Khác Dục Vọng và Vinh Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 100: Công chúa Isabella


Ngày 28 tháng 11 năm 2034, bầu trời Madrid xám xịt, mây dày đặc che kín ánh nắng, gió đông lạnh buốt thổi qua những con đường lát đá của thủ đô, mang theo mùi đất ẩm và lá khô.

Trong cung điện Zarzuela, một công trình kiến trúc cổ kính với tường đá trắng, mái ngói đỏ, và những khu vườn xanh mướt, không khí yên tĩnh bị phá vỡ bởi sự chuyển động gấp rút.

Phòng ngủ hoàng gia, nơi Leonor nghỉ ngơi, được trang trí với những tấm rèm lụa vàng, giường gỗ óc chó chạm khắc tinh xảo, và thảm Ba Tư đỏ thẫm.

Ánh đèn chùm pha lê chiếu lên trần nhà, phản chiếu hoa văn lấp lánh, tạo cảm giác ấm áp giữa cái lạnh mùa đông.

Leonor, 26 tuổi, nằm trên giường lụa trắng, bụng bầu tròn trịa nổi bật dưới váy lụa trắng mỏng manh, tóc nâu óng mượt buộc thấp, ánh mắt lấp lánh mệt mỏi nhưng rạng rỡ như ánh sao.

Cô nắm tay Nam, ngón tay đeo nhẫn cưới kim cương lấp lánh, giọng dịu dàng, hơi run: "Nam, em thấy đau nhẹ... như sóng, cứ đến rồi đi.

Có lẽ con muốn ra rồi."

Nam, 38 tuổi, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, quần tây đen, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh trên cổ tay, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy lo âu.

Anh quỳ bên giường, tay vuốt nhẹ bụng Leonor, cảm nhận làn da ấm áp và những cơn co bóp nhẹ nhàng, như nhịp sóng nhỏ.

"Leonor, là chuyển dạ sao?

Em đau lắm không?

Nói anh nghe, anh ở đây," anh nói, giọng trầm, ánh mắt lấp lánh, trái tim đập mạnh như trống trận.

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, mỉm cười yếu ớt, má hồng phớt, mồ hôi lấp lánh trên trán: "Chưa đau lắm, nhưng... em cảm nhận được con.

Nam, em nghĩ đã đến lúc."

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, tay siết chặt tay cô, cảm giác móng tay cô bấu nhẹ vào da, lòng như sóng thần, lo lắng xen lẫn hy vọng cháy bỏng: "Leonor, anh sẽ lo mọi thứ.

Con chúng ta sẽ mạnh mẽ như em."

Nam vội gọi bác sĩ riêng của hoàng gia, tiến sĩ Ana Martínez, một phụ nữ trung niên tóc bạc, ánh mắt chuyên nghiệp, đến ngay lập tức với vali y tế bạc lấp lánh.

Cô kiểm tra Leonor, đặt tay lên bụng, đo nhịp tim thai bằng máy siêu âm cầm tay, âm thanh "thình thịch" đều đặn vang lên, làm Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh.

"Công chúa, các cơn co cách nhau 10 phút, cổ tử cung mở 2 cm.

Chúng ta nên đến bệnh viện ngay," tiến sĩ Martínez nói, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.

Nam ánh mắt sắc lạnh, gật đầu, giữ bình tĩnh, nhưng lòng như lửa cháy, nghĩ: "Con mình sắp ra đời.

Mình phải mạnh mẽ vì Leonor."

Anh giúp Leonor ngồi dậy, cô mặc áo khoác lông trắng Gucci, lông mềm mại cọ vào da, bước chân chậm rãi, tay ôm bụng, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen kiên cường, thì thầm: "Nam, em hơi sợ... nhưng có anh, em sẽ ổn."

Anh ánh mắt lấp lánh, ôm vai cô, giọng trầm, hơi thở nóng ran: "Leonor, anh ở đây.

Chúng ta cùng đón con."

Họ rời cung điện qua cổng chính, nơi lính gác hoàng gia mặc đồng phục xanh navy, mũ lông đen, đứng nghiêm trang.

Rolls-Royce Phantom đen bóng chờ sẵn, nội thất da nâu thơm mùi gỗ đàn hương, tài xế hoàng gia, ông Javier, 60 tuổi, ánh mắt nghiêm nghị, mở cửa.

Nam đỡ Leonor lên xe, cô ngồi cạnh anh, tay nắm chặt tay anh, móng tay bấu sâu, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng khi cơn co mạnh hơn.

Xe lướt qua các con phố Madrid, ánh đèn đường vàng cam lấp lánh trên kính, tòa nhà Banco de España và quảng trường Cibeles hiện lên mờ ảo trong sương mù, tiếng còi xe và gió lạnh rít qua cửa sổ.

Nam ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor, thì thầm: "Leonor, thở chậm, anh ở đây.

Chỉ vài phút nữa thôi."

Cô ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng run: "Nam, em cố... vì con."

Bệnh viện Ruber Internacional, một tòa nhà hiện đại với tường kính và mái cong, nằm giữa khu phố Salamanca sang trọng, đã chuẩn bị khu vực riêng cho hoàng gia.

Xe dừng trước lối vào VIP, y tá mặc đồng phục trắng, đẩy xe lăn, chào đón Leonor.

Nam ánh mắt lấp lánh, đỡ cô ngồi lên xe lăn, cô ôm bụng, ánh mắt lấp lánh đau đớn, những cơn co cách nhau 7 phút, mạnh hơn, làm cô cắn môi, mồ hôi lấp lánh trên má.

Họ vào phòng sinh VIP, tường trắng sáng, sàn gỗ bóng loáng, thiết bị y tế lấp lánh như máy monitor tim thai, bình oxy, và giường sinh điều chỉnh điện.

Cửa sổ lớn nhìn ra công viên Retiro, cây cối mờ sương, ánh đèn công viên lấp lánh xa xa.

Leonor nằm trên giường, ánh mắt lấp lánh, nắm tay Nam, móng tay bấu chặt, giọng run: "Nam, đừng đi đâu, được không?

Em cần anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi bên, vuốt tóc cô, hôn trán cô, cảm giác mồ hôi mặn trên môi: "Leonor, anh không đi đâu.

Em là chiến binh, con chúng ta cũng thế."

Bác sĩ Martínez kiểm tra, cổ tử cung mở 4 cm, giọng chuyên nghiệp: "Công chúa, mọi thứ tiến triển tốt.

Chúng ta sẽ theo dõi sát sao.

Anh Nam, hãy ở cạnh cô ấy."

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nghĩ: "Leonor, con, anh sẽ không để hai người thiếu gì."

Tin tức về việc Leonor chuyển dạ lan nhanh như gió qua hoàng gia.

Vua Felipe VI, 66 tuổi, mặc vest xám Savile Row, cà vạt lụa xanh, ánh mắt nghiêm nghị nhưng lấp lánh lo âu, đến bệnh viện cùng hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, mặc váy len xanh đậm Carolina Herrera, áo khoác lông be, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt căng thẳng, móng tay sơn nude bấu chặt túi xách.

Công chúa Sofía, 26 tuổi, em gái Leonor, mặc áo khoác lông be Max Mara, quần jeans trắng, ánh mắt lấp lánh, chạy đến ôm Nam, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, giọng run: "Nam, chị ấy ổn chứ?

Em lo quá!

Chị ấy đau lắm không?"

Anh ánh mắt lấp lánh, vỗ vai cô, cảm giác áo lông mềm mại, giọng trầm: "Sofía, Leonor mạnh mẽ lắm.

Cô ấy đang cố vì con.

Em bình tĩnh, chị ấy cần chúng ta."

Sofía ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nhưng móng tay cắn chặt, để lại dấu đỏ, thì thầm: "Em muốn vào với chị..."

Các thành viên hoàng gia khác nhanh chóng đến, gồm Infanta Elena, 70 tuổi, mặc váy lụa tím, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt nghiêm trang; Infanta Cristina, 69 tuổi, áo len xám, ánh mắt lo âu; và các cháu như Felipe Juan Froilán (36 tuổi) và Victoria Federica (34 tuổi), mặc trang phục tối màu, ánh mắt lấp lánh, thì thầm với nhau.

Họ tập trung ở phòng chờ hoàng gia, một không gian rộng với tường trắng sáng, ghế da nâu êm ái, bàn gỗ óc chó bày bình hoa lily trắng thơm ngát, tranh chân dung vua Juan Carlos I treo trên tường, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên trần nhà chạm khắc.

Cửa sổ lớn nhìn ra đường phố Madrid, ánh đèn xe lấp lánh qua sương mù, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên đều đặn, như nhịp tim của sự chờ đợi.

Không khí nặng nề, chỉ có tiếng thì thầm, tiếng giày cao gót của y tá gõ trên sàn, và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Felipe ánh mắt lấp lánh, ngồi trên ghế da, nắm tay Letizia, ngón tay đeo nhẫn vàng lấp lánh, giọng trầm, hơi run: "Letizia, con bé sẽ ổn, đúng không?

Leonor là con gái chúng ta, nhưng ta... lo lắm."

Letizia ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, má phớt hồng, mỉm cười yếu ớt, tay vuốt tóc, móng tay lấp lánh dưới ánh đèn: "Felipe, Leonor là chiến binh.

Ta từng sinh con bé và Sofía, ta biết đau đớn thế nào.

Nhưng nó sẽ vượt qua."

Cô nhìn Nam, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, cậu đã chăm sóc Leonor rất tốt.

Cảm ơn cậu, con rể của ta."

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, cúi đầu nhẹ, giọng trầm: "Hoàng hậu, đó là trách nhiệm của con.

Leonor và con bé là tất cả với con."

Anh nghĩ: "Leonor, em phải mạnh mẽ.

Anh không thể mất em."

Sofía ánh mắt lấp lánh, đi qua đi lại, giày sneakers trắng kêu kẹt trên sàn, móng tay cắn chặt, để lại dấu đỏ, thì thầm: "Chị ấy đau lắm không?

Trời ơi, em muốn vào với chị!

Nam, anh có thấy chị ấy đau không?"

Anh ánh mắt lấp lánh, bước đến, đặt tay lên vai cô, giọng trầm: "Sofía, Leonor đang cố.

Bác sĩ nói cô ấy ổn, nhưng cần thời gian.

Em ngồi đi, chị ấy muốn em bình tĩnh."

Sofía ánh mắt lấp lánh, gật đầu, ngồi xuống, nhưng chân vẫn rung, ánh mắt nhìn ra cửa, nơi y tá ra vào.

Y tá, cô Laura, 30 tuổi, tóc vàng buộc cao, đồng phục trắng, cập nhật tình hình mỗi giờ.

Lúc 7 giờ tối, cô nói: "Cổ tử cung mở 6 cm, các cơn co mạnh hơn, công chúa vẫn ổn, nhưng cần kiên nhẫn."

Felipe ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, mây xám che kín bầu trời, giọng trầm: "Đứa bé này sẽ là tương lai của vương triều.

Nhưng giờ, ta chỉ mong con gái ta an toàn."

Letizia ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, thì thầm: "Felipe, ta cũng từng thế này với Leonor và Sofía.

Đau đớn, nhưng đáng giá.

Con bé sẽ làm được."

Elena ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Cristina, nói nhỏ: "Leonor giống Felipe, kiên cường.

Nhưng làm mẹ lần đầu... không dễ."

Cristina ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Chị nói đúng.

Nam đang làm tốt, nhưng cậu ấy cũng lo lắm."

Tám tiếng trôi qua, đồng hồ điểm 10 giờ tối.

Y tá Laura trở lại, giọng nhẹ nhàng: "Cổ tử cung mở 9 cm, công chúa chuẩn bị sinh, nhưng quá trình chậm, cô ấy mệt mỏi.

Chúng tôi đang hỗ trợ tối đa."

Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, xin vào phòng sinh, nghĩ: "Leonor, anh phải ở bên em."

Bác sĩ Martínez đồng ý, đưa anh áo blouse xanh, khẩu trang, và mũ y tế.

Anh bước vào phòng sinh, ánh mắt lấp lánh, thấy Leonor nằm trên giường, tóc nâu ướt mồ hôi, ánh mắt lấp lánh đau đớn, khuôn mặt đỏ bừng, môi cắn chặt, móng tay bấu chặt drap giường.

Cô thấy anh, ánh mắt lấp lánh, giọng yếu: "Nam, em mệt quá... nhưng em sẽ làm được."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, cảm giác móng tay bấu sâu, hôn trán cô, mồ hôi mặn lấp lánh: "Leonor, em là công chúa của anh.

Con chúng ta đang chờ.

Anh ở đây."

Bác sĩ Martínez hướng dẫn: "Công chúa, hít sâu, rặn mạnh khi co.

Anh Nam, động viên cô ấy."

Leonor ánh mắt lấp lánh, gật đầu, hét nhỏ, khuôn mặt méo mó, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc nâu dính vào má.

Quá trình sinh kéo dài thêm ba tiếng, không khí phòng sinh nặng nề, chỉ có tiếng monitor tim thai "bíp bíp," tiếng thở hổn hển của Leonor, và tiếng hướng dẫn của bác sĩ Martínez: "Công chúa, rặn mạnh, hít sâu, chúng ta gần xong rồi!"

Nam ánh mắt lấp lánh, nắm tay Leonor, cảm giác móng tay cô bấu sâu đến rướm máu, giọng trầm: "Leonor, em làm được!

Anh thấy con rồi!"

Leonor ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, nước mắt lấp lánh, hét lớn, cơ thể run lên, mồ hôi lấp lánh như ngọc trai trên da trắng mịn.

Cô rặn lần cuối, mạnh mẽ, như chiến binh, và vào lúc 1:15 sáng ngày 29 tháng 11, phòng sinh vang lên tiếng khóc trong trẻo, mạnh mẽ của một bé gái.

Bác sĩ Martínez nâng bé lên, ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Công chúa, chúc mừng!

Một bé gái khỏe mạnh, nặng 3.2 kg, dài 50 cm."

Bé gái có da hồng hào, tóc đen mịn lấp lánh dưới ánh đèn, mắt nhắm chặt, môi hồng hé mở, khóc to, hai tay nhỏ xíu vung vẩy, như muốn chạm vào thế giới.

Leonor ánh mắt lấp lánh, thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, nước mắt chảy dài, nhìn con, giọng lạc đi: "Nam, con chúng ta...

đẹp quá!

Con khỏe không?"

Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nước mắt chực trào, nhìn bé gái, rồi nhìn Leonor, giọng run: "Leonor, em làm được!

Con khỏe, đẹp như em.

Anh... yêu em."

Anh nghĩ: "Đây là khoảnh khắc đời anh.

Leonor, con, các em là tất cả."

Y tá Laura lau sạch bé, quấn trong chăn lụa trắng thêu hoa hồng vàng, biểu tượng hoàng gia, đặt vào tay Nam.

Anh ánh mắt lấp lánh, ôm con, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé, tóc đen mịn lấp lánh, khuôn mặt tròn trịa, má hồng phớt, môi hồng mút nhẹ, như tìm mẹ.

Anh thì thầm: "Con yêu, cha ở đây.

Con là ánh sáng của cha."

Anh đưa bé cho Leonor, cô ánh mắt lấp lánh, ôm con vào lòng, vuốt tóc bé, ngón tay lướt qua da mềm mại, nước mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Con yêu, mẹ chờ con lâu lắm.

Con là công chúa của mẹ."

Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, ôm cả hai, cảm giác ấm áp lan tỏa, xua tan mọi lo âu, nghĩ: "Gia đình mình hoàn thiện rồi."

Bác sĩ Martínez thông báo cho gia đình hoàng gia qua intercom.

Felipe, Letizia, Sofía, Elena, và Cristina vội vào phòng sinh, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt rạng rỡ.

Felipe ánh mắt lấp lánh, bước đến, vuốt tóc Leonor, giọng trầm, hơi run: "Con gái, ta tự hào về con.

Cháu ta... là ánh sáng của vương triều.

Con khỏe chứ?"

Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười yếu ớt: "Cha, con ổn.

Nhìn cháu cha đi, xinh lắm."

Felipe ánh mắt lấp lánh, nhìn bé gái, tay run nhẹ, thì thầm: "Nhỏ bé thế này... giống con lúc mới sinh."

Letizia ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm giác tóc con ướt mồ hôi: "Leonor, con mạnh mẽ như mẹ.

Bé đẹp quá, như thiên thần."

Cô nhìn Nam, ánh mắt lấp lánh: "Nam, cậu là người cha tuyệt vời."

Sofía ánh mắt lấp lánh, chạy đến, nhìn bé gái, nước mắt lấp lánh, giọng reo: "Chị, con bé xinh như búp bê!

Nhìn tóc nó kìa, đen mượt!

Em làm dì rồi, trời ơi!"

Cô chạm nhẹ má bé, cảm giác da mềm như lụa, ánh mắt lấp lánh, quay sang Nam: "Anh, anh đặt tên chưa?

Con bé phải có tên đặc biệt!"

Elena ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh, nói: "Đúng đấy, Nam.

Tên gì cho công chúa mới?"

Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn Leonor, thấy ánh mắt cô lấp lánh, thì thầm: "Leonor, đặt tên con đi.

Em muốn gì?"

Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc bé, giọng dịu dàng: "Nam, anh chọn đi.

Em muốn tên mạnh mẽ, như lịch sử Tây Ban Nha."

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ một lúc, nhìn bé, nói: "Isabella, theo nữ hoàng Isabella I.

Mạnh mẽ, rực rỡ, như em."

Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nước mắt lấp lánh: "Isabella... hoàn hảo.

Con là Isabella của chúng ta."

Hoàng gia quyết định chưa công bố sự ra đời của bé Isabella, muốn giữ khoảnh khắc riêng tư trước khi chia sẻ với công chúng.

Felipe ánh mắt lấp lánh, đứng giữa phòng, giọng trầm: "Nam, Leonor, chúng ta sẽ chuẩn bị thông báo chính thức sau khi con bé và mẹ ổn định.

Đây là niềm vui của gia đình, nhưng cũng là trách nhiệm với vương triều."

Nam ánh mắt lấp lánh, cúi đầu: "Thưa bệ hạ, con sẽ hỗ trợ mọi quyết định.

Leonor và Isabella là ưu tiên của con."

Letizia ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor, nói: "Leonor, nghỉ ngơi đi.

Mẹ sẽ ở đây với con."

Sofía ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, nắm tay chị, thì thầm: "Chị, em sẽ làm dì tốt nhất cho Isabella.

Chị nghỉ đi, em canh bé."

Phòng sinh tràn ngập niềm vui, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên Leonor, Nam, và bé Isabella, tạo nên bức tranh gia đình ấm áp.

Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn vợ và con, cảm giác trách nhiệm và tình yêu dâng trào, thì thầm: "Leonor, Isabella, anh sẽ bảo vệ hai người mãi mãi."

Ngoài trời, mây tan dần, ánh trăng lấp lánh chiếu qua cửa sổ, ánh bạc phủ lên công viên Retiro, báo hiệu một khởi đầu mới cho vương triều Tây Ban Nha.

Nam ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm giác hơi thở cô hòa quyện, nghĩ: "Đây là gia đình mình.

Mình sẽ làm tất cả để giữ họ an toàn."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 101: Công bố


Ngày 5 tháng 12 năm 2034, cung điện Zarzuela lộng lẫy trong ánh nắng mùa đông Madrid, mặt trời chiếu qua cửa sổ kính màu, tạo hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch.

Hành lang dài lát đá hoa, trang trí bằng hoa lily trắng và hồng đỏ, thơm ngát, dẫn vào thư viện hoàng gia, nơi Nam làm việc với đội truyền thông.

Anh, 38 tuổi, mặc vest xám Hugo Boss may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, cà vạt lụa xanh navy, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm vang vọng: "Buổi công bố phải trang trọng như lễ đăng quang, nhưng ấm áp như một câu chuyện gia đình.

Công chúng Tây Ban Nha cần thấy Isabella là ánh sáng của tương lai."

Vua Felipe VI, 66 tuổi, mặc vest xanh navy, tóc bạc điểm, ánh mắt nghiêm nghị, ngồi trên ghế nhung đỏ, gật đầu: "Nam, cậu hiểu rõ.

Isabella là biểu tượng, nhưng Leonor và con bé cần được bảo vệ khỏi áp lực truyền thông."

Hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, mặc váy lụa xanh nhạt bó sát, tóc nâu buộc thấp, đeo khuyên tai ngọc trai, ánh mắt lấp lánh, thêm: "Công chúng yêu Leonor vì sự chân thành.

Hãy để họ thấy cô ấy hạnh phúc làm mẹ, nhưng giữ sự riêng tư."

Nam đề xuất mời Beatrice Borromeo, nhà báo 49 tuổi, vợ Pierre Casiraghi, nổi tiếng với các bài viết sâu sắc trên Vogue, Corriere della Sera, và Vanity Fai.

Anh nhớ khoảnh khắc tại Bal de la Rose, khi Beatrice, trong váy đỏ Dior tay áo cape, tóc nâu óng xõa vai, ánh mắt nâu thông minh, mời anh đến Ý phỏng vấn về AstroViet.

Hương nước hoa hoa nhài của cô và móng tay sơn nude chạm nhẹ tay anh vẫn ám ảnh.

"Beatrice có tầm ảnh hưởng quốc tế và sự tinh tế hiếm có.

Cô ấy sẽ viết bài tôn vinh Leonor, Isabella, và vương triều, đồng thời quảng bá AstroViet," anh nói, ánh mắt lấp lánh, tim đập nhẹ khi nghĩ về ánh mắt cô.

Felipe ánh mắt lấp lánh, vuốt cằm: "Borromeo... lựa chọn thông minh.

Cô ấy hiểu hoàng gia và truyền thông.

Nam, cậu liên lạc đi."

Letizia ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Nam, cậu luôn biết cách chọn người phù hợp.

Nhưng hãy đảm bảo Beatrice tôn trọng ranh giới của chúng ta."

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Hoàng hậu, con cam kết."

Trong văn phòng riêng, ánh đèn vàng chiếu lên bàn gỗ óc chó, Nam soạn email dài, mời Beatrice đến Madrid ngày 7 tháng 12, cam kết chi trả mọi chi phí, từ vé máy bay hạng nhất đến suite tại khách sạn Ritz.

Anh nhấn mạnh mong muốn cô viết bài độc quyền, kèm quyền tiếp cận mẹ con Leonor.

Email kết thúc trang trọng: "Beatrice, sự ra đời của công chúa Isabella là cột mốc lịch sử.

Tôi tin cô sẽ kể câu chuyện này với sự tinh tế mà chỉ cô có."

Anh ánh mắt lấp lánh, gửi email, tim đập mạnh, tưởng tượng Beatrice trong váy lụa, ánh mắt nâu khóa chặt anh.

Beatrice trả lời sau vài giờ, giọng thư thanh lịch: "Nam, tôi vinh dự được đưa tin về công chúa Isabella.

Tôi sẽ đến Madrid đúng hẹn, mang theo máy ảnh và trái tim.

Cảm ơn sự tin tưởng của cậu và hoàng gia."

Hoàng gia chọn Salón de Columnas tại Palacio Real de Madrid cho buổi công bố, với thông cáo báo chí, hình ảnh chính thức, và bài viết của Beatrice.

Nam ánh mắt lấp lánh, giám sát từng chi tiết: sân khấu lụa trắng thêu vàng, hoa hồng đỏ và lily trắng xếp thành vòng cung, đèn pha lê lấp lánh, màn hình 4K chiếu video Leonor ôm Isabella, ánh sáng dịu nhẹ.

Anh đến phòng ngủ hoàng gia, nơi ánh đèn vàng chiếu lên giường lụa trắng, Leonor, 26 tuổi, mặc váy lụa trắng phớt hồng, cổ chữ V, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, ánh mắt lấp lánh, đang cho Isabella bú.

Bé mặc áo lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở, ngủ yên trong vòng tay mẹ.

Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Nam, em hồi phục tốt, nhưng vẫn lo buổi công bố.

Công chúng sẽ đón nhận Isabella chứ?

Và Beatrice Borromeo... cô ấy đáng tin không?"

Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, vuốt tóc cô, cảm nhận hương hoa cam thoảng nhẹ: "Leonor, công chúng yêu em, họ sẽ yêu con bé.

Beatrice là nhà báo hàng đầu, cô ấy sẽ kể câu chuyện của chúng ta bằng sự tôn kính."

Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh, nghĩ: "Isabella, cha sẽ làm mọi thứ để con tự hào.

Beatrice... cô ấy là chìa khóa."

Ngày 7 tháng 12, bầu trời Madrid trong xanh, ánh nắng chiếu lên sân bay Adolfo Suárez Madrid-Barajas, nơi Nam chờ đón Beatrice.

Anh mặc vest xanh navy, áo sơ mi trắng, cà vạt lụa xám, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, tim đập nhẹ khi thấy Beatrice bước ra từ cổng VIP.

Cô 49 tuổi, mặc váy lụa xanh lá Chanel bó sát, cổ chữ V lộ khe ngực trắng ngọc trai, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, mắt nâu thông minh, môi hồng phớt cong nhẹ, đeo khuyên tai ngọc trai, túi Hermès da cá sấu, giày cao gót Louboutin đỏ, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ.

Cô ánh mắt lấp lánh, bắt tay anh, móng tay sơn nude lướt qua da, làm da anh nóng ran: "Nam, cảm ơn cậu đã đón.

Madrid đẹp hơn tôi nhớ.

Sự ra đời của Isabella chắc chắn là tin tức lớn nhất năm."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô lâu hơn cần thiết, giọng trầm: "Beatrice, cô làm Madrid sáng hơn.

Hoàng gia và tôi trông cậy vào cô để kể câu chuyện này."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc nâu cọ vào vai, mỉm cười: "Nam, tôi sẽ không làm cậu thất vọng."

Anh đưa cô về khách sạn Ritz Madrid bằng Rolls-Royce Phantom, suite hoàng gia trên tầng cao nhất, cửa sổ nhìn ra quảng trường Plaza de la Lealtad, hoa hồng trắng và orchid tím bày trên bàn gỗ óc chó, rượu vang Rioja Gran Reserva 2010 chờ sẵn, ánh đèn pha lê lấp lánh.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, bước vào, vuốt rèm lụa, quay lại: "Nam, cậu chu đáo quá.

Suite này như cung điện."

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng gần, hơi thở nóng ran, giọng trầm: "Beatrice, cô xứng đáng với điều tốt nhất.

Tôi muốn cô thoải mái để tập trung vào Isabella."

Cô ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay anh khi nhận chìa khóa, ngón tay lướt qua, làm tim anh đập mạnh: "Nam, cậu biết cách làm người ta cảm động."

Nam sắp xếp để Beatrice thăm mẹ con Leonor tại Zarzuela trước buổi công bố.

Trong phòng khách hoàng gia, ánh đèn vàng chiếu lên thảm Ba Tư đỏ thẫm, ghế nhung đỏ xếp quanh bàn gỗ chạm khắc, hoa lily trắng thơm ngát.

Leonor ngồi trên ghế, mặc váy lụa trắng phớt hồng, tay áo ren, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, ôm Isabella, bé mặc áo lụa hồng thêu hoa, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên, môi hồng hé mở.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, cúi chào, váy lụa xanh lá cọ vào đùi, giọng dịu dàng: "Công chúa Leonor, chúc mừng cô.

Isabella là thiên thần nhỏ.

Tôi vinh dự được gặp hai mẹ con và kể câu chuyện này."

Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Beatrice, cảm ơn cô đã đến từ Monaco.

Tôi đọc bài của cô về bảo tồn biển, rất cảm hứng.

Hãy viết về Isabella như một khởi đầu mới, được không?"

Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi đối diện, sổ tay da mở ra, bút Montblanc lướt nhanh: "Công chúa, tôi hứa sẽ viết bằng cả trái tim, để thế giới thấy tình yêu của cô dành cho con."

Nam ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh cửa, quan sát Beatrice, ánh mắt cô lấp lánh khi nhìn Isabella, ngón tay lướt trên sổ, móng tay nude lấp lánh, váy lụa bó sát lộ đường cong hông, làm tim anh đập mạnh.

Anh bước gần, đưa cô cốc trà bạc hà, cố ý chạm tay, cảm nhận da mịn, ánh mắt khóa chặt: "Beatrice, cô thấy Isabella thế nào?

Có cảm hứng cho bài viết chưa?"

Cô ánh mắt lấp lánh, ngẩng lên, môi hồng cong nhẹ, giọng dịu dàng, hơi khàn: "Nam, Isabella là nguồn cảm hứng hoàn hảo.

Nhưng cậu... cậu làm tôi phân tâm với sự chu đáo này."

Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nghiêng người gần, hơi thở cọ vào tóc cô: "Beatrice, tôi chỉ muốn cô có mọi thứ cần thiết."

Leonor ánh mắt lấp lánh, không nhận ra, tập trung vào Isabella, thì thầm: "Con yêu, cô Beatrice sẽ kể câu chuyện của con."

Nam tổ chức buổi chụp ảnh riêng cho Beatrice, dưới ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, hoa lily trắng và hồng đỏ làm nền, ánh nắng chiếu lên Leonor và Isabella, tạo vầng sáng dịu nhẹ.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, cầm máy Leica, chụp từng khoảnh khắc, váy lụa cọ vào chân Nam khi cô di chuyển, làm anh run nhẹ.

Anh ánh mắt lấp lánh, đưa cô máy ảnh dự phòng, ngón tay lướt qua tay cô, cảm giác nóng ran: "Beatrice, cô chụp đẹp quá.

Isabella sẽ nổi tiếng nhờ cô."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc nâu lấp lánh, thì thầm: "Nam, cậu làm tôi muốn ở lại Madrid lâu hơn."

Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nghĩ: "Beatrice, cô nguy hiểm hơn tôi tưởng.

Nhưng Leonor và Isabella là tất cả."

Ngày 8 tháng 12, Salón de Columnas tại Palacio Real de Madrid rực rỡ như cung điện thần thoại.

Cột đá cẩm thạch trắng lấp lánh, trần nhà vẽ tranh Baroque, đèn pha lê treo cao chiếu ánh sáng vàng, hoa hồng đỏ và lily trắng xếp thành vòng cung quanh sân khấu lụa trắng thêu vàng.

Quan khách, khoảng 200 người, gồm báo chí quốc tế, đại sứ, nhà tài trợ, và thành viên hoàng gia, mặc lễ phục và váy dạ hội, ngồi trên ghế nhung đỏ, thì thầm chờ đợi.

Felipe và Letizia đứng trên sân khấu, Felipe mặc tuxedo đen, tóc bạc lấp lánh, ánh mắt nghiêm nghị; Letizia mặc váy lụa đen dài, đeo vòng cổ kim cương, ánh mắt lấp lánh.

Felipe giọng trầm vang vọng: "Hôm nay, chúng tôi tự hào công bố sự ra đời của công chúa Isabella, con gái của công chúa Leonor và Nam, sinh ngày 29 tháng 11 năm 2034.

Isabella là niềm hy vọng của vương triều Tây Ban Nha, mang theo tình yêu và trách nhiệm."

Màn hình 4K chiếu video Leonor ôm Isabella, bé mặc váy lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên trong vòng tay mẹ, công chúng vỗ tay vang dội, ánh đèn flash lấp lánh.

Beatrice, mặc váy lụa đen Armani bó sát, cổ chữ V sâu, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, ngồi hàng đầu, ghi chú nhanh trên sổ da, máy Leica chụp từng khoảnh khắc.

Bài viết của cô, đăng trên Vogue quốc tế và Corriere della Sera, mở đầu: "Trong ánh sáng dịu nhẹ của Madrid, công chúa Isabella, với mái tóc đen mịn và đôi môi hồng, ra đời như biểu tượng của sự tiếp nối.

Công chúa Leonor, trong vai trò mẹ, tỏa sáng với tình yêu vô bờ, bên cạnh Nam, người cha tận tụy và kiến trúc sư của AstroViet."

Nam ánh mắt lấp lánh, đọc bài trên tablet trong phòng chờ, quay sang Leonor, đang ôm Isabella, mặc váy lụa trắng, ánh mắt lấp lánh: "Leonor, Beatrice đã làm được.

Bài viết này sẽ khiến cả thế giới yêu con bé."

Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Isabella, mỉm cười: "Nam, cô ấy tuyệt vời.

Cảm ơn anh đã chọn cô ấy."

Sau buổi công bố, Nam mời Beatrice đi ăn tối tại DiverXO, nhà hàng 3 sao Michelin ở Madrid, không gian hiện đại với tường kính nhìn ra đường Paseo de la Castellana, tranh trừu tượng đỏ đen treo tường, ánh đèn vàng dịu nhẹ.

Họ ngồi ở bàn riêng, khăn lụa trắng, nến bạc lấp lánh, thực đơn gồm cua hoàng đế với sốt yuzu, bò Wagyu nướng than, và mousse sô-cô-la trắng với vàng lá, kèm rượu vang Vega Sicilia Único 2010, đỏ thẫm lấp lánh trong ly pha lê.

Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly, giọng trầm: "Beatrice, vì bài viết tuyệt vời, vì Isabella, và vì cô đã đến Madrid."

Cô ánh mắt lấp lánh, chạm ly, ngón tay lướt qua tay anh, móng tay nude lấp lánh, giọng khàn nhẹ: "Nam, vì hoàng gia Tây Ban Nha, vì AstroViet, và vì... cậu."

Ánh mắt họ khóa chặt, ánh đèn chiếu lên mắt nâu của Beatrice, lấp lánh như đá hổ phách, làm tim anh đập mạnh.

Họ trò chuyện về Isabella, AstroViet, và nghệ thuật, nhưng không khí dần nóng lên.

Nam ánh mắt lấp lánh, chạm tay cô khi đưa đĩa mousse, ngón tay lướt chậm, cảm nhận da mịn, hơi thở anh gần hơn: "Beatrice, cô làm mọi khoảnh khắc ở Madrid trở nên khó quên.

Bài viết của cô... và cả ánh mắt này."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa bó sát lộ khe ngực, tóc nâu cọ vào vai, thì thầm: "Nam, cậu nguy hiểm hơn tôi tưởng.

Sự chu đáo của cậu... làm tôi muốn biết nhiều hơn về cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, ngón tay chạm vành tai, cảm giác nóng ran: "Beatrice, cô muốn biết gì?

Tôi là một cuốn sách mở, nhưng chỉ cho cô."

Cô ánh mắt lấp lánh, cắn nhẹ môi, môi hồng lấp lánh, giọng khàn: "Nam, cẩn thận, tôi giỏi đọc những cuốn sách như cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nghĩ: "Beatrice, cô là cám dỗ.

Nhưng Leonor và Isabella... tôi không được quên."

Sau bữa tối, Nam đưa Beatrice về khách sạn Ritz bằng Rolls-Royce, ánh đèn Madrid lấp lánh trên phố Gran Vía, gió lạnh thổi qua, làm rèm xe lụa trắng bay nhẹ.

Trước cửa khách sạn, họ đứng dưới ánh trăng, đèn pha lê từ sảnh chiếu lên Beatrice, váy lụa đen bó sát, tóc nâu lấp lánh, ánh mắt nâu sâu thẳm.

Cô ánh mắt lấp lánh, nắm tay anh, móng tay nude bấu nhẹ, giọng dịu dàng, đầy ẩn ý: "Nam, Madrid là trải nghiệm không thể quên, nhờ cậu.

Và như tôi đã hứa ở Monaco, tôi muốn cậu đến Ý.

Phỏng vấn về AstroViet, tại Milan hoặc Lake Como, cậu chọn.

Nhưng... tôi nghĩ cậu biết đây không chỉ là phỏng vấn."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô chặt, ngón tay lướt qua cổ tay, cảm nhận mạch đập, giọng trầm: "Beatrice, tôi đồng ý.

Ý sẽ là một chương mới, và tôi muốn đọc tiếp câu chuyện của cô."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, môi hồng lướt qua má anh, hôn nhẹ, hương hoa nhài làm anh run nhẹ: "Nam, tôi chờ cậu ở Ý.

Đừng để tôi đợi lâu."

Họ chia tay, ánh mắt khóa chặt, để lại Nam với cảm giác nóng bỏng và căng thẳng.

Nam trở về Zarzuela, ánh mắt lấp lánh, bước vào phòng ngủ hoàng gia, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên giường lụa trắng, nơi Leonor ôm Isabella ngủ yên.

Leonor mặc áo lụa trắng, tóc nâu xõa, ánh mắt khép chặt, Isabella mặc áo lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở.

Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, hôn trán Leonor, vuốt tóc Isabella, thì thầm: "Leonor, Isabella, các em là thế giới của anh."

Nhưng ánh mắt Beatrice, lời mời đến Ý, và sự ám muội tinh tế, như ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong anh.

Anh nghĩ: "Ý là cơ hội, nhưng Leonor và Isabella là trái tim.

Tôi phải giữ vững."

Trách nhiệm với AstroViet, trạm ASEAN, và khách sạn vũ trụ vẫn chờ, nhưng sự thu hút từ Beatrice mở ra một con đường đầy rủi ro và cám dỗ.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 102: Vợ lẽ


Ngày 15 tháng 12 năm 2034, bầu trời Madrid xám xịt, mưa phùn lất phất rơi trên những mái ngói đỏ của cung điện Zarzuela, không khí lạnh buốt thấm qua cửa sổ kính màu.

Trong thư viện hoàng gia, ánh đèn chùm pha lê chiếu lên giá sách gỗ sồi cổ, mùi da cũ và sáp ong thoảng nhẹ, hòa lẫn tiếng mưa tí tách bên ngoài.

Nam, 38 tuổi, ngồi trên ghế da nâu, mặc áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, vest xanh navy may đo, cổ tay lấp lánh đồng hồ Patek Philippe vàng hồng, ánh mắt sắc lạnh nhưng mệt mỏi.

Trước mặt anh là màn hình lớn, kết nối Zoom với đội AstroViet toàn cầu.

Anh vừa rời phòng ngủ, nơi Leonor, 26 tuổi, mặc váy lụa trắng mỏng manh, ôm bé Isabella, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Nam, tối nay ăn cùng em và con nhé.

Isabella nhớ anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc cô, hôn trán Isabella, tóc đen mịn lấp lánh, giọng trầm: "Leonor, anh sẽ cố.

Công việc bận, nhưng em và con là tất cả."

Lời nói dịu dàng, nhưng lòng anh nặng trĩu, nghĩ về Jetsun Pema và Dorji, những người anh chưa gặp kể từ tháng 9 tại Phú Quốc.

Buổi họp bắt đầu, màn hình chia thành nhiều ô: kỹ sư từ Hà Nội, nhà khoa học từ New York, và Jetsun Pema, 43 tuổi, từ văn phòng AstroViet tại Phú Quốc.

Jetsun xuất hiện, mặc váy lụa xanh dương bó sát, lộ đường cong thanh lịch, tóc đen buộc thấp bằng dây lụa, ánh mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dưới ánh đèn LED, da trắng ngọc trai mịn màng, móng tay sơn nude lấp lánh.

Sau lưng cô là cửa sổ kính lớn, nhìn ra biển Phú Quốc, sóng xanh biếc vỗ vào bờ cát trắng, ánh nắng nhiệt đới chiếu lên hàng dừa nghiêng, không khí thoảng mùi muối biển và hoa sứ.

Một chiếc quạt trần gỗ xoay chậm, phát ra tiếng rì rì nhẹ, hòa lẫn tiếng sóng vỗ xa xa.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, giọng trầm ấm, chuyên nghiệp: "Thưa anh Nam và đội AstroViet, tôi xin báo cáo tiến độ khách sạn vũ trụ, dự án lớn nhất của chúng ta kể từ AstroPod.

Tính đến ngày 15 tháng 12 năm 2034, chúng ta đạt 98% tiến độ, sẵn sàng nghiệm thu vào ngày 15 tháng 1 năm 2035, sớm hơn dự kiến 3 tháng."

Cô chiếu slide PowerPoint, hiển thị hình ảnh khách sạn vũ trụ: một cấu trúc hình bánh doughnut lơ lửng ở quỹ đạo thấp, 400 km trên Trái Đất, vỏ hợp kim titan lấp lánh, cửa sổ kính sapphire nhìn ra dải ngân hà.

Nội thất gồm 50 suite lụa trắng, giường da Ý, đèn LED điều chỉnh sắc màu, nhà hàng quay 360 độ với thực đơn sao Michelin, phòng gym không trọng lực có máy chạy bộ chống trôi, và khu spa với bể sục khí quyển.

Hệ thống năng lượng mặt trời cung cấp 1.2 MW, kết hợp pin lithium-ion cải tiến, đảm bảo vận hành liên tục.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, chỉ vào biểu đồ: "Chúng tôi hoàn thiện hệ thống tái chế nước, đạt hiệu suất 95%, và lớp chống bức xạ graphene giảm 99% tia vũ trụ.

Đội kỹ sư Việt Nam tại Hà Nội chế tạo module sinh thái, trong khi JAXA hỗ trợ kiểm tra hệ thống oxy."

Một kỹ sư từ Hà Nội, mặc áo blouse trắng, ánh mắt lấp lánh, thêm: "Anh Nam, module sinh thái trồng được rau diếp và cà chua trong môi trường không trọng lực, đủ cung cấp 20% thực phẩm."

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng trầm: "Tuyệt vời, anh Hùng.

Jetsun, đội của cô làm vượt mong đợi.

Còn thách thức nào không?"

Jetsun ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, lụa xanh dương cọ vào da, giọng bình tĩnh: "Thách thức lớn nhất là kiểm tra hệ thống oxy dự phòng và chống bức xạ trong điều kiện mô phỏng thiên thạch va chạm.

Chúng tôi phối hợp với NASA và JAXA, dự kiến hoàn tất thử nghiệm ngày 25 tháng 12 tại cơ sở thử nghiệm ở Tsukuba, Nhật Bản.

Tôi đề xuất anh Nam tham gia nghiệm thu trực tuyến, và nếu có thể, đến Phú Quốc xem báo cáo tổng kết.

Điều này sẽ truyền cảm hứng cho đội."

Cô nhìn thẳng vào camera, ánh mắt lấp lánh, thoáng nét buồn, làm Nam tim đập mạnh, linh cảm một cuộc đối thoại khó khăn.

Anh ánh mắt lấp lánh, ghi chú trên iPad, giọng trầm: "Đồng ý, Jetsun.

Anh sẽ tham gia nghiệm thu online và xem xét đến Phú Quốc.

Gửi anh báo cáo chi tiết về hệ thống oxy và lịch trình thử nghiệm."

Các thành viên vỗ tay qua Zoom, khen ngợi Jetsun, nhưng cô ánh mắt lấp lánh, mím môi, dường như kìm nén điều gì đó.

Buổi họp kết thúc, màn hình trống dần, chỉ còn Nam và Jetsun, ánh mắt khóa chặt qua khoảng cách 10,000 km.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, váy lụa xanh dương lấp lánh dưới ánh nắng Phú Quốc, bước đến cửa sổ, nhìn ra biển, sóng vỗ mạnh vào bờ, mây trắng trôi chậm trên bầu trời xanh.

Cô vuốt tóc, móng tay nude lấp lánh, giọng thấp, run rẩy, pha lẫn tổn thương: "Nam, tôi cần nói chuyện riêng.

Không phải về khách sạn, không phải AstroViet, mà về tôi, về Dorji, về chúng ta."

Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh như trống đánh, đứng dậy, đóng cửa thư viện, khóa chặt, ánh đèn chùm pha lê chiếu lên khuôn mặt căng thẳng của anh.

Anh ngồi xuống, ánh mắt sắc lạnh, nhưng giọng run: "Jetsun, anh nghe đây.

Dorji thế nào?

Em khỏe không?

Anh... bận quá, nhưng anh luôn nghĩ về hai người."

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng mím chặt đến trắng bệch, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, giọng cao vút, vỡ òa: "Nghĩ về chúng tôi?

Nam, anh nói dối!

Dorji, con trai anh, 8 tháng tuổi, bắt đầu bò, gọi 'ba' mỗi tối, chỉ vào khung ảnh anh trên bàn, nhưng anh ở đâu?

Ba tháng qua, anh không đến Phú Quốc, không gọi, không nhắn tin.

Anh bỏ rơi mẹ con tôi, trong khi bận rộn với Leonor, Isabella, hoàng gia, và những buổi tiệc lộng lẫy!"

Nam ánh mắt lấp lánh, tay siết chặt ghế da, móng tay bấu vào da, để lại dấu đỏ, tội lỗi như sóng thần nhấn chìm anh.

Anh nhớ Dorji, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai, cười rạng rỡ khi anh bế ở Phú Quốc, và Jetsun, ánh mắt yêu thương khi họ làm tình, vú cô căng sữa, lồn siết chặt, dâm thủy lấp lánh.

Anh dập tắt ký ức nhục dục, tập trung vào lời cô, giọng run: "Jetsun, anh xin lỗi.

Isabella vừa sinh, Leonor cần anh ở Madrid, AstroViet ngập đầu với trạm ASEAN, khách sạn, và hợp đồng với NASA.

Anh không cố ý bỏ rơi em và Dorji.

Anh... yêu hai người."

Cô ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi dài run rẩy, nước mắt lấp lánh chảy xuống má, giọng lạc đi: "Yêu?

Nam, yêu không phải là lời nói!

Tôi một mình ở Phú Quốc, nuôi Dorji, thức đêm khi cậu bé sốt, làm việc 16 tiếng mỗi ngày cho AstroViet, trong khi anh ở Zarzuela, dự tiệc với Leonor de Borbón, công bố công chúa Isabella.

Anh có biết tôi đau thế nào không?

Tôi là cựu hoàng hậu Bhutan, nhưng vì anh, tôi ở đây, giữ bí mật, chờ anh!"

Cô ánh mắt lấp lánh, quay mặt đi, tóc đen rối bời, dính vào má ướt, váy lụa xanh dương run nhẹ, tay bấu chặt khung cửa sổ, móng tay để lại dấu mờ trên kính.

Cô thì thầm, giọng vỡ vụn: "Nam, Dorji hỏi 'ba đâu' bằng mắt mỗi ngày.

Tôi nói dối rằng anh bận, nhưng tôi không chịu nổi nữa.

Anh là cha, nhưng anh chọn Leonor, Isabella, và danh vọng."

Nam ánh mắt lấp lánh, bước đến cửa sổ thư viện, nhìn mưa rơi trên vườn hồng Zarzuela, hoa đỏ ướt át, giọng trầm, nghẹn ngào: "Jetsun, anh sai.

Dorji là máu thịt anh, em là...

ánh sáng trong bóng tối của anh.

Anh không muốn em đau, không muốn Dorji lớn lên không có cha.

Anh sẽ đến Phú Quốc, ngay sau Giáng sinh, ngày 27 tháng 12.

Anh hứa, bằng danh dự."

Cô ánh mắt lấp lánh, quay lại, khuôn mặt méo mó, lông mi run rẩy, giọng kiên quyết nhưng yếu ớt: "Nam, tôi nghe lời hứa của anh ba lần rồi.

Lần này, nếu anh không đến, tôi sẽ đưa Dorji về Bhutan, và anh sẽ không còn cơ hội thấy con.

Tôi không muốn phá hủy anh, nhưng tôi phải bảo vệ Dorji và chính mình."

Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt nước mắt, mồ hôi lấp lánh trên trán, bước đến bàn, cầm khung ảnh Dorji, cậu bé mặc áo lụa xanh, cười rạng rỡ, mắt nâu lấp lánh.

Cô thì thầm: "Nam, nhìn con đi.

Cậu bé cần anh.

Tôi cần anh."

Cô gửi ảnh qua Zoom, Nam ánh mắt lấp lánh, mở ảnh trên iPad, tim như vỡ ra khi thấy Dorji, giống Jetsun ở ánh mắt, giống anh ở nụ cười.

Anh giọng run: "Jetsun, anh sẽ đến.

Anh không thể mất em và Dorji.

Hãy tin anh, một lần nữa."

Cô ánh mắt lấp lánh, gật đầu yếu ớt, nhưng ánh mắt vẫn nghi ngờ, ngắt video, để lại Nam với màn hình đen, tiếng mưa bên ngoài, và nỗi đau như dao cắt.

Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi phịch xuống ghế da, tay ôm đầu, mồ hôi lấp lánh trên trán, mâu thuẫn như cơn bão cuốn qua tâm trí.

Ánh đèn chùm pha lê chiếu lên khuôn mặt anh, lộ rõ nếp nhăn căng thẳng, sẹo mờ trên vai lấp lánh qua áo sơ mi.

