Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 420


Trước đây, bạc Tuấn Phong hỏi cô, cô muốn cái gì.

Khu nhà cao cấp, xe xịn, chi phiếu, anh đều có thể cho cô ta.

Nhưng cô ta lại nói cô ta không cần gì cả, nếu nói có một mong ước duy nhất vậy chính là mỗi năm đều có thể đón sinh nhật cùng anh.

Bạc Tuấn Phong cũng không từ chối.

Lúc đó anh còn chưa suy nghĩ sâu xa, nhận ra phản ứng của Vân Giai Kỳ anh mới biết chuyện này làm cho cô gái của anh không vui.

Vậy nên anh không còn quan tâm đến Lâm Thanh Thủy nữa.

Vân Giai Kỳ nói: “Nói với cô cũng chẳng để làm gì, Bạc Tuấn Phong, không phải cô ta có chuyện muốn nói với anh sao, tôi trở về trước đây, nếu không ngại thì tôi ra cửa đợi, chờ hai người nói xong cùng nhau trở về”
Nói xong, cô đi ra ngoài.

Bạc Tuấn Phong nắm lấy tay cô, kéo cô trở về bên cạnh mình.

“Em không cần phải lảng tránh, anh và cô ta không hề có quan hệ như em nghĩ.”
Vân Giai Kỳ không vui nhìn sang bên cạnh.

Lời nói của người đàn ông này như đường mật vậy.

Vân Giai Kỳ đùa cợt: “Anh dám nói anh và cô ta trong sạch sao?”
Cô hỏi như vậy làm Bạc Tuấn Phong vô cùng ngạc nhiên.

Anh đã làm gì mà khiến cho cô cứ cảm thấy anh và Lâm Thanh Thủy đã làm gì không sạch sẽ chứ?
Vân Giai Kỳ nói: “Sao anh không trả lời đi? Khách sạn có phải anh đưa cô ấy đến không? Trong phòng còn có đầy đủ dụng cụ của một đôi tình nhân, bên trong tủ quần áo có quần áo của anh.

Những bộ quần áo.

như vậy đều ở đó lâu rồi, đừng có nói với tôi, nhiều năm qua anh và cô ta vẫn luôn trong sạch nhé”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy nhìn Lâm Thanh Thủy: “Anh chưa từng chạm vào cô ta, phòng kia chỉ có mình cô ta ở”
“Vậy đồ ăn, bát đĩa, khăn mặt đôi thì anh giải thích thế nào?” Nếu đã nói ra rồi thì cô cũng không ngại nói rõ với anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Không phải của tôi.”
“Không phải của anh thì là của người đàn ông khác sao?”
“Tôi không biết.”
Bạc Tuấn Phong nhìn Lâm Thanh Thủy: “Những thứ kia là thế nào?”
Lâm Thanh Thủy cắn môi không nói gì cả.

Bạc Tuấn Phong nói: “Cô không cần phải giấu nữa, phòng kia tôi đã cho cô, nếu cô đem người đàn ông khác về cũng không ảnh hưởng gì tới tôi cả”
“Không phải.” Lâm Thanh Thủy sốt ruột phủ nhận: ‘Em không hề đem người đàn ông nào về cả”
Cô cũng không muốn để cho Bạc Tuấn Phong hiểu lầm chuyện này.

“Những chiếc khăn mặt, bát đũa đều do em để lại cho anh…” Lâm Thanh Thủy nói.

Vì nơi của cô rất gần với công ty, mà Bạc Tuấn Phong hay làm việc đến tận khuya.

Lâm Thanh Thủy luôn muốn nếu quá muộn anh sẽ đến chỗ cô ngủ lại nên luôn chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ.

Vân Giai Kỳ nhìn Lâm Thanh Thủy lại nhìn sang bạc Tuấn Phong, cô khế cười.

“Không phải hai người kết hợp với nhau diễn trò đấy chứ? Lâm Thanh Thủy, không phải cô nói cô là người phụ nữ của Bạc Tuấn Phong sao? Chính miệng cô nói rằng buổi tối ngày hôm đó hai người đã cùng nhau làm chuyện gì đó cơ mà?”
Nghe vậy, mày của Bạc Tuấn Phong càng nhíu chặt hơn: “Cô nói gì?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 421


Lâm Thanh Thủy cắn môi không nói gì cả.

Vân Sơ nói: “Ngày đó ở hội sở trước cửa toilet, cô đã nói thế nào?
Cô nói buổi tối ngày hôm đó cô đã thực sự thành người phụ nữ của anh”
“Cô nói răng anh hứa cho cô danh phận, nếu cô có đứa nhỏ của anh, anh sẽ phụ trách, từ khi đó, đứa nhỏ của cô và anh sẽ có tư cách kế thừa gia sản nhà họ Bạc.

Chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời muốn có gì sẽ có thứ đó.”
“Cô còn nói, tôi không lấy được trái tim của Bạc Tuấn Phong, còn cô thì có thể.

Tôi chỉ là một công cụ sinh con đẻ cái, còn cô thì không cần danh phận.

Nhưng cô cũng có tư cách sinh em bé cho anh ấy.

Những lời này không phải đều do cô nói ra hay sao?”
Bạc Tuấn Phong cau mày, nhìn Lâm Thanh Thủy.

Lâm Thanh Thủy hét lên phủ nhận: “Cô đừng nói linh tinh, tôi không hề nói vậy”
Cô toát mồ hôi lạnh kêu lên.

Cô đâu có biết rằng Vân Giai Kỳ dám đối chất với cô ta.

Cô nói nhiều lời khiến cô ta nhục nhã như vậy, khó có thể mở miệng được, thế mà cô ta còn dám nhắc lại, cô ta không biết nhục hay sao?
“Cô bảo không nói, là do tôi bịa ra hay sao?” Vân Giai Kỳ cười lạnh: “Lâm Thanh Thủy, cô đã có gan nói thì phải có gan nhận”
Lâm Thanh Thủy nghẹn lời, cô gắt gao ôm lấy ga giường, từng giọt nước mắt đua nhau rơi xuống.

“Vân Giai Kỳ, cô ỷ vào việc anh Tuấn Phong cưng chiều cô nên cô không sợ hãi, sao cô có thể nói xấu tôi, dù cô nói gì đi nữa thì anh Tuấn Phong cũng tin tưởng cô.

Cô hắt gáo nước bẩn này cho tôi cô bảo tôi phải sống thế nào đây?”
“Đơn giản là cô ngứa mắt tôi ở bên cạnh anh Tuấn Phong, tôi chỉ là một thư ký bên cạnh anh ấy thôi, có uy h**p gì với cô đâu.

Cô nhỏ nhen như vậy không thể chứa chấp nổi tôi sao?”
Vân Giai Kỳ day trán, Lâm Thanh Thủy nói như cô ta vô tội vậy.

Làm cho cô thành một người tội ác tày trời, vô cùng độc ác lại gian xảo.

Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói: “Cô cảm thấy tôi sẽ chấp nhặt với một thư ký nho nhỏ như cô sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đủ rồi”
Anh nhìn về phía Lâm Thanh Thủy nói: “Ngày mai tôi sẽ gọi cho Tân Khải Trạch mang ngân phiếu đến cho cô, từ nay về sau cô không còn là thư ký của tôi nữa, cô có thể chọn làm một chức khác ở công ty, cũng có thể rời đi”
“Tuấn Phong, đừng mà..” Nước mắt Lâm Thanh Thủy rơi xuống như mưa: “Tuấn Phong, đừng đuổi em đi mà”
“Từ giờ trở đi cô không được gọi tôi là Tuấn Phong nữa”
Lâm Thanh Thủy như nghe thấy sét đánh ngang tai, cô sững sờ ngồi trên giường, khuôn mặt trắng bệch đi.

“Tuấn… Giám đốc Bạc… là cô ta châm ngòi ly gián, anh đừng tin lời của cô ta, em chưa từng nói những lời kia…”
“Lời cô ấy nói tôi chưa từng nghi ngờ” Bạc Tuấn Phong ngất lời.

Lâm Thanh Thủy há miệng định nói nhưng lại chẳng thốt được lời nào.

Bạc Tuấn Phong nắm tay Vân Giai Kỳ: “Chúng ta về nhà thôi”
Người đàn ông cầm tay người phụ nữ ra khỏi phòng bệnh.

Trong căn phòng chỉ còn lại một mình Lâm Thanh Thủy.

Cô ta nắm chặt ga giường, nghe tiếng bước chân của hai người vọng qua cánh cửa thì không cam tâm, cô ta nhanh chóng xuống giường, khập khễnh chạy ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 422


Trong hành lang bệnh viện, Vân Giai Kỳ nghe thấy giọng nói tuyệt vọng của Lâm Thanh Thủy từ phía sau: “Đừng tàn nhẫn với em như thế.

Em không cần gì cả, em chỉ muốn được ở bên cạnh anh thôi.

Cho dù chỉ là thư ký thôi cũng được mà…”
“Đừng đi mà.” Vân Giai Kỳ bất chợt nghe thấy tiếng gọi của Lâm Thanh Thủy, cô bèn quay người lại.

Lâm Thanh Thủy đang gục trên đất, bộ dáng cực kỳ đáng thương.

Nhưng Bạc Tuấn Phong không hề quay lại, anh luôn nắm tay Vân Giai Kỳ suốt quãng đường rời khỏi bệnh viện.

Lâm Thanh Thủy.

tuyệt vọng nhìn bóng dáng hai người rời khỏi, cô ta cắn răng sờ đến gót chân đau nhức, ánh mắt lộ rõ sự không cam tâm.

Vân Giai Kỳ! Tôi sẽ không thua đâu.

Cơn mưa tầm tã không ngớt, trong bóng đêm có chiếc xe bị nước mưa phủ kín nhưng bên trong vẫn rất ấm áp.

Vân Giai Kỳ ngồi ở ghế phụ lái, trong đầu ngổn ngang suy nghĩ.

Vừa nãy Bạc Tuấn Phong nói giữa anh và Lâm Thanh Thủy không có gì cả nhưng cô không biết mình có nên tin không.

Cô hoang mang, liệu năm năm không có cô bên cạnh, Bạc Tuấn Phong có thật sự giữ mình vì cô không?
Đàn ông không giống phụ nữ, nhất là Bạc Tuấn Phong.

Anh thật sự hờ hững, không chạm vào Lâm Thanh Thủy ư?
Cô biết Bạc Tuấn Phong không nói dối nhưng năm năm có thể thay đổi quá nhiều thứ.

Cô không còn là Vân Giai Kỳ của năm năm trước, có lẽ Bạc Tuấn Phong cũng vậy.

