Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 20


Sau khi làm hết nghi lễ khi đến chùa, cô liền cùng cậu cầu nguyện trước đền rồi ra ngoài

"Wao, đầu than.

Cô và anh tôi hẹn hò đúng không?"

"Nhìn đẹp đôi lắm đấy"

"Cô nói cái gì vậy chứ Emma này"

Cô nói ngại đỏ cả mặt, cậu thì quay sang chỗ khác đỏ ở vành tai

"Chời ơi đáng yêu chưa kìa"

Emma cười chọc cô làm cô đỏ mặt hơn

"Ehem, em hiểu nhầm rồi.

Tụi anh không có gì cả!"

"Thật sao Mikey?

Tai mày đỏ quá kìa"

"Thì có liên quan gì đâu chứ Kenchin"

"Rất liên quan luôn" - Ema/Draken

"....Ùi....đồng thanh quá nhỉ?"

- Kagami/Mikey

"Nào có chứ!!"

"CHỜ ĐÃ EMA CỦA TAO"

Takemichi nói lớn đuổi theo Ema thì gặp ngay mọi người ở đó

"Ema của tao?

Nói tôi ấy à?"

- Ema nhướng mài nhìn Takemichi

"Ồ, Takemichi" - Draken

"[Ema của tao] là cái này đúng không?"

Mikey cười cầm lên thì Takemichi hoảng hốt

"Trả lại cho tao được không?"

"Ừm, quyết tâm ghê nhỉ?

Đây, vừa bị rơi đấy"

"Nhớ mà cất cẩn thận vào Takemichi"

Cô nói cậu liền gãi đầu cười

"Ê ê, sắp đến giờ rồi kìa"

"Ơ, cái gì đấy?"

- Takemichi

"Còn 10 giây nữa là sang năm mới rồi đấy"

"Bay hết lên đi!"

- Mikey

"Ể?"

.

"3"

"2"

"1"

.

"CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!"

.

.

.

"Không ngờ Takemichi lại làm được như vậy?!"

- Hanma

"Nhưng tao không để cho nó kết thúc thế này đâu" - Kisaki

.

Tại cuộc họp bang vào đêm hôm sau

Cô đứng dưới đó nghe những lời từ Draken và Mikey, Hakkai và rồi là Inui - Kokonoi

"Hắc Long sẽ gia nhập nhất phiên đội hay có nghĩa là dưới trướng của Hanagaki Takemichi"

"Ể?

Khoan, tại sao?

Việc này"

"Nếu được Touman bảo trợ thì muốn được ở dưới mày...đó là mong muốn của Hắc Long"

"100% có mục đích phía sau..."

'Haizz, khi nào mới họp xong vậy Linh?'

'Một chút nữa, vì...'

"Dựa vào trận Huyết chiến đêm giáng sinh, điều cuối cùng tao muốn nói là...Kisaki Tetta"

"Có"

"Mày bị khai trừ!"

"Ể?

Đuổi Kisaki sao?"

"Đùa nhau à?"

"Tao tạm thời đã báo cho Mikey về việc Kisaki phản bội, nhưng không ngờ Mikey lại làm thế này"

"Mày đang nói cái gì vậy Mikey?

Đùa thôi đúng không?"

"Tao không đùa ở nơi này đâu, mày bị khai trừ"

"Này này đợi đã Mikey, nếu Kisaki bị khai trừ thì tao cũng sẽ rời khỏi.

Đồng thời 50 người ở bên Mobius và 300 người Ba Lưu Bá La sẽ rời đi.

Nếu vậy 100 người còn lại của Touman sẽ héo tàn, như thế có được không đây?"

- Hanma nói bước lên Kisaki

"Tao không quan tâm, vì ngay từ đầu Touman đã trở nên to lớn quá rồi"

"Hả?"

"To lớn quá mức?

Mày nói cái gì đấy Mikey, đây chẳng phải là mục đích chính của Touman hay sao?"

"Thế kích động trận quyết chiến đêm giáng sinh, cũng là để làm cho Touman lớn mạnh hơn à?"

!!!!!!!

"Xúi giục bọn Takemichi, đưa Yuzuha con dao để giết Tajiu.

Tao đã nghe hết từ Mitsuya và Chifuyu rồi.

Để làm cho Touman lớn mạnh mà tao phải làm ngơ cái cách dơ bẩn của mày.

Kết thúc rồi"

"MÀY NHẦM RỒI, MIKEY ĐANG YẾU ĐI, TAJIU LÀ SỰ TỒN TẠI ĐE DỌA ĐẾN TOUMAN, TAO HÀNH ĐỘNG CŨNG CHỈ VÌ MÀY THÔI"

"Nè, tao đã nói là ai sẽ bước lên hả? *chắn lại*"

"Draken, nghe Kisaki nói nốt đã!"

"Thằng khốn"

"Đừng nghe những lời rác rưởi đó Mikey.

Mày muốn [tạo nên thời đại của bất lương] mà đúng không?

TỪ ĐÂY TOUMAN BẮT ĐẦU SẼ TRỞ NÊN LỚN MẠNH HƠN, KHIẾN CHO AI CŨNG PHẢI PHỤC TÙNG.

NẾU ĐÃ TRỞ NÊN LỚN MẠNH THÌ BÓNG TỐI SẼ SINH RA, TAO SẼ LÀ NGƯỜI NHẬN HẾT BÓNG TỐI ĐÓ RỒI LÀM CHO MÀY TỎA SÁNG.

MÀY SẼ CẦN TAO ĐẤY, MIKEY.

TAO LÀ CÁI BÓNG RỒI MÀY SẼ LÀM MỜ ĐI, CHÚNG TA CẦN LẪN NHAU, VẬY NÊN HÃY NGHĨ LẠI ĐI MIKEY!"

.

"Nếu chỉ có những điều đẹp đẽ thì giấc mơ sẽ không thành hiện thực được đâu"

"...Tạm biệt, Kisaki.

Những quyết định đó sẽ làm hỏng giấc mơ đấy*rời đi*"

"!!!"

"BUỔI TẬP TRUNG ĐẾN ĐÂY KẾT THÚC - GIẢI TÁN!"

'Nhanh...nhanh quá...nó nhanh hơn mình tưởng, Kinie, không bất ngờ sao?'

"Mấy cậu làm hơi gấp gáp đấy, Takemichi, Chifuyu"

Cô nói đi đến hai cậu

"Hãy cẩn thận về sau Takemich.

Kisaki hắn ta sẽ còn gặp mặt cậu dài dài đấy!"

Cả hai ngạc nhiên nhìn cô, cứ như cô đã đoán trước được sự việc sẽ xảy ra tiếp theo vậy
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 21


"Kagami-san!!"

Cô nghe giọng liền quay sang, là Inui

Cậu đi đến cô liền lắc đầu

"Inui, em nhỏ hơn anh hai tuổi, đừng nói như thế chứ.

Cứ gọi là Kinie được rồi"

"Không sao!!"

"A Kinie, cậu quen Inui sao?"

- Takemichi

"Từ nhỏ cơ, lúc đó Inui thường ngồi trong tiệm xem anh ấy mài mò mấy con xe đó, nhưng vì lúc đó chỉ nói được hai ba câu thì tôi đã về nhà mất tiêu rồi"

"Anh ấy?"

- Chifuyu

"Là anh của Mikey!"

- Inui

"Anh...CỦA MIKEY?"

Cả hai giật mình lùi lại phía sau, Inui liền nói

"Kagami-san, tôi cần nói chuyện với cô một chút, không làm mất thời gian chứ?"

"Không đâu, vậy tôi xin phép đi trước nhé Takemichi, Chifuyu.

Khi khác gặp lại!"

"Ờ ừm"

.

Cả hai liền rời khỏi đền, đi đến Kokonoi đang đợi phía dưới

"Có chuyện gì sao Inui?"

"Về chuyện Hắc Long....thật mất mặt, nó đã không còn như trước nữa, dù tổng trưởng đời thứ 10 đã bại dưới Touman nhưng nó lại không thể trở về như trước nữa...Kagami-san, hãy tiếp nối đời thứ 11 với Takemichi được không?

Shinichiro--"

"Ngẩng mặt lên đi Inui"

"!!

Kagami-san..."

"Takemichi kế thừa vị trí tổng trưởng Hắc Long đời thứ 11 hơn là em đấy, vì bên trong cậu ấy rất giống Shini-san.

Và anh cũng như Koko, đừng xem thường Takemichi.

Bởi vì cậu ấy đặt biệt lắm, Takemichi ấy"

"...còn Kinie..?

Tại sao lại không thể tiếp nối mà lại tin tưởng cậu ta như thế?"

"Vì cậu ta đặc biệt hơn bất cứ ai, sau này cậu sẽ biết--ý chí của cậu ta lớn đến mức nào, giờ thì về đi Inui"

Cô nói vỗ vai Inui rồi rời đi, để cả hai phải ở đó suy nghĩ ít lâu mới đi khỏi

.

.

.

Sáng hôm sau, cô rời khỏi nhà đi đến điểm hẹn trước đó.

"Takemichi, Chifuyu.

Tôi đến rồi!"

"Kinie..."

"Có chuyện gì sao?"

"....mày nói đi Takemichi"

"...Kinie, chuyện cậu du hành đến thế giới này, tôi đã nói với Chifuyu rồi"

"Vậy sao?

Vậy là thêm một người biết rồi.

Sao mắt đỏ thế Takemichi?

Mới khóc đấy à?"

"Ờ, cảm xúc hỗn loạn lắm, tôi phải trở về tương lai rồi"

"....tôi không biết nói gì hơn Takemichi.

Nhưng chuyến đi này...có lẽ cậu sẽ rất ngạc nhiên đấy...."

"Ý cậu là sao...Kinie...."

- Takemichi

"....khó nói lắm....nhưng nếu cậu quay lại tương lai, có xảy ra chuyện gì, nếu gặp lại tôi trong quá khứ, hãy kể hết ra nhé.

Tôi sẽ cố gắng giúp cậu, kể cả Chifuyu!"

"Kinie..."

"Cảm ơn cậu!"

"Chỉ là chuyện nên làm mà thôi!"

Cô mỉm cười nhìn cả hai rồi nhìn lên trời cao xa kia

'Tò mò thật....'

.

"Được rồi mọi người, chụp bôi hình nào!"

"Phải có tôi nữa sao Takemichi?"

Cô nói ngỡ ngàng khi cô cũng chụp chung với mấy cậu

"Tất nhiên, cười lên nào!"

.

.

.

Sao ngày hôm đó, Takemichi đã quay về tương lai nhưng lại phải đối mặt với rất nhiều thứ

Cậu chỉ vừa về lại căn trọ thì đã nghe tin các thành viên cốt cán trong Touman đều đã bị giết

"Naoto, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Còn Kinie, còn Kinie thì sao?

Cô ấy nói là sẽ giúp anh kia mà?"

"Takemichi, cô ấy không bị sát hại"

"Vây-vậy là cô ấy vẫn còn sống đúng không?"

"Kinie...đã chết trong một vụ tai nạn năm 2006...."

"2006...chẳng lẽ...lúc đó là 12 năm trước...chuyện này...là sao chứ...anh...."

"Takemichi, anh nghe đây, trong Touman chỉ còn anh thôi"

"Tại sao chứ, Mikey-kun....lại ra tay với bọn họ chứ..."

"Anh không biết cái gì đó sao Takemichi-kun?"

"??"

"Những manh mối trong chuyến đi này ít nhất phải có thông tin gì chứ, một việc gì đó mà anh đã làm trong quá khứ để khiến hiện tại thay đổi rõ rệt như thế này"

"Em nói việc anh đã làm?

Tức là anh đã thất bại sao?

Trong quá khứ anh đã loại bỏ được Kisaki và Hanma.

Hắc Long thì bị hạ gục.

Mọi chuyện chắc chắn phải êm xui rồi chứ?"

"Takemichi-kun...."

"Anh đã nói [một mình Mikey-kun có thể làm được] là không đúng sao?

Hay anh đã làm cái gì đó?

Chỉ chụp bức ảnh này thôi mà..."

"!!!

Takemichi-kun, bức ảnh đó anh lấy ở đâu ra?"

"Anh thấy nó dưới bàn....có thư!!

Ảnh..chắc chắn ở trong đây chăng?"

"Takemichi-kun, cho em xem bức thư này chút"

.

"Dấu bưu điện không phải ở Nhật, mà ở Philippin, bức thư này...là từ ai gửi chứ..."

'LÀ MIKEY-KUN'

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 22


Ngay sau đó, cậu nhanh chóng đến Philippin và đi đến chỗ hẹn

'Là nơi này sao?

Không hiểu sao khi đến nơi này, mình lại có cảm xúc khó diễn tả'

"Takemichi"

"!!"

Cậu nghe tiếng ai đó kêu liền đi theo nó, đi được một lúc thì cậu thấy bóng dáng rất quen thuộc

Hình bóng đó đang ngồi trên đống phế liệu kia

"Mikey-kun...à ờ....mày vẫn khỏe chứ?"

"Ừm..."

"Tao....tao xin lỗi *lau nước mắt*"

"Mày vẫn mít ướt như ngày nào nhỉ, Takemichi"

Mikey nói mỉm cười nhìn cậu

"Tao cất công gọi mày đến đây là [nhờ] mày một chuyện"

"Ể....nhờ??"

"Sao khi đến đây lại nhớ đến anh hai, nhiều kỉ niệm khác liền ùa về.

Hồi trẻ ranh cùng với những thằng khác đánh nhau, cùng nhau khóc, cùng nhau cười, ai cũng hiểu nhau.

Một Touman như vậy mà đã trở nên to lớn rồi đấy nhỉ..?

Hoài niệm ghê..!"

"Mikey-kun....'Mikey-kun vẫn vậy, làm sao có chuyện giết Kinie và những người khác được chứ, không thể có--' "

"Touman đã thay đổi mất rồi...."

!

"Takemichi....tại sao mày lại rời khỏi Touman?

Tao đã muốn chúng ta ở cùng nhau mà?

Đã muốn mày trách mắng tao giống như anh hai..."

"Hả....gì chứ..."

