Ngôn Tình Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 40: 40: Kết Án


Sáng hôm nay không khí trời chuyển đen, mây mưa kéo đến … Y Mễ bận bộ đồ dài lịch sự nhưng ôm body tôn dáng của cô khá nhiều..
Hôm nay là toà án lần hai vụ án của Chu Yên.

Đêm qua cô không thể ngủ được … bên ngoài Nam Ân đã chờ sẳn.

Cô vừa ra khỏi nhà Nam Ân đã xuống xe mang cây dù ra che cho cô vào xe …
Xe lăn bánh o o trên đường Y Mễ nhìn ra ngoài cửa kính mưa làm mờ kính mọi thứ bên ngoài đều mờ ảo..
Hôm qua em ngủ không ngon sao Nam Ân nhìn cô
Y Mễ gật đầu: Em khó ngủ một chút
Xem kìa sắc mặt em kém lắm, lo lắng sao anh đã nói không sao mà Nam Ân xoa xoa đầu Y Mễ
Em không biết tại sao lại vậy nữa.

Em xin lỗi lại làm anh lo lắng
Ét
Xe dừng lại bên ngoài cổng toà án lớn rất sớm cũng đã có rất nhiều người đến … không khó nhìn ra nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cô và Nam Ân

Ngồi yên
Nam Ân xuống xe được Khởi đưa cho một chiếc ô, anh bung ra đưa tay vào trong xe: Ra đây với anh
Y Mễ nắm canh tay anh đi ra cả hai đứng chung một chiếc ô, khung cảnh này đẹp biết bao nhiêu …
Cùng đi lên tầm 18 20 bậc thang mưa vẫn như thế ào ạt
Vào đến bên trong Hạo Dương cũng đã đến từ sớm … hắn ngồi ở ví trí trong góc …
Y Mễ đi đến ngồi vào vị trí cũ.

Cô ngước mắt nhìn Nam Ân, Nam Ân mĩm cười gật đầu với cô.
Hình ảnh hai người ra hiệu cho nhau đều thu gọn vào tầm mắt của Hạo Dương
Phiên Toà bắt đầu
Đoàn Gia được đẩy vào trên chiếc xe lăng chân anh ta bị gãy, tay anh ta cũng thế … ánh mắt anh ta nhìn Y Mễ khiến cô sợ run né tránh
Phiên toà đã đi đến một nữa các nhân chứng lần lượt lên xuống …
Chu Gia cũng dùng ánh mắt câm phẫn nhìn về phía Đoàn Gia …
Đoàn Gia lúc này đã không lên tiếng phản kháng nữa chỉ nhìn về phía Y Mễ …
Một lúc sau
Tôi nhận tội
Đoàn Gia nhìn về phía Hạo Dương thốt lên 3 chữ
Hạo Dương nhếch môi cươì …
Nam Ân thì không bất ngờ 3 ngày trước Hạo Dương đã vào viện lao tù thăm Đoàn Gia … có lẻ bọn họ đã nói gì với nhau
Cậu đã biết, tôi có thù ắt trả, một lúc cậu hại hai người đàn bà của tôi … nhưng cha cậu từng có ơn giúp tôi … phiên toà tới nhận tội nhanh gọn lẹ ….

Cậu có thể sống trong tù đến khi nhắm mắt.

Còn khi cậu muốn vu khống Y Mễ tiếp tục.

Tôi nghĩ cái mạng cậu sẽ kết thúc sớm.

Có khi ngay lúc phiên toà đang diễn ra … Hãy nhớ kỹ lời tôi nói
Đoàn Gia nhớ lại câu nói của Hạo Dương.

Không được cái mạng của hắn còn quan trọng lắm.

Coi như lần này tao thua mày rồi con khốn Y Mễ …
Phiên toà kết án
Y Mễ trong sạch được phóng thích tại toà
Đoàn Gia, kết án chung thân đền bù thiệt hại cho cô Chu Yên … Chu Gia
Đúng là không phải án tử nhưng chung nhân cũng đã là tử với hắn rồi ….
Toà án kết thúc Y Mễ dõi theo bóng chiếc xe lăng được đẩy đi của Đoàn Gia … tại sao anh ta lại làm vậy? Kết cục 1 người nằm đó không biết ngày tỉnh … một người chung thân cả đời …
Có lẻ ngày mai thôi các bài báo sẽ đưa tin lan tràn mặt báo … sau sự việc này cô cũng rút ra nhiều bài học cho mình.
Ra khỏi phiên toà
Y Mễ đi thẳng ra xe của Nam Ân.

Cô mặc kệ Hạo Dương đang ngay bên cửa biết chắc chắn là đợi cô …
Cảm ơn anh
Lại cảm ơn, ngốc thật Nam Ân xoa xoa đầu cô

Không được xoa đầu em Y Mễ bĩu môi
Anh vẫn cứ thích thế Nam Ân nhéo nhẹ cằm cô
......................
Mọi người ơi … em đã nói ở chương trước tuyến nhân vật nam có Nam Ân và Hạo Dương, mà Hạo Dương chỉ xém là nam 9 thôi.

Thì tất nhiên người còn lại là ai n9? Mọi người đừng hoang mang nữa nhé!!!!
Thanh A cũng có tình cảm với chị nhà nhưng nó chỉ ở mức độ thích hay gì đó thôi!!! Không phải sâu đặm như Nam Ân đâu ạ!!!
Tình yêu của 3 nhân vật này rất rõ ràng.

Nam Ân yêu Y Mễ, chấp nhận vì cô hy sinh làm mọi thứ để có thể bảo vệ cô.

Hạo Dương ích kỷ chiếm hữu.

Thanh A không dám nói ra, cũng chỉ lặng lẽ có thể tinh yêu không đủ lớn!!!.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 41: 41: Kẹo Đường


Nam Ân, tối này cùng ăn tối nhé Y Mễ nhắn một tin cho Nam Ân..
Được, hôm nay em mời hửm Nam Ân trả lời kèm theo biểu cảm cười ngại
Không thành vấn đề
Anh muốn order một buỗi tối, có nến có hoa, có món ngon, rượu ngọt, có cả em
Y Mễ cất điện thoại, cô mang mang vội chiếc áo khoác cô đi bôk ra siêu thị gần nhà.

Nếu đã yêu cầu vậy cô sẽ tự chuẩn bị …
Cô mua vài món để nấu Gà Nướng Đất Sét, Dimsum, Tôm Rim, Canh Soup … cô không giỏi nấu nướng, cô chỉ biết làm vài món gia đình bình thường.

Mong là không bị chê … đi ngang qua quầy trái cây..

cô mua một hai loại quả …
Ra khỏi siêu thị cũng đã chiều ….

Y Mễ tự thấy mình lề mề …
Về đến nhà vội vàng bắt tay vào làm … cô ra bàn ăn trang trí hai cây nến, hoa hồng … ly rượu..

quay vội vào trong canh cũng đã sôi …
Buổi tối
Nam Ân cũng đã chuẩn bị xong anh đi sang bên cạnh bấm chuông không hiểu cô làm gì trong nhà cả buỗi chiều không thấy đâu nhắn tin không thấy trả lời …

Tiếng chuông hai ba hồi Y Mễ đi ra mở cửa
Đi thôi
Đi đâu? Y Mễ trố mắt hỏi
Đi ăn tối, không phải em quên chứ
Y Mễ phì cười nhìn Nam Ân anh bận một comle đen tóc vuốt keo từ đầu đến cuối gút của chót luôn … mà tiếc thay chỉ ở nhà cô dùng bữa
Em đâu có quên, buổi tối em mời là tại gia mà em sắp nghèo rồi, làm gì có tiền mời anh nhà hàng chứ .
Nam Ân ngó đầu vào trong nhìn cũng cười lên không kém
Sao từ đầu không nói làm anh chuẩn bị cả buổi chiều đấy, thôi kệ món em nấu sao phải thử
vào thôi
Y Mễ di trước miệng vẫn cười cô thật sự nhịn không được vẻ mặt của Nam Ân
Taddaa - Y Mễ quay lại nói: Em không biết làm mấy món ngon của nhà hàng chỉ vài món nay mong là anh không chê
Nam Ân đi lại nhìn bàn đồ ăn của Y Mễ.

Quả nhiên không bắt mắt lắm.

Trang trí cũng tạm mà mùi thơm thì rất thơm: Tạm ổn nhỉ, cũng giỏi đấy
ngồi đi, có phải ngày trước anh nghỉ em chỉ toàn uốn éo tới lui không biết làm gì không Y Mễ bĩu môi
Anh nghĩ em không phải típ phụ nữ của gia đình
Y Mễ gật đầu
Căn phòng khách lúc này đèn mờ ảo xung quanh, bàn ăn nến đã thấp lên sáng một vùng bàn ăn

Mờii Y Mễ nâng ly rượu đỏ mời Nam Ân
Rượu em mua ở siêu thị Nam Ân cười trêu
Y Mễ gật đầu: Rất rẻ, đang sale nữa
Này, em tiết kiệm với anh thế hả Nam Ân chống tay lên bàn
Em sắp nghèo rồi, anh thông cảm Y Mễ khẽ cười
Rượu ở hộp đêm cô không thiếu chỉ là khi đi siêu thị cô thấy nó đang sale cũng tiện nên mua luôn
Theo anh biết hộp đêm dạo này làm ăn khá ỗn sao lại nghèo
Em vưa trích một khoảng hỗ trợ xây trường học cho các em nhỏ ở trấn xa thành phố, và tu sửa lại cô nhi viên ngày trước em từng sống
Nam Ân xụ mặt nhìn Y Mễ: Sao không nói anh cũng muốn chung tay … cũng là nghĩa vụ của anh mà
À em có chuyện muốn hỏi anh
Nam Ân tay gắp thức ăn gật đầu
Ở trấn đó, có ông trưởng ông ấy hay làm khó viện trưởng về việc xây cất anh có thể nói giúp em được không? Y Mễ chậm rãi nhìn anh
Chuyện gì khó chứ để anh nói Khởi yên tâm đi..
Y Mễ mĩm cười nhìn gắp tôm cho Nam Ân: món này dở lắm sao nãy giờ em không thấy anh ăn
Nam Ân nhìn con tôm trong chén một lúc nói: Món nào dỡ mà em nấu với anh nó cũng như kẹo đường
Y Mễ lại gắp thêm một con cho Nam Ân
Hạo Dương vừa đi giao dịch lô hàng ở Ý về đáp chuyến bay riêng …
Trên tay có cầm một túi giấy màu trắng
Khi đi về anh có thấy cửa hàng bên đó bán một loại nước hoa mới ra độc quyền chỉ có số lượng hai mà hãng này theo hắn biết, Y Mễ rất thích …
...****************...
À đợi anh một tý Nam Ân buông đũa đi về nhà mình
Y Mễ nhìn theo cũng tiếp tục ăn
...****************...
Bây giờ mới bắt đầu quan tâm chị nhà có muộn quá không dạ anh Hạo Dương🙂))
Chuẩn bị có cơm chó nhé, có cả …..
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 42: 42: Anh Bị Ngốc À


Lúc sau Nam Ân tay cầm một túi giấy trắng.

Anh để nó ra sau lưng đi vào phía bàn ăn
Em nhắm mắt lại đi đã Nam Ân khẽ nói
Anh làm gì đây Y Mễ nghi hoặc ngó nghiêng
Nhắm đi nhanh nàooo
Y Mễ gật đầu nhắm mắt lại
Nam Ân để túi giấy lên bàn anh thò tay vào lấy một tấm que tròn đưa lên mũi Y Mễ, đưa qua đưa lại.

Y Mễ nghiêng đầu theo mùi hương cô cảm nhận được
Aaa
Xuỵt - Nam Ân vưa nghe Y Mễ la lên anh lên đưa tay lên miệng cô
Nam Ân bỏ que tròn xuống tay nắm lấy tay cô đặt lên túi giấy: Em lại con hí nữa
Giờ đây anh mới phát hiện sau tiếng aaa của cô, cô đã ăn gian hí mắt nhìn
Y Mễ cười nhe răng mở hẵn mắt ra: Anh cái gì cũng biết
Quà cho em
Cái này là phiên bản giới hạn chỉ có 2 chai thôi thời điểm đó em bị tam giam mất rồi.

Còn đã bị đặt hàng từ lúc vừa ra mắt … Là anh đặt sao

Y Mễ cầm chai nước hoa hình quả bầu hồ lô lên xoa xoa vuôt vuốt
Ừm những lần em đến giao dịch, anh hửi được em chỉ sài một hãng này thôi
Nam Ân, anh vậy không ai yêu tiếc thật
Nam Ân tắc lưỡi: Anh cũng không nhiều nguời yêu anh, anh chỉ cần một người yêu anh là đủ
Y Mễ cười ngại cô mở nắp ra đưa lên mũi: Ui trời thích thật
Thích không
Y Mễ gật đầu: Ăn tiếp đi
Buỗi ăn kết thúc, Nam Ân chưa dùng trái cây đã bảo cần về làm một việc tạm biệt cô vội vàng
Y Mễ có chút thắc mắc nhưng lại thôi anh là Thống Đốc mà bận là chuyện bình thường tiễn Nam Ân ra ngoài.

