Ngôn Tình Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 60: 60: Gặp Lại


Buỗi sáng sau một đêm vật lộn của anh và cô … cô uể oải rời giường … Cô lại chiếc bàn lấy một viên thuốc uống vào … thuốc trợ trứng và tư cung bác sĩ Mạc Y đã cho …
Y Mễ lái xe đi đến chuỗi cửa hàng, trên xe cô suy nghĩ chuyện Hạo Dương, Nam Ân cũng nói có lẻ Hạo Dương đang suy tính toán chuyện gì đó có thể là gì đây?
Gần đây hắn bóng gió chuyện của Gia Đình cô … Đúng cô cũng muốn biết, cô cũng muốn nguồn gốc của bản thân mình … nhưng như thế tại sao cô không nhờ Nam Ân … cô không muốn anh lại phiền phức ôm việc vào người … nhưng nếu muốn biết từ Hạo Dương, nó sẽ chính sát đúng nhưng hắn dễ gì sẽ cho cô biết dễ dàng …
Y Mễ lái xe của mình đến căn cứ của Hạo Dương, cô ngập ngừng nữa cô muốn vào bên trong nữa lại không … đứng được tầm 15p cô, cô thở dài lại thôi đánh lái chạy đi … mà phía trên sớm đã có đôi mắt sâu thẳm quan sát cô ….

Về lại cửa hàng … cửa hàng nội y của cô là đắt khách, thu hút khách nhất thời điểm này luôn có nhiều mẫu mới cập nhật liên tục …
Phía xa Y Mễ thấy bóng dáng Linh Tư Mạn … cô đang cầm trên tay set đồ ngủ táo bạo Y Mễ đi lại cất tiếng nói khẽ
Mẫu này là mẫu mới nhất bên chúng tôi, rất chạy hàng
Linh Tư Mạn nhìn về phía Y Mễ, cô ta cười nụ cười không mấy thật …: Cô gái này hình như là Y
Y Mễ Y Mễ nói thay
Tôi trí nhớ hơi kém cô thông cảm nhé Linh Tư Mạn như bỏ lơ xem bộ đồ trên tay
Tôi sẽ cho các bạn nhân viên qua tư vấn cho cô nhé còn rất nhiều mẫu, tôi sẽ giảm giá hậu hĩnh

Cô nghĩ tôi cần giảm giá sao? Linh Tư Mạn ngạo mạn cười nhạt
Y Mễ nhược mày: Không, tôi chỉ là muốn giữ khách hàng của mình ai ai cũng có thể được vậy mà
Ồ, nhưng tôi không cần đâu … nhưng loại hàng này bên Ý chúng tôi không dùng … tôi mua hộ khách hàng của tôi - Linh Tư Mạn đảo mắt xung quanh
Y Mễ không biết nói gì nữa cô chỉ cười cười muốn quay đi
Cô cũng giỏi nhỉ, chỗ này của cô sao
Y Mễ gật đầu
Tôi cứ tưởng cô chỉ đơn giản là bà chủ hộp đêm Linh Tư Mạn nói không to tiếng, không lên xuống giọng điệu nhưng lại đầy sự mỉa mai
Phải, tôi kinh doanh nhiều việc, sắp tới biết đâu sẽ không làm nữa
Linh Tư Mạn gật đầu hỏi: Tại Sao?
Tại biết đầu được tôi lấy chồng, chồng tôi cô cũng biết mà.

Phu Nhân Thống Đốc tương lại Y Mễ cười nhìn Linh Tư Mạn

Linh Tư Mạn hừ lanh: Có vẻ cô Y Mễ đây rât tự tin
Tôi không giỏi, tôi không đẹp diễm lệ, tôi không có gì cả nhưng tôi có anh ấy, trái tim anh ấy
Y Mễ nói trong sự hạnh phúc
Được tôi chúc cô sẽ đạt được điều cô đang nghĩ Linh Tư Mạn cầm trên tay vài bộ đồ lướt qua Y Mễ.

Nét mặt khó coi
Y Mễ lắc đầu nghĩ cô đã nói rõ thế không biết cô Tư Mạn này có còn cố chấp theo Nam Ân nữa hay không?
Cô không muốn phải tranh giành nhưng quả thật cô rất sợ mất Nam Ân … Anh Ấy không hoàn hảo nhưng là mảnh ghép cô thiếu … Nam Ân như một bộ phận cơ thể nào đó quan trọng trong cô … cô từng nghĩ nếu phải tranh giành.

Cô cũng sẽ làm.

Dù cái gì giành giật được sẽ không tốt nhưng vốn vĩ Nam Ân là của cô …
Linh Tư Mạn tức giận rời khỏi đó, cô ta cho xe đến Nam Gia …
Y Mễ cô chờ đó cho tôi Linh Tư Mạn lí nhí
Linh Tư Mạn cô chưa có gì mà muốn lại không có được … cô là con gái út của Linh Gia, cô sao lại phải thua một con vô danh tiểu tốt cơ chứ ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 61: 61: Không Được


Linh Tư Mạn đến đúng lúc bà Nam đang uống trà ngoài sân mát mẽ cô ta đi vào nét mặt không khỏi nịn nọt, bỏ qua sự tức giận khi nãy.

.

Bác gai
Mạn Mạn, con đến chơi sao, ngồi ngồi với bác
Mạn Mạn ngồi xuống cạnh bà Nam
Con đến thăm bác, mẹ con cũng muốn thăm bàn nhưng do địa lý xa con thay mẹ con vậy mà …
Bà Linh này cũng thật là, con sang đây để còn làm việc, rãnh thật sự rồi ghé qua thăm cũng được mà Bà Nam vén mái tóc của Mạn Mạn: Số không làm con dâu được thì bác nhận con làm con gái … con có giận không?
Linh Tư Mạn nghe xong trong lòng nỗi lên cơn sống hoang mang nhưng không lộ ra mặt vẫn mĩm cười: Làm con gái hay con dâu của bác điều là vinh hạnh của con … nhưng bài báo kia viết cũng không có gì quá đáng sợ, Nam Ân anh ấy cũng đã đính chính rồi
Ưh thằng con trai bác nó cứng đầu, bác cũng không muốn làm quá căng với nó … để xem nó dẫn con kia về bác xem mặt mũi ra sao Bà Nam thở dài
Cô gái đó rất xinh bác ạ, chỉ tiếc thân phận của cô ấy thôi
Không đâu bác nghĩ chúng nó đến đó chơi thôi, không thể nào lấy con gái như vậy đâu
Linh Tư Mạn nhước mày tỏ vẻ: Hình như cô ấy không làm ở đó vì cô ấy là chủ ạ

Cái gì chủ sao, con nói cô ta là chủ hộp đêm sao
Linh Tư Mạn gật đầu
Chết tôi mất thôi, chết tôi mất thôi
Bà Nam xoa xoa thái dương
Bác, bác không sao chứ hay để con dìu bác vào trong
Không sao, ngày mai con đưa bác đến đó được không?
Đến hộp đêm sao ạ ở đó rất phức tạp Linh Tư Mạn như mở cờ ăn mừng trong lòng
Bác muốn xem mặt mũi của nó thế nào Bà Nam thở dài
Linh Tư Mạn gật đầu …
Nói là thế tối đó Bà Nam thật sự đã đến Nhị thiên đường …
Ngồi trong chiếc xe sang trọng, bảo vệ đến gõ cửa xe bà … tài xế hạ kính: Vào bên trong nói với chủ của nơi này có Bà Nam Phu Nhân cần gặp
Xúc tích cửa kính được kéo lên … tên bảo vệ vẫn ngơ ngác một lúc sau mới nói vào bộ đàm thông báo lên trên …
Y Mễ nghe xong thì có chút hoảng hốt, là mẹ của Nam Ân sao?
Cô cho mời bà lên phòng, bên kia lại nghe tiếng Linh Tư Mạn muốn hẹn ra chỗ khác … Chúng tôi không vào nơi phức tạp này …
Y Mễ cười nhạt đồng ý hẹn nhà hàng gần đó …