"Dù sao thì tao cũng đã cố gắng một mình, nhưng vẫn không thể kìm nén lại được...Tao đã đánh mất chính mình...."

"Mikey-kun....thế là sao chứ hả...."

"Khi tao đang cố níu giữ mày ở Touman, Kenchin đã nói..."

.

"Dừng lại đi Mikey"

"Aa...mày đang ra lệnh cho tao à thằng khốn?"

"Tao đồng ý với Draken"

"Mitsuya??"

"Mikey, con đường mày chọn là con đường của sự tự sát, số mệnh của tao và Mitsuya đều giao phó hết cho mày" - Draken

"Nhưng Mikey này, Takemichi là ân nhân của chúng ta, tao không muốn cậu ấy trở nên giống chúng ta" - Mitsuya

"Đừng kéo cậu ấy vào chuyện này nữa!"

- Draken

.

"Cả hai người đó....đã nói như vậy sao..."

"Phải...đúng là những người tuyệt vời nhỉ?

Tao đã giết hết tất cả những đứa như thế đấy!!!"

"Ể????"

"Takemichi, Touman đã không còn nữa rồi, tất cả bọn nó...tất cả...tao đều đã giết cả rồi"

"..."

"Vậy nên tao nhờ mày...hãy kết thúc tao đi"

Mikey nói thẩy súng xuống Takemichi rồi bước lên cao

"Giết tao đi, Takemichi.

Tao muốn kết thúc tất cả ở đây"

Cậu nói làm Takemichi rơi lệ, khiến cậu nói không thành lời

"Mikey-kun....mày đang nói cái gì đấy hả Mikey-kun?

Dừng lại đi mà, tao không hiểu, tại sao chứ?

Vừa mới gặp lại [giết tao đi] là sao chứ?

Tao chỉ muốn gặp lại Mikey-kun thôi mà...?"

"[Chỉ muốn gặp sao]...lúc sắp chết Hakkai cũng đã nói như thế thì phải..."

.

"Mikey-kun...đến cuối cùng vẫn muốn cùng Takemichi, cùng mọi người náo loạn thêm một lần nữa..."

.

"Hakkai....lúc sắp chết..."

"Thật khó để ước mơ thành hiện thật nhỉ? [Tạo nên thời đại của bất lương], dù hướng đến con đường đó Touman chắc chắn đã có thể thẳng tiến về phía trước thế mà....tại sao lại thế này chứ..."

"Thế này....."

"Lần đầu tiên tao giết người là Zaxxi....lúc đó tao không có cảm giác gì cả"

"!!"

"Lúc đó tao đã nghĩ, là hầu hết những chuyện khó khăn này đều giải quyết dễ dàng bằng việc chết chóc, tao đã nghĩ nếu xóa sạch hết các phiền phức thì thật tốt!!"

"..."

"Rồi ngay lúc đó, mày nhớ chứ?

Kinie đã xuất hiện rồi cứu rõi tao một khoảng thời gian dài, nhưng rồi lại bỏ tao đi...không lâu sao, và cả em ấy cũng vậy..."

"Em ấy....'là ai kia chứ?' "

"Takemichi *thẩy súng xuống*, kết thúc tao đi"

"TAO KHÔNG MUỐN MIKEY-KUN, LÀM SAO MÀ TAO LẠI CÓ THỂ GIẾT MÀY ĐƯỢC CHỨ?

MÀY NHÌN TAO LÀ TAO BIẾT MÀ, MIKEY-KUN VẪN KHÔNG HỀ THAY ĐỔI GÌ CẢ"

Cậu nói vịn vai cậu thì quật cậu xuống chĩa súng vào mặt cậu

"Mày là cái thá gì chứ?"

.

"Mày còn muốn nói gì chứ, Chifuyu?"

"Hanagake Takemichi, mày vẫn còn nhớ chứ?"

"Hử?"

"Trước khi đi tìm Mikey, lúc đó cậu ấy đã đến gặp tao, cậu ta giống hệt ngày xưa không hề thay đổi.

Y như vượt thời gian vậy"

".."

"Hãy nhìn thật sâu vào mắt của cậu ấy, đôi mắt đó chẳng bao giờ biết nói dối đâu.

Làm ơn, hãy tin tưởng vào đó!"

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Thông Báo Âyyy


Thôi rồi mọi người ạ, Lii không ngờ Senju là con gái nên nó làm ảnh hưởng đến truyện Lii đang ghi rất nhiều (dù đã cố gắng chỉnh sửa) nên Lii sẽ dừng việc ra chương tiếp theo

Nếu mọi người muốn biết lý do thì khá rõ rồi 🥺:

+ Truyện Lii ghi nó bám sát vào mạch truyện chính gốc nên nếu Lii ngã giữa đường thì truyện của Lii sẽ sập theo

+ Vì lý do trên kia nên Lii phải dừng ngay việc ra chương kế tiếp để chỉnh sửa và ngồi đợi [Hồi Kết] kết thúc

(Hồi kết bắt đầu từ chương 207 mà Lii đang theo dõi).

+ Và chúng ta vẫn chưa biết cái kết của nó như thế nào nên không nên liều lĩnh bước tiếp (kể cả chưa biết gì nhiều về Senju, 3 cựu thành viên Hắc Long, hươu cao cổ South và mục tiêu của những nhân vật khác, nhất là Takemichi) 😢

Nên mọi người thông cảm cho Lii nhé, vì Lii muốn dành cho mình và tất cả mọi người những phút tuyệt nhất khi đọc truyện 🙆‍♀️

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ, Lii sẽ cố gắng hết sức cho truyện này❤

#23/7/2021
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 23


"ĐỪNG CÓ NHÌN TAO NHƯ THẾ NỮA!"

'Mikey-kun...'

"Nhặt súng lên đi Takemichi, hoặc là tao giết chết mày!"

Cậu nói, nước mắt cậu cứ rơi xuống Takemichi

Nổi buồn, cô đơn, mất mác đều ẩn sâu trong đôi mắt đen thẩm của Mikey

"Thật sự...không quay lại nổi nữa rồi..."

*ĐOÀNG*

"Anh không sao chứ Takemichi-kun?"

"Naoto?"

Cậu bất ngờ ngồi dậy nhìn, Mikey đã gụt xuống đất từ lâu

"MIKEY-KUN"

"TAKEMICHI-KUN, KHÔNG ĐƯỢC TỚI GẦN HẮN!!"

Naoto chạy đến liền để ý đến khẩu súng của Mikey

'Chốt an toàn?

Không muốn...giết sao...'

"MIKEY-KUN, MIKEY-KUN!

MIKEY-KUNNN!"

"Tachibana...Naoto, cảm ơn nhé...Takemichi không làm được rồi..."

"MIKEY-KUN"

"Cuối cùng...cũng kết thúc rồi..."

"Mikey-kun..."

"Cuộc đời của tao chỉ toàn là đau khổ"

"Đừng nói như vậy mà Mikey-kun, tao có thể thay đổi nó mà!!

Tao có thể quay lại quá khứ thay đổi mọi chuyện.

Nhất định..nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu!!

Nên là xin mày, đừng nói những lời đau đớn như thế!"

"Cảm ơn mày...Takemichi, vì đã luôn động viên tao..dù có là nói dối thì cũng rất vui đấy..."

.

"Takemichi...tay mày...ấm lắm..."

Cậu nói nắm chặt đôi bàn tay Takemichi, ánh mắt đen tuyền u sầu đó liền sáng ánh lên

Và cũng dần dần, khép đôi mắt lại

"Đừng mà, trả lời tao đi chứ, này Mikey-kun"

.

"Takemichi, từ bây giờ mày sẽ là bạn của tao, biết chưa??"

.

"Tao, sẽ tạo nên thời đại của bất lương"

.

"Hùu, sợ chưa"

.

"Mày rất mạnh, Takemichi"

.

.

.

Năm 2006

"Cơn mưa đáng ghét, lạnh dễ sợ"

Chifuyu nói đi dưới mưa ngang qua khu đất lại gặp ngay cậu - Takemichi

"Đồ khốn, không được phép thua!"

"Mày đang làm trò gì đấy?"

"Aa Chifuyu?

Tại sao mày ở đây?"

"Tại sao gì chứ?

Đang định đến nhà mày thì lại gặp tên ngốc nào đó ở đây la lói om sờm, rồi đánh nhau với cái lốp xe chứ?"

"IM ĐÊ, TAO ĐANG BẬN RỒI, nếu tao không mạnh lên thì sẽ chẳng thay đổi được tương lai đâu"

"Ể...vậy mày là Takemichi của 12 năm sau ư?"

.

.

"Ể???

Tương lai của 12 năm sao tất cả đều chết hết sao?

Dưới tay của Mikey-kun á?

Còn Kinie thì chết...trong năm nay sao??"

"Ờ, vậy nên tao sẽ trở nên mạnh hơn nữa *đấm lớp xe*"

"Thế nên mày mới đấm lớp xe?

Mày là học sinh tiểu học đấy à?"

"LẮM CHUYỆN, tao ở tương lai rời khỏi Touman, thế mà lại được mọi người bảo vệ.

Thật đáng trách, kẻ như tao"

Máu từ tay cậu văng ra khiến Chifuyu phải kéo mạnh cậu nằm xuống đất

"Vừa vừa phải phải thôi Takemichi, để đầu nguội lại một chút đi"

"Làm thế nào để cứu mọi người đây?

Chẳng có một manh mói nào hết.

Chifuyu, đau...tao đau quá.

Tao mệt lắm rồi*bật khóc*"

Cậu im lặng đi đến ngồi kế Takemichi đang gần bật khóc dưới cơn mưa ấy, tâm sự.

"Tương lai nghiệt ngã quá nhỉ?

Nhưng mà tao đã rất vui!!"

"??!"

"Bởi vì bọn mình lại được gặp nhau nữa rồi!"

"Ờ..."

'....Takemichi....Mikey....'

.

.

.

Sau ngày hôm đó, cả hai liền đi tắm công cộng và nói chuyện với nhau, tán gẫu được một lúc thì

"Này Takemichi, còn chuyện của Kinie....ta có nên nói lại cho cô ấy biết không?"

"Phải rồi...trước khi về tương lai, Kinie nói nếu quay lại quá khứ phải nói lại hết với cô ấy..."

"Nè Takemichi, mày có nghĩ Kinie biết trước luôn tương lai không?"

"Hả?"

"Mày có để ý câu cuối khi Kinie nói với mày không?"

.

"....tôi không biết nói gì hơn Takemichi.

Nhưng chuyến đi này...có lẽ cậu sẽ rất ngạc nhiên đấy...."

.

"Nhớ rồi, cậu ấy đã nói như thế....ngạc nhiên..."

"Cứ như cô ấy đoán trước được tương lai vậy"

"Vã lại cô ấy...."

.

"Đều chết sao??"

Cô bất ngờ khi cả hai muốn gặp cô nói hết mọi chuyện, và nơi cô đang đến là nghĩa trang

Cả ba nói chuyện trên đường đi cô liền bình tĩnh lại

"Vậy là những lần trước khi cậu quay về thì tôi đều chết sao Takemichi?"

"Đúng vậy, đều là bị tai nạn mà chết"

"Ôi trời, đau đầu thật chứ.

Có vẻ như cái não tôi của tương lai ngốc quá rồi"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 24


"Ôi trời, đau đầu thật chứ.

Có vẻ như cái não tôi của tương lai ngốc quá rồi"

Cô nói đưa tay vỗ trán vài cái rồi nhìn lại cả hai

"Dù gì cũng cảm ơn Takemichi với Chifuyu.

Cả hai chả giấu tôi chuyện gì trong tương lai, nhất là cậu - Takemichi"

"Ờ ờ...."

"Mà cô định đi đâu sao Kinie?"

"À, định ghé mua đồ rồi đến nghĩa trang một chuyến ấy mà.

Cậu mà không nhắc chắc tôi quên rồi.

Cảm ơn nhé Chifuyu"

"Không có gì"

"Vậy khi khác tôi sẽ điện cho cậu nhé Takemichi, đây là số của tôi, nhớ nhá máy để tôi biết số đấy.

Khi đó tôi sẽ nói với cậu"

Cô nói lấy trong túi áo mãnh giấy trắng cho Takemichi rồi vẫy tay rời đi

"Ồ, số cũng đẹp ấy chứ" - Chifuyu

"Ờn"

.

.

.

"Suki, sao cái quán vắng tanh vậy kìa?"

"Là Kagami đấy à?"

- Suki

"Tụi này vừa mới mở cửa mà bà cô này, bà đến sớm quá đấy"

Kanu nói bưng bàn lớn đặt ở giữa, Suki liền đi đến đặt hoa lên trang trí

"Vậy sao?

Có cần tôi phụ gì không?"

"Thôi thôi, soạn lại một chút là xong ngay thôi.

Cô ngồi bên kia đợi chút đi"

Suki nói cô cũng chừng chừ một chút rồi lại ngồi xuống xem cả hai chạy vặt trong tiệm bán hoa

"Mấy năm nay anh em bán buôn được không đấy Suki, Kanu?"

"Cũng được đấy chứ.

Giờ tích vốn lại mở thêm tiệm bán nước cho đàn em vào phụ nữa" - Kanu

"Tôi không muốn nhắc lại việc này nhưng mà...việc Zaxxi và Sanchi, cả hai đã biết hết rồi đúng không?"

"....ờ, thằng Zaxxi bọn này không còn quan hệ gì với nó từ ngày đó nữa.

Còn con Sanchi tao đây muốn đập nó mấy phát"

Suki nói lấy khăn lau bàn rồi Kanu đặt mấy chậu hoa lên đó, tiếp lời Suki

"Mẹ nó đang thiếu tiền thì bọn này cũng nể tình nó mà cũng âm thầm gom tiền lại, nhưng nó làm tay bẩn rồi thì cũng do nó mà thôi"

"Haiz...."

"Vậy cha mẹ cô, dạo này sức khỏe công việc tốt chứ hả?"

- Suki liền chuyển chủ đề

"Khá ổn, họ sắp về nước rồi nên tôi cũng vui đây.

