[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 100: Công chúa Isabella
Chương 100: Công chúa Isabella
Ngày 28 tháng 11 năm 2034, bầu trời Madrid xám xịt, mây dày đặc che kín ánh nắng, gió đông lạnh buốt thổi qua những con đường lát đá của thủ đô, mang theo mùi đất ẩm và lá khô.
Trong cung điện Zarzuela, một công trình kiến trúc cổ kính với tường đá trắng, mái ngói đỏ, và những khu vườn xanh mướt, không khí yên tĩnh bị phá vỡ bởi sự chuyển động gấp rút.
Phòng ngủ hoàng gia, nơi Leonor nghỉ ngơi, được trang trí với những tấm rèm lụa vàng, giường gỗ óc chó chạm khắc tinh xảo, và thảm Ba Tư đỏ thẫm.
Ánh đèn chùm pha lê chiếu lên trần nhà, phản chiếu hoa văn lấp lánh, tạo cảm giác ấm áp giữa cái lạnh mùa đông.
Leonor, 26 tuổi, nằm trên giường lụa trắng, bụng bầu tròn trịa nổi bật dưới váy lụa trắng mỏng manh, tóc nâu óng mượt buộc thấp, ánh mắt lấp lánh mệt mỏi nhưng rạng rỡ như ánh sao.
Cô nắm tay Nam, ngón tay đeo nhẫn cưới kim cương lấp lánh, giọng dịu dàng, hơi run: "Nam, em thấy đau nhẹ... như sóng, cứ đến rồi đi.
Có lẽ con muốn ra rồi."
Nam, 38 tuổi, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, quần tây đen, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh trên cổ tay, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy lo âu.
Anh quỳ bên giường, tay vuốt nhẹ bụng Leonor, cảm nhận làn da ấm áp và những cơn co bóp nhẹ nhàng, như nhịp sóng nhỏ.
"Leonor, là chuyển dạ sao?
Em đau lắm không?
Nói anh nghe, anh ở đây," anh nói, giọng trầm, ánh mắt lấp lánh, trái tim đập mạnh như trống trận.
Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, mỉm cười yếu ớt, má hồng phớt, mồ hôi lấp lánh trên trán: "Chưa đau lắm, nhưng... em cảm nhận được con.
Nam, em nghĩ đã đến lúc."
Anh ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, tay siết chặt tay cô, cảm giác móng tay cô bấu nhẹ vào da, lòng như sóng thần, lo lắng xen lẫn hy vọng cháy bỏng: "Leonor, anh sẽ lo mọi thứ.
Con chúng ta sẽ mạnh mẽ như em."
Nam vội gọi bác sĩ riêng của hoàng gia, tiến sĩ Ana Martínez, một phụ nữ trung niên tóc bạc, ánh mắt chuyên nghiệp, đến ngay lập tức với vali y tế bạc lấp lánh.
Cô kiểm tra Leonor, đặt tay lên bụng, đo nhịp tim thai bằng máy siêu âm cầm tay, âm thanh "thình thịch" đều đặn vang lên, làm Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh.
"Công chúa, các cơn co cách nhau 10 phút, cổ tử cung mở 2 cm.
Chúng ta nên đến bệnh viện ngay," tiến sĩ Martínez nói, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
Nam ánh mắt sắc lạnh, gật đầu, giữ bình tĩnh, nhưng lòng như lửa cháy, nghĩ: "Con mình sắp ra đời.
Mình phải mạnh mẽ vì Leonor."
Anh giúp Leonor ngồi dậy, cô mặc áo khoác lông trắng Gucci, lông mềm mại cọ vào da, bước chân chậm rãi, tay ôm bụng, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen kiên cường, thì thầm: "Nam, em hơi sợ... nhưng có anh, em sẽ ổn."
Anh ánh mắt lấp lánh, ôm vai cô, giọng trầm, hơi thở nóng ran: "Leonor, anh ở đây.
Chúng ta cùng đón con."
