Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 39


"Dù chỉ có một mình tao, tao cũng không bỏ cuộc đâu!"

"Vậy à...vậy thì hai ta sẽ sát cánh cùng nhau nhé" - Chifuyu

"Chifuyu...cảm ơn nhé"

"Không chỉ có hai đứa mày đâu.

Tao cũng sẽ đi cùng, Takemichi.

Lúc nào cũng vậy, người không trốn chạy chỉ có Takemichi" - Akkun

"!!!"

"Cả tao nữa"

"Tao cũng thế"

"Tao cũng muốn đi"

"Cùng xông vào lãnh địa Thiên Trúc nào"

"Mọi người...."

"Takemichi ấy, không phải kiểu người đánh nhau là có thể thắng"

"Hả"

"Sao có thể..."

"SMILEY-KUN??"

Tất cả ngỡ ngàng khi nghe thấy tiếng của Smile

"Tao đã trốn khỏi bệnh viện đấy"

"Bởi vì cậu ta ngốc nên lúc nào cũng không trốn chạy"

"MITSUYA-KUN"

"Hai đứa mày hãy dẫn dắt bọn tao"

"Một mình mày không thể gánh vác nổi Touman đâu" - Angry

"Nhỉ, ân nhân?!"

- Hakkai

"Angry-kun, Hakkai-kun..."

"Bọn mày...tĩnh táo đấy chứ?"

- Inui

"CHÚNG TA KHÔNG CÓ CƠ HỘI CHIẾN THẮNG.

NHƯNG MÀ NẾU TA TRỐN CHẠY Ở ĐÂY THÌ TOUMAN SẼ KẾT THÚC.

PHẢI MINH CHỨNG ĐIỀU ĐÓ ĐỂ CHÚNG TA XỨNG VỚI CÁI TÊN TOUMAN.

DÙ KHÔNG CÓ MIKEY-KUN Ở ĐÂY THÌ TOUMAN CŨNG SẼ KHÔNG THUA"

"ÔHHHHHHHH"

"TOUMAN, TOUMAN, TOUMAN, TOUMAN"

"Có vẻ tất cả đã lấy lại tinh thần rồi nhỉ?"

"!!"

"KINIE??"

"Ý chí của cậu và tất cả, tôi đã nghe thấy hết rồi"

"Kinie,..."

- Chifuyu

"Tôi sẽ đồng hành cùng cậu Takemichi.

Và cùng Touman xông vào lãnh địa của Thiên Trúc.

Tôi sẽ góp sức mạnh của mình vào Touman cho trận chiến lần này"

"Kinie...."

"...Cảm ơn cậu!"

"Còn bây giờ.

THÌ TIẾN LÊN THÔI" - Kagami

"ÔHHHHHH"

"Khí chất của Kinie thay đổi hẳn nhỉ?"

- Smiley

"Đúng như lời Mikey đã nói" - Mitsuya

.

"Cô ấy sẽ luôn là lá chắn cho mọi người những lúc cần đến nhất trong họ"

.

9h55 phút, tại cầu cảng thứ 7 Yokohama

"Đêm nay lịch sử sẽ thay đổi, tao đã tập hợp những người đứng đầu trong những băng đảng bất lương trong Tokyo tới trong vai trò khách mời.

Kichijouji [SS] của [Âm Tộc Quỷ Tộc] Shinjuku.

Ueno của [Night Dust] của [ICBM] Ikebukuro.

Ngoài ra còn các bất lương tự tin vào khả năng của bản thân.

Chính là tất cả bọn họ.

Thất vọng thật đấy, đây là những kẻ đứng đầu [hiện tại] sao?"

'Kurokawa Izana, hắn ta là quái vật sao?'

"Izana, gần 10 giờ rồi, Touman vẫn chưa đến" - Kakuchou

"Vậy à?"

"Tao và Rindou dọn dẹp Smiley với Mitsuya rồi" - Madarame - "Nhất phiên đội chính là Mucho, phán đoán của mày rất khôn ngoan, Kokonoi.

Còn Mikey và Draken đã bị Kisaki hạ gục.

Không kể trong đó có cả thành viên nữ duy nhất còn lại cũng đi tông"

"Đám Touman bây giờ bận đi viếng thăm rồi nhỉ?"

- Hanma

"Tao không hài lòng cách mà mày làm đâu Kisaki, tao còn một khoảng nợ lớn với con Kinie đấy" - Mochi

"...."

- Kisaki

"Izana, ước mơ mà chúng ta [S62], những người được gọi là thế hệ tàn ác nhất...đã đánh mất.

Chính mày sẽ biến nó thành hiện thật đấy.

Touman tàn đời rồi"

"Kể từ thời điểm này, Thiên Trúc cuối cùng cũng sẽ bước lên vị trí đứng đầu.

Nắm trong tay toàn bộ băng bất lương ở Tokyo.

Chúng ta sẽ đi thách thức thế giới ngầm của người lớn.

Không cần biết là Yakuza hay thứ gì đi chăng nữa.

Hãy hạ gục những kẻ dám chống đối.

Chúng ta sẽ thống trị bóng đêm bao trùm khắp Nhật Bản 'Đúng vậy, trong đó sẽ có vị trí của mày, Mikey.

Tao sẽ khiến mày đau khổ đến tận cùng' " - Izana

"Touman mà chẳng có Mikey chỉ chẳng làm được gì cả" - Madarame

"Nhưng mà chẳng có ai đến cả.

Chán bọn này ghê"

"Không...."

"???"

"Bọn nó sẽ đến" - Kisaki

"Hả?"

- Izana

"Suỵt"

........

Tiếng xe từ xa liền rõ dần trong màn đêm

"Sao có thể?"

- Kakuchou

"Này này, thật đó chứ?"

"TOUMAN ĐẾN RỒI"

Tất cả liền bước ra, Chifuyu liền nói lớn

"TẤT CẢ VÀO HÀNG"

"Tao đang đợi mày đấy, Người hùng"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 40


"Tao đang đợi mày đấy, Người hùng"

"Kisaki chỉ đứng trên đó quan sát thôi sao, tên khốn đó..."

- Chifuyu

"Mày sẽ làm gì với bất lợi về quân số đây?

Đừng khiến tao thất vọng nhé Touman.

Mày ra trước tiên đi Shion"

"TRẬN ĐẤU MỞ MÀN SẼ DO TAO ĐẢM NHẬN.

CỰU TỔNG TRƯỞNG HẮC LONG.

THIÊN TRÚC TỨ THIÊN VƯƠNG - MADARAME SHION"

"Touman...sẽ đặt ai ra mặt đây?

Trận đấu mở màn..là cái gì thế?"

- Takemichi

"Là trận đấu thịnh hành ở thế hệ S62.

Là trận 1 chọi 1 nâng cao nhuệ khí cho trận chiến toàn diện"

"Mày đúng là từ điển bất lương đấy"

"Ra là vậy, cuộc chiến hôm nay, tao là người thích hợp nhất để ra quân đầu tiên"

"Đừng Takemichi, cuộc chiến mở màn giao cho Peyan đi"

Cô đặt tay lên vai cậu đi ra làm Kisaki, Izana và những người khác một phen giật mình

'Cô ta không chết à?' - Mocchi

'Sao lại thế chứ?

Mình đã sai người để....' - Kisaki

"Kagami, em vẫn còn sống sao?

Mừng quá đi mất...."

"Anh đang mừng hay đang tiếc cho em vậy hả Izana?"

"Tất nhiên là đang mừng cho em rồi Kagami"

"Hừ.."

"Này, em giận anh cái gì à?"

"Em giận anh vì anh làm mất cái khăn thêu tay của em thôi"

"Hở....??

'Em ấy...' "

'Này này thật đó hả Kinie?*ngơ ngác*'

Takemichi và những người trong Touman phải đổ mồ hôi, quả thật con gái là một thế lực gì đó khó hiểu mà

"Tiếp tục trận đấu đi.

Tao là người đại diện đội trưởng tam phiên đội bang Tokyo.

Hayashi Ryouhei"

"Sao cũng được, một mình tao sẽ xử lí hết Touman bọn mày"

"Trận đấu mở màn rất quan trọng, người chiến thắng sẽ làm tăng nhuệ khí cho băng đó" - Chifuyu

"Hừm, nhận ra tầm quan trọng của nó rồi à, dù thế cũng trễ mất rồi.

Shion là con chó điên cuồng nhất của Thiên Trúc đấy"

"Chiến đi Shion"

"Đừng có cụp đuôi trước Touman đấy"

"....Nãy giờ bọn mày, NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ?"

Peyan hắc tuyến đấm mạnh một phát làm Shion gục tại chỗ, làm cho tất cả thành viên Thiên Trúc giật mình

"NÓI TIẾNG NHẬT DÙM TAO CÁI ĐI, MẤY THẰNG CHÓ"

"Ơ, đùa à, xong rồi á?"

- Takemichi

"Taka-chan đã nói rồi mà: [Có thể Peyan là một thằng ngu, nhưng xét về cơ bắp nó mạnh hơn tao nhiều]"

"Hạ Tứ Thiên Vương với một cú sao?"

"Đây là Manji à?"

"Thú vị rồi đấy, Touman"

"TAKEMICHI!!"

"!!"

"CHUYỆN CÒN LẠI GIAO CHO MÀY, RA HIỆU KHAI CHIẾN ĐI"

'Cảm ơn mày, Peyan...' "Đã sẵn sàng hết chưa, Touman?"

"Ờ" - Chifuyu

"Luôn luôn" - Inui

"Đã sẵn sàng, Đại ca" - Hakkai

"KISAKI, HÃY KẾT THÚC TRẬN CHIẾN DÀI ĐẰNG ĐẴNG NÀY NGAY TẠI ĐÂY"

"HÔM NAY TAO SẼ LÀM RÕ MỌI CHUYỆN"

"....Kagami, em thật sự muốn làm kẻ địch của anh sao?"

"....Em không muốn làm kẻ địch của anh.

Nhưng câu trả lời của em đã rất rõ rồi...Izana!!"

"...?!!!"

"Izana....em muốn đưa anh về!"

"TIẾN LÊN" - Takemichi

Trận chiến nổ ra, diễn ra rất ác liệt, cô thì tấn công rất nhanh khiến những thành viên trong Thiên Trúc rùng mình

"CÔ TA LÀ QUÁI VẬT SAO?"

"Hừ"

Cô liền nhảy lên trên không đáp mạnh xuống làm người Thiên Trúc bất tỉnh ngay

"Tao có mặc quần đùi đấy, bọn bây muốn nhìn gì hả?"

Cô bực mình đứng dậy chạy đến đỡ đòn cho Takemichi

"Kinie"

"Đừng có đứng trơ mắt nhìn nữa Takemichi, bọn này mở đường cho cậu.

ANGRY!!"

- Kagami

"MỞ ĐƯỜNG CHO TAKEMICHI" - Angry

"ÔHHHHH"

"Theo sau tao với Kinie đi Takemichi" - Chifuyu

"Bằng mọi giá cũng phải mở đường cho cậu đến chỗ Kisaki" - Kagami

"MÀY NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐÁ ĐÍT THẰNG KHỐN ĐÓ ĐẤY" - Chifuyu

Tất cả liền tấn công dồn lên phía trước, cô đến trước mở đường cho cậu với vài cú đánh đầy lực từ cô

Khi ra đến thì Peyan bị đánh bay lại chỗ cô

"Đấy, đẩy lùi được rồi" - Izana

"Peyan, mày ổn chứ hả?"

"Ơ-ờ..."

"NÀO THẾ HỆ CỰC ÁC.

ĐẾN LƯỢT BỌN MÀY ĐẤY"

Tất cả liền đi ra đến nơi con mòi của mình

Ran với Hakkai, Rindou với Angry

Mocchi thì đối đầu với cô, Mucho với Chifuyu, Koko thì đi đến chỗ Inui

"Tao cứ tưởng là mày đã chết ở xó nào rồi chứ hả Kinie?"

"Tao mà dễ chết vậy sao?"

"Tao sẽ trả món nợ ngày hôm đó với mày CON KHỐN"

Mocchi trợn mắt chạy đến tấn công cô, cô dễ dàng né hết các đòn đánh từ hắn ta làm hắn ta càng bực lên

"MÀY SỢ NẮM ĐẤM CỦA TAO LẮM PHẢI KHÔNG HẢ?

TỪ NGÀY HÔM ĐÓ TAO ĐÃ LUÔN RÈN LUYỆN THỂ LỰC CỦA MÌNH ĐỂ CÓ THỂ TRẢ ĐŨA NGÀY HÔM ĐÓ ĐẤY"

"Vậy sao?"

Cô nói liền dừng lại lấy hai tay chắn đòn của Mocchi

"Nhưng chưa có cửa với tao đâu"

Cô nói liền lấy hai tay nắm chặt tay Mocchi quật mạnh xuống đất

Hắn ta nhanh chóng nắm chân cô quăng ra xa

"KINIE" - Takemichi

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 41


.

.

.

"*Đáp xuống đất* TÔI KHÔNG SAU!!"

"Phù...."

"Takemichi..."

- Kakuchou

"Kaku-chan..."

.

"Mày cũng hay đấy Mocchi, rất ấn tượng"

"Hahahaa, tao đã nói rồi mà.

Hôm nay mày sẽ chết dưới tay tao thôi"

"Hừ, đúng là lắm mồm"

Cô nói liền nhìn Mocchi, hắn ta điên cuồng chạy đến nói to

"MÀY CHỈ LÀ CON KIẾN MÀ THÔI KINIE, NẾU KISAKI KHÔNG XỬ ĐƯỢC MÀY THÌ HÃY ĐỂ TAO"

"Đáng ra tao nên mạnh tay hơn với mày Mocchi"

Mocchi chạy đến đấm thẳng vào cô, cô liền lấy chân đá một cú dưới cầm Mocchi làm hắn cắn trúng lưỡi

"CÁI QUÁI..."

"Đừng có mà ngông cuồng!"

"ĐÁNG GHÉT.

TAO KHÔNG PHỤC, BỌN BÂY LÊN HẾT ĐI"

"Tct..."

Tất cả những thành viên Thiên Trúc liền xông đến tấn công cô.

Cô xoay bàn chân tấn công như vũ bão

Izana liền để mắt nhìn cô đang hạ gục từng đối thủ xuống một cách nhẹ nhàng

'Nhưng tôi không thấy nhẹ nhàng chút nào cả'

'Thế bà vô đánh mấy người này làm gì, ở lại chung với cha mẹ năm đó có tốt hơn không?'

