Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 400


Cô nhìn Vân Giai Kỳ, lạnh lùng nói: “Đây là do cô gieo gió gặt bão.”
Bây giờ, Vân Giai Kỳ ở nhà họ Bạc, Bạc Ngạn Thiên đang ở đây.

Để xem cô ta định làm trò gì trước mặt Bạc Ngạn Thiên đây, cô sẽ vạch trần tội danh chứa chấp tranh giả của Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ biết răng Vân Ngọc Hân sẽ không bỏ qua cơ hội để làm xấu mặt cô, nhưng cô lại không để cho cô ta có thể làm thế.

Nếu Vân Ngọc Hân đã nghi ngờ thì cứ để cô ta nghi ngờ thôi, một lúc sau cảnh sát đã tiến đến.

Cảnh sát tiến đến quấy rầy đến Bạc Ngạn Thiên.

Nghe nói có mấy cảnh sát tiến đến, ông Bạc đi xuống phòng, nhìn thấy mấy cảnh sát đang nghiên cứu trước bức tranh.

Vân Giai Kỳ đứng một bên, lạnh lùng đánh giá bọn họ.

Vân Ngọc Hân vừa thấy Bạc Ngạn Thiên xuất hiện, lập tức gọi một tiếng: “Ông nội.”
“Ngọc Hân lại đây”
Vẻ mặt Bạc Ngạn Thiên vui vẻ, nhưng vừa liếc mắt nhìn Vân Giai Kỳ thì đôi mắt trở nên sắc lạnh.

Ông đi đến bên cạnh Vân Giai Kỳ, tránh cứ cô: “Con còn chưa đứng lên được, còn chạy đến đây làm gì chứ?”
“Con lo cho cơ thể của ông nội, cũng sợ một mình ông nội ở nhà không có ai làm bạn nên muốn đến đây chơi với ông nội.”
“Ừ, chỉ có Ngọc Hân lo cho ông thôi.”
Bạc Ngạn Thiên khế võ tay cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang phía bên cạnh rồi nói mỉa: “Nếu Ngọc Hân có thể đến nhà họ Bạc ở, trong lòng ông nội mới yên tâm được, tốt hơn hẳn so với người mà ông nội chường mắt kia”

Vân Giai Kỳ xem như không nghe thấy gì.

Ông nội cũng tự cảm thấy mất mặt, nhìn cảnh sát nghi ngờ hỏi: “Sao lại có nhiều cảnh sát đến đây vậy?”
Cảnh sát xoay người nhìn ông Bạc, cung kính nói: “Chào ông Bạc”
“Chúng tôi vừa nhận được điện thoại của cô Vân Ngọc Hân, nói rằng có người làm tranh giả nên đến đây điều tra”
“Làm tranh giả sao?”
Bạc ngạn Thiên tức giận nói: “Ai mà có lá gan lớn như vậy?”
Bạc Ngạn Thiên cũng có một ít tranh chữ, chảng lẽ ông lại giữ những bức tranh giả sao?
Cảnh sát giải thích: “Cô Ngọc Hân nói, có người làm giả tranh của Jessica, nói là cô gái này…”
Cảnh sát nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nhìn Vân Giai Kỳ, hừ lạnh” “Thật xấu hổ”
Vân Giai Kỳ nói: “Ông Bạc, lời này của ông nói hơi sớm rồi đấy.

Dám nói tranh của tôi là tranh giả khi còn chưa có bằng chứng, liệu có bất công quá rồi không?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 401


Chưa đợi ông Bạc mở miệng, cảnh sát đã nói tiếp: “Chúng tôi cũng không hiểu cách xem, loại tranh này là một vật quý giá, có lẽ phải gọi người chuyên nghiệp đến xem xét cơ cấu mới được.”
Vân Ngọc Hân lập tức nói: “Ông nội của con biết cách xem tranh, ông còn thích nghiên cứu tranh của.Jessica, nếu để ông xem chắc chắn sẽ được ạ’“
“Vì chuyện này mời ông Vân thì có phải làm quá rồi không?”
“Đây có phải chuyện nhỏ đâu ạ? Ông nội con thích nhất là tranh của essica, mỗi bức tranh đều là bảo bối của ông còn bị Vân Giai Kỳ phá hỏng, vô cùng đau lòng, nỗi đau này bị tích tụ lại mấy này rồi, nếu đến xem tranh của.Jessica chắc chắn ông sẽ không cảm thấy mệt.”
Nói xong, Vân Ngọc Hân gọi điện thoại cho Vân Hùng Phi.

Vân Hùng Phi vừa nghe thấy chuyện này, đúng là hào hứng hẳn, vội vàng gọi xe đưa ông đến nhà họ bạc.

Mấy cảnh sát đang chờ ở nhà họ Bạc.

Một lúc sau, Vân Hùng Phi đã đến nơi, ông vừa đến đã liếc nhìn Vân Giai Kỳ, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Sao cô lại ở đây?”
Vân Giai Kỳ mỉa mai: “Tại sao tôi lại không thể ở đây?”
Vân Ngọc Hân nói: “Ông nội, Vân Giai Kỳ có một bức tranh của Jessica, bọn con cũng không hiểu, ông thích.Jessica như vậy chắc chắn biết cách phân biệt, ông tới đây nhìn xem bức tranh này là thật hay giả ạ Vân Hùng Phi hừ một tiếng: “Còn phải xem xét sao, sao cô ta có thể có được bức tranh của.Jessica chứ?”
Vân Ngọc Hân cười nói: “Con cũng nói mấy bức tranh kia đều là giả nhưng cô ta lại không nhận, con xem thì không biết chừng là bức tranh giả đấy, nếu đã là tranh giả vậy để cảnh sát tịch thu lại”
Vân Hùng Phi gật đầu, tiến đến nhìn thoáng qua bức tranh.

Ông ta kéo khăn trắng ra, thấy một bức tranh bên trong, ông ta ngạc.

nhiên đến trừng to hai mắt.

“Đây là… rừng rậm hiện đại?”

Ông ta từng đi xem triển lãm tranh của.Jessica, bức tranh này ông †a vẫn còn nhớ kỹ.

Bối cảnh của bức tranh này là ở trung tâm thương nghiệp CBD, từng chiếc đèn, nhà cao tầng trông giống như thật cậy.

Đầu đường có một đám người, khuôn mặt của mỗi người đều được miêu tả vô cùng sống động.

Trong đám người, có người tay nắm điện thoại, sắc mặt nghiêm trọng, lại có người đang chờ xe ở sân ga, khuôn mặt run rẩy vì lạnh, lại có người ôm đứa trẻ bảo vệ trong lòng, đang ngắm nhìn thành phố ồn ào trong mờ mịt.

Nhưng bức tranh này đặc biệt ở chỗ ở ngay giữa bức tranh là một nét mực màu trắng, trên nét mực trắng này.Jessica vẽ một khu rừng rậm.

Ý nghĩa của nó là thành phố phồn hoa này từng là một khu rừng xinh đẹp, nét mực như tuyết trắng đang vạch trân mọi thứ khỏi bức màn che.

Bức tranh có tên là “Rừng rậm hiện đại.”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 402


Vân Hùng Phi đã mang kính lúp đến đây.

Bình thường mà nói, một bức tranh thủ công sẽ lưu lại dấu vết ở trong bức tranh, màu thuốc sẽ chồng chất nhau.

Nếu là bức tranh giả, còn do in ấn tạo thành sau đó dùng bút tích che dấu.

Nếu có người đạo nhái lại bức tranh, sẽ không thể mô phỏng lại giống hệt được.

Nhất là một bức tranh lớn như vậy, đến cả bản thân họa sĩ cũng không thể nào vẽ giống y hệt được.

Vân Ngọc Hân đắc ý ngồi trên xe lăn.

Đợi Vân Hùng Phi nói rằng đây là bức tranh giả, lại là làm trò trước mặt Bạc Ngạn Thiên chắc chắn Vân Giai Kỳ sẽ làm trò cười cho thiên hạ.

“Là thật… Bút pháp, cách vẽ này đúng là của.Jessica”
Đối với tranh của.Jessica, Vân Hùng Phi vô cùng kích động: “Bức tranh này cô lấy ở đâu ra thế?”
“Cái này không thể nói được rồi”
“Ông nội, ông không nhìn nhầm chứ?” Vân Ngọc Hân không tin: “Còn có những bức tranh khác nữa, ông xem thử đi”
Vân Hùng Phi bình tĩnh lại, bắt đầu kéo các tấm vải trắng khác lên, bắt đầu tiến lên đánh giá.

Kết quả đều là thật.

Ông ta sẽ không nhìn sai đâu, tất cả những bức tranh này đều là của.Jessica hết.

Tay của Vân Hùng Phi run lên, ông không ngờ rằng trong cuộc đời của ông có thể tiếp xúc với nhiều bức tranh của.Jessica ở một khoảng cách gần thế này.

Sau lần triển lãm tranh đó, chính phủ nói rằng đó là lần cuối cùng Jessica trưng bày tranh của mình.

Sau đó bắt đầu có một vài bức tranh tham gia vào đấu giá, bắt đầu ra giá.

Vân Hùng Phi một mực chờ bức tranh được đưa ra đấu giá, ông đã muốn cất giữ toàn bộ những bức tranh này, nhất là bức “Rừng rậm hiện đại kia” cái gì ông cũng muốn có.

