Ngôn Tình Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 20: 20: Hộp Đêm


Tập Đoàn Hạo Thị
Chủ Tịch, thư mời của Nhị Thiên Đường trợ lý đẩy một tấm thiếp đến trước mặt Hạo Dương
Hạo Dương mặt lạnh nhìn về phía tấm thiệp, đến cả gặp để nói hắn hay đến cô cũng không làm, lại dùng cách thức xem hắn như người khách?
Cạch
Dương, tối mai cậu có đến không? Đoàn Gia cũng Thanh A đi vào miệng hỏi vì vừa vào phòng đã thấy thiệp mời trên bàn
Tôi thấy con chim công của cậu sắp bay mất rồi Thanh A ngồi xuống nói
Hạo Dương: Sẽ Không
Đoàn Gia thở dài: Còn không cô ta đến cả lên tiếng nói cũng không làm..

còn xem cậu ra gì không chứ
Cậu thôi làm loạn đi? Hạo Dương quát lớn trừng mắt
Thôi thôi … vậy ngày mai cùng đi.

Thanh A lên tiếng hoà giải
Bên ngoài Chu Yên đi vào cô bận chiếc đầm ôm body dài ngang gối miệng tươi cười chào mọi người lướt ngang qua ngồi kế bên Hạo Dương …
Em sao không nghĩ ngơi
Hạo Dương vuốt mái tóc của Chu Yên sang một bên

Em nhớ anh!! Mắt Chu Yên chạm đến tấm thiệp trên bàn với tay cầm lên xem …
Oa chắc là vui lắm em cũng muốn đi Chu Yên mèo nheo
Không được ỡ đấy phức tạp bệnh tình em không ổn Hạo Dương dịu dàng vỗ dành
. Dương nói đúng đó … ở đây hạng người nào cũng có không tốt Đoan Gia nói
Sao có thể chứ? Các anh đi được em lại không Chu Yên nét mặt ủ rũ
Ngoan, không được là không
vậy anh cũng không được đi Chu Yên lí nhí
Hạo Dương mĩm cười gật đầu: Được sẽ không đi
Chu Yên vui vẻ hôn lên mặt Hạo Dương
Đoàn Gia cùng Thanh A không nói gì im lặng uống tách cà phê trong tay …
...****************...!
Nhị Thiên Đường
Đã bắt đầu lên nhạc rộn rã
Dần dần các kim chu, đại gia, tai to mặt lớn nào cũng đến …
Từ Ni đứng chào đón họ vào phía trong các cô khác 19 20 mươi đang chuẩn bị lát nữa sẽ ra đi một dòng.

Họ đều có tham vọng các đàn chị đi trước nói may mắn mà có kim chủ để ý sẽ càng lên hương..
Họ ai ai cũng đều nôn nao …

Y Mễ đi vào bên trong cô không cho top mới vào biết cô là ai chỉ nhìn qua một dòng chỉ về phía các cô gác nói: Các em làm sao vậy? Muốn được kim chủ chú ý, mà không tìm hiểu mấy ông ta thích gì sao cỏ xanh non … các em đang tuổi 19 20 mươi sao lại trang điểm loè loẹt vậy?
Một cô gái đi lên lí nhí: một đàn chị nói bọn em phải đẹp mới mới
Y Mễ cắt ngang: Tẩy trang càng đơn giản thuân khiết, họ càng thích …
Y Mễ quay đầu đi lại về phía phòng giám xác …
Cô nhìn các góc màn hình đều đã đến rất đông … khi nãy một tin nhắn đến chỉ đơn giản nói cho cô biết sẽ đến trễ? Cô đâu muốn biết sao phải thông báo hay báo cáo.

Đến hay không với cô bây giờ không quan trọng …
Cũng không thấy bóng dáng Nam Ân đâu.

Hôm nay cô lại cảm giác có chút chờ đợi ở người đàn ông này.

Đây là cảm giác gì đây chứ
Bắt đầu bắt đầu rôi phía dưới đã vào chỗ ngồi ngay ngắn
Chị Ni bên trái dãy 3 là ông chủ của Dimond cho vài đứa qua đó Y Mễ nói vào máy truyền tin
Nhanh chóng 2 cô gái có vẻ rành nghề đi đến ngồi cạnh lập tức 1 cô gái lúc nãy rời đi Y Mễ nhận thấy cô gái đó có chút sợ sệt có lẽ còn mới
Sự kiện bắt đầu … phòng VIP bên cạnh có thể nhìn xuống bên dưới cũng đã có ánh đèn
Chị Mễ, Nam Thiếu đã tới
Chị Mễ Đoàn Thiếu cũng đã đến
Phát tin liên tục
Y Mễ nhếch miệng nói lại: ừh đã biết
Buỗi tiệc đi vào bên trong lần lượt 10 15 cô gái non xanh đi ra …
Các đại gia kim chủ nhanh chóng dơ chiếc bản giá lên giá nào cũng có …
Sôi động đỗi lại bên trong Y Mễ cầm điện thoại thấy một tin nhắn của Nam Ân: Cô Chủ em ở đâu?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 21: 21: Cô Chủ


Y Mễ đi theo hành lang qua căn phòng bên cạnh cô đưa tay gõ cửa
Bên trong trợ lý của Nam Ân mở cửa mời cô vào
Đôi mắt của Nam Ân lúc này dán chặt lên Y Mễ, cô vẫn bận chiếc sườn xám xẻ đùi, hoạ tiết xanh, tối màu trong cô vô cùng quyến rũ … cô đi vào bên trong nỡ nụ cười tà mị nhìn Nam Ân
Nam Thiếu, ngài muốn ngã giá em nào sao?
Thấy dấu ra hiệu của Nam Ân, trợ lý lui ra ngoài
Y Mễ đi lại phía tấm kính trong suốt nhìn xuống bên dưới miệng nói: Top này toàn rau sạch, ngài chọn đi em lấy giá khác
Chắc là giá đắt gắp bội bọn họ sao Nam Ân chỉ xuống đám đàn ông đang nhỏ vãi phía dưới
Y Mễ lại cười
Tôi quả nhiên có chọn một cô … mà giá cả tôi có thể thương lượng không?
Y Mễ thu hồi lại vẻ nghiêm túc nghiêng đầu nhìn Nam Ân
Giá cả là cả cuộc đời tôi, thời hạn vĩnh viễn
Ai mà số tốt thế? Y Mễ cười nhìn xuống hỏi
Là em, cô chủ Bàn tay Nam Ân kéo cô ngồi vào lòng anh …
Nam Ân ghé sát vào vành tai Y Mễ mùi nước hoa không quá nồng ngọt nhẹ … không khiến người khác khó chịu khi hít phải …

Y Mễ rũ mắt lí nhí: Tôi thì sạch sẽ gì? So với top ở dưới còn thua xa
Nam Ân thở dai tay vẫn ôm chặt vòng eo của Y Mễ bàn tay còn lại nắm tay cô: Sạch hay không? Chỉ có tôi biết.

Ai dám nói em bẩn? Tôi cắt lưỡi
Này Thống Đốc ngài có quá là bá đạo hay không? Nếu ngài nói câu này với các em dưới kia họ sẽ chết đừ đừ đấy
Thế cô chủ em có chết không?
Xém chết đấy Y Mễ xoa xoa bàn tay của mình
Không phải lần đầu tiên cô và Nam Ân thế này nhiều lần lắm rồi xảy ra tư thế ái muội này nhưng cũng chưa từng đi quá giới hạn bao giờ cả …
Cốc cốc cốc
Thưa ngài bên ngoài bên ngoài câu của trợ lý chưa nói hết lại một câu ra lệnh vô cùng uy nghiêm
Trách Ra Là tiếng của Hạo Dương
Cánh cửa mở ra vẫn tư thế đó bốn mắt nhìn về phía Hạo Dương
Ở đây hú hí sao?, điện thoại lại không trả lời Hạo Dương giọng điêệu tức giận nói
ừh không mang theo Y Mễ vội đứng lên nhưng không được cánh tay Nam Ân vẫn ôm cứng đơ
Em ngồi yên đi, em cọ quậy thế này không biết được anh sẽ làm gì em đâu

Nam Ân nói đủ lớn như cố ý cho Hạo Dương nghe thấy …
Cậu lại quá thân thiết với đàn bà của tôi rồi?
Lại đàn bà của tôi? Nam Ân cố tình nhắc lại câu nói đó
Y Mễ nghe đến câu này cũng vô cùng khó chịu, cô vòng tay ôm cổ Nam Ân quay sang Hạo Dương: Đã từng … sau này Nhị Gia vui lòng nói đủ câu chữ …
Hạo Dương đi lại kéo mạnh tay Y Mễ khiên cô đau phát ra tiếng aaa
Làm gì vậy? Nam Ân đứng liên giữ lấy tay Y Mễ

Bỏ ra
Hạo Dương tức giận
Cậu mới là người nên bỏ Y Mễ ra
Nam Ân vẫn nằm tay của Y Mễ, tay kia nhanh chóng lấy súng vắt bên eo ra chĩa về phía Hạo Dương … hoá ra Hạo Dương cũng đang lấy cây súng của anh cũng nhịp hai bên chĩa vào nhau
Chỉ có tôi hiểu cậu
Nam Ân cười nhiễu
Cậu hà tất dành đàn bà với tôi? Hạo Dương nhíu mày
Không phải ngày từ đầu cậu đã đẩy cô ấy đi giao dịch với tôi sao? Đàn bà nào của cậu?
Hai người bỏ tôi ra đi đau quá - Hai tay Y Mễ bị nắm đến đỏ tái cổ tay đau Y Mễ hất cả hai tay đang nắm cổ tay cô ra
Không sao? Nam Ân nhìn sang Y Mễ hỏi
Y Mễ lắc đầu cô lùi về phía sau một chút lại ngay sau lưng của Nam Ân … cô cũng không rõ tại sao cô làm vậy nhưng hiện tại cô muốn tránh xa Hạo Dương …
Cô cảm giác sợ ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 22: 22: Giá Cả Của Y Mễ


Y Mễ Tiếng gọi của Hạo Dương lúc này khiến cô sợ hãi, nỗi sợ vô hình nào đó ép tâm hồn của cô …
Hạo Dương, đây là phòng bao VIP của tôi, cậu chưa gì đã xong vào vốn là tác phong của cậu sao?

Y Mễ sang đây Hạo Dương vẫn không để tâm đến Hạo Dương đưa ánh mắt tia điện về phía cô
Nhị Gia, phòng ngài bên kia … Y Mễ vẫn ẩn nữa người mình sau lưng của Nam Ân
Nam Ân nhích sang một chút nữa che cô thêm một chút: Hạo Dương tưởng hôm nay không tới, con thỏ nhỏ của cậu ngủ rồi sao?
Không phải chuyện của cậu Hạo Dương không thèm nhìn Nam Ân lấy một cái, tình huống hắn thấy lúc nãy là gì? Tại sao hắn lại thấy tức, thấy đau một chút ở ngực trái?
Tay buông súng nhanh chóng di chuyện lại phía Y Mễ, Hạo Dương kéo mạnh lôi cô ra ngoài …
Bỏ ra ngay Nam Ân trừng mắt
Y Mễ lên tiếng: Em không sao ngài chơi vui, em sẽ quay lại ngay
Nói với Nam Ân xong cô trừng mắt nhìn về phía Hạo Dương: Bỏ ra, muốn nói chuyện không phải thái độ này?
Hạo Dương ra ngoài Y Mễ theo sau
Sang phong bao cách đó không xa.

Y Mễ xoa xoa cổ tay đi theo vào phòng
Phòng của hắn đã được chuẩn bị chu đáo bên trong khá đông, Đoàn Gia tay ôm 2 cô gái nhìn trông lạ mắt có lẻ tên này đã dẫn đến … còn Thanh A chỉ ngồi một góc nhâm nhi ly rượu … với Y Mễ cô thấy Thiện Thanh A rất khác Đoàn Gia, anh ta trầm lặng hơn, lại còn có tâm tư rất khó đoán …
Đoàn Thiếu, đem gái đến hộp đêm của tôi, có lẻ không phải lắm?
Y Mễ ngồi xuống vắt chéo chân dựa ra ghế … tay cầm ly rượu đưa lên phía Thanh A, Thanh A mĩm cười nâng ly lại với cô …
Nhị Gia, ngài đến là vinh hạnh … chơi vui tôi xin phép

Cô ngã giá với nó bao nhiêu? Lợi ích là gì? Hạo Dương phà hơi khói ra mặt chút biến sắc
Giá Cả sao? Y Mễ hỏi lại
Không phải sao? Ngã vào lòng hắn thế mà Hạo Dương trừng mắt cười lạnh
Y Mễ miễn cưỡng cười dựa vào thành ghế, cô vắt chéo chân lộ rõ cặp đùi nõn nà, thon dài kết hợp bộ sườn xàm màu tối phát hoạ Y Mễ như bức tranh thư thái hoàn mỹ, cô hạ mắt nói: Giá cả chắc là cao hẳn Thống Đốc mà
Cô Hạo Dương quả nhiên đã tức giận
Không khí phòng bao, bao trùm sự lạnh lẽo … Đoàn Gia cũng nghiêm túc ngồi lại xem tình huống trước mắt
Thanh A thở dài: Dương, bình tĩnh lại
Cô đúng là bắt đầu không biết an phận? Cô có tin ngay lúc này đây tôi cho cái ỗ này của cô tan biến hay không?
Y Mễ im lặng cô không phản ứng lại cũng không nhìn thấy khuôn mặt đang như ma như quỷ kia …