'Muốn châm dầu dô lửa à Sứ Giả'

Cô bực mình liền đánh mạnh tay hơn với mấy đứa xung quanh, y như trút giận lên tụi nó vậy

Sứ Giả thấy thế liền tái mặt âm thầm chuồn đi.

Chỉ trong chốc lát, cô đã hạ được hơn cả chục đứa bên Thiên Trúc

Mocchi nhanh chóng cầm dao gâm chạy đến cô, đôi đồng tử của Izana liền cứng lại

"CHẾT ĐI KINIE"

"!!!"

Cô quay lại nhìn thấy Mocchi liền lấy tay đập mạnh xuống đất, con dao liền văng ra xa.

Cô dùng một cước đá vào thái dương khiến hắn nằm bất động dưới đất

"Bỉ ổi"

'Mocchi....gục xuống rồi sao?' - Izana

"Cú đó đau đấy"

"Dai thế?"

'Hừ...'

"Mày thua rồi Mocchi"

"Tao chưa thua đâu con ranh"

"Đừng để tao nhắc lần thứ 2 Mocchi.

Mày thua rồi"

"TAO KHÔNG HỀ THUA"

Mocchi nói điên cuồng chạy đến tấn công cô, cô liền lấy tay chắn lại đòn tấn công điên loạn của hắn

"Mocchi điên lên rồi kìa" - Hanma

"Rồi mày sẽ làm sao đây, Kinie" - Kisaki

'Boxing??'

Cô bất ngờ khi Mocchi sử dụng Boxing đối đầu với cô, đối thủ đáng gờm

"Mày bắt đầu lùi rồi kìa"

"Tct..'Mình phải hạ thằng này càng nhanh càng tốt rồi qua lại chỗ Takemichi' "

Cô liền dậm mạnh chân kìm lại rồi liền nắm chặt tay đánh mạnh vào Mocchi liền văng ra mét

Rút ngắn thời gian, cô liền dồn lực tấn công những kẻ chắn đường cho hắn ta rồi áp đảo Mocchi một cách dễ dàng

Tay, chân, ngực và cổ, những nơi cô tấn công đều làm hắn ta phải thở hỗn hển

Cô liền vung tay đấm mạnh vào mặt Mocchi xuống đất rồi bất tĩnh nhân sự

"Đã muốn nhường rồi nhưng mày cố chấp đấy Mocchi.

Tao chỉ mới sử dụng chưa được phân nữa sức mạnh hiện tại đấy"

Cô nói bỏ đi đánh văng hết những đứa cản đường cô ra bên ngoài rồi chạy đến chỗ Takemichi thì

"Oy oy, là một mình Angry làm sao?"

- Kagami

"Phải phải, Angry lúc đó tuyệt cú mèo luôn" - Chifuyu

"Takemichi"

"??"

"Chúng ta sẽ thắng!"

"PHẢI!"

Hakkai đỡ cậu đi đến, Inui, Chifuyu, Kagami, Takemichi và Hakkai đứng một hàng nhìn Izana

"KHOAN ĐÃ"

"!!Mucho??"

"DAO GĂM??"

"Tao vẫn chưa thua, VẪN CHƯA THUA TỤI MÀY ĐÂU"

"ANGRY!"

Takemichi liền đẩy Angry ra, ngay tức khắc.

Kakucho xuất hiện rồi đánh ngất Mucho

"Đừng để bị nhiễm những tính xấu từ Thiên Trúc.

Mày đã dạy tao, thế nào là một đàn ông thực thụ"

"Tên đó...đánh đồng đội à?"

- Chifuyu

"Cậu ấy cứu chúng ta?"

"Izana, tội này tao sẽ chịu sao"

"Cảm ơn mày, Kaku-chan"

"Đừng hiểu lầm Takemichi, tao không định cứu mày.

Luôn sát cánh bên người đã giao phó sinh mạng này.

Dù người đó có đi đến địa ngục...TAO KHÔNG CÒN SUY NGHĨ ĐÓ NỮA RỒI.

TAO LÀ NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU THIÊN TRÚC TỨ THIÊN VƯƠNG - KAKUCHOU"

Kakuchou liền nhanh chân chạy đến tấn công Angry

'Nhanh quá...nhưng vẫn có thể---'

*BỤP*

"*khặc*"

"ANGRY!!"

"Tên đó--" - Inui

Chưa kịp định hình, Kakucho đã đánh bay Inui và Chifuyu

Cậu nhanh chóng chạy đến Takemichi thì cô liền chắn cậu lại trước mặt

"TRÁNH RA"

"KHÔNG!!"

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 42


"TRÁNH RA"

"KHÔNG!!"

"Kinie...."

Kakucho cắn răng liền tấn công cô ở phía trái nhưng nhanh chóng hất văng cô từ bên phải

"KINIEEE"

'Chết, sơ ý quá rồi'

"Chỉ còn lại mày thôi, Takemichi"

.

"BỰC QUÁ ĐI MẤT TAKEMICHI"

"Kaku-chan..."

"BỌN NÓ THẬT HÈN HẠ, THUA RỒI CÒN KÉO ĐỒNG BỌN ĐẾN"

"Để tao trả thù cho mày nhé Kaku-chan"

"...cảm ơn mày nhé Takemichi.

Nhưng kẻ thù của tao thì để tao xử, vì tao muốn mạnh hơn nữa!!"

.

"Mày mạnh lên rồi Kaku-chan.

Nhưng bây giờ mày đã vào một băng tội phạm giết hại người.

Đã có chuyện gì vậy?"

Cậu vừa dứt lời thì Kakuchou liền đấm mạnh vào bụng

"Đương nhiên tao phải khác với hồi còn là một thằng ranh đó rồi"

"Tao đã gặp Kakuchou ở trại cải tạo, lúc đó bọn tao lớn lên như anh em.

Kakuchou đã trở thành cỗ máy chiến đấu mạnh nhất của tao" - Izana

"TA KHÔNG RÃNH MÀ NGỒI LẠI NHẮC CHUYỆN XƯA TAKEMICHI"

"Vậy thì tại sao hả Kaku-chan"

"Mày làm sao hiểu được liên kết của một đứa mồ côi bọn tao?

Dù có là bạn thân đi nữa.

TAO CŨNG KHÔNG NGẦN NGẠI MÀ GIẾT NGƯỜI ĐÂU"

"TAKEMICHI" - Chifuyu/Kagami

'Đáng ghét, cơ thể không cử động được' - Inui

'Cứ cái đà này Takemichi sẽ ....' - Hakkai

"Sao vậy Kakuchou...?

Quả nhiên mày chẳng khác gì so với hồi còn là một thằng nhỏ.."

"!!"

"Cú đấm của mày cũng chẳng thay đổi gì cả"

"Takemichi!!"

- Chifuyu

"Koko, Hanagaki sẽ không từ bỏ"

"Nghe đây Takemichi, mày tiến thêm bước nữa là mày sẽ chết đấy"

"IM ĐI"

"!!

Cậu ta...là thứ gì vậy chứ??

Vẫn còn đứng dậy được sao?"

"Đó là người chỉ hạ mày với một đòn đấy" - Inui

"KHOAN ĐÃ!! *chắn trước mặt Takemichi*"

"!!!"

"Đủ rồi Takemichi, Touman đã thua rồi.

400 đấu với 50.

Chúng ta đã hoàn toàn bất lợi rồi.

Nhìn đi, chẳng còn thành viên nào gượng dậy nữa.

Mày đã cố gắng lắm rồi nhưng....CỨ CÁI ĐÀ NÀY MÀY SẼ CHẾT ĐÓ THẰNG NGỐC"

"TOUMAN VẪN CHƯA THUA ĐÂU!!!"

"!!!!!"

"MIỄN CÒN CÓ TAO, TOUMAN TUYỆT ĐỐI KHÔNG THUA CUỘC!!"

"!!!!!"

"Mày làm sao thế Kakuchou?

Mau giết nó đi"

"Kaku-chan không thể thắng tao đâu!!"

"...Sao??"

- Izana

"Cứ nhìn thì mày sẽ hiểu, cậu ta không có quyết tâm [Không thể thua cuộc]"

"Tránh ra đi Kakuchou, thế mày có thứ gì đó sao?

Takemichi?"

Kisaki nói chỉ súng vào đầu cậu

"Cái quyết tâm [Có chết cũng không thua cuộc] ấy"

"Súng?!"

- Kokonoi

"Này!

Cái gì thế kia?"

- Kakuchou

"ĐÂY LÀ TRẬN ĐẤU BÌNH THƯỜNG THÔI MÀ, KISAKI" - Chifuyu

'Ngay cả khi mình lâm vào tình huống này, tại sao mình....vẫn không hề sợ hãi.

Cảm xúc của mọi người đã tiếp thêm cho mình.

Vì thế, mình không hề sợ hãi' - Takemichi - "Kisaki, mày sợ cái gì chứ?"

"!!!!"

*Đoàng*

"TAKEMICHI" - Angry/Hakkai/Kagami

"Sao thế hả Kisaki??

Bắn vào chân thì tao không chết được đâu"

Cậu nói liền gục mặc

"Tao không có sức hút như Mikey,..."

"Mày đang nói gì hả?

Thằng khốn?"

"Không thông minh như Naoto, không tài năng như Koko.

Không cao lớn như Mucho.

Kể cả không đánh đấm giỏi ngư Draken.

Vì thế, nên tao chỉ làm được một việc thôi *đứng dậy*"

..

"Không bỏ cuộc.

CÓ CHẾT CŨNG KHÔNG BỎ CUỘC"

"!!!!"

"Tao sẽ giết mày"

"Cứ thử đi*đưa đầu vào mũi súng*đơn giản thôi mà, như cách mày đã làm với Ema"

Nghe xong, Kisaki liền bỏ súng xuống rồi đấm mạnh vào mặt cậu

'Chết tiệt, cơ thể không chịu nghe lời mình...' - Takemichi

Đột nhiên, một cánh tay đã kéo cậu đứng lên, là Akkun

"Akkun??"

"Sao thế, cố chấp không chịu bỏ cuộc là ưu điểm duy nhất của mày cơ à?"

"Miễn còn có tao thì Touman tuyệt đối không thua à?

Một mình mày làm sao mà được hả thằng ngốc" - Peyan

"Peyan-kun"

"Đúng là không đủ, nhưng nó lại ảnh hưởng đến tao đấy" - Angry

"Làm sao mà tao có thể ngủ được kia chứ" - Hakkai

"Tao thấy khỏe hơn rồi!"

- Inui

"Takemichi, tao mừng vì mày là người tiếp nối ý chí của Baji-san đấy" - Chifuyu

"Mọi người..."

"Takemichi, cậu đúng là anh hùng của chúng tôi đấy.

Tôi cảm thấy nhẹ lòng hẵn rồi"

Kagami liền đi đến vỗ vai cậu rồi chắn trước cậu

"Kinie..."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 43


Đôi lời từ Lii!

"Lii hiện tại đang bị F0 (2 vạch đậm) nên việc ra chương truyện sẽ có thể bị chậm trễ và có thể bị trì hoãn.

Nó đang hành Lii luôn nè 🥲.

Nên Lii sẽ đăng trước sớm hơn 1 ngày nhé.

Mọi người nên xịt khuẩn cẩn thận hơn nha!

Và Lii sẽ cố gắng để có thể ra chương cho mọi người cùng đọc nhé.

Cảm ơn các cậu rất nhiều 🤗❤❤"

--------

"Kinie..."

"Kisaki, tao đã muốn giết chết kẽ đã hãm hại Baji-san nhưng mà, đây chỉ là một trận đấu bình thường chứ không phải là nơi chém giết nhau.

Vì muốn tỏ ra thật ngầu nên bọn tao mới cố ra oai.

Không muốn giải tỏa sức mạnh vào đâu nên mới xung đột đánh nhau.

Bọn tao luôn chiến đấu bằng nắm đấm của mình.

VÌ THỨ MÀ BỌN TAO TIN TƯỞNG.

THỨ MÀ BỌN TAO CẦN PHẢI GÁNH VÁC!!"

Chifuyu nói, cô cùng các cậu tập trung lại đứng trước Kisaki làm hắn ta lùi về một bước

Muccho nhìn thì nước mắt động ngay khóe mi

'Đây là sự khác biệt giữa Thiên Trúc và Touman sau??

Thiên Trúc muốn làm điều gì vậy, Izana??'

"VẬY THÌ SAO?

ĐÁM XƠ XÁC BỌN MÀY CỨ ĐỨNG ĐÂY LẢI NHẢI THẾ NÀO ĐI CHĂNG NỮA CŨNG ĐÂU THAY ĐỔI SỰ THẬT LÀ BỌN MÀY THUA RỒI?!

Touman cứ thế này mà biến mất thì có ổn không?

Takemichi"

"Đừng gọi tao với giọng điệu như thế"

"Đúng là lũ phiền phức, hết cách rồi.

Tao sẽ nhượng bộ mày vậy.

Hòa giải đi.

Thiên Trúc sát nhập vào Touman.

Không người nào trên hay dưới cả.

Tên bang sẽ là Tokyo Manji.

Để Mikey làm tổng trưởng là được.

Sao hả?

Ý kiến không tệ---"

*Bụp*

"Kisaki, tao sẽ chấn chỉnh cái suy nghĩ thối nát của mày lại"

Cậu nói đấm Kisaki thêm một lần thì Izana chạy lại

"Đừng có cản đường tao Izana"

"Tránh ra đi Kisaki.

Tất cả lại đây.

Tao sẽ giết luôn một thể"

"ĐỪNG HÒNG THẰNG KHỐN"

Cậu chạy đến tấn công thì cậu bị Izana đá ra xa

"Đừng xem thường tao, thằng phế thải....!!!!!"

'Tao hiểu rồi Draken...lí do mày trở thành tử tù..là vì mày muốn trả thù cho Ema.

Mày có lí do chính đáng'

"Đừng đứng dậy nữa Takemichi..."

- Kakuchou

"Thằng này lì thật" - Izana

"CHÍNH BỌN MÀY ĐÃ KHIẾN MIKEY PHÁT ĐIÊN.

TAO SẼ BẢO VỆ MIKEY-KUN..."

Cậu vung tay định đấm Izana liền dừng lại

'Dừng lại rồi..' - Kakuchou

'Hết sức rồi à?' - Muccho

"Mày đến trễ đấy....*đưa tay lên cao*"

.

"Tao..vẫn chưa thua đâu"

"Mày đang nói cái gì vậy hả?"

'Chẳng lẽ...' - Hakkai

"Tổng Trưởng"

"!!!"

- Izana

"Cảm ơn mày, Takemichi"

"Đùa à?"

- Chifuyu

"Không thể nào..."

