Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 79


"ORAAAAA!

MAU NẰM XUỐNG ĐI!!!"

"Tên to xác này dai như đĩa!"

Benkei với Waka thay nhau áp đảo Taiju, nó làm cho Takemichi bắt đầu lo lắng

"Hừ..."

"TAJIU!!!"

"ĐỠ NÀY!!!"

'Không hổ là bộ đôi trong truyền thuyết!!

Taiju đang bị áp đảo!

Mình phải tham chiến thôi!!'

Cậu vừa chạy được ba bước liền bị Taiju ngăn lại

"ĐỪNG LẠI ĐÂY HANAGAKI!!!"

"!!!"

"CỨ GIAO CHỔ NÀY LẠI CHO TAO!!

MÀY CỨ MAU ĐẾN CHỖ KINIE VỚI MIKEY ĐI!!"

"!!!!

ĐƯỢC!!!"

Takemichi ngẫn người lưỡng lự nhìn Taiju rồi nhanh chóng quay người chạy đi.

Cậu phun máu ra ngoài, mắt sắc lẹm nhìn về phía Benkei với Wakasa cứ thế mà lao vào hỗn chiến

"Bọn mày đừng hòng cản đường.

GRAAAAA!"

.

"Mày nghĩ sao Koko?"

- Inupi vẫn còn bàng hoàng

"Taiju đang thất thế..."

- Kokonoi trả lời

"CẨN THẬN ĐẤY TAIJU!!

HAI BỌN NÀY ĐÃ CHẲNG LÀM GÌ ĐƯỢC HỌ CẢ!!!"

"Chết tiệt!

Đến cả Taiju cũng bó tay sao??"

"?!"

"[Cái đó] dùng nó nhé Benkei?"

"Ờ!!"

Cả hai nhanh chóng liền vào thế.

Từ xa, Senju được Sakkai đỡ cô, khập khiễng mà bước đến chỗ Inupi và Kokonoi

"Họ định dùng chiêu [dựng đứng] sao?"

Nghe tiếng, Kokonoi và Inupi lập tức quay về sau

"Senju, Sakkai??"

"Tôi từng chứng kiến nó một lần khi có người đến thách đấu ở phòng gym.

Waka sẽ khóa đối phương, Benkei sẽ ra đòn quyết định ngay sau đó.

Đó là combo tất sát của hai người họ"

"...."

- Taiju

"Vì ngã trên thảm nên đối phương lúc đó không mất mạng!

WAKA, BENKEI!!

LÀM ƠN DỪNG LẠI ĐI!!!

ĐÂU NHẤT THIẾT PHẢI DÙNG ĐẾN NÓ!!!"

"Một..."

- Wakasa

"HAI NGƯỜI ĐANG THẮNG THẾ MÀ!!!"

"Hai..."

- Wakasa

"CẢ HAI ĐỊNH GIẾT NGƯỜI SAO???!!'

Không nghe cô nói, đến đếm thứ ba cả hai xông đến Taiju

Cậu chẳng lúng túng gì, hừ một cái rồi nắm dính đầu cả hai một cái gọn gàng

".....Ơ...?"

- Senju bất giác hoang mang

"Gì mà không nhất thiết phải làm?

Cô nhầm rồi, họ chỉ còn cách dùng chiêu đó thôi"

"Chậc...."

- Waka

"Bọn mày đã đánh với bộ đôi chó mèo nhà tao một trận ra trò rồi đấy nhỉ?

Trông bọn nó tả tơi thế này..."

"Hả?

Chó?"

- Inui

"Mèo?"

- Koko

Hai mỹ nam hoang mang khi nghe được lời Taiju thốt ra.

Vừa chớp mắt lại nghe tiếng động lớn phát lên từ hướng đấy

*RẦM*

"BỘ ĐÔI HUYỀN THOẠI TỚI ĐÂY LÀ HẾT!!"

Taiju nắm đầu cả hai đập mạnh xuống mặt nền mà cả hai liền lăn đùng bất tĩnh, trước sự ngạc nhiên của bao nhiêu con người

"...Ghê thật..."

- Senju thán phục

"....Chuyện còn lại...tới lượt mày với Kinie ra tay đấy, Hanagaki!!!"

Taiju trợn mắt mà nhìn lại về phía Takemichi đang chạy đến cuộc chiến của cô và Mikey đang diễn ra ở kia

Kagami liền bắt cổ anh ta mà quật mạnh xuống đất, nhanh chóng lộn hai vòng về phía sau

Sakkai nheo đôi mắt lại nhìn thân thể bé nhỏ của cô, lòng thắt chặt

'....Mị Linh....lùi lại đi!'

'.....'

Cô im lặng, đứng dậy mà nhìn Mikey vẫn cứng đầu không chịu từ bỏ.

"Mikey, anh..-"

"KINIE!!!"

Takemichi chạy đến, liền chậm dần mà đứng nhìn phía sau lưng cô

"Kinie..."

"...Lên đi, Takemichi!

Tôi sẽ phía sau hỗ trợ cậu!"

"....Được!!"

Cậu vững bước mà đứng cạnh cô.

Đôi mắt trắng ngần cứ thế mà nhìn thẳng về phía Takemichi và Kagami

"Rốt cuộc..lại thành ra thế này sao..."

.

"Draken, anh sao đấy?

Vẫn chưa chịu ngủ à?"

Ema bước vào vẫn thấy Draken ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt lộ rõ hai từ [Khó Hiểu]

"Anh cảm thấy bọn nó rất lạ"

"Bọn nó?"

"Bọn Takemichi.

Gương mặt mà anh nhìn lần cuối vào 3 ngày trước nó lạ hơn hẳn.

Nó lẫn cái đám đó như đang giấu anh cái gì đó!"

Draken tức khắc nắm chặt tay, cau mày mà nhắm nghiền mắt.

"Anh lo xa quá thôi.

Nhìn thấy anh còn chưa bình phục hẵn nên gương mặt anh ta lúc đó nhăn nhó là đúng rồi"

Ema vừa nói vừa đưa hai tay ép chặt mặt anh mà xoay xoay vài vòng.

"Em sẽ đi xuống căn tin bệnh viện để nấu anh ít cháo rồi lấy thuốc cho anh.

Đừng suy nghĩ gì nhiều nha"

"...Ờ, cảm ơn em Ema!"

Ema bật cười liền lấy hai tay lại mà rời đi.

Draken mỉm cười mà nhìn vào hai lòng bàn tay mình

'Ema nói đúng...chắc mình lo nghĩ nhiều rồi...'

-------

*Lii chưa hẳn là comeback đâu 🥲*
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 80


.

Cô đến nơi, liền mượn bếp để bắt bếp nấu cháo cho Draken.

Ema lấy ra chiếc khăn thêu tay của Kagami tặng trước đó, ngắm một lúc mà đặt lên bàn rồi để cái nồi dằn lên, vừa tiện cho cô làm việc vừa nói chuyện như thể Kagami đang ngồi đó để nghe vậy, cho vơi bớt cô đơn một chút.

"Này đầu than, cô nghĩ sao về anh Mikey nhà tôi hả?

Cô vẫn chưa trả lời tôi câu đó đấy nhá!"

....

"Mikey ấy, lúc nào không có mặt cô là nhắc cô quá trời cho tôi nghe luôn đấy.

Mỗi khi nhắc đến cô là anh ta dành ngôi nói ngay tức khắc."

.....

"...Nhưng đã một năm qua sau khi ông mất...Mikey vẫn không chịu về 1 lần để viếng thăm cả.

Kể từ [ngày hôm đó], Mikey rời đi mà không nói gì cho tôi hay ông hay...đã làm ông lo lắng trong một quãng thời gian dài.

Cô nói xem đầu than, cô nghĩ anh ấy sẽ đi đâu?

Đến nơi nào đó khác sống hử...?"

"...Dĩ nhiên là không rồi..!"

"!!!!....Ha...tâm linh tương thông nhỉ đầu than?!

Tôi còn đang tự hỏi mục đích anh ấy rời đi để làm gì nữa, tôi làm gì sai với anh ta sao?"

Ema bật cười mà di chuyển sang qua trái để lấy đồ trong tủ lạnh, dì năm trong quán liền ghé lại trước bàn lấy nồi lên mà bảo.

"Ema này, dì mượn nồi này qua đây nấu cho ông nhà miếng cháo ăn nha."

"À dạ được, dì năm cứ lấy đi ạ!"

"Cảm ơn con nhiều nha"

"Dạ không có gì đâu"

Vẫn còn loay hoay với tủ lạnh để lấy đồ, chiếc khăn trên bàn ấy thế lại bị luồng gió thổi mạnh vào mà bay thẳng đến ngọn lửa.

Bởi chỗ căn tin là nơi đón gió nên việc có gió lùa vào là chuyện thường tình ở nơi đây.

Cô đóng tủ với trên tay cái hộp cá đông lạnh để rã đông, quay lại bất ngờ liền tắt ngay, đưa tay lấy nó ra dùng thớt mà đập nó xuống

Không được rồi, vì khăn nó nhỏ, cháy tự bao giờ bị đốt rụi hết mà còn mỗi một mãnh gần giống tam giác nhỏ cháy đen mà thôi

"A thật là.

Mình sơ ý quá?

Trời ơi, đầu than mà biết cái khăn cháy còn mỗi mảnh nhỏ thế này thì chết mình mất thôi, mai mốt phải mặc mấy bộ có túi thôi aaa...."

*CRACK*

"!!!"

Nghe tiếng động lớn như có vật bể phát ra, Aman lập tức chạy xuống nhà mà chạy đến Kurena đầy lo lắng

"Mình có sao không vậy?"

"Tôi không sao đâu mình..."

Aman thở phào nhẹ nhỏm, dần bình tĩnh mà nhìn lại chiếc ly bị bể dưới sàn kia...

"Điềm gở sao...?"

"...Mình ơi, em linh cảm sẽ có chuyện gì xảy ra với con mình lắm mình ạ...con bé nó đang ở bển một mình để điều tra...Sakkai sẽ lo chu toàn cho con bé chứ hả mình...?"

"...Kagami...."

.

"Này, sao mày còn quay lại đây?"

- Mikey

"Tao đã hứa với mày ở tương lai là sẽ cứu mày" - Takemichi

"....."

- Kagami

"Mikey...mày ở tương lai định giết tao, sau đó tự sát để kết thúc tất cả..."

"[Tương lai]?

Đang nói chuyện gì thế?"

- Taiju khó hiểu

"Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, mày lại cầu cứu tao, dường như đó là lần đầu tiên tao nghe thấy tiếng lòng của mày...cú bắt tay với mày đã trở thành điểm kích hoạt để tao quay về giải quyết dứt điểm một lần sau cuối!"

*Cộp, cộp*

"!!?"

*XẸT*

"TAIJU!!!!"

Sanzu cầm thanh kiếm mà chém xuống một đường từ trên lưng xuống mà Taiju ngã gục ngay sau đó mà hét lớn.

"ĐỪNG HÒNG!!"

"TAIJUU!!!!!"

"Hanagaki Takemichi, mày cũng du hành thời gian sao!?

Vậy mà mày chẳng biết gì cả!

Cái nghiệp của Mikey gánh vác nó lớn đến cở nào!!

Từ nhỏ, Mikey đã bị định sẵn là bước đi trên cõi A-tu-la rồi!!!"

"!!!!"

Takemichi đứng hình đầy bàng hoàng mà nhìn về sau, Hanma cũng đang đi đến kế Sanzu đang khập khiểng theo sau.

"Giờ Touman chỉ còn lại hai đứa mày thôi.

Đường cùng rồi ha?!"

- Hanma đắc ý

"Hn..."

- Takemichi

"VẪN CÒN CÓ TAO!!!!"

"!!!"

"UHHHH-WOOOOOO!!"

"CHIFUYU!????"

Chưa kịp mừng rỡ khi Chifuyu bay đến lại bị Hanma đánh bay bật về sau, miệng hắn cứ cười trong rất thỏa mãn trong khi đồng đội lại đầy lo lắng.

"Matsuno à, tao tưởng mày tung đòn quyết định rồi chứ!?"

"Chifuyu...cậu ta đã bầm dập đến như vậy rồi cơ mà...."

- Mitsuya

"Takemichi...tao...sẽ không để mày đơn độc nữa....tao...rất hối hận...."

"Chifuyu...."

- Takemichi ngẫn người...

'.....' - Kagami
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 81


"Khi Draken nhập viện với tình trạng nửa còn nửa mất...tao đã đổ lỗi cho mày...trong khi....mày đã chiến đấu một mình....tao thật mất mặt...Xin lỗi nhé, Takemichi..."

"......"

Chifuyu định thần đứng dậy, hít một hơi sâu mà cất cao giọng mình.

"TAO LÀ PHÓ TỔNG TRƯỞNG CỦA BĂNG TOKYO MANJI ĐỜI THỨ 2, MATSUNO CHIFUYU!!!

TAO SẼ LIỀU CÁI MẠNG NÀY VÌ TỔNG TRƯỞNG!!!"

Cậu chạy đến cả hai mà áp lưng tạo thành tam vị trí mà nhìn về kẻ địch của mình.

"Giao phó phía sau lại cho tao và Kinie, cộng sự!!"

Takemichi xúc động, lệ vương trên mi mà mấy chốc đã vựt lại được tinh thần.

"Được!!!"

"MIỄN TAKEMICHI CÒN ĐỨNG VỮNG THÌ TAO SẼ BẢO VỆ PHÍA SAU CẬU ẤY!!!"

"Chifuyu...."

- Mitsuya

"Cậu ấy cũng khó khăn lắm mới đứng dậy nổi mà!?"

- Inupee

"!!!"

- Senju

"TOUMAN, TUYỆT ĐỐI SẼ KHÔNG THUA!!!!

CỨ NHÀO VÔ XEM, KANTOU MANJI!!!

KẾT THÚC TRẬN CHIẾN Ở ĐÂY ĐI!!!!"

......

"UHHHHH-WOOOOOOO!!!!"

"!!!!"

"Mitsuya...."

- Chifuyu bất ngờ

"Nhờ mày mà tao thấy khỏe lên rồi.

Touman vẫn còn chiến đấu được, đúng không bọn mày?"

"Chết tiệt!

Quả nhiên vệt chém nông quá!!!"

- Sanzu chép miệng với gương mặt đầy giận dữ.

"TOUMAN!

TOUMAN!

TOUMAN!

TOUMAN!!!!"

Các thành viên trong băng Tokyo Manji đời thứ 2 liền đứng lên hô tên đầy tự hào và đầy ý chí.

"Này này, cái quái gì thế?

Bọn Touman đều đứng lên cả rồi kìa?!"

- Hanma

"....."

- Mikey

"Mọi người....."

- Takemichi vui mừng khôn xiết.

"TOUMAN!

TOUMAN!

TOUMAN!!---"

"Ồn ào thật...."

Những vệt đen tựa như những nghiệp nặng đang vướng trên người cậu liền tụ lại trong tâm trí, bước chân lạng xạ tiến đến Takemichi với con mắt trắng ngừ đầy chết chóc mà đánh văng cậu sang bên trái.

Chifuyu không kịp phản ứng quay về sau thì bị Mikey giơ chân cao mà đá cậu văng xa qua bên phải, phải khiến cho dòng người hô hoan "Touman" phải câm lặng.