Tại sao lại muốn quậy lên, lúc trước không tốt sau? Hay sau chuyến đi Anh vừa rồi … Cô đã nằm dưới thân Nam Ân
Nhị Gia, lời ngài nói có thấy mắc cười không?
Y Mễ lúc này phản bác lại, cô không phải mềm yếu như ngày xưa mà cam chịu mọi phẫn nộ kia … cô từ lâu đã là Y Mễ của sau này rồi …
Y Mễ nói tiếp: Chính ngài en nờ lần đưa tôi đi giao dịch cũng ngài ấy? Sao bây giờ là thái độ gì … ngài đang ghen hay ngài tiếc?
Ghen? Hạo Dương hỏi lại Y Mễ
Chắc là không rồi, tôi có là cái thá gì trong lòng ngài đâu? Nhầm khi cái mạng này của tôi ngài muốn b*p ch*t lúc nào không được, huống chi có một cái Nhị Thiên Đường

Y Mễ được rồi Thanh A đi lại kéo tay Y Mễ ánh mắt có chút chua xót nhìn cô
Để cô ta nói tiếp Hạo Dương ra lệnh

Dương, cậu có chút quá đáng rồi đấy Thanh A nhăn mặt
Đoàn Gia như đang xem hài hứng thú xen ngang: Cậu để cô ta nói đi, gần đây gan cô ta mập lên không ít
Y Mễ chỉ tay về phía Đoàn Gia: Anh câm miệng cho tôi, ở đây anh không có quyền lên tiếng với tôi
Đoàn Gia tức đến xì khói trừng mắt với Y Mễ
Tóm lại anh muốn thế nào Y Mễ nhìn sang Hạo Dương
Trở lại như trước Hạo Dương tâm tính dịu đi đôi chút
Vậy ý anh muốn tôi sẽ phải ở cạnh anh, lăn giường cùng anh … còn anh sẽ có một gia đình có vợ sau sẽ có con một gia đình hạnh phúc?
Hạo Dương khẽ ừ.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 23: 23: Chu Yên Đến


Y Mễ cười lạnh tay vuốt lại mái tóc của cô nhẹ nhàng nhìn sang Hạo Dương cô nói: Anh thấy mắc cười không? Tại sao anh phải ép là tôi?? Nếu vậy tôi xin trả lại tất cả những thứ anh đã cho tôi … kể cả hộp đêm này nếu anh muốn đỗi lấy tự do của tôi.

Tôi cũng muốn có một gia đình, một người chồng, người đàn ông của riêng tôi … người cha à không tôi thì biết đâu cơ hội làm mẹ cũng không có
Ánh mặt Thanh A xẹt ngang qua Y Mễ, chua xót nhìn cô, anh ta cúi đầu không dám nhìn nữa …
Y Mễ chỉ vào nơi ngực trái của mình: Anh là tình yêu của tôi, nhưng sau này anh sẽ là chồng, là người đàn ông của Chu Yên.

Là cha của bọn trẻ.

Cho dù tình yêu tôi dành cho anh có nhiều có lớn bao nhiêu nhưng nó cũng chính là liều thuốc độc đang giết dần giết mòn trái tim tôi.

Nên tôi xin giữ lại chút cho bản thân anh hãy xem như chúng ta là bạn cũng được, tôi con đàn bà hư cũng được.

Đừng giày vò tôi nữa
Em cho rằng ở bên tôi, là giày vò em?
Phải, anh chính là đang ích kỷ, anh không muốn tôi yêu ai chỉ yêu mỗi anh, chỉ mỗi anh được quyền yêu người khác còn tôi thì không …
Y Mễ đứng lên đi lại gần Hạo Dương: Tôi mong chuyện này sẽ không diễn ra nữa … Nhị Gia hay cho tôi thấy lời nói 2 năm trước của ngài có giá trị uy tín

Y Mễ quay đầu đi ra ngoài 2 năm trước là ngày hắn nói sẽ cho cô tự do không phải trả ơn gì nữa.

Hắn bây giờ chỉ cần Chu Yên.

Nhưng do cô chính cô đã u mê chấp ngộ vẫn tự mình hiến dâng phục vụ hắn cô có thể trách ai được … vừa rồi chuyến đi Anh, cũng lần thân thể lạnh lẽo của cô nằm trên bàn tiểu phẩu, cô lần thứ 4 nạo thai …
Cô đau lòng không thôi … lời cảnh tỉnh của bác sĩ cô sẽ không thể à là phần trăm mang thai sẽ có nhưng giữ được hay không nó còn là một vấn đề … nghe đau không? Đau chứ … nhưng cô biết làm sao được.

Mỗi lần hắn đi giao tiếp về lại cùng cô lăn giường cả đêm … hết cái này đến cái kia.

Ngay cả bao cao su hắn cũng không mang … mà số lần cô quên uống thuốc lại đã là 3 4 lần …
Nhận lại chỉ là câu Bỏ Đi.

Thân Thể lạnh lẽo của cô yếu ớt không một ai bên cạnh đến khi hắn liên lạc thì chỉ bảo cô đi tìm Nam Ân? Một câu hỏi thăm cơ bản cũng không có … vậy vì lý do gì cô lại mãi chạy theo yêu hắn?
Hết một hôm sự kiện
Y Mễ được Từ Ni lái xe đưa về căn hộ … cô mệt mõi tạm biết đi vào nhà … chợt lướt qua có bóng dáng ai đó rất quen thuộc …
Chào chị

Y Mễ nhíu mày nhìn kỹ hơn cô nhận ra là Chu Yên.

Truyện Đô Thị
Cô tìm tôi?
Chu Yên gật đầu: Mình vào nhà nói được chứ
Tại sao tôi phải cho Chu Tiểu Thư đây vào nhà? Mà cũng có chuyện gì để nói sao?
Chị Chu Yên trừng mắt
Đừng đừng, không nên như thế hình tượng thỏ con nhúc nhác của cô đâu rồi? Vào thẵng vấn đề Y Mễ nghiêm tục lạnh giọng
Tôi muốn vé đến tham dư sự kiện Chu Yên cũng không vừa mà lên giọng
Muốn? Vé hiện tại đã hết.

Mà cô không phải khách của chúng tôi sao phải mời?
Chu Yên có chút hoảng với thái độ nói chuyện ngông cuồng của Y Mễ
Y Mễ Nam Ân từ nhà bên cạnh anh leo quả miêng hàng gào gỗ chắn ở giữa
Y Mễ phì cười: Nè anh xăm nhập gia cư bất hợp pháp, tôi muôn kiện
Anh đi qua rất rõ ràng, em có thấy sao em không cản, ăn vạ, cô ấy là?
Nam Ân vờ hỏi làm sao anh ta không biết Chu Yên cơ chứ cô gái bảo bối của Hạo Dương
Không quen Y Mễ thản nhiên trả lời
Này cái chị kia, nãy giờ tôi đoàng hoàng nói chuyện với chị sao chị ngông cuồng thế, thân phận thấp hèn bày đặt làm ra vẻ Chu Yên phồng môi tức giận
Nam Ân nhíu mày: Này cô gái, cô nữa đêm đến đây quấy rày người khác lại con lên giọng, Hạo Dương đủ lớn để che chỡ cô rồi
Anh biết Dương sao? Cũng tốt … Dương rất yêu tôi, còn có cả Chu Gia … Y Mễ cô nghĩ chỗ của cô là nhất chắc.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 24: 24: Cô Ấy Có Tôi


Chu Tiểu Thư nếu đã nói vậy hà cớ gì lại đến đây vào nữa đêm chỉ để muốn XIN vé mời của hộp đêm tôi Y Mễ nhấn nhá từng câu chữ
Nam Ân đột nhiên vòng tay qua ôm eo Y Mễ: Chu Gia thì cũng chỉ là tập đoàn tầm trung, Hạo Dương thì cũng có thể nói đứng đầu hắc đạo … cô quả nhiên có gốc gác không tồi

Anh biết là tốt, Y Mễ tôi thấy chị có vẻ ghét tôi, hay là do Anh Dương yêu tôi không đáp trả tình cảm của cô? Chu Yên vẫn hống hách
Nếu không có gì cô về đi … tôi còn phải nghĩ ngơi Y Mễ quả nhiên hôm nay khá mệt … cô không còn muốn tranh cải với Chu Yên …
Cô thì có gì hay? Chả có gì giỏi quyến rũ đàn ông.

Chắc anh ta cũng là do cô quyến rũ bên cạnh thôi.

Nam Ân cười nhếch lười nhác vuốt má Y Mễ: Cô Ấy Có Tôi
Anh là ai? Chắc cũng dưới anh Dương mà thôi có gì hay ho
Y Mễ không thể nhịn vòng tay ôm sau eo Nam Ân đắc ý nói: Cô đúng là mắt mù.

Gia đình cô danh giá thế nào lại không biết người là ai sao …
Chị nói gì cơ? Chị có tin tôi nói Dương trừng trị chị không?, Cả cha tôi nữa
Vậy sao, được vậy bây giờ cô về đi.

Họ muốn tính sổ thế nào cứ nói đến Chi Cục Thống Đốc tìm tôi: Nam Ân - Nam Ân nhìn Chu Yên nói
Hai người giỏi lắm chờ đó cho tôi Chu Yên quay đầu ra chiếc xe sang đậu bên ngoài rời đi
Lúc này Y Mễ mệt mõi dựa hết người vào Nam Ân: Mệt mỏi quá đi …
Vào nhà nghĩ đi muộn rồi, mai cùng nhau ăn sáng
Y Mễ gật đầu đi vào nhà, Nam Ân chờ cô đi vào mới quay lại về nhà
Nam Ân gọi điện thoại bên kia đầu dây liên tục vâng dạ …
Thống Đốc, là con gái tôi trẻ người non dạ mong ngài ngài thứ lỗi
Chu Tạ luôn miệng xin lỗi
Nam Ân chậm rãi nói: Dạy lại con gái của Chu Gia, đừng vạ miệng, đừng tính khí ngạo mạn … Chi Cục tôi có bả chó đấy
Vâng vâng tôi hiểu tôi hiểu
Tututuu Nam Ân tắt máy ngã ra giường
Đưa cánh tay lên hít lấy hít để mùi nước hoa của Y Mễ … Nhớ lại lúc Hạo Dương kéo cô đi, anh không đành lòng nhưng anh muốn chính Y Mễ phải chết tâm với Hạo Dương.

Lúc đó cô mới có thể chập nhân anh, tình cảm của anh …
...****************...
Chu Gia

Buỗi sáng nay cả nhà Chu Gia cùng dùng bữa con gái Chu Yên ưỡng vai đi trên lầu xuống vào bàn ăn
Chu Yên, con quậy đủ chưa? Con chán hết chỗ chơi vào lại vạ vào
Chưa kịp nói hết câu Chu Yên đã phồng môi nói chen: Cha quên mất, hôm qua con bị ăn h**p? Con con nhỏ Y Mễ ở hôp đêm Nhị Thiên Đường xem thường Chu Gia ta, con cả tên đàn ông kia ngạo mạn nói gì mà
im ngay Chu Tạ để chiếc nĩa trong tay xuống: Ở nhà thì nói thế ra đường mà gọi như vậy ăn cơm nhà lao nghe chưa?
Là sao cha? Tên đó còn nói muốn gì đến Chi Cục gì mà tìm anh ta tên gì tên tên Nam Ân thì phải
Chu Tạ thở dài nhìn sang Chu phu nhân, bà nhận được ánh mắt của chồng cũng nhẹ nhàng nói: Chu Yên, con không được nói vậy.

Cậu ta là Thống Đốc kế nhiệm thứ 15 của Nam Gia.

Là Thống Đốc đấy … con chọc vào cậu ta cả nhà mình 10 đời cũng không gánh nỗi đâu
Gì chứ Chu Yên nuột nước bọt nhíu mày
Là thật đấy, hôm qua cậu ta đã liên lạc với cha.

Kêu xích con lại đấy.

Cái gì mà chi cục cậu ta có bả chó Chu Phu Nhân thở dài
Anh ta ví con là chó sao? Vậy mà cha còn nhịn
Không nhịn thì làm gì? Kể cả Hạo Dương cũng kiêng nể cậu ta 1 2 phần … con là nghĩa địa gì? Chu gia là cái đinh gì? Chu Tạ nói
Ông nhìn con gái ông vẻ mặt đó ông biết nó muốn gì làm gì? Tránh tai hoạ ông phải nói cho rõ … Hạo Dương cho dù có làm gì Nam Ân cũng sẽ có thể gánh được.

Còn Chu Gia ông thì không.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 25: Chương 25


Không lẻ anh Dương cũng sợ tên đó sao cha
Chu Yên vẫn tức trong lòng không có ý định bỏ qua
Không tin thì tự đi mà hỏi … còn nữa Hạo Dương sao cha không nghe nói gì về hôn lễ của bọn con vậy Chu Tạ hỏi
Chu Yên thỡ dài: Gần đây ảnh hơi bận, để còn sẽ hối … Cha nếu không được tên đó thì còn Y Mễ.

Cha phải dằn mặt chị ta cho con..
Là đứa nào nữa? Chu Tạ tắc lưỡi
Người đứng cùng tên Nam Ân gì gì đó
Trời ơi, nói mãi không hiểu.

Nếu là cô gái đi cùng cậu ta.

Cậu ta đã lên tiếng như thế thì con nên thôi đi.

Không nói tới lui nữa.