- Hakkai

"Tại sao lại..."

- Angry

"Mikey..?"

- Muccho

"Đừng có đùa, làm sao cậu ta có thể đến đây..chứ..?"

- Kokonoi

"Để tao..nói chuyện một chút"

Mikey nói đi ngang Izana và Kisaki mà bước đến trước mặt cậu, đưa tay ra sau đầu mà dựa vào Takemichi

"Cảm ơn mày, Takemichi"

"Cuối cùng mày cũng đã đến với bọn tao...nhưng mà Mikey-kun..tâm trạng của mày đang không tốt thì làm sao..."

Cậu nói trong nước mắt mà nhìn thấy bóng dáng của Draken

"Draken-kun...làm sao mà hai đứa mày đến được đây??"

"Xuống xe đi, Hina-chan"

"Ơ...."

.

"Này..chúng ta nói chuyện một chút được không...?

Takemichi-kun, lẫn Kagami đều nghĩ rằng sẽ cứu được Ema-chan..."

"NÀY...ĐẾN GIỜ NÀY THÌ ĐỪNG CÓ NÓI CÁI ĐÓ NỮA, EM CÓ TỈNH TÁO KHÔNG VẬY HẢ?

CÁC NGƯỜI ĐIÊN HẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG..."

Draken gằn giọng nói lớn với cô, nhưng Hina vẫn cắn răng nói

"Không chỉ Ema-chan, người mà Takemichi-kun cứu còn rất nhiều..."

"!

Em đang nói gì thế hả...?"

"Em sẽ chết..."

"!!!?"

"Trong tương lai của 12 năm sau...em sẽ chết...để ngăn chặn điều đó, Takemichi-kun từ tương lai trở về đây"

"..."

"Chuyện này khó tin quá đúng không, nhưng nó là thật đấy.

Anh ấy đã rất quyết tâm...vì đã biết trước tương lai của tất cả.

Anh ấy muốn cứu mọi người nên đã cùng Kagami thực hiện nó"

Mikey ngẫn người nhớ lại hình ảnh của Takemichi

"Vậy mà em..hic...lại chẳng thể giúp gì được cho anh ấy cả..."

.

"Em đến rồi đây, Takemichi-kun!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 44


"EM NÓI RA RỒI SAO HINA??"

"À thì, em xin lỗi nhé Takemichi-kun, em lỡ lời rồi.."

"Lỡ lời sao?

'Làm sao đây, hai người họ đang không biết tình trạng của Ema ra sao..thì làm sao mà họ...' !!"

"Hình như là Takemichi nói vụ tôi xuyên không cho Hina rồi sao hả??"

"À thì, lúc đó tôi cứ tưởng Hina là Naoto nên bộc bạch hết luôn rồi"

"Vậy mà Hina cứ vờ như không biết ấy, làm tôi không biết Hina đã biết chuyện tôi xuyên không luôn"

"Hina mà"

"Làm sao đây Mikey, bên Thiên Trúc vẫn còn một nữa số quân"

"Một nửa sao?"

- Thiên Trúc

"Này Kinie, có phải em xử một nửa còn lại đang nằm đằng kia phải không?"

Cậu nói chỉ cả đống đứa đang nằm ở phía xa

"Anh tinh mắt thật đấy Mikey"

"Tuyệt lắm đấy Kinie...vậy thì bây giờ là 2 đấu 200 nhỉ?"

- Mikey

"Phải" - Draken

"Có ai bị khuyết tật không?"

"Khuyết..khuyết tật..?"

"ĐỪNG CÓ GIỠN MẶT"

"BỌN MÀY ĐANG COI THƯỜNG TỤI TAO À?"

"CÂU ĐÓ ĐỂ BỌN TAO NÓI MỚI ĐÚNG"

"Chính bọn mày đang khinh thường tao đấy thôi.

Bọn mày nghĩ tao là ai?

200 đứa???

ĐEM HAI MƯƠI NGHÌN ĐỨA TỚI ĐÂY"

"Hai..Hai mươi nghìn..?"

"Mikey..*rơi lệ*" - Peyan

'Đúng là Mikey-kun rồi.

Là Mikey-kun của mọi người đây rồi...'

"Bọn mày làm sao đấy?

Hãy tận hưởng đi.

Đây là lễ hội mà"

"NÓI GÌ ĐI CHỨ TOUMAN"

"Nói to quá đấy Kenchin *cười*"

".....cảm ơn em Hina.

Nếu là anh thì chắc không vựt dậy hai người đó nổi...cảm xúc của em đã lay động đến họ.."

"Không phải đâu Takemichi-kun"

Hina mỉm cười nắm lấy đôi bàn tay thô ráp đầy ấm áp kia

"Chỉ cảm xúc thì không thể thay đổi vì ai đó.

Chính dáng quyết tâm của anh đã lay động trái tim mọi người"

.

"Aa, bắt đầu thấy ù tai rồi...không biết mày dùng chiêu trò gì nhưng kế hoạch đã đổ bể hết rồi nhỉ?

Kisaki?"

Vừa dứt câu, Izana liền xông thẳng đến tấn công Mikey với cú đá lên đầu

Mikey nhanh chóng chặn lại rồi lùi xa về sau

"Mikey!!"

- Peyan

"Nhanh quá..."

- Chifuyu

"Mất đi Shinichiro, mất đi Ema.

Cảm giác thế nào?

Trống rỗng lắm đúng không?"

"....giải quyết mọi chuyện đi, anh trai.."

"Làm sao mà mày gượng dậy được vậy...?"

'Sano Manjiro vs Kurokawa Izana.

Trận chiến giữa hai thủ lĩnh của Touman và Thiên Trúc' - Takemichi

"Mày đến từ tương lai à..?

Dù chuyện này nghe thật khó tin nhưng nhìn dáng vẻ quyết tâm của mày.

Tao tin mày"

"Draken-kun..."

"Tao và Mikey sẽ là đôi tay của mày.

Hãy làm những chuyện mà mày cần làm"

"...Mikey, Izana..."

Môi cô lẫm bẫm nhìn cả hai đang đấu với nhau ngoài kia

"Cái cơ thể kiệt sức đó mà lại mạnh mẽ thế này à?

Đúng là ghê gớm"

*BỤP*

"Sự dẻo dai và sự cân bằng đó, quả không hổ danh là [vô địch]"

"Cú đá của Mikey-kun bị chặn lại sao?

'Kurokawa Izana...hắn ta quả thật rất mạnh?' "

"HAY LẮM!!

LÂU LẮM RỒI TAO MỚI CẢM THẤY HÀO HỨNG NHƯ THẾ NÀY!!"

Vừa dứt lời, Mikey lao đến tấn công thì lại bị Izana đá một cước vào mặt cậu

"Nhưng tao nhìn ra hết rồi!!"

'Cái gì??

Không thể nào...' - Chifuyu

'Mikey bị đá văng ra sau??' - Angry

'Trước giờ chưa một ai có thể làm điều đó..' - Hakkai

'......' - Kagami

"Áp đảo đối phương hoàn toàn, đây chính là sức hút của Kurokawa Izana" - Muccho

"Tao luôn giải quyết mọi chuyện bằng [bạo lực].

Một khi kết hoạch tan tành thì chỉ còn CÁCH ĐÓ.

Tao sẽ giết mày, Mikey"

'Mikey-kun đã đến đây.

Vậy chúng ta...vẫn thua sao..?'

Mikey im lặng lao đến tấn công thêm một lần nữa, cậu bay lên đá vào đầu nhưng Izana cản lại

"Tao nói rồi mà?

TAO ĐÃ NHÌN RA TẤT CẢ!!"

Mikey đáp xuống liền bị Izana đấm vào đầu.

Mikey cố gượng lại, nhìn thẳng vào mắt Izana

"Trả lời tao một câu..."

"???"

"Tại sao mày lại hại em gái của chúng ta?"

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 45


"Tao hỏi mày một câu..."

"???"

"Tại sao mày lại hại em gái của chúng ta?"

.

.

.

'Tôi muốn có anh trai.

Một ngày nọ, một người đàn ông đến thăm tôi đã nói..'

.

"Em là Izana sao?"

.

'Sano Shinichirou, anh ấy là anh trai tôi.

Anh ấy đã dạy tôi chạy xe..'

.

"Những lúc chán đời thì chạy xe là nhất!!"

.

'Anh ấy đã dạy tôi cách đánh nhau...'

.

"Hiểu chưa?

Đấm kiểu này là dễ nhất!!"

.

'Cả cách chọc ghẹo bọn bất lương nữa....'

.

"Chờ em với!!!"

.

'Cả quần áo, cả kiểu tóc, cả cách cười.

Tất cả đều là Shinichiro dạy cho tôi.

Anh ấy là anh trai của tôi mà thôi!!'

Vài năm sau, tại tiệm xe của Shinichiro

"Shinichiro!!"

"Yo, lâu rồi không gặp - Izana"

"Lên xe đi, mình chạy xe một chút nhé?"

"Nghe hay đó, chờ anh một chút"

Shinichiro nói liền dọn dẹp mọi thứ rồi nói với Inui

"Nếu con bé đến mà không thấy anh thì cứ nói anh đi đây một chút nhé Inui?"

"Dạ được!"

Shinchiro cười rồi lên xe Izana rồi chạy đi

"Cuối cùng cũng tới ngày anh được Izana chở sau lưng"

"Anh thấy em chạy giỏi chứ?"

"Ừm.

Mà em ra trại giáo dưỡng khi nào thế?"

"*cười*...Shinchirou"

"Sao?"

"Đời tiếp theo của Hắc Long để em kế thừa được không?"

"Hả?"

"..Em muốn bảo vệ thứ anh trân trọng ấy mà*cười tươi*"

"...Được!

Anh cũng nghĩ sẽ giao cho em vào một ngày nào đó.

Cảm ơn em Izana.

Anh em được ở bên cạnh thế này, đó từng chỉ là giấc mơ với anh.

Anh muốn em và Manjiro kế thừa Hắc Long, kể cả Kagami.

Nhưng anh sợ Kagami sẽ không chịu đâu."

'Hả?

Anh ta chẳng phải là [anh trai] của mình hay sao?'

.

'Vài ngày sau cái chết của Shinichiro.

Tôi đã gặp được Kagami, nhưng tôi lại chẳng có ác cảm gì với em ấy, mà ngược lại rất yêu quý.

Kagami tặng cho tôi chiếc khăn tay.

Nó khiến tôi cảm thấy ấm đi một phần bên trong mình...nhưng ngay sao đó.

Nó nhanh chóng lạnh đi.

Vài năm sau, Kisaki đã đến thăm tôi.

Người trở nên xám xịt như [tro tàn]'

.

"Người được xưng danh là [mạnh nhất] lại trở nên thảm hại thế này.

Đau buồn vì cái chết của anh trai sao?

Hay là thứ khác?

Kurokawa Izana?"

.

'Và thế là Thiên Trúc được thành lập'

.

"Mikey, tao sẽ kể cho mày nghe bí mật của tao"

'Bí mật..của Izana sao?'

Izana liền áp sát mặt trước Mikey rồi nói với cậu

"Shinichirou đã không thành người anh trai [lý tưởng] của tao.

Tuy không phải đàn em của mày giết chết anh ấy nhưng tao đã quyết định...SẼ BIẾN MÀY THÀNH [TRO] VÀ TRỞ THÀNH [SHINICHIROU]"

'Cậu ta đang nói gì thế chứ..' - Takemichi

"THẾ NÊN MAU TRỐNG RỖNG ĐI!!"

"Chỉ vì thế mà mày đã hại Ema sao?"

*BỐP*

"MÀY ĐÃ CƯỚP MỌI THỨ CỦA TAO MANJIROU.

VẬY NÊN TAO..SẼ GIẾT MÀY"

.

"Anh phải đến [trại mồ côi].

Sớm thôi, nhất định anh sẽ đến đón em.

Anh hứa đấy Ema"

.

"Manjirou"

"Dạ?"

"Nếu như em còn có một người anh nữa thì sao?"

"Hừm...một người anh khác sao?"

.

"MIKEY!!"

Cô nói lớn làm cậu thoát ra kí ức đang nhớ đến.

Lúc đó Izana bay đến đấm cậu gục xuống đất

"MIKEY-KUN"

"KUROKAWA, HẮN TA LÀ QUÁI VẬT SAO?"

- Chifuyu

"SAO VẬY MIKEY?

CHỈ ĐẾN MỨC NÀY THÔI SAO?"

"Mikey-kun...không thể nào, không có chuyện cậu ấy nương tay đâu nhỉ?"

- Takemichi

"....Mikey đang đánh hết sức..Kurokawa Izana quá mạnh"

"HAY LẮM!!

IZANA MẠNH ĐẾN MỨC NÀY SAO?"

- Hanma dang tay nói lớn

"Nỗi cô đơn là sức mạnh của Izana, năm 12 tuổi, Izana bị một đám người đánh hội đồng và bị thương nặng.

Sau khi bình phục, cậu ta đến đánh trả lại từng tên.

Tất cả đều không bình phục, và cuối cùng cậu ấy dồn ép tên cầm đầu vào bước đường cùng.."

.

"Chừng nào mày còn sống, gia đình bạn bè của mày.

Tao sẽ đánh cho chúng thành phế vật hết cả"

.

"Tên cầm đầu bị dồn ép đến bước đường cùng nên đã treo cổ tự tử"

Nghe Kakuchou nói, Kisaki chỉ biết nhướng chân mài rồi cười trong run rẫy

"Không có ai lại muốn giết người vì vài trận đánh cả.

Nhưng người lại không quan tâm đến ai nhưng Izana lại khác.

Cậu ta không có giới hạn [nếu đánh nữa thì nó sẽ chết mất].

Cú đấm đó có thể giết người"

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 46


"NÀY MIKEY, MÀY ĐANG ĐÙA VỚI TAO ĐẤY À?

ĐÂY LÀ SỨC MẠNH THẬT SỰ CỦA MÀY SAO HẢ?"

Sau cú đấm của Izana, Mikey đứng dạy phun bọt trong miệng

"Mày không quan tâm đến người khác à?"

Cậu nói liền đá vào đầu Izana nhưng lại được đỡ đi

"Kể cả những người bạn chiến đấu vì mày?"

"...."

"Chiến đấu vì tao?

Haha, mày lầm rồi.

Bọn nó chiến đấu vì sợ hãi tao đấy.

Đừng nghĩ bọn tao cũng chơi trò gia đình như Touman!

Thứ tồn tại ở Thiên Trúc chỉ có nỗi sợ và lợi ích!!

Tình bạn hay tin tưởng là ảo tưởng không hơn không kém"

"...có gì đó...khác với lúc nãy.

