[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 80: Lễ tang
Chương 80: Lễ tang
London, ngày 20 tháng 3 năm 2033.
Westminster Abbey chìm trong sự tĩnh lặng thiêng liêng, tiếng chuông đồng hồ Big Ben vọng xa, báo hiệu lễ tang vua Charles III, người băng hà ngày 20 tháng 4 năm 2033, ở tuổi 84.
Hoa lily trắng và hoa hồng đỏ phủ kín lối đi, quan tài vua Charles III đặt trên bục gỗ mun, phủ cờ Union Jack thêu vàng.
Hương nhang trầm hòa quyện với tiếng đàn organ, bài thánh ca Jerusalem vang vọng, làm không khí thêm phần trang trọng.
Nam và Leonor ngồi ở hàng ghế thứ ba, cạnh vua Felipe VI, vest đen, và nữ hoàng Letizia, váy đen lụa, tóc nâu buộc thấp.
Leonor nắm tay Nam, ngón tay đeo nhẫn cưới lấp lánh, ánh mắt nâu rưng rưng: "Nam, em nhớ lần gặp vua Charles ở Zarzuela.
Ông ấy kể chuyện về ngựa với em, giọng ấm áp."
Nam vuốt tay cô, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: "Leonor, ông ấy là biểu tượng của sự tận tụy.
Anh tự hào được ở đây với em, đại diện Tây Ban Nha."
Khách mời đông đúc, từ tổng thống Mỹ đến thủ tướng Việt Nam, lấp đầy 2.000 ghế.
Vua William V, giờ là quốc vương, mặc quân phục hải quân, đứng cạnh công nương Catherine, váy đen dài, ánh mắt đỏ hoe.
Các hoàng gia khác, như vua Willem-Alexander và nữ hoàng Máxima của Hà Lan, vua Carl XVI Gustaf của Thụy Điển, và vua Abdullah II của Jordan, ngồi ở hàng ghế danh dự.
Nam quan sát, ánh mắt sắc lạnh, ghi nhớ từng vị trí, đặc biệt là vợ chồng quốc vương Bhutan, cách anh năm hàng ghế.
Leonor tựa đầu vào vai Nam, váy lụa đen ôm sát thân hình thanh mảnh, hương nước hoa Chanel No.5 thoảng nhẹ: "Nam, anh nghĩ gì?
Anh trầm tư quá."
Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh: "Leonor, chỉ là không khí lễ tang làm anh xúc động.
Em đẹp quá, ngay cả trong màu đen."
Cô mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: "Nam, anh luôn biết cách làm em vui, dù trong lúc buồn."
Họ trao nhau nụ hôn nhẹ, môi chạm môi, làm vài khách mời gần đó, như công chúa Victoria của Thụy Điển, mỉm cười kín đáo.
Nhưng trong lòng Nam, hình ảnh Jetsun Pema, nữ hoàng Bhutan, bắt đầu lấn át, như ngọn lửa anh không thể dập tắt.
Vua Jigme Khesar, 53 tuổi, mặc gho truyền thống Bhutan màu tím đậm, thêu rồng vàng, đứng cạnh Jetsun Pema, 43 tuổi, trong kira lụa tím ánh bạc, ôm sát cơ thể thanh lịch, đường cong vú căng tròn và hông thon tinh tế, tóc đen dài óng mượt xõa xuống lưng, mắt nâu sâu thẳm ánh lên vẻ quý phái, da trắng ngọc trai lấp lánh dưới ánh nến, môi hồng mọng cong nhẹ, như mời gọi.
Họ từng tham dự lễ tang nữ hoàng Elizabeth II (2022) và lễ đăng quang Charles III (2023), và giờ đây, sự xuất hiện của họ thu hút ánh nhìn.
Nam nhớ đến năm 2028, khi Bhutan mua dịch vụ vệ tinh 6G của AstroViet nhưng không trả được nợ.
Anh đã yêu cầu làm tình với Jetsun Pema để xóa nợ, dẫn đến Bhutan chấm dứt hợp đồng và cấm anh nhập cảnh vĩnh viễn.
Cuộc gặp cuối năm 2029 ở Phuket, nơi cơ thể cô run rẩy dưới tay anh, giờ là ký ức mờ nhạt, nhưng sự hiện diện của cô tại lễ tang làm dục vọng trong anh bùng cháy.
Lễ tang bắt đầu, tổng giám mục Canterbury đọc kinh cầu nguyện, giọng vang vọng: "Chúng ta tiễn đưa một vị vua của lòng nhân ái."