Con đừng để Chu Gia bị ảnh hưởng
Chu Tạ thở dài rời nhà đi làm
Y Mễ sáng sớm cô đã dậy, cô dọn sơ căn hộ gọn gàng lại nhìn sang bang công nhà kế bên nghĩ trong bụng không biết Nam Ân đã dậy chưa? Ai đời đi ăn sáng mà giờ này còn chưa dậy
Y Mễ đi vào bên trong bấm điện thoại bàn trên tủ liên lạc cho Nam Ân một hồi chuông lâu bên kia không thấy hồi âm … Y Mễ có chút sầu

Ting tong
Tiếng chuông cửa vang lên Y Mễ từ tầng 1 chạy xuống …
Aaa Y Mễ trượt chân ngã xuống khi chỉ còn cách 3 bậc thang nữa …
Cạch
Y Mễ, làm sao vậy? Té sao Nam Ân nét mặt lo lắng chạy lại dìu lấy cô đến chiếc ghế sofa
Không sao, khi nãy vội trượt chân
Nam Ân ngồi xuống xem đôi chân của cô
Thôi, em không sao đứng lên đi ai thấy thì kì lắm Y Mễ kéo kéo Nam Ân
Đừng động, để anh xem có sao không đã, mốt cẩn thận hơn
Còn không phải tại anh bấm chuông liên hồi sao? Y Mễ có ý trách ngược

Được lỗi anh, đây hối lỗi cho em - Nam Ân đưa mấy hộp điểm tâm sáng của chỗ Y Mễ thích đặt lên bàn nói: Đêm qua thấy em mệt nên sáng nay tôi đã dậy sớm chạy đến đó mua, dùng đi cho nóng
Sao kì vậy.

Không gọi em đi cùng.

Em khoẻ mà chỉ cần ngủ đủ giấc là ổn ngay … để em Y Mễ với tới bày 3 món điểm tâm sáng ra ngoài
Anh đừng tốt với em như vậy? Y Mễ lí nhí
Tại sao không nên Nam Ân chăm chú nhìn cô
Em sẽ lại ỷ y vào thì khỗ
Em được quyền hạn đó, còn là thời hạn vĩnh viễn Nam Ân vuốt nhẹ gò má của cô

Em không hợp với anh
Sao là hợp sao là không.

Anh sẽ nguyện ý chờ, chờ em mở lòng đón nhận anh.

Anh không ép buộc, anh muốn em là nguyện ý Nam Ân chậm chậm nói
Thôi bỏ qua chuyện đó đi, đêm qua vừa đắc tội với Chu Yên kiểu gì cũng sẽ gặp rắc rối Y Mễ thở một hơi dài
Nam Ân phì cười lấy khăn giấy chùi miệng cho cô giọng nói sủng nịnh: Rắc rối nào làm khó được em.

Em nên nhớ phía trước em có Nam Ân.

Phía sau em có Chi Cục Thống Đốc … anh có thể là Nam Ân một nam nhân bình thường yêu em.

Cũng sẽ là Thống Đốc của Nước nhà bảo vệ em … hiểu chưa
Cảm ơn anh, thật may mắn đã gặp anh
Không cần em cảm ơn, chỉ cần em luôn vui vẻ là được - Nam Ân nhìn cô cười nói tiếp: Có lẻ điều anh nói ai cũng sẽ nói được.

Em có thể cho là anh đang một phút hứng thú nên nói thế … nhưng anh sẽ dùng hành động, cách thức riêng của mình để bảo vệ và yêu em
Y Mễ đưa tay lên miệng cười cô nhìn Nam Ân, nhìn anh thật sự nghiêm chỉnh nói khiên cô không nhịn được cười
Được được … Tối nay anh có đến nữa không?
Nam Ân buông đũa: Anh bận mất rồi, tối nay anh có cuộc hội nghị với các lãnh đạo, anh sẽ chờ em ở nhà
Anh sẽ chờ em ở nhà nghe sao êm tai quá Y Mễ nghĩ thầm ….
Không sao, anh ăn đi
...****************...
...Mọi người ơi sắp bão tố đến với Chị Nhà rồi …...
...Cùng đón xem nhé ❤️....
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 26: 26: Bay Rồi


Sau buổi sáng ngọt ngào Nam Ân đên Chi Cục tiếc nuối tạm biệc cô
Y Mễ chiều này đã đến Nhi Thiên Đường
Hôm nay là ngày thứ hai của sự kiện …
Y Mễ đến khá sớm, cô đã ngồi ở phòng ban kiểm kê sổ xách của ngày hôm qua, hộp đêm thu về khá nhiều lợi nhuận cao … các top cô gái đêm qua đi cũng đã được về nghĩ ngơi … tối nay sẽ có những top khác.

Công việc chỉ xoay vòng nhiêu đấy là nhiêu đấy …
Chị Ni, sao em cứ thấy trong lòng lo làm sao đấy Y Mễ xoa xoa thái dương
Từ Ni dừng bút: Sao vậy cô nương, dạo nay nạp vitamin Nam Thiếu quá nhiều à
Chị nói bậy gì vậy hả?
Thôi đi cô ơi, ai không biết chứ chị đây hơi rành.

Nam Thiếu che chắn em cở nào em còn không biết
Y Mễ gật đầu xong lại lắc đầu
Em phải tự nhìn lại cậu ấy đã làm gì cho em đi.

Hộp Đêm của thành phố đến mấy giờ là phải kết thúc.

Còn chỗ này sáng đêm cũng không ai nói gì?.

Còn cho vài người quân nhân nằm vùng trong đây nghe mắc cười không người ta đường đường là quân nhân mà lại đi canh giữ hộp đêm cho em
Ha ha chị nói sao đấy em làm sao biết Nam Ân sẽ làm vậy
Tiếng chuông điện thoại vang lên màn hình hiển thị Nam Ân
Alo, gì đấy

Có việc phải bay gấp, đi về sẽ có quà cho em.

Tối đi về cẩn thận - Nam Ân dặn dò Y Mễ
Bao lâu về Y Mễ đột nhiên thấy bất ngờ sao lại hỏi sâu vấn đề của anh như vậy
Sẽ cố gắng xong sớm, không nỡ xa sao? Hay em đi chung
Tự mản, thế nha
Ừh, ngoan nhé
Tút tút tút
Y Mễ bất giác mĩm cười, Nam Ân sao lại phải báo cáo cho cô chứ.

Nhưng cô lại thấy an tâm hơn.

Thời gian bên Hạo Dương chưa từng biết được hành tung của hắn làm gì ở đâu.

Thích thì đến không thì lại đi …
Sự kiện cũng đã bắt đâu … Y Mễ ngồi trong phòng quan sát bên dưới … hôm nay Hạo Dương không tới.
Y Mễ nhìn sơ lại nhận ra một bóng hình quen trong đám đông … nhỏ bé trang điểm có chút loè loẹt …
Là Chu Yên, cô ta sao lại vào đây?
Y Mễ bỏ xuống dưới len lỏi vào đám người tìm ví trí của Chu Yên
Sao cô ở đây?
Y Mễ kéo nhẹ cánh tay của Chu Yên
Chu Yên như có tật giật mình quay lại mặt có chút biến sắc lắp bắp: Tôi, tôi có vé cô làm gì vậy giật cả mình
Vé ở đâu có? Nhị Gia có biết cô đến đây?

Đoàn Gia dẫn tôi đến sao nào? Hạo Dương bận mà cô hỏi vị hôn phu của tôi làm gì Chu Yên gắt gỏng
Được bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho Nhị Gia mang cô về Y Mễ không quan tâm Chu Yên, chỉ là nếu cô ta chơi ở đây có gì chắc chắn Nhị Gia sẽ đỗ hết lên đầu Nhị Thiên Đường - Y Mễ …
Đừng đừng.


Chu Yên vung tay lén bỏ chạy
Y Mễ chạy theo sau ra một phía rìa của khán phòng lớn: Đứng lại, cô ra khỏi đây …
Không tại sao, tôi không được vào chứ
Cô uống rượu sao?
Chị là ai mà cấm tôi, có cái gì mà Nam nam ân che chắn hay lắm sao, chị cũng là hầu gái lăn giường cùng đàn ông có gì hay Chu Yên phun ra loạn chữ khiêu khích Y Mễ
Bộ đàm chuyền đến đã đưa Đoàn Gia đến
Đoàn Gia lười nhác đi đến chỗ cô
Đoàn Thiếu, anh đem cô bé này đến làm gì? Y Mễ khoanh tay trước ngực hỏi
Chơi, tât nhiên là chơi
Dẫn cô ta về đi.

Đừng khiên tôi vạ lây chuyện của các người nữa … nếu vài phút nữa tôi vẫn còn thấy.

Tôi sẽ gọi cho Hạo Dương
Y Mễ quay đầu bỏ đi, cô biết chắc chắn một điều Hạo Dương không biết điều này …
Ra đến ngoài
Y Mễ cảm nhận một bàn tay nắm tay cô: Y Mễ, Đoàn Gia làm gì em sao?
Tiếng nói này thường ngày rất nghiêm túc, giờ phút này cũng thế … luôn luôn nghiêm túc đến sợ
Y Mễ quay sang là Thanh A
Anh ta thì làm gì được tôi, là anh ta mang Chu Yên đến đây
Có sao, haiz.

Tôi không biết … Thanh A nhìn Y Mễ chằm chằm
Anh không gọi em nào sao, để tôi tìm môt em đến cho anh.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 27: 27: Ngoài Ý Muốn


Thôi không cần đâu Thanh A đưa tay từ chối

Anh không sang ngồi với Đoàn Gia sao? Y Mễ lắc ly rượu quan sát chung quanh hỏi
Không tôi muốn yên tỉnh
Yên Tĩnh mà muốn tại quán bar sao anh cũng lạ thật
Y Mễ chăn chú nhìn Thanh A cô đã bên cạnh Nhị Gia nhiều năm nhưng để nói chuyện Thanh A chỉ đ**m trên đầu ngón tay …
Lạ lắm sao … tôi có thể hỏi em một chút không?
Y Mễ gật đầu
Em cùng Nam Ân là?
. Là? Y Mễ nói tiếp câu của Thanh A đã dừng lại
. Ơ là là
Bạn bè bình thường Y Mễ thản nhiên trả lời
Tôi tưởng
Cũng không hẵn biêt đâu về sau tôi lại yêu say đắm Nam Ân như cách yêu tôi đã yêu Nhị Gia nhà các anh vậy
Thanh A đột nhiên mặt biến sắc có chút hoang mang lo lắng nhìn Y Mễ …
Anh ngồi chơi đi tôi đi lo việc đã
Thanh A gật đầu, ngậm ngùi nhìn bóng lưng của cô quay đi … cô vẫn là thế vẫn luôn thẵng thắng.

Cô có nét đẹp riêng của cô … có cái khiến người khác say đắn không lối thoát
Màn đêm dần đi qua, sự kiện đã sớm kết thúc …
Y Mễ chuẩn bi ra xe đi về nhà … đi ngang qua hành lang sau của Hộp đêm, Y Mễ chợt thấy bóng dáng quen thuốc chỉ vừa gặp vài tiếng trước … đi vào thang máy chuyên dụng lên sân thượng
Y Mễ vội vàng đi theo sau ting
Tiếng thang máy dừng lại Y Mễ lần theo đi đến sân thượng cô nghe tiếng khóc … tiếng khóc của Chu Yên
Chu Yên, là cô phải không? Sao cô khóc ở đây.

Sao còn chưa về
Chu Yên vẫn khóc, khóc đến khan cả tiếng …
Chu Yên ngẫn đầu lên nhìn theo tiếng nói phát ra
Y Mễ giật bắn mình khuôn mặt vốn nhỏ nhắn xin đẹp của cô có dấu vết ngón tay sưng đỏ …
Mặt cô sao vậy, ai đánh nói? Y Mễ quan sát khuôn mặt cô
Tôi, tôi không sao tại cô tất cả là tại cô
Sao tại tôi? Cô điên à đi về đi sao lại ở đây ngồi khóc

Cô muốn hại tôi, cô muốn làm Dương chán ghét tôi bây giờ cô hài lòng chưa

Y Mễ khó hiểu nhìn Chu Yên: Cô đừng nói linh tinh nữa Đoàn Gia ỡ đâu tôi gọi anh ta đưa cô về
Tên khốn đó, tên khốn đó không không tôi không về
Tên khốn đó?
Này chuyện gì sao cô nói đi? Đoàn Gia đã làm gì cô hả
Chu Yên tiếp tục khóc: Anh ta canh lúc tôi say đã c**ng b*c tôi, tên khốn khiếp đó
Y Mễ hoảng hồn bất giác lùi về sau cô không tin vào tai cô đã nghe gì … chuyện gì đang xảy ra ở đây? Đoàn Gia anh ta gan lớn đến vậy sao?
Anh ta đang ỡ đâu hả Y Mễ hỏi Chu Yên
Anh ta bị tôi tôi, không tôi chỉ là lỡ tay đâm chúng anh ta … anh ta bất tĩnh tôi tôi không biết gì anh ta c**ng b*c tôi
Y Mễ l**m môi: Chu Yên bình tĩnh, nghe tôi bây giờ cô đi về … sẽ giải quyết từ từ.

Đoàn Gia anh ta sẽ phải trả giá nghe tôi
Không, tôi bây giờ đã không còn sạch sẽ Dương sẽ chán ghét tôi.