Động tác của Izana đang chậm đi rồi..."

"Phải.

Chịu phải cú đá đó của Mikey...có lẽ tay chân của Izana lúc này vỡ tan hết rồi"

"Hả...?"

.

"Mày muốn ôm cái suy nghĩ cô độc đó đến bao giờ đây?"

"*nghiêng người* Shinichirou và Ema đã chết.

Mày cũng cô độc lắm cơ mà?*đá*"

"*đỡ lại*"

"!!!"

"Mày sai rồi Izana, Ema vẫn còn sống và mày vẫn còn một người anh em là tao mà!!"

"!!!!"

'Shinichirou...người anh mà anh nói, là Izana đúng không?'

.

"Nếu có một người anh nữa hả....hừm...chắc em sẽ thích anh ấy thôi!!"

"Haha, thế à.."

.

"Anh trai...em muốn cứu anh!!"

.

"Izana.

Mikey, Ema vẫn luôn xem anh là anh trai của họ.

Và em cũng vậy, nên là Izana này.

Mikey, Ema và tất cả mọi người đều sẽ cứu anh ra khỏi bóng tối đó.

Và đó là câu trả lời của em, Izana"

.

"IM ĐI"

Cậu hét lớn đá Mikey nhưng cậu lại né một cách nhẹ nhàng

"Đừng hòng đánh trúng!"

Cậu nói cau tay đấm mạnh vào Izana rồi quay ngang đá cậu gục xuống đất

'Mikey đá trúng rồi!!'

"IZANA"

"*Gượng đứng dậy*Sao..xem ra mày mà muốn thì làm gì cũng được cả, Mikey.

Giỏi lắm, giỏi lắm.

Chuyện này ngày càng vui hơn rồi.

PHẢI KHÔNG"

Cậu vung nắm đấm nhưng Mikey lại né đi rồi đấm lại vào bụng Izana

"Tại sao mày lại thành ra thế này?

Tại sao mày lại không yêu thương anh em của mình?

Chỉ cần mày mở lòng ra thì tao và Ema đều sẵn sàng chấp nhận mày!"

'Im miệng.

Im miệng đi.

Đừng có ra vẻ mày đang hiểu mọi chuyện!!'

"TẠI SAO VẬY IZANA?"

.

"Tại sao vậy?

Izana?"

.

"IM ĐI AAAAAA"

*BỤP*

" 'Chết tiệt...' Shinichirou, Ema.

Tại sao?

Tại sao cả hai lại ở bên đó kia chứ?"

Cậu hắc tuyến khi nhìn thấy hai hình bóng đang đứng bên phía Mikey.

Izana liền nhìn qua cô

"Kagami, tại sao em không thể đứng về phía anh chứ hả?

Tại sao em lại ở bên đó.

Chẳng phải em nói em xem anh như là gia đình hay sao?"

"Izana, tụi em muốn cứu anh.

Quay lại đây đi.

Cùng sống với tụi em--" - Kagami

"IM ĐI, IM MIỆNG HẾT ĐI!!

AAAA, KISAKI.

ĐƯA CHO TAO"

Izana quay người bắt lấy cây súng rồi chĩa vào Mikey

"!!!"

"Nếu đánh nhau mà cũng thua.

Thì tao chẳng còn lại là gì..."

"Izana...."

- Mikey

'Không xong rồi, nguy rồi..!!!' - Takemichi

"Này...mẹ ơi..."

.

"Izana, từ giờ con chỉ một mình thôi.

Nên hãy sống thật mạnh mẽ nhé"

.

"Chết đi, Mikey!!"

"Cứ bắn đi Izana, nếu điều đó làm mày thỏa mãn"

"ĐỪNG KHÍCH TƯỚNG TÊN ĐÓ, HẮN NGHIÊM TÚC ĐẤY!!"

- Draken

"MÀY SAO VẬY IZANA?

SAO KHÔNG BẮN ĐI?

BẮN TAO THỬ XEM!!"

*BỤP*

Kakuchou chạy đến quật cây súng ra xa rồi chắn trước mặt Izana

"Kakuchou??"

"!!"

Tất cả mở to mắt nhìn Kakuchou, Izana hắc tuyến, nhướng chân mày nhìn cậu

"Kakuchou...mày đang làm cái gì thế hả?"

"Izana, đủ rồi đấy.

Mày thua rồi!!"

'Kakuchou đang...chống lại Izana??' - Muccho

"Kaku-chan..."

'Kakucho trung thành hơn bất cứ ai.

Vậy mà cậu ta lại...'

"Thuộc hạ mà dám ý kiến với vua sao?

HẢ?"

"....Tao..."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 47


"...Tao..."

.

.

.

"Vết thương nặng quá.

Mày đang làm gì thế?"

"....tao làm mộ cho cha mẹ.

Họ đã chết vì tai nạn"

"Ha, vậy vết thương của mày cũng là từ vụ tai nạn à?"

"...mặc kệ tao đi.

Mày nói chuyện với tao cũng bị bắt nạt đấy.."

"...*đá*"

"MÀY LÀM CÁI GÌ VẬY??"

"Người chết rồi thì quên luôn đi"

Izana nói túm lấy cổ áo cậu kéo lên

"Người chết rồi không thể bảo vệ cho mày được đâu.

Và mày cũng chẳng còn giá trị gì nữa.

Không ai che chở.

Mày hiểu chưa?

Vậy nên tao sẽ cho mày ý nghĩa sống.

Từ hôm nay tao là vua.

Còn mày là thuộc hạ.

Hãy sống để làm thuộc hạ cho tao"

'*rơi lệ*Hôm ấy tôi quyết định chết đi.

Nhưng Izana đã cho một đứa như tôi..lý do để sống tiếp!!'

.

"Tao vẫn luôn chiến đấu vì mày dù cho tư tưởng của mày méo mó đến cỡ nào.

Miễn là vì mày tao có thể vui lòng chịu chết.

Vậy nên đừng phơi bày bộ dạng xấu hổ đó nữa.

TAO KHÔNG MUỐN THẤY MÀY THẢM HẠI NHƯ THẾ!!!"

".....bọn cầm đầu kia.

Sao bọn mày chỉ biết ngẫng người ra thế kia?

Còn không mau giết Kakuchou?"

Izana liếc mắt nhìn nhưng không ai dám trả lời lại, Kakuchou liền lấy tay nắm chặt vai cậu

"MÀY BIẾT MÀ IZANA, BỌN NÓ KHÔNG THẮNG NỔI TAO ĐÂU"

"Tránh ra đi, tao vẫn còn đánh được!"

"IM ĐI!!"

*ĐÙNG*

"!!!!!"

Tiếng súng vang lên, một bên vai Kakuchou bị bắn, máu liền văng lên mặt Izana

Cậu khụy xuống làm tất cả đơ người

"KAKU-CHAN!!!"

"Mày phiền phức thật đấy.

Biết bao nhiêu lần rồi..kế hoạch của tao suy nghĩ kĩ lưỡng đều bị Hanagaki phá bĩnh.

Giờ đây không thể lợi dụng được Mikey thì tao chuyển sang Izana thôi.

Mày đang cản đường tao đấy Kakuchou"

"Ư AAAAA"

"DỪNG LẠI KISAKI!!"

Cô hét lớn chạy nhanh đến thì bị Draken kéo lại ngay

"Đừng có mà lao ra đó Kinie!!"

"Chết đi!!"

"KHÔNG, DỪNG LẠI KISAKI!!!"

*ĐÙNG, ĐÙNG, ĐÙNG*

"!!!!!"

"CÁI GÌ....."

- Takemichi

Tất cả liền sững người, không tin vào trước mắt mình.

Izana đã đỡ 3 phát đạn thay cho Kakuchou

"IZANA!!!!"

- Kagami

"Tại sao...Tại sao Izana lại...che chắn cho Kakucho chứ..!!?"

"Izana...mày...làm gì vậy hả...."

"*quay lại*.....Thật là...chỉ là tên thuộc hạ thôi mà lại tốn công như thế này....cơ thể tao lại tự chuyển động rồi...."

Kisaki sợ hãi ngồi bịch xuống đất

"Mikey..tao có chuyện muốn nói với mày.."

"...."

"Thiên Trúc thua rồi..."

"Izana.."

"Đừng có đùa nữa, người nói câu đó phải là tao mới đúng chứ.

Mày không được nói điều đó!!"

"Haha...gì chứ.

Mày chẳng hiểu gì cả..."

"Izana, tại sao mày lại đỡ đạn cho một đứa như tao chứ..mày là vua cơ mà.

Dù có vứt bỏ tao như một mảnh rác..cũng phải tạo nên thời đại của riêng mày chứ...Đó mới là vua phải không?

IZANA?"

"...Là [thời đại...của chúng ta]..."

"Sao cơ...."

"Ha...xin lỗi mày...Kakuchou..nhưng tao...chỉ còn mỗi mình mày mà thôi..."

Cậu mỉm cười nhìn lên phía bầu trời cao, Kakuchou liền bật khóc nhìn Izana.

Muccho liền đứng dậy nói lớn

"GỌI CẤP CỨU ĐI!!!!!

NHANH LÊN!!!"

"Izana...Kakuchou..."

- Mocchi

"Mikey...mày nói mày muốn cứu tao sao??"

"Tất nhiên rồi, chúng ta là anh em mà.

Nên đừng nói gì hết Izana..."

"....có một lần...tao tình cờ gặp được người mẹ đã vứt bỏ mình..."

"..??"

.

"Mẹ...."

.

'Tao vẫn luôn băn khuân'

.

"Mẹ..sao mẹ lại bỏ rơi con?

Để chơi trò này sao??"

"..tct phiền phức"

"Hả..."

"Mày không phải con tao!"

"Sao...."

"Mày là đứa con riêng giữa ông chồng trước của tao và con mụ Philippin.

Lão ta thật hết thuốc chữa.

Rốt cuộc thì bị bọn xấu xã hội đen đâm chết.

Hiểu chưa?

Mày chẳng có máu mũ gì với tao hết"

"Hả....?"

.

"Aaaa"

*BỤP*

"ANH BIẾT MÀ ĐÚNG KHÔNG SHINICHIROU?

TẠI SAO ANH KHÔNG NÓI?"

"Ờ, anh đã nhận ra.

Nhưng chuyện đó thì có sao đâu chứ?*đứng dậy*"

"SAO LẠI KHÔNG?

ĐÓ LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT ĐẤY!?"

"Tại sao hả?

Chuyện máu mũ có liên quan gì đến quan hệ của chúng ta?"

"ANH IM ĐI!

SAO ANH LẠI XUẤT HIỆN TRONG ĐỜI TÔI CHỨ?

NẾU CÔ ĐỘC NGAY TỪ ĐẦU THÌ TÔI ĐÃ CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC...ANH CÓ HIỂU KHÔNG SHINICHIROU?

CÁI ĐỊA NGỤC KHI NIỀM HẠNH PHÚC CỦA MÌNH ĐỘT NHIÊN BIẾN MẤT..."

.

"Izana...mày...."

- Mikey

"Sao...vậy là..."

- Takemichi

"Đúng thế đấy.

Tao không phải anh em của mày, Shinichirou và Ema.

Tao chẳng có quan hệ với ai cả!!"

"Đùa à...."

"Ka..gami....em ấy đâu rồi..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 48


"Ka..gami...em ấy đâu rồi..."

Giọng thiều thào, yếu ớt của cậu cất lên.

Cô liền tiến đến ngồi xuống ngay cậu

"Em đây, Izana..."

"Em đây rồi....em còn nhớ...cái ngày mà em tặng chiếc khăn thêu tay của em...cho anh chứ..?"

"Nhớ chứ, đó là lần gặp mặt đầu tiên giữa em với anh kia mà....nhưng rồi anh lại nói đã làm mất nó khiến em phải thêu lại chiếc khăn dang dỡ ở nhà...."

"..Ờ...cái chiếc khăn thêu tay đó...anh..."

Cậu liền đưa đôi bàn tay yếu ớt kia vào trong túi áo đem ra chiếc khăn đã thấm máu kia

"Izana..anh..chẳng phải anh nói..."

"Phải..anh đã nói đã làm mất nó...để cho em hụt hẫn rồi tránh xa con người như anh....một người như anh....em không nên đến gần nữa...."

"ANH LÀ ĐỒ NGỐC SAO IZANA, CHỈ CẦN LÀM NHƯ THẾ THÌ EM SẼ BỎ RƠI ANH SAO?

ANH NGHĨ EM LÀ CON NGỐC À.

EM MUỐN CÙNG MỌI NGƯỜI CỨU LẤY ANH.

AI AI CŨNG LUÔN ĐÓN LẤY ĐÔI BÀN TAY CỦA ANH MÀ.

IZANA!!"

Cô bật khóc nắm chặt bàn tay cậu đang cầm chiếc khăn thêu tay của cô.

Cậu chỉ mỉm cười nhìn lên bầu trời tối sầm kia

"Này Mikey....Kagami...anh đã...được cứu rồi sao??

Làm gì có chuyện đó nhỉ...E..ma..."

"Izana....Izana...IZANA...!!"

- Kagami

"NÀY, TRẢ LỜI TAO ĐI CHỨ IZANA!!

NÀY IZANA, IZANA.

IZANA!!"

"IZANA"

Kakuchou đau nhói nằm xuống nắm chặt tay Izana mà khóc

"Tao không để mày cô đơn nữa đâu Izana...bởi vì tao sẽ đi cùng mày....chúng ta đã chẳng thể sống..cho đàng hoàng...."

"Kaku-chan..."

"!!

Tuyết rơi rồi kia...!!!!!!"

.

"TUYẾT KÌA!!!"

..

"Mày là đồ ăn gian Izana, từ đường kẻ đó là địa bàn của tao chứ bộ!!!"

"Đồ ngốc, cam kết đặt ra là để phá cơ mà!!"

.

"Á, người tuyết của tao!!"

"Tao định giúp mày mà lỡ phá luôn rồi*cười*"

"Mày là đồ kì cục.

Tao sẽ đi chơi một mình!"

"Thay vì như thế thì xây nhà với tao đi!!"

.

"XONG RỒI!!"

"Đây là vương quốc của chúng ta"

"Vương quốc của chúng ta?"

"Ừ!

Hay đúng không?

Đây là kế hoạch tuyệt mật.

Chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch này trước khi lớn lên để tạo nên vương quốc hùng mạnh nhất.

Tao là vua, còn mày là thuộc hạ.

Để coi....tao sẽ cho mày một đội quân!"

"Đội quân hả?"

"Đó là những người chiến đấu vì vương quốc.