Y Mễ quay vào dọn dẹp, cô mang tạp về vào rữa chén, rồi lại dọn bàn ăn … lúc cô chuẩn bị lên phòng đã 40 phut trôi qua rồi.

Mắt cô đột nhiên nhìn qua chiếc ghế ở phòng khách là áo của Nam Ân khi nãy đã khoác.

Mai mang trả vây
Nói thế cô lại nhìn vào tủ lạnh trong bếp.

Nhớ ra gì đó cô khơác áo của mình vào tay mang một đĩa trái cây đã bọc kỹ màn thực phẩm … cũng chiếc áo vest của Nam Ân
Đi sang nhà anh bằng lối tắt anh đã làm, bấm chuông mãi không ai mở cửa Y Mễ thắc mắc có khi nào anh đã đi ra ngoài hay không?

Một lúc cô định về điện thoại xem sao, cô không điện thoại bên mình …
Đột nhiên bên ngoài tiếng xe chạy đến là Khởi
Khởi sao anh đến muộn vậy Nam Ân đâu Y Mễ hỏi
Ngài ấy trong nhà mà … đi rồi sao.

Vừa lúc nãy gọi đến bác sĩ Jen thấy thuốc dị ứng cho ngài ấy? Còn cô tìm ngài ấy có việc sao?
Dị ứng sao, dị ứng cái gì vậy ạ Y Mễ lo lắng hỏi
À ngài ấy dị ứng tôm
Y Mễ nhớ lại món nào trên bàn anh ấy cũng ăn mỗi món tôm không đụng đũa cô còn gắp cho anh 3 4 con gì đó … nghĩ đến đó Y Mễ tự trách mình
Cạch
Tiếng mở cửa bên trong Nam Ân uể oải đi vào không nhìn lấy một cái nên đã không thấy bóng dáng nhỏ của Y Mễ
Y Mễ đưa tay xuỵt ra dấu cho Khởi
Vào bên trong Y Mễ cầm gói thuốc chia sẳn của Nam Ân, vào bếp cô theo hướng dẫn mà pha một cốc nước và 3 4 viên thuốc …
Khởi thấy cô đi ra thì đứng lên vào bếp
Nam Ân vẫn không phát hiện bất thường nào trong nhà vẫn ngồi gãi như khỉ bấm laptop …
Khởi làm thuốc xong, nấu cho tôi bát cháo nhé
Khởi quay lại nhìn Y Mễ … Y Mễ lắc đầu ra hiệu
Cô đi đến đặt thuốc lên bàn … quay vào bếp nhanh tay nấu một bát cháo thơm nứt mũi gì chứ cháo là best đối với cô ngày xưa ở cô nhi cô vẫn hay phụ các cô nấu … đến lớn cô thường chính tay nấu …
Mang đến để lên bàn cô ngồi xuống ghế Nam Ân
So không về đi, còn ngồi đó
Nam Ân nghĩ người vừa ngồi xuống là Khởi … còn Khởi bên trong cười khúc khích
Y Mễ vẫn im lặng nhìn các đóm đỏ trên tay chân anh thì lắc đầu thầm nghĩ Anh Ấy Bị Ngốc À?
......................
...Chương của hôm thứ 5 đây ạ...
Sory mọi người lên trễ chương 3 của ngày huhu ❤️.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 43: 43: Ngọt


Vậy tôi về, ngài nghĩ ngơi cho tốt - Khởi đi từ trong bếp ra quơ quơ tay với Y Mễ …
Nam Ân ngước lên vô tình thấy quay sang anh thấy Y Mễ, anh cũng giật mình không kém …
Y Mễ em qu khi nào Nam Ân nhéo đùi anh rõ đau
Em qua nãy giờ rồi, anh bị ngốc à dị ứng tôm thì cứ nói còn cố ăn
Anh sợ uổn phí công của em, không sao vài con xem đi anh vẫn khoẻ Nam Ân vừa nói tay vừa gãi
Bốp - Y Mễ đánh mạnh vào tay đang gãi của Nam Ân
Đừng không được gãi, uống thuốc nhé … cháo đây
Là em làm hết
Y Mễ gật đầu: Yên tâm em không có bỏ tôm
Nam Ân phì cười: Cái tên kia mai biết tay anh
Y Mễ lấy ra mốt típ thuốc, cô ngồi lại gần Nam Ân hơn tay nhẹ nhàng thoa thuốc lên các đóm đỏ kia …
Anh không được gãi đâu đấy, yên lặng một tý
muộn rồi em về nghĩ sớm anh tự lo được mà Nam Ân nắm giử tay cô: Em không sợ bị lay hả
Lay cái đầu anh, ngồi yên.

.

Thoa xong hai tay và chân của Nam Ân, Y Mễ mang tô cháo đã hết vào bếp …

Quay ra cô thấy Nam Ân đã ngã người ra sofa.

.

Cô đi lại nói: Lên phòng mà ngủ anh đừng ngủ đây cảm lạnh đấy
Y Mễ kéo tay Nam Ân, sức cô không đủ, còn bị anh kéo ngược lại … thân cô đè hết lên cơ thể anh … hai khuôn mặt đối diện nhau ở cự ly gần nhất có thể chỉ còn nhích một chút sẽ chạm vào nhau …
Nam Ân
Nam Ân vẫn im lặng đôi mắt sâu nhìn Y Mê
Y Mễ cảm nhận được ngay lúc này vòng tay của Nam Ân vòng qua eo của cô.

Ánh sáng của phòng khách khắc bóng anh và cô
Vô thanh, vô thức mê hoặc lòng người là đây
Đôi mắt Nam Ân chợt tối sầm lại.

Tay anh ôm siết eo của cô
Y Mễ
Những ngón tay thon dài của anh v**t v* vòng eo thon nhỏ của cô …
Y Mễ bị vuốt đến nóng ran của người … Cô không phải gái nhà lành chưa từng trải … luôn trực tiếp đối diện, nhưng người duy nhất ra vào cơ thể cô chỉ có Hạo Dương …

Trước mắt của cô là Nam Ân, cô nhìn rất rõ cô suy nghĩ bất động một lúc bên tai lại có tiếng gọi Y Mễ
Cô dần tỉnh lại, cô cũng duỗi tay ra ôm lấy cổ của Nam Ân cô định thân thể mình lại.

Hai chân thon dài của cô chợt dang ra kẹp lấy cơ thể Nam Ân ở dưới …
Y Mễ cúi xuống đặt môi cô lên môi anh …
Một nụ hôn nồng nhiệt đã diễn ra, Nam Ân tay càng siết eo cô chặt hơn …
Hôn một lúc Nam Ân đã cùng cô ở thế khác, anh dựa vào ghế sofa còn cô đã ngồi lên đùi của anh
Nụ hôn nóng bóng vẫn đang diễn ra đến khi hô hấp của cô khó khăn cô đã dừng lại tách ra
Ngọt thật Nam Ân khẽ nói nhỏ vào tai cô …
Y Mễ nhìn khuôn mặt của anh … Cô muốn tiếp tục, nhưng không, cô không xứng với anh …
Y Mễ đứng lên chỉnh lại quần áo: Muộn rồi anh nghĩ sớm …
Người đàn ông kia cũng nhận ra gì đó liền kéo cô xuống chỉnh đúng lại tư thế y như lúc nay là cô ngồi trên đùi anh
Y Mễ, thử một lần chấp nhận anh được không
Nam Ân muốn hôn cô, nhận thấy sự né tránh của cô
Nam Ân di chuyển xuống cổ
Hôn, cắn nhẹ vào cổ của cô, khiến cô phát ra một hai tiếng rên nhỏ
Bơi vì cô tránh né nụ hôn của anh, anh liền khiến cô chìm đắm trong cảm giác hôn l**m cổ của anh
Hơi thở của Nam Ân nóng mang theo mùi thuốc nồng khi nãy anh uống
Phà lên cổ của Y Mễ, mang theo vài cái nút dùng sức khá nhiều.

Y Mễ rùng người theo mỗi cái hôn nút của anh …
Cô bị hôn đến thoải mái
Y Mễ, thích vậy sao.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 44: 44: Phòng Khách


Y Mễ bị chìm đắm trong cácc yêu của Nam Ân … Cô ngửa đầu về sau dáng cô cong theo đường cong duyên dáng, cô như tản băng đang tan chảy chậm chậm, tiếng rên vừa yếu ớt vừa mê hoặc
Nam Ân nhẹ nhàng lật người cô lại áp sáp vào xuống ghế sofa, anh hôn chậm rãi xuống đến vòng tròn địa phận của cô … anh ngước đầu quan sát phản ứng của cô, ngũ quan của cô lúc này vô cùng quyến rũ.
Y Mễ nhắm mắt cô nhỏ giọng: Ân
Nam Ân bàn tay bắt đầu có thêm động tác.

Tay anh kéo dài từ đầu gối cô lên, theo đó chiếc váy của cô cũng kéo theo bàn tay của lên cao.

Làn da nuột nà của Y Mễ.

Bàn tay hư của Nam Ân bắt đầu xâm nhập
Y Mễ như không chút chuan bị gì, cô cả kinh hét lên phản xạ tay cô ôm ghì lấy cổ anh.
Cọ qua khu vực nhạy cảm thần bí, vòng eo thon nhỏ, cho đến đồi núi chập chùng
Mỗi nơi Nam Ân đi qua đều mang đến cho cô từng đợt kh*** c*m đến rùng mình …
Bàn tay của anh vừa đủ bao trọn cả quả đồi của cô.

Anh x** n*n như tìm được một món đồ vừa tay..
Không qua thô bạo cũng không quá nhẹ nhàng … Y Mễ như một tan băng từ sớm đã bị bao trọn cả một núi lữa …
Y Mễ thở gấp… đối với cô chuyện này không phải lần đầu, cô vốn dĩ đã quen với cường độ thô bạo pha lẫn chút nhẹ nhàng … nó mới có cảm giác k*ch th*ch ….
Y Mễ bị Nam Ân áp sát xuống sofa chiếc váy của cô nhanh chóng đã nghe cái xẹtttt
Váy rơi xuống sàn cả cơ thể của Y Mễ như một bức hoạ thuỷ..

đẹp đến không nở chạm đến …
Sẽ không một hoạ sĩ nào có thể khắc hoạ nó giống như hoạ thuỷ anh đang nhìn thấy rúng động
Y Mễ từ bé đã có dáng người rất chuẩn, lan da của cô dạng da trắng hồng.

Điểm này cũng là điểm mạnh khiên cô tự tin ở bên Hạo Dương ngần ấy năm
Cô cảm nhận được đưới cơ thể của cô có cái gì đó ***** *** …
Y Mễ em suy nghĩ kỹ chưa Nam Ân ghé sát vào tai cô nói
Y Mễ không đáp lại anh … bàn tay mềm mại của cô, v**t v* cơ thể anh.
Hai chân vòng qua quấn vào hông của Nam Ân.
Nam Ân nhanh chóng manh cậu trai của mình dạo dạo quanh vòng tam giác của Y Mễ …
Ưmm aaaa
Y Mễ bị cắm sâu đến mức cô aaa một tiếng rõ to.

Bàn tay to lớn của anh bóp chặp lấy eo cô.

Khăn khít thân mật không một kẽ hở nào …
Y Mễ cơ thể nằm ưỡn dài ra như một mỹ nhân bị làm cho sướng đến không ngừng rên rĩ.

Cả người cô run rẩy cô ghìm chặt lấy anh, cùng anh đi qua bao lần đỉnh điểm …

Nam Ân nghe tiếng cô phát ra cũng khiến anh k*ch th*ch hơn … bản năng Nam Ân đưa tay vuốt lấy khuôn mặt của cô.
Bên trong phòng khách lúc này tiếng âm thanh thân thể va chạm nhau, tiếng r*n r* của đôi trẻ.
Ưm ư mm
Thân thể Y Mễ sau một lúc như muốn vụn vỡ.

Đến khi nghe Nam Ân gồng mình một cái thì cô mới thở phào nhẹ nhỏm …
Nam Ân bế thóc cô lên, di chuyên lên phòng
Thả em xuống, em tự làm được mà
Khi trước mỗi lần xong trận cùng Hạo Dương anh ta đều bỏ đi, hoặc là ngủ trước còn cô vẫn lũi thui vào nhà tắm vệ sinh các thứ … dần cô cũng đã quen
Em mệt rồi đừng linh tinh nữa anh tắm cho em
không được đâu anh
Anh nói được là được mà.

Còn cái gì mà anh chưa thấy đâu hả
Y Mễ cúi đầu mặc cho Nam Ân làm gì làm
Quả nhiên anh lấy một chiếc khăn mới nhúng qua nước ấm lao cơ thể cho cô
Khuya rồi không nên tắm anh lao cho em rồi vào ngủ mai dậy tẵm sau
Khi xuống đên bên dưới anh nhìn nơi đó từ sớm đã bị anh ra vào đến mức sưng có chút đỏ … chính anh cũng thấy có lẻ khi nãy anh hơi mạnh bạo …
Bế cô lại giường ngủ của anh

Kéo chăn đến ngực ôm cô vào lòng: Anh Yêu Em
.....................
Đôi lời em muốn nói ạ, từ đầu đến tận chương này rồi em xin xác định là chị nhà không sạch nhé.

