Edit: Tru Tâm
Chương 68+69: Nhà thờ.
Thời gian vẫn còn sớm, ngoài cửa sổ vọng lại tiếng chim hót.
Một chút nắng mai xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào, trong phòng ánh sáng lạnh lẽo, hắt lên gương mặt Chung Minh, càng làm sắc mặt cậu thêm tái nhợt, hơi phảng phất màu xanh lơ bệnh tật.
Công tước ngắn gọn mà dứt khoát: "Không được."
Chung Minh cau mày, vừa định mở miệng, ly nước lại kề tới môi.
Công tước nói: "Uống thêm nước."
Bàn tay người đàn ông nâng sau gáy cậu, buộc Chung Minh ngửa đầu, bị ép uống vài ngụm mật thủy.
Ngụm đầu tiên, dòng nước ấm áp khiến yết hầu khô rát dễ chịu hẳn.
Nhưng mấy ngụm tiếp theo lại như dao cắt, đau đến mức cậu phải nhíu mày.
Yết hầu cậu đã nhiễm trùng.
Công tước đặt ly xuống, một tay đỡ lưng cậu, ép nằm lại giường: "Ngủ thêm một lát.
Chờ cháo xong ta sẽ gọi."
Chung Minh lập tức đưa tay túm lấy hắn, gắng ngồi dậy: "Không, tôi muốn dậy."
Giữa mày Công tước thoáng nhíu, nắm chặt tay cậu, giọng kiên quyết: "Ta nói không được."
Chung Minh sốt ruột, bệnh khiến sức tự chế kém đi.
Thấy hắn cự tuyệt, giọng Chung Minh bỗng cao hẳn: "Tôi phải dậy!"
Công tước cau mày, dùng thêm sức, gần như ép cậu xuống giường: "Không được."
Chung Minh bị ấn ngã, mái tóc đen tán loạn trên gối, mắt trừng thẳng vào Công tước.
Tấm ga đỏ sẫm tương phản gay gắt với làn da tái nhợt của cậu.
Công tước nhìn gương mặt nhỏ nhắn chìm trong tóc đen, lòng chợt mềm lại, buông lỏng tay, dịu giọng: "Ngoan một chút.
Ta sẽ nhờ quản gia Mary thay em đến giáo đường, mọi việc ở đó sẽ ổn thoả."
Hắn vươn tay lau mồ hôi lạnh trên thái dương Chung Minh: "Trước dưỡng bệnh cho tốt, ta sẽ ở đây với em."
Động tác hết sức ôn nhu, Công tước dường như nghĩ rằng vì bệnh khó chịu nên cậu mới ầm ĩ, kiên nhẫn dỗ dành.
Nhưng Chung Minh lại nóng ruột đến vã mồ hôi, tránh bàn tay ấy, bất ngờ rút mạnh cánh tay về.
Công tước không kịp giữ, để cậu thoát ra.
Chung Minh xoay người như cá linh hoạt, định lăn khỏi giường.
Công tước phản ứng nhanh, sắc mặt trầm xuống, chộp lấy cánh tay kéo ngược cậu lại.
Chung Minh mất thăng bằng, ngã xuống giường, lập tức bị giữ chặt hai cổ tay.
"Còn muốn chạy?"
Mày rậm đè nặng trong hốc mắt sâu, giọng Công tước có chút gấp.
Cổ áo vì động tác mạnh mà lệch, hắn áp Chung Minh xuống, dang tay muốn giằng lấy chăn quấn chặt.
"Không cần!"
Chung Minh vẫn giãy giụa, chân phải đá vào bụng Công tước.
Nam nhân không nhăn mày, chỉ dùng một tay đã ghì chặt được cậu.
Nhưng vì Chung Minh vùng vẫy kịch liệt, chăn mãi không phủ ổn.
Lo cậu lại nhiễm lạnh, Công tước nghiến răng buông chăn, sắc mặt tối sầm: "Còn loạn nữa ta sẽ-"
Hắn nói nửa chừng thì dừng lại, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe vì sốt đang trừng mình, bèn chột dạ đổi giọng: "-sẽ đánh mông."
Chung Minh vốn đã đau đầu vì sốt, nghe vậy đầu càng ong lên.
Cậu giơ chân trái đá mạnh vào bụng hắn: "Buông tôi ra!"
Công tước bị đá trúng, tuy không đau nhưng bực bội thật sự.
Chung Minh cứ khăng khăng không nghe lời, làm hắn nhíu mày chặt, không biết phải mạnh tay hay nhẹ nhàng.
