Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1119: 1119: Chương 1115


“Đó là tên của anh mà, anh không nhớ sao? Anh tên là Bạc Tuấn Phong”
Bạc Tuấn Phong im lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn về phía quyển nhật ký.

Anh nhíu mày, đột nhiên hỏi: “Cô là ai2”
Mộ Ngọc My im lặng vài giây, rồi đột nhiên đặt đôi tay mình sau lưng anh.

‘Vẻ mặt cô ta cười ngoan ngoãn: “Em là Bé Ngoan nè”
Bé Ngoan.

Đây là biệt danh ngày xưa Bạc Tuấn Phong gọi cho Vân Giai Kỳ.

Anh thích gọi cô là Bé Ngoan.

Lúc tỉnh lại, anh phát hiện bên cạnh mình có quyển nhật ký.

Lật ra vài trang, anh nhìn thấy vài cái tên.

Anh Tuấn Phong.

Bé Ngoan…

Cô ta là Bé Ngoan?
Mộ Ngọc My nhìn phản ứng của anh, càng xác thực hơn kết luân của mình.

Cô ta kích động chạy tới bên cạnh anh, vòng tay qua vai anh mà nói: “Em là Bé Ngoan nè! Anh Tuấn Phong, cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi! Em đợi anh thật sự rất rất lâu luôn.

Em còn tưởng anh không cần em nữa chứ…
Người nhân viên chăm sóc đứng đăng sau cử động miệng, muốn nói nhưng lại không nói được.

Trong lòng bà ta có quá nhiều rắc rối.

Vì sao Mộ Ngọc My lại phải nói dối chứ.

Quyển nhật ký này ban đầu là của cô Vân Giai Kỳ mà.

Trước đây bà ta thường nhìn thấy lúc cô Vân Giai Kỳ ở bên Bạc gia, mỗi ngày đều đọc nhật ký cho anh hết.

Khi bà ta bước vào phòng bệnh thì thấy Bạc Tuấn Phong tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là mỗi ngày cô Vân Giai Kỳ đều đọc nhật ký cho Bạc gia nên quả nhiên là đã có hiệu quả.

Cô dùng quyển nhật ký, dùng những hồi ức ngày xưa đó để làm cho Bạc gia tỉnh lại!
Nhưng mà bây giờ, Mộ Ngọc My lại nói dối rằng đó là quyến nhật ký của cô ta, còn dám nói cô ta là Bé Ngoan.

Cô ta xem trộm quyển nhật ký của cô Vân Giai Kỳ, còn dám mạo danh cô.

Vân Giai Kỳ nữa!
Nhưng mà, đứng trước mặt bà ta là cô tiếu thư lớn của nhà họ Mộ.

Bà ta nào dám mạo phạm cơ chứ, chỉ tức giận nhưng không dám nói!
Bé Ngoan…
Bạc Tuấn Phong nhắm mắt.

Anh giống như… Không nhớ rõ rất nhiều chuyện.

Khi tỉnh lại, anh chỉ cảm thấy toàn bộ đại não trống rỗng, trong tay cầm một quyển nhật kí, mở ra một trang, anh chỉ nhìn lướt qua, trong đầu lập tức tràn ngập vô số hình ảnh.

Anh có thể cảm nhận được bản thân mình đã ngủ rất lâu.

Trong thời gian ngủ say, anh có thể nghe được, có một giọng nói dịu dàng của một người con gái ghé vào lỗ tai anh nói chuyện.

Cô ấy nói rất nhiều Khi Vân Giai Kỳ đọc nhật kí cho anh, những từ cô ấy đọc ra đã hình thành những hình ảnh trong tâm trí anh.

Chỉ là, những hình ảnh này rất mơ hồ.

Anh đã mơ thấy khuôn mặt của rất nhiều người, nhưng khuôn mặt của những người đó đã bị mờ đi hoặc là không thể thấy rõ.

Nhưng anh nhớ rõ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1120: 1120: Chương 1116


Bé Ngoan.

Anh dường như đã quên toàn bộ thế giới, nhưng anh nhớ rõ có một người con gái anh yêu sâu sắc, cô gái ấy, gọi là Bé Ngoan.

Là cô ấy sao?
Ánh mắt Bạc Tuấn Phong dừng ở Mộ Ngọc My ngồi trước mặt anh, vẻ mặt có chút nghĩ ngờ.

“Anh Tuấn Phong..”
Mộ Ngọc My nói: “Anh không nhớ ra em sao? Em là Bé Ngoan đây!”
Khuôn mặt Bạc Tuấn Phong vẫn còn chút tê dại, nhưng khi nghe đến hai từ “Bé Ngoan” này, ánh mắt anh chuyển động, có một chút ấm áp mờ ảo.

Ống tiêm trên cổ tay anh vẫn chưa được tháo ra, nhưng nhìn thấy anh đang cố gắng nâng cánh tay lên.

Mộ Ngọc My sợ run một chút, nhìn thấy cánh tay anh cuối cùng cũng nâng lên được.

lgọc My đã Bạc Tuấn Phong nâng khuôn mặt của cô lên, nhưng lại cảm thấy răng khuôn mặt của cô hơi xa lạ.

Cô là Bé Ngoan của anh sao?
Tay của Bạc Tuấn Phong lại yếu ớt rơi xuống, cơ thể rung lên, Mộ Ngọc My lập tức đưa vai lại gần anh, anh yếu ớt tựa vào bả vai của cô, như thể tất cả sức lực của anh đều đã bị trút hết “Nhanh đi mời bác sĩ đến đây!”
Mộ Ngọc My một bên phân phó, một bên đỡ lấy Bạc Tuấn Phong, nhẹ giọng nói: “Anh Tuấn Phong… Trước tiên anh vẫn nên năm xuống, nghỉ ngơi một chút, được không?”
Cô có thể cảm giác được cả cơ thể của anh đều rất lỏng lẻo.

€ó lẽ là do nằm ở trên giường quá lâu, đột nhiên tỉnh lại, anh hoàn toàn không thế điều khiển được cơ thế của chính mình.

Bạc Tuấn Phong yên lặng tựa vào đầu giường.

Ngay sau đó, bác sĩ vội vàng chạy tới.

Cùng lúc đó, cùng chạy tới còn có Bạc Ngạn Thiên, vừa thấy Bạc Tuấn Phong tỉnh lại, ông kích động đến nỗi bật khóc lên: “Tuấn Phong!”

Ông đi tới chỗ anh, tuy nhiên, ông lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và xa cách của Bạc Tuấn Phong, bước chân của ông dừng lại, môi run lên và rùng mình.

“Tuấn Phong, con…”
Mộ Ngọc My nói: “Ông nội, anh ấy vừa mới tỉnh lại, hình như anh ấy không nhận ra ông!”
Ngoại trừ Bé Ngoan Mộ Ngọc My không thể xác định Bạc Tuấn Phong còn bao nhiêu ký ức về Vân Giai Kỳ, Anh dường như đã quên mọi thứ.

Nhưng chỉ duy nhất cái tên “Bé Ngoar”, giống như đã khắc sâu vào trong tâm trí anh, cô ta nhắc tới “Bé Ngoan”, anh theo bản năng lập tức nhìn về phía cô ta.

Nghe nói, thời gian qua Vân Giai Kỳ vẫn luôn ở cạnh anh, mỗi ngày đều ở bên giường anh đọc nhật kí.

Cho nên, ngay cả những ký ức còn sót lại của Bạc Tuấn Phong cũng chỉ là nội dung trong cuốn nhật ký của Vân Giai Kỳ mà thôi.

Mộ Ngọc My đột nhiên chìm vào suy nghĩ.

Bác sĩ đi đến đế khám bệnh cho anh, nhưng phản ứng của Bạc Tuấn Phong biếu hiện ra ngoài rõ ràng là kháng cự.

Anh rất lạnh nhạt, bất kể bác sĩ có nói cái gì với anh, anh đều giống như không nghe thấy.

Mọi người thấy như vậy, trong lòng đều có những cảm xúc khác nhau..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1121: 1121: Chương 1117


Tỉnh lại là chuyện tốt, nhưng tỉnh lại, anh dường như không còn nhớ ra ai cả Bác sĩ tháo ống nghe xuống, quay người lại, phân tích tình hình với Bạc Ngạn Thiên: “Người đã tỉnh, các phương diện về thể chất cũng rất ốn định, chỉ là.”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Thẵng bé dường như không nhận ra tôi…”
“Không chỉ là ông, trí nhớ của cậu ấy hình như thiếu rất nhiềt “Tại sao lại như vậy?”
Bạc Ngạn Thiên không thể chấp nhận chuyện này: “Tôi là ông nội của nó, cháu ấy cũng không nhớ rõ, nó rốt cuộc còn có thể nhớ cái gì?”
Bác sĩ vội vàng trấn an ông, nói: “Tình huống trước mắt xem ra vẫn còn tương đối lạc quan! Trí nhớ bị khuyết còn có thể chậm rãi khôi phục từng chút một! Dù sao cậu ấy hôn mê cũng đã lâu, đột nhiên tỉnh lại, đại não vẫn chưa phản ứng kịp, trí nhớ chỉ là chưa được đánh thức thôi”
Bạc Ngạn Thiên phân tích nói: “Nói cách khác, về sau nó vẫn có thể nhớ lại, đúng không?”
“Đúng vậy” Bác sĩ gật đầu nói: “Trong thời gian này, cậu ấy cần bước vào giai đoạn phục hồi trí nhớ, trong giai đoạn này, trí nhớ của cậu ấy cũng có thể thử tỉnh lại.

Chức năng trí nhớ của cậu ấy chính xác là đã bị tổn thương, nhưng không phải mất trí nhớ, sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục lại, không thể nói là có thể khôi phục trăm phần trăm, ít nhất là khôi phục hơn phân nửa thì không phải vấn đề!”
Lúc này sắc mặt của Bạc Ngạn Thiên mới yên ổn lặng xuống.

Có thể khôi phục là tốt rồi Mộ Ngọc My vừa nghe nói trí nhớ có thể khôi phục, tim đập “lộp độp”, nói: “Khôi phục? Làm sao để khôi phục?”
“Rất đơn giản thôi” Bác sĩ xoay người nói: “Chỉ cần đưa cậu ấy đi một vài nơi quen thuộc, đến một vài cảnh tượng trong trí nhớ của cậu ấy, có lẽ, sẽ khôi phục nhanh hơn một ítl Sau đó, cậu ấy sẽ rất phụ thuộc vào bạn bè, hãy ở bên cậu ấy nhiều hơn, như vậy trí nhớ có thể hồi phục trong thời gian nhanh nhất”
Mộ Ngọc My nói: “Vậy… Có thể xuất hiện tình huống rối loạn trí nhớ không?”
“Ý cô là gì?”
“Chính là… Nhận thức tôi thành người khác.” Mộ Ngọc My nói Bác sĩ nhíu mày, gật đầu, nói: “Cũng không loại trừ khả năng này.

