Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 240


“Vâng.” Doãn Lâm không lên tiếng nữa, anh ta mở cửa xe ra, sau khi để cô ngồi lên xe rồi mới đóng cửa xe lại.
Dọc cả đường đi, cả một hành trình bên trong xe đều rất tĩnh mịch.
Ánh mắt Vân Giai Kỳ lạnh lẽo nhìn ra phía ngoài cửa sổ, cả đầu óc cô đều là hình ảnh thân mật của Lâm Thanh Thủy và Bạc Tuấn Phong, không xua đi được.
Ngây ngô, ngay cả cô đã trở lại phòng bệnh như thế nào, dỗ cho hai đứa trẻ lên giường nghỉ ngơi, cô cũng đều không yên lòng.
Màn đêm càng dày đặc.
Phòng ngủ bên trong phòng bệnh, tấm rèm được che kín.
Vân Giai Kỳ ngủ rất chập chờn, trong loáng thoáng, cô nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra.
Cô thật sự rất mệt, tuy đã tỉnh ngủ, nhưng mí mắt lại cực kỳ nặng nề.

Cô cố gắng mở mắt ra thì lập tức nhìn thấy một bóng đen cao lớn, đang đứng lặng ở trước giường, vẫn không nhúc nhích.
Cô lập tức bừng tỉnh, lập tức mở to hai mắt, ngồi bật dậy từ trên giường, bên giường lại không có một bóng người.

Là mơ sao?
Cô còn tưởng rằng, Bạc Tuấn Phong đã trở lại.
Vân Giai Kỳ khoác áo ngoài rồi xuống giường, đi ra bên ngoài, nhìn thoáng qua.
‘Vũ Minh và Mạn Nhi đang ôm nhau mà ngủ, trừ cái đó ra, cô cũng không nhìn thấy bóng dáng của Bạc Tuấn Phong.
Hóa ra, đúng thật là mơ.
Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng, sao cô lại có thể mơ giấc mơ như vậy chứ?
Cô trở lại bên giường, đắp chăn lên, nhắm mắt lại, nhưng lại không thể nào ngủ được.
Trong lòng cô không hiểu sao tràn ngập sự lo lắng đến tận cùng.
Cô trằn trọc trăn trở, rồi lại một đêm không ngủ.
Bệnh viện, mặc dù là đêm khuya, nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng.
Trong lúc Vân Ngọc Hân ngủ đến mơ màng, cô ta cảm thấy có bóng người đang đứng bên giường bệnh, cô mở to mắt, lập nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên không biết đã đến từ khi nào, đang đứng ở phía cuối giường.
Ông ta chống gậy chống, nhìn chăm chằm vào chân của cô ta mà nghiến răng nghiến lợi một trận.
Cô ta vừa mới làm giải phẫu cố định, ra khỏi phòng giải phẫu, thuốc tê vừa hết, cuối cùng thần chí của cô ta cũng khôi phục sự thanh tỉnh.
“Ngọc Hân”
Bạc Ngạn Thiên vừa thấy cô ta tỉnh lại thị tức ngồi xuống bên giường, cầm lấy tay cô ta mà nói với vẻ đau lòng: “Còn đau không? Cháu xảy ra chuyện, sao lại không nói sớm cho ông nội biết chứ? Nếu không phải cha của cháu nói cho ông biết cháu đang ở bệnh viện, thì đến bây giờ ông nội đều bị cháu giấu nhẹm đi đó.”
Khuôn mặt của Vân Ngọc Hân đỏ lên, nước mắt dần dần rơi xuống: “Cháu sợ ông nội lo lắng mà thôi.

Thân thể của ông nội không tốt, nếu còn bận tâm tới cháu nữa, nhất định là cháu sẽ càng tự trách hơn nữa.

Ông nội không có việc gì đâu, bác sĩ nói cháu phẫu thuật rất thành công.

Nhưng về sau, có thể không thể khiêu vũ được nữa.”
Bạc Ngạn Thiên lại đau lòng đến cực điểm: “Có phải là do cái cô Vân Giai Kỳ kia làm hại không?”
Vân Ngọc Hân cúi đầu, không nói lời nào.
“Ông thấy loại phụ nữ này, chết đi thì mới tốt được.

Từ khi cô ta trở về, quả thật là khuấy đảo nhà họ Bạc và nhà họ Vân đến nghiêng trời lệch đất.

Ông thấy, cô ta là có ý không muốn để cho chúng ta sống yên ổn mà, là tới báo thù chúng ta.”
“Loại phụ nữ rắn rết này, hôm nay dám dồn ép cho cháu ngã cầu thang, nếu thật sự để cho cô ta gả vào Bạc Vân, ngày mai có thể sẽ náo loạn cho nhà họ Bạc đến mức gà chó không yên cho xem.”
“Ông nội, ông bớt giận.
“Bớt giận? Cô ta đã hại cháu thành ra cái dạng này rồi, làm sao bảo ông bớt giận được đây? Ngọc Hân, cháu chính là đứa nhỏ mà ông thương yêu nhất, cho dù là Thúy Quỳnh cũng kém hơn so với cháu nữa.

Cháu tốt bụng hiểu ý người như vậy, dịu dàng nhu thuận, trái tim ác độc như cô ta, xem ông có trừng trị cô ta không.”
Vân Ngọc Hân nói với vẻ ủy khuất: “Bây giờ, cô ta ỷ vào có anh Tuấn Phong bảo vệ cho cô ta, muốn làm gì thì làm.

Cháu… cháu chỉ có thể nhường cô ta thôi, nhưng hễ là cô ta có thù hận với nhà họ Vân, thì nhắm vào cháu là được rồi, cháu không hy vọng cô ta giận chó đánh mèo lên những người khác.”
“Ngọc Hân, cháu đúng là một cô bé lương thiện, cũng quá ngốc nghếch.

Lúc trước, ông cho rằng đứa nhỏ Tuấn Phong này, trong lòng ít nhiều gì thì có thể có chút có chừng có mực.

Nhưng ông thấy nó, căn bản là không có chừng mực gì hết.

Làm trò khôi hài cũng nên kết thúc rồi.

240-2-thai-5-bao.jpg

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 241


Hôm sau.

Sau khi y tá đến kiểm tra phòng, Vân Giai Kỳ ở bên cạnh Vũ Minh đang truyền dịch, một bên lại mở laptop ra xử lý hòm thư.

Điện thoại di động vang lên không ngừng.

Vân Giai Kỳ cầm lấy di động thì nhìn thấy trong nhóm lớp đang nói chuyện đến mức khí thế ngất trời, còn có người tag cô nữa.

Bên trong nhóm zalo, cực kỳ náo nhiệt.

Trần Khánh Linh kết bạn zalo với cô, tối hôm qua cô mới đồng ý, mới sáng sớm, Trần Khánh Linh đã kéo cô vào trong nhóm lớp, trong nhóm lớp nhất thời tựa như nổ tung Vậy.

Lúc học trung học, nhân duyên của Vân Giai Kỳ cũng không tính là tốt gì.

Khi đó cô chịu khó học tập, bởi vì phí sinh hoạt mà nhà họ Vân cấp cho cô cũng không nhiều, bởi vậy nên cô quen làm việc ngoài giờ vừa học vừa làm, làm chút việc kiêm chức.

Bình thường ngoại trừ đi học ra, tan học thì chạy ra sớm, mặc dù là bạn học cùng nhưng giao tiếp không nhiều lắm.

Nhưng ở trong mắt mọi người, cô như vậy lại có chút tự cho là mình thanh cao.

Hồi đó lúc tốt nghiệp trung học, còn lưu hành chuyện quay hình chụp ảnh cho nhau, nhưng cô cũng không tham gia vào chụp ảnh tốt nghiệp nữa.

Lúc ấy, quả thực Vân Giai Kỳ chính là nhân vật cực kỳ giàu có trong truyền thuyết, dáng vẻ xuất chúng, thành tích xuất sắc, thân thế không bình thương, lời đồn không ngừng.

Phía sau lưng, những lời nghị luận về Vân Giai Kỳ ở trong lớp nhiều vô số kể.

Sau khi học đại học xong, Vân Giai Kỳ lập tức hoàn toàn bặt vô âm tín.

Có người nói, cô bị tai nạn xe mà chết rồi.

Có người nói, cô được bao nuôi, mang thai ngoài ý muốn, lúc phá thai đã ra rất nhiều mái Có người nói, cô đã ra nước ngoài rồi, một đi không trở lại.

Bởi vậy, vừa thấy Trần Khánh Linh kéo cô vào trong nhóm lớp, không ít người đều cực kỳ nhiệt tình.

Không ngừng có người tag cô.

“Ai vậy? Đây không phải là nhân vật làm mưa làm gió ở trường học năm đó, hoa hậu giảng đường Vân Giai Kỳ sao?”
“Vân Giai Kỳ, có online không? Cuối cùng người của lớp này cũng tụ họp lại rồi.


“Khánh Linh, làm sao mà cậu thêm được Vân Giai Kỳ vậy?”
Trần Khánh Linh trả lời trong nhóm zalo: “Ngẫu nhiên gặp phải ở bệnh viện, thật sự đúng là trùng hợp, nên lập tức kết bạn với cậu “Vân Giai Kỳ.

Đã lâu không gặp.


“Mấy năm nay sao cậu cứ như là mất tích luôn vậy.

Lúc trước cậu thi vào trường đại học Thiên Đô, sao lại đột nhiên mất tích luôn?”
“Vân Giai Kỳ, có ở đó không?”
Trần Khánh Linh nói: “Có thể là đang bận đó.

Ngày hôm qua ở bệnh viện tôi còn nhìn thấy cậu ấy mang theo con trai đi kiểm tra nữa”
“Con trai? Vân Giai Kỳ kết hôn rồi sao?”
“Thật hay giả vậy? Không thể nào.

Đột nhiên như vậy?”
Vân Giai Kỳ nhìn tin nhắn bùng nổ trong nhóm zalo, cô nhíu mày, thấy có không ít người tag cô, cô trả lời một câu: “Vừa rồi đang bận”
Trần Khánh Linh: “Vân Giai Kỳ, lúc trước quá vội vàng, chưa kịp hỏi, cậu kết hôn rồi sao?”
Vân Giai Kỳ: “Không.


Trần Khánh Linh gửi một biểu cảm kinh ngạc: “Vậy hôm nay ở bệnh viện, đứa bé cậu ôm trong lòng không phải con trai cậu sao?”
Vân Giai Kỳ: “Là con trai tôi.


Trong lúc nhất thời, trong zalo lớp đều yên lặng tĩnh mịch lại.

Lớp trưởng gửi một tin “…” rồi hoàn toàn yên lặng.