Hai người giằng co trên giường.
Thực chất chỉ là Chung Minh yếu ớt chống cự, đơn phương "đánh nhau" với Công tước.
Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ bất ngờ bật mở.
Quản gia Mary bưng khay đồ ăn bước vào.
Nhìn cảnh tượng trong phòng, bà lập tức cau mày, quát: "Còn không mau dừng lại!"
Nghe tiếng, Công tước hơi khựng lại, lỏng tay.
Chung Minh nhân cơ hội rút tay về, cổ tay hằn đỏ.
Quản gia Mary đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, cúi nhìn tấm chăn rơi trên đất, rồi ngẩng lên nhìn Công tước đang ngồi ở mép giường: "Sáng sớm còn náo loạn cái gì."
Cà vạt vốn chỉnh tề của Công tước bị Chung Minh cào xộc xệch, buông thõng trên bộ âu phục, càng khiến sắc mặt u ám thêm buồn cười.
Quản gia Mary liếc hắn, rồi dịu mắt nhìn Chung Minh: "Còn cậu nữa, đang bệnh mà."
Chung Minh ngẩng đầu nhìn bà, khẽ thở phào, nói: "Quản gia Mary, tôi phải đến giáo đường.
Hắn không cho tôi đi."
Giọng khàn khàn, chẳng còn gay gắt như lúc tranh cãi với Công tước, ngược lại nghe có vẻ yếu ớt, đáng thương, như thể đang tố cáo với bà.
Công tước nhíu mày, định nói, nhưng bị ánh mắt của quản gia Mary ngăn lại.
Bà quay sang Chung Minh, giọng dịu hơn: "Tiểu Chung, con đang bệnh, hãy dưỡng cho khoẻ đã, đừng vội công việc."
Bà vốn quý Chung Minh vì sự chăm chỉ, nhưng thân thể cậu quá yếu, chỉ cần đứng ngoài trời tuyết lâu một chút là sinh bệnh, sốt đến đỏ bừng mặt.
Bà lấy cháo yến mạch trên khay, múc một muỗng đưa tới môi cậu: "Ăn trước chút cháo."
Chung Minh căng thẳng, nắm tay áo bà, lắc đầu: "Không được, quản gia.
Hôm nay rất quan trọng, tôi không thể vắng mặt.
Chúa còn đang chờ tôi."
Nghe vậy, động tác của bà Mary khựng lại.
Quả thật hôm nay là ngày sám hối, rất quan trọng.
Bà cũng biết, thần tượng trong giáo đường dường như rất "ưa" Chung Minh.
Có lẽ vì cậu luôn chăm chỉ, cẩn thận lau chùi, khiến giáo đường sạch sẽ, mọi thứ trở nên trang nghiêm.
Cảm động trước niềm tin thành kính, bà Mary đặt tay lên trán cậu, khẽ nói: "Đứa trẻ ngoan, Chúa sẽ phù hộ con."
Chung Minh nhìn bà, nắm chặt tay áo, tha thiết: "Quản gia, con có thể đi chứ?"
Bà Mary dừng lại, thấy sự thành kính ấy, quay sang nhìn Công tước: "Hôm nay tuyết đã ngừng, sẽ không quá lạnh.
Đến giáo đường cũng có thể giúp bệnh tình cậu ấy nhẹ hơn."
Quản gia Mary là tín đồ Thanh Giáo điển hình, tin tưởng tuyệt đối vào tôn giáo, thậm chí có phần phóng đại.
Công tước cau mày, im lặng, rõ ràng vẫn không tình nguyện.
"Chỉ một đoạn đường ngắn thôi, tôi sẽ giám sát chặt chẽ cậu ấy.
Khoác thêm áo choàng của phu nhân, chắc sẽ không sao."
- Quản gia Mary khuyên.
Chung Minh sững ra, chợt hiểu ra áo choàng bà nói chính là chiếc áo lông hồ ly trắng hoa mỹ của bá tước phu nhân.
Mặt cậu nóng bừng, may mà vốn đã đỏ vì sốt, nên không lộ rõ.
Công tước vẫn nhíu chặt mày, cằm căng thẳng.
Linh quang lóe lên, Chung Minh buông tay áo quản gia Mary, tiến lại gần Công tước, nắm cánh tay căng chặt kia, nhẹ giọng năn nỉ:
"Công tước đại nhân, xin ngài... làm ơn."
Sắc mặt Công tước lúc này mới dịu đi đôi chút.
