Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 360


Nhìn thời gian, chín giờ sáng.

Vân Giai Kỳ nhìn hộp nhạc, đột nhiên nhớ đến cái gì đó, ôm hộp nhạc vội vàng ra ngoài.

Lái xe đến nhà họ Bạc.

Trong dự liệu, cô bị vệ sĩ ngăn lại.

Vệ sĩ nhìn thấy cô đều cảm thấy kỳ quái.

Cô gái này, thật sự vẫn chưa chết tâm.

Hôm qua vừa đến, hôm nay lại đến nữa.

Vệ sĩ hỏi: “Cô đến tìm ai?”
Vân Giai Kỳ hỏi: “Bạc Tuấn Phong có ở đây không?”

Cô phải nói chuyện đàng hoàng với anh.

Vệ sĩ lạnh nhạt nói: “Tổng giám đốc Bạc không ở đây, tối qua không về: Vẻ mặt Vân Giai Kỳ ngẩn ra một chút.

Anh một đêm không về?
Bây giờ Vũ Minh và Mạn Nhi đều ở nhà họ Bạc, anh có thể đi đâu chứ?
Đột nhiên nhớ đến cái gì đó…
Sau khi Lâm Thanh Thủy bị gãy gót chân, chắc là anh ta ở cùng với Lâm Thanh Thủy rồi.

Nghĩ đến đây, mắt cô lạnh lùng, lại nói: “Tôi muốn gặp Mạn Nhi”
Sắc mặt vệ sĩ quái dị.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-360-0.jpg


“Vân Giai Kỳ à Vân Giai Kỳ, cô thật sự đáng thương mà.

Cô đàng hoàng làm mợ chủ nhà họ Tống thì không làm, lại chạy đến chọc anh trai tôi.

Cô còn cho rằng, cái thủ đoạn gian xảo đó của cô có thể lọt vào mắt anh trai tôi sao?”
“Đã là thời đại nào rồi, bây giờ không làm như vậy nữa rồi.

Cô đây là cái gì, trộm gà còn làm mất gạo, vừa mất phu nhân lại thiệt quân”
“Cô cho rằng anh trai tôi không cô là không được sao? Ha.

Anh ấy là thiên chi kiêu tử đấy, muốn người phụ nữ nào mà không có? Chỉ cần cô bao dung bằng một nửa Vân Ngọc Hân, thì ít ra cô cũng sẽ không rơi đến kết cục như vậy”
“Tối qua anh trai tôi đến bệnh viên với Lâm Thanh Thủy rồi, cô xem, một thư ký nhỏ bé như Lâm Thanh Thủy mà cô cũng không đấu lại được, cô còn có bản lĩnh gì nữa chứ?”
“Bây giờ, anh tôi không cần cô, đến cả Mạn Nhi cũng không cần cô.

Cô nhanh chóng thu dọn lại chính mình, đi tìm Tống Hạo Hiên của cô đi”
Nói được một nửa, Bạc Thúy Quỳnh đột nhiên ôm miệng cười: *®ồ, sao tôi lại quên mất, bây giờ, e rằng đến cả Tống Hạo Hiên cũng không cần cô nữa.

Nhà họ Tống ghét bỏ cô là một chiếc giày rách, Tống Hạo Hiên cũng không dám cần cô nữa.

Ha.

Cô chẳng qua chỉ là đồ người ta vứt đi, còn có mặt mũi mà đến đây gặp Mạn Nhi sao?”
Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không để Bạc Thúy Quỳnh bắt nạt mình, nói từng từ một: “Quy tắc gia đình của Bạc Vân thật là thú vị, dù sao Bạc Tuấn Phong cũng là người trong rồng phượng, sao lại nuôi dậy ra loại phụ nữ vô học chua ngoa như cô chứ?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 361


Sắc mặt Bạc Thúy Quỳnh thay đổi, cau mày: “Cô nói cái gì?”
Vân Giai Kỳ nói: “Chuyện giữa tôi và Bạc Tuấn Phong, liên quan gì đến cô? Cô ở nhà họ Bạc, có thân phận gì, đến lượt cô ở đây chỉ tay năm ngón với tôi sao? Bạc Tuấn Phong đi tìm ai, tôi không quan tâm, tôi là tới tìm Mạn Nhi”
“Sao lại không liên quan đến tôi? Anh ấy là anh trai tôi, tôi là cô chủ nhà họ Bạc”
“Chẳng trách cô có cùng tính cách với Vân Ngọc Hân”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi thấy cái danh cô chủ này, cũng chỉ là giả mà thôi”
Bạc Thúy Quỳnh tức đến nỗi mặt mày méo mó.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-361-0.jpg


Cô nóng lòng muốn gặp Mạn Nhi.

Vân Giai Kỳ muốn đi vào nhà họ Bạc, nhưng Bạc Thúy Quỳnh lại ngăn cô lại, để vệ sĩ bước lên một bước, ngăn cản cô lại.

“Cô làm cái gì vậy? Cô coi nhà họ Bạc là nơi nào ân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng: “Nhà họ Bạc là nơi nào, hôm qua tôi vào rồi, hôm nay sao lại không vào được? Tránh ra”
“Tôi cảnh cáo cô, Bạc Vân không đặt cô vào trong mắt”
“Bạc Vân ở trong mắt tôi, nhưng Bạc Thúy Quỳnh cô, còn muốn tôi đặt vào trong mắt sao?”
“Cô…”
Sau một loạt lý lẽ đanh thép, Bạc Thúy Quỳnh không phải là đối thủ của Vân Giai Kỳ.

Cũng không biết người phụ nữ này đánh miệng kiểu gì mà mồm miệng lại nhanh nhẩu như vậy.

Không đấu miệng được, Bạc Thúy Quỳnh cũng không yếu thế, giơ tay muốn tát Vân Giai Kỳ một cái.

Nhưng Vân Giai Kỳ đã sớm dự liệu được cô chủ nà với cô, một tay chặn lại, nắm lấy tay cô ta, lạnh lùng nói: “Thúy Quỳnh, không đến lượt làm phiền trước mặt tôi đâu”
Bốp một tiếng.

Cô tát cho Bạc Thúy Quỳnh một cái.

Bạc Thúy Quỳnh ôm mặt, hoàn toàn ngẩn ra.

“Vân Giai Kỳ.

Mày dám đánh tao?”
“Tôi đến cả xe cô còn dám đập, đánh cô? Dễ hơn đập xe của cô nhiều”
“Mày”

Bạc Thúy Quỳnh tức đến nỗi chỉ Vân Giai Kỳ nói với gì mà nhìn? Còn không mau đuổi con điên này ra ngoài”
“Vâng, cô Thúy Quỳnh”
Vệ sĩ vừa muốn ra tay, phía sau truyền đến một tiếng quát lạnh lùng.

“Dừng tay”
Vệ sĩ kịp thời dừng tay lại.

Bạc Thúy Quỳnh ngạc nhiên quay người qua, nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đi về phía cô ta.

Cho đến khi người đàn ông đi đến trước mặt, Bạc Thúy Quỳnh lập tức cáo trạng: “Anh, cô ta…”
“Câm miệng” Bạc Tiêu Dương lạnh lùng quát cô ta.

Bạc Thúy Quỳnh mở to mắt, nhất thời không biết rốt cuộc Bạc Tiêu Dương đang bảo vệ ai.

Bạc Tiêu Dương nói: “Em là cô chủ nhà họ Bạc, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, anh cho rằng em có chừng mực”
“Nhìn cái Bạc Thúy Quỳnh nhất thời tức giận: “Là do người phụ nữ này khiêu khích trước.”
“Vào nhà”
“Anh”
Bạc Thúy Quỳnh tức giận giậm chân, hận không thể giậm gãy gót giày: “Anh sẽ không bảo vệ người phụ nữ này đấy chứ?”
“Anh nói vào nhà.”
Bạc Thúy Quỳnh căn chặt đôi môi đỏ mọng, tủi nhân nhìn Bạc Tiêu Dương một lúc lâu, nhưng lại bị ánh mắt của người đàn ông này làm cho chấn động, cô ta không cam lòng nhìn lướt qua Vân Giai Kỳ, không tình không nguyện vào nhà..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 362


Cho đến khi Bạc Thúy Quỳnh rời khỏi, Bạc Tiêu Dương mới quay người, Vân Giai Kỳ vừa muốn mở miệng, cậu ta đã nói: “Mạn Nhi không ở đây”
Vân Giai Kỳ ngẩn ra.

“Vũ Minh cũng không ở đây”
Cô có chút hoài nghỉ: “Là thật sự không ở đây hay là giả?”
“Cô cảm thấy tôi sẽ lừa cô sao?”
Bạc Tiêu Dương cong môi: “Không cần thiết”
Vân Giai Kỳ nhíu mày.

“Hơn nữa, cho dù bọn trẻ đều ở đây, cô cũng không gặp được”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cho dù là anh tôi, cũng không gặp được.”
Vân Giai Kỳ ngẩn ra: “Bạc Tuấn Phong?”
“Đúng”
“Tại sao?”
“Ông nội đã nói, trước khi anh ấy cắt đứt quan hệ với cô, thì đừng mong được gặp mặt bọn trẻ.”
Dừng lại một chút, Bạc Tiêu Dương nói: “Hai người vẫn còn trong bế tắc: Sắc mặt mờ mịt.