Vì cái công việc cảnh sát đó mà để tôi bên đây một mình, ba năm bên nước ngoài cũng để tôi ở nhà một mình nữa chứ"

"Nhưng nếu họ biết cô trong bất lương thì sao..."

"...Họ biết cả rồi nhưng họ làm ngơ thôi.

Một phần họ chẳng ngăn nổi ý định của tôi đâu, nên họ mới đồng ý đấy chứ"

"Nể cô thật.

Đây, hoa cúc trắng mà cô nói đây"

Suki nói cầm bó hoa cúc trắng tươi, cô đứng dậy cầm lấy.

Chưa kịp mở lời thì Kanu liền nói ngay

"Trả tiền mất tình đấy.

Cô cứ cầm lấy đi.

Đến thăm mộ cậu ta đúng chứ?"

"Đúng vậy, nhưng lúc nào cả hai cũng cho thế này thì không hợp tình cho lắm đấy"

"Cứ lấy đi.

Dù gì bọn này cũng có một phần lỗi muốn cậu ta tha thứ kia mà" - Suki

"Đã nhiều năm rồi, anh ấy cũng biết các anh đang làm gì mà.

Cảm ơn vì bó hoa nhé.

Mau mau kiếm nữa kia của đời mình đi đấy.

Đã hai mấy rồi còn đâu"

"Rồi rồi, biết cả rồi"

Cô mỉm cười rời khỏi tiệm hoa, đi đến nghĩa trang rồi viếng thăm Shinichiro

"Em đến rồi Shini-san, có lẽ em đến thăm anh sớm quá nhỉ...?"

...

"Ai vậy?"

"!!!"

Cô giật mình đứng dậy quay sang thì thấy Izana, anh ta cũng đến đây?

"Là anh à Izana, đừng có xuất hiện bất thình lình khi em đang thăm Shini-san chứ"

"Vậy à?

Hình như tôi gặp cô ở đâu rồi đúng không?

Nhìn rất quen"

"...Đã 4 năm qua rồi nên anh không nhớ em cũng phải thôi.

Em là Takahashi Kagami, người đã tặng anh cái khăn tay thêu ở đây 4 năm trước"

Anh im lặng một lúc, mắt sáng ra như đã nhớ lại từ quá khứ

"...Nhớ rồi, em là Kagami mà anh Shinichiro hay nhắc đến đây mà!

Em về nước khi nào đấy?"

"Em về chưa được năm ngoài thôi, em cũng có kiếm anh nhưng lại không thấy, anh đã đâu vậy?"

"...Anh trong trại"

"!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 25


"...Anh trong trại!"

Cô giật mình nhìn anh ngồi xuống chấp hai tay trước mộ, cô im lặng một lúc thì Izana nói

"Tại sao em lại kiếm anh?"

"Hở?"

Cô ngạc nhiên nhìn anh, anh đứng dậy nhìn sang cô nói lại lần nữa

"Tại sao em kiếm anh?"

"Em cũng không biết tại sao, nhưng anh là người mà Shini-san quan tâm bấy lâu nay thì em cũng xem anh như gia đình của mình rồi, em và những anh em trong nhà Sano!!"

"Được xem....là gia đình??"

"Đúng vậy, dù em mới gặp anh vài lần mà thôi"

*reng(x3.14) - tít tít*

"Aa, xin lỗi anh nhé Izana, là bạn em nhá máy"

"Không sao"

"Hehehe"

Cô cười nhìn lên bầu trời cao xa kia, mây đen kéo đến nữa rồi

"Chiếc khăn tay của em....anh còn giữ nó chứ?"

"Khăn tay...là cái khăn nhỏ 4 năm trước em đưa?"

"Đúng vậy, em cũng tự thêu cho mình một cái để bên mình nữa nè"

"....Anh mất nó rồi"

"Ể....."

.

"CÁI GÌ CHỨ IZANA, EM ĐÃ PHẢI MẤT RẤT NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ THÊU NÓ ĐẤY"

Cô nói lớn rồi gục mặt xuống ủ rũ, anh bất ngờ, tròn xoe đôi mắt nhìn hành động của cô

"Thôi thôi, em sẽ về thêu cho anh cái khác vậy, thật là đau lòng mà.

Em về trước đây.

Lần sau em đến nhé Shini-san"

Cô lảo đảo đi quay người bước đi từng bước nặng nề

'Một người con gái khác lạ, phải vậy không Shini-san.

Như cách mà anh đã nhắc đến em ấy'

.

"Em ấy khác hơn những cô gái khác đấy Izana, lúc đó anh cũng đã đặt biệt danh cho em ấy khi còn nhỏ luôn ấy chứ"

"Biệt danh, là gì vậy?"

"Bí mật!!"

.

"Kagami.."

"???

Có chuyện gì sao?"

Cô quay người lại nhìn anh, anh nói

"Anh nghe nói em vào giới bất lương, có thật chứ?"

"Phải, em vào bất lương rồi.

Bên Tokyo Manji - Touman"

"!!!.....Touman??"

"....Vâng..."

"....Kagami, em xem anh là gia đình mà đúng chứ?"

"Tất nhiên,..."

"Vậy thì em hãy qua Thiên Trúc với anh nhé?

Cùng anh giết nó"

"!!!!!"

Cô bất ngờ khi Izana nói với mình như thế.

Cậu mỉm cười đưa tay ra như đang chờ đợi hồi âm từ cô

Cô quay người làm nụ cười của Izana tắt dần

"Izana, em có thể hỏi anh một câu được chứ?"

"..được"

"Anh đã rất đau khổ trong thời gian qua, đúng chứ...?"

"!!!!"

"Em có thể thấy nó, sâu trong đôi mắt anh..."

"....ý em là sao hả, Kagami?"

"....Izana.

Mikey, Ema vẫn luôn xem anh là anh trai của họ.

Và em cũng vậy, nên là Izana này"

Cô im lặng quay người lại nhìn cậu

"Mikey, Ema và tất cả mọi người đều sẽ cứu anh ra khỏi bóng tối đó.

Và đó là câu trả lời của em, Izana"

Cô nói liền mỉm cười quay người rời đi, cậu ở đó thất thần một lúc liền rời đi

'Cứu sao?

Cuộc đời mình vẫn có thể được cứu hay sao chứ?

NỰC CƯỜI'

.

.

Vài ngày sao, tại ga Shibuya

'Cô đến đây để làm gì vậy Linh?'

'Đến nhà Umio, nay có hẹn với nó mà'

'À à'

Cô thở dài liền đi tiếp, nhưng lại thấy mọi người đều tụ hợp bàn tán, chỉ trỏ vào bên trong

Cô nhanh chóng chạy đến hỏi ông chú bên cạnh

"Có chuyện gì vậy chú?"

"Là bất lương, bọn nó đánh cậu bé kia sắp chết rồi"

"Cái gì, làm ơn tránh ra"

"Chờ đã bé gái, bọn nó là bất lương đấy"

Cô không trả lời mà nhanh chóng chen chút vào càng nhanh càng tốt

"THẰNG KHỐN"

"!!!"

*BỤP*

Cô xuất hiện đá vào cổ Mocchi một phát thật mạnh làm hắn văng ra ngoài

Chifuyu liền nằm bất động dưới đất, cô nhanh chóng đỡ cậu dậy, hỏi han.

"Này Chifuyu, cậu ổn chứ hả"

"V...Vẫn ổn..."

"Nè nè, dù mày là con gái nhưng tao vẫn có thể đánh mày đấy"

Mocchi nói lau máu trên khóe môi đi đến

"Người ta có câu anh hùng cứu mĩ nhân, cái này là mĩ nữ cứu nam nhân sao?"

"HAHAHAAHA"

"Câm miệng"

Cô nói đặt cậu nằm xuống, đứng dậy nhìn lên Mocchi

"Tao sẽ không bỏ qua việc bọn mày tàn sát với thành viên của Touman đâu!"

"Mày là con nhỏ nào mà dám lên tiếng với bọn tao hả?"

"Khi bọn mày nằm xuống hết đi, LŨ KHỐN"

Vừa dứt câu, cô liền đi một quyền vào Mocchi làm hắn bất tĩnh, rồi nhanh chóng tấn công hết cả trăm đứa xung quanh

Những đòn tấn công từ cô đều dứt khoác và lực rất nhiều khiến ai cũng toát mồ hôi

Mất không ít thời gian, cô đã xử lí hết bọn nó, Mocchi ôm tay gượng đứng dậy, gương mặt hầm hì nhìn cô vẻ tức giận

"NÓI ĐI CON CHÓ, MÀY LÀ NHỎ NÀO HẢ?"

"Kinie, là thành viên của Touman"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 26


"Kinie, là thành viên của Touman"

Cô nói liền cau chặt tay nói lớn

"TAO SẼ KHÔNG NƯƠNG TAY VỚI NHỮNG CON KIẾN DÁM ĐỘNG ĐẾN THÀNH VIÊN TOUMAN"

Giọng nói của cô ai nghe cũng phải giật mình, đôi mắt tím lạnh khiến cho người ta sợ hãi

Mocchi đứng hình nhìn cô dìu Chifuyu rời đi

"TAO SẼ NHỚ TÊN CỦA MÀY KINIE, LẦN SAU GẶP MẶT.

CHẮC CHẮN TAO SẼ GIẾT CHẾT MÀY"

"Rất mong chờ"

Và như thế, cô dìu cậu đi được một lúc rồi nhanh chóng đi kiếm Takemichi

Nhưng chạy được một đoạn thì lại bị bao vây bởi Thiên Trúc

"Lại nữa sao?"

- Chifuyu

"Ê ê chờ đã, cặp sinh đôi ác quỷ ở Meguro kìa"

"Chạy ngay đi, không thôi bị tông chết đấy"

'Là Smiley và Angry'

Cô bất ngờ khi cả hai chạy thẳng vào trong

"Yoo Kinie"

"Nahoya, Souya" - Kagami

"Mau lên xe đi, đi kiếm nhất phiên đội" - Souya

"Đưa Chifuyu đến đi.

Bọn này để tôi lo"

"Có ổn không đấy Kinie?"

- Nahoya lo lắng

"Rất ổn là đằng khác.

Tôi sẽ đi kiếm mấy cậu ngay.

Giờ thì đi kiếm Takemichi đi"

"Bọn này sẽ quay lại ngay" - Souya

"Đừng quay lại, mấy cậu làm việc của mình đi, một chút tôi sẽ đến gặp những người khác!

Đừng lo cho tôi"

"...Được *gật đầu*" - Nahoya

"Cẩn thận đấy Kinie" - Chifuyu

Nói xong cả 2 liền chạy xe đi, bọn nó cũng chẳng chừng chừ mà lao vào tấn công cô

Nhưng chỉ mất mười mấy phút thì cô đã xử gọn hết cả trăm đứa

"Ngu xuẩn."

"Đùa à"

"Đùa, nhìn mặt tao có phải đang đùa không hả?"

Cô nói liền né cú đấm của Mocchi phía sau rồi đánh bật hắn ta lại

"Đúng là Mocchi, cơ thể khỏe lại rồi nhỉ?

Nhưng chắc xương khớp không động đậy được rồi"

"Đáng ghét..."

"Ngủ chung với bọn kia một chút đi"

Cô nói liền đạp thẳng vào thái dương của hắn rồi nghiêng người nhìn sang

"Tct, giờ phải đi kiếm bên Mitsuya đi đã, mấy bọn kia chắc đến bệnh viện luôn rồi"

Cô nói chạy đi, bỏ lại bọn kia nằm dưới đất không đứng dậy nổi

'Nè nè Linh, cô có quá đáng lắm không vậy?

Đánh bọn nó đi còn không được, đứng còn không xong kìa.

Dù được ba đai cao cấp trong ba môn võ khác nhau thì cũng đừng có nặng tay thế chứ?'

'Vậy là đỡ đấy, tôi mà tung chiêu cấm là bọn nó chết hết rồi'

'Đàn bà đúng là--'

'Là gì hả*hầm hì*'

'Kh-không gì đâu, giờ kiếm Mitsuya kia đi'

'Xì'

Sau một khoảng thời gian tìm kiếm, cô cuối cùng cũng tìm được cậu rồi đưa đến bệnh viện cùng với những người còn lại

.

"Cậu ấy sao rồi ạ?"

"Không có gì nghiêm trọng cả, cậu ấy có thể xuất viện ngay bây giờ cùng với các bệnh nhân khác rồi"

"Cảm ơn rất nhiều ạ!"

"Không có gì đâu!

Tôi xin phép"

Bác sĩ nói xong liền rời đi

"Làm phiền Kinie rồi"

"Chuyện nên làm mà.

Mọi người không sao là tốt rồi"

"Không ngờ bọn chúng lại mạnh đến vậy, anh em Haitani, rồi có cả Mocchi..."

- Mitsuya

"...Tct, tất cả nằm nghỉ ở đây một lát rồi ra viện.

Tối mai sẽ hợp bang khẩn cấp!!"

"Được" - tất cả đồng thanh

.

.

.

Tối đến

"Takemichi, cậu với ba người còn lại ổn chứ?"

"Ý cậu là Chifuyu, Nohoya với Souya sao?

Vẫn bình an"

"Vậy thì được rồi!"

"Này Kinie, hôm qua cậu không bị thương gì chứ?"

- Chifuyu đi đến hỏi thăm

"Nói không là dối lòng đấy, sơ ý bị đánh trúng nên bầm ở hai cánh tay mà thôi, còn lại bình thường"

"TRẬT TỰ, TỪ GIỜ LÀ BUỔI HỌP BĂNG TOKYO MANJI KHẨN CẤP!"

.

"NGÀY HÔM QUA CÁC THÀNH VIÊN CỦA CHÚNG TA BỊ ĐÁNH KHẮP TOKYO, ĐÂY LÀ HÀNH ĐỘNG CỦA [THIÊN TRÚC] Ở YOKOHAMA" - Draken

"Thiên Trúc?"

"Mày có biết không?"

"Chưa nghe qua"

"Tại sao bọn Kanagawa lại ở đây?"

"THIÊN TRÚC LÀ MỘT BĂNG MỚI THÀNH LẬP GẦN ĐÂY.

