Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 380


Dáng người Doãn Lâm rất cao, thân là vệ sĩ, anh ta một mét chín, người đàn ông có thể so được với chiều cao của anh ta, ngoại trừ Bạc Tuấn Phong ra thì chính là người đàn ông này.

Theo anh ta nhìn, hẳn là tầm một mét tám đến một mét chín mốt gì đó, người đàn ông này cực kỳ khôi ngô, phong phạm quý tộc hoàn toàn tự nhiên, liếc mắt một cái là biết được, đây là một quý công tử xuất thân danh môn.

Doãn Lâm kinh ngạc nói: “Anh tìm aï?”
Đầu tiên là người đàn ông lễ phép gật đầu: “Tôi tìm…”
“Cha?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-380-0.jpg


Đây là cha của Cung Bắc sao?
Bộ dạng rất giống với Cung Bắc.

Vân Giai Kỳ cười cười: “Xin chào, anh Cung.”
Vốn Cung Chiến cũng không chú ý tới Vân Giai Kỳ ngay lập tức, nhưng theo giọng nói, ánh mắt anh ta lại dừng trên người người phụ nữ, anh ta cũng hơi ngớ ra một chút.

Người phụ nữ này, làm cho anh ta mơ hồ cảm nhận được có mấy phần quen thuộc, ngũ quan cùng với khuôn mặt, làm cho anh ta cảm thấy dường như là đã gặp qua ở đâu đó rồi, rồi lại không thể nói rõ được, cụ thể là đã gặp ở đâu.

“Anh đến tìm Bắc đúng không?”
Vân Giai Kỳ cố gắng thân thiện, cô đi đến trước mặt anh ta nói: “Bắc.

đang giúp tôi sửa lại hộp nhạc, đã sửa xong hết rồi.

Anh là muốn đón Bắc về luôn, hay là vào trong đây ngồi chơi một chút?”
“Tôi…

Cung Chiến nhìn chăm chằm vào mặt của cô, anh ta bất thình lình hỏi một câu: “Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi sao?”
Vân Giai Kỳ mờ mịt một chút: “Chắc là không có đâu”
Hàng năm cô đều ở nước ngoài, không nhớ đã từng gặp nhân vật thế này.

“Cha ơi”
Cung Bắc đi đến trước mặt anh ta, cậu bé năm lấy bàn tay to của anh ta.

“Đây là cái cô mà con vừa mới nhắc đến với cha đó, cô ấy tên là Vân Giai Kỳ”
Nói xong, Cung Bắc dùng ánh mắt tràn đầy vẻ chờ mong nhìn về phía Cung Chiến.

Vân Giai Kỳ?
Vừa nghe đến cái tên này, sắc mặt của Cung Chiến thay đổi rõ ràng.

Sự thay đổi ánh mắt nhỏ bé dường như không phát hiện được này, thoáng cái đã bị Vân Giai Kỳ tóm lấy được..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 381


Nhận thấy được sự thay đổi thần thái của người đàn ông này, Vân Giai Kỳ cười cười: “Làm sao vậy?”
Sao lại vừa mới nghe thấy tên của cô, là đã hơi nhíu mày rồi?
“Cô là Vân Giai Kỳ?”
“Ừ”
Người đàn ông gật đầu một cái, ánh mắt vẫn có chút bất ngờ.

Cung Bắc nói với anh ta, cậu bé ở bệnh viện đặc biệt thích một dì, cậu bé trở thành bạn tốt với cô.

Không nghĩ tới lại là Vân Giai Kỳ.

Anh ta làm sao có thể chưa nghe nói qua về cái tên này cơ chứ.

Nhân vật nổi tiếng vòng này không lớn, vì vậy, mọi chuyện truyền đi rất nhanh.

Khoảng thời gian trước, nghe nói cái gì mà Vân Giai Kỳ nhà họ Vân, từ cõi chết trở về, đột nhiên trở về thủ đô, náo loạn nhà họ Vân không nói, còn náo loạn tới trên đầu nhà họ Bạc, đem Bạc Thúy Quỳnh ra đền tội.

Bên cạnh đó, Cung Chiến cũng nghe nói một chút về quá khứ của cô.

Cung Chiến mặc dù đối với những câu chuyện nóng hổi, bát quát của những nhân vật nổi tiếng trong vòng không quan tâm lắm, nhưng không ngăn được Mộng Yến Mi thường xuyên đàm tiếu.

Nói nhà họ Vân có một kẻ gây họa, tên là Vân Giai Kỳ, mê hoặc Bạc Tuấn Phong như bị ma quý ám.

Nhưng người đáng hận nhất định có chỗ đáng thương, Mộng Yến Mi cũng thường xuyên cảm khái Vân Giai Kỳ cũng là người đáng thương, bị nhà họ Vân lợi dụng, cốt nhục mang thai mười tháng cũng không phải con ruột của cô.

Mặc dù cảm thấy thương hại nhưng Mộng Yến Mi có mối quan hệ tốt với nhà họ Bạc và đương nhiên giữ thể diện cho Bạc Vân.

Thì ra chính là cô.

Vân Giai Kỳ nhìn về phía Cung Bắc nói: “Không biết cha của cháu tên là gì?”
Không đợi Cung Bắc giới thiệu, Cung Chiến chủ động giới thiệu rõ thân phận của mình: “Tôi họ Cung, tên một chữ Chiến”
Vân Giai Kỳ khẽ chấn động.

Cung Chiến?

Là con trai của Cung Dận, con cháu nhà họ Cung ở thủ đô sao?
Anh ta không phải chưa kết hôn sao?
Làm sao ngay cả con trai cũng đã có rồi?
Cung Chiến.

Vậy, mẹ anh ta là Mộng Yến Mi?
Ngày đó người phụ nữ mang Cung Bắc đi, chính là Mộng Yến Mi?
Thế giới này thật nhỏ bé.

Ở bệnh viện này, lại có thể gặp được người nhà họ Cung.

Vân Giai Kỳ nói y chắc anh cũng đã nghe qua về tên tôi rt Cung Chiến cũng không phủ nhận.

Cung Bắc nói: “Cha, cha biết dì ấy hả?”
“Biết, nhưng lần này là lần đầu tiên gặp mặt”
Vân Giai Kỳ nói: “Anh Cung, muốn vào ngồi chơi uống ly trà không?”
“Không cần”
Cung Chiến nói: “Bắc, trở về cùng cha”
Săc mặt Vận Giai Kỳ hơi cứng đờ.

Không khó để nghe rằng giọng điệu thờ ơ của người đàn ông này, có lẽ là… Bởi vì mối quan hệ với nhà họ Bạc, người nhà họ Cung cũng không đem cô đặt vào trong mắt đi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 382


Nhưng nhìn mặt mũi Cung Bắc, Vân Giai Kỳ cũng chỉ là cười cười, không lên tiếng, chỉ là nói với Cung Bắc: “Bắc, cùng cha trở về đi”
“Vậy ngày mai cháu lại đến tìm dì chơi”
“Được- Cung Bắc lúc này mới bất đắc dĩ để Cung Chiến ôm vào trong lòng rời đi.

Vân Giai Kỳ mới vừa đóng cửa lại, ngoài cửa Cung Bắc nhìn về phía Cung Chiến nói: “Cha, có vẻ giống như cha không thích dì này đúng không?”
Cung Chiến đáp lại: “Có thích hay không thì không nói rõ được”
Người trưởng thành và trẻ con có sự khác biệt.

Đứa trẻ thích một người, liền sẽ gần gũi người đó.

Còn thế giới người trưởng thành thì khác, bởi vì “Thích” đến mức muốn gần gũi một người, chỉ có thể là người thương.

Cung Chiến cảm thấy đối với Vân Giai Kỳ, chưa thể nói là thích, cũng chưa thể nói là không thích.

Chẳng qua là người phụ nữ này, so với tưởng tượng của anh ta dường như hơi không giống, cũng chỉ như vậy mà thôi.

Cung Bắc quan sát thật kỹ quan Cung Chiến bĩu môi nói: “Con thích dì ấy”
Cung Chiến hỏi: “Con thích nhiều bao nhiều, giống như con thích cha hả?”
“Cái đó không đúng, con vẫn là thích cha nhất, nhưng mà… So với thích ông nội bà nội thì con càng thích dì ấy hơn”
Cung Chiến bỗng đứng lại, nhìn về cậu bé: “Con mới gặp cô ấy có mấy lần thôi mi Lại có thể thích nhiều như vậy sao?
Cung Bắc cười cười, nhưng không nói lời nào.

Cảm giác của cậu bé đối với người phụ nữ này, cha sẽ không hiểu đâu.

Tập đoàn Thiên Ngạo.

Phòng làm việc của tổng giám đốc.

Bạc Tuấn Phong ở suốt đêm vẫn chưa trở về nhà.

Anh quả thật là còn chưa được nghỉ ngơi tốt, tối hôm sau khi anh qua rời khỏi Bạc Vân, liền đến Thiên Ngạo, cả đêm ngủ ở trong phòng nghỉ ngơi của phòng làm việc, trằn trọc, lúc thức lúc tỉnh, cũng coi như là ngủ đủ năm tiếng một cách đáng thương.

Tâm phiền ý loạn.

Có một số việc, lâm vào bế tắc.

Nhưng anh không thể không thoát ra cái bế tắc quay mòng mòng như tơ nhện này, giải quyết tình huống.

Tân Khải Trạch gõ cửa đi vào.

Đã là buổi tối.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc lại không có một ánh sáng nào.