Bây giờ ông ta nghĩ thế nào cũng không thông, sao những bức tranh này lại năm trong tay Vân Giai Kỳ chứ?
Vân Giai Kỳ nói: “Nếu những bức tranh này đều là thật vậy tôi cất đi đây”
Vân Hùng Phi kích động, bước tới bắt lấy cổ tay cô: “Đợi đã”
Vân Giai Kỳ quay sang hỏi: “Sao thế?”
“Những bức tranh này… những bức tranh này cô lấy đâu ra thế?”
“Tôi nói rồi, tôi không thể nói được”
“Là của cô sao?”
“Đương nhiên là của tôi rồi.”
Vân Hùng Phi nuốt nước bọt, nói với cô: “Tôi đồng ý mua lại, cô ra một cái giá đi, bức “rừng rậm hiện đại” cô mua với giá bao nhiêu, giờ tôi trả giá gấp đôi”“
Vân Giai Kỳ từ chối: “Không cần đâu, ông ra nhiều hơn tôi cũng không bán”
“Cô…
Vân Hùng Phi tức đến run cả người..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 403


Bạc Ngạn Thiên ngăn ông lại: “Hùng Phi, ông đừng xúc động quá, những bức tranh này có thực sự là tranh thật hay không còn chưa chắc mà, ông cảm thấy là thật, có lẽ do người ta làm giả giỏi quá nên ông không nhận ra thôi.”
“Không có chuyện đó đâu.”
Vân Hùng Phi khoát tay, tự tin nói: “Tranh của những người khác có lẽ tôi không có đủ khả năng xem xét, nhưng đối với tranh của.Jessica, tôi có thể chắc chắn nói rằng những bức tranh này đều là thật.”
Ông vừa dứt lời, Bạc Ngạn Thiên và Vân Ngọc Hân đều vô cùng ngạc nhiên.

Tư thế tự tin của Vân Quán khiến cho Bạc Ngạn Thiên không thể không tin.

“Dù những bức tranh này là thật đi nữa thì cũng có lai lịch không rõ cơ mà” Vân Ngọc Hân không thể mất thể diện được, lập tức tìm ra lý do mới.

“Những bức tranh của.Jessica đều là vô giá, có được một hai bức tranh đã là phúc rồi, nhiều tranh như vậy cũng không biết có dùng cách gì bẩn thỉu để có hay không, những bức tranh này có lẽ có lai lịch không được sạch sẽ.”
Vân Hùng Phi gật đầu, cũng cảm thấy Vân Ngọc Hân nói vô cùng có lý.

Ông ta không tin Vân Giai Kỳ dùng một cách quang minh lỗi lạc để có được bức tranh này.

Những bức tranh này ở trên sàn đấu giá con số khởi điểm cũng phải mấy tỉ đồng.

Vân Giai Kỳ bị Vân Ngọc Hân chọc cười.

Ban đầu thì nói tranh của cô là tranh giả, bây giờ xác định được là tranh thật rồi thì lại nói cô trộm có được.

Vân Ngọc Hân đúng là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ.

Vân Giai Kỳ không còn gì để nói: “Theo lời các người, bức tranh này tôi dùng thủ đoạn bẩn thỉu mà có được, nó lại vô giá nữa, tội danh lớn như vậy tôi không gánh nổi đâu.”
Vân Ngọc Hân nói: “Vậy cô nói cho tôi biết, bức tranh này cô lấy ở đâu ra?”
Vân Giai Kỳ yên lặng một lúc, rồi cười nhạt, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đây đề là tranh của tôi”
“Tôi biết là tranh của cô, nhưng tôi muốn hỏi những bức tranh này cô lấy ở đâu ra?” Vân Ngọc Hân vẫn cố hỏi.

Vân Giai Kỳ hỏi lại: “Cô không hiểu ý của tôi sao? Tôi nói, là của tôi, có nghĩa là những bức tranh này đều là tranh của tôi.

Cô có hiểu không thế?”
Cô vừa dứt lời, mọi người kinh ngạc nhìn cô.

Nhất là Vân Hùng Phi, không tin nổi mà trừng mắt, vội vàng bác bỏ: “Không thể nào, cô muốn hù dọa ai chứ? Đầu là tranh của cô á, sao cô có thể cho ra bức tranh như thế này được?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Ý của cô ta, những bức tranh này đều do cô ta sao chép của.Jessica, dựa vào tranh của.Jessica vẽ sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Ông Bạc, ông vẫn không hiểu sao, tôi nói rằng những bức tranh này đều là của tôi, nói cách khác, tôi chính là Jessica”
Cô cũng lười che dấu thân phận với bọn họ.

Cô biết, chắc chắn Vân Ngọc Hân sẽ bám lấy chuyện này không buông.

Mà cô cũng lười che dấu, thừa nhận luôn.

Vân Hùng Phi ngây người một lúc lâu sau đột nhiên cười lạnh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 404


“Cô đang nói đùa với chúng tôi đấy à? Cô là.Jessica, cô cảm thấy chúng tôi sẽ tin tưởng cô sao..Jessica là một người vẽ tranh cực kỳ có tiếng, là họa sĩ khiến cho đất nước ta kiêu ngạo.

Vậy mà cô nói cô là Jessica, cô khinh thường tôi lớn tuổi cô nói gì đều phải tin hay sao?”
“Đúng vậy.’ Vân Ngọc Hân nói: “Vân Giai Kỳ, cô đừng lừa gạt, sao cô có thể là Jessica được?”
Đây đúng là một lời nói dối mà.

Vân Giai Kỳ nhún vai vô ôi nghĩ, hai vị đã lớn tuổi rồi, đã qua bao nhiêu năm rồi mà lời nói thật hay giả, nói đúng hay sai các vị cũng không phân biệt được hay sao?”
“Cô…
Bạc Ngạn Thiên và Vân Hùng Phi chán nản.

Cô ta còn dám nói vậy, không phải là châm chọc hai ông hồ đồ hay sao?
Vân Giai Kỳ hỏi Vân Hùng Phi: “Ông đã từng gặp.Jessica hay sao?”
Vân Hùng Phi sửng sốt.
Vân Giai Kỳ lại chuyển hướng qua Bạc Ngạn Thiên: “Ông có từng gặp Jessica không?”

Bạc Ngạn Thiên cũng không nói được gì.

“Mấy người chưa từng gặp người thật, sao có thể chắc chắn tôi không phải là.Jessica được?”
“Jessica cũng không phải người bình thường có thể gặp được, nhưng đây cũng không phải lý do cô giả mạo cô ấy”
Vân Giai Kỳ nói: “Vân Ngọc Hân, mỗi lời nói của cô đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy, cô nói lại xem ai là kẻ giả mạo?”
Vân Ngọc Hân bị cô dọa sợ.

Vân Giai Kỳ đứng đó, từng cái giơ tay nhấc chân đều là tư thái không để cho người khác coi thường.

Vân Ngọc Hân đột nhiên không nói được gì.

“ĐƯợc, không phải mấy người muốn tôi chứng minh tôi là.Jessica sao?”
Vân Giai Kỳ nhìn Vân Hùng Phi nói: “Ông có thể công nhận được bút pháp của Jessica đúng không?”
“Tôi có thể” Vân Hùng Phi cũng không phủ nhận.

“Tôi sẽ vẽ một bức tranh ngay tại đây, ông tới nhìn xem rồi lại nói tiếp cũng không muộn”
Quản gia đem hành lý đến cho cô.

Cô lấy giá vẽ ra, nhìn Vân Hùng Phi, nói với ông: “Ông đến đây ngồi.”
Vân Hùng Phi nhíu mày: “Để làm gì?”
“Ông cứ ngồi đi”
Vân Giai Kỳ cũng không muốn cho mọi người xem cô vẽ, cũng không muốn vẽ tranh về Vân Hùng Phi, những giữa ba người này cũng chỉ có Vân Hùng Phi mà thôi, tuy cô không thích Vân Hùng Phi, nhưng ít ra ông ta vẫn tán thưởng bức tranh của cô.

Vân Hùng Phi không biết cô định làm trò quỷ gì nhưng vẫn ngồi xuống phía đối diện.

‘Vân Ngọc Hân tức giận nói: “Ông nội, sao ông lại nghe lời cô ta? Cô ta đang lừa ông đó, ông đừng tin tưởng thế chứ?”
Vân Giai Kỳ lấy công cụ ra, qua vài phút nhanh chóng phác họa xong, sau đó bắt đầu phối màu, điều chỉnh ánh sáng, sau khi vẽ xong khuôn mặt cùng với cơ thể của Vân Hùng Phi xong bắt đầu đi vẽ chỉ tiết khuôn mặt ông.

Bạc Ngạn Thiên không tin tưởng đi tới phía sau của Vân Giai Kỳ, rồi ngây ngẩn cả người.

Mới chỉ có hơn hai mươi phút mà một bức tranh phái tả thực đã ra đời rồi.

Từng nếp nhăn trên khuôn mặt của Vân Hùng Phi đều được khắc họa lại một cách sống động..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 405


“Tốt lắm”
Vân Giai Kỳ buông bút, nói với Vân Hùng Phi: “Ông có muốn xem không?”
Vân Hùng Phi lập tức đứng dậy, đi đến trước bản vẽ, cũng bị bức tranh của Vân Giai Kỳ làm ngạc nhiên không nói nên lời.

Cái này…
Đúng là giống hệt với cách vẽ của.Jessica.

Vân Hùng Phi nhìn sang Vân Giai Kỳ, trông sắc mặt vô cùng phức tạp.