HIỆN VẪN CHƯA RÕ THÔNG TIN VỀ BĂNG ĐÓ.

HÃY KỂ NHỮNG GÌ MÀ CHÚNG MÀY CÓ.

ĐẦU TIÊN LÀ RẮC RỐI CỦA KINIE VÀ PHIÊN ĐỘI NHẤT.

HÃY BƯỚC LÊN PHÍA TRƯỚC!"

Draken nói, cô cùng Takemichi và Chifuyu bước lên nói

"Nhóm tấn công bọn này tự xưng là [Đội Mochidzuki]" - Chifuyu

"Tôi đi ngang qua thấy bọn nó tàn sát Chifuyu nên tôi cũng lao vào, nhưng bọn nó vẫn chưa biết trong băng tôi là con gái.

Nhưng nó gặp gì là đánh hết!!"

- Kinie

"Giống như Kinie nói, bọn nó cũng không nương tay với ai dù là con gái hay là người lớn" - Souya

"Tên dẫn đầu là Mochidzuki Kanji, cựu tổng trưởng Chú Vũ Hoa, có lẽ là đội chủ lực của Thiên Trúc" - Smiley

"Mochidzuki?"

- Draken

"Là một người của thế hệ S62 sao?"

'S62??' - Takemichi

"Chủ lực của Thiên Trúc không phải là Mochi, anh em Haitani cũng ở Thiên Trúc" - Mitsuya

"Anh em Haitani, cũng là thế hệ S62 sao?"

"Mikey, còn một nhóm khác có nói về việc bị đáng bại bởi một người, Madarame" - Draken

"!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 27


"!!!

Ra vậy, vong hồn Hắc Long đời thứ 9 mà chúng ta đã đánh bại cũng ở Thiên Trúc"

"Madarame cũng là trong những người thế hệ S62" - Mucho

"Nói cách khác Thiên Trúc là băng tập hợp một đám thế hệ S62 sao?"

"Nhân duyên sâu nặng với Touman nhỉ?"

- Draken

"Dù thế nào thì tao cũng không thích suốt ngày bị đánh nhau, lần tới chúng ta sẽ tấn công vào Yokohama"

"Sao??"

- Takemichi

"Phải thế chứ!"

- Draken

.

.

'....này Linh, cô nên nói chuyện với Mikey một chút về trận giao chiến lần này đi'

'Cũng được nhưng nó sẽ đi sai hướng đấy'

'Là sao?'

'Này, ông hơn cả ngàn tuổi rồi đấy, nói thế không hiểu à?'

'Này này, dù là ngàn tuổi rồi nhưng tuổi thật của tôi chỉ 18 - 20 thôi đấy'

'Ngụy biện.'

'Hà.....'

'Nói chung là tôi sẽ có thể cứu vãn được tình huống thôi, nên sẽ không sau cả đâu'

'Rồi, theo ý cô.

Mà nhớ về chơi game với tôi đấy'

'Ừ, ông nghiện game'

'Êim đê'

"Kinie!!"

"À hả?

Chuyện gì thế Takemichi?"

"Tôi định sẽ về tương lai một chuyến để biết thêm chi tiết, ở đây giao cho cậu với Chifuyu đấy"

"Được thôi,..."

.

.

Năm 2018

.

"Ra vậy, nếu Kisaki có thể du hành thời gian thì chỉ có một cách duy nhất, là giết chết hắn ta"

"Hả?

Không Naoto..."

"Dù có thay đổi quá khứ bao nhiêu thì nó vẫn như vậy, không thay đổi, thì lúc đó chỉ còn cách giết Kisaki mà thôi"

"Không thể nào..."

"Em đùa thôi"

"Hả??

Em đùa vui nhỉ?"

"Kisaki đang muốn nhắm đến gì trong quá khứ nhỉ?

Hắn ta 12 năm trước đã sử dụng Thiên Trúc để điều khiển Touman.

Nhưng hiện tại cảnh sát không nắm rõ được tên Kisaki và Thiên Trúc đã chết rồi"

"Vậy là quả nhiên, Kisaki đã thất bại"

.

.

"Kurokawa..Izana..."

.

"AAAAAAAAAA, Naoto, Kurokawa Izana là người như thế nào?"

"Sao?

À, Kurokawa Izana là một thành viên cốt cán của Touman.

Chắc chắn hắn là cựu tổng trưởng của Hắc Long đây mà"

"Hả?

Cựu tổng trưởng của Hắc Long??

Em vừa nói gì vậy Naoto?

Đó là cựu tổng trường của Thiên Trúc mà?"

"Ể?

Hắn ta là cựu tổng trưởng của Thiên Trúc sao?"

"Chuyện gì vậy, khác hẵn với quá khứ mà anh chứng kiến"

"Kurokawa Izana, để em thử điều tra xem thêm có thông tin gì không, em sẽ sử dụng mạng của cảnh sát điều tra"

"Được thôi, anh sẽ điều tra theo cách của mình"

.

.

.

Cậu rời đi, đi trên đường suy nghĩ một lúc thì nhanh chóng đến đền thờ năm đó

Lúc đó cậu nhanh chóng gặp Taiju và giới thiệu cho Naoto biết.

Tại nhà hàng của Taiju

"Được không đấy, tao không yên tâm khi hợp tác với cảnh sát, nhưng mà tao cũng có duyên trong chuyện Hakkai ở Touman.

Đây là trao đổi thông tin, tao cũng muốn biết những thứ cảnh sát có.

Từ giờ có gì cần nói thì chúng ta nói ở đây."

- Taiju

"Tôi hiểu rồi!"

- Naoto

"Đừng ngại, cứ ăn đi.

Đây là nhà hàng của tao!"

"Ghê thật đấy.

Mày làm chủ rồi à" - Takemichi

"Vậy chuyện mày muốn nói là về Kurokawa Izana và Hắc Long đúng không?"

- Taiju

"Đúng vậy,...."

Sao khi Takemichi nói hàng loạt câu hỏi, Taiju liền cầm điếu thuốc cười

"Có chút khác đó.

Thứ tự khác nhau, đầu tiên là Hắc Long.

Tao là đời đầu thứ 10, mày biết mà phải không?"

"Ừm"

"Người đầu tạo ra Hắc Long là kẻ khác, mày biết chứ?"

"Là??"

"Sano Shinichiro, tổng trưởng của Hắc Long đời đầu"

"Hả??!"

"Đúng vậy, người thành lập Hắc Long là anh trai của Mikey"

.

"Anh tao dù đứng đầu băng đảng đua xe, nhưng đánh đấm thì tệ lắm.

Anh tao dẫn đầu những mãnh giả của Tokyo, lúc nào cũng tỏa sáng lấp lánh cả"

.

"Đó là câu chuyện của Hắc Long đời đầu, đến đời thứ hai thứ ba và không ngừng kế thừa.

Và Kurokawa đã kế thừa vị trí tổng trưởng đời thứ 8"

"Đời thứ 8, vậy là trước cả mày luôn sao?

Vậy là Kurokawa Izana lớn hơn Taiju?"

"Ừ, là thế hệ S62 nên lớn hơn tao 2 tuổi"

"Là bọn Thiên Trúc 'kết nối với nhau rồi' "

"Kurokawa rút khỏi Hắc Long và tạo lên Thiên Trúc Yokohama sau 3 năm đã gây chiến với Touman. [Biến cố vùng Kanto] bùng nổ"

"Ai..Ai là người thắng vậy?"

"Mày biết mà?"

"À thì ờ...."

"Thôi bỏ đi, do giao chiến kéo dài nên đã kết thúc bằng việc hòa giải, sát nhập Touman vào Thiên Trúc.

Người đứng đầu là Sano Manjiro, 2 là Kisaki và 3 là Kurokawa.

Sản sinh ra một băng đảng tàn ác nhất lịch sử"

'Lại như cũ, Kisaki cũng....'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 28


"Nhưng mà...Kisaki đã chết rồi mà"

"Thật sự đã chết rồi sao, Tachibana Naoto?"

"....Takemichi-kun, em đã điều tra về Kurokawa Izana, không biết bằng cách nào mà hắn có ảnh hưởng đến cảnh sát đến như vậy"

"Sao?"

"Kurokawa là nhân vật tai to mặt lớn hơn tưởng tượng rất nhiều"

"Vậy là Kisaki đã chết rồi phải không?"

"Giết người, gây thương tích, trộm cắp, hắn bị nghi ngờ rất nhiều nên đã trốn ra nước ngoài.

Hắn đã chuẩn bị cái xác giả thành Kisaki"

"Không thể nào, vậy là Kisaki...."

"Vẫn còn sống!!"

- Naoto

Taiju ngồi nghe liền dập điếu thuốc nói

"Sano thì chết rồi, Kisaki thì ở nước ngoài, thực chất kẻ cầm đầu bây giờ là Kurokawa Izana"

"Tại sao hắn ta lại...có thể..."

"Dù tao không biết gì nhưng Sano lại đặt niềm tin tuyệt đối vào Kurokawa hơn là Ryuuguuij Ken"

"Hơn cả Draken-kun sao?

'Kurokawa Izana là kẻ thế nào chứ?' "

*cộp cộp cộp*

"Ái chà chà, hai vị cấp trên cũ cú tôi, lén lút mật đàm với nhau sao?

Mùi mẫn dữ nhỉ?"

"Koko, Inui?"

- Takemichi

"Tụi mày dẫn một đám Touman đến đây làm gì hả?"

- Taiju hắc tuyến liếc nhìn

"Lệnh của Kurokawa là bắt bọn mày đi" - Inui

"Haha, vậy bọn bây cũng là kẻ địch của bọn tao hả?

Một thằng từng tiếp tục bám dính vào Hắc Long.

Một thằng từng là túi tiền của Hắc Long.

Izana đã làm thỏa mãn trái tim của mày rồi sao hả Inui?

Tới giờ mày vẫn là túi tiền của Touman à Kokonoi?

Hãy nhận thức rõ vị trí của mình đi, một đám rác rưởi!!

Hanagaki, chạy ra ngoài bằng lối cửa sau đi.

Tình thế này đúng là quá bất lợi"

"!!!"

"Tachibano Naoto, hãy phơi bày chân tướng cái chết của Hakkai, tao không nghĩ Sano đã làm như vậy.

Tao không biết làm thế nào mà hắn có thể đi sâu vào trong tâm của Sano như vậy được.

Nhưng chắc chắn Kurokawa là kẻ đứng sau.

Hãy xua tan đi sự tiếc nuối của Hakkai, được chứ?"

"Tôi hiểu rồi!"

- Naoto

"Giờ thì đi đi"

"Takemichi-kun"

"Taiju-kun, cảm ơn mày rất nhiều"

"Tao đã trả [khoản nợ] ngày xưa rồi nên là không ai nợ ai nhé"

"Takemichi-kun"

"Ờ"

"Đứng lại hai thằng---"

*BỤP*

"OÁI"

"Lâu rồi không được đánh đấm, nên là hãy tận hưởng đi nào - TOUMAN"

.

.

.

Khi cả hai chạy đi, Takemichi liền quay lại thì Kisaki chỉ súng vào cậu

*ĐOÀNG*

Tiếng súng nổ lên, nhưng người trúng đạn lại là....

"NAOTO"

"Hừ, làm chuyện dư thừa"

"Naoto à, hãy gắng lên"

"Takemichi-kun, mau chạy đi"

"Này này, Tachibana Naoto là phải do tao giết chứ, Kisaki?"

Một người nữa đi ra từ phía sao Kisaki, là Izana - Kurokawa Izana

"Xin lỗi nhé Izana, là nó đỡ thay Takemichi"

'Izana??'

"Chúng mày đã giết Mikey của tao!!

Kakuchou"

*bước ra*

"Kaku-chan??"

"Giết nó"

".....rõ"

Kakucho nói đưa súng ra chỉ thẳng vào Takemichi, chừng chừ một lúc liền nổ súng

*ĐÙNG*

"Làm tốt lắm Kakucho, giờ thì chúng ta đi thôi"

Izana nói, cả ba liền quay lưng rời đi

"Đơn giản thật đấy" - Kisaki

.

"Anh xin lỗi Naoto"

"Takemichi-kun, lần đầu tiên em gặp anh ở hiện tại, em đã rất tuyệt vọng"

"Hả?"

"Phải ủy thác hết tất cả lại...cho một người...thảm hại như anh...chị mình phải lòng người này...ở điểm nào kia chứ...Thật không hiểu nổi...nhìn thấy anh thất bại nhiều lần, bây giờ em lại nghĩ...anh chính là người hùng.

Dù thế nào cũng không bảo giờ từ bỏ.

Takemichi-kun, anh...là niềm tự hào của em..."

"Naoto..."

"Bắt tay lần cuối nào Takemichi-kun.

Quả nhiên cái chết thật đáng sợ nhỉ?"

"...."

"Nào, trong lúc em còn sống!!"

'Không đâu Naoto, đây không phải lần cuối đâu.

Anh tuyệt đối, không bỏ cuộc'

.

.

.

"Có ai ở nhà không"

"Có, cháu vào nhà đi Kagami"

"Cháu xin phép ạ"

Cô nói cởi giày rồi bước vào trong nhà

"Cháu đến sáng sớm này thật là ngại quá, làm phiền ông với Ema rồi"

"Không sau đâu, cháu đến chơi là vui rồi."

"Sẵn thì đầu than ngồi ăn sáng chung luôn đi"

"Cảm ơn nhé, để tôi phụ giúp cô một tay!"

.

"Ông ơi, ông gọi anh Mikey dạy đi" - Ema

"Nó ra liền kìa"

"Bữa sáng"

"Anh dậy trễ quá đó Mikey" - Kagami

"Chào buổi sáng"

"Chào cháu"

"Này Mikey, anh bỏ cái khăn đó là được rồi đấy.

Anh dùng nó từ hồi nhỏ rồi mà"

"Không được đâu, nó là sinh mệnh của anh đấy.

Lấy dùm anh nước tương với Kinie"

"Đây đây"

"TAO ĐẾN RỒI NÀY MIKEY"

"MÀY ĐỢI TAO TRONG PHÒNG ĐI KENCHIN"

"Tao vừa gặp Takemichi nên cả hai vào phòng đợi luôn được chứ?"