Ngoài cửa sổ là một trận mưa phùn kéo dài, Tân Khải Trạch thấy Bạc Tuấn Phong đang ngồi ngay ngắn ở trước bàn làm việc, đưa lưng về phía cửa sổ sát đất, phòng làm việc lớn như vậy, chỉ có một loại cảm giac lạnh lẽo và ảm đạm.

“Tổng giám đốc Bạc”
Tân Khải Trạch bật một bóng đèn lên, đi tới bên cạnh anh hỏi: “Anh còn chưa trở về sao?”
Bạc Tuấn Phong nhắm mắt một cái, nhưng không lên tiếng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 383


Tân Khải Trạch nói: “Tôi nghe nói, bây giờ cô Vân Giai Kỳ đang ở bệnh viện Thái Vĩ, vệ sĩ riêng của cô ấy đang bị thương, hình như là cô ấy đang chăm sóc cho anh ta”
Bạc Tuấn Phong mở mắt ra: “Thái Vĩ?”
Bệnh viện trên danh nghĩ của Tống Thiên.

“Vâng, tôi đọc thông tin nhập viện, là từ Bệnh viện Vũ Hạo chuyển đến.


Ánh mắt Bạc Tuấn Phong ngơ ra.

Bệnh viện Vũ Hạo?
Anh đưa Lâm Thanh Thủy đến chính là bệnh viện Vũ Hạo.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Cô ấy vẫn còn ở Thái Vĩ sao?”

“Vâng Tân Khải Trạch nói: “Bà cụ nhà họ Cung cũng ở Thái Vĩ, sáng sớm hôm nay, ông cụ liền mang theo hai đứa bé đi thăm bà cụ nhà họ Cung.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-383-0.jpg


nhận, thậm chí là vu cáo cô, nói cô là người phụ nữ xấu xa lừa gạt cô bé, nói nhiều lời tàn độc như vậy.

Trong này, nhất định đã xảy ra một số chuyện kỳ quái.

Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên đứng dậy, thuận tay cầm lấy áo khoác âu phục bị vứt trên ghê dựa lên, anh đi về phía cửa.

Tân Khải Trạch khẩn trương nói: “Tổng giám đốc Bạc, anh đi đâu vậy “
Bạc Tuấn Phong không trả lời câu hỏi của anh ta, tự ý rời đi.

Bất tri bất giác, đêm đã khuya.

Vân Giai Kỳ nằm ngủ ở trong phòng bệnh, nhưng làm thế nào cô cũng không ngủ được.

Tống Hạo Hiên đến một lần vào buổi tối, có lẽ là vì cô có ý muốn trốn tránh, cô trốn trong phòng giả vờ ngủ, Tống Hạo Hiên vào phòng, thấy cô dường như đang ngủ, anh ta cũng không muốn đánh thức cô, liền rời đi.

Tống Hạo Hiên vừa đi, cô liền giống như một linh hồn trống rỗng vậy, nằm ở trên giường, nghe tiếng mưa rơi liên tục ngoài cửa sổ, tâm trạng phiền loạn.

Chuông điện thoại di động vang lên.

Trong căn phòng trống trãi, vô cùng chói tai.

Cô trở mình, nhưng cô không để ý đến.

Tiếng chuông cứ như vậy cố chấp cứ vang lên từng hồi, ngừng rồi lại vang lên.

Cô thực sự bị khó chịu bởi tiếng ồn, bước về phía cửa sổ, ánh mắt nhìn qua cơn mưa, nhưng đột nhiên nhìn thấy ở khu nội trú dưới lầu, có một bóng người lạnh lùng đang đứng.

Liếc mắt một cái cô liền nhận ra chính là Bạc Tuấn Phong..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 384


Trên người người đàn ông là bộ âu phục, trên bóng hình thon dài đang khoác một chiếc áo khoác trên vai, bả vai thẳng tắp.

Anh che một cây dù màu đen, trong tay cầm điện thoại di động, Vân Giai Kỳ cầm điện thoại di động trên tủ đầu giường lên, nhìn vô số cuộc: gọi nhỡ của Bạc Tuấn Phong trên màn hình, nhíu chặt hai hàng chân mày, cô đi ra khỏi phòng.

Doãn Lâm đã nghỉ ngơi.

Thương thế của anh ta khôi phục rất nhanh, bác sĩ đã nói chỉ trong hai ngày nữa, anh ta liền có thể xuất viện.

Cô rón rén rời khỏi phòng, đi xuống dưới lầu.

Khu nội trú có bảo vệ, ở thời gian này chỉ có thể đi ra ngoài, không thể vào.

Vân Giai Kỳ đứng ở cửa, xuyên qua khung cửa kính to lớn nhìn người đàn ông trong màn mưa, trong màn đêm lạnh lẽo thê lương, toàn thân Bạc Tuấn Phong từ trên xuống dưới, như muốn hòa một thể với đêm đen.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy cô, liền để điện thoại di dộng xuống, đến gần một chút.

Vân Giai Kỳ hít thật sâu một hơi khí lạnh, đẩy cửa ra đi ra ngoài.

Cửa ở sau lưng đóng lại.

Cô đội mưa đi tới trước mặt anh, mặt không thay đổi hỏi: “Anh tới đây làm gì?”
Bạc Tuấn Phong mím chặc môi mỏng, nhất thời không lên tiếng.

Vân Giai Kỳ vừa thấy dáng vẻ trầm mặc của anh, cả người cô liên phát run: “Nếu như anh đến đây chỉ để biểu diễn dáng vẻ trầm mặc.

không nói lời nào trước mặt tôi, vậy thì anh không cần phải làm thế.

Hay.

là anh đến đây để chiêm ngưỡng bộ dạng sa đọa và chán nản của tôi?
Bạc Tuấn Phong, tôi đã mất tất cả, nhưng tôi cũng sẽ không gọi nhà họ Bạc đến để cười nhạo tôi.”

Nhìn người phụ nữ quật cường đang đứng trước mắt, Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên nói: “Anh xin lỗi.”
Bởi vì nghe ba chữ này, đợt nhiên Vân Giai Kỳ mất hết bình tĩnh: “Anh cho là tôi muốn nghe anh nói ba chữ này sao? Thu hồi bộ dạng dối trá của anh đi.

Bạc Tuấn Phong, anh có thời gian thì không cần lãng phí ở trên người tôi nữa.

Anh có Vân Ngọc Hân, có Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy không phải bị thương nằm viện sao? Sao anh không ở bệnh viện hầu hạ cô ta, anh cần gì phải lãng phí thời gian đến tìm tôi?”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên nói: “Là anh đã không bảo vệ em thật tốt.”
Vân Giai Kỳ hung hăng sững sờ, trợn tròn hai mắt, cô không hề nghĩ tới việc người đàn ông này sẽ nói những lời như vậy.

Trong bóng đêm, ánh sáng u tối.

Cô lại có thể nhìn thấy bả vai người đàn ông đang run rẩy.

Vân Giai Kỳ quay mặt đi chổ khác, cô không nhìn anh, chỉ cười lạnh một tiếng: “Bây giờ nói những điều này còn có ích lời gì sao? Danh dự của tôi, kiêu ngạo của tôi, ranh giới cuối cùng của tôi, rốt cuộc đều bị nhà họ Bạc chà đạp.”
“Sau này sẽ không phát sinh những chuyện như vậy nữa.”
“Sau này? Loại chuyện như vậy còn có sau này sao?”
Vân Giai Kỳ giống như nghe được một câu chuyện cười: “Bạc Tuấn Phong, anh vẫn còn cảm thấy sẽ có sau này sao? Anh còn muốn lợi dụng tôi sao? Giống như năm năm trước vậy, lợi dụng cơ thể tôi, sinh cho anh và Vân Ngọc Hân thêm một đứa con gái nữa hả?”
Lời của cô giống như từng nhát dao đâm vào tim vậy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 385


Vân Giai Kỳ thê lương cười lạnh một tiếng: “Xin lỗi, cho dù anh còn muốn lợi dụng tôi, tôi cũng không còn bất kỳ giá trị lợi dụng nào nữa rồi.

Bác sĩ đã nói, có lẽ tôi không còn khả năng làm mẹ.

Ông ấy đã nói, Mạn Nhi có thể là đứa con cuối cùng của tôi.”
Khuôn mặt Bạc Tuấn Phong cứng đờ.

Tai nạn xe cộ năm năm trước, nhiều cơ quan nội tạng bị xuất huyết.

Thậm chí sau này bởi vì sinh con chảy máu rất nhiều, suýt nữa không giữ được tính mạng.

Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của anh, Vân Giai Kỳ đột nhiên nở nụ cười thê lương: “Không thể nào, anh không biết sao? Ngay cả Lâm Thanh Thủy cũng biết chuyện này, cô ta biết sau khi sinh tôi bị xuất huyết rất nhiều, suýt chút nữa đã phải phẫu thuật cắt bỏ.

Cô ta đều biết, cái thân thể thân tàn ma dại này của tôi, không có cách nào giống như cô ta, có thể sinh con cho anh.

Không phải là cô ta đã nói cho anh rồi sao?”
“Chảy máu nhiều?”
“Anh không nên hỏi nhiều nữa”
Vân Giai Kỳ nắm chặt tay, cả người cũng đang run lên: “Bạc Tuấn Phong, anh nói anh nợ Lâm Thanh Thủy, anh nợ tôi, làm sao trả lại cho tôi?”
Cô trấn định tinh thần lại, nói với anh: “Giờ đây anh đã đắc ý rồi phải không? Có con trai lẫn con gái rồi.

