Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 260


Vân Giai Kỳ rõ ràng không dùng bất kỳ lực nào, nhưng cô ta lại lùi mạnh về sau cho đến khi đụng phải vòng tay của một người.

Lâm Thanh Thủy ngẩng đầu lên, đụng phải khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị của Bạc Tuấn Phong, đôi mắt đỏ hoen hơi như vừa phải chịu sự kinh sợ.

“Anh Bạc…”
Cô nhanh chóng đứng dậy, nấp sau lưng anh, nghiến răng nghiến lợi, giống như đang rất đau khổ.

Bạc Tuấn Phong nhìn xuống Lâm Thanh Thủy, đôi môi run rẩy, nước mắt không ngừng rơi, nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Khi Vân Giai Kỳ nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đã tới, phía sau còn có Bạc Tiêu Dương, cô lập tức hiểu tại sao Lâm Thanh Thủy lại đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Bạc Tuấn Phong hơi nhướng mày: “Làm sao?”
Lâm Thanh Thủy đau khổ nói: “Anh Bạc, em sợ cô Giai Kỳ sẽ hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta…Vì vậy, em muốn giải thích với cô ấy, nhưng không hiểu sao cô ấy lại đẩy em, còn nói rằng em là đồ vô liêm sỉ…Em, em có trăm miệng cũng không biện bạch được…”
Vân Giai Kỳ tức giận đến mức bật cười.

Rốt cuộc là ai trăm miệng cũng không biện bạch được đây?!

Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong, thấy ánh mắt của người đàn ông này lạnh đi vài phần, cô cười lạnh chế nhạo: “Bạc Tuấn Phong, không lẽ anh thực sự tin lời cô ta sao”
“Gây chuyện đủ chưa?” Bạc Tuấn Phong nhìn Vân Giai Kỳ: “Theo anh vềt Cô cuối cùng cũng cảm thấy đủ rồi, cũng nên chọn thời điểm thích hợp mà dừng lại thôi.

Chuyện gì đi nữa cũng cần phải có một mức độ nào đó.

Vân Giai Kỳ nhướng mày, quay về với vẻ lạnh lùng: “Tổng giám đốc Bạc, anh đang nói chuyện với tôi sao?”
Bạc Tuấn Phong nói rõ từng từ một: “Theo anh trở về” Vân Giai Kỳ bật cười khi nghe những lời anh nói.

Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, đôi mắt băng giá, có chút châm chọc, có chút lạnh lùng, có chút thất vọng.

Nhếch mép một hồi, cô nhẹ giọng chế giễu: “Về đâu? Mai Phiến ư?”
Bạc Tuấn Phong đơ mặt ngay lập tức.

Câu hỏi ngược này của cô mang một hàm ý mỉa mai hết sức mạnh mẽ.

Cô ta biết về Mai Phiến? Hay là, cô ta đã đến đó rồi?

Bạc Tuấn Phong nhìn Lâm Thanh Thủy, ánh mắt mang theo một chút nghi ngờ.

Lâm Thanh Thủy vô thức lùi lại, vẻ mặt vô tội nhìn anh, cô biết Bạc Tuấn Phong đang nghỉ ngờ điều gì, vội lắc đầu: “Em không nói gì cả…”
“Không phải chứ?” Vân Giai Kỳ cười đến hai mắt đỏ lên: “Anh Bạc đã dám làm chuyện như thế, lại sợ người khác biết sao”
Bạc Tiêu Dương nhìn thấy biểu cảm của Vân Giai Kỳ hiển nhiên là đang không ổn, giống như chịu phải điều gì đó k*ch th*ch, anh bước tới, nắm lấy tay cô, ôm vào trong lòng: “Sao vậy?”
“Không được chạm vào cô ấy” Phía sau, Bạc Tuấn Phong lạnh lùng cảnh cáo.

Thế nhưng, Vân Giai Kỳ lại quay người nắm lấy tay Bạc Tiêu Dương, siết chặt ngón tay anh: “Bạc Tuấn Phong, anh không có tư cách quản tôi!”
Bạc Tiêu Dương giật mình.

Đôi bàn tay nhỏ bé của cô thật mềm mại và ấm áp, cậu ta chỉ dùng lòng bàn tay cũng có thể nắm chặt lấy, nhưng cô lại có sức mạnh đến vậy mà siết chặt lấy tay cậu ta.

Bạc Tiêu Dương siết chặt tay cô hơn.

“Chúng ta… đi thôi” Vân Giai Kỳ cũng không dám nhìn Bạc Tuấn Phong nữa, cùng Bạc Tiêu Dương đi về phía phòng ăn.

Lâm Thanh Thủy nhìn hai người rời đi, vẻ mặt run rẩy nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng chỉ nhìn thấy tất cả các cơ trên người anh đều đang siết chặt.

Anh ta rõ ràng đang rất tức giận!
“Anh Bạc…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 261


Ngay khi Vân Giai Kỳ đưa Bạc Tiêu Dương trở lại phòng ăn, liền nhìn thấy Từ Nguyên đang cầm nghiên cứu cái túi Hermès của cô.
“Túi bạch kim?”
“Không ngờ Vân Giai Kỳ lại đeo túi Hermès !”
Hermès là vua của tất cả các loại túi da hàng hiệu xa xỉ nhất.
Chiếc túi bạch kim của Hermès thậm chí còn đắt hơn nhiều, được bán với số lượng có hạn và rất hiếm.
Vân Giai Kỳ bước tới nói: “Sao vậy?”
Từ Nguyên run tay, vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ đã trở lại, cô lập tức nở nụ cười: “Thói quen nghề nghiệp…Hahaha! Vân Giai Kỳ, đây là túi của cậu sao?”
“Đúng”
“Cái túi này không hề rẻ! Thật sự…là của cậu sao?”
Vân Giai Kỳ trả lời: “Là do bạn tặng”
Từ Nguyên nghe thấy liền tỏ vẻ chế nhạo.

Do bạn tặng sao? Chẳng có lẽ là túi làm giả cao cấp đó chứ?
Bạn nào lại có thể tặng túi lên đến hàng tỷ cơ chứ?
Từ Nguyên nói bóng nói gió mà cố gắng nghe ngóng: “Người bạn này của cậu hẳn là không tầm thường! Bằng không, người bình thường làm sao có khả năng mua được cái túi này!”

“Đắt lắm sao?”
“Tôi nghĩ có lẽ cậu không hiểu về túi lắm! Cậu có biết chiếc túi này đắt như thế nào không?”
Vân Giai Kỳ nhướng mày: “Bao nhiêu?” Không phải chỉ 3 tỷ sao?”
Từ Nguyên nói: “Hơn 3 tỷ đó!”
Ngay khi Từ Nguyên nói xong, Lâm Thanh Thủy đã bước vào phòng ăn.
Cô coi như không hề có chuyện gì xảy ra, quay lại đám đông, cũng không thấy Bạc Tuấn Phong đâu.
Trần Khánh Linh tò mò hỏi: “Thư ký Lâm, tổng giám đốc Bạc đâu?”
“Anh ấy đang đi thì gặp bạn làm ăn, hai người vẫn đang nói chuyện, sẽ quay lại ngay thôi” Ngừng một chút, Lâm Thanh Thủy nhìn chiếc túi trên tay Từ Nguyên: “Đây không phải là chiếc túi mà cô Giai Kỳ đang đeo sao?
“Đúng vậy.

Cô ấy nói là do một người bạn tặng, nhưng cái túi này các cửa hàng trong nước đều không bán.

Không lẽ bạn cô ấy nhờ bên chuyên mua hộ đặt mua từ nước ngoài sao?”
Ngay khi nghe nói về việc mua hộ, Lâm Thanh Thủy liền tỏ vẻ băn khoăn: “Tôi nghe nói hiện nay nhiều đại lý mua hộ đều bán túi giả cao cấp.

Giờ các xưởng sản xuất túi da trình độ rất cao, từng cái đều rất giống hàng thật.

Đặt cùng nhau thực sự không thể phân biệt nối thật giả.

Cho dù là mang đến cửa hàng chính hãng làm giám định, nếu không phải là chuyên gia lâu năm cũng khó mà có thể xác định!”
Trần Khánh Linh mỉm cười: “Bạn của cậu chắc là thấy chiếc túi này đẹp nên đã tìm đại lý mua cho cậu, nhưng chắc hẳn cậu cũng không biết, chiếc túi này là hàng giới hạn, bên ngoài thị trường căn bản là không mua được, bạn cậu chắc là bị đại lý mua hộ kia lừa rồi, mua phải túi giả rồi”
Trần Khánh Linh nói đầy ẩn ý: “Tuy nhiên, chỉ sợ là bạn cậu đã biết đó là túi giả rồi vẫn mua tặng cậu, đeo túi giả ra ngoài khoe khoang, bị người khác nhận ra, thật là mất mặt chết được!”
Vân Giai Kỳ nở nụ cười duyên dáng: “Túi thật hay giả, Từ Nguyên, không phải cậu làm việc ở cửa hàng Hermes hay sao, không lẽ cậu không phân biệt được chứ?”
Từ Nguyên nói: “Nếu là túi bình thường thì tôi nhìn một cái là có thể nhận ra ngay, giống như túi mà Thanh Thủy đang đeo, tôi có thể xác nhận được luôn!”
Lâm Thanh Thủy mỉm cười lế cô còn không nhận ra sao?”
Tôi mua cái túi này ở quầy của cô, chả Từ Nguyên nói: “Đúng rồi, Thanh Thủy, chiếc túi này là do tổng giám đốc Bạc mua tặng cô đúng không! Năm nào sinh nhật cô tổng giám đốc Bạc cũng mua túi Hermes cho cô, anh ấy cũng chiều cô quá rồi!”
Khi mọi người nghe thấy điều này đều rất sốc: “Từ Nguyên, hai người biết nhau sao?”
“Ừ, Thanh Thủy là bạn cùng lớp đại học của tôi.

Cái túi cô ấy đang đeo là do tổng giám đốc Bạc mua tặng cô ấy.

Lúc đầu, tôi thật là không có mắt, không biết anh ấy là tổng giám đốc Bạc.

Tôi còn nghĩ anh ấy là bạn trai của Thanh Thủy!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 262


Khi nghe thấy Bạc Tuấn Phong thực sự đã mua túi cho Lâm Thanh Thủy, mọi người càng ngầm hiểu rõ mối quan hệ của hai người.
Xem ra, vị trí của Lâm Thanh Thủy trong lòng Bạc Tuấn Phong không hề đơn giản!
Từ Nguyên nói: “Tổng giám đốc Bạc thực sự đối xử rất tốt với Thanh Thủy, Thanh Thủy nói, sinh nhật năm nào của cô ấy tổng giám đốc Bạc cũng tổ chức riêng cho cô!”
Lâm Thanh Thủy cười nói: “Hôm nay là sinh nhật của tôi.