"Ừ được"

"Chà...đây là nhà của Mikey-kun sao?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 29


"Đây là phòng của Mikey"

"Khác hẵn nhà chính luôn!!"

"Nơi này trước đây là nhà kho của Shinichiro-kun mân mê xe"

"Ể?"

"Tao và Mikey thường đến đây mân mê nhìn ngắm chiếc moto suốt mà không chán tí nào"

.

.

.

"Lâu quá không ghé thăm, nơi này cũng thay đổi không ít nhỉ?"

"Đúng vậy, chỉnh chu lại một chút cho nhà sang lên tí thôi"

"Lại đùa nữa rồi"

Cô với Ema cười đùa đi đến phòng Mikey

"Tụi em đem trà với bánh đến đây"

Ema nói mở cửa đi vào rồi cô đóng cửa lại

"Ể, Kinie cũng ở đây sao?"

"Đến ghé thăm thôi, mà nghe mọi người đang bàn về ai đó à??"

"Ờ, là Kurokawa" - Draken

"....."

- Kagami

"Kurokawa...là người thế nào...?"

- Takemichi

"Là anh trai em" - Ema

"Hả??"

"Gì cơ?"

- Mikey

"Thì Kurokawa là anh trai em đó"

"Ể?"

Cả ba người bàng hoàng, Mikey thì chỉ tay vô mình rồi hai người kia nhìn lại Mikey

"Khoan đã Mikey, em đã nói với anh nhiều lần rồi mà, lúc đó có cả Kagami nữa.

Cũng là anh em cùng cha khác mẹ với Mikey mà.

Tên cũ của Ema là Kurokawa nên đó cũng là anh của anh"

"Hả, vậy sao?"

"Anh của Ema..là anh của Mikey??"

"Thật là, anh chưa hề nghe chuyện đó sao?"

"À, anh nhớ ra rồi"

"Nói dốc" - Draken/Kagami

"À này Ema-chan"

"Hửm?"

"Người đó là anh của em, vậy em có biết gì về Kurokawa Izana không?"

"Hầu như là không, vì Ema sống với anh ấy đến năm 3 tuổi thôi"

"Vậy à..."

"À nhưng mà, anh ấy lại có quan hệ rất tốt với anh Shin, hình như có cả Kagami thì phải"

"Shinichiro?"

- Mikey

"Gì dính tôi luôn chứ Ema" - Kagami ngạc nhiên

"Tại sao lại thế chứ?"

- Draken

"Đợi em chút"

Ema nói đi vào cửa sau, lấy ra một hộp nhỏ

"Gì đây?"

"Lúc sắp xếp di vật của anh Shin em đã thấy nó"

"Bó thư....từ Kurokawa Izana sao?"

"Khoan, chẵng lẽ những lá thư này...đều là của Izana sao?"

- Takemichi

"Nhìn bề ngoài thì không giống, nhưng với số lượng thế này thì đủ thân thiết rồi nhỉ?"

"Thân thiết sao??

Có chút đáng sợ đấy" - Draken

"Giờ mở ra đọc thử đi"

Cô nói mở ra vài lá thư để đọc

Một lúc sao

"Cũng có nhắc đến tôi đấy, nhưng có vẻ là thoáng qua của anh ta thôi...."

Cô nói cầm đọc mấy bức thư rồi ngồi nghe mấy cậu nói chuyện cho đến khi Mikey đứng dậy rồi đi ra ngoài

"Kurokawa Izana từ bé đã bị vứt bỏ, và rồi lần gặp đầu tiên là Shinichiro như một người trong gia đình, nếu đó vướng mắt của hắn ta, thì Mikey sẽ nghĩ thế nào đây?"

- Draken

...

"Có lẽ là..."

- Kagami

"Ghen tị..?"

- Ema

"Ừm, ghen tị sâu sắc với Mikey, căm ghét....từng vướng mắc mà.

Lúc thành lập Touman, tổng trường Hắc Long đời thứ 9.

Madarame Shion đã nói.."

.

"Kế thừa ý chí của đời thứ 8, Hắc Long sẽ đánh bại Touman và Sano Manjiro"

.

"Đời thứ 8....là Kurokawa Izana!!"

- Takemichi

"Đúng vậy, nếu chuyện Hắc Long đời thứ 9 gây sự với Kazutora cũng chính là kế hoạch đánh bại Mikey nhưng không để lộ cho Shinichiro-kun biết...nếu đó là tư thù cá nhân của Izana..."

"Bây giờ không có Shinichiro-kun...nên tự mình thành lập Thiên Trúc...để đánh bại Mikey.

Để đánh bại người anh em có chung dòng máu?"

- Takemichi

.

.

12 giờ 45 trưa đó

.

"Cháu về đây thưa ông"

"Ờ, đi đường cẩn thận đấy"

"Có gì ghé chơi vào lần sau đấy đầu than"

"Biết rồi, bái bai"

Cô vẫy tay rời đi sau khi Takemichi cùng Draken đi khỏi

Đi được một đoạn thì cô điện vào điện thoại Takemichi nhưng lại không nghe máy

'Hmm....sao lạ vậy kìa...'

Cô đi đến ngã tư đường liền dừng lại bắm điện lại thêm một lần nữa, nhưng lại không hồi âm

Cô liền cụp máy xuống rồi nhanh chóng nhận ra cái gì đó

'Đáng ghét, mình nên nhớ ra sớm hơn chứ con đần này'

Kagami nhanh chóng chạy đến nhà Takemichi theo địa vị của điện thoại cậu

Chạy đến ngã ba chưa kịp rẽ thì chiếc xe đen chạy nhanh qua người cô làm cô lùi lại

'Tct!

Đến trễ một bước rồi!!'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 30


Cô cau mài nhìn chiếc xe đến khi khuất mắt rồi nhanh chóng chạy đi

Khi đến nơi thì cả đám thành viên Touman dưới trướng Mucho đánh đập Chifuyu và những người khác

"BỌN MÀY DỪNG LẠI NGAY!"

Cô lên tiếng làm tất cả nhìn lại

"Kinie??"

"Không phải chuyện của mày đâu, mau đi đi"

"Không phải chuyện của tôi?

Nực cười"

Cô nói cười khúc khích rồi cau tay đấm mạnh vào mặt cậu ta xuống đường

"BỌN MÀY MUỐN CHẾT À?"

"!!"

"Tụi mày nên nhớ, ngoài phiên đội ngũ ra thì tao còn có quyền để đứng ra xử những người phản bội và mâu thuẫn nội bộ.

Đừng tưởng bọn mày nghe theo một tên [phản bội] thì tao sợ"

"MÀY DÁM NÓI ĐỘI TRƯỞNG PHIÊN ĐỘI NGŨ LÀ PHẢN BỘI?

MUỐN CHẾT À?"

"TỤI MÀY CHƯA RỬA MẮT NÊN KHÔNG THẤY MÀ THÔI, ÓC CHÓ"

Cô nói lớn làm cả bọn lùi lại về sau

"ĐẾN KHI CUỘC HỢP BĂNG DIỄN RA, LÚC ĐÓ TỪNG ĐỨA TRONG PHIÊN ĐỘI NĂM MÀ SÁNG MẮT.

GIỜ THÌ CÚT"

Cô nói cầm áo tên bị cô đấm thẩy đến bọn kia rồi chạy mất dép, cô nhanh chóng đi đến đỡ bọn họ ngồi dậy

"Đúng là bọn phiền phức, mấy cậu còn sống chứ hả?"

"Chết vẫn nói chuyện được đấy à"

"Tất nhiên, hiện hồn về nói"

"Cô ác quá Kinie, hic"

"Thôi đi, mau đến y tế gần nhất để băng bó đi kìa"

"Nhưng còn Takemichi, cậu ta..."

- Chifuyu

"Sẽ ổn mà thôi"

"Còn Mucho-kun..?"

"...Đến lúc đó tất cả sẽ biết thôi, hắn ta cũng thuộc thế hệ S62 đấy mà"

"CÁI GÌ CƠ??"

'...Xin lỗi Mucho, bởi cậu không phải là phản bội Touman và Mikey cả...tha thứ cho tôi khi tôi nói những điều như thế...'

.

.

.

"Dù bất cứ giá nào tao cũng không để Koko vào Thiên Trúc đâu"

"Hanagaki..."

- Koko

"Thế mày định làm gì?

Mày không đánh nổi tao đâu" - Mucho

"Mày không hiểu nhỉ Mucho-kun.

Không phải là chuyện thắng hay thua!!"

Lời nói của Takemichi làm Inui mở tròn đôi mắt

.

"Chuyện thắng quan trọng đến thế sao?"

.

"Rồi anh sẽ biết thôi Inui..."

.

"Dù chết tao cũng không khuất phục đâu.

LÊN NÀO"

Cậu nói liền xông vào Mucho, đến cả Inui cũng giúp một tay

Cả hai bị đánh đập tơi bờ rồi ngất đi

"Sao hả Kokonoi, quyết định của mày là gì đây hả? *đập*"

"TAO BIẾT RỒI MUCHO, DÙ LÀ GÌ TAO CŨNG NGHE THEO MÀY, NÊN HÃY THẢ HAI NGƯỜI HỌ RA ĐI"

"Hừ, nói như thế có được hơn không.

Vứt hai thằng này đi Sanzu"

"Đã rõ"

.

Tại bãi rác, Takemichi tỉnh lại thì nhớ lại mọi chuyện, mau chóng tháo băng dính trên người rồi cõng Inui đi đến bệnh viện

"Đợi tao Inuipee-kun.

Chúng ta sắp đến bệnh viện rồi"

"Hanagaki...tao xin lỗi...tao chẳng thể...làm được gì...tao cũng không thể bảo vệ được Koko..."

"Không sau đâu Inuipee-kun"

"Hả?"

"Koko-kun sẽ không bị giết đâu.

Thiên Trúc chỉ muốn sử dụng Koko-kun để tạo nên tổ chức cực ác thôi"

....

"Inuipee-kun, tao...đã hiểu lầm hai đứa mày.

Tao cứ tưởng bọn mày giống Thiên Trúc, không đáng để cứu.

Nhưng mà, mày đã giúp tao một tay.

Koko-kun thì hy sinh bản thân để cứu chúng ta.

Hai bây đều là người tốt cả.

Đều là bạn của tao!"

"!!"

"Cậu ấy đặc biệt lắm đấy Inui, Takemichi ấy!!!"

"Tao sẽ không để Koko-kun vào Thiên Trúc đâu.

Nhất định sẽ đưa cậu ấy về.

Vậy nên đừng lo lắng, Inuipee-kun"

"....bằng cách nào?

Chuyện đưa Koko về..."

"Cái đó...từ giờ để tao suy nghĩ"

"Phừ...gì chứ...."

"Tao nói thật, tao sẽ suy nghĩ nghiêm túc.

THẾ MÀ MÀY CƯỜI CÁI GÌ VẬY HẢ?"

"Hạ hỏa nào Hanagaki"

"MÀY KHÔNG TIN TƯỞNG TAO ĐÚNG KHÔNG?

NHÌN MẶT ĐOÁN NGAY ĐƯỢC RỒI"

.

"Cuối cùng cũng tới rồi"

Cậu nói nhảy xuống lưng Takemichi mà đi đến nhà kho

"Đây là căn cứ của tao với Koko.

Vào đi, có thể băng bó vết thương đấy"

'Căn cứ ở kho hoang tàn này sao??

À mà...mình đang định đi đến bệnh viện với Inupee-kun mà nhỉ'

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 31


Trong khu nhà hoang, Takemichi đang băng bó vết thương, Inui ngồi dựa lưng vào tường nói

"Chắc cũng vì mục đích mà tao muốn tái sinh Hắc Long.

Koko vẫn luôn vì tao mà đi theo hỗ trợ cho một đứa không có ưu điểm gì như tao cả.

Vì Koko dù tao có chết cũng được...."

"..."

Cậu im lặng một lúc lại ngạc nhiên khi Inui cúi đầu xuống cậu

"Sinh mạng của tao giao lại cho mày..."

.

"Takemichi sẽ kế thừa tổng trưởng Hắc Long đời thứ 11 hơn là em đấy!!"

.

"XIN HÃY GÁNH VÁC LẤY HẮC LONG HANAGAKI, XIN HÃY KẾ THỪA VỊ TRÍ HẮC LONG ĐỜI THỨ 11"

"!!!"

"Hanagaki, hãy cứu lấy Koko, hãy cứu lấy bọn tao..."

.

.

.

"Xin lỗi nhé Hanagaki...tao không biết tao đang làm gì nữa..."

"....."

"Nơi này trước đây từng là nhà xe của Shinichiro-kun"

"Hả?

Anh trai của Mikey-kun á?"

"Ừm, đối với bất lương của bọn tao, nơi đây là để tập hợp"

"Nơi này sao...?

Nhìn không có vẻ như thế"

Takemichi nói nhìn lại xung quanh, Inui liền đưa tay ra như đang sờ con xe ở ngay trước mắt

"Nhưng bên đó từng có hàng xe lấp lánh, Shinichiro-kun thì luôn ngồi ở đó mài mò.

Mọi ngày thì Kagami-san luôn đến chơi nên các đàn anh tụ hợp luôn nói chuyện với cô ấy"

"Là Kinie?"

"Phải, cô ấy luôn ngồi tại quầy trông tiệm giúp anh ấy, nên ngày nào cũng đắt khách cả.

Có một ngày, cô ấy bận nên không đến trông, tất cả đàn anh tụ họp nói chuyện về cô..."

.

"Này Shinichiro, con bé không đến trông à?"

- Takeomi

"Hôm nay em ấy bận nên không đến được"

"Hình như tụi này nghe nói con bé đó có học võ trong võ đường nhà cậu.

Nghe nói cũng mạnh ngang đứa em trai Manjiro đúng không?"

- Benkei

"Phải.

Lúc tỉ thí để lên đai không ai dám chạm mặt Kagami, vì con bé rất mạnh.

Một khi đấu rồi là không nương tay.

Lúc đó tao còn thua nữa mà"

"Bất ngờ chưa.."

