Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1019: 1019: Chương 1015


Trong màn hình, đèn bỗng nhiên sáng lên.

Vân Giai Kỳ nhìn thấy một không gian âm u.

Người đàn ông cầm điện thoại, hướng camera về phía trước, dơ tay lên, cho cô nhìn đồng hồ một cái, xác nhận lại thời gian: “Ngay bây giờ sẽ cho cô nhìn thấy hai đứa trẻ”
Camera rung lắc một lúc.

Sau đó, Vân Giai Kỳ nhìn thấy người đàn ông bước đến trước một chiếc chưồng chó.

Chuồng chó?
‘Vân Giai Kỳ nhìn thấy chiếc chuồng chó rỉ sét, vừa bẩn vừa nát, lập tức cảm thấy có chút ngột ngạt.

Từ trước tới giờ hai đứa trẻ luôn được nâng niu cưng chiều, ăn sung mặc sướng, lại bị ông ta nhốt ở nơi như thế này?
Mắt Vân Giai Kỳ bỗng nhiên đỏ hoe, chỉ cảm thấy lòng đau như bị dao cứa.

Người đàn ông cầm điện thoại, ngồi xổm xuống trước chiếc chuồng chó.

‘Vân Giai Kỳ nhìn trong màn hình thấy khắp người Cung Bắc toàn là máu, tay giữ chặt môi, nước mắt ngay lập tức trào ra “Tiểu Bắc…”
Trên người cậu bé rất nhiều vết thương.

Tuy rõ ràng đã được lau bớt máu, nhưng cho dù như vậy, những vết máu rõ rệt một cách kinh hoàng đó, vẫn khiến Vân Giai Kỳ ý thức được, đứa trẻ này đã phải chịu không ít đau khổ!
Nhưng cho dù có như vậy, trong lúc hôn mê Cung Bắc vẫn ôm Mạn Nhi ở trong lòng.

Lòng cô càng đau như dao cứa, cảm xúc căng thẳng bấy lâu nay, bỗng chốc sụp đổ!
Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông làm gì cậu bé rồi! Sao cậu bé lại bị thương nặng vậ Nghe thấy tiếng khóc kìm nén của Vân Giai Kỳ, người đàn ông lại có vẻ rất không kiên nhẫn.

Ông ta bĩu môi, có chút khó chịu nói: “Khóc cái gì khóc cái gì? Có cần phải giả tạo thế không? Cậu bé đã chết đâu, cô vội vàng khóc như thế làm cái gì?”
Mắt Vân Giai Kỳ càng lúc càng đỏ.

Cung Chiến và Bạc Tiêu Dương bước tới, bọn họ cũng ngay lập tức nhìn thấy cảnh trong màn hình, một Cung Bắc nhếch nhác thảm thương, đặc biệt là Cung Chiến, nhìn thấy đứa trẻ mà từ trước tới nay mình hết lòng hết dạ yêu thương lại bị ngược đãi tới mức như này.

Trái tim đau đớn như bị xé nát vậy.

Bạc Tiêu Dương ấn chặt vai anh ta, Cung Chiến mới có thể bình tĩnh lại một chút, Người đàn ông để camera sát gần lại, mở cửa chưồng ra, dơ tay, vỗ nhẹ lên mặt của Cung Bắc.

“Này, tỉnh lại đi!”
Cung Bắc nhíu mày, Vân Giai Kỳ thấy Cung Bắc cuối cùng cũng có phản ứng, tim như thất lại, nói với đầu dây bên kia: “Đừng có vô cậu bé!”
Cách làm thô lỗ của người đàn ông, khiến Vân Giai Kỳ vô cùng ghê tởm “Được! Được, nghe lời cô!” Người đàn ông không động tay động chân nữa mà nói với Cung Bắc: “Tỉnh táo chưa hả?”
Nếu như không phải trước mặt Vân Giai Kỳ, Cung Bắc phản ứng chậm như vậy, ông ta hận không thế mà lại dội thêm một chậu nước muối nữa rồi.

Cung Bắc cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút.

Cậu bé theo bản năng ôm chặt Mạn Nhi, nhìn về phía người đàn ông, vô.

cùng cảnh giác nói: “Làm cái gì đấy?”
“Nói vài câu!”
Cung Bắc lại không nói gì, né tránh camera Cậu bé còn cho rằng tên du côn muốn quay video tống tiền, cậu bé mới không thèm lộ ra bộ dạng khóc lóc thút thít, khiến cho cha mẹ lo lắng.

Nhưng lại không biết…
Biểu hiện ngoan cố như vậy của cậu bé, càng khiến Vân Giai Kỳ đau lòng.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1020: 1020: Chương 1016


‘Vân Giai Kỳ nhìn vào màn hình, từng khung hình sống động nhưng tàn khốc, nhìn cả người Cung Bắc toàn là vết thương, nhưng lại cố tỏ vẻ như không làm sao cả, lại nhìn thấy cậu bé sắp một ngày một đêm không được ăn một hạt cơm hay uống một giọt nước, môi khô đến nứt toác, nước mắt bỗng dưng tuôn rơi.

“Tiểu Bắc…”
Giọng nói của Vân Giai Kỳ truyền đến tai Cung Bắc.

Cậu bé có chút kinh ngạc nhìn về phía điện thoại, nghe thấy giọng nói từ điện thoại phát ra, chợt nhận ra rằng, người đàn ông này đang gọi điện thoại cho Vân Giai Kỳ!
Người đàn ông cười lạnh nói: “Nhìn thấy rõ chưa? Con trai con gái bảo bối của cô, đều chưa chết đâu!”
Nói tới đây, người đàn ông nhìn phía Mạn Nhi, cô bé cuộn mình trong lòng của Cung Bắc, run rẩy sợ sệt.

Vân Giai Kỳ nhìn Mạn Nhỉ nói: “Mạn Nhị, là mẹ đây, con đừng sợ, mẹ sẽ cứu các con ra nhanh thôi”
Không biết tại sao, vừa nghe thấy giọng nói này, mắt Mạn Nhi cũng đỏ hoe.

Những ký ức đã bị chôn vùi, lại vì giọng nói nhẹ nhàng ấm áp này, đánh thức ‘từng chút một.

Cô bé theo bản năng nhìn vào camera gọi: “Mẹ ơi…”
Tiếng gọi “Mẹ ơi” đáng quý như vậy, khiến Vân Giai Kỳ càng thêm phần xúc động.

Cô mím nhẹ môi, nói với Mạn Nhi: “Mạn Nhi, đừng khóc, đừng sợ, nhắm mắt lại, ngủ một giấc, là có thế gặp được mẹ rồi”
Câu nói này, cho Mạn Nhí một sự cổ vũ to lớn.

Trong lúc tuyệt vọng mà có thế nghe được giọng nói của Vân Giai Kỳ, trong lòng càng có thêm hi vọng.

Mạn Nhi kéo nhẹ góc áo của Cung Bắc, nói với Cung Bắc: “Anh trai, chúng ta sắp được rời khỏi đây rồi.

.


Cung Bắc mỉm cười xoa đầu Mạn Nhĩ: “Anh đã nói mà, cha và mẹ nhất định sẽ nghĩ cách đưa chúng ta ra khỏi đây!”
Người đàn ông nhìn Vân Giai Kỳ hỏi: “Nhìn thấy rõ chưa?”
Vân Giai Kỳ lạnh giọng nói: “Nhìn rõ rồi! Có phải ông không cho bọn trẻ ăn cơm hay không?”
“Cho rồi nhưng bọn chúng không ăn, tôi cũng không còn cách nào khác”
“Ông cho bọn trẻ ăn cái gï?”
Người đàn ông cũng không lảng tránh, trực tiếp quay camera, trĩa thẳng vào hai chiếc bát vỡ được đặt tùy tiện ở bên ngoài chưồng, trong bát có một ít cơm bẩn, vài miếng thịt sẫm màu, cũng không nhìn rõ được là thịt gì Vân Giai Kỳ sắp thở không nổi.

Thứ đồ đến cả chó cũng chưa chắc ăn, ông ta lại gọi đây là cơm?
Vân Giai Kỳ thẹn quá hóa giận: “Ông cho bọn trẻ ăn thứ này sao?”
“Không giấu gì cô, có thế cho bọn chúng ăn thứ này, đã là sự nhân từ của tôi! Thứ này thì làm sao? Chẳng phải có thể no bụng để sống sót là được rồi sao?”
Vân Giai Kỳ xem như là đã hiểu được thủ đoạn của ông ta Cung Bắc và Mạn Nhi trong tay ông ta, căn bản không phải là người sống, mà là con vật.

Đám người này vốn dĩ là những kẻ liều mạng coi mạng người như cỏ rác, còn trông mong gì bọn họ sẽ thương xót hai đứa trẻ chứ?
Chỉ có thể nhanh chóng nghĩ cách cứu hai đứa trẻ ra!
Vân Giai Kỳ nhìn Cung Bắc, đau lòng nói: “Đứa trẻ đó, cậu bé bị thương nặng như vậy, sức khỏe cậu bé vốn đã không tốt, nếu ở một môi trường như này quá lâu, bệnh tình rất dễ chuyển biến xấu đi, ông có thể thả cậu bé trước, tiền, tôi sẽ đưa trước cho ông một phần!”
“Cô nghĩ tôi ngu sao?” Người đàn ông bỗng giận dữ: “Muốn thả thì cùng thả, ở đâu có kiểu đạo lý thả từng người một? Giao dịch chưa thành, cô bảo tôi thả con tin trước? Ngộ nhỡ cô đón được người rồi, tôi chưa lấy được tiền, vậy thì tính sao? Cô nghĩ tôi dễ lừa lắm hả?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1021: 1021: Chương 1017


Không cho Vân Giai Kỳ cơ hội mở miệng, người đàn ông có chút cảnh giác hỏi: “Có phải cô đang muốn kéo dài thời gian không? Tôi đã nói rồi, cho cô thời gian hai ngày! Hai ngày sau, thời hạn qua thì miễn bàn! Cô cứ đợi mà dọn xác bọn trẻ này đi!”
Cung Chiến có chút sốt ruột.

Con số mà bọn bắt cóc đưa ra, đâu phải một sớm một chiều mà gom đủ được chứt Thời gian hai ngày!
Nếu như Vân Giai Kỳ không thể thực hiện được, vậy… chẳng phải Cung Bắc và Mạn Nhi sẽ lành ít dữ nhiều sao?
Vân Giai Kỳ nói: “Là tôi đang kéo dài thời gian sao? Còn ông đến cả thời gian giao dịch, địa điểm giao dịch cũng không nói cho tôi biết, làm sao mà tôi có thể giao tiền cho ông”
“Tiền đâu?”
Người đàn ông hỏi ngược lại: “Bây giờ tôi cho cô nhìn thấy hai đứa trẻ, cô cho tôi nhìn thấy tiền chưa?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tiền ông cần, muộn nhất là tới chiều, tôi sẽ cho ông nhìn thấy “Được! Mong rẳng, cô nói được làm được!”
“Nhưng mà!”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Đứa trẻ đó, trên người toàn là vết thương, các ông có lau sạch cho cậu bé chưa? Bệnh tình của cậu bé rất nặng, cậu bé bị suy giảm miễn dịch nguyên phát, trước giờ vân phải näm ở phòng vô trùng mới được, các ông để cậu bé ở môi trường như thế này…”
“Tôi không cần biết cái mẹ gì mà suy giảm miễn dịch hay cái gì nguyên phát, ông đây giữ cho bọn chúng chút hơi thở đã coi như nể mặt cô lắm rồi! Bớt nói mấy lời vớ vấn lại cho tôi!”

