Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 160


Cô bé có cảm giác rằng sau lần này người dì xinh đẹp rời đi, có thể cô sẽ thực sự không bao giờ gặp lại được nữa.

Nghĩ tới đây, Tiểu Tinh Tinh rất bất an, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.

Vô tình, cô bé giẫm phải một hòn đá trên mặt đất, không vững mà ngã xuống đất..

Lệ Bạc Thâm nhìn con gái mình chạy theo chiếc xe đã đi xa của Giang Nguyễn Nguyễn, đáy mắt có chút kinh ngạc.

Con bé chỉ mới gặp Giang Nguyễn Nguyễn có vài lần, thế nhưng không thể rời xa cô ấy như vậy…

Ngay khi hắn còn đang suy tư, cô bé đột nhiên ngã sấp xuống, Lệ Bạc Thâm nhanh chóng lấy lại tinh thần bước nhanh về phía trước, đem người ôm vào trong lòng và nói: “Có bị thương chỗ nào không? Để cha xem nào.”

Tiểu Tinh Tinh ôm chặt lấy cổ hắn không chịu buông ra.

Lệ Bạc Thâm đang sốt ruột thì chợt nghe thấy tiếng cô bé khóc rống lên.

Trong lúc nhất thời, Lệ Bạc Thâm có chút hoài nghi về đôi tai của mình.

Mặc dù là khóc nhưng đây là âm thanh đầu tiên kể từ khi Tiểu Tinh Tinh lớn lên phát ra.

Tiểu Tinh Tinh khóc rất nhiều, hai tay của cô bé còn không quên dùng lực quơ quào làm cổ hắn đau rát.

Lệ Bạc Thâm cố chịu đựng không biểu hiện ra ngoài, tâm trạng phức tạp mà an ủi cô bé

“Dì… muốn dì…”

Đột nhiên, Tiểu Tinh Tinh lên tiếng nói ra từng chữ ngắt quãng.

Động tác của Lệ Bạc Thâm đột nhiên cứng đờ.

Không ngờ câu đầu tiên Tiểu Tinh Tinh nói lại là chuyện này.

Người phụ nữ đó thật sự rất quan trọng đối với cô bé.

Ý thức được điểm này, Lệ Bạc Thâm cảm thấy vô cùng khó chịu, cuối cùng chỉ có thể tàn nhẫn nói cho cô bé biết sự thật: “Dì đã đi rồi, cha ở đây với con, đừng khóc nữa.”

Tiểu Tinh Tinh vẫn dùng hết sức bình sinh để khóc không ngừng, thậm chí cơ thể còn hơi co giật.

Lệ Bạc Thâm không còn cách nào khác đành phải xin nghỉ cho cô bé, sáu đó trở về nhà.

Trên đường đi cô bé dần dần ngừng khóc, chỉ hơi thút thít lặng lẽ ngồi ở phía sau, thỉnh thoảng lại nức nở một tiếng.

Sau khi về nhà, cô bé không thèm để ý đến ai mà trực tiếp đi thẳng lên phòng rồi đóng sầm cửa lại.

Lệ Bạc Thâm chỉ nghĩ Tiểu Tinh Tinh lại nổi giận với mình, dù sao thì chuyện như này cũng thường xuyên xảy ra.

Hơn nữa, hôm nay công ty không thể thiếu hắn.

Do dự một lúc, Lệ Bạc Thâm vẫn bảo thím Trương chú ý đến tình hình của cô bé rồi tự mình lái xe đến công ty.

Buổi chiều, vừa làm xong việc, thím Trương liền gọi điện thoại đến: “Thiếu gia, ngài mau trở về xem một chút đi! Trông tiểu tiểu thư không ổn chút nào!”

Nghe thấy giọng điệu của thím Trương có vẻ hoảng sợ.

Trong lòng Lệ Bạc Thâm liền trầm xuống, lập tức buông bỏ công việc rồi vội vàng quay trở về.

“Sau khi ngài đi, tôi đã cố gắng an ủi tiểu tiểu thư nhưng cho dù tôi có nói gì, tiểu tiểu thư cũng không phản ứng gì cả…” Thím Trương lo lắng đến mực giọng run run.

Lệ Bạc Thâm bước nhanh vào phòng Tiểu Tinh Tinh, chỉ nhìn thấy cô bé đang co ro người trong góc với đôi mắt trống rỗng, thấy bọn họ bước vào cũng không có chút phản ứng nào.

“Tinh Tinh, cha biết con đang tức giận. Cha hứa với con rằng sau này con vẫn có thể gặp lại dì xinh đẹp của con, được không?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 161


Trước đây nếu nhắc đến Giang Nguyễn Nguyễn, tối thiểu Tiểu Tinh Tinh cũng có chút phản ứng.

Nhưng lần này, Tiểu Tinh Tinh thậm chí cũng không hề dời mắt, tựa như đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình.

Nhìn thấy điều này, trái tim của Lệ Bạc Thâm đột nhiên chìm xuống.

Biểu hiện hiện tại của cô bé rõ ràng đang tái phát chứng tự kỷ!

Ý thức được điểm này, Lệ Bạc Thâm lập tức gọi điện cho anh em tốt của mình, Lục Cảnh Ngự, bảo anh ta đến đây càng sớm càng tốt.

Lục Cảnh Ngự đã đạt được nhiều thành tựu to lớn trong lĩnh vực tâm lý học, trong mấy năm này, bệnh của Tiểu Tinh Tinh vẫn do chính tay anh ta chữa trị.

Không lâu sau, Lục Cảnh Ngự đã vội vàng chạy tới, nhìn thấy tình trạng của Tiểu Tinh Tinh, trong lòng anh ta trầm xuống, quay người nói với hai người: “Các cậu ra ngoài trước đi, để tôi ở lại tâm sự với con bé.”

Lệ Bạc Thâm và thím Trương cùng nhau đi ra khỏi phòng.

Trong phòng, Lục Cảnh Ngự kiên nhẫn nói chuyện với Tiểu Tinh Tinh, nhưng dù anh ta có nói cái gì, cô bé cũng không thèm phản ứng chút nào, ánh mắt rất trống rỗng.

So với những lần trị liệu trước đây, tình hình hiện tại nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Gần một tiếng sau, Lục Cảnh Ngự mệt mỏi đi ra khỏi phòng.

Vì làm Tiểu Tinh Tinh phản ứng lại, anh ta gần như đã dốc hết toàn bộ sức lực nhưng cuối cùng vẫn không đạt được hiệu quả như mình mong muốn.

“Thế nào rồi?” Lệ Bạc Thâm lo lắng hỏi.

Lục Cảnh Ngự lắc đầu: “Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín mình lại, con bé không muốn giao tiếp với người khác, cho dù là tớ con bé cũng kháng cự. Có lẽ là do bị k1ch thích, trừ khi tìm được nguồn k1ch thích, mới có thể giải quyết tình trạng này.”

Nghe vậy, sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi ngưng đọng.

Lục Cảnh Ngự không để ý đến sự bất thường của hắn, nghiêm túc hỏi: “Có phải gần đây Tinh Tinh đã gặp phải chuyện gì làm tâm trạng thay đổi không?”

Cảnh tượng cô bé mở miệng nói chuyện vì Giang Nguyễn Nguyễn vào buổi sáng chợt xuất hiện trong đầu Lệ Bạc Thâm, rõ ràng đáp án chỉ có một cái này.

Lệ Bạc Thâm im lặng vài giây rồi kể lại những gì đã xảy ra lúc sáng.

Nghe nói người phụ nữ kia thật sự có thể khiến cảm xúc của Tiểu Tinh Tinh dao động lớn như vậy, Lục Tĩnh Vũ không khỏi kinh ngạc nói: “Có lẽ, người phụ nữ đó là gốc nguồn gốc của chuyện này, nếu cô ấy có thể đến đây, có lẽ tình hình của Tiểu Tinh Tinh sẽ cải thiện.”

Để người phụ nữ kia xuất hiện trước mặt Tiểu Tinh Tinh lần nữa.

Lệ Bạc Thâm nghĩ đến bóng dáng dứt khoát rời đi lúc sáng, đôi mày lập tức khó chịu nhăn lại: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đi nói chuyện với cô ấy, cố gắng nhờ cô ấy đến một chuyến.”

Lục Cảnh Ngự gật đầu.

……

Giang Nguyễn Nguyên không biết gì về tình huống của Tiểu Tinh Tinh.

Sau khi rời khỏi trường mẫu giáo, không biết có phải vì lời nói của Lệ Bạc Thâm, tâm trạng của cô hoàn toàn không thể bình tĩnh lại.

Nhớ lại thì giọng điệu và vẻ ngoài của người đàn ông đó trông không giống giả vờ chút nào.

Nhưng mà lý trí nói cho cô biết, chuyện này chắc chắn có dính líu tới Lệ Bạc Thâm.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 162


Cho đến khi về nhà, tâm trạng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn rất nặng nề, tuy nhiên, vì lo hai đứa nhỏ sẽ nhận ra cho nên cô chỉ có thể cố gắng ép mình bình tĩnh lại.

Hai đứa nhỏ cũng đã sớm bình tĩnh lại, khi thấy cô bước vào cửa, chúng ngoan ngoãn chạy tới chào đón: “Mẹ, thủ tục đã hoàn tất chưa?”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, thậm chí còn nhắc tới chuyện gặp Tiểu Tinh Tinh: “Xong rồi, mẹ cũng giúp các con tạm biệt em gái rồi.”

“Cảm ơn mẹ!” Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn nói lời cảm ơn.

Giang Nguyễn Nguyễn sờ sờ đầu bọn họ, cuối cùng trong lòng vẫn cảm thấy có chút an tâm.

Ở bên kia, Tịch Mộ Vi nhìn thấy ba người bọn họ cùng giả vờ, cô cũng đau lòng không thôi, đồng thời càng lúc càng bất mãn với Lệ Bạc Thâm.

Hai đứa nhỏ nắm tay dắt mẹ ngồi xuống ghế sofa, hào hứng đề nghị: “Mẹ, nhân lúc bọn con không cần đến trường mẫu giáo nữa, hơn nữa cũng chưa đăng ký các lớp khác, bọn con có thể nghỉ ngơi một thời gian được không?”

Giang Nguyễn Nguyễn đang cảm thấy có lỗi với hai đứa nhỏ, lúc này nghe bọn họ xin như vậy thì cô lập tức đáp ứng: “Được, đợi các con nghỉ ngơi xong, mẹ mới đăng kí các lớp khác.”

“Vậy mẹ ơi, mẹ có thể nghỉ ngơi với bọn con không?” Mộ Mộ ôm lấy cánh tay Giang Nguyễn Nguyễn, khẽ nói: “Chúng ta đã trở về lâu như vậy nhưng vẫn chưa đi đâu chơi đâu, mẹ đi chơi với bọn con đi được không? Mẹ nuôi vừa nói cho bọn con biết mấy phim trường ở đây rất thú vị, con với anh hai rất muốn đi!”

Vừa rồi bọn họ đã bàn bạc, chuyện cha ruột trẻ đuổi học bọn họ, chắc hẳn không chỉ có hai người bọn họ buồn bã, lúc này trong lòng mẹ chắc chắn cũng không ổn chút nào.

