Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1039: 1039: Chương 1035


Con chó săn vẫn luôn gác cổng cả đêm, bỗng nó nghe thấy tiếng động, liền đánh hơi rồi lao về phía này.

Ngay sau đó, một trong những người đàn ông gác cổng cũng vội chạy tới, nhìn thấy nửa người Mạn Nhi đã chui ra ngoài lỗ chó, liền bước đến, dẫm lên tay cô bé, độc ác nghiền mạnh xuống.

“Ái chà, sao ở đây lại xuất hiện một con chuột nhất thế này?”
Mạn Nhi không dám ngẩng đầu lên nhìn, tâm mát chỉ dừng lại ở mấy vết sẹo bỏng ở mu bàn tay anh ta Con chó săn lớn nhìn chảm chẵm vào Mạn Nhị, khiến cô bé há miệng th* d*c, nhưng không dám lớn tiếng gào thét Bên tai cô bé liền vang lên tiếng người đàn ông: “Cần nó đii”
Con chó săn lập tức lao đến, cần xé quần áo trên người Mạn Nhi, nó vừa sủa, vừa xé rách quần áo.

Mạn Nhi không thể kiềm chế nỗi sợ hãi được nữa, nghẹn ngào kêu lên: “Biến đi, biến đi!”
Tiếng chó sửa ầm ï đã kinh động đến những người trong phòng Tiểu Vũ Minh thấy Vân Ngọc Hân đã ngủ dậy, cậu không suy nghĩ được nhiều nữa, cúi đầu, cầm lấy khấu súng lục vẫn dắt bên thất lưng ra, nằm rạp xuống mặt đất, hướng nòng súng về phía con chó sắn!
“Băng” một tiếng!
Máu tươi bản tung tóe khắp nơi Con chó săn đau đớn vật lộn một lúc rồi nằm im.

Ngay sau đó, cậu lại hướng nòng súng về phía người đàn ông kia bản vài phát.

Viên đạn xuyên qua bắp chân anh ta.

Người đàn ông đau đớn ngã khuyu xuống, r*n r* kêu đau, không thể đứng dậy được nữa.

Tiểu Vũ Minh đẩy mạnh Mạn Nhi từ phía sau, đẩy cô bé ra ngoài lỗ chó, hét lớn: “Mau chạy đi! Không được quay đầu lại!”
Mạn Nhi biết Tiểu Vũ Minh đang dốc súc tạo cho mình cơ hội trốn thoát, sau khi ra khỏi lỗ chó, liền vội vàng chạy đi, không dám quay đầu lại.

“Chạy về phía đường lớn!”
Nước mắt của Mạn Nhi trào ra, nhưng cô bé không thể quay đầu lại, nếu quay đầu lại khiến đám người xấu đó bắt được, vậy thì cả ba anh em sẽ không có lấy một người trốn thoát!
Mạn Nhi giơ tay lau nước mắt, liều mạng chạy về phía đường lớn!
Cô bé vừa chạy hổn hến vừa hét lớn: “Cứu! Cứu cháu với!”
Nhưng khu chợ bỏ hoang này giống như một thị trấn ma, đến một bóng người cũng không có, làm gì có ai nghe thấy tiếng kêu cứu của cô bé.

Mạn Nhi tuyệt vọng chạy về phía trước.

Cùng lúc đó ở trong nhà kho tồi tàn kia, Tiểu Vũ Minh không chút do dự, nhanh nhẹn nhảy lên giường, một tay nắm chặt lấy cổ họng Vân Ngọc Hân, tay còn lại dí chặt khẩu súng vào thái dương cô ta.

Cùng lúc đó, người đàn ông nằm trên sàn cũng đột ngột lật người, tóm lấy Cung Bắc, nhấc bổng cậu bé lên rồi vật ngã xuống đất.

Chẳng mấy chốc, những người ngoài cửa cũng xông vào.

Ngay khi đám người đó chạy vào bên trong, liền nhìn thấy Tiểu Vũ Minh đang khống chế Vân Ngọc Hân, còn Cung Bắc thì đang bị giữ chặt dưới đất.

“Mẹ kiếp! Chuyện gì xảy ra thế này?”
‘Vân Ngọc Hân tức giận đáp: “Chúng mày còn mặt mũi hỏi tao ư? Chúng mày canh gác kiểu mẹ gì thế này!”
“Làm thế nào mà thẳng nhóc này vào đây được?”
“Kệ xác nó vào đây bằng cách nào! Trong tay nó có súng kia kia!”
‘Vân Ngọc Hân phẫn nộ hét lên.

.

truyện teen hay
Phải nói rằng khẩu súng lục trong tay Tiểu Vũ Minh có sức uy h**p cực kỳ lớn.

Đặc biệt là….
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1040: 1040: Chương 1036


Khi Vân Ngọc Hân nhận ra cô ta không thế vùng vẫy khỏi bàn tay đang tóm lấy cổ họng cô ta của Tiểu Vũ Minh, cô ta liền cảm nhận, sức mạnh của đứa trẻ này không hề nhỏ!
Ban đầu đám người này đều không quá coi trọng Tiểu Vũ Minh, nhưng khi bọn chúng nhìn thấy trên tay cậu có một khẩu súng lục, liền lập tức đề cao.

cảnh giác.

Giờ đây, cả hai bên đều đang giữ một con tin.

Một tên đầu húi cua phản ứng nhanh nhất, anh ta rút con dao găm ra, bước đến trước mặt Cung Bắc, kề con dao vào cổ cậu bé, uy h**p Tiểu Minh Vũ: “Tao.

không quan tâm mày vào đây bãng cách nào! Anh em mày đang ở trong tay tao, thả người của tao ra ngay!”
Tiểu Vũ Minh không hề biến sắc, cậu liếc nhìn Cung Bắc nhưng r: liền thu hồi lại ánh mắt: “Người của các anh cũng đang ở trong tay tôi!”
“Mày có súng thì đã sao? Trong súng vốn không có nhiều đạn, mày tưởng răng mày có bản sạch tất cả những người có mặt ở đây sao?”

Tiểu Vũ Minh đáp: “Thả anh trai tôi ra”
“Anh trai mày chạy được rồi thì mày tưởng mày chạy được sao?”
Cung Bắc hét lên với Tiểu Vũ Minh: “Không cần lo cho anh, em chạy trước đi Tiểu Vũ Minh nghiến răng.

Cậu nhìn về phía đám người bặm trợn đó, ai ai cũng cao to lực lưỡng.

Đặc biệt trong đám người đó có một người đàn ông cao nhất, mặt mày hung tợn, trông vô cùng đáng sợ.

Anh ta liếc nhìn Tiểu Vũ Minh rồi nhếch mép chế nhạo: “Mày đúng là không đơn giản! Cậu nhóc, cậu tưởng rằng khẩu súng trong tay cậu là đồ chơi sao?
Mau bỏ súng ra cho tao!”
“Nhóc con, mày dám nổ súng không?”
“Từ đâu bỗng xuất hiện một thăng ranh con miệng còn hôi sữa mẹ thế này?”
“Cậu nhóc, khẩu súng trong tay có nặng không? Mày dám nổ súng không?

Mày mà nổ súng, đầu của mày cũng sẽ nổ tung đấy!”
“Anh Ba, nó dám đấy!”
Một người đàn ông khác nói: “Nó đã bản chết con chó săn, anh Tư cũng bị nó bắn vào bắp chân, thăng ranh này nhảm bắn cũng chuẩn đấy!”
Nghe thấy vậy, đám người dữ tợn đó không khỏi nhìn Tiếu Vũ Minh với một con mắt khác.

Không ai trong đám người đó dám cá rằng hiện tại khẩu súng trong tay Tiểu Vũ Minh còn bao nhiêu viên đạn.

Vân Ngọc Hân hét lên.

Nòng súng dí chặt vào thái dương cô ta “Mau ngăn nó lại đi! Nó sẽ nổ súng thật đấy!”
‘Vân Ngọc Hân sợ hãi run rẩy.

Cô ta liều mạng thúc giục bọn họ: “Đứng nghệt ra đấy làm gì? Còn không mau cứu tao?”
“Mẹ kiếp, câm mồm vào! Bọn tôi cứu cô kiểu gì? Bọn tôi mà xông đến, nó bản cho một phát thì cô đi đời nhà ma ngay đấy!”
Người đàn ông để tóc húi cua nắm chặt lấy tóc Cung Bắc, nói với Tiểu Vũ Minh: “Thả cô ta ra ngay! Nếu không tao sẽ cất cổ thẳng con hoang này ra đấy, mày có tin không?”
Tiểu Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh ấy là anh trai tôi! Không phải con hoang, không được gọi anh ấy là con hoang!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1041: 1041: Chương 1037


“Tao thích gọi nó là con hoang đấy thì sao? Con hoang, con hoang, con hoang..” Anh ta cố ý nói cho Tiểu Vũ Minh nghe.

Anh ta vừa dứt lời, một tiếng “Bằng” vang lên, viên đạn bay nhanh như gió, suýt chút nữa xuyên qua tai anh ta.

Một cơn đau rát bỗng nổi lên.

Mang tai bị viên đạn xoẹt qua, máu tươi không ngừng chảy.

Người đàn ông kêu lên một tiếng đau đớn, bịt tai lại rồi lảo đảo lùi về phía sau, bỗng ngã vật xuống đất, hai chân co quắp run rẩy.

“Anh Bal”
Nhiều người bắt đâu hoảng sợ.

Bọn họ không ngờ tài thiện xạ của Tiếu Vũ Minh lại chính xác đến vậy!
Vừa rồi nếu như không phải tên anh Ba đấy né trách viên đạn theo bản năng, thì e rằng viên đạn đã ghim vào trán hắn rồi.

Trẻ con ở tuổi nhìn thấy máu liền sợ hãi bật khóc, ai mà ngờ được rằng đứa trẻ này lại hoàn toàn khác biệt!
Mấy tên khác liền vội vàng rút dao rút súng ra, hùng hổ tiến đến.

“Thằng ranh con này, xem ra hôm nay không dạy cho mày một bài học.

không được!”
“Đừng!” Vân Ngọc Hân kinh hãi hét lên.

Anh Hai nhanh chóng ngăn họ lại “Đừng kích động! Con đàn bà này vẫn còn đang ở trong tay nó, cô ta mà chết, chúng ta cũng phiền phức”
Sau khi được lĩnh giáo tài thiện xạ của Tiểu Vũ Minh, vài người trong đám bọn họ đã trở nên dè dặt và thận trọng hơn.