Hắn rũ mắt nhìn Chung Minh, đưa tay xoa tóc cậu, động tác hơi mạnh, như vừa giận vừa không nỡ nặng tay.
Chung Minh bị ép cúi đầu, giãy giụa nhìn sắc mặt hắn.
Công tước thở dài rất khẽ, rồi liếc nhìn đồng hồ: "Trước mười giờ phải trở về."
Nghe vậy, Chung Minh thoáng nhẹ nhõm, rồi chợt nhận ra còn chưa đầy một giờ.
Không còn cách nào khác, cậu vội vàng đặt một nụ hôn cảm ơn lên má công tước, nói khẽ: "Cảm ơn công tước đại nhân."
Rồi nhảy xuống giường.
Quản gia Mary cau mày phía sau: "Định đi đâu?
Ăn cơm trước đã."
---
Cơm nước xong, lại mặc chồng chất mấy lớp áo, đã trôi thêm nửa giờ.
May mà những người chơi còn đang tụ tập ở đại sảnh, xếp hàng dài đi về phía nhà thờ.
Thời tiết đúng như quản gia Mary nói, không còn tuyết, trời nắng.
Ánh mặt trời vàng rực chiếu xuống tuyết trắng lóa mắt.
Con đường dẫn đến giáo đường được dọn sạch, tuyết dồn hai bên cao ngang nửa người.
Chung Minh khoác áo lông hồ ly trắng, được quản gia Mary dìu đi, chỉ lộ nửa khuôn mặt, đi đầu hàng ngũ.
Bên cạnh bà, Công tước còn phái thêm Phùng Đường, lững thững đi phía sau, mắt dõi theo đám người, thỉnh thoảng đảo qua Chung Minh.
Ra khỏi cửa, Phùng Đường từng ném cho cậu ánh mắt trào phúng, rồi im lặng theo sau.
Chung Minh được áo lông che kín, gió lạnh không lọt vào.
Yết hầu ngứa, cậu cúi đầu ho khan một tiếng.
Lập tức cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Phùng Đường quét tới, bèn cố nén, không dám ho thêm.
Quản gia Mary cúi xuống, kéo cao cổ áo cho cậu: "Còn lạnh không?"
Chung Minh nuốt cơn ngứa họng, lắc đầu.
Hàng ngũ người chơi theo sau, phần lớn lần đầu bước ra khỏi đại trạch.
Có kẻ cảnh giác nhìn quanh, có kẻ lo âu sợ hãi trước giai đoạn mới của trò chơi.
Vài người thỉnh thoảng quay lại, bắt gặp ánh mắt ai đó trong đám đông, rồi thần sắc mới dịu đi, như tìm được chỗ dựa.
Cảnh ấy lặp lại bốn, năm lần cho đến khi đoàn tới cửa nhà thờ.
Chung Minh lùi ra, dựa vào cạnh cửa, lặng lẽ đếm số người đi vào.
Đếm đến người thứ sáu, một đôi giày thể thao sặc sỡ dừng lại trước mắt.
"Cô bệnh à?"
Giọng Thẩm Vi Niên vang lên.
Chung Minh ngẩng lên, từ dưới lớp áo lông nhìn gã.
Vài ngày qua, Thẩm Vi Niên dường như lại quên đau, ánh mắt quét từ gương mặt đỏ bừng đến bờ môi trắng nhợt của Chung Minh.
Lần đầu tiên thấy cậu khoác áo lông, gã thoáng ngẩn người, rồi đột ngột cúi xuống, thấp giọng ám chỉ:
"Cô không có đàn ông bên cạnh.
Vậy là ai thao-"
Lời chưa dứt, một tiếng nắm đấm nện thẳng vào mặt vang lên trầm đục.
Chung Minh nhìn Thẩm Vi Niên như diều đứt dây ngã xuống.
Phùng Đường thu nắm đấm, im lặng bước tới, đá mạnh vào mặt gã.
Máu phun ra kèm một chiếc răng rơi lách cách xuống đất.
Lại thêm mấy cú đá, Thẩm Vi Niên bất tỉnh, bị Phùng Đường lôi xềnh xệch ném vào một phòng sám hối.
Trên mặt gã vương vết máu mới, ánh mắt thoáng dừng ở Chung Minh đang đứng yên trước cửa.
Chung Minh cúi đầu che miệng, khẽ ho: "Những người khác cũng nhờ anh."
Nếu lúc đầu cơn ho là thật, thì giờ rõ ràng có phần cố ý.
