Khác (ĐN Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 59


Takemichi đi đến 4 nơi mà Kazutora đã chỉ dẫn cậu.

Nhưng mọi thứ đều trở thành công cóc cả rồi, chẳng có chút manh mối nào cả!

"Chờ chút đã Kazutora!

Mày còn nói là có một chút thông tin của Kinie--"

"Không được!

Mày phải chuẩn bị cho buổi lễ 3 ngày tới giữa mày và Tachibana.

Lỡ có chuyện gì thì tao còn mặt mũi gì mà gặp mọi người nữa!

Trưởng thành lên đi, Takemichi!"

Kazutora nhấn mạnh câu nói liền quay người rời đi.

Thanh niên mặc bộ vest sang trọng được kẻ sọc tím trắng đứng nghe hết mọi chuyện

Cậu rời đi, cầm điện thoại trên tay mà nhìn số máy của Kagami, chần chừ lúc lâu liền bắm gọi

'Làm ơn, làm ơn hãy bắt máy đi, Kinie!'

Tiếng chuông gọi vẫn reo, được thêm vài giây sau, cuối cùng cũng đã có người bắt máy

"!!!

KINIE!!!"

Phía đầu dây kia im lặng, cậu ngơ người liền nhỏ giọng, gọi lại

"Xin lỗi nhé, Kinie.

Chỉ là tôi vui mừng vì cô đã bắt máy tôi...."

Không gian vẫn im lặng, cậu có chút lo lắng

" 'Sao...không ai trả lời hết vậy....?' Này, Kinie.

Có phải cô ở đó không?"

Máy cúp ngang, cậu sửng người mà nhìn vào màn hình điện thoại

'Chuyện gì đang....'

*Ting*

Một tin nhắn gửi đến, là số của Kinie

"Tòa nhà...Zamaguchi..."

Không đợi lâu, cậu nhanh chóng phi thẳng đến địa chỉ mà cô gửi không chút phòng ngự

Mất 1 tiếng, cuối cùng cậu đã đến nơi.

Tòa Zamaguchi cao lớn, có thể nói là một nhà hàng kiêm bảo tàng nghệ thuật của nơi đây.

Cậu nhìn lại dòng tin nhắn mà cô gửi cho, liền đi vào mà đến quầy tiếp viên nói nhỏ

"Điệp xanh chỉ đậu cành lành..."

Nghe cậu nói, các tiếp viên liền tròn mắt mà nhìn lẫn nhau, lúc đó cậu cũng bắt đầu lúng túng, không biết làm thế nào tiếp theo.

"Mời cậu ngồi đó, hãy đợi chúng tôi một chút!"

"V-Vâng.."

Tiếp viên đưa tay mời cậu, cậu gật đầu mà ngồi vào ghế trong thấp thỏm

'Chuyện gì vậy nhỉ...?

Trong họ có vẻ khẩn trương hơn trước...'

"Cho hỏi cậu đây họ tên là gì?"

"À ừm, Hanagaki Takemichi!"

"Hanagaki Takemichi.

Cảm ơn cậu, chúng tôi sẽ quay lại ngay!"

Các tiếp viên sau khi lật đật công việc, liền mở điện thoại bàn mà nói gì đó

"Vâng, vâng!"

Người đó liền quay lại nam tiếp viên mà gật đầu.

Thanh niên liền đi ra khỏi quầy, tiến đến cậu đưa tay về phía sau

"Mời cậu đi theo tôi vào lối này!"

"À ờ.."

Cậu đứng dậy liền đi theo anh ta, anh ta dẫn cậu đi qua khu dành cho khách hàng và các dân viên khác, đến lối nhỏ bí mật phía sau cánh cửa thoát hiểm riêng biệt

'Wow....'

Cậu có chút kinh ngạc mà nhìn xung quanh.

Ánh sáng dần tối hơn khi cầu thang dẫn sâu xuống dưới lòng đất

'Một tầng hầm khác sao??

Dưới cả một tòa Zamaguchi này á?'

Cậu kinh hãi mà nhìn về sau, cậu đi được bao nhiêu bậc rồi vậy?

"Đến nơi rồi!"

Nghe tiếng bảo, cậu liền quay lại mà thấy tiếp viên đang đứng sang một bên cúi người

"Xin hãy vào trong, Hanagaki!"

"V-Vâng, vất vả cho anh rồi!"

Anh ta không nói gì, liền cúi người thấp xuống xong liền rời đi

Takemichi nuốt bọt, căng thẳng bước vào trong.

Những người mặc áo choàng y nhau, kí hiệu bướm ở phía sau lưng mà nhìn về phía cậu, bắt đầu xì xào

'Dưới đây....sao....'

Chưa dứt cơn run vì nhiều ánh mắt sắc nhọn đang liếc nhìn về cậu.

"Trật tự!"

Giọng nói cất lên liền làm cho các thành viên đó liền lập tức trả lời

"RÕ!"

"!!!"

Cậu ngỡ ngàng, giọng nam đó khàn đặc đó xuất phát từ đâu?

Cậu nghe thôi cũng phải sợ hãi

Từ phía bên trong, hình dáng thon cao lớn bước ra, đôi mắt đỏ đen hòa trộn vào nhau tạo nên sự khác biệt của cậu ta

"Cậu đến rồi, Takemichi!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 60


"Cậu đến rồi, Takemichi!"

Giọng nói thanh khiết cất lên, các thành viên khác đột ngột khụy chân xuống hành lễ

"Thành viên Tử Vạn Điệp Thiên Hoa, kính chào thủ lĩnh!"

'!!

Tử Vạn...Điệp Thiên Hoa...?'

Cậu ngớ cả người, nhớ lại lời của Kazutora đã nói trước đây

.

"Tôi có nghe ngóng được 1 tin tức ở quán bar bên phía kia.

Có một băng hoạt động ngầm song song với [Phạm Thiên], chính là [Tử Vạn Điệp Thiên Hoa]!"

.

'Chẳng lẽ nào...'

Cậu đưa mắt mà nhìn xung quanh, chẳng một ai ngẩng đầu lên mà nhìn ngoài mình cậu với cậu trai đứng xa kia

"Hanagaki.

Thủ lĩnh đang đợi phía trong, mau theo tôi!"

Chàng trai nói xong liền quay người đi, cậu nhanh chóng gạt sang cái nổi sợ qua một bên mà đi theo

Tại trước căn phòng, cậu ta liền gõ cửa ba cái, nói

"Này, cậu ta đến rồi!"

"...Vào đi"

Nghe tiếng, anh ta liền đưa tay mở cửa dẫn cậu vào trong.

Một cô gái đang ngồi dựa vào ghế, xõa tóc dài phủ khắp lưng mình.

Đôi mắt tím sẫm liếc sang làm cậu sỡn cả gai óc

"K..Kinie...."

"...Anh ra ngoài đi, em và cậu ấy cần chút riêng tư"

"Được thôi!

Có gì cứ kêu tôi!"

Dứt lời, anh liền đóng cửa mà rời khỏi.

Cô thu ánh mắt đầy nặng nề của mình xuống, cất giọng nói

"Xin lỗi đã làm cậu sợ, Takemichi.

Mời cậu ngồi"

Giọng nhẹ bẫng, đưa tay mời cậu.

Cậu gật đầu mà ngồi xuống ghế, nhìn cô đang co người trên chiếc ghế dài màu đen kia

Thấy cậu đang khó nói, cô nhanh chóng mở lời

"Cậu là Takemichi của sau này nhỉ?"

"À ừm.

Là tôi đây...."

"Mục đích cậu tìm đến tôi, tôi có lẽ đã hiểu được một phần rồi....nhưng tôi muốn nghe rõ ràng hơn từ cậu!"

Cậu tròn mắt mà nhìn cô đang ngồi vào tư thế tiếp khách, đưa tay rót trà ra ly đưa cậu

"Mời cậu"

"Cảm ơn....nhưng tôi không..."

Cậu nói, hành động có chút đề phòng mà nhìn xuống ly trà đậm màu

"Hahaha, đừng lo, chỉ là trà đặc biệt mà mẹ tôi yêu thích thôi.

Cậu cứ dùng nó đi!"

Cậu nhận lấy mà gật đầu.

Uống một ngụm trà vào người, cậu dần bình tĩnh hẳn.

Song, cậu đặt ly xuống, tay nắm chặt ống quần mà hỏi thẳng cô

"Kinie.

Tuy có hơi thẳng thắn, nhưng tại sau cô lại ở đây?

Tại sao cô không đi gặp mọi người tận 12 năm trời vậy?

Và vì lí do gì..."

"...."

"Tôi bây giờ muốn được gặp lại cô, muốn gặp lại Mikey và muốn điều tra [Phạm Thiên] bấy lâu nay.

Rốt cuộc thì mọi chuyện đến giờ...đã xảy những gì vậy?

Kể cả tôi không tin là cô có thể bỏ mặc Mikey một cách dứt khoác như thế!

Cô có nhớ những gì mà trước đó cô nói với tôi không chứ, Kinie!"

Cậu nói, cô lẳng lặng chịu nghe, ngồi đó mà mỉm cười một khoảng lâu, khiến cậu phải ngừng cảm xúc của mình lại

"...Kinie...?"

"...Tôi không bỏ mặc anh ta.

Chỉ là không phải bây giờ, Takemichi!"

"Không phải bây giờ?

Ý cô là sao Kinie?"

"Như tôi đã nói trước đó, Takemichi.

Tôi [đang sống trong quá khứ của cậu] chứ không phải tương lai của cậu!

Đợi cậu 12 năm sau, bây giờ chỉ còn 1 lần duy nhất để hoàn thành tất cả những gì mà tôi có thể làm được.

Trong khoảng 12 năm hiện tại có Hina, có nhiều chuyển biến mà cậu không thể ngờ tới được đâu!"

Cô nói làm cậu đơ hết cả người, cô nói vậy là có ngụ ý gì?

"Về [Phạm Thiên].

Trong một lần hợp tác với giám đốc ở quận Haido, giữa tôi và anh ta đã chạm mặt nhau cách đây 1 năm trước.

May mắn là người dân và các thành viên hai bên không ai bị thương cả.

Anh ta cứng đầu thật mà...vẫn mãi ở sau bảo vệ mọi người"

Nụ cười mệt mỏi hiện lên, nó làm cho cậu phải ngợp thở ít lâu.

Không chỉ thế, đôi mắt tím ấy đầy nặng nề, không còn long lanh như trước đây nữa!

"Vậy Kinie, cô hãy cho tôi biết về [Phạm Thiên] hiện tại được không?"

"...Xin lỗi cậu, với danh nghĩa thủ lĩnh của [Tử Vạn Điệp Thiên Hoa] và là cộng sự của cậu, tôi không thể!"

"Vì sao chứ!!"

Cậu nói lớn mà đập tay xuống bàn mà nhìn cô

Kagami cau mày, gằn giọng đáp lại

"Vì tính mạng cậu, cậu hiểu không hả?"

"!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 61


"!!!"

Takemichi giật mình, cô hít một hơi sâu mà nói

"Bây giờ có đưa cho cậu thì cậu chả thể nào biết anh ta ở nơi nào đâu.

Với lại ở tình hình hiện tại bây giờ, cậu là một người bình thường, biết được thông tin, kiếm được anh ta, dù có nói chuyện được thì lúc đó cậu đã hoàn toàn rơi vào thế bị động rồi.

Tiến không được, lui chẳng xong.

Giống như một con thú bé nhỏ bị sập bẫy của một bầy thợ săn mà thôi!"

Cậu nhắm nghiềm mắt, đấu tranh nội tâm một hồi lâu liền đưa ra một thiệp mời trước mặt cô

"Ba ngày sau là đám cưới của tôi và Hina.

Mong lúc đó cô sẽ đến dự..."

Cô đứng dậy liền nhận lấy nó

"...Chắc chắn rồi..."

"Cảm ơn Kinie.

Nhưng dù có thế thì tôi vẫn không từ bỏ đâu!"

Cậu nói mà nhìn thẳng vào mắt Kagami, nhanh chóng quay người bỏ đi thật nhanh.

Cô không chuyển động, chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu

'Quả thật là [Người hùng] mà nhỉ...Takemichi...'

.

Cậu ra đến khu hoạt động chung của bang, mọi người bây giờ không còn bàn tán gì về cậu nữa

Chàng trai đưa mình dựa cửa như đợi cậu từ trước, Takemichi có hơi e ngại, liền dừng ở khoảng cách nhất định

"Xong rồi à?"

"V-Vâng..."

"Thật tình.

Mau di chuyển lên trên đi.

Người thủ lĩnh tin tưởng nhất, tôi mong cậu sẽ không hé môi với ai về nơi này đấy"

"Tôi hiểu rồi.

Cảm ơn anh nhắc nhở!

Xin phép!"

Nói rồi cậu nhanh chóng đi ngay

'Kinie, dù cô nói ra sao, tuy không hiểu được gì từ lời cô nói, nhưng...cô đang đợi điều gì?

Mikey và cô chạm mặt 1 năm trước ra sao?

Nó càng làm tôi muốn tìm ra cậu ấy nhanh nhất có thể!'

.

Kagami liền ngồi xuống, nhìn về phía cửa đang có người đi vào

"Cậu ta đi rồi!"

"...Ờ..."

"Mai Linh, cô có chắc chắn với điều kiện hôm đó cô đã nói chứ?

Trở về lần cuối cùng sẽ kích hoạt điều kiện mà cô và ta giao ước khi đó..."

"...Ừm, chắc chắn!"

"...."

"Còn giờ...thì về thôi..."

.

Tại khu bỏ hoang, Takemichi đang ngồi trên hàng ghế đã cũ rít lâu năm

Ống súng liền chỉ vào đầu cậu, ra lệnh

"Mày quay lại là chầu ông bà liền đấy"

"Hả?"

Chưa đúng ba giây cậu liền nhớ ra giọng nói này

"Mày bốc mùi thật đấy.

Từ ngày xưa đã bốc mùi không chịu, mày hôi như nước thải dưới cống vậy."

" 'Từ ngày xưa?' Mày...?"

"Suỵt..!!"

Hắn ta đưa tay ra hiệu im lặng, tiếng bước chân của đôi dép lê nặng nề phát lên, rồi im lặng

"Nghe cho kĩ vào.

Đây là lời của thủ lĩnh!"

"...Tương lai này hạnh phúc nhỉ?

Mày còn muốn gì nữa?"

Đôi mắt dần ướt vì lệ tuôn, giọng run vì mừng rỡ, cuối cùng...cậu đã ở đây

"Mikey..."

Takemichi lấy ra tấm thiệp còn lại đưa lên cho cậu, và mời Mikey sẽ đến tham dự đám cười lớn này

Nhưng...khi Sanzu vừa rời đi chưa được bao lâu, cậu nói chưa được mấy lời thì đã bị bắn một phát vào ngực phải, bồi thêm hai phát ở dưới ngực trái và bên trên vai trái của cậu

"Tao không muốn gặp mày, tao buộc phải làm điều này.

Cuộc hành trình dài của mày sẽ kết thúc tại đây.."

Đôi mắt thâm đen của cậu mà nhìn Takemichi, quay lưng về phía cậu chuẩn bị rời đi

"Để cứu...."

"!!!"

"Tao...đến để cứu mày...Tao sẽ cứu mày...dù có bao nhiêu lần..đi chăng nữa...Nếu là vì mày...thì bao nhiêu lần cũng được..."

Chất giọng khàn trầm phát lên, nó khiến cho Mikey phải thất thần hồi lâu.

