[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 60: Chậm trễ tiến độ
Chương 60: Chậm trễ tiến độ
Guayaquill, tháng 5 năm 2031.
Ánh nắng nhiệt đới thiêu đốt Guayaquil, chiếu qua những tán cọ dọc đường vào sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, phản chiếu trên mặt đất đỏ bụi và thép của công trường.
Nam bước xuống từ chiếc SUV đen, vest đen ôm sát cơ bắp săn chắc, ánh mắt sắc lạnh quét qua công trường: máy xúc gầm vang, công nhân đội mũ bảo hộ di chuyển chậm chạp, và những dầm thép nằm ngổn ngang.
Sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, được đặt tên theo phu nhân tổng thống Ecuador, nằm ở ngoại ô Guayaquil, giữa cánh đồng mía xanh mướt và những ngọn đồi thấp.
Công trường rộng lớn, với đường băng dài 3 km đang được đổ bê tông, tháp điều khiển bằng thép chưa hoàn thiện, và khu vực lắp ráp AstroPod phủ đầy bụi đỏ.
Máy móc gầm vang, tiếng kim loại va chạm hòa với tiếng công nhân hét qua tiếng gió nhiệt đới, mang theo mùi dầu máy, đất khô, và cỏ cháy.
Nam bước qua công trường, giày da bóng loáng dính bụi, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết: Một dãy máy tính điều khiển lỗi thời nằm trong container, hệ thống radar an toàn chưa được lắp đặt, và đường băng còn thiếu lớp phủ chống nhiệt.
Anh dừng lại, ánh nắng chiếu lên vest đen, làm nổi bật cơ bắp rung nhẹ, tay siết chặt tập tài liệu kỹ thuật, ánh mắt lấp lánh cơn giận.
Một kỹ sư trưởng, mặc áo phản quang, bước tới, mồ hôi lấp lánh trên trán: "Ông Nam, chúng tôi đang cố hoàn thiện đường băng, nhưng thiếu thiết bị từ nhà cung cấp Đức."
Nam cắt lời, giọng trầm, lạnh lùng: "Thiếu thiết bị?
Hợp đồng đã ký từ tháng 1, và AstroViet đã chuyển 50 triệu USD.
Hệ thống radar đâu?
Lớp phủ chống nhiệt đâu?"
Anh chỉ tay về tháp điều khiển, thép gỉ sét lấp lánh dưới nắng: "Tháp này chưa có hệ thống liên lạc vệ tinh.
AstroPod có người lái phải thử nghiệm vào tháng 6, và các anh đang chậm ba tháng!"
Kỹ sư cúi đầu, ánh mắt tránh né, mồ hôi nhỏ xuống đất đỏ: "Chúng tôi gặp vấn đề với giấy phép từ chính phủ, và nhân lực kỹ thuật thiếu."
Nam gõ tay lên tập tài liệu, móng tay cắm vào giấy, ánh mắt sắc lạnh: "Giấy phép là việc của chính phủ Ecuador, không phải AstroViet.
Tôi cần sân bay này sẵn sàng trong hai tuần, nếu không, chúng ta sẽ thử nghiệm ở nơi khác."
Anh tiếp tục kiểm tra, bước qua đống dây cáp ngổn ngang, ánh nắng chiếu lên sẹo mờ trên vai, làm nổi bật cơ bắp căng cứng qua áo sơ mi trắng.
Một công nhân đang hàn thép, tia lửa bắn ra, lấp lánh như pháo hoa, nhưng Nam dừng lại, chỉ vào mối hàn: "Cái này không đạt tiêu chuẩn.
Nếu AstroPod hạ cánh, đường băng sẽ nứt."
Công nhân lắp bắp, mũ bảo hộ rung nhẹ: "Chúng tôi sẽ sửa, thưa ông."
Nam quay đi, bước vào văn phòng công trường, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, làm căn phòng sáng bừng, nhưng không khí căng thẳng, như trước cơn bão.
Văn phòng công trường nằm trong một tòa nhà tạm bằng thép, với bàn gỗ sồi lớn, bản đồ sân bay vũ trụ trải rộng, và cửa sổ lớn nhìn ra công trường bụi đỏ.