Chị nhà đã ở cạnh Hạo Dương rất lâu rồi.

Khẳng định chỉ một mình Hạo Dương.

Chị nhà đã 26 tuổi rồi chủ hộp đêm … đừng suy nghĩ chị nhà sẽ kiểu gái nhà lành còn trinh, còn lần đầu tiên nha … muốn gái lần đầu có thể qua tham khảo các truyện khác của mình …
Thực tế lên ạ … em biết đến đây nhiều người sẽ chê nữ 9 mà quay xe.

Nhưng em cũng đành chịu vì típ truyện này của em m nam nu9 đều không sạch!!!
Sẵn em giới thiệu một chút 20 tháng 10 em có ra truyện mới Cuồng Yêu: Bác sĩ Diệp đừng chạy mong mọi ủng hộ nhé ❤️truyện này nữ sạch nhé love you.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 45: 45: Đừng!!!


Buỗi sáng sau một đêm kịch liệt Y Mễ đã dậy có lê do không quen giường cô đi xuống bếp chuẩn bị hai phần sáng …
Được bày ra trên bàn … Nam Ân chỉnh chu tất cả đi xuống chưa thấy hình đã nghe tiếng: Y Mễ sao em dậy sớm vậy, không ngủ tý nữa
Anh nhanh xuống ăn đi, dùng cà phê hửm
Cho anh cà phê ít ngọt … nãy thức không thấy em đâu tưởng em ăn anh xong bỏ về rồi
Cái gì mà ăn anh, hạ lưu
Buỗi sáng cả hai vừa ăn vừa cười đùa
Ra khỏi nhà, thì việc ái náy làm Y Mễ về nhà tắm sạch sẽ cô sữa soạn đến cửa hàng nội y của cô …
Sau khi tính toán kiểm kê cũng đã quá trưa Y Mễ tay mang vài túi đồ bên trong vài bộ đồ nội y mẫu mới … cô di chuyển đến quán cà phê gần đó..

cô có hẹn với Ni
Xe cô đang chạy cũng gần đến quán cà phê, thì bị một chiếc xe thể thao chặn lại.

Y Mễ xuống xe xem là ai
Trên xe bước xuống là Nhị Gia … có thể nói sau phiên toà hôm ấy cũng không có gặp hắn.

Hắn gầy đi trông thấy …
Ý gì? Y Mễ dự vào mui xe hỏi
Gặp em một chút
Tôi đang bận, khi khác
Em né tránh tôi sao? Tôi đến hộp đêm thì Từ Ni nói em không ghé đó gần 1 tuần nay?
Chứ có liền quan gì với nhau nữa sao? Y Mễ khó chịu nhăn mặt
Hay em đang giận tôi tha cho Đoàn Gia, chẵng phải cậu ta cũng đã cắn lưỡi chết trong ngục rồi sao … em đừng có tránh né tôi nữa
Cái gì Đoàn Gia, anh ta anh ta tự tử chết rồi sao
Hạo Dương gật đầu nhận túi trắng trong tay thuộc hạ đưa về phía Y Mễ
Cho em
Y Mễ nhìn qua quen mắt chiếc túi này vừa nhận từ Nam Ân …
Không nhận, anh để tặng người khác đi
Hạo Dương nhíu mày: Đây là hãng em thích cầm đi
Hạo Dương, tôi cũng đã có rồi
Nam Ân tặng? Hạo Dương nghe qua đã biết vì kho anh đến mua một khách hàng vip đã đặt một lần 2 chai giới hạng nhưng anh đã dùng một chút quan hệ để họ nhường cho mình một chai …
Đúng.

Nên anh mang về tặng người khác đi
Em muốn cự tuyệt tôi vậy sao
Đừng thế nữa Y Mễ thở dài: Tôi phải đi có việc gặp sau
Hạo Dương đi lại ép sát cô vào chiếc xe: Em sẽ không thể thoát khỏi tôi … nhất định là như vậy..
Anh thôi đi … ngoài phố đấy … Y Mễ khó chịu
Ngày trước em cũng quấn lấy tôi như sam bây giờ lại ngại ngùng cái gì?
Y Mễ dùng sức đẩy mạnh hắn ra: Anh đừng nhắc ngày trước nữa đó là quá khứ tôi muốn xoá nhất đấy
Y Mễ quay lưng vào phía chiếc xe của mình: Nếu có thể, Y Mễ tôi hy vọng chưa từng gặp anh
Y Mễ quay vào xe, cô l**m môi bấm vài hồi kèn, lui xe nhấn ga chạy đi … mặc cho Hạo Dương vẫn đứng chân chân trên đường …

Hạo Dương mím chặt môi, trái tim hắn cảm giác đau như muốn nỗ tung …
......................
Y Mễ không còn tâm trạng nào đến quán cà phê gửi đi một tin nhắn cô chạy thẵng về nhà
Ngã mình xuống chiếc giường nhắm mắt cô ngủ một giấc thật sâu …
Đến khi cô nghe tiếng chuông cửa dồn dập cô nhìn điện thoại của mình đã tắt máy từ khi nào không rõ …
Nhìn chiếc đồng hồ đã 18h tối cô ngủ đã 5 tiếng đồng hồ …
Cô uê oải đi xuống cầu thang mở cưa
Cạch
Nam Ân nhào vào ôm lấy cô: Sao anh điện thoại em không được lo chết đi được
Y Mễ vuôt vuôt lưng anh: Em ngủ quên mất
Vào nhà Nam Ân ôm eo cô vào bên trong
làm anh lo rồi
Không sao, em đã gặp Hạo Dương.

Anh gọi em không được rất lo.

Sau có gì em phải nói anh hay chứ kiểu này lập lại hai ba lần anh lên cơn đau tim mà chết
miệng anh linh tinh gì đó, em có gặp Hạo Dương, anh biết chủ nhân chai nước hoa giới hạn kia là ai không, là anh ta đây

mang đến tặng em sao
Y Mễ dụi mắt gật đầu
Rồi em có nhận không
Y Mễ lắc đầu: Anh tặng em rồi, em còn lấy làm gì.

Mà nếu chưa có em cũng không lấy.

Em không muốn liên quan đến anh ta nữa
Thật chứ Nam Ân khẽ hỏi
Anh tin em chứ
Nam Ân xoa đầu cô: Tin em, nhưng anh vẫn rất lo, anh sợ em sẽ rời xa anh ….
...****************...
...Hạo Dương bây giờ mới thấy đaooo tim saoo?? Muộn màng quá không? Các chap sau còn cơm chó dài dài nhé mọi người chưa có bão tố gì cả … nhưng sau vài chương đó tôi không chắc là không có nhé🙂)))...
Bây giờ vui vẻ cho đã đi đến đó không trách tôi bất công tàn nhẫn ???? byee 5h sáng rồi ngủ nhé!!!!.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 46: 46: Cùng Nhau


Nam Ân, anh đừng suy nghĩ thế được không Y Mễ nằm lên đùi của Nam Ân
Nam Ân cúi xuống nhìn cô: Anh nói thật
Anh biết không, phải nói là cuộc đời em đầy bất hạnh, chỉ có gặp anh là hào quang sáng nhất trong em … Em không phải con nhà quý tộc cũng chẳng phải cô gái thướt tha …
Ngốc lắm, con nhà quý tộc anh không thiếu, nhưng không phải cứ có gia đình quý tộc, cứ gái ngoan hiền là sẽ hợp với anh đâu
Y Mễ dụi dụi đầu vào cơ bụng của anh
Mai đến buổi tiệc cùng anh
Tiệc sao, em đi cùng sao? Y Mễ ngồi bật dậy
Nam Ân gật đầu
Không được đâu
Sao không
Báo chí sẽ đưa tin cho xem, sẽ ảnh hưởng đến anh lắm thôi đi
Anh không sợ sao em lại sợ, em sánh bước cùng anh, ai dám khônh hài lòng? Nam Ân nói vẻ mặt bực
Không phải vậy, hay là từ từ đi
Y Mễ gác đôi chân thon dài lên đùi Nam Ân dựa đầu vào ghế
Nam Ân yên lặng một chút thì cũng gật đầu: Nhưng em vẫn đến anh sẽ đưa em thư mời
Mà tiệc gì vậy anh
Tiệc rượu thôi Nam Ân tay vuôt ve đôi chân non nã của Y Mễ
Y Mễ gật đầu
Đi ăn tối thôi, em thay đồ đi
Y Mễ gật đầu đứng lên
Lên đến nữa cầu thang Y Mễ quay lại thấy Nam Ân sau lưng
Y Mễ ngạc nhiên

Anh đi thay cùng em
Ây lưu manh xuống dưới đi em xuống liền mà
Không, anh lên cùng còn gì chưa thấy đâu Nam Ân cười giang đẩy Y Mễ về trước
đây anh kéo cho Nam Ân đứng lên từ chiếc giường đưa tay kéo giúp Y Mễ chiếc kéo khoá sau lưng …
Cùng nhau ra ngoài ăn …
Hộp đêm
Cút Tiếng hét lớn của Hạo Dương phá tan không khí vui vẻ vốn có ở phòng bao
Sao vậy Thanh A vừa đi công tác về
Không sao Hạo Dương lấy điện thoại ra bấm một dãy số
Bên kia tiếng thuê bao liên tục truyền đến
Gọi Từ Ni lên đây Hạo Dương quay qua nói với một tên phục vụ
Từ Ni vội vã chạy lên không kịp làm gì
Nhị Gia gọi tôi ạ
Y Mễ không đến sao? Hạo Dương châm điếu thuốc đưa lên miệng
Y Mễ, Y Mễ có đến nhưng ít?
Có phải cô ta không cần chỗ này nữa? Không muốn làm nữa gọi Y Mễ đến đây Hạo Dương Giọng không rét mà run
Cậu lại sao nữa, cậu để cô ấy yên đi Thanh A nhíu mày
Cậu im đi cậu thì biết gì …
Nhị Gia, cô ấy khoá máy rồi Từ Ni môi hôi rơi lắp bắp nói
Thanh A đứng lên bỏ về quay lại nói: Muốn dành lại cô ấy khônh phải cách này đâu, càng làm cô ấy chán ghét thêm thôi
Cạch
cút ra ngoài hết đi
Hạo Dương đuổi hết mọi người ra ngoài một mình trong phòng bao uống ly này đến ly khác … hắn không chút cảm giác nào với mấy cô gái kia … hắn thèm khát Y Mễ.

Muốn thấy nụ cười mỗi khi gặp hắn cô cười.

Bây giờ lại tham vọng muốn cô bên hắn như ngày trước …
! ! ! ! ! ! !.

Buỗi tiệc rượu
Y Mễ sau một đêm ngủ tại nhà Nam Ân
Cô đã chuẩn bị từ sớm, cô sẽ chung xe đến buổi tiệc cùng Nam Ân …
Nhưng sẽ không xuống chỗ đông người.

.

Cô bận chiếc váy ôm trắng, có tà phía sau.

Cô đi một tông trắng thuần khiết.

.

Đẹp Nam Ân chăm chú nhìn cô
Anh đừng nhìn em như thế Y Mễ mĩm cười
Vợ anh đẹp anh có quyền nhìn
Ai vợ anh, bừa bãi Y Mễ bĩu môi
Không nói em biết, anh sẽ nói chuyện với gia đình anh.

Anh muốn gả cho em
Y Mễ bật cười: Anh muốn gả em không muốn nhận
Em dám không nhận anh sao quả nhiên đêm qua anh dạy em học chữ quá ít
Y Mễ xám mặt ngại ngùng vỗ nhẹ vào đùi anh: Thôi đi lưu manh.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 47: 47: Ánh Mắt Kẻ Si Tình


Sảnh lớn của buổi tiệc sang trọng đầy ánh đèn lấp lánh, Y Mễ đi vào bên trong cô có thói quen tìm một góc nào đó ít người đứng …
Cô không quá lộng lẫy trong dàn hoa nhưng cô ví như một loài hoa lạ nhất, hương thơm cô toả ra thu hút các ong bướm xung quanh chỉ vay lại mình cô
Nam Ân vẫn được các tai to mặt lớn chào hỏi anh … cung kính anh
Y Mễ chỉ xoay xoay ly rượu buồn chán …
Phía xa có 4 con mắt nhìn về phía cô, đôi mắt rõ của một kẻ si tình … một kẻ chiếm hữu ích kỷ …
Cậu muốn sang đó sao Thanh A liên tiếng hỏi
Không trả lời Hạo Dương đã sải bước qua đó
Y Mễ
Tiếng gọi như gọi hồn cô, ngước lên nhìn
Ừm Y Mễ ừm gật đầu một cái
Sao ở đây?
Đi tiệc
Cùng Nam Ân
Y Mễ gật đầu
Em quả nhiên vẫn coi thường lời tôi nói …
Y Mễ vẫn không trả lời hắn
Nam Ân cậu ta tốt đến vậy sao
Y Mễ gật đầu
Để em đánh đổi 10 năm bên tôi, mà ở cạnh hắn Hạo Dương khẽ nói
Y Mễ ngước lên nhìn hắn: 10 năm cay đắng có gì không đổi được

Nhị Gia, không nên nói riêng ở đây
Em sợ cậu ta thấy
Ừh tôi không muốn anh ấy nghĩ nhiều Y Mễ thành thật giải thích
Thấy Hạo Dương không có ý định rời đi, Y Mễ lấy túi vội vàng quay đi trước …
Cô đi ra ngoài sảnh khác bấm thang máy … cô cùng không rõ mình muốn làm gì …
Ting
Cô đi vào bên trong, đột nhiên một cánh tay cảng lại cửa thang máy …
Nam Ân
Nam Ân vào thang máy sau cô
Đi đâu đấy Nam Ân ôm eo cô
Em đi tham quan thôi
Thang máy di chuyển lên tầng trên thang máy dạng ngoài trời …
Đôi môi mỏng nhẹ của Nam Ân tiến tới đặt lên môi cô.