Bà Nam nhâm nhi tách trà trên bàn
Chào bà Y Mễ cúi chào Bà Nam
Bà Nam chậm rãi ngước đầu lên nhìn bả ta tái mặt, mặt xanh đi hẳn chỉ tay về phía Y Mễ
Cô cô cô còn sống sao cô Bà Nam mất bình tĩnh
Bác gái sao vậy, bác gái Tư Mạn khẽ nói bên tai bà
Bà Nam lấy lại bình tĩnh nhìn Y Mễ: Cô là
Y Mễ Y Mễ đáp nhanh gọn, Y Mễ thấy thái độ và câu hỏi của bà Nam khi nãy rất lạ? Còn sống sao là sao?
Ngồi đi Bà Nam quay đi lấy lại hơi thở ổn định hơn, bà tự dằn lòng mình, người giống người?
Y Mễ ngồi xuống đối diện Bà Nam, Linh Tư Mạn
Bác cần gặp cháu ạ Y Mễ khẽ nói
Cô đang qua lại cũng con trai tôi? Bà Nam hỏi
Vâng Y Mễ tiếp túc nói: Có việc gì sao ạ
Cô con gái nhà ai? Cô là chủ nơi phức tạp đó sao
Y Mễ chớp mặt từ từ trả lời bà Nam: Cháu mồ côi, nơi kia là nơi cháu kinh doanh
Mô côi? Hai chữ này như đánh vào lòng ngực bà Nam một cái đau điếng? Có lẻ do bà ám ảnh hình bóng cũ nhiều quá chứ làm sao có liên quan gì được …
Vậy cô nghĩ cô xứng đáng với con trai tôi Bà Nam đanh thép
Vậy bác nghĩ ngoài con ra thì cô Linh đây sẽ xứng sao Y Mễ vẫn lễ phép thưa dạ
Phải đây là con dâu tôi chọn Bà Nam nắm tay Linh Tư Mạn
Linh Tư Mạn cười nhễu cợt nhìn Y Mễ.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 62: 62: Ai Bị Thương


Vậy hả, con lại không biết rõ mấy, con biết bác là mẹ của Nam Ân.

Anh ây cũng có nói quảng thời gian anh ấy lớn lên … nên chắc bác không hiểu anh ấy rồi.

Cô Linh đây tài giỏi thật cái gì cũng có chỉ không có trái tim anh ấy thôi
Y Mễ cười mĩm nói một cách tự tin
Cô đúng là miệng lưỡi Bà Nam có chút tức giận
Cháu xin lỗi nếu lời cháu nói có câu nào làm bác buồn lòng.

Nếu giống trong truyền hình bác đến tìm cháu yêu cầu cháu rời xa anh ấy cùng một tấm chi phiếu.

Nhưng cháu không thiếu tiền, cháu cũng sẽ không rời bỏ anh ấy, ngày nào anh ấy còn cần cháu, trái tim còn ở chỗ cháu.

Cháu sẽ vẫn ở sau lưng cùng anh ấy đi trên con đường không mấy đẹp đẽ … Bác là mẹ anh ấy đáng lẻ bác phải hiểu con trai mình nhiều hơn … Y Mễ nhìn sang Linh Tư Mạn: Cô Linh cũng thật là nếu cô muốn làm gì có thể tìm tôi trực tiếp không phải qua bác gái làm gì? … Tôi là vậy không danh giá không giỏi như cô nhưng thứ tôi có là thứ cô và nhiều người đang thèm khát

Cô nghĩ tôi không hiểu con tôi sao, nó chỉ nhất thời thôi bà Nam nhìn về phía xa liền nói vội: Cùng thử đi
Aaaa
Tiếng bà Nam la lên ly trà nóng bị đỗ hết vào tay bà phía xa Nam Ân chạy đến …
Mẹ Y Mễ, Mẹ sao vậy - Nam Ân thấy tay bà đang nóng đỏ ran
Con chọn người thế này hả mẹ nói vài câu cô ta cố tình hất ly trà vào tay bà già này đây Bà Nam khóc lóc
Y Mễ vẫn bình chân không lên tiếng không giải thích mặt vẫn bình thường … Linh Tư Mạn bên cạnh không ngừng lo lắng cho bà Nam …
Nam Ân nhìn sang Y Mễ, Anh đi lại gần cô: Chuyện gì
Y Mễ lắc đầu thờ thẫn đến khi Nam Ân nắm lấy tay cô cũng thấy tay cô nóng rát.

Nam Ân hoảng hốt cầm lên cũng một màn đỏ còn đỏ hơn cả mẹ của anh …
Y Mễ em bị thương, sao không nói đi anh đưa em đi bệnh viện
Nam Ân, em không sao, không phải vài chi của em đã bị phế rồi sao, em không sao cả Y Mễ tiếng nói như muốn khóc
chuyện là sao? Ai làm ai bị thương Nam Ân nhìn về phía Bà Nam
Là cô ta làm tôi ra thế này anh lại quay sang hỏi tôi sao Bà Nam tức giận
Nam Ân thỡ dài vết thương trên tay Y Mễ nóng bỏng đến gần như lột da, con tay mẹ anh chỉ một chỗ nhỏ không đến nỗi như bà diễn tả

Là em không cẩn thận, tay mẹ anh cũng là em, em xin lỗi Y Mễ mèo nheo
Nam Ân gọi cho Khởi vào trong ra lệnh đưa bà Nam đi xử lý
Mẹ về nhà nói chuyện sau, con không mong mẹ đến tìm Y Mễ một lần nữa … đừng thử thách con Nam Ân xoa xoa tay bà rồi kéo Y Mễ rời đi
Y Mễ quay đầu lại nháy mắt với cả hai người, cô ra đời bao lâu, làm sao cô bị vài chiêu nhỏ của Bà Nam mà thất thế … khi bà Nam đang mãi mê khóc lóc, Y Mế cũng đã nhanh tay lấy ly trà của mình đỗ xuống dưới bàn mà tay cô cũng đang dưới bàn …
Trên xe bà Nam tức đến ai cũng có thể bị bà trút giận …
Y Mễ lúc này cũng đang ở chỗ bác sĩ Jen để chữa trị, Nam Ân từ đầu đến cuối không rời cô một giây nào, anh vuốt bả vai cô sợ cô sẽ đau
Nam Ân em không đau nữa rồi Y Mễ nắm lấy cánh tay Nam Ân
Tại sao em lại dại vậy, dù là có gì xảy ra anh vẫn sẽ tin em chỉ cần em nói.

Sau này không dại dột làm mình bị thương nữa hiểu không?
Y Mễ gật đầu hoá ra Nam Ân đã biết mánh khoé là do cô cũng tự làm cô giống mẹ của anh ấy …
Anh nói rồi, em nói gì anh cũng sẽ tin.

Dù là em có giết người phóng hoả, mà em nói em không làm anh vẫn sẽ tìm kẻ thay em nhận tội.

Dù em làm gì đi nữa anh vẫn bên em.

Anh chỉ xin em đừng làm bản thân tổn hại được không?.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 63: 63: Căng Thẳng


Y Mễ sau khi sơ cứu vết thương cũng đã không sao, Nam Ân đưa cô về nhà … dịu dàng dỗ cô vào giấc ngủ khi xác định thật sự cô đã ngủ Nam Ân mới rời đi …
Nam Ân lái xe về Nam Gia.

Bà Nam cũng đã một phần bình tĩnh lại Linh Tư Mạn nói với bà ta rất đúng … Y Mễ là cô gái nham hiểm cần phải bình tĩnh để đấu với cô ta … bà đã quá xem thường Y Mễ …
Nghe tiếng con trai về bà liền gọi ông Nam trên lầu xuống … bà tỏ vẻ mặt đau thương khác hẳn so với lúc chiều …
Sao về muộn thế hả Ông Nam hỏi ông vẫn không biết chuyện gì diễn ra cả.

Ông không đi trà chiều thì sẽ đi câu cá cùng các bạn già …
Mẹ, mẹ tìm Y Mễ làm gì? Nam Ân đi vào bên trong nét mặt âm độ khiến bà Nam có chút khựng lại
Có chuyện gì sao? Y Mễ là ai? Ông Nam vẫn chưa hiểu gì
Mẹ đừng im lặng mẹ nói gì đi? Nam Ân có chút không bình tĩnh
Mẹ tìm cô ta không được sao? Muốn biết con trai mẹ yêu hạng người nào cũnh không được sao? Bà Nam nói
Là Linh Tư Mạn đưa mẹ đến chỗ Y Mễ?
Không đừng đỗ cho con bé là do mẹ tìm đến, con bé chỉ đi cùng Bà Nam nhìn sang ông Nam: Con nhỏ đó làm tôi tay ra thế này đây mà bây giờ con trai ông quay về đây trách tôi.

Xem được hay không
Ông Nam lúc này mới nhìn tay bà đúng có vết phỏng nhưng không quá nghiêm trọng: Chuyện là thế nào
Để con kể thay Mẹ, mẹ hẹn Y Mễ đến mẹ muốn cô ấy rời xa con.

