Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 320


Vân Giai Kỳ ôm lấy bả vai mình thật chặt, cảm giác giống như chỉ trong một giây, cô sẽ ngã nhào trên mặt đất.

“Không thể nào”

Cô cần môi, nói từng câu đứt quãng: “Tống Hạo Hiên nói Mạn Nhi là con gái của tôi… Anh ấy đã nói… Mạn Nhi rõ ràng…”

Tân Khải Trạch giải thích: “Anh Tống vẫn luôn lừa cô.

Anh ta sợ trong lòng cô sẽ bị tổn thương nặng, cho nên mới lừa cô.

Tờ giấy báo.

cáo giám định kia, cũng là giả”

“Âm” một tiếng.

Lại là một tiếng vang thật lớn.

Sấm chớp rền vang, dường như đem màn đêm sáng lên giống như ban ngày.

Trong phút chốc, bầu trời đêm giống như vực thẳm vô tận, để lại mưa to như trút nước.

Vân Giai Kỳ nhếch đôi môi đỏ mọng, lại đột nhiên bật cười.

“Các ngươi đều lừa gạt tôi”

Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong tràn trề nỗi thất vọng: “Anh lừa tôi, Tống Hạo Hiên cũng lừa tôi, các ngươi đều lừa tôi.”

“Vân Giai Kỳ”

Bạc Tuấn Phong đưa tay ra, muốn ôm cô vào trong ngực nhưng Vân Giai Kỳ hung hăn gạt phăng ta anh ra, thét lên chói tai: ‘Không được động vào tôi.”

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong cứng đờ.

“Bạc Tuấn Phong, anh còn muốn cái gì ở tôi nữa đây? Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với anh.

Cho đến nay, nhà họ Vân lợi dụng tôi, nhà họ Bạc lợi dụng tôi, anh cũng lợi dụng tôi, Tống Hạo Nhiên cũng nói dối tôi.”

Cô nâng mu bàn tay lên, dùng sức lau đi nước mưa và nước mắt trên khóe mi, cả người đang phát run.

“Các người còn muốn đào ra cái gì ở trên người tôi? Được cái gì?

Trừ Mạn Nhị, cái gì tôi cũng đều cho các ngươi được, nhưng tại sao lại là Mạn Nhi Vân Giai Kỳ giống như con thú nhỏ bị thương vậy, khàn cả giọng nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, giận dữ hét lên: “Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Tại sao các người phải lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao?”

Máu toàn thân chảy ngược l*n đ*nh đầu.

Vân Giai Kỳ với một đôi mắt giăng đầy tia máu, giống như khóc đến chảy máu mắt vậy.

“Có phải anh đã sớm biết Mạn Nhi không phải là con gái của tôi, cho nên anh một mực vẫn luôn gạt tôi không? Các người nhìn tôi giống như nhìn một người ngu vậy, nhìn một chuyện hài hước vậy.

Nhưng nếu các người đã muốn lừa tôi, tại sao không lừa tôi cả đời đi?”

Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, bên tai bất thình lình vọng về thanh âm nhẹ nhàng non nớt của Mạn Nhi.

“Mẹ, Mạn Nhi mãi mãi sẽ không rời khỏi mẹ”

“Mẹ, mẹ có nhà, nơi nào có Mạn Nhị, nơi đó chính là nhà của mẹ, nơi nào có mẹ, nơi ấy chính là nhà của Mạn Nhi”

Cô bảo vệ Mạn Nhi, hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, năm năm, cô dốc hết tất cả, muốn cho Mạn Nhi một ngôi nhà ấm áp.

Mạn Nhi chính là niềm an ủi duy nhất trong lòng cô.

Nhưng dù vậy, ngay cả Mạn Nhi, Bạc Vân cũng tàn nhẫn cướp đi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 321


“Bạc Tuấn Phong, tôi không tin.

Các người nhất định là muốn cướp Mạn Nhi đi.

Tôi biết Bạc Vân coi thường tôi, tôi là do gái nhảy nuôi lớn, tôi trời sinh đã hèn mọn, nhưng Bạc Vân có gì thì cứ nhắm về tôi, không cho phép cướp Mạn Nhi của tôi đi”
Vừa nói, Vân Giai Kỳ liền đẩy Bạc Tuấn Phong ra, xông ra ngoài.

Cô mất khống chế, muốn đi tìm Mạn Nhi, sau đó ôm thật chặc vào.

trong ngực, không để cho bất kỳ người nào cướp đi.

Nhưng trời đất lớn như vậy, cô biết phải đi chỗ nào tìm Mạn Nhi đây?
“Vân Giai Kỳ”
Một loạt tiếng bước chân nhanh chóng đuổi tới.

Vân Giai Kỳ chạy thật nhanh, dưới chân dẫm qua vô số vũng nước, nhưng bất thình lình bị bậc thang cản đường, ngã lộn nhào một cái, chật vật ngã xuống vũng nước.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy cô bị ngã vào vũng nước, lập tức đuổi theo, ôm cô rồi bế lên.

Người đàn ông cúi đầu, nhìn người phụ nữ đang cuộn thành một cục trong ngực, mặt dính đầy bùn lầy, đôi mắt cũng trống rỗng, mông lung không có một điểm nhìn nào.

Cô ngước mắt, nhìn bầu trời đêm mưa to như thác đổ, hạt mưa lớn như hạt đậu, rơi vào trong hốc mắt của cô, lại cùng nước mắt dọc theo khóe mắt không ngừng rơi xuống, trong mắt khô khốc.

Vân Giai Kỳ hơi nheo mắt lại, chóp mũi chua xót và đau nhói.

Ánh mắt cô bị dính nước mưa, một khoảng mờ mịt.

Trong tầm mắt mơ hồ, cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, khóe miệng vẽ ra một vòng cung tuyệt vọng: “Bạc Tuấn Phong, tôi… hận anh”
Tôi hận anh.

Hai chữ cuối cùng dường như là từ trong kẽ răng nặn ra vậy.

Tân Khải Trạch lập tức bung dù, che trên đỉnh đầu của Bạc Tuấn Phong, thấy Vân Giai Kỳ co rúc ở trong ngực người đàn ông, giống như là linh hồn cô đã bị rút sạch vậy nói: “Tổng giám đốc Bạc, nhanh đi về đi, đừng để bị cảm lạnh”
Bạc Tuấn Phong im lặng không lên tiếng đem cô bảo vệ ở trong ngực, bế lên, trở về biệt thự.

Người giúp việc đứng ở bên trong cửa, nơm nớp lo sợ, thấy Bạc Tuấn Phong tựa như một trận gió vọt vào, bọn họ lập tức đóng cửa lại, theo sát phía sau.

“Chuẩn bị nước nóng”
“Vâng Trong phòng tắm, người giúp việc đem nước nóng đổ đầy bồn tắm.

Bạc Tuấn Phong giúp cô cởi hết áo quần, ôm cô bỏ vào trong bồn tấm, Vân Giai Kỳ cúi đầu, tựa vào bên cạnh bồn tắm, vẻ mặt một mảnh u ám.

Rõ ràng cô bị anh ôm ngồi ở trong bồn tắm, cả người đều bị nước nóng bao vây, nhưng tay cô vẫn luôn lạnh như băng.

Bạc Tuấn Phong đem tay cô bao bọc ở lòng bàn tay mình, nhưng cô dường như không có phản ứng, cả người giống như mất hồn.

Cô giống như một tượng gỗ cứng đơ, không còn cảm xúc gì.

Bạc Tuấn Phong nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, lại thấy môi của cô run lên cầm cập.

“Giai Kỳ?”
Người đàn ông hôn lên môi cô, cảm thấy có lỗi vô cùng, nhưng không biết nên an ủi cô như thế nào.

Yết hầu của Bạc Tuấn Phong lên xuống, bỗng nhiên anh nghiêng người, đem cô ôm vào trong ngực.

Anh mắc chứng tự kỷ đặc biệt nghiêm trọng của Asperger từ khi còn là một đứa trẻ.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 322


Cho tới bây giờ cũng không thích nói chuyện, không quen biểu đạt, từ nhỏ, có thể sử dụng một chữ để đáp lại vấn đề thì anh tuyệt đối sẽ keo kiệt với chữ thứ hai.

Cho dù là người ngoài có không hiểu, anh cũng sẽ không giải thích dư thừa.

Mặc dù ở trước mặt cô, anh cũng thử nói chuyện, không giống như đối mặt với những người khác, tích chữ như vàng, nhưng cũng cực ít biểu lộ lòng mình.

Không phải là keo kiệt mà là anh không biết biểu đạt.

Dường như một cái ôm thật chặt như vậy có thể giải thích được tâm tư trong lòng anh.

Nhưng Vân Giai Kỳ ngay cả sức lực đẩy anh ra cũng không có.

Cô thê lương cười lên một tiếng, ánh mắt ảm đạm nói: ‘Bạc Tuấn Phong, đã từng có một người phụ nữ, coi anh như sinh mạng của mình, nhưng năm năm trước, anh đã vứt bỏ cô ấy”
Sống lưng Bạc Tuấn Phong cứng đờ.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-322-0.jpg


“Âm” một tiếng sét vang lên.

Âm thanh bàn tay nhỏ võ vào cánh cửa vọng ra từ căn phòng nhỏ trên lầu truyền tới.

Tiếng khóc tuyệt vọng của Mạn Nhi truyền tới: “Thả tôi ra ngoài.

Tôi muốn mẹ.

Hu hu hu… Tôi muốn mẹ…”
Tôi Người giúp việc đứng ở cửa, nghe tiếng khóc tê tâm liệt phế của đứa trẻ tiếng khóc, nhưng lại thờ ơ.

Trong phòng, một khung cảnh tối đen làm người ta phải im lặng.