Tên bắt cóc không thể kiên nhẫn nữa, ông ta cầm điện thoại lên lớn tiếng mắng: “Ghét nhất là làm ăn với phụ nữ! Lèo nhèo dài dòng, mẹ kiếp cô trực tiếp đưa tiền cho tôi không phải là xong rồi à? Nếu cô lo lắng thì mau đưa tiền cho tôi, tôi còn phải để cô kéo dài thời gian à?”
Giai Kỳ tức đến mức suýt nữa thì lên cơn nhồi máu cơ tim, nhưng cô không dám chọc giận ông ta.

Cô nói: “Ông có bản lĩnh thì bắt tôi đi, thả Cung Bắc ra!”
Cung Chiến có chứt ngạc nhiên với cô, nhưng vẫn nhìn cô bằng ánh mắt kiên định.

Tên bắt cóc cười nhạo: “Cô định đóng phim tình cảm à? Tôi bắt cô? Cô nói xem khống chế một người trưởng thành dễ hơn hay một đứa trẻ năm tuổi dễ hơn!”
Tiểu Vũ Minh ở bên cạnh đã không nói một lúc lâu rồi đột nhiên lên tiếng: “Có bản lĩnh thì tới bắt tôi đi, tôi sẽ làm con tin cho ông, thả anh trai tôi ra!”
Vân Giai Kỳ kích động nói: “Không được!”
Làm sao mà cô có thể để Vũ Minh nhảy vào hang cọp được cơ chứ.

Tên bắt cóc nói: “Tôi không có tâm trạng để xem các người đóng vai mẹ con tình thân đâu! Bọn tôi sống hơn nửa đời người rồi, chưa có cảnh nào là chưa nhìn thấy! Các người nhanh chóng chuẩn bị tiền đi rồi tôi thả người”

Nói xong tên bắt cóc kết thúc cuộc gọi video.

Vân Giai Kỳ khó chịu đặt điện thoại di động xuống, cô cau mày.

Phòng bệnh thoáng chốc vắng lặng.

Giai Kỳ đột nhiên đứng dậy nói với bọn họ: “Bây giờ các người ở trong phòng bệnh bảo vệ Tuấn Phong, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị tiền”
Cung Chiến chặn cô lại: “Thời gian ngắn như vậy, cô không sao chứ?”
Giai Kỳ mỉm cười: “Yên tâm, đừng lo lắng, bây giờ thứ không cần phải quan tâm nhất là vấn đề tiền bạc”
“Mẹ đợi một chút” Tiếu Vũ Minh đột nhiên kéo tay áo của cô lại: “Nội dung cuộc gọi video ban nấy, mẹ quay màn hình lại rồi đúng không?”
“Mẹ cho con xem video một chút!”
“Được”
Giai Kỳ lấy điện thoại ra mở video và đưa cho cậu bé.

Tiểu Vũ Minh đón lấy chiếc điện thoại di động, bắt u tỉ mỉ nghiên cứu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1022: 1022: Chương 1018


Cậu bé vô tình liếc nhìn chiếc máy ảnh, đột nhiên phát hiện ra một vài manh mối, Qua nhiều lần quan sát đoạn video, cuối cùng cậu bé đã phát hiện ra một chỉ tiết.

Bạc Tiêu Dương thấy Tiểu Vũ Minh mãi nhìn chảm chảm vào video, tò mò hỏi: “Con đang nghiên cứu gì vậy?”
“Đợi một chút.

Chú có giấy và bút không?”
“Có.”
“Cho con mượn.”
Bạc Tiêu Dương đưa sổ ghi chép và bút cho cậu bé.

Tiểu Vũ Minh bắt đầu vẽ vòng vòng trên quyến số.

Bạc Tiêu Dương tiến lại gần, thấy Tiểu Vũ Minh vừa cẩn thận nghiên cứu nội dung trong video, vừa liên tục ghi lại một số ký hiệu lạ vào quyển sổ ghi chép.

Cậu ta nhìn vào các điểm ký hiệu ngổn ngang trên cuốn sổ, mở to mắt vô.

cùng kinh ngạc: “Đây là..”
Mật mã Morse?

Bạc Tiêu Dương nhìn toàn bộ nội dung video một lượt, cắn đầu bút, nhìn vào mật mã Morse được ghi lại trên quyển sổ ghi chép, trong lòng ngạc nhiên, thật khó để nói!
Quả thật như thế!
Đây là ám hiệu mà Cung Bắc gửi cho mọi người!
Ban nãy người đàn ông đó gọi điện, Vân Giai Kỳ đã ghi màn hình lại, camera của ông ta hướng về phía Cung Bắc, quay đầu nói chuyện với Vân Giai Kỳ mà không chú ý đến điểm khác thường của cậu bé.

Cung Bắc đối diện với ống kính, không ngừng chớp mắt.

Lúc nhanh lúc chậm.

Cả hai tay cậu bé đều bị khoá chặt, gần như không có cách nào để đậy, nhưng toàn bộ quá trình đều đang chớp mắt trước ống kính.

ông Vân Giai Kỳ lo thương lượng với bọn bắt cóc nên không để ý đến những chỉ tiết này, nhưng Vũ Minh đã nhận ra điều đó.

Tân suất chớp mắt của Cung Bắc có chút kỳ lạ Nếu không xem lại video nhiều lần thì e rằng khó mà nhận ra được.

Trong những trường hợp bình thường, tần suất chớp mắt của một đứa trẻ thường hơn chục lần một phút Nhưng số lần chớp mắt của Cung Bắc đã vượt quá tần suất bình thường.

Cậu bé đang chớp mất để ra tín hiệu cầu cứu.

Mật mã Morse thông qua trình tự sắp xếp không giống nhau của “” và ”.’ để biểu thị các từ tiếng Anh khác nhau, kết hợp tạo thành các câu văn đơn giản Tiểu Vũ Minh hiểu mật mã Morse, trước kia cậu bé đã được học qua, còn do chính Bạc Tuấn Phong dạy.

Bạc Tiêu Dương nhìn Cung Chiến: “Cung Bắc cũng hiểu mật mã Moé sao?”
Cung Chiến lắc đầu: “Không rõ.

Có điều, bình thường cậu bé rất thích đọc sách”
Bạc Tiêu Dương thậm chí còn kinh ngạc hơn.

Một đứa trẻ năm tuổi lại có thể hiểu được mật mã Morse.

Mặc dù mật mã Morse không phải là quá khó, nhưng với trí nhớ của một đứa trẻ thì lại quá khó.

‘Vân Giai Kỳ cũng biết mật mã Morse, ở sòng bạc có nhiều người dùng mật mã Morse để gian lận.

Vì vậy, cô cũng am hiểu một chút.

Cô cúi đầu nhìn Tiểu Vũ Minh viết lại mật mã Morse.

Các kí hiệu này phân thành các chữ cái tương ứng.

Tiểu Vũ Minh đã giải mã được hơn một nửa.

“HUNGCAN…?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1023: 1023: Chương 1019


“Đây là chỗ nào?”
“Hình như là con đường nào đó..”
Bạc Tiêu Dương nhớ lại một hồi “Đường Hưng Cảng?”
Cung Chiến nói: “Trước kia là đường Hưng Cảng, sau này đổi tên thành đường Tỉnh Cảng, thực ra có nơi có tên như vậy, nhưng đây là một nhà máy hoá chất, bây giờ ở đó tuy hoang tàn, nhưng công tác quản lý môi trường vẫn được tiến hành, bọn chúng không thể nào vào đó được”
Trước kia Đường Tinh Cảng là một khu công nghiệp nổi tiếng.

Những thập niên trước, thủ đô đã phát triển một nền công nghiệp quy mô.

lớn, nơi đó mọc lên không ít các nhà máy.

Tuy nhiên sau này vì liên quan đến vấn đề môi trường, để cải thiện môi trường, trọng tâm là việc kiểm soát các khu công nghiệp và di dời các nhà máy có quy mô lớn.

Ban đầu, nơi này được quy hoạch để trở thành một công viên sinh thái Các nhà máy ở đây được di dời cách đây khá lâu, sau khi nhà máy được di dời, do đất đai bị ô nhiễm trầm trọng, lượng ô nhiễm thải ra hãng năm vượt quá tiêu chuẩn, sông ngòi và đồng ruộng xung quanh đều bị ô nhiễm, cây giống hầu như không thể sống được.

Vì vậy, hiện nay đất đang được xử Tuy ở đây là nơi hẻo lánh ít người nhưng bộ quản lý môi trường vẫn luôn bám trụ ở đó.

Bọn bắt cóc không thể nào đưa người vào đó được.

Vân Giai Kỳ nói: “Có khả năng đó là nơi bọn họ đã từng đi qua, hoặc là nơi hai đứa trẻ bị bọn bắt cóc giam giữ trong phạm vi cách đường Tinh Cảng vài km.

Nếu Tiểu Bắc cho chúng ta biết thông tin này thì chứng tỏ đây là cột mốc mà cậu bé nhìn thấy, cậu bé đã ghi nhớ nó trong đầu”
“Có manh mối còn tốt hơn là không có manh mối nào”
Giai Kỳ nói: “Tóm lại, tôi đi gom tiền trước”
Trong một thời gian ngắn, cô đã đưa ra các chỉ thị.

Tất cả các ngân hàng do cô đứng tên đều đang nhanh chóng chuẩn bị tiền mặt.

Ngoài ra, các sòng bạc lớn cũng bao gói hàng không để vận chuyển tiền qua ‘Van Giai Kỳ nói: “Trước tiên mọi người cử ở lại đây.

Nếu Bạc Tuấn Phong tỉnh dậy thì các người lập tức liên lạc với tôi”
Bạc Tiêu Dương đứng dậy hỏi: “Tôi đi cùng với cô”
“Không cần” Giai Kỳ xua tay: “Tôi tự mình lo liệu được, yên tâm”
Chờ đến lúc Giai Kỳ rời khỏi, phòng bệnh lại trở về với sự vắng lặng.

Cung Chiến nhìn Bạc Tiêu Dương, cuối cùng cũng đưa ra được câu hỏi cất giữ trong lòng bấy lâu nay: “Giai Kỳ thật sự là mẹ ruột của Tiểu Bắc sao?”
Bạc Tiêu Dương gật đầu: “Ừ”
Cung Chiến lại nhìn về phía Tiểu Vũ Minh.

Anh ta làm sao có thể ngờ được Tiểu Bắc lại là anh ruột của Tiểu Vũ Minh.