Xem ra, cô không gặp được Mạn Nhi rồi.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn nói chuyện với ông nội cậu”
“Vô dụng thôi, Vân Giai Kỳ”
Bạc Tiêu Dương nói: “Ông nội không muốn gặp cô, cô cũng không gặp được.”
Vân Giai Kỳ nắm chặt tay, không cam tâm, nhưng lại không làm gì được.

Dù sao, muốn đấu với nhà họ Bạc, trên thế giới này, không có ai có cái tư cách này.

Bạc Tiêu Dương nhìn người phụ nữ trước mặt, nhìn sắc mặt cô, biết rằng tối qua nhất định cô không được nghỉ ngơi tốt.

Thật ra cậu ta biết một chút điều gì đó, nhưng cậu ta lại không thể nói.

Cho dù cậu ta đối với người phụ nữ này, có thiện cảm, thậm chí… có tình cảm.

Nhưng cậu ta không thể nói Dù sao cậu ta cũng là người nhà họ Bạc.

Trước khi Bạc Ngạn Thiên mở miệng, cậu ta không thể nói gì cả.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên nói: “Phải là anh ấy sao?”
Vân Giai Kỳ hoang mang nâng mắt lên: “Cái gì?”
“Phải là Bạc Tuấn Phong sao?” Bạc Tiêu Dương đột nhiên hỏi.

Vân Giai Kỳ ngẩn ra một lúc, có chút không hiểu: “Cậu hỏi vấn đề này là có ý gì? Bây giờ tôi không cần cái gì cả, chỉ muốn gặp Mạn Nhi”
“Cô yêu Mạn Nhi, không phải là bởi vì đứa trẻ này là cốt nhục của cô và Bạc Tuấn Phong sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Cho dù con bé không phải là cốt nhục của tôi và Bạc Tuấn Phong, tôi cũng cần.

Cho dù không phải là do tôi sinh, tôi cũng muốn”
Cô càng nói càng run rẩy: “Không có liên quan đến Bạc Tuấn Phong”
Cô vẫn không thể chấp nhận, chuyện Mạn Nhi là cốt nhục của Vân Ngọc Hân.

Cô nhìn Mạn Nhi lớn lên.

Mặt mũi đứa trẻ này đều rất giống cô.

Sao không phải là do cô sinh chứ?
Nhất định là Bạc Ngạn Thiên đã lừa đảo, muốn chặt đứt ý nghĩ của cô với Bạc Tuấn Phong.

Nhưng cô yêu Mạn Nhị, thật sự không liên quan đến Bạc Tuấn Phong..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 363


Nếu như có thể, thậm chí cô có thể đưa Mạn Nhi rời khỏi Quốc Hoa, sẽ không gặp lại Bạc Tuấn Phong nữa.

Mạn Nhi đối với cô mà nói, chính là quan trọng như vậy.

Bạc Tiêu Dương muốn nói cái gì đó, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Cậu ta đột nhiên nói: “Đã ăn sáng chưa?”
“Không có tâm trạng để ăn?” Bạc Tiêu Dương lại hỏi.

Vân Giai Kỳ quay mặt không nói gì, rõ ràng là có chút tức giận.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên nắm lấy tay cô.

Vân Giai Kỳ cảnh giác một chút: “Làm cái gì?”
“Đi theo tôi”
“Bạc Tiêu Dương, cậu làm cái gì vậy?” Cô bị Bạc Tiêu Dương kéo đi.

Vân Giai Kỳ giãy dụa một chút, không giãy ra.

Hai người một đường rời khỏi.

Bạc Thúy Quỳnh đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương rời đi, nghiến răng nghiến lợi.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?
Người anh trai này của cô ta, tại sao lại bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy?
Chẳng lẽ người anh trai không tranh giành này của cô ta, lại có suy nghĩ với người phụ nữ này sao?
Người phụ nữ này thật sự là hồ ly tinh mà, yêu nữ hại nước hại dân, hai người anh trai của cô ta đều bị mê hoặc.

Bạc Thúy Quỳnh tức không chịu được, lại hận không thể rèn sắt thành théo, cô ta không thể trở mắt nhìn Bạc Tiêu Dương bị hủy hoại trên tay người phụ nữ này được.

Bại đỗ xe nhà họ Bạc.

Một dãy ô tô sang trọng đỗ ở đó.

Bạc Tiêu Dương đi đến trước con xe lớn, mở cửa cạnh ghế lái, nói với Vân Giai Kỳ: “Lên xe.”
“Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?”
“Lên xe”
Bạc Tiêu Dương không nói hai lời đẩy cô lên xe.

Vân Giai Kỳ: Bạc Tiêu Dương đích thân thắt dây an toàn cho cô.

Khi cậu ta nghiêng người, mùi nước hoa trên người lướt qua chóp mũi cô.

Vân Giai Kỳ nhíu mày, đầu ngả ra sau, cho đến khi Bạc Tiêu Dương thắt xong, người đàn ông dặn dò một câu: “Ngồi cẩn thận”
Nói xong, cậu ta đóng cửa xe, trở về ghế lái, khởi động xe.

“Rốt cuộc cậu muốn đưa tôi đi đâu?”
Mắt Vân Giai Kỳ đột nhiên sáng lên: “Cậu muốn đưa tôi đi gặp Mạn Nhi sao?”
Nói không chừng, ông cụ Bạc đưa hai đứa trẻ đến nhà trẻ, Bạc Tiêu Dương muốn dẫn cô đi gặp Mạn Nhi.

Bạc Tiêu Dương nói: “Đoạn thời gian này, không được.

Mạn Nhi và ‘Vũ Minh đang tiếp nhận sự giáo dục riêng của nhà họ Bạc, không đến nhà trẻ.”
Vân Giai Kỳ: “Vậy cậu muốn đưa tôi đi đâu?”
“Đến rồi cô sẽ biết”
Nửa tiếng sau.

Đường đua.

Vân Giai Kỳ vừa xuống xe, thấy Bạc Tiêu Dương vậy mà lại đưa cô đến sân đua, đột nhiên cạn lời: “Cậu đưa tôi đến nơi quỷ quái này làm gi “Nơi quỷ quái?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Không phải tâm trạng cô không tốt sao, khi tâm trạng không tốt, lái mấy bòng, tất nhiên tâm trạng sẽ tốt lên”
Vân Giai Kỳ nghiến răng: “Cậu thật sự vẫn chưa chết tâm.

Cậu cứ muốn tranh cao thấp với tôi sao?”
Cô gần như quay đầu bỏ đi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 364


“Nếu như, cô có thể thẳng tôi..”
Bạc Tiêu Dương ẩn ý nói: “Tôi sẽ dẫn cô đi gặp Mạn Nhi.”
Mặc dù, Bạc Tuấn Phong không gặp được, nhưng tôi có thể gặp được?
Nói xong, cậu ta nâng mắt, nắm quyền về phía cô: “Đến không?”
Vân Giai Kỳ: “…”
Người đàn ông này vì muốn đua xe với cô, thật sự không chừa thủ đoạn nào.

Có điều nếu như cô thắng, có thể được gặp Mạn Nhi, cô ngược lại muốn đua với cậu ta một vòng.

“Nói được phải làm được”
Vân Giai Kỳ cũng nắm quyền, chạm nhẹ với quyền của cậu ta.

Đây là nghi thức giữa các tay đua, thể hiện quyết tâm và thành ý tranh cao thấp.

“Có điều, tôi không mang xe đến”
“Cô có thể đến nhà xe của tôi tùy ý chọn một chiếc”
“Được”
Bạc Tiêu Dương dẫn Vân Giai Kỳ đến câu lạc bộ.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-364-0.jpg


Là người đại diện cho việc cải thiện hình ảnh của đội, bảo bối xe đua đều có dáng người gợi cảm và gương mặt thanh tú.

Bạc Tiêu Dương vừa bước vào câu lạc bộ, mấy cô gái này đã kích động.

“Anh Bạc, đã lâu lắm rồi anh không đến nha”
“Hôm nay anh Bạc tới đây huấn luyện sao?”

Bạc Tiêu Dương tập trung vào thi đấu xe leo núi, thỉnh thoảng cậu ta cũng tham gia các cuộc đua xe khu vực sân bãi.

Cậu ta vừa mới bước vào thì đã bị mấy cô gái vây quanh.

Là người sáng lập câu lạc bộ và cũng là tay đua Grand Slam duy nhất trong câu lạc bộ, hơn nữa Bạc Tiêu Dương còn có xuất thân phi phàm, cho nên những bảo bối đua xe này vô cùng nhiệt tình với cậu ta.

Vân Giai Kỳ vừa bước vào, cô cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy những thiếu nữ xe đua ăn mặc nóng bỏng này.

Trong đám người, có người mắt tinh, đã nhìn thấy Vân Giai Kỳ, kinh ngạc kêu lên: “Cô là ai vậy? Ai cho phép cô đi vào đây?”
Bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Vân Giai Kỳ.