Tao sẽ nhận những người không nơi nương tựa đó làm thần dân.

Và cho tất cả một nơi để trở về...

Công dân kia, mau nộp thuế cho ta!!

Kiểu vậy đó"

"Haha, hay lắm.

Đúng là Izana!!"

"Vậy nên chúng ta mà thua là tiêu!!"

"Ừ, để làm điều đó thì không được thua cuộc nữa nhỉ???....

Tên vương quốc đó là gì?"

"Hừm....để coi nào....nếu tao là đường Tam Tạng thì mày sẽ là Tôn Ngộ Không nhỉ?"

"Tây Du Kí á hả?"

"Vậy thì vương quốc đó là [Thiên Trúc]!!"

"Thiên Trúc hả?

Vậy thì chúng ta sẽ tạo nên một thời đại tuyệt vời"

.

"Kaku-chan...."

"CẢ TOUMAN VÀ THIÊN TRÚC NGHE RÕ ĐÂY.

TRẬN GIAO CHIẾN ĐÃ KẾT THÚC.

XE CẤP CỨU VÀ CẢNH SÁT SẮP TỚI.

TRƯỚC KHI CÓ CHUYỆN KHÔNG MAY XẢY RA THÌ TẤT CẢ MAU RỜI KHỎI ĐÂY ĐI.

TAO SẼ Ở LẠI GIẢI QUYẾT MỌI THỨ..!!

GIẢI TÁN!!!!!"

....

"ĐỪNG LỀ MỀ NỮA!!"

"Mikey, mày cũng rời khỏi đây đi!!"

- Muccho

"Bọn tao sẽ ở lại!!"

- Mocchi

"Bọn mày...."

"...Nói chung là tao đã luôn ngưỡng mộ bọn mày.

Đại ca, Kakuchou.

Ít nhất thì hãy yên nghỉ nhé..tao vẫn luôn nhìn theo cách mà bọn mày sống...!!"

Ran nói lấy hai tay che mắt cả hai xuống

"Izana...'hãy đợi em nhé....' "

Cô nói liền lấy chiếc khăn thêu trong tay Izana, rồi đặt tay cậu lên ngực liền đứng dậy

"Tao tuyệt đối không tha cho mày.

Kisaki!"

- Mikey/Kagami
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 49


"Tao sẽ không tha thứ cho mày.

Kisaki!"

- Mikey/Kagami

"KISAKI!!"

Hanma chạy đến bắt lấy Kisaki chạy đi

"Bắt được rồi.

Tao đã mượn chiếc xe này đấy!"

'Nguy rồi.

Hắn ta sẽ trốn mất, rồi mọi chuyện sẽ lập lại!!!!'

"TAKEMICHI, LÊN XE ĐI!

ĐUỔI THEO TÊN KHỐN ĐÓ"

"Draken-kun!....Hina...."

"HINA CỨ ĐỂ TÔI LO TAKEMICHI, MAU ĐUỔI THEO HẮN TA ĐI!"

Cô nói lớn, Takemichi gật đầu leo lên xe cùng với Draken chạy đi

"NHỮNG NGƯỜI CÒN LẠI MAU RỜI KHỎI ĐÂY.

MAU GIẢI TÁN!"

Cô nói lớn, dây buột tóc liền đứt làm tóc cô bay trong gió

Tất cả liền chạy đi khỏi hiện trường, còn lại là Inui, Chifuyu, Hakkai, Angry, Hina và Mikey bên Touman đứng nhìn cô đang nhìn Izana

'Izana, Shinichirou, Baji....tất cả...đợi em thêm một chút nhé...'

"Kinie...."

"Anh chở Hina đi tìm Takemichi đi.

Em sẽ rời đi sao*cất chiếc khăn thêu tay vào túi áo*"

"..Được rồi!!"

Mikey gật đầu liền đi đến Hina

"Đi thôi Hina!"

"Ừm..."

"Mấy cậu cũng mau đi đi"

"..Được!!"

- Hakkai

"Tôi đợi cô bên ngoài, Kagami-san!"

- Inui

Tất cả liền rời đi, cô nhìn Izana thật lâu liền nhắm nghiền đôi mắt bước đi thì Mocchi liền nói

"Này Kinie..."

"..?"

"Tao thua rồi.

Quả thật...mày rất mạnh!"

"...Cả mày cũng vậy Mocchi!

Tất cả đều rất mạnh!"

Cô quay lại mỉm cười rồi quay người vẫy tay rời đi

"Cô định về hay đi đâu Kagami-san?"

"....đến bệnh viện đi Inui!"

"Được!"

.

Tại chỗ Takemichi

"DRAKEN-KUN, PHÍA SAU"

"ÔHHHHH"

Ngay tức khắc, Draken chặn ngay đòn đánh từ Hanma mà thả cậu xuống

"Còn chạy được chứ Takemichi?"

"Đương nhiên, dù chân tao có gãy, tao vẫn sẽ chạy!!"

"Chỗ này cứ giao cho tao!!!"

"Được!!"

Takemichi liền quay người chạy theo Kisaki dù chân đang đau nhói

"Giờ thì..thằng zombie chết tiệt.

Tao sẽ giết mày tại đây"

"À há.

Tao sẽ đặt cái tóc bím lên mộ cho mày đấy"

.

Takemichi - cậu luôn chạy theo sau Kisaki trên đường thì hắn quẹo vào trong

Cậu liền quay ngang thì Kisaki đập gạch vào đầu cậu.

Ngay tức khắc, cậu liền đánh trả một phát vào mặt Kisaki

Đánh cho đến khi cả hai phải thở dốc nhìn nhau.

Khoảng 1 lúc, Takemichi liền nhìn khung cảnh xung quanh

"!

'Nơi này là...' "

*BỐP*

"ĐỪNG CÓ NGƠ RA ĐÓ!"

"IM ĐI THẰNG KHỐN.

ĐI CHẾT ĐI KISAKI, MÀY THUA RỒI.

VÌ QUÁ YẾU ĐUỐI NÊN MÀY PHẢI LỢI DỤNG NGƯỜI KHÁC.

MOEBIUS, BA LƯU BÁ LA.

THIÊN TRÚC.

MÀY CHỈ LÀ THẰNG HÈN CHẲNG TỰ MÌNH LÀM ĐƯỢC GÌ"

"*nắm chặt cú đấm*ĐỒ NGU, KHI ĐÃ ĐỨNG TRÊN NGƯỜI KHÁC THÌ CẦN GÌ ĐỘNG TAY NỮA"

Vừa dứt lời, Kisaki liền đập đầu thẳng vào trán cậu làm Takemichi đau đớn

"Để làm một thứ gì đó thì mày cần lên một kế hoach TỈ MỈ HOÀN HẢO!!"

"Kế hoạch hoàn hảo..? *bay đến quật Kisaki xuống đất* BỊ NGƯỜI NHƯ TAO PHÁ BĨNH THÌ KẾ HOẠCH HOÀN HẢO CHỖ NÀO HẢ?"

"IM ĐI.

ĐÁNG LẼ TAO ĐÃ TRỞ THÀNH MỘT PHẢN ANH HÙNG.

Kế hoạch đầu tiên giết Draken và giành lấy vị trí số 2 điều khiển Touman ở phía sau.

Tiếp theo là tạo nên Ba Lưu Bá La và phá hủy Touman đưa Mikey lên nắm quyền.

Thứ 3 là giục Thiên Trúc tấn công Touman.

Lợi dụng Mikey và chi phối thế giới ngầm.

Tất cả đều hoàn hảo.

KHÔNG ĐỜI NÀO MÀ NÓ BỊ PHÁ HẾT.

NGOẠI TRỪ KHẢ NĂNG ĐÓ!!"

"!!!!"

Takemichi nghe xong liền đá Kisaki ra xa, lọ mọ đứng dậy

"Đến giờ này tao vẫn còn nhớ như in...ngọn lửa cuồn cuộn.

Khói đen bốc lên.

Tao đã thề trước cảnh tượng đó.

Tao sẽ là người đứng đầu Touman"

"?"

"Đây chính là nơi đó, Kisaki.

Là nơi mà mày giết Tachibana Hinata trong tương lai!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 50


"Đây chính là nơi đó, Kisaki.

Là nơi mà mày đã giết Tachibana Hinata trong tương lai.

Hãy giải quyết trận chiến nối liền quá khứ và tương lai ngay tại đây.

Kisaki!"

"Haha, quả nhiên...mày đã vượt thời gian đến đây!"

Ảo ảnh liền xuất hiện trong đầu cậu.

Cậu liền nghĩ ngợi thì lại bị Kisaki làm cho tĩnh

"Hahaha, ra mọi chuyện là như thế à?

Haha, mày thực sự du hành thời gian sao??"

"Kisaki, tại sao mày lại cố chấp hãm hại Hina thế?"

"..."

"Tao hiểu chuyện mày vì muốn có Touman mà luôn nhắm vào Mikey.

Tại sao mày cứ hết lần này hết lần khác giết chết Hina??"

".....Thế à..?

Tao...thất bại rồi nhỉ...?"

"???"

Trong lúc không hiểu ý Kisaki, Takemichi lại thấy khung cảnh đó thêm lần nữa...

'Hina...và Kisaki??'

.

"Xin lỗi...."

"Hả???"

Hina nói rồi rời đi, bỏ lại Kisaki ở đó dưới bầu trời đang rơi tuyết trắng

"!!!

Kisaki..lẽ nào mày...đối với Hina..."

"*chĩa súng vào cậu* Chuyện của tao và mày đến đây là kết thúc.

Vì đây là lần cuối tao nói cho mày biết"

"..."

.

'Hồi tiểu học tao được gọi là thiên tài'

.

"Cậu giỏi quá, lại đứng hạng 1 toàn quốc nữa"

"...thường thôi"

"Quả là cậu.."

"Đi thôi Hina.."

.

'Dù giả vờ tỏ ra không biết nhưng tao...đã luôn thích Tachibana Hinata.

Và tao chắc chắn rằng Hina sẽ thích một người thiên tài như tao!

Vậy mà...trái tim của cô ấy lại bị cướp mất..bởi một anh hùng từ đâu xuất hiện....

Hanagaki Takemichi..

Kể từ hôm đó tao đã luôn đi theo mày...'

.

"Takuya này"

"Hử?"

"Người hùng như tao ấy mà.

Mày biết bất lương là gì không?

Nói mày nghe sau.

Khi lên sơ trung.

Tao sẽ trở thành một tên bất lương số 1 Nhật Bản!!"

.

'Tên bất lương...số 1 Nhật Bản?

Cái gì mà bất lương?!

Như thế thì anh hùng cái gì chứ?

Tao đã tìm hiểu về bất lương và còn tiếp xúc với người thật'

.

"Cậu là Osanai của Moebius phải không?"

.

'Dường như hắn là kẻ gần như mạnh nhất.

Nhưng hắn không phải là kẻ đứng đầu Nhật Bản.

Tao điều tra khắp nơi và rồi tao tiếp cận được một người.

Tổng trưởng của Tokyo Manji - Sano Manjirou.

Mọi mảnh ghép cho kế hoạch đã được tập hợp....

Mùa hè năm 2 sơ trung.

Tao đã gặp mày trong quá trình thực hiện kế hoạch của mình'

.

"Tao sẽ vượt qua mày!!"

"....hử...nhìn quen quen ta..."

.

'Để trở thành tên bất lương số 1 Nhật Bản.

Tao không mơ những thứ mơ hồ như mày.

Tao sẽ thực hiện kế hoạch khi đã suy nghĩ kỹ càng.

Và có được thứ cần thiết để làm điều đó'

.

"Cậu là Sano Manjiro đúng không?"

Mikey đang nằm trên sân cỏ liền mở mắt ra nhìn

"Mày là thằng nào?"

"Kisaki Tetta"

.

'Sano Manjirou chắc chắn là [bình chứa] có thể trở thành số 1 Nhật Bản.

Rất thích hợp để làm con rối cho tao điều khiển.

Là [phương tiện] hoàn hảo giúp tao trở thành số 1 Nhật Bản.

Trung tâm kế hoạch vĩ đại kéo dài đến 10 năm.

Để có được lòng tin của Mikey phải tốn đến một năm.

Để hoàn toàn điều khiển cậu ta phải tốn thêm 2 năm nữa.

3 năm để thống trị Tokyo.

Và thêm 4 năm để chi phối toàn bộ Nhật Bản.

Cho đến khi tao được gọi là tên bất lương số 1 Nhật Bản cần 10 năm'

.

"Và tao sẽ đường đường chính chính ở bên cạnh Tachibana Hinata.

Vậy mà mày lại cản đường tao không biết bao nhiêu lần.

Hả?

Mày du hành thời gian hết lần này tới lần khác?

Hả??"

"Để trả đũa vì bị từ chối....MÀ MÀY GIẾT HINA SAO?"

"!!"

"KHÔNG BIẾT BAO NHIÊU LẦN!!"

"HINA LÀ BẠN GÁI CỦA TAO.

TAO TUYỆT ĐỐI KHÔNG NHƯỜNG CHO MÀY!!

Nếu phải làm vậy thì thà giết chết còn hơn.

Tại sao vậy chứ?

Tao yêu cô ấy đến thế mà Tachibana Hinata không một lần quay lại nhìn tao.

TẤT CẢ LÀ DO MÀY.

ĐÁNG RA TAO NÊN GIẾT MÀY NGAY TỪ TRƯỚC.

TAO ĐÃ COI TRỌNG MÀY MÀ MÀY LẠI PHẢN BỘI TAO!!!"

Bất cùng lực kiệt, Takemichi liền đá văng khẩu súng xuống đất liền nhặt lên chĩa vào Kisaki

"ĐÁNG LẼ TAO NÊN LÀM THẾ NÀY...NGAY TỪ ĐẦU...CHẾT ĐI..."

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 51


"Mày quả là mạnh thật đấy.

Draken!"

.

"Chết đi...Kisaki..."

Tay cậu run run nhìn Kisaki

'Chỉ cần giết được tên này...mình sẽ cứu được Hina!!'

"TAKEMICHI-KUN!!"

- Hinata

"!!!....'Tachibana....' " - Kisaki

"Hina..Mikey-kun...?"

- Takemichi

"KISAKI!!"

"!!!

Hả??

ĐỪNG HÒNG CHẠY THOÁT"

Cậu liền đuổi theo Kisaki, Hina đứng đó liền cùng Mikey đuổi theo

"MÀY TIÊU ĐỜI RỒI KISAKI.

