Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1079: 1079: Chương 1075


Sự im lặng ấy khiến con người ta cảm thấy ớn lạnh.

Vân Giai Lỳ ôm lấy gương mặt Bạc Tuấn Phong, dụi trán vào gò má lạnh buốt của anh, khóc lóc thảm thiết Bên ngoài hầm Chẳng mấy chốc cảnh sát đã có mặt Họ nhanh chóng bao vây căn hầm trong bán kính vài trăm mét, Đúng lúc này, căn hầm đột nhiên nổ tung!
“Bùm’ một tiếng!
Dường như dưới chân bọn họ đang rung lắc dữ dội.

Ngay sau đó, khói bụi bốc lên khắp nơi.

Vô số các phế phẩm xung quanh văng ra xa mười mét kèm theo sức mạnh của sóng nổ trong không khí.

Bạc Tiêu Dương nhìn căn hầm bị nổ, gương mặt thoáng kinh ngạc, Cung.

Chiến đứng ở bên cạnh cậu ta là người đầu tiên có phản ứng: “Là thuốc nổ…
“Căn hầm nổ rồi!”
“Mau cứu người!
Cảnh sát vội vang xông lên, nhanh chóng lao về phía đống đổ nát “Bên trong còn có người, mau cứu bọn họi “Mẹ ơi..” Cung Bắc đã được đưa vào xe cấp cứu, nghe thấy tiếng nổ, cậu chật vật muốn ngồi dậy: “Mẹ ơi…”
Tiểu Vũ Minh vốn luôn trông nom Cung Bắc, nghe thấy tiếng động, cậu là người đầu tiên nhảy xuống xe, định chạy về phía căn hầm đã đổ nát, nhưng nhanh chóng bị Cung Bắc ngăn lại “Em đừng chạy qua đó, ở đây đi”
“Nhưng…”

“Nghe lời!”
“Vũ Minh, ngoan nào, đừng quá kích động..”
Cảnh sát ngay lập tức triển khai các hoạt động cứu hộ.

Một giờ sau, bọn họ đã tìm thấy Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ trong đống đổ nát Hai người bọn họ dựa vào một bức tường đổ nát.

May mản thay, nhờ có sự bảo vệ của bức tường này, chỗ mà bọn họ núp không bị sụp đổ hoàn toàn.

Bạc.

Tuấn Phong che chở cho Vân Giai Kỳ ở dưới thân, có một phiến đá nặng đè lên người anh, còn Vân Giai Kỳ nằm gọn trong lòng anh, trán chảy đây máu.

“Tìm thấy họ rồi!”
“Mau đưa lên xe cứu thương!”
“Bác sĩ! Mau lại đây!”
Đêm về khuya.

Bệnh viện.

Đèn nhấp nháy của xe cảnh sát và xe cứu thương đặc biệt chói mắt.

‘Vân Giai Kỳ bàng hoàng tỉnh dậy, trên mặt có có đặt một máy thở, tầm mắt cô mơ hồ, các bác sĩ và y tá đều vây quanh cô, nhưng chẳng bao lâu sau cô lại hôn mê bất tỉnh.

Dường như cô đang mơ một giấc mơ dài.

Không biết cô mơ thấy điều gì, chỉ cảm thấy khung cảnh trong mơ vô cùng hỗn loạn.

Khi Vân Giai Kỳ mở mắt thì đã là ba ngày sau.

Cô tỉnh dậy, hai mắt mở lớn, toàn thân không thể nhúc nhích.

Cô bị gãy tay… trên cơ thể cũng có nhiều vết bầm tím.

May mắn là não bộ không bị tổn thương.

Trong phòng bệnh còn có vài bóng người nữa, nhưng mà cô nhìn không rõ, ‘Vân Giai Kỳ chớp chớp mắt, đến khi mở ra lần nữa mới nhìn thấy rõ đó là Bạc Tiêu Dương và Cung Dận.

“Tỉnh rồi sao?”
Thấy Vân Giai Kỳ đã tỉnh lại, Cung Dận vô cùng kích động, lập tức bước đến bên giường.

“Cha..?” ‘Vân Giai Kỳ mơ hồ hét lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1080: 1080: Chương 1076


Cung Dận thấy cô vẫn nhận ra mình, rốt cục cũng có thể thở dài nhẹ nhốm: “Con có nhận ra cha không?”
Bạc Tiêu Dương cũng bước đến bên giường hỏi han: “Vân Giai Kỳ, cô có cảm thấy chỗ nào trên cơ thể không thoải mái không?”
Vân Giai Kỳ yếu ớt hỏi bọn họ: “ Con… con còn sống sao?”
Cung Dận bị câu hỏi của cô chọc cười: “Còn sống, đương nhiên là còn sống!”
Vân Giai Kỳ lại hỏi: “Tuấn Phong đâu?”
Nụ cười trên mặt Cung Dận bị đông cứng lại trong giây lát.

Ông ta có chút bối rối, quay sang nhìn Bạc Tiêu Dương, không biết phải trả lời sao.

‘Van Giai Kỳ mãi không thấy Cung Dận trả lời, trái tim cô dường như ngừng đập vài giây: “Anh ấy… anh ấy đâu rồi?”
Nếu như cô vẫn còn sống, vậy thì Bạc Tuấn Phong nhất định vẫn còn sống!
Cung Dận vẫn trầm mặc không đáp.

Bạc Tiêu Dương nói: “Hiện tại cô không cần quan tâm đến những chuyện khác, trước tiên cô phải tĩnh dưỡng cho khỏe đã rồi hằng nói.”
“Tôi muốn gặp Tuấn Phong…”
“Hiện tại không tiện”
“Tại sao..”
Vân Giai Kỳ cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Tại sao không cho tôi gặp anh ấy?”
“Không phải là cha không cho con gặp cậu ấy, vấn đề là bây giờ con không thể đi lại được, đợi đến khi nào con có thể xuống giường rồi thì hãng đi, không phải như thế tốt hơn sao?”
Nhưng những lời Cung Dận nói không đủ để thuyết phục cô.

Vân Giai Kỳ chật vật từ trên giường ngồi dậy, cô vén chăn bông lên, lật người xuống giường, Cung Dận đè cô lại: “Con bé này, sao con lại không chịu nghe lời cha thế hả?”
“Con muốn gặp anh ấy”
Toàn thân Vân Giai Kỳ run rẩy: “Hai người mau đưa con đi gặp anh ấy!”
Bạc Tiêu Dương nhíu mày: “Bây giờ anh ấy vẫn đang hôn mê.

Ngày hôm đó, toàn bộ căn hầm đều bị nổ, tất cả đều đố sụp, hai người bị một phiến đá đè lên, Tuấn Phong vì bảo vệ cô nên gáy bị tốn thương rất nặng”

“Tôi chỉ cần nhìn anh ấy một chút cũng được”
Bạc Tiêu Dương liếc nhìn Cung Dận, cả hai người đều cau mày.

Trong lòng Vân Giai Kỳ đột nhiên có linh cảm không tốt Cô mặc kệ sự ngăn cản của họ, đồn sức đẩy Cung Dận ra, xoay người bước ra khỏi giường, lảo đảo đi về phía cửa.

Chân của cô không bị gãy, vẫn có thể đi lại được.

Bạc Tiêu Dương vội vàng chạy đến, nắm lấy tay cô: “Vân Giai Kỳ, cô đừng “Kệ nó đi” Cung Dận ở sau lưng nói: “Nếu con bé đã muốn gặp, sớm muộn gì nó cũng sẽ phải thấy thôi”
Bạc Tiêu Dương đau đầu nhíu mày, nói với Vân Giai Kỳ: “Cô ở đây chờ tôi một lát, tôi đi lấy xe lăn cho cô”
“Tôi có thể tự đi được!”
Nói xong, Vân Giai Kỳ đẩy cửa phòng ra.

Bạc Tiêu Dương vội vàng đuổi theo cô.

Phòng bệnh của Bạc Tuấn Phong ở cùng tầng với cô ấy.

‘Vừa bước ra khỏi phòng, Vân Giai Kỳ liền nhìn thấy ở một cách bệnh cách đó không có, Bạc Thúy Quỳnh và Bạc Minh Lâm đều đứng ở trước cửa phòng, xung quanh bọn họ còn có vài bác sĩ nữa, Bạc Ngạn Thiên đang nghe bọn họ nói gì đó, sắc mặt ông ta rất u ám..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1081: 1081: Chương 1077


Nghe thấy tiếng bước chân, Bạc Minh Lâm liền quay qua nhìn, vừa trông thấy Vân Giai Kỳ, ánh mắt liền biến đổi!
Bạc Thúy Quỳnh cũng quay đầu lại, cùng nhìn thấy Vân Giai Kỳ dường như cô ta khóc rất nhiều, hai mắt còn sưng đỏ.

Vừa trông thấy Vân Giai Kỳ, cô ta liền nghiến răng ken két, lao về phía cô nhanh như một cơn gió.

“Cô là con đàn bà khốn kiếp!”
Cô ta lao về phía Vân Giai Kỳ, giơ tay lên, định tát vào mặt cô.

Bạc Tiêu Dương thấy vậy vội đấy cô ta ra: “Đừng có làm càn!”
Cậu ta dùng sức hơi mạnh một chút.

Bạc Thúy Qùyng lập tức bị đấy ngã sang một bên.

Mấy ngày này đều sống trong lo lắng buồn phiền đã khiến bao buồn bực trong lòng Bạc Thúy Quỳnh bùng nổ: “ Bạc Tiêu Dương! Anh còn bảo vệ cho cô ta làm cái quái gì nữa! Chính cô ta đã hại chết anh Tuấn Phong! Chính cô ta! Tại sao cô ta vẫn chưa chết?”
Anh Tuấn Phong… đã chết rồi…
Vân Giai Kỳ nghe thấy Bạc Thúy Quỳnh nói vậy gương mặt liền trắng bệch: “Cô nói cái gì cơ?”
Bạc Ngạn Thiên cũng nhìn Vân Giai Kỳ, sảc mặt ông ta xanh mét, ánh mắt ông ta nhìn Vân Giai Kỳ tuy răng không hề quá kích động, nhưng cũng không nói gì cả, hiển nhiên là bị đả kích không hề nhỏ.