Mẹ muốn xem mẹ và cô ấy ai quan trọng với con nên mẹ tự biên tay mình thành ra thế đó chỉ để đỗ hết tội lên đầu cô ây? Nam Ân thở dài nói tiếp: Mẹ cô ấy không có sai, sai là con sai, con không bảo vệ được cô ấy … chuyện đến đây là thôi con không mong sẽ lập lại lần nào nữa
Nam Ân đứng lên quay đầu đi ra không quên chào Ông Nam ra về …
Ông Nam đại khái cũng đã hiểu ra vấn đề ông tỏ vẻ chán nản: Tánh nào tật náy không bỏ
Ông quay di
Ông nói ai tánh nào tật này hả tôi làm thế là tốt cho ai, cũng là cho Nam Ân thôi
Cái tốt của bà không phải là tách một đôi thật sự kaf uyên ương ra, ghép vào một đôi chẹp
Ông Nam lắc đầu bỏ lên phòng làm việc
Bà Nam tức đến rùng mình …
Ting
Y Mễ thức giấc bởi tiếng chuông cửa bên dưới.

Cô dậy đi xuống khoác chiếc áo nhẹ lẩm bẩm: Đợi tý, anh không mang chìa khoá à

Cạch
Nhị Gia Y Mễ bất ngờ cô cứ nghĩ là Nam Ân
Em nghĩ là Nam Ân à … quả nhiên thói quen của em với cậu ta sâu đến thế
Vào đi Y Mễ mời anh ta vào nhà
Tự làm mình bị thương lắm à Hạo Dương ngồi xuống ghế nhìn tay Y Mễ
Có sao đâu, dù sao tay tôi cũng do anh cho người đánh phế quên rồi sao Y Mễ Trừng mắt
Em đúng là nhỏ mọn Hạo Dương l**m môi
Trên bàn Hạo Dương đặt lên một tờ báo cách đây 22 năm … ông Dương Tiên, chủ Dương Gia tại nạn qua đời khi trên đường đi tìm vợ và con …
Y Mễ cầm lên đọc quả đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Hạo Dương
Báo này là tôi tìm cho em, người trong báo nằm đó là ba của em Hạo Dương cúi xuống chỉ vào tờ báo: Mà bất ngờ hơn sẽ từ từ bật mí
Là sao, anh nói rõ đi ba tôi sao làm sao anh biết?
Chuyện của em thật sự rất thú vị … hay phải nói có duyên có nợ đều sẽ quanh quanh như một vòng tuần hoàn
Y Mễ lắc đầu: Anh muốn thì đã nói đừng bóng gió
Em phải biết, mà biết lúc nào, biết được gì là còn tuỳ vào tôi, trò chơi này là tôi khởi động, đừng nôn nóng
Cùng lúc Nam Ân cũng đã về đến nhà
Muộn rồi còn đến Nam Ân đi lại Hạo Dương nhanh chóng cất đi tờ báo có bài đăng tin kia …
Y Mễ khó hiểu nhìn Hạo Dương
Tôi đến thăm người cũ có gì lạ sao Hạo Dương thản nhiên nói
Chu Gia bây giờ nghe đâu luỵ bại thành ra con rể quý không đến thăm hỏi lại đến thăm hỏi người yêu tôi kaf thế nào.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 64: 64: Nhi Viện


Nam Ân, anh về rồi Y Mễ đứng lên nhìn Nam Ân
Nam Ân đi vào tiến lại chỗ của Y Mễ, anh ngồi xuống bên cạnh cô
Hạo Dương cười lạnh nhìn hành động của Nam Ân đang ngồi cạnh Y Mễ, khiến hắn muốn nỗ tung trái tim bên trong ngực trái: Cậu cấm được tôi sao, cậu cũng rảnh nhỉ không tìm người dùm cha cậu sao
Liên quan đến cậu sao? Nam Ân đanh thép hỏi lại
Nam Ân xót xa nhìn tay của Y Mễ, không khỏi đau lòng.

Bôi thuốc rồi nhưng có lẻ do thịt Y Mễ là thịt độc, vết thương vẫn sưng đỏ rất rõ rệt
Tôi chỉ mới gởi gấm cô ấy cho cậu một thời gian, cậu xem, cậu làm cô ấy ra thế này à Hạo Dương tiếng nói lạnh lùng nhìn về phía Y Mễ
Y Mễ thở dài: Ân, đừng quan tâm anh ta.

Còn anh, tôi có ra sao cũng không phiền anh để tâm
Hạo Dương nhếch môi: Em đúng là bướng bỉnh, không sao trò chơi có bắt đầu sẽ có kết thúc … yên tâm một kết thúc hoàn hảo
Hạo Dương, đủ rồi về đi.

Tôi và Y Mễ cần nghĩ ngơi rồi Nam Ân nhíu mày
Phải, cần nghĩ ngơi.

Vì không lâu nữa à không cố gắng tận hưởng Hạo Dương dứt câu đứng lên quay đầu ra cửa
Không khí lạnh lẽo cũng theo đó mà đi ra cửa
Mễ, em thấy thế nào còn đau không Nam Ân dìu Y Mễ lên phòng ngủ

Ân có phải anh vừa từ Nam Gia về? Y Mễ lo lắng nhìn Nam Ân
Nam Ân nhìn thấy sự lo lắng của cô.

Anh muốn xoa dịu nó nhưng lại không biết làm thế nào.

Có lẻ anh cần phải dùng đôi tay ôm cô chặt hơn để cô không phải lo lắng vậy nữa
Đừng vì em, mà bất hoà cùng mẹ anh.

Mẹ anh cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi.

Y Mễ nắm ngón tay út của Nam Ân lay lay
Anh xin lỗi … khônh sao cả.

Anh lo được, như anh đã nói cho dù là ai, cách gì cũng không thể ngăn anh và em
Y Mễ gật đầu
Ting ting
Tiếng chuông tin nhắn vang lên Nam Ân sau khi đọc xong thì nét mặt lo lắng rõ rệt … anh vỗ về Y Mễ ngủ sâu thì quay lại phòng khách
Cuộc điện thoại nối dây cho Khởi
Thưa ngài theo điều tra năm đó Bà Dương có mang một đứa bé đến Cô Nhi Viên trên Phố Đen
Nam Ân ngẫm nghĩ một lúc: Mai chúng ta sẽ đến đó


Sáng hôm sau
Đúng như vậy Nam Ân đang trước một ngồi nhà lớn trang trí là nhà tình thương, còn gọi khác là Cô Nhi Viên …
Nam Ân bận đồng phục bình thường đi sau anh là Khởi vào đến cửa hai hồi chuông vang lên, bên trong một vị sư cô đi ra tay đang cầm chiếc chổi quét sân.

Bà cuối đầu chào hai người khẽ hỏi
Các ngài tìm ai
Khởi gật đầu lên tiếng: Chúng tôi cần gặp Cô Trịnh
Vị sư cô kia có chút khó hiểu hỏi lại: Các vị cần gặp Trưởng Sư của chúng tôi có việc gì sao, bà ấy hiện tại sức khoẻ không tốt
Khởi nhìn Nam Ân: Chúng tôi chỉ hỏi vài chuyện thôi mong vị sư cô đây giúp đỡ cho
Vị sư cô kia mở công cho hai người vào … bên trong các đứa trẻ lớn nhỏ đang được cho học chữ … xếp hàng ngồi dài dài.

Tim Nam Ân lại khẽ nhói đau
Cốc cốc côc
Bà Trịnh ngồi dựa lưng vào tấm vách dài ho vài tiếng
Nam Ân ngồi xuống chiếc ghế đối diện Khởi đứng sau lưng bà …
Các ngài muốn hỏi chuyện gì Bà Trịnh già yếu khó nhọc nói
Năm đó, có một người mang một đứa bé đến đây nhờ cưu mang chúng tôi muốn biết đứa bé đó là trai hay gái? Còn sống hay đã chết.

Quan trọng với gia đình tôi.

Mong bà giúp đở Nam Ân nói
Bà Trịnh nheo mắt ho vài tiếng: Ở đây chúng tôi cứu mang rất nhiều câu hỏi thế làm sao già này nhớ được chứ
Khởi lúc này cũng khẽ nói: Người đàn bà đó đến đây vào tối mưa lớn nhất lịch sự của thành phố
Bà Trịnh liền như nhớ ra gì đó bà lại ho lên xuống vài tiếng: Là cô gái tóc nâu nữa đêm mưa bão tay bế một đứa bé là bé
Bé trai hay gái ạ Nam Ân vội vàng hỏi.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 65: 65: Bất Ngờ


Là bé gái … mà có liên quan gì đến cậu Bà Trịnh chỉ tay hỏi
Bé gái sao - Nam Ân lẫm bẩm
Sau đó vài tháng thì cô ấy qua đời Bà Trịnh nói
Bé gái đó còn sống? Nam Ân khẽ hỏi
Bà Trịnh gật đầu
Vậy cô gái đó chắc hẵn đã lớn, vậy cô gái đang ỡ đâu Nam Ân dồn dập hỏi đến
Bà Trịnh im lặng không nói gì suy nghĩ một lúc: Tôi không biết năm 15 tuổi con bé đã rời khỏi đây chưa từng quay lại
Nam Ân nét mặt xụ xuống
Cuộc nói chuyện một lúc sau thì Nam Ân cùng Khởi ra về …
Phía sau tán lá cây to một bóng dáng quen thuộc nhìn về phía chiếc xa đang dần khuất xa …
Sư trưởng
Ai đấy, con đến thăm già sao … ấy cha Bà Trinh nheo mắt nhìn về phía cửa
Sư Trưởng cứ nằm yên đó, khi nãy có người đến sao ạ
Bà Trịnh như nhớ ra bà vội vàng dùng sức nắm tay Y Mễ: Mễ, khi nãy có hai cậu trong rất quý phái, đến hỏi già đêm mẹ con đến đây thế nào, hỏi con sống hay chết.