Kagami quay người lại phía cậu đang tiến đến mình với gương mặt lạnh tanh, như chưa hề quen biết.

"Cút!"

"!!!"

Định giơ tay phòng thủ, cô liền sựng lại để Mikey nắm cổ áo cô mà quăng mạnh về thùng container phía sau một cái rầm trước sự kinh ngạc lẫn sợ hãi của biết bao nhiêu người.

"!!!!!"

- Sakkai

"KINIE!!!!"

- Senju hét lớn đầy lo lắng

"KINIE À!!!!"

- Hakkai

Lòng Sakkai nhói lên liên hồi khi nhìn cơ thể nhỏ bé của Kagami đang nằm dưới đất đầy đau đớn ở đó.

Nheo mắt đầy khó chịu.

Mikey bước tiếp về trước mà đối mặt với Sanzu đang nở nụ cười đầy sự hạnh phúc.

"Bản năng hắc ám xuất hiện rồi!!

Tao đã chờ mãi đấy Mikey, chờ khoảnh khắc này...."

"Đó là....Mikey sao?"

- Mitsuya khó tin được...

"Mày làm sao đấy Mikey?

Vừa rồi là đồng đội mà?"

- Hanma thắc mắc

"Thì?"

"!!!!!!"

*BỤP*

"!!!!!!!"

Hanma đã gục trước cú đá như trời giáng xuống người, người người không khỏi hốt hoảng

"Đến cả đồng đội mà cũng...."

Mikey lao đến tấn công hàng loạt những tên đứng trước mắt mình dù đó là địch hay là phe mình.

Sakkai liền ẩn mình, hạ thấp bản thân mà chạm tay xuống qua trái mà đã hiện diện tại chỗ của Kagami.

Anh lo lắng đỡ Kagami vào lòng, không ngừng kêu tên cô

"Mị Linh!

Mị Linh!!"

"...!?"

Cô mơ hồ tỉnh lại, ngồi dậy mà nhìn về phía Sakkai đang rất lo lắng ở đó.

"Xin lỗi nhé, cho anh nhìn cái bộ dạng này rồi, đáng ra tôi không bị lép vế thế này đâu."

"....."

Cả hai im lặng mà nhìn về phía trước, tất cả đều bị hạ gục mà nằm lền dưới đất, riêng Mikey là đứng ở đấy mà nhớ lại khoảnh khắc ấy....

'....Mikey....Takemichi....'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 82


'Tôi chỉ nhớ duy nhất một điều về bố...

.

"Quà cho con đây Manjirou.

Anh hùng Mỹ vừa mạnh vừa rất ngầu đấy!!!"

"Mạnh!!!"

Sano Makoto, người bố của cậu liền đưa ra một mẫu đồ chơi dáng vẽ anh hùng đã làm cậu thích thú với thứ được gọi là [mạnh]

.

.....Bố qua đời vì tai nạn giao thông năm tôi lên 3'

.

"Tao là đứa mạnh nhất Shibuya này rồi!!"

"Chứ còn ai vào đây nữa, Gan!!!"

"Hahahaha"

*Cộp cộp cộp*

"Ê."

"Hả--?"

*BỐP*

Một đá, nằm xiểng niểng.

"Gì thế này....có ghê gớm gì lắm đâu."

.

'Tôi ghét kẻ yếu'

.

"Hôm nay con xử đẹp tên đại ca lớp 9 của trường cấp hai số 4 phía đông đó mẹ."

"Haha, Manjirou mạnh thật đấy.

Y hệt bố của con!!"

- Sakurako mỉm cười hạnh phúc.

.

'Tôi mong chờ được thăm bệnh mẹ mỗi tuần một lần hơn bất cứ điều gì...'

.

"Đỡ này!!!!"

"OAAAAAAAAA!!!"

.

"Mẹ ơi, tụi nó cứ thua là khóc ngay!"

"À, trẻ con là thế mà."

"Bố cũng sẽ khóc ngay hả mẹ?"

"Không đâu, người đó không bao giờ khóc trước mặt người khác đâu.

Dù anh ấy là một người hết thuốc chữa."

"....?!"

.

'Chỉ những khi nói chuyện về bố...thì mẹ mới nở một nụ cười khác với mọi khi...'

.

"Mẹ yêu bố ghê ha."

"Haha, có phải không nhỉ."

"Thế thì con sẽ trở nên giống bố!!"

.

Mùa đông đến....

.

"ÔNG NỘI!!!!"

*RẦM*

"BỆNH VIỆN GỌI ĐẾN...NÓI MẸ CON...MẸ CON..."

"Mẹ con sao hả, Shinichirou?? *lo lắng*"

"MẸ CON....MẸ CON ĐANG NGUY KỊCH!!!"

"!!!!!"

Trong bửa cơm tối đó...với những lời nói từ Shinichirou đã phá một bầu không khí ấm áp trong gian bếp khi ấy...

.

"Có thể đây là lần cuối cô ấy có thể nói chuyện...."

- Vị bác sĩ bước ra từ phòng bệnh báo lại cho người thân đang đầy sự hụt hẫn...

.

"....Mẹ, hôm nay con lại đánh nhau thắng đấy.

Tụi yếu nhớt khóc nhè ngay!!!

Con thì sẽ không khóc đâu.

Vậy nên con sẽ bảo vệ mẹ.

Mẹ, mẹ về nhà với con đi..."

"....Manjirou, không phải cứ không khóc thì con sẽ mạnh mẽ.

Bởi vì ngày còn nhỏ, con cũng từng khóc nhè đấy thôi."

"!!"

"Lúc nào con cũng mếu máo, thiên thần nhỏ của mẹ..."

Sakurako rơi lệ đầy hạnh phúc, Mikey đỏ đầy mặt.

"MẸ NÓI GÌ VẬY!

ĐỪNG NHẮC LẠI CHUYỆN HỒI CON CÒN BÉ XÍU CHỚ!!!"

"Hahahaha..."

.

'Sau buổi thăm của một gia đình lạ mặt khi trước cũng đã từng ghé qua hỏi han, mẹ tôi đã qua đời 3 ngày ngay sau đó...'

.

Mansaku, Shinichirou và Emma đã khóc rất nhiều trước di thể Sakurako, nhưng khi nhìn lại thì chẳng thấy Manjirou đâu nữa....

Đây rồi....cậu đang khóc....

Ngay dưới hành lang...

"....Đừng xuất hiện....đừng xuất hiện...."

.

'Tôi cực kỳ ghét bọn yếu đuối'

.

"Được rồi, Kagami ở đây với chúng ta thời gian dài đấy.

Chào mừng con đã đến với nhà chúng ta, Kagami!"

"Dạ!!!"

.

'Trừ em ấy'

.

"Kagami với Mikey đánh nhau sao?

Con có nên ra ngăn không đây?"

- Shinichirou

"Thôi, để 2 đứa nó cứ vậy đi.

Một đứa có cú đá không ai sánh bằng và một đứa có sức đấm và phòng thủ đáng kể thì kết quả sẽ như thế nào"

.

'Tôi công nhận em ấy sau hai tuần học trong võ đường.

Em ấy là người đầu tiên.

Nhưng còn những người còn lại?'

.

"Mày là Mikey của tiểu học số 7 đúng không?

Mày đã chăm thằng em họ tao ra trò nhể?

Nhể??"

"Lùn tịt!!"

"Haa, có thật là nó không vậy??"

"...Hả...?"

"!!!!!"

"Hự!!"

-

"NÀY, MAU THÔI ĐI!!!"

"NÓ CHẾT THẬT ĐẤY!!!"

.

'Bọn yếu đuối đó sẽ bật khóc ngay.'

.

"Cười lên đi Haruchiyo, Sanzu!"

"A...haha...hahahaha"

.

'Nó bận đúng ngay tháng nó không có nhà, nên nó đã không hiểu tại sao tôi thay đổi.

Hay là nó giả ngơ?'

.

"Hạ 3 tên cấp 3 ngay lập tức dù mới lớp 5 á???

Cậu là quái vật hay gì vậy??"

- Baji ngã ngửa

"Không hổ danh Mikey!!"

"Hn, băng đua xe là vậy à?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 83


"Nói mới nhớ, thằng Yamamoto ở lớp 2 mà Mikey cũng biết ấy" - Baji

"Hả?

Sao?"

"Nghe nói nó được tụi trường tiểu học số 4 cứu lúc bị mấy đứa lớp 7 trấn lột" - Sanzu

"Oh, nghe ngầu ha.

Ai của trường tiểu học số 4 cơ?"

- Mikey hỏi

"Nghe nói mới lớp 5 mà thằng đó xăm con rồng ở thái dương"

"Tên gì ấy nhỉ?

Hình như là...Draken!!!"

- Baji nhớ ra

"Tên gì lạ thế."

"Ờ, à mà quyển sách đen hôm nọ nhặt được khủng lắm mày ạ.

Tựa là cái gì mà tuyển tập 48 tư thế ấy"

"Con bé nó sẽ xé xác tao mất Baji."

- Mikey đỗ mồ hôi

"Thì im lặng thôi, Takahashi cũng chẳng hay biết gì đâu!"

- Baji thì thào

.

"Hm, quả là không đủ...."

"A, Mikey!!"

- Cậu kia nhìn thấy, gật đầu chào hỏi

Mikey vừa ngậm kẹo mà quay sang bất ngờ...

.

'Hình xăm con rồng bên thái dương, cậu ta là Draken đây mà...

.

"Trong 48 đòn chắc mày cũng rành vài món chứ hả?"

"....Hả?

Là sao...? *hoang mang*"

.

...Tôi cực thích những kẻ mạnh.'

.

Mùa hè năm lớp 6

.

"MIKEY!!!!"

"TAO ĐANG TẮM!

MÀY CỨ LÊN TRÊN ĐỢI TAO ĐI!!!!"

"Xin làm phiền."

Draken cởi giày chuẩn bị bước vào nhà thì thấy Ema đang bưng bê đồ phía trước mặt....

"....Hả....?"

"Em gái sao?

Anh là bạn của Mikey, tên Draken."

- Anh giới thiệu trước

"A!...Em là Ema."

"Ủa?

Em đang dọn dẹp à?"

"À, ông em có tuổi rồi...với lại đầu than đang bận trong trường nên...à ừm...."

*Rộp*

"Để anh, mang đi đâu đây em nhỉ?"

"A...."

"Em thật sự là em gái của Mikey ha?

Không mạnh gì nhỉ? *cười tươi*"

"*đỏ ửng*"

"Không có nói xấu gì tao đấy chứ?"

- Mikey bước ra đang lau lấy tóc còn ướt

"Oh Mikey!

Anh em kết nghĩa của tao cũng tới thần điện rồi."

"À, mày có nói rồi mà, gì ấy nhỉ?

Tên của hắn giống như Soda ha?"

"Ừ, sẽ hợp với mày đấy."

"Được đấy, tao rất muốn gặp."

"Ema, anh mang cái này cất đi nhé."

"À vâng!!!!"

.

"Mày rủ cả Baji chứ?"

"Ừm, tao sẽ gọi điện thử."

"À mà nè, mày có muốn cho Takahashi gì đó vô chung luôn không?"

"Em ấy á hả?

Tao không phải không muốn nhưng mà không chắc.

Nó bận tối mặt trong trường hoài, với lại nó là con gái, nguy hiểm."

"À, tao hiểu rồi!"

.

'Kenchin...'

.

"Chà, anh em kết nghĩa của Draken hả!"

.

'Baji...'

.

"Chào mọi người."

.

'Mitsuya...'

.

"Đầy hứa hẹn đây!!"

.

'Pachin....'

.

'Và Kazutora....6 người bạn tuyệt vời đã thành lập băng Tokyo Manji.

Tôi, thích những kẻ [mạnh].

Mà...cứ mãi thế này thì tốt biết mấy.

Ngày nào cũng rực rỡ, tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ ở bên nhau suốt đời...

Nhưng mà ngày hôm đó....'

.

"Phù, cuối cùng cũng hoàn thành."

"Con CB250T á anh?"

Kagami phía trong vọng ra hỏi, anh cười lớn.

"Ờ!

Đó là món quà sinh nhật cho Manjirou đấy.

Nó sẽ vui chứ nhỉ, Kagami?"

"Haha, công sức anh làm ra con xe này thì chắc chắn Mikey sẽ phản ứng đầy vui mừng cho xem!!"

Kagami đi ra với trên tay là ly nước ép cam mà đặt lên trên bàn, nhìn Shinichirou mỉm cười rạng rỡ

"Hể?

Trời ơi anh mong ngóng nó quá.

Anh điện nó ngay bây giờ đây."

.

"Kêu mình đi tới cửa hàng xe của anh Shin, nói có chuyện quan trọng, không biết là gì nhỉ?"

Mikey chạy đi trong đêm mà đến với cửa hàng của anh hai.

Quả nhiên, Mikey mừng như trúng độc đắt vậy.

Vì quá vui mừng nên Mikey đã ra về trước với đầy sự phấn khích trong mình.

Tầm đâu 8 - 9 giờ, Shinichirou có nhờ Mikey qua tiệm xe Bezia cách tiệm anh không xa để lấy đồ.

Chạy đến đó với con xe CB250T với tinh thần đầy sự hăng hái trong mình, một gáo nước lạnh đã tạt hẵn vào mặt cậu...

Chính mắt cậu...đã thấy Kazutora sát hại một mạng người....

"Baji...Kazutora....chuyện gì vậy hả....?"

"...Xin lỗi....tao xin lỗi...!!"

"Mikey, tao xin lỗi....xin lỗi....tao chỉ lỡ tay....!!"

"........"

.

Chưa hết....cú sốc đó vẫn chưa thể làm cậu....đau đớn!

Chỉ vừa hết một sáng ngày hôm sau...tối đó...Shinichirou đã ra đi...

Bởi bọn Vũ Khúc.

Trong đám tang, ai cũng đều sót thương cho chàng trai đoản mệnh này.

Takeomi, Wakasa và Benkei đến dự với bao nhiêu thành viên cũng phải sốc đến nổi chẳng thể tin được.

Kagami, cô ôm lấy cơ thể nhỏ bé đang ngồi trong góc khuất kia...mà bật khóc....

'Đừng xuất hiện, đừng xuất hiện....!!'

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 84


'Kinie..em ấy đã chẳng nói gì với tôi.

Tự giải quyết chuyện của anh hai với cả băng hơn 400 người khi được phát trên tivi, tặng lại mấy cái khăn thêu tay với các tên lên trên đó.

Tôi nên gọi em ấy như thế nào cho phải đây?

Một nàng thơ, một cô nàng đến với cuộc đời tôi mà sưởi ấm mọi đau thương bấy lâu nay tôi ôm mãi?

Kinie, cái danh mà tôi đã nghĩ ra từ bao giờ đã được em ấy chấp nhận và mang nó đến giờ...?

Em ấy rất đặc biệt, như là đóm sáng của [tia hy vọng cuối cùng còn sót lại bên trong tôi...]

Cơ mà...đáng tiếc thật.

Bởi tôi nhận ra rằng tình cảm của mình chỉ là thoáng qua mà thôi.

Chẳng sâu đậm như bản thân tôi đã nghĩ từ trước...

Như tình cảm của [người anh] đối với [em gái] mà thôi!'

.

"....Mikey này, cho em đi theo băng anh được không?

Tokyo Manji ấy"

"Hở?

Em á?"