Vân Giai Kỳ càng nghĩ càng rối, đầu óc mệt mỏi khiến cô quyết định nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chỉ một chốc mà xe đã tiến vào gara nhà họ Bạc.

“Đến nơi rồi”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-422-0.jpg


thang máy, Vân Giai Kỳ nói: “Tối nay tôi muốn ngủ ở phòng mình”
Bạc Tuấn Phong nhìn cô, bấm nút lên tầng hai.

Lên đến phòng của cô, người đàn ông bế cô vào thẳng giường, còn định cởi áo khoác cho.

nhưng Vân Giai Kỳ cản lại: “Tôi tự cởi được” Cô không muốn anh động vào người.

Bạc Tuấn Phong nhướn mày, anh không biết cô nàng này định náo loạn chuyện gì.

Cái cần giải thích anh nghĩ mình đã nói đầy đủ, rõ ràng hết rồi.

Tại sao cô vẫn ra vẻ chống cự trước anh như thế?
Bạc Tuấn Phong nói: “Tối nay anh cũng ngủ đây”
Vân Giai Kỳ không còn lời nào để nói: “Sao anh không ngủ ở phòng mình ấy? Anh có phòng riêng mà”
Cô nói xong bèn chui vào chăn, cuộn chặt người lại rồi nhìn anh với vẻ cảnh giác: “Tôi nghĩ mình đã nói rất rõ ràng rồi, tôi ở lại đây không phải vì anh mà vì Mạn Nhi”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Giai Kỳ, anh cũng cho rằng mình đã rõ với em rồi.

Em không thoát được đâu.”
Vân Giai Kỳ bị giọng điệu cao ngạo này của anh làm tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Người đàn ông này thực sự độc tài từ trong xương..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 423


Cô nhìn Bạc Tuấn Phong đi vào phòng tắm rồi quay người xuống giường, thầm nghĩ trong lòng: “Nếu anh thích ngủ ở đây thì chẳng lẽ cô không sang phòng khác được chắc?”
Vân Giai Kỳ mặc lại áo khoác đi xuống cầu thang, vào phòng Bạc Tuấn Phong rồi khóa trái cửa lại.

Nếu anh đã mặt dày ngủ ở phòng cô thì cô sẽ ngủ ở phòng anh.

Sau khi khóa cửa, Vân Giai Kỳ mới cảm thấy an toàn.

Cô bèn trèo lên giường của Bạc Tuấn Phong, chui vào chăn.

Ai ngờ lúc này lại càng bối rối hơn.

Giường của anh rất rộng, dài hai mét, rộng đến ba mét.

Cô nằm trên giường, dù có lăn lộn thế nào cũng vẫn thoải mái.

Vừa nãy khi đắp chăn, cô đã ngửi thấy mùi hương giống trên người Bạc Tuấn Phong.

Anh không có thói quen dùng nước hoa, mùi hương trên người anh là hương thơm tự nhiên rất nam tính.

Đó là thứ hương vị độc nhất vô nhị khiến người ta nhớ nhung.

Vân Giai Kỳ vùi mặt vào chăn, ngửi hương thơm ấy mà thiếp đi.

Khi Bạc Tuấn Phong tắm xong đi ra đã không thấy người trên giường đâu nữa.

Anh khoác áo choàng tắm, đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy người giúp việc đang lau cầu thang.

Anh bèn tiến lại hỏi: “Cô ấy đâu?”
Người giúp việc biết “cô ấy” trong lời anh là ai nên nhanh chóng trả lời: “Lúc nãy tôi thấy cô Vân đi về phía phòng ngủ của anh ạ”
Bạc Tuấn Phong nghe vậy, vô thức bật cười.

Anh đi đến phòng ngủ nhưng không ngờ cửa đã bị khóa.

Cô khóa cửa đấy à?
Bạc Tuấn Phong quay người, thấy một nhóm người giúp việc đang đứng bên ngoài.

Bọn họ hiển nhiên cũng trông thấy cậu chủ của mình bị nhốt ngoài cửa phòng.

“Cậu chủ, cửa bị khóa rồi sao?”
Không ngờ cô Vân lại nhốt cậu chủ ngoài cửa phòng như thết Tuy các cô ấy thấy buồn cười nhưng không ai dám hé răng.

Bạc Tuấn Phong chỉ lạnh lùng nói: “Đi lấy chìa khóa lại đây”
Cô nàng ngốc này, chẳng lẽ cô không biết dù khóa trong thì vẫn có thể dùng chìa mở ra ư? Thế mà lại khờ khạo nghĩ rằng một cánh cửa có thể cản được anh.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-423-0.jpg


thơm trên người cô.

Anh muốn mùi hương của cô trở nên giống của anh, muốn cô gái này thuộc về anh một cách toàn vẹn.

Hôm sau.

Cả đêm qua Lâm Thanh Thủy đều không ngủ ngon, lúc mơ lúc tỉnh.

Lúc sáng sớm cô ta mơ màng nhìn thấy một bóng người đứng bên cạnh giường mình nên nhanh chóng tỉnh táo, ngồi bật dậy.

Không ngờ lại là Tân Khải Trạch, anh ta đứng cạnh giường bệnh, nhìn cô ta bằng ánh mắt rất phức tạp.

Lâm Thanh Thủy hỏi: “Tân Khải Trạch, sao anh lại đến đây?”
“Tôi đến để thông báo cho cô biết, cô đã bị sếp Bạc đuổi việc rồi.

Từ giờ cô không còn là thư ký của anh ấy nữa, ngoài ra, đây là chi phiếu mà sếp Bạc bảo tôi đưa cho cô”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 424


Tân Khải Trạch nói xong thì đưa đến trước mặt cô ta một tấm chỉ phiếu, Lâm Thanh Thủy nhận chỉ phiếu, nhìn qua thấy đúng là sáu mươi tỷ.

Sáu mươi tỷ!
Con số này đối với người bình thường thì chính là một con số khổng lồ.

Có nhiều người cả đời cũng không kiếm được nhiều tiền như thế.

Vậy nhưng Lâm Thanh Thủy chẳng hề động lòng trước tấm chỉ phiếu sau mươi tỷ ấy.

Cái cô ta muốn không phải số tiền này.

Lâm Thanh Thủy cay đắng cười: “Sáu mươi tỷ ư?”
“Đây là sếp Bạc cảm ơn cô đã cứu cậu chủ nhỏ.

Từ nay về sau, cô có thể chọn ở lại Thiên Ngạo với một chức vụ khác hoặc rời khỏi đây.

Cô Lâm, cô nghĩ thế nào?”
Lâm Thanh Thủy cầm lấy tấm chỉ phiếu, đột nhiên không biết nói gì.

“Cô Lâm?”
“Nếu không thể ở lại bên cạnh anh ấy thì chức vụ khác có ý nghĩa gì đâu?”
“Sếp Bạc tôn trọng của cô, sáu mươi tỷ này cũng đủ cho cô sống sung túc ở thủ đô rồi.

Nếu bây giờ cô chưa có suy tính gì cho tương lai thì có thể từ từ nghĩ, khi nghĩ xong thì liên lạc với tôi”
Tân Khải Trạch nói thêm: “Vậy, cô Lâm cứ nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi trước.”
Nói rồi anh ta rời khỏi phòng bệnh.

Lâm Thanh Thủy cắn môi, cơ thể run rẩy từng hồi.

“Sếp Bạc, tôi đã đưa chi phiếu cho cô Lâm rồi”
Bạc Tuấn Phong cúp điện thoại, sau khi rửa mặt xong thì ra khỏi phòng tắm.

Người trên giường vẫn đang yên tĩnh ngủ ngon.

Anh thay âu phục, đi đến bên giường, khẽ khàng v**t v* gương mặt cô rồi hôn lên trán Vân Giai Kỳ.

Sau đó anh mới ra khỏi phòng, Vân Giai Kỳ vẫn đang trong cơn mơ màng, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng đóng cửa nhưng mí mắt nặng nề không mở ra nổi.

Không biết trời xui đất khiến thế nào mà cô ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới dậy, nhìn ra cửa đã thấy sắp giữa trưa.

Vân Giai Kỳ ngồi dậy, cô cứ có cảm giác lạ lạ sao đó.

Hình như tối qua cô mơ thấy Bạc Tuấn Phong ôm mình ngủ.

Không phải cô đã khóa cửa rất kỹ rồi đó sao?
Cô bước xuống giường, đến kiểm tra cửa mới phát hiện cửa không còn bị khóa cửa.

Chẳng lẽ tối qua người đàn ông kia phá cửa vào ư?
Hay anh vào bằng cách nào?
Cô đã khóa cửa rồi cơ mà?
Vân Giai Kỳ mở cửa, mấy người giúp việc đứng ngoài thấy cô đã tình bèn nhanh chóng hỏi han: “Cô Vân có gì phân phó không ạ?”
“Không phải cửa này đã được khóa trái rồi sao?”
“Cửa bị khóa nhưng dùng chìa thì có thể mở được từ bên ngoài ạ”
Người giúp việc nhắc cô.

Vân Giai Kỳ bất lực, cô cảm giác trí thông minh của mình đang bị cười nhạo.

Người giúp việc lại hỏi: “Cô Vân, có phải cô đói rồi không? Tôi mang cơm trưa lên luôn nhé.”
“Sao phải mang lên? Tôi tự xuống ăn”
“Đây là do ông chủ dặn dò, cô không thể xuống được ạ”
“Dựa vào đâu?”
“Đang có khách nên ông chủ dặn là cô không tiện ra gặp ạ”
Vân Giai Kỳ nói: “Nhưng tôi không muốn ăn trong phòng”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 425


Cô rửa mặt, thay quần áo xong thì nhanh chóng đi xuống cầu thang.

Người giúp việc cuống cuồng đuổi theo: “Cô Vân ơi, ông chủ đã dặn rất kỹ rồi.

Cô không xuống dưới đó được đâu, cô đừng làm tôi khó xử”
Vân Giai Kỳ cố gắng lẻn xuống dưới, thấy trong phòng khách thực sự có người đang ngồi.

Người kia cũng chẳng phải ai xa lạ mà là Cung Chiến, Vân Giai Kỳ kinh ngạc đứng yên tại chỗ, cô không ngờ lại gặp anh ta ở đây.

Đúng là nhà họ Bạc và nhà họ Cung có giao tình đã lâu.

Vợ của Cung Dận, Mộng Yến Mi là dì của Bạc Tuấn Phong.

