Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1099: 1099: Chương 1095


Cậu ta luôn cạnh tranh.

Cậu ta không cảm thấy bản thân mình thua Bạc Tuấn Phong ở điểm nào.

Bạc Minh Lâm ước rằng Bạc Tuấn Phong sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Nhưng giữa Bạc Tuấn Phong và vị trí chủ nhà, Bạc Tiêu Dương mong rằng Bạc Tuấn Phong tỉnh lại hơn.

Tâm trạng Vân Giai Kỳ bỗng trở nên hỗn loạn.

Cô không biết phải trả lời như thế nào.

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô không cần trả lời tôi.

Kế hoạch của Mộ Lâm Châu, tôi sẽ nói cho ông nội biết, chuyện này sẽ do ông nội quyết định, nhưng tôi hy vọng cô sẽ chuẩn bị tâm lý thật tốt”
Cậu ta nói xong thì đứng dậy.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Hờ Của Hác Tổng |||||
‘Vân Giai Kỳ đột nhiên nắm lấy tay cậu ta.

“Ít nhất… Không phải hôm nay!”

Vân Giai Kỳ khổ sở nói: “Cho tôi thêm một đêm nữa được không? Cho dù muốn tháo máy thở, tôi cũng muốn.

.

ở cùng anh ấy đêm nay”
Bạc Tiêu Dương sửng sốt hồi lâu, cười: “Ừm, được”
Cậu ta vừa nói, vừa nhẹ nhàng giơ tay lên, muốn chạm vào đầu cô, chỉ là tay giơ giữa không trung một lúc lâu, vẫn âm thầm thu tay lại.

“Tiểu Bắc với Vũ Minh đang ở cùng Mạn Nhị, tôi và Cung Chiến sẽ chăm sóc tốt cho chúng.

Đêm nay, cô cứ ở lại đây, cùng với anh ấy”
Bạc Tiêu Dương vừa đi đến cửa, phía sau bồng truyền đến giọng nói nhàn nhạt của Vân Giai Kỳ: “Cảm ơn cậu…”
Một câu “cảm ơn cậu” này, không biết là cô đang cảm ơn vì điều gì nữa.

Bạc Tiêu Dương khựng lại một lúc, sau đó rời đi không ngoảnh lại Cửa phòng bệnh đóng lại.

Vân Giai Kỳ ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú đang yên lặng năm trên giường của Bạc Tuấn Phong Trên mặt anh đang đeo mặt nạ thở, trong miệng có gắn một ống thông, cũng không biết là đang truyền cái gì nữa.

Trong phút chốc, cô bỗng cảm thấy đau lòng.

Đau lòng vì anh, nếu như anh vì sự ích kỷ của bản thân cô mà thật sự không tỉnh lại nữa, cô sẽ không chịu đựng được những điều ấy.

“Tuấn Phong, anh tỉnh lại đi, được không?”
Vân Giai Kỳ đau lòng nằm lấy tay của anh, hôn đi hôn lại lên đâu ngón tay lạnh lẽo của anh, những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng rơi xuống.

“Tôi không trách anh, tôi cũng không hận anh, tôi thề… Sau này, cho dù anh làm gì tôi đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không trách anh đâu.

Vân Giai Kỳ đôi mắt đãm lệ: “Tôi cũng không chạy trốn nữa, sẽ không chạy trốn khỏi anh nữa, sau này, ngay cả khi anh đuổi tôi đi, tôi vẫn sẽ mặt dày mà ở cạnh anh, bảo vệ anh, không đi đâu nữa…”
“Tuấn Phong, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với anh.

.

”.

“Anh biết không, từ nhỏ đến lớn, ước mơ lớn nhất của tôi là được khoác lên mình chiếc váy cưới, được đứng bên cạnh anh, được làm cô dâu xinh đẹp nhất của anh…”
“Nếu như không phải anh, thì ai sẽ khoác lên chiếc váy cưới cho tôi đây.

.


“Tuấn Phong, anh có còn muốn cưới tôi nữa không? Không phải anh đã đồng ý với tôi là anh sẽ cưới tôi, sẽ tổ chức một hôn lễ hoành tráng cho tôi, anh quên rồi sao? Không phải anh nói, những lời anh đã hứa anh nhất định sẽ thực hiện sao?”
“Tuấn Phong, Tuấn Phong…”
Cô tuyệt vọng gọi tên anh, vừa khóc vừa cười.

Cả một đêm.

Cô nằm cạnh bên giường, nói rất nhiều rất nhiều chuyện với người đàn ông còn đang bất tỉnh.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1100: 1100: Chương 1096


Vân Giai Kỳ không cảm thấy buồn ngủ, cũng không thấy mệt Mặc dù, cô cũng mới vừa tỉnh dậy không bao lâu.

Mặc dù, trước mắt cô có rất nhiều rất nhiều việc cần phải giải quyết.

Nhưng lúc này, cô chỉ muốn túc trực bên anh, chờ đến khi anh tỉnh lại.
Sáng sớm.
Bình minh, tờ mờ sáng.
Trước cửa sổ phòng bệnh, Bạc Tiêu Dương nhìn thấy Vân Giai Kỳ vẫn đang túc trực bên giường, cô đã túc trực cho anh cả một đêm.

Chương mới nhất tại == TR ЦмtrцуeЛ.

v Л ==
Bạc Tiêu Dương mở cửa bước vào.

“Vân Giai Kỳ?”
Vân Giai Kỳ mệt mỏi quay mặt lại Bạc Tiêu Dương đi tới: “Cô không mệt sao? Cô về nghỉ ngơi đi”
“Không cần đâu..”
“Cô yên tâm đi..”
Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi vẫn chưa nói với ông tôi về chuyện này tôi sẽ tôn trọng ý kiến của cô trước khi rút ống thở”
Sắc mặt của Vân Giai Kỳ thay đổi.
Cô lặng lẽ đứng đậy và nói với cậu ta: “Tôi đã nói với anh ấy rất nhiều chuyện, cũng không biết anh ấy có nghe được hay không nữa, cậu giúp tôi chăm sóc anh ấy, được không? Phòng khi anh ấy tỉnh lại thì..”
“Nếu anh ấy tỉnh lại, tôi sẽ nói cho cô đầu tiên”
“Được”
Vân Giai Kỳ rời khỏi phòng bệnh, nhưng lại không muốn đi về.
Cô rất mệt, ngay cả khi có đi về đi chăng nữa cũng sẽ không ngủ được.

Vì vậy, cô đi đến khu vườn phía sau.

Nhưng với sức lực yếu ớt của cô, cô đi được một lúc rồi lặng lẽ ngồi nhìn về phía chân trời ở nơi sân thượng.
Cô cũng không biết mình đã ngồi đó được bao lâu, cho đến khi, phía sau lưng truyền đến một tiếng động lạ.
Dường như có vật gì đó rơi xuống đám cỏ.

Ngay sau đó, có một giọng nói trầm ấm vang lên.
Vân Giai Kỳ ngơ ngác quay lại, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông xa lạ Người đàn ông có dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo len màu đen với đôi chân dài thẳng tắp, mặc một chiếc quần tây trắng và mang một đôi giày da màu đen.
Mặc dù, chiếc áo len màu đen này không độc đáo về kiểu dáng nhưng khi mặc lên trên người anh ta thì lại toát lên một loại khí chất ôn tồn, lễ độ.
Thật cao quý, tao nhã.
Cổ áo cao cao, hiện ra đường nét duyên dáng như cổ thiên nga của anh ta, mặc dù không lộ ra, nhưng cách áo dệt kim, hai đoạn đường nét xương quai xanh như ngọc thạch của anh, cách rất xa cũng dị thường rõ ràng.
Khiến cho cô cảm thấy khác thường, kinh ngạc chính là, người đàn ông này.
trời sinh dị thường.
Màu mắt của người bình thường là màu nâu hoặc màu tối.
Nhưng mắt của anh ta lại là màu hố phách hiếm thấy.
Đôi mắt giống như ngọc lưu ly, cô chưa từng thấy bao giờ.
Người đàn ông này này cũng đang nhìn cô, chỉ là biếu hiện trên mặt có chút kinh ngạc.
Vân Giai Kỳ nhíu mày, quay đầu lại, đăng sau không có động tĩnh gì, dưới sự tò mò, cô ngoái đầu nhìn lại lần nữa, mà lại vẫn nhìn thấy người đàn ông này vẫn cứ nhìn cô, chỉ là vẻ mặt kinh ngạc đã dần mất đi, thấy cô lần nữa ngoái đầu lại, anh ta cười cười, vậy mà đến gần một chút..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1101: 1101: Chương 1097


“Đây là màu gì?”
Anh ta chỉ lên váy của Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ trước khi tắm đã thay một bộ váy.

Kiểu dáng tương đối bình thường, nhưng màu sắc là màu rượu sâm panh pha lẫn.

‘Vân Giai Kỳ đã gặp và nói chuyện với rất nhiều đàn ông, nhưng vấn đề không thể tưởng tượng được của người đàn ông này khiến cô nhất thời cảm thấy buồn cười.

Đây có coi là bắt chuyện với cô không?
Lời mở đầu cũng thật lạ lùng Váy trên người cô màu gì, anh ta không nhìn ra sao?
Vân Giai Kỳ không muốn đáp lại anh ta.

Người đàn ông bật cười, hoàn toàn không cảm thấy chai rối, mà nói với cô: “Cô có thể giúp tôi tìm một thứ đồ được không?”
Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Đồ gì?”
“Kính mắt”

Người đàn ông nói: “Kính của tôi đã bị rơi trong lùm cỏ, tôi tìm mãi không thấy”
Vân Giai Kỳ bước theo chân anh ta nhìn lại.

Bên chân anh ta có một lùm cỏ, Vân Giai Kỳ thị lực rất tốt, thoáng một cái lập tức nhìn thấy cặp kính đó trong lùm cỏ.

Kính mắt ngay cạnh chân anh ta, anh ta không thấy?
Không phải kính mắt có vấn đề gì chứ?
Nếu như nói kính mắt có vấn đề, anh ta làm thế nào nhìn thấy với cô?
Vân Giai Kỳ nói: “Bên chân anh đó”
Người đàn ông cúi đầu, mà lại không có động tác gì: “Tôi không thấy”
Vân Giai Kỳ đứng lên, bước tới cạnh anh ta, cầm lấy kính.

Kính này là cái kính duy nhất.

Chỉ có quý ông quý tộc ở Châu Âu mới đeo cái kính độc nhất này.