Mạn Nhi quỳ ở cửa, hai cái tay nhỏ bé không ngừng vỗ vào cửa, ánh mắt vì khóc mà hoàn toàn sưng đỏ, bên người là đĩa thức ăn mà cô bé đã hất đổ.

Người giúp việc mang cơm một ngày ba bữa, tất cả cô bé đều không ăn, toàn bộ đổ đi, lấy chuyện này để chống đối.

Cô bé không muốn ăn những gì bọn họ cho.

Bọn họ đều là kẻ xấu.

Cô không muốn ăn những thức ăn do bọn họ mang tới.

Nhà họ Bạc đã giam lỏng cô bé trong một căn phòng nhỏ này, trong căn phòng không có nổi một ngọn đèn, và chất đầy đống những thứ đồ lặt vặt.

Mạn Nhi vốn dĩ rất sợ bóng tối, ngoài cửa sổ có sấm chớp rền vang, cô bé càng ngày càng nhớ mẹ, càng muốn mẹ.

Mỗi khi có sấm sét, cô bé sẽ sợ hãi đến mức chui vào vòng tay của mẹ, mẹ sẽ ôm cô bé, dỗ dành cô, ở bên tai cô ca hát và ru cô bé ngủ trong vòng tay của mẹ.

Mẹ đang ở đâu?
Tại sao vẫn còn chưa tìm thấy cô bé chứ?
Trong trí tưởng tượng của Mạn Nhị, trong một giây tiếp theo, mẹ sẽ giống như một anh hùng vậy, đột nhiên mở cửa bước vào, ôm cô vào lòng và nói với cô: “Mạn Nhi, đừng sợ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 323


Cứ thế mà ôm lấy nỗi hy vọng này, Mạn Nhi vẫn luôn mong chờ, nhưng trước sau vẫn vậy, đợi mãi mà vẫn không đợi được bóng hình của Vân Giai Kỳ.

Từ sự mong đợi ban đầu, càng về sau là những nỗi bàng hoàng, lo lắng, tuyệt vọng.

Mạn Nhi sợ hãi khóc rống lên, vừa bật khóc, vừa đập cửa muốn đi ra ngoài.

Bạc Thúy Quỳnh bước lên trên lầu.

Cô ta vừa bước tới cửa phòng, cô ta liền lấy khăn tay ra theo bản năng, bịt kín miệng và mũi rồi nói với bọn họ: “Sao ở đây nhiều bụi thế?”
“Cô Thúy Quỳnh…”
“Đây là một nhà kho nhỏ, về cơ bản là nơi chúng ta dùng để cất các đồ lặt vặt, nói chung sẽ không có ai tới đây”
Bạc Ngạn Thiên đưa Vũ Minh và Mạn Nhi về nhà họ Bạc rồi tách hai người ra.

Lúc đầu, Bạc Ngạn Thiên còn có kiên nhẫn để cho người khác tới dỗ dành Mạn Nhi, nhưng Mạn Nhi không ăn mềm, cứ một mực muốn mẹ, ông cụ cũng không có nhiều kiên nhẫn dỗ cô bé như vậy.

Nhìn thấy cô bé không biết tốt xấu, rượu mời không uống mà thích uống rượu phạt, liền kêu người đem đứa nhỏ lên nhốt trên phòng trên lầu, đóng chắc của phạt.

Trẻ nhỏ mà, dù sao cũng biết sợ, đói một hai ngày thì sẽ biết điều hơn.

Nhưng không nghĩ tới, những bữa ăn được mang lên, lại bị Mạn Nhi hất đổ hết lần này đến lần khác.

Bạc Ngạn Thiên hoàn toàn đã bị chọc giận.

Ông ta chưa từng thấy một kẻ nào khó giải quyết đến như vậy, vì thế, ông ta đã hạ lệnh, không được thả Mạn Nhi cho đến khi ông ta hủy bỏ lệnh cấm.

Mạn Nhi đã bị nhốt trong căn phòng tối trên lầu cả ngày nay.

“Cô Thúy Quỳnh, cô làm gì ở đây? Nơi này rất bẩn, đừng làm vấy bẩn váy vàng của cô.”
“Ồ.

Tôi tới đây xem một chút, thăng nhóc này đã ăn gì chưa?”
Bạc Thúy Quỳnh lấy khăn mùi xoa che mũi, nhìn một lượt trong phòng, nghe thấy Mạn Nhi vẫn đang khóc không ngừng, không khỏi nhíu mày hỏi: “Sao lại khóc thành ra thế này?”
“Con bé muốn mẹ”

Người giúp việc thở dài một cái: “Đứa nhỏ tính tình bướng bỉnh, thứ gì cũng không chịu ăn, không có lệnh thả ra của ông cụ, chúng tôi cũng không dám ôm cô bé ra ngoài.”
“Mở cửa ra, để cho tôi đi vào.”
“Cô Thúy Quỳnh”
“Mở cửa”
“Dạ”
Người giúp việc mở cửa ra.

Khoảnh khắc cánh cửa vừa mới mở ra, Mạn Nhi liền từ dưới đất đứng dậy, cố gắng muốn trốn thoát ra khỏi cửa.

Bạc Thúy Quỳnh lanh tay lẹ mắt nhanh chóng nắm lấy đôi tai của cô bé, Mạn Nhi kêu lên một tiếng, nước mắt chảy dài vì đau: “Oa”
“Chạy đi đâu?”
Bạc Thúy Quỳnh mạnh tay đẩy cô bé trở lại trong phòng, trở tay đóng cửa lại.

Mạn Nhi ngã ngồi trên mặt đất, che chặt vành tai sưng đỏ của mình vì bị Bạc Thúy Quỳnh nhéo, nước mắt lã chả nhìn cô ta: “Cô là ai?”
“Đừng quan tâm tao là ai.

Tao tới đây, chính là để nói cho mày biết, mẹ của mày không cần mày nữa”
Nghe vậy, Mạn Nhi lập tức khàn giọng tố cáo: “Cô nói dối.

Mẹ sẽ không phải không cần tôi.”
Thanh âm non nớt, khóc một ngày, đã sớm khàn cả giọng rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 324


Bạc Thúy Quỳnh cười lạnh một tiếng, bước đến trước mặt Mạn Nhị, từ trên cao nhìn xuống cô bé: “Mày nên yên tĩnh một chút đi.

Nếu đúng là mẹ mày còn cần mày, thì tại sao bây giờ không đến gặp mày?”
“Các người nhốt tôi ở đây, mẹ tôi đương nhiên sẽ không tìm thấy tôi rồi.

Mẹ tôi sẽ không bỏ rơi tôi đâu” Mạn Nhi ủy khuất nói.

“Các người đều là lũ xấu xa.

Đợi cho mẹ tôi tìm được tôi, nhất định mẹ sẽ dạy cho các người một bài học.”
Bạc Thúy Quỳnh nghe vậy giật mình hồi lâu, nhưng sau đó lại cười †o.

Cô ta càng cười lớn, Mạn Nhi càng nhìn cô ta đầy sợ hãi.

“Cô cười cái gì?” Đọc tại truyen.one để ủng hộ chúng mình nhé!
“Tao cười sự ngu ngốc của mày”
Bạc Thúy Quỳnh nói.

“Mày có biết, đây là chỗ nào không?”.

Truyện Gia Đấu
Môi của Mạn Nhi hơi run run.

Cô bé đây chính là nhà của ông chú kia.

Trước kia anh Vũ Minh có dẫn cô tới đây một lần.

Cô bé còn cùng anh trai ở trong này chơi trốn tìm.

Nơi này rất lớn, lúc chơi trốn tìm, không biết tìm chỗ trốn ở đâu, chỉ nhớ là, có một người phụ nữ chỉ cho cô bé trốn trong két sắt.

Sau đó, chợt nghe tiếng “lạch cạch”, két sắt đã bị khóa từ bên ngoài.

Mạn Nhỉ từ từ nhìn kỹ khuôn mặt của Bạc Thúy Quỳnh mới nhớ ra.

Ngày đó khi ở nhà họ Bạc chơi trốn tìm, người mà Mạn Nhi tình cờ gặp chính là cô ta.

Chính cô ta là người bảo cô bé trốn vào trong két sắt.

Bả vai của Mạn Nhi co rúm lại.

Cơ thể cô bé cũng hơi co lại một chút, nhìn người phụ nữ đứng trước mặt giống như mụ phù thủy trong chuyện cổ tích vậy.

Bạc Thúy Quỳnh từ từ ngồi xuống, nhìn thẳng cô bé: “Mày nghĩ có thể gặp mẹ sao?”

Mạn Nhi mím chặt môi, không nói lời nào.

Mẹ đã dặn rồi, không được nói chuyện với người xấu.

Mình cũng không cần tiếp chuyện với người phụ nữ xấu xa này.

“Vậy mày có muốn gặp anh Vũ Minh không?”
Đôi mắt của Mạn Nhi hơi cụp xuống, theo tự nhiên liền nói khẽ: “Muốn”
Nói xong, cô bé liền nhìn Bạc Thúy Quỳnh cảnh giác.

“Chỉ cần mày vâng lời, tao sẽ dẫn mày đi gặp Vũ Minh, được không?”
Mạn Nhi vừa nghe thấy có thể gặp Vũ Minh, đã bán tính bán nghỉ: “Cô lừa cháu”
“Tao lừa mày làm gì? Chỉ cần mày ngoan ngoãn, tao sẽ ngay lập tức dẫn mày đi gặp anh Vũ Minh”
Mạn Nhi nói: “Cháu phải thế nào mới xem là ngoan ngoãn đây?”
“Biết điều thì ăn đi, ăn xong rồi tao sẽ dẫn mày đi gặp Vũ Minh”
Mạn Nhi cắn môi, khẽ gật đầu.