Bọn họ nhìn về tên anh Ba vẫn đang đau đớn run rẩy nằm ở dưới đất, tên anh Hai không còn chút nhẫn nại nào nữa, ra lệnh: “Kéo nó ra ngoài, xem xem vết thương của nó như thế nào!”
Thế là tên anh Ba liền bị hai người khác lôi ra ngoài.

Anh Hai vừa nắm lấy tóc Cung bắc, vừa cẩn thận đánh giá Tiểu Vũ Minh, dáng vẻ như muốn thương lọng với cậu: “Cậu nhóc, hay là chúng ta làm như thế này đi, tao sẽ lập tức thả em trai của mày ra, mày cũng thả người của tao ra, thế nào?”
“Không được, tôi phải tận mắt nhìn thấy em trai tôi rời khỏi đây!”
Vân Ngọc Hân hét: “Mau làm theo lời nó đi!”
Cô ta sợ hãi đến mức không dám cử động Tiểu Vũ Minh lại ấn chặt nòng súng vào thái dương Vân Ngọc Hân, đây giống như một hành động uy h**p, khiến cô ta hoảng sợ, lắp bắp nói: “Tao chưa muốn chết Vũ Minh, đừng nổ súng..

“Suýt chút nữa dì g**t ch*t cha mẹ tôi, bây giờ lại suýt g**t ch*t anh trai và em gái tôi, dì nghĩ rằng tôi sẽ nghe theo lời dì sao?”
‘Vân Ngọc Hân hoảng hốt bật khóc, nước mắt lấm lem trên mặt, bộ dạng cô ta lúc này trông vô cùng nhếch nhác: “Thăng nhóc này dám nổ súng đấy, cứu tôi với… tôi không muốn chết ở đây.”
Anh Hai nheo mắt, có chút lưỡng lự.

Tiểu Vũ Minh nói: “Anh đang cá xem liệu tôi có dám nổ súng hay không, đúng không?”
Nòng súng lại ép chặt vào thái dương Vân Ngọc Hân hơn, Cho dù nổ súng sẽ làm dơ bẩn tay cậu, cậu cũng không quan tâm!
Tiểu Vũ Minh nhìn Cung Bắc đầy xót xa, cậu bé bị người đàn ông đó đè chặt xuống đất, trông giống hệt một con thú nhỏ bị thương, quần áo trên người đã rách nát từ lâu, trên người chỉ chít vết thương lớn nhỏ….
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1042: 1042: Chương 1038


‘Vốn dĩ Cung Bắc có một mái tóc đen dày đẹp, nhưng giờ đây nó lại trở nên rối bù, dính bết vào trán, trông giống như rong biển trộn lần với bùn cát, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn giờ toàn là vết máu và bụi bặm, trông cậu bé vô cùng nhếch nhác.

Cậu bé đã bị hành hạ đến thảm thương.

Tiểu Vũ Minh căm hận đám người này đến tận xương tủy!
Cậu nhất định phải bảo vệ được anh trai của mình.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Tao không thể chết! Không thể chết! Chúng mày chỉ biết lo cho thân mình thôi!”
“Đừng có lèm bèm nữa!” Anh Hai hét lên với Vân Ngọc Hân: “Cảnh vừa rồi còn chưa đủ để cô sợ à?”
Nói xong, anh ta lại nhìn Tiểu Vũ Minh: “Mày muốn bọn tao thả em trai mày.

ra đúng không? Được!”
Dứt lời, anh ta liền xách cổ áo Cung Bắc lên, lôi cậu về phía cửa.

Tiểu Vũ Minh vẫn giữ nguyên tư thế bóp cổ Vân Ngọc Hân, cũng bước xuống giường, một tay khác kẹp chặt lấy cô ta, cảnh giác đưa mắt quan sát những người đàn ông vây quanh cậu.

iở trò, tôi cảnh cáo cho mấy anh biết, kỹ thuật bản “Ha ha! Một thẳng ranh con lợi hại như mày làm sao bọn tao dám giở trò chứ?”
Những lời này không biết là đang chế nhạo hay là mỉa mai.

Hai nhóm người cứ như vậy mà giảng co trong kho hàng.

Trong cả kho hàng lớn như vậy mà chỉ có một ngọn đèn nhỏ leo lắt Tất cả cửa sổ và cửa ra vào đều bị khóa trái.

Một kho hàng lớn như vậy lẽ ra có thể che được tai mắt người ngoài, vậy mà không biết làm thế nào mà thẳng ranh con này lại có thể tìm ra được.

Tất cả bọn họ đều vô cùng hoang hoang mang.

Người đàn ông đó vừa bước lên phía trước, vừa bình tĩnh nói với Tiểu Vũ Minh: “Đã nói trước là một tay giao tiền, một tay giao người! Thẳng nhãi ranh, mày có biết mày đã phá vỡ quy tắc của trò chơi này rồi không?”
“Câu này cũng là câu tôi muốn nói với anh đấy!” Tiểu Vũ Minh đáp: “Rõ ràng nói là con tin vẫn bình an vô sự, vậy mà các anh lại hành hạ anh tôi thành cái quỷ gì đây? Anh nói tôi phá hỏng quy tắc trò chơi này sao, nhưng rốt cuộc ai mới là kẻ từ đầu đã không tuân theo quy tắc đây?”
Tiểu Vũ Minh càng nói càng tức giận, từ trước đến giờ cậu bé chưa bao giờ.

tùy tiện rơi nước mắt, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng chật vật, hấp hối của Cung Bắc, cậu lại cầm chặt lấy báng súng, hét lên với Vân Ngọc Hân: “Sao dì dám là thế? Sao dì dám?”
Người đàn ông bật cười mỉa mai, bước đến trước kho hàng rồi xoay người, nói với Tiểu Vũ Minh: “Thả người ra rồi tao sẽ thả anh trai mày rai”
“Làm sao tôi tin được sau khi tôi thả dì ta ra thì anh sẽ thả anh tôi chứ?”
Tiểu Vũ Minh ra lệnh: “Mở cửa!”
Trong khi hai bên đang giảng co căng thẳng, Tiểu Vũ Minh liền nhìn thấy người đàn ông đứng đẳng sau tên tên anh Hai bắt đầu không yên phận, tay anh ta đang đạt ở phía sau thắt lưng.

Tiểu Vũ Minh liền giờ cổ tay lên, hướng về phía cánh tay anh ta, bóp cò.

“Băng” một tiếng!
Bàn tay vừa đặt vào báng súng của anh ta liền bị Tiếu Vũ Minh bản rơi, khẩu súng bay ra rất xa, còn người đàn ông đó thì đau đớn kêu lên, máu tươi chảy chảy xuống đất Tại sao óc quan sát của đứa trẻ này lại nhạy bén đến vậy?
Tiểu Vũ Minh nheo mắt nhìn đám người này.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1043: 1043: Chương 1039


Trên người bọn họ còn có súng không?
Cậu lạnh lùng ra lệnh: “Ném hết súng của các người ra cho tôi!”
Tiểu Vũ Minh vừa nhìn xung quanh, vừa lạnh lùng uy h**p: “Tôi đã nói rồi, đừng có giở bất cứ trò gì trước mắt tôi, súng trong tay tôi còn nhanh hơn động.

tác của các anh đấy.


Cung Bắc yếu ớt ngẩng đầu lên, tầm mắt đã trở nên vô cùng mờ mịt, thậm chí còn bị tựt huyết áp, đỉnh đầu chợt thấy nặng rề.

Ngay cả khi tiếng súng vang lên, cậu cũng cảm thấy mơ mơ hồ hồ.

Giọng nói của Tiếu Vũ Minh dường như cũng xa dần.

“Ném súng đi!”
Đám người hung dữ đó nhất thời làm thính.

Tiểu Vũ Minh lại dí họng súng vào thái dương Vân Ngọc Hân: “Ném!”

Họng súng vừa mới bản xong nên vẫn còn hơi nóng.

Da của Vân Ngọc Hân bị cháy xém, kinh hãi hét lên: “Đừng bắn!”
“Im lặng!”
Tiểu Vũ Minh nhét cái họng súng vào miệng cô ta, đặt ở trên cổ họng cô ta “Nếu đì còn khóc lóc nữa, tôi sẽ bản dì thật đấy”
‘Vân Ngọc Hân lúc này đến khóc cũng không dám khóc, sợ hãi đến nỗi mắt cắt không còn một giọt máu.

Khi tiếng súng vang lên, cô ta thậm chí có thể nghe thấy từng tiếng động dù chỉ là rất nhỏ trong nòng súng, những âm thanh đó khiến cô ta không rét mà run!
‘Vân Ngọc Hân thậm chí có thể tưởng tượng ra được, nếu như Tiểu Vũ Minh thực sự nổ súng, vậy thì viên đạn nóng rực đó chắc chẳn sẽ găm vào họng cô.

ta, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất kinh khủng, Nhìn thấy bộ dạng run rấy của Vân Ngọc Hân, Tiểu Vũ Minh lại càng thấy chán ghét.

“Nghe thấy gì chưa, ném hết súng xuống đất!”
Anh Hai vẫn có chút do dự.

Anh ta lấy khẩu súng lục dắt bên thắt lưng ra, nhưng anh ta vẫn kề cà không chịu đặt nó xuống đất.

Tiểu Vũ Minh hét lên: “Tôi đếm đến ba.

Ba…”
“Hai.

.


“Một!”
Anh Hai nghiến răng, ném khẩu súng lục xuống đất, ra lệnh: “Làm theo lời thăng ranh đó đi!”
Những người khác cũng lân lượt rút súng ra và ném xuống đất.

Tiểu Vũ Minh nhìn thấy có một người đang lưỡng lự, rõ ràng trong túi quấn của anh ta có cái gì đó, nhưng lại không lấy ra, vì vậy cậu giơ khẩu súng về phía anh ta: “Anh, trong túi quần anh có một con dao gấp”
Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên.

Tại sao thăng nhóc này lại có thể nhận ra được trong túi quần anh ta có.

một con dao gấp?
“Lấy ra, ném xuống đất!”
Tiểu Vũ Minh lại ra lệnh, người đàn ông đó bị chấn động một hồi, lập tức rút con dao gấp đó ra, trông con dao khá nhỏ, anh ta ném nó ra xa.

Tiểu Vũ Minh vừa hướng súng về phía Vân Ngọc Hân, vừa kiểm tra xem chắc chắn trên người bọn họ không còn bất cứ vũ khí nào nữa, mới bước đến một bên, bàn chân gẩy khẩu súng người đàn ông vừa rồi ném xuống lên, lấy tay đỡ lấy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1044: 1044: Chương 1040


Một tay cậu nắm lấy cổ họng Vân Ngọc Hân, một tay kiểm tra lượng đạn bên trong, nạp đạn rồi lên đạn.