Già đây không dám nói gì cả
Y Mễ bất ngờ cô tạm đơ người một lúc
Bà Trịnh lay lay tay Y Mễ: Có khi nào là cha con tìm con không?
Y Mễ thở dài, tại sao Nam Ân lại đi tìm mẹ cô, tìm tung tích của cô.

Tại sao Hạo Dương lại biết về cái chết của cha cô.

Ông ấy có phải là cha cô hay không?
Sư Cô, có lẻ cha con đã chết rồi Y Mễ lí nhí
Bà Trịnh năm đó nhận Y Mễ từ tay mẹ cô trước lúc bà ấy mất … bà ấy đã nói cha của Y Mễ Họ Dương nếu không cần thiết không được nói cho con bé biết.

Có thể để con bé sống cả đời chỉ biết mình là trẻ mô côi không cho tìm lại người thân sẽ tốt cho Y Mễ hơn … năm 14 tuổi con bé muốn đi làm phụ giúp Nhi viện.

Ngày trước nơi này mưa một chút sẽ gây ra ngập lục..

gây rất nhiều bất lời sau một đêm Y Mễ mất tích không chút dấu vết, có báo cảnh sát nhưng vì là không có tiền họ cũng không mấy quan tâm … đến năm 19 tuổi Y Mễ quay lại.

Cô đã kể lại sự việc mình bị bán và được cứu thế nào … nhiều năm cô đều gửi tiền về lo chac các em nhỏ có hoàn cảnh giống cô … cả nhi viện cũng được Y Mễ sữa sang lại
Mở rộng cứu mang được rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi … được học hành đàng hoàng hơn để có tương lai đâu đó tươi sáng hơn cô …
Y Mễ đi một vòng thăm các trẻ đang được học ở đó … tuỳ là cái việc làm chủ hộp đêm không mấy gì là vinh quang nhưng cũng phải nói đúng rất nhiều tiền, tiền đó có thể giúp rất nhiều cho mảnh đời này …
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ đi tìm lại cha hay thân nhân của cô.

Bây giờ Hạo Dương lại mang cho cô một tin không biết đúng hay sai nhưng cũng là chiếc gai đâm vào tim cô … mẹ cô liên quan gì đến Nam Ân.

Nam Ân đang muốn tìm cô hay sao? Cô phải làm sao hỏi Nam Ân hay thôi …
Y Mễ ngẩn ra một lúc cô ra về xe cô lăn bánh đến căn cứ của Hạo Dương
Bên ngoài Y Mễ nhìn thấy chuyện không nên thấy, Linh Tư Mạn bước ra từ căn cứ của Hạo Dương? Người phụ nữ này cũng không hiền lành gì, hôm ấy đi cùng mẹ Nam Ân.

Cô ta được mẹ Nam Ân chọn đây mà? Bây giờ lại ra từ chỗ Hạo Dương …
Y Mễ quá quen thuộc chờ Linh Tư Mạn đi, cô đi vào bên trong thuộc hạ thấy cô cũng không ngăn cản, cô quá quen với nơi này Y Mễ chần chừ một lúc đưa ngón trỏ lên khung quét vân tay của phòng làm việc Hạo Dương …
Tinh tinh
Tiếng trùng khớp vang lên cùng lúc đó cánh cữa làm việc của Hạo Dương mở ra …
Như là chờ sẳn Hạo Dương vắt chéo chân ngồi ở sofa ánh mắt khiêu khích nhìn Y Mễ đang đi vào …
Tôi biết em sẽ đến
Bài báo đâu, tôi muốn xem Y Mễ đứng trước mắt Hạo Dương.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 66: 66: Tra Ra


Đừng nóng, ngồi đi đã Hạo Dương chỉ vào chiếc ghế bên kia tay rót cho cô một cốc trà
Y Mễ thở dài: Anh hà cớ gì cứ lòng vòng, đưa xem
Hạo Dương lấy dưới bàn tờ báo năm đó để lên trên bàn …
Y Mễ vội vàng cầm lên đọc rõ từng câu: Dương Tiên xảy ra tai nạn khi trên đường đến chỗ mẹ con ông đang tá túc, chẳng may qua đời tại chỗ.

Đến hiện tại vẫn không ai biết bà Dương cùng con của họ đang ở đâu
22 năm trước có nghĩa là cô năm đó chỉ vừa 3 tuổi … mẹ ngày ông xảy ra tại nạn cũng vài ngày sau đó là mẹ cô mất …
Làm sao tôi biết được ông ấy có phải cha tôi hay không Y Mễ nhìn Hạo Dương
Không nhầm được đâu, để tôi kể em nghe, nghe xong muốn đi kiểm chứng cũng được nhưng nghe truyện đoán nhân vật xem em có thông minh hay không nữa Hạo Dương cười lớn
Trương Dung năm đó yêu Dương Tiên con trai duy nhất của Dương Gia, Dương Tiên cũng yêu bà ấy rất nhiều cả hai tiến đến hôn nhân, đêm tân hôn … bạn thân của Dương Tiên đã bộc bạch cùng ông là thương thầm trộm nhớ bà Trương Dung … sau đó thì sao tôi không biết, vài tháng sau bà Trương Dung đi dạo phố gặp ông bạn thân ấy cả hai có nói chuyện vài câu.

Đỉnh điễm bị vợ của ông ta bắt gặp, một chút máu hoạn thư nỗi lên vợ của ông ta đã đẩy ngã bà Trương Dung khiến bà ấy xảy thai..

vào đến bệnh viện Ông Dương đau lòng không thôi vì mất đi đứa con đầu lòng của mình, đã trách bà Dung không chịu giữ thân giữa phận, cả con cũng để mất … ngày tháng sau đó ông Dương lạnh lùng với bà ấy
Tại sao ông ấy không nghe mẹ tôi giải thích chứ Y Mễ hỏi dồn dập
Sau đó một buổi tiệc của một gia tộc, bà Dung gặp lại ông bạn ấy, cũng nói qua nói lại vài câu, bà Dung đi không cẩn thận bị móc chiếc váy dài vào cạnh bàn bị xước một đường, ông bạn thân kia vội vàng cởi áo che đi chỗ đó chẳng may máy ảnh bắt được hôm sau tràn lan trên mặt báo … bà Dung vừa bị gia đình chồng lẫn chồng chì triết sĩ vã.

Nhiều đêm ông Dương về nhà chửi bà, mắng bà.

Bà ấy luôn nhẫn nhịn không phản kháng bà biết ông ấy rất yêu bà chỉ vì ghen nên mới thế … nhưng chuyện không quên đó là ngủ với bà … sau đó bà nhận tin vui bà có hỷ lần hai.

Ông Dương vui mừng bao nhiều chuyện điều xui cho qua cả, đón nhận đứa bé.

Gia đình lại vui vẻ đến tháng thứ 8.

Đêm ấy không hiểu sao Ông Dương sau khi đi tiệc về lại thay đổi.

Cho người đưa bà đến một hòn đảo xa xôi.

Cách biệt bà..

đến khi bà sinh vẫn không thấy mặt mũi ông Dương đâu.

Bà hạ sinh một cô con gái, ngày ngày qua tháng nọ, bà không ra khỏi hòn đảo cũng chẵng hỏi tìm ông Dương.

Trái tim nguội lạnh dần đi..

đến năm cô con gái hai tuổi.