Từ khi Vân Giai Kỳ nhỏ đến bây giờ, đây là lần đầu tiên ông ta thật sự quan sát kỹ càng người cháu gái này.

Lần đầu tiên Vân Giai Kỳ quay về nhà họ Vân, ông đã không vừa lòng với Vân Giai Kỳ mười tuổi này.

Một nhà danh gia vọng tộc, danh tiết rất quan trọng.

Tuy răng là cháu gái của ông nhưng cô ta từ nhỏ đã theo Lý Tuyết Đồng, ở thời đại của ông, phòng khiêu vũ là nơi như thế nào chứ?
Là nói mà đàn ông tìm đến mua vui, những người phụ nữ ở đây lên sân khấu khiêu vũ, xuống dưới sân khấu lại tiếp khách, không biết một đứa trẻ được dạy dỗ ở đó thì biến thành dạng người như thế nào?

Vậy nên Vân Hùng Phi không hề vừa lòng với Vân Giai Kỳ.

Chẳng quan tâm Vân Giai Kỳ cố gắng thế nào, đạt được bao nhiêu thành tích, ông cũng không vừa lòng.

Ông chỉ cảm thấy đứa trẻ này còn nhỏ mà đã tranh thủ lấy lòng người khác, đúng là không đơn giản.

Thế mà… Cô lại là.Jessica.

Lần này khiến cho ông thay đổi suy nghĩ về cô.

Cháu gái ruột của ông lại là một người nổi tiếng tài năng đến vậy sao?
Bây giờ trong lòng Vân Hùng Phi đang có đủ loại mùi vị.

Jessica chính là họa sĩ ông yêu thích nhất, bây giờ biết.Jessica là cháu gái mình, ông cảm thấy kiêu ngạo, lại cảm thấy phức tạp, thậm chí lại cảm thấy có chút thua kém.

Vân Ngọc Hân nhìn thấy khuôn mặt Vân Hùng Phi đang không ngừng biến đổi, cô cũng không ngồi yên được.

“Ông nội, ông nội… ông nội ơi?”
Vân Hùng Phi lấy lại tinh thần, nhìn về phía Vân Ngọc Hân: “Cô ta, cô ta đúng là.Jessica.”
“Sao có thể thế được? Chắc chắn cô ta lừa ông, chắc chắn..” Vân Ngọc Hân nghiến răng nói: “Sao cô ta có thể là Jessica được? Cô ta…”
“Miệng người sẽ lừa gạt người khác nhưng kỹ thuật thì không”
Từng họa sĩ đều có nét độc đáo trong bức tranh của mình, tranh có thể vẽ giống nhau những kỹ thuật vẽ thì không thể nào mà đạo nhái được.

Bây giờ ông ta có thể xác nhận được.Jessica chính là Vân Giai Kỳ.

Bạc Ngạn Thiên cũng vô cùng ngạc nhiên.

Ông nhìn về phía Vân Giai Kỳ, nheo mắt lại, một lúc sau cũng không thấy nói gì.

“Đen tranh của tôi cất đi”
Vân Giai Kỳ không muốn nói gì với bọn họ nữa.

Đột nhiên, Vân Hùng Phi nói: “Những bức tranh này của cô có thể cho tôi một bức không?”
Đột nhiên ông ta cực kỳ khách sáo.

Vân Hùng Phi nhìn những bức tranh này, cảm thấy thật cảm động.

Ông muốn cất giữ những bức tranh này, chỉ cần một bức trong số này đã cảm thấy đời này không uổng phí rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 406


Vân Giai Kỳ nói: “Ông à, nếu lời này nói ra tôi sẽ vì được cưng chiều mà sợ hãi đấy”
Vân Hùng Phi cứng đờ.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-406-0.jpg


Nói xong, cô ra lệnh cho quản gia: “Còn thất thần ra đấy làm gì?
Mau cất tranh lên phòng cho tôi, cẩn thận đấy đừng làm hỏng nó.”
Quản gia lập tức sai người khiêng tranh lên.

Mọi người nghe nói những bức tranh này đều vô giá, đều nơm nớp lo sợ, cần thận mang tranh lên.

Vân Giai Kỳ cũng đi lên phòng.

Vân Hùng Phi ngơ ngẩn một lúc mới phản ứng lại.

Tháng sau, hội đấu giá sao?
Tám ngày sau, Vân Ngọc Hân nhìn thấy Vân Hùng Phi vô cùng khẩn trương, cô hỏi: “Ông nôi, không phải ông muốn đến hội đấu giá thật đấy chứ?”
“Ngọc Hân, tâm nguyện lớn nhất của ông là có hai bức tranh của vJessica.”
Vân Ngọc Hân hít một ngụm khí lạnh.

Cô không hiểu bức tranh của.Jessica có gì hay, có gì giỏi, cô không hiểu, chỉ vẽ một bức tranh sao có thể có được cả tỷ?
Từ từ…
Mấy Một bức tranh đã có giá mấy tỷ rồi, vậy hơn mười bức tranh chẳng phải là…
Người phụ nữ này đúng là biết ăn đấy.

Cô khổ sở đi đóng phim, đóng mấy chục tập đi mới được mấy trăm triệu, một năm quay chụp mệt mỏi cũng không bằng giá một bức tranh của cô ta.

Cô ta tùy tiện vẽ vài nét tranh có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.

Vân Ngọc Hân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, Vân Giai Kỳ quá phô trương thanh thế rồi.

Những bức tranh đó trong mắt cô không xứng có giá trị cao như vậy.

Ban đầu cô muốn vạch trần Vân Giai Kỳ giả mạo.Jessica, mua tranh giả của.Jessica, kết quả lại không như cô dự đoán, giúp cho cô ta được nổi bật.

Đương nhiên Vân Ngọc Hân không hài lò Cô tức giận thầm thì: “Cô ta nói vậy là có ý gì chứ, giống như nhà họ.

Vân nợ cô ta quá nhiều vậy.

Nhà họ Vân cho cô ta chi phí ăn mặc, học hành, không hề đối xử tệ bạc với cô ta.”
“Ông nội, ông và cha mẹ thích con hơn cũng là sai hay sao? Thích hay không không thể nào mà khống chế được, chẳng lẽ vì không thích cô ta, cô ta liền ghi hận chuyện này nhiều năm như vậy sao?”
Vân Hùng Phi khoát tay nói: “Không nói chuyện này nữa.”
Vân Ngọc Hân không biết phải làm sao.

Cô quay sang Bạc ngạn Thiên, đột nhiên chuyển đề tài: “Ông nội, con muốn gặp Mạn Nhi và Vũ Minh có được không ạ? Đã lâu lắm rồi con không được gặp Vũ Minh, con muốn gặp thằng bé quá.”
Bạc Ngạn Thiên nghe vậy nói với cô: “Hai đứa con con đang ở trong biệt viện nhà họ Bạc, nếu con muốn gặp để ông đưa con đi”
“Vâng ạ-”
Vân Ngọc Hân gật đầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 407


Tòa biệt viện ở góc của tòa nhà, Vũ Minh và Mạn Nhi được đưa tới biệt viện, Bạc Ngạn Thiên không muốn cho Bạc Tuấn Phong gặp lại hai đứa con trừ khi anh ta không quan hệ gì với cô gái kia nữa.

Xe dừng lại bên ngoài cửa biệt viện.

Ở cửa sổ tầng hai, Vũ Minh bé nhỏ đẩy hai cánh cửa ra, nhìn xuống dưới lầu, Mạn Nhi đứng bên cạnh đáng yêu cười.

“Ông nội đến đây”
“Mẹ cũng đến đây rồi.”
Bạn Ngạn Thiên đưa Vân Hùng Phi và Vân Ngọc Hân tiến vào, hai bảo mẫu ôm hai bé xuống.

Vừa nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên, Mạn Nhi vui vẻ nhào vào lòng ông: “Ông nội”
“Ừm, bảo bối của ông có nhớ ông không?”
“Nhớ ạ”
Khuôn mặt bé nhỏ của Mạn Nhi nhẹ nhàng cọ cọ trong lòng ông: “Mạn Nhi rất nhớ ông n‹ Bạn Ngạn Thiên ôm cô bé trong lòng, càng nhìn cháu gái càng yêu quý.

Nếu con bé không phải do Vân Giai Kỳ kia sinh ra thì tốt quá.

Đáy lòng Bạc Ngạn Thiên thừa nhận chuyện Vân Giai Kỳ là.Jessica là chuyện ông không ngờ được, cũng khiến ông nhìn cô ta bằng con mắt khác.

Nhưng trừ việc thừa nhận cô ta giỏi giang ra, sự chán ghét của ông với Vân Giai Kỳ cũng từ đáy lòng, nhiều năm làm chủ nhà họ Bạc như vậy chưa từng có ai dám khiêu chiến quyền uy của ông như vậy.

Vân Giai Kỳ là người đầu tiên.

Bạc Ngạn Thiên cũng cảm thấy nếu cô ta tiến vào nhà họ Bạc, nhất định sẽ làm cho nhà họ Bạc trải qua một trận máu rơi.

Ông không muốn toàn bộ tâm huyết của ông bị hủy trong tay cô ta.

Trên thực tế Bạc Ngạn Thiên đã làm xét nghiệm mấy lần, mọi thứ đều chứng minh Mạn Nhi và Vũ Minh đều là con ruột của cô ta.

Ông ta đưa cho Bạc Tuấn Phong xem báo cáo xét nghiệm giả, bởi vì ông muốn Bạc Tuấn Phong hoàn toàn cắt đứt với Vân Giai Kỳ.