Cùng lúc đó, Trần Khánh Linh vừa mới về đến nhà, vừa ăn hoa quả mà người cắt cho, vừa che miệng cười trộm.

Vân Giai Kỳ đúng là dám nói.

Chưa kết hôn, lại dám thừa nhận mình có con.

Đây không phải là công khai cho người ta là chưa chồng mà có con sao?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 242


Ngay cả giấu diếm cô cũng không thèm làm, vậy thì còn sợ người khác sẽ chê cười sao?
Rất nhanh đã có người liên lạc với cô ta.
Là lớp trưởng Từ Quyên.
Từ Quyên: “Khánh Linh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Cô ấy không kết hôn nhưng lại có con là sao? Chẳng lẽ tin đồn kia là thật hả?”
Biểu tình trên mặt Trần Khánh Linh vô cùng mờ mịt: “Không biết nữa, tớ cũng chỉ mới vừa gặp người đây thôi, còn chưa nói chuyện với cô ấy được mấy câu.

Hơn nữa, mấy chuyện như thế này sao người ta lại nói cho tớ nghe được chứ”
Từ Quyên: “Xem ra tin đồn kia đúng là thật rồi.

Cô gái Vân Giai Kỳ này, có lẽ thật sự được người bao dưỡng, sinh ra một đứa con hoang, có mẹ nhưng lại không có cha.

Ha ha, nhưng trách ai được bây giờ, tự mình làm thì tự mình chịu chết thôi”
Từ Quyên cũng rất ghét Vân Giai Kỳ.
Lúc trước, khi Vân Giai Kỳ mới chuyển vào lớp, cô hoàn toàn cướp mất đi hào quang của cô ta.
Mặc dù vẻ ngoài của Từ Quyên chỉ tính là bình thường, nhưng thành tích học tập lại không hề tâm thường chút nào, là niềm tự hào của cả lớp.
Kể từ khi Vân Giai Kỳ chuyển đến lớp, bất kể là cuộc thi dù lớn dù nhỏ, Vân Giai Kỳ đều vượt mặt cô ta, bỗng chốc trở thành học trò cưng của các thầy cô trong trường, năm nào cũng dành được học bổng.
Mà học bổng mỗi lớp chỉ có một suất duy nhất, và nó chỉ dành cho người có thành tích xuất sắc nhất.
Hoàn cảnh gia đình của Từ Quyên không tốt lắm, bởi vậy đối với cô ta học bổng là một thứ cực kỳ quan trọng.
Vân Giai Kỳ lấy đi học bổng thì cô ta cam tâm như thế nào được.
Ở trong mắt thầy cô giáo, Vân Giai Kỳ hoàn hảo đến độ không có lấy một khuyết điểm.

Nhưng trên thế giới này là gì có người hoàn mỹ một trăm phần trăm được.
Từ Quyên vẫn luôn để mắt đến Vân Giai Kỳ, vì vậy cho nên lúc hai nữ sinh ở trường bàn tán đồn nhảm chuyện của Vân Giai Kỳ và Lý Khải Luân, Từ Quyên vừa nghe xong lập tức mang những lời này truyền đi cả lớp học.
Chỉ trong chớp mắt, Vân Giai Kỳ từ một cô gái ưu tú, một học sinh tài năng bỗng chốc bị bôi đen thành trà xanh không có mặt mũi.
Trần Khánh Linh: “Từ Quyên, cậu có biết cái túi xách màu bạch kim đính kim cương của Hermes không?”
Từ Quyên làm ở cửa hàng chuyên doanh của Hermes, Trần Khánh Linh lấy được một người chồng là doanh nhân giàu có, vì vậy cô ta thường xuyên đến mua hàng ở cửa hàng chuyên doanh mà Từ Quyên đang làm việc kia.
Khi còn đi học Từ Quyên là lớp trưởng, sau khi tốt nghiệp thì đến làm việc ở cửa hàng chuyên doanh của Hermes, thu nhập tuy coi như cũng không tồi, nhưng để so với Trần Khánh Linh thì vẫn kém rất xa.

Mới đầu, lúc Trần Khánh Linh đến cửa hàng để mua túi xách, trong lòng cô ta còn có chút bất bình.
Nhưng về sau số lần Trần Khánh Linh đến càng thường xuyên hơn, dẫn đến hiệu suất làm việc của cô ta cũng tăng lên theo.
Một người vì thể diện, một người vì năng lực làm việc.
Vì vậy, Từ Quyên và Trần Khánh Linh gần như là quen thuộc với nhau.

Thỉnh thoảng ngày thường Trần Khánh Linh cũng hay mời cô ta đi ăn cơm, quan hệ của hai người có khoảng thời gian vui vẻ hơn.
Lớp phó Hoắc Đông Thành ló mặt ra từ trong nhóm trò chuyện.
Hoäc Đông Thành: “Đã thêm Vân Giai Kỳ vào.

Thật tốt quá.

Chào mừng, chào mừng.

Họp lớp năm nay có đủ nhân số rồi.”
Từ Quyên: “Vân Giai Kỳ gia nhập, nhìn xem Hoäc Đông Thành lớp chúng ta kích động như thế nào kìa”
Những lời này thật sự không phải là đang nói quá.
Trong suốt ba năm học cấp ba, Hoắc Đông Thành một lòng thích thầm Vân Giai Kỳ mà không dám thổ lộ, chuyện này ở trong lớp học được lan truyền rất rộng rãi, hầu như ai cũng biết.
Từ Quyên vừa thấy Hoắc Đông Thành phấn khích như vậy, lập tức nhìn thấu được mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng trong lòng Hoắc Đông Thành vẫn nhớ mãi không quên Vân Giai Kỳ.
Cô ta có chút không cam tâm.
Hoäc Đông Thành kế nhiệm vị trí tổng giám đốc ở công ty của cha cậu ta, tuổi đời còn trẻ nhưng lại sở hữu khối tài sản hàng trăm tỷ.
Lúc còn đi học, Từ Quyên cũng một lòng thầm mến Hoäc Đông Thành, nhưng Hoắc Đông Thành lại không quan tâm đến ý tứ kia cô ta.
Cô ta muốn nhắn tin riêng với Hoắc Đông Thành.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 243


Từ Quyên: “Đông Thành, cậu nghe tin tức mới chưa?
Vân Giai Kỳ có con trai rồi”
Hoắc Đông Thành: “Thì làm sao?”
Từ Quyên mắt chữ A miệng chữ O, biểu tình kinh ngạc không có cách nào diễn tả: “Cậu còn hỏi thì làm sao nữa hả? Cô ấy còn chưa kết hôn đó, cái này chẳng khác nào.
chưa cưới đã có bầu?”
Hoäc Đông Thành: “Đừng có bàn tán về việc riêng của người khác sau lưng bọn họ.”
Bàn tay năm điện thoại của Từ Quyên run lên.
Có bầu trước khi cưới, vậy mà Hoắc Đông Thành còn bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy.
Không lẽ khuôn mặt của Vân Giai Kỳ lại khiến cho quần chúng mê mẩn đến thế sao?
Mặt đẹp thật sự quan trọng đến như vậy ư?
Từ Quyên không phục, hoàn toàn không phục.
Chẳng lẽ ở cái xã hội này, chỉ cần có một khuôn mặt đẹp thì sẽ được nhiều người yêu thích sao?

Cứ nhìn Trần Khánh Linh xem, chỉ cần một gương mặt ưa nhìn đã có thể nắm lấy cơ hội gả cho một người chồng giàu có.
Hoäc Đông Thành nhắn tiếp: “Chúng ta tìm thời gian tụ họp đi, cũng hơn nửa năm rồi mọi người không gặp nhau”
Từ Quyên: “Cậu chắc chắn là gấp gáp muốn gặp Vân Giai Kỳ lắm rồi đúng không?”
Hoắc Đông Thành ngược lại không chút nào che giấu: “Đúng vậy.

Đã rất nhiều năm rồi chưa gặp nhau, tớ muốn nhìn một chút, mấy năm nay cô ấy thay đổi như thế nào”
Từ Quyên: “Xem ra tình hình không được tốt lắm.”
Hoắc Đông Thành: “Không sao cả, nếu cô ấy gặp khó khăn thì tớ có thể ra tay giúp đỡ”
Từ Quyên nhìn tin nhắn vừa được Hoắc Đông Thành gửi đến, tức giận đến mức mũi cũng có chút cay xè.
Được thôi.

Nếu Hoắc Đông Thành đã nôn nóng muốn gặp Vân Giai Kỳ như vậy, thì để cho cứ đến cho cậu ta gặp.
Đến lúc đó, cô ta và Trần Khánh Linh sẽ bắt tay với nhau, để cho Hoắc Đông Thành có thể chiêm ngưỡng bộ mặt thật của nữ thần trong mộng của cậu ta một chút.
Đợi đến lúc cậu ta nhìn thấu được tất cả những gì không nên thấy ở Vân Giai Kỳ, xem cậu ta còn có thể ôm mãi nỗi nhớ không quên với cô nữa không.
Từ Quyên ở trong nhóm lớp gửi một câu: “Hôm nay mọi người có rảnh không?”
“Hôm nay hả?”
“Đúng vậy.”
Từ Quyên nói: “Các bạn ở đây, chúng ta lâu rồi không tụ họp cùng nhau, hơn nữa lần này còn có Vân Giai Kỳ tham gia cùng bọn mình, cho nên Giai Kỳ lần này cậu nhất định không được bảo bận.

Bạn bè trong lớp ai cũng nhớ cậu hết”
“Đúng vậy, mọi người nhớ cậu muốn chết.”
“Nhiều năm mất liên lạc, không có tin tức như vậy, Tổng giám đốc Hoắc của chúng ta vẫn luôn nhớ đến cậu.”

“Giai Kỳ, nếu cậu còn chưa kết hôn thì có thể để ý đến tổng giám đốc Hoắc của chúng ta một chút không? Hoắc Đông Thành nhà chúng ta đối với cậu là tình cũ khó quên đó”
“Cậu đừng có ăn nói lung tung.”
Vân Giai Kỳ thoải mái nói: “Đã lâu không gặp lớp phó Hoäắc, coi như vì giữ gìn mặt mũi cho Đông Thành nên lần họp lớp này tôi cũng phải đi mới được.”
Vân Giai Kỳ có chút thiện cảm với Hoắc Đông Thành.
Ở trong lớp, có lẽ cũng chỉ có mỗi Hoäc Đông Thành là thật lòng thật dạ quan tâm đến cô.
Lúc ấy, ở trường học chuyện đồn nhảm của cô truyền miệng đi khắp mọi nơi, nhưng Hoắc Đông Thành căn bản lại không hề để ý đến điều đó, một chút cũng không để trong lòng.
Nếu cô gặp chuyện gì khó xử, Hoắc Đông Thành đều sẽ giúp đỡ cô.
Nể mặt Hoắc Đông Thành cho nên lần họp lớp này cô cũng muốn đi.
Trần Khánh Linh nói: “Lần này để cho tớ làm chủ được không? Tớ vừa mới nhờ chồng tớ đặt bàn ăn cho chúng ta ở Thiên Thanh.