Vân Giai Kỳ xông đến trước cửa phòng bệnh, nhìn mấy vị bác sĩ sắc mặt khác nhau, cô nắm chặt lấy ống tay áo của một người trong số đỏ, hỏi ông ta “Tuấn Phong đâu rồi? Anh ấy đâu rồi?”
Các bác sĩ lắc đầu thở dài.

“Chúng tôi hết cách rồi”

“Cái gì? Không thể nào!”
“Tuy rằng anh ấy vẫn còn sống, nhưng não bộ không còn bất cứ phản xạ nào nữa, phổi của anh ấy cũng không tự hô hấp được, cũng không tỉnh lại được nữ: “Có thể là chết não, nhưng phải qua 12 giờ nữa chúng tôi mới có thể đưa ra kết luận chính xác…”
Chết não…
Trái tìm Vân Giai Kỳ nhói đau!
Bạc Thúy Quỳnh ở bên cạnh gào khóc: “Chính là cô đã hại chết anh trai tôi!
Tất cả là do cô”
Cô ta quệt nước mắt, khóc đến mức trời long đất lở.

Sắc mặt Vân Giai Kỳ trầm xuống: “Cô khóc cái gì! Anh ấy sẽ không chết!”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1081-0.jpg


Nhưng đã lâu như vậy rồi mà anh ấy vẫn chưa tỉnh dậy…”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Các ông khám sai rồi, anh ấy không thể chết được, không thể chết!”
Cô không chết thì làm sao anh chết được!
Bạc Thúy Quỳnh hung hăng túm lấy cổ áo cô: “Cô có biết cô hại anh tôi thành cái gì không? Cả người anh ấy đều là thương tích! Anh ấy giống như vừa ở chiến trường trở về vậy! Nếu như cô đã tự đi tìm cái chết tại sao còn lôi theo cả anh tôi vào? mình cô chết đi không phải tốt hơn sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1082: 1082: Chương 1078


“Cút đi!” Vân Giai Kỳ không có đủ kiên nhẫn nói chuyện vớ vẩn với cô ta.

Cô lao vào trong phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong nằm yên lặng trên giường Xung quanh anh có rất nhiều máy móc khác nhau Những ống dây khác nhau đều được cảm vào người anh.

Miệng và mũi đều được luồn ống dẫn.

Điện tâm đồ bên cạnh cho thấy nhịp tim anh đập rất ổn định.

Vân Giai Kỳ đi tới, cô do dự một chút, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh.

Bàn tay anh hơi lạnh nhưng vẫn còn chút nhiệt độ cơ thể.

Nhịp tim và hô hấp vẫn còn đây.

Tại sao bọn họ lại vô duyên vô cớ nói anh đã chết não cơ chứ?
Chết não, làm sao cô không biết hai chữ này cơ chứ.

Trong y học, đế xác định một người đã tử vong, chính là khi nhịp tim người đó không còn đạp nữa, phổi không hô hấp, không còn huyết áp, tất cả các dấu hiệu sinh tôn đều biến mất, đó chính là tử vong.

Nhưng nếu một người vẫn còn nhịp tim, còn hô hấp, còn nhiệt độ cơ thể, thông qua một loạt các loại thuốc và thiết bị tiên tiến thì có thể duy trì lâu dài, nhưng nếu đại não đã chết thì căn bản là không thể cứu văn được nữa Nếu như Bạc Tuấn Phong thực sự chết não…
‘Vân Giai Kỳ không dám suy nghĩ quá nhiều.

Không thể nào!
Cô lấy hết can đảm để mở một góc chăn bông lên, liền nhìn thấy những vết thương lớn nhỏ khác nhau trải dài trên cơ thế Bạc Tuấn Phong.

Tim cô quặn thắt một hồi, đột nhiên cảm thấy vô cùng khó thở.

‘Vân Giai Kỳ lảo đảo, cố gắng dựa vào thanh giường, cơ thế cô dường như: sắp sụp đổ.

Đừng mà…
Đừng tàn nhẫn với cô ấy như vậy…
Bác sĩ vẫn ở cửa an ủi Bạc Ngạn Thiên: “… Xin ngài hãy chuẩn bị tốt tâm lý.

chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi..”
Nước mắt Vân Giai Kỳ lăn dài trên gò má.

Cô nắm chặt thanh giường, hai chân mềm nhữn, ngã khuyu xuống mặt đất, cô không thể chấp nhận được hiện thực nghiệt ngã này.

“Không thể nào…
Chuẩn bị tâm lý gì cơ.

Chết não gì cơ…
Cô không tin!
Ở cửa phòng, Bạc Ngạn Thiên không thể chịu nổi sự đả kích này nữa, suýt nữa ngã xuống đất.

Ông ta đã ngất đi không biết bao nhiêu lần, không dễ dàng gì có thế chống đỡ được, nhưng giờ đây, khi bác sĩ nói rằng Bạc Tuấn Phong thể tỉnh lại được.

nữa, ông ta làm sao có thể chấp nhận được hiện thực đau đớn này đây!
‘Suốt mấy đêm liền, không một ai chợp mắt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1083: 1083: Chương 1079


Tất cả các thành viên của nhà họ Bạc đều đang ở trong bệnh viện.

Mỗi người đều luân phiên nhau làm việc.

Phóng viên đã vây kín cổng bệnh viện.

Không biết từ đâu mà bọn họ lại có được tin Bạc Tuấn Phong nhập viện, tính mạng đang vô cùng nguy hiểm, liền vội chạy đến đây để lấy được tin tức mới nhất.

Bạc Ngạn Thiên đã cử thêm rất nhiều vệ sĩ trông coi nghiêm ngặt toàn bộ bệnh viện.

Những việc có thế làm ông ta đều đồn hết toàn bộ sức lực đế làm, thế nhưng đối lại chỉ được kết cục bi thảm như vậy thôi sao “Anh Tuấn Phong..”
Ông cụ đã đứng không vững nữa, Bạc Minh Lâm dìu lấy ông ta, chậm rãi bước về bên giường Bạc Tuấn Phong, giọng nói hiện rõ vẻ tiều tụy: “Tuấn Phong à, con đừng bỏ ông nội lại một mình.”

Vân Giai Kỳ ngẩn ngơ.

Cô cảm thấy hình như có ai đó đang đi phía sau mình.

Bạc Minh Lâm nói với Bạc Ngạn Thiên: “ Ông nội, xin ông nén bi thương!”
“Nén bí thương?”
Bạc Ngạn Thiên tức giận quát lên với Bạc Minh Lâm: “Nén bi thương cái quái gì? Anh bảo tôi nén bi thương à? Tuấn Phong chết rồi, chắc anh vui mừng lắm nhỉ?”
‘Vô duyên vô cớ bị trách mắng, Bạc Minh Lâm cau mày đáp: “ Cháu không có ý đó”
“Thế tại sao anh lại nó mấy cái lời xui xẻo đó hả? Chảng phải trong lòng anh đang ngầm nguyền rủa Tuấn Phong chết đi để lấy được quyền thừa kế sao?”
“Ông nội!” Bạc Minh Lâm nói: “Những lời đó đều là do bác sĩ nói ra, cháu có nói gì đâu? Chẳng có cháu lo ông đau bưồn quá, ngỗ nhỡ mà suy sụp rồi đổ bệnh..”
“Tuấn Phong không còn nữa, tôi có đổ bệnh thì có làm sao?”
“Ông nội, ông vẫn còn có cháu mà…”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Anh đừng có nói nữa! Tuấn Phong sẽ không chết!
Thăng bé nhất định sẽ không chết!”
Bạc Ngạn Thiên vừa nói vừa nhìn Bạc Tuấn Phong, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh: “Tuấn Phong ơi, ông nội đây, cháu mở mắt ra nhìn ông nội đi mà cháu ơi?”
Cho dù từ trước đến nay trước mặt người khác, Bạc Ngạn Thiên là một người hô phong gọi gió, uy nghiêm hơn người, nhưng giờ phút này, ông ấy chỉ còn là một ông lão già nua vô cùng đáng thương.

Bạc Minh Lâm nói: “Ông nội, ông ký đi”
Bạc Ngạn Thiên và Bạc Tiêu Dương nhìn anh ta đều khó hiếu.

Bạc Minh Lâm nói: “ Chúng ta không còn bất cứ cơ hội nào để xoay chuyển nữa rồi, ý tứ của bác sĩ cũng rất rõ ràng”
Khi chết não, chỉ cần người nhà ký tên đồng ý rút ống thở thì bệnh viện sẽ lập tức tuyên bố bệnh nhân tử vong.

Bạc Ngạn Thiên nói rất dứt khoát: “Tôi không ký!”
Bạc Minh Lâm thức thời không nói thêm gì nữa.

Anh ta biết rõ, vào thời điểm này mà chọc giận Bạc Ngạn Thiên, e rằng ông ta sẽ giận chó đánh mèo..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1084: 1084: Chương 1080


Vì vậy, anh đã chọn cách không nói gì.

Nỗi đau lớn nhất trên thế gian này, không có gì tệ hơn việc kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Bạc Ngạn Thiên không thể tin rắng Bạc Tuấn Phong sẽ ra đi ngay trước mặt ông ta.

Vân Giai Kỳ nói: “Ông đừng khóc, anh ấy chỉ mệt thôi, ngủ một chứt, không lâu đâu, anh ấy sẽ tỉnh lại.


Cô ngẩng đầu, nói với Bạc Ngạn Thiên: “Đừng kí, tôi sẽ đợi anh ấy, dù là cả đời này, tôi cũng sẽ đợi anh ấy…”
Bạc Ngạn Thiên trong lòng cảm thấy có chút xót xa.

Bác sĩ nói rằng Bạc Tuấn Phong rất khó có thể tỉnh lại.

Nếu như thực sự không thể tỉnh lại thì ông biết, Vân Giai Kỳ sẽ đợi anh cả đời này, Chết não.

Đừng nói gì là y học, ngay cả khoa học cũng không thể thay đổi.

Nhịp tim ngừng đập trong thời gian ngắn, có thể hồi phục tức khắc.

Hô hấp và huyết áp, có thể truyền qua bằng thiết bị Nhưng những tổn thương ở não, không thể hồi phục.

Người ấy còn có thể tỉnh lại không?
Ông ta còn chưa chắc chắn về điều đó.

