Ngôn Tình Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,395,215
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
doc-tinh-su-tan-nhan-cua-lao-dai.jpg

Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Tác giả: Tiitu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiitu

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Tầng một sẽ là một nhà hàng kiểu Châu, Trung, Pháp đa dạng kiểu, tầng hai sẽ là có phòng karaoke tất nhiên sẽ không chỉ đơn giản là hát không có các cô gái rót rượu có cả các dịch vụ mờ ám khác

Được chia ra thành ba cấp độ phòng Ruby, Gold, Diamond … Vip nhất chắc hẵn là Diamond. Bill của một phòng Ruby bình thường đã là bằng 1 năm tiền lương của nhân viên cao cấp … không thể tính đơn giản đồng bạc lẻ nữa …

Hàng ngày đều sẽ tiếp các cô cậu ấm đến đây vui chơi … nơi đây được cho là Tụ Điểm không ngủ về đêm, không đơn giản các chính quyền cũng còn dè chừng một chút.

Ở đây người quản lý chính là một cô gái tuổi 26 còn khá trẻ cô là quản lý thuộc quyền của Chủ Nhị Thiên Đường … Cô không phải yểu điệu hay dạng điệu đà cô là Hổ Cái, đúng nghĩa quản lý một Tụ Điểm Hot cô sẽ phạt nếu ai làm khách không hài lòng … rồi cũng sẽ mạnh tay nếu khách có quá đáng với người của cô. Cô là Từ Ni.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 1: 1: Tụ Điểm Hot


Thành Phố S
Đang là mùa khí hậu dễ chịu, ở nơi đây có lối sống đô thị sôi động đa dạng văn hoá giải trí, các trung tâm mua sắm lớn, hàng loạt tụ điểm về đêm hot …
Phòng Ruby khách yêu cầu thay người Tiếng một bạn nhân viên nói vào bộ đàm được truyền ra phòng quản lý ở nơi đó có một cô gái dáng vẻ quyến rũ hấp dẫn vắt chân dài miên mang lên bàn tay xoay xoay trước mặt
Theo sau đó có trên màn hình to có rất nhiều camera quay sảnh lớn sảnh nhỏ, lối đi chính lối đi phụ, của các tầng lầu …
Nơi đây là Nhị Thiên Đường tụ điểm ăn chơi hot nhất của Thành Phố S … nơi đây cấu trúc gồm 5 tầng lầu, mỗi tầng là một kiểu ăn chơi khác nhau …
Tầng một sẽ là một nhà hàng kiểu Châu, Trung, Pháp đa dạng kiểu, tầng hai sẽ là có phòng karaoke tất nhiên sẽ không chỉ đơn giản là hát không còn có các cô gái rót rượu có cả các dịch vụ mờ ám khác, tầng ba thì có chút sôi động hơn là một quán bar dành cho khách vui chơi tập thể, tầng bốn có các phòng nghỉ cao cấp và phòng massa xông hơi.

Tầng cao nhất có thể thấy rõ Thành Phố S về đêm cũng là tầng chỉ dùng để tiếp khách quý, khách quan trọng bàn công việc với một ông chủ lớn ở đó … đến cả kỹ nữ cũng phải là tốt nhất để đến tầng cao nhất …
Được chia ra thành ba cấp độ phòng Ruby, Gold, Diamond … Vip nhất chắc hẵn là Diamond.

Bill của một phòng Ruby bình thường đã là bằng 1 năm tiền lương của nhân viên cao cấp … không thể tính đơn giản đồng bạc lẻ nữa …

Hàng ngày đều sẽ tiếp các cô cậu ấm đến đây vui chơi … nơi đây được cho là Tụ Điểm không ngủ về đêm, không đơn giản các chính quyền cũng còn dè chừng một chút.

Ở đây người quản lý chính là một cô gái tuổi 26 còn khá trẻ cô là quản lý thuộc quyền của Chủ Nhị Thiên Đường … Cô không phải yểu điệu hay dạng điệu đà cô là Hổ Cái, đúng nghĩa quản lý một Tụ Điểm Hot cô sẽ phạt nếu ai lamg khách không hài lòng … rồi cũng sẽ mạnh tay nếu khách có quá đáng với người của cô.

Cô là Từ Ni
Ting ting tong
Tiếng chuông điện thoại của Từ Ni vang lên hiện thị trên màn hình chỉ một chữ LL
Ni Hao
22h sẽ có vài ông bên Thương Mại X đến xem lo liệu
Tiếng nói cất lên giọng nói dịu dàng êm tai nhưng có chút lạnh lùng
Được, bao giờ về
Hai ngày nữa

Tút tút tút
Từ Ni rất đúng giờ đã cho vài người đứng chờ đón người bên Thương Mãi hướng dẫn lên tầng 2 phòng Gold ….

????ì???? đọc thê???? tại ~ ????????Ù????????????????YỆ N.vn ~
Ở đây tiếp viên hay còn gọi là kỹ nữ mức lương của họ cao đến ai nghe cũng muốn làm …
...................
Hắn lại muốn em đến giao dịch với tôi sao
Tiếng nói vang lên sau lưng cô, theo hơi mát lạnh khiến cô nổi da gà …
Sao có thể nói vậy không phải Nam Thiếu đây yêu cầu sao
Nam Ân vòng tay qua ôm eo cô gái manh mảnh trước mắt, có dáng người thon thả, bận chiếc sườn xám ngang đùi, lộ ra đùi trắng non không tỳ vết, tóc cô chỉ để một kiểu là búi kiểu người xưa trong cô quyền quý, quyến rũ đến khó cưỡng …: Là hắn nghĩ tôi không dám làm gì em hay do em nghĩ sức chịu đựng của tôi cao
Nam Thiếu sao nói vậy được, nếu muốn tôi, thì đã làm việc đó từ lâu rồi không phải sao
Nam Ân cười ngồi xuống chiếc sofa gần đó kéo theo cô ngồi lên đùi mình: Em chưa bao giờ làm tôi thất vọng chỉ tiếc là tôi gặp em sau hắn thôi
Gặp trước gặp sau gì cũng đã gặp, ngài hà cớ gì phải so đo
Tiếng cười lớn vang lên trong khung cảnh cao nhìn được cả Thành Phố Anh về đêm ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 2: 2: Nụ Cười Ngày Đó


Nam Ân một ông trùm mafia đứng đầu một tổ chức sát thủ, đồng thời cũng là Trưởng Cục Cảnh Sát Hải Quan … không ai biết sau bộ quân nhân kìa là bộ ác quỹ khoát lên mình … Nam Ân con trai trưởng nhà Nam Gia lừng lẫy mấy đời quân nhân oai phong.

Anh cũng không ngoại lệ ở độ tuỗi 30 mấy, nét mặt trưởng thành chững chạc, tất cả giao dịch trong ngoài đều phải qua Nam Ân …
Vòng tay đang ôm eo cô gái trước mặt anh gặp cô năm đó cô chỉ mới 18 đôi mươi, cô không như độ tuổi khác cô bản lĩnh, gan dạ đến ngỡ ngàng.

Bề ngoài trong yểu điệu bên trong lại là một tính cách khác … Nụ Cười năm đó của cô có thể nói khiến Nam Ân đã say mê ngần ấy năm, đến nay vẫn vậy cô như là một cái gì đó khiên Nam Ân không dám tiến tới.

Không phải vì anh nhát mà chỉ là cô ngày đó hay bây giờ trong lòng lại chỉ có một người đó không phải là anh …
Cô Y Mễ mô côi từ bé rời khỏi cô nhi viên năm 15 tuổi, bị lừa bán vào nhà chứa … cứ ngỡ cuộc đời coi như xong lại không biết may mắn hay bất hạnh cô được hắn cứu ra, từ giờ phúc đó cô đã đem lòng yêu hắn, tình yêu hèn mọn … đi bên cạnh hắn đến nay là gần 10 năm … có gì mà chưa trải qua.

Hắn từng nói hắn thích cô ở cái bản lĩnh … thông minh.

Cô lại khác cô yêu hắn bởi hắn là hắn …
Năm 20 tuổi cô đã kiếm đủ tiền ở hắn mở lên Nhị Thiên Đường bề ngoài là tiền cô kiếm được bên trong cũng là điễm để hắn tiện giao dịch … nơi đã khiến nhiều công tử cậu ấm phải bỏ cả gia sản lại …
Hắn rất tốt, tốt với cô về mọi mặt ngoài chuyện đáp lại tình yêu của cô … cô muốn gì hắn cũng sẽ đáp ứng … tình yêu hèn mọn của cô chỉ dừng lại ở l*m t*nh và giúp hắn trong công việc …
Tình yêu của hắn nằm ở đâu ư? Tất nhiên không dành cho cô … Tình yêu của hắn dành cho một người phụ nữ khác mọi sự dịu dàng từ ánh mắt đến cử chỉ … Chính bản thân cô còn cảm thấy ghen tỉ với cô gái đó Chu Yên …
Chu Yên là tâm can bảo bối của hắn.

Cô bị bệnh tim từ nhỏ thường xuyên bị bệnh … hắn yêu Chu Yên, yêu đến điên dại … không ai có thể so sánh với Chu Yên, dù cô đã bên hắn lâu như thế… cô lại thành người đến sau, từ đến trước lại thành đến sau ….
Ngoài giúp hắn điều kỹ nữ … cô còn được hắn chỉ đích danh đến gặp Nam Từ … giao dịch mở đường cho các lô hàng quan trọng của hắn … tại sao lại phải là cô vì ai đến xin mở đường cũng không thuận lợi như cô ….

Nam Từ có đ*ng d*c với cô như rất biết chừng mực chưa bao giờ đi quá giới hạn.

Cũng có thể nói Nam Ân chịu đựng giỏi, hay anh ấy chê cô bẩn?
...................
Hôm nay cũng không ngoại lệ một lô hàng cần qua cửa … cô đã theo địa chỉ hắn cho biết Nam Ân đang ở Anh … cô đã đặt vé bay sang đây để nói chuyện với Nam Ân …
Nam Thiếu, ngài có thể? Y Mễ dừng lại bàn tay vuốt gương mặt Nam Ân
Em thừa biết tôi không từ chối em một cái gì cả, chỉ cần em muốn Nam Ân nắm lấy bàn tay đang sờ khuôn mặt anh
Đã bao năm em vẫn không suy nghĩ lại sao Tiếng Nam Ân khàn đặc nhỏ giọng hôn vào lòng bàn tay của Y Mễ
Y Mễ cười nhẹ giọng nói: Nam Thiếu, em đã từng nói với ngài … Y Mễ em chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh ấy
Hắn đúng là có phước, dù là tâm hắn không dành cho em, em vẫn tình nguyện?
Phải Y Mễ cuối đầu
Được rồi, tôi sẽ báo với cấp dưới em về đi Nam Ân buôn cô ra ngả người ra chiếc ghế
Nhìn bóng Y Mễ dần khuất khỏi cánh cữa … không phải anh sợ hắn mà anh muốn Y Mễ toàn tâm toàn ý quay đầu lại ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 3: 3: Phòng Diamond


Phòng bao Diamond tầng 5 ánh đèn mờ ảo trước mắt một chiế bàn dài và bộ sofa cao cấp … tiếng bật nắp chai rượu tiếng dâng mời vang lên …
Bên trong góc trái chiếc bàn một người đàn ông tay ôm một cô gái dưới chân một cô gái khác đang quỳ xuông hầu rượu vẻ mặt người đó vô cùng phấn khích v**t v* cô gái trong tay … Đoàn Gia luật sư số một, một luật sư giỏi, đánh đâu thắng đó chưa biết thất bại là gì.

Bản tính hay đùa cợt lấy phụ nữ làm thú vui …
Kế bên cách đó không xa là Thiệu Thanh A ông chủ các phòng bài bạc cá cược casino, cũng là ông chủ của các khách sản lớn nhỏ trong nước …
Cả hai người này điều có quyền hạn ở tổ chức Red …
Nhị Gia, mời ngài Tiếng một cô gái vừa rót rượu vào ly nhìn về phía trên
Người đàn ông, mang đầy lạnh lẽo, ngũ quan gai góc, mặt hắn không góc chết … đôi mắt của hắn sâu là điểm nhấn của khuôn mặt nếu nhìn lâu sẽ cảm giác sợ hãi … hắn nỗi danh là Nhị Gia của Tổ Chức Red, Chủ tịch tập đoàn Hạo Thị - Hạo Dương đồng thời cũng là người đứng sau Nhị Thiên Đường.

.