Cho nên, bọn họ mới nghĩ đến chuyện rủ mẹ ra ngoài chơi.

Giang Nguyễn Nguyễn hơi do dự một chút.

Tịch Mộ Vi nhìn thấu suy nghĩ của hai đứa nhỏ, nhanh chóng lên tiếng hùa theo: “Tớ cũng lâu rồi không đi chơi, vừa hay hôm nay tớ đã xin nghỉ rồi, chúng ta đi cùng nhau đi ha?”

Thật sự hôm nay Giang Nguyễn Nguyễn cũng không có tâm trạng đến viện nghiên cứu, ở đó cũng không có gì cần cô gấp, cho nên do dự một hồi cô vẫn nói lời đồng ý.

Bốn người họ chuẩn bị đơn giản một chút liền khởi hành đến phim trường.

Bốn người họ đã đến khu vui chơi.

Mặc dù ý đồ chính là để mẹ thư giãn, nhưng thật ra hai đứa nhỏ cũng đã muốn đi chơi và lên kế hoạch từ lâu.

Ngay khi bước vào cổng, hai đứa lập tức kéo Giang Nguyễn Nguyễn đến Công viên kỷ nguyên Jura để xem khủng long.

Đương nhiên Giang Nguyễn Nguyễn sẽ đồng ý dẫn hai đứa nhỏ đến đó, Triều Triều và Mộ Mộ vô cùng cao hứng.

Sau khi ra khỏi Công viên kỷ nguyên Jura, bọn họ lại đến Hang động ngoài hành tinh để chơi trò đi xe đạp bên vũ trụ.

Sau khi kết thúc hai trò này Giang Nguyễn Nguyễn cũng đã có chút mệt mỏi, nhưng mà hai đứa nhỏ vẫn còn rất hào hứng, tiếp tục chơi không ít trò nữa.

Mỗi lần đến một trò mới là bọn họ lại chụp một bức ảnh nhóm.

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu đáp ứng hết tất cả yêu cầu của bọn nhỏ.

Bị hai nhóc con lôi kéo cả buổi, toàn bộ suy nghĩ lung tung trong đầu cô lập tức bỏ lại phía sau.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 163


Sau khi bàn bạc với Lục Cảnh Ngự, Lệ Bạc Thâm cảm thấy tốt nhất là nên gọi Giang Nguyễn Nguyễn đến càng sớm càng tốt, cho nên hắn lập tức lấy điện thoại gọi cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhưng mà hắn đã gọi đi rất lâu vẫn không có người nhấc máy.

Khuôn mặt tối sầm của Lệ Bạc Thâm càng tối hơn nữa.

Mới qua mấy ngày bình yên mà hắn lại suýt quên mất trái tim của người phụ nữ này tàn nhẫn như thế nào.

Cô không chỉ không nghe lời giải thích của hắn mà thậm chí còn chặn số điện thoại của hắn, như thể cô đang chứng minh sự quyết tâm của mình cho hắn thấy.

“Làm sao vậy?” Lục Cảnh Ngự thấy vẻ mặt hắn không đúng, trong lòng thoáng chìm xuống.

Tình trạng của Tiểu Tinh Tinh thật sự không thể để đợi lâu hơn nữa, càng kéo dài, các triệu chứng của Tiểu Tinh Tinh sẽ càng tệ hơn.

Lệ Bạc Thâm nhìn theo tầm mắt của anh ta, liếc nhìn về phía phòng của Tiểu Tinh Tinh, trầm giọng nói: “Làm phiền cậu ở đây trông chừng một chút, bây giờ tớ sẽ đi tìm cô ấy ngay.”

Nói xong, hắn liền gọi Lộ Khiêm đi theo đến nhà Giang Nguyễn Nguyễn.

Người mở cửa chính là quản gia mà bọn họ mới tìm được hôm kia, lúc thấy bọn họ đến, bà mỉm cười chào hỏi: “Các người đến tìm cô Giang sao? Bây giờ cô ấy không có ở đây, các người có muốn vào chờ không?”

Nghe vậy, sắc mặt Lệ Bạc Thâm trầm xuống: “Cô ấy đi đâu?”

Thím Lý nói: “Hình như cô ấy đưa con đến khu vui chơi, các người tìm cô Giang có việc gì không? Có cần tôi báo lại một tiếng không?”

Chưa gì Lệ Bạc Thâm đã xoay người rời đi.

Phía sau, Lộ Khiên vẫn còn đứng lại mỉm cười với thím Lý: “Không cần, chúng tôi sẽ đi tìm cô ấy.”

Nói xong, anh ta vội vàng đuổi theo bước chân của ông chủ.

“Ông chủ, bây giờ chúng ta đi…” Vừa rồi anh ta chỉ thuận miệng nói vậy với thím Lý, anh ta không biết ông chủ định đi đâu.

Lệ Bạc Thâm nhíu chặt mày: “Đến khu vui chơi.”

Lệ Bạc Thâm đáp lại một tiếng rồi vội vã đi đến khu vui chơi.

Sau khi mua vé và vào của, hai người nhận ra mình không biết lúc này Giang Nguyễn Nguyễn đang chơi trò nào.

Lệ Bạc Thâm lạnh giọng ra lệnh: “Chia nhau ra tìm, tìm được lập tức thông báo cho tôi.”

Lộ Khiêm đồng ý, hai người bắt đầu chia nhau ra tìm các trò khác nhau.

Một lúc sau, điện thoại của Lộ Khiêm gọi đến: “Ông chủ, hình như tôi đã nhìn thấy cô Giang.”

Lệ Bạc Thâm hỏi địa điểm rồi vội vàng đi tới.

Bởi vì là hôm nay không phải ngày cuối tuần, trong khu vui chơi có rất ít người cho nên rất nhanh hai người đã tìm thấy bốn người kia đang đứng trước cửa nhà ma.

Xem ra hình như bốn người bọn họ đang giằng co gì đó, nói chính xác là chỉ có Giang Nguyễn Nguyễn đang giằng co với hai đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ chia ra hai bên trái phải kéo cánh tay Giang Nguyễn Nguyễn nhưng cô vẫn kiên trì đứng yên một lúc lâu.

“Mẹ vào với chúng con đi, chúng con sẽ bảo vệ mẹ!” Mộ Mộ vừa kéo vừa làm nũng.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 164


Vẻ mặt Giang Nguyễn Nguyễn tràn đầy do dự.

Triều Triều cũng hùa theo em trai: “Lá gan của mẹ nhỏ vậy làm sao có thể làm gương cho bọn con chứ?”

Gang Nguyễn Nguyễn: “… Được rồi, mẹ sẽ đi vào với các con.”

Nói xong, cô lập tức bị hai đứa nhỏ kéo thẳng vào.

Cùng lúc đó, Lệ Bạc Thâm cũng sải bước đi theo phía sau bọn họ.

Vừa bước vào, mọi thứ trước mắt đều là một mảnh đen kịt, Giang Nguyễn Nguyễn nắm chặt tay hai đứa nhỏ, còn Tịch Mộ Vy đi trước bọn họ để dọn đường.

Triều Triều và Mộ Mộ trong lòng cười khúc khích, bọn nhóc không ngờ mẹ mình lại sợ ma như vậy.

Nhưng mà, hôm nay trải qua nỗi sợ trong nhà ma xong chắc chắn mẹ sẽ quên hết tất cả những rắc rối đó!

Hai đứa nhỏ cùng lên kế hoạch, khi tay bị bóp đau cũng không hề lên tiếng, không nói một lời nào mà cứ kéo mẹ đi về phía trước.

Giang Nguyễn Nguyễn càng đi càng cảm thấy da đầu tê dại.

Từ nhỏ cô đã sợ đủ thứ, dù biết rằng ma ở đây đều là giả nhưng âm nhạc với ánh sáng xung quanh vẫn khiến cô cảm thấy nơm nớp lo sợ.

Đặc biệt là bây giờ không biết khi nào những con ma đó sẽ xuất hiện.

Vừa rồi ba người trước mặt còn luôn mồm nói muối sẽ bảo vệ cô, bây giờ lại cố ý không nói một lời khiến cô càng cảm thấy sợ hãi, hận không thể cứ như vậy mà quay người đi ra ngoài.

Nhưng nghĩ đến những lời vừa rồi của Triều Triều nói, nghĩ đến việc bản thân phải làm gương cho hai đứa nhỏ, cô chỉ có thể cắn răng tiến về phía trước.

Ngay lúc cô đang cảm thấy bất an thì một đôi chân cứng ngắc đột nhiên xuất hiện trước mắt cô.

Giang Nguyễn Nguyễn chợt giật mình, vô thức ngước mắt lên.

Dưới ánh đèn mờ ảo, một khuôn mặt nhợt nhạt thè lưỡi xuất hiện trước mặt cô.

“A…” Nhìn thấy cảnh này, tim của Giang Nguyễn Nguyễn gần như nhảy lên cổ họng, sợ tới mức không phát ra được thanh âm nào.

Khi hai cậu bé nhận ra có điều gì đó không ổn xảy ra với mẹ mình thì đã quá muộn.

Giang Nguyễn Nguyễn hất bàn tay nhỏ bé của bọn họ ra, hoảng sợ chạy tới chạy lui.

Thật đáng sợ, cô cần phải ra khỏi đây!

“Mẹ ơi!” Hai đứa nhỏ bị hành động của mẹ mình làm sửng sốt một lúc, sau khi kịp phản ứng lại liền quay người đuổi theo.

Tịch Mộ Vi nhìn người đàn ông treo cổ đột nhiên xuất hiện, trong lòng chỉ biết cảm thấy bất lực.

Con ma này xuất hiện đúng lúc thật đấy, khi cô ấy và hai đứa nhỏ đi ngang qua vẫn bình thường, không hiểu sao cứ muốn xuất hiện trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn mới chịu vậy chứ.

Ba người nhanh chóng đi theo Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng sau khi rẽ qua hai cua quẹo liên tiếp vẫn không thấy người đâu.

Trong lúc nhất thời, Tịch Mộ Vi cùng với hai đứa nhỏ có chút lo lắng.

Bọn họ biết Giang Nguyễn Nguyễn sợ những thứ này, đồng thời họ cũng chỉ định cho cô vào để thay đổi tâm tình mà thôi.

Thật không ngờ lại xảy ra tai nạn như vậy.

Nếu cô đi một mình mà gặp thêm con ma đáng sợ nào đó nữa, chắc chắn cô sẽ rất sợ hãi…

“Tất cả đều là lỗi của em, lẽ ra em không nên nhất quyết kéo mẹ vào.” Mộ Mộ cúi đầu tự trách mình.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 165


Trong lúc nhất thời, Tịch Mộ Vi cũng không biết nên an ủi bọn nhóc thế nào.

Triều Triều nhìn chung quanh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Mộ: “Bây giờ không phải lúc tự trách mình, trước tiên hãy tìm xem mẹ đang ở đâu, nếu không được thì chúng ta ra ngoài tìm nhân viên.”

Ba người họ vội vàng tìm kiếm trong ngôi nhà ma ám. .