“Mở cửa, để anh trai tôi ra khỏi đây!”
Người đàn ông cuối cùng cũng không chịu nổi, hét lên: “Mày đừng có được đằng chân lân đẳng đầu! Bây giờ trong tay bọn tao đã không còn bất cứ vũ khí gì nữa, mày cũng phải thả con đàn bà đó ra đã rồi hẳng nói!”
Tiểu Vũ Minh đáp: “Chỉ cần tôi nhìn thấy anh tôi rời khỏi đây, tôi sẽ lập tức thả dì ta ra!”
“Đến lúc đó anh trai mày chạy rồi, mày tưởng rãng mày cũng có thể rời khỏi đây sao? Nhân lúc tao vẫn còn nhẫn nại, mày mau thả cô ta ra, còn nếu như: mày quyết không nghe, thì mày cũng bồi táng theo cô ta đi!”
“Mở cửa!”
Mấy tên đàn ông chạy đến bên chiếc cửa cuốn, kéo nó lên.

Cung Bắc nhìn về phía cửa cuốn nâng lên, nó được nâng lên không cao lầm, chỉ có thể bò qua.

Tiểu Vũ Minh hét lên với Cung Bắc: “Anh, nhanh lên!”
“Anh không đi, anh muốn đi cùng em”
“Mau đi đi!” Tiểu Vũ Minh nói: “Anh không cần quan tâm đến eml”

“Anh không thể bỏ đi một mình được!” Cậu là anh trai, sao cậu nỡ bỏ mặc em trai mình chứ?
Đám người vô lại kia liền bật cười chế nhạo: “Đúng là anh em nghĩa tình thâm!”
lạng “Thắng nhóc kia, em trai mày không chạy nổi đâu, hay là mày nhân cơ hội này mà chạy đi! Nếu như mày không mau chạy đi, vậy thì cả hai anh em chúng mày đừng có mong hôm nay toàn mạng rời khỏi đây!”
Cung Bắc nhìn về phía cửa cuốn, đột nhiên kiên quyết nói: “Anh sẽ không đi.

Cậu ấy không phải đồ ngốc.

Và Tiểu Vũ Minh cũng không ngốc.

Cả hai anh em họ đều biết rõ rằng, nếu như ngày hôm nay đã bị đám người này phát hiện, vậy thì chắc chắn bọn họ không thế bình yên vô sự rời khỏi đây.

Nếu như Cung Bắc rời khỏi đây, đám người này chắc chắn sẽ thẹn quá hóa giận, nói không chừng vì quá phẫn nộ mà bản chết Tiểu Vũ Minh.

Cậu không dám mạo hiểm.

Cung Bắc cố gắng lấy lại tỉnh táo, nói với đám người đó: “Chúng ta làm một giao dịch đi!”
“Cái gì?”
‘Vừa nghe thấy đề nghị giao dịch của Cung Bắc, đám người vô lại đó liền bật cười chế giễu.

“Oät con, mày có cái gì để giao dịch với tao?”
Cung Bắc đáp: “Tôi sẽ không rời khỏi đây, tôi nghĩ, các anh cũng sẽ không để chúng tôi sống sót rời khỏi đây, vậy thì chỉ băng chúng tôi không đi nữa, với cả chẳng phải các anh cần tiền sao? Các anh để cho chúng tôi một con đường sống, chúng tôi cũng sẽ cho các anh một con đường phát tài.

Tôi và em trai tôi làm con tin, các anh có thể lợi dụng bọn tôi để đổi lấy tiền, khi nào các anh lấy được tiền rồi thì thả tôi và em tôi!”
Ngừng một chút, Cung Bắc lại nói: “Chỉ cần cha tôi nhìn thấy bọn tôi vẫn còn sống, chắc chắn sẽ đưa tiền cho các anh, cha tôi có rất nhiều tiền, mấy.

chục tỷ đối với cha tôi không là vấn đề.

Nhưng mà nếu như các anh g**t ch*t chúng tôi, cho dù các anh có chạy đến chân trời góc bể, cha tôi cũng sẽ khiến cho các anh biết, thế nào là sống không bảng chết!”
“Cung Bắc.

” Tiểu Vũ Minh nhíu mày, không hiểu Cung Bắc có ý đồ gì “Ha ha ha ha! Nhìn mà xem, thẳng anh trai của mày không nỡ bỏ mặc mày kìa!” Người đàn ông bật cười, nói với Tiểu Vũ Minh: “Thế nào, mày còn không mau bỏ súng xuống cho tao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1045: 1045: Chương 1041


Trong lòng Cung Bắc lúc này đang vô cùng rối rắm.

Cậu biết rằng, nếu như lúc này Tiểu Vũ Minh hạ súng xuống, chắc chắn hai an hem bọn họ sẽ mất đi cơ hội trốn thoát này.

Suy nghĩ của Tiểu Vũ Minh quá đơn giản.

Chỉ cần bảo vệ được một người nhất định sẽ bảo vệ.

Tiểu Vũ Minh không hề suy nghĩ cho an nguy của bản thân, nếu như Cung Bắc rời khỏi đây vậy Tiểu Vũ Minh định trốn thoát kiểu gì.

Liệu những kẻ bất cóc đó có đế cho em ấy đi?
Nói không chừng, bọn chúng sẽ xé xác em ấy ra Cung Bắc không dám mạo hiếm, so với Tiểu Vũ Minh, cậu bé suy nghĩ chu toàn hơn một chút, đó chính là nhất định phải giữ được an toàn cho cả hai anh em Suy cho cùng, Cung Bắc là anh trai, Tiểu Vũ Minh là em trai.

Vậy thì người làm anh như cậu làm sao nỡ bỏ mặc em mình ở lại rồi bỏ chạy một mình chứ?
Tiêu Vũ Minh nhắm mắt lại, rồi lại nhìn Cung Bắc, trong mắt hiện lên vẻ bất lực, giọng nói rõ ràng là nghẹn ngào.

“Ngốc nghếch.

.


Tiêu Vũ Minh và Cung Bắc đối mắt với nhau, đột nhiên cậu thở dài một hơi, nói với Cung Bắc: “Đừng sợ, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, em cũng sẽ ở bên anh”
Vừa nói, Tiểu Vũ Minh vừa hạ khẩu súng trong tay xuống.

Khẩu súng vừa buông xuống, một đám người lập tức lao về phía cậu.

‘Vân Ngọc Hân liều lĩnh thoát khỏi sự kiểm soát của Tiểu Vũ Minh, cậu cũng bị mấy kẻ khác đạp ngã xuống đất.

Cung bắc thấy vậy hoảng hốt hét lên: “Các anh làm cái gì vậy? Các anh không được…”
Cậu chưa nói hết câu, người đàn ông lần đó liền hung hãn tát một cái vào.

gương mặt cậu.

“Ở đây không có chỗ cho mày nói, thức thời một chút đi, ngoan ngoãn câm mồm cho tao!”
Tiểu Vũ Minh bị một đám người cao to thô kệch đẩy ngã xuống đất, lại nhìn thấy Cung Bắc bị đánh, liền nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng động vào em trai tôi Hai tay cậu nhanh chóng bị bẻ quặt ra đẳng sau.

Vài người bắt đầu lục soát khắp người Tiểu Vũ Minh, chẳng mấy chốc liền tìm thấy một con dao gấp được cậu dắt bên thắt lưng.

“Thằng ranh này đúng là kinh thật, không ngò trên người còn giấu một con dao gấp!”
“Con dao gấp này không phải là con dao của anh Tư sao?”
Chẳng mấy chốc, hai tay của Tiểu Vũ Minh bị trói Cung Bắc nhìn Tiểu Vũ Minh, xót xa rơi lệ.

Nhưng cậu không thể làm gì được.

Cậu thể bỏ mặc Tiểu Vũ Minh mà chạy trốn một mình.

Đám người đó nhìn chãm châm Tiếu Vũ Minh một lúc, trong lòng vẫn cảm thấy không yên tâm, liền trói luôn cả hai chân của cậu.

“Thăng ranh này rất tinh ma, thắt chặt hơn nữa đi!”
“Làm thế nào mà thẳng nhãi này lại tìm được chỗ này nhỉ? Cụ nhà nó… nó tìm kiểu mẹ gì thế nhỉ?”
“Hay là hành tung của chúng ta bị bại lộ rồi?”
“Nếu vậy thì tại sao thăng nhóc này lại đi một mình?”
“Mày nói xem, liệu bên đó có báo cảnh sát điều tra tung tích của anh em mình không?”
“Hay là chúng ta chuyển chỗ trốn khác đi!”
Bọn họ nhìn về phía Vân Ngọc Hân, lúc này cô ta vẫn ngồi bệt dưới đất, hoảng sợ đến mức ngây ngốc.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1046: 1046: Chương 1042


“Ê, nói gì đi chứ? Chúng ta có cần chuyển sang chỗ khác không?”
Cung Bắc bỗng hét lên: “Các anh trói em ấy làm gì?”
“Không trói nó thì khác gì tạo cơ hội cho nó bỏ chạy?”
“Nghe này thẳng ranh, đến bản thân mày còn lo không xong lại còn muốn lo cho người khác à?”
‘Vân Ngọc Hân khó khăn lắm mới lấy lại được chút tinh thần, cô ta đứng.

dậy, nói với bọn họ: “Mau chuyển chỗ ẩn nấp khác đi! Không biết thẳng nhãi này tìm ra chỗ này kiểu gì.

Còn con ranh conkia đâu rồi?”
“Chạy mất “Sao chưa đuổi theo đi?”
“Mẹ kiếp, ai mà biết nó chạy đi đâu được cơ chứ?”
Vân Ngọc Hân lo lắng nói: “Nói không chừng nó vẫn chưa ra khỏi khu chợ này đâu, chếc là đang trốn ở góc nào đó thôi”
“Bọn tôi không có thời gian chơi trốn tìm với một con ranh con đâu, hai thăng nhãi này là đủ rồi! Khu này hoang vu vắng vẻ, đợi lát nữa đi dọc hai bên đường tìm qua xem, một đứa ranh con vất mũi chưa sạch thì có thế chạy đi đâu được chứ?”
Vân Ngọc Hân bắt đầu tra hỏi Tiểu Vũ Minh: “Sao mày tìm được chỗ này, chúng mày báo cảnh sát đấy à?”
Tiểu Vũ Minh lạnh lùng đáp: “Không báo cảnh sát”
“Thế mày làm thế nào mà tìm được đến chỗ này?”

