Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 99: Dư Huy


Hạnh phúc của một gia đình nhỏ, cũng là hạnh phúc của biết bao người.

Mọi người đều nâng chén rượu cạn say, quay quần bên nhau mà quẩy tưng bừng hết sẩy.

Đến khi tiệc tàn, mọi người cũng phải quay về với vị trí của mình, trở về với công việc mà mình đang đi thôi.

"Mày say quá rồi Mikey, để tao đưa mày về."

- Ryuguji mở lời.

"T-Thôi ực, mày chở em tao về đi, tao còn tỉnh chứ có say gì đâu."

"Giờ này trời ngã xế chiều rồi, mày còn chuẩn bị cho trận đua nữa đấy."

- Shinichirou đi đến nói vài lời.

"Em biết mà biết mà.

Anh hai với mọi người cứ về đi, em cũng về ngay mà."

...

"Được rồi.

Vậy tao với Ema về trước.

Anh Shinichirou, không thấy nó về thì cứ gọi cho em hay nhé."

"Ờ, có gì anh mày điện nếu nó chưa về nhà."

Nói rồi, mỗi người cũng đều lên xe mà rời đi.

Manjirou cũng lên con xe ngày xưa mà chạy đi trước cái vẫy tay của Takemichi.

Dạo quanh trên con đường quen thuộc, anh bất giác cảm thấy dung nhớ một ai đó thân quen.

Hơi ấm của đôi tay ôm quanh bụng, đầu tựa lưng anh bỗng chốc hiện về.

Nhưng tại sao?

Anh không say, anh vẫn cảm nhận nó rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Thế thì tại sao anh lại không nhận ra nó một cách rõ ràng hơn?

'Rốt cuộc thì nó là gì chứ?'

.

Ngày 21 tháng 7 năm 2017, Manjirou ngồi nhâm nhi với tách trà ấm cùng với Shinichirou nơi quán gần nhà.

Nét mặt tư lự cứ nhìn mãi vào hình ảnh phản chiếu của cậu trong nước, Shinichorou thấy thế cũng hỏi thăm.

"Này Mikey, có chuyện gì khó giải quyết à?"

Nghe anh hỏi, Manjirou cũng giật mình đôi chút mà nhìn anh hai, anh tiếp.

"Anh thấy mày từ khi gặp nhóc kia thì khác hẳn.

Bộ có chuyện gì sao?"

Thấy thế, cậu đặt tách xuống dĩa nhỏ, đặt hai tay lên bàn mà trầm ngâm một lúc mới trả lời.

"...Anh có biết ai tên là...Kagami gì không?"

"Hả?"

Hơi ngạc nhiên nên Shinichirou bắt đầu thả lỏng cả người.

"Nguyên khu này ngoài Zuly Kagami con gái của ông Zuly Wazi thì chẳng còn ai đâu, với lại con bé ấy cũng lớn hơn em vài tuổi nữa.

Anh nhớ hai đứa cũng chưa gặp mặt lần nào.

Sao đấy?"

"....Chuyện là...trong đầu em cứ luôn quẩn quanh tên [Kagami] mãi...những lúc làm việc, em quay sang cứ lại kêu cái tên đó, có khi...còn kêu cả [Kinie] gì đó nữa..."

"...Em ổn chứ Mikey?

Trong khu này chẳng ai có tên đó ngoài gia đình Zuly đâu..."

".....Em...cần yên tĩnh một chút trước khi lên đường đua..."

Anh đưa tay ôm mặt đứng dậy mà rời đi, được vài ba bước thì thì thầm.

"Xin lỗi anh, khi khác em với anh nói chuyện vậy..."

"Mikey, Mikey....."

Đi rồi, còn không ngoảnh lại nhìn anh một cái nữa.

'Ka..gami sao?

Thằng bé đang nhắc đến ai vậy..?'

.

Anh thử đi hỏi với Ryuguji, Mitsuya hay là Baji, tất cả đều cùng một câu trả lời: "Hả?

