Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 999: 999: Chương 995


“Anh ấy vẫn còn chưa tỉnh lại, cô đến tìm anh ấy để làm gì?”
Bạc Thúy Quỳnh nói tiếp: “Tất cả chúng tôi đều không thể vào phòng bệnh!
Cô vẫn còn muốn vào sao?”
Bạc Tiêu Dương trừng mắt nhìn Bạc Thúy Quỳnh: “Câm miệng!”
Bạc Thúy Quỳnh cảm thấy tủi thân, liền bĩu môi nói: “Anh, anh hung dữ với em như vậy làm gì! Anh chỉ nghĩ đến quyền lợi của người khác chứ không hề nghĩ cho người nhà, có phải anh cũng bị người phụ nữ này mê hoặc rồi đúng không?”
“Anh nói em câm miệng đi! Không nghe thấy sao?” Ánh mắt của Bạc Tiêu Dương vô cùng sắc bén.

Lúc này, Bạc Thúy Quỳnh cũng không dám nói nữa.

Lời nói của Bạc Tiêu Dương đây uy nghiêm, biết rằng cậu ta đang rất tức giận, nên Bạc Thúy Quỳnh mới chịu kiềm chế lại.

Đứng ở phía xa, Bạc Minh Lâm liếc nhìn Bạc Tiêu Dương, chỉ cười chế nhạo một cái rồi không nói gì.

Bạc Tiêu Dương đẩy Vân Giai Kỳ đến trước cửa phòng bệnh, nhìn xuyên qua lớp kính của cửa sổ, Vân Giai Kỳ đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang nằm trên giường bệnh, vẻ mặt vô cùng nhợt nhạt, phải đeo mặt nạ oxy, mái tóc bù xù của anh dài đến mí mắt, vết máu ở trên mặt cũng đã khô và không được lau sạch.

Anh ie quần áo của bệnh viện, nhưng không cài cúc áo, nhìn thấy trên nhiều dụng cụ theo dõi, trên người anh có rất nhiều máu, sau hơn năm giờ cấp cứu, quần áo ban đầu của anh đã bị vứt lại trong phòng phẫu thuật và tất cả đều bê bết máu.

Trên cổ được quấn một lớp gạc dày, có lẽ vì mất quá nhiều máu nên anh vẫn phải đang treo túi truyền máu.

Vân Giai Kỳ cũng trong tình trạng hôn mê nên không biết, còn Bạc Tiêu Dương, cậu ta đã tận mắt chứng kiến, trong phòng cấp cứu, các bác sĩ và y tá cứ liên tục xách túi máu ra vào, còn trong phòng phẫu thuật, quân áo của Bạc Tuấn Phong thì bê bết máu, ai nhìn thấy cũng đau lòng Cổ của anh bị vật nhọn đâm vào, vết thương tuy không lớn nhưng đâm trực tiếp vào động mạch cổ Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, mà đã mất hàng nghìn miliit máu.

Lúc đó, Bạc Tuấn Phong vẫn còn đang bị kẹt trong xe nên đội ngũ y tế đã phải truyền máu cấp cứu ngay bên cạnh xe, lúc đó, thậm chí Bạc Tuấn Phong còn có triệu chứng sốc nữa.

Một chút nữa thôi là anh đã đến của âm phủ rồi.

Cũng may là cấp cứu kịp thời.

Khi Bạc Ngạn Thiên đến, thậm chí Bạc Tiêu Dương còn không dám nói với ông ta, cho đến khi bác sĩ bước ra và nói răng bây giờ anh đã qua cơn nguy.

kịch, trước mắt thì Bạc Tuấn Phong không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng sợ rằng sau khi truyền máu sẽ xảy ra một vài phản ứng phụ.

Vân Giai Kỳ chỉ có thể được nhìn anh qua cửa sổ.

Cô chưa bao giờ thấy qua hình dáng yếu đuối của Bạc Tuấn Phong như vậy, trong trí nhớ của cô, từ trước tới giờ anh luôn là một người đàn ông có sức mạnh vô địch, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh dễ bị tổn thương như vậy.

Cái đồ điên này!
Nỗi sợ hãi của Vân Giai Kỳ vẫn còn kéo dài cho đến tận bây giờ.

Làm sao anh có thể, tại sao anh lại dám làm như vậy chứ?
Nhưng ngay lúc này, anh đã có một chút do dự, hình như cô chính là người đã đâm vào chiếc xe container đó.

Nhưng thậm chí anh đã không hề do dự, tất cả chỉ là phản ứng đầu tiên theo bản năng.

Cuối cùng thì vào lúc đó, anh đã nghĩ gì.

Trong thời gian suy nghĩ đó, chắc là anh đã phải nghĩ ra vô số cách để có thể cứu cô, nhưng mà chỉ có một cách duy nhất này là sẽ an toàn tuyệt đối..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1000: 1000: Chương 996


Anh chỉ phản ứng theo bản năng, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ đến cho bản thân mình, khi làm điều này, anh sẽ gặp nguy hiểm đến mức nào!
Nếu như lúc đó anh lái chiếc Mercedes-Benz G-Class, thì có thể đã tốt hơn rồi.

Nhưng anh đã lái chiếc Aston Martin.

Anh biết rằng gầm dưới của loại xe thể thao này cực kỳ thấp, nên anh đã nhanh chóng lao vào gầm dưới của xe container.

Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ lại cảm thấy tim của cô cứ như đang thắt lại, khóe mắt nhói lên như bị kim đâm vậy.

Vì ngay khóe mắt của cô có một vài vết xước, nên mỗi khi nước mắt chảy ra sẽ thấm vào vết thương, vô cùng đau đớn.

Vân Giai Kỳ cố gắng mạnh mẽ và lau đi nước mắt, nhìn qua tấm kính và chửi lớn: “Đồ điên!”
Bạc Tiêu Dương liếc nhìn cô một cái rồi nói nhỏ: “Anh ấy cũng chỉ làm điều mà anh ấy từng hối hận vì lúc trước đã không làm được”
Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên: “Ý của cậu là gì?”
Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, nhưng lúc này, Bạc Tiêu Dương không nói thêm nữa.

Cách đây năm năm, Vân Giai Kỳ đã từng bị tai nạn xe hơi, Bạc Tuấn Phong vẫn luôn rất hối hận về việc này.

Anh luôn cảm thấy hối hận, đáng lẽ ra vào lúc đó anh đã phải lao tới đập.

nát xe của cô đi mà không một chút do dự thì cô đã không có chuyện gì rồi.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.

Vân Giai Kỳ lấy điện thoại di động ra, thấy người đang gọi tới là Tiểu Vũ Minh, cô nhanh chóng trả lời: “A lô?”
“… Mẹ không sao chứ?”
Giọng nói của Tiểu Vũ Minh rõ ràng là rất lo lắng.

Vân Giai Kỳ cảm thấy có chút ấm áp: “Mẹ không sao”
Tiểu Vũ Minh nói: “Con nghe nói rằng mẹ và cha bị tai nạn xe hơi.

Cha không nghe được điện thoại..”
“Cha của con vẫn còn chưa tỉnh”
“… Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng.

‘Vân Giai Kỳ cũng không biết tại sao, trong lòng cô cũng không thể giải thích.

được, vài giây sau đó, Tiểu Vũ Minh nói: “Con không thấy Mạn Nhi ở đâu hết”
“Cái… cái gì…” Hình như đại não của Vân Giai Kỳ đã bị mất kiếm soát trong vài giây, ngay lập tức, cô trở nên căng thẳng: “Chuyện đó xảy ra khi nào?”
“Vừa nãy” Tiểu Vũ Minh nói: “Con… con cũng không biết làm sao…”
Cậu bé cố gắng nhớ và ấp úng kể lại.

Cậu bé biết Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong bị tai nạn, cậu bé cũng biết rãng cả hai đều bị thương và đang nằm ở bệnh viện, nhưng mà từ trước tới giờ Bạc ‘Vũ Minh chưa từng gặp phải chuyện lớn như vậy và cũng không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Mẹ sẽ lập tức về ngay!”
Cô tắt điện thoại, và nói với Bạc Tiêu Dương: “Xảy ra chuyện rồi, tôi phải quay về ngay”
“Bây giờ cô đang bị thương như thế này, cô còn muốn đi đâu vậy?”
“Về nhà”
‘Vân Giai Kỳ đứng lên với lấy tay vịn của xe lăn.

Nhưng cô cứ loạng choạng, đứng lên được một chút thì lại ngồi xuống..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1001: 1001: Chương 997


Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi sẽ đưa cô quay về về nhà.”
Cậu ta quay người lại và nói với Bạc Ngạn Thiên: “Mọi người ở lại đây chăm sóc cho Tuấn Phong nhé, con sẽ đưa cô ta về nhà có chút việc phải làm”
Bạc Ngạn Thiên trừng mắt nhìn cậu ta bằng ánh mắt không hài lòng Ông ta thật sự không biết tại sao thăng nhóc con này lại nhiệt tình với người phụ nữ này như vậy!
Bạc Tiêu Dương đẩy xe lăn đến bãi đậu xe, sau khi cậu ta bế Vân Giai Kỳ lên xe, thì nhanh chóng cất xe lăn đi Cậu ta vừa ngồi vào ghế tài xế, Vân Giai Kỳ đã nhanh chóng nói: “Vừa rồi, là Vũ Minh gọi điện thoại cho tôi, thẳng bé nói Mạn Nhi đã biến mất”
“Làm sao có thể biến mất được?”
“Tôi không biết…”
Lúc này, đầu óc của Vân Giai Kỳ cũng như một đống hỗn độn.

Bạc Tiêu Dương quyết định một cách dứt kho: chuyện sau!”
rở về trước đã rồi nói Chiếc xe lao nhanh hết cỡ để nhanh chóng về đến khu biệt thự Long Thần.

Trong khoảng thời gian đó, Bạc Vũ Minh đã gọi lại một lần nữa.

Lúc đầu, qua điện thoại, cậu bé cũng không nói gì, Vân Giai Kỳ chỉ nghe thấy tiếng thở dài nặng nhọc của cậu bé.

Cổ họng của cậu bé cứ nghẹn ngào một cách yếu ớt.

‘Vân Giai Kỳ lo lắng thúc giục, cậu bé mới chịu nói: “Tiểu Bắc cũng không thấy đâu…”
Ngay lúc này, cả bầu trời như sụp đổ.

Không biết lý do tại sao, trong đầu của Vân Giai Kỳ đột nhiên hiện lên vẻ mặt chế nhạo của Vân Ngọc Hân!
Bạc Tiêu Dương liếc nhìn cô một cái, rồi đột nhiên n bị hôn mê, Vân Ngọc Hân đã đến đây một lần”
“Trong thời gian cô Vân Giai Kỳ cực kỳ hoảng sợ, sửng sốt nhìn cậu ta: “Cái gï?”
“Làm sao “Cô ta đã đến đây, tại sao cậu không ngăn cô ta lại?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Vụ tai nạn này thật sự liên quan gì đến cô ta sao?”
“Tôi nghĩ ngờ rằng có rất nhiều chuyện liên quan đến cô ta, không chỉ có chuyện này thôi đâu” Vân Giai Kỳ cau mày: “Bây giờ, cô ta đang ở đâu vậy?”