Bạc Tiêu Dương nói: “Cô ấy là bạn của tôi, không được l* m*ng”
Cậu ta vừa nói một câu, mấy cô gái này lập tức im lặng.

Bạn bè?
Bạn bè cái gì chứ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 365


Mấy cô gái lần lượt nhìn về phía Vân Giai Kỳ với ánh mắt dò xét, thấy cô ăn mặc giản dị nhưng khuôn mặt lại xinh đẹp, trong lòng bọn họ không khỏi có chút hoài nghỉ.

Không phải là…
Bạn gái?
Nhưng nếu như là bạn gái, Bạc Tiêu Dương nhất định sẽ giới thiệu nghiêm túc.

Hóa ra là một người có xuất thân không ra gì không biết từ đâu xuất hiện, muốn bám vào cành cây là anh Bạc của bọn họ.

Nghĩ vậy, cô gái đứng đầu có khuôn mặt xinh đẹp nhất bước đến trước mặt cô nói: “Cô tên gĩ Cô gái vừa đi tới, trên người có mùi nước hoa nức mũi, tuy giọng điệu có vẻ lễ phép, nhưng thật ra thái độ vênh váo đắc ý, hiển nhiên không để Vân Giai Kỳ vào trong mắt.

“Trước khi hỏi tên ai đó, không phải cô nên tự giới thiệu bản thân mình trước sao? Đã là thiếu nữ xe đua, chẳng lẽ ngay cả chút lễ nghỉ xã giao ấy mà cũng không biết sao”
Cô gái kia nghe cô nói như vậy, nét mặt lập tức thay đổi, suýt chút nữa nhào lên.

Cô ta lập tức nói: “Tôi tên là Tô Mỹ Lệ, là thiếu nữ xe đua chuyên dụng của anh Bạc”

Trên người cô ta còn dán nhãn hiệu tài trợ cá nhân của Bạc Tiêu Dương.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi tên là Vân Giai Kỳ, đi cùng anh Bạc đến đây chơi”
“Đến chơi?”
Người phụ nữ nhướng mày: “Cô có biết đây là đâu không?”
Tay đua nữ vô cùng hiếm, xét cho cùng, trong lĩnh vực đua xe này, phụ nữ tương đối yếu.

Do đó, bình thường những người đến câu lạc bộ hoặc là phỏng vấn các thiếu nữ xe đua, hoặc là… Là bạn gái hoặc tình nhân mà lái xe đưa đến.

Tô Mỹ Lệ là linh vật đẹp nhất của đội xe, cũng là thiếu nữ xe đua duy nhất bên cạnh Bạc Tiêu Dương có thể gắn nhãn thương hiệu tài trợ trên người, cho nên cô ta rất tự cao tự đại.

Vân Giai Kỳ không thể hiểu được sự thù địch của cô ta: “Tôi đến đây chơi, còn có thể chơi cái gì nữa? Chơi xe”
“Ha ha ha”
Một đám bảo bối xe đua cười đến mức không nhịn được.

“Lái xe nữ? Không thể nào?”
“Mặc dù cuộc đua trong sân không nguy hiểm như cuộc đua đường núi, nhưng không phải ai cũng có thể chơi được”
Tô Mỹ Lệ có chút hoài nghi hỏi Vân Giai Kỳ không thèm quan tâm đến cô ta.

Bạc Tiêu Dương đã đi tới cửa ga ra: “Giai Kỳ, lại đây”
“Biết rồi”
“Cô biết chơi xe đua không?”
Vân Giai Kỳ đi về phía Bạc Tiêu Dương.

Giai Kỳ?
Mấy thiếu nữ xe đua quay mặt nhìn nhau.

Vậy mà anh Bạc lại gọi cô ấy là “Giai Kỳ”?
Trong ấn tượng của bọn họ, anh Bạc chưa bao giờ dùng xưng hô thân mật như vậy đối với bất kì người phụ nữ nào.

Tô Mỹ Lệ bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Ở bên cạnh, mấy thiếu nữ xe đua bắt đầu châm ngòi thổi gió..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 366


“Mỹ Lệ, chắc không phải là cô sắp thất sủng rồi đấy chì “Hôm nay anh Bạc còn không thèm nhìn đến cô một lần nào, xem ra anh Bạc có tình mới nên quên mất tình cũ rồi”
“Địa vị của Mỹ Lệ khó mà giữ được rồi”
Tô Mỹ Lệ quay đầu lại, hung ác trừng mấy người bọn họ: “Câm miệng”
Cô ta cũng đi đến trước ga ra, nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đang dẫn Vân Giai Kỳ đến trước một dãy xe.

Bạc Tiêu Dương ngồi tựa trên mui của một chiếc xe thể thao, hai tay vòng trước ngực: “Cô cứ tùy ý chọn một chiếc đi”
“Chơi cái gì?”
“Cô biết cái gì?”
Vân Giai Kỳ thản nhiên đáp lại một danh từ: “Tsuiso.”
Bạc Tiêu Dương hơi giật mình: “Cô biết thi đấu rượt đuổi sao?”
“ừ”
“Để được thi đấu rượt đuổi cần phải có bằng lái xe hạng D1, cô có à?”
“Có”
Vân Giai Kỳ đã chọn xe xong: “Chiếc này”
“Được”

Bạc Tiêu Dương nói với thợ bảo trì: “Mang chiếc xe này đi bảo trì”
“Vâng thưa anh Bạc”
Hai chiếc xe đã được thợ sửa chữa lái đi bảo dưỡng.

Bảo trì trước trận đấu rất quan trọng.

Bạc Tiêu Dương nói: “Có đói bụng không?”
“Không đói.”
Bạc Tiêu Dương bước đến trước mặt cô, dùng một ngón tay chọc vào bụng cô một chút.

Vân Giai Kỳ đưa tay che lại: “Cậu làm cái gì vậy?”
“Bụng xẹp lép như thế này rồi mà cô còn nói với tôi là không đói sao?”
Lúc này Vân Giai Kỳ mới tỉnh táo lại, ngày hôm qua cô chỉ ăn có một chút, trừ mấy lát bánh mì ra thì cô chưa ăn được chút đồ ăn có dầu muối nào.

“Tôi không thể để cô đi đua trong lúc đói được, lỡ như bị tụt huyết áp sẽ rất dễ xảy ra tai nạn”
Bạc Tiêu Dương nói đầy ẩn ý: “Muốn ăn sandwich tôi làm không?”

Vừa nói cậu ta vừa nắm lấy tay cô nói: “Đi theo tôi”
Vân Giai Kỳ để mặc cậu ta dẫn mình đến phòng ăn.

Tô Mỹ Lệ trơ mắt nhìn, sau đó lập tức đuổi theo.

Vừa bước vào phòng ăn cô ta đã nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đi vào phòng bếp.

Phòng ăn có khu bếp thiết kế theo không gian mở, cũng có đầu bếp chuyên nghiệp.

Bạc Tiêu Dương đuổi đầu bếp ra ngoài, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn trước quầy bar.

Hai mắt Tô Mỹ Lệ trợn đến mức sắp lồi ra rồi.

Bạc Tiêu Dương thực sự tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa ăn cho.

người phụ nữ này?
Người phụ nữ này có đặc quyền lớn đến cỡ nào, vậy mà lại có thể khiến Bạc Tiêu Dương phải hạ mình làm đồ ăn cho cô?
Tô Mỹ Lệ nhìn về phía Vân Giai Kỳ, đột nhiên trong lòng nảy sinh oán trách.

Xem ra địa vị của người phụ nữ này trong lòng anh Bạc rất lớn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 367


Vân Giai Kỳ vừa đi đến ngồi xuống trước quầy bar, cô mơ hồ nhận ra có tâm mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, cô quay đầu lại thì nhìn thấy Tô Mỹ Lệ đã quay người rời đi.

Cô còn chưa kịp phản ứng với hành vi kỳ lạ của Tô Mỹ Lệ thì bỗng nhiên ngửi được một mùi thơm.

Rất thơm.

Là mùi thơm của thịt dăm bông.

Vân Giai Kỳ hơi ngạc nhiên, sau đó nhìn thấy Bạc Tiêu Dương vừa lấy ra món thịt dăm bông Serrano.

Cậu ta cắt dăm bông thành từng lát mỏng, sau đó bắt đầu nướng bốn lát bánh mì nướng trong chảo.

Vân Giai Kỳ sửng sốt trước tài cầm dao cao siêu của cậu ta.

Hình như người đàn ông này nấu ăn rất giỏi?
Vân Giai Kỳ nhìn chằm chăm Bạc Tiêu Dương, cậu ta tự tay làm, nướng bánh mì, cho rau xà lách lên, trứng gà, thịt dăm bông Serrano, phủ sốt salad lên trên, chia bánh mì nướng thành hai phần, cuối cùng còn mang lên hai ly sữa nóng hổi.

Mãi cho đến khi người đàn ông đã mang sandwich và sữa đến trước mặt cô, Vân Giai Kỳ vẫn chưa hoàn hồn lại.