Nhưng cũng bước đi mà để lại cho cậu một câu

"Tao sẽ kết thúc mọi chuyện ở đây!"

Thân hình gầy gò, đôi chân nhỏ bước lên tầng thượng mà nhìn xuống lòng thành phố

"Hử...Nhìn kìa!

Nguy rồi!"

"Hả?"

"CHẾT MẤT!

ANH TA ĐỊNH NHẢY XUỐNG KÌA!!"

Sanzu phía dưới nghe thấy liền thong dong đưa mắt lên trên, ngã ngửa khi thấy Mikey đứng đấy

"MIKEY!!?"

.

"Tầm nhìn từ trên cao thế nào hả?"

- Shinichiro

"Tuyệt lắm phải không anh?"

- Ema

"Mày đã luôn bảo vệ mọi người nhỉ?"

- Baji

"Bọn tao hiểu mà, Mikey!"

- Draken

"Còn giờ thì về với tụi em đi, Mikey!"

- Kagami

.

Hình bóng mà cậu yêu quý lần lượt hiện lên, anh hai, em gái, Baji, Draken, lẫn người mà cậu bấy lâu nay thầm thương trộm nhớ, kể cả 1 bang Touman rộng lớn khi xưa, đều hiện hữu lại trong kí ức của cậu

"MỌI NGƯỜI ƠI, TAO ĐI ĐÂY!!"

"ĐỪNG MÀ MIKEY!!!"

Cậu nở nụ cười tươi nhất mà cậu từng có, nhảy xuống từ trên cao

*BỤP*

"TAO SẼ KHÔNG...ĐỂ MÀY CHẾT ĐÂU!!"

"!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 62


Cả người rớm máu khắp nơi, chảy xuống từ tay cậu sang người Mikey.

Ấy vậy mà những người dưới kia, tay cầm điện thoại lên quay và chụp hình lại.

Để làm gì thế?

Miệng thì kêu mau cứu hai người cậu ta, vậy mà tay cầm chân đứng.

Hô hoán như thế có bằng không không?

"MAU NẮM TAY TAO, NHANH LÊN!!"

"...Thật ngu ngốc...mày sẽ chết vì tao đấy, vậy mà..."

"Không còn thời gian nữa đâu, Mikey.

Tao sắp không còn tỉnh táo nữa rồi..."

"Buông tay tao ra đi, tao muốn kết thúc mọi chuyện ở đây"

"Nhìn kìa..mày đang hối hận...Mikey, nhanh lên...nhanh lên nào...tao nhất định..sẽ cứu được mày mà...dù phải về quá khứ bao nhiêu lần...đi chăng nữa..."

"...Mày nói gì thế..?

Mày đâu có trở về quá khứ được nữa!

Tao không muốn gặp mày chút nào.

Tao không muốn chuyện thành ra thế này.

Lúc tỉnh ra thì tao đã bắn mày mất rồi.

Takemichi,...hãy giải thoát...cho tao..."

"MÀY IM ĐI!!!"

Cậu hét lớn với dòng lệ động ở hàng mi khiến Mikey phải giật mình, đến ngỡ ngàng.

Tại sao cậu lại cố chấp như thế?

"LÚC NÀO CŨNG VẬY HẾT.

CÓ CHUYỆN GÌ...CŨNG...TỰ GÁNH VÁC MỘT MÌNH.

MANJIRO À...MỘT LẦN THÔI CŨNG ĐƯỢC.

HÃY CẦU CỨU TAO ĐI!!!

TAO NHẤT ĐỊNH...SẼ CỨU MÀY MÀ!!

MANJIRO!!"

Cậu bật khóc, như đứa trẻ lên ba.

Đôi giọng run run, đưa ánh mắt cầu khẩn về phía người hùng

"CỨU TAO VỚI....TAKEMICHI!!"

Manjiro bắt lấy bàn tay của cậu.

Takemichi sửng người, một luồng điện xẹt ngang người cậu khiến cậu phải hoàn hồn

"Ơ...?"

"Mày định ngủ đến chừng nào vậy con?!

COI CHỪNG TRỄ HỌC ĐÓ!

MAU MAU THAY ĐỒ ĐI!

MẸ NẤU BỬA SÁNG XONG RỒI ĐẤY.

Thiệt tình, lên cao trung rồi mà chẳng thay đổi gì hết!"

Cậu vẫn rơi lệ trên chiếc giường của mình, thời gian hiện tại đang là tháng 6 năm 2008.

Takemichi đã xuyên thời không một lần nữa??

Không phải du hành 12 năm trước, mà là 10 năm trước!

Cậu tức tốc thay đồ, xách cặp nhanh chóng chạy đi, gặp lại những người bạn của mình trước đây, nhưng gặp rồi thì có vài người khác lạ hẳn.

Takemichi thần người mà chạy đi kiếm Chifuyu ngay lập tức

"Cầu cứu...ư?"

"Ờ...nhưng trước đó tao cần gặp Kinie.

Cô ấy có học ở đây không?"

"Kinie ấy à?

Học trường cao trung Warushi lận.

Cách chúng ta không xa đâu!"

.

*CLẬP*

"Đừng quên đấy, bọn kia.

Tokyo không cần băng đảng nào khác ngoài bọn tao!"

"Cảnh tượng xuất sắc, danh tướng [Vô Địch] của sếp chúng ta ngày càng tăng."

"Một mình cậu ấy xử hết đống này mà"

Kokonoi và Sanzu ngồi mà tán thưởng cho Mikey đang đứng giữa cả thể người nằm la liệt ở đấy

Cậu ta đưa tay phải mình lên, như là cảm nhận được gì đó

"Đến rồi à, Takemichi..."

.

"Mị Linh..."

Giọng nói khàn đặc phát lên, hướng mình về phía cô gái đang đứng trên sân thượng Warushi.

Đôi mắt tím của cô gái đứng đấy từ xưa sáng ánh, nay đã đục thành màu tử hắc, cứ thế mà nhìn trong vô định.

"...Bắt đầu thôi..."

[Hồi Cuối - Khai Màn!]
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 63


Cậu muốn tìm hiểu lại bất lương ở thời điểm hiện tại, nên đám bạn của cậu cũng đến để giúp cậu một tay

"Hai năm trước kể từ khi ngày Touman giải tán!

Sự phân chia thế lực ở Tokyo đã biến động rất lớn!

Trước hết, do sự giải tán băng thống trị vùng Kanto là Touman.

Giới bất lương ở Tokyo rơi vào hỗn loạn.

Đó thật sự là là giai đoạn [Quần hùng tranh bá] với các băng đảng kiểu [Chỉ có thể là bọn tao] cứ ra đời là bị đánh tan! [Thời đại chiến quốc Tokyo] bắt đầu!!"

Yamagishi diễn giải cho Takemichi nghe, cậu gật đầu mà miệng lẫm bẫm

"Thời chiến quốc..."

"Nhưng thời đại đó đã chấm dứt nhờ sự xuất hiện của ba người đầy uy lực."

"Ba người đầy uy lực?"

"Đúng.

Một người thuộc [Lục Ba La Đơn Đại] - Thế lực lớn nhất hoạt động ở Minato.

Đại diện Terano South.

Một người thuộc [Phạm] - Băng đảng bất lương bí ẩn mạnh nhất, hoạt động ở quận Shinjuku.

Thủ lĩnh Kawaragi Senju.

Và băng [Kanto Manji] vô địch hoạt động ở quận Shibuya.

Tổng trưởng Sano Manjiro.

Với sự tồn tại của ba băng đảng trên, hiện tại Tokyo đang ở [trật tự ba cực].

Đây chính là thời đại [Tam Thiên]!"

Yamagishi liền nói, rồi lục lại cuốn sổ tay mà cậu để trong người mà xem

Takemichi suy nghĩ một hồi cuối cùng cậu cũng ngộ ra.

Mà trước đó cậu lo mà chạy đi xin lỗi Hinata trước đã.

Cậu cũng định mở lời kêu gọi mấy cậu, nhưng thấy mấy cậu với những ước mơ của mình, cậu thật khó mà mở lời

Ngay lúc đấy, cuộc gọi kéo đến.

Cậu liền nhanh chóng di chuyển chạy ngay

"Lâu rồi mới gặp mày, Draken!"

"Ờ, tao sửa xong con CB250T rồi đấy."

"Hả...?"

"Xin lỗi mày ha, tao có hơi chậm.

Tại phụ tùng gửi đến lâu quá"

'A, chiếc moto Mikey tặng mình...'

"Chạy thử đi!"

.

"Thế à, mày đến từ tương lai..."

"Ừ.

Mikey lúc nào cũng cứu tao.

Vậy nên lần này đến lượt tao cứu cậu ấy"

"Không cần quan tâm đến Mikey nữa đâu"

"Hả?"

"Tao không nói rõ được nhưng mà...Touman chúng ta giờ là người lương thiện.

Mikey có thể thản nhiên giết mày luôn đấy"

Còn đang trong kí ức vừa trải, thì chiếc xe từ trước xông tới

"CHẠY NGAY ĐI, DRAKEN!!!"

"INUPEE???"

"NHẬN LẤY NÀY!"

"TRÁNH RA!!!"

Hắn ta liền thẩy Inui về phía hai cậu.

Takemichi nhanh chóng bẻ lái mà tránh đi ngay

Inui đáp xuống đất.

Chiếc xe khi nảy vừa thẩy lấy cậu liền thắng lại ngay phía sau

"Nào.

Lên nhạc thôi. [Dạ Khúc]"

'AI ĐÂY???'

"Đại diện của [Lục Ba La Đơn Đại], Terano South - South [Vô Song]"

Một bầy kéo đến bao vây lấy ba người.

Nhanh chóng bị vào thế khó tránh khỏi đây.

"Draken.

Làm đồng đội của tao đi"

"Khủng quá, có bao nhiêu người vậy chứ?

Dám chắc hơn trăm luôn đấy...'Đây chính là...Lục Ba La Đơn Đại!!!!' "

"Không sao chứ Inupee?"

"Ờ, bằng một cách nào đó mà tao vẫn sống!"

Hỏi thăm cậu xong, Draken liền lớn giọng với South

"Mày có nói bao nhiêu lần thì cũng thế thôi, South!

Tao sẽ không gia nhập Lục Ba La!

Tao gác kiếm rồi, không can dự gì vào mấy trận đánh của bất lương bọn mày nữa."

"Gác kiếm?

Này Draken!"

"!!!"

"FOR-TE"

Hắn sầm mặt, liền đấm một phát mạnh vào mặt của Draken

"DRAKEN!"

- Inui

"Tao không cho phép mày rút lui giống Kinie, Draken.

Thế thì tại sao mà Tokyo Manji lại được ca tụng là băng [mạnh nhất] hả?"

'Hắn ta có nhắc tới Kinie?!!!'

"*phụt* Thằng khốn"

"For-te!"

South hô liền đấm văng Draken lên cao trước sự ngỡ ngàng của Takemichi

"FOR-TIS-SIMO!!"

Giáng 1 đòn cuối.

Draken bất tỉnh hoàn toàn

'Áp đảo hoàn toàn luôn kìa!??

Tên này là quái vật à?'

"[Tạo ra thời đại của bất lương].

Tao lên Tokyo là để đánh tan Tokyo Manji có cùng lí tưởng với tao.

Cả mày và Kinie không được phép rút lui.

Đã mang danh mạnh nhất thì cho đến khi bị cắn chết vẫn phải là mạnh nhất.

Đó là thế giới [mạnh được yếu thua] của chúng ta mà!!

Kinie cự tuyệt thì chỉ còn mày thôi.

MÀY CHỈ CÓ HAI LỰA CHỌN THÔI DRAKEN.

THEO TAO HOẶC LÀ CHẾT Ở ĐÂY!!"

"..."

- Draken

"...Nhỉ?

Anh bạn cựu đội trưởng nhất phiên đội kia"

"Hả?

Tôi á?"

Hắn ta tối sầm mặt, trợn mắt mà đi về phía cậu

"Sao mày lại tỏ vẻ bàng quan thế hả?

Giờ tới lượt mày!!"

'Gượm đã!

Vừa mới trở về quá khứ mà bị gặp nguy là sao?'

"AAAAA"

Một thằng trong băng bị đánh bay thẳng về phía South làm cậu kinh hãi

"South!"

"Đừng xen vào chuyện của tao, [Phạm]!"

"Để mà đứng đầu, mày phải biết để ý đến phía sau nữa chứ!"

- Takeomi
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 64


Băng Phạm kéo đến, cậu há hốc cả mồm vì hai trong ba băng đảng lớn trong Tam Thiên đang ở đây

Với lại, Phạm ở đây lại muốn chiêu mộ Takemichi về băng nữa

Mưa rơi, trong căn nhà quen thuộc tại con đường dẫn ra trung tâm thành phố.

Bóng hình nhỏ nhắn đang ngâm nga với ly trà đá ở trên tay mình

"Mưa rồi..."

"Ờ.

Bọn họ vừa giải tán xong.

Cô định làm gì tiếp theo đây?"

Giọng nói khàn đặc vọng lên, bước ra dựa người vào cửa mà nhìn cô

"Thuận theo tự nhiên.

Khi tất cả kết thúc, tôi sẽ [lập lại trật tự] một lần cuối cùng..."

Cô nheo nhẹ mắt mà nhìn, uống một ngụm mà đặt ly trà xuống bàn

Cậu trai đó cáu nhẹ tay, đưa đôi mắt mà nhìn Kagami

"Cô nhất thiết phải thực hiện nó ư, Mị Linh?"

"Phải!"

'...Mị Linh...'

.

Ngày hôm sau, sau khi Takemichi đến gặp Draken xong, cậu nhanh chóng mà điện cho Kagami

"Cảm ơn cậu đã đợi, Takemichi!"

Đồng hồ chỉ 19 giờ 23 phút.

Cô đi đến thành cầu mà Takemichi hẹn cô ra nói chuyện

"Không có gì đâu, Kinie!"

"Vậy cậu định nói gì với tôi sao?"

"Có rất nhiều việc để tôi hỏi thăm cô đấy..."

"Cậu cứ nói, được thì tôi sẽ trả lời!"

"...Lần gặp mặt đầu tiên, cô và tôi còn chưa biết về nhau mà cô đã nói chuyện bản thân xuyên vào thế giới này cho tôi nghe..."

.....

"...Cũng giống như cậu nói chuyện mình du hành thời gian với Hina, Chifuyu, Mikey, Draken đấy.

Vì tôi có nghe Mikey hay bảo về cậu qua điện thoại, nên tôi mới quyết định như thế!"

Kagami vừa nói vừa nhìn lại cậu đang cảm thấy khó nói

"Takemichi, người kích hoạt cậu trở về đây là Mikey đúng chứ?"

"!!

Sao cô biết được, Kinie?"

Cậu bất ngờ mà nhìn về cô, cô chỉ cười mà đáp lại

"Là Chifuyu nói lại cho tôi nghe trước khi đến đây đấy"

"Ra là vậy...việc tôi trở về đây cũng là nhờ cậu ta kích hoạt..."

"Mikey cầu cứu cậu, nên việc du hành thời gian sẽ vận hành lại, như lúc Naoto cầu khẩn cậu hãy cứu Hina vậy"

"Ừm, việc tôi du hành về đây mục đích chỉ có bao nhiêu mà thôi.

Tôi đã gia nhập Phạm, một trong ba băng đảng lớn trong Tam Thiên.

Tôi nhất định sẽ đưa Mikey trở về!

Kinie, cô hãy cùng tôi đưa Mikey ra khỏi bóng tối đó nhé?!"