Bởi vì não bộ của cậu Bạc bị tổn thương, chức năng trí nhớ bị suy giảm là việc không thể tránh được, cũng có thể xuất hiện tình huống rối loạn trí nhớ.

Lúc trước cũng có ca bệnh từng bị tương tự như vậy, có một bệnh nhân cũng tỉnh lại sau một cuộc.

sống thực vật, kết quả nhận nhầm người phụ nữ khác thành vợ của mình.”
Mộ Ngọc My đột nhiên ngừng nói Đợi cho bác sĩ đi rồi, Bạc Ngạn Thiên nhìn về phía Mộ Ngọc My: “Tuấn Phong tỉnh lại đã bao lâu?”
“Anh ấy vừa mới tỉnh lại, cháu đã mời bác sĩ đến đây”
“Nói cách khác, vừa mới tỉnh lại không lâu?” Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy Bạc Tuấn Phong lại hỏi: “Thẳng bé có chỗ nào khác thường không?”
Mộ Ngọc My đỏ mặt nói: “Anh ấy hình như nhận nhầm cháu thành Vân Giai Kỳ”
Sắc mặt Bạc Ngạn Thiên thay đổi, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Mộ Ngọc My đỡ Bạc Ngạn Thiên đi đến một bên, đè thấp giọng nói, giải thích: “Có thể là, lúc trước khi anh Tuấn Phong hôn mệ, là Vân Giai Kỳ đã luôn trông coi ở bên giường anh ấy, đọc nhật ký cho anh Tuấn Phong, nên anh Tuấn Phong còn nhớ ra cô ấy, chỉ là không nhớ ra dáng vẻ của cô ấy…
Anh Tuấn Phong nhớ rõ “Bé Ngoan”: “Bé Ngoan” là tên Vân Giai Kỳ viết trong cuốn nhật kí, đó cũng là tên thân mật anh Tuấn Phong gọi cô ấy, cháu nói cháu chính là “Bé Ngoan”, anh Tuấn Phong hình như… nhận nhầm cháu thành Vân Giai Kỳ”
Dừng lại một chút, Mộ Ngọc My lại thử thăm dò n rõ với anh Tuấn Phong nha!”
Bạc Ngạn Thiên nhìn thật sâu về phía Bạc Tuấn Phong.

Hay là cháu… Đi nói Ông đột nhiên cười, nói với Mộ Ngọc My: “Giải thích? Tại sao phải giải thích? Đây không phải một hiểu lầm tốt sao? Nếu nó thật sự quên đi người phụ đó cũng là chuyện tốt với nó! Nếu nó nhận nhầm cháu thành Vân Giai Kỳ, đây cũng là một chuyện tốt!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1122: 1122: Chương 1118


Mộ Ngọc My nghe vậy, được sự ủng hộ, nói: “Có thật vậy không ạ?”
“Nó nhận cháu thành Vân Giai Kỳ, chiều chuộng cháu, thương cháu, thích cháu, không tốt sao?” Bạc Ngạn Thiên nói: ‘Cháu thích Tuấn Phong, ông biết!
Điều này không phải như cháu mong muốn sao?”
Mộ Ngọc My được tâng bốc trong chốc lát lại có chút lo sợ.

Ý của Bạc Ngạn Thiên đã không thể rõ ràng hơn được nữa, ông ta sẽ giúp cô ta giữ kín bí mật này.

Mộ Ngọc My nhìn cuốn nhật ký trong tay và lật ra vài trang đầu, bên trong cuốn nhật ký là từng dòng ghí chép tỉ mỉ từng chút một về Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong, bỗng nhiên cô ta ôm cuốn nhật ký vào ngực và trong lòng có chút để ý.

Cô ta muốn đánh thức những kí ức ấy vì Bạc Tuấn Phong.

Bên trong cuốn nhật ký, những địa điểm hẹn hò của Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong, nơi họ trao cho nhau cái ôm ngọt ngào và nụ hôn đầu tiên, cô ta nhất định phải đưa anh đến những nơi đó.

Bạc Tuấn Phong sẽ khôi phục lại những kí ức đó, chỉ có điều trong những kí ức ấy, Vân Giai Kỳ sẽ không còn là nhân vật chính nữa mà là cô ta – Mộ Ngọc My.

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt Mộ Ngọc My lộ ra vẻ bị tình thế ép buộc phải làm vậy.

Cô ta nói với Bạc Ngạn Thiên: “Cháu sẽ không phụ sự kì vọng của ông nội”
Bạc Ngạn Thiên gật gật đầu: “Nếu cháu thích Tuấn Phong, thì đây chính là cơ hội tốt để vun đắp tình cảm của hai đứa, Ngọc My, cháu đừng có bỏ lỡ đấy nhé!”
“Cảm ơn ông nội!”
Bạc Ngạn Thiên đi tới trước cửa phòng bệnh và chạm mặt Bạc Tiêu Dương.

“Ông nội?” Bạc Tiêu Dương liếc vào trong phòng bệnh: “Tuấn Phong tỉnh rồi sao?”
“Ph: Cậu ta vừa định bước vào trong thì ngay lập tức bị ông cụ Bạc kéo tay lại: “Bây giờ cháu đừng vào đó”
Bạc Ngạn Thiên kéo cậu ta lôi ra ngoài cửa nói: “Đúng lúc, đang có chuyện cần nói với cháu đây”

Bạc Tiêu Dương có chút nghỉ ngờ nhưng lại không nghĩ được nhiều đến như vậy, cho đến khi cậu ta đi theo Bạc Ngạn Thiên qua một bên, ông ta nói với giọng đầy ẩn ý: “Tiêu Dương, sau này cháu không phải lo chuyện của Tuấn Phong nữa! Tuấn Phong ấy à, rồi sẽ có người chăm sóc cho nó”
Bạc Tiêu Dương nghỉ ngờ hỏi lại: “Ông nói sẽ có người chăm sóc cho anh ta? Là ai chứ? Mộ Ngọc My ư?”
Ông cụ Bạc gật đầu.

“Cô ta thì chăm sóc cái gì chứ” Bạc Tiêu Dương lạnh lùng: “Từ trước đến nay đều là Vân Giai Kỳ chăm sóc”
“Vân Giai Kỳ chăm sóc lâu như vậy rồi, Tuấn Phong có từng tỉnh lại hay chưa? Hay là Ngọc My chăm sóc tốt, mới có mấy ngày mà Tuấn Phong đã tỉnh lại rồi?”
Bạc Tiêu Dương nhất thời không lên tiếng.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Người cũng đã tỉnh lại rồi nhưng trí nhớ lại bị tổn hại Ngay cả ông nội mà cũng không nhớ ra là ai thì làm sao nhớ cháu được? Cháu có vào trong đó thì nó cũng không nhớ ra cháu”
Bạc Tiêu Dương lại hỏi: “Vậy… anh ta có nhớ Vân Giai Kỳ không?”
Ông cụ Bạc cười lên một tiếng: “Nó có nhớ cô ta hay không liên quan gì đến cháu, tốt nhất là quên con bé ấy đi.

Có như vậy thì mới là chuyện tốt!”
Bạc Tiêu Dương nghe vậy thì biến sắc.

Cậu ta trầm giọng nói: “Ông nội, Vân Giai Kỳ vì Tuấn Phong mà đã hao tâm tốn trí như vậy, hôm nay người đã tỉnh lại rồi, ông lại trở mặt không ghi nhận là sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1123: 1123: Chương 1119


“Trở mặt cái gì? Không ghi nhận cái gì chứ? Đấy là cô ta chăm sóc đấy ư?
Chẳng qua là vì cô ta muốn chuộc tội! Cũng chẳng xem xem Tuấn Phong là vì ai nên mới bị hại ra nông nỗi này!” Bạc Ngạn Thiên không nhịn được mà quát lên.

“Tuấn Phong có thể quên được Vân Giai Kỳ chẳng phải là chuyện tốt hay sao? Không phải cháu cũng thích cô ta đấy hay sao? Bây giờ Tuấn Phong quên cô ta rồi thì cháu lại càng có cơ hội đấy chứ!”
‘Sắc mặt Bạc Tiêu Dương kém vô cùng.

“Nếu cháu thực sự muốn có được cô ta, ông nội cũng không phải là không đồng ý! Nếu đã thích thì còn không mau cướp người về tay mình!”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cháu không muốn dùng thủ đoạn đê hèn như vậy!”
Bạc Ngạn Thiên nói với vẻ mặt giễu cợt: “Sao? Lại muốn quang minh chính đại cơ à? Tuấn Phong đã quên Vân Giai Kỳ rồi, chẳng lẽ còn bắt nó phải nhớ lại?
Nếu Tuấn Phong thật sự yêu người phụ nữ đó thì có thể quên cô ta được sao?
‘Sớm muộn gì cũng sẽ nhớ lại thôi”
“Còn nữa, đây là thủ đoạn đê hèn cái gì? Chẳng qua là có duyên mà không có phận.

Chắc cháu sẽ không nói là bản thân không nghĩ đến lợi ích của mình, đem người phụ nữ mà mình yêu thương giao vào vòng tay người đàn ông khác.

.

Đọc truyện tại -- TRUМt ruyeЛ.

VN --
đấy chứ?”
Bạc Tiêu Dương quay người sang chỗ khác mà không nói gì Ông cụ Bạc nói: “Ông cảnh cáo cháu, đừng có mà đi làm mấy chuyện điên rồ nữa!
Ông thấy Tuấn Phong và Ngọc My đến với nhau là thích hợp nhất.

Trai tài gái sắc, gia thế cũng rất tốt, so với đứa con gái buông thả kia tốt hơn biết bao nhiêu!”
Bạc Tiêu Dương lên tiếng: “Cô ấy không phải đứa con gái buông thả”
“Hừ! Có biết tại sao ông lại ghét người phụ nữ đó đến vậy không? Cháu với Tuấn Phong chỉ vì người phụ nữ đó mà năm lần bảy lượt chống đối ông, thật nực cười!”
Bạc Ngạn Thiên đưa tay ra phía sau nói: “Khoảng thời gian này cháu đừng qua đây nữa, cứ để cho Ngọc My và Tuấn Phong có thời gian để vun đắp tình cảm.

Còn về phía Vân Giai Kỳ, không được nói cho cô ta bất cứ việc gì liên quan đến Tuấn Phong!”

Bạc Tiêu Dương không nói gì thêm nữa, mãi cho đến khi rời đi rất lâu mới ngẩng đầu lên, nắm tay siết chặt.

Cậu ta biết mục đích của Bạc Ngạn Thiên.

Trong lòng Bạc Ngạn Thiên biết rất rõ, Tuấn Phong chỉ tạm thời mất trí nhớ mà thôi, nếu như có thể phục hồi lại thì những kí ức trước đây đều có thể nhớ được Nhưng nếu Mộ Ngọc My đã rắp tâm làm xáo trộn những mảnh kí ức ấy, thay đối vị trí của Vân Giai Kỳ trong tâm trí của Bạc Tuấn Phong… thì anh sẽ hoàn toàn quên đi Vân Giai Kỳ.