- Waka

"Vậy khi nào gặp mặt thử tỉ thí với nó vài quyền xem sao"

Benkei nói đấm hai tay vào nhau thì Shinichiro liền bật cười lắc đầu

"Mày sẽ là người té trước đấy Benkei"

"Hả??"

"Kagami còn có biệt danh mà!"

"Biệt danh....là gì vậy ạ?"

- Inui

"Bí mật"

.

"Bí mật sao?"

"Tao cũng không biết biệt danh của cô ấy là gì, lúc đó là chỉ có 3 người biết.

Là Shinichiro-kun, Kagami-san và Mikey thôi"

"Tò mò thật đấy"

"Rồi sao đó, Shinichiro mất.

Cô ấy cũng là người đứng ra đánh gục tổng trưởng của Vũ Khúc và bắt tất cả trả giá cho hành động của mình vì đã ám sát Shinichiro-kun.

Lúc đó, tao đã kính nể cô ấy và luôn xem Shinichiro-kun là anh hùng"

'Wow....'

.

"Inuipee-kun cũng để ý kĩ Hắc Long quá nhỉ?"

"Tao muốn tái tạo Hắc Long đời đầu Shinichiro-kun đã tạo lập"

"!!!"

"Tao vẫn luôn được nghe những câu chuyện từ đàn anh, lúc đó Shinichiro-kun [Có chuyện đó sao] đã nói thế, cứ gượng ngạo, ngại ngùng.

Dù đã trưởng thành nhưng vẫn có thể cùng bạn bè nói chuyện ngốc nghếch như ngày xưa.

Tuyệt lắm đúng chứ?"

Inui nói quay lại nhìn cậu mỉm cười làm Takemichi im lặng vài giây

"Tao đã ngưỡng mộ một bang như thế nên đã gia nhập, vào đời thứ 8 là Kurokawa Izana.

Thật tồi tệ"

"!!"

"Đời 8 - 9 đã khiến Hắc Long suy tàn rồi trở thành một bang cực ác.

Tống tiền, trộm cắp, thuốc phiện, dù là gì cũng làm.

Nên đã không còn bóng hình ý chì của đời đầu.

Và từ lúc nào không hay..tao đã bị nhiễm vào đó rồi...quá vội vàng.

Hắc Long đã dừng giữa chừng.

Lúc đó, tao đã đặt niềm tin vào Shiba Taiju.

Mày cũng biết rồi đấy...khi đó tao....đã làm gì thế này..."

"Inuipee-kun...."

.....
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 32


"Inuipee-kun...."

.....

"Tao...có người muốn cứu.

Tao vẫn luôn cố gắng vì điều đó.

Nhưng mà hoàn toàn không thể được, dù có làm gì đi chăng nữa!!

Có điều...."

Inui nghe xong liền nhìn cậu đứng dậy

"Có điều tao hiểu được cảm xúc của mày Inuipee-kun.

Tao sẽ kế thừa Hắc Long"

"Hả???*ngỡ ngàng*"

"Đội trưởng Nhất phiên đội kiêm tổng trưởng của Hắc Long đời thứ 11"

Cậu nói quay lại đưa tay ra trước cậu

"Chuẩn bị sẵn sàng nào.

Tao sẽ đưa Koko-kun quay về.

Đánh bại Kisaki và Izana, đánh bại cả Thiên Trúc.

Mày sẽ đi cùng tao chứ?"

Inui nghe, ánh sáng trong mắt cậu liền tỏa ra, bắt lấy bàn đưa đưa trước mặt mình

"Sinh mạng này.

Giao phó lại cho mày"

.

.

.

Tại buổi tập hợp của Mikey và nhất phiên đội

'Phù...ai mà ngờ...mình lại có thể mặc bang phục này kia chứ*mỉm cười*'

"Mucho là kẻ phản bội sao??"

"Đúng vậy.

Trận chiến này nhất phiên đội sẽ dốc sức để lấy lại Kokonoi Hajime"

"Ừm, Inui.

Nếu trận này tấn công nghiêm túc thì thời điểm nào sẽ thích hợp nhất?"

"Ngày mai, 22 tháng 2.

Là ngày sinh nhật Tổng trưởng Hắc long đời đầu 11 năm về trước.

Nếu Kurokawa Izana say mê Shinichiro-kun thì mai là ngày đặc biệt"

"Nếu hành động thì chọn ngày này à?"

- Mikey

"Đúng vậy, chắc chắn là như thế"

"...*quay lưng* được rồi, hãy tập trung các thành viên của Touman chuẩn bị cho trận huyết chiến ngày mai.

BUỔI HỢP QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG CUỐI CÙNG!"

"RÕ"

"Kinie, em đi theo anh"

"Em biết rồi"

Cô nói cậu liền rời đi, cô liền quay lại Takemichi

"Takemichi, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình đấy nhé!"

"Ờ, nhất định sẽ thành công!"

Cô cười rồi đi theo Mikey trở về

Tại nơi nào đó

.

"IZANA, TAO PHẢN ĐỐI.

TẠI SAO MÀY LẠI TIN TƯỞNG GÃ ĐÓ NHƯ THẾ?"

".....hừ" - Kisaki

"Im đi Kakuchou, chỉ còn các đó để đánh bại Touman"

"Tao...tuyệt đối không chấp nhận đâu...*đổ mồ hôi*"

"Chỉ cần giết chúng thôi"

Izana nói nhìn đồ vật trong tay của mình rồi cất đi

.

.

.

2 giờ sáng ngày 22 tháng 2

"TỪ GIỜ SẼ BẮT ĐẦU BUỔI TẬP HỢP KHẨN CẤP ĐỐI ĐẦU VỚI THIÊN TRÚC.

Tất cả hãy nghe đây, ngày hôm nay tức 22 tháng 2 Thiên Trúc sẽ hành động.

Cuối cùng cũng tới trận chiến đối đầu toàn diện.

Mọi người hãy tập trung cao độ.

Bọn Thiên Trúc sẽ không đánh đấm đường đường chính chính.

Chúng tự gọi mình là [tổ chức tội phạm] và sẽ sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu..."

- Draken

"VẬY NÊN TOUMAN CŨNG SẼ SỬ DỤNG THỦ ĐOẠN BẨN THỈU GIỐNG NHƯ BỌN CHÚNG!!!"

'Hakkai??' - Takemichi

"TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐÂY, MITSUYA-KUN BỊ BỌN CHÚNG TẤN CÔNG KỂ CẢ SMILEY-KUN"

"Hả??!!!!!!"

"Không thể nào"

"Làm thế nào mà hai người họ..."

"Chúng đâm xe từ phía sau rồi dùng ống sắt đập vào đầu, cả hai nhanh chóng được đưa đến bệnh viện nhưng đang mất dần ý thức.

Lũ Thiên Trúc sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào.

CỨ THẾ NÀY TOUMAN SẼ THUA THÔI"

....

"Nhìn xem, nhất phiên đội thì bị đánh tơi tả.

Nhị phiên đội và tứ phiên đội thì không có đội trưởng.

Đội trưởng Tam phiên đội thì không có mặt.

Ngũ phiên đội lại là lũ phản bội đang ở Thiên Trúc"

Hakkai nói xong, tất cả liền ầm ĩ lên, tiếng xe phát lên làm tất cả nhìn lại

"CÂM MỒM LẠI, AI CHO CHÚNG MÀY ĐƯỢC QUYỀN NÓI HẢ?"

"Peyan-kun" - Takemichi

"Pachin mang vũ khí cũng bị tóm.

Tao đã giận ngược lại tấn công Draken, sử dụng thủ đoạn hèn hạ.

Mikey đã nói với tao [Tao không muốn đánh nhau với những kẻ như mày]"

"...."

"Vậy nên tao ở đây cũng là vì thế, lần này cũng như Mikey đã nói.

Tao không muốn đánh nhau mà phải hổ thẹn như thế"

"..."

"Hakkai, tao hiểu mày giận dữ cũng vì Mitsuya bị tấn công, nhưng mày thử nhìn Mikey đi.

Cậu ấy có còn cười nổi hay không?"

"!!!!"

"....Hakkai, hãy ở bên cạnh Mitsuya"

"Hả, khoan đã.

Tao muốn chiến đấu với những kẽ đã--!"

"Tao không lo lắng về tình trạng hiện tại của họ.

Khi tỉnh dậy họ chắc chắn sẽ tham chiến.

Hãy ngăn họ lại!"

".."

"Bọn Takemichi sẽ hoàn thành nhiệm vụ của bọn bây"

"Rõ"

"Được rồi, tất cả nghe đây.

Trận chiến này không cần đội trưởng nào cả.

Chỉ cần tao là đủ rồi!"

'Đúng rồi...Touman...đã có Mikey rồi' - Takemichi

"ĐÁNH BẠI THIÊN TRÚC!!!"

'Xuất phát nào!'

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 33


"Kinie...."

"Có"

Cô hô tiếng làm tất cả nhìn lại

"Trận huyết chiến lần này có lẽ sẽ rất nguy hiểm đối với em.

Em nên đứng bên ngoài đi"

"Thân là thành viên của Touman, em không thể ngồi yên khi thấy những thành viên bị Thiên Trúc đồ sát trước đó.

Em sẽ tham gia!!"

"...Được!"

- Mikey

"CUỘC HỢP BANG ĐẾN ĐÂY KẾT THÚC.

GIẢI TÁN!!"

- Draken

"RÕ"

'Mà khoan....mình thấy có gì đó sai sai....nhưng nó là cái gì kia chứ....'

"Để anh đưa em về Kinie!"

"À vâng.."

Trên đường về, Mikey liền nói

"Này Kinie, sáng em đến thăm anh hai chứ?"

"Tất nhiên là có rồi"

"Vậy sáng để anh qua ghé nhé?"

"Làm phiền anh lắm.

Với lại sáng em còn có việc trên sở nên không đến sớm được!"

"Ra vậy...."

"Này, anh đang buồn đấy à?"

"Đâu*phùng má*"

"Thôi.

Để sáng em mua dorayaki cho ăn"

"Em nói rồi đấy nhá *cười*"

"Tất nhiên rồi.

Em mua luôn cả taiyaki cho anh luôn"

"Vui quá, được Kagami bao luôn bữa sáng rồi"

"Thật là...*cười*"

.

.

.

Sáng đến, tại khu nghĩa trang

Inui dẫn cậu đến viếng thăm Shinichiro

"Shinichiro-kun, đây là tổng trưởng Hắc Long đời thứ 11.

Hanagaki Takemichi"

Inuipee vỗ tay sau lưng cậu, Takemichi liền cúi thấp người xuống

"Thật xứng danh một tổng trưởng đời đầu.

Người tạo nên một bang tuyệt đỉnh"

"Ngày tạo lập Hắc Long cũng là ngày sản sinh ra đời thứ 11 sao...thật thú vị..."

"!!!"

- Inui

"Mày là Hanagaki Takemichi sao??"

- Izana

"IZANA, THẰNG KHỐN"

Inui nói chạy đến nắm cổ áo Izana vương ra nắm đấm quát lớn

"MÀY ĐÃ LÀM GÌ KOKO HẢ THẰNG KHỐN"

"Kokonoi đã tự mình gia nhập Thiên Trúc mà"

"!!"

"Bỏ tay ra, tao chỉ muốn đến viếng mộ anh trai thôi"

"Này Inuipee-kun"

"Kokonoi đã gia nhập nên tao không có hứng thú với mày đâu.

Inui"

"MÀY"

"Dừng lại đi Inui" - Mikey

"Mi-Mikey-kun??"

- Takemichi

"Hả, chuyện gì vậy?"

- Ema

"Oi, [anh em] thân thiết đến thăm mộ sao?"

"Takemichi, đưa Ema ra khỏi đây đi"

"À được...đi thôi Ema-chan"

.

"ĐỒ KHỐN KHIẾP.

TẠI SAO CHUYỆN NÀY LẠI XẢY RA KIA CHỨ.

TAKEMICHI LÀ ĐỒ NGỐC MÀ.

HÈN CHI MÌNH THẤY CÁI GÌ ĐÓ SAI SAI MÀ"

Cô nói lớn mặc chiếc áo khoác của mình vào, chải tóc trong gấp gáp

'Là do cô cả thôi trách Takemichi làm gì, với cô nảy giờ lo hồ sơ bên sở kia mà'

Sứ Giả xuất hiện đứng nhìn cô chạy loạn khắp nhà xong chạy thẳng ra cửa mang giày

"Được rồi tất cả là tại tôi nè.

Giờ thì tôi phải chạy đến đó càng nhanh càng tốt"

Cô nói cột xong, đeo quai giày liền mở cửa chạy ào ra

'Nên cho cô giải Olympic marathong rồi đấy, Linh'

"Ê NÈ NÈ, SẴN ÔNG ĐANG RÃNH THÌ ĐEM CÁI ĐỐNG ĐÓ LÊN SỞ DÙM TÔI ĐI"

'ỦA KHOAN---trời ạ, nó chạy mất dép rồi'

Sứ Giả nói liền hiện ra dáng người chừng 18 với mái tóc đen đi đến đống tài liệu dày cợp trên bàn

"Đành giúp nó tay thôi chứ biết sao giờ....*cầm lên*.....

Ủa....khoan....sở nằm đâu vậy...?"

.

'Với vận tốc bây giờ thì có lẽ sẽ không kịp mất, phải kiếm cái gì đó...'

Cô nghĩ nhìn quanh thì thấy Chifuyu đang chạy xe phía trước, đúng là ông trời đang giúp cô rồi

"CHIFUYU"

"Ể, Kinie"

Cậu nhanh chóng tấp xe vào lề thì cô nhanh chóng kéo cậu ra ngay

"Cho tôi mượn xe một lát"

"Ê KHOAN ĐÃ KINIE À---"

Cậu chưa kịp kéo cô thì cô nhanh chóng hịn ga chạy vọt về trước

"Đi đâu mà gắp gáp thế trời?? ....Ủa mà khoan, cậu ấy biết chạy xe khi nào vậy??

Ơ kìa, CÒN CÁI NÓN BẢO HIỂM NÈ KINIE!!!"

.