Bên kia.

Tên bắt cóc nhìn bát thức ăn cho chó bên cạnh chưồng, lại nhìn Tiểu Bắc và Mạn Nhi.

“Rốt cuộc bọn mày có ăn hay không?”
Cung Bắc ôm chặt Mạn Nhi, không nói.

“Làm sao, sợ trong thức ăn có độc à?”
Ông ta cười nhạt và đá một cái vào con chó bên cạnh.

Con chó tiến về phía bát thức ăn ngay lập tức, mũi ngửi ngửi, vùi đầu vào bát thức ăn l**m vài phát, nhưng chẳng mấy chốc, nó cũng chán nản quay mặt đi, cũng không muốn ăn Thức ăn đến chó còn nuốt không trôi Ông ta nói: “Nhìn đi! Không có độc! Có ăn không?”
Cung Bắc càng cau mày kinh tởm hơn.

Cậu bé vốn rất ưa sạch sẽ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1024: 1024: Chương 1020


Làm sao có thể ăn thức ăn của chó.

Cung Bắc dứt khoát nghiền chặt mắt, nhắm mắt thư giãn.

Không ăn, không uống, nhưng ít nhất cũng phải tịnh dưỡng tinh thần.

Cậu bé đã phát ra tín hiệu cầu cứu trong cuộc gọi video.

Những gì có thể làm cậu bé cũng đã làm rồi, không biết mọi người có hiểu được không.

Trước đó khi đi trên đường, vào lúc chuyển xe, cậu bé bị chuyển đến thùng hàng xe van, lúc đó, thật ra tỉnh thần cậu bé vẫn tỉnh táo, chỉ là còn chút hôn mê Mạn Nhi tỉnh rồi khóc kêu không ngớt, bọn bắt cóc đánh Mạn Nhi một trận, bịt mắt cô bé lại.

Nhưng nhìn thấy Tiểu Bắc vẫn còn hôn mê, nên không bịt mắt cậu bé.

Trên đường đi, cậu bé nhìn thấy bảng chỉ chỉ dẫn đường Tinh Cảng, ngay.

sau đó, xe đi được nửa tiếng đồng hồ thì đến được đến địa điểm này.

Vì vậy, cậu bé đã lấy toạ độ của đường Tinh Cảng để làm mật mã Morse gửi đi Cửa cuốn được mở ra.

‘Vân Ngọc Hân đi vào, tiện tay đóng chốt trong cửa cuốn lại.

Nhìn một lượt hai đứa trẻ trong phòng, nói với người đàn ông: “Khi nào ông xử lý bọn chúng?”
Người đàn ông quay lưng về phía cô ta, đầu cũng không quay lại nói: “Chờ tôi nhận được tiền rồi tính sau”
“Ông điên à? Hai tỷ còn không vừa ý sao?”
‘Vân Ngọc Hân giận không nói nên lời: “Ông yên tâm, tôi vẫn còn tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, chỉ cần ông thay tôi lo liệu vụ này ổn thoả, ra nước.

ngoài tôi có thể đưa toàn bộ gia sản cho ông, còn không đủ sao?”
“Toàn bộ gia sản của cô cộng lại có được năm mươi tỉ không?
“Làm sao mà ông biết được Vân Giai Kỳ có thể giao cho ông năm mươi tỉ không?”
“Cô ta không giao tiền thì tôi không giao người! Dù thế nào đi chăng nữa, thứ tôi quan tâm là tiền làm sao có thể đến được đây, cô ta chỉ cần chuẩn bị đủ còn tôi chỉ cần tiền!”
“Vậy nếu cô ta thực sự đưa cho ông số tiền đó, ông sẽ thả hai đứa nhóc ra sao?”

“Có thả hay không còn tuỳ thuộc vào tâm trạng của tôi”
Thực ra Vân Ngọc Hân không thế nhẫn nại được nữa.

Cô ta kích động đứng trước người đàn ông, cảnh cáo: “Ông nên nhớ rõ, tôi là chủ của ông, ông phải nghe lời của tôi chứ không phải tự ý quyết định.

‘Vân Ngọc Hân la hét.

Tên bắt cóc vốn dĩ bực tức trong lòng, bây giờ lại càng nổi điên vì dáng vẻ kiêu ngạo và đầy thách thức của Vân Ngọc Hân, ông ta đứng dậy, tóm chặt lấy đầu tóc của cô ta rồi liên tiếp kéo về sau.

Tên bắt cóc kéo cô ta đến chiếc ghế, đẩy cô ta ngồi lên, thuận tay rút chiếc thất lưng ra, trói chặt hai tay cô ta ra phía sau, buộc vào chiếc ghế tựa.

“Tôi chán cô lâu rồi! Cô là đồ ăn hại, hại tôi mất đi một thuộc hạ, tôi giúp cô có được một khoản dư, mà cô lại chậm chạp lề mề không đưa cho cho tôi tôi còn chưa tính, lại còn dám ở đây ra điều kiện với tôi! Hai tỉ? Cô có móc ra được bảy nghìn tỷ hay không? Vài xu tôi còn không nhìn thấy, lại còn khoác lác là chủ thuê này nọ rồi tỏ thái độ trước mặt tôi?”
Vân Ngọc Hân nó tức đưa hai tỉ cho ông!”
“Mày tưởng tao bị ngu à, không phân biệt được năm mươi tỉ với hai tỉ cái nào có giá trị hơn à?”
Đúng vậy, ông ta sớm đã không còn niềm tin với Vân Ngọc Hân rồi.

“Ông nhanh chóng g**t ch*t hai đứa trẻ đi.”
Ông ta cảm thấy Vân Ngọc Hân là một tai hoạ.

Ngày ngày lải nhải quấy rầy bên tai ông ta, ông ta đã muốn g**t ch*t cô ta từ lâu rồi!
‘Vân Ngọc Hân nhìn thấy ý định giết người trong mắt ông ta, vô cùng khiếp đảm: “Không phải ông định giết tôi đấy chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1025: 1025: Chương 1021


“Thế nào? Cô cho rằng tôi không dám giết cô à? Muốn giết cô còn không phải dễ như trở bản tay à?”
Tên này là Vân Ngọc Hân tìm thấy trong giới xã hội đen.

Trong giới xã hội đen, tàn sát lẫn nhau là việc quá đổi bình thường.

Vì tư lợi mà trừ khử lẫn nhau.

Người đàn ông nói: “Tôi cảnh cáo cô, bây giờ ở bên ngoài cô cũng là tội phạm bị truy nã, hiện tại cô mất tích, nhưng một khi phía cảnh sát bắt được, toàn bộ mấy chuyện mà cô làm đều bị vạch trần, thì cô cũng phải rơi vào con đường chết thôi! Hoặc là, cô phối hợp với tôi, chúng ta cùng nhau lấy mười bảy ngàn năm trăm tỷ tôi còn có thế tốt bụng cho cô lên chung thuyền, đưa cô ra nước ngoài chạy thoát thân! Nhưng nếu cô không nghe lời, không thành thật, tôi sẽ giải quyết cô ngay bây giờ!”
‘Vân Ngọc Hân đương nhiên hiểu mấy trò liều lĩnh như thế này, nếu ông ta đã dám nói ra mấy lời này thì chắc chẩn cũng sẽ dám làm.

Trước kia Vân Ngọc Hân thuê ông ta bắt người, ông ta còn nghĩ là ai đó, kết cục, một người là công chúa nhỏ nhà họ Bạc, một người là cậu chủ nhỏ nhà họ Cung.

Bảy nghìn tỷ?
Mạng của hai đứa trẻ chỉ đáng giá bảy nghìn tỷ thôi sao?
Bây giờ, vì người phụ nữ này mà đắc tội đến hai gia tộc lớn, liên luy ông ta phải chịu cảnh bị động như vậy, nếu không giết cô ta thì thật khó để giải tỏa nỗi hận tríng lòng ông ta Có điều, bây giờ đi đến nước này rồi, vốn dĩ đã không còn đường quay đầu lại.

Đã đâm lao thì phải theo lao thôi.

Vân Ngọc Hân nói: “Thả tôi ra, ông trói tôi làm gì? Tôi là con tin của ông sao?”
Người đàn ông cho cô ta một cái tát trời giáng.

Hai đứa trẻ đang đợi tiền chuộc nên không đánh được.

Chẳng lẽ không đánh người phụ nữ này được sao?
Tên bất cóc lập tức lộ ra vẻ mặt hung ác: “Cô thứ diễu võ dương oai với tôi tiếp xem, không ngoan ngoãn thì tôi sẽ xử lý cô ngay lập tức”
‘Vân Ngọc Hân nhanh chóng bình tĩnh trở lại Cô ta biết mấu chốt vấn đề, đối đầu với loại người như thế này hoàn toàn không có lợi cho cô ta ‘Vân Ngọc Hân giấy giụa một hồi, quần áo sớm đã bị xé rách vài chỗ, lộ ra bờ vai trắng nốn nà thơm tho.

Người đàn ông nhìn bờ vai cô ta, ánh mắt đột nhiên thay đổi.

Vân Ngọc Hân rất nhanh đã nhìn thấy được sự thay đối trong ánh mắt ông ta, miên man suy nghĩ, đột nhiên lộ ra vẻ mặt đáng thương: “Anh Nam… em biết sai rồi..

Sau này, em sẽ nghe lời anh, được không, anh đừng trói em nữa, đau..”
Giọng điệu của cô ta vô cùng quyến rũ Không biết vì sao toàn thân người đàn ông có chút nóng bức.

Ở nơi hoang vu này, lúc nãy lại nhâm nhi chút rượu.

Ăn no rửng mỡ.

Câu nói quả thật không sai Hiển nhiên trong ánh mắt của Tưởng Thạch Nam có chút mất bình tĩnh rồi.

Nhưng vẫn giữ lại một chút lý trí nói: “Bây giờ cô mới biết nói năng mềm yếu à?”
“Không phải là do em nhất thời nóng vội sao… Bây giờ em biết sai rồi.”
“Cô đừng nghĩ đến chuyện tôi sẽ thả cô ra! Ai biết được cô có chịu an phận hay chưa, làm sao tôi biết được thả cô ra rồi cô có lộ ra bản chất thật hay không”
Đôi mắt Vân Ngọc Hân đột nhiên đỏ lên đẫm lệ, tủi thân nhìn chäm chảm, dáng vả đáng thương.

“Nhưng mà… anh Nam, em lạnh lảm..”
Vân Ngọc Hân nói: “Cho dù anh trói em thì cũng phải đưa em lên xe, đắp cho em tấm chăn chứ, có được không?”
Tưởng Thạch Nam nhíu mày, đột nhiên cúi xuống, ôm cô ta vào trong lòng.

‘Vân Ngọc Hân cố tình quyến luyến ông ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1026: 1026: Chương 1022


Cơ thể ấm nóng khiến cho người đàn ông càng không thể kiềm chế được.

Ông ta bế Vân Ngọc Vân ra khỏi cửa cuốn, đưa cô ta lên xe.