“Cô ta muốn đi vào phòng bệnh, nhưng tôi đã ngăn cô ta lại, sau đó, cô ta đã bỏ đi, cũng không biết là đi đâu”
“Thôi chết rồi Xe dừng lại ở trước cửa biệt thự.

Trong lúc Bạc Tiêu Dương đang cố gắng lấy xe lăn ra, thì Vân Giai Kỳ đã cố gắng từng bước một chạy đến cửa, vừa đẩy cửa ra, tất cả người giúp việc đều đang đợi ở trong phòng khách.

Bạc Vũ Minh đứng trong đám đông, vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ và nhìn thấy cô đang bị thương, cậu bé lập tức chạy tới, lúc này, Vân Giai Kỳ không thể đứng vững được nữa, cô sắp ngã xuống, thì Tiểu Vũ Minh đã kịp thời đỡ cô.

Cũng không biết ở đâu mà đứa nhóc này lại có sức mạnh lớn như vậy.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Mạn Nhi và Tiểu Bắc đang ở đâu? Chúng nó biến mất lúc nào?”
Bạc Vũ Minh nói: “Con không biết”
Người giúp việc trả lời: “Tôi đã tìm khắp biệt thự rồi nhưng cũng không thấy dấu vết.

Khi Tiểu Bắc nghe nói cô đang ở bệnh viện nên đã gọi tài xế đưa cậu bé đi bệnh viện, nhưng khi đi được nửa đường thì không có tin tức nữa…”
“Không phải đã dặn dò các người phải chăm sóc tốt cho chúng nó rồi sao?”
Đột nhiên, Vân Giai Kỳ không tự chủ được cảm xúc nữa: “Tại sao lại để cho thắng bé tự ý rời khỏi nhà như vậy hả?”
Người giúp việc chưa kịp lên tiếng, Vân Giai Kỳ đã tức giận nói: “Các người đã chăm sóc chúng nó kiểu gì vậy hải Tiểu Bắc… Mạn Nhi, đều không thấy đâu!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1002: 1002: Chương 998


Rốt cuộc thì các người đã chăm sóc mấy đứa nhỏ kiểu gì vậy?”
Tiểu Vũ Minh đau khổ ôm chặt lấy cô.

Cậu bé chưa bao giờ nhìn thấy Vân Giai Kỳ trong tình trạng mất kiếm soát như vậy.

Giống như mắc bệnh tâm thần vậy.

Đột nhiên, nước mắt của cậu bé rơi xuống.

Cậu bé cũng tự trách mình.

Cậu bé cũng đang ở nhà.

Nhưng cậu bé đã không chăm sóc tốt cho Mạn Nhi và Vũ Minh.

“Con xin lỗi.

Tiểu Vũ Minh nói một cách tự trách: “Con đã không chăm sóc tốt cho các em Ngay lúc này, Vân Giai Kỳ đã chịu bình tĩnh lại Cô đặt tay lên hai vai của cậu bé, rồi dịu dàng vuốt nhẹ lên trán cậu bé: “Con đừng sợ… mẹ nhất định sẽ tìm được Tiểu Bắc và Mạn Nhi..”
Tiểu Vũ Minh sững sờ, cậu bé cũng không biết nói gì.

Vân Giai Kỳ ngồi xuống, dùng hai tay dịu dàng ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cậu bé.

“Vũ Minh, mẹ là mẹ của con… con, Tiểu Bắc, và cả Mạn Nhi đều là máu thịt của mẹ…” Nói xong, Vân Giai Kỳ ôm chặt lấy cậu bé.

Cô cũng không biết khi cô nói như vậy, Tiểu Vũ Minh có tin hay không.

Cô cũng cố gắng giải thích: “Mẹ thực sự là mẹ của con… Vũ Minh, mẹ nhất định sẽ tìm thấy Tiểu Bắc và Mạn Nhi, và nhất định cũng sẽ bảo vệ con…”
Vũ Minh ngơ ngác gọi: “Mẹ ơi..”
Giọng nói của cậu bé cũng đặc biệt khó hiểu.

Nhưng, chính xác là cậu bé đã thốt lên hai tiếng “mẹ ơi”.

Vân Giai Kỳ cảm thấy cay ở mũi, và ôm cậu bé chặt hơn Bạc Tiêu Dương đẩy chiếc xe lăn đi vào trong nhà, nhìn thấy cảnh này, thấy ‘Vân Giai Kỳ đang ôm Vũ Minh, cậu ta cũng vô cùng lo lắng, hỏi một cách nghẹn ngào: “Vẫn còn chưa tìm được à?”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Gọi cảnh sát…”
Bạc Tiêu Dương ngây người trong vài giây, sau đó gật đầu.

Cậu ta cầm lấy điện thoại, và bước sang một bên để gọi điện thoại.

Vân Giai Kỳ nói với Tiểu Vũ Minh: “Vũ Minh ngoan nha, hãy ở yên trong nhà và đừng ra ngoài, mẹ sẽ cử vệ sĩ đến để bảo vệ con”
Vũ Minh nắm chặt lấy tay cô: “Con muốn ở bên cạnh mẹ cơ”
Vân Giai Kỳ đứng hình trong vài giây, Vũ Minh cũng sợ cô sẽ từ chối nên đã nhanh chóng nói một cách lo lắng: “Mẹ đừng từ chối con”
‘Vân Giai Kỳ ngây người vài giây, sau đó mới hoàn hồn lại và nhẹ nhàng mỉm cười: “Được rồi!”
Sau hơn nửa giờ.

Bạc Tiêu Dương và Vân Giai Kỳ đã đến Cục công an.

Thông qua sự hỗ trợ của cảnh sát, Vân Giai Kỳ đã có được camera giám sát từ nhiều phía.

Sau khi Cung Bắc lên xe, đã ra khỏi khu biệt thự Long Thần, nhưng sau đó xe chở cậu bé lại đi ngược về hướng vào trong thành phố.

Camera giám sát có độ nét cao đã bắt được cận mặt của người ngồi ở ghế tài xế, và Vân Giai Kỳ chợt nhận ra người đàn ông này không phải là Trương Bác Trung, anh ta vô cùng lạ mặt và không rõ lai lịch.

Tim của Vân Giai Kỳ cứ liên tục đập “thình thịclí, và ngay lập tức cô nhận ra răng mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng mà cô không hề mong muốn Chiếc xe này đã bị cướp Có lẽ là Trương Bác Trung cũng đã bị giết Mặc dù việc lắp đặt camera giám sát trên đường trong thành phố được phổ biến rộng rãi và có rất nhiều đầu dò, nhưng để theo dõi quỹ đạo di chuyển của một chiếc xe thì cần phải có một mốc thời gian xác định..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1003: 1003: Chương 999


Điều đáng ghét hơn nữa là người đàn ông điều khiển chiếc xe lại là một người nằm rất rõ tình hình đường xá, để tránh bị theo dõi, anh ta đã đặc biệt chọn những con đường ngoän ngoèo và không có camera giám sát Chiếc xe được lắp đặt thiết bị định vị vệ tinh GPS.

Tuy nhiên, sau khi cảnh sát tìm ra dữ liệu định vị GPS, thì lần cuối cùng chiếc xe gửi vị trí chỉ là một con đường hẻo lánh.

Từ vị trí đó về sau thì thiết bị GPS cũng không còn có thể định vị được nữa.

Trên khuôn mặt luôn cố gắng bình tĩnh của Vân Giai Kỳ lại xuất hiện thêm một chứt lo lắng, Điều này cho thấy, rất có thể đối tượng cướp xe này đã dò tìm được thiết bị định vị GPS gắn trên trên xe và dùng tay gỡ bỏ.

Trên xe có gần rất nhiều thiết bị định vị GPS, có tới năm cái.

‘Vậy mà anh ta còn có thể tháo gỡ không sót một cái nào, có thể nói suy.

nghĩ của người này thật là tỉ mi đâu ra đó.

Điều này cũng đủ để giải thích rằng nhóm người này đã lên kế hoạch rất kỹ lưỡng rồi mới hành động!
Vân Giai Kỳ cố gắng nhanh chóng bình tĩnh lại ‘Vào những lúc như thế này thì càng không thể sợ hãi mà suy nghĩ lung tung.

Mặc dù manh mối bị gián đoạn một cách đột ngột, nhưng trong những lúc bế tắc luôn có thể tìm thấy một bước đột phá nào đó.

Những người trong bộ phận hình ảnh kiểm tra kỹ từng ngóc ngách của mọi ngã tư.

Cho dù người này có xảo quyệt đến đâu thì cũng không thể tránh được tất cả sự theo dõi của camera giám sát của thành phố.

Đội hiện trường đã nhanh chóng vào cuộc điều tra dựa trên vị trí cuối cùng mà thiết bị định vị GPS gửi đến.

Tuy nhiên, chỉ khoảng mười phút sau, đội hiện trường đã gọi về báo cáo.

Họ nói phát hiện ra một người đã chết.

Họ nhanh chóng tìm thấy chiếc xe đã bị cướp trong một khu vực hoang vắng dựa trên vị trí định vị của GPS.

Đó là chiếc Mercedes-Benz của cô bảo mẫu.

Trên xe có một thi thế, đó là thi thế của Trương Bác Trung, là người đã điều.

khiển chiếc xe của cô bảo mẫu.

Qua việc kiểm tra ban đầu cho thấy người này đã chết được sáu tiếng rồi.

Trước đó, dựa theo thông tin do người giúp việc cung cấp thì thời điểm mà.

Cung Bắc được đưa đi là vào khoảng năm giờ trước, cũng có nghĩa là, sau khi tên sát nhân này tấn công Trương Bác Trung xong, thì anh ta đã đến Khu biệt thự Long Thần và đưa Cung Bắc đi.

Còn về thời điểm mà Mạn Nhi bị bắt cóc thì vẫn chưa thể xác định rõ.

Lá gan của người này cũng lớn ghê!
Thi thể của Trương Bác Trung cũng được đặt ở trên xe, vậy mà người này lại còn dám trở về Khu biệt thự Long Thần, đúng là quá kiêu ngạo mài Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương vội vàng chạy đến hiện trường, và xung quanh hiện trường vụ án đã được rào lại băng dây và đèn cảnh báo.

Đèn xanh đỏ được đặt xen kẽ, vô cùng chói mắt.

Vào lúc này, trời cũng đã quá muộn rồi Vân Giai Kỳ nhìn xung quanh, đây chỉ là một thôn nhỏ ở bên cạnh đường quốc lộ, kẻ sát nhân đó đã vứt bỏ chiếc xe và thi thể của Trương Bác Trung ở đây, còn Cung Bắc và Mạn Nhi cũng đã mất tích Cảnh sát đã tập trung toàn bộ lực lượng, điều tra một cách ráo riết, để cố gắng tìm ra càng nhiều manh mối hữu ích thì càng tốt.

‘Vân Giai Kỳ đã bật đèn pin lên, và ngay sau đó ở cách đó không xa, cô đã phát hiện ra dấu vết của lốp xe..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1004: 1004: Chương 1000


Các con đường này đều là những con đường mòn lầy lội, những vết lốp xe để lại trên đường vẫn còn rất mới.