Bà ta là em gái ruột của mẹ anh nên vẻ ngoài của hai người rất giống nhau, bà ta và Bạc Tuấn Phong là quan hệ máu mủ gần gũi.

Lúc Vân Giai Kỳ đi xuống lầy còn trông thấy một cậu bé ngồi cạnh Cung Chiến.

Là Cung Bắc? Vân Giai Kỳ cảm thấy vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Bạc Ngạn Thiên thấy Vân Giai Kỳ thì xoay người lại, nhìn cô với sắc mặt nặng nề.

Sao cô lại xuống được đây? Không phải ông ta đã căn dặn người giúp việc rồi sao? Cung Chiến ngẩng đầu lên, trông thấy Vân Giai Kỳ cũng hơi bất ngờ.

Sao cô lại ở nhà họ Bạc?
Ngay trước mặt Cung Chiến, Bạc Ngạn Thiên không hề nể nang gì mà nói: “Cô xuống đây làm gì? Không phải tôi đã dặn người bảo cô ở yên trên đấy sao?”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi bị cấm túc sao? Ngay cả việc lên xuống cầu thang mà cũng bị cấm?”
“Cô có thân phận gì? Cô nghĩ đây là đâu? Cô tưởng đây là nhà cô đấy à?”
“Tôi đói nên xuống tìm đồ ăn thôi mà” Vân Giai Kỳ bắt đầu tức giận.

Bạc Ngạn Thiên cũng bị cô làm tức chết, ông ta nói một cô cũng cãi một, đúng là vô giáo dục!
Bạc Ngạn Thiên bình tĩnh lại, quay sang nói với Cung Chiến: “Cung Chiến à, ngại với cháu quá”
Cung Chiến cười không nói gì nhưng anh ta cảm thấy cảnh tượng cãi nhau giữa ông cụ Bạc và Vân Giai Kỳ khá dễ thương.

“Cô ơi!”
Cung Bắc vừa thấy Vân Giai Kỳ đã vứt hẳn bộ dạng căng thẳng vừa nấy, cậu bé vui vẻ hớn hở chạy từ ghế sô pha về phía Vân Giai Kỳ: “Cô ơi, sao cô lại ở đây thế?”
“Ái chà, trùng hợp quá bé Bắc.

Như thế này là chúng ta có duyên đấy”
“Con còn đi tìm cô đó, nhưng mà không thấy.

Không ngờ lại gặp được cô nhanh như thế này”
Cung Bắc nhìn Vân Giai Kỳ, đột nhiên rất muốn sà vào lòng cô.

Ngay cả Cung Chiến cũng bất ngờ, anh ta không ngờ Cung Bắc lại thân với Vân Giai Kỳ đến thế.

Tuy Cung Bắc lễ phép, thông minh nhưng anh ta chưa từng thấy cậu bé thích ai như thế.

Vân Giai Kỳ dịu dàng vuốt tóc rồi nhéo má Cung Bắc, gương mặt trắng trẻo mềm mại sờ rất thích.

Cô không kìm được hỏi nhỏ: “Bé Bắc, cô ôm con một cái nhé?”
Cung Bắc thẹn thùng gật đầu.

Nếu không phải bố bảo một cậu bé lịch sự phải từ tốn thì cậu đã bổ nào vào lòng cô rồi.

Vân Giai Kỳ ôm chặt Cung Bắc, bánh bao nhỏ này áp mặt vào vai cô, gương mặt đỏ bừng vì ngại.

Bạc Ngạn Thiên thấy vậy cũng khá ngạc nhiên, ông ta quay sang hỏi Cung Chiến: “Cung Chiến à, chuyện là thế nào vậy?”
Cung Chiến cười, chỉ nói: “Bọn cháu gặp nhau ở bệnh viện, bé Bắc rất thích cô ấy”
Bạc Ngạn Thiên nghe xong thì nhíu mày.

Con bé này có gì hay mà thích?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 426


Nhưng có lẽ do từ nhỏ Cung Bắc đã không có mẹ nên rất có thiện cảm với Vân Giai Kỳ.

Cung Bắc nói thầm bên tai Vân Giai Kỳ: “Cô biết không, hai ngày qua không được gặp cô con rất nhớ cô đấy”
Vân Giai Kỳ ngạc nhiên nhìn cậu bé, thì thầm lại: “Thật ư?
“Vâng, nếu sau này ngày nào cũng được thấy cô thì tốt quá!” Đôi mắt Cung Bắc trong veo như nước, cười lên trông như vầng trăng cong cong: “Cô ơi, cô làm mẹ con được không?”
Suýt nữa thì Vân Giai Kỳ bật cười: “Con muốn cô làm mẹ con mà không hỏi bố trước à?”
“Bố con đồng ý với con rồi” Cung Bắc nói với vẻ thần bí.

Vân Giai Kỳ nghe vậy thì tròn mắt.

Cô nhìn về phía Cung Chiến nhưng anh ta không biết hai người nói thầm điều gì nên trong ánh mắt có chút hoang mang.

Vân Giai Kỳ mím môi: “Cô không tin đâu.”
“Nếu cô không tin thì để con bảo bố nói cho cô”
Vân Giai Kỳ vội che miệng cậu bé lại: “Bé cưng à, con đừng ghép bừa như thế”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-426-0.jpg


Vân Giai Kỳ nghe thế đúng là dở khóc dở cười: “Không phải là cô không thích…”
“Thế là thích đúng không ạ?” Mắt Cung Bắc sáng lên.

“Nhưng mà không phải kiểu thích mà con muốn” Vân Giai Kỳ vội vàng cắt lời cậu bé.

“Bé Bắc, nói năng đàng hoàng” Cung Chiến đành lên tiếng nhắc.

Tên quỷ này không biết điểm dừng gì cả.

Cung Bắc oan ức quay lại nhìn Cung Chiến, nói với giọng hờn dỗi: “Con đang hỏi vợ cho bố đấy chứ, sao bố lại quát con?”
Cung Chiến không biết đáp thế nào.

Vân Giai Kỳ bật cười, ôm Cung Bắc mãi không nỡ buông: “Anh Chiến này, con anh đáng yêu như thế hay là cho tôi nhận cháu làm con nuôi nhé!”
Cách này nghe vậy mà rất hay.

Vừa có thể khiến bánh bao nhỏ này gần như thành con trai cô vừa có thể dẹp bỏ suy nghĩ không thực tế của cậu bé.

Cung Bắc nghe xong lời ấy bèn tò mò hỏi lại: “Vậy sau này con có thể gọi cô là mẹ không?”
“Được chứ”
“Hay quá, vậy sau này con là con trai mẹ rồi” Cung Bắc ôm chặt lấy Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ khá kinh ngạc, không ngờ cậu bé đổi cách xưng hô nhanh như thế.

Bạc Ngạn Thiên nhìn Vân Giai Kỳ đang bế Cung Bắc, lẩm bẩm: “Không thể tin nổi”
Cung Bắc nói: “Bố ơi, con muốn cưỡi ngựa”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 427


Nhà họ Bạc có một trường đua ngựa rất lớn.

Từ nhỏ Bạc Tuấn Phong đã học cưỡi ngựa, hai con ngựa yêu thích của anh có giá trị đến trăm tỷ, còn là quán quân giải đua ngựa thế giới.

Vân Giai Kỳ ngạc nhiên hỏi lại: “Nhà họ Bạc có trường đua ngựa sao?”
Cung Bắc gật đầu: Vân Giai Kỳ bật cười: “Vâng, mẹ có biết cưỡi ngựa không?”
“Mẹ biết.”
Cô vẫn chưa quen lắm với việc bánh bao nhỏ này chuyển sang gọi mình là mẹ.

“Chú Tuấn Phong có hai con ngựa siêu lắm, nhưng mà chúng nó rất dữ, trừ chú Tuấn Phong ra không ai thuần phục được”
“Thế sao?” Vân Giai Kỳ nhanh chóng thấy hứng thú.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Cưỡi ngựa rất nguy hiểm.

Giờ Tuấn Phong không ở đây, thằng bé nhỏ như vậy rất không an toàn”
Vân Giai Kỳ đáp: “Cháu biết cưỡi ngựa, cháu sẽ cưỡi cùng bé Bắc”
Bạc Ngạn Thiên tỏ ý xem thường, nhướn mày hỏi lại: “Cô biết cưỡi ngựa cơ à?” Cưỡi ngựa có thể xem là một loại vận động cho tầng lớp quý tộc.

Những con ngựa cao cấp thường đều có giá mấy chục tỷ.

Bạc Ngạn Thiên đương nhiên không tin vào kỹ thuật cưỡi ngựa của Vân Giai Kỳ.

“Cháu biết mà”
Cung Bắc cũng nói: “Ông Bạc ơi, cháu muốn cưỡi ngựa lắm, được không ạ?”
Cậu bé đã tự mình mở miệng nên Bạc Ngạn Thiên không thể không nể mặt nhà họ Cung, đành nói: “Muốn cưỡi cũng được nhưng nhất định phải bảo người huấn luyện ngựa đi với cháu”
Dù sao đây cũng đang là nhà họ Bạc.

Nếu cậu bé xảy ra bất trắc gì sẽ khó ăn nói với nhà họ Cung.

Vân Giai Kỳ đi lên tầng, chỉ lát sau đã thấy quản gia mang đến một bộ đồ cưỡi ngựa mới tinh.

Cô hơi bất ngờ: “Đây là quần áo của ai vậy?”
“Đây là đồ mới, chưa có ai mặc đâu.

Cô thử xem có vừa không?”

“Được, thế bé Bắc đâu?”
“Cậu Bắc cũng đang thay quần áo ở bên kia”
“Tôi biết rồi”
“Vậy cô thay đồ trước đi, tôi chờ ở ngoài”
Sau khi thay quần áo xong, Vân Giai Kỳ đứng trước gương ngắm nghía một lát.

Da thịt trắng như tuyết khoác lên bộ đồ quần áo đen tuyền cùng với đôi ủng cao và mũ cao bồi khiến cô cảm thấy mình trông khá đẹp trai.

“Trông cũng không đến nỗi”
Lúc quản gia thấy Vân Giai Kỳ bước ra khỏi phòng cũng ngẩn ngơ mất một lúc.

Không thể phủ nhận, Vân Giai Kỳ mặc bộ đồ cưỡi ngựa rất đẹp, không những đẹp mà còn toát ra phong thái quý tộc.

“Bé Bắc đâu?”
“Cậu Bắc đang đợi ở chuồng ngựa rồi”
Vân Giai Kỳ đi đến chuồng ngựa, dọc đường đi cô mới biết nhà họ Bạc lớn đến thế.