‘Vân Ngọc Hân ngã trên ghế xe, ông ta tuỳ tiện ném cho cô chiếc chăn bông.

Vân Ngọc Hân ngại ngùng nói: Anh Nam, anh không lạnh sao? Anh không lên đây với em à?”
“Dù sao hôm nay cũng không có kết quả, chỉ bằng anh nghỉ ngơi một chút, để cho đám thuộc hạ canh giữ tụi nhỏ là được rồi”
Ý tứ sâu xa trong lời nói của Vân Ngọc Hân đã được lộ rõ.

Tưởng Thạch Nam ngầm hiểu.

Người phụ nữ này, muốn dâng hiến cơ thế của mình để làm hài lòng ông ta!
Tưởng Thạch Nam ngoảnh đầu trừng mắt nhìn về phía ghế lái, hai tên thuộc.

hạ ngồi trên ghế lái chính và phụ lái cũng hiểu được ánh mắt ra hiệu của đại ca, ngay lập tức trèo xuống xe.

Người đàn ông lên xe, đóng cửa xe lại, tiện tay đóng chốt.

Hai tên thuộc hạ lui sang một bên, nhìn chiếc xe đột ngột lắc lư.

Bọn chúng ngồi xổm sang một bên hút thuốc, ganh tị đến đỏ mắt.

“Đại ca thật là có phúc lớn!”
“Còn không phải sao? Ngôi sao lớn tự hiến dâng thân mình, mỹ nữ xinh đẹp như vậy, thật không biết có mùi vị như thế nào!”
“Ha ha ha! Mày vội làm cái gì? Đồ đại ca chơi thừa, không phải là của chúng ta sao?”
Hai tên đưa mắt nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

“Bên ngoài đang lạnh, chúng ta vào trong trước đi!”
“Cũng được, đứng ở đây chỉ có đỏ mắt”
Hai tên nhanh chóng vào nhà kho, đóng chặt cửa cuốn.

Bên ngoài, chiếc xe lắc lư một hồi rồi đột ngột dừng lại Ngay sau đó, có một tiếng “bùm’ và tiếng súng vang lên.

Tiếng súng im bặt vang lên trong vùng đất hoang vu khó tiếp cận này, căn bản cũng không ai để ý đến.

Trong xe.

‘Vân Ngọc Hân năm co quảp trong chiếc váy xộc xệch, cô ta cầm chiếc súng lục trong tay đến chết lặng cả người, mồ hôi nhễ nhại.

Trên ghế ngồi, Tưởng Thạch Nam cũng thất kinh, ông ta bị bản một phát vào bụng, máu me be bét.

Lúc nãy, Vân Ngọc Hân tranh thủ lúc Tưởng Thạch Nam không chì đến khẩu súng bên cạnh, nhanh chóng nạp đạn, bản một phát lên người ông ta!
Khoảnh cách gần như vậy, Tưởng Thạch Nam đến cả cơ hội trốn thoát còn không có thì đã bị bản một phát!
Vân Ngọc Hân định thần trở lại, ý thức được bản thân đang mở súng, cũng bị doạ đến mất trí.

Cô ta căn bản đã không còn con đường lùi rồi.

Ban đầu cô ta là chủ thuê của người đàn ông này.

Kết quả, người đàn ông này lại hoàn toàn không nghe lời của cô ta.

Điều này đã phá vỡ kế hoạch của cô ta một cách nghiêm trọng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, nếu ông ta thật sự xử lý cô ta, không phải cô ta phí công vô ích sao.

Dù gì cũng có sự nghiệp diễn xuất nhiều năm như vậy, cô ta cũng đã từng đóng qua vài cảnh trộm cướp, cũng đã từng thấy máu nhân tạo, nhưng máu thật làm sao có thể so sánh với nhân tạo?
Rất nhanh, cô ta đã ngửi thấy mùi máu tanh rất nồng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1027: 1027: Chương 1023


Cho dù như thế Vân Ngọc Hân vẫn dùng tốc độ nhanh nhất để bình tĩnh trở lại, thở gấp, ánh mắt vẫn gất gao nhìn chảm chẳm người đàn ông.

“Mẹ kiếp…”
Nam Tưởng Thạch cúi đầu xuống, cẩn thận che bụng, xoè tay ra, lòng bàn tay đây máu, trong lòng đột nhiên dâng trào!
Ông ta cay đắng nhìn trừng trừng Vân Ngọc Hân, tức giận gầm lên: “Cô còn dám tính toán tôi sao?”
Nói rồi, ông ta lao về phía Vân Ngọc Hân.

Vân Ngọc Hân vừa hét lên một cách cuồng loạn, vừa giơ súng bần Tưởng Thạch Nam một cách bừa bãi!
“Bùm!”
“Bùm!”
“Bùm bùm!”
Bản liên tiếp bao nhiêu phát súng, Vân Ngọc Hân cũng không biết, độ giật của súng có phần ngoài dự đoán của cô ta, cổ tay cô ta tê dại Đến khi cô ta mở mắt ra lần nữa, Tưởng Thạch Nam đã năm ở dưới chân cô ta, hai mắt mở to, không nhúc nhích nữa!
Người đàn ông này đã chết dưới họng súng của cô tai Cô ta giết người rồi!
‘Vân Ngọc Hân nghĩ đến việc cô ta đã giết người thì lại càng suy sụp hơn, cô ta duôi chân ra và đá Tưởng Thạch Nam một cách bừa bãi.

“Đừng qua đây!”
Lần đầu tiên cô ta giết người, cũng biết sợ hãi chứ.

Mãi một lúc sau cô ta mới bình tĩnh trở lại, bỏ súng vào trong đồ lót, vội vàng chà phần máu dính trên tay vào tấm giẻ lau bên cạnh.

Máu của Tưởng Thạch Nam nhanh chóng chảy lên trên chỗ ngồi, nhuộm đỏ cả đệm ghế.

Cô ta không dám thăm dò hơi thở, lại càng không dám chạm vào người ông ta, nhưng nhìn đồng tử đã giãn ra, cô ta ngay lập tức biết rằng người đàn ông này đã chết rồi!
‘Vân Ngọc Hân vừa khóc vừa nhặt quần áo mặc lên người.

Trong xe dần dần bị mùi máu tươi bao phủ.

Cô ta nhảy ra khỏi xe, cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành.

‘Vân Ngọc Hân vừa ảo não vừa hối hận!
Lúc đó cô ta đúng là bị ma ám, vì một Bạc Tuấn Phong, tính toán từng bước, nhưng từng bước đều thất bại!
Cô ta cũng chưa từng nghĩ đến việc dừng lại, nhưng khi cô ta muốn dừng lại thì đã quá muộn Từ lúc Lâm Tĩnh Anh nghe thấy cuộc điện thoại của cô ta và từ lần giết người diệt khẩu thất bại, thì cô ta đã không thể quay đầu lại!
Tất cả đều do người phụ nữ đó gây ra!
Vân Giai Kỳ!
Là Vân Giai Kỳ!
Nếu không phải cô ta từ thủ đô trở về, Vân Ngọc Hân nhất định sẽ không phải rơi vào bước đường này!
Tất cả những điều này là do cô ta gây ra!
Là cô ta đáng chết!
‘Vân Ngọc Hân hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng thở ra được hết hơi thở.

ngột ngạt trong lồng ngực, cô ta lấy một chiếc vali từ trong cốp xe ra, bước đến cửa cuốn, cửa vừa mở ra thì bước vào.

Ngay khi cô ta bước vào, tất cả thuộc hạ đều sững sờ.

Tất cả đều cho rằng Vân Ngọc Hân và Tưởng Thạch Nam đang làm chuyện tốt, kết quả là tất cả đều chết lặng khi nhìn thấy cả người Vân Ngọc Hân bê bết máu mà bước đến.

Máu trên người cô ta từ đâu ra?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1028: 1028: Chương 1024


‘Vân Ngọc Hân hất hàm lên và tuyên bố với bọn họ: “Tưởng Thạch Nam đã chết”
Một bầu không khí tĩnh lặng.

Không ai nghĩ rằng Tưởng Thạch Nam lại đột ngột chết.

Ngay sau đó, Vân Ngọc Hân nói cho bọn họ câu trả lời “Tưởng Thạch Nam bị tôi giết!”
“Cái gì?”
Vài thuộc hạ lòng đầy căm phân đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói với ‘Vân Ngọc Hân: “Cô thực sự đã g**t ch*t đại ca của chúng tôi sao?”
“Gan cô lớn thật đấy!”
“Đừng qua đây!” Vân Ngọc Hân chĩa súng về phía bọn họ, gắn từng chữ “Tôi biết, các người có rất nhiều người, muốn giết một mình tôi, đơn giản biết bao nhiêu, tuy nhiên, Tưởng Thạch Nam đã chết, nếu các người giết tôi, ông ta cũng sẽ không thể sống lại! Bây giờ, các người chỉ có hai sự lựa chọn!”
Cô vừa nói vừa ném chiếc vali trong tay xuống đất “Ở đây, có mười bảy tỷ rưỡi tiền mặt! Lựa chọn thứ nhất, ai trong các người muốn rời đi, thì cầm lấy số tiền này rồi lập tức rời đi! Tôi nghĩ răng, các người đi theo Tưởng Thạch Nam cũng không có nhiều tiền đến vậy! Mười bảy tỷ rưỡi, các người có thể rời đi ngay lập tức”
Tất cả mọi người đều không nói gì, mà nhìn chăm chăm vào Vân Ngọc Hân.

‘Vân Ngọc Hân lại nói: “Lựa chọn thứ hai, từ nay về sau, các người phải nghe lời tôi! Đợi sau khi xử lý xong xuôi việc ra nước ngoài, tôi sẽ chia cho các người bảy trăm tỷ! Bảy trăm tỷ, dù có đi theo Tưởng Thạch Nam cả đời cũng không có được nhiều tiền như vậy!”

‘Vân Ngọc Hân nói xong thì ngay lập tức nhìn bọn họ.

Mặc dù biểu hiện rất bình tĩnh nhưng trong lòng cô ta lại vô cùng bối rối.

Những người này đều là kẻ liều mạng, đối đầu với những người như vậy, tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi.

Nhưng Tưởng Thạch Nam đã chết.

Những người này đã như rắn mất đầu.

Hoặc là, lấy tiền và cút đi.

Hoặc là, nghe cô ta điều khiển!
“Người đàn bà xấu xa này, đúng là rất có thủ đoạn!” Một người trong số đó tiến lại gần một chút, dùng chân móc vali lên, rồi đến bên cạnh, ngồi xổm xuống mở ra, quả thực là một vali tiền giấy đỏ.

Những gì cô ta nói là sự thật.

“Các người cho răng tôi nói dối sao? Mười bảy tỷ rưỡi này, tùy ý muốn làm gì cũng được.

Bây giờ tôi có sự sắp xếp của riêng mình, nếu như các người muốn nhiều tiền hơn thì ngoan ngoãn theo tôi!”
‘Vân Ngọc Hân cũng nói cũng vì bất đắc đ* mới g**t ch*t Tưởng Thạch Nam.