Nhưng Bạc Ngạn Thiên không nói cho Vân Ngọc Hân biết.

Nhưng ông không biết rằng, Vân Ngọc Hân đã sớm biết bí mật của hai đứa bé rồi.

Vân Ngọc Hân thông minh như vậy, nếu ông Bạc không chịu nói, đối với cô cũng là chuyện tốt, cô cũng xem như không biết chuyện gì, nhận hai người con này là của mình.

Lúc đó, Vân Ngọc Hân và Tống Hạo Hiên đều đạt được mục đích của mình.

Vân Ngọc Hân muốn có Bạc Tuấn Phong, còn Tống Hạo Hiên lại muốn có Vân Giai Kỳ.

Tống Hạo Hiên cũng đồng ý rằng anh ta sẽ giữ kín bí mật về hai đứa con này.

Bạc Ngạn Thiên nói với Mạn Nhi: “Mạn Nhi biết đây là ai không?”
Ông ôm Mạn Nhi nhìn Vân Ngọc Hân, Vân Ngọc Hân hồi hộp nhìn Mạn Nhi.

Cô suy nghĩ, không biết Mạn Nhi có nhận ra không.

Mạn Nhi nhìn Vân Ngọc Hân, nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Đây là mẹ…
Vân Ngọc Hân nghe vậy mới thở dài một hơi.

Xem ra, đại sư ông mời đến thôi miên đúng là có tác dụng.

Cũng không biết ông ta làm thế nào mà tình cảm sâu đậm của Mạn Nhi và Vân Giai Kỳ trong bao nhiêu năm như vậy, sau khi thôi miên, Mạn Nhi thật sự cho rằng Vân Giai Kỳ là người xấu với cô bé.

Nghe Mạn Nhi gọi mẹ, lúc này Vân Ngọc Hân mới cười, cô nói: “Mạn Nhi ngoan quá, mẹ ôm một cái được không.”
“Vâng ạ-”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 408


Mạn Nhi giang tay ra, Vân Ngọc Hân ôm lấy Mạn Nhi trong lòng, yêu thích không muốn buông ra.

Nhìn hình ảnh mẹ con vui vẻ với nhau, Bạc Ngan Thiên vô cùng vui mừng.

Bạc Ngạn Thiên ôm lấy Vũ Minh, lại nghe Vân Ngọc Hân nó nội, con muốn… sinh một đứa nhỏ cho anh Tuấn Phong”
Bạc Ngạn Thiên kinh ngạc nhìn cô.

Vân Ngọc Hân nói: “Con cũng muốn trải nghiệm cảm giác được mang bầu mười tháng nó như thế nào.”
“Ngọc Hân, con… không phải cơ thể của con yếu ớt sao?” Bạn Ngạn Thiên lo lắng.

“Không sao đâu ạ.” Vân Ngọc Hân nói: “Bác sĩ nói rằng bây giờ con rất tốt, chỉ cần dưỡng thai sẽ không có vấn đề gì.”
Dừng một lúc, Vân Ngọc Hân nói.

“Ông nội, con không sợ, con yêu anh Tuấn phong, cho dù thế nào đi nữa con cũng muốn đối mặt.

COn biết con và anh Tuấn Phong đã có Vũ Minh và Mạn Nhi, nhưng… Sớm muộn gì con cũng gả cho anh Tuấn Phong, vì nhà họ Bạc khai chi tán diệp là bổn phận của con.

Ông nội, khi con cháu đầy đàn ông cũng vui vẻ mà, con cháu có nhiều, ông chỉ cần chờ hưởng phúc thôi.”
Vân Hùng Phi lo lắng nói: “Ngọc Hân, con quyết định như vậy sao? Bác sĩ nói vậy nhưng nhỡ may.”
“Ông nội, không sao đâu ạ, con đã xác nhận kỹ với bác sĩ rồi mà”
Vân Ngọc Hân ôm lấy Mạn Nhi đưa cho Vân Hùng Phi, kéo Bạc Ngạn Thiên sang một bên.

Cô nhìn Bạc Ngạn Thiên, thật lòng nói: “Anh Tuấn Phong cứ nhớ mãi không quên Vân Giai Kỳ, bởi vì cô ta mạo hiểm tính mạng sinh cho anh một trai một gái, đợi con sinh cho anh Tuấn Phong một đứa nhỏ, có lẽ anh Tuấn Phong sẽ hồi tâm chuyển ý với con.

Bạc Ngạn Thiên trầm ngâm một lúc rồi nói: “Chuyện này phải bàn bạc kỹ hơn đã, tương đối ổn đấy”
“Ông nội, nếu ông lo lắng cho cơ thể con thì không sao đâu ạ.

Bác sĩ riêng của con nói nếu con hai mươi tám tuổi mang thai sẽ giống với phụ nữ bình thường mang thai.

Con còn không sợ, ông sợ gì chứ? Nhất định con sẽ khỏe mạnh sinh thêm cho ông hai bé thật ngoan, cùng nhau Vân Ngọc Hân nói chuyện ngọt như mía vậy.

Bạc Ngạn Thiên nghe xong, cười ha ha: “Tốt, tốt lắm, đúng là Ngọc Hân có lòng mà.”
“Nhưng mà chuyện này con không muốn cho anh Tuấn Phong biết, con muốn tạo bất ngờ cho anh ấy” Vân Ngọc Hân tỏ ra thẹn thùng nói.

“Được” Bạc Ngạn Thiên gật đầu, nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay cô nói: “Chờ con thật khỏe mạnh nhé.”
“Vâng” Trong lòng Vân Ngọc Hân rất vội vàng rồi, nhưng cô vẫn tỏ ra rụt rè.

Chạng vạng.

Vân Giai Kỳ mới dọn dẹp xong căn phòng, phòng lớn như vậy được cô sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, vô cùng ấm áp.

Cô không ngờ bên ngoài cửa sổ trời đã tối rồi.

Đã đến giờ cơm rồi sao không có ai kêu cô xuống dùng cơm?
Vân Giai Kỳ đi xuống dưới lầu phát hiện bên trong nhà ăn mọi người đều đã đến đủ.

Vân Hùng Phi, Vân Lập Tân và cả Lâm Tĩnh Anh cũng đã đến đây.

Vân Ngọc Hân ngồi cạnh Bạc Ngạn Thiên, một bữa tối phong phú Vui vẻ.

Người giúp việc đứng bên cạnh thấy cô cũng làm như không thấy.

Vân Ngọc Hân nhìn thấy Vân Giai Kỳ xuống lầu, nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, phải mời cô ta lại đây dùng bữa tối chung sao?”
Bạc Ngạn Thiên quay đầu, liếc nhìn cô rồi hừ lạnh không nói gì..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 409


Vân Giai Kỳ đi đến bên cạnh bàn, thoải mái ngồi xuống nói với người hầu: “Bát của tôi đâu?”
Người hầu nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, thấy ông cụ khoát tay lạnh lùng nói: “Tôi cho cô ngồi xuống rồi sao?”
Vân Giai Kỳ nhìn ông.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô có tư cách gì để ngồi ăn cơm cùng tôi?”
Lời này nghe thật quen thuộc.

Bạc Tu Diễn cũng từng nói với Lâm Thanh Thủy như vậy.

Đây là câu nói kẻ trên nói với người dưới, thế mà Bạc Ngạn Thiên lại nói với cô.

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Sao lại không được?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Người hầu ăn gì cô ăn cái đó.”

Vân Hùng Phi nhìn Vân Giai Kỳ, yên lặng không nói gì.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-409-0.jpg


Bạc Ngạn Thiên bị cô làm cho vô cùng tức giận, thấy cô đi vào nhà bếp, gọi người hâu ra lệnh: “Đi xem cô ta muốn làm trò gì?”
Người hầu lập tức bước đến.

Một lúc sau, người hầu trở về nói: “Cô Vân Giai Kỳ đến nhà bếp làm đồ ăn”
“Cô ta xuống bếp làm đồ ăn sao?” Bạc Ngạn Thiên xoa mày không hiểu nổi.

Một thiên kim tiểu thư mà lại tự xuống bếp làm đồ ăn sao.

Ví dụ như Vân Ngọc Hân, mười ngón tay không bao giờ dính nước, trong nhà luôn có người hầu và bảo mẫu, đâu cần tự mình làm gì chứ?
Một cô chủ của gia đình giàu có xuống phòng bếp chính là làm mất mặt người nhà.

Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh không còn mặt mũi gì, Lâm Tĩnh Anh nói: “Từ nhỏ cô ta đã nấu cơm rồi, lúc đưa về nhà năm mười mấy tuổi cô ta cũng tự xuống bếp làm cơm”
, tiến vào phòng bếp là chuyện của người làm mà” Bạc Ngạn Thiên khinh thường nói: “Đừng quan tâm cô ta nữa, khó có một đêm hội tụ đầy đủ như hôm nay, lâu lắm rồi tôi cũng không gặp Hùng Phi.”
Nói xong, ông bưng chén rượu lên, giơ lên với Vân Hùng Phi: “Hùng Phi, nào, chúng ta uống một ly”
Vân Hùng Phi cũng vui vẻ đáp lại ông.

“Cậu chủ đã về”
“Cậu Bạc”
Người hầu lập tức ra đón anh.