Vân Giai Kỳ đã cảnh sát đến kiếm tra, một cảnh sát hình sự giàu kinh nghiệm đã ngay lập tức nhận ra đây là loại lốp đặc biệt dành cho xe Van.

Như vậy cũng có thể nói là Kẻ sát nhân đã ở đây và đã chuyển tất cả mọi người qua chiếc xe Van đó.

Hai mắt của Vân Giai Kỳ nhức nhối, hôm nay, trời cũng đã muộn, nhưng vẫn không có manh mối Đây chắc không phải là một vụ bắt cóc bình thường.

Nhưng Vân Giai Kỳ vẫn cố gắng nghĩ rằng đây chỉ là một vụ bắt cóc.

Bởi vì điều này cho thấy rắng ít nhất thì cô vẫn còn có cơ hội để đàm phán.

Hy vọng rằng chuyện này sẽ không có liên quan gì đến Vân Ngọc Hân!
Nếu hai đứa trẻ rơi vào tay của một kẻ mất trí như cô ta, thì tình hình sẽ nắm ngoài tầm kiểm soát của cô.

Cảnh sát nói với Vân Giai Kỳ: “Chúng tôi sẽ cố gắng tìm ra manh mối càng sớm càng tốt, bây giờ, trước tiên mọi người nên quay về nhà và chờ tin tức của chúng tôi”
“Chúng tôi biết rồi Ngay khi Vân Giai Kỳ vừa lên xe, thì tiếng chuông điện thoại của cô đột nhiên vang lên.

Cô lấy điện thoại di động ra, nhưng lúc này trên màn hình hiện lên cuộc gọi của một số lạ Đột nhiên cô cảm thấy có chút cảnh giác, trong lúc bắt máy, cô cũng đồng thời bật luôn chức năng ghi âm cuộc gọi.

Từ đầu dây bên kia là giọng nói của một người đàn ông lạ: “Đừng nói là cô đã báo cho cảnh sát rồi đấy nhé!”
Câu hỏi đó đã làm cho Vân Giai Kỳ nhận ra ngay, người này chắc chắn là người đã bắt cóc Cung Bắc và Mạn Nhi.

“Anh là ai: “Cô đừng quan tâm về việc tôi là ai! Đáng lẽ ra, cô nên hiểu rõ quy tắc của cuộc chơi và phải bảo cảnh sát rời khỏi đây, cảnh sát không được phép can thiệp vào chuyện này”
“Dựa vào đâu mà bắt tôi phải nghe lời anh?”

“Hai đứa nhỏ đều ở trong tay tôi, vậy thì cô nói thử xem, tại sao cô phải nghe lời của tôi nhỉ?”
“Bây giờ hai đứa nhỏ thế nào rồi?”
Vân Giai Kỳ hỏi một cách lo lắng: “Anh muốn làm như thế nào?”
“Cô yên tâm đi! Trong một thời gian ngắn, chúng nó sẽ không chết được đâu! Tôi cũng có thể nói thẳng ra với cô luôn, mục tiêu lân này của chúng tôi chính là cô đó, Vân Giai Kỳ, không ngờ cái mạng của cô cũng lớn như vậy, đáng lẽ ra, hôm nay là ngày chết của cô mới đúng! Đáng lẽ cô đã chết đã phải chết từ lâu rồi mới đúng, thật không ngờ vậy mà cô vẫn còn sống ở đây!”
‘Vẻ mặt của Vân Giai Kỳ tái đi.

Người này biết rõ chuyện cô bị tai nạn xe, nhưng mà vụ tai nạn xe là do một tay Vân Ngọc Hân chỉ đạo.

Cũng có thể nói là…
Người này có quan hệ gì đó với Vân Ngọc Hân.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Vân Ngọc Hân đang ở đâu, để cô ta nghe điện thoại đi!”
“Ồ? Xem ra, cô cũng khá thông minh đấy!” Người đàn ông cười chế nhạo: “Cô không đủ tư cách để thương lượng với chúng tôi! Nhưng mà, cô yên tâm đi, hai đứa trẻ vẫn còn sống rất tốt, tốt hơn hết là cô nên bảo cảnh sát đi ngay lập tức, đừng dùng những thủ đoạn nhỏ đó với chúng tôi! Cô nghĩ rằng chỉ cần báo.

cảnh sát thì có thể bắt được chúng tôi à? Tất cả chúng tôi đều là những kẻ liều mạng, chỉ có hôm nay, không có ngày mai! Vậy thì cô thử nghĩ xem, chúng tôi sợ chết không? Bây giờ, tất cả mọi người đang ở trong tay của chúng tôi, cùng lắm thì cùng nhau chết chung!”
“Đừng mà!” Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi: “Nếu anh dám động đến một ngón tay của chúng nó, thì tôi tuyệt đối…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1005: 1005: Chương 1001


“Tuyệt đối như thế nào?” Người đàn ông ngất lời cô: “Cô hỏi tôi có dám hay không à, cô đoán thử xem tôi có dám hay không? Tôi còn hơn cả chữ dám nữa đó, tôi còn có thể chặt ngón tay của hai đứa nhỏ rồi gửi về cho cô, cô có muốn nhận không?”
Vân Giai Kỳ thận trọng không dám nói thêm nữa.

Ở bên cạnh, Bạc Tiêu Dương cũng bước tới, nhìn thấy cô đang nghe điện thoại với vẻ mặt căng thẳng, nên anh biết răng đây là một cuộc gọi không bình thường.

‘Vân Giai Kỳ hỏi: “Anh muốn bao nhiêu tiền.”
“Á chà! Cô có giàu có đến mức đó không? Cô đang nghĩ răng chúng tôi là những tên ngốc sao, cô vừa mới mở miệng nói sẽ đưa cho chúng tôi hơn ba nghìn tỷ đồng à, chúng ta sao dám đòi số tiền lớn như vậy chứ?”
“Tại sao các người lại không dám? Các người còn dám dám bắt người đi giữa ban ngày như vậy, thì còn chuyện gì mà các người không dám làm nữa chứ!”
“Ái chải Vậy thì cô có thể đưa cho chúng tôi bao nhiêu tiền nhỉ? Để tôi nói thật cho cô biết luôn! Cái người tên Vân Ngọc Hân mà cô nhắc tới nãy giờ đó, thật sự là có liên quan đến chúng tôi! Cô ta trả cho chúng tôi sáu trăm tỷ để mua cái mạng nhỏ của cô đấy! Không thể bắt được cô, nên chúng tôi đành phải bắt lấy hai đứa quỷ nhỏ này thôi! Vậy nên cô xem, với mạng của hai đứa quỷ nhỏ này thì đáng bao nhiêu tiền nhỉ?”
Thái độ của người đàn ông này hình như là muốn thương lượng.

“Tôi nhất định có thể cho các anh nhiều hơn cô ta, sẽ không ít hơn cô ta đâu.

“Cô có thể đưa được số tiền đó không vậy? Sáu trăm tỷ tiền mặt, cô ta có thể đưa trực tiếp số tiền đó cho chúng tôi! Cô có thể đưa cho chúng tôi được bao nhiêu tiền mặt đây? Hãy nhớ kỹ rằng, chúng tôi chỉ muốn tiền mặt!”
Vân Giai Kỳ nói một cách dứt khoát: “Các người muốn bao nhiêu tiền thì tôi sẽ có bấy nhiêu, chỉ cần các người dám nhận thì không có gì là tôi không thể lấy ra cả”
“Ha ha ha hat”
Người đàn ông đó đột nhiên cười lớn: “Khí phách của cô cũng thật là lớn ghê nhỉ! Phải nói thẳng là điều kiện đó của cô đã khiến trái tim tôi cảm động, và tôi sẽ xem xét cẩn thận, tuy nhiên, trước khi tôi xem xét về điều kiện đó, thì cô phải yêu cầu cảnh sát chấm dứt cuộc điều tra ngay bây giờ và quay trở về nhà chờ tin tức của chúng tôi! Ngoài ra, tôi cing không muốn cô tiếp tục truy tìm tung tích của chúng tôi nữa, nếu không thì… cô cũng biết rồi đấy!”
Có một sự đe dọa dữ dội ở bên trong giọng nói kiêu ngạo của một tên lưu manh.

Vân Giai Kỳ nhắm chặt hai mắt và nói: “Tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ làm.

theo lời của anh, nhưng mà tôi muốn được nhìn thấy hai đứa nhỏ.”

“Hai đứa nhóc này, tôi sẽ cho cô xem sau!”
“Tôi muốn nhìn thấy chúng nó vẫn đang được an toàn!”
“Ha ha, chúng tôi còn phải đem hai đứa nhỏ này trả cho cô để đổi tiền mà!
Vi vậy trong thời gian này, tôi nhất định sẽ không giết tụi nó đâu”
Nói xong, đầu dây điện thoại bên kia liền ngắt tín hiệu.

Vân Giai Kỳ cầm điện thoại di động trong tay, nhưng trong lòng vẫn cứ day dứt mãi không thôi.

Cảnh sát đã nhìn thấy Vân Giai Kỳ nghe điện thoại cách đây từ rất lâu, nhưng họ đã đợi cho đến khi cuộc gọi kết thúc, thì mới dám tiến lại gần và hỏi một cách thận trọng: “Có phải đó là cuộc gọi của tên bất cóc không?”
Dựa vào các chứng cứ ban đầu, họ xác định những người đã bắt cóc Mạn Nhi và Cung Bắc là cùng một người.

Vân Giai Kỳ quay người lạ “Tốt quá rồi!”
Cảnh sát trưởng thở phào nhẹ nhõm và lập tức nói một cách nghiêm nghị “Hãy giữ liên lạc với anh ta, nếu có thể đưa ra càng nhiều manh mối thì càng tốt, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm ra họ”
“Ừm” nhẹ một tiếng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1006: 1006: Chương 1002


Bạc Tiêu Dương cũng nhìn Vân Giai Kỳ, nhưng cô đột nhiên nói: “Các anh hãy làm ơn… chấm dứt cuộc điều tra này ngay lập tức”
Tất cả mọi người đều sững sờ.

Khi cảnh sát nghe cô nói muốn kết thúc cuộc điều tra này, thì tất cả mọi người đều như chết lặng.

“Có phải là những kẻ bắt cóc đó đã đe dọa gì cô, đúng không?”
Cảnh sát nói: “Chúng tôi rất có kinh nghiệm trong những trường hợp như thế này.

Với thực lực của cô bây giờ, thì cô không thể tự đối phó được với bọn bắt cóc đâu.

Với loại người này xảo quyệt và nham hiểm này, cho dù là cô có hứa với họ sẽ thương lượng bảng tiền mặt đi nữa, thì con tin cũng đang nằm trong tay họ, từng giây từng phút đều nguy hiểm đến tính mạng.

Các cô cần phải hợp tác với chúng tôi thì mới có thể điều tra được vụ án này”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-1006-0.jpg


Phía cảnh sát vẫn đang cố gắng liên lạc: “Cô có thế cho chúng tôi số của tên bắt cóc đó không, chúng tôi sẽ xác định vị trí của anh ta ngay lập tức…”
“Mọi nhất cử nhất động của các anh, nếu để anh ta phát hiện ra, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”
“Đương nhiên là chúng tôi sẽ không hành động hấp tấp rồi”
“Người vừa mới liên lạc với tôi đó là một người đàn ông.