Ông ta tự có quyết định riêng và những quyết định đó sẽ đẩy tất cả chúng ta đến đường cùng! Tôi không có nhiều thời gian để tiếp tục dây dưa như vậy nữa, cho dù bên đó có bỏ ra mười bảy ngàn năm trăm tỷ thì các người có còn mạng để tiêu không?”
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Tôi muốn Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong! Lấy mạng của hai đứa trẻ này đi đổi lấy mạng của bọn họ! Tôi không cần mười bảy ngàn năm trăm tỷ kia, Vân Ngọc Hân này bị người phụ nữ kia hại thành như vậy rồi, tôi muốn mạng của cô ta! Tôi muốn cô ta và Bạc Tuấn Phong phải xuống mồ cùng tôi”
Một đám người nhìn nhau.

Bọn họ đột nhiên dọn vali, nói với Vân Ngọc Hân: “Coi như cô có dũng khí!”
Một người trong số họ nhấc hành lý định rời đi, nhưng bị người khác kéo lại.

“Lão Tứ, cậu làm cái gì vậy?”
“Cầm tiền chạy lấy người! Như thế nào, không phải các người thật sự muốn bán mạng cho người phụ nữ độc ác g**t ch*t đại ca này chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1029: 1029: Chương 1025


Một đám người vây quanh hắn, đè thấp giọng nói.

“Các anh em cũng không muốn”
“Không đi theo người phụ nữ này, chỉ có mười bảy tỷ rưỡi mà cậu đã thỏa mãn rồi sao?”
“Chuyện đến nước này, tất cả mọi người đều như châu chấu đứng chung một thuyền, ai không phải đến bước đường cùng? Cậu cầm khoản tiền này, có thể đi đâu? Cao chạy xa bay sao?”
“Cậu trốn không thoát đâu! Chỉ có đợi ngày hôm sau, vượt biên từ cảng ra nước ngoài!”
“Đúng vậy! Cậu đừng xúc động nhất thời, đại ca đã chết, chúng ta không thể nuốt được cục tức này!”
Lão Tứ thấy không đúng hỏi lại: “Làm sao các người biết mà bán mạng cho.

người phụ nữ này như vậy, hơn nữa chắc gì cô ta hứa hẹn thì chắc chắn sẽ giữ lời! Không đúng, đến lúc đó kết cục của chúng ta cũng sẽ giống với của đại ca mà thôi!”
“Đại ca chết là do xem thường cô ta! Lần này, chỉ cần chúng ta nâng cao đề phòng, còn có thể để một người phụ nữ dắt mũi đi sao?”
“Đúng vậy!”
Vài người nghiễm nhiên cũng hơi do dự.

Bọn họ đi theo Tưởng Thạch Nam nhiều năm như vậy, mặc dù Tưởng Thạch Nam cũng không tính là hào phóng với anh em bọn họ, nhưng ít nhiều gì cũng có chút tình cảm.

Hiện giờ Tưởng Thạch Nam bị lật thuyền trong mương, vây cánh bị một người phụ nữ trói gà không chặt xử lý, làm cho bọn cảm thấy xui xẻo.

Nhưng hôm nay mọi chuyện đã đi được nửa đường, nếu buông tay mặc kệ, quả thật cũng không ổn lắm “Được! Tôi nghe các người lần này! Ai bảo tôi là em cơ chứt”
“Làm xong lần này, chúng ta sẽ giải nghệ, Lão Tứ, không phải cậu có vợ rồi à, đến lúc đó cậu có tiền, ra nước ngoài mua biệt thự để vợ cậu ở, sinh cho cậu đứa bé bụ bẫm”
Vân Ngọc Hân nhìn thấy bọn họ thương lượng một lúc lâu mới hỏi: “Rốt cuộc các người đã suy nghĩ xong chưa?”
“Suy nghĩ xong rồi!”
Vài người nhìn về phía Vân Ngọc Hân đàm phán nói: “Cô nhớ cho kỹ, bảy trăm tỷ mà cô đã hứa với chúng tôi, đến lúc đó đừng có mà nói không giữ lời!”
Vân Ngọc Hân cười lạnh nói: “Tôi còn muốn dựa vào các người để vượt biên sang nước ngoài, nếu nói không giữ lời, tôi còn có kết cục tốt đẹp sao?”
Đám người này vừa nghe xong, thì lập tức đạt được thoả thuận với Vân Ngọc Hân: “Vậy được, kế tiếp, chúng ta cứ dựa theo kế hoạch của cô để làm!
Sau khi làm xong việc, bảy trăm tỷ một đồng cũng không được thiếu.”
“Đã biết!” Vân Ngọc Hân không kiên nhãn trả lời: “Nhốt hai đứa nhóc này vào phòng.

Buổi tối ngày mai, chúng ta chuẩn bị di chuyển con tin”
Sáng sớm.

Bên kia đột nhiên không có tin tức.

‘Vân Giai Kỳ vẫn không đợi được điện thoại.

Gô trở lại bệnh viện, Bạc Tuấn Phong vẫn chưa tỉnh lại.

Bạc Tiêu Dương và Tiểu Vũ Minh hơi mệt mỏi, chợp mắt một lát ở trên sô pha, mà Cung Chiến vẫn ngồi trông ở trước giường, nhìn thấy Vân Giai Kỳ đã trở về, thì khẩn trương hỏi: “Bên kia có liên lạc với cô không?”
‘Vân Giai Kỳ lắc đầu: “Không có”
Sắc mặt Cung Chiến lại trầm xuống.

Vân Giai Kỳ đi đến trước mặt anh ta, đột nhiên đưa một gói đồ cho anh ta.

Bên trong là một ít đồ ăn cô mua từ cửa hàng tiện lợi.

“Chắc là đói bụng rồi! Trông cả đêm, vất vả rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1030: 1030: Chương 1026


Cung Chiến tùy tiện lấy một cuộn cơm từ trong túi ra, cần một miếng, không biết vì sao, anh ta đột nhiên nghĩ đến giờ phút này Cung Bắc đang bị nhốt trong chưồng chó, cả người đầy thương tích, không được ăn uống, thì anh ta lập tức cảm thấy nhai cơm như nhai sáp, vốn đ* không có khẩu vị Mặt Cung Chiến không biểu cảm đặt cuộn cơm lên bàn trà, lông mày nhíu lại, thất thần nhìn ra ngoài cửa số.

‘Vân Giai Kỳ nhìn Cung Chiến, thấy anh ta không ăn nữa, biết anh ta đau lòng cho Cung Bắc, nên không thể tiếp tục ăn nữa.

Cung Chiến vẫn luôn im lặng Anh ta không giỏi thể hiện cảm xúc của mình, nhưng sự lo lắng của anh ta dành cho Cung Bắc vẫn luôn thể hiện rõ trong ánh mắt.

Vân Giai Kỳ cảm thấy có chút áy náy, nói: “Là do em đã không chăm sóc tốt Cung Bắc”
Cung Chiến nhìn cô, thấy cô đang chậm rãi ăn, dáng vẻ đầy bế tắc và bất lực Thực ra cô không cảm thấy thèm ăn, nhưng để bổ sung năng lực, cô chỉ đành vô cảm nhét thức ăn vào miệng.

Làm sao anh ta nỡ trách cô đây.

Cô cũng bị thương nặng, còn lâu mới có thể tự di chuyển, cả Mạn Nhi và Cung Bắc đều xảy ra chuyện, cô không được nghỉ ngơi dù một giây một phút nào, sao anh lại có thể nhẫn tâm trách cứ cô được.

Người phụ nữ yếu ớt khiến người khác thấy vô cùng xót xa đây chính là em gái của anh ta, cũng chính là mẹ ruột của Cung Bắc.

Anh ta đâu thể chỉ trích cô ấy được.

Cung Chiến lên tiếng: “Anh không trách em”
Vân Giai Kỳ có chút ngạc nhiên nhìn anh ta Cung Chiến nói tiếp: “Suốt bao năm nay anh chưa từng làm tròn một bổn của một người cả.”
Gương mặt Vân Giai Kỳ liền cứng đờ.

Cung Chiến tiếp tục nói: “Cha và anh có nhắc đến em, về thân thế của em, anh cũng hiểu đôi chút rš Vân Giai Kỳ kinh ngạc vô cùng Cung Dận và Cung Chiến từng nói về thân thế của cô ư?
“Ông ta đã nói gì?”.

Đam Mỹ Hài
“Không có gì.

Nhưng mà…” Cung Chiến ngừng một chứt: “Anh biết, em không phải con hoang gì cả, em là em gái của anh”
Vừa nói, anh ta vừa nhướng mắt nhìn Vân Giai Kỳ: “Nhiều năm nay em đã chịu thiệt thòi rồi”
Không biết vì sao, một câu nói ngắn ngủi như thế này lại khiến cô bỗng trào nước mắt.

Cô biết thái độ của Cung Chiến đại diện cho việc anh ta đã chấp nhận sự tôn tại của cô.

Anh ta đã chấp nhận sự thật rằng cô chính là em gái của mình.

‘Vân Giai Kỳ lại cho rằng Cung Chiến vì muốn bảo vệ Mộng Yến Mi nên không chịu thừa nhận cô.

Thái độ trong câu này của anh ta không có nghĩa là Cung Chiến đã thừa nhận cô.

Sống mũi cô cay xè.

Vân Giai Kỳ cúi đầu, bướng bỉnh cản chặt môi, hai mắt đỏ ửng, một làn nước trong vắt bao phủ lấy đôi mắt cô.

Cung Chiến nhíu mày, anh ta biết cô đang cảm thấy uất ức, liền thử vươn tay ra thăm dò, anh ta chậm rãi mở lòng bàn tay ra, chạm nhẹ lên đầu cô, thấy cô không kháng cự, anh ta liền võ nhẹ đầu cô an ủi Lòng bàn tay Cung Chiến rất ấm áp.

Vân Giai Kỳ cố nén nước mắt, cô nâng tâm mắt lên, nở một nụ cười với anh †a: “Anh yên tâm, em sẽ không khiến nhà họ Cung khó xử đâu.

Cung phu nhân không chịu nhận em, em cũng sẽ không gây ra bất cứ rắc rối gì cho nhà họ Cung”
Trái tim của Cung Chiến dường như bị xuyên thủng sau câu nói ấy.

Không hiểu tại sao những lời nói của cô lại khiến anh ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Mộng Yến Mi không chấp nhận Vân Giai Kỳ là vì bà ta có lập trường riêng của bà ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1031: 1031: Chương 1027


Nhưng đối với Cung Chiến thì khác, anh ta bằng lòng chấp nhận cô em gái này.

Cô ấy đâu có lõi lầm gì Cô ấy chỉ là một người vô tôi, cô ấy cũng chỉ là người bị hại.

Cung Chiến không biết tiếp theo đây sẽ phải làm sao.

Anh ta rất muốn nghe Vân Giai Kỳ gọi một tiếng “Anh ơi”.

Hồi Cung Chiến còn nhỏ, khi Mộng Yến Mi mang thai Cung Phi, anh ta vẫn luôn mong răng đứa trẻ đó sẽ là một bé gái.