Chỉ đi đến chuồng ngựa thôi cũng mất mười mấy phút.

Lúc đến nơi, Vân Giai Kỳ trông thấy Cung Bắc mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu đen đang đứng trước một nhóm ngựa nom khá đẹp.

Hình ảnh ấy không khỏi khiến cô thất thần..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 428


Chẳng biết tại sao nhưng cô dường như nhìn thấy bóng dáng Bạc Tuấn Phong thời thiếu niên trên người Cung Bắc.

Trong trí nhớ của cô, khi Bạc Tuấn Phong mười mấy tuổi cũng từng mặc bộ đồ cưỡi ngựa đen tuyên thế này.

Anh từng dẫn cô đến chuồng ngựa một lần.

Anh trong kí ức của cô đứng quay lưng về phía cửa, v**t v* con hắc mã, bộ dáng cao lớn, tôn quý biết bao.

Anh phù hợp với mọi loại âu phục, nhất là đồ cưỡi ngựa, càng làm nổi bật sự nghiêm nghị oai hùng trên người.

Gương mặt góc cạnh hoàn hảo, vóc dáng không có chỗ chê, chỉ riêng sườn mặt thôi đã khiến người ta ná thở.

Đó cũng là lần đâu tiên cô thấy Bạc Tuấn Phong cười.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, anh khế v**t v* bờm ngựa, khóe miệng hơi cong lên trong phút chốc khiến cô nghĩ như: thần tiên hạ phàm.

“Mẹ ơi?

Cung Bắc thấy cô đến nên tươi cười gọi.

Bấy giờ Vân Giai Kỳ mới hoàn hồn, cô đi về phía cậu bé rôi bế cậu lên.

Cung Bắc hỏi: “Mẹ thấy con ngựa này đẹp không?”
“Đẹp lắm”
“Đây là con ngựa của chú Tuấn Phong, tên là Chiến Đình”
Vân Giai Kỳ liếc về phía con ngựa, trước đây cô chưa từng thấy nó nên chắc là ngựa yêu mới của Bạc Tuấn Phong.

“Chiến Đình đẹp thật nhỉ! Nhưng mà Chiến Đình rất quấn chủ, trừ chú Tuấn Phong ra nó chẳng nhận ai c Dường như Cung Bắc rất ngưỡng mộ Bạc Tuấn Phong, cậu bé từng thấy Bạc Tuấn Phong cưỡi ngựa, tư thế hiên ngang, rất ngầu.

Nhưng cậu bé chưa từng thấy Bạc Tuấn Phong cưỡi Chiến Đình.

Vân Giai Kỳ nói: “Thế mẹ dẫn con cưỡi thử Chiến Đình nhé, chịu không?”
Cung Bắc ngạc nhiên: “Mẹ thuần phục được Chiến Đình sao?”
“Cũng không khó lắm”
Vân Giai Kỳ đang định đi về phía Chiến Đình thì đột nhiên sau lưng truyền đến giọng nói phá tan bầu không khí.

“Vân Giai Kỳ, sao cô lại ở đây?”
Vân Giai Kỳ quay lại, trông thấy Bạc Tiêu Dương và Bạc Thúy Quỳnh cũng đang mặc đồ cưỡi ngựa đi đến.

Khóe miệng cô khẽ run lên, cuối cùng cô cũng hiểu thế nào gọi là “oan gia ngõ hẹp” rồi.

Đây là lần đầu tiên Bạc Tiêu Dương thấy Vân Giai Kỳ mặc đồ cưỡi ngựa nên không khỏi bất ngờ.

Cô mặc đồ cưỡi ngựa thật sự rất đẹp, đẹp một cách mới lạ.

Bạc Thúy Quỳnh nhìn thoáng qua Bạc Tiêu Dương, thấy cậu ta nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ thưởng thức thì càng khó chịu.

Cô ta hất cằm về phía Vân Giai Kỳ, nói: “Bớt dùng cái tay bẩn thỉu của cô chạm vào ngựa của anh Tuấn Phong đi.

Chiến Đình là ngựa yêu của anh Tuấn Phong, nó là thứ cho cô cưỡi đấy à?”
“Sao tôi lại không được cưỡi?”
Bạc Thúy Quỳnh nói với vẻ châm chọc: “Tính tình Chiến Đình hung dữ, cô mà cũng đòi thuần phục nó sao? Cưỡi ngựa là hoạt động ở giới quý tộc, không phải ai cũng có khả năng, cô thì biết gì chứ? Tôi chẳng tin là bà mẹ làm gái nhảy kia của cô lại có nhiều tiền như thế cho cô học đâu”
“Thúy Quỳnh!” Bạc Tiêu Dương hơi nhăn mày, khó chịu cắt lời cô ta.

Bạc Thúy Quỳnh chỉ hừ lạnh, chẳng lẽ người anh trai dịu dàng này của cô ta cũng bị Vân Giai Kỳ mê hoặc đấy chứ?
Anh ta đang định bảo vệ Vân Giai Kỳ đấy à?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 429


Bạc Thúy Quỳnh nói: “Sao anh lại lườm em như thế? Em chỉ nghĩ về vấn đề an toàn thôi, Chiến Đình dữ dän đến anh cũng không thuần phục được, cô ta cứ nhất quyết đòi cưỡi nhỡ có chuyện gì thì sao? Cô ta ngã thì thôi, nếu liên lụy đến bé Bắc ngã theo thì chúng ta biết ăn nói với nhà họ Cung thế nào?”
Cô ta ngừng một lát rồi chỉ về một ngựa thấp hơn: “Cô có thể cưỡi con này này”
Vân Giai Kỳ nhìn theo hướng cô ta chỉ, trông thấy một con ngựa vừa thấp vừa bé thì mặt sầm lại: “Con này sao?”
“Nó hiền, cưỡi thế nào cũng được”
Bạc Thúy Quỳnh tiến lại hỏi Cung Bắc: “Bé Bắc, cháu cưỡi con này nhé?”
Cung Bắc tỏ ra bất ngờ: “Có phải cô Thúy Quỳnh không ạ?”
Bạc Thúy Quỳnh nhướn mày: “Giờ cháu mới nhận ra à?”
“Cháu xin lỗi, hôm nay cô trang điểm đậm quá nên cháu không nhận ra”
Cung Bắc không thích Bạc Thúy Quỳnh.

Lúc trước gặp cô ta, Cung Bắc còn tỏ ra lễ phép nhưng hôm nay.

thấy Bạc Thúy Quỳnh châm chọc Vân Giai Kỳ thì cậu bé rất sốt ruột, cũng chẳng nể nang ai nữa.

Bạc Thúy Quỳnh nén giận: “Cô trang điểm không đẹp tr?”
Cung Bắc nói kháy: “Cháu thấy mặt mộc đẹp hơn ạ”
Bạc Thúy Quỳnh tức điên, suýt nữa định tát Cung Bắc, cô sâm mặt bế Cung Bắc đặt lên con ngựa thấp bé kia.

Cung Bắc buồn bã, ủ rũ còn con ngựa kia cũng không khá hơn là bao.

Nó đang thảnh thơi ăn cỏ, quai hàm vẫn còn đang nhai nuốt thì tự nhiên trên lưng phải gánh thêm một người, nó cũng lười lắm chứ.

Cung Bắc kẹp chân vào bụng ngựa mà nó cũng không chạy, chỉ bày ra vẻ không vui rồi bước bước mấy cái, vừa đi vừa nghỉ, miệng vẫn nhai cỏ ráu ráu như thể chẳng quan tâm có người trên lưng hay không.

Cung Bắc bị con ngựa lười này chọc cười, Bạc Thúy Quỳnh vứt cho cậu con ngựa gì thế này.

Chắc là nó vẫn chưa trưởng thành, hãng còn tham ăn lắm.

Con ngựa thấp bé cũng trợn mắt lên.

Vân Giai Kỳ nói: “Bé Bắc này, con ngựa này có gì vui đâu.

Để mẹ dẫn con đi cưỡi Chiến Đình nhé.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-429-0.jpg


Chiến Đình chẳng đoái hoài gì đến cô, Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng v**t v* bờm nó, nhìn thái độ của nó là cô biết con ngựa này rất mạnh mẽ và hung hãn.

Những con ngựa hiền hòa có thể cho bất kỳ ai cưỡi nhưng những con ngựa dữ lại cần được chinh phục, phải làm nó hiểu cô mạnh hơn nó thì nó mới hoàn toàn thuần phục trước cô.

Vân Giai Kỳ nắm chắc dây cương, ghì một chân lại rồi dùng tư thế chính xác nhảy lên yên ngựa, ngồi vững vàng.

Chiến Đình bất an nên liên tục đạp vó, rõ ràng rất chống cự.

Bạc Tiêu Dương thấy bộ dáng Chiến Đình là biết nó bắt đầu nối giận, cậu ta lạnh cả sống lưng.

“Vân Giai Kỳ..”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 430


Cậu ta chưa kịp ngăn cản thì Vân Giai Kỳ đã kéo mạnh dây cương và ghì chặt bụng ngựa, Chiến Đình nhanh chóng phi nước đại ra khỏi chuồng.

Sau một lần xây dựng lại, trại ngựa nhà họ Bạc đã lớn hơn trước nhiều, Vân Giai Kỳ điều khiển Chiến Đình, bạo dạn chạy một vòng quanh trại.

Hai vòng đầu, Chiến Đình rõ ràng vẫn không bướng bỉnh nhưng đến vòng thứ ba thì nó đã dần dịu lại.

Chưa có ai dám cưỡi Chiến Đình nhưng thường chỉ cần dám đi bước đầu tiên thì việc thuần phục một con ngựa dữ cũng không hẳn là quá khó.

Ban đầu Bạc Tiêu Dương quả thực thấy sợ hãi và lo lắng nhưng dần dần thấy Vân Giai Kỳ cưỡi Chiến Đình một cách thuần thục thì cũng khá bất ngờ.

Mắt Cung Bắc sáng như sao, nhìn Vân Giai Kỳ với vẻ sùng bái.

Mẹ ngầu quá!

Bạc Thúy Quỳnh nhìn Vân Giai Kỳ thoải mái cưỡi Chiến Đình thì không cam tâm, cô ta nắm chặt tay thành quyền.

Không thể nào!
Sao Chiến Đình có thể ngoan ngoãn nghe lời Vân Giai Kỳ như thế?
Rốt cuộc cô đã dùng thủ đoạn gì mà có thể thuần phục được cả Chiến Đình?
Đó là con ngựa yêu của anh Tuấn Phong, trừ anh ra chưa ai chinh phục hay dám chinh phục nó cả.