Anh nghĩ về Leonor, ánh mắt kiên cường khi sinh Isabella, nụ cười dịu dàng khi ôm con trong váy lụa trắng, mái tóc nâu lấp lánh, và lời thì thầm: "Nam, anh là chỗ dựa của em."

Hình ảnh Isabella, tóc đen mịn, môi hồng hé mở, ngủ yên trong nôi lụa hồng, làm tim anh ấm áp, nhưng cũng nặng nề như đá đè: "Isabella cần cha, Leonor cần chồng.

Nếu cô ấy biết về Jetsun và Dorji, hoàng gia sẽ sụp đổ, AstroViet sẽ tan tành."

Anh nghĩ về Jetsun, ánh mắt tổn thương, nước mắt lấp lánh, giọng run rẩy, và Dorji, con trai bí mật, với nụ cười rạng rỡ chưa từng được công khai.

Ký ức về Phú Quốc, khi Jetsun nằm dưới anh, vú căng sữa, lồn nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh, thoáng qua, nhưng anh dập tắt ngay, tập trung vào tội lỗi: "Jetsun đúng.

Mình ích kỷ, để cô ấy và Dorji đơn độc, trong khi mình xây đế chế và danh tiếng."

Áp lực từ AstroViet như núi đè.

Khách sạn vũ trụ sẵn sàng nghiệm thu là bước ngoặt, với 50 suite, nhà hàng không trọng lực, và hệ thống năng lượng mặt trời, nhưng thử nghiệm oxy và chống bức xạ đòi hỏi anh giám sát trực tiếp.

Trạm không gian ASEAN, trị giá 10 tỷ USD, cần anh phê duyệt thiết kế module tại Hà Nội vào ngày 20/12.

Hợp đồng với NASA và JAXA, ký tại New York tháng 11, yêu cầu báo cáo an toàn trước 31/12.

Và lời mời đến Ý của Beatrice Borromeo, phỏng vấn tại Milan hoặc Lake Como, là cơ hội quảng bá AstroViet toàn cầu, nhưng thêm vào lịch trình dày đặc.

Anh ánh mắt lấp lánh, mở laptop, đọc email từ Jetsun: báo cáo 50 trang về hệ thống oxy, kèm video Dorji chơi trên bãi biển Phú Quốc, cậu bé mặc áo lụa xanh, chạy theo sóng, mắt nâu lấp lánh, gọi "ba" khi thấy máy quay.

Nam ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, thì thầm: "Dorji, cha xin lỗi.

Cha sẽ đến, con trai."

Anh nghĩ về lịch trình: họp NASA ngày 20/12, Giáng sinh 24/12 với Leonor và Isabella tại Zarzuela, nghiệm thu khách sạn 15/1/2035, và chuyến đi Ý với Beatrice vào cuối tháng 1.

Anh thì thầm: "Mình phải đến Phú Quốc ngày 27/12, như đã hứa với Jetsun.

Nhưng Leonor sẽ hỏi tại sao, hoàng gia sẽ nghi ngờ.

Làm sao che giấu?"

Anh nhớ lời Beatrice, ánh mắt lấp lánh, nụ cười dịu dàng tại Madrid, và cảm giác ấm áp khi tay họ chạm nhau.

Anh tự nhủ: "Ý là cơ hội, nhưng không quan trọng bằng Jetsun và Dorji.

Mình phải ưu tiên họ."

Nhưng hình ảnh Leonor ôm Isabella, ánh mắt tin tưởng, như dao đâm vào tim: "Leonor, em không thể biết.

Anh không thể mất em."

Nam ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, bước ra hành lang Zarzuela, ánh đèn vàng chiếu lên tranh chân dung các vị vua, từ Carlos V đến Felipe VI.

Anh dừng trước bức tranh Isabella I, nữ hoàng mạnh mẽ, nghĩ về con gái mình, và thì thầm: "Isabella, Dorji, các con là động lực của cha.

Cha phải mạnh mẽ, phải tìm cách."

Anh trở về phòng ngủ, ánh trăng lấp lánh qua rèm lụa, chiếu lên Leonor và Isabella ngủ yên.

Leonor mặc áo lụa trắng, tóc nâu xõa trên gối, khuôn mặt thanh thản, Isabella trong nôi, tay nhỏ xíu nắm chặt chăn, thở đều, tóc đen mịn lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, quỳ xuống, hôn trán cả hai, giọng run: "Leonor, Isabella, anh yêu hai người.

Anh sẽ không để em thất vọng."

Nhưng hình ảnh Jetsun, nước mắt lấp lánh, và Dorji, nụ cười rạng rỡ, như mây đen, ám ảnh tâm trí.

Anh quay lại thư viện, ánh mắt lấp lánh, mở laptop, soạn email cho Jetsun: "Jetsun, cảm ơn báo cáo và video Dorji.

Anh xúc động khi thấy con.

Anh sẽ đến Phú Quốc ngày 27/12, ở lại 3 ngày để gặp em và Dorji, xem báo cáo tổng kết.

Hãy chờ anh, và gửi thêm ảnh con.

Anh xin lỗi vì đã để em đợi."

Anh gửi, ánh mắt sắc lạnh, cảm giác áp lực vẫn bóp nghẹt lồng ngực, nhưng quyết tâm cháy bỏng.

Anh nhìn ra cửa sổ, mưa ngừng rơi, ánh trăng lấp lánh trên vườn hồng, thì thầm: "Jetsun, Dorji, anh nợ hai người.

Leonor, Isabella, anh sẽ giữ lời.

AstroViet, anh sẽ không thất bại."

Nhưng trách nhiệm chồng chất, như lưỡi dao sắc, sẵn sàng thử thách anh trong những ngày tới.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 103: Gia đình nhỏ


Ngày 20 tháng 12 năm 2034, thư viện cung điện Zarzuela chìm trong tĩnh lặng, ánh nắng mùa đông yếu ớt xuyên qua cửa sổ kính màu, vẽ hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch trắng, phản chiếu sắc xanh, đỏ, vàng như cầu vồng vỡ.

Giá sách gỗ óc chó cao chạm trần, xếp đầy kinh thánh da bò, thơ Federico García Lorca, và tài liệu thiên văn từ NASA, tỏa mùi da cũ, mực in, và sáp ong.

Nam ngồi trên ghế nhung đỏ thêu vàng, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, vest xám Hugo Boss, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, mở laptop MacBook Pro, màn hình sáng rực, phản chiếu đôi mắt nâu sâu thẳm.

Anh vừa rời phòng ngủ, nơi Leonor, 26 tuổi, đang cho Isabella bú, ánh mắt lấp lánh, váy lụa trắng bó sát vú căng tròn, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua vải, thì thầm: "Nam, anh bận lắm à?

Tối nay chơi với Isabella, nhé.

Con bé thích anh bế."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, cảm nhận da mịn, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ: "Leonor, anh sẽ dành thời gian.

Em và con là ánh sáng của anh."

Nhưng lòng anh nặng trĩu, nghĩ về email từ Jetsun Pema, ảnh Dorji, 8 tháng tuổi, cười rạng rỡ, và lời khiển trách vì bỏ rơi mẹ con cô.

Nam ánh mắt lấp lánh, mở hộp thư, thấy báo cáo từ Jetsun về hệ thống oxy khách sạn vũ trụ, chi tiết tấm pin graphene, ống dẫn oxy kép, và thử nghiệm chống bức xạ ở quỹ đạo thấp.

Ảnh Dorji đính kèm, cậu bé ngồi trên thảm xanh, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai, tay nắm khối rubik đỏ-vàng, miệng cười toe, lộ hai răng sữa nhỏ xíu.

Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, tội lỗi như sóng thần: "Dorji, con trai cha.

Phú Quốc ngày 27/12, cha sẽ đến."

Anh nghĩ về lịch trình dày đặc: họp NASA ngày 22/12, Giáng sinh 24-25/12, Phú Quốc 27/12, và phỏng vấn với Beatrice Borromeo tại Ý.

Anh ánh mắt sắc lạnh, quyết định dời lịch với Beatrice để giảm áp lực, tập trung cho Leonor, Isabella, và Jetsun.

Anh mở email, ngón tay lướt trên bàn phím, móng tay bóng loáng, gõ với nhịp điệu gấp gáp, giọng trang trọng:

"Beatrice thân mến,

Cảm ơn cô vì bài viết xuất sắc về công chúa Isabella, đã tôn vinh hình ảnh hoàng gia Tây Ban Nha và truyền tải niềm vui của chúng tôi.

Do lịch trình gia đình, đặc biệt là thời gian dành cho Leonor và Isabella sau khi sinh, cùng các cam kết với AstroViet, bao gồm nghiệm thu khách sạn vũ trụ và họp với NASA, tôi xin đề nghị dời cuộc phỏng vấn tại Ý sang khoảng 15-20 tháng 1 năm 2035.

Tôi rất mong gặp cô tại Milan hoặc Lake Como để chia sẻ về AstroViet và tầm nhìn không gian.

Mong cô thông cảm và đề xuất thời gian phù hợp.

Chúc cô một Giáng sinh an lành, ấm áp bên gia đình.

Trân trọng,

Nam"

Anh ánh mắt lấp lánh, đọc lại, ký ức về Beatrice tại Madrid thoáng qua: váy lụa đen Armani bó sát, lộ đường cong hông, ánh mắt nâu thông minh, nụ cười dịu dàng, cái hôn má thoảng hương hoa nhài, và giọng nói trầm ấm: "Tôi chờ cậu ở Ý".

Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập nhẹ, nhưng dập tắt cảm xúc, nhấn gửi, màn hình lóe sáng, email biến mất vào không gian số.

Anh ánh mắt sắc lạnh, mở báo cáo của Jetsun, đọc chi tiết về hệ thống oxy: 99.8% hiệu suất, 12 giờ dự phòng, và tấm graphene chịu nhiệt 3,000°C.

Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Jetsun, em làm xuất sắc.

Khách sạn vũ trụ sẽ là kỳ quan."

Anh gọi trợ lý AstroViet, Maria, 30 tuổi, tóc vàng, mắt xanh, ánh mắt lấp lánh, qua điện thoại: "Maria, sắp xếp họp NASA ngày 22/12, 10 giờ sáng, và chuyến bay đến Phú Quốc ngày 27/12, chuyên cơ AstroViet.

Đảm bảo lịch trống cho Giáng sinh, không cuộc gọi nào."

Maria giọng chuyên nghiệp, vang qua loa: "Vâng, thưa anh.

Tôi gửi lịch và vé trong một giờ."

Bốn giờ sau, chuông email vang lên, Beatrice trả lời từ Milan, giọng thư thanh lịch, hiện trên màn hình:

"Nam thân mến,

Tôi hiểu gia đình và AstroViet đang đòi hỏi nhiều thời gian của cậu, đặc biệt với công chúa Isabella mới sinh và các dự án không gian đầy tham vọng.

Tôi đồng ý dời phỏng vấn sang tháng 1, đề xuất ngày 18/1 tại Lake Como, trong một biệt thự yên tĩnh bên hồ, rất phù hợp để thảo luận về AstroViet.

Hãy xác nhận khi cậu sẵn sàng, và tôi sẽ sắp xếp mọi thứ.

Chúc cậu, công chúa Leonor, và công chúa Isabella một Giáng sinh ấm áp, tràn ngập yêu thương.

Thân,

Beatrice Borromeo"

Nam ánh mắt lấp lánh, thở phào, cảm giác như trút được một khối đá, thì thầm: "Beatrice, cảm ơn cô.

Lake Como, 18/1, mình sẽ đến."

Anh tưởng tượng không khí lạnh giá bên hồ Como, biệt thự đá cổ, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước, và giọng Beatrice, dịu dàng nhưng sắc sảo, hỏi về AstroViet.

Anh ánh mắt lấp lánh, đóng laptop, đứng dậy, bước ra hành lang Zarzuela, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, phản chiếu trên tranh chân dung nữ hoàng Isabella I, tên con gái anh.

Anh nghĩ: "Isabella, Leonor, các em là ánh sáng.

Jetsun, Dorji, anh sẽ chuộc lỗi."

Anh kiểm tra đồng hồ: 3:30 chiều, đủ thời gian đến cửa hàng Cartier trên phố Serrano, chọn thêm quà Giáng sinh: một đôi khuyên tai ngọc trai cho Leonor, và một chuỗi hạt lụa cho Isabella.

Đêm 24 tháng 12, cung điện Zarzuela hóa thành xứ sở thần tiên, ánh đèn vàng từ hàng trăm ngọn nến lấp lánh, phản chiếu trên tường đá cẩm thạch trắng và trần thạch cao chạm khắc hoa văn Baroque, tạo bóng mờ nhảy múa.

Cây thông cao 5 mét ở sảnh chính rực rỡ, trang trí bóng thủy tinh bạc, ngôi sao vàng ròng nặng 2 kg, ruy băng lụa đỏ dài 10 mét, chuông đồng nhỏ kêu leng keng, và đèn LED trắng lấp lánh như sao trời.

Hoa hồng trắng, lá thông xanh, quả holly đỏ, và dây tầm gửi xếp dọc cầu thang xoắn bằng đá granite, tỏa hương ngọt ngào, hòa quyện với mùi bánh quy gừng, rượu vang nóng pha quế, và gỗ thông cháy tí tách trong lò sưởi.

Dàn nhạc hoàng gia, tám nhạc công mặc lễ phục đen, chơi "Noche de Paz" trên violin, cello, và harp, âm thanh trong trẻo vang vọng, làm rung động ly pha lê trên bàn.

Nam, mặc vest xanh đậm Tom Ford, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực, cà vạt lụa đỏ, ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Leonor, 26 tuổi, váy lụa đỏ Versace bó sát, cổ chữ V sâu, lộ khe ngực căng tròn, vú phập phồng, mông săn chắc lấp lánh, tóc nâu xõa sóng, đeo vòng cổ ngọc trai Van Cleef & Arpels anh tặng, ánh mắt rực rỡ, môi đỏ mọng bóng loáng.

Cô ôm Isabella, 1 tháng tuổi, mặc váy lụa hồng thêu hoa, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên trong chăn lụa trắng, môi hồng hé mở, lông mi dài cong vút.

Gia đình hoàng gia Tây Ban Nha quây quần trong sảnh: vua Felipe VI, 66 tuổi, vest đen, tóc bạc chải ngược, ánh mắt nghiêm nghị, cầm ly rượu vang Rioja, ánh đỏ lấp lánh; hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, váy lụa xanh nhạt, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, đeo khuyên tai sapphire xanh thẳm; công chúa Sofía, 26 tuổi, váy lụa trắng, tóc nâu buộc cao, ánh mắt rạng rỡ, bế Isabella, thì thầm: "Chị, con bé là thiên thần!

Nhìn tóc nó kìa, đen như mực Tàu!"

Leonor ánh mắt lấp lánh, cười dịu, vuốt tóc Isabella: "Sofía, em sẽ là dì tuyệt nhất.

Con bé thích em bế, nhìn kìa, nó cười!"

Các thành viên khác, Infanta Elena, 70 tuổi, váy len đỏ, ánh mắt lấp lánh, kể chuyện về Giáng sinh thời Franco; Infanta Cristina, 69 tuổi, váy lụa đen, giọng rôm rả, ôm cháu; và bốn đứa trẻ, cháu của Elena, chạy quanh cây thông, mở quà, tiếng cười trong trẻo vang vọng, làm nến rung nhẹ.

Buổi tiệc diễn ra ở Salón de Tapices, tường treo thảm thêu vàng từ thế kỷ 16, mô tả chiến thắng Lepanto, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, chiếu lên bàn gỗ óc chó dài 10 mét, phủ khăn lụa trắng thêu chỉ bạc, bày nến bạc cao 30 cm, hoa lily trắng, và thực đơn hoàng gia: súp tôm hùm đỏ rực, thơm mùi nghệ tây; cá tuyết nướng với sốt kem béo, điểm xuyết trứng cá muối; thịt bò Wagyu nướng than, chảy nước hồng, kèm nấm truffle đen; khoai tây nghiền trộn bơ vàng, rắc muối biển Maldon; và bánh turrón hạnh nhân, kem vani, sốt caramel lấp lánh.

Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Leonor, tay chạm tay cô, cảm nhận da mịn, móng tay sơn nude lấp lánh, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ, thì thầm: "Leonor, em đẹp như nữ hoàng đêm nay.

Isabella làm Giáng sinh này đặc biệt."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, môi đỏ mọng cong nhẹ, giọng dịu: "Nam, anh làm em hạnh phúc.

Nhìn con bé ngủ kìa, em muốn ôm mãi."

Anh ánh mắt lấp lánh, nhìn Isabella trong nôi bên bàn, tóc đen mịn lấp lánh, nghĩ: "Isabella, con là kỳ tích.

Leonor, em là tất cả."

Nhưng hình ảnh Dorji, mắt nâu lấp lánh, và giọng Jetsun, run rẩy trên Zoom (Chương 101), thoáng qua, làm tim anh nhói đau: "Dorji cần cha."

Felipe đứng dậy, nâng ly, giọng trầm vang, át tiếng violin: "Vì công chúa Isabella, ánh sáng mới của vương triều, vì Leonor, Nam, và gia đình chúng ta.

Que la Navidad nos una siempre."

Quan khách, khoảng 50 người, vỗ tay, ánh mắt lấp lánh, ly rượu vang lấp lánh, phản chiếu ánh đèn pha lê.

Letizia ánh mắt lấp lánh, chạm ly với Nam, giọng dịu: "Nam, cậu làm tốt với Leonor và Isabella.

Cung điện này cần cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Hoàng hậu, con chỉ muốn họ hạnh phúc."

Sofía ánh mắt lấp lánh, kể về chuyến trượt tuyết ở Baqueira, giọng rôm rả: "Nam, năm sau anh chị phải đi cùng!

Isabella sẽ thích tuyết, em cá đấy!"

Anh ánh mắt lấp lánh, cười: "Sofía, chắc chắn rồi.

Nhưng con bé phải biết đi đã!"

Elena ánh mắt lấp lánh, kể chuyện về Giáng sinh 1975, giọng trầm: "Hồi đó, cha ta, Juan Carlos, tổ chức tiệc ở đây.

Không cây thông nào đẹp như hôm nay."

Nam ánh mắt lấp lánh, lắng nghe, nghĩ: "Hoàng gia này là nhà mình.

Mình không được để bí mật phá hủy."

Sau tiệc, gia đình quây quần bên cây thông, trao quà trong tiếng cười.

Nam tặng Leonor đôi khuyên tai ngọc trai Cartier, viên ngọc lấp lánh như ánh trăng, ánh mắt lấp lánh: "Leonor, cho tình yêu vĩnh cửu của anh."

Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh, ôm anh, hôn má, môi đỏ mọng chạm da anh, nóng ran, giọng run: "Nam, em yêu anh.

Chúng đẹp hơn cả giấc mơ."

Cô tặng anh sổ da khắc tên Isabella, bìa chạm hoa văn vàng, giấy lụa Pháp, giọng dịu: "Nam, viết hành trình làm cha của anh.

Isabella sẽ đọc khi lớn."

Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt sổ, cảm nhận da mềm, nghĩ: "Leonor, em chạm vào tim anh."

Anh tặng Isabella chuỗi hạt lụa hồng, hạt ngọc trai nhỏ lấp lánh, thì thầm: "Con yêu, cha sẽ luôn bảo vệ con."

Sofía ánh mắt lấp lánh, hát villancico "Campana sobre Campana", giọng trong trẻo, làm Isabella mở mắt, lấp lánh, môi hồng cong nhẹ, khiến mọi người reo lên: "Con bé cười rồi!

Thiên thần nhỏ!"

Felipe ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor: "Con gái, con làm ta tự hào.

Isabella là tương lai."

Nam ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm nhận hơi ấm qua lụa đỏ, nhưng nghĩ về Jetsun: "Ngày 27/12, Phú Quốc, mình sẽ chuộc lỗi."

Tiệc kết thúc, quan khách rời đi, cung điện tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chuông nhà thờ Santa María vang vọng từ xa.

Đêm Giáng sinh, sau khi y tá hoàng gia đưa Isabella vào phòng riêng, Nam và Leonor trở về phòng ngủ hoàng gia, ánh trăng bạc xuyên qua rèm lụa trắng, chiếu hoa văn lấp lánh trên giường lụa trắng, chăn nhung đỏ gấp gọn, gối thêu vàng óng ánh.

Căn phòng rộng, tường đá cẩm thạch trắng khắc hoa văn Baroque, lò sưởi tí tách, tỏa mùi gỗ thông cháy, hòa quyện với hương nước hoa oud của Leonor và mùi da thuộc từ vest Nam, làm không khí ngập dục vọng.

Nam, áo sơ mi cởi ba cúc, cơ ngực săn chắc lấp lánh, sẹo mờ trên vai lấp lánh, ánh mắt lấp lánh, khóa cửa, tiếng chốt sắt vang khô khốc.

Anh quay lại, thấy Leonor đứng cạnh giường, váy lụa đỏ Versace bó sát, cổ chữ V sâu, lộ khe ngực căng tròn, vú phập phồng, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua vải, mông săn chắc lấp lánh, tóc nâu xõa sóng, ánh mắt rực rỡ, môi đỏ mọng bóng loáng, móng tay sơn nude lấp lánh.

Cô bước gần, váy cọ vào đùi, lụa kêu sột soạt, giọng dịu dàng, hơi run, nhưng cháy bỏng: "Nam, em hồi phục hoàn toàn.

Đêm nay... em muốn anh, như lần đầu ở Mallorca.

Làm em tan chảy."

Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, dục vọng bùng cháy sau bốn tháng kiêng cữ, bước tới, tay vuốt tóc cô, lọn tóc mềm mại quấn quanh ngón tay, cảm nhận da mịn, mùi oud nồng nàn, thì thầm: "Leonor, em chắc chứ?

Anh khao khát em, nhưng không muốn em mệt.

Em là công chúa của anh."

Cô ánh mắt lấp lánh, kiễng chân, môi đỏ mọng chạm môi anh, lưỡi lướt nhẹ, hơi thở nóng ran, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, nước miếng lấp lánh, giọng rạo rực: "Nam, em muốn anh, ngay bây giờ.

Làm em cảm nhận anh, sâu nhất."

Nam ánh mắt lấp lánh, tay kéo khóa váy lụa đỏ, tiếng khóa kêu rè rè, vải trượt xuống sàn đá, lộ thân hình hoàn mỹ: vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, lấp lánh mồ hôi, bụng phẳng mịn, hông cong lấp lánh, đùi săn chắc, da trắng ngọc trai lấp lánh dưới ánh trăng.

Anh lưỡi liếm cổ cô, xuống khe ngực, mút núm vú, lưỡi xoáy quanh, tay bóp vú, ngón tay xoa núm, cảm giác nóng ran, vú mềm mại như lụa, núm cứng như ngọc.

Cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, tóc nâu rối bời, móng tay bấu vai anh, để lại vệt đỏ, rên nhỏ: "Nam, sướng... vú em... anh làm em điên!"

Anh ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi đè núm vú, tay kia xoa vú còn lại, cảm nhận nhịp tim cô đập mạnh, mùi mồ hôi thoảng nhẹ, ngọt như mật ong.

Anh cởi áo sơ mi, ném lên ghế nhung, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, lông ngực đen mịn, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm: "Leonor, em đẹp quá.

Anh muốn nuốt em."

Anh quỳ xuống, kéo váy cô xuống, lụa đỏ nhàu nhĩ, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, dâm thủy lấp lánh như ngọc trai, chảy xuống đùi, thấm sàn đá.

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm lồn, tách môi lồn, môi lồn hồng nhạt run rẩy, lưỡi mút âm vật, ngón giữa xoáy sâu, chạm điểm G, ngón cái xoa âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, lông mi run rẩy, móng tay cào tóc anh, rên lớn: "Nam, lồn em...

ướt quá!

Liếm nữa... em sướng!"

Lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm xuống lụa trắng, xuống đùi, sàn đá lấp lánh như mưa ngọc.

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm mạnh, mút dâm thủy, ngón tay ra vào, lồn cô siết chặt, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, em ra... lồn em ra!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống cằm anh, xuống ngực, lấp lánh, cơ thể cô run rẩy, đùi ép chặt mặt anh, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc nâu dính vào má.

Leonor ánh mắt lấp lánh, kéo anh lên, tay run rẩy cởi quần, nút quần bật ra, tiếng khóa kéo kêu rè rè, lộ chim anh, cứng lên, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước, mạch máu xanh nổi rõ, lấp lánh dưới ánh trăng, lông đen mịn quanh gốc.

Cô ánh mắt lấp lánh, nắm chim, ngón tay mịn màng vuốt nhẹ, móng tay lấp lánh, lưỡi liếm đầu chim, mút sâu, môi đỏ mọng siết chặt, lưỡi xoáy quanh đầu, làm anh cong người, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt tóc cô, rên lớn: "Leonor, miệng em... nóng quá!

Mút nữa, anh sướng!"

Cô ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi đè mạch máu, tay vuốt gốc chim, nước miếng lấp lánh, chảy xuống cằm, xuống ngực cô, lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận miệng cô nóng bỏng, lưỡi mềm mại, rên lớn: "Leonor, em làm anh điên!

Anh muốn vào em!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy cô xuống giường, lụa trắng nhàu nhĩ, đâm mạnh vào lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh, làm anh rên lớn: "Leonor, lồn em chặt quá!

Anh không chịu nổi!"

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: "Nam, đâm sâu... em ra!"

Anh đâm mạnh, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt, giường kêu cọt kẹt, lụa trắng ướt sũng.

Cô ánh mắt lấp lánh, móng tay cào lưng anh, để lại vệt máu, rên lớn: "Nam, lồn em... sướng quá!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy xuống mông, xuống lụa, sàn đá lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm môi cô, nuốt nước miếng, tay bóp vú, xoa núm vú, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, mồ hôi lấp lánh, rên lớn: "Nam, em ra... lần nữa!"

Họ đổi tư thế, Leonor quỳ trên giường, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi, thấm vào lụa trắng, tạo vệt ướt lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng sau, tay bóp mông, ngón tay tách lồn, lưỡi liếm hậu môn, lưỡi xoáy nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, hậu em... sướng quá!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm chim vào lồn, lấp đầy, mỗi nhịp mạnh hơn, làm lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh chụt chụt vang vọng.

Anh tay bóp mông, ngón tay xoa âm vật, lưỡi liếm lưng cô, cắn nhẹ, để lại dấu răng đỏ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, lồn em... ra nữa!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi anh, xuống sàn, cơ thể cô run rẩy, móng tay bấu lụa, xé rách một góc, lụa trắng lấp lánh dâm thủy.

Họ đổi tư thế lần nữa, Nam nằm ngửa, chim vẫn cứng, lấp lánh tinh và dâm thủy, đỏ rực, mạch máu nổi rõ.

Leonor ánh mắt lấp lánh, trèo lên, lồn hồng hào trượt xuống chim anh, siết chặt, làm cả hai rên lớn: "Leonor, lồn em... nóng quá!"

"Nam, chim anh... lấp đầy em!"

Cô ánh mắt lấp lánh, nhún mạnh, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng nhạt lấp lánh, tóc nâu rối bời, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn màng, chảy xuống khe ngực, xuống bụng, lấp lánh như ngọc.

Anh ánh mắt lấp lánh, tay bóp mông, ngón tay tách lồn, xoa âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, em ra... lồn em ra!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống chim anh, xuống lụa trắng, sàn đá, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt.

Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy hông lên, đâm sâu, tay bóp vú, xoa núm vú, lưỡi liếm môi cô, nuốt rên, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, em... không chịu nổi!"

Họ đổi tư thế cuối, Leonor nằm ngửa, chân giang rộng, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống hậu môn, lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm vào, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, mỗi nhịp làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, lông mi run rẩy, rên lớn: "Nam, đâm mạnh... em muốn anh ra!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, chim căng tức, lưỡi liếm núm vú, tay xoa âm vật, làm cô cong người, lồn phun nước, lấp lánh, rên lớn: "Nam, em ra... lần cuối!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy khắp lụa, sàn đá.

Anh ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Leonor, anh ra!"

Chim anh phun tinh, nóng bỏng, lấp lánh, lấp đầy lồn cô, tràn ra, chảy xuống mông, lấp lánh, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: "Nam, anh... làm em yêu anh hơn!"

Họ nằm trên giường, ánh trăng chiếu qua rèm, lấp lánh trên da trắng mịn màng của Leonor, vú phập phồng, núm vú hồng nhạt lấp lánh, lồn ướt át, dâm thủy và tinh lấp lánh, chảy xuống đùi, thấm lụa trắng.

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, đầu tựa ngực, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, mồ hôi lấp lánh, giọng dịu: "Nam, em nhớ cảm giác này.

Anh làm em sống lại.

Em yêu anh, mãi mãi."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi lướt nhẹ, nuốt hơi thở cô, thì thầm: "Leonor, anh yêu em, hơn mọi thứ."

Anh vuốt tóc cô, cảm nhận lọn tóc ướt mồ hôi, mùi oud hòa quyện với dâm thủy, nhưng hình ảnh Jetsun, ánh mắt tổn thương, và Dorji, nụ cười rạng rỡ, thoáng qua, làm tim anh nhói đau.

Anh nghĩ: "Leonor, em là ánh sáng.

Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ lời hứa.

Bí mật này... như lưỡi dao."

Họ ôm nhau, ánh trăng lấp lánh, lò sưởi tí tách, không khí ngập mùi dục vọng, mồ hôi, và tình yêu.

Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn Leonor ngủ, lông mi dài run nhẹ, môi đỏ mọng cong nhẹ, má hồng rực, mồ hôi lấp lánh.

Anh lặng lẽ đứng dậy, lau sàn đá bằng khăn lụa, thay lụa trắng, ánh mắt sắc lạnh, nghĩ: "Mình phải mạnh mẽ.

Không ai được tổn thương."

Anh kiểm tra đồng hồ: 3 giờ sáng, lò sưởi vẫn cháy, ánh lửa lấp lánh trên tường.

Sáng 26 tháng 12, ánh nắng mùa đông xuyên qua rèm, chiếu lên Leonor, váy lụa trắng, đang cho Isabella bú, ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Nam, đêm qua... tuyệt vời.

Anh ở lại hôm nay, nhé?

Isabella muốn cha bế."

Anh ánh mắt lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, cơ ngực lấp lánh qua vải, hôn trán cô, hôn má Isabella, cảm nhận da mềm, tóc đen mịn lấp lánh: "Leonor, anh ở đến tối.

Mai anh đi công tác Phú Quốc, vài ngày thôi.

AstroViet cần anh."

Cô ánh mắt lấp lánh, gật đầu, vuốt tóc anh: "Nam, đi bình an.

Isabella và em chờ anh.

Mang quà cho con, nhé."

Anh ánh mắt lấp lánh, cười: "Chắc chắn rồi, công chúa của anh."

Nam ánh mắt lấp lánh, kiểm tra email từ Jetsun: "Nam, Dorji và tôi chờ anh ngày 27/12.

Văn phòng AstroViet đã chuẩn bị phòng suite cho anh, view biển Phú Quốc.

Đừng để chúng tôi thất vọng."

Anh ánh mắt sắc lạnh, trả lời: "Jetsun, anh sẽ đến đúng hẹn.

Cảm ơn em và đội.

Gửi ảnh Dorji, anh muốn thấy con cười."

Anh nghĩ: "Jetsun, Dorji, anh nợ hai người."

Anh gọi Maria, xác nhận chuyến bay: "Maria, vé Phú Quốc, sáng 27/12, chuyên cơ AstroViet, cất cánh 7 giờ.

Chuẩn bị báo cáo nghiệm thu khách sạn, in ba bản."

Maria giọng chuyên nghiệp: "Vâng, thưa anh.

Mọi thứ sẵn sàng, vé và báo cáo sẽ ở văn phòng Zarzuela chiều nay."

Nam ánh mắt lấp lánh, bước ra ban công Zarzuela, nhìn Madrid phủ sương mù, ánh đèn Giáng sinh lấp lánh trên phố Gran Vía, tòa nhà Telefónica đỏ rực, xe cộ lướt qua như dòng sông ánh sáng.

Anh nghĩ về Leonor, nụ cười rạng rỡ, lồn ướt át, vú căng tròn; về Isabella, đôi mắt lấp lánh, tóc đen mịn; về Jetsun, ánh mắt tổn thương, giọng run rẩy; về Dorji, nụ cười ngây thơ, mắt nâu lấp lánh; về Beatrice, lời mời đến Lake Como, biệt thự đá cổ; và về AstroViet, khách sạn vũ trụ, trạm ASEAN, tương lai không gian.

Anh ánh mắt sắc lạnh, nắm lan can đá, lạnh buốt, tự nhủ: "Mỗi bước là lưỡi dao.

Nhưng mình sẽ giữ mọi thứ cân bằng."

Anh quay vào, ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor và Isabella lần cuối, chuẩn bị cho Phú Quốc và những thử thách phía trước.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 104: Dorji


Sáng 27 tháng 12 năm 2034, chuyên cơ AstroViet, một chiếc Gulfstream G700 sơn logo sao vàng trên nền xanh, lướt qua tầng mây, hạ cánh nhẹ nhàng tại sân bay quốc tế Phú Quốc lúc 8:30 sáng.

Ánh nắng nhiệt đới chói chang xuyên qua cửa sổ, chiếu lên ghế da trắng, nơi Nam, 38 tuổi, ngồi trầm tư.

Anh mặc áo sơ mi trắng Hugo Boss ôm sát cơ ngực săn chắc, quần tây xám Tom Ford, đồng hồ Patek Philippe Calatrava lấp lánh trên cổ tay, ánh mắt sắc lạnh, vuốt tóc đen nhánh, nghĩ về những ngày vừa qua: Giáng sinh ấm áp bên Leonor và Isabella, cuộc làm tình mãnh liệt với vợ, và lời hứa đến Phú Quốc để chuộc lỗi với Jetsun và Dorji.

Không khí máy bay thoảng mùi nước hoa Creed Aventus, nhưng lòng anh nặng trĩu, tội lỗi xen lẫn quyết tâm.

Anh thì thầm: "Dorji, Jetsun, anh đến đây.

Leonor, Isabella, anh sẽ giữ bí mật."

Cửa máy bay mở, không khí Phú Quốc ùa vào, mặn mà mùi biển, xen lẫn hương hoa sứ từ những cây ven đường.

Nam bước xuống, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh.

Một chiếc Mercedes-Maybach S680 đen bóng chờ sẵn, tài xế AstroViet, mặc đồng phục xanh, cúi chào: "Thưa anh Nam, chào mừng đến Phú Quốc."

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, lên xe, cửa kính mờ đi, che ánh mắt anh khỏi những ánh nhìn tò mò.

Xe lướt qua quốc lộ 46, hai bên là rừng nhiệt đới xanh mướt, xa xa là biển ngọc bích lấp lánh dưới nắng, những con sóng trắng vỗ nhẹ vào bãi Sao.

Nam mở tablet, đọc báo cáo của Jetsun: "Hệ thống oxy dự phòng cần 5 triệu USD.

NASA xác nhận thử nghiệm bức xạ đạt 99.8%."

Anh ánh mắt lấp lánh, ghi chú: "Phê duyệt ngân sách.

Họp NASA 3/1/2035."

Văn phòng AstroViet nằm tại bãi Sao, một tòa nhà kính ba tầng, mái cong như cánh chim hải âu, phản chiếu ánh nắng và biển xanh.

Sảnh chính lát đá cẩm thạch trắng, logo AstroViet khắc vàng lấp lánh trên tường, hương cà phê robusta thoảng nhẹ từ quầy lễ tân.

Nam bước vào, đội kỹ sư, khoảng 20 người, đứng dậy chào, ánh mắt lấp lánh kính nể.

Jetsun Pema, 43 tuổi, đứng đầu phòng họp, mặc váy lụa xanh dương Gucci bó sát, lộ đường cong vú căng tròn và mông săn chắc, tóc đen buộc thấp, ánh mắt nâu sắc sảo, da trắng ngọc trai lấp lánh, móng tay sơn nude óng ánh.

Cô cúi chào nhẹ, giọng chuyên nghiệp: "Anh Nam, chào mừng đến Phú Quốc.

Chúng tôi sẵn sàng báo cáo tiến độ khách sạn vũ trụ."

Anh ánh mắt lấp lánh, bắt tay cô, cảm nhận da mịn, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, tim đập nhanh, nhưng giữ vẻ nghiêm túc: "Jetsun, bắt đầu đi.

Tôi muốn chi tiết từng hạng mục."

Phòng họp rộng, tường kính nhìn ra biển, ánh nắng chiếu lên bàn gỗ mun, màn hình 4K hiển thị mô hình khách sạn vũ trụ: 50 suite lụa trắng, mỗi phòng 30 m², cửa sổ kính chống bức xạ, tầm nhìn Trái Đất; nhà hàng quay 360 độ với bếp moleculaire; phòng gym không trọng lực; hệ thống năng lượng mặt trời công suất 500 kW.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, trình bày: "Đội Phú Quốc hoàn tất nội thất ngày 20/12.

Hệ thống oxy chính đạt 100% công suất, dự phòng đạt 95%, cần thêm 5 triệu USD để tối ưu.

NASA và JAXA xác nhận thử nghiệm bức xạ đạt 99.8%, chống tia vũ trụ cấp 4.

Nghiệm thu dự kiến 10/1/2035, sớm hơn 3 tháng ."

Cô chiếu video: kỹ sư trong bộ đồ phi hành gia kiểm tra module trên quỹ đạo thấp, ánh sáng Trái Đất lấp lánh qua kính, phản chiếu lên thiết bị thép không gỉ.

Các kỹ sư, từ kỹ sư trưởng Minh (Hà Nội) đến chuyên gia Anna (New York), vỗ tay, ánh mắt lấp lánh tự hào.

Nam ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, giọng trầm: "Jetsun, đội Phú Quốc làm xuất sắc.

Tôi phê duyệt 5 triệu USD cho hệ thống oxy.

Minh, Anna, chuẩn bị báo cáo chi tiết cho NASA.

Tôi sẽ tham gia nghiệm thu trực tuyến ngày 10/1."

Anh nhìn Jetsun, ánh mắt lấp lánh, thêm: "Cô dẫn dắt dự án này như một nghệ sĩ.

AstroViet nợ cô."

Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt thoáng buồn, làm anh tim đập mạnh, linh cảm căng thẳng sắp đến.

Buổi họp kết thúc lúc 11:30, đội kỹ sư rời phòng, chỉ còn Nam và Jetsun.

Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, váy lụa cọ vào đùi, giọng thấp: "Nam, Dorji ở nhà.

Theo tôi lúc 4 giờ chiều, được không?"

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Jetsun, anh sẽ đến.

Dorji... anh nhớ con."

Cô quay đi, ánh mắt lấp lánh, để lại anh với tội lỗi và mong chờ.

Chiều 27 tháng 12, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên Phú Quốc, nhuộm biển bãi Dài thành sắc cam rực rỡ, sóng trắng vỗ nhẹ, mang theo hương muối biển và hoa phượng vĩ.

Nam ngồi trên xe Tesla Model X trắng, Jetsun lái, váy lụa xanh dương lấp lánh, ánh mắt nâu tập trung, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích lấp lánh trên vô-lăng.

Xe lướt qua con đường đất đỏ, hai bên là rừng dừa xanh mướt, tiếng chim hải âu vọng từ xa.

Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn cô, nghĩ về lần cuối cùng ở Phú Quốc, khi họ làm tình trên bãi biển, lồn cô siết chặt, dâm thủy lấp lánh.

Anh dập tắt ký ức, tập trung vào Dorji, thì thầm: "Jetsun, Dorji lớn nhanh không?

Con khỏe chứ?"

Cô ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, cậu bé 8 tháng, nặng 9 kg, bắt đầu bò, thích xếp khối.

Nó khỏe, nhưng... nhớ anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, nói: "Jetsun, anh sai.

Hôm nay, anh sẽ bù đắp."

Họ dừng trước căn biệt thự trắng, mái ngói đỏ, tường kính phản chiếu hoàng hôn, sân vườn rợp hoa phượng vĩ và cọ biển, hương hoa sứ thoảng nhẹ.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, mở cửa, dẫn anh vào phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên thảm lông trắng, sofa da nâu, và bàn gỗ bày bình hoa lan tím.

Trên tường treo ảnh Dorji, cười rạng rỡ, mắt nâu to tròn, bên cạnh ảnh Nam và Jetsun tại trụ sở AstroViet.

Dorji ngồi trên thảm, mặc áo cotton xanh lá, quần ngắn trắng, tóc đen mịn lấp lánh, ánh mắt nâu lấp lánh, tay cầm khối rubik đỏ-vàng, líu lo: "Ba!"

Nam ánh mắt lấp lánh, quỳ xuống, tim đập mạnh, nước mắt chực trào, ôm con, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé, da trắng ngọc trai mềm mại, mùi sữa thoảng nhẹ.

Anh giọng run: "Dorji, con trai, cha đây.

Cha nhớ con quá."

Cậu bé ánh mắt lấp lánh, ôm cổ anh, bàn tay nhỏ xíu vỗ má anh, cười lớn, làm anh tan chảy.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, ngồi trên sofa, váy lụa xanh dương cọ vào đùi, vuốt tóc Dorji, giọng dịu dàng: "Nam, cậu bé gọi 'ba' mỗi tối, chỉ vào ảnh anh.

Nó biết anh qua hình, nhưng hôm nay... nó hạnh phúc lắm."

Anh ánh mắt lấp lánh, nhìn cô, cảm nhận vú căng tròn dưới lụa, mông săn chắc, nhưng tập trung vào Dorji.

Anh chơi với con, xếp khối rubik thành hình ngôi sao, làm mặt cười, lắc chuông đồ chơi, khiến Dorji cười lớn, ánh mắt lấp lánh, tay vỗ sàn, líu lo: "Ba, vui!"

Nam ánh mắt lấp lánh, bế con, hôn má, cảm nhận da mềm, nghĩ: "Dorji, con là máu thịt của cha.

Leonor, Isabella, các con là ánh sáng, nhưng Dorji... cha không thể bỏ con."

Anh đặt Dorji lên vai, giả làm ngựa, chạy quanh phòng, làm cậu bé cười vang, ánh mắt lấp lánh, bàn tay nhỏ xíu nắm tóc anh.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, pha trà hoa cúc, hương thơm lan tỏa, đặt tách sứ trắng trên bàn, giọng dịu dàng: "Nam, anh chơi với con tự nhiên quá.

Dorji cần những khoảnh khắc này."

Anh ánh mắt lấp lánh, đặt Dorji xuống, uống trà, cảm nhận vị ngọt thanh, nói: "Jetsun, anh muốn ở đây mãi, nhưng... anh phải cân bằng.

Em hiểu, đúng không?"

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, mỉm cười yếu ớt, giọng thấp: "Nam, tôi hiểu, nhưng không dễ.

Dorji cần cha, tôi cần..."

Cô dừng lại, ánh mắt thoáng lo âu, làm anh tim đập mạnh, linh cảm điều gì sắp đến.

Đang chơi, điện thoại Nam rung trên bàn gỗ, màn hình sáng lên, hiển thị tên "Leonor" và ảnh cô ôm Isabella tại Zarzuela .

Âm thanh chuông "Clair de Lune" vang nhẹ, phá vỡ không khí ấm áp.

Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nhìn Jetsun, thấy ánh mắt cô tối lại, lông mày nhíu chặt.

Anh đứng dậy, cầm điện thoại, giọng thấp: "Jetsun, anh nghe máy một lát, là Leonor.

Anh xin lỗi."

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm Dorji chặt hơn, môi đỏ mọng mím chặt, gật đầu, nhưng ánh mắt lấp lánh tổn thương.

Anh bước ra ban công, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên mặt, sóng biển lấp lánh, hương muối biển thoảng qua.

Anh nhấn nút nghe, giọng Leonor, dịu dàng, vang lên: "Nam, anh ở Phú Quốc thế nào?

Isabella vừa cười, em muốn anh thấy.

Anh bận lắm không?"

Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn ra biển, cảm giác tội lỗi như sóng thần, giọng trầm: "Leonor, anh ổn.

Công việc suôn sẻ, đang họp về khách sạn vũ trụ.

Isabella cười à?

Gửi anh video nhé, em."

Cô ánh mắt lấp lánh qua giọng nói, cười nhẹ: "Nam, em gửi ngay.

Em và Isabella nhớ anh.

Khi nào anh về?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về Dorji trong phòng, giọng dịu dàng: "Leonor, anh về ngày 29/12.

Hôn Isabella giúp anh.

Anh yêu em."

Cô ánh mắt lấp lánh, nói: "Nam, em chờ anh.

Yêu anh."

Cuộc gọi kết thúc, anh ánh mắt lấp lánh, tay siết chặt điện thoại, nghĩ: "Leonor, em không biết Dorji.

Anh phải giữ bí mật, nhưng...

Jetsun đau."

Nam trở vào phòng khách, thấy Jetsun đứng cạnh cửa sổ, ánh hoàng hôn chiếu lên váy lụa xanh dương, làm nổi bật vú căng tròn, mông săn chắc, nhưng ánh mắt cô lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng mím chặt, ôm Dorji đang ngủ trên vai.

Cô giọng cao vút, run rẩy, tổn thương: "Nam, công chúa Leonor, đúng không?

Anh vừa chơi với Dorji, vừa nói chuyện với vợ, như thể mẹ con tôi là cái bóng!

Anh đến đây vì trách nhiệm, hay chỉ để xoa dịu tôi sau ba tháng bỏ rơi?"

Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, bước gần, tay chạm vai cô, cảm nhận da mịn, giọng trầm: "Jetsun, không phải thế.

Anh đến vì em và Dorji, vì anh yêu hai người.

Leonor là vợ anh, Isabella là con anh, nhưng Dorji cũng là máu thịt của anh.

Anh đang cố cân bằng, dù khó."

Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấp lánh trên trán, giọng lạc đi: "Nam, cân bằng?

Tôi nuôi Dorji một mình ở Phú Quốc, làm việc cho AstroViet, trong khi anh ở Madrid, làm tình với Leonor, dự tiệc hoàng gia, công bố công chúa Isabella!

Anh có biết mỗi đêm, tôi ôm Dorji, nhìn ảnh anh, và tự hỏi anh có nhớ chúng tôi không?"

Cô vuốt tóc, váy lụa cọ vào đùi, ánh mắt lấp lánh, lông mi run rẩy, đặt Dorji vào nôi, quay lại, giọng kiên quyết: "Nam, nếu anh không chứng minh tình yêu, tôi sẽ đưa Dorji về Bhutan.

Anh sẽ mất chúng tôi."

Nam ánh mắt lấp lánh, ôm cô, cảm nhận vú căng tròn ép vào ngực, hương hoa nhài thoảng nhẹ, giọng run: "Jetsun, anh xin lỗi.

Anh sai.

Anh sẽ dành thời gian cho em và Dorji, anh hứa.

Đừng rời xa anh."

Cô ánh mắt lấp lánh, dựa vào ngực anh, nước mắt lấp lánh thấm áo anh, giọng dịu hơn: "Nam, chứng minh đi.

Dorji cần cha, tôi cần anh, không phải lời hứa suông."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, nghĩ: "Jetsun, anh sẽ làm tất cả.

Leonor, Isabella, anh không thể mất ai."

Tối 27 tháng 12, sau khi Dorji ngủ yên trong nôi, ánh đèn vàng lấp lánh trong phòng ngủ của Jetsun, tường trắng điểm hoa văn lá cọ, cửa sổ kính lớn nhìn ra biển, sóng vỗ rì rào, ánh trăng bạc chiếu lên sàn gỗ mun.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh giường lụa trắng, mặc áo lụa mỏng trắng, lộ vú căng tròn đầy sữa, núm vú hồng nhạt hiện rõ, mông săn chắc lấp lánh, da trắng ngọc trai óng ánh dưới ánh đèn.

Cô khóa cửa, quay lại, ánh mắt lấp lánh, giọng run, xen lẫn dục vọng và tổn thương: "Nam, nếu anh muốn làm lành, hãy cho tôi thấy anh yêu tôi.

Tôi muốn cảm nhận anh, không phải lời nói."

Anh ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa, bước gần, tay vuốt tóc cô, cảm nhận tóc đen mịn, lưỡi liếm môi cô, nước miếng lấp lánh, thì thầm: "Jetsun, em là của anh.

Anh sẽ chứng minh, bằng cả cơ thể và trái tim."

Cô ánh mắt lấp lánh, hôn anh, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, nước miếng lấp lánh, tay cởi áo sơ mi anh, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh.

Chim anh cứng lên, đỏ rực trong quần, đầu chim rỉ nước, mạch máu nổi rõ.