Rồi Dương sẽ không cần tôi nữa … cũng tất cả tại cô hết tại cô hêt …
Y Mễ thật sự khó chịu tại sao lại đỗ lỗi cho cô ….
Cô ở đây khóc thì được gì chứ hả? Còn Đoàn Gia cô đâm anh ta ở phòng nào Y Mễ mới nhớ ra nếu không may tên kia bị gì ỡ chỗ này cô làm rữa sạch hàm quan cũng rất khó
Anh ta ở phòng bao bao tôi không biết tôi không biết Chu Yên hoảng loạn
Chu Yên bình tĩnh bình tĩnh, nghe tôi bình tĩnh nhá
Y Mễ lấy điện thoại ra điện xuống cho người bên dưới truy vết Đoàn Gia …
Y Mễ nghe tiếng động ngước lên nhìn cô hét lớn: Chu Yên đừng
Rầmmmm.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 28: 28: Bị Hại


Có người nhảy lầu có người nhảy lầu kia
Bên dưới la toáng có người nhìn lên thấy rõ Y Mễ đang đứng ngay vị trị Chu Yên nhảy xuống …
Phía sau có người ập đến, một đoàn người áo đen phía sau là Đoàn Gia ôm đùi chảy máu vẫn còn ghim con dao nhỏ …
Cô hại Chu Yên, hung thủ giết người bắt cô ta lại
Đoàn Gia ra lệnh cho vệ sĩ giữ lấy Y Mễ
Tôi không giết cô ấy, bỏ tôi ra đồ khốn là anh anh hại cô ấy
câm miệng đưa cô ta đến cảnh sát, gọi Chu Lão Gia
Bỏ tôi ra, tôi không giết cô ấy Y Mễ kêu gào
Đi xuống đến bên dưới không còn thấy thân thể Chu Yên đâu …
Một người bên đường nói lúc Chu Yên rơi xuống Y Mễ cũng ở trên đó …?
Chu Yên còn thở đã được đưa đi cấp cứu …
Y Mễ bị đưa đến cục Cảnh Sát Thành Phô…
Cô bị đây vào một nhà lao nhỏ 4 vách đều là tường xám không chút ánh sáng mỗi một chiếc ghế ngồi.

Cô bị đẩy vào bên trong tay cột hai bên chân cũng bị xích lại …
Y Mễ hét lớn luôn miệng nói cô vô tội … cô cần gặp luật sư …
Cô im đi, luật sư bên bị hại là Đoàn Gia … cô sẽ sớm bị lấy cung yên lặng suy nghĩ nên nhận sớm hay muộn
Rầm Y Mễ còn lại 4 bức tường cô đau đớn cỗ tay cỗ chân truyền đến … Cô không giết Chu Yên.

Ai sẽ tin đều cô nói đây
Cạch
Con khốn mày cũng có ngày này
Đoàn Gia đi vào tay cầm một chiếc roi da
Là anh, anh c**ng b*c Chu Yên … Y Mễ trừng mắt
Phải thì sao? Cô ta nói cô nghe à? Rồi sao nữa ra ngoài kia nói xem ai tin cô …
Chu Yên còn sống cô ta cũng sẽ làm chứng
Đoàn Gia cười lớn: Cô tin vậy thật sao? Cô ta đang hôn mê sâu bác sĩ nói khả năng tỉnh là 1 %
Y Mễ hoảng hồn thở vội: tôi không đẩy cô ấy?
uh tôi biết
Y Mễ một lần nữa nhìn Đoàn Gia đang cười cô nụ cười gian tà
Tôi là cố ý đỗ tội cho cô đấy rồi sao
Đồ chó, tôi mà ra được ngoài anh không yên với tôi đâu
Chát chát
Hai tiếng roi vụt lên người Y Mễ, cô cảm nhận được đau đớn cắn môi
mày nghĩ Hạo Dương cứu mày sao, nó còn đang muốn giết mày vội..

để tao cho mày nghe Đoàn Gia bật một cuộc ghi âm lên

Nhị Gia có bằng chứng thấy Y Mễ ở cùng một chỗ với Chu Tiểu Thư
Còn có dấu vấn tay của Cô trên sân thượng camera quay lại cô đã đi sau lưng Chu Tiểu Thư
Sau đó một tiếng nói âm u vang lên: Cứ theo luật lệ
Cô ta luôn miệng nói mình vô tội
Ép cung, chúng mày không biết làm gì ép cung cô ta sao? Hả
Hạo Dương, sao cậu không hỏi rõ cô ấy? Có vội quá hay không hả? Là Tiếng của Thanh A
Hỏi gì vết thương của tôi là do cô ta đâm.

Tôi đã không muốn kiện bây giờ cậu nghĩ cô ta vô tội, vậy còn Chu Yên sống thật vật kia thì sao
Cứ làm theo tôi nói ép cung đến khi nào cô ta nhận thì thôi Hạo Dương âm u nói
Y Mễ cười nhạt
Nghe chưa, tao kể mày nghe tao đã khai là mày và con kia cải nhau tao vào can ngăn mày đâm tao đuổi theo Chu Yên lên sân thượng
Không, tôi không đẩy cô ấy?
ai sẽ tin
Chat chat chat
Tiếng roi lại vụt xuống Y Mễ đau đớn co rút cơ thể cô lại
Tao đi đây mày chờ xem quản ngục sẽ đối tốt với mày ra sao
Ra bên ngoài Chu Tạ đang cùng một quản ngục nói chuyện đại khái muốn kết án nhanh lấy lại công bằng cho con gái ông … dù là cách gì …
Hạo Dương cũng đã dặn bất cứ ai cũng không thể vào thăm Y Mễ … anh ta sẽ cho cô trả giá đã khiên người hắn yêu phải thành ra như vậy … cái gan của cô quá lớn … Hắn tin vào sự thật chính thuộc hạ của hắn cũng đã nói thấy Y Mễ đuỗi Chu Yên ra khỏi hộp đêm.

Có tranh cải với nhau cùng các bằng chứng khác …
Nhị Thiên Đường tạm thời đóng để điều tra …
Chuyến bay tư nhân đáp lúc 18h tối, Nam Ân đi xuống máy bay sau chuyến bay dài trên không mệt mỗi lên chiếc xe chờ sẵn về căn hộ của mình ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 29: 29: Bị Hại Ii


Xe lăng bánh trong lòng Nam Ân đột nhiên có chút gì đó lo lắng.

Không yên
Anh lấy điện thoại ra mở chế độ nghe có khá nhiều tin nhắn cùng cuộc gọi nhỡ …
Bỏ qua Nam Ân nhấn số gọi cho Y Mễ, bên kia đầu dây đều thuê bao không liên lạc được …
Thấy còn sớm có lẻ nên chạy qua hộp đêm nói vậy liền cho tài xế đổi địa điễm …
Aaaa Y Mễ đau đớn rên rĩ người cô đầy rẩy vết thương máu loan lỗ cả chiếc áo trắng tù nhân …
Khai mày đẩy Chu Yên quá trình thế nào
Chát chát tiếng roi liên tục vụt xuống
tôi không có, tôi vô tội
Kẹp tiếp.

- Bàn tay cô 10 ngón đều bị kẹp chặt đến sắp gãy ra.
Aaaa tôi vô tội
Y Mễ vẫn luôn miệng không nhận tội
Cạch
dừng lại tôi cần nói chuyện riêng Thanh A đi vào ánh mắt đau xót nhìn Y Mễ
Tôi đã nói qua cai ngục của các anh, tôi cần 10p
2 tên tra khảo đành lui ra
Y Mễ em không sao chứ Thanh A chạy lại sờ lên khuôn mặt cô vết thương rĩ máu môi cô tét đến khô khốc

tôi vô tội, là Đoàn Gia anh ta c**ng b*c Chu Yên, khiến cô ấy nghĩ quẩn nhảy lầu..: tôi không liên quan cứu tôi Y Mễ yếu ớt nói từng chữ
Thanh A ngớ người nhìn cô: Được được tôi tin em chờ tôi … Bên ngoài sức ép của Hạo Dương cùng Chu Gia đang đặt lên em.

Em phải cố chịu đựng
Cạch: được rồi
Thanh A bất lực rời đi
Tiếng vụt roi vẫn vang lên trong phòng giam kia …
Cô ta không nhận tội sao? Hạo Dương hỏi Đoàn Gia
Cứng đầu thật
Để tôi đi một chuyến
Đoàn Gia hoảng hồn liền nói: Đừng thấy cậu cô ta lại giỡ trò, ở yên đó đii
Hạo Dương nghĩ cũng đúng, nhưng quả thật có chút lo cho cô, lòng hắn không được yên …
...----------------...
Thống Đốc, đã đến hộp đêm không hoạt động Tài xế quay ra sau nói nhỏ vì Nam Ân đang nhắm mắt ngủ
Nam Ân bật dậy: Không hoạt động sao?
Nói rồi anh bước xuống đúng là không hoạt động … Nam Ân đi lại thấy biễn dán niên phong của Cục Cảnh Sát Trên …
Nam Ân nhíu mày lại gọi cho Y Mễ vẫn không liên lạc được …
Gọi cho một tên quân nhân nằm vùng
Một lúc lâu sau
Đến Cục Cảnh Sát Trên Tiếng Nam Ân lạnh giọng ra lệnh
Khi nãy nói chuyện điện thoại Nam Ân đã nghe kể sơ về tình hình vì lúc đó tất cả quân nhân nằm vùng đều ở dưới sảnh không hề biết chuyện trên sân thượng cho đến khi nghe tiếng sôn sao bên ngoài …

Chu Yên nhảy lầu, Y Mễ là hung thủ?
Tra qua không một bài báo nào đăng là ý gì chuyện gì?
Y Mễ chờ anh - Nam Ân lí nhí
Cậu đều tra ngay cho tôi nhảy lầu ở Nhị Thiên Đường nhân chứng, bằng chứng Nam Ân nói với trở lý ngồi ghế trên

Étt
Tiếng xe thắng lại bên ngoài cục cảnh sát
Bên trong Y Mễ cũng đã ngất đi mấy lần bị hất nước cho tĩnh lại …
Nam Ân uy nghiêm đi vào bên trong cục
Chúng tôi cần gặp trưởng cục ở đây Một quần nhân cấp bậc cao nói
Cậu là ai? Ở đây tôi là trưởng cục

Tôi bên Chi cục sẽ nhận đều tra án cô Y Mễ, mời ngài giao người
Ông trưởng cục mặt đanh thép: Án này do tôi tra cục tôi tra anh không có lệnh lại đòi người hay cô ta là gì với anh? Không nên đâu cậu trẻ cô ta đang bi tra cung trong kia.

Chu Gia cũng đã nói chúng tôi phải tận lực cậu nên về đi
Ông này không hề biết bên ngoài chiếc xe đen kia là ai?
Thưa ngài ông ta nói cô Y Mễ đang bị tra cung, họ không giao người
Nam Ân đi thẵng vào bên trong đến từng căn phòng tạm giam …
Ê ê ai ai sao dám xông vào đây hả bắt bắt lại
Nam Ân hiện đang bận vest không phải quân phục nên họ không biết anh là ai … cũng phải cục cảnh sát này chỉ là cục của thành phố không đủ tầm để biết đến anh là ai?
Các người dám? bên cạnh Nam Ân quân nhân đưa ra tấm thẻ màu xanh uy lực mộc của Thống Đôc
Bọn người cục cảnh sát lúc này hoảng loạn lùi lại
Aaa
Tiếng rên của Y Mễ đánh thẵng vào tâm thức của Nam Ân, tim anh như vỡ ra trâm vụn
Rầm
Nam Ân đạp mạnh cánh cửa.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 30: 30: Chống Đối


Thân thể Y Mễ đầy vết thương máu khô có đang chảy cũng có 10 chi tay của cô máu đến tím ngắt các ngón … khuôn mặt bị đánh đến sưng tấy cả mặt …
Cô ngẫn đầu yếu ớt thấy bóng dáng của Nam Ân
Y Mễ lại đột nhiên nức nỡ khóc: Nam Ân
Hai chữ Nam Ân từ miệng cô phát ra như một cái gì đó đánh mạnh vào tim anh
Nam Ân chạy lại ôm lấy cô: xin lỗi, anh đến muộn không sao rồi không sao rồi
Tháo Cồng Tiếng nói ra lệnh của Nam Ân khiên 2 tên tra khảo rùng mình
Quân Nhân đi cùng chạy đến tháo xích tháo cồng của Y Mễ
Cô yếu ớt ngã vào lòng Nam Ân thều thào: Em vô tôi, em bị hại … Hai tên này tra tấn em …
Tiếng cô dần nhỏ đi và ngất lịm trong tay anh
Nam Ân bế thốc cô lên đi ra khỏi phòng giam quay đầu nói với quân nhân bên cạnh: Tôi không muốn thấy hai tên này nữa

Hai tên kia nghe vậy cũng vội bung ra chạy …
Không ai dí theo cả tên quân nhân cười nhạt
Ra bên ngoài ông trưởng cục cũng đã vội thông báo cho Hạo Dương, Chu Gia cả Đoàn Gia
Họ cũng đã đến …

Đưa cô ấy đến bệnh viện, tôi sẽ đến sau Nam Ân đặt Y Mễ vào trong xe dặn dò tài xế cùng quân nhân kia …
Khi bước ra khỏi đây Nam Ân đã nói với người bên trong ai dám ngăn cản bắn chết không tha … bên trong bây giờ người của Chi Cục đã đến …
Nam Ân quay lại đi vào bên trong
Con gái tôi bị thế này, các người còn muốn bao che hung thủ
Chu Tạ trách móc trưởng cục …
Đoàn Gia cũng trách mắng: Làm ăn kiểu gì người bị đưa đi? Uổng công tôi nâng đở ông vào làm trưởng cục?
Hạo Dương im lặng cũng đã lên tiếng: Là Ai đưa cô ta đi

Là Tôi - Nam Ân đi vào bên trong anh đầy vẻ tức giận theo sau là hai quân nhân chuyên dụng, anh lúc này cũng đã mang trên mình bộ Thống Đốc
Bên trong liền thấy thì cúi đầu chào Nam Ân
Người là tôi đưa đi, án này sẽ do Chi Cục Thống Đốc tôi giải quyết Nam Ân nói chậm rãi ánh mắt nhìn vào từng người ở đây
Cô ta, cô ta đã hại con gái tôi Chu Tạ oan ức kể khỗ
Cậu đang muốn bao che cô ta? Hạo Dương nhíu mày hỏi
Đúng thì sao? Chu Tạ và Mọi người đều há hốc mồm
Nam Ân ra lệnh cho người phía sau nhanh chóng 2 quân nhân đã lên giữ lấy Đoàn Gia …
các người làm gì vậy Đoàn Gia hỏi

Đưa anh ta về Chi Cục tra khảo Nam Ân nhàn nhạt nói
Tôi liên quan gì hả
Anh cũng là người trong vụ án này không bắt anh thì bắt ai? Quân Nhân kia nói, theo điều tra được thật tế vụ án này chỉ có 3 người biết rõ nhất là Chu Yên, Y Mễ, Đoàn Gia, camrera bị ai đó quấy rối chỉ xem được đúng đoạn Y Mễ đi theo Chu Yên lên sân thượng … Nhân chứng bên dưới toàn nhà cũng chỉ 1 2 người trong số đó chỉ thấy mờ ảo khung cảnh của sự việc … họ không đều tra lại dùng cách ép cung tra khảo Y Mễ đến thương tích đầy mình Ss
Tiếp sau đó trưởng cục cảnh sát cùng bị bắt giữ
Ông dùng hình ép cung, vô phép vô tắc, dùng kế dùng cách để lên chức
Đủ rồi Nam Ân? Hạo Dương quát lớn
Đủ rồi sao? Tôi mới là người nói câu đó, đủ rồi Hạo Dương.