Sao Vân Giai Kỳ lại dám ra tay, hơn nữa lại còn thuần phục được Chiến Đình cơ chứ?
“Mẹ ngầu quá!” Cung Bắc đứng cạnh la to.

Bạc Thúy Quỳnh nghe vậy thì tức giận quát: “Sao cô ta lại thành mẹ cháu?”
Cung Bắc nhìn về phía Bạc Thúy Quỳnh, trong mắt ánh lên tia ghét bỏ: “Cháu thích gọi là mẹ đấy ạ.

Mẹ cháu giỏi hơn cô nhiều, cô chỉ cưỡi được con ngựa yếu đuối còn mẹ cháu có thể cưỡi được Chiến Đình”
Bạc Thúy Quỳnh bị mấy câu nói của cậu bé làm tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Tên quỷ này đáng ghét giống hệt Vân Giai Kỳ vậy.

Cô ta thâm mắng trong bụng: “Đồ trẻ ranh có cha mà không có mẹ nuôi.”
Tuy mắng thầm trong lòng như thế nhưng Bạc Thúy Quỳnh không thể không miễn cưỡng tỏ ra vui vẻ, quan tâm hỏi: “Bé Bắc, cháu có biết cô ta là ai không? Cháu nhận mẹ bừa như thế chẳng xứng với người nhà họ Cung gì cả”
“Cháu chỉ biết mẹ cháu có thể thuần phục được Chiến Đình, vừa đẹp vừa ngầu chứ chẳng giống mấy người hay nói xấu sau lưng người khác.

Chắc chắn là người ta đố ky với vẻ đẹp như tiên nữ của mẹ cháu, người đâu mà xấu xí, có trang điểm cũng chẳng đẹp bằng mẹ để mặt mộc, còn sánh bằng đầu ngón chân của mẹ”
Bạc Thúy Quỳnh tức điên lên: “Cháu nói là kẻ xấu xí? Ai dạy cháu như thế?”
“Sao cô Thúy Quỳnh lại giận dữ như thế?”
Cung Bắc vô tội trốn sau lưng Bạc Tiêu Dương, nói với vẻ oan ức: “Cô Thúy Quỳnh tức lên giống y như mụ phù thủy trong phim hoạt hình, xấu kinh khủng khiếp”
Bạc Thúy Quỳnh tức run cả người, tuy lời trẻ con không tính nhưng lời ngây ngô của chúng lại thường là lời thật lòng.

Cung Bắc mở miệng ra là nhắc đến xấu xí, phủ thủy, quả thực là chọc đúng chỗ hiểm của Bạc Thúy Quỳnh khiến cô ta tức điên..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 431


“Cháu nói cô là phù thủy ấy à?”
“Hu hu..”
Cung Bắc kéo ống tay Bạc Tiêu Dương: “Chú Tiêu Dương ơi, cô ấy dữ quá, cô ấy bắt nạt cháu”
Bạc Tiêu Dương nói: “Thúy Quỳnh, không được bắt nạt bé Bắc.”
“Em bắt nạt nó chỗ nào? Anh, tự nó nói em là phù thủy trước.”
“Lời trẻ con sao có thể tính được, em chấp làm gì?”
Bạc Thúy Quỳnh không phản bác lại được, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi vì tức.

Tên nhãi ranh này rõ ràng cùng một giuộc với Vân Giai Kỳ, muốn chọc tức cô ta đây mà.

Nếu có cơ hội, để xem cô ta cho nó một bài học nó như nào!
Trong nhà họ Bạc, Bạc Vũ Minh xuống khỏi cầu thang liền hỏi: “Có ai ở đây không?”
“Có ạ, cậu chủ nhỏ”
Vài người giúp việc đi đến: “Cậu chủ nhỏ có gì cần phân phó ạ?”
Bạc Vũ Minh nói: “Tôi muốn ra trại ngựa”

“Cậu chủ nhỏ muốn cưỡi ngựa sao?”
“Đúng vậy” Chẳng biết tại sao nhưng hôm nay cậu rất muốn dẫn Mạn Nhi đi cưỡi ngựa.

“Vậy tôi sẽ đi lấy đồ cưỡi ngựa cho cậu”
“Lấy luôn một bộ cho Mạn Nhi nữa”
“Cái này thì..” Người giúp việc hơi ngập ngừng: “Hiện không có đồ cho cô Mạn Nhi, dùng của cậu được không? Cậu có một bộ còn mới nhưng hơi nhỏ, chắc là cô Mạn Nhi sẽ mặc vừa”
“Vậy được”
Hai bé thay quần áo xong, Bạc Vũ Minh nắm tay Vân Mạn Nhi dẫn đến chuồng ngựa.

Đến nơi mới thấy Vân Giai Kỳ cũng đang ở đó.

Mạn Nhi vừa trông thấy Vân Giai Kỳ đã run rẩy, sợ sệt nói: “Người phụ nữ xấu xa kia cũng ở đó”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-431-0.jpg


Bạc Vũ Minh nắm chặt tay cô bé, đứng yên không nhúc nhích.

Trong trại ngựa, Vân Giai Kỳ vừa bế Cung Bắc vừa cười nói: “Giờ Chiến Đình đã ngoan ngoãn nghe lời mẹ rồi, mẹ rất bé Bắc đi cưỡi nó nhé?”

“Vâng ạ” Cung Bắc hưng phấn đồng ý.

Cứ nghĩ đến cảnh mẹ sẽ dẫn cậu đi cưỡi Chiến Đình là Cung Bắc lại thấy phấn khích.

Bạc Thúy Quỳnh đứng cạnh, lạnh lùng chế nhạo: “Vân Giai Kỳ, sao cô thích làm màu thế nhỉ? Cô có thể điều khiển Chiến Đình nhất thời không có nghĩa là đã thực sự thuần phục được nó.

Cô không sợ chết thì thôi, nếu làm Cung Bắc bị thương để nhà họ Cung trách tội thì nhà họ Bạc không bảo vệ nổi đâu.

Vân Giai Kỳ đáp lại: “Bạc Thúy Quỳnh, chẳng qua là cô không cam lòng việc tôi giỏi hơn cô thôi đúng không?”
Bạc Thúy Quỳnh giật mình: “Cô nói gì cơ?”
“Chẳng qua là cô chấp nhận nổi việc một người bình thường như tôi lại giỏi cưỡi ngựa hơn cô chủ gia tộc lớn như cô chứ gì.

Cô không hạ được cái tôi xuống, chỉ biết ganh đua, háo thắng nên không chịu nổi việc tôi giỏi hơn cô mà thôi”
“Cô nói cái quái gì đấy?”
“Tuy cô được giáo dục theo cung cách nhà giàu nhưng những thứ thuộc về thiên phú thì có dạy thể nào cũng không bì được.

Tôi bẩm sinh đã có khả năng của cô chủ, đương nhiên phải xuất sắc hơn cô chủ giả như cô rồi.

Giống như có người dù bề ngoài trang điểm đẹp đế bao nhiêu cũng không được sự xấu xí bên trong”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 432


Lời này còn có hàm nghĩa khác.

Ý Vân Giai Kỳ là Bạc Thúy Quỳnh vốn không phải là cô chủ chính thống nhà họ Bạc mà chỉ là con gái nuôi mà thôi, nếu xét về huyết thống thì cô ta không xứng với cái danh người nhà họ Bạc.

Cho dù tỉ mỉ chăm chút cho lớp trang điểm bên ngoài đến đâu cũng không che giấu được sự thối nát bên trong.

Cung Bắc lại còn bồi thêm: “Mẹ giỏi thế này dĩ nhiên sẽ bị người ta ghen ty mẹ đừng tức giận nhé.”
“Nào, mẹ đưa con đi cưỡi ngựa.”
“Vân Giai Kỳ, nếu cô làm Cung Bắc thì ai gánh được trách nhiệm?”
Bạc Thúy Quỳnh vẫn không cam lòng, cố tình hỏi.

Vân Giai Kỳ đáp lời: “Tôi đã dám đưa nó đi cưỡi thì khắc dám gánh trách nhiệm.”
Bạc Thúy Quỳnh trầm giọng: “Lời này là cô nói đấy nhé, nhớ cho kĩ vào”
Vân Giai Kỳ không quan tâm đến cô ta nữa, cô bế Cung Bắc rồi leo lên lưng Chiến Đình.

Ban đầu Cung Bắc còn hơi căng thẳng nhưng không ngờ Chiến Đình thực sự đã được Vân Giai Kỳ thuần phục, nó ngoan ngoãn đến bất ngờ.

“Nó nghe lời lắm”
“Đi thôi nào”
Vân Giai Kỳ ôm chắc Cung Bắc, thúc Chiến Đình phi nước đại trong trại ngựa.

Chiến Đình càng phóng càng hăng, nó bị bó chân trong chuồng đã lâu, nay có người thuần phục được thì rất phấn khích.

Bờm ngựa tung bay trong cơn gió mạnh.

Vân Giai Kỳ ôm Cung Bắc, thỏa thích thể hiện sự mạnh mẽ trong trại ngựa.

Bạc Vũ Minh đứng nhìn từ xa, bỗng nhiên thấy trong lòng hơi khó chịu.

Bố cũng không dám cho cậu cưỡi Chiến Đình, khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ bế Cung Bắc cùng cưỡi nó, cậu bỗng nhiên thấy hơi ghen ty, không khỏi bước đến gần hơn.

Là hâm mộ, cậu thừa nhận mình có phần hâm mộ Cung Bắc.

Trong chuồng ngựa, Bạc Thúy Quỳnh trợn trừng mắt liếc Vân Giai Kỳ, càng nghĩ càng tức.

Bạc Tiêu Dương cũng cưỡi vài vòng quan trại.

Lúc cậu ta xuống ngựa, quản gia đi đến nói: “Cậu Tiêu Dương, ông Bạc và bà Cung đã đến rồi”
“Tôi biết rồi”
Bạc Tiêu Dương quay sang nói với Bạc Thúy Quỳnh: “Em cứ ở đây, anh đi rồi về ngay”

Nói xong, cậu ta đi ngay.

Bạc Tiêu Dương vừa đi, Bạc Thúy Quỳnh đột nhiên gọi người huấn luyện ngựa đến bảo: “Dắt con ngựa kia ra đây cho tôi”
“Vâng”
Cô ta không thể giương mắt nhìn Vân Giai Kỳ đắc ý như thế được.

Cô ta nghĩ Chiến Đình dễ thuần phục vậy sao?
Chiến Đình đang trong mùa sinh sản, ngựa đực trong thời kỳ này rất dễ mất khống chế trước ngựa cái.