Takemichi nói với giọng quyết tâm, bỗng chốc trầm giọng mà nhìn về phía cô

Kagami chỉ hạ đôi mắt tím xuống dưới dòng sông đang chảy, im bật

"Kinie, cô...không muốn cứu Mikey sao?

Draken có nói 2 năm trước, cô cố gắng níu kéo cậu ấy...nhưng không thành..."

Hình ảnh khi đó hiện ra, một thân thể nhỏ bé đang nắm chặt lấy cổ tay của chàng trai gầy gò...

"Quay lại đi, Mikey!

Anh nghĩ bỏ đi là có thể giải quyết được mọi chuyện hay sao chứ?"

.

"...Có..."

"Vậy thì hãy gia nhập Phạm với tôi và Draken, có Draken trong Phạm nữa đấy!!"

"...Tôi biết điều đó..."

"Biết đó..?

Chẳng lẽ ngay từ đầu...cô biết rõ..."

"Cậu thật là, Draken trong Phạm lâu rồi, việc anh ấy nói với tôi mà giấu cậu là chuyện thường tình mà!"

Cô bật cười mà quay sang nhìn cậu, cậu ồ một tiếng trong sự ngạc nhiên, quả thật đúng là vậy.

"Chờ đã...South...lúc đó có nhắc đến cô..."

"South sao?"

"Ờ, là South.

Trong lúc tôi đang chạy xe cùng Draken một đoạn trên đường thì đụng mặt Lục Ba La Đơn Đại lẫn Phạm ở đó, có cả Inupee.

Và South có nhắc đến cô, cô có thể nói cho tôi biết giữa hai người xảy ra chuyện gì được không?"

Cậu hỏi thăm, cũng như hỏi thăm tình hình hiện tại.

Kagami thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào mắt cậu mà trả lời

"Hắn ta lần nào lần náy đều kiếm tôi, chiêu mộ tôi vào Lục Ba La.

Nhưng tôi kiên quyết từ chối.

Việc điều tra của cha mẹ tôi về bọn chúng thật sự rất cần thiết, nhưng tôi không cho phép điều đó!"

"Điều tra?

Chỉ Lục Ba La Đơn Đại thôi á?"

"Không, mà là cả Tam Thiên!"

"Sao chứ..."

"Takemichi.

Cha mẹ tôi thuộc đội điều tra phòng chống tệ nạn quốc gia, cũng như đội đặc vụ đặc biệt cấp cao mà để mắt đến các băng đảng trong toàn khu vực Nhật Bản.

Tôi được phép cử đi như là gián điệp hai mang cài vào băng mà lấy thêm thông tin, cũng như vị trí...Nhưng vì nó vượt xa phạm vi của bên chúng tôi, nên tôi lên tiếng hãy dừng lại điều này.

Một khi tôi có thêm thông tin về số lượng, cũng như mức độ phạm pháp sẽ báo cáo lại ngay!"

"Gì chứ...!!!"

Mắt chữ o, mồm chữ a.

Cô quả thật có nhiều điều bí ẩn và không thể xem nhẹ được.

Đồng hành với cô ít lâu gì cũng chẳng thể tin được...cô bây giờ giống như là con dao hai lưỡi vậy...

"Nhưng thật có lỗi với bên cha mẹ tôi...vì tôi luôn che giấu những gì mà bọn họ làm ra..."

"Kinie..."

"Cậu đừng lo, tôi sẽ không hé môi với cha mẹ tôi về việc này đâu.

Nặng tay đôi khi chẳng giải quyết được gì cả.

Nên tôi sẽ lựa chọn im lặng"

Takemichi im bật mà nhìn cô nói ra hết lời

"Takemichi, đáng tiếc là bây giờ tôi không thể gia nhập Phạm được, không phải tôi kén chọn gì đâu, chỉ là tôi muốn ẩn một thời gian để chuẩn bị kĩ càng mà thôi"

"Chuẩn bị...?"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 65


"Chuẩn bị...?"

"Ờ, chuẩn bị một thứ quan trọng cho sau này.

Nhưng không phải vì điều đó mà tôi bỏ rơi cậu một mình trên chiến trường khốc liệt, chỉ cần cậu lên tiếng, tôi sẽ đến giúp cậu ngay lập tức!"

"Cảm ơn cô, Kinie!"

Takemichi vững niềm tin hơn, đưa nắm đấm về phía cô.

Cô đáp lại cậu bằng cái đấm nhẹ về cái đấm của cậu

Hình ảnh hiện ra, là khung cảnh của 1 khu giải trí lớn trong trung tâm thành phố.

Bóng cô đang gọi điện và nói chuyện với một người dáng thon cao đang dựa vào tường, outfit rất hiện đại

Hình ảnh biến mất, cậu ngơ ngác mà nhìn cô đang cười

"Vậy tôi về trước nhé Takemichi, tôi còn việc phải làm ở nhà"

"À ờ!

Gặp lại cô sau!"

"Ừm!"

Kagami rời đi, cậu thần người mà nhìn lại bàn tay mình

"Mình...lại thấy một hình ảnh khác..?

Kinie..và một người con trai khác...ở khu giải trí...?"

Cô trên đường trở về liền chạm mặt Senju, thủ lĩnh Phạm

"Senju...cô ở đây làm gì?"

"Tôi ở đây vì lí do gì, cô cũng biết mà, Takahashi Kagami - Kinie!"

"Cảm ơn vì đã kiên nhẫn chiêu mộ tôi, nhưng bây giờ thì không, Senju!"

"Kinie, Mikey - người mà cô đã nói với Waka là người quan trọng để cô có thể cứu ra khỏi đó cùng với Hanagaki, cùng với những đồng đội khác.

Và Phạm là điểm tựa ưu tiên về vấn đề này, vì mục đích của hai ta có cùng hướng để đi, vì lí do gì mà cô nhất quyết không gia nhập, Kinie?"

"...Senju, cảm ơn vì những lời nói của cô, nhưng lí do chính đáng có lẽ sẽ khiến cho cô khó chấp nhận đấy, và nó có riêng tư cá nhân.

Việc gia nhập thật sự không phù hợp ngay lúc này"

"...Thôi được.

Tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô, dù thế nào thì Phạm vẫn hoan nghênh cô gia nhập, Takahashi Kagami!"

"Cảm ơn cô, Kawagari Senju!

Còn bây giờ tôi xin phép, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp!"

Cô bỏ đi, Senju quay lại nhìn một lúc cũng rời đi ngay

.

"Quay lại đi, Mikey!

Anh nghĩ bỏ đi là có thể giải quyết được mọi chuyện hay sao chứ?"

.

'Mikey...'

.

7 tháng 7 năm 2008.

Takemichi chính thức gia nhập Phạm

Vào 14 tháng 7 năm 2008, sẽ bắt đầu diễn ra chiến tranh Tam Thiên

'Công viên...đây là hình ảnh mà mình thấy khi chạm vào tay của Kinie...'

"Mau đi thôi Hanagaki!!"

"À được!!"

.

Tối đó, tại công viên giải trí.

Kagami liền đứng ở chỗ khuất tầm nhìn mà nhìn ra ngoài kia, nói chuyện qua điện thoại rồi nhanh chóng cúp máy

"Cô tính hết cả rồi à?"

"Ờ, công viên giải trí cách bệnh viện rất xa, gọi trước 10 phút là mọi chuyện sẽ đâu vào đó cả thôi!"

"Cô định xông ra đó chứ?

Hôm nay sẽ có người tử nạn đấy!"

"...Trận chiến ngày nay, cần anh giúp đấy, Sakkai!

Không cần đụng tay đâu"

"Thế à?

Chỉ cần lấy nó thôi đúng không?"

"Ờ, trông cậy vào anh cả đấy!"

Nói rồi Kagami liền đi ra khỏi đó.

Sakkai đang dựa lưng vào tường liền nhìn ra Takemichi với Senju đang chơi tàu lượn siêu tốc xa xa kia

Cậu nhắm nghiền đôi mắt, liền biến mất ngay lập tức

Mưa trút xuống, bọn người Lục Ba La xuất hiện mà chuẩn bị thủ tiêu Takemichi.

Senju lao ra bảo vệ cậu nhưng bị cậu chặn lại.

Nào ngờ lại là Draken xã thân cứu cả hai ngay tức khắc

.

"Sao thế sếp?"

- Kokonoi

Nhìn về phía cậu đang đứng nhìn ra xa trước cơn mưa nặng hạt.

"Mưa khiếp nhỉ?"

- Mikey

.

"Nhưng mà...sao Draken lại ở đây?"

"...Inupee nghe ngóng được một là có một tên đang nhắm vào mày hôm nay.

Tao chạy đến nhà mày thì nghe mày lại đến đây"

"Bọn nó...quả nhiên là nhắm tới tao à...?"

"Là bọn tay chân của [Lục Ba La Đơn Đại]"

"Lục Ba La..."

Draken liền bật cười trước sự ngơ ngác của Takemichi

"Cái thằng này!

Xét về chức vụ thì mày có máu mặt lắm đấy.

Nghe tin gia nhập Phạm bọn chúng cũng sợ run"

"Dù vậy...bọn nó còn dùng cả súng..."

"Có lẽ chiến tranh Tam Thiên không đơn thuần chỉ là trận đánh nhau của bọn nhãi ranh đâu.

Khi dính đến tiền và quyền, thái độ của tất cả sẽ thay đổi hoàn toàn"

....

"Từ giờ mọi chuyện sẽ như thế nào đây nhỉ..."

"Có lẽ Mikey đã đoán trước là chuyện sẽ thành ra thế này..."

"Draken...chuyện này tao chưa có nói với Kinie, nên tao sẽ nói cho mày nghe!

Hình như tao có thể nhìn thấy tương lai gần"

"!!!"

"Trong tương lai tao nhìn thấy, đáng lẽ Senju đã chết tại đây vì bảo vệ tao.

Tao đã ngăn chặn được tương lai đen tối đó"

"Thì thầm nhỏ bé gì thế nhỉ?"

"Nhờ mày cả đấy, Draken!

Vậy là một chuyện ở tương lai đã khác đi rồi!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 66


'Nhưng...hình ảnh Kinie và một người đang ở khu giải trí...nghe điện thoại....khoan, chẳng lẽ Kinie...gọi bọn nó đến....?

Không, không có chuyện đó đâu...nhất định là vậy...'

"Này!

Bọn mình cũng mau chạy thôi.

Có người tới thì rắc rối lắm đấy" - Senju lên tiếng

"À đúng rồi!"

Cậu và Senju vừa chạy vài ba bước thì cậu liền dừng lại, quay về sau vẫn còn thấy Draken đang đứng ở đấy

"Draken..?"

"Takemichi...nhắn với Mikey giùm tao"

"Hả?"

"Nói là...đừng có để...người khác chăm lo cho quá nhiều..."

"Mày nói gì thế hả..."

"Nhắn với Ema...là tao...không thể gặp được nụ cười em ấy nữa..."

"Này Draken, mày đừng có nói giỡn như vậy, Ema sẽ phát điên...mất..."

Chưa nói hết, thân thể cao to liền ngã ngục xuống mặt đất, hướng mắt lên trời đang trút xuống hạt mưa nặng nề

"Chắc tao...chỉ đến đây thôi..."

Ba phát đạn khi nảy phát lên, nó đã hằn sâu vào người của Draken, máu đã loang ra một vũng

"Draken, Draken!!"

'Sao vậy hả Takemichi...mặt mày trông kinh khủng thế...'

Tiếng xe cấp cứu vang lên, Takemichi liền quay sang Senju kêu lớn

"SENJU, MAU, MAU KÊU XE CẤP CỨU SANG ĐÂY!"

"Đ-Được!!"

Senju nhanh chân chạy đi, cậu vui mừng vì xe cấp cứu lại trùng hợp đi ngang qua đây trông khi cậu sắp lấy máy ra điện

"Sẽ ổn thôi mà.

Nhất định mày sẽ được cứu..."

Takemichi mếu mặt, lệ tràn ra mà không kiềm lại được

"Mày nói cái gì vậy hả?

Sao có chuyện đó được!?

Sang ngày mai là lại đâu vào đấy ấy mà.

Đúng chứ!?

Mày là Draken mà..."

"ĐẾN RỒI HANAGAKI!

MAU ĐỂ DRAKEN LÊN CÁI CÁN NÀY ĐI!"

Senju chạy đến cùng các bác sĩ và chiếc xe cứu thương, cầm cái cán to trên tay mà thẩy mạnh về cậu

Cậu đứng dậy bắt lấy, đặt xuống mà kéo Draken lên trên

"Mày đừng lo gì hết Draken, mày phải cố gắng cầm cự, Ema đang đợi mày, Ema và mày cần phải tổ chức đám cưới, cùng ở bên nhau mãi mãi về sau mà.

Mày nhớ đó, Draken.

Cố gắng lên!"

"...Takemichi, đừng có tự trách mình đấy nhé?

Chắc là không phải tại mày quay về quá khứ đâu.

Tao đến đây là do tao muốn thế.

Tao chỉ là hy sinh cái mạng đã được mày cứu...vì mày mà thôi."

"Draken..."

"Takemichi...Mikey...trông cậy vào mày cả đấy..."

.

Trong xe cấp cứu, cậu không được vào trong, bọn họ đang cố gắng cứu vớt tình hình hiện tại.

Đôi mắt lam không còn ánh sáng cứ mãi đứng mà nhìn vào chiếc xe cấp cứu, không dám thở mạnh

Senju cũng thế, cô đang rất lo lắng về tình trạng của Draken hiện giờ.

Một bác sĩ với bao tay trắng rướm máu đỏ tươi, mở 1 cánh cửa ra mà nói với cả hai

"Tình trạng của bệnh nhân đang khó xác định, nửa tỉnh nửa mê, chúng tôi sẽ di chuyển bệnh nhân về bệnh viện nhanh nhất có thể!"

"Trông cậy vào bác sĩ!"

Senju nói, vị bác sĩ gật đầu đóng cửa lại và chiếc xe cấp cứu reo lên, chạy đi với tốc độ rất nhanh

"Draken, tôi mong là anh ta sẽ qua khỏi cơn nguy kịch..."

"Ừm...chắc chắn..."

"...Hanagaki...?"

"..."

"Hanagaki!!"

"A, xin lỗi..."

"Hanagaki à...cậu không s---"

"SENJU, DRAKEN BỊ GIẾT THẬT RỒI HẢ!?"

"Takeomi?"

Takeomi bước đến, vẻ mặt lộ rõ sự giận dữ

"MẸ KIẾP, sao lại xảy ra chuyện này!!

Đã đến lúc nghiền nát Lục Ba La Đơn Đại rồi!

Việc chiêu mộ Kinie bỏ qua một bên đi!"

"!!!

ANH NÓI GÌ VẬY HẢ TAKEOMI??"

"BENKEI!

TẬP HỢP TẤT CẢ THÀNH VIÊN CỦA PHẠM CÀNG SỚM CÀNG TỐT!!!"

"ĐƯỢC!!"

Thấy sự việc dần quá tầm kiểm soát, Senju liền lớn tiếng nói lại với người anh trai

"TAKEOMI!!

ANH MẤT TRÍ RỒI À!!?

HÔM NAY KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU, VIỆC CHIÊU MỘ KINIE KHÔNG THỂ DỪNG LẠI ĐƯỢC!"

"HẢ?

VẬY THÌ BAO GIỜ MỚI ĐƯỢC ĐÂY!!???"

"EM KHÔNG BIẾT!