Vốn dĩ tổng giám đốc Bạc định đặt phòng ăn này là để chúc mừng sinh nhật cho tôi!”
Mọi người nghe xong lại càng ngẩn ra.
Đặc biệt là Trần Khánh Linh.
Trần Khánh Linh ngạc nhiên nói: “Phòng ăn này đắt như vậy, một phòng cũng đáng giá tiền tỷ!”
Mọi người đều sửng sốt.
“Đắt như vậy sao?”
“Hàng tỷ! Chúa ơi! Tôi không biết cả đời mình có kiếm được tiền tỷ hay không!”
“Quả thực là người với người không thể tùy tiện so sánh!”

Lâm Thanh Thủy này thực sự chỉ là một thư ký sao?
Làm gì có chuyện ông chủ tổ chức sinh nhật cho thư ký, lại còn tổ chức ở một địa điểm lên đến hàng tỷ đồng?
Lâm Thanh Thủy ngầm nói: “Tôi ở đây không người thân thích.

Anh Bạc giống như người nhà của tôi vậy.

Anh ấy có thể tổ chức sinh nhật hàng năm cho tôi, tôi đã rất cảm động rồi.

Tôi cũng không muốn anh ấy tiêu nhiều tiền như vậy chỉ để tổ chức sinh nhật cho tôi, thật là hổ thẹn mà!”
Ngừng một chút, cô ấy đổi chủ đề cuộc nói chuyện và quay sang Vân Giai Kỳ: “Cô Giai Kỳ, Từ Nguyên cũng là tốt bụng, sợ cô bị lừa.

Bây giờ đồ nhái nhiều như vậy, nếu cô đeo một chiếc túi giả ra ngoài bị ngoài khác nhận ra, chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho họ sao!”
Từ Nguyên nói: “Đúng vậy, haiz, tôi chỉ là tốt bụng nên mơi thẳng thắn chút thôi, cũng chỉ muốn nhắc nhở cậu vài câu, dù sao hiện nay cũng có rất nhiều người hiểu đồ hiệu, cũng đừng nên đeo hàng giả ra ngoài khoe khoang thì hơn “
Trần Khánh Linh mỉm cười: “Mọi người biết đấy, có những người chưa bao giờ dùng qua đồ hiệu, vì vậy mà mù quáng chạy theo hàng hiệu.

Một số người thậm chí còn không biết túi Hermes rốt cuộc là như thế nào!
Mấy năm nay, có quá nhiều người thích mua túi giả rồi! Còn có người vì để để nở mày nở mặt, mua túi giả loại 1, sợ bị nhận ra nên nói là do bạn bè tặng!”
Từ Nguyên gật đầu đồng ý nói: “Tôi nghĩ nếu gia cảnh bình thường thì cũng không bên miễn cưỡng bản thân đeo túi hiệu làm gì, ngược lại lại trở thành trò đùa cho thiên hạ.

Tôi có thể chắc chắn chiếc túi này là giả”
Trần Khánh Linh còn tiếp tục nói thêm: “Chúng tôi mua túi, thực ra không phải nhất định phải là nhãn hiệu nào, mà còn coi trọng hoa văn trên túi.

Hơn nữa, ở đẳng cấp của chúng tôi, tùy tiện mua một chiếc túi Hermes cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Nhưng giống một số người, chỉ biết răng Hermès là một thương hiệu đắt tiền, liền mù quáng chạy theo xu hướng, nhưng lại không đủ tiền mua hàng thật nên phải mua hàng nhái.

Thật là tính hư vinh cao quá rồi!”
Lâm Thanh Thủy nói: “Con người có chút tính hư vinh, cũng là điều không thể tránh khỏi! Nhưng mà, cho dù cô nhìn thấy người ta đeo túi xách giả, cô cũng nên vạch trần, nếu không, người ta phải xấu hổ đến mức nào?”
“Khánh Linh, cô thật là quá dịu dàng, quá lương thiện rồi!”
Trần Khánh Linh nhìn Vân Giai Kỳ cười giải thích: “Vân Giai Kỳ, lời tôi nói cũng không phải là nhằm vào cậu, cậu đừng hiểu lầm”
Mọi người có đều tin rằng Vân Giai Kỳ đeo túi giả.
Làm sao cô có thể mua được một chiếc túi đắt tiền như vậy?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 263


Nói không chừng cái túi này là do người đàn ông trước đây bao dưỡng cô ta mua cho!
Đáng tiếc, cô ta không hiểu về hàng hiệu, ngày nay không thiếu kiểu đàn ông đóng giả làm doanh nhân giàu có, mua túi giả để tặng tình nhân.

Một bạn học thì thào: “Bây giờ mua túi giả không phải là chuyện rất bình thường sao? Cũng không phải ai cũng được như Khánh Linh lấy được chồng giàu như vậy! Không mua nổi túi thật thì chỉ có thể mua túi giả thôi”
“Hahaha! Đoan Huyền, xem cậu nói chua xót chưa kìa! Nếu có năng lực như vậy, tại sao không tìm một người chồng giàu có để cưới như Khánh Linh đi?”
“Tôi cũng muốn có mệnh tốt như Khánh Linh, được vậy thì giờ tôi cũng không đến mức mang thai rồi vẫn phải vất vả đi làm 8 tiếng đồng hồ mỗi ngày!”
“Cậu bằng lòng với bản thân đi! Công ty hiện tại của tôi một tuần làm việc sáu ngày, mỗi ngày đều tăng ca đến 8 giờ tối, tôi còn không dám sinh con, nếu như mang thai rồi, tôi sẽ bị công ty đuổi việc.



ppjpg


Vân Giai Kỳ nói: “Xem ra cậu cũng không hiểu gì Hermes rồi.

Cậu có biết không, có một số túi phiên bản giới hạn, nếu như không phải người có thân phận đặc biệt, nhân viên sẽ không tùy tiện lấy ra cho xem”

Nếu như là các cửa hàng túi hàng hiệu khác, nhân viên bán hàng đều rất nhiệt tình với khách hàng.

Chỉ có cửa hàng Hermès, nổi tiếng về phong cách kiêu ngạo.

Đại đa số những chiếc túi trong quầy đều là những mẫu cơ bản, còn những phiên bản giới hạn đắt tiền đều được cất giấu kín không bày ra ngoài, chỉ dùng để trưng bày”
Trần Khánh Linh tức giận cười: “Cậu nói tôi không hiểu về túi!?”
Túi Hermes mà chồng cô mua cho cô có thể xếp đầy cả tủ quân áo.

Vậy mà nói cô không hiểu Hermes?
Từ Nguyên nhìn thấy Trần Khánh Linh sắp không ngồi yên rồi, vội vàng nói: “Giai Kỳ, cậu nói như vậy có chút không hiểu quy củ rồi.

Chồng của Khánh Linh là ông chủ của một công ty lớn được niêm yết trên thị trường, Tổng giám đốc Lục rất yêu thương vợ, mỗi tháng đều mua cho cậu ấy một chiếc túi Hermès.

Cậu nói như vậy là không biết rồi! Lần trước chồng Khánh Linh đã mua cho cậu ấy một chiếc túi kim cương Hermès trong buổi đấu giá!”

Trần Khánh Linh lấy chiếc túi Hermes kim cương của mình ra.

Túi kim cương cũng là một trong những chiếc túi đắt nhất của Hermès, có giá lên tới 1,9 triệu đô la Mỹ, tức là hơn 38 tỷ đồng, đủ để mua một căn nhà ở thủ đô rồi.

Toàn bộ thân túi được làm bằng bạch kim, trong đó có hơn 2.

180 viên kim cương được khảm với tổng trọng lượng 208 Cara.

Một chiếc túi đắt tiền như vậy, đeo ra ngoài nhất định không sợ bị đụng hàng.

Vì ngay cả những đại minh tinh hay đại gia đều không phải ai cũng mua nổi.

Loại túi này sẽ không bao giờ bị mất giá.

Vì số lượng có hạn nên cho dù có tiền cũng chưa chắc mua được.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 264


Từ Nguyên cũng bắt đầu tâng bốc mà nói: “Chỉ có ba chiếc túi như thế này được bán trên toàn thế giới.

Ba chiếc túi này, một chiếc nằm trong tay Vương phi Aivasha của Công quốc Sealand, một chiếc được gia đình DuPont sưu tập và một chiếc đang nằm trong tay của Khánh Linh! Đây là chiếc túi đẳng cấp hàng chục tỷ đồng! Đại minh tinh cũng chưa chắc có tư cách sờ một cái.


Có rất nhiều túi Hermes ở nhà của Khánh Linh, lại còn có cả chiếc túi Hermes kim cương.

Vậy mà cô còn nói Khánh Linh không hiểu về túi Hermes, lẽ nào cô thì hiểu chắc?”
Các bạn học nữ có mặt liên tục cảm thán.

“Chiếc túi này thật lấp lánh!”
“Tất cả những viên kim cương trên đó có phải là thật không?”
Trần Khánh Linh tự hào nói: “Đương nhiên là thật! Trên túi có hơn 200 Cara kim cương, đều là hàng thật giá thật.

Kim cương trên túi không chỉ có thể làm đồ trang trí mà còn có thể lấy ra làm dây chuyên.


“Tuyệt vời! Nếu đời này mà tôi có thể có một chiếc túi như vậy, tôi có chết cũng không hối tiếc!”

“Một cái túi hàng chục tỷ đồng, đủ một căn biệt thự ở thủ đô rồi!”
Bên cạnh, Bạc Tiêu Dương không tán thành mà cười chế nhạo.

Một chiếc túi hơn chục tỷ đồng, có gì ly kì sao.

Trần Khánh Linh vẫn còn rất khoe khoang: “Túi bạch kim bản giới hạn của Hermes, giá trị lưu trữ của nó còn lớn hơn cả giá trị sử dụng.

Chưa kể đến giá cả hàng chục tỷ đồng, chiếc túi này còn thể coi như bảo vật mang đi đấu giá nữa.

Chồng tôi lần trước đã mua cho tôi một chiếc túi từ buổi đấu giá”
“Oa, Khánh Linh, thật là ngưỡng mộ cô quá đi, chồng cô thật là chiều chuộng cô”
“Haiz, tại sao chúng ta không tốt số như Khánh Linh chứ”
Tâm mắt của Vân Giai Kỳ chuyển sang chiếc túi kim cương của Trần Khánh Linh.

Cái túi này?
Tại sao lại ở trong tay của Trần Khánh Linh?
Có khéo không chứ.

Chủ nhân trước của chiếc túi này, chính là Vân Giai Kỳ.

Đây là chiếc túi mà cựu giám đốc điều hành của Hermès Châu Á Thái Bình Dương Marine tặng cho cô.