Thiệu Thanh A lắc ly rượu trong tay: Hạo Dương, lô hàng đã thuận lợi qua cảnh …
Y Mễ quả nhiên rất được việc lần nào cần qua ải Nam Gia đều thuận lợi

Đoàn Gia v**t v* cô gái trong lòng mà nói
Hạo Dương ực cạn ly rượu trong tay: Không phải nó là Quân Nhân cấp cao, tôi phải dùng đàn bà để thượng lượng à
ừhh thôi mình không nể nó cũng phải nể ông già nó Thống Đốc
Hạo Dương kéo cô gái đang ngồi hầu rượu bên dưới lên đùi hắn.

Bàn tay thô bạo luồn tay vào bên dưới …
Cô gái hầu rượu non nớt nhanh miệng: Nhị Gia, có gì chỉ bảo, em em
Ấp úng một lúc cô gái từ đầu đã ngồi bên cạnh lên tiếng: Nhị gia, cô gái này chỉ mới đến hầu rượu Nhị Gia có gì bỏ qua
Dường như lời nói của cô gái này không làm hành động của Hạo Dương dừng lại …
Đoàn Gia đẩy ra lệnh phục vụ lên một chai rượu mạnh
Không quá lâu chai rượu đã lên trước mặt rượu này được nhập khẩu khá mạnh …
Cô gái hoảng hốt nháy mắt phục vụ nhanh chóng chạy ra nói vào bộ đàm truyền tin …
muốn tha sao Hạo Dương nâng cằm cô gái đang nước mắt ngắn dài hỏi
Cô gái gật đầu

Uống hết
Một cô gái khác vội quỳ xuống: Nhị Gia cô ấy con nhỏ, nếu có gì không hài lòng ngài bỏ qua … uống hết con bé chết mất
Đến lượt cô nói sao Đoàn Gia th* t*c đẩy mạnh cô khác đang cầu xin ra
Ra hiệu thuộc hạ lôi cô bé kia ra giữa phòng chai rượu được bật nắp …
Cô bé ấy vẫn khóc lùi lại đến khi đụng phải góc tường …
Đoàn Gia có tiếng là mang phụ nữ làm thú vui hắn thô bạo nâng cằm dốc chai rượu xuống đỗ hết vào miệng của cô bé …
Cô bé nôn ói ra ngoài sặc sụa: Tôi xin xin tha cho tôi
Bên ngoài Từ Ni chạy vào: Các Gia có gì không hài lòng lại dạy dỗ con bé thế này.

Thật là lỗi của chúng tôi …
Đoàn Gia vẫn cứ đứng cười trong khi con bé vẫn đang sặc sụa
Rót rượu lại có y đồ khác sao? Bản lĩnh khi nãy của cô đâu Đoàn Gia hét to
Lại tiếp tục nói: Rót rượu không ra rót, lại có y định ve vản Hạo Dương bây giờ ở đây khóc lóc gì hả con chó cái
Từ Ni đã hiểu câu nói của Đoàn Gia cô vội vàng đi lại bàn tay vuốt lưng Đoàn Gia: Thì ra là vậy được được Đoàn Thiếu để chúng tôi xử lý ngài cứ tiếp tục chơi
Hạo Dương thở dài mặt lạnh nói: Y Mễ dạy các cô thế này à?
Cộc cộc cộc
Bên ngoài tiếng guốc đi trên sàn rõ to gần như đến cửa.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 4: 4: Luật Của Tôi Y Mễ


Y Mễ vừa đến cô đã nghe nói lại trên tầng 5 Hạo Dương đã đến …
Cô vừa từ Anh về hôm nay đến Nhị Thiên Đường xem một chút … cô rất có quy tắc phàm Hạo Dương không tìm cô cũng sẽ không liên lạc … tự do tự tại … nếu hôm nay Hạo Dương đã đến chắc hẳn nếu cô không lên thì sẽ không hay
Vừa gần đến đã nghe phục vụ nói lại cô đi đến phòng bao
Bước vào bao ánh mắt dồn về phía cô
Về Rồi? Hạo Dương ngã người ra sofa nói
Đoàn Gia quay lại chỗ ngồi: Y Mễ, em về thật đúng lúc, xem đi người của em dạy dỗ thế này à
Y Mễ không nói gì cũng chỉ nhìn qua Đoàn Gia một cái quay sang nhìn cô gái đang ho sặc sụa ra lệnh cho Từ Ni đưa cô gái đi …
Còn lại đã quay về chỗ cũ.

.

Y Mễ đi tới ngồi xuống chiếc sofa nhận ly rượu trong tay phục vụ
Cô có nét đẹp riêng biệt, nhẹ nhàng có chút khó đoán, chiếc sườn xám xẻ đùa tôn lên dáng của cô gấp bội …
Đoàn Thiếu lại không đúng, còn muốn thay tôi dạy dỗ người của tôi sao Y Mễ đưa ly về phía Đoàn Gia
Cô nói vậy là tôi không được quyền?
Y Mễ vẫn nhẹ nhàng gật đầu

Đoàn Gia mặt bắt đầu không bình tĩnh nhìn sang Hạo Dương: Cậu xem, cậu chiều cô ta ra sao bây giờ lên mặt với tôi sao?
Sao là chiều? Ở đây luật là của tôi Y Mễ, phàm là lỗi của tiếp viên của tôi, phải do bên tôi dạy dỗ, không đến lượt người ngoài kể cả Nhị Gia Ánh mắt Y Mễ nhìn sang Hạo Dương ngiêng đầu
Hạo Dương lúc này cũng đã lên tiếng: Phải, được rồi không cải nữa, về bao lâu rồi
Lúc sáng, chắc có lẻ lô hàng của Nhị Gia đã qua cửa … chào hỏi cũng xong … tôi xin phép
Y Mễ đứng lên quay đầu đi ra ngoài
Đoàn Gia bực tức nói: Cậu xem cô ta kìa?
Thiệu Thanh A lúc này lên tiếng: Y Mễ phải công nhận rất giỏi, cậu dường như luôn có thành kiến với cô ấy
Là cô ấy có thành kiến với tôi?, cô ta nghĩ Hạo Dương chống lưng nên như thế
Thiệu Thanh A cười lớn nói: Cậu thừa biết cô ấy ngoài Hạo Dương ra còn ai chống lưng mà, chỉ đơn giản thế thôi đã biết cô ấy không hề tầm thường
Hạo Dương vẫn như không có gì ngã người …
Phòng Quản Lý
Chị Mễ Mễ, em không biết tại sao Đoàn Gia, Nhị Gia lại nỗi giận em em xin lỗi
Từ Ni đưa một ly nước cho Y Mễ quay đầu nói: Cô thôi đi tôi đã hỏi, kỹ nử Tiên đã nói thấy cô dùng tay quyến rũ Nhị Gia, cô không biết hắn ta có bệnh sạch sẽ phàm không phải người hắn muốn thì đừng tự dâng mình.

Đồ ngu
Mai cô không cần tới, Ni Ni thanh toán thêm cho cô ấy 3 tháng lương
Từ Ni gật đầu lệnh kéo cô gái kia ra, mặc cô ấy đang khóc lóc van xin

Căn phòng lại im lặng đến lạ
Y Mễ sao không nghỉ ngơi lại vội đến
Em đến xem một chút, rồi còn dặn chị lịch đi tuor của tuần sau
Từ Ni gật đầu
Hạo Dương, đến lâu chưa Y Mễ hỏi
Lâu rồi, điều bé Tiên lên đó
Y Mễ gật đầu
Thật ra mối quan hệ của hắn với cô cũng chỉ khi nào hắn muốn hẵn sẽ tìm đến, cho dù cô có muốn cũng không thể …
! ----------------!
Ting tong
Tiếng chuông vang lên một căn hộ nhỏ nằm cách biệt một tầng lầu của khu nhà cao cấp
Cạch
Y Mễ mở cửa, chưa kịp lên tiếng hỏi đập vào mắt cô là hình ảnh cao ráo như điêu khắc một bức tượng đẹp hoàn mỹ …
Mùi hương trên cơ thể hắn, cô không còn xa lạ
Nhị Gia
Y Mễ gọi Nhị Gia xong cũng quay đầu đi vào
Hạo Dương theo sau bước vào nhà … căn hộ này được Hạo Dương mua cách đây đã 7 năm cũng nơi này hắn và cô đã lăn giường không tính được bao nhiêu lần rồi …
Y Mễ đi lại cởi chiếc áo khoác trên người Hạo Dương đem treo lên chiếc cây treo quần áo gần đó …
Đi thẳng vào bếp pha một tách trà nóng trà nhập khẩu Hạo Dương rất thích
Trà đây, Nhị Gia đến là có việc gì cần
Hạo Dương nhâm nhi tách trà quay sang: Vẫn còn giận?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 5: 5: Vạch Trần


Y mễ bận chiếc váy ngủ ngồi xuống chiếc gê sofa gần đó vắt chéo chân …
Giận? Y Mễ nghiên đầu
Hạo Dương khẽ nhíu mày nhìn Y Mễ nói: Nam Ân không làm gì em chứ
Y Mễ vẫn bình thường cứ như cô đã nghe quen câu hỏi này mỗi khi gặp riêng Nam Ân: Nam Thiếu sao, rất chừng mực
Hạo Dương hừ lạnh một tiếng, đôi mắt của hắn tấp thẳng vào ánh mặt của Y Mễ, như một vị vua đang xem xét phi tần của mình … cất giọng nói trầm: Sang Đây
Y Mễ nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của Hạo Dương bất giác như có một lời mê hoặc cứ vậy cô lại nghe cạnh Hạo Dương
ưm Tiếng Y Mễ rên nhẹ khi đôi môi của Hạo Dương đang đá đảo cổ của cô
Hạo Dương như con hổ khát mồi đè Y Mễ xuống sofa tay thuần thạo cởi chiếc áo ngủ mỏng trên người cô lộ ra bờ vai thanh mãnh trắng không tỷ vết, vẫn đập vào mặt hình xăm hoa văn tựa cánh hoa bỉ ngạn tự do màu đỏ … quyến rũ thu hút đến mất ý thức
Ban đêm gió thổi, nhưng khung cảnh bên trong lại khiến người khác nhạy cảm ớn lạnh
Hạo Dương áp mình lên cơ thể uốn éo của Y Mễ, cơ thể khá tương đồng chỉ xê xích chiều cao một tý.

Cảm thủ tất cả đường cong trên cơ thể cô.

Bàn tay nhẹ nhàng lướt qua khác điểm G.

Hắn không còn quá xa lạ với cơ thể của cô …
Tư thế nhanh chống đảo ngược Y Mễ ngồi lên cơ thể hắn.

Dường như vươn cung cởi ngựa khiên tiếng h**n ** càng nhiều càng ái muội
Ưm
Y Mễ tận hưởng kh*** c*m tê dại đến điên cuồng
Hai người sau một lúc phát ra tiếng thở mạnh, Y Mễ ngửa cổ, hắn cành gồng chặt thân mình hơn
Cứ thể tiếng va chạm cơ thể, tiếng th* d*c, r*n r* nỉ non bên tai người đàn ông
Giống như máy đóng cọc chạy hết công suất.

Liên tục lặp đi lặp lại cho đến canh 3
Tiếng chuông điện thoại đánh thức Hạo Dương, bên cạnh Y Mễ cũng cảm giác bàn tay đang vòng ôm eo cô nới lỏng ra …
Sao còn thức hả Tiếng nói đầy cưng chiều vang lên
Y Mễ lúc này cũng ngồi dậy với tay châm một điếu thuốc đứng dựa vào cửa kính của căn hộ nhìn ra bên ngoài
Dương em gặp ác mộng Cô gái đầu dây bên kia nũng hết sức
Không sao không sao, em nằm xuống ngủ đi … sáng mai anh sẽ đến sớm nha

ưm, em biết rồi
Điện thoại đã tắt
Hạo Dương nhìn về phía Y Mễ đang đứng bóng bên ngoài chiếu vào khắc hoạ Y Mễ như bức tranh hoàn mĩ, từng đường nét cơ thể, đến khuôn mặt …
Hạo Dương đến gần vòng tay ôm eo cô
Y Mễ cũng hút xong điếu thuốc cô vội rời vòng tay đi lại chiếc giường, cười nhạt: Chu Tiểu Thư lại bệnh sao
Ừm không, cô ấy gặp ác mộng thôi … Hạo Dương là người tiếp theo chăm điếu thuốc trên bàn đưa lên miệng kéo vài hơi
Nhị Gia cũng quá là cán đáng nhiều việc nhỉ, còn mất thời gian qua đây, bây giờ nói được chưa có chuyện gì nào?
Em nói như, chỉ có chuyện mới tìm em? Hạo Dương trong câu nói có chút thay đổi
Đấy là Nhị Gia nói, em không nói
Hạo Dương nhận ra từng câu từng chữ Y Mễ nói ra đều là có ý hiềm khích: Em vẫn luôn lớn gan lớn mật?
Em không dám chỉ là Nhị Gia chiếu cố nhiều quá làm em lo thôi
Hạo Dương bỏ điếu thuốc xuống hung hăng đi lại một tay bóp lấy cổ Y Mễ: Mẹ nó, câu nói cũng có ý châm chọc … Em náo đủ chưa? Hay em thấy tôi đã qua dung túng cho em?
Y Mễ vẫn không có chút gì lo sợ ánh mắt vẫn như cũ nhìn thẳng vào Hạo Dương.