Giang Nguyễn Nguyễn không biết gì về sự lo lắng của ba người, trong lòng cô lúc này gần như đã bị nỗi sợ hãi chiếm giữ, trong đầu chỉ toàn hình ảnh đôi chân cứng đơ với khuôn mặt tái nhợt của con ma vừa rồi, thậm chí cô còn quên mất sự tồn tại của ba người họ và chỉ nghĩ về việc nhanh chóng ra khỏi đây.

Chạy hồi lâu vẫn không tìm được lối ra, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi có chút tuyệt vọng, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Đừng dọa tôi, xin đừng dọa tôi...”

Trong bóng tối, cô bất ngờ va phải một người nào đó, lồ ng ngực cứng ngắc.

Giang Nguyễn Nguyễn sửng sốt, sau đó liền kinh hãi hét lên, đầu óc trống rỗng.

Sau khi Lệ Bạc Thâm bước vào cửa, đã không thấy bóng dáng của bốn người họ, kết quả theo chân họ đến cửa ra vào, tìm kiếm hồi lâu cũng không thấy người, đúng lúc hắn cảm thấy bực bội, liền có một cái đầu va vào ngực hắn.

Vốn định đẩy người đó ra, nhưng khi nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của người đó thì động tác tay của hắn chợt dừng lại, quay người nhẹ nhàng ôm người đó vào vòng tay mình.

Giang Nguyễn Nguyễn thật sự rất sợ hãi, thân thể vô thức run lên, theo bản năng chui thẳng vào trong vòng tay của hắn.

Cảm nhận được sự run rẩy của cô, Lệ Bạc Thâm vô cùng đau lòng, nhăn mày nói: “Tại sao cô sợ hãi mấy thứ đó như vậy mà còn muốn vào?”

Nghe thấy giọng nói bên tai, Giang Nguyễn Nguyễn nhất thời không kịp phản ứng.

Lệ Bạc Thâm bất lực thở dài: “Tôi sẽ đưa cô ra ngoài.”

Giang Nguyễn Nguyễn chậm rãi tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy giọng nói bên tai cô rất quen thuộc, mùi hương lưu lại quanh người khiến trái tim cô càng chìm xuống.

Không, làm sao hắn có thể ở đây…

Giang Nguyễn Nguyễn nghi ngờ ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt ngầm quan tâm của người đàn ông.

Bốn mắt đối diện, thân thể Giang Nguyễn Nguyễn lập tức cứng đờ, sau khi phản ứng lại, sự hoảng loạn trên mặt đã không còn nữa, cô vô cảm thoát khỏi vòng tay của người đàn ông.

Lệ Bạc Thâm cảm nhận được sự kháng cự của cô, cảm xúc đau xót trong lòng từ từ phai nhạt, tùy ý để cô rút lui khỏi vòng tay của mình.

“Sao anh lại ở đây?” Giang Nguyễn Nguyễn cảnh giác nhìn người trước mặt.

Lệ Bạc Thâm điều chỉnh tâm trạng, thờ ơ nói: “Tới tìm cô.”

Nghe vậy, lông mày Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau lại: “Tôi nghĩ lời nói của tôi đã đủ rõ ràng rồi, Lệ Tổng còn tốn công tới tìm tôi, hẳn là có việc gì đó cần tôi đúng chứ?”

Buổi sáng, sau khi rời khỏi trường mẫu giáo, cô đã chặn tất cả thông tin liên lạc của Lệ Bạc Thâm.

Để tìm được cô, chắc chắn Lệ Bạc Thâm đã lãng phí rất nhiều công sức.

Ngoại trừ việc có chuyện cần cô giúp đỡ, Giang Nguyễn Nguyễn không thể nghĩ ra được bất kỳ lý do nào khác.

Nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm hơi tối sầm lại, vốn dĩ hắn cũng muốn định nói thẳng lý do nhưng câu hỏi của Giang Nguyễn Nguyễn cứ như cái gai đâm thủng trái tim hắn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 166


Nếu hắn thẳng thừng nói là hắn cần sự giúp đỡ của cô, không biết người phụ nữ này sẽ mỉa mai hắn đến mức nào nữa.

Sau khi im lặng vài giây, Lệ Bạc Thâm cuối cùng cũng đổi lời: “Tôi nghĩ chuyện Triều Triều và Mộ Mộ bị đuổi học vẫn chưa được giải thích rõ ràng, tôi hy vọng cô có thể bình tĩnh lắng nghe lời giải thích của tôi.”

Giang Nguyễn Nguyễn đã đinh ninh trong lòng là chuyện này tuyệt đối có dính líu đến Lệ Bạc Thâm, khi nghe đến đây cô không hề cảm thấy gì ngoài cảm giác mỉa mai.

Giải thích? Có cái gì hay mà giải thích là gì chứ? Hắn đùa giỡn mấy ngày rồi còn chưa chán sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn lóe lên một chút lạnh lùng, giọng điệu càng thêm xa lánh: “Anh ở vị trí cao, anh muốn làm gì thì làm, không cần phải giải thích với tôi, tôi không muốn nghe.”

Lệ Bạc Thâm nhíu chặt lông mày: “Trước giờ tôi không hề làm việc gì thẹn với lương tâm, không có lí do gì làm tôi không dám thừa nhận. Tôi không làm chuyện đó đồng thời cũng không đổ lỗi cho ai cả. Tôi thừa nhận là lúc mới biết Triều Triều và Mộ Mộ sẽ học cùng với Tiểu TInh Tinh, tôi có bảo hiệu trưởng để đuổi học chúng, nhưng mà ngày hôm Tiểu Tinh Tinh cũng đã làm ầm ĩ vì chuyện này rồi, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa. Coi như là vì nể mặt con gái tôi, tôi không thể nào đuổi học Triều Triều và Mộ Mộ một lần nào nữa. Hôm đó Phó Vi Trữ đưa Tiểu Tinh Tinh đi học, vô tình nhìn thấy hai đứa con nhà cô nên mới tự ý yêu cầu hiệu trưởng làm vậy, sau khi cô tìm đến, tôi mới phát hiện ra chuyện.”

Nói đến cùng hắn vẫn khẳng định đây là ý của Phó Vi Trữ.

Giang Nguyễn Nguyễn càng cảm thấy mỉa mai: “Vậy thì ý của anh và ý của cô ta có gì khác nhau? Lúc đầu do anh đưa ra yêu cầu này trước, Phó Vi Trữ là bạn đời của anh cũng đưa ra yêu cầu tương tự với hiệu trưởng, anh nghĩ hiệu trưởng sẽ không nể mặt anh sao? Nói như vậy thì suy cho cùng chuyện này vẫn là do anh!”

Lệ Bạc Thâm nghe thấy người phụ nữ này lại cột hắn và Phó Vi Trữ lại với nhau, trong lòng hắn chợt có chút cáu kỉnh: “Cô ta là cô ta, tôi là tôi tại sao phải gộp lại như vậy” Tôi không có lý do gì để ra tay với Triều Triều và Mộ Mộ, tối hôm qua tôi đã cảnh cáo hiệu trưởng, bây giờ Triều Triều và Mộ Mộ có thể trở về bất cứ lúc nào.”

Giang Nguyễn Nguyễn bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Cô vẫn còn nhớ rõ sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm đã thề rằng hắn sẽ không cưới ai khác ngoài Phó Vi Trữ, thậm chí còn đối xử lạnh lùng với cô bởi vì cô đã chiếm lấy vị trí của Phó Vi Trữ.

Đã trôi qua sáu năm nhưng người đàn ông này vẫn đem mình và Phó Vi Trữ phân biệt rõ ràng như vậy.

Không biết sau khi Phó Vi Trữ nghe hắn nói như vậy, sẽ có cảm tưởng như thế nào.

Tuy nhiên, cho dù sự thật là như vậy thì hiệu trưởng quả thực đã nhận được chỉ thị của Phó Vi Trữ, và cô cũng đã quyết tâm vạch ra ranh giới rõ ràng với Lệ Bạc Thâm.

Chuyện như thế này xảy ra lần đầu thì sẽ xảy ra lần thứ hai, cô không muốn hai đứa nhỏ nhà mình phải sống dưới họng súng của người khác.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn thu hồi lại suy nghĩ của mình, cũng không muốn tranh cãi với hắn về vấn đề này nữa, bình tĩnh nói: “Tôi đã nghe xong lời giải thích của anh, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô liền xoay người muốn rời đi.

Cô thực sự không muốn ở lại cái nơi địa ngục này nữa, hiện tại lý trí của cô đã trở lại, có lẽ rất nhanh cô sẽ tìm đến lối ra, sau đó tìm chỗ nào ngồi đợi Tịch Mộ Vi cùng với hai đứa nhỏ.

Vừa quay người lại, lại bị người đàn ông bắt lấy cổ tay.

Giang Nguyễn Nguyễn dừng bước, quay người lạnh lùng hỏi: “Lệ Tổng còn có chuyện gì sao?”

Lệ Bạc Thâm trầm mặc một lát, cuối cùng cũng giải thích mục đích của mình: “Tôi cần cô giúp một chuyện.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn mím môi dưới một cách mỉa mai.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 167


Quả nhiên cô không có đoán sai, nếu không tìm được ích lợi gì từ cô, làm sao người đàn ông này có thể dốc sức tìm được đến nơi này như vậy.

“Cô biết không, lần trước bởi vì Tinh Tinh không thấy Triều Triều và Mộ Mộ ở trường mẫu giáo, đã gây náo loạn một trận, lần này, con bé biết bọn trẻ sẽ không đi học ở trường mẫu giáo nữa, nên huyên náo càng lợi hại hơn. Buổi sáng khi thấy cô rời đi, chứng tự kỷ của con bé lại tái phát. Bây giờ con bé đã hoàn toàn khép mình lại. Dù chúng tôi có nói gì thì cũng vô ích. Bác sĩ tâm lý nói nếu cô qua đó xem một lát chắc chắn sẽ có tác dụng, vì thế mà tôi muốn làm phiền cô đi với tôi một chuyến.”

Lệ Bạc Thâm nói với vẻ mặt trịnh trọng, sức lực vẫn không hề suy giảm, như sợ Giang Nguyễn Nguyễn cứ như vậy mà rời đi.

Nghe hắn nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sửng sốt trong giây lát.

Tình trạng của cô bé nghiêm trọng đến mức cần phải gọi bác sĩ tâm ý, theo lời của Lệ Bạc Thâm nói đến cả bác sĩ tâm ý cũng lực bất tòng tâm.

Hơn nữa, cũng chỉ vì cô và Triều Triều Mộ Mộ nên cô bé mới như thế này…

Cô không biết cả nhà mình lại có địa vị quan trọng trong lòng cô bé như vậy.

Nhớ đến lần trước cô bé đến gặp bọn họ với khuôn mặt đẫm nước mắt, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy có chút dao động.

Nhưng sau đó cô nghĩ đến chuyện Tiểu Tinh Tinh là con của Phó Vi Trữ, trong lòng lại trở nên kiên định.

“Lệ tổng luôn miệng nói nhà trường đuổi học Triều Triều và Mộ Mộ là do Phó Vi Trữ sai khiến. Tại sao bây giờ anh nghĩ tôi sẽ giúp việc này? Phó Vi Trữ bắt nạt con tôi như thế này, tại sao tôi phải giúp con của cô ta? Anh nghĩ tôi là thánh mẫu sao?” Sau khi định thần lại, Giang Nguyễn Nguyễn dùng giọng hát lạnh lùng chất vấn.