Họ rời cung điện qua cổng chính, nơi lính gác hoàng gia mặc đồng phục xanh navy, mũ lông đen, đứng nghiêm trang.
Rolls-Royce Phantom đen bóng chờ sẵn, nội thất da nâu thơm mùi gỗ đàn hương, tài xế hoàng gia, ông Javier, 60 tuổi, ánh mắt nghiêm nghị, mở cửa.
Nam đỡ Leonor lên xe, cô ngồi cạnh anh, tay nắm chặt tay anh, móng tay bấu sâu, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng khi cơn co mạnh hơn.
Xe lướt qua các con phố Madrid, ánh đèn đường vàng cam lấp lánh trên kính, tòa nhà Banco de España và quảng trường Cibeles hiện lên mờ ảo trong sương mù, tiếng còi xe và gió lạnh rít qua cửa sổ.
Nam ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor, thì thầm: "Leonor, thở chậm, anh ở đây.
Chỉ vài phút nữa thôi."
Cô ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng run: "Nam, em cố... vì con."
Bệnh viện Ruber Internacional, một tòa nhà hiện đại với tường kính và mái cong, nằm giữa khu phố Salamanca sang trọng, đã chuẩn bị khu vực riêng cho hoàng gia.
Xe dừng trước lối vào VIP, y tá mặc đồng phục trắng, đẩy xe lăn, chào đón Leonor.
Nam ánh mắt lấp lánh, đỡ cô ngồi lên xe lăn, cô ôm bụng, ánh mắt lấp lánh đau đớn, những cơn co cách nhau 7 phút, mạnh hơn, làm cô cắn môi, mồ hôi lấp lánh trên má.
Họ vào phòng sinh VIP, tường trắng sáng, sàn gỗ bóng loáng, thiết bị y tế lấp lánh như máy monitor tim thai, bình oxy, và giường sinh điều chỉnh điện.
Cửa sổ lớn nhìn ra công viên Retiro, cây cối mờ sương, ánh đèn công viên lấp lánh xa xa.
Leonor nằm trên giường, ánh mắt lấp lánh, nắm tay Nam, móng tay bấu chặt, giọng run: "Nam, đừng đi đâu, được không?
Em cần anh."
Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi bên, vuốt tóc cô, hôn trán cô, cảm giác mồ hôi mặn trên môi: "Leonor, anh không đi đâu.
Em là chiến binh, con chúng ta cũng thế."
Bác sĩ Martínez kiểm tra, cổ tử cung mở 4 cm, giọng chuyên nghiệp: "Công chúa, mọi thứ tiến triển tốt.
Chúng ta sẽ theo dõi sát sao.
Anh Nam, hãy ở cạnh cô ấy."
Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nghĩ: "Leonor, con, anh sẽ không để hai người thiếu gì."
Tin tức về việc Leonor chuyển dạ lan nhanh như gió qua hoàng gia.
Vua Felipe VI, 66 tuổi, mặc vest xám Savile Row, cà vạt lụa xanh, ánh mắt nghiêm nghị nhưng lấp lánh lo âu, đến bệnh viện cùng hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, mặc váy len xanh đậm Carolina Herrera, áo khoác lông be, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt căng thẳng, móng tay sơn nude bấu chặt túi xách.
Công chúa Sofía, 26 tuổi, em gái Leonor, mặc áo khoác lông be Max Mara, quần jeans trắng, ánh mắt lấp lánh, chạy đến ôm Nam, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, giọng run: "Nam, chị ấy ổn chứ?
Em lo quá!
Chị ấy đau lắm không?"
Anh ánh mắt lấp lánh, vỗ vai cô, cảm giác áo lông mềm mại, giọng trầm: "Sofía, Leonor mạnh mẽ lắm.
Cô ấy đang cố vì con.
Em bình tĩnh, chị ấy cần chúng ta."
Sofía ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nhưng móng tay cắn chặt, để lại dấu đỏ, thì thầm: "Em muốn vào với chị..."