Cô đã quá quen với chuyện này, hắn luôn dành sự nuông chiều, dịu dàng với Chu Yên.

Còn cô thì sao thô bạo từ bên dưới đến lên giường … Cô đáng nhận được điều tồi tệ đó sao? Hay cô sai đã yêu hắn tần ấy năm
Bàn tay của Hạo Dương buông lỏng Y Mễ ra
Y Mễ ho vài tiếng tiếp tục nói: Nhị Gia có lẻ ngài đã quên tôi không phải thuộc hạ của ngài, cũng không phải tình nhân, tôi là Y Mễ đã không còn sự kiểm soát của Nhị Gia cách đây 2 năm rồi … Nhị Gia đừng hở một chút là nói dung túng cho em.

Em thấy mình không có vinh hạnh đó
Con đàn bà này, gan mật của cô càng ngày càng lớn … chắc lại sang với thống đốc kế nhiệm nên muốn một bước bay xa rồi
Y Mễ cười ghé đầu vào cạnh giường: Nếu đã muốn một bước bay xa đã bay lâu rồi … đâu phải còn ở đây mà ngây dại
Hạo Dương dường như mất kiên nhẫn.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 6: 6: Đáp Lễ


Em đừng nghĩ Nam Ân sẽ có thể chống lưng cho em, tôi nói cho em biết em chỉ có thể dơ nanh múa vuốt khi ở cạnh tôi … em nghĩ tôi sẽ cho em được như bây giờ được thì tôi sẽ không dám đạp đổ sao.

Khi tôi còn tín dụng em nên biết quý trọng hơn là dùng thái độ đó với tôi
Hạo Dương nói xong hôn lên trán Y Mễ.

Một lúc quay đầu lấy quần áo rời đi
Y Mễ một mình nhìn ra bên ngoài, cô không thể phủ nhận độ tàn nhẫn thủ đoạn của Hạo Dương.

Nhưng cô lại không kiềm chế được khi hắn dịu dàng với Chu Yên …
! ----------------!
Buỗi sáng không khí sắp vào mùa lạnh … mưa thường đỗ thất thường …
Y Mễ đi trong tiệm quần áo nội y, cửa hàng nổi tiếng các mẫu mã đa dạng các ngôi sao, hay cấp bậc nào cũng cần đến vì nó là nhu cầu thiết yếu …
Cửa hàng này là cửa hàng thứ 3 trong Thành Phố chuỗi chi nhánh được Y Mễ phát triển kinh doanh
Y Mễ đi ra ngoài đến một quán cà phê gần đó đảo mắt đã thấy Từ Ni ngồi phía xa …
Ngồi xuống ghế chưa kịp nói gì Từ Ni đã nhanh miệng

Mễ Mễ, điện thoại sao em tắt máy
Y Mễ lấy trong túi ra điện thoại của cô đột nhiên không còn lên đèn không chút tính hiệu …
Y Mễ nhíu mày nhìn Từ Ni
Có lẻ hư - Y Mễ khoáy cốc cà phê nóng
Nam Thiếu có gọi tìm em Từ Ni lí nhí
Rồi sao nữa
Từ Ni cười mĩm khẽ nói: Thì gọi em không được, chị nói thật, chị thấy Nam Thiếu rất tốt … nhất là với em
Y Mễ thò tay lấy điện thoại của Từ Ni thành thạo bấm dãy số như đã thuộc lòng
Đầu dây bên kia cũng nhanh chóng phản hồi
Điện thoại tôi hư, ngài tìm tôi sao
Nam Ân bên kia không dấu nỗi ý vui: Chuyện lần trước không nghe đáp lễ
Chỉ vài chử vỏn vẹn Y Mễ hiểu rõ ý tứ của Nam Ân
Nam Thiếu hay là tối này đến Nhị Thiên Đường một chuyến nhận lễ
Nếu em là lễ tôi sẽ rất vui lòng nhận còn thứ khác thì - Từ thì kéo dài của Nam Ân
Y Mễ vẫn khoáy cốc cà phê tiếp tục nói: Vậy Nam Thiếu đây có thể dành chút thời gian cũng tôi dùng bữa tối chứ

Được, địa điểm em cứ chọn … mà điện thoại em hư đang ở đâu tôi cho người mang loại mới nhất đến cho em
Quả Nhiên là thông đốc kế nhiệm, hân hạnh quá nhưng tôi không thiếu tiền … yên tâm tôi sẽ nhắn địa chỉ cho ngài
Nam Ân vui vẻ bật cười: Được, chào em
Tút tút tút
Y Mễ chị hỏi thật, tại sao em không thử chấp nhận Nam Thiếu, em lo sợ thân phận?
Y Mễ nhíu mày khẽ nói: Ni Ni, em mà phải sợ sao chỉ là không có tình cảm
Em vẫn còn ôm đoạn tình với Nhị Gia?, em có ngốc không vậy Nhị Gia sắp kết hôn rồi mà còn là người anh ta yêu
Y Mễ gật đầu: Em biết, thì sao? Em cũng không nghĩ nhiều vậy, chỉ là chưa thể buông bỏ chứ không phải là không thể
Buổi nói chuyện một lúc thì giải tán Ni Ni phải đến Nhị Thiên Đường lo công việc
Y Mễ vội vàng về nhà
Chu Yên, hôm nay em thấy trong người sao rồi Hạo Dương vuốt mái tóc của Chu Yên nhẹ nhàng hỏi
Em khoẻ rồi mà, Hạo Dương có phải em sắp gã cho anh Chu Yên mèo nheo nói
Ừh em sắp làm vợ của anh rồi bé con
Chu Yên vùi đầu vào vai Hạo Dương: Đêm đó em gọi, em nghe tiếng phụ nữ bên cạnh anh, em biết cô gái đó
Linh tinh quá, làm gì có ai … ngoài em anh không cần ai hết
Chu Yên tiếp tục tỏ vẻ giận dỗi: Em biết chị ta, em đã hỏi Đoàn Gia … Chị ấy là Y Mễ chủ Nhị Thiên Đường gì đó … chị ta rất xinh đẹp, còn rất thích anh
Hạo Dương thầm chửi Đoàn Gia cái mồm luôn đi chơi xa
Em không được so sánh với cô ta, em là người anh yêu chỉ đơn vậy thôi
Chu Yên nhận được câu trả lời cũng thấy vui trong lòng một chút.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 7: 7: Ăn Cùng Thống Đốc


Buổi tối con đường về đêm luôn nhộn nhịp như thế Y Mễ bước ra từ Nhị Thiên Đường
Quay đầu vào bên trong nói với Từ Ni đang nói chuyện với một vài phục vụ: Tối em không ghé khỏi gọi hỏi nhé
Chiếc xe Maybach màu đen bóng loáng chạy đến cánh cửa được tự động mở, Y Mễ thuận theo lên xe bên trong mùi nước hoa nam tính khắp trong khoang xe
Nam Thiếu có phải ngài bị nghẹt mũi Y Mễ chỉnh lại chiếc nhẫn trên tay đùa giởn
Đúng, mà rất hay vừa hết khi em lên xe
Xe lăn bánh đến nhà hàng ngoại ô Thành Phố thuốc chuỗi Nhà Hàng ngoài trời như một kiểu khuôn viên cắm trại …
Mùa này se se lạnh ở đây nơi nào cũng có lò sửi ấm
Một lúc sau trên bàn khác món ngon đều đã bày lên mặt bàn không qua lớn không khí ấm áp vây quanh
Nam Ân gắp một miếng tôm sốt vào chén cho Y Mễ: Em ăn đi, à gần đây lại đang có chiến dịch … dặn dò Quản Ly trong coi khách cẩn thận
Y Mễ thở dài chăm chăm nhìn Nam Ân cô thầm nghĩ đúng là có thể nói cô may mắn hay bất hạnh đây, gặp một Lão Đại Nhị Gia, lại cho cô gặp khắc tinh Thống Đốc Kế Nhiệm đời thứ 15 - Nam Ân Thiếu Tước.

Một Nhị Gia tung hành hắc đạo.

Một Thống Đốc trị thiên trị pháp … bao năm cô mở Nhị Thiên Đường không nhờ Nhị Gia che chắn, không nhờ Nam Ân bao che Nhị Thiên Đường cũng đã dẹp vội dẹp gấp …
Cảnh sát có đến cũng chỉ như đi dạo một vòng rồi lại đi không ai khó dễ được Y Mễ.

Cô cũng không ngại làm thân với Nam Ân.

Thêm bạn thì bớt kẻ thù.

Vã lại bạn này còn là Thống Đốc …
Nam Thiếu, ngài vẫn chưa hết thích tôi sao Y Mễ dùng chân đưa qua thăm dò ổng quyển của Nam Ân
Nam Ân thò tay nắm lấy bàn chân đang quậy quọ kia: Trách sao được, trong cả thế giới ánh mặt tôi chỉ say người
Y Mễ lại bật cười rút đôi chân về đấy là sự khác biệt của Nam Ân và Hạo Dương …
Một Hạo Dương cao ngạo lạnh lùng tàn nhẫn
Một Nam Ân luôn tinh tế chững chạc …
Đang ăn thì điện thoại vang lên là điện thoại của Từ Ni
Em đây Y Mễ hững hờ
Nhị Gia đến tìm em, chị bảo hôm này em không đến hình như có gọi số cũ của em thì phải, xem liên lạc đi nha … chứ để anh ta nổi giận chị không gánh nỗi
Tút tút tút
Nam Ân nhâm nhi ly rượu trong tay: Hạo Dương tìm?
Không là quản lý Y Mễ thành thật nói

Buỗi ăn kết thúc điểm đến cuối cùng của Y Mễ vẫn là quay lại Nhị Thiên Đường …
Bên trong khách đã rất đông bấm thang máy nội bộ lên tầng 5
Ting
Y Mễ hỏi phục vụ tầng được biết Nhị Gia ở phòng bao số 2
Đẩy cửa đi vào bên trong vẫn những gương mặt cũ
Nhị Gia tìm em sao? Y Mễ đi đến gần cất giọng nói
Ra ngoài hết đi - Hạo Dương đuổi khác cô gái ra ngoài bên trong chỉ còn lại Hắn và Đoàn Gia
Em đi đâu về? Hạo Dương hừ lạnh
Có gì sao? Đi ăn cùng người bạn thôi
Đoàn Gia liên tiếng châm chọc: Đấy chiều cho lắm, bây giờ người ta đã dành thời gian đi ăn cùng Thống Đốc …
Y Mễ nhìn sang Đoàn Gia anh ta mồm mép vẫn lanh chanh, vẫn không ra thể thống gì không hổ danh luật sự chuyển thay trắng đổi đen
Y Mễ cười nhạt nhìn sang Đoàn Gia: Đoàn Thiếu rất có cách quan tâm đến tôi, lại còn biết tôi đi cùng ai cơ đấy
Lớn gan lớn mất
4 chữ được nói ra nghe lạnh đến thấu xương
Nếu chỉ như vậy em xin phép đi trước không phiền Nhị Gia

Tận cùng là em đang muốn gì? Quấy đủ chưa? Từ hôm em đi Anh về lại tỏ thái độ gì? Hạo Dương lớn tiếng
Y Mễ quay lại nhìn nói: Không muốn gì hết, Nhị Gia tâm bận ở chỗ Chu Yên lại còn đến đây tra khảo em, phiền rồi
Đoàn Gia lại tiếp tục châm ngòi sự việc: Hoá ra là ghen? Hạo Dương cậu xem cô ta có phải là đang ghen với Tiểu Yên
Y Mễ tay với một cốc rượu uống một cái cạn ly
Em ghen?, không phải tôi đã nói đừng dụng tâm vào chuyện này sao?
Cô ta lại nghĩ có cơ hội để ngang hàng so sánh với tiểu thư của Chu Gia sao, đ ĩ đ**m lại muốn đu đeo chân hạc
Y Mễ lại rót một ly đầy rượu đến trước mặt Đoàn Gia hất hết tần ấy rượu vào mặt anh ta, chưa dừng lại cô nhanh tay đổ nốt số rượu còn lại lên đầu anh ta
Miệng nói: Đoàn Gia có vẻ mở miệng ra không được tốt, đ ĩ đ**m? Anh có tư cách nói tôi sao, đ ĩ đực khác nhau sao, à khác ở chỗ đ ĩ đực ra vẻ thanh cao chà đạp phụ nữ là giỏi?
Tiếp tục đi lại phía ghế khi nãy nói tiếp: Luật Sư Đoàn? Nếu muốn kiện tôi hầu?
Em nghĩ em ăn cơm cùng Thống Đốc nên đã đủ gan dạ mạnh miệng ở đây?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 8: 8: Làm Khó


Y Mễ biết đã chọc giận đến Hạo Dương nhưng cô thấy mình không nói gì sai cả cho dù là với hắn hay Đoàn Gia
Đoàn Gia nghiến răng: Tôi đã nói con đàn bà này cái gan không nhỏ cậu xem hôm nay đến mức nào rồi, tôi nói có gì sai sao
Được rồi - Hạo Dương trừng mắt nhìn sang Đoàn Gia
Y Mễ thở dài lười nhác nói: Gan tôi nhỏ không lớn như hai Gia đã nói đâu, còn nữa nếu Đoàn Gia bất mãn muốn kiện xin mời … Nhị Gia em xin phép
Choang.