Năm ngoái, với danh nghĩa từ thiện, cô đem tặng chiếc túi này đi đấu giá, sau đó nhân danh của Mạn Nhi quyên góp số tiền đấu giá được cho một tổ chức từ thiện, không ngờ người mua lại là Trần Khánh Linh.

Vân Giai Kỳ nói: “Thì ra chiếc túi này ở trong tay cậu.


Trần Khánh Linh sửng sốt một chút, không phản ứng lại kịp: “Đúng vậy, có chuyện gì sao?”
“Chiếc túi này ban đầu là của tôi, nhưng loại túi được nạm kim cương này, để làm tác phẩm nghệ thuật thì khá ổn, nhưng nếu đeo hằng ngày, cậu không thấy dễ bị xước tay sao?”
Ngay khi Vân Giai Kỳ vừa nói xong, tất cả mọi người đều bật cười.

Trần Khánh Linh vẫn tỏ vẻ e thẹn che miệng, nhưng ánh mắt đặc biệt khinh thường: “Vân Giai Kỳ, sao cậu có thể thốt ra những lời thế này?”
“Đúng vậy! Chiếc túi này được chồng của Khánh Linh mua trong buổi đấu giá! Tại sao nó lại trở thành của cậu được?”
“Cậu có thể mua được chiếc túi hơn chục tỷ đồng sao? Đùa cái gì vậy!”
Vân Giai Kỳ bình tĩnh nói: “Cái túi này là do Marine, cựu Giám đốc.

điều hành của Hermès Châu Á Thái Bình Dương tặng cho tôi…”
“Haha!” Trần Khánh Linh không nhịn được nữa, cười đến cúi gập cả người: “Cậu quen với tổng giám đốc Marine sao? Cậu đang đùa tôi à?”
Từ Nguyên cũng nhún vai nở nụ cười: “Giai Kỳ, cậu đang mơ hay sao! Nếu như cậu quen với tổng giám đốc Marine, tại sao cô ấy không tặng cậu một bộ sưu tập Hermes đi?”
“Không phải đã tặng đây rồi hay sao?” Vân Giai Kỳ ngước nhìn chiếc túi trong tay Trần Khánh Linh: “Nếu tôi nhớ không lầm thì trên lớp lót bên trong chiếc túi này, Marine có cho người dùng biện pháp thủ công khắc tên tôi”
Trần Khánh Linh gần như không cười nổi nữa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 265


Vân Giai Kỳ này, thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mà!
Thật là ăn nói linh tinh, thậm chí cô ta còn dám nói, chiếc túi kim cương này là do Marine tặng cho cô ta, còn khắc tên cô ta!
Trần Khánh Linh nói: “Vân Giai Kỳ, cậu đang nói đùa với tôi sao? Nói đùa cũng không cần dùng giọng điệu nghiêm túc đến thế chứ! Haha!”
Cô đưa túi cho Từ Nguyên: “Từ Nguyên, cậu nhìn giúp tôi với, tôi cười đến hết sức rồi, cậu nói chiếc túi này là của cô ta, bên trong còn khắc tên cậu ta nữa!”
Từ Nguyên cũng tiếp tục cười không dứt, nhận lấy chiếc túi từ tay Trần Khánh Linh, cô nhìn sang Vân Giai Kỳ và nói: “Giai Kỳ, cậu thật là buồn cười!”
Cô vừa mở lớp lót bên trong ra xem, đột nhiên không cười nổi nữa, miệng vẫn đông cứng nhưng lông mày lại nhăn lại.

Trần Khánh Linh nhìn thấy vẻ mặt của cô đột nhiên cứng đờ, không khỏi ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy Từ Nguyên?”
“Điều này…không thể!”
Cả khuôn mặt Từ Nguyên thể hiện vẻ không thể tin nổi!
“Chuyện gì vậy!”
Trần Khánh Linh thấy Từ Nguyên chậm chạp, không nói nên lời, cô ta đưa tay cầm lại túi xách lên, mở lớp vải lót bên trong túi ra.

Nhưng chính cô ta cũng giật mình!
Lớp vải lót bên trong thực sự có khắc tên của Vân Giai Kỳ.

Trước đây, Lục Tê Đông phải đấu giá lắm mới có được chiếc túi này, đem về cho cô ta.

Cô ta vui sướng, mừng như điên, đem đi khoe khoang khắp nơi mà không hề để ý tới chỉ tiết này!
Làm sao có thể như thế được!
Là trùng hợp sao!
Trần Khánh Linh làm sao có thể tin được!
Vân Giai Kỳ nhướng mày: “Có thấy không?”
“Cậu.

.

” Vẻ mặt Trần Khánh Linh như không thể tin vào mắt mình, cô ngẩng đầu lên, khóe miệng run rẩy nhưng lại không nói ra lời.

Cô có cảm giác bản thân mình như bị tát mạnh một cái trước mặt mọi người!
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

“Thật sự nó có khắc tên của Vân Giai Kỳ sao?”
“Là thật hay giả vậy?”
“Không đời nào!”
Trên mặt ai cũng lộ rõ vẻ nghi hoặc!
Chẳng lẽ những gì Vân Giai Kỳ nói đều là sự thật sao?
Cô là chủ nhân đầu tiên của chiếc túi này sao?
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi cảm thấy không thoải mái khi mang chiếc túi này nên tôi đã đem nó đi làm từ thiện.

Nghe nói có một nhà làm phim đã bỏ ra hơn ba ngàn tỷ để có được nó.

Hóa ra người đó lại là chồng cậu, Khánh Linh”
Trần Khánh Linh tái mét mặt mày, không nói lên lời.

Đột nhiên cô ta nhìn chăm chằm Vân Giai Kỳ: mà cậu có được nó?”
Từ Nguyên đột nhiên tức giận nói: “Không phải là do kim chủ tặng đấy chứ?”
Cái túi này…Làm sao.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 266


Mọi người đều nhìn về phía Từ Nguyên.
Vân Giai Kỳ lạnh lùng liếc nhìn cô ấy một cái.
Từ Nguyên bị ánh mắt đó làm cho sợ hãi tới mức im bặt.
Trần Khánh Linh tức giận nói: “Rốt cuộc là ai tặng cậu? Cậu không thể mua một chiếc túi đắt tiền như vậy được! Tổng giám đốc Marine cũng không thể quen một người thấp hèn như cậu được.

Hơn ba mươi tỷ, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy hả?”
Bạc Tiêu Dương lười biếng nói: “Là tôi tặng, không được sao?”
Nghe cậu ta nói vậy, mọi người đều phá lên cười.
Trần Khánh Linh chua ngoa nói: “Không phải chứ? Thu nhập của bác sĩ bây giờ cao như vậy sao? Cao đến mức có thể tùy ý mua chiếc túi xách hơn ba mươi tỷ sao?”
Bạc Tiêu Dương nâng những ngón tay thon dài lên xoa xoa ấn đường, nói: “Ai nói với cô tôi là bác sĩ?”
“Không phải anh nói anh làm việc ở bệnh viện sao?”
“Ừ” Bạc Tiêu Dương thản nhiên nói: “Đúng!”
“Vậy anh không phải là bác sĩ thì là gì?” Trần Khánh Linh chất vấn.

Cánh cửa phòng riêng đột nhiên mở ra.
Hoắc Đông Thành bước vào.

266-2-thai-5-bao.jpg


Bạc Tiêu Dương nhìn Hoắc Đông Thành với ánh mắt sắc lẹm.
Hoắc Đông Thành cũng đã để ý tới Bạc Tiêu Dương.

Nhưng anh ấy hơi sửng sốt, vội buông Vân Giai Kỳ ra, thất thanh nói: “Tổng…Tổng giám đốc Bạc!”
“Tổng giám đốc Bạc?”
Mọi người đều bị sốc, nhìn ngó xung quanh.

Bạc Tuấn Phong không có ở đây.

Vậy Hoắc Đông Thành đang gọi ai vậy?

Trần Khánh Linh giận dữ nói: “Đông Thành, anh có nhận nhầm người không? Tổng giám đốc Bạc gì ở đây?”
Hoắc Đông Thành nhíu mày, trả lời: “Đây không phải cậu ba nhà họ Bạc, tổng giám đốc Bạc sao?”
Thấy Bạc Tiêu Dương trước mặt Bạc Tuấn Phong, mọi người đều gọi anh ta là “Cậu ba nhà họ Bạc”.

Nhưng nếu Bạc Tuấn Phong không có ở đó, mà Bạc Tuấn Phong nắm trong tay trung tâm y tế và điều trị Bạc Vân, nên đương nhiên Bạc Tiêu Dương có thể được gọi một tiếng “Tổng giám đốc Bạc”!
Hoắc Đông Thành đã từng giao thương với Bạc Tiêu Dương.
“Nhà họ Hoắc chúng tôi kinh doanh trang thiết bị y tế, còn tổng giám đốc Bạc nắm giữ Trung tâm Y tế và Điều trị Bạc Vân.

Vậy nên, chúng tôi đã từng bàn bạc công việc với nhau”
Cậu ba nhà họ Bạc sao?
Con trai thứ ba nhà họ Bạc ư?
Người đàn ông bên cạnh Vân Giai Kỳ chính là Bạc Tiêu Dương?
Nhưng…
Tại sao Bạc Tiêu Dương lại tỏ ra không biết Bạc Tuấn Phong khi họ gặp nhau ở cửa?
Điều này…
Mọi người đều vô cùng bối rối và lúng túng!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 267


Trước đây bọn họ tưởng rằng Bạc Tiêu Dương chỉ là một tên bác sĩ nghèo, thuê chiếc xe thể thao để lấp l**m.

Không ngờ răng cậu ta lại chính là con trai thứ ba của nhà họ Bạc!
Hèn chỉ cậu ta đi siêu xe Koenigseggl Người thường không dám mơ tới loại xe mấy chục tỷ như thế này.
Còn người nhà họ Bạc đã thích thì có thể mua tùy ý, không phải sao?
Sao Vân Giai Kỳ có thể quen người nhà họ Bạc được chứ?
Mọi người vô cùng sửng sốt, hết nhìn Bạc Tiêu Dương rồi lại quay qua nhìn Vân Giai Kỳ, nhưng cũng không một ai không dám hỏi xem rốt cuộc mối quan hệ giữa hai người họ là như thế nào.
Sắc mặt Trần Khánh Linh càng lúc càng tái mét lại.
Nếu người đàn ông này là Bạc Tiêu Dương.

Vậy nếu cậu ta nói rằng chiếc túi kim cương đó là cậu ta mua thì Trần Khánh Linh còn gì để nói nữa chứt Khuôn mặt cô ta như bị đánh tan xương nát thịt!
Lúc này, Bạc Tuấn Phong cũng bước vào phòng riêng.