"Đúng vậy, em không được vào à?"

"Không phải, tại anh thấy bất ngờ thôi, vì một khi dính vào bất lương thì không thể sống yên ổn được, với lại em là đứa con gái đầu tiên ngỏ ý gia nhập đấy"

"Ồ, nhưng đó là lựa chọn của em rồi"

"Được, ngày mai anh sẽ nói lại cho bọn nó biết, khi em về nước.

Anh sẽ giới thiệu em cho băng, đến lúc đó em sẽ bất ngờ thôi"

"Vậy thì em sẽ đợi rồi!!"

.

Tối ngày hôm sau, Mikey đã đem chuyện của Kagami mà nói với mọi người...

'Anh hai, Kinie...cả hai hãy nhìn đi...

.

"Kinie?

Là Kagami hôm đó ấy à?"

- Mitsuya ngỡ ngàng - "Hơi bất ngờ nhưng tao sẽ đồng ý với quyết định của mày"

"Cơ mà chỉ có chúng ta thực hiện thôi đấy...."

- Pachin

"Ít mà chất lượng càng ngầu không phải sao?"

"Tao tán thành.

Nếu như thế có thể lấp được khoảng trống trong lòng Mikey."

- Draken

".....Cảm ơn Kenchin....."

.

...em...sẽ đưa Touman trở thành băng lớn mạnh nhất Nhật Bản.'

.

".....Đến với anh hai được không nhỉ?"

"Được, chắc chắn là được!!"

.

"Bọn tao thua hoàn toàn rồi, Mikey."

- Nahoya

"Ừm, nhưng vui lắm!"

- Souya

.

"TÔI LÀ SHIBA HAKKAI, NGƯỜI ĐÃ GIA NHẬP NHỊ PHIÊN ĐỘI!!"

.

"TÔI LÀ HAYASHI RYOUHEI, NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC GIAO CHỨC PHÓ ĐỘI TRƯỞNG TAM PHIÊN ĐỘI"

.

"TÔI LÀ MATSUNO CHIFUYU!!"

.

"TÔI LÀ MUTO ĐÃ ĐƯỢC CHỈ ĐỊNH LÀM ĐỘI TRƯỞNG NGŨ PHIÊN ĐỘI.

SẼ KHÔNG THA THỨ CHO KẺ NÀO LÀM ĐẢO LỘN KỈ CƯƠNG PHÉP TẮC CỦA TOUMAN!!!"

.

"TÔI LÀ TAJI REIZE!

SANCHI!"

.

"....."

Sanzu quan sát Mikey đứng phía xa cùng Draken đang hướng về ánh sáng của bình minh

"Kenchin.

Tao sẽ có được thiên hạ!!"

.

'Chỉ [mạnh] thôi...thì chưa đủ...'

..

'Ờ...năm nay chinh phục Nhật Bản luôn nhé?'

...

'Và rồi...tôi gặp gỡ hai người thay đổi vận mệnh của mình....'

.

"Tao có một ông anh hơn tao 10 tuổi.

Ổng liều lĩnh lắm, dám bình thản khiêu chiến với người mạnh hơn mình rất nhiều"

"Oh!!

Anh ấy ngầu thật nhỉ?"

- Takemichi cười nhẹ

.

'Tôi còn tìm kiếm thứ gì đó ngoài [sức mạnh]...và rồi ngày đó, tôi đã gặp Kisaki Tetta.

Người đã khiến cuộc đời tôi thay đổi lớn.'

.

Ngày 25 tháng 7 năm 2005.

.

"Xin lỗi vì đã gọi mày ra đây.

Nhưng tao có chuyện muốn nói với mày" - Kisaki

"Gì?"

"Có thể xóa tội cho Pachin đấy"

"!!"

"Tao đã chuẩn bị người nhận tội thay Pachin, Osanai cũng hứa sẽ ra làm chứng giả, chỉ cần chúng ta đưa tiền thôi.

Giờ chỉ cần mày ra lệnh thì tao sẽ hành động ngay."

"....."

- Baji - "Tct..."

.

Ngày 26 tháng 7 năm 2005, tại quán Chomps Elysees*.

"Mày muốn cho Kisaki vào Touman?"

- Draken hỏi lại một lần nữa

"Ờ"

"Tao phản đối.

Tao không ưa thằng đó, nhìn nó có vẻ vẫn còn nhiều điều ẩn khuất."

- Draken lập tức phản đối

"Tao cũng phản đối, Kinie ở đây chắc chắn cũng chẳng đồng tình với mày cả đâu.

Không giống mày chút nào cả Mikey à."

- Mitsuya đồng tình với Draken

"Tao sẽ thuận theo Mikey" - Smiley

"Tao cũng thế, cần có cậu ta để Touman sau này lớn mạnh hơn."

- Muto

"Mikey!

Đừng thu nạp Kisaki!

Cậu ta không đáng tin đâu."

- Baji khuyên nhủ

"Cậu ta sẽ có ích, thực tế cậu ta có thể giúp Pachin ra ngoài--"

*RẦM*

"LÝ DO ĐÓ HẢ?

THẾ THÌ TAO LẠI CÀNG PHẢN ĐỐI.

CHÚNG TA THÀNH LẬP MỘT BĂNG KHÔNG PHẢI ĐỂ LÀM CÁI TRÒ DƠ BẨN ĐÓ."

Draken bực tức liền hùng hục bỏ đi, Mitsuya cũng đứng dậy mà nhìn về phía Mikey.

"Mikey, tao nghĩ Pa cũng không muốn điều đó đâu.

Kinie thì càng không."

"......"

- Mikey im bật

.

'Chỉ mạnh thôi thì không được.'

-----

Chomps Elysees*: tên quán có thể sai và sẽ được chỉnh sửa lại.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 85


Ngày 1 tháng 8 năm 2005.

"Họ phản đối kịch liệt.

Mọi người bảo không công nhận mày.

Tao cãi nhau to tiếng với Kenchin, cứ tưởng Touman bị chia ra làm hai đến nơi."

"Tao hiểu, dù sao tao cũng từng là kẻ địch mà."

"Nhưng mà cái cậu Takemichi đã chất vấn tao."

"!!"

"Haha, cậu ta ngốc lắm, còn dính phân trên đầu nữa.

Giờ nhớ lại vẫn còn thấy bốc mùi!!"

"....."

.

"Kisaki, tao ưng mày rồi.

Mọi người trong Touman đều tốt tính....Có một chuyện tao không thể thú nhận cũng vì họ quá tốt."

"??"

"...Không biết từ bao giờ nữa...bên trong tao có một [thứ gì đó] hắc ám..."

"[Thứ gì đó] hắc ám?"

- Kisaki hơi khó hiểu

"Thỉnh thoảng [thứ đó] lan rộng và khiến tao cảm thấy muốn đập nát mọi thứ...Kisaki, tao mong muốn mày đồng hành cùng phần đó của tao, hãy dẫn đường cho tao, Kisaki."

"....Ổn không đấy?

Tao sẽ không hành động theo ý mày đâu."

"Ờ.

Vậy cũng không sao."

.

'Chỉ [mạnh] thôi thì không được, thứ tôi cần là [bóng tối]'

.

"Mày là Mikey, em của thằng Shinichirou à?"

"Mày là thằng nào?"

"Tao là Taji Zaxxi, là người đã sát hại anh trai mày đấy thằng nhãi"

"!!!!

Thằng chó---"

"Đừng Mikey.

Nó đang đem theo hung khí đấy" - Draken cản lại

"Hahaha, tao rất mong chờ đến ngày hành quyết đấy Mikey *bỏ đi*"

"KHỐN NẠN--!!"

"ĐỪNG MIKEY!!!"

.

Ngày 31 tháng 10 năm 2005.

Huyết chiến Halloween định mệnh.

"Đội trưởng tam phiên đội băng Tokyo Manji, Kisaki Tetta.

Đại tướng sẽ do đội tao nhận trách nhiệm bảo vệ."

- Kisaki dõng dạc

.

'Quả đúng là vậy..'

.

"Kazutora và Zaxxi đúng là kinh khủng.

Một đứa lôi kéo Baji sang Ba Lưu Bá La để giở trò đâm sau lưng, một đứa thì khích tướng Mikey lên cơn vậy à?

Đúng không?

Tổng trưởng??"

Hắn ta cười gian xảo, Mikey phía sau đứng dậy với đôi mắt trắng ngòm đầy máu lạnh...

.

'Quả nhiên thứ tôi cần là...[bóng tối].

Càng cố kiềm chế, [bóng tối] càng dâng trào, giờ tôi sẽ phó mặc cho nó.

Giết chết Zaxxi, và giết chết Kazutora.'

.

"AAHHHHHHHHH!!!"

Một chàng trai với thương tích đầy mặt với dòng lệ trên má chạy ra chắn cho Kazutora, khiến Mikey phải chùn bước lại.

"Take..michi...?"

"Mikey..."

.

"Mày thật sự là học sinh cấp 2 sao?"

.

'Hanagaki Takemichi'

.

"KHÔNG THỂ RÚT LUI ĐƯỢC!!!

TAO NHẤT ĐỊNH SẼ KHÔNG THUA!!!"

"....."

.

'Cậu là kẻ dù không mạnh, nhưng luôn luôn đứng lên.

Dù không thể thắng...dù mau nước mắt...

Nhưng bất kể lúc nào khi tôi nhận ra, thì cậu ấy đã đứng ở chính giữa...'

.

"Tao...đã không thua cuộc!!!"

.

'Takemichi...tại sao mày...'

....

....

....

"Tại sao mày lại đứng lên?

Mày nghĩ mày có thể đánh thắng tao bằng cơ thể tàn tạ đó sao?"

Cậu lảo đảo vì cú đá khi nảy của cậu, đưa mắt nhìn thẳng về phía Mikey.

"...Tao đã...hứa với mày ở tương lai..."

"!..."

"Tao đã hứa với Baji..."

.

"Mikey và Touman...tao giao lại cho mày..."

.

"Tao đã hứa với Draken..."

.

"Mikey nhờ cả vào mày..."

.

"Vì lý do đó...TAO TUYỆT ĐỐI KHÔNG THỂ THUA ĐƯỢC!!!!"

*BẬP*

Một cú đá như trời giáng thẳng vào cổ cậu mà bật văng ra xa

'Ăn vài cú như thế này thì mình sẽ chết mất...'

.

"Nói rõ ràng ra thì tốt hơn đó.."

"....ANH SỢ LẮM, ANH MUỐN CHẠY TRỐN!!!!!"

.

"?!"

"...'...Mình...đã vứt bỏ nỗi sợ hãi.

Bởi vì người có thể cứu mày khỏi bóng tối...chỉ còn có tao mà thôi!!!' OHHHHHHHH!!"

*BẬP, RẦM*

Tiếng đá lẫn tiếng đập mạnh xuống nền đá cát vang lên bên tai không dứt...

'Tao đã nhìn thấy rất nhiều tương lai...'

Từng tương lai một...xuất hiện trong tâm trí cậu...

"CHỈ TAO MỚI CÓ THỂ CỨU MÀY!!!!!

OHHHHHHHH!!!!"

*BỊT*

"VẪN CHƯA---"

*BẬP*

"VẪN CHƯA!!!!"

Từng cú đá của Mikey đập thẳng vào người cậu nhưng cậu vẫn cố chấp không buông.

"Mày sắp chết thật đấy."

....

'Mắt mình đã mờ đi...tai cũng ù nặng nề...

Nhưng mà....'

....

"TAO KHÔNG BỎ CUỘC ĐÂU!!!!"

Lao lên.

Lại dừng.

Vì sao?

Vì cậu đã thấy một cảnh tượng của tương lai khi đang phi đến Mikey.

Chính là đòn đá giáng xuống về cậu.

'CHƯA GÌ MÀ----?!'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 86


'Vậy là sao?

Mình bị đá đúng như những gì nhìn thấy tương lai trong khoảnh khắc trước đó....'

Takemichi ngồi dậy sau cái đá của Mikey, trên mặt đầy những vết bằm và máu từ chính cậu.

"Sao thế Mikey?

'Chuyện này...có lẽ nào..?'...Cú đá của mày chỉ thế thôi sao?"

"Mày..sẽ đi đời thật đấy..."

Mikey tiến đến với những bước đi bình thản mà nhìn Takemichi.

*Rẹt*

'Đây rồi...'

Cậu giơ cao chân phải lên mà quật mạnh vào đầu cậu.

Trong một khắc, cậu đã chặn được nó trước sự kinh ngạc từ Mikey.

"!?

Mày chặn được sao?"

"Quả nhiên là xảy ra ngay!

'Mình có thể nhìn thấy trước tương lai trong một khoảnh khắc!!!

Khả năng nhìn thấy tương lai đang tiến hóa.' Bắt đầu phản công!!!"

Takemchi khẳng địch chắc nịch mà xông đến Mikey hét lớn

"TAO ĐẾN ĐÂY MIKEY!!!"

Cú đấm tung ra nhưng Mikey thản nhiên né được, giơ cao chân đá nhanh nhưng Takemichi ngã người về sao

'Tránh...TRÁNH ĐƯỢC RỒI!!!

Tiếp tục....là một cú đá sau!'

'!?

Chiêu này cũng tránh được à!?'

Khó hiểu.

Tại sao Takemichi có thể tránh né được các cú đá mà cậu tung ra chứ?

Mitsuya phía xa cũng chẳng kém cạnh gì Mikey, rất sửng sốt khi thấy Takemichi đương đầu và tránh đòn từ phía Mikey cả.

"Hakkai...tỉnh dậy đi.."

"Uhn......uhn....hử?"

Hakkai đau ê khắp người đang nằm dưới đất cũng lòm còm ngồi dậy

"Này...mày nghĩ có ai có thể né cú đá của Mikey ngoài Kinie không...?"

"....?"

"ĐÙA À?

CẬU ẤY TRÁNH ĐƯỢC RỒI!?"

Hakkai bất ngờ khi thấy Takemichi trực tiếp né cái đá của Mikey trước mặt.

Sanzu cũng tỉnh lại, đưa mắt nhìn mà há hốc mồm đầy bàng hoàng..

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy!?"

'Tại sao vậy!?

Cậu ta chẳng được nhanh nhẹn gì cho cam.

Nhưng tại sao vẫn né được!!?'

Đôi mắt trắng ngần vẫn chăm chú nhìn thẳng về phía cậu ta.

Cậu ta đang né khi chân của cậu vẫn còn chưa đưa lên cao.

" '!!

Cậu ta di chuyển trước khi mình hành động sao!?' Lẽ nào....mày biết tao sẽ đá thế nào ư...!?"

Takemichi bỗng khựng lại..

"Mày đang nhìn vào tương lai sao!?"

Không đợi câu trả lời, Mikey tiếp tục phi đến mà lại thi triển cái đá, một lần nữa, Takemichi đã né được nó.

"..'Một lần nữa mình nhận ra Mikey mạnh đến cỡ nào.

Dù đã biết trước---mình vẫn phải cố lắm mới né được!!

Cứ nghĩ đến hậu quả khi bị đá trúng là mình lại rùng mình..

Nhưng mà...

KHÔNG ĐƯỢC RUN SỢ!!!

Khi cậu ấy đá xong, vào lúc chuẩn bị cho cú đá tiếp theo...

Sơ hở xuất hiện khi mình né được cú đá!!'

LÀ Ở ĐÂY!!!!"