Truyện Lịch Sử
Tiếng ly rượu bị Hạo Dương thẳng tay ném ra phía cửa lạnh lùng nói: Đoàn Gia về đi
Đoàn Gia ngớ người ôm một cục tức đi ra ngoài không quên dừng lại nói với Y Mễ: Cô chờ đó

Không gian yên tỉnh trở lại
Sang đây Hạo Dương nhìn chỗ bên cạnh
Y Mễ - Hạo Dương nhẹ giọng gọi cô
Y Mễ nhắm mắt thở dài: Nhị Gia, sắp tới Chu Yên cũng đã có thể kết hôn, hà cớ gì ngài cứ phải so đo với em
Tôi đã nói thế nào với em, tuỳ tôi không gò ép em nhưng để mà nói em cũng là đàn bà của tôi.

Là do em để tâm vào việc của tôi quá nhiều
Đàn bà của tôi sao? Đàn bà cũ
Hạo Dương gắt: Sao em cứ phải nháo lên mới chịu êm đềm không được sao
Vậy em hỏi ngài? Ngài có yêu Chu Yên hay không?
Có - Hạo Dương không một chút suy nghĩ đáp
Y Mễ gật đầu: Ngài từng nói ngài không muốn cô ấy buồn, tổn thương? Vậy sao còn lên giường với em?
Y Mễ vốn dĩ luôn canh cánh chuyện này, cô cũng rất thẳng thắng không dòng do …
Tại tôi hứng thú với em, còn nữa Chu Yên không phải tên để em nhắc
Y Mễ cưỡi khinh chính bản thân cô, cô đã quên Chu Yên tâm can bảo bối của hẵn … phải gọi là Chu Tiểu Thư, Y Mễ vội ngồi xa hắn ra nghiêng đầu nói: Cũng thật lạ, ngài yêu cô ấy nhưng lại không dám sống đúng bản thân mình trước cô ấy? Cô ấy có biết ngài thích thô bạo trên giường, cô ấy có biết những lần ngài đi giao dịch say sưa bè nhè, cô ấy có biết ngài bao nuôi bao nhiêu tình nhân bên ngoài hay không? Còn nữa những lần ngài bị kẻ thù đánh lén bị thương cô ấy có biết?, biết ngài dung tục thô thiển hay không?
Y Mễ lại ngưng nhìn phản ứng lạnh lẽo của Hạo Dương cô vẫn tiếp tục nói: Hay chỉ có con đàn bà này biết ngài thích thô bạo, chăm sóc ngài sau cuộc dạo chơi không lối về, hay chỉ có con đàn bà này dâng người đến cho ngài tận hưởng.

Hay chỉ có con đàn bà này chăm sóc vết thương cho ngài? Chịu đựng những từ tục tỉu của ngài?

Em là đang tủi thân kể lể với tôi sao - Hạo Dương nhíu mày
Sau đó thì sao? Trước mặt Chu Yên, ngài lại như một chàng doanh nhân nhu mì nhẹ nhàng đầy nuông chiều cô ấy? Không lăng nhăng, không phải Lão Đại máu lạnh nào đó.

Không hề biết sau bộ đồ vest lịch lãm là một con thú
Chát
Y Mễ cảm nhận má trái nóng ran cú tát trời dáng của Hạo Dương khiên gò má trái của Y Mễ nhanh chóng sưng đỏ
Em im ngay cho tôi, chắc cho lẻ Đoàn Gia nói đúng tôi quá nuông chiều em? - Hạo Dương lớn tiếng quát
Nuông chiều sao? Tôi không cần.

Ngài quên rồi sao cái ngày mà ngài bỏ tôi lại Anh, bỏ về khi nghe Chu Yên bệnh, cả tháng không một cái đối hoài đến tôi vì anh cũng Chu Yên đi Paris.

Rất rất nhiều cái ngày đó.

Nhưng Nhị Gia có một điều ngài không bỏ qua là lăn giường cũng tôi, à quên còn nữa tìm tôi để giúp anh nói chuyện với Nam Ân
Y Mễ cười chua chát, không một giọt nước mắt nào rơi tiếp tục nói: Ngài cũng đã nói, tôi và ngài sẽ không có quan hệ người ơn kẻ trả nữa cái gì cũng đã trả đủ 10 năm của tôi cũng đã đủ giúp ngài thoả mãn bây giờ tôi mong yên ổn làm ăn.

Còn nếu ngài cảm thấy nhờ ngài tôi mới có được Nhị Thiên Đường, thì ngài có thể dẹp nó bất cứ lúc nào ngài dư khả năng mà ….

Tôi mệt rồi
Y Mễ đứng lên chuẩn bị rời đi cánh tay bị một lực giữ lại: Ngồi xuống, nói chuyện
Giọng của Hạo Dương đã dần ấm lại Y Mễ thở dài nới lõng cánh tay của hắn ra: Nói đã xong Ngài đây là muốn nuốt lời, ngài quên tôi cũng có thể yêu đương sao, đừng như thế nữa.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 9: 9: Trùng Hợp


Hoá ra là em muốn nghịch tôi là để yêu đương cùng thằng khác - Hạo Dương khuôn mặt lúc này không khác gì quỷ satan, khẩu khí như muốn nuốt trọn Y Mễ
Y Mễ thở dài đi ra cửa phía sau truyền tới tiếng nói: Nếu hôm nay em đi ra khỏi cánh cửa này tôi sẽ cho hối hận
Y Mễ quay lại ánh mắt có chút bi thương nói: Vậy tôi hỏi ngài, ngài có thể từ bỏ Chu Yên hay không?
Cô là đang muốn tôi sẽ cưới cô yêu cô? Cô đang nghĩ cái gì? Bây giờ không phải tốt sao tôi cho em thiếu thốn cái gì? Không bằng ai cái gì hả.

Từ đầu đã nói ngoài tình yêu của tôi, vị trí Hạo Phu Nhân đừng nghĩ tới ngoài Chu Yên không ai thay thế được
Y Mễ gật đầu: Vậy thì tôi đã hiểu
Y Mễ quay đầu phía sau vẫn truyền đến tiếng nói lần này cô vẫn đi mà không quay đầu lại
Em sẽ hối hận, em nghĩ Nam ân nó sẽ yêu em sao? Bảo vệ được em sao lầm to rồi
Màn đêm cũng dần qua đi
Y Mễ sau một đêm thức dậy cô chỉ vừa ngủ được vỏn vẹn 3 tiếng … Cô đã suy nghĩ rất kỹ cô không còn muốn day dưa với Hạo Dương nữa nói là làm

Cô liền bấm điện thoại gọi cho mô giới nói sẽ mua và thanh toán ngày căn hộ ở gần đường lớn phía đông Thành Phố S, và mong muốn nhận nhà vào ngày mai.,,
Bên kia cũng đã chuẩn bị liền lập tức dập máy soạn ngay giấy tờ cần thiết …
Trước tiên cô phải dọn ra khỏi căn hộ này, cô không muốn phải dây dưa ở đây thêm, lần cải nhau này của cô và Nhị Gia nó khác nhiều so với lần trước, cũng vì cái tát hôm qua đã thật sự khiến cô thất tỉnh
Từ Ni cũng đã biết chuyện, lúc đầu có chút lo lắng cho Nhị Thiên Đường.

Nhưng cũng phải nói lại là Y Mễ quá quá khỗ tâm với Nhị Gia, cô theo Y Mễ cũng đã 6 năm, cái gì thấy cũng đã thấy biết cũng đã biết ….

Ngoài ấm giường chuyên nghiệp ra, Nhị Gia sẽ chỉ dịu dàng để tâm đến Chu Yên Tiểu Thư.

Thậm chí là Từ Ni đã đưa Y Mễ đi phá thai tận 4 lần trong vòng 6 năm đó … Bác sĩ cũng đã nói cô cứ như thế sẽ không thể làm mẹ được.

Nhưng biết làm sao? Y Mễ từng van xin Nhị Gia cho cô sinh cô sẽ không phiền hắn quan tâm … nhận lại là gì ngoài vài chữ đau xé tâm can: Tôi không muốn gieo rắc hạt giống nào của họ Hạo cho ai ngoàii người hắn yêu là Chu Yên
Sau một ngày Y Mễ chỉ mang theo quần áo của cô, hình ảnh, hình chân dung tất cả của cô đều được Từ Ni mang xuống sảnh đốt, cô không lưu lại bất cứ gì trong căn hộ đã giống gần 10 năm này … nó là của Hạo Dương.

Mà bây giờ cô thật sự muốn vạch rõ ranh giới ….
Hạo Dương bên này cũng đang nghe thuộc hạ bẩm báo công việc, không hiểu sao lời nói của Y Mễ cứ xoay quanh đầu hắn … từng câu từng chữ hắn nghĩ có lẻ cô là đang muốn làm mình với hẵn, hắn sẽ cho cô thời gian bình tâm… nếu vẫn như thế hắn sẽ cho cô hối hận về sau …
.....................
Buỗi chiều của vài ngày sau sóng yên biển lặng Y Mễ cũng không suy nghĩ đến quá nhiều, nếu không có việc gì cô sẽ thanh thơi đi shopping, hoặc là sẽ đến Nhị Thiên Đường xem xét công việc
Tình cờ bên phía khách sạn đối diện, một hình bóng đang uy lực bước từ trên con xe maybach xuống bộ comle màu xám đầy quyền lực …
Nhận thấy ánh mắt nhìn mình, Nam Ân cũng ngước lên nhìn sang phía bên đường cũng chạm mắt thấy Y Mễ
Trên tay cô đang dắt một chú chó nhỏ bộ lông xù lên nhìn trông như một cục bông di động
Nam Ân tiến sang bên đường tay ra hiệu vệ sĩ không cần đi theo …
Y Mễ cũng đã thấy Nam Ân đang tiến về phía của cô, không né tránh mĩm cười gật đầu nhẹ như chào hỏi
Nam Thiếu - Y Mễ cất tiếng nói nhẹ nhàng của cô chào hỏi Nam Ân.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 10: 10: Bắt Gặp


Mễ, trùng hợp thật - Nam Ân đi lại cười đáp lại
Ừm, tôi dẫn Shi đi dạo Y Mễ chỉ xuống chú chó đang quẩy đuổi với Nam Ân như đã quen biết từ lâu
Nam Ân thắc mắc khu này là khu đông nhà của Y Mễ ở khu tây đường lớn cách nhau khá xa: Em nói đi dạo, sao sang tận đây
À tôi vừa chuyển nhà, nhà tôi phía kia Tay chỉ căn hộ nhà giàu phía trước
Chuyển nhà Nam Ân hỏi lại lần nữa
Y Mễ Gật Đầu
Hay sang đó đi ở đây nói chuyện không tiện Nam Ân ngỏ ý
Cả hai di chuyên qua khu nhà của Y Mễ, căn hộ nằm liền kề trong khu Appe phía đông khá yên tỉnh và an ninh
Vào nhà không gian trang trí khá là đơn giản không quá cầu kì mùi thơm của hoa luly vang khắp phòng khách
Bên trong Y Mễ mang ấm trà nóng ra: Uống trà nhé, tôi vừa dọn đến chưa mua cà phê
Nam Ân gật đầu
Tôi đã nghĩ thông rồi, bây giờ tôi muốn sống bình thường, như bao cô gái khác

tại sao? Không phải em rất yêu hắn? Nam Ân dịu dàng dò hỏi cô
Y Mễ nhấp một miếng trà nói tiếp: Yêu thì yêu, nhưng không ai mong mình được nuông chiều cả chỉ mong trở thành ngoại lê của một người là đủ
Nên đã quyết định - Nam Ân hỏi
Y Mễ gật đầu
Nam Ân suy nghĩ gì đó rồi lại nói tiếp: À buỗi tiệc của tôi em sẽ đến chứ?
Y Mễ dường như suy nghĩ lại là buổi tiệc nào mới nhớ Từ Ni có nói có thiệp mời của Nam Gia: Chắc không nơi đó cao quý tôi sao có thể đến, cảm ơn Nam Thiếu có lòng mời
Sao là không cao quý chỉ cần là khách tôi mời là được, trễ rồi tôi cũng có việc hôm đó nhớ đến
Y Mễ miễn cưỡng gật đầu
Tiễn Nam Ân ra về, cũng là lúc cô chuẩn bị đến Nhị Thiên Đường
Từ hôm sảy ra việc đến nay Nhị Gia cũng đã không ghé qua đây nữa, cũng không có gì làm lạ.