Anh ta thích có em gái Nhưng khi Cung Phi ra đời đã hoàn toàn đập tan sự kỳ vọng có một người em gái của anh ta Nhưng giờ đây, cuối cùng anh ta cũng có một người em gái rồi, tuy nhiên anh ta lại chưa bao giờ làm tròn bổn phận của một người anh trai, vậy liệu cô có còn muốn nhận anh ta là anh trai nữa không?
Đúng lúc Cung Chiến còn đang miên man suy nghĩ, nhạc chuông của điện thoại di động phá vỡ sự im lặng.

Vân Giai Kỳ liền nghe máy, giọng nói Vân Ngọc Hân ở đầu dây bên kia vang lên: “Vân Giai Kỳ, là tôi đây”
Bạc Tiêu Dương và Tiểu Vũ Minh đột ngột tỉnh giấc.

Hai người bọn họ hiến nhiên còn đang ngủ say, nhưng khi tiếng chuông điện thoại vang lên, bọn họ liền choàng tỉnh, lập tức trở nên tỉnh táo, bước đến phía sau Vân Giai Kỳ, nhưng không nói bất cứ lời nào.

Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân, cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện rồi! Tiền tôi đã chuẩn bị xong rồi, số tiền này đủ để cô sống vô lo vô nghĩ cả đời, vinh hoa phú quý tha hồ mà tận hưởng! Thế nào, bao giờ thì giao dịch?”
“Tôi gọi cho cô đế thông báo cho cô biết giao dịch giữa hai chúng ta sẽ bị hủy bỏ!”
Vân Giai Kỳ nhất thời không có phản ứng gì Một lúc sau cô mới mở miệng được, giọng nói dường như lạc đi: “Hủy bỏ giao dịch ư? Tại sao?”
“Cô tưởng rằng tôi thèm mấy đống tiền lẻ đó của cô lắm?”
Đó là lý do sao?
Nghe thấy giọng nói của Vân Ngọc Hân, Bạc Tiêu Dương liền nghiến răng căm phẫn.

Cô ta nói 150 tỷ là “mấy đồng tiền lẻ” sao?
Cô ta đang đùa cợt cái quái gì vậy!
Vân Giai Kỳ lại nói: “Vân Ngọc Hân! Cô muốn đem tôi ra làm trò cười sao?
Người lúc đầu nói muốn có tiền là cô, bây giờ người nói hủy bỏ giao dịch cũng là cô! Rốt cuộc cô đang nghĩ cái quái gì vậy hả?”
“Người đang ở trong tay tôi, tôi muốn đưa ra yêu cầu gì thì đưa! Nếu như cô không cam lòng thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện gặp lại hai đứa nhỏ nữa!”
Vân Giai Kỳ nuốt nước miếng nói: “Cô nói đi, rốt cuộc cô muốn gì? Chỉ cần tôi có thể đáp ứng, tôi nhất định sẽ đáp ứng cho cô.”
Vân Ngọc Hân nói rành rọt từng chữ một: “Tôi muốn cô lấy tính mạng của mình và Bạc Tuấn Phong để đổi lấy hai đứa nhỏ”
Bạc Tuấn Phong trợn tròn mắt.

‘Yêu cầu này của Vân Ngọc Hân quá vô lý.

Thấy Vân Giai Kỳ im lãng, Vân Ngọc Hân lại nói: “Chẳng lẽ cô không thương hai đứa nhỏ sao? Sáng ngày mai tôi sẽ gửi cho cô địa điểm thực hiện giao dịch, cô và Bạc Tuấn Phong đều phải có mặt! Một người đổi lấy một người! Thiếu một ngòi cũng không được, nghe rõ chưa? * “Ngoài ra, chuẩn bị 15 tỷ tiền mặt cho tôi nữa!”
‘Vân Giai Kỳ bật cười chế giễu: “Ô kìa, không phải cô vừa nói không thèm để ý đến mấy đồng bạc lẻ của tôi sao?”
“Bớt nói nhảm đi! Tôi muốn gì cô đều phải đưa cho tôi! Cô cũng đâu phải không có nổi 15 tỷ đâu! Đối với cô mà nói, số tiền đó chăng qua chỉ một cọng rơm hạt cỏ mà thôi, đúng chứ? 150 tỷ cô còn chuẩn bị được thì 15 tỷ đã là cái thá gì!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1032: 1032: Chương 1028


So với lúc trước hùng hổ đòi cô đưa 150 tỷ, thì nay Vân Ngọc Hân lại chỉ yêu cầu cô đưa 15 tỷ tiền mặt, điều đó đã chứng tỏ cô ta đã suy nghĩ vô cùng thấu đáo.

T50 tỷ tiền mặt là một số tiên quá lớn.

‘Vân Ngọc Hân không tự tin rằng có thể mang được hết số tiền đó đi.

Nhưng 15 tỷ tiền mặt thì khác, vừa đủ để cô ta có thể nắm chắc trong tay.

Cho dù Vân Giai Kỳ ăn nói lung tung, không lấy được 15 tỷ thì nhà họ Bạc vẫn dư sức có được 15 tỷ!
Thậm chí ngay cả khi không có 15 tỷ, thì mục tiêu cuối cùng của Vân Ngọc Hân chính là Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong.

‘Vân Ngọc Hân cũng không nói quá nhiều với Vân Giai Kỳ.

Xem ra cô ta vô cùng thận trọng, biết nhiều lời cũng vô ích, sau khi đưa ra những điều kiện này, liền lạnh lùng cúp điện thoại.

Vân Giai Kỳ thậm chí còn chưa kịp hỏi cô ta địa điểm và thời gian giao dịch.

“Cô ta có ý gì vậy?” Cung Chiến nhìn Vân Giai Kỳ: “Rốt cuộc cô ta muốn gì?”
Bạc Tiêu Dương đáp: “Trao đổi con tin?”
Vân Giai Kỳ nói: “Xem ra mục tiêu của Vân Ngọc Hân rất rõ ràng, cô ta muốn nhảm vào em và Bạc Tuấn Phong”
Bạc Tiêu Dương lại nói: “Cô định đồng ý với điều kiện của cô ta sao! Cô.

.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia |||||
đồng ý trao đổi con tin sao?”
‘Vân Giai Kỳ đáp: “Cung Bắc đang rơi vào nguy hiểm! Mọi người cũng nhìn thấy cuộc gọi video đó rồi, nếu tiếp tục kéo dài hơn nữa, thì cho dù bọn họ.

không giết con tin thì với thể chất của thẳng bé e rằng sẽ lành ít dữ nhiều: Trong môi trường đó, Cung Bắc chắc chản sẽ bị nhiễm vi trùng và mắc bệnh.

“Dù sao đi chăng nữa, để có thể đưa được Cung Bắc quay trở về, cuộc giao dịch này cũng đáng giát”
Bạc Tiêu Dương nói: “Đừng đi!”
Một người phụ nữ yếu ớt như Vân Giai Kỳ, cùng với một Bạc Tuấn Phong vẫn chưa tỉnh lại, rõ ràng Vân Ngọc Hân muốn cùng bọn họ cá chết lưới rách, đồng quy vô tận!
Nếu như bọn họ đi thì chắc chắn chỉ có một con đường chết!
Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Nếu như tôi không đi thì biết phải làm sao đây? Lẽ nào cậu muốn tôi trơ mắt nhìn Mạn Nhi và Cung Bắc cứ vậy mà chết trong tay ‘Vân Ngọc Hân sao? Bây giờ cô ta điên rồi, phát rồ rồi, chuyện gì cô ta cũng dám làm! Cô ta biết rằng bản thân đã không còn đường lui nữa, vì thế một khi chọc giận cô ra, chắc Mạn Nhi và Cung Bắc sẽ bị g**t ch*t!”
Hai từ cuối cùng vô cùng nặng nề Điều khó giải quyết ở đây chính là mục tiêu của những bọn bắt cóc thường là tống tiền.

Điều này có nghĩa là chí ít ra bọn họ còn có thể đàm phán.

Nhưng Vân Ngọc Hân thì không giống như vậy.

Cô ta vô cùng căm hận Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong, vì vậy nếu như bọn họ không xuất hiện, Cung Bắc và Mạn Nhi sẽ rơi vào nguy hiểm Cung Bắc nói: “Báo cảnh sát đi!”
Anh ta không thể dương mắt nhìn Vân Giai Kỳ đi vào chỗ chết Một khi đến đó e là sẽ không còn đường về.

Anh ta tuyệt đối sẽ không để Vân Giai Kỳ đi trao đổi con tin!
Vân Giai Kỳ đáp: “Anh điên rồi sao? Nếu như bây giờ báo cảnh sát, nói không chừng sẽ làm kinh động đến giới truyền thông, đến lúc đó Mạn Nhi và g lẽ không suy nghĩ đến bản thân mình sao?” Sắc mặt Cung Chiến hiện rõ sự phẫn nộ: “Em cam tâm bước vào chỗ chết sao?”
Vân Giai Kỳ đáp: “Tất cả là do em đã không bảo vệ tốt Mạn Nhi và Cung Bắc, là em nợ mọi người, vì vậy em phải đi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1033: 1033: Chương 1029


“Thế những người nợ em thì sao?”
Cung Chiến lo lắng ôm lấy vai cô: “Có biết bao nhiêu người thiếu nợ em, anh cũng cũng nợ em, vậy thì ai bồi thường cho em đây?”
Vân Giai Kỳ kinh ngạc mở to mắt, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Hứa với anh, tuyệt đối không đến đi dương mắt nhìn em đi vào chỗ chết được”
Cung Chiến nói: “Anh không thể Bạc Tiêu Dương nói: “Cho dù chúng ta không báo cảnh sát, thì cũng không có nghĩa chúng ta chỉ còn mỗi con đường đó.



ppjpg


‘Vân Giai Kỳ bỗng căng thẳng: “Tiểu Vũ Minh, con đi đâu đấy?”
“Con có chút buồn bực.


Tiểu Vũ Minh đáp: “Con đi ra ngoài hít thở không khí”

Vân Giai Kỳ dặn dò: “Con đừng đi xa quá nhé.


“Vâng”
Tiểu Vũ Minh bước ra khỏi cửa, nhưng lại đi thẳng về phía thang máy.

Cậu bé đi xuống hầm để xe, bỗng nhìn thấy Tân Khải Trạch đang ngồi ở bên trong xe.

Anh ta đang nghỉ ngơi trên xe.

Hai ngày nay anh Tân Khải Trạch đều túc trực ở bệnh viện, khi buồn ngủ sẽ vào trong xe ngủ một giấc.

Tiểu Minh Vũ đi đến bên cạnh xe, gõ cửa xe Tân Khải Trạch lập tức tỉnh giấc.

Anh ta ngồi dậy, ngạc nhiên nhìn Tiểu Minh Vũ: “Cậu chủ nhở?”
“Là cháu đây.