Nếu người phụ nữ này thật sự giữ lời hứa dẫn cô bé đi gặp anh Vũ Minh, như vậy, cô sẽ ngoan ngoãn ăn cơm.

Bạc Thúy Quỳnh đứng dậy căn dặn: “Mang đồ ăn vào đi”
Ngập ngừng một chút, cô ta lập tức cảnh cáo Mạn Nhi: “Vâng lời đi, ăn xong tao sẽ cho mày gặp anh Vũ Minh”
Mạn Nhi không nói gì, khóc một lúc rõ lâu, l**m l**m môi.

Khóc suốt một ngày, cô bé đã sớm đói bụng.

Vì thế, cửa vừa đẩy ra, người giúp việc còn chưa đem đồ ăn vào thì đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức khiến Mạn Nhi ch** n**c miếng.

Trong phòng tối chất đầy những đồ lặt vặt, căn bản không có bàn ăn, ghế ngồi, người giúp việc dự định sẽ bún cho cô ăn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 325


Bạc Thúy Quỳnh lạnh lùng nói: “Cứ để xuống đất, để nó tự ăn”
“Đã bảo, cứ để xuống đất, để nó tự ăn mà”
Người giúp việc đành đặt đồ ăn xuống đất.

Mạn Nhi nhìn Bạc Thúy Quỳnh, lại nhìn xuống thức ăn ở trên nền t nhiên sững sờ.

đất, Cô bé phải ăn thế nào bây giờ?
Bạc Thúy Quỳnh nhìn thấy Mạn Nhi chân tay luống cuống, lạnh lùng hỏi: “Mày có thể tự ăn được không?”
“Được”
Nhưng không có bàn ghế, cô bé không biết nên bắt đầu thế nào.

Lời nói của Bạc Thúy Quỳnh mang theo sự thâm hiểm: “Nhìn thấy cún con ăn chưa?”
Mạn Nhhi: “…
“Cún con ăn như thế nào, thì mày ăn như thế.

Chỉ cần mày ăn hết chỗ thức ăn này, tao sẽ dẫn mày đi gặp anh Vũ Minh”
Mạn Nhi sững sờ, ánh mắt dừng lại trên chỗ thức ăn, nhìn trứng gà và bánh mì nướng, nhất thời nuốt nước bọt ực một cái.

Chỉ là một đứa bé năm tuổi thôi, làm sao chịu đói được chứ? Muốn kiên cường thêm nhưng bây giờ ngửi thấy mùi đồ ăn, rốt cuộc Mạn Nhi nhịn không nổi.

Đôi tay nhỏ bé ôm lấy đĩa cơm vào lòng, tay năm lấy bánh mì nướng, không ngừng bỏ vào miệng.

Cô bé vừa ăn vừa khóc, ăn lấy ăn để.

Lúc này, căn bản cô bé không thể từ từ thưởng thức hương vị món ăn nữa rồi, mà là ăn vì mạng sống.

Vừa nhét một miếng vào miệng, đã nhét thêm miếng tiếp theo, làm cho cả miệng phồng lên.

Thức ăn nghẹn trong cổ họng khiến mặt của cô bé đỏ bừng.

Cô bé cầm cốc lên, uống một ngụm sữa lớn, đột nhiên bị sặc.

“Khụ khụ khụ”
Mạn Nhi vừa ho, vừa ch** n**c mắt.

Cô bé mạnh mẽ gạt nước mắt đi, ăn xong liền hào hứng đứng dậy, nhìn Bạc Thúy Quỳnh.

Bạc Thúy Quỳnh nhìn đôi tay còn dính đây thức ăn vừa nôn ra của của cô bé với ánh mắt chán ghét, liền nói với người giúp việc.

“Dẫn nó theo.”
“Vâng”

Người giúp việc bế Mạn Nhi vào lòng.

Cô bé cũng không phản kháng, còn tưởng rằng Bạc Thúy Quỳnh thực sự sẽ dẫn mình đi gặp anh Vũ Minh.

Trong lòng cô bé ngập tràn hi vọng.

Bất luận thế nào, chỉ cần gặp được anh Vũ Minh, cô bé sẽ yên tâm, không thấy sợ nữa.

Bạc Thúy Quỳnh đi trước, người giúp việc bế cô bé đi xuống tầng, vừa đến cửa của một căn phòng trên tầng ba.

Cửa vừa mở, Mạn Nhi đã thấy một đám đàn ông xa lạ ở trong phòng.

Trong đó có mấy người mặc áo khoác trắng có thêu con mắt màu vàng.

Vừa thấy cô bé, bọn chúng liền tiến tới.

Mạn Nhi nhìn xung quanh, không thấy Vũ Minh đâu, thì trong lòng bỗng sốt ruột: “Anh Vũ Minh đâu? Cô lừa cháu.

Cô nói sẽ dẫn cháu đi gặp anh Vũ Minh..”
Cô bé chưa dứt lời đã bị ôm đến ngồi trên một chiếc ghế kỳ quái.

Mấy người đàn ông tiến đến, đem thắt lưng trói chặt chân tay của cô bé.

Mạn Nhi hét lên: “‹ Đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt.

Các người làm gì vậy?
Bụp một tiếng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 326


Một ngọn đèn bật lên ngay trên đỉnh đầu cô bé.

Vẻ mặt của Mạn Nhi hoảng sợ nhìn ánh đèn lờ mờ kia.

Xung quanh tối om, đầu cô bé run run, không thấy rõ bọn họ muốn làm gì.

“Thả.

Thả tôi ra”
“Xuyt”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-326-0.jpg


“Cô bé ngoan, thả lỏng nào…”
“giải “Giải “8 Đôi mắt của Mạn Nhi bỗng vô lực nhắm lại.

Thầy thôi miên từ từ điều khiển cô bé nhẹ nhàng tiến vào trong cảnh vật hư ảo của giấc mơ.

Trong mơ, Mạn Nhi đang mở to mắt.

Nhìn quanh bốn phía, cô bé cảm giác mình đang đứng trên bờ biển, nhìn mặt biển vô tận, cực kỳ tĩnh lặng.

Cô bé cúi đầu, phát hiện bản thân đang đứng trên mặt biển, nhưng lại không bước chân xuống, sợ tới mức lùi lại mấy bước, sóng biển bắn tung tóe xung quanh.

“Đây là đâu?”
“Mẹ ơi?”
Một giọng nói xuất hiện trong giấc mơ.

“Bạn là ai?”
Mạn Nhi sợ hãi xoay người nhìn quanh, không thấy một bóng người.

“Ai đang nói chuyện thế.”
“Bạn tên là gì?”
“Mình… Mình tên là Mạn Nhi”
Giọng nói kia lại chỉ dẫn: “Bạn nhìn xem ai tới kìa?”
Theo hướng của âm thanh, Mạn Nhi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng cách xa khoảng mười mét.

Vân Giai Kỳ quay lưng về phía cô bé, đang đi dạo trên bờ biển.

“Mẹ”
Mạn Nhi tuyệt vọng lao đến hướng của Vân Giai Kỳ.

“Mẹ, đừng bỏ Mạn Nhi lại”
Mạn Nhi vừa khóc, vừa đuổi theo Vân Giai Kỳ.

Chạy mãi mới đuổi kịp, Mạn Nhi thận trọng nắm lấy vạt áo của cô.

Vân Giai Kỳ đột nhiên quay người.

Cô bé nhìn thấy đúng là khuôn mặt quen thuộc của mẹ nhưng trên mặt lại mang một biểu cảm hung ác xa lạ.

Bốp, tay của cô bé bị gạt phắt ra.

“Đừng chạm vào tao.”
“Mẹ”
Mạn Nhi sợ hãi, còn muốn nói gì đó, người phụ nữ kia lại lạnh lùng ngắt lời của cô bé: “Tao không phải mẹ của mày”
“Mẹ, là con mà, con là Mạn Nhi.

Mẹ không nhận ra con sao?”
Mạn Nhi khóc lớn: “Nơi này thật khủng khiếp, Mạn Nhi rất sợ.

Mẹ ôm một cái, hu hu hu, mẹ ôm con một cái đi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 327


Mạn Nhỉ bất lực vươn tay về phía cô ta nhưng người phụ nữ kia lại túm lấy cổ áo cô bé, khàn giọng quát lớn: “Mày nhận nhầm rồi, tao không phải mẹ của mày.

Cút ngay”
Nói xong, người phụ nữ đột ngột đẩy cô bé ra.

Trong giây lát, Mạn Nhi bị rơi vào khoảng không, bị người phụ nữ đẩy xuống biển.

Vô số sóng biển xô vào bờ.

Trong nháy mắt Mạn Nhi đã bị nước biển nhấn chìm.

Nước biển mặn chát, không ngừng tràn vào khoang miệng của cô bé.

Cô liều mạng giãy giụa.

Cả người bị chìm dần xuống đáy biển.

Mẹ ơi…
Đừng bỏ con lại.

Trong phòng, Mạn Nhi bị trói chặt trên ghế, lo lắng vùng vẫy.

Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán.

“Mẹ ơi, đừng bỏ con lại”
Thầy thôi miên lập tức thu lại chiếc đồng hồ, đối với Mạn Nhi đang bị thôi miên trong mộng cảnh nói: “Vân Giai Kỳ không phải mẹ của cháu”
Mạn Nhi đột nhiên im lặng, đột nhiên một hàng nước mắt chảy xuống.

Miệng cô bé vô thức lặp lại: “Cô ấy không phải mẹ của cháu”
“Mẹ của cháu, tên là Vân Ngọc Hân.

Cô ấy mới đúng là mẹ ruột của cháu”
“Vân Ngọc Hân mới là mẹ của cháu”
Thầy thôi miên dần dần truyền vào những ký ức mới cho Mạn Nhi.

“Vân Giai Kỳ là người phụ nữ xấu xa.