Bạc Tuấn Phong cởi áo khoác ra đưa cho quản gia, người hầu nói: “Cậu Bạc, hôm nay mọi người đến nhà chúng ta dùng cơm, bọn họ nghĩ rằng hôm nay anh sẽ về muộn nên đã dùng cơm trước rồi.”
“Vậy sao?”
“Anh có muốn đến nhà ăn luôn không?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì, bước đến nhà ăn, lại không nhìn thấy Vân Giai Kỳ đâu.

“Tuấn Phong”
Lâm Tĩnh Anh và Lâm Lập Tân nhìn thấy anh đã về, sợ hãi đứng dậy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 410


Bạc Tuấn Phong hỏi: “Vân Giai Kỳ đang ở đâu?”
“Trong mắt anh chỉ có cô ta thôi à? Ở đây có nhiều người như vậ anh đều không nhìn thấy hay sao?” Bạc Ngạn Thiên thấy anh vừa trở về đã hỏi Vân Giai Kỳ rồi, ông vô cùng tức giận.

‘Vân Ngọc Hân lúng túng nói: “Ông nội, ông đừng tức giận…”
Lúc này Bạc Tuấn Phong mới nhìn sang Vân Hùng Phi, chào ông: “Chào ông nội Vân”
Vân Hùng Phi gật đầu cười.

Bạc Tuấn Phong nhìn người hầu hỏi: “Cô ấy đang ở đâu?”
Người hầu biết anh muốn hỏi đến ai, vì thế nói: “Cô Vân Giai Kỳ đang trong phòng bếp, cậu Bạc, anh ngồi xuống…”
Người hầu còn chưa nói xong, Bạc Tuấn Phong đã đi tới phòng bếp.

Cơ mặt của Bạc Ngạn Thiên như bị đông cứng lại.

Từ trên xuống dưới nhà họ Bạc đề không phải đụng tay vào việc gì cả, phòng bếp là nơi bảo mẫu và người hầu ở, anh định đến đó làm gì?
“Anh không ngồi xuống dùng bữa tối còn định đi đâu?”
“Mọi người ăn trước đi.”
Bạc Tuấn Phong nói xong thì bước vào phòng bếp.

Nhà họ Bạc có năm phòng ăn.

Hai cái để mở yến tiếc, một cái là phòng ăn cho khách còn một nhà ăn nhỏ nữa để cho người làm dùng cơm.

Bên trong là nơi dùng cơm của bảo mẫu và người hầu.

Vân Giai Kỳ làm một bữa tối đơn giản, vừa định ăn thì thấy Bạc Tuấn Phong bước vào phòng bếp, cô trợn tròn mắt.

“Anh làm gì thế?”

Bạc Tuấn Phong thấy cô ngồi ăn cơm, hỏi: “Sao không đến nhà ăn để ăn?”
Vân Giai Kỳ nghe vậy cũng không buông đũa xuống, lạnh lùng nói: “Anh cảm thấy có được không, anh cảm thấy ở trong nhà ăn có chỗ ngồi của tôi không?”
“Không phải vẫn còn chỗ trống sao?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy buồn cười: “Bạc Tuấn Phong, anh không thấy ánh mắt ông nội anh nhìn tôi sao? Chính ông ấy nói với tôi, tôi không có tư cách ngồi ăn cơm chung với ông ấy”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng tiến đến nắm lấy tay cô.

“Anh định làm gì? Buông tay tôi ra.”
“Đi theo tôi.”
Bạc Tuấn Phong không nói gì kéo tay cô vào nhà ăn.

Mọi người ngẩng đầu nhìn.

Bàn ăn ở phòng khách là bàn vuông, vị trí của bàn này rất đáng chú ý.

Bạc Ngạn Thiên ngồi ở ghế dành cho chủ, ngồi cạnh là Vân Hùng Phi rồi đến Vân Ngọc Hân.

Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ, để cô ngồi vào ghế chủ vị đối diện..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 411


Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng nói: “Anh đưa cô ta vào đây làm cái gì?: Bạc Tuấn Phong trả lời: ‘Ăn cơm.”
“Vớ vẩn”
Bạc Ngạn Thiên lạnh lùng quát: “Anh để cho cô ta ngồi đây còn ra cái gì nữa, còn ra thể thống gì nữa?”
“Thể thống gì là thế nào.

Cô ấy là chủ ở đây, sao lại không thể ngồi?”
Lời này nói ra khiến trời đất rung chuyển.

Mọi người đều kinh ngạc.

“Chủ sao?” Bạc Ngạn Thiên tức đến nổ phổi mất, mặt tím xanh hỏi: “Anh nói ai là chủ? Anh có biết từ chủ có nghĩa thế nào không? Ý của anh là, cô ta là nữ chủ nhân của nhà họ Bạc đúng không?” Truyện này của
“Mặc dù bây giờ vẫn chưa phải nhưng tương lai là vậy”
“Tuấn Phong”’ Bạc Ngạn Thiên đứng dậy: “Không nói sau này, tính bây giờ đi, tôi còn ngồi ở đây, cô ta có thể làm nữ chủ nhân ở nơi này sao?”
Lâm Tĩnh Anh nghe thấy mà sợ hãi, từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên anh thấy ông Bạc Ngạn Thiên tức giận đến vậy.

Vân Ngọc Hân vội vàng đứng dậy, nhẹ nhàng xoa xoa ngực ông Bạc Ngạn Thiên: “Ông nôi, ông đừng tức giận làm ảnh hưởng đến cơ thể, hay là, nghe theo anh Tuấn Phong cho Vân Giai Kỳ ngồi ở đây ăn cơm được không?”
“Cô ta ngồi xuống ông không ăn được” Ông Bạc Ngạn Thiên tỏ vẻ.

Vân Giai Kỳ bỏ tay Bạc Tuấn Phong ra, cô nói: “Tôi nói rồi, tôi chẳng hiếm lạ gì một bữa tối cả, có thể lấp đầy bụng là được rồi không đúng sao.

Mọi người muốn ăn hay không thì kệ mọi người, đừng làm ảnh hưởng đến tôi.”
Nói xong, cô đi về phía nhà bếp.

Bạc Tuấn Phong thấy cô đi về phía nhà bếp cũng đứng dậy theo cô.

Bạc Ngạn Thiên trừng mắt: “Anh định đi đâu?”
“Cô ấy ăn ở đâu, tôi ăn ở đó”
Nói xong, anh cũng đi vào nhà bếp.

Bạc Ngạn Thiên trợn trừng mắt.

Ở nhà họ bạc, phòng bếp là nơi cho cấp người thấp nhất ăn cơm.

Vân Giai Kỳ đến đó ăn cơm thì chẳng nói làm gì, nhưng Bạc Tuấn Phong có thân phận thế nào mà cũng vào nhà bếp ăn cơm chứ?
Vân Ngọc Hân nói với Ông Bạc Ngạn Thiên: “Ông nội, ông ăn trước đi, con đi khuyên anh Tuấn Phong”
Nói xong, cô đi về phía phòng bếp.

Vân Ngọc Hân tới phòng bếp thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi cùng với Vân Giai Kỳ, cô đi qua thấy Vân Giai Kỳ làm hai món ăn.

Trông vô cùng đẹp mắt, một món mặn một món nhạt, cũng coi như mặn nhạt kết hợp với nhau, nhưng dưới góc độ của một cô chủ thì bữa cơm này chẳng khác gì cơm với rau dưa.

Vân Ngọc Hân tiến đến còn chưa nói gì, Vân Giai Kỳ đã nói: “Cô cũng muốn ngồi đây ăn cơm sao? Đừng thế nhé, tôi chỉ làm phần ăn cho một người thôi, không có phần cho cô đâu”
Đáy lòng Vân Ngọc Hân vô cùng xem thường, cô xem như không nghe thấy gì, nói với Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong, ông nội đang tức giận lắm, sao anh vừa về đã đối chọi với ông rồi thế?”
Bạc Tuấn Phong nâng mắt nói: “Không phải có cô dỗ rồi sao?”
‘Vân Ngọc Hân không biết phải nói gì, cô nghẹn lời: “Em…
Cô đi đi, tôi ăn ở đây”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 412


Vân Ngọc Hân nhìn thoáng qua bữa tối Vân Giai Kỳ làm, thản nhiên nói: “Anh ăn thế này thôi thì có no không? Đồ ăn ở nhà ăn phong phú như vậy, sao anh không ra ăn giữ gìn sức khỏe?”
Cô liếc nhìn một cái, Vân Giai Kỳ đúng là làm thức ăn phụ cơm, cô bật cười: “Đây là gì thế, cám heo sao?”
Vân Giai Kỳ cười lạnh: “Vân Ngọc Hân, sao cô lại không có kiến thức như vậy? Đến cả đồ ăn cho người hay đồ ăn cho heo cô cũng không phân biệt được hay sao?”
Bạc Tuấn Phong không đổi sắc nói: Vân Giai Kỳ đang chê Vân Ngọc Hân không biết làm gì cả.

Vân Ngọc Hân che tay cười: “Vậy sao, chuyện là như vậy sao? Tôi không nhận ra đấy, dù sao từ trước đến nay tôi cũng không làm gì cả.

Nhưng mà tôi nghe nói những ngũ cốc, hoa màu này trước kia chỉ để cho kẻ dưới ăn thôi, khi đó người nghèo không được ăn gạo trắng nên mới ăn đống hoa màu này”
Vân Giai Kỳ mỉa mai, nói: “Đã thời đại nào rồi mà còn nói rằng người ăn cơm trắng mới là người bề trên chứ?”
Vân Ngọc Hân nói: “Tôi không có ý này…”
Vân Giai Kỳ nói với Bạc Tuấn Phong: “Anh đã nghe thấy chưa, mọi người đang bảo anh đi ăn cơm trắng của người giàu có đi, đừng có ngồi đây ăn hoa màu của người nghèo nữa”
Bạc Tuấn Phong yên lặng bưng bát.