MỘT KHI MỌI NGƯỜI BIẾT ÂM MƯU KẾ HOẠCH CỦA MÀY THÌ MÀY SẼ KHÔNG LẤY ĐƯỢC LÒNG TIN CỦA AI NỮA ĐÂU.

CÁI DÃ TÂM VÔ NGHĨA CỦA MÀY TIÊU TÙNG RỒI!!"

"KHÔNG CÓ CHUYỆN ĐÓ ĐÂU.

DÙ BAO NHIÊU LẦN ĐI CHĂNG NỮA TAO VẪN SẼ LÀM LẠI.

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ TACHIBANA SẼ LÀ CỦA TAO.

CHẮC CHẮN ĐẤY!!"

"Tct, ĐỪNG CÓ MƠ.

TAO KHÔNG BAO GIỜ ĐỂ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA.

TAO SẼ KHÔNG ĐỂ MÀY TRỞ VỀ TƯƠNG LAI ĐƯỢC NỮA ĐÂU!!"

Đến giữa đường thì Kisaki liền dừng lại

"?"

"[Trở về tương lai] sao?

Mày...vẫn nghĩ...tao cũng du hành thời gian à...??"

"Hả....?

Không phải sao???"

Cậu ngẫn người không tin tai mình đã nghe được gì

"Tao...."

*RẦM*

"!!!!!

KISAKI...?

Chuyện quái gì đây...."

"Aa....aaaaaaaaaa....tao....không thể....đứng dậy được....chuyện này là sao hả??

Aaaa...Mẹ kiếp...cơ thể tao...không...đứng dậy được....Tao không muốn chết...."

"Kisaki...."

.

.

"Aa mệt quá..."

Hanma mệt mỏi tựa lưng vào tường ngồi phịch xuống

"Hả?

Sao thế?"

"Tao thua rồi.

Chắc bây giờ nó đã thoát được rồi nhỉ?"

.

'5 người bị bắt vào ngày hôm đó là những người đứng đầu Thiên Trúc.

Người chết bao gồm là Kurokawa Izana và Kisaki Tetta' - Takemichi

.

.

.

".....đây là......"

Giọng nói thiều thào phát lên, đôi đồng tử màu vàng chanh một lần nữa được nhìn thấy ánh mặt trời.

Cánh cửa mở ra, ba con người thân quen với cô bước vào liền rơi nước mắt

"EMA!!!"

Mikey vui mừng chạy đến ôm Ema vào lòng, Draken lao đến đầu giường bật khóc theo cậu

"Em tỉnh rồi Ema.

Anh sợ em cứ ngủ mãi không chịu thức nhìn tụi anh!!"

- Draken

"Bắt đền cô đấy Ema!"

- Kagami

"Làm như em sắp chết rồi hay sao mà khóc quá thế chứ.

Cười lên đi nào"

Ema nói ôm cả hai vào lòng.

Đôi mắt cũng không thể giấu nổi cảm xúc lúc đó của cô nên cũng đã rơi xuống.

Kagami lúc này im lặng lau nước mắt rồi bước ra ngoài.

"Vậy là tốt rồi...Ema!!"

.

Vài ngày sao

"Chào Kakuchou..."

"...Rốt cuộc....thì chỉ còn mỗi tao sống sót..."

"Đừng nói chuyện kiểu đó nữa...Izana người từng định cứu mày sẽ không thể ra đi thanh thản đâu"

".....Kisaki cũng đã chết, giờ ước mơ của Thiên Trúc là hết..."

"Điều đó..còn tùy thuộc vào mày đấy Kaku-chan..."

"....tùy thuộc vào tao sao??"

"....phải...Kisaki đã chết rồi.

Cuộc chiến của tao cuối cùng cũng đã kết thúc...nhưng mà...."

"??"

"Dù là vậy....kể từ ngày Kisaki chết đi....cơn run rẫy của tao chưa từng dừng lại..."

Cậu nói cầm chặt đôi tay đang run lẫy bẫy của mình

.

.

.

Qua bao nhiêu chuyện, Koko quyết định đi con đường riêng của mình

Kakuchou đến thăm tiễn Izana lần cuối rồi quay lưng đi

Cho đến lúc này, Hanma Shuuji tiếp tục chạy trốn khỏi cảnh sát

Còn Mikey ngồi ngắm khung cảnh ngoài biển như đang nghĩ cái gì đó

"Được....quyết định rồi..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 52


"Được...quyết định rồi..."

.

.

Vài ngày sao

.

"Mikey-kun..!"

"Xin lỗi vì đã gọi mày tới đây.

Nhưng tao có chuyện muốn nói riêng với mày...!

Mày có thể nói cho tao biết được không?

Cho tới giờ mày đã từ tương lai tới bao nhiêu lần rồi?"

Cậu im lặng rồi kể cho Mikey nghe.

Đôi lúc Mikey gật đầu thật lâu rồi cậu kể tiếp

Khi kể lại những việc đó, cảm xúc trong cậu cũng dâng trào mà bật khóc

"Tao có lỗi với mày Mikey-kun.

Lúc đó tao đã không thể cứu Baji kịp thời.

Xém nữa là không cứu được Ema trong khoảng khắc đó, nếu không nhờ sự xuất hiện của Kinie thì tâm tao sẽ đầy tội lỗi mất..Tao thật sự...xin lỗi mày...Mikey-kun.

Thành thật xin lỗi mày!!"

"...tao cảm thấy thật là kì lạ"

"Hả..?"

"Vào lần đầu tao gặp mày.

Cái lần mày bị Kiyomasa đánh cho tơi tả vì thua cuộc.

Vậy mà lúc đó, bờ vai mày lớn hơn của ai hết.

Cứ như thể mày đang gánh vác nhiều thứ quan trọng...."

.

"Mày thật sự là học sinh sơ trung sao?"

.

"Mày tuyệt lắm...Takemichi là người hùng của tao!!"

Cậu liền míu môi như thể sẽ khóc lớn một trận.

Mikey đứng lên cười nhẹ mà tiếp lời

"Tao luôn nghĩ mình sẽ là người tạo nên [thời đại]....đứng lên đi Takemichi!!"

".!!!"

*bộp, bộp..*

"Mày có nghe thấy gì không Takemichi?

Đó là tiếng bước chân của thời đại!!

Để cứu mọi người mà dù có thất bại bao nhiêu lần.

Mày vẫn tiếp tục chiến đấu không bỏ cuộc!!

Chính mày là người tạo nên [thời đại] của hôm nay"

Mikey nói, tất cả thành viên liền tập trung lại trước mặt cậu

Kagami, Chifuyu, Hakkai, Draken, Mitsuya, Peyan, Angry, Smiley, Inui và nhóm bạn của cậu liền tiến đến cùng các thành viên còn lại

"Đây là thời đại của mày.

Vì thế mà tao đã quyết định..."

"Hả...."

"TẤT CẢ NGHE ĐÂY.

DÙ PHẢI ĐÁNH ĐỔI BẰNG NHỮNG HY SINH TO LỚN.

NHƯNG TOUMAN ĐÃ ĐÁNH BẠI THIÊN TRÚC VÀ TRỞ THÀNH BĂNG ĐẢNG SỐ 1 NHẬT BẢN.

CHÚNG TA ĐÃ TẠO NÊN MỘT THỜI ĐẠI SẼ CÒN ĐƯỢC LƯU TRUYỀN ĐẾN SAU NÀY...

...vì thế...tao muốn kết thúc tất cả khi còn ở trên đỉnh..."

"Hả.....?"

"KỂ TỪ HÔM NAY, BANG TOKYO MANJI - TOUMAN SẼ GIẢI TÁN!!"

"!!!!"

"Cái gì?"

- Mitsuya

"Giải tán á???"

- Peyan

"Sao chứ...tự nhiên mày nói gì thế hả??"

- Draken

"Đội trưởng nhất phiên đội, Hanagaki Takemichi.

BƯỚC LÊN!"

"Gì?

Giải tán sao?"

"Là sao chứ?"

"Touman kết thúc rồi sao??"

"Tại sao chứ?

Trong khi chúng ta còn mạnh mà...."

Tất cả liền bàn tán lên rồi im lặng, Mikey nhìn Takemichi nói

"Để thay đổi tương lai, đây là chuyện cần thiết nhất đúng không?"

"Mikey-kun...nhưng mà..."

"ĐỘI TRƯỞNG NHỊ PHIÊN ĐỘI - MITSUYA TAKASHI.

BƯỚC LÊN"

"*đi đến*"

"Nhờ có mày mà Touman mới có được ngày hôm nay!"

"Đợi đã Mikey...."

"ĐẠI DIỆN ĐỘI TRƯỞNG TAM PHIÊN ĐỘI.

HAYASHI RYUOHEI"

"Mày đã rất cố gắng khi Pa-chan không có ở đây.

Mày là đại diện đội trưởng tuyệt nhất đấy"

"Mikey...."

"ĐỘI TRƯỞNG TỨ PHIÊN ĐỘI.

KAWATA NAHOYA"

"*bước lên*"

"Cảm ơn mày đã hổ trợ cho Touman cho đến lúc này!"

"Mày đừng nói vậy mà Mikey...tao không thích vậy mà...*rơi lệ*"

"ĐỘI TRƯỞNG NGŨ PHIÊN ĐỘI.

MUUTO YASUHIRO.

NÓ ĐÃ BỊ BẮT NÊN KHÔNG CÓ MẶT Ở ĐÂY.

NHƯNG TAO VẪN XEM NÓ LÀ NGƯỜI CỦA TOUMAN!

KINIE.

BƯỚC LÊN!"

"Có mặt..*kìm nén*"

"Dù anh và Touman không thể đồng hành cùng em lâu được, nhưng em đã luôn hết sức vì Touman này.

Em là [nữ bất lương đầu tiên trong mắt anh].

Kagami!!"

"Mikey...*rướm lệ*"

"CUỐI CÙNG LÀ PHÓ TỔNG TRƯỞNG CỦA BANG TOKYO MANJI.

RYUUGUUJI KEN"

"...Sano Manjiro.

Mày là đứa ích kỷ, luôn cho mình là số 1.

Nhưng chính điều đó đã bọn tao ngưỡng mộ và theo mày cho đến giờ!

Tao không phản đối quyết định của Tổng Trưởng!!"

Draken nói liền đưa hai tay về sau cúi thấp người trước Mikey

"TỔNG TRƯỞNG ĐÃ VẤT VẢ RỒI!!"

"Cảm ơn mày...Kenchin..."

"....TOUMAN, TOUMAN, TOUMAN!!"

"TOUMAN SẼ GIẢI TÁN TỪ HÔM NAY.

CUỘC VUI NÀO CŨNG CÓ LÚC TÀN.

VÀ ĐÓ CHÍNH LÀ LÚC NÀY.

NHƯNG TẤT CẢ ĐỪNG QUÊN.

TOUMAN LUÔN Ở TRONG TIM MỌI NGƯỜI!"

"TOUMANNNNN..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 53


"Em không tin được anh à...Touman sẽ kết thúc hôm nay sao??"

Angry đứng khóc lau nước mắt không ngừng rơi ra của mình

"Đúng vậy, nhưng nếu anh là Mikey...Anh cũng sẽ làm như thế thôi...cậu ấy đã đánh mất quá nhiều người quan trọng rồi...."

"...."

"Này, từ giờ mày sẽ làm gì hả?"

- Chifuyu

"Chifuyu??"

- Takemichi

"Từ giờ Touman đã giải tán rồi.

Kisaki cũng không còn.

Đâu có lí do gì mà mày ở lại quá khứ này đúng chứ?"

"...Giờ đây Kisaki đã chết thì Naoto ở tương lai không bị giết.

Chắc là tao có thể quay về rồi.

Tương lai có vẻ sẽ tốt đẹp hơn.

Vì thế tao muốn quay về tương lai càng sớm càng tốt"

"Ừ"

"....."

"Mày sao thế??"

"Nhưng...nếu vậy...tao không thể gặp mọi người ở đây nữa..."

"Thế à??"

"*nhìn*....."

"Chuyện đó...tao không thích chút nào..."

"Takemichi..."

"Mọi người" - Kagami

"???"

"Chôn hộp kỉ niệm ngày giải tán bang đi.

Tao với Kagami vừa mới bàn về cái này đấy" - Hakkai

"Hộp kỉ niệm??"

- Draken

"Được đấy!

Vậy thì...cùng gửi thư cho chúng ta trong tương lai!!"

"Thư???"

"Ừm đúng rồi ha...thời điểm là 12 năm sau!!"

"12 năm sau???"

- Mitsuya

"Hử...?"

"12 năm sao?

Sao lại là 12 năm sao?"

- Angry

"Ai mà biết.

Nhưng anh hóng quá..."

"1 tuần sau tại nơi này, mọi người hãy đem lá thư và vật quan trọng của mình đến đây.

Tập hợp một lần nữa!!"

"Được rồi.

Tất cả xếp hàng vào mà chụp bức ảnh kỉ niệm luôn đi chứ!!

Để em lấy máy chụp cho" - Kagami

"Ừ ha!"

- Chifuyu

"Mau mau xếp hàng lại đi" - Smiley

"Này, phải nhớ cờ bang đấy!"

- Peyan

"Nó đây!!"

- Angry

Xong tất cả liền đồng loạt cở áo ra làm cô đứng hình

" 'Ehem...bình tĩnh..bình tĩnh, giữ cái liêm sĩ lại' Khụ khụ.

Vào tư thế nào!

Ho to lên..."

"TOUMAN!! *đồng loạt*"

....

"Bức này Kinie chụp đẹp xỉu" - Mikey

"Xem cơ bắp của từng người đi kìa, xăn chắc quá" - Chifuyu

"Ủa mà Kinie đâu rồi?"

- Mitsuya

"Hình như em ấy đi nghe điện thoại rồi" - Draken

.

"Dạ?

Vậy thì được rồi.

Con sẽ dọn lại nhà cửa sau!

Vâng.

Bye mẹ!"

Cô cúp máy quay lại thì tất cả đã đi xuống đền

"Hết hồn trời.

Các anh đi không có tiếng chân luôn đấy"

"Hahaaha"

"Được rồi, anh sẽ đưa Takemichi về nhà.

Phiền Draken đưa Kinie về nhé!"

"Được thôi.

Lên xe đi Kinie!"

"Ồ.

Bye mọi người!"

"Byee"

Cô chào mấy cậu rồi Draken chở cô về, trên đường đi..

"Này Draken.

Em có thể hỏi anh câu này được không?"

"Em hỏi đi"

"Nếu sau này Mikey đi sai đường.

Anh và mọi người sẽ đưa cậu ấy về lại con đường đầy nắng chứ?"

"Sao em lại hỏi thế Kinie?"