NHƯNG HÔM NAY KHÔNG ĐƯỢC!"

"CHẲNG LẼ CỨ VẬY MÀ RÚT LUI À!!?

DRAKEN BỊ BỌN NÓ BẮN HẠ KHÔNG BIẾT SỐNG CHẾT RỒI ĐẤY!!?

NGHE CHO RÕ ĐÂY SENJU!!

ĐÂY KHÔNG CÒN LÀ TRẬN ĐÁNH NHAU TRẺ CON ĐỂ XEM AI MẠNH NHẤT NỮA ĐÂU!!

MÀ LÀ CHÉM GIẾT LẪN NHAU!!"

"TCT, KHÔNG PHẢI!

ĐÓ KHÔNG PHẢI TRẬN CHIẾN MÀ EM MONG MUỐN!

CHÍNH LŨ [LỤC BA LA ĐƠN ĐẠI] ĐÃ PHÁ VỠ NÓ!"

Trong khi hai anh em đang tranh cãi nhau, từ phía bên trái Takemichi đang thất thần lộ ra cả dòng người, là bọn nó - Lục Ba La Đơn Đại!

"Này này này!

Bọn mày khá là máu chiến đấy chứ nhỉ!?

BỌN TAO CHỦ ĐỘNG ĐẾN RỒI NÀY!?

ĐỂ HÁT KHÚC CẦU SIÊU CHO DRAKEN!!!"

"[Lục Ba La Đơn Đại]"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 67


"Mikey..."

"Cả ba băng đảng lớn đều tập trung ở đây, tất cả đều tập hợp" - Senju

"Mikey, không được đâu.

Bây giờ cậu không thể chiến đấu..."

"ĐÂY LÀ TRẬN CHIẾN TRẢ ĐŨA THAY DRAKEN!!!"

- Takeomi

"OHHHHHHHHHH"

"CHIẾN TRANG TAM THIÊN BẮT ĐẦU!!"

- South

"OHHHHHHHHHH"

"HÃY GIẾT SẠCH TẤT CẢ NÀO!!!!"

- Sanzu

Bọn chúng túa vào, đánh nhau như vũ bão.

"LŨ TOUMAN BỌN BÂY ĐÃ BỎ RƠI DRAKEN THÌ ĐỪNG CÓ XÍ MŨI VÀO CHUYỆN NÀY!"

"DỪNG LẠI ĐI PHẠM, ĐỪNG GIAO BẢN THÂN VÀO SỰ GIẬN DỮ!!"

Senju không thể ngăn lại được, quá trễ rồi, Takeomi vì quá tức giận việc thành viên trong băng bị ra tay đến nổi không biết rõ sống chết

Mikey thản nhiên, nói chuyện với Kokonoi mà xem như chưa có chuyện gì xảy ra

"Đôi cựu Thiên Trúc, hãy kiềm chế Kanto Manji.

Akashi hiếm khi mới nhiệt tình như thế.

Đầu tiên chúng ta sẽ nghiền nát Phạm!!!!"

"Tuân lệnh!!!"

"MÀY ĐANG CƯỜI CÁI THÁ GÌ HẢ SOUTHHHHH???"

"BÌNH TĨNH LẠI ĐI TAKEOMI!!"

Senju lao đến, bàn tay hao gầy liền đưa ra ngăn lại

"WAKA?!!!"

"Đừng có đụng tay, Senju.

Trận chiến này không bình thường, sẽ lại có người chết đấy"

"!!!!!"

"Tình trạng của Ryuuguuji Ken nghiêm trọng đến thế đấy.

Dù tình trạng có chết sống thì sự việc này cuối cùng cũng phải diễn ra mà thôi."

"...."

"Trong tình hình này thật sự Kinie sẽ giải quyết ổn thỏa nhỉ?"

- Benkei

"Kinie..."

- Takemichi/Senju

"Hanagaki.

Công chúa của Phạm trông cậy vào cậu" - Waka - "Lên nào Benkei!!"

"Được!!"

.

"SOUTHHHHHHH!!!!"

Takeomi lao đến liền bị thuộc hạ của hắn ngăn lại

"TẠI SAO MÀY LẠI RA TAY VỚI DRAKEN.

CẬU TA KHÔNG PHẢI LÀ THÀNH VIÊN CHÍNH THỨC CỦA PHẠM MÀ!!

MUỐN GIẾT THÌ GIẾT TAO ĐI NÀY!!

BỎ TAO RA MẤY LŨ KHỐN!!"

South thong thả đi đến, nắm chặt tay đưa lên cao

"Đây là chiến tranh!"

"Hừ!!"

"FORTISSIMO!!!"

Hắn đấm xuống, nhưng lại bị Benkei chặn lại

"So với cơ thể thì nắm đấm này nhẹ hều nhỉ?!"

Ngay tức khắc, Waka liền bay lên từ phía sau Benkei, tặng hẳn 1 cú đá ngay trên đầu South

Waka đáp xuống.

Benkei, Takeomi liền đứng cạnh

"Đối thủ của mày là bọn tao" - Waka

"Nhiệt huyết nhỉ?

Hắc Long đời đầu?!"

.

Phía xa trong khu vực hỗn chiến, tại góc khuất của một nơi khác.

Sakai và cô vẫn đưa mắt mà nhìn bọn họ đấu đá lẫn nhau

Kagami cau mày, nhìn về phía Mikey vẫn không hề có biểu hiện của sự [thương tiếc]

"Cậu ta thay đổi đáng kể kể từ 2 năm trước nhỉ?

Mikey ấy!"

"Ờ, thay đổi rất nhiều...bảo vệ của anh ta, là sự bảo vệ như thế này sao?"

.

"Bọn mày mau tránh ra!!"

- Takeomi

"Không được, nguôi giận đi, Takeomi!"

Benkei nói, Waka gật đầu đồng tình

"Vậy là bọn mày xử được 100 thằng rồi à?

Cái danh [Bộ đôi mạnh nhất] vẫn còn đúng lắm!"

Bọn sâu bọ bị hạ nằm kia liền ngước mặt lên mà hãi hùng

"Bọn nó là ai vậy chứ?"

"Sao hai con quái vật đó không phải là kẻ đứng đầu chứ?"

"Benkei và Waka, trước khi Hắc Long đời đầu thành lập, hai người họ đã chia vùng Kanto ra làm hai nửa!"

- Senju

"Hả...?"

"Vào lúc đó, Kanto bị chia nửa Đông nửa Tây.

Quản lí phía Tây là một băng lớn nhất Nhật Bản, với hơn 600 thành viên, đó là [Loa Ngu Na Lục]*.

Sau mỗi trận chiến, cơ thể của người đứng đầu đều bị nhuốm trong máu đỏ của kẻ thù, vì thế người ta gọi anh là [Xích Bích] - Arashi Keizou!

Và để cạnh tranh với Loa Ngu Na Lục, 12 băng phía Đông Kanto hợp nhất và tạo nên [Hoàng Đạo Liên Hợp].

Đứng đầu là người đàn ông với biệt danh [Bạch Báo] mà ai cũng khiếp sợ - Imaushi Wakasa!"

Senju diễn giải cho cậu nghe đến nỗi cậu phải kinh ngạc

'Hai người họ từng máu mặt thế cơ à!!??'

"Hai thủ lĩnh đã từng đối đầu quyết liệt...Người đã tập hợp họ lại là một chàng trai vô danh ở thời điểm đó, Sano Shinichirou.

Và rồi Kanto được thống nhất!"

"!!!"

"Takeomi vẫn thường hay nói: [Kẻ đánh đấm giỏi nhất Nhật Bản thời điểm đó không ai khác ngoài hai người họ!].

Vậy đấy!"

"Tao muốn giữ sức cho đến khi đánh với Mikey, nhưng xem ra không còn cách nào khác" - Benkei vừa nói vừa cởi bỏ băng phục

"Đừng chủ quan, South cũng ngang trình với Mikey đấy!"

"VIIIIIVOOOOOOOO.

ĐẾN ĐÂY NÀO [HUYỀN THOẠI]!!!!!"

"LÊN THÔI!!!"

-------

[Loa Ngu Na Lục]*: Ragnarok
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 68


Terano Minami đã lớn lên trong khu ổ chuột ở thành phố Rio, Brasil.

Cùng với người mẹ ốm yếu hay bệnh tật.

Thú vui của cậu chỉ có cây đàn piano bị lạc nhịp.

Minami sinh ra tại xứ người, đã được người đàn ông tên Dino - vốn quan tâm tới mẹ cậu, chỉ dạy cho những kĩ năng để mưu sinh ở thành phố.

Sử dụng bạo lực lần đầu tiên vào năm 5 tuổi.

Cậu đã giết [kẻ thù] của Dino

"Làm tốt lắm Minami!

Kể từ hôm nay, con sẽ có biệt danh là [South]."

Dino là găng tơ, vua của thành phố.

Vào ngày này, cậu đã nếm được giá trị của [Bạo lực] khi lần đầu tiên mua được đôi giày mới bắng số tiền nhận được.

Terano Minami năm 12 tuổi, đã đấm Dino cho tới chết, rồi nước mắt chảy ra.

[Bạo quân] Terano Minami đã được hoàn thành ở 12 tuổi.

Terano Minami năm 14 tuổi, băng đảng đối lập đã đột kích vào nhà và giết chết mẹ cậu, Minami mất cả cha lẫn mẹ.

Di cư tới Nhật Bản, nơi cha mẹ cậu từng sống

Ngày 24 tháng 2 năm 2006.

Trại tạm giam thiếu niên tội phạm

"Ồ, hôm nay được mùa người mới lắm nhỉ!

South-san biết biến cố vùng Kanto chứ?"

"Hả?"

"Cái đám hôm nay vào trại là những nhân vật chủ chốt đấy!"

"Chúng sao?"

"[Yokohama - Thiên Trúc] Anh em Haitani của Roppongi.

Madarame Shion, tổng trưởng đời thứ 9 của [Hắc Long].

Muto Yasuhiro, cựu thành viên băng Tokyo Manji.

Mochiduki Kanji của Kawasaki.

Những kẻ máu mặt của Kantou"

"Chà, vậy nếu giết chúng thì tao sẽ đứng đầu Kanto nhỉ!"

"Hả..à..vâng"

"Vivo.

Vậy thì thử tạo nên [thời đại] của tao ngay tại Nhật Bản nào!"

Trong thoáng chốc, Terano đã xử lí xong hết một đám.

Năm 2007, Terano Minami ra trại

"Đã để chúng mày phải đợi rồi ha"

Vào năm này, South thành lập Lục Ba La Đơn Đại

"Ran này, tao muốn người đàn ông mạnh nhất Thiên Trúc là Kakuchou gia nhập [Lục Ba La Đơn Đại]"

"Kakuchou sẽ không nghe lời mày đâu.

Vốn dĩ từ đầu hắn đã ghét tụ tập nhóm rồi, nhưng vì đó là Izana nên hắn mới phục tùng"

"Hahaha.

Đừng lo!

Tao giỏi thương lượng lắm mà"

Và cái [giỏi thương lượng] của hắn ta

Là bạo lực

"SOUTH!

Tao...thua rồi...

South Vô Song..."

Thế là đã tập trung đầy đủ và băng đảng càng lớn mạnh hơn, đàn em của South cũng gợi ý cho cậu thêm Draken và Kagami.

South lấy làm lạ với Kinie hơn là Draken, nên đã quyết định tìm kiếm cô mà thử tài một trận.

"Mày đủ rồi đấy, South!

Tao bảo tao không muốn dính liếu gì nữa, về cho!"

"Hả?

Này này Kinie, tao sẽ không chấp nhận việc mày từ chối lời mời nhẹ nhàng này đâu."

Hắn nói hắn càng sát tới gần cô

"Oi Kinie, cha cô gọi này.

Mau vào mà bắt máy đi."

Có tiếng gọi, South cũng dừng lại mà nhìn vào trong nhà.

Kagami thở hơi dài mà nhìn về phía cửa.

"Biết rồi bắt máy sẵn đi!!!"

"Trời đất ơi, sao mà được chứ!???"

"Thì cứ bắt đi, nói gì được cứ nói!!"

"Trời má con này---dạ alo, dạ con á?

Con..con là..quan hệ...ừm...À, con là con rể của bác thưa b--"

*BONK*

"CON RỄ CÁI ĐẦU NHA ANH!!!"

"TRỜI ƠI ĐAU!!"

Vâng, cô chọi nguyên cái kệ trước nhà bay thẳng vào người Sakkai mà bắt lấy điện thoại trên tay mà đỏ hết cả mặt.

"Cha ơi cha, cha đừng có nghe anh ta nói xàm, anh ta nói xàm là giỏi đấy!!"

"Hahaha, con gái cha bây giờ biết ngại luôn sao?

An tâm, nhớ cho cha xem mặt thằng bé đấy nhé"

"Ơ kìa cha?

Cha?

Alo?"

Cúp máy rồi.

"....bọn này sao vậy?"

"Có vấn đề à?"

"....Kinie à, không phải như cô nghĩ đâu, như cô nghe khi nảy đ---"

"MÈN ƠIIIIII, CẢ ANH LẪN BỌN BÊN SOUTH ĐI KHỎI NHÀ EM HẾT ĐI!!!!"

"OÁI----"

"SAO BỌN TAO CŨNG BỊ VẠ LÂY VẬY H--?"

*RẦM*

.

Hiện tại

Waka lẫn Benkei đang bị lép vế

"Thế nào hả Phạm?

Xong chưa vậy?"

"Vẫn còn có con quái vật như thế này sao?

Thế gian rộng lớn thật!"

- Benkei cười mặc cho máu từ miệng đang chảy

Kakuchou xử lí từ xa, quay mặt lại mà nhìn về trận đấu đó

'Dù cho cặp đôi mạnh nhất Hắc Long đời đầu có mạnh tới cỡ nào...thì cũng không thắng được Terano South.

Một kẻ được bạo lực ưu ái'

Không bao lâu sao, cả hai bật cậu ta lại, lợi thế thoáng chốc nghiêng về phía Phạm

South ngồi dậy, cởi bỏ áo ra để lộ hai vết bắn phía dưới và trên xương quai xanh

Hắn điên loạn, tấn công mạnh bạo về phía Waka và Benkei, đến nổi Benkei phải gục dưới đất

Waka gượng người ngồi dậy mà nhìn hắn ta đang đưa mặt dần thỏa mãn

"Chỉ có người được ưu ái bởi bạo lực mới hiểu được cái bản năng này.

Mikey...mày hiểu mà phải không!?"

'Hạ gục cặp đôi [Huyền thoại]....ngay tức khắc...' - Takemichi

"Aa...Quái Vật..."

"NÀY"

"Senju??"

"...?!"

Senju bước đến phía trước mặt Terano, vẻ mặt đầy sự giận dữ

"Xin lỗi nhé Waka, em không thể đứng nhìn được nữa rồi.

Tao sẽ tự mình nghiền nát mày!"

"VIVACE!!!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 69


Cho đến thời điểm hiện tại, mưa rơi không dứt, Kakuchou phá tan đoàn quân bảo vệ Mikey mà tiến lại gần

"Cuối cùng cũng đến được đây.

Đứng cuối hàng quan sát trận chiến thật chẳng giống mày chút nào, Mikey à!"

"....Tao định im lặng theo dõi...nhưng quả nhiên mày sẽ đến nhỉ, Kakuchou"

"Tao luôn muốn nghiêm túc đối đầu với mày một lần"

"........"

.

"THÔI NGAY ĐI SENJU.