Qua hay không với cô bây giờ là vô nghĩa …
Từ Ni sau khi đưa khách lên phòng bên trên đi xuống miệng đã bắt đầu hoạt đồng: Mễ Mễ, hôm qua em biết chị thấy gì không?

Ừm nói em nghe thử
Chị thấy Nhị Gia cùng Chu tiểu thư ở cửa hàng của nhà thiết kế Lưu, trong họ thật sự xứng đôi
Y Mễ bật cười: Ừm họ vẫn luôn xứng đôi như vậy mà
À thiệp của Nam Gia đâu? Chị đưa em đi … có thể em sẽ tham dự- Y Mễ tay vừa tính toán, miệng nói tiếp
Đây Từ Ni lấy trong ngăn tủ một tấm thiệp màu xanh trắng có dấu ấn của Thống Đốc
! ! ! ! ! ! !.

Phong Bao Vip ỡ Khu Khánh Sơn
Ngoài Nhị Thiên Đường ra nơi đây được sếp thứ hai của Thành Phố, cũng là nơi chứa tất cả khách có nhu cầu sử dụng mua bán chất cấm … dĩ nhiên điều này sẽ không có ở Nhị Thiên Đường
Dương, cậu làm vậy rất đúng Đoàn Gia tay đang ôm cô gái tươi xanh miệng cười tươi nói
Thiệu Thanh A bật chiếc bật lửa đốt một điếu thuốc chậm rãi nói: Làm được thật sao
Ý tứ của Thiện Thanh A quá rõ ràng, nếu bạn hắn làm được đã làm được từ mấy năm trước không phải đến bây giờ có thể nói Hạo Dương luyến tiếc Y Mễ, hay chưa chán cô ấy mặc khác nhiều khi đã lầm tưởng yêu Chu Yên thật ra là yêu Y Mễ …
Để xem cô ấy sẽ bay cao đến đâu Hạo Dương thảnh thơi nói
Nhưng trong tâm trí lại suy nghĩ khác đã hơn 2 tuần Y Mễ không chút động tĩnh nào, cũng không lạ mỗi lần cải nhau đều do hắn tự tìm đến Y Mễ có lẻ cơ thể cô, kỹ năng của cô làm hắn lưu luyến …
vậy cũng nhau chờ Thiện Thanh A cười lớn.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 11: 11: Không Còn Ở Đây


Nói thế vài ngày sau, sau khi thăm Chu Yên ra Hạo Dương cho xe chạy thẳng đến căn hộ của Y Mễ
Lên đến bên trên tiếng bấm chuông liên tục vang lên nhưng không chút hồi âm nào bên trong lấy chiếc thẻ trong ví quẹt nhẹ cánh cửa mở ra
Hạo Dương nhíu mày bên trong dường như có chút hơi lạnh bật chiếc công tắc lên nội thật vẫn y vậy không thay đổi gì mấy chỉ khác những khung hình, những đồ vật từng nằm vị trí này nọ đều không thấy …
Hắn đi vào bên trong phòng ngủ muốn xem kỹ lại xem phán đoán của hắn có đúng hay không quả nhiên không sai đi đâu, quần áo vật dụng cá nhân đều đã không còn, chỉ còn lại vài bộ đồ của hắn …
Lấy điện thoại gọi cho một dãy số rất nhanh tiếng bước chân đi đến
Lão Đại, đã đưa đến
Là bà phục vụ dọn dẹp của tầng này
Cô ta đi khi nào?
Dạ thưa Nhị Gia cách đây cở 3 tuần rồi, tôi thấy cô ấy không có nhà, mà cũng chỉ nghĩ cô ấy đi du lịch nên nên không báo
Gan lắm, giỏi lắm lại còn dọn ra khỏi đây: Cho Người Điều tra cho tôi
Hạo Dương đứng lên rời khỏi căn hộ, cảm giác trống vắng trong lòng khó chịu đến không thở nỗi

Ngày hôm nay Y Mễ đã dậy từ sớm chuẩn bị để đến tiệc rượu của Nam Gia
Đi lại mở ngăn tủ tìm kiếm một bộ trang phục phù hợp suy nghĩ một lúc cô lấy ra chiéc váy công chúa nhưng lại cất vào lấy một chiếc sườn xám bên tủ cạnh … Nam Ân từng nói dáng của cô rất hợp với sườn xám
Chỗ buổi tiệc nằm ngay chính điện thành phố lớn …
Y Mễ tự lái xe sau khi gửi xe cô đi dạo quanh một vòng bên ngoài rồi mới vào
Vào bên trong buỗi tiệc rất lớn ai ai cũng đều đang nở nụ cười giao tiếp với đối phương cô chọn một góc khuất của khán phòng đứng vào đó nhận lấy ly rượu của phụ vụ đưa tới …
Bên cạnh nhiều tiếng nói xì xạo tuỳ không lớn nhưng vẫn có thể nghe ra họ đang bàn tán về cô
Cô gái bên đó, đẹp qua bộ váy cô ta mặc của nhà thiết kế nào vậy
Cậu xem cô gái kia đùi trắng nõn lại còn xẻ ui chao phải làm quen thôi
Y Mễ vẫn bình thường không quan tâm mấy phía xa cô thấy được hình bóng quen thuộc của Nhị Gia bên cạnh là Chu Yên, cô ta hôm nay cũng rất đẹp … một tiểu thư danh giá đúng nghĩa
Buổi tiệc cũng đã bắt đầu khá lâu Y Mễ sau khi chạm mắt với Nhị Gia cũng đã thôi không nhìn nữa, ánh mắt như thiêu đốt cô …
Nam Ân sau một vòng khách đến chào hỏi nịnh nọt cũng đi lại phía bàn nhỏ của Y Mễ
Cô chủ Nhị Thiên Đường vinh hạnh quá

Y Mễ cụng ly với Nam Ân: Hôm nay trông ngài rất uy nghiêm
Hai người cười nói vui vẻ một lúc Y Mễ cũng kiếm đường lui ra bên ngoài
Đi phía sau để lấy xe, có lẻ cô không hợp với nơi này
Phía sau có tiếng bước chân theo sau Y Mễ quay lại đã thấy hai vệ sĩ bận vest đen
Cô Mễ, Lão Đại chúng tôi muốn mời cô đi một chuyến
Y Mễ dựa người vào chiếc xe màu đỏ bên cạnh của cô: Về nói với Nhị Gia, xin lỗi tôi rất bận
Nói xong Y Mễ lên xe phóng đi rất nhanh như cô đang muốn chạy trốn, chạy rời nơi này
Đêm khuya, bên ngoài trời đã mưa phùn tiêng chuông cửa vang lên bên ngoài làm Y Mễ thức giấc … giờ này ai lại đến đây?
Đi ra nhìn qua camera bên ngoài bộ y phục quân nhân cao cấp nhìn ra là Nam Ân
Y Mễ đi lại khoác chiếc áo ngủ mở cửa: Nam Thiếu ngài đến muộn thế có việc gì
Em không mời tôi vào nhà sao?
Y Mễ gật đầu đi vào trước Nam Ân theo sau
Chưa kịp ngồi đã có tiếng bấm chuông khác chuông này dồn dập hơn rất nhiều
Y Mễ đi lại mở cửa mặt có chút biến sắc: Nhị Gia?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 12: 12: Chào Hỏi


Nhị Gia tiếng Y Mễ nhẹ nhàng có chút bất ngờ
Bên trong phòng khách Nam Ân cũng đã có chút phát hiện biểu hiện lạ của Y Mễ nghiêng đầu nhìn ra cửa là Hạo Dương … tên này bạn năm 14 tuổi của anh, xa lạ gì đâu thân nhau sát cánh có sau chỉ khi Nam Ân được nhận tổ quy tông ở Nam Gia, có đôi chút xích mích qua lại đã không thể chung đường chung chí hướng.

Hạo Dương mặt lạnh lùng đi vào nhà lướt ngang qua cô đang còn đứng chết trân ở kia …
Bạn hữu của tôi sao cũng ở đây thật là trùng hợp Hạo Dương đi vào cũng bất ngờ tại sao Nam Ân nữa đêm lại ỡ đây, ngay trong nhà Y Mễ đang ỡ

Khi nãy tiệc quá đông tôi không thể tiếp cậu cẩn thận, cậu hiểu mà ha Nam Ân ngã ra ghế
Y Mễ lúc này cũng lon ton đi vào.

.

không nói lời nào đi vào bếp một lúc bê ra hai tách trà
Tôi mà là người hỏi hai gia đây đã nữa đêm còn sang đây, ngài Nam Thiếu muốn kiểm tra xem tôi có chứa chấp tội phạm không à Quay tiếp tục sang Hạo Dương: Nhị Gia, ngài tìm tôi có việc gì sao? Nếu là việc của Nam Thiếu đây, thì có thể nói trực tiếp
Y Mễ ngồi xuống ngay vị trí chính giữa hai người đàn ông đang đằng đằng sát khí
Nam Ân đưa mốt túi đồ có vẻ còn nóng đẩy sang Y Mễ: Khi nãy em ăn rất ít, tôi có dịp đi ngang qua Hoa Diên, điểm tâm nơi này có vẻ em rất thích
Y Mễ nhìn túi điểm tâm khuya trên bàn, hà cớ sao mà Nam Ân lại để ý đến sở thích của cô như thế không lê khi thích ai sẽ đặc biết quan tâm hơn hay sao, cũng đúng như cô thậm chí là cô hiểu Nhị Gia còn hơn chính bản thân anh ta ….

Thống Đốc kế nhiệm từ khi nào lại đặc biệt quan tâm đến người của tôi như thế? Hạo Dương châm một điêu thuốc nhàn nhã nói
Người của tôi? Y Mễ nhẹ nhàng nhắc lại nghiêng đầu nhìn Nhị Gia
Nam Ân cười phá lên khi thấy thái độ của Y Mễ: Người nào của cậu?, tôi là trai độc thân, Y Mễ là gái chưa chồng sao là người của cậu, ha ha tôi chưa có quan tâm nào đặc biệt với Chu Tiểu Thư nhà cậu đâu, ơ kìa
Hạo Dương quay sang nhìn Y Mễ có chút tức giận: Em nhắc lại lời của tôi? Quả nhiên gan em lại lớn hơn một chút rồi
Nam Thiếu ý tốt của ngài tôi xin nhận cũng muộn rồi ngài nên về nghĩ sớm à sắp tới Hội quán Nhị Thiên Đường của tôi mọi năm sẽ có cuộc thi hoa khôi hội quán, mong ngài chiếu cố - Y Mễ cầm chiếc áo vest của Nam Thiếu ở sofa nhẹ nhàng đưa về phía Nam Ân

Nam Ân nhận lấy không ngại có người kê miệng sát vào tai Y Mễ nói: Cái đó để em rãnh cho tôi một buổi hẹn …
Y Mễ cười gật đầu đưa Nam Ân ra cửa … ui là trời 2 người đàn ông này đến mà mang theo cả một đội vệ sĩ … khiến cho con phố khi Appe vốn đã yên ắng lại nhộn nhịp pha lẫn chút sát khí
Hạo Dương, tôi về trước cũng muộn rồi cậu nên về không khẽo cô tiểu thư nhà cậu lại sinh bệnh Nam Ân cười quay lưng đi
Tiếng xe bên ngoài đã vang lên dần cất xa dần con phố …
Trong khán phòng khách chợt không khí yên tĩnh lạnh lẽo âm độ, với nét mặt đầy lữa giận
Nhị Gia, ngài cũng nên về rồi Y Mễ không ngần ngại bạo dạng nói ra câu nói đuổi khách của mình
Cô làm vậy là ý gì? Còn cả căn hộ này?
Y Mễ ngồi xuống khoanh chân dựa ra ghế: Ý tứ gì ngài rõ hơn Y Mễ mà, sao lại còn hỏi
Hạo Dương nhào lại phía cô dùng tay chai sần bóp lấy cổ Y Mễ, dùng sức không nhiều nhưng đủ làm Y Mễ chật vật …
Ánh mắt hắn ta bây giờ có thể giết người lúc nào cũng không hay
Buông, buông tôi ra Y Mễ khó nhọc nói
Con khốn, chưa gì đã muốn phủi mông tìm thằng khác rồi à?
B ỏ b ỏ khụ khụ khụ
Y Mễ khó nhằn hít lấy thít để không khí tay bất giác sờ lên cổ có chút đau đớn.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 13: 13: “ Để Cô Ta Nghe ”


Hạo Dương Y Mễ trừng mắt không vừa lớn tiếng quát
Anh muốn gì đây? Tôi muốn kết thúc, đó là ý của tôi, lựa chọn của tôi … anh nghe cho rõ, tôi dọn ra khỏi căn hộ kia là thật, muốn vạch rõ quan hệ với anh cũng là thật.