Người đàn ông đó nói răng Vân Ngọc Hân đã bỏ ra sáu trăm tỷ để mua mạng sống của tôi”
“Vân Ngọc Hân?” Tất cả mọi người đều sững sờ khi nghe đến cái tên này.

“Vân Ngọc Hân, đó chẳng phải là ngôi sao lớn Vân Ngọc Hân sao?”

“Không phải chứ “Không thế nào đâu, có thể là trùng tên thôi..”
Vân Giai Kỳ nói: “Đó chính xác là Vân Ngọc Hân mà mọi người đều biết đó.

Chuyện này thật sự rất phức tạp, cô ta có thù riêng với tôi, tôi chỉ không ngờ răng cô ta lại dùng cách này..”
Nói được nửa đường, giọng của cô đột nhiên dừng lại.

Vân Giai Kỳ nhìn cảnh sát và nói: “Bây giờ, chắc là Vân Ngọc Hân đang lẩn trốn ở đâu đó để tránh tội rồi.

Có quá nhiều vụ án liên quan đến người này, loại người này không hề đơn giản”
“Cô Vân Giai Kỳ, trước tiên cô hãy bình tĩnh”
Đội trưởng của đội cảnh sát bước tới và nói với cô: “Tôi biết, tên bắt cóc đó đã yêu cầu cô làm việc này! Nhưng cô cũng không thể làm theo tất cả lời yêu cầu của anh ta được.

Đây là một manh mối rất quan trọng, nếu chúng ta tiếp tục lần theo manh mối này, thì nhất định sẽ.

“Khi anh đặt tiền cược cho một ván bài thì anh có biết được là đối thủ của mình đang cầm lá bài gì trong tay hay không?” Vân Giai Kỳ hỏi một cách đột ngột..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1007: 1007: Chương 1003


Đội trưởng đột nhiên im lặng một lúc lâu.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Anh không biết đúng không! Anh dám đánh cược, nhưng nếu số tiền cược quá lớn, thì anh có còn dám đánh cược nữa không? Nếu như: đánh cược thua thì không có gì khác ngoài chuyện phá sản, nhưng nếu lần này tôi thua thì…”
Khi nghĩ đến Mạn Nhi và Cung Bắc, Vân Giai Kỳ nắm chặt tay, cố gắng nhấn mạnh từng chữ: “Ván này, tôi không được thua!”
Cô không quan tâm đến lai lịch của tên bắt cóc nữa.

‘Vào một buổi chiều, giữa ban ngày ban mặt như vậy, mà anh ta có thể đưa hai đứa trẻ đi mất từ khu biệt thự Long Thần đã được canh phòng rất nghiêm ngặt, thậm chí anh ta còn rất quen thuộc hơn với việc né tránh việc giám sát của các camera an ninh trên tất cả các tuyến đường trong thành phố, sức chống phá khủng khiếp như vậy cho thấy họ hoàn toàn không phải là những người bình thường.

Anh ta chắc chấn là một tên liều mạng đã được đào tạo bài bản.

Cô không quan tâm đến tiền bạc.

Nhưng vì Mạn Nhi và Cung Bắc, nên cô không dám đánh cược.

“Tôi nhất định sẽ không để anh ta dắt mũi vô điều kiện, nhưng mà… bây giờ, các anh không cần điều tra vụ án này nữa, ngoài ra, tôi cũng không muốn bất kỳ phương tiện truyền thông nào chú ý đến chuyện này”
Ở bên cạnh, Bạc Tiêu Dương cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Vào thời điểm mấu chốt như vậy, mà suy nghĩ của cô vẫn rất rõ ràng.

Đối với những người khác, chắc là đã hoang mang lo sợ từ lâu, nhưng cô rất bình tĩnh và đã tìm ra biện pháp đối phó tiếp theo.

Toàn bộ cảnh sát đều không thế làm gì được.

Những người có tra.

n quan trong vụ án đều có quyền yêu cầu đình chỉ điều Vì vậy họ sẽ không có quyền can thiệp vào nữa.

Đáng lẽ ra, họ cũng đang mất đi phương hướng phán đoán, nếu như Vân Giai Kỳ không phối hợp cung cấp thông tin thì họ cũng bất lực!
Đội trưởng nói một cách nghiêm nghị: “Tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô!
Nhưng nếu như cô có manh mối gì quan trọng, thì cô vui lòng liên hệ với chúng tôi ngay và đừng hành động hấp tấp khi chưa được cho phép! Nếu không, khi cô không quan tâm đến an toàn cá nhân, thì cô sẽ mất nhiều hơn là được lợi đấy”
“Tôi biết Cảnh sát đã rút hết toàn bộ, họ thu dọn hiện trường, kéo chiếc xe và thi thể trở về đồn.

Tuy nhiên, Vân Giai Kỳ vẫn đứng tại chỗ, và không hề nhúc nhích.

Bạc Tiêu Dương hỏi: “Bây giờ, nói như thế nào nhỉ, về nhà, hay là…”
“Chờ một chút”
Vân Giai Kỳ đi dọc theo dấu vết của lốp xe thì dừng lại: “Tại sao chỉ có dấu vết của chiếc xe này thôi?”
Con đường vô cùng lầy lội nhưng chỉ còn lại dấu vết của chiếc xe này.

Dấu vết khác của chiếc xe trên con đường này cứ như đã bốc hơi trong không khí loãng vậy.

Có một con mương ở bên cạnh đó, và có một cánh đồng ở bên cạnh con mương.

Vân Giai Kỳ bật đèn pin lên soi, thì ngay sau đó cô đã tìm thấy dấu vết của một chiếc xe đang chạy ở trên cánh đồng Cô lần theo dấu vết này để đi về phía trước, thì ra đây chỉ là một con đường nhỏ khác dẫn thẳng đến quốc lộ.

Tên bắt cóc này đúng thật là rất xảo quyệt!
Để không lưu lại dấu vết trên đường, anh ta đã điều khiển xe lao xuống, cánh đồng, băng qua cánh đồng đó rồi phóng xe ra quốc lộ.

Tại cánh đồng đó, Vân Giai Kỳ cũng tìm thấy một biến số xe.

Biển số xe này cũng là giả.

Nói cách khác thì...
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1008: 1008: Chương 1004


Nếu cảnh sát điều tra một cách nghiêm túc, thì họ đã tìm kiếm những chiếc xe Van phù hợp với từng đặc điểm ở mỗi ngã tư, nếu biển số xe là giả thì họ cũng sẽ không có cách nào theo dõi được Vân Giai Kỳ cau mày, nói chung khả năng tránh né sự điều tra của tên bắt cóc này cũng không đáng sợ lầm.

Cuối cùng thì họ là ai?
Bạc Tiêu Dương đi theo phía sau và nói: “Đừng ở lại đây thêm nữa, lỡ như.

những tên bắt cóc vẫn còn ở xung quanh đây thì sao”
Vân Giai Kỳ quay lại.

Bạc Tiêu Dương nói: “Chắc chắn là họ sẽ không phạm tội một mình, làm sao mà họ biết được chúng ta đã liên lạc với cảnh sát chứ? Nói cách khác thì một trong số họ có thể đang lẩn trốn ở đâu đó trong thôn này, anh ta nhìn thấy xe cảnh sát đến vì vậy họ đã lập tức gọi cho cô”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ cũng nhận ra.

Trời cũng đã rất khuya rồi.

Thôn xóm vắng vẻ, cũng không có đèn đường.

Nhìn xung quanh, có bóng dáng của vài người thanh niên, họ vừa đi bộ vừa hút thuốc lá ở bên lề đường, cũng có một số người thì chạy xe điện Một trong những người này cũng có thể là đồng phạm của tên bắt cóc kia.

Trong lòng của Vân Giai Kỳ cũng cảm thấy lo lắng.

Bạc Tiêu Dương cười và nói: “Bây giờ cô cũng biết sợ rồi sao?”
Cậu ta bước tới và nắm lấy tay cô: “Có tôi ở đây rồi, cho dù những tên bắt cóc đó có bao vây xung quanh cô đi nữa, thì chúng cũng đừng hòng làm gì được cô.”
Bạc Tiêu Dương kéo Vân Giai Kỳ quay trở lại xe.

Sau khi khóa cửa xe, trong lòng Vân Giai Kỳ cũng cảm thấy yên tâm hơn.

Cô nói với Bạc Tiêu Dương: “Mục tiêu của họ là tôi, vậy tại sao Mạn Nhi và Tiểu Bắc lại bị bắt cóc”
“Chẳng phải là cô cũng đã nói rồi hay sao, vụ tai nạn đó là do Vân Ngọc Hân gây ra, nhưng cô lại không chết, và họ đã thất bại, cho nên đó cũng là lý do tại sao mà họ cố tình bắt cóc hai đứa trẻ.”

“Có lẽ là, ngay từ đầu, họ đã có kế hoạch khác, một khi kế hoạch kia thất bại, thì họ sẽ nhanh chóng chuyển sang thực hiện kế hoạch thứ hai”
“Ừ, chắc chẩn là họ đã lên kế hoạch từ trước rồi.”
Hai mắt của Vân Giai đỏ bừng lên vì tức giận, cô không ngờ rằng Vân Ngọc Hân lại dám làm ra những chuyện như vậy!
Cô tức đến phát điên lên?
Vân Giai Kỳ nghiến răng: “Cô ta điên rồi sao? Cô ta làm việc này thì được lợi gì cho cô ta chứ?”
“Một khi mũi tên đã bản khỏi cung thì sẽ không thể lấy về được nữa.

Cô ta đã đi sai một bước, không thể cứu vãn được nữa, vì vậy cô ta chỉ có thể liều chết thôi”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Chuyện cũng đã xảy ra rồi, cũng không cần nghĩ tới tại sao cô ta lại làm như vậy, bây giờ chúng ta phải tìm ra biện pháp đối phó trước đã”
Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ nhanh chóng cầm điện thoại di động lên và gọi.

“Chuẩn bị thật nhiều tiền mặt cho tôi, càng sớm càng tốt”
“Được ạ, thưa cô Vân Giai Kỳ, cô muốn chuẩn bị khoảng bao nhiêu tiền mặt ạ”
“Không cần biết số lượng bao nhiêu, càng nhiều thì càng tốt.”
Đêm cũng đã khuya, bông nhiên trời lại đổ xuống một cơn mưa to.

Trong một nhà kho tối tăm ở dưới lòng đất, bốc lên một mùi hăng nồng nặc Mùi ẩm mốc xen lẫn với mùi máu tanh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1009: 1009: Chương 1005


Toàn bộ cửa của nhà kho đều bị đóng kín, tối om, không thể nhìn thấy ánh sáng, chỉ để lại một chiếc đèn liêu xiêu.

Trong nhà kho có một dãy lồng sắt.

Đây là một nhà kho nhốt chó cũ đã bị bỏ hoang.

Những chiếc lồng sắt này từng được dùng để giam giữ những chú chó.

Một năm trước, sau khi thành phố được cải tạo, thì nhà kho nhốt chó này đã phải dời đi nơi khác, và bỏ hoang chỗ này, theo dự kiến ban đầu thì sẽ san bằng mặt đất và quy hoạch lại, thế nhưng dự án gặp khó khăn và khu vực này đã trở thành một bãi đất bỏ hoang mà không một ai quan tâm.