Y Mễ mắc nợ các người sao? Hôm nay cô ấy nhận được gì cậu Đoàn Gia, ông trưởng cục từ từ sẽ nhận lại đủ còn được thêm
Chu Tạ xanh mặt nãy giờ núp sau lưng Hạo Dương
Y Mễ cô ta đã đẩy người tôi yêu xuống lầu?

Cậu thấy sao? Có ai thấy sao? Cậu đã hỏi qua cô ấy lần nào chưa hay để lũ súc sinh này tra tấn cô ấy, tốt nhất các người nghe cho rõ cho tôi ngày nào tôi còn là Thống Đốc, một cọng tóc của cô ấy không đến lượt các người đụng vào đâu
Nam Ân quay đầu rời đi theo sau Đoàn Gia cùng ông trưởng cục bị đưa đi
Thanh A chạy vào sau một lúc đứng bên ngoài nghe cuộc nói chuyện kia
Dương, quả thật Y Mễ bị oan
! ****************!
Đến đây rồi mọi người đừng thắc mắc ai nam chính nữa nhé …
*Chị nhà đã tàn tạ lắm rồi nhưng chưa dừng lại đâu mọi người ạ … sẽ có cuồng phong tấp vào chị nhà nữa đâyyy … cũng đoán xemm ❤️*.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 31: 31: Ngài Ấy Rất Yêu Y Mễ


Y Mễ được đưa đến bệnh viện chuyên của quân nhân, bên trong khác thiết bị điều là loại xịn, chỉ ai có chức quyền, gia tộc lâu đời mới có thể thăm khám tại đây
Y Mễ được đưa đến không ai dám động vào cô, quân nhân Khởi điều vài cô y tá nữ qua giúp, anh biết Nam Ân tuỳ không đụng vào đàn bà, không gái gú lăng nhăng đặc biệt với cô gái đang nằm thoi thóp này có tình cảm rất lạ … nếu để Nam Ân biết anh đụng vào cô gái của ngài ấy.

Chắc mười công lao cũng bằng thừa
Một vị bác sĩ lớn tuổi kéo màn phòng cấp cứu đi ra …
Thưa bà Jen, cô gái trong kia thế nào ạ Khởi hỏi
Jen là bác sĩ giỏi nhất bà cũng là bác sĩ của Gia Tộc Nam Gia từ đời trước …
Cô gái này với Nam Ân là? Bà Jen nói
Nam Ân cũng đã đến đi phía cửa vào anh vội vã chạy đến: Bác cô ấy sao rồi
Khoang bình tĩnh nghe bác, sao con hối hả vậy … nghĩ mệt đi đã xem kìa mồ hôi lắm vậy …
Nam Ân không ngồi đứng thẳng thở điều, điều chỉnh lại hơi thỡ của anh bình tĩnh, đôi mắt anh cố gắng nhìn vào bên trong sau chiếc màn xanh kia như tim kiếm thứ gì khiến anh lo lắng … anh vừa rời khỏi cục đã vội chạy đến đây.

Anh không muốn để cô một mình.
Cô gái trong kia bị đánh có thể đ**m tầm 120 roi lằn sâu dây roi có thắm nước … tay bị kẹp nặng khả năng vài chi đã gãy.

Mặt tác động tay sẽ hết không sao …
120 roi, dùng hình ép cung quả nhiên muốn lấy mạng cô ấy Khởi lí nhí
Đúng kiểu hành hạ này như muốn lấy mạng người ta, này Nam Ân cháu đừng nói với bác cô gái trong kia là cháu làm ra nông nỗi này nhé Bà Jen thở dài
Không không bà hiểu lầm ngài ấy rồi
Nam Ân lặng người chỉ nhìn vào bên trong một lúc lâu: Bác Jen, cháu vào thăm cô ấy được chứ
Được, còn hôn mê chắc chưa tỉnh vết thương cách 2 tiếng sẽ có y tá đến thay băng thoa thuốc, có vài vết khá sâu
Chắc đau lắm, cô ấy còn gì là Nam Ân thở dài chào bà đi vào bên trong
Này cậu trai, cô gái trong đó là gì của Nam Ân
Khởi nhìn xung quanh nói nhỏ: Ngài ấy rất yêu cô gái đó
Bà Jen gật đầu cũng chào rời đi
Bên trong mùi khử trùng nồng nặc … Y Mễ thân quấn đầy băng vải, bên trong là băng gạt cô yếu ớt khuôn mặt xanh xao … môi khô khốc tiếng tách tách của bình nước biển đang truyền vào tay cô …
Nam Ân kéo ghế nhẹ ngồi xuống bên cạnh cô …
Y Mễ, nói gì đó với anh đi.

Tỉnh dậy nói với anh là em vô tội.

Không phải dù em có tội tôi vẫn sẽ thay em gánh hết … còn hơn em nằm đây không chút động tịnh anh sợ … Em yên tâm hai tên tra hình ép cung em xác chó tụi nó anh quăng xuống biển rồi … còn nữa Đoàn Gia tên đó dụng tâm với em, tôi sẽ trả lại bằng hết … Hạo Dương người em yêu, hắn không tin em … thậm chí hắn còn tạo thêm bằng chứng đẩy em vào lao ngục … anh mong đều này em sẽ không biết … rồi sẽ không sao.

Anh vẫn ỡ đây, xin lỗi vì đã đến muộn..

Y Mễ
Y Mễ vẫn không chút động tĩnh nào nằm yên đó …
Nam Ân rời đi
Bên ngoài yêu cầu chuyển Y Mễ đến phòng bệnh tư của bà Jen ai cũng không được lại gần cô ngoài y tá bà Jen …
Nam Ân chỉnh lại bộ Y Phục ngay ngắn mặt thay đỗi không còn dịu dàng mà câm phẩn đi đến Chi Cục
Đoàn Gia được chăm sóc rất tốt, cơm ăn nước uổng chỉ là cơm của chó, nước cũng thế … hắn không ăn thì bị ép ăn …
Mặc kêu rào …
Ông trưởng cục thì thảm rồi roi vụt hàng giờ vụt đến máu thịt lẫn lộn
Nhưng Nam Ân không để ông ta chết, muốn chờ cô tỉnh để xem ông ta sống không bằng chết …
Phía Đoàn Gia chờ sau khi vụ án được sáng tỏ anh ta cũng sẽ phải trả giá …
Chu Tạ không dám làm mình làm mẩy nữa rồi … chỉ mới hai tiếng trước sở thị trường đã xuống tận tập đoàn của ông ta điều tra giấy tờ giả mạo trốn thuế … Ông ta vẫn đang còn bù đầu để tìm cách.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 32: 32: Phòng Giam Tình Nhân


Khụ khụ khụ
Y Mễ sau khi hết thuốc mê và giảm đau cô cảm nhân cơ thể đau rát, có chút mát mát của thuốc, hửi được mùi của thuốc sát trùng
Aaa - Y Mễ rên nhẹ co bàn chân cô lên
Chậm thôi nào Nam Ân khẩn trương đứng bên giường
Khiến hai cô y tá có chút run, lần nào họ thay thuốc mà thấy bộ mặt đau dùm của Nam Ân cũng bị áp lực..

Nam Ân còn đau hơn người đang nằm trên giường
Một cô y ta nói: Có lẻ cô ấy đã tỉnh, có phản ứng đau rồi để tôi đi gọi bác sĩ Jen
Nam Ân gật đầu kéo ghế ngồi xuống kế bên nói nhỏ: Đau sao, em thấy thế nào rồi …
Y Mễ nghe bên tai tiếng nói dịu dàng của Nam Ân … cô không nói nỗi cô dùng các ngón tay ra hiệu nhưng 5 ngón tay bên trái của cô dường như không nhúc nhích được … cô càng ú ớ phản ứng
Y Mễ, anh đây anh đây, bình tĩnh nha
Bà Jen đi vào tay cầm theo hồ sơ bệnh của Y Mễ.

Bà đặt nó xuống khám cho cô
Cô gái, nếu cô nghe tôi nói cho tôi chút tính hiệu
Bà Jen chăm chú quan sát cô ngón tay tay giữa bên phải của Y Mễ rõ rõ lại cào xuống giường …
Rất tốt, hiện tại cơ thể cô tổn thương nghiêm trọng vết thương có một số bị nhiễm trùng phần da thịt của cô là thịt độc.

Từ từ cô sẽ có phản ứng lại.

Còn tay

Nam Ân nhìn bà ấy lắc đầu ngõ ý không muốn bà ấy nói gì đó …
Y Mễ quay đầu sang nhìn Nam Ân nước mắt cô chạy xuống hai bên mắt …
Nam Ân đau lòng ôm đầu của cô: Không sao mà.

Không khóc có được không
Bà Jen tiếp tục nói: Được nghĩ ngơi tốt bây giờ tôi sẽ vô nước biển cho cô, có thuốc bên trong sẽ có chút đau..

cố chịu nhé
Y Mễ dùng sức gật đầu
Bác cô ấy sẽ không sao đúng không Giọng nói của Nam Ân bị lạc đi, như anh sắp khóc
Không sao, tin bác Bà Jen vô vai anh rồi đi ra cùng hai cô y tá
Y Mễ, em uống thuốc nha
Y Mễ lắc đầu
Cô cố gắng để nói, để phát ra âm thanh: N am Ân
Anh đây, em còn mệt đừng cố
Nam Ân vuốt vuốt trán cô
Em không giết người Y Mễ lúc này đã nói nhiều hơn chữ nước mắt cô vẫn chảy
Anh tin em, bây giờ em nghĩ ngơi đi mọi việc để anh lo, ngoan
...----------------...
Sáng hôm sau
Y Mễ thật sự đã tốt lên một chút … căn phòn cô ở ánh nắng chan hoà ấm áp cả phòng điều có tất cả tiện nghi đến cả bên trên nhìn xuống là một vườn hoa đỏ xanh đẹp mắt

Nam Ân đi vào cũng Khởi
Y Mễ, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu Nam Ân nhìn cô mĩm cười nói
Y Mễ gật đầu
Máy quay của Khởi bắt đầu khởi động
Y Mễ, em hãy kể lại sự việc hôm đó

Tôi tên là Y Mễ, chủ của hộp đêm Nhị Thiên Đường … hôm nay là 12h đêm sau khi tôi xong việc đã ra thang máy sảnh A của hộp đêm đi về thì nhìn bên sảnh B thấy bóng dáng của Chu Yên đi vào mà thang máy ấy là chuyên dụng chỉ dành cho nhân viên của hộp đêm … tôi vội đi theo.

Lên đến bên trên thang máy đứng lại ở tầng thượng.

Tôi đi vào nghe tiếng Chu Yên đang khóc, tôi có lại gần hỏi cô ấy bị gì.

Nhưng cô ấy luôn miệng khóc và nói là tại tôi
Y Mễ bắt đầu rơi nước mắt nhớ lại
Nam Ân ngồi bên cạnh nắm tay cô xoa nhẹ
Tôi có hỏi nhiều lần.

Sau đó cô ấy nói cô ấy bị c**ng b*c.

Người c**ng b*c cô ấy là Đoàn Gia.

Vì đêm hôm đó Chu Yên đến là cùng với Đoàn Gia.

