Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 220


Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.

Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.

Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).

Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”

Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.

Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.

Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”

Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.

Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.

Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”

Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”

“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”

Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”

“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”

“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 221


Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”

Nhiệt độ tháng 6 ở đảo Loa Châu tương đối mát mẻ nhưng độ ẩm lại rất cao.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến đảo vào trưa ngày 20. Sau khi dùng bữa trưa, lo lắng ông cụ không chịu nổi mệt nhọc nên họ để ông về phòng nghỉ ngơi trước.

Sức khỏe dì Phương vốn rất tốt, cứ nghĩ xem có giúp được gì không nên vẫn luôn đi theo Mạnh Đường và Ngụy Xuyên.

Hòn đảo này đã được nhà họ Ngụy bao trọn gói. Từ ngày 20 cho đến khi hôn lễ kết thúc, trước khi tất cả khách khứa rời đi người ngoài không được phép lên đảo.

Dì Phương đi theo một vòng, phát hiện bản thân chẳng có chỗ dụng võ, không khỏi có chút chán nản.

Ngụy Xuyên vội vàng an ủi: “Vừa rồi cháu đã muốn mời dì về phòng nghỉ ngơi, sợ dì từ chối rồi lại thấy không thoải mái nên mới không nói. Giờ dì thấy rồi đấy, đám cưới có ekip cả rồi, mỗi khâu đều có người chuyên nghiệp kiểm soát, dì cứ yên tâm đi ạ.”

Dì Phương cảm thán sự chu đáo của Ngụy Xuyên, không còn lo lắng gì nữa mà trở về phòng.

Ngày mai mới tiến hành tổng duyệt hôn lễ, buổi chiều Ngụy Xuyên không có việc gì, bèn cùng Mạnh Đường rà soát lại chi tiết các quy trình một lần nữa.

Tối mai sẽ có một bữa tiệc chào mừng, mục đích là để thân nhân bạn bè hai bên làm quen, cố gắng để hôn lễ ngày kia mỗi người đều có trạng thái hoàn hảo nhất, mang lại chút giá trị cảm xúc cho cô dâu chú rể.

Đặc biệt là thân nhân bên phía Mạnh Đường rất ít, càng cần người bên phía Ngụy Xuyên chăm sóc chu đáo.

Từ sớm trước đó Ngụy Xuyên đã phản ánh tình hình này với Sở Nhân.

Bởi vì có những người bà con, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu, lời ra tiếng vào đều mang giọng điệu Mạnh Đường trèo cao.

Người được nhắc đến chính là dì của Ngụy Xuyên. Lúc đó bà ấy đang gọi video với Sở Nhân, tình cờ bị Ngụy Xuyên nghe thấy.

Anh chẳng nể nang gì, nổi một trận lôi đình.

Nhưng dù sao cũng là dì ruột, không thể không qua lại, Sở Nhân đành phải bắt bà ấy xin lỗi Ngụy Xuyên.

Nếu trong hôn lễ mà còn tái diễn cảnh này chắc chắn sẽ khiến hai bên không vui vẻ, cho nên Ngụy Xuyên đặc biệt chú trọng điểm này. Anh không muốn trong ngày hạnh phúc nhất lại để Mạnh Đường phải chịu dù chỉ một chút khó chịu.

“Thế này thì chi tiết quá,” Mạnh Đường nói, “Phân công cũng vô cùng rõ ràng, rất chuyên nghiệp.”

Ngụy Xuyên ừ một tiếng, nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ngắm hoàng hôn rồi, ra ngoài đi dạo chút không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 222


Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.

Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.

Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.

Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.

Chặn cửa không chỉ có cửa phòng này mà còn có cửa lớn dưới sảnh khách sạn.

Trừ Mạnh Đường, tất cả mọi người trong phòng đều chen chúc trước cửa sổ sát đất xem tình hình “chiến sự” bên dưới.

Văn Tâm Dư đã xuống lầu từ sớm, coi như người nhà mẹ đẻ của Mạnh Đường cùng nhau chặn cửa.

Kính cách âm, trên lầu không nghe rõ động tĩnh bên dưới lắm, chỉ biết hai bên giằng co quyết liệt.

Tạ Linh Âm phì cười quay đầu lại, nói với Mạnh Đường: “Sao chị ba của Ngụy Xuyên cũng ở trong đám người chặn cửa thế kia.”