Không giống như lúc trước, khi anh bước vào, toàn thân anh đều toát ra một luồng khí ớn lạnh.
Mọi người đều không dám nói năng tùy tiện nữa.
Hai ông chủ lớn của nhà họ Bạc đang ở trong phòng riêng, nên không khí trong phòng có chút kỳ quái.
Lục Tề Đông vẫn cố gắng chào hỏi, nói: “Mọi người tới đủ rồi, mau ngồi xuống đi!”
Anh ta mời mọi người vào bàn ăn.
Mọi người đều hiểu ý tránh qua một bên.

Đến khi Bạc Tuấn Phong và Bạc Tiêu Dương ngồi xuống trước thì bọn họ mới dám ngồi xuống.
Mười lăm người ngồi quanh một chiếc bàn tròn lớn.
Bạc Tuấn Phong ngồi ở ghế chủ tiệc, Lâm Thanh Thủy đứng bên cạnh anh.

Cạnh anh vẫn còn lại hai chỗ trống, không có ai ngồi, cũng không một ai dám ngồi.
Bạc Tuấn Phong chưa động đũa, nên đám người ngồi đó không ai dám nói chuyện.

Đột nhiên anh cầm ly rượu lên.
Hành động này khiến Lục Tê Đông phản ứng ngay lập tức.

Anh ta lập tức nâng ly lên, nói: “Nào, tổng giám đốc Bạc, tôi kính anh một ly trước!
Tối nay nếu tôi có sơ suất gì, mong anh thứ lỗi”
Vừa nói, anh ta vừa đứng dậy, cúi thấp người, cầm ly rượu lên, mời Bạc Tuấn Phong.
Thấy anh ta cầm ly rượu lên, Bạc Tuấn Phong lại đặt ly của mình xuống.
Lục Tê Đông nghĩ mình là ai chứ?
Anh ta không đủ tư cách để kính rượu anh.
Hai tay Lục Tê Đông lơ lửng giữa không trung.

Không tôn trọng cũng không coi thường.

Anh ta xấu hổ, cười, nói: “Tổng giám đốc Bạc, tôi sẽ xin phép uống trước! Anh cứ tự nhiên”
Dứt lời, anh ta một hơi uống cạn rượu trong ly.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 268


Uống xong, vì để che giấu sự xấu hổ của bản thân, Lục Tê Đông liền mở một bao thuốc lá phát cho từng người một.

“Ồ! Đây là thuốc nội à! Là thuốc lá thượng phẩm!”
“Chồng của Khánh Linh không phải dạng tầm thường, còn có thể có được loại thuốc lá vừa tốt vừa hiếm này”
Trần Khánh Linh lập tức lấy lại tinh thần: “Thường ngày đi làm, nhà tôi đều được đối tác tặng rất nhiều quà.

Loại thuốc lá này nhà tôi có rất nhiều.

Hiếm khi chúng ta có dịp gặp gỡ nhau như thế này, nên chồng tôi đặc biệt mang thuốc lá ngon tới”
Lúc phát đến trước mặt Bạc Tuấn Phong, người đàn ông lạnh lùng nói: “Tôi không hút thuốc”
Khi giọng nói anh vừa cất xuống, tay những người đang cầm điếu thuốc lại lặng lẽ đặt xuống.

Bạc gia đã nói không hút thuốc thì bọn họ dĩ nhiên cũng không dám hút nữa.

Lục Tê Đông cũng yên lặng ngồi xuống rồi mỉm cười với mọi người, cơ mặt rõ ràng căng cứng cả lên.

Anh ta chỉ một lòng một dạ nghĩ cách lấy lòng Bạc Tuấn Phong nhưng mà thế nào cũng không theo trình tự.

Lục Tê Đông đột nhiên nhìn về phía Lâm Thanh Thủy thấy cô ấy cúi người xuống thân mật chỉnh cà vạt cho Bạc Tuấn Phong, đột nhiên nói: “Thư ký Lâm, nếu như đã cùng đến rồi, cô cứ đứng mãi như vậy mọi người cũng ngại, bên cạnh tổng giám đốc Bạc vẫn còn chỗ trống cô ngồi xuống rồi cùng ăn luôn!”
Lâm Thanh Thủy cười cười lắc đầu.

Trần Khánh Linh cũng nói: “Thư ký Lâm, cô ngồi xuống đi!”
Mọi người đều nhìn về phía Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy quan sát sắc mặt của Bạc Tuấn Phong thấy anh không nói gì thì mới mỉm cười ngồi xuống bên cạnh anh.

Vừa nhìn thấy Lâm Thanh Thủy ngồi xuống bên cạnh Bạc Tuấn Phong, lúc này đây thái độ của mọi người đối với cô ấy đều trở nên kính trọng hơn.

Bạc Tuấn Phong ngầm đồng ý cho cô ấy ngồi bên cạnh anh, điều này đủ để chứng minh rằng địa vị của cô ấy ít nhất là cao hơn những người có mặt ở đây.

Lục Tê Đông thể hiện càng ân cần.

Thư ký mà!
Nói là thư ký, không đúng, là người tình bé nhỏ của Bạc gia?
Vì vậy anh ta chủ động đứng dậy gắp vài món cho cô ấy: “Thư ký Lâm, đây là những món ăn ngon nhất của hội sở, cô ăn thử đi!”
Lâm Thanh Thủy khéo léo cảm ơn anh ta, nếm một miếng, mùi vị đúng là rất ngon, vì vậy cô ấy cũng gắp cho Bạc Tuấn Phong một ít.

Cô ấy dùng đũa của chính mình.

Bạc Tuấn Phong nhìn thức ăn được gắp vào trong bát nhưng không có cảm giác ngon miệng gì.

Lâm Thanh Thủy nhẹ nhàng nói: “Tổng giám đốc Bạc, anh nếm thử đi, mùi vị thật sự rất ngon”
Cô ấy nói như vậy, Bạc Tuấn Phong mới cầm đũa lên nếm thử một lần.

Lâm Thanh Thủy ngay lập tức tràn đầy vui vẻ hỏi: “Như thế nào?”
Vừa nói ánh mắt lơ đãng nhìn về phía Vân Giai Kỳ, mơ hồ có chút hả hê nhưng mà cô ấy che giấu rất tốt.

” Bạc Tuấn Phong chỉ nhấp một miếng, không có một chút hứng thú gì.

Sau khi Lâm Thanh Thủy ngồi xuống, chiều hướng trên bàn đột nhiên thay đổi Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra thân phận của Lâm Thanh Thủy có chút không bình thường.

Chẳng lẽ cô ấy có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Bạc Tuấn Phong?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 269


Thư ký bên cạnh Bạc Tuấn Phong…Cái thân phận này làm cho mọi người không khỏi liên tưởng lung tung rồi.

Thư ký chỉ là một cách gọi quang minh chính đại, không đúng, quan hệ của người ta càng thân thiết hơn.

Nếu như là quan hệ người tình, như vậy, cho dù là một người tình của Bạc Tuấn Phong thì địa vị cũng cũng cao hơn nhiều so với Vân Giai Kỳ! Suy cho cùng, Bạc Vân tương lai cũng thuộc về Bạc Tuấn Phong.

Ở trong nhà họ Bạc, địa vị của Bạc Tuấn Phong còn cao hơn Bạc Tiêu Dương.

Vì vậy mọi người ai nấy đều lấy lòng lòng Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy hiển nhiên cũng nhận thấy được tất cả chuyện này, trong mắt hiện lên một tia sáng, đây chính là hiệu quả mà cô ấy muốn.

Cô ấy chính là muốn mọi người đều biết rằng cô ấy và Bạc Tuấn Phong không phải là quan hệ bình thường.

Đặc biệt là để Vân Giai Kỳ nhìn thấy dáng vẻ thân thiết của bọn họ.

Nhưng ngoài mặt, cô ấy vẫn duy trì một bộ dạng hiền thục dịu dàng.

ppjpg


Cô ấy vừa trò chuyện với Lục Tê Đông vừa gắp cho Bạc Tuấn Phong một ít thức ăn.

Bầu không khí hòa hợp ngắn ngủi đó lại bị Bạc Tiêu Dương phá vỡ.

Cậu ta lạnh lùng nhìn về phía Lâm Thanh Thủy, nhàn nhạt nhạt nói: “Ai cho phép cô ngồi xuống?”
Vẻ mặt của mọi người lại lần nữa sững sờ.

Lâm Thanh Thủy ngẩng đầu lên nhìn Bạc Tiêu Dương, chỉ thấy cậu ta đang nghịch kệ gốm kê đũa, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lùng: “Tôi cho phép cô ngồi sao?”
Hốc mắt Lâm Thanh Thủy ngay tức khắc đỏ hồng, tủi thân nói: “Cậu ba Bạc…”
Vẻ mặt Bạc Tiêu Dương cao ngạo lạnh lùng: “Cô có thân phậ còn nhìn không rõ sao? Cô có tư cách gì mà ngồi cùng bàn với t Lâm Thanh Thủy ngay lập tức vô cùng xấu hổ, ngồi không được mà đứng cũng không xong.

Cô ấy đương nhiên biết Bạc Tiêu Dương đang trút giận thay cho Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ!
Lại là Vân Giai Kỳ!
Cái con tiện nhân này! Quyến rũ Bạc Tuấn Phong còn chưa đủ, lại còn dụ dỗ Bạc Tiêu Dương!
Dựa vào cái gì mà tất cả đàn ông đều thích Vân Giai Kỳ!
Cô rốt cuộc có cái gì tốt? Làm nhiều người đàn ông nhớ mãi không quên cô như vậy!
Trong lòng cô ấy hận không khỏi nghiến răng nghiến lợi, nhưng trên khuôn mặt lại là bộ dạng yếu ớt dịu dàng, rưng rưng muốn khóc, nhìn thấy làm cho người ta vô cùng muốn bảo vệ.

Lúc này Bạc Tuấn Phong cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn về phía Bạc Tiêu Dương, trong ánh mắt ẩn giấu một gợn sóng dâng trào, sáng quắc nhưng lại lạnh lùng, dường như đang cảnh cáo cậu ta vượt quá giới hạn.

Vân Giai Kỳ dạy dỗ người của anh là trường hợp ngoại lệ.

Bạc Tiêu Dương là cái thá gì?
Thư ký của anh, anh ta không đủ tư cách để khua tay múa chân.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 270


Trong lúc nhất thời, mọi người nhìn hai vị đứng đầu nhà họ Bạc, có hơi không nắm bắt được!
Hai anh em này…quan hệ không được tốt?
Vân Giai Kỳ nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của mọi người thực sự rất buồn cười, vì vậy nói với Lâm Thanh Thủy: “Cô không nghe thấy lời cậu ba nhà họ Bạc nói với cô à? Tai điếc rồi hả?”
Ánh mắt Lâm Thanh Thủy rối bời!
Cô ấy cắn môi nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Trong lòng tràn đầy oán hận!
“Cậu ba nhà họ Bạc bảo cô đứng lên!” Giọng nói Vân Giai Kỳ càng lạnh lùng: “Có hiểu tôi nói gì không?”
“Hiểu rồi”
Lâm Thanh Thủy nhãn nhịn, từ từ đứng dậy lùi về phía sau, nhưng đôi mắt hơi đỏ lên giống như gặp phải chuyện oan ức gì lớn lắm.

Mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Bọn họ biết Lâm Thanh Thủy là thư ký của Bạc Tuấn Phong, thế nhưng tổng giám đốc Bạc vậy mà lại không nói gì cả làm họ có chút ngạc nhiên.

Đồng thời mọi người đều nhìn Lâm Thanh Thủy với vẻ mặt đồng tình.

Cái cô Vân Giai Kỳ này cũng thật là quá đáng!
Ý vào việc bản thân là người mà cậu ba nhà họ Bạc đưa đến, lại ở đây ỷ vào thế chủ, mượn uy quyền của người khác mà ra oai? Lại còn dám dạy dỗ người của tổng giám đốc Bạc?
Không phải là bám vào cậu ba nhà họ Bạc sao, ngay cả một danh phận cũng không có mà còn dám làm ầm ï như vậy.

Thực sự coi mình là nhân vật giỏi giang gì đó rồi!
So sánh với nhau, bộ dạng như hoa lê dính mưa, nhân nhượng một cách miễn cưỡng của Lâm Thanh Thủy bây giờ càng dễ khiến người ta đồng cảm.

Những người phụ nữ có mặt ở đây vốn đã ghen tị với vẻ đẹp của Vân Giai Kỳ, lại kết thân được với cậu ba nhà họ Bạc, lúc này đây nhìn cô kiêu ngạo phách lối như vậy càng không ưa nổi.

Vân Giai Kỳ nói: Dương, cậu đừng trách móc, lời hay không, cũng biết trung thành với chủ của ni Một mặt châm biếm Lâm Thanh Thủy là một con chó, một mặt thì mỉa mai Bạc Tuấn Phong là chủ của con chó.

Bạc Tuấn Phong ngớ người.

“Dương?” Thân mật thật đấy!
Lâm Thanh Thủy nghe vậy, cơ thể khẽ lung lay, đột nhiên nói: “Cô Vân, xin cô hãy tự trọng”
Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy nhướng mày: “Cô nói cái gì?”
Lâm Thanh Thủy nói: “Tôi nói cô là chó có nghe không?”
Vân Giai Kỳ nhìn hai bộ mặt của Lâm Thanh Thủy cười lạnh một tiếng, đột nhiên nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, khẽ nhếch đôi môi đỏ nói: “người chứ không phải là chó”
“Tổng giám đốc Bạc, thư ký của anh bảo tôi tự trọng?”
Cô đột nhiên đứng dậy, vóc dáng cao gầy đi đến trước mặt Lâm Thanh Thủy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 271


Vân Giai Kỳ đi một đôi giày cao gót bảy phân, hơn nữa cô vốn đã cao hơn Lâm Thanh Thủy một khúc, vì vậy lúc đi đến trước mặt cô ấy, từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng thốt ra từng từ một: “Cô nói lại một lần những gì cô nói lúc nãy.


Lâm Thanh Thủy lo lắng nuốt nước bọt, nắm chặt nắm đất , bỗng nhiên ngước mắt lên bình tĩnh nhìn Vân Giai Kỳ thì thào nói: “Cô Vân, xin cô hãy tự trọng!”
“Bốp!”
Vân Giai Kỳ cho cô ấy một bạt tai.

Mặt Lâm Thanh Thủy lập tức bị tát nghiêng qua một bên, cô ấy ôm mặt, khó có thể tin được nhìn Vân Giai Kỳ, hốc mắt rưng rưng nước.

Trong nhất thời mọi người đều bị một màn này làm kinh ngạc đến ngây người.

Vân Giai Kỳ…
Đã đánh người của Bạc Tuấn Phong!
Lâm Thanh Thủy đột nhiên cảm thấy nhục nhã, cả người run lên.

Giọng Vân Giai Kỳ vừa lạnh lùng vừa nhẹ nhàng hỏi: “Có đau không?”
Lâm Thanh Thủy ôm chặt lấy mặt, không nói gì.

“Một cái tát này của tôi chỉ là cảnh cáo cô cái gì mới gọi là tự trọng.

Cô Lâm sao không nhìn kỹ lại thân phận của mình, đã là thư ký riêng của tổng giám đốc Bạc thì nên phân biệt rõ ràng thế nào là tôn, thế nào là ti.

Nếu như cô không không phân biệt rõ thì bây giờ tôi nói cho cô biết, tôi là tôn, cô là ti, đừng có mà bất kính!”
Hốc mắt Lâm Thanh Thủy đỏ hoe nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, người đàn ông cũng nhìn bên kia, nhìn về phía Vân Giai Kỳ, nhìn tay cô tát Lâm Thanh Thủy hơi đỏ lên, cái tát này thực sự không nhẹ.

Lục Tê Đông thấy bầu không khí căng thẳng lập tức nói: “Vân Giai Kỳ, cậu cần gì phải chấp nhặt với một thư ký chứ? Cô ấy không biết điều, cậu đừng để Trần Khánh Linh thấy chồng mình lễ độ với Vân Giai Kỳ như vậy, cơ mặt dữ tợn co quắp một cái, khuôn mặt méo mó vì ghen ghét, trong lòng vô cùng tức giận!
Cô ta đã tốn sức mong chờ buổi họp lớp lần này đã lâu.

Lúc trước khi còn đi học cô luôn bị Vân Giai Kỳ kìm hãm.

Không dễ dàng gì, sau khi tốt nghiệp, cuối cùng cô cũng dựa vào chính mình không chịu thua kém, cố gắng để gả vào gia đình giàu có, đắc ý nở mày nở mặt.

Đang buồn rầu vì không tìm được cơ hội khoe khoang trước mặt Vân Giai Kỳ, khó khăn lắm mới có buổi họp lớp, cô ta thậm chí còn không tiếc để cho Lục Tê Đông hào phóng tổ chức ở hội sở Đế Cung chính là vì để có thể khoe khoang thật tốt trước mặt Vân Giai Kỳ một lần!
Bây giờ Vân Giai Kỳ đưa một Bạc Tiêu Dương đến đây, Trần Khánh Linh lại phải kìm nén lại.

Cô ta chủ động đem đề tài lần nữa dẫn dắt lên trên người Vân Giai Kỳ.

“Vân Giai Kỳ, cậu và cậu ba nhà họ Bạc rốt cuộc có quan hệ gì vậy?”

Trong khi Trần Khánh Linh hỏi, Bạc Tuấn Phong cũng nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nâng ly rượu lên, nhẹ nhàng lắc chất lỏng đỏ nhạt trong lý, đôi môi đỏ mọng nhấp nhẹ vành ly rồi uống một nửa.

Thấy Trần Khánh Linh hỏi, cô lười biếng nói: “Anh ta là bạn trai tôi”
Bạc Tiêu Dương giữ tay cô lại: “Uống ít thôi” Đừng để say.

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng đẩy tay anh ta ra: “Mặc kệ em”
Chỉ có chút rượu thế này, cô sẽ không đến nỗi uống say.

Bạc Tiêu Dương thu lại ánh mắt hờ hững, nhanh chóng dời tâm mắt.

Vừa nghe Bạc Tiêu Dương lại là bạn trai của Vân Giai Kỳ mọi người lại càng kinh ngạc!
Làm sao có thể?
Làm sao có thể được!
Bạc Tiêu Dương vậy mà là bạn trai của Vân Giai Kỳ?
Sao cô lại có thể dính líu với người nhà họ Bạc chứ?
“Vân Giai Kỳ, hai người yêu nhau bao lâu rồi?”
“Khi nào thì kết hôn còn lấy chứng nhận vậy?”
“Cậu và cậu ba nhà họ Bạc thật sự xứng đôi đó!”
“Ôi chao! Vân Giai Kỳ, cậu may mắn thật đấy, có một người yêu đẹp trai như vậy! Tôi thật sự ghen tị chết đi được!”
Vân Giai Kỳ cười nhưng không nói gì.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 272


Trần Khánh Linh không cam lòng lại hỏi: “Vân Giai Kỳ, còn không biết bây giờ cậu làm nghề gì nhỉ?”
Từ Nguyên nói: “Vân Giai Kỳ bây giờ có cần làm việc không? Cậu ba nhà họ Bạc tốt với cậu như vậy chắc chắn không nỡ để cậu ra ngoài vất vả làm việc”
Trần Khánh Linh giả vờ ngưỡng mộ nói: “Cậu ba nhà họ Bạc đối với cậu tốt thật, còn không để cậu đi làm, đây là vì thương cậu đấy! Thực sự tôi cảm thấy phụ nữ vẫn cần phải có công việc, tôi vẫn luôn muốn đi làm, lúc trước từng có đạo diễn tới tìm tôi đóng phim nhưng chồng tôi cứ không cho cơ.


Từ Nguyên nói: “Khánh Linh, đó là vì chồng cậu thương cậu! Giới giải trí là nơi như thế nào, tối tăm rối loạn, bây giờ cậu đã là bà chủ nhà giàu rồi, ở nhà sống yên vui sung sướng là được, còn cần phải gì phải liều mạng như vậy?”
“Đúng rồi đó! Khánh Linh, chồng cậu tốt với cậu như vậy, cậu còn muốn ra ngoài tìm việc làm gì nữa?”
Trần Khánh Linh nói: “Chồng tớ cũng nói như vậy! Anh ấy nói, đã cưới mình rồi thì sẽ để mình yên tâm ở nhà giúp chồng dạy con, đừng liều mạng quá, anh ấy sẽ nuôi tớ, phần đời còn lại không cần phải lo lắng gì cải”
Cô ta vừa nói vừa đặt tay lên bàn.

Một chiếc nhẫn kim cương ba cara lọt vào tầm mắt của mọi người.

Các bạn học nữ vừa ghen tị vừa kinh ngạc.

“Viên kim cương thật lớn!”
“Khánh Linh, nhẫn kim cương của cậu chừng nào vậy?”
“Ba cara thôi” Trân Khánh Linh giả vờ lơ đễnh nói, tùy ý loay hoay.