Cô ấy con nói đã đâm một nhát dao vào đùi trái của cậu ấy … nói xong tôi muốn tìm liên lạc để đưa Chu Yên về đột nhiên cô ấy lại đứng lên leo leo lên lang can nhảy xuống Y Mễ hít một hơi nói tiếp: Sau đó tôi có chạy lại đỡ nhưng không kịp sau đó chưa lâu sau Đoàn Gia đã dẫn người đến nói tôi giết người rồi đưa tôi đến cục cảnh sát
Nam Ân thở dài: Được rồi
Chưa còn chưa hết, lúc em bị tạm giam Đoàn Gia đã đến và anh ta đã nói sẽ khai là em muốn hại Chu Yên còn đâm anh ta, anh ta không sợ vì hiện tại Chu Yên vẫn không tĩnh lại Y Mễ cúi đầu
.Được, Nó sẽ phải trả giá Nam Ân cuộn tay thành nắm nắm đắm ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 33: 33: Ii


Khởi đi điều tra các nhân chứng bên phía Chu Gia, còn nữa hỏi hết các nhân viên của Nhị Thiên Đường có còn ở đó đêm đấy không sốt một ai check tất cả camera Thành Phô xem có quay trúng tầng thượng hay không?
Rõ, tôi xin phép
Y Mễ chăm chú nhìn Nam Ân cô lí nhí: Tại sao anh tin em?
Em là người tôi yêu, em nói gì tôi cũng sẽ tin cho dù là nói dối, tôi cũng sẽ lấp l**m nó Nam Ân với tay lấy một miếng táo gọt sẵn đút cho cô
Em cảm ơn anh.
Em đã cảm ơn nhiều lần lắm rồi.

Cứ yên tâm ở đây chờ ngày ra toà án thôi không cần gặp bất cứ ai hay thân nhân của ai cả
Y Mễ gật đầu đưa mắt nhìn xung quanh
Y Mễ thân nhân của em chỉ có một mình anh bây giờ và sau này nữa
Y Mễ bật cười: Hình như anh đang thiên vị, đây đâu gọi là nhà giam?
Ừm hử, đây là nhà giam đấy, nhà giam tình nhân

Làm vậy ai mà biết thì lại đồn ầm lên nữa ảnh hưởng đến anh Y Mễ cúi đâu khẽ nói
Em đừng lo xa vậy … anh tự biết cách
Nam Ân nhìn điện thoại đang rung trong túi quần anh nói: Anh ra ngoài một tý em nghĩ ngơi đi
Y Mễ gật đầu, Nam Ân cúi lại hôn lên trán cô rồi rời đi
Xe lăn bánh một lúc đến Chi cục
Thưa ngài, bên trong Hạo Thiếu đang chờ
Được rồi
Cạch
Rồng đến nhà tôm sao? Nam Ân cởi chiếc áo vest quân phục móc lên thanh sắc trong phòng
Cậu dấu Y Mễ ỡ đâu? Hạo Dương vào thẳng vấn đề
Cậu tìm cô ấy làm gì? Nếu là đòi mạng thì tôi trả thay.

Nếu là tính sổ chi bằng ta tính với nhau được chứ?
Cậu thôi đi Nam Ân, tôi muốn nghe chính miệng cô ta nói về chuyện hôm đấy
Nam Ân cười nhát: Có quá muộn không? Khi anh cho người ép cung tra hình cô ấy?
Cô ấy cũng bên tôi khá lâu, cho dù có như vậy cũng là do cô ấy nợ tôi.

Cậu sao phải 5 lần 7 lượt xen vào?
Cô ấy nợ cậu cái gì? Bây giờ tôi sẽ thay trả tất, đừng làm phiền cô ấy..

Án này dù là đúng hay sai trắng hay đen, cô ấy sẽ đều không liên quan cậu hiểu tôi nói chứ Nam Ân cười nhấp một ngụm trà
Quá rõ ràng ý tứ của Nam Ân cho dù là Y Mễ có sai hay đúng với anh không quan trọng, vì anh sẽ khiến cô từ sai thành đúng, mà từ đúng thành không liên quan … đó là cách anh bảo vệ cô.
Nếu cô ấy thực sự bị oan tôi sẽ có cách xử lý..

cậu đem cô ta đi đâu rồi?
Đến phút này cậu có thấy cậu ích kỷ không Dương? Tại sao cậu không hỏi thẵng cô ấy có sao hay không? Tôi còn không hiểu cậu?
Hạo Dương không nhìn Nam Ân: Đừng nói linh tinh nữa trả lời câu hỏi của tôi đi …
Không nói, có bản lĩnh thì tìm đi … Đừng ích kỷ nữa.

Cậu không yêu cô ấy thì để tôi yêu đừng làm cô ấy tổn thương nữa.

Câu này tôi đã nói cách đây 5 năm trước rồi, bây giờ nói lại và sẽ thực hiện nó
Cậu tốt đẹp gia cảnh hiển hách lại đi yêu một cô gái vậy thấy đáng sao Nam Ân Hạo Dương lớn tiếng tay hất ly trà trên bàn
Nam Ân đứng lên tay chỉ về phía Hạo Dương: Đáng hay không tôi là người rõ ý cậu là Y Mễ từng là đàn bà của cậu? Thì sao? Tôi yêu cô ấy, yêu tất cả về cô ấy tôi không quan tâm quá khứ của cô ấy là ai? Là gì..

còn nữa những lời này đừng nên để Y Mễ nghe … Ngày trước cậu vì người đàn bà khác nên xem Y Mễ là thay thế, sau này khi cậu gặp và yêu Chu Yên, một lần nữa cậu lại cho cô ấy vị trí thừa thải.

Nếu nói không đáng cậu mới là không đáng với tình yêu của Y Mễ, cậu về đi chờ ngày gặp ỡ toà
Nam Ân đi lại mở cửa nói lớn ra ngoài:’ Khởi tiễn khách

Hạo Dương hậm hực bỏ ra về
Lên xe đậu chờ sẵn ở ngoài
Sao, có biết Y Mễ giam ở đâu không? Cô ấy có sao không? Thanh A vội vàng hỏi
Hạo Dương day day thái dương: Không biết, cậu ta không nói, đi thôi
Thanh A thở dài không hỏi nữa
Xe di chuyển đến Chu Gia, Chu Yên vẫn không có dấu hiệu tịnh cô vẫn đang nằm tại gia … như người sống thật vật …
Trên đường đến Hạo Dương nhớ lại hắn đã cho chuyên gia đến khám cho Chu Yên quả thật Chu Yên bị xâm hại nhưng không phát hiện được **** **** có thể người đó đã dùng biện pháp, có thể nói bạo lực ra vào nhiều lần khiến nơi ấy của Chu Yên bị tổn thương … Chu Tạ thì thảm hơn Nam Ân dán một đòn chí mạng giấy tờ không rõ ràng, trốn thuế … nếu Hạo Dương không ra tay chống đỡ có thể Chu Thị đã sập rồi …
Nhưng tại sao lòng hắn lại cảm thấy lo cho Y Mễ rất nhiều, dù hắn luôn nói hắn yêu Chu Yên … nhưng lại muốn biết Y Mễ thế nào ra sao? Đúng tại sao lúc sảy ra chuyện đến một cái nhìn cô hắn cũng không làm mà chọn trả thù cho Chu Yên?
......................
Mọi Người thấy Thanh A có gì lạ với chị nhà mình không ạ?
Hạo Dương là vai xém chính nhé, và sẽ bám chị nhà dai dẳng, có ai mong một cái kết nào cho tên hèn hạ Đoàn Gia hay không nè?
❤️❤️❤️.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 34: 34: Đi Tìm Sự Thật


Khởi đã hai hôm liên tục đi điều tra sự việc ở hộp đêm …
Y Mễ đi lòng vòng trong phòng lại lên giường co ro lại …
Cô Mễ, tôi đên thay thuốc Y Tá đi vào nói
Y Mễ gật đầu cô ngoan ngoãn cởi chiếc áo trắng ra kéo xuống miệng lí nhí: Chị Y Tá ơi, em có thể mượn gương xem không, nó có để lại thẹo không chị
Y Tá kia miệng cười sát trùng dụng cụ vui vẻ nói: Không thẹo đâu, thuốc Cô Mễ sài toàn là thuốc loại một của Ý.

Không những vậy bác sĩ Jen chúng tôi đặc biệt chăm cô nữa
Y Mễ ngại ngùng gật gật
Cô Mễ không biết chúng tôi ngày trước toàn thay cho cô vào buỗi chiều thôi, vừa tâm lý vừa lo
Tại sao vậy Y Mễ khó hiểu hỏi

Tại cậu Nam Thiếu luôn đứng canh, chúng tôi chưa kịp dùng sức đã bị trách rồi
Hả, ý chị nói lúc em hôn mê, các chị thay thuốc như vậy đều có anh ấy ở đây? Y Mễ nhìn xuống cơ thể cô
Cô Y Tá kia gật đầu
Y Mễ càng ngại ngùng hơn sao có thể được chứ …
Thay xong cũng đến giờ trưa Y Mễ được chuẩn bị cho phần trưa khá là đầy đủ chất dinh dưỡng từ a đến s
Y Mễ cầm chiếc điện thoại bàn lên bấm số gọi cho Từ Ni đột nhiên cô lo lắng cho hộp đêm, các chị em, nhân viên ở đấy?
Alo, Ni là em, chị đang ở đâu

Chịu liên lạc rồi đấy, chị đang bù đầu đây hộp đêm hai hôm nay khá đông
Y Mễ mở mắt to tròn ngạc nhiên: Chị nói sao? Đông khách?
Ừh em không biết sao, là được giải niên phong hoạt động bình thường 2 hôm nay rồi, còn là chính Nam Thiếu dẫn đội đến giải niên phong
Y Mễ lặng người không nói gì, cũng thời điểm đó hai ngày trước cô từng nói không biết các nhân viên, các cô gái, Từ Ni không có chỗ làm họ sẽ ra sao? Làm sao có tiền … Vụ án sẽ còn kéo dài, sẽ phải đóng cữa khá lâu nửa … vậy mà bây giờ đã được hoạt động lại
Em còn đấy không? Chị có hỏi nhưng không moi được tin nào từ em cả … Khởi nào đấy đã nói em rất bình an, sẽ sớm quay lại
ừh chị trông hộp đêm cẩn thận nha chờ em
Tút tút tút
cạch
Xem anh mang gì đến cho em Nam Ân tay cầm một chiếc hộp màu đen đưa về phía cô
Y Mễ đột nhiên nước mắt cô rơi nhận lấy chiếc hộp cô lúc này đang cúi đầu nên Nam Ân không thấy rõ mặt của cô …
Bàn tay thon nhỏ nhanh mở chiếc hộp kia ra là một chiếc sườn xám màu ghi tối …

Đây là anh nhờ một nghệ nhân may.

Chờ sau khi em quay lại sẽ bận nó
Nam Ân Y Mễ lí nhí
Ơi
Nam Ân kéo ghế ngồi bên cạnh giường dịu dàng nói: Sao đấy, có chuyện gì sao em không thích cái này hả
Y Mễ lắc đầu
Hay em đau chỗ nào sao, đừng làm anh sợ
Y Mễ lắc đầu
Y Mễ, chuyện gì nói anh nghe đi.

Hay em lo cho vụ án không sao? Không ngại nói em biết anh đã tìm ra thêm 2 nhân chứng thấy được Chu Yên chạy từ phòng Đoàn Gia đi ra tay còn dính máu, còn nữa tên ở dưới đường nói thấy em, là do Đoàn Gia đã mua chuộc hắn ta … em sẽ không sao hiểu không? Ngoan không được lo lắng nữa Nam Ân nắm tay cô nói một hơi dài bằng giọng điệu vô cùng dịu dàng
Y Mễ ngẫng đầu lên nhìn Nam Ân, cô bất giác đưa tay sờ lên gò má của Nam Ân …

Cô quẹt giọt nước mắt trên mặt khẽ nói: Em biết lấy gì để báo đáp anh đây? Anh làm cho em nhiều chuyện vậy em biết lấy gì trả? Em không có gì cả, Nam Ân
Nam Ân bật cười búng nhẹ vào trán cô: Anh không cần em báo đáp, cũng không cần em làm gì cả.

Chỉ trách anh yêu em quá nhiều ngốc ạ
Vậy thì đừng yêu em nữa Y Mễ lườm Nam Ân quay mặt sang chỗ khác
Anh muốn thấy một Y Mễ cao ngạo, kiêu hãnh, không biết khuất phục ai … một cô gái bản lĩnh … Anh không muốn em yếu đuối đâu vì nếu có những lúc anh không bên cạnh bảo vệ em được thì em còn có thể tự bảo vệ mình … tất nhiên ngày nào còn anh ở đây anh sẽ tấm khiên chắn chắc chắn nhất
Nhưng em không xứng với anh Y Mễ lí nhí
Cô tiếp tục nói: Em không phải con nhà gia giáo, em là trẻ mồ côi, em còn là chủ nơi hộp đêm phức tạp, thậm chí em còn
Xuỵt Nam Ân ra hiệu: Ở đâu mà hôm này em nhiều cái còn quá vậy hả .
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 35: 35: Toà Án Lần 1


Em đang nghiêm túc đấy Nam Ân Y Mễ lí nhí nói
Vậy Sao Ngón tay thon dài của Nam Ân, vuốt nhẹ lên gò má của cô: Em chắc là trong lòng em nghĩ thế thật sao
Khoảng cách của anh và cô gần nhau, đến mức độ có thể thấy được khuôn mặt anh trong mắt cô, và cô thấy chính cô trong mắt Nam Ân …
Y Mễ chợt bĩu môi đối diện với Nam Ân, cô luôn thấy mình thật nhỏ bé …
Có thể trong lời nói của cô quá vụn về nên Nam Ân đã nhìn được sâu vào trái tim của cô … Trong tiềm thức của cô, đã biết bản thân mình thật sự đã có thứ tình cảm nào đó nảy mầm từng ngày.

Nam Ân ngồi cạnh nhìn cô không chớp mắt, luôn quan sát từng cảm xúc trên khuôn mặt Y Mễ ….

ngôn tình hoàn
Nam Ân mĩm cười nói: Dù em có thể chối em bây giờ vẫn không có chút tình cảnh nào khác với anh, anh vẫn sẽ ở lì mà chờ.

Anh có trách nhiệm bảo vệ em.