Mọi người thấy sao?”
“Trời ạ.

Thiên Thanh? Đó không phải là câu lạc bộ tư nhân cao cấp cực kỳ nổi tiếng ở thủ đô sao? Nghe nói là do tập đoàn Thiên Ngạo đầu tư”
“Nghe nói muốn tổ chức tiệc trong Thiên Thanh thì phải có thẻ chứng nhận hội viên đó.

Chỉ riêng phí thành viên đã mười mấy triệu một năm”
“Đâu chỉ có thể.

Thuê một cái ghế, một giờ đã tốn mấy trăm gần một triệu rồi.

Khánh Linh, cậu thật là hào phóng nha”
“Khánh Linh người ta bây giờ đã là bà chủ của giàu sang phú quý, nhà cao cửa rộng, trong lớp có bạn học Khánh Linh nhiều tiền như vậy, cả đời này của cũng coi như là đến Thiên Thanh quen mặt luôn”
Hoắc Đông Thành: “Họp lớp thôi mà không cần thiết phải phô trương lãng phí như vậy đâu.

Trước kia họp lớp không phải đều là Phong Nguyệt sao? Để cậu làm chủ, không nên lắm”
Trần Khánh Linh nói: “Cái này có tính là gì đâu? Đông Thành, dịp này đặc biệt hơn mọi lần, hơn nữa lớp chúng ta nhiều người như vậy, bốn mười con người, không đặt ở một nơi lớn thì làm sao có thể thoải mái chơi đùa, trò chuyện vui vẻ đây”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 244


“Hơn nữa, chồng tớ cũng có nói, anh ấy có quen quản lý của Thiên Thanh, anh ấy thấy tớ vất cả lắm mới có thể gặp mặt bạn học, anh ấy cũng nói khó lắm mới có được một lần tề tựu đông đủ cho nên lần họp lớp này.

Anh ấy muốn để cho tớ và mọi người chơi thật thoải mái.

Các cậu đừng nói thêm gì nữa, buổi họp lớp cứ để cho tớ sắp xếp cho.

Mọi người chỉ cần đến đông đủ và chơi vui vẻ là tốt rồi”
“Khánh Linh, thật sự hào phóng quá đi.”
“Chồng cậu thật yêu thương cậu đó, hâm mộ chết đi được”
Trần Khánh Linh và Từ Quyên tag tên Vân Giai Kỳ.
Trần Khánh Linh: “Vân Giai Kỳ, hôm nay cậu có rảnh không?”
Trần Khánh Linh: “Vân Giai Kỳ, cậu vào trả lời tin nhắn của tớ một chút đi.

Hôm nay cậu có phải đi làm không? Làm việc ở công ty nào vậy? Chồng tớ có quen biết với ông chủ của nhiều công ty, nói không chừng ông chủ công ty chỗ cậu làm chồng tớ cũng có quen đó, đến lúc đó chỉ cần chào hỏi một tiếng là được rồi.”
“Khánh Linh, hay bảo chồng cậu cũng giúp tớ nói một tiếng đi?”
“Ha ha ha, Khánh Linh, tớ muốn từ chức, sau đó chuyển công tác đến công ty của chồng cậu làm”
Trần Khánh Linh: “Được.

Cứ đến đi, tớ nói với chồng tớ mấy câu là được thôi.”
Nói xong, Trần Khánh Linh giàu có gửi một định vị địa chỉ của Thiên Thanh vào hội nhóm.
Trần Khánh Linh: “Hẹn sáu giờ chiều nay, mọi người cố gắng đừng đến muộn nha, phải đến sớm trước giờ hẹn đó”
“Được.”
“Đồng ý luôn”
Hoäc Đông Thành: “@Vân Giai Kỳ, lần này cậu nhất định phải đến đó.”
Vân Giai Kỳ: “Được, tôi nhất định sẽ đi mà”
Vân Giai Kỳ thả điện thoại di động xuống rồi lại nhìn đồng hồ.
Bây giờ là mười hai giờ trưa.

Cô thấy có chút do dự, lần họp lớp này có nên đi hay không đây.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vì sao cô lại không đi?
Vì sao tâm tình của cô cứ mãi không tốt?
Tối hôm qua, Bạc Tuấn Phong đi đâu, ngủ ở chỗ nào, ở cùng với ai, dự sinh nhật người nào, mua quà cho ai thì có liên quan gì đến cô chứ?
Vì sao tâm trạng cô cứ phải khó chịu chứ?
Trước kia, Vân Giai Kỳ tin tưởng Bạc Tuấn Phong vô điều kiện, còn vô cùng ỷ lại anh.
Nhưng cô của hiện tại càng muốn tự mình thu mình lại, giống như một con nhím tạo cho mình tầng tầng lớp lớp gai nhọn.
Năm năm trước có lẽ cô chỉ có thể toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào người đàn ông này để sống.
Nhưng bây giờ cô sẽ không như vậy nữa.
Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ lập tức cầm lấy điện thoại, tin nhắn trong nhóm lớp còn chưa kịp trả lời đã nhận được một cuộc gọi với dãy số xa lạ.
Cô thuận tay nhấn nghe, Vân Giai Kỳ phiền muốn hỏi: “Là ai?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu trêu chọc của Bạc Tiêu Dương: “Tức giận như vậy sao?”
“À cậu Bạc đây quả thật không phải là người đơn giản, ngay cả số điện thoại của tôi mà cũng tra ra được?”
Vân Giai Kỳ có chút không nói nên lời: “Cậu gọi đến đúng lúc lắm, anh không cần cái áo khoác của mình nữa đúng không? Khi nào xếp thời gian lại đây lấy về được?
Còn nếu không cần thì tôi mang đi vứt đấy”
“Tối nay có rảnh không?”
“Không rảnh”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 245


Vân Giai Kỳ cảm giác chính mình bị người kia làm cho vướng víu, đối phó nói: “Không lẽ cậu lại muốn mời tôi chạy lên núi đi dạo đấy chứ?”
“Thật sự không có thời gian hay giả vờ không rảnh?”
“Thật sự là không rảnh.


“Buổi tối cô có hẹn với ai?”
“Bạn học lớp.


Bạc Tiêu Dương: “Bốn giờ chiều, tôi đến đón cô, cứ như vậy đi.


Người đàn ông kia không để cho cô có cơ hội phản bác, trực tiếp cúp ngang điện thoại.

Vân Giai Kỳ trừng mắt nhìn tín hiệu bị ngắt giữa chừng, cảm giác như trên đỉnh đầu cũng bốc khói rồi.

‘Vũ Minh và Mạn Nhi nhìn nhau rồi hỏi: “Mẹ ơi, buổi tối mẹ có việc gì sao?”
Vân Giai Kỳ đáp lời: “Buổi tối mẹ đi họp lớp với bạn học của mẹ”
“Ừ, vậy mẹ tụ họp xong thì về sớm một chút.


Hôm qua Bạc Tuấn Phong cả đêm không về, Vũ Minh biết, nhất định là cha lại chọc giận mẹ nữa rồi.

Cậu và mẹ đứng chung một chiến tuyến, cha không về không cần phải lo, mẹ trở về là được rồi.

Vân Giai Kỳ nói: “Ừ, mẹ nhất định sẽ về sớm”

ppjpg


“Lên xe”
“Tôi nói rồi, buổi tối tôi không có thời gian”
“Cho tôi một lý do.


Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Bạc Tiêu Dương, sao cậu lại âm hồn bất tán như vậy chứ? Tối nay tôi phải đi họp lớp, có phải cậu vẫn muốn đi cùng không?”
“Được” Bạc Tiêu Dương lại xem nửa câu sau của cô là một lời mời.

Vân Giai Kỳ trực tiếp bị thái độ của cậu ta chọc tức.

Bạc Tiêu Dương nói: “Còn không lên xe? Muốn tôi đích thân xuống xe mời cô lên sao?”
“Bỏ đi”
Vân Giai Kỳ đi đến cạnh ghế lái, lên xe, thắt dây an toàn, nói với cậu ta: “Đến khu thương mại quốc tế”
Bạc Tiêu Dương: “…”
Cô gái này thật sự xem mình là tài xế sao?
Có điều, cậu ta không quan tâm.

Xe lái đến thương mại quốc tế, đồ nữ ở tầng ba.

Bạc Tiêu Dương một đường đi theo, Vân Giai Kỳ coi cậu ta như không khí vậy, trực tiếp tiến vào quầy hàng Chanel.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 246


Cô vừa bước vào quầy, tất cả các nhân viên lập tức bị túi Hermes trên người cô thu hút.

Hầu hết các nhân viên ở các quầy hàng sang trọng đều biết nhìn hàng, vì vậy, vừa nhìn đã nhận ra chiếc túi của cô là Hermes, vô cùng kinh ngạc.

“Đây không phải là túi Hermes phiên bản giới hạn sao?”
Bạc Tiêu Dương đi theo sau Vân Giai Kỳ, tiến vào quầy hàng, nhân viên lại bị dáng vẻ đẹp trai của cậu ta làm cho ngạc nhiên.

“Đẹp trai quá.


“Người đàn ông này rất có khí thế”
Bạc Tiêu Dương giống như Bạc Tuấn Phong vậy, cho dù đi đến đâu, đều thu hút ánh nhìn.

Vân Giai Kỳ chọn một chiếc váy chanel màu đỏ, đi vào phòng thử đồ.

Bạc Tiêu Dương ngồi trên sô pha đợi cô, thuận tay lấy tạp chí xem.

Sau khi Vân Giai Kỳ tiến vào phòng thay đồ, các nhân viên bắt đầu nói về chiếc túi Hermes bạch kim phiên bản giới hạn của cô.

“Chiếc túi này thật sự là chiếc túi đẳng cấp trong bộ sưu tập của Hermes sao?”
“Đó là tác phẩm nghệ thuật của Hermes, nó là phiên bản giới hạn đấy”
“Ha ha, đúng vậy, phiên bản giới hạn, mấy trăm chiếc.

Đều là giả cả”
“Tớ thấy cái này cũng là giả đúng không? Loại túi này, không phải người nổi tiếng quý tộc thì ai có tư cách đeo chứ?”
“Đúng vậy.