Con ngựa Eliza kia của cô ta chính là ngựa cái, Eliza nhanh chóng được dắt tới.

Lúc Chiến Đình chạy qua Eliza, Vân Giai Kỳ cảm thấy nó có điều bất ổn.

Nó đột nhiên trở nên nóng nảy hơn hẳn.

Vân Giai Kỳ kinh ngạc, cô níu mạnh dây cương nhưng Chiến Đình đột nhiên hí mạnh rồi lao thẳng về phía hàng rào.

Chiến Đình mất khống chế rồi!
Vân Giai Kỳ bị dọa đến mức trắng bệch nhưng không hề kêu lên tiếng nào.

Càng là lúc nguy hiểm thì cô càng phải tỉnh táo.

Bởi cô biết, hoảng sợ cũng vô ích, nhất định phải nghĩ được cách ứng phó.

“Chiến Đình, bình tĩnh lại nào”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 433


Chiến Đình hoàn toàn không quan tâm đến mệnh lệnh của cô, chỉ lao như vũ bão trên trường đua.

Bạc Thúy Quỳnh nhìn Chiến Đình đang mất khống chế, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc ý.

Vân Giai Kỳ, cô tưởng mình giỏi lắm sao? Tưởng tôi không có cách xử lý cô đấy à?
Chiến Đình trên trường đua phi càng ngày càng nhanh, như thể có thể hất ngã Vân Giai Kỳ và Cung Bắc bất cứ lúc nào.

Người huấn luyện thấy trạng thái của Chiến Đình, đột nhiên tỉnh táo lại: “Chiến Đình đang trong mùa sinh sản đúng không?”
Bạc Thúy Quỳnh tỏ ra ngơ ngác: “Thế ư?”
“Hình như nó đang mất khống chế, nhìn rất giống lúc đ*ng d*c.

Chắc là do nhìn thấy ngựa cái nên hưng phấn lên”
Bạc Thúy Quỳnh giả vờ bối rối: “Vậy phải làm sao đây? Chẳng phải Vân Giai Kỳ đã thuần phục được nó rồi sao?”
“Tuy vậy nhưng một Chiến Đình hung hãn nhường này chỉ có người nhà họ Bạc mới kìm được.”
“Anh Tuấn Phong về rồi sao? Anh mau gọi anh ấy đến khống chế Chiến Đình đi”
“Vâng, tôi đi ngay”

Người huấn luyện vội vàng đi tìm viện binh.

Người vừa đi, Bạc Thúy Quỳnh đã trút bỏ vẻ sợ sệt vừa nãy ra ngay.

Cô ta huýt sáo, Eliza thoát khỏi dây cương, lao về phía trường đua.

Nó vừa vào đến trường đua, Chiến Đình lại càng kích động hơn, cứ nhằm hướng Eliza mà lao đến.

Lúc này Vân Giai Kỳ mới hiểu là Chiến Đình đang vào mùa sinh sản, tình hình này hẳn là trông thấy ngựa cái nên mất khống chế.

Cung Bắc sợ hãi kêu lên: “Mẹ ơi!”
Cậu bé cuộn chặt người trong lòng mẹ, có vài phần hoảng sợ.

Vân Giai Kỳ nói: “Bé Bắc đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con”
Cung Bắc gật đầu, trong trường đua ngựa đang cực kỳ hỗn loạn, Chiến Đình điên cuồng lao theo Eliza mà bỏ quên hai người đang trên lưng nó.

Móng ngựa đạp mạnh khiến bụi đất bay mù mịt, Chiến Đình chạynhư bay, vừa chạy vừa hí to.

Bạc Vũ Minh trông thấy cảnh ấy cũng trắng bệch mặt ra.

“Chiến Đình mất khống chế rồi; Mạn Nhi cũng bị hình ảnh dọa sợ phát run.

Hóa ra cưỡi ngựa lại là chuyện nguy hiểm như vậy.

Bạc Thúy Quỳnh thâm đắc ý, thấy Vân Giai Kỳ mấy lần thử khống chế lại Chiến Đình nhưng đều thất bại thì khóe miệng càng cong len caohơn.

Tiếng vó ngựa, tiến bụi đất xào xạo cùng với tiếng hí của hai con ngựa tạo thành cảnh tượng cực kì hỗn loạn.

Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Bạc Thúy Quỳnh quay đầu lại nhìn, trông thấy một nhóm người đang nhanh chóng chạy đến chỗ này.

Cô ta chỉ thoáng qua đã thấy Bạc Tuấn Phong ngay.

“Anh Tuấn Phong…”
Cô ta vội vàng chạy ra đón nhưng Bạc Tuấn Phong lại chẳng để cô ta vào mắt, lạnh lùng hất ra: “Vướng víu!”
Bạc Thúy Quỳnh bị đẩy đến bên cạnh Bạc Tiêu Dương mà vẫn chưa hoàn hồn, chỉ thấy Bạc Tuấn Phong sải bước đến gần chuồng ngựa rồi gọi lớn: “Xích Ảnh!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 434


Bỗng một con ngựa yêu khác của Bạc Tuấn Phong là Xích Ảnh dứt dây cương, lao ra khỏi chuồng đến chỗ anh gọi.

Người đàn ông tao nhã đi đến, cưỡi lên người nó.

Con ngựa màu đỏ huyết gần giống Chiến Đình, đều là những con ngựa có giá trị cực lớn.

Bạc Tuấn Phong ra lệnh cho Xích Ảnh: “Xích Ảnh, đi!”
Xích Ảnh nhanh chóng chạy như bay về phía Chiến Đình.

Chiến Đình bị nhốt trong chuồng lâu ngày nên rất hăng hái, nhất là sau khi nhìn thấy Eliza thì lại càng hung hãn hơn.

Yên ngựa vừa gỗ vừa cứng, cộng với tốc độ chạy chóng mặt khiến Vân Giai Kỳ có cảm giác mình sắp bị hất xuống đất.

Cô ghì chặt dây cương, do ma sát quá mạnh nên lòng bàn tay đã bị trầy da, chảy máu.

Cung Bắc thấy thế thì rất đau lòng: “Mẹ ơi..”
Cậu bé thấy bàn tay nắm dây cương của mẹ đầy máu, Vân Giai Kỳ bỗng nghe thấy giọng nói của Bạc Tuấn Phong.

“Giữ chắc vào!”
Vân Giai Kỳ quay đầu lại, trông thấy Bạc Tuấn Phong đang cưỡi một con ngựa lông đỏ khác đang đuổi theo phía sau.

Bạc Tuấn Phong? Sao anh lại ở đây lúc này?
Nhưng anh đến rất đúng lúc.

“Bạc Tuấn Phong, Chiến Đình mất khống chế rồi”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-434-0.jpg


Sao cậu bé cũng ở trên con ngựa đấy? Cung Chiến cũng sợ hãi, anh ta biết tình hình đang rất nghiêm trọng.

Vân Giai Kỳ và Cung Bắc ngồi trên lưng ngựa, có thể bị hắt xuống bất kỳ lúc nào.

Bạc Tiêu Dương cũng không thể ngồi yên, việc cấp bách trước mắt là phải nhốt Eliza lại.

Cậu ta cũng cưỡi một con ngựa, phi về phía Eliza.

Bạc Tuấn Phong bỗng giơ roi quất mạnh vào bụng Xích Ảnh: “Nhanh!”
Xích Ảnh hí lên, gia tăng tốc độ.

Bạc Tiêu Dương cũng nhanh chóng đuổi theo Eliza, hai con ngựa đang phi song song.

Cậu ta nhìn về phía Eliza, huýt sáo gọi: “Eliza!
Chậm lại!”
Eliza là ngựa của Bạc Thúy Quỳnh nên không hề nghe lệnh của Bạc Tiêu Dương.

Cậu ta giơ rót quất vào Eliza: “Dừng lại! Elizal”
Eliza bị quất mới thả chậm tốc độ lại.

Bạc Tiêu Dương ghìm ngựa lại gần, vươn tay ghì dây cương của Eliza để bắt nó dừng lại.

“Thúy Quỳnh, lại đây!
Bạc Thúy Quỳnh miễn cưỡng chạy lại, nắm lấy dây cương của Eliza rồi cưỡi lên.

Bạc Tiêu Dương trách móc: “Sao em không để ý Eliza cho tốt? Em biết là Chiến Đình chưa triệt sản, có thể đ*ng d*c bất kỳ lúc nào mà?”
“Em biết đâu được là Chiến Đình lại dễ mất khống chế như thế? Hơn nữa Vân Giai Kỳ đã bảo là thuần phục được Chiến Đình rồi còn”
“Em còn dám mạnh miệng à?” Bạc Tiêu Dương lạnh lùng trừng cô ta.

Bạc Thúy Quỳnh oan ức cúi đầu xuống, không dám nói gì nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 435


“Nhốt nó vào chuồng đi”
“Em biết rồi”
Bạc Thúy Quỳnh dắt ngựa quay lại chuồng.

Sau khi Eliza ra khỏi đường chạy, trạng thái của Chiến Đình cũng bình thường trở lại.

Bạc Tuấn Phong đuổi kịp Chiến Đình rất nhanh, anh quát: “Chiến Đình!”
Cuối cùng Chiến Đình cũng nghe thấy mệnh lệnh của Bạc Tuấn Phong nên tốc độ càng giảm dần.

Hai con ngựa cách nhau chừng mười mấy xăng ti mét, Bạc Tuấn Phong thả lỏng dây cương của Xích Ảnh rồi nhún chân, nhảy bật lên.

Mọi người giật mình, Bạc Tuấn Phong đã nhảy từ lưng Xích Ảnh sang lưng Chiến Đình trong chớp mắt.

Lưng ngựa chấn động mạnh khiến Vân Giai Kỳ nghiêng ngả, suýt nữa ngã xuống đất.

Bạc Tuấn Phong nhanh tay đỡ lấy Vân Giai Kỳ, ôm chặt vào ngực mình.

Vân Giai Kỳ thấy đầu óc quay cuồng, lát sau đã rơi vào lồng ngực ấm áp của ai kia.

Cô ngẩng lên, thấy Bạc Tuấn Phong đang nhìn mình bằng ánh mắt giận dữ.

“Em không biết là chuyện này rất nguy hiểm à?”
Vân Giai Kỳ không còn gì để phản bác.

Sao cô biết là Chiến Đình đột nhiên mất khống chế như thế chứ? Anh đang trách cô đúng không? Cô cảm thấy mình rất oan ức.