"TIẾN LÊN TAKEMICHI!!!"

Một cú đắm thẳng vào mặt Mikey làm cho cậu ta ngã ập xuống đất với vết đỏ ao ở bên má trái.

Một cú đắm đầy tâm đắc.

Ai cũng phải há hốc đầy ngỡ ngàng....

"CUỐI CÙNG CẬU ẤY CŨNG ĐÁNH GỤC ĐƯỢC MIKEY!!!!"

Hakkai hô lớn, các thành viên trong băng đều đồng thanh kêu to hai tiếng "TOUMAN" mà lòng trào dâng cảm xúc vui mừng.

Chifuyu rơi lệ mà nhìn bóng lưng phía sau cậu,...

"Một bóng lưng vững chãi...đừng làm tao khóc chứ!!"

"TOUMAN, TOUMAN, TOUMAN!!"

.....

"...Mới đánh được một đấm mà đã ồn ào thế này sao?"

"Lại đây nào, Mikey"

Không chừng chừ, Mikey liền vung chân đá về phía cậu không ngừng lớn tiếng, không khỏi sự trách móc..?

"TẠI SAO MÀY LẠI QUAY VỀ CHỨ TAKEMICHI, CHẮC CHẮN LÀ MÀY ĐÃ XEM ĐOẠN BĂNG ĐÓ MÀ!!!

TAO ĐÃ HỨA RỒI KHÔNG PHẢI SAO?

[TAO SẼ BẢO VỆ MỌI NGƯỜI TRONG TOUMAN VÀ CẢ HINA.

VẬY NÊN HÃY ĐỂ YÊN CHO TAO]!!

MẶC DÙ VẬY NẾU MÀY ĐÃ QUAY LẠI, THÌ NHỮNG VIỆC TAO LÀM TẤT CẢ ĐỀU TRỞ NÊN VÔ NGHĨA KHÔNG ĐÚNG SAO?"

*BỤP*

"BỞI VÌ TAO ĐÃ HIỂU RA RỒI!!!

Cuối cùng thì bóng tối trong mày sâu dày tới mức chỉ còn có thể cầu cứu tao vào thời khắc sinh tử...

Dưới câu hỏi của Takemichi, Mikey đã phải tốn vài giây im lặng, và rồi tấn công cậu.

"Dù mày có biết...thì cũng chẳng thể làm được gì cả đâu."

'Hự...lại còn nhanh hơn nữa sao!?'

Lui ra với hai bước, Takemichi hít một hơi sâu mà nói lớn.

"TẠI SAO HẢ?

TRƯỚC KHI TAO TRỞ VỀ TƯƠNG LAI VÀO 2 NĂM TRƯỚC, MÀY KHÔNG PHẢI NHƯ THẾ NÀY MÀ!!

ĐÃ CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA CHỨ!!?

TẠI SAO MÀY KHÔNG NÓI GÌ HẢ!?"

Trước sự im bật của Mikey, cậu vung ra nắm đấm thì lại bị né đi dễ dàng

"Tao vẫn luôn...có gì đó không hiểu rõ về [bản năng hắc ám] này.

Và tao đã biết vào vài ngày sau chiến tranh Tam Thiên."

"Hả!!???"

Văng xa với cái đá như trời giáng của Mikey, cậu ta ung dung nói tiếp

"Người cho tao biết...chính là Waka"

"Sao!!??"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 87


"Nếu cứ ở trong [đường thế giới thứ nhất] thì mày cũng sẽ không phải cực khổ thế này nhỉ, Takemichi..."

"[Đường thế giới thứ nhất]....rốt cuộc....mày đang nói cái gì thế?"

Chưa hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, Takemichi thật sự chẳng hiểu gì về cái ý mà Mikey đang nhắc đến cả...

"....[Bản năng hắc ám]...được sinh ra từ tình yêu thương..."

"...Hả?...ANH TRAI CỦA MIKEY....!!!????"

"....."

Kagami im bật khi Takemichi vẫn còn chưa hoàn hồn, bàn tay nắm chặt vào túi váy, chân mài hơi kéo lại mà nhìn Mikey rồi nhớ lại [sự việc ngày hôm đó].

Sakkai đang đỡ cô, yên lặng hồi lâu rồi lên tiếng

"....Ổn chứ?"

"...Có lẽ...?"

.....

"...Mị Linh..."

"...Haha, ổn cả thôi mà."

Cô cười, rời khỏi tay của anh, Kagami bước lên ba bước mà nghe Mikey kể tiếp cho Takemichi nghe...

.

Đường thế giới đầu tiên

"Vui không Manjirou??"

"ĐỈNH QUÁ!!!!"

"Thiệt tình, dẫn theo em trai đến buổi tập hợp cuối cùng nữa chứ."

- Takeomi chạy ngang cười lớn

"Sao đâu, tao thay thế bố nó mà.

Tao muốn dạy thằng nhóc nhiều thứ từ lúc nó còn nhỏ, đúng không Manjirou??"

"VÂNG!!!"

"Ngốc à, ông bố nào lại dạy con đua xe hả mậy???"

- Takeomi tím tái cả mặt

"Thằng ngu Shinichirou này!"

- Benkei

"Haha, Shin-chan vẫn cứ là Shin-chan cũng tốt mà!"

- Wakasa

"Anh anh!

Em cũng muốn nhanh lái mô tô!!!!"

Gương mặt rạng rỡ đầy háo hức của Manjirou đang ngồi yên sau của xe, nhìn về người anh trai trước mặt mình.

"Ngốc, mày vẫn còn nhỏ em à."

"Khà khà, em sẽ lái giỏi hơn anh cho coi!!"

"*phì..*"

Sau một chặng đường dài chạy xe, cuối cùng cũng đã đến nơi tập hợp.

Shinichirou đứng trước các thành viên Hắc Long đời đầu, quan sát rất lâu mới lên tiếng.

"Hắc Long đời đầu sẽ giải tán."

Các thành viên khoác cho mình chiếc áo đầu tiên của bang liền bật khóc, anh vẫn nở nụ cười, tiếp.

"Về đời tiếp theo, hãy phó thác cho các hậu bối ở phía sau.

Nhờ mọi người nhé."

"OHHHHHHHHHH!!!"

Hậu bối hô to, Shinichirou gục mặt mà nói lớn với hai hàng lệ hiện rõ ra

"TAO KHÔNG THÍCH MẤY THỨ ƯỚT ÁT NÊN TAO SẼ NÓI MỘT LỜI CUỐI!!

TAO VÔ CÙNG TỰ HÀO VÌ TRẢI QUA TUỔI TRẺ TUYỆT VỜI NÀY CÙNG VỚI TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!!!"

.

"Bố....Manjirou bản lĩnh hơn người như con.

Con sẽ nuôi dậy nó thật tài giỏi cho bố xem!!

...Mà bố cũng đừng lo.

Con sẽ thay bố dạy dỗ Manjirou và cả Ema nên người"

.

"Phù, đi mua quà lưu niệm gì cho hai đứa thôi."

Anh nói, chân bước đi về trước chợt dừng lại mà nhìn vào trong tiệm ngay phía tay trái anh.

Vẻ mặt đầy sự bất ngờ.

"Ô, máy bay siêu thanh trong mơ!!"

.

Nhà Sano

"WOAAAAAAAA!!!

MÁY BAY CONCORDE NÀY!!!

CẢM ƠN ANH SHINICHIROU!!!"

Manjirou vui sướng ôm nó bật dậy mà cảm ơn anh, Shinichirou mỉm cười nhìn về cậu

"Tự lắp đi nhé, anh không phụ mày đâu đấy."

"AAAAAA, CON GẤU BÔNG!!!"

"Ema thích nó không nè?"

"Dạ có dạ có!!!"

Ema nói mà gật đầu lia lịa làm anh bật cười.

"Hahaha, hai đứa thích là anh vui rồi!!"

.

Một tháng sau, tại tiệm sửa xe.

Anh lấy phụ tùng sửa xong con xe liền đứng lên gỡ bao tay ra mà nói.

"Mệt quá.

Tôi đi ăn đây."

"Này chờ chút.

Ông cậu gọi điện đến này.

Ông ấy có vẻ hoảng lắm."

Anh có hơi thắc mắc, liền để bao tay qua một bên mà đi đến nghe máy.

["SHINICHIROU HẢ CON!?"]

"Vâng, sao vậy ạ?"

["MANJIROU NÓ...NÓ BỊ THƯƠNG MẤT Ý THỨC RỒI!!!"]

"!!!!!!

SAO Ạ!??"

["HÌNH NHƯ NÓ NGÃ CẦU THANG LÚC ĐANG CHƠI NÊN ĐẦU BỊ VA ĐẬP MẠNH"]

"!!!!!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 88


"Đã có chuyện gì xảy ra vậy??"

Trước không gian im ắng, chỉ nghe mỗi tiếng khóc nấc của các bạn cùng trang lứa bên ngoài.

"Bọn em đã chơi với mô hình Concorde Mikey làm" - Baji run người không cầm được nước mắt

"!!!"

"Mikey bảo không cho bọn em mượn, vì đó là mô hình quý giá cậu ấy làm tròn cả tháng.

Cậu ấy bảo đó là Concorde siêu thanh của mình, rồi chạy lên tầng hai và ngã xuống...sau đó một tiếng rầm vang lên..."

"Rồi Mikey...cậu ấy không cử động nữa"

Shinichirou bàng hoàng khi nghe Haruchiyo và Keisuke thuật lại cho anh nghe, anh vẫn chưa hoàn hồn lại ngay lúc này...

"Cha, Shinichirou!"

- Kurena

"Xin hãy đến gặp bác sĩ.

Chúng con sẽ trông Manjirou cho"

"Cảm ơn hai đứa, làm phiền hai đứa rồi"

"Không đâu ạ, dù gì tụi con quanh năm chẳng có được đứa con đầu lòng, con xem bọn trẻ trong nhà như con ruột cả mà."

- Kurena

"Kurena..Aman..."

"Kurena, em đi theo ông với con đi.

Anh ở lại đây được rồi."

"Em biết rồi.

Ta mau đi thôi!"

.

"Trạng thái thực vật sao?"

"Phải...dù vùng dưới đồi của não vẫn hoạt động...nhưng đại thì hoàn toàn không...nói cách khác, cậu bé không còn ý thức, giống như thực vật...chỉ đang ở trong trạng thái sống mà thôi..."

"Sao...."

"Chữa trị, có khả năng chữa trị không bác sĩ??"

- Shinichirou hỏi han

"Dù có bao nhiêu thì chúng tôi vẫn---" - Kurena lên tiếng

"Tôi rất tiếc nhưng....điều đó là không thể"

"...!!!!"

....

"CÁI THỨ NÀY!!!"

*Keng két, cọc, cọc*

Tiếng bánh xe lăn trên đất tạo ra tiếng kêu trên con đường nhỏ trong viện, cơ thể ốm yếu, hốc hác đầy xanh xao của cậu trai tóc vàng đang ngồi trên xe...

Không cảm xúc.

"Hôm nay thời tiết cũng tốt đúng không em.

Ngày đẹp trời rất thích hợp để đi dạo đó, Manjirou.

Mẹ với bố nuôi vừa gửi đến cho em nhiều bộ quần áo đẹp với thức ăn đầy dinh dưởng đấy, ngày nào cũng vậy cả.

Chút nữa anh sẽ mở hộp và cho em ăn nhé, có cả rau củ với thịt cá ngon lắm.

Cả hai đều bận bịu công việc nên không thể ở lâu với em được, em hiểu cho họ nhé."

"......"

Ngoài tiếng xe lăn cứ mãi kêu, lá cây xào xạc hai bên bởi cái gió nhẹ hều lướt ngang thì chẳng còn ai đáp lại lời anh cả...

Thật trống vắng.

Nụ cười anh dần thu lại, đôi mắt đen tuyền liền nhìn xuống người em trai với nét mặt vô cảm xúc cứ mãi nhìn trong vô định kia...

"Đã bốn năm qua rồi sao...Manjirou cũng lên cấp hai rồi."

.

*Két*

Tiếng xe thắn lại dừng trước trại giam, bóng hình người ngồi trong xe lập tức hiện rõ khi cửa kính kéo xuống.

"Cuối cùng Haruchiyo cũng ra trại.

Nó vào đó khoảng một năm nhỉ?"

"Sao phải mất công đi đón thằng đó chứ?

Nó chém bạn bằng kiếm Nhật đấy, đúng là thằng điên."

"Đừng nói vậy chứ, Baji.

Nhưng chẳng phải nó nổi giận vì kẻ đó nói xấu Mikey sao.

Đúng là Haruchiyo."

"Hn!"

Xoay quanh Haruchiyo xong, Shinichirou liền hỏi thăm người bên cạnh mình.

"Mà em sao rồi?

Mẹ em than thở rằng em chỉ biết la cà khắp nơi mà không chịu đi học đấy?"

"Sao đâu, trường trung học cũng đâu có gì vui."

"Haha, thằng bé này thật là.."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 89


....

"Takeomi bảo vẫn còn tuyệt giao với em, nên thành ra là anh là người đến đón em đây."

"...."

Cậu im lặng hồi lâu với câu nói ấy, cuối cùng cũng mở lời.

"Quan trọng hơn là...Mikey thế nào rồi anh?"

"....Mình đi gặp nhé?"

Anh cười, liền chở Keisuke và Haruchiyo đến bệnh viện ngay sau đó.

.

"Nào Manjirou.

Một năm rồi mới gặp lại Haruchiyo đấy"

Gì kia?

Bóng dáng hao gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương kia là thế nào đây..?

Trông cậu...không còn sức sống nữa rồi...

Haruchiyo khụy xuống, nhìn Manjirou ngồi trên xe lăng với đôi mắt nhìn vô định...

"Mikey....biết tao là ai không?

Haruchiyo đây."

Như thói quen của đôi bạn từ khi còn nhỏ, bàn tay nắm lấy tay cậu lại giật thót cả lên.

Thế là sao?

Haruchiyo phải động lệ trên mi khi nhìn người bạn của mình không một chút động đậy.

Không sức sống, biểu cảm vô hồn cứ thế không thay đổi.

Da bọc quanh xương cũng hiện rõ cả rồi, chẳng có nổi mảnh thịt để duy trì.

Đôi má hóp vô, môi khô đến xứt mẻ, đôi mắt thâm đen, cứ như cậu đã chẳng thể nào ngủ ngon trọn vẹn.

Xanh xao, lạnh ngắt, hơi thở ngày một yếu dần, lại phải nhờ vào thiết bị hỗ trợ được đeo quanh cổ cậu như cố gắng duy trì sự sống từ chính con người Manjirou.

Trông cậu, có khác gì một cái xác đã chết từ lâu đâu chứ?

...

Cả hai ra về, dọc đường chả ai nói lấy được câu nào...

"...Còn nghiêm trọng hơn một năm trước nữa...[đó] không còn...là Mikey nữa..."

Cố kìm nén cảm xúc dao động bên trong, nhưng Haruchiyo lại rơi lệ một lần nữa.

Keisuke ngoảnh lại nhìn về phía bệnh viện.

Trên dãy hành lang, liền thấy anh đang dẫn Manjirou trở về phòng sau cuộc hội ngộ với bạn bè đã lâu chưa gặp của mình...

"Shinichirou lo lắm.