Làm sao anh biết được, tôi đã trả giá bao nhiêu? Cho dù Vũ Minh và Mạn Nhi không phải là con ruột của tôi, tôi cũng yêu thương Vũ Minh và Mạn Nhi, nhưng nhà họ Bạc, đến hôm này ngay cả mặt của hai đứa nhỏ cũng không cho tôi gặp một lần.


“Hu hu, sao Bạc Vân lại tàn nhẫn với tôi như vậy.

Bởi vì, bời vì tôi được Lý Uyển Đồng nuôi lớn hay sao, bởi vì vậy… nên mới… vậy nên tính mạng của tôi không hề quan trọng, không xứng được người khác thương yêu, cưng chiêu đúng không?”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ hỏi anh: “Bạc Ngạn Thiên, ông ấy cảm thấy tôi bẩn, cảm thấy tôi thấp hèn sao, tôi thấp hèn ở chỗ nào? Bẩn chỗ nào?
Vân Ngọc Hân thì xứng đáng được cưng chiều, còn tôi không xứng chứ gì?

Bạc Tuấn Phong đột nhiên cảm thấy thương thay cho cô, anh không định nghe, cũng không muốn nghe gì nữa.

Vân Giai Kỳ ngây ra vài giây rồi đẩy anh ra: “Anh làm gì thế, buông tôi ra”
“Tôi sẽ trả Vũ Minh và Mạn Nhi cho em, chỉ có em mới có thể là mẹ của hai đứa, những người khác không phải, cũng không xứng”
Bạc Tuấn Phong nói xong, càng ôm chặt cô hơn, anh nói: “Em có.

sinh hay không không quan trọng, sau này tôi sẽ là người thân của em không bao giờ để em một mình nữa.

Sau này, tôi, Vũ Minh, Mạn Nhi đều ở cạnh em…”
“Sau này?” Vân Giai Kỳ cười trong tiếng nghẹn ngào: “Sau này là bao lâu?”
Cô sợ cô không đợi được.

Đột nhiên, Vân Giai Kỳ nhớ tới điều gì đó, cô lạnh lùng nói: “Sau này anh là giống như lời Lâm Thanh Thủy nói sao, trở thành cô vợ nhỏ được Bạc Tuấn Phong anh nuôi ở bên ngoài, là loại đàn bà không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời sao?”
Bạc Tuấn Phong day mày, nhìn cô.

Lâm Thanh Thủy à, lại là Lâm Thanh Thủy, không biết cô đã nói lung tung những gì với cô ta rồi.

“Cô ta còn nói gì với em nữa?”
Vân Giai Kỳ quay mặt đi không để ý đến anh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 386


“Em nói đi, cô ta nói cái gì với em rồi?”
“Anh đừng có giả vờ như yêu thương tôi nhiều lắm, những lời cô ấy nói không phải do anh nói cho cô ấy biết sao? Nếu không sao cô ta có thể biết được chứ?” Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

Bạc Tuấn Phong xoa xoa thái dương, đột nhiên anh không biết phải nói gì mới đúng.

Nếu cô đã không muốn nói thì anh cần gì phải để ý đến mấy lời Lâm Thanh Thủy nói làm gì nữa.

Chắc là mấy trò giả dối vớ vẩn thôi, nếu cô đã không muốn nghe mà anh cứ giải thích nhiều cũng khác gì tự mình suy nghĩ nhiều đâu.

Đột nhiên Bạc Tuấn Phong kéo tay cô, Vân Giai Kỳ chống đối anh theo bản năng, nhưng anh lại càng kéo cô mạnh hơn.

Cô sợ hãi hỏi: “Anh định làm gì?”
“Theo tôi về.”

“Về đâu?”
Vân Giai Kỳ hỏi anh: “Không phải anh thực sự muốn đưa tôi về Mai Phiến đấy chứ? Tôi không đi.”
“Tôi đưa em về nhà họ Bạc” Bạc Tuấn phong chỉ nói một câu, sau đó nắm lấy tay cô, kéo cô về phía xe anh.

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên đi theo anh, được vài bước cô tỉnh táo lại nói: “Anh đưa tôi về nhà họ Bạc làm gì?
Bạc Tuấn Phong không trả lời cô nữa mà anh nắm lấy tay cô, đi đến trước xe mở ghế phụ lái ra rồi kéo cô ngồi xuống.

Vân Giai Kỳ bị anh dùng sức mạnh ép cô ngồi xuống, cô cười nói: “Nhà họ Bạc các anh mời người lên xe đều giống như bắt cóc thế này đấy à?”
Bạc Tuấn Phong xoay người, cài dây an toàn cho cô xong nói: “Ngồi vững rồi chứ?”
Nghe xem này, câu này giống hệt một câu mệnh lệnh luôn.

Một đám người nhà họ Bạc đều không coi ai ra gì, đúng là cái kiểu độc tài đã ăn sâu vào mạch máu rồi.

Bạc Tuấn Phong trở về vị trí lái xe, sau đó bật máy rồi lái đi.

Nửa giờ sau xe đã có mặt ở nhà họ Bạc.

Quản gia lập tức đến trước để đón anh thì lại nhìn thấy Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ bước xuống.

Quản gia ngây người: “Cậu Bạc…”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-386-0.jpg


chính đại đưa cô về nhà, chẳng nhẽ muốn đối đầu với ông Bạc sao?
“Cậu chủ…”
“Đã dọn dẹp phòng của tôi chưa?
“Sáng nay đã quét dọn xong rồi.”
“Được rồi:’ Bạc Tuấn Phong không nói gì cả nắm tay Vân Giai Kỳ liền đi thẳng lên lầu.

Vân Giai Kỳ trợn tròn mắt, cô không biết Bạc Tuấn Phong mang cô trở về nhà họ Bạc làm gì.

Ở nhà họ Bạc hay nói ở trong mắt Bạc Ngạn Thiên, cô không khác gì mụn nhọt cả, còn đối với cô, nhà họ Bạc cũng không khác gì hang hùm miệng hổ cả, rõ ràng anh định đưa cô vào miệng hổ mà..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 387


Gần đến cửa phòng, Vân Giai Kỳ dãy khỏi tay anh hỏi: “Bạc Tuấn Phong, anh định làm gì?”
“Đưa em về nhà”
“Nơi này không phải nhà tôi.”
“Ừ” Bạc Tuấn Phong lại gần một bước “Đây là nhà tôi, cũng là nhà của em.

Chỉ cần là nhà của tôi thì đều là nhà của em”
Vân Giai Kỳ giêu cợt nói: “Nhà họ Bạc có hoan nghênh tôi không? “
“Nhà họ Bạc có hoan nghênh chào đón em không tôi không quan tâm” Bạc Tuấn Phong chết siết chặt bả vai cô: “Giai Kỳ, tôi chào đón em, tôi hoan nghênh em, tôi muốn có em”.

Đồng tử Vân Giai Kỳ co lại.

Giống như cô nghe thấy một câu đùa khoác loác vậy: “Anh lấy cái gì để muốn có tôi? Em nghe nói, Bạc Ngạn Thiên nhìn em như cái định trong mắt, đâm trong cơ thể, nếu anh muốn có được tôi vậy anh có muốn có quyền thừa kế nhà họ Bạc không? Tương lai anh phải làm chủ của nhà họ Bạc đã được Bạc Ngạn Thiên lựa chọn rồi, nếu anh muốn tôi, chẳng lẽ anh không cần quyền thừa kế nữa à?”
Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên im lặng.

Vân Giai Kỳ nhìn anh, trong lòng lạnh lẽo: “Tôi thấy, anh muốn cũng không được! Bạc Tuấn Phong, anh muốn có tôi thì anh phải trả cái giá quá lớn, anh không làm được, tôi cũng không làm được.”

Bạc Tuấn Phong nâng cằm lên, nhắm mắt lại, lần thứ hai mở ra, trong mắt lại là sự lạnh lùng.

Anh nắm chặt tay cô nói từng chữ một: “Gia sản nhà họ Bạc tôi muốn có, em tôi cũng phải có.”
Anh không muốn lựa chọn, anh đều muốn.

Vân Giai Kỳ đẩy anh ra: “Nếu như muốn anh chọn thì sao?”
Cô muốn biết câu trả lời, cô muốn biết, trong mắt người đàn ông này gia sản của nhà họ Bạc quan trọng hay là cô quan trọng.

Cô cũng biết mình chẳng nên hỏi câu hỏi này làm gì, vừa trẻ con vừa ngốc nghếch, cứ đòi anh phải lựa chọn.

Một bên là sự nghiệp quan trọng của đàn ông, một bên lại là cô gái của anh.

.

truyện xuyên nhanh

Trước giờ đàn ông hay có câu yêu giang sơn càng yêu mỹ nhân, nhưng chưa chắc lại có thể có cả hai.

Cô muốn anh lựa chọn.

Bạc Tuấn Phong hỏi ngược lại: “Giữa tôi và Mạn Nhi, em chọn ai?”
Vân Giai Kỳ ngây ngẩn cả người, cô không nghĩ rằng anh sẽ hỏi như Vậy.

“Em muốn ai?” Bạc Tuấn Phong đến gần một bước, nhất định phải nghe đáp án này.

Nhưng không có câu trả lời.

Cô nghĩ đến Mạn Nhị, lạnh lùng nắm chặt năm đấm, cắn răng: “Nếu như, tôi muốn Mạn Nhị, anh có thể trả lại Mạn Nhi cho tôi không…”
Cô thừa nhận rằng cô muốn có Mạn Nhi nhiều hơn.