Cô ta đã cướp cháu đi từ tay mẹ ruột, giả làm mẹ của cháu.

Cô ta là giả mạo”
“Cô ấy là mẹ giả”
“Vân Ngọc Hân mới chính là mẹ ruột của cháu.

Cô ấy rất yêu cháu.

Bây giờ cháu đã trở lại với mẹ ruột của mình”
Mạn Nhi đột nhiên ngừng chuyển động, Bạc Thúy Quỳnh đứng bên cạnh, quan sát nhất cử nhất động của thầy thôi miên, bỗng nhiên cảm thấy không rét mà run.

Thầy thôi miên này là do Bạc Ngạn Thiên mời về, thuộc hàng cao thủ thôi miên, có thể thông qua thôi miên, bóp méo ký ức của người khác.

Nhất là đối với một đứa bé năm tuổi, chức năng ghi nhớ của đại nấc rất yếu ớt, dùng thêm thủ đoạn thôi miên, xóa đi ký ức nguyên bản của Mạn Nhị, thay vào đó bằng những ký ức giả.

Bạc Thúy Quỳnh thấy đột nhiên Mạn Nhi yên tĩnh lại, lúc vừa mới tiến vào trong giấc mộng, cô bé sẽ còn bất an, sẽ còn vùng vẫy, nhưng thôi miên dần sâu hơn.

Đi vào thì cô bé đã không nhúc nhích nữa, ở trong giấc mộng, não mạnh mẽ mà loại bỏ đi ký ức vốn có, cưỡng chế tước đoạt hết tất cả những ký ức vốn thuộc về Vân Giai Kỳ trong não của cô bé.

Tất cả những ký ức tốt đẹp có liên quan đến Vân Giai Kỳ bị quét sạch không còn gì giống như bị vòi rồng tấn công.

Đột nhiên nhà thôi miên tắt đèn.

Trong bóng tối, giọng nói của nhà thôi miên u ám vang lên.

“Người bạn nhỏ, cháu tên là gì?”
Giọng nói vốn ngây thơ đáng yêu của Mạn Nhi đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Tôi tên là Bạc Mạn Nhi”
“Cha của cháu là ai?”
“Bạc Tuấn Phong”
Trên mặt của nhà thôi miên vui mừng, ngay sau đó lại hỏi: “Mẹ của cháu tên gì?”
Sau một khoảng thời gian ngắn yên lặng như tờ thì Mạn Nhi giống như một con rối đã bị cướp mất linh hồn: “Vân Ngọc Hân”
Nhà thôi miên cười cười, dẫn dắt từng bước mà hỏi: “Cháu có còn nhớ Vân Giai Kỳ là ai không?”
“Cô ta là người phụ nữ xấu xa”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 328


Mạn Nhi cắn răng nghiến lợi nói: “Một người phụ nữ rất xấu xa, rất xấu xa.

Tôi hận cô ta”
Nửa đêm đột nhiên giông tố ngừng lại.

Vân Giai Kỳ bị sốt suốt cả đêm.

Sức khỏe của cô vẫn luôn rất tốt, hiếm khi bị cảm mạo, nhưng mà lần này phát sốt lại sốt cao đến bốn mươi độ.

Bác sĩ tư nhân truyền nước biển cho cô, tiêm thuốc hạ sốt, rồi lặp đi lặp lại, sau khi hạ sốt thì nhiệt độ mới trở lại bình thường.

Bạc Tuấn Phong cũng ở bên cạnh không chợp mắt cả đêm.

Lúc Vân Giai Kỳ sốt đến mơ màng, mơ hết ác mộng này đến ác mộng khác, đổ mồ hôi lạnh cả người.

Lúc sáng sớm.

Lâm Thanh Thủy vội vàng chạy.

Người hầu ngăn lại không cho cô ta vào, Lâm Thanh Thủy khẩn trương nói: “Tôi có việc gấp cần phải tìm tổng giám đốc Bạc”
“Bây giờ tổng giám đốc Bạc đang chăm sóc cô Vân Giai Kỳ, không cho phép bất cứ ai đi vào”
“Tôi cũng không được vào sao? Tôi là thư ký bên người của tổng giám đốc Bạc, tôi có chuyện quan trọng phải tìm tổng giám đốc Bạc.

Chuyện này liên quan đến Thiên Ngạo, nếu như công ty xảy ra chuyện gì thì các người có gánh vác nổi không?”
Người hầu mặt đối mặt nhìn nhau, cũng không dám kiên quyết ngăn cản.

Nếu như thật sự xảy ra sai lầm gì thì đúng là bọn họ không gánh vác nổi.

Lâm Thanh Thủy đi lên lầu, đi đến trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

Trong phòng truyền đến giọng nói hơi mệt mỏi của Bạc Tuấn Phong: “Ai đó?”
“Tổng giám đốc Bạc, là tôi”

Trong phòng không có tiếng động nào.

Lâm Thanh Thủy bất an lo sợ canh giữ ở ngoài cửa, chỉ là một lúc sau có tiếng bước chân truyền đến, Bạc Tuấn Phong đi đến cửa, mở cửa ra, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Lâm Thanh Thủy thì nhíu mày một chút: “Có chuyện gì?”
“Hội đồng quản trị tuyên bố tổ chức lễ kỷ niệm, tất cả cổ đông đều đang ở đó chờ anh”
“Không rảnh”
“Ông cụ Bạc cũng đang ở đó, anh không thể không đi” Lâm Thanh Thủy nói.

Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, nhìn thoáng qua Vân Giai Kỳ ở trên giường, bây giờ cô vẫn chưa hạ sốt, không thể rời đi được.

Lâm Thanh Thủy thấy vậy thì nghi ngờ nói: “Cô Vân Giai Kỳ sao rồi?”
“Sốt cao”
Cô ta lập tức xung phong nhận việc nói: “Anh cứ đến Thiên Ngạo trước đi, em sẽ ở lại đây chăm sóc cho cô Vân Giai Kỳ”
“Cô sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Cô biết rõ cô ấy không muốn nhìn thấy cô”
Lâm Thanh Thủy nói: “Bây giờ cô ấy đang sốt cao, vẫn chưa tỉnh, đợi khi cô ấy tỉnh lại tôi sẽ tự giác tránh đi, sau đó thông báo cho anh biết.

Tóm lại, chuyện của công ty quan trọng, anh mà không đi, lỡ như ông cụ Bạc nổi trận lôi đình trách tội xuống thì..”
Cô ta càng nói thì càng nghiêm trọng.

Mày kiếm của Bạc Tuấn Phong nhíu lại, quay vào phòng, anh cúi người, giữ lấy gáy của cô, kề trán mình sát vào trán của cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 329


Trong khoảng thời gian ngắn nhiệt độ vẫn chưa hạ xuống.

Bạc Tuấn Phong đứng dậy, không quay đầu lại mà nói với Lâm Thanh Thủy: “Cô canh giữ bên ngoài cửa, không được vào trong, xảy ra chuyện gì thì báo lại với tôi ngay.”
Ánh mắt của Lâm Thanh Thủy có chút mập mờ, gật đầu nói: “Tôi đã biết, tôi sẽ ở ngoài giữ cửa”
Bạc Tuấn Phong quay người rời đi.

Lâm Thay Thủy nghe tiếng động cơ chiếc xe có rèm che ở dưới lầu càng lúc nhỏ dần, lúc này này cô ta mới xoay người, đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.

Vân Giai Kỳ nằm trên giường, ống truyền dịch quấn quanh cánh tay, hẳn là đang truyền nước.

Lâm Thanh Thủy đi đến bên giường, nhìn sắc mắt đặc biệt tiều tụy của Vân Giai Kỳ, sau đó nghĩ đến dáng vẻ huênh hoang khoác lác của Vân Giai Kỳ ở buổi họp mặt lúc trước, cô ta bỗng nhiên nở một nụ cười lạnh tanh: “Vân Giai Kỳ ơi là Vân Giai Kỳ, cuối cùng cô cũng có ngày hôm nay”
Cô ta chậm rãi ngồi xuống mép giường, hai tay khoanh trước ngực.

Vân Giai Kỳ ngủ không sâu giấc, hơn nữa còn không yên ổn, cô loáng thoáng cảm giác được trong phòng có một luồng khí lạnh lẽo, mới từ từ mở mắt ra.

Tiếp xúc đột ngột với ánh sáng làm cho cô không có cách nào mở mắt ra được.

Vân Giai Kỳ khẽ cử động cánh tay, bởi vì đang truyền nước cho nên máu dường như đông cứng lại một bên tay của cô khiến cho nó tê dại vô cùng.

“Tỉnh rồi à?”
Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến giọng nói mang theo vài phần khiêu khích.

Vân Giai Kỳ quay đầu, tâm mắt mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, liền nhìn thấy Lâm Thanh Thủy nhếch mép ngồi ở bên giường, lẳng lặng không lên tiếng đánh giá cô.

“Là cô sao?”
Lâm Thanh Thủy cong môi: “Như thế nào? Tuấn Phong nói cô sốt cao, thần trí nửa mơ nửa tỉnh, tôi thấy đến tôi mà cô còn không nhận ra, xem chừng đầu óc bị nóng đến hỏng rồi đi”
Vân Giai Kỳ chống cánh tay từ trên giường ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía căn phòng.

Bạc Tuấn Phong không có ở đây.

Hèn gì người phụ nữ này mới dám dùng giọng điệu kiểu đó nói chuyện với cô.

Vân Giai Kỳ khẽ cười nhạt một cái: “Cô tới đây để làm gì?”
“Vì sao tôi lại không thể tới đây?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-329-0.jpg


có cảm nhận được cái đau hay không.