“Cậu biết nấu ăn sao?”
“ừ”
“Đàn ông nhà họ Bạc các cậu người nào người nấy đều tự phụ, huống chỉ nhà họ Bạc còn có những đầu bếp cấp cao như vậy, không ngờ cậu lại có năng lực thực hành giỏi như thế này”
“Cô nói đúng một chút.”
Bạc Tiêu Dương nói: “Đàn ông nhà họ Bạc đúng là ai cũng rất tự phụ, người có thể ăn được sandwich do chính tay cậu chủ đây tự mình làm có lẽ cô là người đầu tiên từ trước đến nay”
Vân Giai Kỳ trầm mặc một lúc: “Chẳng lẽ tôi nên cảm thấy vinh hạnh à?
Bạc Tiêu Dương cười, cũng không nói gì nữa: “Nếm thử xem”
Vân Giai Kỳ câm miếng sandwich lên, cắn một miếng, miếng thịt dăm bông được cắt mỏng như cánh ve sầu, vừa thơm vừa mềm, lại không hề cảm thấy ngấy một chút nào.

Uổng công cô còn tự cho là tài nấu ăn của mình cao siêu, chưa chắc cô đã có được kỹ năng dùng dao tốt như vậy.

Vân Giai Kỳ không khỏi thán phục tài nấu nướng của Bạc Tiêu Dương.

Cùng lúc đó Tô Mỹ Lệ đi đến xưởng sửa chữa, thấy nhân viên bảo trì đang bảo dưỡng chiếc xe mà Vân Giai Kỳ đã chọn, cô ta bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

Nhân viên bảo trì ngẩng đầu lên nhìn, vừa thấy chính là cô ta thì hơi kinh ngạc: “Mỹ Lệ?”
Tô Mỹ Lệ nhíu mày nói: “Đây là xe của ai vậy?”
“À, anh Bạc có một người bạn, hình như là một cô gái, lát nữa anh Bạc muốn so tài với cô ấy một trận”
“Bảo trì xong chưa?”
“Tất cả mọi thứ đều được bảo trì xong rồi, chỉ cần đợi lát nữa lắp đặt lại”
“Anh bận à?”
Tô Mỹ Lệ giả bộ hờn dỗi: “Tôi tới đây mà ngay cả thời gian đi rót một tách trà cũng không có sao?”
Nhân viên bảo trì lập tức đứng lên, xấu hổ vò đầu gãi gãi, nói với cô ta: “Cô chờ một chút, tôi đi rót cho cô ly trà”
Nhân viên bảo trì vừa đi, Tô Mỹ Lệ lập tức đi tới bên cạnh chiếc xe, liếc mắt nhìn qua.

Chiếc xe đã được tháo dỡ bước đầu.

Cô ta chỉ nhìn lướt qua, sau đó đưa tay ra, nhanh chóng tháo một linh kiện cực kì quan trọng ra khỏi kẹp phanh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 368


Ở trong đội xe nhiều năm như vậy, cô ta cũng có hiểu biết sơ bộ về chiếc xe, vì vậy biết được linh kiện nào là cực kì quan trọng.

Cô ta lấy linh kiện ra ném vào trong hộp linh kiện, nhân viên bảo trì đã rửa tay sạch sẽ đúng lúc quay lại.

“Mỹ Lệ, cô muốn uống loại trà nào?”
“Thôi được rồi, không uống nữa, anh Bạc đang cần xe gấp phải không? Anh tranh thủ thời gian bảo dưỡng đi.”
Tô Mỹ Lệ nói xong lập tức võ mông rời đi.

Nhân viên bảo trì bối rối trước hành động của cô ta, nhưng chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ.

Mấy thiếu nữ xe đua này, người nào người nấy đều có tính khí cô chủ, anh ta cũng không xa lạ gì.

“Rửa tay vô ích rồi” Anh ta vừa lẩm bẩm, vừa cúi người xuống, lắp xe lại cho Vân Giai Kỳ, sau đó lại tiến hành kiểm tra chiếc xe của Bạc Tiêu Dương.

Nửa tiếng sau, Vân Giai Kỳ đã ăn xong, nhân viên bảo trì cũng báo cáo với Bạc Tiêu Dương rằng xe đã chuẩn bị xong.

Hai chiếc xe đều dừng ở vạch xuất phát.

Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương đều đội mũ bảo hiểm và đồ bảo hộ, sau đó bước ra xe.

Cô vừa định lên xe, Bạc Tiêu Dương đột nhiên nói: “Giai Kỳ.”
Vân Giai Kỳ quay đầu lại, tức giận nói: “Ai cho phép cậu gọi tôi là “Giai Kỳ’ hả?”
Gọi một hai lần cũng coi như thôi.

Cậu ta còn gọi đến quen miệng luôn sao?
Bạc Tiêu Dương nói: “Đừng miễn cưỡng quá, cho dù cô không thắng được tôi, tôi vẫn sẽ dẫn cô đi gặp Mạn Nhi”
Đua xe là một hạng mục có tính nguy hiểm rất cao.

Cậu ta muốn thi đấu với cô, nhưng cũng không muốn cô xảy ra chuyện.

Vân Giai Kỳ câu môi: “Những lời này phải tặng lại cho cậu.

Cậu Bạc à, mặt mũi xếp thứ hai, an toàn mới quan trọng nhất.

Đến lúc đó cậu thua tôi thì cũng đừng quyt nợ”
Bạc Tiêu Dương: Vân Giai Kỳ lên xe, kéo dây an toàn, kiểm tra thiết bị sơ bộ để đảm bảo xe hoạt động tốt, sau đó hạ cửa kính xe xuống, ra hiệu.

Bạc Tiêu Dương cũng đã sẵn sàng.

Tô Mỹ Lệ đi đến phía trước hai chiếc xe, giơ cao lá cờ hai mặt, đếm ngược, khi lá cờ vãy xuống, hai chiếc xe lập tức phóng đi như tên lửa.

Tô Mỹ Lệ kinh ngạc quay đầu lại, trong lòng vang lên “lộp bộp”.

Cô ta cho rằng Vân Giai Kỳ muốn lấy lòng Bạc Tiêu Dương, muốn dùng công phu mèo ba chân để múa rìu qua mắt thợ, nhưng nhìn tư thế phóng xe của cô lúc bắt đầu, cô ta lập tức biết người phụ nữ này chắc chắn là một tay đua hàng đầu.

Nguy rồi.

Trái tim của cô ta đột ngột ngừng đập mấy giây.

Vốn dĩ cô ta muốn làm cho Vân Giai Kỳ bị mất mặt, cho nên cô ta mới lấy đi linh kiện kia, nếu điều khiển xe với tốc độ thấp thì chỉ xuất hiện tình trạng phanh xe bị trục trặc trong khoảng thời gian ngắn, nhưng nếu điều khiển xe chạy với tốc độ cao… Vậy chắc chắn sẽ bị lật xe.

Cô ta lùi lại mấy bước, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 369


“Mỹ Lệ?”
Mấy thiếu nữ xe đua khác đi tới, thấy sắc mặt của cô ta vô cùng khác thường: “Có chuyện gì vậy?
“À… À… Không có gì, tôi thấy người phụ nữ này rất chuyên nghiệp.”
Tô Mỹ Lệ giả vờ bình tĩnh.

“Đúng vậy.

Tôi cũng bị dọa sợ”
“Tôi chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào chơi một hạng mục nguy hiểm như vậy.

Trong nước rất hiếm thấy”
“Nhìn tư thế xe của cô ấy lúc bắt đầu rất chuyên nghiệp”

Tô Mỹ Lệ căng thẳng nhìn xe của Vân Giai Kỳ.

Bởi vì là cuộc đua rượt đuổi nên sân thi đấu không bị đóng khung quá nhiều, nhưng đoạn di chuyển theo đường cong có rất nhiều.

Trong giai đoạn đầu, xe của Bạc Tiêu Dương đã dẫn trước, bỏ xa xe cô.

Nhưng sau nhiều lượt drift liên tiếp, Vân Giai Kỳ tận dụng ưu thế drift, nhanh chóng vươn lên dẫn trước.

Trên mặt sân, khói xanh lượn lờ, lốp xe cọ sát trên mặt đất hẳn lên những dấu vết thật sâu.

Âm thanh của động cơ gầm rú như tiếng sấm.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-369-0.jpg


là vì kẹp phanh bị thiếu mất một linh kiện, dầu phanh bị lẫn không khí, lẫn vào các vết bong bóng từ đó khiến kẹp phanh bị trục trặc.

Chuyện gì đã xảy ra?
Không phải nhân viên bảo trì của đội xe đã bảo dưỡng xe rồi sao?
Sao lại có thể xuất hiện vấn đề chết người như thế này được?
Phanh lại tiếp tục bị lỗi, Vân Giai Kỳ nhanh chóng bình tĩnh lại, thông qua vật cản để giảm tốc độ.

Phía sau, Bạc Tiêu Dương vốn đang đi theo xe của Vân Giai Kỳ vào khúc ngoặt, nhưng bỗng nhiên nhìn thấy cô xông về phía hàng rào, chiếc xe suýt chút nữa lao lên không trung, sau đó xiêu vẹo nghiêng ngã phóng nhanh theo một đường thẳng.

Cậu ta bỗng nhiên nhận ra chiếc xe đã xảy ra vấn đề dẫn đến bị mất kiểm soát.