Nhiều năm yêu thương lẫn nhau như vậy, Mạn Nhi đã là một phần không thể tách rời trong cuộc sống của cô.

Cô không thể mất đi Mạn Nhi…
Bạc Tuấn Phong nghe vậy cười châm chọc: “Vân Giai Kỳ, tôi nên cảm thấy em rất vĩ đại đấy nhỉ?”
Trái tim Vân Giai Kỳ đập một nhịp..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 388


Bạc Tuấn Phong tàn nhẫn cất lời: “Mạn Nhi là con của tôi và Vân Ngọc Hân, nhưng cô vẫn muốn có con bé còn không cần tôi sao?”
Vân Giai Kỳ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng: “Coi như là con của anh và Vân Ngọc Hân thì sao chứ?”
Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Con bé do tôi mang thai chín tháng mười ngày để sinh ra.

Tôi đã phải mạo hiểm tính mạng của mình để giữ nó, bao nhiêu năm nay tôi là người duy nhất mà Mạn Nhi có thể dựa vào, con bé cũng là người duy nhất cho tôi dựa vào.

Chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống, lúc đấy anh ở đâu? Vân Ngọc Hân ở đâu?”
Không phải chỉ có cùng một dòng máu mới là người thân! Những năm qua, cô và Mạn Nhi đã sớm coi nhau quan trọng hơn mạng sống của mình, cô cũng tin rằng Mạn Nhi sẽ không cần cô.

Bạc Tuấn Phong đẩy cửa ra, kéo cô vào phòng.

Vân Giai Kỳ không theo kịp bước chân của anh, đầu đụng vào ngực.

“Vụng về!”
Bạc Tuấn Phong nắm chặt tay cô, đẩy ngã cô lên giường.

Vân Giai Kỳ mạnh mẽ xoay người ngồi dậy, thấy Bạc Tuấn Phong đã đến gần trước mặt, chỉ cách bước chân, cô cảnh cáo: “Anh đừng đụng vào tôi.”
“Tôi không muốn đụng vào anh”
Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói.

“Em cứ ngoan ngoãn nằm đây ngủ đi, tôi không làm gì em đâu” Bạc Tuấn Phong nói.

Vân Giai Kỳ đáp: “Không phải chứ? Anh trói tôi từ bệnh viện về nhà họ Bạc để tôi ngủ trên giường của anh? “
“Tôi không muốn cô ở chung một phòng với người đàn ông khác”
Bạc Tuấn Phong nói.

Vân Giai Kỳ đỏ mặt: “Doãn Lâm không phải người đàn ông khác, anh ấy là vệ sĩ của tôi!”
“Người đàn ông của em, chỉ có một mình tôi!” Bạc Tuấn Phong sửa từng chữ một.

Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng, cố ý chọc giận anh: “Anh không phải người đàn ông duy nhất của tôi”
Khuôn mặt đẹp trai của Bạc Tuấn Phong trâm xuống.

“Tôi và Tống Hạo Hiên ở bên nhau năm năm, anh cảm thấy, tôi sẽ vì anh thủ thân như ngọc, không để cho anh ấy đụng vào ư?”
Vân Giai Kỳ cố ý đâm anh.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-388-0.jpg


“Yên lặng đi.” Bạc Tuấn Phong nổi giận.

Anh nhíu mày, nhìn Vân Giai Kỳ, nắm chặt tay: “Tôi hỏi em lần cuối, dù em trả lời thế nào tôi cũng tin, chỉ cần do em nói ra em và anh ta có quan hệ như thế nào”
Anh cho cô ấy cơ hội cuối cùng, cho dù là nói dối, anh cũng chấp nhận tin tưởng!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 389


Vân Giai Kỳ cười lạnh nói: “Chuyện tôi làm cùng anh, tôi cũng đã làm với anh ấy rồi, sao vậy? “
Bạc Tuấn Phong mím chặt môi mỏng, bỗng nhiên nâng căm lên.

Vân Giai Kỳ nhìn thẳng vào anh, không cam lòng yếu thế.

“Rất tốt” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng cười.

“Trước đây tôi quá dịu dàng hiền lành với em, nên em được chiều mà kiêu ngạo sao? “
“Những gì anh gọi là dịu dàng, không khác gì kẹo ngọt bọc thuốc độc bên trong cả, dịu dàng á? Bạc Tuấn Phong, tôi thật sự muốn anh hãy đi dịu dàng với người khác hộ tôi với, tôi đội ơn anh.”
Bạc Tuấn Phong mất kiên nhẫn ngắt lời cô: “Nằm xuống!”
Vân Giai Kỳ giật mình, anh ta nói bằng giọng rất nóng giận.

Mấy năm rồi đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với cô theo kiểu này.

Có lẽ những lời cô vừa nói thực sự làm anh tức giận rồi sao?

Bạc Tuấn Phong khom lưng, một tay giữ chặt hàm dưới của cô, lạnh lùng hỏi: “Mấy lần?”
Vân Giai Kỳ sửng sốt, cô chưa nghĩ ra anh hỏi gì cả.

“Cái gì?”
Bạc Tuấn Phong hỏi lần thứ hai: “Em cùng anh ta từng làm mấy lần?”
Có vẻ anh ta quá quan tâm đến vấn đề này.

“Anh quan tâm mấy lần làm gì?”
“Người đàn ông này, thật sự rất chăm sóc tôi.”
Bạc Tuấn Phong nổi giận, máu trong người như chảy ngược lên đầu: “Nếu em từng làm với anh ta rồi, tôi lại thấy em vẫn như cũ chẳng có gì tiến bộ cả”
Vân Giai Kỳ: “Anh…”
Người đàn ông này cố ý làm cô nhục nhã sao?
“Ừ đấy, tôi thấy Tống Hạo Hiên cũng không biết dạy phụ nữ phải làm gì sao?”
Bạc Tuấn Phong giống như biến thành một người xa lạ vậy, ánh mắt sắc nhọn nhìn vào khuôn mặt cô, giống như nhìn vào một thứ bình thường khác.

“Anh ta chẳng dạy cô gì cả nhỉ? Sao đến cả việc làm thế nào cho một người đàn ông hài lòng em cũng không làm được, vậy cũng không tìm hiểu”
Khuôn mặt Vân Giai Kỳ trắng bệch, Bạc Tuấn Phong mạnh mẽ chất vấn cô, làm trái tim cô đập thật nhanh.

Vân Giai Kỳ đỏ mặt hỏi ngược lại: “Dựa vào cái gì tôi phải làm anh hài lòng? “
“Bởi vì, tôi là người đàn ông của em” Bạc Tuấn Phong nói xong, cúi đầu, căn chặt môi cô.

Anh dùng sức sâu, làm cô đau đớn, anh giống như một con thú muốn từng bước từng bước ép buộc, chờ đến khi bắt được con mồi vậy, mà cô chính là mục tiêu sắn bắn duy nhất của anh.

Đôi mắt Bạc Tuấn Phong lóe lên tia sáng “Bây giờ tôi cho em một cơ hội thể hiện.


“Bạc Tuấn Phong, anh điên rồi sao?”
Vân Giai Kỳ bị anh chọc giận “Anh muốn làm nhục tôi đấy à? Anh coi tôi là gì?”
“Vậy em cảm thấy, tôi coi em là gì?”
Bạc Tuấn Phong tức giận nói: “Vân Giai Kỳ, anh cưng chiều em, em lại không muốn, em muốn đi với người khác”
“Dựa vào cái gì mà anh nghĩ rằng tôi và Tống Hạo Hiên đã làm gì đó? Anh coi tôi là loại người gì chứ.

Anh ấy rất tốt với tôi, tốt hơn anh tốt với tôi rất nhiều, ít nhất anh ấy sẽ không lợi dụng…
“Đủ rồi!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 390


Bạc Tuấn Phong giơ tay nắm chặt hàm dưới của cô: “Tôi không muốn nghe em nhắc đến tên anh ta nữa.

Vân Giai Kỳ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ bừng của anh.

Anh đẩy cô lên giường, Vân Giai Kỳ sợ hãi, muốn chạy về phía góc giường, nhưng anh nảm lấy đôi chân mảnh khảnh của cô từ phía sau, kéo cô trở lại trước mặt, giơ tay liền dễ dàng nắm lấy hai tay cô, một tay.

khác nhanh chóng rút thắt lưng, đẩy tay cô về phía sau.

Hai bàn tay cô bị anh giam phía sau cơ thể, sợ hãi hét lên: “Bạc Tuấn Phong!” Vân Giai Kỳ sụp đổ, lại tuyệt vọng, thất thanh thét chói tai.

“Được rồi.

Đủ chưa? Bạc Tuấn Phong, anh làm nhục tôi như vậy đủ chưa? Anh là cái quái gì vậy? Anh cũng làm vậy với Lâm Thanh Thủy sao? Anh đối xử dịu dàng với cô ấy, đối với tôi lại phải tàn nhẫn như vậy sao?”
Cô hét lên rồi vùi mặt vào trong chăn, hai bả vai run rẩy như đang kiềm chế điều gì đó.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày, nhìn khuôn mặt cô chôn trong chăn, anh có thể lờ mờ nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của cô, anh cúi đầu rồi bỗng nhiên đứng dậy.