“Tôi đến đây một mình”
“Cụ mày! Mày tưởng tao tin mày à? Mày mà dám đến đây một mình?”
“Tin hay không tùy dì, tóm lại tôi không hề báo cảnh sát, còn về việc làm thế nào tôi tìm được đến đây tôi sẽ không nói cho dì biết đâu!”
Tiểu Vũ Minh không thế nói với bọn họ rằng Cung Bắc đã sử dụng mã Morse đế tiết lộ vị trí của mình, nhờ vậy Tiểu Vũ Minh mới có thế tìm đến đây.

Nhưng cậu chỉ có một mình, không đủ năng lực để bảo vệ anh trai mình.

Tên anh Hai thấy Tiểu Minh Vũ cứng miệng như vậy, liền dí đầu lọc thuốc lá lên người cậu, tức giận nói: “Đúng là không biết điều!”
Tiểu Vũ Minh còn đang vùng vẫy, một người đàn ông khác thấy cậu bướng bỉnh, liền cầm con dao găm đi đến, xoẹt một đường dao dài sau gáy cậu.

Tiêu Vũ Minh lập tức cảm thấy sau gáy tê dại như bị điện giật, hai mắt tối sầm lại rồi ngất đi.

Trước khi mất đi ý thức, Tiểu Vũ Minh nghe thấy tiếng hét thảng thốt của Cung Bắc: “Vũ Minh.

.


“Các anh làm trò gì vậy.

.


Nhưng chẳng mấy chốc, cậu chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh gì nữa, mê man bất tỉnh.

Sau khi trốn thoát khỏi kho hàng, Mạn Nhi vừa khóc vừa chạy, cô bé liều mạng bỏ chạy, có mấy lần đã hụt chân mà ngã, nhưng lại lập tức đứng dậy, vừa chạy vừa khóc.

Cùng lúc đó, một chiếc ô tô lao về phía cô.

Thấy Tiểu Vũ Minh đi vào bên trong khu chợ mãi không thấy ra, Tân Khải Trạch vô cùng lo lắng, liền lái xe đi dọc khu chợ xem sao, trong lòng thấp thỏm không yên.

Bỗng nhìn thấy Mạn Nhĩ chạy ra từ khu chợ, anh ta liền lái xe đuối theo.

Mạn Nhi không biết đó là xe của Tân Khải Trạch, ra sức chạy nhanh hơn.

Tân Khải Trạch vội vàng hạ cửa kính xe xuống, kêu lên một tiếng: “Cô chủ nhỏ! Là tôi!”
Mạn Nhi nghe thấy giọng nói của Tân Khải Trạch, liền ngừng chạy, quay đâu lại, vừa nhìn thấy gương mặt Tân Khải Trạch ló ra ở cửa xe, liền sợ hãi òa khóc: “Chú ơi! Cứu anh cháu…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1047: 1047: Chương 1043


‘Sau những giây phút căng thẳng đến nghẹt thở, cuối cùng cũng đã nhìn thấy ánh sáng Vì tâm trạng thay đổi thất thường, lại quá căng thẳng, nên toàn thân Mạn.

Nhi mềm nhữn, ngã xuống mặt đường.

Tân Khải Trạch vội vàng dừng xe lại, ôm lấy Mạn Nhị, phát hiện cô bé đang hấp hối.

Nhìn thấy Mạn Nhi đã ngất đi, Tân Khải Trạch vô cùng xót xa, trong lòng anh ta cũng đã đoán ra được tám, chín phần, không chút do dự, anh ta vội bế cô bé lên xe, lái xe rời khỏi đây!
Anh ta đã quá bất cẩn.

Anh ta đại khái đoán được răng, e là lần này Tiểu Vũ Minh lành ít dữ nhiều.

Nếu như cậu chủ nhỏ đã tìm thấy nơi Mạn Nhi và Cung Bắc bị bắt nh nhưng mà chỉ nhìn thấy mình Mạn Nhi vậy thì chắc hẳn là chỉ có mình cô bé trốn được, còn hai đứa nhỏ kia hẳn là đã gặp nguy hiểm.

Anh ta phải nhanh chóng đưa Mạn Nhi quay về.

Nếu như anh ta nấn ná ở lại đây, vậy thì khi đám bắt cóc đó đuổi đến mà anh ta lại chỉ có một mình, trong khi đó anh ta lại không phải là đối thủ của bọn chúng.

Tân Khải Trạch lượn hai vòng quanh các kho hàng, anh ta nhìn thấy bên trong kho hàng thấp thoáng vào bóng người, liền không dám nán lại lâu, phóng xe rời khỏi đây.

Bệnh viện.

Vân Giai Kỳ tìm kiếm mồi hồi lâu vẫn không thấy Tiểu Vũ Minh đâu, trong lòng liền thấp thỏm không yên.

Nhưng một lúc sau, Tân Khải Trạch bỗng gọi tới, giọng điệu có chút hoảng hốt: “Cô Vân, tôi sắp đến bệnh viện rồi, cô mau gọi nhân viên y tế đến tiếp ứng cho tôi!”
Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy liền vô cùng căng thẳng: “Có chuyện gì thế?”
“Tôi đưa… tôi đưa cô chủ nhỏ về!”
“Mạn Nhĩ?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1047-0.jpg


Vân Giai Kỳ giật mình, cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Tân Khải Trạch, tại sao anh lại xin lỗi tôi? Tôi vẫn chưa hỏi anh đấy! Làm thế nào mà anh đưa Mạn Nhi quay về được? Vũ Minh đâu?”
Tân Khải Trạch nghiên răng, nghẹn ngào nói: “Vũ Minh… cậu ấ Anh ta nắm chặt tay, trái tim căng lên, kể lại mọi chuyện cho Vân Giai Kỳ nghe.

‘Vân Giai Kỳ càng nghe, sắc mặt càng biến đổi.

Tân Khải Trạch nói: “Ban đầu tôi cũng không biết đó là đâu, tôi cũng không biết tại sao Vũ Minh lại bảo tôi đưa cậu ấy đến đó… Trên đường về đây, tôi đã suy nghĩ kỹ cảng rồi, có thể cậu chủ nhỏ biết được nơi Mạn Nhi và Cung Bắc bị giam giữ, nên mới muốn đi cứu hai anh em mình… Tôi thực sự không ngờ rằng, cậu chủ nhỏ lại to gan như vậy, dám một mình đi vào hang ổ địch, có chết tôi cũng không nghĩ rằng cậu chủ nhỏ còn có thể cứu được cô chủ nhỏ, nhưng mà cô chủ nhỏ nói, cậu ấy và Cung Bắc không kịp trốn thoát… bây giờ chắc là đã nằm trong tay bọn chúng rồi..”
Trên đường trở về, Mạn Nhi có tỉnh lại một chút, cô bé kể lại mọi chuyện của Vũ Minh cho Tân Khải Trạch nghe.

Nghe Mạn Nhi kế xong, anh ta cảm thấy vô cùng khó tin!
Anh ta không ngờ rằng Vũ Minh lại có thể xông vào hang ổ của địch, cứu được Mạn Nhi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1048: 1048: Chương 1044


Nhưng thật đáng tiếc, cậu ấy và Cung Bắc lại không có cơ hội…
“Mạn Nhi cũng nói răng Cung Bắc bây giờ rất yếu.

Cô chủ nhỏ kế lại răng cậu ấy bị đánh đập đến nỗi thương tích đầy mình, lại bị bỏ đói bỏ khát trong một thời gian dài..”
Đồng tù Vân Giai Kỳ co rút mang kiệt, cô cảm thấy dường như ai đó đang cầm một con dao sắc đâm vào trái tim cô.

Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao anh có thể để Vũ Quân đến một nơi như vậy một mình?”
“Tôi không biết..” Tân Khải Trạch cũng vô cùng áy náy: “Cậu ấy vốn đ* không hề nói với tôi cậu ấy đến đó làm gì, tôi cũng không biết chỗ đó là nơi bọn chúng giam giữ hai đứa trẻ…”
Vân Giai Kỳ tức đến run người, cô giơ tay lên, theo bản năng muốn cho Tân Khải Trạch một cái tát vào mặt.

Cô tức giận vì Tân Khải Trạch đã không trông chừng tốt Vũ Minh, tức giận vì anh ta đế Vũ Minh xuống xe một mình, tức giận vì anh ta không đưa con trai cô quay về.

Nhưng bàn tay cô vẫn giữ nguyên trong không trung như vậy.

Tân Khải Trạch nhắm mắt nói: “Chuyện này là lỗi của tôi, muốn đánh muốn mắng tùy cô Vân xử lýi”
Vân Giai Kỳ hít sâu một hơi, giọng nói nghẹn ngào: “Tân Khải Trạch, anh thật sự đã khiến tôi thất vọng!”
Mạn Nhi quay lại thì đã sao?
Trong ba đứa con, có đứa nào không phải là tâm can máu thịt của cô?
Cô chẳng ao ước gì cao xa, chỉ mong ba đứa trẻ đều bình an vô sự…
Vân Giai Kỳ nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, đáy mắt cô chỉ còn sự lạnh lẽo trầm mạc.

Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân, tôi xin lỗi… Nếu như cô căm hận tôi, cô đánh tôi cũng được, mắng chửi tôi cũng được, trong lòng tôi tuyệt không oán trách”
Vân Giai Kỳ thở dài: “Vũ Minh vẫn luôn có chính kiến của riêng mình, một khi nó đã muốn làm thì không một ai có thể ngăn cản, trong chuyện này anh có một phần trách nhiệm, nhưng mọi lỗi lâm cũng không phải do anh!”

Tân Khải Trạch lo lắng nói: “Vậy thì phải làm sao bây giờ? Hiện tại hai đứa nhỏ đều nằm trong tay Vân Ngọc Hân, tôi lo rằng…”
Vân Giai Kỳ day day hai bên thái dương đau nhức Cô đáp: “Tôi đi xem tình hình của Mạn Nhi trước đã: Vân Giai Kỳ và Tân Khải Trạch bước đến trước cửa phòng cấp cứu, các bác sĩ và y tá đang tiến hành kiểm tra tổng quát cho cô bé, bọn họ nói với cô: “Cô Vân, cô hãy yên tâm, các dấu hiệu sinh tồn của cô chủ nhỏ đều đã ổn định, tuy rằng sức khỏe hiện tại khá suy nhược, nhưng chỉ cần dưỡng bệnh vài hôm thì sẽ không còn vấn đề gì nữa”
‘Vừa nghe thấy bác sĩ nói vậy, Vân Giai Kỳ rốt cục cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Tân Khải Trạch toàn thân toát mồ hôi lạnh, hỏi Vân Giai Kỳ: “Chúng ta có nên báo cảnh sát không, hoặc là bây giờ đến đó vẫn còn kịp..”
“Quá muộn rồi” Vân Giai Kỳ lắc đầu nhìn anh ta: “Nếu như đặt anh vào trường hợp đó, anh biết rõ nơi ẩn náu của bản thân đã bị bại lộ, vậy anh còn nán lại ở đó không? Chắc chắn bọn chúng đã gấp rút chuyển đi chỗ khác rồi”
Tân Khải Trạch nghe thấy vậy liền trầm mặc.