“Cháu thực sự là người vô tư đến mức phải đem người phụ nữ mà mình yêu thương giao cho người đàn ông khác sao?”
Phải.

Cậu ta tự nhận mình không phải người vô tư đến như vậy.

Bạc Tiêu Dương quay lại đứng trước cửa phòng bệnh, ở trong phòng chỉ còn lại Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My.

Cậu ta cũng không bước vào mà chỉ đứng ở trước cửa, Mộ Ngọc My đang cho anh ăn một chút đồ ăn lỏng.

“Anh Tuấn Phong, anh ăn một chút đồ ăn nhé? Bác sĩ nói trước tiên hãy cố ăn một chút đồ lỏng, nếu không sẽ có hại cho dạ dày đấy”
Bạc Tuấn Phong chẳng nói gì, chỉ chăm chú nhìn Mộ Ngọc My.

Mộ Ngọc My cười cười: “Em là Bé Ngoan nha, lời của Bé Ngoan nói anh cũng không chịu nghe sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1124: 1124: Chương 1120


Cô nói với giọng đáng yêu Mộ Ngọc My lại đưa thức ăn đến gần Bạc Tuấn Phong, lần này, cuối cùng anh cũng từ từ mở miệng.

Mộ Ngọc My cũng vì thế mà được khích lệ.

Bạc Tiêu Dương quay gót rời đi với ánh mắt ảm đạm.

Nước Mỹ.

Viện nghiên cứu và điều trị San Francisco.

Cung Bắc đang năm ở phòng phẫu thuật.

‘Vân Giai Kỳ đứng ở ngoài phòng bệnh được ngăn cách bởi cửa sổ làm bằng kính, cô chỉ biết đứng đó trơ mắt nhìn cậu bé khoác lên mình bộ đồ phẫu thuật, có một vài vị giáo sư y học vây quanh cậu bé, cầm trong tay một cái gối đầu vừa thô vừa dài.

Trước tiên họ pha chế thuốc, ngay sau đó rút mẫu ra và tiêm vào người cậu bé.

Đây là thuốc gây mê sao?
Lý Phong Tuấn cũng đứng ở bên cạnh, trông sắc mặt anh ta vô cùng căng thẳng.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Vì sao lại phải tiêm thuốc gây mê?”
“Đây không phải thuốc gây mê” Lý Phong Tuấn nói: “Đây là bơm trấn tĩnh.”
‘Vân Giai Kỳ trong lòng có chút sợ hãi: “Tại sao lại phải dùng bơm trấn tĩnh?”
Lý Phong Tuấn nói: “Bởi vì… Khi nguyên tố miễn dịch đi vào cơ thể sẽ rất đau, trong quá trình đó, nếu Cung Bắc không chịu đựng nổi đau đớn mà ra sức dấy dụa thì sẽ vô cùng nguy hiểm”
“…” Đau đến vậy sao? Đau đến mức phải dùng bơm trấn tĩnh sao?
Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ hỏi: “Có thể giảm đau được không?”
Không phải có thuốc giảm đau sao?
Lý Phong Tuấn nhìn cô một cái: “Có thể, nhưng.” Hiệu quả sẽ không rõ r: Tác dụng của thuốc giảm đau rất chậm, trong khoảng thời gian nguyên tố miễn dịch đi vào cơ thể thì thuốc giảm đau sẽ không kịp phát huy tác dụng, hiệu quả của bơm trấn tĩnh sẽ tốt hơn một chút.

“Tác dụng lớn nhất của bơm trấn tĩnh này là khiến các cơ của cậu bé mất sức lực trong một thời gian ngắn nhất định, trong quá trình truyền nguyên tố miễn dịch vẫn sẽ đau đớn như vậy nhưng cơ bắp ở tay chân và khắp cơ thể sẽ không có cách nào để tạo ra phản ứng”
‘Vân Giai Kỳ nghe thấy vậy thì hít sâu một hơi.

Như vậy không phải vô cùng đau đớn sao?
Đau như vậy, chịu sự giày vò như vậy, nhưng lại vì bơm trấn tĩnh mà ngay cả cơ hội để dãy dụa cũng chẳng hề có.

Chỉ có thể làm một con rối đáng thương nằm trên bàn phẫu thuật kiên cường hứng lấy tất cả sự đau đớn, thật đúng là sống không bằng chết.

Lý Phong Tuấn nói: “Loại thuốc này khi đi vào cơ thể sẽ gây đau đớn chẳng Cả cơ thế cô run rẩy, mềm nhữn.

.

Truyện Dị Năng
Trong phòng phẫu thuật, các bác sĩ bắt đầu tiêm nguyên tố miễn dịch vào cơ thể Cung Bắc Khi thuốc đi vào mạch máu, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé vốn đang rất bình tĩnh đột nhiên nhíu chặt, đôi môi nhỏ hơi mấp máy, không ngừng phát ra những tiếng kêu vô cùng đau đớn.

Giống như từng đám bọt khí quay cuồng, tiếng kêu dần dần càng lúc càng lớn hơn Cậu bé này vốn chịu đau rất giỏi, bây giờ lại gào thét như vậy thì không biết loại thuốc này đã gây ra đau đớn tới mức nào nữa!
“Không cần..” Cung Bắc lập tức bật khóc: “Không cần!”
Đai Nhưng ngay cả việc nắm chặt tay lại cậu bé cũng không thế làm được “Ưư ưư..” Cung Bắc chật vật khóc không thành tiếng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1125: 1125: Chương 1121


Cả chân và tay của cậu bé đều bị cố định lại, cơ thể hoàn toàn không có cách nào cử động được.

Vân Giai Kỳ che miệng lại, nhìn thấy bộ dạng đau đớn của Cung Bắc, lòng cô đau như cất, nước mắt không ngừng rơi.

Nếu có thể, cô cam tâm tình nguyện thay cậu bé chịu đựng sự giày vò đau.

đớn đến thấu xương này.

Nhưng…
Cô không thể!
Vân Giai Kỳ đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay của Lý Phong Tuấn nói: “Thật sự không còn cách nào khác hay sao? Nhất định phải dùng loại nguyên tố miễn dịch này ư? Đau đến như vậy, cho dù chỉ nghĩ ra một cách để làm giảm bớt đau đớn đi một chút thôi cũng được mà.

Lý Phong Tuấn đành bất đắc dĩ nói: “Loại nguyên tố miễn dịch này vừa mới được nghiên cứu ra, hiện nay trước mắt vẫn không còn cách nào khác có thế ứng dụng lâm sàng…”
Vân Giai Kỳ đau đớn nhìn cậu bé, nước mắt không ngừng rơi “Thả tôi raf” Cung Bắc lớn tiếng: “Thả tôi rat”
Mũi tiêm thứ nhất đã hoàn thành, bác sĩ bắt đầu pha chế mũi tiêm nguyên tố miễn dịch thứ hai Cung Bắc vẫn không ngừng khóc.

Vân Giai Kỳ không thể tiếp tục nhìn cậu bé được nữa, ôm cánh tay bước.

qua một bên, chỉ cảm thấy rằng cứ nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng phẫu thuật ấy là cả người cô lại run bần bật.

Trong lòng cô cầu nguyện, cầu cho thứ thuốc đó có hiệu quả, cầu cho Cung Bắc được bình an, một điều quan trong nữa đó là Bạc Tuấn Phong sẽ mau chóng tỉnh lại!
Cô vốn dĩ không muốn có thêm con nữa.

Có Mạn Nhi, có Vũ Minh, có Cung Bắc ở bên cạnh là cô đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

Nhưng vì Cung Bắc, cô muốn có thai ngay lập tức rồi dùng cuống rốn của đứa bé để cứu lấy Cung Bắc.

Mang thai mười tháng, cho dù cô thực sự mang thai đi chăng nữa thì Cung Bắc cũng phải trải qua giày vò trong vòng mười tháng.

.

đam mỹ hài

Cô cảm giác như cơ thể mình đã kiệt quệ!
Cũng không biết đã bao lâu rồi… thời gian trôi qua dài dăng dặc, như một thế kỷ vậy.

Lý Phong Tuấn đột nhiên bước đến phía sau nói với cô: “Đã tiêm nguyên tố miễn dịch xong rồi”
Cô trào nước mắt, quay lại hỏi: “Cung Bắc thế nào rồi?”
“Sẽ quan sát trong vòng mười hai giờ đồng hồ tiếp theo, nếu như cơ thể cậu bé không có bất kì phản ứng đào thải thuốc nào thì phương án trị liệu sẽ thành công”
‘Vân Giai Kỳ quay trở lại phòng phẫu thuật, Cung Bắc vẫn năm ở trên chiếc giường đó, tay chân của cậu bé vẫn bị cố định như trước, đôi mắt đã đỏ cả lên vì khóc nhiều.

Dường như Cung Bắc cảm nhận được ánh mắt của cô, cậu bé quay mặt lại nhìn về phía Vân Giai Kỳ, nhìn thấy cô vì quá đau lòng mà rơi lệ, cậu bé cố gắng nhếch khóe môi lên nở một nụ cười kiên cường.

“Mẹ, đừng lo lắng.” Cậu bé mấp máy môi nói với cô.

‘Vân Giai Kỳ hiểu ra điều đó, đôi mắt càng thêm phần chua xót.

Điện thoại di động trong tay bỗng nhiên vang lên tiếng chuông.

Cô vốn chẳng có tâm trạng nào để nghe điện thoại nhưng khi lấy ra, nhìn thấy là cuộc gọi của Bạc Tiêu Dương, cô lập tức điều chỉnh cảm xúc của mình rồi qua một bên nghe máy: “Alo?”
“Giai Kỳ..”
“Tuấn Phong tỉnh rồi sao?” Mở miệng ra, câu nói đầu tiên của cô là quan tâm đến Bạc Tuấn Phong.

Bên kia không có âm thanh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1126: 1126: Chương 1122


Đôi mắt cô ánh lên sự mất mát: “Vẫn chưa tỉnh sao?”
“„.

Ừm”
Bạc Tiêu Dương lảng sang chuyện khác: “Cung Bắc vẫn ổn chứ?”
“Vừa mới tiêm nguyên tố miễn dịch xong, vẫn còn đang theo dõi”
“Thế còn cô?” Bạc Tiêu Dương nói: “Cô đang khóc sao?”
‘Vân Giai Kỳ vẫn luôn cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhưng khi nghe.

thấy câu nói này của Bạc Tiêu Dương, cô nhất thời không kiềm lại được mà vỡ òa.

Cô ngồi trên mặt đất, tay nắm chặt lấy điện thoại nghẹn ngào nói: “Cung Bắc đau lắm, nhưng tôi không thể làm gì được…”
Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn cậu bé chịu đau đớn.