Lấp kín cái miệng nhỏ của cô
Y Mễ bị hôn đến ngây người xung quang cô chỉ hửi thấy toàn mùi của anh thôi …
Bên đối diện một chiếc thang máy cũng đang song song lên cùng …
Hình ảnh thu hết vào ánh mắt của hắn
( Một ví dụ cho mọi người nhe)
Tay cuộn tròn ánh mắt sắt lạnh nhìn tình cảnh lên kia thang máy không khỏi lạnh run …

Nam Ân và Y Mễ đã đến đây rồi sao, Y Mễ không phản khán?
Nam Ân quay buông Y Mễ ra ôm cô vào vòng đầu cô quay vào bên trong
Nam Ân quay về hướng đối diện nở nụ cười đắc thắng với Hạo Dương
Một lúc sau
Y Mễ được đưa về nhà nghĩ trước
Lang can
Cậu gọi tôi đến có việc gì
Cậu biết sao còn hỏi Hạo Dương dựa lưng vào lanh cang
Không biết Nam Ân vẫn than nhiễn đáp
Trả cô ấy lại cho tôi đi Hạo Dương chậm rãi nói
Muộn rồi, tôi bây giờ không thể buông cô ấy Nam Ân mĩm cười
Vậy cậu sẽ cưới cô ấy sao? Hay cậu sẽ về nói với mẹ cậu Phu Nhân Nam, cậu không muốn lấy tiểu thư nhà họ Linh? Cậu dám sao Ân? Hạo Dương cười châm chọc
Sẽ làm yên tâm đi
Tôi nói cho cậu biết, cái cậu không thể cho cô ấy cũng y như cái tôi không thể cho.

Chả khác gì nhau đâu
Hạo Dương nhìn ra phía xa xăm của Thành Phố
Nam Ân im lặng một lúc rồi nói: Dù có mất tất cả tôi cũng sẽ làm, sẽ cưới cô ấy.

Tôi về đây cô ấy vẫn đang chờ
Hạo Dương không nói được gì chỉ khi Nam Ân gần khuất khỏi hành lang anh ta mới lớn tiếng nói: Để rồi tôi chờ xem
Phía sau cánh cửa kia một bóng hình đã đứng đó từ lâu cũng rời đi …
Thanh A về đến nhà anh liền bật chiếc máy laptop lên, vào gõ nhanh tìm kiếm Tiểu Thư Họ Linh… người từ miệng Hạo Dương nói sẽ gã cho Nam Ân
! ****************!
! Hôm nay có 5 chương giờ cập nhật sẽ là 2 chương buỗi trưa 3 chương buỗi tối nha!!!!.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 48: 48: Tiểu Thư Họ Linh


Tiểu Thư Họ Linh, con gái út của nhà Linh Gia, cô 25 tuổi nhà thiết kế dạ hội trẻ … Linh Tư Mạn
Nhà Thiết Kế Dạ Hội tài ba, ba lần đoạt giải thiết kế dạ hội của Ý … Cục Vàng của Linh Gia.

Gần đây có thông tin Linh Gia liên hôn với Nam Gia, con trai thất lạc nhiều năm của Nam Gia … vẫn chưa có thông tin xác nhận nào của hai bên …
Thông tin hình ảnh rõ nét bà Nam Phu Nhân cùng bà Linh Phu Nhân hay gặp gỡ dùng bữa …
Có vài bài phỏng vấn bà Nam Phu Nhân hết sức khen ngợi con gái út Linh Tư Mạn..

mong muốn nếu có cô con dâu như Linh Tư Mạn …
Đây là các bài báo, bài tìm kiếm Thanh A đã tìm ra trên wed.

Có cả hình ảnh Linh Tư Mạn cô khá xinh nét đẹp Châu Âu … Vẻ đẹp của cô nhẹ nhàng dịu dàng, chiều cáo khá lý tưởng.

Mái tóc nâu nhạt, vóc dáng mình hạc … làn da màu nâu trắng …
Cũng khá kiếm hoi hình ảnh của cô ở các cuộc thi quốc tế … Cô cũng thường qua lại công tác may mặc ở Trung …
Linh Tư Mạn
Cô gái này với trí nhớ của Thanh A hình như có vài lần đi cùng Hạo Dương giao dịch sau đó đã gặp qua cô ấy ở Ý ….
Thanh A thầm nghĩ nếu sự thật cô gái này sẽ được gả cho Nam Ân vậy còn Y Mễ? … Y Mễ có biết chuyện này hay không? Và rồi Hạo Dương có mối quan hệ gì với Linh Tư Mạn.

Bao câu hỏi lòng vòng trong tâm thức của Thanh A … nếu đây là bí mật Nam Ân muốn giấu, thì liệu Hạo Dương sẽ dùng bí mật này hay không ui trời không suy ra được nhiều diễn biến khác của nó …
Thanh A vội tắt máy ngã người ra chiếc ghế làm việc kia không muốn suy nghĩ nữa ….

truyện teen hay
Ý
Bóng một cô gái đang bên bàn làm việc cầm chiếc thước đo đang đo một khúc vải lớn trên bàn … dáng người cao ráo đang khom người đo đạc …
Mạn Mạn, ngày mốt sẽ có lịch làm việc ở Trung, thành phố S phải không? Đến đó con đến nhà họ Nam thăm hai bác dùm mẹ được không - Một quý bà sang trọng nét châu âu lớn tuổi nhưng vẻ đẹp vẫn ngời ngời
Con con không hứa ạ Linh Tư Mạn tay vẫn đang chia khác đường trên vải
Con bé này Phu Nhân tắc lưỡi: Chẳng phải còn cũng muốn gặp Cậu Nam Ân nhà bác Nam sao còn ngại
Mẹ, có đâu Tư Mạn cúi đầu ngại ngùng
Không phải cái hôm con đi dự tiệc của cậu ấy khi thấy cậu ấy con đã không thể quên sao Phu Nhân đi lại gần: Cậu ta cũng rất tốt nhưng mẹ có điều tra trước khi về Nam Gia.

Cậu ấy là lão đại gì đó đó.

Nhưng bây giờ khác rồi.

Về gia cảnh và chức vị thống đôc của cậu ta rất tuyệt vời
Mẹ, còn thích anh ấy không vì mấy thứ đó đâu

được được.

Vậy nhé để mẹ điện thoại nói với Nam Phu Nhân một tiếng … Phu Nhân Linh quay đầu đi ra ngoài
Mạn Mạn nhìn phía xa góc làm việc của cô có ảnh của Nam Ân lúc lên nhận soái Thống đốc … cô đã bị anh quyến rũ từ lúc đó.

Cô luôn muốn cô gắng để xứng đôi đứng cùng anh ấy trong một chỗ …
Tiếng điện thoại vang lên
Alo Mạn Mạn xin nghe
Là tôi, chào cô Linh Tư Mạn.

Cô nhớ tôi chứ
Tư Mạn suy nghĩ một lúc đã nói: Anh là Hạo Thiếu, anh có đặt bên tôi hai chiếc đầm dạ hội đúng không?
Phải, tôi biết được vài hôm nữa cô sẽ bay đến đây, cô có thể cầm đến cho tôi luôn được không
Được được chứ.

Cô gái ấy quả nhiên là có phúc.

Được bạn trai tâm lý như anh
Cảm ơn cảm ơn cô.

Vậy nhé không phiền cô nữa
Tút tút tut
Hạo Dương nở nụ cười đắc ý thầm nghĩ Y Mễ rồi em sẽ quay lại bên tôi thôi ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 49: 49: Của Em!!!


Buỗi tối ở căn hộ Y Mễ vừa tắm ra tóc cô vẫn còn đang ướt nhẽm …
Lại đây anh sấy cho, em gội đêm dễ nhiễm lạnh lắm Nam Ân đi lại chiếc bàn trang điểm của cô thò tay lấy chiếc máy sấy tóc
Y Mễ cũng như tận hưởng sự nuông chiều của anh mà ngồi ngay ngắn xuống ghế tiếng máy sáy đắc tiền im tai …
Y Mễ ngồi đưa hai chân lân ngực cuộn trọn
Lạnh sao, sắp xong rồi Nam Ân tay nhẹ nhàng nâng tóc cô lên tay sấy
Một lúc sau Nam Ân bế bổng cô lên giường ….
Một đêm x**n t*nh, hạnh phúc ngập tràn
Nam Ân dậy đến chi cục …
Y Mễ mở mắt miệng than trach: Anh đêm qua uống phải thuốc à … Anh muốn em không xuống được giường sao
Không phải chứ bây giờ em vẫn còn sức trách anh đó
….
Nam Ân đi lại cúi xuống nói nhỏ với cô: Hôm qua anh đã có ý định sẽ nhẹ lại.

Dịu dàng với em.

Nhưng đêm qua không phải là ai vừa nỉ non vừa xin anh đấy? Cần anh kể lại từng đoạn không
Chết anh đi, đi đi Y Mễ kéo chăn xoay mặt đi chỗ khác
Nam Ân cười khúc khích tạm biệt cô đi …
Y Mễ ngủ một lúc cũng dậy sửa soạn đến Hộp Đêm
Cô dẫn chú chó của mình đi dạo một vòng rồi dẫn về trên đường băng qua khu nhà Y Mễ chợt va chạm với chiếc xe trắng sang trọng …
Bên Trong xe một cô gái bước xuống, bận chiếc váy dài qua gối … giọng nói nhẹ nhàng có chút lơ lợi: Cô không sao chứ
Y Mễ lắc đầu: Không sao không sao …
Cô gái miệng xin lỗi rồi lại quay lên xe rời đi.

Là Linh Tư Mạn, cô đến theo địa chỉ biêt được Nam Ân đang ở căn hộ trong khu này.

Mạn Mạn muốn đến xem thử …
Nhà hàng
Chào anh, đây là hai bộ trang phục … Mạn Mạn đẩy hai hộp đồ to đên phía Hạo Dương
Trợ lý của tôi đã thanh toán hết, hợp tác vui vẻ
Mạn Mạn gật đầu chào tạm biết Hạo Dương …
Hạo Dương sau đó cũng rời đi … xe di chuyển đên Hộp Đêm …
Gọi Y Mễ lên đây Hạo Dương đi ngang qua Từ Ni đang đón khách phía cửa ra lệnh
Từ Ni nuốt nước bọt nói vào bộ đàm: Mễ, Nhị Gia muốn gặp em …
Y Mễ nghe xong thì tat bộ đàm đi.

Ra ngoài bấm thang máy lên tầng …
Cạch
Nhị Gia cần giúp gì sao?
Xem thử thích không? Hạo Dương nhìn về phía hộp đồ bên cạnh: Tặng em, mặc thử tôi xem
Anh lại muốn sao nữa

Yên tâm, chỉ muốn tặng em.

Coi như thành ý đền đáp thời gian qua em đã giúp tôi
Y Mễ vẻ khó chịu mỡ hộp quà kia ra nếu không anh ta sẽ kiếm chuyện mãi thôi..
Bên trong là một chiếc dạ hội trắng, và một dạ hộ dài màu lam …
Xem xong rồi, tôi nhận, bây giờ tôi đi Y Mễ đóng vội hai hộp quà
Thử 1 cái cho tôi xem đi
Không
Không sao? Em đừng để tôi phải ra tay … không biết được đâu chỉ một cái đừng làm khó nhau
Y Mễ hậm hực lôi chiếc váy trong hôpp ra ngoài 6p sau Y Mễ đi vào
Chiêc váy màu trắng tà tay, đến đùi là lớp voan mỏng chất vãi rất tốt …
Rất đẹp hợp hợp lắm Hạo Dươnh đột nhiên ánh mắt dừng lại phía bên cổ của Y Mễ ánh mắt đốt nhiên đen lại …
Y Mễ nhận thấy được cũng nói: Thấy rồi chứ … được chưa
Em cùng nó lăn giường à?
Y Mễ rờ lên cổ: Phải anh cũng đã thấy rồi sao còn hỏi
Em, con đàn bà không biết tốt xấu.

Cút
Y Mễ không một chút lưu luyến quay lưng đóng cữa đi ra ngoài …

Cô thay ra bộ đồ cũ, còn hai váy kia cô quăng qua cho Từ Ni
Lúc sau tin nhắn đến: Của Em.