Mạnh Đường ngạc nhiên nhìn xuống: “Chị Tư Nguyên đang chặn cửa á?”

Dương Khả nói: “Đúng thế, Ngụy Xuyên đang chỉ vào mặt chị ấy không biết nói cái gì kìa.”

“Còn nói gì được nữa? Tớ nhìn khẩu hình thì là ‘cùi chỏ chĩa ra ngoài’. Đàm Hi có thị lực cực tốt.

“Trông cũng giống thật.” Thạch Lam nói, “Nhưng có phải Ngụy Xuyên gấp quá hóa rồ rồi không, thế này đâu phải chĩa ra ngoài, Mạnh Đường cũng là một thành viên của nhà họ Ngụy mà.”

Tạ Linh Âm: “Cho nên Ngụy Tư Nguyên chặn ở đó cũng khá hợp lý đấy chứ.”

Mạnh Đường rất muốn tự mình ra xem một chút. Khoảng nửa giờ sau, Tạ Linh Âm và mọi người bỗng nhiên xách váy chạy về phía cửa:

“Nhanh nhanh nhanh, họ lên rồi!”

“Khóa cửa, khóa cửa.”

“Khóa rồi.”

“Mẹ ơi, sao tớ hồi hộp quá vậy.”

“Tớ cũng thế.”

Mạnh Đường: “…”

Cô mới là người hồi hộp nhất đây này, có ai quan tâm đến cô một chút không vậy.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị đập thình thình: “Mở cửa, mở cửa!”

Một đám cứ như thổ phỉ, nghe động tĩnh này là biết Tần Uyên.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 223


Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.

Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.

Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.

Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.

Chén trà có nắp dán chữ “Hỷ” đựng trà hạt sen táo đỏ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên cùng quỳ trên đệm.

Phù dâu phù rể bưng khay trà đến hai bên Ngụy Xuyên và Mạnh Đường, hai người nâng chén trà dâng lên cho Mạnh Ngộ Xuân. Mạnh Ngộ Xuân nhận lấy, hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Sau đó ông đặt hai bao lì xì vào khay trà, không nói một lời thừa thãi: “Đi đi.”

“Cháu cảm ơn ông nội.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

Phía sau, Lương Hành huých Lý Trác: “Ông cụ hào phóng thật, không có chút tiếc nuối nào, có thể thấy bình thường Ngụy Xuyên đối xử với Mạnh Đường tốt đến thế nào.”

Lý Trác: “… Làng cậu mới nối mạng à?”

Lương Hành ngẩn ra: “Ý gì?”

Lý Trác nói: “Dù sao thì nếu sau này con gái tôi kết hôn mà vẫn sống ở nhà thì tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với con rể.”

Lương Hành phản ứng nửa ngày, thốt lên một câu “Trời ơi”: “Ngụy Xuyên ở rể á?”

Lý Trác: “Tin nhắn tôi và Ngụy Xuyên gửi trong nhóm trước đây, hóa ra cậu cũng chẳng xem à.”

Lương Hành: “…”

Cậu ta bận việc tối tăm mặt mũi, ai mà xem tin nhắn nhóm chứ?

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên đi qua hành lang sang một phòng khác kính trà cho bố mẹ Ngụy Xuyên.

Từ hôm nay, Mạnh Đường nhận lì xì và đổi cách xưng hô.

Sở Nhân nhất thời vô cùng xúc động, khi thực sự vui mừng lại chẳng nói nên lời, chỉ dặn dò hai đứa phải sống thật tốt.

Không ai ủy mị sướt mướt, chỉ có niềm hạnh phúc bình yên lặng lẽ tuôn chảy.

Nghi thức quan trọng nhất đến đây là kết thúc, Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy, nói: “Chụp ảnh thôi.”

Chụp ảnh gia đình, đáng tiếc là Ngụy Tư Lâm không có mặt.

Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đổi vị trí chụp rất nhiều bộ, quy trình buổi sáng đã hoàn tất, lúc này đã hơn 12 giờ trưa.

Sở Nhân ra hiệu cho Ngụy Xuyên: “Mau đưa Mạnh Đường về thay bộ đồ khác, sắp khai tiệc rồi.”

“Vâng.”

Buổi trưa mà mặc lễ phục cưới thì quá rườm rà, Mạnh Đường thay một bộ lễ phục nhẹ nhàng, Ngụy Xuyên cũng thay âu phục, chỉ có điều cởi bỏ áo khoác ngoài.