Các thành viên hoàng gia khác nhanh chóng đến, gồm Infanta Elena, 70 tuổi, mặc váy lụa tím, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt nghiêm trang; Infanta Cristina, 69 tuổi, áo len xám, ánh mắt lo âu; và các cháu như Felipe Juan Froilán (36 tuổi) và Victoria Federica (34 tuổi), mặc trang phục tối màu, ánh mắt lấp lánh, thì thầm với nhau.
Họ tập trung ở phòng chờ hoàng gia, một không gian rộng với tường trắng sáng, ghế da nâu êm ái, bàn gỗ óc chó bày bình hoa lily trắng thơm ngát, tranh chân dung vua Juan Carlos I treo trên tường, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên trần nhà chạm khắc.
Cửa sổ lớn nhìn ra đường phố Madrid, ánh đèn xe lấp lánh qua sương mù, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên đều đặn, như nhịp tim của sự chờ đợi.
Không khí nặng nề, chỉ có tiếng thì thầm, tiếng giày cao gót của y tá gõ trên sàn, và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
Felipe ánh mắt lấp lánh, ngồi trên ghế da, nắm tay Letizia, ngón tay đeo nhẫn vàng lấp lánh, giọng trầm, hơi run: "Letizia, con bé sẽ ổn, đúng không?
Leonor là con gái chúng ta, nhưng ta... lo lắm."
Letizia ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, má phớt hồng, mỉm cười yếu ớt, tay vuốt tóc, móng tay lấp lánh dưới ánh đèn: "Felipe, Leonor là chiến binh.
Ta từng sinh con bé và Sofía, ta biết đau đớn thế nào.
Nhưng nó sẽ vượt qua."
Cô nhìn Nam, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Nam, cậu đã chăm sóc Leonor rất tốt.
Cảm ơn cậu, con rể của ta."
Anh ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, cúi đầu nhẹ, giọng trầm: "Hoàng hậu, đó là trách nhiệm của con.
Leonor và con bé là tất cả với con."
Anh nghĩ: "Leonor, em phải mạnh mẽ.
Anh không thể mất em."
Sofía ánh mắt lấp lánh, đi qua đi lại, giày sneakers trắng kêu kẹt trên sàn, móng tay cắn chặt, để lại dấu đỏ, thì thầm: "Chị ấy đau lắm không?
Trời ơi, em muốn vào với chị!
Nam, anh có thấy chị ấy đau không?"
Anh ánh mắt lấp lánh, bước đến, đặt tay lên vai cô, giọng trầm: "Sofía, Leonor đang cố.
Bác sĩ nói cô ấy ổn, nhưng cần thời gian.
Em ngồi đi, chị ấy muốn em bình tĩnh."
Sofía ánh mắt lấp lánh, gật đầu, ngồi xuống, nhưng chân vẫn rung, ánh mắt nhìn ra cửa, nơi y tá ra vào.
Y tá, cô Laura, 30 tuổi, tóc vàng buộc cao, đồng phục trắng, cập nhật tình hình mỗi giờ.
Lúc 7 giờ tối, cô nói: "Cổ tử cung mở 6 cm, các cơn co mạnh hơn, công chúa vẫn ổn, nhưng cần kiên nhẫn."
Felipe ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, mây xám che kín bầu trời, giọng trầm: "Đứa bé này sẽ là tương lai của vương triều.
Nhưng giờ, ta chỉ mong con gái ta an toàn."
Letizia ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, thì thầm: "Felipe, ta cũng từng thế này với Leonor và Sofía.
Đau đớn, nhưng đáng giá.
Con bé sẽ làm được."
Elena ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Cristina, nói nhỏ: "Leonor giống Felipe, kiên cường.
Nhưng làm mẹ lần đầu... không dễ."
Cristina ánh mắt lấp lánh, gật đầu: "Chị nói đúng.
Nam đang làm tốt, nhưng cậu ấy cũng lo lắm."
Tám tiếng trôi qua, đồng hồ điểm 10 giờ tối.