Cô vừa lau nước mắt vừa khóc nói: “Tôi chẳng thế làm được gì, từ khi nào.

mà tôi lại trở nên vô dụng thế này…”
Vân Giai Kỳ òa lên khóc giống như một đứa trẻ.

Trong mắt Bạc Tiêu Dương, Vân Giai Kỳ từ trước tới giờ là một người phụ nữ kiên cường đến sắc sảo, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy cô sụp đổ tới mức này.

Bạc iêu Dương chân tay luống cuống nói: “Cô đừng khóc…”
Bạc Tiêu Dương nghe tiếng khóc của cô chỉ cách nhau qua chiếc điện thoại mà chẳng thể làm được gì.

“Giai Kỳ, cô đừng khóc nữa, nhé?”
Cậu ta rất muốn ôm cô, cho dù chỉ là một cái ôm thôi cũng được.

Ôm cô vào lòng, bảo vệ cô, hôn lên từng giọt nước mắt của cô và sau này, không một ai được làm cô rơi lệ nữa, không một ai.

“Tôi nên làm gì bây giờ…”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Vẫn còn phải quan sát mười hai giờ đồng hồ nữa, tôi rất sợ hãi…”
Cô sợ rằng Cung Bắc sẽ có phản ứng đào thải thuốc.

Bạc Tiêu Dương nói: “Đừng sợ…”
Giọng nói của cậu ta trở nên gấp gáp, chỉ một lát sau, điện thoại ngắt.

‘Vân Giai Kỳ ngẩn ngơ nhìn điện thoại, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên ngắt điện thoại nhưng cô vẫn không có cách nào.

quay lại được, cô chỉ đành tựa vào bức tường cạnh phòng phầu thuật, tuyệt vọng rồi lại tràn đây hy vọng chờ đợi kết quả.

Phòng phẫu thuật người qua người lại, một người giám sát tình hình của Cung Bắc, một người giám sát chỉ tiêu của các dụng cụ trên người cậu bé.

Sắc mặt mỗi người đều vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần xảy ra một sai lầm nhỏ xíu thôi cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của cậu bé.

Lý Phong Tuấn thấy cô ngồi xốm xuống thì bước lại gần nói với cô: “Vân Giai Kỳ, tôi biết bây giờ cô rất sợ hãi, tôi cũng rất sợ, tất cả chúng ta đều đang mong chờ một kì tích”
Anh ta ngồi xuống bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt cô rồi nói: “Cô phải tin tưởng vào Cung Bắc”
Vân Giai Kỳ cũng không biết đã đợi ở bên ngoài phòng phẫu thuật bao lâu, mỗi bộ phận trên người cô đều không còn cảm giác gì và cô cũng chẳng phát hiện ra nữa.

Trời lại sáng lên rồi.

Một ngày một đêm trôi qua cô cũng không cảm thấy mệt mỏi vừa Trong lúc đó, Lý Phong Tuấn rất muốn đưa cô về nghỉ ngơi nhưng cô không dám rời khỏi đây..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1127: 1127: Chương 1123


Mãi cho đến khi phía trên đầu cô truyền tới tiếng của Bạc Tiêu Dương, “Giai Kỳ.

Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạc Tiêu Dương, cô kinh ngạc đứng dậy: “Cậu..”
Không phải cậu ta đang ở thủ đô sao?
Sao đột nhiên lại xuất hiện trước mặt cô thế này?
Bạc Tiêu Dương mỉm cư: được nên..”
“Tôi nghe thấy cô khóc, không thể kiềm chế Vì đau lòng nên đã đáp chuyến bay suốt đêm đến San Franoisco.

Vân Giai Kỳ vẫn không có phản ứng gì, Bạc Tiêu Dương đột nhiên bước lại gần và ôm chặt lấy cô.

“Đừng sợ, có tôi ở đây”
Cậu ta không quản đường xa đã bay ngàn dặm từ thủ đô về đây chính là để muốn nói với cô, bất kể có chuyện gì xảy ra thì anh ta đều sẽ ở bên cô.

Đúng lúc đó, Lý Phong Tuấn bước ra từ phòng phẫu thuật với vẻ mặt vô cùng phấn khởi nói với Vân Giai Kỳ: “Không xuất hiện bất kì phản ứng đào thải nào! Thí nghiệm lần này thành công rồi!”
Vân Giai Kỳ ngơ ngác vài giây, nhìn Lý Phong Tuấn đang đi đến trước mặt cô, nói từng chữ một: “Chúc mừng cô! Vân Giai Kỳ, thật sự đã xuất hiện kỳ tích!”
“Cảm ơn anh, bác sĩ Lý”
“Tôi mới là người nên cảm ơn cô, cảm ơn cô đã tin tưởng tôi.”

Bác sĩ Lý cũng không nén nối tâm trạng xúc động, ôm chặt lấy Vân Giai Kỳ.

Bạc Tiêu Dương ở bên kia, nhìn nụ cười với má lúm đồng tiền khó lắm mới thấy được của Vân Giai Kỳ, trong phút chốc bao nhiêu lời muốn nói bị nghẹn ở cổ họng.

Bạc Tuấn Phong tỉnh rồi.

Năm chữ này, cậu ta không biết làm thế nào để nói ra.

Cậu ta không biết nên nói với cô về chuyện này như thế nào, không biết nên giải thích ra sao.

Bạc Tuấn Phong tỉnh rồi, nhưng mà.

Anh ấy lại nhận nhầm Mộ Ngọc My thành Vân Giai Kỳ.

Bạc Tiêu Dương không biết mở miệng như thế nào, im lặng một lúc, nói với Vân Giai Kỳ: “Giai Kỳ, Tiểu Bắc qua khỏi rồi”
“Ôi”
Vân Giai Kỳ quay người lại, ôm trầm lấy cậu ta: “Tiêu Dương, tôi thực sự rất vui, Tiểu Bắc thực sự đã qua khỏi rồi!”

Ấm áp.

Cơ thể mềm mại bổ nhào vào lòng cậu ta.

Hai tay cậu ta cứng lại giữa không trung, ngây người một lúc, sau đó ngay lập tức ôm chặt lấy cô.

Cô thật là ấm áp.

Đây là lần hiếm hoi cô chủ động ôm cậu ta!
Nếu như có thể.

Cậu ta muốn cứ ôm cô như vậy, không buông tay, cứ như thế này thật tốt biết bao.

Mỗi lần nhìn thấy cô, cậu ta đều rất si mê.

Lúc đầu, cậu ta còn kìm nén tình cảm này.

Nhưng đến bây giỏ cảm nhận được tình cảm sâu đậm của mình, khó có thể kiêm chế được nữa.

Cậu ta thật sự rất thích cô gái này.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu, nhìn Bạc Tiêu Dương hỏi: “Tuấn Phong đâu? Anh ấy có dấu hiệu tỉnh lại không?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1128: 1128: Chương 1124


Bạc Tiêu Dương đơ người nhìn cô, phút chốc không nói gì Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ: “Sao cậu không nói gì? Anh ấy…”
“Như cô mong muốn, anh ấy tỉnh rồi”
Vân Giai Kỳ nghe thấy, sắc mặt cứng lại Khi Bạc Tiêu Dương nói lời này, sắc mặt cậu ta trầm mặc đến kỳ quái, không có một chút gợn sóng.

Nhất thời cô không biết, cậu ta là nghiêm túc, hay là đang dỗ dành cô.

“Lời cậu nói… là thật sao?”
“Ừm, tôi có bao giờ lừa cô đâu” Bạc Tiêu Dương nói: “Anh ấy tỉnh rồi”
Bên kia, Lý Tuấn Phong cũng tươi cười vui mừng: “Tổng giám đốc Bạc cũng tỉnh lại rồi ư?”
Vân Giai Kỳ vẫn kinh ngạc: “Từ khi nào?”
“Cô ra nước ngoài không lâu thì anh ấy tỉnh lại”
Vân Giai Kỳ trợn tròn mắt.

Ngón tay của cô run run: “Vậy có nghĩa là, anh ấy tỉnh lại đã lâu rồi, sao không nói cho tôi biết?”
“Không ai muốn nói cho cô” Bạc Tiêu Dương nói thẳng ra tàn nhẫn: “Bọn họ cũng không hi vọng cô biết chuyện này”
“Vì sao?”
Vân Giai Kỳ không hiểu vì sao: “Vì cái gì mà không nói cho tôi biết?”

Bạc Tiêu Dương nói: “Ông nội không muốn có người biết chuyện này.

Ông hi vọng Tuấn Phong và cô không còn liên hệ nữa”
“Vậy còn cậu? Vì sao mà không nói cho tôi biết sớm?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Giai Kỳ đỏ lên Nói cách khác, cô rời nước không lâu, Bạc Tuấn Phong đã tỉnh rồi.

Nhưng không ai nói cho cô biết chuyện này.

Vì cái gì!
Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi…”
“Cậu cũng không muốn cho tôi biết đúng không?”
“Không phải”
Vân Giai Kỳ lập tức cúi đầu.

Cô trái lo phải nghĩ, rối rảm băn khoăn.

Biết Bạc Tuấn Phong tỉnh rồi, cô muốn lập tức về nước, trở lại bên cạnh anh.

Một mặt, cô lại lo lắng cho Tiểu Bảc.

Tiểu Bắc hiện tại không thể về nước, nếu cô về nước thì không thể để Tiểu Bắc ở đây được.

Nhất thời cô băn khoăn khó xử.

Vân Giai Kỳ cảm thấy uất ức.

Cô không hiểu, Bạc Ngạn Thiên rốt cuộc chướng mắt cô ở điểm nào.

Bạc Tuấn Phong tỉnh lại, ông ta lại ngay lập tức muốn cô phân rõ ranh giới với Bạc Tuấn Phong.

Còn Bạc Tuấn Phong thì sao?
Anh tỉnh lại rồi, không thấy cô, không lẽ không lo lắng, không căng thẳng sao?
“Tuấn Phong thì sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Anh ấy thật sự tỉnh lại sao? Nếu đã tỉnh lại sao không tìm tôi.

Bạc Tiêu Dương không biết nên trả lời thế nào.

Cậu ta đột nhiên nói với Lý Phong Tuấn: “Bác sĩ Lý, anh có thể rời đi một chút không, tôi có chuyện muốn nói riêng với cô ấy”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1129: 1129: Chương 1125


“Được? Lý Phong Tuấn gật đầu, anh ta lo lắng nhìn Vân Giai Kỳ, tồi nhanh chóng rời đi Bạc Tiêu Dương cúi đầu, cậu ta cắn chặt môi, nước mắt không ngừng rơi trên mặt Vân Giai Kỳ.

Không chịu được vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đột nhiên hỏi: “Tôi không được sao?”
Giọng nói nhẹ nhàng, từ tính, cực kỳ dịu dàng.