VẪN CÒN QUÁ SỚM ĐỂ EM CHIẾN ĐẤU VỚI SOUTH!!

ĐỘI BA NGƯỜI BỌN ANH SẼ GIẢI QUYẾT HẮN TA!!"

Takeomi lớn giọng, Benkei cùng Waka đứng dậy mà gật đầu

"IM ĐI TAKEOMI!!"

"!!!!"

"....Nếu được thì em không muốn chiến đấu trong tình trạng này.

Nhưng mà...CỨ THẾ NÀY THÌ PHẠM SẼ KẾT THÚC MẤT!!!"

Senju lao thẳng South bay lên mà tấn công, không may bị phản ngược mà bật về phía sau

"SENJU!!!"

"DỪNG LẠI ĐI SENJU!

SOUTH XỬ LÍ WAKA VÀ BENKEI NHƯ XỬA LÝ ĐỨA CON NÍT ĐẤY.

EM KHÔNG THỂ NÀO THẮNG NỔI ĐÂU!!!"

Takemichi ngỡ ngàng, liền đơ người mà quay sang Takeomi

"Akashi, ý anh là sao?"

"Senju được gọi là [Tam Thiên] vì phía sau nó có danh hiệu Hắc Long đời đầu.

Sức lực của một mình Senju không là gì so với South đâu"

"....Không thể nào...."

"ANH SAI RỒI SENJU À!!

ANH ĐÃ MẤT BÌNH TĨNH TRONG MỘT KHOẢNH KHẮC!!

VẬY NÊN EM KHÔNG ĐƯỢC NÓNG VỘI!!

MAU LÙI LẠI NGAY!!!

VẪN CÒN KỊP ĐẤY!!"

Senju nhắm mắt, South cau tay mà đắm thẳng về phía cô

Cô mở to mắt, phi nhanh hơn bao giờ hết

'Từ bao giờ mà mình trở nên lơ là như vậy nhỉ?'

Hạ thấp người né thành công đòn đánh, nắm chặt tay hắn mà đá thẳng mạnh vào mặt South.

Bật lại cú đá khi nảy mà đá bồi thêm một cú vào cổ trước sự ngỡ ngàng của Takemichi và người anh trai cả của mình

.

"Vũ lực là tiền"

.

'Phải rồi, là từ lúc đó...'

.

"Em nghĩ một món [vũ khí] như em sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?"

.

'Từ khi mình nhận ra sức mạnh của mình đang làm tha hóa Takeomi...'

Cô đáp xuống, South nằm dưới nền, gương mặt sốc vẫn còn in hẳn ở anh

"Takeomi, thủ lĩnh của Phạm..chính là em!!"

.

'Huyền thoại Hắc Long đời đầu - những người đã thống nhất thiên hạ, và phó tổng trưởng của Hắc Long là tôi.

Người ta khiếp sợ vì [cục diện cuộc chiến luôn được định đoạt dưới sự chỉ huy của Akashi Takeomi].

Không biết từ khi nào, tôi được gọi là [chiến thần].

Thế nhưng...

.

"Shin đỉnh ghê!!

Mày có thể đứng trên chỗ đó cơ à!?"

.

...tôi không tài năng đến thế...

.

Từ lúc nhỏ đã vô cùng bình thường.

Học hành hay thể thao, cái nào cũng tàm tạm.

Chỉ là một thằng nhóc không có bất kỳ ưu điểm nào.'

.

"Takeomi.

Cơn gió thời đại đang thổi kìa!"

.

'Ngược lại, người bạn từ bé của tôi, Shinichirou.

Lại là một chàng trai đặc biệt đến kì lạ, luôn thu hút mọi người.

Thế nhưng Shin chưa bao giờ tỏ ra thái độ hống hách'

.

"Làm vậy nè, để chân chéo sang một chút"

"OHHH, TAO ĐỨNG RỒI NÀY!

TAO ĐỨNG ĐƯỢC RỒI!!"

.

'Luôn luôn tốt bụng...'

.

"Cảm nhận được gió thổi qua nữa ha!?"

.

'Toàn đánh nhau với mấy đứa mạnh hơn nên thua thê thảm rồi khóc nhè.

Dù bị gọi là [vị vua yếu nhất]...'

.

"Người mày toàn vết thương kìa!"

Benkei cười đưa tay vò đầu Shinichirou đang cười tươi kia

"Im đi mà!"

"Cả trong đánh lẫn yêu đương đều là [vị vua yếu nhất]!!"

"Cái vụ yêu đương không tính nhá Waka!"

.

'Cả Benkei, cả Waka đều bị Shin cuốn hút.

Còn tôi chỉ ở bên cạnh Shin'

.

"Chúng ta sẽ lập một băng đua xe!!

Mày là phó tổng trưởng, Takeomi!!"

"Gì?

Tao á!?"

.

'Nhờ ở bên cạnh Shin mà tôi trở thành No.2 của băng số một Nhật Bản'

.

"CHIẾN THẦN!

CHIẾN THẦN!"

.

'Được mọi người nể phục, tôi ngày càng cao ngạo'

.

"Giải tán!?

Tại sao chứ!?

Chúng ta vừa mới trở thành số một Nhật Bản thôi mà!?"

"Nếu Hắc Long không thể phát triển hơn nữa, sau này nó sẽ bị gắn với hình ảnh [kẻ yếu] mất"

"Đơn giản vậy sao...."

.

'Sau khi giải tán, tôi vẫn tiếp tụ lợi dụng sức ảnh hưởng của Hắc Long.

Khi xuống phố luôn được đối xử VIP.

Không gặp rắc rối về tiền bạc.

Ngày tháng trôi qua, tôi tiếp tục lợi dụng uy quyền của Hắc Long cho đến khi nó biến mất.

Sau 5 năm, mọi thứ dần biến mất đi.

Chỉ còn sót lại một khoảng nợ khổng lồ.

Cứ thế này thì đến tính mạng cũng gặp nguy.

Shin cũng mất vào khoảng thời gian này.

Tôi đã giấu chuyện này với Waka và Benkei để tham gia vào tang lễ của cậu ấy.

Nỗi mất Shin cũng như mất đi người bạn thân nhất, khi đó tôi đã gặp lại người [em gái] mà Shin luôn hay nhắc đến, Takahashi Kagami - Kinie.

Tôi, Waka và Benkei trước đó đã cho các thành viên còn sót lại để đi tìm manh mối.

Hóa ra bên Vũ Khúc đã gây ra, người đứng lên đầu tiên không phải là tôi, mà là Kinie, khi đó con bé chỉ mới tầm 10 - 11 tuổi.

Một đứa bé giải quyết được hết mọi vấn đề hai bên một cách nhanh chóng, như thế tôi càng rơi vào khủng hoảng tinh thần hơn.

Bởi vì sự dũng cảm từ con bé mà Shin luôn hay thán phục ư?'
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 70


.

'5 năm sau nữa, năm 2006'

.

"Em muốn thử đấu với Ki..Takahashi nhỉ Waka?"

"Ờ, Takahashi Kagami - Kinie!"

"Phải phải, Kinie với Mikey vô địch của băng Tokyo Manji"

"Sao?"

"Vậy nên, em cũng muốn lập nên một băng của riêng mình"

"Em lập băng đua xe sao? *ngỡ ngàng*"

"Sức mạnh của em gái mày không phải để trưng đâu.

Có khi ngang bằng Kinie đấy" - Benkei

"Ở phòng Gym của bọn tao không có ai thắng nổi con bé cả" - Waka

"Em muốn trao quyền dẫn dắt băng cho một người đáng tin cậy.

Em nhờ anh chuyện đó nhé?

Anh hai!!"

"!!!!"

.

'Cả tiền bạc và uy quyền, tôi đánh mất tất cả và chẳng còn lại gì.

Tôi đã muốn sau này sẽ cống hiến mọi thứ cho họ.

Những người đã chào đón tôi trong lúc khốn cùng'

.

Takeomi khụy xuống mà nhìn bóng lưng người em gái trước mặt mình, giọng run run cứ thế cất lên trong nước mắt

"Senju...em đã nương tay sao...đó là lỗi của anh đúng không...em đã mất lòng tin nơi anh đến mức phải làm như thế...anh...anh...anh đã...hiểu sai phương châm của Phạm...anh đã mất lòng tin của em..còn không thể biết chắc rằng tính mạng Draken do anh kêu gọi vào Phạm..."

"....Takeomi, không phải vậy đâu..."

"!"

"Tất cả...không phải lỗi của anh...trách nhiệm thuộc về em cả!"

"!!!"

"Cả việc không thể ngăn cản anh, cả lúc sinh tử của Draken ngay bây giờ.

Tất cả là do em chưa xứng đáng với cái danh thủ lĩnh của Phạm.

Điều duy nhất mà em có thể làm..là đánh bại tên này"

Vừa nói xong, South từ từ đứng dậy với giọng điệu nghiêm túc

"Lâu lắm rồi tao mới có thể đấu nghiêm túc đấy.

Senju [Vô Tỷ] à!"

.

Kagami đứng nhìn Mikey hắc hóa, đánh bay cả Kakuchou, từ từ tiến đến South với đôi mắt trắng ngừ

Một cuộc chiến đầy bạo lực từ hai phía liền diễn ra.

Takemichi liền bay vào dang hai tay chặn Mikey trước mặt South.

South bây giờ đang bị thương nghiêm trọng hơn thế nữa, Mikey chẳng nghe lời cậu, nắm lấy tay phải mà đá gãy cả tay

Đôi mắt cô nheo lại.

Lòng khó mà kiềm chế lại được khi nhìn Mikey như thế

"Xin lỗi, nhưng thay đổi thôi, Sakkai!!"

"Sao cơ?

CHỜ ĐÃ MỊ LINH!!"

Cậu nghe mà ngỡ ngàng.

Vừa nhìn lại thì đã thấy cô lao ra rồi, còn chưa kịp kéo lại nữa

"TRÁNH RA LŨ KIA"

Nghe tiếng, mấy thằng đang nằm lền dưới đất mà quay sang

"Ê!

Ê, CÓ AI ĐANG LAO ĐẾN KÌA!!"

"TRÁNH, TRÁNH ĐI!!!"

Bọn kia liền bò càng bò niểng mà tránh đường cho cô

Kagami bay ra chặn cú đánh của Mikey lại trước sự ngỡ ngàng của hơn hàng trăm người

"Ki...Kinie??"

- Kokonoi bất ngờ, tròn mắt mà nhìn về phía cô

"Kinie?"

- Waka không khỏi ngạc nhiên mà nhìn cô đang chặn đòn của Mikey một cách nhẹ nhàng

'Kinie...cô ấy...quả thật đang ở đây...'

Takemichi nén cơn đau, đưa tầm mắt quay về phía sau

Sakkai chạy đến đỡ South đi xa ra chỗ khác

"Kinie...?"

"Mikey...cái [con người] khi đó anh nói với em là [con người hiện tại] này ư?"

"Đừng cản đường anh.

Tránh ra!"

"Không!"

Cậu thu tay liền xoay người đá vào đầu cô

"CẨN THẬN KINIE!!"

Senju lo lắng mà thốt lên, đến khi mọi người dần định hình lại thì cô đã đỡ được nó rồi.

Các thành viên có mặt ở đó phải thật sự ngã ngửa

"Làm sao có thể..."

"Cô ta chặn được kia?"

"C-Chờ đã---"

"Đó chẳng phải là Kinie, là cựu thành viên của băng Tokyo Manji sao?"

"Đùa à?"

"...Mikey, anh đang bị nó tha hóa đấy.

Tỉnh lại ngay cho em!"

"Không..thì sao?"

Chưa dứt, cậu liền tấn công dồn dập về cô.

Cô vừa phòng thủ, vừa né tránh các đòn đó khiến cho bao nhiêu người phải mở to mắt chứng kiến

'Quả thật...mình vẫn chưa chuẩn bị đầy đủ để đối mặt anh ấy...

....nhưng mà...'

Kagami phá bỏ đòn tấn công, liền tung các đòn lạ mắt về phía Mikey khiến cho cậu không kịp phản ứng lại mà bị đánh bay thẳng về sau

'Đây là...Kinie sao...?'

Senju tròn mắt, nhìn các kĩ thuật độc lạ từ phía Kagami.

Cô tiến đến Mikey đang ngồi dậy mà nhìn cô

"Mikey, anh chắc chắn đã nghe được tình trạng bây giờ của Draken ra sao rồi mà đúng không?

Dù anh không bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng em có thể thấy rõ được.

Anh đang muốn cho [nó] chiếm thế thượng phong sao?

Vì điều gì?"

"...Không điều gì ngoài [chiến thắng] cả!"

"!!"

"Chính vì nó, anh muốn em và tất cả tránh xa anh ra.

Nhưng có vẻ em đã bỏ những lời nói đó ngoài tai nhỉ?"

Nói rồi, cậu liền tung một cước về cô.

Kagami liền lộn nhào về sau tận 3 vòng mà nhìn về phía anh ta

"M--Kinie, cứu thương đến rồi, cũng như cảnh sát đang trên đường đến đây!"

"..."

Cô liếc nhìn về sau, có vẻ tình trạng của South đang ổn thõa.

"CẨN THẬN KINIE!!"

Takemichi thét lớn làm cô quay nhanh về trước

Mikey đang lao đến đá mạnh xuống cô xuống nền đất, ngay tức khắc nắm cổ áo cô lên mà quăng mạnh về trước

Sakkai liền bay ra bắt lấy cô.

Nhìn Mikey vẻ mặt giận dữ

"Tao không hiểu nỗi, mày đã cho nó chiếm thế thượng phong rồi, Mikey!"

"Sakkai..."

- Mikey
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 71


"Sakkai..."

- Mikey

"Đủ rồi Mikey!!"

Takemichi lao ra chặn trước mặt cậu một lần nữa, lần này cậu bị Mikey đánh tả tơi hết cả rồi, vết thương còn nghiêm trọng hơn cả South nữa

Kagami liền lao ra ôm Takemichi vào người mà nhận lấy cú đánh của cậu ta.

Sakkai bay đến đá một đá về phía Mikey mà chắn cho Kagami

"Cô và Takemichi ổn chứ?"

"Tôi nặng lắm chỉ bị bầm thôi.

Takemichi bất tỉnh rồi, phải đưa vào bệnh viện cùng South ngay!"

"Trước mắt là cậu ta vẫn chưa dừng cái hành động không kiểm soát đó kìa!"

Mikey đứng dậy, lau vết máu trên miệng định xông đến.

Senju bay ra trước mặt, liền quỳ xuống mà cúi đầu trước cậu ta

"Hãy tha cho Takemichi và mọi người ở đây, tôi tuyên bố giải tán Phạm ngây bây giờ!!"

'Senju....' - Kagami

Đôi mắt trắng nay đã tô vào màu đen, cậu bỏ đi mà không nhìn lại phía sau.

Tất cả giải tán.

Cô đỡ Takemichi đứng dậy mà nhìn Senju

"Senju, Takeomi, Waka-san, Benkei.

Xin hãy trở về trước"

"Kinie, còn nhóc thì sao?"

- Benkei đi đến hỏi

"Em sẽ cùng Sakkai đưa hai người họ vào bệnh viện.

Việc này cứ để bọn em lo."

Sakkai đỡ South lên mà nhìn lại về cô.

Kagami nhìn Senju đang nhìn mình, cô mỉm cười khen ngợi

"Cô tuyệt vời lắm đấy, Senju.

Tôi xin thay mặt Takemichi và chính bản thân, cảm ơn cô!"