Y tá Laura trở lại, giọng nhẹ nhàng: "Cổ tử cung mở 9 cm, công chúa chuẩn bị sinh, nhưng quá trình chậm, cô ấy mệt mỏi.
Chúng tôi đang hỗ trợ tối đa."
Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, xin vào phòng sinh, nghĩ: "Leonor, anh phải ở bên em."
Bác sĩ Martínez đồng ý, đưa anh áo blouse xanh, khẩu trang, và mũ y tế.
Anh bước vào phòng sinh, ánh mắt lấp lánh, thấy Leonor nằm trên giường, tóc nâu ướt mồ hôi, ánh mắt lấp lánh đau đớn, khuôn mặt đỏ bừng, môi cắn chặt, móng tay bấu chặt drap giường.
Cô thấy anh, ánh mắt lấp lánh, giọng yếu: "Nam, em mệt quá... nhưng em sẽ làm được."
Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, cảm giác móng tay bấu sâu, hôn trán cô, mồ hôi mặn lấp lánh: "Leonor, em là công chúa của anh.
Con chúng ta đang chờ.
Anh ở đây."
Bác sĩ Martínez hướng dẫn: "Công chúa, hít sâu, rặn mạnh khi co.
Anh Nam, động viên cô ấy."
Leonor ánh mắt lấp lánh, gật đầu, hét nhỏ, khuôn mặt méo mó, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc nâu dính vào má.
Quá trình sinh kéo dài thêm ba tiếng, không khí phòng sinh nặng nề, chỉ có tiếng monitor tim thai "bíp bíp," tiếng thở hổn hển của Leonor, và tiếng hướng dẫn của bác sĩ Martínez: "Công chúa, rặn mạnh, hít sâu, chúng ta gần xong rồi!"
Nam ánh mắt lấp lánh, nắm tay Leonor, cảm giác móng tay cô bấu sâu đến rướm máu, giọng trầm: "Leonor, em làm được!
Anh thấy con rồi!"
Leonor ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, nước mắt lấp lánh, hét lớn, cơ thể run lên, mồ hôi lấp lánh như ngọc trai trên da trắng mịn.
Cô rặn lần cuối, mạnh mẽ, như chiến binh, và vào lúc 1:15 sáng ngày 29 tháng 11, phòng sinh vang lên tiếng khóc trong trẻo, mạnh mẽ của một bé gái.
Bác sĩ Martínez nâng bé lên, ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: "Công chúa, chúc mừng!
Một bé gái khỏe mạnh, nặng 3.2 kg, dài 50 cm."
Bé gái có da hồng hào, tóc đen mịn lấp lánh dưới ánh đèn, mắt nhắm chặt, môi hồng hé mở, khóc to, hai tay nhỏ xíu vung vẩy, như muốn chạm vào thế giới.
Leonor ánh mắt lấp lánh, thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, nước mắt chảy dài, nhìn con, giọng lạc đi: "Nam, con chúng ta...
đẹp quá!
Con khỏe không?"
Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nước mắt chực trào, nhìn bé gái, rồi nhìn Leonor, giọng run: "Leonor, em làm được!
Con khỏe, đẹp như em.
Anh... yêu em."
Anh nghĩ: "Đây là khoảnh khắc đời anh.
Leonor, con, các em là tất cả."
Y tá Laura lau sạch bé, quấn trong chăn lụa trắng thêu hoa hồng vàng, biểu tượng hoàng gia, đặt vào tay Nam.
Anh ánh mắt lấp lánh, ôm con, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé, tóc đen mịn lấp lánh, khuôn mặt tròn trịa, má hồng phớt, môi hồng mút nhẹ, như tìm mẹ.
Anh thì thầm: "Con yêu, cha ở đây.
Con là ánh sáng của cha."
Anh đưa bé cho Leonor, cô ánh mắt lấp lánh, ôm con vào lòng, vuốt tóc bé, ngón tay lướt qua da mềm mại, nước mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: "Con yêu, mẹ chờ con lâu lắm.
Con là công chúa của mẹ."
Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, ôm cả hai, cảm giác ấm áp lan tỏa, xua tan mọi lo âu, nghĩ: "Gia đình mình hoàn thiện rồi."
Bác sĩ Martínez thông báo cho gia đình hoàng gia qua intercom.
Felipe, Letizia, Sofía, Elena, và Cristina vội vào phòng sinh, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt rạng rỡ.
Felipe ánh mắt lấp lánh, bước đến, vuốt tóc Leonor, giọng trầm, hơi run: "Con gái, ta tự hào về con.
Cháu ta... là ánh sáng của vương triều.
Con khỏe chứ?"
Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười yếu ớt: "Cha, con ổn.
Nhìn cháu cha đi, xinh lắm."
Felipe ánh mắt lấp lánh, nhìn bé gái, tay run nhẹ, thì thầm: "Nhỏ bé thế này... giống con lúc mới sinh."
Letizia ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm giác tóc con ướt mồ hôi: "Leonor, con mạnh mẽ như mẹ.
Bé đẹp quá, như thiên thần."
Cô nhìn Nam, ánh mắt lấp lánh: "Nam, cậu là người cha tuyệt vời."
Sofía ánh mắt lấp lánh, chạy đến, nhìn bé gái, nước mắt lấp lánh, giọng reo: "Chị, con bé xinh như búp bê!
Nhìn tóc nó kìa, đen mượt!
Em làm dì rồi, trời ơi!"
Cô chạm nhẹ má bé, cảm giác da mềm như lụa, ánh mắt lấp lánh, quay sang Nam: "Anh, anh đặt tên chưa?
Con bé phải có tên đặc biệt!"
Elena ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh, nói: "Đúng đấy, Nam.
Tên gì cho công chúa mới?"
Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn Leonor, thấy ánh mắt cô lấp lánh, thì thầm: "Leonor, đặt tên con đi.
Em muốn gì?"
Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc bé, giọng dịu dàng: "Nam, anh chọn đi.
Em muốn tên mạnh mẽ, như lịch sử Tây Ban Nha."
Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ một lúc, nhìn bé, nói: "Isabella, theo nữ hoàng Isabella I.
Mạnh mẽ, rực rỡ, như em."
Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nước mắt lấp lánh: "Isabella... hoàn hảo.
Con là Isabella của chúng ta."
Hoàng gia quyết định chưa công bố sự ra đời của bé Isabella, muốn giữ khoảnh khắc riêng tư trước khi chia sẻ với công chúng.
Felipe ánh mắt lấp lánh, đứng giữa phòng, giọng trầm: "Nam, Leonor, chúng ta sẽ chuẩn bị thông báo chính thức sau khi con bé và mẹ ổn định.
Đây là niềm vui của gia đình, nhưng cũng là trách nhiệm với vương triều."
Nam ánh mắt lấp lánh, cúi đầu: "Thưa bệ hạ, con sẽ hỗ trợ mọi quyết định.
Leonor và Isabella là ưu tiên của con."
Letizia ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor, nói: "Leonor, nghỉ ngơi đi.
Mẹ sẽ ở đây với con."
Sofía ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, nắm tay chị, thì thầm: "Chị, em sẽ làm dì tốt nhất cho Isabella.
Chị nghỉ đi, em canh bé."
Phòng sinh tràn ngập niềm vui, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên Leonor, Nam, và bé Isabella, tạo nên bức tranh gia đình ấm áp.
Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn vợ và con, cảm giác trách nhiệm và tình yêu dâng trào, thì thầm: "Leonor, Isabella, anh sẽ bảo vệ hai người mãi mãi."
Ngoài trời, mây tan dần, ánh trăng lấp lánh chiếu qua cửa sổ, ánh bạc phủ lên công viên Retiro, báo hiệu một khởi đầu mới cho vương triều Tây Ban Nha.
Nam ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm giác hơi thở cô hòa quyện, nghĩ: "Đây là gia đình mình.
Mình sẽ làm tất cả để giữ họ an toàn."