Giọng nói bình tĩnh của Vân Giai Kỳ từ trong tai nghe truyền ra: “Xe gặp trục trặc, báo động sân bãi.”
Bạc Tiêu Dương lập tức nói với các lái xe khác: “Xe xảy ra vấn đề, báo động sân bãi.”
Mọi người lập tức quay trở lại khu vực an toàn, nhường lại không gian chạy trống trải.

Bạc Tiêu Dương cũng dừng xe trong ga ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 370


Lúc này ở trên sân, Vân Giai Kỳ lái chiếc xe có tốc độ cao, cô liên tục dùng vật cản để giảm tốc độ, cuối cùng tốc độ của xe cũng giảm xuống còn bốn mươi mã lực, phía trước là hàng rào an toàn dựng lên bằng lốp xe, cô muốn tránh cũng không tránh được.

Cô giữ chặt tay vịn, đến thời khắc mấu chốt cuối cùng, dứt khoát đạp mạnh phanh xe, cuối cùng phanh xe cũng khôi phục được tác dụng yếu ớt, đầu xe đâm vào tường bảo vệ với tốc độ tương đối an toàn.

Cùng với chấn động lớn, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại.

Cho dù đã có mũ bảo hộ nhưng Vân Giai Kỳ vẫn bị chấn động đến mức đầu váng mắt hoa.

Cô kéo phanh tay, đẩy cửa xe đã biến dạng ra, xuống xe, quay đầu nhìn về phía đầu xe đang bốc khói, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

“Vân Giai Kỳ”
Bạc Tiêu Dương đưa mấy tay đua xe và mấy kỹ sư nhanh chóng chạy tới.

Cậu ta đi tới trước mặt cô, lo lắng nắm chặt lấy bả vai cô, quan sát cô thật kỹ từ trên xuống dưới.

Sau khi thấy chỉ bị trây xước một chút ngoài da chứ không bị thương nghiêm trọng, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống, đưa tay ôm chặc lấy cô.

“Không sao thì tốt rồi”
Mới vừa rồi cậu ta còn tưởng cô đã bị lật xe.

Không ngờ cô phản ứng xuất sắc như thế, vượt xa những gì mà cậu ta tưởng tượng.

Vân Giai Kỳ tháo nón bảo hiểm xuống, đưa tay chỉnh lại mái tóc rối bời, sau đó quay đầu nhìn vẻ mặt tái xanh của mấy người kỹ sư kia, thái độ cũng không tốt cho lắm: “Các anh đã bảo trì xe một cách cẩn thận rồi sao?”
“Bảo trì rồi.


“Thắng xe xảy ra vấn đề”
Kỹ sư không tin, bước về phía xe, sau khi cẩn thận xem xét một hồi thì sắc mặt nhanh chóng thay đổi.

Thăng xe thật sự đã xảy ra vấn đề.

Người phụ nữ này đúng là không hề đơn giản.

Ánh mắt Bạc Tiêu Dương hiện lên vẻ tức giận: “Sao thắng xe lại xảy ra vấn đề?”
“Không thể nào, trước khi cho xe ra chạy thử tôi đã kiểm tra cẩn tồi, thắng xe chắc chắn không có vấn đề gì cả”
“Anh chắc chắn rồi chứ?”
Bạc Tiêu Dương lên tiếng: “Cũng may là cô ấy không sao cả.

Nếu như xảy ra chuyện vậy thì anh có gánh nổi việc khiến người khác mất mạng không?”
Giọng nói của cậu ta không lớn cũng không nhỏ thế nhưng lại mang theo uy lực vô cùng lớn.

Vị kỹ sư kia bị dọa sợ tới mức cả người mềm nhữn ra, vô lực ngã quy xuống đất, cả người toát mồ hôi lạnh: “Cậu Bạc… tôi… tôi…”
Anh ta cảm thấy vô cùng tủi thân, thế nhưng lại không dám nói được gì.

Tô Mỹ Lệ nhìn thấy cảnh tượng này, im lặng lui trốn sau đám người ở phía sau, chột dạ không nói được lời nào.

Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Cũng may là tôi lái xe không nhanh lắm”.

Truyện Truyện Teen
“Một trăm năm mươi kilomet trên giờ, thế mà còn bảo là không nhanh sao?”
Bạc Tiêu Dương không vui lên tiếng: “Thế thì sao mới gọi là nhanh đây?”
Tốc độ một trăm năm mươi kilomet trên giờ khi đi vào vòng cua sao?
Cô thật sự dám làm thế sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 371


Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Nếu không thì làm sao có thể vượt qua được cậu chứ?”
Bạc Tiêu Dương thật sự không biết nên làm gì, chỉ bật cười lên t ô thật sự muốn thẳng tôi đến như thế sao?”
“Lần này nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn này thì việc tôi thắng cậu nửa vòng cũng không thành vấn đề”
Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Sao đây, Bạc Tiêu Dương, cậu có định giữ lời hứa về cuộc tranh tài này không?”
Bạc Tiêu Dương: ‘..: Hôm nay cậu ta vẫn chưa thể hoàn hồn, dù sao thì nếu ban nấy thật sự xảy ra chuyện khiến người khác mất mạng thì sẽ xong đời mất, thế mà bây giờ cô vẫn còn quan tâm đến chuyện thắng thua sao?
“Nếu tôi nói không tính thì sao?”
“Vậy thì chúng ta sẽ đua một vòng khác.”
Bạc Tu Diễn: “..”
Cậu ta bày ra vẻ mặt bị cô đánh bại, nhắm mắt một cái, hít một hơi thật sâu, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Cô thắng rš Vân Giai Kỳ nhíu mày: “Cậu nghiêm túc chứ?”
“Nếu bây giờ cô muốn đến gặp Mạn Nhi vậy thì tôi sẽ đưa cô đến gặp con bé.”
Vân Giai Kỳ vừa nghe thấy thế, sắc mặt lúc này mới dịu lại một chút.

Bạc Tiêu Dương thấy cô nhẹ nhàng chớp mắt một cái, không hiểu sao trong lòng cậu ta lại cảm thấy chua xót.

Cô muốn gặp Vân Mạn Nhi tới mức ngay cả mạng sống mình cũng không để tâm đến.

‘Thế nhưng hôm nay chưa chắc đứa bé kia chịu gặp cô.

Vân Giai Kỳ lên tiếng: “Cậu định bao giờ sẽ đưa tôi tới gặp Mạn Nhi?”
“Trước mắt tôi sẽ đưa cô đi kiểm tra một chút” Trong lòng cậu ta vẫn cảm thấy không yên, lo lắng cho vết thương của cô.

“Tôi không sao, nếu tôi bị thương thì bản thân tôi sẽ biết, cậu không cần phải lo cho tôi.”
Bạc Tiêu Dương: “…”
“Bây giờ đưa tôi đi gặp Mạn Nhi luôn được không?” Vân Giai Kỳ mong chờ nhìn anh ta.

Bạc Tiêu Dương cân nhắc một chút, gật đầu: “Được”
Cậu ta quay đầu lại, nhìn về phía vị kỹ sư kia, vẻ mặt không có biểu cảm gì: “Mau kéo xe về sửa chữa, tôi sẽ tìm anh hỏi tội sau”
“Cậu Bạc, xin cậu.”
Chuyện như thế xảy ra, anh ta cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Một tiếng sau.

Bạc Tiêu Dương đưa Vân Giai Kỳ đến bệnh viện.

Xe vừa ngừng lại trước của bệnh viện, Vân Gia Kỳ lập tức trợn tròn hai mắt.

“Sao cậu lại đưa tôi tới đây?”
Đây là bệnh viện nơi Doãn Lâm đang nằm.

Bạc Tiêu Dương lên tiếng: “Cô ngồi ở ngoài đây chờ tôi, tôi sẽ đưa Mạn Nhi tới đây”
“Mạn Nhi đang ở đây sao?”
“ừ”
“Con bé bị bệnh sao?”
Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy vô cùng lo lắng: “Sao Mạn Nhi lại ở bệnh viện?”
“Ông nội đưa hai đứa bé đến bệnh viện kiểm tra một chút, tôi không tiện giải thích với cô nhiều như thế.

Bây giờ cô cứ tới vườn hoa đẳng sau bệnh viện chờ tôi là được rồi”
“Tôi biết rồi”
Vân Giai Kỳ biết mình không tiện hỏi thêm gì nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 372


Cô đi tới vườn hoa đẳng sau bệnh viện, cô đợi một lúc thì nghe thấy giọng nói của Vân Mạn Nhi.

“Chú à, chú dẫn cháu đi đâu thế?”
“Cháu im lặng đi”
“Hừ.

Chú hung dữ quá.

Cháu muốn ông nôi, cháu không muốn chú”
Vân Gia Kỳ lập tức đứng dậy, đi về phía nơi phát ra âm thanh.

Ngay sau đó cô nhanh chóng nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đang bế Mạn Nhi đi tới.

Cô vội vàng đi tới, trong tay đang cầm một hộp nhạc, hy vọng khi Mạn Nhi nhìn thấy hộp nhạc thì có thể nhớ lại khoảng thời gian ấm áp giữa hai mẹ con cô.