Vân Giai Kỳ ngước đôi mắt đỏ hoe lên, chạm vào ánh mắt thâm tình của Bạc Tiêu Dương dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Nhất định phải là anh ấy sao?”
Bạc Tiêu Dương hỏi: “Không thể là tôi sao?”
‘Vân Giai Kỳ ngẩn ra, có chút không được ý tứ trong câu nói của câu ta.

“Những gì Bạc Tuấn Phong làm được, tôi cũng có thể làm.

Anh ấy có thể cho cô cái gì, tôi cũng có thể.

Thứ anh ấy không thể cho cô, tôi vẫn có thể”
Bạc Tiêu Dương nói một hơi, sau đó liền quan sát sự thay đổi trên nét mặt Vân Giai Kỳ, “Cho nên…”

Bạc Tiêu Dương hít sâu một hơi, âm thanh khàn khàn: “Không thể là tôi sao?”
Vân Giai Kỳ mở to hai mắt.

Mắt cô còn vương nước mắt, rất đáng thương.

Bạc Tiêu Dương cảm thấy cơ thể của mình nóng lên vì những giọt nước mắt của cô.

Cậu ta đột nhiên cúi đầu, một tay nâng cảm cô, nhẹ nhàng phủ lấy môi cô.

Bị hôn mà không kịp đề phòng, Vân Giai Kỳ không đoán trước được, cả người cứng lại Lấy lại được tinh thần, cô lập tức muốn đẩy cậu ta ra Bạc Tiêu Dương không dừng lại, nụ hôn mỏng manh và mềm mại rơi xuống chóp mũi và giữa lông mày cô.

Sau đó, hôn từng chút một, nước mắt của cô.

Thấy nụ hôn của cậu ta lại sắp rơi xuống môi cô, Vân Giai Kỳ đột ngột đẩy cậu ta ra: “Bạc Tiêu Dương, cậu đừng làm thế này!”
Cậu ta đã hoàn toàn vượt qua ranh giới “Tôi không có ý gì với cậu cả”
Tim Bạc Tiêu Dương loạn nhịp đập mạnh một thoáng, lại mỉm cười: “Ừm, tôi biết”
Nhưng vẫn muốn tranh thủ một chút.

Vân Giai Kỳ quay mặt đi.

Cô nắm chặt tay, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, quay lưng về phía Bạc Tiêu Dương: “Tiểu Bắc, cậu có thể thay tôi chăm sóc mấy ngày được không?”
“Hả?” Ánh mắt Bạc Tiêu Dương hơi lạnh: “Cô muốn về nước?”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ không quay đầu lại mà chạy đi.

Cô phải về nước!
Cô phải về bên cạnh Bạc Tuấn Phong.

Trong đầu Vân Giai Kỳ lúc này chỉ có mỗi ý nghĩ đấy.

‘Vân Giai Kỳ trở lại phòng bệnh, nhanh chóng cầm lấy túi của mình.

Ngoài ra, cô không mang theo bất kỳ đồ vật nào.

Lấy giấy chứng nhận và túi xách, Vân Giai Kỳ vừa bước đến cửa phòng bệnh thì đâm đầu vào Bạc Tiêu Dương.

Bạc Tiêu Dương ôm chặt cô: iai Kỳ, bây giờ cô không thể về nước được”
“Tại sao tôi không thể về nước?”
Vân Giai Kỳ tức giận: “Bạc Tiêu Dương! Cậu lừa tôi! Tuấn Phong đã sớm tỉnh lại, vậy mà cậu lại không hề nói với tôi! Tôi tin tưởng cậu như vậy, mà cậu lại giống như đám người đó, đều giấu diếm tôi, gạt tôi!”
Bạc Tiêu Dương không hề nghĩ tới, cô lại có thể tức giận vì chuyện này như thế “Tôi không muốn nói chuyện với cậu, nếu cậu muốn tốt cho tôi, thì thay tôi chăm sóc Tiểu Bắc”
Nói xong, cô nhìn về hướng phòng mổ, nghiến răng, lao ra ngoài, đi thẳng tới sân bay..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1130: 1130: Chương 1126


Tuấn Phong tỉnh rồi…
Anh tỉnh rồi nhưng mà sao không đến tìm cô!
Cô tưởng rằng sau khi anh tỉnh lại thì người anh tìm đầu tiên là tìm cô Và Giai Kỳ tâm trạng hoảng loạn kỳ lạ.

Cô không biết sự hoảng loạn đó đến từ đâu nhưng không biết vì sao cô lại có cảm giác bất an mà không có nguyên do.

Từ San Francisco bay về thủ đô, bay thẳng 10301km, một chuyến hết mười ba tiếng đồng hồ, lúc máy bay hạ cánh thì trời đã bắt đầu sáng sớm bình minh.

Cả mười ba tiếng đồng hồ cô không hề chợp mắt, vừa rời khỏi sân bay, cô nhanh chóng bắt taxi đi đến hướng của bệnh viện, vừa đến bệnh viện, Vân Giai Kỳ đến phòng bệnh thì phòng bệnh đã trống không.

Bệnh nhân chuyển phòng rồi ‘Vân Giai Kỳ đi đến khu vực quầy y tá hỏi rằng: “Bạc Tuấn Phong xuất viện rồi sao?”
‘Y tá ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, thấy cô ấy hỏi đến Bạc Tuấn Phong thì sắc.

mặt có chút phức tạp.

“Anh ấy xuất viện rồi phải không?” Vân Giai Kỳ nhân nại hỏi thêm lần nữa.

Y tá bị Vân Giai Kỳ hỏi liên tục thì đã không còn kiên nhẫn nữa, cô ấy thở dài một tiếng: “Thành thật xin lỗi, anh Bạc đã chuyển viện rồi”
“Chuyển đến bệnh viện nào rồi?”
“Thành thật xin lỗi, chúng tôi không thế tiết lộ”
*Vi sao không thể nói chứ?”
Y tá lại im lặng không nói gì nữa Vân Giai Kỳ hoài nghĩ hỏi cô ấy: “Có phải là Bạc Ngạn Thiên không cho các người tiết lộ phải không?”
Y tá thấy cô nhắc đến cái tên của Bạc Ngạn Thiên thì cực kỳ sợ hãi.

Vân Giai kỳ: “Nói mau!”
“Đúng vậy là mệnh lệnh của ông cụ Bạc vì vậy cô Vân mong cô đừng làm khó chúng tôi”
Vân Giai kỳ nghiến chặt răng, cô lao thẳng vào khu vực quầy y tá quét ánh mắt một lượt rất nhanh đã tìm được hồ sơ chuyến viện, cô rút thông tin từ bộ hồ sơ, y tá lập tức đứng bật dậy: “Cô làm cái gì vậy?”

Cô đẩy y tá ra, lật vài trang nhìn qua từng dòng, một mạch nhìn thông tin Bạc Tuấn Phong ghi chú chuyển viện.

Đã chuyến qua bệnh viện phục hồi chức năng Minh Đức.

Bệnh viện phục hồi chức năng Minh Đức?
Y tá lập tức xông qua, giật lấy bộ hồ sơ về: “Cô làm gì vậy? Cô làm sao có thế đi vào bên trong đây? Cô đang vi phạm…”
Vân Giai Kỳ không quan tâm đến cô ấy trực tiếp đi thẳng ra khu vực quầy y tá Bước ra khỏi bệnh viện, cô ấy bắt một chiếc taxi, sau hai mươi phút, xe dừng trước bệnh viện phục hồi chức năng Minh Đức.

Vân Giai Kỳ vừa bước xuống xe thì lập tức đi về hướng trung tâm của khu phục hồi chức năng “Vân Giai Kỳ?”
Phía sau lưng truyền tới giọng nói của Bạc Thúy Quỳnh.

Van Giai Kỳ bước đi được một đoạn thì lập tức quay người lại nhì về hướng của Bạc Thúy Quỳnh.

“Bạc Tuấn Phong đâu? Anh ấy ở đâu vậy?”
“Cô..” Bạc Thúy Quỳnh không ngờ được rằng, Vân Giai Kỳ lại có sức chịu đựng lớn như vậy, vậy mà có thể tìm được tới đây.

Bạc Tuấn Phong sau khi tỉnh dậy thì qua vài ngày đã được chuyển viện đến bệnh viện phục hồi chức năng vì hôn mê quá lâu vì vậy cần phải điều trị phục hồi nột loạt các chức năng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1131: 1131: Chương 1127


Bạc Ngạn Thiên cố ý ra mệnh lệnh, tin tức chuyển viện của Bạc Tuấn Phong phải được bảo mật.

Bạc Thúy Quỳnh hoài nghỉ nói: “Là anh tôi nói với cô rằng anh Bạc Tuấn Phong ở đây hay sao?”
*Ai nói với tôi việc này cô không cần quan tâm, anh ấy hiện tại đang ở đang ở đâu?”
“Cô trở về làm cái gì? Trở về tiếp tục hại anh Tuấn Phong sao?” Bạc Thúy Quỳnh lạnh lùng hừ một tiếng: ‘Làm phiền cô cách xa anh Tuấn Phong một chút, cô có số khắc chồng, lỡ như có một ngày anh Tuấn Phong bị cô khắc chết thì phải làm sao?”
“Cô nói cho tôi..” Vân Giai Kỳ dưới sự kích động, lập tức nắm chặt cổ áo của cô ta: “Anh ấy ở đâu?”
“Cô không thể bỏ qua cho anh ấy được sao?” Bạc Thúy Quỳnh thở hổn hển, nói: “Anh ấy bị cô hại thành ra dáng vẻ gì? Hiện tại, anh Tuấn Phong vất vả lắm mới tỉnh lại, cô không thể cách xa anh ấy một chút, ngoan ngoãn rời khỏi thế giới của anh ấy sao?”
“Nếu như Bạc Tuấn Phong nói những lời này với tôi, tôi sẽ rời đi, nhưng cô lại là người nói những lời này, cô cảm thấy tôi sẽ nghe sao?”
Bạc Thúy Quỳnh đột nhiên nở một nụ cười lạnh: “Ha? Cô muốn nghe chính miệng anh ấy nói với cô sao? Được thôi! Cô đi tìm anh Tuấn Phong đi, anh ấy sẽ nói cho cô nghe!”
“Anh ấy ở đâu?”
Bạc Thúy Quỳnh nói: “Anh ấy bây giờ đang ở phòng hồi phục chức năng, 3208 khu B”

Vân Giai Kỳ vội vàng đi tới phòng hồi phục chức năng mà không để ý tới lời nói đầy ẩn ý của Bạc Thúy Quỳnh.

Mới đi đến cửa phòng 3203, Vân Giai Kỳ nhìn qua cửa số thì thấy một phòng hồi phục chức năng rất to, bên trong chứa đầy thiết bị phục hồi.

Vân Giai Kỳ mới đẩy cửa ra, chỉ cảm thấy một trận gió từ đối diện thối đến.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy Mộ Ngọc My đứng trước một cái thiết bị khôi phục chức năng, đang nghiên cứu dụng cụ.

Mộ Ngọc My?
Cô biết cô ta.