Nói xong, cô dùng chút sức trên tay để thoát khỏi vòng tay của Lệ Bạc Thâm.

Tay của người đàn ông càng siết chặt hơn, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nhìn thấy vẻ mặt như vậy của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày khó hiểu.

Lệ Bạc Thâm lấy lại tinh thần sau cơn ngạc nhiên, từ từ nheo mắt lại, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn: “Ý cô là gì? Cô nghĩ Tinh Tinh… là con của Phó Vi Trữ sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ rằng hắn sẽ dùng vũ lực để đưa cô đi, thậm chí cô còn chuẩn bị đánh trả nhưng không ngờ lại nghe được một câu như vậy.

Trong lúc nhất thời, trái tim cô không hiểu sao lại thắt lại, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, lạnh lùng hỏi: “Chẳng lẽ không đúng sao?” . Truyện Tiên Hiệp

Ngoại trừ Phó Vi Trữ ra, cô không thể nghĩ ra được người phụ nữ nào khác nữa.

Nghe thấy câu hỏi của Giang Nguyễn Nguyễn, đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm hơi ngưng tụ, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô một lúc lâu vẫn không thấy nét giả vờ nào.

Lệ Bạc Thâm thu hồi ánh mắt, trong lòng chấn động một hồi sau đó lại tràn ngập nghi hoặc.

Giang Nguyễn Nguyễn thật sự luôn cho rằng Tiểu Tinh Tinh là con của Phó Vi Trữ!

Trước giờ hắn luôn nghĩ người phụ nữ này đã nhẫn tâm bỏ Tiểu Tinh Tinh lại, vậy mà sau khi về nước cô lại thản nhiên đối mặt với Tiểu Tinh Tinh như chưa có chuyện xảy ra, chuyện này càng làm hắn thấy cô thật sự là người lòng dạ sắt đá.

Nhưng mà những lời cô vừa nói cho thấy rõ ràng cô không biết rằng Tiểu Tinh Tinh là con gái ruột của mình.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Hay là… Kỹ năng diễn xuất của người phụ nữ này tốt đến mức ánh mắt hắn nhìn không ra?

Trong lòng Lệ Bạc Thâm có chút bối rối.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 168


Sau một lúc lâu, hắn chậm rãi gạt bỏ suy nghĩ của mình, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của người phụ nữ đó, dùng khuôn mặt bình tĩnh hỏi từng chữ một: “Tôi nói Tiểu Tinh Tinh là con của Phó Vi Trữ lúc nào chứ?”

Cổ tay Giang Nguyễn Nguyễn đau nhức, nhưng sự chú ý của cô lại bị lời nói của hắn hấp dẫn, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Tiểu Tinh Tinh không phải con của Phó Vi Trữ!

Chẳng trách mỗi lúc Tiểu Tinh Tinh bị bệnh, chưa bao giờ nhìn thấy bóng dáng của Phó Vi Trữ.

Nhưng mà… Theo như cô thấy thì ngoại trừ Phó Vi Trữ, xung quanh Lệ Bạc Thâm không có người phụ nữ nào khác.

Nếu vậy thì mẹ của Tiểu Tinh Tinh còn có thể là ai chứ?

Cô suýt nữa đã cất tiếng hỏi.

“Mẹ!” Giọng nói hai đứa nhỏ bất ngờ truyền đến từ nơi cách đó không xa: “Con tìm thấy mẹ rồi!”

Tiếng nói vừa dứt, hai đứa nhỏ cùng nhìn thấy người đàn ông đứng đối diện mẹ, người đang nắm cổ tay mẹ.

Thấy vậy, hai đứa nhỏ liếc nhìn nhau, vội vàng nhấc đôi chân ngắn ngủn chạy đến bên cạnh mẹ.

“Mẹ, mẹ đừng sợ, chúng con sẽ bảo vệ mẹ!” Mộ Mộ giang hai tay đứng trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng cậu bé vừa ngước mắt lên liền sững sờ khi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông này.

Triều Triều cũng bước đến bên cạnh nắm lấy tay mẹ, ngước mắt lên dữ tợn nhìn người đối diện.

Thấy thật sự là Lệ Bạc Thâm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu đột nhiên căng thẳng, mím miệng, đi tới trước mặt Lệ Bạc Thâm không nói lời nào, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hắn một cái: “Buông mẹ con ra! Chú định làm gì mẹ con hả!”

Nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của cậu bé, Lệ Bạc Thâm nhíu mày buông tay cô ra, trầm giọng giải thích: “Chú chỉ muốn nhờ mẹ con giúp một việc, chú không muốn làm gì cô ấy hết.”

Triều Triều vẫn nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ mặt cảnh giác.

Mộ Mộ quay đầu lại, nắm lấy tay mẹ lắc lắc: “Mẹ, mẹ không sao chứ? Ông ấy bắt nạt mẹ hả? Hai anh em con sẽ bảo vệ mẹ!”

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn chưa hồi kịp hoàn hồn, lúc nghe được lời nói của Mộ Mộ thì cô lơ đãng lắc đầu: “Không có.”

Nhìn thấy mẹ mơ màng như vậy thì Mộ Mộ tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện.

Cha thật xấu xa, bắt nạt chúng còn chưa nói, giờ còn thừa lúc chúng không có mặt mà bắt nạt mẹ nữa!

Khi lớn lên cậu nhất định phải trút giận cho mẹ!

Nhất thời, bầu không khí giữa mấy người có chút cứng ngắc.

Mặc dù Tịch Mộ Vi cũng không hài lòng với Lệ Bạc Thâm, nhưng cô ấy vẫn là người duy nhất còn bình tĩnh ở đây, biết đây không phải là nơi để nói chuyện, cô bước lên phía trước kéo Triều Triều về rồi nói với mấy người họ: “Có chuyện gì ra ngoài hẳn nói.”

Nói xong, cô ấy nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Giang Nguyễn Nguyễn: “Sợ thì đừng chơi nữa, chúng ta cùng nhau đi ra đi.”

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới tỉnh táo lại, không nhìn người đối diện, cô im lặng gật đầu sau đó đi theo sau lưng Tịch Mộ Vi.

Mộ Mộ nắm chặt tay mẹ, sợ mẹ lại sợ hãi, ra dáng bảo vệ Giang Nguyễn Nguyễn hệt như một hiệp sĩ nhỏ.

Thấy họ rời đi, Lệ Bạc Thâm cũng sải bước theo họ.

Lối ra không khó tìm, chỉ là vừa rồi Giang Nguyễn Nguyễn sợ đến mức mất đi lý trí, chạy vòng vòng rồi mới lạc đường.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 169


Bây giờ đã bình tĩnh lại, chỉ một lúc sau, bọn họ đã đi ra khỏi ngôi nhà ma.

Ánh nắng chói chang chiếu vào mặt, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi có chút choáng váng.

Lệ Bạc Thâm đi theo sát phía sau, ánh mắt hắn khóa chặt lêm người cô.

Cả hai đều có suy nghĩ khác nhau.

Thấy bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ, Tịch Mộ Vi kéo Giang Nguyễn Nguyễn sang một bên, thấp giọng ghé vào tai cô, hỏi: “Có chuyện gì thế? Hắn nhờ cậu giúp gì vậy?”

Giang Nguyễn Nguyễn phục hồi lại tinh thần, cô vô thức liếc nhìn người đàn ông cách đó không xa, chỉ thấy giữa hai lông mày của người đàn ông đó tràn ngập sự lo lắng và vô cùng lo lắng.

Lại nghĩ đến những gì mà Lệ Bạc Thâm đã nói trong ngôi nhà ma vừa rồi. . Ủ𝗻g‎ hộ‎ chí𝗻h‎ chủ‎ 𝘃ào‎ 𝗻gay‎ ~‎ T𝗋𝐔𝒎t𝗋uyệ‎ 𝗻.𝘃𝗻‎ ~

Xem ra, trông không giống như hắn đang nói dối.

Nghĩ tới đây, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lo lắng cho Tiểu Tinh Tinh.

Lúc trước cô cho rằng Tiểu Tinh Tinh là con của Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Trữ cho nên cô tự dặn mình không thể thích cô bé, hiện tại biết cô bé không có quan hệ gì với Phó Vi Trữ, cô chỉ cảm thấy đau lòng cho cô bé ấy.

“Không có gì, có chút chuyện riêng thôi.” Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi cười với bạn thân.

Sắc mặt Tịch Mộ Vi vẫn còn nghi hoặc.

Giữa hai người họ còn có chuyện riêng gì nữa chứ? Làm thế nào mà Lệ Bạc Thâm có thể tìm thấy nơi này?

Đang định hỏi tiếp thì cô lại thấy Giang Nguyễn Nguyễn rời khỏi cô, đi về phía người đàn ông đối diện.

Tịch Mộ Vi càng thêm hoang mang.

Nhìn thấy người phụ nữ đi về phía mình, Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày, định mở miệng tiếp tục nhờ cô giúp đỡ.

Thì Giang Nguyễn Nguyễn đã mở miệng nói: “Tôi đi với anh một chuyến vậy.”

Lời vừa dứt, Lệ Bạc Thâm liền thở phào nhẹ nhõm, gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn.”

Quyết định mau mau đi xem tình trạng của Tiểu Tinh Tinh, Giang Nguyễn Nguyễn đón hai đứa nhỏ từ chỗ của Tịch Mộ Vi, nói với bạn thân: “Cậu về trước đi, tới dẫn bọn nhóc đi một chuyến.”

Cô biết rõ Tiểu Tinh Tinh cũng rất phụ thuộc vào hai đứa nhỏ nhà mình nên nếu cô dẫn theo bọn nhóc, chắc hẳn cũng có chút tác dụng nào đó.

Tịch Mộ Vi không hỏi thêm câu nào nữa, nhìn bốn người họ rời đi như một gia đình.

Lúc bọn họ đến đây chỉ lái một chiếc xe, nên đành để lại xe cho Tịch Mộ Vi, sau khi ra khỏi khu vui chơi, Giang Nguyễn Nguyễn bế bọn nhỏ lên xe của Lệ Bạc Thâm.

Lộ Khiêm đã ở trong xe chờ sẵn, nhìn thấy bọn họ lên xe, anh ta chậm rãi khởi động xe, hưởng về phía trang viên nhà họ Lệ mà chạy đi.

Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm nói ngắn gọn về tình trạng của Tiểu Tinh Tinh với Giang Nguyễn Nguyễn và quá trình điều trị trong những năm qua.

Nghe tin cô bé mắc bệnh tâm thần khi còn nhỏ và những thăng trầm mà cô bé đã phải trải qua trong mấy năm rồi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy đau lòng.

Hơn nữa, theo lời của Lệ Bạc Thâm, lần này bệnh của Tiểu Tinh Tinh nghiêm trọng hơn mấy lần trước nhiều.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn thậm chí còn cảm thấy có chút áy náy.

Nếu biết tình trạng của cô bé này nghiêm trọng như vậy, cô sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này trước mặt cô bé rồi.

Hai cậu bé yên lặng mà ngồi bên cạnh mẹ mình, khi nghe những lời của Lệ Bạc Thâm nói, sự bất mãn trong lòng của họ đối với Lệ Bạc Thâm dần dần được thay thế bằng nỗi đau lòng dành cho em gái mình.