Đối mặt với cục diện hiện tại, anh ta cảm thấy vô cùng bất lực.

‘Vân Giai Kỳ nói tiếp: “Tôi đang đợi điện thoại của Vân Ngọc Hân, chắc chẩn cô ta se gọi điện đến đàm phán một lần nữa”
“Bạc gia vẫn chưa tỉnh lại sao?”
‘Vân Giai Kỳ lắc đầu: “Lúc nãy hình như anh ấy có tỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn rất yếu, chưa được bao lâu lại thiếp đi, tuy nhiên, bác sĩ nói anh ấy sắp tỉnh lại rồi”
Tân Khải Trạch gật đầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1049: 1049: Chương 1045


Vân Giai Kỳ lại nhắc nhở anh ta: “Sau này hai người không được tự ý hành động như thế nữa, tôi không cho phép những chuyện như thế này xảy ra lần thứ hai”
“Tôi nhớ rồi”
Trong khi Mạn Nhi hôn mê, cô bé luôn gặp ác mộng.

Ngơ ngác tỉnh dậy đập vào đôi mắt mơ hồ của Mạn Nhi chính là hình ảnh Vân Giai Kỳ ngồi bên giường.

Vừa thấy con gái tỉnh lại, Vân Giai Kỳ liền nở một nụ cười, nắm lấy bàn tay Mạn Nhi.

Nắm lấy bàn tay nhỏ xíu ấm áp trong tay, trái tim cô liền tan chảy.

“Mạn Nhi..” Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng gọi tên cô bé: “Thế nào rồi? Con có cảm thấy khó chịu ở chỗ nào không?”
Không hiếu vì sao, nhìn nụ cười dịu dàng của Vân Giai Kỳ, Mạn Nhi chợt nhớ lại những gì Cung Bắc đã nói “Nếu như… em quay về bên mẹ, nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không được làm mẹ buồn! Mẹ yêu thương em nhiều hơn bất cứ ai trên đời này, hiểu không?
“Mẹ yêu thương em nhiều hơn bất cứ ai trên đời này..”
Mạn Nhi liền cảm thấy sống mũi cay cay, lập tức bật khóc.

“Hu hu hu…° Vân Giai Kỳ thấy cô bé bật khóc liền vô cùng hoảng hốt: “Sao thế? Con thấy đau ở đâu sao? Mau nói cho mẹ nghe con đau ở đâu..”
Mạn Nhi lập tức lao vào vòng tay cô, thút thít: “Mẹ ôm, mẹ ôm…”
Vân Giai Kỳ vô cùng sửng sốt, sắc mặt đột nhiên cứng đờ, hai mắt đột nhiên nóng lên!
Cô không ngờ rằng câu đầu tiên mà Mạn nhỉ tỉnh dậy lại là đòi cô ôm.

Cô bé gọi cô là “Mẹ”.

Vân Giai Kỳ không biết đã bao lâu rồi cô mới nghe thấy Mạn Nhi gọi một tiếng “Mẹ”.

Trong lòng cô lúc này đây có hàng trăm cảm xúc đang đan xen lẫn nhau, thương xót có, kích động có, mà cảm động cũng có, cánh tay cô ôm chặt lấy Mạn Nhi ở trong lòng.

*Mẹ ở đây! Mẹ đang ôm con đây, Mạn Nhi đừng sợ nữa..”
Mạn Nhi càng khóc dữ dội hơn.

Cô bé tủi thân lấy bàn tay bé nhỏ lau đi những giọt nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói: “Con để lạc mất hai anh rồi..”
Không hiểu vì sao, khi nghe thấy Mạn Nhi nói một câu nói với ngữ điệu mất mát như vậy, Vân Giai Kỳ liền cảm thấy có cả ngàn nhát dao đang đâm vào lông ngực mình.

Cô xót xa thơm lên má con gái, thủ thỉ với cô bé: “Đừng sợ, mẹ nhất định sẽ đưa hai anh về với con.”
“Có thật không mẹ?”
“Thật!
Câu nói này đã mang lại cho Mạn Nhi một cảm giác an toàn, nó như một liều thuốc an thần đối với cô bé, khiến cô bé cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại Thần kinh thả lỏng trong chốc lát, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Mạn Nhi dụi mắt và nói: “Mạn Nhi buồn ngủ quá…”
“Thế thì Mạn Nhi ngủ một lát đi nhé?”
Cô bé tròn mắt nhìn Vân Giai Kỷ: “Thế lúc con tỉnh lại, con có thể nhìn thấy anh trai không?”
“Tất nhiên rồi!” Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Khi nào con ngủ dậy nhất định sẽ nhìn thấy hai anh ở bên cạnh!”
Một niềm vui sướng ùa vào trái tim bé bỏng của Mạn Nhi.

Nụ cười của Vân Giai Kỳ có sức mạnh vô cùng to lớn.

Mạn Nhi phấn khởi nói: “Vậy… một lời đã định!”
“Được!”
Sau khi dỗ Mạn Nhi đi ngủ, Vân Giai Kỳ liền đứng dậy, bước ra bên ngoài phòng bệnh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1050: 1050: Chương 1046


Cô đứng ở bên ngoài căn phòng, nước mắt bỗng không ngừng trào ra Cô khóc một mặt là vì quá đỗi mừng rỡ.

Cuối cùng Mạn Nhi cũng đã gọi cô là mẹ Cô không biết Mạn Nhi có nhớ lại những kỷ niệm giữa hai mẹ con hay không, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần Mạn Nhi bằng lòng đón nhận cô, thì cho dù cô bé có mất đi ký ức đi chăng nữa, sau này có thể đi tìm kiếm lại từng chút một cũng được.

Nhưng một mặt khác, cô lại vô cùng lo lắng.

Thật áy náy..

Nếu như Mạn Nhi tỉnh lại mà vẫn không hoàn thành lời hứa đưa Cung Bắc và Vũ Minh quay về thì phải làm sao đây…
Đã một tiếng đồng hồ trôi qua, lần này Vân Ngọc Hân không để Vân Giai Kỳ đợi quá lâu.

Chẳng bao lâu sau, Vân Giai Kỳ nhận được điện thoại của Vân Ngọc Hân Ngay khi điệ ợ Vân Giai Kỳ liền đi trước một bước: “Vân Ngọc Hân! Rốt cuộc bao giờ cô mới chịu thả Vũ Minh và Cung Bắc!”
‘Vân Ngọc Hân nghe thấy vậy liền biết chắc chản Mna Nhi đã về đến nhà.

Cô ta đã ra lệnh cho đám người đó tìm kiếm xung quanh kho hàng mấy lần nhưng vẫn nhìn thấy bóng dáng Mạn nhỉ đâu, bọn họ nhất thời cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, ỏ một vùng núi hoang vu bỏ hoang như thế này, một đứa trẻ liệu có thể chạy đi đâu được cơ chứ?
Trừ phi có người ở bên ngoài tiếp ứng.

Thấy vậy bọn họ liền vội vàng đưa Vũ Minh và Cung Bắc đến chỗ khác.

‘Vân Ngọc Hân đáp: “Vân Giai Kỳ, cô đẻ khéo thật đấy, thăng nhóc này đúng là không đơn giản! Một mình nó có thể mò đến chỗ ẩn náu của tôi, lại còn cứu được con ranh con đấy nữa! Tuy nhiên, bọn tôi đã chuyển qua chỗ khác rồi, tôi hỏi cô, cô đã chuẩn bị tốt cho cuộc giao dịch chưa?”
“Giao dịch gì?”
“Cô và Bạc Tuấn Phong.

Chẳng phải cô muốn chuộc lại Vũ Minh và Cung.

Bắc sao? Một mạng đổi một mạng, tôi đã nói rồi!”
“Được!”
Vân Giai Kỳ nói: “Báo cho tôi thời gian và địa điểm”
Vân Ngọc Hân nghe vậy thì nhất thời kinh ngạc, không ngờ rằng Vân Giai Kỳ lại đồng ý nhanh như vậy.

Vì vậy, cô ta không thể không cẩn thận hơn.

‘Vân Ngọc Hân nói: “Vân Giai Kỳ, cô đừng có mà tốn công tìm cách đối phó.

với tôi! Đừng có để tôi biết được cô đang âm mưu giở trò gì đó! Nghe cho rõ đây, hai mạng sống của thẳng ranh Vũ Minh và Cung Bắc vẫn còn đang đợi cô và Bạc Tuấn Phong đến đổi đấy! Thiếu một người cũng không được!”
‘Vân Giai Kỳ đáp: “Sao tôi dám giở trò sau lưng cô chứ, Vân Ngọc Hân, mau báo cho tôi thời gian địa điểm trao đổi con tim đi.’ Cô không thể kéo dài lâu hơn nữa.

Tình trạng sức khỏe của Cung Bắc vốn dĩ đã không thể chống đỡ lâu như vậy.

Cô bồn chồn lo lắng cho cậu bé, toàn thân lúc nào cũng như đang ngồi trên đống lửa.

Nếu như trước đây Vân Giai Kỳ bình tĩnh lạnh lùng, từng bước đi đều thận trọng chắc chắn như một nhà đàm phán, vậy thì giờ đây cô chỉ là một người mẹ bình thường, mong ước của cô chỉ là nhìn thấy hai đứa con của mình bình an vô sự mà thôi!
“Biết kho hàng Pháp không?”
‘Vân Ngọc Hân nói cho cô biết địa điểm Kho hàng Pháp nằm ở gần cảng Elizabeth.

Cảng Elizabeth là cảng đầu tiên ở thủ đô, số lượng hàng hóa vận chuyển qua đường hàng hải ở đây đứng đầu thế giới.

Vân Giai Kỳ lựa chọn địa điểm giao dịch ở cảng Pháp, điều đó cho thấy… cô ta đã chuẩn bị sẵn đường rút..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1051: 1051: Chương 1047


Lượng hàng hóa qua cảng Elizabeth rất lớn nên nhiều người đã lựa chọn xuất nhập cảnh trái phép qua con đường này.