Phùng Đường khẽ nhướng mày, nhìn cậu trắng bệch dưới lớp áo lông, dáng vẻ nửa giả nửa thật, đáng thương khó nói.
Cảnh ấy từng lừa anh ta một lần, nay lại lặp lại.
Anh ta nghiến răng, hậm hực liếc Chung Minh, rồi quay sang kéo phăng từng người chơi, ném mạnh vào các phòng sám hối.
Ai kháng cự liền bị đánh gục.
Giáo đường lập tức hỗn loạn.
Có kẻ tìm đường trốn nhưng bị kéo lại, có kẻ tuyệt vọng buông xuôi.
Một người lảo đảo đi ngang Chung Minh - Cape mục sư.
Gã tái nhợt như xác chết, chân tập tễnh, ánh mắt xám tro dừng trên Chung Minh, định mở miệng.
"Khuyên anh nên nghĩ kĩ rồi hãy nói."
Chung Minh lạnh nhạt cắt lời.
Cape khựng lại, sắc mặt biến đổi, rồi nghẹn ra: "Tôi không có tội."
Khi nói, trên khuôn mặt xanh xao thoáng hiện một tầng sáng, cằm khẽ nâng, giống một tín đồ kiêu ngạo mà quang vinh.
Chung Minh nhìn gã, biểu tình có chút lãnh đạm.
Cape không chờ cậu đáp, chỉ nhíu mày, môi khẽ động nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì, quay đầu, mang theo vẻ thong dong đi về phía sám hối thất.
Trông không giống người sắp bị xét xử, ngược lại như giáo hoàng chuẩn bị nghe tín đồ sám hối.
Chung Minh liền phán định người này có vấn đề thần kinh, ánh mắt hờ hững thu lại, chợt chạm phải một ánh nhìn khác.
"Cậu bị bệnh sao?"
Không biết từ lúc nào, Kim Nguyên đã đứng ngay bên cạnh.
Chung Minh sững sờ, theo bản năng lùi nửa bước.
Kim Nguyên giữ khoảng cách vừa phải, hai tay đút túi, rũ mắt nhìn cậu, khóe môi ẩn hiện nụ cười nhạt.
Giọng cậu ta vẫn ôn hòa, tư thái thản nhiên, nhưng cái nhìn đầu tiên lại khiến Chung Minh suýt không nhận ra.
Mái tóc thường rũ xuống trán nay được vuốt gọn ra sau, để lộ vầng trán sáng và đường nét xương mày rõ ràng.
Chỉ thay đổi kiểu tóc thôi mà khí chất đã khác đến vậy sao?
Chung Minh cau mày.
Kim Nguyên vẫn cười, song trên người cậu ta không còn chút thanh thuần, ôn hòa ngày trước.
Thấy Chung Minh không đáp, Kim Nguyên chỉ cười, liếc về phía sám hối thất rồi quay lại nói: "Đợi lát nữa gặp."
Nói xong, cậu ta xoay người bước đi.
Chung Minh nhìn theo bóng lưng, chợt phát hiện vừa khi Kim Nguyên cất bước, mấy người chơi lập tức nối gót theo sau, y như đi theo bản năng.
Cảnh tượng ấy khiến Chung Minh thoáng ngẩn ra, nhớ lại lúc trò chơi mới bắt đầu, Thẩm Vi Niên từng được một đám người vây quanh như thế.
Nhìn bọn họ đi vào sám hối thất, Chung Minh có cảm giác thời gian đảo lộn.
Người ngã xuống đất thành Thẩm Vi Niên, còn kẻ đứng thẳng lại là Kim Nguyên.
Kẻ từng như ở đỉnh cao nay rơi xuống vực, còn kẻ thoạt nhìn yếu đuối thì lại từ từ lộ nanh vuốt.
Đợi đến khi Kim Nguyên bước hẳn vào sám hối thất, Chung Minh mới thu lại tầm mắt, ho nhẹ một tiếng.
Quản gia Mary vốn vẫn chú ý tình hình bên này, liền nói:
"Tiểu Chung, ngồi xuống đi."
Quả nhiên Chung Minh cảm thấy tay chân bủn rủn, liền không từ chối, tùy tiện tìm ghế dài ngồi xuống, quấn tấm da thú cho ấm, lắng nghe tiếng rên rỉ của những người chơi quanh mình.
Trong đó, tiếng kêu của Thẩm Vi Niên đặc biệt lớn.