Vân Giai Kỳ đâu phải không biết.

Nhưng trong tim cô có một niềm tin.

ppjpg


Bạc Thúy Quỳnh không hay biết gì, ngẩng đầu lên, trông thấy vẻ định của Vân Giai Kỳ, nhất thời không biết nên nói gì!
“Bác sĩ nói, anh của tôi, anh ấy…”
“Bác sĩ nói, bác sĩ nói gì chứ!? Bác sĩ nếu đã chắc chản như vậy, thì tự mình đã rút ống khí ra rồi, còn cần các người kí xác nhận làm gì chứ!?”
Vân Giai Kỳ đứng dậy, chất vấn bác sĩ: “Nếu như, không phải là chết não?
Bây giờ rút ống khí, mấy người có dám gánh chịu trách nhiệm không?”
Các bác sĩ nheo mắt với nhau, rồi không nói gì “Không dám chịu trách nhiệm, có nghĩa là chưa chắc chắn!”
Bạc Thúy Quỳnh toàn thân bủn rủn.

Cô ta tuyệt vọng ngó nhìn ở trên giường, Bạc Tuấn Phong hai mắt nhắm lại, yên tĩnh giống như đang ngủ.

Bạc Tiêu Dương nói: “Bác sĩ cũng đã nói rồi, đợi sau mười hai tiếng đồng nữa mới tuyên cha, hiện giờ ai cũng không được nản lòng”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1085: 1085: Chương 1081


Bạc Ngạn Thiên gật đầu.

So với thái độ của Bạc Minh Lâm, ông ta càng đồng ý với những điều Bạc yen tnn giong nnư gang ngu.

Bạc Tiêu Dương nói: “Bác sĩ cũng đã nói rồi, đợi sau mười hai tiếng đồng nữa mới tuyên cha, hiện giờ ai cũng không được nản lòng”
Bạc Ngạn Thiên gật đầu So với thái độ của Bạc Minh Lâm, ông ta càng đồng ý với những điều Bạc.

Tiêu Dương nói.

Các bác sĩ đã từng bỏ qua vô số bệnh nhân bị chết não.

Đưa ra nghỉ vấn cũng không thể lí giải được.

Có một số người có điều kiện rất tốt, không ngần ngại bỏ qua hàng triệu, hàng chục triệu.

Trường hợp bệnh nhân bị mắc bệnh chết não, hoàn toàn đều dựa vào thiết bị duy trì chức năng cơ thể.

Chỉ cần thiết bị không ngừng hoạt động thì tim còn có thể đập và có thể hô hấp.

€ó một số gia đình không có điều kiện giống như vậy, thì chỉ có thể rút ống khí.

Bao nhiêu người kí tên trong nước mắt, chứng kiến cảnh bác sĩ rút ống khí, nhìn thấy người có tim đang còn đập, thân thể còn ấm dần dần trở nên lạnh buốt.

Bạc Tiêu Dương nói: “Sẽ không có ai ký tên cả.


Cậu ta quay người, nói với bác sĩ: “Chăm sóc tốt cho anh ấy, nếu như xảy ra sự cố gì, các người đi hết cho tôi! Sau này, các người không thể làm bác sĩ nữa, tôi sẽ tước đi hành nghề y của các người!”
Bệnh viện là của Bạc gia Bạc Tiêu Dương nói ra câu này, bọn họ tự nhiên cảm thấy không thể đảm đương nổi, cũng không dám nói thêm gì Bạc Minh Lâm cau mày: “Nên kí tên thì hơn! Bác sĩ đã nói như vậy rồi, còn mong chờ gì nữa chứ!? Bất luận như thế nào, cũng cần phải chấp nhận sự thật!
Nếu Bạc Tuấn Phong đã…sao không sớm ngày chôn cất, tổ chức tang lễ!”
Ánh mắt mạnh mẽ dữ dội của Bạc Tiêu Dương nhìn chăm chẳm anh ta.

“Anh nói cái gì vậy?”
“Tôi nói.

.

” Bạc Minh Lâm hạ giọng: “Kí tên đi!”
“Ký cái gì? Xác nhận đã cái chết ư?”
Bạc Tiêu Dương chế nhạo: “Minh Lâm, anh thật độc ác!”
“Tôi cũng làm cũng đều vì muốn tốt ông nội! Chuyện này kéo dài nữa, ông nội làm sao có thể chịu đựng được?”
Bạc Minh Lâm đột nhiên run như cầy sấy.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên nắm lấy tay Bạc Minh Lâm: “Anh chạm vào anh ấy xem!”
Bạc Minh Lâm đột ngột rút tay về: “Làm gì? Tiêu Dương, anh bình tĩnh chứt đi”
“Anh sờ anh ấy xem!” Bạc Tiêu Dương c**ng b*c nắm tay Bạc Minh Lâm và chạm vào cánh tay của Bạc Tuấn Phong.

Anh vẫn còn nhiệt độ cơ thế.

Còn mạch máu đập và thở.

“Anh ấy vẫn còn sống! Nếu anh thật sự ký, anh ấy sẽ không bao giờ có cơ hội nữa! Bất kể quan hệ của anh và Tuấn Phong như thế nào, thì anh ấy là anh trai của anh, anh chịu được như vậy ư?”
“Ai dám ký!” Bạc Ngạn Thiên đột nhiên kích động nói: “Ai dám rút ống ra!”
Ông ra lệnh cho Bạc Minh Lâm: “Nếu cháu dám rút ống quản ra, dám ký, ông sẽ lập tức sửa đối di chúc, sửa lại toàn bộ tài sản đứng tên nhà họ Bạc, đều giao cho Tiêu Dương, không để lại cho cháu nửa phần!”
“Ông à! Ông cho rắng…Cháu vì tranh giành tài sản mà nhẫn tâm như vậy ư?
Cháu chỉ…”
“Đừng nói nữa!” Bạc Ngạn Thiên lửa giận bừng bừng.

“Ông không muốn nghel”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1086: 1086: Chương 1082


Bạc Tiêu Dương nói với Vân Giai Kỳ: ‘Cô không cần ở đây nữa, trở về phòng ệnh trước đi, có thể ngày mai, anh ấy sẽ tỉnh lại”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn ở lại.

.


“Cô ở lại cũng vô ích, nghe lời tôi nói được không?”
Vân Giai Kỳ miễn cưỡng gật đầu.

Cô vừa trở lại phòng bệnh, Cung Chiến và Tiểu Vũ Minh đã ở đó.

Mấy ngày nay, anh ta đều trông coi Cung Bắc.

Tình hình của Cung Bắc cũng không mấy lạc quan.

Khi vừa vào viện, cậu bé đã bị sốt, mắc bệnh viêm phối và có lần ốm nặng.

Anh ấy đã trông coi Cung Bắc trong hai ngày hai đêm, bây giờ mới chuyển từ nguy hiểm thành bình an Tuy nhiên, đây là tạm thời Nếu trong thời kỳ nhiễm trùng mà bị lây nhiễm thì không thể tưởng tượng được.

Bây giờ, Mộng Yến Mi vẫn đang trông coi trong phòng bệnh.

Bạc Tiêu Dương đỡ Vân Giai Kỳ trở về phòng bệnh, Cung Chiến lập tức đứng dậy: “Hai người đi đâu vậy?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Đi gặp Tuấn Phong”
“Anh ấy sao rồi?”
‘Vân Giai Kỳ không nói gì Bạc Tiêu Dương liếc nhìn Vân Giai Kỳ và đáp lại Cung Chiến: “Bác sĩ nói là chết não.

“Chết não?”
Cung Chiến sững sờ: “Sao lại như vậy?”
“Bác sĩ nói răng tất cả các phản xạ của não bộ đều biến mất”
Bạc Tiêu Dương nói một loạt các thuật ngữ chuyên ngành.

Anh ta chỉ lặp lại những gì bác sĩ đã nói Nhưng Cung Chiến một chút cũng không hiểu.

Anh ta hỏi: “Chết não rốt cuộc là như nào?”

“Trong y học, chết não tương đương với bị kết án tử hình”
Khuôn mặt của Tiểu Vũ Minh thay đổi khi nghe những lời đó.

Tuy cậu bé không hiểu những thuật ngữ chuyên môn mà Bạc Tiêu Dương nói, nhưng “cái chết” thì cậu bé hiểu.

Tiểu Vũ Minh không tin nói: “Không thế như vậy? Con không tin?”
“Chú cũng không tin”
Bạc Tiêu Dương nói: “Vậy con đợi đã, nếu mọi chuyện có thế xoay chuyến thì sao?”
Tiểu Vũ Minh nói: “Con muốn đi gặp cha”
Bạc Tiêu Dương nắm lấy cậu bé.

Anh ta ngồi xốm xuống và nói với Tiếu Vũ Minh: “Chú biết là con đang lo lắng cho cha, nhưng… trước tiên con nên ở đây cùng mẹ con, được không?”
Tiểu Vũ Minh nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô đang ngồi bên giường với vẻ mặt ảm đạm.

Cậu bé đau lòng bước đến, rón rén nắm tay cô, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ ràng tay cô đang run lên.

“Mẹ đừng buồn, Túi Sữa Nhỏ ở bên mẹ” Vân Giai Kỳ yếu ớt đưa tay lên vuốt má cậu bé, nhưng lại cười miễn cưỡng: “Cung Bắc với Mạn Nhi đâu rồi?”
“Mạn Nhi không sao cả, Cung Bắc thì…”
Tiểu Vũ Minh cắn môi nói: “Cũng không quá lạc quan” Giọng Vân Giai Kỳ như nghẹn lại Cô bực bội ôm trán, cô đã rất cố gắng, là vì cô muốn bảo vệ tốt cho ba đứa nhỏ, nhưng lại là kết quả thế này.

Tiểu Vũ Minh nói: “Mẹ ơi, đừng sợ… Cung Bắc sẽ ổn thôi, và cha cũng vậy…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1087: 1087: Chương 1083


Vân Giai Kỳ buồn bã ôm lấy Tiếu Vũ Minh, nghẹn ngào nói: “Là mẹ không tốt, mẹ có lỗi..”
Cung Chiến nói: “Là Vân Ngọc Hân có tội, không phải cô.