Một máy lạnh kêu vo vo, thổi hơi mát hòa với mùi gỗ đánh bóng, cà phê Ecuador, và hương hoa lan từ nước hoa của Lavinia.
Tổng thống Daniel Noboa, mặc vest xám ôm sát, tóc đen chải gọn, ánh mắt thông minh nhưng căng thẳng, đứng cạnh phu nhân Lavinia Valbonesi.
Lavinia, cao khoảng 1m65, diện áo sơ mi trắng bó sát, để lộ đường cong gợi cảm.
Tóc nâu buộc cao, để lộ cổ thon lấp lánh mồ hôi, mắt nâu sâu thẳm khóa chặt vào Nam, môi hồng cong lên, mang theo hương nước hoa hoa lan.
Cô đeo khuyên tai ngọc trai nhỏ, đồng hồ vàng lấp lánh trên cổ tay, giày cao gót đen làm nổi bật dáng thanh mảnh, gợi nhớ lần làm tình với cô ở Quito, dâm thủy lấp lánh trên đùi.
Ba bộ trưởng—giao thông, quốc phòng, tài chính—trong vest xanh navy, ngồi quanh bàn, ánh mắt sắc lạnh, tay cầm tài liệu dày cộp, không khí nặng nề.
Nam đứng trước bàn, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm: "Tổng thống Noboa, phu nhân Lavinia, các bộ trưởng, AstroViet đã đầu tư 100 triệu USD vào sân bay này, nhưng tiến độ chậm ba tháng.
Máy tính điều khiển lỗi thời, đường băng thiếu lớp phủ chống nhiệt, hệ thống radar an toàn chưa được lắp.
Ecuador cam kết cấp giấy phép, tài trợ, và nhân lực kỹ thuật, nhưng tôi chỉ thấy sự chậm trễ."
Anh gõ tay lên bàn, móng tay cắm vào gỗ, ánh nắng chiếu lên vest đen, làm nổi bật cơ bắp rung nhẹ, sẹo mờ lấp lánh mồ hôi.
Noboa nhíu mày, ánh mắt áy náy, giọng trầm: "Ông Nam, tôi xin lỗi vì sự chậm trễ.
Bộ giao thông gặp vấn đề với nhà thầu Đức—họ trì hoãn giao radar vì tranh chấp hợp đồng.
Ngân sách cũng bị phân bổ cho cứu trợ lũ lụt ở Manabí.
Chúng tôi sẽ đẩy nhanh tiến độ."
Nam cắt lời, ánh mắt lấp lánh cơn giận: "Tổng thống, AstroViet đã ký hợp đồng rõ ràng.
Giấy phép chậm trễ từ tháng 2, và nhà thầu Đức là trách nhiệm của Ecuador.
AstroPod có người lái phải thử nghiệm tháng 6, và sân bay này không sẵn sàng.
Tôi cần hành động cụ thể, không phải lời hứa."
Anh chỉ vào bản đồ sân bay, ngón tay dừng ở tháp điều khiển: "Tháp này chưa có liên lạc vệ tinh.
Nếu AstroPod hạ cánh, chúng ta sẽ mất hàng trăm triệu USD và uy tín toàn cầu."
Bộ trưởng giao thông, ông Carlos Vargas, tóc muối tiêu, lên tiếng: "Chúng tôi đã cấp thêm 20 triệu USD từ ngân sách tuần này, và 50 kỹ sư Đức sẽ đến vào thứ Hai.
Giấy phép sẽ hoàn tất trong ba ngày."
Nam gật đầu, ánh mắt vẫn sắc lạnh: "Ba ngày cho giấy phép, hai tuần cho radar và đường băng.
Nếu không, AstroViet sẽ chuyển sang Phú Quốc."
Lavinia bước tới, váy bút chì trượt nhẹ, để lộ đùi trắng mịn qua khe vải, móng tay sơn đỏ chạm vào tay Nam, ánh mắt nâu sâu thẳm: "Nam, tôi hiểu sự thất vọng của anh.
Ecuador trân trọng AstroViet, và tôi sẽ đích thân giám sát công trường, đảm bảo tiến độ trong hai tuần."