Mạn Nhi cũng nghe thấy âm thanh Vân Giai Kỳ đang đi tới, cô bé theo bản năng quay đầu lại nhìn khi vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ thì sắc mặt nhanh chóng thay đổi.

“Lại là cái cô xấu xa đó”
Bước chân của Vân Giai Kỳ ngừng lại một lát, cảm thấy trong lòng đau nhói thế nhưng cô nhanh chóng khôi phục lại tinh thần đi tới trước mặt Vân Mạn Nhi, cố gắng nặn ra nụ cười: “Mạn Nhi, cô không phải người xấu, cô là mẹ của cháu, cháu không nhận ra cô sao?”

“Tôi nhận ra cô.

Cô chính là người phụ nữ xấu xa đã bắt cóc tôi năm năm trước.

Sao tôi không biết cô chứ?”
Mạn Nhỉ tức giận lên tiếng: “Tôi không muốn nhìn thấy cô.

Cô mau đi ra đi”
Vân Mạn Nhi bắt đầu giãy ra khỏi vòng ôm của Bạc Tiêu Dương, bàn tay nhỏ bé vỗ võ vào người Bạc Tiêu Dương.

Bạc Tiêu Dương nắm lấy tay cô bé, nói với cô bé: “Mạn Nhi, cháu xem kỹ một chút xem cô ấy là ai.”
Mạn Nhỉ lên tiếng: “Cháu biết cô ta là ai.

Cô ta tên là Vân Giai Kỳ, là một người lừa đảo.

Là một người phụ nữ xấu xa”
“Cô ấy là mẹ của cháu”
“Không phải, không phải.”
Mạn Nhi ra sức giấy dụa, cô bé vùng vẫy vô cùng mạnh mẽ, Bạc Tiêu Dương không thể không thả cô bé xuống đất.

Chân cô bé vừa chạm đất, cô bé liền vội vàng quay người chạy vào trong.

Bạc Tiêu Dương nhanh tay bắt cô bé kéo trở lại.

“Cháu không được chạy”
“Hu hu hu.

Chú bắt nạt cháu.

Chú, chú cũng là người xấu.

Chú với cái cô xấu xa này là một nhóm”“
Bạc Tiêu Dương không phải là một người biết thương hoa tiếc ngọc.

Cô bé không chịu nghe lời, cậu ta ra sức nắm lấy cô bé, đẩy cô bé đến trước mặt Vân Giai Kỳ, thấp giọng lên tiếng: “Cháu không được phép chạy loạn.”
Mạn Nhi cảm thấy ta quá hung dữ, ánh mắt nhanh chóng trở nên đỏ ửng, nước mắt bắt đầu thi nhau rơi xuống, hai mắt ngấn nước nhìn Vân Giai Kỳ, cắn môi cố gắng kìm nén sự tức giận trong lòng.

Vân Giai Kỳ ôm chặt hộp nhạc, khuyu gối xuống trước mặt cô bé, sau đó đưa hộp nhạc tới trước mặt cô bé.

“Mạn Nhi, con còn nhớ hộp nhạc này không? Trước đây con vẫn luôn đặt nó ở đầu giường, tối nào cũng nghe nhạc trong đây để ngủ.

Con cũng từng nói con chính là thiên sứ nhỏ, dẫn tay mẹ cùng khiêu vũ với con đấy.

Con quên hết rồi sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 373


Vân Giai Kỳ vừa nói, tay chân luống cuống mở hộp nhạc ra.

Tiếng nhạc nhanh chóng vang lên.

Mạn Nhi lạnh lùng nhìn hộp nhạc trước mặt.

Vân Giai Kỳ lại nói: “Mạn Nhi, không phải con thích hộp nhạc này lắm sao?”
Mạn Nhi nhíu mày, nhìn hộp nhạc trong tay người phụ nữ.

Âm thanh vừa vang lên cô bé đã quay mặt đi không nhìn nữa.

Vân Giai Kỳ nói: ‘Mạn Nhi, con đừng như vậy có được không? Mẹ đã làm sai điều gì, con nói cho mẹ biết đi.

Mẹ làm gì không đúng với con sao mà khiến con không để ý tới mẹ nữa, cũng không thương mẹ nữa?”
Nước mắt của Mạn Nhi đột nhiên rơi ‘tí tách tí tách” xuống: “Cô không phải là mẹ tôi, vì sao mà tôi phải nhận cô chứ?”
“Là mẹ mà.

Thật sự là mẹ”
Vân Giai Kỳ cực kỳ nghẹn ngào.

Cô không biết phải giải thích với Mạn Nhi như thế nào nữa.

Cho dù Mạn Nhi đã biết thân thế của mình rồi, nhưng tình cảm nhiều năm như vậy, con bé nói không nhận thì sẽ không nhận nữa sao chứ?
Đây không phải là Mạn Nhi của cô.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-373-0.jpg


Nói xong, cô bé ném mạnh hộp âm nhạc lên trên mặt đất.

“Bốp” một tiếng.

Hộp âm nhạc dễ vỡ, trong nháy mắt đã bị đập vỡ thành những mảnh nhỏ, linh kiện rơi lả tả đây đất.

Vân Giai Kỳ hoàn toàn giật mình.

Cô nhìn xác của hộp âm nhạc rơi vỡ đầy đất, cô đau lòng mà quỳ gối trên mặt đất, muốn nhặt linh kiện lên chắp vá lại một lần nữa.

Mạn Nhi lại khom lưng xuống, cầm lấy tiểu thiên sứ mà người phụ nữ kia đang cầm trên tay, hung hăng ném ra xa.

“Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa”
Linh kiện bay một vòng parabol, bay ra xa mấy mét.

Vẻ mặt Mạn Nhi tàn bạo.

Bạc Tiêu Dương cũng giật mình.

Cách đó không xa, giọng nói của Bạc Ngạn Thiên truyền đến.

“Tao nói đột nhiên mày ôm Mạn Nhi đi làm gì, thế mà mày lại đưa Mạn Nhi đến gặp người phụ nữ này.

Tiêu Dương, mày làm cho tao quá thất vọng rồi: Bạc Tiêu Dương xoay người, anh lập tức nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên chống gậy, đứng ở cửa hoa viên, lạnh lùng nói: “Mày làm cái gì vậy? Mạn Nhi là cốt nhục của nhà họ Bạc, mày đây là nội ứng ngoại hợp với người phụ này sao?”
Bạc Tiêu Dương đứng tại chỗ không nói lời nào.

Mạn Nhi vừa nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên, tựa như là nhìn thấy chúa cứu thế cô bé chạy về phía Bạc Ngạn Thiên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 374


“Ông nội, chú thật là xấu, chú đưa cháu tới gặp người phụ nữ xấu xa này, còn lừa cháu nói người phụ nữ xấu xa này là “mẹ” nữa”
“Cháu đừng nghe nó nói, nó đây là đang lừa cháu đó.

Bạc Ngạn Thiên vừa nói, vừa lấy một loại ánh mắt cực kỳ âm trầm trừng về phía Bạc Tiêu Dương.

“Khốn nạn.

Còn không lại đây”
Bạc Tiêu Dương không động đậy chút nào.

“Làm sao, lời của tao, mày cũng không nghe nữa rồi đúng không?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Hay là mày muốn học theo Tuấn Phong, cứ muốn làm trái lời tao?”
Bạc Ngạn Thiên dừng một chút rồi lại nói: “Tao cho mày cơ hội một phút đồng hồ.

Tiêu Dương, đừng làm cho tao thất vọng”
Nói xong, ông ta ôm lấy Mạn Nhi, quay đầu bước đi.

Bạc Tiêu Dương vẫn không nhúc nhích như cũ.

Vân Giai Kỳ nói: “Bạc Tiêu Dương, anh đừng để ý đến tôi, anh đi đi”
“Vân Giai Kỳ…
“Anh đừng để ý tới tôi, tôi không sao đâu”
Ở trước mặt Bạc Ngạn Thiên, Vân Giai Kỳ lại cố gắng dẫn nước mắt về, quật cường ngẩng đầu, khóe miệng của cô gợi lên một độ cung: “Tôi không sao đâu”
“Cô ở đây chờ tôi, tôi lập tức quay lại ngay”
Bạc Tiêu Dương nói xong rồi đuổi theo phía sau Bạc Ngạn Thiên.

Cho đến khi người đều đi hết, Vân Giai Kỳ mới thất hồn lạc phách ngồi chồm hỗm trên mặt đất, hai tay nắm lấy cây cỏ trên mặt đất, càng nắm càng chặt.

Nước mắt không ngừng rơi “tí tách” xuống trên cỏ.

Cô khụt khịt hít mạnh một cái, mới chấn tỉnh tinh thần lại một lần nữa, vô bắt đầu nhặt linh kiện trên mặt đất lên.

.

truyện đam mỹ
Linh kiện đều bị rơi đến vỡ tan.

Cô muốn ghép nó lại, nhưng có làm thế nào cũng không ghép lại được nữa.

Nhìn hộp âm nhạc hoàn toàn vỡ tan tành, phòng tuyến cuối cùng trong lòng, cuối cùng cũng tan rã.