Chỉ có 1 cái duy nhất, nếu tôi thấy được ai bận tôi sẽ giết người đi
Y Mễ vội vàng lấy lại cô không muốn người khác bị liên luỵ
Nam Ân đang trên đường đến Nhị Thiên Đườnh đột nhiên điện thoại vang lên là Mẹ của anh
Nam Ân ngày mai về nhà một chuyến nhé
Có chuyện gì sao mẹ Nam Ân dường như không có nhiều tình cảm với Nam Gia cho lắm …
Về đi rồi biết
Tút tút tút
Ui chao mai cháu nhớ sang dùng cơm bác kêu Nam Ân về cùng ăn
Linh Tư Mạn cười cười: vậy thì phiền hai bác quá
......................
Cô gái này sẽ tà hay chính còn chưa biết được, nhưng thấy chị nhà sắp phải tranh chấp nữa rồiiii.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 50: 50: Đã Có Ý


Buổi tối hôm nay Y Mễ về nhà, cố loay hoay dọn dẹp sạch sẽ hôm nay Nam Ân đã về Nam Gia … có quay lại không cô cũng không biết …
Nam Gia
Bửa tiệc tối của người giàu rât khác trên bàn toàn những món ăn ngon … bàn ăn quay quần như một gia đình …
Nam Ân về đến thấy bàn ăn đã có 4 người ngồi là cha mẹ anh, em gái của anh và 1 cô gái khác …
Vào đây đi con
Nam Ân mĩm cười đi vào kéo ghế trước khi ngồi xuống đã gật đầu chào …
Đây là Linh Tư Mạn, con của bạn em … con làm quen đi
Chào em Nam Ân cúi đầu chào lần nữa
Dạ em chào anh Tư Mạn đáp lời
Em nó đến đên công việc có gì con giúp đỡ nhé
Ừmm ăn đi lát con còn phải đi
Đi đâu con về chưa nóng đít Ông Nam nói

Còn có việc cha ạ Nam Ân tay gắp thức ăn vào chén ông Nam
Xong rồi lên thư phòng một lát Ông Nam nói
Nam Ân cúi đầu: Vâng
Linh Tư Mạn từ nãy giờ cô không dám nhìn trực diện Nam Ân.

Chỉ len lén nhìn qua anh, ngũ quan hoàn hảo anh còn đẹp trai hơn lúc cô gặp ở buổi tiệc …
Côc côc côc
Cha gọi con Nam Ân ngỗi xuống ghế sofa
Chuyện là mẹ con muốn con tìm hiểu con bé Mạn Mạn, bà ấy không dám đề cập nên nhờ cha
Việc Nam Ân thất lạc bên ngoài là do mẹ anh lúc đó đã mãi mê bạn bè đi dạo anh không may bị bắt mất … thời gian không gần gũi anh cũng không có tình cảm gì nhiều với bà, cả cha anh, anh cũng không biết phải đối diện thế nào.

Không được tự nhiên cho lắm …
Con có ý trung nhân rồi, cũng sẽ lấy cô ấy
Là con cái nhà nào? Sao không nói từ sớm
Không con gái nhà nào cả … con muốn lấy cô ấy mong cha chấp thuận Nam Ân nói giọng đánh thép
không con gái nhà nào là sao? Cha không hiểu ý con.

Con là thống đốc, con của con sau này sẽ là thống đốc kế nhiệm thứ 16 … Cha muốn gốc gác của bọn chúng phải trong sạch Ông Nam nghiêm giọng nói
Trọng sạch là sao hả cha? Con cũng đâu có trong sạch từ bé rồi … Cha nói lại với mẹ con sẽ không tìm hiểu cô gái kia, cũng không lấy ai ngoài người con gái con yêu
Ông Nam thở dài: nói thật cha cũng không ép uổn con …, nhưng đừng mắc sai lầm
Con biết, còn nữa người con của bạn ba nhờ con tìm kiếm, chỗ nhi viên nằm đó đã bị di dời.

Di dời đi đâu thì còn chưa tra ra
Ừm, mong là có duyên tìm thấy sớm cha nợ ông ấy, vợ ông ấy, con của họ nữa
Nhưng việc tìm này đã 20 mấy năm rồi thậm chí trai hay gái cha còn không biết làm sao tra ra
Nam Ân thở dài
Ông Nam lúi cúi đi ra ngoài
Dưới nhà bà Nam cùng Tư Mạn đang xem tivi thấy Nam Ân xuống bà Nam nói
: Ân con đưa Mạn Mạn về đi, bây giờ muộn rồi
Mẹ gọi tài xế đi con bận Nam Ân lấy chiếc áo vest
Bận gì đi một chút sao đâu Bà Nam nhăn mặt
Thôi ạ cháu đi về được mà anh ấy bận cũng không tiện Tư Mạn nói
Con không giúp mẹ được việc nhỏ này à Bà Nam mặt ủ rũ nói
Được vê thôi Nam Ân di ra cửa trước
Bà Nam vui vẻ tạm biết Mạn Mạn
Ra đến bên ngoài Nam Ân chạy chiếc xe của anh đến nhưnh Mạn Mạn chờ không thấy Nam Ân xuống mở cửa cho cô ….

Cô tự giác mở nhưng mãi không được …

Đến khi phía sau một chiếc xe khác chạy đến … Nam Ân xuống xe: Linh Tiểu Thư có thể về rồi, đây là tài xế riêng của tôi, cậu ấy sẽ đưa cô về
Khởi bước xuống mở cửa sẳn
Không phải sẽ đi xe anh sao ạ, anh này là ai em Mạn Mạn ấp úng
Xinh lỗi xe tôi chỉ chở cô gái của tôi thôi, cô ấy cũng không thích xe dùng chở con gái khác thông cảm nhé
Khởi bậm môi thầm nghĩ Thống Đốc có cần từ chối thẳng vậy không trời nhìn cái biết cái này thích ngài ấy rồi.

Nhưng cũng đúng từ trước đến giờ ngài ấy gần gũi ngoài cô Y Mễ ra thì người khác giới chạm ngài đều tránh né hoặc từ chối thẳng … chiếc xe này của ngài ấy nếu đúng như vậy thì trước giờ chỉ thấy mỗi Y Mễ ngồi.

Con cưng của ngài ấy còn giao cho cô Y Mễ chở con chó cưng của cô ấy đi dạo ….
Chỉ có cô Y Mễ có đặc quyền đó thôi …
Khởi tiếc nuối nhìn cô gái kia gật đầu tạm biết Nam Ân lên xe trong hậm hực ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 51: 51: Là Ai!!!


Xe lăn bánh hai hướng khác nhau, Linh Tư Mạn ấp ức không thôi muốn xuống xe tự về, Khởi có đôi lời cản ngăn nhưng cũng không thay đổi ý của Mạn Mạn …
Linh Tư Mạn xuống xe bắt một chiếc taxi rời đi
Khởi tắc lưỡi lắc đầu: Xinh quá đi thôi
Nam Ân trên đường về anh bấm số điện thoại cho Y Mễ, có lẻ giờ này cô vẫn còn thức … điện thoại reo mãi không ai nghe …
Y Mễ đang dẫn chú cún ra sân hóng gió … cô không biết anh điện thoại … cho đến khi xe lăn bánh vào khu thì Y Mễ mới thấy Nam Ân quay lại
Cô mĩm cưỡi đưa tay về phía Nam Ân: Em tưởng đêm nay anh không về
Tối rồi, em còn ra đây gió lạnh lắm vào nhà thôi
Y Mễ gật đầu mặc cho Nam Ân ôm eo cô đi vào bên trong …
Lên đến phòng ngủ cô giúp anh cởi chiếc áo vest ra …
Y Mễ khẽ nhíu mày, trên áo của Nam Ân có mùi nước hoa của nữ là mùi của một hạng nổi tiếng ở Ý?
Y Mễ thu lại dáng vẻ đó vẫn mĩm cười giúp anh thay quần áo …
Nam Ân sau khi tắm ra thấy Y Mễ đứng dựa mình vào lan can suy nghĩ gì đó …
Nam Ân đi đến vòng tay ôm phía sau lưng cô: Anh kể em nghe
Y Mễ gật đầu
Khi nãy về nhà, em biết chuyện gì không
Chuyện gì? Y Mễ tỏ vẻ tò mò
Mẹ anh tìm cho anh một cô gái, muốn anh tìm hiểu Nam Ân bĩu môi
Y Mễ quay lại hỏi: Cô gái sao? Là ai

Em khẩn trương gì chứ là ai cũng thế … anh chỉ cần em
Y Mễ lại xụ mặt đi
Anh đã thẳng thần từ chối … Nam Ân nhấn mạnh từng câu
Thế á, tiếc không
ơ thì có có có
Chữ có kéo dài của Nam Ân, khiến cho Y Mễ cũng tò mò muốn nghe
Có cái đầu em đó Nam Ân búng vào trán cô cái nhẹ
Ơ anh, lưu manh chết đi được, hèn chi khi nãy áo vest của anh có mùi nước hoa, ôm tạm biệt à
Nam Ân nhíu mày: làm gì có ôm, nói không đến 3 câu Nam Ân nhìn cô tiếp tục nói: Muốn anh đưa về nhưnh anh đã từ chối, nói với cô ấy xe của anh chỉ để chờ người anh yêu
Y Mễ bật cười: Anh dám chắc?
Em không tin mai đi mà hỏi cậu Khởi
Tin tin được chưa lắm chuyện
Y Mễ quay đầu đi vào phòng
Cô leo lên giường kéo chăn lại
Nam Ân theo sau: Y Mễ, em dụ dỗ anh phạm tội Nam Ân thở dài cũng leo lên kế cô kéo sát cô lại …
Nam Ân hít lấy hít để ót của cô, anh không muốn dừng lại không muốn buông cô ra …
Ưm Y Mễ cảm giác cơ thể nóng dần
Cô quay lại mặt đối mặt với Nam Ân, cô đắm chìm nhan sắc của anh

Ngay sau đó đôi môi của anh đặt lên môi của Y Mễ.

Day dưa mãi không muốn rời.

Môi của cô có thoảng mùi hương ngọt khiến anh không muốn buông ra.

Nam Ân quấn lấy lưỡi của cô, nhẹ nhang lay lay..
Ưmm Y Mễ chỉ phát vài âm thanh đại khại là thế …
Một hồi lâu sau Nam Ân cũng chịu buông tha cho cô, Y Mễ lại như sợi dây thừng quấn chặt lấy anh.

Hai thân thể sát vào nhau
Một tay Nam Ân ôm chặt eo cô, đôi môi lại tiếp tục khoá chặt lấy môi cô.

Tay với đến tắt đi chiếc đèn ngủ ở đầu giường …
Nụ hôn này còn mãnh liệt hơn so với nụ hôn trước.

Bàn tay to lớn của anh đỡ lây gáy của cô.

Đầu lưỡi linh hoạt trơn ướt tham làm hút hết mật ngọt trong miệng cô.
Buông cô ra Nam Ân thỏ thẻ: Đến giờ lên lớp rồi …
Nam Ân cười một cách cưng chiều, hôn lên gò má đang ngại đỏ bừng của cô.
Một đường trượt dài từ cổ xuống, bàn tay anh nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc váy ngủ mỏng đang trên người cô.
Y Mễ khích anh: Đến đây đi anh.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 52: 52: Đi Nỗi Không


Hai bầu tròn căng hiện ra trước mắt Nam Ân, Nam Ân dịu dàng hôn lên từng chút một
Y Mễ hổn loạn hơi thở khó nhằn …
Dáng vẻ này của cô luôn khiến anh khao khát không ngừng.

Mê hoặc người nhìn từ trên xuống dưới cơ thể cô không ngừng run rẩy chuyển động …
Ưmm aaa
Nam Ân cười nhẹ, nụ cười dịu dàng như nước chảy, ánh mắt hiện lên khát vọng mảnh liệt … cơ thể cô luôn nhảy cảm như vậy mà anh thì đã sớm quen thuộc …
Y Mễ nỉ non như một con vật nhỏ, cô cảm nhận rõ bàn tay to lớn của anh di chuyển trên cơ thể cô …
Bàn tay nhẹ tách đùi hai chân cô ra, anh nhanh chống chiếm tiện nghi bên trong đó …
Y Mễ rên một tiếng aaa
Khuôn mặt cô mê man tận hưởng theo dừng động tác của Nam Ân.

Bị kí ch thích đến khó chịu tiếng rên rĩ vang ra khắp phòng …
Tấm trải giường nhanh chóng ướt kh0ái cảm từng đợt khiên cô ngây dại.

Từng cơn sống mạnh khiến cô không thể kiềm chế nỗi mà chìm sâu trong đó chỉ có thể phát ra tiếng rên ai muội …
Ân, nhanh em chịu không nỗi ư m Cơ thể không thể tự chủ được mà cọ quậy.