Cách ống kính, màu sắc cảnh tượng cô nhìn thấy đều có chút kì quái Vân Giai Kỳ nói: “Kính mắt này rất kì lạ”

“Thật ư?”
Người đàn ông lấy kính từ trong tay cô, nhưng lại không hề đeo lên, mà ngơ ngẩn chăm chú nhìn chiếc váy trên người cô.

“Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”
Vân Giai Kỳ ngắm nhìn chiếc váy trên người, chưa kịp phản ứng, anh ta đang hỏi màu sắc trên váy của cô.

“Đây là màu hồng, anh chưa từng thấy qua màu hồng sao?”
Người đàn ông này nhìn chăm chäm chiếc váy của cô hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Rất đẹp”
Vân Giai Kỳ trở lại sân thượng, ngồi xuống Người đàn ông này vẫn cứ nhìn chăm chú cô.

‘Vân Giai Kỳ không biết là trong mắt anh ta toàn bộ thế giới đều là một mảnh màu xám trắng.

Bởi vì nguyên do trời sinh dị thường, kể từ khi đó, anh ta chưa từng thấy qua hình dáng chân chính của thế giới này.

Anh ta bị căn bệnh mù màu hoàn toàn hiếm gặp.

Cả thế giới trong mắt anh ta, chỉ có ba màu đen, trằng, tro than.

Lạnh như băng, hình như căn bản không có nhiệt độ gì cả.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1102: 1102: Chương 1098


Do đó, anh ta đeo một cái kính phụ trợ quanh năm, loại kính này, có thể khôi phục màu sắc của thế giới ở một mức độ nào đó.

Nhưng mức độ có hạn.

Cho đến khi nhìn thấy cô.

Người đàn ông này chợt cười, lại bước đến bên cạnh cô, hỏi: “Tôi có thể ngồi đây không?”
Vân Giai Kỳ không tập trung nói: “Cứ ngồi tự nhiên”
Anh ta ngồi xuống, bỗng nhiên nói khẽ: “Kỳ Thiên Nam”
‘Vân Giai Kỳ thoạt đầu chưa định thần lại, hồi lâu, cô mới ngơ ngác nhìn anh ta: “Cái gì?”
“Tên tôi”
Kỳ Thiên Nam nhếch môi: “Cô có phải cũng nên cho tôi biết tên của cô.

không?”
Vân Giai Kỳ: “…Vì sao tôi phải nói tên cho anh?”

Tâm trạng của cô đã buồn bực, bởi vậy, giọng điệu cũng không nói đến khách khí cỡ nào.

Người đàn ông nhướng mày: “Cô dường như có tâm trạng không tối Vân Giai Kỳ im lặng gật đầu, không muốn nói chuyện nữa Cô quả thực là tâm trạng không tốt, vì thế cũng không đủ kiên nhẫn để trả lời anh ta Cô không chú ý đến anh ta, anh ta càng không kiêng nể gì đánh giá cô.

Màu sắc.

Trên người cô có vô vàn màu sắc.

‘Tóc cô mang một màu đen thuần túy.

Nổi bật lên làn da trắng sữa, giống như viên ngọc nõn nà.

Màu mắt tối thu hút, đôi môi hồng hào tựa như hoa anh đào.

Anh ta đã rất lâu, chưa từng thấy nhiều màu sắc chân thật như thế.

Ngay cả với sự giúp đỡ của kính, nó cũng không thể phác họa lại cảnh sắc thiết thực nhất của thế giới.

Cô có chút đặc biệt Anh ta từ trước đến nay luôn quen với việc nhìn thế giới xám trắng rồi, cô giống như cầu vồng đột nhiên rơi xuống thế giới này.

‘Vân Giai Kỳ mơ hồ nhận thức rằng người đàn ông này luôn để mình trong tầm mắt, có chút cảnh giác: “Vì sao anh cứ nhìn chảm chẳm tôi thế?”
“Bởi vì.” người đàn ông này bày tỏ: “Cô giống như một tác phẩm nghệ thuật”
Lời nói này..

Vân Giai Kỳ nhất thời không hiểu anh ta có ý tứ gì Cô nói: “Anh thật kỳ lạ…”
“Hả?” người đàn ông hứng thú nói: “Kỳ lạ chỗ nào?”
“Nói chuyện rất kỳ lạ, tôi thực sự không muốn quen anh, anh không cần phải nói với tôi tên của anh”
Kỳ Thiên Nam nghe vậy, chỉ cười cười.

Nếu như người bình thường nghe xong câu này, ít nhiều sẽ cảm thấ chai rối, nhưng anh ta chẳng có chút nào lúng túng, trái lại, nhìn ánh mắt của cô, mang theo nhiều suy nghĩ.

“Cô hiểu lầm rồi”
Kỳ Thiên Nam nói: “Tôi không phải muốn cô làm quen với tôi mà nói với cô tên của tôi”
“Vậy thì.

“Là tôi muốn làm quen với cô, muốn biết tên của cô” Thanh âm của người đàn ông rất dễ nghe, nhẹ nhàng như gió, mang theo vài phần từ tính ôn nhã: “Không thể nói sao? Tên của cô?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1103: 1103: Chương 1099


Vân Giai Kỳ nhíu mày, tùy tiện nói một cái tên với anh ta: “Bạc Thúy Quỳnh”
Kỳ Thiên Nam nghe xong cái tên này, thần sắc nén lại, ngớ ra một lúc Không biết vì sao, khoảnh khc đó, tầm mắt của anh ta xẹt qua nhiều thứ, không rõ ràng.

“Bạc… Thúy Quỳnh?”
Vân Giai Kỳ gật gật đầu, chỉ muốn trả lời miễn cưỡng với anh ta.

“Cô là…người nhà họ Bạc?” Thanh âm anh ta đột nhiên trở nên trầm thấp, mặt mũi cứng lại như lo sợ điều gì.

“Ừm” Vân Giai Kỳ nhìn anh ta: “Sao thế? Anh biết nhà họ Bạc.”
Kỳ Thiên Nam im thin thít vài giây, tiếp tục nói, giọng điệu mang theo vài phần giễu cợt: “Ở nước Quốc Hoa này, ai mà không biết nhà họ Bạc”
Cũng đúng..

“Thanh tra!”
Phía sau truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

Vân Giai Kỳ quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc âu phục bước đến, thái độ kính cẩn lễ phép nói chuyện với Kỳ Thiên Nam.

Trong nháy mắt cô đổ đồn sự chú ý vào quân hàm trên âu phục của người đàn ông.

Trên vai, một thanh kiếm sắc bén xuyên qua địa cầu, một cái cân đứng, ngụ ý uy nghiêm và chính nghĩa tối cao.

Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, ngoài Liên Hiệp Quốc ra, tổ chức lớn thứ hai thế giới, cũng là tổ chức cảnh sát lớn nhất toàn cầu.

Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế?
Người đàn ông này, như Kỳ Thiên Nam gọi “Thanh tra?”
Anh ta là người của tổ chức hình cảnh quốc tế “Thanh tra, báo cáo điều tra đã ra đủ rồi” Bởi vì Vân Giai Kỳ ở đây, người đàn ông ngầm ra hiệu với Kỳ Thiên Nam một câu, không nhắc đến quá nhiều.

Kỳ Thiên Nam đứng dậy: “Biết rồi, cậu lên xe trước chờ tôi”
“Vâng”
Thuộc hạ vừa mới rời đi, Kỳ Thiên Nam nhìn về phía Vân Giai Kỳ nhếch môi cười: “Tôi có việc phải đi trước”
Anh ta cuối cùng cũng đi rồi!
Vân Giai Kỳ gật đầu Nhưng Kỳ Thiên Nam lại nói: Nói xong, anh ta rời đi Lần sau sẽ gặp lại, Cầu Vông nhỏ.”

Vân Giai Kỳ yên lặng nói thầm một câu: “Sẽ không gặp lại đâu!”
Ngồi ở sân phơi nảng hơi lâu, mệt rồi, Vân Giai Kỳ đứng lên, định về phòng bệnh nghỉ ngơi một lát Trở lại phòng bệnh, Vân Giai Kỳ năm ở trên giường, cho dù thân thể và tỉnh thần mệt mỏi, nhưng trong đầu lại suy nghĩ hồn loạn.

Cả đầu cô đều đang nghĩ, nếu như, thật sự rút ống thở, Bạc Tuấn Phong cũng không tỉnh lại nữa, mất đi mọi chức năng của cơ thể, cô nên làm thế nào đây.

Vừa nghĩ đến loại cảnh tượng này, cô lại cảm giác được tuyệt vọng giống như huỷ diệt đất trời, vốn dĩ tưởng rằng đã khóc khô nước mắt rồi, lại hiện lên lần nữa Lúc khóc đến mơ mơ màng màng, cô lại ngủ rồi.

.

Ngôn Tình Hay
Nhưng một giấc này không ngủ được quá lâu, không hay không biết đã ngủ 5 tiếng, cô lại tỉnh dậy.

Lúc tỉnh dậy, Cung Chiến trông coi ở bên giường.

‘Vân Giai Kỳ đỡ trán ngồi dậy, hỏi: “Anh, anh không đi nghỉ ngơi sao?”
“Đã nghỉ một lát rồi”
Dừng một chút, Cung Chiến nói: “Bạc Phong Chiến đã trở về”
Bạc Phong Chiến.

Cha của Bạc Tuấn Phong..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1104: 1104: Chương 1100


Nhiều năm như vậy, ông ta vẫn luôn ở nước ngoài, bây giờ, Bạc Tuấn Phong đã xảy ra chuyện, ông ta trở về, Vân Giai Kỳ cũng không bất ngờ.

Chỉ là…
‘Vân Giai Kỳ chưa bao giờ gặp Bạc Phong Chiến, đối với cái tên này, thậm chí có thể nói là hoàn toàn xa lạ Cô nói: “Em đi thăm Tuấn Phong”
“Ừ, anh đi cùng em”
Cung Chiến và Vân Giai Kỳ đi đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy trong phòng bệnh, Bạc Phong Chiến và Bạc Ngạn Thiên ngồi ở trên sô pha, nghe thấy tiếng bước chân, Bạc Phong Chiến ngẩng đầu, nhìn thấy Vân Giai Kỳ, ánh mắt hơi nghỉ hoặc.

‘Vân Giai Kỳ lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.

Cô cũng không biết nên xưng hô với Bạc Phong Chiến như thế nào mới tốt.

Văn là Cung Chiến phá vỡ bầu không khí xấu hổ trước tiên.

“Chào dượng”

Bạc Phong Chiến gật đầu, ánh mắt dừng ở trên người Vân Giai Kỳ bên cạnh anh ta.