Dù anh ấy cố tỏ ra kiên cường, nhưng ông thì mất, Ema thì bỏ nhà đi.

Anh ấy vừa học lấy bằng y tá, vừa làm việc ở bệnh viện đó mà từ chối trợ cấp tiền chi tiêu từ phía gia đình nhà Takahashi.

Không lâu sau đó, tin xấu lại tiếp tục báo đến khi cả cô chú nhà đó cũng hi sinh khi thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm ở ngoài nước, anh có bảo, trong di chúc người nhận lại khối tài sản hiện vật đó là anh.

Ảnh khóc nhiều lắm, dập đầu ba cái trước mộ đôi vợ chồng rồi đã hứa, rằng mình sẽ dùng nó và đội ơn họ rất nhiều.

Với nó, Mikey mới có thể trụ lại tới năm thứ năm này...

Chắc chắn anh ấy cực khổ lắm, có khi còn chẳng có thời gian ngủ nữa....

Nhưng có lẽ....Mikey không còn sống được lâu nữa..."

Nói đoạn, Keisuke và Haruchiyo nán lại đôi chút cũng đành rời đi.

.

Một tháng sau

Ngày 21 tháng 7

Sano Manjirou...

Qua đời.

Trong tang lễ, người đến gửi lại lời đến với người con trưởng cũng lần lượt rời đi.

Cơn mưa nặng hạt cứ thế trút xuống cơ thể anh, lạnh, lại càng lạnh hơn.

Sự giận dữ tận sâu bên trong anh bùng phát.

Vì điều gì?

Là vì anh đã chẳng thể níu kéo nổi mạng sống em trai mình trước cửa tử.

Là vì anh đã chẳng thể nào làm tròn trách nhiệm của một người anh cả.

Ông mất, Ema bỏ đi, gia đình Takahashi phải hi sinh trong nhiệm vụ nguy hiểm ngoài nước.

Đau đớn hơn, người em trai hiện diện bên cạnh mình, anh cũng chẳng thể...

Từng cú đấm như trút giận lên hết vào đôi tay lẫn mặt tường cứ thế mà giáng xuống.

Một đấm, hai đấm, ba đấm.

Số lỗ hỏng bị thủng cứ thế mà in lên đó, gân nổi lên khắp tay, cổ và quanh thái dương anh cứ hiện dần dần.

Sự điên tiếc lẫn đau đớn đã hiện rõ trong biểu cảm tức giận từ chính anh...Shinichirou.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 90


"Gần năm năm qua, tao đã nhúng tay vào không biết bao nhiêu chuyện đê tiện chỉ để cứu được Mikey, dù chỉ là hy vọng mong manh.

Khối tài sản nhà cha mẹ nuôi trao lại cho tao, tao đã dùng hết vào việc trị liệu cho em nó, thử đủ mọi cách chữa trị, dâng tiền cho các giáo phái nguy hiểm...nhưng tất cả đều là nói dối.

Tao đã bị lừa...hay là giết hết nhỉ..."

Anh nói, tay băng gạt vì bị thương do tối hôm đó mà ngồi kế bằng hữu của mình

"....Nói thật thì tao thấy nhẹ nhõm khi Manjirou ra đi.

Bởi vì tao cứ lo có ngày mày sẽ đột tử mất."

Imaushi hút thuốc một hơi liền đứng dậy mà nhìn về phía xa

"Gia nhập băng của tao đi Shin!!

Chỉ cần có mày thì bọn tao sẽ đứng đầu thế giới này.

Đừng có đổ đốn như thế này.

Trước mắt thì cứ uống hết đêm nay, coi như gửi lời từ biệt Manjirou"

"....."

.

"Cứ uống đi, đây là tiệm của tao."

Imaushi rót rượu, liền quay sang đám hầu cận phục vụ phía sau.

"Dẫn thật nhiều gái tới đây!!"

"Ah, vừa rồi có một đoàn vào nên..."

"..Hử?"

.

"VẬY ĐÓ!!

THẰNG NÀY ĐÃ ĐI TIỂU TRÊN NGƯỜI MỘT LÃO GIÀ NGỦ DƯỚI ĐƯỜNG HẦM.

RỒI ĐÁ NÓ MỘT PHÁT"

"QUÁ ĐÁNG!!!"

Nó kể, các cô gái cũng tỏ ra thương cảm..?

"LÃO GIÀ ĐÓ BỊ CHẬP MẠCH ĐẤY!!

CỨ KHĂNG KHĂNG LÃO CÓ THỂ QUAY NGƯỢC THỜI GIAN NHỜ VÀO MỘT ĐỨA CON GÁI CHO ỔNG!"

"TRỜI Ạ!!"

"ỔNG BỊ HÁM GÁI À?"

"HAHAHAHAHA"

"RỒI KHI ANH BẢO LÃO CÓ NGON THÌ LÀM THỬ XEM THÌ LÃO BẢO PHẢI CÓ ĐIỂM KÍCH HOẠT GÌ GÌ ĐẤY CHẢ HIỂU."

"QUAY NGƯỢC TỨC LÀ DU HÀNH THỜI GIAN Á!?"

"HAHAHAHA, NẾU DU HÀNH THỜI GIAN ĐƯỢC THÌ LÃO ĐÂU CÓ SỐNG NGOÀI ĐƯỜNG CHỨ!!"

"CHUẨN MẸ NÓ RỒI!!!"

Cả đám nó cười ùa lên, Shinichirou tiến đến từ sau tự bao giờ

"Này"

"Sao!?"

"Kể chi tiết..chuyện đó cho tao nghe đi."

"Oi này này, đó là câu chuyệ tào lao của thằng say thôi mà, Shin à--"

"MÀY LÀ THẰNG QUÁI NÀO!?"

.

"GRAAAAAAAA"

*RẦM*

"Aa...aaa....."

Cả đoàn người trong quán khi nảy, đều đổ gục ngoại trừ một kẻ còn sót lại.

Tay Shinichirou bấu chặt vào tóc tên đã bất tỉnh mà đi đến hắn ta, máu bọn nó vướng trên người cũng dần được nhìn rõ...

"Hãy dẫn tao tới chỗ của [Người Du Hành Thời Gian] đó"

Sống trong điên loạn, không lường trước

.

Trong con đường nhỏ lẫn khuất trong màn đêm, Imaushi đã cùng với Shinichirou đi đến để gặp người cho là [kẻ du hành thời gian].

Chẳng có gì ở đây ngoài hành lí của một người đang ngồi ngay ở đó.

"Ông là người du hành thời gian sao?

Nói tôi biết đi, phải làm sao mới có thể quay về quá khứ?"

"Hahahahaha...."

Chẳng có gì ngoài một ông già với khuôn mặt dị người, quần áo lấm lem với tóc tai bù xù.

"Này Shin!

Mày sao thế hả!?

Đi tin lời bọn say rượu nói nhảm....Mày điên thật rồi à!?"

Imaushi từ sau tiến đến, nhau mày mà hỏi anh ta, nhưng không nhận lại được câu trả lời.

"NÀY!

KHÔNG NGHE TAO NÓI GÌ À!?"

Kéo nhẹ tay anh, chỉ đổi lại là một ánh mắt lạnh đến run người.

"....Im đi."

"!!!"

...

"Tct, không đi với mày nữa.

Tao về đây."

Dứt lời, Imaushi liền quay người rời đi, đến khi bóng dáng dần mất trong tầm mắt, Shinichirou liền hỏi một lần nữa.

"...Này, ông có nghe không?"

Lão ta cậm cụi với hành lí của mình, cười lí nhí mà nhìn về phía người cứ cố tra về mình

"Hahahaha.

Ta không giao sức mạnh này cho ai đâu.

Có phải dễ dàng lấy lại được nó đâu."

"....Tôi muốn cứu em trai."

.....

"Nếu muốn thì ta có thể nhường lại cho cậu, bởi ta làm xong điều ta muốn rồi.

Có điều, cậu bảo ta nhường cậu để làm cái chuyện đó?"

Anh đôi phần ngơ người, mắt mở hơi to vì lời ông ta nói.

"[Cái chuyện đó]....?"

"Hahahaha...thật vớ vẩn."

.

"Này Imaushi, không ngờ lại gặp mày ngay ban đêm thế này đấy"

"Anh em nhà Taji??

'Sao lại chạm mặt ở đây chứ?' "

Anh chặc lưỡi đưa tay mò vào túi quần phía sau liền thẫn người, phải quảnh mặt nhìn lại để kiểm tra kĩ một lần nữa.

'Cái...???

Nó đâu mất rồi???'

"NHÌN ĐÂU VẬY HẢ??"

"!!!!!!"

.

"...Ông bảo...[cái chuyện đó]?"

"Ta vì khao khát sức mạnh này mà đã giết chết [tên trước đây] để có lại nó.

Khi ta trao nó nhầm cho người có mưu đồ thâm độc hơn cả ta."

*ĐÙNG*
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 91


*ĐÙNG*

Một phát súng vang lên trong màn đêm, máu từ chân chảy ra không ngừng.

Vì phát bắn trúng ngay nhượng chân, nên ông đã nằm ngã súng ngay mặt đất, mặt vẫn quay về hướng cậu mà cười.

"Hahahaha.

Ta cũng như cậu, đã chọn cách giết người."

"IM ĐI!!!"

Anh đưa chân đạp mạnh vào đầu lão điên, càng phẫn, càng mạnh!

"BỊ NGUYỀN RỦA ĐI!

BỊ NGUYỀN RỦA ĐI!!

BỊ NGUYỀN RỦA ĐI!!!"

"CÂM MIỆNG LẠI!!!!!"

*ĐÙNG, ĐÙNG, ĐÙNG*

....

"Ông ta...chết rồi...?"

....

"Mình đã giết ông ta....

Vậy là...

Có thể quay về quá khứ..."

....

"Quay về đi..."

....

"...Quay về đi..."

....

"QUAY VỀ ĐI!!!!!"

Hét trong vô vọng, trong màn đêm tối tâm mờ mịt.

[Không tia hy vọng cuối cùng nào lóe sáng]

"Gì vậy chứ...đừng có đùa...có quay về quá khứ được đâu chứ..."

Khắp người run lên, nhìn lại hai tay đã đẫm máu khi anh ngồi phịch xuống đất chạm vào đầu ông ta...

Không ngừng đau khổ...

"THẬM CHÍ...MÌNH...ĐÃ GIẾT NGƯỜI RỒI MÀ..."

Không ngừng rơi lệ...

.

Ngày hôm sau, ngày 31 tháng 7.

Dưới cơn mưa không ngừng trút xuống ngày càng nhiều, ngay lề đường có bóng dáng hai thanh thiếu niên đang đội ô đi dưới trời mưa ấy.

"Tao qua nhà Shinichirou chút đây"

"Hử?

Sao vậy Haruchiyo?"

"Tại tao thấy hơi lo ấy mà..."

"Đi đi, tao qua đây rồi chiều gặp."

"Ừ."

Tách nhau ra rồi mỗi người đi hướng riêng, Haruchiyo bỗng chốc khựng lại và ngỡ ngàng khi thấy dáng hình ai đó đang đứng trên cây cầu trên dòng nước chảy xiết kia...

"Hả..?

ANH SHINICHIROU!!!??"

Buông ô chạy nhanh lên đến cầu mà hô lớn tên anh trong sự lo lắng...và kinh ngạc...

"ANH ĐANG LÀM GÌ VẬY!?"

Mặt anh đờ đẫn, đầy tuyệt vọng...ngước mặt đưa mắt nhìn về phía phát ra giọng nói về mình..

"....Haruchiyo đó à?

Nếu nhảy xuống dòng nước lũ này...thì chết là cái chắc đúng không..."

"ANH NÓI NHẢM GÌ VẬY!!!

BƯỚC XUỐNG LAN CAN ĐI ANH!!!"

Không phản ứng trước lời kêu của Haruchiyo...anh vẫn đứng đấy gục mặt xuống dòng nước lũ đang chảy ồ ạt dưới cây cầu

Sợ hãi đến bật khóc...

"KHÔNG ĐƯỢC!!!!

ANH SHINICHIROU!!!!!"

Sợ hãi đến nỗi cũng phải đối mặt với nó...

'Cuối cùng...mình cũng có thể thanh thản...'

*ẦM*

Dòng nước lạnh lẽo lại được một chàng trai đưa thân mình gieo xuống nơi âm u đến thấu xương người.

Để kết thúc một cuộc đời đầy biến cố liên tiếp xảy ra, cũng như kết thúc mạng mình khi tay đã nhuộm máu người...

Và....

Để có thể hội ngộ người thân, cũng như người em trai yêu quý nhất của anh nơi âm ti...

*Xẹt*

Một luồng điện xẹt dọc khắp người anh khiến anh bừng tĩnh.

Mở tròn mắt khi có âm thanh đánh động bên tai mình...

"TRÁNH RA TRÁNH RA...."

"....Hả?"

Một âm thanh ngỡ như sẽ không bao giờ được nghe lại một lần nào nữa...

'Manjirou!?'

"HÂYYYYY"

Là mơ ư?

Tỉnh dậy sao cú đạp của Manjirou, anh vẫn không khỏi bàng hoàng mà ngồi dậy..

'Mình...đáng lẽ phải chết sau khi nhảy xuống sông rồi chứ!?'

"Có sao không?

Cứ tưởng mày chết rồi."

"...Hử...?"

Tiếng quen lắm, phải rồi...

"Ê!

Shin tỉnh rồi kìa!!"

'Takeomi....!!!!'

Càng bất ngờ hơn, chính là cuốn lịch phía sau được treo trên cao

'Ngày 31 tháng 7 năm 1999.

Ngày này 5 năm trước sao...?'

*Bụp, bụp*

Tiếng giẫm chân vang lên làm anh đảo mắt nhìn ra cửa.

Cậu bé trai cầm trên tay con mô hình máy bay đang phòng má, nhau mày nhìn về anh đang thẫn thờ

"Như bình thường thì anh đã né được cú đó rồi mà?"

*rưng rưng*

"Trời má, thằng ngốc!!

Mau xin lỗi đi Mikey!!!"

- Takeomi bật ngửa

"TẠI TẠI TẠI VÌ----ẶC, ĐỪNG KHÓC CHỨ ANH HAI!???"

Anh vui lắm, lao đến ôm chầm lấy em mà em thì cứ ngỡ anh còn đau sau cú đá đó.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 92


'Không phải mơ!!

Đây đúng là 5 năm trước của ngày mình chắc chắn đã chết.

Mình....thật sự đã du hành thời gian!!'

.

"OAAAAAAA"

"GIỎI GIỎI, ĐÚNG LÀ EM TRAI CỦA ANH!!"

.

'...Nếu thế thì mình có thể làm lại cuộc đời'

Ánh sáng hi vọng được lóe lên trong anh, một cơ hội và hi vọng được chớm nở lại từ đầu...

Đưa tay cầm con điện thoại nhỏ lên xem, anh bỗng im lặng mà thu lại nụ cười

"....'3 giờ rưỡi.

Mình chưa từng quên giây phút nhận được cuộc gọi từ ông lúc đang làm ở tiệm xe....'...Ổn chứ Manjirou?"

"Dạ!

Em khá quen rồi!!!!"

.

'...Từ ngày đó, Manjirou không còn cử động nữa...'

.

"Anh Shinichirou, quả nhiên là em rất thích moto!!!"

"...Vậy hả!!"