Vân Ngọc Hân nóng nảy: “Anh Tuấn Phong… Sao anh lại ngồi ăn trong phòng bếp chứ, còn ra cái gì nữa.

Như thế này không phải sẽ làm cho người nhà họ Bạc chê cười sao?”
“Cô về đi” Bạc Tuấn Khanh luôn kiệm lời, nhưng nghe giọng điệu có vẻ mất kiên nhãn rồi.

Vân Ngọc Hân tức giận quay lại nhà ăn.

Bạc Ngạn Thiên chỉ thấy một mình cô trở về, ngạc nhiên hỏi: “Tuấn Phong đang ở đâu”
“Anh ấy ăn cùng với Vân Giai Kỳ ở trong phòng bếp.” Vân Ngọc Hân rầu rĩ không vui.

Bạc Ngạn Thiên nhíu mày: “Vớ vẩn”“
“Quên đi, kệ anh ta, đừng có quan tâm anh ta nữa”
Bạc Ngạn Thiên bảo mọi người: “Đụng đũa đi mọi người, đừng ngồi đấy nữa”
Bạc Ngạn Thiên cầm đũa, những người khác mới cầm đũa theo.

Tại phòng ăn, Vân Giai Kỳ đang yên lặng ăn cơm, Bạc Tuấn Phong cũng yên lặng ăn cơm.

Đầu bếp và bảo mẫu đứng ở một bên, Vân Giai Kỳ đã ngồi rồi, bọn họ cũng không dám ngồi xuống ăn.

Vân Giai Kỳ ngẩng đầu, thấy bọn họ đều đứng ở bên cạnh mới nhớ tới cũng đã đến giờ cơm của bọn họ, vì thế nói: “Mọi người cũng ngồi xuống ăn cơm đi”
“Chuyện này… không thích hợp đâu nhỉ”
Nếu chỉ có mình Vân Giai Kỳ cũng thôi đi, nhưng bây giờ Bạc Tuấn Phong cũng ngồi ở đây.

Nhà họ Bạc có tôn ti trật tự rõ ràng, bọn họ không dám vượt quá bổn phận.

“Ngồi đi” Vân Giai Kỳ thấy bọn họ thất thần, không nói gì cả: “Quy củ nhà họ Bạc nhiều đến vậy cơ à? Đều là người cả còn định phân ra ba loại, bảy loại hay sao? Ở chỗ tôi không phân biệt người nào cả, ngồi xuống cùng nhau ăn đi.”
Bọn họ nghe xong, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong yên lặng ăn cơm, cũng không tỏ thái độ gì cả.

Lúc này bọn họ mới cẩn thận bê đĩa thức ăn tới, thử ngồi xuống cũng không thấy Bạc Tuấn Phong nói gì cả mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cô Vân Giai Kỳ, cô nếm thử tay nghề của tôi đi”
“Đúng vậy, đây là đồ ăn đầu bếp Mạnh làm, vô cùng ngon đấy”
Tuy nói rằng người hầu và đầu bếp không được ăn chung bàn với chủ, nhưng mà nguyên liệu nấu ăn và chất lượng món ăn cũng giống như nhau.

Đều từ tay đầu bếp mà ra, đương nhiên tiêu chuẩn sẽ giống nhau rồi.

Nhưng mà, người trên bàn ăn thì ăn uống tao nhã, ăn giống như cuộc sống của bọn họ vậy, còn mọi người ăn vì đói bụng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 413


Vân Giai Kỳ nói: “Cảm ơn, để tôi thử xem.”
Cô gắp một miếng thịt kho tàu, căn thử một miếng, nước dùng dính trên miệng của cô, nhìn có một hương vị rất đặc biệt.

Bạc Tuấn Phong nhìn thoáng qua, ban đầu anh cũng không muốn ăn đâu, nhưng thấy cô ăn ngon quá cũng gắp một miếng vào bát của mình.

Đầu bếp và người hầu nhìn thấy thì vì được sủng mà sợ hãi.

Bọn họ đã đến nhà họ Bạc nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên ngồi xuống ăn cùng với Bạc Tuấn Phong, bình thường đương nhiên bọn họ không thể làm như thế này được.

Bạc Tuấn Phong là người cao quý đến mức nào chứ, là rồng là phượng, thế mà lại ngồi chung một bàn với bọn họ.

Cô Vân Giai Kỳ này không biết là người ở đâu, cậu Bạc thân phận tôn quý đến vậy nhưng lại đồng ý ăn cơm ở trong này với cô.

Đầu bếp Mạnh thử thăm dò: “Cậu Bạc, mùi vị thế nào vậy? Không kém hơn trên bàn ăn chính chứ?”
Bạc Tuấn Phong gật đầu: “Mùi vị không tồi”
Cách ăn tôm thế này kiểu gì cô cũng không học được, chỉ đơn giản cho vào miệng, cô sẽ không phải dùng tay bóc vỏ tôm.

Vân Giai Kỳ buông bát, giơ tay chuẩn bị bóc tôm, nhưng thấy một đôi đũa gắp lấy mấy con tôm ở trước mặt cô.

Cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nhìn thấy anh đã xắn cổ tay áo lên, rồi kiên nhẫn ngồi bóc vỏ tôm, vỏ tôm, đầu tôm đều được bóc sạch sẽ.

“Anh biết bóc tôm từ lúc nào thế?”
Trước kia anh sẽ không bóc tôm đâu.

Bạc Tuấn Phong không nói gì cả, yên lặng gắp tôm cho vào bát cô rồi tiếp tục bóc tôm.

Ánh mắt Vân Giai Kỳ hơi lóe lên.

Đây là bóc cho cô sao?
Người hầu thấy thế cười nói: “Cậu Bạc thật chăm sóc cô Vân, còn bóc vỏ tôm cho cô Vân nữa”
Vân Giai Kỳ bóc vỏ tôm, vừa mới cho vào miệng một con tôm khác đã xuất hiện trong bát của cô.

Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, từ góc độ của cô, có thể nhìn thấy sườn mặt lạnh lùng tỉnh xảo của anh, dưới ánh đèn trông vô cùng đẹp trai.

Dù là động tác bóc tôm trông cũng vô cùng tao nhã.

Ánh mắt Vân Giai Kỳ trở nên hoảng hốt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 414


Trong một giây phút nào đó, cô đã từng tưởng tượng ra cảnh tượng cô và người đàn ông này kết hôn với nhau, sau đó bọn họ có một gia đình ấm áp, có một đôi trai gái xinh đẹp đáng yêu, bọn họ sẽ cùng nhau làm bữa tối, cùng nhau ăn cơm.

Trên bàn ăn, anh nhẹ nhàng, tình cảm bóc tôm cho cô, còn cô dỗ con của bọn họ ăn cơm.

Nhưng hôm nay, những hình ảnh này chỉ có thể tồn tại trong tưởng tượng của cô mà thôi.

Nếu cuộc sống này giống như lần đầu gặp gỡ thì tốt quá.

Vân Giai Kỳ nhớ đến Mạn Nhi, không biết bao giờ mới có thể gặp được con bé, cô cũng không biết cô và Mạn Nhi có thể trở lại như trước đây không, trong lòng lại cảm thấy buồn phiền.

Mạn Nhi thích ăn tôm nhất.

Trước kia cô sẽ bóc vỏ tôm cho Mạn Nhi, cô không biết cách bóc tôm, đôi khi sẽ bị vỏ tôm đâm bị thương, Mạn Nhi sẽ đau lòng mà thổi cho cô.

Cô nhớ Mạn Nhi.

Đột nhiên, Vân Giai Kỳ buông đũa, cô nói: “Tôi ăn no rồi.”
Bạc Tuấn Phong nhìn cô: “Ăn no rồi sao.”
Anh thấy cô mới chỉ ăn một chút.

Vân Giai Kỳ hỏi: “Mạn Nhi đâu, anh có gặp con bé không?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Không”“
Anh cũng buông đũa, dùng khăn ướt lau tay.

Vân Giai Kỳ nói: “Anh không nhớ Mạn Nhi sao?”
Bạc Tuấn Phong không nói gì cả, Bạc Ngạn Thiên không cho anh gặp.

Bạc Tuấn Phong biết sau này nếu thái độ của anh cứ cứng rắn, Bạc Ngạn Thiên sẽ lôi Mạn Nhi ra để đàm phán lợi ích, rồi từng bước lại lấn thêm từng bước.

Anh không muốn vì Vũ Minh và Mạn Nhi mà bị Bạc Ngạn Thiên trói chặt.

Người hầu và đầu bếp cũng ăn xong rồi, hỏi: “Cậu Bạc và cô Vân đã ăn no chưa? Ăn no rồi chúng tôi thu dọn bát đũa nhé”
“Để tôi làm cho.”
“Không không” Người hầu lập tức ngăn cô lại: “Chúng tôi thu dọn được, cô cứ nghỉ ngơi đi”
Vân Giai Kỳ nói: “Vất vả cho mọi người rồi.”
“Cô Vân, cô nói gì thế, đây là việc của chúng tôi mà”
Vân Giai Kỳ đứng dậy, Bạc Tuấn Phong cũng đứng dậy theo cô.