Cung Chiến ôm bả vai của Vân Giai Kỳ, giới thiệu với Bạc Phong Chiến: “Đây là em gái con, Vân Giai Kỳ”
Sắc mặt Bạc Phong CỊ n hơi căng thẳng.

Lúc nào thì Cung Chiến nhiều thêm một đứa em gái?
Bạc Phong Chiến không khỏi hỏi: “Con có em gái lúc nào?”
“Chuyện này nói ra rất dài”
Cung Chiến cũng không định giải thích nhiều Dù sao, tâm tư của Bạc Phong Chiến lúc này, hoàn toàn đều ở trên người Bạc Tuấn Phong.

Sắc mặt của Bạc Ngạn Thiên không tốt.

Bạc Phong Chiến khó có dịp về nước.

Lần này, nếu không phải Bạc Tuấn Phong xảy ra chuyện, sợ rằng ông ta cũng sẽ không trở về.

Cha con hai người ngồi cùng nhau, rõ ràng cách nhau không xa, nhưng giống như cách cả dải ngân hà, thoạt nhìn cũng không được tính là gần gũi.

Trong mắt Bạc Ngạn Thiên, Bạc Phong Chiến vốn dĩ không phải một đứa con, một người cha có trách nhiệm.

Mà Bạc Phong Chiến cũng không để ý cách nhìn của Bạc Ngạn Thiên với ông ta ‘Vân Giai Kỳ đi đến, nhìn thoáng qua Bạc Tuấn Phong, cô hỏi: “Bạc Tiêu Dương đâu?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Nó đi nghỉ ngơi rồi, mấy ngày này, nó không phải trông cô, thì là trông Tuấn Phong, để nó nghỉ ngơi tốt một lát đi”
Vân Giai Kỳ không nói nữ: “Nó nói mọi chuyện với tôi rồi” Bạc Ngạn Thiên nói: “Tôi đồng ý với ông”
Ông ta nói xong, môi hơi run rẩy, nhìn ra được, ông ta nói lời này, cũng đã chuẩn bị đủ tâm lý.

Ông cụ cũng đã trải qua một hồi giảng co tâm lý.

Nhưng trái lo phải nghĩ, nếu như Bạc Tuấn Phong hôn mê không tỉnh như vậy, cũng không phải một chuyện.

Vân Giai Kỳ vẫn như cũ không nói lời nào, chỉ là, lòng lại xoắn lại.

Cô ngồi bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Bạc Tuấn Phong, tay anh vẫn lạnh lẽo như cũ, cô lại đau lòng hơn một chút.

Bạc Ngạn Thiên đột nhiên đi qua, nói với Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong à, chỉ cần con tỉnh lại, chuyện gì ông nội cũng có thể đồng ý với con! Con muốn lấy người phụ nữ này cũng được, muốn như thế nào cũng được, ông nội đều đồng ý với con! Chỉ cần con có thể tỉnh lại, chỉ cần con không bỏ ông nội lại..chuyện gì ông nội cũng có thể đồng ý với con không điều kiện!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1105: 1105: Chương 1101


Ông ta nghẹn ngào nói chuyện, cho dù ông cụ cũng coi như đã trải qua mưa gió một đời, trường hợp gì chưa từng thấy, ông ta cũng coi như đã trải qua một lần người đầu bạc tiễn người đầu xanh, nhưng Bạc Tuấn Phong là cháu trai ông ta yêu thương nhất, nhìn Bạc Tuấn Phong như vậy, lòng của ông ta quả thật giống như bị tê tái vậy.

Bạc Phong Chiến đột nhiên đứng dậy.

Ông ta đi đến bên giường, Vân Giai Kỳ lặng lẽ nhường chỗ cho ông ta Đây là một người đàn ông trung niên, cho dù đã hơn 40 tuổi, nhưng ở trên mặt của ông ta, lại rất khó nhìn thấy dấu vết năm tháng trôi qua, chỉ có sau khi thời gian lắng đọng lại, mới có ý vị của người đàn ông trưởng thành.

Ngũ quan của ông ta vô cùng giống với Bạc Tuấn Phong, Anh tuấn, tuấn mỹ, đường nét thâm thuý.

Bạc Phong Chiến đứng ở cạnh giường, cúi đầu nhìn Bạc Tuấn Phong, trên mặt cũng không có quá nhiều biểu cảm, chỉ là, nhẹ nhàng phủ tay lên trán Bạc Tuấn Phong, nhưng lại hơi run rẩy.

Ở trong mắt mọi người, Bạc Phong Chiến không được tính là một người cha có trách nhiệm.

Lúc đầu, ông ta nháo quyết liệt với Bạc Ngạn Thiên, mỗi người đi một ngả với nhà họ Bạc, định cư ở nước ngoài một đi không trở lại, nhưng cũng không có nghĩa à, đứa con trai Bạc Tuấn Phong này không có sức nặng ở trong lòng hắn.

Bạc Phong Chiến hơi nhíu mày, nhìn Bạc Tuấn Phong hôn mê không tỉnh, không nói gì, nhưng sắc mặt rất nặng nề, trong ánh mắt mang theo đau thương nồng đậm.

“Tuấn Phong”
Bạc Phong Chiến trầm giọng nói: “Cha đã trở về, con không mở mắt ra nhìn cha sao?”
Giọng nói của ông ta rất thấp, Vân Giai Kỳ nghe thấy cũng không tránh khỏi mũi đau xót Bạc Tuấn Phong thời trẻ, nhận thức với người cha này cũng không quá sâu, nhưng đối với Bạc Phong Chiến, cho dù anh cảm thấy xa lạ, nhưng từ trước tới nay vẫn luôn có thái độ kính trọng.

Không có một người con nào không khát khao tình thương của cha.

Bạc Tuấn Phong từ nhỏ thiếu tình yêu thương của cha và mẹ, vì vậy, trong lòng vô cùng mẫn cảm Bạc Phong Chiến nhảm mắt, lại mở mắt ra lần thứ hai, hốc mắt hơi phiếm hồng “Ba xin lỗï con.

Coi như cha xin con, cho cha một cơ hội bù đắp cho con…”

Bạc Ngạn Thiên nghe vậy, giọng điệu hơi trách cứ: “Bây giờ Tuấn Phong như vậy rồi, mày mới cảm thấy mày thân là cha, có bao nhiêu sai lầm, mới biết phải chịu trách nhiệm với Tuấn Phong? Không cảm thấy quá muộn rồi sao? Nhiều năm như vậy, mày một đi không trở về, không hỏi thăm gì đến Tuấn Phong, bây giờ nói những điều này, không cảm thấy quá muộn rồi sao?”
“Cha” Bạc Phong Chiến lạnh lùng nói: “Lần này con về, không ph chấp với người”
tranh Bạc Ngạn Thiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Tao chỉ là cảm thấy oan ức thay cho Tuấn Phong!”
“Phải”
Bạc Phong Chiến nói: “Là con có lỗi với con trai”
Bạc Phong Chiến không định cãi nhau với Bạc Ngạn Thiên, ông ta chỉ muốn Bạc Tuấn Phong bình an vô sự.

Hầu kết Bạc Ngạn Thiên trượt một chút, nói với Bạc Phong Chiến: “Tối hôm nay, chuẩn bị rút ống thở, trước đó, mày ở cùng nó cho tốt đi! Hi vọng nó có thể tỉnh không nhiều, nếu như, Tuấn Phong thật sự có sơ suất gị, thời gian mày có thể ở cùng nó cũng không nhiều nữa!”
Ông cụ nói xong, quay đầu đi ra khỏi phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Phong Chiến Bạc Phong Chiến đứng ở cạnh giường, động cũng không động, giống như một pho tượng điêu khắc.

Đợi đến khi Bạc Ngạn Thiên đi rồi, ông ta bỗng nhiên quay mặt đi, từ góc độ của Vân Giai Kỳ, mơ hồ nhìn thấy động tác ông ta gạt nước mắt Đàn ông từ trước tới nay không dễ dàng rơi nước mắt.

Đặc biệt là đàn ông ở độ tuổi này như Bạc Phong Chiến, sóng to gió lớn nào chưa từng thấy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1106: 1106: Chương 1102


Nhưng ông ta chưa từng nghĩ, có một ngày, ông ta sẽ trơ mắt nhìn đứa con trai năm trên giường bệnh, mà ông ta lại không làm gì được.

Màn đêm buông xuống.

Cửa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân.

‘Vân Giai Kỳ nhìn về phía cửa, liền nhìn thấy một thân áo dài trắng của Mộ Lâm Châu, có rất nhiều trợ lý đẳng sau Anh ta mang một phần giấy tờ đến đây.

Bạc Ngạn Thiên cũng đã đến.

Mộ Lâm Châu đem bản cam kết đưa tới cho ông.

Bạc Ngạn Thiên một tay giữ cam kết, một tay cầm bứt máy, dừng hồi lâu ở chỗ kí tên, lại chậm chạp không di chuyển.

Trên tờ giấy, một vết mực chậm rãi lan ra, ông chợt quay đầu nhìn về phía giường bệnh của Bạc Tuấn Phong, toàn thân run lên.

Bạc Phong Chiến đưa tay nhận cam kết từ ông cụ Bạc.

“Cha, cha để con ký cho”

Ông cụ đưa bản cam kết cùng bút máy cho con trai.

Bạc Phong Chiến nhận lại, dứt khoát ký tên mình lên thật ngay ngắn.

Mộ Lâm Châu cầm tờ giấy cũng tự mình kí tên vào.

Một đám bác sĩ và điều dưỡng vây quanh cửa phòng bệnh.

“Chúng tôi sẽ sớm tiến hành rút ống nội khí quản” Mộ Lâm Châu nói: “Mọi người có muốn gặp mặt bệnh nhân lần nữa không?”
“Không cần đâu”
“Được!”
Mộ Lâm Châu gật đầu, định quay vào phòng phẫu thuật, Giai Kỳ đột nhiên lên tiếng: “Chờ một chút Mọi người quay đầu lại nhìn cô.

Giai Kỳ mặc kệ, bước nhanh vào bên trong, Cô đứng trước giường, nhìn gương mặt yên tính của Tuấn Phong, vừa nghĩ tới, nếu rút ống nội khí quản, từ nay về sau anh sẽ không thể tự hô hấp được nữa, lòng cô đau như cất.

Giai Kỳ cúi đầu, ôm phần gáy của anh lên, giữ lấy trán, nhằm môi mỏng của anh hôn mạnh xuống.