“Chắc chắn là rất đắt nhỉ?”
“Cũng tàm tạm, chồng tớ mua cho nên tớ cũng không hỏi giá bao nhiêu” Nói xong, Trần Khánh Linh nhìn Lục Tê Đông tò mò hỏi: “Chồng ơi chiếc nhẫn kim cương này có đắt không?”
Lục Tề Đông giọng hào phóng nói: “Không đắt, chỉ có vài trăm triệu thôi”
“Mấy trăm triệu! Trời ơi, còn nói không đắt?”
“Nếu chồng tớ sau này có thể mua cho tớ chiếc nhẫn kim cương một cara, tớ nằm mơ cũng cười tỉnh lại Trần Khánh Linh mỉm cười: “Cho nên mới nói lấy được một người chồng yêu mình mới là sự nghiệp lớn nhất của người phụ nữ!”
“Khánh Linh, cậu thật đúng là không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà chỉ biết ba hoa khoác lác, chồng cậu giàu như vậy, đàn ông người ta không có tiền dù có yêu vợ cũng có tác dụng gì, nhãn kim cương mấy trăm triệu mà mua được sao?”
Trần Khánh Linh mỉm cười, liếc nhìn Vân Giai Kỳ đầy ẩn ý rồi nói: “Chồng tớ yêu tớ, lúc đó tớ không vội vàng kết hôn nhưng anh ấy nhất định muốn cho tớ một danh phận, nói là yêu một người phụ nữ thì phải để cô ấy mặc chiếc váy cưới đẹp nhất và mang chiếc nhẫn kim cương lớn nhất”
Vân Giai Kỳ nhìn thấy làm nũng nói với Bạc Tiêu Dương: “Dương, anh khi nào mới mua cho em nhẫn kim cương ba cara?”

Mí mắt Bạc Tiêu Dương giật giật.

Cô nàng nghiện diễn này, vậy mà lại mê diễn thật đấy.

Bạc Tiêu Dương ghét bỏ nói: “Ba cara nhỏ quá rồi, anh mua cho em năm cara có được không?”
“Còn có váy cưới nữa!” Vân Giai Kỳ bu môi.

“Được rồi, anh mua cho em chiếc váy cưới đẹp nhất thế giới”
Mũi Vân Giai Kỳ đột nhiên chua xót.

Váy cưới đẹp nhất thế giới…
Mặc dù biết rằng Bạc Tiêu Dương đang cùng cô diễn kịch nhưng ánh mắt Vân Giai Kỳ vẫn còn một chút thần thần.

Cuộc đời này của cô liệu có còn cơ hội để đợi được người đàn ông yêu cô tận tay khoác lên áo cưới cho cô?
Cô ngoắc môi tự giễu.

“Cậu ba nhà họ Bạc lãng mạn thật đấy!”
“Vân Giai Kỳ, cậu may mắn thật đấy! Bọn tớ chỉ có chỗ hâm mộ!”
Trần Khánh Linh vô cùng tức giận, đột nhiên trao đổi ánh mắt với Từ Nguyên, quay mặt qua nói với Vân Giai Kỳ: “Thực ra, tôi nghĩ phụ nữ vẫn là phải độc lập một chút cũng tốt, không thể phụ thuộc vào đàn ông mãi được.

Có một số người ấy chỉ một lòng một dạ muốn gả vào nhà giàu sang quyền thế không từ một thủ đoạn nào, nhưng mà muốn gả vào nhà giàu làm gì dễ dàng như vậy? Bây giờ nhà giàu đều nhìn vào bối cảnh gia đình, ít nhất cũng phải có lai lịch trong sạch, nếu không thì làm sao lọt vừa mắt được?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 273


Những lời này của cô ta đã nhắc nhở Từ Nguyên.

Từ Nguyên đột nhiên nói: “Vân Giai Kỳ, tôi nghe nói cậu có một đứa con trai? Là của cậu với cậu ba nhà họ Bạc sao…”
Cô ta nhìn Bạc Tiêu Dương nhưng không nói thêm gì nữa.

Mọi người lúc này mới kịp phản ứng.

Đúng vậy.

Vân Giai Kỳ không phải có một đứa con trai sao? Bạc Tiêu Dương có biết chuyện này không?
Trần Khánh Linh giả vờ tò mò hỏi: “Vân Giai Kỳ, cậu với cậu ba nhà họ Bạc đã có con trai rồi sao? Sao lại chưa tổ chức đám cưới vậ Không thể không nói, Trần Khánh Linh và Từ Nguyên thực sự có lòng, kẻ xướng người họa, phối hợp thật ăn ý.

Bạc Tiêu Dương có biết chuyện Vân Giai Kỳ có con trai không?
Nếu như cùng Bạc Tiêu Dương sinh thì đó lại là một chuyện khác.

Nhưng nếu như cô cùng với người đàn ông khác sinh thì nhà họ Bạc có thể vừa ý loại đàn bà d*m đ*ng này sao?
Trần Khánh Linh và Từ Nguyên cố ý nhắc đến đứa con trai đó của cô, không phải là muốn thọc gậy bánh xe trước mặt nhiều người như vậy chứ?
Nhà họ Bạc làm ăn lớn, làm sao có thể muốn một người phụ nữ mang theo con của chồng trước chứ?
Trừ khi chỉ để chơi đùa mà thôi.

Nếu như đứa trẻ đó là con của cô và Bạc Tiêu Dương thì càng thú vị hơn nhiều.

ppjpg


Ở trong lòng của Trần Khánh Linh, Vân Giai kỳ chính là loại phụ nữ này, để trói buộc Bạc Tiêu Dương mà muốn sinh con để ràng buộc, mẹ hưởng phúc từ con?
Vẫn là cô có tính toán trước, mặc dù nhà họ Lục không bằng nhà họ.

Bạc nhưng cô ta tốt xấu gì cũng có thân phận danh chính ngôn thuận, bà trẻ nhà họ Lục.

Vân Giai Kỳ thì sao? Danh không chính, ngôn không thuận.

Cho dù bây giờ cô là người phụ nữ của Bạc Tiêu Dương thì sao? Sau này còn chưa chắc!
Chỉ là một khoảnh khắc huy hoàng mà thôi.

Một đám người suy đoán lời nói của họ, nhìn Vân Giai Kỳ rồi lại lặng lẽ quan sát Bạc Tiêu Dương.

Vân Giai Kỳ khẽ cười gắn trong lòng, cô sớm đã biết chuyện này thế nào cũng sẽ xảy ra.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 274


Cô sao mà không biết Trần Khánh Linh làm chủ tổ chức tiệc cho bạn học chính là để cười nhạo cô ấy trước mặt mọi người.

Vân Giai Kỳ còn chưa kịp tỏ thái độ, Trần Khánh Linh đột nhiên bụm miệng nói: “Không lẽ…Cậu ba nhà họ Bạc không biết chuyện này? Tớ có phải là…nói lỡ miệng rồi?”
Cô ta vừa nói như vậy, ngược lại lộ ra vẻ giấu đầu hở đuôi rồi.

Trần Khánh Linh lo lắng nhìn Vân Giai Kỳ, giống như thực sự buồn phiền hối hận vậy.

.

Từ Nguyên nói: “Khánh Linh, không chừng người ta đã nhận giấy đăng ký kết hôn rồi, chỉ là vẫn chưa tổ chức đám cười thôi!”
“Nếu như kết hôn rồi thì phải làm đám cưới chứ, như vậy mới tính là qua cửa một cách danh chính ngôn thuận!” Trân Khánh Linh giả bộ tự ân Giai Kỳ, nếu tôi nói có gì sai thì cô dù sao cũng đừng có Nghe thấy vậy Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tiêu Dương rồi nói: “Nghe thấy chưa? Người ta nói, kết hôn mới là danh chính ngôn thuận, anh rốt cuộc đến bao giờ mới cưới em?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Được thôi, chỉ cần em bằng lòng anh lúc nào cũng có thể cưới em”
Những lời này cũng ngầm thừa nhận đứa trẻ mà Vân Giai Kỳ bế trong bệnh viện là con của anh ta!
“Wow! Cậu ba nhà họ Bạc thâm tình thật đấy!”
Rất nhiều người nhìn Vân Giai Kỳ với ánh mắt ghen tị đầy hâm mộ, hoàn toàn quên mất Trần Khánh Linh bên cạnh.

Trần Khánh Linh bỗng chốc bị lạnh nhạt, đương nhiên không hề mong muốn!
Làm ơn đi, hôm nay cô ta là chủ trì có được không hả?
Hơn nữa, lúc trước họ bịa đặt nói xấu Vân Giai Kỳ như thế nào ở trong nhóm nhỏ Zalo?
Nói cô sau khi tốt nghiệp rất thảm thương, chưa lập gia đình mà đã có bầu, không biết chừng mực!
Bây giờ thấy Vân Giai Kỳ đưa Bạc Tiêu Dương đến thì mỗi một người đều mang vẻ mặt nịnh bợ, Trần Khánh Linh nhìn thấy cảnh này cảm thấy thực sự rất chán ghét!
Cô ta không cam lòng để Vân Giai Kỳ cướp mất sự chú ý, vì vậy nên muốn lấy lại thể diện.

Trần Khánh Linh chủ động nói với Bạc Tuấn Phong: “Tổng giám đốc Bạc, lần này anh có thể góp mặt, cùng chúng tôi dùng bữa chính là vinh dự to lớn của nhà họ Lục!”
Cô ta cố ý nhắc tới nhà họ Lục chính là vì để nhắc nhở trá hình mọi người, bọn họ sở dĩ có thể có tư cách dùng bữa với người của nhà họ Bạc là ké được danh tiếng của nhà họ Lục!
Lục Tê Đông cũng vội vàng nói: “Tổng giám đốc Lục, tôi thật sự không ngờ có vinh hạnh có thể cùng anh dùng bữa này”
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn giả vờ như không nghe thấy, cũng không thèm quay mặt lại, vẫn nhìn chằm chằm Vân Giai kỳ.

Giữa ánh mắt dõi theo của mọi người, anh bỗng đứng dậy, đi đến phía sau lưng Vân Giai Kỳ, năm lấy cánh tay cô một cái, nói từng chữ: “Đã quậy đủ chưa?”
Bỗng nhiên Vân Giai Kỳ giãy ra khỏi tay anh, nhìn anh nói: “Làm cái gì vậy?”
“Đi về với anh”
Mọi người nghe vậy đều chết lặng người.

Bọn họ có chút nghỉ ngờ không biết tai mình có phải bị gì rồi không.

Lời này của Bạc Tuấn Phong rõ ràng là nói với Vân Giai Kỳ.

Anh bảo Vân Giai Kỳ cùng anh đi về?
Vậy…Bạc Tiêu Dương thì sao?
Vân Giai Kỳ không phải là bạn gái của Bạc Tiêu Dương sao?
Nhưng câu nói này của Bạc Tuấn Phong nghe mập mờ như thế, cứ như Vân Giai Kỳ là người của anh vậy!
Vân Giai Kỳ nghe xong, liền nhếch khóe miệng lên, tạo thành một đường cong, nở nụ cười.

Thật là nực cười!
Anh và Lâm Thanh Thủy đã có tổ ấm tình yêu của riêng mình.

Anh đã có một người phụ nữ sắp sinh con cho mình rồi, vậy mà vẫn còn muốn quay lại với cô?
Quay về đâu được chứ?
Cô đã tận mắt chứng kiến anh bước vào phòng, nhìn bọn họ qua đêm với nhau.