Giọng cô ngọt ngào, ánh mắt ám muội, đồng hồ vàng lấp lánh dưới ánh nắng, làm dương vật cương nhẹ, tim anh đập mạnh, gợi nhớ nước lồn cô lấp lánh ở Quito.
Bộ trưởng tài chính, bà Ana López, thêm vào: "Chúng tôi sẽ miễn thuế nhập khẩu cho thiết bị từ Đức, và ưu tiên nhân lực cho sân bay."
Noboa gật đầu, ánh mắt căng thẳng: "Ông Nam, tôi cam kết mọi nguồn lực.
Sân bay này là niềm tự hào của Ecuador."
Nam gật đầu, ánh mắt dịu đi nhưng vẫn cứng rắn: "Tôi chờ kết quả trong hai tuần.
Nếu không, AstroViet sẽ rời đi."
Cuộc họp kết thúc, nội các rời đi, nhưng Lavinia ở lại, ánh mắt nâu lấp lánh, môi hồng hé mở: "Nam, chúng ta nói chuyện một chút đi."
Lavinia dẫn Nam vào một căn phòng riêng trong văn phòng công trường.
Cô khóa cửa, ánh mắt nâu sâu thẳm khóa chặt vào Nam, môi hồng hé mở, hơi thở gấp gáp như lời mời gọi: "Nam, hôm nay căng thẳng quá.
Để tôi giúp anh thư giãn."
Nam bước tới, ánh mắt sắc lạnh thường ngày nhường chỗ cho ngọn lửa đam mê, ánh nắng chiếu lên vest đen, làm nổi bật cơ bắp rung nhẹ, sẹo mờ lấp lánh mồ hôi.
Anh chạm vào vai cô, giọng trầm ấm như một lời hứa: "Lavinia, em luôn làm tôi quên hết mọi thứ."
Đôi tay rắn chắc khẽ cởi từng cúc áo sơ mi trắng của cô, chậm rãi, để lộ bra ren màu trắng ôm sát thân hình thanh mảnh, vú căng tròn hiện rõ dưới vải, núm vú cương cứng in lên, lấp lánh mồ hôi như những giọt sương.
Anh cởi bỏ lớp bra, để lộ đôi vú trần trắng mịn, núm vú hồng nhạt rung nhẹ dưới ánh nắng, đẹp tựa ngọc trai sống động.
Lavinia khẽ rên, ánh mắt nâu lấp lánh, hơi thở dồn dập: "Nam, yêu em đi..."
Anh cúi xuống, hôn lên cổ cô, lưỡi lướt nhẹ trên làn da mịn màng, cảm nhận vị mặn của mồ hôi hòa quyện với hương hoa lan.
Cô giật mình, cong người, bàn tay thon dài vuốt qua quần Nam, cảm nhận chim anh cương cứng, nóng rực bên dưới lớp vải.
"Em muốn anh, Nam," cô thì thầm, ánh mắt ám muội, móng tay sơn đỏ khẽ cởi khóa quần anh, để lộ chim cương cứng, dài và nóng bỏng, đầu chim lấp lánh giọt nước trong suốt, như một lời mời gọi không lời.
Cô kéo váy bút chì xám xuống, để lộ panties ren trắng.
Lavinia đẩy Nam nằm ngửa trên sofa, da đen bóng loáng ôm sát cơ bắp săn chắc của anh, ánh nắng chiếu lên ngực và vai, làm sẹo mờ lấp lánh như một dấu ấn chiến thắng.
Cô trèo lên, ngồi lên hông anh, lồn ướt át chạm vào chim, dâm thủy lấp lánh chảy xuống đùi trắng, nhỏ giọt lên sofa, tạo những vệt sáng lấp lánh.
Cô từ từ đâm xuống, cảm nhận chim anh trượt sâu vào trong, lồn co bóp nhẹ nhàng quanh chim, nước lồn ướt đẫm, lấp lánh trên da cô và sofa như ngọc trai tan chảy.