Dứt lời, cô cúi đầu rồi di chuyển ngay lập tức, Kokonoi chạy đến nói chuyện với cô

Một hồi lâu cô nhìn lại phía anh em Haitani và những người còn lại mà gật đầu, Kokonoi liền cõng Takemichi lên lưng rồi cùng rời đi

"Kinie...'cô mới là người tuyệt vời nhất mà tôi từ chứng kiến...đây là Kinie...mà mọi người đã nói sao...?' "

.

Tại bệnh viện 3 ngày sao, cuối cùng Takemichi cũng tỉnh, người đầu tiên cậu gặp chính là Kokonoi

Cả hai nói chuyện với nhau vài ba câu rồi bỏ đi.

Không lâu sao thì Chifuyu đến gặp cậu

"Tao vừa đi thăm Draken.

Mọi người không hiểu nổi đã có chuyện gì xảy ra...nên đều sững sờ...Ema thì chịu nhiều sự bất ngờ nhất...Takemichi, rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?

Tại sao mày lại quay về trong khi mọi thứ đều đang tốt đẹp vậy hả?

TẠI MÀY MÀ DRAKEN SẮP PHẢI--!!!"

Cậu sững người liền đưa tay bịch miệng lại.

Takemichi vẫn vậy, vẫn vô cảm...

"Xin lỗi mày, Takemichi..."

"...Không sao đâu, Chifuyu..."

"!!!"

"Vì tất cả là lỗi của tao..."

"Hả...mày..."

"...Để tao một mình được không?"

Chifuyu ngồi đó ít lâu, liền đứng dậy

"Được rồi...mau chóng bình phục nhé...để tao đập cho mày một trận..."

Bước ra khỏi phòng bệnh, Hina vừa thay hoa trong bình mà gặp cậu đang rưng rưng nước mắt, như đang cố kìm nén lại

"Matsuno?

Cậu về hả?

Tớ đến để thay hoa trong bình..."

"Đủ rồi Hina..."

Cậu nói rồi bỏ đi, Hinata liền đưa mắt mà nhìn vào ô kính nhỏ của phòng

'Chifuyu, tao xin lỗi.

Tao không muốn làm liên lụy đến ai nữa.

Từ giờ trở đi...tao sẽ chiến đấu một mình...'

.

Tại phòng Draken, vì vết thương còn hở nên cậu không thể di chuyển ngay bây giờ.

Ema đang gọt táo ở trong phòng mà tay vẫn còn run, miệng cứ mãi trách cậu

"Anh đấy, anh có mệnh hệ gì thì chết em mất"

"Anh xin lỗi mà Ema..."

"Mà, anh bình an là tốt rồi, Draken"

"Cảm ơn em, Kinie.

Nhưng còn Takemichi với South..."

"South vẫn còn đang hôn mê ở phòng 105.

Takemichi hiện đã tỉnh lại rồi, chút em xuống dưới với Sakkai thăm đây"

"Hãy chuyển lời thăm từ anh đến Takemichi nhé"

"Cả Ema nữa!"

"Ừm.

Vậy em xin phép"

Cô chào cả hai rồi đi ra bên ngoài, Sakkai dựa tường mà nhìn về cô

"Vậy là hoàn thành!"

"Một nửa.

Cái ngày đó đến, mới là hoàn thành thật sự!"

"...Ờ.

Còn giờ ta xuống phòng dưới thôi"

"Đi thôi!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 72


Cô và Sakkai xuống dưới lầu 3, đến phòng 103 mà vào thăm cậu

"Takemichi"

'Kinie...và chàng trai khi đó...'

"Đây là Sakkai, cộng sự lâu năm của tôi.

Xin lỗi vì đã không giới thiệu từ sớm"

Cậu liền lắc nhẹ đầu, cô ngồi xuống ghế mà nhìn Takemichi

"Takemichi,..."

"...Xin lỗi vì đã kéo cô vào chuyện này, Kinie, cả cậu Sakkai đó"

"Cậu chẳng có lỗi gì cả, chỉ là chúng tôi tự nguyện lao vào mà thôi."

- Sakkai

"...."

"Takemichi, tôi sẵn sàng ở phía sau hỗ trợ cho cậu về sau.

Đừng cố giữ trong lòng"

Takemichi tròn xoe đôi mắt, liền hướng về phía bọn cô đang mỉm cười

"Cứ cậy vào tôi, Takemichi" - Sakkai

"Kinie...Sakkai...cảm ơn hai người"

.

Cô và Sakkai rời khỏi bệnh viện, nhìn vào đồng hồ bây giờ đã điểm 7 giờ 32 tối

"Mọi chuyện còn lại, cứ để Hina bên cạnh Takemichi"

"Ờ!"

.

.

.

1 tuần sau, tại quán lớn của Taji.

Cô ghé vào thăm hai anh em nhà đó.

Thăm được một chút cũng phải rời đi ngay, đến nghĩa trang mà thăm người ông nhà Sano đã mất cách đây không lâu, quay sang viếng Shinichirou rồi đến Izana

'Ngày đó không còn xa nữa, chỉ một chút nữa thôi....'

Kagami đứng lên, liền rời đi để lại hoa cúc dại ở đấy.

Một loài hoa đầy ý nghĩa...

.

Một tháng sau, South cuối cùng cũng đã tỉnh lại, vết thương của Draken ấy thế vẫn chưa thể bình phục

Cô đến thăm South, cậu ta vẫn ngồi thẫn thờ ở đó mà nhìn về hai cánh tay của mình, đầy mong lung

"South..!"

"...!?"

Nghe tiếng hô tên, cậu liền quay người mà hướng nhìn ra cửa.

Cô bước vào mà ngồi xuống ghế, hỏi thăm

"Thấy khỏe trong người chứ?"

"....không hẳn..."

"Kanto Manji đã kết nạp quân của Lục Ba La và một số thành viên của Phạm"

"...vậy tất cả kết thúc rồi...thời đại của tao...như vậy là kết thúc..."

"Ai bảo chứ!"

"?!!"

"Suki, vào đi!"

Suki bước vào diện trên mình bộ vest lịch lãm, mỉm cười tiến về phía South

"Tôi có nghe sơ qua qua lời kể của Kinie.

Lần đầu gặp mặt, tôi là Taji Suki, chủ tịch nhà hàng Perion"

Vừa nói, Taji lấy ra trong túi một tấm danh thiếp về phía South, cậu ta im bật hồi lâu mà nhận lấy nó mà xem

"Hiện tại bên tôi vẫn đang tuyển người đàn piano phía trên sân khấu của nhà hàng.

Tôi nghe trước kia Terano có tài về lĩnh vực này, được Kinie giới thiệu, tôi muốn mời cậu về nhà hàng Perion!"

"!!!...Tôi...?

Một bàn tay đã dính đầy máu tanh này...thì tôi đã không còn tư cách để chạm vào phím đàn trắng đen với âm thanh đầy thanh khiết đấy nữa..."

"....Tôi đây trước kia đã từng giống như cậu, Terano Minami.

Nhuộm đầy máu trên đôi tay bẩn thỉu này!"

"!!?"

South ngạc nhiên trước những lời nói đó, hướng mắt về phía Taji

"Quá khứ trước đây của tôi, vì một phút nông nổi mà đi sai đường.

Đến cuối cùng đã được Kinie đây dẫn lối mới có tôi và đứa em tôi ngày hôm nay.

Terano, con đường tương lai xán lạn đang ở phía trước mắt cậu!

Nhà hàng Perion, sẵn sàng chào đón cậu!!"

Có người chỉ lối, đôi mắt South liền sáng ánh lên mà nhìn về phía Kagami đang mỉm cười

"Tương lai đầy màu sắc đó, sẽ sẵn sàng rửa sạch và bao dung ôm tất cả quá khứ từ trước đó của cậu, South!"

Lệ rơi xuống hai hàng má không ngừng, South đưa tay ôm mặt quay sang hướng khác mà kìm nén nó đi

Quả thật, South vẫn còn có một con đường để mà có thể bước tiếp về phía trước...

Một con đường cứu rỗi suốt quảng đời còn lại của bản thân của mình..!
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 73


Takemichi xuất viện sau 1 tháng ở viện, cậu liền kêu gọi Chifuyu thành lập ra 1 băng đảng mới và được lấy tên là...

"Tokyo Manji đời thứ 2?"

Khi mọi người đều đã tập hợp đủ, Takemichi đã cùng mọi người gọi cô ra công viên nước gặp mặt, ngỏ ý mời cô vào bang

'Mình còn ngỡ ra là cái tên của Chifuyu cơ...' - Kagami gãi má mà cười

"Ờ.

Kinie, cả Sakkai nữa.

Cả hai hãy gia nhập nhé?"

Cô tròn mắt, mỉm cười mà nhìn mọi người

"Tất nhiên rồi!

Em và Sakkai sẽ gia nhập!"

"Vậy thì tốt quá rồi, Kagami-san!"

- Inui

"Nhưng còn Draken thì sao đây?"

- Hakkai

"Vết thương trên người anh ấy chưa bình phục, tốt nhất đừng cho anh ấy biết!"

- Kagami

"Kinie nói đúng đấy, cứ để yên đó đã!"

- Mitsuya nói liền quay sang, tiếp - "Bang phục tụi bây còn mặc vừa không?

Đem cho tao chỉnh lại!"

"Uầy, vừa đúng lúc định nói đấy!"

- Smiley

"Nó có vẻ chặt hơn trước rồi" - Pachin

"Vậy tụi mày mai tập trung tại đền rồi đến nhà tao, 3 ngày là xong rồi"

"Chốt!!"

.

Sáng hôm sau, mọi người liền có mặt tại nhà Mitsuya.

Cậu liền lấy số đo cho Senju với mọi người lại mà ghi vào sổ.

"Kinie, em muốn sửa một chút với váy em chứ?"

"Vâng, có vẻ quần bảo hộ với thun váy nó chặt hơn rồi"

"Vậy để anh may lại cho em"

Cô liền mỉm cười gật đầu, Senju nhẹ nhàng tiến đến hỏi nhỏ cô, mắt có phần long lanh ngưỡng mộ

"Này Kinie, cô không mặc giống với mọi người sao?

Cô được đặc cách á?"

"Tại váy sẽ dễ hoạt động hơn, có quần bảo hộ mà!"

"Thì ra là vậy!!

Nó rất hợp với cô đấy!!"

"Cảm ơn, Senju!"

Ngày 31 tháng 8 năm 2008, tại đền Musashi, tất cả những người gia nhập liền tập trung tại đó.

Khoác lên mình bang phục khi xưa đã từng rất gắn bó, được chỉnh lại đôi chút từ Mitsuya

.

Tổng trưởng - Hanagaki Takemichi

Phó tổng trưởng - Matsuno Chifuyu

.

Đội trưởng nhất phiên đội - Inui Seishuu

Thành viên nhất phiên đội - Suzuki Makoto, Yamamoto Takuya, Yamagishi Kazushi, Sendou Atsushi

.

"Mitsuya-kun, cảm ơn vì đưa cho chúng tôi bang phục!"

- Akkun (Atsushi)

"Không cần bận tâm đâu!"

- Đội trưởng nhị phiên đội - Mitsuya Takashi

"Lòng bao dung Taka-chan còn sâu hơn cả Thái Bình Dương đấy!"

- Đội phó nhị phiên đội - Shiba Hakkai

.

Đội trưởng tam phiên đội - Hayashida Haruki

Đội phó tam phiên đội - Hayashi Ryouhei

.

Đội trưởng tứ phiên đội - Kawata Nohoya

Đội phó tứ phiên đội - Kawata Souya

.

Đội trưởng ngũ phiên đội - Kawaragi Senju

.

Đội trưởng lục phiên đội - Takahashi Kagami

Đội phó lục phiên đội - Sakkai

.

"BẮT ĐẦU TỪ BÂY GIỜ BUỔI TẬP HỢP QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG CỦA BĂNG TOKYO MANJI ĐỜI THỨ 2 CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!!"

- Chifuyu

Takemichi từ phía trong bước ra, hai tay chấp phía sau mà cúi thấp người trước các thành viên

"Đầu tiên tôi muốn xin lỗi.

Xin lỗi đã lôi kéo mọi người.

Trong chiến tranh Tam Thiên tôi đã thua Mikey và đã tuyệt vọng.

Tuy nhiên, giờ tôi đang đứng đây.

Tôi hiểu mình không có khí chất của một tổng trưởng...tổng trưởng của Touman rõ rành là Mikey!

Nhưng mà trong chiến tranh Tam Thiên, tôi đã chấp nhận ra một điều, Mikey đã là một người khác rồi.

Không thể lấy lại Mikey của lúc đó được nữa!"

"...."

"THẾ NHƯNG TÔI MUỐN THẮNG MIKEY!

KỂ TỪ BÂY GIỜ TÔI SẼ NGHIỀN NÁT BĂNG KANTOU MANJI.

DÙ CÓ THẤT BẠI CŨNG KHÔNG THỂ NÀO LÀM TÔI CHÙN BƯỚC!

TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ THẮNG!!

VẬY NÊN CẢ MỌI NGƯỜI NỮA!

HÃY LẤY LẠI NHỮNG GÌ ĐÃ TỪ BỎ!!"

Lời nói của cậu như là làn sóng cuốn dâng mọi người lên, mọi người trong đó xúc động liền ứ lệ ngay hàng mi

"Đây không phải là của riêng tôi.

Mà là sự báo thù của [Chúng Ta]!"

Lời tuyên chiến liền được đưa đi, trận quyết chiến diễn ra vào ngày 9 tháng 9 năm 2008, tại khu tập kết hàng hóa trên bờ vịnh cũ!
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 74


Sau buổi tập hợp.

"Cô định đi đâu không, hay là về nhà luôn?"

"...Anh dẫn tôi đến trại giam đi."

"???"

"Gì?

Giờ này á?

Được không khi người ta không cho thăm ngay giữa đêm thế này mà?"

"Không sao đâu."

"Rồi, để tôi đèo cô đến đó, sẵn mua gì cho cô ăn luôn."

"Haha, cảm ơn anh nha."

"Đợi đã Kinie--"

"Dạ?"

Mitsuya gọi lại khi nghe cuộc đối thoại giữa cả hai mà chạy lại với mọi người.

"Có chuyện gì sao Mitsuya?"

"Kinie, em đến để gặp...Kazutora với Sanchi?"

- Anh hỏi

"Đúng rồi anh."

"Kazutora...Sanchi..."

- Takemichi hơi đơ người

"....Hình như nếu em nhớ không nhầm thì Sanchi sẽ ra trại đúng không anh?"

- Souya

"Ờ, cũng đã giáp 3 năm từ khi nó vô rồi..."

- Nahoya

"Ể?

Gì?

Sanchi ra trại á?"

Takemichi hoang mang, mà Senju còn bàng hoàng hơn nữa.

"....."

"...Chifuyu, cậu đến gặp cô ấy luôn chứ?"

"!!"

Chifuyu bất ngờ trước câu hỏi của cô mà lòng hơi não nề, mọi người quay sang nhìn cậu không khỏi lo lắng...

"Sanchi...cho tôi xin lỗi nhưng...giữa cô ấy và Matsuno có chuyện gì sao...?

Cả mọi người nữa..."

"....Chuyện dài lắm Senju...."

- Peyan

Thấy vậy, Senju liền hiểu ra mà liền im lặng quan sát.

Bầu không khí mấy chốc đã trở nên trầm lặng.

Kagami liền đội nón đen vào mà leo lên xe sau.

"Không gắp, Chifuyu.

Em đi trước nhé?"

"...Được rồi."