Đó là ai vậy?

Tao không quen".

Manjirou lấy làm khó hiểu, tại sao chỉ có mỗi mình anh nhớ ngờ ngợ cái tên đó mà trông khi chẳng ai biết gì về nó?

"Này Takemichi, tao không làm phiền mày với Hina-chan chứ?"

"À không, mày cứ tự nhiên đi."

Giờ đây, anh đang ở phòng khách nơi nhà riêng của Takemichi, Hinata thì đang pha trà dưới bếp.

"Thật sự tao không biết chuyện gì đang diễn ra với tao, nhưng từ lúc cả hai mình ở đây, thì tao thấy có uẩn khúc...cho lắm..."

"Sao...?"

Bất ngờ trước lời của cậu, Takemichi cũng phải đứng hình vài giây mới bình tĩnh, tay xoa nhẹ cằm mà gật gù...

"Với cả trong trận chiến khi đó, tận tay tận mắt tận da thịt, tao đã thấy mày đã chết trước mặt tao...thì sao có vụ quay trở về được...?"

Lời Manjirou như làm cả hai ngộ ra vài việc, lúc quay lại thì cả hai chỉ cho là [kì tích]

Nhưng đâu phải [kì tích] nào cũng diễn ra một cách đầy bất ngờ đến vậy?

Cố động não để nhớ kĩ ngày hôm đó, nhưng chẳng ai nhớ gì cả...

Rồi cũng ra về với một mớ suy nghĩ rối ren trong đầu mình

"Nemophila..?"

Đưa mắt quay sang, Manjirou thấy một đóa hoa nhỏ có màu sắc như ánh mắt của bầu trời đang nở rộ nơi góc nhỏ của đường phố đi bộ.

Nó làm anh rạo rực một cách kì lạ.

Kì lạ thay!

.

"Em thích hoa gì nhất, Kinie?"

"Hoa em thích nhất à?

Chắc chắn là Nemophila rồi.

Vì cũng chính từ loài hoa đó mới có tên em mà!!"

.

Bản thân dần dần nhớ ra, tiếng reo điện thoại cạnh mình phát lên làm cậu trở về nơi thực tại.

Là Kokonoi?

"Tôi nghe đây."

["Mikey, sắp trễ giờ đua rồi đấy, mau quay về đây đi.

Kisaki sắp xếp hết cả rồi."]

"Rồi rồi, đến ngay đến ngay đây, cách có mấy bước nữa à."

["Rồi rồi ông tướng, để tôi ra đón ông."]

"Cảm ơn nhiều!"

Tắt máy, cậu cười cất điện thoại mà bỏ đi.

Nét mặt như chẳng có gì xảy ra cả.

'Mình sao ấy nhỉ?

Mình nhớ là nói chuyện với anh hai xong là đến thẳng trung tâm rồi mà?

À hay là mình đi dạo mà không nhớ?

Chắc vậy quá, dạo này chạy đua đôi khi cũng mệt lừ cả ra mà!'

"Ê, NHANH ĐI MIKEY!!"

"AA ĐẾN ĐÂY ĐẾN ĐÂY!!!"

.

.

.

"Thật tốt biết bao...nhỉ?

Mikey...?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương Cuối: Đừng Nói Lời Vĩnh Biệt


"Cuối cùng cũng có thể gặp được để gửi đến anh..

Lời vĩnh biệt."

Gió nổi lên, như cái ôm người con gái gửi vào đó.

Để ôm anh, thay cho lời vĩnh biệt.

Đáng tiếc, vì đã chẳng thể nói ra thành lời.

"Gió sao?

Dù bất chợt nhưng mà...ấm áp thật..."

"Sao đấy?"

"À không gì, chỉ là cảm nhận được con gió thôi thúc tao lên đường đua thôi."

"Ha, nếu biết vậy thì khẩn trương nào."

"Ờ ờ, biết rồi mà.

A Ken-chin!!!"