Đừng tự mình tự trách nữa”
Mỗi khi nhắc đến Vân Ngọc Hân, ánh mắt Vân Giai Kỳ lại trở nên đặc biệt lạnh lùng: “Cô ta chết rồi sao?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Chưa chết.”
Vân Giai Kỳ ngạc nhiên.
Cô có chút kinh ngạc nhìn Bạc Tiêu Dương: “Chưa chết?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1087-0.jpg


Tòa nhà thứ hai khoa nội trú Tâng 4.
Ra khỏi thang máy, qua hành lang dài, Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương dừng lại trước cửa một phòng bệnh.

Dường như nơi đây chuyên chữa trị cho những người bị tổn thương tâm thần.

Cửa có hai lớp.
Một lớp gỗ đặc, một lớp lan can inox.

Tại phòng bệnh, các cửa số cũng được rào kín bằng lan can bảo vệ, chỉ để một chiếc quạt hút.

Đứng ở cửa phòng, Vân Giai Kỳ nhìn qua cửa số, thấy trong phòng không có đồ đạc gì khác ngoại trừ giường bệnh và một cái tủ đơn giản.
Trên giường bệnh, Vân Ngọc Hân dựa vào đầu giường, hai mắt rỗng tuếch nhìn trần nhà Tay chân cô ta bị bó bột, chỉ ngồi thẫn thờ, bất động, linh hồn cô ta dường như bị rút đi, và chỉ còn lại một cái xác biết đi.
Cô ta luôn là một ngôi sao sáng và xinh đẹp, luôn tỏa sáng trước ống kính, nhưng bây giờ, mái tóc xinh đẹp của cô ta rối bù, giống như một đám cỏ khô, và những vết bẩn dính vào đó ‘Vân Ngọc Hân trông ốm yếu, không có một chút sức sống, chỉ giơ một bàn tay lành lặn lên, liên tục cuộn lại mái tóc bẩn thỉu của mình, miệng không ngừng lẩm bẩm, nhưng cũng không thể nghe thấy cô ta đang lẩm bẩm cái gì, như thể là bị ác ma nhập vào.
Thỉnh thoảng, cô ta giật tóc một cách thô bạo, xoản đuôi tóc quanh đầu.
ngón tay, hết vòng này đến vòng khác rồi buộc vào, rồi vòng lại, rồi lại kéo ra.

Rất nhiều tóc, cô ấy cứ kéo, kéo, và kéo….

Như thể không biết đau chút nào.
Vài y tá bước tới chuẩn bị thay băng cho Vân Ngọc Hân, khi thấy Bạc Tiêu Dương ở đó, họ lập tức nói: “Cậu Bạc…”
Bạc Tiêu Dương quay đầu hỏi: “Tại sao lại phát điên?”
Y tá trả lời: “Chủ nhiệm chẩn đoán sơ bộ và nói rằng bệnh nhân có một số dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt”
“Tâm thần phân liệt?”
“Vâng, thỉnh thoảng họ sẽ vẫn khỏe và có thể giao tiếp bình thường.

Nhưng đa phần, họ trở nên như thế này, điên rồ! Cách đây một thời gian, cô ấy đã làm vỡ lớp thạch cao trên tay, và bác sĩ chỉnh hình đã tiêm lại cho cô ấy một lần.

Cô ấy bây giờ không an phận, cũng không hợp tác dùng thuốc.

Trừ khi trong tình trạng ổn định về tinh thần..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1088: 1088: Chương 1084


Vân Giai Kỳ nói: “Người tại sao lại phát điên không có lý do?”
“Xem ra chỉ qua một đêm, tỉnh thần đột nhiên trở nên không bình thường, tình hình càng ngày cảng trầm trọng” Vân Giai Kỳ hơi nheo mắt lại Cô hơi nghĩ ngờ, Vân Ngọc Hân biết mình đã phạm phải tội lỗi không thế bào chữa, cô ta muốn dùng kết quả chẩn đoán bệnh tâm thần để trốn tránh trách nhiệm pháp lý.

Xét cho cùng, về mặt luật pháp, bệnh nhân tâm thần được miễn một chút trách nhiệm.

Chẳng lẽ cô ta muốn lợi dụng sơ hở này để giả điên trốn tránh trách nhiệm hình sự? Vân Giai Kỳ nói: “Tình trạng này cô ta có thể khôi phục được không?”
Cô y tá lắc đầu: “Tôi không biết!”
Trong phòng bệnh, Vân Ngọc Hân dường như đã nghe thấy cuộc nói chuyện của họ và nhìn về phía cửa.

Vân Giai Kỳ quay đầu, ánh mắt gặp Vân Ngọc Hân thoáng qua, người trên giường kinh ngạc ngồi xuống.

“Là côi” Cô ta ngồi thẳng người, hai mắt nhìn thẳng, nhìn trừng trừng, vẻ thâm thúy đến lạ lùng Vân Giai Kỳ ngơ ngác nhìn cô ta, nhưng lại thấy cô ta đột nhiên bước ra khỏi giường, khập khiêng đi về phía mình: “Là cô! Cô đến gặp tôi sao!” Hai người nhìn nhau rất lâu.

Vân Giai Kỳ trịch thượng nhìn cô ta: “Vân Ngọc Hân, cô đừng giả điên điên khùng khùng”
Vân Ngọc Hân nghiêng đầu nhãn lại lông mày ngây thơ: “Ai điên? Ai ngốc?
Tôi không điên, tôi không khùng!”
Vân Giai Kỳ nói: “Vậy cô có biết tôi là ai không?”
‘Vân Ngọc Hân hung hăng gật đầu: “Tôi nhận ra cô! cô không phải Vân Giai Kỳ sao!”
Vân Giai Kỳ: “…”
“Anh Tuấn Phong đâu?” Vân Ngọc Hân đứng ở trên hàng rào nhìn về phía cô.

“Anh Tuấn Phong đâu? Tại sao không thấy anh ấy?
Cô ta đang nói, đột nhiên che miệng lại: “Anh ấy sẽ không chết đúng không?”

Vân Giai Kỳ vẫn không nói Vân Ngọc Hân lo lắng nói: “Nói đi! Anh Tuấn Phong ở đâu!? Tôi muốn gặp anh ấy! Tôi muốn gặp anh ấy!”
Vừa nói, cô ta vừa nắm lấy hàng rào và lắc mạnh: “Thả tôi ra! Thả tôi rat Không thể giữ tôi ở đây! Tôi muốn ở cùng với anh Tuấn Phong”
“Đủ rồi”
Vân Ngọc Hân còn dám nhắc đến Bạc Tuấn Phong không sao.

Vừa nhấc tới Bạc Tuấn Phong, Vân Giai Kỳ nóng lòng muốn dùng mạng của ‘Vân Ngọc Hân để đổi lấy mạng của anh!
“Cô cho rằng giả điên và cư xử ngu ngốc có ích lợi ư? Vân Ngọc Hân, chuyện này tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô!”
Bạc Tiêu Dương đột ngột ngăn Vân Giai Kỳ lại.

Cậu ta nhìn Vân Ngọc Hân, cố ý nói: “Vân Ngọc Hân, anh Tuấn Phong chết rồi”
‘Vân Ngọc Hân ngẩn người.

Cô ta sững sờ nhìn Bạc Tiêu Dương, Bạc Tiêu Dương lặp lại: “Anh ấy chết rồi”
“Không thể nào!” Vân Ngọc Hân lại ngơ ngác lẩm bẩm: “Chắc chắn là các người đã giấu anh Tuấn Phong rồi! Các người đã giấu anh ấy ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy, tôi muốn bên cạnh cùng anh Tuấn Phong!”
Vừa nói, cô ta lại vừa cười ngốc nghếch: “Tôi muốn gả cho Tuấn Phong và có nhiều con với anh ấy! Vân Giai Kỳ, tin hay không thì đứa trẻ do tôi và Tuấn Phong sinh ra sẽ thông minh hơn Vũ Minh, xinh đẹp hơn Mạn Nhi! Đến lúc đó, anh Tuấn Phong sẽ chỉ thích con của tôi mà không thích con của cô!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1089: 1089: Chương 1085


Vân Giai Kỳ nhìn y tá hị Y tá bất đắc đ* nói: “Lúc có lúc không, nói chung… chúng tôi cũng có phân ca trực, cô ấy chuyển tới phòng bệnh này được vài ngày, nhưng mà tôi thấy cơ bản đều là bộ dạng điên điên khùng khùng”
Cô vừa nói vừa nhắc nhở: “Cô đừng đến gần cô ta quá! Trước đấy một đồng nghiệp của chúng tôi bị cô ta làm cho bị thương, cô ta có vấn đề rất lớn về tâm thần”
‘Cô ta luôn như vậy sao?”
Bạc Tiêu Dương nhìn thoáng qua Vân Giai Kỳ, biết cô đang nghĩ ngờ điều gì.

Cậu ta cũng nghỉ ngờ như vậy.

Vô duyên vô cớ lại khùng điên như nhau, Vân Ngọc Hân nhìn ra bên ngoài cửa, lo lắng nói: “Anh Tuấn Phong đâu, khi nào anh Tuấn Phong mới đến đón tôi?”
Cô ta vừa nói vừa nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Cô đem anh Tuấn Phong đi giấu rồi đúng không?”
Vân Giai Kỳ lạnh lùng nhìn cô ta từ đầu đến cuối “Nhất định là như thế”
‘Vân Ngọc Hân trừng mắt nhìn cô: “Tôi nói cho cô biết, anh Tuấn Phong nhất định sẽ lấy tôi! Ông thích tôi nhất, ông không thích cô, ông thích tôi, cho nên sau đó tôi sẽ là vợ của anh Tuấn Phong, mợ chủ của nhà họ Bạc, đợi đến lúc tôi mang thai, đứa bé sẽ là người thừa kế duy nhất nhà họ Bạc! Hi hi.

.



Cô ta thoáng nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đứng bên cạnh Vân Giai Kỳ, đồng tử mở rộng, sau đó thu hẹp tiêu cự: “Anh Tuấn Phong.

.


Cô ta nhận nhầm Bạc Tiêu Dương với Bạc Tuấn Phong.

“Anh Tuấn Phong! Anh đến đón em, anh cuối cùng cũng đến đón eml”
Cô ta trở nên vui mừng khôn xiết, cơ mặt đều co rút: “Anh Tuấn Phong, anh cuối cùng cũng đến đón em sao? Em chờ anh rất vất vả.