Có điều loại túi này mà mang đến quầy hàng, chắc cũng không kiểm tra ra được.


Trong đó có một nhân viên trẻ tuổi chua ngoa nói: “Loại túi này rất dễ kiểm tra, kiểm tra kim cương bên trên là được rồi.

Kim cương là giả, thì túi nhất định cũng là giả.


Phía sau, đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh lùng của Vân Giai Kỳ: “Cô nói cái gì?”
Nhân viên bị dọa giật mình, quay người lại, Vân Giai Kỳ giơ tay, tiếng tát vang dội vang lên.

“Bốp” một tiếng.

Nhân viên bị tát cho một cái, lùi về phía sau mấy bước, đụng vào người trưởng quầy, ôm mặt, ngẩng đều lên, không thể tin tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Vân Giai Kỳ đã thay xong quần áo, lạnh lùng nhìn cô ta, khóe môi cong lên: “Nói đủ chưa?”
“Cô… sao cô lại đánh người?”
Nhân viên chỉ vào Vân Giai Kỳ, vô cùng oan ức: “Tôi nói cái gì mà cô lại đánh tôi chứ?”
Bạc Tiêu Dương bị cái tát này làm cho kinh động.

Anh đứng dậy, nhìn Vân Giai Kỳ mặc bộ váy đỏ xinh đẹp, đối mặt với nhân viên, thái độ lạnh lùng.

Chiếc váy này đặc biệt có khí chất, thiết kế chữ V sâu, lộ rõ tâm lưng trần tuyệt đẹp của Vân Giai Kỳ, mái tóc đen như mực rơi trên vai, mờ ảo, khiến người khác không khỏi bị quyến rũ.

Phối hợp với gương mặt lạnh lùng của Vân Giai Kỳ, càng lộ rõ khí thế.

Bạc Tiêu Dương nhìn nhân viên bị đánh, khóe miệng cong lên.

Cô gái này, tính tình xem ra không tốt lắm.

Rất hoang dã, có điều, mình thích.

Vân Giai Kỳ nói: “Thân là nhân viên của quầy Chanel, lại ở sau lưng nghị luận xem túi của khách hàng là thật hay giả, ai cho các người tư cách đó? Trưởng quầy đâu?”
Trưởng quầy đi đến: “Thưa cô.


“Cô dạy dỗ nhân viên kiểu gì vậy? Loại nhân viên này, giữ lại trong quầy, không phải sẽ hạ thấp nhãn hiệu sao?
Đuổi cô ta đi”
Nhân viên nghe thấy vậy, lập tức ngại quá hóa giận: “Dựa vào cái gì chứ? Cô không có tư cách bảo trưởng quầy đuổi việc tôi”
Gan cô ta không nhỏ, trưởng quầy lại là họ hàng của cô ta, vì ậy, cũng không sợ Vân Giai Kỳ muốn đuổi cô ta.

“Ồ? Tại sao tôi lại không có cái quyền này?” Là nhân viên xúc phạm cô trước.

Cô đến quyền lợi khiến nại cũng không có sao?
Trưởng quầy nói: “Thưa cô, là thế này.

Tôi là trưởng quầy, có quyền quản lý nhân viên, là tôi không dậy dỗ tốt cô ta, nhưng tôi quả thật không có tư cách muốn đuổi việc nhân viên thì đuổi”
Tu Bạc Tiêu Dương đi đến, chậm rãi hỏi ngược lại: “Vậy, tôi có tư cách này không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 247


Trưởng quầy nhìn người đàn ông, hơi ngạc nhiên, còn chưa kịp nói gì.

Quản lý nghe thấy động tĩnh, thấy khách hàng và nhân viên xảy ra xung đột, lập tức đi đến, nhìn thấy Bạc Tiêu Dương, lập tức ngạc nhiên.

“Cậu Bạc.


Cậu Bạc?
Lễ nào, là người nhà họ Bạc?
Vừa nghe thấy người đứng trước mặt là cậu chủ nhà họ Bạc, tất cả mọi người đều run rẩy.

Nếu như người nhà họ Bạc, vậy thì chỉ cần tùy ý nói một câu, cho dù là trưởng quầy, cũng sẽ bị đuổi.

Cả khu thương mại quốc tế này đều là của nhà họ Bạc.

Tất nhiên Bạc Tiêu Dương có tư cách này rồi.

Quản lý run rẩy đi đến trước mặt Bạc Tiêu Dương, Bạc Tiêu Dương nhìn một cái, toàn thân anh ta đã chảy đầy mồ hôi rồi: “Cậu Bạc… sao cậu lại đến đây?”

Bạc Tiêu Dương hỏi ngược lại: “Tôi không thể đến sao?”
“Không, không phải ý này.


Quản lý nhìn trưởng quầy và một nhân viên không dám ngẩng đầu lên nhìn, đột nhiên tức giận nói: “Có phải bọn họ đắc tội cậu không?”
Trưởng quầy nghe thấy vậy, quản lý là muốn lấy bọn họ ra khai đao, lập tức phủi sạch quan hệ: “Không có, tôi không có.


“Bọn họ chọc cho bạn gái của tôi không vui, cô nói xem, chuyện này phải xử lý thế nào?” Bạc Tiêu Dương hừ lạnh một tiếng, thể hiện rõ thái độ.

Vân Giai Kỳ trừng cậu ta một cái.

Cô trở thành bạn gái của cậu ta từ bao giờ chứ?
Nhưng Bạc Tiêu Dương lại không quan tâm đến ánh mắt dò xét của cô, vòng tay qua ôm lấy eo cô.

Quản lý thấy vậy, càng sợ hãi.

Chọc ai không tốt, vậy mà lại chọc vào người nhà họ Bạc.

Quản lý lập tức quay người, tức giận quát bọn họ: “Các người làm chuyện gì vậy? Không có mắt sao? Vậy mà dám đắc tội người của cậu Bạc?”
Trưởng quầy oan ức nói: “Quản lý, oan quá.


“Oan cái gì? Cậu Bạc là ai, còn oan cho các người sao?
Bắt đầu từ ngày mai, các người không cần đến nữa.

Tôi sẽ chuyển người từ quầy khác sang”
Trưởng quầy nghe thấy vậy, đây là có ý định sa thải cô sao, nước mắt cô ta lập tức rơi ra: “Quản lý, đừng mà”
Cô ta đã làm việc chăm chỉ ở đây bảy năm rồi.

Bảy năm.

Không dễ gì mới leo được lên vị trí trưởng quầy, chỉ bởi vì một sai lầm nhất thời, mà mất hết tâm huyết bảy năm sao?
“Quản lý, đừng mà”
Cô ta không dễ gì mới có thể cắm rễ ở thành phố này.

Cô ta vừa kết hôn, sinh con, các khoản trả góp tiền nhà, tiền xe, tiền nuôi con, đều chỉ trông cậu vào cô ta.

Nếu như cô ta sớm biết, chỉ tùy ý nghị luận một câu, mà có hậu quả nghiêm trọng như vậy, đánh chết cô ta cũng sẽ không dám nghị luận về cái túi đó.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 248


“Quản lý, tôi leo đến vị trí trưởng quầy này, thật sự không dễ dàng gì.

Chỉ vì một câu nói như vậy mà đuổi việc tôi, tấm huyết bảy năm của tôi…”
“Cô không dễ dàng, tôi dễ dàng sao? Thế giới của người trưởng thành, có hai từ “dễ dàng” sao? Lúc trước tôi đã cảnh cáo các người, khách hàng là thượng đế.

Đặc biệt là đối với những quầy hàng sang trọng như của chúng ta, không thể nghị luận khách hàng một câu, tôi đã nhấn mạnh rồi.

Bây giờ xảy ra vấn đề, còn muốn tôi gánh trách nghiệm cho các người sao?
Cứ thế đi, tôi đã quyết định rồi, chiều này các người thu dọn đồ đạc, rời đi cho tôi”
Nói xong, quản lý không cho phép bọn họ nói thêm câu nào nữa, hỏi ý Bạc Tiêu Dương: “Cậu Bạc, tôi xử lý như vậy, cậu có hài lòng không?”
“Cũng được”

Bạc Tiêu Dương quay người nhìn Vân Giai Kỳ: “Cái váy này rất đẹp”
Vân Giai Kỳ nói: “Quẹt thẻ”
Quản lý lập tức nói: “Không cần không cần.

Chiếc váy này tính vào tài khoản của tôi.

Thưa cô, lần này khiến cô không vui, tôi thật sự xin lỗi”
Vân Giai Kỳ nhướng mày, coi như hài lòng với thái độ của quản lý, vì vậy nói: “Vậy thì cảm ơn”
Quản lý đích thân đóng gói quần áo mà cô thay ra, đưa cho cô.
Vân Giai Kỳ vừa ra khỏi quầy, thì điện thoại vang lên.
Trong nhóm chat, Trần Khánh Linh tag cô.

Trần Khánh Linh: “Tớ đã đến rồi, @Vân Giai Kỳ, cậu đã xuất phát chưa?”
Trần Khánh Linh này, thật sự lúc nào cũng chú ý đến cô.
Vân Giai Kỳ trả lời: “Xuất phát rồi, tôi mang theo một người”
Cô vừa gửi xong câu này, trong nhóm lập tức có rất nhiều người ngạc nhiên hỏi.
“Là bạn trai sao?”
“Chồng sao?”
“Chồng? Đùa cái gì vậy, người ta đã nói là chưa kết hôn rồi, chắc là bạn trai.”
“Có thể dẫn theo người nhà sao? Sớm biết vậy thì tớ đã đưa chồng theo rồi, sợ không ngồi được”
“Khánh Linh cũng đưa chồng theo”
“Chồng người ta mời, tình huống đặc biệt mà”
Trần Khánh Linh nói: “Mang theo người nhà? Không hay đâu? Là bạn trai của cậu sao? Mọi người đều không mang theo người nhà, một mình cậu mang theo, không hợp lắm đâu?”
Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng.

248-2-thai-5-bao.jpg

 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 249


Vân Giai Kỳ lười quan tâm bọn họ.

“Vân Giai Kỳ, cậu qua đây kiểu gì vậy? Đi taxi? Hay là đạp xe đến?”
Đạp xe?
Xin hỏi, trong nhận biết của Trần Khánh Linh, cô sống không tốt đến nỗi không mua được xe phải đi bộ sao?
Vân Giai Kỳ nói: “Lái xe”
Trần Khánh Linh: “Cậu đang ở đâu vậy? Có gần khu thương mại quốc tế không? Từ Quyên tan làm rồi, cậu có tiện đi đón một chút không?”
Vân Giai Kỳ: “Không tiện”
Xe thể thao của Bạc Tiêu Dương là xe hai người ngồi, không có chỗ ngồi.