Tân Khải Trạch mở cửa xe, Tiểu Minh Vũ liền ngồi lên xe, cậu bé ngồi ở ghế lái phụ, mệt mỏi nhắm mắt lại, một lát sau lại mở mắt ra, trong mắt ánh lên một sự kiên định vững chắc.

Đột nhiên Tiểu Vũ Minh thắt dây an toàn lại.

“Lái xe”
Tân Khải Trạch nghe thấy vậy cũng vội vàng thắt dây an toàn lại: “Cậu chủ nhỏ muốn đi đâu vậy?”
“Đường Tinh Cảng”
“Cậu đi xa vậy sao?”
Tân Khải Trạch nghỉ hoặc hỏi cậu bé: “Cậu đi xa như vậy để làm gì?”
“Chú cứ làm theo lời cháu đi, không cần hỏi nhiều”
Tân Khải Trạch yên lặng gật đầu.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1034: 1034: Chương 1030


Anh ta lái xe chạy xuyên thành phố, sau khi xe chạy trên đường vành đai trên cao hơn một tiếng đồng hồ, đần dần quang cảnh hai bên đường càng trở nên hoang vu.

Bởi vì con đường này từ lâu đã không được sửa chưa nên đã xuống cấp trầm trọng.

Đầu đường còn có mấy tiệm sửa chữa máy móc, nhưng sau khi đi ngang qua một nhà xưởng lớn tối đen như mực thì liền nhìn thấy một nông trại đã cũ “Sắp đến đường Tinh Cảng r Tân Khải Trạch vừa nói vừa nhìn về phía Tiểu Vũ Minh, nghỉ vấn trong lòng càng lớn: “Cậu chủ nhỏ, sao cậu lại biết đường Tinh Cảng?”
Cậu bé muốn anh lái xe đến đây chắc chắn là muốn làm chuyện gì đó.

Tiểu Vũ Minh ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ Cung Bắc và Mạn Nhỉ bị nhốt ở cách đây không xa.

Nhưng cậu lại không biết rốt cuộc hai người bọn họ ở chỗ nào.

Nghĩ đến việc Cung bắc và Mạn Nhi bị nhốt ở một nơi tồi tàn giống như chưồng chó, cho tới bây giờ có lẽ chưa được ăn một thìa cơm, uống một ngụm nước, trong lòng liền Tiểu Vũ Minh liền cảm thấy ngột ngạt.

Thì ra khi trái tim đau đớn sẽ khiến lý trí bị bóp nghẹn.

Hoặc có lẽ, trên đời này quả thực có tâm linh tương thông.

Vân Giai Kỳ nói với cậu rằng, cậu và Mạn Nhi cùng nhau ra đời, cậu là anh còn Mạn Nhi là em.

Khi sinh ra cả hai đứa vẫn còn nắm tay nhau.

€ó lẽ chính vì giữa hai an hem bọn họ có thần giao cách cảm với nhau, nê khi Tiểu Vũ Minh nghĩ đến cảnh Mạn Nhi và Cung Bắc giờ đây đang vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng, liền nảm chặt tay lại thành quyềt “Thảo nào tôi thấy chỗ này quen quen, hóa ra trước đây từng được lên thời sự: Thấy Tiểu Minh Vũ không lên tiếng, chỉ cúi đầu, sắc mặt u ám, Tân Khải Trạch liền tự nói tự nghe: “Trước kia, ở đây có một chợ chuyên buôn bán chó.

Có rất nhiều kẻ bất lương đã cảm rễ sâu ở đây, chó được bán ở đây đều là chó không rõ ngưồn gốc, sau khi mua về nhà được vài ngày, chúng đều tử vong một cách kỳ lạ, người mua liền đến đây làm ầm ï lên, sau này, khu chợ này càng ngày càng mang tiếng xấu, cuối cùng tình hình buôn bán cũng xuống dốc, đành phải chuyển đi nơi khác”
Chợ buôn bán chó sao?
Tiểu Vũ Minh nhớ rằng, trong cuộc gọi video đó Mạn Nhi và Cung Bắc bị nhốt trong một chuồng chó.

Chợ bán chó này cách đường Tinh Cảng không xa.

Tất cả các manh mối đều vô cùng nhất quán.

‘Vừa nghe đến chợ buôn bán chó, Tiểu Vũ Minh đột nhiên cao hứng, lập tức lấy lại tinh thần, nhìn Tân Khải Trạch đầy hoài nghỉ: “Chợ buôn bán chó sao?”
“Đúng vậy, cách đây không xa lắm”
“Chú biết đường không?”
“Biết chứ…” Tân Khải Trạch càng ngày cảng tò mò: “Tại sao đột nhiên cậu lại có hứng thú với khu chợ này quá vậy?”
“Lái xe qua đó đi”
“Ở đó rất hoang vu.

Cậu định làm gì ở đó?”
“Chú cứ làm theo đi” Tiểu Vũ Minh trả lời với giọng điệu lạnh nhạt Tân Khải Trạch lập tức đạp chân ga Chỉ trong vòng chưa đến nửa giờ, Tiểu Vũ Minh đã nhìn thấy trước mặt mình những dãy nhà thấp bé.

Khu chợ buôn chó này rất lớn, phía trước có một con đường thẳng tấp, đằng sau thì dựa vào một ngọn núi hoang vu vắng vẻ.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1035: 1035: Chương 1031


Tiểu Vũ Minh lập tức nói: “Dừng xe!”
Tân Khải Trạch lập tức dừng ở bên đường.

truyện xuyên nhanh
Tiêu Vũ minh vội tháo dây an toàn, xuống xe, Tân Khải Trạch cũng định xuống xe, nhưng cậu bé lại quay sang dặn dò anh ta: “Chú ở yên đây”
Tân Khải Trạch sửng sốt, “Cậu chủ nhỏ, cậu định làm gỉ?”
“Chú cứ làm theo đi, chú đứng ở đây đợi cháu một chút!”
Tân Khải Trạch đưa mắt nhìn xung quanh, từ khi chợ buôn chó rời đi, nơi đây liền trở nên không còn một bóng người, ngay cả một ngọn đèn đường cũng chẳng có.

Ánh mặt trời đã lấp ló nơi xa.

Nhưng trong khu chợ buôn chó bỏ hoang này, sắc trời vẫn ảm đạm, lại không có lấy một ánh đèn, khiến người ta bất giác rùng mình.

Tiểu Vũ Minh nói: “Bây giờ chú cứ lên xe đi, đợi cháu quay lại, nhớ kỹ, trước khi cháu quay trở lại, nhất định phải khóa cửa xe lại, bất kể nhìn thấy ai lai vãng quanh đây, chú cũng không cần bận tâm, chú hiểu chưa?”
Tân Khải Trạch càng nghe những lời cậu bé nói càng cảm thấy lo lắng.

Tiểu Vũ Minh hỏi lại: “Chú hiểu chưa?”
“Tôi hiểu rồi.

.

cậu chủ nhỏ, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Lỡ như cậu xảy ra điều gì bất trắc thì tôi biết ăn nói sao với Bạc gia?”
“Không cần chú phải bận tâm! Chú chỉ việc lên xe đợi cháu quay lại thôi!”
“Để tôi đi với cậu!”
“Chú còn lắm lời nữa thì đi về một mình đi”
Tân Khải Trạch không dám nói gì nữa.

Tiểu Vũ Minh bước về phía khu chợ buôn bán chó.

Cậu bé không đi vào từ cổng chính mà cẩn thận đi vào từ một con đường nhỏ cắt qua đó.

Khi nhìn thấy chiếc cổng bị khóa, Tiểu Vũ Minh liền trèo lên cửa, mạnh mẽ lật người lại, thuật lợi nhảy vào bên trong khu chợ.

Cậu không còn kiên nhắn để chờ đợi thêm nữa.

Cậu cũng không nhẫn tâm nhìn cha mẹ mình đi trao đổi con tin Nếu đây là nơi Vân Ngọc Hân đang ẩn nấp vậy thì cậu có lẽ sẽ tìm ra được nơi cô ta đang giam giữ Mạn Nhi và Cung Bắc.

Cậu là trẻ con, thân hình nhỏ bé, khó bị phát hiện, nếu như có thể tìm thấy Mạn Nhi và Cung Bắc có thế âm thầm cứu hai đứa trẻ.

Cung Bắc quá yếu.

Nếu như tình hình này vẫn tiếp tục kéo dài thì e rằng cơ thể của cậu bé sẽ không trống đỡ được nữa.

Nếu như cha tỉnh lại sớm hơn một chút thì tốt biết bao.

Nhưng giờ đây cha vẫn đang hôn mê bất tỉnh, trong nhà chỉ còn mình cậu là đàn ông.

Cậu nhất định phải bảo vệ được anh trai và em gái.

Tiểu Vũ Minh vừa đi vừa tìm tòi khắp nơi Trong chợ không có lấy một bóng người, thỉnh thoảng có vài con mèo hoang đi qua kêu khản cả cổ.

Trong chợ có tất cả hai kho hàng.

Một nhà kho có lẽ trước đây dùng để chứa hàng sỉ vật dụng chó mèo, còn một kho khác có vẻ là chuồng chó rất lớn.

Cửa cuốn của nó được đóng chặt, cậu bé nằm rạp xuống đất, nhìn thấy đảng sau cánh cửa đó có ánh sáng hắt đến Lễ nào là ở đây?
Tiểu Vũ Minh đi vòng quanh chiếc chưồng lớn, chẳng mấy chống liền phát hiện có một lỗ chó ở cạnh tường.

Lỗ chó không quá lớn nhưng cũng đủ cho cậu chui ra chui vào.

Tiểu Vũ Minh ngồi xổm xuống ở trước lỗ chó, nhìn thoáng qua bên trong, bồng giật mình.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1036: 1036: Chương 1032


Đối diện với lỗ chó là một căn phòng.

Căn phòng đó rất cũ kỹ, vách tường loang lổ, trong phòng chỉ có một chiếc giường sắt.

Có một người phụ nữ đang nằm trên giường.

Lý do tại sao cậu khẳng định đó là phụ nữ là vì cậu quan sát bàn chân của người đó rất nhỏ nhản, mang kích thước điển hình của nữ giới.

Người phụ nữ đó đang nằm trên giường, nhưng từ góc nhìn của Tiểu vũ Mình, cậu không thể nhìn thấy cô ta đang thức hay đang ngủ.

Cậu liền tìm một viên đá, từ lỗ chó ném vào trong phòng.

“Lạch cạch.


Viên đá bay tới, phát ra âm thanh rất rõ ràng, nhưng một hồi lâu sau không thấy người phụ nữ đó có bất cứ động tĩnh gì Có vẻ như cô ta đang ngủ.

Tiểu Vũ Minh thở hất ra, lấy lại tinh thần, bắt đầu chui vào bên trong lỗ chó.

‘Sau khi chui vào bên trong, Tiểu Vũ Minh mới nhận ra rằng còn có một người đàn ông khác trong phòng, anh ta năm dưới đất, cũng đang ngủ Người trên giường là Vân Ngọc Hân.

Trong phòng không có đèn, chỉ có những tia sáng yếu ớt lọt vào.