Vân Giai Kỳ đáp: “Được rồi! Mấy giờ?”
“Trong vòng hai tiếng đồng hồ tôi muốn nhìn thấy cô”
‘Vân Giai Kỳ cúp điện thoại, vừa đứng dậy, phía sau cô, Cung Chiến và Bạc Tiêu Dương dường như cùng lúc lao đến trước mặt cô.

“Không được đi” Bạc Tiêu Dương giữ vai cô: “Cô nghe theo lời cô ta, một mạng đổi một mạng sao?”
Cung Chiến hỏi: “Giai Kỳ, em định làm gì thế?”
‘Vân Giai Kỳ đáp: “Cho dù thế nào đi chăng nữa, em chỉ muốn Tiểu Vũ Minh và Cung Bắc có thể bình an vô sự trở về, còn những điều khác em đều không quan tâm!”

“Em điên rồi à?” Cung Chiến phản ứng giữ dội hơn Bạc Tiêu Dương rất nhiều: “Chẳng lẽ em không biết em làm như vậy chính là tự mình nhảy vào hang cọp sao? Chẳng lẽ em không biết rơi vào trong tay Vân Ngọc Hân sẽ nguy hiểm như thế nào sao?”
“Em biết!” Vân Ngọc Hân nói: “Hiện tại Tiểu Vũ Minh và Cung Bắc đang sống giữa lòng địch, em cũng biết rõ đến đó sẽ nguy hiểm như thế nào, nhưng em làm sao có thể dương mắt nhìn hai đứa chúng nó chịu đựng khổ cực cơ chứ?”
“Vậy thì em cũng không thể đi” Cung Chiến nói: “Chuyện này không thảo luận thêm một câu nào nữa!”
“Vậy chẳng lẽ anh cứ trơ mắt nhìn Tiểu Vũ Minh và Cung Bắc nắm trong tay ‘Vân Ngọc Hân sao?” Vân Giai Kỳ căng thẳng níu lấy vạt áo anh ta: “Cung Chiến, em chỉ cần Tiểu Vũ Minh và Cung Bắc quay về thôi… Chỉ cần là những chuyện em làm được, thì cho dù có phải nộp mạng cho Vân Ngọc Hân cũng không sao.

cả, chỉ cần cô ta không làm hại Tiểu Vũ Minh và Cung Bắc thì bất cứ chuyện gì em cũng đều có thể làm được”“
Cung Chiến nhắm mắt lại, đột nhiên không nói nữa.

Nên quyết định như thế nào đây.

Đây là câu hỏi hóc búa nhất lúc này.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1051-0.jpg


Bạc Tiêu Dương nhíu mày, Vân Giai Kỳ không cho cậu ta bất cứ cơ hội nào lên tiếng, chặn họng cậu ta: “Cậu yên tâm, cậu có cách để đảm bảo Vân Ngọc Hân thả người”
Cung Chiến nói: “Em đừng có đánh giá bản thân quá cao như vậy, anh biết răng em rất thông minh, nhưng cho dù em có thông minh như thế nào đi chăng nữa, em cũng không phải là Vân Ngọc Hân, bây giờ cô ta không còn gì để mất nữa.

Anh không thể mất đi Cung Bắc, nhưng anh cũng không muốn đánh mất em.

Nếu như đến khi Tuấn Phong tỉnh lại mà biết bọn anh dương mắt nhìn em rơi vào tay Vân Ngọc Hân vậy thì bọn anh biết phải ăn nói với Tuấn Phong thế nào đây? “
Vân Giai Kỳ mỉm cười: “Anh không cần nghĩ xem nên ăn nói thế nào với anh ấy, chỉ cần Cung Bắc và Vũ Minh an toàn trở về đã là cách ăn nói tốt nhất với anh ấy rồi”
Ánh mắt Bạc Tiêu Diễn trầm xuống, đột nhiên cảm xúc của cậu ta liền trở nên kích động: “Cô biết rõ răng trong lòng anh ấy cô mới là người quan trọng nhất”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1052: 1052: Chương 1048


Vân Giai Kỳ đáp: “Nếu như tôi trở thành con tin của Vân Ngọc Hân, cũng không hẳn chỉ còn một con đường chết, tôi có thể tự bảo vệ an toàn cho bản thân”
Bạc Tiêu Dương nhìn chằm chẳm cô, ánh mắt thâm sâu khó dò: “Cô muốn tôi tin cô kiểu gì đây, tin răng cô có thể giữ an toàn cho bản thân cô sao?”
“Xin cậu tin tưởng tôi một lần được không? Cậu tưởng rẵng tôi không muốn bình an vô sự trở về, đoàn viên cùng gia đình sao?”
Cô ao ước điều đó hơn bất cứ ai.

Vân Giai Kỳ lại nó: “Lúc nấy Mạn Nhi tỉnh lại có nói với tôi rằng Vân Ngọc Hân đã giết người.

Vốn dĩ người thực hiện đàm phán với tôi là người đàn ông đó, hình như anh ta là thủ lĩnh của một tổ chức sát thủ trên deep web, anh ta và Vân Ngọc Hân nảy sinh xung đột lợi ích nên cô ta đã g**t ch*t anh ta.

Bây giờ đàn em của anh ta đều trở thành người của cô ta.

Thứ Vân Ngọc Hân muốn là người, còn bọn họ muốn là tiền.

Nếu như tôi đến đó nhưng không mang theo tiền, chắc chắn giữa Vân Ngọc Hân và đám người đó sẽ xảy ra xung đột, đến lúc đó hai người nhân lúc hỗn loạt mà chớp lấy thời cơ”

Vân Giai Kỳ nói cho bọn họ nghe toàn bộ kế hoạch của cô.

Bạc Tiêu Dương và Cung Chiến đưa mắt nhìn nhau, trong lòng vẫn có chút hoài nghỉ.

Vân Giai Kỳ nói: “Tin em, lần này em chắc chản sẽ không để mọi người thất vọng đâu”
Cung Chiến vẫn im lặng không nói gì.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên trâm giọng nói: “Nếu như cô đã muốn cược một lần, vậy thì tôi cũng sẽ cược theo cô”
Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng mỉm cười: “Cảm ơn cậu, Tiêu Dương”
Bạc Tiêu Dương nhìn thấy nụ cười trên môi cô, trong lòng càng cảm thấy phức tạp, nói với Vân Giai Kỳ: “Nhưng cô phải hứa với tôi, nhất định phải giữ an toàn cho bản thân!”
“Được”
Trong một hầm đất u ám.

Cung Bắc mơ màng tỉnh lại, cậu ho vài lợ lợ.

Cậu mở mắt ra liền nhìn thấy bên ngoài cáo lồng có hai người đàn ông đang trông chừng mình.

Cung Bắc bò dậy, hỏi hai người đó: “Em trai tôi đâu?”
ng, cảm thấy trong cổ họng có vị Một người nghe thấy vậy liền châm chọc: “Đúng là anh em như thể chân tay! Mày đã thành ra cái bộ dạng này rồi còn tâm tư đi lo lắng cho thăng em trai yêu quý của mày sao? Thằng ranh đó không trung thực, bị bọn tao chặt hết chân tay rồi, giờ này e là nó chỉ còn nửa cái mạng thôi!”
Cung Bắc nghe thấy vậy liền tái mét, nghiền răng nhìn bọn họ đầy căm phẫn: “Các anh… các anh dám…”
“Ha ha ha ha ha!”
Hai gã đó nhìn thấy Cung Bắc kích động như vậy liền bật cười vui sướng.

“Sao nào, mày còn có bản lĩnh đánh tao à? Nhóc con, mày cứ yên tâm, em trai mày chết rồi bọn tao cũng sẽ cho mày đi cùng nó luôn”
“Cho tôi gặp em ấy!”
“Mày tưởng mày muốn là được à? Mày là cái thá gì mà bọn tao phải nghe theo mày?
Cung Bắc giận đến toàn thân phát run.

vừa ho vừa nói: “Đem… khụ khụ… đem em trai tôi trả cho tôi! Trả cho tôi!”
“Ha ha ha ha ha! Mày cứ yên tâm, thẳng nhãi đây vẫn còn sống sờ sờ ra kia kìa.

Bọn tao chẳng qua hù mày cho vui thôi, thế mà mày lại tưởng là thật”
Cung Bắc nhìn theo hướng ngón tay bọn họ chỉ, liền thấy Tiểu Vũ Minh vị treo lơ lửng giữa không trung, hai tay cậu bị trói bằng dây xích, mắt nhắm nghiền lại, dường như đã bất tỉnh Anh Tư khập khiểng đi đến gần Tiểu Vũ Minh, tạt một gáo nước lạnh vào mặt cậu bé..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1053: 1053: Chương 1049


Tiểu Vũ Minh cau mày, chậm rãi mở mắt.

Cánh tay bị trói quá lâu nên đã bị tê cứng, mất đi cảm giác.

Nhưng gáo nước lạnh vừa rồi đã đánh thức cậu, khiến cậu tỉnh táo phần nào.

“Bốp”
Anh Tư hung hãn tát lên mặt cậu.

“Tỉnh chưa thẳng ranh?”
Má Tiếu Vũ Minh lập tức đỏ rát.

Lúc này Cung Bắc mới phát hiện ra, toàn thân Tiểu vũ Minh chẳng chịt những vết thương khác nhau.

Mà tất cả những vết thương này đều do tên anh Tư đó gây ra.

Anh ta có thể không tức giận được sao?
Con chó sẵn anh ta yêu thích nhất lại bị thẳng ranh con này bản chết, chân cũng bị nó bản thương, bây giờ đi lại không bình thường được nữa, lúc nào cũng phải khập khà khập khiễng, nên dĩ nhiên anh Tư hận Tiểu Vũ Minh đến xương tủy, lần này cậu lại rơi vào tay anh ta, anh ta quyết không bỏ qua cơ hội này, ra sức đánh đập cậu.

Tiểu Vũ Minh đã bị đánh đến mức toàn thân toàn là vết thương.

Nhưng giờ đây, đối với Tiểu Vũ Minh mà nói cái tát này đã không còn khiến cậu cảm thấy đau đớn nữa.

Các dây thần kinh cảm giác khắp người cậu như bị tê liệt Tiểu Vũ Quân quay mặt lại, nhìn thẳng vào người đàn ông đó, ánh mất cậu sắc lạnh như một con dao.