Vua William V bước lên, đọc điếu văn, giọng nghẹn ngào: "Cha tôi đã sống vì vương quốc, và di sản của ông sẽ trường tồn."
Nam cúi đầu, tay siết chặt tay Leonor, nhưng ánh mắt lén lút quan sát Jetsun Pema, người ngồi im, tay đan chặt trên kira, mắt nâu đượm buồn, môi hồng mọng khẽ run.
Anh tự nhủ, đây là cơ hội duy nhất để chạm vào cô, dù nguy cơ bị Jigme phát hiện là lưỡi dao treo trên đầu.
Sau điếu văn, các khách mời được mời ra sảnh phụ của Westminster Abbey, nơi bàn gỗ dài bày trà Earl Grey, bánh scones, và hoa hồng trắng.
Không khí bớt nặng nề, các hoàng gia và lãnh đạo bắt đầu trò chuyện kín đáo.
Nam nắm tay Leonor, ánh mắt sắc lạnh, dẫn cô đến chỗ nữ hoàng Letizia, đang nói chuyện với nữ hoàng Máxima.
"Leonor, anh cần gặp một đối tác cũ của AstroViet, chỉ vài phút," anh thì thầm, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt nhẹ vai cô.
Leonor gật đầu, váy lụa đen lướt nhẹ, ánh mắt rạng rỡ: "Được thôi, Nam.
Em sẽ ở đây với mẹ và nữ hoàng Máxima.
Đừng lâu quá nhé."
Cô hôn má anh, không chút nghi ngờ, bước đến nhóm phụ nữ, tiếng cười nhẹ vang lên khi cô bắt chuyện về từ thiện.
Nam đứng yên một giây, ánh mắt sắc lạnh quét qua sảnh, tim đập mạnh, như báo săn chuẩn bị vồ mồi.
Anh thấy Jigme Khesar, đứng cách 15 mét, cạnh vua Carl XVI Gustaf và vua Harald V của Na Uy, say sưa thảo luận về biến đổi khí hậu, tay cầm ly trà, ánh mắt tập trung.
Jetsun Pema, cách chồng vài mét, đứng một mình gần cột đá cẩm thạch, tay cầm ly trà, ánh mắt nâu xa xăm, kira tím ánh bạc ôm sát cơ thể, vú căng tròn nảy nhẹ khi cô thở, hông thon lấp lánh dưới ánh nến, da trắng ngọc trai như phát sáng, tóc đen óng mượt xõa xuống lưng, môi hồng mọng cong nhẹ, như lời mời câm lặng.
Nam hít sâu, cảm giác nguy hiểm và dục vọng làm máu anh sôi sục, ánh mắt khóa chặt cô, như thú săn ngắm con mồi.
Anh di chuyển chậm, lướt qua đám đông, tránh ánh nhìn của vua Felipe VI, đang nói chuyện với tổng thống Pháp Macron, và thủ tướng Việt Nam, đang thảo luận thương mại.
Anh đi vòng qua bàn trà, giả vờ lấy bánh scone, ánh mắt lén lút quan sát Leonor, vẫn cười rạng rỡ với nữ hoàng Máxima, và Jigme, vẫn bận trò chuyện.
Nam tiến đến cột đá, đứng sau Jetsun, cách cô một bước, che khuất bởi bóng cột, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp, gần như thì thầm: "Jetsun, em đẹp hơn cả ký ức anh giữ.
Đừng quay lại, Jigme đang nhìn."
Cô giật mình, ly trà rung nhẹ, dâm thủy lấp lánh trong mắt nâu sâu thẳm, má ửng hồng, môi hồng mọng khẽ run, ánh mắt lướt về Jigme, giọng run rẩy: "Nam?
Anh... anh dám đến đây?
Nếu Jigme thấy, cả hai chúng ta xong đời."
Nam mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh, tay chạm nhẹ khuỷu tay cô, cảm nhận da trắng ngọc trai mịn màng qua kira: "Jetsun, lễ tang lớn thế này, anh không thể bỏ lỡ cơ hội chạm vào em.
Đi với anh, phòng lưu trữ phía sau, chỉ vài phút.
Không ai biết."
Cô cắn môi, móng tay sơn đỏ bấu chặt ly trà, ánh mắt run rẩy, má đỏ bừng, lồng ngực phập phồng, vú căng tròn nảy nhẹ, như muốn xé kira.
"Nam, sau chuyện năm 2028, Jigme không tha thứ cho anh.