“Tuấn Phong, tôi chờ anh, anh có thể cho tôi một chút hi vọng được không?
Bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi cũng có thể chờ anh, đừng rời xa tôi mà, nhất định đừng rời xa tôi”

Cô thì thầm: “Tôi không thể sống thiếu anh!”
Bạc Tuấn Phong vẫn im lặng như cũ, Cung Chiến phải đỡ Giai Kỳ rời khỏi phòng phẫu thuật.

Cánh cửa nặng nề sau lưng khép chặt.

Rèm che cũng được kéo kín.

Tất cả mọi người vẫn túc trực bên ngoài.

Giai Kỳ cảm thấy toàn thân tê dại đến chết lặng.

Bên cạnh cô, Cung Chiến không ngừng an ủi, nhưng một chữ cô cũng nghe không vào.

Thời gian từng giây từng phút cứ trôi qua, dài dảng dặc đến cực điểm.

Cũng không biết bao lâu sau, cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở toang, mấy trợ lý vội vàng đi ra ngoài, chỉ chớp mắt, Cung Chiến nhìn thoáng qua, trên giường phẫu thuật toàn máu là máu Âm thanh khấn trương của Mộ Lâm Châu truyền ra.

“Độ bão hòa oxy trong máu”
Mấy trợ lí bên cạnh không ngừng thông báo”Ầm!” Cửa phòng đóng lại ngay lập tức.

Cung Chiến hít thở không thông, vội vã liếc nhìn sang bên cạnh.

Vân Giai Kỳ chắc chẩn cũng đã nghe thấy tiếng nói của Mộ Lâm Châu, ngẩng đầu, sững sờ nhìn anh ta, trong mắt là một mảnh trống rỗng.

Cô không biết trong kia xảy ra chuyện gì, nhưng cô hiểu, độ bão hòa oxy trong máu càng thấp, bệnh nhân càng nguy hiểm..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1107: 1107: Chương 1103


Toàn thân Vân Giai Kỳ bắt đầu run lên.

Cô cố gắng kìm chế để bản thân bình tính lại.

Trong đầu óc là một mảnh trắng xóa, cô không suy nghĩ bất cứ điều gì, nhưng cũng không thể làm bản thân ngừng run rẩy.

Suốt cả một đêm.

Cửa phòng bệnh vẫn đang đóng kín.

‘Vân Giai Kỳ có thể đoán được là tiến triển bên trong phòng không thuận lợi lảm, thậm chí tình hình còn rất nguy cấp.

Vô cùng nguy cấp..

‘Vân Giai Kỳ đã sắp không thể ngồi yên được nữa.

Cô vừa mong đợi Mộ Lâm Châu mau chóng trở ra, vừa cảm thấy lo lắng lẫn sợ hãi, sợ khi anh ta mở cửa ra thì sau lớp khẩu trang sẽ là gương mặt đầy thương tiếc.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đang dần dần dâng lên một màu trắng xóa.

Ngay sau đó, bình minh lên, trời đã tờ mờ sáng.

Vân Giai Kỳ không hề cảm thấy bưồn ngủ.

Cô sốt ruột đứng trước cửa, không ngừng cầu nguyện.

Bồ tát hay thượng đế thì cô cũng đã cầu xin cả rồi, dù từ trước tới nay cô chẳng bao giờ tin vào những điều đó.

Chỉ là hôm nay cô đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hy vọng vào các vị thần linh.

Không biết đã qua bao lâu thì cánh của phòng bệnh bất ngờ được mở ra.

Vân Giai Kỳ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộ Lâm Châu khắp cả người đây máu đang đứng ở cửa phòng bênh.

‘Vân Giai Kỳ thấy vậy thì giật mình.

Cô sững sờ ngồi trên băng ghế, rất lâu sau đó vẫn chưa hoàn hồn, cũng không dám đứng dậy đi tới chỗ Mộ Lâm Châu hỏi kết quả.

Máu.

Trên người anh ta có rất nhiều máu, máu từ đâu mà ra chứ?
Cổ họng Vân Giai Kỳ lập tức như bị thứ gì đó chặn ngang, dường như sẽ sụp.

đổ chỉ trong một tích tắc.

Không biết phải dùng đến bao nhiêu dũng khí mới có thể kiên cường chống đỡ mới vẫn còn ngồi được ở đây.

Cho đến khi Mộ Lâm Châu đi đến gần, thấy cơ thế cô đang run rẩy, anh ta cúi đầu nhìn thấy cơ thể toàn là máu của mình, cuối cùng anh ta cũng hiếu được tại sao ánh mắt Vân Giai Kỳ lại hoảng sợ như vậy.

“Cô đừng căng thẳng!”
Anh ta biết cô đang rất sợ…
Vân Giai Kỳ mở miệng nhưng lại không thể phát ra được âm thanh nào.

Mộ Lâm Châu cười một tiếng rồi nói với cô: “Vân Giai Kỳ, cô đừng quá căng thẳng, đừng sợ, hiện tại người đã có thể tự thở được rồi”
Vân Giai Kỳ nghe vậy nhưng cơ thể nhất thời vẫn chưa phản ứng được.

Mộ Lâm Châu giải thích thêm: “Sau khi rút nội khí quản thì huyết áp của anh ta tăng cao, cho nên chúng tôi phải lấy ra một ít máu để hạ huyết áp xuống”
Lấy máu để hạ huyết áp.

“Chỉ lấy có 300cc, không nguy hiểm đến tính mạng, đây là biện pháp cấp.

cứu khi cần thiết thôi”
Huyết áp tăng đột ngột thì sẽ đe dọa đến tính mạng.

Suy cho cùng thì đúng là khi rút nội khí quản, huyết áp sẽ bị tăng lên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1108: 1108: Chương 1104


Để kiểm soát lưu thông máu thì nhất định phải nghĩ cách làm hạ huyết áp xuống.

Anh ta vừa nói gì?
Người đã có thể tự thở trở lại, ý của anh ta là…
Bạc Tuấn Phong không bị chết não!
Anh ấy không sao!
Vân Giai Kỳ vui mừng đến rơi nước mắt Cô che mặt, nước mắt xen qua kẽ tay cô không ngừng chảy xuống.

Mộ Lâm Châu nhăn đôi chân mày nói: “Anh ta mặc dù không bị chết não, nhưng cô cũng nên chuẩn bị tâm lý đi! Nếu như tôi đoán không sai thì anh ta không chết não, cũng không phải giả chết não, mà là trạng thái thực vật”
Trạng thái thực vật..

“Tôi không thể nói trước được lúc nào anh ta có thể tỉnh lại, nhưng mà cũng không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

Chỉ là, anh ta có thể tỉnh lại khi nào, đều là nhờ vào số mệnh của anh ta!”

Người thực vật Người thực vật, kết quả này cũng không phải là không chấp nhận được.

So với chết não thì vẫn là tốt hơn!
Chết não, người chết rồi, mới thật sự là không còn gì cả.

Nhưng người thực vật, cũng có nghĩa là Bạc Tuấn Phong vẫn là có hi vọng tỉnh lại!
Anh vẫn còn sống!
Vân Giai Kỳ có chút cấp bách xông vào phòng bệnh.

Mộ Lâm Châu nhanh chóng ngăn cô lại: “Trước mắt ai cũng không thể đi vào, mười hai giờ mới có thể, các người ai cũng không thế đi vào.”
Anh ta lại giải thích nói: “Qua mười hai giờ, sau khi kiểm tra xong các triệu chứng bệnh tật đều vững vàng, các người mới được đi vào”
Vân Giai Kỳ gật gật Mộ Lâm Châu nói: “Tôi hơi mệt chút, trợ lý của tôi sẽ theo dõi anh ta bất cứ lúc nào, nếu là có tình huống gì xảy ra, bọn họ sẽ lập tức báo cho tôi biết, các cô cũng đừng quá lo lắng”
“Lâm Châu, cám ơn anh.”
Mộ Lâm Châu cười một tiếng: “Cô gái, cô cũng không phải cảm ơn tôi, chỉ cần cô đừng có lại khóc nhè là tốt!”
Anh ta rõ ràng rất mỏi mệt.

Những gì anh ta không nói sau khi Bạc Tuấn Phong bị rút ống nội khí quản, anh đã chết đi sống lại vài lần.

Mộ Lâm Châu đã cố gắng gi cổng quỷ môn mang về.

Cường độ cuộc giải cứu hoàn toàn có chút hao phí tinh thần.

cứu anh nhiều lần trước, mới đem người từ Nhưng, kết quả cũng coi như tất cả đều đáng mừng!
Vân Giai Kỳ đi đến cửa sổ, rèm đã bị xốc lên, trong phòng bệnh, còn có người trong bệnh viện đang dọn dẹp ga giường cùng cái chăn bị máu nhuộm đỏ.

Ga giường được đổi mới hoàn toàn.

Bạc Tuấn Phong như cũ nhắm mắt lại, chỉ là, điện tâm đồ bên trên nhịp tim tân suất: thanh âm “dẹt, xẹt’, như cũ nhắc nhở cô, anh đã về tới nhân thế.

Nước mắt Vân Giai Kỳ không ngừng rơi xuống, là bởi vì vui đến phát khóc!
Anh không có bỏ mặc cô.

Lần này, giống như giành lấy cuộc sống mới!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1109: 1109: Chương 1105


‘Vân Giai Kỳ yên lặng đứng ở cửa sổ, nhìn anh, cô còn không thể tiến vào.

phòng bệnh, nhưng đứng ở bên ngoài phòng bệnh, cho dù chỉ là nhìn anh, cô cũng đã cảm thấy thỏa mãn rồi.

Bạc Tiêu Dương đi đến cửa phòng bệnh, lúc trước đi ngang qua, cùng Mộ.

Lâm Châu có gặp qua, mới đầu, cậu ta cũng bị dáng vẻ Mộ Lâm Châu máu me khắp người làm cho sợ đến kinh người, hỏi thăm một chút sự việc, Mộ Lâm Châu nói, Bạc Tuấn Phong đã thoát khỏi cơn nghuy kịch.

Cậu ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trở lại trước cửa phòng bệnh, Bạc Tiêu Dương thấy Vân Giai Kỳ ở cách cửa.

sổ, ngốc nghếch nhìn người ở trong phòng bệnh.

Bạc Tiêu Dương lần theo ánh mắt của cô nhìn lại, chẳng biết tại sao, trong lòng của cậu ta lại có chút cảm giác chua xót.

Bạc Tuấn Phong có thế vì Vân Giai Kỳ, sống lại.

Nhưng cậu ta thậm chí không tư cách an ủi cô.

Nếu như, hiện tại người näm trong phòng bệnh là mình, Vân Giai Kỳ cũng sẽ ở đây trông chừng cậu ta như này, cho đến khi mình tỉnh lại sao?
Bạc Tiêu Dương tự giêu đến nhếch môi lên, nhưng dưới chân không có động.