Nam ánh mắt lấp lánh, kéo áo lụa cô xuống, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, da trắng ngọc trai lấp lánh.

Anh lưỡi liếm núm vú, mút mạnh, tay bóp vú, cảm giác nóng ran, sữa ngọt rỉ ra, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên nhỏ: "Nam, sướng... vú tôi nóng quá!"

Anh ánh mắt lấp lánh, cởi váy cô, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, dâm thủy lấp lánh, hương dâm thủy thoảng nhẹ, kích thích anh.

Anh quỳ xuống, lưỡi liếm lồn, tách môi lồn, mút âm vật, lưỡi xoáy sâu, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, rên lớn: "Nam, lồn tôi...

ướt quá!

Liếm nữa, anh!"

Lồn cô co bóp, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm xuống lụa trắng, làm sàn gỗ ướt một mảng.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, kéo anh lên, cởi quần, chim anh bật ra, dài 20 cm, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, rỉ nước, mạch máu nổi rõ.

Cô nắm chim, vuốt nhẹ, móng tay nude lấp lánh, lưỡi liếm đầu chim, mút sâu, nước miếng lấp lánh, làm anh rên lớn: "Jetsun, em làm anh sướng!

Mút nữa!"

Cô ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu chim, tay vuốt gốc chim, làm anh cong người, ánh mắt lấp lánh, mồ hôi lấp lánh trên cơ ngực.

Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy cô xuống giường, đâm mạnh vào lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh.

Anh đâm sâu, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, âm thanh "phạch phạch" vang lên, ánh mắt lấp lánh, giọng rên lớn: "Jetsun, lồn em chặt quá!

Anh yêu em!"

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: "Nam, đâm mạnh... lồn tôi ra!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, cơ thể run rẩy, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ dài.

Họ đổi tư thế, Jetsun quỳ trên giường, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ phía sau, tay bóp vú, lưỡi liếm cổ, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai, rên lớn: "Nam, sướng... lồn tôi ra nữa!

Đâm sâu, anh!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh dâm thủy bắn ra vang lên, thấm ướt lụa trắng.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, mỗi nhịp làm mông cô rung lên, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, giọng rên lớn: "Jetsun, em là của anh!"

Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng bỏng, làm chim anh căng tức, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, dòng tinh trắng đục tràn ra, hòa với dâm thủy, chảy xuống đùi cô.

Cô ánh mắt lấp lánh, cong người, lồn co bóp, phun nước lần cuối, giọng lạc đi: "Nam, anh... làm tôi tin anh.

Tôi yêu anh!"

Họ nằm trên giường, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Jetsun, vú phập phồng, lồn ướt át, mồ hôi lấp lánh, dâm thủy và tinh dịch hòa quyện, thấm ướt lụa trắng.

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, tay vuốt cơ ngực anh, giọng dịu dàng: "Nam, cảm ơn anh.

Đừng bỏ rơi chúng tôi nữa.

Dorji và tôi cần anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi lướt nhẹ, thì thầm: "Jetsun, anh hứa.

Em và Dorji là một phần của anh, mãi mãi."

Nhưng hình ảnh Leonor, ánh mắt dịu dàng qua cuộc gọi, và Isabella, nụ cười trong nôi, thoáng qua, làm tim anh nhói đau.

Anh nghĩ: "Leonor, em là ánh sáng.

Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ cả hai thế giới, dù khó khăn."

Sáng 28 tháng 12, Nam ánh mắt lấp lánh, thức dậy sớm, ánh bình minh lấp lánh qua cửa sổ, sóng biển rì rào.

Anh vào phòng Dorji, thấy cậu bé ngủ yên, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở, tay nắm khối rubik.

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn má con, thì thầm: "Dorji, cha sẽ quay lại.

Con là niềm tự hào của cha."

Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng ở cửa, mặc áo lụa trắng, mỉm cười, giọng dịu dàng: "Nam, cậu bé sẽ nhớ anh.

Khi nào anh trở lại?"

Anh ánh mắt lấp lánh, ôm cô, nói: "Jetsun, sau nghiệm thu khách sạn, anh sẽ sắp xếp.

Em chờ anh, nhé."

Cô ánh mắt lấp lánh, hôn má anh, hương hoa nhài thoảng nhẹ: "Nam, tôi chờ.

Đừng để chúng tôi thất vọng."

Nam rời biệt thự, lên xe đến sân bay, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra email từ Minh: "Anh Nam, báo cáo cho NASA đã gửi.

Họp 3/1/2035."

Anh ánh mắt lấp lánh, trả lời: "Tốt.

Chuẩn bị nghiệm thu kỹ lưỡng."

Chuyên cơ cất cánh, Phú Quốc nhỏ dần dưới cánh, biển lấp lánh như ngọc.

Nam nghĩ: "Leonor, Isabella, anh về với hai người.

Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ lời.

AstroViet, Beatrice, mình phải mạnh mẽ hơn."

Bí mật của anh, như lưỡi dao sắc, sẵn sàng thử thách trong những ngày tới.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 105: Tắc sữa


Sáng 29 tháng 12, ánh nắng mùa đông mờ nhạt len qua cửa sổ kính màu của phòng ngủ hoàng gia tại cung điện Zarzuela, ánh đèn vàng lấp lánh trên giường lụa trắng, thêu hoa hồng đỏ tinh xảo.

Rèm lụa trắng bay nhẹ trong gió, mang theo hương hoa oải hương từ vườn hoàng gia.

Leonor, 26 tuổi, ngồi trên giường, mặc áo lụa mỏng trắng, bó sát cơ thể, lộ vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng nhạt hiện rõ, tóc nâu xõa sóng, ánh mắt lấp lánh nhưng khuôn mặt nhăn nhó, lông mày nhíu chặt, tay ôm ngực, giọng run rẩy: "Nam, ngực em đau quá... sữa tắc, sưng cứng, Isabella khóc đòi bú mà em không ra sữa."

Bé Isabella, 1 tháng tuổi, nằm trong nôi gỗ chạm khắc, tóc đen mịn lấp lánh, mắt nâu to tròn, khóc nhỏ, tay nhỏ vung lên, ánh mắt lấp lánh đói khát.

Nam, 38 tuổi, vừa trở về từ Phú Quốc, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, quần tây xám, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, ngồi cạnh Leonor, tay vuốt tóc cô, cảm nhận lọn tóc mềm mại lướt qua ngón tay.

Anh ánh mắt lấp lánh, giọng trầm ấm, dịu dàng: "Leonor, đừng lo, anh sẽ giúp.

Tắc sữa là bình thường sau sinh, anh sẽ massage để thông tuyến sữa.

Em thư giãn, tin anh nhé."

Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, gật đầu, môi đỏ mọng hé mở, giọng yếu ớt: "Nam, em đau lắm... nhưng có anh, em thấy an tâm."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn nhẹ trán cô, cảm nhận da trắng mịn, mùi hương hoa hồng từ cơ thể cô làm tim anh đập mạnh, dục vọng thoáng bùng lên nhưng anh kiềm chế, tập trung vào việc giúp vợ.

Nam ánh mắt lấp lánh, kéo chậm áo lụa mỏng của Leonor xuống vai, lộ vú căng tròn, to hơn bình thường vì tắc sữa, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn vàng, hơi ấm tỏa ra, mạch máu xanh mờ hiện dưới da.

Anh tay xoa nhẹ vú trái, cảm nhận độ săn chắc, nóng ran, ngón tay lướt quanh quầng vú, ấn nhẹ các tuyến sữa, giọng dịu dàng: "Leonor, hít sâu, thả lỏng.

Anh sẽ bắt đầu nhẹ nhàng, nếu đau, nói anh nhé."

Cô ánh mắt lấp lánh, thở sâu, ngực phập phồng, nhưng khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, rên nhỏ: "Nam, đau... nhưng tay anh ấm, em thấy dễ chịu."

Anh ánh mắt lấp lánh, tăng lực massage, ngón tay bóp núm vú, kéo nhẹ, làm giọt sữa trắng đầu tiên phun ra, lấp lánh, chảy chậm trên da cô, thấm vào lụa trắng.

Leonor ánh mắt lấp lánh, cong người, môi đỏ mọng hé mở, rên lớn: "Nam, sữa ra rồi... anh làm em... sướng quá!"

Nam ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy, lưỡi liếm núm vú, mút mạnh, nuốt sữa ngọt, vị thơm ngậy lan tỏa, làm anh rên nhỏ: "Leonor, sữa em ngọt quá."

Anh tay bóp vú phải, ngón tay xoáy núm vú, làm sữa phun mạnh, lấp lánh, thành dòng chảy xuống bụng cô, thấm ướt váy lụa.

Leonor ánh mắt lấp lánh, thở hổn hển, lồn ướt át dưới váy, dâm thủy lấp lánh, cơ thể run rẩy, móng tay cào nhẹ vai anh, để lại vệt đỏ.

Cô giọng lạc đi: "Nam, em... sướng... lồn em ướt rồi!"

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi lướt xuống quầng vú, cắn nhẹ, tay luồn dưới váy, chạm lồn hồng hào, lông đen mịn ướt sũng, ngón tay xoa âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, đừng dừng... em ra!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, thấm ướt giường, cơ thể run rẩy, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc nâu dính vào da trắng mịn.

Nam ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi quấn lấy, nước miếng lấp lánh, thì thầm: "Leonor, em đẹp quá khi ra.

Sữa ra nhiều rồi, Isabella sẽ no."

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, ngực phập phồng, núm vú sưng đỏ lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, anh làm em yêu anh hơn.

Giúp em cho con bú, nhé."

Nam ánh mắt lấp lánh, bế Isabella từ nôi, bé ánh mắt lấp lánh, môi hồng hé mở, ngừng khóc khi ngửi mùi sữa mẹ.

Anh đặt con vào tay Leonor, cô ánh mắt lấp lánh, kéo áo lụa xuống, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, sữa trắng lấp lánh.

Cô để núm vú vào miệng Isabella, bé mút mạnh, sữa chảy thành dòng, lấp lánh, thấm lên má hồng hào của bé.

Isabella ánh mắt lấp lánh, tay nhỏ nắm vú mẹ, chân đạp nhẹ, bú say sưa.

Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc con, ánh mắt dịu dàng, giọng thì thầm: "Isabella, con yêu, bú ngoan nhé.

Mẹ có sữa nhờ cha con."

Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, tay vuốt lưng Leonor, cảm nhận da mịn, đường cong lưng lấp lánh, nghĩ: "Isabella, con là thiên thần.

Leonor, em là người mẹ hoàn hảo."

Anh nhìn vú Leonor phập phồng, sữa lấp lánh, lồn ướt át dưới váy, dục vọng bùng cháy.

Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Leonor, em đẹp quá khi cho con bú.

Anh khao khát em."

Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, môi đỏ mọng cong nhẹ: "Nam, chờ con ngủ.

Em cũng muốn anh."

Sau 25 phút, Isabella no sữa, ánh mắt lấp lánh, ngáp nhỏ, ngủ yên trong nôi, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở, tay nhỏ nắm chăn lụa.

Leonor ánh mắt lấp lánh, khóa cửa, quay lại, váy lụa mỏng ướt át, lộ vú căng tròn, núm vú sưng đỏ, và lồn hồng hào, lông đen mịn lấp lánh.

Cô ánh mắt lấp lánh, bước đến, kéo áo sơ mi Nam, lột nhanh, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, da nâu khỏe khoắn.

Cô giọng rạo rực: "Nam, em muốn anh trần truồng, chiếm lấy em, ngay bây giờ."

Anh ánh mắt lấp lánh, kéo váy lụa cô xuống, lộ cơ thể trắng mịn, vú căng tròn phập phồng, núm vú sưng đỏ, lồn hồng hào ướt sũng, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi.

Anh cởi quần, chim cứng lên, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước, mạch máu nổi rõ.

Họ đứng trần truồng, ánh trăng lấp lánh qua rèm, chiếu lên da trắng mịn của Leonor và cơ bắp săn chắc của Nam, mồ hôi lấp lánh, dục vọng bùng nổ.

Nam ánh mắt lấp lánh, đẩy Leonor xuống giường, lưỡi liếm vú, mút núm vú, sữa ngọt phun ra, lấp lánh, chảy xuống cổ cô.

Anh tay bóp vú, ngón tay xoáy núm vú, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, sướng... vú em ra sữa nữa!"

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi lướt xuống bụng, cắn nhẹ, liếm rốn, rồi xuống lồn, tách môi lồn, lông đen mịn ướt át, mút âm vật, lưỡi xoáy sâu, làm cô run rẩy, ánh mắt lấp lánh, lồn phun nước, lấp lánh, giọng rên lớn: "Nam, lồn em...

ướt sũng!

Mút mạnh nữa!"

Lồn cô co bóp, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt giường, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ.

Leonor ánh mắt lấp lánh, kéo anh lên, nắm chim, vuốt mạnh, lưỡi liếm đầu chim, mút sâu, nước miếng lấp lánh, làm anh rên lớn: "Leonor, em làm anh điên!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy cô nằm ngửa, chân dang rộng, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh.

Anh đâm chim vào lồn, lồn siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy phun ra, lấp lánh.

Anh đâm sâu, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Leonor, lồn em chặt quá, anh sướng!"

Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: "Nam, đâm mạnh... lồn em ra!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, cơ thể run rẩy, móng tay cào ngực anh, để lại vệt đỏ.

Họ đổi tư thế, Leonor quỳ, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ phía sau, tay bóp vú, sữa phun ra, lấp lánh, lưỡi liếm cổ, cắn mạnh, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, sướng... lồn em ra nữa!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, chim căng tức, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, làm cô cong người, lồn phun nước lần cuối, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: "Nam, anh... làm em chết mất!"

Họ ngã xuống, trần truồng, ánh trăng lấp lánh trên da trắng mịn của Leonor, vú phập phồng, lồn ướt át, mồ hôi lấp lánh.

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, giọng dịu dàng: "Nam, em yêu anh.

Anh làm em hạnh phúc."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, thì thầm: "Leonor, anh yêu em, mãi mãi."

Đêm 31 tháng 12, cung điện Zarzuela rực rỡ trong ánh đèn năm mới, ánh sáng vàng từ đèn chùm pha lê chiếu lên tường đá cẩm thạch, hoa hồng đỏ và nến trắng xếp dọc sảnh chính, hương rượu vang nóng và bánh turrón lan tỏa.

Cây thông cao 6 mét ở sảnh lấp lánh với bóng bạc, ngôi sao vàng, và ruy băng đỏ, quà gói lụa đỏ xếp dưới gốc.

Nam, mặc vest đen Armani, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực, ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Leonor, váy lụa vàng bó sát, vú căng tròn phập phồng, mông săn chắc lấp lánh, tóc nâu xõa sóng, ánh mắt rạng rỡ, ôm Isabella, bé mặc váy lụa trắng, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên trong chăn lụa hồng.

Gia đình hoàng gia quây quần: Felipe VI, vest xanh navy, ánh mắt nghiêm nghị, râu bạc lấp lánh; Letizia, váy lụa đỏ, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh; Sofía, váy lụa xanh ngọc, ánh mắt rạng rỡ, bế Isabella, thì thầm: "Cháu yêu, năm mới sẽ tuyệt vời!"

Buổi tiệc diễn ra ở Salón de Columnas, cột đá cẩm thạch lấp lánh, ánh đèn pha lê chiếu lên thảm Ba Tư đỏ, bàn gỗ dài bày thịt bò Wagyu nướng, tôm hùm hấp, cá tuyết nướng, bánh churros rắc đường, và rượu vang Rioja thượng hạng.

Quan khách, gồm Infanta Elena (70 tuổi), Infanta Cristina (69 tuổi), các cháu, và đại diện quý tộc, khoảng 100 người, mặc lễ phục, ánh mắt lấp lánh, nâng ly chúc mừng.

Felipe đứng dậy, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm vang: "Năm 2034 mang đến công chúa Isabella, niềm hy vọng của vương triều.

Năm 2035, chúng ta sẽ viết tiếp lịch sử.

Chúc mừng năm mới!"

Tiếng vỗ tay vang dội, ánh đèn lấp lánh trên ly pha lê.

Nam ánh mắt lấp lánh, nắm tay Leonor, cảm nhận da mịn, móng tay sơn đỏ lấp lánh, thì thầm: "Leonor, năm mới này, anh muốn ở bên em và Isabella mãi."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, môi đỏ mọng cong nhẹ, giọng dịu dàng: "Nam, em cũng thế.

Anh, em, và con là cả thế giới."

Sau tiệc, gia đình ra ban công lớn, ánh pháo hoa lấp lánh trên bầu trời Madrid, đỏ, xanh, vàng, nổ vang, chiếu lên khuôn mặt Leonor, mắt cô rực rỡ, tóc nâu bay trong gió lạnh.

Sofía bế Isabella, ánh mắt lấp lánh, hát villancico, giọng trong trẻo: "¡Feliz Año Nuevo, pequeña!"

Letizia ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor, vuốt tóc cô: "Con gái, con là niềm tự hào của mẹ.

Isabella sẽ mạnh mẽ như con."

Nam ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Felipe, ánh mắt nghiêm nghị, giọng trầm: "Bệ hạ, con sẽ hỗ trợ vương triều và AstroViet, vì Isabella và tương lai."

Felipe ánh mắt lấp lánh, vỗ vai anh: "Nam, cậu là trụ cột.

Năm 2035, khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN sẽ cần cậu.

Giữ sức khỏe."

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nghĩ: "Nghiệm thu 10/1, phỏng vấn với Beatrice, và Jetsun, Dorji... mình phải cân bằng."

Nam ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor từ phía sau, cảm nhận mông săn chắc cọ vào chim anh, làm dục vọng thoáng bùng lên, nhưng anh kiềm chế, hôn cổ cô, thì thầm: "Leonor, năm mới, anh hứa sẽ làm em hạnh phúc."

Cô ánh mắt lấp lánh, quay lại, hôn môi anh, lưỡi lướt nhẹ, giọng rạo rực: "Nam, em tin anh."

Nhưng hình ảnh Dorji, ánh mắt lấp lánh, và Jetsun, lồn ướt át khi làm tình, thoáng qua, làm tim anh nặng trĩu.

Anh nghĩ: "Leonor, Isabella, các em là ánh sáng.

Jetsun, Dorji, anh không thể bỏ rơi."

Sáng 1 tháng 1 năm 2035, Nam ánh mắt lấp lánh, thức dậy trong phòng ngủ, Leonor trần truồng bên anh, da trắng mịn lấp lánh, vú căng tròn phập phồng, lồn hồng hào ướt át, mồ hôi lấp lánh từ đêm trước.

Anh hôn trán cô, nhìn Isabella ngủ trong nôi, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Leonor, Isabella, anh yêu hai người."

Nhưng email từ Jetsun, nhắc về nghiệm thu 10/1, và ảnh Dorji, tay cầm khối rubik, ánh mắt lấp lánh, làm anh nhói đau.

Anh ánh mắt sắc lạnh, đứng dậy, nghĩ: "Năm 2035, mình phải mạnh mẽ hơn.

Leonor, Jetsun, Isabella, Dorji, AstroViet... anh sẽ làm được."

Anh rời giường, ánh mắt lấp lánh, sẵn sàng cho những thử thách phía trước.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 106: Nghiệm thu


Sáng 10 tháng 1 năm 2035, tại sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh trên đường băng bê tông, phản chiếu ánh bạc từ tàu AstroPod được gắn trên tên lửa đẩy Astro-2.

Nam mặc bộ đồ phi hành gia trắng bó sát, ôm cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi hiện rõ, ánh mắt sắc lạnh dưới mũ kính, đứng trên bục kiểm tra, lướt mắt qua đội ngũ.

Jetsun Pema, 43 tuổi, mặc đồ phi hành gia, tóc đen buộc cao lộ gáy trắng mịn, ánh mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai ánh lên, kiểm tra tablet, váy lụa xanh dương ẩn dưới lớp đồ bảo hộ.

Đội gồm 10 kỹ sư AstroViet từ Hà Nội và Phú Quốc, mặc đồ phi hành gia xanh lam, 5 chuyên gia NASA với huy hiệu đỏ trắng, và 3 chuyên gia JAXA trong đồng phục xanh navy, tất cả ánh mắt lấp lánh, kiểm tra thiết bị đo bức xạ và oxy.

Nam ánh mắt lấp lánh, bước vào phòng điều khiển Astro-2, ngồi vào ghế chỉ huy, kiểm tra bảng hiển thị: áp suất 101 kPa, nhiên liệu plasma 98%, quỹ đạo mục tiêu 400 km.

Anh giọng trầm vang qua loa: "Mọi người, hôm nay AstroViet khắc tên mình vào lịch sử.

Khách sạn vũ trụ là giấc mơ của chúng ta, và chúng ta sẽ nghiệm thu nó hoàn hảo.

Kiểm tra lần cuối, phóng sau 10 phút!"

Jetsun ánh mắt lấp lánh, lơ lửng cạnh anh, tablet hiển thị số liệu, giọng rõ: "Anh Nam, hệ thống oxy đạt 21.3%, năng lượng mặt trời 120% công suất, quỹ đạo ổn định.

NASA và JAXA phê duyệt kế hoạch kiểm tra 6 giai đoạn: sảnh, suite, nhà hàng, phòng gym, khoang kỹ thuật, và hệ thống năng lượng."

Tiến sĩ John Carter, NASA, 55 tuổi, tóc bạc, ánh mắt lấp lánh, kiểm tra đồng hồ đo bức xạ, gật đầu: "AstroViet chuẩn bị tốt ở Phú Quốc.

Tôi mong thấy kết quả trong không gian."

Bà Aiko Tanaka, JAXA, 48 tuổi, ánh mắt lấp lánh, cầm máy đo áp suất, thêm: "Thiết kế không trọng lực của các bạn dẫn đầu.

Suite và phòng gym là trọng tâm của chúng tôi."

Astro-2 phóng lên, động cơ plasma gầm vang, ánh lửa xanh lam lấp lánh, xuyên qua mây trắng, đưa đội vào quỹ đạo Trái Đất thấp.

Qua cửa sổ kính dày 10 cm, Trái Đất hiện ra như viên ngọc xanh lam, lấp lánh dưới ánh mặt trời, dải ngân hà mờ ảo phía xa, sao Hỏa đỏ rực lấp ló.

Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng trong khoang, kiểm tra đồng hồ Patek Philippe, thì thầm: "Leonor, Isabella, các em là động lực.

Jetsun, Dorji, anh làm vì cả hai gia đình."

Sau 2 giờ, AstroPod cập bến khách sạn vũ trụ, một cấu trúc lấp lánh như viên kim cương, dài 200 mét, với 50 suite, nhà hàng quay 360 độ, phòng gym không trọng lực, và 4 tấm pin mặt trời dài 50 mét, lấp lánh.

Đội bước vào sảnh chính qua cổng khí áp, sàn kính trong suốt lộ khung thép lấp lánh, tường lụa trắng ánh lên dưới đèn LED đổi màu, cửa sổ lớn nhìn ra Trái Đất và dải ngân hà, ánh sao lấp lánh vô tận.

Hệ thống oxy bơm không khí tinh khiết, thoảng hương bạc hà, tiếng máy lọc kêu êm ru.

Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, kiểm tra bảng điều khiển trung tâm, màn hình hiển thị oxy 21.4%, bức xạ 0.07 mSv/ngày.

Anh giọng trầm: "Jetsun, báo cáo chi tiết hệ thống."

Cô ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, tablet hiển thị biểu đồ, giọng chuyên nghiệp: "Oxy dự phòng đủ cho 60 ngày, bức xạ dưới ngưỡng NASA 0.1 mSv, pin mặt trời sản xuất 1.2 MW, hệ thống tái chế nước đạt 99.8% hiệu suất."

Carter ánh mắt lấp lánh, kiểm tra máy đo bức xạ, gật đầu: "Số liệu hoàn hảo.

Chia nhóm: Nam, Jetsun, kiểm tra suite VIP và khoang kỹ thuật; tôi và Tanaka kiểm tra nhà hàng; đội AstroViet kiểm tra phòng gym và sảnh."

Nam và Jetsun dẫn 3 kỹ sư AstroViet đến suite VIP, một căn phòng 30 m², tường lụa trắng, giường không trọng lực bọc da trắng, bàn kính lấp lánh, cửa sổ lớn nhìn ra Trái Đất xanh lam, ánh sáng từ sao Hỏa lấp lánh.

Họ kiểm tra áp suất 101 kPa, ánh sáng LED 500 lux, hệ thống liên lạc 5G, rèm tự động đóng trong 3 giây, và giường xoay 360 độ, tất cả hoàn hảo.

Kỹ sư Minh, 35 tuổi, ánh mắt lấp lánh, kiểm tra cảm biến nhiệt, báo cáo: "Anh Nam, nhiệt độ ổn định 22°C, không rò rỉ."

Jetsun ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, chạm nhẹ tay Nam khi đưa tablet, ngón tay lướt qua da anh, giọng thấp, đầy ẩn ý: "Nam, suite này... hoàn hảo cho những khoảnh khắc riêng tư, anh nghĩ sao?"

Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận hơi ấm, váy lụa cọ nhẹ, tim đập nhanh, thì thầm: "Jetsun, em táo bạo.

Nhưng anh tự hào về em, về giấc mơ này."

Cô ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong, ánh mắt dục vọng, làm anh kiềm chế để tập trung.

Khi đội chuyển sang kiểm tra nhà hàng quay 360 độ, với bàn kính lấp lánh, ghế da xoay chậm, và thực đơn mẫu treo trên tường, Nam và Jetsun được giao kiểm tra khoang kỹ thuật, một khu vực kín đáo sau sảnh, tường thép xám dày 5 cm, màn hình giám sát hiển thị oxy, bức xạ, năng lượng, ánh sáng xanh lấp lánh từ bảng điều khiển.

Cửa khoang đóng, khóa điện tử kêu "tách", không gian không trọng lực làm họ lơ lửng, chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập mạnh.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, cởi khóa đồ phi hành gia, lộ áo lụa mỏng bó sát, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, hiện rõ qua lụa, mông săn chắc lấp lánh, lồn hồng hào ẩn dưới váy lụa, dâm thủy ướt át, lấp lánh, thấm qua vải.

Cô lơ lửng, dang chân rộng, môi lồn hé mở, dâm thủy chảy thành giọt, lấp lánh, trôi lơ lửng, giọng run, đầy kích thích: "Nam, chúng ta có 7 phút.

Làm tôi ngay đây, trong không gian, trước khi họ vào.

Tôi muốn cảm nhận anh, giữa các vì sao!"

Nam ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa, nghĩ về Leonor, nhưng hình ảnh Jetsun vả cảm giáckhông trọng lực làm anh mất kiểm soát.

Anh giọng khàn, run: "Jetsun, em là cám dỗ chết người.

Nếu bị phát hiện, AstroViet sẽ sụp đổ... nhưng anh khao khát em quá!"

Cô trôi lơ lửng đến, môi đỏ mọng chạm môi anh, lưỡi quấn lấy, nước miếng lấp lánh, trôi lơ lửng như ngọc trai, giọng rạo rực: "Nam, nguy cơ làm tôi sướng hơn.

Đâm tôi, ngay bây giờ!"

Anh ánh mắt lấp lánh, cởi đồ phi hành gia, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, chim cứng lên, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước trắng đục, mạch máu nổi rõ, lơ lửng, rung nhẹ trong không gian.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, kéo áo lụa xuống, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, sữa trắng rỉ ra, lấp lánh, phun thành giọt nhỏ, trôi lơ lửng, da trắng ngọc trai ánh lên dưới ánh sáng xanh.

Cô lơ lửng, dang chân, kéo váy lụa, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, môi lồn hé mở, âm vật đỏ hồng, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, tạo thành đám mây nhỏ.

Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng đến, tay bóp vú, ngón tay bóp núm vú, sữa phun mạnh, lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tóc đen của cô, lưỡi liếm núm vú, mút sâu, nuốt sữa ngọt, cảm giác ấm nóng, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, rên nhỏ: "Nam, sướng chết... vú tôi phun sữa cho anh!"

Anh ánh mắt lấp lánh, tay vuốt lồn, ngón tay tách môi lồn, chạm âm vật, day mạnh, làm cô run rẩy, dâm thủy phun ra, lấp lánh, giọng rên lớn: "Nam, lồn tôi...

ướt át, sướng quá!"

Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi lướt xuống lồn, tách môi lồn, liếm âm vật, mút mạnh, lưỡi đâm sâu vào lồn, cảm nhận độ nóng bỏng, dâm thủy ngọt lấp lánh, chảy vào miệng anh.

Cô ánh mắt lấp lánh, móng tay sơn nude cào vai anh, để lại vệt đỏ, rên lớn: "Nam, lồn tôi sướng... liếm sâu, tôi ra!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun thành dòng, lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tường thép, tạo thành đám mây nhỏ.

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng lên, chim đỏ rực chạm lồn, đầu chim cọ âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: "Nam, đâm vào... lồn tôi cần anh!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm mạnh, chim xuyên lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh, bọc lấy chim anh, chảy thành giọt, lấp lánh.

Trong không trọng lực, anh đẩy cô vào tường thép, mỗi nhịp đâm làm lồn cô phun nước, lấp lánh, trôi lơ lửng, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Jetsun, lồn em chặt quá... làm anh điên!"

Cô ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: "Nam, đâm sâu... lồn tôi sướng chết!"

Lồn cô co bóp, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, bám vào cơ ngực anh, làm da anh ướt át.

Anh ánh mắt lấp lánh, tay bóp vú, sữa phun ra, lấp lánh, trôi lơ lửng, lưỡi liếm núm vú, mút sâu, làm cô run rẩy, ánh mắt lấp lánh, giọng rên lớn: "Nam, vú tôi... sướng, phun sữa nữa!"

Sữa và dâm thủy lấp lánh, tạo thành đám mây nhỏ, lơ lửng quanh họ, làm không gian ngập mùi dục vọng.

Họ đổi tư thế, Jetsun bám bảng điều khiển, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng, âm vật đỏ hồng rung nhẹ.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ phía sau, tay bóp vú, sữa phun mạnh, lấp lánh, bám vào màn hình giám sát, lưỡi liếm gáy, cắn nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, sướng... lồn tôi ra nữa!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, mồ hôi lấp lánh trên da, tóc đen rối tung, dính dâm thủy và sữa.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, chim căng tức, đầu chim rung, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, làm cô cong người, lồn co bóp, phun nước lần cuối, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: "Nam, anh... làm tôi yêu anh!"

Tinh và dâm thủy lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tường.

Tiếng bước chân đội vang ngoài cửa, Carter gọi: "Nam, Jetsun, khoang kỹ thuật ổn chứ?"

Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, kéo Jetsun mặc đồ, ánh mắt lấp lánh, mồ hôi lấp lánh, dâm thủy và sữa lơ lửng được hệ thống lọc hút sạch, vừa kịp khi Carter mở cửa.

Jetsun ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, váy lụa ướt át, thì thầm: "Nam, tôi vẫn run..."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, thì thầm: "Jetsun, em làm anh điên.

Nhưng chúng ta an toàn."

Đội tập hợp tại nhà hàng quay 360 độ, ánh sáng lấp lánh từ Trái Đất và dải ngân hà chiếu qua cửa sổ kính cong, bàn kính lấp lánh, ghế da xoay chậm, thực đơn mẫu với bò Wagyu đông khô, cá tuyết, và rượu vang không trọng lực treo trên tường.

Nam ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Jetsun, váy lụa xanh dương ướt át kín đáo, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong, như giữ bí mật khoang kỹ thuật.

Carter cầm tablet, báo cáo: "Hệ thống oxy ổn định 21.4%, bức xạ 0.07 mSv/ngày, nội thất đạt tiêu chuẩn 5 sao, năng lượng mặt trời vượt 20% kỳ vọng.

Khách sạn vũ trụ AstroViet sẵn sàng hoạt động, đón khách trong năm nay."

Tanaka ánh mắt lấp lánh, thêm: "Giường không trọng lực và phòng gym là đột phá.

AstroViet dẫn đầu du lịch vũ trụ."

Kỹ sư Minh ánh mắt lấp lánh, hô: "Vì AstroViet!

Vì anh Nam và chị Jetsun!"

Đội vỗ tay, ly nước lơ lửng chạm nhau, âm thanh trong trẻo.

Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, giọng trầm qua loa: "Cảm ơn AstroViet, NASA, JAXA, và Jetsun, người biến giấc mơ thành hiện thực.

Khách sạn vũ trụ là biểu tượng tham vọng loài người.

Năm nay, chúng ta đón khách đầu tiên, và AstroViet sẽ chinh phục các vì sao."

Jetsun ánh mắt lấp lánh, chạm vai anh, thì thầm: "Nam, chúng ta là đội hoàn hảo... trong mọi chuyện."

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về lồn cô, dâm thủy lấp lánh, nhưng tập trung vào vinh quang.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 107: Kịch bản


Chiều 14 tháng 1 năm 2035, chuyên cơ AstroViet hạ cánh tại sân bay Milan Malpensa, ánh nắng mùa đông lấp lánh trên những con phố lát đá cuội của thủ đô thời trang.

Nam mặc vest xanh navy Tom Ford may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, bước xuống, hít thở không khí mát lành pha mùi espresso và bánh cornetto mới nướng.

Tài xế lái Rolls-Royce đưa anh đến khách sạn Bulgari, một tòa nhà kính ẩn trong khu vườn xanh mướt, với hồ bơi đá cẩm thạch và hoa lan trắng lấp lánh.

Beatrice đã đặt sẵn suite Bulgari, ban công nhìn ra mái vòm Duomo lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.

Anh mở iPad, đọc email từ Leonor: "Nam, Isabella cười thật to sáng nay, còn cố nắm tóc em!

Phỏng vấn suôn sẻ nhé.

Yêu anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, trả lời: "Leonor, hôn Isabella giúp anh.

Anh về sớm."

Ký ức về Jetsun trên khách sạn vũ trụ thoáng qua, nhưng anh dập tắt, tập trung vào cuộc phỏng vấn.

Tối hôm đó, Nam đến căn hộ của Beatrice ở khu Brera, một tòa nhà cổ thế kỷ 18 với cổng sắt rèn chạm khắc, ban công hoa giấy đỏ rực lấp lánh dưới ánh đèn đường, và cửa sổ kính màu phản chiếu ánh trăng.

Beatrice, 49 tuổi, cao 1m75, thân hình mảnh mai thanh thoát, da trắng ngọc trai lấp lánh, tóc nâu óng mượt xõa sóng ngang vai, mắt nâu sáng thông minh, gò má cao thanh tú, môi hồng tự nhiên, mặc váy lụa Dior trắng kem, cổ thuyền, tay dài ren tinh xảo, cinched waist tôn vòng eo nhỏ, kết hợp giày lười vàng ánh kim Dior, đeo vòng cổ Buccellati kim cương lấp lánh và nhẫn vàng trắng đồng bộ.

Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô làm Nam ngẩn ngơ.

Cô ánh mắt lấp lánh, bắt tay anh, ngón tay mịn màng chạm nhẹ, giọng trầm ấm: "Nam, chào mừng đến Milan.

Gia đình tôi háo hức gặp cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm: "Beatrice, cảm ơn cô và gia đình.

Căn hộ này đẹp như tranh."

Pierre Casiraghi, 47 tuổi, cao 1m80, tóc nâu sẫm chải gọn, mắt xanh lam sắc sảo, mặc sơ mi trắng Ralph Lauren gấp tay, quần tây xám Armani, giày da đen lấp lánh, bước ra, bắt tay Nam mạnh mẽ: "Nam, AstroViet là kỳ tích.

Chào mừng đến nhà chúng tôi."

Anh ánh mắt lấp lánh, đáp: "Pierre, cảm ơn anh.

Tôi ngưỡng mộ đam mê đua thuyền của anh, nhất là Malizia II."

Stefano, 17 tuổi, tóc nâu rối tự nhiên, mặc áo polo xanh navy, và Francesco, 16 tuổi, mắt nâu giống mẹ, mặc sơ mi trắng, chào Nam, ánh mắt lấp lánh, hỏi: "Chú Nam, khách sạn vũ trụ có thật sự nhìn thấy dải ngân hà không?"

Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn: "Thật đấy, Stefano.

Nếu có dịp, chú mời hai cháu lên, ngồi ở nhà hàng quay 360 độ."

Bữa tối diễn ra trong phòng ăn, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh chiếu lên bàn gỗ sồi cổ, bày risotto alla Milanese vàng óng với nghệ tây thơm nồng, thịt bò bresaola thái mỏng xếp hoa hồng, salad rucola với parmesan mỏng như lụa, và rượu vang Barolo 2025 đỏ thẫm trong ly Riedel.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi đối diện Nam, rót rượu, ngón tay lướt nhẹ ly anh, làm tim anh đập nhanh, giọng dịu dàng: "Nam, kể về Isabella.

Công chúa nhỏ làm gì đáng yêu nhất?"

Anh ánh mắt lấp lánh, kể về lần Isabella nắm ngón tay anh, ánh mắt lấp lánh của Leonor khi cho con bú, làm Beatrice nghiêng đầu, váy lụa trắng kem lấp lánh, mỉm cười: "Nam, cậu là người cha tuyệt vời.

Tôi nhớ Stefano và Francesco ở tuổi đó, cứ bám lấy tôi đòi nghe chuyện."

Pierre ánh mắt lấp lánh, chạm vai Beatrice, thêm: "Nam, cậu phải thấy Beatrice chăm sóc hai đứa.

Cô ấy là siêu nhân, vừa viết bài, vừa làm mẹ."

Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly: "Pierre, Beatrice, hai người là đội hoàn hảo.

Tôi học được nhiều từ gia đình các bạn."

Pierre ánh mắt lấp lánh, kể về chuyến đua thuyền ở Mallorca, con tàu Malizia II vượt sóng, mời Nam tham gia: "Nam, mùa hè đến Monaco, tôi dẫn cậu ra khơi."

Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn: "Pierre, ý tưởng hay!

Tôi sẽ rủ Leonor và Isabella đi cùng!"

Stefano và Francesco hỏi về không gian, Nam ánh mắt lấp lánh, mô tả suite lụa trắng, cửa sổ nhìn Trái Đất xanh lam lấp lánh, phòng gym không trọng lực, làm cả nhà trầm trồ.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay Nam khi đưa đĩa bresaola, thì thầm: "Nam, cậu làm bọn trẻ mê mẩn.

Cậu kể chuyện như nhà báo."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận da mịn, đáp: "Beatrice, bọn trẻ giống cô, thông minh và tò mò."

Sau bữa tối, Nam và Beatrice ra ban công, ánh trăng lấp lánh chiếu lên hoa giấy đỏ, không khí mát lành pha mùi hoa oải hương từ vườn bên.

Cô ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh, váy lụa trắng kem lấp lánh, chạm nhẹ vai anh khi đưa ly cà phê espresso trong tách Limoges sứ trắng, giọng thấp: "Nam, tôi ngưỡng mộ hành trình của cậu.

AstroViet, gia đình, cậu làm mọi thứ rực rỡ như ánh sao."

Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, ngón tay lướt nhẹ tay cô, thì thầm: "Beatrice, cô cũng thế.

Nhà báo, mẹ, vợ, cô truyền cảm hứng như ánh trăng."

Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, nụ cười đồng cảm, không khí ấm áp như ngọn gió mùa đông.

Pierre ánh mắt lấp lánh, bước ra, ôm vai Beatrice, giọng trầm: "Nam, đừng để Beatrice giữ cậu quá lâu.

Cô ấy mê trò chuyện!"

Nam ánh mắt lấp lánh, cười: "Pierre, tôi may mắn được trò chuyện với cả hai."

Anh rời căn hộ, Pierre tiễn ra cửa, bắt tay mạnh mẽ: "Nam, đến Monaco chơi, tôi dẫn cậu ra khơi, thử Malizia II."

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Chắc chắn, Pierre.

Cảm ơn anh."

Sáng 15 tháng 1, Nam đến văn phòng Beatrice tại trụ sở Corriere della Sera, một tòa nhà kính hiện đại ở trung tâm Milan, sảnh lát đá cẩm thạch trắng, tường treo tranh Picasso và Fontana, mùi giấy in và mực in thoảng nhẹ.

Beatrice, cao 1m75, da trắng ngọc trai lấp lánh, tóc nâu buộc thấp thanh lịch, mắt nâu sáng thông minh, gò má cao, môi hồng tự nhiên, mặc áo sơ mi lụa Dior trắng, tay dài gấp gọn lộ cổ tay mảnh, váy bút chì đen dài qua gối ôm sát, thắt lưng J'Adior lấp lánh logo vàng, giày slingback đen mũi nhọn, đeo vòng cổ Buccellati kim cương nhỏ tinh xảo.

Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô, làm Nam ngẩn ngơ.

Cô ánh mắt lấp lánh, đón anh ở sảnh, giọng trầm ấm: "Nam, sẵn sàng chưa?

Kịch bản hôm nay sẽ định hình bài phỏng vấn tuyệt vời cho ngày mai."

Anh ánh mắt lấp lánh, mặc vest xám Zegna may đo, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh sapphire, mỉm cười: "Beatrice, tôi tin tưởng tài năng của cô.

Hãy làm bài phỏng vấn đáng nhớ."

Cô dẫn anh qua hành lang kính, ánh nắng lấp lánh chiếu qua cửa sổ lớn, phản chiếu trên sàn đá bóng loáng, vào phòng họp tầng 10, với bàn kính dài, ghế da đen, màn hình OLED hiển thị logo Corriere della Sera, và bình hoa lan trắng lấp lánh trên bàn.

Một khay bạc bày cà phê espresso trong tách sứ, bánh biscotti hạnh nhân, và nước lọc San Pellegrino lấp lánh bọt khí.

Họ ngồi đối diện, trước bản thảo kịch bản dày 25 trang, in trên giấy trắng mịn, chữ Times New Roman, bên cạnh là iPad của Beatrice hiển thị ghi chú chi tiết.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, đẩy kính gọng vàng mỏng, giọng chuyên nghiệp: "Phỏng vấn kéo dài 60 phút, phát trên Netflix và Corriere, chia làm ba phần: AstroViet và khách sạn vũ trụ, trạm không gian ASEAN, và góc cá nhân về Isabella, Leonor.

Cậu muốn ưu tiên gì?"

Nam ánh mắt lấp lánh, lật kịch bản, ngón tay lướt qua dòng chữ in, đáp: "Beatrice, tôi muốn mở đầu bằng khách sạn vũ trụ, nhấn mạnh sứ mệnh dân chủ hóa không gian: 50 suite, nhà hàng quay 360 độ, đón khách trong năm nay.

Phần ASEAN, hãy tập trung vào hợp tác với NASA, JAXA, và 5 module hoàn thành 2040.

Góc cá nhân, tôi muốn nhẹ nhàng, kể về Isabella như động lực, nhưng không đi sâu vào Leonor để giữ sự riêng tư."

Cô ánh mắt lấp lánh, ghi chú bằng bút Montblanc mạ vàng, mực xanh sapphire, ngón tay lướt nhẹ tay anh khi đưa bút, làm tim anh đập nhanh, giọng dịu dàng: "Nam, tôi đồng ý.

Câu hỏi đầu tiên: 'Khách sạn vũ trụ AstroViet ra đời thế nào, từ ý tưởng đến quỹ đạo?' Cậu sẽ trả lời ra sao?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, nhìn vào mắt cô, đáp: "Tôi sẽ kể về giấc mơ từ Sài Gòn, khi nhìn sao trời và muốn đưa nhân loại lên đó.

AstroViet bắt đầu với CubeSat, rồi sân bay vũ trụ, và khách sạn là đỉnh cao, với Jetsun Pema dẫn dắt thiết kế bền vững."

Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, ghi chú, tóc nâu lấp lánh dưới ánh nắng, giọng thấp: "Nam, câu trả lời sống động.

Tôi muốn thêm câu hỏi: 'Thách thức lớn nhất khi dẫn dắt AstroViet là gì?' Cậu nghĩ sao?"

Anh đáp: "Thách thức là giữ ngọn lửa đam mê giữa áp lực.

Isabella và Leonor là nguồn động lực lớn nhất."

Cô ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh khi chỉ vào kịch bản, thì thầm: "Nam, người xem sẽ yêu sự chân thật của cậu."

Họ tiếp tục thảo luận, Beatrice đề xuất câu hỏi về hợp tác NASA/JAXA: "Cậu cảm nhận thế nào khi NASA gọi AstroViet là 'tương lai của không gian'?"

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Tôi sẽ nói đó là vinh dự, nhưng cũng là trách nhiệm.

Chúng tôi hợp tác với Tiến sĩ John Carter và bà Aiko Tanaka để đảm bảo an toàn và đột phá."

Cô ánh mắt lấp lánh, ghi chú, ngón tay lướt nhẹ tay anh khi đưa iPad, giọng dịu dàng: "Nam, tôi sẽ hỏi về Isabella: 'Làm cha thay đổi cậu thế nào?' Cậu muốn trả lời ra sao?"

Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Isabella dạy tôi về tình yêu vô điều kiện.

Mỗi quyết định của AstroViet, tôi nghĩ đến tương lai của con."

Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, váy bút chì đen lấp lánh, thì thầm: "Nam, câu trả lời chạm đến trái tim.

Phỏng vấn này sẽ là kiệt tác."

Họ thảo luận thêm về trình tự, thời lượng, và cách Beatrice dẫn dắt cảm xúc người xem.

Không gian phòng họp ấm áp, ánh nắng lấp lánh chiếu lên áo sơ mi lụa trắng của cô, làm nổi bật đường cong thanh lịch.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, bước đến màn hình, trình bày storyboard với hình ảnh khách sạn vũ trụ, Trái Đất xanh lam, và ảnh Nam bế Isabell.

Cô ánh mắt lấp lánh, quay lại, chạm nhẹ tay anh khi đưa bảng storyboard, giọng trầm: "Nam, cậu thấy bố cục này thế nào?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô, đáp: "Beatrice, hoàn hảo.

Cô làm tôi muốn ghi hình ngay!"

Họ cười, ánh mắt khóa chặt, sự chuyên nghiệp xen lẫn thân mật tinh tế, như ánh nắng len qua cửa sổ, làm không khí rực rỡ.

Sau buổi họp, Beatrice mời Nam ăn trưa tại một góc yên tĩnh trong văn phòng, một phòng nhỏ với bàn gỗ óc chó phủ khăn lụa trắng, cửa sổ lớn nhìn ra quảng trường Duomo lấp lánh, mái vòm vàng của nhà thờ phản chiếu ánh nắng.

Beatrice, da trắng ngọc trai lấp lánh, mắt nâu sáng thông minh, mặc váy midi Dior xanh pastel, tay ngắn, thắt nơ eo tôn vòng eo nhỏ, giày mule thêu vàng lấp lánh, tóc nâu xõa sóng óng mượt, đeo khuyên tai ngọc trai nhỏ Buccellati.

Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô, hòa quyện với mùi húng quế từ món ăn.

Cô ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh anh, bày bàn với salad caprese – cà chua đỏ mọng, mozzarella trắng mịn, lá húng quế xanh tươi, rưới dầu ô liu lấp lánh; pasta al pesto xanh mướt, thơm mùi thông và parmesan; tiramisu trong ly thủy tinh, lớp kem mascarpone mịn màng; và nước ép cam tươi vàng óng trong ly Baccarat.

Cô giọng dịu dàng: "Nam, ngoài AstroViet và phỏng vấn, kể tôi nghe về cậu.

Điều gì làm cậu hạnh phúc nhất?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nhấp nước ép, cảm nhận vị cam ngọt thanh, nghĩ về Isabella cười rạng rỡ, Leonor ôm anh trong ánh trăng, giọng trầm: "Hạnh phúc là sáng thức dậy, thấy Isabella nắm ngón tay tôi, cười khanh khách, và Leonor thì thầm 'anh là cả thế giới'.

AstroViet đưa nhân loại đến các vì sao, nhưng Isabella và Leonor là bầu trời của tôi.

Còn cô, Beatrice, hạnh phúc của cô là gì?"

Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, ánh nắng chiếu lên váy xanh pastel, làm tóc nâu lấp lánh như tơ, giọng thấp: "Là mẹ, tôi hạnh phúc khi Stefano học đại học, Francesco bắt đầu vẽ tranh.

Là nhà báo, tôi yêu kể những câu chuyện như của cậu, như phim The King Who Never Was.

Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi mình có bỏ lỡ giấc mơ nào không, như viết sách hay sống chậm lại bên Lake Maggiore."

Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay cô trên bàn, cảm nhận da mịn và hơi ấm, thì thầm: "Beatrice, cô sống trọn vẹn.

Phim của cô thay đổi cách nhìn về hoàng gia Grimaldi.