Anh đưa em đi có được không? Ở đây rất đáng sợ, rất dọa người… Bọn họ nhìn em như nhìn phạm nhân vậy, toàn ngược đãi, hành hạ em!”
‘Y tá mắng một câu: “Bình tĩnh! Đùa đủ chưa?”
“Anh xem anh xem! Bọn họ còn hung dữ với em!”
‘Vân Ngọc Hân biểu tình bằng gương mặt tủi thân, cô ta chỉ vào y tá, quay sang Bạc Tiêu Dương tố cáo: “Anh Tuấn Phong, anh nhanh đuổi bọn họ đi, em không muốn nhìn thấy bọn họ, bọn họ hung dữ với em, toàn đánh em”
Bác sĩ điều trị chính nghe tin cũng tới, thấy Vân Ngọc Hân lại đang nổi điên, ông ta nghiêm giọng nói: “Bình tĩnh một chút”

Ông ta hỏi y tá: “Cho uống thuốc chưa? Sao lại tái phái Y tá uất ức nói: “Còn chưa kịp cho cô ấy uống thuốc!”
“Tôi không cần phải uống thuốc!”
Vừa nghe thấy phải uống thuốc, Vân Ngọc Hân sợ đến mức cuộn tròn người lại, dựa lưng vào tường: “Không phải uống thuốc! Tôi không phải uống thuốc!
Anh Tuấn Phong, anh mang em ra khỏi đây được không…”
Bạc Tiêu Dương lạnh lùng nhìn cô ta, trên mặt không chút thay đổi “Đi thôi”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa”
Cô xoay người, Bạc Tiêu Dương cũng muốn đi cùng cô.

‘Vân Ngọc Hân lập tức nóng nảy.

Cô ta đột ngột chạy xuống mặt đất, vươn tay ra chản, cầm chặt lấy vạt áo.

của Bạc Tiêu Dương.

Bạc Tiêu Dương dừng lại, ánh mắt nguy hiểm quay lại nhìn.

Bác sĩ điều trị chính vội vã lại gần lại bị Bạc Tiêu Dương ngăn cản.

Cậu ta xoay người, liếc mắt dò xét Vân Ngọc Hân, hỏi: “Cô còn muốn nói cái gì”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1090: 1090: Chương 1086


“Anh Tuấn Phong, anh đi rồi còn em thì sao? Anh không đưa em đi sao?”
Bạc Tiêu Dương lại nói: “Cô nhìn cho rõ, tôi rốt cuộc là ai”
‘Vân Ngọc Hân chua xót nói: “Là anh Tuấn Phong…”
Bạc Tiêu Dương nhịn không được gạt tay cô ta.

Cậu ta không còn sự kiên trì đối với cô ta.

Bạc Tiêu Dương quay sang bác sĩ điều trị chính chất vấn: “Ông xác định là cô ta điên rồi?”
Bác sĩ điều trị chính run rẩy nhìn Bạc Tiêu Dương: “Ý của ngài là Y tá nói: “Trong một đêm gặp sự cố lớn như vậy, người tự nhiên bị điên cũng rất bình thường, dù sao trước kia cô ấy cũng là một ngôi sao lớn xinh đẹp, đột nhiên biến thành tù nhân, chắc chản là sợ hãi lo lắng, bị dọa điên rồi..

Bạc Tiêu Dương nói: “Có vài người lấy danh nghĩa bệnh tâm thần, chạy trốn sự trừng phạt của pháp luật cũng không phải không được, ông làm sao xác định cô ta không có khả năng giả ngây giả dại?”
“Điều này… Thủ tục tư pháp bảo vệ rất nghiêm ngặt, chúng tôi làm thủ tục giám định cũng rất phức tạp, không có khả năng chẩn đoán sai”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1090-0.jpg


“Vâng”
Bạc Tiêu Dương ôm bả vai Vân Giai Kỳ nói sẽ theo dõi”
Vân Giai Kỳ gật đầu: “Tôi muốn đi thăm Cung Bắc”
Lúc tỉnh lại, cô còn chưa kịp nhìn Cung Bắc.

húng ta trở về, chuyện này tôi Bạc Tiêu Dương nói: “Nhất định phải là bây giờ sao? Hiện tại thẳng bé rất ổn định.

Tốt nhất cô cũng nên tập trung hồi phục đi”
Vân Giai Kỳ đột nhiên không nói gì nữa.

Bạc Tiêu Dương biết, cô là một người rất cố chấp.

tôi đưa cô đi”
Vân Giai Kỳ lúc này mới gật đầu: “Cảm ơn, Tiêu Dương”
Bạc Tiêu Dương giật mình, sắc mặt thay đổi: “Đừng nói cảm ơn với tôi”
Nói một câu không tim không phổi..

Bạc Tuấn Phong nắm trên giường bệnh, cậu ta nhìn vẻ mặt thất vọng của Vân Giai Kỳ, lại thấy hâm mộ Bạc Tuấn Phong Nếu có thể, cậu ta tình nguyện thay thế Bạc Tuấn Phong.

Ý nghĩ này gần như là một ý niệm chạy vào trong não.

Bạc Tiêu Dương không muốn nghe cô nói “Cảm ơn”.

Cậu ta tham lam nhiều hơn cô tưởng.

Phòng bệnh của Cung Bắc không cùng một tầng với cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1091: 1091: Chương 1087


Hành động của Vân Giai Kỳ có chứt khó khăn, vốn dĩ vừa mới tỉnh dậy, tình trạng cơ thế rất tệ, chẳng qua mới đi được vài bước liền cảm thấy có chút thở.

hổn hển.

Cô cố chấp chống đỡ đi tới cửa phòng bệnh, lại thấy phòng bệnh được bảo.

vệ an toàn, một mình Cung Bắc cô đơn nằm trên giường bệnh.

Cậu bé đã tỉnh, vết thương trên người được xử lý và băng bó.

Cậu bé nghe tiếng bước chân ngoài phòng bệnh, vừa thấy được Vân Giai Kỳ liền lập tức xoay người xuống giường, đi tới cạnh giường, hai tay nhỏ bé đặt trên cửa số thủy tinh, đế lộ ra khuôn mặt nhỏ nhản tái nhợt nở nụ cười rạng rỡ.

“Mẹ…”
Phòng bệnh cách âm tốt, tuy rằng không nghe được tiếng của cậu bé, nhưng thấy khuôn miệng thì Vân Giai Kỳ biết đứa bé kia đang gọi cô.

‘Vân Giai Kỳ cười một cái, cúi người đem mặt lại gần, nhìn thẳng vào Cung Bắc.

“Có ngoan hay không?”
Cung Bắc nhìn miệng cô cũng hiểu được cô nói gì, gật đầu.

‘Vân Giai Kỳ nhịn không được lại cười một cái, nước mắt chợt trào ra Cô đau lòng muốn ôm cậu bé, nhưng hôm nay lại chỉ có thể nhìn cậu bé qua cửa sổ thủy tỉnh.

Trước phòng bệnh treo một bảng nhắc nhở: Đây là phòng cách ly, ngoài bác sĩ phụ trách ra, không ai được vào.

Không biết được bệnh tình của Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong, hai hôm nay Cung Bắc cứ bồn chồn lo lắng.

Nhưng vừa thấy Vân Giai Kỳ tỉnh lại với trạng thái ổn định, Cung Bắc mới thấy an tâm vài phần.

“Chú nuôi đâu rồi Cung Bắc hỏi đến Bạc Tuấn Phong.

Cậu biết mình vô thức nói sai thì sửa lại: “B-Cha..”
Cậu nhanh chóng đã nhận ra thân phận thật sự của Bạc Tuấn Phong.

.

Ra chương nhanh nhất tại ( TгЦ мtгuуen.

V И )
Người đàn ông này chính là cha đẻ của cậu.

Mặc dù giờ cậu bé vẫn gọi Cung Chiến là “cha”, nhưng cũng nhận Bạc Tuấn Phong là cha.

Vân Giai Kỳ bỗng chốc do dự có nên nói cho Cung Bắc biết về bệnh tình bây giờ của Bạc Tuấn Phong.

Nhưng mà, cô vẫn không muốn để cậu bé lo lắng.

Cô bèn nói: “Anh ấy đang đợi con đấy”
Cung Bắc nghe được câu này thì nhướng mày.

Một cậu bé nhạy cảm và tinh tế như Cung Bắc thoáng chốc đã có thể nhận ra được ý tứ trong lời nói của Vân Giai Kỳ rằng tình hình của Bạc Tuấn Phong.

hiện giờ không mấy khả quan.

Biểu cảm của Cung Bắc lập tức chuyển sang thất vọng, Vân Giai Kỳ nhận thức được rằng không thể giấu giếm đứa trẻ tinh tế này.

Cậu bé nheo mắt buồn rầu, khóe mắt ngấn lệ, nước mắt lăn dài trên má.

Nhưng Vân Giai Kỳ đến việc lau nước mắt thay cho cậu bé cũng chẳng thể, bèn bảo: “Con đừng khóc.

Đợi Cung Bắc khỏe lại thì cha cũng sẽ khỏe lại thôi!”
Cung Bắc ngoan ngoãn gật đầu, lặng lẽ lau nước mắt với hai đôi mắt đỏ ửng trên sắc mặt nhợt nhạt: “Đợi con khỏe rồi, cha cũng sẽ khỏe thôi”
“Đúng rồi!”
“Vân Giai Kỳ?”
Phía sau truyền đến tiếng của Lý Phong Tuấn.

Vân Giai Kỳ quay đầu lại, vừa nhìn thấy Lý Phong Tuấn cô liền cảm thấy phấn chấn: “Bác sĩ Lý?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1092: 1092: Chương 1088


Mộng Yến Mi cũng cạnh bên Lý Phong Tuấn.

Cô chẳng biết lí do gì đã khiến Mộng Yến Mi đối xử với cô khá hòa nhã, có lẽ là vì nguyên do của Cung Bắc.

Lý Phong Tuấn bước đến, lướt mắt trông trạng thái của cô coi như cũng đã ổn, sắc mặt anh vui vẻ an tâm “Tỉnh dậy là được”
“Cung Bắc thẳng bé..