Ông Dương đã có đến hòn đảo nhìn qua cô con gái một lúc … phía sau vị bác sĩ theo sau cầm một ông tiêm nhỏ, tiêm vào cơ thể bé gái khóc oé lên … một lượng máu được rút ra
Ông ấy nghi ngờ Y Mễ khẽ hỏi
Hạo Dương nhíu mày: Ừh hửm, sau đó có một cuốc nói chuyện diễn ra đại khái là ông ấy nghĩ đứa bé là con của người bạn thân kia, vì chính vợ của bạn thân ông đã nói thấy được tin nhắn của Bà Dung cùng chồng bà ta trong điện thoại …
Y Mễ nhắm mắt lắng nghe câu chuyện Hạo Dương đang kể

Chuyện sau đó thì mẹ em tuyệt vọng tìm cách thoát khỏi hòn đảo trôi dạt đến cô nhi viện
Vậy thì người bạn thân đó là ai? Y Mễ hớt hãi
Hạo Dương l**m môi: Em đoán đi nó sẽ hấp dẫn hơn đấy
Bên kia sau khi Nam Ân về từ Cô Nhi Viện
Anh cùng Khởi xem lại toàn bộ hồ sơ tìm được chính sát là bé gái năm nay xác định đã 25 tuổi … Nam Ân đưa tay day day thái dương …
Tại sao mọi thứ đều trùng hợp rât nhiều … Y Mễ 25 tuổi, lớn lên ở cô nhi viện này.

Chỉ là chưa xác minh được có phải là đến từ đêm mưa bão đó hay không?
Mọi Người ơi xin lỗi rất nhiều do sức khoẻ em trở nặng hôm này đã khoẻ lên nhiều em sẽ cải thiện ra chương mỗi ngày như cũ mọi người thông cảm vẫn ủng hộ em nhé ❤️.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 67: 67: Không Sinh Con Được


Y Mễ rời khỏi căn cứ của Hạo Dương cũng đã muộn …
Cô về đến nhà bên ngoài lại có chiếc xe khác đậu ngay nhà của cô … Y Mễ bước đến rõ hai cái vào kính xe …
Bước xuống là bà Nam, cùng Linh Tư Mạn …
Vào nhà được chứ cô Mễ Bà Nam giọng nói uy nghiêm nhìn Y Mễ
Được Y Mễ đi vào trước cô mở cửa đi vào bên trong nhà …
Theo sau Bà Nam cùng Linh Tư Mạn cả hai nhìn nhó xung quanh căn nhà của Y Mễ
Có vậy thôi sao Bà Nam mỉa mai
Y Mễ không nói gì vẫn rót trà mời hai người họ
Không vòng vo Bà Nam quăng lên bàn bản hồ sơ bệnh án của Y Mễ: Tôi có thể chấp nhận cô, nhưng làm sao chấp nhận thể loại không đẻ được? Cô muốn Nam Gia tuyệt tự sao?
Y Mễ nét mặt biến sắc, cô run rẫy cầm hồ sơ lên xem quả nhiên tất tần tật không sót một bệnh án nào cả …
Cô xem Nam Gia cũng chỉ có mỗi thằng con trai là Nam Ân, bây giờ tôi có thể nói tạm thời chấp nhận cô, nhưng cả việc duy trì nồi giống cũng không xong?
Cháu, cháu cũng đang chạy chữa cơ hội vẫn sẽ có mà ạ Y Mễ lí nhí
Không lẻ đàn bà mà làm kinh doanh nghề như cô đây lại 3 4 lần chạy bỏ thai vậy sao - Linh Tư Mạn khi dễ lên tiếng

Ánh mắt Y Mễ nhìn qua phía Mạn Mạn
Bà Nam vỗ vỗ tay Mạn Mạn: Cô nói đi không lẻ cô muốn nhà họ Nam tuyệt tự hay sao?
Cháu Y Mễ ấp úng
Hay là bây giờ thế này cô thuyết phục Nam Ân, lấy con bé Linh Tư Mạn, sanh cho tôi thằng cháu, cô chịu khó làm phòng nhị mấy năm, sau đó thì
Câu chưa kịp nói ra hết Y Mễ đã lên tiếng: Bác có thể suy nghĩ đến mức này sao ạ? Bác thật sự không hiểu Nam Ân, bác lại còn chèn ép muốn con làm phòng nhì đi thuyết phục Nam Ân
Bà Nam nhếch miệng: Vậy chị Y Mễ cho tôi hỏi, chị nói chị yêu con trai tôi, vậy sao chị không suy nghĩ chị không sinh đẻ gì được, ai nối dõi cho Nam Gia sau này hả Bà Nam quát lớn
Phải, cô muốn nhà họ Nam sẽ kết thúc ở Nam Ân sao.

.

- Linh Tư Mạn nhỏ giọng nói
Y Mễ lúc này cũng ngẩn ra cô không biết làm thế nào cho phải
Cô suy nghĩ đi.

Nam Ân phải có con, có cháu nối dõi cho Nam Gia.

Kế thừa Thống Đốc sau này Bà Nam nhỏ giọng thuyết phục
Được, cháu sẽ suy nghĩ hai người về đi Y Mễ mệt mõi nói
Còn suy nghĩ nữa sao Linh Tư Mạn nhíu mày hỏi
Bà Nam vô tay Mạn ra hiệu cả hai ra về trên xe bà Nam vô vai Linh Tư Mạn: Con không được nôn nóng, nói đến đấy nó tự khắc sẽ suy nghĩ lại, cũng may con biết được sự thật của cô ta Bà Nam thở dài
Linh Tư Mạn gật đầu, bà Nam này cũng chả phải tốt lành gì bà ta đã có suy nghĩ theo con trai bà ấy chấp thuận Y Mễ, đâu có dễ vậy rất may bản hồ sơ cô ta nhờ người trộm được rất có tác dụng gần đây Y Mễ thường đến bệnh viện 1 tuần 1 lần.

.

Linh Tư Mạn cũng nghi ngờ đã mua chuộc y tá trộm bệnh án … không khiến cô ta thật vọng Y Mễ con đàn bà không thể sinh con được …
Linh Tư Mạn liền mang sự việc này vờ cho bà Nam biết … rất nhanh bà ta đến tận cữa nhà Y Mễ …
Kế hoạch bà ta nói sơ quá cũng không tội, dụ cho cô lấy được Nam Ân dùng thân phận chính thất để đối đầu cùng Y Mễ.

Xem ai thua kém ai …
Y Mễ mệt mõi dựa vào sofa cô suy nghĩ đến đầu sắp nỗ tung lúc nào không biết …
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 68: 68: Phòng Nhì


Nam Ân sau một ngày mệt mỏi cũng về đến nhà, anh lên phòng thấy cô đã ngủ quay lưng vào bên trong … anh nhẹ nhàng thay đồ đi vào nhà tắm.
Tiếng nước chảy vội cũng quá lớn, Nam Ân quấn chiếc khăn đi ra ngoài … anh ngồi xuống chiếc ghế mây gần đó.

Đột nhiên một bàn tay ấm chạm vào vai anh..
Y Mễ, anh làm em thức giấc sao Nam Ân kéo Y Mễ vào lòng
Không có.

Sao gần đây anh lại về muộn, anh có việc gì sầu não sao Y Mễ dựa mình vào Nam Ân v**t v* ngực của anh
Nam Ân ôm cô vào lòng bàn tay vỗ nhè nhẹ vào lưng: Có chuyện gì đâu, Y Mễ em có từng nghĩ em còn có người thân không?
Y Mễ ánh mắt ngó nghiêng ngẫng lên: Sao anh hỏi vậy?
Có phải vị sư cô ngày xưa cưu mang em họ Trịnh Nam Ân khẽ hỏi
Y Mễ gật đầu: Có chuyện gì sao anh …
À anh hỏi thế thôi … Không được lo lắng
Ân Y Mễ hít một hơi cô nói: Anh suy nghĩ sao về chuyện phòng nhì?
Phòng Nhì? Nam Ân nhấn mạnh lại hai chử cuối của Y Mễ đã nói
Y Mễ rút ánh mắt đang nhìn Nam Ân lại cúi đầu

Sao thế? Ai nói gì với em sao? Nhì ba bét gì ở đây Nam Ân khó chịu nhau mày lại
Suỵt, không được nóng em chỉ hỏi thôi
Nam Ân giản ra biêt mình có chút lớn tiếng làm Y Mễ sợ anh lại ôm cô vào lòng nhỏ nhẹ: Em sẽ là vợ duy nhất của anh, không có chuyện nhì ba gì ở đây cả hiểu không?
Nhưng nếu em không sinh con được thì sao Y Mễ vừa nói vừa rời khỏi chỗ ngồi êm đó đi lại chiếc giường: Anh cần phải có con, nối dõi.

Nếu em không làm được em sẽ ….
Nam Ân vội đi lại đưa tay lên miệng của Y Mễ: Em nghe cho rõ đây anh chỉ nói một lần một lần duy nhất anh không cần gì ngoài em, em sinh không được mình có thể sinh con nuôi.

Cũng đúng anh nghe nói sinh con rất đau anh không muốn em chịu đau.

Chưa kể sinh ra nó sẽ dành hết tình yêu thương của em.

Anh còn lại gì chứ anh rất ích kỷ anh không muốn thế thôi …
Nam Ân nói một luồng ý, Y Mễ thở dài nhìn anh chăm chú …
Em cũng đừng mong anh sẽ theo nhưng người chồng nhu nhược khác.