"Oi, đừng có lao đến khi tao đang rửa---"

*RẦM*

"........."

"MIKEY!!!!!!"

"CHO TAO XIN LỖI!!!!"

.

À...

Em đây rồi, là nữ nhân ngày đó.

. . .

Với đôi mắt chẳng đậm như ngày trước,

Trong veo như nước thấm thêm màu.

Với mái tóc đã dài hơn lần trước,

Người hao gầy trông khỏe được bao lâu?

Đôi môi hồng nay trở nên khô nứt,

Da tái nhạt, cơ thể sức chả còn?

.

"Khụ khụ..."

.

Em ho rồi, là [nhân quả] khi đó.

Sắp hòa vào cùng gió với trời mây.

Lời thì thầm, em nói to nói nhỏ:

"Em đi rồi, anh còn người chăm lo".

Từng mảng ký ức trải dài trong tâm trí Kagami, từ ngày lúc lọt lòng, tập ăn, tập nói, tập đi.

Gặp cha mẹ cả họ ngay lần đầu.

Như một thước phim trôi chậm, đầy chậm rãi.

Mikey, Draken, Takemichi, và những người khác đều yêu quý em và xem em như là em gái của họ, một bông hoa nở rộ duy nhất trong Touman luôn được bảo vệ.

Tuy nhiên..

Người bảo vệ ngược lại chính là em.

Hi sinh bản thân để thời gian quay trở về thời điểm ban đầu mà nó có.

"Phải rồi...sức mạnh du hành thời gian của ông lão đó...hóa ra chính là bản thân mình trao cho...khụ khụ!"

Phải, chính em đã trao cho ông ta trong khi em đang ngồi nơi hẻm tối này.

Em nhớ ra rồi...

Ngay chính con hẻm này, trước khi rời đi...

"Không, KHÔNG!!

TÔI KHÔNG PHẢI, KHÔNG--"

"CÒN CHỐI NỮA SAO?

A, do mày làm điều xấu, nên mới sống dai đến tận bây giờ đúng không?"

"Không mà, không phải tôi.

Do hắn ta!

Do hắn ta vu oan cho tôi, tôi đã chứng minh mình trong sạch rồi mà.

Sao các người không tin tôi!?"

"Trong sạch?

Thế quái nào là trong sạch?"

Nó gõ gậy vào đầu người đàn ông kia đến nỗi máu chạy xuống nền đất, lan đến tay em.

"Không...phải...tôi..."

"Ha, để tao xem mày có còn sống được bao lâu không!

Chối chối, phát ghét.

Đi tụi bây."

Một đàn xã hội đen rời đi, để lại người đàn ông đang ôm đầu với nước mắt hòa vào huyết đỏ, không ngừng khóc cho số phận bi thảm của mình trông khi bản thân trong sạch.

Đáng thương đến đau lòng...

"Nhưng..."

Kagami từ tốn, đặt tay lên vùng đầu của người đàn ông đang chảy máu không ngừng.

Người đó như cứng đờ ra.

"Dòng thời gian lập lại đến đây đến lúc phải dừng rồi...thưa ông..."

"C..Cô gái...?"

Nở nhẹ nụ cười, đôi môi lập tức đọc thành chữ:

"Ông đã chịu nhiều cực khổ rồi nhỉ?"

"Ông đã chịu nhiều cực khổ rồi nhỉ?"

.

"Nào.."

"Nào.."

.

"Nếu khó khăn..hãy trở về quê mẹ đã đưa bản thân mình chào đời với tiếng khóc đầu tiên.."

"Nếu khó khăn..hãy trở về quá khứ do sức mạnh được ban tặng này của con mà quay về ngày xưa.."

.

"Hãy ghi nhớ: [sự ban phước này chính do tạo hóa ban tặng chứ không phải con.

Con...chỉ là người truyền tin muốn ông rời khỏi vũng bùn mà họ tự tạo ra cho ông chìm sâu vào đó.

Hãy quay về.