Bàn tay nhỏ bé của cô siết lấy cơ thể Nam Ân … cô nhìn Nam Ân với ánh mắt cầu xin có chút tà mị ….
Càng như thế chỉ khiến Nam Ân càng điên cuồng hơn.
Y Mễ Nam Ân dịu dàng nói nhỏ bên tay cô: Y Mễ
Như dụ dỗ như gọi mời ….
Ưmmm Ân đừng ư m
Sau một lúc một nụ hôn sâu dừng ở trán của Y Mễ …
Mùi hương trong phòng bây giờ đầy mùi d*c vọng của cuộc chiến hai người …
Trên giường một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, cô bây giờ như con mèo nhỏ nằm vào lòng Nam Ân.

Cảm nhận hơi âm của anh.

Thời gian này dường như đang dừng lại … Nam Ân cứ thế ôm cô vào lòng, để cô an ổn dựa vào ngực anh.

Đến khi nhìn xuống đã thấy cô ngủ mất rồi …
Ngủ Ngon Nam Ân yêu chiều nói nhỏ
......................
Lúc Y Mễ thức dậy cũng đã là trưa ngày hôm sau, ánh nắng chiếu vào trong phòng luồn qua khẽ cữa sổ …
Cô nỉ non trở mình một cái, bên cạnh đã không còn người cô loay hoay một chút thì ngồi dậy, thấy một mảnh giấy trên kệ
Mèo Lười
Chỉ hai chữ vỏn vẹn Y Mễ cười khỗ đi xuống giường vệ sinh cá nhân đến khi cô quay ra dọn lại giường ngủ cô chợt nhìn mãi một chỗ nghĩ ra gì đó cô liền thay nhanh quần áo ra ngoài …
Ở một phòng khám Y Mễ đang chờ đến lượt kêu số … vị bác sĩ này đã khám cho cô không biết bao lần.

Từ những lần cô lầm lở mang thai rồi nạo đi đều là vị ấy làm cho cô cả …
Sáng này coi thấy ga giường có dính lại **** **** của Nam Ân, dù là cô mê man chứ nhận cảm nhận được nhiều lần Nam Ân bắn hẵn vào bên trong … hôm nay cô đến muốn khám xem thế nào?
Đến một lúc Y Mễ đi vào, siêu âm xét nghiệm các thứ …
Cô Mễ, như lần trước tôi đã nói, cơ thể cô bây giờ rất khó có thai, phần trăm rất thấp, và nếu có thai tử c ung của cô rất yếu phần trăm xảy lại rất cao
Y Mễ xụ mặt buồn bả: Không có cách nào ạ bác sĩ, tôi tôi muốn cho con
Vậy sao nhiều lần lại bỏ, cô xem đi tử c ung của cô mỏng đến đồ nào, yếu ớt Bác sĩ chỉ vào kết quả siêu âm nói tiếp: Bây giờ kê thuốc cho uống nhé 2 tuần sau quay lại …
Y Mễ gật đầu cầm hoá đơn ra quầy lấy thuốc, vô thức xoa tay lên bụng mình …
Cô sẽ phải đối diện ra sao khi cô không thể mang thai nữa … Nam Ân là cần người nối dõi … cô tự trách tại sao ông trời luôn bất công với cô như thế …
...****************...
Cuối tuần vui vẻ nha mọi người ơi!!! Hôm này cũng sẽ có 5 chương 2 chương buỗi trưa 3 chương buổi tối ❤️.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 53: 53: Chạm Mặt


Buỗi chiều ở thành phố gió thổi nhẹ sau buổi trưa nắng gắt …
Y Mễ chuẩn bị đến hộp đêm, cô ngồi trên bàn trang điểm tô son dặm phấn … nhìn kỹ trong gương hình xăm của cô nó không phai màu…
Năm đó khi quyết định che đi vết bỏng, cô chịu đau để đi từng mũi kim lên vết thẹo bỏng … cô không biết tại sao lúc đó chính bản thân cô lại có thể vượt qua … Hạo Dương chưa từng nói yêu cô … cũng chưa từng nói cô thuộc vị trí nào trong hắn cả.

Vậy mà chỉ cần hắn cười với cô một chút cô lại xem đó là mặt trời của cô …
Y Mễ tiếp tục trang điểm …
Buổi tối
Y Mễ em đến sớm vậy Từ Ni vừa nói vừa ăn cherry
Em cũng rãnh mà Y Mễ cười quăng về phía Từ Ni một chiếc thẻ: Thẻ này khi nào có dịp Nhị Gia đến chị trả anh ta dùm em
Chiếc thẻ đen in chình ìn tên của Hạo Dương … Từ Ni nuôt vội
Chắc là có thẻ của Nam Thiếu rồi chứ gì
Hỏi nhiều
Này em xem kia linh thật vừa nhắc Từ Ni chỉ vào màn hình là Nam Ân đang đi vào
Nam Ân Y Mễ khẽ gọi
Cô mở cửa đi xuống với anh …
Từ xa Y Mễ đã sà vào vòng tay của Nam Ân: Đến sao không nói
Kiểm tra bất ngờ không được sao Nam Ân nhéo mũi cô: Anh đùa đấy, Y Mễ em có đi ăn tối với anh được không?

Y Mễ mĩm cười nhéo vào eo Nam Ân: Lại còn dỡ trò năn nỉ ai mà thèm đi cùng anh chứ
Thôi thôi là anh sai đi nào - Nam Ân kéo cô ra cổng
Xe lăn bánh đến Hoa Diên
Vào một bàn ăn Y Mễ chọn sơ qua đại khái 3 4 món gì đó …
Nam Ân đi wc còn chưa thấy ra phía gần bàn của cô có một quý bà và một cô gái trẻ rất đẹp đang chuẩn bị rời đi … Y Mễ thấy cô gái kia trong quen mắt, mới nhớ ra đã từng va chạm …
Cô gái trẻ luôn miệng câu nào cũng là khen vị quý bà sang trọng nọ … Y Mễ lắc đầu lấy điện thoại ra ngịch
Nam Ân sau khi ra khỏi wc đã đi lối hành lang cổng đi vào …
Nam Ân Nam Ân Bà Nam gọi
Là Anh ấy đó bác trùng hợp quá Mạn Mạn cười nói
Sao mẹ ở đây dùng bữa sao Nam Ân tay bỏ vào quần mắt có chút không quan tâm
Mẹ ăn tối cùng Tư Mạn, con đi với ai vậy
Với
Chưa hết câu Linh Tư Mạn đã nhảy vào nói ; Bác gái chắc anh ấy đi bàn việc mình đừng cản trở anh ấy nữa.

Con cùng bác về nha
Con bé này hiểu chuyển đến đau lòng bác rồi, được mẹ về đây rãnh mai mốt về nhà nha Bà Nam vỗ vai Nam Ân
Nam Ân, em về trước ạ
Không tiễn Nam Ân gật đầu đáp trả rồi quay vào trong

Không kịp để ý ánh mắt liếc ngang của Linh Tư Mạn
Anh đi lâu vậy Y Mễ chống tay lên bàn hỏi
Gặp người quen thôi, xin lỗi để em chờ lâu
Bửa ăn diễn ra
Ba anh hài lắm em ạ
Hài lắm là sao hả Y mễ tò mò
Nam Ân nhíu mày: Ông ấy muốn tìm con của một người bạn thân cũ nhưng cho anh thông tin không chính sát gì cả
Thông tin thế nào hả anh
Không rõ gái hay trái cũng chỉ đoán chừng 20 mấy tuổi hết
Y Mễ bật cười: Rồi sao nữa ạ
Thì ba của bạn anh trước lúc mất đã có để lại một phần tài sản, với cổ phần ở Nam Thị.

.

ba anh tìm lâu rồi muốn trao trả về cho con của chú ấy
Y Mễ gật đầu
Anh thì phải cố thôi
Em biết Nam Ân của em là giỏi nhất
Này nay còn biết nịn nữa Nam Ân nhéo mũi cô

! ! ! ! ! ! !.

Tôi Muốn Gặp Hạo Dương.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 54: 54: Cô Cần Hắn Tôi Cần Cô Ấy!!!


Chào cô xin hỏi cô là - Một tên vệ sĩ hỏi
Nói lại tôi là Linh Tư Mạn muốn gặp gia nhà các anh
Sau một lúc
Mời vào
Nơi đây là căn hộ riêng của Hạo Dương
Cô tìm tối sao? Hạo Dương rót rượu đỏ ra ly
Tôi muốn biết rõ về Y Mễ
Cô gái vừa cất tiếng nói có chút run rẩy kia không ai khác là Linh Tư Mạn
Cách đây không lâu Mạn Mạn nhận được một vài bức ảnh của Nam Ân sánh bước cùng một cô gái dấu mặt không chụp được … Trên đó còn viết đây là người Nam Ân yêu.

Sau đó cô không tin đã thử dò hỏi bà Nam nhưng bà ấy nói thật có vẻ bà ấy không biết gì? Cô đánh liều đến khu nhà của Nam Ân … quả nhiên người ra vào căn hộ kia là cô gái trong hình … cô cho người điều ra thì biết được cô gái kia tên Y Mễ.

Nhưng thông tin về Y Mễ đều bị đóng kín không thể tra ra …
Cô cũng không ngu như tôi tưởng Hạo Dương lắc lắc ly rượu trên tay
Hình là do anh gửi … tôi không tìm anh biết tìm ai
Ừm hử cô yêu Nam Ân
Linh Tư Mạn gật đầu: Không đơn giản mà gửi cho tôi vài tấm hình, anh muốn gì?
Cô cần hắn ta, tôi cần cô ấy

Hạo Dương dứt khoát một lời
Hoá ra là vậy, Nam Ân không yêu tôi, tôi biết làm sao chứ Linh Tư Mạn uẩn khúc
Hạo Dương nhếch môi nhìn về phía Tư Mạn cô ta hoàn toàn không biết mối quan hệ giữa hắn và Nam Ân, cũng chắc biết hắn và Y Mễ đã từng thế nào, không sao có con chốt thí cũng tốt thôi …
Tôi sẽ giúp cô, nhưng cô không được làm cô ấy bị thương hay có chuyện gì?
Tôi thì làm được gì cô ta, cô ta không hại tôi chỉ là cô ta có được trái tim của Nam Ân, người đàn ông tôi yêu
Hạo Dương sau một lúc nói sơ qua bước tiếp theo của hắn, Linh Tư Mạn rời đi trong một lúc sau …
Hạo Dương bấm số gọi cho Y Mê
Dãy số hiện lên, Y Mễ còn lạ lẫm gì cô đang trên xe cùng Nam Ân … Nam Ân nhận thấy bất thường: Em cứ nghe xem anh ta nói gì
Alo
Em bây giờ hạnh phúc quá rồi, quên hẳn người đàn ông như tôi
Anh nói xàm gì vậy Y Mễ cáu nhẹ
Đừng cáu với tôi, em nên nhớ dù em ở đâu làm gì, không thể thoát khỏi tôi.

Ngay cả em đang ngồi cùng cậu ta …
Anh theo dõi tôi
Mặt sáng tôi không có em biết mà nhưng mặt tối tôi có thừa … em đừng nghĩ tôi im lặng là không có gì
Y Mễ không nói gì thẳng thừng tắt máy
Yên tâm anh nghĩ chiếc xe của anh có vấn đề ngày mai anh sẽ mang đi kiểm tra

Y Mễ gật đầu
Thật ra lúc này cô có chút lo sợ.

Lời Nam Ân nói quả nhiên khiến cô lại càng thêm lo … tay mắt đâu đâu cũng có người của Hạo Dương …
Sáng hôm sau
Alo, Y Mễ
Từ Ni Y Mễ lười biếng đáp
Chị vừa biết hôm nay có buổi khám bệnh của môtn bác sĩ giỏi đến từ Đài Bắc chi đặt lịch cho em rồi
Bác sĩ sao em đâu có bệnh
Bác sĩ chuyên khoa sản, em đến đó thử một chuyến xem bệnh tình thế nào, trong nước không được thì thử ngoài xem sao
Y Mễ nghe thấy cũng đúng cô vội gật đầu xin địa chỉ
Y Mễ một lúc sau cũng đã đến bệnh viện lớn … phía ngoài quả nhiên khá nhiều số đang chờ … Y Mễ lặng lẽ đi ra ngoài ngồi chờ
Đi ngang qua một phòng trò chơi cho trẻ em … một cậu bé đang ngồi chơi một mình … sau đó một bác sĩ trẻ đến dỗ dành …
Y Mễ đứng thinh một lúc lâu
Chào cô, cô đến khám bệnh sao con cô đâu
Không không tôi đến khám khoa sản tôi chưa có con
Mặt Y Mễ buồn thấy rõ
Vị bác sĩ trẻ kia vội vàng đưa tay: Tôi có thể xem qua một chút hồ sơ của cô không??
Y Mễ gật đầu: Được
Y Mễ nhìn bác sĩ trẻ trước mặt xinh đẹp tóc trên vai thắt bính hai bên, màu nâu nhạt … nhìn xuống phía dưới bản tên: Diệp Khanh Bác Sĩ Chuyên Khoa Nhi
! ! ! ! ! ! !.