Cậu ta xoay người, yên lặng rời đi.

Mới mới đi xuống được một tầng, đầu bậc thang, cậu ta thình lình đụng vào.

bả vai của một người đàn ông.

Bạc Tiêu Dương ngước mắt, lại đụng vào một đôi mắt thâm thúy lại thanh lãnh “Bạc Tiêu Dương?”
Bạc Tiêu Dương nhìn qua người đàn ông ở trước mắt, bờ môi khẽ nhếch lên, nói ra một cái tên nghe rất lạ: “Kỳ Thiên Nam?”

Sắc mặt Kỳ Thiên Nam không thay đổi nhấc lên tâm mắt, cười lạnh một tiếng: “Cậu tại sao lại ở chỗ này”
Bạc Tiêu Dương lãnh đạm: “Đây là bệnh viện Bạc Thị, tôi làm sao không thể xuất hiện được ở chỗ này”
Hai người đàn ông cau mắt nhìn nhau, không khí lại cũng không thể hòa hợp.

Kỳ Thiên Nam cùng nhà họ Bạc có mối thù truyền kiếp.

Trong lĩnh vực kinh doanh, thuốc súng đầy khói, và cuộc chiến khốc li Không quá lời khi mô tả lĩnh vực kinh doanh như một chiến trường không đố máu.

Lúc trước, Kỳ gia đã từng là dòng họ sáng chói, thanh danh hiển hách danh môn quý tộc, thậm chí địa vị so với Bạc gia là ngang nhau Chỉ là ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh.

Bởi vì cuộc hỗn loạn tài chính năm đó quét qua, sinh khí của nhà họ Kỳ bị tốn thất rất lớn, nhà họ Bạc kiên quyết thâu tóm tài sản dưới tên họ Kỳ, điều này trực tiếp khiến cho chuỗi tư bản của họ Kỳ bị gián đoạn và nợ nần chồng chất.

Chủ nợ đã cưỡng ép tới tận cửa và phóng hỏa đốt nhà của Kỳ Thiên Nam, cuối cùng chỉ có Kỳ Thiên Nam được tha.

Trong trường hợp này, tương đương với một dòng dõi gia đình đã biến mất Không ngoa khi nói Kỳ Thiên Nam là kẻ trốn ra khỏi địa ngục.

Kỳ Thiên Nam nhếch môi: “Nghe nói bây giờ Bạc Tuấn Phong vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, không rõ sống chết, là một trong những người thừa kế, cậu không phải nên cảm thấy hạnh phúc sao? Rốt cuộc không có Bạc Tuấn Phong, muốn tranh quyền thừa kế chính là một trong những đối thủ lớn.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhưng không có tư cách xen vào.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1110: 1110: Chương 1106


“Ồ” Kỳ Thiên Nam nhếch môi, nghiền ngẫm nói: “Tôi hy vọng anh ta sẽ không chết nhanh như vậy.

Dù sao thì, tôi vẫn còn khoản nợ với nhà họ Bạc, và tôi chưa tìm hiểu rõ ràng.

Trước khi chuyện này kết thúc, nhà họ Bạc, một người cũng không thể thiếu”
Đồng tử của Bạc Tiêu Dương mở to.

i với nhà họ Bạc chúng tôi, người ngoài Cậu ta nghỉ ngờ nhìn chäm chăm Kỳ Thiên Nam, trầm giọng nói: “Chuyện đó không liên quan gì đến nhà họ Bạc”
“Tôi nói có liên quan, thì chính là có liên quan”
Kỳ Thiên Nam đi tới gần cậu ta nói: “Bạc Tiêu Dương, trên thực tế, chúng ta rất giống nhau”“
“Tất cả chúng ta đã mất rất nhiều thứ vì tuổi trẻ và sự bất lực của mình”
“Cậu cho rằng, nhà họ Bạc các người có thể làm được cái gì?”
“Tôi thừa nhận, có rất nhiều việc tôi không thể làm” Kỳ Thiên Nam đồng thời chế nhạo: “Nhưng tôi muốn gì, không ai có thể ngăn cản”
Kỳ Thiên Nam nói xong thì đi qua người cậu ta Bạc Tiêu Dương đứng đó không quay đầu lại, khi hoàn hồn lại thì anh ta đã đi xa rồi ‘Vân Giai Kỳ đã trở về nhà một lần.

Cô dự định sẽ mang một ít quần áo đã thay rồi trở lại bệnh viện và bên cạnh anh đến khi nào anh tỉnh lại thì thôi.

Khi thu dọn đồ đạc, cô vô tình lật xem một cuốn nhật ký.

Cuốn nhật ký nằm lặng lẽ trong ngăn kéo.

Cô lấy cuốn nhật ký ra, mới lật vài trang đã không khỏi bị nét chữ non nớt thu hút.

Khi học cấp hai, cô bắt đầu có thói quen viết nhật ký.

Khi đó, cô có chút cô đơn, vì vậy cô đã học cách những chuyện muốn nói cô đều viết trong nhật kí.

Trong cuốn nhật ký này, tất cả những mảnh vụn kể từ cuộc gặp đầu tiên với Bạc Tuấn Phong đều được viết.

Cô lặng lẽ lật vài trang, trong nhật ký có quá nhiều kỷ niệm.

Cô lần đầu tiên gặp Bạc Tuấn Phong Cô lần đầu tiên ôm anh, lần đầu tiên hôn anh, lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với anh.

Tất cả nhịp tim, căng thẳng, ngọt ngào, cay đắng, màu đen trên nền trắng, nhưng thật sống động.

Cô thậm chí còn tưởng tượng trong nhật ký của mình rằng trong tương lai, ước mơ của cô là kết hôn với Bạc Tuấn Phong và trở thành người vợ duy nhất của anh.

Họ sẽ có một ngôi nhà trong tương lai Nó không cần một ngôi nhà lớn, nhưng nó thuộc về cả hai người.

Cô đã tưởng tượng rằng, khi cô lớn lên, có thể Bạc Tuấn Phong sẽ kế thừa gia tộc nhà họ Bạc, có thể cô sẽ có công việc riêng, có thể, vì anh giúp dạy con Màn đêm buông xuống.

Cô bật đèn và nhìn anh về nhà.

Cô sẽ tự tay nấu canh, bữa tối không cần phong phú mà hai người quây quần bên một bàn, vừa thêm món cho nhau, vừa tán gẫu những điều thú vị.

Sau khi ăn tối, sau khi rửa bát xong, cô sẽ ngâm mình trong bồn tảm một cách thoải mái.

Họ sẽ có con trong tương lai, và khi anh đi làm, cô sẽ đón bọn trẻ về, lớn lên từng ngày, đồng hành cùng đứa bé từ những ngày chập chững cho đến khi đi học mẫu giáo, tiểu học, thi vào trung học, thi vào đại học, và cuối cùng, đứa trẻ được nhận vào đại học.

Khi hai người nghỉ hưu, anh có thể đưa cô đến tất cả những nơi cô muốn đi, du ngoạn sông núi, tận hưởng cuộc sống..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1111: 1111: Chương 1107


Cuối cùng tóc hai người cũng đã bạc màu, khi cả hai về già, cô vẫn yêu anh.

‘Vân Giai Kỳ đột nhiên ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng.

Cô mang cuốn nhật ký đến bệnh viện.

‘Vân Giai Kỳ mở cửa bước vào trong phòng bệnh, cầm nhật ký đặt ở trên giường.

Cô mở cuốn nhật ký ra, nhìn nét chữ non nớt, nhìn người đàn ông trên giường, mở miệng nói: “Tuấn Phong, em sẽ đọc cho anh cuốn nhật ký mà em viết về hai chúng ta, được không?”
Mộ Lâm Châu nói, nếu muốn anh mau tỉnh lại, có thể nói những điều anh thích bên tai anh, có thể, nó sẽ đánh thức anh.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1111-0.jpg


“Tôi đã nói dối anh, tôi tên là Bé Ngoan, và anh thực sự nói rằng anh rất thích cái tên này”
“Vào ngày 23 tháng 8, anh Tuấn Phong dạy tôi đi xe đạp.

Chiếc xe đạp cao và to quá, tôi không thế học cách làm được và tôi đã bị ngã vài lần.

Cuối cùng, anh Tuấn Phong đã yêu cầu tôi ngồi vào ghế sau, anh đi xe đạp chở tôi bị lạc vào rừng, xe va vào đá, lốp xe biến dạng, gỗ to và sắm màu, tôi sợ quá, anh ôm tôi vào lòng, rồi nói, đừng sợ”
“anh cũng đưa tôi về nhà, muộn quá, anh để tôi ở nhà họ Bạc.

Tối đó, tôi ôm anh ngủ, cơ thể anh thơm quá, cơ thể tôi cũng có mùi thơm như: vậy, là anh ấy, anh ôm tôi và nói rằng anh muốn nghe tôi hát”
“Sau này, tôi quấy rầy anh hát cho tôi nghe.

Lúc đầu anh không muốn.

Tôi năn nỉ rất lâu, rất lâu.

Cuối cùng anh cũng hát.

Anh Tuấn Phong hát hay quá nghe anh nói sau này tôi có thể gọi anh là anh Tuấn Phong”Ngoan”, anh nói, chỉ có tôi mới có thể gọi anh ấy là anh Tuấn Phong”
“Vào ngày 15 tháng 9, Bạc Thúy Quỳnh đã bắt nạt tôi.

Hôm nay trời mưa to quá, cô ta đã đẩy tôi xuống ao mưa và làm bẩn chiếc váy mà anh Tuấn Phong đưa cho tôi.

Tôi không dám nói với ai, nhưng tôi rất thích chiếc váy đó, từ khi tôi còn nhỏ, đây chính là món quà đầu tiên tôi nhận được”
Vân Giai Kỳ tiếp tục đọc cuốn nhật ký, vừa đọc xong, ánh mắt cô trở nên vô cùng chua xót, cô dụi dụi khóe mắt, ngước mắt lên nhìn Bạc Tuấn Phong vẫn đang yên lặng ngủ, đột nhiên thì thào nói: “Anh Tuấn Phong, anh vẫn còn muốn ngủ đến khi nào nữa? “
Có lần, Bạc Tuấn Phong nói rằng chỉ có cô mới có thể gọi anh là “Anh Tuấn Phong”.

Nhưng sau này Vân Ngọc Hân cũng gọi anh là “Anh Tuấn Phong”
Trong trí nhớ, hình như đã rất lâu, cô chưa từng gọi anh là “Anh Tuấn Phong”.