Buông bỏ sự thù hận trong quá khứ..."

"Hãy ghi nhớ: [sự ban phước này chính do tạo hóa ban tặng sức mạnh du hành thời gian chứ không phải của con.

Hãy sử dụng sức mạnh này để quay trở về quá khứ để thay đổi nó, thay đổi cuộc đời ông.

Hãy trở về.

Gỡ bỏ mối hiềm khích đáng ra đã không xảy ra..."

.

"Nhưng..."

"Nhưng..."

.

"Tuyệt đối...không được đánh mất bản thân mình]."

"Tuyệt đối...không được đánh mất bản thân mình]."

.

"Người trao phước: Trương Mị Linh."

"Người trao phước: Trương Mị Linh."

Dứt lời, máu vừa chảy ở đây dần biến mất không để lại dấu vết.

Vết thương trên đầu người đàn ông kia cũng đã chẳng thấy đâu.

Đứng dậy, dáo dác nhìn quanh, rồi xem lại đồng hồ đeo tay, lắc đầu.

"Trễ quá rồi mà mình làm gì ở đây đây?

Phải về nhà thôi...dù cho họ có nghĩ gì về mình đi nữa.

Bởi bản thân mình...trong sạch."

Ông lẩm bẩm bước ra nơi ánh sáng đằng xa, em ngồi trong góc tối mỉm cười đầy mãn nguyện.

*Cộp, cộp, cộp*

Có tiếng chân, đang đi đến và dừng lại trước em, rất gần

Cảm giác thật gần gũi dù không thấy rõ là ai.

Bởi mắt em giờ đây đã mờ nhạt, nhưng miệng vẫn mỉm cười, không thay đổi...

"Cuối cùng thì...vòng lập cũng kết thúc rồi nhỉ...?

Đúng không...Sứ Giả...?

Tia..hy vọng...cuối cùng...của em đó...?"

"...."

"Anh xem...em đã ngăn lại được vòng lập mà em tự tạo ra, khụ.

Ngăn cả Mikey tự vẫn trong đêm đó..."

Phải rồi, Takemichi thật sự đã chết vào cái đêm gánh nghiệp thay Mikey, dù cho cậu là điểm kích hoạt thì sẽ chẳng thể thực hiện nếu một trong hai có người đã chết.

Dòng thời gian khi Kagami không can thiệp, Mikey rút kiếm khỏi người Takemichi mà tự vẫn.

Trước khi nhắm mắt, anh đã nắm chặt lấy tay cậu ấy rồi rời đi, cả hai cùng nhau trở về thời điểm còn thời thơ ấu.

Nhưng Kagami đến, mọi thứ trong thế giới này đã thay đổi một cách rõ rệt, dù nhìn thì nó chả có gì khác biệt cả.

Dẫu thế, câu trả lời của thế giới em đến sống, là có.

Dù Takemichi chết, Mikey tự vẫn thì khung cảnh cuối truyện mà Sứ Giả đề cập đến em, một viễn cảnh ngập tràn hạnh phúc...

Sẽ không bao giờ diễn ra.

"Em không muốn nói lời vĩnh biệt đâu...anh đừng đợi em nói ra câu đó..."

"......"

"....Anh,...mua cho em hộp bánh mứt được không...?

Cảm ơn...anh nhé...."

"...."

Em đi rồi, trước khi người ấy kịp trả lời em.

Nụ cười trên nét mặt ấy cũng đã lặng đi theo hơi thở cuối cùng.

Ánh dương lúc bấy giờ từ xa mới soi rọi xuống cơ thể bé nhỏ ấy, một cơ thể suy nhược đến đau lòng.

Anh bước đến bế em lên trong vòng tay, dù lạnh nhưng ấm áp, ánh mắt pha lẫn màu đỏ đen nhìn về em, không rời.

"Ngốc thật...nguyện vọng của em đã hoàn thành cả rồi...ta cũng sẽ mua cho em ăn thỏa thích...