Cô nói: “Mạn Nhi là con gái của tôi”
“Chuyện tới bây giờ mà cô vẫn tự lừa mình dối người sao? Mạn Nhi là con gái của Vân Ngọc Hân và Tuấn Phong.

Dù cô có không chấp nhận được sự thật, bằng chứng xác thực cũng đã rất rõ rồi.

Cô không thể không chấp nhận được”
Vân Giai Kỳ: “Mạn Nhi đang ở đâu?”
“Con bé là máu mủ của nhà họ Bạc, đương nhiên là được đưa đến nhà họ Bạc rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 330


Lâm Thanh Thủy nói xong, cô ta đứng dậy nhìn Vân Giai Kỳ, nói ràng mạch: “Vân Giai Kỳ, tôi khuyên cô, sự thật đã phơi bày ra trước mắt rồi, cô có không muốn cũng phải chấp nhận, không thể làm gì khác được”
Vân Giai Kỳ căn bản không có kiên nhẫn nghe đối phương nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.

Mỗi một câu một chữ của cô đều mang theo ngữ khí chất vấn: “Mạn Nhi ở nhà họ Bạc sao? Còn Vũ Minh đâu?”
Lâm Thanh Thủy không kiên nhẫn nói: “Cô còn đối với hai đứa nhỏ này có ý nghĩ gì nữa? Cả hai đứa đều mang trong người dòng máu của nhà họ Bạc, là máu mủ của Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, không có liên quan gì đến cô hết.

Tôi khuyên cô, ít quan tâm đến chuyện này đi.

Nhân cơ hội cuối cùng này cô còn có thể giữ lại một chút thể diện cho mình thì chủ động rời khỏi Tuấn Phong đi, đừng dây dưa không buông anh ấy nữa”
Vân Giai Kỳ cúi đầu, ánh mắt lóe lên.

Vũ Minh và Mạn Nhi đều đang ở nhà họ Bac?
Không có cô ở bên cạnh, chắc chắn Mạn Nhi sẽ rất hoảng sợ.

Không được, cô nhất định phải nhanh chóng chạy đến đó đón Mạn Nhi về nhà.

Vân Giai Kỳ gắt gao nắm chặt ga trải giường, không nói lời nào.

Lâm Thanh Thủy khẽ hạ thấp người, mặt đối mặt với cô: “Cô muốn đi gặp Mạn Nhi sao? Nếu cô đã muốn như vậy thì tôi sẽ đưa cô đến gặp con bé, chỉ cần… chỉ cần bây giờ cô quỳ xuống cho tôi”
Vân Giai Kỳ nghe vậy, lập tức ngẩn mặt ra: “Qùy xuống xin cô?”
Lâm Thanh Thủy ý vị sâu xa nói: “Như thế nào, cô không muốn làm sao? Trừ khi cô không muốn gặp Mạn Nhi”
Vân Giai Kỳ căn môi, bỗng nhiên xốc chăn lên, xoay người bước xuống giường.

Cô nhìn trực diện, chằm chằm vào Lâm Thanh Thủy, đi từng bước.

đến chỗ đối phương, dây truyền dịch quấn trên tay bị cô giựt mạnh, mũi kim còn đang ghim trên da thịt của cô, nhưng dường như Vân Giai Kỳ lại không ý thức được điều đó.

Lâm Thanh Thủy bị ánh mắt của cô dọa lui về sau nửa bước.

Cô ta theo bản năng nói: “Vân Giai Kỳ, tôi khuyên cô đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Nếu cô còn muốn gặp Mạn Nhi thì ngoan ngoãn quỳ xuống cho tôi.

Tôi sẽ đưa cô đi gặp con bé”
“Chỉ cần quỳ xuống thôi? Vậy được” Vân Giai Kỳ hờ hững, lạnh nhạt cười.

Cô đi đến trước mặt Lâm Thanh Thủy, hơi khuyu gối xuống.

Lâm Thanh Thủy thấy cô thật sự sẽ quỳ xuống, bị làm cho đến vô cùng đắc ý nói: “Không phải cô đã từng hỏi tôi như thế nào tôn, như thế nào là tỉ sao? Hiện tại tôi nói cho cô biết, tôi là tôn, còn cô là ti”
Vân Giai Kỳ nghe thế, khóe mắt bất chợt xẹt qua cái nhìn lạnh như băng, cô mạnh mẽ vươn tay cướp lấy chìa khóa xe từ trong tay Lâm Thanh Thủy, nắm chặt đồ trong tay rồi chạy ra ngoài cửa.

Lâm Thanh Thủy còn chưa kịp phản ứng lại, mãi cho đến khi Vân Giai Kỳ chạy xuống dưới lầu rồi cô ta mới lấy lại tinh thần, nhận ra chìa khóa xe đã bị đối phương cưới đi, cô ta vô cùng tức giận lao ra cửa.

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ ở dưới lầu đã phá được sự ngăn cả của người hầu, tùy tiện cầm lấy cái áo khoác của Bạc Tuấn Phong ở phòng khách, vừa đi vừa khoác lên người, nhanh chóng đi đến chỗ xe của Lâm Thanh Thủy.

“Vân Giai Kỳ, cô đứng lại đó cho tôi.”
Đúng là người phụ nữ không biết tốt xấu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 331


Lúc Lâm Thanh Thủy đuổi theo ra đến cửa, đã nhìn thấy Vân Giai Kỳ ngồi trên xe của mình, khởi động xe.

Lâm Thanh Thủy khẩn trương chạy tới mở cửa xe, nhưng cửa xe đã bị khóa trái.

Vân Giai Kỳ ngồi ở trong xe lạnh lùng nhìn cô ta qua tấm kính thủy tinh, Vân Giai Lỳ lạnh nhạt thốt ra một câu: “Lâm Thanh Thủy, ở trước mặt tôi, cô không đủ năng lực để diễn trò mấy cái trò lừa bịp này đâu”
Nói xong, cô đạp chân ga, chiếc xe chạy thẳng đến Bạc Vân.

Lâm Thanh Thủy do mất đà mà nghiêng ngã, suýt chút nữa là ngã lăn xuống đất.

Chờ đến khi cô ta đứng vững thì chiếc xe cũng đã mất bóng từ lâu.

Chiếc xe băng băng chạy trên con đường rộng rãi.

Vân Giai Kỳ cầm tay lái, cả người đều phát run.

.

Chuyên trang đọc truyện -- TR ÙMtruyện.

--
Những lời nói của Lâm Thanh Thủy vẫn luôn văng vẳng bên tai cô.

“Vân Giai Kỳ, mấy hôm trước cô còn ra oai như vậy, làm sao mà bây giờ lại giống như là chó nhà có đám tang vậ “Cả hai đứa đều mang trong người dòng máu của nhà họ Bạc, là máu mủ của Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, không có liên quan gì đến cô hết”
“Cô không hề ngờ đến, ngay cả đứa con gái của mình cũng không phải là máu mủ ruột thịt của mình”
Trong lúc thất thần, suýt chút nữa cô đã tông phải con mèo hoang đang băng qua đường.

Vân Giai Kỳ lập tức đạp phanh dừng lại, vẫn chưa thể hoàn hồn lại được.

Ánh mắt bất thình lình nhìn thoáng qua chiếc túi Hermes bạch kim mà cô yêu thích đang ở trên ghế phó lái.

Vì sao túi xách của cô lại ở trên xe của Lâm Thanh Thủy được?
Vân Giai Kỳ do dự, ở trong túi xách liên tục tìm kiếm điện thoại di động của mình, nhanh chóng bấm số gọi một cuộc cho Tống Hạo Hiên.

Đầu bên kia rất nhanh đã bắt máy.

“Vân Giai Kỳ? Em đang ở đâu vậy? Anh tìm em đến phát điên rồi đây”
Vân Giai Kỳ gắt gao nắm chặt điện thoại, hỏi: “Tống Hạo Hiên, anh nói cho em biết, em nhất định phải nghe chính miệng anh nói.

Mạn Nhi rốt cuộc có phải là con gái ruột của em không?”
Tống Hạo Hiên: “..”
Đầu dây bên kia là một khoảng không im lặng.

Vân Giai Kỳ giống như là người đi ngược dòng nước nắm chặt lất cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng nói khàn đặc: “Khi đó, không phải anh đã nói, anh đã làm xét nghiệm quan hệ huyết thống cho Mạn Nhi rồi sao? Không phải anh đã nói Mạn Nhi là con gái của em và Bạc Tuấn Phong sao? Em đang nói chuyện với anh đó, Tống Hạo Hiên, anh nói cho em biết đi, em chỉ tin lời anh nói thôi.

Rốt cuộc Mạn Nhi có phải là con gái của em hay không?”
Đầu bên kia điện thoại vẫn luôn duy trì im lặng, giống như thời gian đột ngột dừng lại.

Phải đến một lúc lâu sau, Tống Hạo Hiên mới nhẹ giọng nói: “Giai Kỳ, thật xin lỗi”
“Em không muốn nghe anh nói “Thật xin lỗi’“
Vân Giai Kỳ hoàn toàn mất khống chế, cổ họng cô phát ra tiếng nghẹn ngào, lúc này phòng tuyến tâm lý của cô đã hoàn toàn bị phá vỡ.

“Tại sao tất cả mọi người đều nói ‘Thật xin lỗï’ với em? Em ghét ba từ này, em không muốn nghe thấy nó.

Hu hu hu… Hạo Hiên, anh đừng lừa gạt em… Mạn Nhi là con gái của em có phải không?”
Tống Hạo Hiên im lặng một lúc lâu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 332


Vân Giai Kỳ siết chặt tay lái, giọng nói run rẩy đến mức nói không lời: “Hạo Hiên, anh đừng làm em sợ… Em muốn nghe lời nói thật… Hạo Hiên, anh đừng làm em sợ, em không thể chịu nổi đâu.