Bây giờ anh còn trơ tráo vác mặt đến bảo cô quay lại với anh?
Anh khiến cô trở thành loại người gì?
Tại sao cô phải quay lại với anh?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 275


Vân Giai Kỳ lạnh lùng quay người, bước đến bên cạnh Bạc Tiêu Dương.
Trên người cô có một hương thơm thoang thoảng.

Ngay khi cô bước đến gần, trong phút chốc, tim của anh ta đập nhanh hơn.
Bạc Tiêu Dương theo phản ứng nâng cánh tay lên, ôm cô vào trong lòng.
Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong lại càng lạnh hơn: “Đừng có chạm vào cô ấy”
Bạc Tiêu Dương nhíu mày.

Bạc Tuấn Phong không cho anh ta cơ hội mở miệng: “Tao nói này, Bạc Tiêu Dương, mày không được phép chạm vào người của tao”
Mọi người đều kinh ngạc!
Tại sao Vân Giai Kỳ…lại trở thành người của Bạc Tuấn Phong?
Rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy?
Trong khi tất cả mọi người đang hết sức ngạc nhiên thì Bạc Tiêu Dương lại nhanh chóng ôm lấy Vân Giai Kỳ.
Bạc Tuấn Phong hất cằm lên.

Tất cả mọi người đều bị khí tức trên người anh làm cho hoảng sợ đến mức không dám phát ra tiếng động nào, hoảng sợ nhìn anh.
Người đàn ông mặc trên người bộ âu phục màu đen, cả người đều toát ra sự lạnh lùng và nghiêm nghị, đôi mắt phượng kia dường như chứa đựng sự giận dữ mãnh liệt, giống như thanh kiếm rực lửa!
Trên người anh không ngừng toát ra luồng khí có thể đông cứng người khác đến tận xương tủy.

Suýt chút nữa thì khiến cho mọi người đều thở không nổi!
Vân Giai Kỳ mơ hồ cảm giác được một luồng gió lạnh sau lưng cùng một luồng sát khí lạnh lẽo đang ập vào người cô!
“Bạc Tiêu Dương!”
Hai tay Bạc Tuấn Phong nắm chặt lấy cổ áo Bạc Tiêu Dương rồi ấn mạnh cậu ta vào tường.
Khoảnh khắc đó khiến cho người ta không khỏi liên tưởng đến cảnh con sư tử đang tranh giành lãnh thổ.

Vua sư tử dùng một chân, ném kẻ xâm lược xuống đất!
Động tác quá nhanh khiến mái tóc màu đen của Bạc Tuấn Phong bị gió làm cho bù xù.

Anh túm lấy vạt áo của Bạc Tiêu Dương, nhìn chăm chăm cậu ta, đôi mắt hơi nheo lại.
Bạc Tiêu Dương nhướng mắt nhìn lên.

Khuôn mặt đẹp trai không kém của cậu ta không có một chút hoảng hốt.
Cậu ta nhìn thẳng vào mắt Bạc Tuấn Phong, dùng tay trái nắm cổ tay anh, khế cong môi: “Anh muốn làm gì?”
“Tại sao lại là cô ấy?” Đôi mắt phượng của Bạc Tuấn Phong trong nháy mắt đã tỏa ra sát khít Nếu ánh mắt của anh đủ để giết người thì Bạc Tiêu Dương đã sớm bị ánh mắt của anh đâm thủng rồi!
Bạc Tiêu Dương cũng tức giận, khóe miệng anh ta cong lên một đường lạnh lẽo, hỏi lại: “Tại sao lại không thể là cô ấy?”
“Mày có biết ai có thể đụng tới và ai không thể không?”
Tất cả phụ nữ trên thế giới này anh ta có thể động vào.
Chỉ có mình Vân Giai Kỳ là không được!
“Bạc Tuấn Phong! Anh đang làm gì vậy?”
Vân Giai Kỳ nắm lấy tay Bạc Tuấn Phong, đẩy anh ra, chẳn trước mặt Bạc Tiêu Dương.
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không đề phòng cô, lùi sang một bên.
Nhìn Vân Giai Kỳ đang che chắn cho Bạc Tiêu Dương ở phía sau, như thể đang bảo vệ cậu ta, nên mặt anh càng nhuốm màu lạnh lẽo.
“Tránh ra!”
Vân Giai Kỳ nói: “Chuyện không liên quan đến anh ấy.

Nếu anh có bản lĩnh thì tìm đến tôi đây này!”
“Anh nói em tránh ra!” Bạc Tuấn Phong lặp lại một lần nữa.
Anh hoàn toàn không nhìn Vân Giai Kỳ, mà nhìn chằm chằm vào Bạc Tiêu Dương đang từ từ đứng dậy sau lưng cô.

Nhìn anh như một con sư tử bị xâm chiếm lãnh thổ, như hổ rình mồi.
Dưới tình thế cấp bách, Vân Giai Kỳ giống như một con thú nhỏ bị chọc giận, tiến lên ra sức đẩy anh ra.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 276


“A…!” Nhìn thấy cảnh tượng không khống chế được, Lâm Thanh Thủy che miệng kêu lên, lập tức chạy tới, thuận tay cầm ly rượu đỏ trên bàn uống hết một nửa, rồi hất một cái “Ào” lên người Vân Giai Kỳ.

Bạc Tiêu Dương như đã đoán trước được, chặn trước mặt Vân Giai Kỳ.

Ly rượu hất thẳng lên mặt cậu ta!
Mọi người trợn tròn mắt, vô cùng sợ hãi!
Không ai nghĩ rằng Lâm Thanh Thủy lại lỡ tay hất rượu lên người Bạc Tiêu Dương!
Bạc Tiêu Dương khẽ nhíu mày, màu đỏ tươi của rượu nhỏ giọt liên tục dọc theo ngọn tóc, không ngừng chảy xuống cắm cậu ta.

“Lâm Thanh Thủy, cô làm cái gì vậy?” Vân Giai Kỳ tức giận nói.

Cô ấy dám hất rượu vào cô sao?
Vân Giai Kỳ vô cùng tức giận, cầm ly rượu đỏ trên bàn lên, vừa định hất lại vào người Lâm Thanh Thủy.

Thì Bạc Tuấn Phong lại đẩy Lâm Thanh Thủy sang một bên.

Cả người Bạc Tuấn Phong lập tức hứng trọn ly rượu.

Mọi người lại phát ra một tiếng thét kinh hãi!

ppjpg


“Tuấn Phong, anh không sao chứ…”
Vân Giai Kỳ nghe thấy Lâm Thanh Thủy dùng xưng hô thân mật như thế, ánh mắt nheo lại.

Bạc Tuấn Phong nhìn chăm chú gương mặt Vân Giai Kỳ, không nói tiếng nào.

Mặc dù cách một lớp âu phục cũng không khó nhìn ra được xương cốt và cơ thể đang căng lên của anh.

“Vân Giai Kỳ!”
Lâm Thanh Thủy nhìn về phía Vân Giai Kỳ, ánh mắt không còn dịu dàng như lúc trước nữa mà mang theo một sự phẫn nộ sắp phun trào!

Cô ấy biết rõ, Vân Giai Kỳ chính là người phụ nữ mà Bạc Tuấn Phong yêu thương trong lòng, luôn cưng chiều bao dung.

Nhưng cô ấy không cam lòng!
Lâm Thanh Thủy chất vấn, hỏi: không?”
Vân Giai Kỳ đùa cợt hỏi lại: “Tôi đang làm cái gì còn cần cô nhắc nhở sao?”
‘Cô có biết cô đang làm cái gì Lâm Thanh Thủy bị cứng họng: “
Đầu cô ấy nóng lên, nâng tay đi thẳng về phía Vân Giai Kỳ!
Bạc Tiêu Dương còn chưa kịp tới chắn, Vân Giai Kỳ tay mắt đều lanh lẹ hơn, lập tức cầm chặt lấy tay cô ấy, dễ như trở bàn tay tặng lại cho cô ấy một cái bạt tai.

“Chát!”
Lâm Thanh Thủy che mặt, dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn về phía cô.

Cô ấy không thể tin được, Vân Giai Kỳ lại dám tát cô một cái bạt tai!
Vân Giai Kỳ đùa cợt nói: “Lâm Thanh Thủy, cô lấy tư cách gì ở trong này diễu võ dương oai với tôi?”
Lâm Thanh Thủy không cam lòng, thanh âm run rẩy nói: “Cô đừng có quá phận!”
Vân Giai Kỳ cười lạnh: “Quá phận! Ai cho cô mặt mũi để nói ra những lời này! Cô dám ra tay với tôi thì cũng nên hiểu rõ hậu quả đi!”
“Cút” Phía sau truyền đến thanh âm bị đè thấp lại của Bạc Tuấn Phong.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 277


Lâm Thanh Thủy còn tưởng rằng anh nói Vân Giai Kỳ cút, quay đầu lại thấy đôi mắt như sương lạnh của người đàn ông ấy đang dừng trên thân thể cô ấy, lập tức vô cùng sửng sốt.

“Tuấn Phong…”
“Cút”
Lâm Thanh Thủy hoàn toàn trợn tròn mắt.

Cô ấy lúng ta lúng túng nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, không nghĩ rằng người đàn ông này lại bảo cô ấy cút đi?
Từ Nguyên đứng lên, cẩn thận kéo Lâm Thanh Thủy sang một bên, trong lòng run sợ nói: “Thanh Thủy, cô đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa!”
Lâm Thanh Thủy trừng cô ấy đôi mắt ngập nước của mình, mím môi trong im lặng, không cam lòng, càng thêm tủi thân.

Cô ấy ở bên Bạc Tuấn Phong nhiều năm như vậy, đến cuối cùng lại đổi lấy một từ “Cút”!
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì Vân Giai Kỳ chướng mắt anh như vậy, anh lại đau khổ vì cô?
Mà cô ấy, lại chỉ có thể làm một người vô thưởng vô phạt bên cạnh anh cơ chứ?
Bầu không khí trong phòng yên lặng đến đáng sợ.

Mọi người sợ đến mức không dám thở mạnh, tất cả đều nơm nớp lo sợ nhìn bóng dáng của Bạc Tuấn Phong.

Bọn họ nhất thời không làm rõ được ba người Bạc Tuấn Phong, Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ rốt cuộc có quan hệ phức tạp như thế nào.

Không phải Bạc Tiêu Dương là bạn trai của Vân Giai Kỳ sao?
Nhưng nhìn tư thế của Bạc Tuấn Phong thì bọn họ lại thấy giống như Vân Giai Kỳ là người của anh.