Nếu bị bắt, em mất tất cả," cô thì thầm, nhưng ánh mắt nâu sâu thẳm lấp lánh khao khát, như bị Nam kéo vào vực thẳm.
Anh nghiêng người, môi gần tai cô, hơi thở nóng bỏng: "Jetsun, em muốn anh, anh thấy trong mắt em.
Năm phút, chỉ hai ta."
Cô hít sâu, ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng run rẩy: "Nhanh lên, Nam.
Em... em không cưỡng được anh."
Nam dẫn cô qua hành lang đá lạnh, ánh nến mờ ảo chiếu lên tường, tiếng thánh ca Abide with Me vọng xa, như nhắc nhở sự lén lút.
Anh đi trước, bước chân nhẹ, liếc sau mỗi ba giây, đảm bảo không ai theo dõi.
Leonor vẫn cười với nữ hoàng Máxima, Jigme vẫn nói chuyện với các vua Bắc Âu, nhưng Nam cảm nhận lưỡi dao vô hình của nguy cơ, làm tim anh đập dữ dội.
Anh dừng trước cửa phòng lưu trữ, kiểm tra hành lang, không bóng người, ánh mắt sắc lạnh.
Jetsun theo sau, kira lướt nhẹ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, môi hồng mọng hé mở, như sẵn sàng lao vào tội lỗi.
Anh mở cửa, kéo cô vào, phòng lưu trữ nhỏ chứa tài liệu cổ trong tủ kính, mùi giấy cũ và gỗ mun trộn lẫn, cửa gỗ nặng đóng lại, khóa kêu "cạch".
Nam quay lại, ánh mắt lấp lánh, kéo Jetsun vào lòng, cảm nhận vú căng tròn ép vào ngực anh: "Jetsun, chúng ta có 10 phút, và anh muốn nuốt chửng em."
Phòng lưu trữ chìm trong ánh nến vàng nhạt, chiếu lên tóc đen óng mượt của Jetsun Pema, dài chạm hông, mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng như ngọn lửa, môi hồng mọng ướt át, cong nhẹ như mời gọi, da trắng ngọc trai phát sáng.
Nam khóa chặt cửa, ánh mắt sắc lạnh, tim đập dữ dội, cảm giác nguy hiểm và đam mê làm máu anh sôi sục, như thú săn chạm vào con mồi.
Anh kéo cô vào, hôn mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hút lấy vị ngọt của cô, răng cắn nhẹ môi hồng mọng, làm cô rên nhỏ, ánh mắt run rẩy.
Hơi thở nóng bỏng hòa quyện, hương hoa nhài từ cô làm anh ngây dại, chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim giật mạnh, như muốn xé vải.
"Jetsun, em đẹp quá, kira này không giấu nổi cơ thể em," anh thì thầm, tay vuốt lưng cô, ngón tay lướt lên vú căng tròn, bóp nhẹ, cảm nhận núm vú hồng đậm cứng dưới lụa, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh.
Cô rên nhỏ, má đỏ rực, móng tay sơn đỏ bấu vào vai anh, giọng ngắt quãng: "Nam, anh điên rồi... lễ tang này... nhưng em muốn anh, dù là tội lỗi lớn nhất."
Anh cởi khóa kira, lụa tím ánh bạc trượt xuống sàn đá, để lộ cơ thể thanh lịch, da trắng ngọc trai lấp lánh như ánh trăng, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng đậm dựng đứng, rung nhẹ khi cô thở, bụng phẳng lì, hông thon cong hoàn hảo, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, tỏa hương dâm đãng làm anh điên cuồng.
Jetsun đứng đó, ánh mắt lấp lánh, môi run, má đỏ bừng, mắt nâu sâu thẳm ánh lên khao khát, lồng ngực phập phồng, vú nảy mạnh, giọng run rẩy: "Nam, nhanh lên, Jigme có thể tìm em bất cứ lúc nào."
Anh xé áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, sẹo mờ trên vai lấp lánh dưới ánh nến, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đầu chim đỏ rực, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung, dâm thủy rỉ ra, lấp lánh.
Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác chinh phục làm anh run lên: "Jetsun, em làm anh mất trí.
Anh muốn xé em ra."
Anh đẩy cô tựa vào bàn gỗ cổ, nâng hai chân cô lên, để lộ lồn hồng hào, ướt át, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh trên đùi trắng ngọc trai, hương dâm đãng làm anh ngây dại.