Mạn Nhi là con gái của em đúng không? Lúc trước không phải là anh đã nói cho em biết sao?”
“Em cho rằng lúc nhà họ Vân cấy phôi thai vào người em, bọn họ sẽ dùng gen của em sao?”
Lời nói của Tống Hạo Hiên lộ ra mấy phần bất đắc dĩ: “Giai Kỳ, lúc đó anh nói như vậy với em, chỉ là vì… Em bị thương nặng như vậy, anh hy vọng em có thêm một chỗ dựa tinh thần, ít nhất, có thể vượt qua, tiếp tục sống”
Lúc đó, Vân Giai Kỳ bị thương nặng phải năm trong phòng ICU, cô nằm ở đó suốt ba ngày ba đêm.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-332-0.jpg


Vân Giai Kỳ dừng xe trước cửa nhà họ Bạc, còn chưa đậu xe an toàn đã vội vàng tắt máy, lao thẳng đến cổng.

Nhà họ Bạc có an ninh nghiêm ngặt.

Chỉ tính vệ sĩ ở cổng thôi đã sắp xếp đến mười mấy người.

Khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ, bọn họ lập tức chạy đến ngăn cản.

“Cô là ai?”
“Tôi đến tìm Bạc Ngạn Thiên” Vân Giai Kỳ kích động nói.

Thấy Vân Giai Kỳ dám gọi thẳng tên của Bạc Ngạn Thiên, mấy người vệ sĩ quay lại nhìn nhau một lúc.

“Mau tránh ra.

Tôi muốn gặp ông ấy”
“Cô không thể đi vào được.

Có chuyện gì không? Thời gian còn sớm như vậy, ông chủ vẫn còn đang nghỉ ngơi.”
“Tránh ra” Vân Giai Kỳ không muốn nói chuyện với bọn họ, cô cố gắng vượt qua rào cản.

Vệ sĩ tiến lên ngăn cản, Vân Giai Kỳ đụng phải bọn họ, lui về phía sau mấy bước, trong lòng tràn đầy tức giận.

Vệ sĩ lạnh lùng hỏi: “Cô có chuyện gì, sao lại vội vàng, gấp gáp muốn gặp ông chủ của chúng tôi như vậy?”
“Ông ấy cướp con gái của tôi.

Tôi muốn gặp ông ấy”
“Sao ông chủ của chúng tôi lại cướp con gái của cô được?”
Vệ sĩ vừa dứt lời thì một quản gia ở trong nhà dừng chuyện trong tay lại, bước tới, nhìn Vân Giai Kỳ đánh giá một lúc, hỏi: “Cô chính là Vân Giai Kỳ?”
“Đúng vậy”
“Ông chủ biết cô sẽ tới, cô đợi một lát, tôi sẽ đi thông báo.”
Quản gia nói xong lập tức xoay người đi thông báo.

Vân Giai Kỳ bất an đi tới đi lui ngoài cửa, mấy lần cô mất kiên nhẫn lại muốn xông vào nhưng đều bị vệ sĩ lập tức ngăn lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 333


Mặc dù cô đã cố gắng duy trì sự bình tĩnh của mình, nhưng dường như trong lòng cô có thứ gì đó đang sụp đổ từng chút một.

“Cô Vân Giai Kỳ”
Phía sau truyền đến giọng nói của Doãn Lâm.

Vân Giai Kỳ quay người lại, nhìn thấy xe của anh ta đã đậu cách đó hơn mười mét, anh ta dẫn theo năm người vệ sĩ đến gần Vân Giai Kỳ.

Anh ta bị thương khắp người.

Vân Giai Kỳ cau mày, đi tới nhìn anh ta một lượt: “Lâm, vết thương trên người anh là có chuyện gì vậy?”
“Tối hôm đó, Bạc Ngạn Thiên dẫn người đến đưa Vũ Minh và Mạn Nhi đi”
Doãn Lâm nói, vô cùng tự trách bản thân: “Bọn họ có quá nhiều người, tôi không thể ngăn cản được, xin lỗi: Ánh mắt Vân Giai Kỳ lóe lên một chút.

Phía sau, quản gia bước ra cửa và nói: “Cô Vân Giai Kỳ, ông chủ mời cô vào.”
Vân Giai Kỳ xoay người vừa định rời đi, Doãn Lâm lập tức đi theo.

Quản gia đưa tay ra ngăn lại: “Từ từ”
Vân Giai Kỳ dừng lại: “Có chuyện gì?”
“Một mình cô đi vào là được rồi, cô dẫn theo nhiều vệ sĩ đi vào nhà họ Bạc như vậy là muốn làm gì sao?”
Doãn Lâm nói: “Tôi không yên tâm để cô đi vào một mình”
Vân Giai Kỳ nói: “Không sao, anh ở lại đây đi, tôi đi vào một mình”
“Không được”
Doãn Lâm nắm chặt lấy cánh tay của cô, khuôn mặt tuấn tú hơi trâm xuống: “Tôi không yên tâm”
Quản gia nói: “Nhà họ Bạc không phải là đầm rồng hang hổ, cô Vân Giai Kỳ đã dám tới, chẳng lẽ còn phải sợ hãi lo lắng như vậy sao? Nhưng muốn dẫn theo người, có thể, nếu thực sự muốn dẫn, chỉ cho phép cô dẫn theo một người đi vào.”
Doãn Lâm nghe vậy lập tức nói: “Tôi đi vào cùng với cô.”

“ừ”
Doãn Lâm đi theo phía sau Vân Giai Kỳ, vào nhà.

Vân Giai Kỳ vừa bước vào cửa lập tức nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên đang ngồi ở trong đại sảnh rộng lớn, ông ta mặc một bộ quần áo kiểu dáng Tôn Trung Sơn băng gấm, ngồi trên ghế bành, uống trà buổi sáng do người giúp việc chuẩn bị.

Nghe thấy tiếng bước chân của Vân Giai Kỳ, ông cụ cũng không ngẩng đầu lên, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Đến rồi à?”
Vân Giai Kỳ đứng vững bước chân, hít một hơi thật sâu, hỏi: “Mạn Nhi đang ở đâu?”
Bạc Ngạn Thiên nặng nề đặt tách trà xuống, giọng điệu lộ ra vẻ uy nghiêm không thể xem thường: “Chú ý đến từ ngữ và giọng điệu khi cô nói chuyện với tôi.

Cho dù cô không để người trưởng bối là tôi vào mắt, nhưng nơi này chính là nhà họ Bạc, còn tôi là chủ nhân của nhà họ Bạc.

Cô đang dùng thái độ gì để nói chuyện với tôi vậy?”
Vân Giai Kỳ nghĩ đến Mạn Nhi đang ở trong tay ông ta, cô nhắm hai mắt lại, thái độ trở nên cung kính hơn một chút: “Ông Bạc”
“Quỳ xuống rồi mới nói chuyện với tôi” Bạc Ngạn Thiên hừ lạnh một tiếng.

Vân Giai Kỳ siết chặt nắm tay..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 334


Năm năm qua cô chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Nhưng vì Mạn Nhi, cô cắn chặt hàm răng, quỳ một chân xuống đất, giãng co một lúc lâu mới quỳ xuống đất bằng cả hai chân.

Doãn Lâm vô cùng kinh ngạc: “Cô Vân Giai Kỳ”
Cô ấy thực sự đã quỳ gối với Bạc Ngạn Thiên.

Vân Giai Kỳ không để ý đến sự ngăn cản của Doãn Lâm, cô ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên: “Ông Bạc, bây giờ tôi đã có đủ tư cách để nói chuyện với ông chưa? Mạn Nhi đang ở đâu? Tại sao ông lại muốn bắt Mạn Nhi đi.

Con bé là con gái của tôi.

Tôi đến để đưa con bé về”
Bạc Ngạn Thiên nheo mắt lại quan sát cô.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi biết ông đang nghĩ gì.

Ông yên tâm, chỉ cần ông để cho tôi dẫn Mạn Nhi đi, từ nay về sau, tôi sẽ giữ khoảng cách với cháu trai ngoan của ông.

Ông yên tâm, tôi cũng không có hứng thú với vị trí mợ chủ của nhà họ Bạc.

Chỉ cần ông trả Mạn Nhi lại cho tôi, tôi sẽ không xen vào cuộc sống của anh ấy nữa”
“Ha ha.

Xem ra đứa nhỏ Mạn Nhi này có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng cô”
Bạc Ngạn Thiên mở miệng nói một câu đầy hàm ý, ông ta chậm rãi đứng lên từ ghế bành, đi tới trước mặt của cô: “Vân Giai Kỳ, có chuyện này tôi còn chưa kịp nói cảm ơn cô”
Vân Giai Kỳ mím chặt đôi môi đỏ mọng, ngẩng đầu lên.

“Đứa nhỏ Ngọc Hân này, tôi nhìn nó từ bé đến lớn, vô cùng yêu thương.

Nhưng mà lúc đó trái tim của con bé không tốt, cho nên may mà có cô, thay con bé sinh con cho Tuấn Phong.

Một chuyện này, nhà họ Bạc coi như cô đã vất vả, có công lao lớn, tôi không so đo một loạt sự việc mà cô đã làm trong khoảng thời gian này nữa”
Một loạt sự việc chính là đề cập đến việc tát Bạc Tuấn Phong trước mặt ông ta.

Ép buộc Vân Ngọc Hân nhảy lầu, và chuyện đập xe của Bạc Thúy Quỳnh.

Ông ta có thể bỏ qua mọi chuyện.

Vân Giai Kỳ nghe vậy, cô cảm thấy vô cùng nực cười: “Ồ? Vậy tôi đây cần phải thật lòng cảm ơn ân tình của ông cụ Bạc đây rồi?
“Cô không cần thiết phải dùng loại giọng điệu như thế này để nói chuyện với tôi.