Tiểu Vũ Minh rón rén đi đến bên cạnh giường, quan sát Vân Ngọc Hân đang ngủ say.

Cậu bé lập tức nhìn thấy khẩu súng lục của cô ta được giấu bên gối, một ý nghĩ vụt qua đầu, cậu vươn bàn tay nhỏ của mình ra và lần mò khẩu súng lục.

‘Vân Ngọc Hân đột nhiên trở mình.

Tiêu Minh Vũ chớp thời cơ, nắm chặt lấy khẩu súng lục trong tay, nhanh chóng lên đạn, cầm khẩu súng lục nhắm thẳng vào mặt Vân Ngọc Hân, thấy cô vẫn đang nhắm mắt, cậu liền dắt súng vào thất lưng, rồi khẽ khàng đi về phía cửa Cánh cửa khép hờ.

Tiểu vũ Minh nhẹ nhàng mở cửa.

Hai tiếng “cót két” lập tức vang lên!
Trái tìm của Tiểu Vũ Minh đập trật một nhịp, cậu không ngờ răng cánh cửa này lại gây ra tiếng động lớn đến vậy.

Tiểu Vũ Minh dè dặt quay đầu lại, thấy hai người bọn họ không có động tính gì, liền thở phào nhẹ nhõm lách qua khe cửa Tiểu Vũ Minh nhìn quanh, trong nhà kho lớn như vậy chỉ có một ngọn đèn đầu nhỏ.

Cậu lần theo ánh sáng, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy hai chiếc lồng sắt.

Cửa lồng sắt mở ra, bên trong chỉ có một mình Cung Bắc.

Cậu bé năm co quấp trong lồng, trông cậu đang hấp hối sắp chết.

Tiểu Vũ Minh lo lắng đi tới, vươn tay vào bên trong, vỗ nhẹ vào người cậu bé Cung Bắc đột nhiên tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Tiểu Vũ Minh, cậu bé nhất thời sững sờ, tưởng rằng mình đang nằm mơ!
“Vũ Minh!”
Tiểu Vũ Minh thấy Cung Bắc còn có sức lực nói chuyện, hai mắt liền đỏ hoe.

Mặc dù cả hai anh em không lớn lên từ nhỏ, nhưng huyết thống vẫn tuyên chảy trong cơ thế cả hai, thân thiết không rời Tiểu Vũ Minh đáp: “Em tới cứu anh đây”
Cung Bắc lập tức sửng sốt: “Anh đang nằm mơ sao?”
“Không đâu”
“Em… em đến đây một mình à?” Cung Bắc nhìn về phía sau lưng Tiểu Vũ Minh, trong lòng cảm thấy thê lương: “Một… một mình em?”
Em ấy đã đến đây bằng cách nào?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1037: 1037: Chương 1033


Tiểu Vũ Minh đáp: “Không có nhiều thời gian để giải thích đâu! Bây giờ em sẽ nghĩ cách đưa hai người rời khỏi đây”
“Nhưng mà…”
“Mạn Nhi đâu?”
Cung Bắc nuốt nước bọt nói: “Em ấy bị nhốt trong phòng…”
“Phòng nào?”
Cung Bắc đưa mắt liếc nhìn về một cánh cửa.

Tiểu Minh Vũ cởi dây trói cho cậu bé, nói: “Em đi cứu Mạn Nhi ra ngoài trước”
“Em cẩn thận thận một chút.

.

tại sao em lại vào được đây? Bên ngoài có người canh chừng.

” Cung Bắc quả thục đã sức cùng lực kiệt, cậu vừa hao công cởi tri, vừa nhắc nhở Tiểu Vũ Minh: “Bên trong phòng có người trông chừng em ấy”
stVB* Tiểu Vũ Minh sờ sờ cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Hai tiếng “cót két” cũng theo hành động của cậu mà vang lên.

Sau khi đẩy cửa và nhìn vào, cậu liền thấy Mạn Nhi bị trói vào chiếc cột sắt, bên cạnh cô bé là một chiếc giường, có hai người đàn ông đang ngủ ở đó.

Cậu bước đến bên giường, thấy Mạn Nhi cũng đã ngủ thiếp đi.

Chắc hẳn cô bé đã quá mệt mỏi.

Tiểu Vũ Minh bước đến gần Mnạ Nhi, ngồi xốm xuống và vỗ nhẹ lên mặt cô bé.

Ngay khi Mạn Nhi vừa mở mắt, Tiểu Vũ Minh liền lập tức che miệng em gái mình lại, vì cậu sợ rằng em gái mình sẽ kích động mà phát ra tiếng động lớn, đánh thức hai người đàn ông ở trên giường.

Trong bóng tối, Mạn Nhi chỉ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, khi cô bé cố gắng nhìn kỹ hơn liền nhận ra Tiểu Vũ Minh, cả người bỗng trở nên ngây ngốc.

“Anh.


“Suỵt… Tiểu Vũ Minh thì thầm vào tai em gái: “Anh sẽ cứu các em ra ngoài”
Mạn Nhi vừa sửng sốt vừa vui mừng, gương mặt đâm nước mặt vội gật gật: “Vâng!”
Tiểu Vũ Minh liếc nhìn xung quanh, bỗng cậu tìm thấy một mảnh kính vỡ.

Căn phòng này đã lâu không được tu sửa, cửa số đã vỡ toang từ lâu.

Cậu vội chộp lấy miếng thủy tính, cắt sợi dây ngay lập tức.

Vi hai đầu của mảnh thủy tỉnh vô cùng sắc nhọn, nên lòng bàn tay của cậu cũng bị thủy tỉnh cứa vào.

Nhưng Tiểu Vũ Minh không thấy đau, cậu chỉ sợ bị phát hiện.

Mạn Nhi nhìn chẩm chẩm hai người đàn ông trên giường, rồi lại lo lắng quan sát động tác của Tiểu Vũ Minh, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Cuối cùng, sợi dây thừng cũng đã bị cắt đứt.

Tiểu Vũ Minh dùng sức kéo mạnh, sợi dây liền rơi xuống đất Mạn Nhi chưa được ăn bất cứ thứ gì, cơ thể vô cùng suy nhược, ngay khi cô bé đứng lên, liền hoa mắt chóng mặt.

Tiểu Vũ Minh dĩ nhiên không thể bỏ mặc em gái như vậy, cậu liền bế bổng Mạn Nhi lên, rón rén rời khỏi phòng.

Cung Bắc lúc này cũng đã chui từ bên trong lông chó ra ngoài.

Ba đứa trẻ tụm lại với nhau, Cung Bắc lo lắng hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài bằng cách nào bây giờ? Em vào đây bằng cách nào?”
“Lỗ chó.


“Lỗ chó?”
“Căn phòng ngoài kia có một lỗ chó, nhưng mà, trong phòng đó có người, em sợ… có chút nguy hiểm”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1038: 1038: Chương 1034


“Vậy chúng ta tìm những chỗ khác xem?”
Vậy là ba đứa trẻ liền lần mò xung quanh kho hàng.

Các cửa ra vào và cửa số đều đã bị khóa kín.

Chỉ có một cửa cuốn, Cung Bắc nói bên ngoài cửa có hai người đang canh giữ.

Dường như đó là lối thoát duy nhất.

‘Sau khi tìm kiếm nhưng cũng không thấy lối ra nào khác, bọn trẻ cũng không dám hành động l* m*ng.

Tiểu Vũ Minh trầm tư suy ngẫm, do dự hồi lâu mới lên tiếng nói: “Thôi thì chúng ra ra ngoài bằng lỗ chó đi”
Cung Bắc đáp: “Được, Mạn Nhi ra ngoài trước đi!”
Tiểu Vũ Minh lại nói: “Lỡ như chúng ta đang chui ra ngoài mà bọn họ tỉnh lại thì em sẽ ở lại cuối cùng, em đã nghĩ ra cách chạy thoát rồi!”
Cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, cũng phải bảo vệ Mạn Nhi và Cung Bắc trước.

Cơ thể của hai đứa trẻ đã suy kiệt lắm rồi Cung Bắc nói: “Hãy để Mạn Nhi ra ngoài trước”
Người đầu tiên ra được bên ngoài là người giữ được an toàn nhất.

Cung Bắc đã trao cơ hội này cho Mạn Nhi.

Mạn Nhi lắc đầu nói: “Anh đi trước đi.


Cô bé nhìn Cung Bắc, khắp cơ thể anh ấy đều bị thương, trong lòng cô bé liền cảm thấy xót xa.

Cung Bắc đột nhiên nắm lấy vai cô em gái, mỉm cười nói: “Đồ ngốc nghếch, anh biết em thương anh, nhưng lần này em hãy ra ngoài trước đi, nếu như… em quay về được với mẹ, nhất định phải nghe lời mẹ, không được làm mẹ phiền lòng nữa! Mẹ rất yêu thương em, yêu thương em hơn bất cứ ai trên đời này, nhớ chưa?
Khi Mạn Nhi nghe thấy những lời này, nước mắt bỗng nhiên tuôn rơi.

Cô bé nghẹn ngào nói: “Em muốn rời khỏi đây cùng các anh…”

“Nhất định là như vậy rồi!”
Cung Bắc nhìn về phía Tiếu Vũ Minh, cười nói: “Anh và Vũ Minh cũng sẽ an toàn rời khỏi đây”
Tiểu Vũ Minh nói: “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đoàn tụ cùng với nhau.

Mạn Nhi, em có biết không, anh và Cung Bắc đều là anh trai ruột của em”
Cung Bắc nghe vậy liền giật mình Ánh mắt cậu nhìn Tiếu Vũ Minh có chứt khó hiếu, nhưng cũng không nói ra nghỉ vấn trong lòng Ba đứa trẻ bước tới cửa, Tiểu Vũ Minh dùng thân chẳn cửa, Cung Bắc và Mạn Nhi rón rén đi vào.

Trên giường, Vân Ngọc Hân đã thay đổi tư thế, người đàn ông nằm trên đất cũng đang ngủ say.

Mạn Nhi cẩn thận trèo qua lỗ chó, cô bé nhỏ nhẳn hơn Tiểu Vũ Minh rất nhiều, nên khi chui qua lỗ chó cũng rất dễ dàng.

Tuy nhiên cô bé lại rất sợ hãi Người đàn ông ở dưới đất từng đánh cô bé, vì vậy trong lòng cô bé đã hình thành nên một bóng ma tâm lý với anh ta.

‘Vân Ngọc Hân cũng vậy, trong lòng Mạn Nhị, cô ta giống như một mụ phù thủy đáng sợ, Thấy em gái đứng sững một hồi lâu, Tiểu Vũ Minh đẩy nhẹ ở phía sau: “Đi đi”
Mạn Nhi nẫm bò xuống mặt đất, dùng tay và chân bò ra ngoài lỗ chó.

Nhưng vừa mới bò được một nửa, Mạn Nhi liền cảm thấy dường như có thứ gì đó đang chạy tới bên cô với tốc độ kinh hồn.

Cô bé ngấng đầu lên, liền nhìn thấy một con chó săn đang vồ về phía mình.
 
Back
Top Bottom