“Vừa đúng tôi muốn nói chuyện với cô một chút về cậu bé.”
“Được”
‘Vân Giai Kỳ nói với Cung Bắc: “Cung Bắc, con ngoan về giường nha”
Cung Bắc gật đầu, ngoan ngoãn trở về giường nằm.

Vân Giai Kỳ nói với Bạc Tiêu Dương: “Cậu ở đây giờ tôi một chút”
“Được”
Vân Giai Kỳ hít một hơi, bước đến chỗ Lý Phong Tuấn, mắt lại liếc nhìn Mộng Yến Mi từ phòng bệnh bước ra mà không hề có dáng vẻ gì là đi cùng bọn họ, cô ta cũng không để tâm nhiều.

Sau đó cô cùng Lý Phong Tuấn bước vào.

phòng làm việc Trong văn phòng làm việc, Lý Phong Tuấn không hàn huyên gì nhiều, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề: “Đối với Cung Bắc bây giờ có một phương án điều trị.

Vì chứng suy giảm hệ miễn dịch này đều là bệnh hiếm gặp trên toàn cầu, Cung Bắc là một ca bệnh đặc biệt.

Tôi đã đưa báo cáo bệnh lý của Cung Bắc gửi đến trung tâm nghiên cứu”
“Họ nghiên cứu ra được một phương án, nhưng trước mắt chưa có ai thử qua, còn chưa được thông qua thực nghiệm lâm sàng, nên có rất nhiều yếu tố chưa đảm bảo”
Vân Giai Kỳ ngẫn người một lúc: “Phương án gỉ?”
“Họ nghiên cứu phát minh ra một chất miễn dịch.

Tổng cộng hai mũi tiêm, định kỳ mỗi tháng tiêm hai muỗi, một mũi là virus đề kháng, một mũi là tăng sức đề kháng”
Lý Phong Tuấn giải thích cận kẽ.

Hiệu quả của hai mũi tiêm này không quá một tháng, thế nên cứ cách một tháng thì phải tiêm chủng theo định kỳ.

.

truyện teen hay
Chỉ phí của hai mũi tiêm có thể lên đến ba trăm triệu.

Dù sao thì đây là bệnh hiếm gặp, nguồn đầu tư vào nghiên cứu chế tạo cũng có hạn định của nó.

Tất nhiên những gia đình thường không để gánh vác nổi.

Những đứa trẻ của gia đình thường mắc phải căn bệnh suy giảm miễn dịch này chỉ có thể dựa vào thuốc đề kháng và duy trì không được bao lâu.

Đương nhiên, đối với Vân Giai Kỳ mà nói, chỉ phí không phải vấn đề.

Vấn đề lớn nhất là…
“Tuy chất miễn dịch này có thể tăng sức đề kháng trong một thời gian ngắn, có thể giúp Cung Bắc sống như một đứa trẻ bình thường.

Nhưng nếu trong ngày.

dài tháng rộng thì e rằng sẽ khiến gan thận suy kiệt”
Lồng ngực Vân Giai Kỳ nhói lên một nhịp.

Lý Phong Tuấn lại giải thích: “Gan và thận đều là những bộ phận có chức năng thải độc quan trọng nhất trong cơ thể.

Nhưng đã là thuốc Tây y thì đều có tác dụng phụ, những độc tố được đào thải từ gan và thận lâu ần ắt sẽ tạo ra hậu quả khó lường.

Đặc biệt là khi tuổi Cung Bắc còn nhỏ…”
“Cơ mà cô không cần lo lắng.

Một hai năm hoàn toàn không có vấn đề gì Cùng lúc với tiến hành liệu pháp chất miễn dịch cho Cung Bắc, tôi cũng sẽ theo dõi sát sao tình hình cơ thể của bé.

Nhưng nếu là mười năm, hai mươi năm đều dựa vào phương thuốc này, e rằng… Quan trọng nhất là hiện giờ chất miễn dịch này vẫn chưa có nguồn đầu tư cho thực nghiệm lâm sàng, vốn chứa rủi ro rất lớn.

Cô… đồng ý thử chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1093: 1093: Chương 1089


‘Vân Giai Kỳ đột nhiên run lẩy bẩy.”
Không có vốn đầu tư thực nghiệm lâm sàng cũng có nghĩa là Cung Bắc nếu tiếp nhận liệu pháp chất miễn dịch này sẽ là ca thực nghiệm lâm sàng đầu tiên trên thế giới.

Ca đầu tiên, điều đó hàm ý sẽ mang một rủi ro rất lớn.

Ngô nhố, liều thuốc này xuất hiện tác dụng ngược thì sẽ có nguy cơ ảnh hưởng đến tíng mạng.

Đồng nghĩa với mang Cung Bắc ra làm chuột bạch.

Lý Phong Tuấn ni ¡ vốn dĩ không hy vọng đến loại rủi ro này của Cung Bắc, nhưng tình hình bây giờ của Cung Bắc không hề khả quan.

Cậu bé hiện giờ chỉ có thể ở trong phòng vô trùng không thể rời một bước.

Cứ mãi ở trong đấy một thời gian dài, tôi sợ tinh thần cậu bé sẽ suy sụp.

Trên mặt khác, cậu bé bị nhốt trong phòng vô trùng, sức miễn dịch sẽ gần như bảng không, chỉ cần một giây một phứt nào đó cậu bé rời khỏi phòng vô trùng, virus sẽ xâm nhập vào cơ thể, một trận cảm nhẹ cũng đủ lấy đi mạng của cậu bé”
Cậu bé tuổi vẫn còn nhỏ này, vốn dĩ nên được hưởng thụ một tuổi thơ vô lo vô nghĩ.

Mà Cung Bắc chỉ có thể bị giam trong phòng vô trùng thì còn tệ hơn cả chuột bạch.

Lý Phong Tuấn lại nói: “Nhưng mà, cô cũng đừng quá lo lắng.

Trung tâm nghiên cứu đó là trung tâm trị liệu y học uy tín nhất thế giới.

Thuốc mà họ nghiên cứu phát minh ra có tỷ lệ rủi ro rất thấp.

Nếu cô chấp nhận thử, cô sẽ được ưu tiên quyền lợi lớn nhất và Cung Bắc được bảo đảm một cách chu đáo.

Trước lúc Cung Bắc tiếp nhận liệu pháp chất miễn dịch, tôi sẽ thực nghiệm lên cơ thể tôi trước”
Nói rồi anh ta lại nói: “Cô là mẹ ruột của Cung Bắc, đợi đến lúc cô mang thai, máu cuống rốn của đứa bé có thể cứu mạng Cung Bắc.”
“Nếu như… không có máu cuống rốn thì sao…”
“Vậy… chất miễn dịch là tia hy vọng duy nhất của Cung Bắc”
‘Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy có chút lo sợ Nếu Bạc Tuấn Phong tỉnh lại thì tốt.

Còn nếu không thể tỉnh dậy được thì sao?

Cung Bắc cũng vốn dĩ vô vọng rồi.

Chất miễn dịch là tia hy vọng duy nhất của Cung Bắc.

Dù sao thì trong vốn gen của nhà họ Bạc vốn dĩ không có gen của Bạc Tuấn Phong.

Dù cho cô ấy có sinh con trong ống nghiệm thì cơ bản cũng không đáp ứng được điều kiện đó.

Lý Phong Tuấn thấy mặt của Vân Giai Kỳ phân tâm, bèn biết được tâm sự của cô: “Bệnh tình của tổng giám đốc Bạc không khả quan à?”
Vân Giai Kỳ gật đầu: “Họ nói là… chết não”
“Chết não?”
Lý Phong Tuấn hơi nghỉ ngờ: “Đã xác nhận rồi chứ?”
‘Vân Giai Kỳ khóe mắt ửng đỏ, lắc đầu: “Tôi không tin… Tôi không tin anh ấy sẽ chết não! Bên nhà họ Bạc cũng day dưa không chịu kí tên, kí tên là có thể rút ống thở..”
Cô ấy bưồn rầu nói: “Nếu như, anh ấy không thể tỉnh lại, tôi không cách nào mang thai được, máu cuống rốn cũng coi như xa xôi vô vọng”
Cũng phải nói là cô tỉnh táo, nếu không sẽ đau lòng đến chết.

Cô mới ý thức được, khi con người ta qua thất vọng, căn bản không thể thất vọng thêm được Người cô yêu, bây giờ thành bộ dáng bán chết bán sống Cô cứ việc tiếp tục kiên trì, nhưng cô cũng sợ hãi, nếu như Bạc Tuấn Phong thật sự ra đi…
Cô nên làm cái gì Lý Phong Tuấn nhéo nhéo lông mày: “Có muốn hỏi xem Mộ Lâm Châu một chút không”
Mộ Lâm Châu.

Con mắt Vân Giai Kỳ lập tức khôi phục một chút thần thái: “Anh ta”
Đúng rồi!
Cô làm sao lại không nghĩ tới anh ta chứ?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1094: 1094: Chương 1090


Mộ Lâm Châu thế nhưng là một huyền thoại trong giới y học.

Người ta đồn rằng không có ai mà anh ta không thể cứu sống.

Vân Giai Kỳ vội la lên: “Anh ta bây giờ đang ở đâu đây? Ở thủ đô sao?”
nh ta đang ở Thủ Đô, để t Lý Phong Tuấn lo lắng nói liên hệ với anh ta xem sao”
Nửa giờ sau.

Mộ Lâm Châu chạy tới bệnh viện.

Vân Giai Kỳ đang đợi anh ta ở cửa phòng bệnh của Bạc Tuấn Phong.

Vừa thấy được Mộ Lâm Châu, Vân Giai Kỳ có chút kích động: “Anh đến “Sắc mặt cô làm sao khó coi như vậy?”
“Anh nhanh chóng xem cho Tuấn Phong đi” Vân Giai Kỳ cũng không để ý đến nam nữ thụ thụ bất thân, lôi kéo tay của anh ta tiến vào phòng bệnh tâm đồ bình ổn.

Trong phòng bệnh, chỉ có thanh âm đi Mộ Lâm Châu nói: “Tôi đi đối một bộ quần áo trước, lập tức tới ngay”
Vân Giai Kỳ gật gật đầu.

Cô đi vào bên giường, nhẹ nhàng đụng vào tay của anh.