Cô làm tôi muốn đọc sách của cô ngay khi nó ra đời."

Cô ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay anh, nụ cười buồn nhẹ, khuyên tai ngọc trai lấp lánh: "Nam, cậu ngọt ngào.

Cậu có bao giờ cảm thấy... thiếu một mảnh ghép trong bức tranh hoàn hảo của mình?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ thoáng về Dorji, nụ cười rạng rỡ trong căn nhà Phú Quốc, nhưng đáp: "Đôi khi, tôi tự hỏi mình có dành đủ thời gian cho gia đình không.

Nhưng Leonor và Isabella lấp đầy mọi khoảng trống."

Cuộc trò chuyện sâu hơn, Beatrice kể về tuổi trẻ ở Lake Maggiore, nơi cô bơi dưới ánh trăng, mơ làm nhà báo để kể những câu chuyện bị lãng quên.

Cô chia sẻ áp lực làm dâu hoàng gia Monaco, khi phải cân bằng giữa truyền thông và gia đình Grimaldi, và giấc mơ viết sách về lịch sử gia tộc.

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa lấp lánh, giọng run nhẹ: "Nam, làm mẹ và nhà báo, tôi luôn chạy đua với thời gian.

Cậu có bao giờ cảm thấy thời gian trôi quá nhanh?"

Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai cô, cảm nhận lụa mềm, đáp: "Beatrice, tôi hiểu.

Khi Isabella ra đời, tôi nhận ra mỗi khoảnh khắc đều quý giá.

Tôi cố sống chậm lại, nhưng AstroViet cứ kéo tôi chạy."

Nam kể về hành trình từ Đà Nẵng, nơi anh nhìn sao trời và mơ về vũ trụ, đến ngày AstroViet lên NYSE, và niềm vui bế Isabella lần đầu, khi cô bé mở mắt lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, mô tả Madrid, những con phố lát đá quanh cung điện Zarzuela, và tình yêu với Leonor, người luôn ủng hộ anh.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, cười lớn khi Nam kể về lần Isabella làm ướt áo anh, giọng dịu dàng: "Nam, cậu làm tôi nhớ Stefano lúc nhỏ, nghịch ngợm nhưng đáng yêu."

Họ chia sẻ thêm, về sách, nghệ thuật, và ước mơ.

Beatrice kể về tình yêu với thơ Dante, Nam kể về lần đọc Đắc Nhân Tâm và áp dụng vào AstroViet.

Họ cười, ánh mắt lấp lánh, ngón tay chạm nhẹ khi đưa đĩa tiramisu, muỗng bạc lấp lánh chạm vào kem mascarpone.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy xanh pastel lấp lánh, giọng trầm ấm: "Nam, tôi cảm thấy như đã biết cậu từ lâu.

Cậu hiểu tôi, như hiểu những góc khuất tôi ít chia sẻ."

Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, chạm nhẹ tay cô, cảm nhận khuyên tai ngọc trai lấp lánh khi tóc cô lướt qua: "Beatrice, cô như người bạn tri kỷ.

Tôi may mắn gặp cô, không chỉ vì phỏng vấn."

Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, sự thân mật tinh tế như ánh nắng len qua cửa sổ, hòa quyện với tiếng chuông Duomo vọng từ xa.

Bữa trưa kết thúc, Beatrice ánh mắt lấp lánh, tiễn anh ra cửa, váy lụa lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, mai ghi hình, nhưng tôi mong gặp cậu lần nữa, không chỉ vì công việc."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, cảm nhận hơi ấm, thì thầm: "Beatrice, chắc chắn rồi.

Cảm ơn cô, vì hôm nay."

Anh rời văn phòng, ánh nắng Milan lấp lánh trên phố Via Montenapoleone, nơi các cửa hàng Dior và Prada sáng rực.

Anh trở về khách sạn Bulgari, kiểm tra kịch bản lần cuối, sẵn sàng cho ghi hình ngày mai, mang theo cảm giác ấm áp và kết nối đặc biệt từ Beatrice.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 108: Phỏng vấn


Sáng 16 tháng 1, studio Corriere della Sera ở trung tâm Milan rực sáng như một viên ngọc, ánh đèn trắng dịu chiếu lên sàn gỗ bóng loáng, phông nền xanh lam khắc logo AstroViet lấp lánh như dải ngân hà.

Máy quay được bố trí tỉ mỉ, đội ánh sáng điều chỉnh từng góc, tiếng kỹ thuật viên vang lên: "Kiểm tra micro, năm phút nữa bắt đầu!"

Nam, 38 tuổi, bước vào, mặc vest xanh navy may đo hoàn hảo, ôm sát cơ ngực săn chắc, áo sơ mi trắng tinh, cà vạt lụa xanh lam, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay.

Ánh mắt anh sắc lạnh nhưng ấm áp, tóc đen chải gọn, hương nước hoa gỗ đàn hương thoảng nhẹ.

Anh ngồi trên ghế da đen, kiểm tra micro, ánh đèn lấp lánh trên khuôn mặt góc cạnh, nghĩ thoáng về nụ cười của Isabella và vòng tay Leonor.

Beatrice Borromeo, 49 tuổi, bước vào studio, cuốn hút như ánh trăng.

Cô mặc váy lụa đỏ rực bó sát, tôn lên đường cong thanh lịch, cổ chữ V lộ xương quai xanh tinh tế, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, ánh mắt nâu thông minh sâu thẳm, môi hồng phớt cong nhẹ.

Hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ bao quanh, cô cầm bảng câu hỏi, ngồi đối diện Nam, cách một chiếc bàn kính nhỏ, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, cậu sẵn sàng làm cả thế giới kinh ngạc chưa?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, chạm nhẹ ngón tay cô khi nhận ly nước, cảm nhận da mịn như lụa, mỉm cười: "Beatrice, với cô dẫn dắt, tôi không thể thất bại."

Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, nụ cười rạng rỡ, thì thầm: "Nam, cậu làm tôi phấn khích.

Hãy làm studio này bùng nổ."

Họ nhìn nhau, ánh mắt khóa chặt, một luồng điện vô hình chạy qua, nhưng cả hai giữ sự chuyên nghiệp.

Đạo diễn hô: "Hành động!"

Máy quay lăn, ánh đèn tập trung, Beatrice mở đầu, giọng trong trẻo, cuốn hút: "Thưa quý vị, hôm nay chúng ta vinh dự có Nam, CEO AstroViet, người đã đưa giấc mơ vũ trụ thành hiện thực với khách sạn vũ trụ vừa nghiệm thu thành công.

Nam, hãy đưa chúng tôi qua hành trình của AstroViet."

Nam ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, đầy cảm hứng: "AstroViet bắt đầu từ một ý tưởng táo bạo tại Việt Nam: đưa nhân loại chạm đến các vì sao.

Từ tên lửa Astro-2, tàu vũ trụ AstroPod đến khách sạn vũ trụ, chúng tôi đã hợp tác với NASA, JAXA, và đội ngũ Việt Nam để xây dựng khách sạn vũ trụ – biểu tượng của tương lai."

Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa đỏ lấp lánh, hỏi: "Nam, khách sạn vũ trụ là giấc mơ toàn cầu.

Khi nào du khách có thể trải nghiệm?"

Nam ánh mắt lấp lánh, mỉm cười tự tin, tiết lộ: "Ban đầu, chúng tôi dự kiến năm 2038, nhưng nhờ sự xuất sắc của đội ngũ, đặc biệt là Jetsun Pema, giám đốc phát triển bền vững, khách sạn sẽ đón khách đầu tiên vào tháng 12 năm 2035, chỉ 11 tháng nữa."

Beatrice ánh mắt lấp lánh, môi hồng hé mở, ngạc nhiên thật sự, chạm nhẹ tay anh trên bàn, ngón tay lướt qua mu bàn tay, giọng phấn khích: "Nam, đó là tin động trời!

Hãy mô tả trải nghiệm này cho khán giả."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô trong khoảnh khắc, cảm nhận hơi ấm, nói: "Hãy tưởng tượng 50 suite lụa trắng, giường không trọng lực, nhà hàng quay 360 độ nhìn xuống Trái Đất xanh lam, phòng gym bay lơ lửng.

Với 500,000 USD cho 3 ngày, du khách sẽ sống như phi hành gia."

Studio vang tiếng vỗ tay, đội kỹ thuật ánh mắt lấp lánh, Beatrice mỉm cười rạng rỡ, thì thầm: "Nam, cậu vừa làm cả thế giới mơ ước."

Phỏng vấn chuyển sang góc cá nhân, Beatrice ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng, gần gũi: "Nam, ngoài vai trò CEO, cậu là cha của công chúa Isabella và chồng của công chúa Leonor.

Cậu cân bằng thế nào giữa vũ trụ và gia đình?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về Isabella ngủ trong nôi, Leonor trong váy lụa vàng, nói: "Leonor và Isabella là trái tim tôi.

Mỗi bước tiến của AstroViet là để các con tự hào, và Leonor luôn là ngọn lửa sưởi ấm tôi."

Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh, ngón tay lướt qua vest, giọng thấp: "Nam, cậu nói từ trái tim.

Khán giả sẽ yêu điều đó."

Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, nụ cười đồng cảm, ánh đèn studio làm cả hai như tỏa sáng.

Phỏng vấn kết thúc, đạo diễn hô: "Cắt!"

Khán giả vỗ tay vang dội, Nam ánh mắt lấp lánh, cảm nhận adrenaline dâng trào, quay sang Beatrice, thì thầm: "Beatrice, cô tuyệt vời."

Sau ghi hình, Nam và Beatrice rời studio, bước vào phòng chờ sang trọng, ánh nắng Milan lấp lánh qua cửa sổ kính lớn, chiếu lên sàn đá cẩm thạch trắng.

Tường treo tranh nghệ thuật Ý, sofa da nâu mời gọi, một bàn nhỏ bày rượu vang trắng và bánh biscotti.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, cởi áo khoác, váy lụa đỏ ôm sát đường cong, ngồi sát Nam trên sofa, đầu gối chạm nhẹ, hương hoa nhài lan tỏa.

Cô giọng phấn khích, mắt sáng như sao: "Nam, phỏng vấn này sẽ là bom tấn!

Tin khách sạn vũ trụ đón khách năm 2035 sẽ làm cả thế giới sôi sục."

Anh nghiêng người thì thầm: "Beatrice, tất cả nhờ cô.

Cách cô đặt câu hỏi, ánh mắt cô, làm tôi muốn kể hết mọi thứ."

Cô ánh mắt lấp lánh, siết nhẹ tay anh, nụ cười rạng rỡ, giọng dịu dàng: "Nam, cậu làm tôi cảm động.

Cậu không chỉ là CEO, mà là người kể chuyện tuyệt vời."

Họ nâng ly rượu vang, ánh mắt khóa chặt, ly chạm nhau kêu leng keng, ánh nắng lấp lánh trên kính.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc nâu, lọn tóc rơi xuống má, cô nghiêng người, vai chạm vai anh, thì thầm: "Nam, tôi chưa bao giờ phấn khích thế này sau một phỏng vấn.

Cậu làm tôi cảm thấy... sống động."

Anh nói: "Beatrice, cô cũng làm tôi thế.

Làm việc với cô như tìm được một người bạn tâm giao."

Họ cười, ánh mắt lấp lánh, khoảng cách giữa họ chỉ vài inch, hơi thở hòa quyện, nhưng cả hai giữ ranh giới, sự thân mật tinh tế như làn gió mùa đông.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, kéo anh đứng theo, tay vẫn nắm chặt, dẫn anh ra ban công phòng chờ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt cô, làm da trắng ngọc trai lấp lánh.

Cô dựa vào lan can, váy lụa đỏ phất phơ, quay sang, giọng thấp: "Nam, tôi muốn làm nhiều dự án với cậu.

Không chỉ phỏng vấn, mà là những câu chuyện lớn hơn, về vũ trụ, về con người."

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng sát, tay chạm nhẹ eo cô qua lụa, thì thầm: "Beatrice, tôi đồng ý.

Cô có tài biến mọi thứ thành nghệ thuật."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, môi hồng cong nhẹ, chạm nhẹ tay anh trên eo, nói: "Nam, cậu làm tôi muốn viết sách về cậu."

Họ cười lớn, ánh mắt lấp lánh, sự đồng cảm sâu sắc như sợi dây vô hình.

Nam ánh mắt lấp lánh, ôm nhẹ Beatrice, cảm nhận cơ thể mềm mại, hương hoa nhài bao quanh, thì thầm: "Beatrice, cảm ơn cô, vì hôm nay, vì tất cả."

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm lại, tay lướt nhẹ lưng anh, giọng dịu dàng: "Nam, cảm ơn cậu, vì đã là chính cậu."

Họ tách ra, ánh mắt lấp lánh, nụ cười ấm áp, mang theo sự kết nối không lời.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, thì thầm: "Nam, tối nay đến nhà tôi.

Pierre có điều thú vị muốn chia sẻ."

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nói: "Beatrice, tôi sẽ đến.

Không thể từ chối cô và Pierre."

Tối 16 tháng 1, Nam bước vào căn hộ của Beatrice ở khu Brera, ánh trăng lấp lánh chiếu qua cửa sổ lớn, hoa giấy đỏ trên ban công rung rinh trong gió.

Căn hộ toát lên vẻ cổ điển Ý, tường gạch thô sơn trắng, tranh sơn dầu treo cao, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ đèn chùm pha lê.

Beatrice đón anh, mặc váy lụa xanh lá dài, cổ trễ lộ vai trần lấp lánh, tóc nâu buộc lỏng, ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay anh, ngón tay lướt qua mu bàn tay, giọng dịu dàng: "Nam, cậu đến đúng lúc.

Pierre và bọn trẻ đang chờ."

Anh ánh mắt lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, hương gỗ đàn hương thoảng nhẹ, mỉm cười: "Beatrice, cảm ơn cô.

Nhà cô thật ấm áp."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, vai chạm nhẹ vai anh, thì thầm: "Nam, cậu làm mọi nơi sáng lên."

Pierre Casiraghi, 47 tuổi, bước ra, mặc áo sơ mi lanh trắng, quần short kaki, ánh mắt thân thiện, bắt tay anh mạnh mẽ: "Nam, phỏng vấn quá xuất sắc!

Beatrice không ngừng khen cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay Pierre, nói: "Pierre, cảm ơn anh.

Beatrice làm tôi cảm thấy như ở nhà."

Stefano (17 tuổi) và Francesco (16 tuổi), mặc áo polo, ánh mắt lấp lánh, chạy đến, hỏi: "Nam, khách sạn vũ trụ mở năm nay thật hả?

Chúng tôi có thể lên không?"

Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn, vuốt tóc Francesco, nói: "Các cậu sẽ là khách VIP, nhưng phải đợi đến tháng 12!"

Cả nhà cười vang, ánh mắt lấp lánh, không khí tràn ngập niềm vui.

Bữa ăn nhẹ được dọn trên bàn gỗ, bánh bruschetta cà chua, phô mai burrata, và rượu vang Barolo đỏ thẫm.

Pierre ánh mắt lấp lánh, rót rượu, quay sang Nam, giọng hào hứng: "Nam, ngày mai, gia đình tôi ra khơi trên du thuyền ở Lake Como.

Chỉ một ngày thư giãn, có tôi, Beatrice, Stefano, Francesco.

Cậu phải tham gia!

Sóng nước, gió trời, sẽ làm cậu yêu Ý hơn."

Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Nam, đầu gối chạm nhẹ, chạm ly với anh, thì thầm: "Nam, Lake Como đẹp như tranh.

Cậu sẽ thích, tôi hứa."

Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận hơi ấm từ đầu gối cô, nghĩ thoáng về email của Leonor: "Nam, Isabella nhớ anh", và Jetsun nhắc về trạm ASEAN, nhưng nụ cười của Beatrice và sự chân thành của Pierre làm anh gật đầu: "Pierre, Beatrice, tôi không thể từ chối.

Một ngày thôi, vì tôi phải về Madrid."

Stefano ánh mắt lấp lánh, vỗ tay: "Tuyệt!

Nam, kể về không trọng lực đi!"

Nam ánh mắt lấp lánh, mô tả cảm giác lơ lửng trong khách sạn vũ trụ, làm Francesco tròn mắt, Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh, thì thầm: "Nam, cậu làm bọn trẻ mê mẩn."

Pierre ánh mắt lấp lánh, vỗ vai anh: "Nam, 9 giờ sáng, bến du thuyền Como.

Mang năng lượng vũ trụ của cậu nhé!"

Họ cười lớn, ánh mắt lấp lánh, Beatrice nghiêng người, tay lướt nhẹ tay anh khi đưa đĩa bánh, giọng dịu dàng: "Nam, ngày mai sẽ đặc biệt, vì có cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, siết nhẹ tay cô, nói: "Beatrice, với cô và gia đình, tôi chắc chắn."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 109: Beatrice Borromeo


Sáng 17 tháng 1, mặt trời mùa đông dịu nhẹ mọc lên từ dãy Alps, chiếu những tia vàng nhạt lên Lake Como, mặt nước xanh ngọc lấp lánh như tấm gương khổng lồ, phản chiếu những biệt thự cổ kính với mái ngói đỏ, vườn ô liu xanh mướt, và những khóm hoa đỗ quyên rực rỡ.

Du thuyền Azimut của Pierre Casiraghi, dài 30 mét, lướt êm ru trên mặt hồ, thân thuyền trắng bóng loáng, boong gỗ óc chó thơm mùi dầu đánh bóng, ghế mây trắng bọc đệm lụa dày, mái che lụa xanh lam phấp phới trong gió.

Một bàn ăn nhỏ được bày trên boong, phủ khăn lụa trắng, với bánh mì focaccia mới nướng, phô mai burrata mềm mịn, mứt cam thơm lừng, ô liu ngâm dầu, và bình cà phê espresso bốc khói nghi ngút, mùi cà phê rang hòa quyện với hương nước hồ mát lạnh và hoa oải hương từ bờ.

Nam, 38 tuổi, mặc áo polo trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi hiện rõ qua lớp vải, quần short xanh navy để lộ đôi chân rắn rỏi, đứng ở mũi tàu, hít sâu không khí trong lành, cảm nhận gió hồ lùa qua tóc đen rối nhẹ, mang theo mùi thông và muối nhàn nhạt.

Beatrice Borromeo, 49 tuổi, đứng cách anh vài bước, mặc váy lụa trắng mỏng, dài đến đầu gối, ôm lấy đường cong cơ thể, tóc nâu buộc thấp bay nhẹ, da trắng ngọc trai mịn màng.

Cô bước đến, cầm hai ly cà phê espresso, đưa cho Nam một ly, ngón tay lướt nhẹ cổ tay anh, giọng chậm rãi, dịu dàng: "Nam, cà phê sáng nay thế nào?

Lake Como có làm cậu quên đi những ngày bận rộn với khách sạn vũ trụ không?"

Nam nhận ly, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay cô, mỉm cười, khuôn mặt góc cạnh giãn ra, giọng trầm, thong dong: "Beatrice, cà phê đậm đà, tuyệt vời, nhưng khung cảnh này mới là thứ làm tôi thả lỏng.

Nước hồ lấp lánh, núi mờ sương, và cả sự hiện diện của cô, làm mọi thứ nhẹ nhàng hơn.

Cảm ơn gia đình cô đã mời tôi."

Cô cười nhẹ, môi đỏ mọng cong lên, nghiêng người, váy lụa phớt qua đùi anh, giọng thấp, ấm áp: "Nam, cậu luôn biết cách nói những lời dễ nghe.

Hôm nay, hãy thả lỏng, không nghĩ đến AstroViet, không nghĩ đến gì cả, được chứ?"

Anh gật đầu, nhấp cà phê, vị đắng lan trên lưỡi, nghĩ thoáng về Leonor và Isabella ở Madrid, nhưng tiếng sóng vỗ mạn thuyền và nụ cười của Beatrice kéo anh vào khoảnh khắc hiện tại.

Pierre, 47 tuổi, mặc áo sơ mi linen trắng, tay áo xắn cao, tóc vàng hoe rối nhẹ trong gió, bước ra từ buồng lái, khuôn mặt rạng rỡ, vỗ mạnh vai Nam: "Này, Nam, ông CEO vũ trụ!

Cậu đã thử mô-tô nước chưa?

Stefano và Francesco đang nóng lòng khoe tài đấy!"

Stefano, 17 tuổi, và Francesco, 16 tuổi, mặc áo phao đỏ, đứng ở đuôi tàu, kiểm tra ba chiếc mô-tô nước Yamaha, động cơ gầm vang, sóng nước bắn tung tóe, tạo thành những vòng trắng xóa lấp lánh dưới nắng.

Stefano quay lại, cười lớn, giọng hào hứng: "Nam, dễ lắm!

Cậu chỉ cần ngồi lên, giữ tay lái, nhấn ga, và lướt đi.

Đi với chúng tôi đi, vui lắm!"

Francesco gật đầu, thêm vào, giọng phấn khích: "Đúng đấy, Nam!

Lake Como đẹp nhất khi lướt trên nước.

Cậu sẽ thích, tôi cá đấy!"

Nam cười, lắc đầu, khuôn mặt bình thản, giọng chậm rãi, chân thành: "Pierre, Stefano, Francesco, cảm ơn các cậu, nghe hấp dẫn thật, nhưng tôi chưa lái mô-tô nước bao giờ.

Có lẽ tôi sẽ ngã ngay lập tức, mà tôi không muốn làm trò cười cho cả nhà!"

Anh nhún vai, nụ cười tinh nghịch, tiếp tục: "Tôi sẽ ở đây, ngắm cảnh với Beatrice, thưởng thức cà phê và không khí hồ.

Các cậu cứ vui đi, lát kể tôi nghe chuyện lướt sóng nhé!"

Pierre cười lớn, vỗ vai anh lần nữa: "Hiểu rồi, Nam!

Không ép đâu.

Thư giãn đi, trưa nay tôi nướng cá hồ, thêm ít thảo mộc, ngon tuyệt.

Stefano, Francesco, chuẩn bị đi!"

Anh quay lại buồng lái, điều khiển du thuyền lướt chậm hơn, để hai cậu con trai phóng mô-tô nước, tiếng động cơ vang vọng, sóng nước bắn cao, lấp lánh như ngàn viên ngọc.

Beatrice ngồi xuống ghế mây bên bàn ăn, ra hiệu cho Nam ngồi cạnh, váy lụa trắng xõa ra, lộ đùi trắng mịn khi cô vắt chéo chân.

Cô cắt một miếng burrata, đặt lên bánh mì focaccia, rắc chút muối biển, đưa cho anh, giọng dịu dàng: "Nam, thử đi, phô mai này là đặc sản Como.

Cậu không lái mô-tô nước, nhưng tôi cá cậu sẽ tìm được thứ gì đó thú vị hơn trên hồ này."

Nam nhận bánh mì, cắn một miếng, vị phô mai mềm mịn tan trên lưỡi, hòa với mùi thơm của dầu ô liu, giọng trầm, chậm rãi: "Beatrice, cô đúng.

Ở đây, với cô và gia đình, tôi đã thấy hôm nay đáng giá rồi.

Phô mai này ngon thật, cô chọn giỏi quá."

Họ cười, không khí thư giãn, tiếng Stefano và Francesco hò reo từ xa hòa cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền và tiếng chim hải âu kêu lảnh lót.

Một chiếc thuyền nhỏ lướt qua, kéo theo một người chơi wakeboard, nước bắn tung tóe, tạo thành cầu vồng nhỏ dưới nắng.

Xa xa, những biệt thự cổ kính với mái ngói đỏ, vườn hoa đỗ quyên và cam quýt rực rỡ hiện lên như tranh vẽ, núi Alps mờ sương như bức phông nền hùng vĩ.

Nam và Beatrice di chuyển đến lan can boong, đứng sát nhau, mặt nước Lake Como lấp lánh dưới nắng, những con chim hải âu lượn vòng trên bầu trời xanh thẳm, tiếng kêu lảnh lót xen lẫn tiếng động cơ mô-tô nước của Pierre, Stefano, và Francesco.

Một chiếc thuyền nhỏ lướt qua, kéo theo một người chơi wakeboard, nước bắn tung tóe, và xa xa, những biệt thự cổ kính với vườn hoa đỗ quyên, hoa hồng, và ô liu hiện lên như tranh vẽ.

Beatrice dựa vào lan can, váy lụa trắng ôm sát, tóc nâu bay nhẹ trong gió, ngón tay vuốt nhẹ cốc cà phê đã nguội, giọng trầm, sâu lắng: "Nam, tôi vẫn nghĩ về phỏng vấn hôm qua.

Cậu nói về khách sạn vũ trụ, về Isabella, với một niềm đam mê mà ít người có.

Làm sao cậu giữ được lửa đó, giữa AstroViet và gia đình?"

Nam hít sâu, cảm nhận mùi nước hồ mát lạnh xen lẫn hương hoa oải hương và thông từ bờ, khuôn mặt trầm ngâm, giọng chậm rãi, chân thành: "Beatrice, thật ra, tôi chỉ cố gắng sống đúng với những gì quan trọng.

AstroViet là giấc mơ tôi xây từ Phú Quốc, từ những ngày chẳng ai tin chúng tôi làm được.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến Isabella cười, hay Leonor ở bên, tôi biết mình làm vì cái gì.

Đó là động lực.

Còn cô?

Làm mẹ, nhà báo, vợ, cô tìm động lực ở đâu?"

Anh nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt cô, môi đỏ mọng hé mở, da trắng ngọc trai mịn màng.

Cô mỉm cười, môi cong lên, ngón tay gõ nhẹ lan can, giọng thấp, đầy cảm xúc: "Nam, cậu hỏi khó đấy.

Tôi yêu Stefano và Francesco, yêu Pierre, nhưng đôi khi tôi tự hỏi mình có bỏ lỡ điều gì không.

Tôi từng mơ viết một cuốn sách, đi khắp thế giới, kể những câu chuyện như của cậu.

Nhưng làm mẹ, làm vợ, tôi thường đặt giấc mơ đó sang một bên.

Cậu có bao giờ cảm thấy thế không?

Thiếu một mảnh ghép?"

Anh gật đầu, ngón tay chạm nhẹ tay cô trên lan can, cảm nhận da mịn, giọng trầm, chậm rãi: "Có, Beatrice.

Đôi khi tôi tự hỏi mình có thể làm gì hơn, cho AstroViet, cho Isabella.

Nhưng hôm nay, ở đây, nói chuyện với cô, tôi thấy mình đầy đủ."

Cô cười, khuôn mặt đỏ bừng, nghiêng đầu, tóc nâu lùa qua má, thì thầm: "Nam, cậu làm tôi thấy mình vẫn còn những giấc mơ đáng theo đuổi."

Đang nói, một nhóm người chơi dù lượn lướt sóng xuất hiện phía xa, bốn chiếc dù đỏ, vàng, xanh, cam rực rỡ bay lượn trên bầu trời, kéo theo sóng nước trắng xóa, tiếng động cơ mô-tô nước gầm vang, tiếng hò reo phấn khích vang vọng qua mặt hồ.

Những người chơi lơ lửng, gió thổi mạnh, dù phấp phới, cơ thể nghiêng theo từng đợt sóng, như những con diều khổng lồ, tự do giữa không trung.

Nam đứng thẳng, khuôn mặt rạng rỡ, cảm nhận adrenaline dâng lên trong lồng ngực, giọng phấn khích, chậm rãi: "Beatrice, nhìn kìa.

Dù lượn lướt sóng.

Cảm giác như bay thật sự, tự do hoàn toàn, như ở trên khách sạn vũ trụ.

Cô đã thử chưa?"

Cô lắc đầu, môi cong lên, khuôn mặt tò mò, giọng dịu dàng: "Chưa, Nam.

Trông... mạo hiểm, nhưng thú vị.

Cậu muốn chơi à?"

Anh gật đầu, khuôn mặt sáng lên, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm, giọng trầm, đầy hào hứng: "Chơi đi, Beatrice, cùng tôi.

Sẽ là một kỷ niệm không bao giờ quên.

Cô nói muốn sống trọn vẹn, đúng không?

Đây là cơ hội."

Cô do dự, liếc Pierre đang lướt mô-tô nước phía xa, khuôn mặt hơi căng thẳng, giọng thấp: "Pierre có thể không thích.

Anh ấy luôn lo tôi gặp nguy hiểm, nhất là mấy trò này."

Nam mỉm cười, kéo tay cô nhẹ nhàng, khuôn mặt tự tin, giọng chậm rãi: "Để tôi thuyết phục anh ấy.

Chúng ta sẽ an toàn, tôi hứa.

Pierre tin tôi, và tôi biết anh ấy muốn cô vui."

Nam ra hiệu cho nhân viên du thuyền gọi Pierre trở lại.

Pierre lướt mô-tô nước đến gần, sóng bắn tung tóe, khuôn mặt ướt nước, cười lớn, giọng hào hứng: "Nam, Beatrice, sao rồi?

Thấy tôi lướt đẹp không?"

Nam vỗ vai anh, giọng trầm, chân thành: "Pierre, anh lướt như dân chuyên!

Nghe này, Beatrice và tôi muốn thử dù lượn lướt sóng.

Nhìn mấy người kia kìa, thú vị lắm.

Anh lái mô-tô nước kéo chúng tôi nhé?

Tôi đảm bảo an toàn, và Beatrice thực sự muốn thử."

Pierre nhíu mày, khuôn mặt hơi căng thẳng, nhìn Beatrice: "Em chắc không, Beatrice?

Trò này gió mạnh, nếu dây dù rối hay em mất thăng bằng, tôi không muốn em bị gì."

Beatrice bước đến, nắm tay Pierre, mỉm cười, khuôn mặt dịu dàng, giọng chậm rãi: "Anh, em muốn thử, chỉ một lần, với Nam.

Anh lái mô-tô nước giỏi thế, em tin anh sẽ giữ chúng em an toàn.

Được không?"

Nam thêm vào, giọng thuyết phục, chân thành: "Pierre, tôi chưa chơi bao giờ, nhưng tôi tin anh.

Anh lướt mô-tô nước điêu luyện, kéo dù lượn chắc chắn không khó.

Làm Beatrice vui, anh nhé?

Cô ấy xứng đáng có một ngày đáng nhớ."

Pierre thở dài, nụ cười dần xuất hiện, gật đầu: "Được rồi, hai người.

Tôi không thắng được cả em và Nam.

Sẵn sàng đi, tôi chuẩn bị dây kéo, kiểm tra mô-tô nước.

Nhưng cẩn thận, nghe chưa?"

Nam vỗ vai Pierre, khuôn mặt rạng rỡ: "Cảm ơn, Pierre.

Anh là người tuyệt nhất.

Chúng tôi sẽ làm anh tự hào!"

Beatrice cười, nắm nhẹ tay Nam, thì thầm: "Nam, cậu thuyết phục giỏi thật.

Tôi hồi hộp rồi đây."

Họ xuống đuôi thuyền, nhân viên buộc dây dù đỏ rực rỡ, kiểm tra khóa an toàn, hướng dẫn nắm dây và giữ thăng bằng.

Beatrice mặc áo phao đỏ, váy lụa trắng dính chặt vào da trong gió, khuôn mặt đỏ bừng vì hồi hộp, môi hé mở, giọng run nhẹ: "Nam, tôi không ngờ mình sẽ làm chuyện này.

Cảm giác như sắp bay thật."

Nam cười, khuôn mặt phấn khích, giọng chậm rãi: "Beatrice, cô sẽ thích.

Chỉ cần thả lỏng, để gió và tôi dẫn lối."

Pierre kiểm tra mô-tô nước, động cơ gầm vang, dây dù căng ra, Nam đứng sau Beatrice, sẵn sàng bay, adrenaline dâng cao, tim đập thình thịch.

Pierre nhấn ga, mô-tô nước lao vút đi, dây dù kéo mạnh, Nam và Beatrice bay vụt lên, lơ lửng trên Lake Como, gió lạnh buốt rít qua tai, mang theo mùi nước hồ, hoa oải hương, và một chút muối mặn từ mồ hôi.

Dù đỏ rực rỡ phấp phới, rung lên dữ dội trong gió, mặt nước xanh ngọc lấp lánh bên dưới, những con sóng trắng xóa vỡ ra, biệt thự cổ kính và núi Alps mờ sương hiện lên như một bức tranh khổng lồ.

Adrenaline trào dâng, tim Nam đập thình thịch, cảm giác tự do ngập tràn, như khi anh lơ lửng trong khách sạn vũ trụ, cơ thể nhẹ bẫng, gió thổi mạnh làm áo polo dính chặt vào ngực, tóc rối tung.

Beatrice ở phía trước, váy lụa trắng bay phần phật, dính vào da, lộ vú căng tròn và mông săn chắc, tóc nâu bung ra khỏi dây buộc, bay loạn xạ, khuôn mặt đỏ bừng vì gió và adrenaline, môi hé mở, tiếng rên nhỏ bị gió cuốn đi: "Nam... trời ơi... cảm giác này... quá đã... tôi như đang bay!"

Nam ép chặt vào lưng cô, đùi rắn rỏi chạm mông, tay nắm dây dù, ngửi mùi nước hoa hoa nhài xen lẫn mồ hôi của cô, dục vọng bùng cháy dữ dội.

Chim anh căng cứng, đỏ rực, dài 20 cm, rỉ nước, chà mạnh giữa hai chân Beatrice qua quần short, cảm nhận lồn nóng bỏng qua váy lụa và quần lót mỏng, nóng ran như lò lửa.

Beatrice thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, cảm nhận chim anh cọ lồn, giọng run, chậm rãi: "Nam... cậu... cậu đang làm gì vậy?

Dừng lại... chúng ta không được làm thế này..."

Nam hít sâu, mùi da cô làm anh mất kiểm soát, khuôn mặt căng thẳng, lưỡi liếm vành tai cô, ướt át, giọng trầm, thì thầm: "Beatrice, cô cảm nhận tôi, đúng không?

Gió, độ cao, cảm giác này... chỉ một lần, trên trời, giữa mây và nước.

Không ai biết, kể cả Pierre."

Cô lắc đầu, móng tay bấm sâu vào dây dù, khuôn mặt nhăn nhó, giọng lạc đi: "Nam... không...

Pierre... anh ấy ở ngay dưới... tôi có gia đình... xin cậu..."

Nhưng Nam không dừng, tay trái rời dây dù, luồn dưới váy lụa, sờ vú căng tròn, ngón tay lần đến núm vú hồng nhạt qua áo lụa, bóp nhẹ, cảm nhận núm vú mềm mại dần cứng lên, nóng ran.

Anh xoáy ngón tay quanh núm vú, day chậm, kéo dài, cảm nhận từng thớ da căng lên, rồi bóp mạnh hơn, xoáy núm vú trái, kéo nhẹ, day chậm, chuyển sang núm vú phải, bóp, xoáy, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, cứng như hạt ngọc, giọng thì thầm: "Beatrice, núm vú cô... cứng quá... nóng ran... cô thích, đúng không?

Gió làm nó nhạy hơn, phải không?"

Cô cong người, lưng ép chặt vào ngực anh, rên nhỏ, giọng run: "Nam...

đừng... núm vú... tôi... không chịu nổi..."

Anh tiếp tục, ngón tay bóp núm vú mạnh hơn, xoáy chậm, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, rung lên theo từng đợt gió, Beatrice run rẩy, khuôn mặt méo mó, môi hé mở, rên lớn, gió át tiếng: "Nam... núm vú... sướng... tôi... tôi ra rồi!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, thấm ướt quần lót, lấp lánh trong nắng, chảy xuống đùi, váy lụa dính chặt, gió cuốn đi vài giọt, hòa vào mặt nước bên dưới.

Nam hít sâu, mùi dâm thủy xen lẫn nước hoa làm chim anh căng tức, kéo khóa quần short, chim đỏ rực, bóng loáng, rỉ nước, luồn dưới váy Beatrice, cọ vào lồn hồng hào qua quần lót ướt sũng, cảm nhận lồn nóng bỏng, dâm thủy chảy thành dòng.

Cô chống cự, đẩy tay anh, khuôn mặt hoảng loạn, giọng run: "Nam... không... tôi xin cậu...

Pierre... tôi yêu anh ấy!"

Nhưng anh kéo quần lót xuống, đầu chim tách môi lồn, đâm sâu, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt đùi cô.

Beatrice rên lớn, gió át tiếng, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, giọng lạc: "Nam... cậu... làm tôi...

điên mất..."

Nam đâm mạnh, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, hòa vào gió, cảm giác dù lượn khiến anh như bay, gió rít qua tai, adrenaline và dục vọng hòa quyện, cơ thể lắc lư theo từng đợt kéo của mô-tô nước, dù rung lên dữ dội.

Anh bóp vú, ngón tay xoáy núm vú, kéo dài, day chậm, giọng trầm, chậm rãi: "Beatrice, lồn cô... siết chặt quá... như muốn nuốt tôi.

Gió làm cô sướng hơn, đúng không?"

Cô ban đầu chống cự, móng tay cào dây dù, nhưng lồn co bóp, cơ thể phối hợp, rên nhỏ, giọng lạc: "Nam... nhanh lên...

đừng để Pierre thấy... tôi... tôi không chịu nổi..."

Anh đâm sâu, chim chạm tử cung, lồn cô nóng ran, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt váy.

Gió thổi mạnh, dù rung lên, làm cơ thể họ lắc lư, cảm giác lơ lửng hòa vào nhịp đâm, Nam cảm nhận lồn Beatrice siết chặt hơn mỗi khi Pierre tăng tốc, sóng nước bắn cao, giọng thì thầm: "Beatrice, gió, sóng... làm lồn cô chặt hơn... tôi muốn lấp đầy cô..."

Anh bóp núm vú, kéo dài, xoáy chậm, Beatrice cong người, lồn co bóp dữ dội, rên lớn: "Nam... tôi... ra... nữa!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi, hòa vào gió.

Nam đâm nhanh, chim căng tức, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, nóng bỏng, lấp đầy tử cung, làm cô cong người, khuôn mặt méo mó, môi hé mở, rên nhỏ: "Nam... tinh cậu... nóng quá...

đầy trong tôi..."

Nam giữ chim trong lồn, tận hưởng lồn nóng bỏng bao bọc, dâm thủy và tinh trùng trộn lẫn, chảy thành dòng, lấp lánh, cảm giác như lồn cô mút chặt, siết từng mạch máu trên chim anh, nóng ran, ướt át, rung lên theo từng đợt gió, như muốn giữ anh mãi.

Anh hít sâu, mùi dâm thủy và nước hoa làm đầu óc quay cuồng, giọng thì thầm: "Beatrice, lồn cô... như thiên đường... nóng, chặt, mút tôi... tôi muốn ở trong cô mãi."

Anh đâm chậm, kéo dài, cảm nhận lồn co bóp, dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, hòa vào gió, dù rung lên, sóng nước bắn cao, làm lồn cô siết chặt hơn, cảm giác lơ lửng và khoái lạc hòa quyện.

Cô thở hổn hển, lồn co bóp, khuôn mặt đỏ bừng, giọng thấp: "Nam... tôi... không hối hận... nhưng... không được tái diễn."

Nhưng gió rít qua, cảm giác lơ lửng, dù rung lên theo từng đợt sóng, làm Nam hưng phấn, anh đâm thêm lần nữa, lồn cô ướt át, siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng.

Anh bóp núm vú, xoáy chậm, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, giọng thì thầm: "Beatrice, núm vú cô... vẫn cứng... rung lên trong gió... cô muốn tôi, đúng không?"

Cô rên lớn, khuôn mặt méo mó, lồn co bóp, giọng lạc: "Nam... cậu... tôi ra... nữa!"

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi, hòa vào gió.

Nam đâm nhanh, chim căng tức, phun tinh lần hai, lấp lánh, lấp đầy lồn cô, cảm giác tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lồn siết chặt, mút chặt chim anh, rung lên theo từng đợt gió, làm anh run lên vì khoái lạc.

Anh giữ chim trong lồn, tận hưởng lồn nóng ran, ướt át, bao bọc chặt chẽ, như nuốt anh, cảm giác sóng nước và gió làm lồn cô co bóp liên tục, giọng thì thầm: "Beatrice, lồn cô... mút tôi... rung lên trong gió... tôi nghiện mất."

Khi Pierre giảm tốc độ, dây dù chùng xuống, Nam rút chim khỏi lồn Beatrice, tinh trùng và dâm thủy tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng xuống đùi cô, thấm ướt váy lụa, nhỏ vài giọt xuống mặt nước.

Beatrice khéo léo kéo váy che lồn, điều chỉnh quần lót, khuôn mặt đỏ bừng nhưng bình tĩnh, hít sâu, lấy lại vẻ tự nhiên, môi cong lên nụ cười nhẹ.

Họ đáp xuống mặt nước, sóng bắn tung tóe, chân chạm nước lạnh buốt, gió vẫn rít qua tai, adrenaline vẫn dâng cao.

Pierre dừng mô-tô nước, cười lớn, khuôn mặt ướt nước, giọng hào hứng: "Nam, Beatrice, thế nào?

Vui chứ?

Tôi kéo hai người bay đẹp lắm, đúng không?"

Beatrice mỉm cười, môi đỏ mọng hé mở, giọng dịu dàng: "Pierre, tuyệt vời!

Cảm giác như bay thật.

Cảm ơn anh đã lái."

Nam vỗ vai Pierre, khuôn mặt phấn khích: "Pierre, anh kéo quá giỏi.

Kỷ niệm này tôi không quên đâu."

Họ lên boong, Beatrice ngồi cạnh Nam, váy lụa che dấu vết, ngón tay chạm nhẹ tay anh, thì thầm: "Nam... chuyện này, chỉ một lần thôi.

Hiểu không?"

Anh gật đầu, khuôn mặt bình thản, thì thầm: "Beatrice, tôi hiểu.

Cảm ơn cô, vì khoảnh khắc trên trời."

Pierre mang khay cá nướng, thơm lừng mùi thảo mộc, đặt lên bàn, cười lớn: "Nam, Beatrice, kể đi!

Lên đó thế nào?

Có muốn tôi kéo thêm vòng nữa không?"

Beatrice cười, khuôn mặt đỏ bừng nhưng tự nhiên, giọng dịu dàng: "Pierre, một lần là đủ rồi.

Nhưng Nam đúng là bạn đồng hành tuyệt vời."

Nam cười, cắn miếng cá, vị ngọt tan trên lưỡi, giọng trầm: "Pierre, Beatrice làm tôi thấy mình như phi hành gia.

Anh may mắn có cô ấy."

Pierre cười lớn, ôm vai Beatrice: "Tôi biết, Nam!

Cô ấy là báu vật."

Họ ăn trưa, Stefano và Francesco kể về mô-tô nước, tiếng cười vang vọng, không ai nghi ngờ.

Nam nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, nhưng cảm giác lồn Beatrice bao bọc chim anh, gió rít qua tai, dù rung lên trong nắng, sóng nước bắn cao, làm anh mỉm cười kín đáo.

Anh chuẩn bị trở về Madrid, khuôn mặt sắc sảo, sẵn sàng cho AstroViet và gia đình.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 110: AstroEcuador


Sáng 28 tháng 1, văn phòng AstroViet tại Madrid rực rỡ ánh nắng mùa đông, chiếu qua cửa sổ kính cao từ sàn đến trần, làm lấp lánh bàn gỗ mun và màn hình 4K trên tường.

Nam mặc vest xám may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, ngồi trên ghế da, mở laptop.

Trên bàn, một khung ảnh nhỏ của Leonor và Isabella, cả hai ánh mắt lấp lánh, khiến anh mỉm cười.

Tin nhắn từ Leonor hiện lên: "Nam, Isabella vừa cười to.

Anh làm việc tốt nhé, em yêu anh."

Anh ánh mắt lấp lánh, trả lời: "Leonor, anh nhớ hai mẹ con.

Sẽ về sớm."

Ký ức về Beatrice trên không, lồn nóng bỏng, thoáng qua, nhưng anh dập tắt, tập trung vào công việc.

Nam mở email, soạn thư cho Ivanka Trump và Jared Kushner.

Anh gõ, giọng trong đầu trầm vang: "Kính gửi Ivanka và Jared, AstroViet trân trọng mời hai bạn tham quan khách sạn vũ trụ ngày 15/2/2035, trải nghiệm suite lụa trắng, nhà hàng 360 độ nhìn Trái Đất, và phòng gym không trọng lực trước khi đón khách chính thức cuối 2035.

Chuyến đi khởi hành từ sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta ở Phú Quốc, với Astro-2.

Tôi sẽ đích thân đón tiếp và đảm bảo trải nghiệm tuyệt vời.

Trân trọng, Nam."

Anh ánh mắt lấp lánh, thêm logo AstroViet lấp lánh, kiểm tra lỗi, nhấn gửi.

Trong vòng 10 phút, Ivanka trả lời: "Nam, thật phấn khích!

Jared và tôi xác nhận tham gia.

Gọi video chiều nay để thảo luận chi tiết nhé?"

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nghĩ: "Ivanka, nhanh gọn như mọi khi."

Chiều đó, tại phòng họp AstroViet, ánh đèn LED lấp lánh, Nam mở video call.

Ivanka, tóc vàng óng buộc cao, mặc áo lụa trắng, ánh mắt xanh sắc sảo, xuất hiện trên màn hình từ New York, bên cạnh Jared, vest đen, ánh mắt trầm tĩnh.

Cô mỉm cười, giọng ấm: "Nam, khách sạn vũ trụ là kỳ tích.

Kể chúng tôi nghe kế hoạch!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, chỉ vào mô hình 3D khách sạn trên màn hình: "Ivanka, Jared, các bạn sẽ ở suite VIP, 100 m², cửa sổ nhìn dải ngân hà, hệ thống oxy 21%, bức xạ dưới 0.1 mSv/ngày.

Nhà hàng phục vụ caviar và rượu vang không trọng lực.

Chuyến đi kéo dài 2 ngày."

Ivanka ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, váy lụa cọ nhẹ, hỏi: "Nam, an toàn thế nào?

Tôi nghe về bức xạ vũ trụ."

Anh ánh mắt lấp lánh, giọng tự tin: "Hệ thống chống bức xạ đạt chuẩn NASA, kiểm tra bởi JAXA.

Jetsun Pema giám sát mọi chi tiết.

Các bạn sẽ an toàn như ở Trái Đất."

Jared ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Nam, ấn tượng.

Chúng tôi muốn mời vài nhà đầu tư.

Cậu nghĩ sao?"

Nam ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Ý tưởng tuyệt vời, Jared.

Gửi danh sách, tôi sẽ sắp xếp."

Ivanka ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay Jared, giọng dịu dàng: "Nam, cậu là ngôi sao.

Hẹn gặp ở Phú Quốc!"

Anh ánh mắt lấp lánh, chạm ly cà phê lên màn hình: "Ivanka, Jared, đến lúc chinh phục vũ trụ!"

Cuộc gọi kết thúc, anh ánh mắt sắc lạnh, chuẩn bị bay đến Ecuador.

Sáng 29 tháng 1, Nam đáp chuyến bay riêng từ Madrid đến sân bay quốc tế José Joaquín de Olmedo ở Guayaquil, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh trên đường phố nhộn nhịp, mùi biển mặn thoảng trong không khí.

Anh mặc áo sơ mi trắng gấp tay, quần tây xám, ánh mắt sắc lạnh, bước xuống máy bay, cảm nhận hơi nóng 30°C.

Một chiếc Range Rover đen chờ sẵn, tài xế cúi chào: "Ngài Nam, mời lên xe đến AstroEcuador."

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nghĩ thoáng về Jetsun và Dorji, nhưng tập trung vào công việc, mở tablet kiểm tra báo cáo AstroEcuador.

Tại trụ sở AstroEcuador, một tòa nhà kính 10 tầng gần sân bay vũ trụ mang tên Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, Lavinia đón anh ở sảnh.

Cô mặc váy lụa vàng bó sát, ôm sát vú căng tròn, lộ đường cong hông, tóc nâu xõa sóng, ánh mắt nâu quyến rũ, da trắng ngọc trai lấp lánh dưới ánh đèn.

Cô bắt tay, ngón tay mềm mại chạm anh, giọng dịu dàng: "Nam, chào mừng đến Guayaquil.

AstroEcuador đã sẵn sàng cho cậu và Ivanka Trump."

Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận hơi ấm tay cô, mỉm cười: "Lavinia, sân bay mang tên cô là niềm tự hào.

Cảm ơn sự chuẩn bị."

Họ bước vào phòng họp, ánh nắng lấp lánh qua cửa sổ, chiếu lên bàn kính và màn hình lớn hiển thị dữ liệu AstroEcuador.