Tiệc cưới thực sự diễn ra vào buổi tối, buổi trưa đương nhiên tùy ý hơn nhiều.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 224


Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.

Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.

Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.

Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.

Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.

Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.

Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.

Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.

“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”

“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”

“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”

Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”

Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”

Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:

“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”

Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 225


Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.

Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.

Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.

Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.

Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”

Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”

“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”

Triệu Sơ Bạch: “…”

Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.

Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.

Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.

Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”

Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.

Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.

Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”

“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”

“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”

Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 226


Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.

Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.

Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.

Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.

Triệu Sơ Bạch đăng chuyện của Ngụy Tư Nguyên lên vòng bạn bè khiến cô ấy ngoan ngoãn được một thời gian khá dài.

Ngụy Xuyên được nghỉ từ trường về, bị sự dịu dàng của Ngụy Tư Nguyên làm cho nổi da gà toàn thân.

Cậu ấu trĩ bật camera điện thoại, chĩa vào Ngụy Tư Nguyên: “Yêu quái, mau hiện nguyên hình!”

“Ngụy Xuyên.” Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn sụp đổ hình tượng, “Cút!”

Ngụy Xuyên nhân cơ hội chụp được bức ảnh xấu của Ngụy Tư Nguyên, cười ha hả: “Hiện nguyên hình rồi nhé.”

Ngụy Tư Nguyên đe dọa cậu: “Chị cảnh cáo em xóa ngay cho chị, nếu để bạn trai chị nhìn thấy thì em chết chắc.”

“Bạn trai?” Ngụy Xuyên sững sờ, “Chết tiệt, chị yêu đương rồi à? Bảo sao mặt mày hớn hở, nói chuyện õng ẹo như bị trúng tà vậy.”

“Em mới trúng tà.” Ngụy Tư Nguyên giơ tay muốn đánh cậu nhưng vì chênh lệch chiều cao nên không chạm tới gáy cậu được, đành vỗ một cái vào vai cậu.

“Ai thế?”

Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng: “Không nói cho em biết.”

Ngụy Xuyên “xì” một tiếng: “Ai thèm biết, chỉ có thể nói, đối phương là một dũng sĩ thực thụ.”

Mãi đến khi Ngụy Xuyên lên lầu Ngụy Tư Nguyên mới phản ứng lại lời cậu nói.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 227


Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.

Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.

Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.

Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.

Hai mươi phút sau, Triệu Sơ Bạch chạy đến nơi Ngụy Tư Nguyên tụ tập ăn uống, lúc đó Ngụy Tư Nguyên đã đợi anh ở dưới lầu từ lâu.

Chỉ cần liếc mắt một cái Triệu Sơ Bạch đã nhận ra Ngụy Tư Nguyên không vui.

Anh dừng xe, đi đến trước mặt Ngụy Tư Nguyên, nâng mặt cô lên hỏi: “Sao thế?”

Ngụy Tư Nguyên vùi mặt vào lòng anh, rầu rĩ nói: “Nhớ anh rồi.”

Triệu Sơ Bạch phì cười: “Muốn làm nũng rồi phải không?”

“Anh cứ coi là vậy đi.”

“Được rồi, về nhà hẵng làm nũng.”

Người qua kẻ lại, Triệu Sơ Bạch thực sự không quen.

Sau khi Ngụy Tư Nguyên lên xe, cả đường đi đều lơ đễnh.

Triệu Sơ Bạch nhận ra nên không vội về ngay mà theo định vị lái xe đến một bờ sông gần đó.

Hoàng hôn buông xuống vừa đẹp, phủ lên mặt nước một lớp ánh vàng kim.

Triệu Sơ Bạch dẫn Ngụy Tư Nguyên ngồi xuống bên bờ sông nhưng không hỏi gì cả, vì Ngụy Tư Nguyên sẽ không nhịn được.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 228


Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”

Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”

Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”

Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”

Ngụy Tư Nguyên vừa gặp Giang Ánh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tớ chỉ có một tiếng thôi đấy nhé.”

“Biết rồi.” Giang Ánh cạn lời, “Trước khi cậu đến đã nói rồi, rốt cuộc cậu định nói bao nhiêu lần nữa? Trọng sắc khinh bạn.”

“Ơ kìa? Không được nói tớ thế.” Ngụy Tư Nguyên chỉ chỉ cô ấy, “Hôm nay tớ bao.”