Vân Giai Kỳ đi ngang qua quầy Gucci, nhìn thấy Từ Quyên cầm túi đi ra.

Hai người đụng chính diện.

Từ Quyên nhìn thấy Vân Giai Kỳ, ngạc nhiên một chút, lại nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cô, càng ngạc nhiên hơn.

Người đàn ông này quá đẹp trai rồi.

Bạn trai sao?
Trong lòng Từ Quyên nghi ngờ.

Từ Quyên nói: “Vân Giai Kỳ? Trùng hợp vậy? Cậu thay đổi quá nhiều rồi, tớ không nhận ra được cậu nữa”
Vân Giai Kỳ nói: “Vậy sao.


Thái độ của cô đặc biệt lạnh nhạt.

Từ Quyên ngẩn ra, lại nói: “Hai người đến bằng gì vậy? Tiện thể cho tớ quá giang một chút được không?”
“Xe chỉ có hai chỗ ngồi, không tiện”
“ồ, vậy sao”
Trong mắt Từ Quyên khó che đậy được sự khinh thường.

Hóa ra là xe điện sao?
Bây giờ, lái xe điện còn có mặt mũi mà đi dạo thương mại quốc tế sao?

Sao bảo vệ lại cho bọn họ vào chứ?
Vân Giai Kỳ nói: “Chúng tôi đi trước đây”
Nói xong, cô kéo cánh tay Bạc Tiêu Dương, đi vào trong thang máy.

Từ Quyên đi theo phía sau, vừa quan sát Vân Giai Kỳ, vừa nhắn tin với Trần Khánh Linh.

Từ Quyên: “Tớ gặp Vân Giai Kỳ ở thương mại quốc tế”
Trần Khánh Linh: “Ồ? Trùng hợp vậy sao?”
Từ Quyên: “Tớ còn tưởng cô ta lái xe thuận tiện cho tớ quá giang nữa cơ, kết quả, người ta đi xe điện”
“A”
Trần Khánh Linh bị chọc cười: “Vừa rồi cô ta còn nói lái xe đến đấy?”
“Chém gió thôi.

Cậu tin lời cô ta làm gì chứ?”
Trần Khánh Linh gửi một biểu cảm cười ra nước mắt: “Cô ta không phải thật sự đi xe điện đến câu lạc bộ Thiên Thanh đấy chứ? Không phải là mất mặt chết tớ sao?”
“Ha ha ha, chỉ sợ bảo vệ ngăn không cho vào thôi.


“Không được, tớ phải đến cửa đợi cô ta, xem cô ta bị bảo vệ chặn thế nào”
Trần Khánh Linh đã ở câu lạc bộ Thiên Thanh rồi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 250


Cô ta đột nhiên đứng dậy, nói với Lục Tê Đông ở bên cạnh: “Chồng ơi, bạn học em sắp đến rồi, em ra cửa đón”
Lục Tê Đông không cho là vậy: “Em đi làm gì chứ? Hôm nay em làm chủ, còn nữa em có thân phận thế nào, em đích thân ra đón, nói đùa sao”
Thái độ của Lục Tề Đông rất cao.

Nhà họ Lục ở thủ đô cũng coi là một hào môn, vì vậy, đối với những người bạn học của Trần Khánh Linh, anh ta hoàn toàn không để vào mắt.

Nhưng Trần Khánh Linh lại thích khoe khoang trước mặt bạn bè.

Khi còn nhỏ nghèo sợ rồi, vì vậy, Trần Khánh Linh vừa được bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, có cơ hội khoe khoang, tất nhiên sẽ không bỏ qua.

“Ai ya, không phải đâu, anh còn nhớ người bạn của em lần trước gặp ở bệnh viện không? Tên là Vân Giai Kỳ đó “
“ừ”
“Buồn cười chết em mất.

Hôm nay cô ta và bạn trai đạp xe điện đến đây, nếu như em không xuống đón, bảo vệ cản cô ấy lại ngoài cửa thì phải làm sao?”
Lục Tê Đông nghe thấy vậy, cau mày: “Xe điện? Cô ta không biết gọi xe sao?”
Hôm nay Lục Tê Đông mời khách, cô ta vậy mà lại đi xe điện đến Thiên Thanh, người mất mặt không biết là ai.

“Ai ya, lần sau em sẽ bảo cô ấy chú ý”

Lục Tê Đông đứng dậy, cùng Trần Khánh Linh vừa ra khỏi phòng bao, thì nhìn thấy một nhóm đàn ông mặc tây trang đi giày da, vây quanh Bạc Tuấn Phong đi đến.

“Tổng giám đốc Bạc, anh ở lại đi, ăn cơm tối với chúng tôi đi.

Hôm nay chúng tôi giữ lại cho anh một tiết mục đặc biệt, nếu như anh đi rồi, chúng tôi…”
Tùy ý chọn một người trong số những người đàn ông này, đều là Tổng giám đốc của một công ty lớn.

Tuy nhiên, bọn họ vây quanh Bạc Tuấn Phong, nịnh nọt, cúi người, giống như sao ôm trăng vậy.

Bạc Tuấn Phong vừa nhìn thấy Lục Tề Đông và Trần Khánh Linh, bước chân dừng lại, híp mắt, cảm thấy có chút quen mắt.

Lục Tề Đông lập tức làm ra gương mặt chính trực, lên chào hỏi.

“Tổng giám đốc Bạc.

Trùng hợp vậy, lại gặp mặt r Nhóm người nhìn qua, thấy Lục Tê Đông đột nhiên xen vào, lần lượt cau mày.

Bạc Tuấn Phong đi đến trước mặt anh ta, thấy Lục Tê Đông chặn giữa đường, lạnh lùng không kiên nhãn nói: “Tránh ra”
Lục Tề Đông tỏ ra bối rối, lập tức tránh ra.

Trần Khánh Linh bị sắc mặt lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong dọa lùi lại nửa bước, nhưng thấy Lâm Thanh Thủy trong nhóm người đó, ngạc nhiên: “Lâm Thanh Thủy?”
Lâm Thanh Thủy quay đầu lại nhìn cô ta một cái, cô ta không biết Trần Khánh Linh, nhưng thế Trần Khánh Linh gọi tên cô ta, cũng có chút ngạc nhiên: “Cô biết tôi sao?”
“Cô là bạn học của Từ Quyên đúng không?”
“Đúng vậy”
“Từ Quyên thường nói về cô với tôi, nói cô rất xinh đẹp”
Trần Khánh Linh thấy Lâm Thanh Thủy đứng bên cạnh Bạc Tuấn Phong, nghĩ chắc cũng là một nhân vật lớn.

Từ Quyên thường nói với Trần Khánh Linh, cô ta có một người bạn đại học, tên Lâm Thanh Thủy, sinh nhật năm nào.

cũng có một người đàn ông mua túi xách cho.

Người đàn ông thần bí đó, lưu lại ấn tượng rất sâu với Từ Quyên.

Trẻ tuổi đẹp trai, ra tay bất phàm.

Khi thanh toán, lấy ra một cái thẻ ứng dụng cấp nhà nước, khiến mắt cô ta cũng phải nhìn lòi ra.

Cô ta không dám tin, rốt cuộc Lâm Thanh Thủy đã dùng thủ đoạn nào, mà có thể có một người bạn trai đẹp trai nhiều tiền như vậy.

Từ Quyên vẫn luôn âm thầm thăm dò thân phận của người đàn ông đó, nhưng Lâm Thanh Thủy lại luôn im miệng không nhắc đến, chỉ nói là bạn.

Lâm Thanh Thủy cười.

Mấy Tổng giám đốc bên cạnh hứng thú nói: “Có thể được làm thư ký của Tổng giám đốc Bạc, tất nhiên phải xinh đẹp hơn người rồi”
Thư ký?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 251


Vừa nghe thấy là thư ký, trong lòng Trần Khánh Linh đã âm thầm khinh thường.

Cô ta còn cho rằng là ai cơ, hóa ra chỉ là một thư ký thôi.

Bạc Tuấn Phong nhàn nhạt quét qua Lục Tề Đông, không nói gì, đi về phía cửa.

Lục Tê Đông và Trần Khánh Linh đi theo sau.

Một đoàn người vừa đi đến cửa, một chiếc Koenigsegg đã dừng lại trước cửa câu lạc bộ.

Vân Giai Kỳ vừa xuống xe, đã nhìn thấy một nhóm người đứng ở cửa.

Trong nhóm người, thân hình Bạc Tuấn Phong cao ráo, đặc biệt hút mắt.

Khóe miệng cô cô giật.

Hôm nay là ngày gì vậy?

Bạc Tiêu Dương cũng nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, ngạc nhiên một chút, nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ thu lại ánh nhìn, nhàn nhạt nói: “Đến rồi, xuống xe”
Cô đẩy cửa xuống xe.

Trần Khánh Linh vừa đi đến cửa, nhìn thấy một chiếc xe Koenigsegg cực kỳ ngầu đậu ở cửa, còn kinh ngạc một chút.

Cho dù cô ta đi theo Lục Tê Đông mở mang tâm mắt nhiều rồi, nhưng loại siêu xe đắt tiền thế này, vẫn là lần đầu tiên được tận mắt nhìn thấy.

Tuy nhiên, giây tiếp theo, khi cô ta nhìn thấy Vân Giai Kỳ bước xuống xe, cả người đầu ngây ngốc.

Từ Quyên nói, Vân Giai Kỳ đi xe điện đến mà?
Cô ta còn không đợi được chạy ra cửa để xem Vân Giai Kỳ bị bảo vệ giữ lại, sao cô lại xuống từ con xe này vậy?
Cô ta lại liếc nhìn con xe Koenigsegg, đột nhiên hiểu ra.

Hai chỗ ngồi, siêu xe, không phải chỉ có hai chỗ ngồi thôi sao?
Con nhà quê Từ Quyên kia, nghe thấy người ta nói hai chỗ ngồi thì tự nhiên coi là xe điện sao?

Đúng là người không hiểu biết gì cả.

Lục Tề Đông nhìn thấy Vân Giai Kỳ xuống từ xe thể thao, cũng ngạc nhiên, không ngờ cô ta vậy mà lại dùng phương thức xuất hiện như vậy.

Bạc Tiêu Dương xuống xe, ném chìa khóa cho người đỗ xe, vừa xuống xe, cậu ta đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong.

Ánh mắt người đàn nhìn chằm chằm Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương, ánh mắt lạnh lùng, lộ ra một tia nguy hiểm.

Anh đứng trong nhóm người, nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt lại vô cùng đáng sợ.