Ánh sáng mờ ảo xuyên qua những chiếc lồng sắt, Cung Bắc thu mình ngồi vào trong một góc, trên người đầy vết thương.

Cậu bé đang muốn bảo vệ cho Mạn Nhi.

Mạn Nhi không bị thương, nhưng trên người Cung Bắc thì lại có rất nhiều vết thương, giống như cậu bé đã bị đánh bằng một thứ gì đó, máu me bê bết.

Có vài vết máu nhớp nháp dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn và đáng yêu, trên gò má còn có vài vết bầm tím, rõ ràng là cậu bé đã từng phải chịu một sự hành hạ nào đó.

Mạn Nhi từ từ mở mắt ra và nhìn sang xung quanh, không có ai ở trong nhà kho cả.

Cô bé vô cùng sợ hãi Sau khi cô bé tỉnh dậy và phát hiện ra mình và Cung Bắc đang bị nhốt trong một cái lồng sắt nhỏ, cô bé đã rất sợ hãi và khóc lên.

Một vài tên gian ác bước đến, trên tay cầm roi huấn luyện chó và dọa cô bé không được khóc.

Mạn Nhi rất can đảm, làm sao cô bé có thể chịu sự uy h**p của họ được, cô bé lại càng khóc to hơn.

Những người đó không nói gì cả, họ định quất roi về phía cô bé.

Cung Bắc nhanh chóng ôm chặt lấy cô bé vào lòng, kiên cường chống đỡ cho cô bé hàng chục roi.

Vốn dĩ, da của trẻ em đã rất mỏng manh.

Chỉ sau một vài trận đòn, da của cậu bé đã bị trầy gần hết.

Trong môi trường tối tăm như vậy, sức đề kháng của Cung Bắc vốn dĩ đã rất yếu, bây giờ còn bị thương nặng nên dẫn đến cậu bé bị sốt cao.

Cậu bé vẫn mơ hồ cảm nhận được Mạn Nhi đang chuyển động trong vòng tay của cậu bé.

Theo bản năng của mình, cậu bé ôm chặt lấy cô bé và nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ…”
Mạn Nhi nhìn cậu bé với những vết thương khắp người, bỗng nhiên, khóe mắt của cô bé đỏ hoe.

Cung Bắc bị sốt đến mức khàn cả giọng: “Có… còn có anh ở đây”
Một tiếng “ầm” vang lên.

Đột nhiên, cánh cửa cuốn nặng nề bị ai đó nhấc lên.

Cung Bắc lo lắng nhìn theo, và nhìn thấy hai người đàn ông đội mũ lưỡi trai đi vào.

Cậu bé ôm chặt lấy Mạn Nhi và nhắm mắt lại Mạn Nhi cũng nhắm mắt lại và giả vờ bất tỉnh.

“Văn còn chưa tỉnh à?”
Người đàn ông bước đến phía trước chiếc lồng, lấy một cây sào tre chọc vào bụng Cung Bắc, thấy không có phản ứng gì, anh ta mở cửa lồng sắt ra và đá vào vai của Cung Bắc.

Cung Bắc r*n r* trong đau đớn, ngay sau đó, cậu bé bị một chậu nước lạnh dội vào từ trên đầu xuống.

Một tiếng “rào” vang lên.

Nước muối đổ xuống như thác.

Trên người của Cung Bắc đã mang đầy vết thương, nên khi nước muối thấm vào vết thương, hai mắt cậu bé đột nhiên mở to lên vì đau đớn, từ tóc đến người đều ướt đẫm nước, nhìn vô cùng nhếch nhác.

Toàn thân cậu bé đều đau đớn, cứ như là có vô số con kiến đang cần xé vậy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1010: 1010: Chương 1006


Cung Bắc đau đớn đến mức muốn khóc, từ nhỏ đến lớn, cậu bé chưa bao giờ phải chịu đựng sự áp bức và lăng nhục nào lớn như vậy cả, vậy mà, cậu bé lại phải cố gắng chịu đựng, chỉ sợ một khi cậu bé sẽ khóc lên, và sẽ bị đánh thêm lần nữa.

“Ha ha! Dậy đi!”
Họ bước tới phía trước lồng sắt, trong tay họ là một con chó săn to lớn, rõ ràng là con chó săn đó rất phấn khích, có lẽ là con chó săn đó đã ngửi thấy mùi máu tanh, cho nên nó mới đột nhiên trở nên kích động, gầm gừ và sủa lớn về phía của Cung Bắc và Mạn Nhi.

“Gâu gâu gâ Tiếng con chó săn to lớn gầm gừ đã làm cho Mạn Nhi càng thêm sợ hãi.

Cung Bắc ôm cô bé vào lòng, hai hàm răng nghiến chặt lại, vẻ mặt của cậu bé trở nên hơi lạnh lùng.

Cậu bé dựa vào góc rồi từ từ ngồi dậy, che cho Mạn Nhi ở phía đẳng sau, trên mặt cậu bé không những không có một chút sợ hãi nào mà thậm chí khóe miệng còn hơi nhếch lên.

Nhìn thấy túi sữa nhỏ này không những không tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn cười nhếch mép và nhìn chẳm chẳm vào họ, hai người đàn ông nhìn nhau và cũng cảm thấy lạ.

“Thẳng nhóc con này không sợ một chứt nào cả!”
Một người đàn ông đi tới phía trước cái lồng và đột ngột đá mạnh vào cậu bé: “Thăng nhóc con này, mày không sợ chết sao?”
Cung Bắc cắn chặt môi lại và không nói gì.

Người đàn ông ngồi thấp xuống, nắm lấy tóc rồi kéo cậu bé về phía trước và cẩn thận xem xét khuôn mặt của cậu bé.

Trong mắt của Cung Bắc vẫn không để lộ ra vẻ sợ hãi, và nói một cách vô cùng bình tĩnh: “Các ông đang muốn làm gì?
Phát âm của cậu bé vẫn rất rõ ràng.

Dù bị thương nhưng nặng, thế nhưng cậu bé không hề la hét vì đau đớn.

Người đàn ông giật mình, có chút ngạc nhiên và hỏi: “Mày thật sự không sợ _ Nếu như đó là một đứa trẻ bình thường khác, chắc nó đã khóc cạn nước mắt từ lâu rồi Đứa trẻ này có một làn da mỏng manh và mềm mại, trông rất yếu ớt, thế nhưng cậu bé vẫn không rơi một giọt nước mắt nào.

“Tại sao mày lại không sợ.”
Cung Bắc mở miệng, nước muối và máu cùng chảy vào trong miệng của cậu bé, vừa mặn vừa chát: “Có ai mà không sợ chết, ông không sợ à”
Không đợi người đàn ông đó lên tiếng, Cung Bắc lại tiếp tục nói: “Đương nhiên là tôi không sợ, ông dám trói tôi, có nghĩa là lòng can đảm của ông cũng không nhỏ”
“Ồ? Mày đang uy h**p tao đó sao?”
“Tính mạng của chúng tôi đều nắm ở trong tay ông, vậy thì tôi có cái gì đâu mà có thể uy h**p ông đây”
Cung Bắc lại nói: “Các ông muốn thế nào? Nếu như các ông bắt cóc chúng tôi để đổi tiền chuộc, thì đừng động vào tôi và em gái tôi, chỉ cần chúng tôi có thể sống sót để rời khỏi chỗ này, các ông muốn đòi bao nhiêu tiền thì cũng sẽ có bấy nhiêu tiền.”
“Đúng là cách nói chuyện của con nhà giàu có khác, chỉ thấy giàu rồi!”
Người đàn ông chống căm, nhe ra một hàm răng ố vàng, nở nụ cười vô.

cùng quái dị và hỏi: “Mày có thể cho tao bao nhiêu tiền? Trong con heo đất nhỏ của mày thì có thể có bao nhiêu tiền chứ?”
Ánh mắt của Cung Bắc chứa đựng một chút hờ hững và giễu cợt Cậu bé mở hé mắt, và lạnh lùng nói “Ai mà biết được lời nói của mày có giá trị gì hay không.”
òn tùy vào ông muốn bao nhiêu nữa”
Người đàn ông nói: “Mày không khóc được hay sao? Hôm nay, tâm trạng của chú đây không được tốt cho lắm, nếu không thì mày chỉ cần cầu xin tao thương xót, thì có thể tao sẽ nhẹ tay một chút?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1011: 1011: Chương 1007


Cung Bắc nói: “Cha tôi đã dạy cho tôi rất nhiều điều, nhưng mà cha tôi lại không dạy tôi làm thế nào để cầu xin sự thương xót”
Khuôn mặt người đàn ông đột nhiên cứng đờ ra.

Cung Bắc nói: “Ông muốn tôi cầu xin lòng thương xót từ ông à, đáng tiếc là ông nhầm người rồi!”
“Khốn kiếp!” Người đàn ông tức giận tát cậu bé một cái Cung Bắc đột nhiên bị đánh vào mặt nên đã ngã sang một bên.

Mạn Nhi phía sau sợ tới mức phải che miệng lại, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé nắm lấy vạt áo của Cung Bắc, cả người cô bé run lên vì sợ hãi.

“Anh ơi..” Cô bé hét lên, cảm thấy có chút tủi thân!
Người đàn ông đó nhanh chóng chuyển ánh mất sang Mạn Nhị, và trong đầu không thể không có những ý nghĩ xấu xa Anh ta vừa đưa tay ra và định đưa về phía Mạn Nhị, thì Cung Bắc đã kịp nắm lấy cánh tay của anh ta và cắn chặt xuống.

Người đàn ông kêu lên một tiếng đau đớn rồi rụt tay lại, quay sang nhìn Cung Bắc bảng một ánh mắt dữ tợn, rất muốn cho con chó lao vào chuồng để căn nát cậu bé!
Nhưng anh ta phải giữ lại hai đứa trẻ này!
Chỉ là, không thể dập tắt được ngọn lửa độc ác đang cháy này.

Ngay khi người đàn ông lấy được cây roi, anh ta đã lôi Cung Bắc ra khỏi lông sắt, quất vào người cậu bé một cách dữ dội: “Mày là chó à? Mày dám cắn tao! Mày lại dám cần à! Cẩn này!”
Một trận đòn vô cùng tàn nhẫn.

Cung Bắc đau đớn ôm lấy vai, khuôn mặt nhỏ của cậu bé đỏ bừng lên.

“Đừng đánh nữa!”
Mạn Nhi sợ hãi khóc lên.

Cô bé biết rằng mình sẽ bị đánh nếu khóc như vậy nhưng trơ mắt nhìn Cung Bắc bị đánh dã man, cô bé vừa hoảng vừa sợ, nhếch nhác bò ra khỏi cái lồng.

Đột nhiên nhào lên người của Cung Bắc, chịu thay cho cậu bé mấy roi.

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữ: Mạn Nhi vừa khóc vừa nói: “Cầu xin mấy người… Đừng đánh nữa, đánh nữa thì anh trai tôi sẽ chết mất…
Cung Bắc hơi ngơ ra.

Một tiếng “anh” này khiến cậu bé mềm lòng.