“Thế còn nghe được.”

Xe của Giang Ánh vừa lái đến con đường đối diện trung tâm thương mại, Ngụy Tư Nguyên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Giang Ánh giật mình: “Làm gì thế?”

“Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San.” Sắc mặt Ngụy Tư Nguyên trầm xuống, “Mau cho tớ xuống.”

“Đừng kích động, tớ đỗ xe lại đã.” Giang Ánh cố gắng trấn an cô, “Tớ đi cùng cậu.”

Đợi Giang Ánh đỗ xe xong, Triệu Sơ Bạch và Lâm Diệc San đã vào quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Ngụy Tư Nguyên một chân đã bước vào rồi lại rụt mạnh về.

“Sao không vào?” Giang Ánh đẩy cô từ phía sau một cái, “Không giống tính cách cậu chút nào.”

“Xin lỗi nhé!” Ngụy Tư Nguyên quay đầu nói với Giang Ánh, “Hôm nay không đi dạo với cậu được rồi, tớ muốn về ngay bây giờ.”

“Được, tớ đưa cậu về.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 229


Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.

Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.

Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.

Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.

Sáng sớm tinh mơ Triệu Sơ Bạch đã gõ cửa ngôi nhà lớn bên cạnh, người mở cửa không phải là người phụ nữ trung niên hôm qua mà là một thiếu nữ xinh đẹp như nước.

“Ơ…” Triệu Sơ Bạch sững sờ, “Em là…”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, giọng có chút lạnh, tay nắm cửa mang theo sự đề phòng: “Là anh đang gõ cửa.”

“Ồ, xin lỗi, anh tên Triệu Sơ Bạch, mới đến đây hai ngày trước, tạm thời ở bên cạnh, hôm nay anh có hẹn với ông cụ.”

“Em tên Mạnh Đường.” Mạnh Đường tránh người ra, “Anh vào đi, ông nội nói với em về anh rồi.”

“Em chính là cháu gái của ông cụ à? Em được nghỉ rồi phải không?” Triệu Sơ Bạch cố gắng tìm chủ đề, “Em học ở đâu vậy?”

“Đại học Z.”

“Trùng hợp thật đấy, anh có đứa em trai cũng học ở đó, nhưng là bên viện Thể thao.” Triệu Sơ Bạch đi theo cô vào trong, “Nhưng viện Thể thao và viện Mỹ thuật sáp nhập rồi nhỉ?”

“Vâng, giờ gọi là Khu Nghệ thuật Thể thao.”

Triệu Sơ Bạch gật đầu: “Em là bên Mỹ thuật nhỉ? Em trai anh chơi bóng rổ, không biết em nghe nói chưa?”

Ngụy Xuyên khá nổi tiếng, cùng một trường chắc đều nghe qua.

Đầu óc Mạnh Đường toàn là hoa văn dây leo nhỏ xíu trên bình ngọc tịnh bình của Quan Âm phải điêu khắc sáng nay nên tự động bỏ qua lời Triệu Sơ Bạch.

Gặp ông nội, cô chỉ tay: “Ông em ở kia.”

Nói xong cô đi thẳng về phía Bắc viện.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 230


Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”

Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”

Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”

Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”

Những năm trước Ngụy Tư Nguyên nhờ vai nữ phụ trong một bộ phim chiếu mạng đề tài kịch tính mà có chút khởi sắc, có chút tên tuổi.

Nhân lúc còn hot, người đại diện đã giành cho cô vai nữ chính của một bộ phim chiếu mạng, là kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết, bên trong có đề cập đến di sản văn hóa phi vật thể điêu khắc gỗ.

Ngụy Tư Nguyên nhận ngay, cảm thấy bộ phim này như được đo ni đóng giày cho mình, dù sao cô cũng có bàn tay vàng siêu cấp – Mạnh Đường.

Còn chuyện Mạnh Đường làm khách mời, đương nhiên là ý tưởng của đoàn phim, Ngụy Tư Nguyên đi thực hiện.

Ngụy Tư Nguyên đóng phim bao nhiêu năm, đoàn phim này là nơi cô ở thoải mái nhất, không khí tốt nhất.

Đây là một ê-kíp trẻ, đạo diễn không nổi tiếng, diễn viên cũng không nổi tiếng, những người khác càng không gọi được tên.