Người xung quanh rõ ràng cảm nhận được khí tức trên người Bạc Tuấn Phong giảm xuống, lần lượt lùi ra mấy bước, không biết xảy ra chuyện gì, nhưng có thể cảm nhận được.

So với sự kỳ dị của anh, sắc mặt Vân Giai Kỳ lại tự nhiên hơn, đi đến bên cạnh Bạc Tiêu Dương, ở trước mặt Bạc Tuấn Phong, rất tự nhiên khoác cánh tay Bạc Tiêu Dương.

Bạc Tiêu Dương còn ngạc nhiên một chút, nhưng nhìn thấy phản ứng của Bạc Tuấn Phong, nhất thời cũng đoán được.

Đây là đang diễn sao?
Thú vị.

Vân Giai Kỳ khoác cánh tay Bạc Tiêu Dương đi đến cửa, thấy Bạc Tuấn Phong và những người khác đang chặn ở cửa, khóe miệng cong lên: “Tổng giám đốc Bạc, trùng hợp vậy”
Nhóm người chưa từng thấy Bạc Tiêu Dương, nhưng nhìn thấy khí chất cao quý của Bạc Tiêu Dương, còn cho răng cũng là một nhân vật lớn nào đó, lần lượt cung kính nói: “Tổng giám đốc Bạc, người này là…”
Không đợi Bạc Tuấn Phong lên tiếng, Bạc Tiêu Dương đã giả vờ không quen biết anh nói: “Tôi nhận ra Tổng giám đốc Bạc, nhưng Tổng giám đốc Bạc chắc là không nhớ tên tôi đâu, không cần phải nhắc đến”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 252


Ánh mắt Bạc Tuấn Phong càng thêm âm u, dường như đang dùng ánh mắt để chất vấn Bạc Tiêu Dương, đang giở trò gì vậy.

Hai người đàn ông cao ngang nhau, đồng đều như nhau.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, ánh mắt lướt qua cậu ta, rơi trên người Vân Giai Kỳ, ánh mắt mang theo lạnh ý thấu xương.

Trần Khánh Linh nhìn Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, người này là…
Sắc mặt Vân Giai Kỳ rất tự nhiên nói: “Bạn tôi.


Bạc Tuấn Phong nghe thấy cô trả lời như vậy, ánh mắt nguy hiểm càng híp lại.

Bạn cô?
Cô và Bạc Tiêu Dương trở thành bạn bè khi nào vậy?

Trần Khánh Linh ngạc nhiên: “Bạn cậu? Bạn trai sao? Làm nghề gì vậy?”
Vậy mà lại có thể lái con xe thể thao siêu đắt này.

Bạc Tiêu Dương nói: “Làm trong bệnh viện.


Trần Khánh Linh bật cười: “Bác sĩ sao?”
Cô ta còn cho rằng Vân Giai Kỳ có bản lĩnh lớn gì, có thể bám được nhân vật lớn nào đó cơ.

Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong, giả vờ không quen biết: “Người này là?”
Lục Tê Đông sợ cô không biết ăn nói, đắc tội với người nhà họ Bạc, vội vàng giải thích: “Đây là Tổng giám đốc Bạc của tập đoàn Thiên Ngạo”
“Ồ, Tổng giám đốc Bạc, hân hạnh vì được gặp mặt” Vân Giai Kỳ nói xong, chú ý đến Lâm Thanh Thủy mặc trang phục công sở bên cạnh Bạc Tuấn Phong.

Cô ta đứng gần Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ nhìn Lâm Thanh Thủy, Lâm Thanh Thủy cũng im lặng quan sát cô gái này.

Không thể không nói, hôm nay Vân Giai Kỳ mặc chiếc váy đỏ Chanel, nhan sắc đúng là lên một tầm cao mới.

Lâm Thanh Thủy lại nhìn chiếc túi Hermes bạch kim mà Vân Giai Kỳ đeo, cau mày, không khỏi giấu đi chiếc túi Hermes ba trăm năm mươi triệu ở bên cạnh đi.

Vân Giai Kỳ nói: “Đứng ở cửa làm gì vậy? Không vào sao?”
Lục Tề Đông phản ứng lại, lập tức nói: “Phòng bao đã được đặt xong rồi, hai người vào ngồi trước đi”
Khi Bạc Tiêu Dương đi qua người Bạc Tuấn Phong, người đàn ông giơ tay ra, giữ chặt lấy tay cậu ta.

ppjpg


Lục Tê Đông trong lòng vui mừng khôn xiết.

Có vẻ như Bạc Tuấn Phong đã đồng ý đi ăn cùng với anh ấy Đây là một cơ hội hiếm có!
Nếu như có thể xây dựng một số mối quan hệ tốt đẹp với nhà họ Bạc, thì về sau Lục Nam sẽ có chỗ dựa nhất định!
Lâm Thanh Thủy cũng vội bước theo sát.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 253


Lục Tề Đông nói với Trần Khánh Linh: “Tối nay tôi sẽ tiếp đãi tổng giám đốc Bạc, tiệc tụ họp bạn bè của cô, tạm thời hoãn lại đi!”
“Sao cơ?” Trần Khánh Linh sửng sốt: “Tại sao lại phải hoãn?”
Lục Tề Đông hạ giọng: “Cô đùa cái gì vậy ! Cô định để cho đám bạn học nghèo khó của mình dùng bữa với tổng giám đốc Bạc sao? Họ có xứng không?!”
Trần Khánh Linh tức giận dữ trên đường tới đây rồi…”
Mọi người đều chuẩn bị bước vào cửa rồi, mà đột nhiên hủy bỏ bữa tiệc, làm như vậy có khiến cô ấy bị mất mặt không?
Trần Khánh Linh ghét thân phận thấp kém của cô ấy.

Bình thường cho dù Trần Khánh Linh có yêu biểu lộ ra mặt, anh cũng sẽ hợp tác, nhưng hôm nay hiếm khi hai cậu chủ nhà họ Bạc có cuộc gặp mặt nhau, cô ấy đột nhiên không chịu hợp tác một chút nào.

“Nhưng, bọn họ đều đang Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao lại phải hủy tiệc?”
Trần Khánh Linh và Lục Tê Đông nhìn về phía cô, rồi lại quan sát biểu cảm của Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong đầy ẩn ý nói: “Mục đích chính của chúng ta hôm nay không phải là họp lớp sao? Nói hủy là hủy? Là sao chứ?”
Bạc Tuấn Phong đứng lại và quay đầu lại nhìn cô.

Vân Giai Kỳ vọng lại nói: “Mặc dù nhà họ Bạc địa vị cao ngút trời, vô cùng đáng kính nhưng tổng giám đốc Bạc đã đồng ý lộ diện cùng dùng bữa, vậy thì tôi nghĩ anh ấy nhất định sẽ không để ý đám đông”
Lục Tề Đông đã bị sốc! Anh thấy Vân Giai Kỳ dám nói chuyện như vậy với Bạc Tuấn Phong, còn chưa kịp ngăn cô lại thì anh nghe thấy Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Không để ý”
Lục Tề Đông còn bị sốc hơn!
Đây có xem như nhân nhượng không?
Bạc Tuấn Phong lại chấp nhận nhân nhượng ư.

Ánh mắt của anh ta đảo đi đảo lại nhìn Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ, anh lấy hết can đảm hỏi: “Vân Giai Kỳ, cô và tổng giám đốc Bạc…có quen nhau sao?”

“Có quen biết, ở bệnh viện không phải đã gặp nhau một lần rồi sao? Trừ lần đó ra thì không quen” Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

Lục Tê Đông càng bị sốc hơn.

Không quen mà cô ấy lại dám nói như thế này.

Người ở tầng lớp thấp thì là tầng lớp thấp, không biết quyền quý cao sang!
Anh đến gần Trần Khánh Linh, hạ giọng hỏi: “Bạn học này của cô rốt cuộc có xuất thân như thế nào? Mà cô ấy đến mức dám nói như vậy trước mặt tổng giám đốc Bạc?”
“Chà, ai mà biết cô ta đang giở trò gì? Có lẽ, cô ta muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của tổng giám đốc Bạc!
Những người như cô ta thấy quyền quý, tất nhiên cô ta cũng sẽ cố gắng trong tuyệt vọng để đạt được, nhưng cô ta xứng đáng sao?”
“Nhắc cô ấy chú ý cách ăn nói, đừng có trong địa bàn của tôi mà đắc tội với tổng giám đốc Bạc!”
Lục Tê Đông khuyên một vài lời rồi bước đi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 254


Trần Khánh Linh đứng ở ngoài cửa, một lúc sau, các bạn học đều đã đến.

Từ Nguyên cũng đã đến, cô nhìn thấy Trần Khánh Linh đứng ở cửa liền háo hức đi tới: “Thế nào rồi? Vân Giai Kỳ đã đến chưa thế?”
Trần Khánh Linh tức giận khi thấy giọng nói của cô, và đáp: “Đến rồi!”
“Hahaha!” Từ Nguyên nhìn thấy dáng vẻ tức giận của cô, bèn hối hận vì đã không đến sớm, lại thấy Vân Giai Kỳ đi vào một chiếc xe chạy bắng điện, có phải bác bảo vệ đã ngăn cô ta không? Thật đáng tiếc, tôi không có cơ hội để xem trò hề của cô ta!”
Trần Khánh Linh nói không nên lời: “Rốt cuộc ai làm trò hề cho ai thì vẫn chưa biết được?”
“Từ Nguyên, những gì cậu vừa nói trong nhóm nhỏ có phải là sự thật không? Vân Giai Kỳ thực sự đi đến đây bằng một chiếc xe chạy bằng điện ư?”
Từ Nguyên gật đầu hỏi Trân Khánh Linh: “Xe chạy điện đâu?”
Trần Khánh Linh đưa mắt ra hiệu phía sau Từ Nguyên.

Từ Nguyên quay lại và thấy anh chàng ở chỗ đậu xe đang cầm chìa khóa và nghiên cứu dòng xe Koenigsegg.

Dù có rất nhiều xe sang trong các câu lạc bộ tư nhân nhưng anh chàng đỗ xe vẫn không biết lái khi nhìn thấy một chiếc xe thể thao đắt tiền như vậy.

Từ Nguyên sửng sốt: “Được rồi, Khánh Linh, xe thể thao mới của cậu đây sao?”
“Chiếc xe này hơn mười hai tỷ, làm sao có thể mua được?!”
“Thế cậu…”
“Không phải cậu hỏi Vân Giai Kỳ làm sao lại tới được đây?!” Trần Khánh Linh nói một cách chua ngoa, cô ta đến đây bằng xe này! Siêu xe đương nhiên chỉ có hai chỗ ngồi, làm sao nói người ta đến đây bằng xe chạy điện được?!”
Từ Nguyên sửng sốt, bất giác nói: “Không thể nào!”
“Làm sao mà không thể cơ chứ!?”
“Xe đi thuê chăng?!”
Những người ở bên cạnh không tin: “Làm sao mà Vân Giai Kỳ có thể mua được một chiếc xe tốt như vậy!? Chắc chắn là đi thuê.