Cô em gái bằng tuổi họ nhưng mà đã trải qua rất nhiều chuyện như vậy, ở trường mẫu giáo còn bị xa lánh nữa.

Về sau nhất định phải bảo vệ em gái cho thật tốt!

Lộ Khiêm lái xe rất nhanh, chỉ chốc lát đã tới trang viên.

Sau khi xuống xe, Lệ Bạc Thâm dẫn theo Giang Nguyễn Nguyễn và hai cậu nhóc đi thẳng lên tầng hai.

Lục Cảnh Ngự vẫn đang đợi trên lầu, vì bị Tiểu Tinh Tinh phản kháng nên anh ta chỉ có thể mở cửa, đứng ở ngoài cửa nhìn chằm chằm vào cô bé để ngăn cản cô bé làm chuyện gì đó nguy hiểm.

Nhìn thấy bốn người xuất hiện, Lục Cảnh Ngự hơi nhướng mày, gật đầu với Giang Nguyễn Nguyễn: “Giang tiểu thư.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 170


Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu đáp lại, tâm trí đều hướng về Tiểu Tinh Tinh: “Tiểu Tinh Tinh đâu? Để tôi đi xem xem.”

Nghe vậy, Lục Cảnh Ngự giơ ngón tay chỉ vào góc phòng.

Giang Nguyễn Nguyễn đưa mắt theo hướng anh ta chỉ, nhìn thấy cô bé đang rúc vào trong góc, đầu gối co lên, ánh mắt trống rỗng hệt như một con búp bê mỏng manh không có linh hồn.

Nghĩ đến nụ cười ngọt ngào mỗi lần cô bé nhìn thấy cô, Giang Nguyễn Nguyễn chợt có chút khó thở vì đau lòng.

Mới sáng nay, cô bé này vẫn còn dùng đôi mắt lấp lánh đang nắm chặt vạt váy của cô, vậy mà bây giờ nó đã trở nên vô hồn như thế này……

Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng bước vào phòng, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, khẽ gọi tên: “Tinh Tinh, là dì đây.”

Tiểu Tinh Tinh không phản ứng chút nào.

Nhìn thấy cô bé như vậy, Giang Nguyễn Nguyễn thật sự không nói nên lời.

Lục Cảnh Ngự đứng sau lưng thấp giọng nhắc nhở cô: “Giang tiểu thư, bây giờ Tiểu Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín trái tim và tự cách ly bản thân với thế giới bên ngoài, cô phải cố gắng kết nối với con bé mới có thể kéo bé ra khỏi thế giới của mình, hãy kiên nhẫn.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn cố gắng bình tĩnh lại, im lặng gật đầu rồi tiếp tục nói chuyện với Tiểu Tinh Tinh.

“Tinh Tinh, dì đến gặp con này, dì còn mang theo hai anh trai nữa, con xem, bọn họ đều ở đây!”

Hai đứa nhỏ vội vàng chạy tới, Mộ Mộ nhăn nhó nhìn Tiểu Tinh Tinh: “Anh đến gặp em này! Đừng có mà khóc nhè đấy!”

Triều Triều cau mày nhìn ánh mắt của Tiểu Tinh Tinh: “Đừng sững sờ nữa, để bọn anh chơi với em đi, được không?”

Lúc trước, mỗi lần nghe hai người bọn họ nói như vậy Tiểu Tinh Tinh đã bật cười vui vẻ.

Nhưng lần này, có vẻ như cô bé không nghe thấy gì cả, thân thể nhỏ bé vẫn ngồi yên tại chỗ mà không hề thay đổi tư thế.

Nụ cười trên mặt Mộ Mộ từ từ nhạt dần, khóe miệng cậu bé rủ xuống: “Em nói chuyện với bọn anh đi, em có buồn vì bọn anh không đi học không? Để anh nói cho em biết, anh và anh trai sắp trở về rồi, sau này bọn anh sẽ mang em theo bên cạnh, em muốn đi đâu chơi bọn anh cũng đi theo luôn, được không?”

Triều Triều kéo căng khuôn mặt nhỏ đe dọa: “Nếu em còn mặc kệ bọn anh nữa, bọn anh sẽ không đưa em đi chơi đâu!”

Nói xong, Tiểu Tinh Tinh vẫn không có phản ứng.

Hai đứa nhỏ hít hít mũi thay đổi cách khác, tiếp tục cười nói với Tiểu Tinh Tinh, thậm chí còn kể về chuyện hai đứa vừa đi khu vui chơi, bọn chúng nói khi nào cô bé khỏe lại chúng sẽ dẫn cô đi cùng.

Nhưng nói mãi đến khi miệng khô khốc, Tiểu Tinh Tinh vẫn ngồi yên như vậy, không hề di chuyển tầm mắt đi đâu hết.

Thấy vậy, đôi mắt hai đứa nhỏ đỏ lên, quay đầu kéo tay áo Giang Nguyễn Nguyễn: “Mẹ ơi, hình như em gái không nghe thấy chúng ta, con phải làm sao bây giờ……”

Giọng nói của hai đứa nhỏ thậm chí còn mang theo chút nức nở.

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn cũng hơi đỏ, nhưng cô vẫn ép mình bình tĩnh lại, sờ sờ đầu hai đứa nhỏ nhẹ nhàng, “Tiểu Tinh Tinh sẽ khỏe lại thôi, các con có thể nghỉ ngơi một lát, mẹ sẽ ở đây nói chuyện với em gái một xíu nữa.”

Hai đứa nhỏ mím chặt miệng không muốn khóc trước mặt em gái, lặng lẽ lui về phía sau mẹ.

Giang Nguyễn Nguyễn thận trọng vươn tay ra ôm Tiểu Tinh Tinh vào lòng, mặc kệ cô bé có nghe thấy hay không, cô suýt chút nữa đã nói ra hết suy nghĩ của mình.

Tiểu Tinh Tinh nằm trong lòng cô hệt như một con búp bê.

Nhìn thấy dáng vẻ của hai người bọn họ, trong lòng Lệ Bạc Thâm khẽ động.

Hắn càng ngày càng chắc chắn Giang Nguyễn Nguyễn không biết Tiểu Tinh Tinh là con gái ruột của mình.

Nếu không, người tàn nhẫn bỏ rơi đứa trẻ lúc trước làm sao có thể đối xử tốt với con bé như vậy chứ.

Nhưng nếu sự thật là như vậy thì lúc đó đã xảy ra chuyện gì?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 171


Giang Nguyễn Nguyễn gần như đã ở cùng Tiểu Tinh Tinh cả ngày trời.

Nhưng từ đầu đến cuối cô bé vẫn không hề đáp lại.

Thấy sắc trời đã dần tối, tuy Giang Nguyễn Nguyễn không đành lòng buông bỏ cô bé nhưng vẫn phải nói lời tạm biệt rồi rời đi.

“Ngày mai dì sẽ đến thăm con. Con phải khỏe mạnh đó.” Trước khi rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức ôm Tiểu Tinh Tinh thật chặt.

Hai đứa nhỏ cũng xếp hàng để ôm em gái một cái.

Ba người đang định rời đi thì gấu váy của Giang Nguyễn Nguyễn đã bị nắm chặt lấy.

Giang Nguyễn Nguyễn chợt giật mình, có chút khó tin mà quay đầu lại, cô chỉ nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt hờ hững nhìn về phía xa, không có tiêu cự, mà đôi tay nhỏ bé nắm chặt váy cô.

Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc.

Bọn họ cho rằng Tiểu Tinh Tinh đã hoàn toàn khép kín bản thân lại và đối với thế giới bên ngoài không còn bất kỳ phản đối nào nữa.

Không ngờ, cô bé có thể cảm nhận được sự hiện diện của Giang Nguyễn, hơn nữa, cô bé còn không muốn cô rời đi.

Nhìn thấy bộ dạng của cô bé, Giang Nguyễn đau lòng đến khó thở, đứng đó mấy giây rồi mới chậm rãi xoay người đi đến bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống nhìn vào đôi mắt cô bé, nói: “Tinh Tinh, con biết dì ở đây, đúng không?”

Vẻ mặt của Tiểu Tinh Tinh vẫn đỡ đẫn như trước nhưng đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang nắm chặt lấy gấu váy của cô không buông.

Triều Triều và Mộ Mộ nhìn thấy bộ dạng của em gái, nhịn không được mà hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta có thể đưa em gái về cùng với chúng ta được không?”

Dẫn cô bé cùng về…

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn khẽ dao động, ngập ngừng quay đầu lại nhìn hai người ở cửa.

Nếu Tiểu Tinh Tinh bằng lòng, cô rất vui lòng khi nhận cô bé về chăm sóc.

Chẳng qua là, cô sợ cô bé sẽ không thể sống thiếu bố.

Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự cũng nghe thấy lời hai đứa nhỏ nói, Lục Cảnh Ngự nghiêm túc nói: “Tôi nghĩ không sao đâu. Tiểu Tinh Tinh đã sinh ra phản ứng với cô, đây đã là một tiến bộ lớn rồi, nếu như hai người có nhiều thời gian ở bên nhau lâu hơn, khả năng hồi phục của cô bé sẽ nhiều hơn một chút.”

Nói xong, anh ta quay lại nhìn Lệ Bạc Thâm bên cạnh.

Lệ Bạc Thâm chăm chú nhìn bàn tay nhỏ bé trên váy của Giang Nguyễn Nguyễn, cảm giác như bị vật gì đó nhưng lại rất cùn đánh mạnh vào người, cảm thấy đau âm ỉ.

Một lúc lâu sau, hắn mới thu hồi lại ánh mắt, trầm giọng nói: “Để tôi tiễn các người Đợi một chút, tôi sẽ nhờ dì Trương gói một số đồ dùng cần thiết hàng ngày cho Tinh Tinh.”

Nhìn thấy hắn đồng ý, Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Hai bạn nhỏ quay lại ôm em gái, trên môi nở nụ cười: “Bọn anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!”

Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm đích thân tiễn bốn người rời đi.

Tiểu Tinh Tinh được Giang Nguyễn Nguyễn ôm trong tay như một con búp bê, lên xe cũng nằm sát vào Giang Nguyễn Nguyễn, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy váy cô.

Triều Triều hiểu chuyện mà ngồi vào vị trí kế bên tài xế.

Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm giải thích chi tiết cho Giang Nguyễn Nguyễn những cần chú ý khi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 172


Mặc dù có dì Trương nhưng khi ở nhà hắn đều đích thân chăm sóc cô bé và biết rất rõ thói quen của Tiểu Tinh Tinh.

Bao gồm cả những chi tiết nhỏ như việc cô bé thức dậy lúc nửa đêm để đi tiểu, uống sữa trước khi đi ngủ, kén ăn, v.v., hắn luôn ghi nhớ trong lòng.

Cuối cùng, Lệ Bạc Thâm nhìn người ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu, đôi mắt tối sầm: “Hai ngày qua, Tinh Tinh đã làm phiền cô rồi, cảm ơn cô nguyện ý giúp đỡ con bé.”

Giang Nguyễn Nguyễn cụp mắt xuống, bình tĩnh đáp: “Tôi đã nói, trẻ con vô tội, tôi sẽ chăm sóc cho cô bé thật tốt.”