.

'Thằng bé giờ đây đang đi lại một cách khỏe mạnh.

Vận mệnh đã thay đổi rồi sao??'

.

"Con về rồi!!"

"TỪ TỪ ĐÃ ANH SHINICHIROU!!!

Hôm nay ảnh cứ là lạ sao ấy..."

Vừa hô, anh chạy bỏ dép loạn xạ trước cửa mà ập vô rồi mở rầm cánh cửa, gương mặt lộ rõ sự bất an in lên đó

"ÔNG ƠI!!

EMA ƠI!!"

"Hử?

Sao thế"

'Có lẽ mọi thứ thật sự đã ổn rồi...ông...Ema...'

Ánh mắt ngấn lệ liền chạy vô điện thoại bàn mà bắm số, cứ như đang điện cho ai đó.

"CHA, MẸ!!!"

"Hể.

Ảnh điện cho cha mẹ nuôi á, làm hết cả hồn?"

Ema với ông Mansaku đang bận tay cũng phải dừng lại mà nhìn người anh đang run rẫy.

["Sao vậy Shinichirou?

Bên nhà có chuyện gì sao?"] - Kurena bắt máy đầy lo lắng

"Dạ...không...chỉ là...con muốn hỏi thăm cha mẹ thôi..."

["Gì, này chờ đã Shinichirou, con đang khóc đấy à?"]

Aman nghe tiếng anh nghẹn nghẹn liền hỏi han

"Nè nè, đây là lần thứ mấy con điện cho hai đứa nó mà khóc như lần này đâu hả?

Thằng này thật là!"

- Ông phì cười nói lớn nhầm cho bên đầu dây bên kia nghe thấy

"Kìa ông, tại con vui lắm chứ bộ!!"

Phải, anh đang khóc vì vui sướng tột cùng.

Mọi người, đều đang ở đây...hiện diện ở nơi này...

["Thấy cả nhà vui vẻ thế này thì tụi con vui rồi.

Tuần sau lịch tụi con trống nữa, con với vợ và Kagami sẽ về nhà thăm mọi người đấy."]

"THẬT Ạ!!!!?"

Trời ạ, Ema và Manjirou đồng thanh thật ấy.

Mắt lắp lánh hiện rõ luôn kìa.

["Thật đấy, cha mẹ sẽ mua quà về cho các con lẫn cha luôn."]

"TUYỆT QUÁ ĐI!!!!"

"SẮP CÓ ĐỒ CHƠI MỚI RỒI!!!"

"Ahahahahahaha"

....

"Ơ mẹ, chờ đã...mẹ...sinh...Kagami?

Nhưng con nhớ trước đó mẹ đâu..."

Shinichirou như thất thần mà nghe được lời của Aman nói trước đó, Mansaku liền cất tiếng

"Con nói gì lạ thế Shinichirou?

Con bé Kagami năm mới 5 tuổi sống với nhà mình gần 4 năm rồi mà?

Tại tuần này vợ chồng Kurena về nước được một tuần nghỉ nên dẫn đi về bên chồng chơi rồi."

"Hả...?

Sao con.."

"Anh này như bị mất trí nhớ tạm thời vậy?"

- Ema khó hiểu

"Aman, Kagami có ở đó không?"

["À dạ có, con bé nó đang ngồi ngoài sân này."]

["Kagami, ông kiếm con kìa."]

Kurena nói lớn, anh nghe được tiếng "Dạ" từ xa mà ngỡ ngàng.

"Dạ, Kagami nghe đây ạ!"

"Em...em là Kagami?"

"Ể?

Anh Shin, là anh đấy à?

Đúng rồi là em đây, có chuyện gì sao anh?"

"À...à không không, chỉ là chưa nghe em nói chuyện tự dưng quên bén em luôn"

"Cái gì vậy ông anh này!"

Manjirou bay đến bật ông anh xuống sàn, Ema bắt lấy máy rồi cũng nói vài ba câu cũng cúp đi.

"Anh thật là, đầu than đi chưa được bốn ngày mà đã quên rồi.

Việc này là không thể chấp nhận được đâu."

"À hahaha..."

.

'Nhưng không sao, việc cha mẹ đã có được một thiên thần mình cũng đã vui lắm rồi...

Dù trước đó...

Mẹ được chẩn đoán là vô sinh...'

.

"THÔI ĐI MIKEY!!!"

"??"

Đang lau nhà lại nghe tiếng Baji la lên, cất sang bên mà anh đi ra bên ngoài sân, cảnh tượng phải làm cho anh đứng hình...

"Cười lên đi, Haruchiyo..."

Anh thấy rõ....

.

Tối đến...

"Sao em lại làm chuyện đó?"

"...Em...bị làm sao thế nhỉ...khi nhận ra thì em đã rạch miệng Haruchiyo...Em xin lỗi Shinichirou..bản thân em cũng không biết sao em lại làm vậy...."

....

"Manjirou, người em cần xin lỗi không phải anh."

"....dạ..."

.

"Xin lỗi nhé Haruchiyo...tao đã làm chuyện kinh khủng với mày....có thể vết thương sẽ để lại sẹo..."

"....."

"Tao sẽ lại đến.."

Em nói rồi đứng dậy rời đi, Shinichirou đứng đấy rồi quay lại nhìn Haruchiyo đang ngồi đờ trên giường

"...Haruchiyo, anh không bắt em phải tha lỗi cho Manjirou ngay."

"....."

"Nhưng nếu được, em hãy làm bạn của thằng bé được không?"

*XẸT*

Lại là dòng điện xẹt ngang người anh, chớp mắt....

'Gì thế này??'

Sửng người, anh đang ở đâu đây?

Với nhiều moto thế này?

'Năm 2003!?

Là hiện tại.....mình đã quay về hiện tại sao!?'

Anh không thở nổi, tay che miệng liền sựt nhớ ra..

'Manjirou sao rồi!?

Nếu đây là hiện tại thì Manjirou thế nào rồi!!?'

Hốt hoảng chạy ra khỏi tiệm, lại nghe thấy tiếng kêu tên mình vang lên từ xa với tiếng xe chạy đến
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 93


"Nghe em nói này Shinichirou.

Baji đã liều mạng bảo vệ chiếc xe này ấy, thế mà tự nhiên em lại phá hỏng nó...vậy nên anh sửa nó cho em được không?"

"....Em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hả...?"

'Mình đã thành công rồi...thông qua du hành thời gian thì vận mệnh...đã thay đổi rồi...'

.

"!!!

Manjirou này, cha mẹ hiện đang ở đâu rồi, cả...Kagami?"

"À, cha mẹ đang bên nước ngoài ấy, nghe đâu là đang làm nhiệm vụ gì đó bên Mỹ, mà xong cả rồi.

Còn Kagami đang ở lớp học rồi."

"Vậy à, thế thì tốt quá rồi."

"Khà khà khà"

Qua nhiều tiếng sao, cuối cùng anh cũng sửa được cho xe của Manjirou xong.

Cậu leo lên xe, hịn ga chạy đi không quên quay lại mỉm cười vẫy tay.

"Cảm ơn anh, Shinichirou!!"

.

"....."

"Anh Shin!!"

"!?

Haruchiyo?"

"Em...thấy mình trở nên kì lạ..."

"...??"

.

Tại một quán gần đó, Shinichirou và Haruchiyou ngồi đối diện mà nói chuyện với nhau

"Sao?

Có hai kí ức?"

"Vâng....em vừa rồi mới tới tang lễ của anh.

Sau khi Mikey chết, anh gieo mình xuống sông, thế mà khi tỉnh dậy em lại ở nhà, kí ức về một quá khứ mới lại xuất hiện....

Rõ ràng anh Shin là một y tá thế mà lại thành làm việc ở tiệm xe.

Còn Mikey thì thành lập băng Tokyo Manji của riêng mình, trở thành lãnh đạo của băng đảng đua xe.

Còn nữa, cô Takahashi trước đó khám trong bệnh viện định kì với chú, và anh nói lại cho tụi em nghe, rằng kết quả của cô ấy không có khả năng sinh con, thế sao mà lại cho một đứa con gái tên Takahashi Kagami ở đây...

Em thật sự không hiểu nổi tại sao..."

Nghe Haruchiyo kể chi tiết cho anh nghe, Shinichirou im lặng hồi lâu mà lên tiếng..

"Haruchiyo...anh...đã du hành thời gian để cứu Mikey."

"Sao?

Du hành thời gian?

Anh đang nói gì vậy anh Shin?"

Haruchiyo rất bất ngờ trước lời nói này của anh, từ chính miệng anh.

"...Để làm điều đó, anh đã giết người...nhưng việc mẹ nuôi hạ sinh bé gái tên Kagami ấy, cái đó cũng làm cho anh bất ngờ, cơ mà cha mẹ có được em ấy thì anh cũng vui rồi."

.....

"Hãy để chuyện chúng ta đã nói hôm nay thành bí mật."

"Vâng...em sẽ không nói cho ai đâu...dù có nói thì ai mà tin cơ chứ.

Tạm biệt anh."

"Ừ."

Cả hai ra khỏi quán, nói qua vài lời cũng chào nhau mà đi.

Anh vừa đi, vừa nhìn vào bàn tay của mình mà mỉm cười nhẹ người.

"Năng lực này...có lẽ mình không cần nữa rồi nhỉ..."

"AAAAAAAAAAAAAAAA!!!"

"Hả?"

Nghe tiếng la đó, anh giật mình mà quay về phía trái mình.

Là đám học sinh?

"ĐỒNG MINH CỦA CHÍNH NGHĨA ĐÃ ĐẾN!!!!"

"!!!"

Cậu bé choàng cái khăn đỏ lên mình đứng trước đám đàn anh, cất lên với chất giọng hùng hồn.

"LÀ HỌC SINH CẤP HAI VẬY MÀ LẠI ĐI BẮT NẠT MỘT CÔ GÁI.

THẬT SỰ KHÔNG THỂ THA THỨ!!!!"

Là Hanagaki Takemichi, học sinh lớp 6.

Với lời nói đó của cậu, bạn học nữ đang khóc cũng phải bất ngờ với nhịp tim bị dừng lại một giây.

Đám khối trên lúc này chau mày mà nhìn xuống Hanagaki.

"HẢ?

Cái thằng này nó đang run kìa.

Đã nhỏ con lại còn ăn nói hầm hố!!!"

"IM ĐI!!!"

.

"NÀY THÌ!!"

"Gì mà đồng minh của chính nghĩa chứ thằng ngu!"

"THẰNG NHÃI TINH TƯỚNG NÀY!!!"

"CHÓ CHẾT!

THẬT HÈN HẠ MÀ!

GIỎI THÌ SOLO PHÂN THẮNG BẠI XEM NÀO!!"

"THÔI ĐỦ RỒI MÀ!!"

Cậu đang bị đàn áp dữ dội, đau đến bật khóc nhưng vẫn cứng rắng và kiên quyết.

Học nữ kế bên phải bật khóc mong những người đó đừng đánh [anh hùng] ấy nữa.

"NÀY!

Dừng lại được chưa?"

Anh hỏi, tay gãi gãi phía sau đầu mà bước đến chậm rãi

'Mình là....'

.

*ĐÙNG, ĐÙNG, ĐÙNG*

.

Hình ảnh của một kẻ nổ súng giết người...lại bất giác hiện lên...

Nụ cười thanh thản hiện hữu trên gương mặt anh, ngồi xổm xuống mà nhìn Hanagaki đang gục mặt khóc ở đó..

"Người hùng sao...không sao đâu.

Em nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ."

"....Này cậu bé."

Anh nói, ngồi luôn xuống đất mà nắm chặt đôi bàn tay đang cau chặt của em.

"Một lúc nào đó người em thật sự muốn bảo vệ sẽ xuất hiện.

Vào lúc em không biết phải làm thế nào thì hãy sử dụng năng lực này"

*Xẹt*

Một luồng điện xẹt dọc xuống mà chỉ có Shinichirou cảm nhận được, mỉm cười mà nhìn Hanagaki đang khó hiểu.

"........?"

"Được rồi, anh nhượng lại hết rồi đó.

Chào nhé cậu bé...em nhất định sẽ sử dụng tốt nó."

.

"....!?"

"Chuyện tao nghe được từ Shin chỉ có tới đó.

Shin đã nhượng lại năng lực du hành thời gian cho một cậu bé xa lạ."

- Wakasa nói mà đứng sau Mikey

".....Cái nhân quả gì thế này....?"

"....."

- Kagami

'Mọi thứ liên kết với nhau rồi...từ ngày xưa cả mình, cả Hina, cả Kisaki, cả anh Shinichirou đã có cuộc gặp gỡ định mệnh....'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 94


Ngày 12 tháng 8 năm 2003

Shinichirou quay trở lại nơi của ông lão [du hành thời gian] trước đó...

'Mình đã đi tìm ông chú đó, nhưng chẳng thấy đâu cả.....'

Rồi quay lưng rời đi

.

"A, Shini-san, anh về rồi đấy à?"

"Ờ, mà tối rồi đấy, em có cần anh đưa về không?"

"Dạ thôi ạ, em về bằng xe bus rồi.

Buổi tối vui vẻ nha anh"

"Ừm!"

Shinichirou nói xong liền vào trong tiệm, cô đóng cửa lại thì quay sang thấy Baji và Kazutora đang trùm kín người

"Ka-Kagami??"

- Baji

"Hửm?

Gì ngoài đó vậy?"

Anh nghe tiếng Kagami đang nói chuyện gì với ai đó cũng chuẩn bị ra xem, nhưng điện thoại reo nên anh phải đi nghe máy.

Song, anh tắt mà đi ra thì chỉ thấy Kagami đang đứng đón xe đằng xa kia thôi.

"Chà, chắc mình nghe lầm gì đó rồi."

.

Tối hôm sau, Kagami nằm trên quầy mà nói chuyện với anh khi anh đang ngồi xem tiệm.

"Shini-san, anh biết chuyện của anh Mikey rồi đúng chứ?"

"..Ờ, anh chỉ vừa nghe trưa nay lúc em đi mua đồ ăn trưa nay thôi, nhưng nó chả nói gì chi tiết cho anh cả."

"...Kazutora và Baji đã muốn trộm một con xe để tặng Mikey trong buổi sinh thần...nhưng anh Kazutora lại...ra tay với ông chủ..."

"...Là thằng bé Kazutora mắt vàng đấy à?"

"Dạ...anh ấy...chỉ muốn làm Mikey vui thôi..."

"Mọi chuyện là vậy sao?"

"Vâng....lúc đó Mikey buồn lắm...."

Cô ngồi trên ghế nói chuyện với Shinichirou về việc đó

"Đường đột thật...."

"Shini-san....bên Vũ Khúc có qua quấy phá anh không vậy???"

"Haizz...có đến hồi sáng nay, nhưng nhờ có Takeomi với mấy đứa nữa nên nó rời đi ngay."

"Takeomi, là phó tổng trưởng đời đầu là anh đúng không?"

"Ừm hả?

Sao em biết vậy Kagami?"

"Anh quên tối nào em cũng nghe mọi người nói chuyện này hay sao?"

"Ừ nhỉ!"

"Hahaha"

"À nè Kagami, anh cho em cái này"

"Hở??"

Shinichirou nói liền lấy ra đôi bông tai có hình mặt trăng

"Cái bông tai này....?"

"Là anh làm đấy.