Con gái của Mộ Khánh An.

‘Vân Giai Kỳ bước vào, Mộ Ngọc My nghe thấy tiếng bước chân tưởng là Bạc Tuấn Phong nên cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Tuấn Phong, anh trở về rồi?”
Cô ta một bên nói, một bên nhìn về phía Vân Giai Kỳ, chớp mắt một cái đây sửng sốt: “Là cô?”
‘Vân Giai Kỳ ánh mắt lạnh lùng: “Mộ Ngọc My?”
Mộ Ngọc My đứng thẳng người, giọng nói đột nhiên cũng lạnh đi: “Tại sao cô lại trở về?”
Vân Giai Kỳ đi tới trước mặt của cô ta.

Mộ Ngọc My nâng hàm dưới lên nói với cô: “Tôi còn tưởng là Bạc Tiêu Dương đi nước ngoài tìm cô đã đem mọi chuyện nói cho cô biết rồi! Cô còn trở về làm cái gì?”
“Tuấn Phong đâu?”
“Cô dừng lại cái ý đồ tiếp cận anh Tuấn Phong đi!” Mộ Ngọc My nói: “Cô hại anh ấy còn chưa đủ à? Hiện tại người mà anh Tuấn Phong không muốn gặp nhất chính là cô, người giúp anh Tuấn Phong tỉnh lại là tôi, cô chỉ mang đến đau khổ cho anh ấy thôi!”
“Chát!” một tiếng!
‘Vân Giai Kỳ vung tay tát vào mặt cô ta.

Mộ Ngọc My bụm mặt, khó tin trừng mắt nhìn Vân Giai Kỳ “Cô vậy mà… lại dám đánh tôi?”
“Có người nói cho cô nghe chưa Mộ Ngọc My, người đàn ông của tôi, cô không cho phép nhớ thương! Anh ấy là người của tôi, không phải cô! Cô cho rằng tôi là ai, đến phiên cô ở trước mặt tôi ăn nói l* m*ng sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1132: 1132: Chương 1128


Ngọc My vừa muốn nói cái gì đó, cô ta đột nhiên ngước mắt, ánh mắt nhìn về phía sau của Vân Giai Kỳ, môi hơi há ra, phát ra vài tiếng: “Anh Tuấn Phong.”
‘Vân Giai Kỳ giật mình, quay đầu lại nhìn, còn chưa kịp thấy rõ người đứng phía sau thì người đàn ông đột nhiên giơ cánh tay lên, bàn tay to lớn chớp mắt một cái đã gắt gao giữ lấy cổ họng của cô lại.

Vân Giai Kỳ không kịp chuẩn bị, liên tục lui về phía sau!
Một giây sau, người đàn ông gắt gao đặt cô trên tường!
Toàn bộ phần lưng đập mạnh vào vách tường ở phía sau, Vân Giai Kỳ đau đến hít một ngụm khí lạnh, bàn tay chụp lấy cổ của cô càng dùng sức.

Đợi đến khi cô mở to hai mắt nhìn rõ xem người đứng ở trước mặt cô rốt cuộc là ai, cô có chút kinh ngạc, mặt đỏ lên, không lưu loát nói ra mấy chữ: “Tuấn… Tuấn Phong..”
Bạc Tuấn Phong vô cảm đứng trước mặt cô, bàn tay gắt gao siết chặt lấy cổ cô, mặc dù vẫn đang trong thời gian phục hồi chức năng, nhưng những ngón tay mảnh khảnh ấy lại ẩn chứa sức mạnh vô hạn, siết chặt lấy khớp xương ở cổ họng cô, cứ như vậy dùng sức, rất nhanh cô đã cảm thấy trời đất mịt mù, hít thở không thông!
Ánh nắng chiếu vào qua bệ cửa sổ, khuôn mặt tuấn tú của Bạc Tuấn Phong khí khái hào hùng, có hơi tái nhợt do bệnh tình, hơi thở trên người anh rất lạnh lùng.

Rõ ràng là khuôn mặt quen thuộc như vậy nhưng lại khiến cho cô cảm thấy vô cùng lạ lãm, một gương mặt lạnh lùng đến cực điểm!
Trong kí ức, Bạc Tuấn Phong chưa từng ở trước mặt cô lộ ra biểu cảm lạnh lùng như vậy…

Đôi mắt kia không hề có một chút độ ấm nào
Vân Giai Kỳ há to miệng, nhưng vốn dĩ không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể cực khổ nắm chặt cánh tay của anh, liều mạng muốn thoát ra: “Tuấn… Tuấn..!
Bạc Tuấn Phong ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống tay của cô: “Cái tay nào đụng cô ấy?!
Trái tim của Vân Giai Kỳ lộp bộp một tiếng.

Giọng nói của anh lạnh đến lạ thường: “Nói!!
Bạc Tuấn Phong có chút hít mắt, một chữ dừng một chữ: “Cái tay nào?
Đụng?
Vân Giai Kỳ có cảm giác toàn thân đều đang phát run, tứ chỉ lạnh buốt!
Anh làm sao có thể dùng loại giọng điệu này nói chuyện với cô?
Bởi vì bị ngạt thở dữ dội, Vân Giai Kỳ chật vật đến giãy giụa, cô liều mạng tách từng ngón tay của Bạc Tuấn Phong ra.

Anh là thật dùng sức lực mà bóp cổ cô, anh là thật muốn b*p ch*t cô!

Ánh mắt rét lạnh như dao giống như muốn g**t ch*t cô.

‘Vân Giai Kỳ có chút sợ hãi, nước mắt từ hốc mắt xen lẫn với mồ hôi lạnh từ gương mặt lăn xuống, rơi xuống trên đốt ngón tay trắng nõn của anh, chảy dài xuống khe hở.

“Không, không muốn…” Đừng dùng loại ánh mắt đáng sợ này nhìn cô!
Đau… cô không thể hít thở.

‘Vân Giai Kỳ vươn tay theo bản năng, nắm chặt lấy vạt áo của anh.

Bạc Tuấn Phong hạ tâm mắt, sắc mặt không thay đổi hất tay của cô ra, càng dùng sức bóp chặt cổ của cô.

Rất nhanh, bởi vì thiếu oxy cực độ mà đầu óc của Vân Giai Kỳ liền trống rỗng!
Tâm mắt cũng nhanh chóng mờ đi.

Ngay tại thời điểm cô cảm giác cổ họng sắp bị anh cất đứt, Mộ Ngọc My chạy tới, ôm lấy Bạc Tuấn Phong từ phía sau: “Anh Tuấn Phong, không muốn..!
Bạc Tuấn Phong cũng không quay đầu lại: “Cô ta đánh em!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1133: 1133: Chương 1129


“Em không sao, anh buông tay đi.

Nếu tiếp tục như thế, lỡ như xảy ra án mạng thì làm sao?” Mộ Ngọc My nói, cẩn thận từng li từng tí dùng tay che lấy mu bàn tay của anh.

Lúc này đầu ngón tay của Bạc Tuấn Phong mới thả lỏng một chút.

Cuối cùng Vân Giai Kỳ cũng từ tay của anh thoát ra, thân thể lập tức xụi lơ, dựa vào tường trượt xuống ngồi dưới đất, ho khan kịch liệt: “Khụ khụ khụ..!
Cô giống như sắp đem phổi ho ra ngồi, ôm lấy cổ của mình, mặt đỏ lên, cong lưng, thống khổ ho khan.

Bạc Tuấn Phong lạnh nhạt nhìn qua cô, trong mắt không có một tỉa thương tiếc, chân mày từ đầu đến cuối đều chau lại, lạnh lùng nói: “Lần sau, cô còn dám đánh cô ấy, cái tay nào đánh, tôi phế cái tay đó.!
Giọng điệu của anh cho dù không có bất kỳ gợn sóng nào nhưng lại khó nén sát khí.

Vân Giai Kỳ trì hoãn vài giây, cuối cùng ngước mắt, một đôi mắt giống như nhuộm đỏ.

Cô khó có thể tin, người đứng tại trước mắt cô, dùng loại giọng điệu lạnh như băng này nói chuyện với cô lại là Bạc Tuấn Phong!
Anh là Bạc Tuấn Phong thật sao?
Vân Giai Kỳ toàn thân đều run lẩy bẩy: “Tuấn Phong, anh… sao lại như vậy?!

Anh quả thực như hai người khác nhau, “Cút” Bạc Tuấn Phong nói ra một chữ.

Cả người Vân Giai Kỳ đột nhiên co lại Mộ Ngọc My nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Cô còn ở lại đây làm gì? Cô không nghe thấy sao? Anh ấy kêu cô cút!
Vân Giai Kỳ vịn lấy bức tường cố hết sức đứng lên, cô khó khăn bước một bước đến trước mặt Tuấn Phong, khản giọng hỏi: “Tuấn Phong, anh thế nào lại..anh..

anh tại sao dùng loại ánh mắt này nhìn tôi..!
Ánh mắt lạnh như băng, giống như đâm qua da lạnh đến cất da cắt thịt Bạc Tuấn Phong như thế, trở nên quá xa lạ.

Vân Giai Kỳ quay sang nhìn Mộ Ngọc My!
Ông đã làm gì anh ấy?!
Mộ Ngọc My trốn trong ngực Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong, cô ta uy h**p em, thật là dọa người nha, nhanh để cô ta đi có được không?!
Bạc Tuấn Phong giữ lấy tay của Vân Giai Kỳ: “Còn chưa cút?!
“… Tuấn Phong?!
“Cô gọi tôi là gï?!
“Tôi không cho phép cô gọi tên tôi!
Vân Giai Kỳ cánh môi run run một chút: “Anh thế sao… anh thế nào, anh đến cùng là thế nào… Anh tại sao lại nhìn tôi như vậy, anh không biết tôi sao? Tôi là…!
“Cô còn không đ*?” Mộ Ngọc My nghiêm nghị cắt ngang lời cô.

“Tôi không đi” Vân Giai Kỳ nuốt lấy nước mắt, ánh mất kiên định: “Sao tôi phải đi? Các người cuối cùng đã làm gì anh ấy?!
Cô ngược lại cầm lấy tay của Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong, anh trách tôi có phải không? Anh có thể trách tôi, anh có thể hận tôi, nhưng anh vì sao lại không nhận ra tôi..!
Nước mắt của Vân Giai Kỳ rơi lã chã, nhưng mà Bạc Tuấn Phong vẫn lộ ra vẻ mặt thờ ơ như cũ.

Anh lạnh lùng hất tay của cô ra, Vân Giai Kỳ không kịp chuẩn bị nên đã ngã xuống mặt đất.

Mộ Ngọc My nhẹ nhàng kéo góc áo của Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong, cô ta không đi, chúng ta đi…!
“Không được đi” Vân Giai Kỳ không kịp đứng lên nên đã nắm chặt ống quần của anh kéo lại: “Không được đii!
Bạc Tuấn Phong mí mắt không nhấc một cái.