"Nam, anh là ngọn lửa của em," cô thì thầm, ánh mắt nâu khóa chặt vào anh, môi hồng run rẩy, hơi thở ngọt ngào phả vào không khí, mang theo hương hoa lan.
Cô bắt đầu nhấp nhô, chậm rãi như một vũ điệu, rồi nhanh dần, lồn nuốt chặt chim anh, nước lồn chảy ra, lấp lánh trên đùi, sofa, và bụng Nam.
Anh đưa tay xoa vú cô, ngón tay xoáy quanh núm vú, bấu nhẹ, làm chúng cương cứng hơn, đỏ hồng dưới ánh nắng, rung nhẹ như hai viên ngọc sống.
Lavinia rên to, giọng ngọt ngào pha lẫn đam mê: "Nam, em yêu anh..."
Họ khóa mắt, ánh nắng chiếu lên thân thể trần truồng của cả hai, mồ hôi lấp lánh như những viên ngọc, tạo nên một bức tranh sống động, đầy nhục dục nhưng tràn ngập lãng mạn.
Cô nghiêng người, tóc nâu bung khỏi kẹp, lượn sóng trên vai, chạm vào ngực Nam, làm anh thở gấp, dương vật rung mạnh trong lồn cô.
Cô nhấp mạnh hơn, hông lắc đều, lồn co bóp dữ dội, âm đạo nóng ran ôm chặt chim anh.
Nước lồn phun ra, lấp lánh trên da trắng mịn, văng tung tóe lên vú, bụng, và sofa, ngập ngụa trong khoái cảm.
Anh xoa hông cô, ngón tay bấu vào da, cảm nhận sự mềm mại và nóng bỏng của cô.
Lavinia cong người, lên đỉnh, tiếng rên vang vọng trong căn phòng, lồn co giật quanh chim anh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên sofa, đùi, và bụng Nam, như một dòng suối ngọc trai.
Nam không kìm được, bắn tinh trùng nóng hổi, ngập lồn Lavinia, lấp lánh dưới ánh nắng, ướt át và đam mê.
Họ thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, môi hồng của Lavinia cong lên, ánh mắt nâu lấp lánh như muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi.
Nam lật Lavinia nằm ngửa trên sofa, tách đôi đùi trắng mịn của cô ra, để lộ lồn lấp lánh dâm thủy và tinh trùng còn sót lại, âm vật cương lên, rung nhẹ như hồng ngọc.
Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, lưỡi quấn chặt, hơi thở ngọt ngào hòa quyện, làm khoái cảm dâng trào.
"Lavinia, em là tất cả," anh thì thầm, ánh mắt lấp lánh, môi lướt xuống cổ cô, lưỡi chạm vào da, cảm nhận nhịp tim đập loạn dưới lớp da mỏng.
Cô rên lớn: "Nam, yêu em mãi..."
Anh đâm mạnh, chim trượt sâu vào lồn, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da cô, sofa, và bụng anh, như ngọc trai tan chảy.
Họ làm tình mãnh liệt, chim ma sát lồn, thành lồn co bóp chặt, âm đạo nóng ran ôm lấy chim anh.
Anh đẩy chậm, rồi nhanh dần, mỗi cú đâm làm lồn cô rung lên, nước lồn chảy thành dòng, văng tung tóe lên vú, bụng, và sofa da đen.
Anh hôn vú cô, lưỡi xoáy quanh núm vú, cảm nhận chúng cương cứng hơn, đỏ hồng dưới ánh nắng.
Lavinia cong người, bàn tay bấu vào vai Nam, móng tay sơn đỏ cắm vào da, để lại những vệt hồng nhạt, ánh mắt nâu lấp lánh, môi hồng hé mở: "Nam, anh làm em cháy..."
Tiếng rên của cô hòa với tiếng gió nhiệt đới từ cửa sổ, làm adrenaline dâng trào, căn phòng ngập trong không khí đam mê.
Anh xoa hông cô, ngón tay lướt qua lồn, cảm nhận dâm thủy ướt át, lấp lánh trên đùi.
Cô nâng hông, lồn nuốt chặt chim anh, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da trắng mịn, ngập ngụa trên thân thể trần truồng.