Vô số kỷ niệm đẹp, từng chút một được ghi nhớ.

Cô nhớ lần đầu tiên học nấu ăn cho anh, cuối cùng cũng học được một món ăn, cô đến nhà Bạc và định trổ tài nấu nướng, kết quả là xảy ra sự cố, ni bị cháy.

Cô phủi nồi với lương tâm cần rứt Bạc Tuấn Phong ngửi thấy mùi hôn hợp, và thấy cô đang cọ rồi với vẻ mặt đau bưồn, và đi ra cùng cô.

Khi hai người rửa bát cùng nhau, họ bắt đầu đánh nhau..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1112: 1112: Chương 1108


Bạc Tuấn Phong vô tình tạo bọt trên mặt, cô vô tình ăn phải một nửa bọt rửa bạt, nó có vị đẳng và chát, khuôn mặt nhỏ nhăn lại.

Bạc Tuấn Phong lo lắng cầm một lon Coca rót vào người cô, sau khi r*n r* uống cạn, cô nhìn thấy đôi mày cau lại của anh: “Làm sao vậy, còn đắng không?”
Cô sững sờ nhìn anh hồi lâu, rồi bật ra tiếng nấc nghẹn ngào.

Bạc Tuấn Phong cũng là sững sờ, phản ứng lại đây, cười nhạt một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc cúi người ngửi thử.

Cô che miệng, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Mùi gì vậy?”
Bạc Tuấn Phong nói một cách đầy ẩn ý: “Anh không ngửi được, phải nếm thử rồi mới biết.”
Cô vẫn nhìn anh một cách ngu ngốc.

Trong giây tiếp theo, anh áp cô vào tường, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Đó là nụ hôn đầu tiên của anh, và đó cũng là nụ hôn đầu tiên của cô.

Nụ hôn tình cảm, một lần cảm động.

Vân Giai Kỳ hoàn toàn hoảng sợ, cho đến khi Bạc Tuấn Phong nghiêm túc: “Mùi nước rửa bát”
Tức giận, cô đuổi theo và đánh anh.

Trong lúc tránh mặt cô, anh tiếp tục lau bọt trên tay trên mặt cô, cuối cùng, mệt mỏi vì tiếng ồn ào, anh từ phía sau ôm lấy cô thở dài: “Đồ ngốc”
Khi đọc đoạn văn này, Vân Giai Kỳ chợt cười thầm.

Đây là nụ hôn đầu tiên của họ, cô vẫn nhớ.

Bất tri bất giác, màn đêm càng tối hơn.

Cô hơi mệt khi đọc, lật vài trang.

Cho đến khi lật một trang, cuốn nhật ký này không dài, chỉ vỏn vẹn hai dòng ngắn ngủi.

“Hôm nay là sinh nhật của tôi, nhưng hình như mọi người chỉ nhớ hôm nay là ngày của Vân Ngọc Hân, lại không nhớ rõ, hôm nay cũng là sinh nhật của tôi, ngoại trừ anh Tuấn Phong”
“Anh Tuấn Phong nói, anh ấy muốn tất cả mọi thứ từ tôi”
Vân Giai Kỳ sững sờ, Cô chợt nhớ lại, đó là ngày tốt nghiệp cấp ba của mình, cô được nhận vào trường đại học mà Vân Ngọc Hân mơ ước, cô ta không có thi đỗ đại học Nhưng vào ngày ăn sinh nhật, Vân Ngọc Hân mặc một bộ váy thật đẹp, cùng mọi người tổ chức sinh nhật, chỉ có điều cô như Lọ Lem chỉ biết đứng trong góc.

Vân Ngọc Hân đứng giữa đám đông, như một cô công chúa nhỏ kiêu hãnh.

Cô buồn bực, hôm đó ngoại lệ uống chút rượu, đi ra vườn sau, ngồi trên xích đu, cũng không biết qua bao lâu, cô thật sự nhìn thấy anh.

Cô vẫn nhớ khi anh bước đến gần cô, câu đầu tiên là: “Em uống rượu à?”
‘Vân Giai Kỳ cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh bãng khuôn mặt đỏ bừng kia.

“Tại sao uống nhiều rượu như vậy”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tại sao em không đi vào”
Cô thì thầm: “Em không muốn nhìn thấy bọn họ.”
Bạc Tuấn Phong biết cô khó chịu chuyện gì, cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

“Vậy đến nhà của anh.”
‘Vân Giai Kỳ giật mình..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1113: 1113: Chương 1109


Nhưng là một con ma men, cô thậm chí để cho anh nắm tay mình, và anh đột nhiên kéo cô vào vòng tay của mình.

Ở giữa quá trình này có chuyện gì, cô không thể nhớ rõ.

Cô hơi say, khi tỉnh dậy thì cô đã về đến căn nhà của anh rồi.

Chỉ là lúc đó cô muốn rời đi cũng đã muộn.

Trong trí nhớ của cô, cô vừa bước vào phòng ngủ sau khi tắm xong, thì bị anh bế lên giường.

Cô đang quá lo lắng không biết phải làm sao, Bạc Tuấn Phong nhìn cô với nụ cười trên miệng “Này, ôm anh đi”
Cô đưa tay ra, cẩn thận vòng qua eo anh.

Ban đầu, hai người chỉ ôm nhau.

Đây không phải là lần đầu tiên cô ngủ với anh và ngủ chung giường, nhưng ở tuổi mười tám, cô đã trải qua quá trình phát triển của tuổi mới lớn và biết sự.

khác biệt giữa nam và nữ.

Cô từ từ tỉnh lại vì rượu, nhưng cô sắp không thể ngủ được.

Giai Kỳ trở mình, nhưng thấy anh cũng chưa ngủ, anh mở một đôi mắt sâu thẩm nhìn cô.

“Sao, không ngủ được à?”
Cô đã quá lo lắng, ăn nói có phần lộn xộn.

Trong giây tiếp theo, anh lật người đè cô xuống dưới, bên tai cô nói: ‘Vừa vặn, sau đó chúng ta có thể làm chuyện thú vị”
Bạc Tuấn Phong lớn tuổi hơn cô, lớn lên đẹp trai, khí chất ngời ngời, từ thiếu niên trở thành người đàn ông có cơ bắp, với nội tiết tố gợi cảm chưa từng thấy ở tuổi thanh xuân.

Cô không dám nhìn anh.

Đôi mắt anh nóng hơn lửa, và tối hơn đêm.

Cô sợ hãi run rẩy, tay không còn chỗ để yên.

Anh hỏi cô: “Sao em không dám nhìn anh?”

Anh nói: “Người khác không quan tâm em, thì để anh quan tâm em”
Anh nói: “Nguyên nhân là muốn chiếm hữu em.”
“Chiếm hữu toàn bộ cơ thể em”
Cũng chính là đêm đó, cô đều bị anh chiếm đoạt.

Anh nói rằng anh sẽ có trách nhiệm với cô.

Trong tương lai, cô sẽ là vợ của anh, và anh sẽ hiến dâng cuộc đời Bạc Tuấn Phong của mình cho cô.

Giai Kỳ phải đóng cuốn nhật ký của mình lại bằng tiếng “chập”, mặt nóng bừng.

Cô rõ ràng không phải cô thiếu nữ năm đó, nhưng vì liên tưởng ngắn ngủi này mà đỏ mặt.

‘Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng đặt cuốn nhật ký bên gối anh, cầm tay anh, rơm rớm nước mắt nói: “Nói dối”
Bạc Tuấn Phong nhắm mắt và không trả lời “Không phải anh nói sẽ có trách nhiệm với tôi sao? Không phải nói sẽ hiến dâng cả đời cho tôi, bảo vệ tôi, chăm sóc cho tôi sao?”
‘Vân Giai Kỳ bĩu môi: “Tuấn Phong, anh nhất định sẽ không để cho tôi chờ anh quá lâu, đúng không?”
Trong khoảng thời gian Bạc Tuấn Phong bất tỉnh, gia đình họ Bạc cũng suy SỤP.

Một mặt, Bạc Ngạn Thiên lo lắng cho Bạc Tuấn Phong, mặt khác, về phía Cung Bắc tình hình cũng không mấy lạc quan.

Người lo lắng nhất là Mộng Yến Mi.

Không phải là đề nghị của Lý Phong Tuấn đã không được xem xét một cách nghiêm túc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1114: 1114: Chương 1110


Bà ta cũng có hiểu biết sâu sắc về liệu pháp miễn dịch, mặc dù cũng lo lắng về tác dụng phụ của liệu pháp miễn dịch nhưng bà ta cân nhắc ưu và nhược điểm.

Trước khi Bạc Tuấn Phong tỉnh dậy, liệu pháp miễn dịch là hy vọng duy nhất Mộng Yến Mi tìm thấy Bạc Ngạn Thiên và đề nghị đưa Tuấn Phong ra nước ngoài để điều trị miễn dịch.

Bạc Ngạn Thiên đã cân nhắc rất lâu và đồng ý.

Hai người thảo luận hồi lâu, Mống Yến Mi đột nhiên thay đổi cuộc trò chuyện, đối với Bạc Ngạn Thiên nói: “Chú, nếu một ngày nào đó Tuấn Phong tỉnh lại, chú có còn phản đối thăng bé ở cùng Vân Giai Kỳ không?”
Bạc Ngạn Thiên im lặng.

Mộng Yến Mi nghiến răng.

Bà ta không thể nói rằng Bạc Ngạn Thiên không muốn nhận ra, cháu rế của mình, vì ông ta không muốn cho bà ta xen vào.

Không nói tới Bạc Ngạn Thiên, bà ta không thể dung túng Vân Giai Kỳ trở về nhà hào môn.

Còn nữa, Bạc Ngạn Thiên?
Mộng Yến Mi nói: “Cháu cũng không thích đứa trẻ này, nhưng, nếu Tuấn Phong tỉnh lại, thì cô ta là hy vọng duy nhất của Tuấn Phong.

Cô ta kết hôn với Tuấn Phong và có một lợi thế.

Khi mang thai đứa con của Tuấn Phong, trong bụng cô ta chính là giọt máu của nhà chúng ta, có thể cứu Tuấn Phong sống lại!”
Bạc Ngạn Thiên xua tay nói: “Chuyện này bây giờ đừng nói với chú! Tuấn Phong còn chưa tỉnh, như chú đã nói, chỉ cần thăng bé tỉnh lại, có thể gả cho bất kỳ ai! Chú sẽ mặc kệ cô ta, miễn là khi thắng bé có thể thức dậy, chú e rằng, cả cuộc đời còn lại của chú không thể nhìn thấy thăng bé tỉnh lại!”
Mộng Yến Mi nói: Làm sao có thế xảy ra chuyện? Có ông bà nhà họ Bạc phù hộ, Tuấn Phong thân phận quý giá, ở hiền ất sẽ gặp lành, tại sao không thế tỉnh lại?”
Bạc Ngạn Thiên thở dài: “Sắp qua một tháng!”
Trong tháng này, Vân Giai Kỳ đã ở cạnh chăm sóc anh cả ngày lẫn đêm, đọc nhật ký cho anh nhiều lần và cố gắng đánh thức anh bằng nhiều cách khác nhau.