Anh dắt tay Mộ Ngọc My quay người rời khỏi phòng hồi phục chức năng.

‘Vân Giai Kỳ đứng lên muốn đuối theo nhưng chân lại trật một cái, cô buộc phải vịn tường mới có thế miễn cưỡng ổn định được sức nặng của cơ thể.

Cô cúi đầu xuống nhìn thấy mắt cá chân sưng lên thật to, trơ mắt nhìn Bạc.

Tuấn Phong dắt Mộ Ngọc My đi.

Cô đuổi theo mấy bước, mắt cá chân lại truyền đến một cơn đau đớn.

Vân Giai Kỳ cần chặt răng đi tới cửa thì nhìn thấy Mộng Yến Mi vội vàng đi tới phòng hồi phục chức năng.

“Vân Giai Kỳ?” Mộng Yến Mi không nghĩ tới Vân Giai Kỳ lại đột nhiên về nước..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1134: 1134: Chương 1130


Bà ta thấy Vân Giai Kỳ bị trật chân thì lập tức đi qua, cấn thận đỡ cô: “Con sao lại đột nhiên trở về nước? Cung Bắc đâu? Con đế Cung Bắc ở nước ngoài cho người khác trông coi?
Vân Giai Kỳ nhìn Mộng Yến Mi: ” Di, Tuấn Phong anh ấy…!
“Cung Bắc thế nào?” Bây giờ trong lòng Mộng Yến Mi chỉ nghĩ có Cung Bắc, làm gì còn tâm trí trả lời câu hỏi của cô.

Vân Giai Kỳ dùng lưỡi l**m môi đã khô nứt, trả lời: “Cung Bắc rất tốt… chất miễn dịch đã bắt đầu có tác dụng, thăng bé không có xuất hiện phản ứng bài xích với thuốc, thực nghiệm rất thành công!
“Thật sao?” Mộng Yến Mi mừng rỡ, bà ta đột nhiên nhíu lông mày: “Vậy tại sao con lại về nước một mình? Con..

“Tuấn Phong..

anh ấy..” Vân Giai Kỳ nghĩ đến Bạc Tuấn Phong có ánh mắt lạnh đến thấu xương, lập tức khóc lên: “Anh ấy giống như không biết con… Di, anh ấy giống như không nhận ra con..” Cô khóc rất thương tâm, đau khố đến tột cùng.

Mộng Yến Mi cũng giật mình.

Bà ta nghe Bạc Thúy Quỳnh nói Vân Giai Kỳ đột nhiên về nước.

Vậy nên mới tới phòng hồi phục chức năng, mới vừa đi tới cửa thì thấy Bạc Tuấn Phong cùng với Mộ Ngọc My rời đi, đi lên phía trước thì gặp Vân Giai Kỳ.

Thấy Vân Giai Kỳ đau khổ tột cùng mà khóc như thế, Mộng Yến Mi thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Con hết hi vọng với Tuấn Phong đi, nó đã không nhớ rõ con, con sao lại phải cố chấp với nó?!
Ánh mắt của Vân Giai Kỳ lập tức trở nên trống rỗng: “Cái gì?!
“Con muốn dì làm sao nói cho con hiểu? Nó đã không còn nhận ra con nữa!
‘Vân Giai Kỳ, con không phải tha thiết mong chờ nó tỉnh lại sao? Hiện tại nó tỉnh lại rồi, nhưng nó không biết con, không cần con nữa! Con nên chấp nhận mà buông tay đi!!
‘Vân Giai Kỳ: “…!
“Đây không phải là mong muốn của con sao? Con không phải ngóng trông nó tỉnh lại sao, bây giờ nó tỉnh rồi, con đáng lẽ phải rất thỏa mãn mới đúng chứ?!
Vân Giai Kỳ mở thật to đôi mắt, cô nhìn nhìn chäm chäm Mộng Yến Mi nhưng lại không nói một câu nào, nước mắt dâng lên giống như hạt trân châu, từng giọt men theo lông mi mà lăn xuống.

Mộng Yến Mi hạ quyết tâm: “Nó quên con rồi, không cần con nữa!
Anh không cần cô nữa!
Vân Giai Kỳ nghe vậy, hai tay đột nhiên vô lực buông thống xuống, giọng nói trầm thấp: “Anh ấy… tại sao không cần con nữa?
“Con tại sao cứ muốn níu kéo nó?” Mộng Yến Mi nói: “Con và Tuấn Phong có duyên mà không có phận.

Nó không còn tiếp nhận con nữa, con tại sao còn cố chấp với nó làm gì?
Vân Giai Kỳ cúi đầu không nói gì.

Mộng Yến Mi đến gần cô, chỉ quan tâm đến tình hình của Tiểu Bắc.

“Còn Tiểu Bắc thì sao? Viện sĩ Lý nói tình hình của thẳng bé như thế nào rồi? Thãng bé về sau phải dựa vào chất miễn dịch đế sống ư?” Mộng Yến Mi một mực muốn hỏi chuyện của Cung Bắc.

Nhưng bây giờ cô không còn tâm tư để trả lời bà ta.

Thấy cô im lặng, Mộng Yến Mi có chút sốt ruột: “Con có thể quan tâm đến Tiểu Bắc nhiều hơn không? Nó cũng là con của con, con không quan tâm đến thắng bé thì còn ai có thể quan tâm đến thắng bé nữa chứ!
Vân Giai Kỳ nhướng mắt lên, nước mắt nhàn nhạt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1135: 1135: Chương 1131


Cô đột nhiên cười chế nhạo: “Dì à, trong mắt dì, con không nên có thất tình lục dục ư? Con là người sống, không phải công cụ, con cũng không phải là bảo mẫu của Bạc gia các người gọi đến là đến, bảo đi là đi! Tiểu Bắc là con trai của con, con biết cách làm thế nào để quan tâm thăng bé!
Mộng Yến Mi nói: “Ý con là, dì không có tư cách?!
“Dì có tư cách gì?” Vân Giai Kỳ hỏi ngược lại: “Viện sĩ Lý nói, máu cuống rốn phải chuẩn bị càng sớm càng tốt, con hỏi dì, nếu dì là con, dì sẽ làm thế nào?!
Mộng Yến Mi choáng váng Đúng vậy!
Máu cuống rốn.

Lý Phong Tuấn nói rằng hy vọng duy nhất của Tiểu Bắc là sử dụng máu cuống rốn của Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong.

Nhưng… bây giờ Bạc Tuấn Phong đã hoàn toàn quên mất Vân Giai Kỳ.

Bây giờ nó chỉ nhận ra Mộ Ngọc My, máu dây rốn này phải lấy từ đâu ra?
Mộng Yến Mi liếc nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô đang vùi mặt vào trong, cảm thấy bất lực, đột nhiên nói: “Tôi có cách!
Vân Giai Kỳ tỏ vẻ thờ ơ.

Mộng Yến Mi nắm tay và nói với cô: “Con không phải thích Tuấn Phong sao? Con không phải không thể sống mà không có nó sao? Dì có cách.

Lão gia muốn sắp xếp Tuấn Phong và Ngọc My liên hôn, nhưng trong nhà họ Bạc, có truyền thống cưới vợ bé, nếu con muốn, dì có thể thuyết phục lão gia để con làm vợ bé của Tuấn Phong..!
Chưa kịp dứt lời, Vân Giai Kỳ đã đờ đẫn ngẩng đầu, kiên định nhìn bà ta Mộng Yến Mi bị ánh mắt lạnh lẽo của cô làm cho hoảng sợ.

Bà ta chuyển tầm nhìn, có chút không nhẫn lại nói: “Sao, vợ bé thì làm sao?
Con nghĩ ai cũng có thể làm vợ bé sao? Tuy rằng con không phải là chính thất, nhưng con ít nhất cũng có danh có phận, điều này đối với con mà nói cũng không thiệt!.

Truyện hay luôn có tại * T R Ц м t r ц у e И.

V N *
Vân Giai Kỳ cứng người, không nói gì “Nhiệm vụ đầu tiên của con là sinh em bé càng sớm càng tốt và dùng máu cuống rốn để cứu Tiểu Bắc.

Con nghĩ xem, cho dù mình chỉ là vợ bé, nhưng mẫu bằng tử quý, cũng không phải là không có hy vọng trong tương lai!
Vân Giai Kỳ giống như đã nghe thấy một câu chuyện cười Cô che miệng lại và cười phá lên: “Ha ha!!
Mộng Yến Mi ngạc nhiên nói: “Con cười cái gì?!
“Ha ha hai” Vân Giai Kỳ thậm chí còn cười đến ch** n**c mắt.

Cô ôm bụng, vừa cười vừa lau nước mắt: “Mẫu bằng tử quý… vợ bé…!
Mộng Yến Mi nhìn cô như một con quái vật: “Con đang cười cái quái gì vậy!!
Vân Giai Kỳ lau nước mắt lắc đầu nói: “Không có Cô nhìn Mộng Yến Mi đầy ẩn ý: “Vân Giai Kỳ này, nếu phải dựa vào truyền thống mẫu bằng tử quý đế đi lên, dì cảm thấy, chẳng phải là đã lãng phí 5 năm thanh xuân của con sao?!
Vân Giai Kỳ cô còn cần phải mẫu bằng tử quý ư? Trong mắt Bạc gia, trong mắt Mộng Yến Mi… cô tính là cái gì?
Một công cụ sinh sản không có cảm xúc?
Đúng.

Vì Tiểu Bắc, cho dù là một tia hy vọng, cô ấy sẽ làm mọi cách để bảo vệ Tiểu Bắc.

Nhưng đây là quyết định mà cô nên làm, những người khác không có tư cách để đưa ra quyết định thay cô.

Mộng Yến Mi muốn cô ấy trở thành vợ bé của Bạc Tuấn Phong...
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1136: 1136: Chương 1132


Vợ bé? Vậy thì khác gì với thiếp chứ?
Mộng Yến Mi sốt “Con muốn gặp Tuấn Phong” Vân Giai Kỳ nói: “Để con gặp anh ấy, con muốn nói chuyện với anh ấy!
“Vậy con muốn như thế nào?
‘Vẻ mặt của Mộng Yến Mi thay đổi.

“Hiện tại con không thể gặp thẳng bé!
“Tại sao?!
“Nó sẽ không gặp con.!
“Anh ấy sẽ không gặp con, hay là các người không để anh ấy gặp con?!
Mộng Yến Mi nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt nói: “Cho dù có nhìn thấy con, nó cũng sẽ không nhận ra con.

con cho rằng mình đã gây ra bao nhiêu phiền phức cho Bạc gia, gây ra bao nhiêu xui xẻo cho Tuấn Phong rồi, Bạc gia còn cho phép con tiếp cận cậu ta nữa ư? Không! Nếu con muốn làm vợ bé thì dì sẽ nhờ Bạc gia, Bạc gia chỉ là nể dì một phần mà thôi! Con đừng có mà không biết tốt xấu!
“Vậy thì… cảm ơn dì!
Vân Giai Kỳ nói xong thì bỏ đi không thèm quay đầu nhìn lại.