Draken bất ngờ liếc nhìn cô phía sau.

Cô lắc đầu mỉm cười đáp lại

"Chỉ là em có dự cảm không lành thôi...vậy câu trả lời của anh là...?"

"Tất nhiên rồi.

Anh sẽ cùng mọi người đưa Mikey về lại chính mình.

Nên là đừng suy nghĩ lạ lẫm nữa Kinie!!"

"Em biết rồi!"

.

"Cảm ơn anh nhé Draken"

"Không có gì!!"

"Draken này!!!"

"Còn chuyện gì sao?"

"....2 năm sau....đừng xảy ra chuyện gì đấy..."

"....Được rồi cô, mau vào nhà đi.

Trời cũng khuya rồi"

Draken liền lên số rồi chạy đi.

Cô vào nhà rồi đi đến chiếc khăn tay mà ngày đó cô tặng cho Izana, lẫn dây thun cột tóc của Baji và cả chiếc bông tai mà Shinichirou tặng cô...

"....chỉ còn một chút nữa thôi....tất cả đợi em nhé!!"

Cô nói liền mỉm cười, lấy đồ rồi đi vào nhà tắm

.

Tối hôm sau, ngày 9 tháng 3

'Cô định viết gì đấy Linh??'

'Viết thư gửi đến bản thân 12 năm sau'

'Ồ, ra vậy....'

'....ông còn nhớ điều kiện của mình chứ Sứ Giả..?'

'.....nhớ, tôi không quên đâu!!'

'....'

Cô im bật, tay cầm bút đặt trên tờ giấy trắng rồi viết lên đó.

Xong liền gấp lại bỏ vào bao thư.

Rồi xoay ngang lấy tấm ảnh ngày đó để vào

"Sắp rồi...."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 54


Ngày 15 tháng 3 năm 2006

Mikey cùng mọi người để thư và vật của mình vào chiếc hộp rồi đem chôn nó dưới gốc cây cạnh đền thờ Musashi

Cậu liền lấy tay lấp đất lại rồi thở phào nhẹ nhõm

"Phù.

Xong rồi!!"

"Mày ghi cái gì đấy?"

- Peyan

"Thằng ngốc, nói ra còn gì vui nữa!!"

- Mitsuya

"Cơ mà lâu thật đấy...có khi ta quên luôn mình bỏ gì vào trong luôn" - Angry

"Đúng đúng, điều đó là điều thú vị của hộp kỉ niệm đấy" - Hakkai

"Cũng háo hức ghê" - Draken

"Ừm!!"

- Chifuyu

"Hóng quá đi!!"

- Smiley

"Không biết 12 năm sau nhìn lại nó ra sao nữa!!"

- Kagami

"Phải đó!!"

- Hakkai

"..Mọi người đừng quên đấy.

Vào ngày thành lập Touman 12 năm sau [19 tháng 6].

Chúng ta sẽ cùng đào chiếc hộp này lên"

.

Sau khi xong xuôi hết.

Tất cả liền rời đi.

Mikey thì chở Takemichi về.

Còn cô thì đứng đó nhìn vào một khoảng không vô định

"Em sao thế Kinie?"

- Mitsuya đi đến

"Aa, dạ không sao.

Chỉ là em đang hình dung 12 năm sau nó sẽ như thế nào thôi..."

"Ồ, chắc chắn là tươi đẹp rồi đúng chứ?"

- Chifuyu

"...Ừm...."

"Mà này.

Em có quên cái gì đó không Kinie?"

- Draken

"Hả?

Quên gì cơ??"

*reng*

"Là Ema...chờ em chút"

Cô nói liền quay người bắt máy

"NÀY ĐẦU THAN.

TÔI NHỚ RA RỒI.

CÔ ĐÃ HỨA LÀ SẼ NẤU MỘT BỮA THỊNH SOẠN VỚI MÓN TÔI THÍCH KHI TÔI TỈNH LẠI MÀ.

SAO BÂY GIỜ BẬT VÔ ÂM TÍNH THẾ HẢ??"

"Chết cha....xin lỗi nhé Ema.

Tôi quên bén mất!"

"Đồ thất hứa!"

"Thôi mà.

Để tôi đền gấp đôi luôn nhé??"

"Hừm....cũng được...."

"Vậy thôi nhé, mai tôi qua nhà Ema ngay!"

"Ok, trễ là không cho đầu than ăn"

"Ơ kìa"

*tít tít*

"Hahaha, nói có sai gì đâu" - Draken

"Anh đừng có mà cười em!"

- Kagami - "Em đi ra siêu thị mua đồ nên đi trước đây.

Gặp lại các anh sao!!"

"Bye!"

- Peyan/Hakkai/Chifuyu/Mitsuya

.

"Cảm ơn vì đã đưa tao về Mikey-kun!!"

"...Đến lúc tạm biệt rồi nhỉ?

Takemichi"

"Hả....?"

"Mỗi người đều có nơi để mình thuộc về.

Chỗ của mày đâu phải quá khứ đâu đúng chứ?"

"Nhưng tao..."

"Takemichi.

Tao hứa với mày.

Cho đến khi ta gặp lại vào 12 năm sau.

Tao nhất định sẽ bảo vệ mọi người trong Touman.

Cả Kagami, Ema và Hina-chan.

Nhất định!!"

"Mikey-kun...*rơi lệ*"

"Dù tao cũng tiếc lắm nhưng mà...quay lại tương lai đi Takemichi.

Về nơi mà Hina-chan của 12 năm sau đang đợi mày!!"

.

Sao khi cậu gặp Chifuyu rồi thổ lộ với Hina, cậu liền điện cho Kagami

"Kinie, tôi sắp về lại tương lai rồi!!

Có vẻ tương lai sẽ đẹp lắm đấy!!"

"Vậy thì tốt rồi...nhưng tôi chờ cậu..."

"Hả?

Chờ?"

".....tương lai thật đẹp, tôi sẽ chờ cậu ở đó!"

"Ra là vậy.

Tôi biết rồi!

Gặp lại sau nhé Kinie!"

"Được, bye"

Cô nói xong thì cậu liền tắt máy, âm thầm cầm tờ giấy trước mặt rồi liếc mắt ra cửa sổ thở dài

"Chị ấy nói gì vậy?"

- Naoto

"Anh ấy nói chờ anh vào 12 năm sau.

Chỉ có thế thôi"

"Ra là vậy"

"Mà xin lỗi vì đột ngột điện em ra đây nhé Naoto"

Cậu nói liền đưa tay ra

"Lần đầu chúng ta bắt tay là ở công viên này.

Vậy nên lần cuối chúng ta bắt tay là ở đây.

Cảm ơn em vì đã tin tưởng anh, Naoto.

Em ở tương lai đã cứu anh nên chúng ta mới có ngày hôm nay"

"Ơ..vậy có nghĩa là cả chị hai và em đều được cứu rồi sao??"

"Ờ, chắc chắn luôn"

Naoto ngặp ngùng bắt lấy, cậu liền quay qua mỉm cười

"Chifuyu, Hina.

Hẹn gặp lại mọi người ở tương lai!"

*XẸT*

.

"*xuất hiện dưới hình dạng con người*...cậu ta về tương lai rồi"

"...ừ....ta đi thôi..."

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 55


Takemichi quay về tương lai và chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cậu và Hina, cùng với mọi người đang đi dự tiệc cưới của Pa-chan

"Mày tới trễ đó Takemichi!"

"Mau ngồi xuống đi"

"Ừm...nhân hôm nay ngày lành tháng tốt....ừm...trời quang...ừm....mây tạnh..."

"DỰ BÁO THỜI TIẾT HẢ BA?"

"IM ĐI, NÃO PA-CHAN CỨNG ĐỜ RA RỒI.

NÓ RỖNG KHÔNG À!!"

"Pe-yan luôn là người tệ nhất" - Mitsuya

"IM ĐÊ"

"Pe-yan ồn ào thật nhờ.."

- Hakkai

"BỌN MÀY HƠI BỊ ỒN ÀO RỒI ĐẤY!

ANH ĐÂY XIÊN CHO BÂY GIỜ" - Smiley

"Anh là người ồn nhất đấy" - Angry

"Này này mấy đứa, Pa-chan vẫn đang nói mà" - Draken

"Cho cậu ấy nói đi chứ" - Ema

"Bọn họ tệ quá nhỉ, Takemichi?!"

- Chifuyu

'Mọi người...đều đang sống.

Đều đang cười thật hạnh phúc'

"Anh sao thế?"

- Hina

"..Không, chỉ là anh không thể tin được...'Trước khoảnh khắc này...mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu chuyện quan trọng...'*rơi lệ* "

Cậu thật sự rất vui, người con gái bấy lâu nay bây giờ đã có thể cùng cậu đi hết quãng đường còn lại này

'Pa-chan kế thừa sự nghiệp của gia đình rồi trở nên giàu có, cô dâu là bạn từ thuở nhỏ của cậu.

Pe-yan là cộng sự hiện tại của Pa-chan....

...Mitsuya thì tập tành làm thiết kế thời trang nên cậu ấy có triển vọng lắm.

Hakkai thì thành người mẫu nổi tiếng ở nước ngoài.

Yuzuha thì là quản lí của cậu ấy...

..Hai anh em nhà Kawato thì mở tiệm ramen.

Tên tiệm tức nhiên là [Song Ác]..

Chifuyu thì kinh doanh cửa hàng thú cưng, Kazutora thì phụ việc ở đó..

Còn Ema và Draken đã kết hôn vào tháng trước.

Cậu cũng cùng Inui mở cửa hàng moto...'

"...."

"Takemichi"

"!!"

"Cuối cùng cũng có ngày này...quả nhiên là anh đã làm được!!"

"NAOTO"

Cậu vỡ òa chạy đến ôm Naoto

"TỐT QUÁ RỒI, EM VẪN CÒN SỐNG!!"

"Đương nhiên rồi, người kích hoạt như em mà chết thì làm sao mà anh quay về được!"

"Anh biết vậy nhưng mà..."

"Takemichi-kun, nhiệm vụ hoàn thành rồi.

Đây là thế giới có chị hai em"

'Đúng thế, đây là thế giới tuyệt nhất từ trước đến giờ!!

.

Nhưng....'

.

"Này...Mikey-kun....với Kinie đâu rồi?"

"..Mikey đang mở tiệm ở nước ngoài rồi"

"Cậu ấy làm ăn được lắm.

Cậu ấy định đến đây nhưng tự dưng lại bảo có việc nên đến không được.

Với lại Kinie cùng cha mẹ đang công tác ở nước ngoài ấy" - Chifuyu

"Tuyệt quá.

Ra là thế à"

Cậu mỉm cười nhìn hai cậu, Draken cũng cười lại, nói

"Mikey với Kinie muốn gặp mày lắm đấy"

.

2 tháng sau khi cậu xem tin tức trên tivi và biết được những lời Draken nói.

Cậu cũng đã im lặng và không biết làm gì

Lại nghe thêm thông tin từ Naoto về băng đảng tội phạm [Phạm Thiên] thì cậu lại đứng hình.

Kẻ đứng đầu lại là Sano Manjiro.

Takemichi cũng đã gọi điện cho Kagami nhưng chẳng ai bắt máy, dù đã gọi nhiều cuộc gọi nhỡ.

Cậu cũng đã đến gặp Chifuyu để hỏi rõ về tình hình của Mikey và Kagami

"Mày biết mà đúng không Chifuyu?

Tại sao Mikey lại đứng về phe ác chứ?

Cậu ấy vốn đâu muốn chúng ta thấy bộ dạng đó..."

"....sau khi Mikey-kun biến mất.

Tao cũng đã cùng Kinie, Draken đi tìm nhưng lại chẳng có được tin tức gì.

Vậy nên tao đã quyết định như thế này...Mikey đã tìm ra con đường của mình rồi.

Bằng ý chí của cậu ấy"

"Vậy...còn Kinie...?

Dù tao biết cô ấy đi công tác với cha mẹ cô ấy nhưng điện thoại cũng phải nghe chứ.

Cô ấy đã nói là sẽ chờ tao vào 12 năm sau kia mà...?"

"...."

- Kazutora

"Kể từ ngày Mikey-kun biến mất, và sau ngày đi tìm Mikey.

Cô ấy cũng đã biến mất tâm với gia đình cũng đã 12 năm rồi..."

"Cái...."

"Thôi nào, lỡ đâu Kinie đang sống ẩn với gia đình thì sao?

Đừng có làm bộ mặt trẻ con đó nữa.

Mày còn có con đường quan trọng phải đi, đó là làm cho Hina thật hạnh phúc.

Mạnh mẽ lên coi cái thằng này!!"

.

.

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 56


Sau khi cậu rời khỏi tiệm của Chifuyu, cậu liền đau đầu suy nghĩ

"...tôi sẽ chờ cậu ở 12 năm sau..."

- Kagami

"Cô ấy đã nói như thế kia mà....Mikey-kun....Kinie.....với lại....mình..."

"Không thể bỏ mặc Mikey được"

"!!

Kazutora-kun..?"

"*dựa lưng vào tường* Lần cuối tao gặp Kinie là vào khoảng 12 năm trước, cô ấy nói rằng Touman đã giải tán.

Thời gian trong trại như đã ngừng lại sau một khoảng thời gian dài không còn Touman nữa.

Mikey không có ở đó nhưng tất cả lại cười đùa vui vẻ.

Tao giống như Urashima Tarou vậy"

"Kazutora-kun..."

"Nhưng mà nhờ đó tao mới hiểu ra một chuyện...Mikey vẫn chẳng thay đổi gì"

"!!!"

"Cậu ấy không phải kiểu người sẽ để người khác thấy sự yếu đuối của mình.

Mikey tự mình gánh lấy tất cả."

'Phải.

Đúng thật là thế..'

"Với lại...tao cũng sẽ tìm kiếm thông tin từ Kinie.

Tao không tin cô ấy lại biến mất tâm như lời Chifuyu nói được..."

"Đúng vậy 'Kinie....cô ấy đã có nhiều biểu hiện rất lạ khi nói chuyện với mình...với lại cô ấy còn là người...xuyên không!

Cô ấy ắt hẳn phải biết được...điều gì đó...?!' "

"Tao sẽ cho mày mượn sức mạnh.

Hanagaki Takemichi!

Đi gặp từng người quen nói chuyện thôi nhờ!

Tao cũng muốn gặp lại Mikey với Kinie!"

"Ừ"

'Dù không thể quay về quá khứ.

Mình chỉ cần tiếp tục tìm lại cậu ấy và Kinie mà thôi.

Dù có tốn bao nhiêu thời gian!'

.

2 tháng sau.