- Inupee

"Chở em ấy cẩn thận đấy, Sakkai."

- Mitsuya

"Đã rõ!"

Cậu kéo kính mũ xuống rồi đá chỏi xe lên, Kagami liền ôm lấy Sakkai thì xe phóng ngay sau đó.

Mitsuya nhìn Chifuyu vẫn đang im lặng đấy hồi lâu liền kể mọi chuyện cho Senju và Takemichi rõ hơn.

Dù có vài người đã biết, nhưng nghe lại cũng phải đôi phần ngỡ ngàng.

"Sanchi...3 năm trong trại sau ngày đó..."

- Takemichi

"Kazutora...Sanchi...mình không thể tin được...."

- Senju

.

Sakkai lái xe chỡ cô trên đường lớn, đưa mắt nhìn lên trăng được chiếu vào gương chiếu hậu rồi nhìn về trước.

'Giờ Tý à....'

Đến rồi, trước trại giam đang còn sáng đèn kia.

Kagami tháo nón đưa cho Sakkai, mặc lấy chiếc áo khoác to màu xanh lên mình mà chòng lên áo băng.

"23 giờ 50 phút.

Còn 10 phút nữa sẽ là đầu tháng 9."

"Ừm."

"Cô ngồi xuống ghế nghỉ chút đi.

Để tôi chạy ra đây mua đồ ăn nhanh cho cô."

"Cảm ơn anh, phiền anh quá."

"Ổn cả."

Nói rồi anh ta phóng xe đi về trước.

Kagami ngồi được lúc lâu liền đứng dậy mà đi vào trong.

"Ủa, Kagami!??"

- Suki

"!!!!"

- Sanchi bất ngờ

"Cô cũng đến đây sao Kagami?"

- Kanu

"Ừm, đến đón Sanchi ra trại ấy mà."

"....."

"Sao đấy Sanchi?"

"...Tôi--"

"SANCHI!!!!"

"!!!!!"

Tiếng gọi lớn phát ra trước cổng, là Chifuyu.

"Cậu---" - Suki bất ngờ cùng với Kanu

"Đội phó...nhất phiên đội...*sững sốt*"

Thấy cậu, Sanchi càng thêm tội lỗi nặng nề trên vai mà không dám nhìn thẳng về cậu đang đi đến.

Thật khó mở lời.

"...Vậy ra là cô đã ra trại thật, Sanchi..."

"...."

"...Tôi cần nói chuyện với cô ngay trong ngày hôm nay.

Cô biết rõ, đúng chứ?"

Cô cắn chặt môi, liền quỳ xuống mà đập đầu mạnh vào đất, bật khóc mà nói lên với giọng run lên từ khi nào

"Tội tôi đáng chết chứ không thể nào mà sống an nhàn được!

Chính vì sự ngu nhốt này mà tôi đã khiến đội phó, các anh và mọi người chán ghét đến nhường nào.

Tôi...tôi đã tự hứa với lòng, một khi ra trại sẽ đến gặp đội trưởng và đội phó để nhận tội mà không cần sự tha thứ với cái tội cướp lấy mạng đội trưởng.

Đội phó...tôi...chấp nhận mọi thứ từ lời đội phó..."

"...Sanchi..."

- Suki

Chifuyu im lặng mà nhìn Sanchi quỳ trước mặt cậu, miệng liền nói.

"Ngày hôm đó tôi đã rất sốc và bàng hoàng với sự việc trước mắt.

Tôi đã rất căm hận cô ngay tại đó và dặn lòng sẽ chẳng bỏ qua cho cô một khi cô ra trại."

"......"

"...Cô vô tội, nhưng vẫn có tội.

Dù cô bị Kisaki lợi dụng mượn tay giết chết Baji thì cô vẫn có tội, tội giết người."

'Chifuyu....' - Kagami

"...Nhưng tôi sẽ cho cô một cơ hội để có thể bản thân được thanh thản, Sanchi."

"!!!!"

- Sanchi bất ngờ trước lời nói của cậu, hai anh em cũng không kém gì.

"Từ nay về sau, cô phải sống thật hạnh phúc bên gia đình và quên đi quá khứ mang một màu đỏ tanh đó."

"Nhưng tôi..."

"....Nếu Baji ở đây, anh ấy cũng sẽ thế thôi.

Đó là điều mà tôi mong cô sẽ thực hiện tốt về sau.

Còn giờ thì đứng lên đi, Sanchi."

Cậu nói liền đỡ lấy cô đứng lên, lau lấy nước mắt rồi quay người rời đi.

Sanchi liền chấp hai tay sau lưng, hạ mình cúi thấp người hô lớn.

"ĐÃ RÕ, ĐỘI PHÓ!!!"

Chifuyu mỉm cười, liền leo lên xe mà chạy đi.

Ba anh em nhà Taji cũng theo lời cô mà về luôn.

Kagami trông theo bóng xe, chỉ biết mỉm cười mà lắc đầu.

'Thật là, lần trước đã nói là sẽ đập cho mấy phát, mà giờ đã đập được đâu chứ...Chifuyu...lòng vị tha của cậu...thật sâu sắc...'

.......

"....Ê Mị Linh, đồ ăn nhanh này!"

"A cảm ơn nhé!!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 75


Thắp nhan thầm cầu nguyện trước mộ Baji, Sanchi và anh em đang ở đó.

"...Đội trưởng...dù đã theo lời đội phó...nhưng bàn tay này vẫn không thể nào vơ đi mùi tanh của máu...Đội trưởng, quãng thời gian còn lại của Sanchi...sẽ bù đắp mọi thứ dù nó chẳng thể nào rửa sạch đi đôi bàn tay dính bẩn này...."

.

00:18 phút.

"Vào đi."

"...."

Bóng dáng cậu trai bước vào với mái tóc đã dài tự khi nào, liền ngồi xuống ghế mà nhìn về cô

"Kagami-san, 10 phút thăm đã đếm ngược."

"Vâng, cảm ơn chú."

Cảnh sát nghiêm rồi rời khỏi phòng, chỉ còn lại cô và cậu.

"Cảm ơn em đã đến thăm anh, nhưng sao lại giữa đêm thế này?"

"Đơn giản là em đến thăm anh cả thôi, thời gian không quan trọng cả."

"...*Phì*, cảm ơn em."

"Em nghe nói từ các chú là anh bỏ bửa với không ngủ nhiều ngày nay, anh không khỏe sao?

Mắt anh có quầng thâm cả rồi..."

"À, anh có chút ngán ăn cả thôi á mà, không bệnh gì đâu."

"...Em sẽ nói lại cán bộ về việc khám bệnh tổng quát cho các phạm nhân ở đây.

Cứ thế này sẽ không ổn đâu.

Sức khỏe mọi người là quan trọng nhất"

"???"

Kazutora ngạc nhiên mà nhìn em đang nhìn cậu đầy lo lắng.

"...Em có lòng bao dung thật, Kagami..."

"Em không dám nhận đâu."

"Haha..."

.....

"Mọi người vẫn khỏe chứ, Kagami?"

"...Vẫn khỏe anh ạ.

Họ vẫn đang đợi anh trở về đấy."

"...Thật ư..?"

"Thật mà!

Nên là anh hãy giữ sức khỏe thật tốt, tránh nhiễm bệnh."

"!!!...Cảm ơn em."

.

Ngày 9 tháng 9, cách đó trước 2 tiếng.

Cô và Sakkai ngồi trong nhà mà nhìn lại những món vật lưu giữ từ mấy năm trước ở cô

"Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, Mị Linh!

Cô quay đầu bây giờ còn kịp đấy!"

"...Đã đi đến đây rồi, không thể quay lại được nữa!"

Nói rồi, cô liền gom lấy để vào túi váy mà quay lưng về phía anh

"Sứ Giả.

Anh còn nhớ trước đây tôi đã nói điều kiện với anh mà, đúng không?"

"...."

"Nhưng vạn vật đều có số, chẳng thể tránh khỏi.

Mục đích tôi ở đây ngay từ ban đầu đã nói rõ với anh.

Chỉ lần này thôi...vì đây là [Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi]!"

Sakkai im bật, đôi mắt đỏ đen cứ thế mà nhắm nghiềm lại không hồi đáp.

Anh đứng lên mà nhìn về phía lưng cô đã khoác lên chiếc áo bang phục lên mình

"Trông cậy cả anh, Sứ Giả - Sakkai!"

Sakkai nắm chặt lòng bàn tay mình, cắn răng keng két mà: "Ờ" với cô.

Chiếc con xe Rebel 500 đậu trước cửa nhà liền được đề lên.

Sakkai leo lên, chở cô đến đền Musashi tập trung cùng với mọi người

"Vậy là tất cả đã tập trung xong" - Smiley

"XUẤT PHÁT!!"

- Takemichi

.

"ĐI THÔI!"

- Mikey

.

Tại bờ vịnh cũ, 50 vs 500.

Chênh lệch rất rất nhiều!

"Mikey..."

- Takemichi

"Kantou Manji 500 người đấu với Tokyo Manji đời hai 50 người.

Nhìn vào là thấy rõ sự chênh lệch áp đảo" - Chifuyu cười khổ

"Phư, đã quá quen thuộc rồi không phải sao?"

- Takemichi cười một hơi nhẹ

"Takemichi, tao sẽ xử lý 10 đứa tôm tép và tên Mochi" - Chifuyu

"Tao cũng có kẻ phải giết.

Haitani Ran!!!

Hắn đã đánh vỡ đầu Taka-chan!!"

"Này này, đó là lý do của tao mà, Hakkai?"

"Hơn hết thì Senju, tại sao [2 người đó] lại về bên kia?!"

Takemichi nghiên đầu nhìn lại Senju còn đang bàng hoàng

'Waka, Benkei, đã có chuyện gì xảy ra vậy?' - Senju đổ mồ hôi mà nhìn cả hai đứng trước mắt

"Có cả Hanma đấy" - Smiley ngừng cười mà nghiêm túc

"Chúng vốn dĩ đã có toàn những tên rất mạnh rồi mà giờ năng lực chiến đấu lại càng được tăng cường củng cố nhỉ?"

- Peyan

"Chúng ta có cơ hội thắng không?"

"Này bọn mày. [Touman] cũng cần có 2 sao?

Không cần đúng không?"

Đôi mắt đen nhọn như mắt mèo thù hận nhìn về Touman đời hai, Sanzu phía sao phì cười mà: "Tuân lệnh sếp".

Bước lên quát lớn

"NÀY ĐÁM NHÃI RANH!!

NGÔI VUA ĐÃ ĐƯỢC QUYẾT ĐỊNH TRONG CHIẾN TRANH TAM THIÊN RỒI KHÔNG PHẢI SAO?!

ĐỪNG CÓ LẠI LẦN NỮA MANG CÁI BĂNG CŨ RA.

BỌN TAO ĐÃ CHÁN NGẤY KIỂU ĐÁNH ĐẤM TRẺ CON ĐÓ RỒI!!

HƠN NỮA CHÚNG MÀY CHỈ LÀ TẬP HỢP CỦA NHỮNG KẺ THẤT BẠI.

KHÔNG PHẢI ĐỐI THỦ CỦA [TOUMAN] BỌN TAO.

NẾU MUỐN TẠO KỶ NIỆM THÌ CHỌN CÁCH KHÁC ĐI!"

"HAHAHAHA!!"

Bọn chúng nó cười dậy cả lên, Takemichi gụt đầu mà thì thầm

"Chúng mày không phải là [Touman] đâu"

"Hả...?

MÀY LÍ NHÍ GÌ THẾ?

TAO KHÔNG NGHE THẤY GÌ CẢ ĐÂU"

"Không phải như thế...[TOUMAN] KHÔNG PHẢI NHƯ THẾ.

NGÀY HÔM NAY!!

BỌN TAO SẼ NGHIỀN NÁT CHÚNG MÀY VÀ KẾ THỪA CÁI TÊN KANTO MANJI!!

TỚI ĐÂY MÀ GIẾT BỌN TAO NẾU CÓ THỂ NÀY, KANTOU MANJI!!!

DÙ CÓ XẢY RA BỌN TAO CŨNG SẼ KHÔNG GỤC NGÃ!!

DÙ CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA BỌN TAO CŨNG SẼ NGHIỀN NÁT CHÚNG MÀY!!

LÊN NÀO SANO MANJIRO!!!"

"TỚI ĐÂY!"

Hai bên lao vào mà đánh tới tấp, ồn ào hơn cả xóm chợ!

Cô chẳng mất sức gì nhiều, trong tích tắc Sakkai hạ được 10 tên lao vào cô rồi

"Con..con nhỏ đó!!"

"Nó không muốn đánh sao?"

"Giỡn mặt bọn tao đấy à?"

"Takemichi đánh bay Kakuchou rồi" - Sakkai nói mặc tụi nó đang nói cả hai

"[Người Hùng] bắt đầu trổi dậy rồi!"

- Kagami

"Cậu ấy đã đối đầu với Mikey ở chiến tranh Tam Thiên đấy!

Cỡ này là đương nhiên rồi" - Senju cười khen ngợi

"Phì..."

- Inupee

"Cũng phải!

Đó là người mà Taiju phải quỳ gối mà" - Mitsuya

"Đúng rồi!!"

- Hakkai

"Người trụ lại đến cuối cùng trong trận chiến với Thiên Trúc cũng là cậu ấy nhỉ?"

- Angry

"Chúng ta cũng không thể thua cậu ta được!"

- Pachin

"Phải!!"

- Peyan

"Được rồi!!

MỌI NGƯỜI!!!

TIẾP BƯỚC TỔNG TRƯỞNG ĐÊ!!!"

- Chifuyu

Tất cả liền ồ ạt, áp đảo Kantou một cách bất ngờ.

Ai trong bọn họ cũng đều là quái vật cả!
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 76


Sakkai đạp chân vào mặt một lũ đang nằm dưới đất, thở nhẹ một hơi

"Quan sát được gì chưa?"

"Một chút..."

"Lên đi.

Tôi hỗ trợ cô"

"Được!"

Sakkai hạ được cả 50 người trong vòng 20 phút, cách xa chỗ Takemichi với mọi người khác

Kagami bước lên phía trước mặt bọn Kantou, sát khí trên gương mặt liền hiện rõ

'Cha...mẹ...'

Dồn sức chạy nhanh đến, bọn nó liền bu lại mà muốn đánh dồn về cô.

Kagami một đạp vào một thằng lấy chớn mà bay qua kia đạp vào ngực thằng còn lại.

Phía trên cao, cô như múa trên không mà hạ tất cả bọn nó

Những thành viên Kantou phía dưới nhìn lên mới thật sự sợ hãi.

Nhìn cô bây giờ giống như [Điệp Vũ] vậy, đôi mắt tím sắc lẹm đó làm cho bọn kia phải khiếp vía mà sợ hãi

Trong 10 phút, thêm 50 tên bị hạ gục, ai cũng sợ hãi mà lùi về sau

Mikey trên cao chóng cầm quan sát cô phía xa, đôi mắt tím liền nhìn thẳng đến Mikey, một đôi mắt đen vô hồn...

"PHÓ TỔNG TRƯỞNG SANZU ĐÃ ĐÁNH BẠI ĐƯỢC SENJU, TÌNH THẾ ĐẢO NGƯỢC RỒI!!!"

Bọn nó hô hoán, cô liền nghiêng đầu về phía Sakkai

"Sakkai, mau đưa Senju lui ra chỗ khác đi"

"Còn cô?

Bọn nó bao quanh không phải dưới 100 đâu đấy"

"...An tâm, anh cứ đi trước, đừng quên để ý đến đấy."