Anh dùng tình yêu của anh cố gắng nhất có thể để em thoái mái nhất khi ở cạnh anh.

Em chỉ cần vui vẻ sống cuộc sống em thích, làm việc em muốn, anh luôn ở sau
Y Mễ từ khi nào cũng không biết cô đã là giới hạn của Nam Ân.

Nói một cách khác cô là điểm yếu của anh.

Dù Nam Ân mạnh mẽ, lạnh lùng đến mấy cũng sẽ có lúc yếu lòng.

Nên đối với Y Mễ dù là chuyện nhỏ nhất anh cũng không muốn cô lo lắng suy nghĩ
Em không biết, em chỉ thấy bây giờ mình càng ngày càng ỷ y vào anh Y Mễ thở dài
Anh cho phép
Côc côc cạch
Thống Đốc Khởi cầm một sấp hồ sơ cúi đầu chào Nam Ân
Nói
Chào Anh Y Mễ gật đầu nhẹ chào Khởi anh này có chút khờ nhưnh rất nhiệt tình mấy ngày qua là anh ta nhận lệnh của Nam Ân đi điều tra, cô cũng rất biết ơn anh ta
Theo tôi điều tra được, trước khi tôi đến nhà Nhân Chứng A, thì cách đó vài phút cũng có người đến mang danh bạn của Đoàn Gia để hỏi chuyện … Tôi cũng đã đều tra là người của Hạo Thiếu.

Nhân chứng A này là thuộc nhóm nhân chứng khống, ông ta không hề thấy Y Mễ đẩy hay ở phía sau Chu Yên, chỉ khi Chu Yên rơi rồi, Y Mễ mới xuất hiện …

Nói vậy là lúc trước ông ta khai khác là sao? Y Mễ khó hiểu hỏi
Khởi tiếp tục nói: Còn theo mức độ vết thương khám nghiệm trên cơ thể Đoàn Gia, quả nhiên hung khí đâm vào đùi trái anh ta là dao thái nhỏ, mà con dao có dấu vân tay của cô Mễ là dao thái cán đen khác loại …
Còn về bảng khám của Chu Yên Nam Ân khoanh tay trước ngực nhìn Khởi
Bảng này bên gia đinh Chu Gia không chấp nhận cung cấp.

Tôi cũng đã dùng biện pháp ngài nói, quả nhiên hiệu quả kết quả cũng đã có trước khi rơi quat nhiên Chu Yên từng bị xâm hại … tiếc là không còn tình dịch của Đoàn Gia
Nam Ân cắn môi một lúc mới nói: Chuẩn bị mở phiên toà lần 1, ra ngoài chờ chúng ta đến thăm Đoàn Gia một chuyến

Khởi cúi đầu lui ra bên ngoài
Nam Ân, sẽ ra toà sao Y Mễ đôi mắt lo lắng nhìn anh
Ừh không sao cả, kẻ thủ ác phải trả giá
Nhưng chuyện Chu Yên, sẽ
Y Mễ nói đến đó lại im lặng
Em lo thanh danh của cô ta sao? Vậy còn em? Anh không quan tâm cô ta thế nào, người cần lo cho cô ta là ai em biết mà? Anh chỉ lo cho một mình em
Nam Ân có chút hụt hẫng nhìn cô

Em biết … anh đi đi, tối anh có quay lại không Y Mễ nắm lấy ngón tay út của Nam Ân lay lay
Có, phải quay lại chứ … sao để em ở đây một mình
Nói rồi Nam Ân hôn lên trán cô rồi rời đi …
...****************...
Nhà Lao
Đoàn Gia bây giờ chỉ là một cái tên, tên tù nhân, từ ngày anh ta bị đưa vào nhà lao ngục ở đây không đêm nào hắn ngủ yên, ăn ngon không bị tù nhân khác chèn ép thì bị cai ngục bắt làm việc từ chà nhà vệ sinh lại đến bị mang đi xử lý nước bẩn của các tù nhân bị già bị tật khác trong nhà lao … hắn ôm đến không nhận ra … nhiều lần tìm cách liên lạc ra ngoài nhận lại chỉ là con số 0 … hắn không được thăm nuôi, luật sự biện hộ cũng không thể ngồi nói chuyện với hắn.
Người tạm giam hắn là Thống Đốc của nước … lệnh của Nam Ân thì ai dám chống lại tội nhẹ cũng thành trọng tội … luôn có người theo sau hắn, chỉ cần ngồi nghĩ cũng sẽ bị quật roi vào người.

Đên cả đi tắm cũng bị bạn tù bắt phục vụ nếu không lại ăn những trận đòn thừa sống … quả báo không chừa một ai nhiều tù nhận bị Đoàn Gia lật vụ án từ không tội thành có tội cũng bị giam trong đó, gặp lại kẻ thù ai lại bỏ qua …
Hạo Dương cũng gắt gao tìm cách liên lạc vào bên trong, nhưng lạ thấy nhận lại là thông tin Đoàn Gia là tội nhân đặc biệt, cách ly ở phòng giam dành cho tù nhân phạm trọng tội … không có lệnh không được thăm nuôi ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 36: 36: Cô Gái Mang Tội


Đoàn Gia theo tôi Một cái ngục kéo chiếc cồng đang xích chân Đoàn Gia đến phòng lấy cung
Bên trong căn phòng khá là quen thuốc cách đây không lâu hắn đã từng đi vào mà người ngôi kia là Y Mễ ….
Tôi đã sắp xếp căn phòng này hài lòng chứ Nam Ân ngồi đối diện chiếc ghế của Đoàn Gia
Anh anh là đang dùng hình tôi.

Đồ hèn, cô ta mới là kẻ giết người
Vậy sao Nam Ân nhìn thẳng vào đôi mắt của Đoàn Gia: Tôi e là cậu ra khỏi nhà lao này đến cả mạng cũng không còn
. Ý mày là sao? Đoàn Gia khó hiểu
Bịch
Khởi quăng lên bàn trước mặt một sắp hồ sơ kèm hình ảnh trích từ camera không khó nhận ra nhân vật chính là Đoàn Gia …
Là vậy, bây giờ ai là tội phạm hửm? Đại luật sư có tiếng của Thành Phố lại là tên b**n th** c**ng b** bạn gái của bạn mình, đỗ tội lên đầu người khác?
Mày điên rồi, mày im đi nhiêu đây đủ buộc tội tao sao? Mày lầm rồi Đoàn Gia nghiếng răng nói
Mày mới là lầm, Đoàn Gia tao đã cảnh cáo mày đừng đụng đến Y Mễ, chi cục của tao có bả chó mày lại không tin? Cái hay của mày là luật sư đỗi trắng hay đen, cái sai của mày là đỗ tội lên sai người

Nam Ân châm điếu thuốc kéo một hơi

Mày thật sự yêu cô ta? Mày không nghĩ tình với Hạo Dương?
Chưa giết mày đã là tình nghĩa lắm rồi.

Tao yêu Y Mễ thì sao không phải đã 5 năm rồi sao? Chỉ có mày như con chó điên dí theo cắn mãi cô ấy không buông
Không Dương sẽ cứu tao Đoàn Gia vùng vẫy
Được ngày mốt sẽ ra toà, cùng nhau ra ánh sáng.

Tao muốn mày tâm phục khẩu phục trả sự công bằng lại cho Y Mễ.

Giết mày tao nghĩ sẽ có người khác làm
Nam Ân đứng lên quay đi nói với cai ngục: Từ đây đến ngày mốt còn khá nhiều thời gian không cần cậu ta làm việc nữa mỗi ngày cho ăn uống đầy đủ 12h trưa 00h đêm mỗi ngày mỗi khung giờ mỗi giờ 50 roi … nhớ không để hắn chết

Thằng chó mày thả tao ra, nó cũng chỉ là con đi ếm của Hạo Dương ngon lành gì mà mày nhào vào
Cạch
câm miệng Cai ngục quật roi da vào người Đoàn Gia
...----------------...
Hai hôm sau
Phiên toà án Thành Phố
Phòng án số 1
Phòng toà án to nhất dần đã kính người, bên hàng trên đầu là Gia Đình Chu Gia gồm ông bà Chu, Hạo Dương, Thanh A
Xung quanh là các quan chức cũng đến tham dự sữ án …
Một lúc lâu Nam Ân bận quân phục đi vào ngồi hàng ghế gần phúc thẩm …

Cho mời bị cáo Đoàn Gia
Hai cai ngục kéo lê thân thể của Đoàn Gia, đôi mắt anh ta mệt mỏi nhìn về phía Hạo Dương, nhưng nhận lại sự lạnh lẽo của Hạo Dương và cặp mắt tức giận của Thanh A
Hắn ngồi trên ghế phía trước là khung xông sắt dày …
Bị cáo tiếp theo Y Mễ
Bên ngoài Y Mễ lại khác cô đi vào phía sau là Khởi, cô không bị xiềng xích, cô không bị áp giải cô đi như mình là người đến tham dự … cô hồng hào ra không ít.

Cô bận chiếc quần dài ôm đen áo tay dài trắng … cô được Khởi đưa đến ngồi chiếc ghế bên trên kế chỗ nhân chứng.

Quan toà nhìn qua thì nhìn xuống Nam Ân.

Nam Ân gật đầu mĩm cười
Quan toà liên hiểu ý bắt đầu phiên toà
Đoàn Gia đưa ánh mắt câm phẫn nhìn về phía Y Mễ, đáng lẻ người thê thảm ở đây bây giờ là cô ta không phải hắn? Tại sao lại là hắn?
Sau một lúc hỏi Y Mễ, Y Mễ bình tĩnh trả lời các câu hỏi luật sự biện hộ cũa Y Mễ là luật sự tài ba Diệp Lâm
Nỗi tiếng ở Đài Bắc
Lời khai của Đoàn Gia lại khác với Y Mễ, lập tức các nhân chứng đều được đưa liên phiên toà
Là Y Mễ, cô ta mang tội, không phải tôi
Đoàn Gia kêu gào

Thanh A ngồi phía xa cuộn trọn nắm đắm nhìn Đoàn Gia … tên bạn khốn khiếp, lại thật sự ra tay hại Y Mễ.

Cô ấy có lỗi gì với hắn sao … trong tay Thanh A hiện tại có một bằng chứng quan trọng … Thanh A lưỡng lự rất nhiều nếu đưa lên chứng tỏ Y Mễ trong sạch nhưng Đoàn Gia sẽ bị kết tội, Hạo Dương sẽ hận có thể hận Thanh A …
Một lúc sau
Nam Ân ra hiệu cho quan toà
Kết thúc chuẩn bị toà án lần 2 giải bị cáo về
Đoàn Gia lại bị lôi đi, ra đến ngoài cửa Y Mễ đi ra phía cửa..
Y Mễ
Là tiếng gọi của Hạo Dương..
...**************...
Liệu Đoàn Gia sẽ trả giá ở lao ngục pháp luật, hay dưới lưỡi dao của ai? Các bạn cùng nhau chờ nhé Nam Ân hay Hạo Dương hay Thanh A?
Chị Nhà cũng là bị cáo giống người ta mà cách chị lên toà lạ lắm mn ạ🙂)))).
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 37: 37: Em Thay Lòng


Y Mễ
Hạo Dương thấy cô vẫn phản ứng nào tiếp tục gọi đến lúc đi đến chỗ cô
Khởi nhanh chóng đứng chắn trước mặt Y Mễ
Y Mễ cũng khá bất ngờ
Ý gì? Thanh A lên tiếng nhìn Khởi
Ý tứ quá rõ ràng rồi
Nam Ân phía sau đi lại kéo Y Mễ ra phía sau lưng mình Khởi cúi đầu lui lại
Ý tứ vậy còn chưa rõ? Bây giờ Nhị Gia đây là bên bị hại khó trách tôi lắng bị cáo của tôi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?
Y Mễ, sang đây Hạo Dương dùng đôi mắt chim ưng nhìn về phía cô
Y Mễ hít một hơi nói nhỏ với Nam Ân, em xin 10 phút.

Em sẽ quay lại ngay
Nam Ân do dự một lúc thì gật đầu …

Y Mễ đi đến phía trước: Ra kia rồi nói
Đi cách đó không xa mấy Y Mễ thở dài: Chuyện gì?
Em ổn chứ?
Anh cũng thấy rồi còn gì không chết được Y Mễ l**m môi
Đang tạm giữ ở đâu?
ở đâu không quan trọng nếu chỉ có thể tôi xin phép
Hạo Dương kéo lấy cổ tay Y Mễ: Em thay lòng rồi
Y Mễ quay sang rút tay cô về: Phải vậy thôi, tôi rồi lại sẽ yêu sẽ có gia đình hạnh phúc khác … không thể ôm mãi một người không tốt
Nếu tôi nói tôi hối hận rồi thì sao?
Không, anh sẽ không bao giờ biết hối hận cả Hạo Dương với tôi bây giờ 3 phần hận 7 phần đau, mong là kiếp này hay các kiếp sau không tương phùng
Chuyện của Chu Yên, là do tôi không đúng.

Tôi cũng vì quá lo cho Chu Yên, chẳng phải em đã không sao sao?
Y Mễ nhíu mày giọng có chút không còn nhỏ nhẹ mấy: Anh lo cho cô ta nên anh khônh quan tâm tôi có làm hay không? Đừng tưởng tôi biết anh còn tạo bằng chứng giả đẩy tôi vào lao ngục … ngần ấy năm qua với anh tôi chỉ trò tàn không hơn không kém … bây giờ anh nói anh hối hận? Hối hận vì đã cứu tôi hay sao?
Y Mễ, đừng vậy nữa
Hạo Dương nắm cánh tay cô thô bạo kéo cô ngã vào người hắn …
Dương, cậu làm Y Mễ đau đó Thanh A phía xa chạy lại kéo người Y Mễ giữ thăng bằng cho cô
Bỏ tôi ra, chuyện nói cũng đã nói xong.