Anh thương em, yêu em sẽ chiều em nhưng không có chuyện sẽ đi lấy thêm vợ để sinh con hay thuê sinh mướn.

Em có trái tim đang đập em cũng biết đau, anh không thể và sẽ không muốn em chịu bất kì tổn thương nào … Em đừng nhắc chuyện này với anh nữa
Nam Ân quỳ rạp một chân nắm lấy cánh tay Y Mễ anh lại nói tiếp: Mình có thể sống không cần có con như nhiều nhà khác … có anh có em là đủ rồi.

Cùng nhau già đi, không có chuyện gì là làm không được.

Chỉ là có muốn làm cùng nhau hay không? Em hứa đi không được bỏ cuộc được không hả?.

đam mỹ hài
Y Mễ gật đầu: Được được mà anh đứng lên đi sàn nhà lạnh lắm
Nam Ân ngồi lên ôm lấy Y Mễ.

Sau một lúc chuyện gì xảy ra cũng sẽ xảy ra …
Anh cùng cô lăn giường đến gần rạng sáng hôm sau …
Nam Gia
Buỗi sáng bàn ăn có ông bà Nam
Bà Nam buông ly sữa xuống nói: Ông xem con trai yêu của ông chọn yêu phải gái độc không sinh đẻ gì được … Bà Nam hậm hực nói
Sáng sớm đã nói lời cay độc rồi Ông Nam nhíu mày
Tôi tính tối này bảo nó về tôi sẽ chấp nhận con nhỏ đó với điều kiện nó là phòng nhì … Linh Tư Mạn con bé sẽ là chính thất …
Ông Nam đóng tờ báo đang đọc trên tay nhìn bà Nam nói: Bà thôi sắp đặt cuộc sống người khác lại đi … đừng đi quá giới của nó ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 69: 69: Không Đồng Ý


Bên ngoài tiếng nói lạnh lẽo vang vào khiến không khí trong nhà trở nên lạnh lẽo
Chuyện này con biết chắc tự nhiên mà cô ấy đề cập lại là mẹ Nam Ân đi vào tay xách áo khoác quân phục mặt nghiêm nghị
Anh về rồi đấy hả - Ông Nam hỏi
Bà Nam vẫn không nói gì ngồi ăn từng miếng cho vào miệng …
Mẹ muốn con lấy vợ sinh con, nối dõi cho Gia Tộc Nam Gia … bất chấp con có yêu hay không?
Anh về đây tra hỏi mẹ anh đấy à? Tôi nói có gì sai … nó không sinh con được.

.

ăn chơi cái loại đó phá thai đến mấy lần … anh có bị mù không đấy hả
Mù sao? Yêu và chọn cô ấy là sự sáng suốt nhất 30 năm qua của con đấy … dù cô ấy có sinh được hay không con không quan trọng … cũng sẽ không có chuyện nhì ba gì cả.

- Nam Ân nhấn mạnh
Con không nói vậy được.

Cô gái đó thật sự như vậy sao? - Ông Nam nói
Là thật, tôi có cả hồ sơ bệnh án của nó, dày còn hơn tập hồ sơ của ông đấy ông Nam ạ - Bà Nam cáu bẩn sang ông Nam
Để tôi nói chuyện bà có im đi không? Ông Nam đập mạnh tay xuống bàn
Không gian im lặng đến đáng sợ
Nam Ân, nếu quả thật cô gái đó là thế thì không ổn đâu con ạ … nhà ta tuỳ cha không ép con lấy danh môn tương xứng nhưng cũng không thể là loại người này
Nam Ân lắc đầu thở dài: Ngay cả cha cũng suy nghĩ như vậy sao?
Nam Ân kéo tay ông Nam: Con cần nói việc riêng với ba
Được - Ông Nam đứng lên quay lên thư phòng
Bà Nam ngơ ngác nhìn hai cha con khuất sau cánh cửa thư phòng lúc này cũng tức đến đỏ mặt
Cạch
Cha, con muốn xem hình ông bà Dương Nam Ân nhìn ông Nam
Con có manh mối gì sao?
Ông Nam kéo ngăn tủ chừng chừ chưa muốn lấy ra …

Đến Khi Nam Ân hối thúc … trên tay ông Nam một tấm hình cũ đen trắng cô gái trong mình khiến Nam Ân giật mình …
Là Y Mễ, rất giống Y Mễ … giống đến 95% chỉ mỗi cô gái trẻ trong hình nụ cười tự nhiên hơn Y Mễ …
Cha đây là mẹ của đứa trẻ cha đang tìm sao
Ông Nam gật đầu: Chuyện qua rất lâu, khi nào tìm được cho cha hay cha sẽ kể lại mọi chuyện …
Nam Ân im lặng nhìn vào tấm hình không thể rời mặt vậy là Y Mễ không ngoài dự đoán của Nam Ân, cô chính là con gái của ông Dương, và cũng là người thừa kế duy nhất có 30% cổ phần của Nam Thị ….

Có phải giữa cha và vợ của ông Dương có
Nói bậy cái gì vậy hả Ông Nam hoảng hốt nhìn con trai
Nếu biết rồi cha sẽ làm gì? Nam Ân nhíu mày
Cha sẽ tìm đến trả lại 30% cổ phần, và cả sự trong sạch cho mẹ con bà ấy Ông Nam khẽ nói
Tại sao bây giờ cha không kể Nam Ân hỏi dồn
Không thích hợp …
Vậy nếu con của bác ấy cũng là loại người cha đang mô tả người con yêu thì sao hả
Ông Nam không hiểu câu hỏi ẩn ý của Nam Ân nhưng vẫn bình tĩnh đáp: Cha, cha không có ý nói người con yêu như thế nhưng
Cô ấy là cô ấy, cô ấy là người con yêu từ đầu chí cuối chỉ có một mình con yêu cô ấy nhất, ai tổn thuơng cô ấy con sẽ không bỏ qua kể cả có là cha Nam Ân quay đầu đi ra ngoài
Xuống đến bên dưới Bà Nam đang chăm sóc cây cảnh ngoài vườn
Anh lên xe quay đầu lại chỉ nói với bà một câu
Đừng làm phiền Y Mễ nữa, xem như đứa con bất hiếu này cầu xin mẹ.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 70: 70: Thân Phận Khác


Buổi tối nơi náo nhiệt vẫn cứ thế người ra ra vào vào … Y Mễ lười nhác tính toán sổ sách …
Y Mễ lơ đảng suy nghĩ về chuyện cha mẹ cô, thân phận nào thuộc về cô.

Một lúc lâu sau bên ngoài truyền đến tiếng nói của một nhân viên phục vụ …
Y Mễ ý thức quay về.

Cô tính nhanh sổ sách hôm nay cô có hẹn cùng một người bạn cũ …
Y Mễ rời khỏi hộp đêm cô lái xe đến một nhà hàng cao cấp trên du thuyền …
Trong thời gian chờ sắp xếp đưa lên bàn đã đặt …
Dung, Dung
Tiếng gọi tên khẽ bên tai Y Mễ bất giác quay đầu nhìn người trước mắt vừa gọi một chữ Dung.

Tướng tá lịch lãm, tuổi xế chiều
Y Mễ khó hiểu lại vờ nhìn sang chỗ khác …
Cô gái đây
Xin lỗi bác tìm ai ạ Y Mễ nhìn về phía đó hỏi
Không, cháu rất giống một người bạn cũ của bác, cháu tên là gì không ngại cho bác biết chứ

Ông Nam nhìn cô dò xét
Y Mễ không đề phòng gì mấy vì rất rõ ràng nơi này chỉ có thượng lưu có cấp có quyền mới vào được bên trong này … ngay cả cô cũng phải có chiếc thẻ đen của Nam Ân mới có thể vào đây … không phải lần đầu những lần trước cô lui đến đây dùng bữa bằng chiếc thẻ thân thiết của Hạo Dương … bây giờ chỉ khác đổi tấm thẻ khác thôi ….
Cháu là Y Mễ
Y Mễ, Y Mễ sao Ông Nam ấp úng hỏi lại
Y Mễ gật đầu, xin phép rời đi trước
Ông Nam kêu quản lý lại hỏi xem cô gái đó đến đây cùng ai? Thân phận gì ….
Sau khi nghe quản lý nói ông cũng khá bất ngờ
Cô ấy là Y Mễ, khách dùng thẻ vip của Thống Đốc
Ông Nam thầm nghĩ có khi cô gái này con người con gái ông ấy yêu.

Nhưng cô ấy thật sự rất giống một người …
Ông Nam bỏ dùng bữa cùng bạn..

xe lăn bánh đến chi cục …
Thấy ông đến các quân nhân cúi đầu chào ông
Ông đi thẳng vào bên trong … Nam Ân đang ký vài giấy tờ xuất cảng …
Cha

Nam Ân, có phải người còn gái của con có liên quan đến con của bạn ta không? Ông Nam hối hả hỏi Nam Ân
Sao cha hỏi vậy.