Anh Tư giơ tay lên, bóp mạnh mặt của Tiếu Vũ Minh: “Lườm à? Mày dám lườm bố mày à? Mày tưởng mày là ai hả thằng ranh con? Chưa thấy quan tài chưa đố lệ đúng không? Tao chỉ cần nghe mày nói một câu cầu xin tao tha thứ cũng khó thế sao? Mày có hiếu thế nào là cầu xin không? Ngoan ngoãn cầu xin tao thì tao sẽ không đánh mày nữa!”
Nếu như không phải vì Tiểu Vũ Minh vẫn còn giá trị lợi dụng thì tên anh Tư đó hận không thể lột da rút xương cậu.

Đôi mắt của Tiêu Vũ Minh lạnh lùng khó tả.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1053-0.jpg


Tiểu Vũ Minh bật cười: “Rác rưởi!”
Tuy rằng cậu đã kiệt sức nhưng sức mạnh của cú đá này gần như làm trật khớp hàm của người đàn ông đó.

Mọi người như thể và nhìn thấy ma vậy.

‘Vốn đ* bọn họ tưởng rằng Cung Bắc đã kiên cường lắm rồi, nhưng không ngờ rằng Tiểu Vũ Minh lại còn mạnh mẽ, ngang bướng hơn!
Cung Bắc nhìn thấy vậy liền vô cùng hoảng hốt, lại thấy người đàn ông đứng dậy, định nhặt cây roi lên, cậu liền gầm lên: “Không được đánh em trai tôi!”
“Mẹ kiếp! Thắng ranh con này, hôm nay tao mà không dạy cho mày một bài học ra trò thì mày còn không biết điều!”
“Anh đánh đi!” Tiểu Vũ Minh nhẹ nhàng đáp, cậu híp mắt, lạnh lùng nói: “Anh có thể đánh chết tôi sao?”
“Mày đúng là không sợ chết!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1054: 1054: Chương 1050


“Nếu tôi sợ chết, tôi còn dám đến đây một mình sao?”
“Mày.”
Nhìn thấy Tiểu Vũ Minh nhếch nhác như vậy nhưng dáng vẻ vẫn cứng cỏi, sắc mặt vô cùng kiên cường, khiến anh Tư hắn đến nối nghiến răng kèn kẹt.

Bị đánh đến nỗi thương tích đây mình như vậy rồi mà vẫn dám khiêu khích gây hấn sao?
Anh Tư đã giở toàn bộ thủ đoạn để tra tấn Tiểu Vũ Minh nhưng anh ta vẫn không hề thấy cậu bé này rơi một giọt nước mắt nào.

Càng đừng nói đến biếu cảm sợ hãi.

Thăng nhóc này được làm từ sắt sao?

Không biết đau đớn chút nào ư?
Anh Tư nhổ một ngụm máu và mấy chiếc răng bị gãy xuống đất, hùng hổ nói: “Tao phải cho mày ăn mấy cái roi nữa để xem mày còn mạnh miệng đến bao giờ!”
“Anh Tư, đừng đánh nữa, đánh nữa có khi nó chết luôn đấy”
“Sợ cái quái gì? Chúng mày không nhìn thấy là thăng ranh này bị đánh đến mức này rồi mà vẫn còn dám đánh tao à?”
“Thôi bỏ đi! Dạy cho nó một bài học thì cũng một vừa hai phải thôi, lỡ như mà đánh nó đến chết thì chúng ta cũng không biết phải ăn nói sao với Vân Ngọc Hân”
Anh Tư lai quay lại nhìn Tiểu Vũ Minh.

Nói với cậu: “Coi như tao tha cho mày lân này, mày mà còn cứng miệng với tao nữa thì tao sẽ đánh chết mày!”
‘Vừa nói anh vừa không nhịn được giơ tay bóp mặt Tiếu Vũ Minh.

Tiểu Vũ Minh liền há miệng cẩn chặt tay anh ta.

SÁT?
Anh Tư đau đớn hét lên một tiếng, định thu tay lại, nhưng Tiểu Vũ Minh cần rất mạnh, thậm chí cậu hận không thể cần đứt xương cốt anh ta.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1054-0.jpg


chiếc roi da không!
Cho dù mấy người đàn ông xung quanh đang không ngừng đánh đấm, Tiểu Vũ Quân cũng quyết không chịu nhả ra Cậu nhìn chảm chãm vào anh Tư, trong mất hãn lên những tia máu đỏ, ánh mắt sắc lạnh như gươm!
Bàn tay của anh ta bị cần rất đau đớn, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài Có kẻ rút roi da ra.

Âm thanh chát chúa vang lên…
Người đàn ông đau đớn trú tréo như một con lợn bị chọc tiết…
Khung cảnh nhất thời rơi vào hỗn loạn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1055: 1055: Chương 1051


Cung Bắc hoảng sợ hét lên: “Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
Tiểu Vũ Minh rốt cục cũng buông ra, người đàn ông đó loạng choạng ngã xuống đất, sau khi thoát khỏi hàm răng của Tiểu Vũ Minh, anh ta ngồi dậy, nhìn bàn tay đã bị cắn đến mức máu thịt lẫn lộn.

Anh ta vừa ngẩng đầu lên liền thấy Tiểu Vũ Minh nhổ ra một ngụm máu.

Người đàn ông đứng dậy, lấy khẩu súng lục ra,hẵn học nhíu mày: “Mẹ kiếp mày là chó đấy à? Mày cần nữa đi, cần nữa đi”
Vừa nói anh ta vừa dí nòng súng vào cổ họng Tiểu Vũ: “Mày còn dám cản bố mày không? Còn dám không hả? Mày có tin tao bản chết mày không?”
“Đừng!”
Cung Bắc căng thẳng đến mức khắp người đều căng cứng.

Tiểu Vũ Minh bị miệng súng chặn họng, nhưng cậu lại lạnh lùng nhìn anh ta, miệng bị súng lục chặn lại, không nói được lời nào, nhưng ánh mắt lạnh lùng đã nói cho mọi người biết đáp án.

Cậu ấy không sợ.

Mọi người dường như lại nhìn thấy quý!
Đã đến nước này rồi mà thẳng nhóc này vẫn.

“Thắng điên!”
Cung Bắc nghiến răng nghiến lợi nói: “Các anh có giỏi thì đánh chết tôi đi, chỉ biết bất nạt em tôi thì làm được cái trò chống gì chứ?”
“Ái chà, tình anh em cảm động quá nhỉ!”
“Được thôi, chính mồm mày nói đấy nhé!”
Anh Tư quất cây roi da xuống đất, tiếng kêu chát chúa vang lên, Tiểu Vũ Minh lập tức tái mặt: “Anh định làm cái trò gì đấy?”
“Chẳng phải anh trai mày yêu cầu tao đánh nó sao? Nó muốn nếm thử mùi vị của roi da, dĩ nhiên tao phải thành toàn cho mong ước của nó rồi!”
“Anh dám?”
Tiểu Vũ Minh không giữ được dáng vẻ bình tĩnh được nữa, đột nhiên trở nên kích động: “Anh cứ thử động vào anh ấy xem, nhìn mà xem, tình anh em sâu động đến mức tao phải phát khóc mất thôi!”
Đôi mắt lạnh lùng của Tiểu Vũ Minh như muốn xiên chết người đàn ông đó: “Anh dám động vào anh ấy, Không hiểu vì sao, ánh mắt sắc lạnh của Tiểu Vũ Minh khiến người đàn ông run tay, cây roi da trong tay rơi xuống đất.

Đúng lúc này, Vân Ngọc Hân đột nhiên bước vào.

Cô ta đi đến bên Tiểu Vũ Minh, nhìn một cái rồi cau mày.

Toàn thân cậu ấy đều là máu, trông vô cùng thảm hại.

‘Vân Ngọc Hân tát vào mặt tên anh Tư.

“Ai khiến mày ra tay tàn nhẫn như vậy?”
Lão Tư lùi về sau một bước, trừng mắt nhìn Vân Ngọc Hân: “Mày dám đánh tao?”
“Mày đánh chết thăng nhóc thì làm sao? Cái loại ngu dốt không biết điều, cút ra ngoài!”
Anh Tư vẫn bất động.

“Cút!” Vân Ngọc Hân rống lên Anh Tư chỉ đành miễn cưỡng đi ra ngoài.

Vân Ngọc Hân nhìn Tiểu Vũ Minh, hừ lạnh một tiếng: “Bản lĩnh của mày quả nhiên không tồi!”
Tiểu Vũ Minh không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái Cung Bắc nói: ‘Đừng đánh em tôi nữa!”
Vân Ngọc Hân nhìn Cung Bắc rồi n trai mình như vậy thì..

Cô ta phất tay: “Nhốt chúng nó lại với nhau”
“Không thành vấn đề”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1056: 1056: Chương 1052


Nếu như mày đã muốn ở cạnh em Tiểu Vũ Minh nhanh chóng được thả xuống đất, một người đàn ông khác trói hai tay cậu ra sau rồi ném cậu vào lồng.

Cung Bắc vội vàng đỡ lấy Tiểu Vũ Minh Tiểu Vũ Minh liền ngã vào vòng tay êm ái của anh trai.

Cung Bắc vừa xót xa vừa đau đớn, cậu cúi đầu, xoa nhẹ trên mặt Tiểu Vũ Minh, nước mắt chảy dài.

“Anh…”
Cung Bắc lập tức đáp lời: “Anh đây..”
Tiểu Vũ Minh khẽ cười, yếu ớt nói: “Không được khóc”
Cung Bắc nhìn toàn thân Tiểu Vũ Minh đều là máu, trong lòng càng cảm thấy bất lực và tuyệt vọng.

Nước mắt cũng vì vậy mà không kiềm chế được: “Đồ ngốc nghếch, lẽ ra em phải bỏ chạy cùng với Mạn Nhi chứ, không cần em quan tâm đến anh”
“Anh là anh trai của em, em làm sao có thể bỏ mặc anh được.”
“Đau không?” Vừa hỏi xong câu ấy, Cung Bắc liền cảm thấy mình đúng là hỏi thừa.

Toàn thân đều chỉ chít các vết thương lớn nhỏ như thế này, sao lại không đau được.

Nhất định là rất đau.

Cung Bắc xót xa đến mức không kìm được nước mắt.

Tiểu Vũ Minh đáp: “Anh, anh đừng khóc…”
Cậu không ngờ rằng Cung Bắc lại khóc nhiều như vậy.

“Anh, có em ở đây rồi, anh đừng sợ nữa”
Hai tay Tiểu Vũ Minh bị trói sau lưng, cậu thậm chí còn không thể trở mình, huống chỉ là ôm Cung Bắc, lau nước mắt cho Cung Bắc.