Dù gì thì ngày mai em phải đi rồi mà, nên tặng cái gì đó để làm kỉ niệm nhỉ?"

"Aaa, đồ của anh làm, em sẽ giữ nó cẩn thận và trân trọng--"

*ĐÙNG*

"!!!!"

Tiếng súng phát lên bắn xuyên qua lớp kính và bắn thẳng vào đầu của Shinichirou liền làm anh....

*lốp bốp*

"Anh..anh Shini-san.....anh ơi....hức...AAAA SHINI-SAN À, ANH MAU MỞ MẮT RA ĐI MÀ, TẠI SAO CHUYỆN NÀY LẠI XẢY RA KIA CHỨ, SHINI-SAN!!"

.

"BỊ NGUYỀN RỦA ĐI!!

BỊ NGUYỀN RỦA ĐI!!!"

.

'Taji...nhân quả báo ứng...ư...?

...Kagami...đừng khóc....

Đây...là nghiệp...mà anh phải chịu...

Đừng...khóc...'

"ANH ƠI!!!"

Qua mắt anh, anh thấy hai hình ảnh không rõ nét cứ ẩn hiện thay nhau, gương mặt ấy...

'Kagami...em...là Kagami...đúng không...?'

...

Chặng đường anh đi,

Kết thúc vào ngày 13 tháng 8 năm 2003.

.

"Shinichirou chết trong vòng tay của Kinie...vài ngày sau khi giao lại năng lực cho Takemichi."

"Lời nguyền được sinh ra từ hành động giết người du hành thời gian của Shinichirou, đó là chân tướng [Bản năng Hắc ám] của tao.

Nó cũng ảnh hướng đến người xung quanh..."

.

"EM THÔI ĐI KINIE, ĐỪNG CÓ MÀ NÓI NÀY NÓI KIA TRƯỚC MẶT ANH NỮA!

EM THÌ LÀ CÁI THÁ GÌ MÀ HIỂU RÕ ANH ĐANG HIỆN TẠI THẾ NÀO CHỨ HẢ?

MAU CÚT ĐI!!"

.

"...Có lẽ lúc đó Zaxxi cũng thế, cái nghiệp mà tao phải gánh chịu"

.

"...ANH QUÁ ĐÁNG VỪA THÔI, MIKEY!!"

.

"Cái [Bản năng Hắc ám] này sẽ gặm nhấm tao.

Nó mỗi lúc càng mạnh hơn.

Tao sắp không khống chế được nó nữa.."

.

"ANH NGHĨ LÀM VẬY THÌ EM VÀ BỌN HỌ CÓ THỂ BỎ MẶC ANH CHO ĐƯỢC HAY SAO HẢ?"

.

"Vậy nên tao đã từ bỏ bạn bè."

.

"MIKEY!!!"

.

"TAO CHỈ CÒN CÁCH RỜI XA HỌ THÔI!"

.

"ANH NGHĨ EM LÀ CON ĐẦN HAY SAO HẢ!!?"

.

..

...

"Mikey...."

Chifuyu thì thào, các cựu thành viên khi xưa ai nấy đều bàng hoàng trước lời nói của cậu.

Kể cả bất cứ ai trên chiến trường này...

Không thốt nên lời..

Tay anh bấu chặt lên ngực một cách đầy đau đớn và khó khăn..

"Giờ đây...nó cũng sắp bùng phát rồi đấy.."

"Không cần kiềm chế nữa đâu."

"Sao?"

Bất ngờ, trước lời nói của Takemichi.

"Băng Tokyo Manji đời thứ 2, được tạo ra là để cứu mày.

Vậy nên hãy giải phóng cái bản năng Hắc ám đó đi.

Bởi vì nhìn thấy được tương lai nên tao mới có thể làm được một chuyện--"

"!!?"

"À không.

Đó là điều mà chỉ có tao mới làm được, nghiền nát bản năng Hắc ám!!"

Lời nói của cậu, Sanzu đã phải rơi lệ

"Cứ giải phóng đi Mikey."

"...Có ra sao cũng đừng có trách tao đấy."

Nhắm mắt rồi bộc lộ cái bản năng bị [nguyền rủa] đó ra, nhanh chóng lao đến cậu - Takemichi

"Kết thúc tất cả thôi nào!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 95


'Tôi đã thôi không trăn trở nữa...đủ rồi...Cứ phó mặc cho cái [Bản năng Hắc ám] này thôi'

[Lời nguyền] bủa vây che mất đi lí trí, thanh katana đã rời khỏi vỏ của Sanzu nằm trước mặt liền bị anh cầm lên, lao thẳng đến Takemichi rất nhanh mà chém.

Một đường cắt ngay dưới mắt trái đã chảy máu tươi.

"KIẾM CỦA MÌNH!!!"

"TAKEMICHI!!!"

"Nếu chuyện vừa nãy là thật...thì trận chiến này có còn nghĩa lý gì không...?"

Pachin sửng người, Mitsuya giật mình quay về phía cậu.

"Sao?"

"Bởi vì...đó là lời nguyền mà?

Làm sao đánh bại lời nguyền được chứ...?"

"!!!"

Không ai có thể lao vào tách hai người họ ra được cả, tất cả các thành viên hai bang tập trung lại thành một vòng tròn rộng mà chỉ biết đứng quan sát.

Đường kiếm Mikey chém đến đâu, Takemichi phải né, phải tránh rất khó khăn đến đó.

Vung cú đấm về cậu, một vết chém dọc thẳng ngay cánh tay Takemichi, áo rách, máu cũng sắp chảy thành dòng.

"HANAGAKI!!!"

"...Takemichi..."

- Kagami

"MÀY CŨNG HIỂU MÀ ĐÚNG KHÔNG!?

LỜI NGUYỀN LÀ KHÔNG THỂ XÓA BỎ!!

KHÔNG THỂ TÁCH MIKEY RA KHỎI BẢN NĂNG HẮC ÁM ĐÂU.

CẢ HAI GIỜ ĐÃ HÒA LÀM MỘT RỒI!!!

TAO VÌ TÔN SÙNG MIKEY NHƯ THẾ...NÊN MỚI ĐI THEO CẬU TA ĐẤY TÊN KHỐN KIA!!!"

Sanzu hét lớn, nhưng cuộc chiến của cả hai không thể dừng lại

"SHINICHIROU BỊ LỜI NGUYỀN NUỐT CHỬNG VÀ CHẾT ĐI.

BAJI CŨNG THẾ, CẢ EMA LẦN TRƯỚC, VÀ CẢ DRAKEN!!

NHỮNG NGƯỜI CỐ CỨU MIKEY KHỎI BẢN NĂNG ĐỀU LẦN LƯỢT MẤT ĐI VÀ XÉM NỮA LÀ MẤT MẠNG.

HANAGAKI, ĐÓ CHÍNH LÀ LỜI NGUYỀN!!

MÀY CŨNG SẼ CHẾT ĐẤY HANAGAKI!!!"

"IM MIỆNG ĐI!!!"

Cậu mặc kệ, vẫn cố tránh né đường kiếm của Mikey mà tấn công.

Một, hai, ba.

Hơn nhiều ba vết chém in trên người cậu, bang phục rách cũng đã cho mắt người thấy rõ.

Là máu.

Một màu đỏ của máu chảy xuống lấn át màu da trên thân thể cậu.

Đất, cũng đã thấm màu huyết tươi.

*Sxc*

Một nhát đâm chí mạng khi cậu cố ý né chệch hướng đi.

Nó đã làm cho tất cả mọi người đã phải sốc khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này.

Nhưng....

Cậu cũng không từ bỏ, người hùng!

"Nếu mày gây chuyện thì tao sẽ xử lý cho mày...Mày...sẽ là bạn của tao...đến suốt đời này..."

Máu, máu từ katana đâm xuyên qua tim cậu đang rỉ xuống từng giọt, từng giọt.

"...Bạn...?"

.

"Nếu anh không ngăn cản được nó, Takemichi, Ema, Draken, Chifuyu lẫn em và mọi người sẽ đến cứu lấy anh!"

.

"!!!!!"

Cậu giật mình, lời nguyền bỗng chốc đã biến mất, không còn che mờ đôi mắt của cậu nữa.

Nhưng bây giờ, cậu đang thật sự rất hỗn loạn...và chẳng tin vào mắt mình đang nhìn thấy điều tồi tệ này...

"Nắm tay tao đi...Mikey...vì mày...là điểm kích hoạt..."

"Take...michi....?!"

Cậu lại...

"Tao...sẽ làm lại....dù..bao nhiêu lần...Tao..vẫn...sẽ cứu mày..."

Đôi mắt ánh xanh ấy, đang dần trở nên vô hồn.

"Làm lại...?

Mày...đang nói gì thế??"

Mikey, không tin.

Giọng cậu bây giờ, yếu lắm, run nữa.

"Dù...là bao nhiêu lần đi chăng nữa...tao..vẫn sẽ.."

"Cố gắng lên Takemichi!!!"

"Tao sẽ....."

"NÀY TAKEMICHI!!!"

Cậu..không thể đứng vững được nữa...

Senju, Inupee, Kokonoi...tất cả chẳng ai nói nên lời, nơi vòm họng như có gì chặn lại vậy...

"Tao...sẽ quay lại quá khứ....dù bao nhiêu lần nữa..."

"ĐỦ RỒI ĐẤY TAKEMICHI!!!"

Mikey van xin cậu, nắm chặt lấy tay Takemichi.

Không....

Chút sức lực cuối cùng...cậu vẫn cất tiếng nói của mình...

"Mày...và mọi người...."

..... ..... .....

"Hãy cười lên nhé..."

.....

"Takemichi..?"

....

"NÀY!!!"

...

"TAKEMICHI!!!"

..

"NÀY!!!"

.

"TAKEMICHI!!!!"

Không...

Cậu...vẫn không trả lời...

...

Ngồi trên mặt đất đã lạnh mùi máu tanh, đầu cậu tựa vào ngực Mikey mà ra đi không chợp ánh mắt vô hồn.

"GRAAAAAAAAAAAAAAA"

.

.

.

Cách trận chiến không xa là mấy, người con gái cầm trên tay những tín vật để lại của những người ra đi.

Nó hòa trộn vào nhau, tạo ra hạt trắng nhỏ bay lên cao rồi lơ lửng phía trên đầu Takemichi đang nằm ở đó.

"Tiếng gào thét tuyệt vọng,

Tiếng than khóc bi thương.

Tiếng thì thào chiến trường,

Tiếng người dường biến mất."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 96: Ánh Sáng...


"TỈNH DẬY ĐI, TAKEMICHI!!!

Tao đã cố tránh xa mọi người...để chuyện này không xảy ra cơ mà?"

Đau chứ, nhói chứ.

Nước mắt rơi xuống từ chính các thành viên đôi bên trước cơ thể đang dần lạnh đi trên nền đất ẩm ướt đó.

"Nếu mày mà chết đi....thì đâu còn ý nghĩa gì nữa chứ...Tao xin mày đấy...được không?"

Anh cứ nói, nhưng chẳng có âm thanh nào đáp lại lời Mikey cả, chỉ có tiếng khóc nức nở bên tai mà truyền đến mà thôi...

"LÀM ƠN TỈNH DẬY ĐI MÀ!!!"

Tay anh vẫn nắm chặt lấy Takemichi không rời.

Một tờ giấy liền xuất hiện trước mặt Kagami và Sakkai, giấy báo tử.

Bắt lấy nó, nhàu nó đi đến khi nó tan thành tro từ tay của anh.

"...Hanagaki...Takemichi..."

"...Mị Linh..."

Tay anh bất chợt dừng lại khi Kagami bỗng lắc đầu, ánh quang lơ lửng giữa không trung ngay phía trên đầu Takemichi vẫn cứ bay ở đấy.

Chầm chậm tiến đến, hàng người đang chen chúc cũng liền nhường đường cho cô.

"Kinie..."

- Sanzu

"Kinie...?"

- Senju

Nét mặt cô trầm lặng đến nổi người nhìn chẳng biết cô ra sau.

Đến gần với Mikey đang bật khóc, cố nắm chặt lấy tay Takemichi không ngừng kêu tên cậu...

"Mikey...nghe em nói này."

Nghe giọng em, mắt anh như bừng sáng mà quay lên, nhìn thấy em ngay trước mắt.

"Kinie..."

"Mai này về sau, khi em không ở nơi này, anh với mọi người sống cho tốt đấy."

"Kinie...?"

Mikey bất giác run người khi nghe Kagami nói thế.

Chifuyu cùng với những thành viên khác liền cảm giác bất an trong người.

"Em nói vậy..là sao chứ hả?"

Anh hỏi, trông khi anh vẫn còn chưa hiểu chuyện gì.

"...Mai này về sau, khi em không còn ở nơi này, anh và mọi người nhớ hòa thuận lấy nhau để bước tiếp về sau nhé.

Nhất là Takemichi và Hinata."

"Em nói gì vậy Kinie?"

Mitsuya lên tiếng hỏi em, khi trông em đang dần nhìn trông vô cảm.

"Chuyện Takemichi đã thành ra như thế này là tệ lắm rồi, Kinie!"

Hakkai nói, mọi người gật đầu đồng tình với cậu.

"Em đừng đùa mấy câu như thế nữa"

"Phải đấy Kagami-san..."

- Inui lo lắng đôi phần

"Kinie à,..."

Với linh cảm của một người con gái, Senju bất giác cảm nhận có thứ gì đó đang kéo đến, bảo.

"Em thấy cô ấy có gì đó không ổn.."

"Sao cơ!?"

Em chậm rãi khụy xuống sau Takemichi đang nằm trên đất lạnh, dần mỉm cười.

"...Em...nào phải Kagami đâu chứ..."

"!!!!"

Sanzu giật mình khi nghe đến đây, quả thật dòng thời gian mà cô Takahashi hạ sinh một cô bé gái trông khi kết quả khám bệnh lại là vô sinh, đúng là một điều vô lí mà.

Ai cũng thế, ai cũng đều kinh ngạc và khó hiểu khi Kagami lại nói những điều như thế này.

"Gì vậy Kinie...em đừng làm anh sợ..."

.....

"Kinie, em nói gì đi chứ!!"

....

"Lưu họa!"

Nói, bàn tay bất chợt nắm chặt ánh sáng nhỏ bay lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt cô.

Một ánh sáng khủng khiếp phát ra từ các khe tay rồi bao trùm lấy tất cả.

Chầm chậm hé mở đôi mắt ra mà nhìn, dây cột tóc biến mất, bang phục cũng vì thế mà thay thành Việt phục thời cổ xưa.

Giản dị, nhưng lại đượm buồn.

'...Đã bao lâu...kể từ khi kí ức trước kia đã bị lưu mờ..?'

Bóng tối...

'...Đã...bao lâu rồi...?'

Đang kéo đến!

Từ sau, nó lan đến, lấn át một màu trắng thuần khiết kia.

Một chàng trai tóc đen dài dần hóa màu bạc, phát quang từ y phục thân quen mà ôm lấy cô vào lòng, kéo dần vào màu đen của mực.

Không chống trả...

....

'Mình...'

...

'...Bản thân mình...'

..

'...Không nhớ rõ nữa...'

.

.

.

"TAKEMICHI!

ĐỪNG NGỦ NỮA, MAU DẬY ĐI!!!"

"Ơ!!?"