Nhưng anh vẫn không thể tỉnh lại Bạc Ngạn Thiên hơi có chút lạnh sống lưng.

Ông ta già rồi, e rằng cả đời này, ông ta sẽ không thể đợi được ngày Tuấn Phong tỉnh lại!

Mộng Yến Mi nói: “Bất kể như thế nào, Tuấn Phong sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh lại! Sớm muộn gì cũng đến lúc đó! Chú, đừng bi quan như vậy, chú nhất định phải chăm sóc thân thể quý giá này, thì mới có thể khỏe mạnh chờ được cho đến khi Tuấn Phong tỉnh dậy.

Đó là niềm vui của tất cả mọi người!”
Bạc Ngạn Thiên gật đầu: “ Cháu trước tiên hãy chăm sóc tốt cho Tiểu Bắc đi! Chú nghe bác sĩ Lý nói, tình huống hiện tại của Tiểu Bắc không được tốt cho lảm, cần phải xuất ngoại để tiếp nhận điều trị hệ miễn dịch”
Mộng Yến Mi nói một tiếng: “ Vâng… Có điều….

Tiểu Bắc không muốn cùng cháu xuất ngoại, thẳng bé nói, thẳng bé muốn đi cùng Vân Giai Kỳ”
Tiểu Bắc đương nhiên không muốn cùng Vân Giai Kỳ chia xa.

Cậu bé tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng rất tinh ý, nhạy cảm, cậu bé cũng biết phương pháp điều trị hệ miễn dịch mà Lý Phong Tuấn nhắc tới chưa được thông qua các thử nghiệm lâm sàng.

Cũng có nghĩa là, nếu cậu bé tiếp nhận điều trị hệ miễn dịch sẽ có sơ xuất xảy ra trong quá trình điều trị Cậu bé không muốn cùng mẹ chia xa.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Vậy thì bảo Vân Giai Kỳ đi cùng thằng bé.

Có Vân Giai Kỳ bên cạnh, Tiểu Bắc nhất định sẽ không sợ nữa”
Mộng Yến Mi do dự nói: “Vậy… bên Tuấn Phong thi phải làm sao ạ?”
“Cũng không phải chỉ có mình con bé mới có thể chăm sóc Tuấn Phong!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1115: 1115: Chương 1111


“Cháu sợ con bé không đồng ý” Mộng Yến Mi nói: “Con bé này rất để tâm đến Tuấn Phong, trong một tháng đổ lại, ngày đêm đều ở bên cạnh Tuấn Phong”
“Không đồng ý? Lí do nào khiến con bé nói không đồng ý là được? Con bé để tâm đến Tuấn Phong? Chẳng lẽ chỉ có một mình con bé mới để tâm đến Tuấn Phong ư? Nếu con bé hiểu chuyện thì nên lấy đại cục làm trọng! Điều gì nên làm và điều gì không nên làm con bé không biết ưu tiên hay sao? Chờ Tiểu.

Bắc khỏi hẳn rồi, con bé lại quay về ở bên Tuấn Phong không phải tốt hơn sao?
Con bé ở bên Tuấn Phong lâu như vậy, có tác dụng sao? Cho đến bây giờ, Tuấn Phong còn chưa tỉnh lại một lần nào, con bé ở lại còn có tác dụng gì nữa?”
Mộng Yến Mi đáp: “ Vậy cháu sẽ đi khuyên con bé!”
Vào buổi chiều, Mộng Yến Mi tìm Vân Giai Kỳ, cùng cô đề cập đến chuyện này.

Vân Giai Kỳ có chút bất ngờ.

“Bác sĩ Lý nói như vậy ư?” Cô không nghĩ tới, bệnh tình của Tiểu Bắc đã đến mức như vậy.

Vậy nếu như không tiếp nhận điều trị hệ miễn dịch thì sẽ thế nào?
Mộng Yến Mi nói: “Vân Giai Kỳ, dì biết trước kia có một số hiểu lâm giữa chúng ta, nhưng trước mắt, dì vẫn hi vọng, con có thể phân biệt rõ ràng.

Còn về Tuấn Phong bên này, sẽ có người chăm sóc tốt cho thằng bé.

Con cũng biết, với tính cách của Tiểu Bắc, thẳng bé không muốn cùng con chia xa, bởi vì, thằng bé biết rằng lần điều trị hệ miễn dịch này sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Thắng bé sợ rằng nếu có chuyện bất trắc gì xảy ra sẽ không còn cơ hội gặp lại con nữa”
Lời Mộng Yến Mi nói, giống như một cây kim vậy.

Vân Giai Kỳ nghe xong, trong lòng rất hụt hãng: “Tiểu Bắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”
Mộng Yến Mi đáp: “Lần này, con hãy cùng Tiểu Bắc đi điều trị hệ miễn dịch, thắng bé không muốn di ở cùng, muốn con cơ”
Vân Giai Kỳ quay đầu nhìn Bạc Tuấn Phong đang năm trên giường, trong mắt hiện lên tia thất vọng.

Mặc dù cô cũng muốn ở bên cạnh Bạc Tuấn Phong.

Nhưng bây giờ, bệnh tình của Tiểu Bắc đã trở nên nặng thêm, cô không thể không nghĩ cho Tiếu Bắc.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Lúc nào thì lên đường ạ?”
Mộng Yến Mi đáp: “Con cứ chuẩn bị đầy đủ thì lúc nào cũng có thể khởi hành, bác sĩ Lý đã liên hệ với viện rồi, sẽ nhanh chóng sắp xếp điều trị”
“Con biết rồi ạ Vân Giai Kỳ trở về bên cạnh giường, nhẹ giọng nói: “Tuấn Phong, tôi ph: xa anh một khoảng thời gian rồi”
“Tiểu Bắc ốm rồi, tôi cần phải cùng thẳng bé xuất ngoại tiếp nhận phương pháp điều trị hệ miễn dịch”
Vân Giai Kỳ đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ: “Có phải khi lúc tôi và Tiểu Bắc quay về, anh đã tỉnh lại và đang đợi bọn tôi về nh: “Tuấn Phong, anh nhất định phải nhanh chóng tỉnh lại, được không?”
‘Vân Giai Kỳ nói và đặt quyển nhật kí xuống dưới gối, rồi chăm chậm đứng dậy.

Trong nháy mắt khi mà cô quay người đi, người đàn ông đang nằm trên giường kia, ngón tay khẽ động, Mộng Yến Mi vừa đúng lúc thấy thì kinh ngạc, nhưng, Bạc Tuấn Phong vẫn nằm bất động trên giường, chuyện mà bà ta nhìn thoáng qua lúc nấy, có khi nào chỉ là ảo giác.

Nhà họ Mộ.

Mộ Khánh An nói chuyện của Bạc Tuấn Phong cho Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My sớm đã nghe nói chuyện ngoài ý muốn của Bạc Tuấn Phong, nhưng thời gian ấy, nhà họ Bạc đã sớm phong tỏa tin tức toàn bộ bệnh viện, cô ta không có cơ hội đến thăm Bạc Tuấn Phong.

Đoạn thời gian trước, nhà họ Bạc đã giải trừ phong tỏa, nhưng bởi vì Vân Giai Kỳ vẫn luôn ở bên cạnh trông Bạc Tuấn Phong, cho nên Mộ Ngọc My cũng không có cơ hội.

Mộ Khánh An đợi cho đến khi có cơ hội, thì nói cho Mộ Ngọc My chuyện này..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1116: 1116: Chương 1112


“Con có biết không? Vân Giai Kỳ muốn xuất ngoại một thời gian, nghe nói thời gian sắp tới sẽ không ở trong nước!
Mộ Khánh An vừa dứt câu, Mộ Ngọc My không thể kiềm chế.

Mộ Khánh An nói: “Con trước tiên đừng kích động, con là con gái của cha, đừng làm chuyện bốc đồng! Con có biết đoạn thời gian trước, vì sao mà nhà họ Bạc giải trừ phong tỏa mà cha lại không cho con đi bênh viện không? Lúc đó, ‘Vân Giai Kỳ đang ở đó, nếu con vội vàng đến bệnh viện, vội vàng muốn chăm sóc cho Bạc Tuấn Phong, không phải là đang hạ thấp giá trị của con sao? Hiện tại, Vân Giai Kỳ xuất ngoại rồi, vừa hay có cơ hội! Thời gian này, con có thể đến bệnh viện chăm sóc Bạc Tuấn Phong, ở bên cạnh nó, một là, hoàn thành giao.

phó của ông cụ Bạc, hai là, có thể ở bên cạnh Bạc Tuấn Phong đến khi nó tỉnh lại, vậy con sẽ cách thành công không xa rồi!”
Sự kỳ vọng của Mộ Khánh An đối với Mộ Ngọc My là rất cao.

Mộ Ngọc My là do một tay ông ta bồi dưỡng ra.

Xinh đẹp, tao nhã, học thức cao, uyên bác.

Nếu như lân này có thể chăm sóc cho Bạc Tuấn Phong thật tốt, ở bên cạnh anh đến khi tỉnh lại, nhà họ Bạc.

nhất định sẽ ghỉ nhớ ân tình của nhà họ Mộ.

Đến lúc đó, biết đâu Mộ Ngọc My cũng sẽ dựa vào cơ hội này có thể cá chép hóa rồng.

Gả cho Bạc Tuấn Phong, là một chuyện tốt nhất, có thể không có tư cách làm thiếu phu nhân, nhưng làm vợ nhỏ, cũng được coi là một chuyện rất tốt!
Người thứ ba còn có cơ hội thành chính danh cơ mà!
Cái danh vợ nhỏ này, còn tốt hơn so với người thứ ba.

Mộ Khánh An quan tâm đến thế diện, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng một chút nào.

Phải biết răng, làm một cô vợ nhỏ của Bạc Tuấn Phong, ở cái thủ đô này nói thế nào, so với những thiếu phu nhân nhà giàu khác cũng tốt hơn nhiều.

Mặc dù chỉ là một cái danh phía sau lưng nhà họ Bạc, cũng có thể chứng minh được địa vị của mình.