Cậu đau khổ nói: “Anh à, em muốn ôm anh…”
Cung Bắc liền ôm chặt lấy em trai.

Tiêu Vũ Minh dùng gò má lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên gương mặt Cung Bắc, giận dữ quở trách: “Anh là anh trai của em, tại sao anh lại còn khóc nhiều hơn em? Anh không được khóc!”
Cuối cùng, hai đứa trẻ dựa vào nhau, dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm lẫn nhau.

Không biết tại sao, khi ở trong vòng tay của Cung Bắc, Tiểu Vũ Minh lại cảm thấy yên bình một các kỳ lạ “Nếu như em đến sớm hơn, anh sẽ không phải chịu nhiều uất ức như vậy”
Nghe thấy Tiểu Vũ Minh nói như vậy, Cung Bắc dường như cảm thấy có hàng vạn con dao đang xoáy sâu vào trái tìm mình.

Cậu bị đánh đập thậm tệ, nhưng chẳng lẽ Tiểu Vũ Minh không bị đánh đập sao?
Toàn thân đều là những vết thương lớn nhỏ khác nhau.

Tiểu Vũ Minh biết rõ nơi này nguy hiểm như thế nào, nhưng vẫn không màng tất cả để đến đây cứu cậu.

Cung Bắc nhìn gương mặt dính đầy máu và mồ hôi của Tiểu Vũ Minh, ngẩng đầu lên, nhìn Vân Ngọc Hân: “Có thuốc không?”
‘Vân Ngọc Hân hừ lạnh một tiếng: “Mày tưởng đây là đâu? Nhưng mày cứ ‘yên tâm, thằng em trai của mày trong một chốc một lát không chết ngay đâu”
Cung Bắc nghe thấy vậy lại càng cảm thấy tuyệt vọng.

Tiểu Vũ Minh nói: “Đừng lo lắng… Mẹ nhất định sẽ tới cứu chúng ta”
Cung Bắc thấp thỏm không yên.

Cậu bé không biết liệu tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây.

Tiểu Vũ Minh đột nhiên hỏi: “Anh, anh tin em không?”
Cung Bắc dường như không thèm suy nghĩ, lập tức trả lời: “Dĩ nhiên anh tin em rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1057: 1057: Chương 1053


‘Vũ Minh và Mạn Nhi là thần hộ mệnh của cậu ấy.

Tất nhiên là cậu ấy tin rồi.

Tiểu Vũ Minh mỉm cười, nói với Cung Bắc: “Em hơi mệt, muốn ngủ một lát, một lát thôi…”
Cung Bắc ôm chặt lấy cậu, hai đứa nhỏ dựa vào nhau, nương tựa vào nhau trong căn hầm lạnh lẽo này.

Ngọn đèn trên đầu thỉnh thoảng lại lắc lư, ánh sáng yếu ớt lập lòe chao đưa.

Xung quanh là bóng tối bao trùm.

Mùi ẩm mốc phả vào mặt, trộn lẫn với mùi máu tanh nồng.

Tuy nhiên, Cung Bắc đã thích nghỉ được với môi trường này.

‘Vết thương trên người cậu đã đóng vảy.

Trong giấc ngủ, Tiểu Vũ Minh càng cuộn tròn người lại Dường như cậu ấy rất lạnh…
“Nước…”
Đột nhiên, Tiểu Vũ Minh lẩm bẩm vài tiếng: “Nước…
Cậu ấy chảy rất nhiều máu nên cảm thấy miệng lưỡi khô rát, muốn uống chút nước Cung Bắc lúc đầu nghe không rõ lắm, sau khi ghé sát tai vào, cậu mới nghe thấy Tiểu Vũ Minh muốn uống nước, vì vậy liền nói với Vân Ngọc Hân: “Có nước không?”
Vân Ngọc Hân đáp: “Sao chúng mày đòi hỏi nhiều thế nhỉ? Nhịn đi! Chúng mày tưởng chúng mày đến đây làm khách à? Chúng mày là phạm nhân, rõ chưa?”
Phạm nhân?
Cung Bắc bật cười chế giễu, nhưng mà bây giờ phải cầu xin Vân Ngọc cho Tiểu Vũ Minh một ít nước, vì vậy ngữ điệu của cậu không thể không tốt một chút: “Em trai tôi muốn uống nước, hơn nữa dì nhớ cho kỹ, chúng tôi là con tin, không phải phạm nhân.

Em trai tôi bị thương nặng như vậy, các người không chữa trị thì thôi, lẽ nào đến nước cũng không cho sao?”
Vân Ngọc Hân đột nhiên không nói gì nữa Cung Bắc lại nói: “Cho chúng tôi một chút nước, một chút thôi.”
Vân Ngọc Hân cuối cùng cũng đứng thắng nhóc này lại”
“Được”
nói với cấp dưới: “Mày, trói tay Người đàn ông mở cửa lồng ra, nói với Cung Bắc: “Giơ tay lên!”

Cung Bắc nghiến răng nghiến lợi: “Anh trói tay tôi lại rồi làm sao tôi cho em trai tôi uống nước được?”
“Muốn uống nước thì ngoan ngoãn nghe lời đi!”
Cung Bắc không chịu không nối nữa: “Anh tri tay tôi lại thì tôi cho em tôi uống nước kiếu gì, lẽ nào các anh đích thân bón cho em ấy à?”
Người đàn ông đột nhiên hỏi: “Mày chưa bao giờ nhìn thấy một con chó uống nước như thế nào sao?”.

Ngôn Tình Ngược
Cung Bắc sững sờ.

Anh ta muốn cậu uống nước như một con chó con?
Cung Bắc vô cùng tức giận, nhưng khi nhìn thấy Tiểu Vũ Minh trong lòng, cậu liền đáp: “Được, các anh cứ trói tay tôi lại đi”
So với sự an nguy của Tiểu Vũ Minh, một chút tôn nghiêm này chẳng là gì Người đàn ông đó lập tức trói tay Cung Bắc lại.

Chẳng bao lâu sau, cửa lồng lại được mở ra, Vân Ngọc Hân sai người mang đến một bát nước và một cái bánh mì cho cậu Cung Bắc liếc nhìn họ đầy cảnh giác.

Đúng là cậu ấy yêu cầu uống nước, nhưng còn cái bánh mì này thì sao?
không tin rắng Vân Ngọc Hân lại tốt bụng như vậy.

Vân Ngọc Hân bước tới nói: “Mấy ngày rồi chưa có gì bỏ vào miệng đúng không? Ăn chút bánh mì lót dạ đi”
Nhưng Cung Bắc không hề nhúc nhích..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1058: 1058: Chương 1054


‘Vân Ngọc Hân bật cười: “Mày yên tâm, trong bánh mì không có độc đâu, mày thích thì ăn không thì thôi!”
Nói xong, cô ta lại gọi người tới khóa cửa lồng.

Cung Bắc cúi đầu, dùng miệng uống một ngụm nước rồi ngồi im sang một bên.

Vân Ngọc Hân liếc nhìn cậu, cô ta tưởng rằng cậu sẽ lập tức bón nước cho Tiểu Vũ Minh, nhưng chỉ thấy Cung Bắc ngồi im, liền cảm thấy có chút hiếu kỳ.

Cũng không biết qua bao lâu sau, Cung Bắc lại cử động, cậu uống một ngụm nước lớn, mở miệng, từng chút một rót nước vào miệng Tiểu Vũ Minh.

‘Vân Ngọc Hân lúc này mới hiếu rằng, hành động vừa rồi của Cung Bắc là muốn đích thân kiếm tra xem trong nước có độc hay không.

Đây là lấy thân thử độc!
Cung Bắc chắc hẳn lo lắng rằng trong nước có độc hoặc thuốc mê gì đó, vì vậy sau khi chắc chẩn bản thân uống xong không có vấn đề gì, mới yên tâm bón cho Tiểu Vũ Minh.

Tuy rằng Tiểu Vũ Minh đang bất tỉnh, nhưng cậu ấy cũng biết mở miệng và đón nước từ Cung Bắc Cung Bắc vẫn tiếp tục bón nước cho em trai như vậy, từng chút từng chút ệột, cho đến khi Tiểu Vũ Minh không còn kêu khát nữa, cậu mới dừng lại.

Cả bát nước đã vơi đi một nửa.

Cung Bắc liếc nhìn bánh mì, cuối cùng vẫn lựa chọn không động đến nó.

Cho dù đó là lòng tốt nhỏ nhoi duy nhất của Vân Ngọc Hân, cậu cũng không cần.

Cậu vô cùng căm ghét người phụ nữ này, làm sao cậu có thể ăn đồ ăn mà cô ta cho được chứ?
Sau khi uống nước, Cung Bắc và Tiểu Vũ Minh lại dựa vào nhau, cậu nhắm mắt một chút để phục hồi thể lực.

‘Vân Ngọc Hân liếc nhìn đồng hồ, nói nhỏ với bọn họ: “Sắp đến giờ rồi, cô ta sắp tới rồi”
“Cô ta” chính là Vân Giai Kỳ.

“Các anh tăng cường canh gác, lỡ như cô ta đem theo cảnh sát tới, chúng ta lập tức giết con tin”
“Được.”
Trong phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên mở mắt.

Anh lập tức ngồi dậy, vì cử động quá mạnh nên toàn thân liền cảm thấy đau nhức.

“Anh, anh tỉnh rồi vui mừng khôn xiết.

Bạc Thúy Quỳnh nhìn thấy Bạc Tuấn Phong tỉnh lại liền Bạc Tuấn Phong không thèm quan tâm đến câu hỏi của cô ta, túm lấy cánh tay cô ta, hỏi: “Giai Kỳ đâu?”
Bạc Thúy Quỳnh vô cùng sửng sốt.

Tay anh ấy nóng rực!
Bạc Thúy Quỳnh không trả lời câu hỏi của anh, cô ta vội đặt tay lên trán lóng quá! Anh sốt rồi”
anh: “Giai Kỳ đâu?” Bạc Tuấn Phong lại tiếp tục truy hỏi.

Bạc Thúy Quỳnh bực bội đáp: “Anh! Em túc trực ở bên giường bệnh của anh lâu như vậy, khó khăn lắm anh mới tỉnh lại, vậy mà vừa mở mắt ra anh đã tìm cô tarồi”
Bạc Tuấn Phong nhìn chấm chẵm cô ta như thiêu đốt.

Anh cảm thấy phổi mình nóng ran.

Toàn thân nóng bừng.

Bạc Tuấn Phong lại hỏi: “Cô ấy đang ở đâu?”.
 
Back
Top Bottom