Diệp Khanh của bộ Độc Tình: Bác Sĩ Diệp Đừng Chạy sẽ xuất hiện trong bộ truyên này vào phân đoạn nhé ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 55: 55: Cố Gắng


Y Mễ, bác sĩ bên khoa đó là bạn của tôi, về trường hợp của Mễ, tôi sẽ với cô ấy …
Y Mễ mĩm cười nhẹ: Đàn bà mà ai không muốn làm mẹ, nếu cứ còn cơ hội nào tôi sẽ theo đến cùng
Diệp Khanh nhìn Y Mễ, cô gái trước mặt đôi mắt Y Mễ hiện rõ sự hy vọng, mong muốn làm mẹ của cô nhưng hồ sơ bệnh án lại đã nạo phá 4 lần? Vậy lý do là ở đâu …
Một lúc sau cũng đến lượt cô, Y Mễ vào bên trong nằm lên chiếc bàn cô vẫn hay đi khám nằm …
Mạc Y sau một lúc thăm khám … cũng viết ra vài điều …
Dạ Bác Sĩ tôi
Y Mễ vừa nói đến đấy thì Mạc Y bác sĩ khoa sản đến từ Đài Bắc lên tiếng cắt ngang: Trường hợp của cô Y Mễ đây, đúng là rất khó.

Cô xem t* c*ng mạc mỏng đến độ nhìn thấu.

Trứng của cô thì yếu…
Bác sĩ mình có cách nào không ạ Y Mễ nghiêm túc
Có mình thử vài liệu trình nhé
Sau một lúc nghe về các liệu trình của Mạc Y … Y Mễ rời đi với nét mặt đầy hy vọng cô sẽ cố gắng dù đỗi mạng của cô ….

Cô tham vọng làm một người mẹ …
Nam Ân chờ cô ở nhà một lúc cũng thấy cô về …

Em đi đâu đó, sao không nói anh đưa đi
Y Mễ thở phào hên khi nãy cô để số khám bên ngoài xe cô không muốn cho Nam Ân biết cô không có thể … cô sợ anh sẽ lo.

Mà cô nào biết điều gì của cô mà Nam Ân chẵng biết
Em đi ra ngoài một tý anh về sớm vậy sao
À anh về sẳn lấy vài thứ, tối nay anh sẽ về muộn.

Em ở nhà ngủ ngoan nha
Y Mễ gật đầu hôn lên má anh, anh cũng trao cho cô một nụ hôn rồi rời đi ….
Buỗi tối tại nhà hàng cao cấp
Trên bàn tiệc có gia đình ông Nam và Linh Tư Mạn …
Hôm nay được biết là sinh nhật của Mẹ anh … Nam Ân cũng đã đến anh khó chịu vì bị xếp chỗ ngồi cảnh Linh Tư Mạn …
Anh ăn món này thử Mạn Mạn gắp cho Nam Ân miếng cá phi lê sốt cam
Tôi không thích cá Nam Ân gắp ra bỏ ngoài chiếc dĩa bên cạnh
Thằng bé này, con bé Mạn không biết, con đừng tỏ thái độ vậy được không hả Bà Nam nói nhỏ với anh
Bà liền xoa dịu con trai gấp ngay một con tôm lột bỏ vào chén cho anh …
Nam Ân nhìn bả cười nhạt …
Anh không động đũa suốt buổi chỉ uống rượu …

Ông Nam cũng là đàn ông, ông hiểu đặc biệt Nam Ân rất giống ông.

Không thích sẽ không muốn nói nhiều …
Anh đi ra ngoài đứng trên cao nhìn xung quanh thành phố
Nam Ân, có phải anh khó chịu gì với em không Tư Mạn lí nhí hỏi
Tại sao hỏi vậy
Em thấy anh luôn từ chối em, mẹ em với mẹ anh có
Có gì? - Nam Ân cắt ngang: Dù có gì cũng chỉ có giữa cô và họ
Có phải anh đã có người trong lòng
Chính sát
Thì em với anh cũng chỉ xem là bạn được có gì lớn lao đâu
Đúng là không có gì? Nhưng tôi không thích
Ai cũng nói em với anh rất xứng đôi Linh Tư Mạn cười nói
Thế sao? Tôi không thấy vậy? Ý cô là cô ấy không xứng Nam Ân nhíu mày khó chịu
Không ý em không phải vậy chỉ là mẹ anh rất thích em Linh Tư Mạn nói một cách tự tin
Cô biết cô sẽ không thể bằng cô ấy đâu.

Khi tôi thấy dáng vẻ của cô ấy khi bên cạnh tôi, thấy tâm trí cô ấy rối bời mỗi khi tôi không vui, đôi chân mày nhíu lại mỗi khi tôi làm gì đó ảnh hưởng đến bản thân tôi … rất rất nhiều …
Linh Tư Mạn hít một hơi: Vậy nên cô ấy có sự may mắn đó … may mắn có được anh
Không … là tôi, tôi dường như cảm thấy tôi đã gom hết tất cả may mắn mà tôi có để gặp được cô ấy Nam Ân l**m môi nói chậm rãi
Linh Tư Mạn không còn biết phải nói gì quá rõ ràng Nam Ân thẳng thừng từ chối cô … Y Mễ cô ấy có cái gì mà khiến 2 người đàn ông muốn có cô ấy …
...****************...
...Mọi người thông cảm dùm em, em vừa bị sốt siêu vi hôm qua đến nay nên lịch cập nhật bị chậm … em đã viết xong nhưng chưa chỉnh sữa kỹ lại nên có lên muộn và không đúng hẹn mong mọi người bỏ qua mà vẫn ủng hộ em nhé ❤️....
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 56: 56: Không Thích


Linh Tư Mạn đi về trong thất bại một lần nữa người đàn này quá đỗi là thẳng thắng
Trên chiếc xe di chuyển về Tư Mạn bấm gọi cho Hạo Dương: Anh đã bắt đầu cách của anh chưa tại sao vẫn im lặng
Thì chả phải lúc nãy một bàn gia đình ngồi ăn hạnh phúc lắm sao chờ đi …
Hạo Dương nói một lèo dài rồi dập máy của Tư Mạn
Ngạo mạn, anh nghĩ mình là ai chứ Linh Tư Mạn nắm chặt điện thoại thầm nghĩ
Nam Ân
Mẹ Nam Ân hôm nay sẽ ngủ lại Nam Gia … khi anh đi qua phòng khách lên phòng Bà Nam đã gọi anh lại
Tại sao con luôn lạnh nhạt với Tiểu Mạn Bà Nam hỏi một cách nhẹ nhàng
Tại con không thích cô ấy Nam Ân vẫn bình chân như hồ không chút thay đổi gì trên khuôn mặt
Con không thử sao biết không hợp Bà Nam lại kiên nhẫn nói
Con không thích, không hứng thú cũng không quan tâm, đừng gán ghép nữa … con đã có người thương
Bà Nam thở dài trừng mắt nhìn Nam Ân, bà đã có nghe qua ông Nam thuật lại Nam Ân đã có bạn gái … còn dự định đến hôn nhân … nhưng làm sao có thể khi bà chẳng biết cô gái kia là ai, xuất thân ra sao? Con Linh Tư Mạn, cô gái lý tưởng vừa giỏi vừa đẹp có gì không ổn đâu chứ
Mẹ muốn con thử một lần tìm hiểu Tư Mạn

Xin lỗi yêu cầu này con không làm được Nam Ân thẳng thừng từ chối
Vậy được, cho mẹ gặp cô gái kia, xem thế nào xuất thân, gia cảnh, nghề nghiệp
Cô ấy là người còn yêu, cũng là người sống cùng con đến già đến chết … mẹ không cần điều tra hộ Nam Ân cáu gắt
Nam Ân, con không được nói chuyện với mẹ như thế Ông Nam trên lầu đi xuống nói
Con nên nhớ con là Thống Đốc không thể nào liên hôn với người không xứng Bà Nam nói lớn

Vậy con hỏi mẹ, ngày xưa ba không có tình cảm với mẹ vẫn bị ông nội bắt liên hôn.

Để rồi ba lạnh nhạt với mẹ … mẹ lại không quan tâm con để con lưu lạc 15 năm qua … có đáng hay không? Mẹ muốn con đi theo vết xe đỗ của ba, cô gái mẹ chọn sẽ nhân tâm giống mẹ sao?
Nam Ân, đủ rồi con có nghe không về đi Ông Nam vỗ vai Nam Ân, nháy mắt cho anh ra về
Ông xem nó nói mẹ nó thế nào, hoá ra ông cũng đã kể nó nghe..

có phải ông còn thương nhớ vợ của bạn ông hay không? Con đàn đó đã chôn xuống sâu tận đấy đất rồi tĩnh lại đi
Bà im ngay cho tôi Ông Nam tức giận nhìn vào bà Nam

Khiến bà Nam có chút khựng lại
Con đi về đi, yêu ai lấy ai là quyền của con cuộc sống của con ….

Không cần sự cho phép của ai cả cho dù là cô gái kia có ăn mày, xấu xí … miễn đó là người con yêu không phải chấp nhận số phận như ta đâu Ông Nam nói từng câu từng chữ khiên bà Nam xụ mặt
Nam Ân quay đầu đi ra anh không hận mẹ anh, cũng không có quyền hận.

Nhưng khi anh nghĩ lại anh chỉ thấy giận bà tại sao mải mê mà lạc mất anh … đến khi gặp lại đã không có chút tình cảm sâu nặng nào mà quên mất từ khi anh sinh ra đã không có tình thương nhiều từ bà …
Bên trong phòng khách
Ông ông trước mặt con mà ông tức giận với tôi sao

Bà im đi, chuyện cũ bà lôi lên làm gì … đến cả người khuất bà cũng muốn lôi lên, con trai bà nó đã nói như vậy hà cớ gì cứ ép uổn nó Ông Nam vẫn còn tức giận
Hay là do ông tức tôi đã lôi người đàn bà nằm sâu tất đất kia lên? Bà Nam vừa khóc vừa nói
Bà Ông Nam tức giận bỏ đi lên phòng sách …
......................
...Sáng hôm sau...
Một bài đăng lên trang đầu các mặt báo con gái út Linh Gia, cùng gia tộc Nam Gia dùng bữa thân mật …
Kèm một hình ảnh Nam Ân cuối xuống nhặt cái gì đó nhưng nếu nhìn nghiêng hay ngang qua sẽ thấy như anh đang cột dây cao gót cho Linh Tư Mạn ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 57: Chương 57


Y Mễ cô đang ở Nhị Thiên Đường hôm nay Nam Ân đã nói buổi tối sẽ đến đón cô …
Y Mễ em có xem báo sáng này không? Từ Ni đi vào mặt tò mò
Sao, em không xem thường xuyên Y Mễ thành thật nói
Bạn trai em trên bản tin kia
Y Mễ bĩu môi: Bình thường mà
Sao bình thường bữa cơm thân mật gia đình liên hôn mà bình thường não em úng à Mễ
Chị nói gì cơ Y Mễ vội lấy điện thoại ra xem
Xem đi, bình thường chỗ nào, có phải em lại yêu quá đâm ra mù quáng không hả Từ Ni lườm Y Mễ
Em phải đi vội nói sau Y Mễ lấy chiếc túi xách chỗ chạy xe đến Chi Cục
Côc cốc côc
Thưa ngài bên ngoài có cô Linh Tư Mạn xin gặp
Vào Nam Ân dừng bút
Nam Ân Linh Tư Mạn mặt có chút buôn
Chuyện gì nói nhanh đi Nam Ân ngồi trên bàn làm việc
Em xin lỗi ảnh hưởng đến anh.

.

nhưng bài viết đó ba mẹ cũng thấy
Nam Ân gật đầu: Sao nữa
Anh có thể giúp em đóng kịch nói vài câu được không
Tôi và cô vốn dĩ đâu có mối quan hệ nào, sao phải đóng kịch cứ xem như nó là lá cải thôi
Linh Tư Mạn thở dài, cô ta nhìn về phía Nam Ân lấy hết can đảm đi lại phía Nam Ân

Nhưng em bây giờ đã bị đồn thổi đến mức này, anh giúp em một lần thôi không được sao, nếu vậy anh lên đính chính lại đi
Linh Tư Mạn đắc trí vì cô ta nghĩ Nam Ân sợ bà Nam khônh dám thẳng thần đính chính
Đã làm
Đã làm? Mạn Mạn bất ngờ …
Bên ngoài Y Mễ cũng đã đến
Cô diện nguyên tông nâu từ trên xuống dưới, cô đậu xe bên ngoài đi vào bên trong Khởi thấy cô đã đi đứng trước cô
Cô tìm Thống Đốc sao bên trong đang có người
Y Mễ gật đầu: Tôi chờ ở ngoài
Khởi gật đầu rời đi
Này Thống Đốc hôm nay sao nhiều cô gái tìm thế
Y Mễ nghe xong đã quay sang hỏi một vị lao công, được biết rõ hơn bên trong kia là một cô gái?
Y Mễ lặng lê đi lại phòng của Nam Ân …
Cạch
Trước mắt cô Linh Tư Mạn đang nắm tay của Nam Ân? Y Mễ l**m môi lấy lại bình tĩnh
Buông tay
Tiếng nói của Y Mễ khiến Mạn Mạn quay lại nhìn Nam Ân cũng nhanh chóng hất tay Mạn Mạn.