Thằng bé Tuấn Phong quả nhiên là bị cô cho ăn bùa mê thuốc lúa, bộ dạng này của cô, có cho tôi cũng không cần”
Bạc Ngạn Thiên sao lại có thể nghe không hiểu được hàm ý châm chọc trong lời nói của đối phương, quay lưng lại, cười lạnh n‹ cô là người có công với nhà họ Bạc và nhà họ Vân, nhưng nếu sau này cô còn dám làm ra những chuyện khác người như vậy, thì tôi sẽ không dung túng bỏ qua”
Nói xong, ông ta lại nghiêng người, dùng ánh mắt khinh thường liếc Vân Giai Kỳ một cái.

“Nhưng thủ đoạn của cô quả thật là ghê gớm, ngay cả đứa bé như: ‘Vũ Minh mà cũng bị cô lừa gạt.

Đã nhiều năm như vậy, cô dàn dựng nên vụ tai nạn xe hơi để trốn khỏi Quốc Hoa nhiều năm như vậy, còn mang theo con gái của Tuấn Phong và Ngọc Hân.

Đừng tưởng rằng tôi không biết mưu mô của cô là gì”
Vân Giai Kỳ gắt gao trừng mắt nhìn ông ta, một chữ cũng không nói thêm..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 335


“Hiện tại nói với cô những chuyện này cũng vô dụng cả rồi.

Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, đối với việc cô đã làm trong quá khứ, tôi có thể vì là chuyện cũ mà bỏ qua.

Nhưng sau này nếu cô còn dám l* m*ng, đừng tưởng rằng có Tuấn Phong bảo vệ cô một lần thì có thể bảo vệ cả đời”
“Hiện giờ ở nhà họ Bạc, không phải chỉ do một mình thằng bé quyết định toàn bộ.

Tuy tôi đã lớn tuổi, từ chức, nhưng một khi đã muốn đối phó với cô thì ai dám ra mặt bảo vệ?”
Bạc Ngạn Thiên dõng dạc n sức khiến người ta đỉnh tai nhức óc.

Đôi môi đỏ hồng của Vân Giai Kỳ đã sớm trắng bệch không còn chút máu.

Âm thanh không quá lớn nhưng lại đủ Cô nói: “Tôi nói rồi, chỉ cần trả Mạn Nhi lại cho tôi, tôi có thể lui một ngàn bước, sau này, tôi với nhà họ Bạc các người nước sông không phạm nước giếng.

Tôi chỉ cần Mạn Nhi”
Bạc Ngạn Thiên hỏi lại: “Cô dựa vào cái gì mà đòi giữ Mạn Nhi?”
“Mạn Nhi là con gái của tôi.”
Vân Giai Kỳ dùng sức gắn từng chữ “Con bé máu mủ ruột thịt của tôi, vì cái gì mà tôi không thể giữ con bé?”
“Xem ra đến bây giờ cô vẫn cố chấp khăng khăng một mực như vậy”
Bạc Ngạn Thiên nói “Mạn Nhi là con gái của Tuấn Phong và Ngọc Hân, con bé không có quan hệ gì với cô hết”
“Con bé là con gái của tôi”
Giọng điệu của Vân Giai Kỳ run rẩy vô cùng lợi hại: “Mạn Nhi là con gái của tôi, không phải là của Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân”
“Cô cảm thấy nếu con bé thật sự là đứa con do cô sinh ra thì tôi sẽ đồng ý để cho Mạn Nhi quay về nhà họ Bạc sao?” Bạc Ngạn Thiên chất vấn ngược lại.

Sắc mặt Vân Giai Kỳ lập tức âm trầm.

Cô nắm chặt hai tay cảm giác được cơ thể mình phát run đến mức lung lay sắp đổ.

“Nhất định… nhất định phải đối xử tàn nhãn với tôi như vậy sao?”
Cảm xúc của Vân Giai Kỳ lúc này giống như đang trên đà dần dần suy SỤP.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-335-0.jpg


Vân Giai Kỳ đột nhiên lớn tiếng nói: “Tôi đang nói chuyện với Bạc Ngạn Thiên.

Tôi đang nói chuyện với người đứng đầu có địa vị cao nhất của nhà họ Bạc, ông cụ Bạc”
Bạc Ngạn Thiên sững người.

“Tốt nhất là cô nên nhận thức Vân Giai Kỳ lại nói: “Quyền nuôi nấng Vũ Minh tôi không có tư cách để nghĩ đến, tôi hiểu điều đó.

Tôi biết.

Nhưng Mạn Nhi, năm năm, tôi với con bé sống nương tựa lận nhau suốt năm năm qua, con bé chính là mạng sống của tôi”
Một hàng nước trong suốt trượt theo khóe mắt trào ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 336


Vân Giai Kỳ quật cường lau nước mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Các người cướp đi Mạn Nhi của tôi, là các người dùng dao đâm khoét vào tim tôi.

Tôi đã làm gì sai mà nhà họ Bạc cứ phải chà đạp lên lòng tự trọng của tôi như vậy?”
Doãn Lâm đứng một bên nghe một hồi oán trách mà lòng đau như dao cắt.

Anh ta quỳ gối xuống bên cạnh Vân Giai Kỳ, đau lòng ôm lấy Vân Giai Kỳ, ngẩng đầu nhìn vế phía Bạc Ngạn Thiên, trong ánh mắt lộ ra vài phần hận ý.

“Ông cụ Bạc”
Doãn Lâm lên tiếng: “Tha thứ cho tôi cả gan mở miệng.

Cô chủ nhỏ Mạn Nhi là con gái của tổng giám đốc Bạc với cô Vân Giai Kỳ, chuyện này hoàn toàn là sự thật”
“Cậu là cái gì mà dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Bạc Ngạn Thiên ngừng lại một chút, đột nhiên nói: “Lúc trước nhà họ Vân cấy phôi thai, tất cả phôi thai được cấy đều là của Ngọc Hân và Tuấn Phong.

Chuyện này đều là do Tống Hạo Hiên lừa cô.

Lĩnh vực y học của Tống Thiên phát triển như thế, một tờ giấy xét nghiệm huyết thống giả, căn bản là không khó khăn gì cả”
“Không phải”
Vân Giai Kỳ nói: “Mạn Nhi là của tôi… con bé là con gái của tôi..”
Cô không tin.

Cô không tin nhà Vân thật sự sẽ đối xử tàn nhẫn với cô như vậy.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-336-0.jpg


Vân Giai Kỳ nói: “Tôi biết con bé đang ở nhà họ Bạc.

Ông cụ Bạc, chỉ cần ông cho tôi gặp con bé thì điều gì tôi cũng có thể đồng ý với ông”
“0z Bạc Ngạn Thiên nghe vậy, đột nhiên ý vị sâu xa nói “Tôi nghe nói trong tay cô có một bản giấy tờ, yêu cầu quyền sở hữu toàn bộ cổ phần đứng tên nhà họ Vân, việc này có được không?”

Vân Giai Kỳ ngẩn người.

“Vân Giai Kỳ, thật ra cô là người rất có năng lực.

Chuyện này, mặc dù tôi không biết lý do là gì, nhưng mà ở dưới con mắt của tôi, tôi không chấp nhận được cô ở trong này muốn làm gì thì làm.

Muốn gặp Mạn Nhi, được thôi, tôi có thể cho hai ngư: p nhau.

Nhưng điều kiện tiên quyết là bản văn kiện này trở thành phế thải”
Vân Giai Kỳ nhướng mày, chớp mắt nhăn mi suy nghĩ chốc lát.

Rất nhanh cô đã ngước mắt nhìn về phía Doãn Lâm nói: “Giấy tớ đó ở đâu rồi?”
“Tôi vẫn luôn cất nó rất kĩ càng, cô Giai Kỳ, không lẽ cô muốn làm…”
“Đưa nó cho tôi.”
“Cô đừng có kích động như vậy…”
“Đưa cho tôi.”
Doãn Lâm căn chặt răng, không dám làm trái ý cô, lập tức xoay người đi lấy những giấy tờ, văn kiện kia..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 337


Một vài phút sau, anh ta mang một tập hồ sơ đi lại đây.

Vân Giai Kỳ cầm văn kiện trong tay, nhìn thoáng qua: “Chỉ cần tôi đưa cho ông văn kiện này, ông chắc chắn sẽ cho tôi gặp Mạn Nhi?”
“Đương nhiên, tôi đã đồng ý để cho hai người gặp mặt.

Nhưng con bé có bằng lòng đi theo cô hay là không, cái này thì tôi không dám cam đoan”
“Được”
Chỉ cần nhìn thấy Mạn Nhi, Mạn Nhi nhất định sẽ đồng ý đi cùng cô.

Vân Giai Kỳ nói: “Chỉ cần con bé chịu đi theo tôi, đến lúc đó ông cụ Bạc đây cũng đừng có không giữ lời hứa”
“Lời tôi nói ra là nói được thì làm được”
Vân Giai Kỳ chủ động mang tập hồ sơ đưa đến trước mặt Bạc Ngạn Thiên.

Bạc Ngạn Thiên nhìn thoáng qua, sau khi xác nhận liền đưa nó cho.

quản gia.

Quản gia ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm liếc, trực tiếp quăng nó vào trong lò sưởi bên tường, chỉ trong chớp mắt một phần văn kiện đã bị ngọn lửa thiêu đốt, cháy rụi thành tro.

Bạc Ngạn Thiên phân phó nói: “Dẫn đứa nhỏ xuống đây đi”
“Vâng”
Quản gia ngay lập tức đi lên lầu.

Vân Giai Kỳ lo lắng chờ đợi, khoảng trong chốc lát, Mạn Nhi một thân mặc đồ ngủ được quản gia bế từ trên cầu thang đi xuống dưới.