Cung Bắc cố gắng hết sức ngẩng đầu lên, kéo cô bé vào lòng để che chở, lật người lại, chắn ở trên người cô bé rồi ôm lấy cô bé.

“Chát!”.

||||| Truyện đề cử: Rung Động Vô Thời Hạn |||||
“Chát!”
Đồn roi đánh ở trên người cậu bé không thương tiếc.

Cung Bắc cản chặt hàm răng đến mức lợi cũng đây máu.

Mạn Nhi nhìn Cung Bắc đang che chẩn trên người mình mà đau lòng, nước mắt không ngừng rơi “Đừng đánh nữa..” Cô bé khóc đến mức khàn cả giọng.

Con chó săn to lớn ở bên cạnh sủa ầm ï, nó há cái miệng to như chậu máu, như thể nó sẽ có thể nhào tới bất cứ lúc nào.

“Được rồi!”
Một người đàn ông khác chạy đến, ngăn người đàn ông đang vung roi lại “Đừng đánh nữa, đánh nữa thì sẽ xảy ra án mạng mất”
Người nọ vẫn kêu gào: ‘Không phải xương cốt thẳng nhóc này cứng rắn lắm sao? Nếu không cho nó nếm mùi đau khổ một chút, nó sẽ không biết cái gì gọi là trời cao đất dày!”
“Suy cho cùng thì nó vẫn là một đứa trẻ, mày đánh như vậy, chúng ta làm sao có thể giao nộp nó được”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1012: 1012: Chương 1008


Chỉ với một câu nói, lúc này người đàn ông mới chịu thu tay lại Mỗi tay ông ta xách một đứa, ném hai đứa bé vào lại chuồng chó.

Cung Bắc xụi lơ ở trong góc, ho khan không ngớt, bị Mạn Nhi bò đến bên cạnh cậu bé, nắm chặt lấy tay cậu bé.

“Thẳng nhóc đáng ghét! Mày phải cảm ơn em gái mày, nếu nó không thay mày xin tha thì đêm nay mày đã phải chết ở đây rồi!”
Cung Bắc giơ tay lên, dù yếu ớt nhưng trong ánh mắt không còn vẻ ngây thơ hồn nhiên như lúc trước nữa mà lộ ra vẻ chán ghét cùng cực.

“Mày dám nhìn tao bằng cái ánh mắt này hả?” Người đàn ông nghiến răng tức giận: “Tao thấy mày hoàn toàn không biết chữ “sợ’ viết như thế nào rồi!”
“Một chữ bạch bên cạnh bộ tâm đứng, tôi biết viết”
Người đàn ông lại chán nản sờ sờ mũi: “Mày lại không biết điều nữa rồi!”
“Tôi sợ hãi thì có ích gì không? Ông có ý đồ gì với tôi? Không phải ông muốn tôi sợ ông, sau đó gọi dạ bảo vâng van xin ông tha mạng, ông chẳng qua là chỉ muốn tiền thôi.

Mấy câu van xin của tôi, có thể khiến các người thả chúng tôi ra sao? Nhưng mà, tôi khuyên các người nên sớm thả tôi và em gái tôi ra nếu không đợi đến khi cha đến… Khụ khụ khụ..”
“Mày đã như thế này rồi mà còn dám nhanh mồm nhanh miệng với tao hả!”

Người đàn ông làm bộ như lại muốn tiến thêm một bước.

Mạn Nhi ôm chặt lấy Cung Bắc, run lẩy bẩy.

Người đàn ông nói: “Tao biết tụi bây là ai! Một đứa là con gái của Bạc Tuấn Phong, một đứa là con trai của Cung Chiến, hai người đều là kẻ tai to mặt lớn, lấy tay che trời ở thủ đô.

Nếu tao đã dám trói tụi bây, thì nghĩa là hoàn toàn không có đường quay đầu lại! Cùng lắm thì lấy mạng đổi mạng!”
Dù sao thì ông ta cũng không còn gì để mất nữa!
Nếu như đợt này thành công, ông ta sẽ cầm hết số tiền này chạy ra nước ngoài trốn, số tiền này cũng đủ để cho ông ta sống ung dung tự tại suốt phần đời còn lại.

Những kẻ liều mạng như ông ta, vốn không biết sợ trời sợ đất là gì!
Cả người Mạn Nhi đều đang run lên, chỉ có Cung Bắc vẫn rất bình tĩnh nhìn chảm chẳm bọn họ, trong ánh mắt đó xen lẫn sự thương hại, khinh thường và cả sự khinh bỉ.

Nó giống như muốn xuyên thấu tận xương tủy của ông ta.

Nhưng trong lòng Cung Bắc cũng biết rất rõ, một khi rơi vào trong tay của những kẻ liều mạng như thế này, bọn họ muốn rời khỏi đây bình an vô sự thì còn khó hơn đi lên trời.

Chuyện đến nước này, không nên chọc tức ông ta quá mức, phải dừng lại đúng lúc.

Cung Bắc nhắm mắt lại, cậu bé cố gắng gượng dồn nén vị tanh ngọt nơi cố họng xuống, sau đó lại yên lặng không nói thêm gì nữa.

Người đàn ông lộ ra vẻ mặt khó tin Ông ta đứng dậy, khóa kỹ cửa lồng rồi bước ra ngoài cửa.

Mới vừa kéo rèm cửa cuốn xuống, người đàn ông quay đầu lại đã thấy Vân Ngọc Hân đứng ngoài cửa, lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông đánh hai đứa nhỏ đó à?”
“Thì sao? Đau lòng à? Cũng đâu phải là con của cô”
“Ông đừng có mà đánh tụi nó đến chết đó” Văn Ngọc Hân hừ lạnh: “Trong vòng hai ngày phải giải quyết xong chuyện này, hoặc là xử lý Vân Giai Kỳ, hoặc là xử lý hai đứa nhỏ này”
“Cô điên rồi à?“ Người đàn ông nói: “Hai đứa nhỏ này rất có giá trị đấy!”
“Chắc ông sẽ không quên tôi gọi các ông đến đây là để làm gì rồi đó chứ!”
‘Vân Ngọc Hân nói: “Không phải là ông muốn đem hai đứa nhỏ này đi tống tiền Vân Giai Kỳ đó chứ?”
“Người mẹ đó nhìn rất giống người có tiền! Tôi hơi dao động”
“Cô ta lấy tiền ở đâu ra? Cô ta chỉ lừa ông thôi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1013: 1013: Chương 1009


“Cho dù cô ta có tiền hay không thì tôi cũng chỉ nhận tiền chứ không nhận người!” Người đàn ông nói: “Không phải cô ta là tình nhân nhỏ của Bạc Tuấn Phong sao? Chỉ cần cô ta mở miệng ra thì không phải sẽ dễ dàng có được.

mười mấy tỷ sao? Nhà họ Bạc có tiền như vậy, con số nhà họ Bạc có thể cho.

tôi không phải con số mà cô có thể cho được!”
‘Vân Ngọc Hân thẹn quá hóa giận nói: “Ông đừng lâm tưởng! Tôi cho ông bảy nghìn tỷ, thì ông có thế lấy được ngay vàng thật bạc thật! Cho dù Bạc Tuấn Phong có cho ông mười mấy tỷ đi nữa thì ông có dám nhận lấy không, có lấy được không? Ông có còn mạng để mà lấy không? Nếu chuyện này mà kéo dài thì chúng ta có còn cơ hội để chạy trốn nữa không? Tôi thấy ông đã hoàn toàn đánh giá thấp thực lực của nhà họ Bạc rồi, ông lấy cái gì ra để mà đấu với Bạc Tuấn Phong!”
“Hai Con của cậu ta còn đang ở trong tay tôi, sợ cái gì! Hơn nữa tôi đã liên lạc xong xuôi từ lâu rồi, đến lúc đó lấy được tiền thì tôi có rất nhiều cơ hội để chạy thoát thân! Còn cô! Nếu tâm trạng của tôi tốt, tôi có thể sẽ mang cô theo cùng”
Ngừng một chút, người đàn ông vỗ nhẹ lên gương mặt của cô ta: “Không ột siêu sao như Vân Ngọc Hân đây lại vì một người đàn ông mà như sỉ g, làm cô chủ của nhà họ Vân thì không muốn, bài tốt như vậy mà cô đánh nát bét, thật là khiến tôi được mở mang tầm mắt!
Vân Ngọc Hân hung tợn nói: “Tôi đi tới nông nỗi ngày hôm nay cũng là do bị ép buộc thôi! Tôi đã không còn đường để quay đầu lại nữa rồi!”
“Biết là cô đã không còn đường để quay đầu lại nữa, vậy căm mười mấy tỷ cùng anh đây ra nước ngoài hưởng thụ không phải tốt sao? Mười mấy nghìn tỷ còn tốt hơn bảy nghìn tỷ của cô, cầm tới để đuổi ăn mày à?”
‘Vân Ngọc Hân nói: “Ông muốn tôi còn phải cảnh cáo ông bao nhiêu lần nữa? Ông muốn lấy được tiền từ Bạc Tuấn Phong hả, đúng là mơ mộng hão huyền!”
“Cô đang dạy tôi cách làm việc đó hả! Cô là cái thá gì mà dám ra vẻ ta đây với tôi?” Người đàn ông tức giận nhưng ngược lại chỉ mỉm cười, không nhịn được mà đá văng cô ta một cái.

‘Vân Ngọc Hân bị đạp sang một bên, nhìn thấy người đàn ông đang nghênh ngang leo lên chiếc xe van tồi tàn.

‘Vân Ngọc Hân quay đầu lại nhìn vào rèm cửa cuốn, siết chặt tay lại thành quả đấm, chuyện tốt lúc đầu cô ta tính toán lại bị người đàn ông này quấy rối!
Nhưng cô ta không thể bỏ ra nhiều tiền hơn nữa.

Bảy nghìn tỷ đã là toàn bộ tài sản của cô ta rồi.

Cô ta biết là mình chạy trời không khỏi nắng nên dứt khoát không ngại mà cá chết lưới rách, cô ta xong đời rồi thì Vân Giai Kỷ cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện có thể sống tốt hơn cô ta.

Nhưng người đàn ông này thấy tiền là mắt lại sáng lên, Vân Giai Kỳ hứa sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ông ta nên đã khiến ông ta hoàn toàn động lòng.

Nhưng.

Chưa chắc Vân Giai Kỳ sẽ bỏ ra nhiều tiền như vậy.

Những lời nói đó của cô ta chẳng qua chỉ là kế hoãn binh mà thôi!
‘Vân Ngọc Hân lên xe nói với người đàn ông: “Chuyện này không thể kéo dài nữa, trừ khi trong vòng hai ngày tới Vân Giai Kỳ chuẩn bị xong số tiền mà ông muốn, còn nếu không, chúng ta phải nhanh chóng ra tay thôi!”
Người đàn ông xua tay, không kiên nhẫn nghe cô ta nói nhảm được nữa: “Biết rồi! Tôi sẽ có chừng mực!”
Trong nhà kho.

Xung quanh không một bóng người.

Cuối cùng Mạn Nhi cũng bật khóc thút thít.

Cô bé xót xa nhìn vết thương trên người Cung Bắc, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng chạm lên vết thương của cậu bé, nhưng bàn tay lại dính đầy máu.