Chung Minh chống cằm lắng nghe một lúc, quả nhiên là loại công tử ăn chơi sa đọa, từ nhỏ đã dựa vào thế lực gia đình để ức hiếp người khác.
Nguyên nhân gã trở về từ nước ngoài cũng chẳng phải được gia đình gọi về, mà do một vụ tai nạn nghiêm trọng.
Khi ấy, gã lái xe đua cùng bạn gái trong trời mưa, tốc độ hơn hai trăm, liên tục đâm vào bốn, năm chiếc xe, cuối cùng xe lao vào vách núi mới dừng lại được.
Cô gái ngồi ghế phụ tử vong ngay tại chỗ, còn Thẩm Vi Niên chỉ mất một cánh tay.
Sau tai nạn, gã chẳng hề bị trừng phạt gì.
Trước khi cảnh sát đến, gã đã chạy thẳng ra sân bay, bay về nước.
Từ đó vẫn luôn ẩn náu ở trong nước, không tiếp tục đi học.
Do hai nước không có hiệp định dẫn độ, cảnh sát nước ngoài cũng bó tay.
Chỉ tiếc cô gái ấy đã chết - mới 16 tuổi, là học sinh cùng trường trung học với Thẩm Vi Niên.
Cha mẹ cô chỉ là Hoa kiều nghèo khó, làm nghề giặt ủi cực khổ nuôi con, mất con rồi thì đau đớn đến tận xương tủy, nhiều năm liền ngày đêm cầu xin công lý trước cửa sở cảnh sát.
Vụ việc từng gây tranh luận dữ dội trên quốc tế.
Thẩm Vi Niên phải trốn trong nhà hơn hai năm, đợi sóng gió lắng xuống mới bắt đầu xuất hiện trở lại, chuyển sang học trong nước, không dám ra nước ngoài nữa.
Nhưng bản tính khó đổi, gã vốn chẳng phải loại người biết rút kinh nghiệm vì một mạng người.
Vừa vào đại học, gã an phận được mấy tháng.
Sau đó nhanh chóng có bạn gái mới.
Lần này gã khôn hơn, không chọn tiểu thư danh giá trong trường, mà cặp kè với một tiếp viên hàng không xinh đẹp, dáng người mảnh mai, nhan sắc nổi bật chẳng kém minh tinh.
Cô lại là trẻ mồ côi, không thân thích.
Vốn quen đối mặt với thương nhân giàu có già nua đáng chán, nay gặp nam sinh trẻ trung tuấn tú, cô lập tức có thiện cảm.
Thẩm Vi Niên biết cách ngụy trang, đóng vai chàng trai phản nghịch nhưng chân tình, kiên nhẫn theo đuổi.
Gã thường xuyên bay khoang hạng nhất theo cô đến các thành phố, hẹn hò cùng cô trước khi bay về.
Chẳng bao lâu, cô đã sa vào tình yêu.
Trong mối quan hệ ấy, cô hết lòng dung túng gã.
Dù gã đôi lúc cậy thế bắt nạt người khác, cô nghĩ gã còn trẻ, rồi sẽ trưởng thành.
Nhưng có kẻ trời sinh đã hư hỏng.
Một năm sau, gã đơn phương chia tay.
Khi đó, cô từng sinh non một đứa con vì gã, nhưng hiểu rõ hai người khác biệt quá lớn về gia thế, thân phận, nên chỉ lặng lẽ chấp nhận.
Một năm sau nữa, cô rời ngành hàng không, chuyển sang giới giải trí, may mắn nhận được vai phụ trong một bộ web drama.
Nhờ nhan sắc và diễn xuất, cô bắt đầu gây chú ý, sự nghiệp vừa chớm nở.
Nhưng đúng lúc ấy, trên mạng đột nhiên xuất hiện một đoạn video - cảnh thân mật riêng tư của cô bị Thẩm Vi Niên quay lén.
Dù đã che chắn một phần, nhưng không gì ngăn nổi video lan truyền điên cuồng.
Giấc mộng diễn viên của cô sụp đổ chỉ sau một đêm.
Trong mắt công chúng chưa rõ sự thật, cô từ tân binh tiềm năng biến thành kẻ bị gán mác "dựa hơi phú nhị đại để nổi tiếng".
Họ đồn đoán vai diễn của cô là nhờ Thẩm Vi Niên chống lưng, còn video kia do chính cô tung ra để tạo tai tiếng.
Hàng loạt lời chỉ trích ập đến.