Cô vừa nhìn thấy Mạn Nhi đã kích động đến mức đứng thẳng người dậy.

Đứa nhỏ hẳn là còn chưa tỉnh ngủ, vẻ mặt nửa tỉnh nửa mơ, mông lung nhìn quanh bốn phía.

“Mạn Nhi”
Vân Giai Kỳ không thể khống chế cảm xúc, gọi tên của cô bé.

Nghe thấy Vân Giai Kỳ gọi cô bé, Mạn Nhi quay đầu lại, nhìn về phía Vân Giai Kỳ, ánh mắt lại trở nên vô cùng lạnh nhạt.

Là cô ta?
Vân Giai Kỳ và Mạn Nhi đối mắt với nhau, lại bị ánh mắt lạnh lùng của cô bé, đâm vào trong lòng đầy đau đớn.

Tại sao đứa trẻ này lại dùng ánh mắt lạnh lùng như thế để nhìn cô?
“Mạn Nhi”
Vân Giai Kỳ mất hồn tiến gần lên mấy bước: “Là mẹ đây.

Chưa tỉnh ngủ hẳn sao? Hay là giận mẹ rồi? Mẹ không bảo vệ được Mạn Nhị, là mẹ không tốt, là mẹ sai.”
Vẻ mặt Mạn Nhi chán ghét quay mặt đi, không muốn nhìn cô.

“Mạn…”
Mơ hồ phát hiện ra có gì đó không bình thường, Vân Giai Kỳ hoài nghỉ nhìn về Bạc Ngạn Thiên: “Sao đứa trẻ lại trở nên như vậy? Các người đã làm gì con bé rồi?”
“Tôi chỉ nói ra thân thế thật sự cho con bé biết”
“Thân thế gì?”
“Ngọc Hân mới là mẹ đẻ của con bé, mà cô lại lừa nó năm năm”
Mạn Nhi bỗng nhiên nói: “Ông cố, cô ta chính là kẻ buôn người đã lừa cháu năm năm”
Giọng nói non nớt của trẻ con, nhưng lại lạnh buốt.

Miệng Vân Giai Kỳ có chút khô khốc: “Mạn Nhi, rốt cuộc con sao vậy? Mẹ là mẹ của con, không phải là kẻ buôn người”
Mạn Nhi đột nhiên lớn tiếng nói: “Cô mới không phải là mẹ tôi.

Cô là kẻ buôn người.

Bắt cóc tôi năm năm, lừa dối tôi năm năm”
Nói xong, cô bé liền chui vào lòng của quản gia: “Cháu không muốn nhìn thấy người phụ nữ xấu này nữa”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 338


“Mẹ không phải.

Mẹ…”
Vân Giai Kỳ quả thực là có trăm miệng cũng không biện bạch được.

Mạn Nhi chỉ nói mấy câu, nhưng từng chữ đâm tim.

Cô không phải là kẻ buôn người, càng không phải tên lừa đảo.

Sao Mạn Nhi lại đột nhiên trở nên như thế?
Vân Giai Kỳ cẩn thận từng li từng tí tiến gần mấy bước, ghé mặt đến trước mặt cô bé, cẩn thận dè dặt nói: “Mạn Nhi, con quên những lời con nói rồi sao? Con nói con thích mẹ nhất…”
“Mẹ tôi tên là Vân Ngọc Hân.

Cô không phải mẹ tôi”
Tay nhỏ của Mạn Nhi ôm bả vai quản gia, nói với Vân Giai Kỳ: “Đi ra.”
Cô bé như một con thú nhỏ bất an, vẻ mặt cảnh giác nhìn Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nói: “Là bọn họ đang lừa con.

Mạn Nhi, con quên những lời mẹ nói với con rồi sao? Lời của người xấu, không được tin tưởng”

“Cô mới là người xấu”
“Mạn Nhi, để mẹ ôm con được không?” Vân Giai Kỳ chỉ coi như cô nhóc đang hờn dỗi với mình.

Cho dù cô biết rằng, Mạn Nhi có hờn dỗi thế nào cũng sẽ không nói chuyện với cô như vậy.

Nhất định là người của nhà họ Bạc đã nói với đứa trẻ cái gì đó, Mạn Nhi mới trở nên như thế này.

Vân Giai Kỳ bất chấp tiến lên, lập tức cướp Mạn Nhi từ trong lòng của quản gia, ôm vào trong ngực mình.

Quản gia cực kỳ hoảng sợ: “Cô chủ nhỏ”
Mạn Nhi sợ hãi đến mức trợn to mắt, vừa thấy Vân Giai Kỳ đoạt cô bé qua, cô bé liền ở trong lòng Vân Giai Kỳ vừa đạp chân, vừa dùng tay nhỏ tát vào mặt Vân Giai Kỳ, sợ hãi mà khóc lên: “Người phụ nữ xấu xa.

Đừng chạm vào tôi.

Người phụ nữ xấu xa”
“Mạn Nhi, mẹ là mẹ của con, sao con không nhận ra mẹ chứ?”
Mạn Nhi dùng chân đạp cô, lại dùng tay đánh cô, nhưng Vân Giai Kỳ cũng không nỡ buông tay.

Đứa trẻ giãy dụa quá mạnh, cô căn bản không ôm được, lảo đảo một cái, xém chút ngã xuống đất, lại theo bản năng bảo vệ Mạn Nhi, sợ cô bé bị tổn thương nửa phần.

Mạn Nhi gào khóc lợi hại: “Người phụ nữ xấu xa.

Đừng chạm vào tôi.

Ông cố… Ông cố…”
“Được lắm.

Dám cướp người ở trong địa bàn nhà họ Bạc.

Buông đứa trẻ ra.

Nếu không, đừng trách tôi không khách khí với cô”
Vân Giai Kỳ lại gắt gao ôm Mạn Nhi không buông tay.

Mạn Nhi là miếng thịt trong lòng cô sao cô có thể cam lòng giao cho người khác được.

Cho dù Mạn Nhi vừa đánh vừa đá cô, nhưng Vân Giai Kỳ vẫn sống chết không buông tay.

Nhà họ Bạc và vệ sĩ lập tức cùng nhau tiến lên, nhao nhao lấy vũ khí trên người ra, đánh về hướng Vân Giai Kỳ.

Cho dù đang đối phó với một cô gái yếu đuối, nhưng nhóm vệ sĩ ra tay không chút nương tình.

Vậy mà dám cướp người trên địa bàn của nhà họ Bạc, người phụ nữ này điên rồi sao?
Doãn Lâm thấy thế liều lĩnh nhào tới, tiện tay cởi chiếc áo khoác trên người ra, phủ lên người Vân Giai Kỳ.

Thấy vệ sĩ không ngừng vây lên, anh ta dùng cả cơ thể bảo vệ Vân Giai Kỳ, mặc cho những vũ khí kia đánh trên người anh ta.

Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy Mạn Nhi, nhắm chặt hai mắt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 339


Tiếng cảnh cáo của vệ sĩ…
Tiếng chất vấn của quản gia…
Tiếng hừ đau đớn của Doãn Lâm…
Tiếng khóc thét không ngừng của Mạn Nhi trong lòng…
Trộn lẫn vào nhau.

Cô mở mắt ra, trong mắt đều là tơ máu, chỉ cảm thấy bản thân mình giống như lún sâu vào đầm lầy, bất lực giấy dụa, phản kháng.

Nhưng dù cho là như thế, cô cũng không buông tay.

Cô không thể không có Mạn Nhi.

Tâng ba.

Bạc Vũ Minh nghe thấy động tĩnh lớn ở dưới tầng, ven theo cầu thang chạy xuống tầng hai, tựa vào trước lan can, nhìn vào trong đám người, thấy Vân Giai Kỳ đang ôm chặt Mạn Nhi, con ngươi có chút co rụt lại.

Là cô ta?
“Oa oa… oa 0a…”
Mạn Nhi vẫn khóc thét như cũ, giãy dụa đã yếu đi.

Quản gia lập tức xông lên phía trước, muốn cướp Mạn Nhi từ trong ngực cô ra.

Vân Giai Kỳ ôm Mạn Nhi nên không có lực để phản kháng, thấy một đôi tay vươn đến, muốn cướp đứa trẻ trong lòng cô, cô liền bất chấp tất cả, theo bản năng c*n v** c* tay của người đó.

“A”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-339-0.jpg


Tất cả mọi người đều dừng tay lại, lui sang một bên.

Doãn Lâm đã mình đây thương tích, nhưng vẫn che chở cho Vân Giai Kỳ như cũ.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu, liền nhìn thấy Bạc Tiêu Dương từ tầng hai đi xuống.

Cậu ta vừa thấy Vân Giai Kỳ ôm chặt Mạn Nhi quỳ một chân trên mặt đất, chật vật vô cùng, lại đi nhanh hơn đến trước mặt cô, muốn dìu cô đứng dậy.

Một bên, quản gia lại nhân cơ hội này, lập tức xông lên trước, cướp.

Mạn Nhi từ trong ngực của Vân Giai Kỳ đi.

Vân Giai Kỳ gào lên thất thanh, giơ tay ra, lại chật vật ngã sấp xuống.

Bạc Tiêu Dương tay nhanh mắt lẹ đỡ lấy cô.

Cậu ta xoay người, nhìn về hướng Bạc Ngạn Thiên, ánh mắt lại dừng lại trên người đám vệ sĩ sau lưng ông ta, day day mi tâm: “Ông nội, ông làm gì vậy?”
Bạc Ngạn Thiên tức giận nói cướp Mạn Nhi”
Vân Giai Kỳ: “Mạn Nhi là của tôi… Là con gái của tôi…”
Cháu không thấy sao? Cô ta muốn Cô nói xong, cũng không gắng gượng được nữa, nghẹn ngào khóc lên..
 
Back
Top Bottom