Hai người vừa đi ra khỏi nhà bếp đã đụng mặt Vân Ngọc Hân.

Vân Ngọc Hân giữ chặt tay Vân Giai Kỳ, nói với cô: “Vân Giai Kỳ, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Trông cô vô cùng khẩn trương, giống như có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với Vân Giai Kỳ vậy.

Vân Giai Kỳ chưa kịp đáp lại, Bạc Tuấn Phong đã ôm lấy bả vai Vân Giai Kỳ, nhẹ nhàng gỡ tay Vân Ngọc Hân ra, nói với cô: “Không có gì để nói cả”
“Anh Tuấn Phong.’ Vân Ngọc Hân tủi thân nói: “Đây là chuyện riêng của em và Vân Giai Kỳ mà”
“Chỉ cần có liên quan đến cô ấy, thì không cần mọi người phải nói gì cả: Vân Ngọc Hân nghẹn lời.

Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy mệt rồi, chuẩn bị lên phòng nghỉ ngơi.”
Nói xong, anh kéo tay cô kéo lên lầu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 415


Khi đi ngang qua phòng khách, Bạc Ngạn Thiên ngồi trên sô pha, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ vô cùng thân mật làm cho ông ta cũng phát ngại.

“Anh định để cô ta ở đây đến bao giờ?”
Bạc Ngạn Thiên chống gậy, mắt nhìn về phía trước, dù ông không nhìn vào Vân Giai Kỳ nhưng từ ngữ khí có thể biết được ông đang nói đến cô.

Bạc Tuấn Phong cũng không trả lời thẳng vào vấn đề của ông, mà nói với Bạc Ngạn Thiên: “Chúng tôi lên lầu nghỉ ngơi đây, ông nội ngủ ngon”
Nói xong, anh nói với Vân Giai Kỳ: “Chúc ông nội ngủ ngon đi.”
Vân Giai Kỳ: Lời nói của anh nhỏ nhẹ, giống như cô đã đến nhà họ Bạc làm con dâu rồi vậy.

Vân Giai Kỳ nhìn ông Bạc Ngạn Thiên, thấy ông tức đến xanh mét mặt mày, cũng không thể nào nói nổi câu nói kia được, nên cô nói: “Ông nghỉ ngơi sớm nhé.”
Nói xong, cô để cho Bạc Tuấn Phong kéo mình lên phòng.

Bạc Ngạn Thiên trầm mặt quay sang nhìn, thấy bóng dáng hai người đang bước lên phòng, cục tức cứ nghẹn ở họng.

Đến tầng hai, Vân Giai Kỳ liền gỡ tay anh ra: “Tới phòng tôi rồi”
Bạc Tuấn Phong cau mày: “Phòng em?”

“Tôi bảo quản gia chuẩn bị một phòng”
Nói xong, Vân Giai Kỳ liền mở cửa vào một phòng.

Bạc Tuấn Phong nhanh chóng bước đến, Vân Giai Kỳ thấy anh theo.

sát không buông thì xoay người không thể không nói: ‘Bạc Tuấn Phong, anh đi theo tôi làm gì?”
“Em ngủ ở phòng này làm gì?” Bạc Tuấn Phong không giận không hờn nói: “Phòng của chúng ta ở trên tâng”“
“Ai muốn ngủ chung phòng với anh?”
Vân Giai Kỳ nói, rồi đẩy cửa lại, muốn để cho anh ở bên ngoài.

Người đàn ông bước lên phía trước, chỉ cần một cánh tay chống đỡ đã khiến cô không thể chống lại.

Chết tiệt.

Sao lực tay của anh ta lại lớn như vậy chứ?
Vân Giai Kỳ buông tay, cánh tay buông lỏng để cho anh tiến vào.

Bạc Tuấn Phong bước vào trong phòng, mới phát hiện ra một căn phòng lâu nay không có người ở, bây giờ được cô thu dọn gọn gàng, ngăn nắp, trông vô cùng ấm áp.

Giường, tủ quần áo, giá vẽ, ở bên cạnh có những bức tranh lớn nhỏ khác nhau đang được che lại bằng vải.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đi tắm đây, anh về phòng anh đi”
Nói xong, cô mang quần áo tiến vào phòng tắm, cũng khóa trái cửa lại.

Một lúc sau, trong phòng tắm truyền lên âm thanh của vòi hoa sen.

Bạc Tuấn Phong ngồi trên giường, một lúc sau anh đứng dậy đi lại bên cạnh bàn, tùy ý xem một ít giấy tờ lại phát hiện ra có một ngăn bị khóa lại.

Ánh mắt anh dừng trên bức tranh.

Anh đi qua mở vải trắng ra, nhìn một vài bức tranh, anh bị các bức tranh hấp dẫn.

Trong bức tranh là hình ảnh một phòng biệt thự giáp biển.

Người đàn ông đứng đó, trong tay cầm tách cà phê, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bút pháp nhịp điệu, từ quần áo, hoa văn, cả bức tranh đều miêu tả lại một cách sinh động, nhưng mà lại không miêu tả lại khuôn mặt.

Nhưng Bạc Tuấn Phong thông qua quần áo và dáng người có thể nhận ra đây chính là anh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 416


Đây là tranh của cô sao?
Vân Giai Kỳ tắm rửa xong liền đi ra ngoài, nhìn thấy anh đang xem tranh.

Cô vội vàng đi tới, ôm lấy vải trắng che bức tranh lại.

Bạc Tuấn Phong giữ lấy tay cô: “Đây là tranh của em sao?”
“Là tranh của tôi, làm sao?”
“Bức tranh này vẽ ai thế?”
“Sao tôi phải nói cho anh biết chứ?”
Vân Giai Kỳ dãy tay anh ra, người đàn ông lại đẩy tay cô lên giường.

Anh cúi đầu, ánh mắt dừng trên người cô, nhìn từng đường nét.

Cô vừa mới tắm xong, tóc vẫn chưa được sấy khô, từng làn tóc đen thả xuống giường, hai bên má vẫn còn vài giọt nước khiến cho khuôn mặt cô nhỏ nhắn lại tinh xảo.

Xương quai xanh tỉnh xảo, làn da nhẫn trụi.

Người đàn ông khẽ cười, nhìn xem, cô gái này phòng bị với cô, nhưng lại không biết dáng vẻ này của rơi vào mắt anh lại mê người đến mức nào.

Cô đang phạm quy đấy.

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng chế trụ cô, mày kiếm sắc nhọn: “Em đang câu dẫn tôi.”
Vân Giai Kỳ bị câu nói này của anh k*ch th*ch: “Ai hấp dẫn anh chứ?”
Cô nhéo nhéo anh: “Anh buông tôi ra đi.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-416-0.jpg


Nơi tồi tệ sao?
Một nơi mà tấc đất tấc vàng, do bậc thầy phong thủy đến sắp xếp, chiếm địa hình bao nhiêu năm rồi cô lại gọi là nơi tồi tệ sao?
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi nghĩ rằng em đã chuẩn bị tốt tâm ký”
“Tôi khuyên anh đừng tự mình đa tình, nếu không…”
Cô còn chưa nói xong, đột nhiên vang lên tiếng điện thoại di động.

Bạc Tuấn Phong không muốn nghe máy.

Vân Giai Kỳ nhìn anh, hỏi: “Sao anh không nghe máy đi.”
Đã trễ thế này rồi còn ai gọi điện nữa nhỉ?
Bạc Tuấn Phong nói: “Không quan trọng”
Tiếng điện thoại ngừng lại, rồi lại vang lên.

Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Điện thoại này chắc không nghe không được rồi, sao tiếng chuông ồn thế này chứ”
Lúc này Bạc Tuấn Phong mới buông cô ra, lấy điện thoại ra thì thấy Lâm Thanh Thủy gọi điện tới..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 417


Sắc mặt anh thay đổi.

Vân Giai Kỳ nhìn sắc mặt anh, đã đoán được ai gọi điện thoại đến, cô ngồi xuống giường: “Là Lâm Thanh Thủy gọi điện tới sao?”
Bạc Tuấn Phong không xoay người nhìn cô.

“Không cần phải che che lấp lấp, cô vợ nhỏ gọi điện tới, sao lại không nghe máy chứ?”
Vân Giai Kỳ cũng chưa ý thức được lời này của cô chua thế nào.

Bạc Tuấn Phong cũng không che dấu, chỉ là điện thoại thôi, cũng không phải nói trực tiếp với cô.

Vì thế, anh lấy điện thoại ra, nghe máy.

“Alo”
“Tuấn Phong, anh nghỉ ngơi chưa…”
Phía bên kia truyền đến giọng nói của Lâm Thanh Thủy: “Em không quấy rầy đến anh chứ?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Có chuyện gì?”
“Là như vậy, hôm đó anh đưa em đến bệnh viện, sau đó hình như di động của em..”

Lâm Thanh Thủy thử thăm dò: “Anh… Nếu tiện thì anh có thể đem đến đây cho em không, bây giờ em đang có chuyện gấp muốn dùng.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Để tôi bảo Tân Khải Trạch mang đến cho cô.”
Nói xong, anh định cúp điện thoại đi.

Lâm Thanh Thủy khẩn trương: “Anh mang đến đây cho em được không? Em cũng có chuyện muốn nói với anh”.

Tìm truyện hay tại ++ T rùmTruyện.o rg ++
Bạc Tuấn Phong nói “Anh đã ngủ chưa?”
Vân Giai Kỳ càng nghe càng nhíu mày.