Sau khi đưa bọn họ về, Lệ Bạc Thâm cũng không ở lại lâu, nhìn bọn họ sắp xếp căn phòng cho Tiểu Tinh Tinh, chào tạm biệt Tiểu Tinh Tinh rồi liền rời đi.

Nhìn xem trong nhà có thêm một đứa nhỏ, Giang Nguyễn Nguyễn bất tri bất giác cảm thấy có chút kỳ quái.

Lệ Bạc Thâm thực sự dứt khoát giao con gái của hắn cho cô à?

Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của Tiểu Tinh Tinh cô lại gạt bỏ hết suy nghĩ trong đầu.

……

Bước ra khỏi nhà Giang Nguyễn Nguyễn, sắc mặt Lệ Bạc Thâm liền tối sầm lại, hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho Phó Vi Trữ.

“Bạc Thâm, có chuyện gì vậy?” Giọng Phó Vi Trữ tràn đầy vẻ hời dỗi.

Hiếm lắm cô ta mới nhận được cuộc gọi từ Lệ Bạc Thâm, nói trắng ra là chỉ có cô ta chủ động liên lạc với hắn, cô ta nghĩ rằng cuối cùng Bạc Thâm cũng nhìn ra cô ta tốt thế nào.

Giọng của Lệ Bạc Thâm lạnh lùng: “Nửa giờ sau, gặp ở Vạn Hồ.”

Nói xong, hắn trực tiếp cúp điện thoại.

Nghe được giọng điệu của Lệ Bạc Thâm, trái tim Phó Vi Trữ thắt lại, chút mong đợi vừa xuất hiện đã biến mất.

Để đi gặp Lệ Bạc Thâm, lẽ ra cô ta sẽ chuẩn bị quần áo và trang điểm rất lâu nhưng vì Lệ Bạc Thâm đã nói là nửa tiếng nên Phó Vi Trữ phải vội vàng xách túi xách ra ngoài.

Nhà cô ta cách nhà hàng một quãng đường rất dài, cho nên cô ta vừa lên xe, người tài xế đã phải lao đi thật nhanh mới kịp giờ đã hẹn.

Khi Phó Vi Trữ bước vào, Lệ Bạc Thâm đã đợi sẵn ở chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Nghe thấy động tĩnh ở cửa, người đàn ông ngước mắt nhìn sang, vẻ mặt hắn lạnh lẽo hơn cả màn đêm bên ngoài cửa sổ.

“Bạc Thâm, anh gọi em đến có chuyện gì vậy?” không hiểu sao Phó Vi Trữ lại chột dạ, cẩn thận để túi xách một bên rồi ngồi xuống đối diện hắn.

Đôi mắt tối tăm của Lệ Bạc Thâm nhìn chằm chằm vào cô ta vài giây, áp suất không khí xung quanh thật đáng sợ.

Phó Vi Trữ lo lắng siết chặt ngón tay, trên mặt cố gượng cười.

“Hôm trước là cô chở Tiểu Tinh Tinh đi học sao.” Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm lạnh lùng nói.

Phó Vi Trữ vội vàng gật đầu: “Dì nhờ em giúp, đúng là em đã đưa con bé đi học.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm lạnh lùng chế nhạo: “Mẹ tôi còn bảo cô đến chỗ hiệu trưởng ra lệnh đuổi học hai đứa trẻ kia sao?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 173


Phó Vi Trữ không ngờ hắn lại biết nhanh như vậy, sắc mặt cô ta bắt đầu tái nhợt đi, đầu óc quay cuồng, nghĩ mãi mới ra lý do chính đáng cho việc làm của mình: “Em chỉ …… lúc em đưa Tinh Tinh đến trường, em tình cờ nhìn thấy hai đứa trẻ đó bắt nạt Tinh Tinh cho nên em mới đến gặp hiệu trưởng.”

Nói xong, cô ta đưa ánh mắt lo lắng nhìn người đối diện, sau đó lại lặp lại: “Bạc Thâm, do em thấy bọn chúng bắt nạt Tinh Tinh nên em mới làm vậy, anh hiểu đây chỉ là ý tốt của em mà đúng không?”

Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu mày: “Tôi hiểu, nhưng tôi cũng muốn biết, cô nhìn thấy hai đứa trẻ đó bắt nạt Tinh Tinh ở đâu?”

“Ở… Lối vào trường mẫu giáo.” Giọng nói của Phó Vi Trữ có chút yếu ớt.

Giọng nói vừa dứt, sắc mặt người đối diện càng ngày càng lạnh lùng: “Được rồi, tôi sẽ cho người kiểm tra camera giám sát, nếu là sự thật thì thôi, còn nếu không……”

“Em nhớ nhầm rồi!” Nghe thấy hắn muốn kiểm tra camera, Phó Vi Trữ vội vàng cắt ngang lời nói của hắn, nói: “Không phải ở nhà trường, mà là ở …… ở ……”

Lắp bắp một lúc lâu, cô ta vẫn không nói được hết câu, đồng thời trán của cô ta cũng đã chảy đầy mồ hôi lạnh.

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng nhìn biểu hiện vụng về của cô ta, đợi mãi vẫn không nhận được câu trả lời chính xác, sự kiên nhẫn của hắn cũng cạn dần, giọng nói đầy nóng nảy: “Phó Vi Trữ, cô đã mượn danh nhà họ Lệ làm bao nhiêu việc, tôi không truy cứu. Nhưng hành vi lần này của cô đã khiến Tinh Tinh lên cơn tự kỷ, nếu tình trạng của con bé trở tệ hơn nữa thì cô đừng trách sao tôi không nể mặt giao tình mấy năm qua!”

Giọng điệu của Lệ Bạc Thâm lạnh lùng đến mức sắp đóng băng, Phó Vi Trữ vừa ngước mắt lên đã bắt gặp ánh mắt của hắn, trái tim cô ta bắt đầu run rẩy dữ dội, cô ta nhanh chóng cúi đầu xuống, không hề nghi ngờ độ chân thật trong lời nói của hắn.

Nói xong, Lệ Bạc Thâm bỏ lại cho cô ta một ánh mắt lạnh lùng rồi đứng dậy rời đi.

“Bạc Thâm!” Phó Vi Trữ vẫn muốn níu kéo một chút nữa.

Lệ Bạc Thâm vô cảm nhìn lại: “Cô còn muốn giải thích sao? Tốt nhất là cô nói ra được lý do nào đó thuyết phục một chút.”

Môi Phó Vi Trữ run rẩy hồi lâu, cuối cùng cô ta vẫn cúi đầu im lặng.

Cho dù cô ta có nói gì đi chăng nữa, chỉ cần Lệ Bạc Thâm tra lại camera giám sát ở lối vào trường mẫu giáo, lời nói dối của cô ta sẽ bị vạch trần.

Khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, bóng dáng của Lệ Bạc Thâm đã biến mất.

Sự hoảng loạn trên mặt Phó Vi Trữ từ từ biến thành oán hận.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ mọi thứ sẽ xảy ra như thế này! Lệ Bạc Thâm thật sự biết cô ta đang làm gì!

Nếu biết sớm như vậy!

Lẽ ra sáng hôm đó nên đánh chết con câm kia!

Giang Nguyễn Nguyễn dặn dò hai cậu bé chăm sóc em gái xong, còn mình đi chuẩn bị bữa tối cho bọn trẻ.

Cô viết ra từng mục chú ý mà vừa rồi Lệ Bạc Thâm đã đề cập đến, lúc nấu ăn cô cũng làm theo khẩu vị của Tiểu Tinh Tinh.

Sau khi nấu ăn xong, Giang Nguyễn Nguyễn bảo Triều Triều và Mộ Mộ dẫn Tiểu Tinh Tinh xuống.

Chẳng bao lâu sau, đầu cầu thang xuất hiện bóng dáng của ba đứa trẻ, hai cậu nhóc một trái một phải nắm tay cô bé, đi theo bước chân của cô bé, chậm rãi ung dung mà bước xuống cầu thang, bước đi như công chúa và hoàng tử nhỏ trong truyện cổ tích.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 174


Khi Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy dáng vẻ của ba đứa trẻ, trong mắt cô hiện lên một tia ấm áp, sau đó lại nghĩ đến tình hình hiện tại của Tiểu Tinh Tinh lại cảm thấy đau khổ.

Khi đến bên cạnh bàn ăn, Triều Triều và Mộ Mộ hiểu chuyện để em gái ngồi cạnh mẹ, còn họ thì ngồi ở phía bên kia của mẹ.

Giang Nguyễn Nguyễn vui vẻ sờ lên đầu hai cậu bé, cô ngồi xuống bên cạnh Tiểu Tinh Tinh, cẩn thận đút thức ăn cho cô bé.

Có lẽ vì hợp khẩu vị của mình mà cô bé ăn rất phối hợp.

Sau bữa tối, Giang Nguyễn Nguyễn bảo Triều Triều và Mộ Mộ về phòng, sau đó đưa Tiểu Tinh Tinh về phòng ngủ của mình và tự mình tắm cho Tiểu Tinh Tinh.

Cô bé cũng để cô tùy ý c ởi quần áo của mình mà không phản đối chút nào.

Ngay khi cô c ởi quần của cô bé ra, một vết bầm tím xuất hiện ngay trước mắt Giang Nguyễn Nguyễn.

Tất cả những gì cô thấy là cặp mông nhỏ nhắn và mềm mại của cô bé đầy những vết bầm tím trông vô cùng dọa người.

Đôi mắt của Giang Nguyễn Nguyễn khẽ run lên, trái tim cô co thắt dữ dội, đau lòng mà ôm lấy khuôn mặt của cô bé: “Con có đau không?”

Nhưng trong mắt Tiểu Tinh Tinh lại đầy vẻ mờ mịt.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn nặng trĩu im lặng vài giây, sau đó nói: “Dì, dì tắm cho con trước, sau đó mình gọi điện thoại cha nhé.”

Nói xong, cô dẫn Tiểu Tinh Tinh vào tắm rửa đơn giản, thay quần áo cho cô bé, bảo cô bé nằm trên giường còn mình ra ngoài gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm.

Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy: “Có chuyện gì vậy? Tinh Tinh lại gây rắc rối gì cho cô sao?”

Giọng điệu của Giang Nguyễn Nguyễn ngưng trọng: “Tinh Tinh thực sự là bởi vì chuyện Triều Triều và Mộ Mộ bị đuổi học nên mới tái phát bệnh tự kỷ sao?”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Ý cô là sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn biết rằng hắn có thể cũng không biết, lại cảm thấy đau lòng và bất mãn vì Lệ Bạc Thâm không quan tâm đ ến đứa bé, trong giọng nói cũng tràn đầy vẻ không vui: “Anh tự mình sang đây mà xem đi!” . Truyện Trinh Thám

Nói xong, cô liền cúp máy.

Nhìn cuộc gọi kết thúc trên màn hình, ánh mắt Lệ Bạc Thâm hơi tối sầm, lập tức quay người đi về phía nhà Giang Nguyễn Nguyễn.