Sao có thể chứ?
Bạc Tiêu Dương đoạt người của Bạc Tuấn Phong?
Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Khánh Linh hoảng hốt!
Sao có thể được?
Vân Giai Kỳ sao có thể là người của Bạc Tuấn Phong được?
Nếu thật sự là người của Bạc Tuấn Phong thì… Nếu cô ta là Vân Giai Kỳ, mà người đàn ông của cô ta là Bạc Tuấn Phong – là đứa trẻ ngậm thìa vàng tôn quý nhất của nước Quốc Hoa thì đã hận không thể rêu rao cho cả thế giới biết từ sớm!
Tuy rằng Bạc Tiêu Dương cũng là người nhà họ Bạch, nhưng lấy quan niệm của nhà họ Bạc thì Bạc Tiêu Dương chỉ là con thứ.

Mà Bạc Tuấn Phong là con cả của vợ cả.

Dù Bạc Tiêu Dương có dùng cách nào đi nữa thì cũng đâu thể địch nổi với Bạc Tuấn Phong.

Hai người đàn ông đứng cạnh nhau, không thiếu đầu óc, đều biết lựa chọn Bạc Tuấn Phong, dù sao Bạc Tuấn Phong mới là người đàn ông sẽ thừa kế toàn bộ sản nghiệp của gia đình trong tương lai.

Dù Bạc Tiêu Dương có bản lĩnh đi nữa cũng không có hy vọng được kế thừa.

Trần Khánh Linh cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng cũng không dám suy đoán lung tung, nhưng cô ta loáng thoáng cảm thấy, quan hệ giữa Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong không hề đơn giản!
Nhưng cô ta thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy, trong lúc nhất thời cô ta không nghĩ ra, vì sao hai người đàn ông xuất sắc của nhà họ Bạc đều vây quanh Vân Giai Kỳ?
Chẳng lẽ họ không biết lịch sử đen tối của Vân Giai Kỳ sao?
Trần Khánh Linh cắn chặt răng, nắm chặt nắm tay!
Vân Giai Kỳ lạnh lùng nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, bỗng nhiên người đàn ông hất hàm đầy kiêu ngạo, nói với cô: “Không phải như em nghĩ đâu”
Anh biết, chắc chắn Vân Giai Kỳ biết chuyện của Lâm Thanh Thủy Tồi.

Nhưng cô chỉ biết theo một chiều.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 278


Giữa anh và Lâm Thanh Thủy vốn không phải như cô nghĩ.

Vân Giai Kỳ “a” một tiếng, phản ứng cũng rất lạnh nhạt: “Sao anh biết tôi nghĩ như thế nào?”
Vốn dĩ cô không có nghĩ ngợi lung tung, cô chỉ tin vào những gì chính cô nhìn thấy mà thôi!
Người khác có thể lừa cô, nhưng đôi mắt của cô sẽ không lừa cô!
Trong năm năm cô vắng mặt, người đàn ông này đã coi người mà cô tưởng tượng là một người thay thế, chẳng lẽ cô nên cảm động đến rơi nước mắt luôn sao?
Bạc Tuấn Phong mua cho Lâm Thanh Thủy một căn nhà cao cấp giá mười hai tỷ, cùng trải qua sinh nhật với cô ta, hàng năm đều mua xe cho cô ta.

Lâm Thanh Thủy muốn cái gì Bạc Tuấn Phong liền mua cho cô ta cái đó, cái này và bao dưỡng có khác gì nhau.

Phải Cô biết, trong lòng Bạc Tuấn Phong dù có mấy ngàn cái Lâm Thanh Thủy cũng không thể so sánh với Vân Giai Kỳ.

Có thể trong lòng anh, Lâm Thanh Thủy vẫn đặc biệt như cũ, không thể thay thế được.

Bằng không vì sao anh không mua căn nhà đó cho người phụ nữ khác mà lại mua cho cô †a?
Không trải qua sinh nhật cùng người khác lại trải qua cùng cô ta?
Vân Giai Kỳ nghĩ đến việc đêm qua đến Mai Phiến, trong phòng nhìn thấy một đôi dép lê, khăn mặt, đồ dùng cá nhân, cô lập tức có cảm giác ghê tởm như ăn phải cả trăm con ruồi bọ!
Mà Bạc Tuấn Phong và người phụ nữ này, ngủ chung một đêm, tôi tận mắt thấy được, đôi mắt của cô còn có thể lừa cô sao.

Bây giờ cô không muốn nghe Bạc Tuấn Phong giải thích, cũng không muốn biết rốt cuộc giữa anh và Lâm Thanh Thủy là loại quan hệ gì nữa!
Ở trong mắt cô, một loạt hành vi này của Bạc Tuấn Phong đã quá quá phận rồi!
Bạc Tuấn Phong nói: “Ngay cả một cơ hội giải thích em cũng không cho anh sao?”
“Vì sao tôi phải nghe anh giải thích?” Vân Giai Kỳ đau cợt hỏi lại: “Tôi không có mắt sao, không có tai sao? Vì sao tôi không tin vào cái mình nghe, thứ mình thấy, mà phải tin vào lời anh nói?”
“Đủ rồi!”
Mỗi một câu nói của cô đều mang theo vô số gai nhọn.

Bạc Tuấn Phong không thể kiềm chế nữa, khuôn mặt tuấn tú lạnh đi vài phần, vô cùng lạnh lẽo, nhất là ánh mắt mang theo vài phần xem xét của anh khiến tim người ta đập nhanh hơn.

Đột nhiên anh từng bước từng bước đi về phía Vân Giai Kỳ.

“Lại đây”
Giọng nói người đàn ông phát ra, rất nhẹ, nhưng lại rất nặng, nhưng mỗi từ đều lạnh thấu xương.

Anh vừa tiến lên, Vân Giai Kỳ lập tức lùi lại.

Bạc Tiêu Dương bảo vệ cô ở sau lưng.

Thấy rõ ràng hành động của cậu ta có ý muốn bảo vệ cô, ánh mắt Bạc Tuấn Phong lại lạnh đi vài phần: “Đến đây, Vân Giai Kỳ, đây là lần thứ hai”
Có thể thấy sự giận dữ của anh đã đạt đến cực hạn.

Nhất là khi thấy Bạc Tiêu Dương bảo vệ Vân Giai Kỳ ở sau lưng, cậu ta có tư cách gì mà dám động đến người phụ nữ của anh?
Vân Giai Kỳ nói: “Anh không cần dùng giọng điệu này để nói chuyện với anh ấy, đây là lựa chọn của tôi, không có quan hệ gì với anh ấy, Bạc Tuấn Phong, tôi không cần anh, vì sao tôi không thể muốn Bạc Tiêu Dương chứ?”
Bạc Tuấn Phong nheo mắt, những lời này khiến anh muốn bốc lửa.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 279


Anh gắn từng chữ một: “Em muốn ai?”
Vân Giai Kỳ năm chặt tay Bạc Tiêu Dương, đan chặt mười ngón tay vào tay người đàn ông, tuyên bố: “Anh nhìn cho rõ ràng, không thấy sao?
Tôi muốn anh ấy!”
Bạc Tuấn Phong nâng mặt cười, sườn mặt góc cạnh như tượng khắc.

“Được”
Anh cười lạnh một tiếng: “Tốt lắm”
Đột nhiên Bạc Tuấn Phong đi đến chỗ Bạc Tiêu Dương, giữa hai người đàn ông bị một cái bàn trà bằng gỗ chắn ngang, anh cũng không thèm liếc nhìn một cái, giơ chân đạp mạnh cái bàn trà qua một bên.

“Loảng xoảng”
“Rầm”
Cùng với âm thanh đỉnh tai nhức óc, bàn trà trực tiếp bị người đàn ông đạp đổ trên đất.

Trần Khánh Linh bị hoảng sợ ngã qua một bên, lạnh run người.

Ly rượu, bình rượu, khay hoa quả bằng sứ quý giá đều bị rơi vỡ tan trên đất.

Tân Khải Trạch đứng bên cạnh kinh hồn bạt vía!

Anh ta chưa bao giờ thấy dáng vẻ đáng sợ như thế của Bạc Tuấn Phong, anh ta vội vàng bước lên, chắn trước mặt anh, ý đồ bình ổn lửa giận của anh: “Tổng giám đốc Bạc, anh bình tĩnh một chút.

.


Anh sợ Bạc Tuấn Phong mất khống chế sẽ làm bị thương Bạc Tiêu Dương!
Bạc Tuấn Phong bị anh ta ngăn lại, anh hạ mắt nhìn về phía Tân Khải Trạch, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng: “Tránh ra.

.


“Tổng giám đốc Bạc, có việc gì từ từ nói, chuyện này phải nói cho rõ ràng, việc lớn hóa nhỏ…”
Anh ta còn chưa kịp nói xong, Bạc Tuấn Phong kéo lấy cà vạt của anh ta: “Cậu dám làm trái lời tôi?”
Tân Khải Trạch nhìn đôi mắt đen lạnh lẽo của người đàn ông, đôi đồng tử co rụt lại: “Tổng giám đốc Bạc…”
“Câm miệng!”
Bạc Tuấn Phong đẩy mạnh Tân Khải Trạch ra!
Tân Khải Trạch lảo đảo lùi lại vài bước, xém chút nữa là bị té lăn ra đất.

Trên đất trải đầy mảnh thủy tinh và mảnh sứ vỡ, Lục Tê Đông sải bước tiến lên đỡ lấy anh ta, lúc này anh ta mới may mắn không ngã lên đống đổ vỡ.

Xong rồi!
Tất cả mọi người đều biết mọi chuyện đã nằm ngoài tâm kiểm soát rồi!
Ngay cả Tần Khải Trạch cũng không thể ngăn được Bạc Tuấn Phong.

Anh ta chính là thân tín của Bạc Tuấn Phong!
Vân Giai Kỳ cả giận nói: “Bạc Tuấn Phong, anh điên rồi!”
Bạc Tuấn Phong chụp lấy cổ tay của cô, kéo cô đến trước mặt: “Đến lúc này rồi em vẫn còn tâm tình quan tâm người khác sao?”
“Anh dựa vào cái gì mà giận cá chém thớt người khác chứ?” Vân Giai Kỳ giằng tay lại, nhưng lại phát hiện lực tay của người đàn ông này thật đáng sợ, thậm chí cô còn không thể giấy ra được.

“Không muốn anh giận cá chém thớt thì đừng làm trái lời anhl”
Bạc Tuấn Phong vô cùng bá đạo, vào thời khắc này nó càng được thể hiện rõ ràng.

“Buông tay!” Vân Giai Kỳ ra lệnh cho anh buông tay.

Bây giờ cô cũng đang tức giận.

Bạc Tiêu Dương cũng đi đến đây, cầm lấy tay kia của Vân Giai Kỳ, cố gắng bảo vệ cô phía sau lưng.

Bạc Tuấn Phong không buông tay còn dùng sức mạnh hơn, Vân Giai Kỳ cảm thấy cổ tay mình sắp bị anh bẻ gãy đến nơi rồi.
 
Back
Top Bottom