Cô nói: “Người ta muốn anh tự mình đi đưa cơ, không phải rõ ràng rồi sao? Người ta muốn anh đến ở cùng anh còn chưa đến sao?”
“Bây giờ tôi không rảnh”
Phía bên kia điện thoại, Lâm Thanh Thủy cũng mơ hồ nghe thấy giọng nói của Vân Giai Kỳ, khẩn trương nói: “Anh… Anh đang ở một chỗ với cô ta sao?”
“ừ”
“Anh đang ở đâu thế?”
Rõ ràng cô ta chỉ là thư ký của anh, nhưng lại có thái độ xem xét từng hành động của anh, giống như có quan hệ thân mật với anh vậy.

Bạc Tuấn Phong thẳng thắn trả lời: “Tôi ở nhà”
Lâm Thanh Thủy ở phía bên kia trâm mặc.

Bạc Tuấn Phong nắm di động xoay người, nhìn Vân Giai Kỳ, thấy cô dựa vào đầu giường, thấy ánh mắt anh đảo đến, hai người nhìn nhau rồi cô cì “Cô có gì muốn nói thì nói đi, chuyện gì quan trọng ấy”
Bạc Tuấn Phong nâng cổ tay, nhìn thấy thời gian không còn sớm nữa, anh nói: “Tôi cúp máy đây”
Nói xong anh cúp điện thoại.

Vân Giai Kỳ nghe thấy anh muốn cúp điện thoại, trái tim đập bùm bụp một cái, đang chuẩn bị chui vào trong chăn thì thấy anh đã tiến đến bên giường.

“Mặc quần áo vào đi”
Khóe môi Vân Giai Kỳ run rẩy: “Để làm gì?”
“Đi cùng anh đi.”
“Anh điên rồi sao? Anh đi gặp Lâm Thanh Thủy, tôi đi cùng làm gì?”
“Tự em mặc hay để anh giúp em mặc?” Anh hỏi lại.

Thấy cô vẫn không cử động như cũ, Bạc Tuấn Phong đi đến bên cạnh tủ quần áo, mang quần áo mới của cô ra định mặc đồ cho cô.

Vân Giai Kỳ trợn tròn mắt, cô há miệng, trợn tròn mắt: “Bạc Tuấn Phong, tôi nói rồi, tôi không đi”
“Em muốn đi.” Miễn cho cô suy nghĩ miên man.

“Vì sao chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 418


Người đàn ông không trả lời cô, một tay ôm lấy cô từ trong ổ chăn ra, một tay ôm cô, một tay lấy quần áo lại, Vân Giai Kỳ kháng nghị lại anh, nhưng người đàn ông không để cho cô chạy thoát, anh mặc đồ cho cô như mặc cho em bé vậy, mặc đồ cho cô sau đó cúi đầu mặc áo sơ mi.

Vân Giai Kỳ bị anh làm cho dở khóc dở cười.

Khiến cô có cảm giác như cô là đứa bé mới năm sáu tuổi không biết mặc quần áo vậy.

“Tôi tự mặc được”
Cô vươn tay tự mặc đồ.

Người đàn ông lại ngăn cô lại, giúp cô mặc đồ.

Vân Giai Kỳ cũng không muốn chống cự nữa.

Nhìn sự bá đạo của người đàn ông trước mặt, cô cũng chẳng muốn chống cự nữa.

Đến khi người đàn ông mặc đồ cho cô xong, vỗ mông cô nói: “Đi thôi”
“Tôi không biết anh đến gặp Lâm Thanh Thủy thì mang theo tôi làm gì? Để hai người ân ái với nhau sao?”
Bạc Tuấn Phong giữ lấy tay cô, bấm thang máy tầng hai.

Nhà họ bạc rất lớn nên mới có thang máy nối với tầng hầm.

Hai người đến tầng hầm.

Bạc Tuấn Phong cầm di động của Lâm Thanh Thủy, nắm tay cô đến chiếc xe Martin rồi mở cửa cho cô lên xe.

“Lên xe”
Vân Giai Kỳ tự hiểu ngồi trên ghế phó lái, anh vừa muốn giơ tay thắt dây an toàn cho cô thì cô nhanh chóng thắt dây an toàn, không cho anh cơ hội.

Bạc Tuấn Phong cười, đóng cửa xe rồi lái xe rời đi.

Nửa giờ sau, anh đến bệnh viện.

Xe dừng ngay trước bệnh viện, Bạc Tuấn Phong mở cửa xe, rồi mở cửa phòng bệnh, anh trực tiếp bước vào phòng.

Lâm Thanh Thủy nhìn thấy anh, khuôn mặt đỏ bừng lên, bước xuống giường.

Lâu nay vẫn ở bệnh viện nên khí sắc của cô không quá tốt, cô muốn dùng gương mặt xinh đẹp nhất của cô để đối mặt với anh, cô vội vàng chải chuốt lại sợi tóc, tỉ mỉ vẽ lông mày, sau đó đeo một vài trang sức trang nhã, còn cố tình không mặc nội y bên trong áo bệnh nhân.

Cô vừa ngồi dậy liền nhìn thấy Bạc Tuấn Phong bước vào cùng với Vân Giai Kỳ.

Trông cô ta có vẻ không hề tình nguyện.

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ bước vào, sắc mặt Lâm Thanh Thủy suy sụp.

.

Chap mới luôn có tại _ TRÙMTR UYỆN.or g _
Sao cô ta cũng đến đây?
“Vân Giai Kỳ…”
Vân Giai Kỳ nhìn Lâm Thanh Thủy, khuôn mặt cũng không hòa nhã, hừ lạnh.

Lâm Thanh Thủy nhìn thấy hai người nắm tay nhau, cô không muốn nói gì cả.

Bạc Tuấn Phong đưa điện thoại cho cô: “Của cô”
Lâm Thanh Thủy nói: “Cảm ơn”
Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, trong lúc nhất thời không biết phải nói gì.

Bạc Tuấn Phong nói: “Không phải cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”
“Ừm… chỉ có hai người chúng ta thôi được không?” Lâm Thanh Thủy cố ky nhìn Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, cô có thể tránh đi một lúc không?”
Vân Giai Kỳ nói: “Cô tưởng rằng tôi muốn ở đây nghe sao?”
Nếu không phải người đàn ông này bắt cô đến, cô cũng không muốn đến nhìn mặt Lâm Thanh Thủy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 419


Lâm Thanh Thủy không biết phải nói gì.

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu cô không muốn nói gì cả thì tôi đi đây”
Lâm Thanh Thủy vội vàng nói: “Tuấn Phong…”
“Lâm Thanh Thủy, tôi thiếu cô cái gì cũng đã trả hết cho cô rồi, ngày mai tôi sẽ bảo người đưa chỉ phiếu cho cô, nhiều ít thế nào tôi cũng phải đưa cho cô”
“..” Lâm Thanh Thủy há miệng không nói.

Anh muốn dùng chỉ phiếu để rời khỏi cô sao?
“Tuấn Phong, tại sao… Anh có biết, em không hề muốn có tiền của anh mà”
“Thật sao, tôi và cô đều không có gì liên quan cả, cô không muốn có thứ gì từ tôi sao?”
“Lâm Thanh Thủy, tôi nhớ cô đã cứu Vũ Minh một lần, tự nhận mang ơn cô, nhưng những gì cần trả tôi cũng đã trả rồi”
Vũ Minh là vô giá, nhưng sự kiên nhẫn của anh là có hạn.

Bạc Tuấn Phong tự nhận nhiều năm qua anh đã đền bù đủ cho cô ta rồi.

Lâm Thanh Thủy trắng bệnh mặt: ‘Tuấn Phong.”
Vân Giai Kỳ nghe vậy ngẩn ra.

Lâm Thanh Thủy đã cứu Vũ Minh sao?”
Vậy điều mà Bạc Tuấn Phong phải tốt với cô ta chính là lý do này sao?
Cô kinh ngạc nhìn về phái Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy nói: “Tuấn Phong, em không cần chỉ phiếu của anh, em không cần có gì cả, em chỉ muốn ở bên cạnh anh, em thật sự không có gì muốn có ở anh cả”
“Cô đã nói cái gì không nên nói với cô ấy rồi?” Đột nhiên Bạc Tuấn Phong ép hỏi.

Lâm Thanh Thủy mù mịt mở to hai mắt: “Nói chuyện gì không nên nói chứ? Em có nói gì đâu?”
“Cô tự nói hay để cô ấy nói ra đây?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-419-0.jpg


Tuy rằng ngữ điệu của cô bình thản nhưng lại như thuốc độc, khiến cho Lâm Thanh Thủy tức giận, mặt đỏ lên: “Cô nói tôi là chó điện đấy à?
“Tôi nói cho cô biết, những điều cô nói vị tôi chưa từng nói chữ nào cho Bạc Tuấn Phong biết cả, nếu như cô không tự nhận tôi cũng không ngại nói ra, thế nào?”
Lâm Thanh Thủy mở to hai mắt.

Bạc Tuấn Phong nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt của cô, anh liền biết cô ta đã nói những chuyện không ai biết cho Vân Giai Kỳ rồi.

Bạc Tuấn Phong rõ ràng chuyện Lâm Thanh Thủy đã có tình cảm không đúng với anh.

Nhưng anh biết cô ta đã cứu Vũ Minh.

Trong suy nghĩ của anh, tính mạng của Vũ Minh là vô giá..
 
Back
Top Bottom