Lavinia trình bày, ánh mắt lấp lánh, chỉ vào biểu đồ: "Năm 2034, AstroEcuador vận hành 12 AstroPod, đạt doanh thu 55 triệu USD, tăng 10% so với 2033.

Sân bay vũ trụ xử lý 20 chuyến Astro-2 mỗi tháng, và chúng tôi đang đào tạo 15 phi hành gia Ecuador tại đây."

Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, ghi chú trên tablet: "Ấn tượng, Lavinia.

Doanh thu vượt kỳ vọng.

Tháng 2, Ivanka và Jared sẽ đến Guayaquil để lên khách sạn vũ trụ.

Cô chuẩn bị đội kỹ thuật và khoang VIP nhé."

Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa vàng cọ nhẹ, ngón tay lướt tay anh khi đưa báo cáo, giọng thấp: "Nam, mọi thứ sẽ hoàn hảo.

Ivanka sẽ mê suite lụa trắng."

Chiều đó, tại sân bay vũ trụ, ánh nắng lấp lánh trên đường băng dài 3 km, các kỹ sư trong đồng phục AstroViet kiểm tra Astro-2.

Nam và Lavinia bước vào khoang tàu, ánh đèn LED lấp lánh, ghế da trắng, màn hình 8K hiển thị quỹ đạo.

Cô ánh mắt lấp lánh, chỉ vào hệ thống oxy: "Oxy ổn định 21%, áp suất 101 kPa, sẵn sàng cho Ivanka.

Cậu muốn kiểm tra phòng ngủ VIP không?"

Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, bước vào suite, giường lụa trắng lấp lánh, cửa sổ giả lập dải ngân hà.

Anh chạm nhẹ vai cô, thì thầm: "Lavinia, cô làm tốt lắm.

Ivanka sẽ kinh ngạc."

Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, tóc nâu lướt vai anh, giọng dịu dàng: "Nam, vì cậu, tôi muốn mọi thứ hoàn hảo."

Họ rời sân bay, ánh mắt lấp lánh, sự thân mật len lỏi, nhưng Nam giữ chuyên nghiệp, ánh mắt sắc lạnh, hoàn tất kiểm tra.

Tối 30 tháng 1, Nam đến biệt thự của Lavinia ở Samborondón, một khu dân cư thượng lưu bên sông Guayas, ánh trăng lấp lánh trên hồ bơi vô cực, hoa lan tím nở rộ dọc lối vào.

Lavinia, mặc váy lụa đen hở lưng, ôm sát vú căng tròn, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua lụa, tóc nâu xõa, ánh mắt lấp lánh, đón anh ở cửa, giọng dịu dàng: "Nam, mời vào.

Tôi chuẩn bị ceviche tôm, bít tết Wagyu, và rượu vang Chile Montes Alpha."

Anh ánh mắt lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng gấp tay, quần tây đen, bước vào, ngửi mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ: "Lavinia, cô chu đáo quá.

Mùi ceviche làm tôi đói rồi."

Cô ánh mắt lấp lánh, cười, dẫn anh vào phòng ăn, ánh nến lấp lánh trên bàn gỗ, bình hoa hồng đỏ rực rỡ.

Họ ngồi đối diện, ánh mắt khóa chặt, nhấm nháp ceviche tôm chua cay, thịt bò Wagyu tan chảy, và rượu vang đỏ thơm nồng.

Lavinia ánh mắt lấp lánh, nâng ly, ngón tay lướt ly anh, giọng thấp: "Nam, sau ly hôn, tôi tìm lại chính mình qua Green Deli và AstroEcuador.

Cậu thì sao, làm cha thế nào?"

Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ thoáng về Isabella cười, Leonor ôm anh, nói: "Isabella là ánh sáng, mỗi nụ cười của con làm tôi mạnh mẽ.

Leonor là trái tim, AstroViet là giấc mơ.

Còn cô, Lavinia, điều gì làm cô hạnh phúc?"

Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, váy lụa đen cọ nhẹ, giọng dịu dàng: "Hạnh phúc là tự do, là những khoảnh khắc như tối nay, với cậu."

Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, cảm nhận da mịn, dục vọng bùng cháy, thì thầm: "Lavinia, cô đẹp, cả trong tâm hồn lẫn... ngay lúc này."

Cô ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, kéo anh vào phòng ngủ, ánh trăng lấp lánh qua cửa sổ kính lớn, chiếu lên giường lụa trắng.

Lavinia cởi váy lụa, để lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, bụng phẳng lì, lồn hồng hào dưới lông đen mịn, dâm thủy lấp lánh chảy xuống đùi.

Nam ánh mắt lấp lánh, cởi áo sơ mi, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ lấp lánh, cởi quần, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước.

Anh kéo cô vào, lưỡi liếm môi cô, quấn chặt, tay bóp vú, ngón tay xoay núm vú, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, vú tôi... sướng quá!"

Anh ánh mắt lấp lánh, mút núm vú, lưỡi xoáy, tay xoa âm vật, làm lồn cô ướt át, dâm thủy lấp lánh, giọng rên: "Nam, lồn tôi... ngứa lắm!"

Anh ánh mắt lấp lánh, quỳ xuống, tách môi lồn hồng hào, lưỡi mút âm vật, liếm sâu, làm cô run rẩy, ánh mắt lấp lánh, lồn phun nước, lấp lánh, giọng rên lớn: "Nam, tôi ra... lồn tôi ra rồi!"

Dâm thủy chảy thành dòng, anh ánh mắt lấp lánh, nuốt lấy, lưỡi liếm sạch, làm cô cong người, móng tay cào vai anh.

Anh đứng dậy, đâm chim vào lồn, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy lấp lánh, mỗi nhịp đâm làm lồn cô phun nước, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, chim anh to quá...

đâm sâu nữa!"

Anh ánh mắt lấp lánh, bóp vú, kéo núm vú, đâm nhanh, lồn cô co bóp dữ dội, giọng rên: "Nam, tôi ra lần nữa!"

Lồn phun nước, ánh mắt lấp lánh, cực khoái.

Họ đổi tư thế, Lavinia nằm ngửa, chân dang rộng, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh.

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ trên, tay bóp vú, lưỡi liếm cổ, cắn nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: "Nam, sướng... lồn tôi đầy quá!"

Anh ánh mắt lấp lánh, đâm sâu, chim căng tức, phun tinh vào lồn, lấp lánh, làm cô cong người, lồn phun nước lần cuối, ánh mắt lấp lánh, cực khoái ngây ngất.

Anh giữ chim trong lồn, lồn nóng bỏng bao bọc, dâm thủy và tinh trùng lấp lánh, thì thầm: "Lavinia, lồn cô làm tôi điên."

Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, lồn co bóp, giọng lạc đi: "Nam, tôi chưa từng sướng thế này."

Họ ôm nhau, ánh trăng lấp lánh trên da trắng mịn của Lavinia, vú phập phồng, lồn ướt át, mồ hôi lấp lánh.

Cô ánh mắt lấp lánh, thì thầm: "Nam, đây là bí mật của chúng ta."

Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi quấn chặt: "Lavinia, cô là ngọn lửa."

Anh nghĩ thoáng về Leonor, nhưng khoảnh khắc với Lavinia, lồn nóng bỏng và cực khoái, làm anh mỉm cười kín đáo.

Anh rời biệt thự, ánh mắt sắc lạnh, chuẩn bị đón Ivanka và tiếp tục sứ mệnh AstroViet.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 111: Tình tay ba


Sáng 15 tháng 2, sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta ở Guayaquil rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, đường băng bê tông dài 3 km lấp lánh, phản chiếu bầu trời xanh không gợn mây.

Hàng cọ dọc lối vào đung đưa trong gió biển, lá xanh mướt, mùi muối từ vịnh Guayaquil hòa quyện với hương dầu máy bay và nhựa đường nóng.

Tòa nhà điều hành, một khối kính cong với logo AstroEcuador khắc nổi, lấp lánh dưới nắng, bên trong là sảnh chờ lát đá cẩm thạch trắng, quạt trần gỗ xoay chậm, điều hòa phả hơi mát lạnh.

Nam kiểm tra tablet với lịch trình chi tiết, từ giờ phóng đến thực đơn nhà hàng 360 độ.

Lavinia đứng cạnh anh, cầm bảng báo cáo AstroEcuador trên iPad Pro.

Cô chạm nhẹ tay Nam, ngón tay thon lướt qua cổ tay anh, móng sơn đỏ cọ nhẹ, giọng chậm rãi, dịu dàng: "Nam, Ivanka và Jared sẽ hạ cánh trong 10 phút.

Astro-2 và AstroPod đã kiểm tra xong, hệ thống oxy, áp suất, và khoang VIP đều hoàn hảo.

Đội phi hành gia Ecuador sẵn sàng."

Anh mỉm cười, cảm nhận da mịn của cô, ngón tay lướt nhẹ đáp lại, giọng trầm: "Lavinia, cô chu đáo như mọi khi.

Hôm nay sẽ là ngày lịch sử cho AstroViet và AstroEcuador."

Một chiếc Gulfstream G700 lướt xuống đường băng, động cơ gầm vang, thân máy bay bạc lấp lánh, logo Trump Organization khắc nổi.

Cửa mở, Ivanka Trump, 53 tuổi, bước xuống, mặc váy lụa trắng dài tay, bó sát từ ngực đến hông, lộ đường cong ngực căng tròn, mông đầy đặn, váy xẻ tà lộ đùi trắng mịn, tóc vàng buộc cao, giày cao gót trắng Louboutin lấp lánh, túi Hermès da cá sấu màu ngọc trai trên tay, kính Ray-Ban gọng vàng che nửa khuôn mặt.

Jared Kushner theo sau, mặc vest xám Ermenegildo Zegna, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh lam, đồng hồ Rolex Day-Date vàng, tóc chải gọn, dáng đi điềm tĩnh, tay cầm vali Samsonite carbon.

Ivanka tiến đến, bắt tay Nam, ngón tay thon dài lướt qua lòng bàn tay anh, móng sơn nude cọ nhẹ, giọng chậm rãi, quyến rũ: "Nam, cuối cùng cũng gặp cậu trực tiếp.

Khách sạn vũ trụ là giấc mơ tôi chờ đợi từ khi đầu tư 500 triệu USD."

Anh nắm tay cô, cảm nhận da mịn, móng tay cọ vào cổ tay, mỉm cười: "Ivanka, cô sẽ thấy nó vượt xa kỳ vọng.

AstroViet làm tất cả vì những cổ đông như cô và Jared."

Jared bắt tay Nam, nắm chắc, ngón tay đeo nhẫn vàng lấp lánh, giọng trầm: "Nam, tôi muốn thấy suite VIP và nhà hàng 360 độ.

Khoản đầu tư của chúng tôi cần được chứng minh."

Anh gật đầu, vỗ nhẹ vai Jared: "Jared, anh sẽ không thất vọng.

Suite VIP đáng từng xu."

Lavinia dẫn đoàn vào phòng chờ VIP, sàn đá cẩm thạch lấp lánh, ghế da trắng êm ái, quầy bar gỗ óc chó bày rượu vang Chile Montes Alpha và nước ép dứa nhiệt đới, ly thủy tinh Riedel lấp lánh.

Cô mở iPad, trình bày chậm rãi: "Sân bay vận hành 10 AstroPod, đạt doanh thu 50 triệu USD năm 2034.

Astro-2 có khoang VIP với ghế lụa trắng, màn hình 4K hiển thị dữ liệu quỹ đạo, và hệ thống oxy ổn định 21%.

Chuyến đi kéo dài 12 giờ, tham quan sảnh chính, suite VIP, và ăn tối tại nhà hàng 360 độ nhìn Trái Đất quay."

Ivanka ngồi bắt chéo chân, váy lụa trắng trượt lên, lộ đùi trắng mịn, bắp chân thon, giọng dịu dàng: "Lavinia, sân bay mang tên cô thật ấn tượng.

Tôi muốn thấy Astro-2 ngay, và suite VIP nữa."

Jared nhấp nước ép dứa, áo vest cọ vào ghế da, thêm: "An toàn là ưu tiên, Nam.

Hệ thống bức xạ và oxy thế nào?"

Nam trả lời chậm rãi, tay lướt tablet: "Hệ thống oxy duy trì 21%, bức xạ dưới 0.1 mSv/ngày, đạt chuẩn NASA và JAXA.

Chúng tôi có đội ngũ 20 kỹ thuật viên giám sát liên tục.

Anh và Ivanka sẽ an toàn tuyệt đối."

Đoàn di chuyển đến phòng thay đồ, kỹ thuật viên AstroEcuador, mặc đồng phục trắng, hỗ trợ kiểm tra đồ phi hành gia: áo bó sát màu trắng, chất liệu Nomex chống cháy, ôm sát cơ thể, mũ kính lấp lánh với micro tích hợp, giày chống trượt.

Ivanka điều chỉnh áo, vú căng tròn ép chặt, núm vú hồng nhạt hiện rõ qua Nomex, quay sang Nam, ngón tay vuốt áo, giọng thấp: "Nam, áo này làm tôi thấy... phiêu lưu, nhưng cũng hơi chật.

Cậu thấy ổn không?"

Anh mỉm cười, chạm nhẹ vai cô, cảm nhận lụa mỏng qua Nomex: "Ivanka, cô mặc nó như phi hành gia thực thụ.

Sẽ thoải mái hơn trong không trọng lực."

Lavinia đứng gần, váy lụa đỏ cọ vào tay Nam, ngón tay lướt nhẹ cánh tay anh, thì thầm: "Nam, tôi đã kiểm tra mũ của Ivanka và Jared.

Chúng ta lên tàu thôi."

Jared kiểm tra mũ, giọng trầm: "Nam, tôi tin cậu.

Đi nào."

Họ bước ra đường băng, Astro-2 lấp lánh dưới nắng, thân tàu titan dài 30 mét, logo AstroViet khắc nổi, động cơ rít lên, sẵn sàng phóng.

Nam đi sau, cảm nhận váy lụa của Ivanka và Lavinia cọ nhẹ, dục vọng thoáng qua, nhưng anh giữ vẻ chuyên nghiệp, dẫn đoàn lên tàu.

Astro-2 rời đường băng, động cơ Rolls-Royce gầm vang, lực đẩy 10G ép đoàn vào ghế da trắng bọc lụa, đệm êm ái, dây an toàn ôm sát ngực.

Qua cửa sổ kính dày 5 cm, bầu trời xanh lam chuyển thành tím đậm, rồi đen thăm thẳm, sao lấp lánh như kim cương rải rác.

Sau 2 giờ, tàu đạt quỹ đạo Trái Đất thấp ở độ cao 400 km, Trái Đất xanh lam hiện ra, mây trắng xoáy trên đại dương Thái Bình Dương, châu Phi mờ xa.

Khoang VIP rộng 20 m², tường lụa trắng, ghế lơ lửng, bảng điều khiển lấp lánh với màn hình 4K hiển thị dữ liệu: tốc độ 27,600 km/h, oxy 21%, nhiệt độ 22°C.

Ivanka tháo dây an toàn, lơ lửng, váy lụa trắng bay nhẹ, lộ đùi trắng mịn, bắp chân thon, vú căng tròn cọ vào lụa, giọng chậm rãi: "Nam, tôi chưa bao giờ thấy Trái Đất đẹp thế này.

Cậu làm được điều không tưởng."

Jared lơ lửng, chụp ảnh bằng iPhone 25, áo vest bay nhẹ, giọng trầm: "Nam, suite VIP có đáng với giá 500,000 USD không?

Tôi muốn thấy ngay."

Anh mỉm cười, chạm nhẹ vai Jared: "Jared, anh sẽ thấy nó đáng từng xu.

Đi nào."

Tàu cập bến khách sạn vũ trụ, cửa trượt mở bằng khí nén, lộ sảnh chính rộng 100 m², sàn kính trong suốt dày 10 cm, nhìn xuống Trái Đất lấp lánh, tường lụa trắng, đèn LED ẩn phát sáng dịu, cây giả lơ lửng trong không trọng lực, lá xanh mướt, tạo cảm giác như khu vườn trên không.

Hệ thống loa Bose tích hợp phát nhạc ambient, âm thanh sóng biển hòa quyện với tiếng gió.

Ivanka lơ lửng, chạm tường lụa, ngón tay lướt qua lụa mịn, giọng phấn khích: "Nam, đây là thiên đường.

Tôi muốn ở đây mãi, không về Trái Đất nữa."

Lavinia dẫn đoàn vào suite VIP, cửa kính trượt mở, bên trong là giường không trọng lực bọc lụa trắng, đệm memory foam điều chỉnh theo cơ thể, màn hình 8K hiển thị dải ngân hà, cửa sổ kính dày 15 cm nhìn ra Trái Đất, tủ rượu lơ lửng chứa 10 chai Bordeaux 2030, ly thủy tinh đặc biệt giữ chất lỏng.

Cô nói chậm rãi: "Đây là suite của Ivanka và Jared.

Giường điều chỉnh nhiệt độ từ 18 đến 25°C, hệ thống oxy riêng.

Tối nay, chúng ta ăn tại nhà hàng 360 độ, nhìn Trái Đất quay 90 phút/lần."

Jared lơ lửng, chạm giường, giọng trầm: "Lavinia, tôi ấn tượng.

Nam, cậu dẫn đầu ngành du lịch vũ trụ."

Nam vào suite riêng, rộng 50 m², giường lụa trắng, bàn điều khiển titan lấp lánh, màn hình 8K, cửa sổ nhìn xuống Đại Tây Dương lấp lánh.

Anh mở liên lạc video với Leonor tại cung điện Zarzuela, Madrid.

Màn hình sáng lên, Leonor, 26 tuổi, mặc áo lụa trắng mỏng, ôm sát vú căng tròn, tóc nâu xõa, ngồi trên ghế bọc nhung đỏ, ôm Isabella, 11 tuần tuổi, tóc đen mịn, mặc áo len hồng nhỏ xíu, tay đeo vòng bạc nhỏ.

Leonor mỉm cười, giọng dịu dàng: "Nam, anh đang ở vũ trụ thật à?

Khách sạn đẹp không?

Isabella cứ nhìn màn hình, chắc nhớ anh."

Anh lơ lửng, cười, giọng chậm rãi: "Leonor, nó đẹp như giấc mơ.

Sảnh kính nhìn xuống Trái Đất, suite lụa trắng, nhà hàng quay 360 độ.

Isabella thế nào, con ăn ngoan không?"

Isabella vung tay, phát ra âm thanh nhỏ, môi hồng mím lại, làm Leonor cười: "Con ăn tốt, nhưng đêm nhớ bố, cứ quơ tay.

Anh có an toàn không, Nam?"

Anh gật đầu, chạm màn hình, cảm nhận kính lạnh: "An toàn tuyệt đối, em yêu.

Hệ thống oxy và bức xạ kiểm tra mỗi giờ.

Anh về sớm với em và Isabella."

Leonor thì thầm: "Em yêu anh, Nam.

Hôn Isabella dùm em nhé."

Anh cười: "Hôn cả hai.

Yêu em."

Cuộc gọi kết thúc, anh nghĩ thoáng về Jetsun và Dorji, nhưng dập tắt, lơ lửng ra khỏi suite, chuẩn bị dẫn đoàn.

Đoàn tham quan nhà hàng 360 độ, sàn kính quay chậm 90 phút/lần, Trái Đất lấp lánh bên dưới, đại dương xanh lam, lục địa Nam Mỹ mờ xa.

Bàn lụa trắng lơ lửng, món ăn là bít tết bò Wagyu nướng 63°C, salad không trọng lực với rau hydroponic, rượu vang đỏ Bordeaux trong ly đặc biệt.

Ivanka nâng ly, váy lụa trắng cọ vào tay Nam, ngón tay lướt nhẹ, giọng chậm rãi: "Nam, vì AstroViet và tầm nhìn của cậu.

Tôi tự hào là cổ đông 500 triệu USD."

Lavinia nâng ly, váy lụa đỏ lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt mờ qua lụa, thì thầm: "Vì AstroEcuador và chuyến đi này."

Nam mỉm cười, chạm ly, cảm nhận lụa mịn của cả hai, giọng trầm: "Vì tất cả chúng ta, và giấc mơ chạm đến các vì sao."

Jared nhấp rượu, áo vest cọ vào bàn, giọng trầm: "Nam, tôi muốn đầu tư thêm 200 triệu USD.

Chúng ta nói chuyện tối nay nhé?"

Anh gật đầu: "Chắc chắn, Jared.

Suite của tôi, 8 giờ tối."

Dục vọng thoáng qua khi váy lụa của Ivanka cọ vào đùi, nhưng anh giữ vẻ chuyên nghiệp, chuẩn bị cho buổi tối.

Buổi tối, tại suite VIP của Nam, không gian lấp lánh với ánh sáng Trái Đất qua cửa sổ kính dày 15 cm, đại dương xanh lam và mây trắng xoáy bên dưới.

Tường lụa trắng, giường không trọng lực bọc lụa mềm, đệm memory foam ôm sát cơ thể, đèn LED ẩn tạo ánh sáng dịu như ánh trăng, hệ thống loa Bose phát nhạc jazz nhẹ, tiếng saxophone hòa quyện với nhịp thở.

Quầy bar lơ lửng, chai rượu vang Bordeaux 2030, ly thủy tinh đặc biệt giữ chất lỏng, ngăn rượu trôi trong không trọng lực.

Nam, Ivanka, Jared, và Lavinia lơ lửng quanh bàn lụa trắng, mặc đồ thoải mái: Nam trong áo sơ mi trắng, cởi hai cúc trên, lộ cơ ngực săn chắc, quần tây ôm đùi rắn chắc; Ivanka mặc váy lụa trắng mỏng, vú căng tròn ép chặt, núm vú hồng nhạt hiện rõ, lồn hồng hào mờ qua lụa; Lavinia mặc váy lụa đỏ bó sát, mông săn chắc cong lên, lồn hồng hào ẩn hiện dưới lông đen mịn; Jared mặc áo polo xám, quần short kaki, đồng hồ Rolex lấp lánh.

Nam rót rượu, đưa ly cho Jared, giọng chậm rãi: "Jared, vì khoản đầu tư 500 triệu USD của anh, và vì AstroViet.

Uống cạn nào."

Jared cười lớn, uống cạn ly, rượu đỏ lấp lánh trong ly, giọng trầm: "Nam, cậu biết cách làm tôi vui.

Rót thêm đi, nói về 200 triệu USD mới."

Nam rót ly thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, rượu vang đậm 14% cồn, Jared uống nhanh, khuôn mặt đỏ bừng, giọng ngắt quãng: "Nam, rượu này... mạnh thật.

Suite VIP... tuyệt quá, tôi muốn...

đầu tư thêm..."

Ivanka chạm tay Nam, ngón tay thon lướt qua cổ tay, móng sơn nude cọ nhẹ, giọng thấp: "Jared, anh uống chậm thôi.

Nam, cậu làm anh ấy phấn khích quá."

Jared cười lớn, uống ly thứ năm, cơ thể lơ lửng, ngáp dài: "Tôi... cần nghỉ một chút...

đầu óc quay..."

Nam nắm vai anh, dẫn vào phòng ngủ phụ, giường lụa trắng lơ lửng, đệm memory foam ôm sát, Jared ngã xuống, ngáy nhẹ, ngủ say, áo polo xộc xệch, không nghi ngờ.

Nam đóng cửa kính, mỉm cười, quay lại phòng chính, nơi Ivanka và Lavinia lơ lửng, váy lụa bay nhẹ, lộ đùi trắng mịn, vú căng tròn, và lồn hồng hào mờ qua lụa mỏng.

Nam lơ lửng đến, kéo Ivanka vào, tay luồn dưới váy lụa trắng, bóp vú, ngón tay kéo núm vú hồng nhạt, cảm nhận núm cứng lên, cọ vào lòng bàn tay, giọng chậm rãi: "Ivanka, tôi muốn cô, ngay bây giờ, trong không trọng lực.

Cô muốn tôi, đúng không?"

Cô thở gấp, vú phập phồng, núm vú cọ mạnh vào tay anh, giọng run: "Nam, Jared... anh ấy ở kia.

Nhưng... tôi muốn cậu... từ lúc ở sân bay."

Lavinia cởi váy lụa đỏ, lơ lửng, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt, lồn hồng hào dưới lông đen mịn, dâm thủy rỉ ra, lơ lửng thành giọt lấp lánh, cô thì thầm: "Nam, tôi nữa.

Đêm ở Guayaquil chưa đủ.

Tôi muốn cậu... và Ivanka."

Anh cởi áo, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, kéo khóa quần, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim rỉ nước, lơ lửng trong không trọng lực, mạch máu nổi rõ.

Trong không trọng lực, Nam kéo Ivanka, cởi váy lụa trắng, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, lồn hồng hào dưới lông vàng mịn, dâm thủy lơ lửng thành giọt lấp lánh.

Anh liếm vú cô, lưỡi xoáy quanh núm vú, mút mạnh, răng cắn nhẹ, làm cô cong người, vú phập phồng, rên nhỏ: "Nam... vú tôi... sướng quá... mút mạnh nữa... cắn nhẹ đi..."

Lavinia lơ lửng, tách đùi Ivanka, lưỡi liếm lồn, mút âm vật, môi lồn hồng hào ướt át, dâm thủy phun ra, lơ lửng thành giọt, cô rên: "Ivanka, lồn cô ngọt... tôi liếm sâu nữa nhé..."

Ivanka run rẩy, lồn co bóp, dâm thủy phun mạnh, lơ lửng, giọng lạc đi: "Lavinia... lồn tôi... ra rồi... liếm nữa... tôi sướng!"

Nam nắm mông Ivanka, bóp mạnh, móng tay cào nhẹ, đâm chim vào lồn, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy bắn ra, lơ lửng, anh đẩy mạnh, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, rên lớn: "Nam... chim cậu...

đâm sâu quá... lồn tôi ra nữa... sướng quá!"

Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun tung tóe, cực khoái, cơ thể run rẩy, lơ lửng, vú cọ vào ngực anh.

Nam quay sang Lavinia, lơ lửng, tách đùi cô, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy lơ lửng, anh đâm chim vào, lồn siết chặt từ đêm trước, nóng bỏng, anh đẩy sâu, tay bóp vú, ngón tay kéo núm vú, cọ mạnh, làm cô cong người, vú phập phồng, rên lớn: "Nam... lồn tôi... sướng...

đâm mạnh nữa... tôi muốn ra!"

Ivanka lơ lửng, liếm vú Lavinia, mút núm vú, lưỡi xoáy, răng cắn nhẹ, làm lồn cô phun nước, giọng run: "Lavinia... vú cô... ngon quá... tôi mút nữa nhé..."

Nam đẩy nhanh, chim căng tức, phun tinh vào lồn Lavinia, tinh trùng lơ lửng, lồn cô co bóp, phun nước, cực khoái, giọng lạc đi: "Nam... tinh cậu... nóng quá... lồn tôi ra hết rồi!"

Họ lơ lửng, mồ hôi lơ lửng thành giọt, chim anh vẫn trong lồn Lavinia, cảm nhận lồn nóng bỏng bao bọc, dâm thủy và tinh trùng trộn lẫn, lơ lửng.

Ivanka kéo Nam, lồn ướt át cọ chim anh, ngón tay bóp nhẹ đầu chim, giọng chậm rãi: "Nam... làm tôi lần nữa... tôi muốn cậu... và Lavinia... cùng lúc... trong không trọng lực."

Anh lơ lửng, đâm chim vào lồn Ivanka, lồn co bóp, dâm thủy lơ lửng, đồng thời luồn tay vào lồn Lavinia, hai ngón tay móc sâu, chạm điểm G, ngón cái xoa âm vật, làm cô cong người, lồn phun nước, rên lớn: "Nam... tay cậu... làm lồn tôi sướng... móc sâu nữa... xoa mạnh đi!"

Ivanka liếm lồn Lavinia, mút âm vật, lưỡi xoáy sâu, làm lồn cô phun nước, cả ba rên lớn, cơ thể quấn lấy nhau, lơ lửng, không trọng lực làm mọi cử động mượt mà, nhục dục tràn ngập.

Vú Ivanka cọ vào vú Lavinia, núm vú cọ nhau, lồn cả hai ướt át, dâm thủy lơ lửng, Nam đẩy nhanh, chim căng tức, phun tinh vào lồn Ivanka, lồn cô co bóp, phun nước, cực khoái, giọng run: "Nam... tinh cậu... lồn tôi...

đầy rồi... sướng quá!"

Lavinia lồn phun nước từ ngón tay anh, cực khoái, rên lớn: "Nam... tôi ra... lồn tôi sướng quá... tay cậu giỏi quá!"

Họ ôm nhau, lơ lửng, vú ép chặt, lồn ướt át cọ vào nhau, tinh trùng và dâm thủy lơ lửng, tạo thành những giọt nhỏ lấp lánh, hệ thống lọc không khí hút sạch dấu vết, giữ suite sạch sẽ.

Ivanka thở hổn hển, ngón tay vuốt tóc Nam, thì thầm: "Nam...

Lavinia...

đây là bí mật...

Jared không được biết... không ai được biết."

Lavinia gật đầu, ngón tay lướt qua vú Ivanka, giọng thấp: "Jared ngủ say... chúng ta an toàn... tôi chưa bao giờ sướng thế này."

Nam hôn môi cả hai, lưỡi quấn lấy lưỡi, cảm nhận môi mềm, lưỡi Ivanka ngọt, lưỡi Lavinia nóng, giọng chậm rãi: "Ivanka...

Lavinia... cảm ơn hai cô... không trọng lực làm mọi thứ...

điên rồ."

Họ mặc lại váy lụa, Ivanka kéo váy trắng che lồn ướt át, còn Lavinia vuốt váy đỏ che vú căng tròn, mồ hôi lấp lánh trên da, trở lại vẻ chuyên nghiệp.

Sáng hôm sau, Jared tỉnh dậy, khuôn mặt đỏ bừng, áo polo xộc xệch, cười lớn: "Nam, rượu tối qua mạnh thật!

Tôi ngủ ngon nhất từ trước đến nay, mơ về khách sạn vũ trụ."

Nam vỗ vai anh, mỉm cười: "Jared, vui là được.

Sẵn sàng về Trái Đất chưa?"

Ivanka chạm tay Nam, ngón tay lướt nhẹ, móng sơn nude cọ vào cổ tay, thì thầm: "Nam, chuyến đi đáng nhớ.

Chúng ta sẽ đầu tư thêm 200 triệu USD."

Lavinia gật đầu, váy lụa đỏ cọ vào tay anh, giọng thấp: "Nam, AstroEcuador sẽ hỗ trợ mọi lúc."

Đoàn lên Astro-2, ánh nắng lấp lánh qua cửa sổ, trở về Guayaquil.

Nam nghĩ thoáng về Leonor, nhưng khoảnh khắc với Ivanka và Lavinia, lồn nóng bỏng trong không trọng lực, làm anh mỉm cười kín đáo, sẵn sàng cho AstroViet và gia đình.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 112: Điệu múa Legong Bali


Sáng 15 tháng 3, Trung tâm Hội nghị Jakarta rực rỡ ánh nắng nhiệt đới, ánh sáng lấp lánh xuyên qua cửa kính cao 10 mét, chiếu lên sàn đá cẩm thạch và hàng cờ ASEAN tung bay trong sảnh chính.

Nam, 38 tuổi, mặc vest xanh navy may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay, bước vào hội trường với dáng đi tự tin.

Hơn 50 lãnh đạo và chuyên gia không gian từ 10 quốc gia ASEAN, cùng đại diện NASA, JAXA, và CNSA, ngồi quanh bàn gỗ dài, màn hình lớn hiển thị logo AstroViet lấp lánh.

Nam cầm tablet, kết nối với hệ thống holographic, giọng trầm vang lên: "Thưa quý vị, AstroViet tự hào báo cáo tiến độ trạm không gian ASEAN."

Hình ảnh holographic hiện lên, mô tả trạm không gian với 5 module: phòng thí nghiệm dài 20 mét, chứa thiết bị phân tích vật liệu vũ trụ với độ chính xác nano; module sinh hoạt với 10 khoang ngủ, bếp không trọng lực, và khu vực tập luyện; module năng lượng sử dụng pin lithium-ion 2,000 kWh và tấm pin mặt trời 500 m², hiệu suất 95%; module liên lạc với anten 6G băng tần 300 GHz, truyền dữ liệu 1 Tbps; và module quan sát với kính viễn vọng 8K, phát hiện thiên thạch ở khoảng cách 1 triệu km.

Nam tiếp tục: "Chúng tôi hoàn thành 30% thiết kế chi tiết, bao gồm 1,200 bản vẽ 3D, mô phỏng áp suất 1,013 hPa, và hệ thống chống bức xạ đạt chuẩn NASA.

Module năng lượng vượt yêu cầu, cung cấp điện liên tục trong 72 giờ khẩn cấp.

Dự kiến, thiết kế hoàn tất năm 2036, xây dựng bắt đầu 2037, và trạm hoạt động năm 2040."

Nam trình bày thêm: "Module sinh hoạt có hệ thống tái chế nước 98%, giảm nhu cầu tiếp tế.

Module liên lạc hỗ trợ 500 thiết bị đồng thời, đảm bảo liên kết với Trái Đất và các tàu vũ trụ.

Chúng tôi đã thử nghiệm mô phỏng bức xạ tại Phú Quốc, đạt tỷ lệ an toàn 99,99%."

Các lãnh đạo gật đầu, tiếng vỗ tay vang lên khi hologram xoay trạm không gian, lấp lánh như viên ngọc trong không gian.

Tiến sĩ Ahmad, Bộ trưởng Không gian Malaysia, giơ tay: "Nam, thiết kế ấn tượng, nhưng chúng ta cần thảo luận về bối cảnh quốc tế.

Các sứ mệnh Mặt Trăng của ISRO đang triển khai trạm nghiên cứu Nam Cực Mặt Trăng, và SpaceX có kế hoạch xây dựng căn cứ Sao Hỏa vào 2040.

CNSA cũng đẩy mạnh tàu thăm dò Hỏa Tinh.

Trạm ASEAN có thể hỗ trợ hậu cần cho các sứ mệnh này không?"

Bà Lim, đại diện Singapore, bổ sung: "Đúng vậy, một khu vực tiếp tế nhiên liệu trên trạm sẽ biến ASEAN thành trung tâm hậu cần vũ trụ, cạnh tranh với trạm Gateway của NASA."

Nam gật đầu, chuyển sang slide mới, hiển thị bến cập tàu dài 50 mét: "Hiện tại, trạm có bến cập tàu sức chứa 3 tàu 100 tấn, tương thích với tàu Orion của NASA và Long March của CNSA.

Để đáp ứng yêu cầu, tôi đề xuất tích hợp khu vực tiếp tế nhiên liệu hydro lỏng, dung tích 600 m³, cung cấp 500 tấn nhiên liệu mỗi năm, phục vụ tàu của SpaceX, ISRO, và CNSA."

Hologram phóng to khu vực tiếp tế, với ống dẫn tự động, kho chứa cách nhiệt titanium, và robot bảo trì dài 3 mét.

Ông Chai, đại diện Thái Lan, hỏi: "Chi phí và an toàn thế nào?"

Nam trả lời: "Chi phí tăng 1,2 tỷ USD, tổng ngân sách 11,2 tỷ USD.

Thời gian thiết kế kéo dài 4 tháng, hoàn tất bản vẽ vào tháng 7 năm 2035.

Khu vực tiếp tế có 3 lớp cách nhiệt, cảm biến rò rỉ hydro nhạy 0,001%, và 10 robot tự động hóa, giảm rủi ro xuống 0,01%.

Thử nghiệm mô phỏng sẽ tiến hành tại sân bay vũ trụ Phú Quốc năm 2036."

Các lãnh đạo vỗ tay, nhất trí giao AstroViet cập nhật thiết kế trong 3 tháng, với doanh thu dự kiến 200 triệu USD mỗi năm từ dịch vụ tiếp tế.

Buổi chiều, tại Istana Negara, cung điện tổng thống Indonesia, ánh hoàng hôn lấp lánh trên hồ nước, phản chiếu mái ngói đỏ và cột đá cẩm thạch cao 8 mét.

Selvi Ananda, 35 tuổi, mặc áo kebaya lụa đỏ thêu chỉ vàng, váy batik xanh lam dài đến mắt cá, tóc đen buộc cao lộ cổ trắng ngọc trai, đón Nam ở sảnh chính.

Cô mỉm cười, giọng dịu dàng: "Nam, thay mặt chồng tôi, Tổng thống Gibran, tôi chào mừng anh đến Jakarta.

Tối nay, tôi mời anh dự tiệc hoàng gia và thưởng thức nghệ thuật truyền thống Bali, một món quà văn hóa từ Indonesia."

Nam, mặc vest đen may đo, áo sơ mi trắng, đồng hồ lấp lánh, cúi đầu nhẹ: "Selvi, cảm ơn cô và tổng thống.

Tôi rất háo hức."

Bữa tiệc diễn ra trong phòng ăn lộng lẫy, trần nhà cao 15 mét, đèn chùm pha lê lấp lánh như sao trời, bàn gỗ dài 10 mét phủ khăn lụa đỏ, bày hơn 30 món ăn truyền thống.

Món rendang bò hầm 12 giờ với ớt đỏ, lá chanh, và đinh hương, thịt mềm tan, cay nồng; sate ayam xiên tre nướng trên than hồng, khói nghi ngút, nước chấm đậu phộng béo ngậy; nasi goreng trộn tôm khô, ớt sambal, và trứng chiên vàng, thơm lừng; gado-gado salad với bắp cải, đậu phụ, và sốt đậu phộng mịn như nhung; bánh klepon dừa nếp ngọt ngào, lấp lánh đường cọ, nổ nhẹ trong miệng; và sop buntut, súp đuôi bò hầm với quế, ngọt thanh.

Selvi ngồi cách Nam một ghế, đảm bảo sự trang trọng, nâng ly rượu gạo tuak: "Nam, vì AstroViet và tình hữu nghị ASEAN."

Anh chạm ly với cô, giọng trầm: "Selvi, vì Indonesia và lòng hiếu khách tuyệt vời."

Hơn 40 quan khách, gồm bộ trưởng ASEAN, đại sứ Nhật Bản, đại diện CNSA, và doanh nhân Indonesia, trò chuyện sôi nổi về trạm không gian và văn hóa Bali.

Selvi quay sang Nam, giọng nhẹ: "Nam, anh thử klepon chưa?

Nó ngọt như giấc mơ Bali."

Anh nhấp một miếng, cảm nhận vị dừa tan chảy, mỉm cười: "Selvi, thật tuyệt vời, như văn hóa Indonesia."

Cô gật đầu, tiếp tục trò chuyện với đại sứ Nhật Bản, giữ vẻ lịch thiệp.

Không khí bữa tiệc ấm áp, tiếng cười và ly rượu chạm nhau vang lên, chuẩn bị cho chương trình nghệ thuật.

Sau tiệc, Selvi dẫn đoàn đến khán phòng ngoài trời, cách cung điện 500 mét, ánh trăng lấp lánh trên bầu trời Jakarta, hơn 200 đèn lồng giấy đỏ treo trên cây bàng, tỏa sáng mờ ảo như đom đóm.

Sân khấu gỗ rộng 25 mét, trang trí hoa sứ trắng, lụa vàng, và tượng Garuda chạm khắc tinh xảo, lấp lánh dưới ánh đèn.

Chương trình mở đầu với điệu múa Legong Bali, kể câu chuyện tình yêu bi thương của vua Lasem và công chúa Rangkesari.

Tám vũ công nữ, tuổi từ 16 đến 20, mặc sarong lụa vàng thêu chỉ bạc, đeo vương miện hoa sứ, vòng cổ vàng lấp lánh, và khăn choàng lụa đỏ bay trong gió.

Họ chuyển động uyển chuyển, tay uốn lượn như sóng biển, chân nhún nhảy chậm rãi, mỗi bước đồng bộ với tiếng gamelan.

Nhạc cụ đồng, trống kendang, sáo suling, và đàn gangsa vang lên, tạo âm thanh mê hoặc, lúc sâu lắng như rừng nhiệt đới, lúc dồn dập như sóng vỗ.

Hơn 100 quan khách, ngồi trên ghế nhung đỏ, vỗ tay sau mỗi đoạn múa, tiếng thì thầm hòa quyện với gió đêm.

Nam và Selvi ngồi hàng đầu, ghế nhung cách quan khách phía sau 3 mét, bóng tối bao phủ, chỉ ánh sáng sân khấu mờ ảo chiếu lên sân khấu.

Selvi nghiêng người, thì thầm: "Nam, Legong là linh hồn Bali, kể về tình yêu bất chấp định mệnh.

Anh có thấy trái tim rung động không?"

Anh gật đầu, giọng thấp: "Selvi, nó đẹp mê hồn, như văn hóa Indonesia."

Tiếng gamelan dồn dập, che giấu mọi âm thanh, và Nam cảm nhận, bóng tối là tấm màn hoàn hảo cho những ý định táo bạo.

Trong bóng tối khán phòng, tiếng gamelan rung lên như sóng biển, nhịp trống kendang chậm rãi, đồng bộ với điệu múa Legong, ánh sáng sân khấu mờ ảo, quan khách mải mê xem vũ công uốn lượn, khăn lụa đỏ bay trong gió.

Nam, tim đập thình thịch, cảm giác hồi hộp xen lẫn dục vọng, luồn tay phải dưới váy batik của Selvi, ngón tay lướt qua đùi mịn, chạm vào quần lót lụa mỏng, lồn hồng hào rỉ dâm thủy, nóng ẩm, lấp lánh trong bóng tối.

Anh bóp nhẹ âm vật, xoay tròn chậm rãi, cảm nhận lồn cô co bóp, dâm thủy chảy ra, thấm ướt ngón tay, lấp lánh như sương đêm.

Selvi cong người, cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lăn trên trán, thì thầm run rẩy: "Nam... xin anh, chậm thôi, nếu ai thấy, tôi không sống nổi."

Anh cảm nhận hơi thở gấp của cô, ngón tay di chuyển chậm, xoay âm vật, cảm nhận nó sưng lên, lấp lánh dâm thủy.

Anh thì thầm, giọng trầm, gợi cảm: "Selvi, tôi biết cô muốn.

Lồn cô nóng thế này, chỉ cần tôi chạm, cô đã ướt đẫm."

Cô nắm tay ghế, móng tay cào sâu vào nhung, thì thầm: "Nam, anh... làm tôi run.

Nhưng nguy hiểm lắm, xin anh..."

Anh kéo ngón tay dọc mép lồn, cảm nhận dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, thấm ướt quần lót, thì thầm: "Không ai thấy đâu, Selvi.

Chỉ có tôi và cô, trong bóng tối này."

Anh bóp âm vật mạnh hơn, xoay chậm, mỗi vòng kéo dài 3 giây, làm lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống ghế, thấm váy batik.

Selvi cắn môi, rên nhỏ, tiếng rên hòa vào tiếng sáo suling: "Nam... tôi không chịu được...

âm vật tôi sướng quá..."

Anh kéo kebaya lên, tay trái luồn vào, bóp vú căng tròn, ngón tay kẹp núm vú hồng nhạt, kéo nhẹ, xoay chậm, cảm nhận núm vú cứng lên, lấp lánh mồ hôi.

Anh thì thầm: "Selvi, vú cô căng quá, núm vú nhạy thế này, tôi muốn hôn chúng."

Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó vì khoái lạc, thì thầm: "Nam, đừng nói thế... núm vú tôi nhạy lắm, anh bóp là tôi... ra mất."

Anh kẹp núm vú, kéo dài, xoay tròn, cảm nhận vú cô rung lên, lấp lánh mồ hôi, đồng bộ với nhịp trống kendang.

Anh bóp mạnh, làm lồn cô phun nước dữ dội, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống sàn, thấm váy.

Selvi cong người, móng tay cào đùi anh, thì thầm: "Nam... vú tôi, lồn tôi... tôi ra rồi!"

Lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, làm Nam cảm giác khoái lạc dâng trào, chim căng tức trong quần, nóng bỏng, rỉ nước.

Nam kéo khóa quần, lộ chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim rỉ nước, lấp lánh, nóng như than hồng.

Anh nắm tay Selvi, đặt lên chim, cảm nhận bàn tay cô run rẩy, thì thầm: "Selvi, cô cảm nhận tôi chứ?

Tôi cứng vì cô.

Ngồi lên tôi, chậm thôi, tôi muốn cảm nhận lồn cô."

Cô run rẩy, khuôn mặt hoảng loạn, nhìn quanh, sợ quan khách phát hiện, thì thầm: "Nam, tôi muốn... nhưng nếu bị thấy, tôi chết.

Xin anh, chậm thôi..."

Anh mỉm cười, giọng gợi cảm: "Selvi, váy cô che kín hết.

Chỉ có tôi biết lồn cô nóng thế nào.

Ngồi xuống, để tôi vào trong cô."

Cô cắn môi, lén kéo quần lót xuống, váy batik dài che kín, từ từ ngồi lên đùi anh, lồn hồng hào nuốt chim, nóng bỏng, siết chặt, dâm thủy lấp lánh.

Nam cảm nhận lồn cô bao bọc chim, chặt như gọng kìm, nóng như lò lửa, khoái lạc lan khắp cơ thể, tim đập nhanh, mồ hôi lăn trên lưng, hồi hộp vì nguy cơ bị phát hiện.

Anh bóp vú cô, ngón tay kẹp núm vú, thì thầm: "Selvi, lồn cô chặt quá, nóng quá.

Di chuyển chậm, để tôi cảm nhận từng chút."

Cô cong người, lồn co bóp, di chuyển chậm rãi, lén lút, mỗi nhịp làm chim anh cọ sát thành lồn, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, hòa với tinh trùng rỉ từ đầu chim.

Cô rên nhỏ, che giấu bằng tiếng gamelan, móng tay cào đùi anh, thì thầm: "Nam... lồn tôi sướng quá... nhưng tôi sợ lắm, anh chậm thôi..."

Anh cảm nhận lồn cô phun nước, ướt đẫm chim, khoái lạc ngập tràn, bóp núm vú mạnh hơn, đồng bộ với nhịp trống kendang, làm cô cong người, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống ghế.

Anh đâm sâu, nhịp chậm, mỗi lần kéo dài 4 giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, thấm váy.

Tiếng vỗ tay của quan khách vang lên khi vũ công đổi tư thế, làm Nam giật mình, nhưng bóng tối và tiếng gamelan che giấu mọi âm thanh.

Anh thì thầm: "Selvi, cô làm tôi điên.

Lồn cô siết chặt thế này, tôi muốn phun vào cô."

Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó vì khoái lạc, thì thầm: "Nam... tôi muốn anh, nhưng lén lút thôi, đừng để ai biết."

Anh bóp vú, kéo núm vú, làm lồn cô phun nước dữ dội, lấp lánh, chảy xuống sàn.

Selvi cắn môi, móng tay cào sâu vào đùi anh, thì thầm: "Nam... lồn tôi ra nữa... anh làm tôi sướng chết mất..."

Khi điệu múa Legong chuyển sang đoạn cao trào, tiếng gamelan dồn dập, vũ công xoay tròn, ánh sáng sân khấu lấp lánh, Nam đâm chậm, mỗi nhịp kéo dài 5 giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, hòa với tinh trùng rỉ từ chim.

Anh thì thầm: "Selvi, tôi muốn cảm nhận cô mãi.

Lồn cô nóng quá, tôi sắp phun."

Cô cong người, lồn co bóp, thì thầm: "Nam, phun vào tôi... nhưng chậm thôi, tôi muốn sướng lâu hơn."

Anh đâm sâu, nhịp chậm, cảm nhận lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, và phun tinh vào lồn cô, tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lấp lánh, chảy ra từ lồn, dọc theo đùi cô, xuống sàn.

Selvi cong người, đạt cực khoái, cắn môi đến rướm máu, lồn co bóp dữ dội, móng tay cào đùi anh, khuôn mặt đỏ bừng, khoái lạc xen lẫn sợ hãi.

Họ giữ tư thế, chim trong lồn, Nam tận hưởng cảm giác lồn nóng bỏng bao bọc, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, chảy ra, thấm ướt váy cô.

Anh bóp vú, kích thích núm vú, làm lồn cô phun nước lần nữa, lấp lánh, thì thầm: "Selvi, cô làm tôi muốn thêm lần nữa.

Chậm thôi, để tôi cảm nhận lồn cô."

Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó, thì thầm: "Nam... tôi không chịu nổi, lồn tôi sướng quá... nhưng nguy hiểm, anh chậm thôi..."