Mộng Yến Mi nhìn theo bóng lưng của cô, khuôn mặt tái mét vì tức giận.

Cung Thị Cung Chiến ra khỏi phòng họp, bước tới cửa phòng chủ tịch, vừa mở cửa đã ngửi thấy một mùi thơm lạ.

Anh ta rất nhạy cảm với hương thơm.

Vì vậy, anh ta nhận ra ngay đây là hương thơm của một người phụ nữ.

Anh ta nhìn về phía ghế sô pha, ánh mắt có chút giật mình.

Vân Giai Kỳ cuộn mình trên ghế sô pha, quay lưng về phía cửa, Cung Chiến nhíu mày, đi tới liền thấy cô đang cuộn tròn, khuôn mặt vùi vào góc tường, mắt có dấu vết của việc vừa mới khóc.

“Giai Kỳ?!
Cung Chiến ngồi xuống bên ghế sô pha, đưa tay lên vuốt má cô.

Vân Giai Kỳ co người lại theo bản năng, nhưng khi nghe thấy giọng nói của anh ta, cô quay mặt lại, đôi mất rưng rưng, thấy cảnh này như kim châm vào trái tìm anh ta vậy.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?!
“Anh…
Vân Giai Kỳ giọng khàn khàn không nói nên lời Vì lý do nào đó… anh ta không thể đối diện với dáng vẻ ấm ức như vậy của cô.

Cung Chiến đau khổ ôm cô vào lòng: “Có anh ở đây rồi!
“Anh..” Cô dùng bàn tay nhỏ bé của mình nắm chặt góc áo vest của anh ta, cả người run lên.

Cung Chiến nhíu mày: “Sao đột nhiên lại về nước?!
Anh ta không hỏi chuyện Tiểu Bắc.

Vân Giai Kỳ đột nhiên chạy đến công ty của anh ta với vẻ mặt tuyệt vọng như thể trên trời sắp sập xuống, Cung Chiến nào còn tâm tư hỏi chuyện của Tiểu Bắc.

Vân Giai Kỳ nghẹn ngào nói, “Tuấn Phong không cần em nữa…
Cô xuất viện mà không biết đi đâu.

Bạc Ngạn Thiên đưa cả Vũ Minh và Mạn Nhi trở về Bạc gia, cô cứ như vậy trở thành người vô gia cư, giống như một linh hồn không có nơi nào để đi.

Cung Chiến khẽ nhíu mày..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1137: 1137: Chương 1133


Mấy ngày nay anh ta bận việc ở Cung thị, anh ta không biết nhiều về tình hình của Bạc Tuấn Phong.

Cách đây một thời gian, anh ta về nhà, chỉ nghe Mộng Yến Mi nhắc đến việ Tuấn Phong tỉnh dậy và chuyển đến trung tâm phục hồi, anh ta chỉ hỏi vài câu, nhưng không hỏi cụ thể.

Người đã tỉnh lại thì tốt rồi.

Chỉ là… Vân Giai Kỳ đột nhiên nói: “Tuấn Phong không cần em nữa: khiến anh ta cảm thấy khó hiếu, “Không phải cậu ta yêu em nhất sao?” Cung Chiến cười phá lên: “Tại sao cậu ta không cần em nữa!
Vân Giai Kỳ lắc đầu.

Cung Chiến nhẹ giọng hỏi: “Hai người cãi nhau à?!
‘Vân Giai Kỳ lại lắc đầu.

“Em không biết… em không biết gì cả…” Tất cả những gì cô biết là khi nhìn thấy anh ấy, cô đã bị anh ấy bóp cổ vì cô đã cho Mộ Ngọc My một bạt tai.

Cách anh ấy bảo vệ Mộ Ngọc My, giống như cách anh ấy đã từng bảo vệ cô vậy.

Cung Chiến nhìn thoáng qua vết thắt trên cổ cô, nổi bật một vòng đỏ hồng trên da giống như bị người làm nên.

Anh ta giơ tay xoa nhẹ lên dấu liền nhíu mà, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo: “Ai làm?!
Vân Giai Kỳ cắn môi, không nịnh: “Ngoan nói cho anh trai biết, ai bất nạt em!
‘Vân Giai Kỳ nói thâm: “Em không muốn nói!
Cô không nghỉ ngờ gì, nếu cô thực sự nói chuyện này do Bạc Tuấn Phong gây ra thì chắc chắn Cung Chiến sẽ ngay lập tức tìm anh tính số mất.

Cung Chiến nhướng mày: “Tại sao lại không muốn nói!
Vân Giai Kỳ đột nhiên nhảy nhào vào lòng ngực của anh ta như một con mèo con đi lạc mà tìm được đường về nhà.

Cung Chiến cứng đờ người lại cùng có chút thụ sủng nhược kinh.

Bởi từ nhỏ tới giờ anh ta đều giữ khoảng cách nhất định với người khác phái cũng như ít tiếp xúc với họ.

Anh ta luôn không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào tiếp cận mình cả.

Nhưng Vân Giai Kỳ là một ngoại lệ bởi cô là em gái của anh, đứa em duy nhất mà anh nâng niu.

Mặc dù cô không nói nhưng anh cũng mơ hồ đoán được phần nào đây là ai.

Cung Chiến nhìn vết thương trên cổ cô, lại một lần nữa trầm giọng xuống: “Từ nay về sau nếu có người bắt nạt em, thì giấu cho kĩ đừng để anh phát hiện ra.

Bởi đến lúc ấy em muốn tha thứ cho người ta…!
Anh ta dừng lại, giọng nói càng trở nên băng giá hơn: “Nhưng anh thì không!
Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng gật đầu.

Cung Chiến lại nói: “Có anh ở đây, sau này anh sẽ không để ai bắt nạt em nữa: “Anh ơi…!
“Em không có nhà…” Vân Giai Kỳ chán nản nói: “Em không biết đi nơi nào cả, cho nên… em tìm anh..!
Cung Chiến nói: “Ai nói là em không có nhà!
Anh ta nhẹ nhàng vuốt lọn tóc bên thái dương ra sau vành tai, và nói với cô: “Anh sẽ là nhà của em mà!
“Anh.

Vân Giai Kỳ càng nói, giọng càng nhỏ dần.

Cô đã bay về Thủ Đô nên cả ngày lẫn đêm đều chưa từng chợp mắt, giờ đây khi nép mình trong vòng tay của Cung Chiến, không hiểu sao cô lại cảm thấy thật nhẹ nhõm mà đần dần ngủ thiếp đi trong lòng anh ta.

Cung Chiến bất động để cô gối đầu nên đùi của mình.

Đúng lúc đó, trợ lý mở cửa bước vào, định nói điều gì, Cung Chiến liếc mắt nhìn sang ra hiệu Vân Giai Kỳ đang ngủ, trợ lý gật đâu ngay lập tức đem toàn bộ tải liệu để trên mặt bàn gần sopha..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1138: 1138: Chương 1134


Cung Chiến dựa người vào sopha, vừa để ý người bên cạnh vừa giải quyết tài liệu đang dang dở, vì sợ làm cô thức giấc nên anh vẫn giữ nguyên tư thế nà mà không hề nhúc nhích.

Cung Chiến ngước nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ thì thấy trời đã tối mịt, nếu cô còn ngủ thì chắc bọn họ phải qua đem ở công ty mất.

Bởi vậy dù đau lòng nhưng Cung Chiến vẫn nhẹ nhàng đánh thức cô.

“Giai Kỳ, tỉnh lại!
‘Vân Giai Kỳ dần tỉnh lại nhưng cô cảm thấy mắt mình chắc sưng lên nên không thế mở ra được.

Có lẽ do khóc quá nhiều nên bây giờ mắt cô sưng lên như quả óc chó không thể mở ra được.

Cô lấy tay che mắt xấu hổ, nhìn văn phòng không có chút ánh sáng mà bầu tời ngoài kia cũng tối sầm Cô lấm bẩm: “Ơ mắt sưng lên mất rồi..” Nó vừa sưng vừa đau quá.

Cung Chiến gỡ tay cô ra: “Để anh xem “Không” Cô không muốn cho anh nhìn thấy đôi mät đang sưng vù của mình đâu.

“Sao nào đến cả anh, em cũng không cho xem sao?!
Vân Giai Kỳ đỏ bừng mặt Cung Chiến lại hỏi: “Có đói bụng không?!

Anh vừa nói dứt lời, Vân Giai Kỳ cảm thấy bụng mình trống rỗng.

“Đói bụng..!
“Muốn ăn cái gì nào?!
Vân Giai Kỳ: “Em không muốn ăn cái gì cả..!
Cô không có tâm trạng nào muốn ăn cả dù đang rất đói.

Cung Chiến suy nghĩ một chút: “Vậy chúng ta đi ăn cháo nhé!
“Vâng!
“Nào đứng lên!
Vân Giai Kỳ từ ghế sopha đứng dậy, lúc ấy cô mới nhận ra mình đã ngủ cả buổi chiều trên đùi anh ta.

Anh ta không cảm thấy tê chân sao?
“Chân anh có bị tê không?!
“Không sao đâu!
Cung Chiến xoa chân, đứng lên như không có gì khác thường.

Vân Giai Kỳ sửng sốt trước hành động của anh ta.

“Đi” Cung Chiến thuận thế khoác áo vest của mình lên vai cô bởi anh biết bây giờ ở bên ngoài trời đang lạnh mà cô lại ăn mặc rất mỏng manh.

Cung Chiến nắm lấy tay cô, đi thẳng ra phía thang máy.

Ngay khi bọn họ vừa bước ra khỏi cửa, một số thư ký đã trao đối với nhau qua ánh mắt khi nhìn thấy Chiến nắm tay Vân Giai Kỳ bước ra.

Bởi nếu Cung Chiến chưa tan ca thì thư ký cũng không thể về trước được.

Nhưng giờ họ lại cảm thấy chua xót cùng ghen tị khi nhìn thấy chủ tịch của mình lại nắm tay một cô gái như vậy.

Trong mắt họ chủ tịch của bọn họ là rồng trong biển người, anh tuấn, phong.

lưu như cây vạn tuế không nở hoa, nhưng hiện tại đột nhiên lại xuất hiện một nữ nhân bên người, quả thật là một tin động trời Cung Chiến nói với họ: “Mọi người nghỉ đi!
“Vâng thưa chủ tịch!
Cung Chiến đưa Vân Giai Kỳ vào thang máy, Vân Giai Kỳ muốn thu tay lại nhưng anh cầm chặt lấy.

“Làm sao vậy?!
“Anh nhìn thấy mấy thư ký kia không?” Vân Giai Kỳ nói thầm: “Hình như bọn họ hiểu lâm rồi!
“Hiểu lầm cái gì?!.
 
Back
Top Bottom