Anh không yêu tôi, tột cùng là anh đang muốn cái gì?
Hạo Dương cười lạnh: Cô nghĩ Nam Ân hắn sẽ có thể che chở cô sao? Bên tôi có gì không tốt? Tôi có thể huy hoại cô lúc nào cũng được đừng ra vẻ với tôi.

Nếu không phải năm đó tôi đưa cô ra khỏi nơi bẩn thiểu kia, cô có ngày hôm nay sao hả
Phải tôi thà năm đó, anh đừng cứu tôi đi, tôi thà năm đó không nói sẽ trả ơn cho anh … để tôi nhận lại được gì Y Mễ tay vạch bả vai bên phải của cô xuống lộ ra hình năm hoa đỏ thấm: Anh nhìn đi, nhìn cho rõ đi.

Tại sao tôi lại phải xăm lên bả vai này còn không phải do anh sao? Sinh nhật của anh, tôi phải chờ khi anh vui vẻ cùng bạn bè cũng người anh yêu xong mới đến lượt tôi? Sau đó thì sao, tôi đang chuẩn bị cho anh, anh giúp tôi mang một nồi lẩu ra bàn chỉ một cuộc điện thoại của người anh yêu là cô ta té ngã anh vội vã buông tay chạy đi, lúc đó anh có nhìn lại tôi đã chịu nỗi đau trút lên vai tôi hay không? Sau đó nhận lại là gì? Anh xin lỗi, cô áy ngã trong nhà tắm không có gì nặng chỉ là anh nghe cô ấy khóc anh hoảng … nực cười thế còn tôi?

Chuyện đã qua sao cô cứ phải nhắc lại hả?

Chưa hết tôi sẽ nhắc cho anh nhớ, con của tôi, cũng là máu mủ của anh hết lần này đến lần kia phải phả bỏ vì lý do ch ó má của anh, vậy anh còn đi vào cơ thể tôi làm gì? Tôi có từng cầu xin anh tha cho con tôi không, tôi nguyện bỏ lại tất cả.

Không quay lại đây nữa … sau đó thì sau anh đồng ý với tôi rồi lại cho xe đâm ngã tôi … Y Mễ đây con này cái gì cũng biết, chỉ là tôi nhiều lần dùng tình yêu của mình để che đậy vết thương lòng anh gây ra cho tôi … Nam Ân anh ta cùng hạng người với anh, anh từng nói với tôi như thế, đúng nhưng anh ta yêu tôi, anh ta dịu dàng chiều chuộng tôi, còn anh? Anh cho tôi được gì? Ngoài sự bất hạnh và thốn khỗ đó
Hạo Dương l**m môi ngồi lại gần phía cô: Y Mễ, tôi xin lỗi, tôi đã làm em tổn thương đến vậy … được không náo loạn nữa nghe tôi
Y Mễ bất động nước mắt không ngừng rơi lại cách này, câu nói này đã nghe đến phát chán?
Y Mễ đẩy ra đứng lên: Nói cũng đã xong anh để tôi bình yên, ngày anh kết hôn tôi sẽ đến … bây giờ anh về cho
Y Mễ, đừng thử thách kiên nhẫn của tôi
Nhị Gia làm phiền về cho tôi cần nghĩ ngơi
Aaa
Y Mễ bị Hạo Dương xuống h* th*n của hắn, hắn thô bạo kéo chiếc áo ngủ bên vai cô xuống hôn, cắn ngấu nghiếng …
Y Mễ dùng sức với lấy chiếc điện thoại bên bàn mặc cho Hạo Dương đang tàn bạo trên thân thê cô không ngừng: Y Mễ, tại sao em luôn không biết nghe lời
Y Mê choàng tay ôm lấy Hạo Dương tay bấm vội một dãy số

Bên kia cũng nhanh chóng nghe máy
Hạo Dương anh bỏ em ra, đừng, về với cô ây đi
Ư m ưm - Y Mễ nhắm mắt rên rĩ
Bên kia vẫn tiếng alo Hạo Dương, ai đấy, cô là ai nhưng đáp lại chỉ tiếng r*n r* của Y Mễ
Sau đó lại tiếng nói quen thuộc của Hạo Dương: Em vẫn luôn mê người như vậy thả lỏng
Lúc này Y Mễ thở nhẹ bấm nút loa lớn
Điện thoại phát ra tiếng khóc
Bên tai Hạo Dương nghe tiếng Y Mễ nói nhẹ: Tôi sẽ để cô ta nghe, nghe rằng anh đang h*m m**n thân thể tôi ra sao
Dương, quả nhiên là anh, anh là đồ xấu xa
Tiếng khóc của Chu Yên thất tỉnh Hạo Dương bật dậy
Giật lấy điện thoại tắt máy quát lớn: Y Mễ, cô muốn chết
Một lần nữa cổ của Y Mễ bị siết chặt bên ngoài cạch: Hạo Dương bỏ cô ấy ra
Là Nam Ân, anh hoá ra nãy giờ vẫn đứng ngoài cửa vẫn nghe được rõ cuộc nói chuyện của cô và Hạo Dương
Y Mễ như cảm thấy xấu hổ kéo áo đẩy mạnh Hạo Dương ra
Hoá Ra Chúng Mày Đang Rình Rập Sau Lưng Tao.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 14: 14: Ích Kỷ


Hạo Dương, cậu về được rồi đấy Nam Ân gằng giọng
Nam Thiếu, ngài ngài chưa về sao Y Mễ chỉnh lại áo váy đứng lên nói
Nam Ân tiến lại lấy chiếc áo vest khoác lên người Y Mễ vuốt vuốt lại mái tóc đã bị rối kia, ánh mắt tia qua dấu cắn trên đỏ ứa máu trên vai cô trong lòng nỗi lên đau xót tâm can ….
Tình huống gì đây, mặt trong như đã mà mặt ngoài còn e sao? Hạo Dương đứng đắn khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có mặt không chút gợn sống
Nhị Gia, ngài nên suy nghĩ sao để giải thích với công chúa bé bỏng của ngài đi ….

Sau này cũng đừng đến đây nữa.

Hãy cho tôi thấy lời nói của Nhị Gia có chút giá trị uy tín
Hạo Dương cầm điếu thuốc đang cháy chỉ về phía cô khẽ lạnh giọng nói: Là cô muốn cùng cậu ta chung một chỗ sao
Cậu ta ở đây còn ai khác nữa, Nam Ân nhíu mày: Cậu đang quá ích kỷ rồi đấy … Cậu sắp kết hôn, mà sao không chịu buông tha Y Mễ.

Vậy mà một hai là yêu Chu Yên?, đây là cách cậu yêu.
Im đi.

Chuyện của chúng tôi không đến phiên cậu xen vào.

Cậu thì hay lắm sao rình mò đàn bà của tôi? Cậu không ngại cô ta nằm dưới thân tôi bao năm qua sao?
Y Mễ thở một hơi run rẫy phát giận, vội vàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Nam Ân, đang nắm lấy bàn tay run rẫy của cô
Sao không đến phiên tôi, tôi thích cô ấy, tôi yêu cô ấy đủ để có thể quan tâm đến việc này.

Đàn bà nào của cậu? Đúng cậu có thể có cơ thể cô ấy, có thể có tình yêu trái tim của cô ấy, nhưng cậu có chắc nó sẽ ở mãi chỗ cậu hay không?
Nam Ân nói ra khiến Hạo Dương bất giác nhìn về Y Mễ một cảm giác như vật sở hửu của hắn lại sắp thuộc về người khác, hay hắn yêu Y Mễ.

Không hắn yêu Chu Yên …
Nam Ân tiếp tục nói nhìn về Y Mễ: Cậu nên về đi, bây giờ người của cậu chắc đang đau lòng lắm …
Y Mễ buông bàn tay đang nắm tay cô ra đi lại phía cữa: 2 ngài về cho tôi mệt muốn nghĩ ngơi
Không gian im lặng … Nam Ân đi ra bên ngoài nói nhỏ: Em không sao?
Y Mễ gật đầu

Hạo Dương đi ra bên ngoài vẫn không quên quay vào nói một câu như bóp nát trái tim cô: Em sẽ không thể yêu ai khác ngoài tôi … cũng sẽ không ai có thể khiến em phát sướng trên giường … con đàn bà d*m đ*ng
Rầm
Tiếng Y Mễ đóng cửa một lực mạnh cánh cửa đóng lại phát ra tiếng lớn
Y Mễ gục xuống ôm đầu bật khóc cô bất lực tại sao Hạo Dương cứ mãi bám dính không tha cho cô.

Cô cảm thấy xấu hỗ với Nam Ân.

Có lẻ anh ấy đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của cô và Hạo Dương …
Cô cảm thấy mình bẩn, phải mình sẽ không thể yêu ai khác, với thân thể nhày nhụa này, với khả năng mang thai cực thấp … khả năng làm mẹ của phụ nữ hắn cũng không muốn cô làm được …
.....................
Buỗi sáng Thành Phố hôm này vẫn còn mưa rào nhiều hơi … trời trở nên u ám hơn bình thường
Y Mễ hôm nay phải đến Nhị Thiên Đường, sắp tới hộp đêm của cô sẽ như mọi năm điều diễn ra sự kiện chọn hoa khôi của hộp đêm, như vậy giá của các cô gái này sẽ càng cao hơn bình thường …
Y Mễ, hôm qua chị nghe đâu Chu Tiểu Thư tự tử, em biết chuyện gì không? Tin nhắn của Từ Ni gửi đến
Y Mễ cười nhạt, sao cô lại không biết được do cô gây ra mà.

Mà Chu Yên cũng thật là 10 lần đều một cách không tự tử thì bệnh nặng … cũng phải cô ta có quyền làm vậy vì cô ta có tình yêu có sự dịu dàng của Hạo Dương
Cũng đã mấy ngày không có cuộc liên lạc nào của Nhị Gia, không lẻ hắn không tìm cô tính sổ sao? Cô đã làm chuyện để Chu Yên biết mà ….

Còn cả Nam Ân anh ấy đã gọi nhắn tin cô vài lần, vẫn sự thẹn thùng xấu hổ của đêm đó khiến cô có đôi phần né tránh Nam Ân ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 15: 15: Sự Kiện


Sự kiện sẽ diễn ra sảnh lớn của hộp đêm và tận dụng tầng 1 dành cho khách VIP chọn đào …
Y Mễ đã lên ý tưởng trang trí tất cả, hôm này cô bận áo ngắn chéo vai, kèm chân váy ôm đùi đen lộ đùi trắng nõn kèm chiếc áo khoác …
Chị Mễ, phòng phòng bao trên tầng Cô gái hấp tấp nói vội
Y Mễ đang xem sổ sách cùng Từ Ni
Từ Ni tắc lưỡi: Từ từ nói con nhỏ này
Dạ là phòng của Đoàn Gia
Lại ra tay đánh người? Y Mễ dừng ánh mắt lại quay sang nhìn cô gái đang nói
Cô gái cúi đầu gật gật đầu
Y Mễ đứng lên miệng chửi: Ch ó má
Bấm thang máy đi lên tầng, phía sau Từ Ni cũng lẩm bẩm: Lần này không biết là ai đây? Cậu này làm như có bệnh hay sao đấy, hôm nọ chị còn nghe anh ta cá cược rồi đánh một cô gái nào đó phải nhập viện … sao lại có đàn ông như thế
Thú đội lốp người Y Mễ buông ra 4 chữ tóm gọn con người của Đoàn Gia
Aaa, Đoàn Thiếu em đau quá xin ngài
Vô dụng còn đàn bà thúi tha này, một chút việc cũng không xong Bốp bạt tai này đến bạt tai khác dán xuống má cô gái ngồi trên sàn lạnh lẽo
Cạch

Y Mễ nhìn cô gái kia không khỏi phẫn nộ: Thú tính, Đoàn Gia lại lên cơn Thú Tính?
Đoàn Gia ngồi ngã người ra sofa, tay lắc lắc ly rượu trong tay: Ồ, Cô chủ đến rồi sao, này sang đây … ông đây nghe đâu cô bị bạn tôi đá rồi… sang đây hầu hạ tôi, biết đâu tôi sẽ dịu dàng hơn
Y Mễ vẫn trừng mắt nhìn Đoàn Gia: Thú tính như Đoàn Gia đây, lại muốn tôi hầy hạ ngài ư.