.

.

.

Trước khu nghĩa trang

"Anh Mikey luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mọi người.

Lúc anh hai chết, kể cả Baji.

Dù là lúc nào anh ấy cũng luôn không lộ ra gương mặt yếu đuối của mình, bất kể là với ai"

"Chắc hẳn...là vậy rồi"

"Nhưng mà sự thật thì, cho đến giờ anh ấy không thể ngủ được nếu thiếu chiếc chăn đã cũ mèm.

Một chàng trai yếu đuối.

Cùng với anh với em, nên bất cứ khi nào gặp rắc rối, em sẽ luôn ở bên và giúp đỡ Mikey những lúc đó.

Giống như các anh ấy đã làm vậy.

Em thật là ngầu quá có phải không?"

'Mình hiểu rồi, một người hiểu và luôn bên cạnh hỗ trợ cho Mikey-kun.

Thật sự vẫn luôn là Ema-chan nhỉ'

....

"Ủa....'Mikey-kun tương lai sa ngã vào bóng tối...thì còn có Ema-chan cơ mà...' "

"Cuộc đời tao chỉ toàn là đau khổ"

'Nhưng tương lai....Ema còn sống chứ?'

"Anh uống gì không?"

"À có..."

Cậu nói cô liền đi qua bên đường mua nước

'Một chút nữa thôi, một chút nữa thôi.

Ema, đừng có xảy ra chuyện gì đấy!!'

.

.

.

"Ể?"

Cậu và cô liền nhìn lại phía xa, bóng xe hai người đang chạy đến rất nhanh

"ĐỠ NÀY" / "KISAKI!!!"

"TRÁNH RA"

Cô nói lớn chạy đến nhảy khỏi xe ôm lấy Ema nằm xuống

*BỐP*

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 34


*BỐP*

.

.

.

"...!!!!

EMA.

EMA À.

MAU MỞ MẮT RA ĐI"

"Đầu...than hả...."

"Cái gì....'Kisaki...nhắm đến....'EMA-CHAN" - Takemichi

"KẾT THÚC RỒI HANAGAKI"

Kisaki nói liền cùng Hanma chạy đi, cô nhanh chóng kiểm tra vết thương trên đầu cô

"Không sao...không sao...MAU ĐIỆN CẤP CỨU ĐI NHANH LÊN TAKEMICHI.

MAU LÊN"

Cô nói làm cậu hoảng loạn kiếm điện thoại của mình mà điện cho cứu thương

"EMA, ĐỪNG CÓ MÀ NGỦ EMA, ĐỪNG CÓ MÀ LÀM TÔI SỢ ĐẤY EMA"

Cô nói lớn ôm Ema vào lòng, Mikey, Inui và Izana liền chạy ra khỏi khu nghĩa trang thì thấy cô

Izana nhìn một lúc liền rời đi ngay

"Kagami....có chuyện gì vậy hả...?"

- Mikey thơ thẫn đi đến cô

"Mikey, anh mau cõng Ema vào viện đi nhanh lên, nếu không Ema sẽ chết mất"

"Ema...."

Mikey sợ hãi chạy đến đưa lưng ra, cô liền đặt Ema tựa vào lưng cậu rồi nhanh chóng chạy đi

"Ema à, đừng làm anh sợ mà Ema"

"Inui, anh lấy xe đằng kia chạy đến ngã 4 quận 8 Tokyo đưa xe cho Chifuyu giúp em"

"Được!"

Inui gật đầu chạy đến con xe nằm đằng xa kia rồi cô liền đuổi theo Mikey

"Cố lên Ema, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi"

"Ema-chan..."

"Này anh Mikey....em buồn ngủ quá...em không cử động được"

"Đừng có ngủ Ema, anh còn nhiều điều phải nói với em nên anh cấm em nhắm mắt đó"

"Ema..."

Cô chạy đến theo sau Takemichi, Ema liền nói

"Nếu em gặp chuyện gì bất trắc....thì anh chuyển lời giúp em đến Draken....Em yêu anh ấy...nhé..."

"Đồ ngốc, không có chuyện gì bất trắc đâu.

Với lại em hãy tự mình mà nói đi"

"Đầu than...lần sau cô đến nhớ nấu món mà tôi thích ăn đấy nhé..."

"Được mà Ema, tôi sẽ làm thật nhiều cho cô...."

"Hì...."

Ema cười, mắt bắt đầu rơi lệ

"Takemichi, Kagami....anh Mikey....trông cậy vào cả hai...nhé..."

Chưa kịp trả lời, hai tay Ema đang ghì chặt bắt đầu thả ra làm cả ba giật mình

Bước chân đang chạy của Mikey liền dừng lại

"Ema-chan..."

"Ema.."

"Ema...Ema...À nè Ema, anh đã giữ kín với Kenchin rồi nhưng mà..Kenchin rất thích em đấy.

Cả hai đều yêu nhau, vậy nên sau khi đến bệnh viện, anh sẽ gọi ngay cho Kenchin.

Nhé Ema?...

.

.

.....Ema?"

Cậu nói bước chân cứ đi rồi dừng lại

"Takemichi..."

"Sao thế..."

"Đưa áo khoác cho Ema đi..."

"Sao..."

"Ema....sao lại lạnh thế này..."

"Mikey...."

Cô bật khóc nhìn cậu cõng Ema bước đi, sóng mũi và đôi mắt cậu liền cay lên...

"Ước mơ của anh...là một lúc nào đó...khi em có con, Kenchin thì xây dựng gia đình.

Khi anh tới chơi, Kenchin sẽ cứ để em một mình.

Hai đứa anh sẽ cùng nhau uống rượu rồi ôn lại kỉ niệm ngày xưa..."

"Mikey-kun...'Ema-chan đã....' "

"Cả hai ngồi ở đó tới khuya, lúc đó em sẽ điện Kinie chạy đến, cùng Mitsuya hay Takemichi sẽ nói...rượu chè ồn ào quá...rồi đứa bé tỉnh dậy...em sẽ nổi cơn thịnh nộ với anh..."

Từng lời nói của Mikey liền làm cậu và cô rưng rưng lệ trong khóe mắt

Những hình ảnh cứ hiện lên hàng loạt trong suy nghĩ của cậu

.

"ĐỨNG LẠI ĐÓ MIKEY"

"*BỐP* ĐAU" - Takemichi

"Lại bắt đầu rồi*cười*" - Mitsuya

"ĐỪNG CÓ CƯỜI CHỨ, LÀM GÌ ĐÓ ĐI KENCHIN"

"Hahaha, kêu Kinie giúp đi kìa" - Draken

"Đừng nhìn em Mikey"

"Hahahahaha.."

.

.

.

*Reo vang*

"Là xe cứu thương!!"

- Takemichi

Cô liền chạy đến đưa tay vào động mạch của Ema

" 'Chờ đã....' Takemichi, mau kêu xe đến đây nhanh lên"

"Đ-Được...Ở BÊN NÀY!!"

"Kagami, Ema đã...."

- Mikey

".....chắc chắn Ema sẽ được cứu thôi Mikey.

Ema, chiếc khăn thêu tay tôi tặng sẽ giữ cậu lại.

Cậu sẽ ổn thôi...sẽ ổn thôi...."

"Kagami/Kinie..."

- Mikey/Takemichi

.

.

.

"Rồi, cảm ơn em nhé.

Đi đường cẩn thận đấy"

"Vâng~! *cạch*"

Sứ Giả bước ra liền hiện lên tờ giấy báo tử

'.....ra là vậy *biến mất*'

"À này em ơi *mở cửa ngó ra* ủa, mới đây mà đi nhanh vậy ta..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 35


Lii: Vì tuần sau Lii phải thi HK nên tuần sau Lii không có chương cho các cậu đọc rồi.

Hẹn các cậu tuần sau nữa nhé.

Những ai chưa, đang hoặc đã thi chúc mọi người thi tốt và được điểm cao nha^^

-----------

Trong xe cứu thương, các bác sĩ cố gắng tiếp hơi và hô hấp cho Ema trên đường đến bệnh viện

Chiếc khăn thêu của cô cho Ema năm đó liền rơi ra khỏi túi áo

Kagami liền nhặt nó lên rồi nắm chặt nó, áp trán vào khăn

'Gắng lên Ema,..'

Một lúc sao, chiếc giường bệnh của Ema được đưa vào phòng cấp cứu

"Vui lòng đợi bên ngoài cho"

*cạch*

"Ema, đừng xảy ra chuyện gì đấy..."

Cô nói nắm chặt khăn tay rơi ra từ túi áo lúc ở trong xe cứu thương mà cầu nguyện

Mikey thì ngồi vào một góc trầm mặt, Takemichi bối rối đi qua đi lại rồi ngồi xuống nhìn vào phòng cấp cứu

Nữa tiếng sau, Takemichi nghe thấy tiếng chạy của ai đó liền đứng dậy nhìn qua thì thấy Draken dừng lại thở dốc

"Draken-kun...."

"Cái quái gì vậy hả...Mikey..."

Draken mất bình tĩnh nắm cổ áo Mikey kéo lên nói lớn

"TẠI SAO EMA LẠI BỊ KÉO THEO VẬY HẢ MIKEY?

HẢ?"

"Bình tĩnh lại đi Draken-kun..."

"TRÁNH RA"

Cậu vung tay đánh cậu quật ra xa, Kagami đứng dậy đỡ cậu đứng lên nói

"Draken, bây giờ không phải là lúc nói chuyện đó đâu.

Ema vẫn còn ở trong phòng cấp cứu đấy!!"

- Kagami

"MAU TRÁNH RA CHO, CHÚNG TÔI ĐANG RẤT GẮP ĐẤY"

Cô y tá trong phòng liền mở cửa liền chạy đi làm tất cả nhìn theo, chưa được một phút, đã có thêm 2 bác sĩ chạy đến

Draken bỏ Mikey xuống liền kéo cô y tá lại hỏi

"Đã có chuyện gì vậy hả?

Đã có chuyện gì với Ema rồi sao hả?"

"Cậu bình tĩnh lại đi, bệnh nhân đang mất máu quá nhiều, động mạch chạy rất yếu từ lúc bệnh nhân đến đây.

Tính mạng đang rất nguy kịch, mong cậu đừng làm trễ cuộc phẩu thuật của người nhà mình"

Cô y tá nói liền gỡ tay cậu rồi nhanh chóng chạy vào trong

Draken và Mikey như sụp đỗ, Takemichi và Kagami nhìn nhau không biết nên làm gì liền nhìn hai cậu

Nhiều tiếng sau, phòng cấp cứu vẫn chưa có động tĩnh gì, vẫn là tiếng bước chân ra vào của các y tá trong bộ dạng gắp gáp không khiến người ta sợ hãi

Ema sao rồi?

Cô ấy hiện tại sao rồi?

Draken với Mikey thì gọi ở băng ghế đợi trong sợ hãi

Cả hai nhìn nhau một lút thì cô đi đến mở lòng bàn tay Draken, đặt khăn tay vào cho cậu

"Draken, đây là khăn thêu tay tôi tặng cho Ema lúc nhỏ, hãy giữ nó và đưa cho cô ấy.

Mikey, em và Takemichi đi mua đồ ăn trưa cho các anh"

".....*gật đầu*"

"Đi thôi Kinie..."

Cô gật đầu đặt hai tay lên vai hai cậu rồi rời đi

Bên ngoài bệnh viện, cả hai đi trên đường đến quán gần nhất mua đồ ăn đóng hộp

"Mong là Ema-chan sẽ qua cơn nguy kịch..."

- Takemichi

"Ừm...."

"Của cháu đây, tổng cộng là 25 yên nhé"

"Cháu gửi ạ"

"Cảm ơn hai cháu đã ghé"

.

"Mà nè, sao lúc đó cậu lại xuất hiện như một vị thần vậy hả?

Như biết trước được tương lai vậy"

"T-Tương lai cái đầu cậu ấy.

Lúc đó tôi thấy cái gì đó sai sai nên mới nhanh chóng chạy đến đây.

Có thể nói đó giác quan thứ 6 nhạy bén của con gái đấy"

"Không thể tin được...."

"Tạm thời đem đồ ăn này cho hai anh ấy đã.

Nhưng ăn cũng không ngon nữa...."

"Cả tôi còn nuốt không vô nữa là"

"CHẠY ĐI, XE KIA MẤT LÁI RỒI KÌA"

"CHẠY ĐI NHANH LÊN"

"NÀY HAI ĐỨA, COI CHỪNG!!!"

Cả hai nghe liền quay lại, chiếc xe tải mất lái điên cuồng lao đến cả hai

"TRÁNH RA TAKEMICHI"

*ĐÙNG*
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 36


"TRÁNH RA TAKEMICHI"

*ĐÙNG*

.

.

.

"Mikey, Draken, cả hai ăn vào đỡ đói đi...."

Cô nói đi đến, ngồi xuống đưa đồ ăn cho hai cậu

Mikey vừa nhìn lên thì thấy bang phục của cô và Takemichi lấm lem, hỏi:

"....có chuyện gì trên đường đi sao Kinie..?"

"*lắc đầu* Không có đâu, chỉ là sây xướt nhẹ với mấy thằng trẩu bên ngoài thôi"

"...Đã nhiều tiếng trôi qua như vậy rồi..."

Takemichi nói liền sựng lại

'Mày đang nói cái gì Takemichi, trong tình thế này không nên nói vế sau được'

Cô đứng dậy lấy điện thoại bắm một chút rồi cất ngay.

Cả hai cô cậu đi loay hoay một lúc thì tiếng phòng vang lên một cái.

*Ting*

"!!!"

*Cạch*

Cửa phòng phẫu thuật mở ra sau 6 gần 7 tiếng đồng hồ, tất cả liền chạy lại lo lắng mà hỏi

"Ema sao rồi hả bác sĩ?"

- Mikey

"Cô ấy bây giờ sao rồi hả?"

- Draken

"Mong cả hai bình tĩnh lại nghe tôi nói đây"

"Mikey-kun, Draken-kun.

Bỏ tay ra trước đã..."