Cha đã gặp cô ấy
Là con bé đó thật sao? Là con bé đó? Nam Ân nét mặt thay đỗi đủ làm ông Nam tin đó là thật
Nam Ân gật đầu: Chính sát đến 90%
Không là 100% con bé rất giống với mẹ nó Ông Nam thỡ dài nói
Vậy cha kể đi, chuyện năm xưa là thế nào? Con chắc chắn Y Mễ không thể nào là em cùng cha khác mẹ với con đâu
Rầm
Tiếng đập bàn của ông Nam: Nói bậy gì vậy hả con điêu tra được gì?
Con điều tra được cha cùng mẹ Y Mễ có gian tình đúng hay không? Bà ấy bị ông Dương mang đi dấu? Còn cái chết của cha cô ấy?
Cha và mẹ Y Mễ không có gì cả … chỉ có một mình ta, ta yêu thầm bà ấy … Ông Dương sự thật là do ông ấy lên cơn đau tim lúc lái xe mới xảy ra tai nạn … con không tin ta sao?
Ông Nam nhíu mày nhìn Nam Ân cậu con trai của ông điều ra nhiều chuyện hơn sức tưởng tượng của ông … nhưng sự thật chỉ đúng 1 phần 10 …
mà tại sao con không cho cha biết đã tìm được con bé?, con nghĩ cha hại gia đình con bé thật sao hả? - Ông Nam nói
Con phải điều tra thật kỹ con đã nói cha rồi đừng để cô ấy phải chịu một tổn thương nào nữa Nam Ân giải thích rõ lý do
Ta làm gì con bé đâu chứ, ta có thể chắc chắn ta và con bé không một chút quan hệ nào Ông Nam mệt mõi xoa đôi bàn tay
Con biết, con đã
Ông Nam nhảy vào chen ngang: Xét nghiệm?
Nam Ân gật đầu, anh muốn chắc chắn một điều anh và cô không làm ra chuyện gì sai trái rất may rất rất may là không có chuyện gì
Mẹ con đã gặp con bé sao?
Nam Ân gật đầu
Không được Ông Nam lớn tiếng.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 71: 71: Che Dấu


Cha tại sao lại không, cha có thể giải thích với mẹ rõ ràng để mẹ sẽ không còn hiểu lầm … Nam Ân khó hiểu khẽ nói
Ông Nam lắc đầu: Con sẽ không hiểu bà ấy bằng ta đâu.

Trước khi làm sáng tỏ mọi chuyện con nên trông chừng Y Mễ.

.

Ý cha là sao
Ông Nam thở dài không đáp
Nam Ân vẫn không chịu thôi: Mẹ bà ấy sẽ làm gì khi biết Y Mễ là con của bà Dung … cha nói đi
Ông Nam đứng lên không nhìn ra tấm kính trong suốt ngoài kia: Con sẽ không thể hiểu
Ông quay đầu đi ra cửa quay vào buộc miệng nói tiếp: Giúp cha có một cuộc hẹn cùng con bé

Nam Ân nhíu mày nhìn theo bóng lưng của Ông Nam…
Ưm, anh về rồi sao muộn vậy - Y Mễ cuộn mình quay lại duỗi vào lòng Nam Ân
Xin Lỗi làm em thức giấc Nam Ân hôn lên trán cô đầy yêu thương
Sao anh lại về muộn, chi cục có việc gì sao ạ
Nam Ân thở một hơi: Có chút việc thôi, em ngủ tiếp đi
Anh ăn gì chưa em đi làm ít đồ cho anh dùng nha Y Mễ ngước mắt nhìn anh
Nam Ân cuộn tròn ôm chặt lấy cô: Em ngủ đi khi nãy anh đã ăn rồi … ngủ đi ngoan anh thương
Y Mễ dụi dụi vài cái cũng nhắm mắt lại sau khi thấy Nam Ân cũng dần nhắm mắt … thật tế anh đang suy nghĩ, anh phải nói với cô thế nào bây giờ, cô ấy cũng sẽ có thể tự đi điều tra thân thế của mình, còn Hạo Dương cậu ta đang có âm mưu gì? Mẹ anh sẽ làm gì khi biết Y Mễ vẫn tồn tại, và lời ẩn ý của cha anh …
Làm sao làm sao đây cô gái bé nhỏ của anh, anh phải làm sao để có thể có em chu toàn nhất không phải chịu nhiều tổn thương đả kích của tuổi thơ - Nam Ân ngẫm nghĩ
Y Mễ thở một hơi rõ dài cô cũng không thể ngủ lại được và cô biết anh cũng chưa hề ngủ từ bao giờ cô có cảm giác khó nói khó hỏi một điều gì đó với anh … Cô mong cha mẹ anh sẽ không liên quan đến cái chết của mẹ cô, và sự tan vỡ của họ Dương …
Màn đêm nhẹ nhàng đi qua nhẹ nhàng với khung cảnh, mà nặng lòng con người.

Y Mễ sau khi dậy thấy Nam Ân cũng đã rời đi, có lẻ anh thật sự bận rộn … Y Mễ nhận một tin nhắn của Hạo Dương hẹn cô 2h chiều tại Nhị Thiên Đường
Y Mễ xoá đi tin nhắn ấy không quan tâm, không muốn liên quan… một lúc sau tin nhắn khác lại đến: Muốn biết sự thật thi phải tìm người trong cuộc

Một số di động lạ … Y Mễ run rẫy ngẫm là ai ngoài Nam Ân, Hạo Dương ai lại đang muốn khơi dậy chuyện 20 năm trước cơ chứ
Y Mễ chắc chắn tin nhắn lạ này không phải của Hạo Dương với cách làm việc của hắn, hắn thích đối đầu lôi diện thay vì núp lùm bóng tối …
Cô quyết định đến cuộc hẹn của Hạo Dương
Lên Xe - Một chiếc xe dừng lại khi Y Mễ vừa đến Nhị Thiên Đường
Y Mễ bị kéo nhẹ nhàng vào xe chiếc xe di chuyển rời khỏi Nhị Thiên Đường
Tôi biết em sẽ đến
Tại sao không nói ở đó, anh đưa tôi đi đâu Y Mễ nhíu mày nói
Em đừng dùng thái độ đó nói chuyện với tôi được không? Ngày trước chưa bao giờ em như thế? Em thay đổi vì yêu Nam Ân à - Hạo Dương dùng ánh mắt đầy tức giận nhìn cô
Anh lại nỗi điên gì nữa?
Đến một lúc nào đó, em sẽ hối hận vì đã đến với nó Hạo Dương nhếch mép cười
Ý anh là sao? Y Mễ cáu nhẹ
Hạo Dương vẫn nụ cười đó …
Y Mễ không thèm nói nữa cô nhìn ra ngoài nơi cô đang đến là một con lộ vắng hoang sơ …
Đây là đâu
Y Mễ quay sang khẩn trương hỏi
Yên Tâm, tôi bây giờ không nỡ làm tổn thương em đâu, đi rồi sẽ biết
t tiếng trước mặt Y Mễ một hòn đảo nhỏ ….
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 72: 72: Tàn Nhẫn


Đến rồi Hạo Dương cắt đi không khí trong xe chiếc xe lăn bánh đến một bến tàu phía xa chiếc thuyển không lớn cũng không nhỏ đã đỗ chờ sau một tiếng trước mặt Y Mễ một hòn đảo nhỏ …
Đi theo lối mòn dọc theo hòn đảo Y Mễ lảo đảo vì còn say sóng ….