Anh đâm chậm, nhịp kéo dài, lồn cô phun nước, dâm thủy và tinh trùng hòa quyện, lấp lánh, chảy ra, thấm ướt ghế.

Cả hai đạt cực khoái lần hai, Nam cảm giác khoái lạc ngập tràn, tim đập nhanh, mồ hôi đầm lưng, hồi hộp xen lẫn đê mê, lồn cô siết chặt, làm chim anh rung lên.

Tiếng gamelan chậm lại, vũ công cúi chào, ánh sáng sân khấu mờ dần, Nam thì thầm: "Selvi, một lần nữa, tôi muốn cô."

Cô run rẩy, lồn co bóp, di chuyển chậm, thì thầm: "Nam... tôi sướng, nhưng tôi sợ... làm chậm thôi, tôi ra nữa bây giờ."

Anh đâm chậm, mỗi nhịp kéo dài 6 giây, cảm nhận lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống sàn.

Anh phun tinh lần nữa, tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, thấm váy.

Selvi cong người, đạt cực khoái lần ba, cắn môi, móng tay cào đùi anh, thì thầm: "Nam... lồn tôi... sướng chết mất..."

Chương trình kết thúc, ánh sáng khán phòng sáng lên, quan khách vỗ tay, tiếng gamelan ngừng lại.

Selvi khéo léo đứng dậy, váy batik dài che tinh trùng và dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh, xuống sàn.

Cô kéo quần lót lên, điều chỉnh kebaya, khuôn mặt đỏ bừng nhưng bình tĩnh, mỉm cười trò chuyện với đại sứ Nhật Bản.

Nam kéo khóa quần, lau mồ hôi trán, đứng cạnh, giọng trầm: "Selvi, cảm ơn cô, buổi tối không thể quên."

Cô thì thầm, ngón tay lướt qua tay anh: "Nam, bí mật này chôn chặt."

Cô tiễn anh về khách sạn Shangri-La, ánh trăng lấp lánh, bắt tay, nụ cười tự nhiên, che giấu mọi dấu vết.

Nam trở về phòng, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, anh kiểm tra email từ Leonor: "Nam, Isabella ngủ ngoan.

Về sớm nhé."

Anh trả lời: "Leonor, anh về ngay.

Yêu hai người."

Anh nghĩ thoáng về sứ mệnh ASEAN, nhưng cảm giác lồn nóng bỏng của Selvi, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, làm anh mỉm cười kín đáo.

Anh chuẩn bị trở về Madrid, sẵn sàng cho AstroViet và gia đình.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 113: Thoái vốn


Sáng 20 tháng 3, trụ sở AstroViet tại Madrid tắm trong ánh nắng mùa xuân, len lỏi qua cửa kính cao, chiếu lên bàn gỗ sồi bóng loáng của Nam.

Anh, 38 tuổi, mặc vest xám được cắt may tinh xảo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, ngồi trước laptop, ngón tay lướt qua báo cáo thiết kế trạm không gian ASEAN.

Một email từ CFO AstroViet, bà Nguyễn Thị Minh, hiện lên với tiêu đề đỏ chói: "KHẨN: Thông báo thoái vốn – Ivanka Trump."

Nam ngừng tay, cảm giác bất an như một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Anh nhấp mở email, đọc từng dòng với sự tập trung tuyệt đối:

Kính gửi CEO,

Bà Ivanka Trump đã nộp Mẫu 144 tới Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Hoa Kỳ (SEC) vào ngày 18/3/2035, thông báo ý định bán 5 triệu cổ phiếu AstroViet (tương đương 500 triệu USD, chiếm 7% cổ phần, Chương 74) trên thị trường mở trong 90 ngày tới, tuân theo SEC Rule 144.

Giao dịch sẽ bắt đầu sau 5 ngày công bố, từ 25/3/2035, thông qua Goldman Sachs với tư cách là nhà môi giới.

Đính kèm: Bản sao Mẫu 144, báo cáo tài chính sơ bộ, và phân tích tác động giá cổ phiếu.

Đề nghị xem xét chiến lược ứng phó, thông báo cổ đông, và họp hội đồng quản trị.

Trân trọng,

Nguyễn Thị Minh, CFO AstroViet.

Nam nhíu mày, ngón tay gõ nhịp lên bàn, tiếng gõ vang nhẹ trong căn phòng yên tĩnh.

SEC Rule 144 quy định rằng cổ đông lớn, như Ivanka, phải công khai ý định bán cổ phiếu "hạn chế" hoặc "kiểm soát" để tránh thao túng thị trường.

Mẫu 144 yêu cầu nêu rõ số lượng cổ phiếu, thời gian bán, và phương thức giao dịch, thường qua sàn công khai như NYSE.

Với AstroViet, 5 triệu cổ phiếu của Ivanka, định giá 35 USD/cổ phiếu, tương đương 175 triệu USD giá trị thị trường hiện tại, là một khối lượng khổng lồ.

Nam lẩm bẩm: "Bán trong 90 ngày...

Thị trường sẽ hoảng loạn."

Anh mở tài liệu đính kèm, lướt qua Mẫu 144: "Ivanka Trump, cổ đông liên kết, sở hữu 5 triệu cổ phiếu loại A, dự kiến bán qua NYSE, giới hạn 1% khối lượng giao dịch hàng ngày, thông qua Goldman Sachs."

Anh kiểm tra dữ liệu trên Bloomberg Terminal, thấy khối lượng giao dịch trung bình của AstroViet là 2 triệu cổ phiếu/ngày.

Theo Rule 144, Ivanka chỉ được bán tối đa 20,000 cổ phiếu/ngày, kéo dài giao dịch trong 250 ngày nếu không có ngoại lệ.

Nhưng Goldman Sachs, với tư cách nhà môi giới, có thể yêu cầu SEC cho phép bán nhanh hơn, gây áp lực lớn lên giá cổ phiếu.

Nam mở báo cáo tài chính sơ bộ từ bà Minh, dự đoán giá cổ phiếu AstroViet có thể giảm 8–15% trong tuần đầu sau khi tin tức công bố, làm vốn hóa thị trường mất 5–10 tỷ USD.

Báo cáo nhấn mạnh: "Niềm tin nhà đầu tư có thể suy giảm, đặc biệt với các quỹ phòng hộ bán khống nhắm vào AstroViet."

Nam xoa thái dương, cảm giác căng thẳng như dây đàn bị kéo căng.

Ivanka, cổ đông lớn của AstroViet từ những ngày đầu, là biểu tượng cho sự ủng hộ quốc tế.

Việc cô rút vốn có thể kích hoạt làn sóng bán tháo từ các nhà đầu tư nhỏ lẻ.

Anh gọi video cho bà Minh, màn hình hiện lên hình ảnh bà, 50 tuổi, mặc áo dài xanh thêu hoa sen, ngồi trong văn phòng AstroViet tại TP.HCM, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên bàn giấy.

Nam nói chậm rãi: "Chị Minh, chuyện này nghiêm trọng hơn tôi nghĩ.

Tại sao Ivanka không báo trước?

Có dấu hiệu gì từ đội quan hệ nhà đầu tư không?"

Bà Minh đáp, giọng bình tĩnh: "Nam, không có cảnh báo.

Đội quan hệ nhà đầu tư liên hệ với văn phòng của Ivanka tuần trước, nhưng chỉ nhận được phản hồi chung chung về 'đánh giá danh mục'.

Luật sư của cô ấy nộp Mẫu 144 trực tiếp lên SEC, chúng ta chỉ biết khi thông báo công khai."

Nam gật đầu, hỏi tiếp: "Goldman Sachs đóng vai trò gì?

Họ sẽ bán thế nào?"

Bà Minh lật tài liệu, trả lời: "Goldman Sachs là nhà môi giới chính, có thể chia nhỏ lệnh bán để giảm tác động, nhưng với 5 triệu cổ phiếu, họ sẽ ưu tiên tốc độ để tối ưu giá.

Tôi đã yêu cầu đội pháp lý liên hệ Goldman Sachs, hỏi chi tiết kế hoạch giao dịch.

Dự kiến họ bắt đầu từ 25/3, sau khi thông báo chính thức."

Nam xoa cằm: "Tác động tài chính cụ thể?

Nếu giá giảm 15%, chúng ta mất bao nhiêu vốn hóa?"

Bà Minh đáp: "Với định giá 70 tỷ USD, giảm 15% nghĩa là mất 10.5 tỷ USD.

Các quỹ hưu trí và cổ đông châu Âu có thể bán theo, làm tình hình tệ hơn."

Nam hít sâu, giọng trầm: "Chị chuẩn bị báo cáo tác động chi tiết, gửi tôi trước 17 giờ hôm nay.

Liên hệ Goldman Sachs, yêu cầu họ chia nhỏ lệnh bán trong 120 ngày thay vì 90, nếu được.

Chuẩn bị thư trấn an cổ đông, nhấn mạnh doanh thu từ mạng lưới vệ tinh CubeSat và dịch vụ phóng vào không gian.

Tôi sẽ gọi Ivanka ngay."

Bà Minh gật đầu: "Tôi sẽ làm ngay.

Có cần triệu tập hội đồng quản trị không?"

Nam lắc đầu: "Chưa, để tôi nói với Ivanka trước.

Giữ bí mật, tránh rò rỉ ra Reuters hay Bloomberg."

Anh kết thúc cuộc gọi, đứng dậy, bước ra ban công, ánh nắng lấp lánh trên đường phố Madrid.

Anh nghĩ thoáng về Isabella, 16 tuần tuổi, đang ngủ ở cung điện Zarzuela, nhưng dập tắt, tập trung vào khủng hoảng.

Chiều 20 tháng 3, Nam trở lại bàn làm việc, ánh đèn vàng lấp lánh trên bàn gỗ sồi, mở cuộc gọi video với Ivanka.

Màn hình hiện lên hình ảnh cô, 53 tuổi, mặc váy lụa trắng thanh lịch, tóc vàng buộc cao, ngồi trong văn phòng tại Trump Tower, New York, sau lưng là cửa sổ nhìn ra đường Fifth Avenue.

Nam nói chậm rãi, giọng trầm: "Ivanka, tôi vừa nhận thông báo từ CFO.

Cô định bán 5 triệu cổ phiếu AstroViet, 500 triệu USD.

Chuyện này quá đột ngột.

Cô có thể giải thích không?"

Ivanka thở dài, ngón tay vuốt tóc, giọng nhẹ nhàng: "Nam, tôi biết tin này làm anh sốc.

Tôi không muốn rút vốn, nhưng... tôi thực sự không còn lựa chọn."

Nam nhíu mày, giọng chậm: "Không còn lựa chọn?

Ivanka, cô là cổ đông lớn của tôi, đã đầu tư 500 triệu USD, tham quan khách sạn vũ trụ tháng trước, còn khen AstroViet là 'thiên đường'.

Nếu có vấn đề, sao không nói trực tiếp với tôi?

Chúng ta có thể giải quyết."

Ivanka lắc đầu, giọng trầm: "Nam, không phải tôi không hài lòng.

AstroViet quá thành công, đó mới là vấn đề.

AstroPod, sân bay vũ trụ, và khách sạn của anh đã lấy thị phần lớn từ SpaceX, Blue Origin, và Rocket Lab.

Theo Hiệp hội Không gian Thương mại, doanh thu dịch vụ phóng tên lửa của SpaceX giảm 22% năm 2034, còn Blue Origin mất ba hợp đồng tiếp tế ISS vì Astro-2."

Nam nắm chặt tay, cảm giác như bị đâm sau lưng, nhưng giữ giọng bình tĩnh: "Ivanka, đó là cạnh tranh công bằng.

Chúng tôi không vi phạm luật, không đánh cắp công nghệ.

Sao họ nhắm vào cô?

Cô chỉ là cổ đông, không phải CEO."

Ivanka đáp, giọng chậm: "Họ không chỉ nhắm vào tôi, Nam.

SpaceX, Blue Origin, và Rocket Lab đã hợp sức, vận động hành lang qua Hiệp hội Không gian Thương mại.

Họ thuê công ty luật ở D.C., gặp Bộ Thương mại và SEC, lập luận rằng AstroViet, một công ty nước ngoài, đe dọa an ninh quốc gia và ngành không gian Mỹ.

Chính quyền hiện tại, với chính sách bảo hộ, đồng ý với họ."

Nam hít sâu, giọng trầm: "Chính trị bẩn.

Họ dùng cô để gửi thông điệp tới AstroViet.

Ivanka, họ đã làm gì cụ thể với cô?"

Ivanka nghiêng người, giọng thấp: "Tuần trước, Jared và tôi bị gọi tới Bộ Thương mại.

Họ kiểm tra tài khoản đầu tư của chúng tôi, hỏi về quan hệ với AstroViet.

Một quan chức SEC nói thẳng: 'Nếu không rút vốn, chúng tôi sẽ khởi kiện vì xung đột lợi ích, dựa trên quan hệ của Jared với các cố vấn chính quyền.' Họ đe dọa đóng băng tài khoản, Nam.

Tôi phải bảo vệ gia đình."

Nam xoa thái dương, cảm giác căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Anh hỏi: "Ivanka, có cách nào giữ cô ở lại không?

Ví dụ, giảm cổ phần từ từ, bán riêng lẻ cho quỹ thân thiện, thay vì công khai trên NYSE?"

Ivanka lắc đầu, giọng buồn: "Nam, tôi đã thử thương lượng.

SEC yêu cầu tôi nộp Mẫu 144, công khai mọi giao dịch.

Goldman Sachs sẽ bán qua NYSE để đảm bảo minh bạch.

Nếu tôi không tuân thủ, họ sẽ kiện, và danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại.

Tôi xin lỗi, Nam, nhưng tôi không thể chống lại cả Bộ Thương mại."

Nam gật đầu, giọng chậm: "Tôi hiểu, Ivanka.

Cô đã thẳng thắn.

Nhưng bán 5 triệu cổ phiếu sẽ làm giá AstroViet lao dốc.

Có cách nào giảm tác động không?

Chẳng hạn, kéo dài thời gian bán lên 180 ngày?"

Ivanka đáp: "Tôi đã hỏi Goldman Sachs.

Họ nói 90 ngày là tối ưu để tránh biến động kéo dài.

Nhưng tôi sẽ yêu cầu họ chia nhỏ lệnh, bán 10,000 cổ phiếu/ngày thay vì 20,000.

Đó là tất cả những gì tôi có thể làm."

Nam gật đầu: "Cảm ơn, Ivanka.

Còn điều gì tôi cần biết không?

Họ có kế hoạch gì khác với AstroViet?"

Ivanka nghiêng người, hạ giọng: "Nam, có một chuyện nghiêm trọng hơn.

SEC và Bộ Thương mại đang xem xét hủy niêm yết AstroViet khỏi NYSE.

Các công ty Mỹ muốn loại anh khỏi thị trường vốn Mỹ để cắt dòng tiền đầu tư.

Họ dùng Đạo luật Kiểm toán Công ty Nước ngoài năm 2020, yêu cầu kiểm tra sổ sách của AstroViet từ Việt Nam bởi một công ty kiểm toán Mỹ.

Nếu anh không tuân thủ, hoặc nếu họ tìm ra bất kỳ sai sót nào, dù nhỏ, họ sẽ delist AstroViet, như từng làm với China Mobile và Sinopec năm 2021."

Nam cảm giác như bị đấm vào ngực, nhưng giữ giọng chậm rãi: "Hủy niêm yết?

Ivanka, đó là đòn chí mạng.

AstroViet huy động 20 tỷ USD qua NYSE cho khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN .

Nếu bị delist, chúng tôi sẽ mất nhà đầu tư quốc tế.

Họ có thể làm vậy thật sao?"

Ivanka gật đầu, giọng trầm: "Chính quyền hiện tại ưu tiên ngành không gian nội địa.

SEC có thể viện dẫn an ninh quốc gia hoặc không tuân thủ kiểm toán.

Tôi nghe từ một luật sư ở D.C. rằng họ nhắm đến AstroViet trong 6–12 tháng tới.

Nam, anh cần hành động ngay."

Nam hỏi, giọng thấp: "Hành động thế nào?

Cô có gợi ý gì không?"

Ivanka đáp, giọng chậm: "Thứ nhất, thuê luật sư giỏi.

Sullivan & Cromwell ở New York có kinh nghiệm chống delisting, từng cứu một công ty Trung Quốc năm 2023.

Thứ hai, chuẩn bị niêm yết ở sàn khác, như Hong Kong hoặc Singapore.

Hong Kong có quy định linh hoạt, và AstroViet có danh tiếng từ khách sạn vũ trụ.

Thứ ba, tìm cổ đông mới từ châu Á hoặc Trung Đông.

Các quỹ như Temasek của Singapore hoặc Mubadala của UAE đang tìm cơ hội trong ngành không gian.

Nhưng anh phải nhanh, trước khi SEC ra tay."

Nam gật đầu, giọng quyết đoán: "Ivanka, cảm ơn cô đã cảnh báo.

Tôi sẽ bắt đầu ngay.

Cô sẽ công khai lý do thoái vốn chứ?"

Ivanka lắc đầu: "Không, tôi chỉ nộp Mẫu 144, nói là 'quản lý danh mục'.

Lý do thật sẽ ở lại giữa chúng ta.

Nam, tôi tiếc vì phải rời đi.

Chúc anh may mắn."

Nam mỉm cười nhẹ: "Cảm ơn, Ivanka.

AstroViet sẽ không gục ngã."

Cuộc gọi kết thúc, Nam đứng dậy, bước ra cửa sổ, ánh trăng lấp lánh trên Madrid.

Anh gọi video đội ngũ pháp lý và tài chính AstroViet, giọng trầm: "Chúng ta đối mặt nguy cơ hủy niêm yết NYSE.

Liên hệ Sullivan & Cromwell, yêu cầu báo cáo chống delisting trong 48 giờ.

Kiểm tra quy định niêm yết ở Hong Kong và Singapore, tập trung vào vốn tối thiểu và thuế.

Chuẩn bị hồ sơ kêu gọi vốn từ Temasek và Mubadala, nhấn mạnh doanh thu từ AstroPod và khách sạn vũ trụ.

Tôi muốn kế hoạch chi tiết trước thứ Tư."

Bà Minh, trên màn hình, hỏi: "Nam, có cần họp cổ đông ngay không?"

Anh đáp: "Chưa, soạn thư trấn an trước, gửi tôi xem tối nay.

Không để tin đồn lan ra."

Anh gửi email cho Jetsun Pema: "Jetsun, đẩy nhanh thiết kế trạm ASEAN, hoàn thành module năng lượng trước tháng 6.

Chúng ta cần thắng lợi lớn để giữ niềm tin nhà đầu tư.

Gửi báo cáo tối nay."

Nam rời văn phòng, ánh trăng chiếu lên vest anh.

Anh lái xe về cung điện Zarzuela, sẵn sàng ôm Isabella và nói với Leonor rằng công việc "ổn", dù cơn bão tài chính đang đến.

AstroViet đối mặt thử thách lớn nhất, nhưng Nam, với đầu óc sắc lạnh, quyết tâm chiến đấu.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 114: Kế hoạch ứng phó


Sáng sớm 21 tháng 3, tại cung điện Zarzuela ở Madrid, ánh nắng mùa xuân len qua rèm lụa, lấp lánh trên sàn gỗ bóng loáng, tạo những mảng sáng dịu dàng.

Nam cầm điện thoại, lướt qua dòng tin tức như một cơn lũ cuốn.

Bloomberg giật tít đậm: "Ivanka Trump Thoái Vốn 500 Triệu USD Khỏi AstroViet, Cổ Phiếu Giảm 8% Trong Giờ Giao Dịch Sớm."

Bài báo viết: "Quyết định của Trump, cổ đông lớn thứ ba của AstroViet, gây sốc cho nhà đầu tư, làm dấy lên lo ngại về chiến lược dài hạn của công ty không gian Việt Nam."

CNBC cay nghiệt hơn: "AstroViet, từng là ngôi sao sáng trên NYSE, giờ đối mặt khủng hoảng niềm tin khi Trump rút lui.

Liệu công ty có trụ vững trước SpaceX và Blue Origin?"

Reuters thêm vào, giọng điệu sắc lạnh: "Thoái vốn của Trump có thể báo hiệu bất ổn nội bộ, trong bối cảnh AstroViet cạnh tranh khốc liệt với các gã khổng lồ Mỹ."

Nam nắm chặt điện thoại, ngón tay siết mạnh, cảm giác như một luồng gió lạnh thổi qua lồng ngực.

Anh mở ứng dụng giao dịch, thấy giá cổ phiếu AstroViet, từng đạt đỉnh 140 USD sau IPO năm 2030, giờ tụt xuống 129 USD, mất 8,3% chỉ trong ba giờ giao dịch đầu tiên.

Khối lượng giao dịch tăng vọt, với 12 triệu cổ phiếu đổi tay, gấp ba mức trung bình hàng ngày, làm vốn hóa thị trường bốc hơi 4,2 tỷ USD từ mức 70 tỷ USD.

Trên X, cộng đồng nhà đầu tư bán lẻ xôn xao như đàn ong vỡ tổ.

Một người dùng viết: "@AstroVietCEO, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Ivanka bỏ tàu là dấu hiệu công ty sắp phá sản à?"

Một người khác bình luận: "AstroViet quá tự mãn, giờ trả giá khi Mỹ quay lưng.

Bán hết đây!"

Một bài đăng lan truyền với 10,000 lượt chia sẻ: "Khách sạn vũ trụ thì hoành tráng, nhưng nếu cổ đông lớn chạy hết, AstroViet còn gì?"

Nam hít sâu, cố kìm chế cơn giận, biết rằng đằng sau thoái vốn là áp lực chính trị từ chính phủ Mỹ và các công ty không gian như SpaceX, Blue Origin, và Rocket Lab.

Anh ngồi xuống ghế bọc da, mở laptop, thấy email từ CFO AstroViet, bà Nguyễn Thị Minh, với tiêu đề khẩn: "Báo Cáo Tác Động Thoái Vốn – Cập Nhật 8:00 Sáng."

Anh đọc chậm từng dòng: "Cổ phiếu AstroViet giảm 8,3%, đóng cửa tạm thời tại 129 USD.

Các quỹ đầu tư lớn như BlackRock, Vanguard, và Temasek gửi email yêu cầu họp trực tuyến khẩn cấp.

Một số nhà đầu tư tổ chức bán tháo 2 triệu cổ phiếu, đẩy áp lực lên thị trường.

Trên X và Reddit, tin đồn lan rộng rằng AstroViet mất khả năng cạnh tranh.

Đề nghị CEO phát ngôn công khai trong 24 giờ để ổn định tâm lý nhà đầu tư."

Nam day thái dương, cảm giác áp lực đè nặng như một tảng đá.

Anh nghĩ thoáng về Isabella, 16 tuần tuổi, đang ngủ trong nôi ở phòng bên, với mái tóc đen mịn và đôi má hồng, rồi đến Leonor, người vẫn chưa hay biết về cơn bão này.

Nhưng anh dập tắt suy nghĩ, tập trung vào hành động.

Anh gọi video cho bà Minh, chờ màn hình sáng lên trong vài giây dài như cả thế kỷ.

Bà Minh, 50 tuổi, mặc áo dài xanh thẫm, xuất hiện từ văn phòng AstroViet ở Hà Nội, giọng chậm rãi, trầm tĩnh: "Nam... tình hình xấu hơn chúng ta dự đoán.

Các quỹ đầu tư lớn đang hoảng loạn.

BlackRock gửi email lúc 7 giờ sáng, yêu cầu gặp trực tiếp anh hoặc tôi.

Nếu không phát ngôn công khai hôm nay, giá cổ phiếu có thể giảm thêm 5% vào ngày mai, xuống dưới 120 USD."

Nam gật đầu, giọng trầm, từ tốn: "Tôi hiểu rồi, Minh.

Tôi sẽ bay đến Phú Quốc ngay bây giờ.

Triệu tập đội ngũ pháp lý, tài chính, và Jetsun Pema.

Tôi muốn mọi người có mặt tại Trung tâm Rajwa Al Hussein trước 12 giờ trưa.

Chuẩn bị báo cáo chi tiết về cổ phiếu, phản ứng thị trường, và tác động tài chính.

Cô có dữ liệu mới nhất chưa?"

Bà Minh gật đầu, ngón tay lướt trên tablet: "Có, Nam.

Tôi đang tổng hợp.

Dữ liệu sẽ sẵn sàng trước 10 giờ sáng.

Nhưng... anh đã có kế hoạch gì chưa?"

Nam dừng lại, hít sâu, giọng chậm: "Tôi đang xây dựng, Minh.

Chúng ta sẽ không để AstroViet sụp đổ.

Hãy đảm bảo đội ngũ sẵn sàng."

Anh kết thúc cuộc gọi, đứng dậy, bước ra hành lang cung điện, ánh nắng lấp lánh trên những bức tranh cổ, chuẩn bị lên máy bay riêng AstroViet.

Trong khoang máy bay, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, phản chiếu trên ghế da trắng.

Nam mở laptop, đọc thêm bài phân tích từ Financial Times, giọng điệu sắc sảo: "Thoái vốn của Ivanka Trump, nhà đầu tư lớn thứ ba của AstroViet, đặt ra câu hỏi về khả năng cạnh tranh của công ty trước các gã khổng lồ Mỹ như SpaceX và Blue Origin.

Với doanh thu từ AstroPod và khách sạn vũ trụ tăng mạnh, tại sao Trump lại rút lui?"

Một bài khác từ Wall Street Journal viết: "AstroViet từng được ca ngợi là kỳ lân châu Á, nhưng động thái của Trump có thể kích hoạt làn sóng bán tháo từ các quỹ đầu tư."

Nam nhíu mày, cảm giác như bị vây hãm từ mọi phía.

Anh soạn thông điệp nội bộ cho 5,000 nhân viên AstroViet, gõ chậm từng chữ: "Các đồng nghiệp thân mến, AstroViet đang đối mặt với thử thách từ việc thoái vốn của một cổ đông lớn.

Nhưng chúng ta vẫn vững mạnh, với khách sạn vũ trụ dẫn đầu thế giới và trạm ASEAN được ASEAN đánh giá cao.

Hãy tập trung vào công việc.

Không bình luận với báo chí hay mạng xã hội."

Anh nhấn gửi, hy vọng thông điệp này sẽ giữ vững tinh thần đội ngũ, như một ngọn hải đăng trong cơn bão.

Trưa 21 tháng 3, máy bay AstroViet hạ cánh tại sân bay quốc tế Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới rực rỡ chiếu lên đường băng, làm mặt đường lấp lánh như dát vàng.

Nam, mặc vest xanh navy, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, bước xuống, cảm nhận hơi nóng ẩm của đảo ngọc và mùi muối biển thoảng qua.

Anh đi thẳng đến trụ sở AstroViet, một tòa nhà kính hiện đại nằm giữa rừng dừa xanh mướt, với những tấm pin mặt trời lấp lánh trên mái.

Phòng họp lớn nằm ở tầng ba, với bàn gỗ mun dài, màn hình LED chiếu biểu đồ giá cổ phiếu, và cửa sổ lớn nhìn ra biển xanh lấp lánh, nơi sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng.

Đội ngũ AstroViet đã tập hợp đầy đủ, không khí căng thẳng bao trùm như trước một trận chiến.

Bà Nguyễn Thị Minh, 50 tuổi, mặc áo dài xanh, ngồi bên phải, tay cầm tablet.

Jetsun Pema mặc váy lụa xanh dương, ngồi đối diện, ngón tay đan chặt.

Ông Trần Văn Khoa, 45 tuổi, giám đốc pháp lý, mặc vest đen, ngồi cạnh, lật tài liệu dày cộp.

Bà Lê Thị Hồng, 42 tuổi, giám đốc vận hành, mặc áo sơ mi lụa trắng, ngồi cuối bàn, ghi chú nhanh.

Nam bước vào, đặt cặp da lên bàn, ngồi xuống ghế đầu bàn, hít sâu, giọng trầm, chậm rãi: "Cảm ơn mọi người đã đến trong thời gian ngắn như vậy.

Tôi biết tất cả chúng ta đều cảm nhận được áp lực.

Thị trường đang hoảng loạn vì Ivanka thoái vốn.

Giá cổ phiếu giảm 8,3%, vốn hóa mất 4,2 tỷ USD chỉ trong vài giờ.

Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để lấy lại niềm tin nhà đầu tư.

Minh, cô bắt đầu đi.

Báo cáo chi tiết."

Bà Minh đứng dậy, chiếu biểu đồ lên màn hình, giọng từ tốn, rõ ràng: "Tính đến 11 giờ 30 phút sáng, cổ phiếu AstroViet đóng cửa tạm thời tại 129 USD, giảm 8,3% so với hôm qua.

Khối lượng giao dịch đạt 12 triệu cổ phiếu, gấp ba mức trung bình.

Các quỹ lớn như BlackRock, Vanguard, và Temasek gửi email từ 7 giờ sáng, yêu cầu họp trực tuyến với anh hoặc tôi.

Trên X, nhà đầu tư bán lẻ lan truyền tin đồn rằng AstroViet mất khả năng cạnh tranh, một số người còn nói chúng ta có thể phá sản.

Một số tổ chức đã bán tháo 2 triệu cổ phiếu, đẩy áp lực lên thị trường.

Nếu không có động thái cụ thể, tôi dự đoán giá cổ phiếu có thể giảm xuống 120 USD, thậm chí 115 USD, vào ngày mai."

Bà dừng lại, nhìn Nam, chờ phản hồi.

Nam gật đầu, ngón tay vuốt cằm, giọng chậm: "Cảm ơn, Minh.

Số liệu rõ ràng, nhưng chúng ta cần hiểu tâm lý thị trường.

Nhà đầu tư sợ hãi vì Ivanka là cổ đông lớn, và họ nghĩ cô ấy biết điều gì đó chúng ta không công khai.

Jetsun, cô nghĩ sao?

Chúng ta có gì để lấy lại niềm tin?"

Jetsun hít sâu, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, giọng dịu dàng, từ tốn: "Nam, chúng ta có hai lợi thế lớn.

Thứ nhất, khách sạn vũ trụ đã đón khách thử nghiệm thành công tháng trước, với doanh thu dự kiến 1 tỷ USD năm nay.

Thứ hai, trạm ASEAN vừa được các lãnh đạo ASEAN đánh giá cao vì khu vực tiếp tế nhiên liệu.

Tôi đề xuất công bố ngay tuần này rằng chúng ta sẽ hoàn thành thiết kế trạm ASEAN sớm hơn dự kiến, vào cuối 2035, và đang đàm phán hợp tác với ISRO và CNSA.

Những tin tức này sẽ cho thị trường thấy AstroViet không chỉ sống sót mà còn dẫn đầu."

Nam mỉm cười nhẹ, giọng chậm: "Ý kiến xuất sắc, Jetsun.

Công bố tiến độ trạm ASEAN sẽ tạo sóng tích cực.

Nhưng chúng ta cần hơn thế.

Khoa, phía pháp lý thì sao?

Thoái vốn của Ivanka có rủi ro gì thêm không?"

Ông Khoa lật tài liệu, giọng trầm, từ tốn: "Nam, thoái vốn của Ivanka tuân theo SEC Rule 144, hoàn toàn hợp pháp.

Cô ấy bán 5 triệu cổ phiếu qua thị trường mở, nhưng động thái này gây hiệu ứng domino.

Các quỹ đầu tư lớn có thể bán theo, làm giá cổ phiếu giảm sâu hơn.

Tôi đề xuất hai bước: một, AstroViet mua lại 1 triệu cổ phiếu để ổn định giá, với chi phí khoảng 130 triệu USD từ quỹ dự trữ.

Hai, thuê luật sư Mỹ từ Sullivan & Cromwell để xem xét áp lực từ SEC và chuẩn bị hồ sơ niêm yết kép ở Hong Kong hoặc Singapore, phòng trường hợp xấu nhất."

Nam gật đầu, giọng quyết đoán: "Đồng ý, Khoa.

Bắt đầu mua lại cổ phiếu ngay ngày mai, nhưng làm kín đáo, tránh gây chú ý.

Liên hệ Sullivan & Cromwell, tôi muốn báo cáo pháp lý trong 72 giờ.

Hồng, phía vận hành thì sao?

AstroPod và khách sạn vũ trụ có bị ảnh hưởng không?"

Bà Hồng ngẩng đầu, giọng lo lắng nhưng rõ ràng: "Nam, hiện tại AstroPod và Astro-2 vận hành bình thường, nhưng nếu giá cổ phiếu giảm thêm, các đối tác có thể do dự ký hợp đồng mới.

Tôi đề xuất tăng cường quảng bá khách sạn vũ trụ để giữ khách hàng.

Có nên cắt giảm chi phí vận hành không, để bảo vệ dòng tiền?"

Nam lắc đầu, giọng chậm: "Không, Hồng.

AstroPod và khách sạn vũ trụ là trái tim của chúng ta.

Chúng ta giữ mọi hoạt động như kế hoạch.

Hãy đảm bảo Astro-2 và sân bay Phú Quốc vận hành trơn tru, sẵn sàng đón khách tháng tới."

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, ánh nắng lấp lánh trên biển Phú Quốc, sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng.

Anh quay lại, giọng thấp, nghiêm túc: "Tôi sẽ tiết lộ một thông tin tuyệt mật, chỉ những người trong phòng này được biết.

Ivanka không chỉ thoái vốn vì lý do cá nhân.

Cô ấy cảnh báo rằng SEC và chính phủ Mỹ có thể ép hủy niêm yết AstroViet khỏi NYSE trong 6 đến 12 tháng.

Không một từ nào về việc này được phép rời khỏi căn phòng.

Không báo chí, không cổ đông, không ai cả."

Cả đội im lặng, không khí nặng nề hơn.

Jetsun hít sâu, giọng chậm: "Nam, nếu hủy niêm yết, chúng ta mất nguồn vốn Mỹ.

Hong Kong hoặc Singapore có đủ sức thay thế không?"

Nam gật đầu, giọng quyết đoán: "Có, Jetsun.

Niêm yết kép là lối thoát.

Khoa, ưu tiên hồ sơ Hong Kong.

Minh, phân tích tác động tài chính nếu delist, gửi tôi trong 48 giờ."

Anh tiếp tục phân công, giọng chậm: "Minh, chuẩn bị báo cáo tài chính sớm, nhấn mạnh doanh thu từ khách sạn vũ trụ, gửi SEC và cổ đông tuần tới.

Jetsun, đẩy nhanh thiết kế trạm ASEAN, tôi muốn báo cáo tiến độ trong 48 giờ.

Khoa, giám sát pháp lý, đảm bảo không rò rỉ thông tin.

Hồng, giữ vận hành ổn định, báo cáo bất kỳ vấn đề nào ngay lập tức.

Tôi sẽ thuê chuyên gia truyền thông để kiểm soát tin tức."

Anh dừng lại, nhìn từng người, giọng trầm: "AstroViet đã đi từ con số 0 đến định giá 70 tỷ USD.

Chúng ta không gục ngã vì một cơn bão.

Mọi người rõ nhiệm vụ chứ?"

Cả đội gật đầu, không khí dần chuyển từ căng thẳng sang quyết tâm.

Nam nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, nhưng dập tắt, tập trung vào bước tiếp theo: liên hệ Beatrice Borromeo.

Chiều 21 tháng 3, Nam trở về văn phòng riêng tại trụ sở AstroViet, một căn phòng nhỏ với bàn gỗ mun bóng loáng, kệ sách đầy tài liệu không gian, và cửa sổ lớn nhìn ra rặng dừa lấp lánh dưới ánh nắng.

Anh ngồi xuống ghế da, mở laptop, hít sâu, cảm nhận mùi muối biển và hương dừa thoảng qua từ cửa sổ hé mở.

Anh mở danh bạ, tìm số Beatrice Borromeo, nhớ lại buổi phỏng vấn thành công với cô lần trước, khi cô biến câu chuyện AstroViet thành tiêu đề toàn cầu trên Corriere della Sera và Financial Times.

Bài phỏng vấn đó đã giúp AstroViet thu hút thêm 2 tỷ USD từ các quỹ đầu tư châu Âu.

Anh biết Beatrice là người duy nhất có thể dập tắt cơn bão truyền thông này.

Anh gọi video, chờ màn hình sáng lên, mỗi giây trôi qua như một nhịp tim đập chậm.

Beatrice, 49 tuổi, xuất hiện từ văn phòng ở Milan, mặc áo lụa trắng, tóc nâu xõa sóng, giọng dịu dàng, chậm rãi: "Nam, đã lâu không nói chuyện.

Tôi đọc tin về Ivanka trên Corriere della Sera sáng nay.

AstroViet đang trong tâm bão, đúng không?"

Nam mỉm cười nhẹ, giọng trầm, từ tốn: "Beatrice, cô vẫn sắc bén như mọi khi.

Đúng vậy, chúng tôi đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn.

Thoái vốn của Ivanka làm thị trường hoảng loạn, cổ phiếu giảm hơn 8%.

Tôi cần cô giúp xử lý truyền thông.

Cô có thời gian không?"

Beatrice gật đầu, ngón tay vuốt tóc, giọng bình tĩnh: "Nam, tôi từng xử lý khủng hoảng cho các tập đoàn châu Âu qua những cơn bão lớn hơn thế này.

Tôi có thể ổn định niềm tin nhà đầu tư, nhưng tôi cần biết chính xác anh muốn gì.

Hãy nói rõ đi."

Nam hít sâu, chọn từ cẩn thận, giọng chậm: "Ivanka bán 5 triệu cổ phiếu, trị giá 500 triệu USD, theo SEC Rule 144.

Thị trường nghĩ AstroViet bất ổn, rằng chúng tôi đang mất khả năng cạnh tranh.

Tôi muốn cô xây dựng một chiến dịch PR, nhấn mạnh thành công của khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN.

Làm sao để nhà đầu tư tin rằng đây chỉ là một bước lùi nhỏ, và AstroViet vẫn là lựa chọn đầu tư hàng đầu."

Anh dừng lại, nhấn mạnh: "Nhưng không được nhắc đến bất kỳ áp lực nào khác.

Chỉ tập trung vào thoái vốn và tương lai của chúng tôi."

Anh giữ bí mật về áp lực từ chính phủ Mỹ và nguy cơ hủy niêm yết, ngay cả với Beatrice.

Cô gật đầu, giọng chậm, suy tư: "Tôi hiểu, Nam.

Đây là một khủng hoảng niềm tin, và chúng ta cần hành động nhanh.

Tôi sẽ làm việc với Financial Times, Corriere della Sera, và Bloomberg để đăng bài phân tích tích cực về AstroViet.

Tôi đề xuất một bài phỏng vấn độc quyền với anh, kể câu chuyện AstroViet từ góc nhìn cá nhân, như lần trước.

Nó sẽ tạo cảm xúc mạnh với nhà đầu tư.

Ngoài ra, tôi sẽ chạy quảng cáo trên Forbes, X, và LinkedIn, nhấn mạnh doanh thu từ khách sạn vũ trụ và hợp tác với ASEAN.

Chi phí là 2 triệu USD cho 3 tháng, bao gồm đội PR, viết bài, và quảng cáo.

Anh thấy thế nào?"

Nam gật đầu, giọng quyết đoán nhưng từ tốn: "Chấp nhận, Beatrice.

Tôi sẽ gửi hợp đồng trong một giờ.

Cô bắt đầu từ ngày mai, làm việc trực tiếp với bà Minh, CFO của tôi.

Cô cần gì nữa để bắt đầu?"

Beatrice ngón tay gõ nhẹ lên bàn, giọng dịu dàng: "Nam, tôi cần quyền truy cập báo cáo tài chính công khai của AstroViet, tiến độ dự án khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN, và lịch sử truyền thông gần đây.

Tôi cũng muốn gặp đội truyền thông của anh qua video để thống nhất thông điệp.

Tôi cam kết giữ bí mật mọi thông tin anh cung cấp, như lần trước."

Nam mỉm cười, giọng chậm: "Cảm ơn, Beatrice.

Cô là người tôi tin tưởng nhất cho việc này.

Tôi sẽ đảm bảo cô có mọi thứ cần thiết.

Bà Minh sẽ gửi tài liệu ngay tối nay."

Anh dừng lại, bổ sung: "Beatrice, tôi cần cô tạo ra một câu chuyện khiến nhà đầu tư tin rằng AstroViet không chỉ sống sót mà còn mạnh hơn bao giờ hết.

Cô làm được chứ?"

Cô mỉm cười, giọng tự tin: "Nam, tôi sẽ làm được.

Hãy tin tôi."

Anh kết thúc cuộc gọi, mở email, soạn hợp đồng với điều khoản bảo mật nghiêm ngặt: "Bà Beatrice Borromeo được thuê để xử lý truyền thông liên quan đến thoái vốn của Ivanka Trump, từ 22/3/2035 đến 22/6/2035, với chi phí 2 triệu USD.

Không tiết lộ thông tin ngoài báo cáo công khai.

Phối hợp với CEO Nguyễn Hoàng Nam."

Anh gửi hợp đồng, đứng dậy, bước ra ban công, ánh hoàng hôn đỏ rực lấp lánh trên biển Phú Quốc, sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng.

Anh nghĩ đến Isabella, nụ cười của con gái như ánh sáng dẫn đường, và Leonor, người đang chờ anh ở Madrid.

Anh thì thầm với chính mình: "AstroViet là giấc mơ của chúng ta.

Anh sẽ không để nó sụp đổ."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 115: Chiến dịch truyền thông


Sáng 22 tháng 3, tại trụ sở AstroViet ở Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh qua cửa kính, sóng biển vỗ nhẹ ngoài xa.

Nam ngồi trong phòng họp nhỏ, đối diện bà Trần Ngọc Anh, giám đốc truyền thông AstroViet.

Trên bàn gỗ là laptop và bản nháp thông cáo báo chí, được soạn khẩn để đối phó với giá cổ phiếu AstroViet giảm 8,3% sau thoái vốn của Ivanka Trump.

Không khí căng thẳng, tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng sóng biển.

Nam xoa cằm, giọng trầm, chậm rãi: "Anh, thị trường đang hoảng loạn.

Thông cáo này phải mạnh mẽ, không để cổ đông nghĩ AstroViet lung lay.

Nội dung thế nào rồi?"

Bà Anh đẩy laptop về phía anh, giọng điềm tĩnh: "Nam, đây là bản nháp thứ ba.

Chúng tôi nhấn mạnh thành tựu lớn để lấy lại niềm tin."

Cô chiếu văn bản lên màn hình: "AstroViet tái khẳng định vị thế dẫn đầu ngành không gian toàn cầu với khách sạn vũ trụ, dự kiến đón khách từ tháng 12 năm 2035.

Trạm không gian ASEAN, hợp đồng 10 tỷ USD, sẽ tích hợp khu vực tiếp tế nhiên liệu cho các sứ mệnh Mặt Trăng và Sao Hỏa, hợp tác với ISRO và CNSA.

Doanh thu AstroPod tăng 15% trong năm 2034, đạt 2,5 tỷ USD.

Thoái vốn của bà Ivanka Trump là quyết định cá nhân, không ảnh hưởng chiến lược dài hạn."

Nam đọc chậm, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở đoạn doanh thu.

Anh gật đầu: "Tốt, Anh.

Số liệu AstroPod sẽ trấn an nhà đầu tư.

Thêm một câu về việc chúng ta đã ký hợp đồng với chuyên gia truyền thông quốc tế để củng cố hình ảnh."

Bà Anh ghi chú, ngón tay gõ nhanh, rồi hỏi: "Nam, có nên đề cập đến kế hoạch niêm yết ở các sàn chứng khoán khác không?"

Anh lắc đầu, giọng thấp: "Chưa đến lúc.

Chỉ nói về ASEAN và khách sạn vũ trụ thôi.

Gửi bản cuối cho tôi trước 10 giờ."

Cô gật đầu: "Tôi sẽ chỉnh sửa và gửi Bloomberg, Reuters, Financial Times, và Nikkei.

Cần họp báo không?"

Nam suy nghĩ, rồi đáp: "Không, thông cáo là đủ.

Beatrice Borromeo sẽ xử lý phần còn lại."

Đến 11 giờ, thông cáo được phát hành qua PR Newswire.

Bloomberg đăng ngay: "AstroViet phản ứng nhanh sau thoái vốn của Trump, nhấn mạnh hợp đồng ASEAN và doanh thu kỷ lục."

Reuters viết: "Công ty không gian Việt Nam cam kết duy trì đà tăng trưởng, bất chấp biến động cổ phiếu."

Giá cổ phiếu AstroViet phục hồi nhẹ, tăng 2,5% lên 132 USD, nhưng vẫn thấp hơn mức 140 USD trước khủng hoảng.

Nam kiểm tra email từ CFO Nguyễn Thị Minh: "Cổ phiếu ổn định tạm thời, nhưng quỹ đầu tư muốn họp trực tuyến ngày mai.

Đề xuất CEO phát biểu."

Anh trả lời: "Minh, sắp xếp họp lúc 9 giờ.

Chuẩn bị số liệu khách sạn vũ trụ."

Trưa 22 tháng 3, sân bay quốc tế Phú Quốc rực rỡ ánh nắng nhiệt đới, sóng biển lấp lánh phía xa, hàng dừa nghiêng mình trong gió.

Beatrice Borromeo bước xuống máy bay riêng từ Milan, mặc áo lụa trắng thanh lịch, váy bút chì ôm sát, tóc nâu xõa sóng, lấp lánh dưới nắng, đôi giày cao gót gõ nhịp trên đường băng.

Theo sau là đội PR ba người: Marco Rossi, chuyên gia báo chí; Laura Conti, chuyên gia quảng cáo; và Sofia Bianchi, chuyên gia mạng xã hội.

Nam bước tới, bắt tay Beatrice, ngón tay cô mềm mại, mát lạnh, giọng trầm, chậm rãi: "Beatrice, cảm ơn cô đến nhanh.

Thị trường đang chờ chúng ta hành động."

Cô mỉm cười, vuốt tóc, giọng dịu dàng, kéo dài: "Nam, tôi đã đọc thông cáo sáng nay.

Bước đầu rất tốt, nhưng chúng ta cần chiến dịch mạnh mẽ để lấy lại niềm tin cổ đông."

Cô chỉ đội ngũ, giọng nhẹ: "Marco sẽ làm việc với báo chí quốc tế, Laura chuẩn bị quảng cáo toàn cầu, Sofia quản lý Twitter và LinkedIn.

Chúng tôi đã sẵn sàng, Nam."

Tại phòng họp lớn ở trụ sở AstroViet, ánh nắng chiếu qua cửa kính, biển Phú Quốc xanh ngọc trải dài, sóng vỗ nhẹ như bản nhạc nền.

Nam ngồi đầu bàn gỗ dài, bên cạnh là bà Trần Ngọc Anh, Jetsun Pema, ông Trần Văn Khoa, và bà Nguyễn Thị Minh.

Beatrice đứng trước màn hình lớn, áo lụa trắng lấp lánh, giọng chậm rãi, tự tin: "Chiến dịch truyền thông kéo dài 3 tháng, gồm 7 bước.

Một, bài viết chính trên Financial Times, mô tả trải nghiệm không trọng lực tại khách sạn vũ trụ, kèm ảnh chụp từ quỹ đạo.

Hai, phỏng vấn độc quyền với Nam trên CNN International, tập trung vào vai trò lãnh đạo và tầm nhìn toàn cầu.

Ba, quảng cáo toàn trang trên WSJ, Nikkei, và Le Monde, giới thiệu AstroPod với slogan 'Bay xa, kết nối gần'.

Bốn, báo cáo chi tiết trạm không gian ASEAN, nhấn mạnh hợp tác với ISRO, CNSA, và khu vực tiếp tế nhiên liệu.

Năm, sự kiện trực tuyến với cổ đông vào tháng 4, phát trực tiếp từ Phú Quốc.

Sáu, chiến dịch Twitter và LinkedIn, sử dụng hashtag #AstroVietFuture, công bố doanh thu 2,5 tỷ USD năm 2034.

Bảy, video ngắn về Astro-2, quay tại sân bay vũ trụ, đăng trên YouTube và Weibo."

Marco bổ sung, giọng trầm: "Tôi đã liên hệ Financial Times và Corriere della Sera.

Họ muốn phỏng vấn Nam và Jetsun về trạm ASEAN."

Laura tiếp lời: "Quảng cáo WSJ sẽ ra mắt trong 5 ngày, nhấn mạnh công nghệ 6G."

Sofia giơ iPad: "Twitter đang nóng với hashtag #AstroViet.

Tôi sẽ đẩy mạnh bài đăng về khách sạn vũ trụ."