- Takemichi nói đặt tay lên hai vai cậu

Cả hai chừng chừ một lúc thì liền bỏ tay ra, bác sĩ nói

"Thật sự là bệnh nhân đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Động mạch đã có biểu hiện tốt hơn nhưng..."

"NHƯNG LÀM SAO HẢ?"

"Vì bệnh nhân đã bị vật cứng đập vào đầu nên não đã bị ảnh hưởng không ít đến tình trạng hiện tại.

Bệnh nhân sống đã là kì tích.

Nhưng có tĩnh lại hay không thì đều là ở bệnh nhân.

Hiện bệnh nhân đã chuyển vào phòng hồi sức tầng 3 phòng 237.

Tôi xin phép!!"

Bác sĩ nói xong liền rời đi, cô thất thần nhìn Mikey với Draken một lúc lâu, ngỏ ý nói....

"Ta đi đến phòng Ema..nhé.."

.

.

.

Tại phòng hồi sức tầng 3 phòng 237.

Mikey và Draken ngồi hai bên nắm chặt tay Ema

"Ema, mở mắt ra nhìn anh đi...."

- Mikey

"Sao chuyện này lại xảy ra với em chứ hả, mau mở mắt ra đi Ema..."

- Draken

"Ema-chan" - Takemichi

Kagami đứng đấy một lút liền chạm tay vào đầu Ema, nhìn lâu thật lâu mới rời đi

Takemichi đi theo sau, cô liền đưa tay đấm mạnh vào cột thật mạnh làm cậu giật mình

"Đáng ghét, tên Kisaki đó....'dù mình rất đồng cảm với Kisaki nhưng mà...vẫn không thể chấp nhận được mọi việc mà hắn bầy ra và chúng ta là con cờ của hắn' "

"Ki-Kinie, cậu....có ổn không vậy..?"

"Ờ..."

Cô nói lấy tay ra rồi nhìn lên bầu trời

"Lúc đó...nếu không có cậu, chắc tôi đã chết rồi..."

"Aa lúc đó...lúc đó thì tôi theo phản xạ là kéo cô theo nên..!"

"...."

.

"TRÁNH RA TAKEMICHI"

*ĐÙNG*

Tiếng đụng lớn làm các miểng trên kính xe văng ra khắp nơi, ai cũng chạy đến để xem thì cô cậu đã thoát khỏi danh sách gạch bỏ tên của tử thần

"Này Kinie, cậu không sao chứ??"

"Không..không sao..."

"Này, hai cháu có bị thương ở đâu không đấy?"

"Chỉ sây xướt nhẹ thôi ạ..."

Cô chú xung quanh liền đỡ cô cậu đứng dậy, ông chú bên kia mở cửa xe liền la lớn

"TRONG XE LÀ MỘT CẬU THANH NIÊN ĐÓ"

"!!"

Cô nghe cùng cậu liếc nhìn qua thì thấy bang phục cậu đó mặc

"LÀ THIÊN TRÚC!!!"

"Thiên Trúc....đang nhắm đến tụi mình sao??"

- Takemichi

"Tct"

Cô chật lưỡi đứng dậy, đi đến kéo hắn ta ra khỏi xe

"Nói, ai sai mày hại bọn tao?"

"Tao..."

"Mày sắp chết rồi mà vẫn cố chấp sao hả?

Nói đi, là ai sai mày?"

"Nếu tao nói thì người đó sẽ hại em gái tao,..tao....không thể nói được"

"...Cứ nói đi, tao ở đây thì mày sợ à*nhẹ giọng*"

".....người đó....là Kisaki!!!"

"KISAKI??"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 37


"KISAKI??"

Takemichi hét lớn, cô cau mài bỏ hắn ra nhìn chú kia nói

"Phiền chú đưa cậu ta vào bệnh viện, tiền viện phí cháu sẽ trả lại cho chú sao.

Đây là số điện thoại bên cháu"

Cô nói đứng dậy đưa tờ giấy cho chú kia

"À được"

"Tại sao...mày phải làm vậy với kẻ địch của mình chứ hả??"

"Đều là con người với nhau.

Giúp là chuyện thường tình.

Với lại mày nói là có em gái mà chẳng phải sao?

Vậy thì sống cho tốt vào!!"

"!!!"

Cô nói xong thì thanh niên đó được đưa đến bệnh viện, cảnh sát đến chụp lại hiện trường rồi mang xe đến bãi phế liệu

Cô và Takemichi rời đi, cậu nói

"Kinie, Kisaki...hắn ta nhắm đến cô với mục đích gì chứ??"

"....có lẽ liên quan đến Mikey...."

Cô nói làm cậu thất thần hồi lâu

"Nếu như vậy....một khi cô và Ema chết, Mikey sẽ thật sự sụp đỗ...và trống rỗng..."

"....lúc đó....Kisaki sẽ hoàn thành ý định của hắn..."

'Kisaki, hắn ta luôn bất chấp....vì thứ gì chứ....'

....

"Kinie....cô có nghĩ Kisaki cũng du hành thời gian không?

Vì tương lai....hắn ta..."

"....có lẽ là không...."

Cô nói xong bỏ đi, Takemichi cũng chạy theo hỏi

"Tại sao lại không chứ Kinie?"

"Cậu thử nghĩ mà xem, nếu Kisaki thực sự du hành thời gian, thì hắn ta cũng đã tiến hành trước cậu một bước trong kế hoạch rồi"

"Hmmm......"

"Bây giờ điều tôi đang lo nhất là Ema đây....Kisaki, hắn ta bất chấp tất cả để hoàn thành được mục đích.

Dù là có hi sinh mạng sống của người khác....hắn cũng chẳng màng..."

"...."

.

.

.

Tại một nơi nào đó

"Kisaki, kẻ thay thế mày đã có mặt.

Mày sẽ không bị bắt đâu" - Izana

"...Tao là người hiểu Mikey nhất nên mới tự tin vào bản thân như thế.

Để đứng trên những kẻ khác thì thứ cần thiết không phải [cái đầu].

Mà là [dung mạo], [dung mạo] của Mikey là công cụ [tối cao] đứng trên những kẻ khác.

Cậu ta không được ở cùng với những kẻ khác trong Touman.

Điều đó sẽ làm lãng phí tài năng của cậu ta.

Chính vì thế mà tao cần phải can thiệp vào"

"Hừm, chuyện đó ích kỉ đấy"

Kisaki im lặng một lút liền đứng dậy nói

"Để làm điều đó, tao đã lên kế hoạch giết Draken.

Tao đã sử dụng Kiyomasa vốn câm ghét nó.

Chỉ một chút nữa là có thể giết được nó rồi.

Vậy mà lại có kẻ cản trở xen vào.

Chính là Hanagaki Takemichi"

"Mày không xem đó là chuyện to tát nhỉ?"

"Tct, vì nó mà kế hoạch giết Draken đã thất bại.

Suy nghĩ tiếp theo của tao là lập Ba Lưu Bá La để đưa Mikey lên đứng đầu.

Kẻ cản trở lần này là Baji Keisuke"

"Ồ..."

"Vậy nên tao đã sử dụng Kazutora để giết Baji.

Đáng ra hắn ta đã chết vì nhát đâm đó vậy mà tại sao, hắn ta vẫn còn sống chứ?

Rồi sao đó, một đứa tên Takahashi Kagami, danh Kinie đã xuất hiện làm kế hoạch tiếp theo của tao có chút lo lắng, vì Draken đã nói là cô ta rất thân với Mikey từ nhỏ nên tao đã bắt đầu cẩn trọng với nó"

"Kagami...có danh Kinie sao?"

"...Hai ngày sao đó, tao đã lợi dụng Sanchi để giết Baji trong bệnh viện.

Kinie đứng ra thanh trừng Sanchi rồi tự nó đến đồn cảnh sát tự thú.

Tốt hơn hết là diệt trừ những kẻ phiền phức"

"..."

"Dù tao làm gì cũng không thấy thỏa mãn, lòng tao dâng trào khi thấy Mikey đi cùng với những người yêu thương nhất.

Đúng thế, tao sẽ sử dụng hắn như một công cụ và sẽ sớm tái sinh"

".....khâu hoàn tất cho việc đó là [Sano Ema] và [Takahashi Kagami] à"

"..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 38


"..."

"Có một điều tao không hiểu, lí do mà mày bất chấp rủi ro là gì?

Đơn giản mà nói thì có thể sử dụng người khác để giết người, có điều gì đã khuấy động bên trong mày sao?"

"...sự quan tâm dành cho kẻ đã giết em gái ruột của mày, người đã sai khiến kẻ khác hại Kinie chỉ có vậy thôi sao?"

"..Em gái ruột?

Trong suốt 10 năm qua chỉ có Shinichiro là đến thăm tao.

Sự quan tâm yêu thương của người đó đã lấp đầy khoảng trống trong tao.

Còn Kagami....chỉ là thoáng qua mà thôi....Kisaki, sự quan tâm của tao ấy là những thứ mà Sano Shinichiro yêu thương, tâm địa độc ác của mày làm thỏa mãn trái tim tao.

Vậy nên tao để mình bị lợi dụng.

Mikey bây giờ cũng giống như tao vậy.

Trống rỗng tột cùng, và tao sẽ thu phục Mikey.

Còn nhiều thời gian, cứ thong thả mà làm"

Izana nói nhìn qua Kisaki

"Kisaki, Touman sẽ là của mày"

"....'Giờ mày sẽ làm gì đây, Người Hùng' "

.

.

Tại đền

"Này này, đã hết ngày rồi đấy"

"Chuyện này là sao"

"Vẫn chưa xông vào lãnh địa của Thiên Trúc à?"

"Mau bắt đầu đi chứ.."

"Chifuyu đâu rồi kia chứ, cả Takemichi nữa, không thể liên lạc được..."

Akkun nói trong lo lắng cầm chiếc điện thoại đang mở ra kia, xong cậu liền liếc ngang thấy Chifuyu và Inuipee chạy xe đến

"Inui-kun, Chifuyu, tôi không liên lạc được với Takemichi với những người khác được"

".."

- Chifuyu

"Có chuyện không hay xảy ra rồi!"

- Inui

"Hả?"

Tại bệnh viện, trong phòng bệnh cô ngồi cùng Draken thì bên ngoài, Takemichi nói chuyện với Mikey

"Mikey-kun, lúc này mà nói chuyện này ra thì thật là khiếm nhã nhưng mà...hôm nay là ngày quyết chiến với Thiên Trúc.

Nếu không có hiệu lệnh của mày, mọi người sẽ không hành động"

"....*nhìn ra ngoài*" - Kagami

"Mikey-kun *gục đầu*, Ema ra nông nổi này...đều là do Kisaki...còn vụ hồi sáng của Kinie...cũng là do Kisaki phái người đến để hại cô ấy....cô ấy đã giấu mày để mày không lo lắng nhưng tao buộc phải nói.

Kẻ xấu như hắn ta chắc chắn sẽ dùng chiêu trò gì đó.

Hắn sẽ không bị bắt đâu.

Mikey-kun, dù chỉ có một mình tao cũng sẽ đấu với Thiên Trúc"

Cậu nói liền quay người rời đi

'Dù chỉ có một một mình mình cũng phải tiến về phía trước'

.

.

.

"Hina...."

- Kagami

"Ema-chan, tại sao cậu lại không dậy đi chứ hic"

Hina đến thăm Ema cũng đã được 10 phút trước, đợi mãi nhưng Ema không tỉnh lại làm Hina bật khóc

Cô im lặng vỗ vai Hina rồi Hina đi ra ngoài

.

Nhiều phút sau, Hina trở vào ngồi đợi Ema đang nằm trên giường bệnh

Kagami liền đứng dậy quay lưng về phía Hina

"Ema....sau sự việc ngày hôm nay, khi cô tỉnh lại.

Con đầu than này sẽ nấu món mà cô thích.

Đãi tất cả một bữa no nê nhất"

"Kagami à...cậu định đi đâu..."

"...Mình sẽ đi đến đó....Hina, nhờ cậu rồi"

Cô nói lấy thun cột tóc cao lên rồi bước ra ngoài phòng

"Mikey" - Cô đi đến đặt tay lên vai Mikey - "Tụi này đợi anh"

Cô nói liền quay người rời đi, lấy khăn trắng quấn vào áo rồi cột chặt vào bước ra khỏi bệnh viện.

Đi từng bước chân đến nơi tập hợp

.

"Tất cả hãy nghe đây.

Vừa nãy thôi em gái của tổng trưởng vừa gặp tai nạn đang hôn mê bất tỉnh nhân sự"

"Em gái Mikey-kun sao?"

"Thật sao hả?"

"Đương nhiên hôm nay tổng trưởng không thể tham gia giao đấu với Thiên Trúc, kể cả phó tổng trưởng...sợ Kinie cũng...."

"Vậy à?

Không có vua thì quân đội chỉ là đám người ô hợp..100% sẽ thua.

Hôm nay không nên giao chiến" - Inui

"Phải đấy"

"Ngay từ đầu không nên giao chiến rồi mà nhỉ.."

"Nên rút thôi đúng chứ.."

"...Có lẽ đúng là hôm nay rút lui.

Rồi chuẩn bị trước mới có thể chiến thắng.

Tuy nhiên, Touman sẽ xông vào lãnh địa của Thiên Trúc" - Takemichi

"Hả?

Mày tùy tiện nói cái gì thế hả?"

"Không có Mikey-kun thì cũng không có chuyện mày điều hành Touman đâu"

"Từ khi nào mày điều khiển Touman vậy hả?"

"Đừng có mà ra oai"

"Tự mày đi làm"

"Đừng có đùa chứ thằng ngu"

"Ít nhất cũng nên đợi tổng trưởng trở lại"

"GIẢI TÁN!!!

GIẢI TÁN"

"Ừm...chuyện sẽ thế này mà.."

- Chifuyu

"Mọi người nói đúng, nhưng mà...nếu hôm nay rút lui thì sẽ đúng ý của Kisaki mất....'đành chịu thôi, ngay từ đầu mình định đi một mình rồi' "

"Vậy mày định làm gì đây Takemichi?"

- Chifuyu

"Dù chỉ một mình, tao cũng không bỏ cuộc đâu"
 
Back
Top Bottom