Không cần Y Mễ từ chối cái dìu của Hạo Dương
Lên đến nơi khung cảnh trước mắt cô có chút quen thuộc mà cũng xa lạ … nhiều lần trong giấc ngủ cô cũng thấy mình vui đùa ở nơi đây
Y Mễ tò mò đi vào cửa chính của hòn đảo không nhỏ này, ngồi nhà dựng lên phong cảnh nghĩ dưỡng … bên trong các lớp bụi bị văng kính mọi ngóc ngách có lẽ lâu rồi không ai đến
Cận Thận Hạo Dương vội vã đở lấy vật sắp rơi vào đầu Y Mễ
Y Mễ gật gật rồi lại đi xem xung quanh mắt cô va vào một khung hình nhỏ góc tủ, tuy đã cũ kỹ nhưng lâu đi vẫn sẽ thấy được là ảnh mẹ cô đây sao? Quả nhiên cô giống mẹ cô khi ấy, hình ảnh mái tóc đen dài của bà nụ cười dịu dàng, bên cạnh còn có một người đàn ông đạo mạo, có chút nghiêm nghị …

Y Mễ đang trong vòng lẫn quẩn suy nghĩ, Hạo Dương đã được thuộc hạ phũi sạch bụi cho ngồi, hắn châm một điếu thuốc miệng nói: Đây là mẹ của em, em thật giống bà ấy, xinh đẹp mỹ miều … Kia là cha của em cha ruột … Từ Cha Ruột đột nhiên được Hạo Dương nhấn mạnh …
Hắn tiếp tục nói: Nơi đây là nơi mẹ em từng bị ông Dương giam cầm, và hạ sinh ra em
Hạo Dương ra hiệu cho thuộc hạ mang một hộp đồ gỗ khá cũ kỹ đến cho Y Mễ
Y Mễ hiểu ý ngồi xuống chậm rãi mở chiếc hộp ra
Bên trong vó nhiều món đồ xưa cũ mỗi món đều có tờ giấy ngã vàng quấn lại … cô cầm mấy một chiếc lược mở tờ giấy đã sắp thành màu vàng kia ra …
Bên trong là nét chữ có lẻ của mẹ cô …
ngày hôm nay là ngày tôi cảm nhận rõ nhất, bé con trong tôi ngày ngày đùa giỡn trong bụng, bác sĩ đã nói là một cô bé, cũng là tháng gần kề gặp được con gái của mẹ, cũng là tháng tôi ỡ đây cách biệt bên ngoài, không người thân, không chồng, không có ai? Vô tình chiếc lược ngày ấy vật định tình kết nối tình yêu của chúng tôi, và sau này con gái tôi sẽ là kết tinh nối lại tình yêu, niềm tin của chúng tôi, nhưng có lẻ ông ấy mãi mãi không hiểu được nỗi oán ức, cô đơn tuột cùng của tôi … niềm tin giữa chúng tôi chưa từng vượt quá con số 0 thì làm sao có thể quay về con số 0.

Tôi không muốn con gái tôi sau này sẽ biết cha của nó nghi ngờ thân phận của nó và càng không biết ông ấy đã vì nghi ngờ trả thù mẹ nó, mà đã đi ngủ cùng vợ của người ông ấy cho là người tình của tôi ….

Khi tôi biết được, tôi đã không dám gục ngã con tôi vẫn đang cảm nhận gần nhất với cảm xúc của tôi lúc này … làm sao làm sao để có thể tha thứ cho chính bản thân tôi, chồng tôi, và người trong cuộc ….

Ngôn Tình Hay
Sau những dấu chấm câu không còn thấy tiếp nối câu chuyện cũng là lúc nước mắt cô rơi, cô đau lòng, đau lòng thay mẹ cô, sự chịu đựng của bà … cô lại chưa từng nghiêm túc tìm hiểu cái chết của bà, của chính người cha ruột kia … và còn cả người bạn thân của cha cô …
Anh nói di, nói cho tôi biết rốt cuộc Nam Ân, Cha anh ấy Mẹ anh ấy có liên quan gì hả nói đi Y Mễ gào lên nhìn về Hạo Dương
Em đừng vội, tôi đã nói rồi em không được vội, luôn tiện tôi sẽ cho em bài học, ngoài tôi ra em sẽ không sẽ sống vui vẻ hạnh phúc cùng ai cả … chỉ có tôi Hạo Dương này thôi, bài học cho em nghĩ sẽ có thể rời bỏ tôi …
Anh điên rồi, dù anh có làm gì tôi vẫn sẽ không rời xa Ân
Tiếng cười mạ rợ của Hạo Dương cất lên: Dù là nó và gia đình nó chính là hung thủ của Dương Gia hay sao? Em đổi lấy tình yêu của em bằng cái chết của ông Dương Tiên, Bà Dung … cả sự suy kiệt của Dương Thị hay sao
Anh tàn nhẫn lắm, anh biết gì hay nói hết đi hết đi
Y Mễ gào khóc quỳ xuống chân Hạo Dương.
 
Độc Tình Sự Tàn Nhẫn Của Lão Đại
Chương 73: 73: Truy Sát


Em đứng lên cho tôi, em làm cái trò gì đây hả Hạo Dương bóp chặt bờ vai thanh manh của Y Mễ khiên cô đau đến nhíu mày
Hạo Dương tôi van xin anh, anh biết gì thì hãy nói tôi nghe đi đừng đừng chạy vòng nữa tôi mệt lắm
Hạo Dương nhìn Y Mễ đang đau đớn cầu xin hắn, tim hắn quặn lại một chút hắn biết sắp tới đây cô sẽ không còn đau đớn nữa cô sẽ trở lại là người bên cạnh hắn, cùng hắn vượt qua khó khăn …
Được em đứng lên đi Hạo Dương buông vai cô ra
Y Mễ chậm chạp đứng lên quẹt đi giọt nước mắt lèm nhem của mình
Em về đi tự khắc sẽ biết
Hạo Dương đứng lên ra hiệu cho trợ lý đưa cô về nhà …
Trên đường về chiếc tàu nhỏ ngoài khơi … màn đêm tối tiếng gió lạnh thổi qua vai Y Mễ.

Cô mở điện thoại cầm tay lên là cuộc gọi nhỡ của Nam Ân …
Ting một tin nhắn rồi lại một tin nhắn
Y Mễ vô thức bấm vào một tin gần nhất của Nam Ân
Y Mễ em đang ở đâu, hiện tại ạn không thể nói rõ tình hình em nghe máy hoặc đọc tin nhắn gọi lại cho anh
Y Mễ cầm chiếc điện thoại trong tay cô bấm gọi cho anh
Tiếng chuông cứ vang bên tai nhưng lại không có một chút hồi âm nào …

Một cuộc rồi lại hai cuộc khiến cô lại hoang mang hơn
Đùng đùng đùng
Ba tiếng súng thất thanh vang lên Y Mễ ngồi bật dậy cảnh giác đi ra ngoài khoan xem các thuộc hạ của Hạo Dương cũng lần lượt chạy đến phía cô ngấm ngầm bảo vệ
Chạy về hướng đó cho tôi Y Mễ ra lệnh cho một tên trong đó tay chỉ về phía xa sau một tản đòi
Thưa cô, theo lệnh chúng tôi sẽ đưa cô về nhà
Y Mễ cảm giác có chuyện xảy ra cô đã theo Hạo Dương bao lâu làm sao giữa biển khơi lại có tiếng súng chắc hẵn nơi đây vẫn còn người và một chiếc tàu thuyền nào khác gần đây
Y Mễ chĩa súng vào đầu cô uy h**p: Nhanh
Tên kia vì không thể để Y Mễ làm bậy cũng ra lệnh xuôi theo
Sau tản đòi nhỏ như cô dự đoán.

Phía xa là 2 chiếc cano phân khối nhiền kĩ mỗi chiếc điều có 5 đến 6 người trong màn đêm ánh sáng lấp ló cô thấy một bóng dáng quen thuộc
Đùng
Y Mễ tròn mắt nhìn bóng dáng quen thuộc đang rơi tự do từ trên cano xuống sau đó hổn loạn giữa hai chuyến
Aaaaaaaa Y Mễ hét lớn cô gào lên muốn nhảy xuống dòng nước lạnh lẽo kia, nhưng bất lực hai tay cô đều bị khống chế
Cô đưa ánh mắt nhìn lên lại một bóng hình quen thuộc nữa hiện lên đang đứng là đối diện hướng Nam Ân đã ngã xuống sau tiếng súng oan nghiệt kia …
Hạo Dương, anh làm gì anh ấy

Tiếng hét của cô như muốn xé toạt không gian rộng lớn …
Hạo Dương phía xa cũng đã thấy hắn móc điện thoại ra gọi bên này Y Mễ bị đánh ngất đi..

thuyền của cô quay đầu …
Bảng Tin Sáng
Cục trưởng thống đốc Nam Ân đêm qua đi tuần tra nhiệm vụ không may gặp sự cố hiện tại vẫn chưa tìm thấy.

Tiếp theo đó là nhóm tội phạm nguy hiểm cùng lúc đã có mặt tại đó … ai có thông tin hãy liên hệ với chúng tôi …
Gạch
Tôi xong rồi một ông già không ngoài 49 đi ra từ căn phòng
- Hiệu quả chứ Hạo Dương nghiêm mặt hỏi
Ông ấy gật đầu: Nhưng đừng để cô ấy gặp kích động, chạm vào các thứ trong quá khứ đó là đều lưu ý..

và một điều nữa là …
Nói
Cô ấy đang mang thai
Hạo Dương quay đầu nhìn ông một ánh mặt giận dữ
Ông nói cái gì
tôi tôi, theo tôi bao nhiêu năm ngành cô ấy nhìn sơ cũng biết đã có thai.
 
Back
Top Bottom