Bộ phim này rất thuần khiết, cũng có một điểm đặc biệt, vai nam chính là người mù, Ngụy Tư Nguyên phụ trách chữa lành cho anh ta.

Hôm sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã về Nhạn Thanh.

Sau khi kết hôn họ sống ở nhà cổ, ông nội bây giờ cơ bản không nhận việc nữa, hồi trẻ quá vất vả nên về già đủ thứ bệnh, từ phổi đến tay, rồi đến lưng, không chỗ nào tốt cả.

Ngụy Xuyên sắp xếp bác sĩ riêng cho ông, dưới sự bảo dưỡng đa tầng, sức khỏe mấy năm nay cũng tàm tạm.

Nhưng hễ có chút bệnh vặt Mạnh Đường và Ngụy Xuyên lại lo sốt vó, còn làm ông nội bốc hỏa.

Ngụy Xuyên ôm vai Mạnh Đường vỗ vỗ: “Sau này chuyện của ông già để anh lo, đỡ cho em vì sốt ruột mà cãi nhau với ông, em nói xem hai người cũng thật là, càng lớn tuổi càng hay cãi nhau.”

Mạnh Đường nghẹn lời: “Ai lớn tuổi?”

Ngụy Xuyên thành thục vỗ nhẹ vào miệng mình: “Anh, anh lớn tuổi.”

Mạnh Đường lườm anh: “Không có việc gì làm thì ra sân sau chẻ củi đi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 231


Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 232


Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.

Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.

Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.

Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.

Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.

Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.

Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.

Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”

“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”

Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.

Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.

Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.

Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.

Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”

Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.

Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 233


Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.

Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.

Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.

Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.

Mạnh Đường xuống lầu, chào hỏi Sở Nhân: “Mẹ, con với Ngụy Xuyên đi trước đây ạ.”

“Được.” Sở Nhân tiễn hai người ra cửa, “Ở bên ngoài chơi thêm vài ngày, bên chỗ bà nội ngày nào mẹ cũng qua, hai đứa ngày nào cũng đến bà lại thấy áp lực đấy.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn Sở Nhân: “Bà nội nói thế ạ?”

“Bà sao nỡ nói chứ.” Sở Nhân cười cười, “Dù sao cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa, chỉ có mẹ nói được thôi.”

Mạnh Đường thông minh nhường nào, nói một chút là hiểu ngay, cô mỉm cười dịu dàng với Sở Nhân: “Cảm ơn mẹ.”

“Đi đi.” Sở Nhân vẫy tay.

Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên ra khỏi nhà, lúc ngồi lên ghế phụ bỗng nhiên khẽ cười một tiếng rồi im lặng hai ba giây, nói:

“Mẹ thật sự rất tốt, đối với em cũng tốt.”

Ngụy Xuyên khởi động xe, nắm lấy tay cô: “Em là con dâu của mẹ, mẹ không tốt với em thì tốt với ai?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn Ngụy Xuyên, cô thực sự vô số lần cảm thấy may mắn vì người mình gặp được lúc đầu là Ngụy Xuyên.

Anh nhìn thì ấu trĩ nhưng thực ra trong xương cốt rất có trách nhiệm, thái độ đối với cô là bao dung hoàn toàn.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 234


Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.

Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.

Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.

Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.

Mười giờ sáng hôm sau, điện thoại của Ngụy Xuyên reo lên như gọi hồn.

Người trong lòng nói mớ một tiếng, cọ cọ vào ngực anh.

Ngụy Xuyên vươn dài cánh tay, cầm lấy điện thoại đầu giường, mở loa ngoài: “A lô…”

“Đại ca.” Giọng Hứa Hạc Thanh đầy vẻ cạn lời, “Mười giờ rồi, ngài vẫn còn ngủ à? Không phải hôm qua cậu hẹn tớ và Linh Âm ăn cơm sao? Tớ sáng sớm tinh mơ đã đến xử lý công việc hơn một tiếng đồng hồ rồi, kết quả là ngài vẫn chưa dậy.”

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đồng thời bừng tỉnh, ánh mắt nhìn nhau lộ ra vẻ ngốc nghếch trong veo, cùng chút chột dạ.

“Mấy giờ rồi?” Mạnh Đường làm khẩu hình miệng.

Ngụy Xuyên lật điện thoại cho cô xem, Mạnh Đường vỗ vào ngực anh một cái, nói nhỏ: “Mau dậy đi.”