Tôi sợ lây bệnh … hôm nay bàn này không tính bill bây giờ tôi mời ngài rời khỏi đây
Con khốn mày đuổi ông đây à … bản lĩnh, phải bản lĩnh làm cho Tiểu Yên phải sống chết trong bệnh viện.

Không phải Hạo Dương không dám làm gì cô.

Chỉ là đang chờ Chu Yên yên tâm lại … lúc đấy xem cô chết bao nhiêu lần thì đáng?
Y Mễ bấm nút gọi người lên tiếp tục nói: Vậy tôi cũng chờ bây giờ mời đi cho
Aaa Đoàn Gia ném ly rượu trong tay về chỗ Y Mễ cô né đi, không may lại va đầu vào cạnh cửa khiến cô đau thốt lên aaa
Y Mễ em có sao không, Y Mễ Từ Ni hỏi nhỏ
Em không sao

Ở đây xảy ra chuyện gì sao? Tiếng nói phía sau vang lên mang theo chút lạnh lẽo
Nam Thiếu
Y Mễ quay sang nhìn cả người cô lúc này cũng đã ngã vào ngực ấm áp của anh …
Thống Đốc kế nhiệm, chuyện gì đâu vài chuyện lắc nhắc không lẻ ngài định bắt tôi lên chi cục sao thật là hài
Đưa người về Trụ Sở cho tôi, gây thương tích cho người khác Nghiêm Trọng lập tức tạm giam
Từ nghiêm trọng đột nhiên nhấn mạnh, Đoàn Gia trừng mắt nhìn Nam Ân: Đùa chắc gây cho ai nghiêm trọng? Cô ta á có sức mẻ chỗ nào
Y Mễ lúc nãy đứng thẵng lên chỉ tay về phía cô gái cả mặt sưng phù ôm bụng đau đớn: Đem cô ta đi bệnh viện xem độ chấn thương …
Đoàn Gia đã hiểu ra hoá ra Y Mễ là đang muốn được đà làm luôn, hắn là luật sư nếu để chuyện này xảy ra thật thì không hay? Làm sao hắn có thể tự bào chữa cho mình
Còn nhìn, đưa người đi Nam Ân ra lệnh cho 3 cảnh vệ phía sau
Rõ Thống Đốc
Đoàn Gia bị đưa đi vệ sĩ cận của hắn cũng biết không thể chóng lại Thống Đốc, đã lặng lẻ rời đi liên hệ với Hạo Dương
Nhị Gia, Đoàn Thiếu nhà chúng tôi bị bắt rồi
Chuyện gì, sao bị bắt?
Vệ sĩ kể lại toàn bộ câu chuyện ở hộp đêm
Được rồi
Tututut
Tiếng tắt máy của Hạo Dương, hắn liền cho khác luật sự ở phòng luật của Đoàn Gia lên đó, hắn cũng sẽ đến đó? Rốt cuộc là hắn đang lo cho bạn hắn hay lo Y Mễ bị thương gì hay không?
Sự kiện đã được chuẩn bị trang trí từ sân khấu đến khu đấu giá … dự kiến sẽ diễn ra trong 3 ngày của tuần tới …
Cũng đã điều tuyển khá nhiều khác cô gái gần xa độ tuổi 19 20, điều là tự nguyện muốn kiếm tiền, Y Mễ không muốn phải ép buộc bất kì ai? Ai có tham vọng thì làm.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 16: 16: Chi Cục Thống Đốc


Đoàn Gia bước ra từ cánh cửa chi cục lớn, vươn tay ưỡn mình
Thoải mái, cậu không đến sớm một chút … chán đến lúc cần lại chờ tận bây giờ
Đoàn Gia miệng trách móc quay sang nhìn 2 cậu bạn của mình Hạo Dương cùng Thanh A
Thanh A đã vào chân Đoàn Gia nhíu mày: Cậu đúng là không có việc gì làm? Bản tính không đỗi nếu để bên ngoài biết Đoan Gia luật sự có sỡ thích đánh phụ nữ thì lại càng hay nhỉ
Cậu thì biết gì, tôi chỉ ra tay nhẹ do cô ta quá yếu đuối, còn nữa con đàn bà
Câu chưa kịp nói ra hết bị ánh mắt lạnh lẽo của Hạo Dương quét ngang qua

Đáng một chữ của Hạo Dương nói ra làm Đoàn Gia tức đỏ mặt
Lần này cũng may Y Mễ không phải nạn nhân, nếu không tôi nghĩ Nam Ân sẽ thả cậu dễ dàng vậy sao, lúc đó Hạo Dương muốn cứu cậu cũng là một vấn đề Thanh A nói
Đoàn Gia nghênh mặt: Sao là vấn đề.

Tôi hận hôm đấy ném không chuẩn mấy, không thì có thể nát mặt cô ta rồi
Cậu ném ly rượu vào mặt Y Mễ Hạo Dương nhíu mày
Ừa ờ lỡ tay, mà cậu đang quan tâm cô ta à?
Hạo Dương đôi mắt có chút đỏ lên: Không, nhưng cô ta đã bên tôi gần 10 năm không ít thì nhiều.

Tôi thấy cậu đừng đi quá giới hạn
Nói xong Hạo Dương bỏ lên xe của mình rời đi
Nam Thiếu, mời anh dùng trà - Y Mễ để tách trà nóng xuống bàn đẩy về phía Nam Ân
Hội quán sao rồi Nam Ân nhẹ nhàng nói
Y Mễ xoa đôi bàn tay đáp: Xong ra rồi hôm đấy rất hoan nghênh Nam Thiếu
Tôi sẽ đến mà
Y Mễ cong môi cười, hỏi: Đến lúc đây ưng em nào báo tôi nhé
Cái này tôi phải hỏi lại, nếu là ưng bà chủ thì sao?
Y Mễ xấu hổ cúi đầu khẽ nói: Ngài thật biết đùa
Giọng nói của Nam Ân nhàn nhạt mang theo ý vị đậm sâu: Làm sao bây giờ, điều tôi nói là thật.

Y Mễ vờ gật đầu cười nói: Chuyện của Đoàn Gia, cảm ơn anh..

Đoàn Gia tuỳ là cô không thích hắn thú tính, nhưng cũng là bạn của Nhị Gia nếu cố tình làm căng mọi vấn đề người lãnh trọn không phải là cô sao, cả Nhị Thiên Đường cũng thế
Đúng là tên đó không đáng mặt đàn ông? Nam Ân giọng có chút trầm lại
Thôi, bỏ qua đi.

Hôm đó phải cảm ơn ngài
Nam Ân nhẹ nhàng nhìn về phía Y Mễ ánh mắt lộ ra y cười: Không ai có thể làm em bị thương, kể cả bản thân em … ngày trước tôi có thể không dám quan tâm em quá nhiều nhưng bây giờ thì khác, ai muốn làm gì em hay xem tôi đã cho phép hay chưa
Y Mễ cúi đầu, lòng cô có chút xao xuyến, Nam Ân vậy mà lại dịu dàng với cô đến thế đỗi lại Hạo Dương chưa một lần bao vệ cô …
Chi Cục lúc sáng
Thống Đốc, bên ngoài Nhị Gia cùng Thiện Gia cần gặp ngài
Cho họ vào
Hạo Dương cùng Thanh A đi vào bên trong căn phòng to của Thống Đôc
Ngồi đi không phải khách sáo Nam Ân ngồi xuống
Tôi đến đây, làm gì cậu hẵn là biết rõ? Hạo Dương nói
Nam Ân gật đầu
Mà tiếc thật, tôi chưa có ý định thả người, mà yên tâm tôi không dùng hình với anh ta
Thanh A lúc này cũng lên tiếng: Nam Thiếu, chuyện không mấy to tác, nếu có thể mong cậu xem xét nếu có làm to cũng không hay
Không hay, cậu ta ra tay với phụ nữ loại thú tính gì đây
Hạo Dương lạnh lùng nói: Y Mễ vẫn đâu có sao?
Có chứ, cô ấy sợ, cô ấy có chút hoảng loạn
Chỉ vậy thôi - Thanh A nghiêng đầu hỏi Nam Ân
Nam Ân gật đầu
Miệng cậu luôn nói Y Mễ là đàn bà của cậu gần 10 năm vậy mà cậu lại chẳng mảy may quan tâm.

Tôi lại khác khi cô ấy nhíu mày tôi lại muốn quan tâm ai làm cô ấy nhíu mày?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 17: 17: Tối Mưa


Hạo Dương cười hứng thú: Gia tộc cậu sẽ chấp nhận cho cậu yêu cô chủ một hộp đêm sao, chấp nhận một con đàn bà từng qua lại với tôi sao
Đó là một câu nói khiến Nam Ân có chút suy nghĩ, rất đúng từ khi Nam Ân về nhận tồ quy tông, mẹ của anh liền tẩy trắng quá khứ của anh, kể cả việc làm bạn thân với Hạo Dương.

Một điều không thể thay đổi là anh vẫn là người cầm quyền của tổ chức sát thủ … ngay cả bản thân mẹ anh cũng không hề biết điều đó …
Có thể sao? Hạo Dương tiếp tục hỏi
Không phải là có thể, mà là chắc chắn tôi sẽ biết cách bảo vệ cô ấy … hơn là bên cạnh cậu Nam Ân trợn mắt nhìn Hạo Dương
Cùng lúc đấy Nam Ân cũng đã hạ lệnh thả Đoan Gia, Y Mễ đã nói không muốn phiền phức, cũng lo cho an toàn của các cô gái kiện Đoan Gia.
Cũng đúng ngoài Nam Ân là Thống Độc nợ dân nợ quốc, thì chỉ nguyện ý bảo vệ Y Mễ …
Hạo Dương, cậu nên xích con chó đực bên cạnh cậu lại, đừng thả lang … lần này là duy nhất cũng cuối cùng của hắn … Chi Cục của tôi có bả chó đấy
Nói dứt câu, Nam Ân không có chút lưu tình quay lại bàn làm việc: Tiễn khách
Hạo Dương hừ lạnh quay lưng ra ngoài cũng không nói gì thêm … phải nói đúng hơn người trước mặt hắn, cũng 49 50 … hắn tàn nhẫn lạnh lùng, Nam Ân ngược lại trầm tĩnh âm thầm mà ra tay oan nghiệt không khác gì hắn … từng cùng nhau tranh dành địa bàn, xưng bá thiên hạ.
Nhà Hàng
Tới nhà hàng cao cấp, Y Mễ cùng Nam Ân liền gọi món ăn
Nhà Hàng trưa nay có chút yên tĩnh, không đông gì mấy, món vừa gọi cũng nhanh chóng được mang lên trước mắt.
Vì sáng nay Y Mễ phải tất bật ở chuỗi đồ nội y lại mấy đêm sắp xếp lại Nhị Thiên Đường, gương mặt cô có chút mệt mõi.

Đồ ăn thơm nứt mũi cô mất rồi …
Mời ngài Y Mễ gắp miếng cá phile đưa sang chén của Nam Ân
Em gọi tên tôi là được không cần một ngài hai ngài, không quen
Y Mễ tay vẫn gắp đồ ăn chậm rãi nói: Sao mấy năm nay không nghe sửa nay lại muốn sửa
Không biết …
Nam Ân nhìn cô gái tướng nhỏ nhắn, khuôn mặt có chút trưởng thành so với tuổi, có lẻ cô ra đời sớm nên trong có đôi nét cứng cáp … Cô luôn che dấu tốt cảm xúc của mình.