Cung Bắc nắm lấy tay cô bé, yếu ớt nói::.

Đau..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1014: 1014: Chương 1010


*Xin lỗi anh..

Mạn Nhi rút tay lại ngay.

Cung Bắc dịu dàng nhìn cô bé: “Bé ngốc, sao lại… sao em lại nói xin lỗi, là do anh bảo vệ em không tốt”
“Hu hu hị được: “Em sợ.

Tiếng khóc của Mạn Nhi càng lúc càng không thể ngừng lại Cô bé sợ rằng hai người họ sẽ chết ở đây.

Cung Bắc xoa xoa tóc trên trán cô bé, hốc mắt cũng hơi ửng đỏ: “Đừng sợ có được không… cho dù chúng ta có chết ở đây đi nữa thì anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em…
Mạn Nhi ấp úng nói: ‘Em nhớ nhà Trước mắt hiện lên vẻ mặt tươi cười ấm áp của Bạc Vũ Minh và Vân Giai Kỳ, Mạn Nhi đột nhiên cảm thấy nhớ nhà.

Cung Bắc nhất thời nghẹn ngào: “Anh… Anh cũng nhớ nhà…”
Cậu bé cũng sợ.

Cậu bé bảng tuổi Mạn Nhi.

Cậu bé còn nhỏ như vậy sao lại không sợ được chứ.

Nhưng từ nhỏ Cung Chiến đã nói với cậu bé rằng sau này cậu bé sẽ là người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, là một người đàn ông thì không thể dễ dàng sợ hãi được.

Vừa rồi vẫn còn cố gắng chịu đựng, nhưng bây giờ nhìn thấy dáng vẻ Mạn Nhi sợ hãi như vậy, cậu bé cũng bắt đầu thấy sợ.

Hai đứa nhỏ ôm chặt lấy nhau, trong lòng bị nỗi tuyệt vọng vô bờ bến bao vây.

Bệnh viện.

Bạc Tiêu Dương dừng xe ở khu nội trú.

Vân Giai Kỳ bế Vũ Minh đi đến tầng trệt, Bạc Tuấn Phong đã được chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

Bác sĩ nói anh đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

Bạc Ngạn Thiên trông coi anh cả một ngày, nhưng chờ mãi mà vẫn chưa thấy Bạc Tuấn Phong mở mắt nên đã đi về.

Bạc Thúy Quỳnh, Cung Chiến và Mộng Yến Mi đều đang ở trong phòng bệnh.

Vân Giai Kỳ vừa mới đẩy cửa phòng bệnh ra, vài người đã nhìn về phía cô, sắc mặt của Bạc Thúy Quỳnh không vui, chỉ làm như không nhìn thấy Mộng Yến Mi đứng lên: “Con tới đây làm gì? Sao con không ở nhà chăm sóc tốt cho Tiểu Bắc đi, chạy tới đây làm gì?”
Vân Giai Kỳ há miệng, mặc dù cô không muốn cho Mộng Yến Mi biết chuyện này, sợ Mộng Yến Mi sẽ mất bình tĩnh mà làm khó dễ cô, nhưng Mộng ‘Yến Mi có quyền được biết chuyện Tiểu Bắc đã xảy ra chuyện.

Cô cũng không muốn giấu giếm.

Vân Giai Kỳ nói: “Tiếu Bắc… đã xảy ra chuyện rồi”
‘Vẻ mặt của Mộng Yến Mi ngay lập tức cứng đờ.

Một lúc lâu sau, bà ta mới đứng phát dậy, đi tới trước mặt cô: “Cô nói cái gì”
Cung Chiến cũng nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nói: “Tiểu Bắc với Mạn Nhi… bị bắt cóc rồi”
Mộng Yến Mi lại bàng hoàng thêm lần nữa.

Cung Chiến là người đầu tiên kịp phản ứng lại, bước đến trước mặt cô: “Cô nói cái gì?”
Mộng Yến Mi cũng lấy lại tinh thần, đột nhiên nhào tới, ngay lập tức túm lấy tóc Vân Giai Kỳ, đè cô lên tường: “Cô nói cái gì hả? Tiểu Bắc bị bắt cóc? Sao cô lại có thể dùng cái giọng điệu bình tĩnh như vậy để nói chuyện này? Cô đang nghiêm túc sao?”
‘Vân Giai Kỳ nhìn thấy Mộng Yến Mi sốt ruột đến mức mặt đỏ bừng lên, nói “Là thật…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1015: 1015: Chương 1011


“Vân Giai Kỳ!” Mộng Yến Mi mất bĩnh tĩnh tát vào mặt cô một cái bạt tai thật mạnh: “Lòng dạ cô làm băng sắt đá à? Lúc đầu, chính cô nói muốn tự mình chăm sóc cho Tiểu Bảc, bây giờ Tiểu Bắc xảy ra chuyện, cô lại có thể không hề lo lắng chút nào như vậy! Không phải cô đã nói rằng cô sẽ chăm sóc cho thắng bé thật tốt sao? Bây giờ thăng bé xảy ra chuyện rồi, cô lấy cái gì để mà bồi thường lại Tiểu Bắc cho tôi đây!”
Vân Giai Kỳ đột nhiên đấy bà ta ra: “Bà nghĩ là tôi không lo lắng sao? Tiểu Bắc với Mạn Nhi xảy ra chuyện, bản thân tôi là người lo lắng hơn bất kỳ ai khác!”
“Cô có tư cách gì mà nói câu này!”
“Sao tôi không có tư cách?” Vân Giai Kỳ siết chặt tay lại thành quả đấm: “Tiếu Bắc là con trai của tôi sao bà lại nói tôi không có tư cách!”
Mộng Yến Mi hoàn toàn sửng sốt Cung Chiến nheo mắt: “Cô nói cái gì?”
Mộng Yến Mi nói: “Từ nhỏ Tiểu Bắc đã không có mẹ, do thẳng bé thích cô nên mới gọi cô là mẹ nhưng điều đó không có nghĩa thăng bé là máu mủ ruột thịt của cô! Cô đừng ở đây mà ăn nói bậy bạ…

“Thẳng bé có phải là máu mủ ruột thịt của tôi hay không, bà Cung, trong lòng bà biết rõ hơn ai hết!” Vân Giai Kỳ ngắt ngang lời bà ta: “Bà đã biết Tiểu Bắc là con ruột của tôi và Tuấn Phong từ lâu rồi, không phải sao!”
Mộng Yến Mi ngay lập tức ngã ngồi trên băng ghế, không nói nên lời št sao?
Cô cũng…
Cô biết từ lúc nào?
Cung Chiến nhìn Mộng Yến Mi: “Mẹ, chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Mộng Yến Mi không nói gì cả.

Vân Giai Kỳ nói: “Chuyện này, tôi không ngại để mẹ của anh tự mình đưa ra cho anh câu trả lời, bây giờ tôi chỉ nghĩ đến việc cứu Tiểu Bắc và Mạn Nhi ra ngoài, các người đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa”
“Thêm phiền phức?”
Mộng Yến Mi đột nhiên bừng tỉnh: “Bây giờ Tiểu Bắc đang ở đâu? Thẳng bé bị ai bắt cóc, cô nói đi!”
“Vân Ngọc Hân!” Vân Giai Kỳ nói: “Chính Vân Ngọc Hân đã thuê người bắt cóc Tiểu Bắc”
Cung Chiến nói: “Báo cảnh sát chưa?”

Vân Giai Kỳ trả lời: “Bây giờ, bọn du côn bên đó rõ ràng rất cảnh giác, tôi định báo cảnh sát, nhưng bên đó đã cảnh cáo tôi là không được liên lạc với cảnh sát nên tôi đành loại bỏ cách báo cảnh sát, bây giờ, tôi đang đợi bên đó liên lạc với tôi”
Mộng Yến Mi nói: “Cô còn loại bỏ cách báo cảnh sát hả? Cô không dựa vào cảnh sát thì dựa vào bản thân cô chắc!”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Bọn họ muốn tiền! Tôi sẽ cho bọn họ tiền! Chẳng lẽ nếu báo cảnh sát, nếu chọc tức những kẻ liều mạng cực kỳ hung ác đó, Tiểu Bắc và Mạn Nhi là con tin bị giết thì bà mới vừa lòng à?”
Mộng Yến Mi không nói lại Cung Chiến vừa định hỏi tiếp, đột nhiên Bạc Tiêu Dương đẩy cửa bước vào.

Cậu ta nhìn chiến trận trong phòng bệnh thì biết ngay là Vân Giai Kỳ đã nói ra chuyện đó, cậu ta nhìn về phía Cung Chiến nói: “Cậu lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.


Cung Chiến hơi do dự một chút, sau đó đi theo Bạc Tiêu Dương ra khỏi phòng bệnh, Mộng Yến Mi cũng vội vàng đi ra ngoài.

Bạc Thúy Quỳnh đứng lên, ánh mắt chán ghét rơi vào trên người Vân Giai Kỳ: “Cô thật sự định chưa gieo tai họa cho tất cả mọi người thì chưa chịu để yên đúng không! Vân Giai Kỷ, cô đúng là sao quả tạt Trời sinh đã định là sao quả tạt Vân Giai Kỳ không để ý đến cô ta, cô đi đến bên mép giường của Bạc Tuấn Phong, nhìn thấy cả người anh quấn đầy vải băng, trên người còn có dấu vết đã được lau người rõ ràng, vảy máu cũng đã được lau sạch, cô ngồi xuống bên mép giường, khuôn mặt lộ ra vẻ mệt mỏi.

Bạc Thúy Quỳnh vẫn ở bên cạnh ác mồm ác miệng nguyền rủa cô không ngừng: “Vân Giai Kỳ, cô ngồi đây làm gï? Anh trai của tôi vất vả lắm mới thoát khỏi giai đoạn nguy hiếm tới tính mạng, có phải cô lại đang nghĩ xem nên gieo họa xuống cho anh tôi như thế nào nữa đúng không!”
“Bạc Thúy Quỳnh” Vân Giai Kỳ nói “Bây giờ tôi không có tâm trạng để nghe cô nói mấy lời này đâu, đừng có chọc tôi, nếu không, tôi cũng không biết là mình sẽ làm ra chuyện gì đâu”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1016: 1016: Chương 1012


“Cô còn dám đe dọa tôi hả?”
“Ra ngoài!” Bạc Vũ Minh đột nhiên lên tiếng.

‘Vẻ mặt Bạc Thúy Quỳnh đầy kinh ngạc, cô ta nhìn về phía Bạc Vũ Minh thấy cậu bé chỉ tay vào cửa rồi lạnh lùng hét lên: “Ra ngoài!”
“Vũ Minh, con…”
Bạc Vũ Minh ra lệnh.

Bạc Thúy Quỳnh nghiến răng nghiến lợi oán giận bước ra ngoài.

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng nắm lấy tay Bạc Tuấn Phong “Ra ngoài Đầu óc cô rối tung, nhìn khuôn mặt tuấn tú bình thản của người đàn ông, cô căn chặt môi, hơi nghẹn ngào.