Nhưng...còn [tia hy vọng cuối cùng của ta] thì sao đây...?"

Lệ, rơi rồi.

.

Để thời gian cuốn trôi tấm thân đang mơ,

Để linh hồn về nơi nó đang chờ.

[Ôi!

Tia hy vọng cuối cùng của tôi,

Cuối cùng cũng đã vụt tắt rồi.]

.

'....Đợi ta, Mị Linh....'

The End
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Bạn Hỏi - Tôi Đáp


Lời đầu tiên cho Lii xin gửi đến các độc giả: "Chân thành cảm ơn các độc giả đã cùng đồng hành với Lii và truyện (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi!!!"

Đã qua bao lâu rồi nhỉ?

Kể từ khi đăng tải chương đầu tiên vào 30/6/2021, đã được mọi người ghé đến và đón đọc rất nhiều, mình lúc ấy thật sự rất vui.

Ban đầu chỉ định ghi cho vui thôi, cái lúc mà chưa có cái kết là định ghi vào để cứu những nhân vật đã chết ở đó, không có một kế hoạch cụ thể để dựng lên mà viết cả.

--> Vì Lii theo tâm trạng để viết, cũng phụ thuộc vào cái tay nhanh hơn não này nữa.

Truyện Lii cũng được 1 năm mấy tháng rồi, với hơn 30k lượt đọc và trên 4k lượt yêu thích được cộng lại từ 1 đến 100 chương (không tính thông báo trước đó và bài viết này).

Một con số lớn thế này, thì thật sự phải cảm ơn các độc giả rất nhiều!

Như Lii có thông báo bên phần tin nhắn trên trang trước đó.

Hầu hết các chương Lii đều được chỉnh sửa, nhưng đa phần là sửa về cách xưng hô và một vài hoạt cảnh mà thôi.

Cơ mà, có vẻ cái kết Lii ghi có hơi quá nhanh nhỉ?

Vì sau này Lii chẳng còn nhiều thời gian nữa, dù có thì nó rất ít.

Và mục đích Lii viết ra bài này, ngay trên tiêu đề mọi người cũng thấy rõ.

[Bạn Hỏi - Tôi Đáp]

Ở bài viết này, các độc giả theo dõi truyện Lii có thể đặt ra những câu hỏi mà bản thân cảm thấy khó hiểu vào đây, Lii sẽ ghi nhận và trả lời ngay vào phần bình luận của các bạn.

Chú ý:

- Mỗi một cá nhân độc giả được hỏi từ 3 đến 5 câu thôi nhé.

Trong 5 câu đó, bạn có thể hỏi những thứ mà mình đang thắc mắc, hoặc đưa ra những giả thuyết mà bạn có thể nêu ra cho mình hoặc các bạn khác đều nghe.

Nhưng!

+ Những câu hỏi chỉ liên quan trong truyện Lii viết, còn những câu hỏi không liên quan Lii sẽ không trả lời nhé.

Miễn là trong bộ (Đồng Nhân) hoặc liên quan đến truyện chính là (Tokyo Revengers), hay quá trình viết nên thì Lii đều sẽ trả lời trong phạm vi của mình.

- Nếu bạn thấy mình trả lời chậm, hãy an tâm.

Khi Lii giải quyết xong vấn đề cá nhân sẽ quay lại trả lời câu hỏi ngay.

Và sau đây chính là thông tin của Takahashi Kagami, nữ chính của bộ truyện đồng nhân của chúng ta!

*LƯU Ý: ĐÂY LÀ FACT CHỈ THUỘC VỀ THẾ GIỚI ĐỒNG NHÂN CỦA LII, TẤT CẢ CÁC FACT TRONG THẾ GIỚI NÀY ĐỀU KHÔNG GIỐNG CÁC FACT TRONG THẾ GIỚI TRUYỆN CỦA TÁC GIẢ CHÍNH CỦA BỘ TRUYỆN.