Lạnh đến đau lòng.

Tay của anh, rõ ràng đã từng thật ấm áp.

Trên đường tới đây, Vân Giai Kỳ đã cố kìm nước mắt, nhưng vừa chạm đến làn da lạnh như băng của Bạc Tuấn Phong, cô đã vô cùng mất mát, nước mắt lại muốn rơi xuống “Tuấn Phong..”
Hàng ngàn lời nói chỉ biến thành một lời thì thầm.

Cô nhẹ nhàng gọi tên của anh, áy náy không thôi: “Thật xin lỗi..”
Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cuộn tròn của anh, những ngón tay dài, thật đẹp, nhưng thật lạnh lẽo.

Cô thậm chí còn tưởng tượng, chờ đến cô lần nữa nhìn thấy anh, có lẽ, anh đột nhiên mở mắt, giống như trước đây, nhẹ nhàng chạm mũi của cô một chút, sau đó, muốn ôm chặt anh.

Cho dù anh cố ý làm cô sợ hãi, cô cũng sẽ không tức giận nữa!
Nhưng hôm nay, anh đang nắm ở đó, giống như vĩnh viễn cũng không bao giờ tỉnh lại.

“Tuấn Phong, em có rất nhiều điều nói muốn muốn nói với anh”
Vân Giai Kỳ nói: “Anh không muốn nghe thấy sao?”
Anh có nghe thấy không?
Mộ Lâm Châu đổi một bộ quần áo, tiến vào phòng bệnh.

Lúc đó, Bạc Tiêu Dương tới.

Mộ Lâm Châu đi vào trước giường, mở mắt Bạc Tuấn Phong ra, nhìn phản xạ con anh của anh một chút.

Anh ta phán định qua, người đang ở vào trạng thái hôn mê sâu.

Tuy nhiên, tình trạng hôn mê sâu nói chung sẽ phát triển theo ba hướng.

Một cái là trong thời gian ngắn, sẽ thức tỉnh.

Một cái là chết não.

Một cái là người ở trạng thái thực vật.

Một bộ phận bệnh nhân ở bên trong quá trình điều trị, không thể không dựa vào máy hỗ trợ hô hấp, các loại thiết bị để duy trì kiểm tra triệu chứng bệnh tật, nhưng một khi rút những thiết bị này ra, bệnh nhân sẽ lập tức tử vong.

Nó giống như một cái cây khô héo nhanh chóng...
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1095: 1095: Chương 1091


Đây là trường hợp chết não.

Nếu rút các thiết bị hỗ trợ ra, người chết não sẽ tiến vào tình trạng suy kiệt, dẫn tới tử vong.

Mà người thực vật, sau khi trải qua cấp cứu, các dấu hiệu sống sót có thể ổn định, có thể dựa vào bản thân, duy trì nhịp tim cùng hô hấp, cùng huyết áp, các phương diện chỉ tiêu bình ổn.

Chỉ là không có khôi phục ý thức mà thôi.

Có một số người thực vật sẽ bị đánh giá sai thành chết não, mà chết não cũng sẽ bị đánh giá sai thành người thực vật Nhưng còn có một loại khả năng.

Chết não giả Mộ Lâm Châu xoay người, hỏi: “Anh ta hiện tại đang trong trạng thái này, tôi không cách nào xác định anh ta là chết não hay là người thực vật”
“Người thực vật?”
Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Anh hoài nghỉ anh ấy không phải chết não?”

“Bác sĩ sở dĩ phán định anh ta là chết não, đúng là có chỗ căn cứ, nhưng tôi không thế loại trừ, anh ta là chết não giả”
“Chết não giả?”
Bạc Tiêu Dương cũng ngây ngẩn cả người.

Đó là lần đầu tiên cậu ta nghe nói về cái chết não giả…
Mộ Lâm Châu n‹ ău như là chết não giả, anh ta hản là rất nhanh sẽ có thể tỉnh, nhưng đến bây giờ người không có dấu hiệu tỉnh lại, xác suất rất có thể là chết não giả ở trạng thái người thực vật.

Trường hợp như vậy, tôi chưa bao.

giờ gặp qua, cho nên cũng không thể xác định được rõ ràng”
Dừng một chút, anh ta lại hỏi: ” Anh ta kéo máy thở à?”
“Không có.”
“Chết não cùng chết não giả, sẽ lẫn lộn, nhưng nếu như anh ta trong trạng thái người thực vật, lẫn lộn với chết não giả, cũng sẽ tạo thành phán đoán sai lầm.

Nói cách khác, nếu như, trừ khi rút máy hỗ trợ hô hấp ra, dấu hiệu ổn định tính mạng của anh ta cũng có thể ổn định hơn, nhưng anh ta sẽ rơi vào tình trạng hôn mê sâu”
“Bác sĩ nói răng tất cả các phản xạ thân não của anh ấy đã biến mất.”
“Tất cả các phản xạ thân não đều biến mất và cuối cùng đã hồi phục, cũng không phải chưa từng có tiền lệ”
Nghe được Mộ Lâm Châu nói như vậy, sảc mặt Vân Giai Kỳ trầm lại, nhưng mà, Mộ Lâm Châu lại nói: “Nhưng bây giờ, tôi muốn tháo hết thiết bị ra trước để xem anh ta có thể lấy lại được nhịp thở tự phát hay không”
Vân Giai Kỳ nói với vẻ mặt kiên định: Mộ Lâm Châu nói ết suy nghĩ của mình có chút cực đoan, nhưng là trong mắt của tôi, đây là một biện pháp cần thiết.

Nếu như rứt máy trợ thở ra, anh ta sẽ mất khả năng tự thở thì có nghĩa là anh ấy không phải ở trạng thái chết não, còn nếu như ngược lại, ở trạng thái chết não, coi như sử dụng những thiết bị này kéo lại mạng sống anh cả một đời, anh cũng chỉ là một cái xác khô, có ý nghĩa gì?”
Bộ dạng Vân Giai Kỳ vô cùng chấn động, suýt nữa không có đứng vững.

Mộ Lâm Châu là bác sĩ, những lời này, anh ta có thể rất tỉnh táo nói ra, tỉnh táo phân tích, nhưng ở phương diện Vân Giai Kỳ nghe được, lại quá mức tàn nhẫn.

Tại góc nhìn của Mộ Lâm Châu thấy, chết não, cùng tử vong không khác nhau là mấy.

Không được”
Nhưng theo ý kiến của Vân Giai Kỳ, nếu như là chết não, cô nguyện ý ở đây chăm sóc anh cả một đời Hãy để anh có nhiệt độ cơ thể và thở trong suốt cuộc đời, thật giống như, anh chỉ giống như là vừa mới ngủ thiếp đi Nhưng nếu là rút máy trợ thở, đó chính là tử vong chân chính..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1096: 1096: Chương 1092


Cô không dám đối mặt với chuyện này.

Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi có thể hiểu được quyết định của anh, nhưng không thể tuỳ Người đàn ông này, mặc kệ là đối với gia tộc nhà họ Bạc, và đối với Vân Giai Kỳ mà nói, đều rất quan trọng.

Nấu là..

Ngày anh thực sự bị kết án tử hình là một nỗi đau không thể nguôi ngoai trong cuộc đời Giai Kỳ Cô nhất định sẽ sụp đổ.

Mộ Lâm Châu nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Tôi hi vọng cô vui vẻ châm chước cho đề nghị này của tôi.

Điều quan trọng nhất là học cách đưa ra lựa chọn”
“Nhất định phải rút máy trợ thở sao?”
Vân Giai Kỳ thanh âm rung rẩy: ‘Nếu như anh ấy ở trạng thái trạng thái người thực vật, vậy thì chờ anh tỉnh lại, không tốt sao? Nếu như không phải, coi như anh là chết não”
“Những thiết bị này kéo lại, chỉ là thân thể của anh, có ý nghĩa gì”
Mộ Lâm Châu là lần đầu tiên nhìn thấy Vân Giai Kỳ mất khống chế.

Biết nhau lâu như vậy đến nay, Vân Giai Kỳ chưa bao giờ có loại mất khống chế như thế này.

Anh ta cũng có chút bị hù dọa.

Mộ Lâm Châu xoa mi tâm, đổi lời nói: “Nếu như, cô không nguyện đồng ý rút máy trợ thở, như vậy chỉ có một phương pháp.”
“Phương án gì?”
Giọng điệu Mộ Lâm Châu trịnh trọng và xác thực: “Chờ đến bao giờ cho anh ta tỉnh lại”
Mộ Lâm Châu nói: “Cô cho răng anh ta là người thực vật nên lòng không tạp niệm, đợi đến bao giờ anh ta tỉnh lại thì thôi.

Cô có thể ở bên anh ta, cố gắng gọi anh ta tỉnh dậy.

Nhưng mà, tỷ lệ người thực vật tỉnh dậy được rất khó nói.

Có người mấy ngày là tỉnh lại, có người đến cuối đời cũng không tỉnh dậy được”
Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong, bặm môi n Vô điều kiện, vô thời hạn.

Đợi đến khi anh tỉnh lại thì thôi.

“Anh ấy không chết, anh ấy chỉ mệt nên ngủ một chút mà thôi.

Có lẽ ngày mài là anh ấy có thể tỉnh lại.

Tôi không quan tâm bao giờ anh ấy sẽ tỉnh lại, tôi đều sẽ đợi”
“Tôi chấp nhận đợi.”
Mộ Lâm Châu gật đầu.

Mộ Lâm Châu và Bạc Tiêu Dương để Vân Giai Kỳ lại và đi ra khỏi phòng bệnh.

Trước cửa, Bạc Tiêu Dương hỏi: “Chuyện này, anh còn phương án khác không?”
Mộ Lâm Châu thẳng thắn đáp: “Lực bất tòng tâm”
Bạc Tiêu Dương bỗng nhiên im bặt Mộ Lâm Châu nói: “Có lẽ anh ta sẽ tỉnh dậy được trong vài ngày, chỉ có thể trông cậy vào số mệnh của anh ta rồi”
Bạc Tiêu Dương vẫn không nói một lời Cậu ta đột nhiên nghĩ ra gì đó.

“Nếu như anh rút máy thở của anh ấy ra, anh ấy là người thực vật.