Nghe tiếng gọi phát ra phía sau cửa, bé trai mặc trên mình bộ ngủ khủng lồng phải hoàn hồn.

'Phòng...của mình...'

Đảo mắt nhìn quanh, con đồng hồ đã làm cho cậu phát hoảng, lao xuống giường mà chạy đến xem lấy nó.

"HẢ?

NĂM 1998!!?"

Không thể tin được, cậu chạy ùa xuống phòng vệ sinh mà nhìn thẳng vào gương, sốc đến nổi không thể tưởng tượng được...

'Đùa à...đây là mình năm lớp 1 sao..!?

Ơ?

Mình đã bị Mikey đâm chết rồi mà...?'

Chạy nhanh ra khỏi nhà mà bước chân trên tuyến đường quen thuộc, dừng trước nhà của một ai đó mà hít hơi sâu.

Tay đưa lên sắp chạm còi chuông, tiếng ai vọng xa vang đến làm cậu phải giật mình

"NÀY!!

NHÌN MÀY LẠ HOẮC!

ĐẾN NHÀ MIKEY LÀM CÁI GÌ!!?"

"....Ơ...?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 97: ...Trong Đêm


"Ema!?"

"Keisuke à.

Mới sáng ra mà sao ơm sờm thế?"

'Lẽ nào....anh Shinichirou....'

"Hử?

Haruchiyo"

"!!!"

"Em đứng đó sao không ngăn thằng ngốc kia lại."

"Gì?

Phiền phức lắm, với cũng liên quan gì em đâu.

Mà Mikey đâu anh?"

Takemichi kinh ngạc đến nổi không tin vào chính mình bây giờ nữa.

Shinichirou quay vào mà nói vọng vô.

"MANJIROU!

EM ĐỊNH NƯỚNG ĐẾN BAO GIỜ THẾ?"

'A.

Quả nhiên là du hành thời gian thật?'

....

"À mà...mày là ai?"

Baji vừa đánh xong, nhìn xuống hỏi lại cậu, cậu đưa tay chỉ về mình mà hơi ngạc nhiên đôi phần.

"Hả?

Tao á?

'!!!!

Phải rồi...mình đang học lớp 1...tức là còn chưa gặp mọi người mà...' ...."

Chưa kịp trả lời, bóng dáng ai đó bước ra khiến ánh sáng mắt cậu liền bừng lên lần nữa.

Cậu sợ, cậu sợ chứ.

Cậu vẫn còn ngạc nhiên về vụ việc mà bản thân lại du hành thời gian thêm một lần nữa.

Chạy đến gặp cậu ấy đầu tiên, chỉ muốn được thấy cậu mà thôi, không cần phải nhớ bản thân Takemichi là ai cả.

Nhưng tại sao?

Nhưng tại sao Manjirou lại nhớ Takemichi, nhìn cậu với đôi mắt đầy bàng hoàng đến ngơ người, trong như rất thân quen...?

Lí do nào để cả hai nhớ lẫn nhau thôi chứ?

Vui lắm, đến nỗi phải thốt lên rằng:

"Kì tích!!!

LÀ KÌ TÍCH!!!!"

Niềm hạnh phúc trào dâng, giọt sáng ánh lên trên đôi mắt đã giàn giụa nước mắt, chẳng ai trong hai cậu không ngờ rằng kì tích này lại xảy ra một cách đột ngột như thế.

[Đột ngột].

Shinichirou cùng Ema với Baji và Haruchiyo cũng phải khó hiểu.

"Hai đứa này bị gì vậy?"

Anh nói lên đúng một câu hỏi khiến ba em cũng phải gật đầu đồng tình.

Rời đi, Takemichi cùng Manjirou đi lên tầng thượng của một tòa nhà bỏ hoang từ lâu, ngắm nhìn ánh dương đang dần chiếu rọi nơi màn đêm bao trùm.

Sáng khắp vùng.

"Tao không biết đây là cái lí lẽ gì...Nhưng mà vào lúc đó, tao đã cảm nhận được gì đó ở bàn tay đang kết nối với mày.."

Manjirou nói, mỉm cười mà đưa bàn tay trái mình lên xem.

Takemichi ngồi đó, gật đầu mà cười.

"Tao đã định nhượng lại năng lực đó cho mày, chắc là nhờ cú bắt tay lúc đó mà chúng ta đã cùng nhau quay trở lại nhỉ."

Dứt câu, không gian im ắng bỗng chốc trở nên nặng nề.

Được lúc lâu, Manjirou mới mở lời, hỏi cậu.

"...Từ giờ trở đi mày định thế nào, Takemichi?"

"...Tao..vẫn luôn chiến đấu một mình...Nhưng mà!

Bây giờ đã có mày rồi."

"...Ha, vậy thì cả hai chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện nhé?"

Tiếp tục chạy.

Từ năm này qua tháng nọ.

Vẫn mãi chạy.

Không ngừng nghỉ.

Quyết định của Takemichi, chính là ở lại đây, gầy dựng lại cùng Manjirou từ đống đổ nát của [quá khứ trước kia].

Tất cả.

Từ sự kiện thành lập băng đua xe có [7 người] cũng thế.

Trong khoảng thời gian gian nan làm lại tất cả mọi thứ, Takemichi đã thành công làm bạn với Kisaki, mở đường cho cậu ta để không rơi vào quá khứ ngày xưa một lần nữa.

Mọi việc đều thay đổi tốt đẹp cả.

Đến vụ việc Shinichirou phải chết cũng đã biến đổi, cả Ema, Izana hay Kakuchou và Minami.

Trong đó có Kisaki và Hanma, ôi bao nhiêu người làm sao có thể kể hết đây?

Bao người quay đầu hoàn lương, trở về cái sống lẽ ra phải sống.

[Trở về với cái ước mơ mà đáng ra đã trở thành sự thật]

Chẳng một ai phải rời đi và chẳng có ai phải hối hận cả cuộc đời.

Hành trình 11 năm của Takemichi và Manjirou, cuối cùng cũng đã về đích.

Băng Tokyo Manji đã được giải tán sau khi hoàn thành hết tất cả nhiệm vụ mà nó xứng đáng thành nên.

.

Ngày 3 tháng 7 năm 2017, tiếng chuông vang vọng khắp lễ đường náo nhiệt.

*Ding dong, ding dong*

Thanh âm trong trẻo cứ ngân mãi không ngừng, trời xanh thẳm, cứ mát lại dịu dàng.

Gặp gỡ và thân quen.

Bảo vệ và chia sẻ.

Đùm bọc và đối mặt.

Đau buồn lẫn sầu thương.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 98: Lương Thì


Đài phát thanh truyền hình mặt đất về sau ban đêm.

Lii: Téng tengggg, bước qua năm mới rồi mọi người.

Để cùng chung cái tết an lành, nên Lii sẽ đăng tải trước chương 98 nhé.

Và đừng quên, mai sẽ là hai chương tiếp theo và cũng là hai chương cuối cùng mà bắt đầu một năm hoàn toàn mới.

Phải không, Kagami, Jinemi?

Kagami: Đúng đấy!

Cuộc hành trình của tôi trong thế giới đó cũng gần đi đến kết thúc vỏn vẹn trong một ngày rồi.

Jinemi: Cơ mà vì đó mà cũng mở ra một hành trình mới, đúng chứ?

Lii: Chính xác, Jinemi!

Kagami: Thế hành trình mới phải trông cậy vào cô rồi, Jinemi.

Người anh hùng từ thế giới khác.

Jinemi: Haha, cứ giao cho tôi Kagami.

Mà đây là đài phát thanh của buổi giao thừa, cô có muốn tiết lộ chút gì đó cho quý độc giả không?

Kagami: Haiz, còn hai chương cuối thôi, tiết lộ cũng sẽ mất hay.

Nhưng thời gian đăng chương thì có thể nhé.

Mùng 1 ngày mai, ngày mà ai cũng phải ăn tết nên chương 99 sẽ được đăng từ 5 giờ đến 6 giờ sáng.

Còn chương cuối thì từ 11 giờ đến 12 giờ trưa.

Đó là lịch đăng truyện vào ngày mai đấy!

Nhưng có thể sẽ trễ một chút về thời gian.

Jinemi: Thật hồi hợp khi không biết Kagami đang ra sao nhỉ?

Tôi lo lắm đấy.

*Kagami đã bị ai đó bịch miệng*

Lii: Hahaha, cơ mà chúng ta cũng không còn nhiều thời gian nữa.

Lời đầu tiên, hãy cho Lii cảm ơn chân thành quý độc giả đã đồng hành và ủng hộ bộ truyện được viết và phát triển riêng biệt của Lii.

Chân thành biết ơn mọi người!!

Jinemi: Chúc mọi người năm mới vui vẻ, an khang thịnh vượng và vạn sự như ý!!

Kagami: Hơn nữa, kính chúc các độc giả cùng gia đình của mình gặp thật nhiều may mắn và hạnh phúc nhé!!

Lii: Được rồi!!!

Tiếp tục với chương 98 tối hôm nay nào!!!

-----

Tiếng chuông nhà thờ cứ ding dong trên đỉnh với âm thanh trong veo, nơi gian phòng chờ của chú rễ đang sửa soạn trang phục trước gương không ngừng hồi hộp.

"A...Vậy là không thể làm mấy chuyện điên rồ cùng mày nữa rồi."

Một thanh niên tóc đen đứng cạnh cửa sổ đang nhìn ra xa mà quay lại chú rễ, Takemichi.

"Tao có chút buồn đấy, Takemichi."

"Thật là."

.

"THÔI XONG!!

TRỄ MẤT TRỄ MẤT!!!"

Chifuyu ráng chạy nhanh đến lễ đường người cộng sự của cậu, tay đưa lau mồ hôi trên mặt mà cười.

"Phù, đến kịp rồi."

"Đến trễ đấy nhé, Chifuyu!!"

"A, Mikey, Draken!"

"Yoo!"

- Manjirou đưa tay cười tươi chào cậu

"Nghe này!

Cái tên Mikey này đang trong một cuộc đua quan trọng tự dưng bày đặt ra oai, cuối cùng để thua luôn."

Ryuguji chỉ tay về Manjirou mà nói trong mệt mỏi đến Chifuyu cũng bất ngờ.

"Sao, Mikey mà cũng thua á?"

"Nó đó!"

- Ryuguji khẳng định

'Đã 11 năm trôi qua kể từ khi Touman giải tán, mọi người đều bước đi trên con đường riêng của mình.

Mikey là một tay đua xe mô tô...' - Chifuyu thầm nghĩ

"Hồi nãy tao có đi dòm trộm phòng chờ, thấy Takemichi căng thẳng quá chừng."

'Draken thì thuộc bộ phận kỹ thuật của đội Mikey - [Top Of Manji]'

"Nhà tài trợ đang tức điên lên kia kìa."

Chỉ chỉ phía sau, hai gương mặt tức nổi gân trên mặt lộ hẵn ra bên ngoài.

"Đây."

"Lỗ nặng rồi."

Phải, đó là anh em út nhà Akashi, Akashi Haruchiyo và Akashi Senju.

'Cặp anh em mỹ nam mỹ nữ này đang rất thành công với công việc Youtuber.

Có vẻ số tiền họ kiếm được đang được Producer tự xưng Takeomi tiêu dùng một cách phung phí.'

"NÀY!!

MỌI NGƯỜI VẪN KHỎE CHỨ!?"

"Này này, Takeomi chả khác gì cả."

"Hahaha."

Shinichirou khoác áo trên vai, cười trừ mà bước đến với Inupi đang nhịn cười phía sau.

'Anh ấy thì mở tiệm [S.S Motors].

Inupi cũng làm việc ở đó.'

"Shin-chan dễ tính quá rồi đấy."

- Wakasa ngậm que nói

"Với thằng ngốc đó thì phải nghiêm khắc hơn chứ."

- Arashi chau mày gật đầu.

'Waka với Benkei điều hành trung tâm Gym MMA [Gojou Gym].'

Chưa kịp nhìn thêm vòng, "VIIIIIIVOOOO" đã vang đến bên tai cậu rồi.

"VIIIIIIVOOOOOO!!!!!!

ĐẤM NHAU VỚI TAO NÀO MIKEY!!!!"

"Giọng to thế!!???"

- Một vị khách hoảng hồn.

'Terano South giờ là đấu sĩ MMA hạng nặng nhất ở nước ngoài, có vẻ như anh ta dành hầu hết thời gian ở Gojou Gym sau khi về nước.'

Nhìn sang kia, Chifuyu thầm cười gật gù.

'Taiju là ông chủ của nhiều nhà hàng.

Hakkai là người mẫu nổi tiếng ở nước ngoài, Yuzuha thì là quản lý của cậu ấy.

Cạnh Yuzuha là Mitsuya, giờ cậu ấy là một nhà thiết kế thời trang trẻ tuổi đầy triễn vọng.

Bộ đôi PePa làm bất động sản.

Anh em Kawata mở tiệm Ramen.

Akkun trở thành thợ cắt tóc, Takuya là dược sĩ, Makoto kế thừa ngôi chùa của gia đình, với Yamagishi là nhân viên nhà nước.'

.

"Hà, dù chán chết nhưng thôi, cứ chúc phúc cho cậu ta vậy."

Nói, Hanma cỡ bỏ mũ mà bước vào lễ đường.

Chifuyu bắt gặp mà nhẹ lòng.

'À nhỉ, Hanma giờ là một nhiếp ảnh tự do phiêu bạt khắp thế giới rồi.

Cả Naoto cũng tận hưởng công việc ký giả của tạp chí huyền bí, lẫn Ema đã thành cô nội trợ rồi.'

"Em thấy có khỏe không?"

- Draken hỏi thăm

"À, em ổn cả."

- Ema gật đầu

'Còn tôi thì...'

"Giám đốc.

Cậu làm gì thế?

Đến trễ rồi đấy."

- Kazutora

"Hồi hộp quá không ngủ được à?"

"Phải dọn dẹp đống bừa bộn của hai người rồi mới đến được đấy.

'Tôi thì là giám đốc của cửa hàng thú cưng [XJ Land].

Thuê phải hai tên nhân diên vô dụng mà bốc phét.

Có chết tôi không chứ.'..."

'Mọi người....đều chào đón ngày hôm nay trong niềm hạnh phúc tột cùng.'

"Chú rễ Takemichi, cậu sẽ thề sẽ chung thủy với cô dâu Hinata đến hết đời này không?"

.....

'Nhưng...tôi biết rằng..hạnh phúc ngày hôm nay không dễ dàng mà có được....

Dù không biết rõ lí do..nhưng tận sâu trong ký ức...'

"Hãy hôn nhau để chứng minh cho lời thề."

Lời Cha Sứ dứt câu, anh cẩn thận vén khăn voan về sau, ánh mắt đắm đuối trong ngày hạnh phúc này...

"Hãy khiến em hạnh phúc nhé."

...Không dễ dàng bị dập tắt.

Trao cho nhau chiếc hôn sâu, mọi người đều vỡ òa mừng rỡ, ào đến với đôi vợ chồng son đầy niềm vui và hạnh phúc.

Với lời chúc phúc đến với vợ chồng nhà Hanagaki.

"CHÚC MỪNG NHÉ TAKEMICHI!!!!"

"[Lương Thì], hành trình của 11 năm ròng rã, cuối cùng cũng đã đến hồi kết..."
 
Back
Top Bottom