“Lệ tổng thật sự không biết vết thương của Tiểu Tinh Tinh tại sao có sao?” Giang Nguyễn Nguyễn c ởi quần của Tiểu Tinh Tinh ra cho hắn xem vết bầm tím trên mông của cô bé.

Nhìn vào vết bầm tím trên mông cô bé, sắc mặt của hắn đột nhiên tối sầm lại, trong mắt hiện lên một cơn bão.

Rõ ràng là hắn vừa mới biết được chuyện này.

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày: “Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Con gái anh bị thương nặng như vậy mà tới anh còn không biết sao?”

Lệ Bạc Thâm lắc đầu: “Bình thường tôi rất ít khi chạm vào con bé, hơn nữa những ngày nay tôi rất bận rộn với công việc. Căn bản là thím Trương chăm sóc con bé, nhưng thím Trương… không có khả năng làm ra loại chuyện này.”

Lệ Bạc Thâm gọi cho Lộ Khiêm bảo anh ta đưa thím Trương đến.

“Vết thương này, bà có biết chuyện gì xảy ra không?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 175


Nhìn thấy những vết thương trên cơ thể Tiểu Tinh Tinh, khuôn mặt thím Trương đầy đau lòng: “Chuyện gì đã xảy ra? Ngày hôm qua vẫn bình thường cơ mà! Ai lại tàn nhẫn ra tay tàn ác với tiểu tiểu thư như vậy chứ?”

Đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm càng trở nên lạnh lùng hơn: “Nói cách khác, chuyện này mới xảy ra hôm nay.”

Nghe thấy lời này, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn hơi trầm xuống, cô lập tức lên tiếng giải thích: “Để tôi giải thích trước, tôi không làm chuyện này! Tôi luôn cảm thấy trẻ con vô tội, hơn nữa Triều Triều và Mộ Mộ rất thích Tiểu Tinh Tinh, tôi không thể nào ra tay với con bé như vậy được.”

Dù sao quan hệ của cô với Lệ Bạc Thâm Thâm vẫn chưa được hòa giải, bây giờ trên người Tiểu Tinh TInh còn xuất hiện nhiều vết thương như thế này, chắc chắn cô sẽ là người bị nghi ngờ nhiều nhất.

Hơn nữa, cô và Tiểu Tinh Tinh còn có thời gian ở riêng một mình.

Nếu Lệ Bạc Thâm nghi ngờ, cô cũng không thể giải thích rõ ràng được.

Nghĩ vậy, Giang Nguyễn Nguyễn nhất thời cảm thấy có chút lo lắng.

Lệ Bạc Thâm đang suy nghĩ, đột nhiên nghe được một câu này thì ánh mắt hơi khựng lại, hắn khó hiểu nhìn Giang Nguyễn Nguyễn: “Tôi không nghi ngờ cô, hơn nữa tôi có thể đoán được là ai đã làm chuyện này.”

Giang Nguyễn Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lo lắng cho Tiểu Tinh Tinh: “Là ai làm?”

Áp suất không khí xung quanh cơ thể Lệ Bạc Thâm dần dần giảm xuống.

Đêm qua cha mẹ hắn cứng rắn muốn đưa Tiểu Tinh Tinh rời khỏi trang viên, dù hành vi của hai người có chút ngang ngược, nhưng hắn biết hai người chắc chắn sẽ không tổn thương cháu gái của mình, bọn họ cưng Tiểu Tinh Tinh đến mức ngậm trong miệng còn sợ tan chứ đừng nói gì đến việc ra tay với con bé như vậy.

Từ đêm qua đến nay, chỉ có một người khả nghi tiếp xúc với Tiểu Tinh Tinh là Phó Vi Trữ!

Hắn luôn biết Tiểu Tinh Tinh rất chán ghét người phụ nữ đó, nhưng hắn không ngờ người phụ nữ đó lại dám ra tay với Tiểu Tinh Tinh như vậy!

Giang Nguyễn Nguyễn thấy sắc mặt hắn chợt tối sầm xuống như vậy thì không khỏi cảm thấy lo lắng: “Là ai vậy?”

“Trước tiên làm phiền cô chăm sóc Tinh Tinh, tôi có chuyện phải đi rồi.” Lệ Bạc Thâm đè nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng chào tạm biệt Giang Nguyễn Nguyễn xong xoay người sải bước rời đi.

Nhìn thấy bóng lưng rời đi của hắn, lông mày Giang Nguyễn Nguyễn cau lại, trong lòng cô cảm thấy thật bất công cho Tiểu Tinh Tinh.

Đứa nhỏ đã bị thương đến cỡ này, nếu Lệ Bạc Thâm không biết thì thôi đi, bây giờ đã tận mắt nhìn thấy mà hắn vẫn có thể nhẫn tâm bỏ nó lại như vậy!

……

Phó Vi Trữ bị khí thế của Lệ Bạc Thâm làm cho hoảng sợ, cô ta ngồi lại trong nhà hàng một lúc rồi mới đứng dậy đi về nhà.

Khi về đến nhà, trong đầu cô ta vẫn còn vang lên tiếng chất vấn của Lệ Bạc Thâm, suy nghĩ mãi nhưng không thể nào bình tĩnh lại được.

Ngay lúc cô ta đang định gọi cho cha mẹ Lệ nhờ họ giúp đỡ thì chuông cửa bất ngờ vang lên ngoài cửa.

Phó Vi Trữ cất điện thoại đi, bảo quản gia ra mở cửa.

Chỉ chốc lát sau, quản gia đã dẫn người đi vào.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 176


Vừa nhìn thấy người đến, sắc mặt Phó Vi Trữ lại tái nhợt: “Bạc Thâm……? Sao anh lại ở đây?”

Vừa dứt lời, cô ta lập tức nhìn thấy người đàn ông đó sải bước đến trước mặt mình.

Phó Vi Trữ vô thức muốn trốn đi, nhưng đã bị bóp cổ kéo lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, giọng nói cũng run rẩy: “Bạc Thâm, có chuyện gì vậy?”

Sắc mặt người đàn ông trước mặt thật u ám, thậm chí ánh mắt còn tràn đầy sát khí, cả người u ám như quỷ dữ vừa bò lên từ địa ngục.

“Có phải cô là người đã gây ra những vết thương trên người Tinh Tinh không?”

Phó Vi Trữ sửng sốt, cảm thấy bàn tay trên cổ mình càng siết chặt hơn khiến cô ta lập tức hoảng loạn, vội vàng đưa tay ra nắm lấy cổ tay Lệ Bạc Thâm: “Bạc…… Bạc Thâm, em không biết anh đang nói gì cả, anh mau buông em ra, chúng ta từ từ nói chuyện, được không?”

Đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm nhìn chằm chằm vào cô ta, giọng điệu lạnh lùng đến đáng sợ: “Phó Vi Trữ, cô còn muốn diễn đến lúc nào hả?”

Sắc mặt Phó Vi Trữ đã vô cùng tái nhợt, cô ta cố tìm lời biện minh cho mình: “Em thật sự không biết gì cả, anh cũng biết em thương Tinh Tinh còn không hết, làm sao em có thể tổn thương con bé chứ? Em không biết anh đang nói vết thương nào cả! Em cũng không biết tại sao anh lại nghĩ đó là em làm, nhưng em thực sự bị oan mà, Bạc Thâm anh phải tin em!”

Dù cô ta có khóc hoa lê đái vũ* như thế nào đi nữa thì người trước mặt từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ.

Bàn tay to trên cổ cô ta không hề giảm đi chút sức lực nào.

Phó Vi Trữ gần như dùng hết sức lực mới có thể miễn cưỡng thở được, vậy mà cô ta vẫn kiên trì không chịu thừa nhận.

Bây giờ chỉ vì nghi ngờ mà Lệ Bạc Thâm đã đối xử tàn nhẫn với cô ta như vậy, nếu thừa nhận, không biết con người này sẽ làm gì cô ta!

Lộ Khiêm đi theo sau lưng Lệ Bạc Thâm thấy sắc mặt Phó Vi Trữ đã tím tái, lồ ng ngực lên xuống càng lúc càng khó khăn, anh ta sợ thiếu gia nhà mình không cẩn thận giết người, liền vội vàng đi lên ngăn cản: “Thiếu gia, ngài buông ra đi. Nếu còn bóp nữa sẽ gi ết chết người đó!”

Lệ Bạc Thâm vẫn không có ý định buông tay.

Thậm chí lúc này Phó Vi Trữ đã không còn nghi ngờ gì nữa, người trước mặt sẽ bóp ch ết cô ta.

Cuối cùng, Lộ Khiêm gần như dùng hết sức bước lên phía trước nắm lấy tay hắn, từ từ mở ra.

Phó Vi Trữ vốn đã mất hết sức, hắn vừa buông tay ra khỏi cổ là cả người cô ta trực tiếp ngã xuống đất, há miệng thở hổn hển.

Lệ Bạc Thâm chậm rãi lấy lại tinh thần, lạnh lùng nhìn người đang ngã trên mặt đất: “Nếu cô thích diễn thì cứ tiếp tục diễn. Chờ Tinh Tinh bình phục lại, tôi tự nhiên sẽ hỏi con bé xem, nếu như con bé xác nhận là cô, tôi sẽ không tha cho cô!”

Nói xong, liền quay người bước đi.

Lộ Khiêm vội vàng đuổi theo.

Phó Vi Trữ ngồi bệt dưới đất hai tay tự ôm lấy cổ mình, vì sợ hãi quá độ mà nước mắt cứ rơi không ngừng, tuy nhiên trên mặt lại tràn đầy tức giận.

Tại sao đứa con hoang đó lại không chết đi?

Làm hại cô ta bây giờ phải lo sợ nó sẽ tố cáo mình!

Nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra, Phó Vi Trữ cảm thấy hoảng sợ.

Sau khi ra khỏi nhà Phó Vi Trữ, Lộ Khiêm đi theo phía sau thiếu gia lên xe, nhưng trong xe lại hoàn toàn im lặng.

Vài giây trôi qua, Lộ Khiêm thận trọng hỏi: “Thiếu gia, chúng ta đi thăm tiểu tiểu thư sao?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 177


Lệ Bạc Thâm thu hồi lửa giận, trầm giọng ra lệnh: “Trở về trang viên.”

Mặc dù khó hiểu nhưng Lộ Khiêm vẫn làm theo, lái xe đến trang viên nhà họ Lệ.

“Chờ ở đây.” Sau khi Lệ Bạc Thâm dặn dò xong liền bước xuống xe.

Chỉ một lúc sau, hắn lại sải bước ra ngoài, trên tay cầm một chiếc lọ tối màu.

Sau khi lên xe, hắn nói với Lộ Khiêm: “Tới chỗ Giang Nguyễn Nguyễn.”

Lộ Khiêm đồng ý.



Sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nhìn Tiểu Tinh Tinh nằm trên giường, cô gọi Triều Triều và Mộ Mộ sang ở cùng cô bé, còn cô đi xuống lầu lấy hộp thuốc, cẩn thận bôi thuốc cho Tiểu Tinh Tinh.

Hai đứa nhỏ cố gắng trêu chọc em gái một lúc nhưng đến cuối cùng vẫn không nhận được phản hồi gì cho nên cả hai đều có chút thất vọng.

Giang Nguyễn Nguyễn sờ đầu bọn nhỏ nói: “Phải từ từ em gái mới có thể khỏe lại, các con phải kiên nhẫn.”