Anh nên xem bạn tốt của anh sẽ nhận quả đắng nào
Y Mễ quay đầu bỏ đi
Lại bị tiếng nói gọi lại của Thanh A: Y Mễ em nhớ hôm ỡ ngục lao tôi đã nói gì không?
Anh sẽ giúp tôi?
Thanh A gật đầu: Yên Tâm sẽ không sao cả Thanh A không nhìn thấy lúc này khuôn mặt Hạo Dương rất khó coi
Hạo Dương: …..

Không phiền các cậu lo, tôi khẳng định, cô ấy bước ra khỏi nơi nay vẫn danh chính ngôn thuận là người trong sạch, sạch từ đầu đến cuối - Nam Ân từ đâu không biết cũng đã xuất hiện kế Y Mễ
Đi thôi Y Mễ kéo tay Nam Ân đi về phía cổng
Thanh Anh nhìn theo ánh mắt có tia buồn bả?
Dương, cậu đã sáng mắt chưa?
Thanh A lên tiếng hỏi
Sáng mắt?
Thanh A gật đầu: Cậu đã không đối diện với lòng mình sớm hơn? Cậu không tin cô ấy … Đoàn Gia thật là khốn khiếp
Bây giờ cũng đâu muộn, người tôi muốn không sao là không có được.

Còn là người đã từng
Lầm to rồi Dương, Y Mễ bây giờ đến cả nhìn cũng không muốn nhìn cậu.

Nam Ân cũng đã chính thức đứng ra dành lấy Y Mễ.

Đều vốn dĩ 5 năm trước cậu ta có thể làm
Hạo Dương khuôn mặt u não nhìn phía xa xôi: Tôi không tin cô ấy khônh còn yêu tôi …
Hay thôi đi.

Hãy để Y Mễ sống cuộc sống của cô ấy.

Nếu cô ấy hạnh phúc cậu cũng muốn thấy đều đó mà … ngay cả tôi
Chữ tôi đi đến nữa chữ lại bị cắt ngang: Không ai được mang hạnh phúc cho cô ấy ngoài tôi
Thanh A lắc đầu thở dài, Hạo Dương luôn như thế cậu ấy chỉ biết bản thân mình, ích kỷ chiếm hữu.

Chu Yên vẫn còn nằm đó người đàn bà hắn luôn miệng nói yêu …
Trên xe
Y Mễ, còn sợ sao
Y Mễ lắc đầu quay sang nhìn Nam Ân: Sao dừng phien toà có phải có chuyện gì sao
Nam Ân cười nhẹ: Tại anh thích, nói chứ anh sợ em mệt, không sao phiên toà sau cũng không muộn
Y Mễ gật đầu cô làm sao thấy được khuôn mặt vừa rồi dịu dàng đã biến hoá lạnh lùng … Ý đồ của Nam Ân quá rõ ràng anh muốn Đoàn Gia tiếp tục bị tra tấn từ tinh thần đến thể xác … cũng muốn xem có ai ra tay thay anh ta hay không?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 38: 38: Tự Do


Nam Ân, anh thấy cái này được không? Y Mễ cầm trên tay chiếc và vạt màu xanh đen có đính kí hiệu tag …
Đây là căn hộ của Y Mễ, sau hôm ra toà đấy cô đã được quan toa chấp thuận tự do trong thành phố … mà có khác gì mấy đâu trước đó cô vẫn có tự do nhưng do cô không muốn đi đâu …
Em mua khi nào đấy Nam Ân cầm lên ướm lên cổ
Lúc trưa, em đi cửa hàng có đi ngang qua thấy đẹp
Cảm ơn em
Trời!!! sao cô cảm giác cô và Nam Ân như vợ chồng son …
Hai hôm nữa sẽ có phiên toà thứ hai … Cũng là phiên toà quyết định …
Nam Ân nhận thấy sự im lặng của cô, đi lại kéo cô vào trong lòng tay vuốt xoa đầu cô: Không được nghĩ nhiều, bọn họ sẽ phải trả lại cho em sự trong sạch
Y Mễ vòng tay ôm lấy eo rắn chắc của Nam Ân: Vâng
Buỗi tối em sẽ đến hộp đêm xem chút
Y Mễ ngước đầu lên nhìn Nam An
Ừh cũng được … cẩn thận có gì thì gọi anh, xong việc anh đến đón
Y Mễ gật đầu
Nam Ân dịu dàng nói khẽ: Đừng lên sân thượng

Tại sao?
Anh sợ em còn ám ảnh, anh sợ em nghĩ nhiều thôi
Y Mễ gật đầu, thật ra đên bây giờ cô vẫn không dám nghĩ lại khoảnh khắc Chu Yên leo lên lang can nhảy xuống, cô ta rơi xuống một mảnh bạc che mưa của sảnh … rất may không chết hẵn nhưng cũnh không tốt khi nằm mãi không tĩnh …
Y Mễ đến lúc 21h, bên ngoài vẫn đang rất đông khách chờ vào bên trong, cô bước xuống từ chiếc xe sanh trọng biển số màu của Nam Ân ….

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
2.

Tân An Quỷ Sự
3.

Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
4.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
=====================================
Từ hôm cô ra khỏi lao ngục tra tấn cô cũng thay đỗi rất nhiều cô không còn búi tóc thương hiệu của Y Mễ nữa, cô cũng không diện sườn xám.

Phía xa chỗ cô cũng có hai bóng dáng đang dán mắt lên cô, họ đều có lòng nghĩ riêng …
Cô Ấy hôm này khác quá, xả tóc vẫn cứ thu hút quyến rũ đến lạ … mọi thứ về cô đều hoàn hảo trong mắt người khác Thanh A lên tiếng nói
Ừ, thay đổi rồi
Vào thôi Hạo Dương chỉnh lại cà vạt sải bước về phía cửa hộp đêm

Cậu thấy Nam Ân bên cạnh Y Mễ, cô ấy thay đổi không ít.

Cũng tốt, cô ấy vui vẻ hạnh phúc vẫn hơn Thanh A theo sau thở dài nói
Tôi so với Nam Ân khác sao? Chỉ là do cô ấy bị cậu ta mê hoặc
Thanh A thầm nghĩ riêng gì Nam Ân ngay cả bản thân anh ta cũng ……
Mễ, hôm nay em khoẻ chưa chị đã có nghe kể, hôm toà xử chị không vào bên trong được
Ừ là do Nam Ân không cho ai vào Y Mễ tay lật sổ nói
Mà chị có thấy em, em đi vào ngầu thì thôi rồi, làm bị cáo như em chị cũng muốn Từ Ni cười lớn
Đi mà làm bị cáo của chị đi xem Y Mễ bĩu môi: Chưa thấy cảnh khổ chưa biết sợ
Cảnh khổ của em là ngày ngày nằm ở phòng bệnh Vip, ăn có người đút, ngủ có người canh?
Y Mễ quay đầu nghi hoặc nhìn Từ Ni
đừng nhìn chị nha, chị cũng nghe kể Từ Ni xua xua tay
Ai kể? Là Khởi này chị với cậu ta thân nhỉ
Y Mễ cười châm chọc
Em đừng có mà nói bậy, chị với cậu ấy sao sao có gì được con bé này
Từ Nị vội vàng giải thích
Chả có gì thật sao Y Mễ lại cô gắng hỏi
Em với cậu Nam Ân mới có gì đó bày đặt hỏi mò chị

Này chị đừng đánh trống lãng sang chuyện em Y Mễ kéo tay Từ Ni đùa giỡn
Chị Ni, khách phòng bao V2 muốn gặp chị hoặc chị Mễ ạ bộ loa truyền thanh truyền tiếng nói của bạn nhận viên
Chị lên đi Y Mễ ngồi lại xuống ghế
Em lên dùm chị đi gần 1 tuần này chị vất vả lắm rồi Mễ ơi
Y Mế hết cách đành đi lên
Cốc cốc cốc
Sau ba tiếng rõ Y Mễ đi vào bên trong thấy bóng dáng quen thuốc đang ngồi hút thuốc … cùng Thanh A đang nhìn về phía cô
Cần gặp? Y Mễ hỏi
Ngồi đi, em sao phải vội? Hạo Dương nhìn về phía cô nói
Phải em ngồi đi Y Mễ Thanh A lên tiếng
Y Mễ ngồi xuống chiếc ghế phía xa họ: Sao
Đến cả nói chuyện với tôi khó với em vậy sao Y Mễ
Có thể nói là vậy Y mễ khoang tay trước ngực dựa vào ghế.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 39: 39: Xém Chết


Y Mễ quay lại đi, tôi ở phía sau chờ em Hạo Dươnh ánh mắt ôn nhu nhìn Y Mễ, hắn muốn nói nhiều hơn câu nói đó nhưng đến miệng lại nuốt vào hết
Y Mễ không nói gì dùng bàn tay trái xoa xoa mu bàn tay phải
Chuyện của Đoàn Gia tôi sẽ tính bằng đủ với cậu ta, còn bây giờ hãy quay lại nơi cần ỡ …
Quay lại nơi cần ở sao?
Tôi sẽ cùng em tìm hiểu về mối quan hệ của chúng ta
Chúng ta? Cái gì mà chúng ta chứ?
Thanh A yên lặng đôi mắt đôi lúc nhìn về phía Y Mễ.

Anh muốn dò xét thái độ của cô
Muộn rồi.

Em không muốn cùng anh một chỗ nữa
Câu trả lời của cô đồng thời khiến Hạo Dương gương mặt thay đổi …
Tại sao? Em không phù hợp với Nam Ân
Cũng sẽ không phù hợp với anh Y Mễ kiên định
Chỉ có tôi mới chấp nhận em, em nghĩ gia tốc của Nam Ân sẽ chấp nhận em sao? Trẻ mồ côi lại còn là chủ nơi phức tạp này sao em không tự suy nghĩ
Dương từ từ nói cậu sao mà la lên với Y Mễ
Hạo Dương quay sang nhìn thẳng vào Thanh A: Cậu im đi, đừng tưởng tôi không biết cậu cũng có tình cảm với cô ấy.

Nên an phận thì hơn ra ngoài đi
Thanh A muốn nói lại nhưng trách bản thân anh hèn nhát, lặng lẻ tiếc nuối rời đi
Căn phòng chỉ còn lại hắn và cô
Lúc này đột nhiên hắn tiến lại gần cô, nhỏ giọng: Tôi đã xác định lại, tôi biết bây giờ tôi cần ai, tôi yêu ai? Chu Yên nằm đó tôi không lo lắng bằng em bị giam ỡ đâu? Có tốt hay không? Đúng là tôi sai khi không nghe em nói.

Mình sẽ làm lại vẫn chưa muộn mà Y Mễ
Y Mễ thở dài gạt bàn tay đang nắm tay cô: Không có cái sai nào mà lập đi lập lại quá nhiều lần.

Là do anh cố tình chứ không phải vô tình, vô tình thì sẽ lở lầm 1 lần, còn cố tình là biết nhưng vẫn cứ làm thế thôi
Ánh mắt Hạo Dương suy sụp, ánh mắt cô chưa từng thấy ở Hạo Dương … Tròn phút chút cô cảm nhận được Hạo Dương hơi thở nặng nề.!
Em không nên cãi tôi, em không thể ở chung một chỗ với Nam Ân
Hạo Dương là anh không hiểu vấn đề hay cố tình không hiểu? Dù không thể là Nam Ân cũng không là anh
Y Mễ trái tim của em đang nằm ở đâu mang để lại chỗ anh đi..

Hạo Dương lắc đầu chua xót
Xin lỗi
Y Mễ đứng lên chay ra ngoài
Bên này Hạo Dương cũng nhận được điện thoại

Chi Cục
Thống Đốc, Đoàn Gia bị té tầng nhà lao số 3 xuống hiện tại đã qua cơn nguy kịch, gãy xương tay, đùi, đầu va đập mạnh …
Nam Ân ghi gì đó nhưng vẫn biểu hiện nghe rất rõ: Còn người làm
Ở đó có 3 người tôi đều tra lý lịch đều không có gì, 1 tên trong số đã nhận lỡ tay đẩy Đoàn Gia … trước đó có xích mích đã có ra tay tác động với Đoàn Gia
Nam Ân gật đầu, nếu chỉ đơn giản là vậy chắc hắn người ra tay khônh phải Hạo Dương, đây không phải là cách trả thù của hắn …
Tiếng chuông điện thoại vang lên
Đầu dây bên kia cất tiếng trầm ổn: Đoàn Gia là do cậu làm?
Tại sao tôi phải làm vậy? Trong khi anh ta vẫn chưa trả lại trong sạch cho Y Mễ
Chỉ một câu nói này Hạo Dương thật sự tin, vì Nam Ân tính tàn nhẫn không thua kèm gì hắn.
Tút tút
Hạo Dương đối diện Thanh A
Là cậu làm? Hạo Dương hỏi
Phải thì sao?
Tại sao?, cậu thật sự để ý đến Y Mễ
Thanh A im lặng một lúc đã gật đầu: Phải, là Đoàn Gia cậu ta muốn hại Y Mễ.

Tôi không giết cậu ta chỉ muốn dạy dỗ cậu ta.

Trước toà đông người lại chỉ vào Y Mễ mà mắng nhiết
Cậu dẹp suy nghĩ đó đi.

Nếu không đừng trách tôi.

Y Mễ từ đầu đến cuối chỉ là của một mình tôi.
 
Back
Top Bottom