“Nếu là thuê thì thuê xe này ở đâu?” Mấy bạn nam biết về ô tô thở dài như đang xem nghệ thuật” Đại lý cho thuê xe cũng không dám cho thuê đâu, loại xe này chỉ để đem đi triển lãm thôi.

Được coi như một tác phẩm nghệ thuật! Làm sao những người bình thường có thể đủ tiền thuê một chiếc xe như thế này?!”

“Đúng vậy, chiếc xe này mỗi ngày được cho thuê với giá hơn ba trăm triệu phải không? Chiếc xe này dùng để triển lãm, phí triển lãm còn nhiều hơn thế”
Trần Khánh Linh tức giận nói: “Ai mà biết được cô ta đã những thủ đoạn gì, người đàn ông cô ta đưa tới, nói là làm việc trong bệnh viện, nhưng nếu anh ta làm việc ở bệnh viện đường đường chính chính, liệu có thể mua nổi loại xe này sao?”
“Thật là khoác lác! Nói không chừng là xe thuê để đi làm rồi đem đến đây để khoe khoang!”
Trần Khánh Linh nghiến răng nghiến lợi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cái thứ thật đáng mất mặt! Mặc kệ cô ta!”
Cô nhìn xung quanh: “Mọi người đều tập trung đủ rồi chứ?”
“Còn Hoắc Đông Thành vẫn chưa tới “Anh ấy sẽ đến muộn một chút” Trân Khánh Linh lập tức nghiêm mặt nói: “Vì mọi người đã đến đầy đủ nên tôi có một chuyện muốn nói với mọi người.


Mọi người đều chú ý lắng nghe.

Hôm nay Trần Khánh Linh là người chủ trì, bọn họ đương nhiên sẽ nghe lời cô.

“Bạn học hôm nay hội ngộ, có chút chuyện xảy ra ngoài ý muốn, đó chính là chúng ta sẽ cùng dùng bữa với tổng giám đốc Bạc.

Mọi người chắc đều đã biết đến nhà họ Bạc rồi!”
“Người nhà họ Bạc…”
Mọi người đều sững sờ!
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 255


Từ Nguyên lúng túng ấp úng nói: “Có phải…đó là tổng giám đốc.

Bạc?”
“Có bao nhiêu tổng giám đốc Bạc ở cái thủ đô này? Có bao nhiêu nhà họ Bạc ở đây?” Chỉ có một nhà họ Bạc quyền quý mới có thể gọi xưng hô là một gia tộc!
Từ Nguyên hoàn toàn sững sờ: “Tổng giám đốc Bạc sao lại ở đây?!”
“Là chồng của Trần Khánh Linh mời tới đúng không?”
“Đúng vậy, tổng giám đốc Lục thể diện như thế, dĩ nhiên có thể mời được người nhà họ Bạc rồi!”
Câu nói nghe rất êm tai.

Trần Khánh Linh không giấu nổi niềm tự hào nói: “Chồng tôi đã mời họ đi ăn tối.

Vì tổng giám đốc Bạc đang ở đây nên hãy chú ý lời nói của mọi người nhé.

Chú ý ăn nói, bằng không đừng trách tôi nói lời khó nghe trước mặt, nếu ai đắc tội với tổng giám đốc Bạc tôi không chắc sẽ giữ được mạng cho người đó đâu.


Khi nghe thấy điều này, một nhóm người đã im lặng.

Một số người rút lui.

Ngoại trừ Trần Khánh Linh ra, hầu hết những người trong lớp đều là người bình thường.

Làm sao họ dám tưởng tượng rằng một ngày nào đó họ sẽ có đủ tư cách để ngồi cùng bàn với người nhà họ Bạc.

Một số người ngạc nhiên vì chồng của Trần Khánh Linh lại có thể mời được Bạc Tuấn Phong, có một số người lại rụt rè khi ngồi chung bàn với Bạc Tuấn Phong, vì sợ nói sai điều gì đắc tội với người của gia tộc tôn quý nhất nước Quốc Hoa.

Từ Nguyên rất phấn khích và hồi hộp khi nghe tin Bạc Tuấn Phong có mặt ở đó.

“Có phải tổng giám đốc Bạc đã ở trong đó rồi phải không?”
“Cậu hỏi nhiều như vậy để làm gì? Giữ cái miệng của cậu là tốt rồi.

Mọi người đợi một lát nữa khi bước vào, giữ yên lặng một chút, gặp được người rồi thì miệng càng phải ngọt, không ít lời hay ý đẹp đâu, biết chưa?”
“Hiểu rồi!”
“Khánh Linh, cậu yên tâm, chúng mình sẽ không làm mất mặt cậu đâu!”
Trần Khánh Linh hài lòng gật đầu.

Khi cả nhóm đến cửa, Trần Khánh Linh vừa mới mở cửa ra và nhận thấy bầu không khí của căn phòng khiến cho ai nấy đều hoảng sợ.

Ngay khi mọi người bước vào, họ nhìn thấy một căn phòng đặc biệt sang trọng.

Có hơn 500 ô vuông trong ô, phòng khách, phòng chơi bi-a, phòng chơi cờ và đánh bài, phòng ăn…
Toàn bộ căn phòng được trang trí sang trọng đến cực điểm, với những chiếc cột chạm khắc và ngọc bích, giống như nội thất của một cung điện.

Đây là câu lạc bộ tư nhân cao cấp nhất ở thủ đô, chỉ riêng khoản phí thành viên cũng đủ khiến những người bình thường cố gắng trong tuyệt vọng gần như cả đời.

Bên cạnh đó, tư cách để trở thành thành viên không phải chỉ có tiền là đủ.

Muốn tiêu tiền ở đây thì phải có tiền và có địa vị.

Hầu hết các thành viên ở đây đều là những nhân vật có tiếng ở thủ đô.

Bọn họ có thể đặt chân đến đây đều là được nhờ bởi Trần Khánh Linh Ai cũng ngạc nhiên trước đồ đạc sang trọng của căn phòng nhưng không ai dám bộc lộ ra mặt, vì sợ có ai đó nhìn thấy thái độ của mình như chưa từng thấy những thứ này trên đời.

Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương đang ngồi trên ghế sofa, và ngồi đối diện là Bạc Tuấn Phong, Lâm Thanh Thủy đang đứng cạnh Bạc Tuấn Phong, cô ấy nhìn xung quanh.

Thiên Thanh là một câu lạc bộ tư nhân được đầu tư bởi tập đoàn Thiên Ngạo.

Căn phòng này đã được đặt một lần trước đây khi Bạc Tuấn Phong tổ chức sinh nhật cho cô.

Anh hỏi cô muốn ăn gì, nhưng cô không thể nghĩ ra, vì vậy anh đã đặt món ở đây một cách tùy ý.

Sau khi hoàn hồn, Lâm Thanh Thủy nhìn Vân Giai Kỳ một cách mờ ám.

Ngồi bên cạnh Bạc Tiêu Dương, Vân Giai Kỳ ngẫu nhiên dùng ngón tay thon dài với lấy một quả trái cây, từng chút một lột bỏ vỏ rồi cho vào miệng nhai.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 256


Ngước mắt lên, thấy Lâm Thanh Thủy đang lén lút nhìn mình, Vân Giai Kỳ cong đôi môi đỏ mọng, khóe miệng cong lên một đường vòng cung quyến rũ.

Cô đưa mắt nhìn Lâm Thanh Thủy, thấy cô ta vẫn đang quan sát mình một cách vô tư, ánh mắt Vân Giai Kỳ đột nhiên trở nên sắc bén, cô hơi nheo mắt lại, dùng ánh mắt cảnh cáo Lâm Thanh Thủy đã đi quá giới hạn.

Lâm Thanh Thủy không ngờ ánh mắt Vân Giai Kỳ lại có thể kinh hãi đến như vậy, trong lòng đột nhiên có chút lo sợ.

Vân Giai Kỳ nói: “Tên cô là Lâm Thanh Thủy?”
Lâm Thanh Thủy giật mình nhẹ nhàng gật đầu.

“Sao cô lại đứng?” Vân Giai Kỳ nói: “Bên cạnh tổng giám đốc Bạc không phải có chỗ trống sao? Sao cô không ngồi?

Lâm Thanh Thủy càng thêm xấu hổ.

Mặc dù là riêng tư, Bạc Tuấn Phong cho phép cô gọi anh ta là Tuấn Phong mà không có quá nhiều quy tắc.

Ở nơi công cộng, cô vẫn là thư ký, vậy thư ký sao có thể ngồi cạnh chủ tịch!
Vân Giai Kỳ chế nhạo: “Tổng giám đốc Bạc có tư thái lớn như vậy, mà ngay cả đi tham gia tiệc riêng tư mà anh ấy còn đem theo cả thư kí.

Cô xem một bữa tiệc vui như vậy sao lại trở thành lúng túng như thế?
Nếu tổng giám đốc Bạc không muốn xuất hiện, tại sao phải miễn cưỡng ở lại đây?”
Lục Tê Đông đứng bên cạnh nghe xong cũng kinh hồn bạt vía!
Cô Vân Giai Kỳ này, sao cô ấy dám nói với Bạc Tuấn Phong bằng giọng điệu như thế này!

ppjpg


Điều gì đã xảy ra với Vân Giai Kỳ?
Cô ta làm cho thư ký của Bạc Tuấn Phong sững sờ như chỗ không người, đây không phải là đang làm khó cô ta sao?
Vấn đề là…
Bạc Tuấn Phong lại thờ ơ?!
Bạc Tiêu Dương mím môi, muốn cười, nhưng đành phải cố chịu đựng.

Anh biết Vân Giai Kỳ là cố ý.

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ bóc trái cây, Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi cũng muốn”
Vân Giai Kỳ liếc nhìn anh ta một cái rồi nhíu mày, trước khi cô từ chối, Bạc Tiêu Dương đã chủ động dựa vào, nhẹ nhàng mở miệng, cắn trái cây trong tay cô cho vào miệng.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 257


Đôi môi của cậu ta khác hẳn với vẻ lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong.

Ấm áp, ấm áp.

Bạc Tiêu Dương cũng chớp mắt nhìn cô.

Vân Giai Kỳ không nói nên lời: “Ăn ngon không?”
“Mọi thứ cô đút cho đều ngon.