Càng ngày nỗi niềm muốn ôm lấy cô vỗ về càng lớn …
Vậy sau gọi là Ân Ca nhỉ Y Mễ vui vẻ lên tiếng pha tan không khí ngại ngùng của Nam Ân
Được, em thích là được … ăn thêm đi - Nam Ân dịu dàng nhìn cô
Buỗi ăn kết thúc xe của Y Mễ chạy về đến căn hộ … bên ngoài đã có 2 chiếc xe thể thao đen không mấy xa lạ Y Mễ lại quá quen với kiểu xe dáng xe này Thành Phố chỉ có 2 chiếc duy nhất đều đậu trước cửa nhà cô.
Y Mễ chạy xe vào gara.

Lấy túi xách đi vào nhà, Hạo Dương hắn là ai chứ? Muốn vào nhà cô cách nào cũng sẽ có.

Cô không tức giận.

Bản tính ngang ngược này cô quá quen thuốc
Kiểu này, tôi có thể kiện các ngài xâm nhập gia cư bất hợp pháp nhỉ?
Y Mễ cởi chiếc áo khoác trên vai xuống bên ngoài buổi tối không khí se lạnh kèm mưa gió lất phất … bên trong 3 người cũng đang ngồi ở phòng khách … Hạo Dương, Đoàn Gia … và một Thanh A …
Em Dám? Hạo Dương lạnh nhạt trả lời
Y Mễ đi lại chiếc điện thoại trên bàn tay nhanh chóng bấm số khẩn cấp của Chi cục …
Y Mễ, nói chuyện đi.

Bọn tôi muốn nói chuyện Thanh A lên tiêng
Y Mễ buông điện thoại xuống ngồi xuống chiếc ghế trống: Muốn nói chuyện?
Đoàn Gia thở dài có vẻ không hài lòng: Là tôi đã sai, ra tay với phụ nữ hôm đó có chút men.

Cô không tổn thất gì chứ
Y Mễ đưa ánh mặt mỉa mai nhìn Đoàn Gia: Anh đã quá lo lắng rồi, tôi làm sao có sao được nhưng cô gái anh đánh thì có sao …

Tôi đã đền bù thoả đáng Hạo Dương nói
Y Mễ gật đầu: Vậy muốn nói chuyện gì ở đây?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 18: 18: Tín Hiệu


Tôi về trước Thanh A kéo tay Đoàn Gia ra về
Đoàn Gia miệng vẫn lẩm bẩm: Cô ta nghĩ cô ta là ai, có tên khốn Nam Ân muốn lên mặt với ai
Y Mễ cười khổ, tên này sao thể miệng đàn bà như vậy được.

Hạo Dương đi lại phía Y Mễ, tay xoa xoa đầu cô: Không sao là tốt rồi
Y Mễ né tránh: Nhị Gia, đừng làm tôi sợ … Ngài mang anh ta đến đây chỉ để xin lỗi, không cần phiền vậy
Hạo Dương vẫn gượng ép ghì đầu cô trong vòng tay hắn: Ngoan, em có biết tại việc làm ngu xuẩn của em, mà Chu Yên uống thuốc ngủ kết liểu mình hay không
Y Mễ bất giác rùng mình, hoá ra hôm nay anh ta đến để tính sổ với cô?
Em gan lớn lắm.

Tôi chiều chuộng em sinh hư hữm
Hạo Dương nâng cằm Y Mễ, mặt chạm mặt với hắn, đôi mắt đầy sự chết chóc, cũng khiến Y Mễ hoảng sợ sau đó nhanh chóng lấy lại tinh thần, hắn ta chỉ là vì muốn hỏi tội cô …
Hoá ra hôm này ngài tới để hỏi tội?
Hạo Dương nhíu mày nhìn cô gái đang trong lòng hắn, tại sao cô lại có cái gan này gan bánh mật, không phải nói từ khi hắn cứu cô, hắn đã biết cô không đơn giản cô liều lĩnh, cô không muốn ai biết cô yếu đuối thế nào …

Nhị Gia, nếu đã lo lắng vậy rồi, sao còn chạy sang đây?
Y Mễ, em muốn cùng một chỗ với Nam Ân?
Hạo Dương v**t v* đôi gò má của cô
Y Mễ suy nghĩ một lúc gật đầu: Phải, nếu có thể tôi cũng muốn cùng ngài ấy đến già … Thì sao?
Hạo Dương dùng lực tay làm cằm Y Mễ cảm nhận có chút đau: Em không nhìn lại mình sao?
Nhìn lại, có gì sao? Cũng chỉ là con đàn bà tầm thường, nhưng ngài không biết đâu, trong mắt Nam Ân, một Y Mễ khác thế nào đâu biết tại sao không?
Y Mễ dừng lại một chút nói tiếp: Vì trong mắt ngài ấy có tôi, tim ngài ấy có tôi … thì cho dù tôi có là con vịt đen xấu xí ở bãi lầy cũng sẽ là thiên nga trắng trong mắt ngài ấy
Hạo Dương buông cô ra cười lớn nói: Em quá tự tin rồi Y Mễ … em không muốn ỡ phía sau cánh gà cùng tôi lại muốn chạy lên cánh chính, muốn một bước bay cao hay sao?
Y Mễ không ngần ngại gật đầu: Có gì không tốt? Quá tốt chứ không phải lén lúc, không dùng chung đàn ông với ai cả, không mang tiếng phá hoại, nhân tình, bao nuôi, người thứ 3
Hạo Dương kéo Y Mễ lại đặt lên môi cô đẩy chiếc lưỡi nóng bỏng vào khoan miệng cô Y Mễ dùng sức đẩy hắn ra
Một lúc lâu day dưa không thể tách rời Y Mễ nước mắt rơi xuống cô bất lực chấp nhận cuồng nhiệt của Hạo Dương
Một lúc hơi thở không đều Hạo Dương buông cô ra
Nhị Gia, về đi.

Tôi muốn nghĩ ngơi

Hạo Dương cũng không ép buộc gì cô hắn đứng lên nói: Dọn về nhà cũ … đừng nháo nữa đủ rồii
Hết câu hắn đi thẵng ra cửa
Y Mễ nói theo không lớn đủ để Hạo Dương nghe: Không, nơi đây mới là nhà của tôi
Em đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi
Rầm
Tiếng xe dần xa khỏi khu nhà …
Y Mễ ngã người ra ghế điện thoại cô vang lên …
Ơi, có gì sao
Tiếng Y Mễ nhẹ nhàng cất lên
Trên sân thượng nhà em có gì sao?
hả Y Mễ khó hiểu đi lên tầng 2 sân thượng nhìn sung quanh chỉ thấy mưa nhẹ lạnh lạnh …
Chào em, sau này chiếu cố hàng xóm nhé
Nam Ân nụ cười mê người vẫy tay với Y Mễ bên sân thượng kế bên
Này, anh mua bên đó sao, ha ha Thống Đốc lại chịu ở khu nhà loại thường này sao, để cánh chó săn mà biết là nỗi tiếng có bài viết hàng đầu đấy
Bên kia điện thoại vẫn vang vọng Nam Ân khuôn mặt vẫn nét cười nói lại: Ai dám săn? Hàng xóm của em mong chiếu cố
Y Mễ vãy tay ra hiệu Nam Ân vào trong nhà bên ngoài vẫn đang mưa …
Y Mễ luyến tiếc nhìn qua lớp cửa bóng dáng Nam Ân vào trong nhà anh.

Nụ cười của anh quả thật mê người … khiến cô có chút lỗi nhịp mất.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 19: 19: Cảm Nhận


Buổi sáng sớm, hôm này trời đã không còn mưa ánh nắng âm áp len lõi qua khe cửa … từ từ lan toả ra cả căn hộ … Y Mễ lười nhác cầm điện thoại xem vài tin nhắn báo cáo công việc của Từ Ni.
Ting
Hàng Xóm, không ngại cùng ăn sáng chứ
Y Mễ phì cười thành tiếng bàn tay nhanh nhảu trả lời lại: Được, điểm tâm sáng chỗ này rất ngon, chỉ sợ quá tầm thường với ngài
Vậy tôi chờ em ở ngoài.

Nếu đã là tầm thường thì cũng tầm thường chung.

Em quên tôi từ đâu lớn lên sao
Y Mễ nhíu mày thầm trách cũng đúng cô quên mất, anh cũng từ một du côn, một người đầu gấu thế nào mà lớn lên … chắc hẳn không dễ dàng mà có tinh thần thép như bây giờ … Hạo Dương từng kể hắn và Nam Ân cùng sinh ra tử biết bao nhiều lần thân thuộc nhau đến 10+1.

Cứ ngỡ sẽ cùng nhau đứng trên nơi cao nhất nào đâu lại rẽ ngang hướng một người con nhà Chính Quy, một người là con của Chính Tà vốn dĩ họ không nên gặp nhau …
Điều Hạo Dương làm không phải việc tốt nhưng Nam Ân vẫn sẽ coi như không thấy.

Không chạm vào nhau là được với họ trong lòng mỗi người đều có một bức tường Tình Nghĩa …

Ra khỏi nhà đã thấy chiếc xe của Nam Ân đậu trước cổng theo sau một chiếc xe của vệ sĩ …
Y Mễ thở dài đi lại cúi đầu đùa nói: Thống Đốc điểm tâm tôi đến rất nhỏ … ngài mang theo một đội thế này chắc họ không dám bán
Nam Ân quay sang nhìn cũng cười theo gật đầu hiểu ý
Quay sang dặn họ không cần theo ….

Y Mễ đi vào gara quăng lại vài chữ: Đi xe tôi đi
Phải đi xe cô thôi, cái biển số đỏ chót kia của anh chẵng khác nào rêu rao lên họ là ai?
Xe chạy ra, chiếc xe của cô không phải loại mới nhất, cũng không xịn nhất mà nó như cô đẹp mắt, thu hút người nhìn muốn lái nó … màu đỏ đen …
Y Mễ xuống xe đưa chìa khoá cho Nam Ân: Ngài lái?
Nam Ân gật đầu: Dĩ Nhiên
Xe bắt đầu theo bản đồ của Y Mễ chạy ra khỏi Thành Phố lớn
Trên xe Y Mễ chóng cằm nhìn ra ngoài cô vạ miệng nói: Nam Ân, nếu cho chọn lại, ngài có chọn cuộc sống hiện tại hay không?
Nam Ân hai tay nới lõng vô lăng nói: Nếu nói không thì thật lòng nhưng nghĩ lại sẽ là có
Y Mễ khó hiểu nhìn sang Nam Ân
Nam Ân tiếp tục nói: Vì chỉ khi anh đứng đầu, vị trí cao nhất anh mới có thể bảo vệ được người con gái anh yêu

Cô ấy thật tốt số
Em đang nói mình sao - Nam Ân cười thành tiếng
Này, em bây giờ mới biết anh có bộ mặt thả thính khác đấy, tiếc thay em bất tử rồi
Nam Ân đưa tay sang xoa đầu cô ánh mắt Y Mễ nhìn chằm chằm vào hành động này của anh …
Y Mễ ngại ngùng quay ra ngoài cửa
Em cười rất đẹp, sau này cười nhiều một chút biết chưa Nam Ân vẫn hành động ấy lặp lại xoa xoa đầu cô
Y Mễ gật đầu
Điểm tâm chỗ này quả nhiên rất nhỏ nhưng lại khá đông Y Mễ kéo tay Nam Ân đi theo lối mòn lên lầu, cầu thang cũng khá cũ kỹ … nhìn thoáng có chút tồi tàn
Chỗ này ngày trước em hay đến ăn, về sau có lẽ bận và do xa, có thể sẽ không ngon như Hoa Diên của anh, nhưng rất được
Nam Ân gật đầu đi theo sau cô … Y Mễ không cao chiều cao tầm trung đến ngực của anh, nói cô lùn hay nên nói anh quá cao ….
Ngồi vào bàn trên căn gác này chứa được tầm 5 đến 6 bàn nhỏ nhưng có mỗi cô và Nam Ân trên đây
Nam Ân thắc mắc hỏi: Sao trên đây vắng vậy
Ở đây chỉ khách già lâu năm mới biết Y Mễ tay lau lau dụng cụ dùng trên bàn
Không cần, em cứ coi anh như người bình thường Nam Ân lấy dụng cụ lại trong tay Y Mễ
Tối này cô sẽ phải bận bịu vì ngày mai đã là ngày lễ đầu tiền của 3 ngày diễn ra sự kiện
Nam Ân tạm biệt cô tại ngã ba của Nhị Thiên Đường
Trước khi cô rời đi Nam Ân đã kéo cô lại nói vào tai: Ngày mai tôi sẽ đến, cứ làm điều em thích mọi chuyện còn lại tôi lo
Y Mễ cưỡi trêu chọc: Trước giờ không phải vẫn vậy sao?
Quay lưng vãy tay đi vào bên trong.
 
Back
Top Bottom