Vậy anh có thể gọi anh ấy tỉnh dậy không?”
Mộ Lâm Châu nói: “Nếu là trạng thái của người thực vật, tôi chắc được năm mươi phần trăm”
“Năm mươi phần trăm?” Bạc Tiêu Dương không hài lòng với câu trả lời này lắm Mộ Lâm Châu nhìn cậu ta một cái, nói với hàm ý sâu xa: “Chuyện này tôi không thể bảo đảm với anh được.

Dù cho ngoài kia có dành cho tôi bao nhiêu lời khen thần khen thánh, tuy tôi thừa nhận tôi có thực lực, nhưng nền khoa học trị liệu của loài người hiện giờ vẫn có giới hạn.

Chỉ đối với tình trạng người thực vật, giả sử tiến hành một vài trị liệu thần kinh, có lẽ đủ để khiến anh ta nhanh chóng tỉnh lại”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1097: 1097: Chương 1093


“Lĩnh vực này thì anh xuất sắc.”
“Phải.

Thế nên tôi ra tay.

Cơ mà…”
Mộ Lâm Châu lắc đầu: “Nếu như đến tôi cũng không khiến anh ấy tỉnh dậy được, vậy có lẽ trên thế giới này, người có thể đánh thức anh ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay”
Nói xong, anh duỗi thẳng một ngón tay.

Với hàm ý này, nếu như đến Mộ Lâm Châu còn chịu thua buông xuôi thì nhìn chung cả thế giới cũng khó tìm được một chuyên gia y học nào khác có thể đánh thức Bạc Tiêu Dương.

Nếu như, muốn tin răng ngoài anh ta ra, vẫn còn sự tồn tại của một người giỏi hơn, anh ta thà tin rằng cái gọi là người giỏi hơn đó là thần tiên giáng thế.

“Anh biết đấy, lĩnh vực chứng bệnh nghiêm trọng thì tôi là người đi đầu.

Tôi tin là núi này cao còn có núi khác cao hơn, nhưng mà người giỏi hơn kia rốt cuộc là ai thì trước mắt tôi vẫn chưa gặp qua”
Mộ Lâm Châu trước giờ tự cao tự đại Nhưng anh ta có tư cách để tự cao.

Làm người đi đầu trong lĩnh vực chứng bệnh nghiêm trọng.

Chỉ với bây giờ thôi, thực sự chẳng có ai qua được anh ta.

Mộ Lâm Châu nhìn cậu ta, nhẹ vỗ vai cậu ta một cái rồi nói: “Tôi đi thăm Cung Bắc đây”
“Ừm”
Bạc Tiêu Dương trở về phòng bệnh, nhìn thấy Vân Giai Kỳ vẫn đang trông coi Bạc Tuấn Phong.

Cậu ta bước qua đấy, ngồi xuống và nhìn Bạc Tuấn Phong “Cô suy nghĩ về đề nghị của Mộ Lâm Châu chưa?”
‘Vân Giai Kỳ nhướng mày, chẳng thèm nói một lời.

“Chết não nhất định sẽ không thế tỉnh lại được.

Nhưng nếu là người thực.

vật thì Mộ Lâm Châu nói anh ta có thể thế chản chản rằng có thế khiến anh ấy tỉnh lại”
“Anh ta có cách gì? Nếu có, tại sao anh ta không rút máy thở ra?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cô xem tình trạng của anh ấy bây giờ đi”
Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tuấn Phong Trên người anh bị chọc vào chỉ chít ống dẫn.

Đủ loại ống truyền dịch, ống truyền dinh dưỡng.

“Với bộ dạng này của anh ấy thì làm sao có thể tiếp nhận biện pháp trị liệu khác được chứ? Tuy nhiên, đề nghị của Mộ Lâm Châu có chút mạo hiếm.

Nhưng… đây là một lựa chọn tất yếu”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không muốn mạo hiểm”
“Nhưng cuộc sống luôn có rủi ro mà đúng không? Cô nhân tâm trơ mất nhìn anh ấy như người sống dở chết dở vậy sao? Anh ấy vẫn luôn đeo máy thở, tất cả các dấu hiệu, huyết áp, nhịp thở, làm sao mà Mộ Lâm Châu có thể phán đoán được, đây là chỉ số của chính cơ thể hay chỉ số do thiết bị cung cấp cho anh ấy? Anh ấy không có cách nào để xác định trạng thái của mình và làm thế nào để tiến hành điều trị tiếp theo.

Anh ấy giờ chỉ là một con mèo bất động.”
Không thể xác định anh còn sống hay đã chết.

Hốc mắt Vân Sơ đỏ lên, đột nhiên cúi đầu, nước mắt chảy không ngừng.

Cô nghĩ đến nếu như loại bỏ máy thở, Bạc Tuấn Phong tiến vào trạng thái suy kiệt, cô nên tiếp nhận kết như vậy như thế nào đây.

“Tôi không muốn…”
Đừng tàn nhẫn với cô như vậy.

‘Vân Giai Kỳ một tay nắm chặt tay của Bạc Tuấn Phong, một tay gắt gao nắm chặt khăn trải giường: “Đừng tàn nhãn như vậy..” Cô không thể chịu đựng được.

“Tôi sợ, tôi thật sự rất sợ..” Vân Giai Kỳ cắn môi, nước mắt chảy dài trên mặt: “Tôi sợ sau khi rút máy thở ra, tôi sẽ không còn gì nữa…”
Bạc Tiêu Dương nhìn nước mắt không ngừng rơi xuống của cô mà lòng cậu ta như bị dao cắt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1098: 1098: Chương 1094


Đồng thời, cậu ta cũng biết rằng cậu ta xong rồi.

Cậu ta biết rõ rằng tình cảm của mình dành cho Vân Giai Kỳ đã vượt qua giới hạn.

Bạc Tiêu Dương thu liễm ánh mắt, đột nhiên nói: “Vân Giai Kỳ, cô biết không, hơn ai hết tôi là người hy vọng anh ấy tỉnh lại nhất, nhưng cũng sợ hãi hơn ai hết, anh ấy không thể tỉnh lại nữa”
Vân Giai Kỳ ngước mắt lên, có chút không thể tưởng tượng được nhìn về phía cậu ta, nhất thời không hiểu ý tứ cậu ta muốn nói là gì “Tôi hy vọng anh ấy tỉnh lại, bởi vì, tôi sợ cô thương tâm, tôi không muốn nhìn thấy cô tinh thần ảm đạm như vậy” Dừng một chút, Bạc Tiêu Dương lại nói: “Tôi sợ anh ấy tỉnh lại… Tôi…Tôi sẽ không bao giờ có được cô nữa”
Vân Giai Kỳ không nghĩ tới, Bạc Tiêu Dương lại nói ra những lời như vậy.

“Cô ngạc nhiên sao?” Bạc Tiêu Dương nhướng mày, khóe môi cong lên, có chút chua xót.

“Giai Kỳ, anh ấy tỉnh lại, đối với tôi mà nói sẽ thêm một người cạnh tranh, anh ấy tỉnh lại, anh ấy vẫn là công tử hào kiệt của nhà họ Bạc, tôi sẽ không bao.

giờ có cơ hội tranh đoạt được vị trí chủ nhà.

Vân Giai Kỳ, tôi không có tự tin răng là tôi có thể đưa cô ra khỏi anh ấy”
Vân Giai Kỳ kinh hãi không nói nên lời Gió bất chợt tràn vào mép cửa sổ, mang theo chút trầm mặc, lạnh lếo.

Bạc Tiêu Dương nhàn nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Tôi thích cô, gió đều biết”
Nhưng ngay cả như vậy…
“Dù vậy, tôi vẫn hy vọng anh ấy có thể tỉnh lại, công tư phân minh, cạnh tranh công bằng, có thua, tôi cũng cam tâm tình nguyện”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cô cho rằng tôi không sợ thua sao?”
Cậu ta luôn cạnh tranh.

Cậu ta không cảm thấy bản thân mình thua Bạc Tuấn Phong ở điểm nào.

Bạc Minh Lâm ước rằng Bạc Tuấn Phong sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa Nhưng giữa Bạc Tuấn Phong và vị trí chủ nhà, Bạc Tiêu Dương mong rằng Bạc Tuấn Phong tỉnh lại hơn.

Bạc Tiêu Dương thu liễm ánh mắt, đột nhiên nói: “Vân Giai Kỳ, cô biết không, hơn ai hết tôi là người hy vọng anh ấy tỉnh lại nhất, nhưng cũng sợ hãi hơn ai hết, anh ấy không thể tỉnh lại nữa”

Vân Giai Kỳ ngước mắt lên, có chút không thể tưởng tượng được nhìn về phía cậu ta, nhất thời không hiểu ý tứ cậu ta muốn nói là gì “Tôi hy vọng anh ấy tỉnh lại, bởi vì, tôi sợ cô thương tâm, tôi không muốn nhìn thấy cô tinh thần ảm đạm như vậy” Dừng một chút, Bạc Tiêu Dương lại nói: “Tôi sợ anh ấy tỉnh lại… Tôi…Tôi sẽ không bao giờ có được cô nữa”
Vân Giai Kỳ không nghĩ tới, Bạc Tiêu Dương lại nói ra những lời như vậy.

“Cô ngạc nhiên sao?” Bạc Tiêu Dương nhướng mày, khóe môi cong lên, có chút chua xót.

“Giai Kỳ, anh ấy tỉnh lại, đối với tôi mà nói sẽ thêm một người cạnh tranh, anh ấy tỉnh lại, anh ấy vẫn là công tử hào kiệt của nhà họ Bạc, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội tranh đoạt được vị trí chủ nhà.

Vân Giai Kỳ, tôi không có tự tin răng là tôi có thể đưa cô ra khỏi anh ấy”
‘Vân Giai Kỳ kinh hãi không nói nên lời.

Gió bất chợt tràn vào mép cửa sổ, mang theo chút trầm mặc, lạnh lẽo.

Bạc Tiêu Dương nhàn nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Tôi thích cô, gió đều biết”
Nhưng ngay cả như vậy..

“Dù vậy, tôi vẫn hy vọng anh ấy có thế tỉnh lại, công tư phân minh, cạnh tranh công bằng, có thua, tôi cũng cam tâm tình nguyện”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cô cho rằng tôi không sợ thua sao?”.
 
Back
Top Bottom