Vân Giai Kỳ: “…”
Lông mày của Bạc Tuấn Phong càng khóa chặt hơn.

Từ khi bước vào căn phòng cho đến giờ, anh ấy luôn cho Vân Giai Kỳ một cơ hội.

Khoảng không gian trống bên cạnh anh được dành cho cô.

Cô ấy đã ngồi bên cạnh Bạc Tiêu Dương, điều này có nghĩa là gì?
Cho anh ấy xem một vở kịch sao?
Vân Giai Kỳ liếc nhìn anh, không để ý đến sự cảnh cáo trong mắt anh, nhướng mày: “Tổng giám đốc Bạc, sao anh lại nhìn tôi chằm chằm thế này? Liệu có phải anh thấy khó chịu khi tôi vừa mới đối xử như vậy với thư ký của anh? Anh cảm thấy thương xót sao?”
Lâm Thanh Thủy nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng thấy anh vẫn không nhìn cô mà nhìn Vân Giai Kỳ, khế cong môi: “Tùy ý em.


Lâm Thanh Thủy đột nhiên sửng sốt, cắn môi, rõ ràng là rất tức giận.

Vân Giai Kỳ nói: “Tổng giám đốc Bạc câu nói này như đang nói đùa vậy, và những người khác đã nghe thấy điều đó.

Họ lại nghĩ rằng chúng †a có quan hệ gì đó đấy? Tuy nhiên, nếu anh cảm thấy thương xót cho thư ký của mình, thì anh nhất định phải nói ra! Nếu không, tôi có thể sẽ không chỉ dừng lại ở đó đâu”
Bạc Tuấn Phong không nói gì, nhưng anh ta như đang ngầm thừa nhận!
Vân Giai Kỳ nhìn xung quanh, thấy hầu như tất cả mọi người đều ở đây trừ Hoắc Đông Thành, nên nói: “Sao mọi người lại thận trọng như vậy? Hôm nay chủ yếu là tụ tập các bạn học cũ, từng người một đứng như vậy khiến tôi cũng có chút căng thẳng”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau và liếc nhìn Bạc Tuấn Phong.

Với một người chức vụ to như vậy đang ngồi ở đây, làm sao mà họ không lúng túng cho được?
Đặc biệt là Từ Nguyên.

Đây là vị thần Bạc Tuấn Phong? Đẹp trai quá đi.

Từ Nguyên tim đập lỡ mất vài nhịp.

Gen của nhà họ Bạc có cần phải tốt như thế này không?!
Bạc Tuấn Phong dựa lưng vào ghế sô pha, gương mặt tuấn tú góc cạnh như một tác phẩm điêu khắc, cứ thế mà ngồi yên tại chỗ, trông giống như một tác phẩm nghệ thuật siêu phàm.

Bờ vai rộng tỉ lệ vàng, một bộ âu phục, khí chất đáng sợ vô cùng.

Có một loại đàn ông, cho dù anh ta không nói bất kỳ một lời nào, cũng không cần tỏ vẻ tức giận cũng tự khiến người khác cảm thấy uy nghiêm, khắp người đều phát ra khí thế đế vương, lạnh lùng đến mức.

khiến người khác cảm thấy không dám lại gần.

Từ Nguyên bỗng cảm thấy gần như ngạt thở!
Trong căn phòng, Bạc Tuấn Phong, Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ phong thái nhã nhặn điềm tĩnh ngồi ở chính giữa, thanh lịch và điềm tĩnh, Lục Tê Đông và Trần Khánh Linh ngồi ở phía xa, trong khi những người khác vẫn còn đang đứng.

Tại sao bọn họ không dám ngồi?
Chân cô đột nhiên mềm nhũn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 258


Tất cả mọi người đều rất tò mò, tại sao Vân Giai Kỳ và và Bạc Tiêu Dương lại có thể ngồi bên cạnh Bạc Tuấn Phong, lại có thể ngồi một cách ung dung và điềm tĩnh như vậy, bọn họ đều muốn hỏi, nhưng lại không dám.

Trần Khánh Linh đột nhiên phá vỡ sự im lặng đến chết người này, nói với Vân Giai Kỳ: “Giai Kỳ! Cậu ra ngoài một chút! Tôi có chuyện muốn nói với cậu!”
Cô nói xong liền đi ra ngoài trước.

Vân Giai Kỳ cũng đứng dậy đi theo Trần Khánh Linh ra ngoài.

Trong nhà vệ sinh, Trần Khánh Linh quay người lại, nhìn Vân Giai Kỳ, lạnh lùng nói: “Vân Giai Kỳ, cậu còn chưa biết rõ thân phận của mình là gì hay sao? Lần sau phiền cậu nghĩ kỹ hoàn cảnh cụ thể rồi hãng nói chuyện!”
Vân Giai Kỳ vô tội nói: “Tôi làm sao chứ?”
“Cậu dám trách măng thư ký của chủ tịch Bạc? Cậu có xứng đáng không?!”

“Tại sao không?”
“Cho dù Lâm Thanh Thủy chỉ là một thư ký, thì cô ấy cũng là người của chủ tịch Bạc.

Cậu không đủ tư cách để sai bảo cô ấy, cậu vẫn không hiểu sao! Hôm nay là địa bàn của tôi, cậu dám ở địa bàn của tôi mà lại gây chuyện, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu!
Lần này là cảnh cáo, nếu cậu còn dám một lần nữa vượt qua giới hạn, đừng trách tôi không nể tình bạn nhiều năm mà đuổi cậu ra ngoài!”
Trần Khánh Linh vô cùng lo lắng, cô sợ rằng tiếp theo Vân Giai Kỳ sẽ nói những điều kinh thiên động địa, đắc tội với Bạc Tuấn Phong.

Cô ấy không thể chịu trách nhiệm được.

Trần Khánh Linh cảnh cáo Vân Giai Kỳ xong, liền không quay đầu lại mà bỏ đi.

Hơi thở dồn dập trong lồng ngực của Vân Giai Kỳ, cô vặn vòi nước và dùng lòng bàn tay tạt nước lạnh vào mặt.

Lúc cô ngẩng đầu lên nhìn vào gương lần nữa, Lâm Thanh Thủy.

không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đứng sau lưng cô, Vân Giai Kỳ đột ngột quay lại.

Vân Giai Kỳ cười lạnh nó: “Cô ở đây làm gì?”
“Tại sao tôi không thể đến đây?” Lâm Thanh Thủy dừng lại một chút, khác với bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời ở trước mặt Bạc Tuấn Phong lúc nãy, giờ đây cô ta dùng ánh mắt sắc lẹm đánh giá Vân Giai Kỳ từ trên xuống dưới: “Vân Giai Kỳ, có một điều tôi vẫn chưa nói với cô?”
Vân Giai Kỳ nhướng mà: Lâm Thanh Thủy nói: “Tôi và Tuấn Phong đã ở cùng nhau rị Vân Giai Kỳ giật mình, lạnh lùng giương mắt lêt “Đêm qua, anh ấy đến tìm tôi, cũng là đêm qua, tôi đã thực sự trở thành người phụ nữ của anh ấy”
Lâm Thanh Thủy ngẩng cằm lên, cười cợt mà nói: “Tuấn Phong nói, anh ấy có thể không thể cho tôi một danh phận nào cả, nhưng nếu tôi có con của anh ấy, anh ấy sẽ chịu trách nhiệm và để tôi sinh đứa con ra.

Sau này con tôi cũng có đủ tư cách để thừa hưởng cơ nghiệp của nhà họ Bạc, chỉ cần tôi ngoan ngoãn và nghe lời, anh ấy sẽ cho tôi những gì tôi muốn! Vân Giai Kỳ, những gì cô có thể hay không thể cho anh ấy, tôi đều có thể cho”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 259


Tối hôm qua…
Vân Giai Kỳ mặt đơ ra.

Bạc Tuấn Phong cả đêm qua không về, anh ấy đã đi gặp Lâm Thanh Thủy sao.

Cô nói cái gì?”
Hai người họ đã ở cùng nhau cả đêm.

Hai người họ có qua đêm với nhau không?
Vì vậy, Lâm Thanh Thủy giờ đang đến để giương giương tự đắc với cô sao!

Vân Giai Kỳ nghe vậy liền chế nhạo: “Cô nói cho tôi biết cái này để làm gì?”
“Tôi biết cô vẫn còn đang nuôi hy vọng với Tuấn Phong! Nhưng mà, cô cho răng cô chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh ấy thực sự có tác dụng sao? Chỉ dựa vào năm năm cô biến mất không chút tăm hơi, cô cho rằng mình còn có vị trí quan trọng như vậy trong trái tim của anh ấy hay sao?”
Lâm Thanh Thủy nói một cách chậm rãi: “Đàn ông đều dễ bị trò này hấp dẫn, nhưng nếu quá nhiều lần rồi, họ không tránh khỏi sẽ cảm thấy chán! Không phải vậy sao?

ppjpg


Lâm Thanh Thủy tiến lại gân hơn: “Tôi có tư cách sinh con cho anh ấy, còn cô? Đến tư cách làm điều này cũng không có.

Cho dù là trong mắt nhà họ Bạc hay nhà họ Vân, cô chỉ là một công cụ.

Nhà họ Vân chỉ là mượn bụng của cô để sinh ra đứa con của Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, như vậy cô có chút giá trị lợi dụng nào chứ?
Tôi nghe nói rằng, cô sinh non trong một vụ tai nạn xe hơi cách đây năm năm, suýt chút nữa chảy máu nhiều đến mất mạng, cơ thể tàn phế của cô còn có giá trị gì đối với Tuấn Phong cơ chứ?! Bây giờ anh ấy chỉ là đang thương hại và cảm thấy có lỗi với cô.

Khi thời gian xóa sạch cảm giác tội lỗi này, thì cô không là gì cả!”
Đồng tử của Vân Giai Kỳ đột nhiên mất đi tiêu điểm.

Cô đột nhiên nắm lấy cổ áo của Lâm Thanh Thủy: “Cô nói rằng ai là công cụ sinh sản!!”
Ngay khi Lâm Thanh Thủy đang định châm chọc, cô liền đột nhiên thay đổi sắc mặt khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô khẽ kêu lên: “Cô Giai Kỳ, những gì tôi nói đều là sự thật! Cô đừng hiểu lâm mối quan hệ giữa tôi và anh Bạc…”
Vân Giai Kỳ nhíu mày, đẩy mạnh cô ta ra: “Cô đang nói cái gì vậy!”
“Aaa.


Lâm Thanh Thủy đột nhiên kêu lên một tiếng.

.
 
Back
Top Bottom