Ngụy Xuyên cười: “Đằng nào cũng muộn rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi đấy nhé.” Hứa Hạc Thanh nói, “Linh Âm sắp đến công ty rồi, hai người nhanh lên.”

Mạnh Đường véo eo Ngụy Xuyên: “Mau dậy.”

Ngụy Xuyên lập tức ngồi dậy, nhe răng trợn mắt nói: “Dậy rồi dậy rồi, cậu bảo Tạ Linh Âm đợi một lát.”

“Tôi đặt nhà hàng trước đây.” Hứa Hạc Thanh nói, “Đến thẳng nhà hàng hội họp, địa chỉ gửi qua Wechat cho cậu.”

“Ok.”

Ngụy Xuyên cúp điện thoại, cùng Mạnh Đường nhanh chóng dọn dẹp bản thân một lượt, lúc ra khỏi cửa đã gần mười một giờ.

Nhà hàng Hứa Hạc Thanh đặt ở gần đại học Z, hồi đi học bọn họ từng đến, Ngụy Xuyên vừa vào phòng bao đã đùa một câu:

“Vẫn chưa sập tiệm à?”

Mạnh Đường đẩy anh một cái từ phía sau, nhân viên phục vụ người ta vừa đi, cũng không sợ bị nghe thấy.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 235


Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”

Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”

Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”

Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”

Mạnh Đường xoa bụng dưới, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Cô và Ngụy Xuyên không hổ là vợ chồng, biểu hiện của hai người gần như y hệt nhau.

Sở Nhân ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm hỏi: “Còn thấy khó chịu ở đâu không? Bác sĩ nói thế nào?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đã làm đủ các loại kiểm tra rồi ạ, về nhà nghỉ ngơi nhiều là được, đã được sáu tuần rồi.”

“Thời gian này vất vả cho con rồi, cảm xúc cứ căng thẳng mãi cũng không tốt.” Sở Nhân nắm tay Mạnh Đường, “Vậy về nhà trước đã, để dì giúp việc của mẹ chăm sóc con, bà ấy có kinh nghiệm lắm.”

“Vâng.”

Sở Nhân lấy điện thoại ra, cười một tiếng: “Mẹ gọi cho Tiểu Xuyên, bảo nó vào đón con, thằng ngốc đó đứng ngẩn người ngoài hành lang cả buổi rồi.”

Mạnh Đường cong môi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh tượng Ngụy Xuyên ngốc nghếch.

Ngụy Xuyên nhận điện thoại của Sở Nhân xong liền đi vào khu nghỉ ngơi, anh có chút luống cuống đi đến trước mặt Mạnh Đường, ngồi xổm xuống một cách ngốc nghếch.

“Về nhà thôi.” Mạnh Đường bật cười, nhéo má anh, “Về nhà rồi, anh còn phải báo tin vui cho ông nội nữa.”

Sở Nhân cũng vỗ Ngụy Xuyên một cái: “Thằng ngốc này, dắt vợ con đi, về thôi.”

Ngụy Xuyên cẩn thận từng li từng tí định đỡ tay Mạnh Đường, chưa chạm vào lại đổi tay, vòng qua sau lưng ôm eo cô: “Cẩn thận chút.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 236


Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 237


Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]

Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]

Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]

Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]

Tin nhắn của Ngụy Xuyên khiến nhóm chat im lặng trong hai giây, sau đó bắt đầu spam tin nhắn…

“Trời ơi, thật hay giả đấy?”

“Ba tháng rồi cậu mới nói với bọn tôi?”

“Đừng làm quá lên, nhiều người ba tháng ổn định rồi mới nói mà.”

“Chúc mừng Ngụy Xuyên của tôi, trai hay gái thế?”

“Trai hay gái, bệnh viện người ta cũng đâu có nói.”

Ngụy Xuyên: [Quả thực không biết giới tính.]

Hứa Hạc Thanh: [Chúc mừng chúc mừng, tính như vậy thì tháng 6 chắc là ngày dự sinh nhỉ?]

Mạnh Đường vội trả lời: [Ngày dự sinh vào cuối tháng, đám cưới của cậu và Linh Âm, tôi và Ngụy Xuyên sẽ đến.”]

Tạ Linh Âm: [Nếu không tiện thì cũng không sao đâu.]

Mạnh Đường: [Yên tâm, nếu điều kiện sức khỏe cho phép, tớ chắc chắn sẽ đi.]