Anh liếm môi, ánh mắt lấp lánh, cúi xuống, lưỡi lướt qua lồn cô, mút mạnh, hút lấy dâm thủy ngọt ngào, xoáy sâu vào hột le, làm cô cong người, rên lớn: "Nam, ôi... lưỡi anh... em chết mất!"
Mắt nâu của cô mở to, lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng cắn chặt, má đỏ rực, tóc đen rối bời, móng tay cào lên bàn gỗ, để lại vệt sâu.
Nam cảm nhận lồn cô, nóng bỏng và mềm mại, như nhung lụa, làm chim anh giật mạnh, dục vọng như sóng thần nhấn chìm anh, tim đập như muốn nổ.
Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn cô, siết chặt, nóng bỏng, như lửa bọc lấy anh, làm cô hét nhỏ: "Nam, sâu quá... anh giết em rồi!"
Lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, lấp lánh trên sàn đá, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi run rẩy, má đỏ bừng, giọng ngắt quãng: "Nam, chậm chút... em... em quá sướng!"
Nam chuyển động nhanh, mỗi cú thúc dồn dập, chim anh ra vào lồn cô, chạm sâu, làm bàn gỗ rung mạnh, tiếng "cạch cạch" hòa lẫn tiếng thánh ca xa xăm, như nhắc nhở sự lén lút.
Anh cảm nhận lồn cô, như hút chặt chim anh, mỗi cú đâm làm anh rên nhỏ, cảm giác tội lỗi và khoái lạc hòa quyện, như đứng trên lưỡi dao giữa lễ tang.
"Jetsun, em là của anh, dù chỉ khoảnh khắc này," anh gầm gừ, ánh mắt lấp lánh, tay bóp vú cô, núm vú hồng đậm cứng như đá, liếm cổ cô, cắn mạnh da trắng ngọc trai, để lại dấu đỏ, làm cô rên lớn: "Nam, anh... anh làm em điên!"
Mắt nâu của cô nhắm chặt, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc đen dính mồ hôi, lồng ngực phập phồng, vú nảy mạnh.
Anh kéo cô xuống sàn, để cô quỳ, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy thành vũng.
Anh đâm từ phía sau, chim anh chạm sâu, lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, làm ướt kira trên sàn.
"Nam, em... em ra rồi!" cô hét nhỏ, ánh mắt lấp lánh, lồn phun nước mạnh, chảy thành dòng, má đỏ bừng, môi run rẩy, tóc đen rối bời, mắt nâu sâu thẳm ánh lên khoái lạc tột độ, móng tay cào sàn đá, để lại vệt đỏ.
Nam cảm nhận lồn cô, như lửa thiêu đốt chim anh, làm anh điên cuồng, mỗi cú thúc như đánh vào linh hồn, khoái lạc như sóng thần.
Anh bóp mông cô, tay vỗ mạnh, để lại dấu đỏ, ánh mắt lấp lánh: "Jetsun, mông em làm anh không dừng được."
Họ đổi tư thế, Jetsun nằm ngửa trên bàn, hai chân giang rộng, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy lấp lánh, vú căng tròn nảy lên khi cô thở gấp.
Anh đâm chim vào, lồn cô nuốt chửng, siết chặt, làm anh rên lớn: "Jetsun, lồn em... chặt quá!"
Cô cong người, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi hồng mọng hé mở, rên lớn: "Nam, sâu hơn... em muốn anh hết!"
Anh hôn vú cô, mút núm vú, lưỡi xoáy, cắn nhẹ, làm cô rên lớn: "Nam, vú em... anh làm em điên!"
Mắt nâu của cô lấp lánh, môi run rẩy, má đỏ bừng, tóc đen rối bời, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ.
Nam cảm nhận khoái lạc ngập tràn, chim anh căng tức, như sắp nổ tung, mỗi cú đâm làm anh run lên, cảm giác chinh phục và nguy hiểm làm tim anh đập dữ dội, như muốn xé tan lồng ngực.
Anh đổi tư thế lần nữa, để Jetsun ngồi lên anh, lồn cô nuốt chim anh, hông lắc mạnh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên đùi trắng ngọc trai.
Anh bóp vú cô, núm vú hồng đậm rung nhẹ, liếm cổ cô, cắn mạnh, làm cô rên lớn: "Nam, em... em ra nữa!"
Lồn cô phun nước, co bóp dữ dội, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi hồng mọng hé mở, tóc đen rối bời, mắt nâu sâu thẳm ánh lên khoái lạc tột độ.
Nam cảm nhận lồn cô, như hút chặt chim anh, làm anh không kiềm chế nổi.