“Lần này, tôi tạm tha cho am, đừng nghĩ đến việc chạy trốn khỏi tôi, nếu không…”
Anh cũng không nói tiếp, chỉ giơ tay cởi dây đai đã trói cổ tay cô, cầm lấy chăn ở bên cạnh che lên người cô.

Vân Giai Kỳ nắm chặt chăn, cuộn mình thành một khối, Bạc Tuấn Phong đi thẳng vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, tiếng nước vang lên.

Vân Giai Kỳ quấn chăn thật chắc chắn, mặc dù trong chăn vừa buồn vừa nóng, cô cũng không muốn ló đầu ra.

Đến tận khi Bạc Tuấn Phong khoác áo choàng tắm đi ra khỏi phòng tắm, cô vẫn ở trong chăn như cũ.

Anh ngồi nghiêng bên giường, nhẹ nhàng vén chăn lên, lại thấy cô đã ngủ thiếp đi.

Có lẽ cô quá mệt mỏi.

Hoặc là, mấy ngày nay, cô cũng không được nghỉ ngơi, vẻ mặt mệt mỏi.

Ở trong chăn quá lâu, cả người cô toàn là mồ hôi, tóc dính vào khuôn mặt, lộn xộn xen kế lẫn nhau dưới ánh đèn, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, vừa xinh đẹp lại vừa cấm dục.

Bạc Tuấn Phong nằm xuống bên cạnh cô, anh lẳng lặng nhìn cô.

Đây không phải là lần đầu tiên anh ngủ với cô.

Nhưng cảm giác không hề giống.

Những lần trước họ ngủ chung ở khách sạn, còn bây giờ là ở nhà anh.

Cô nằm bên cạnh khiến anh cảm thấy hạnh phúc hơn, giống như trái tim anh được lấp đầy vậy.

Năm năm qua cô không có ở bên cạnh Bạc Tuấn Phong cảm thấy mọi thứ như gió thoảng mây bay, cũng không có cảm giác gì đặc biệt.

Nhưng có cô ở đây, anh mới có thể cảm nhận được, cái gì gọi là nhà, cái gì là ấm áp.

Anh chỉ biết, cô hận anh không có trái tim, lạnh lùng, anh lại giận cô từ bỏ mọi chuyện.

Nhưng lại không biết anh yêu cô nhiều thế nào.

Bạc Tuấn Phong giơ tay lên vuốt tóc cô ra sau tai.

Đêm nay, có cô ở bên cạnh cuối cùng anh cũng có thể ngủ ngon.

Sau một đêm, sáng sớm.

Vân Giai Kỳ dậy sớm.

Đêm qua cô ngủ không ngon lắm, có lẽ do lạ giường nên cô mơ thấy những giấc mơ lung tung lộn xộn..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 391


Khi cô bị giấc mơ đánh thức, bộ não của cô tỉnh táo, nhưng cơ thể của cô rất mệt mỏi, cô không thể mở mắt.

Cô hé mắt lại nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang năm nghiêng đối mặt với cô, đắp chung chăn với cô, cánh tay dài ôm bên hông cô, từ cô nhìn về phía anh cực kỳ gần không hề có một khe hở.

Đường nét mạnh mẽ, mặt mày trầm thấp, khi nhắm mắt lại lộ rõ hàng mi dày đặc, còn có bọng mắt đào hoa.

Vân Giai Kỳ nhíu mày, không biết tối hôm qua cô ngủ thiếp đi từ khi nào, nàng nhớ tới cơ thể, còn chưa nhúc nhích thì thấy Bạc Tuấn Phong đột nhiên mở mắt ra, cô lập tức nhắm mắt lại.

Bạc Tuấn Phong vừa tỉnh đã nhìn thấy nàng nhắm mắt lại, biết cô nhóc này cố ý trốn anh, giả vờ ngủ.

Mánh khóe nhỏ bé của cô sao có thể thoát khỏi đôi mắt của anh.

Nhưng anh cũng không muốn lật tẩy.

Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng ôm lấy gáy cô, hôn vào giữa lông mày cô rồi đứng dậy.

.

ngôn tình hoàn
Mãi đến khi anh đứng dậy, Vân Giai Kỳ mới cẩn thận mở mắt ra lần nữa, nhìn người đàn ông đang rửa mặt, thay âu phục, cầm lấy quần áo của cô rồi ra ngoài.

Bạc Tuấn Phong đi ra khỏi phòng, cửa mới đóng lại, cách một cánh cửa, Vân Giai Kỳ liền nghe được người đàn ông dặn dò: “Chờ cô ấy tỉnh lại, chuẩn bị quần áo sạch sẽ cho cô ấy”
“Vâng, cậu chủ.”
Tiếng bước chân dần đi xa, Vân Giai Kỳ ngồi dậy, cô nhìn xung quanh, phòng lớn như vậy, anh vừa đi liền cảm thấy thật lạnh lẽo.

Vân Giai Kỳ còn chưa tỉnh hẳn, vừa ngồi dậy đã cảm thấy đầu óc choáng váng, vì thế cô lại nằm trở lại giường, định ngủ thêm một lát nữa.

Bạc Tuấn Phong đi xuống lầu, liền nhìn thấy Bạc Ngạn Thiên ngồi ở phòng khách, ông luôn dậy sớm, sinh hoạt rất có quy tắc còn có thói quen uống trà sáng.

Sáng sớm, mấy người hầu đứng bên cạnh ông, giống như đang báo cáo cái gì đó, thấy Bạc Tuấn Phong xuống lầu, người giúp việc lập tức dừng lại, nơm nớp lo sợ nhìn anh.

Bạc Ngạn Thiên quay đầu lại, nhìn thấy anh xuống lầu, sắc mặt không hề tốt.

“Ông nội, chào buổi sáng”
“Buổi sáng?”
Bạc Ngạn Thiên hừ lạnh hỏi anh: “Tối hôm qua anh mang ai về?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi đưa ai về cũng phải báo cáo với ông sao?”
“Anh nói sao?” Bạc Ngạn Thiên giận d nh nghĩ nơi này là nơi nào, là nơi có thể tùy tiện đem một người vớ vẩn đến sao?”
“Cô ấy không phải là người vớ vẩn”
Bạc Tuấn Phong vừa nói, vừa giơ tay nói với quản gia: “Cầm đi”
“Cậu chủ, đây là…”
Quản gia nhìn chuỗi chìa khóa, vẻ mặt mờ mịt, chìa khóa có một tấm biển nhỏ, là một tấm thẻ của phú Nguyệt Mặc Đây là chìa khóa Bạc Tuấn Phong tìm được trong túi quần áo Vân Giai Kỳ, anh nói với quản gia: “Đi tới địa chỉ này, đem đồ đạc trong phòng mang tới đây”
Bạc Ngạn Thiên nghe vậy không thể ngồi yên được nữa: “Anh mang người về thì thôi, anh còn muốn chuyển cô ta tới đây?”
Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Làm sao thế, không được à?”
“Làm sao có thể làm vậy được?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 392


Bạc Ngạn Thiên giận dữ nói: “Ông cho răng, anh sẽ cân nhắc thiệt hơn, cân nhắc rõ ràng cẩn thận, không ngờ, anh lại quang minh chính đại đem cô ta về nhà họ Bạc còn muốn đem đồ đạc của cô ta tới đây?”
“Đây là nhà tôi, ông nội cảm thấy, tôi không có quyền làm chủ?”
Bạc Tuấn Phong hỏi ngược.

“Anh…”
Bạc Ngạn Thiên tức giận không nói nên lời: “Anh đừng quên, ai mới là vị hôn thê của anh?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Tôi không có vị hôn thê”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-392-0.jpg


Anh không muốn tranh cãi với ông già.

Theo lời của Mộng Yến Mi, Bạc Ngạn Thiên quá mức cưỡng chế chưa chắc đã là hành động khôn ngoan.

Bạc Tuấn Phong nói xong, liền đi về phía gara.

Bạc Ngạn Thiên chỉ cảm thấy giống như đấm đánh vào bông, đang tức giận lại không có chỗ nào giải tỏa.

Ông ta xoay người, nhìn về phía người giúp việc, hỏi: “Cô ta ở trong phòng Tuấn Phong?”
“Đúng vậy…”
Bạc Ngạn Thiên nghe xong liền muốn lên lầu.

Người làm vội vàng ngăn cản: “Ông à, không tốt lắm, cô Vân Giai Kỳ còn chưa rời giường, lúc này ngài đi lên, có phải không tốt lắm…”
Bạc Ngạn Thiên sửng sốt, lập tức nói: “Gọi cô ta xuống đây”
“Được, để tôi đi gọi cô ấy”

Người giúp việc vội vã lên lầu.

Vân Giai Kỳ đang ngủ, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Cô cau mày, ngồi dậy thiếu kiên nhẫn hỏi: “Ai thế?”
“Cô Vân Giai Kỳ, ông Bạc mời cô xuống lầu”
Vân Giai Kỳ nói: ‘Có chuyện gì vậy?”
“Chuyện này… Ông Bạc chỉ nói muốn gặp cô.”
Vân Giai Kỳ không cần suy nghĩ cũng biết, đại khái là Bạc Ngạn Thiên biết chuyện Bạc Tuấn Phong mang cô về nhà họ Bạc gia, muốn hỏi tội cô.

“Nói với ông ấy, hiện tại không tiện.”
Sau đó bên ngoài không còn âm thanh gì nữa, người giúp việc đã đi xuống lầu.

Bị quấy nhiễu rồi, Vân Giai Kỳ cũng không có áo ngủ, cô đứng dậy, vào phòng tắm rửa mặt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 393


Một lúc sau lại vang lên tiếng gõ cửa.