NÓ ĐƯỢC THÊM, BỚT CHỈ RIÊNG TRONG THẾ GIỚI ĐỒNG NHÂN NÀY!!*

---

- Trương Mị Linh: (kiếp trước)

+ Giới tính: Nữ

+ Ngày sinh: 20/12

+ Tuổi: 18

+ Chiều cao: 1m64

+ Nhóm máu: A

+

Tình trạng: Đã chết

+ Gia đình:

• Trương Châu Minh (cha)

• Lưu Gia Tuệ (mẹ)

+ Nghề nghiệp: Học sinh

---

- Takahashi Kagami: 高橋鏡 (kiếp này)

+

Hán Việt: Cảnh Tý Cao Kiều

+ Danh: Kinie -

Hán Việt: Cơ Nật

+ Giới tính: Nữ

+ Ngày sinh: 21/7/1991

+ Tuổi: 26 (hiện tại)

+ Chiều cao: 1m64

+ Nhóm máu: O

+

Tình trạng: Đã chết

+ Gia đình:

• Takahashi Aman (cha)

• Takahashi Kurena (mẹ)

+ Nghề nghiệp:

• Học sinh, gián điệp thuộc đội điều tra phòng chống tệ nạn quốc gia, cũng như đội đặc vụ đặc biệt cấp cao. (quá khứ)

- Về các mối quan hệ:

+ Về Sano Manjiro - Mikey: Giữa tôi và anh ấy chỉ ở mức quan hệ anh - em mà thôi.

Gì cơ?

Chờ đã, đừng hiểu lầm.

Là mối quan hệ anh em đấy, đừng lầm anh ta và tôi đang hẹn hò!

+ Về Sứ Giả - Sakkai: Tôi gặp anh ta bao lâu, quen bao lâu và thân bao lâu?

Tôi chẳng nhớ rõ.

Chỉ nhớ rằng nhờ anh ta mà tôi mới gặp được họ trong thế giới song song, chỉ là một sức mạnh quay về quá khứ mà làm tôi điên hết cả người.

Thật là, nếu anh ta nói trắng ra ngay từ đầu thì tôi đâu cần vướng vào cái vòng lập gần như là vô tận đó cho được?

+ Về Ken Ryuguji - Draken: Anh ấy làm tôi hơi bị sốc đấy, ngoài mấy cái đó thì cái mà tôi muốn ngã ngửa là khi Draken nói tôi và Mikey đang hẹn hò mà không nói, nên anh ta cứ nghĩ mãi thế đến tận 2 năm trời từ lúc tôi về nước đấy.

Tới lúc tôi nói rõ thì anh ấy bất ngờ đến nổi cái biểu cảm làm tôi và Ema phải nín thở mà nhịn cười đó trời.

+ Về Taji Reize - Sanchi: Là bả á?

Sau cái vụ đó ra tù là thân với tôi đến giờ luôn à.

Đến vụ Kisaki lợi dụng bị đày vô tù đợt hai thì Sanchi có vẻ hơi khó xử khi gặp mặt lại tôi, nhưng nó sẽ ổn thôi nhỉ.

Vì tôi không chú tâm vào quá khứ của một người trải qua như thế nào để mà thay đổi mình như Sanchi đâu.

Có cả Kazutora nữa.

+ Về tương lai được thay đổi: Tương lai thế này tôi không hối tiếc gì cả.

Vì vòng lập lúc bấy giờ cũng đã bị phá vỡ rồi.

Thấy tất cả được hạnh phúc mà mãi bên nhau thế này thì tôi đã mãn nguyện.

Còn việc lưu họa bản thân trên mảnh đất ấy, đó là điều xa vời đối với tôi.

---

Một lần nữa, chân thành cảm ơn các độc giả đã ghé đến và ủng hộ cho Lii và truyện đồng nhân này.

Thật sự cảm ơn tất cả các độc giả!!!

Và đừng quên,

[Bạn Hỏi - Tôi Đáp] nhé!
 
Back
Top Bottom