Jetsun gật đầu, giọng nhẹ nhàng: "Beatrice, tôi sẽ cung cấp dữ liệu trạm ASEAN, bao gồm bản vẽ khu vực tiếp tế.

Có thể mời đại diện ISRO tham gia bài viết không?"

Beatrice đáp, giọng chậm: "Ý kiến tuyệt vời, Jetsun.

Tôi sẽ liên hệ ISRO qua Financial Times để sắp xếp."

Ông Khoa nhíu mày, giọng cẩn trọng: "Beatrice, làm sao tránh câu hỏi về tin đồn hủy niêm yết?"

Cô mỉm cười, ngón tay chỉ slide, giọng tự tin: "Chúng tôi sẽ lái câu chuyện sang thành tựu AstroViet.

Không ai ngoài phòng này biết tin đồn đó, và tôi sẽ đảm bảo báo chí không đào sâu."

Nam gật đầu, giữ bí mật về áp lực chính phủ Mỹ, giọng trầm: "Beatrice, phỏng vấn CNN phải tập trung vào tương lai không gian, không nhắc Ivanka hay bất ổn.

Tôi tin đội của cô."

Cô gật đầu, giọng dịu: "Nam, chúng tôi sẽ làm anh tự hào."

Bà Anh hỏi: "Beatrice, tôi đề xuất video ngắn về khách sạn vũ trụ, quay cảnh suite VIP.

Có khả thi không?"

Beatrice gật đầu: "Hoàn toàn khả thi, Anh.

Sofia sẽ quay video trong 3 ngày, đăng trên YouTube và Twitter."

Cuộc họp kéo dài đến tối, ánh hoàng hôn lấp lánh, biển Phú Quốc chuyển sắc tím.

Beatrice và Nam làm việc sát sao, tay cô chạm nhẹ tay anh khi đưa tài liệu, tạo không khí thân mật nhưng chuyên nghiệp.

Khi đội ngũ ra về, Marco, Laura, và Sofia rời phòng, Jetsun và bà Anh bắt tay Beatrice, để lại Nam và Beatrice trong không gian tĩnh lặng, ánh trăng lấp lánh qua cửa kính, tiếng sóng biển vang vọng.

Tối muộn 22 tháng 3, phòng họp vắng lặng, ánh trăng lấp lánh chiếu lên bàn gỗ, bóng biển Phú Quốc mờ ảo ngoài cửa sổ, tiếng sóng vỗ nhẹ như lời thì thầm của đêm, hòa quyện với tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi muối biển mặn mà, thoảng hương cát ẩm.

Nam ngồi trên ghế bọc da, xoa thái dương, giọng mệt mỏi, kéo dài, như trút bỏ gánh nặng: "Beatrice, họp cả ngày làm đầu tôi như muốn nổ tung.

Tôi cần một phút yên tĩnh, chỉ một phút để thở."

Cô đứng dậy, áo lụa trắng trượt nhẹ trên sàn, tiếng vải xào xạc vang lên, như một giai điệu chậm rãi trong không gian tĩnh lặng.

Cô bước đến sau lưng anh, ngón tay mềm mại chạm huyệt thái dương, xoa chậm, từng vòng tròn dịu dàng, đầu ngón tay mát lạnh ép vào da, giọng dịu dàng, gần như thì thầm, mỗi từ như một hơi thở: "Nam, thư giãn đi.

Để tôi xoa dịu cơn đau này cho anh.

Anh đã làm việc quá sức, để tôi chăm sóc anh."

Hương nước hoa hoa nhài từ cô quấn lấy anh, ngọt ngào, nồng nàn, hòa với mùi muối biển từ cửa sổ, làm không khí nặng nề dục vọng, như một màn sương đêm bao phủ căn phòng, kích thích mọi giác quan.

Ngón tay cô lướt nhẹ xuống gáy anh, xoa chậm, cảm nhận cơ bắp săn chắc, mồ hôi lấp lánh trên da anh, như những giọt sương dưới ánh trăng, mùi mồ hôi nam tính thoảng lên, hòa với nước hoa của cô.

Nam thở sâu, cơ thể nóng lên, giọng thấp, kéo dài, như đang chìm vào khoái cảm: "Beatrice, tay cô... như ma thuật.

Tôi quên cả thị trường, cả áp lực, chỉ còn cảm giác này, chỉ còn cô."

Cô mỉm cười, cúi xuống, môi cô lướt nhẹ bên tai anh, hơi thở ấm áp phả vào da, mang theo hương hoa nhài, thì thầm, giọng run run, kéo dài: "Nam, tôi biết anh chịu nhiều áp lực.

Để tôi giúp anh... quên đi tất cả, để anh thuộc về tôi, dù chỉ đêm nay."

Cô bước ra trước, ánh trăng chiếu lên áo lụa, làm nó lấp lánh như nước.

Bất ngờ, cô ngồi lên đùi anh, váy bút chì trượt lên chậm, lộ đùi trắng ngọc trai, da mịn như lụa, lấp lánh mồ hôi, thơm mùi hoa nhài hòa với mùi da ấm áp, như một lời mời gọi không lời.

Ngón tay cô chạm khuy áo sơ mi của anh, cởi chậm, từng khuy bật ra, tiếng vải xột xoạt vang trong phòng, như một bản nhạc chậm, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng phập phồng, mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng, mùi mồ hôi nam tính hòa với nước hoa của cô, tạo một hỗn hợp kích thích, làm không khí thêm nặng nề.

Cô thì thầm, giọng kéo dài, như một lời thì thầm nhục dục: "Nam, cơ thể anh... mạnh mẽ quá... tôi không kìm được, tôi muốn chạm vào anh, muốn cảm nhận từng cơ bắp của anh."

Ngón tay cô lướt xuống khóa quần anh, kéo khóa chậm, tiếng kim loại vang nhẹ, như một nốt nhạc trong đêm tĩnh lặng, mỗi âm thanh như kéo dài thời gian.

Chim anh bật ra, cứng đỏ rực, dài 20 cm, mạch máu nổi rõ, căng phồng dục vọng.

Beatrice cởi áo lụa, lụa trượt xuống sàn, tiếng vải chạm sàn vang nhẹ, như dòng nước chảy, để lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt dựng đứng, lấp lánh mồ hôi, rung nhẹ theo hơi thở, như hai viên ngọc quý.

Cô kéo váy xuống, lộ lồn hồng hào, lông nâu mịn ôm lấy môi lồn.

Cô thì thầm, giọng run, kéo dài: "Nam, tôi muốn anh... sâu trong tôi... hãy cho tôi cảm giác đó, để tôi tan chảy vì anh, để tôi thuộc về anh."

Cô nâng người, lồn nóng bỏng chạm đầu chim anh, hạ chậm, lồn nuốt chim anh, từng cm, siết chặt, nóng bỏng, như một vòng ôm nhung lụa, dâm thủy lấp lánh, chảy ra từ môi lồn, thấm ướt lông anh, nhỏ xuống ghế, tiếng tí tách hòa với tiếng rên nhỏ của cô.

Cô rên nhỏ, giọng lạc đi, kéo dài: "Nam... chim anh... lấp đầy tôi... sướng quá... tôi không chịu nổi... nó quá to, quá nóng, tôi muốn cảm nhận mãi..."

Nam nắm hông cô, ngón tay bấu vào da mịn, cảm nhận đường cong tròn trịa, giọng trầm, chậm: "Beatrice, lồn cô... chặt quá... nóng như lửa... tôi muốn tan chảy trong cô, muốn cảm nhận từng nhịp co bóp của cô."

Anh nâng cô nhẹ, để chim trượt ra, rồi đâm chậm, sâu, từng nhịp, cảm nhận lồn co bóp.

Anh bóp vú cô, ngón tay xoa núm vú, kéo nhẹ, cảm nhận núm vú cứng lên.

Cô cong người, rên dài, giọng run: "Nam... vú tôi... nhạy lắm... sướng...

đừng dừng... tôi muốn anh mút chúng, muốn anh làm tôi điên..."

Anh mút núm vú, lưỡi xoay tròn, chậm rãi, cảm nhận vị ngọt của da cô.

Anh lướt tay xuống, ngón tay tách môi lồn, xoa âm vật, chậm rãi, cảm nhận âm vật căng lên, lấp lánh dâm thủy, rung nhẹ dưới ngón tay anh.

Cô run rẩy, lồn co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, thấm ướt tay anh.

Cô rên lớn hơn, giọng lạc: "Nam...

âm vật tôi... sướng quá... tôi sắp ra... anh làm tôi điên mất... tôi muốn ra vì anh..."

Anh thì thầm, giọng trầm, kéo dài: "Beatrice, ra đi...

để tôi cảm nhận lồn cô bóp chặt, để tôi thấy cô tan chảy, để tôi biết cô thuộc về tôi."

Anh đâm sâu, chậm, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, thấm ướt quần anh, chảy xuống sàn, tạo vũng lớn hơn, lấp lánh ánh trăng.

Cô cong người, đạt cực khoái đầu tiên, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: "Nam... tôi ra... lồn tôi... sướng quá... tôi tan chảy rồi... anh làm tôi sướng đến điên dại..."

Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, như muốn nuốt chim anh, dâm thủy nóng bỏng bao quanh, lấp lánh, làm anh run rẩy, nhưng anh kìm lại, muốn kéo dài khoái lạc, muốn cô ra nhiều lần hơn.

Anh lướt tay lên, bóp vú cô, ngón tay kéo núm vú, làm cô rên nhỏ, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt đùi anh, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc kéo dài.

Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn, màn hình hiện tên Leonor, ánh sáng xanh nhấp nháy trong phòng tối, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài, kéo Nam về thực tại.

Anh giữ Beatrice trên đùi, chim vẫn sâu trong lồn, lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt đùi anh, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, tiếng tí tách hòa với tiếng sóng biển.

Anh nhấc máy, giọng bình tĩnh, chậm rãi, như không có gì xảy ra, nhưng tim anh đập nhanh, bị giằng xé giữa tình yêu và dục vọng: "Leonor, em khỏe không?"

Leonor gọi điện từ cung điện Zarzuela, giọng dịu dàng, đầy yêu thương, như một làn gió mát giữa cơn bão: "Nam, em đọc tin về AstroViet.

Em biết anh đang áp lực.

Em chỉ muốn nghe giọng anh, muốn nói rằng em và Isabella luôn bên anh.

Anh sẽ vượt qua, em tin anh, anh luôn mạnh mẽ."

Nam mỉm cười, cảm động, cảm nhận lồn Beatrice co bóp, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi anh, hòa với tinh trùng rỉ ra, lấp lánh, như một dòng sông nhỏ, mùi nhục dục nồng nàn bao quanh anh.

Anh đáp, giọng trầm, kéo dài, cố giữ bình tĩnh: "Leonor, lời em là sức mạnh của anh.

Isabella thế nào?

Con có cười với em không?

Nói anh nghe, em, anh muốn hình dung con."

Beatrice di chuyển chậm, lồn trượt lên xuống, từng nhịp nhẹ, như sóng biển vỗ bờ, mỗi lần làm chim anh run rẩy, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách hòa với tiếng sóng biển.

Cô cắn môi, rên nhỏ, giọng run, gần như không thành tiếng: "Nam... lồn tôi... sướng... chim anh... to quá... tôi không chịu nổi... nhưng tôi muốn hơn nữa... tôi muốn anh mãi..."

Leonor cười nhẹ, giọng ngọt ngào, như một giai điệu dịu dàng: "Nam, Isabella vừa cười sáng nay, đôi má con hồng hào, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay em.

Em ước anh ở đây, thấy con lớn lên từng ngày.

Anh nhớ giữ sức khỏe, được không?"

Nam cảm nhận lồn Beatrice siết chặt, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, hòa với tinh trùng rỉ từ chim anh, tạo vũng lớn hơn trên sàn.

Anh nắm hông cô, đâm nhẹ, sâu, cảm nhận lồn co bóp, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng hơi thở anh nặng hơn: "Leonor, anh tưởng tượng được Isabella, nụ cười của con làm anh mạnh mẽ.

Em chăm con giỏi lắm, anh tự hào vì em."

Beatrice đạt cực khoái thứ hai, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: "Nam... tôi ra lần nữa... lồn tôi... sướng quá... anh làm tôi điên rồi... tôi muốn ra mãi..."

Anh cảm nhận lồn cô nóng bỏng, siết chặt, làm anh xuất tinh, tinh trùng bắn sâu vào lồn cô, lấp đầy, tràn ra từ môi lồn, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt váy lụa trên sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với hơi thở gấp gáp của cô.

Cực khoái đầu tiên của anh như một cơn sóng, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, làm anh run rẩy, nhưng anh giữ giọng bình tĩnh: "Leonor, anh ổn.

Em ngủ ngon nhé, hôn Isabella giúp anh."

Leonor thì thầm, giọng ngọt ngào, đầy yêu thương: "Nam, em yêu anh.

Anh là chỗ dựa của em và Isabella.

Cẩn thận nhé, anh, và về sớm với mẹ con em.

Em sẽ chờ anh."

Anh mỉm cười, cảm nhận tình yêu của cô như ánh sáng, nhưng dục vọng với Beatrice như ngọn lửa, thiêu đốt anh.

Anh đáp, giọng trầm: "Leonor, anh yêu em, yêu cả hai mẹ con.

Anh sẽ về sớm, hứa với em."

Beatrice tiếp tục di chuyển chậm, lồn trượt lên xuống, mỗi nhịp làm chim anh run rẩy, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc nhục dục kéo dài.

Cô rên nhỏ, giọng run: "Nam... lồn tôi... sướng... anh làm tôi tan chảy... tôi muốn ra lần nữa... vì anh..."

Anh lướt tay lên vú cô, bóp nhẹ, ngón tay kéo núm vú, làm cô cong người, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt ghế, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng sóng biển.

Anh mút núm vú cô, lưỡi xoay tròn, chậm rãi, cảm nhận núm vú cứng lên, lấp lánh mồ hôi, như một viên ngọc quý, vị ngọt của da cô làm anh mê mẩn.

Cô rên nhỏ, giọng run: "Nam... vú tôi... sướng... anh làm tôi điên mất... tôi muốn ra lần nữa... tôi muốn anh cảm nhận tôi..."

Anh lướt tay xuống, ngón tay xoa âm vật, chậm rãi, cảm nhận âm vật căng lên, lấp lánh dâm thủy, rung nhẹ dưới ngón tay anh, làm lồn cô co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, lấp lánh, thấm ướt tay anh, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản giao hưởng nhục dục.

Cô đạt cực khoái thứ ba, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: "Nam... tôi ra... lồn tôi... không chịu nổi... sướng quá... tôi thuộc về anh... tôi muốn ra mãi vì anh..."

Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng bỏng, như muốn nuốt chim anh, dâm thủy nóng bỏng bao quanh, lấp lánh, làm anh phun tinh lần hai, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn, tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng, hòa với dâm thủy, thấm ướt sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc nhục dục kéo dài.

Cực khoái thứ hai của anh mạnh hơn, như một cơn bão, tinh trùng bắn sâu, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lớn lấp lánh ánh trăng.

Anh ôm chặt Beatrice, chim vẫn trong lồn, tận hưởng lồn nóng bỏng, siết chặt, lấp lánh dâm thủy và tinh trùng.

Anh lướt tay lên vú cô, bóp nhẹ, ngón tay kéo núm vú, làm cô rên nhỏ, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt ghế, chảy xuống sàn.

Anh đâm chậm, sâu, mỗi nhịp làm lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc kéo dài.

Cô đạt cực khoái thứ tư, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: "Nam... tôi ra lần nữa... lồn tôi... sướng quá... anh làm tôi tan chảy... tôi không muốn dừng..."

Anh phóng tinh lần ba, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn, tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng, hòa với dâm thủy, thấm ướt sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản giao hưởng nhục dục cuối cùng.

Cực khoái thứ ba của anh như một cơn sóng thần, tinh trùng bắn sâu, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lớn lấp lánh ánh trăng, làm anh run rẩy, cơ thể như tan chảy trong khoái lạc.

Anh thì thầm, giọng trầm, kéo dài: "Beatrice, cô làm tôi quên hết mọi thứ... lồn cô là thiên đường... tôi muốn ở trong cô mãi, muốn cảm nhận từng cực khoái của cô, muốn cô thuộc về tôi."

Cô thở hổn hển, giọng run, kéo dài: "Nam, đây là bí mật... chỉ chúng ta biết... tôi chưa bao giờ sướng thế này... chim anh làm tôi tan chảy, cực khoái của tôi là của anh, tôi là của anh."

Họ nằm trên ghế, ánh trăng lấp lánh, mồ hôi lấp lánh trên da, dâm thủy và tinh trùng lấp lánh trên đùi cô, chảy xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, như một bức tranh nhục dục hoàn mỹ.

Beatrice điều chỉnh váy, che dấu vết, Nam kéo khóa quần, áo sơ mi xộc xệch, mồ hôi lấp lánh trên ngực.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm, sự động viên của Leonor như ánh sáng, khoái lạc với Beatrice như ngọn lửa, giằng xé nhưng hòa quyện, xua tan áp lực.

Anh tiễn cô về khách sạn, giọng trầm, chậm: "Beatrice, ngày mai chúng ta tiếp tục.

Phỏng vấn CNN phải hoàn hảo."

Cô gật đầu, ngón tay lướt nhẹ tay anh, giọng dịu: "Nam, tôi sẽ làm tốt.

Nghỉ ngơi đi, anh cần sức."

Anh trở về phòng, ánh trăng chiếu lên giường, nghĩ thoáng về Isabella và Leonor, quyết tâm: "AstroViet sẽ đứng vững, vì các con, vì em."

Anh chuẩn bị cho ngày tiếp theo, sẵn sàng dẫn dắt công ty qua khủng hoảng.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 116: Bay vào vũ trụ


Sáng 23 tháng 3, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh trên đường băng sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, sóng biển xanh lam vỗ nhẹ, mùi muối mặn thoảng trong gió.

Nam đứng cạnh tên lửa Astro-2, con tàu AstroPod màu bạc lấp lánh, logo AstroViet nổi bật được gắn liền với thân tên lửa.

Beatrice Borromeo mặc váy lụa trắng bó sát, tóc vàng xõa sóng, đi cùng đội PR.

Nam bắt tay từng người, giọng trầm ấm: "Beatrice, Marco, Sofia, Luca, chào mừng lên vũ trụ.

Khách sạn sẽ cho chúng ta tư liệu làm Financial Times và CNN kinh ngạc."

Beatrice mỉm cười, ngón tay vuốt tóc, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ: "Nam, đội tôi đã sẵn sàng.

Hình ảnh thực tế sẽ lấy lại niềm tin nhà đầu tư."

Marco, áo phông đen, giơ máy ảnh: "Nam, tôi muốn chụp cảnh phóng tàu từ trong khoang.

Được không?"

Nam gật đầu, vỗ vai: "Marco, quay thoải mái, nhưng gửi Beatrice duyệt trước.

Chụp cả đường băng, nhấn mạnh sân bay của chúng tôi."

Sofia reo lên, váy lụa bay nhẹ: "Tôi chưa bao giờ lên vũ trụ!

AstroViet thật phi thường.

Tôi sẽ viết về cảm giác này cho Le Monde."

Nam cười: "Sofia, ghi lại mọi khoảnh khắc.

Cảm xúc của cô sẽ làm bài viết sống động."

Luca kiểm tra máy quay, giọng hào hứng: "Nam, cảnh không trọng lực sẽ làm video quảng cáo bùng nổ.

Tôi quay được Astro-2 cất cánh chứ?"

Nam gật đầu: "Luca, quay cả cảnh Trái Đất từ quỹ đạo.

Đó là điểm nhấn."

Đội ngũ mặc đồ phi hành gia, mũ kính lấp lánh dưới nắng, bước lên Astro-2.

Khoang VIP bọc da trắng, ghế không trọng lực ôm sát cơ thể, màn hình 8K hiển thị quỹ đạo và hình ảnh Trái Đất.

Một quầy bar mini phục vụ nước ép lơ lửng, ánh đèn LED mô phỏng sao trời.

Tàu phóng lên, động cơ gầm vang, rung nhẹ khoang.

Qua cửa sổ, bầu trời chuyển từ xanh lam sang đen thăm thẳm, sao trời lấp lánh như kim cương.

Beatrice, lơ lửng, váy lụa bay nhẹ, cười lớn: "Nam, cảm giác này không thể tả!

Tôi sẽ viết bài về nó."

Nam, buộc dây an toàn, mỉm cười: "Beatrice, đợi đến khách sạn, cô sẽ mê mẩn."

Marco chụp ảnh khoang, Sofia ghi âm cảm nhận, Luca quay cảnh đội ngũ trôi nổi, ánh sao lấp lánh.

Sau 2 giờ, Astro-2 cập bến khách sạn vũ trụ, cánh cửa trượt mở, lộ sảnh chính lấp lánh: sàn kính trong suốt nhìn xuống Trái Đất xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ; tường lụa trắng thêu hoa văn ngân hà, ánh sáng LED đổi màu từ xanh dương sang tím; trần mô phỏng dải ngân hà, đèn chùm pha lê lơ lửng không trọng lực.

Hành lang dẫn đến suite lụa trắng, nhà hàng 360 độ, và khu vực ngắm cảnh, với cửa kính dọc tường, ánh sao lấp lánh.

Khu sinh hoạt chung hiện ra, có ghế không trọng lực bọc da, bàn cảm ứng hiển thị bản đồ vũ trụ, màn hình 8K chiếu cảnh ngân hà, và quầy bar phục vụ nước ép dâu tây lơ lửng trong cốc đặc biệt.

Một góc có phòng tập không trọng lực, máy chạy bộ gắn tường, và khu vực thiền với âm thanh sóng vũ trụ.

Marco reo lên, giơ máy ảnh: "Nam, sàn kính này sẽ là bìa WSJ!

Tôi chụp được quầy bar không?"

Nam gật đầu: "Marco, chụp cả bàn cảm ứng.

Nhấn mạnh công nghệ."

Sofia lơ lửng, ghi chú: "Tôi phỏng vấn phi hành gia về hệ thống oxy.

An toàn là điểm nhấn PR."

Nam vỗ tay: "Sofia, tốt.

Thêm câu hỏi về bức xạ, chuẩn NASA."

Luca quay cảnh Beatrice trôi qua hành lang, váy lụa phấp phới: "Cảnh này mở đầu video CNN.

Nam, quay anh ở sảnh được không?"

Nam gật đầu: "Luca, chiều nay, sau khu ngắm cảnh."

Nam dẫn đoàn qua hành lang, chỉ vào cửa sổ lớn: "Khu vực ngắm cảnh là nơi chúng ta quay chính.

Trái Đất từ đây đẹp như tranh."

Beatrice chạm tường lụa, thì thầm: "Nam, nơi này là giấc mơ.

Suite lụa trắng sẽ lên bài Financial Times."

Anh gật đầu: "Beatrice, tự do thu thập tư liệu.

Tôi giám sát."

Đội ngũ tản ra, ánh sao lấp lánh.

Chiều 23 tháng 3, khu vực ngắm cảnh mở ra như bức tranh vũ trụ sống động.

Cửa sổ kính cường lực rộng 12 mét, cao 4 mét, nhìn xuống Trái Đất xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ trên Thái Bình Dương, ánh hoàng hôn lấp lánh dọc đường chân trời, nhuộm vàng và cam rực rỡ.

Bên phải, dải ngân hà rực rỡ, sao trời lấp lánh như kim cương rải trên nhung đen, chòm sao Orion nổi bật.

Ghế không trọng lực bọc da trắng xếp dọc tường, mỗi ghế có bảng điều khiển cảm ứng, hiển thị bản đồ sao và thông tin chòm sao, với đệm lông vũ êm ái.

Trần kính cong mô phỏng bầu trời sao, đèn LED nhấp nháy đồng bộ với nhạc ambient dịu nhẹ, tạo cảm giác thiền, hòa quyện tiếng sóng vũ trụ và piano.

Một góc có quầy nước nhỏ, cốc nước ép xoài và chanh dây lơ lửng, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên bề mặt.

Màn hình 4K chiếu video chậm của thiên hà Andromeda xoay tròn, ánh sáng tím và xanh lam mờ ảo.

Không khí thoảng mùi oải hương từ hệ thống lọc, ánh sáng dịu nhẹ làm nổi bật vẻ đẹp Trái Đất.

Beatrice, váy lụa trắng bay nhẹ trong không trọng lực, lơ lửng gần cửa sổ, cầm iPhone 15 Pro, gọi video cho Pierre Casiraghi ở Milan.

Pierre, 47 tuổi, mặc áo sơ mi trắng, tóc vàng lòa xòa, ngồi trong văn phòng gỗ tại Monaco, xuất hiện trên màn hình, giọng ngạc nhiên: "Beatrice, em thật sự trên vũ trụ?

Trời ơi, kể anh nghe, khách sạn đẹp thế nào?"

Cô cười rạng rỡ, khuôn mặt sáng bừng, xoay điện thoại cho Pierre thấy Trái Đất: "Pierre, nhìn này, Trái Đất đẹp không tưởng!

Mây trắng xoáy trên đại dương, hoàng hôn vàng rực.

AstroViet đã tạo ra thiên đường!"

Pierre reo lên, mắt sáng: "Em yêu, anh ghen tị quá!

Khu ngắm cảnh đó ra sao?

Có thấy sao không?"

Beatrice lơ lửng, váy lụa trượt lên, lộ đùi trắng ngọc trai, giọng hào hứng: "Pierre, bên phải là ngân hà, sao lấp lánh khắp nơi.

Nhìn Orion kìa, như kim cương!

Cảm giác như chạm vào vũ trụ!"

Pierre cười lớn: "Em phải quay video dài cho anh.

Có gì thú vị nữa?

Phòng em thế nào?"

Beatrice cười, khuôn mặt rạng rỡ: "Phòng suite lụa trắng, giường không trọng lực, nhìn ra Trái Đất.

Anh sẽ mê ngay!"

Nam, đứng gần cửa ra vào, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, nghe cuộc gọi, cảm giác dục vọng dâng trào như sóng vỗ.

Váy Beatrice lộ lồn hồng hào thoáng qua lụa mỏng, làm tim anh đập mạnh, chim cứng dần trong quần, rỉ nước, nóng bỏng.

Anh lặng lẽ trôi đến, cơ thể săn chắc lướt nhẹ trong không trọng lực, ôm eo cô từ phía sau, tay phải luồn dưới váy, ngón tay lướt qua quần lót lụa, chạm lồn nóng ẩm, lông nâu mịn ướt đẫm dâm thủy, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn Trái Đất.

Beatrice giật mình, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, mắt mở to, thì thầm gấp gáp: "Nam, dừng lại... tôi đang gọi Pierre!"

Anh cảm nhận lồn cô siết ngón tay, hơi thở nóng lên, giọng trầm chậm: "Beatrice, cứ nói chuyện.

Anh ấy không thấy đâu."

Anh kéo quần lót xuống, lồn hồng hào lộ ra, môi lớn mọng nước, âm vật căng hồng, dâm thủy chảy thành giọt, lấp lánh như ngọc trai.

Nam cởi khóa quần, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu khấc lấp lánh nước, chậm rãi đâm vào lồn cô.

Lồn nóng bỏng, ướt át bao lấy anh, siết chặt như muốn nuốt trọn, làm anh rùng mình, cảm giác dục vọng bùng cháy, lan từ chim lên ngực.

Beatrice cong người, vú căng tròn ép vào váy, núm vú hồng nhạt cứng lên qua lụa, cô cắn môi, cố giữ giọng với Pierre: "Anh... khu ngắm cảnh... có ghế không trọng lực...

đẹp lắm."

Mặt cô đỏ rực, lo lắng xen khoái lạc, tay nắm chặt điện thoại, ngón tay run nhẹ, mắt liếc Nam, vừa giận vừa kích thích.

Nam đâm chậm, mỗi nhịp sâu, kéo ra rồi vào lại, đầu khấc cọ sát thành lồn, cảm giác lồn cô mút lấy chim, dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh.

Anh bóp vú cô qua váy, ngón tay xoay núm vú, thì thầm: "Beatrice, lồn cô ướt quá.

Thích không?"

Cô rên nhỏ, khuôn mặt giằng xé, thì thầm: "Nam... anh điên rồi... nhưng... sướng... quá..."

Pierre hỏi, giọng tò mò: "Beatrice, em ổn không?

Giọng run lắm, có mệt không?"

Nam nghiêng người, mặt xuất hiện trên màn hình, giọng bình tĩnh, chậm rãi: "Pierre, chào anh.

Beatrice phấn khích vì cảnh Trái Đất thôi.

Hoàng hôn đẹp mê hồn.

Cô ấy đang làm việc tuyệt vời cho AstroViet."

Pierre cười, vuốt tóc: "Nam, cảm ơn anh chăm sóc vợ tôi.

Khách sạn có gì đặc biệt?

Kể đi!"

Nam đâm sâu hơn, lồn Beatrice phun nước, lấp lánh, chảy thành dòng xuống ghế không trọng lực, anh cảm nhận lồn siết chặt, khoái lạc như sóng trào, lan khắp cơ thể, nhưng giữ giọng tự nhiên: "Pierre, nhà hàng 360 độ nhìn xuống Trái Đất, suite lụa trắng như thiên đường.

Anh phải đến thử."

Anh bóp núm vú cô, làm cô cong người, rên nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, cố đáp: "Ừ, Pierre...

Nam nói đúng... tôi sẽ kể... chi tiết sau."

Pierre gật đầu: "Beatrice, em trông phấn khích thật.

Có quay video cho anh không?

Anh muốn thấy khu ngắm cảnh rõ hơn."

Beatrice, lo lắng Pierre nghi ngờ, tay đẩy nhẹ hông Nam, nhưng lồn cô phản bội, siết chim anh chặt hơn, dâm thủy lấp lánh như ngọc trai, chảy xuống ghế.

Cô thì thầm gấp: "Nam, chậm lại... anh ấy sẽ nghe tiếng!"

Anh mỉm cười, đâm chậm hơn, mỗi nhịp kéo dài, đầu khấc cọ sát âm vật, làm lồn cô co bóp, anh cảm giác cực khoái đến gần, nhưng kéo dài, tận hưởng từng giây, cảm giác lồn cô như lửa đốt.

Giọng anh trầm: "Beatrice, cô sướng mà, đúng không?

Lồn cô mút tôi chặt lắm."

Cô cắn môi, khuôn mặt vừa giận vừa khoái lạc, rên nhỏ: "Nam... anh... làm tôi... không chịu nổi..."

Pierre hỏi: "Beatrice, em nói gì đấy?

Nghe không rõ."

Cô hít sâu, giọng run, môi run nhẹ: "Không, anh... tôi chỉ... ngắm sao...

đang quay video cho anh.

Có cả ngân hà, đẹp lắm."

Nam bóp vú mạnh hơn, ngón tay xoay núm vú, lồn cô phun nước lần nữa, lấp lánh, chảy xuống ghế, anh cảm giác chim mình như tan chảy trong lồn nóng bỏng, khoái lạc ngập tràn.

Pierre hỏi tiếp: "Beatrice, em ở đó mấy ngày?

Anh nhớ em rồi."

Cô cố cười, giọng run: "Pierre... ba ngày thôi... tôi sẽ gọi anh mỗi tối."

Nam đâm sâu, lồn cô co bóp, anh thì thầm: "Beatrice, nói anh ấy rằng cô yêu nơi này."

Cô rên nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, đáp: "Pierre... tôi yêu nơi này... khách sạn... quá đẹp."

Nam mỉm cười, giọng trầm với Pierre: "Pierre, Beatrice đúng đấy.

Cô ấy đang quay nhiều cảnh cho chiến dịch.

Tôi sẽ đảm bảo cô ấy an toàn."

Pierre cười: "Nam, anh tốt quá.

Beatrice, nhớ gửi video cho anh nhé!"

Nam tăng nhịp nhẹ, lồn Beatrice co bóp dữ dội, anh cảm giác tinh trùng dâng lên, nóng bỏng, lan từ chim lên đầu, cực khoái như sóng thần.

Beatrice cong người, lồn phun nước, âm vật rung lên, cực khoái bùng nổ, khuôn mặt đỏ rực, môi hé mở, rên nhỏ: "Nam... tôi... ra..."

Anh phun tinh mạnh vào lồn cô, tinh trùng nóng bỏng, lấp lánh, hòa dâm thủy, chảy ra từ lồn, dọc đùi trắng ngọc trai, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn Trái Đất, cảm giác thỏa mãn như ngập trong ánh sao.

Beatrice cúp máy, ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh nhìn Nam: "Nam, anh điên thật rồi!

Nếu Pierre nghi ngờ, tôi không tha cho anh!"

Anh mỉm cười, cảm giác thỏa mãn ngập tràn, chim vẫn trong lồn cô, tận hưởng dư âm, lồn siết nhẹ như níu giữ.

Anh kéo cô vào, cô bất ngờ hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, môi mềm mại, thì thầm: "Nhưng... anh làm tôi sướng... bí mật này là của chúng ta."

Nam cảm giác dục vọng vẫn âm ỉ, ánh Trái Đất lấp lánh qua cửa sổ.

Họ điều chỉnh quần áo, hệ thống lọc không khí xóa dấu vết, không ai nghi ngờ.

Tối 23 tháng 3, nhà hàng 360 độ lấp lánh như viên ngọc giữa vũ trụ, cửa sổ vòng cung rộng 20 mét nhìn xuống Trái Đất, ánh mây trắng xoáy nhẹ trên Đại Tây Dương, sao trời rực rỡ phía xa.

Trần kính cong mô phỏng chòm sao, đèn LED nhấp nháy đồng bộ với nhạc jazz nhẹ nhàng, piano và saxophone hòa quyện.

Bàn gỗ dài đặt giữa phòng, ghế không trọng lực bọc da trắng, mỗi ghế có màn hình cảm ứng hiển thị thực đơn, từ bít tết bò Kobe đến salad không trọng lực.

Quầy bar góc phòng phục vụ nước ép dâu tây, xoài, và chanh dây, lơ lửng trong cốc đặc biệt, ánh sáng phản chiếu lấp lánh.

Một góc có khu vực thư giãn, ghế da cong, màn hình 4K chiếu cảnh thiên hà xoay chậm, ánh tím và xanh lam mờ ảo.

Không khí thoảng mùi gỗ đàn hương từ hệ thống lọc, ánh sáng dịu nhẹ làm nổi bật vẻ đẹp Trái Đất.

Nam, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, ngồi đầu bàn, cạnh Beatrice, váy lụa xanh bó sát, tóc buộc cao, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ.

Marco, Sofia, và Luca ngồi đối diện, laptop, máy ảnh, và máy quay đặt trước mặt.

Linh, phi hành gia Việt Nam, 35 tuổi, mặc đồng phục AstroViet xanh navy, tóc đen buộc chặt, mang khay nước ép đến, mỉm cười: "Anh Nam, nước ép cho đội PR nhé?

Chanh dây đặc sản Việt Nam đây."

Nam gật đầu, giọng ấm: "Cảm ơn, Linh.

Thêm ít đá đi, không trọng lực làm cốc bay đấy."

Cả nhóm cười, Linh lơ lửng, rót nước ép, cốc trôi nổi như bong bóng.

Sofia reo lên: "Linh, chị làm phi hành gia bao lâu rồi?

Tôi muốn phỏng vấn chị!"

Linh cười: "Sofia, mới 1 năm thôi.

Mai phỏng vấn nhé, tôi kể về hệ thống oxy."

Nam nâng cốc nước ép dâu tây, giọng trầm: "Cảm ơn mọi người đã làm việc cật lực.

Hãy tổng kết ngày đầu tiên, chuẩn bị cho hai ngày tới."

Marco chiếu ảnh lên màn hình 8K: "Tôi chụp 300 ảnh: sảnh chính với sàn kính nhìn Trái Đất, suite lụa trắng có giường không trọng lực, hành lang ngân hà, và khu sinh hoạt với bàn cảm ứng.

Ảnh sàn kính sẽ là bìa WSJ, nhấn mạnh xa xỉ."

Nam gật đầu: "Marco, xuất sắc.

Thêm ảnh quầy bar lơ lửng, tạo cảm giác độc đáo.

Gửi tôi 10 ảnh đẹp nhất tối nay."

Marco ghi chú: "Nam, tôi chụp Linh kiểm tra hệ thống oxy.

Công nghệ cao cho PR."

Nam vỗ tay: "Tốt, Marco.

Nhấn mạnh chuẩn NASA.

Linh, em phối hợp nhé?"

Linh gật đầu: "Dạ, anh Nam, em sẵn sàng."

Luca phát video trên màn hình: "Cảnh Astro-2 cập bến, Beatrice lơ lửng ở khu ngắm cảnh, và sảnh chính sẽ mở đầu phỏng vấn CNN.

Tôi quay Linh ở phòng điều khiển, rất chuyên nghiệp."

Nam gật đầu: "Luca, thêm cảnh Trái Đất từ nhà hàng 360 độ.

Quay tôi giới thiệu trạm ASEAN sáng mai, nhấn mạnh khu vực tiếp tế nhiên liệu."

Luca đề xuất: "Nam, tôi muốn quay đội ngũ ăn tối, cho thấy sự thân thiện.

Được không?"

Nam cười: "Tốt, Luca.

Quay ngay bây giờ, tự nhiên thôi.

Thêm cảnh nước ép lơ lửng, độc đáo."

Luca quay cảnh cả nhóm cười nói, nước ép bay nhẹ, Linh rót thêm nước ép xoài, trôi nổi lấp lánh, ánh Trái Đất phản chiếu.

Beatrice, giọng chuyên nghiệp: "Ngày đầu vượt kỳ vọng.

Tôi đề xuất ngày mai quay Nam ở khu ngắm cảnh, phỏng vấn về trạm ASEAN, và chụp suite lụa trắng lúc ánh Trái Đất chiếu vào.

Financial Times sẽ đăng bài tuần sau, nhấn mạnh hợp tác với CNSA."

Nam gật đầu: "Beatrice, đồng ý.

Marco, chụp khu ngắm cảnh lúc hoàng hôn Trái Đất.

Sofia, viết đoạn về doanh thu AstroPod tăng 15% năm 2034.

Luca, thêm cảnh Linh ở khu sinh hoạt."

Beatrice hỏi: "Nam, có cần số liệu tài chính chi tiết không?"

Anh đáp: "Dùng số liệu Minh gửi, nhấn mạnh AstroPod và khách sạn.

Minh sẽ cung cấp thêm."

Marco chen vào: "Nam, tôi muốn chụp Linh ở quầy bar.

Hình ảnh phi hành gia gần gũi sẽ tốt cho PR."

Nam gật đầu: "Tốt, Marco.

Phối hợp với Linh, chụp lúc cô ấy rót nước ép."

Sofia hỏi: "Beatrice, bài Le Monde cần góc cá nhân không?

Như cảm xúc của cô ở đây?"

Beatrice mỉm cười: "Sofia, thêm cảm xúc của tôi khi thấy Trái Đất.

Nó làm AstroViet gần gũi hơn."

Nam bổ sung: "Beatrice, nhấn mạnh tầm nhìn toàn cầu của chúng tôi.

Không nhắc Ivanka."

Linh chen vào: "Anh Nam, em có thể kể về đào tạo phi hành gia ở Việt Nam cho Sofia không?

Sẽ truyền cảm hứng."

Nam gật đầu: "Linh, tuyệt.

Sofia, thêm góc Việt Nam vào bài."

Cuộc họp kết thúc, đội ngũ rời nhà hàng, Marco và Sofia trò chuyện về ảnh, Luca kiểm tra video, Linh dọn cốc, lơ lửng.

Nam tiễn Beatrice đến suite, giọng trầm: "Beatrice, nghỉ ngơi đi.

Ngày mai bận rộn."

Cô mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ tay anh: "Nam, chúng ta sẽ thắng."

Anh trở về suite, nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, cảm giác khoái lạc với Beatrice và tiến độ PR làm anh tự tin.

Anh kiểm tra email từ CFO Minh: "Cổ phiếu ổn ở 131 USD.

Họp cổ đông sẵn sàng."

Anh trả lời: "Minh, tiếp tục lạc quan."

Dưới ánh Trái Đất, Nam chuẩn bị cho ngày tiếp theo, sẵn sàng bảo vệ AstroViet.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 117: Ngày cuối


Sáng 25 tháng 3, trong nhà hàng 360 độ của khách sạn vũ trụ, ánh sáng từ Trái Đất xanh lam chiếu qua cửa sổ lớn, hòa với sao trời lấp lánh, tạo không gian huyền ảo.

Nam ngồi đầu bàn gỗ bóng loáng, đối diện Beatrice Borromeo cùng đội PR của cô.

Không khí tràn ngập năng lượng, tiếng cười xen lẫn tiếng thì thầm về vẻ đẹp không gian.

Nam gõ nhẹ ngón tay lên bàn, giọng trầm, uy quyền: "Beatrice, hãy báo cáo kết quả công việc trong ba ngày qua của đội cô."

Beatrice tự tin đứng dậy, váy lụa bay nhẹ trong không trọng lực, chiếu slide lên màn hình: "Chúng tôi có 650 ảnh độ phân giải cao, từ sảnh chính lấp lánh sàn kính đến suite lụa trắng với giường không trọng lực.

Luca quay 12 video, bao gồm cảnh phi hành gia vận hành hệ thống an toàn và cảnh Trái Đất từ khu ngắm cảnh.

Sofia soạn ba bài dài cho Le Monde, Corriere della Sera, và WSJ, nhấn mạnh khách sạn vũ trụ và hợp đồng 10 tỷ USD với ASEAN."

Marco, tóc rối vì không trọng lực, cười lớn: "Nam, tôi chụp anh đứng ở nhà hàng 360 độ, ánh sao sau lưng.

Ảnh này sẽ lên bìa Financial Times!"

Sofia, lơ lửng, bổ sung: "Tôi phỏng vấn phi hành gia trưởng, anh ấy kể về hệ thống tái tạo oxy, rất thuyết phục cho bài PR về an toàn."

Luca bật video, cảnh Trái Đất quay chậm qua cửa sổ khu ngắm cảnh, giọng hào hứng: "Video này sẽ mở đầu phỏng vấn CNN.

Chúng tôi thêm cảnh đội PR lơ lửng vui chơi, tạo cảm giác gần gũi."

Beatrice gật đầu, khuôn mặt sáng lên: "Nam, tư liệu đủ để làm bùng nổ truyền thông.

Tôi đề xuất công bố ảnh sảnh chính ngay hôm nay, phối hợp với thông cáo báo chí."

Nam mỉm cười, cảm giác tự hào dâng lên khi thấy đội ngũ tận dụng tối đa khách sạn vũ trụ.

Anh gật đầu: "Beatrice, tuyệt vời.

Marco, gửi 50 ảnh đẹp nhất cho CFO Minh để dùng trong họp cổ đông ngày mai.

Sofia, thêm số liệu doanh thu từ dịch vụ phóng tên lửa tăng 15% năm 2034 vào bài WSJ.

Luca, đảm bảo video CNN có phụ đề tiếng Anh và tiếng Việt."

Anh đứng dậy, giọng cởi mở: "Hôm nay là ngày cuối, tôi cho mọi người tự do khám phá khách sạn đến 15 giờ.

Hãy tận hưởng, nhưng giữ an toàn."

Đội PR reo hò, phấn khích như trẻ nhỏ.

Marco hét lên: "Tôi sẽ chụp khu ngắm cảnh từ mọi góc, ánh Trái Đất quá hoàn hảo!"

Sofia, ôm tablet, lơ lửng về phía cửa: "Tôi muốn thử giường không trọng lực và viết cảm nhận cho Le Monde!"

Luca, mang máy quay, cười lớn: "Tôi quay cảnh đội chơi bóng không trọng lực, sẽ viral trên mạng!"

Họ tản ra, tiếng cười vang vọng, một số bay về khu ngắm cảnh, số khác thử nhà hàng hoặc suite thử nghiệm.

Beatrice ở lại, váy lụa cọ nhẹ chân Nam, thì thầm: "Nam, còn tôi thì sao?"

Anh mỉm cười, giọng thấp: "Beatrice, đi với tôi đến suite VIP.

Tôi muốn cô thấy thứ đặc biệt."

Trong suite VIP của Nam, không gian tĩnh lặng, tường lụa trắng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo, giường không trọng lực trôi nhẹ, cửa sổ lớn mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, viền mây trắng mỏng manh, xa xa là dải ngân hà lấp lánh.

Nam khóa cửa, tim đập nhanh, dục vọng dâng trào khi Beatrice đứng cạnh cửa sổ, váy lụa trắng ôm sát cơ thể, lộ đường cong vú căng tròn, hông mềm mại, và đùi trắng ngọc trai.

Cô quay lại, khuôn mặt đỏ bừng, môi hé mở, nụ cười ám muội, giọng chậm, khàn khàn, từng chữ như hơi thở: "Nam... anh dẫn tôi đến đây...

để làm gì... hả?"

Ngón tay cô lướt nhẹ lên vai anh, móng tay cọ vào áo sơ mi, hơi thở ấm áp phả vào cổ, làm anh rùng mình, chim anh cương cứng trong quần.

Nam bước đến, tay chạm eo cô qua lụa mịn, ngón tay cảm nhận da ấm áp, kéo cô lơ lửng trong không trọng lực, giọng trầm, từng chữ chậm rãi, gợi cảm: "Beatrice... tôi muốn để lại cho cô... một kỷ niệm... không thể nào quên... về khách sạn vũ trụ."

Cô cắn môi dưới, khuôn mặt bừng sáng, đôi má ửng hồng, môi run nhẹ, thì thầm: "Nam... kỷ niệm thế nào... anh nói đi... tôi muốn nghe..."

Đôi tay cô ôm cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, kéo anh gần hơn, hơi thở cô ngọt ngào, hòa mùi nước hoa hoa nhài, làm Nam mê mải, cảm giác nóng bỏng lan từ ngực xuống háng.

Anh cúi xuống, hôn môi cô, môi mềm mại như cánh hoa, lưỡi quấn chặt, vị son môi ngọt ngào hòa quyện, nụ hôn chậm rãi, sâu đậm.

Beatrice rên khẽ, tiếng rên nhỏ như tiếng gió, cơ thể lơ lửng cọ vào ngực anh, vú căng tròn ép chặt, làm chim anh rỉ nước, nóng rực.

Anh thì thầm, môi vẫn chạm môi cô: "Beatrice... cô đẹp quá... tôi muốn cô... ngay bây giờ..."

Cô mỉm cười, khuôn mặt đỏ rực, má hồng, hơi thở gấp, giọng khàn: "Nam... anh làm tôi... run hết cả người... làm gì tôi đi..."

Anh luồn tay dưới váy, ngón tay lướt qua đùi trắng mịn, chạm quần lót lụa, ướt át bởi dâm thủy lấp lánh.

Anh xoa âm vật qua lụa, chậm rãi, từng vòng tròn nhẹ, cảm nhận lồn cô nóng bỏng, co giật, dâm thủy thấm qua lụa, ướt đầu ngón tay.

Beatrice cong người, khuôn mặt nhăn lại vì khoái cảm, môi hé mở, rên lớn: "Nam... lồn tôi... nhạy quá...

ôi... sướng..."

Anh kéo quần lót xuống, lồn hồng hào lộ ra, lông nâu mịn lấp lánh dâm thủy, âm vật sưng đỏ, anh cúi xuống, liếm âm vật, mút nhẹ, lưỡi xoay chậm, làm lồn phun nước, lấp lánh như ngọc trai trong không trọng lực.

Beatrice nắm tóc anh, khuôn mặt méo mó, rên: "Nam... lồn tôi...

ướt hết rồi... anh làm tôi... sướng chết mất..."

Nam thì thầm, hơi thở phả vào lồn cô: "Beatrice... lồn cô... ngọt quá... tôi muốn ăn mãi..."

Cô cong người, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, thì thầm: "Nam... anh hư quá... nhưng tôi thích... liếm nữa đi..."

Anh mút mạnh, lưỡi lướt vào trong lồn, cảm nhận thành lồn co bóp, dâm thủy lấp lánh, Beatrice rên lớn: "Nam... tôi... sắp ra... lồn tôi... sướng..."

Lồn cô phun nước, lấp lánh, cô cong người, đạt cực khoái, khuôn mặt đỏ rực, môi run, hơi thở gấp.

Beatrice cởi áo sơ mi Nam, ngón tay lướt qua cơ ngực săn chắc, thì thầm: "Nam... cơ thể anh...

đẹp như tượng... tôi mê anh mất rồi..."