Cô không hề biện giải, mà đêm hôm đó đã nhảy lầu tự vẫn ngay tại căn hộ thuê ở ngoại ô, gần phim trường.
Vì cô không còn thân nhân hay bạn bè thân thiết, thi thể phải hai ngày sau mới được phát hiện.
Chung Minh nghe tiếng kêu khóc từ phòng sám hối truyền ra, sắc mặt vô cùng khó coi.
Phùng Đường dựa vào một bên hút thuốc, liếc qua nét mặt cậu rồi nói: "Đừng nghe nữa."
Những chuyện nhơ nhớp này nghe vào chỉ càng khiến lòng rối loạn.
Sắc mặt Chung Minh vốn đã kém vì bệnh, nay lại càng tái nhợt.
Cậu lặng im một lúc, mới chậm rãi thở ra, ngả lưng vào ghế, cúi đầu xoa thái dương.
Trong ngực như có bóng đen đè nặng.
Phùng Đường thấy cậu suy sụp thì thu ánh mắt về.
Trong phòng, Thẩm Vi Niên vẫn gào khóc, nhưng trong giọng lại chẳng có chút sám hối nào, chỉ lặp đi lặp lại vài câu video là đối phương đồng ý để gã quay, đồ của gã muốn xử lý thế nào là quyền của hắn, tai nạn xe cộ cũng không phải lỗi của gã.
Phùng Đường rít thêm một hơi, rồi bực bội ném nửa điếu thuốc xuống đất, lấy gót giày dập tắt.
Nghiêng đầu, anh ta hỏi quản gia Mary: "Đây rốt cuộc là cái trò quỷ gì?"
Quản gia Mary thản nhiên đáp: "Chẳng phải xưa nay đều thế sao?"
Lâu năm hầu hạ, họ quá hiểu bản tính người chơi.
Người hoàn toàn vô tội hầu như chưa từng gặp, vài chục năm cũng khó có lấy một.
Còn kẻ tội lỗi thì muôn hình vạn trạng, trước có kẻ liên hoàn sát nhân, có kẻ hành hạ nô lệ, giờ lại thêm dạng này.
Máu từ khe cửa sám hối thất rỉ ra, loang ướt sàn nhà.
Quản gia Mary chỉ lạnh nhạt dời mắt, lấy đồng hồ quả quýt bên hông ra xem giờ, rồi quay sang Chung Minh:
"Cũng sắp đến lúc trở về."
Chung Minh day thái dương, ngẩng đầu: "Còn mười mấy phút nữa."
Quản gia Mary cau mày.
Bà lo cậu nghe nhiều những việc này sẽ khó chịu, càng bất lợi cho bệnh tình, nhưng quy củ là quy củ, Công tước nói mười giờ, thì phải mười giờ.
"Được thôi."
Bà khép đồng hồ, giọng hơi nhấn mạnh: "Đến giờ thì phải đi."
Chung Minh gật đầu.
Lúc này, trong giáo đường máu đã chảy thành sông, tiếng kêu rên dần yếu ớt, ước chừng một nửa người chơi đã im bặt.
Chung Minh đan tay đặt trên gối, đưa mắt nhìn từng gian sám hối thất, trong lòng đã có số, qua hôm nay, số người chơi chắc chắn giảm đi không ít.
Mà nghĩ lại, đám này vốn quá nhiều, suốt ngày ầm ĩ.
Nhưng đúng lúc cậu nghĩ thế, một âm thanh khe khẽ vang lên.
Kim Nguyên từ trong phòng sám hối bước ra.
Cậu ta cúi đầu đẩy cửa, thoáng khựng khi nhìn thấy vết máu bên ngoài, rồi nhấc chân bước qua vũng đỏ sẫm mới đặt chân xuống đất.
Chung Minh hơi trợn mắt nhìn.
Kim Nguyên đứng yên, như tò mò đánh giá bốn phía, toàn thân không hề thay đổi so với khi bước vào.
Một lát sau, cậu ta xoay đầu, bắt gặp Chung Minh đang ngồi, liền nở nụ cười.
Chung Minh nhìn cậu ta tiến lại gần.
Kim Nguyên mặc sơ mi trắng cổ tròn, nổi bật giữa không gian u tối của giáo đường.
Sau lưng cậu ta, từ gian sám hối nhuộm đỏ máu vẫn vọng ra tiếng kêu thảm thiết, từng mảnh vụn cơ thể theo khe cửa rơi xuống, dính chặt vào lớp máu đen khô trên nền.
Toàn bộ khung cảnh như biến thành một ao máu.