"...Được.

Cẩn trọng!"

Sakkai vừa nói liền đánh văng bọn kia mà kiếm hướng của Senju.

Kagami hít một hơi sâu mà quay về hướng Mikey đang chào đón Smiley và Angry khi đã xử lí được Pachin.

Kagami dùng một ít sức lực hạ cả đám xung quanh đầy hãi hùng, không một ai dám xông lên mà tấn công cô cả.

Cô lao đến đâu, chỗ đó đều bị hạ gục.

'Takemichi, Inui, Koko, Mitsuya, Hakkai, Smiley, Angry, Pachin, Peyan, Chifuyu cả Draken, Senju...cùng với những đồng đội khác, xin lỗi vì sự chậm trễ của em...'

Đứng trước Mikey đã hạ được bao nhiêu người, mặt chạm mặt!

"Kinie...sức mạnh vẫn không thay đổi nhỉ?"

"...Bởi vì em là [Điệp] - một nàng [Điệp] [Vô Đối].

Mikey!"

"...."

.

"Bắt đầu từ bây giờ, em là Mikey [Vô Địch], em là Kagami [Vô Đối].

Thế có được chưa?"

"[Vô Đối] ạ?"

- Kagami thắc mắc nhìn cả hai đang ngồi đối diện mỉm cười

"Phải. [Vô Địch] với [Vô Đối] tương đồng với nhau.

Hai đứa bây giờ chả có ai có thể hạ gục được.

Mikey [Vô Địch], cực kỳ mạnh, không có đối địch.

Không ai có thể đối đầu, [Thiên hạ vô địch, Mãnh tướng vô địch].

Kagami [Vô Đối], tuy nó rất giống với [Vô Tỷ], nhưng Kagami gần như chẳng có đối thủ nào hạ gục, [Không có đối thủ.

Chỉ tay lên trời, hận đời vô đối].

Vì vậy, em rất hợp với nó, Kagami!!

A phải rồi, lúc em chiến đấu rất giống con bướm đó.

Nên anh sẽ đặt cho em là [Điệp - Vô Đối] ha!!"

Shinichirou ngồi mà vò đầu hai đứa nhỏ cười lớn, Mikey với Kagami tròn mắt mà đứng bật dậy lên

"Từ nay anh là Mikey [Vô Địch]!!!"

"Còn em là Kinie [Điệp - Vô Đối]!!!"

"Em với Mikey ngang tài ngang sức, nên cái danh này cũng tương ứng với sức mạnh ngang bằng của hai đứa em!!"

"Shini-san, cảm ơn anh, em sẽ giữ cái danh này lại!!

Nó sẽ là bí mật của ba người chúng ta!!"

"Bí mật??"

Cả hai nhìn cô, Kagami mỉm cười mà đáp

"Em muốn em sẽ làm cho mọi người một phen ngỡ ngàng đó!!"

"Phì, con bé này thật là!

Được thôi, đây sẽ là bí mật của ba chúng ta!!"

"Yeahh!!"

.

"Takahashi Kagami - Kinie [Điệp - Vô Đối].

Mikey, em nghiêm túc đấu với anh!"

"[Điệp - Vô Đối]?"

- Smiley gượng dậy mà nhìn cô đứng trước mặt

"Kinie..có danh [Điệp - Vô Đối] sao..?"

- Peyan hoang mang

"Chẳng lẽ khụ...đó là bí mật mà anh ấy đã nói sao...?"

- Inui phía xa đỡ Kokonoi ngồi dậy

"...Mọi người lùi về sao đi"

"Nhưng còn cô thì sao Kinie?

Đến tụi này thì Mikey..."

Angry ngắt quãng khi thấy cô đưa tay như hiệu dừng lại

"Chỗ này với Mikey cứ để tôi lo!

Hãy tiếp viện cho những người khác đi!"

Cả đám đứng dậy, liền nhìn cô hồi lâu mới có thể chắc chắn.

"Cẩn trọng, Kinie!!"

Mọi người rời đi, một đối một

"Tới đi, Kinie.

Anh sẽ xử em một lần và mãi mãi!"
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 77


Cả hai lao lên mà quyết chiến với nhau.

Tốc độ khi này không ai có thể nhìn kịp bước tiến của hai người.

"Kh-Khiếp quá"

"CÔ TA LÀ CON NGƯỜI HAY QUÁI VẬT VẬY???"

'...Mikey, nhiệm vụ cuối cùng của em...chỉ còn cần một khoảng cách thôi...'

Cô đỡ cú đá như trời giáng vào đầu, Kagami hất chân ra bay lên xoay nhiều vòng mà đập mạnh chân vào đầu Mikey, khiến cậu phải lùi về sao

"ÁP ĐẢO KINH!!!"

Bọn nó há hốc mồm mà không khỏi bàng hoàng, cả [huyền thoại sống] của Hắc Long đời đầu cũng phải một phen nín thở vì chẳng thể chen ngang vào được

"Bí mật mà Shinichirou nói khi đó...là thế này ư...?"

- Wakasa vẫn chưa hoàn hồn

"Tao không tin nữa rồi Waka...đó mới là Kinie thực sự đứng trên chiến trường ư?"

- Benkei không kém phần ngỡ ngàng

Đôi mắt tím cứ thế mà nhìn Mikey đứng dậy, nhìn cô với đôi mắt vô hồn.

"[Vô Địch] mãi mãi là [Vô Địch]. [Điệp - Vô Đối]...cũng bằng thừa!!!"

.

Takemichi động lệ, chạm tay nắm đường ray sắt thì hình ảnh liền hiện ra, khung cảnh chết chóc hiện hữu ra trước mặt cậu

Takemichi liền chạy đi kiếm Sanzu ngay lập tức, Kakuchou thấy thế mà liền đuổi theo sau

Sakkai cõng Senju trên lưng đưa vào nơi an toàn, thấy Takemichi cùng Kakuchou chạy ngang qua.

Cậu liền đưa tay lên đầu Senju mà phát sáng lúc lâu, được một lúc mới chạy đi theo sau

Đến nơi, Kakuchou được Sakkai kéo mạnh về sau, nhưng vẫn không tránh được đòn kiếm của Sanzu chém xuống

"SAKKAI???"

"TCT..."

Takemichi đỡ lấy cậu, Sakkai chắn phía trước mà nhìn Sanzu bắt đầu nổi điên

"Sakkai, thân cận 3 năm của Kinie."

"Sanzu, con chó điên trung thành hơn cả Madarame Shion."

Nói rồi hắn ta liền chặc lưỡi bỏ đi mà lên tàu không đoái hoài gì đến Sakkai.

"Sakkai, sao cậu lại ở đây?"

- Takemichi

"...Mau dừng đoàn tàu lại đi, Takemichi!"

- Sakkai

Takemichi giật mình mà quay lại, đoàn tàu đang chạy.

Cậu giao Kakuchou cho Sakkai mà lao đến, hỗn chiến ngay bên trong với Sanzu

"...Di chuyển được không?"

"Ờ...vết thương nông thôi.

Tao còn di chuyển được!

Tao đến để phụ Takemichi đây, cảm ơn khi nảy mày đã cứu tao, Sakkai!"

Nói rồi Kakuchou gượng dậy, Sakkai liền chạm tay nhẹ vào lưng cậu mà phát sáng một màu đỏ mà Kakuchou không nhận ra

"CÚI XUỐNG TAKEMICHI!!"

"KAKUCHOU??"

- Sanzu

Một gậy đập vào đầu bằng cây cờ lê từ phía Kakuchou, Sanzu bỗng chốc choáng váng.

"MAU NHẤN PHANH ĐI!!"

"ĐƯỢC!!"

Takemichi liền chạm vào bàn điều khiển thì hình ảnh một lần nữa mà hiện lên.

Cậu lập tức né đi đòn đâm của Sanzu từ phía sau mà làm hắn ta bất ngờ đến ngỡ ngàng

"Mày...chẳng lẽ...mày cũng...du hành thời gian sao...?"

"Hả...?"

"OHHHHHH"

Kakuchou liền phi đến đẩy mạnh Sanzu ra khỏi đoàn tàu, phất người quay về phía Takemichi mà hét lớn.

"DỪNG LẠI ĐƯỢC KHÔNG TAKEMICHI?"

"ĐỂ TAO THỬ XEM SAO!!"

Không ổn rồi, cậu không biết đâu là cái phanh thắng lại cả.

Cậu quay lại nhờ Kakuchou giúp thì lại thấy vết chém của Sanzu khi nảy gây ra mà bật khóc, không muốn làm phiền cậu nữa.

Phanh kia rồi, cậu sắp bẻ nó thì Kakuchou đứng dậy mà thẩy cậu ra ngoài.

"KAKU-CHAN!!"

"Dù ra sao thằng đó cũng là [đồng đội] của tao.

Chuyện Sanzu gây ra tao sẽ giải quyết"

"KAKU-CHAN!!!"

" 'Tao sẽ không chết một cách vô ích...' TAO NHẤT ĐỊNH SẼ DỪNG TÀU LẠI!!!"

Phanh đã thắng nhưng nó vẫn không dừng lại, cả đám bọn Kantou thi nhau bỏ chạy khỏi đường ray với cả mặt tím tái kia.

"MẸ KIẾP, VÔ ÍCH RỒI À!?"

Nước mắt cậu liền rơi, âm thanh của chiếc bông tai của người mà cậu cho là [Vua] liền nổi lên vì rơi khỏi túi.

Hơi ấm quen thuộc hiện dần, đôi mắt to tròn đầy sự kinh ngạc...ấm áp...đến lạ kì.

"Mày vẫn thế, luôn làm chuyện liều lĩnh nhỉ....

Nhưng mà...

...vậy mới đúng là mày chứ..."
 
(Đn Tokyo Revengers) Tia Hy Vọng Cuối Cùng Của Tôi
Chương 78


Trong 1 giây sợ hãi, đoàn tàu đã dừng lại trong ngang tấc khiến Sanzu phải ngã ngửa

Takemichi mừng rỡ chạy đến đầu tàu để gặp Kakuchou...

"Kaku-chan...KAKU-CHAN!!!

MÀY KHÔNG ĐƯỢC CHẾT!!!

TAO CÒN CHƯA KỊP CẢM ƠN MÀY MÀ.

ĐỂ TAO NÓI CẢM ƠN VÌ ĐÃ GIÚP TAO....MÀY ĐÃ CỨU MỌI NGƯỜI...Cảm ơn mày....Kaku-chan..."

Cậu bật khóc mà nắm chặt lấy cánh tay của Kakuchou, Mitsuya đầy ngỡ ngàng mà hét lớn

"TAKEMICHI!!

COI CHỪNG PHÍA SAU!!!!

SANZU ĐANG ĐẾN ĐẤY!!"

Mitsuya định hình, liền thấy món vật mà Sanzu đang cầm trên tay

"Kiếm Nhật??"

"Kế hoạch thất bại hoàn toàn rồi.

Hanagaki, giờ mày chỉ còn là một cái xác!!"

Takemichi lao đến thì hắn đạp cậu cái mạnh ra, giơ cao kiếm định trảm xuống một đường

"Mày không có cửa thắng đâu.

Sao lại cố đối đầu chứ?

Người không thể sống sót trong hỗn chiến như mày đừng mơ đánh bại được Mikey.

Kết thúc ở đây thôi!"

"TAKEMICHI!!!"

- Mitsuya

*HỊN*

"!!!!!!!!"

"SAO THẾ HANAGAKI!!

THẾ LÀ HẾT À!!"

"!?????"

"HÂYYYYY"

Giọng nói đó cất lên, con xe đó mà lao thẳng mà đâm mạnh vào Sanzu.

Thân thể to tướng mặc băng phục Touman đời hai đó cứ thế mà tiến lại cậu

"Khà khà khà khà.

Mitsuya, bang phục mới hơi chật đấy nhá"

"Đến rồi hả *cười nhẹ lòng*"

"ĐÙA À?????"

- Hakkai bật ngửa

"Giỡn đó sao?"

- Inupee ngỡ ngàng

"Cậu lay động cả anh ta à?

Hanagaki Takemichi?"

- Kokonoi không kém cạnh

"Ta...TAIJU??????"

Trước cú ngỡ ngàng đó, Sakkai âm thầm leo lên tàu phía bên kia mà chạm vào vai Kakuchou, một màu đỏ hiện ra lập tức biến mất

'Tôi xong rồi đấy, Mị Linh...'

Như cảm nhận được, Kagami lập tức thu chân mà lộn 3 vòng về sau.

Đưa cặp mắt mà nhìn Mikey tiến lại gần

"Biến đi, Kinie.

Cút cho khuất mắt anh!"

"....Mikey...."

Ngay tại thời điểm này, Taiju mở to một mắt lên mà cười lớn, đứng trước mặt Takemichi

"Đội trưởng thất phiên đội của băng Tokyo Manji đời thứ 2, Shiba Taiju đây!!

TAO ĐẾN ĐÂY ĐỂ NGỒI GHẾ VIP XEM HANAGAKI XỬ ĐẸP MIKEY ĐẤY!!!"

"HẢ?

ANH HAI LÀ THÀNH VIÊN CỦA TOKYO MANJI ĐỜI THỨ 2 Á???"

Hakkai vẫn còn sốc khi nhìn người anh của mình đang đứng trước mặt kia, mà ai cũng đều sốc hết cả

"THẬT SAO TRỜI?

TAIJU DƯỚI TRƯỚNG TAKEMICHI Á??"

- Chifuyu

"ĐÙA ĐẤY À?"

- Inupee

"Cậu ta chắc chắn không phải là người sẽ ở dưới trướng kẻ khác mà!?"

- Kokonoi

"Cựu tổng trưởng Hắc Long đời thứ 10, Shiba Taiju sao?"

- Benkei

"Taiju....."

- Takemichi

"...Thủ lĩnh, vì trước đây chúng ta từng xung đột nên hãy để tao nói điều này.

Nếu có người xử đẹp được Mikey, thì riêng con Kinie kia thì chỉ có mày mà thôi.

THEO TAO NÀO!

TAO SẼ MỞ ĐƯỜNG CHO MÀY TỚI CHỖ MIKEY!"

"ĐƯỢC!!"

"LÊN NÀO!!!!

TRÁNH ĐƯỜNG!!!!"

Taiju nổi gân, sôi máu lao vào đánh hạ cả đống tên để mở đường cho Takemichi, ai cũng phải thán phục và ngỡ ngàng

"Thật không thể tin được Taka-chan, anh hai tuyệt đối không phải là kiểu người chiến đấu vì người khác đâu..!?"

"Nói gì thì nói, Taiju đã bị thu hút bởi Takemichi rồi, chàng trai cứu nhà Shiba đấy" - Mitsuya

"!!!"

"Cậu ta đã muốn một lúc nào đó để trả lại [khoản nợ] này"

"Tuyệt quá Taiju, giống như chiếc xe ủi vậy!!"

Taiju mở đường cho Takemichi, lâu lắm mới thấy lại cảnh tượng này của anh ta, đúng là có phần đáng sợ đâu đó quanh đây

"Nhưng mà lâu rồi không thấy Taiju đánh đấm, đáng sợ thật" - Koko

"Ừm, quả đúng là quỷ thần" - Inupee

"Thật yên tâm khi có một người như cậu ấy là đồng minh nhỉ?!"

- Takemichi

Bọn nó khiếp vía mà lui rộng ra xa, từ xa lại có âm thanh vang vọng đến

"Quả thật là mạnh đấy"

"Hả?"
 
Back
Top Bottom