Người hầu ở ngoài cửa nói: “Cô Vân Giai Kỳ, cô rửa mặt chưa? Tôi muốn đưa quần áo cho cô.”
“Mang vào đi.”
Người giúp việc đẩy cửa ra và đi vào, đặt quần áo lên ghế sau giường.

Vân Giai Kỳ đi ra khỏi phòng tắm, thay quần áo mới, mở cửa phòng ra, thấy người giúp việc còn đứng ở cửa phòng, hơi nhíu mày: “Sao vậy?”
“Cụ Bạc nhất định chờ cô”
“Chờ tôi làm gì? Có cùng nhau dùng bữa sáng không?”
Vân Giai Kỳ hỏi ngược lại.

Nếu Bạc Tuấn Phong đã mang cô về nhà họ Bạc, cô liền yên tâm nghe theo anh sắp xếp.

Bạc Tuấn Phong đưa cô đến, chẳng lẽ Bạc Ngạn Thiên còn muốn đuổi cô đi? Làm gì có chuyện đơn giản như vậy?
Vân Giai Kỳ không phải gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi.

Người giúp việc mắt nhìn cô nói: “Chúng tôi cũng không rõ ràng, ông cụ chỉ mời cô đi qua”
“Biết rồi.”
Vân Giai Kỳ đi xuống lầu.

Bạc Ngạn Thiên ngồi trên sô pha, ngay cả tâm tư uống trà sáng cũng không có, nhìn thấy cô xuống lầu, ông hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: “Ai cho phép cô bước vào nhà họ Bạc? Vân Giai Kỳ dừng lại, cô khẽ cười, tao nhã đi đến bên cạnh Bạc Ngạn Thiên ngồi xuống đối diện ông, giống như, cô là chủ nhận của căn nhà này vậy, cô nhíu mày nói: “Bạc Tuấn Phong dẫn tôi trở về.

Không có liêm sỉ”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô và anh ta có quan hệ gì, anh ta dẫn cô về cái cô về luôn à, đúng là không có liêm sỉ”
Vân Giai Kỳ nói: “Lời này, ông nên hỏi cháu trai yêu quý của ông thì tốt hơn, cũng không phải tôi muốn tiến vào nhà học Bạc này, nhưng nếu bước vào, thì không dễ dàng rời đi”
Bạc Ngạn Thiên bị thái độ này của cô làm cho tức giận đến mức xì khói, nhưng ông vẫn phải kiềm chế cơn tức giận nói: “Vân Giai Kỳ, tôi nể tình cô đã sinh ra cùng ra hai đứa nhỏ cho Tuấn Phong và Mạn Mạn có công to lớn! Nói thế nào nhà họ Bạc cùng nhà họ Vân đã thân quen nhiều năm như vậy, dù sao thì cô cũng là con gái ruột của Vân Chính Nghiệp, tôi cũng sẽ không làm khó cô.

Thế nhưng muốn bỏ qua tất cả mọi chuyện trước đây, cô muốn gả cho Tuấn Phong, cuộc hôn nhân này tôi là người đầu tiên không đồng ý.

Nhà họ Bạc cũng sẽ không bạc đãi cô, tôi sẽ cân nhắc làm thế nào bồi thường chuyện này cho cô.

Cô cũng không cần phải ngại ngùng, cứ cho tôi một cái giá, cô muốn bao nhiêu tiền mới có thể rời khỏi Tuấn Phong?”
Vân Giai Kỳ cảm thấy lời nói của Bạc Ngạn Thiên rất buồn cười.

“Bao nhiêu?”
“Ông Bạc cảm thấy, tôn nghiêm của một người đáng giá bao nhiêu? Nhiều năm như vậy, tình cảm mẹ con của tôi và Mạn Nhi đáng giá bao nhiêu?”
“Tôn nghiêm sao?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Thứ như tôn nghiêm, có đôi khi rất đáng giá, có đôi khi lại không đáng một đồng nào cả! Cho nên tôi khuyên cô thấy tốt thì thu, đừng tham lam vô độ.”
Vân Giai Kỳ nói: “Ông.

muốn cho tôi một khoản tiền, để tôi từ bỏ quyền nuôi hai đứa con.

Ồ, phải.

Tôi thừa nhận, quyền nuôi dưỡng Vũ Minh chưa chắc tôi có thể tranh giành được với nhà họ Bạc.

Nhưng Mạn Nhi đã ở cùng tôi bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm qua tôi và Mạn Nhi nương tựa vào nhau, tôi đã cho con bé có cuộc sống tốt nhất, những thứ này là thứ mà tiền bạc có thể tính được hay sao.

Đối với tôi, Mạn Nhi là vô giá.”
“ồ, hay cho mấy chữ ‘vô giá’.

Nhưng bây giờ Mạn Nhi không nhận ra cô, cho dù cô nhận nó, nó cũng có thể nhớ ra cô sao?”
“Ai biết được ông đã nói gì với hai đứa trẻ!?”
Nhắc tới điểm này, ánh mắt Vân Giai Kỳ vô cùng giận dữ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 394


“Năm năm qua, dù tôi có oán hận nhà họ Bạc cũng như nhà họ Vân đến thế nào đi nữa, ở trước mặt Mạn Nhị, tôi chưa bao giờ nói bất kỳ chuyện gì xấu của người nhà họ Bạc cả.

Ông Bạc, ông thì ngược lại, mới mang trẻ con về đến nhà họ Bạc đã dùng thủ đoạn gì để cho hai đứa trẻ không nhận tôi.

Không thể không nói, gừng càng già càng cay, ông không từ mọi thủ đoạn làm việc, đúng là làm cho tôi bội phục.”
“Cô đừng có đổi đen thành trắng! Mạn Nhi là con cháu của nhà họ Bạc, cô đem giấu nó đi nhiều năm rồi nhà họ Bạc còn chưa tính chuyện này với cô”
“Mạn Nhỉ là con cháu của nhà họ Bạc vậy có bản lĩnh sao nhà họ.

Bạc không tự sinh ra Mạn Nhi đi?”
Vân Giai Kỳ nói: “Nếu cháu trai yêu quý của ông rụt rè như vậy, các cô gái muốn sinh con nối dõi cho nhà họ Bạc nhiều như vậy, vì sao lại muốn lợi dụng tôi? Bất cứ chuyện gì cũng muốn người khác tự làm tự chịu, cam tâm tình nguyện, thủ đoạn như vậy không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Bạc sao?”
Đột nhiên Bạc Ngạn Thiên không nói nên lời!
Thật là một người phụ nữ thông minh.

“Năm năm không gặp, không ngờ miệng lưỡi cô lại linh hoạt như vậy, còn đổi trắng đen cơ đấy.

Vân Giai Kỳ, tôi không muốn nói nhảm với cô, bây giờ tôi chỉ hỏi cô một câu, rốt cuộc cô muốn có bao nhiêu tiền mới buông tha cho Tuấn Phong?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi chỉ cần quyền nuôi dưỡng Mạn Nhi, nếu được, ông trả lại Mạn Nhi cho tôi, tôi sẽ mang Mạn Nhi rời đi ngay lập tức, không bao giờ gặp lại Bạc Tuấn Phong nữa”

“Không thể” Bạc Ngạn Thiên tức giận nói: “Cô đừng mơ”
“Ô, vậy sao.

Tôi còn cho rằng ông Bạc muốn nói chuyện với tôi một cách có thành ý, bây giờ xem ra ông Bạc kinh doanh nhiều quá, chỉ muốn được lợi hết.

Nhưng trên thương trường, có quả hồng mềm mặc cho nhà họ Bạc n*n b*p thì tôi cũng không phải những quả hồng mềm đó! Nếu chút thành ý này cũng không có chúng ta có thể kết thúc cuộc.

nói chuyện lại được rồi”
Nói xong, Vân Giai Kỳ đứng dậy.

Bạc Ngạn Thiên tức giận nói: “Đợi đã.”
Vân Giai Kỳ dừng chân, nhưng không quay đầu lại cô quay lưng lại với ông.

“Đừng tưởng rằng tôi không biết cô đang nghĩ cái gì, cô muốn quyền nuôi dưỡng Mạn Nhi thực ra là muốn nhờ Mạn Nhi mà đi lên.

Tôi thừa nhận, hiện giờ tâm tư của Tuấn Phong còn ở trên người cô cho nên lần này là lần cuối cùng tôi nói chuyện với cô.

Nhưng nếu đợi đến ngày nào.

đó, tâm tư của Tuấn Phong không ở trên người cô nữa, cô sẽ không có tư cách nói chuyện cùng tôi.”
“Vậy tại sao ông không chờ đợi cho đến ngày hôm đó?”
Vân Giai Kỳ xoay người, âm u hỏi ông.

Bạc Ngạn Thiên không biết phải đáp lại thế nào.

Vân Giai Kỳ nói: “Mạn Nhi là mạng của tôi, tình yêu của tôi đối với Mạn Nhị, dù là ai cũng không thể hiểu được.

Mấy người đụng vào con bé chính là đụng vào tôi.

Ông Bạc, ai nặng nhẹ, ông không ngại tự nghĩ chứ.

Tôi cũng không phải rằng không là Bạc Tuấn Phong thì không thể, nhưng tôi không thể không có Mạn Nhi”
Nói xong, cô đi thẳng về phía phòng ăn, giống như một nữ chủ nhân dặn dò với quản gia: “Bữa sáng đã sẵn sàng chưa”
Quản gia sửng sốt nói: “Chuẩn bị xong rồi…”
Ông không dám chậm trễ với Vân Giai Kỳ.