Anh đẩy mạnh hơn, chim chạm đáy lồn, khoái cảm dâng trào như sóng biển.
Lavinia lên đỉnh, lồn co giật, nước lồn văng tung tóe lên vú, bụng, và sofa, lấp lánh như ngọc trai, tiếng rên vang vọng, ngọt ngào như một bài ca.
Nam bắn tinh trùng, dòng tinh nóng tràn ra từ lồn, như một tác phẩm nghệ thuật của dục vọng và tình yêu.
Họ thở hổn hển, ánh nắng chiếu lên thân thể trần truồng lấp lánh tinh trùng và dâm thủy, làn da trắng mịn của Lavinia đẹp như một viên ngọc trai sống động.
Nam và Lavinia nằm trên sofa, ánh nắng chiếu qua rèm lụa, làm căn phòng sáng bừng, mồ hôi lấp lánh trên da họ như những viên ngọc.
Cô quay sang, ánh mắt nâu lấp lánh, bàn tay vuốt nhẹ ngực anh, thì thầm: "Nam, em sẽ làm mọi thứ để sân bay sẵn sàng.
Anh hãy tin em."
Anh hôn lên trán cô, giọng trầm ấm: "Lavinia, em là ngọn lửa của anh."
Họ nằm đó, thân thể trần truồng ngập ngụa tinh trùng và dâm thủy, ánh mắt khóa chặt, như muốn kéo dài khoảnh khắc đam mê này mãi mãi.
Hai tuần sau, Nam trở lại sân bay, ánh mắt sắc lạnh quét qua công trường.
Hệ thống radar vẫn chưa được lắp, đường băng thiếu độ bền, không đủ an toàn cho AstroPod.
Trong lòng, Nam cảm thấy thất vọng sâu sắc, như một vết dao cứa vào niềm tin.
Anh nghĩ về trách nhiệm với nhà đầu tư ở NYSE, uy tín của AstroViet, và an toàn của phi hành đoàn.
Phú Quốc, với sân bay hiện đại và đội ngũ kỹ thuật Việt Nam, là lựa chọn duy nhất để đảm bảo thành công.
Quyết định đổi địa điểm thử nghiệm đến như một tia sáng, vừa đau đớn vừa cần thiết, để bảo vệ giấc mơ chinh phục vũ trụ.
Lavinia, trong áo sơ mi trắng và váy bút chì xám, đứng cạnh anh, ánh mắt nâu thất vọng: "Nam, tôi xin lỗi.
Chúng tôi đã cố, nhưng lũ lụt ở Manabí làm chậm mọi thứ.
Hãy cho Ecuador một cơ hội khác."
Cô chạm tay anh, ánh mắt ám muội: "Chúng ta sẽ gặp lại, phải không?"
Nam gật đầu, ánh mắt dịu đi: "Lavinia, tôi sẽ trở lại khi sân bay sẵn sàng.
Nhưng AstroPod không thể chờ."
Trên X, Nam đăng: "Thử nghiệm AstroPod có người lái sẽ diễn ra tại Phú Quốc, Việt Nam, ngày 15/6/2031.
Tôi trân trọng mời tổng thống Ecuador Daniel Noboa và phu nhân Lavinia Valbonesi đến chứng kiến cột mốc lịch sử này, cùng các nhà đầu tư từ NYSE, Jio Platforms, và thế giới.
AstroViet sẽ đưa nhân loại chạm đến các vì sao."
Bài đăng gây xôn xao: CNN gọi đây là "bước ngoặt cho ngành vũ trụ"; BBC phân tích "sự thất bại của Ecuador"; Al Jazeera nhấn mạnh "tham vọng của Việt Nam".
Cổ phiếu AstroViet dao động, nhưng Nam trấn an trên X: "Phú Quốc sẽ chứng minh sức mạnh của AstroViet."
Dư luận sôi sục, hashtag #AstroPodPhuQuoc trending toàn cầu.
Nam nhận tin nhắn từ Leonor: "Nam, Phú Quốc!
Em tự hào về anh!"
Anh trả lời: "Leonor, Phú Quốc sẽ sáng vì em.
Anh sẽ sớm gặp em, ngôi sao của anh."