Mộ Khánh An mưu cầu danh lợi bao nhiêu năm, đương nhiên cũng biết cái gì nên lấy và cái gì nên bỏ lại Mộ Ngọc My hỏi: “Vậy, Vân Giai Kỳ lúc nào xuất phát?”
“Nghe nói, là chuyến bay sớm nhất ngày mai, lần này xuất ngoại, trong vòng nửa tháng sẽ không trở về.

Trong khoảng thời gian này, là cơ hội cho con thể hiện.

Nếu con chăm sóc tốt cho Bạc Tuấn Phong, ông cụ Bạc sẽ vô cùng thích con!”
Mộ Ngọc My nghe được, nói thầm một câu: “Con mới không cần ông cụ Bạc nhìn con như thế nào! Bây giờ con chỉ mong rằng anh ấy có thể nhanh chóng tỉnh lại”
“Cha hiếu, nói cho cùng, cũng là chồng của con gái cha”
“Cha!” Mặt Mộ Ngọc My đỏ lên: “Cha lại cười con? Anh chẳng nhẽ cũng không phải con rể của ba sao?”
“Đúng vậy! Nếu cha có thể có một người con rể như Tuấn Phong, đời này của cha coi như là mãn nguyện rồi!”
Buổi sáng hôm sau.

Mộ Ngọc My đến bệnh viện.

Vân Giai Kỳ đã sớm cùng Cung Bắc lên máy bay.

Trong bệnh viện, Mộng Yến Mi và Bạc Tiêu Dương thay nhau chăm sóc Bạc Tuấn Phong.

Nói là chăm sóc, nhưng thật ra, đã có nhân viên chăm sóc đặc biệt, bọn họ chỉ là canh giữ, nhưng canh giữ trước giường vân là cách tốt nhất.

Lỡ như, người tỉnh lại thì sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1117: 1117: Chương 1113


Mộ Ngọc My vừa bước vào phòng bệnh, làm hết phép lịch sự thì chào Mộng Yến Mi một tiếng.

Trước mặt Mộng Yến Mi, Mộ Ngọc My đương nhiên sẽ thể hiện hết mình.

Mộng Yến Mi rất hài lòng với Mộ Ngọc My.

Đứa con gái này, có xuất thân tốt, con nhà danh giá, có học thức, có thái độ tốt.

Trong ba ngày vừa qua, mỗi ngày Mộ Ngọc My đều tới bệnh viện thăm.

Mộng Yến Mi thấy cô ta tận tâm với Bạc Tuấn Phong như vậy nên cũng âm thầm đồng ý cho cô ta ở lại chăm sóc Bạc Tuấn Phong.

Suy cho cùng, tuy bà ta với Bạc Tiêu Dương thay phiên nhau chăm sóc, nhưng hai người họ còn có chuyện riêng.

Nếu như có Mộ Ngọc My giúp đỡ một phần, thì cũng coi như là giúp cho bà ta rồi.

Dịp tốt như vậy, bà ta cũng yên tâm rồi để cho Mộ Ngọc My ở lại trong phòng một mình chăm sóc.

Lúc ở một mình trong phòng, Mộ Ngọc My không có việc gì làm, nhân viên chăm sóc thì không ở đây.

Cô ta nấu nước sôi, làm ướt khăn mặt rồi lau tay và mặt cho Bạc Tuấn Phong, Bởi vì kim trong bọc lâu ngày cũng lộ Đôi tay lạnh lẽo của Bạc Tuấn Phong.

Mộ Ngọc My cảm thấy lòng mình nhói đau.

Cô ta đưa tay của anh bỏ lên chăn, đột nhiên nhìn thoáng qua thấy một đồ vật gì dưới gối Hình như là một quyến vở gì đó.

Có chút hiếu kỳ, Mộ Ngọc My đưa tay lấy ra một quyển nhật ký ở dưới gối.

Quyển nhật ký?
Trên quyển nhật ký vẫn còn chưa có chữ ký.

Mộ Ngọc My lật ra một trang, đọc từng trang.

Đột nhiên cô ta nhận ra, đây hình như là quyển nhật ký của Vân Giai Kỳ.

Quyển nhật ký của cô, sao lại năm ở đây?
Mộ Ngọc My biết, nhìn trộm nhật ký của người khác như thế này có vẻ không hợp lý lắm.

Nhưng vì đây là quyển nhật ký của Vân Giai Kỳ, ở bên trong viết từng chút một giữa cô và Bạc Tuấn Phong.

Cô ta đóng quyển nhật ký lại, trong lòng như có cảm giác như bị mèo cào.

Thật lòng bây giờ cô không kìm được mà lại mở ra và xem từng trang một.

Cô ta càng đọc, càng thấy được hồi ức đầy ngọt ngào giữa cô ta và Bạc Tuấn Phong.

Lần đầu hẹn hò, lần đầu ôm ấp, lần đầu hôn nhau, cho đến…lần đầu của cô ta và Bạc Tuấn phong.

Mộ Ngọc My xem mà vừa đố kị mà cũng vừa ngưỡng mộ.

Thì ra, giữa người phụ nữ này với anh Tuấn Phong lại có rất rất nhiều hồi ức như vậy!
Nếu như, những hồi ức này thuộc về cô ta và anh Tuấn Phong thì tốt biết mấy!
Trước đây, Mộ Ngọc My không hề ưa gì Vân Giai Kỳ cả.

Từ trong lòng cảm thấy người phụ nữ này, căn bản là không hề hợp với anh Tuấn Phong.

Nhưng trong nhật ký, cô ta đã thấy được sự chiều chuộng và tình yêu của Bạc Tuấn Phong dành cho Vân Giai Kỳ.

Sự chiều chuộng và tình yêu như thế này, anh có từng trao cho người phụ nữ nào khác chưa?
Mộ Ngọc My đã xem xong hết quyển nhật ký, trong lòng cảm thấy không vui.

Cô ta để quyển nhật ký sang một bên, chỉ cảm giác rằng mũi mình đang ghen tuông, trong miệng cũng ghen tuông, cả trong lòng cũng đang ghen tuông!
Nếu như, những điều phát sinh giữa Vân Giai Lỳ và anh Tuấn Phong đó là cô.

ta và anh Tuấn Phong thì hay biết mấy!
Vốn dĩ Vân Giai Kỳ không xứng với anh Tuấn Phong!
Nghĩ tới đây, Mộ Ngọc My chỉ cảm thấy trong lòng nhàm chán..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1118: 1118: Chương 1114


Nên cô đứng dậy, đi tới ban công rồi hóng gió Cô ta cũng không biết đứng ở ban công tới lúc nào, chỉ tới khi nghe trong phòng bệnh có tiếng hét của người nhân viên chăm sóc: “AI”
Mộ Ngọc My trong lòng có chút căng thẳng.

Cô ta lập tức quay về phòng bệnh, chạy đến người nhân viên chăm sóc vừa hét lên đó.

Cô trừng mắt: “Cô la hét cái gì thế?”
‘Vẻ mặt kinh hãi của người nhân viên chăm sóc chỉ về phía trên giường.

Mộ Ngọc My quay đầu lại, cô ta cũng đứng sựng như t Trên giường, Bạc Tuấn Phòng đã nhanh chóng ngồi dậy rồi.

Không biết anh tỉnh dậy vào lúc nào.

Anh đã tỉnh dậy rồi, nhưng lại tỉnh dậy khá bất ngờ.

Bạc Tuấn Phong cứ vậy mà ngồi ở đầu giường, không hề động đậy.

Anh cúi thấp đầu, mái tóc mái lộn xộn che đi phần mắt của anh, không thể nhìn rõ được khuôn mặt.

Mộ Ngọc My thầm đi tới, gọi tên anh: “Anh Tuấn Phong.”
Không biết vì sao, ba chữ “Anh Tuấn Phong” này làm cho vẻ mặt của Bạc Tuấn Phong nở một nụ cười.

Anh từ từ ngước mắt lên, ánh mắt u ám đó nhìn vào cô.

Con anh tập trung nhìn nhưng ánh mắt lại có vẻ xa lạ.

Mộ Ngọc My không nhìn rõ ánh mắt của anh, nhưng mơ hồ ý thức được răng anh hình như không nhận ra cô ta.

“Là tôi đây..”
Mộ Ngọc My mừng rỡ nói: “Anh Tuấn Phong, anh tỉnh rồi! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi Cô ta nói một hồi rồi đột nhiên nhìn thấy tay của anh đang nắm giữ quyến nhật ký.

Quyển nhật ký giở ra được vài trang rồi.

Hình như anh có động đến nó.

Mộ Ngọc My nhìn Bạc Tuấn Phong, rồi nhìn quyển nhật ký trong tay của anh.

Đột nhiên cô ta đưa tay ra để giành lại quyển nhật ký.

Bạc Tuấn Phong một tay giữ chặ Anh nhìn Mộ Ngọc My một cách cảnh giác, lạnh lùng hỏi: “Cô là ai?”
Trong lòng Mộ Ngọc My chợt “thịch” một chút.

Cô ta nhìn người nhân viên chăm sóc phía sau, người nhân viên đó cũng.

căng thẳng nhìn anh hỏi: “Anh Bạc, anh không nhận ra cô Mộ sao?
Bạc Tuấn Phong ngoảnh mặt làm ngơ.

Anh còn không ý thức được rằng người nhân viên chăm sóc đó gọi mình là “Anh Bạc” một cách kính trọng.

.

truyện tiên hiệp hay
Trong đầu Mộ Ngọc My có hơi đơ một chút.

Chẳng lẽ…anh đến bản thân mình còn nhận không ra sao?
Mộ Ngọc My nhìn ngón tay anh run rấy yếu ớt.

Bởi vì hôn mê quá lâu nên tứ chỉ đều có triệu chứng yếu đi rõ rệt.

Đột nhiên tỉnh lại như thế, các kỹ năng của toàn bộ cơ thể đều trong trạng thái phải điều chỉnh lại Bạc Tuấn Phong thử giơ tay lên, nhưng vì không có lực nên lại rơi xuống Trên tay anh, toàn là dày đặc những lỗ kim tiêm Kim tiêm bị đâm vào rút ra nhiều lần và cứ lặp lại như thế, quấn quanh cả người anh.

Nên cả người anh đều ốm đi hơn rất nhiều.

Trong lòng Mộ Ngọc My có chút phỏng đoán.

Cô ta giả vờ nói: “Anh Tuấn Phong, đó…đó là quyển nhật ký của em!”
Bạc Tuấn Phong khàn tiếng: “Tuấn Phong…”.
 
Back
Top Bottom