Y Mễ em đến sao không báo anh Nam Ân đi lại ôm lấy eo cô
Anh làm gì trong này Y Mễ hỏi
Làm việc Nam Ân vẫn bình thản
Việc nắm tay tâm tình cùng cô ấy Y Mễ nhíu mày

là cô ta nắm tay anh, còn muốn anh giúp cô ấy đóng kịch Nam Ân nói rõ rành mạch
Y Mễ nhìn về phía Linh Tư Mạn: Cho hỏi cô là?

Linh Tư Mạn
Y Mễ Y Mễ cười nhạt: Cô muốn bạn trai tôi giúp cô?
Không không chỉ là giúp tôi một vài câu với ba mẹ tôi
Y Mễ nhéo nhẹ vào tay của Nam Ân nói tiếp: Chắc là không được rồi
Cô cấm được sao Tư Mạn nói
Nam Ân nhíu mày: Em không nói, anh cũng không giúp.

.

Nam Ân nhìn về Mạn Mạn nói tiếp: Cô ấy cấm được chứ … chỉ cần là ý muốn của cô ấy sẽ điều được thông qua
Nam Ân, cô gái này mẹ anh sẽ chấp nhận chứ
Y Mễ có chút suy nghĩ, phải đúng mẹ anh chắc gì thích cô chứ, cô thua Tư Mạn ngay từ đầu rồi …
Chấp nhận hay không? Thì cũng không phải mẹ tôi lấy, cũng chẳng phải làm vợ của mẹ tôi … bây giờ cô về được rồi
Linh Tư Mạn nước mắt lưng tròng rời đi
Y Mễ ngay sau đó đẩy Nam Ân ra: Tránh ra
Anh không có nắm tay cô ta, trước mấy giây em vào thôi đột nhiên cô ta nắm tay anh …
Em nghe anh nói đi, anh còn viết một tâm thư cho Khởi truyền tin đính chính … em chưa xem gì đã chạy đến đây rồi
Y Mễ mở liền điện thoại ra coi bài tin thu hút top 1 luôn … đơn giản đính chính không quan hệ nào với Linh Gia … tiếp sau đó là: Tôi đang yêu một cô gái.

.

đáng yêu, bướng bỉnh, biết nhẫn nhịn, đặc biết rất đẹp … nhưng tôi, lại yêu cô ấy rất nhiều!!!
Bài viêt liền thu hút độc giả khác ùa vào mỗ xẻ tin tứ.

.

Y Mễ Nam Ân gọi tên cô: Hôm nay công chúa của anh ghen sao
Nói gì ai ghen chứ Y Mễ bĩu môi
Có chắc là không?
Y Mễ gật đầu
Nam Ân hiểu cô, hiểu rằng cô đang suy nghĩ lời nói của Linh Tư Mạn ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 58: 58: Bóng Gió


Y Mễ, dù là ai cũng không thể ngăn anh và em, em hiểu chứ
Anh không để ai có thể khiến mình cách xa hiểu ý anh
Chỉ khi nào em hết yêu anh, em rời bỏ anh đi.

Nhưng anh không có nói sẽ không bắt em lại trói em bên anh đâu
Y Mễ trên đường lái xe về câu nói của Nam Ân cũng xoa dịu cô được đôi chút, khi cô thấy Linh Tư Mạn, đúng là rất có duyên vì đã va chạm nhau một lần … cô ấy có nét đẹp châu âu … Cô không sợ cô ấy yêu Nam Ân.

Cô sợ Nam Ân sẽ đáp lại tình cảm đó …
Y Mễ lái xe về nhà
Bên ngoài cửa nhà cô chiếc xe thể thao quen thuộc kia lại xuất hiện … cũng phải nói lâu rồi cô không thấy nó … quanh xe chỉ có thuộc hạ của hắn …
Y Mễ phất lờ cô chạy xe vào gara rồi đi vào nhà cũng nhanh thôi tiếng chuông nhà vang lên
Y Mễ đi đến mở cửa: Chuyện gì sao
Không mời tôi vào nhà Hạo Dương dựa vào cửa
Ừh Y Mễ đi vào trước
Tiếng bước chân của Hạo Dương đi theo bên sau …

Uống trà Y Mễ rót cho hắn ly trà: Nói được rồi
Hạo Dương không vội trả lời cô mà nhìn xung quanh căn nhà kia: Tổ ấm này của em có vẻ cơm lành canh ngọt nhỉ
Chỉ nói vậy thôi, có mất nhiều thời gian của anh không Y Mễ nhìn chằm chằm Hạo Dương
Em từng nói nếu có thể em muốn biết nguồn góc của em đúng chứ Hạo Dương nhìn cô
Y Mễ mím chặt môi, lòng cô có chút rối, phải cô từng nói nếu có thể cô vẫn muốn biết gia đình của cô là ai cha mẹ của cô tên họ là gì … khi cô vào cô nhi chỉ mới 3 tuổi … Viện trưởng có nói mẹ của cô mang cô đến đây khi bà chỉ còn vài tia sự sống … bà nương tựa nhi viện vài hôm rồi cũng qua đời vì bệnh … Cha cô thì không ai biết đến … liệu ông ấy còn sống hay không? Có tốt hay không? Tại sao chỉ có mỗi cô và mẹ cô? Muôn vàn câu hỏi luôn nằm trong đầu cô như một tuần hoàn …
Anh biết chuyện gì, cũng lạ ngày trước sao không nghe anh đá động giùm tôi bây giờ lại hỏi, để bù đắp sao
Không quan trọng đâu, nghĩ sao cũng được … Cha em chết rồi … mà người hại cha mẹ không ai xa lạ đâu
Y Mễ ngẩn người
Anh nói rõ xem nào
Chưa đến lúc em phải biết, tôi chỉ mong em đừng nên đắm chìm quá đến khi em chìm thật tôi lại phải cứu vớt em lên một lần nữa Hạo Dương cười nhạt đứng lên ra về
Y Mễ bị câu nói của Hạo Dương làm cô đứng hình, cha cô chết rồi là có người hại? Nghĩa là sao …
! ! ! ! ! !.

.

Bác gái, bác mặc chiếc đầm này rất đẹp Linh Tư Mạn thiết kế may cho bà Nam một bộ dạ hội dài sang trọng.

.

Mạn Mạn con thật khéo tay, đẹp rất đẹp
Linh Tư Mạn cười nịn: Do dáng bác đẹp sẳn.

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) |||||
Tiếc thay con trai bác lại không thấy được điểm tốt ở cháu
Anh Nam Ân, vừa giỏi vừa xuất chúng anh ấy nhiều lúc không tự chủ xà vào lòng người khác là chuyện bình thường mà bác, quyến rũ cũng là một loại vũ khí g**t ch*t tâm can đàn ông
Bà Nam trố mắt ngạc nhiên: Con nói sao, con biết chuyện gì à?
Dạ - Linh Tư Mạn giả vờ bịch miệng: À đâu có gì đâu ạ
Có, chắc hẳn là có, cháu biết gì nói bác nghe xem
Con con
Bà Nam khẽ nói: Có phải con biết Nam Ân con trai bác đang yêu ai đúng không? Cô gái đó là ai?
Dạ con không biết, hôm nọ con đi công việc thì thấy anh ấy đi cùng một cô gái trẻ, từ trong một hộp đêm đi ra, rất thận mật ạ
Hộp Đêm sao Bà Nam hốt hoảng
Dạ, nhưng chắc không phải đâu, con chỉ thấy như thế thôi
Trời ơi, không được bác phải đi kiểm chứng nếu thật là nó yêu gái hộp đêm thì đẹp mặt quá cho cái gia tộc này thằng con ngỗ nghịch Bà Nam bấm điện thoại gọi cho Nam Ân về nhà gấp
Linh Tư Mạn móc chiếc đầm lên mép miệng cười nhiễu, hoá ra Y Mễ là chủ một hộp đêm, mà tin động trời cô vừa phát hiện nữa là Y Mễ từng là người đàn bà của Hạo Dương, tên đang được cho là ngồi chung thuyền với cô ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 59: 59: Người Giống Người


Nam Ân trở về nhà sau cuộc gọi hối thúc của bà Nam
Chuyện gì sao mẹ Nam Ân ngồi cạnh bà
Còn chuyện gì con nói xem con đang quen ai?
Bà Nam vừa nói vừa nắm lấy tay anh
Ý mẹ là sao Nam Ân nhíu mày
Có phải con quen một cô gái ở hộp đêm? Con hãy nói với mẹ chỉ là ăn bánh trả tiền thôi đúng không
Ăn bánh trả tiền sao? Cô gái nào … Cô ấy là chủ hộp đêm thì sao Nam Ân nhấn mạnh buông tay bà Nam ra
Chủ hộp đêm à con gái đoàng hoàng ai lại làm ăn ba cái đó chứ bỏ ngay cho mẹ … Bà Nam lửa giận đùng đùng
Mẹ vô lý rồi Nam Ân cắn răng
Vô lý sao con là Thống Đốc lại đi yêu con nhỏ chủ hộp đêm mà coi được.

Linh Tư Mạn đường đường gia tốc hiển hách con lại không thích.

Con muốn mẹ tức chết
Có phải hôm đó con nói mẹ vẫn không hiểu.

Cho dù cô ấy có là ai cũng là người con yêu …

Tại sao không phải cô gái nào khác tốt hơn chứ mày y như cha mày cứng đầu khó dạy Bà Nam tức giật ném ly trà xuống đất
Thôi đủ rồi.

Nếu chỉ để ngăn cản thì đừng nghĩ đến nữa.

Con Linh Tư Mạn nói với cô ta cách xa con ra … đừng khiến con phải ra tay thì mẹ mới hài lòng.

Con từ đâu lớn lên mẹ nên nhớ lại.

Con không nhân từ ăn chay chính thống đâu mẹ ạ
Rầm Nam Ân đóng cửa lên xe rời đi …
Ông Nam trên xe đi uống trà cùng các bạn cũ, trên đường ông vô tình thấy một bóng dáng quen thuộc, ông cho tài xế dừng xe … khi xe dừng lại ông nhìn quanh không thấy cô gái đó nữa: Chắc là người giống người …
Y Mễ cũng vừa từ bệnh viện đi ra ngang qua con phố lớn …
Nhà hàng
Cậu nhớ tôi sao? Nam Ân lắc lắc ly rượu
Này Nam Ân cậu có biết vừa yêu vừa hận cảm giác ra sao không? Hạo Dương búng tàn điếu thuốc lên bàn
Cậu biết rồi sao, chứ thôi chắc sẽ không có Nam Ân cười nhiễu

Chưa chắc đâu, có những chuyện vô tình lại đúng ý, biết đâu được quay đầu một cái từ yêu thành hận?
Ý cậu là sao nói thẳng đi hôm nay vong vo thế sao
Hạo Dương tiếp tục lơ đi: Y Mễ sẽ trở lại bên tôi
Nam Ân bắt đầu nghi ngờ câu nói vừa yêu vừa hận của Hạo Dương …
Ăn cùng nhau một bữa cơm, Nam Ân quay lại chi cục, anh muốn Khởi điều tra rõ hơn, tra hết các thứ trước này tra được lại …của Y Mễ
Y Mễ, chắc chắc có liên quan đến Y Mễ …
....................
Buổi tối ở Nam Gia không mấy vui vẻ gì bà Nam luôn hầm hầm chuyện Nam Ân, cũng chắc mấy vui vẻ đến ông Nam
Ông Nam lại cứ quanh quanh trong đầu hình ảnh của cô gái bên phố ….
Lấy trong chiếc hộp nhỏ đặt góc dưới đất trong phòng làm việc, bên trong một sợi dây chuyền và một tấm ảnh trắng đen bị phai mờ …
Ông Bà Dương, nếu có linh thiên cho tôi tìm được con của hai người để tôi có thể bù đắp tât cả …
Ông Nam vội vuốt khuôn mặt cô gái trẻ ngồi trên ghế phía sau là một người đàn ông trong tấm hình …
…..
Nam Ân, hôm nay anh đi đâu Y Mễ vừa thoa kem dưỡng mặt vừa hỏi
Nam Ân nằm trên giường lớn tay đang làm việc với laptop: À dùng cơm thôi
Anh ta có làm khó anh không Y Mễ tò mò
Anh và cậu ta lớn lên cùng nhau, anh hiểu cậu ta … có lẻ cậu ta lại đang có tính toán gì … em nên cẩn thận có gì phải nói anh biết hiểu không Nam Ân chăm chú nhìn cô nghiêm túc vô cùng
Y Mễ gật đầu cô lưỡng lự không biết nên nói chuyện Hạo Dương từng bóng gió với cô cho anh nghe hay không? Hay lại khiến anh thêm đau đầu
Y Mễ tắt đèn đi chỉ còn chiếc đèn ngủ và ánh sáng của laptop
Cô chui vào trong chăn ôm eo Nam Ân
Nếu trong tương lai đầy trở ngại, nhắm mắt lại chúng ta cùng dắt tay nhau đi được không anh.
 
Back
Top Bottom