Anh xuất tinh mãnh liệt, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi, xuống sàn đá, lấp lánh dưới ánh nến như ngọc trai.
Cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, môi run rẩy: "Nam, em... em cảm nhận anh... nóng quá!"
Nam rên lớn, ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như xé tan cơ thể, như chạm đến đỉnh trời, nhưng tội lỗi và nguy hiểm làm anh run rẩy, như đứng trên vực thẳm.
Họ ôm nhau, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, tiếng thánh ca ngoài kia như nhắc nhở sự lén lút.
Jetsun, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi hồng mọng ướt át, tóc đen rối bời, thì thầm: "Nam, anh là sai lầm lớn nhất của em, nhưng em không hối hận.
Em... em nghiện anh."
Nam lau nước lồn và tinh trùng trên đùi cô bằng khăn tay, ánh mắt sắc lạnh, cảm giác khoái lạc vẫn cháy trong anh: "Jetsun, không ai được biết.
Chúng ta phải quay lại."
Cô gật đầu, ánh mắt run rẩy, chỉnh lại kira, vuốt gọn tóc đen óng mượt, lau mồ hôi trên trán, trở lại vẻ quý phái, như chưa từng xảy ra gì.
Nam và Jetsun Pema đứng trong phòng lưu trữ, ánh nến mờ ảo chiếu lên mắt nâu sâu thẳm của cô, vẫn lấp lánh dục vọng, môi hồng mọng cong nhẹ, má đỏ bừng.
Anh lấy từ túi một mảnh giấy nhỏ, viết bằng bút mực đen: số điện thoại mã hóa (+44-7000-xxx-xxx), email bí mật ([email protected]), và địa chỉ: "Khách sạn The Ritz, London, phòng 501, tối nay, 20 tháng 4 năm 2033, 10 giờ tối."
Anh đưa giấy cho cô, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: "Jetsun, liên lạc với anh qua này.
Tối nay, tại The Ritz, chỉ có hai ta, không Jigme, không ai khác."
Cô nắm giấy, móng tay sơn đỏ run nhẹ, ánh mắt lấp lánh, má vẫn ửng hồng, thì thầm: "Nam, tối nay?
Em... em sẽ nói dối Jigme rằng em gặp bạn.
Anh làm em không cưỡng được."
Cô lấy từ ví một mảnh lụa tím, viết số điện thoại của mình (+975-xxx-xxx), email ([email protected]), và dòng chữ: "The Ritz, 20/4/2033, 10 giờ tối, em sẽ đợi anh."
Cô nhét lụa vào tay anh, ánh mắt run rẩy, môi hồng mọng hé mở: "Nam, đây là bí mật của chúng ta.
Đừng để Leonor nghi ngờ."
Anh hôn cô lần cuối, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, cảm nhận hơi thở ngọt ngào của cô, ánh mắt lấp lánh: "Jetsun, tối nay, anh sẽ làm em quên hết mọi thứ."
Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh, chỉnh lại kira, bước ra trước, ánh mắt bình thản, như chưa từng rời khỏi sảnh.
Nam đợi vài phút, kiểm tra vest, lau mồ hôi trên trán, đảm bảo không dấu vết, ánh mắt sắc lạnh, tim vẫn đập mạnh vì khoái lạc và nguy hiểm.
Anh trở lại sảnh, thấy Leonor đang trò chuyện với công chúa Victoria và nữ hoàng Máxima.
Leonor chạy đến, ánh mắt lấp lánh, ôm anh: "Nam, anh xong việc chưa?
Em nhớ anh."
Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh: "Leonor, xong rồi.
Anh chỉ muốn ở bên em."
Jetsun Pema, đứng cạnh Jigme, liếc Nam, ánh mắt lấp lánh kín đáo, môi hồng mọng cong nhẹ, trước khi quay lại nói chuyện với công nương Catherine.
Lễ tang kết thúc, quan tài vua Charles III được đưa qua Hyde Park, hàng triệu người Anh tiễn đưa, cờ rủ khắp London.
Nam và Leonor lên xe hoàng gia, trở về khách sạn tại London, ánh mắt Nam lấp lánh khi nghĩ đến The Ritz tối nay, nơi anh và Jetsun Pema sẽ tái hợp.
Jetsun, trên xe với Jigme, nắm chặt mảnh giấy, ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, biết rằng tối nay, cô sẽ mạo hiểm tất cả vì Nam.
Lễ tang vua Charles III khép lại, nhưng bí mật của họ mở ra một chương mới, đầy đam mê và nguy cơ.