Thế nhưng bước chân Kim Nguyên lại nhẹ nhàng, gương mặt trắng trẻo mang theo nụ cười dịu hòa, giống như một nhân viên công sở vừa tan làm, thản nhiên đi ngang cảnh địa ngục - nhìn thế nào cũng khiến người khó chịu.
Cậu ta dừng lại bên cạnh Chung Minh, đặt một bàn tay lên ghế: "Cậu khỏe chứ."
Kim Nguyên nheo mắt cười, cúi đầu nói nhỏ: "Chúng ta lại gặp."
Giọng nói cùng dáng điệu đều nhẹ nhàng, còn vương chút nghịch ngợm.
Chung Minh nhìn cậu ta, thoáng chốc không thốt nên lời.
"Sao vậy?"
Kim Nguyên liếc về phía phòng sám hối, rồi lại nhìn cậu: "Thấy tôi khác bọn họ, ngạc nhiên lắm sao?"
Chung Minh khựng lại, nhận ra biểu tình mình vừa quá rõ.
Bệnh khiến phản ứng cậu chậm đi, nhưng đã để lộ thì liền thẳng thắn hỏi: "Cậu dùng thủ đoạn gì?"
Kim Nguyên hơi sững, rồi bất đắc dĩ cười: "Thủ đoạn sao?"
Chung Minh lặng lẽ nhìn thẳng.
Kim Nguyên bị ánh mắt ấy ép vài giây, khẽ thở dài, rồi ngồi xuống phía mép ngoài ghế, nghiêng đầu nói: "Tôi không thể đơn thuần là người tốt sao?"
Chung Minh nhíu mày, dẫu khoảng cách vẫn đủ xa, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, liền dời mắt đi.
Kim Nguyên cong môi, nghiêng người về phía trước, đặt khuỷu tay lên gối.
Động tác ấy khiến mặt dây chuyền chữ thập bằng kim loại từ cổ áo rơi xuống.
"Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong giáo đường."
Giọng cậu ta trầm thấp, chậm rãi: "Too sẽ không làm điều trái với giáo lý.
Chuyện này cậu có thể yên tâm."
Chung Minh liếc sang: "Thế còn những người chơi chết trong tay cậu?"
Kim Nguyên cười: "Tính là phòng vệ chính đáng."
Trong giọng cậu ta ẩn một sự chắc chắn lạ lùng, nụ cười lại ánh lên sự sắc bén.
Thái độ kiên định đến mức khác hẳn ngày trước.
Chung Minh thoáng lặng, không tìm được lời phản bác.
Cậu không rõ trong rừng hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có lẽ bọn kia ra tay trước, nhưng cảm giác bất an từ Kim Nguyên thì không thể bỏ qua.
"Tôi không nói dối đâu."
Kim Nguyên lại thấp giọng, quả quyết.
Lông mi Chung Minh khẽ run.
Trước kia, cậu luôn nghĩ Kim Nguyên nhu nhược, che giấu bản tính sau một lớp mặt nạ.
Nhưng giờ đây, từ lời nói đến tư thế, gã đều toát lên một trọng lượng khiến người ta muốn tin tưởng.
Ngay lúc ấy, một bóng đen phủ xuống.
Phùng Đường không biết từ khi nào đã đứng phía sau Kim Nguyên, kẹp điếu thuốc nơi khóe môi: "Mày muốn chết?"
Ba chữ đầy sát khí.
Kim Nguyên khựng lại, quay đầu nhìn anh.
Không chút sợ hãi, cậu ta ngả lưng vào ghế, mỉm cười, khẽ giơ tay: "Tôi có làm gì đâu."
Quả thật, cậu ta vẫn giữ khoảng cách, từ lời nói đến hành động đều không thể bắt bẻ, chỉ là một cuộc đối thoại bình thường.
Nhưng trong bầu không khí nhuộm máu của giáo đường, những lời này lại mang một sự bất thường rợn gáy.
Phùng Đường cụp mắt nhìn cậu ta, rồi bỗng dí điếu thuốc đang cháy dở lên lưng ghế, sát ngay mặt Kim Nguyên.
Nụ cười Kim Nguyên thoáng lạnh đi.
Phùng Đường liếc qua cậu ta, rồi quay sang Chung Minh:
"Đến giờ rồi."
Nói xong, chẳng để Chung Minh phản ứng, anh ta cúi người bế thốc cả người lẫn tấm da thú khỏi ghế.