Cung Bắc sợ hãi nép vào lòng Vân Giai Kỳ, cô che chở cậu bé còn Bạc Tuấn Phong che chở cả hai người, hãm tốc độ của Chiến Đình lại.

Lát sau, Bạc Tuấn Phong cưỡi ngựa về lại vị trí xuất phát.

Anh vừa xuống khỏi lưng Chiến Đình thì nó bỗng kích động, ngửa vọt lên khiến ai nấy không kịp trở tay, Cung Bắc suýt nữa bị hất khỏi lưng ngựa.

Vân Giai Kỳ ôm lấy Cung Bắc, cả hai người đều ngã xuống khỏi lưng Chiến Đình.

Trong thời khắc nguy cấp, Vân Giai Kỳ ôm chặt Cung Bắc trong lòng, bản thân cô đập mạnh xuống đất.

Một tiếng rắc vang lên, có vẻ bả vai của Vân Giai Kỳ đã bị trật khớp.

“Bé Bắc!”
“Bé Bắc!”
Rất nhiều người giật mình chạy đến, họ không hề quan tâm vết thương của Vân Giai Kỳ mà chỉ chăm chăm lo lắng xem Cung Bắc ngã có bị thương không.

Mộng Yến Mi là người đầu tiên đi tới, bà ta không chờ Vân Giai Kỳ đứng lên mà vội vàng đỡ lấy Cung Bắc từ tay Vân Giai Kỳ.

Bạc Tuấn Phong khống chế lại Chiến Đình, quay sang đã thấy Vân Giai Kỳ ngã trên đất.

Anh định qua đỡ nhưng cô đã tự mình chống tay đứng dậy.

Vân Giai Kỳ chưa kịp đứng vững đã bị Mộng Yến Mi giáng cho cái thẳng vào mặt.

Âm thanh chát chúa vang lên, Vân Giai Kỳ bị đánh nghiêng hẳn mặt sang một bên.

“Suýt nữa cô đã hại chết Cung Bắc rồi đấy! Vân Giai Kỳ, có phải cô cố ý không?”
Cung Bắc thấy Mộng Yến Mi đánh Vân Giai Kỳ thì sợ hãi khóc: “Bà nội ơi!”
Trông thấy Mộng Yến Mi lại định tát thêm một cái nữa, Cung Chiến vội vàng đứng ra ngăn: “Khoan đã mẹ”
Bạc Tuấn Phong cũng đi đến chắn trước mặt Vân Giai Kỳ, cơ thể cao lớn bảo vệ cô phía sau.

Bạc Tuấn Phong cúi người xuống, thấy người phía sau mình đang run rẩy.

Bạc Tiêu Dương cũng đi đến che chở cho Vân Giai Kỳ, nói với Mộng ‘Yến Mi: “Dì đừng vội ra tay”
“Tiêu Dương, Sao cháu lại bảo vệ cô ta làm gì? Vừa nãy cháu không thấy nguy hiểm ra sao ư? Cô ta biết rõ việc này nguy hiểm đến thế nào mà còn cố tình đưa bé Bắc theo, cô ta không biết như thế sẽ hại đến bé Bắc sao?” Giọng điệu Mộng Yến Mi rất gay gắt.

Cung Chiến: “Như thế nặng lời quá”
Mộng Yến Mi khó có thể tin được, không ngờ con trai mình lại cũng thiên vị Vân Giai Kỳ.

Cung Bắc nói “Cháu không cho bà nội đánh, đây là mẹ cháu!”
“Mẹ? Sao cô ta lại là mẹ cháu được?” Câu nói của Cung Bắc đã chọc cười Mộng Yến Mi.

“Cháu đã nhận cô ấy là mẹ rồi, cháu không để bà bắt nạt mẹ đâu”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 436


Trông thấy đứa cháu nội ngoan ngoãn của mình cũng bảo vệ Vân Giai Kỳ, Mộng Yến Mi tức lắm mà không làm gì được.

Không biết những người này bị làm sao mà hết người này đến người kia đều nói đỡ cho.

Vân Giai Kỳ, còn bà lại bị con là kẻ độc ác.

Bạc Tuấn Phong thấy bả vai Vân Giai Kỳ hơi lệch nên lo lắng hỏi: “Vai em sao rồi?”
“Không sao cả”
Vân Giai Kỳ đẩy anh ra, cô đưa tay lên vai mới biết mình bị trật khớp.

Bạc Tuấn Phong hỏi ngay: “Sao rồi?”
Anh định đến gần xem thử nhưng Vân Giai Kỳ đã cúi người xuống, cô đỡ vai, chỉ xoay một cái đã khôi phục như cũ.

Nhìn thấy cảnh ấy, ai nấy đều giật mình.

Không ngờ cô nắn lại vai nhanh đến như thế, người bình thường đâu dễ gì mạnh tay với bản thân như thế? Nắn nhanh như vậy nhất định rất đau nhưng Vân Giai Kỳ không rên lấy một tiếng, chỉ là trán cô đổ đầy mồ hôi khiến mọi người biết cô đã phải chịu đau đớn đến mức nào.

Lúc đó Cung Chiến mới biết cô bị trật khớp vì bảo vệ Cung Bắc, vậy mà cô không hề kêu than.

Quay sang Cung Bắc, cậu bé không hề có thương tích gì.

Cô đã bảo vệ cậu bé rất chu toàn.

Chính Cung Bắc cũng biết trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc vừa nãy, vì bảo vệ cậu mà Vân Giai Kỳ đã bị thương rất nặng nên mới tức giận khi thấy Mộng Yến Mi tát Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ nói với Mộng Yến Mi: “Hóa ra cô là bà Cung, trước đây cháu đã từng gặp cô ở bệnh viện một lần.

Lần này là cháu sai nên cái tát vừa nãy của cô, cháu xin nhận.

Nhưng chuyện liên quan đến Cung Bắc cháu sẽ cố gắng hết sức, cho dù phải trả giá lớn đến đâu hay trách nhiệm gì cháu đều nhận cả.

Vì bảo vệ Cung Bắc, cháu có thể không cần tính mạng cũng sẽ không để thăng bé bị thương một sợi tóc”
Mộng Yến Mi nghe vậy thì giật mình, nhất thời không nói được gì.

Bạc Thúy Quỳnh đi đến, hừ lạnh: “Cô nói nghe hay thật, cô nghĩ mình là ai? Cô nghĩ mình có thể lường trước tất cả chuyện bất trắc sao? Cô không thấy cô đang tự tin quá mức à?”
Bạc Tiêu Dương quát lớn: “Thúy Quỳnh!
“Anh, em nói có gì sai? Mọi người đều thấy chuyện khi nãy nguy hiểm đến thế nào mà, nhỡ may có sai sót làm bé Bắc bị thương thì cô ta lấy gì bù đắp? Bé Bắc là cục vàng của dì, cô ta bồi thường nổi sao?”
Bạc Thúy Quỳnh rất oan ức: “Em làm gì sao? Em chỉ có sao nói vậy, mọi người thiên vị cô ta như thế cứ như em là người ngoài vậy”
Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đã thuần phục được Chiến Đình nhưng không ngờ nó lại đột nhiên mất khống chế, điểm ấy quả thực ngoài dự kiến của tôi.

Nhưng tại sao nó lại đột nhiên như thế?”
Một câu nói của cô khiến mọi người ra chiều ngẫm nghĩ.

Bạc Thúy Quỳnh hơi chột dạ: “Mất khống chế thì là mất khống chế, cô hỏi làm gì chứ?”
“Tính cách Chiến Đình rất hòa hoãn, không thể nào có chuyện đột nhiên hung hăng lên như thế được.

Vừa nấy tôi thấy vì có một con ngựa chạy ra nên nó mới như vậy.

Theo tôi biết thì chỉ khi ngựa đực đ*ng d*c mới mất kiểm soát như thế, con ngựa là cái đúng không?”
Bạc Thúy Quỳnh không biết đáp lại thế nào.

Bạc Tiêu Dương lại nhíu mày nhìn Bạc Thúy Quỳnh, không nói gì.

Bạc Thúy Quỳnh cưỡi ngựa từ nhỏ, không lý nào lại không biết điều này.

Vì để duy trì nòi giống nên Chiến Đình không được mang đi triệt sản.

Vậy nên khi thấy Eliza nó mới mất kiểm soát.

Bạc Tiêu Dương rất muốn hỏi Bạc Thúy Quỳnh cho ra lẽ, rõ ràng cô biết rõ điểm này mà tại sao vẫn muốn thả Eliza ra trường đua ngựa.

Bạc Tuấn Phong nhìn về phía huấn luyện viên: “Ai dẫn Eliza ra?”
Người huấn luyện ấp úng không nói được gì.

Bạc Tiêu Dương đột nhiên nói: “Là em thả”
Vân Giai Kỳ nhìn Bạc Tiêu Dương, có phần bất ngờ.

Cô biết ngựa là do Bạc Thúy Quỳnh thả, lời này của Bạc Tiêu Dương rõ ràng là muốn bao che cho cô ta.

Vân Giai Kỳ không vạch trần..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 437


Bạc Tiêu Dương nói: “Là em không suy nghĩ kỹ, em xin lỗi”
Nói xong cậu ta nói với Vân Giai Kỳ: “Vân Giai Kỳ, tôi rất xin lỗi”
Cô lắc đầu, không tỏ vẻ gì nhưng ánh mắt thoáng thất vọng.

Cô biết là Bạc Thúy Quỳnh sẽ không thừa nhận hay xin lỗi nên Bạc Tiêu Dương mới thay cô ta xin lỗi cô.

Nhưng cô không cần lời xin lỗi của Bạc Tiêu Dương.

Chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu ta, hà cớ gì bắt cậu ta phải xin lỗi?
Nếu cậu ta muốn bao che cho Bạc Thúy Quỳnh thì Vân Giai Kỳ cũng chẳng có cách nào, dù sao Bạc Thúy Quỳnh cũng là em gái của Bạc “Tiêu Dương.

Em gái làm sai, anh trai bao che và đứng ra chịu thay cũng là chuyện đương nhiên.

Bạc Tiêu Dương nhìn thấy sự thất vọng trong mắt Vân Giai Kỳ, trái tim quặn thắt lại.

“Chuyện lần này coi như xong, bé Bắc không bị thương cũng xem như trong cái rủi có cái may” Ánh mắt Mộng Yến Mi quét qua Vân Giai Kỳ: “Nhưng chuyện này không thể có lần sau.