Tạ Linh Âm: [Được.]

Ngụy Xuyên: [Mạnh Đường có tôi phụ trách, các cậu cứ lo việc của các cậu, hôm đó không cần lo cho hai bọn tôi.]
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 238


Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.

Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.

Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.

Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.

Hết hai tập, Mạnh Ngộ Xuân gật đầu: “Diễn cũng tạm được.”

Ông cụ kén chọn thế nào chứ, Ngụy Xuyên lập tức gửi lời đánh giá của ông cho Ngụy Tư Nguyên: [Không uổng công mấy năm nay chị đi học diễn xuất.]

Ngụy Tư Nguyên gửi cho anh một dấu hỏi chấm: [Tại sao em tiết lộ quan hệ của chúng ta?]

Ngụy Xuyên: [Thì sao chứ? Chị định giấu cả đời à?]

Ngụy Tư Nguyên: [Cũng không có ý đó, thôi, công khai thì công khai vậy.]

Ngụy Xuyên tặc lưỡi, Mạnh Đường ghé vào tay anh nhìn nội dung chat trên điện thoại, hỏi:

“Anh không trao đổi trước chuyện này với người đại diện của chị ấy sao?”

“Trao đổi từ lâu rồi,” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Anh Bạch cũng chịu đủ mấy lời đồn đại linh tinh về Ngụy Tư Nguyên rồi, lái con Ferrari cũng bị chửi là có bố nuôi, mọi người khó chịu lâu rồi, chẳng qua là Ngụy Tư Nguyên cứ không chịu công khai thôi, chị ấy cũng không nghĩ xem, bây giờ ai mà chẳng dựa hơi bố, dựa hơi gia thế?”

Mạnh Đường: “Tại sao chị ba không chịu công khai?”

Ngụy Xuyên: “Công khai đồng nghĩa với việc cả nhà đều sẽ bị phơi bày trước công chúng, người hâm mộ và cư dân mạng, thậm chí một số tài khoản marketing đều sẽ đưa ra đủ loại phân tích về mọi thứ liên quan đến Ngụy Tư Nguyên.”

Gia đình là giới hạn, nên cô ấy không muốn bị lộ.

Trước kia đi xem Ngụy Xuyên thi đấu cũng từng bị chụp được, nhưng vì mờ nhạt nên không tạo được chút sóng gió nào, còn bị chửi là ngôi sao hạng bét đi ké fame.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 239


Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”

Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”

Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”

Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”

Đám cưới của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm được tổ chức tại một khách sạn trong khu nghỉ dưỡng, khách sạn này chuyên nhận tiệc cưới, hình thức đa dạng, có các chủ đề như sân vườn, bãi cỏ, rừng rậm.

Tạ Linh Âm chọn đám cưới rừng rậm, chỉ mời người thân bạn bè hai bên.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vừa đến khách sạn đã bị bạn bè đợi ở đại sảnh vây quanh.

Ngụy Xuyên ôm Lý Trác, Lương Hành một cái, Mạnh Đường cũng được Thạch Lam và Dương Khả dìu về phía ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, Mạnh Đường có chút nghi hoặc hỏi Thạch Lam: “Bây giờ chúng ta không lên đó sao?”

Thạch Lam: “Hai người họ đang tiếp khách, nửa tiếng nữa qua chào hỏi, Linh Âm đặc biệt dặn dò rồi, hầu hạ cậu cho tốt là được.”

Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Ngụy Xuyên ở đây mà.”

Dương Khả nghiêng người nhìn bụng Mạnh Đường: “Sao chẳng nhìn ra cậu sắp sinh thế?”

“Vẫn gầy như vậy.” Dương Khả tán thành, “Chị dâu tớ lúc mang thai, bụng to đến dọa người.”

Mạnh Đường nói: “Chắc do cơ địa mỗi người khác nhau thôi, tớ không béo lên bao nhiêu.”

Thạch Lam đẩy Dương Khả: “Cậu ngốc à? Ngụy Xuyên chắc chắn tìm người chuyên nghiệp chăm sóc cậu ấy rồi.”

“Thực ra Ngụy Xuyên chăm sóc khá nhiều đấy.” Mạnh Đường nói, “Sau này tớ ở Nhạn Thanh suốt, rất nhiều việc đều là anh ấy làm.”
 
Back
Top Bottom