Đã 2 tháng rồi vẫn chưa có tung tích gì hết.

Takemichi đang cắt tóc ở tiệm Akkun

"Điện thoại reo kìa Takemichi"

"Ờ.

Có chuyện gì thế Hakkai?"

"Tao về đến Nhật Bản rồi.

Cùng đi mở hộp kỉ niệm nào"

"Hả...."

.

.

.

Ngày 16/09.

Đêm đã về khuya nhưng Mikey không đến.

Cả Kinie!

"Hết cách rồi.

Ta mở hộp trước thôi"

"Hai người đó vô tình thật mà.

Bật vô âm tính suốt mười mấy năm, rồi đến ngày hôm nay quên mất luôn" - Pe-yan

"Mau mở hộp đi.

Tao muốn trong đó có gì đó" - Pachin

"Có cái gì ấy nhờ.

Mày còn nhớ không Taka-chan?"

"Tao không có kí ức gì với nó luôn"

.

"CHU CHOA NHỚ QUÁ ĐI" - Chifuyu

"Gì đây?

Sách về máy bay hả?"

- Takemichi

"Ừ*gật đầu*, hồi đó tao muốn làm phi công mà"

"Gì chứ?

Ước mơ gì mà trẻ trâu" - Hakkai

"CÁI GÌ, ƯỚC MƠ CỦA MÀY THÌ HAY HO LẮM À?"

- Chifuyu gằng giọng quay qua Hakkai

"Còn phải nói.

Xem xong đừng có mà bất ngờ quá đấy nhé.

Dù tao không nhớ nó là gì*nháy mắt*"

Gửi tao của 12 năm sau.

Mày đã trở thành phi hành gia vũ trụ chưa?

Ở đó có không khí chứ?

Hóng quá đi

"HỬ??"

"Thiệt hả trời.

Cái này là ước mơ của tiểu học à?"

- Chifuyu

"Mày còn chẳng cố gắng chút nào mà mạnh miệng quá nhỉ?"

- Mitsuya

"Còn của mày thì sao hả?

Cho tao xem cái quá khứ đen tối của mày đi!!"

- Hakkai đỏ mặt hét lớn

"Của tao đây*cầm lên*"

"Gấu bông....MÁ ƠI!!!

MÀY LÀ KIỂU NGƯỜI KHÔNG ÔM GẤU BÔNG LÀ KHÔNG NGỦ ĐƯỢC HẢ??"

"Thằng khốn....hoài niệm ghê...Gửi tao của tương lai.

Đừng quên lí do tất cả bắt đầu đấy....hồi đó nhà tao nghèo vô cùng.

Tao chẳng thể nào mua nổi con gấu bông cho Runa và Mana.

Đây là con gấu bông đầu tiên mà tao tự tay làm cho hai đứa"

"Oaaaa" - Takemichi

"Rồi trong lúc làm nó, tao đã thích may vá.

Rồi tự nhiên sau này muốn làm gì đó như may quần áo.

Nếu nhà tao không nghèo, chắc có lẽ không có tao như hiện tại" - Mitsuya

"Taka-chan ơi, mày ngầu quá*rơi lệ*" - Hakkai

"Hahaa.

Có nhiều người theo không, mau duỗi tóc đi, mày đang làm host không đó?

Anh bỏ chai thuốc duỗi tóc vào luôn này" - Smiley cười, má liền có chút ửng đỏ

"Hồi đó anh hai thích tóc thẳng mượt ghê...*nhìn vào tờ giấy* ' muốn được làm việc chung với anh hai, Smiley ' *cười nhẹ*"

"Angry vừa cười kìa!!"

"Gửi Pa-chin.

Đã nữa năm kể từ khi mày vào trại giáo dưỡng.

Trong tim tao có một khoảng trống vậy.

Mau sớm ra ngoài với tao đi thằng ngốc.

Ps: tao còn bỏ luôn cả sách đen mà mày yêu thích vào rồi đó.

Hayashi Ryouhei"

"Tuyệt lắm tri kỉ ơi *khóc trong vui sướng*" - Pachin

"Mang về làm sao đừng cho vợ mày biết đấy nhé*khoác vai*"

"Tao hạnh phúc quá đi"

"....*nhìn Draken*"

.
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 57


[Thông báo: Từ ngày 27 tháng 6 đến hết ngày 24 tháng 7 Lii sẽ ra 2 chương mỗi tuần (thứ 4 và chủ nhật) để mừng truyện ra mắt tròn 1 năm, là ngày 30 tháng 6.

Hết tuần ngày thứ 24 Lii sẽ quay lại đăng 1 chương như thường lệ!

Cảm ơn các quý độc giả đã đồng hành cùng bộ truyện xuyên suốt 1 năm nay.

Chân thành cảm ơn tất cả mọi người!!]

-------

"....*Nhìn Draken*"

.

"Draken-kun bỏ gì vào thế?"

- Takemichi

"Cái này.."

Cậu nói đưa ra tắm ảnh năm đó

"Đó là...tắm ảnh mà Kinie đã chụp năm đó..vào ngày mà Touman giải tán" - Takemichi

"...Gửi tao của tương lai, Ryuuguuji Ken.

Mày có khỏe không?

Còn thích mô-tô chứ hả?

Mày đã cưới Ema chưa?

Đã có con chưa?

Mày vẫn còn đi theo Mikey chứ?

Hiện tại tao đang ở ngã rẽ quan trọng của cuộc đời...Touman sẽ giải tán.

Dù trước mặt các thành viên khác.

Tao đã tuyên bố [ủng hộ Tổng trưởng].

Nhưng thật ra tao hối hận lắm.

Touman là tất cả của tao.

Chắc là mọi người cũng nghĩ như thế.

Tao cũng rất trăn trở...và cũng đã khóc...nhưng chắc chắn...Mikey còn đau khổ hơn nhiều...Vậy nên tao sẽ đặt niềm hối hận của mình vào đây.

Lớn lên, trưởng thành.

Dù có lúc mày sẽ quên đi cảm giác ngày đó.

Nhưng đừng quên điều này....lúc nào cũng thế.

Ema vẫn luôn ở đây.

Cùng mày đi tiếp quãng đời còn lại..."

Cậu đọc xong, ai cũng bật khóc.

Cậu nở nụ cười rồi lại nói

"Giờ thì, mình cũng đọc luôn lá thư của Kinie luôn nhỉ?"

"Ờ.."

Takemichi liền ngồi xuống cầm bức thư của cô lên.

Mở bao thư ra liền thấy bức ảnh ngày đó, sau sự kiện của Hắc Long.

"Ra là cô ấy đã để ảnh ấy vào đây" - Angry

"Bức thư em ấy ghi gì thế Takemichi?"

- Mitsuya

"Cô ấy ghi là...khoan...một tờ giấy trắng"

"Hả?"

"Cái gì vậy chứ.

Lạ thật mà" - Smiley

"Kinie mà không ghi là bão tới đấy" - Chifuyu

"Vậy chỉ có hình đó là cô ấy để lại sao?"

- Pe-yan

"Ờ!"

"Vậy ta đọc bức thư của chính phủ đi.

Lá thư của cậu ấy" - Draken

Takemichi gật đầu, liền lấy thư ra đọc

"Gửi tao của tương lai, Sano Manjirou.

12 năm sau à, tao đang làm gì thế nhỉ?

Thật chẳng thể nào hình dung được.

Mitsuya thì chắc đang làm ngàng thời trang rồi.

Mày sẽ làm ở một nơi sang trọng và may những bộ sang trọng và thiệt thời thượng.

Tao có thể tưởng tượng ra luôn đấy.

Hakkai thì thích Mitsuya nên sẽ làm cái gì đó liên quan, mày chắc ghé qua Mitsuya hoài.

Pa-chin thì chắc đang kế nghiệp bất động sản của bố.

Mày luôn kính trọng ông ấy mà"

"Hả.., sao mày biết?"

- Pa-chin ngỡ ngàng

"Pe-yan thì chắc làm quản lí cho Pa-chin.

Đúng là Pe thì phải đi chung với Pa rồi.

Smiley thì...để coi...điên như mày thì chắc làm mấy cái kinh khủng lắm đây..."

"Này này, sao mà mày quá đáng quá vậy" - Smiley

"Ken-chin thì chắc mở tiệm moto rồi.

Tao hiểu rõ Ken-chin nhất trên đời mà.

Chắc lúc đó Ken-chin đã cưới Ema rồi nhỉ?

Chifuyu thì...Baji.

Chắc chắn mày đang làm gì đó gợi nhớ đến Baji.

Còn Kinie thì tao không thể hình dung ra 12 năm sau em ấy sẽ làm gì.

Nhưng có lẽ rất bí mật thì phải.

Còn mày Takemichi.

Mày mà không mang lại hạnh phúc cho Hina-chan là tao giết mày đấy.

Tao giải tán Touman không chỉ riêng mày đâu.

Mà còn vì mọi người nữa.

Touman không phải là thứ cần thiết để mày trưởng thành.

Vậy nên...hãy tìm thứ bản thân mình cần đi nhé.

Tao cũng sẽ đi tìm thứ quan trọng của đời mình.

Có khi tao sẽ không gặp lại bọn mày nữa đâu.

Nhưng bọn mày cũng biết mà phải không?

Dù có cách xa nhau đến cỡ nào...tất cả chúng ta sẽ vẫn luôn gắn kết!!"

.

"Không sau chứ?"

"....ờ...không hề gì..."

.

"Dù vẫn xa nhưng vẫn luôn gắn kết" - Pe-yan

"Đó là ý nghĩa của sự trưởng thành chăng" - Smiley

"Tìm kiếm thứ mình cần hả..?"

- Mitsuya

"Chúng ta đang làm như thế nhỉ...?"

- Chifuyu

"Thật may vì hôm nay đã đến đây, tao đã lo cho Mikey lắm.

Tự dưng lại biệt tăm như thế" - Hakkai

"Cả Kinie nữa.

Chẳng lẽ cô ấy đang sống ẩn dật với gia đình để làm gì đó mờ ám chăng?"

- Takemichi

"Nhưng dù thế nào thì chúng ta vẫn luôn gắn kết với nhau"

.

.

"Á chờ đã, còn thư của mình nữa..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 58


"Tụi mày ác quá, bỏ về hết trong khi còn thư của tao kia mà, ở lại nghe hết đi chứ!!"

Cậu nói liền đi đến mở thư ra đọc

"Gì đây...mong mọi người sẽ sống hạnh phúc!

Vậy thôi đó hả?

Giờ mình lại thấy may khi bị bỏ quên rồi đấy!"

Cậu cười mà tiện mắt nhìn lại hộp

"Băng video?

Là của ai để vô đây đây?"

Takemichi ngơ ngác mà nhìn, là của Mikey ư?

Cậu đóng chiếc hộp lại mà rời đi với chiếc băng trên tay.

Từ phía sau ngôi đền, bóng người nhỏ con đó liền đi ra.

Tiến đến và mở nắp hộp.

Lấy lá thư màu trắng của Kagami lên mà nhìn nó

Được hồi lâu.

Bóng người đó liền đem chiếc hộp đó đem lại chôn vào chỗ cũ.

Rời đi mà không ngoái lại nhìn!

.

Cậu xem băng video rồi.

Chính là Mikey!

"Gửi Takemichi của 12 năm sau.

Dù tao đã viết như thế trong thư, nhưng tao có một chuyện muốn nói riêng với mày.

Đây không phải là lần đầu tao kể mày nghe, cả Kinie cũng đã biết về nó.

Dường như bên trong tao còn có [một con người khác] mà tao không thể kiểm soát. [Bản năng Hắc Ám].

Người trấn áp bản năng đó của tao có lẽ là anh hai, là Ema, là Baji, là Kinie.

Tao thấy sợ chính mình của 12 năm sau.

Tao chỉ mang lại đau khổ cho những người xung quanh, kể cả Kinie hay Ema có trấn áp nó được đi chăng nữa....Vậy nên tao sẽ rời xa mọi người ở Touman.

Mày hiểu đúng không?

Tao không muốn làm liên lụy đến họ.

Hứa với tao, Takemichi.

Đừng tiếp cận tao của 12 năm sau.

Cũng đừng cố quay trở về quá khứ để mà cứu tao.

Con đường này là do chính tao lựa chọn.

Takemichi, hai chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa, vậy nên tao sẽ nói một lời cuối cùng.

Hãy sống thật hạnh phúc!"

.

Cũng chính vì thế, cậu đã từ bỏ việc tiếp cận [Phạm Thiên] với Kazutora mà trở về cuộc sống thường nhật.

Vài ngày sao

"Ê Takemichi, làm gì mà đực mặt ra đó vậy?"

- Hakkai

"Chuẩn bị xong hết rồi kìa!"

- Chifuyu

"Ema!"

- Draken

"Sao cả rồi Yuzuha?"

- Mitsuya

"Vì tôi đã có mang cho Ema một lần, nên tôi với Ema hợp lại" - Yuzuha vọng ra

"Tadaaaa"

Ema kéo màng ra cùng với Yuzuha, để diện ra một nàng sắp thành công chúa của ngày sắp tới - Tachibana Hinata

"Wao......."

- Takemichi ửng đỏ, mắt ánh lên mà nhìn cô nàng của mình

"Hina-chan xinh quá đi!!"

- Hakkai cười lớn

"Hơn chục năm rồi, ngoài Kinie ra em biết cởi mở hơn với Hina rồi ấy nhỉ"

"Làm tóc nữa là hoàn hảo luôn!"

- Draken

"Phần làm tóc cứ để tay em lo cho!"

- Ema

"Mỹ nhân thế này mà rơi vào tay Takemichi đúng là phí quá đi!"

- Chifuyu nói giỡn

Hinata cười tươi đến nỗi cậu bất giác rơi lệ

"Ơ kìa Takemichi, anh sao thế?!"

"Không có, chỉ là mỗi khi thấy hạnh phúc là anh nhớ đến nụ cười của Mikey...!!!

'Phải rồi...' "

.

"Những khi tao nản lòng, những khi tao không còn là chính mình, hãy đánh tao thật mạnh, Takemichi.

Giống như anh hai tao ấy!"

.

'Lúc nào cũng thế...'

.

"Tao muốn kết thúc khi đang còn ở trên đỉnh!"

.

'Càng đau khổ...'

.

"Hãy sống thật hạnh phúc!"

.

'Mày lại càng gượng cười...'

.

"Đừng tiếp cận tao của 12 năm sau..."

.

'Xin lỗi nhé, Mikey.

Tao không thể giữ lời hứa đó....'

....

"Phải đi thôi!"
 
Back
Top Bottom