Tôi hy vọng cô Vân Giai Kỳ đây có thể biết thân biết phận, đừng tưởng có Tuấn Phong che chở là muốn gì làm nấy”
Vân Giai Kỳ cúi đầu không nói gì, tuy cô ngã bị thương nhưng đúng là cô đã khiến Cung Bắc hoảng sợ nên rất áy náy.

Mộng Yến Mi bế Cung Bắc đi, cậu bé vùng vẫy một lát rồi tủi thân úp mặt lên vai bà nhìn Vân Giai Kỳ với đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng không muốn xa cô chút nào.

Vân Giai Kỳ cười, vẫy tay với Cung Bắc, như thế cậu bé mới thôi khóc và cười lại nhìn cô.

Cung Chiến chưa đi ngay mà đi đến trước mặt Vân Giai Kỳ: “Có đau không?”
Vân Giai Kỳ ngẩn ra, cô không ngờ sau khi xảy ra chuyện, người đầu tiên hỏi cô có đau không lại là Cung Chiến.

Từ bé đến giờ, cô đã bị thương rất nhiều lần, rất ít người sẽ hỏi han cô như thế.

Một chút quan tâm này khiến cô bất chợt giật mình và lo lắng.

Tuy giọng điệu của Cung Chiến vẫn bình thản nhưng có thể nghe ra sự quan tâm trong đó.

Vân Giai Kỳ lắc đầu ngay: “Tôi không đau”
“Thật sự không đau sao?”

Làm gì có ai không sợ đau, nhất là con gái.

Cơ thể mỏng manh ngã từ lưng ngựa cao như thế xuống, còn bảo vệ Cung Bắc, chịu đựng va chạm gấp đôi.

Vân Giai Kỳ đáp: “Cảm ơn anh, tôi không đau thật.

“Cảm ơn cô đã bảo vệ Cung Bắc chu toàn.

Có bị thương ở đâu không?” Cung Chiến nói thêm.

Bạc Tuấn Phong xen vào: “Anh Chiến nhọc lòng rồi, anh cứ chăm sóc tốt cho Cung Bắc đi, tôi sẽ để ý cô ấy”
Cung Chiến nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, ánh mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, không nói gì nữa mà quay người đi thẳng.

Bạc Tuấn Phong quay sang nói với Vân Giai Kỳ: “Về nhà rồi anh sẽ kiểm tra vết thương cho em”
“Không cần đâu”
Vân Giai Kỳ đi thẳng về phía trước.

Bạc Tuấn Phong biết cô đang có tâm sự nên nhanh chóng sải bước đuổi theo nhưng Vân Giai Kỳ lại cố tình tránh động tác của anh.

“Không được chạm vào tôi”
Cô ôm chặt bả vai như một con thú nhỏ không hề có cảm giác an toàn nào, cô quá nhạy cảm.

Vừa nãy Mộng Yến Mi tát cô trước mặt trước mặt rất nhiều người, cô không hiểu tại sao họ lại phải đối xử với cô như thế..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 438


Vân Giai Kỳ quay người, vô tình trông thấy hai đứa trẻ ở đình nghỉ mát.

Bạc Vũ Minh nắm tay Mạn Nhi, cậu nhận ra khi Vân Giai Kỳ trông thấy họ đã thay đổi sắc mặt.

Vân Giai Kỳ chỉ ngẩn người một lát rồi vội vàng đi đến: “Mạn Nhi..”
Thấy cô đến gần, Mạn Nhi sợ hãi lùi người lại, trốn sau lưng Bạc Vũ Minh.

Bạc Vũ Minh giơ tay ra chắn cho em gái, ánh mắt hiện rõ sự cảnh giác, như thể cảnh cáo Vân Giai Kỳ chớ lại gần.

“Bố? Sao người phụ nữ này lại ở đây?”
Cha con lâu ngày không gặp mà Vũ Minh như biến thành người khác, thậm chí còn lạnh nhạt hơn ngày trước, như thể ngăn không cho ai lại gần.

Mạn Nhi sợ hãi nói: “Anh ơi, em sợ lắm.

Liệu người phụ nữ xấu xa ấy có muốn bắt em đi nữa không?”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-438-0.jpg


Cô thắn thờ lê bước về phòng.

Ngoài cửa truyền đến giọng của quản gia.

“Cậu Bạc có gì dặn dò ạ?”
“Mời bác sĩ tư nhân đến đây”
“Vâng”
Bạc Tuấn Phong đi vào phòng, thấy Vân Giai Kỳ đang cúi đầu ngồi trên ghế ở cuối giường, dưới mũ cưỡi ngựa là đôi mắt ảm đạm, thất thần.

Anh vừa đến gần, cô đã rụt vai lại.

Bạc Tuấn Phong nhìn cô rồi nhẹ nhàng nói: “Em c** đ* ra đi”
“Không”
“Ngoan, nghe lời đi”
“Tôi không muốn”

Vân Giai Kỳ chẳng hề nhúc nhích, vết thương trên người có là gì.

‘Vết thương ngã xuống từ lưng ngựa không khiến cô đau bằng vài chữ “người phụ nữ xấu xa” của Mạn Nhi.

Bác sĩ tư đến rất nhanh, quan gia biết Vân Giai Kỳ bị ngã ngựa nên đã mời bác sĩ nữ đến.

“Cô Vân, cô thay quần áo rồi ra đây đi, tôi kiểm tra vết thương cho cô”
“Không cần”
“Cô Vân..”
“Tôi nói là không cần”
Vân Giai Kỳ nói xong thì co gối ngồi vào góc của băng ghế, vùi mặt vào khuỷu tay.

Bác sĩ cũng không biết làm thế nào.

Vân Giai Kỳ không muốn thay đồ cho bác sĩ kiểm tra, cô cảm thấy mình vẫn cầm cự được.

“Để hòm thuốc lại, các người ra ngoài đi”
“Ra ngoài” Bạc Tuấn Phong ra lệnh.

Nghe vậy, một đám người mới ra khỏi phòng, không quên đặt hòm thuốc lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 439


Bạc Tuấn Phong đi đến trước mặt cô, giọng nói đột nhiên lạnh hơn: “c** đ* ra”
Cô cứ cứng đầu như thế, anh cũng không thèm kiên nhẫn nữa.

Vân Giai Kỳ ngẩng mặt lên, thấy giọng nói anh lạnh lùng thì cười ảm đạm: “Đến anh cũng thấy tôi làm không tốt sao?”
Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Anh nói thế bao giờ”
“Không phải sao?”
Vân Giai Kỳ không hiểu nổi, cô chất vấn: “Tại sao các người đều ghét tôi như thế?”
Bạc Ngạn Thiên, Mộng Yến Mi hay Bạc Thúy Quỳnh ghét cô, cô không quan tâm.

Nhưng ngay cả Vũ Minh và Mạn Nhi cũng vậy.

Rốt cuộc cô đã làm gì sai chứ? Rõ ràng cô chưa hề làm gì có lỗi.

Nếu phải nói một lần phạm sai lầm duy nhất thì chính là từng yêu anh.

Chẳng lẽ như thế là cô có tội ư?
Bạc Tuấn Phong không muốn thảo luận vấn đề này, anh chỉ chăm chăm lo lắng cho vết thương trên vai cô nên bế cô lên, đi thẳng về phía giường.

“Bạc Tuấn Phong, anh thả tôi ra ngay”
Gô vừa dứt lời, anh đã đặt cô trên giường.

Vân Giai Kỳ theo bản năng giơ hai tay lên cản nhưng lại bị anh bắt được, giữ chặt trên đỉnh đầu.

Vân Giai Kỳ giấy giụa nhưng không làm gì được, Bạc Tuấn Phong dùng tay còn lại cởi cúc áo cô.

Vừa nấy cởi áo ngoài, anh đã thấy trên áo sơ mi của cô có vài chỗ rách, thậm chí loáng thoáng thấy vết máu.

Bị thương đến vậy mà cô còn ương bướng gì nữa? Bạc Tuấn Phong nghĩ đến chuyện Vân Giai Kỳ vì bảo vệ Cung Bắc mà gặp chuyện nguy hiểm như ngã ngựa, thậm chí suýt nữa đã đập đầu xuống đất.

Sao cô lại liều mạng như thế? Chẳng lẽ cô không suy nghĩ gì cho mình ư?
Bạc Tuấn Phong vừa nghĩ đến chuyện cô suýt nữa đã bị thương nặng thì lửa giận đã bốc lên, anh mạnh tay xé rách áo sơ mi của cô.

Cúc áo bị anh bứt đứt, rơi tung tóe trên sàn gỗ tạo thành những âm thanh lanh lảnh.

Thấy anh thô bạo như vậy, Vân Giai Kỳ cũng nổi nóng: “Anh làm cái gì đấy!”
“Em không chịu cởi thì để anh”
Bạc Tuấn Phong giơ tay c** q**n áo của cô, nhìn qua đã thấy bị thương khắp người.

Bả vai xước mạnh, đầu gối và khuỷu tay đều trầy da hết cả.

Tuy không quá nghiêm trọng nhưng cũng chảy không ít máu.

Da cô mỏng như vậy, bình thương chỉ hơi bóp đã đỏ ngay.

Bạc Tuấn Phong đi đến cầm hòm thuốc qua, thừa dịp anh thả lỏng, Vân Giai Kỳ vội vàng khoác áo lên, chui vào trong chặn cuộn người lại.

Người đàn ông nhìn một đống tướng trong chăn bèn giơ tay giật mạnh ra.

Dưới chăn lộ ra gương mặt bị kìm nén đến đỏ ửng của Vân Giai Kỳ, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào anh như thể muốn nói dừng lại.

Cô vừa khóc.

Người phụ nữ này đôi khi kiên cường đến đáng sợ, cũng có đôi khi yếu ớt đến khó tin.

Nhưng anh thà cô làm nũng trong lòng mình chứ không muốn thấy cô kiên cường một mình trong chăn như thế.

Tuy anh tự nhận mình là người có ý chí sắt đá nhưng dù thờ ơ với tất cả mọi người cũng không thể chịu được khi thấy cô khóc.

Bạc Tuấn Phong kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn từ khóe mắt rồi dân dần hạ xuống.

Nhưng Vân Giai Kỳ lại cắn môi anh.

Cơn đau truyền đến khiến anh khẽ nhíu mày nhưng không hề dừng lại.

Cánh môi bị cắn đến bật máu, anh còn nếm được một ít vị ngai ngái nhưng càng hôn sâu hơn.

Vân Giai Kỳ không ngờ tên này có thể nhịn đau lâu thết Môi bị cắn rách mà anh không buông, vẫn bám chặt trên cằm cô..
 
Back
Top Bottom