Cô cắn môi, cổ họng cô không ngừng phát ra tiếng nghẹn ngào bi thương, nhưng lại vẫn cố gắng chắp vá lại.

“Sao lại không ghép lại được chứ?”
Vân Giai Kỳ nhìn hộp âm nhạc, nhưng hai mắt lại đảm lệ mơ hồ, cô dùng mu bàn tay lau đi, rồi lại nước mắt mới rơi xuống.

“Thật sự không ghép lại được nữa rồ.”
Cô vừa đau lòng, lại vừa tuyệt vọng.

Hoa viên phía sau to như vậy, cô lại tựa như một cô hồn dã quỷ trống rỗng, chết lặng mà chắp vá hộp nhạc ở trong tay lại, tìm kiếm những linh kiện khác.

Đang lúc cô chật vật đến cực điểm, trong tâm mắt mơ hồ, đột nhiên xuất hiện một đôi giày da khéo léo lại tinh xảo.

Vân Giai Kỳ hơi kinh ngạc một chút, cô nhìn theo đôi chân mảnh khảnh kia nhìn lên trên, lập tức nhìn thấy cậu bé cô đã nhìn thấy tối hôm qua, không biết đã đứng trước mặt cô từ khi nào.

Cô không kịp lau đi nước mắt trên mặt, cảnh tượng chật vật như thế, ánh vào trong tâm mắt của cậu bé..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 375


Cung Bắc nhìn nước mắt trên mặt cô, rồi lại nhìn hộp nhạc khuyết thiếu không đầy đủ trong tay cô, cậu bé đột nhiên trầm mặc không lên tiếng mà ngồi chồm hổm xuống trước mặt cô, giúp cô tìm lại những linh kiện khác.

“Cái này”
Cung Bắc nhặt một dây cót lên đưa cho cô.

Vân Giai Kỳ nhận lấy.

Cậu bé lại cúi đầu bắt đầu tìm.

Vân Giai Kỳ nói: “Đừng tìm nữa”
Rất nhiều linh kiện quá nhỏ, không nhất định có thể tìm thấy được.

Cung Bắc cũng không nói chuyện, cậu bé chỉ là yên lặng lật bãi cỏ trên mặt đất, lại tìm được từng cái từng cái linh kiện, rồi đưa từng cái từng cái cho cô.

Cậu bé tìm dần dần rồi tìm ở rất xa, ở chỗ cách khoảng hơn năm mét, đột nhiên Cung Bắc thoáng nhìn thấy hai tượng gỗ nhỏ.

Một người phụ nữ mặc váy, cùng với một tiểu thiên sứ.

Một cánh tay của người phụ nữ đã bị đứt, vòng sáng trên đỉnh đâu của tiểu thiên sứ cùng với một cái cánh cũng bị rơi đến mức không trọn vẹn.

Cậu bé nhặt lên, trở lại bên cạnh Vân Giai Kỳ, mở lòng bàn tay ra, hai tượng gỗ nhỏ không tròn vẹn lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay nhỏ bé của cậu.

“Cái này”
Vân Giai Kỳ nhìn hai tượng gỗ đã bị rơi không còn trọn vẹn nữa, nước mắt cô lại rơi xuống cực kỳ đau lòng.

Tìm được thì có ích lợi gì đâu chứ.

Đã không còn ghép lại được nữa rồi.

Cung Bắc nhìn bộ dạng đau lòng của cô, câu bé bỗng nhiên ngồi chồm hổm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nhận lấy hộp nhạc ở trong tay cô.

Cậu bé cẩn thận nghiên cứu một hồi rồi bất thình lình nói: “Cháu biết”

Vân Giai Kỳ sửng sốt một hồi lâu, cô mới phản ứng lại được: “Hử?”
“Cháu có thể sửa được”
Cung Bắc nói xong, một đôi mắt trong veo nhìn về phía cô, trên khuôn mặt mềm mại, cười rộ lên, lại có một má lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Vân Giai Kỳ không biết nên nói gì nữa, cô nhìn hộp nhạc tâm tình phức tạp.

“Buổi chiều cô còn ở đây không?”
“Có”
“Đợi chái Cung Bắc nói: “Bảo quản mấy linh kiện này cho tốt”“
*..” Vân Giai Kỳ yên lặng gật đầu.

Cung Bắc đứng dậy, nhìn về phía cô, đôi mày thanh tú bỗng nhiên cau lại.

Cậu bé đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của cô, cho cô một cái ôm.

Cậu bé có thể cảm nhận được cả người cô đều đang phát run.

Cô này nhất định đã gặp phải chuyện gì đó rất đau lòng rồi nhỉ?
Không biết vì sao, cậu bé cảm thấy vô cùng đau lòng, rõ ràng vẫn là một đứa bé nhỏ như vậy, nhưng cậu lại dùng cánh tay nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ về gáy của cô một chút, an ủi cô một câu: “Ngoan, đừng khóc nữa, được không?”
Lời nói non nớt, lại mang theo vẻ thành thục không hợp với lứa tuổi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 376


Trong nháy mắt, Vân Giai Kỳ lại có chút dở khóc dở cười, rõ ràng còn rất buồn bã, nhưng nước mắt lại ngừng rồi.

Cung Bắc dùng cánh tay nhỏ bé nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm của cô: “Cô gái xinh đẹp như vậy, cau mày lại sẽ không thục nữ nữa đâu”
“Cười một cái đi, hửm?”
Cung Bắc nói: “Cô à, cô cười lên nhìn xinh lắm đó”
“Thật vậy sao?”
“Ừm”‘ Cung Bắc nghiêm túc gật đầu.

Lúc này Vân Giai Kỳ mới gắng gượng mà nở một nụ cười nhẹ.

Cung Bắc nói: “Cháu biết cô ở phòng bệnh nào, buổi chiều cháu tới tìm cô, có được không?”
Vân Giai Kỳ yên lặng gật đầu.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-376-0.jpg


“Hộp nhạc.”
“Rơi vỡ rồi sao?”
“Ừ”
Doãn Lâm nhìn cánh tay của mình, muốn giúp cô sửa lại một chút xem, nhưng cũng không tài nào làm được.

Vân Giai Kỳ thử tự ghép lại một chút, nhưng cô lại biết mình không có năng lực phục hồi lại như cũ.

Cô ghé vào trên bàn, thất thần nhìn một đống linh kiện này, cô sững sờ một hồi.

Doãn Lâm không biết cô lại gặp phải chuyện gì, anh ta cũng không thể hỏi nhiều.

Hai giờ chiều.

Cửa đột nhiên bị gõ.

Vân Giai Kỳ không có phản ứng, dường như không nghe thấy vậy.

Doãn Lâm đi qua mở cửa, anh ta bèn nhìn thấy một cậu bé trắng trẻo mủm mĩm, tay cậu bé còn ôm một hộp đồ nghề xinh xắn đang đứng ở cửa.

Doãn Lâm kinh ngạc một chút: “Cháu tìm ai?”
“Cháu tìm bạn.”
“Ở đây không có bạn của cháu”
Doãn Lâm chẳng hiểu ra làm sao.

Anh ta còn tưởng rằng, Cung Bắc đến nhầm chỗ, cậu bé nói tìm bạn, theo lẽ thường thì anh ta nghĩ chắc là muốn tìm bạn bè đồng trang lứa với cậu bé rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 377


Vân Giai Kỳ nghe thấy đoạn đối thoại của Doãn Lâm và Cung Bắc, cô quay người lại: “Bắc?”
Doãn Lâm xoay người: “Cô Vân, cô quen cậu bé này sao?”
“Ừ.

Để cậu bé vào đi”
Doãn Lâm không hiểu ra làm sao mà tránh người ra.

Cung Bắc ôm hộp đồ nghề đi đến, cậu bé ngồi xuống bên cạnh cô, vừa mở hộp đồ nghề ra, vừa bắt đầu phân loại tất cả các linh kiện của hộp nhạc.

Vân Giai Kỳ nhìn đến mức ngây ngẩn cả người: “Cháu xác định cháu có thể sửa lại được sao?”
Cung Bắc gật đầu: “Chỉ có điều là cần một chút thời gian, mới có thể phục hồi lại như cũ được”
Vân Giai Kỳ cũng không ôm hy vọng, chỉ là cô cảm thấy đứa bé này nghiêm túc lên lại có chút đáng yêu.

Cậu bé mới có mấy tuổi, tuy kết cấu bên trong của hộp nhạc cũng không phức tạp, nhưng mấy đứa bé ở tầm tuổi này, bình thường chỉ biết chơi thôi, làm sao mà biết sửa đồ được chứ.

Cung Bắc cũng không nói gì thêm, cậu bé bắt đầu sửa hộp.

Đầu tiên cậu nghiên cứu thứ tự các máy móc này một chút, ngay sau đó, cậu bé bắt đầu cúi đầu nghiêm túc sửa chữa hộp nhạc.

Cũng không biết đã trải qua bao lâu, cậu bé kết nối với dây cót, thế mà máy móc lại thật sự chuyển động như bình thường.

Doãn Lâm đứng ở một bên, anh ta nhìn mà không khỏi tấm tắc.

Đứa bé này thế mà lại thật sự có thể sửa lại được dây cót này?
Không đơn giản.