Dường như ở trước mặt anh, cô mới có thể để lộ ra một phần yếu ớt này, không cần phải giả vờ mạnh mẽ Nửa tiếng sau, Bạc Tiêu Dương quay trở lại phòng bệnh nhưng không thấy những người khác.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên, vội vàng lau đi nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt, hỏi: “Bọn họ đâu?”
“Cung Chiến đưa bác gái về rồi, lát nữa sẽ trở lại ngay thôi”
Bạc Tiêu Dương nói: “Nể tình tôi, nhà họ Cung sẽ không làm lớn chuyện này lên để tránh gặp rắc rối”

Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng gật đầu.

Không bao lâu sau, Cung Chiến trở về, anh ta vừa bước vào phòng bệnh, mở miệng câu đầu tiên đã hỏi ngay: “Có tin tức gì chưa?”
Bạc Tiêu Dương lắc đầu.

Cung Chiến bèn yên lặng ngồi ở góc phòng, chờ đợi tin tức.

Bình minh.

Vân Giai Kỳ đợi nguyên một đêm, bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

Lại là một số điện thoại lạ Số rác.

Vẽ lý thì loại số này không được lưu hành trên thị trường nữa.

Vân Giai Kỳ biết là đám người đó gọi tới, nhìn về phía Bạc Tiêu Dương, Bạc Tiêu Dương gật gật đầu, ấn chặt Cung Chiến, ám chỉ anh ta giữ yên lặng.

Cô nhận điện thoại, bên kia vừa mở miệng lập tức đã hỏi: “Tiền đã chuẩn bị đủ chưa?”
Vân Giai Kỳ cau mày: “Ông cũng chưa từng n làm sao mà tôi chuẩn bị được?”
“Đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi! Tôi muốn biết trong tối hôm nay, cô có thể chuẩn bị được bao nhiêu tiền mặt?”
Suy cho cùng, tiền mặt phải rút ra, nhưng cần một chút thời gian.

Số lượng lớn tiền mặt đều cần phải thông báo trước, trong một chốc một lát, đột nhiên rút ra thì ngân hàng phải mất một buổi tối để xử lý, tính cả thời gian kiểm đếm, chuẩn bị được nhiều nhất là trên ba ngàn năm trăm tỷ.

“Ông muốn bao nhiêu, tôi có thể chuẩn bị bấy nhiêu, chỉ sợ ông không đem đi được thôi”
“Ý cô là sao?
‘Vân Giai Kỳ nói: “Ông cứ nói thẳng cho tôi biết, ông muốn bao nhiêu?”
“Mười bảy ngàn năm trăm tỷ, cô có không?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi có, chỉ xem xem ông có đem đi được hay không thôi.”
Người đàn ông này có lẽ chưa từng thấy mười bảy ngàn năm trăm tỷ tiền thật đồ sộ thế nào.

Một tỷ nặng một tấn mốt.

Mười bảy ngàn năm trăm tỷ?
Sẽ là năm mươi mấy tấn.

Xe chở tiền thông thường chỉ có thể chở được bốn tấn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1017: 1017: Chương 1013


Mười bảy ngàn năm trăm tỷ cần phải sử dụng đến mười lăm chiếc xe chở tiền.

Cô có thể đưa được, còn phải xem ông ta làm sao để cầm nhiều tiền như vậy mà rời khỏi “Cô đưa cho tôi thế nào là việc của cô! Đưa tôi đảm bảo sự an toàn của tôi!”
Đồng thời cô cũng nên Vân Giai Kỳ nói: “Tiền, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị, bây giờ, ông phải cho tôi xem tình hình của hai đứa trẻ ra sao rồi?”
“Vội như thế làm cái gì? Vân còn sống đấy thôi!”
“Tôi không nhìn thấy người, giao dịch sẽ không được tính”
“Cô muốn nhìn thấy người, thì đem tiền tới đây, một tay giao tiền, một tay giao người”
“Tôi làm sao biết được bây giờ hai đứa trẻ có ốn không? Trừ phi, ông lập tức cho tôi gọi video nói chuyện, thấy hai đứa trẻ còn sống, tôi mới tiến hành giao dịch tiếp theo với ông!”
Vân Giai Kỳ rõ ràng không để cho ông ta nói thêm bất kỳ một lời lẽ dư thừa nào.

Người đàn ông im lặng một lúc lâu, cũng nhún nhường nữa tôi sẽ chụp ảnh gửi cho cô!”
“Tôi không muốn ảnh, tôi muốn video.

Tôi muốn nhìn thấy hai đứa trẻ không bị thương dù chỉ là một cọng tóc, chỉ cần các ông giao hai đứa nhỏ hoàn chỉnh cho tôi, tôi đảm bảo tiền của ông tuyệt đối sẽ không thiếu một đồng”
ột bước: “Đợi chút Cung Chiến hơi kinh ngạc.

Mấy câu nói của Vân Giai Kỳ bộc lộ ra sự quả quyết không thể xem thường.

Nguyên do không phải là tiền.

Mà là, cho dù cô đối diện với bọn du côn hung dữ tàn bạo, cô cũng không hề rụt rè một chứt nào, logic rõ ràng, đàm phán sắc bén.

Ông ta vừa nghe thấy cô muốn hai đứa nhỏ “Không bị thương tới dù chỉ một cọng tóc”, thì rõ ràng có chút chột dạ.

Có điều.

Cô lấy đâu ra mười bảy ngàn năm trăm tỷ?
Cho dù là điều động tài sản dưới tên Cung thị, trong một lúc muốn điều động mười bảy ngàn năm trăm tỷ tiền mặt, cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

Dòng tiền mặt khủng khiếp như vậy cô lấy từ đâu ra?

Đừng nói người nghe điện thoại bên kia, đến cả Cung Chiến và Bạc Tiêu Dương cũng đều bị sự táo bạo của Vân Giai Kỳ làm cho ngỡ ngàng.

Mười bảy ngàn năm trăm tỷ tiền mặt, bao nhiêu nhà giàu hạng nhất hạng nhì tại thủ đô này, cũng không phải mở miệng một câu là có thể tùy tiện bỏ ra được con số này.

Dù là xưởng in tiền, một đêm có thể in được bao nhiêu tiền chứ?
‘Đầu dây bên kia, ông ta rõ ràng đã xao động rồi, nhưng vừa nghe tới cô muốn gọi video thì giọng điệu có chút kỳ lạ.

“Bây giờ tôi..

Không tiện…”
“Tôi không cần biết khi nào thì ông thấy tiện, trước khi tôi thấy được hai đứa trẻ, chúng ta chưa vội bàn tới bước tiếp theo”
Người đàn ông thấy không giấu nổi nữa, bực bội nói: “Nói thật cho cô biết vậy! Thăng bé đó, không ngoan ngoãn, không thật thà, bị tôi đánh cho một cô không để ý chứ?”
‘Vân Giai Kỳ giật mình: “Ông làm gì Tiểu Bắc rồi?”
“Chỉ là đánh một trận thôi mà, chưa chết đâu!”
Chuyện mạng người quan trọng, trong miệng người đàn ông này, lại bị coi nhẹ đến như vậy.

Cung Chiến vừa nghe thấy Tiểu Bắc bị thương, căng thẳng đứng dậy.

Bạc Tiêu Dương lập tức giữ anh ta lại, dùng ánh mắt biểu thị anh ta không được kích động..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1018: 1018: Chương 1014


Hiện giờ bất kỳ một động thái nào, đều sẽ kích động tới bên đó khiến họ nghi ngờ.

“Bị thương một chút, chảy một chút máu, không phải lo!” Người đàn ông vội vã: “Nhưng mà, tôi có thể hứa với cô, tôi tuyệt đối sẽ không làm nó bị thương thêm một chút nào nữa! Chỉ cần cô có thể giao số tiền này cho tôi”
“Khi nào ông cho tôi gặp bọn trẻ?”
“Ngay lập tức”
“Ngay lập tức là bao lâu?”
“Cho tôi một tiếng đồng hồ, vậy đi”
Đầu dây bên kia không nói thêm một lời tắt luôn điện thoại.

‘Vân Giai Kỳ giữ lấy điện thoại, bỗng nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn một chút Cung Bắc bị thương rồi Có nặng không?
Cô không biết Bạc Vũ Minh cũng lo lắng mà nắm chặt tay lại.

Cậu bé lặng lẽ nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nếu như cha có thể nhanh chóng tỉnh lại thì tốt rồi Nhưng mà cha bị thương rồi Cho dù tỉnh lại thì sao chứ?
Cung Chiến và Bạc Tiêu Dương bước tới, căng thẳng nói: “Vân Giai Kỳ, cô thật sự có thể chuẩn bị được nhiều tiền đến vậy sao?”

Vân Giai Kỳ định thần lại, lơ đãng gật đầu: “Mười bảy ngàn năm trăm tỷ không phải là vấn đề”
Tài sản dưới tên cô còn có ngân hàng, có sòng bài, thứ cô có chính là dòng tiên mặt.

Vê điểm này không cần lo lắng chút nào.

Bạc Vũ Minh lo lắng nói: “Con sợ Tiểu Bắc và Mạn Nhi lành ít dữ nhiều…”
“Không đâu” Vân Giai Kỳ nói: “Chắc bây giờ hai đứa vẫn ổn, nếu không, ông ta cũng không có tự tin đến mức dám đàm phán với mẹ như vậy đâu”
Bạc Tiêu Dương nói: “Bước tiếp theo phải làm sao?”
Vân Giai Kỳ bông nhiên không nói gì nữa Cô có chút mệt ‘Vốn dĩ vết thương trên người còn chưa lành, chấn động não, đầu óc vẫn còn mông lung, nhất thời, suy nghĩ không thể linh hoạt nữa.

Cô ngấng đầu lên, nhìn về phía Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi đang xoay tiền rồi, nghĩ cách xoay thêm nhiều tiền hơn nữa”
Cung Chiến có chút nghỉ hoặc nói: “Cô gom được nhiều tiền mặt đến vậy sao?”
“Không vấn đề.

Cứ tin tôi”

Cung Chiến vẫn nửa tin nửa ngờ.

Bạc Tiêu Dương nói: “Chuyện tới nước này, cứ chờ bọn họ gọi video tới trước đã”
“Bên kia nói cho ông ta một tiếng đồng hồ, chúng ta cứ kiên nhẫn chờ”
Một tiếng đồng hồ trôi đi, vẫn không thấy điện thoại gọi tới.

Cũng không rõ qua bao lâu, Vân Giai Kỳ bỗng nhận được điện thoại: “Tôi quay video rồi, lát nữa gửi qua tin nhắn cho cô”
“Tôi không muốn video!” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn gọi video, băng không, sao tôi xác định được, video ông gửi tới, rốt cuộc là quay từ lúc nào?”
“Ha ha! Người phụ nữ như cô, cũng khá thông minh đó! Được! Tôi gọi video cho cô”
Tắt điện thoại, lại phải đợi thêm một lát nữa.

Vân Giai Kỳ nhận được một cuộc Facetime.

Cô nhận cuộc gọi, màn hình bên kia lại chỉ hiển thị một mảng tối đen.

Vân Giai Kỳ kiên nhãn hỏi: “Người đâu? Ông đang chơi trò gì với tôi vậy?”
Cô vừa nói, vừa bật chức năng quay màn hình lên.

“Tôi đang bật đèn! Vội cái gì!”.
 
Back
Top Bottom