Dù sao cô gái này do Bạc Tuấn Phong mang về.

Cho dù ông Bạc không thích nhưng phải nể mặt Bạc Tuấn Phong nên từ trên xuống dưới nhà họ Bạc vẫn phải hầu hạ cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 395


Một lúc sau, quản gia đã sai người đến nhà của Vân Giai Kỳ ở phủ Nguyệt Mặc.

Nhà của cô không có nhiều đồ, trừ một số quần áo, cũng không còn bao nhiêu đồ cả.

Vốn dĩ Vân Giai Kỳ không muốn ở lại Bạc gia.

Nhưng nghĩ lại, nếu cô không được gặp Mạn Nhi, nếu ở lại nhà họ Bạc cô sẽ có thêm cơ hội được gặp Mạn Nhi.

Bây giờ cô chỉ muốn nhìn thấy Mạn Nhi, cũng không có việc gì cần phải làm cả.

Nên cô cũng bình tĩnh mà ở lại.

Nhà họ Bạc cũng không có nhiều người, đây là nhà chính.

Theo quy tắc thì trừ người ở dòng chính ra, những người khác đến khi trưởng thành lập nghiệp thì phải rời khỏi nhà họ Bạc.

Người nhà họ Bạc không có nhiều người.

Đây là nhà chính của Bạc thị.

Dựa theo quy củ, ngoại trừ dòng chính, thứ xuất người bên cạnh, đợi đến khi trưởng thành thành gia lập nghiệp, liền muốn rời khỏi nhà họ Bạc.

Vậy nên cũng chỉ có Bạc Ngạn Thiên và Bạc Tuấn Phong ở trong nhà chính.

Bình thường thỉnh thoảng Bạc Tiêu Dương và Bạc Thúy Quỳnh sẽ trở về, thỉnh thoảng Bạc Minh Lâm sẽ đến thăm ông, cũng có lúc ngủ lại nhưng không thường xuyên.

Dùng bữa sáng xong, Vân Giai Kỳ liền đi dạo xung quanh nhà họ Bạc.

Cô đi đến đâu, người làm việc đi theo đến đó giống như đang giám sát cô vậy, nhưng cô cũng chẳng quan tâm, bọn họ phải đi theo thì cứ để bọn họ đi chứ có gì.

Tin tức Vân Giai Kỳ tiến vào nhà họ Bạc nhanh chóng truyền đến nhà họ Vân.

Vân Ngọc Hân nghe nói Vân Giai Kỳ đã đến nhà họ Bạc rồi thì vô cùng sợ hãi.

Vân Lập Tân là ngư: ‘Vân Ngọc Hân nhìn về phía Vân Lập Tân, không tin nổi nói: “Dựa vào cái gì mà cô ta có thể tiến vào nhà họ Bạc?”
Lần tiên biết đến.

“Không biết, nghe nói, hình như Tuấn Phong mang cô ta về.

Vì chuyện của Vũ Minh và Mạn Nhi mà hai ông cháu bọn họ cứ giằng co nhau mãi, ông Bạc Ngạn Thiên cũng không thể cứ vậy mà đuổi Vân Giai Kỳ đi, bây giờ ông Bạc đang tức đến nổ phổi, Ngọc Hân, con có muốn đi gặp ông Bạc không?”
“Vân Ngọc Hân này đúng là không khác gì keo dính chuột, đã dính lên tay rồi thì không thể nào mà lấy ra nổi.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-395-0.jpg


nhưng cô ta có thể vào cửa, chưa chắc đã mang theo đứa con được”
Vân Lập Tân lại nhíu mày.

Chuyện này ông cũng đoán ra được, dù sao nhà họ Tống có thể tiếp nhận Vân Giai Kỳ vì Tống Hạo Hiên thực sự thích Vân Giai Kỳ.

Nhưng mà Mạn Nhi thì không được..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 396


Nhà họ Tống lớn như vậy, lại cho một đứa con nít không có chung dòng máu vào cửa nhà họ Tống sao?
“Bây giờ cô ta chỉ muốn có Mạn Nhi, sau này cô ta lại muốn có thêm Vũ Minh.

Sau đó sẽ có chuyện vì con mà phất lên, hơn nữa bí mật về hai đứa trẻ chính là giấy không gói được lửa, cũng chẳng thể giữ lâu được, nếu để lâu, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động”
Ban đầu, cô nói chuyện của Mạn Nhi cho cô ta, vậy mà cô ta vẫn điên cuồng như vậy, đến cả không phải con gái mình mà cũng đồng ý.

Nếu một ngày nào đó cô biết hai đứa trẻ đều là con của cô ta và Bạc Tuấn Phong, chắc chắn cô ta sẽ càng điên cuồng hơn.

Đột nhiên Vân Lập Tân khẩn trương nói: “Bên phía Tống Hạo Hiên có thể ép chuyện này xuống không?”
Về chuyện nguồn gốc của Mạn Nhi, nhà họ Bạc và nhà họ Tống cùng nhau áp xuống.

Dù sao hai nhà bọn họ cũng nắm toàn bộ số bệnh viện của đất nước và hai nhà cùng nhau làm giả về thân thế của Vũ Minh và Mạn Nhi.

Nếu trả Mạn Nhi cho Vân Giai Kỳ, đến lúc đó có thể bị lộ ra bí mật.

Phía bên kia, Tống Hạo Hiên nghe nói Vân Giai Kỳ bị Bạc Tuấn Phong đưa về nhà họ Bạc, hơn nữa sẽ chuyển vào nhà họ Bạc sống luôn thì vội vàng chạy đến bệnh viện.

Anh không tin.

Anh không tin Vân Giai Kỳ thực sự quay về nhà họ Bạc cùng với Bạc Tuấn Phong.

Anh tới bệnh viện, gặp Doãn Lâm đang làm thủ tục xuất viện, vừa mới vào phòng bệnh, Doãn Lâm còn không biết chuyện Vân Giai Kỳ bị Bạc Tuấn Phong mang đi, còn tưởng rằng Vân Giai Kỳ quay về phủ Nguyệt Mặc, nhưng lại nhìn thấy Tống Hạo Hiên đang hùng hổ bước tới mới biết rằng Vân Giai Kỳ đã theo Bạc Tuấn Phong quay về nhà họ Bạc.

Bây giờ anh ta nhìn thấy Tống Hạo Hiên cũng không hòa nhã gì cả.

Tuy Vân Giai Kỳ được Tống Hạo Hiên cứu một mạng nhưng anh vẫn cảm thấy chuyện Tống Hạo Hiên giấu diếm chuyện của Mạn Nhi không hề quang minh chính đại.

“Cậu Tống tìm cô Vân có chuyện gì vậy?” Doãn Lâm lạnh lùng nhìn anh.

Tống Hạo Hiên cũng đã nhận ra: “Cô ấy về nhà họ Bạc với Bạc Tuấn Phong, sao anh không ngăn cản?”
“Vì sao tôi phải ngăn cản?”
Tống Hạo Hiên nghẹn lời.

Doãn Lâm nói: “Cậu Tống, chuyện của cô Vân là chuyện riêng của cô ấy, tôi cũng chỉ là một người đi làm công mà thôi, không tiện tham dự vào chuyện tình cảm riêng của cô ấy”
Tống Hạo Hiên híp mắt: “Hình như anh rất có địch ý với tôi.”
Doãn Lâm cũng không phủ nh Tôi luôn có địch ý với những người lừa dối Vân Giai Kỳ”
“Lừa dối?” Tống Hạo Hiên không nghĩ như vậy là đúng: “Tôi từng lừa gạt chuyện gì? Khi đó tôi lừa cô ấy chuyện Mạn Nhi là con gái của Bạc Tuấn Phong và cô ấy chỉ là muốn an ủi cô ấy thôi”
“Nhưng hôm nay sự an ủi này đã biến thành nỗi đau lớn nhất của cô ấy, cậu Tống không thấy quá châm chọc sao?”
Tống Hạo Hiên muốn phản đối thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Hai người đàn ông quay đầu lại thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân đang bước đến phòng bệnh.

Nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, Tống Hạo Hiên như bị sét đánh vậy.

Giống, giống quá….
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 397


Nhìn khuôn mặt đứa bé giống hệt như Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong hợp lại vậy.

“Dì, dì không có ở đây sao ạ?”
Cậu bé không tìm thấy bóng dáng của Vân Giai Kỳ, đôi mắt buồn rầu.

Tống Hạo Hiên hỏi: “Con tìm ai?”
“Dì Giai Kỳ ạ”“
“Con là…
Tống Hạo Hiên còn chưa dứt lời, một người đàn ông đã bước đến, anh ta nhìn lại, khuôn mặt rất nghiêm túc.

Cung Bắc thất vọng xoay người, nắm lấy tay người đàn ông buồn rầu nói: “Cha ơi, gì Giai Kỳ không có ở đây”
Cung Chiến cũng nhìn vào trong phòng rồi bế Cung Bắc lên: “Vê thôi”
Cung Bắc cũng không từ bỏ ý định, nói với Doãn Lâm: “Dì đi đâu rồi ạ, bao giờ dì mới về đây ạ?”

Doãn Phong nói: “Chú phải xuất viện, dì cũng không quay lại đâu”
“Vậy ạ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Bắc đen lại: “Vậy, sau này con còn cơ hội được gặp lại dì không ạ?”
Doãn Lâm không biết phải trả lời thế nào.