Cô kéo khóa quần, chim anh bật ra, đỏ rực, dài 20 cm, rỉ nước, mạch máu nổi rõ, đầu khấc lấp lánh tinh trùng.

Cô vuốt chim, ngón tay xoay đầu khấc, chậm rãi, móng tay cọ nhẹ, làm Nam rên khẽ, cảm giác nóng bỏng lan từ háng lên ngực, khoái cảm như sóng vỗ.

Anh thì thầm: "Beatrice... tay cô... làm tôi...

điên lên..."

Cô mỉm cười, khuôn mặt đỏ bừng, thì thầm: "Nam... chim anh... cứng quá... tôi muốn nó... trong miệng..."

Cô mút chim, lưỡi liếm đầu khấc, chậm rãi, xoay vòng, tinh trùng rỉ ra, lấp lánh, làm Nam run rẩy, cảm giác lưỡi cô nóng bỏng, mềm mại, như đang nuốt lấy anh.

Họ cởi đồ, cơ thể trần truồng lơ lửng, ánh Trái Đất chiếu lên da Beatrice, vú căng tròn, núm vú hồng nhạt, lồn ướt át lấp lánh.

Nam bóp vú cô, ngón tay kích thích núm vú, chậm rãi, cảm nhận chúng cứng lên, Beatrice rên lớn: "Nam... vú tôi... sướng... anh bóp mạnh nữa..."

Anh thì thầm: "Beatrice... vú cô... căng quá... tôi muốn cắn..."

Anh cắn nhẹ núm vú, mút chậm, làm cô cong người, khuôn mặt méo mó, rên: "Nam... vú tôi... sướng chết... anh làm tôi... không chịu nổi..."

Nam đâm chim vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, lơ lửng như giọt sương.

Beatrice cong người, khuôn mặt đỏ rực, môi hé mở, rên: "Nam... chim anh... to quá... lồn tôi...

đầy...

ôi... sướng..."

Anh thì thầm, giọng trầm: "Beatrice... lồn cô... siết tôi... chặt quá... cô cảm thấy tôi không?"

Cô gật đầu, má hồng, hơi thở gấp: "Nam... tôi cảm thấy... từng nhịp... anh sâu quá... làm tôi... sướng..."

Anh đâm chậm, mỗi cú đẩy làm lồn cô co bóp, dâm thủy lấp lánh, hòa với tinh trùng rỉ từ chim anh.

Nhịp làm tình chậm, mỗi cú đâm sâu làm Beatrice rên lớn, khuôn mặt méo mó, má đỏ bừng, môi run: "Nam... lồn tôi... sướng... anh làm chậm thế... tôi mê quá..."

Nam cảm giác lồn cô siết chặt, nóng bỏng, mỗi nhịp đẩy là một làn sóng khoái lạc, từ háng lan lên ngực, làm anh rùng mình.

Anh bóp núm vú cô, cảm giác vú căng tròn, núm vú cứng, làm anh mê mải, thì thầm: "Beatrice... cô làm tôi... không dừng được... lồn cô... quá tuyệt..."

Cô ôm chặt anh, ngón tay cào nhẹ lưng, rên: "Nam... tôi... sắp ra... lồn tôi... không chịu nổi..."

Lồn cô co bóp mạnh, phun nước, lấp lánh, Beatrice đạt cực khoái, khuôn mặt đỏ rực, rên lớn: "Nam... tôi ra... lồn tôi... sướng..."

Nam phun tinh vào lồn, tinh trùng nóng bỏng hòa dâm thủy, lấp lánh, lơ lửng trước cửa sổ, ánh Trái Đất chiếu lên cơ thể họ.

Anh ôm cô, cảm giác ấm áp, khoái lạc lan tỏa, thì thầm: "Beatrice... cô là của tôi... trong khoảnh khắc này..."

Cô mỉm cười, má hồng, hơi thở gấp, thì thầm: "Nam... tôi chưa bao giờ... sướng thế này... anh làm tôi... mê mẩn..."

Họ làm tình lần nữa, cơ thể lơ lửng, ánh Trái Đất chiếu lên da Beatrice, lồn cô siết chặt, dâm thủy lấp lánh.

Nam đâm chậm, mỗi nhịp đẩy làm lồn cô phun nước, lấp lánh, cảm giác nóng bỏng, mềm mại làm anh đắm chìm, khoái lạc như sóng vỗ.

Beatrice, khuôn mặt đỏ bừng, rên: "Nam... tôi yêu... cảm giác này... chim anh... làm tôi... sướng..."

Anh bóp vú cô, mút núm vú, cảm giác lồn cô co bóp, thì thầm: "Beatrice... tôi muốn cô... mãi mãi thế này..."

Họ đạt cực khoái, lồn cô phun nước, Nam phun tinh, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, trôi lơ lửng, ánh sao chiếu qua cửa sổ.

Beatrice ôm anh, khuôn mặt đỏ bừng, mỉm cười, thì thầm: "Nam... kỷ niệm này... tôi sẽ nhớ mãi... anh là người đàn ông... không thể cưỡng..."

Anh hôn môi cô, chậm rãi, lưỡi quấn chặt, thì thầm: "Beatrice...

đây là bí mật... chỉ của chúng ta..."

Họ điều chỉnh quần áo, hệ thống lọc không khí xóa dấu vết, ánh Trái Đất lấp lánh, không gian trở lại tĩnh lặng.

Chiều 25 tháng 3, đoàn lên Astro-2 trở về Trái Đất, khoang VIP lấp lánh với ghế da và màn hình hiển thị Trái Đất.

Nam ngồi cạnh Beatrice, cảm giác khoái lạc vẫn âm ỉ, nhưng anh tập trung kiểm tra email.

Một thông báo từ CFO Nguyễn Thị Minh hiện lên: "Hoàng gia Tây Ban Nha, thông qua quỹ đầu tư hoàng gia, cam kết góp 300 triệu USD vào AstroViet, mua 2,5 triệu cổ phiếu giá 120 USD, chiếm 3,5% cổ phần.

Động thái này nhằm ổn định thị trường sau thoái vốn của Ivanka và tăng uy tín tại châu Âu.

Công bố chính thức trong 48 giờ, phối hợp với Beatrice."

Nam mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, biết đầu tư này sẽ đẩy cổ phiếu lên và làm lu mờ tin đồn bất ổn.

Anh mở video call cho Leonor, ánh đèn lấp lánh từ khoang tàu.

Leonor, 26 tuổi, xuất hiện từ cung điện Zarzuela, mặc áo lụa trắng, tóc nâu xõa mềm, ôm Isabella, 17 tuần tuổi, trong nôi.

Cô mỉm cười, giọng dịu dàng, ấm áp: "Nam, anh về chưa?

Em vừa nói với bố mẹ về AstroViet.

Họ rất tin tưởng anh."

Nam, cảm giác tim ấm lên, giọng trầm: "Leonor, cảm ơn em và hoàng gia.

300 triệu USD là cứu cánh.

Anh không biết nói gì để đủ."

Cô nghiêng đầu, má hồng nhẹ: "Nam, anh là tương lai của ngành không gian.

Bố mẹ đầu tư vì họ thấy giấc mơ của anh, và em cũng vậy."

Isabella phát ra âm thanh nhỏ, vung tay, làm Nam cười lớn: "Leonor, con bé khỏe không?

Anh nhớ hai người quá."

Cô vuốt tóc Isabella, giọng dịu: "Isabella ngủ ngoan, nhưng cứ đòi bố.

Nam, em biết anh đang áp lực với thị trường.

Đừng lo, hoàng gia và em luôn ở đây.

Anh sẽ vượt qua, như mọi lần."

Nam hít sâu, cảm giác sức mạnh từ lời cô: "Leonor, em là chỗ dựa của anh.

Anh hứa sẽ về sớm, ôm em và Isabella."

Cô mỉm cười, môi cong nhẹ: "Nam, em chờ anh.

Yêu anh."

Anh thì thầm: "Yêu em, yêu con."

Cuộc gọi kết thúc, hình ảnh Leonor và Isabella in sâu trong tâm trí.

Tàu hạ cánh tại sân bay vũ trụ Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh.

Nam tiễn Beatrice và đội PR, giọng trầm: "Beatrice, chuẩn bị bài CNN và WSJ.

Đầu tư hoàng gia sẽ là đòn bẩy."

Beatrice, váy lụa mới, gật đầu: "Nam, tôi sẽ đẩy nhanh.

Chúng ta sẽ thắng."

Anh trở về khách sạn, kiểm tra email từ Minh: "Cổ phiếu lên 132,5 USD sau tin đồn đầu tư hoàng gia.

Họp cổ đông ngày mai sẵn sàng."

Anh trả lời: "Minh, dùng tư liệu của Beatrice, nhấn mạnh khách sạn vũ trụ."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 118: Đại hội cổ đông 2035


Sáng 27 tháng 3, trụ sở AstroViet tại Phú Quốc rực rỡ ánh nắng nhiệt đới, biển xanh lam lấp lánh qua cửa kính lớn, phản chiếu trên những cánh quạt trần gỗ xoay chậm.

Hội trường rộng 500 m², sàn gỗ mun bóng loáng, được trang trí bằng cờ AstroViet, biểu tượng hình phi thuyền lấp lánh, và màn hình 4K dài 10 mét, chiếu video khách sạn vũ trụ xoay quanh Trái Đất, ánh ngân hà rực rỡ.

Hơn 200 cổ đông, từ giám đốc quỹ đầu tư phố Wall đến tỷ phú Đông Nam Á, ngồi trên ghế da đen, thì thầm lo lắng về thoái vốn của Ivanka Trump, khiến cổ phiếu AstroViet giảm 8,3% trước khi phục hồi lên 132 USD nhờ thông cáo báo chí và đầu tư hoàng gia Tây Ban Nha.

Không khí hội trường căng thẳng, xen lẫn kỳ vọng, khi đội ngũ AstroViet, bao gồm CFO Nguyễn Thị Minh và COO Trần Văn Hùng, đứng sau sân khấu, kiểm tra slide lần cuối.

Nam bước lên sân khấu, vest xanh navy may đo ôm sát thân hình săn chắc, áo sơ mi trắng lộ cơ ngực, tóc đen chải gọn, khí chất tự tin như một vị tướng trước trận chiến.

Anh cầm micro, ánh sáng sân khấu chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, giọng trầm vang vọng: "Thưa quý cổ đông, AstroViet không chỉ sống sót qua cơn bão thoái vốn, mà còn bay cao hơn bao giờ hết.

Chúng ta không xây dựng công ty, chúng ta xây dựng tương lai không gian của nhân loại."

Cổ đông im lặng, vài người gật đầu, ánh mắt dán vào anh.

Màn hình chiếu slide chi tiết: "Doanh thu 2034 đạt 5,2 tỷ USD, tăng 18% so với 2033, nhờ AstroPod đóng góp 2 tỷ USD, tăng 15%.

Khách sạn vũ trụ, nghiệm thu tháng 12/2034, sẽ đón khách cuối 2035, dự kiến doanh thu 500 triệu USD năm 2036.

Trạm không gian ASEAN, hợp đồng 10 tỷ USD, tích hợp khu vực tiếp tế nhiên liệu cho sứ mệnh Mặt Trăng và Sao Hỏa, hợp tác với ISRO, CNSA, và JAXA, tiến độ vượt 20% kế hoạch."

Nam dừng lại, để số liệu thấm vào cổ đông, rồi tiếp tục: "Vệ tinh 6G, triển khai 50% mạng lưới, đã phục vụ 10 triệu người dùng tại ASEAN.

Sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta xử lý 100 chuyến Astro-2 mỗi tháng."

Một nhà đầu tư Mỹ, áo vest xám, giơ tay: "Nam, thoái vốn của Ivanka báo hiệu bất ổn.

Làm sao đảm bảo tăng trưởng dài hạn?"

Nam mỉm cười, giọng chắc chắn: "Thoái vốn là quyết định cá nhân của bà Ivanka, không phản ánh chiến lược AstroViet.

Hoàng gia Tây Ban Nha vừa đầu tư 300 triệu USD, củng cố niềm tin từ châu Âu.

Chúng tôi chuẩn bị niêm yết kép trên sàn Hong Kong và Singapore trong 12 tháng, mở rộng nguồn vốn từ châu Á, khu vực tăng trưởng nhanh nhất thế giới."

Cổ đông vỗ tay, tiếng vỗ tay lan khắp hội trường.

CFO Nguyễn Thị Minh, 50 tuổi, áo dài lụa tím thêu hoa sen, bước lên, giọng rõ ràng: "Dự trữ tiền mặt đạt 5 tỷ USD, đủ tài trợ trạm ASEAN đến 2040.

Tỷ lệ nợ dài hạn chỉ 10% vốn chủ sở hữu, thấp nhất ngành.

Lợi nhuận ròng 2034 tăng 22%, đạt 1,2 tỷ USD."

Một cổ đông Singapore, vest xanh, hỏi: "Nam, niêm yết Hong Kong khi nào hoàn tất?"

Nam đáp: "Chúng tôi hợp tác với Sullivan & Cromwell và Goldman Sachs, hồ sơ hoàn tất quý 3/2035.

Singapore sẽ theo sau quý 1/2036, với Morgan Stanley dẫn đầu."

Một cổ đông nữ Nhật Bản, khoảng 40 tuổi, váy đen, đứng dậy: "Nam, làm sao cạnh tranh với SpaceX?"

Anh nhìn thẳng, giọng tự tin: "SpaceX là đối thủ lớn, nhưng AstroViet có lợi thế tại châu Á, với trạm ASEAN và vệ tinh 6G.

Khách sạn vũ trụ của chúng ta không có đối thủ về trải nghiệm VIP."

Tiếng vỗ tay vang dội, cổ đông gật đầu, một người thì thầm: "Nam là thiên tài."

COO Trần Văn Hùng, 45 tuổi, vest xám, đứng sau, nhắn tin cho Nam: "Cổ đông đang phấn khích.

Tiếp tục nhấn mạnh trạm ASEAN."

Nam gật nhẹ, kết thúc: "AstroViet là giấc mơ không gian của nhân loại.

Cảm ơn quý vị đã đồng hành."

Hội trường nổ tung tiếng vỗ tay, cổ đông đứng dậy, vây quanh Nam, bắt tay, chụp ảnh.

Một tỷ phú Thái Lan, 60 tuổi, vỗ vai: "Nam, cậu làm cổ phiếu tôi tăng 5 USD hôm nay!

Tôi sẽ mua thêm 100,000 cổ phiếu."

Một nhà đầu tư Dubai, áo dài trắng, thì thầm: "Nam, khách sạn vũ trụ sẽ đưa AstroViet lên tầm mới."

Minh đến gần, thì thầm: "Nam, cổ phiếu đang giao dịch ở 133 USD ngoài giờ.

Thành công lớn."

Nam cười, kiểm tra email từ Beatrice Borromeo: "Nam, bài Financial Times đăng sáng mai, nhấn mạnh khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN."

Anh trả lời: "Beatrice, tuyệt.

Đẩy nhanh phỏng vấn CNN."

Trưa 27 tháng 3, tại phòng VIP Trung tâm Rajwa Al Hussein, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh qua cửa sổ lớn, chiếu lên bàn gỗ mun bóng loáng và bình hoa sứ trắng điểm hoa lan tím.

Sàn đá cẩm thạch mát lạnh, sofa da nâu mềm mại, và bức tranh Trái Đất từ vũ trụ treo trên tường, gợi nhớ khách sạn vũ trụ).

Thái tử Hussein bin Abdullah, 40 tuổi, mặc vest đen may đo, tóc đen cắt gọn, khuôn mặt sắc sảo với nụ cười ấm áp, bước vào cùng Công nương Rajwa Al Hussein, 40 tuổi, váy lụa xanh ngọc bó sát, tôn đường cong hoàn hảo, tóc nâu buộc cao, da trắng ngọc trai lấp lánh dưới ánh nắng.

Hussein bắt tay Nam, phấn khích nói: "Nam, bài phát biểu của anh là kiệt tác.

AstroViet không chỉ vượt khủng hoảng, mà còn định hình tương lai không gian."

Rajwa, hương nước hoa hoa hồng thoảng qua, mỉm cười, môi hồng cong nhẹ, giọng dịu dàng: "Nam, video khách sạn vũ trụ làm tôi mê mẩn.

Nó như một giấc mơ được hiện thực hóa."

Nam mời họ ngồi trên sofa, ánh biển Phú Quốc lấp lánh ngoài cửa sổ, sóng vỗ nhẹ nhàng.

Anh rót trà bạc hà vào ly pha lê, hương bạc hà mát lạnh lan tỏa, giọng thấp: "Hussein, Rajwa, cảm ơn quỹ Jordan đã đồng hành từ khi AstroViet mới là ý tưởng.

Thoái vốn của Ivanka gây áp lực, nhưng chúng tôi có kế hoạch dài hơi: niêm yết Hong Kong và Singapore, mở rộng vệ tinh 6G, và đẩy nhanh trạm ASEAN."

Hussein gật đầu, ngón tay gõ nhẹ bàn, giọng chắc chắn: "Nam, Jordan tin AstroViet sẽ dẫn đầu ngành không gian châu Á, thậm chí toàn cầu.

Quỹ hoàng gia cam kết tăng vốn thêm 200 triệu USD trong 6 tháng, nâng tổng đầu tư lên 400 triệu USD.

Chúng tôi muốn hợp tác sâu hơn, đặc biệt qua dự án vệ tinh 6G, để kết nối Trung Đông với mạng lưới của anh."

Nam cảm nhận sự chân thành, nhưng cũng thấy tham vọng trong giọng nói của Hussein, một người muốn để lại dấu ấn trong lịch sử Jordan.

Rajwa bổ sung, nghiêng người, váy lụa lộ đùi mịn trắng ngọc trai, giọng mềm mại: "Nam, khách sạn vũ trụ là biểu tượng của sự xa xỉ và công nghệ.

Tôi muốn Jordan quảng bá nó cho du lịch cao cấp, đưa khách VIP từ Dubai, Riyadh đến trải nghiệm."

Biểu cảm cô đầy nhiệt huyết, môi hồng lấp lánh, ngón tay xoay nhẹ ly trà, làm Nam thoáng dục vọng.

Anh đáp: "Hussein, đầu tư này sẽ giúp AstroViet mở rộng sân bay vũ trụ tại Phú Quốc và Guayaquill.

Rajwa, tôi sẽ cử đội PR hợp tác với Jordan, xây dựng gói du lịch VIP lên khách sạn vũ trụ, khởi động quý 1/2036."

Hussein cười lớn, vỗ tay Nam: "Nam, cậu biết cách biến giấc mơ thành hiện thực!

Jordan sẽ là đối tác chiến lược."

Nam nắm cơ hội, giọng thân mật: "Hussein, Rajwa, để cảm ơn, tối nay tôi mời hai người dùng bữa tại nhà đồng nghiệp, Jetsun Pema, giám đốc phát triển bền vững.

Có mẹ con cô ấy, không khí sẽ ấm áp như gia đình.

Chúng ta thảo luận thêm về vệ tinh 6G và du lịch vũ trụ."

Rajwa gật đầu, ngón tay lướt nhẹ qua tay Nam, làm anh cảm giác nóng ran, giọng cô nhỏ: "Nam, nghe tuyệt vời.

19 giờ chứ?"

Hussein xác nhận, đứng dậy, bắt tay Nam: "Được, Nam.

Tôi mang theo rượu vang Jordan, loại thượng hạng từ Amman."

Nam tiễn họ ra cửa, ánh nắng chiếu lên váy lụa của Rajwa, làm đường cong cô nổi bật.

Hương nước hoa hoa hồng đọng lại, khơi dậy dục vọng trong anh.

Anh nghĩ thoáng về Leonor, đang chăm Isabella ở Madrid, nhưng tập trung vào bữa tối, quyết tâm củng cố quan hệ với Jordan, một đối tác có thể thay đổi cục diện tài chính của AstroViet.

Tối 27 tháng 3, biệt thự của Jetsun Pema nằm sát bãi biển Phú Quốc, ánh trăng bạc lấp lánh chiếu lên sân vườn, hoa sứ thơm ngát.

Căn nhà gỗ trắng, mái ngói đỏ, cửa kính mở ra biển, sóng vỗ nhẹ nhàng.

Jetsun, 43 tuổi, mặc váy lụa xanh dương bó sát, tóc đen xõa sóng, bế Dorji, 10 tháng tuổi, đôi má hồng phấn, đón Nam, Hussein, và Rajwa.

Nam, áo sơ mi trắng, quần tây đen, ôm Jetsun nhẹ, cảm nhận cơ thể mềm mại, thì thầm: "Jetsun, cảm ơn cô chuẩn bị.

Dorji lớn nhanh quá."

Cô cười, giọng ấm: "Nam, Dorji thích anh đấy."

Bàn ăn ngoài trời, dưới giàn hoa giấy, bày phở bò nóng hổi, tôm nướng Phú Quốc, salad xoài, và rượu vang đỏ Bordeaux 2025.

Nam nâng ly, ánh trăng phản chiếu trong ly rượu: "Hussein, Rajwa, Jetsun, vì AstroViet và tình bạn với Jordan."

Hussein, vest bỏ áo khoác, sơ mi trắng, chạm ly: "Nam, vì giấc mơ không gian."

Rajwa, váy lụa xanh ngọc lấp lánh, mỉm cười, môi hồng cong nhẹ, chân cô vô tình cọ vào chân Nam, làm anh nóng ran: "Nam, vì tương lai."

Jetsun bế Dorji, cười: "Vì Dorji nữa!"

Nam rót rượu liên tục cho Hussein, giọng thân mật: "Hussein, thử thêm ly này, vang Bordeaux thượng hạng."

Hussein uống cạn, mặt đỏ, cười lớn: "Nam, cậu muốn tôi say à?"

Sau bốn ly, Hussein ngà say, giọng chậm: "AstroViet... sẽ đánh bại Blue Origin.

Nam, cậu là... thiên tài."

Rajwa, ngón tay xoay ly rượu, môi hồng mím lại, biểu cảm lo lắng thoáng qua, thì thầm: "Hussein, anh uống ít thôi."

Nam cười, rót thêm: "Rajwa, để anh ấy vui.

Một đêm đặc biệt mà."

Jetsun đặt Dorji vào lòng Nam, bé nắm ngón tay anh, cười khanh khách.

Nam bế bé, giả tiếng phi thuyền: "Dorji, con bay lên vũ trụ nhé!"

Rajwa cười, cúi xuống, tóc nâu lướt qua vai Nam, tay cô vuốt tóc Dorji: "Nam, anh giỏi với trẻ con.

Dorji yêu anh rồi."

Biểu cảm cô dịu dàng, môi hồng cong, má ửng hồng dưới ánh trăng.

Jetsun cười, bế Dorji từ Nam, để bé nằm trên vai Rajwa: "Rajwa, cô bế thử nhé?"

Rajwa ôm Dorji, ngực cô áp sát bé, thì thầm: "Dorji, con đáng yêu quá."

Nam cảm giác ấm áp, nhưng dục vọng dâng lên khi Rajwa cúi xuống, váy lụa lộ khe ngực trắng ngọc trai.

Anh đùa, giọng trầm: "Rajwa, cô bế Dorji như mẹ thật."

Cô cười, má hồng hơn, biểu cảm ngại ngùng: "Nam, tôi thích trẻ con."

Jetsun đứng dậy, váy lụa bay nhẹ: "Tôi bế Dorji đi ngủ.

Nam, anh chăm sóc khách nhé."

Cô rời đi, ánh trăng lấp lánh trên tóc cô.

Hussein, say mèm, gục xuống bàn, lẩm bẩm: "Nam...

AstroViet... số một."

Nam đỡ anh lên sofa trong nhà, quay sang Rajwa, giọng thấp, chậm: "Rajwa, đi dạo biển với tôi không?

Trăng sáng, sóng êm, chỉ một lát thôi."

Cô do dự, môi hồng mím chặt, biểu cảm bối rối, ngón tay siết váy, nhưng gật đầu, giọng nhỏ: "Nam, được... nhưng chỉ đi dạo, tôi không muốn... vượt giới hạn."

Váy lụa của cô bay nhẹ, cô bước theo anh ra bãi biển.

Bãi biển Phú Quốc trải dài vô tận, cát trắng mịn như lụa, ánh trăng bạc rải xuống như dải ngân hà, sóng vỗ nhẹ nhàng, lấp lánh như ngọc trai.

Gió biển mơn man, mang theo mùi muối, hoa sứ, và hương nước hoa hoa hồng từ Rajwa.

Những con sóng nhỏ liếm vào bờ, để lại bọt trắng tan biến trong đêm.

Nam dẫn cô đến một cây dừa nghiêng mình ra biển, thân cây sần sùi, lá xào xạc trong gió.

Họ dừng lại, ánh trăng chiếu lên váy lụa xanh ngọc của Rajwa, làm cô như nàng tiên biển.

Biểu cảm cô e ngại, môi hồng hé mở, giọng run: "Nam, đêm nay đẹp quá... nhưng tôi có chồng.

Chúng ta chỉ đi dạo, được không?"

Anh bước sát, tay chạm eo cô, cảm nhận đường cong mềm mại qua lụa, giọng chậm, trầm, như thì thầm vào sóng: "Rajwa, đêm nay, trăng và biển là của chúng ta.

Tôi muốn cô mang theo Phú Quốc trong tim, mãi mãi."

Cô run nhẹ, má ửng hồng, biểu cảm giằng xé, ngón tay bám vai anh, giọng nhỏ: "Nam, tôi... sợ làm sai.

Nhưng tôi không đẩy anh ra được."

Anh nhẹ nhàng đẩy cô dựa vào cây dừa, vỏ cây mát lạnh chạm lưng cô, lá dừa che một phần ánh trăng, tạo bóng mờ lãng mạn.

Anh hôn môi cô, chậm rãi, lưỡi lướt nhẹ, cảm nhận vị ngọt từ môi hồng, hơi thở cô ấm áp, run rẩy.

Cô rên nhỏ, cơ thể mềm đi, tay ôm cổ anh, ngón tay siết chặt, biểu cảm đau đớn xen khao khát: "Nam... nụ hôn này... tôi không cưỡng được."

Nam luồn tay dưới váy, ngón tay vuốt chậm qua đùi cô, da trắng ngọc trai lấp lánh, kéo quần lót lụa xuống, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn, dâm thủy rỉ ra, lấp lánh như sương dưới trăng.

Anh vuốt lồn, ngón tay lướt âm vật, cảm nhận cô run rẩy, dâm thủy chảy ướt tay.

Rajwa cong người, biểu cảm khoái lạc, môi hồng hé mở, giọng run: "Nam... lồn tôi...

ướt quá... chậm lại, tôi... không chịu nổi."

Anh thì thầm, hơi thở nóng bỏng bên tai cô: "Rajwa, tôi muốn cảm nhận từng phần của cô.

Để đêm nay là vĩnh cửu."

Anh hôn cổ cô, chậm rãi, môi lướt da mịn, cảm nhận mạch cô đập nhanh.

Cô cởi áo sơ mi anh, ngón tay run rẩy, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi lấp lánh mồ hôi biển.

Biểu cảm cô tò mò, má hồng rực, thì thầm: "Nam... cơ thể anh...

đẹp như tạc."

Cô kéo khóa quần, chim anh bật ra, dài 20 cm, đỏ rực, đầu khấc rỉ nước, lấp lánh.

Cô vuốt chim, chậm rãi, ngón tay xoay đầu khấc, cảm giác như nhung, làm anh run rẩy, giọng trầm: "Rajwa... tay cô... làm tôi... tan chảy."

Anh cảm giác dục vọng cháy bỏng, nhưng giữ nhịp chậm, muốn kéo dài khoảnh khắc.

Nam quỳ xuống, môi hôn lồn cô, lưỡi liếm âm vật, chậm rãi, từng nhịp, cảm nhận dâm thủy ngọt ngào, lấp lánh, nhỏ xuống cát.

Rajwa bấu vai anh, cong người, biểu cảm mê đắm, môi hồng rên lớn: "Nam... lồn tôi... sướng... chậm thôi, tôi... ra mất."

Anh liếm sâu, lưỡi xoáy, làm lồn phun nước, lấp lánh, cô run rẩy, ngón tay cào vai anh.

Anh đứng dậy, đẩy cô dựa chặt vào cây dừa, vỏ cây cọ vào lưng cô, làm cô rên nhỏ.

Anh nâng một chân cô, đùi trắng lấp lánh, chim đâm vào lồn, chậm rãi, từng phân, cảm nhận lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, nhỏ xuống cát.

Rajwa cong người, vú nảy lên qua váy, núm vú nâu nhạt lấp lánh, biểu cảm đau đớn xen cực khoái, giọng run: "Nam... lồn tôi...

đầy quá... chậm thôi, tôi... không chịu được."

Anh cởi váy cô, lụa trượt xuống cát, lộ cơ thể trần truồng, vú căng tròn, núm vú cứng lên.

Anh bóp vú, ngón tay kích thích núm vú, đâm chậm, mỗi nhịp làm lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh.

Nam cảm giác chim mình như tan chảy, khoái lạc lan khắp cơ thể, giọng thấp: "Rajwa... lồn cô... siết tôi... chặt quá... tôi muốn mãi thế này."

Cô cúi đầu, hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, rên lớn: "Nam... tôi... yêu cảm giác này... nhưng tôi có lỗi với Hussein."

Biểu cảm cô giằng xé, má hồng rực, môi hồng run rẩy.

Anh ôm eo cô, đâm sâu, chậm rãi, cảm nhận lồn cô phun nước, lấp lánh, giọng thấp: "Rajwa, đêm nay, chỉ có trăng, biển, và chúng ta.

Hãy để bí mật này tan vào sóng."

Anh bóp vú, môi hôn núm vú, lưỡi liếm chậm, làm cô cong người, rên lớn: "Nam... vú tôi... nhạy... tôi... sắp ra."

Lồn cô co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy dọc đùi cô.

Rajwa đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, biểu cảm mê đắm, môi hồng hé mở, rên lớn: "Nam... tôi... ra... lồn tôi... sướng quá!"

Cô bấu vai anh, móng tay cào đỏ da, mặt đỏ rực, tóc nâu rối bời, lấp lánh mồ hôi.

Nam cảm giác lồn cô siết như nhung, khoái lạc dâng trào, cơ thể anh căng cứng.

Anh phun tinh vào lồn, tinh trùng nóng bỏng hòa dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, sóng biển cuốn đi.

Cực khoái của anh như sóng vỡ, lan khắp cơ thể, làm anh rên lớn: "Rajwa... tôi... ra... cô tuyệt quá."

Anh cảm giác nhẹ nhõm, khoái lạc xen chút tội lỗi, nhưng ôm cô chặt, tận hưởng cơ thể mềm mại.

Họ làm tình lần nữa, đứng dựa cây dừa, Nam đâm chậm, lồn Rajwa co bóp, dâm thủy lấp lánh.

Cô cong người, đạt cực khoái thứ hai, biểu cảm say mê, rên nhỏ: "Nam... tôi... ra nữa... tôi chưa từng... thế này."

Anh phun tinh, tinh trùng lấp lánh, hòa dâm thủy, cực khoái thứ hai làm anh run rẩy, giọng trầm: "Rajwa... cô làm tôi... quên hết mọi thứ."

Họ ôm nhau, ánh trăng lấp lánh, sóng vỗ nhẹ, cơ thể lấp lánh mồ hôi.

Rajwa, biểu cảm dịu dàng, ngón tay lướt ngực Nam, giọng nhỏ: "Nam, bí mật này... tôi mang theo mãi.

Nhưng tôi... yêu Hussein."

Anh hôn trán cô, giọng chậm: "Rajwa, cảm ơn cô.

Đêm nay là vĩnh cửu, biển sẽ giữ kín."

Họ điều chỉnh quần áo, cát rơi nhẹ, sóng cuốn dấu vết.

Nam nắm tay cô, dẫn về biệt thự, Hussein vẫn ngủ, lẩm bẩm.

Nam tiễn họ về khách sạn, Rajwa nắm tay anh nhẹ, biểu cảm lưu luyến: "Nam, Jordan luôn ủng hộ anh."

Anh gật đầu: "Rajwa, Hussein, cảm ơn tối nay."

Nam trở về khách sạn, kiểm tra email từ Minh: "Cổ phiếu lên 133 USD.

Đầu tư Jordan lan truyền."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 119: Pháp lý


Phú Quốc, ngày 28 tháng 3 năm 2035.

Sáng sớm, trụ sở AstroViet tắm trong ánh nắng, biển Phú Quốc lấp lánh như ngọc bích phía xa.

Nam ngồi đầu bàn họp, ngón tay xoay cây bút bạc, hơi thở đều đặn.

Đối diện là Jetsun Pema trong váy lụa xanh dương, tóc đen buộc cao, khuôn mặt thanh tú toát lên sự chuyên nghiệp, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, làm không khí thêm phần tinh tế.

Bên cạnh là Tiến sĩ Phạm Văn Hùng, trưởng dự án trạm ASEAN, và kỹ sư Lê Thị Mai, chuyên gia nhiên liệu, tay cầm tablet, ánh mắt sắc sảo.

Màn hình lớn hiển thị mô hình 3D trạm ASEAN: một cấu trúc mô-đun khổng lồ, với khu tiếp tế nhiên liệu sáng lên như trái tim, bao quanh bởi các khoang thí nghiệm, sinh hoạt, và tấm pin năng lượng mặt trời.

Nam ngả người, giọng trầm, chậm rãi, như kéo dài từng âm: "Jetsun, Hùng, Mai, tuần tới chúng ta báo cáo cho ASEAN.

Khu tiếp tế nhiên liệu đang ở đâu?

Tôi cần chi tiết, từ bể chứa đến hệ thống bơm.

Đây là chìa khóa để trạm ASEAN dẫn đầu sứ mệnh Mặt Trăng và Sao Hỏa."

Jetsun, giọng dịu nhưng chắc, khởi động máy chiếu, ánh sáng làm khuôn mặt cô sáng bừng: "Nam, khu tiếp tế đạt 35% tiến độ thiết kế.

Chúng tôi hoàn thiện bể chứa hydro lỏng, dung tích 10,000 lít, với lớp cách nhiệt composite từ ISRO, chịu nhiệt độ -253°C, giảm thất thoát năng lượng xuống 0,01%.

Hệ thống bơm không trọng lực, dựa trên công nghệ CNSA, đạt hiệu suất 95% trong mô phỏng tại Đà Nẵng, với lưu lượng 500 lít/phút."

Hùng đẩy kính, giọng điềm tĩnh, từng từ rõ ràng: "Trạm ASEAN gồm 12 mô-đun, kết nối bằng khung titan siêu nhẹ, tổng khối lượng 450 tấn.

Khu tiếp tế có 4 bể hydro lỏng và 2 bể oxy lỏng, dung tích mỗi bể 8,000 lít, tích hợp van tự động do AstroViet thiết kế, độ chính xác 99%.

Thử nghiệm bơm nhiên liệu tại Đà Nẵng đạt 98% độ tin cậy, nhưng chi phí composite tăng 12% do lạm phát toàn cầu.

Chúng tôi cần 50 triệu USD bổ sung để duy trì tiến độ."

Mai, lật tablet, bổ sung, giọng nhanh nhưng mạch lạc: "Nam, tôi đề xuất ký hợp đồng 5 năm với Mitsubishi Chemical, khóa giá composite ở mức 2,000 USD/tấn, tiết kiệm 15 triệu USD.

Ngoài ra, CNSA yêu cầu cảm biến áp suất mới, tăng chi phí 5 triệu USD nhưng giảm rủi ro rò rỉ xuống 0,01%, rất quan trọng cho an toàn."

Nam vuốt cằm, ánh nắng chiếu lên tay anh, giọng chậm: "Mai, hợp đồng Mitsubishi là ý hay.

Soạn đề xuất chi tiết, gửi Minh trước thứ Sáu.

Hùng, cảm biến CNSA có đáng chi không?

Tôi muốn số liệu cụ thể."

Hùng lật tài liệu, đáp: "Nam, cảm biến mới tăng độ an toàn 0,09%, từ 99,81% lên 99,9%.

Với sứ mệnh Sao Hỏa, rủi ro rò rỉ dù nhỏ cũng có thể phá hủy khoang.

Chi phí 5 triệu USD là hợp lý."

Jetsun chen vào, giọng mềm, như làn gió: "Nam, tôi đồng ý với Hùng.

An toàn là lợi thế PR.

Tôi sẽ dùng dữ liệu này cho bài trên Nikkei, phối hợp với Beatrice.

Có nên nhấn mạnh hợp tác ISRO không?"

Nam nhìn Jetsun, môi khẽ cong, cảm nhận sự ăn ý: "Tốt, Jetsun.

Báo cáo ASEAN cần chi tiết về ISRO và CNSA, nhấn mạnh an toàn và tiến độ.

Hùng, đẩy thiết kế bể oxy, tôi muốn hoàn thiện trước Q3 2036."

Mai giơ tay, giọng tò mò: "Nam, có nên thử nghiệm bơm nhiên liệu ở quỹ đạo thấp không?

Nó tăng độ tin cậy nhưng tốn 20 triệu USD."

Nam lắc đầu, giọng chắc: "Chưa, Mai.

Mô phỏng đủ cho giai đoạn này.

Tiết kiệm ngân sách cho thiết kế."

Hùng gật đầu: "Nam, chúng tôi sẽ tối ưu chi phí, nhưng cần thêm 10 kỹ sư cho mô-đun năng lượng."

Nam đáp: "Được, Hùng.

Phối hợp với HR, tuyển ngay."

Cuộc họp kéo dài hai giờ, ánh nắng dịch chuyển, tiếng sóng biển vọng vào qua cửa sổ mở hé.

Nam kiểm tra email từ Minh: "Cổ phiếu ổn định 134 USD.

Họp luật sư 14 giờ sẵn sàng."

Anh trả lời: "Minh, ưu tiên SGX, chuẩn bị báo cáo tài chính."

Đội kỹ sư rời phòng, Jetsun ở lại, tay vuốt váy, hương hoa nhài lẩn khuất.

Cô thì thầm, giọng chậm, gần như thì thào: "Nam, trưa nay... anh rảnh không?

Chúng ta có thể ăn cùng, ở văn phòng anh."

Nam đứng dậy, bước đến, tay chạm nhẹ vai cô, giọng trầm: "Jetsun, vào văn phòng tôi.

Một giờ, đủ cho chúng ta."

Trái tim anh đập nhanh, dục vọng âm ỉ bùng lên.

Trưa, văn phòng riêng của Nam chìm trong tĩnh lặng, cửa kính mờ che ánh mắt bên ngoài, ánh nắng xuyên rèm mỏng, chiếu lên bàn gỗ mun bóng loáng, tạo những mảng sáng tối mờ ảo.

Nam khóa cửa, tiếng chốt kêu nhẹ, quay lại, thấy Jetsun đứng cạnh bàn, váy lụa xanh dương ôm sát cơ thể, ngực căng phập phồng, hơi thở cô hơi gấp.

Anh bước đến, chậm rãi, như kéo dài từng giây, tay chạm eo cô, kéo sát, hơi thở ấm phả vào cổ cô, làm cô khẽ run.

"Jetsun," anh thì thầm, giọng trầm, như sóng biển, "tôi nhớ cô.

Nhớ từng khoảnh khắc chúng ta bên nhau."

Cô ngả đầu, môi chạm môi anh, lưỡi lướt nhẹ, thì thào: "Nam, tôi cũng nhớ.

Nhớ anh, nhớ Dorji, nhớ những lúc này.

Nhưng... chúng ta phải nhanh, chỉ một giờ thôi."

Nam hôn sâu, lưỡi quấn chặt, chậm rãi, như muốn khắc ghi từng cảm giác, tay luồn dưới váy, ngón tay lướt qua đùi mềm, chạm quần lót lụa, cảm nhận lồn hồng hào nóng ẩm, dâm thủy rỉ ra, lấp lánh dưới ánh nắng.

Anh bóp vú cô qua lụa, ngón tay xoay núm vú nâu nhạt, cứng lên, làm cô rên nhỏ, giọng run: "Nam... vú tôi... nhạy quá... chậm thôi, anh..."

Anh cởi váy chậm, từng nút lụa bung ra, lộ cơ thể trần truồng, vú căng tròn, lồn ướt át dưới lông đen mịn, dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh như sương.

Jetsun kéo áo sơ mi Nam, cởi từng khuy, lộ cơ ngực săn chắc, tay vuốt xuống quần, mở khóa, chim anh bật ra, đỏ rực, dài 20 cm, gân nổi, đầu khấc rỉ nước, lấp lánh.

Cô quỳ xuống, môi chạm đầu chim, lưỡi lướt chậm, xoay quanh khấc, làm anh rên khẽ, tay vuốt tóc cô: "Jetsun... miệng cô... tuyệt quá..."

Cô mút sâu, môi siết chặt, lưỡi quấn, nước miếng hòa tinh trùng rỉ ra, lấp lánh, chảy xuống cằm.

Nam nâng cô lên, đặt lên bàn, liếm lồn, lưỡi mút âm vật, ngón tay xoa mép lồn, làm cô cong người, rên lớn: "Nam... lồn tôi... sướng... chậm thôi, tôi không chịu nổi..."

Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống bàn, anh liếm sạch, hương vị ngọt ngào làm anh điên cuồng.

Nam đứng thẳng, chim cương cứng, chạm lồn cô, đầu khấc lướt mép lồn, trêu chọc, làm cô rên: "Nam... vào đi... tôi muốn anh..."

Anh đâm chậm, từng cm, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy ra, hòa tinh trùng rỉ từ chim anh.

Anh bóp vú, ngón tay xoay núm vú, hôn cổ cô, thì thầm: "Jetsun, cô chặt quá... tôi nghiện cô rồi."

Cô ôm cổ anh, rên: "Nam... sâu hơn... tôi sắp ra..."

Anh đâm sâu, nhịp chậm, mỗi lần lồn cô co bóp, phun nước, làm anh run rẩy.

Cô đạt cực khoái, lồn siết chặt, nước phun mạnh, lấp lánh, chảy xuống bàn, cô rên lớn: "Nam... tôi ra... sướng quá..."

Nam tiếp tục, nhịp chậm, cảm nhận lồn cô ôm lấy chim, anh phun tinh, tinh trùng nóng bỏng hòa dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô.

Họ ôm nhau, thở hổn hển, anh hôn môi cô, lưỡi quấn, thì thầm: "Jetsun, chưa xong đâu."

Anh đâm lại, chậm rãi, lồn cô ướt át, siết chặt, cả hai đạt cực khoái lần hai, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, chảy xuống bàn, ánh nắng chiếu lên, như viên ngọc.

Jetsun thì thào: "Nam...

Dorji và tôi... may mắn có anh."

Anh hôn cô: "Jetsun, bí mật này... mãi là của chúng ta."

Chiều, phòng họp VIP ở trụ sở AstroViet sáng ánh đèn, màn hình lớn hiển thị biểu đồ tài chính AstroViet.

Nam ngồi đối diện hai đại diện Sullivan & Cromwell: John Reynolds, 55 tuổi, luật sư trưởng, mặc vest xám, tóc bạc, giọng trầm, và Emily Chen, 40 tuổi, chuyên gia niêm yết châu Á, mặc váy công sở đen, tóc búi cao, giọng sắc sảo.

Nam mở lời, giọng chậm, chắc: "John, Emily, tôi muốn niêm yết SGX và HKEX trong 12 tháng.

Đồng thời, cần kế hoạch nếu SEC điều tra hoặc NYSE đe dọa hủy niêm yết.

Tôi cần chi tiết, từng bước."

Emily chiếu slide, giọng rõ, từng từ nhấn nhá: "Nam, SGX yêu cầu vốn điều lệ tối thiểu 80 triệu SGD (~60 triệu USD), lợi nhuận trước thuế 7,5 triệu SGD trong 3 năm liên tiếp, hoặc vốn hóa thị trường 80 triệu SGD.

HKEX đòi vốn hóa 500 triệu HKD (~64 triệu USD), lợi nhuận 20 triệu HKD năm gần nhất, và tối thiểu 300 cổ đông công chúng.

AstroViet vượt yêu cầu, với vốn điều lệ 5 tỷ USD, doanh thu 2 tỷ USD năm 2034, và 1,200 cổ đông công chúng."

Cô lật tài liệu: "Quy trình SGX gồm: (1) Nộp hồ sơ, gồm báo cáo tài chính kiểm toán bởi Big Four; (2) Được đại hội đồng cổ đông phê duyệt; (3) Thuê công ty chứng khoán như Morgan Stanley làm tư vấn; (4) Công khai nợ của HĐQT và cổ đông lớn.

Thời gian xử lý 30–60 ngày.

HKEX tương tự, nhưng cần thêm báo cáo môi trường, xã hội, quản trị (ESG)."

Nam gật đầu, tay xoay bút, giọng chậm: "Emily, SGX là ưu tiên, vì Đông Nam Á là thị trường chiến lược.

Morgan Stanley đã làm việc với Minh chưa?"

Emily đáp: "Chưa, Nam.

Tôi sẽ liên hệ họ tuần này, bắt đầu kiểm toán.

Có cần đẩy nhanh HKEX không?"

Nam lắc đầu: "Chưa, Emily.

SGX trước, HKEX làm dự phòng.

John, nếu SEC điều tra thì sao?"

John, giọng trầm, cân nhắc: "Nam, SEC có thể điều tra báo cáo tài chính, giao dịch nội bộ, hoặc tuân thủ Luật Chứng khoán Mỹ.

Ví dụ, SEC từng phạt Didi Global 1,2 tỷ USD vì dữ liệu nhạy cảm, dẫn đến hủy niêm yết.

AstroViet cần: (1) Báo cáo kiểm toán minh bạch bởi PwC; (2) Hồ sơ giao dịch nội bộ từ 2030; (3) Phản hồi yêu cầu SEC trong 30 ngày.

Nếu NYSE đe dọa hủy niêm yết vì bất ổn tài chính hoặc thua lỗ, chúng tôi sẽ đàm phán duy trì, hoặc chuyển sang OTC Markets trong 90 ngày."

Nam vuốt cằm, giọng thấp: "John, tôi muốn kế hoạch dự phòng niêm yết toàn phần tại HKEX nếu NYSE hủy.

Có rủi ro nào không?"

Emily chen vào: "Nam, rủi ro lớn nhất là thời gian.

HKEX cần 90 ngày phê duyệt, và cổ đông phải đồng ý phát hành cổ phiếu mới.

Tôi đề xuất bắt đầu hồ sơ HKEX song song, chi phí khoảng 10 triệu USD."

John bổ sung: "Nếu SEC điều tra, họ có thể yêu cầu phỏng vấn HĐQT.

Nam, anh nên chuẩn bị tài liệu cá nhân, đặc biệt giao dịch cổ phiếu từ 2034."

Nam gật đầu: "John, giữ bí mật mọi áp lực từ Mỹ.

Emily, soạn hồ sơ SGX trong 60 ngày, HKEX trong 90 ngày.

Minh sẽ cung cấp báo cáo tài chính."

John bắt tay Nam, giọng chắc: "Nam, chúng tôi sẽ bảo vệ AstroViet.

SEC hay NYSE, chúng ta sẵn sàng."

Emily cười: "Nam, SGX sẽ là bước đột phá."

Họ rời phòng, Nam kiểm tra email từ Minh: "Cổ phiếu 134 USD.

Bài Financial Times của Beatrice gây sốt."

Anh mỉm cười, nhưng mệt mỏi sau ngày dài.

Tối, điện thoại rung, Leonor gọi video từ cung điện Zarzuela, ánh đèn lấp lánh.

Cô, 26 tuổi, mặc áo lụa trắng, ôm Isabella, giọng dịu như làn gió: "Nam, em đọc bài Financial Times.

Anh giỏi lắm.

Đừng lo, AstroViet là giấc mơ của anh, và em luôn ở đây."

Nam cười, mệt mỏi tan biến, giọng chậm: "Leonor, cảm ơn em.

Hoàng gia giúp chúng ta vượt qua.

Isabella thế nào?"

Cô cười, nâng bé lên, Isabella, 18 tuần tuổi, phát âm thanh nhỏ: "Nam, con nhớ bố.

Về sớm nhé, chúng em chờ."

Anh gật đầu, trái tim ấm áp: "Leonor, anh yêu hai người.

Sẽ về sớm."

Cô thì thào: "Nam, em tin anh, luôn luôn."

Anh cúp máy, ánh hoàng hôn lấp lánh, sự cổ vũ của Leonor, khoái lạc với Jetsun, và chiến lược pháp lý làm anh tự tin, sẵn sàng cho trận chiến dài hơi trước mắt.
 
Back
Top Bottom