc có một người giúp việc lấy hết dũng khí, đưa điện thoại di động cho Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ gọi một cuộc điện thoại cho Bạc Tuấn Phong.

Điện thoại còn chưa kết nối được đã bị cúp.

Cô chỉ biết số riêng của Bạc Tuấn Phong, thế nhưng số riêng của Bạc Tuấn Phong đều có danh sách trắng.

Chỉ có những số ở trong danh sách trắng mới có thể gọi cho anh được.

“Đáng chết!”
Vân Giai Kỳ phiền não xoa xoa trán, cả người đầy giận dữ nhưng không có đất dụng võ!
Người giúp việc nói: “Cô Vân, cô có đói không? Chúng tôi chuẩn bị bữa trưa cho cô nha?”
“Không cần! Cám ơn! Mấy người tự mà ăn đi!” Vân Giai Kỳ trả điện thoại di động lại cho họ, nặng nề đóng cửa.

Tập đoàn Thiên Ngạo.

Bạc Tuấn Phong mới từ cuộc họp cổ đông trở về phòng làm việc, mới vừa đẩy cửa ra liền thấy Lâm Thanh Thủy đã quét dọn lại phòng làm việc của anh.

Bạc Tuấn Phong có bệnh sạch sẽ rất nặng, vì vậy nên phòng làm việc một ngày phải quét dọn hai lần.

Thế nhưng có một lần công nhân làm vệ sinh vô tình coi một tài liệu quan trọng là giấy vụn mà thu dọn cho nên phòng làm việc của anh, toàn bộ đều giao cho thư ký phụ trách.

Cho nên đến cuối cùng, về cơ bản thì cũng chỉ có Lâm Thanh Thủy mới có tư cách vào phòng làm việc tiến hành quét dọn.

“Tổng giám đốc” Lâm Thanh Thủy cung kính hỏi thăm một tiếng.

Bạc Tuấn Phong “ừ” một tiếng, ngồi xuống bàn, tiện tay chất đống giấy tờ để trên bàn..

Lâm Thanh Thủy quan sát anh, muốn nói nhưng rồi lại thôi, thế nhưng khi ánh mắt của cô dừng ở trên cổ người đàn ông, cô ngẩn người ral Bạc Tuấn Phong cúi đầu, liếc nhìn nét chữ hội nghị của Tân Khải Trạch, thì một cái vết cắn mập mờ ở bên cổ vô tình lộ ra ngoài.

Lâm Thanh Thủy nhíu mày, dấu vết này, rõ ràng là do bị người nào đó cắn.

Thế nhưng không cần tưởng tượng cũng biết được người để lại vết cắn này là ai.

Bạc Tuấn Phong vẫn chưa nhận ra được ánh mắt dò xét của Lâm Thanh Thủy, thản nhiên đóng lại bản viết tay của hội nghị.

Lâm Thanh Thủy lập tức đi tới, cất bản viết tay của hội nghị, hỏi: “Tổng giám đốc Bạc, khi nào thì anh dùng bữa trưa?”
Bạc Tuấn Phong cũng không ngẩng đầu lên, phân phó nói: “Cô và Tân Khải Trạch đi ăn trước đi”
Lâm Thanh Thủy nói: “Em vẫn chưa đói, chờ anh cùng đi ăn”
“Tùy cô”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại.

Đầu dây bên kia vừa mới kết nối được thì Bạc Tuấn Phong đã hỏi: “Cô ấy đã dậy chưa”
Trong điện thoại truyền tới âm thanh thận trọng của người giúp việc: “Dạ anh Bạc, tỉnh rồi tỉnh rồi, thế nhưng hình như là tâm trạng của cô Vân không tốt, cho nên đã đập nát mấy bình hoa trong phòng của anh, chúng tôi vừa mới dọn dẹp xong.”.
 
Back
Top Bottom