Tống Hạo Hiên chào: “Cậu Kỳ?”
Cung Chiến nghe thấy mới quay lại nhìn Tống Hạo Hiên: “Cậu Tống?”
“Trùng hợp vậy sao?”
Tống Hạo Hiên nói chuyện vài phút ngắn ngủi với Cung Chiến, rồi nhìn vào đứa bé đang được ôm trong ngực anh: “Đứa bé này là…”
Sao anh lại nghe đứa bé gọi Cung Chiến là “Cha”
Theo anh biết, Cung Chiến vẫn chưa lập gia đình.

Cung Chiến cũng không muốn giải thích nhiều, thản nhiên nói: “Là con tôi”
Cung Bắc mở to đôi mắt to tròn của mình, tò mò nhìn Tống Hạo.

Hiên, nhưng không để ý người đàn ông này nữa mà quay sang Cung Chiến hỏi: “Sau này con có được gặp dì nữa không ạ?”
“Có chứ”
“Cha giúp con tìm dì được không?”.

ngôn tình ngược
“Được chứ, nếu con thực sự muốn gặp dì.”
“Muốn ạ” Cung Bắc lễ phép nói: “Con rất thích dì”
“Ừ,: Cung Chiến nói với Cung Bắc: “Về thôi.”
“Vâng ạ… Vậy cha phải đồng ý với con, giúp con tìm được dì nhé.”
“Được”
Cung Chiến ôm Cung Bắc, gật đầu với Tống Hạo Hiên giống như gật đầu chào tạm biệt sau đó rời đi.

Tống Hạo Hiên đi tới cửa nhìn theo bóng dáng Cung Chiến rời đi, còn có Cung Bắc bị anh ông trong ngực, đang dựa vào vai anh.

Tống Hạo Hiên nhìn chăm chằm về phía bọn họ khiến Cung Tuấn bắt gặp, cậu bé hỏi: “Cha à, sao chú kia cứ nhìn chăm chằm vào chúng ta thế?
Cung Chiến cũng không quay đầu lại, cũng chẳng trả lời câu hỏi của cậu bé, bóng dáng hai người biến mất ở hành lang..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 398


Tống Hạo Hiên đứng yên tại chỗ, bắt đầu suy nghĩ mông lung.

Trước đây, Vân Giai Kỳ mang bầu ba đứa, trừ Vũ Minh ra vẫn còn một bé trai nữa.

Nhưng lúc cô ấy sinh ra là một cái thai chết, không thể giữ được nữa nên anh cho y tá mang đi.

Sau đó đột nhiên người y tá kia từ chức, không còn tin tức gì nữa, nên đứa bé ấy được xử lý như thế nào anh cũng không biết.

Tống Hạo Hiên không thể không nghỉ ngờ.

Doãn Lâm đứng sau nói: “Cậu Tống, Mạn Nhi thực sự là con gái của Vân Giai Kỳ và cậu Bạc sao?”
Một câu hỏi đột ngột được đưa ra khiến cho Tống Hạo Hiên phải cảnh giác.

Anh xoay người, lạnh lùng liếc nhìn anh ta hỏi: “Sao đột nhiên anh lại hỏi như vậy?”
“Coi như tôi nhìn thấy Mạn Nhi lớn lên, tôi cũng nhìn cô bé rất nhiều lần, cô bé Mạn Nhi cũng có vài nét giống với Vân Giai Kỳ trước đây, sao đột nhiên lại biến thành con gái của Vân Ngọc Hân và cậu Bạc được nhỉ?”
Tống Hạo Hiên nghẹn lời, anh cười lạnh nói: “Không phải anh nói rằng một người làm công như anh không tiện xen vào việc riêng của chủ hay sao?”

“Thật xin lỗi, do tôi quá trớn.

Nhưng mà chỉ là do tôi cũng khá buồn cho cô Vân Giai Kỳ, dù sao Vân Giai Kỳ cũng đối xử với Mạn Nhi như con ruột của mình vậy, hai người sống nương tựa vào nhau bao nhiêu năm rồi, đột nhiên lại nhận lấy đả kích như vậy… Doãn Lâm cũng không muốn nói thêm nữa.

Tống Hạo Hiên đen mặt, Doãn Lâm cũng không cần phải nói thêm gì.

Trước kia anh ta cũng có cảm tình với Tống Hạo Hiên, nhưng cũng vì người đàn ông này, và cũng vì chuyện này mà anh mơ hồ cảm nhận được mục đích của người đàn ông này.

Khi đã quyết định giữ một ít bí mật, ánh mắt Tống Hạo Hiên cũng không còn đơn giản như trước nữa.

Anh có cảm giác, Tống Hạo Hiên không phải là một người đàn ông đơn giản.

Vì vậy nên anh ta không muốn tiếp xúc với người đàn ông này quá nhiều.

Vân Giai Kỳ đi dạo một vòng ở nhà họ Bạc xong mới biết một chuyện.

Bạc Ngạn Thiên đã giấu kỹ hai người con của cô đi rồi, thậm chí, cô nghỉ ngờ hai người con của cô không ở nhà họ Bạc.

Có lẽ do nhà họ Bạc quá rộng, cô đi dạo một vòng cũng có nhiều nơi không được tiến vào.

Xem ra Bạc Ngạn Thiên đã cảnh giác với cô từ trước.

Nhưng Vân Giai Kỳ không tin ông Bạc có thể giấu được hai bé một lúc, nhưng không thể nào giấu hai bé cả đời được.

Bây giờ chưa tìm thấy thì sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.

Vân Giai Kỳ ra lệnh cho quản gia: “Chuẩn bị cho tôi một phòng”
Quản gia kinh ngạc hỏi: “Cô muốn có một phòng sao?”
Ông ta còn tưởng rằng cô sẽ ở cùng phòng với cậu chủ chứ.

“Sắp xếp cho tôi một căn phòng nhỏ.”
Phòng của Bạc Tuấn Phong quá lớn, một người ngủ rất lạnh, cô cũng không muốn ở chung phòng với anh.

“Cô Vân Giai Kỳ muốn có một căn phòng như thế nào ở đâu vậy?”
“Tâm bốn, năm mươi mét vuông, có ban công, có tủ để đồ và nhà vệ sinh”
“Cô xem, phòng ở tầng hai có ổn không?”
“Đưa tôi đến đó xem”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 399


Quản gia đưa cô đến tầng hai xem một căn phòng.

Vân Giai Kỳ cảm thấy rất hài lòng liền đồng ý.

“Chọn phòng này đi, đem đồ của tôi đến đây nhé.”
Vân Giai Kỳ theo quản gia đi xuống thì thấy Vân Ngọc Hân đã đến đây.

Cô ta đang nghiên cứu đống đồ.

Mấy thứ này đều là đồ quản gia đem từ Nguyệt Mặc đến, có một chút áo, vải bọc quanh một bức tranh và một vài đồ thiết kế.

Vân Ngọc Hân tò mò kéo ra xem, nhìn thấy những bức tranh này đều có bút tích của.Jessica.

Jessica là một người cực kỳ nổi tiếng trên thế giới.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-399-0.jpg


“Không phải tranh giả thì có thể là tranh thật sao? Cô có biết tranh của Jessica quý giá đến mức nào không? Ông nội tôi lấy được bức “Hoa sen Mary vào ban đêm!’, giá trị lên đến cả tỷ đồng.

Loại tranh của người nổi tiếng như vậy cô có thể mua được sao?”
Vân Giai Kỳ cũng cảm thấy buồn cười.

“Mua? Sao tôi lại phải mua chứ?”
Những bức tranh này đều do cô lấy “Jessica” làm nghệ danh, danh do cô vẽ ra, cô còn phải mua hay sao?
Vân Ngọc Hân hừ lạnh: “Cô có biết làm tranh giả là một lỗi lớn không?”
“Không biết, mong được cô dạy”

“Nếu làm giả tranh để thu lợi sẽ phạm tội lừa dối, lá gan của cô cũng lớn đấy”
“Vậy sao?” Vân Giai Kỳ nghe vậy, tao nhã cười: “Vậy thì sao, cô muốn tố cáo tôi sao?”
“Chỉ cần tôi báo cho cảnh sát biết, cảnh sát sẽ đến đây bắt cô giải thích nguồn gốc của bức tranh này” Vân Ngọc Hân uy h**p.

Vân Giai Kỳ nói: “Vậy cô mau báo cho cảnh sát đi”
Nói xong, cô ra lệnh cho quản gia: “ÐĐem bức tranh này lên phòng tôi, cần thận một chút dừng làm hỏng nó đấy”
“Vâng”
Vân Ngọc Hân chỉ cảm thấy buồn cười: “Vân Giai Kỳ, cô cho rằng tôi không dám báo cảnh sát hay sao?”
Vân Giai Kỳ hơi mất kiên nhẫn, cô lấy điện thoại di động ra, đưa cho cô gọi cho cảnh sát: “Nhìn cô không có cách gọi, tôi bấm số giúp cô rồi đấy, cô gọi đi”
Vân Giai Kỳ còn dám để cho cô báo cảnh sát sao, lúc này cô không tin nổi cũng không phục.

“Không cần”
Cô lấy ra điện thoại di động của mình báo cảnh sát.

“Alo, chào anh… Ở đây có người làm giả tranh chữ… Phải…
Vân Ngọc Hân báo địa chỉ cho cảnh sát rồi cúp điện thoại..
 
Back
Top Bottom