Cũng quá là thông minh rồi đó.

Thứ quan trọng nhất của hộp nhạc chính là dây cót cơ giới, sau khi đã sửa xong dây cót, mấy bước sau đó, chỉ cần ghép lại thôi.

Một vài linh kiện đã bị rơi vỡ, dùng keo 502 dán lại.

Nhưng một vài linh kiện, chỉ cần vặn đai ốc lại là đã có thể ghép lại hoàn chỉnh được rồi.

Vân Giai Kỳ ngồi ở một bên, nhìn cậu bé sửa hộp, từ góc độ là có thể nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc và chăm chú của cậu nhóc kia, cùng với lông mi thật dài thật dày kia nữa.

Cô không nhịn được mà muốn giơ tay ra gảy gảy, rồi lại rụt tay về, lo răng sẽ dọa cho cậu bé sợ.

Cung Bắc mà nghiêm túc thì không hề để ý tới xung quanh.

Cung Bắc sửa mất hai giờ đồng hồ, thế mà lại có thể sửa hộp nhạc lại như cũ.

Tuy răng, hai tượng gỗ kia, bộ phận bị rơi vỡ đều là dùng keo 502 dán lại, nhưng không nhìn kỹ thì sẽ không nhìn ra có dấu vết dán lại.

Thủ công của Cung Bắc rất tỉ mi, tuy không thể phục hồi được như: cũ trăm phần trăm, bộ kiện phát ra âm nhạc, cũng hơi bị hao tổn một chút, âm nhạc sẽ bị biến điệu, nhưng có thể phát ra âm nhạc bình thường, hai tượng gỗ được dán ở bên trong hộp nhạc cũng có thể xoay tròn như bình thường.

Quả thực Vân Giai Kỳ cực kỳ vui mừng.

Cô không nghĩ tới, đứa bé này lại thật sự sửa lại hộp nhạc giúp cho cô.

Cô vui mừng ôm lấy Cung Bắc, nhẹ nhàng hôn một cái lên trên trán của cậu bé: “Cám ơn cháu, Bắc”
Cung Bắc bất chợt đỏ cả mặt.

Nhìn ra được, cậu nhóc kia là đứa bé cực kỳ dễ xấu hổ, cô chẳng qua chỉ là hôn cậu bé một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn kia của cậu bé đã lập tức đỏ bừng lên rồi, thẹn thùng đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ ôm cái hộp nhạc kia..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 378


Cậu bé hơi mím môi, nhẹ giọng nói: “Thích không?”
“Ừ.

Thích chứ.

Cô không nghĩ tới, cháu lại có thể hồi phục nó lại được như cũ đó.”
“Cháu đã sửa nó xong rồi”
Cung Bắc nói với vẻ trịnh trọng: “Cô không được khóc thút thít nữa đâu đó”
Lời này của Cung Bắc làm cho cô giật mình sửng sốt một hồi lâu, lúc này cuối cùng cô mới nín khóc mà mỉm cười.

“ừ”
“Cô tên là Vân Giai Kỳ, đúng không?” Cung Bắc đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt của cậu bé sáng long lanh nhìn cô.

Vân Giai Kỳ nói: “Đúng.”
Vốn bởi vì chuyện của Mạn Nhị, cô vẫn rất là buồn bã.

Nhưng thiên sứ nhỏ này lại bầu bạn với cô như vậy, còn sửa lại hộp nhạc giúp cho cô, tâm tình của cô cũng tốt lên một chút.

“Vậy chúng ta chính là bạn tốt rồi, có phải không?”
“ừ”
Cung Bắc nghe thấy vậy, khóe miệng của cậu bé hơi câu lên, khuôn mặt xinh đẹp cười lên thành hình trăng: “Cháu họ Cung”
Vân Giai Kỳ phục hồi tinh thần lại, thấy cậu nhóc kia ngay cả tên họ cũng nói cả cho cô nghe, đây là hoàn toàn không có phòng ngừa gì với cô đây mà.

“Ừ.

Cung Bắc, đúng không?”
“Vâng”
“Tên thật là dễ nghe”
“Ba cháu đặt tên cho cháu đó.”
Vân Giai Kỳ gật đầu.

Cô tùy tay lấy cuốn sổ tay từ trong túi xách ra, cô lấy bút ra, viết lên trên mặt giấy hai chữ “Cung Ngự”: “Là chữ “Cung này với chữ “Ngự” này sao?”
“Không phải.”
Cậu bé nhỏ cầm lấy cây bút máy, viết lên trên chỗ trống trên giấy chữ “Bắc”.

“Cái này”
“Cô thì sao?”
Vân Giai Kỳ nhận lấy cây bút, viết ba chữ “Vân Giai Kỳ”.

“Vân Giai Kỳ”
Cung Bắc đột nhiên đọc ra một câu thơ: “Khê vân sơ khởi ngày trầm các: Vân Giai Kỳ sợ ngây người.

“Tên thật là dễ nghe.”
Cung Bắc cười: “Cháu nhớ rồi”
“Cháu thật là thông minh nha.

Thế mà ngay cả thơ của Hứa Hồn mà cháu cũng biết nữa”
Còn có thể vận dụng linh hoạt.

Đứa bé này quá thông minh.

Cung Bắc nói: “Cha cháu dạy cho cháu đó.”
Vân Giai Kỳ nghĩ thầm, đứa bé này nhất định là cậu chủ nhỏ của danh môn vọng tộc, chẳng những gia giáo tốt mà còn lễ phép nữa, tuổi còn nhỏ như vậy mà cũng đã biết đọc thơ, còn viết chữ đẹp đế như vậy nữa chứ.

Quan trọng nhất chính là bộ dạng cậu bé đáng yêu như vậy, giá trị nhan sắc cũng cao..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 379


Vân Giai Kỳ không khỏi cảm khái mà nói: “Mẹ cháu nhất định là bộ dạng rất xinh đẹp nhỉ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc ngớ ra một chút, cậu bé yên lặng nói: “Cháu không có mẹ.”
Vân Giai Kỳ có chút áy náy nói: “Thật xin lỗi”
Cô cho răng mẹ của cậu bé đã ly dị, hoặc là mẹ cậu bé đã mất rồi.

“Không sao ạ”
Cung Bắc nói: “Tuy từ nhỏ cháu đã không biết mẹ của cháu là ai, nhưng cháu rất nhớ bà ấy”
“Hả? Cháu không biết mẹ cháu là ai sao?”
Vân Giai Kỳ hơi do dự không biết cô có nên tìm hiểu ngọn nguồn hay không.

Dường như, đây là việc tư, cứ thăm dò như vậy, không tốt lắm.

Cung Bắc đột nhiên nhìn về phía cô, cánh tay nhỏ bé nâng cằm nói: “Nếu cô mà làm mẹ cháu thì tốt rồi”
Thiếu chút nữa Vân Giai Kỳ đã bị nước miếng làm cho sặc.

Khụ khụ khụ.

Đứa bé này thật đúng là dùng lời nói làm người khác kinh ngạc mà.

Vân Giai Kỳ nói: “Cái này…”
Nhất thời cô không biết nên phải trả lời như thế nào mới tốt.

“Cha cháu rất là đẹp trai đó “
Cung Bắc còn bày ra một bộ dạng trịnh trọng nói: “Phụ nữ thích cha cháu rất nhiều, chỉ có điều, cháu không thích bọn họ, nhưng cháu lại rất thích cô.

Nếu mà cô làm mẹ của cháu, cháu sẽ nguyện ý”
Vân Giai Kỳ: “…”
Doãn Lâm biết đây là lời đứa bé không cố ky gì, anh ta cười: “Cha cháu có đẹp trai được như chú không?”
Cung Bắc nhìn về phía Doãn Lâm, cậu bé tự tin nói: “Cha cháu đẹp trai hơn chú rất nhiều”
Doãn Lâm: “…”

Cậu bé nghiêm túc đó chứ?
“Cha cháu không đẹp trai, cháu có thể sinh ra được đáng yêu như vậy sao?” Cung Bắc nghiêm trang hỏi lại.

Lời này cũng hỏi cho Doãn Lâm nghẹn họng.

Anh ta nói: “Không đúng, cháu lớn lên giống mẹ cháu thì sao?”
Cung Bắc nói: “Mẹ của cháu chắc chắn cũng là một người đẹp, cũng đẹp như cô vậy.”
Vân Giai Kỳ bật cười, đứa bé này luôn bất thình lình làm cho cô ấm lòng.

“Hôm nay cháu là tới cùng với cha cháu sao?”
“Vâng”
Vân Giai Kỳ lại có chút tò mò với người cha của đứa bé này.

Rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mới có thể dạy dỗ ra đứa bé đáng yêu lại có giáo dưỡng như thế chứ.

Chắc hẳn là một người đàn ông rất nho nhã nhỉ?
Đang lúc cô nghĩ như vậy, ngoài cửa lại truyền đến một hồi tiếng bước chân, ngay sau đó, cửa bị gõ vang.

Doãn Lâm đi qua đi mở cửa, cửa vừa mới được mở ra, anh ta đã bị khí thế của người đàn ông ở ngoài cửa làm cho chấn động..
 
Back
Top Bottom