Hai đứa nhỏ nghe vậy ngoan ngoãn gật đầu, lưu luyến không muốn rời mà xoay người về phòng.

Giang Nguyễn Nguyễn dỗ Tiểu Tinh Tinh ngủ.

Đang định nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa ở tầng dưới vang lên.

Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu nhìn xuống tầng dưới, khi nhìn thấy người đến, cảm thấy nghi ngờ: “Có chuyện gì sao? Tại sao anh lại quay lại đây?”

Lệ Bạc Thâm gật đầu: “Quay lại đưa thuốc cho Tinh Tinh, phiền cô giúp đỡ một chút.”

Nói xong, hắn đưa thuốc mỡ cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn cầm lên nhìn, nhận ra đây là một loại thuốc bôi trị thương quý giá từ nước ngoài, có tác dụng trị vết bầm tím rất tốt, vừa rồi cô bất mãn với Lệ Bạc Thâm thấy vậy cũng có chút nguôi ngoai.

Cô còn tưởng rằng người đàn ông này vì công việc mà bỏ đứa trẻ bị thương lại bên cạnh cô, vậy mà không ngờ người đàn ông này lại đi lấy thuốc cho Tiểu Tinh Tinh.

Giang Nguyễn Nguyễn đồng ý dẫn Lệ Bạc Thâm lên lầu. . Đam Mỹ H Văn

Trong phòng chỉ bật đèn ngủ, Tiểu Tinh Tinh đã ngủ rồi, Giang Nguyễn Nguyễn sợ đánh thức cô bé cho nên động tác của cô vô cùng cẩn thận.

Lệ Bạc Thâm đứng ngoài cửa, hai tay đút túi, ánh mắt chậm rãi di chuyển từ người Tiểu Tinh Tinh đến bố cục căn phòng.

Phòng của Giang Nguyễn Nguyễn vô cùng gọn gàng và sạch sẽ, bên trong còn có vài con búp bê nhỏ, hình như là do hai đứa nhỏ kia mang qua, trông vừa giản dị lại ấm áp.

Sau khi ngắm nhìn một lúc, sự tức giận không thể tiêu tan trong lòng Lệ Bạc Thâm dần biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một chút ấm áp.

“Được rồi.” Giang Nguyễn Nguyễn bôi thuốc cho Tiểu Tinh Tinh xong thì đứng lại cẩn thận quan sát một lúc, thấy cô bé còn chưa tỉnh lại mới dám đứng dậy.

Ngay khi cô vừa quay lại lập tức bắt gặp ánh mắt của người đàn ông.

Bốn mắt chạm nhau làm cả hai đều sững sờ.

Lệ Bạc Thâm gác lại suy nghĩ sau đó hơi cúi đầu: “Tôi mệt.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 178


Giang Nguyễn Nguyễn thu hồi ánh mắt, đi ra ngoài đóng cửa lại rồi dẫn người xuống lầu.

Sau khi nói thoáng qua tình hình của Tiểu Tinh Tinh, Giang Nguyễn Nguyễn liếc mắt nhìn thời gian, thấy cũng đã muộn rồi nên cô đã chủ động dừng đề tài lại: “Cũng đã muộn rồi anh nên về nghỉ ngơi đi, không cần lo lắng gì cả, tôi sẽ chăm sóc Tiểu Tinh Tinh thật tốt.”

Đôi mắt đen láy của Lệ Bạc Thâm hơi tối sầm lại, khẽ gật đầu, đứng dậy khỏi ghế sofa: “Tôi đã nói chuyện với trường mẫu giáo rồi, nếu cô không ngại chuyện đã xảy ra, cô có thể mang Triều Triều và Mộ Mộ trở về trường học bất cứ lúc nào.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu đồng ý: “Còn nữa, tôi nghĩ tình hình của Tiểu Tinh Tinh cũng nên đến trường để hòa đồng với các bạn khác hơn.”

Hơn nữa, trở lại một môi trường quen thuộc cũng có thể giúp ích cho tình trạng của cô bé.

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn có chút chờ mong câu trả lời của Lệ Bạc Thâm.

Dù sao thì chuyện này vẫn phải cần có sự đồng ý của Lệ Bạc Thâm.

Cô còn nghĩ ít nhất Lệ Bạc Thâm cũng sẽ hỏi lý do, nhưng không ngờ người đàn ông đó cứ im lặng vài giây rồi trầm giọng đáp: “Được, cứ làm theo ý cô đi, không cần phải nói với tôi.”

Với tư cách là mẹ ruột của Tiểu Tinh Tinh, cô hoàn toàn có quyền làm như vậy.

Giang Nguyễn Nguyễn lại hơi bất ngờ, cô cảm thấy Lệ Bạc Thâm đã đặt quá nhiều niềm tin vào mình rồi.

Nhưng mà sau khi nghĩ lại thì cô cảm thấy Lệ Bạc Thâm rất nuông chiều Tiểu Tinh Tinh, có lẽ vì Tiểu Tinh Tinh thích cô cho nên hắn mới giao cô bé cho cô toàn quyền chăm sóc.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn mới gật đầu: “Được.”

Lệ Bạc Thâm không nói thêm gì nữa, xoay người trực tiếp rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Giang Nguyễn Nguyễn đánh thức ba đứa nhỏ dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa chúng đi nhà trẻ.

Sau khi cô vừa rời khỏi cửa biệt thự đã thấy có một người đàn ông đứng ở cửa.

“Tôi đã làm phiền cô chăm sóc Tiểu Tinh Tinh rồi, tôi nghĩ mình có thể giúp cô đưa bọn chúng đến trường.”

Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ đều sững sờ.

Hai đứa nhỏ quay đầu hỏi ý kiến của mẹ.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn xuống Tiểu Tinh Tinh vẫn đang cầm vạt áo của mình, chỉ hơi do dự một lát rồi cũng bình tĩnh đồng ý.

Bốn người họ ngồi vào chỗ như tối qua.

Triều Triều thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn sang hai người lớn bên cạnh, cảm xúc trong mắt có chút phức tạp.

Cậu bé cảm thấy đáng lẽ mình nên ghét người đàn ông này, người đàn ông này bỏ rơi mẹ rồi còn bắt nạt bọn họ.

Vậy mà không biết tại sao cậu không thể nào khó chịu với ông ấy được.

Suốt dọc đường đi, thỉnh thoảng chỉ có Giang Nguyễn Nguyễn và Mộ Mộ nói chuyện với Tiểu Tinh Tinh, còn hai người còn lại thì im lặng suốt cả chặng đường.

Khi đến trường mẫu giáo, giáo viên nhìn thấy năm người bọn họ đồng thời xuất hiện, vẻ mặt vui mừng nhưng lại có chút xấu hổ: “Mẹ Triều Triều…”

Cho dù lúc trước đuổi học hai đứa nhỏ là lời của Phó Vi Trữ, nhưng giáo viên ít nhiều gì cũng cảm thấy xấu hổ và muốn xin lỗi cô.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 179


Giang Nguyễn Nguyễn cười ngắt lời cô: “Triều Triều và Mộ Mộ lại làm phiền cô giáo nữa.”

Cô giáo nhanh chóng gật đầu: “Đó là chuyện tôi nên làm, hơn nữa hai đứa nhỏ này cũng rất ngoan ngoãn, không cần tôi lo lắng gì nhiều.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Còn nữa, hai ngày nay tâm trạng của Tiểu Tinh Tinh không được tốt, sẽ khó giao tiếp với mọi người, làm phiền cô giáo quan tâm con bé nhiều hơn chút.”

Cô cũng không trực tiếp nói thẳng bệnh tự kỷ của Tiểu Tinh Tinh ra.

Dù sao, cũng không biết đến cuối cùng cô bé có nghe được không, nếu để cô bé nghe thấy có thể sẽ cảm thấy tổn thương.

Cô giáo cũng gật đầu đồng ý.

Triều Triều và Mộ Mô một trái một phải ôm em gái, hướng về mẹ mà cam đoan: “Chúng con cũng sẽ chăm sóc tốt cho em gái, nhất định sẽ không để người khác ức h**p em ấy!”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười sờ sờ đầu bọn họ.

Mắt thấy cũng gần đến giờ vào lớp, cô giáo đang định dẫn ba đứa nhỏ vào lớp thì thấy Giang Nguyễn Nguyễn vẫn đang đứng đó, ở đằng sau cô là Lệ Tổng đứng như một vị phật khổng lồ.

Gặp phải ánh mắt lạnh lùng của Lệ Bạc Thâm, trong lòng cô giáo như thắt lại: “Các người… còn có chuyện gì sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn ngượng ngùng cười: “Tôi có chút lo lắng, tôi muốn xem một lát, không biết có ảnh hưởng đến giờ lên lớp của cô giáo không?”

Có Lệ Bạc Thâm bên cạnh, cô giáo tự nhiên không dám từ chối, vội vàng dẫn người vào phòng học.

Giang Nguyễn Nguyễn tìm một góc ngồi xuống.

Một lúc sau lại nhìn thấy Lệ Bạc Thâm ngồi xuống bên cạnh, cô giáo không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.

Hai người yên lặng ngồi trong góc nhìn xem các bạn nhỏ chơi trò chơi.

Giáo viên vì để Tiểu Tinh Tinh cảm thấy dễ chịu hơn, nên đã cố tình để cô bé vào vị trí trung tâm, có Triều Triều và Mộ Mộ dẫn dắt, bọn trẻ đồng loạt xem Tiểu Tinh Tinh trở thành linh vật, từng người từng người một lần lượt đến giao tiếp với cô bé.

Từ đầu đến cuối Tiểu Tinh Tinh vẫn luôn cúi đầu, không có chút phản ứng nào.

Sau một vài lần, tâm trạng của bọn trẻ dần trở nên sa sút.

Nhìn bọn họ chơi trò chơi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy lo lắng.

Cô vốn tưởng rằng để cô bé trở về môi trường quen thuộc sẽ giúp ích cho cô bé về mặt tinh thần, nhưng không ngờ hình như không có tác dụng gì cả.

Tuy nhiên, sau vài ván chơi, Tiểu Tinh Tinh tuy vẫn không có biểu cảm gì, nhưng dường như cô bé nhận ra Triều Triều và Mộ Mộ nên luôn ở bên cạnh họ, khi họ chơi với cô bé, đôi mắt của cô bé cũng sẽ đảo quanh.

Sau khi quan sát được một giờ, Giang Nguyễn Nguyễn lại nhìn sang đồng hồ, ý thức được đã đến lúc phải đến viện nghiên cứu, mặc dù vẫn có chút lo lắng nhưng cô vẫn đứng dậy rời đi.

Lệ Bạc Thâm cũng không ở lại lâu.

Sau một ngày bận rộn ở viện nghiên cứu, Giang Nguyễn Nguyễn thấy đã đến giờ tan học nên cô tức tốc chạy đến cổng trường mẫu giáo chờ đợi.

Lúc vừa đến cổng trường mẫu giáo, lại nhìn thấy người đàn ông đó đã đợi sẵn ở đó.

Xem ra hắn đã đảm nhận nhiệm vụ đưa đón ba đứa nhỏ từ trường về nhà.
 
Back
Top Dưới