Chung Minh bỗng dưng bị nhấc bổng, lướt ngang qua Kim Nguyên mà được ôm đi.
Tấm da thú trên người Chung Minh rũ xuống, lướt qua sườn mặt Kim Nguyên.
Kim Nguyên bất kể là biểu tình hay tư thái đều không chút dao động.
Đối diện sự khiêu khích của Phùng Đường, cậu ta như chẳng buồn phản ứng.
Phùng Đường bế Chung Minh lên vai, đi thẳng ra khỏi giáo đường.
Chung Minh bị dằn bụng trên vai người đàn ông rắn chắc, suýt chút nữa nôn hết chén cháo loãng buổi sáng.
Cậu vội che miệng, một tay chống lưng Phùng Đường để gượng người dậy, cố đè nén cơn buồn nôn.
Ngẩng đầu lên, cậu thoáng thấy Kim Nguyên ở băng ghế bên kia nghiêng đầu nhìn về phía mình.
---
"Thả tôi xuống!"
Cậu trực giác cảm thấy sự việc trong giáo đường chưa kết thúc, không muốn rời đi lúc này.
Phùng Đường giữ chặt, lạnh lùng nói: "Đã mười giờ rồi."
Chung Minh quẫy đạp trên vai anh ta: "Thả tôi xuống!
Cape, còn cả Thẩm Vi Niên --"
Lời còn chưa dứt, eo đã bị siết chặt, Phùng Đường quát thấp giọng: "Mẹ kiếp, ngày nào cũng thích lo chuyện bao đồng!
Ngoan ngoãn cho tôi yên!"
Nói xong, anh ta siết chặt rồi sải bước nhanh hơn.
Chung Minh treo lủng lẳng trên vai, chỉ còn nhìn giáo đường lùi xa dần trong tầm mắt.
Vùng vẫy vài cái rồi cậu đành buông xuôi.
Trong khung cảnh tuyết trắng, chỉ còn tiếng bước chân Phùng Đường.
Chung Minh như chiếc lá rụng vắt trên vai anh ta, tóc rũ xuống theo nhịp di chuyển.
Một lát sau, Chung Minh bỗng giơ tay đấm mạnh lên lưng anh ta.
Phùng Đường nhíu mày, giọng hầm hừ: "Cái gì nữa?
Còn chưa nghe lời à?"
Chung Minh đau đớn hít một hơi, cao giọng: "Tôi sắp nôn rồi!"
Phùng Đường lập tức khựng lại, nghĩ ngợi một chút rồi đặt cậu xuống đất.
Tiếp đó, anh ta quay lưng lại, ngồi xổm xuống nền tuyết: "Lên đi."
Chung Minh nhìn tấm lưng rộng, ánh mắt thoáng lóe.
Sau một chốc ngập ngừng, cậu vẫn đưa tay ôm lấy bờ vai ấy.
Phùng Đường giữ chặt chân cậu, cõng hắn lên.
Tư thế này thoải mái hơn hẳn.
Chung Minh gối đầu lên vai, cảm nhận bước đi vững vàng, mạnh mẽ, không còn nỗi lo sợ ngã.
Tiếng giày giẫm lên tuyết vang khẽ.
Phùng Đường vừa đi vừa nói: "Tránh xa thằng tiểu bạch kiểm kia ra."
Chung Minh đáp: "Tôi nào có muốn nói chuyện với cậu ta."
Phùng Đường khựng một thoáng, rồi giọng trở nên cáu gắt: "Cậu ta bắt chuyện, sao cậu không biết tránh?"
Chung Minh im lặng.
Một lúc sau, dường như ý thức được gì đó, Phùng Đường liếc nhanh cậu, rồi lập tức quay đi, bật ra một tiếng hừ: "Che mặt đi làm gì.
Có phải cậu ta làm gì cậu đâu."
Ngữ khí anh ta dịu đi đôi chút: "Lần sau cậu ta mà còn nói, cậu cứ tát thẳng mặt cậu ta cho tôi."
Chung Minh cúi mắt dựa vào vai, thầm nghĩ đã từng tát rồi.
Ngay lúc ấy, Phùng Đường như sực nhớ ra chuyện gì, giọng đầy bực bội: "Cậu trước kia cũng thế, đối mấy thằng tiểu bạch kiểm --"
Chung Minh đột ngột ngẩng mắt.
Phùng Đường nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngưng bặt.
Chung Minh bám vai anh, thấp giọng ra lệnh: "Anh định nói gì?
Nói tiếp."
Hết chương 68+69.